Thơ Pleime

 

“Mày nghĩ, tụi mình như cánh gió

Ai đi nhốt gió được bao giờ?…”

Thiếu úy Nhảy Dù Lê Anh Thái tử trận khi tái chiếm cổ thành Quảng Trị 1972. Khi được đơn vị giao hoàn xác con, người cha là Lê Anh Tuyến đã tìm thấy một lá thư viết gởi bạn chưa kịp gởi trong những di vật còn lại của con. Ông phổ lá thư đó thành bài thơ sau đây tựa đề là THƠ PLEIME vì thiếu úy Lê Anh Thái đã viết từ khi còn ở Pleime cho đến khi chuyển quân đến Quảng Trị vẫn chưa kịp gởi.
Thiếu úy đã đền nợ nước khi mới tròn 24 tuổi, và có một đứa con mới chào đời 2 tháng đã mồ côi cha.

Thơ Pleime

Tao được thơ mày cả tháng nay
Hành quân liên tiếp suốt đêm ngày
Lưng không rời giáp, tay rời súng
Liên lạc thì không có máy bay

Tao vẫn luôn luôn nhớ tụi mày
Nhớ Sài Gòn đẹp nắng vàng hây
Nhớ đường Lê Lợi ngập hoa nắng
Nhớ ngõ Tam Ða tà áo bay

Pleime suốt tháng mưa dầm dề
Mày ơi, thèm quá khói cà phê
Thèm tô phở tái thơm chanh ớt
Thèm rót bọt đầy một cốc bia

Xi nê mày vẫn xem phim chưởng?
Băng nhựa còn thu nhạc Khánh Ly?
Những chiều thứ bảy còn đi nhót?
Hay lén ông già nhậu whisky?

Năm nay mày có lên đại học?
Hay thôi, xếp sách nhập quân trường?
Mày tính vào Dù hay Lục Chiến?
Tao chờ mày nhé, ải biên cương

Hôm qua thằng Tiến dẫn quân ngang
Giữa rừng gặp bạn mừng hơn vàng
Ôm nhau, hai đứa cười ha hả
Râu tóc bù xù như cái bang

Mày nghĩ, đã lâu không được tắm
Hành quân liên tiếp giữa rừng già
Ăn thì gạo sấy nhai qua bữa
Tối ngủ nằm sương lạnh cắt da

Hôm qua địch pháo giữa ban ngày
Tao bị thương xoàng ở bả vai
Mảnh đạn còn ghim trong thớ thịt
(Mày đừng có nói mẹ tao hay)

Mẹ tao không biết giờ ra sao?
Còn khóc đêm trường để nhớ tao?
Còn giận tao là thằng bất hiếu
Xem tình cha mẹ như chiêm bao

Mẹ tao chỉ muốn tao quanh quẩn
Lính kiểng châu thành, lính phất phơ
Mày nghĩ, tụi mình như cánh gió
Ai đi nhốt gió được bao giờ?

Những đêm biên cảnh sống xa nhà
Cũng thấy đôi lần nhớ xót xa
Cũng có đôi lần tao muốn khóc
Muốn về thăm mẹ… thế nhưng mà.
..
Thôi nhé, thư sau tao viết tiếp
Trực thăng đã đáp trong vòng đai
Tản thương lính đã đưa lên đủ
Tao viết thơ này vội gởi ngay
./.
T/g Anh Tuyến
Hình: Thiếu Úy Lê Anh TháI, đơn vị Pháo Binh -Dù

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 1

Hòn đá bên cây tùng

coi-tung

Cội tùng cheo leo bên vực thẳm trong vườn quốc gia Zion, bang Utah, Hoa Kỳ 

Sinh ra lớn lên tại khu ghetto nghèo đầy tội phạm thường thấy tại các thành phố lớn, John không có cha, mẹ nghiện ngập suốt ngày. Bao nhiêu tiền chính phủ trợ cấphàng tháng cho gia đình nghèo, mẹ anh dùng mua rượu, thuốc.
John nhiễm theo tính xấu môi trường chung quanh, tuy chưa dính vào ma túy, nhưng thỉnh thoảng trốn học, cạy cửa xe, đột nhập nhà ăn trộm để có tiền mua những món đồ mình thích. John cũng từng bị cảnh sát bắt một lần nhưng dưới tuổi trưởng thànhnên chưa phải ngồi tù..

Do mẹ anh không còn tiền mua thực phẩm, John ăn sáng ăn trưa tại trường học được Bộ Xã hội tài trợ cho học    sinh nghèo. Chiều tối John cuốc bộ đến nhà ăn từ thiện dưới phố dành cho người khốn khó. Đến đây ăn đã nhiều năm nhưng John không quen ai trong nhóm thiện nguyện, bởi mỗi ngày có những nhóm khác nhau tham gia phục vụ.
Người duy nhất John nhớ đến là ông già tuổi ngoài 70 thường làm vào chiều thứ Bảy. Mỗi lần gặp, ông cười tươi, chào mọi người đến ăn rất chân tình. Ông khéo léo múc các món thức ăn vào khay, tươm tất gọn gàng. Khi đưa khay thức ăn, ông bao giờ cũng niềm nở, chúc người ăn ngon miệng như thể đang phục vụ cho vị khách cao quý tại nhà hàng sang trọng nào. Mỗi lần gặp ông, John cảm thấy an lạc, nhẹ nhàng. Thỉnh thoảng khi vắng người, thấy John ngồi ăn lẻ loi một mình, ông pha ly nước cam đem đến.
John thường không giấu ông điều gì, ngay cả chuyện đánh nhau ở trường hay cạy xe ăn cắp vặt bị cảnh sát bắt. Ông ngồi nghe chăm chú gật gù, cám ơn người thiếu niên to lớn tuổi teen đã chia sẻ. Sau mỗi lần trò chuyện, ông luôn cười rất tươi khuyên John:
-­ Làm cậu bé tốt tính đi! Đừng làm chuyện dính vào phiền phức nữa, khi đến tuổi trưởng thành sẽ không tốt cho cháu.
John bản tính ương ngạnh, máu giang hồ ảnh hưởng từ khu ghetto, cười lanh lảnh, chỉ vào bắp tay cuồn cuộn, tự hào:
-­ Cháu mạnh, chắc như đá tảng. Không ai làm gì được cháu đâu!
Không giống như những người khác đến dùng cơm một thời gian rồi ra đi, John đến đây hàng ngày, năm này qua năm kia nên tất cả các nhóm thiện nguyện đều biết đến cậu tuổi teen này. John trở nên thân thiết gắn bó với ông già, gọi ông thân mật hí hỏm bằng cái tên tự đặt: Ông già Cool (cool: vui vẻđiềm tĩnh).
Bẵng đi một thời gian dài John đột nhiên biến mất không đến dùng cơm. Mọi người thắc mắc muốn tìm hiểu nhưng không biết địa chỉ. Mấy tháng sau, viên cảnh sát đến tìm ông Cool tại nhà ăn, trao bức thư:
“Ông Cool ơi, cháu đã 20 tuổi rồi, đang ngồi tù vì tội trộm cướp.. Mẹ cháu mất hơn nửa năm nay. Tháng tới cháu sẽ được thả nhưng không biết phải đi đâu, làm gì để sống. Với hồ sơ tội phạm nếu không người bảo lãnh sẽ không ai muớn cháu, dù có tiền thuê nhà không ai sẽ cho cháu thuê. Cháu không muốn sống trở lại với giới giang hồ để tiếp tục con đường cũ.. Cháu muốn làm người tốt, ông ơi!”.
*
Buổi chiều bước chân ra khỏi nhà tù, nét mặt John mệt mỏi, hoang mang cực độ sau một đêm trằn trọcCảm giác được tự do không đủ làm anh vui khi đối diện tương lai vô vọng phũ phàng.. John thất thểu bước đến trạm đăng ký xe miễn phí dành cho tù nhân mãn hạn, dù không biết phải đi đâu. Hình như có ai đang vẫy tay nơi xa xa. Nụ cười tươi mát ấy, khuôn vóc điềm tĩnh ấy, không thể nào ai khác, John mừng rỡ kêu to, anh chạy ào đến ôm choàng, siết chặt:
-­ Ông Cool!
Ông xoa nhẹ, vỗ về tấm lưng chắc thịt của người thanh niên mới lớn, ông cho biết các nhóm thiện nguyện tại nhà ăn đã quyên góp mướn căn phòng gần đó giúp anh có nơi cư trú trong 6 tháng. Ông sẽ chở John về nhà ở tạm đêm nay rồi ngày mai đi nhận phòng. John bàng hoàng như không tin vào chính tai mình. Mới vài phút đây thôi anh thấy cô đơn lạc lõng tận cùng. Thế giới như không có anh, loài người như không biết đến sự hiện hữu của anh. Cảm giác được yêu thương, được chấp nhận làm John xúc động mạnh. Mắt anh hoen ướt đầu tiên trong đời.
Ông Cool sống một mình trong căn nhà nhỏ chỉ có một phòng ngủ nhưng có phòng khách lót sàn gỗ khá rộng thoáng. Nơi đây ngoài mấy kệ sách, vài tấm gối ngồi trên sàn của Nhật (tọa cụ), có chiếc bàn thô sơ chưng bức tượng đồng ngồi mỉm cười thật đẹp mà John không biết là ai và có ý nghĩa gì. 
Ông Cool làm sẵn món mì Ý đãi John trong buổi cơm chiều. John kể cho ông nghe nhiều khía cạnh khốc liệt đời sống trong tù. Ông chăm chú lắng nghe, gật gù. Dùng bữa xong, ông khuyên John đi tắm để ông lót nệm ngoài phòng khách cho John ngủ tối nay. Khi tắm xong, John bước rakhông gian thanh tịnh lạ lùng. Anh chợt giật mình khi thấy ông Cool phong thái rất an nhiên, ngồi thẳng lưng lặng im giữa căn phòng, miệng mỉm cười cùng bức tượng trên bàn.
Đột nhiên ông nói khẽ:
-­ Cháu ngồi xuống đây bên cạnh ta, trên tấm gối này, chúng ta cùng trò chuyện.
John nghe lời, ngồi xuống như dáng ông ngồi, nhìn vào bức tượng đang mỉm cườiKhông gian lắng đọng, anh nghe được cả hơi thở chính mình.
Ông Cool hỏi John:
– Cháu kể về đời sống trong tù, thế cháu có dự tính gì sau khi ra tù không?
-­ Cháu không biết bắt đầu ra sao ông ạ, mọi chuyện đối với cháu như ngõ cụt. Cháu may mắn được ban thiện nguyện giúp 6 tháng tiền trọ, nhưng sau 6 tháng cháu cũng không biết phải làm gì.
Vẫn nhìn bức tượng mỉm cười, dáng an nhiên bất động, ông lên tiếng:
– Thật ra cháu đã biết bắt đầu rồi đấy chứ. Cách đây 1 tháng, cháu biết bắt đầu bằng nhận thức rằng mình phải làm người tốt. Chính điều ấy đã gieo mầm cho những điều tốt đẹp hôm nay. Nếu cháu tiếp tục con đường làm người tốt thì điều tốt đẹp sẽ tiếp tục đến với cháu.
-­ Nhưng cháu tiếp tục như thế nào hở ông? Cháu sẽ cố gắng xin việc làm, nhưng cháu không có kinh nghiệm gì. Ai sẽ mướn một người từng ở tù như cháu?
Nhẹ nhàng, ông Cool khuyên:
-­ Cháu hãy cố gắng kiếm việc làm hàng ngày. Ai cũng muốn thuê người tốt.. Vậy cháu nên làm gì để mọi người có cơ hội biết cháu là người tốt?
Suy nghĩ một lúc lâu, John lên tiếng, giọng vẫn còn rổn rảng, khô cứng của giới giang hồ:
– Mỗi ngày ăn ở nhà ăn thiện nguyện, cháu sẽ giúp dọn dẹp, rửa chén hoặc bất cứ việc gì cần làm.
Ông Cool đôi mắt sáng biểu lộ niềm vui:
– Thật tuyệt vời! Cháu thấy không? Cháu biết mình phải bắt đầu như thế nào mà.
Chỉ vào bức tượng trên bàn, ông nói tiếp:
– Làm người tốt bao gồm làm người chung quanh cảm thấy an vui. Mỗi ngày cháu ráng bỏ ra 10 phút, ngồi một mình, thở nhẹ nhàng, tập cười như bức tượng kia cười. Gặp ai cháu cũng cười nhẹ nhàng như bức tượng nhé. Làm được như thế, nhiều điều mầu nhiệm sẽ đến. Cháu sẽ thấy đời sống đáng yêu, âu lo cũng bớt đi rất nhiều. Mấy mươi năm nay mỗi ngày ông đều ngồi tập cười như thế.
John trầm trồ:
– Ồ, thì ra vì thế mà ông lúc nào cũng cười rất tươi mát với mọi người. Ai cũng thân thiện quý mến ông.. Làm thế nào cháu cũng có một tượng như thế? Tượng là Buddha (Phật) phải không ông? Phật là vị thánh như thế nào?
– Ông sẽ cho cháu một tượng như thế. Phật là người có thể tự tại mỉm cười trước mọi hoàn cảnh. Cháu có thể nghĩ đơn giản rằng: Phật là người lúc nào cũng cool. Sau này cháu muốn tìm hiểu thêm, ông sẽ nói thêm.
*
Ngày đầu tiên John trở lại dùng cơm tại nhà ăn, mọi người vui vẻ đón chào. Khi anh ngỏ lời muốn giúp những việc lặt vặt tại đây, các nhân viên từ thiệnđều đồng ý nhưng có chút ưu tư trong lòng: không biết tính khí giang hồ trước đây của anh có làm công việc khó khăn nặng nề thêm? Thế nhưng chỉ sau vài ngày, mọi người thì thầm bàn tán “thằng John rổn rảng ngang ngược ngày trước sao giờ dễ thương quá đỗi!”.
John không hề câu nệ bất cứ việc gì, từ lau chùi dọn dẹp cho đến nấu nướng. Anh tâm niệm lời ông Cool dạy, lúc nào cũng niềm nở cười tươi. Gặp những người già, anh tận tình đem đồ ăn thức uống đến tận bàn và thỉnh thoảng hỏi han cần thêm chi. Chỉ một tháng, hơn trăm nhân viên tình nguyệncủa các tổ chức phục vụ tại đây đều quý mến John. Sau hai tháng, biết John hằng ngày nỗ lực xin việc làm, ông chủ chuỗi nhà hàng sang trọng thỉnh thoảng đến đây làm thiện nguyện đã ngỏ lời mướn anh.
Ông ta nói với John:
-­ Anh làm việc không lương mà vẫn vui tươi tận tình như thế thì tôi biết khi có lương anh sẽ làm tốt hơn thế nữa.
John như không tin vào tai mình, vui mừng cực độ khi lần đầu tiên trong đời được mướn đi làm.
Anh đến vội nhà ông Cool báo tin. Gặp ông, anh dang hai tay lên trời sung sướng hét to:
-­ Ông ơi! Thật nhiệm mầu, cháu có được việc làm rồi! Cháu thật không ngờ những điều ông dạy đơn giản như thế lại thành sự thật. Lãnh lương đầu tiên, cháu sẽ đãi tiệc ông.
Ông Cool hân hoan, giọng điềm đạm từ tốn:
– Ông thật vui cho cháu, nhưng phải nhớ nhé, mỗi ngày cháu tiếp tục cố gắng bỏ ra ít phút tập thở và cười. Nếu mình bỏ lơ đi một ngày thì sẽ từ từ thành hai ngày và rồi đánh mất chính mình tự lúc nào. Điều mầu nhiệm cũng sẽ biến mất. Thực hành trong mỗi ngày nhắc nhở ta sống trong ý thức, nhắc nhở ta sống trong chánh niệm.
huyenlam1.jpg
Khung cảnh giờ ăn tại nhà thiện nguyện (ảnh minh họa) – Ảnh: H.L
John hỏi:
– Chiều Chủ nhật hàng tuần, ông cho cháu đến nhà ngồi chung với ông nhé, để dạy cháu thêm?
Ông Cool nhìn John trìu mến, vỗ nhẹ vào vai anh:
-­ Được chứ, ông rất vui khi cháu đến!
Cuộc sống John kể từ đó thuận buồm xuôi gió, anh được tài trợ đi học thêm, thăng tiến chức vụ theo năm tháng, từ người hầu bàn, thành ca trưởng, trợ lý. Mười năm sau anh được thuyên chuyển qua tiểu bang khác làm quản lý nhà hàng. Tuy xa ông Cool nhưng anh vẫn liên lạc mỗi tuần và hàng ngày thực hành lời ông dạy.
Một hôm, khi gọi thăm như thường lệ, anh rất ngạc nhiên khi nghe giọng nói đầu dây khác lạ. Qua vài câu xã giao thăm hỏi, giọng người lạ báo tin:
-­ Tôi là cháu Thiền sư Sota từ tiểu bang khác về, cách đây vài hôm bệnh viện báo tin ông đã qua đời anh ạ. Ông ra đi khuôn mặt vẫn cười rất an lạc. Ông có để lại di chúc, trong đó có nhờ anh tí việc.
***
Một ngày mùa xuân, người đàn ông tên John tuổi ngoài 30, theo lời dặn trong di chúc để lại của ông lão dạy thiền nơi miền Tây­ bắc Hoa Kỳ, lái xe hơn 2 ngàn cây số xuôi Nam tìm đến Vườn quốc gia Zion, bang Utah, Hoa Kỳ. Đoạn đường dài như bất tận ấy, một mình lái xe, John thả hồn trong cảm xúcnhớ thương ông lão vô biên… 
Sau một đêm nghỉ ngơi tại nhà trọ trong Vườn quốc gia, sáng sớm anh hỏi người quản lý giúp nhận định địa điểm tên một đỉnh núi trong hơn mấy chục đỉnh tại đây, John lần theo đường mòn đi bộ lên đỉnh núi cao. Con đường trắc trở, khi đi, khi trèo qua những khối đá, phải mất 4 giờ John mới tới nơi. Anh loay hoay ngang dọc trên đỉnh một lúc lâu rồi thốt lên mừng rỡ:
-­ Ô, đây rồi! Ôi, đẹp quá!
Một cây tùng xanh tươi mọc ngay trên bờ đông của đỉnh mà một phần thân trườn ra bên ngoài vực sâu thăm thẳm cả ngàn mét. Gió ở đây khá mạnh, rít từng cơn làm John cảm tưởng có thể hất văng anh xuống vực bất cứ lúc nào.
John mở ba-­lô lấy hộp đựng tro, anh quỳ xuống, cẩn thận tỉ mỉ, rót từng giọt tro qua những khe đá nơi rễ cây tùng mọc. Xong việc anh ngồi đối diện cây tùng, hồi hộp mở lá thơ ông Cool để lại, không biết ông viết gì trong ấy mà phải đến đây mới được đọc.
John giọng mỗi lúc mỗi nghẹn ngào:
“Thời trai trẻ biết bao lầm lỗi, ta lang thang đến đây. Trong tuyệt vọng chán chường ta có ý định nhảy xuống vách núi kết liễu cuộc đời. Nhưng mi ­- cây tùng ­ bỗng nhiên hiện diện vững vàng ngay trên vách. Ở đây chỉ có đá và gió, thân mi thì có thể rơi xuống vực sâu bất cứ lúc nào, nhưng mi vẫn sống khỏe trên vùng núi khắc nghiệt này, vẫn xanh, vẫn tươi mát chở che soi bóng cho hòn đá thô cứng bên cạnh. Cám ơn mi cứu mạng, giúp ta bài học nhiệm mầu. Xin gởi đám tro tàn góp phần cho mi”..
Nước mắt John tuôn chảy, xúc cảm từng cơn chấn động châu thân. John thấy mình hết sức phước đức được ông Cool bằng xương bằng thịt chỉ dẫntừng bước trong cuộc sống. Còn ông Cool khởi đầu chỉ có cây tùng. Anh thấy mình có nhiệm vụ làm cây tùng tiếp nối cho những hòn đá khác.
Nghẹn ngào, hùng tráng, anh ngâm to bài thơ ông Cool làm cho cây tùng trên đỉnh núi cao, giữa không gian lộng gió:
Núi sừng sững cao
Vực thăm thẳm sâu
Gió cuồng điên bạt!
Sấm gầm động vang!
Hề ta đứng! Mỉm cười cùng năm tháng
Soi bóng đời che chở đá cô liêu.
 
Huyền Lam__._,_._
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 1

Bốn Bài Tâm Kệ

Tâm Kệ 1

Muốn cứu người chết đuối
Phải thật giỏi lặn bơi
Tâm mình còn rắc rối
Nói chi chuyện độ đời

Tâm Kệ 2

Mình mê kéo người mê
Gây đau khổ mọi bề
Mình tu nhắc người tỉnh
Nhân lành, phước tụ về

Tâm Kệ 3

Sáng dậy tập thể dục
Hằng ngày nghe giảng kinh
Tránh xa điều tham ác
Quanh năm hưởng thái bình

Tâm Kệ 4

Sáng vươn vai hít thở
Ngày làm một bài thơ
Người cần, ta giúp đỡ
Niết Bàn chẳng phải mơ

Vũ Tam Thừa
Photo Minh Họa: Mario Đàm

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 83

Đấu giá cuối cùng

Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông. 

Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm của các họa sỹ nổi tiếng.

Người đàn ông này đã góa vợ. Ông chỉ có một người con trai. Ông đã truyền lại cho con mình niềm say mê sưu tầm đó. Ông rất tự hào về con trai của mình khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng như ông.

Một thời gian sau, đất nước bỗng có chiến tranh. Người con trai, cũng như mọi thanh niên khác, lên đường tòng quân. Và sau một thời gian thì câu chuyện xảy ra…

Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều gì đang xảy ra với con mình. Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư này báo với ông rằng con ông đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ông gần như chết đi một nửa người. Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thư đó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người ta báo rằng con ông đã rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên bãi chiến trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quay lại và đưa về từng thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu vực an toàn thì con ông đã trúng đạn và hy sinh.

Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà. Ông không thể hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên cạnh. Ông đang ở trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là một chàng trai tay cầm một bọc lớn.

Chàng trai nói “Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà con bác đã cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không biết đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu. Cháu được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không phải là một họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặngcho bác. Cháu mong bác nhận cho cháu.”

Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn treo trên lò sưởi xuống, ông thay vào đó là bức chân dung người con. Nước mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai “Đây là bức tranh giá trị nhất mà ta có được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này.” Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay. Sau vài năm, người cha bị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất xa. Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm nghệ thuật mà người cha đã sưu tầm được qua thời gian.

Cuối cùng thì buổi bán đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác phẩm nổi tiếng. Toà nhà bán đấu giá đầy người.

Người điều khiển đứng lên và nói “Tôi xin cám ơn mọi người đã đến đông đủ như vậy. Bức tranh đầu tiên sẽ là bức chân dung này…”

Có người la lên “Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự?”

– Người điều khiển nói “Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bức này trước!”

– Người điều khiển bắt đầu “Ai sẽ mua với giá $100?”

– Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp “Ai sẽ mua với giá $50?”

– Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại hỏi “Có ai mua với giá $40?”

Cũng không ai muốn mua. Người điều khiển lại hỏi “Không ai muốn trả giá cho bức tranh này sao?” Một người đàn ông già đứng lên “Anh có thể bán với giá $10 được không? Anh thấy đấy, $10 là tất cả những gì tôi có. Tôi là hàng xóm của ông cụ và tôi biết thằng bé đó. Tôi đã thấy thằng bé lớn lên và tôi thật sự yêu quý nó. Tôi rất muốn có bức tranh đó. Vậy anh có đồng ý không?”

Người điều khiển nói “$10 lần thứ nhất, lần thứ nhì, bán!”

Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người nói với nhau “Chúng ta có thể bắt đầu thật sự được rồi!” Người điều khiển nói “Xin cảm ơn mọi người đã đến. Thật là vinh hạnh khi có mặt những vị khách quý ở đây. Bữa nay chúng ta sẽ dừng tại đây!”

Đám đông nổi giận “Anh nói là hết đấu giá? Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ các tác phẩm nổi tiếng kia mà?” Người điều khiển nói “Tôi xin lỗi nhưng buổi bán đấu giá đã chấm dứt. Mọi người hãy xem chúc thư của ông cụ đây, NGƯỜI NÀO LẤY BỨC CHÂN DUNG CON TÔI SẼ ĐƯỢC TẤT CẢ CÁC BỨC TRANH CÒN LẠI! Và đó là lời cuối cùng!”

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 4

Cuộc Đời Tựa Chuyến Tàu Về Đích, Kẻ Ở Người Đi Đều Tại Chữ Duyên

Cuộc đời mỗi người đều tựa như một đoàn tàu đang trên hành trình về đích. Trên cuộc hành trình đó luôn có những điểm dừng, có người sẽ tiếp tục đồng hành với ta, có người rời xa ta mãi mãi…
Không ai có thể đi cùng bạn từ đầu đến cuối của cuộc hành trình, kể cả người thân, bạn bè, người yêu. Bạn sẽ chứng kiến rất nhiều người lên lên xuống xuống và nếu như may mắn bạn sẽ gặp được người cùng đi với mình một chặng.
Khi người này đến lúc phải xuống xe… Dù cho không nỡ cũng nên cảm kích và nói lời từ biệt. Bởi vì, đến một trạm khác sẽ có người lên và tiếp tục cuộc hành trình cùng bạn.
1. Cà phê đắng hay ngọt không phải ở cách pha chế, mà là ở việc bỏ đường hay không
Một cơn đau không phải phụ thuộc vào bạn quên như thế nào. Mà là ở việc bạn có can đảm để bắt đầu lại hay không?
2. Người đồng thời truy đuổi hai con thỏ, sẽ không thể bắt được con nào
Đừng thèm muốn những thứ không có.
Đừng tính toán những thứ không biết.
Đừng mong đợi những thứ không thể.
Hãy làm công việc mà bạn am hiểu nhất!
3. Mỗi người đều là một quả táo mà Thượng đế đã cắn một miếng, đều là có chỗ thiếu hụt
Có người có chỗ thiếu hụt khá lớn, là vì Thượng đế đặc biệt yêu thích “hương thơm” của họ!
4. Lúc yêu cuồng nhiệt, đôi tình nhân thường thốt lên rằng kiếp trước mình tích được nhiều đức
Khi đã kết hôn các cặp vợ chồng lại than rằng kiếp trước mình đã tạo nghiệp gì?
5. Cùng là một chai nước, ở ngoài cửa hàng có giá 5.000
Nhưng cũng chai nước ấy ở trong khách sạn có giá 20.000.
Đôi khi, giá cả của một người, một vật được quyết định bởi vị trí, nhưng giá trị thì vẫn là như vậy.  
6. Tình cảm giữa hai người giống như đan chiếc áo len
Lúc đan phải cẩn thận từng mũi từng đường, trong thời gian dài. Nhưng khi dỡ bỏ chỉ cần nhẹ nhàng kéo một đường.
7. Hôn nhân không phải là 1+1 = 2, mà là 0,5 +0,5 = 1
Tức là hai người bỏ đi một nửa cá tính và khuyết điểm của mình, sau đó gộp lại với nhau thành một thứ trọn vẹn.
8. Đề thi của cả đời gồm có 4 nội dung: Học tập, sự nghiệp, hôn nhân và gia đình
Muốn đạt được điểm cao bạn có thể cố gắng ở cả 4 nội dung mà không cần phải tập trung thời gian và tinh lực vào một nội dung duy nhất.
9. Cuộc đời nói dài thì rất dài, mà nói ngắn cũng rất ngắn
Hãy quý trọng tất cả những người ở xung quanh mình!
10. Cảm ơn trời đất, cảm ơn cha mẹ, cảm ơn anh chị em!
Hãy quý trọng tất cả những người thân bên mình, bởi vì đời này gặp mặt đời sau có thể vĩnh viễn không gặp lại…!
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 6

Người vợ mù

Trong một chương trình radio mang tên “Nẻo về của trái tim”, một cô gái mù đã gửi cho những người làm chương trình câu chuyện của mình. 

Mong muốn của cô là được chia sẻ niềm hạnh phúc mà mình đang có và gửi lời cảm ơn chân thành nhất tới một người.
—-
Tôi là một kiến trúc sư vui vẻ, hoạt bát. Cách đây một năm, tôi là người vợ hạnh phúc nhất. Khi thức dậy cùng người mình yêu vào mỗi sáng, chúng tôi thường cùng nhau thưởng thức một tách trà trong không gian yên tĩnh đầu ngày. Chúng tôi xây dựng cho mình một thói quen: sẽ luôn cố gắng chia sẻ với nhau những suy tư và cảm nhận chân thật nhất của mỗi người để gìn giữ hạnh phúc.

Cuộc sống của chúng tôi êm đềm trôi qua cho tới một ngày. Trên đường từ bến xe buýt vào tới công ty, tôi thấy mọi thứ như nhòa đi trước mắt, chỉ còn lại những tiếng còi xe inh ỏi. Rồi tôi lập tức được đưa vào bệnh viện. Ngày hôm đó, tôi vẫn còn nhớ rất rõ ràng cảm giác khi nghe câu kết luận của bác sĩ: 

“Đây là một căn bệnh thoái hóa nên chúng tôi cũng không thể giúp được gì”. 

Bác sĩ còn giải thích rất nhiều điều nữa, nhưng trong đầu tôi chỉ còn đọng lại duy nhất câu nói: “Cô sẽ sớm bị mù”.

Tôi không biết các bạn sẽ cảm thấy ra sao khi đối diện với sự thật này. Còn tôi, tôi đã đầu hàng một cách hèn nhát. Tôi khóc, tôi cáu bẳn thậm chí nhiều lần gắt gỏng, đặc biệt khi chỉ có tôi và anh, trong căn nhà hạnh phúc của chúng tôi. Tôi đã rất sợ, sợ bị rơi vào bóng tối, sợ phải làm một người mù và sợ nhất rằng tình yêu của anh dành cho tôi cũng sẽ không còn. Tôi không còn dùng trà vào mỗi buổi sáng với chồng nữa. Bởi tôi muốn tất cả phải chịu trách nhiệm về căn bệnh của mình, đặc biệt là chồng tôi. Trước sự thay đổi chóng mặt của vợ, chồng tôi không nói gì, anh chỉ lẳng lặng quan sát và chịu đựng những cơn nóng giận vô cớ. Hơn thế anh giúp tôi làm mọi công việc nhà bất chấp sự phản đổi đầy ngang bướng của tôi. 

Thời gian đó, ông chủ vẫn sắp xếp cho tôi một công việc nhỏ trong văn phòng. Nhờ đó, tôi có thể được ra ngoài vào mỗi sáng. Được đi làm đã trở thành niềm hạnh phúc nhất của tôi khi ấy. Công việc cho tôi cảm giác tôi không phải là người thừa, tôi được chứng minh sự mạnh mẽ của mình và thỏa mãn cái tôi đang bị tổn thương ghê gớm. Tôi quyết định vẫn đi xe buýt tới công ty như tôi luôn làm trước đây. Tôi biết mình đã rất quen với con đường và tôi cũng đã dần thành thục việc sử dụng cây gậy cho người mù.  

Chồng tôi đề nghị, hãy để anh đưa tôi đi làm mỗi sáng và trở về đón tôi mỗi buổi chiều. Nhưng tôi từ chối, tôi không muốn anh phải vất vả như vậy, bởi nơi chúng tôi làm việc cách nhau rất xa. Chồng tôi không phản đối, anh chỉ nói: “Hãy cẩn thận khi qua đường nhé, ngã ba đó khiến anh lo lắng hơn cả”. Tôi giữ im lặng trước lời dặn dò của anh.

Mọi chuyện sau đó diễn ra suôn sẻ ngoài mong đợi của tôi. Có lẽ sự lo lắng của tôi và chồng đều là thái quá. Khi dừng đèn đỏ ở ngã ba đầu tiên, tôi nhớ lại lời của chồng và bắt đầu cảm thấy sợ. Ngay lúc ấy có một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên:

“Cô ơi, cô có thể dẫn cháu qua đường không?” 

Tôi quá đỗi ngạc nhiên với câu hỏi của cậu bé, hình như cậu bé không biết tôi bị mù. 

“Cháu à, cô xin lỗi, nhưng cô sẽ không bảo đảm an toàn được cho cháu vì cô không nhìn thấy…” Tôi chưa kịp nói hết câu thì cậu bé chen vào:

“Cháu biết cô bị mù, cháu xin lỗi ý cháu là cô không nhìn thấy, nhưng không sao. Cô là người cao lớn, những người lái xe sẽ nhìn thấy cô, họ sẽ tránh chúng ta. Còn cháu sẽ dắt cô qua đường, cháu sẽ làm đôi mắt cho cô ở ngã ba này nhé.”

Trước lời nói ngây thơ của cậu bé, tôi thấy mũi mình cay cay. Chuyển gậy dò đường sang tay phải, tôi chìa bàn tay còn lại để nắm lấy bàn tay nhỏ bé đó. Cậu bé nắm tay tôi thật chặt. Cái siết tay của cậu khiến tôi có thêm rất nhiều tự tin. 

Hóa ra tôi vẫn còn có ích, vẫn có thể giúp đỡ một ai đó chứ không hoàn toàn là “đồ vô dụng” như tôi luôn nghĩ về mình sau khi không còn nhìn thấy. Bên trong tôi bất giác thấy lại được niềm vui.

Cậu bé quả là một người dẫn đường tài tình, chúng tôi đã qua đường an toàn và dường như không làm một người lái xe nào nổi giận. Khi chia tay ở ngã ba, cậu bé nói:

“Cháu hy vọng mai cô sẽ lại ở đây nữa, vì sáng nào cháu cũng phải đi qua ngã ba này để đến trường. Cảm ơn cô nhiều nhé. Giờ cháu đi học đây.”

Cậu bé chào tôi và chạy đi nhanh như một cơn gió. Trước khi đi, cậu bé quay lại, nói thật to: 
“Hẹn cô ngày mai nhé, cháu sẽ chờ cô đấy”. Cậu bé khiến nụ cười trở về trên môi tôi, đôi má tôi cũng ửng hồng. 

Một cảm giác ấm áp khiến những căng thẳng bao ngày qua tan mất. Có lẽ ai đó nhìn thấy tôi lúc ấy sẽ phải thắc mắc: Cô gái mù ấy sao lại cười rạng rỡ thế?

Không để tôi thất vọng, ngày hôm sau và ngày hôm sau nữa, cậu bé vẫn xuất hiện và chúng tôi đã trở thành đôi bạn “chinh phục ngã ba” từ đó. Đôi lúc chúng tôi còn nán lại nói chuyện với nhau. Tôi đã biết cậu bé thiên thần ấy (chí ít là với tôi) tên là Jimmy. Jimmy nhỏ người, mặt nhiều tàn nhang, tóc màu hung và có một cái mũi hơi kì lạ. Đó là dáng vẻ mà cậu bé tả về mình cho tôi nghe.

Nhờ Jimmy bé nhỏ, tôi dần lấy lại niềm vui trong cuộc sống của mình. Tôi cũng đã có thể đối đãi dịu dàng trở lại với chồng, không còn nặng nề với anh nữa. Nhưng cảm giác muốn mở lòng để chia sẻ với chồng vẫn chưa trở về.

Niềm vui của tôi chỉ kéo dài được một tháng. Sáng hôm đó, khi ở ngã ba tôi không thấy Jimmy, cậu bé đến muộn chăng? Tôi chợt hiểu ra rằng hình như những đứa trẻ đã kết thúc năm học và Jimmy sẽ không đến trường ngày hôm nay. Tôi chưa biết làm thế nào để qua đường khi không có người hoa tiêu nhỏ bé, tiếng lanh lảnh quen thuộc vang lên: “Cô James chờ cháu.”

“Cháu đấy à, cô mừng quá, cô cứ nghĩ là cháu sẽ không đến”.

“Cháu không thể để cô một mình qua đường được. Đó là lời hứa danh dự. Nhưng cháu sắp theo bố mẹ về quê với ông bà rồi. Cô biết mà, trường học đã nghỉ hè và hôm nay là ngày cuối cùng cháu ở đây”.

Tôi cảm thấy lo lắng và hơi buồn, nhưng cố trấn tĩnh. Tôi hỏi Jimmy về “lời hứa danh dự” của cậu bé, điều khiến tôi cảm thấy rất tò mò.

“Cháu đã hứa với một người. Nhưng chú ấy không cho cháu nói điều này với cô.” Chúng tôi cùng nhau băng qua đường trong im lặng. Nhưng khi tới nơi, cậu bé níu tay tôi lại, hỏi rằng tôi có thể đi với cậu bé một chút không? Tôi đồng ý và chúng tôi thả bộ cùng nhau trong một công viên gần đó. Hóa ra cậu bé muốn kể cho tôi nghe về lời hứa danh dự của mình.

Ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau, đã có một người đàn ông nhờ cậu bé dắt một phụ nữ xinh đẹp nhưng bị mù qua đường. Người đàn ông ấy giải thích với cậu bé rằng, đó là vợ chú. Cô ấy vừa bị mất đi đôi mắt và chú không thể yên tâm để cô ấy một mình đi qua con phố đông đúc này. Nhưng chú cũng không thể tự tay dắt cô sang đường, vì cô đang đóng cửa tâm hồn mình với chú.

Nước mắt tôi bắt đầu rơi. Cậu bé tiếp tục kể. Cậu bé đã đồng ý giúp người đàn ông lạ mặt đó. “Không chỉ một lần, cháu không biết tại sao nhưng khi nghe chú ấy kể về cô, cháu nhớ đến cách bố cháu nói về mẹ, đầy yêu thương. Vì thế, cháu đã hỏi chú ấy có cần cháu giúp những ngày tiếp theo không. Đôi mắt của chú ấy lúc đấy rạng rỡ như mắt cháu lúc được đi chơi hay ăn kem vậy”.

“Đó là lý do vì sao sáng nào cháu cũng ở đây chờ cô?”

“Vâng, nhưng không chỉ chờ cô, cháu chờ cả chú ấy nữa. Chú ấy ngày nào cũng đi qua đường với chúng ta mà. Chú chỉ lặng lẽ đi cạnh cô, cách cô một đoạn để cô không cảm thấy sự có mặt của chú ấy. Chỉ khi cô cháu mình sang đường an toàn chú ấy mới đi làm”. “Thật vậy sao?” Tôi không còn biết nói gì hơn. “Cháu không định nói chuyện này cho cô nghe. Nhưng ngày mai cháu đi rồi. Cháu sợ cô sẽ thấy hoang mang vì không có cháu. Thêm nữa cháu sợ cô vẫn giận chú”. “Vậy hôm nay chú ấy có đi cùng chúng ta không, Jimmy?” 

Chồng tôi đã đứng đó từ bao giờ. Anh đã lắng nghe câu chuyện của cô cháu tôi. Tôi không biết khuôn mặt anh lúc ấy như thế nào. Chỉ biết có một bàn tay to lớn, ấm áp và rất quen thuộc nắm lấy bàn tay tôi, nhẹ nhàng dắt tôi đi hết quãng đường từ công viên tới văn phòng.

Sau ngày hôm ấy, tôi đồng ý để chồng chở đi làm, và buổi chiều tôi đi xe buýt về, anh đã nhờ được một người bạn trong công ty đưa tôi ra bến xe. Tôi còn được biết, công việc mà ông chủ sắp xếp cho tôi chính là nhờ anh đã tới gặp và thuyết phục ông.

Đó là câu chuyện tình yêu mà tôi muốn chia sẻ với các bạn. Những ngày tháng vừa qua đã khiến tôi nhận ra rằng: Trong cuộc sống nhiều đau khổ này, tình yêu thực sự hiện hữu, và nó mang một sức mạnh chữa lành thật to lớn. Khi nghĩ về sự nhẫn nại của anh suốt thời gian cùng tôi và Jimmy sang đường, khi cảm nhận được rằng trái tim chan chứa thiện niệm của anh luôn nghĩ cho cảm giác của tôi, nghĩ đến việc làm thế nào để tôi an toàn và hạnh phúc nhất, tôi mới hiểu ra thế nào là thực sự yêu một ai đó.

Chia sẻ câu chuyện này cũng là cách tôi muốn anh biết: Từ tận đáy lòng, tôi biết ơn tình thương và những điều anh đã dành cho tôi. Và hơn thế, anh và Jimmy bé nhỏ đã cho tôi hiểu và học được rằng yêu thương một người là dành cho người đó sự bao dung, nhẫn nại và những điều thiện lành nhất mỗi ngày.  

ST 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 11

Tuổi Heo Có Phước

Tuổi HEO có PHƯỚC?
Hoàng Thanh

Cứ mỗi độ Xuân về Tết đến, có lẽ điều đầu tiên ai cũng muốn biết, đó là “Năm mới sẽ là con (giáp) gì?” Các bà, các cô nào dự định có em bé thì thường “canh me” tính toán sao cho bé trai sẽ chào đời vào các năm “Nhâm”, còn bé gái thì vào những năm “Quý”. Bởi ông bà mình có câu “Nam Nhâm Nữ Quý”, nghĩa là nếu sinh vào những năm này thì cuộc đời của các bé trai, gái sẽ rất thuận lợi hanh thông. Nếu là trai, ba mẹ thường muốn con trai mình sinh vào năm Nhâm Thìn, bởi Nhâm là tốt, còn Thìn là Rồng, biểu tượng của quyền uy và dũng mãnh.

Trong 12 con giáp thì gia đình tôi chiếm hơn một nửa rồi. Mà sao thấy con nào cũng cực. Ba tôi, tuổi Quý Dậu, làm ca một, nên ngày nào cũng phải thức dậy từ tờ mờ sáng. Má tôi – Giáp Tuất, cả đời bà phải tính toán chắt chiu lắm mới nuôi nổi 5 chị em tôi. Bà chị cả – Nhâm Dần nên cao số. Lấy chồng trễ nên nay tuổi cũng cao rồi mà vẫn còn phải lận đận nuôi con nhỏ. Cô em kế tôi – Mậu Thân, tuy khá giả về tiền bạc, nhưng cứ lục đục cả ngày với chồng. Cậu em trai út – Nhâm Tý, tốt nghiệp kỹ sư nhưng không kiếm được việc làm ổn định, cứ phải nhảy hết hãng này đến xưởng nọ.

Nhưng nếu hỏi con giáp nào cực nhất thì chính là tôi đây. Bính Ngọ, chào đời 8 giờ sáng, đó là giờ ngựa ta phải rời chuồng đi kéo xe. Bởi vậy cả đời tôi chẳng lúc nào được nhàn nhã. Lúc nhỏ thì cắm đầu cắm cúi học. Ra trường tôi lao vào làm 2, 3 job. Tiền thì có, mà cực vẫn hoàn cực.

À mà quên, có một con giáp lúc nào cũng sướng. Là cô em gái tôi – Tân Hợi. Cả ngày con heo có làm gì đâu, cứ ăn uống rồi ủn a ủn ỉn đi ra đi vô. Tuổi heo, nên cô em sướng thiệt. Từ nhỏ đến lớn, Hợi cứ vô tư ăn, học và tung tăng với bạn bè. Hợi học không giỏi, nên khi trưởng thành không có một nghề gì chắc chắn hầu có thể tự nuôi thân, như các chị em khác. Trong nhà Má tôi lo cho Hợi nhất, vì các đứa con khác đều tốt nghiệp đại học, hay có một nghề chuyên môn, khả dĩ có thể tự sinh sống.

Hợi cũng đi làm, nhưng lương ba cọc ba đồng chẳng bao nhiêu. Má tôi vì thương con gái út nên “Thôi cứ ở chung với Má, Má nuôi”. Rảnh rổi nên Hợi bắt đầu đi chùa, làm công quả. Mà nó nhiệt tình lắm. Chùa nào, lễ nào, Phật đản, Vu lan, nó cũng đều có mặt. Phụ bếp, nấu ăn, rửa chén, việc gì nó cũng làm. Mỗi dịp Tết là Hợi đều xung phong đến các chùa, chuẩn bị các trái quít treo lên nhành mai ở chánh điện. Cả nhà bảo nhau “Tuổi Heo thiệt là có Phước!”.

Có mấy lần Hợi rủ chị em tôi đi nghe pháp, hình như có ông sư nào đó sang giảng. Cậu Tý nhíu mày “Ai rảnh như chị mà đi?”. Hợi hỏi tiếp “Vậy có ai muốn cúng dường hôn, em cúng phần em, sẵn em đưa dùm luôn cho”. Bà chị Dần trợn mắt ” Mày có tiền cúng à? Lương mày nuôi thân còn chưa xong, tiền đâu mày cúng?”. Hợi cười cười “Thì có ít cúng ít”.

Một thời gian sau hình như Hợi còn tham gia nhóm phật tử gì đó, cứ chiều tối là thấy nó đi tụng kinh, niệm Phật. Giai đoạn này Hơi đang làm cashier trong một cửa hàng, mà cũng chỉ làm part time, tối tối và cuối tuần thì lại đi đến đạo tràng. Nhớ có một lần ai đó hấp hối, thế là Hợi gọi xin “call sick” mấy ngày, sáng trưa chiều tối có mặt ở bệnh viện để hộ niêm. Cả nhà biết chuyện xúm lại la. Má tôi rầy “Vào bệnh viện tiếp xúc với người sắp chết rất dễ lây lan vi trùng mà mắc bệnh”. Bà chị Dần lớn tiếng ” Sao mà “quỡn” dữ vậy, ăn cơm nhà mà đi vác ngà voi”. Cô Thân góp ý ” Hay Hợi đi học một nghề nào đi. Mai này Má chết, thì làm sao tự sống?” Tôi thì lắc đầu. Còn Hợi thì cứ ngồi im thin thít.

Thời gian đó, cô em Thân lục đục với chồng dữ lắm, cãi nhau suốt ngày, đòi đâm đơn ly dị. Hợi thủ tha thủ thỉ với chị Thân, khuyên chị “vợ chồng một câu nhịn chín câu lành”, thôi chị bớt cằn nhằn, bớt gây khẩu nghiệp để gia đình êm ấm”.

Có một khoảng thời gian, bà chị Dần và chồng đều thất nghiệp, nên cuộc sống vợ chồng chị ngày càng khó khăn. Vì vậy chị càng tính toán từng li từng tí trong việc tiêu xài. Một hôm Hợi “rủ” chị Dần giúp tiền cho người nghèo ở Việt nam. Chị cự ngay “Tiền đâu mà giúp?”. Thế là Hợi giảng ‘moral”: “Càng không có tiền mới càng phải giúp, chị cho ra đi, dù chút ít, cũng sẽ giúp chị chuyển Nghiệp”.

Rồi một ngày đẹp trời, Hợi về nhà báo tin “sẽ lấy chồng”. Mọi người ngạc nhiên. Mà nó nói thật. Hợi dẫn về ra mắt gia đình một anh chàng dễ thương, gương mặt hiền từ, có nghề nghiệp vững chắc đàng hoàng. Hóa ra 2 đứa quen nhau ở chùa, trong một khóa tu gì đó. Dĩ nhiên là cả nhà ai nấy đều đồng ý. Còn mừng nữa là khác. Hổng mừng sao được, bởi nhẹ gánh quá chừng, tự dưng ở đâu có một anh chàng xuất hiên lo cho con Hợi.

Ngày đám cưới, bà con cô bác ai cũng gật gù “Tuổi Heo thiệt là có Phước!”. Lấy chồng về, Hợi tuyên bố sẽ không có con, để dành thời giờ … TU. Anh chồng cũng chịu. Rồi cuối tuần nào Hợi cũng lại tiếp tục “khăn gói áo tràng” đến chùa tụng Kinh niệm Phật. Ông xã của Hợi chẳng những không cằn nhằn mà còn khuyến khích vợ đi nghe pháp, hộ niệm nữa chứ. Quả thật “Tuổi Heo thiệt là có phước!”.

Những năm 2007 – 2009 là khoảng thời gian tôi đau khổ nhất. Số là sau cả chục năm cật lực đi cày, dành dụm được một số tiền, tôi quyết định đầu tư, chơi chứng khoán. Thấy thiên hạ mua nhà, bán nhà, ngon ăn hơn nên tôi liền nhảy vào thị trường địa ốc – lúc đó đang sôi sùng sục. Nào ngờ … bong bóng bể. Mất nhà, mất tiền, tôi suy sụp hoàn toàn. Thấy vậy, Hợi đưa tôi quyển sách “Niệm Phật thế nào để được vãng sanh?”, bảo ráng đọc đi. Tôi thờ ơ cầm lấy cho có lệ. Tình cờ một bữa nọ, khi sắp xếp lại bàn làm việc, vô tình đụng phải cuốn này, tôi liền mở ra lướt mắt đọc sơ. Nào ngờ quyển sách thu hút tôi từ trang đầu đến trang cuối. Xếp lại trang cuối cùng, tâm tôi bừng mở. Thì ra có một con đường giúp tôi thoát Khổ. Cám ơn em Hợi!

Từ đó Ngọ tôi thay đổi hẳn. “Kéo xe” hằng ngày tôi không còn than vãn. Sáng thức dậy tôi lạy Phật, tối về tôi niệm Phật. Cuối tuần tôi đến chùa nghe pháp. Tôi tập bố thí, cúng dường. Tôi và Hợi đã có niềm vui chung.

Rồi vợ chồng Hợi mua căn nhà mới. Chiều 24 Tết, Hợi mời cả gia đình đến chơi cho biết nhà. Sau khi dẫn mọi người đi tham quan một vòng ngôi nhà đẹp và ấm cúng, Hợi mở cửa một căn phòng, giới thiệu đây là phòng để niệm Phật. Hợi trang trí bàn thờ Phật thật đẹp và trang nghiêm, tượng Phật A Di đà ở chính giữa, Quan Thế âm và Đức Phật Dược sư ở 2 bên. Tôi đứng chiêm ngưỡng tượng của các Ngài không chớp mắt. Bỗng nghe tiếng cô em Thân và chị Dần thì thầm “Cũng mừng cho nó. Mà lạ thiệt. Nhà mình ai cũng có nghề nghiệp vững chắc, nhưng sao số ai cũng cực. Giờ rốt cuộc nhìn lại trong gia đình không ai sướng bằng con Hợi. Nhà cao, cửa rộng, chồng quý trọng thương yêu, cuộc đời hạnh phúc. “Tuổi Heo thiệt là có Phước!”.

Tôi im lặng. Nhưng trong thâm tâm, tôi hiểu Phước của Hợi từ đâu mà đến …

Phước không phải tự nhiên sinh ra, cũng không phải do ông trời ban cho. Phước lại càng không phải do ta may mắn chào đời vào năm một con giáp nào đó (năm Hợi, năm Thìn). Bởi nếu quả vậy thì cả trăm triệu người sinh vào năm Hợi đều sung sướng hết hay sao?

Tôi quay sang Thân và chị Dần “Nhìn lại mà xem, những gì Hợi làm đều là những điều Phật dạy: đi chùa, làm công quả, nghe Pháp, niệm Phật, bố thí, cùng dường, hộ niệm, chia sẻ Kinh Pháp cho em, khuyên Thân nhịn chồng bớt khẩu nghiệp, khuyên chị Dần phát tâm giúp người khổ hơn mình. Đây là những việc mang lợi ích cho người khác. Khi mình tặng cho ai một thứ gì, thì sớm hay muộn mình cũng sẽ nhận lại những quả tốt lành. Hợi vô tư giúp rất nhiều người, bởi vậy nên nó có Phước …”.

Thế là tự dưng cả nhà xúm nhau bàn bạc về Phước. Cậu Tý hỏi “Vậy làm gì mới có Phước như chị Hợi ?”. Tôi nói ” Thì làm tất cả những gì nhự Hợi đã làm”. Chị Dần thắc mắc “Thử nhắc lại xem”. Hợi cười ” Có gì đâu nè, ví dụ như:

– bố thí, cúng dường, giúp người nghèo, người khó khăn hơn mình
– xây chùa, xây chánh điện để phật tử có nơi tu tập
– đúc các tượng Phật (Phật Thích ca, Phật Dược sư, Phật Quan Âm…) để nhiều người có thể đến chiêm bái lễ lạy
– niệm Phật, lạy Phật, tụng kinh,
– bớt tham, sân, si.
– sống hòa đồng giúp đỡ người khác
– cẩn trọng lời nói, hành động, đừng hại hay làm tổn thương ai

Má tôi, nãy giờ đứng mãi mê ngắm các tượng Phật, bỗng nhiên quay lại, cất tiếng ” Như Má già yếu rồi, nếu má cúng dường đúc tượng Phật Dược sư, thì Má sẽ có phước được sức khỏe dồi dào phải không mấy con?”

Hợi giải thích ” Phật Dược sư có lời nguyện chữa lành mọi bệnh tật khổ đau cho chúng sanh. Ngài nguyện giúp họ tăng trưởng sức khỏe về Thân và Tâm. Ngài nguyện cầu cho những ai đang chịu đau khổ vì đói, vì khát sẽ đều được cung cấp mọi thứ cần thiết: thức ăn, đồ uống và quần áo, giải phóng họ khỏi những bận tâm để họ có thể bắt đầu làm lợi ích cho người khác”.

Tôi khuyến khích ” Má nên cúng dường đúc tượng Phật Dược sư, và đồng thời Má cũng nên niệm Phật nữa. Như vậy Má vừa được thân khỏe mà tâm lại an. Mỗi tháng Má ráng nhín chút tiền cúng dường các chùa xây chánh điện, cúng dường tăng ni, hay giúp người nghèo. Ba chục, năm chục đồng không làm Má nghèo đi, nhưng Má sẽ được phước báu, không những đời này mà khi sang đời sau, Má sẽ hưởng…”

Cô Thân reo lên “Cho em đóng góp nữa!”

Cậu Tý la to “Em nữa!”

Chị Dần hồ hởi “Vậy cả nhà ráng làm theo những điều Phật dạy, để ai cũng có Phước … như Hợi nhà mình !” (Mọi người vỗ tay)

Ngước lên bàn thờ Phật, tôi thấy dường như các Ngài đang mĩm cười.

Ngoài kia làn gió Xuân thoang thoảng. Năm cũ qua đi. Năm mới cận kề. Cuộc sống là một chu kỳ tuần hoàn, như vòng tròn Nhân quả. Gieo hạt lành, hưởng trái ngọt.

PHƯỚC – Niềm mơ ước của mọi người.

PHƯỚC – Nỗi cầu mong của chúng ta mỗi lần Tết đến Xuân sang.

PHƯỚC – Lời chúc không thể thiếu trong những ngày đầu năm mới

Phước đến từ Tâm.

Phước có tự lòng thành.

Phước do việc thiện lành mang lại.

Hãy sống tốt, sống vì người khác, mang hạnh phúc niềm vui đến cho mọi người, thì dù sinh vào con giáp nào, bạn cũng đều sẽ có PHƯỚC !

Hoàng Thanh
Xuân Kỹ Hợi 2019

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 14

Bảo tàng viện LOUVRE phá kỷ lục du khách

global museums

Du khách quốc tế tại Viện bảo tàng Louvre, Paris. Ảnh chụp ngày 03/12/2018.
Reuters
Louvre, viện bảo tàng được viếng thăm nhất thế giới, đã vượt qua ngưỡng 10 triệu khách trong năm 2018, một kỷ lục đối với một viện bảo tàng quốc tế về mỹ thuật và cổ vật.

Hôm nay, 03/01/2018, chủ tịch – giám đốc viện bảo tàng Louvre, Paris, ông Jean-Luc Martinez cho hãng tin AFP biết là lần đầu tiên trong lịch sử của viện bảo tàng này và cũng là lần đầu tiên trong lịch sử của các viện bảo tàng, 10,2 triệu khách đã đến viếng thăm Louvre trong năm 2018.  

Trong năm 2017, Louvre vẫn dẫn đầu thế giới về số khách viếng thăm ( 8,1 triệu ), nhưng theo sát là Viện bảo tàng quốc gia Trung Quốc ( 8 triệu ) và Viện bảo tàng Nghệ thuật New York ( 7,3 triệu ).

Theo giải thích của ông Martinez, sau khi sụt giảm 30% trong những năm gần đây do hậu quả của các vụ khủng bố, số du khách quốc tế đến Paris đã tăng trở lại.
 Mặt khác, viện bảo tàng Louvre trong những năm gần đây đã được tu bổ thêm, cho nên khả năng đón tiếp khách cũng tăng theo. 

Một lý do khác khiến Louvre phá kỷ lục về số khách viếng thăm, đó là kể từ nay khách có thể đặt mua vé trên mạng, nên đỡ mất thời gian xếp hàng.
Theo thống kê, có đến gần 2 phần 3 khách viếng thăm là người ngoại quốc, nhưng dân Pháp ( 2,5 triệu người, chiếm 25% tổng số ) vẫn là quốc tịch chiếm số đông nhất. 

Điều đáng chú ý là trong số khách viếng thăm người Pháp, có đến 565 ngàn học sinh.

 Về khách nước ngoài, người Mỹ vẫn chiếm số đông nhất, với gần 1,5 triệu.
 Đứng thứ hai là khách Trung Quốc, với gần một triệu người, tăng cực kỳ nhanh. 

Theo lời giám đốc Martinez, cách đây 5 năm, hầu như không có khách nào từ Trung Quốc đến bảo tàng Louvre.
Trung Quốc hiện là quốc gia hàng đầu thế giới về du lịch ở nước ngoài, với 129 triệu người. 

Riêng du khách Trung Quốc đến châu Âu ngày càng thích tìm hiểu về văn hóa của châu lục này, cũng như viếng thăm các thắng cảnh thiên nhiên.

Cũng theo lời giám đốc Martinez, các cuộc biểu tình của những người Áo Vàng trong những tuần cuối năm 2018 đã không có ảnh hưởng gì đến số khách viếng thăm Louvre, vì viện bảo tàng này chỉ đóng cửa một ngày là thứ bảy 08/12.

Một tin vui cho những khách viếng thăm tương lai : kể từ 05/01, viện bảo tàng Louvre sẽ miễn phí vào mỗi tối thứ bảy đầu tháng! 

Và đặc biệt trong tối thứ bảy miễn phí ấy, tại một số phòng triển lãm sẽ có người hướng dẫn, giải thích cho chúng ta hiểu nhiều hơn về các tác phẩm được trưng bày. 
Mục đích là để thu hút những thành phần công chúng mới, ngoài khách du lịch.

Trước đây, viện bảo tàng Louvre mở cửa cho vào miễn phí mỗi chủ nhật đầu tháng, nhưng ban giám đốc đã bỏ phương thức này, vì thấy là nó chỉ có lợi cho khách nước ngoài, chứ không thu hút thêm khách Pháp.

Trong năm 2019 này, sẽ có hai sự kiện lớn tại bảo tàng Louvre : kỷ niệm 30 năm kim tự tháp bằng kính nổi tiếng và 500 năm ngày doanh họa Ý Leonardo da Vinci qua đời tại Pháp.

Thanh Phương
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 10

Thời Gian Trôi

Lá xanh nõn trên cành

Miệng em cười tươi thắm

Cánh Đào gió lả lơi

Nghe Xuân về mời gọi

Em ơi hãy yêu đời

 

Nắng ấm trời thơ thới

Lòng chơi vơi giữa đời

Đôi cánh chim bay lượn

Sắc hoàng hôn tuyệt vời

 

Tuổi vàng ngày tháng quý

Thời gian qua mất đi

Sẽ không còn về nữa

Hãy sống đừng nghĩ gì…

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 82

Số người Việt Nam muốn ra nước ngoài sinh sống vẫn rất cao (đã nói là cột đèn mà có chân cũng chạy…)

Theo Tổ chức Di cư Quốc tế (IMO) trong năm 2015 có trên 244 triệu người trên thế giới di cư tới nước khác, tương đương 3,3% dân số toàn cầu.
Có nhiều nguyên nhân khiến người ta rời bỏ quê hương để sang một nước khác sinh sống.
Theo nghiên cứu của Gallup, có một số nguyên nhân chính: chiến tranh, khủng hoảng, tìm điều kiện kinh tế tốt hơn, đôi khi chạy khỏi nạn đói hay dịch bệnh.
Gallup chỉ ra rằng, có ít nhất 50% người Syria muốn bỏ nước ra đi vì nội chiến chưa biết bao giờ mới kết thúc.
Cũng theo tổ chức này thì đã có khoảng 2 triệu người Venezuela từ bỏ đất nước của mình trong năm 2018.
Điều đáng ngạc nhiện đó là Venezuela là đất nước giàu có về tài nguyên, đặc biệt là dầu mỏ.
Nhưng chính sách sai lầm của chính phủ hiện hành khiến khủng kinh tế kéo dài, và người dân ở đây sống trong khổ cực nên muốn bỏ chạy khỏi đất nước.
Việt Nam cũng đã từng có những đợt di cư rất lớn
baomai.blogspot.com

 

Làn sóng bỏ nước ra đi đông đảo nhất xảy ra khi chính quyền Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ   
Ngay sau khi Việt Nam Cộng hoà sụp đổ năm 1975, một làn sóng di dân lớn từ Việt Nam đến Hoa Kỳ và các nước Tây phương, đã có ngay trăm nghìn người chạy khỏi Việt Nam vì sợ chính quyền mới trả thù.

 

 

 

Năm 1977, có thêm khi phong trào vượt biển tỵ nạn nữa. Làn sóng di dân này kéo dài cho đến giữa thập niên 1980 vì vấn đề khủng hoảng kinh tế kéo dài và môi trường chính trị ngột ngạt tại Việt Nam lúc đó.
 
Hiện tại, nhiều năm sau khi cuộc chiến đã kết thúc, chưa có những thống kê chính thức nào về số lượng người Việt Nam đang mong muốn và đã di cư ra nước ngoài sinh sống hàng năm.
 
Tuy nhiên, theo suy nghĩ của tác giả, số lượng này là không nhỏ.
 
Không kể thế hệ thuyền nhân và người tỵ nạn, hiện người Việt vẫn ra đi và chọn nhiều cách để di cư sang các nước phát triển hơn.
 
1. Du học ở lại
 
baomai.blogspot.com
Một lượng không nhỏ du học sinh Việt Nam quyết định định cư ở nước ngoài sau khi hoàn thành khóa học
 
Đầu tiên phải kể đến là, thông qua con đường du học xong kiếm việc ở lại.
 
Hiện có đông đảo sinh viên Việt Nam đang du học các nước trên thế giới, chủ yếu ở các nước phát triển.
 
Theo công ty nhân sự Theo kết quả nghiên cứu của công ty nhân sự SHD, có tới 64% số sinh viên Việt Nam mong muốn ở lại nước sở lại làm việc và sinh sống.
 
Do đó, ta có thể nói hàng năm có một lượng không nhỏ người Việt Nam định cư ở nước ngoài thông qua con đường du học rồi ở lại.
 
2. Đầu tư ra nước ngoài
 
baomai.blogspot.com
  
Một trào lưu giới mới của giới giàu và rất giàu gồm không ít quan chức cao cấp -đã di cư bằng đầu tư hoặc sở hữu tài sản ở nước ngoài để có thẻ định cư và quốc tịch nước khác.
 
Theo thống kê của Hiệp hội Bất động sản Hoa Kỳ (NAR), người Việt đổ 3 tỷ USD mua nhà ở Mỹ trong năm 2017 nhưng con số thực tế có thể cao hơn nhiều.
 
3. Xuất khẩu lao động
 
baomai.blogspot.com
  
Một con đường khác để di cư của người Việt Nam đó là xuất khẩu lao động.
 
Theo báo Nhân Dân, năm 2017 ghi nhận số lao động Việt Nam đi làm việc ở nước ngoài cao kỷ lục, với 134 nghìn người.
 
Rất nhiều trường hợp người đi lao động xuất khẩu cố tình tìm cách ở lại nước sở lại, bằng con đường hợp pháp hoặc không.
 
Tại Hàn Quốc, tính đến tháng 4/2018, 35% lao động Việt Nam phá vỡ hợp đồng và cư trú bất hợp pháp theo Cục quản lý lao động nước ngoài, theo Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội Việt Nam.
 
4. Di cư chui
 
baomai.blogspot.com
  
Một đường di cư khác đó là di cư chui thông qua con đường du lịch. Nghĩa là người muốn di cư thông qua hình thức đi du lịch xong tìm cách trốn ở lại.
 
Điển hình của hình thức này chính là vụ 152 khách du lịch Việt Nam đến Đài Loan du lịch xong mất tích.
 
Điều này khiến cho nhà chức trách Đài Loan phải lập đội đặc nhiệm tìm kiếm những người này và dừng cấp visa du lịch cho du khách đến từ Việt Nam trong chương trình Quan Hồng.
 
baomai.blogspot.com
 
Hay như các vụ nhập cư bất hợp pháp vào Anh của người Việt qua đường xe tải, tàu biển vẫn được báo chí nước này thường xuyên nhắc tới.
 
Cảnh sát Anh đã bắt rất nhiều trường hợp người Việt Nam thông qua đường du lịch, hay tìm cách đến một nước trong châu Âu, rồi sang Pháp, sau đó trốn trên những xe tải do của những nhóm buôn người để vào Anh.
 
5. Kết hôn với người nước ngoài
 
baomai.blogspot.com
  
Kết hôn với người ngoại quốc cũng là một cách để ra nước ngoài sinh sống, thoát cảnh đói nghèo. Theo Bộ Công an, chỉ tính riêng giai đoạn từ năm 2008 đến 2014, Việt Nam có 115.675 công dân kết hôn với người nước ngoài, trong đó đa phần là phụ nữ chiếm hơn 72%. Phụ nữ Việt Nam kết hôn chủ yếu là công dân Đài Loan, Trung Quốc, Hàn Quốc, Mỹ… Trung bình mỗi năm có khoảng 18.000 người kết hôn với người nước ngoài.
 
Tăng trưởng kinh tế Việt Nam đang được đánh giá là tốt nhất khu vực châu Á nhưng vì sao có một lượng không nhỏ người Việt Nam vẫn tìm mọi cách để di cư?
 
Theo tác giả có nhiều nguyên nhân đằng sau hiện tượng này.
 
baomai.blogspot.com
  
Thứ nhất, dù là nước có mức tăng trưởng cao 7,08% năm  2018 theo Tổng cục thống kê, nhưng thu nhập trên đầu người của Việt Nam rất thấp so với các nước trong khu vực, kém xa cá nước phát triển.
 
Như bảng thống kế phía dưới cho thấy, thu nhập bình quân trên đầu người của Việt Nam kém xa so hàng chục lần với những nước được cho là nhiều người Việt Nam di cư muốn tới.
 
Đi làm ở nước có thu nhập theo giờ làm công cao hơn là cách tiết kiệm và tích lũy ngắn nhất cho người nhập cư.
 
Thứ hai, Việt Nam được coi là nước có giới siêu giàu tăng nhanh nhất trên thế giới theo nghiên cứu của Wealth-X, công ty chuyên thu thập thông tin về giới siêu giàu.
 
baomai.blogspot.com
Người Việt tại Hoa Kỳ
 
Điều này cho thấy lợi ích của sự tăng trưởng kinh tế nhanh không chia đều cho tất cả mọi thành phần trong xã hội.
 
Khoảng cách giàu nghèo tại Việt Nam thậm chí còn ngày một tăng.
 
Hay nói cách khác, rất nhiều người bị bỏ rơi bên ngoài quá trình phát triển, đặc biệt ở những vùng nông thôn, miền núi, vùng sâu vùng xa.
 
Do đó, rất nhiều người tìm cách di cư ra nước ngoài để có cơ hội phát triển kinh tế tốt hơn.
 
Thứ ba, một nguyên nhân nữa kiến cho người Việt di cư nhiều là mong con cái mình có tương lai tươi sáng hơn.
 
Nạn quan liêu, tham nhũng, cửa quyền vẫn phổ biến gây nản lòng người dân.
 
Chương trình giáo dục và y tế tại Việt Nam bị đánh giá lạc hậu và kém hiệu quả.
 
Chi phí người ta phải bỏ ra không xứng đáng với dịch vụ nhận được.
 
baomai.blogspot.com
Đại học RMIT của Úc tại Việt Nam
 
Ô nhiễm môi trường đang tới mức báo động từ thành thị đến các vùng nông thôn và thêm vào đó, môi trường văn hoá xã hội cũng xuống cấp.
 
Nhiều người tin rằng con cái mình sống trong một đất nước như vậy khó có tương lai do đó họ tìm cách di cư, dù biết rằng di cư là phải đối mặt với rất nhiều khó khăn.
 
Giải pháp cho tình trạng người dân di cư bằng mọi giá
 
baomai.blogspot.com
Các du khách Việt bị bắt tại Đài Loan vào ngày 26/12/2018.
 
Theo tôi, người Việt Nam phần đông muốn gắn bó với cuộc sống trên chính quê hương mình.
 
Nhưng để giảm đi số người dân tìm mọi cách di cư để đến nơi có sống tốt đẹp hơn thì cần nỗ lực rất lớn từ phía chính quyền.
 
Việt Nam phải có chiến lược đúng đắn cho phát triển kinh tế, phúc lợi và an sinh xã hội, đẩy lùi các vấn nạn của xã hội.
 
Để một ngày không xa, người Việt Nam có những điều kiện sống không thua kém những người dân ở các nước trong khu vực thì việc người dân vẫn phải bỏ nước ra đi sẽ giảm đi hoặc không còn như hiện nay.
David Nguyen 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 18

Hình Ảnh Các Thành Phố Miền Nam 1950-1975

Sai Gòn 1950 – 1975

https://youtu.be/c5lfarLaNdA

 Quảng Trị

https://youtu.be/Frv01fo12r8

 Quảng Tín

https://youtu.be/MK4x7e1viI4

 Huế xưa

https://youtu.be/EQz9yJvPS7Q

 Quảng Nam

https://youtu.be/vIb6166tRxY

 Quảng Ngãi

https://youtu.be/_dWyot6qwjo

 Bình Định ngày cũ

https://youtu.be/DMk-sbqhdMo

 Quy Nhơn ngày cũ

https://youtu.be/DSQHfenL4lg

 Nha Trang ngày cũ

https://youtu.be/_CH-RJoGZtA

 Cam Ranh 1966-1972

https://youtu.be/vblAa1FQaYM

 Phan Rang ngày cũ

https://youtu.be/_WGRmwP1H5c

 Pleiku ngày cũ

https://youtu.be/zhGAWWkxwh8

 Ban Mê Thuột ngày cũ

https://youtu.be/CTS6upyb814

 Dalat ngày cũ

https://youtu.be/gdV4bHvV1JI

 Vũng Tàu ngày cũ

https://youtu.be/qyF09glCeBQ

 Phước Tuy

https://youtu.be/SZ1tD9pdmj0

 Bình Long & Phước Long

https://youtu.be/hSs7sel4WvM

 Bình Dương ngày cũ

https://youtu.be/c5cQCPTVH3k

 Biên Hòa

https://youtu.be/Eu50HT9QchI?t=11

 Thủ Đức – Dĩ An

https://youtu.be/Bll30Dab6ug

 Long An

https://youtu.be/orM4cq9-a-s

 Hậu Nghĩa

https://youtu.be/umS0MQ9uXMo

 Cần Thơ Ngày Cũ

https://youtu.be/jAs_w5S-g8c

 Vĩnh Long Ngày Cũ

https://youtu.be/qQFqW-IDtzg

Nguồn Internet

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 10

Đi bộ sáng đông

 

Sáng  ngày  rảo  bước  chẳng  cùng  ai

Lội  tuyết  băng  rừng  vẫn  miệt  mài

Cảnh  trí  thiên  nhiên  mau  thay  đổi

Sắc  màu  cây  cỏ  chóng  tàn  phai

Mênh  mông  đồi  thấp  chừng  đôi  lớp 

Lác  đác  cụm  thông  chỉ  một  vài

Đâu  biết  sân  cù  nay  bỏ  trống

Người  không  lai  vãng  suốt  đông  dài 

 

                      Thanh  Hoà

 

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 42

Các bạn có biết Con vòi voi chưa ?

image
Nguồn gốc loài con vòi voi “hạng nặng”
Trong tự nhiên, loài con vòi voi khổng lồ này thường sống ở vùng biển mặn, nước sạch ở Canada và Tây Bắc nước Mỹ, chúng có thể sống tới… 160 năm. Nhiều con có vòi dài tới 1-2m, trọng lượng thường gặp độ 1,5-2,5kg nhưng cá biệt có con nặng tới 4-5kg. Loài này tuy to nhưng rất hiền bởi suốt đời chỉ ẩn mình một chỗ dưới lớp cát sâu cả mét trong lòng đại dương để sinh trưởng.
Để bắt được chúng, người thợ có những dụng cụ chuyên biệt giúp phát hiện nơi con vòi voi cư ngụ rồi lặn xuống để “tóm” nó.
image
Những con vòi voi trong bể chứa
image
“Con vòi voi Việt Nam “
Hầu hết con vòi voi khổng lồ có mặt ở nhà hàng tại Việt Nam được nuôi ở vùng ven biển Canada , Mỹ xuất khẩu đi khắp nơi trên thế giới. Thực tế, tại các vùng biển của nước ta như Hải Phòng, Quảng Ninh, đầm Nha Phu (Khánh Hòa)… cũng có loại ốc này (còn có tên là tu hài) nhưng kích thước nhỏ hơn nhiều lần so với con vòi voi được nhập khẩu.
image
 
Đào Bắt Vòi Voi Biển
image
Cách đây mấy năm, anh Nguyễn Viết Tân người cùng quê Kinh 5 với tôi, có viết một bài về việc đi đào hến vòi voi ở Dillon Beach, California đăng trên Việt Báo. Năm nay mùa hè lại đến, chúng tôi cũng tổ chức một chuyến picnic y chang như vậy, mà có phần vĩ đại hơn, vì còn thêm cái vụ câu cua biển và đốt lửa trại nữa.
Hơn hai mươi người lớn bé tập họp ở nhà tôi từ buổi chiều để đi ngủ sớm, vì mai phải khởi hành lúc 3g đêm, để có thể đến nơi đào hến đúng lúc thủy triều đang xuống thấp nhất là 6g sáng.
Bọn con nít nằm sắp lớp nơi phòng khách như xếp cá mòi trong hộp, tụi nó nhi nhô ồn ào, quát mãi mới chịu im.
Tôi gọi mọi người dậy thì mới biết bọn nhóc náo nức suốt đêm nên chúng không ngủ được, cứ sợ ngủ thì bị bỏ lại tại nhà. Khi lên xe rồi chúng mới bắt đầu ngủ gà ngủ vịt.. Xe lớn và mạnh nhất kéo theo chiếc obo.
Đến Lawsons Landing chúng tôi phải mua license cho mười người lớn, check in xe cộ. Nếu không ở lại đêm thì chỉ có $8 cho một xe, còn ở lại camping qua đêm thì $26.
Tại đây có chia ra làm nhiều khu vực: Khu cho xe RV, những nhà nhỏ Cabin, khu có lều bạt sẵn như những tent nhà binh, nhưng chúng tôi ở khu chỉ có nền để căng lều bạt đã mang theo.
Đi sớm như thế nhưng vì có con nít đi theo nên lục đục mãi 8g sáng mới ra tới cồn cát. Obo lại hơi nhỏ, mỗi lần chở được có bảy người nên phải ba chuyến mới đem hết người ra đến nơi.
Chúng tôi tản ra thành từng nhóm, mỗi nhóm có mang theo thùng, xẻng và cái ống plastic lớn để đào hến.
image
Cồn cát này suốt nằm chìm dưới nước, chỉ mấy tháng hè mới lộ ra khi thủy triều xuống thấp, tháng hai lần, mỗi ngày độ vài giờ mà thôi.
Màu cát đen nhờ nhờ vì pha bùn, trên mặt cát chi chít lỗ hến, có lẽ đến hàng triệu con. Vì nó ở dưới sâu gần một mét, nên người không có dụng cụ và không biết cách thì cũng rất khó mà đào, cho dù chỉ được một con.
image
Nhóm chúng tôi đã có kinh nghiệm và được chỉ huy bởi ông Hảo, sếp của công ty Amland, nên chỉ trong vòng có hai giờ đồng hồ mà đã đào được cả hơn trăm con. Nên nhớ là mỗi con giá khoảng $20.
image
Đến 10g sáng thì nước bắt đầu dâng cao, không thể đào thêm được nữa nên chúng tôi lên tàu qua một hòn đảo gần đó. Đảo nhỏ, cây cối khô cằn, cỏ dại lúp xúp nhưng cũng có vài cây khuynh diệp khá to, gốc khoảng hai người ôm. Trên cây, có ai đó đã cột mấy sợi dây thừng lớn để làm xích đu nên trẻ con tha hồ đùa giỡn.
image
Trong khi mấy bà, mấy cô đang xúm nhau mồi lửa nấu nước bằng bếp ga mang theo, làm món Sushi từ hến vòi voi, đám đàn ông đưa tàu ra cách bờ chừng dăm chục mét, thả lồng bắt cua. Lồng làm bằng một vòng sắt có lưới, ở giữa cột túm mồi là đầu cá hoặc mấy đùi gà. Chúng tôi thả xuống bốn năm lồng một lúc, chừng mười phút lại kéo lên một lần.
Hôm nay trúng mánh, cua nhiều quá sức, có khi đươc ba bốn con một mẻ, ngoài cua đá còn có cả cua trắng (loại vỏ mềm hay bán ở siêu thị) nhưng cua trắng chỉ được bắt con đực và đúng size mà thôi nghĩa là phải dài 6″ tức dài bằng đồng tiền đô, nhỏ hơn phải vứt xuống biển trở lại.
image
Cua thì hấp với beer chấm muối tiêu chanh, vòi voi thì trụng sơ qua nước sôi rồi thái ra ăn với mù tạt wasabi. Chúng tôi trải bạt ra dưới tàng cây hoặc trên bãi cát cho mấy bà và bọn trẻ nhỏ, còn mấy ông thì có người nằm soài ra trên cát mà nhậu.
image
Thức ăn được đựng trong dĩa giấy, beer lạnh mở nghe lốp bốp. Đó đây vang lên tiếng hát và tiếng cười trong như thủy tinh của lũ trẻ.
Cua và hến nhiều quá, chúng tôi ăn không hết một phần, còn bao nhiêu xếp vào thùng để mang vô bờ.
image
Đã hơn 4g chiều, chuyến thứ nhất yên ả, bỗng chuyến thứ hai đi về đã khá lâu mà không thấy trở ra. Chúng tôi liên lạc điện thoại thì mới biết là tàu hư giữa đường. Thật may có chiếc tàu nhỏ hơn của những thanh niên Mỹ cũng trên đường về ghé lại tiếp cứu. Sửa không được nên họ chạy vô bờ chở người bạn biết sửa máy và có đồ thử điện nữa ra giúp.
 
Coi mòi không thành công trước khi trời tối, họ dùng tàu của mình mà chạy ra đảo chở chúng tôi về. Vì tàu nhỏ hơn tàu chúng tôi, nên phải đi hai chuyến mới hết. Nếu không có sự giúp đỡ này, chắc mấy người đi chuyến chót của chúng tôi phải ngủ ngoài đảo, không có mùng mền chiếu gối gì hết, mà còn đói bụng khát nước nữa chứ.
Sau cùng tàu cũng sửa xong vì hệ thống xăng bị nghẹt. Chúng tôi cám ơn đám thanh niên tốt bụng kia và ngỏ ý chia xẻ với họ tiền xăng. Họ cười vui vẻ rồi nói “Các bạn đừng lo, hôm nay tôi giúp các bạn, một ngày nào đó sẽ có người giúp chúng tôi”.
image
Sau khi căng lều, tắm rửa xong chúng tôi bắt đầu đốt lửa trại và nướng BBQ. Để tỏ lòng biết ơn, chúng tôi bưng sang lều nhóm thanh niên Mỹ mấy dĩa sườn bò Đại Hàn. Họ khen rối rít rằng thịt nướng thơm quá, nhậu với beer là hết xẩy.
Để trả lễ, họ tặng lại chúng tôi cả thùng cua bự.
Thật là một xứ sở đầy tình người, nếu chúng tôi bị hư máy ở một quốc gia nào khác, có thể bị yêu sách trả tiền rất nhiều để được kéo vô bờ, còn hôm nay họ giúp đỡ mình mà vẻ mặt tươi cười, giọng nói thân thiện như đã quen nhau lâu ngày.
Lúc nói chuyện, tôi mới biết nhóm của họ vừa quen nhau trên Net đây thôi, kẻ có xe RV, người khác có tàu, người nữa có xe trượt nước, ở nhiều thành phố khác nhau, cùng hẹn một ngày để đi cắm trại chung, để kết thêm bạn mới trong những mùa hè.

Đêm nay trời trong, ngàn sao nhấp nhánh trên cao, chúng tôi có mang theo đàn để hát với nhau y như những buổi sinh hoạt Thiếu Nhi ngày còn nhỏ ở quê nhà. Lều bạt căng ở phía sau những cồn cát, nên gió biển đã không thổi trực tiếp vào lều hoặc bếp lửa của chúng tôi..


Hát hò chuyện vãn đến gần nửa đêm chúng tôi mới chui vào sleeping bag. Tiếng sóng biển ầm ào ru chúng tôi vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, khi bọn con nít đã dậy sớm chạy đuổi bắt, chơi giỡn trên bãi biển, đám thanh niên đàn ông chạy tàu ra cồn cát “dzớt cú chót”. Lần này không vướng chân vướng cẳng vì lũ trẻ, chúng tôi đào rất nhanh được hơn một trăm con vòi voi nữa rồi trở vào bờ, dọn dẹp để ra về.
image
Chúng tôi đã mua 11 license (mỗi license là $13 nếu mua cho một ngày, còn hai ngày là $20) cho 11 người lớn, nên chỉ có thể lựa 110 con lớn nhất mà mang về. Trẻ em không được tính theo đầu người, nên tuy nhóm đi hơn 20 người mà chỉ mang được số giới hạn đó mà thôi.
Tôi hy vọng sẽ đề nghị với đám thanh niên thiếu nữ quen biết, nên tổ chức mỗi mùa hè vài ba lần picnic như vầy, ai muốn tham gia thì liên lạc trước để biết ngày giờ đi dã ngoại.
Chi phí cho mỗi người chỉ dưới 200 đồng, mà được hưởng vài ngày thoải mái, thở hít không khí trong lành, ăn uống mấy bữa, no nê như người tiền sử hoặc Robinson ngoài hoang đảo, mà lại còn mang cả chục con hến vòi voi về làm quà cho gia đình nữa.
Phan Hữu Chí
image
Với cơ thể khá lớn, chiếc cổ dài có thể đến 2 mét và tuổi thọ cao đến 160 năm. Con vòi voi là một trong những động vật biển có hình dạng kỳ lạ.Tại châu Á chúng được coi là một trong những món ăn “đại bổ”.
Con vòi voi (Panopea abrupta) là động vật thân mềm có hai vỏ sống trong nước mặn. Chúng sống ở Canada và bờ biển tây bắc nước Mỹ.
image
Vỏ của chúng có chiều dài 15-20 cm, nhưng chiếc vòi (hay cổ) của chúng có thể đạt độ dài tới 1 mét.
image
Thậm chí một số con sở hữu chiếc vòi dài tới 2 mét.
image
Con vòi voi là loài trai lớn nhất thế giới, với trọng lượng trung bình từ 0,5 tới 1,5 kg. Thậm chí nhiều con nặng tới 7,5 kg. Con vòi voi nặng 4,5 kg được trưng bày trong một cửa hàng tại thành phố Seatlle, Mỹ.
image
Panopea zelandica là một loài trai có họ hàng với con vòi voi. Chúng được nuôi và đánh bắt từ năm 1989.
Loài trai này vùi thân khá sâu dưới cát (có thể cách mặt cát tới 1 mét) và chỉ sống tại một vị trí trong suốt cuộc đời.
image
Phát giác nơi trú ngụ của chúng không phải là việc dễ dàng.
image
Nhưng một khi đã bị phát giác con vòi voi sẽ không có cơ hội tẩu thoát. Người ta thường dùng các thiết bị chuyên dụng để tạo hố trên cát rồi lặn xuống để tóm chúng.
Ở nhiều nước châu Á như Trung Quốc, Nhật Bản và Hàn Quốc, con vòi được coi là một món ăn ngon và đại bổ. Giá của chúng có thể lên tới 65 USD/kg.
image
Trong ảnh là những con trai được trưng bày trong một nhà hàng tại Trung Quốc kèm theo giá.
image
Để thưởng thức một đĩa con vòi voi rán như thế này, bạn sẽ phải bỏ ra 200-300 USD.
image
Con vòi voi là một trong những loài có tuổi thọ cao nhất trong thế giới động vật. Tuổi thọ trung bình của chúng là 146 năm. Nhiều tài liệu ghi nhận rằng có con trai vòi voi sống tới 160 năm. Các nhà khoa học cho rằng chúng sống thọ vì có rất ít kẻ thù trong tự nhiên.
image
Cá nhám góc, rái cá có khả năng bắt con vòi voi.
Sao biển cũng tấn công và ăn vòi của trai.
image
Chúng hút sinh vật phù du qua một lỗ trên vòi để ăn rồi tống chất thải ra ngoài qua một lỗ khác.
 
image
Một con vòi voi cái đẻ khoảng 5 tỷ trứng trong suốt cuộc đời. Để dễ hình dung mức độ “khủng khiếp” của con số này, chúng ta chỉ cần nhớ rằng một phụ nữ tạo ra xấp xỉ 500 trứng có thể trở thành phôi thai. Bức ảnh trên chụp cảnh hàng nghìn con vòi voi bám vào một thân cây mục để đẻ trứng.
image
Người dân tại nhiều nơi trên nước Mỹ coi vòi voi là con vật mang đến may mắn..
image
Người ta bắt đầu đánh bắt con vòi voi với quy mô lớn từ năm 1970. Nó mang lại khoảng 80 triệu USD cho nước Mỹ mỗi năm. Tuy nhiên, chính quyền Mỹ và Canada kiểm soát rất chặt chẽ việc khai thác loài động vật đặc biệt này.
image
Ngày nay người ta lập trang trại nuôi con vòi voi sát bờ biển ở nhiều nơi trên lãnh thổ Mỹ và Canada .
Hồng Vân 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 14

HÔM NAY LỘC HƯNG, MAI HÀ NỘI

Đã qua chưa
Thêm một ngày vụn vỡ
Gạch ngói điêu tàn
lăng miếu ngổn ngang
Chúa Phật linh thiêng
Nhân từ mấy cũng bẽ bàng
Nằm lăn lóc, dưới bàn tay cưỡng chế

Vườn rau xanh
Dân oan vừa tưới lệ
Khóc mầm non
lá cải hóa đơn thưa
Thưa Thần Hoàng, Thổ Địa tỉnh dậy chưa
Mà nằm đó trơ trơ, ngoảnh lời ca thán
Chúng nó dẵm bừa lên lầm than ai oán
Chín chục triệu đồng bào
Chấp tay sau đít đứng xem
Rồi ngày mai, ngày mai nữa, … rồi đêm 
Sẽ phủ xuống dân tộc nầy tăm tối
Hôm nay Lộc Hưng, mai nầy Hà Nội
Thế nào mà Tàu chẳng cưỡng chế để dời đô

Thanh Pham  

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 23

MỘT BÁC SĨ GỐC VIỆT TÀI BA & BÁC SĨ TỊ NẠN CS LỪNG DANH THẾ GIỚI

Rất vui được đọc bài viết về người Bác Sĩ tài ba Phạm Sĩ (tên thật là Phạm Mai Sĩ), mà Sĩ lại là người bạn rất thân của mình. Câu chuyện về Sĩ mình cũng đã có kể cho nhiều bạn bè nghe rồi. Nay đọc bài báo thấy cần xin kể lại.

Xin mời đọc tiếp link dưới đây:

http://www.carolyndo.com/gop-nhat-tram-hoa/mot-bac-si-goc-viet-tai-ba-bac-si-ti-nan-cs-lung-danh-the-gioi/

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 8

KHUÔN MẶT VĂN NGHỆ MỚI