KHI NÀO THẤY

Khi nào thấy trên đường dài mệt mỏi 
Cần nghỉ ngơi đôi phút cạnh dòng sông 
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi 
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng 

Khi nào thấy buồn phiền gặm nhấm 
Cần một lời tiếp sức để đi xa 
Em hãy đến tìm tôi nơi bãi vắng 
Biển tôi chờ con sóng ngân nga 

Lúc nào đó lòng mang thương tích 
(Những vết thương vô ý tự gây nên) 
Em hãy đến bên tôi chiều tĩnh mịch 
Tôi xin làm con suối tắm cho em 

Nếu cần nữa tôi là hồ trên núi 
Trong hoang vu im lặng ngắm mây trời 
Em hãy đến, chim thiên nga, cánh mỏi 
Đậu yên lành trên gương mặt hồ tôi

Xuân Hoàng

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 1

Thùng tiền “Nếu gặp khó khăn, hãy lấy 3 tờ” ở thùng tiền nầy

Dân trí Thùng tiền “Nếu bạn gặp khó khăn, hãy lấy 3 tờ” đặt ở vị trí 202 Tô Hiến Thành, Q.10, TPHCM đang gây xúc động cho những người chứng kiến và trở thành minh chứng cho nghĩa cử, sự san sẻ ấm lòng của người Sài Gòn.

Nhiều ngày qua, nhiều người đi qua đường Tô Hiến Thành, Q.10 sẽ nhìn thấy một thùng đựng tiền rất đặc biệt đặt ở số nhà 202. Thùng tiền đặt ở vỉa hè của một tòa nhà, gần đường qua lại, trên thùng có in dòng chữ: “Nếu bạn gặp khó khăn, hãy lấy 3 tờ”. Trong thùng toàn là tờ 5.000 đồng.

Những người khó khăn đi qua có thể dừng lại, mở thùng lấy đủ tiền 3 tờ. Bên cạnh đó, những người qua đường khác có điều kiện cũng sẽ dừng lại để bỏ tiền vào. Chính sự góp sức này giúp thùng tiền luôn có tiền để san sẻ với mọi người nghèo khó.

Thùng tiền đặt ngay giữa đường phố mà không một ai phải đứng ra quản lý, kiểm soát. Những người dân quanh đó gọi đó là thùng tiền yêu thương. 

Thùng tiền gắn kết yêu thương hãy lấy 3 tờ nằm trên đường Tô Hiến Thành. Q.10, TPHCM
Thùng tiền gắn kết yêu thương “hãy lấy 3 tờ” nằm trên đường Tô Hiến Thành. Q.10, TPHCM 

Anh Trần Triều, một người dân ở Gò Vấp bộc bạch, hình ảnh thùng tiền yêu thương này làm anh thấy ấm áp vô cùng. Trước hết là giúp được người nghèo, giúp được nhau lúc cần, thể hiện được tấm lòng, chân thật của người Sài Gòn và anh thấy nó quá đẹp!

Theo anh, tất cả mọi người có thể đóng góp vài tờ tùy vào điều kiện của mình chứ không phải tùy vào lòng hảo tâm. bởi lòng hảo tâm ai cũng nhiều như nhau. Người ta cũng không sợ ai đó lấy nhiều hơn 3 tờ, và nếu những người thât sự nghèo khó họ lấy hơn 3 tờ khi cần cũng không sao.

“Người ta không sợ thằng ăn cướp nào bưng luôn cái thùng. Vì đứng trước một nghĩa cử quá đẹp như vậy, thằng ăn cướp sẽ phải chùn tay. Hành động này quá đẹp vì nó thể hiện sống động, thực tế và thuyết phục một điều: gần chục triệu người Sài Gòn, cả dân gốc ở đây và cả dân nhập cư còn tin nhau, còn rưng rưng xúc động khi nghĩ đến chuyện thương nhau. Thế nên cái thùng vẫn còn ở đó để lan tỏa yêu thương”, anh Triều xúc động chia sẻ.

 

 

Ở TPHCM, có một số địa điểm có thùng bánh mỳ miễn phí
Ở TPHCM, có một số địa điểm có thùng bánh mỳ miễn phí 

Anh Triều cho biết khi anh chia sẻ về thùng tiền yêu thương này, rất nhiều bạn bè của anh đã đến đóng góp vào thùng tiền theo sức của mình.

Nhiều người cũng đánh giá đây là một sáng kiến vô cùng dễ thương, vô cùng đẹp để mọi người san sẻ với nhau nhiều hơn, tin tưởng và yêu thương nhau hơn.

Trao đổi nhanh với PV Dân trí, ông Trương Hoài Phong, Chủ tịch UBND phường 15, Q.10 cho biết hiện tại phường chưa nắm được thông tin về thùng tiền yêu thương này. Đó có thể là ý tưởng của một công ty, một nhóm tình nguyện, một gia đình hay cá nhân nào đó mới thực hiện gần đây.

Quan điểm của ông Trương Hoài Phong là ủng hộ vì hành động này rất ý nghĩa và đẹp.

Ở TPHCM, tại một số địa điểm còn có thùng bánh mỳ từ thiện, miễn phí hay những thùng nước đá miễn phí nằm ở nhiều con phố.

Hoài Nam

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 0

Thân phận phụ nữ ở xứ Hồi giáo

 
 
Tổng số 1 tỷ 200 triệu tín đồ Hồi Giáo trải rộng trên khắp các lục địa nên số phận của phụ nữ không đồng nhất. Tùy theo luật pháp của mỗi quốc gia, số phận phụ nữ ở mỗi nước cũng khác nhau và tùy theo phong tục tập quán của mỗi dân tộc, cũng như do sự biến chuyển của lịch sử, số phận của phụ nữ Hồi Giáo cũng thay đổi theo.
Tuy nhiên, vượt lên trên mọi dị biệt của địa phương và qua mọi giai đoạn khác nhau của lịch sử vẫn có những yếu tố chung của đạo Hồi quyết định phần lớn số phận của các phụ nữ Hồi Giáo. Đó chính là những điều luật về phụ nữ được nêu rõ trong kinh Koran và trong Thánh Luật Sharia
 ). Kinh Koran là cuốn sách thiêng liêng ghi chép các lời của Thiên Chúa Allah) nên Koran được coi là bộ luật tối cao và không ai có quyền sửa đổi. Bộ luật Sharia được triển khai từ kinh Koran nên cũng là Thánh Luật bất khả xâm phạm. Do đó, những điều gì dù bất công và vô lý đã được kinh Koran và thánh luật Sharia áp đặt lên số phận phụ nữ cũng đều trở thành bất di bất dịch trong các nước Hồi Giáo. Thí dụ:
– Kinh Koran đã qui định chế độ y phục của phụ nữ hết sức khắt khe như sau:
Phụ nữ phải mặc che kín hoàn toàn, không được để lộ một phần nào của thân thể trước mặt bất cứ một người đàn ông nào, bao gồm cả mặt và tay”
(They dress up completely without showing any part of their bodies, including face and hands to any man – Koran 33:53).

Kinh Koran minh thị xác nhận uy quyền của đàn ông đối với đàn bà:
 “Đàn ông có quyền đối với đàn bà vì Chúa đã sinh ra đàn ông cao quí hơn đàn bà và vì đàn ông phải bỏ tài sản của mình ra để nuôi họ. Đàn bà tốt phải biết vâng lời đàn ông vì đàn ông săn sóc cả phần tinh thần của đàn bà. Đối với những phụ nữ không biết vâng lời, đàn ông có quyền ruồng bỏ, không cho nằm chung giường và có quyền đánh đập”.
(Man has the authority over women because God has made the one superior to the other and because they spend wealth to breed them. Good women are obedient because they guard their unseen parts. As for those whom you fear disobedience, admolish them, send them to beds apart and beat them – Koran 4:34).

Kinh Koran coi thiên đàng là:
 “Khu vườn của lạc thú nhục dục muôn đời”, còn ở trên thế gian nầy thì đàn bà là “cánh đồng lạc thú” mà mọi nguời đàn ông đều có quyền chủ động bước vào nếu muốn: “Women are your field, go into your field whence you please” – Koran 2: 221)

Đàn bà bị xã hội Hồi Giáo coi là một thứ công cụ để đẻ con và để thỏa mãn dục tính của đàn ông. Kinh Koran còn qui định: khi cha mẹ chia gia tài thì con gái chỉ được hưởng một phần nửa phần của con trai mà thôi. Khi các nhân chứng ra trước tòa làm chứng thì lời chứng của đàn bà chỉ có giá trị bằng một nửa lời khai của đàn ông. Khi nạn nhân là phụ nữ bị giết thì thân nhân chỉ được lãnh một nửa số tiền bồi thường.
Đàn ông có quyền lấy nhiều vợ nhưng đàn bà chỉ được lấy một chồng, do đó đàn ông không có tội ngoại tình. Trái lại, đàn bà ngoại tình sẽ bị đem ra nơi công cộng để mọi người ném đá đến chết.


Trải qua 14 thế kỷ, kinh Koran đã gieo biết bao tai họa cho các phụ nữ Hồi giáo nhưng vì các tín đồ ngoan đạo đều coi Koran là “Chân lý Tối Hậu của Thiên Chúa” (The Final Truth of Allah) nên không ai dám coi đó là những điều vô lý hoặc bất công. Các tín đồ nam cũng như nữ không còn con đường nào khác là phải tuyệt đối vâng phục ý Chúa vì Đạo Hồi có nghĩa là sự vâng phục hoàn toàn ý của Chúa (Islam = Submission to God).
Trong các nước Hồi Giáo, nữ giới phải chiu nhiều thiệt thòi trong hôn nhân. Tuổi con gái đi lấy chồng trung bình từ 12 đến 15. Trong các bộ lạc du mục, nhiều khi cha mẹ gả chồng cho con gái lúc mới 5,6 tuổi. Các anh chị em họ gần (cousins) có quyền lấy nhau, đặc biệt là hai người đàn ông có quyền trao đổi con gái cho nhau (người này làm cha vợ của người kia!). Đó chính là trường hợp của Muhammad. Năm 624, Muhammad (54 tuổi) lấy cô Hafsah 18 tuổi, con của Umar làm vợ bé. Trong khi đó, vợ chính của Muhammad mới lên 10, con gái của Abu Bakr. Cả hai cha vợ của Muhammad là Umar và Abu Bakr đều xin cưới con gái út của Muhammad là Fatima. Muhammad không chịu vì ông quá yêu thương Ali là em họ (con của chú ruột) nên ông đã gả Fatima cho Ali. Sau này Ali và Fatima trở nên “thánh tổ” của giáo phái Shi-a. Shi’a có nghĩa là “đảng của Ali” (Shiites = partisans of Ali).
Sau đây là hai vấn đề quan trọng được coi là tiêu biểu cho quan niệm đặc biệt của Hồi Giáo về nữ quyền. Đó là vấn đề đa thê
 (Polygamy) và trường hợp Afganistan dưới chế độ Hồi Giáo cực đoan của Taliban.


I. VẤN ĐỀ ĐA THÊ
Nói chung, các nước Tây Phương nhìn về các nước Hồi Giáo (công nhận chế độ đa thê) một cách khinh bỉ và họ coi Đa Thê đồng nghĩa với chế độ nô lệ (Polygamy is slavery!). Từ hậu bán thế kỷ 20, do nhiều biến chuyển về kinh tế và chính trị trên thế giới, nhiều nước Hồi Giáo đã phải điều chỉnh “Thánh Luật Sharia” đối với vấn đề đa thê cho phù hợp với thực tế.

– Tunisia: Đa số đàn ông Tunisia không đủ sức nuôi vợ con cho nên hầu như chẳng có ai muốn lấy nhiều vợ, mặc dầu kinh Koran cho phép đàn ông lấy 4 vợ. Các dân biểu tán thành việc hủy bỏ tục đa thê. Do đó, vào
 
năm 1956, Tunisia trở thành nước Hồi Giáo đầu tiên ra lệnh cấm đa thê. Chẳng những thế, họ còn chê bai chế độ ly dị quá dễ dàng của Tây Phương. Họ gọi các cuộc hôn nhân sau khi ly dị liên tiếp nhiều lần là một hình thức đa thê trá hình vì đó chỉ là “chế độ độc thê hàng loạt” (serial monogamy).

– Algeria: Algeria là thuộc địa của Pháp từ năm 1830. Chiến thắng Điện Biên Phủ của Việt Nam năm 1954 đã đem lại một niềm hứng khởi vô cùng lớn lao cho nhân dân Algeria trong quyết tâm đánh đuổi thực dân Pháp dành độc lập. Niềm hứng khởi đó đã thúc đẩy trên 10.000 phụ nữ Algeria gia nhập hàng ngũ kháng chiến quân võ trang. Họ lợi dụng những chiếc áo choàng đen phủ kín từ đầu đến chân để dấu vũ khí, thuốc men, lương thực tiếp tế cho quân kháng chiến. Nhưng sau khi cuộc kháng chiến thành công năm 1962 thì chính quyền Algeria bị rơi vào tay của giới lãnh đạo Hồi Giáo cực đoan 
(tương tự như Việt Nam).
Chính quyền này muốn đưa Algeria trở về thời Trung Cổ bằng cách tước đoạt mọi quyền tự do của phụ nữ. Phụ nữ Algeria ngao ngán thở dài hối tiếc thời Pháp thuộc vì dưới ách thống trị của thực dân, họ đã được hưởng rất nhiều quyền tự do và nhân phẩm của họ đã được kẻ địch tôn trọng còn hơn những kẻ lãnh đạo đồng hương của họ.
Vào năm 1980, một đảng Hồi Giáo cực đoan khác lên nắm chính quyền ở Algeria. Năm 1984, chính quyền này ban hành luật công nhận chế độ đa thê. Nhiều phụ nữ biểu tình chống lại luật này. Chính quyền quá khích ra lệnh cho cảnh sát nổ súng khiến cho 48 phụ nữ bi thiệt mạng.
Sự đàn áp dã man của chính quyền Hồi Giáo cuồng tín đã làm bùng lên một làn sóng phản đối mạnh mẽ hơn. Chính quyền liền ban hành luật thị uy với những hình phạt thật nghiêm khắc đối với những người xách động biểu tình: đàn ông bị chặt đầu, đàn bà bị thiêu sống. Bộ luật chống biểu tình này được áp dụng liền trong 10 năm, từ 1984 đến 1993, đã giết chết khoảng 7000 người!. Mặc dầu vậy, phụ nữ Algeria vẫn không nản chí, họ tiếp tục tranh đấu cho tự do một cách thật kiên cường khiến cho thế giới phải khâm phục. Ngày lịch sử 22-3-1993, một nửa triệu phụ nữ Algeria vứt bỏ áo choàng và khăn che mặt từ khắp nơi đổ về thủ đô với khẩu hiệu: “
Chúng tôi không nhượng bộ” (We will not yield!). Trước khí thế quá mạnh mẽ và can trường của nửa triệu phụ nữ, chính quyền Hồi Giáo cực đoan đã phải chùn tay không dám bắn và cuối cùng họ đã phải nhượng bộ bằng cách hủy bỏ các luật lệ bất công đối với phụ nữ.

– Iran: Đại đa số dân Iran theo giáo phái Shiites nổi tiếng bảo thủ và cực đoan. Họ theo đúng tinh thần của Kinh Koran là chỉ tôn trọng quyền lợi của đàn ông mà thôi. Luật hôn nhân của Iran công nhận chế độ đa thê. Đàn ông muốn ly dị vợ lúc nào cũng được, thủ tục ly dị vô cùng đơn giản vì người chồng chỉ cần nói với vợ ba lần: “Tôi ly dị cô”! Sau khi được tòa cho ly dị, người chồng luôn luôn có quyền giữ con trai trên 6 tuổi và con gái trên 12 tuổi. Người vợ chỉ được nhận tiền của chồng trợ cấp trong 3 tháng mà thôi.
Trong thế kỷ 19 đến giữa thế kỷ 20, các vua Hồi công nhận nhiều quyền tự do của phụ nữ, nhưng sau cuộc Cách Mạng Hồi Giáo do giáo chủ Khomeini lãnh đạo trong 2 năm 1978-1979, chính quyền Hồi Giáo Shiite cực đoan đã đưa Iran trở lại thời Trung Cổ: Phụ nữ bị bắt buộc phải đeo mạng che kín mặt và phải mặc áo choàng CHADOR phủ kín từ đầu đến chân. Luật pháp cho phép chồng có quyền đánh vợ, thậm chí dù có đánh chết vợ chăng nữa thì cũng chỉ bị tòa án phạt tượng trưng. Tại Iran, hàng năm có tới nhiều trăm vụ phụ nữ bị chồng giết chết!
Tuy nhiên, Iran có một số điều luật tiến bộ so với các nước Hồi Giáo khác: Phụ nữ được phép lái xe, được quyền hành nghề buôn bán nhà cửa, làm chủ cửa tiệm buôn và đặc biệt là được giữ các chức vụ cao trong chính quyền. Hiện nay phụ nữ chiếm 35% lực lượng công chức tại các công sở, 25% lực lượng công nhân và 54% tổng số sinh viên đại học.
 (Newsweek 3.2.2001).

– Các nước Hồi Giáo có nữ thủ tướng: Thổ Nhĩ Kỳ, Pakistan, Bangladesh và Indonesia. Tại các nước này, phụ nữ có quyền tự do gần như bình đẳng với nam giới. Nếu xếp theo thứ tự về quyền tự do của phụ nữ thì Thổ Nhĩ Kỳ đứng đầu rồi đến Indonesia, Pakistan và Bangladesh. Ngoại trừ Thổ Nhĩ Kỳ, tại Indonesia, Pakistan và Bangladesh hầu hết các phụ nữ đều thất học. Chỉ có một trường đại học Rawanpindi ở Pakistan có nữ sinh viên. Các phụ nữ Pakistan, kể cả nữ sinh viên, đều phải che mặt. Tại vùng Kashmir đang có chiến tranh giữa Hồi và Ấn, bọn cuồng tín Hồi Giáo thường hay tạt át-xít vào mặt những phụ nữ không chịu đeo mạng che mặt.

– Các nước Hồi Giáo tại vùng vịnh Ba Tư.- Vùng Vịnh Ba Tư có nhiều nước Ả Rập theo Hồi Giáo: Ả Rập Saudi, Koweit, Yemen, Quatar và Emerites. Các nước này giầu có nhờ dầu hỏa và có nhiều siêu thị 
(supermarket, Food stores) như ở Mỹ, nhưng phụ nữ bị luật pháp cấm lái xe. Do đó, công tác mua sắm (shopping) và đi chợ đều do đàn ông thực hiện. Nếu đàn ông không thích đi chợ mua sắm thì cũng phải lái xe đưa vợ tới các cửa tiệm rồi ngồi chờ vợ ở trong xe.

– Tại Ả Rập Saudi, nhà nước ban hành luật về y phục của phụ nữ 
(The National Dress Code) theo đúng tinh thần kinh Koran là “phải bảo vệ đức khiêm tốn của phụ nữ và không cho phép họ phô bày nhan sắc” (to guard their modesty and not to display their beauty). Luật này lập ra một ngành cảnh sát đặc biệt gọi là “Cảnh sát đạo đức” (Morality Police) chuyên lo việc thi hành các luật lệ về y phục của phụ nữ. Bất cứ một phụ nữ nào mặc y phục không đúng qui định sẽ bị cảnh sát đạo đức đánh đập bằng gậy tại chỗ!
Điều rất đặc biệt tại Saudi Arabia là các phụ nữ đều không có thẻ căn cước. Lý lịch của họ chỉ được ghi thêm vào căn cước của cha nếu còn độc thân. Khi cha chết thì lý lịch được ghi vào thẻ của anh em trai. Nếu đã kết hôn thì lý lịch của phụ nữ được ghi vào thẻ căn cước của chồng. Khi chồng chết thì ghi vào thẻ căn cước của con trai. Đàn bà bị cấm lái xe, bị cấm hành nghề luật sư, kỹ sư và bị cấm làm công chức cho các công sở của nhà nước.
 
– Tại Koweit: Số phận phụ nữ cũng tương tự như ở Saudi Arabia. Tuy nhiên, kể từ 1999, phụ nữ được luật pháp công nhận nhiều quyền tự do, trong đó có quyền tự do quan trọng nhất là quyền tự do ứng cử và bầu cử. (Newsweek 3/12/2001).

Tại Saudi Arabia và Koweit, các học sinh nam nữ phải học tại các trường riêng biệt từ cấp tiểu học trung học và cả ở đại học.

II. AFGANISTAN DƯỚI CHẾ ĐỘ HỒI GIÁO CỰC ĐOAN TALIBAN.-
Năm 1989, do sự giúp đỡ tích cực của Mỹ và của các nước Hồi Giáo, quân kháng chiến Afganistan đã đánh đuổi quân Liên Xô ra khỏi bờ cõi. Sau đó, trong ba năm kế tiếp, quân kháng chiến tiếp tục cuộc chiến đấu để lật nhào chế độ thân Liên Xô của Najibullah. Nhưng đến khi cuộc kháng chiến thành công thì các “chiến sĩ tự do” (Mujahideen) đã mau chóng chia thành nhiều phe nhóm chống đối và giết hại lẫn nhau vì lý do sắc tộc và giáo phái khác biệt. Tại Afganistan, từ xưa đến nay có bốn sắc tộc thường xuyên xung đột nhau là Pathans, Pashtun, Uzbek và Tajik. Về tôn giáo, có hai giáo phái vốn thù nghịch nhau và đã từng có nhiều thế kỷ thù hận đẫm máu là giáo phái Sunni và Shiite. Đất nước Afganistan rơi vào tình trạng nồi da xáo thịt trong 5 năm, từ 1989 đến 1994 làm thiệt mạng hàng vạn sinh linh.
Cuộc nội chiến được kết thúc năm 1994 do một người hùng tên Mullah Omar, lãnh đạo phe Taliban, thành công trong việc cướp chính quyền trung ương. Theo ngôn ngữ Afgan thì Taliban có nghĩa là “Một Nhóm Sinh Viên” 
(A band of Students). Họ có chủ trương ổn định đất nước, thiết lập quốc gia Hồi Giáo và chủ trương bài ngoại cực đoan.
Điều làm mọi người phải ngạc nhiên là phe Taliban không có quân đội, trong khi các lãnh chúa của các bộ lạc đều có quân đội và vũ khí trong tay mà không dám làm gì. Sự thành công của Taliban hoàn toàn do khả năng tuyên truyền và thuyết phục quần chúng nên họ đã được toàn dân ủng hộ và đưa lên nắm chính quyền năm 1994. Năm 1996, Taliban mới chính thức chiếm thủ đô Kabul và kiểm soát 2/3 lãnh thổ quốc gia. Việc đầu tiên là Taliban ban hành hiến pháp công bố Afganistan là một quốc gia Hồi Giáo 
(Hồi Giáo là Quốc Giáo). Các luật lệ cổ hủ lỗi thời của Hồi Giáo từ 14 thế kỷ trước đều được phục hồi: kẻ bị kết án về tội trộm phải bị chặt tay, đàn bà ngoại tình bị ném đá đến chết…

Taliban ban hành luật lệ về y phục của phụ nữ hết sức khắt khe, đến nỗi đã biến họ thành “những kẻ vô hình” vì mọi người hàng xóm và những người đi trên đường phố đều không nhìn thấy mặt của phụ nữ. Mọi phụ nữ Afgan mỗi khi bước chân ra khỏi nhà đều phải mặc bộ BURKA. Đây là một kiểu áo choàng may bằng vải thô phủ kín từ đầu đến chân. Các ký giả Tây Phương gọi Burka là “cái túi đựng xác người sống”
 (the body-bag for the living).Vì được may bằng nhiều nếp gấp và rộng thùng thình nên chiếc áo Burka rất nặng. Vào mùa hè trời nóng có nhiều phụ nữ bị bịnh ngộp thở (claustrophobia) hoặc mắc chứng nhức đầu kinh niên.
Tại Afganistan cũng như tại các quốc gia Hồi Giáo khác, phụ nữ không được đi học. Các bé gái chỉ được học từ 7 đến 12 tuổi đủ để có thể đọc được sách kinh mà thôi.
Cũng giống như trường hợp Algeria, chính quyền Hồi Giáo bản xứ đã đối xử với phụ nữ tàn tệ hơn chế độ thực dân Pháp trước kia. Chế độ Taliban cũng tước đoạt hết mọi quyền tự do của phụ nữ Afganistan mà họ đã được hưởng dưới thời Liên Xô chiếm đóng tại xứ này trong 10 năm, từ 1979 đến 1989. Chính phủ Taliban lập ra Bộ Cải Tiến Đạo Đức và Ngăn Ngừa Thói Xấu (Ministry for Promotion of Virtues and Prevention of Vices). Các cán bộ thuộc bộ này đều là đàn ông, mỗi cán bộ được trang bị một cái roi dài quấn dây cáp bằng thép dùng để đánh bất cứ một phụ nữ nào đi trên đường phố mà không mặc y phục đúng cách. Chẳng hạn như để lộ vớ trắng ở bàn chân, đi giầy gây tiếng kêu trên hè phố, mặc quần áo quá bó sát thân hoặc trên người có đeo nữ trang v.v…

Charlie Nguyễn
 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 2

9 sở thích ăn uống đạm bạc để sống khỏe

Sơn hào hải vị thường chỉ đáp ứng khoái khẩu ăn uống nhất thời, còn những món ăn thanh đạm bình dân, nếu biết tận dụng đúng cách sẽ giúp bạn trường thọ, bách niên giai lão mà chẳng cần đến một viên thuốc bổ đắt tiền nào.

Bổ trợ kiến thức dinh dưỡng để sống trường thọ, vừa hữu ích cho chính bản thân mình, vừa tốt khi cần chăm sóc cho cha mẹ, người thân. Dưới đây là những sở thích được tổng kết từ những người sống thọ sống khỏe.

1. Lấy hạt “trân châu ngọc mễ” làm món ăn chính

Ngô còn có tên gọi khác là Ngọc trân châu, là “thực phẩm vàng” (đúng cả nghĩa đen và bóng) được toàn thế giới công nhận và cũng là món ăn chính mà người trường thọ không thể “rời xa”.

Các nhà khoa học Mỹ nhận thấy người Pueblo bản địa (người da đỏ) không ai bị cao huyết áp và xơ cứng động mạch. Nghiên cứu thì được biết là do người dân vùng này thường xuyên ăn ngô.

Các chuyên gia phát hiện ra rằng, trong ngô hàm chứa lượng lớn lecithin, acid linoleic, vitamin E, vì vậy không dễ gây ra cao huyết áp và xơ cứng động mạch.

2. Thích món khoai lang dân dã

Ăn khoai lang là một trong những sở thích của người già trường thọ.

Theo nghiên cứu, khoai lang có 5 tác dụng lớn:

  • Thứ nhất dinh dưỡng phong phú, điều hoà bổ máu;
  • Thứ hai là nhuận tràng thông khí, có lợi cho đại tiện;
  • Thứ ba là ích khí, tăng cường hệ thống miễn dịch;
  • Thứ tư là khoai lang hàm chứa chất chống ung thư, có thể phòng chống ung thư;
  • Thứ năm là phòng chống lão hoá, ngăn chặn xơ cứng động mạch.

Khoai lang hàm chứa lượng lớn chất keo protit vì vậy có thể ngăn ngừa các bệnh gan và thận, tăng cường hệ miễn dịch, tiêu trừ các gốc tự do, tránh bệnh ung thư do các gốc tự do gây ra.

Trong khoai lang lại còn chứa khá nhiều canxi, magie, vì vậy có thể phòng ngừa các bệnh về xương khớp. Từ đó có thể thấy, khoai lang là một báu vật không thể thiếu của người trường thọ.

3. Đậu phụ là lựa chọn đầu tiên 

Chuyên gia dưỡng sinh ví đậu phụ như là “thịt từ cây”, họ cho rằng: “Ăn cá sinh nóng, thịt sinh đờm, bắp cải, đậu phụ đảm bảo bình an”.

Sách “Tùy tức cư ẩm thực phổ” viết: “Món ăn này mọi nơi đều có thể làm được, thích hợp với cả người giàu lẫn người nghèo, xuất hiện trong bữa ăn chay cũng như bữa tiệc sang trọng, đặc biệt ăn vào mùa đông rất ngon”.

Đậu phụ có công dụng ích khí, bổ hư, lọc chì trong máu, bảo vệ gan, thúc đẩy chức năng trao đổi chất trong cơ thể. Thường xuyên ăn đậu phụ có lợi cho sức khoẻ và phát triển trí lực. Người già thường xuyên ăn đậu phụ có tác dụng rất tốt để trị liệu các chứng như xơ cứng mạch máu, xương cốt lỏng lẻo, rời rạc.

4. “Sùng bái” cải thảo – vua của các loại rau

Người già có kinh nghiệm thường nói: “cải thảo ăn nửa năm, thầy thuốc hưởng thanh nhàn”. Có thể thấy, thường xuyên ăn cải thảo hỗ trợ việc xua đuổi bệnh tật, kéo dài tuổi thọ.

Cải thảo có mùi vị tươi ngon, dinh dưỡng hài hoà, chứa chất khoáng, vitamin, protein, chất xơ, carotene, ngoài ra còn hàm chứa một loại chất có thể phân giải nitrosamine – một chất gây ra ung thư.

Danh họa Tề Bạch Thạch Trung Quốc đã để lại một bức tranh cải thảo rất có ý nghĩa, bức tranh độc luận cải thảo là “vua của các loại rau” và ca ngợi “trăm loại rau không bằng cải thảo”.

Nhìn từ công dụng dược lý, cải thảo có 7 công dụng lớn là: dưỡng dạ dày, nhuận tràng, giải rượu, lợi tiểu, giảm mỡ, thanh nhiệt và chống ung thư.

5. Mỗi ngày ăn một quả trứng gà

Tiến sĩ Chert Hansheng nhà kinh tế học nổi tiếng có tuổi thọ 100, đã tuân thủ theo chế độ dinh dưỡng học, mỗi ngày kiên trì ăn uống theo quy tắc “3 trong 1” tức là: “Sáng ăn 1 quả trứng gà, buổi trưa ăn 1 quả táo to, tối uống 1 cốc sữa”.

Ngoài ra, ngày ba bữa ăn nhiều rau xanh, hoa quả, ăn ít thịt, ăn uống điều độ… Đều đặn như thế thì sẽ trường thọ.

Lòng trắng trứng chứa nhiều nước và protein có tác dụng khôi phục tế bào gan bị tổn thương. Chất lecithin trong lòng đỏ trứng có thể thúc đẩy tế bào gan tái sinh, còn có thể nâng cao lượng protit huyết tương trong cơ thể, tăng cường chức năng bài tiết và chức năng miễn dịch. Sau khi lecithin được cơ thể tiêu hoá, sẽ giải phóng ra choline, choline có thể cải thiện trí nhớ. Trong lòng đỏ trứng hàm chứa muối vô cơ, canxi, photpho, sắt và vitamin khá phong phú.

6. Không quên củ cải

Người già trường thọ mùa đông không rời xa củ cải. Họ nói: “Mùa đông ăn củ cải, mùa hè ăn gừng, 1 năm 4 mùa đảm bảo an khang”.

Củ cải hàm chứa nhiều loại vitamin và khoáng chất, không chứa chất béo, có tác dụng đẩy mạnh trao đổi chất cũ mới, tăng cường cảm giác thèm ăn và giúp tiêu hoá.

Củ cải đích thực là thực phẩm bảo vệ sức khoẻ của người già. Y học cổ truyền cho rằng, củ cải có thể “hoá giải” và tiêu hoá thực phẩm tích trữ trong dạ dày, trị mất tiếng do ho, đờm gây ra; trị ho ra máu, chảy máu mũi; giải khát, trị kiết lỵ, giảm đau đầu, lợi tiểu…

Nếu ăn sống có thể giải khát, thanh nhiệt, giải đờm, ngăn hen suyễn và trợ giúp tiêu hoá;  luộc chín ăn có tác dụng bổ ích, khoẻ tỳ.

“Củ cải và trà” tức là ăn củ cải, sau đó uống trà, có thể tiêu trừ khô nhiệt, bài trừ khí nóng độc tích tụ trong cơ thể, có tác dụng rất tốt để khôi phục thanh khí và tinh thần.

Củ cải kho với thịt sẽ là một món rất ngon nhưng không được ăn cùng với nhân sâm và cam quýt.

7. Cà rốt là “vật báu” của người trường thọ

Cà rốt hàm chứa nhiều vitamin A, có chứa phong phú chất carotene. Nghiên cứu chỉ rõ, cà rốt có thể cung cấp các thành phần dinh dưỡng cần thiết để phòng ngừa bệnh tim mạch, trúng gió, cao huyết áp và xơ vữa động mạch.

Chất carotene ít bị phá hủy dù ở nhiệt độ cao mà cơ thể lại dễ hấp thụ. Vào cơ thể, carotene sẽ chuyển hoá thành vitamin A, giúp trị các chứng khô mắt và quáng gà do thiếu vitamin A gây nên.

Chất carotene chỉ dễ hấp thu khi có dầu mỡ vì vậy, những người già “trường thọ” có kinh nghiệm thường cắt cà rốt thành miếng nhỏ và xào với dầu mỡ, như thế khả năng bảo tồn của carotene có thể đạt trên 79%. Cà rốt cắt miếng vuông dài rán trong chảo dầu thì chất carotene có thể bảo tồn đến 81%. Cà rốt cắt miếng nấu với thịt, tỉ lệ bảo tồn chất carotene đạt đến 95%.

Cà rốt còn có tác dụng tăng cường trí nhớ. Trước khi đọc sách hay học bài nếu ăn một đĩa cà rốt xào, rất có lợi cho việc tăng cường và củng cố trí nhớ lại có thể duy trì đôi mắt không mỏi mệt, nhất cử lưỡng tiện.

8. Thích ăn cháo

Nhìn từ thói quen ăn uống, trong những người sống trường thọ thì không có một ai là không thích ăn cháo. Nhà kinh tế học nổi tiếng của Trung Quốc – Mã Dần Sơ và phu nhân Trương Quế Quân đều là những người trường thọ trăm tuổi. Hai người đặc biệt thích ăn cháo sáng và mỗi sáng đều lấy 50g yến mạch và 250g nước nấu thành cháo.

Người sống thọ trăm tuổi ở Thượng Hải là Tô Cục Tiên mỗi ngày ba bữa đều ăn cháo nấu từ gạo, định lượng mỗi bữa là một bát nhỏ.

Các nhà y học và dinh dưỡng từ bao đời nay đều cổ động người già nên ăn cháo vì nó tốt cho sức khoẻ. Cháo dễ tiêu hoá, hấp thụ, có thể điều hòa dạ dày, bổ tỳ, thanh lọc phổi, mát đường ruột.

Nhà dinh dưỡng học thời nhà Thanh – Tào Từ Sơn đã từng nói: “Người già, mỗi ngày nên ăn cháo, không kể bữa, có thể tăng cường sức khoẻ cho cơ thể và hưởng đại thọ”. Ông biên tập cách chế biến 100 loại cháo bổ dưỡng, chuyên dùng cho người già, được rất nhiều người yêu thích.

Là thanh niên “không bị móm” không cứ phải ăn cháo thường ngày nhưng bạn nên tăng số bữa cháo trong 1 tuần hoặc thường xuyên có 1 bát cháo khai vị cũng sẽ rất tốt cho sức khoẻ.

9. Các món kê

Hạt kê

Nhiều người thích nhất ăn kê và xem kê là thực phẩm bổ dưỡng tốt cho cơ thể. Kê từ trước đến nay đều được xứng danh với tên gọi mỹ miều là “đầu đàn ngũ cốc”. Người có thể chất ốm yếu, bệnh tật thường dùng kê để bồi bổ sức khoẻ.

Theo y học cổ truyền, hạt kê có ích cho ngũ tạng, đặc biệt là dạ dày (làm dày đường ruột, dạ dày), bổ sung tinh dịch, mạnh khoẻ gân cốt, cơ bắp.

Có một danh sư nổi tiếng thời nhà Thanh đã nói: “Hạt kê là dinh dưỡng tốt nhất cho sức khoẻ con người. Khi dùng hạt kê nấu cháo, dầu kê trong cháo có tác dụng tốt hơn cả canh nhân sâm”. Có thể nói, người già trường thọ thích ăn kê là rất đúng và có cơ sở.

Hoàng Kỳ (T/h)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 3

Nobel Sinh Học: Người sống THỌ không phải do Ăn Uống hay Vận Động

 
Click image for larger versionName: songthotamlycanbang (1).jpegViews: 0Size: 49.8 KBID: 1156306      Click image for larger versionName: songthotamlycanbang (3).jpgViews: 0Size: 45.2 KBID: 1156309   
Một lý do thật kinh ngạc do Elizabeth H. Blackburn, người đoạt giải Nobel sinh học chỉ ra rằng người sống THỌ hay không không phải do Ăn Uống hay Vận Động; mà là Tâm Lý Cân Bằng.



Giải thưởng Nobel Sinh Học Elizabeth H. Blackburn đã chỉ ra:

 
 con người muốn sống trăm tuổi, ăn uống điều độ chiếm 25%, những cái khác chiếm 25%,
Tâm Lý Cân Bằng chiếm những 50%!
” Áp Lực Hormone ” sẽ làm tổn thương cơ thể.
Lý giải như thế nào về việc Tâm Lý Ổn Định ảnh hưởng tới 50% tuổi THỌ? Chúng ta nên làm thế nào?

” Áp lực hormone ” gây tổn thương cơ thể!

Nhà nghiên cứu tâm lý học chỉ ra:
Một người nổi giận đùng đùng, áp lực hormone tăng sinh, đủ để giết chết một con chuột.
 Vì vậy, áp lực hormone, còn gọi là hormone độc tính. Y học hiện đại chỉ ra: 
ung thư, xơ cứng động mạch, cao huyết áp, loét hệ tiêu hóa, kinh nguyệt không đều, 65-90% triệu chứng có liên quan tới áp lực tâm lý.Vì thế, bệnh này còn gọi là bệnh tâm lý.Nếu con người cả ngày không yên, hay cáu gắt, lo lắng, khiến áp lực hormone luôn ở mức cao,
hệ thống miễn dịch sẽ ngăn chặn và tiêu diệt, hệ thống máu huyết hoạt động quá nhiều
trong thời gian dài dẫn đến mệt mỏi.

 

  Khi vui, não bộ tiết ra hormone hưng phấn.
Hormone hưng phấn khiến con người thoải mái, cảm giác vui tươi, toàn thân rơi vào trạng thái tốt, giúp điều tiết các cơ quan trong cơ thể cân bằng, khỏe khoắn.

 

 Thế thì, trong cuộc sống, chúng ta nên làm như thế nào mới có thể có được hormone hưng phấn, giảm hormone áp lực?


1. Có mục tiêu rõ ràng, nỗ lực đạt được.

 Nghiên cứu mới nhất cho rằng, cảm giác đạt mục tiêu càng mạnh càng giúp cơ thể khỏe khoắn.
Bởi vì trong cuộc sống, đam mê quyết định tâm thái con người, quyết định trạng thái sống. 
Người nỗ lực đạt mục tiêu não bộ trong trạng thái thoải mái phát triển, vì thế, thường dùng não bộ sẽ thúc đẩy hoạt động não, đẩy lùi tuổi già.
Người trung lão niên sau khi nghỉ hưu có thể đọc sách, khiêu vũ, vẽ vời, giúp não bộ luôn trong trạng thái hoạt động.2. Lấy
​ ​

 

việc g

 iúp đỡ người khác làm niềm vui 

 
 
 
 
 
Nghiên cứu chỉ ra, giúp đỡ người khác về vật chất, có thể giảm tỉ lệ tử vong xuống 42%, 
giúp người khác ổn định tinh thần, có thể giảm tỉ lệ tử vong dưới 30%.
 Bởi vì tốt với người khác, hay làm việc thiện, sẽ có cảm giác vui tươi và tự hào, giảm hormone áp lực, thúc đẩy hormone hưng phấn.
Chuyên gia tâm lý và tâm thần học nói: duy trì thói quen giúp đỡ người khác là phương pháp phòng và điều trị trầm cảm.
3. Gia đình
​, 

 bạn bè 

​ ​

 hòa thuận

 
 
 
 Hai nhà tâm lý học người Mỹ công bố nghiên cứu trong vòng 20 năm: 
tong số các , đứng số 1 là ” quan hệ người với người “. 
 

  Họ cho rằng, quan hệ con người với con người quan trọng hơn rau cỏ hoa quả, việc thường xuyên luyện tập và rèn luyện trong thời gian dài.
Liên hệ người với người không chỉ bao gồm bạn bè, còn bao gồm quan hệ gia đình. 
Vì thế, gia đình hòa thuận, bạn bè tốt là một trong những yếu tố quyết định tuổi thọ con người.


4. Cho đi điều thiện sẽ nhận lại điều thiện.

 
 Khi chúng ta cười với người khác, người khác cũng sẽ cười lại với chúng ta.
Bất luận là ở cùng bạn bè hay là cùng những người bạn cũ trò chuyện, hãy nhớ luôn giữ nụ cười, cho đi niềm vui.” Tinh thần không thoải mái, sẽ dẫn đến bệnh gan “Có người từng làm thực nghiệm này: 
sau khi tách nội tạng động vật, giữ nguyên liên kết tĩnh mạch gan và động mạch bụng, tim lập tức co bóp mạnh và tĩnh mạch máu bắt đầu lắng lại, động vật chết từ từ, có thể thấy gan có liên kết chặt chẽ trong việc điều tiết lưu lượng máu.
Tinh thần không thoải mái, khi tức giận, sẽ ảnh hưởng tới hoạt động gan, dẫn đến tình trạng khô gan và khô máu ở gan.


” Không tức giận, không sinh bệnh “

Tinh thần là thể năng của con người, nhưng trong cuộc sống bộn bề lo toan, áp lực tinh thần tự nhiên sẽ gia tăng, thế là các áp lực tinh thần sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe con người.
” Hiện nay, thống kê của bộ y tế thế giới, trên 90% bệnh đều có liên quan tới tinh thần.
Chỉ cần chúng ta giữ tinh thần thoải mái, thì sẽ không mắc bệnh, không mắc bệnh nghiêm trọng, ít bệnh, muộn mới mắc bệnh. “

” Tâm phải TĨNH, Thân phải ĐỘNG “
Dưỡng tâm, an tâm, cải tâm, giữ tinh thần thoải mái, là một cách dưỡng sinh, có thể không được mọi người quan tâm, vì thế mới xuất hiện ” những bệnh tiêu hóa khó chữa “, ” bệnh viêm cả đời không khỏi “..
Tâm Tĩnh thì Thân An, thân an thì khỏe mạnh, tâm an bách bệnh tiêu trừ.

Hoạt động có thể sinh dương khí, đả thông âm khí, giúp tuần hoàn máu, cơ thịt phát triển, khoẻ gân cốt.
Tâm phải Tĩnh, Thân phải Động, giữ cân bằng, đó là tam đại pháp bảo của bất cứ môn phái dưỡng sinh nào.Thực tế, quyết định tuổi thọ con người không chỉ là ăn uống và vận động, còn là tâm tính vui tươi, tâm thái tích cực cũng vô cùng quan trọng!
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 5

Giai thoai bai VALSE: DÒNG SÔNG XANH.

Tình yêu trong đời người nhạc sĩ thiên tài khiến những nốt nhạc thăng hoa..
2
Tình yêu có thể khiến những nốt nhạc thăng hoa…
 
Nhạc sĩ thiên tài Johann Straus II có tới 3 người vợ. Người vợ đầu là nữ ca sĩ Jetty Treffz ông cưới vào năm 1862. Mười sáu năm sau, Jetty qua đời vì bệnh tim, Johann Strauss bước thêm bước nữa với nữ diễn viên Angelika Dittrich. Tuy nhiên, hai tâm hồn không “đồng điệu”, nên chỉ hơn 1 năm sau, Johann Strauss xin ly dị. 
Sau đó, nhạc sĩ chắp nối với Adele Deutsch, góa phụ trẻ của ông Hoàng Von Meyszner. Cuộc hôn nhân thứ ba này tuy không được Giáo hội Công giáo thừa nhận (vì người vợ trước – Angelika – vẫn còn sống), nhưng lại là cuộc hôn nhân hạnh phúc, tốt đẹp nhất của Johann Strauss II. Chính nhờ sự khuyến khích, nâng đỡ tinh thần của Adele mà tài năng, óc sáng tạo của nhạc sĩ thiên tài đã được phát huy tới mức tối đa trong những năm cuối đời. 
Giai thoại về sự ra đời của bản valse huyền thoại … 
3
Những nàng thơ của người nhạc sĩ thiên tài có thể chắp cánh cho những sáng tác bất hủ để lại cho nhân loại… 
 
Sau đây là giai thoại về sự ra đời của bản valse được mệnh danh Vua của những bản valse, Danube xanh (Danube bleu), với một câu chuyện tình đượm buồn với những cao trào đau khổ trong tình yêu làm nên tác phẩm bất hủ: 
Nhạc sĩ Johann Strauss II sống trong tình yêu đằm thắm, sâu sắc, dịu ngọt của vợ ông, Henrietta Jetty Treffz, một ca sĩ xinh đẹp lừng danh với giọng mezzo-soprano. Một ngày kia Treffz phát hiện ra chồng mình đang lạc vào tình yêu mới với một cô gái trẻ trung xinh đẹp từ xa tới. 
Đau khổ, bà tìm đến khách sạn, gõ cửa phòng cô gái trẻ. Mở cửa, cô gái trẻ choáng váng nhìn thấy người vợ nổi tiếng của ông xuất hiện. Cô hốt hoảng chờ đợi những tiếng gào thét ghen tuông giận dữ sẽ xé tan không khí tĩnh lặng của gian phòng… 
4.jpg
Nhưng không một lời ca thán, Quý bà nói lời cám ơn cô gái đã làm cho chồng mình hạnh phúc và dặn cô hãy chú ý đến bệnh phổi của ông, hãy mặc thêm áo ấm cho ông mỗi khi trời tối. Cô chưa hết sững sờ thì bà đã tạm biệt, đóng cửa rồi đi. Cô khóc, vì yêu, vì xót và vì bao điều khác nữa…Ra đến cửa khách sạn, nỗi niềm chồng chất dồn nén bấy lâu trong lòng bỗng trở nên quá sức chịu đựng, người nữ ca sĩ vốn đang mang bệnh tim lảo đảo ngã quỵ…
Nhạc sĩ đến khách sạn gặp người yêu, đúng lúc thấy vợ ngất xỉu, ông liền lo lắng đưa vợ đi bệnh viện. Khi tỉnh lại, vợ ông xin lỗi đã đến gặp người bạn gái của ông. Bàng hoàng, ông phóng ngay đến khách sạn tìm người yêu nhưng nàng đã ra đi bởi nàng nhận ra tình yêu của mình đang làm tổn thương một người vợ hiền. 
Ông chạy đuổi theo đến cảng thì vừa lúc con tàu rúc còi rời bến… 
Strauss đứng như trời trồng, đau khổ đến tột cùng nhưng đồng thời ông cũng cảm nhận được hạnh phúc lớn lao hiếm có, ông đã được hai người phụ nữ tuyệt vời yêu thương, cả hai đều cao thượng, đều tha thứ cho ông và biết hy sinh…
5
 
Đứng trên bến sông, những xúc cảm dữ dội trong ông tuôn trào khởi nguồn cho bản Danube Xanh bất hủ sau này, bản nhạc valse trữ tình được giới mộ điệu vinh danh là Vua của những bản nhạc valse. 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 6

NẮNG THÁNG NĂM

Ôi tháng năm hạ chìm trong cơn khát
Nắng đỏ đường cháy sạm trái tim côi
Sa mạc đời đổ bóng một mình tôi
Hun hút dài xa xôi mòn chân bước.

Yêu dấu ơi em hãy là hồ nước
Thoả lòng tôi ao ước lúc hạ khan
Để rừng hoang róc rách tiếng thác tràn
Ngân vào lòng tiếng đàn xua im vắng.

Lại gần đây cùng ngọt bùi cay đắng
Riết vòng tay đêm trắng cạn môi hôn
Cho vơi đi nỗi nhớ đến cào cồn
Quên nỗi sợ vùi chôn trong mộ ái.

Em đã từng trong nỗi sầu tê tái
Cũng như tôi quằn quại một niềm đau
Hai trái tim đều đã quá úa nhàu
Sao không thể gần nhau cùng chia sớt ?

Đường song hành rồi cô đơn sẽ bớt
Nắng cháy nào cũng ngớt lúc hạ trôi
Tháng năm về nóng vã giọt mồ hôi
Lại đây em bên tôi tựa bóng mát.

Dẫu sa mạc… sợ gì đâu cơn khát
Phải không em… khi đã sát cạnh nhau.

Nguyễn Hưng

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 8

Thay Lời Tri Ân: Ba Bước Thay Gan

 Hà Kim sinh năm 1950, giáo viên tại Việt Nam, theo chồng định cư ở Mỹ diện HO năm 1995, hiện là cư dân San Jose (Bắc Calif). Cuối tháng Sáu 2009, Hà Kim thay gan tại bệnh viện Stanford. Bốn tháng sau ngày rời bệnh viện, bà viết  bài “AGAIN, AMERICA, Xin nói lời tri ân” kể lại đầy đủ kinh nghiệm của người đã đi qua “ba bước thay gan.” 
*

Thân thể nằm bất động, tôi choàng tỉnh giấc. Mắt tôi chói loà trong căn phòng sáng rực. Chiếc đồng hồ trước mặt vừa chỉ 9 giờ. Tôi chưa thể cảm nhận được thời gian và không gian. Thầm hỏi bây giờ là sáng hay tối” Tôi cố gắng xoay đầu ra hướng cửa sổ. Ngoài kia, một màu nắng chói chang. AÀ, vậy là 9 giờ sáng. 
Vụt ngang qua mắt tôi, dáng một người đàn ông to lớn dừng lại bên cạnh giường.

Ông nghiêng người thấp xuống và cất tiếng:
– Chào bà Kim. Bà đã tỉnh dậy. Bà biết bà đang nằm ở đâu không”
Chiếc áo trắng ông choàng như một tín hiệu đánh vào tiềm thức, tôi đáp:
– Chào bác sĩ, tôi đang nằm ở bịnh viện.
– Bịnh viện nào bà có biết không”.

Đầu tôi xoay vòng bối rối, một chút choáng váng “bịnh viện OConor ư”” Không, đã 2 năm qua rồi mà. Vụt nhớ ra, tôi bật thốt:
– Stanford!
Ánh mắt ông sáng lên, mừng rỡ:
– Bà đã nhớ đúng. Bà vào đây để làm gì”
Câu hỏi như chiếc đũa gõ vang trong đầu, tôi đã nhớ… Cánh tay mặt với kim châm, nối đầy dây nhợ, bàn tay tôi cố di chuyển đặt lên bụng, tôi hốt hoảng kêu to:
– Ôi! Lá gan của tôi, bác sĩ ơi, bây giờ nó làm việc tốt chưa”
Ông mỉm cười, hài lòng:
– Yên tâm, bà Kim. Cuộc giải phẩu thay gan đã thành công tốt đẹp.
Tôi ngước nhìn ông, nước mắt chợt nhạt nhoà. Những ngón tay trái nhúc nhích, giơ lên. Ông hiểu ý, choàng tay vào. Tôi nắm chặt tay ông, nghẹn ngào:
– Cám ơn, rất cám ơn bác sĩ đã cho tôi mạng sống.
– Bà không nên quá xúc động, hãy nghỉ ngơi. Tôi sẽ vào thăm bà nhiều lần nữa. Tôi rất vui mừng thấy trí nhớ bà phục hồi tốt sau 25 tiếng đồng hồ bà nằm trong cơn mê.
Tôi nhẹ nhàng nhắm mắt. Vâng tôi đã nhớ lại tất cả… về căn bịnh trầm kha của mình.
*
1995- Khi còn ở quê nhà, tôi chưa từng xét nghiệm máu, cũng như chưa từng có ý niệm về kiểm tra sức khoẻ hằng năm. “Phòng bệnh hơn chữa bệnh”, hoặc “Trị bệnh trong thời kỳ sớm nhất.” Đó là những khẩu hiệu thường xuyên được nhắc nhở trên đất Mỹ giàu có này. Hội thiện nguyện đã giới thiệu gia đình tôi vào bịnh viện để kiểm tra toàn diện. Trong gia đình, chỉ có mình tôi bị nhiểm virus B, C trong gan. Vậy mà cả nhà đều có giấy mời đến bác sĩ. Ông giải thích tường tận về căn bệnh giết người thầm lặng này. 
Ông nói:

– Virus B, C chỉ truyền nhiểm qua máu và đường tình dục hoặc bẩm sinh di truyền từ cha mẹ. Bệnh nhân cần phải được theo dõi thường xuyên để sớm phát hiện và ngăn chặn sự phát triển nhanh chóng số lượng virus, nếu không sẽ bị viêm gan mãn tính rồi chai gan và sau cùng là ung thư gan. Dù chỉ 25% người bị nhiểm virus, lá gan bị tàn phá nhưng cũng cần phải quan tâm.

Cuộc sống của người mới định cư rất đa đoan. Lời khuyên của vị bác sĩ thoáng tựa mây trôi.
 

1998- Nhân đến tiển đưa người bạn thân từ trần vì chứng cancer gan ở tuổi 53. Tôi giật mình nhớ đến và tự hỏi: “Không biết con virus B, C trong lá gan của mình ra sao rồi”” Bây giờ tôi mới biết sợ.
Tôi lấy hẹn, đến gặp bác sĩ chuyên khoa. Mỗi 6 tháng tôi đều đi xét nghiệm máu để bác sĩ theo dõi số lượng virus có trong máu. Tôi chưa cần phải uống thuốc điều trị.

2000-  Cuối năm, virus C đã phát triển quá mức cho phép, tôi phải chích một năm thuốc, mỗi tuần một mũi. Cơ thể tôi còn khoẻ mạnh nên chịu thuốc rất giỏi. Tôi chỉ bị mệt mỏi như bị cảm cúm 1, 2 ngày trong tuần mà thôi. Tôi vẫn đủ sức đi làm. Thuốc có thể diệt chết virus C. Nhưng với virus B thì chưa có nên tôi phải uống mỗi ngày một viên. Uống suốt đời để virus B chịu ngủ yên. Mặc dù điều trị rất tích cực nhưng tôi không may mắn. Lá gan bắt đầu viêm mãn tính rồi xơ cứng từ từ. 3 tháng phải thử máu và 6 tháng phải siêu âm để truy tầm bướu.

2003- Bác sĩ đề nghị chuyển tôi về bịnh viện Stanford để xin lên danh sách chờ thay gan. Thời gian này, tôi cảm thấy mình vẫn khoẻ, hồng hào, đi làm bình thường. Rất sợ giải phẫu, tôi… làm thinh, hẹn lần hẹn lựa mãi…
2005- San Jose có phong trào “Soi ruột già để sống thọ” cho người dân 50 tuổi trở lên. Tôi vào bịnh viện. Ôi khủng khiếp, bác sĩ phát hiện ra một bướu nhỏ, cắt và gởi đi sinh thiết. Đây làm mầm của bướu độc. Tôi phải giải phẩu nội soi cắt bỏ đi một đoạn ruột dài hơn gang tay. Tiện thể bác sĩ trích một mẫu gan xét nghiệm luôn. Cả khúc ruột và gan không có tế bào ung thư.
Tôi chưa kịp vui mừng. Vì lá gan của tôi vốn đã suy yếu, nay không còn làm việc nổi nữa. Bụng tôi trương nước. Lại nhập viện. Tôi không thể ăn uống, sụt cân liên tục. Tuổi trung niên, bỗng chốc tôi run rẩy như bà lão tám mươi.
Bằng biện pháp điều trị tích cực như uống nhiều loại thuốc, rút nước từ bụng ra. 4 tháng sau, sức khoẻ tôi mới hồi phục từ từ. Làm sao tôi có thể chịu nổi khi một mình ngồi ngắm ánh hoàng hôn chợt tắt” Một mình một cảnh, yên lặng bao la tại nhà” Làm sao tôi có thể là một ngườI bỏ cuộc ở lứa tuổi trung niên còn tràn đầy niềm vui này” Tiếng gọi Mama, tiếng kêu bạn hiền từ nơi làm việc réo vọng. Thế là bằng nụ cười trên môi, cố gắng quên đi căn bịnh hiểm nghèo. Tôi tiếp tục lên đường làm việc. Cũng như tiếp tục theo dõi và điều trị lá gan của mình.

2006- Qua hình chụp bởi CT Scan, bác sĩ phát hiện có một bướu nhỏ 1.3 cm trong lá gan bệnh hoạn của tôi. Sẽ có 2 giải pháp để giải quyết: nếu gan còn tốt, bác sĩ sẽ cắt bỏ phần gan có bướu. Nhưng với tôi không chọn giải pháp này được. Phải qua phương pháp nội soi đưa thuốc vào diệt các mach máu nuôi để bướu teo lại và triệt tiêu. Là lần đầu vô thuốc nên được sử dụng một loại hoá chất nhẹ. Tôi chỉ nhức mỏi vài ngày. Tôi chỉ cần lấy phép nghỉ làm một tuần.

Bướu teo nhỏ dần và 7 tháng sau biến mất. Tôi vui mừng nhưng bác sĩ vẫn lo âu. Qua kinh nghiệm, ông biết chỉ trong thời gian ngắn nữa thôi, bướu sẽ mọc lên lại ở đâu đó trong lá gan. Và nó sẽ phát triển lớn nhanh chóng. Bướu lớn quá 5 cm thì có thể chia mach máu, di căn tràn lan. Chừng đó, ông sẽ tuyên bố đầu hàng. Vì vậy, ông khuyên phải tiến hành hoàn tất hồ sơ xin thay gan gấp. Đó là con đường sống duy nhất tôi phải chấp nhận. Để được lên danh sách thay gan, các cơ phận khác trong cơ thể bệnh nhân phải tốt, không bị bất cứ loại cancer nào khác.

Không còn chọn lựa khác, tôi bắt đầu vào chương trình kiểm tra toàn diện:

Bước 1: 
X-Ray toàn bộ xương xem có tế bào cancer không, soi ruột lại, đã an toàn chưa”. Khám tim coi nhịp tim đập và mức độ vũ điệu tim và máu có tốt không”. Chụp hình ngực và khám phụ khoa xem có bướu không”. Huyết áp, tiểu đường ra sao”. Lá lách, mật, bao tử làm việc thế nào”.

Bác sĩ rất hài lòng với tất cả các kết quả xét nghiệm. Khâu nào cũng tốt. Duy có trục trặc nhỏ-9 mạch máu ở bao tử dãn ra (vì gan yếu, nó phải vận động nhiều). Bác sĩ nội soi 2 lần, lần lượt thắt lại theo chiều dài qui định, đốt bỏ phần dư.

Bước 2:  

Tôi được mời đến bịnh viện làm việc 4 buổi. Mỗi buổi khoảng 2 tiếng. Buổi sáng, tôi được gặp cán sự xã hội. Bà giới thiệu:
– Tôi là Evonne. Vì nhiệm vụ nghề nghiệp nên tôi mạn phép hỏi bà một số điều về tiểu sử gia đình và bản thân bà.

Bà đã hỏi một loạt câu hỏi như cha mẹ, anh chị tôi đã có những căn bịnh gì”. Nghề nghiệp, sức khoẻ và tuổi thọ của từng người. Trình độ học vấn và nghề nghiệp của tôi và chồng con trước, sau khi đến Mỹ. Hiện nay tình trạng gia đình ra sao, đang chung sống với ai”. Bà yêu cầu cho biết ai sẽ là ngườI tự nguyện hết lòng chăm sóc tôi trước và sau cuộc giải phẩu.

Con gái tôi ký tên vào bản cam kết và nhận bảng hướng dẫn cách chăm sóc bịnh nhân tại nhà. Sau cùng bà cho biết và hứa hẹn:
– Nền tảng trong gia đình là một trong những yếu tố mà hội đồng bác sĩ sẽ duyệt cho lên danh sách thay gan hay không. Tôi có ấn tượng rất tốt đẹp về một gia đình thương yêu, chăm sóc lẫn nhau như bà đang có. Bà có đứa con gái tuyệt vời. Tôi có thể hướng dẫn cháu nộp đơn xin tiền trợ cấp nuôi bệnh, liên lạc xin phép đến bảo hiểm sức khoẻ của bà. Ngoài ra, bà cần điều gì tôi sẽ giúp hết lòng.

Buổi chiều, tôi được dự lớp thuyết minh về tiến trình thay gan. Bằng hình chiếu, sơ đồ trên màn hình rộng lớn, bác sĩ hướng dẫn từng phần một. Để tạo niềm tin tưởng ban đầu, bà không  quên giới thiệu tiểu sử nhóm bác sĩ giải phẫu. Họ là những bác sĩ tài giỏi, đã từng làm thành công mấy ngàn ca phẩu thuật. Tôi được nhận một tập tài liệu hướng dẫn đầy đủ những việc cần làm.
Sang ngày sau, buổi sáng tôi được học hỏi về chế độ ăn uống cho ngườI bệnh gan, thay gan. Buổi chiều, tôi dự cuộc họp mặt các bệnh nhân trong danh sách đang chờ đợi. Dưới sự điều hợp của bà Evonne, các bệnh nhân chia xẻ những suy nghĩ, lo sợ về căn bệnh của mình. Dù là những bệnh nhân đang chờ được cứu sống, trong chúng tôi cũng không thiếu người nói hài hước, làm mọi người cười vang.

Như một người đàn ông to lớn, khoẻ mạnh phát biểu:

– Tôi tên John, 55 tuổi, tôi có một cái bướu 4 cm, bác sĩ vô thuốc, mấy tháng sau, bướu biến mất. Tôi đang chờ thay gan mới… để sống tiếp. Hiện nay, cuộc sống của tôi vẫn bình thường, ngày đi làm, tối đi dancing. Quý vị hãy như tôi, xin hãy sống bình thản.

Như một ông gầy nhom, được vợ dìu đỡ kế bên, giọng run run:

– Tôi đang làm việc, bị ngất xỉu, được chở vào bịnh viện, bác sĩ nói lá gan tôi thiếu chất gì đó nên hay làm tôi choáng váng, té xỉu. Gan tệ lắm rồi, phải thay thôi. Tháng trước, tôi được gọi vô nhận gan. Hỏi xuất xứ, được biết từ một tử tội, tôi sợ quá bèn từ chối, chạy về. Nay, tôi tiếp tục chờ.

Không khí phòng họp trầm xuống, xót xa khi chúng tôi nghe một chàng trai trẻ, người Hoa than thở:

– Tôi tên Chan, 30 tuổi. Tôi đã được cắt bỏ một bướu. Tôi đau đớn lắm. Vài tháng sau, có thêm 3 bướu nữa, phải chịu thay gan thôi. Tôi sợ lắm!.

Hay ông ngườI Mễ, được đứa cháu đẩy xe lăn vào, kể lể:

– Tôi tên Robecto. Tôi đã thay gan được hai tháng. Hai tháng vẫn nằm tại bệnh viện này. Tôi chưa thể đi được, cảm thấy người hết sức lực. Xin hãy cầu nguyện cho tôi hồi phục.
Tất cả chúng tôi đứng lên, hướng mắt rướm lệ, xót xa tiển ông về phòng nghỉ. Vâng, chúng tôi cầu nguyện cho ông, Robecto!
Điều thoải mái cho chúng tôi là tất cả những lần gặp bác sĩ, hay tham dự buổi họp đều được cung cấp người thông dịch.

Bước 3: 

Mọi thủ tục đã hoàn tất. Tôi bước vào thời gian chờ đợi. 
Phần tôi, ai nguyện cầu cho tôi” Chưa… vô trận mà tôi cảm thấy mình đuối sức. Điều đáng trách, khi nguy khốn, đức tin của ta mới càng mạnh mẽ.
Hằng đêm, tôi đều cầu nguyện cho mình, chưa đủ, tôi thông báo đến tất cả người thân, bạn bè. Tôi biết lần này mình sắp…hụt hơi, tôi cần sự hỗ trợ. Mọi người đã hướng về tôi với niềm thương yêu vô vàn và cùng cầu nguyện. Bên lằn ranh “sống chết”, ai cũng quá ngậm ngùi, đau đớn. Tôi được chăm sóc tận tình. 
Được ăn uống thỏa thích những món mình ưa thích, cầm bằng như tôi sẽ mãi mãi không được hoặc sẽ sau này kiêng cử vậy. Nào là bún mắm, hột vịt lộn, nem chua, thêm vào vài hớp bia, cũng có sao” Nhưng bia vẫn không làm tôi say, vẫn không giúp tôi quên…
Vầng mây đen vẫn ám ảnh phủ lấy tôi. Xem một chương trình ca nhạc, vui nhộn mừng xuân, nhìn những vũ điệu tuyệt vời của những vũ công, ca sĩ, tôi nào cảm thấy vui. Tôi yêu quý từng người thân, bạn bè. 
Tôi thầm kêu lên “Ôi! Cuộc đời tươi đẹp, đáng yêu quý mà ta sắp lìa xa sao”” Và tôi chợt khóc một cơn dài nức nở, những giọt lệ âm thầm đổ tuôn. Ôi! có những niềm đau, mình ta phải chịu!
2007- Suốt ba tháng đầu năm, sức khoẻ tôi vẫn tốt, tôi vẫn đi làm. Kết quả chụp hình bằng hệ thống tối tân MRI, thậm chí đưa camera vào rà suốt lá gan vẫn không phát hiện bướu tái phát. Tôi yên tâm phần nào. Biết rằng phải có ngày…nhưng tôi cầu xin ngày đó hãy kéo dài để tôi còn được vui đi làm. Bởi tôi biết với lần phẫu thuật này, tôi sẽ là người bỏ cuộc. Có thể là…bỏ cuộc đời, có thể là bỏ cuộc chạy rong ngoài phố!
Thế nhưng, tháng 4 tôi được báo tên tôi đã được lên danh sách đầu tiên. Con gái tôi phải túc trực cell phone 24/24.
Giữa tháng 5, 10 giờ tối, tôi nhận được cú phone từ bệnh viện hỏi có sẵn sàng có mặt ở bịnh viện lúc 12 giờ khuya không” Tôi là người thứ hai chờ đợi, nếu người thứ nhất không tiến hành thì tôi sẽ vô thế ca. Tôi úp hai bàn tay vào mặt. Giòng suy nghĩ thật nhanh “Ôi mình đang khoẻ mạnh như vầy mà mình…sắp chết sao”” 
Tôi không kiểm soát được mình nữa, toàn thân tôi co giật, run rẩy. Tôi dành quyết định trả lời cho ông xã. Trước đó, anh thường lần lựa, thụt lùi, lần này, anh nhanh chóng chấp nhận “Hội đồng bác sĩ đúng. Vậy mình chuẩnbi. lên xe liền.”
12 giờ khuya nơi phòng cấp cứu, y tá đã chờ đón gia đình tôi với đầy đủ hồ sơ nhập viện. Tôi được đưa vào khu vực chờ đợi. Khẩn cấp tiến hành các thủ tục cần thiết như chụp hình phổi, xét nghiệm máu, đo điện tâm đồ, tắm sát trùng toàn cơ thể, rồi… nằm chờ. Ngoài kia, những chuyến chuyên cơ đỗ xuống sân thượng, khiến tôi lại run từng chập. Bà y tá lo âu hỏi:

– Bà có lạnh không”.
Tôi thành thật trả lời:
– Không, tôi không lạnh, tôi sợ quá… nên run.
Bà nắm chặt tay tôi, động viên:

– Hãy bình tâm, bà nhắm mắt lại, đừng suy nghĩ lung tung.

Chừng như chưa yên tâm, bà đi gọi bác sĩ tâm lý đến. Cô bác sĩ trẻ đẹp, dịu dàng hỏi chuyện để giúp tôi lãng quên cơn sợ. Cô khuyên:
– Bà hãy cầu nguyện theo đức tin của bà, bà sẽ bình tĩnh.

May quá, 6 giờ sáng, bác sĩ giải phẩu báo tin:

– Người thứ nhất đã nhận gan. Xin lỗi để bà ra về. Hy vọng sẽ gặp bà sớm.
Tôi muốn rùng mình, thầm nói “Cám ơn, tôi sợ gặp bác sĩ lắm.” Tôi cũng nêu ra thắc mắc tại sao tôi phải bị thay gan sớm vậy” Ông cười trước câu hỏi chắc ngớ ngẩn của tôi. Nhưng ông vẫn chậm rãi, giải thích tường tận:
– Vì kết quả thử máu, và kết quả chụp hình cho biết chỉ số meil của bà vụt lên cao nhanh chóng, đã 25 (chỉ số bình thường là 10, 20 là ở mức báo động, 40 là nguy ngập). Bà có biết trong năm 2006, có 20 ngàn người trong danh sách mà chỉ có được hơn 5,7 ngàn có gan thích hợp để thay không”

Dù sao, đây cũng là lần… tập trận để tôi bình tĩnh hơn, không lo sợ nữa. Tôi kể lại cho mọi ngườI thân nghe. Ai cũng an ủi, khuyến khích. Bà chị nhắn nhủ:

– Em hãy xem như một giấc ngủ dài rồi thức giấc.
NgườI bạn đã thay gan hơn 4 năm, nêu gương:

– Nhìn mình nè, khi được gọi mình mừng hớn hở, đi ngay, vì mình nghĩ phải chọn cái sống giữa cái chết, mừng lắm vì có gan thích hợp cho mình.

Tháng 6, cuối tháng, cú phone gọi đến lúc 2 giờ sáng. Lần này, lạ thay, tôi bình tĩnh chi lạ! Tôi thức giấc, sắp xếp mọi chuyện trong nhà: tập di chúc, những lời dặn dò chồng con, tôi đã làm sẳn. Giờ đây, tôi không muốn nhắc đến. Tôi không muốn điềm xui xẻo. Tôi chỉ đưa con gái danh sách số phone của người thân cần gọi gíúp đỡ. Tuyệt nhiên, không thông báo đến ai… chuyến đi này. Tôi không muốn mọi người hãi hùng lo sợ. Tôi dặn chờ tôi tỉnh giấc hãy phone cho hay.

Cả nhà lên đường. Nhớ lời bà chị ruột nhắc nhở, tôi đành bấm phone gọi chị. Giọng chị có run nhưng trấn an “Có gan cho mình là quá may mắn. Coi như trúng số, đừng sợ nghe em.”
Khẩn cấp! Tôi làm mọi xét nghiệm như lần trước. Rồi chờ đợi… tôi là người thứ nhất. Thời gian như dài thăm thẳm. Tiếp tục chờ đợi cả ngày. Buổi chiều, tôi lần lượt gặp ba bác sĩ để được giải thích và trả lời những thắc mắc.

Bác sĩ trưởng đoàn, bắt tay, giới thiệu:
– Tôi tên Bonham, bác sĩ giải phẩu chính. Các cơ phận khác của bà đều hoạt động tốt, chúng tôi tin tưởng bà sớm hồi phục. Bà chỉ cần nằm viện khoảng 2 tuần.
Ông xã tôi rụt rè hỏi:
– Qua kinh nghiệm, bác sĩ có thể cho biết sau thay gan thì… sống được bao lâu”
Chà, câu hỏi khó trả lời, mà ông né tránh rất tài tình:
– Lúc nào, chúng tôi cũng lựa chọn lá gan trẻ tuổi, và tuyệt hảo nhất. Ít nhất là 5 năm trở lên để khỏi uổng phí công sức và tiền bạc cho một ca phẩu thuật lớn như vậy. Mà ông không có gì lo âu, bệnh nhân chết đa phần không phải vì thay gan mà vì một căn bệnh khác như nhồi máu cơ tim và vân vân…
Bà bác sĩ phó nhóm tự tin, giới thiệu thêm:
– Bác sĩ Bonham là bác sĩ giỏi, đầy kinh nghiệm. Ông đã từng thành công cả ngàn ca trong mười năm nay. Và bà có biết bốn ngày nay, chúng tôi chạy vô, ra ở bịnh viện này chỉ để cắt bỏ gan cũ, ráp gan mới. Việc quá dễ dàng. Bà và gia đình yên tâm.
Chà, tôi cảm nhận họ mổ mình như con gà, con vịt hay là họ thay phụ tùng xe cho một chiếc xe cũ chạy gần sáu mươi năm vậy.
Lát sau, ông bác sĩ gây mê đến. Tôi nhắc nhở:
– Bác sĩ ơi, ông nhớ chụp thuốc mê lâu lâu, tôi sợ đau lắm.
Ông cười thoải mái:
– Bà không phải sợ. Đây là nghề của tôi mà. Tôi làm good job lắm!
Con gái tôi ngập ngừng muốn biết:
– Xin bác sĩ cho biết lá gan đến từ sắc tộc nào, và giới tính”
– Từ sắc tộc da trắng, của một cậu bé mười bảy tuổi, mất vì tai nạn ở đầu.

Như quên đi phận mình, trái tim tôi nhói đau, tôi thầm chia xẻ nỗi đau mất mát to lớn mà gia đình cậu bé phải nhận chịu. Mắt tôi mờ lệ nhưng vẫn vẽ nhanh mờ ảo hình ảnh một thiếu niên thỉnh thoảng tôi gặp trên đường phố. Chiếc ba lô học trò nhấp nhô trên vai, mái tóc hung vàng che khuất vầng trán nhô cao. Cặp mắt rực sáng xanh veo, điểm một nụ cười trên khuôn mặt nhân hậu. Vậy mà… và tôi biết hình ảnh này sẽ theo tôi suốt cuộc đời còn lại.
 Tôi thầm thì:

– Bé con ơi, xin yên nghỉ. Ta đa tạ con đã cho ta cuộc sống. Sau ngày để tang con là ngày hồi sinh của ta mà cũng là của con. Hãy nhận ta làm Mẹ, Mẹ con ta sẽ chung sống hòa bình con nhé!

Tôi úp mặt vào gối, nước mắt chan hoà-những giòng nước mắt tuôn tràn như một lần nữa thay lời nói đa tạ và tri ân muôn vàn đến cậu bé.
*
Bốn tháng, sau ngày thay gan, tôi hoàn toàn bình phục, và đang ngồi đây ghi lại tỉ mỉ tiến trình điều trị bịnh của mình.
Như một giấc mơ hãi hùng đã qua. Điều kỳ diệu xảy đến. Trái với phỏng đoán của bác sĩ “nằm viện hai tuần thôi”, nhờ đạt kỷ lục phục hồi nhanh nhất, chỉ một tuần sau tôi đã được xuất viện.

Cùng theo về nhà là “Cháu Nhân”, thằng con Mỹ trắng nhân hậu của tôi. Cháu rất ngoan ngoãn, thích hợp với tôi. Tôi đi đứng, sinh hoạt cá nhân không cần phụ giúp. Hai tháng đầu có khó ăn vì chắc cháu chưa ưa thức ăn Vietnam. Sau đó thì tôi ăn uống đủ thứ, cháu gật đầu khen ngon, OK. Dù sao, tôi phải săn sóc cháu rất cẩn thận, tuân thủ đầy đủ hướng dẫn của bác sĩ.

Hằng đêm, bên tôi, tôi đều vỗ về:

– Hãy ngoan, hãy ngoan con nhé!
Đôi lúc, tôi vừa năn nỉ, vừa răn đe:
– Đừng quậy phá nhen con. Con quậy làm mẹ die thì con cũng die đấy!

Chẳng những ôm ấp, cưng chiều lắm, tôi còn triệu lần cảm tạ cháu. Cháu có tấm lòng nhân hậu cứu sống bao người với cơ phận của mình mà cháu đã hiến tặng. Ở quê nhà, cần một cái móng chân thay thôi, nào ai có cho mình”

Giờ đây, tôi thấy yêu và trân trọng cuộc sống biết bao! Tôi khát khao sống để yêu thương và được thương yêu. Tôi biết mình phải giữ vững tinh thần, tiếp tục phấn đấu hết mình để sinh tồn. Tôi nghiệm ra rằng “Giấc mơ Mỹ” không những là nơi đến tươi đẹp để tìm tương lai rực sáng. Tuyệt nhiên, quý giá hơn nữa là nơi đến để bảo toàn mạng sống của mình. Nơi có rất nhiều người từ tâm, sẳn sàng hiến tặng cơ phận và tiền bạc cho mình. (Một ca thay gan tốn kém bao nhiêu” Và làm sao để có đủ tiền chi phí sẽ được trình bày trong bài viết kế tiếp).

Tôi kính phục sự tận tâm vô bờ bến của bác sĩ, y tá, bệnh viện. Họ luôn tạo mọi điều kiện thoải mái, an tâm, giảm đau đớn nhất cho người bệnh.
Tôi ngưỡng mộ những nhà bác học ngành y, đã không ngừng phát minh thuốc men, phương pháp điều trị tốt nhất để cứu người. Nhưng có lẽ cao cả hơn hết là những con người nhân hậu. Họ sẵn sàng ký tên vào hàng chữ “Organ Donor” trong bằng lái xe của mình, tự nguyện hiến tặng cơ phận.

Và còn nữa, tôi xin đa tạ, trân quý sự chăm sóc, thương yêu vô vàn mà người thân và bạn bè đã dành cho tôi. Không phải chỉ một lần trong năm -ngày lễ Tạ Ơn vào tháng 11- mà hằng mỗi ngày tôi muốn nói:

Again, America, xin nói lời tri ân!
Hà Kim
       – 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 6

Nhạc sĩ Hoàng Trọng: Con Người và Âm Nhạc

https://baomai.blogspot.com/
Người ta thường cho rằng không cần phải hiểu lời ca cũng có thể cảm nhận ra được tâm tình của tác giả gởi gắm trong bài hát. Từ lý luận trên, có người cho rằng “Con Người” và “Âm Nhạc” là hai vấn đề không thể tách rời ra được và đó là lý luận của đa số những người yêu âm nhạc.
 
Còn chuyện những người yêu âm nhạc, thích ca, thích hát, thích đàn hay thích sáng tác, nếu chẳng may lấy phải người vợ hoặc người chồng có khuynh hướng chống lại Âm Nhạc thì lúc đó Con Người và Âm Nhạc không hề được dính vào nhau, và đây cũng là một chuyện đau khổ vô cùng tận. Do đó nếu muốn đem Con Người và Âm Nhạc gán gả cho nhau, có lẽ phải dùng đến chữ của nhà Phật, đó là Duyên.
 
Sở dĩ phải dài dòng văn tự như thế vì trong ngày 31 tháng 3 vừa qua, chúng tôi có được hầu chuyện cùng một Cộng Tác Viên của báo Nguồn Việt, đó là Thầy Phó Tế Nguyễn Mạnh San.  Ngày 31 tháng vừa qua cũng là ngày Thầy Phó San kỷ niệm thời gian 35 năm được thụ phong chức Phó Tế tại Hoa Kỳ.
 
https://baomai.blogspot.com/
Thầy Phó Tế Nguyễn Mạnh San
 
Được biết Thầy Phó San cũng là một trong những người Việt Nam tị nạn đầu tiên được thụ phong vào chức sắc này.  Có thể nói tại địa phương Thầy Phó đang cư ngụ, trong vai trò của một người lãnh đạo tinh thần, Thầy đã kinh qua một khoảng thời gian dài để phục vụ cho cộng đồng người Việt Nam trên nhiều lãnh vực, mà nhất là lãnh vực tâm linh.
 
Trong những năm vừa qua, báo Nguồn Việt rất hân hạnh đón tiếp Thầy Phó Tế Nguyễn Mạnh San với vai trò một Cộng Tác Viên của tờ báo. Chúng tôi đã được Thầy dành cho rất nhiều cảm tình, thầy có hứa rằng khi không còn vướng bận đến miếng cơm manh áo, nhất định Thầy sẽ trở thành một Cộng Tác Viên thường trực cho tờ báo của chúng ta.
 
Từ trước đến nay Thầy cũng có cộng tác cho rất nhiều báo chí ở hải ngoại, mà hầu hết là những báo ở những tiểu bang phía Tây Bắc của Hoa Kỳ, bên California hay tận xứ Canada lạnh lẽo.  Một điều làm chúng tôi ngỡ ngàng là tất cả những bài viết của thầy đều liên quan đến vấn đề Pháp Lý.  Nếu Thầy Phó Tế có viết về lãnh vực Tâm Linh thì chúng tôi không có gì để thắc mắc vì Thầy vốn là một Tuyên Úy Trại Tù (Catholic Chaplain in Prison Ministry), nhưng nhớ lại lần đầu tiên khi đọc qua bản thảo đầu tiên do Thầy gởi đến, chúng tôi phải tìm đến để trao đổi với Thầy vì sự quan trọng của những vấn đề Thầy Phó nêu lên trong bài viết.
 
https://baomai.blogspot.com/
 
Được biết Thầy Nguyễn Mạnh San ngoài việc làm Phó Tế ở các buổi Lễ trong nhà Chúa, Thầy hiện nay đã về hưu từ cơ quan Tư Pháp trong chức vụ Phụ Tá Trưởng Phòng Tố Tụng, Đặc Trách Luật Sư Đoàn và Nhập Tịch của Tòa Án Liên Bang Hoa Kỳ (Attorney Admission & Naturalization Deputy of United States District Court.)
 
Trong ngày Thầy kỷ niệm 35 năm được thụ phong chức vị Phó Tế, chúng tôi mới được biết thêm những điều về Thầy mà chúng tôi cho là Con Người của Thầy và Âm Nhạc có nhiều kỷ niệm rất đẹp.  Nói chuyện với Thầy, nghe Thầy đọc Phúc Âm trong nhà thờ, khó ai có thể đoán ra con người của Thầy Sáu lại có những tao ngộ, mấu kết với âm nhạc đến mức ngạc nhiên như thế.  Nghe Thầy kể về quảng đời thơ ấu, Thầy chính là cháu ruột của cố nhạc sĩ Hoàng Trọng, một ngôi sao Bắc Đẩu trên vòm trời âm nhạc Việt Nam của thế kỷ trước.  Hãy nghe Thầy tâm sự một đoạn đời với chúng tôi, người ta mới thấy cái duyên của Thầy và âm nhạc – dù nay chỉ còn là kỷ niệm, nhưng nó tha thiết đến dường nào:
 
– Ngày xưa còn bé tôi rất mê ca hát.  Trừ đàn violin ra, nhạc cụ nào tôi cũng có thể xử dụng được.  Tôi từng chơi trong ban nhạc ở cái tuổi 14, 15.  Tôi cũng từng sáng tác nhạc, và hồi đó những bài hát của tôi cũng thường được hát trên chương trình Tiếng Tơ Đồng của nhạc sĩ Hoàng Trọng.  Có thể nói vốn liếng về âm nhạc mà tôi có được, tất cả đều nhờ đến công ơn dạy dỗ của cậu ruột tôi (tức là nhạc sĩ Hoàng Trọng)
 
https://baomai.blogspot.com/
 
Danh ca Thái Thanh trong buổi phát hình chương trình Tiếng Tơ Đồng của nhạc sĩ Hoàng Trọng trên THVN năm 1968.
 
Chúng tôi thắc mắc trong thân tình:
 
 
– Thế tại sao Thầy không theo đuổi âm nhạc mà lại đổi nghề qua làm Phó Tế?
 
Thầy Phó Tế không trả lời ngay, mắt Thầy xa xăm như muốn trở về lại với cái quá khứ đầy những tiếng nhạc, lời ca, giọng của Thầy đầy xúcđộng kể cho chúng tôi nghe rằng:
 
– Cho đến ngày hôm nay, khi được ngồi nói chuyện với anh, tôi vẫn canh cánh bên lòng công ơn dạy dỗ của cậu tôi.  Tại sao tôi bỏ nghề âm nhạc?  Cậu Hoàng Trọng của tôi cũng chính là người đã khuyên tôi không nên theo cái nghề “xướng ca vô loài” không tương lai này.  
 
Bên Việt Nam thời đó, có ai ăn nên làm ra từ cái nghề đàn ca hát xướng bao giờ?  Tôi còn nhớ cậu tôi nói rằng: “Đời cậu thì coi như bỏ đi rồi, cậu không muốn con theo vết chân của cậu.”  Rồi tôi nghe lời cậu bỏ đàn, bỏ sân khấu để trở về với sách vở.  Cậu tôi luôn động viên, khuyến khích và cuối cùng tôi cũng đậu vô được trường Luật Khoa dù ở cái tuổi hơi lớn hơn những sinh viên khác.
 
https://baomai.blogspot.com/
 
 
Ngồi im một lúc khá lâu, Thầy Phó Tế kể tiếp:
 
– Có thể nói cậu Trọng là người đã giúp tách rời con người của tôi ra khỏi âm nhạc.  Tôi không ân hận những quyết định của tôi ngày xưa, nhưng những lúc nhớ về cậu, đọc ở đâu đó bài viết về cậu trên mạng, trên báo, tôi lại buồn và thương cậu.  Đôi lúc tôi cũng tự hỏi, nếu ngày xưa Chúa không dùng lời khuyên của cậu để đưa tôi rẽ qua một ngã quanh khác của cuộc đời, tôi vẫn không biết duyên số giữa tôi và âm nhạc sẽ đi về đâu?  Điều duy nhất khiến tôi luôn buồn trong lòng là chưa hề có đến một ngày để đền đáp công ơn nuôi dưỡng và dạy dỗ của cậu. Hôm nay là ngày kỷ niệm ngày tôi thụ chức Phó Tế được 35 năm, nếu cậu tôi còn sống, ắt hẳn cậu rất vui, nhất định cậu sẽ mỉm cười và chia sẽ với tôi ân huệ này.
 
Chúng tôi hỏi thêm:
 
 
– Bây giờ, ngày hôm nay nếu Thầy Sáu đứng ở vị trí của cậu Hoàng Trọng, Thầy Phó Tế sẽ khuyên con cháu của mình như thế nào, nếu trong nhà có đứa mê “đàn ca hát xướng”?
 
 
Thầy Phó Tế cười buồn:
 
– Đâu cần khuyên cháu chắt gì.  Ngay sau khi cậu tôi sang Mỹ, tôi cũng khuyên ngược lại cậu tôi nên từ bỏ âm nhạc để tìm kiếm cho mình một cái nghề thực dụng hơn.  Nhưng “con  người” của cậu tôi với “âm nhạc” là một, theo tôi thì ngoại trừ Thiên Chúa ra, tôi không tin là ai có thể tách rời hai điều ấy lìa khỏi nhau được.  Cậu tôi nghe tôi nói, cậu chỉ mỉm cười chứ không trả lời, rồi cậu quyết định đi tìm đất sống cho âm nhạc của cậu.
 
Khi được sang Hoa Kỳ định cư, cậu chỉ lưu lại với tôi có một thời gian rất ngắn. Cậu đã bỏ đi như con cá đi tìm nước để bơi, “Con Người” của cậu phải dính liền với “Âm Nhạc”, mà nơi đây không phải là nơi để cậu tôi dụng võ.  Cậu sang California được vài năm thì qua đời vì bệnh tim. Cậu mất đi để lại trong lòng tôi nỗi khoắc khoải vì chưa làm được một việc gì cho cậu để gọi là trả công cho cậu đã đùm bọc dạy dỗ tôi nên người.
 
https://baomai.blogspot.com/
 
Ngưng một lát rồi Thầy Phó Tế nói tiếp:
 
– Tôi không ân hận đã tách rời bản thân mình ra khỏi âm nhạc, đó là tại tôi không có duyên với sân khấu.  Nhưng tôi xin thú nhận với anh là tôi đã có cái nhìn lệch lạc về những người theo đuổi nghề cầm ca dù vào thời bấy giờ, cậu tôi và tôi là một trong những số người ấy.  Ông bà ta có câu “nhất nghệ tinh, nhất thân vinh”. Đặc biệt là ở những xã hội tiên tiến như Hoa Kỳ, nếu đàn giỏi, ca hay cũng kiếm tiền không thua cho bất kỳ ai đâu.  Đâu phải nghệ sĩ nào cũng có lối sống buông thả vô kỷ luật đâu?
 
 
Nhân được biết thêm về “lý lịch” của một Cộng Tác Viên, một người cháu ruột của một nhạc sĩ nổi tiếng, đồng thời chúng tôi đã được sự đồng ý của nhà báo Vương Trùng Dương, xin được dựa theo bài báo của ông viết về cố nhạc sĩ Hoàng Trọng để có một sưu tầm nhỏ về người nhạc sĩ tài ba này.
 
 
Hoàng Đế không ngai của nhạc Tango
 
 


https://baomai.blogspot.com/


 
 


 
 
Phần lớn những người nghe nhạc Việt Nam, ai cũng biết những lời ca trên là bản “Dừng Bước Giang Hồ”.  Đây là một bài hát được cho là tiểu biểu cho thể loại nhạc pasodoble của Việt Nam.  Với ca từ của Quang Khải, người sáng tác ra khúc nhạc này là nhạc sỹ Hoàng Trọng.  Khi thế giới âm nhạc nhắc về cố nhạc sỹ Hoàng Trọng, không ai dám phủ nhận ông là một ngôi sáng trên vòm trời âm nhạc Việt Nam.  Đi sâu hơn một chút vào âm nhạc của Hoàng Trọng, người ta cho rằng ông là một vị Hoàng Đế không ngai của thể loại nhạc tango.
 
 
Theo Wikipedia, Hoàng Trọng tên thật là Hoàng Trung Trọng, sinh năm 1922 tại Hải Dương.  Năm 1927 gia đình ông chuyển về sống tại Nam Định.
 
Hoàng Trọng bắt đầu học nhạc từ năm 1933 qua người anh trai là Hoàng Trung Quý.  Từ năm 1937, Hoàng Trọng học nhạc tại trường Thầy Dòng Saint Thomas Nam Định.  Đến năm 1941, ông tiếp tục nghiên cứu âm nhạc qua sách vở và học hàm thụ từ một trường ở Paris.  Cũng thời gian ở Nam Định, khoảng 1940 Hoàng Trọng có mở một lớp dạy nhạc.
 
Ngoài chuyện có khiếu về âm nhạc, từ thuở thiếu niên, Hoàng Trọng còn có khả năng tập họp, tổ chức ban ca nhạc.  Đến năm 15 tuổi, ông cùng các anh em trong gia đình như Hoàng Trung An và Hoàng Trung Vinh, các bạn như Đan Thọ, Đặng Thế Phong, Bùi Công Kỳ…  thành một ban nhạc.  Thuở ban đầu, ban nhạc không có tên, chỉ để giải trí và cũng để trình diễn giúp vui cho những chương trình từ thiện.  Nhưng đến năm 1945, khi Hoàng Trọng mở phòng trà Thiên Thai ở Nam Định, ban nhạc trình diễn mỗi tối ở đó và vì vậy lấy tên là ban nhạc Thiên Thai.  Phòng trà và ban nhạc của Hoàng Trọng hoạt động đến khi chiến tranh Việt Pháp bùng nổ năm 1946.
 
Cuối thập niên 1930, tân nhạc Việt Nam bắt đầu hình thành.  Bản nhạc đầu tay của Hoàng Trọng, bài “Đêm Trăng” được viết vào năm 1938 khi ông mới 16 tuổi.  Một số bản nhạc tiếp theo của ông được Phạm Duy trình bày trên sân khấu của gánh hát Đức Huy, trong đó có “Tiếng Đàn Tôi”, được coi là một trong những bản tango đầu tiên của Việt Nam. Một bản nhạc tiền chiến nổi tiếng khác của Hoàng Trọng thời gian đó là bản “Một Thuở Yêu Đàn”.
 
 
 
Khi chiến tranh bùng nổ, ông tản cư ra khỏi Nam Định, qua phủ Nho Quan, Phát Diệm và cuối cùng định cư tại Hà Nội năm 1947.  Thời gian đó ông đã viết bản “Phút Chia Ly”, một nhạc phẩm tango giá trị, do Nguyễn Túc đặt lời.  Cũng trong khoảng thời gian ở Hà Nội, Hoàng Trọng có những người bạn là nghệ sỹ của đài phát thanh như Mộc Lan, Minh Diệu, Mạnh Phát, Châu Kỳ v.v…, nhờ đó các nhạc phẩm của ông được phổ biến rộng rải ở Hà thành.  Hoàng Trọng cũng viết cuốn “Tự Học Hạ Uy Cầm”, tích lũy từ những kinh nghiệm dạy đàn trước đó, và được nhà xuất bản Thế Giới phát hành.
 
 
https://baomai.blogspot.com/
Hoàng Trọng và Phạm Duy tại Hoa Kỳ 1990.
 
Năm 1950, nhạc sĩ Hoàng Trọng gia nhập quân đội.  Ông là Trưởng Ban Quân Nhạc Bảo Chính Đoàn trình diễn mỗi tuần tại một vườn hoa cạnh Bưu Điện Hà Nội và trong chương trình “Tiếng Nói Bảo Chính Đoàn” của đài phát thanh Hà Nội.  Khoảng thời gian này, ông viết được nhiều bài hát, trong đó có “Gió Mùa Xuân Tới”. Năm 1953 tên tuổi Hoàng Trọng thực sự nổi tiếng với bản “Nhạc Sầu Tương Tư”, ca khúc này được trình diễn thường xuyên trên đài phát thanh khi ấy.  Năm đó ông còn viết một bản tango khác là “Dừng Bước Giang Hồ” như đã đề cập ở trên.
 
 
 


Năm 1954, Hoàng Trọng di cư vào miền Nam.  Tại Sài Gòn, ông thành lập những ban nhạc trình diễn trên đài phát thanh Sài Gòn, đài Quân Đội, đài Tiếng Nói Tự Do và đài Truyền Hình Việt Nam.  Những ban nhạc của ông hoạt động đến tận 1975, từng mang nhiều tên khác nhau như Hoàng Trọng, Tây Hồ, Đất Nước Mến Yêu …  đặc biệt từ năm 1967 với tên Tiếng Tơ Đồng.  Ban hợp xướng Tiếng Tơ Đồng, với các ca sĩ, nhạc sĩ danh tiếng của Sài Gòn thời đó, đã trình bày nhiều ca khúc tiền chiến giá trị.  Di cư vào Nam, nỗi buồn xa đất Bắc đã đem lại những cảm hứng nên Hoàng Trọng viết các nhạc phẩm như “Khóc Biệt Kinh Kỳ”; “Trăng Sầu Viễn Xứ”; “Chiều Xưa Tưởng Nhớ” và “Chiều Mưa Nhớ Bắc”.
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 5

Đi du lịch đừng để bị thất lạc hành lý máy bay với 7 mẹo vặt cực kỳ hữu ích này

Đây đều là những bí kíp bảo quản hành lý tránh thất lạc bạn nên bỏ túi kẻo tránh rơi vào trường hợp dở khóc dở cười.

Đợt nghỉ lễ dài đã bắt đầu rồi và nhiều người sẽ tranh thủ thời điểm này để đi du lịch. Thế nhưng, sẽ ác mộng biết bao khi đi du lịch mà bạn bỗng nhiên bị thất lạc hành lý.

Bỏ túi ngay những bí kíp này để bạn không phải “phát điên” khi hành lý không cánh mà bay.

1. Loại bỏ nhãn cũ sau mỗi chuyến bay

Nếu bạn có sở thích sưu tầm nhãn dán hành lý sau mỗi chuyến đi thì nguy cơ hành lý bị nhầm lẫn, thất lạc sẽ cao hơn đấy.

Bởi công việc của nhân viên hàng không rất nhiều và sai sót là điều không tránh khỏi. Do đó, loại bỏ nhãn cũ sau mỗi chuyến bay giúp nhân viên hàng không thuận lợi trong việc tìm kiếm hành lý của bạn, tránh nhầm lẫn chuyển sang máy bay khác.

2. Check in sớm

Đi du lịch đừng để bị thất lạc hành lý máy bay với 7 mẹo vặt cực kỳ hữu ích này - Ảnh 1.

Kinh nghiệm của các nhân viên hàng không đã chỉ ra rằng, càng làm thủ tục muộn thì hành lý của bạn càng dễ bị thất lạc hơn.

Đặc biệt là bạn check in vào những phút cuối cùng trước khi cửa lên máy bay đóng, hành lý của bạn sẽ dễ bị bỏ rơi, không kịp đi qua dải băng chuyển lên máy bay cùng chuyến với bạn.

3. Nhờ nhân viên dán nhãn “đồ dễ vỡ” lên vali

Đi du lịch đừng để bị thất lạc hành lý máy bay với 7 mẹo vặt cực kỳ hữu ích này - Ảnh 2.

Đây được cho là 1 thủ thuật, bạn hãy nhỏ nhẹ thông báo với nhân viên rằng trong vali của bạn có hành lý dễ vỡ, cần bê vác nhẹ nhàng, và quan tâm đặc biệt hơn.

Lúc này, họ sẽ không tiếc dán 1 chiếc nhãn đặc biệt cùng lời hứa sẽ quan tâm đặc biệt đến nó.

4. Chọn vali sáng màu, không quá đắt tiền

Đi du lịch đừng để bị thất lạc hành lý máy bay với 7 mẹo vặt cực kỳ hữu ích này - Ảnh 3.

Chiếc vali đắt tiền rất có thể sẽ khiến cho “kẻ trộm” để mắt tới nó. Vì thế, tốt nhất là bạn hãy chọn một chiếc vali sáng màu để có thể dễ nhận diện từ xa nhưng có mức giá tiền trung bình thôi nhé, để không “lọt vào mắt xanh” của những tên trộm muốn dòm ngó.

5. Dùng màng bọc vali

Đi du lịch đừng để bị thất lạc hành lý máy bay với 7 mẹo vặt cực kỳ hữu ích này - Ảnh 4.

Chắc chắn là tên trộm sẽ lười biếng hơn khi phải mở bao màng bọc vali của bạn để có thể “tấn công” vào sâu trong hành lý.

Thế nên bạn đừng ngại mà khoác lên chiếc vali của mình 1 lớp áo bảo vệ – việc này vừa hạn chế sự xâm nhập của kẻ gian mà còn giữ vali của bạn tránh trầy xước, gãy vỡ nữa đó!

6. Không nhồi nhét quá nhiều đồ vào vali

Đi du lịch đừng để bị thất lạc hành lý máy bay với 7 mẹo vặt cực kỳ hữu ích này - Ảnh 5.

Vì đi du lịch nên không ít bạn có thói quen “nhét cả thế giới” trong vali. Họ mang đủ thứ đồ lỉnh kỉnh, chèn chặt ự – điều này vô tình khiến nhân viên vận chuyển hành lý cảm thấy khó chịu, bực dọc khi phải nhấc lên nhấc xuống vài lần.

Kết quả là đôi khi vô tình đẩy bạn vào tình huống dở mếu dở cười, quăng vali ra góc khác chẳng hạn.

Và nói dại, nếu như chiếc vali của bạn bị thất lạc, bạn sẽ không còn quần áo, đồ dùng đâu để dùng nữa. Thế nên, cách thông minh là nếu đi cùng gia đình, hãy phân chia đồ đạc với người thân để phòng bất trắc xảy ra nhé!

7. Khóa vali cẩn thận, ghi thông tin cá nhân để bên trong

Đi du lịch đừng để bị thất lạc hành lý máy bay với 7 mẹo vặt cực kỳ hữu ích này - Ảnh 6.

Đôi khi bạn chủ quan cho rằng bên trong chẳng có gì quan trọng (chỉ vài bộ quần áo, dụng cụ cá nhân…) nên không khóa vali lại.

Đừng vô tư như thế nhé! Hãy luôn sử dụng một chiếc khóa nhỏ, hoặc cài khóa vali cẩn thận để bảo đảm mọi thứ đều nằm gọn trong vali của bạn.

Bên cạnh đó, bạn nên ghi thông tin cơ bản – tên, số điện thoại, địa chỉ nhà – lên 1 tấm giấy nhỏ, và đặt trong hành lý. Trong trường hợp vali thất lạc, người ta sẽ có thông tin để liên lạc được với khổ chủ 1 cách nhanh, dễ dàng hơn.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 76

Chiều Xưa Tháng 5

Một buổi chiều đầy nắng
Chúng mình đã chia tay
Lác đác xác ve gầy
Đón mùa hè ngơ ngác.

Chiều xưa nay biền biệt
Vẫn nhớ tháng 5 xưa
Phượng đỏ rực chưa kìa
Chú ve ru khúc hát.

Âm vang như tấu nhạc
Làm ai ngẩn ngẩn ngơ!!!
Nhớ ngày ấy bây giờ
Anh viết thơ lưu lại.

Những tháng ngày vụng dại
Nhưng thấy vui em à
Những trường khúc hoan ca
Đón hạ về thương nhớ.

 Hoàng Mạc Hoà

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 10

Tại sao Kangaroo mẹ nuôi con trong túi ??

Hỏi dễ mà khó trả lời: Tại sao kangaroo mẹ lại nuôi con trong túi?
Kangaroo là một nhóm các loài thú có túi thuộc họ Macropodidae. Chúng thường tập trung sinh sống tại các vùng Trung và Tây Úc trong môi trường sống yêu thích là sa mạc, đồng cỏ và vùng nhiều cây bụi.

Thức ăn của chúng chủ yếu là nấm, các loài cây, sâu bọ… Kangaroo chủ yếu hoạt động vào ban đêm nhưng vào những tháng thời tiết mát mẻ, chúng có thể kiếm ăn cả ngày.

Mỗi điều nhỏ nhặt về loài động vật này đều vô cùng thú vị, nhưng có một đặc điểm khiến cho chúng khác biệt so với số đông, đó là quá trình sinh sản và nuôi con chẳng giống ai. Chúng để con của mình trong chiếc túi trước bụng.

Nhưng tại sao lại như thế?

Để lý giải được tập tính này, ta phải hiểu về những chú kangaroo con

Thú con mới chào đời thường chỉ bé bằng… một hạt đậu đen.. Thậm chí, người ta đã từng ghi nhận những trường hợp em bé kangaroo nhỏ đến mức khó tin với kích thước tương đương một hạt gạo! Do kích cỡ vô cùng khiêm tốn này, nếu kangaroo mẹ cũng chăm sóc con mình theo cách những loài thú khác vẫn làm, nó sẽ gặp phải vô số khó khăn.
Hỏi dễ mà khó trả lời: Tại sao kangaroo mẹ lại nuôi con trong túi? - Ảnh 1.
Kangaroo con khi mới sinh có kích thước vô cùng nhỏ, chỉ bằng hạt đậu

Kích thước của thú mẹ so với con non là vô cùng lớn, chúng lại khá vụng về, nên việc cho con ăn đương nhiên là một thách thức đáng ngại. Nếu như em bé vô tình bị rơi ra ngoài, kangaroo mẹ sẽ phải bỏ rơi nó vì một lẽ rất dễ hiểu: chúng không thể nhặt con lên được và cho lại vào trong túi được.

Thêm vào đó, con non được sinh ra trước khi cơ thể kịp phát triển đầy đủ nên vô cùng yếu ớt, và gần như không có khả năng tồn tại được ở môi trường bên ngoài. Những bộ phận duy nhất đã hoàn thiện là các chi.

Điều đó giúp ích cho kangaroo con rất nhiều bởi ngay sau khi chào đời chúng sẽ phải bò vào trong chiếc túi của mẹ, và dành trọn những tháng tiếp theo ở nơi ấm áp này.
Hỏi dễ mà khó trả lời: Tại sao kangaroo mẹ lại nuôi con trong túi? - Ảnh 2.
Nhờ bản năng sẵn có, tuy chưa có mắt nhưng phần lớn đều có thể tự tìm đường đi – chỉ một số ít kangaroo con phải nhờ tới sự giúp đỡ của mẹ

Tại đây, chúng bám vào các núm vú phía bên trong túi và lớn lên nhờ sữa. Các cơ của chúng chưa đủ khỏe để làm bất cứ việc gì – kể cả việc bú mẹ. Chính vì thế, đầu vú của kangaroo mẹ có phần cơ chuyên hóa đảm nhận nhiệm vụ bơm thức ăn một cách tự động.

Các em bé sẽ ăn, ngủ và bài tiết ngay trong chiếc túi này. Những chất thải có thể được lớp lót trong túi hấp thụ luôn hoặc được kangaroo mẹ dọn đi một cách khéo bằng miệng.

Trung bình sau 4 tháng, con non đã có một cơ thể đầy đủ các bộ phận và một lớp lông mềm. Khi đó chúng đã có thể ló đầu ra ngoài túi để ngắm nhìn thế giới. Nhưng phải cần đến 20 tháng (với con cái) và 2 – 4 năm (với con đực), kangaroo con mới thực sự đủ lớn để ra khỏi chiếc túi của mẹ.

 

Ngay cả khi đã có thể sống độc lập, kangaroo con đôi khi vẫn quay lại để bú sữa mẹ

Nguồn: National Geographic,
 
  Tình thương thể hiện của gia đình kangourou khi mę sắp lìa đời

trân quý những mối nhân duyên, những ân tình 

được xếp định quanh mình vì “trăm năm vốn hữu hạn”.


Tình mẫu tử trước lúc lìa đời gây xúc động mạnh của 2 mẹ con kangaroo

 

Khoảnh khắc Kangaroo bố đau đớn ôm người bạn đời đang hấp hối làm nhiều người xúc động khôn xiết. Giữa giây phút cận kề sự sống và cái chết, Kangaroo mẹ chỉ kịp nắm lấy tay con lần cuối trước khi từ giã cõi đời…

Cái ôm ly biệt và đôi tay níu kéo

Nhiếp ảnh gia Evan Switzer đã vô tình bắt gặp khoảnh khắc này khi đi dạo trên đảo Fraser, Queensland.

“Tôi thấy Kangaroo bố gắng sức đỡ bạn đời của mình, nó cố gắng làm mọi cách để giúp Kangaroo mẹ”, Evan Switzer kể lại.

“Nó ôm cổ Kangaroo mẹ với hy vọng bạn đời mình sẽ đứng dậy được. Tuy nhiên, Kangaroo mẹ đã kiệt sức… Nó đứng bên người bạn đời của mình, ánh mắt ngập trong nỗi buồn và bất lực…”

Dưới bóng mát của cây xoài, Kangaroo mẹ đã ra đi mãi mãi, Kangaroo bố vẫn chưa từ bỏ hy vọng vẫn cố giữ chặt vòng tay hy vọng kỳ tích sẽ đến…

Kangaroo con giữ tay và khẽ chạm vào người mẹ, có lẽ nó vẫn chưa biết rằng mình sẽ không bao giờ được gặp lại mẹ nữa…

Evan Switzer phát hiện gia đình Kangaroo gặp chuyện không hay khi nghe những tiếng kêu thảm thiết cất lên.

“Tôi đã đi nhiều nơi, chứng kiến nhiều sự ra đi của những loài vật xung quanh mình nhưng cảnh tượng chia ly của gia đình Kagaroo này khiến cho tôi bồi hồi khôn xiết”.

“Kangaroo bố gắng sức đuổi những con vật xung quanh để bảo vệ Kangaroo mẹ đang nằm dưới thảm cỏ”.

“Kangaroo con đứng bên cạnh, cố chờ mẹ tỉnh lại. Nó đi xung quanh nhai cỏ, rồi quay trở lại …”

Anh Switzer cho biết Kangaroo mẹ dường như không có vết thương nào ngoài cơ thể, nguyên nhân nó chết vẫn chưa xác định được.

“Tôi không nghĩ loài vật lại có tình cảm gia đình thiêng liêng và cao quý như vậy. Tôi cảm thấy tiếc vì đã không giúp được gì cho gia đình Kangaroo ấy… mọi việc xảy ra quá nhanh…”

Tình yêu là món quà dành cho bất kỳ sinh mệnh nào tồn tại trên thế gian và động vật cũng là một phần trong số ấy. Mặc dù, chúng dùng loại ngôn ngữ riêng, cử chỉ riêng để biểu đạt suy nghĩ và cảm tình của mình, nhưng đôi khi cách thể hiện tình cảm của chúng cũng giống như con người. Thậm chí, yêu thương chân thành trong đó thật sự đã cảm động đến trái tim của người ngắm nhìn, như câu chuyện của gia đình Kangaroo trên đây.

Nhìn đôi mắt thương yêu mà Kangaroo mẹ dành cho con trong khi đôi tay đang cố gắng níu kéo chút thời gian cuối cùng; cái ôm ly biệt, đôi mắt vô định vào khoảng không xa xôi của Kangaroo bố đang ôm bạn đời của mình trong giây phút ấy. Có lẽ, chúng ta đã thật sự không dám tin… động vật cũng có thể thể hiện tình yêu chân thành như thế này sao?

Sinh ly tử biệt từ ngàn xưa vẫn là quy luật bất di bất dịch của tạo hóa; có sinh ắt có tử, hợp rồi lại tan, thế gian cứ mãi xoay vần,… Hãy biết trân quý những mối nhân duyên, những ân tình được xếp định quanh mình vì “trăm năm vốn hữu hạn”.

Nguồn ảnh: DigitalRev

Tuấn Vũ

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 4

Em Vẫn Đợi… Tháng Năm

Anh đã hẹn thăm em khi Phượng nở
Tháng năm rồi anh liệu nhớ hay không?
Hè sang rực đỏ Phượng hồng
Bao giờ Phượng nó trổ bông anh về

Nơi miền quê em vẫn chờ vẫn đợi
Thắp lửa tình vui duyên mới anh quên
Để em lệ chảy ướt nhèm
Tháng năm lại thấy nghẹn thêm nhói lòng

Lời đã hứa làm em mong đợi mãi
Tháng năm về thêm khắc khoải nhớ thương
Ngày xưa đã hẹn chung đường
Giờ đây nước mắt em vương nghẹn ngào!

Sưu tầm

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 10

11 phát minh mới không ngờ có được

Một ủy viên của văn phòng bằng sáng chế Hoa Kỳ từng tuyên bố: “Tất cả mọi thứ có thể được phát minh đều đã được phát minh”. Tuy nhiên, điều này chẳng hề đúng!
Hiện vẫn có rất nhiều phát minh khiến người ta phải thốt lên rằng: Thật sao! Chúng ta hãy cùng xem 11 phát minh hiện đại làm cho cuộc sống dễ dàng hơn và thú vị hơn sau đây:

1. Áo sơ mi không thấm bẩn

Áo sơ mi không thấm bẩn
Công ty Labfresh của Hà Lan bắt đầu bán những chiếc áo sơ mi không bị vấy bẩn, kể cả bị đổ cà phê, rượu vang đỏ, nước tương hay dầu ăn.
Sản phẩm này được tạo ra nhờ công nghệ độc đáo mới bao gồm 98% INDUO cotton và 2% elastane. Những chất liệu này không bị ảnh hưởng bởi vết bẩn, lại còn thoáng hơi, kháng mùi và không bị nhăn.

2. Túi nhựa ăn được

Túi nhựa ăn được
Để giải quyết vấn đề môi trường, công ty EnviGreen của Ấn Độ đã tạo ra một loại nhựa phân hủy sinh học.
Nó được làm từ 100% hợp chất hữu cơ, gồm tinh bột tự nhiên, rong biển và dầu, nhưng vẫn giống nhựa thật. Dù có ăn loại túi này thì cũng không ảnh hưởng đến sức khoẻ của bạn vì nó tiêu hóa được.
Thông thường phải mất từ 5 năm đến 200 năm để một túi nhựa có thể phân huỷ. Tuy nhiên, loại túi này chỉ cần 180 ngày hoặc 15 giây trong nước sôi đã phân huỷ. Đây là tin tuyệt vời cho các quốc gia đang phải đối mặt với vấn đề rác thải nhựa.

3. Quần áo “lớn lên” cùng con trẻ

Nhà thiết kế Ryan Yasin, London đã tung ra những bộ quần áo đặc biệt có thể “lớn lên” cùng với trẻ em.
Quần áo lớn lên cùng trẻ
Những đường xếp ly được dập ngang dọc tạo thành đường vân đẹp mắt. Những đường vân này có thể kéo dãn ra được và tùy vào kích cỡ của đứa trẻ, quần áo sẽ tự động điều chỉnh vừa vặn với cơ thể của trẻ nhất. Đây là một sáng chế tuyệt vời dành cho các ông bố bà mẹ.

4. Quần tất không bị rách

Quần tất không rách
Công ty dệt may Sheerly Genius của Mỹ đã chế tạo ra chiếc quần tất bền nhất trên thế giới. Sheerly Genius đã tiến hành thực nghiệm và rút ra kết luận rằng chúng có độ bề cao gấp 50 lần so với quần tất thông thường, bởi họ sử dụng các vật liệu giống như trong áo khoác chống đạn.
Phụ nữ hiện nay rất chuộng quần tất, nhưng lại thường rất dễ rách. Mục tiêu chính mà những người sáng tạo ra sản phẩm này là giảm được lượng rác thải dệt may.

5. Quần jeans thông minh

Quần jeans thông minh
Lần đầu tiên, công ty Spinali Design đã tạo ra chiếc quần jeans ‘thông minh’ giúp người mặc xác định được hướng đi chính xác. Bộ cảm biến được đặt 2 bên đùi được kết nối sẵn với điện thoại thông qua Bluetooth, giúp người dùng biết họ cần rẽ trái hay phải. Nó sẽ rung lên khi bạn bị lạc đường để thông báo.

6. Piqapoo – thiết bị giúp cún đi vệ sinh

Piqapoo
Nhà phát minh người Israel đã sáng chế ra Piqapoo – một chiếc kẹp mềm gắn vào đuôi các chú chó. Khi chúng đi vệ sinh, phân rơi vào một cái túi, sau đó bạn có thể ném đi một cách dễ dàng. Và dĩ nhiên, bạn sẽ không cần phải dùng đến tay để hốt nữa.
Thiết bị này làm cho cuộc sống của chủ nhân những chú chó trở nên dễ chịu hơn nhiều vì không phải lo dọn dẹp ‘sản phẩm’ mà thú cưng của mình để lại.

7. Caffein dạng xịt

Caffein dạng xịt
Chuyên gia hóa sinh Mỹ, Ben Yu đã tạo ra sản phẩm có tên “Sprayable Energy” và tuyên bố đây là dạng năng lượng xịt cục bộ chứa caffein đầu tiên trên thế giới.
Theo ông Yu, người dùng có thể xịt caffein lên da mà không phải trải nghiệm cảm giác hưng phấn mạnh, hấp thu lượng calo không cần thiết hay bị ảnh hưởng bởi dư vị khó chịu như khi sử dụng các loại nước uống tăng lực hoặc cà phê.

8. Robot có thể nói chuyện với người

Robot có thể nói chuyện với người
Robot cá nhân Jibo trông giống như nhân vật hoạt hình Pixar – nó có đầu lớn và mặt tròn, có thể thể hiện hàng loạt các loại cảm xúc khác nhau.
Nó có thể cười khúc khích, khiêu vũ, tạo bản tin, chụp ảnh và quay sang bạn nếu bạn gọi nó. Như những người sáng tạo hứa hẹn, họ sẽ phát triển với mọi mô hình mới và cuối cùng sẽ làm cho thay đổi kiểu giao tiếp của con ngươi với robot.

9. Một cốc tự làm nóng cà phê

Cốc tự làm nóng
Giám đốc điều hành của Ember Technologies Clay Alexander đã tạo ra một chiếc cốc ‘thông minh’. Với hệ thống giữ nhiệt điều khiển bằng ứng dụng ở bên dưới, nó có thể hỗ trợ giữ nhiệt độ cần thiết cho cà phê hoặc trà – từ 49 đến 60 độ C.
Cốc hiện có giá gần 80 USD và đã có mặt trên gần 5.000 quán cà phê Starbucks tại Mỹ.

10. Kem lạnh Halo Top

Kem lạnh Halo Top
Loại kem lạnh này giúp cho các tín đồ ăn ngọt có thể thưởng thức món ăn khoái khẩu của mình mà không lo bị tăng cân bởi Halo Top không chứa đường, mà chỉ chứa một ít protein và một lượng calo thấp (360 calo).
Chính vì lý do này mà Halo Top đã trở thành sản phẩm bán chạy nhất tại Mỹ.

11. Răng tái sinh từ tế bào gốc

Răng tái sinh từ tế bào gốc
Tiến sĩ Jeremy Mao của Đại học Columbia, Mỹ, cho biết ông đã bước đầu thành công trong việc tạo ra răng bằng tế bào gốc.
Phương pháp này đặc biệt ở chỗ nó không gây ra đau đớn mà bạn hoàn toàn có một bộ răng mới chỉ sau 9 tuần. Tuy nhiên, dự án này vẫn đang trong quá trình nghiên cứu và chưa được phổ biến rộng rãi.
 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 10

KHUÔN MẶT VĂN NGHỆ MỚI