VÔ NGẠI

Chiều mây bay qua núi
Mỏi cánh ngà rụng rơi
Nước mây chưa từng hẹn
Ấy thế.. nhịp nhàng xuôi..

Mặc tình trôi.. 

***
Mặt trời vừa tự vẫn
Buông xuống dòng thác mơ
Này ai, ai có thấy!
Vầng Nhật trôi.. xa mờ.

Không bến bờ..

***
Hàng mù u bên suối
Lá còn chưa úa vàng
Gió vô thường quyến rũ
Cuốn theo dòng.. thời gian..

Thôi cưu mang.

***
Lũ Chim chiều về tổ
Tiếng hót rơi xuống đời
Hòa âm cùng giọng suối
Rủ nhau tìm ra khơi..

Đi rong chơi!.

*** 
Người ngồi nơi cõi thế
Đời cho giọt lệ buồn.
Lệ ngược vào tâm khảm
Giam hảm.. hồn đau thương.

Đành, không buông.

***
Một người nghe tiếng chuông
Từ thiên thu vọng lại,
Lặng im cùng đất trời
Hòa tan chung vạn loại..

Lòng vô ngại.

***
Mặc thời gian khiêu vũ
Điệu vô thường vần xoay
Người qua năm ngọn núi
Thả tình.. cho mây bay..

Qua cơn say.

Himachal- India Hạ 13

Thích Tánh Tuệ

 

Hits: 0

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Bí quyết dưỡng sinh của cụ bà bị ung thư nhưng thọ hơn 100 tuổi: Phơi nắng

Có thể bạn đã gặp không ít những người ngoài 100 tuổi, nhưng bạn từng gặp bao nhiêu người từng bị ung thư vẫn có thể sống vui vẻ và mỉm cười đến 100 tuổi, mà bí quyết chỉ là đi bộ và phơi nắng?

Cụ Trương Minh Châu sinh năm 1905, năm 88 tuổi bà bị ung thư ruột, tổng cộng phải trải qua 3 cuộc phẫu thuật lớn cắt bỏ toàn bộ kết tràng và 1m đại tràng. Vào lần phẫu thuật thứ ba bà mới biết mình bị ung thư.

Bà Trương Minh Châu chia sẻ câu chuyện trên kênh BTV
Bà Trương Minh Châu chia sẻ câu chuyện trên kênh BTV

Vào năm 106 tuổi, bà đã công bố bí quyết sống thọ và gìn giữ sắc đẹp của mình, trong đó có một bí quyết dễ bị bỏ qua nhưng lại là quan trọng nhất.

Bà Trương Minh Châu có hai thói quen lớn, một là kiên trì đi bộ, các công viên lớn đều là những nơi mà bà thường hay đi. Mọi người đều quen biết bà và bà cũng trò chuyện với mọi người rất vui vẻ. Thứ hai là phơi nắng, sau khi ăn hoặc trong lúc đi bộ, bà luôn phơi nắng.

Bạn đừng xem thường việc phơi nắng này, bạn không cần tốn một đồng xu nào, cũng không cần vận động nhưng nếu phơi cách đúng cách thì sẽ có tác dụng to lớn.

Ánh nắng mặt trời rất quý, phơi nắng giúp cơ thể khỏe mạnh. Người lớn tuổi phơi nắng có lợi cho việc bổ sung dương khí, các chức năng nội tạng trong cơ thể đều dựa hoàn toàn vào dương khí, nếu đủ dương khí thì khả năng chống chọi với bệnh tật của cơ thể sẽ được nâng cao.

Trong Đông Y, phơi nắng được gọi là “thiên cứu”, cũng có nghĩa là thiên nhiên đốt ngải cứu cho chúng ta. Chúng ta đều biết đốt ngải cứu cứu là cách bổ sung dương khí tốt nhất, nhưng đốt ngải cứu cần phải xem xét, không phải ai cũng phù hợp và đốt quá nhiều sẽ bị phát hỏa.

Thiên cứu” thì không gặp phải vấn đề này, việc này thuộc về “cách làm ấm” trong Đông y, không có bất cứ tác dụng phụ nào, phù hợp với tất cả mọi người.

Phơi nắng vào đầu xuân, phòng ung thư, kéo dài tuổi thọ, tăng hệ miễn dịch. 

Muốn khỏe mạnh thì chúng ta phải đủ dương khí, tay chân phải ấm, ngũ tạng chắc chắn, tinh thần vui vẻ và phơi nắng chính là cách chữa bệnh tốt nhất mà thiên nhiên ban tặng cho chúng ta.

Dưới đây là một số lợi ích của việc phơi nắng:

1. Làm cho mạch máu khỏe hơn

Một nghiên cứu đăng trên Tạp chí y học Anh Quốc cho thấy người có hàm lượng vitamin D trong máu thấp có nguy cơ mắc bệnh tim mạch, suy tim và đột qụy cao hơn. Nhiều bài nghiên cứu cũng chứng minh vào mùa đông khi mà thiếu tia cực tím, những người bệnh bị nhồi máu cơ tim sẽ tăng lên rõ rệt.

Phơi nắng một cách hợp lý có thể hỗ trợ vitamin D trở nên mạnh mẽ hơn, từ đó làm giảm những triệu chứng viêm trong cơ thể, có lợi cho mạch máu.

2. Kéo dài tuổi thọ

Phơi nắng giúp cơ thể tổng hợp vitamin D, tăng cường miễn dịch… (ảnh: Shutterstock)

Kể từ năm 1980, các nhà nghiên cứu đến từ Đan Mạch đã tiến hành nghiên cứu đối với 4,4 triệu người Đan Mạch trong vòng 26 năm và phát hiện ra rằng phơi nắng nhiều có thể kéo dài tuổi thọ.

3. Giảm nguy cơ ung thư

Một nghiên cứu của Đại học San Diego cho thấy, so với những người phụ nữ sống ở nơi vĩ độ cao, những người sống ở nơi vĩ độ thấp có tỉ lệ mắc ung thư buồng trứng khá thấp, bởi vì thời gian họ nhận được ánh sáng mặt trời dài hơn, hàm lượng vitamin D hấp thụ cao sẽ có lợi cho việc phòng chống ung thư hơn.

4. Tăng cường khả năng miễn dịch

Phơi nắng có công dụng bổ sung dương khí. Trong Đông y có câu “dùng mặt trời”, chính là tập trung dương khí mà mặt trời phát ra. Toàn bộ chức năng nội tạng trong cơ thể đều dựa vào dương khí, nếu đầy đủ dương khí thì khả năng đề kháng của cơ thể sẽ tăng lên.

5. Phòng cận thị

Thiếu ánh nắng mặt trời là một trong những nguyên nhân dẫn đến cận thị. Mặt trời có thể kích thích sản sinh dopamine có tác dụng hỗ trợ tránh kéo dài trục của mắt, từ đó ngăn chặn việc khi ánh sáng tập trung đi vào mắt xuất hiện việc tiêu điểm bị méo, nhờ vậy giảm nguy cơ cận thị.

>> Cận thị: Nguyên nhân chính không phải do học nhiều, mà là thiếu hoạt động ngoài trời

—***—

Vậy cách phơi nắng tốt nhất cho cơ thể là gì? Phơi nắng vào lúc nào? Bao nhiêu lâu?

Phơi nắng tuy đơn giản, nhưng bạn phải làm đúng cách thì mới có tác dụng.

1. Phơi đỉnh đầu bổ sung canxi

Ánh nắng chiếu qua đỉnh đầu có thể thúc đẩy hấp thu canxi.

Có rất nhiều người thường thích đội nón khi phơi nắng, thật ra thì ánh nắng mùa xuân hoàn toàn không mạnh, nếu mặc trang phục dày và đội nón thì không thể nào phát huy được tác dụng của việc phơi nắng.

2. Phơi phần lưng làm dịu tỳ vị

Phía trước là âm, phía sau là dương, phơi nắng phần lưng có tác dụng bổ sung dương khí.” Dương khí suy yếu sẽ khiến tay chân lạnh, thường xuyên bị khó chịu tỳ vịnhư lạnh bụng hoặc ăn đồ lạnh xong bị tiêu chảy…

Phơi nắng phần lưng vào mùa xuân có thể khử khí lạnh ở tỳ vị, hỗ trợ cải thiện chức năng tiêu hóa. Ngoài ra, các lương y thời nhà Thanh từng chỉ ra rằng “lưng là dương, chủ chi tim phổi”, phơi nắng phần lưng còn có thể làm thông kinh mạch ở lưng, có lợi cho tim phổi.

3. Phơi nắng hai chân sẽ không bị chuột rút

Kết quả hình ảnh cho health benefits of sun for leg
Phơi nắng 2 chân để phòng chuột rút (Ảnh: Shutterstock)

Người mà “chân luôn lạnh” nên thường xuyên phơi nắng. Phơi nắng hai chân có thể loại bỏ khí lạnh ở chân rất tốt, có tác dụng làm dịu chứng chuột rút chân, đồng thời có thể tăng tốc độ hấp thu canxi ở chân giúp hai chân khỏe hơn, rất tốt trong việc phòng chống loãng xương.

Đặc biệt là những người vị viêm khớp phong thấp, phơi nắng vào mùa xuân có thể hoạt hóa mạch máu, làm dịu bệnh tình, có tác dụng hỗ trợ trị liệu.

4. Phơi nắng vào lúc nào là tốt nhất?

Thông thường từ 6-10 giờ sáng là thích hợp nhất để phơi nắng. Tia hồng ngoại trong ánh nắng mặt trời mạnh nhất, tia cực tím yếu đi, có tác dụng làm ấm cơ thể, giúp cơ thể phát nhiệt, thúc đẩy tuần hoàn máu và trao đổi chất, lưu thông máu, tăng cười sức sống cho cơ thể.

Từ 4-5 giờ chiều cũng là thời gian phơi nắng tốt, đặc điểm chiếu sáng trong khoảng thời gian này là chùm sáng D trong tia cực tím khá nhiều, đây là lúc tốt nhất để tích lũy “vitamin ánh sáng” – vitamin D cho cơ thể, đồng thời còn có thể thúc đẩy ruột hấp thu canxi và phốt-pho, tăng cường thể chất, đẩy mạnh việc tăng canxi cho xương.

5. Kiểm soát thời gian phơi nắng mỗi ngày

Nên phơi nắng khoảng 40 phút đến 1 giờ đồng hồ, tốt nhất là đổ một chút mồ hôi và cảm thấy hơi buồn ngủ.

Đổ nhiều mồ hôi sẽ mất sức, nói quá nhiều sẽ hao khí, càng phơi nắng càng hứng thú sẽ mệt thần.

Khi phơi nắng phải định thần, yên tĩnh, giữ vững tinh thần là quan trọng nhất. Hãy tìm một nơi yên tĩnh, nhắm mặt yên lặng phơi nắng hoặc nghe nhạc nhẹ, không nên gọi điện thoại, nghịch điện thoại, nói chuyện quá lớn tiếng, vận động mạnh, như vậy chẳng những không có hiệu quả mà ngược lại còn làm hao tổn sức, khí và thần.

Vào đầu mùa xuân, bạn đừng bỏ lỡ cách chữa bệnh tuyệt vời mà thiên nhiên mang đến cho chúng ta, nếu làm đúng thì đây là một phương pháp giúp sống thọ như cụ Trương Minh Châu, không cần tốn tiền, không cần vất vả.

Ngọc Trúc

Hits: 1

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Có nên mua điện thoại di động 5G?

Hà Dương Cự

 
Hình minh họa 5G.
Hiện tại đang có nhiều quảng cáo về kỹ thuật truyền thông không dây 5G. Các công ty điện thoại hứa hẹn đủ thứ như nhanh hơn, tốt hơn và có nhiều áp dụng hơn.

Thế thì 5G là gì, có gì mới hơn 4G, và có đáng mua một cái điện thoại di động 5G hay không? 

Lịch sử truyền thông không dây 

5G là chữ viết tắt của “5 Generation” tức là thế hệ thứ 5 của công nghệ truyền thông không dây. Như vậy công nghệ truyền thông không dây đã trải qua năm đời.

1G là thế hệ thứ nhất của công nghệ truyền thông không dây, được bắt đầu vào năm 1979. Kỹ thuật của 1G là kỹ thuật tương tự (analog). Công ty điện thoại Nhật Bản NTT thiết lập mạng lưới điện thoại di động đầu tiên vào năm 1979. Điện thoại di động 1G chỉ dùng để gọi điện thoại thôi, không có một chức năng nào khác.

Thế hệ thứ hai 2G dùng kỹ thuật số (digital) và xuất hiện khoảng cuối thập niên 1980. Ngoài việc nói chuyện điện thoại 2G còn có thể dùng để nhắn tin (text message) với hình ảnh nhưng rất chậm. Giữa thế hệ 2G và 3G còn có 2.5G. Điện thoại di động dùng 2.5G đã có thể dùng cho điện thư và lướt mạng (tuy là rất chậm). Thí dụ cần từ 6 tới 9 phút để tải xuống một bài hát dài 3 phút. Vận tốc cung cấp dữ liệu tối đa là 144 kbps (kilo bit per second, tức là kilo bit/giây).

Càng ngày càng nhiều người dùng điện thoại di động nên có nhu cầu làm nhanh hơn. Do đó thế hệ 3G được ra đời vào năm 2000. Mục đích chính của 3G là tăng nhanh vận tốc tải dữ liệu cho tới 2 Mbps (Mega bit tức là 1 triệu bít). Kỹ thuật căn bản của 3G là dùng kỹ thuật chuyển mạch gói (packet switching), khác với 2G dùng kỹ thuật chuyển mạch đường truyền (circuit switching).

Thế hệ thứ tư 4G được bắt đầu vào năm 2009. Đa số các điện thoại di động hiện nay đều thuộc thế hệ 4G. Có nhiều chuẩn 4G, trong đó có LTE ( Long Term Evolution), WiMax và HSPA+. AT&T và Verizon dùng chuẩn LTE; Sprint dùng WiMAX; TMobile và AT&T dùng HSPA+.

Mạng lưới 4G nhanh hơn mạng lưới 3G có khi lên tới 10 lần. Vận tốc tải xuống của 4G từ 10 Mbps tới 100 Mbps. 4G cho phép người sử dụng xem phim hay truyền hình trực tuyến rõ ràng, ít bị gián đoạn. Một khuyết điểm của 4G là dùng rất nhiều điện nên pin mau hết điện.

Công nghệ truyền thông không dây 5G 

Phương cách hoạt động căn bản của điện thoại di động giống như một cái radio hai chiều. Điện thoại di động truyền tín hiệu dưới dạng sóng radio tới một tháp điện thoại gần nhất, từ đó tín hiệu được truyền tới mục tiêu. Điện thoại di động cũng nhận lại tín hiệu từ tháp. Một đơn vị để đo sóng radio là độ dài  sóng (wavelength) hay tần số (frequency).

Hiện nay điện thoại di động thế hệ 4G LTE hoạt động trong vùng tần số từ 450 MHz (megahertz) tới 5.9 GHz (gigahertz). Thế hệ 5G hoạt động trong hai vùng tần số, một vùng tần số thấp giống như 4G và hai là vùng tần số cao từ 24 GHz tới 90 GHz.

Dùng tần số thấp nhưng đổi kỹ thuật mã hóa tín hiệu nhiều công ty đã có thể đạt được tốc độ truyền 50% nhanh hơn là 4G LTE. Ưu điểm của phương cách này là truyền được xa và không phải xây những tháp điện thoại mới.

5G dùng tần số trong vùng từ 24 tới 90 GHz thì có nhiều kỹ thuật mới và tốt hơn. Vì 90 GHz tương đương với độ dài sóng 3.3 mili mét, nên 5G loại này được gọi là 5G mmWave (mili mét Sóng).

Ưu điểm của 5G 

-Tốc độ truyền: Ưu điểm đầu tiên là tốc độ truyền, 5G nhanh gấp từ 100 tới 250 lần 4G, có thể lên tới 10 Gbps (Giga bit).

-Độ chờ thấp: Một ưu điểm rất quan trọng của 5G là độ chờ thấp (low latency). Độ chờ trong công nghệ truyền thông là thời gian một gứi một gói dữ liệu từ một máy tính tới đích và trở lại. 4G có độ chờ từ 100 tới 200 mili giây. Thế đã là nhanh, nhưng 5G còn nhanh hơn, có thể rút thời gian chờ xuống còn khoảng 1 mili giây, như vậy coi như là tức thời.

-Hậu thuẫn di động: 5G cho phép người dùng di chuyển nhanh, tới cả trăm kilo mét giờ.

Yếu điểm của 5G 

Muốn được dùng rộng rãi trong dân chúng 5G cần phải giải quyết được những yếu điểm của mình. Tín hiệu của 5G được truyền trong hai vùng độ dài sóng, nhưng chủ yếu là sóng mili mét, trong khi đó 4G dùng sóng trong khoảng 15-40 centi mét. Sóng ngắn có một khuyết điểm rất lớn: chu vi truyền đi không xa, khoảng chừng 300 mét. Trong khi đó 4G truyền xa tới cả 10 kilo mét. 5G còn không thể xuyên qua tường hay nước mưa. Như vậy để có sóng cho 5G ở mọi chỗ thì phải dựng lên rất nhiều tháp điện thoại. Đó là một vấn đề về tài chánh nan giải của các công ty điện thoại.

Muốn dùng 5G thì người tiêu dùng phải mua máy mới, máy cũ không dùng được, như vậy cũng rất tốn tiền. Có rất nhiều ưu điểm của 5G nhưng đạt được những điều đó cần rất nhiều thời gian để xây dựng cơ sở hạ tầng cũng như sự phối hợp của tất cả các cơ quan và các công ty.

Những áp dụng của 5G 

Có rất nhiều áp dụng của 5G, sau đây là một vài áp dụng chính.

-Chăm sóc sức khỏe từ xa: Có nhiều áp dụng của 5G vào ngành y tế. Ứng dụng thường nhất là theo dõi từ xa. Thí dụ các người bệnh hay già có thể có những thông tin cốt yếu cho sức khỏe truyền thẳng và liên tục tới một nơi xa để theo dõi. Ở những vùng hẻo lánh không có bác sĩ thì có thể khám bệnh hay giải phẫu từ xa. Vì độ chờ gần như số không nên công nghệ 5G rất thuận tiện trong công việc giải phẫu từ xa.

-Xe tự lái và vấn đề giao thông: Xe tự lái cần phải đối phó với mọi tình huống xảy ra chung quanh trong nháy mắt. Với độ chờ thấp của 5G xe tự lái có phản ứng còn nhanh hơn người. Trong tương lai dùng công nghệ 5G mọi xe ở gần nhau đều chia sẽ thông tin với nhau một cách liên tục, mục đích để biết vị trí và đường đi của nhau. Như vậy sẽ tránh được tai nạn.

-Mạng vạn vật: Mạng vạn vật là dịch chữ Internet of Things viết tắt là IoT. Hiện nay những dụng cụ cho IoT thường là đứng một mình hay liên hệ với một số nhỏ các dụng cụ khác, thí dụ như theo dõi thể dục hay các dụng cụ thông minh. Khi cả tỷ vật dụng đều có mặt trực tuyến và truyền qua nhau một số dữ liệu khổng lồ thì cần dùng 5G vì 5G có băng thông (bandwidth) lớn.

-Trò chơi điện tử: Những trò chơi điện tử trực tuyến cần càng nhanh càng tốt nên với độ chờ thấp 5G rất thích hợp với các trò chơi điện tử trực tuyến.

Có nên mua điện thoại 5G bây giờ không? 

Trước hết là 5G chỉ có rất giới hạn. Ở Hoa Kỳ cho tới giờ phút này chỉ có Verizon và AT&T có 5G nhưng cũng chỉ trong một vài thành phố. Cho nên nếu bạn mua điện thoại di động 5G thì cũng chỉ dùng được những chức năng đặc biệt của 5G trong một phạm vi rất giới hạn. Nếu ra ngoài vùng phủ sóng 5G thì máy điện thoại di động lại tự động trở lại thế hệ 4G.

Hơn nữa những kỹ thuật mới luôn luôn cần thời gian để cải tiến và loại bỏ những lỗi kỹ thuật. Do đó bạn không nên mua điện thoại di động 5G bây giờ mà nên chờ ít nhất là cho tới năm 2020. 

Hits: 2

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

VÔ ƯU

Cứ đơn giản những vấn đề phức tạp
Cuộc sống này thư thái, nhẹ nhàng hơn,
Đừng phức tạp những vấn đề đơn giản
Hồn thơ ngây, nào nhuốm chuyện đau buồn.

Mưa rồi nắng, nắng mưa.., đời vẫn vậy
Tại lòng mình sóng dậy mới đau thương
Nhìn vạn sự cuốn theo dòng trôi chảy
Kìa! Vô Ưu vẫn đẹp giữa vô thường. (*____*)

Thích Tánh Tuệ 

Hits: 4

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tại sao không nên ăn cá sống ?

Tại sao không nên ăn cá sống? Hãy nghe ngư dân Canada chia sẻ ‘những bí mật không thể kể’. 

image.png

Thông thường cá chỉ được ăn chín mà thôi, tuy vậy cũng có người thích dùng sống, thí dụ như hai món Sushi và Sashimi của Nhật Bản. Riêng tại Canada, các dân tộc thiểu số Indien và dân Eskimo cũng có tập quán ăn cá sống. Một vài loại sò biển cũng đôi khi cũng vậy. Chúng ta tự hỏi liệu điều này có nguy hiểm cho sức khỏe hay không? 

Cá tôm và đồ biển là nguồn thực phẩm rất quý báu của con người. Ngoài chất đạm ra, thủy sản còn cung cấp cho chúng ta các chất khoáng  (calcium, phosphorus) và vitamins (vitamin A và D). Chất béo omega-3 rất tốt cho sức khỏe, thấy hiện diện trong mỡ cá đặc biệt là trong các loại cá vùng nước lạnh, chẳng hạn như: mackerel, salmon, herring, tuna…

Canada có đường bờ biển dài nhất và cũng là một trong những quốc gia có nghề cá đứng hàng đầu. Môi trường thiên nhiên độc đáo đã tạo ra hương vị riêng cho hải sản của đất nước có biểu tượng hình Lá Phong này. Tuy nhiên, gần đây, một ngư dân khu vực này tiết lộ bí mật lớn trong nghề:

Mỗi miếng sashimi mà mọi người ăn vào miệng đều ẩn chứa những nguy hại lớn về sức khỏe.

Ngư dân chia sẻ “những bí mật không thể kể” trong nghề.

Theo chia sẻ của một ngư dân tới từ British Columbia, nhiều loại hải sản được dạt vào bờ ở vùng biển Canada có chứa một lượng lớn các loại ký sinh trùng. Dưới đây là những kinh nghiệm được ghi lại.

image.png

Hôm đó người dân Canada bắt được một con cá hồi rất lớn.

Ngư dân này từng đánh bắt cá ở các khu vực quanh bãi biển British Columbia. Nước biển trong vắt, môi trường biển tuyệt vời và không có ô nhiễm, đây là nơi mọi người thường đánh cá. Hôm đó là ngày may mắn bởi anh ấy đánh được một con cá hồi rất lớn. Rất lấy làm hào hứng về điều này, anh dự định sẽ xử lý qua một chút rồi chụp vài bức ảnh gửi cho bạn bè. Tuy nhiên, sau khi mổ bụng, anh ta phát hiện trên đầu cá có một vật thể màu đỏ không rõ hình dạng.

Để tìm hiểu, anh dùng một cây gậy nhựa chọc vào vật màu đỏ và phát hiện, ngoài 8 con ký sinh trùng này còn có những con khác hình sợi dài, màu hồng phấn này đang không ngừng tăng lên. Người ngư dân có lương tâm đã đấu tranh với lương tâm và tiết lộ bí mật này trên Facebook.

Nguy cơ nhiễm độc do ăn cá sống.

Cá có chứa nhiều axit béo không no (Omega 3), chất đạm, vitamin A, D, phốt pho, magiê, kẽm, iốt… rất tốt cho sức khỏe tim mạch, xương khớp, não bộ… Cơ quan Thực phẩm Dược phẩm Mỹ (FDA) khuyến cáo, mỗi người nên ăn 227 – 340g cá các loại (chia thành 2 – 3 bữa một tuần) trong tuần, sẽ có lợi cho sức khỏe.

Tuy nhiên, cá cũng dễ trở thành con dao hai lưỡi khi ăn không đúng cách hay ăn phải loại nhiễm, chứa độc chất. Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) khuyến cáo, ăn cá sống, hoặc chế biến chưa chín kỹ sẽ có nguy cơ cao nhiễm ký sinh trùng, vi khuẩn. Các loại cá cũng có thể chứa nhiều vi sinh vật sống cộng sinh, khi ăn sống chúng sẽ theo vào cơ thể gây ngộ độc.

image.png

Khi mổ cá anh phát hiện trong đó có 8 con ký sinh trùng.

Ngoài ra, cá cũng có thể bị nhiễm độc do môi trường nước ô nhiễm hoặc bị tẩm, ướp bởi chất bảo quản, hóa học giúp làm tươi hay giữ cá lâu hư vượt quá quy định. Nguy cơ nhiễm hay chứa loại kim loại nặng như: chì, crom, thủy ngân… ở loài thực phẩm này cũng rất cao. Thống kê của Viện Nghiên cứu Đa dạng Sinh học (Mỹ) cho thấy, đến 84% lượng cá trên thế giới chứa một lượng thủy ngân gây hại cho sức khỏe con người. Đặc biệt, những loài cá lớn, sống ở tầng biển sâu như: cá thu, ngừ, mập, kiếm… luôn có hàm lượng thủy ngân và kim loại nặng khác cao hơn các loài bé.

Bên cạnh việc có thể gây ngộ độc cấp như đau bụng, tiêu chảy, nôn ói…, các loại vi khuẩn, ký sinh trùng hay kim loại nặng từ cá xâm nhập vào cơ thể sẽ gây ra nhiều hậu quả lâu dài cho sức khỏe, đặc biệt tại gan. Bằng các nghiên cứu chuyên sâu, các nhà Khoa học đã phát hiện, độc chất từ cá sống một mặt sẽ trực tiếp kích hoạt Kupffer – loại tế bào miễn dịch nằm ở xoang gan, hoạt động quá mức, khiến tế bào này phóng thích ra các chất gây viêm như: TNF-α, TGF-β, Interleukin… gây tổn thương, hủy hoại tế bào gan.

Mặt khác, độc chất còn khiến gan phải làm việc liên tục khi thực hiện vai trò khử độc, làm sản sinh ra các sản phẩm trung gian tiếp tục kích hoạt quá mức tế bào Kupffer. Nó một lần nữa gây tổn thương tế bào gan nghiêm trọng hơn, khiến bộ phận này càng suy yếu và hư hại nhanh. Khi vai trò khử độc cùng nhiều vai trò quan trọng khác của gan suy yếu sẽ dẫn đến nhiều hệ lụy nghiêm trọng cho toàn cơ thể.

Phương pháp diệt ký sinh trùng.

Theo các Chuyên gia tiêu hóa, những con giun này chết khi cá được nấu chín và không bị nhiễm ký sinh trùng. Họ cũng khuyến cáo nên làm nóng cá đến 145 độ F (khoảng 62 độ C) trong 15 giây để loại bỏ chúng. Thực tế, không cần phải lo lắng về việc phá hủy các chất dinh dưỡng trong cá hồi chín bởi chúng đều như nhau.

Nhưng nếu bạn phải ăn cá hồi sống thì sao? FDA khuyến cáo: Hãy chắc chắn ăn cá đã để đông lạnh. Nói một cách đơn giản: cá mua từ siêu thị là đông lạnh. Những con cá được đánh lên từ biển sâu nên nấu chín, và nhất định không được ăn sống.

Làm thế nào để biết cá hồi có tươi không?

image.png

Nên chọn cá hồi đã qua đông lạnh.

Cho dù là cá hồi sống hoặc nấu chín, độ tươi và thành phần dinh dưỡng là rất quan trọng. Cá được đánh bắt cho tới bàn ăn phải qua rất nhiều công đoạn. Một số yếu tố sẽ ảnh hưởng đến độ tươi ngon của chúng chính là thời gian bảo quản, môi trường, nhiệt độ, đồ bảo quản… Nếu bạn ăn cá hồi không tươi, nguy cơ ngộ độc và nhiễm trùng do vi khuẩn và ký sinh trùng sẽ nhiều hơn. Để phán đoán xem cá có tươi không, hãy chú ý đến những điều sau:

Nếu mua cả con cá, trước tiên hãy nhìn vào da cá và vảy có còn nguyên vẹn và sáng bóng không. Mắt cá phải thật trong, mang cá màu đỏ tươi, không nát và lẫn lộn, ngửi mùi thấy có vị nước biển, không thối, ấn ngón tay để kiểm tra xem cá có đàn hồi không. Tốt nhất nên chọn cá hồi ướp lạnh có ngày sản xuất mới nhất, vì việc rã đông và tái đông sẽ ảnh hưởng đến hương vị của chúng.

Nếu bạn mua cá hồi cắt, nên chú ý đến màu sắc của chúng. Thịt cá hồi tươi có màu đỏ cam. Nếu màu trắng hoặc thâm, là chất lượng không tốt lắm. Cá hồi tươi sẽ có tính đàn hồi khi chạm vào, ấn xuống sẽ dần hồi phục. Loại không tươi sẽ ngược lại.

Ngoài ra, bề mặt của cá hồi tươi mọng nước, không khô, vì hàm lượng nước là một chỉ số quan trọng về độ tươi của cá hồi, nếu thấy những đốm nâu trên bề mặt và bên ngoài thì không nên mua.

 

Kiên Định biên dịch.   

Hits: 2

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tiên tri của Đại sỹ Liên Hoa Sinh hơn 1.000 năm trước về thời mạt Pháp

Tiên tri của Đại sỹ Liên Hoa Sinh hơn 1.000 năm trước về thời mạt Pháp

Tượng Đại sỹ Liên Hoa Sinh tại Namchi, Ấn Độ.

Đại sỹ Liên Hoa Sinh nói, thời đại đó rất nhiều người xuất gia truy cầu danh lợi, đi khắp nơi lừa bịp tín chúng, rắp tâm suy nghĩ thu lấy tiền tài của người khác, họ có tài sản cá nhân nhưng không làm Phật sự, không tụng kinh văn mà đắm chìm trong ca múa giải trí, phá giới mà trong tâm không ái náy hổ thẹn… 

Đại sỹ Liên Hoa Sinh (Padmasambhava) là người nước Ô Trượng Na (Uddiyan, tức vùng Tây Bắc Pakistan ngày nay). Người nước Ô Trượng Na nổi tiếng là những tăng nhân vân du. Tương truyền Quốc vương Ô Trượng Na phát hiện một em bé trên hoa sen trong hồ và nuôi dưỡng thành vương tử, sau này bị quốc vương truất địa vị vương tử, Ngài vào rừng sâu tu hành. Ngài là tăng nhân chùa Na Lạn Đà và tăng nhân vân du ở Ấn Độ thế kỷ thứ 8. Sau này nhận lời Luận sư Tịch Hộ và Tạng vương Xích Tùng Đức Tán Lễ mời vào Tây Tạng sáng lập tăng đoàn, được người đời sau gọi là Liên Sư. Về sau, Ngài được chúng đệ tử sùng kính, tôn là Phật Đà thứ 2.

Theo truyện ký về Ngài, thì sau khi Liên Sư nhận lời mời, khoảng năm 750, Ngài từ Ấn Độ khởi hành đến Tây Tạng hoằng Pháp, dùng Thần thông đánh đổ các thầy phù thủy, thầy mo của đạo Bon và quỷ Thần bản địa, sáng lập nên ngôi chùa đầu tiên ở Tây Tạng – Chùa Tang Da (Samye Gompa). Từ đó người dân Tây Tạng đã cải giáo sang Phật giáo chính thống. Để kỷ niệm sự ra đời của Phật giáo Tây Tạng, Liên Sư và Tịch Hộ, Xích Tùng Đức Tán được gọi là Sư quân tam tôn (ba vị tôn sư).

(Ảnh minh họa: vkfaces.com)

***

Những lời tiên tri từ hơn 1.000 năm trước

Hơn 1.000 năm trước, Liên Sư đã có tiên tri về thời kỳ mạt Pháp, cũng chính là tất cả những gì của thời đại chúng ta ngày nay như: Màn hình tinh thể lỏng, ván trượt, máy bay, xe hơi, điện thoại thông minh v.v… Rất nhiều tiên tri của Ngài, đến nay xem lại khiến con người kinh sợ và tự kiểm điểm sâu sắc.

Rất nhiều đệ tử Kim Cương thừa đều biết, xưa kia đệ tử của Liên Sư đã thỉnh giáo Đại sỹ Liên Hoa Sinh – Giáo chủ Ô Kim giáo rằng: “Xin thượng sư từ bi khai thị, thời đại ác thế mạt Pháp thì khi nào sẽ đến?”.

Liên Sư nói rất từ bi rằng: “Khi chim sắt bay trên không trung (tức máy bay), ngựa sắt chạy trên đất (tức tàu hỏa và xe hơi) thì đó là thời đại mạt Pháp đến. Lúc đó Mật Pháp của Phật Pháp sẽ hưng thịnh và hồng truyền khắp thế giới. Ở thời mạt Pháp này, toàn thế giới sẽ xuất hiện tình hình như thế này: Vua không giống vua, bề tôi không giống bề tôi, cha không giống cha, con không giống con, cha con như bạn bè. Phụ nữ không giữ trinh tiết, đàn ông dâm dục không kiềm chế, rất nhiều hiện tượng triệu chứng mạt Pháp của Phật giáo đều xuất hiện”.

Liên Sư lại tiên tri rằng: “Rất kỳ diệu, xe thời kỳ đó không cần ngựa kéo, tự nó có thể khởi động chạy. Rất kỳ diệu, thanh thiếu niên thời đó tại sao không cần xỏ sừng trâu dưới chân mà lắp bánh xe trượt đi trượt lại? Rất kỳ diệu, mọi người thời đại đó không phải ra khỏi nhà, hàng ngày chỉ cần ngồi đó nhìn vào cái gương nhỏ liền biết chuyện thế sự trong thiên hạ, hơn nữa còn có thể thông tin tức cho nhau. Thật là thần kỳ”.

Đây chẳng phải điện thoại di động trên tay chúng ta đó sao. Có lẽ xem đến đây mọi người đều rõ, xe hơi, ván trượt, màn hình tinh thể lỏng, điện thoại di động đều là những thứ người hiện đại rất quen thuộc.

Liên Sư nói tiếp, thời đại đó rất nhiều người xuất gia truy cầu danh lợi, đi khắp nơi lừa bịp tín chúng, rắp tâm suy nghĩ thu lấy tiền tài của người khác, họ có tài sản cá nhân nhưng không làm Phật sự, không tụng kinh văn mà đắm chìm trong ca múa giải trí, phá giới mà trong tâm không ái náy hổ thẹn.

Về các chúng sinh thời kỳ mạt Pháp, Liên Sư nói: “Thời đại đó sẽ có phụ nữ chen ngang vào giữa vợ chồng (người thứ 3), con cái bất hiếu đuổi cha mẹ ra khỏi nhà, anh em đánh nhau vì gia sản, tạo cả 5 loại nghiệp mà không có tâm xấu hổ, lời dạy của Phật Đà dần dần bị mai một mất đi. Giữa người thân thích có xuất hiện loạn luân. Có rất nhiều người chìm đắm trong cờ bạc, người nghiện cả ngày nuốt khói nhả khói, người nghiện rượu say đắm tham bôi. Tượng Phật, Pháp khí lưu lạc nơi đầu đường cuối phố, trở thành hàng hóa. Có rất nhiều người đem báu vật ông bà tổ tiên truyền lại bán cho người nước ngoài. Do chặt phá rừng tràn lan khiến đất màu cuốn mất, dẫn đến thiên tai liên tiếp xuất hiện. Trong thành phố trộm cắp nổi lên khắp nơi. Người ăn xin khắp các thành phố. Có rất nhiều người chết trong chiến tranh”.

***

Những lời tiên tri của Liên Sư này ngày nay xem quả là ‘những điều trông thấy mà đau đớn lòng’. Nhân loại đã điên cuồng khai thác cướp bóc thiên nhiên, tuy có hình thành vật chất phồn vinh chưa từng có, nhưng đạo đức không còn, trộm cắp ăn xin khắp nơi, bệnh tật hoành hành, các vấn đề xã hội nối nhau kéo đến. Nếu chúng ta không tăng cường cảnh giác, kiềm chế hành vi bản thân thì cuối cùng cũng sẽ có ngày bị hủy hoại trong cái ‘văn minh’ của chính mình.

Nhất Tâm

Hits: 6

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh

“Nắng chia nửa bãi chiều rồi Vườn hoang trinh nữ khép đôi lá rầu

Sợi buồn con nhện giăng mau

Em ơi hãy ngủ anh hầu quạt đây.” (Huy Cận)

Rất nhiều quốc gia trên thế giới mà dân chúng có thói quen ngủ trưa. Theo ước tính, có trên 51% dân số địa cầu thường xuyên ngủ trưa, nhất là các xứ ở châu Âu. Khoảng hai thế kỷ trước, người Âu Châu vẫn còn ngủ ba giấc mỗi ngày. Thời đó, ban đêm có khi người ta thức giấc khoảng 2 giờ sáng, làm việc nhà, rồi đi ngủ trở lại, và cho là thói quen bình thường.

 

Có một lần vợ chồng chúng tôi đi chơi ở Tây Ban Nha, giữa trưa tự dưng phố phường vắng ngắt, các cửa tiệm đều đóng cửa, muốn mua sắm ít đồ, phải chờ đến hai giờ chiều. Thoạt đầu, tôi cho là lạ, nhưng chợt nhớ lại ngày xưa còn bé, tôi và các anh chị cũng về nhà buổi trưa để ăn trưa và “bị” má tôi bắt lên giường ngủ trưa trước khi đi học lại buổi chiều. Còn ba tôi, giấc ngủ trưa là điều không thể thiếu.

Ở Mỹ lại khác, người ta cho chuyện ngủ trưa là điều phí phạm, giảm mất năng suất làm việc, và có đôi khi, bị đồng nghĩa với sự lười biếng. Gần đây, một số hãng xưởng hay công sở lại cho phép công nhân viên được “nghỉ trưa” một giờ, muốn tranh thủ để ngủ chút đỉnh cũng được. Tuy nhiên, theo thăm dò, đa số những người trẻ tuổi vẫn không thích ngủ trưa.

Thế thì, nên hay không nên ngủ trưa?

Thông thường vào buổi trưa, chiếc đồng hồ điều khiển sự tuần hoàn của cơ thể sẽ đi chậm lại, làm giảm mức độ tỉnh táo, đó là tại sao cơn buồn ngủ thường hay kéo đến sau khi ăn trưa, nhất là khi không được ngủ ngon giấc vào buổi tối hôm trước.

Ngủ đầy đủ, từ 7 đến 9 tiếng mỗi ngày là yếu tố cần thiết cho sự hoạt động bình thường của cơ thể. Rất nhiều người bị tình trạng thiếu ngủ kinh niên do nề nếp sống không tốt, hay bị stress thường xuyên. Thiếu ngủ lại gây ra thêm stress. Thiếu ngủ có hại đến sức khoẻ thể chất cũng như tâm thần. Người thiếu ngủ  dễ bị các chứng  bệnh về tim mạch, tiểu đường, béo phì, cao huyết áp, giảm trí nhớ, thiếu sáng suốt, và kể cả bệnh tâm thần như phiền muộn, kinh hãi vô cớ.

Ngủ trưa có ích lợi cho nhiều người. Bằng cách bổ sung cho sự thiếu ngủ, sẽ làm tăng hiệu năng làm việc do sự tỉnh táo, tăng độ chính xác của phản xạ, tăng độ bén nhạy của hệ thần kinh, trí trớ, tư duy và dĩ nhiên làm cho tính tình, tâm tư dễ chịu hơn. Ngủ trưa  cũng giúp hệ thống đề kháng, miễn nhiễm, chống lại bệnh tật linh tinh.  Ngủ đầy đủ cũng giảm tai nạn nghề  nghiệp cũng như tai nạn xe cộ.

Ngủ trưa cũng có lợi khi mà cơ thể không được khỏe, như bị cảm cúm, mỏi mệt chẳng hạn. Người già hay người có giờ giấc làm việc bất thường cần đến giấc ngủ trưa. Giấc ngủ là phương cách hồi sức chống lại sự mệt mỏi tốt nhất. Vì thế nếu thấy cần ngủ thì cứ ngủ. Ngược lại, nếu không thấy mệt, thì giấc ngủ trưa không phải là điều luôn luôn phải có trong đời sống bình thường.

Có hai tác động không tốt do việc ngủ trưa quá nhiều:

Thứ nhất, ngủ trưa làm giảm bớt sự đòi hỏi và động cơ của việc “thèm ngủ”. Điều nầy tốt nếu cần lấy lại sự tỉnh táo, quân bình trong ngày, nhưng sẽ trở thành vấn nạn nếu giấc ngủ trễ, sẽ làm ảnh hưởng đến giấc ngủ ban đêm, do đó sẽ tạo thành một vòng tròn lẩn quẩn của bệnh thiếu ngủ. Thứ nhì, nếu giấc ngủ quá dài sẽ làm cho cơ thể cảm thấy lừ đừ, như bị say rượu khi mới thức dậy.

Ngoài ra, nếu ngủ trưa để bù đắp lại cho giấc ngủ tối vì bệnh mất ngủ lại là một điều đáng quan tâm, cần phải chữa trị. Một người có sức khỏe bình thường, có thể ngủ “trọn gói” đầy đủ trong một đêm, và không cần phải tranh thủ ngủ bù vào giấc trưa. Một số bằng chứng khoa học cho thấy, nếu thường xuyên cần phải ngủ trưa trên một giờ mỗi ngày, có ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe.

Tóm lại, nếu buồn ngủ và điều kiện cho phép, thì cứ ngủ để chống lại sự mỏi mệt. Ví dụ như cuối tuần, ngày lễ nghỉ chẳng hạn. Nguyên tắc là không nên ngủ quá 30 phút, và không nên ngủ quá trễ vào buổi xế chiều, để tránh ảnh hưởng đến giấc ngủ ban đêm.

Riêng những ai thích uống cà phê, có một phương cách kết hợp cà phê với giấc ngủ trưa để tăng cường sự tỉnh táo của cơ thể.


Thoạt nghe, có vẻ không hợp lý, vì cà phê làm cho khó ngủ. Thật ra không phải như vậy. Nguyên tắc là chỉ uống một chút cà phê trước khi đi ngủ trưa, loại cà phê Mỹ chứ không phải nguyên ly cà phê sữa đá của Việt Nam! Một tí cà phê không làm cản trở cơn buồn ngủ, và sẽ tốn khoảng 30 phút để thấm vào máu, đạt nồng độ cao nhất trong não bộ. Vào thời điểm 30 phút nầy, cà phê sẽ làm cho ta thức giấc và tỉnh táo hơn, không bị lừ đừ, so với người không uống cà phê.

Nếu có ai đó đi ngủ trưa chung với mình thì lại càng hạnh phúc hơn!

“Lòng anh mơ với quạt này,

trăm con chim mộng về bay đầu giường.

Ngủ đi em mộng bình thường,

ngủ đi em mộng bình thường.

Ru em sẵn tiếng, thùy dương đôi bờ.

Ngủ đi em, ngủ đi em.” (Huy Cận)

Hits: 3

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tre khổng lồ được trồng tại Thái Lan

Cây tre khổng lồ được trồng tại Thái Lan không chỉ gây tò mò với người dân trong nước mà ở cả ngoại quốc, đặc biệt nó còn đem lại nguồn lợi nhuận cực cao.

Chúng ta đã từng học về cây tre Thánh Gióng giết giặc ngày xưa và luôn nghĩ đó chỉ là truyền thuyết.  

Thế nhưng giờ đây loại tre khổng lồ đó đã được tìm thấy tại một nông trại trồng tre ở Thái Lan và đây cũng là cây tre lớn nhất thế giới.

Khóm tre khổng lồ tưởng chỉ có trong truyền thuyết (Ảnh: Thông tấn xã Thái Lan) 
Khóm tre khổng lồ tưởng chỉ có trong truyền thuyết (Ảnh: Thông tấn xã Thái Lan).
 
Cây tre khổng lồ này nằm trong đồn điền của anh Naga Sen, 37 tuổi, tại quận Tha Wang Pha, tỉnh Nan, phía bắc Thái Lan. Mỗi thân tre có đường kính hơn 35cm và khi mọc thành khóm thì cả 10 người vòng tay cũng ôm không xuể.
Không những thế, những khóm măng tươi cũng to không kém và còn bán rất được giá, khoảng 50 baht (tương đương 32.000 đồng) mỗi kilogram. Nếu không bạn có thể chờ tre lớn từ 3-5 năm rồi dùng chùng để đóng đồ gỗ.


Anh Naga Sen bên cạnh khóm tre khổng lồ của mình.. (Ảnh: Thông tấn xã Thái Lan) 
Anh Naga Sen bên cạnh khóm tre khổng lồ của mình. 
(Ảnh: Thông tấn xã Thái Lan).
 
Phải chăng đây chính là cây tre Thánh Gióng trong truyền thuyết?
Phải chăng đây chính là cây tre Thánh Gióng trong truyền thuyết?
Phải chăng đây chính là cây tre Thánh Gióng trong truyền thuyết?
Phải chăng đây chính là cây tre Thánh Gióng trong truyền thuyết?
Đường kính thân tre lên đến hơn 35cm và các khóm măng cao to hơn cả kích thước một con người. (Ảnh: Thông tấn xã Thái Lan) 

Đường kính thân tre lên đến hơn 35cm và các khóm măng cao to hơn cả kích thước một con người. (Ảnh: Thông tấn xã Thái Lan).


Được biết giống tre này là do chính anh Senlai tạo và nhân giống mất đến 8 năm trời mới thành công. Loài tre này không cần chăm sóc gì đặc biệt, chỉ cần tưới đủ nước thì cây sẽ mọc lên khỏe mạnh.
Một thân tre phải cần đến 4 người khiêng. (Ảnh: Thông tấn xã Thái Lan 
Một thân tre phải cần đến 4 người khiêng. (Ảnh: Thông tấn xã Thái Lan).



Một đoạn thân tre được rửa sạch trước khi được chất lên xe tải. (Ảnh: Thông tấn xã Thái Lan) 
Một đoạn thân tre được rửa sạch trước khi được chất lên xe tải. 
(Ảnh: Thông tấn xã Thái Lan).
Anh Naga Sen và một số cây măng được thu hoạch (Ảnh: Internet) 
Anh Naga Sen và một số cây măng được thu hoạch (Ảnh: Internet).



Phải chăng đây chính là cây tre Thánh Gióng trong truyền thuyết?
Một số khách du lịch tìm đến chụp hình với tre và măng khổng lồ (Ảnh: Thông tấn xã Thái Lan) 
Một số khách du lịch tìm đến chụp hình với tre và măng khổng lồ (Ảnh: Thông tấn xã Thái Lan).
 
Nhờ có giống tre mới này mà doanh thu và lợi nhuận của bà con nông dân trong vùng trồng tre tăng lên đến 90% mỗi năm. Không những thế, nếu lượng tre khai thác được bán đều quanh năm thì mỗi nhà có thể thu về gần 2 triệu baht (tương tương 1,27 tỷ đồng). Vì vậy mà ngành nông nghiệp trồng tre đã được gia tăng và nhân rộng trên khắp địa phận, và nhận được sự khuyến khích, ủng hộ của Bộ Phát triển và Mở rộng Nông nghiệp vùng Trung Nam Thái Lan.
Hết.

Hits: 3

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

XUÂN NGÀN PHƯƠNG

Xin trải lòng ra, đón nắng về
Xuân vàng rực rỡ khắp sơn khê
Có ai biết được nơi vườn cúc
Nụ bạch đang chờ điểm sắc lê 

Hoa của mười phương đã thịnh khai
Từ Âu sang Á cánh đào mai
Mầu lê trinh tuyết càng trong sáng
Người đã bao giờ quên nhớ ai

Ngày trắng pha hồng Xuân, rất Xuân
Đường mây bát ngát đợi đăng vân
Hoa như đang kết thành Xuân tứ
Cứ mỗi bài thơ thả một vần

Hãy chúc nhau Xuân vàng bất tận
Trên quê hương đại mộng viên thành
Những cành lê tuyết từ muôn dặm
Trao tặng non sông vạn ý lành

Cao Mỵ Nhân

Hits: 5

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Mất ngủ do gan- BS Đặng Trần Hào

Gan là một tạng rất quan trọng mà chúng ta có thể qua đời nếu gan ngưng hoạt động trong một vài tiếng. (Hình minh họa: familydoctor.org)

Huyết do tâm làm chủ, mạch do các mạnh máu và vi ti huyết quản lưu hành. Tâm và huyết mạch làm việc nhịp nhàng và chặt chẽ với nhau, nhưng chủ động vẫn là tâm. Tinh hoa của tâm hiện ra sắc mặt, cho nên sắc mặt có thể cho biết sự thịnh suy của tâm. 

Tâm chủ về thần minh, thần nhờ khí huyết mà tươi sáng. Khí huyết không làm việc nhịp nhàng thì thần khí tổn thương. Cho nên tâm khí hư thì thần khí sút kém và hay buồn bã. Tâm khí thịnh thì thần mạnh và tươi vui.

Hoạt động của cuộc sống hằng ngày và dinh dưỡng cũng ảnh hưởng tới thần minh và huyết mạch. Nếu lo âu quá độ cũng ảnh hưởng tới tâm khí. Nếu ăn uống thất thường không đủ dinh dưỡng giúp tạng phủ hoạt động bình thường, để sinh khí huyết cho cơ thể, sẽ gây cho tâm làm việc bất bình thường…

Tóm lại hoạt động của thần minh, huyết mạch và tạng phủ phải phối hợp chặt chẽ với nhau, từ đó cho chúng ta thấy tâm là chủ của hoạt động toàn thân. Một khi tim ngừng đập là coi như sinh mệnh chấm dứt.

Gan hỏa vượng tổn âm phận gây ra mất ngủ 

Gan là một trong năm tạng rất quan trọng và có những đặc tính, thuộc hành mộc, khai khiếu tại mục, liên quan tới gân, giận dữ, khí sinh phát của mùa Xuân, thuộc phong, thích chua.

Gan chủ về sơ tiết, điều hòa dương khí của toàn thân. Khí của gan thường can trường, cấp bức, thích vươn chơi thoải mái, và ghét gò bó, uất trệ. Nếu gan khí hữu dư làm cho con người hay sợ sệt, kinh khiếp. Nếu gan khí sơ tiết quá độ sẽ xuất hiện chứng đau mắt, choáng váng, mắt đỏ, chảy nước mắt.

Gan khí uất ức, không sơ tiết được thành bệnh gan khí uất kết như chứng tức ngực, nghẹt thở rất khó chịu, tưởng bị tim hành phải đi cấp cứu bệnh viện, đau một hay cả hai bên giang sườn. Gan tàng (chứa) huyết, nên đêm người thiếu máu không tàng đủ về gan cũng sinh ra mất ngủ, khác với tâm chủ về huyết. Gan tàng huyết là chỉ việc điều tiết lượng huyết. Khi vận động lượng huyết phải gia tăng, khi nghỉ lưu lượng thông của huyết giảm bớt. Công năng điều tiết lượng huyết như vậy là nhờ vào gan.

Thí dụ người già động tác chậm chạp, vận động không nhanh nhẹn vì gan không dinh dưỡng đủ cho gân, gây ra co, dãn, duỗi của gân không đàn hồi bình thường, không những vậy còn làm cứng lại mà xuất hiện chứng co giật cấp tính hay vọp bẻ phần nhiều liên hệ tới gan.

Ngoài ra gan còn là một trong những tạng có nhiệm vụ thanh lọc rất quan trọng để bảo vệ sức khỏe của con người. Nhiệm vụ chính của gan là tẩy độc. Gan sẽ trung hòa tất cả những độc tố trong máu và di chuyển chúng xuống thận. Thận, ruột non và ruột già thanh lọc một lần nữa. Thanh đi ngược lên phế trở lại, còn trọc thì tống ra ngoài theo đường tiểu tiện và đại tiện. Gan còn chế biến tất cả những đồ ăn chúng ta ăn vào và chuyển hóa thành những dưỡng chất cần yếu để cơ thể chúng ta sẵn sàng hấp thụ.

Theo nghiên cứu của Bác Sĩ Bernad MD cho biết những chất mỡ và cholesterol sau khi gan thanh lọc chuyển xuống thận và ruột để tiếp tục thanh lọc nữa, nhưng muốn thanh tẩy những chất này cần phải có chất xơ. Có một số người không ăn rau trái và các hạt, nên không có chất xơ để chuyển những cholesterol, mỡ và tế bào ung thư ra ngoài; rồi chúng lại đi ngược về gan và cứ thế làm thành một vòng luẩn quẩn, càng ngày chất độc càng tích lũy càng nhiều mà gây ra bướu và ung thư là như vậy.

Thường người ta không để ý đến lá gan nhiều, bởi vì lá gan không trực tiếp nối với dây thần kinh. Vào lúc mà chúng ta cảm thấy có điều gì không ổn định với tạng này, thì hầu như lúc đó gan đã bị hủy hoại tới 75%. Lúc sự hư hoại đã xuyên qua lớp ngoài của lá gan và chạm tới những dây thần kinh, thì cảm giác đau đớn mới nhận được. Đó là những triệu chứng báo động như viêm gan, xơ gan và ung thư gan.

BS Đặng Trần Hào

Hits: 6

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Cơn Bão Ngoài Trời, Cơn Bão Trong Lòng

Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Bà cho biết: Tên thật là Ngô Phương Liên,  học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79. Đi học lại gần  6 năm mới ra trường với bằng BS engineer năm 85. Hiện là cư dân ở Lafayette, Louisiana, còn vài năm nữa sẽ … ăn tiền gìa. Bút hiệu Pha Lê, theo chú giải vui của tác giả, không phải là trong veo như Pha Lê, mà là… Pha trò và Lê la! Sau đây là bài viết thứ tư của bà.

                                           ******************************

  Ông John nhìn sững trên màn ảnh TV, hớp nốt ngụm beer còn lại, ông bóp nát lon beer trong tay và bực dọc ném mạnh vào thùng rác nơi góc bếp. Cơn bão Harvey bất ngờ đổ ập đến làm hỏng hết dự tính ông đã sắp đặt suốt 3 tháng trời.

Để tiến hành dự tính này, ông John đã phải tìm kiếm những dữ kiện, chỉ dẫn trên internet, nhưng ông phải vào thư viện, vào những quán cà phê để sử dụng máy computer của họ vì ông không thể dùng máy của ông được. Ngay cả cuộn dây thừng, tấm bạt nylon, cuộn băng keo, ông cũng phải lái xe ra khỏi thành phố, đến nhưng tiệm hardware nhỏ của địa phương  để mua. Đặc biệt đôi găng tay, ông đã phải đi ba bốn tiệm  mới tìm đươc một đôi vừa  ý.

Nhưng John dự tính gì mà cần chuẩn bị quá kỹ lưỡng đến vậy? Ông phải tính toán, hoạch định từng chi tiết nhỏ để sẽ không có một sơ hở, một lỗi lầm nào trong lúc ông thực hiện công việc này, bởi chỉ một chút sơ sẩy, cái giá ông phải trả chính là mạng sống của ông! Đúng vậy, bởi vì ông ta đang âm mưu “giết vợ!” 
 Ông John, một người Mỹ gốc Ái Nhĩ Lan trên 60 tuổi, là một tài xế lái xe truck xuyên bang. Ông đã thất nghiệp hơn nửa năm nay. Hai vợ chồng ông lấy nhau hơn 30 năm,  bà John làm quản thủ thư viện của thành phố hơn 20 năm. Ccó lẽ vì công việc ở thư viện ngồi nhiều hơn phải đi nên bà John thuộc hạng người “ăn gì to lớn đẫy đà làm sao”, nhưng bà rất hiền lành, bình dị và nói cho cùng, vóc dáng của bà cũng vẫn tương xứng với  thân hình hộ pháp của ông, 6ft 9 và nặng  hơn 250lb!

John còn nhớ cách đây hơn 4 tháng, khi ông mới thất nghiệp, trong một lần trà dư tửu hậu, một ông bạn già vợ vừa mất, bạn bè ngỏ lời chia buồn, nhưng ông ta  chỉ cười cười vì ông vừa “ẵm” gần 250 ngàn đô tiền bảo hiểm nhân thọ cùa bà vợ quá cố. Câu chuyện đó đã ám ảnh ông John mãi.

Thật ra, dù không còn yêu vợ, ông John chẳng bao giờ dám có ý nghĩ đen tối như vậy, nhưng thất nghiệp, ngày ngày đi ra  đi vào,  cuộc sống ông John dần dần đi đến chỗ bế tắc. Nợ nhà, nợ xe, nợ thẻ tín dụng, đủ thứ nợ dồn dập mỗi tháng khiến ông muốn ngộp thở, đã thế, lâu lâu lại nghe tin ông bạn vợ vừa mất nay đi du lịch nước này, mai đi thưởng ngoạn  bãi biển kia khiến ông John càng nôn nóng, và ông quyết định phải thanh toán bà vợ hơn 30 năm đầu ấp tay gối này!

Ông bắt đầu suy tính kế hoạch, ông nhớ nhiều lần coi những phim cảnh sát điều tra tội ác, người đàn ông giết vợ mà tỉnh bơ đi mua sắm những vật dụng cần thiết cho âm mưu đen tối của mình tại một cửa tiệm gần nhà, xài thẻ tín dụng, lại còn cà kê dê ngỗng một hồi với người bán hàng. Khi bị bắt, hình ảnh ông ta trên camera của tiệm hiện ra rõ mồn một, hết đường chạy tội!

Có bà thuốc cho chồng chết và khai người chồng bị ngộ độc, khi bị điều tra, cảnh sát tìm ra trên computer của bà, bà đã  nghiên cứu tìm tòi trên internet các loại độc dược, cách sử dụng, công hiệu v.v…, hết cách chối tội!  Toàn những bộ óc kém thông minh, lạy ông tôi ở bụi này, ông John thầm nghĩ.

Cho nên ông đã phác họa một phương án vô cùng toàn hảo cho âm mưu của ông. Đôi găng tay ông sẽ xiết cổ bà vợ, gói bà vào tấm bạt nylon, cột thật chặt bằng hai cuộn dây thừng, mang xác bà tới một khu rừng vắng và với 10 gallons xăng, ông sẽ đốt và phi tang xác bà một cách dễ dàng.

Ông đã cẩn thận cất dấu  tất cả những “vật liệu” này trên căn gác  của nhà kho sau vườn. Một điều thuận lợi hơn nữa là nhà ông nằm cuối cùng của khu phố, bên trái là  một khoảng đất trống, còn người hàng xóm bên phải là hai vợ chồng già VN trên 80 tuổi,  ông bà Phan, họ sống rất khép kín. Cho nên ông John rất yên tâm không ai có thể nhận ra sự vắng mặt của vợ ông.

 Nhưng người tính không bằng trời tính! Nhiều lần ông đã định ra tay, nhưng cứ trật vuột hoài, có lúc thì bà John lái xe về thăm cha mẹ ở thành phố khác cả tuần, khi thì chị ông ghé qua thăm  rồi ở chơi vài ngày, và lần này còn thê thảm hơn, mưa gió bão bùng lụt lội như thế này, làm sao ông vô rừng “đốt” được cái xác!

Ông John ngồi thừ người suy nghĩ, trên TV dự  báo thời tiết cơn bão sẽ tiến vào đất liền nội trong ngày mai. Quá mệt mỏi, ông John ngả người trên sofa và chìm vào giấc ngủ một cách khó nhọc.

Tiếng sấm và làn chớp sáng lòa ngoài cửa sổ khiến ông John giật mình bừng tỉnh. Ông ngơ ngác vài giây, căn nhà tối đen vì cúp điện, chỉ có một ngọn nến leo lét trong nhà bếp. Với tay cầm chiếc cell phone lên, ông giật mình vì đã hơn 3 giờ sáng. Ngoài trời gió bắt đầu mạnh hơn,và mưa cũng đang rơi xối xả. Đặt chân xuống đất, ông  John hốt hoảng vì ông vừa dẵm lên phần thảm ướt nhẹp,  trong nhà ông, nước đã ngập ngang qua bực thềm của lò sưởi. Tiếng bà John cất lên sau lưng khiến ông John giật bắn mình:

– Nhà mình nước ngập như thế này, nhà ông bà Phan chắc còn tệ hơn, tôi nhìn sang thấy tối thui.

Ông John bực mình ngắt lời bà:

– Cúp điện, bà không thấy sao,nhà nào mà chẳng tối.

Giọng bà John bỗng trở nên khẩn khoản :

– Ngày mai ông thử chạy sang xem sao, tội hai vợ chồng già, con cái lại ở xa.

– Ừ, để mai rồi tính!

 Ông John hứa đại với bà cho xong chứ chính bản thân  ông cũng chưa biết ngày mai sẽ ra sao.

Hôm sau, tiếng bà John  cùng cái lay nhẹ trên vai khiến ông John bừng tỉnh, đã gần 9 giờ sáng mà bầu trời vẫn xám xịt và cơn mưa mỗi lúc càng nặng hạt hơn. Nhớ tới đôi vợ chồng già hàng xóm bên cạnh, ông John tất tả bước ra ngoài, mực nước bây giờ đã dâng ngang đầu gối ông. Biết không thể nào vào nhà bằng cửa trước được, ông John đành phải phá cửa sổ  vừa trèo vào,vừa lớn tiếng kêu gọi ông Phan, từ trong phòng ngủ một giọng nói yếu ớt vang lên  : 

– Chúng tôi ở trong phòng ngủ, cái phòng cuối cùng.

Cố lội nhanh về hướng đó, và khi ánh đèn pin rọi vào góc phòng, một hình ảnh khiến ông John sững người cảm động, trên chiếc giường, ông Phan đang ngồi ôm vợ. mặt bà Phan xám ngắt và đôi mắt bà vẫn nhắm nghiền, nhìn thấy ông John, ông Phan mừng rỡ nói :

– Lạy Chúa tôi, cám ơn ông đã đến, suốt đêm qua tôi cứ phải luôn trấn an vợ tôi, tôi chỉ lo bà ấy sợ quá rồi ngất xỉu thì thật tôi không biết phải làm sao. Có cái cell phone thì tôi lại đánh rơi xuống nước, giờ không gọi được nữa.

 Rồi ông Phan quay sang nhìn bà vợ với ánh mắt thương yêu, ông dịu dàng nói:

– Có tôi đây, bà không phải lo gì hết.

 Chợt chuông điện thoại của ông John réo vang, nhìn qua số phone, ông John mừng rỡ vì đó là  mục sư William. Ông mục sư cho biết hội trường nhà thờ xây trên một khu đất cao, chắc chắn sẽ không bị lụt, ông muốn tất cả giáo dân nếu chưa kịp di tản, hãy đến trú ngụ tạm tại nơi đây cho qua cơn bão táp. Ông John vắn tắt nói ý đó với ông Phan và dặn ông bà hãy sửa soạn một ít quần áo và vật dụng cá nhân, ông sẽ quay lại.

 Lội bì bõm qua mảnh sân để về nhà, từ xa ông đã nhìn thấy bóng bà John đang đứng lo lắng nhìn về cuối đường. Bước vào nhà, ông nhắc lại ý của mục sư Wiliam và thúc dục bà mau thu xếp ít đồ dùng cá nhân để kịp tới hội trường nhà thờ trước khi cơn bão trở nên  dữ dằn hơn. Nhìn bà lật đật, lúng túng thu dọn, lòng  ông John  chợt xốn xang, và ông cảm thấy  bà rất đáng thương, ông buột miệng lập lại câu nói của ông Phan ;

– Có tôi đây, bà không phải lo gì hết!

Hơi ngạc nhiên từ  câu nói nhẹ nhàng hiếm có của chồng, nhưng bà John chỉ khẽ mỉm cười. Ông John cũng chợt nhớ ra suốt 2 ngày nay, ông đã gần như quên cả ý định đưa bà sang bên kia thế giới!

*
Bây giờ thì mọi người đã tề tựu trong hội trường của nhà thờ. Có tất cả 38 người. Mục sư William chào mừng và cầu chúc mọi người được bình an qua cơn bão táp phong ba này. Rồi ông buồn bã lo lắng nói:

– Vì không chuẩn bị trước nên chúng ta chỉ có đủ xăng  chạy máy phát điện đến 2 giờ đêm, sau đó chúng ta chỉ còn đèn cầy mà thôi, và với tình trạng này, chẳng có một cây xăng nào mở cửa.

 Bỗng một giọng nói vang lên từ cuối hội trường:

– Tôi có xăng, tôi còn xăng dự trữ ở nhà.

Mọi người cùng quay lại và nhận ra đó là ông John. Mục sư William vui mừng nhưng ông vẫn dè dặt hỏi lại :

– Ông không cần giữ lại phần xăng đó để làm gì sao?

 – Thưa không, số xăng đó bây giờ tôi không cần đến nữa!

Ông John đưa Mục sư William về nhà kho của ông. Hai cậu trai tình nguyện viên của nhà thờ đang mò mẫm trên căn gác xép nơi ông John cất dấu thùng xăng, chợt một cậu lên tiếng: .

– Trời ơi có cả một cuộn dây thừng, tấm bạt nylon, 2 cuộn băng keo, tất cả đều còn mới nguyên trong bọc. Nhà thờ đang cần những thứ này, chúng tôi mang xuống hết được  không?

 Ông John choáng váng gần như á khẩu, mục Sư William vẫn kiên nhẫn đứng yên chờ đợi. Thở một hơi dài,ông John cố gắng nói,nhưng ông chợt cảm thấy tiếng nói của ông như từ một nơi xa xăm nào đó vọng lại:

– Thưa vâng, mang về nhà thờ đi. Tất cả mấy thứ này bây giờ không cần cho công việc của tôi nữa.

Nắm chặt đôi tay của ông John, mục sư William vừa ra dấu  biết ơn, vừa ngỏ ý:

– Nhưng công việc đó là công việc gì, ông có cần  chúng tôi giúp một tay không?

 Đến lúc này ông John không thể chịu đựng được nữa, ông cảm thấy nghẹt thở và tim ông đập những nhịp đập không bình thường, ông đành bước ra ngoài xe ngồi chờ mọi người.

Đêm hôm đó, nhờ số xăng của ông John, hội trường có đèn sáng suốt đêm. Tấm bạt nylon được dùng để che một góc sau hội trường cho các bà nấu nướng. Những cuộn dây thừng dùng để cột những nhánh cây to để khi gió thổi mạnh, chúng không  quật  ngược lại hội trường, có thể làm sập mái nhà.  Cuộn băng keo dùng để dán những cửa số bằng kính xung quanh hội trường.

 Bây giờ mọi người cảm thấy bình tĩnh và an tâm hơn sau khi mỗi người được một chén soup nóng. Không  gian trong hội trường thật êm ả, bình an dù bên ngoài cơn bão  cấp 3 đang tiến dần vào thành phố. Mục sư William ngỏ ý muốn cử hành một thánh lễ ngắn gọn vừa để tạ ơn Thiên Chúa, vừa cầu xin Người che chở cho mọi người trong những ngày mưa gió sắp tới.

Đứng trên bục  giảng, mục sư William thật cảm động khi nhìn xuống giáo dân đang thành tâm khấn nguyện. Các bà với khuôn mặt đầm đìa nước mắt, ngay cả những các ông đôi mắt cũng rưng rưng. Mục sư cũng nhắc nhở tên ông John nhiều lần vớùi lời tri ân trang trọng và thắm thiết.

Quỳ bên cạnh vợ, khuôn mặt ông John cũng ràn rụa nước mắt. Nhìn ông khóc, mọi người càng thương cảm và quý mến ông hơn. “Ông ta đúng là thiên thần hộ mệnh do Thiên Chúa sai xuống để giúp đỡ, che chở  cho chúng ta trong cơn hoạn nạn thương đau này, những giọt nước mắt kia thật quý giá,” một số người đã nghĩ như thế về ông.

Nhưng dĩ nhiên không một ai, kể cả mục sư William và ngay cả bà John đang quỳ bên cạnh, có thể hiểu rõ ý nghĩa thật sự của những giọt nước mắt đang lăn dài trên khuôn mặt ông John. Đó chính là những giọt lệ vừa ăn năn  thống hối, vừa vui mừng,  hạnh phúc vì ông đã không thực hiện âm mưu đen tối, không nhúng tay vào tội ác tày trời.

Đối với mọi người, cơn bão Harvey là sự tàn phá, mất mát, và đau thương, nhưng đối với riêng ông, cơn bão này đã giúp ông rời xa cái vực thẳm tội ác, biến đổi ông thành một con ngưới mới, biết yêu thương, tha thứ và quảng đại.

 Sau thánh lễ, dù trời đã khuya, và bên ngoài gió vẫn thổi phần phật lẫn  trong tiếng mưa xối xả, nhưng mọi người quây quần thành từng nhóm. Ông John cố tránh tiếp xúc với mọi người vì ông thật khổ sở với những câu cám ơn, những cái xiết tay, những ánh mắt ngưỡng mộ.

Bước về phía cuối phòng, ông John  ngồi xuống cạnh những ông bạn già. Một ông đang kể về những trận bão, giọng ông thật hài hước:

– Cơn bão Harvey này là tên đàn ông nên không đáng lo ngại lắm. Cơn bão tên đàn bà mới là cả một vấn đề, như bão Katrina năm nào, khi “nàng” lên cơn, sức tàn phá thật khủng khiếp, và khi ra đi, “nàng” cuốn theo hết cả sinh mạng lẫn nhà cửa, tài sản…

 Ông ngừng vài giây, chỉ vào ngực mình và nói tiếp :

– Như tôi đây, từng là nạn nhân của nàng Katrina, nay chỉ còn tay trắng mà thôi!

 Nói xong ông phá lên cười khoái trá. Ông John cũng muốn cười to vì tính cách khôi hài của câu chuyện, nhưng chỉ dám cười nho nhỏ vì ông không muốn ai biết ông đang ngồi đây.

Khẽ dựa lưng vào góc tường, ông John đưa mắt nhìn quanh. Nơi góc phòng, cạnh cửa sổ, ông bà Phan đang ngồi trên một tấm nệm mỏng trải tạm cho ông bà. Khuôn mặt bà Phan đã hồng hào và tươi tỉnh hơn trước. Với chiếc quạt giấy trên tay, bà khe khẽ quạt nhè nhẹ cho ông Phan.

Ngồi cạnh vơ, ông Phan chợt nhớ lại cảnh tượng hãi hùng đêm qua. Hơn 50 năm lấy nhau, trải qua bao tháng ngày cực khổ, nghèo đói nơi quê nhà. Trải ra bao  tủi nhục đắng cay nơi trại cải tạo, rồi thêm một cuộc vượt biên thập tử nhất sinh. Đã hết đâu, còn những năm tháng lao động cật lưc mưu sinh trên đất nước này để nuôi dạy đàn con 4 đứa. Bây giờ mọi việc đã xong xuôi, con cái ông bà đã trưởng thành, ông bà bắt đầu an hưởng tuổi già, chẳng lẽ ông bà lại chết vì trận bão “lãng xẹt” này hay sao! Ông Phan nói lại cho bà nghe ý nghĩ đó, bà chỉ nhìn ông móm mém cười đôn hậu. Nhìn nụ cười đó cùng với những sợi tóc bạc lơ thơ trên vầng trán già nua nhăn nheo của vợ, ông Phan xúc động  đọc cho bà vài câu trong bài thơ  “Tình  Già ” của Phan Khôi :

   Hai mươi bốn năm xưa, một đêm vừa gió lại vừa mưa
   Dưới ngọn đèn mờ, trong gian nhà nhỏ,
   Hai mái đầu xanh kề nhau than thở…

 Ông bỗng bật cười vì 3 chữ  “mái đầu xanh”, có lẽ phải đổi “mái đầu… grey” mới đúng!

 *
 Rồi cơn bão cũng đi qua. Mọi người lục đục sửa soạn trở về xem  lại nhà cửa. Ông bà Phan và vài gia đình được con cái hay người thân đón về tam trú tại nhà họ nơi các thành phố khác. Mục sư William đứng trước cửa hội trường bắt tay, chúc bình an cho từng người. Tới phiên ông John, với cái xiết tay thật chặt, mục sư William thành khẩn tri ân ông và nguyện xin ơn trên trả công bội hậu cho ông.

Suốt mấy ngày nay ông John đã  khổ sở  “bị ” nghe những câu nói như thế, không đủ can đảm đứng nghe thêm , ông vội vã cáo từ mục sư và cùng vợ hối hả bước ra xe.

 Ngồi trên xe truck lái về nhà, chung quanh ông cảnh tượng thật hoang tàng đổ nát. Bà John ngồi im lìm nhưng trên khuôn mặt bà hiện lên nhiều nét đau thương, rồi bỗng bà nói:

– Nhà cửa, xe cộ, tài sản mất hết thì vẫn còn có thể kiếm lại được, nhưng không biết trong những ngôi nhà kia, gia đình có còn đầy đủ mọi người hay không, cơn bão Harvey này thật tàn khốc !

 Ông John khẽ liếc nhìn vợ, ông cảm thông những điều bà vừa nói, nhưng bà làm sao biết được mấy ngày vừa qua, chính ông cũng bị một cơn bão, mạnh gấp trăm lần cơn bão ngoài trời kia, “quậy” phá khiến ông xơ xác tiều tụy. Đó chính là cơn bão trong lòng ông!

Đẩy cửa bước vào nhà, dù đã đoán trước cảnh tượng sẽ rất tiêu điều, ông bà John cũng dội ngược vì mùi ẩm mốc bay lên. Nhìn vợ ngẩn ngơ trước những đổ vỡ, mất mát, ông John dặn vợ đừng đụng vào đồ vật trong nhà, rồi ông đẩy cửa bước ra sau nhà.

Bên ngoài cây cối ngã rạp, hàng rào nghiêng đổ, bỗng chân ông vấp phải một vật gì, nhìn xuống, ông nhận ra đó là bình đựng xăng mà ông mua dư cho ” dự tính” của ông. Vẩn vơ suy nghĩ, chợt ông tìm ra được một điều khá lý thú, những thứ ông mua: xăng, cuộn dây thừng, tấm bạt nylon, cuộn băng keo với một mục đích kết liễu một mạng người, nhưng ngẫu nhiên nó lại được dùng để cứu giúp cho những người khác trong cơn  hoạn nạn, nguy khốn.

 Nhìn lên bầu trời xanh ngắt  lãng đãng những cụm mây trắng. ông John chợt ngộ ra một điều rằng trong cõi vũ trụ huyền vi vô thường kia, chắc chắn phải có một đấng tạo hóa tài năng vô song đã sắp xếp tất cả mọi chuyện xảy ra một cách tuần tự, lớp lang cho cõi trần gian ô trọc và đầy hệ lụy này! Dù xung quanh ông John cảnh tượng thật hoang tàng, đổ nát, nhưng lòng ông bỗng cảm thấy thật thanh thản, bình an.

 Bước vào nhà, ông John thấy vợ đang ngồi qua lưng về phía ông, chẳng lẽ bà đang nhặt lại những đồ vật không bị hư hỏng vì cơn bão hay sao, ông John tự hỏi, thay vì gắt gỏng như mọi khi, ông John chỉ nhẹ nhàng nói:

– Tôi đã dặn bà đừng đụng tay vào đồ vật trong nhà, những vi khuẩn mốc meo có thể sẽ làm bà bịnh đó.

 Bà  John quay lại mỉm cười nói:

– Tôi biết, nhưng tôi tìm được đôi găng tay còn mới nguyên trong bao, đôi bao tay thật dầy, lại có lớp cao su bên ngoài.

 Nói xong bà đưa hai tay lên, ông John nhìn thấy bà đang đeo đôi bao tay vàng mà vài tháng trước ông đã phải lặn lội đi khắp nhiều tiệm để tìm mua, ông choáng váng á khẩu. bà John lại nói tiếp:

– Mấy ngày ở hội trường nhà thờ, mấy bà cứ tấm tắc khen ông là người biết lo xa. Có bà còn đùa nói tôi thật có phước mới lấy được ông!

 Bây giờ thì ông John không chịu đựng được nữa, ông cảm thấy như có một bàn tay ai đang chẹn cổ khiến ông không thở nổi, nếu ông còn đứng đây nghe những lời thương yêu của vợ, chắc ông sẽ đứng tim mất thôi. Ông đành gật đầu và đẩy cửa bước vội ra sân.
Vì vợ chồng  ông là người Mỹ, chứ nếu là người Việt, biết đâu trong một giây phút cảm động  nào đó, bà sẽ  rưng rưng hát tặng ông câu hát từ bài ca một thời được ưa thích:
“…May mà có Ông, Đời còn dễ thương.”

Pha Lê

Hits: 5

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Rút lui

Chúng ta vẫn thường nghe “an hưởng tuổi già”, nhưng trong thực tế, có người sống những tháng năm vui vẻ, còn có người lại u uất muộn phiền. Vậy nên, để an hưởng tuổi già đúng nghĩa, chúng ta phải chuẩn bị thật tốt 5 “con đường lui” dưới đây. 
 
Khi về già, cũng là lúc chỉ còn lại khoảng thời gian cuối cùng trong đời người, bạn đã có con đường lui của mình chưa? Sau đây là 5 gợi ý thú vị giúp bạn luôn thảnh thơi khi tuổi tác xế chiều:
 
Con đường thứ 1: Có một thân thể mạnh khỏe
Điều này quan trọng nhất, bất kể có tiền hay không, khi có một thân thể mạnh khỏe thì đã có những năm tuổi già hạnh phúc..
Có thân thể mạnh khỏe sẽ không gây thêm phiền phức cho con cháu.
Có thân thể mạnh khỏe sẽ không đem tiền tặng cho bệnh viện.
Có thân thể mạnh khỏe, thì bản thân mới có niềm vui.
Thế nên, bất kể lúc nào, có thân thể mạnh khỏe mới là con đường lui tốt đẹp nhất đời người.
Khi bạn có tuổi càng cần chú ý, cái gì cũng của người khác, chỉ thân thể mới là của mình, đó là cái mình phải đem đi.
Ở trong nhà không bằng hoạt động. Bình thường cần chú ý những thông tin mà thân thể biểu lộ. Đối với thân thể nhất định phải chăm chút, định kỳ kiểm tra sức khỏe, chớ tự làm khó mình.
Cần xem nhẹ tất cả, tâm tĩnh lại rồi thì bệnh tật sẽ tránh xa.
Bất kể có tiền hay không, khi có một thân thể mạnh khỏe thì đã có những năm tuổi già hạnh phúc.
 
Con đường thứ 2: Bên mình có người dìu bước
Đó chính là người chung gối, là bạn đời. Có tuổi rồi, có bạn đời bầu bạn mới là phúc.
Dân gian thường nói: “Con cháu đầy nhà cười ha hả, chẳng bằng một người bạn già bên thân”. Hay như câu: “Con chăm cha không bằng bà chăm ông”.
Đây không phải thứ tình cảm oanh liệt hoành tráng gì, chỉ là cùng trò chuyện, bình thản, nhẹ nhàng, đó mới khiến trái tim xúc động nhất.
Có người bạn đời biết yêu, biết thương, đó mới là con đường tốt nhất. 
 
Con đường thứ 3: Cuộc sống cần có quy luật
Con người có tuổi nhất định phải sống có quy luật. Nghỉ ngơi, ăn uống, vui chơi, ngủ nghê, v.v.. cần phải có thời gian của mình. Bởi vì các ‘linh kiện’ trên thân mình đều đã lão hóa, chẳng thể chịu nổi sức tàn phá của bất quy luật. Ăn uống không được chè chén thỏa thê. Trưa nhất định cần ngủ. Với bạn già khiêu vũ chơi bài cũng cần có mức độ.
Kết giao bạn bè là rất quan trọng, người có tuổi cũng nên có nhóm của mình, chớ khép kín mình, nhưng kết giao nhất định phải cẩn thận.
Chớ kết giao với người có lòng dạ hẹp hòi. Nên tìm người tuổi tác tương đồng, cơ ngộ tương tự, có cùng niềm vui sở thích để cùng chia sẻ, có thể giúp nhau giải buồn phiền. Như vậy niềm vui cũng đủ rồi.
Về già hãy học cách thiện đãi bản thân. .
 
Con đường thứ 4: Dành đủ tiền chi tiêu cho mình
Việc này rất quan trọng, chớ đem hết tiền cho con cháu. Có tiền rất quan trọng.
Nếu xảy ra bất trắc gì thì đã có đủ tiền xử lý. Khi có việc cần dùng đến tiền, tự mình lấy ra, không phải ngửa tay xin con cháu.
Có tiền ra ngoài, đáng tiêu thì tiêu, đi du lịch một chuyến, mua bộ quần áo đẹp. Khi tâm tình vui vẻ thì mới cảm thấy được đã không cô phụ bao năm tháng đã qua.
 
Con đường thứ 5: Một trái tim vui vẻ
Con cháu đều bận rộn, chúng ta chớ làm phiền chúng. Chúng ta nghỉ hưu rồi, nhất định phải tìm niềm vui của riêng mình.
Tuổi tác này là quý báu nhất, do đó cần hưởng thụ cuộc sống.
Hát ca, nhảy múa, du lịch, dạo chơi, thăm thú, v.v.. xem còn có những phong cảnh đẹp nào mà mình chưa xem, nếu điều kiện cho phép thì hãy đi thực hiện. Nhất định cần trân quý quãng thời gian cuối cùng..

— 

Henry Hoang

Hits: 7

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Sài Gòn Mùa Không Em

Tháng Tư về sao chẳng thấy em đâu
Trời mùa hạ giấu em kĩ quá
Anh đi tìm trên hàng cây nhánh lá
Lá chỉ lắc đầu khe khẽ gió đong đưa

Tháng Tư về anh đợi một cơn mưa
Xua cái nắng, đón em về trên lối
Mưa Sài Gòn cứ tan đi thật vội
Như sợ vô tình làm ướt dấu chân em

Tháng Tư về anh nhớ những que kem
Tiếng mõ leng keng công viên chiều chung bước
Những ngón tay đan dưới tàn cây xanh mượt
Em mang nụ cười gửi lại phố sau lưng

Tháng Tư về ta cứ chợt dửng dưng
Phố vẫn đông, vắng em thành xa lạ
Anh xa em, Sài Gòn thưa thớt quá
Mặc kệ bao người xuôi ngược về đâu

Tháng Tư, Sài Gòn nắng ngập đầu
Những chiếc khẩu trang chỉ chừa đôi mắt
Ta lạc mất em giữa dòng người bịt mặt
Lặng lẽ trở về xóm trọ cô đơn.

Tháng Tư một mình hát trong đêm
Ngồi thức đợi đèn nhà cao đi ngủ
Sài Gòn không đêm, Sài Gòn không ngủ
Thao thức cùng anh không ngủ để nhớ em !
(Hoài Vũ) 

Hits: 8

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

“Nữ hoàng làng voi

“Nữ hoàng làng voi” đã vượt qua hàng trăm tay săn ngà, để trở thành con voi đặc biệt nhất thế giới.

Bộ ảnh ghi lại khoảnh khắc cuối đời của con voi được mệnh danh là “Nữ hoàng” của loài voi cùng chiếc “siêu ngà” cực quý hiếm. Đây được xem là những thước ảnh vô cùng quý giá, vì không phải ai muốn chụp là chụp được.

F_MU1 là tên gọi của con voi đã có tuổi đời hơn 60 năm, điều đặc biệt là con voi này còn được mệnh danh là “Nữ hoàng” của loài voi, vì dù đã già nhưng  voi vẫn còn ra dáng của một người chủ rừng xanh, và tạo nên sự thu hút không nhỏ với chiếc ngà quá khổ của mình.

Nữ hoàng voi với chiếc ngà dài chạm đất siêu quý hiếm.

Được biết con voi quý hiếm nàyđã từng đi lang thang khắp vùng đồng bằng Kenya ở Tsavo trong hơn 60 năm. Nữ hoàng voi đã sống một cuộc đời yên bình và được chăm sóc rất tốt. Điều đặc biết khiến con voi trở thành “báu vật” đó chính là chiếc “siêu ngà” dài chạm đất của nó. Nhiều người đã không khỏi tò mò không biết bằng năng lực siêu nhiên gì mà cặp ngà đắt giá kia lại còn trường tồn theo năm tháng mà không bị lũ thợ săn dòm ngó.

Chiếc ”siêu ngà” cực quý hiếm của Nữ hoàng voi.

Bộ ảnh được Nhiếp ảnh gia Will Burrard-Lucas ghi lại vào những năm tháng cuối đời của con voi Nữ hoàng. Vì đã có tuổi nên con voi khổng lồ này được dự đoán khoảng thời gian còn được sống không lâu, vì thế mà bộ ảnh này được nhận xét là vô cùng có ý nghĩa.

Nhờ bộ ảnh quý giá này mà chúng ta biết được có một con voi đã trường tồn gần một thập kỷ với chiếc ngà quý hiếm..

Nhiếp ảnh gia chia sẻ rằng: Mình cảm thấy vô cùng may mắn, khi bắt được trọn khoảnh khắc vào những giây phút cuối đời của voi F_MU1. Anh hào hứng chia sẻ: “Lần đầu tiên khi tôi nhìn thấy con voi, tôi đã rất kinh ngạc vì nó có chiếc ngà to lớn và tuyệt vời nhất mà tôi từng thấy. Nếu tôi không tận mắt nhìn thấy, tôi sẽ không thể tin được rằng có một con voi như thế tồn tại trên đời. Đây chắc chắn là Nữ hoàng của loài voi !”.

Chiếc ngà là biểu tượng tôn vinh con voi, nhưng cũng là hiểm họa khôn lường của chúng.

Nhiếp ảnh gia Will Burrard-Lucas và cuộc hành trình với con voi già quý hiếm.

Hình ảnh của F_MU1 được chiếc BeetleCam chụp lại.

Trong shoot hình độc đáo lần này, nhiều người bày tỏ sự xót xa trước thân hình gầy gò, da nhăn nheo và những bước đi mệt mỏi của con voi già. Dù vậy nhưng người ta vẫn thấy được nét uy nghiêm của  voi Nữ hoàng. Và sau đó không lâu vì sức khỏe ngày một yếu đi nên con voi đã qua đời.

Hình ảnh về chiếc ngà cực dài.

Theo báo cáo của BBC: Voi “siêu ngà” là cực kỳ quý hiếm và độc đáo, không phải lúc nào bạn cũng có thể nhìn thấy một con tương tự, vì vậy F_MU1 cũng thu hút không ít sự rình mò của những kẻ săn trộm. Với chiếc ngà thế kia thì nhiều người cũng có thể tưởng tượng ra số tiền mà bọn trộm có được nếu họ săn thành công. Nhưng thật may mắn là voi Nữ hoàng đã có 60 năm yên ả bên rừng cây bạt ngàn, và trút hơi thở cuối cùng ở môi trường thiên nhiên.

Vì thế, Nhiếp ảnh gia Will cũng bày tỏ rằng mình cực kỳ trân trọng khoảng thời gian này, được chọn là người chụp ảnh Nữ hoàng, ở bên cạnh nó trong suốt thời gian cuối đời là kỷ niệm mà anh sẽ trân trọng mãi mãi.

”Là một Nhiếp ảnh gia động vật hoang dã, cơ hội được chụp F_MU1 là cực kỳ hiếm có. Đây là sinh vật độc nhất vô nhị, F_MU1 có thể là con voi đẹp nhất trong loài. Thời gian tôi được chia sẻ cùng nó là một đặc ân quý giá”, Nhiếp ảnh Will chia sẻ.

Nguồn: Uniland.   ./.

Hits: 7

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

CHÙA XỨ TA , CHÙA XỨ NGƯỜI

Qua những tiết lộ về chùa Ba Vàng, người ta thấy khuôn mặt ghẻ lở của chùa chiền VN ngày nay. Từ đó, nhiều người có cái nhìn tiêu cực về Phật Giáo. Đúng ra, đó không phải là Phật Giáo, cũng không phải là Phật giáo VN. Đó là Phật giáo quốc doanh. Không phải ở đâu người ta cũng ‘’ hành đạo’’ một cách côn đồ, đểu cáng kiểu Thích Thanh Quyết, Thích Trúc Thái Minh.
 
SÂN CHÙA 
 
Hãy thử viếng một ngôi chùa Nhật Bản. Chùa cực kỳ thanh tịnh, khách rơi vào một thế giới bình yên, tự nhiên quên phiền muộn, oán thù. 
Chùa cực kỳ đơn giản, bởi vì Phật Giáo, trước hết là thoát khỏi sân si, cám dỗ, rời bỏ những bận bịu vật chất. 
Điển hình là sân nhà chùa, nhiều khi chỉ trần trụi sỏi, đá vụn ; để cái nhìn, tâm hồn của người tu hành, hay Phật tử viếng thăm, không bị chi phối bởi ngoại vật, dù một bức tượng, một cành hoa. Chỉ có mình với đá, với Phật, với mình. 
Mỗi ngày, một người có tâm Phật tới cào sân đá. Đó là cả một nghệ thuật, phải học suốt đời. Cái gì ở xứ Phù Tang cũng là nghệ thuật. 
Một cử chỉ nhỏ là một biểu tượng. Cào sỏi là một cách thiền. Những luống đá sỏi trên sân chùa là một trạng thái của tâm hồn. Một hoà thượng trụ trì một hôm nhìn sân đá vừa cào, hỏi người cào sân : đệ tử có gì bất an trong lòng ? Người cào sân ứa nước mắt, thú thực có chuyện buồn trong gia đình, để tâm động, để cái bất ổn lộ trên những luống đá sỏi.
Người tu hành không có người hầu hạ, phải thức dậy từ 3, 4 giờ sáng để lau chùi, quét dọn và kinh kệ. 
Trước khi đọc kinh phải học tập để hiểu ý nghĩa, không phải chỉ ê a cho có. Đọc kinh mỗi ngày để những lời kinh thấm vào đầu óc mình, thể hiện trong cách xử thế, không phải để cho Phật vui lòng. Cũng không phải cầu xin gì, ngoài việc qua Phật  tìm cái thanh tịnh cho tâm hồn. Không có đồng chí thầy nào bám khách như đỉa, đòi tiền như đòi nợ, để…có phương tiện ” hành đạo ”

CƠM CHÙA
 
Bữa ăn thanh đạm, không có cảnh các bà, các cô chạy lên, chạy xuống, rót rượu, quạt mát cho các thầy quốc doanh ngồi phưỡn bụng nhậu nhẹt, đưa cay với bia, với Martell đắt tiền. Bữa ăn yên tĩnh, nghe tiếng ruồi bay, bởi vì khi ăn phải suy ngẫm về ý nghĩa của sự dinh dưỡng, về thiên nhiên đã hiến cây quả, cơm gạo. Bởi vì con nhà Phật làm gì phải đặt trong tâm vào chuyện đó, rửa bát, chẻ rau tìm thấy cái vui, cái hạnh phúc trong sự chẻ rau, rửa bát.
Trong nhiều chùa, nhà tu khi ăn để bên cạnh 9 hạt cơm. Một chú tiểu đi thu những hạt cơm đó, đem ra vườn cho chim chóc. Khi ăn, khi hưởng thụ, phải nghĩ tới chúng sinh, vạn vật. Người tu hành không sống một mình, không sống cho mình. 
 
NGHỆ THUẬT KIẾN TRÚC
 
Chùa chiền Nhật Bản, đôi khi cao 3 hay 5 tầng, bao giờ cũng hoà hợp với thiên nhiên, với cảnh vật chung quanh. Mỗi ngọn cây, mỗi khóm trúc, mỗi dòng suối đều có ý nghĩa, là biểu tượng cho một triết lý sống.
Một vị thầy chùa có thể giải thích cho bạn tại sao cây trồng ở chỗ này, không ở chỗ khác, những con cá đủ mầu lượn dưới suối không chỉ là vật trang trí.
Người ta không vạt cả một ngọn núi, san bằng ngọn đồi để làm những ngôi chùa to tổ bố, bê tông cốt sắt, trang trí xanh, đỏ, tím vàng. Bôi bẩn, xé rách những bức tranh tuyệt vời mà thiên nhiên đã tặng cho nước Việt. Và, theo thông lệ, hãnh diện một cách ngu xuẩn đã xây được ngôi chùa lớn nhất Đông Nam Á ( nhưng lờ đi không giải thích lấy bạc tỷ ở đâu xây chùa ? )
Người ta biết tôn trọng môi sinh trước khi từ ngữ đó ra đời.
Ngoài khía cạnh mỹ thuật, không xa với nghệ thuật, mỗi ngôi chùa Nhật Bản là một kỳ công kiến trúc. 
Ngày nay người ta hiểu tại sao một ngôi chùa 5 tầng đứng vững hàng ngàn năm, ở một xứ động đất như cơm bữa.
Chùa Nhật, trừ ngoại lệ, cất 100% bằng gỗ, vật liệu thiết kế mềm nhất, tự uốn mình khi đất rung động. 
Chùa không có một cây đinh, tất cả đều là gỗ lắp với nhau, khi bị lay động, những then gỗ dựa nhau, cản sức chuyển động. Mỗi tầng độc lập với nhau, không gắn liền một khối ; khi gió bão những nơi bị lạy động không kéo cả toà nhà đổ theo. Những tầng trên nhỏ hơn tầng dưới, khi đụng đất, toà nhà lắc lư, người Nhật gọi là điệu múa của rắn, để tạo quân bình. Nếu tầng dưới nghiêng về bên phải, tầng trên nghiêng bên trái. 
Tất cả những thành phần di động, uyển chuyển đó dựng chung quanh một cột trụ trung tâm vững chắc, để dù lay chuyển tới đâu, toàn bộ kiến trúc cũng có chỗ dựa, để đứng vững ngàn thu.
Trong cái kỹ thuật kiến trúc thần tình đó có cả cái triết lý nhu đạo. Lấy cái mềm trị cái cứng. Lấy cái yếu trị cái mạnh. Đó là nghệ thuật đương đầu với bão táp của cây sậy.
Những nguyên tắc ngàn xưa đó của chùa chiền Nhật Bản ngày nay được học hỏi, nghiên cứu để xây cất những thành phố với cao ốc đồ sộ nhưng an toàn, ở những thành phố bị đông đất thường xuyên ở Nhật . 
Hy vọng không có người Nhật nào mò tới thăm viếng những sào huyệt, gọi là chùa, người Cộng Sản dựng lên để kinh doanh. Và thâm độc hơn nữa, để thực hiện chính sách ngu dân, đưa dân trở lại thời đại đồ đá với thần núi, thần đá
Qua ngưỡng cửa một ngôi chùa Nhật, người ta rũ bụi trần để bước vào thế giới thanh tịnh của Phật.Qua cửa BOT của chùa Việt, người ta bước vào thế giới ma quái của vong hồn ngất nghểu, ra rả vòi tiền như nặc nô đòi nợ.
Đó không phải là Phật giáo. Đó không phải là Phật Giáo VN. Hãy dùng chữ cho chỉnh. Đừng gọi đó là Giáo Hội Phật Giáo VN, hãy gọi Giáo Hội Phật Giáo Quốc Doanh. Khổng Tử : ” Danh có chính, ngôn mới thuận ”.  Albert Camus: dùng chữ không chỉnh là mang thêm cái hỗn loạn vào cái hỗn loạn đã hiện diện
 
Paris 28/03/2018
 
Từ Thức

Hits: 14

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

KHUÔN MẶT VĂN NGHỆ MỚI