Thu về

 

Thu về rồi đó anh
Đêm qua trời trở lạnh
Tiếng gió bên song cửa
Khơi lại chút tàn tro

Thu về rồi đó anh
Mờ mờ sương giăng nhẹ
Chân ai đi rất khẽ
Cứ ngỡ bước anh về

Thu về rồi sao anh?
Lòng nghe chừng vắng lặng
Giữa cuộc đời hiu quạnh
Em mòn mỏi đợi chờ….

             th.
            Oct. 2017

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 5

Hãy là em

Hãy là em  , hãy là con gái Bắc

Để anh thở dài  những lúc em chua ngoa

Để anh đê mê những khi em nũng nịu

Để anh mắng thầm “thật đúng là em”

 

Hãy là em  , hãy là con gái Bắc

Hãy yêu như sóng đỗ xô bờ

Khi giận hờn lạnh giá tựa tuyết băng

Nhưng lãng mạn như rừng thu đỗ lá

 

Cám ơn em người con gái Bắc

Thổi vào lòng anh chút gió mát trưa hè

Đêm giá lạnh , lời yêu em sưởi ấm

Sáng một mình , em ríu rít bên tai

 

Hãy nhớ nhé  mãi là con gái Bắc

Để anh thấy rằng đời vẫn màu xanh

Để anh ngắm hoa yêu đang nở rộ

Để anh mắng thầm “thật đúng là em”

 

              th. 

               Sept.2017

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 6

Vắng anh

Sáng nay  mưa  tầm tả

Ướt mềm   đôi  môi em

Nhìn  quanh…anh chẳng thấy

Một  mình em dỗi hờn

 

Anh giờ  xa xa quá

Vai lạnh em  khẻ  run

Không có anh bên cạnh

Lấy ai sưởi ấm lòng

 

Lấy ai dìu  em đi

Giữa  trời mưa tiếc  luỹ

Lấy ai che sợi nắng

Rớt vào đôi mắt nâu

 

Lấy ai ngồi cạnh nhau

Hong tóc em chiều xuống

Lấy ai nghe trong gió

Hương tình tóc em thơm

 

Rồi những lúc trăng lên

Ai soi đèn tìm kiếm 

Bóng dáng em xa vắng

Ai lặng lẻ thở dài ….

 

           th.

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 20

VÀNG THU THÁNG CHÍN

Vàng thu tháng chín đong đưa
Thoáng màu hoa Cúc ai vừa mến trao
Ngỡ là tình thắm duyên nhau
Nghẹn ngào thu khóc như vào lãng quên

Vàng thu lá úa mông mênh
Tình xa tình ngỡ lênh đênh chốn nào
Nghe mùa thương cũ cấu cào
Dỗi hờn nỗi nhớ thì thào nắng mưa

Vàng thu tháng chín hương đưa
Tình ai hờ hững trêu đùa thoáng qua
Trách gì nhau những mặn mà
Có còn chăng…cũng đã xa úa vàng

Vâng mùa thu ấy có lần
Vô tình chạm những lỡ làng trong ta
Vàng thu tháng chín ngang qua
Níu màu hoa ấy vỡ oà bóng mây

Còn đây một sớm xuân gầy
Sắt se mùa úa dệt đầy tháng năm
Còn đây một đoá trăng rằm
Thắp lên màu nắng lặng thầm dáng thu !

Thu Trang

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 7

Câu chuyện về người mẹ lấy đi nước mắt của hàng triệu người

Câu chuyện về người mẹ lấy đi nước mắt của hàng triệu người

Tình yêu thương của mẹ thật thiêng liêngTình yêu thương của mẹ thật thiêng liêng

Cách đây vài năm, một bức hình được đăng tải cùng với câu chuyện về một người mẹ trẻ có một trái tim bao la. Ai đã từng đọc sẽ không thể cầm được nước mắt vì xót thương. Tin tức về người mẹ cũng nhanh chóng được cả thế giới biết đến bởi câu chuyện sau:

“Một phụ nữ trẻ đã hy sinh thân mình để che chở và bảo vệ đứa con nhỏ của cô trong trận động đất kinh hoàng ở Nhật Bản. Có một tin nhắn trên màn hình, viết: “Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con”.

Câu chuyện xúc động đang lan truyền khắp thế giới mạng, khiến nhiều người thán phục trước tình mẫu tử thiêng liêng và tinh thần dũng cảm của người Nhật.

Sau khi động đất qua đi, lực lượng cứu hộ bắt đầu các hoạt động tìm kiếm cứu nạn. Và khi họ tiếp cận đống đổ nát từ ngôi nhà của một phụ nữ trẻ, họ thấy thi thể của cô qua các vết nứt. Nhưng tư thế của cô có gì đó rất lạ, tựa như một người đang quỳ gối cầu nguyện; cơ thể nghiêng về phía trước, và hai tay cô đang đỡ lấy một vật gì đó. Ngôi nhà sập lên lưng và đầu cô.

Đội trưởng đội cứu hộ đã gặp rất nhiều khó khăn khi anh luồn tay mình qua một khe hẹp trên tường để với tới thi thể nạn nhân. Anh hy vọng rằng, người phụ nữ này có thể vẫn còn sống. Thế nhưng cơ thể lạnh và cứng đờ cho thấy cô đã chết.

Cả đội rời đi và tiếp tục cuộc tìm kiếm ở tòa nhà đổ sập bên cạnh. Không hiểu sao, viên đội trưởng cảm thấy như bị một lực hút kéo trở lại ngôi nhà của người phụ nữ. Một lần nữa, anh quỳ xuống và luồn tay qua khe hẹp để tìm kiếm ở khoảng không nhỏ bên dưới xác chết. Bỗng nhiên, anh hét lên với vẻ đầy ngạc nhiên: “Một đứa bé! Có một đứa bé!”.

Cả đội đã cùng nhau làm việc; họ cẩn thận dỡ bỏ những cái cọc trong đống đổ nát xung quanh người phụ nữ. Có một cậu bé 3 tháng tuổi được bọc trong một chiếc chăn hoa bên dưới thi thể của người mẹ. Rõ ràng, người phụ nữ đã hy sinh để cứu con mình. Khi ngôi nhà sập, cô đã lấy thân mình làm tấm chắn bảo vệ con trai. Cậu bé vẫn đang ngủ một cách yên bình khi đội cứu hộ nhấc em lên.

Bác sĩ đã nhanh chóng kiểm tra sức khỏe của cậu bé. Sau khi mở tấm chăn, ông nhìn thấy một điện thoại di động bên trong. Có một tin nhắn trên màn hình, viết: “Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con”. Chiếc điện thoại di động đã được truyền từ tay người này sang tay người khác. Tất cả những ai đã đọc mẩu tin đều không ngăn nổi dòng nước mắt.

Chính tình mẫu tử đã giúp những người mẹ có đủ sức mạnh lao mình vào chỗ hiểm nguy để cứu con. Và câu chuyện về họ khiến hàng vạn trái tim rung động.

ST

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 5

Ăn chay không bằng tu tâm tính, rất nhiều người vẫn đang làm sai điều này!

Nhiều người vẫn có quan niệm rằng, ăn chay chính là tu Phật. Tuy nhiên, miệng ăn chay mà tâm vẫn cáu giận, vẫn tham muốn dục vọng thì ăn chay cũng chỉ là hình thức bề ngoài mà thôi, điều cốt lõi duy chỉ có tu tâm dưỡng tính.

Bởi vậy cho nên, muốn sống đời thảnh thơi, an lạc và hạnh phúc, không tự làm khổ mình và không gây khổ cho người, chúng ta phải biết tu tâm, hay tu tâm dưỡng tính.

Người muốn tu, ở hoàn cảnh nào cũng tu được, nếu hiểu được cách tu theo lời Phật dạy, biêt khoan dung rộng lượng trong đối xử, biết tự kềm chế thú vui vật chất, mạnh dạn hy sinh lợi ích cá nhân, biết xả bỏ ích kỷ nhỏ nhen.

Ăn chay không bằng tu tâm tính

Trong cuộc sống phức tạp rối ren này, nếu ai đó vẫn giữ cho mình một tâm hồn trong sáng, một tấm lòng chân thật, lương thiện và nhẫn nại, thì cái tâm ấy chính là món quà thành kính nhất dâng lên Phật, mà không một lễ vật nào có thể sánh bằng.

Tu tâm dưỡng tính là làm điều tốt việc tốt cho đời

“Trang nghiêm giới hạnh, đó là thân đẹp,

Ăn ở hiền hòa, thủy chung, đó là nết đẹp,

Cư xử khiêm hạ, từ tốn, đó là cử chỉ đẹp,

Giúp đỡ người bị nạn hay đói nghèo, đó là tấm lòng đẹp,

Hiếu với cha mẹ, kính bậc hiền thánh, đó là tâm hồn đẹp,

Gặp người đau khổ, sợ hãi, nói lời an ủi, đó là ngôn ngữ đẹp,

Không khởi tà niệm, luôn chánh trực, đó là ý đẹp,

Biết độ lượng, bao dung, đó là đức hạnh đẹp,

Khai mở tâm trí, phá trừ vô minh, đó là trí tuệ đẹp”.

Có câu chuyện như sau:

Ở một làng nọ, có một đôi vợ chồng già, chồng hay bố thí giúp đỡ người nghèo khó cơ nhỡ, vợ ăn chay niệm Phật rất thành kính.

Một hôm, người vợ nói với chồng:

“Ông nó à, hôm nay là ngày rằm. Tôi muốn sửa soạn một mâm cỗ chay để dâng lên bàn thờ Phật”.

Người chồng gật đầu ưng thuận, người vợ hớn hở đi chợ, sắm sanh đầy đủ nguyên vật liệu làm cỗ chay. Bà mua rất nhiều thứ, vì để tỏ lòng thành nên dự định làm nhiều món thật đẹp đẽ ngon mắt. Mất cả buổi sáng, bà mới làm xong, bèn gọi chồng vào nhà để cúng Phật với mình. Bà gọi một lần, hai lần, ba lần vẫn không thấy chồng đâu, bực mình quá định bụng chồng về sẽ quở cho một trận vì không thành kính Phật.

Lại nói về người chồng, sáng hôm ấy ông lặn lội đạp xe vào sâu trong xóm để tặng gạo cho mấy đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa. Mấy đứa nhỏ chẳng mấy khi được ăn cơm gạo trắng, nụ cười rạng rỡ cả khuôn mặt.

Khi ông về đến nhà đã thấy vợ ngồi đấy, mặt mày cau có khó chịu. Nhìn mâm cỗ chay, người chồng chợt thốt lên:

“Bà nó ơi, đây chẳng phải là cỗ mặn hay sao?”.

Người vợ bực bội đáp:

“Mặn gì mà mặn, phỉ phui cái miệng ông. Các món nem, chả, thịt gà này thực ra là từ đậu phụ cả đấy. Tôi chế biến rất khéo nên ông không nhận ra đó thôi. Tuy là đồ chay, nhưng hương vị thơm ngon không thua gì đồ thật”.

Người chồng thở dài:

“Nhìn thì là nem chả thịt nhưng thực ra lại là đậu phụ, đó là bà đang lừa dối Phật. Ăn chay nhưng cái tâm lại là ăn mặn, đó là bà đang tự dối mình. Bà vì dối Phật, dối mình mà tốn kém vất vả cả nửa ngày, Phật liệu có chứng cho lòng thành của bà không đây?”.

Người vợ chợt tỉnh ngộ, sám hối trước Phật, từ đó phát tâm ăn uống đơn giản, không chấp trước vào hương vị đồ ăn nữa. Bà dành nhiều thời gian cùng chồng hành thiện tích đức, cả xóm làng đều ngợi khen

. ST

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 25

Người Việt trẻ ở Pháp níu giữ thế hệ thứ hai với nguồn cội

Cha mẹ trẻ gốc Việt muốn những đứa con của họ sinh ra ở Pháp sẽ bay cao, bay xa nhưng vẫn được sợi dây nguồn cội Việt níu giữ. 

“Úi giời ơi, mấy đứa trẻ đều là người Việt Nam mà lại không biết nói tiếng Việt à?”, chị Nguyễn Quỳnh Mai, sống hơn 20 năm ở Pháp, kể với VnExpress những lần về chơi hay bị các ông bà “mắng yêu” như vậy.

Chị Quỳnh Mai luôn nuôi dưỡng môi trường song ngữ ở nhà cho con gái lớn 10 tuổi và con trai 8 tuổi, ví dụ chị hoàn toàn giao tiếp bằng tiếng Việt với các con suốt ba năm đầu đời. Nhưng càng lớn các bé càng chuyển dần sang nói tiếng Pháp.

Câu chuyện gia đình nhà chị Mai cũng giống nhiều gia đình trẻ gốc Việt ở Pháp. Cha mẹ định cư ở Pháp để tận dụng cơ hội việc làm tốt hơn và cuộc sống chất lượng hơn so với ở quê nhà. Họ mang trong lòng nỗi nhớ Việt Nam da diết và cảm giác giằng xé giữa quê hương mới và quê hương cũ. Nhưng con cái họ, thế hệ thứ hai sinh ra ở Pháp, mặc dù được cha mẹ dạy dỗ trong môi trường gia đình đậm đặc tính truyền thống Việt Nam, các bé vẫn bị ảnh hưởng mạnh mẽ bởi văn hóa và ngôn ngữ Pháp.

Hiểu về cội nguồn

Chị Quỳnh Mai thừa nhận gặp nhiều khó khăn khi hướng con tìm hiểu về quê hương. Chị kể ngay khi con gái Linh Chi bắt đầu đi học mẫu giáo, chị đặt ra quy định về nhà chỉ nói tiếng Việt. Sau một thời gian, chị nhận thấy Linh Chi ngày càng ít nói chuyện với mẹ mà chỉ nói chuyện với bố. “Lúc đầu tôi tưởng con bé giận dỗi nhưng hóa ra không phải. Một lần gặng hỏi, cháu bảo ‘Con phải dịch cho mẹ từ tiếng Pháp sang tiếng Việt. Mệt lắm'”, chị Quỳnh Mai bật cười kể lại. Và lúc đó, chị hiểu rằng mình phải tạo ra nhu cầu học tiếng Việt cho con, phải có môi trường để cháu tiếp cận với ngôn ngữ và văn hóa Việt Nam.

Nghĩ là làm, chị Quỳnh Mai, cùng các ông bố bà mẹ ở Paris, xây dựng nhóm Cánh Diều để các con thực hành tiếng Việt thông qua các hoạt động múa, học vẽ, tập võ và ca hát.

Video Player is loading.

0:16
/
0:23
Loaded: 0%

Progress: 0%

Lớp học võ tại Cánh Diều tổ chức ở một văn phòng trên phố Rue du Caire, Paris, Pháp. Nguồn: Cánh Diều

Là người đồng sáng lập ra nhóm Cánh Diều, tiến sĩ Giáo dục học Nguyễn Thụy Phương, nhà nghiên cứu tại đại học Genève & Paris Diderot kiêm giám đốc Hội Chuyên gia và Khoa học Việt Nam Toàn cầu, cho rằng ngay từ khi những đứa trẻ gốc Việt sinh ra ở nước ngoài chưa ý thức được về “nhận dạng bản thể cá nhân”, về nguồn gốc hay sự khác biệt về hình thức của mình với số đông còn lại, chúng đã thường xuyên đối mặt với những nhận xét hay câu hỏi của mọi người xung quanh như “Con là người Việt, người Pháp hay người Trung Quốc?”.

“Và điều đó làm cho trẻ sớm ‘tự vấn’ về mình”, chị Thụy Phương nói.

Tất cả các phụ huynh nhận lời trả lời phỏng vấn của VnExpress đều thừa nhận rằng khi đi học, các con thấy mình khác biệt so với bạn. Ban đầu, các bé không chấp nhận điều này. Và để giống các bạn, các bé “từ chối nói tiếng Việt, chỉ nói tiếng Pháp”. Tuy nhiên, sau một thời gian tham gia Cánh Diều, bọn trẻ gặp rất nhiều bạn đồng trang lứa nói được cả hai thứ tiếng. “Tự nhiên, các con tự tin hơn, không cảm thấy mình trơ trọi một mình nữa”, chị Quỳnh Mai nhận xét.

Theo nhiều nghiên cứu khoa học, trong giai đoạn trưởng thành, thế hệ nhập cư thứ hai thường phải đấu tranh, thậm chí vật lộn để xác định “bản sắc” của mình. Mặc dù, thông thạo ngôn ngữ và hòa nhập về mặt văn hóa với xã hội nơi được sinh ra, thế hệ thứ hai vẫn ám ảnh về sự khác biệt của mình so với mọi người xung quanh. Trong bài nghiên cứu về thế hệ nhập cư châu Á của thạc sĩ Nazli Kibri tại trường đại học Johns Hopkins, Mỹ, diễn biến tâm lý này trỗi dậy mạnh mẽ nhất trong thời niên thiếu khi con người bắt đầu nhận thức về “cái tôi”.

“Với tôi, các con có thể nói tốt tiếng Việt vô cùng quan trọng. Hiểu về cội nguồn của mình là một nhu cầu rất tất yếu của con người”, chị Quỳnh Mai giải thích khi biết tiếng Việt, bọn trẻ sẽ hiểu về văn hóa của dân tộc và đặc tính của con người Việt Nam. “Như vậy các con sẽ trả lời được câu hỏi ‘Tôi là ai?'”

Nỗi niềm của người xa xứ

Các bé trong nhóm Cánh Diều chụp vào tháng 1/2016. Ảnh: Trung Kiên. 

Các bé trong nhóm Cánh Diều chụp vào Tết Bính Thân năm 2016. Ảnh: Trung Kiên. 

Anh Trung Kiên, kỹ sư công trình xây dựng hệ thống tàu điện ngầm, sang Pháp từ năm 2002 để học đại học. Sau đó, Trung Kiên quyết định định cư và xây dựng tổ ấm trên đất Pháp. Hiện hai vợ chồng Trung Kiên và ba con từ 8 đến 1 tuổi đang sống ở Paris. Tương tự, anh Hoàng Phương sang Pháp năm 2005 học thạc sĩ về kiến trúc, rồi thực tập ở các công ty và được nhận vào làm chính thức, sau đó anh ổn định cuộc sống với gia đình ở Kinh đô Ánh sáng. 

Anh Trung Kiên và Hoàng Phương, cùng vợ của họ, đều là những trí thức trẻ sinh ra và lớn lên ở Việt Nam sau đó sang Pháp học tập và lập nghiệp. Họ thuộc làn sóng nhập cư người Việt đến Pháp sau năm 1975. “Không giống các thế hệ di tản trong chiến tranh, mình không giữ trong lòng uẩn khúc gì với quê nhà nên không có lý do gì mà không khích lệ các con nói tiếng Việt”, Trung Kiên nói. Bên cạnh đó, việc đi lại giữa Pháp và Việt Nam dễ dàng hơn trước kia nên thế hệ thứ hai càng có điều kiện và nhu cầu tìm hiểu về văn hóa quê hương. 

Đại sứ quán Việt Nam tại Pháp dẫn kết quả một cuộc điều tra dân số của Pháp ước tính số người Việt Nam hiện gần 300.000 người, chủ yếu những người đã nhập quốc tịch Pháp hoặc thường trú dài hạn. Cộng đồng người Việt là một trong 80 cộng đồng người nước ngoài sinh sống tại Pháp nổi tiếng nhờ sự hội nhập thành công vào xã hội Pháp, mối quan hệ tốt đẹp với người dân địa phương và niềm đam mê tri thức. Nhiều người có trình độ học vấn cao và có một vị trí tốt, thu nhập cao trong xã hội Pháp. Trên thực tế, khoảng 40.000 người Việt Nam có bằng đại học hoặc sau đại học trong các chuyên ngành khác nhau. Đa phần người Việt định cư ở các thành phố lớn và sầm uất như thủ đô Paris với khoảng 70.000 người và thành phố cảng Marseille hơn 20.000 người.

Anh Trung Kiên cho các con tham gia tích cực nhóm Cánh Diều từ khi mới chỉ 3-4 tuổi. Các phụ huynh rất tâm đắc với các tên Cánh Diều vì nó hàm chứa ước mong những đứa trẻ gốc Việt sinh ra và lớn lên ở Pháp ngày một bay cao bay xa nhưng vẫn có một sợi dây nguồn cội níu giữ.

Mỗi tháng hai lần, vào Chủ nhật, một văn phòng chật hẹp ở quận trung tâm của Paris lại rộn ràng tiếng cười đùa của khoảng 30 đứa trẻ chen chúc trong các lớp học múa, học vẽ, học võ và ca hát kể chuyện.”Cánh Diều là một nơi để các gia đình Việt sống ở Pháp gặp gỡ nhau và giao thoa với nhau, mỗi gia đình đóng góp một góc nhìn riêng về văn hóa Việt Nam. Từ đó các con có sự chia sẻ và tăng vốn văn hóa, ngôn ngữ của các cháu”, Trung Kiên nói.

Ông bố 35 tuổi kể rằng trước kia, các con anh toàn nói tiếng Việt không dấu. Bố mẹ ở nhà hàng ngày không nhận ra điều đó mãi cho đến khi bạn bè hoặc họ hàng từ Việt Nam sang mới phát hiện ra. “Giờ chúng nói tốt hơn nhiều rồi, đã biết đọc truyện tranh cho bố mẹ nghe và có dấu đàng hoàng”.

Nhóm Cánh Diều học vẽ cây đào nhân dịp Tết Mậu Tuất 2018. Ảnh: Hoàng Phương.

Nhóm Cánh Diều học vẽ cây đào nhân dịp Tết Mậu Tuất 2018. Ảnh: Hoàng Phương.

Trong khi đó, anh Hoàng Phương, thầy dạy vẽ tại Cánh Diều hơn 4 năm, luôn cố gắng lồng ghép chủ đề về văn hóa Việt Nam vào các bài tập vẽ nhằm khơi gợi trí tò mò của các con về quê hương. “Bọn tôi ở bên này có một nỗi sợ là sợ con cái quên mất nguồn gốc của mình. Quốc tịch Pháp chỉ là trên giấy tờ thôi. Trong đầu lúc nào cũng nghĩ là mình là người Việt Nam chứ không phải người Pháp”, anh Hoàng Phương bày tỏ.

Cứ vào mỗi dịp Tết, cộng đồng người Việt sinh sống ở Paris lại tổ chức chương trình ca nhạc với quy mô lớn để kết nối những người con xa xứ. Tết Mậu Tuất năm nay, riêng đội hậu cần đã lên tới 700 người. 

Cánh Diều đóng góp màn múa múa công của các mẹ và các con. Và sau đó, các con hát bài “Long Phụng Sum Vầy”. Trong khi, bọn trẻ lên sân khấu biểu diễn sau hơn hai tháng tập luyện chăm chỉ, bố mẹ ở dưới hò hét, cổ vũ tưng bừng. “Chúng tôi xúc động nhất trong những dịp như thế khi xung quanh mình toàn là người Việt, tất cả mọi thứ đều liên quan đến Việt Nam. Nhìn các con trên sân khấu, cảm giác như kiểu trồng cây tới ngày hái quả ngọt vậy”, anh Hoàng Phương nói.

Hạnh Phạm

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 2

Thư hỏi thăm

Mùa hè chưa tới vậy đi đâu?

Chớ để môn sinh lặng lẽ sầu

Đợi mãi thầy đồ sa bút ngọc

Chờ hoài thi sĩ nhả dòng châu

Nếu không im tiếng chê nhiều chuyện

Thì hãy tìm lời nỏi ít câu

Tuởng nhớ bao phen từng khích lệ

Nếu không đã chán bỏ từ lâu

           THANH  HOÀ

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 25

Nữ đạo diễn gốc Việt gây tiếng vang ở Pháp với vở kịch ‘Sài Gòn’

Caroline Guiela Nguyen, mang trong mình dòng máu Việt và Pháp, mượn sân khấu để kể những câu chuyện đời giản dị mà có sức mạnh lay động lòng người.

Đạo diễn vở kịch Sài Gòn Caroline Guiela Nguyen. Ảnh: Viện Pháp tại TP HCM.

Đạo diễn vở kịch “Sài Gòn” Caroline Guiela Nguyen. Ảnh: Viện Pháp tại TP HCM.

Sinh năm 1981 trong một gia đình có mẹ là người Việt Nam xa xứ và cha là người Pháp hồi hương từ Alegria, Caroline Guiela Nguyen sở hữu khuôn mặt của một nữ minh tinh với đôi mắt hút hồn và mái tóc dài đen tuyền. Là con lai, cô không được biết về quá khứ của gia đình và bị từ chối nói về cội rễ của mình vì cha mẹ hy vọng nhờ vậy cô sẽ hội nhập tốt hơn vào xã hội Pháp. Chỉ còn ẩm thực, những món ăn Việt Nam là mối liên hệ duy nhất mà họ chia sẻ với nhau và truyền lại cho các thế hệ sau. “Dấu ấn mà cha mẹ để lại trong tôi là tình yêu ẩm thực. Tôi có thể không nói được tiếng Việt nhưng tôi nấu các món ăn Việt Nam rất khá”, nữ đạo diễn mở đầu cuộc phỏng vấn với VnExpress.

Ở tuổi 37, Caroline Guiela Nguyen, hiện là thành viên thường trực của Nhà hát quốc gia Odéon, có hơn 10 năm kinh nghiệm làm nghề. Tác phẩm mới nhất của cô, vở “Sài Gòn”, sau khi gây tiếng vang lớn tại Liên hoan sân khấu Avignon 2017, đã được trình diễn tại 14 thành phố trên thế giới, sẽ ra mắt công chúng Việt Nam vào ngày 21 và 22/9 tại TP HCM. “Tên của vở kịch đã nói lên tất cả”, Caroline Guiela Nguyen cho biết cô đặc biệt xúc động khi mang vở “Sài Gòn” về quê mẹ.

‘Nhân dạng Việt Nam’

Đạo diễn Caroline Guiela Nguyen trong buổi phỏng vấn qua mạng thực hiện tại Tổng lãnh sự quán Pháp ở TP HCM ngày 7/9. Ảnh: Hạnh Phạm.

Đạo diễn Caroline Guiela Nguyen trong buổi phỏng vấn qua mạng thực hiện tại Tổng lãnh sự quán Pháp ở TP HCM ngày 7/9. Ảnh: Hạnh Phạm.

Lấy bối cảnh là một nhà hàng Việt Nam với căn bếp nằm ở bên trái, phòng hát karaoke nằm ở bên phải, sân khấu của vở “Sài Gòn” đưa khán giả vượt thời gian về Paris năm 1996 và Sài Gòn năm 1956. “Đây là hai mốc thời gian rất quan trọng”, đạo diễn nói.

Năm 1956 là thời hạn chót người Pháp buộc phải rút khỏi Việt Nam sau thất bại ở trận Điện Biên Phủ. Đi cùng những lính Pháp cuối cùng là nhiều người Việt Nam rời quê hương. Họ ra đi mà không biết rằng phải đợi 40 năm trôi qua mới có thể trở về. Năm 1996 là thời điểm Mỹ và Việt Nam bình thường hóa quan hệ. “Lúc đó, trong gia đình tôi, câu hỏi đặt ra là chúng tôi có nên trở về hay không”, nữ đạo diễn nhớ lại.

Và Caroline Guiela Nguyen, khi đó 15 tuổi, đã cùng mẹ và bà ngoại đã trở về Sài Gòn. Lần đầu tiên đến Việt Nam, cô cảm thấy mọi thứ “hoàn toàn xa lạ”. Cảm giác này choáng ngợp đến mức cô ở trong nhà suốt hai tuần và không dám bước ra ngoài.

Cô cảm thấy một phần nào đó mình là người Việt Nam nhưng cảm giác này chỉ rõ ràng khi cô ở Pháp. Còn khi về đến Việt Nam, cô không cảm thấy mình giống người Việt Nam vì “tôi cao lớn hơn người Việt và tôi không nói được tiếng Việt”. Nữ đạo diễn giải thích cha mẹ cô không muốn dạy tiếng Việt cho các con – thế hệ con lai sinh ra và lớn lên ở Pháp- “bởi vì họ muốn chúng tôi hội nhập với xã hội bên này”.

“Tôi gặp những người họ hàng có khuôn mặt giống mẹ tôi, dì tôi nhưng cuộc sống và điều kiện kinh tế của họ rất khác biệt, chính điều đó làm cho tôi thấy đáng nhẽ Việt Nam phải là nơi rất thân thuộc lại trở nên xa lạ. Và tôi cảm thấy không thoải mái trong một thời gian dài khi sống trong sự nhập nhằng đó”, cô tâm sự.

Vở “Sài Gòn” kể câu chuyện về niềm khắc khoải không nguôi của những người sống xa xứ như cha mẹ của Caroline Guiela Nguyen. Cô cho biết cha cô không bao giờ nhắc lại giai đoạn ông sống ở Algeria. Những người như cha cô, được gọi là “pied noir” (bàn chân đen), là những thực dân Pháp da trắng sống tại Algerie trước khi đất nước này giành được độc lập.

Nhiều người Pháp trong nước đổ lỗi cho đồng bào sống trên lục địa đen về sự sụp đổ của chủ nghĩa thực dân Pháp và không chào đón họ quay trở về. Trong khi đó, những người này cũng không thể sống ở Algerie bởi sự thù địch của dân bản xứ. Những người như cha của Caroline Guiela Nguyen bị giằng xé giữa quê hương và mảnh đất nơi họ sinh sống. 

Tuy nhiên, nữ đạo diễn nhấn mạnh vở “Sài Gòn” không phải là tự truyện của gia đình cô. “Đây không chỉ là câu chuyện một nhóm người tha hương, về cộng đồng Việt kiều sống ở Pháp, mà là về một phần lịch sử quan trọng của nước Pháp. Câu chuyện này thuộc về tất cả mọi người”.

“Sài Gòn” kể câu chuyện về cuộc đời của những người Pháp và Việt Nam bị đưa đẩy theo dòng lịch sử trải dài suốt 40 năm. Đó là câu chuyện giữa Mai và Hào. Họ yêu nhau nhưng buộc phải chia ly. Năm 1956, Hào phải rời Việt Nam để sang Pháp, bỏ lại phía sau tình yêu lớn nhất của cuộc đời mình. Bốn mươi năm sau, lúc đã có tuổi, Hào cùng con gái của mình quay trở lại Sài Gòn. Ông tưởng như bắt gặp lại hình bóng của người xưa ở đâu đó.

Đó là câu chuyện giữa Linh và Édouard. Họ quen nhau trong giai đoạn chiến tranh Đông Dương. Anh lính người Pháp đã đưa Linh sang Pháp. Cô gái trẻ ngây thơ tưởng rằng một cuộc sống hạnh phúc đang chờ đợi họ ở đó.

Đó là câu chuyện giữa Linh về già và cậu con trai tên là Antoine. Antoine không hiểu ngôn ngữ cũng như vẻ bề ngoài lạnh lùng của mẹ. Anh không thể nào hiểu được quá khứ của bà.

Đó là câu chuyện về Marie-Antoinette, chủ một nhà hàng tốt bụng, người phụ nữ Việt Nam được cha mẹ đặt tên theo tên của “Bà hoàng Pháp”. Marie-Antoinette nhận được tin con trai mình không còn nữa sau khi nhập ngũ năm 1939. Đằng sau vẻ bề ngoài luôn niềm nở với thực khách, bà lặng lẽ khóc vào mỗi tối trong góc bếp. Hàng năm, bà mặc bộ đầm đẹp nhất vào ngày sinh nhật của con trai.

Nữ đạo diễn Pháp gốc Việt kể câu chuyện của những người tha hương 

 

Phóng sự của kênh truyền hình Arte về vở kịch “Sài Gòn” trong đợt công diễn tại nhà hát Odéon vào tháng 1 và 2. 

Vở kịch dài gần 4 tiếng không chỉ đưa khán giả du hành từ thời kỳ này đến thời kỳ khác mà còn từ ngôn ngữ này sang ngôn ngữ khác. Những tưởng việc các diễn viên đan xen thoại bằng tiếng Pháp và tiếng Việt, sẽ gây khó khăn cho người xem nhưng vở kịch đã được đón nhận nồng nhiệt ở nhiều nước như Thụy Điển, Trung Quốc và Italy, nơi khán giả hoàn toàn không hiểu cả tiếng Pháp lẫn tiếng Việt.

Theo nữ đạo diễn, khán giả quốc tế không có mối liên hệ với Việt Nam vẫn cảm thấy kết nối với những chuyện đời trong vở kịch. “Sài Gòn cộng hưởng với trí tưởng tượng của khán giả”, cô nói.

‘Con đường đẫm nước mắt ở Sài Gòn’

Bằng phong cách dàn dựng tinh tế và lối kể chuyển khơi gợi trí tưởng tượng, Caroline Guiela Nguyen nhẹ nhàng đưa lên sân khấu nỗi đau thầm kín của những con người bình thường. Khi xây dựng vở kịch, cô và ê-kíp sản xuất không có chủ đích tạo ra một vở bi kịch. “Cụm từ này là do khán giả và báo chí nhận xét”, cô nói. “Với tôi, có lẽ nếu gọi đây là ‘vở kịch tình cảm’ thì phù hợp hơn vì cảm xúc lan tỏa từ từ nhờ vào sự ứng diễn của diễn viên”.

Nữ đạo diễn kể trong thời gian ở Việt Nam tìm chất liệu cho vở “Sài Gòn”, cô cảm thấy mọi thứ ở Sài Gòn “đều dẫn dắt tới con đường đẫm nước mắt” như những bản tình ca da diết hay những câu chuyện buồn cô được lắng nghe. Do vậy, khi dựng vở kịch, cô muốn tái hiện những thứ đã cảm nhận được ở Sài Gòn. “Đây là cách kể chuyện ở Việt Nam với thật nhiều nước mắt”, theo lời tự sự của nhân vật trong vở kịch.

Kể từ lần đầu tiên về Việt Nam năm 1996, nữ đạo diễn trở về quê mẹ mỗi năm một lần. Để dựng vở “Sài Gòn”, trong suốt hai năm, Caroline Guilea Nguyen đã đi lại nhiều lần giữa Việt Nam và Pháp, giữa Paris và TP HCM. Và khi quay trở lại Paris, cô đã viết vào sổ tay một dòng ngắn gọn “Không được quên Sài Gòn” để nhắc bản thân “không được quên những gì đã cảm nhận ở nơi đó”.

Cô cho biết khi có mặt ở Sài Gòn, cô có thể hiểu về thành phố, nắm bắt bầu không khí ở đây và cân đong đo đếm đến từng chi tiết mà cô quan sát được thông qua “việc lắng nghe âm nhạc, gặp gỡ mọi người, ăn các món ăn Việt Nam trong thứ không khí nóng ẩm”. Cùng các cộng sự âm thanh, ánh sáng, thiết kế sân khấu và phục trang, cô “đã ngắm tất cả bằng một con mắt nghệ thuật, không phải trần thuật để từ đó sáng tạo vở diễn trong sự tưởng tượng”.

Cô nhớ hình ảnh người tài xế taxi sụt sùi khi nghe bài hát buồn về tình yêu, những quán karaoke nơi người ta thì thầm hát và khóc rất nhiều. “Và chúng tôi bị nhiễm cái tinh thần đó”, nữ đạo diễn nói. Vở kịch khiến người ta nhỏ nước mắt về một phần lịch sử Pháp mà không nhiều người biết đến và những câu chuyện gắn với một giai đoạn di dân ít được kể lại.

Hai năm chuẩn bị cho vở kịch còn giúp Caroline Guilea Nguyen hiểu một cách sâu sắc về Việt Nam. Ấn tượng của cô về đất nước gọi lên bằng từ “lãng quên”. “Bà ngoại tôi có 9 người con và mẹ tôi là con cả nhưng bà luôn gọi mẹ tôi là ‘Hai’, nghĩa là đứa con thứ hai. Tôi đã không hiểu nổi vì rõ ràng mẹ tôi là người con thứ nhất. Và sau khi ở Việt Nam một thời gian dài, tôi mới biết mọi người gọi như thế vì họ quan niệm luôn có một đứa con bị lãng quên ở đâu đó. Như vậy, ngay trong ngôn ngữ sự quên lãng đã ngự trị rồi”, cô giải thích.

Trên sân khấu của “Sài Gòn”, những diễn viên người Việt, cùng các cộng sự chuyên nghiệp người Pháp và các diễn viên không chuyên Việt kiều, kể lại những mất mát, những đấu tranh nội tâm của những con người tha hương và những mảnh ký ức về chiến tranh Đông Dương.

“Câu chuyện thật giản dị, không từ ngữ đao to búa lớn, không bạo lực, không bi kịch, không đam mê thái quá. Mà chỉ là một câu chuyện buồn. Buồn một cách tuyệt vọng. Và tuyệt đẹp. Caroline Guilea Nguyen đã bắt được tinh thần ấy”, như tờ Télérama nói về nữ đạo diễn mang trong mình dòng máu Việt.

Hạnh Phạm

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 6

Ăn Trứng Tốt Hay Xấu???

Trứng gà từng bị tẩy chay vì nhiều cholesterol nhưng các nghiên cứu đã chứng minh đây là thực phẩm bổ dưỡng hàng đầu. Vậy nếu bạn ăn trứng mỗi ngày thì điều gì sẽ xảy ra?

Não được bảo vệ

Loại vi chất đặc biệt này là nguyên liệu quan trọng nhất của não. Thiếu choline sẽ dẫn tới suy giảm trí nhớ.

Mỗi quả trứng gà có khoảng 251 mg choline. Trong khi khuyến cáo của Viện Y học Hoa Kỳ về lượng choline cho từng độ tuổi là như sau:
0-6 tháng: 125mg/ngày
7-12 tháng: 150mg/ngày
1-3 tuổi: 200mg/ngày
4-8 tuổi: 250mg/ngày
9-13 tuổi: 375mg/ngày
14-18 tuổi, nữ giới: 400mg/ngày
14-18 tuổi, nam giới: 550mg/ngày
Nữ giới trưởng thành: 425mg/ngày
Nam giới trưởng thành: 550mg/ngày
Phụ nữ đang cho con bú: 550mg/ngày

Phụ nữ mang thai: 450mg/ngày

Bảo vệ thị lực

Nghiên cứu đăng tải trên tạp chí Dinh dưỡng lâm sàng Hoa Kỳ cho thấy lutein (hợp chất này chịu trách nhiệm về độ rõ và sắc nét của thị lực) và zeaxanthin có trong lòng đỏtrứng gà rất có hiệu quả trong việc phòng ngừa các bệnh về mắt, nhất là có tác dụng rất tốt trong phòng ngừa căn bệnh về mắt của người già, đó là bệnh thoái hóa điểm vàng

AMD (Age-related Macular Degeneration) và đối với những người ngồi làm việc nhiều giờ trên máy vi tinh và cho cả những người nghiện thuốc lá.
Thiếu những chất này, những tổn thương sẽ tích lũy ảnh hưởng vĩnh viễn đến thị lực.

Trong 1 lòng đỏ lớn trứng gà có 252 mcg (0,25 mg) lutein.

Bảo vệ tóc, da và gan

 Biotin, vitamin B12, và các protein bổ dưỡng khác sẽ góp phần giúp tăng cường sức khỏe tóc và da.

Phospholipids trong trứng gà cũng góp phần đào thải các độc tố trong gan do vi rút, rượu, các chất độc hại khác.

Giảm nguy cơ bệnh mạch vành

Mặc dù đã từng có ý kiến rằng trứng nhiều cholesterol, gây hại cho tim mạch nhưng nghiên cứu mới nhất của ĐH Đông Phần Lan, đăng tải trên tạp chí Dinh dưỡng lâm sang Hoa Kỳ cho thấy ăn 1 quả trứng mỗi ngày sẽ giúp giảm nguy cơ tim mạch.
Đó là bởi cholesterol trong trứng cân bằng với phosphatide (tham gia tích cực vào quá trình chuyển hoá tế bào và chuyển hoá mỡ, ảnh hưởng tới cường độ hấp thu và sửdụng chất béo trong cơ thể), vì vậy nó không gây hại cho cơ thể, do chất này còn ức chế cơ thể sản xuất cholesterol.

Thêm vào đó, trứng rất giàu axit béo omega-3, giúp giảm triglyceride (cholesterol xấu), từ đó giảm nguy cơ mắc các bệnh tim mạch.

Giảm cân

 Các nhà khoa học Mỹ đã đi đến kết luận trên tạp chí Béo phì rằng nếu bạn kết hợp chế độ ăn kiêng với 2 trứng trong bữa sáng, bạn sẽ giảm cân nhanh gấp đôi sau 8 tuần.

Nguyên do là một bữa ăn sáng đủ chất như vậy sẽ giúp giảm bớt lượng thực phẩm tiêu thụ trong ngày.

Giảm nguy cơ ung thư
Choline, một dưỡng chất tối cần thiết cho não bộ, cũng giúp giảm nguy cơ ung thư.
Theo kết quả nghiên cứu của nhà khoa học Graham A. Colditz, MD và các cộng sự trong nghiên cứu sức khỏe của Trường Y Harvard, đăng tải trên tạp chí Breast Cancer,
những phụ nữ có trứng và rau xanh trong chế độ ăn hằng ngày thời niên thiếu (12-18 tuổi) sẽ giảm 18% nguy cơ ung thư vú khi trưởng thành.

Hữu ích khi định sinh con

Vitamin B cũng tham gia vào việc hình thành các hooc môn giới tính. Vitamin B9 (hay còn gọi là axit folic sẽ giúp hình thành tế bào hồng cầu, ống thần kinh an toàn, giảm

nguy cơ chậm phát triển trí tuệ ở trẻ. Đó là lý do vì sao vitamin B9 rất cần cho phụ nữ trong suốt giai đoạn chuẩn bị mang thai.

Một quả trứng gà chứa 7 mcg vitamin này.

Chậm lão hóa

Đây là nghiên cứu của các nhà khoa học Hà Lan. 87% phụ nữ ở độ tuổi 35 – 40 đã giảm các đốm, nốt do tuổi tác và da bớt trùng, nhão khi đưa trứng vào chế độ ăn hằng

ngày. Ở nam giới, nếp nhăn đuôi mắt cũng mờ đi.

Nhân Hà

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 5

TỊNH KHẨUTỊNH KHẨU

Inline image

Trong chùa, có một anh câm. Không ai nhớ anh ta đến chùa từ bao giờ, vả lại cũng không mấy người để ý đến anh ta. 

Anh ta lo mấy sào vườn ở sau chùa, lúc thì trồng rau, lúc thì trồng đậu, làm việc rất là siêng năng. Lúc rảnh, anh ta vào bếp giã gạo và vào những ngày sóc vọng, chùa đông khách, anh ta giúp việc dưới bếp, và rửa bát ở bờ ao cạnh bếp.
 
Vì anh ta câm, nên chẳng ai nói với anh và nếu có việc cần nói thì phải ra hiệu. Hết việc, tối nào anh cũng quanh quẩn ở trên chánh điện, quét dọn, lau chùi, và mỗi năm vào kỳ Kết hạ, mỗi lúc có khóa giảng thì anh ta cầm chổi đứng gần cửa phòng hội, ra vẻ đang quét nhà, nhưng thật ra là nghe giảng kinh …
 
Một ngày kia, không thấy anh, vị tri sự bước vào căn phòng nhỏ xíu của anh ở góc vườn, lúc đó mới biết rằng anh câm bị đau, sốt nặng không dậy được. Vị tri sự trình Tổ và mọi người thấy Tổ vào thăm anh câm. Ngài ngồi với anh rất lâu và khi Ngài trở về phòng, nét mặt trang nghiêm của Ngài thoáng vẻ hân hoan.
 
Từ hôm ấy, chú tiểu ngày hai ba lần mang cháo vào cho anh câm và Tổ mỗi khi xuống thăm thì ngồi cả giờ, mọi người cho rằng anh câm có phúc, được Tổ thương và nếu có mệnh hệ nào thì được Ngài độ cho.
 
Vào đúng giờ Ngọ hôm đó, người ta thấy Tổ chậm rãi bước ra khỏi phòng anh câm và khi Tổ nhận thấy mọi người chắp tay vây quanh thì Tổ nói rất ngắn: “Ngài đã viên tịch rồi”.

Ai ai cũng tỏ vẻ ngạc nhiên: Tổ gọi anh câm cuốc vườn là Ngài! Tổ là một thiền sư đạo hạnh nổi tiếng không những trong vùng, mà ngay cả ở chốn kinh kỳ xa xôi nữa. Nhưng không ai dám hỏi Tổ cả.
 
Cho đến khi làm lễ hoả thiêu xong, bài vị của anh câm đã được đặt trên chùa, và khóa cầu siêu thường lệ chấm dứt, mọi người được nghe Tổ nói như sau:
 
“Thật ra, vị chấp tác làm vườn ở chùa ta là một vị tăng, không những là một vị tăng ở kiếp này, mà là từ kiếp trước. Kiếp trước, Ngài tu hành tinh tấn, nhưng Ngài vẫn tái sinh làm kiếp người, chưa lên được cõi trên vì nghiệp của Ngài còn nặng. Kiếp này, Ngài lại tu nữa, và do ta giúp đỡ, Ngài biết rằng Ngài chưa xóa được khẩu nghiệp. Vì thế Ngài phát nguyện tu tịnh khẩu nghiệp. Ngài tịnh khẩu, ai cũng tưởng là Ngài câm. Đến nay thân, khẩu, ý của Ngài đều đã thanh tịnh nên Ngài đã ngộ, vì thế ta mới nói rằng Ngài tịch diệt. Bàn thờ Ngài ở kia, có thể bỏ đi được, nhưng thôi hãy cứ để đấy, không phải là để cúng Ngài, mà chính là để nêu cái gương tu hành cho mọi người.”
 
Người nghe chuyện, ai ai cũng yên lặng cúi đầu, nghiền ngẫm về sự tu hành. Từ ngày đó, trong chùa, không ai bảo ai, người ta chỉ nói vừa đủ, những mong đến lúc nào đó tịnh được khẩu nghiệp, thoát khỏi sinh tử luân hồi như vị bồ-tát đóng vai anh câm làm việc sau chùa. 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 13

Mầu nhiệm

Chim hót bên mái hiên,
Khởi đầu chào ngày mới.
Cố giữ tâm thơ thới,
Hạnh phúc sống an nhiên.
Trên nhành lá nghiêng nghiêng,
Giọt sương mai lấp lánh.
Giữa những phút bình yên,
Bên duyên trần sâu nặng.
Hàng cây bồng lá thắm,
Chuyển động theo duyên sinh.
Bên khung trời sâu thẳm,
Hiện rõ lúc tâm minh.
Đến đi trong mầu nhiệm,
Không mất mát chia tay.
Thoảng qua như chớp điện.
Hành trình có đổi thay.
Trong những nỗi trần ai,
Van pháp mãi sáng khai,
Luôn tròn đầy tự tánh.
Số phận chẳng an bài.
                        Minh Đạo
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 11

CHUYỆN THẰNG ĂN CƯỚP!

Vú của vợ thằng bạn tôi đột nhiên xuất hiện rất nhiều những nốt đỏ li ti. Tuy không đau và không mưng mủ, nhưng những vết đỏ ấy cứ ngày một lan rộng ra nhiều hơn khiến tôi và vợ thằng bạn tôi rất hoang mang. Khi được tôi thông tin về bệnh tình của vợ mình thì thằng bạn tôi cũng tỏ ra lo lắng không kém, và nó quyết định đưa vợ đi khám.
 
Khám cho vợ nó là một cậu bác sĩ – nghe nói học rất giỏi và đã từng giành được học bổng toàn phân, à nhầm, toàn phần của trường đại học y – người có công nghiên cứu và phát triển phương pháp mổ đẻ nội soi đang được các bà bầu cũng như các chị em trong độ tuổi sinh nở khắp nơi rất quan tâm.
 
Sau khi soi mói, vày vò kỹ lưỡng và đầy trách nhiệm bộ phận phát bệnh của bệnh nhân, thì cậu bác sĩ mới lắc đầu, bảo rằng vợ thằng bạn tôi bị rối loạn nội tiết tố vú, phải cắt vú càng sớm càng tốt. Nếu để nó lan ra tay thì sẽ phải cắt tay, để lan ra cổ thì sẽ phải cắt cổ.
 
Một bác sĩ hàng đầu đã nói vậy thì đương nhiên vợ chồng thằng bạn tôi phải nghe lời. Nhưng ở đời,  mấy ai học được chữ ngờ – ngờ ở đây là ngờ u ngu: Sau khi cắt xong, mất cặp vú, và mất cả mớ tiền, thì vợ thằng bạn tôi mới phát hiện ra rằng: mấy cái vết đỏ ấy chả phải bởi rối loạn nội tiết tố gì, mà là vì cái xu-chiêng màu đỏ mà vợ thằng bạn tôi mua ở cái shop con kưng hay con kẹc gì đó. Tiên sư bố nhà nó: tưởng là hàng có thương hiệu, ngờ đâu lại là hàng Tàu, mặc vào phai màu làm người ta bị cắt vú. 
Vợ chồng thằng bạn tôi lập tức đến bệnh viện tìm cậu bác sĩ kia để bắt đền, nhưng cậu ta đã lặn mất tăm. Không còn cách nào khác, vợ chồng thằng bạn tôi đành phải lên phường báo công an.
 
Người tiếp nhận và chịu trách nhiệm xử lý vụ việc của vợ chồng thằng bạn tôi là một cán bộ điều tra còn rất trẻ – nghe nói học cũng rất giỏi, là người có công nghiên cứu và phát triển phương pháp tra tấn tội phạm online đang được các phạm nhân và các thanh niên có tiền án tiền sự trong độ tuổi trộm cắp ở khắp nơi rất quan tâm.
 
Đọc xong đơn của vợ chồng thằng bạn tôi, anh cán bộ điều tra lắc đầu, bảo là đơn này chưa được, cần phải có chữ ký của trưởng thôn xác nhận là vú của vợ thằng bạn tôi to bao nhiêu, nặng thế nào. Bởi kích thước và khối lượng của vú sẽ là cơ sở để định tội thằng bác sĩ: vú càng to, tội thằng bác sĩ càng nặng; vú nhỏ, tội thằng bác sĩ sẽ nhẹ hơn; không có vú, thì thằng bác sĩ sẽ vô tội.
 
Vật vã cả tuần trời, vợ chồng thằng bạn tôi đã xin được xác nhận của thôn. Nhưng khi mang xác nhận ra phường nộp thì lại không thấy anh cán bộ điều tra đâu cả. Hỏi thì người ta bảo là hôm khác quay lại, vì nay anh cán bộ điều tra phải về quê thăm người yêu cũ đẻ. Hôm sau quay lại vẫn không gặp, người ta lại bảo là hôm sau quay lại, vì nay anh cán bộ điều tra về quê bốc mộ cụ… Năm lần bảy lượt sau đó, vợ chồng thằng bạn tôi đến cũng vẫn không thể gặp, hỏi thì đều nhận được câu trả lời tương tự, với những lí do cũng sêm sêm như thế.
 
Tôi nghe vợ chồng thằng  bạn kể lại sự tình thì sốt ruột quá, bảo: “Được rồi! Mai tôi sẽ đi cùng vợ chồng bạn. Sẽ bằng mọi cách tìm gặp anh cán bộ điều tra. Không thể cho người ta lấy vú của vợ bạn ra làm trò đùa như vậy được!”. 
 
Hôm sau, 3 chúng tôi cùng lên phường tìm gặp anh cán bộ điều tra. Tất nhiên, anh cán bộ điều tra không ở đó, hỏi thì họ bảo hôm sau quay lại, vì nay anh cán bộ điều tra đi họp lớp cấp 3. Do đã đặt quyết tâm là phải gặp bằng được, nên chúng tôi đã xin địa chỉ nơi anh cán bộ điều tra đang họp lớp để đến tận nơi tìm. 
 
Đó là một nhà hàng sang trọng. Sau khi chúng tôi hỏi thăm, nhân viên nhà hàng dẫn chúng tôi vào một phòng vip – nơi anh cán bộ điều tra cùng các bạn cấp 3 của anh đang “Hai ba zô! Hai ba uống!”.
 
Cửa phòng mở, chúng tôi bước vào và cả bàn nhậu quay ra. Chúng tôi còn chưa kịp nói gì thì một cậu ngồi ngay đầu bàn – khi vừa nhìn thấy tôi – đã chợt reo lên đầy mừng vui: “Ơ kìa thầy! Em chào thầy ạ! Thầy không nhận ra em à? Em là thằng đã được thầy sửa điểm để đỗ thủ khoa kì thi tốt nghiệp cấp ba năm xưa đây mà”. Tôi ậm ờ, vì thú thật là tôi đã sửa điểm cho biết bao thế hệ học sinh thân yêu rồi, làm sao tôi nhớ nổi, nhưng rồi tôi vẫn phải giả vờ: “À… Ờ… Thầy nhớ chứ! Thế năm đó, em nộp hồ sơ xét tuyển vào trường nào?”. “Dạ, em nộp vào đại học an ninh! Cũng thủ khoa luôn thầy ạ!”. 
 
Đúng lúc này, thằng bạn kéo áo, ghé tai tôi thì thào: “Đây chính là anh cán bộ điều tra chúng ta đang tìm đó!”. Tôi sững sờ, chưa kịp phản ứng gì thì lại một cậu khác ngồi phía cuối bàn đứng dậy bảo: “Thầy ơi, vậy thầy có nhận ra em không? Em cũng được thầy sửa điểm cùng năm đó đấy ạ! Nhờ vậy, em đã đỗ vào trường y, và giờ đang làm bác sĩ ngon lành rồi ạ!”. 
 
Tới lượt vợ thằng bạn tôi kéo áo, ghé tai tôi, bảo: “Đây chính là thằng bác sĩ đã cắt vú em đó anh!”. Tôi ngỡ ngàng, chưa kịp nói được gì thì lại thấy một cậu nữa ngồi chỗ góc bàn đứng dậy nói: “Thầy ơi, thế thầy có nhận ra em không? Em cũng được thầy sửa điểm năm ấy đấy. Nhờ vậy, em đã đỗ vào đại học ngoại thương, giờ, em là chủ của chuỗi các shop con kẹc, chuyên kinh doanh xu-chiêng hàng hiệu ạ”. 
 
Tôi lại thấy hai vợ chồng thằng bạn tôi kéo áo, định ghé tai tôi thì thào gì đó, nhưng tôi đã kịp xua tay gạt đi, bởi tôi biết thừa vợ chồng nó định nói gì rồi, và tôi còn biết là vợ chồng chúng nó đang rất muốn lao vào mà chửi bới, sỉ vả cái lũ mất dạy đã làm vợ chồng chúng nó khốn khổ, nhưng lại một lần nữa, tôi phải ngăn chúng lại bằng giọng van nài: “Thôi, đừng chửi chúng nó! Chửi tao đây này! Tao mới chính là thủ phạm gây ra những chuyện này! Tao mới chính là kẻ phải chịu trách nhiệm về cặp vú của vợ mày!”. 
 
Tưởng mọi chuyện thế là xong, nhưng chưa: trên đường về, vợ chồng thằng bạn tôi lại bị một thằng cướp phóng từ phía sau lên giật mất điện thoại và túi xách. Vợ chồng thằng bạn lại định đi báo công an, nhưng tôi lại gạt đi, bảo: “Thôi, đừng báo! Tao đây mới chính là người phải chịu trách nhiệm cho vụ cướp vừa rồi!”. Vợ chồng thằng bạn sửng sốt nhìn tôi, hỏi: “Mày cũng sửa điểm cho cái thằng cướp đó luôn hả?”. Tôi lắc đầu: “Không! Thằng cướp đó trước đây học rất khá! Đúng ra, nó đã đỗ đại học nếu như tao không sửa điểm cho mấy thằng kia. Vì bị trượt đại học oan uổng, nên nó đâm ra bất mãn, chán đời, lêu lổng chơi bời, để rồi giờ… nó trở thành thằng ăn cướp!”. 
 
Tác giả: Võ Tòng Đánh Mèo.
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 9

KHUÔN MẶT VĂN NGHỆ MỚI