Cô gái 27 tuổi gốc Việt trở thành triệu phú

   Jenny Ta

Cô gái 27 tuổi gốc Việt trở thành triệu phú

Thật đáng khâm phục cô gái này. Mới có 27 tuổi, cô đã trở thành triệu phú Mỹ. Jenny Tạ vươn lên làm bà chủ công ty tỷ USD và hiện có tài sản hàng trăm triệu USD trong hoàn cảnh nghèo khó.
Jenny Tạ sinh năm 1972 tại Việt Nam trong hoàn cảnh khó khăn khi cha là tù nhân chiến tranh, còn mẹ một mình nuôi hai con nhỏ. Năm Jenny 5 tuổi, mẹ dẫn cô và anh trai sang Hong Kong kiếm sống. Ba năm sau họ đến Mỹ với vốn tiếng Anh ít ỏi và sống trong khu dành cho người nhập cư. 
Jenny Tạ bắt đầu làm quen với công việc kinh doanh khi phụ mẹ trông nom quán ăn nhỏ của gia đình.
Nước Mỹ trong ký ức của Jenny chỉ là cửa hàng bán quần áo cũ ở con phố Salvation Army, thành phố Fresno, bang California. Những ngày đầu ở Mỹ, ba mẹ con sống bằng tiền trợ cấp ít ỏi. Mẹ không đủ tiền mua đồ chơi cho Jenny, vì thế cô bé 8 tuổi thường đứng hàng giờ trước cửa hàng chỉ để ngắm nhìn và ao ước có chúng.
Hoàn cảnh sống đặc biệt khiến Jenny già dặn hơn so với các bạn cùng trang lứa. Mới 10 tuổi, bé đã có quyết tâm học hành chăm chỉ để kiếm được công việc tốt, đỡ đần mẹ. Hàng ngày sau giờ học, Jenny chạy về cửa hàng ăn nhỏ của mẹ để phụ bà từ rửa chén đến bưng bê, phục vụ.
Kinh tế gia đình eo hẹp nên sau khi tốt nghiệp trung học, Jenny Tạ quyết định học ngành nào có thể kiếm được việc làm dễ dàng. Cô chọn ngành Hệ thống Quản lý Thông tin bởi lúc này công nghệ đang hot và nhu cầu tuyển dụng cao.
Jenny Tạ lấy bằng cử nhân chỉ sau 3 năm rưỡi và nhờ thành tích học tập xuất sắc, cô được mời vào làm tại công ty chứng khoán Shearson Lehman. Có việc làm ổn định tại công ty danh tiếng nhưng Jenny chưa bao giờ chịu yên phận. Ước muốn điều hành công ty riêng luôn rực cháy trong cô. Để chuẩn bị cho con đường kinh doanh tương lai, Jenny học thêm chương trình thạc sĩ Quản trị kinh doanh.
Làm việc tại phố Wall và chứng kiến dòng tiền khổng lồ giao dịch mỗi ngày. Jenny nuôi tham vọng sở hữu công ty chứng khoán riêng. Năm 25 tuổi, Jenny Tạ thành lập công ty tài chính Vantage Investments với 50 nhân viên đều là nam giới. Tuy nhiên, sau vài tháng hoạt động, công ty cô thua lỗ tới vài chục ngàn USD mỗi tháng.
Để vực dậy công ty, Jenny Tạ đã nhờ đến sự giúp đỡ của mẹ và vay 100.000 USD với lời hứa thanh toán cả gốc lẫn lãi trong một năm. Rút kinh nghiệm từ những khoản thua lỗ trước, Jenny Tạ đã cẩn thận phân tích và đánh giá thị trường. Chỉ sau 2 tháng, công ty của cô bắt đầu có lãi và Jenny đã trả đủ tiền cho mẹ. Năm 1999, ở tuổi 27 cô kiếm được hàng triệu USD  từ lợi nhuận công ty. 
Năm 2001, Jenny bán công ty Vantage Investments và thu về số tiền không nhỏ. 
                                 jenny Ta 4
Ba năm sau, Jenny Tạ tiếp tục thành lập công ty chứng khoán Titan quy mô lớn hơn so với Vantage Investments. Công ty của cô cung cấp nhiều dịch vụ như: tư vấn đầu tư chứng khoán, mua bán sáp nhập và huy động vốn.
Bằng kinh nghiệm tài chính, Jenny dẫn dắt Titan hoạt động hiệu quả ngay từ những ngày đầu. Chỉ sau nửa năm hoạt động, Titan được một nhóm các nhà đầu tư tại phố Wall đề nghị mua lại với mức giá cao. Ở tuổi 32, Jenny Tạ có khối tài sản lên tới 250 triệu USD.  
Sau gần 20 năm gắn bó với ngành tài chính, Jenny Tạ bất ngờ chuyển sang lĩnh vực truyền thông xã hội.
Thành công ở mảng tài chính và nổi tiếng ở phố Wall nhưng Jenny Tạ sau đó chuyển mình ngoạn mục sang mảng truyền thông khi thành lập công ty Sqeeqee vào năm 2013. Đây là công ty đầu tiên trên thế giới khai sinh ra mạng truyền thông xã hội giúp người dùng kết nối và tìm kiếm lợi nhuận.
Ý tưởng ra đời công ty Sqeeqee đến với Jenny Tạ khá đột ngột. Khi đang tập thể dục tại bãi biển gần nhà ở Huntington Beach, Jenny Tạ chợt nghĩ phải tạo ra một mạng truyền thông xã hội để người dùng tương tác và kiếm tiền. Jenny đã phác thảo ý tưởng lên nền cát bãi biển và sau đấy dùng bút dạ vẽ lại kế hoạch trên chiếc áo thun đang mặc.
Sau đó, Jenny Tạ quyết định bán ngôi nhà ở Huntington Beach và dùng tiền thành lập công ty Sqeeqee. Cô chiêu mộ những lập trình viên giỏi nhằm biến ý tưởng mạng truyền thông xã hội thành thực tế. Mạng xã hội Sqeeqee gồm nhiều tính năng như tìm kiếm, đăng tải video, kết nối người dùng, mua bán online… được tích hợp trên một nền tảng đa chiều.
Chỉ cần tạo một tài khoản, người dùng có thể kết nối với hàng triệu người, chia sẻ hình ảnh, video hay thực hiện mua bán các sản phẩm truyền thông dễ dàng với cộng đồng. Hiện tại, Sqeeqee mới phát triển tại Mỹ và được người dùng đánh giá cao. Theo giới chuyên gia nhận định, công ty Sqeeqee hiện được định giá trên 1 tỷ USD.

                                  

“Hãy đặt niềm tin vào ý tưởng của mình. Nếu bạn có sáng kiến, đừng chờ đợi mà hãy thực hiện nó”, Jenny Tạ chia sẻ bí quyết thành công.
Sau tiếng Anh, hiện nay Jenny cũng phát triển mạng truyền thông xã hội của mình bằng giao diện tiếng Việt

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 1

KIẾP SỐNG CỦA MÔT CÂY CỔ THỤ

Flickr/Timball


  Thường thì trong vòng SINH-LÃO -BỆNH-TỬ …                

              b--williambunn17_thumb_thumb  D-michaelbeecham_thumb1_thumb

    Flickr/ William Bunn            Flickr/Michaelbeecham
                               
… nhiều khi  trốc gốc vì những trận gió giật,sóng vùi… 

..Đôi khi dưới lưỡi cưa máy của một nhà điêu khắc tài tình, chuyển thành một nghệ phẩm trang trí…Dù có được một thời vang bóng nhưng cuối cùng cũng phải trở về với cát bụi mà th…ôi…
                                     http://www.youtube.com/embed/2 a1QISYNGHs?rel=0 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 3

Những ngôi đền Phật giáo đẹp đến ngỡ ngàng ở Nga

image
Phật giáo không phải là tôn giáo phổ biến nhất ở Nga khi chỉ có khoảng một triệu tín đồ nhưng tại đây lại có nhiều đền thờ Phật giáo đẹp đến ngỡ ngàng.
Thiền viện Ivolginsky ở Buryatia (miền Đông Siberia) được xây dựng từ năm 1945

 

Đây là trung tâm Phật giáo của Nga. Ban đầu ngôi đền này chỉ là căn nhà gỗ nhỏ nhưng giờ nó đã là một tổ hợp hơn 10 tòa nhà tuyệt đẹp

 

Đền thờ Phật Thích Ca Mâu Ni (Shakyamuni) được xây ở trung tâm Elista, thủ phủ nước Cộng hòa Kalmykia

 

Được khai trương từ năm 2005, đây là biểu tượng của văn hóa và tôn giáo của Kalmykia và có thể được nhìn thấy từ bất cứ nơi đâu trong thành phố Elista

 

Điều ấn tượng nhất của ngôi đền có 7 tầng này là bức tượng Đức Phật mạ vàng được cho là cao nhất ở châu Âu

 

Thiền viện Gunzechoinei ở St.. Petersburg được thành lập từ năm 1909 là một trong những công trình Phật giáo đắt đỏ nhất châu Âu khi được xây từ đá granite và được trang trí rất cầu kỳ với cửa kính màu được vẽ bởi họa sỹ nổi tiếng Nikolai Roerich.

 

Mỗi ngày có từ 300-500 khách viếng thăm thiền viện này

 

Được xây từ năm 1825, Thiền viện Atsagatsky (trước kia là Thiền viện Kurbinsky), nằm ở làng Naryn-Atsagat, nước Cộng hòa Buryatia

 

Những năm 1930 trở về trước, đây là trung tâm Phật giáo của Buryatia. Năm 1936, nơi này bị đóng cửa nhưng lại mở cửa trở lại sau khi Liên bang Xô viết tan rã

 

Thiền viện Sakusn-Syume ở nước Cộng hòa Kalmykia nằm khá xa Elista mà một tổ hợp khá rộng, một trung tâm giáo dục tâm linh được khai trương từ năm 1996

 

Sakusn-Syume được xây giống như các ngôi đền thờ Phật giáo ở Tây Tạng

 

Một trong những ngôi đền Phật giáo lớn nhất ở Nga là tổ hợp Ustuu-Khuree được xây dựng từ năm 1905 nhưng cũng bị chính quyền Xô viết đóng cửa vào những năm 1930 như nhiều ngôi đền khác

 

Năm 1999, chính quyền Nga khôi phục lại ngôi đền và tổ chức một Liên hoan nhạc sống và tín ngưỡng quốc tế tại đây để thu hút sự quan tâm của các tín đồ Phật giáo cũng như du khách. Liên hoan này được tổ chức thường niên từ đó đến nay
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 5

Khô bò làm trong nồi cơm điện

  • Nguyên liệu:
    – 239g thịt bò ngon
    – 4g bột ớt; 2 lát gừng; 4g bột hạt thì là; 10ml rượu nấu ăn; 5g muối; 5g đường; 10ml xì dầu
    1441905357-cach-lam-bo-kho-bang-noi-com-dien--1-
    Cách làm:
    Bước 1: Rửa sạch thịt bò; cắt thành các lát dày 0.6cm.
    Bước 2: Cho các gia vị vào thịt bò trừ gừng, bột ớt và bột hạt thì là, trộn đều.
    1441905357-cach-lam-bo-kho-bang-noi-com-dien--2-
    Bước 3: Sau đó đổ bát thịt bò vào nồi cơm điện, đậy vung lại, bật nấc nấu ăn.
    1441905357-cach-lam-bo-kho-bang-noi-com-dien--3-
    Bước 4: Khi nào nút nấu ăn nhảy lên lại lật thịt. Thêm bột ớt, gừng, bột thì là vào. Đảo đều cho đến khi nào thịt bò chín và khô hẳn.
    1441905357-cach-lam-bo-kho-bang-noi-com-dien--4-
    Cho thịt bò khô ra đĩa, đợi nguội rồi xé miếng thưởng thức nhé!
    1441934947-recipe_content_6144_item_0
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 5

Đà Lạt và Nỗi Nhớ

Về lại đây 
Thành phố mộng mơ
Đi bên em ven hồ Than Thở
Nghe nao nao
Ôi Thung Lũng Tình Yêu

Hồ Xuân Hương
Quyến rũ lòng người
Trong nắng vàng buông lơi
Hoa Dã Quỳ lung linh trước gió 
Hàng thông reo
Trăng treo bên suối
Phố đắm chìm
Trăng rơi bên hồ…

Mưa bay lất phất 
Chuông ngân thánh thót 
Ôi giáo đường
Níu hồn khách muôn phương

Mùi hương Mimosa
Làm tôi ngây ngất
Hoàng hôn gió lộng 
Thả hồn 
Quên mất lối đi
Đường vào thác Cam Ly
Du dương bài tình ca
Ven đồi ngàn sắc hoa
Chân bước nhẹ
Chênh vênh từng phiếm đá
Giọt sương vương trên tóc
Trầm mặc trong lòng
Dâng khúc hát Đà Lạt mộng mơ!

Hà nội khúc vọng xưa!

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 5

Người cha đặc biệt của những đứa con bị bỏ rơi

24 năm qua, chùa Kỳ Quang II, quận Gò Vấp, TP.HCM trở thành mái ấm của hàng trăm em nhỏ bị bỏ rơi không nơi nương tựa. Tại đây hòa thượng Thích Thiện Chiếu kiêm luôn 2 vai trò vừa là cha, vừa là mẹ của những em nhỏ kém may mắn. (Xem clip cuối bài)

Tiếng hát ru trầm ấm cất lên từ trái tim của một người cha đặc biệt, người cha mang trên mình chiếc áo cà sa. Ông không chỉ có một mà có đến hàng trăm đứa con. Mặc dù không được ai sinh ra, nhưng đối với mỗi đứa trẻ vị sư già này vừa là cha vừa là mẹ.

Hòa thượng Thích Thiện Chiếu vừa làm cha, vừa làm mẹ của các em bé kém may mắn, ảnh cắt clip.

Hòa thượng Thích Thiện Chiếu – trụ chì chùa Kỳ Quang II cho biết: Cuống rốn chưa băng, ta bẳng cho nó rụng, rồi bế bồng lên rồi, rất là xúc động, không có gì trên người nó hết, nhớt nhau còn nguyên, nó đang run rẩy mà thầy cũng run luôn. Một cái xúc cảm lạ mà tuyệt vời. Một con người, một trẻ thơ mới vừa chào đời mà trong vòng tay của mình thấy rất tuyệt vời, hạnh phúc, rồi nhớ lại ân đức của cha mẹ mình”.

Từ năm 1994, ngôi chùa Kỳ Quang II ở quận Gò Vấp, Tp Hồ Chí Minh đã trở thành mái ấm của rất nhiều đứa trẻ bị bỏ rơi. Tất cả các em đến với ngôi chùa này đều có chung một hoàn cảnh và được hòa thượng Thích Thiện Chiếu cưu mang, nuôi nấng. Hầu hết các em đều do thầy chăm bẵm từ lúc lọt lòng, thầy làm giấy khai sinh cho tất cả, dạy từng bước đi đầu đời, các học, cách đọc, cách viết, hành trình đó trải qua không ít những khó khăn bởi nuôi con chưa bao giờ là dễ dàng, nhất lại là đối với một người đàn ông xuất gia như hòa thượng.

Sư thầy Thích Thiện Chiếu, ảnh cắt clip.

Từ miếng ăn cho đến giấc ngủ tất cả với thầy đều bỡ ngỡ, chưa kể khi trái gió trở trời, ốm đau và phải chăm cùng một lúc cho nhiều trẻ.

Thầy chia sẻ thêm, tôi tin chắc rằng không có ai nuôi con tốt bằng mẹ để cho đứa bé nhận được tình thương, hơi ấm, tấm lòng của người mẹ nhưng nó có duyên với thầy rồi thì thầy cũng phải làm cái giá trị đó – giá trị của người mẹ, người cha để cho các con của mình được sống và được rất nhiều người đến đây để hướng dẫn các em nên thầy tin rằng các em đây rất có duyên với thầy.

Lúc nào thầy cũng muốn dành nhiều thời gian để chăm sóc cho các thiên thần bé nhỏ, ảnh cắt clip.

Mỗi ngày thầy cố gắng dành nhiều thời gian cho những thiên thần bé nhỏ. Ông gọi tấm áo tu hành này là thuyền tình thương – con thuyền đưa các em đến với bến bờ hạnh phúc và con thuyền này ngày một nặng thêm bởi các con của thầy mỗi ngày một lớn và ngày lại ngày đón thêm các thành viên mới.

Hơn 200 em nhỏ ở đủ độ tuổi được thầy chia ra thành nhiều phòng khác nhau để chăm sóc và nuôi dưỡng. Cảm thông với hành động cao cả của bậc tu hành, nhiều người đã tự nguyện đến để đồng hành cùng với thầy nuôi dưỡng và dạy dỗ các em. Đó là các bảo mẫu, các cô sinh viên hay các mạnh thường quân,…tất cả đều xuất phát từ lòng thương cảm, trước hoàn cảnh bị bỏ rơi không nơi nương tựa của các em.

Thầy gọi tấm áo tu hành của mình là thuyền tình thương chở các em đến bến bờ hạnh phúc, ảnh cắt clip.

Anh Danh Chung – Bảo vệ chùa Kỳ Quang II cho biết, thời gian rảnh thầy xuống thăm mấy em, chở các em đi mua nước uống, thức ăn mà phật tử người ta cúng thì thầy mang xuống cho mấy em. Thầy xuống thầy nấu, đút cho mấy em ăn, thấy thầy là một người tu hành mà chăm sóc cho mấy đứa nhỏ thế này quá là tốt.

Từ mái chùa Kỳ Quang II, hàng trăm em nhỏ đã khôn lớn, bước ra đời để thực hiện giấc mơ và xây dựng hạnh phúc của riêng mình, đặc biệt hơn những anh chị trưởng thành khi có điều kiện đều sẵng sàng quay lại giúp các em ở lứa sau. Cứ như thế tạo nên mái ấm của ngôi chùa, của một vị sư già giàu lòng nhân ái.

Em Trần Ngọc Hải Yến – cô nhi được nuôi dưỡng tại chùa cho biết, đối với em thầy như một người cha, một người mẹ vì thầy nuôi dưỡng em từ nhỏ đến lớn, thầy dành cả tình cảm cho tui em. Hiện giờ em đang được nghỉ hè, em xuống chăm mấy em phụ giúp thầy.

Các bé được sư thầy yêu thương và chiều chuộng, ảnh cắt clip.

Thầy rất mừng là ở ngoài mẹ phải mang nặng đẻ đau, cha phải lo bao nhiều điều khổ sở cuộc đời mới được như thế, cho nên hôm nay được như vậy thầy thấy mừng lắm, hạnh phúc thực sự. Thầy mong rằng tất cả những bậc cha mẹ khi có con rồi thì nên nhận ra điều này để mà nuôi con cho thật tốt, để con mình nên người và để mình đền đáp công ơn của ba mẹ sinh ra mình – Thầy Thích Thiện Chiếu chia sẻ thêm.

Trong một xã hội đang còn nhiều khó khăn, vất vả nhưng trong ngôi chùa giữa lòng thành phố Hồ Chí Minh vẫn luôn có một vòng tay của một con người mở ra để đón các em bị bỏ rơi, không có ngày đoàn tụ tìm dến bến bờ hạnh phúc. Ông chính là hòa thượng Thích Thiện Chiếu.

Cùng xem những hình ảnh sư thầy chơi đùa bên các em nhỏ kém may mắn qua clip dưới đây:

Nguồn clip: Truyền hình Báo Pháp luật 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 5

Tiến sỹ kinh tế Pháp: “Nỗ lực hết sức không phải để đứng đầu, mà để biết đặt mình sau người khác”

18 tuổi, bố mẹ gả tôi đi lấy chồng. Kiệu hoa đi đến gần bờ sông, tôi hét to lên đòi ra, rồi chạy ào xuống bờ sông, khóc nức nở: “Không, con không muốn lấy chồng đâu, con muốn làm… Tiến sỹ cơ…!”

Đó là một giấc mơ thú vị ngày thơ bé của tôi. Sinh ra trong một gia đình có truyền thống hiếu học, từ nhỏ tôi đã có mong muốn trở thành nữ Tiến sỹ trẻ nhất Việt Nam, trở thành niềm tự hào của ông bà, bố mẹ…

Nhà tôi chỉ có hai chị em gái, hồi nhỏ tôi rất khó chịu mỗi khi bố mẹ tôi bị người ngoài đả kích vì điều đó. Có người trêu chọc chúng tôi là “hai con vịt giời”, sau này lớn sẽ “vỗ cánh bay đi” để mặc cha mẹ không có người nhờ cậy. Có người thì còn “chấm điểm” cho mẹ tôi dựa trên việc không sinh được con trai. Khi nghe được những lời này, tôi rất ghét họ. Chúng tôi đâu có chọn được giới tính của mình phải không?

Tôi nhất quyết nói bố mẹ không cần sinh em thứ ba nữa, và gồng mình lên để chứng tỏ mình giỏi giang không thua kém con trai.

Thế rồi, nỗ lực hết sức để trở thành người đứng đầu của tôi cũng như ý. Tôi đỗ Thủ khoa chuyên Văn trường PTTH chuyên Lam Sơn Thanh Hoá, nhận bằng khen Thủ khoa tốt nghiệp Đại học Ngoại Thương Hà Nội do Thành Đoàn trao tặng năm 2011 (năm đó có một số sinh viên cùng đạt danh hiệu này), và giành học bổng du học ở Paris School of Economics – trường Kinh tế số 1 nước Pháp (theo RePEc ranking). Những khi đạt được thành tích như vậy, tôi cảm thấy vui vẻ, thoả mãn vì đã khẳng định được bản thân mình.

Tuy nhiên, trong cuộc đời những sự tình không như ý thường xảy đến nhiều hơn. Nhiều lần tôi không đạt thứ hạng mong muốn, hơn kém nhau một chút điểm không là gì cả, nhưng vì mang nặng tâm lý hơn thua nên tôi cảm thấy thất vọng và chán nản. Một lần, thầy giáo đánh giá thấp về tôi trước lớp, tôi đạp xe về nhà như người mất hồn, tới mức đánh rơi cả xe đạp trước sân. Cứ chạy theo thành công, thành tích để chứng tỏ bản thân mình như vậy, tôi dần trở thành một người thích tranh đấu, kiêu ngạo và ích kỷ tự lúc nào không biết.

Tâm tôi thiếu vắng cảm giác thanh thản, bình yên. Tự sâu thẳm trong tim, tôi vẫn luôn tìm kiếm một con đường mang lại cho tôi hạnh phúc thực sự, thứ hạnh phúc tự tại an nhiên không phụ thuộc vào những được – mất, thăng trầm của cuộc đời.

  Thùy Linh nhận bằng khen ở Văn Miếu, Thủ khoa tốt nghiệp (Đại học Ngoại Thương Hà Nội) do Thành Đoàn trao tặng năm 2011. (Ảnh do nhân vật cung cấp)

CHUYẾN ĐI THAY ĐỔI CUỘC ĐỜI

11 rưỡi đêm, một đêm tháng 8 năm 2011. Chiếc máy bay Việt Nam Airlines như con chim sắt khổng lồ lao vào màn đêm hun hút. Những dải đèn sáng trên mặt đất bé dần, xa dần… Đó là một bước ngoặt trọng đại đối với cả gia đình tôi: Tôi chia tay Việt Nam, bắt đầu hành trình du học tại Cộng hoà Pháp. Khi ấy tôi không ngờ rằng, chuyến đi này đã mang lại cho tôi một món quà vô giá.

Ấn tượng đầu tiên về nước Pháp trong tôi thật yên bình, thật đẹp. Đó là những cánh đồng bạt ngàn thẳng tắp của làng quê dọc đường tàu siêu tốc TGV mà tôi đã đọc trong bộ tiểu thuyết nào đó. Đó là núi, là mây, là hoa bồ công anh, là đồi cỏ xanh mát rượi của phố núi Grenoble, nơi chồng tương lai của tôi làm nghiên cứu sinh. Và đó là toà lâu đài cổ kính uy nghiêm tuyệt đẹp mang phong cách Pháp trong khu cư xá đại học quốc tế Paris (Cité U), mà tôi có may mắn được ở trong đó. Khu Cité U có cả nhà ăn, thư viện, bể bơi, rạp hát, v.v… nên đời sống sinh viên của tôi vô cùng phong phú, hài hoà. Có thể nói, với tôi đó như là một giấc mơ thành hiện thực.

Thùy Linh chụp cùng các bạn học tại cư xá đại học quốc tế Paris – Cité U. (Ảnh do nhân vật cung cấp)

Tuy nhiên, những ngày đầu nghỉ ngơi nhàn nhã của tôi kéo dài không lâu. Năm học thứ nhất bậc Thạc sỹ (M1) bên Pháp chương trình khá nặng, trường tôi lại yêu cầu cao, tôi nhanh chóng bị cuốn vào vòng xoay của bài vở. Những buổi thức thâu đêm hoàn thành bài tập đã không còn hiếm. Môn học đầu tiên thi hết môn lại là môn khó với tôi. Làm bài xong, tôi hoang mang lo sợ mình bị trượt. Nghĩ đến cảnh đất khách quê người, học hành lại khó khổ thế này, tôi thực sự bế tắc. Một lần, tôi bị suy nhược cơ thể, lưng đau tới mức không đứng thẳng được nữa, đi từng bước lom khom…

MÓN QUÀ TỪ BÊN KIA ĐẠI DƯƠNG

Cố gắng không ngừng nghỉ, cuối cùng tôi cũng cầm trên tay tấm bằng Thạc sỹ. May mắn hơn, tôi nhận được học bổng Tiến sỹ của Bộ Ngoại giao Pháp do Đại sứ quán Pháp cấp. Tôi tiếp tục theo đuổi chuyên ngành Kinh tế phát triển, với mong muốn tìm lời giải cho những đau khổ của con người như nghèo đói, bệnh tật, bất bình đẳng giới, v.v…

Trong quá trình học tập và nghiên cứu, tôi cảm nhận sâu sắc rằng thế giới này còn nhiều lắm những bất hạnh. Hình ảnh em bé Somali gầy trơ xương, hay gia đình Ấn Độ chui rúc trong khu ổ chuột, hay người di cư cầm tấm biển cầu xin cứu giúp ở ga tàu điện ngầm nước Pháp… ám ảnh mãi trong tôi. Không chỉ những người nghèo khổ ốm đau hay bị phân biệt đối xử mới cảm thấy đau khổ, ngay cả những người giàu có ở giai tầng xã hội cao cũng phải đau đầu với những vấn đề của chính họ. Tôi mong muốn giúp nhiều người bớt khổ, nhưng bản thân tôi lại chưa biết cách tìm hạnh phúc cho chính mình.

Càng thành công, tôi lại càng khó thừa nhận thất bại và chịu hạ mình. Trong gia đình, tôi muốn làm “ông mặt trời” áp chế người khác, khi xảy ra xung đột thì luôn tự cảm thấy mình bị thiệt thòi, không bao giờ chịu xin lỗi trước. Có việc chỉ bằng con kiến, nhưng với cái Tôi ích kỷ, tôi đã phóng to nó lên thành con voi, để rồi suy diễn, tự dày vò chính mình. Tôi tự hỏi: Mình phấn đấu nỗ lực nhiều như vậy, vì sao vẫn không được thảnh thơi hạnh phúc?

Tôi vẫn thích lui tới chốn chùa chiền, thiền viện để tìm kiếm bình yên. Ngày nay nhiều người bái Phật để “xin”; tôi cũng từng cầu xin được khỏe mạnh, thành danh và hạnh phúc trong mỗi lần thắp hương. Bỗng một ngày, tôi thấy cứ cầu xin như vậy thật mệt mỏi và trống rỗng. Tiền tài danh vọng không thể khoả lấp những trống vắng trong tâm hồn.

Lần đó, trước hình Quán Thế Âm Bồ Tát, tôi chắp tay cầu xin một điều: “Xin ban cho con lòng từ bi vô bờ bến để có thể yêu thương hết thảy chúng sinh!” .

Tôi tự hỏi: Mình phấn đấu nỗ lực nhiều như vậy, vì sao vẫn không được thảnh thơi hạnh phúc?

Có lẽ giây phút ấy, Phật tính trong tôi đã xuất lai, cảm động đến Trời cao. Một thời gian sau, tôi được hai người bạn học cũ giới thiệu cuốn sách Chuyển Pháp Luân – cuốn sách chính của Pháp Luân Đại Pháp, một pháp môn tu luyện thượng thừa của Phật gia. Người bạn của tôi chia sẻ rằng cuốn sách đã giải đáp cho chị mọi bí ẩn về số phận, kiếp người và vũ trụ, tôi hãy mau chóng đọc đi.

Và cuốn sách đã thực sự mở toang tâm trí tôi. Các nguyên lý giản dị mà thâm sâu đã xoá sạch mọi nghi hoặc của tôi về cuộc đời. Tôi nhận ra, tất cả những mệt mỏi, đau khổ, thất vọng của tôi đều xuất phát từ những truy cầu không chính đáng, do tôi đã xa rời các đặc tính Chân, Thiện, Nhẫn của vũ trụ. Hoàn toàn không phải vì người khác đối xử với tôi không tốt, mà là vì tôi đã không biết phải làm một người tốt như thế nào. Thế là, tôi quyết tâm tìm lại bản tính chân thật, lương thiện vốn có của mình. Tháng 7 năm 2015, tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.

Thuỳ Linh đang tập bài công Pháp số 5 của Pháp Luân Công (Ảnh: nhân vật cung cấp)

Cứ thế, những nỗi phiền muộn trong tâm tôi tan biến, lòng tôi nhẹ tênh!

Trong quan hệ gia đình, tôi dần có thể coi nhẹ lợi ích của bản thân, nghĩ cho người xung quanh nhiều hơn trước. Trước đây, nếu bị người khác làm tổn thương thì có thể cả mấy ngày hôm sau tôi “ngậm hột thị”, không nói năng lời nào, trừng phạt tinh thần người kia. Nhưng giờ thì tôi có thể không để bụng trong những mâu thuẫn, sau đó tĩnh tâm suy nghĩ tìm ra thiếu sót của mình và thật lòng xin lỗi. Càng dịu dàng, tôi càng thấy nội tâm mình mạnh mẽ. Một bậc tiền bối nói với tôi rằng: “Bác nhìn con rất Thiện, từ bi”.

Trong nghiên cứu và công tác, tôi nỗ lực làm thật tốt với nguyện vọng đem lại điều có ích cho mọi người, cho xã hội, chứ không đặt nặng vấn đề danh hiệu thứ bậc như ngày trước. Khi lòng tôi thanh thản nhẹ nhàng, những điều tốt đẹp cũng tự nhiên tìm đến. Tôi bảo vệ thành công luận án Tiến sỹ và được đề cử Luận án xuất sắc chỉ 3 ngày trước khi sinh bé trai đầu lòng. Sau đó, Hội Khoa học và Chuyên gia Việt Nam toàn cầu (AVSE-G) tin tưởng giao cho tôi quản lý một dự án quan trọng.

Tôi phát hiện ra rằng khi có thể quên đi cái Tôi, nghĩ cho người khác trước khi nghĩ đến bản thân mình thì cảm giác đau khổ cũng tiêu tan. Thì ra, đó chính là con đường giải thoát tôi khỏi tất cả muộn phiền, bế tắc và tuyệt vọng: Biết đặt mình phía sau người khác.

Thùy Linh chụp cùng các đồng nghiệp ở tháp Eiffel – Paris. (Ảnh do nhân vật cung cấp)

VẺ ĐẸP CỦA CHÂN, THIỆN, NHẪN

Tôi nhận ra rằng không chỉ riêng tôi, mà bất kỳ ai, bất kỳ xã hội nào cũng trở nên tốt đẹp hơn nhờ thực hành các nguyên lý Chân, Thiện và Nhẫn. Trước hết nói về chữ “Chân”. Ở Việt Nam, khi làm thủ tục hồ sơ thì các bản phô tô đều phải công chứng để đảm bảo tính xác thực. Nhưng khi sang Pháp, tôi không khỏi ngạc nhiên vì rất nhiều khi chỉ cần phô tô đen trắng là đủ. Đúng là khi con người thành thực, chân thành với nhau thì cuộc sống sẽ bớt phiền phức đi nhiều.

Tiếp theo nói về chữ “Thiện”. Người Pháp lịch sự và thân thiện. Trên đường, trên tàu xe… nếu không may va vào ai thì câu đầu tiên buột ra khỏi miệng là “Xin lỗi”. Ai cũng chủ động xin lỗi, bất kể đó có phải lỗi của mình hay không. Khi mua hàng xong ở siêu thị, cả người bán người mua đều nói “Cảm ơn” và chúc một ngày tốt lành. Cách cư xử thân thiện, hoà ái như vậy giúp hoá giải các xung đột một cách dễ dàng và khiến con người gần nhau hơn.

Và cuối cùng là chữ “Nhẫn”. Xuất phát từ tâm đố kỵ của cựu lãnh đạo Giang Trạch Dân trước sự phổ biến của môn tu luyện, những người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp bị chính quyền Trung Quốc bức hại phi lý đã 19 năm rồi; thân thể, tài sản, danh dự đều bị xâm phạm và tước đoạt, nhưng họ vẫn dùng tâm nhẫn nại phi thường để kêu gọi lương tri thức tỉnh. Một lần, tôi cùng ngồi thiền thỉnh nguyện ôn hoà cùng các học viên người Pháp và Trung Quốc trong cái nắng mùa hè đổ lửa. Ngồi dưới nắng rát nhiều tiếng đồng hồ, nhưng ai nấy đều vô cùng tĩnh lặng, an hoà, không một tiếng phàn nàn kêu ca. Đến người trên đường cũng phải cảm thán và khâm phục.

Trong buổi ngồi thiền thỉnh nguyện ngày hôm ấy, có một cô bé học viên mười mấy tuổi. Em đã tham gia hành trình đạp xe 3000 dặm xuyên nước Mỹ, để kêu gọi giải cứu những cô nhi, những em bé đáng thương mà cha mẹ bị sát hại hay cầm tù phi pháp vì tu luyện Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc. Trước sự bức hại tàn khốc và tổn thương to lớn, các học viên Pháp Luân Đại Pháp mà tôi gặp vẫn giữ ý chí kiên cường và lòng từ bi vô hạn. Có lẽ vì vậy mà Sư phụ của chúng tôi, Đại sư Lý Hồng Chí, người sáng lập ra Pháp môn này đã 4 lần được đề cử giải Nobel Hoà Bình.

Cựu bộ trưởng Pháp và hoa hậu Anastasia Lin trong buổi diễu hành của các học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Paris – 2017. (Ảnh do nhân vật cung cấp)

Paris những ngày thu thật đẹp, giống một thiếu nữ khoác lên mình vẻ đẹp kiều diễm, thanh cao. Hôm đó, trong trời nắng ấm chan hoà, chẳng ngôn ngữ nào có thể tả hết sự hân hoan và xúc động của tôi trong Pháp hội Pháp Luân Đại Pháp châu Âu năm 2017. Có hàng nghìn học viên Pháp Luân Công từ nhiều nước châu Âu tề tựu về Paris; cựu Bộ trưởng Pháp Françoise Hostalier cùng chúng tôi diễu hành 5 km từ quảng trường Bourse đến bảo tàng Louvre, đi qua những địa điểm lịch sử nổi tiếng. Bà nói về Pháp Luân Công: “Đây là những giá trị tích cực dành cho nhân loại, giúp mọi người sống hài hoà với chính bản thân, tìm thấy tự chủ và niềm an bình” .

Thuỳ Linh (bên phải) và bạn trong buổi diễu hành của học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Paris, Pháp tháng 10 năm 2017. (Ảnh do nhân vật cung cấp)

Vẻ đẹp Chân Thiện Nhẫn trong sâu thẳm trái tim các học viên Pháp Luân Công khi ấy dường như đã làm cho cả đường phố và khung cảnh nước Pháp trở nên tráng lệ hơn bao giờ hết. Trong cơn gió mát lành nhè nhẹ phả vào mặt bên bờ sông Seine xanh ngát, trong sự rực rỡ của chính nghĩa và niềm tin tốt đẹp không bao giờ mất, tôi ngẫm lại về cuộc đời mình, và hiểu rằng: Sau tất cả, chỉ có yêu thương mới khiến tâm hồn ta rộng mở, mới hoá giải được hết thù hận và tranh đấu. “Lùi một bước biển rộng trời cao…”

Lê Thị Thuỳ Linh
Tiến sỹ kinh tế, Giảng dạy tại trường Đại học Paris Dauphine, Cộng Hoà Pháp
Thông tin liên lạc: Facebook

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 39

Tiếng Quê

Chiều xưa tiếng cuốc vọng đồng
Mùa mưa nước ngập ruộng không ngút ngàn
Ven đê tiếng gió miên man
Mùa điên điển trổ hoa vàng cuối sông

Đò ngang lạc bước sang dòng
Bóng quê xa tít mắt nhòe ngó trông
Gió đưa mưa lạc ngoài song
Cho se sắc lạnh cho mong ngóng chờ

Gác buồn con phố mà trông
Giật mình tiếng cuốc trên không lạc bầy.

Thiên Trần

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 10

Nạn nhân hiếp dâm Mỹ gốc Việt được đề cử Nobel Hòa bình

Nạn nhân hiếp dâm Mỹ gốc Việt được đề cử Nobel Hòa bình

https://baomai.blogspot.com/ 
Cô Amanda Nguyễn đứng trước Quốc hội Mỹ.
Một thiếu nữ Mỹ gốc Việt, từng bị hãm hiếp khi theo học trường Harvard, mới được đề cử giải Nobel Hòa bình 2019 vì nỗ lực ‘không mệt mỏi’ cho quyền của hơn 25 triệu nạn nhân bị tấn công tình dục khắp Hoa Kỳ.
Trong lá thư đề cử cô Amanda Nguyễn, nữ dân biểu Mimi Walters viết rằng nhà hoạt động 26 tuổi này đã mở “chiến dịch mang tính cách mạng nhằm mang lại các quyền cơ bản cho các nạn nhân bị cưỡng bức và truyền cho họ sức mạnh để đi tìm công lý”.
https://baomai.blogspot.com/ 
Nhà lập pháp từ tiểu bang California cho biết rằng cô Amanda là người đã giúp bà soạn thảo Dự luật về Quyền của những người sống sót sau khi bị tấn công tình dục, và nó đã được nhất trí thông qua tại Quốc hội Mỹ rồi được Tổng thống Barack Obama ký thành luật năm 2016.
“Bằng việc sử dụng sức mạnh tiếng nói của mình nhằm giúp nước Mỹ giữ vững cam kết thượng tôn pháp luật, cô Nguyễn đã chứng tỏ những phẩm chất tốt đẹp nhất của một công dân, nhưng cô không dừng ở đó. Là một công dân của thế giới, cô đã đầy lòng vị tha, nhân rộng ảnh hưởng của mình bằng cách mở cánh cửa cho khoảng 35% phụ nữ trên thế giới đã trải qua bạo lực tình dục để cùng đồng hành”, bà Walters viết trong lá thư gửi Ủy ban Nobel Na Uy, đề ngày 25/5, nhưng mới chính thức công bố cuối tháng Sáu.
https://baomai.blogspot.com/
Kể lại cảm giác khi biết tin mình được đề cử giải Nobel Hòa bình, cô Amanda nói “thực sự cảm thấy vinh dự”.
Cô nói thêm: “Khi phần đông mọi người nghĩ tới hòa bình, công việc mà nhóm của tôi đang thực hiện có thể không phải là điều đầu tiên họ nghĩ tới. Nhưng sự thật là với ước tính 35% phụ nữ trên thế giới sống sót sau khi trải qua bạo lực tình dục, việc có thể tiếp cận công lý là điều cần thiết để mang lại sự an bình đối với họ. Cuộc đời họ là cuộc chiến vô hình, ăn mòn tiềm năng của con người. Sự bất lực của họ là nỗi hổ thẹn của chúng ta”.
https://baomai.blogspot.com/ 
Về “Rise” [tạm dịch: Vươn lên], tổ chức phi lợi nhuận cô sáng lập để thúc đẩy việc thông qua đạo luật trên tại tất cả 50 bang của nước Mỹ cũng như trên thế giới, nhà hoạt động trẻ gốc Việt nói: “Sau khi liên hệ với những người sống sót khác, tôi nhanh chóng nhận ra rằng đây không phải là cuộc chiến của riêng tôi. Ý tưởng hàng trăm, hàng nghìn hoặc thậm chí hàng triệu người sống sót khác cùng nhau đứng lên vượt qua nỗi nhục, cảm giác có lỗi hoặc thậm chí sự bất công khiến tôi ngập tràn hy vọng”.
Cô nói thêm rằng “Rise” “có rất nhiều điều để tự hào”, nhất là “sự nhất trí thông qua một đạo luật liên bang; 13 luật cấp tiểu bang; tác động tới cải cách tư pháp hình sự tại một quốc gia nước ngoài [Nhật] và một đề cử giải Nobel Hòa bình”.
https://baomai.blogspot.com/ 
“Nhưng điều tôi tự hào nhất là chứng kiến hàng trăm người sống sót sau khi bị hiếp dâm khắp nước Mỹ nhiệt huyết lên tiếng để tác động tới việc lập pháp và tạo ra thay đổi tại các cộng đồng của mình. Bằng cách sử dụng tiếng nói của mình và chia sẻ những gì xảy ra với những người nắm quyền, họ đang đứng lên để cho thấy rằng một người sống sót là như thế nào, và đó là sức mạnh của hy vọng”, người còn đang được huấn luyện để trở thành một phi hành gia nói.
https://baomai.blogspot.com/ 
Cuối tháng trước, cùng với nam diễn viên Terry Crews, công dân Mỹ gốc Việt trẻ tuổi đã ra điều trần tại Ủy ban Tư pháp Thượng viện Mỹ về Dự luật về Quyền của những người sống sót sau khi bị tấn công tình dục.
Việc được lên tiếng tại cơ quan lập pháp của Mỹ đã khiến cô nhớ lại chuyện từng “không thể thu hút sự chú ý của bất kỳ ai”.
Cô Amanda nói: “Tôi đã từng trải hết lòng mình cho một nhân viên tập sự tại sảnh Quốc hội Mỹ trong vòng 5 phút chỉ để được nói chuyện với bất kỳ ai về quyền đó. Giờ, tôi tiếp tục trở lại chính những sảnh trống trải đó và đã thắng trong cuộc chiến của mình. Chúng tôi đã trải qua một chặng đường dài, nhưng cuộc chiến vẫn chưa chấm hết và tôi vẫn phải đấu tranh cho các quyền này tại từng bang một”.
Khi được hỏi sẽ truyền thông điệp gì tới các nạn nhân hiếp dâm ở Việt Nam nếu có cơ hội, nhà hoạt động 26 tuổi cho biết rằng điều cô “muốn nói hơn cả đó là các bạn không đơn độc”.
https://baomai.blogspot.com/ 
Cô nói thêm: “Trong văn hóa Việt Nam, chuyện kỳ thị đối với các nạn nhân bạo lực tình dục là có thật. Điều tôi muốn các nạn nhân sống sót biết rằng là họ không đơn độc. Họ được yêu thương. Họ không trở nên ít giá trị hơn vì trải qua chuyện chấn động như vậy. Câu chuyện của họ vẫn có ý nghĩa”.

Do thư đề cử cô Amanda được gửi vào tháng Năm, sau hạn xét duyệt cho năm 2018, nhà hoạt động vì quyền của các nạn nhân bị cưỡng hiếp này sẽ được cân nhắc cho giải Nobel Hòa bình vào năm sau.
Theo Ủy ban Nobel Na Uy, có 330 đề cử cho giải Nobel Hòa bình năm 2018, trong đó có 216 cá nhân và 114 tổ chức, và đây là con số cao thứ hai từ trước tới nay.
Từ con số hàng trăm đề cử này, Ủy ban Nobel sẽ rút gọn danh sách rồi tiến hành tìm hiểu các ứng viên trước khi công bố người đoạt giải vào tháng Mười.
https://baomai.blogspot.com/ 

Trong số những người được đề cử, tin cho hay, còn có một người Việt Nam là cô Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (tức blogger Mẹ Nấm). Tuy nhiên, hiện chưa rõ cô Quỳnh sẽ được xét duyệt cho giải năm 2018 hay 2019.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 10

Tuổi dậy thì gây ảnh hưởng đến tính cách thế nào

Nhiều nghiên cứu tiết lộ những xu hướng tính cách tốt tạm thời giảm sút trong những năm tuổi dậy thì
Hai bé sinh đôi bốn tuổi nhà tôi giống nhau ở rất nhiều điểm – cả hai đều giỏi xã giao, đáng yêu và táo bạo – nhưng một số điểm trái ngược đã bắt đầu xuất hiện.
Chẳng hạn, con trai tôi thường chú ý đến thời gian nhiều hơn, liên tục tò mò về tương lai.
Trong khi đó, bé gái lại kiên quyết tự làm những thứ bé muốn.
Là nhà tâm lý học nghiên cứu về tính cách (và làm cha của các con), việc quan sát tính cách đang dần hình thành và phát triển của các con luôn khiến tôi thích thú.
https://baomai.blogspot.com/ 
Dĩ nhiên, đó là thuở ban đầu, và nguồn gốc của tính cách con người có thể được truy nguyên lại từ thuở sơ sinh. Tôi biết sẽ có rất nhiều thay đổi xuất hiện, đặc biệt là khi hai bé sinh đôi nhà tôi bước vào tuổi dậy thì.
Đó là vì những năm tháng dậy thì là thời gian thay đổi rất nhanh. Đó là lý do vì sao nhà khoa học nghiên cứu về thần kinh nhận thức và chuyên gia nghiên cứu não trẻ vị thành niên, Sarah-Jayne Blakemore, mô tả những thách thức đặc thù ở tuổi dậy thì và sự tăng vọt “những thay đổi trong hormon, thay đổi về thần kinh, biến đổi về quan hệ xã hội và áp lực cuộc sống.” Với danh sách này, bà có thể dễ dàng thêm vào phần thay đổi tính cách.
Từ thuở nằm nôi tới cuối thời ấu thơ, nhân cách và tính nết của ta thường trở nên ổn định hơn vì ta tiếp thu những cách suy nghĩ, hành động và cảm xúc hợp lý hơn. Nhân cách ngày càng ổn định hơn từ cuối tuổi dậy thì đến khi trưởng thành.
 
Nhưng những năm tháng dậy thì chen vào sẽ khiến xu hướng này bị chững lại. Chiếc kính vạn hoa nhân cách bị rung lắc và vị trí các mảnh kính rơi vào đâu sẽ gây ra sự quan trọng đáng kể – nhiều nghiên cứu trong thời gian dài cho thấy những xu hướng xuất hiện trong tuổi dậy thì của ta có thể giúp dự đoán được hàng loạt hệ quả sau này trong đời, bao gồm khả năng thành công trong học vấn hay nguy cơ thất nghiệp.
Nghiên cứu về chủ đề này vẫn còn rất mới, nhưng những kết luận tiềm năng rất thú vị và quan trọng, vì nhờ việc hiểu hơn về những lực tác động sẽ định hình nhân cách ở tuổi dậy thì, ta có khả năng can thiệp và giúp các em định hình cuộc sống theo con đường thành công và lành mạnh hơn.
Sự biến động nhân cách không phải đặc thù của tuổi dậy thì. Nếu bạn nhìn tổng quan cả cuộc đời, những gì bạn có thể thấy là mức độ tăng dần trung bình ở những tính cách đáng mong đợi – ta dần ít giận dữ hơn, kiểm soát bản thân tốt hơn, suy nghĩ ít hẹp hòi hơn, thân thiện hơn.
https://baomai.blogspot.com/ 
Những nhà tâm lý học gọi đây là “tiêu chí trưởng thành”, và nếu bạn đang ở tuổi hai mươi đầy lo âu và tự ý thức về bản thân, sẽ dễ chịu hơn nếu bạn biết rằng khi càng lớn tuổi, bạn càng trở nên dịu dàng hơn nếu như bạn phát triển nhân cách theo một quy trình thông thường.
 
Từ tuổi nằm nôi đến cuối thời ấu thơ, nhân cách ta dần trở nên ổn định, nhưng điều đó lại thay đổi trong thời tuổi dậy thì
Tuy nhiên, đây không phải tin tốt với những bạn trẻ đang ở ngưỡng cửa dậy thì vì vào thời điểm này, có một thứ gọi là “giả thuyết gián đoạn” xuất hiện.
Theo một nghiên cứu tiến hành trên hàng ngàn thiếu niên người Hà Lan – em trẻ nhất là 12 tuổi khi bắt đầu tham gia nghiên cứu – những người hoàn thành bài kiểm tra nhân cách mỗi năm trong vòng sáu hoặc bảy năm, từ năm 2005.
Những cậu bé cho thấy sự tận tâm tạm thời – sự gọn gàng và chỉn chu của họ – xuất hiện vào những năm đầu khi mới dậy thì, và có sự gia tăng tạm thời của tâm lý bất ổn (hay còn gọi là tình trạng bất ổn nhiều hơn về cảm xúc).
https://baomai.blogspot.com/ 
Điều này có vẻ như hợp với một số định kiến ta từng nghe về phòng ngủ bừa bộn và trạng thái hưng trầm cảm ở tuổi dậy thì. May mắn là tình trạng thụt lùi về nhân cách này chỉ là tạm thời, với dữ liệu của Hà Lan cho thấy những nét tích cực trước đó của các em thiếu niên này sẽ trở lại ở cuối giai đoạn dậy thì.
Cả cha mẹ và những đứa con ở tuổi dậy thì đều đồng ý là có nhiều thay đổi diễn ra, nhưng đáng ngạc nhiên ở điểm, mức độ nhận thức thay đổi phụ thuộc vào việc ai đang đo lường, theo một nghiên cứu năm 2017 với 2.700 em thiếu niên người Đức.
Họ tự đánh giá tính cách của bản thân hai lần, khi 11 tuổi và khi 14 tuổi, và cha mẹ các em cũng đánh giá tính cách các em vào những mốc thời gian trên.
https://baomai.blogspot.com/ 
Một số cho thấy nhiều khác biệt xuất hiện: Chẳng hạn, khi các bạn trẻ tự đánh giá bản thân là dần tỏ ra ít đồng tình hơn thì cha mẹ họ nhận thấy thái độ đồng tình ở con cái tụt giảm một cách ghê gớm. Đồng thời, các em thiếu niên nhận thấy họ hướng ngoại nhiều hơn, nhưng cha mẹ họ lại cho rằng các con ngày càng trở nên hướng nội.
“Nói chung cha mẹ có vẻ như thấy con cái họ ngày càng ít dễ chịu hơn,” đó là cách diễn giải không thể chối cãi từ các nhà nghiên cứu. Trong một ghi chú tích cực hơn, cha mẹ nhận thấy con cái họ ít tận tâm hơn vì chúng có vẻ bớt cứng cỏi hơn trước.
 
Nhiều nghiên cứu tiết lộ những xu hướng tính cách tốt tạm thời giảm sút trong những năm tuổi dậy thì
Sự bất hợp lý này ban đầu có vẻ trái ngược nhau, nhưng có lẽ có thể giải thích bằng nhiều thay đổi lớn đang diễn ra trong quan hệ cha mẹ – con cái vì đứa trẻ vị thành niên ngày càng khao khát được tự chủ và có quyền riêng tư.
Các nhà nghiên cứu chỉ ra cha mẹ và đứa con dậy thì có thể sử dụng hệ tham chiếu khác biệt – như cách cha mẹ đánh giá tính cách đứa con dậy thì dựa trên chuẩn một người lớn thông thường, trong khi đứa trẻ dậy thì lại đang so sánh bản thân với những gì mà bạn bè chúng thể hiện.
Điều này thể hiện trong rất nhiều nghiên cứu sâu hơn, cũng cho thấy tình trạng sụt giảm tạm thời những tính cách tốt (đặc biệt là sự dễ chịu và kỷ luật) trong những năm tháng mới dậy thì. Bức tranh tổng quát của tuổi dậy thì mô tả tính cách “biến động” tạm thời có vẻ chính xác (và bên cạnh đó, trong nghiên cứu của Đức, cả các bạn trẻ thiếu niên và cha mẹ đều đồng ý là mức độ đồng thuận với nhau cũng giảm sút, họ chỉ không thể đồng tình với nhau là mức độ khác biệt ra sao).
https://baomai.blogspot.com/ 
Tất nhiên, đây là những nghiên cứu được thực hiện trong thời gian dài nhằm quan sát sự thay đổi tính cách chung ở người đang dậy thì. Dữ liệu từ nhóm này ẩn đi sự thay đổi trong từng cá nhân các em dậy thì. Trong thực tế, chúng ta chỉ mới bắt đầu hiểu sự pha trộn phức tạp của các yếu tố về gen và môi trường có thể tác động đến mô hình cá nhân của sự thay đổi tính cách.
Não trẻ em là nơi bắt đầu khá tốt. Qua vài thập niên, Sarah-Jayne Blakemore và nhiều người khác đã cho thấy sự phát triển của người vị thành niên được đánh dấu bằng những thay đổi quan trọng trong não, bao gồm sự “cắt tỉa” chất xám dư thừa, vốn liên quan tới khả năng học tập.
https://baomai.blogspot.com/ 
Nguồn gốc tính cách của con người có thể truy nguyên từ thuở sơ sinh
Điều này có thể đóng vai trò trong mô hình thay đổi tính cách của tuổi dậy thì, theo một nghiên cứu chụp hình ảnh não bộ năm 2018 của Na Uy. Các nhà nghiên cứu quét não của hàng chục em tuổi dậy thì hai lần trong thời gian 2,5 năm, cũng như để cha mẹ đánh giá về tính cách của con họ trong cả hai thời điểm trên.
Kết quả đáng chú ý cho thấy mức độ tận tâm có điểm số cao hơn, cho thấy tỷ lệ phần vỏ não mỏng nhiều hơn ở rất nhiều khu vực trong não (một dấu hiệu cho thấy sự cắt giảm nhiều chất xám và tăng cường sự trưởng thành). Tương tự, điểm số cao hơn trong sự bình ổn cảm xúc cho thấy phần vỏ não mỏng phát triển hơn.
Mảng này của nghiên cứu chỉ mới bắt đầu, nhưng các nhà khoa học nói kết quả của họ cho thấy “Sự biến đổi lớn trong tính cách của từng cá nhân có thể một phần liên quan tới sự trưởng thành của vỏ não trong suốt tuổi dậy thì”. Nói cách khác, chất xám thay đổi trong những năm tháng tuổi dậy thì có thể ảnh hưởng tới cảm xúc và hành vi của ta.
Tất nhiên là rất nhiều yếu tố ngoại vi khác, như căng thẳng hay nghịch cảnh, cũng có thể tạo ra những ràng buộc phức tạp với những thay đổi nhân cách trong tuổi dậy thì.
Rõ ràng là có rất nhiều hình thức căng thẳng xuất hiện trong thời gian tuổi dậy thì. Tuy nhiên, nghiên cứu cũng tiết lộ các kiểu căng thẳng có thể ảnh hưởng đặc biệt đến xu hướng tính cách.
Trong khi đó, nghịch cảnh có thể trực tiếp ảnh hưởng đến hành động và khả năng ra quyết định của người tham dự – ví dụ như thái độ sai trái có thể dẫn tới việc bị đuổi học – thậm chí còn gây ra nhiều hậu quả hơn cho tính cách.
https://baomai.blogspot.com/ 
Năm 2017, một nghiên cứu tiến hành trên các tình nguyện viên người Mỹ, trong đó các nhà khoa học đo lường nhân cách ở tuổi từ 8 – 12 và sau đó một lần nữa, kiểm tra lại vào ba, bảy và 10 năm sau. Tình nguyện viên cũng ghi nhận bất cứ trải nghiệm căng thẳng hay nghịch cảnh nào họ gặp phải trong những năm tuổi dậy thì
Điều này bao gồm sự gia tăng tâm lý bất ổn, sự tận tâm và tính cách hòa nhã giảm sút thep thời gian.
Các nhà nghiên cứu quan sát thấy nghịch cảnh xuất hiện vì hành động của đứa trẻ dậy thì có thể bị xem là gây căng thẳng hơn, và vì thế ảnh hưởng tới quá trình phát triển nhân cách của các em. Điều này cho thấy những hỗ trợ đúng đắn về cảm xúc cho trẻ – đặc biệt là với những em đang bị căng thẳng – có thể giúp chống lại sự biến động nhân cách theo hướng tiêu cực.
Dù vậy, không phải tất cả đều là tiêu cực. Một số phát hiện cho thấy những ảnh hưởng tích cực từ thay đổi nhân cách ở tuổi dậy thì.
Chẳng hạn, bằng chứng từ nghiên cứu kéo dài một năm trong năm 2013 tại Thụy Sĩ cho thấy cảm xúc tích cực của trẻ về “danh tính” – đặc biệt là họ cảm thấy có thể hành động khác biệt, cảm thấy có thể kiểm soát cuộc sống bản thân, và biết điều gì đang chờ đón họ – cùng với sự phát triển tích cực trong tính cách qua thời gian là sự bình ổn cảm xúc và sự tận tâm hơn.
 
Một nghiên cứu khác tiết lộ mối liên hệ giữa sự tự tin ở trường học và sự phát triển nhân cách theo hướng tích cực.
Những phát hiện này rất đáng khích lệ vì chúng cho ta một số hiểu biết về việc ta nên tạo ra môi trường để nuôi dưỡng các em tuổi dậy thì và hỗ trợ các em trong việc phát triển nhân cách.
Cách tiếp cận này xứng đáng nên theo đuổi xa hơn, vì tính cách của trẻ ở tuổi dậy thì có thể đem lại các dự báo về trải nghiệm trong cuộc sống sau này.
Chẳng hạn, một nghiên cứu ở Anh tiến hành trên 4.000 em dậy thì cho thấy những em có mức độ tận tâm thấp hơn có khả năng dễ bị thất nghiệp cao hơn gấp đôi so với những em có điểm tận tâm cao hơn.
Chúng ta tập trung quá nhiều vào việc dạy trẻ vị thành niên về tri thức để giúp các em thi đậu, nhưng có lẽ ta nên dành sự chú ý tương tự đến việc giúp các em chăm sóc tính cách. Với hai đứa con sinh đôi, tôi biết đây sẽ là lĩnh vực nghiên cứu mà tôi sẽ theo đuổi sâu hơn.
Christian Jarrett
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 14

Người Iceland sinh tồn bằng xác động vật thối rữa

https://baomai.blogspot.com/ 
Tuyết rơi cao xung quanh chái nhà ngoài nhỏ của nhà hàng mà tôi đang ngồi, chỉ cách đại dương rét buốt vài ba mét, nhưng bên trong này thì ấm áp, được trang trí với những chiếc lưới cá và mai cua và thi thoảng là hình ảnh vài chú lùn.
Trên chiếc đĩa trước mặt tôi là món xúc xích gan được chế biến bằng nước sữa chua, thịt cừu xông khói từ lửa nhóm bằng phân và một chút cá thối rữa có mùi khai nồng.
Món xúc xích gan chua vừa phải và món thịt cừu thì cho ta thấy rõ rằng bọn cừu tiêu hóa không tốt cho lắm – tức là ta cũng có thể gọi đó là món thịt cừu thui cỏ.
Mùi vị kinh khủng
Khi tôi giơ chiếc nĩa lên với miếng cá đầu tiên, có một giọng nói từ phía bên kia căn phòng la với sang phía tôi.
“Skata! Ha!”
https://baomai.blogspot.com/ 
Skate, hay món cá thối, là món ăn truyền thống ở Iceland
Đó là một anh chàng Băng Đảo trong độ tuổi từ khoảng 25-29, lùn, để râu cằm và trông phục phịch một chút – một người hướng dẫn du lịch đưa vào vài du khách Trung cộng.
Tên anh là Gísli, người là hướng dẫn của tôi vào đêm trước đó ở thị trấn nhỏ miền bắc Akureyri này. Chúng tôi đã có một buổi tối đáng nhớ đuổi theo Bắc Cực quang trong chiếc xe thể thao SUV của anh, nghe tiếng đàn glockenspiels, tiếng chập cheng, tiếng đàn guitar và giọng gió vốn bao trùm trong âm nhạc nổi tiếng là êm dịu và thanh thoát của Băng Đảo.
“Ngon chứ? Anh thích chứ?” Gísli cất giọng ồm ồm. Tôi nói với anh ấy là tôi vẫn chưa ăn thử.
“Anh sẽ thích nó! Nó thật kinh khủng!”
https://baomai.blogspot.com/ 
Sau đó tôi ăn thử. Món cá đuối nóng hổi do chỉ vừa được lấy khỏi lò, nhưng cái độ phỏng mà tôi cảm giác trên đầu lưỡi là hiệu ứng hóa học – kết quả của phản ứng hóa học mạnh mẽ đang diễn ra trên miếng cá đang phân hủy. Tôi đã cau mày nhăn mặt.
“Ha!” Gísli quay lại ở phía bên kia căn phòng với nhóm khách của mình nhưng vẫn để mắt tới tôi. “Kinh khủng phải không? Ha, tôi rất thích món này. Họ đưa tôi một miếng, tôi sẽ ăn hết và xin thêm. Món ăn ngon của người Viking! Nồng! Ha!”
Khó mà đoán biết được dưới chiếc áo ấm dày cộp và chiếc áo khoác to dầy của anh ấy trông thế nào, nhưng có lẽ với tiếng ‘ha’ sau cùng anh ấy đã ưỡn ngực lên.
Quan hệ đặc biệt với thức ăn
Tôi ăn hết miếng cá còn lại và quay trở lại tiệc buffet để lấy một ít thịt thủ cừu. Đó là ngày thứ hai trong chuyến đi kéo dài một tuần của tôi, và chỉ mới là bữa ăn thứ ba.
https://baomai.blogspot.com/ 
Nhưng ngay tại bữa trưa vào ngày hôm trước ở một nơi gọi là Kaffi Kú (Quán ăn Bò), nơi tôi đã ăn một tô bò hầm to trong một phòng ăn mà xung quanh là kính nhô ra bên trên chuồng gia súc nơi những con bò trước khi được đưa đi chế biến món ăn đang đi qua đi lại.
Tôi đã có ấn tượng rằng người dân Băng Đảo có một mối quan hệ khác với thức ăn của họ so với hầu hết các dân tộc khác.
Đưa con người đến sát với nguồn gốc thức ăn của họ là điều hợp lý đáng ngưỡng mộ, nhưng món cá thối đó thì không hề chút nào. Khi tôi ăn ở các nơi dọc đường đến thủ đô Reykjavik và khắp các chỗ trong thành phố, được ăn những món ăn thối hơn, chua hơn và được xông khói bằng phân nhiều hơn, tôi đã có cảm giác rằng nền văn hóa ẩm thực Băng Đảo không chỉ lạ lùng mà còn đặc trưng nữa.
https://baomai.blogspot.com/ 
Mặc dù việc ăn những bộ phận rẻ tiền hơn và thường là ít có vẻ ngon lành hơn của động vật và cây cỏ không có gì là lạ – mỗi nền ẩm thực quốc gia khác mà tôi đã từng thử qua đều tự hào họ đã chế biến được ngon như thế nào món bao tử bê (người Bulgaria gọi là shkembe), món óc cừu (người Ma-rốc gọi là mokh mchermel) hay món đuôi bò (món đuôi bò hầm của người Jamaica).
Nhưng dường như những người Băng Đảo như Gísli lại thích thú với việc món ăn truyền thống của họ tệ đến mức nào.
Không phải người Viking
Mọi người thường nghĩ rằng người Viking đối với người Băng Đảo cũng gần giống như người La Mã đối với người Ý. Và người Viking thì khét tiếng là chì – họ cười thẳng vào mặt gian khổ, họ có thể chịu đựng đến cùng cực và đánh thẳng vào ngay giữa lòng kẻ thù.
https://baomai.blogspot.com/ 
Nhưng đây mới là vấn đề: người Băng Đảo không phải là người Viking. Chưa bao giờ.
Theo một chú dẫn tương đối khiêm tốn ở gần điểm bắt đầu của cuộc triển lãm thường trực 871±2 tại Bảo tàng Thành phố Reykjavik, người Băng Đảo chủ yếu là hậu duệ của những nông dân Na Uy muốn thoát khỏi ách của người Viking và canh tác trên cánh đồng của họ và chăn nuôi gia súc một cách yên bình.
“Đó là một trong những điều mới mẻ tuyệt vời,” ông Jesse Byock, tác giả của cuốn ‘Băng Đảo trong Kỷ nguyên Viking’ và là giáo sư lịch sử Băng Đảo thời ban sơ và văn học saga Na Uy cổ tại Đại học California ở Los Angeles (UCLA) và đồng thời ở Đại học Băng Đảo, cho biết.
“Người Băng Đảo chưa bao giờ thật sự gắn kết họ với thế giới của người Viking, họ luôn là người Băng Đảo. Tuy nhiên những người trẻ thì rất háo hức về người Viking, và tất cả bọn họ đều cố gắng để chứng tỏ rằng họ có thể ăn những thứ này.”
https://baomai.blogspot.com/ 
Người Băng Đảo luôn ăn món ăn này – những thanh thịt cá mập thối rữa nổi tiếng có tên gọi là hákarl có bán ở các cửa tiệm thông thường bên đường ở Reykjavik – nhưng khi ngành du lịch vượt qua ngành nông nghiệp và đánh cá, chiếm 31% tổng doanh thu xuất khẩu vào năm 2015 thì thế hệ trẻ đã chấp nhận cái vỏ bọc Viking mà du khách thích thú – có thể họ đã xem mình gắn bó hơn với di sản này.
Lịch sử đói kém
Tuy nhiên theo ông Byock thì lịch sử thật sự đằng sau món ăn này, và mối quan hệ của người Băng Đảo hiện đại với nó, thì thú vị hơn nhiều so với những chòm râu xồm xoàm và những chiếc mũ có chóp nhọn của người Viking.
https://baomai.blogspot.com/ 
Khi những người dân Scandinavia đầu tiên ra đến Băng Đảo vào năm 871 (có thể là sớm hơn hay muộn hơn đôi ba năm – đó là lý do cuộc triển lãm đó có tên gọi 871±2), họ đã tìm thấy một hòn đảo có cây cối rậm rạp vốn dường như thích hợp để canh tác.
Nhưng khi những người định cư bắt đầu xuất hiện trong vòng 100 năm kế tiếp, nói cho đúng ra họ thật sự đến vào khoảng thời gian năm 1.000, họ đã dần dần nhận ra được tất cả những cánh rừng mà họ đã chặt xuống để lấy gỗ xây nhà và lấy củi sưởi ấm thì không mọc trở lại, và đàn cừu của họ thì gặm cỏ ở khắp nơi.
Khi không còn cây cối nữa, lớp đất mặt bắt đầu bị xói mòn, khiến cho việc trồng trọt hoặc chăn nuôi gia súc trở nên rất khó khăn và thường là không thể làm được.
Họ ở cách lục địa châu Âu tới mức không thể nhập khẩu thực phẩm và do đó nền văn hóa và xã hội Băng Đảo đã phát triển trong một trạng thái gần như lúc nào cũng thiếu đói, lúc nào cũng bên bờ vực bị chết đói, và họ phải ứng biến với tất cả những thứ gì mà họ có thể chộp lấy và săn tìm, và sử dụng phân khi không có gỗ để sưởi ấm và nấu nướng.
“Giả sử xảy ra một cơn bão,” ông Byock nói. “Một con cá voi bị chết và chìm xuống dưới đáy rồi sau nổi lên, trôi dạt vào bờ biển, anh sẽ có hàng tấn thịt. Anh sẽ làm gì đây? À, trước hết, anh phải chém giết lẫn nhau để xem ai có thể có được nó, sau đó anh kéo nó lên, anh có những thùng nước sữa và bỏ những tảng lớn thịt cá voi vào trong đó.”
https://baomai.blogspot.com/ 
Tổ tiên của người Băng Đảo là những người kiên cường, nhưng họ không phải là người Viking. Họ là những người nông dân đang chết dần mòn vì đói và phải làm mọi thứ để sinh tồn.
Bí quyết sinh tồn
Mặc dù giờ đây người Băng Đảo không còn ăn xác cá voi trôi dạt vào bờ nữa, nhưng cách tìm xác chết để làm thức ăn này chính là nguồn gốc của món hákarl, phiên bản nhẹ nhàng hơn của món cá đuối thối mà tôi ăn ở Akureyri.
Mặc dù thịt của những cá mập Greenland khổng lồ thường là độc đối với con người – nồng độ urea cao dẫn đến những khó chịu ở da, mắt và hệ hô hấp – nhưng một khi được để cho thối rữa một chút, theo cách làm truyền thống là trong một cái hốc ở bãi biển (ngày nay đặt trong những cái thùng nhựa), thì nó sẽ trở thành một nguồn protein quý giá.
https://baomai.blogspot.com/ 
Cá đuối và các loại các mập lớn khác cũng có độc như vậy, nhưng cũng có thể ăn được khi được để cho thối rữa hoặc lên men. Và do nó đã bị thối rữa, nó cũng được bảo quản rất tốt.
Cho nên qua hàng trăm năm, những thực phẩm có mùi vị kinh tởm này lại chính là làm nên sự khác biệt giữa sự sống và cái chết. Khả năng của người Băng Đảo chịu được mùi vị thật sự khủng khiếp là chìa khóa quan trọng giúp cho họ tồn tại và sự phát triển của Băng Đảo cũng như tầm quan trọng của khả năng người Viking thứ thiệt đối phó với những gian khổ trong việc đi xa và đánh trận đối với bán đảo Scandinavia.
Với hai triệu du khách đến thăm mỗi năm, ẩm thực quốc gia của Băng Đảo đã thay đổi trong vòng ba thập niên qua và nghiêng nhiều về phía pizza, mì ống và burger. Nhưng đây vẫn là một quốc gia nhỏ, với chỉ 330.000 dân, và truyền thống của họ không chỉ là những điều thu hút du khách; đó là điều giúp neo giữ những người Scandinavia đã phải rời bỏ quê hương này với quá khứ và kết nối họ với nhau.
https://baomai.blogspot.com/ 
Mỗi mùa Giáng sinh, và mỗi tháng Þorri – tháng cổ của người Băng Đảo tương ứng với cuối tháng Giêng và đầu tháng Hai – là thời gian được dành cho các món ăn truyền thống mà, bên cạnh các loại cá thối rữa còn có món tinh hoàn cừu (súrsaðir hrútspungar), thủ cừu luộc với phần lông được thui (svið), thịt cừu xông khói (hangikjöt), chi trước của hải cẩu (seishreifar) và mỡ cá voi được ủ trong sữa chua (súr hvalur).
Bạn có thể tìm thấy những suối nước nóng như Đầm Xanh nổi tiếng và những đồng băng bao phủ nội địa của hòn đảo ở một số nơi, nhưng tôi không biết có quốc gia nào khác mà lịch sử, sự phát triển và sự sống còn của nó lại gắn chặt một cách có ý thức và được tôn vinh trong nền ẩm thực đến như vậy.
Và thật lòng mà nói, món thịt thủ cừu thì rất ngon.
Bert Archer
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 13

Có nên du lịch Trung Cộng không?

Công nhân quét nước mưa trước quảng trường Thiên An Môn, Bắc Kinh. (Hình: Lintao Zhang/Getty Images)

 Giá land tour như thế này và chúng tôi còn có thể bớt thêm 10% cho khách hàng. Giá tour rẻ quá cho một chuyến đi chơi Trung Cộng phải không thưa quí vị! Nhưng nếu quí vị gọi cho chúng tôi thì chúng tôi sẽ không ngần ngại giới thiệu đến quí vị nhiều chuyến du lịch tốt hơn là đi Trung Cộng ở ngay thời điểm bây giờ.
Chưa có một đất nước nào lại lại có những tour du lịch rẻ như Trung Cộng đang quảng cáo như vậy. Dĩ nhiên ai cũng có câu hỏi trong đầu, bán rẻ như thế họ làm sao sống được! Ấy thế mà họ sống, còn sống mạnh nữa là đằng khác. Bởi vì sau chuyến du lịch đó, người bị “suy yếu” không phải là họ mà là chính bạn. Họ đã thành công khi khách hàng chỉ vì tham rẻ mà tham dự chuyến du lịch của họ. Ðiều kiện duy nhất của chương trình du lịch là họ đưa du khách đi mua sắm chứ không nhằm mục đích đi thăm danh lam thắng cảnh nên bạn sẽ được đi mua “ngọc trai” ở Vô Tích (Wuxi), mua “lụa” ở Tô Châu, mua “trà Long Tỉnh” ở Hàng Châu, mua “đá quí” “cẩm thạch” ở Thượng Hải hay mua “thuốc Ðông Y” và thăm nơi làm và bán “ngọc” ở Bắc Kinh.
Những món hàng đó luôn được quảng cáo là đẹp, tốt, sang trọng, và là “đồ thật” nên giá cả ở các cửa hiệu quốc doanh này lúc nào cũng được theo bảng giá bay bổng trên mây. Người Hoa nắm được cái ý thích của khách hàng nên họ được huấn luyện nói năng như vẹt mà không hề ngượng miệng, họ sẵn sàng nói láo, nói hạ giá và níu kéo du khách để bán cho bằng được. Chỉ có một điều mà nếu tinh ý thì người ta sẽ thấy khách nội địa Trung Cộng chẳng thấy ai mua những món hàng “made in China” này cả vì cái giá trời ơi đất hỡi mà các cửa hàng quốc doanh bán lừa du khách ngoại quốc. Tôi đã từng chứng kiến cảnh họ bán năm cái vòng ngọc đeo tay (có cùng một giá trên quầy hàng) theo 5 cái giá khác nhau, khác biệt nhau đến hơn $300. Người mua cuối cùng là được rẻ nhất, nhưng không có nghĩa là không mua hớ. Tôi vẫn cho rằng không có du khách nào là không mua hớ cả, chỉ có mua hớ nhiều hay ít mà thôi. Ði Trung Cộng mà không mua hớ là chưa phải đi Trung Cộng.
Còn nói đến các tiệm thuốc Ðông Y của Trung Cộng thì hay tuyệt, thuốc trị bá bệnh. Chỉ cần bạn ghé vào các cửa hàng quốc doanh bán thuốc Ðông Y, nhìn cách họ xây cất và trang trí tiệm thuốc thì người ta nhận biết là họ làm việc rất có lớp lang để moi tiền du khách. Trước tiên, bạn được họ mời khám bệnh “miễn phí,” ông thầy thuốc Ðông Y tốn chừng 10 phút bắt mạch, nói chuyện đoán mò như thầy bói với bạn. Trước khi đứng lên, ông sẽ viết cho bạn toa thuốc và nói bạn nên dùng trong bao lâu như ba tháng, sáu tháng hay một năm. Nhưng khi đem toa thuốc ra quầy bán thuốc thì du khách mới bật ngửa ra vì giá cả quá đắt. “Năm bảy căn bệnh khác nhau” do các ông thầy Ðông Y này chẩn bệnh đều được kê toa dùng chung một toa thuốc. Bệnh nào cũng chỉ cần uống thế thôi, nhưng phải uống ít nhất sáu tháng mới thấy hiệu nghiệm. Còn đắt quá thì thầy thuốc nói bạn nên mua thử uống ba tháng, hết thì lại gửi email order, họ sẽ gửi đến nhà cho bạn. Thế mới thấy cái siêu việt của các ông thầy Ðông Y quốc doanh Trung Cộng. Các ông đi chữa bệnh cho người khác mà sao nhìn các ông cũng không được khỏe lắm.
Mua ngọc, mua trà, mua thuốc, chẩn bệnh, bán thuốc Ðông Y hay mua bất cứ món hàng nào ở Trung Cộng thì du khách nên nhớ rằng bạn đang mua những món hàng “made in China.” Không phải vô cớ mà những món hàng giống như trên lại tốt hơn nếu mua ở Ðài Loan hay Singapore vì các cửa hàng ở các nơi đây không nằm trong hệ thống quốc doanh như bên Trung Cộng.
Người dân Ðài Loan, Hongkong, Singapore họ đã có một nền giáo dục cao hơn rất nhiều so với người dân Trung Cộng. Trung Cộng không phải là Trung Quốc mà chính người dân Ðài Loan mới xứng đáng được gọi là Trung Quốc vì sự văn minh của con người và xã hội. Hơn nữa danh từ Trung Quốc hình thành từ tên Trung Hoa Dân Quốc từ thời Tôn Dật Tiên, tên mà Thống Chế Tưởng Giới Thạch vẫn dùng khi đến Ðài Loan. Còn Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa với Cộng Sản chủ nghĩa do đảng Cộng Sản chỉ huy không gọi là Trung Cộng thì gọi là gì bây giờ. Có chữ “Quốc” nào trong cái tên đó đâu! Ðến danh từ tên mà cũng có ý lừa đảo lập lờ, nếu họ thật tốt thì có sợ gì mà không tự nhận là Trung Cộng. (Vì thế tôi không gọi họ là Trung Quốc mà gọi họ là Trung Cộng cho đúng tên và chính danh.)
Có nhiều khách hàng hỏi tôi khi nào tôi tổ chức lại tour du lịch Trung Cộng, tôi thường hay trả lời lần lữa vì vẫn mong muốn có sự đổi thay của Trung Cộng với người dân của các nước láng giềng chung quanh trong đó có Việt Nam. Nhưng thời gian trôi qua và sự kiêu căng của Trung Cộng chỉ tăng lên và không hề giảm đi sự ngạo mạn đó. Hơn thế nữa những sự giả dối, thiếu phẩm chất trong các sản phẩm làm từ Trung Cộng cũng là một chuyện mà tôi cho là cần thời gian để suy nghĩ về tour du lịch Trung Cộng. Tôi không muốn khách hàng của chúng tôi bị lừa phỉnh và gạt gẫm bởi cái vô trách nhiệm và không có phẩm chất của các con buôn Trung Cộng.
Hơn nữa, một tour đi Trung Cộng như hiện nay thì phẩm chất của một tour du lịch cũng giảm nhiều với sự đắt đỏ leo thang. Khách ngoại quốc đến ít hơn ngày trước, vì thế một tour du lịch Trung Cộng hiện tại thì người ta thường hay cho người dân nội địa tham dự tour chung với người nước ngoài. Ðây là một điều gây bực bội rất nhiều cho du khách nước ngoài vì hai nền văn hóa khác nhau. Bạn có muốn thử và tìm hiểu xem nền “văn hóa Trung Cộng” tốt như thế nào thì cũng rất nên đi Trung Cộng một chuyến cho biết nếp “lịch sự Trung Cộng.” Khạc nhổ trước mặt người khác, đàn bà đàn ông lúc nào nói chuyện cũng như đánh nhau đến nơi, bệnh “tiểu đường” thì nhan nhản khắp ngõ ngách, họ không có khái niệm xếp hàng theo thứ tự nên chen lấn thoải mái, hàng nhái hàng giả mạo thì bán công khai từ ngoài ngõ đến cả trong khách sạn năm sao. Lái xe là một thứ tự do tuyệt đối tại xứ này, ai lái sao cũng được. Tranh nhau giành đường là chuyện bình thường hàng ngày của phương tiện giao thông.
Nhưng nếu du khách là một người không quan tâm đến những vấn đề như trên thì chuyện đi du lịch Trung Cộng vẫn có thể tạm chấp nhận cho một chuyến du lịch theo ý thích của mình.
Không ai chối cãi được rằng Trung Hoa lục địa có nhiều thắng cảnh thiên nhiên đáng xem, đáng du ngoạn. Ngày nay, các nơi chốn lịch sử và văn hóa cũng đã bị “phục chế” rất nhiều, nhiều vật cổ mới được làm xong ngày hôm qua (antique yesterday) đem trưng bày và tour guide luôn nói là vật cổ vài trăm năm, nhưng du khách Việt Nam thường hay dễ tính vì khách người Việt cũng chỉ cần biết qua loa nơi chốn đó, nơi đã có những câu chuyện lịch sử văn hóa xảy ra. Nhưng chắc chắn một điều đất nước đó không phải là nơi xứng đáng để làm tour du lịch, mua sắm vì sự không lương thiện của con người và của hệ thống quốc doanh Trung Cộng.
Nhưng một lý do chính đáng hơn để chúng tôi bất hợp tác với các tour du lịch Trung Cộng là vấn đề các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà chính quyền Trung Cộng càng ngày càng tỏ rõ ra cái bộ mặt đại hán của họ. Sự kiêu căng ngạo mạn của Trung Cộng chiếm đóng Hoàng Sa-Trường Sa trong thời gian vài năm nay đang là một vết thương đau cho những ai còn con tim và lương tri dành cho hai chữ Việt Nam (không dành cho Việt gian tay sai cho Tàu Cộng). Tại sao chúng ta lại phải đi du lịch và làm giàu cho những kẻ đang gậm nhấm đất nước của con cháu chúng ta sau này?
Có nhiều cách thể hiện sự chống đối tinh thần bá quyền Trung Cộng như biểu tình chống họ, như bất hợp tác và không mua hàng hóa “made in China.”
Biểu tình là một thái độ chính trị thực dụng để Trung Cộng thấy rõ được sự bộc lộ giận dữ của dân tộc Việt Nam. Tôi ngưỡng mộ những người đã can đảm bầy tỏ thái độ như vậy. Bất hợp tác và không mua hàng hóa Trung Cộng thì tôi cho rằng đó không phải là một thái độ chính trị thực dụng mà đó chỉ là một thái độ tự trọng và sống tôn kính với tổ tiên Việt Nam mình, những người đã xả thân bảo vệ dòng giống Việt Nam từ ngàn năm qua để chúng ta còn hiện hữu đến hôm nay.
Trung Cộng chắc cũng quan ngại đến điều này vì có rất nhiều món hàng (bán khắp thế giới) không còn dám đề “made in China” nữa, họ tránh chữ China mà viết là “made in PRC” (made in People’s Republic of China) hay họ không đề gì cả. Mỗi lần mua một món quà kỷ niệm nào đó, khi không thấy nhãn hiệu làm ở đâu, tôi thường hay hỏi người bán: món hàng này có phải “made in China” không? Thường thì người bán trả lời là không biết hay họ im lặng, thế là tôi hiểu ngay món hàng làm từ đâu.
Tôi không đến Trung Cộng khi tinh thần đại hán vẫn còn nằm trong đầu óc của những người lãnh đạo hiếu chiến kiêu căng tự ti hợm hĩnh tưởng rằng có thể khắc phục được người Việt phương Nam. Thế giới đã thay đổi, chủ nghĩa cộng sản đã chết hơn 20 năm nay nhưng để lại cho người dân Trung Hoa cả một kho tàng văn hóa ô nhiễm cộng sản: bẩn thỉu và vô văn minh. Văn minh không phải tự dưng trên trời rơi xuống mà là bao gồm cả một nền dân trí giáo dục và trình độ xã hội. Trung Cộng cần 20 năm nữa khi mà thế hệ kiêu căng ngạo mạn không còn nữa thì may ra mới tiến lên bậc thềm đầu tiên của hai chữ Trung Quốc.
Trung Cộng là chiếc xe “made in China,” Việt Nam là cái đòn bẩy. Chỉ cần một cái thế đúng, đòn bẩy có thể làm chiếc xe lật nhào. Danh tướng Lý Thường Kiệt của Ðại Việt đã từng chứng minh như thế. Trung Cộng không tin thì cứ xem lại lịch sử sẽ rõ.
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 9

Biển Bờ

Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu anh!
Vâng em hiểu ngoài khơi vừa ngập gió
Đưa sóng vào rồi đẩy sóng xa thêm…

Không có nghĩa những con tàu đêm đêm
Chưa ngủ bởi hải đăng còn thao thức
Thăm thẳm giữa đại dương màu mực
Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu?

Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc.
Mai sóng lại về thôi, mỏi mòn và nặng nhọc
Thở cạnh bờ trong giấc ngủ vô tâm!

Hoàng hôn ơi! Sao mắt bờ quầng thâm?
Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng!
Phiêu du mãi để con thuyền khô đắng
Sóng có bao giờ yên lặng đâu, bờ yêu!

Đại dương xa, gió rủ rỉ rất nhiều
Sao tiếng thở từ ban chiều vọng lại?
Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói
Yêu rất nhiều là cho cả bờ đâu!
(Đinh Thu Hiền)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 12

KHUÔN MẶT VĂN NGHỆ MỚI