All posts by Adida

Vội

Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa
Vội vàng sum họp vội chia xa.
Vội ăn, vội nói rồi vội thở
Vội hưởng thụ mau để vội già.

Vội sinh, vội tử, vội một đời
Vội cười, vội khóc vội buông lơi.
Vội thương, vội ghét, nhìn nhau lạ!
Vội vã tìm nhau, vội rã , rời…

Vội bao nhiêu kiếp rồi vẫn vội
Đuổi theo hạnh phúc cuối trời xa.
Ngoài hiên đâu thấy hoa hồng nở
Vội ngày, vội tháng, vội năm qua.

Cứ thế nghìn thu đời vẫn vội
Mặt mũi ngày xưa không nhớ ra.
” Đáy nước tìm trăng ” mà vẫn lội
Vội tỉnh, vội mê, vội gật gà…

Vội quên, vội nhớ vội đi, về
Bên ni, bên nớ mãi xa ghê!
Có ai nẻo Giác bàn chân vội ?
” Hỏa trạch ” bước ra, dứt não nề…

Như Nhiên

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

9 điều không biết và 9 điều không thể trong đời, cần nhớ kỹ để sống an nhiên.

Đời người thật ngắn ngủi, thời gian chẳng có nhiều, nhưng hãy thật tỉnh táo bước đi trên chặng đường rạo rực, đầy ý nghĩa ấy. Có những điều, nhất định bạn phải khắc cốt ghi tâm…


9 điều không biết


1. Không biết trân quý, ôm cả núi vàng cũng sẽ không thấy vui

Vĩnh viễn thực ra là xa bao nhiêu? Qua bao nhiêu năm mới hiểu thì ra thế gian này thật sự vốn không có gì gọi là vĩnh viễn. Một quãng tình bạn, rời khỏi rồi thì sẽ tản mất đi. Một quãng ái tình, buông tay rồi thì thành phai nhạt. Hoa rơi, nước chảy đâu phải chuyện vô tình. Người không thể ở lại rồi sẽ ra đi. Người vốn dĩ không bao giờ đến thì đợi chờ một kiếp cũng là khổ công, vô vọng. Hãy trân quý những gì ở trong vòng tay, trước tầm mắt bạn, ai biết được sau một giây tất cả có còn thuộc về bạn nữa hay không?

2. Không biết khoan dung, bạn bè dù nhiều cuối cùng cũng rời bỏ hết

Nước trong quá không có cá, người quá xét nét thì không có bạn. Sao chỉ nhìn thấy cái gai trong mắt của người anh em, nhưng lại không thấy được cảcái xà trong con mắt của mình? Sống khoan dung không khó, quan trọng là bạn có đủ từ bi hay không. Từ bi cũng không khó, quan trọng là bạn có biết nghĩ cho người khác trước tiên hay không.

3. Không biết cảm ân, dù xuất sắc hơn người cũng khó mà thành công

Uống nước không quên ơn người đào giếng, người trước trồng cây người sau hóng mát. Cá biết ân của nước, chim biết ân của gió trời, đó chính là cội nguồn của hạnh phúc vậy.

4. Không biết hành động, dù thông minh hơn người cũng khó thành tựu ước mơ

Những tri thức có được từ sách vở rốt cuộc vẫn chỉ là điều nông cạn. Muốn hoàn toàn hiểu thấu sự vật, hiện tượng thì cần phải đích thân thực hành, trải nghiệm. Hãy nhớ rằng trường đời cho bạn những bài học quý báu và đắt giá hơn gấp trăm lần những trang sách. Khi giấc mơ được đưa vào thực tế, được thực hiện, nó sẽ trở nên thiêng liêng, cao cả hơn biết bao nhiêu.

5. Không biết hợp tác, dù cố gắng hơn cũng khó thành việc lớn

Có câu: “Thiên thời không bằng địa lợi, địa lợi không bằng nhân hòa”.. Có thể phát huy, tận dụng trí huệ và sức mạnh của mọi người thì không khó khăn nào ngăn cản nổi. Một bó đũa lớn thì chẳng sợ bị người ta bẻ gẫy bao giờ.


6. Không biết tiết kiệm, dù kiếm tiền giỏi hơn cũng khó thành đại phú

Xem qua sử sách, những chuyện cổ nhân thì thấy thành công vì cần kiệm, bại vong vì xa hoa. Kiếm củi suốt ba năm ròng, đừng nên đốt sạch chỉ trong một giờ.
7. Không biết thỏa mãn, dù giàu hơn cũng khó mà hạnh phúc

Biết đủ thì an vui. Không biết đủ thì mãi truy cầu nhọc tâm tổn sức, đoản thọ yểu mệnh, bệnh tật vây quanh. Một người cảm thấy hạnh phúc không phải bởi anh ta có được nhiều, mà là bởi anh ta ít toan tính.

8. Không hiểu được đạo dưỡng sinh, dù chạy chữa nhiều hơn cũng khó trường thọ

Chữa bệnh đã mắc, không bằng phòng bệnh chưa mắc. Thay vì bệnh nặng rồi mới lo chạy chữa, chi bằng lúc chưa có bệnh mà tìm hiểu đạo dưỡng sinh. Cái đạo dưỡng sinh lớn nhất không phải là tẩm bổ, an dưỡng mà chính là di dưỡng tính tình, tu tâm sửa tính, tích đức hành thiện. Khi an lạc từ trong tâm, sức khỏe cũng được vun bồi.

9. Không biết cuộc sống, sống càng lâu càng cảm thấy tẻ nhạt

“Chí lớn không già theo năm tháng, chết đi vẫn là ma anh hùng”. Đời người chính là một cuộc hành trình, quan trọng không phải là điểm cuối mà là phong cảnh dọc đường đi.

 

 

 

9 điều không thể:


1. Có một thứ không thể lợi dụng, đó chính là thiện lương

Càng là người lương thiện, càng không phát giác ra dụng ý bất lương của người khác. Thiện lương là một tài sản quý báu. Nếu bị lợi dụng để đạt được mục đích bất hảo thì loại tài sản này sẽ khô héo, thậm chí biến mất. Một khi thiện lương bị thay thế bởi lạnh lùng, vô cảm thì người bị tổn hại sẽ nhiều đến chừng nào.

2. Có một thứ không thể lừa gạt, đó chính là tình cảm

Có thể đùa giỡn với bất cứ ai, bất cứ điều gì, nhưng đừng đùa giỡn với tình cảm.. Đừng lừa gạt người khác khi họ đã trao cho bạn niềm tin, là những người thật lòng tốt với bạn. Họ chính là phúc duyên của bạn, đừng để lỡ họ trong cuộc đời.

3. Có một loại tình cảm không thể đùa giỡn, đó chính là sự chân thành

Hẳn bạn đã nghe rất nhiều lần câu chuyện quen thuộc về cậu bé chăn cừu nói dối “Sói đến rồi!”. Lời nói dối, dù chỉ là bông đùa đôi khi cũng gây ra những thương tổn lớn vô cùng. Đừng bùa bỡn với tình cảm chân thành của người khác, cuối cùng chính là tự mình gánh lấy hậu quả.

4. Có một thứ không thể thiếu, đó chính là tình bạn

Ở nhà dựa vào cha mẹ, ra ngoài thì nhờ cậy bạn bè. Tình bạn này, đẹp bởi thêu hoa trên gấm, quý ở trao tặng than hồng giữa trời tuyết lạnh. Người không có bạn bè thì tâm hồn cằn cỗi, gỗ đá biết bao.

5. Có một thứ không thể truyền tải bằng lời, đó chính là nỗi nhớ nhung

Tình này đã sớm trở thành nỗi nhớ nhung về dĩ vãng, cho đến bây giờ chỉ còn lại đau thương. Nghìn vàng dù có mua được bài phú của Tương Như, đằng đẵng mối tình này biết ngỏ cùng ai?

6. Có một thứ không thể tha thứ, đó chính là phản bội

Những kẻ phản bội bạn bè, thường thường cũng đang tự hủy diệt bản thân mà không tự biết. Nếu như có người phản bội bạn, bạn có thể tha thứ cho anh ta, chính là giống như chưa từng bị tổn thương vậy. Nhưng từ nay trở đi đừng bao giờ tin tưởng anh ta nữa.

7. Có một thứ không thể cứu vớt được, đó chính là tuyệt vọng

Tuyệt vọng, nếu như phủi đi lớp bụi lạnh lùng thì lại đang ẩn chứa một loại sức mạnh vô cùng hung dữ, hoàn toàn là không có lý trí, hoàn toàn không thể lý giải. Một người một khi rơi vào trong tuyệt vọng, thì anh ta sẽ không còn lo ngại chi nữa, thậm chí cũng sẽ không tiếc dùng đôi tay của mình xé nát trái tim đang bị tổn thương của anh ta.

8. Có một thứ không thể lãng quên, đó chính là lòng cảm ơn

Cuộc sống cần một trái tim cảm ơn để sáng tạo, một trái tim cảm ơn cần dùng cuộc sống để vun trồng.

9. Có một thứ không thể tham luyến, đó chính là danh lợi

Đừng truy cầu danh và lợi, danh lợi là kẻ thù của tự thân. Cam chịu làm kẻ an nhàn ngâm thơ trong vũ trụ, còn hơn làm quan lãnh bổng lộc trong trời đất.

Thiện Sinh
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Cõi Không Mây

 

Sáng nay mây đi lạc
Vào thung lũng núi này
Giật mình dăm con hạc
Vỗ cánh ngà vụt bay .

Mây mỏi mê lười biếng
Ngủ vùi trên rừng cây
Bỗng chuông chùa vọng đến
Chao động khóm mây đầy ..

Ngôi chùa bên kia núi
Có một vị sư thầy
Vừa thỉnh hồi chuông sớm 
Cõi lòng không mây bay..

Thích Tánh Tuệ

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Túy Sinh

Lang thang sáu nẻo luân trầm
Cỏ cây thấy cũng lặng thầm xót thương
Niềm vui chưa trọn đã buồn
Nụ cười chưa tắt, lệ tuôn ướt đời.
Nắng, mưa.. tóc đã bạc rồi
Vẫn chênh vênh, vẫn chơi vơi dạ sầu.
Đâu nhìn ra thuở ban đầu
Đâu tìm ra mối chỉ nào vướng chân.

Ngày qua tháng lại phong trần
Theo dòng thinh sắc.. ân cần rủ rê..
Dùng dằng.. một cảnh hai quê
Nửa lên yên ngựa, nửa mê cung đàn.

Mở to mắt, vẫn mơ màng
Từng chiều rót chén tiễn hoàng hôn say..

Mảnh hồn lớp lớp mây bay
” Mộng trung ” đâu biết mặt mày thuở nao!
Vấn vương vị ngọt chiêm bao
Mà đành cam chịu giam vào Tử, Sinh
Vui qua, khổ tới lênh đênh..
Đường xưa ai nhớ bước thênh thang về… 

 Vẫn chờ ai, cội Bồ Đề
Nghìn năm bóng đổ bên lề nhân gian..

Thích Tánh Tuệ

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Ai Say, Tôi Say

Ai đã say theo dòng đời lôi cuốn

Tôi luôn say trong ý muốn lợi tha

Ai từng say trong men rượu sa đà

Tôi chỉ muốn say trong an hòa tịnh niệm

Ai đã say theo bạc bài ngập nghiện

Tôi luôn say trong việc học cùng tu

Ai đã say theo con ma túy che mù

Tôi say thích trong thâm tình giao du kết bạn

Ai đã say theo sắc tài mê loạn

Tôi luôn say chay lạt trong ánh đạo mầu

Ai đã say trong trường danh lợi chìm sâu

Tôi chỉ thích say theo câu kinh tiếng kệ

Ai thích say trong mùi hương vô kể

Tôi đây say trong huynh đệ chí tình

Ai muốn say làm đồ đệ Lưu Linh

Tôi chỉ biết say cho riêng mình một cõi.

TPThái

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Một Cõi Đi về

Mênh mông một cõi không bờ

Gió lay cành trúc dật dờ bèo mây

Nước in soi bóng trăng đầy

Biển trời rộng khắp cỏ cây thanh nhàn

Nơi nào cũng đẹp bình an

Không gian yên lặng một đàn chim bay

Thong dong tự tại tháng ngày

Đi về một cõi vui thay một mình.

Thích Phước Thái

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hoa Sen Nở

Từng tiếng chim rót vào ngọn gió trong
Nghe thánh thót giọt ngọt mềm trên lá
Cây xanh ơi, xin đừng nghiêng nghiêng quá
Để mặt hồ, sóng tĩnh tại an nhiên.

Từng đóa Sen vươn lên, vươn lên
Sáng lấp lánh, diệu kì, thanh thoát
Hương Sen tỏa dịu dàng ngan ngát
Sớm trong lành, thơm thảo, tinh khôi.

Bên hồ, bên Sen, bên đời.
Những cánh tay trạm nắng
Như những đóa hoa Sen vươn lên
Thức tia nắng đầu tiên
Thức tháng Năm an nhiên
vào mùa GIÁC

Những ngón sen lớp lớp bên nhau
Ôm càn khôn, thắp bình minh…
Bóng áo vàng lung linh
bên hồ,
Thức thệ nguyền,
thức giấc mơ,
bằng diệu kì sắc màu
Hoa Sen nở!
(st)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Sức khỏe- các bậc cao niên cần đọc

1- Lúc về già mình sẽ tuyệt đối không được chủ quan nghĩ rằng còn khoẻ, còn sung sức để nghĩ và làm những việc như hồi thanh niên.

Lúc về già mình sẽ không tham gia hội đoàn hay bất cứ công việc gì liên quan đến chính quyền. Không phải mình thiếu trách nhiệm, chỉ đơn giản vì thời điểm đó sức khỏe, trí tuệ xuống dốc rồi, tụi trẻ nó làm giỏi hơn. Đầu hai thứ tóc đi tranh việc với một đứa nó làm tốt hơn mình là sao?
 
2- Lúc về già mình sẽ không bao giờ đến cơ quan cũ nếu như chưa nhận được một lời mời trân trọng, vào những dịp đặc biệt…
Nếu đến mình cũng chỉ cúi đầu lễ phép chào lớp trẻ rồi chuyện phiếm với đồng niên, đồng nghiệp. Mình phải tự dặn mình rằng có nói gì chúng cũng chẳng nghe, vì mọi điều mình nói đã lỗi thời, cho dù bên dưới chúng chăm chú nhìn, đầu gật gật, rồi vỗ tay rất dài. Và dĩ nhiên chúng nó có báo cáo báo cò mình cũng chẳng nên quan tâm, tò mò tìm hiểu, vì đã lâu mình không cập nhật hay update, đâu còn hiểu được thời thế.
 
3- Lúc về già mình sẽ không sống chung với bất cứ đứa nào, chỉ sống với…vợ. Nếu cứ thương con cái, sống với chúng nó thể nào cũng đến lúc mình ở trọ trong chính ngôi nhà của mình. Con không có tiền mua nhà thì thuê, không đủ tiền thuê mình hỗ trợ, quyết không ở chung, trai gái dâu rể gì cũng vậy hết, một tuần đến thăm nhau 1 lần vào ngày cuối tuần là đủ.
 
4- Lúc về già… rất già, mình sẽ phải đặt chỗ ở một trung tâm dưỡng lão nào đó. Tiền ít ở chỗ xoàng, tiền nhiều ở chỗ tươm. Chọn Trung tâm có chăm sóc y tế tốt để không bắt con cháu phục dịch lúc yếu đau. Chúng nó còn phải đi làm. Lúc đi về phía bên kia mặt trời cũng tại Trung Tâm luôn. Con cháu chỉ cần đến nhà tang lễ làm thủ tục theo nghi thức, không khóc cũng không sao, vui càng tốt. Chẳng có lý do gì để khóc. Đó là quy luật của tạo hoá. Bất cứ cái gì tồn tại nguyên vẹn lâu quá chỉ tổ làm cho xã hội trì trệ.
 
5- Lúc về già mình sẽ chỉ nói hai chữ “ngày xưa” (đúng hơn là những câu chuyện hoài niệm) với bạn đồng niên, tuyệt đối không nói với lũ trẻ, vì chúng sẽ cho mình bị dở hơi. Với tụi trẻ chỉ nói “ngày mai” và chỉ trả lời khi chúng hỏi. Kinh nghiệm và vốn sống (mà nhiều người cho là báu vật) đối với mình khi đó chỉ để chiêm nghiệm. Cùng lắm là biến nó thành những câu chuyện trào phúng để tự cười cợt mình, cũng chẳng làm ai bực mình.
 
6-Lúc về già, mình sẽ cố không nghĩ khác những điều mình đã nghĩ như ở trên. Chẳng biết có làm được không?
 
Càng lớn tuổi chúng ta càng nhận ra:
  • Mang một chiếc đồng hồ $30 hay $300 cũng cùng chỉ một giờ
  • Mang một chiếc túi/bóp $30 hay $300 cũng cùng đựng bấy nhiêu tiền
  • Uống một chai rượu $15 hay $300 cũng say giống nhau
  • Ở trong căn nhà 100 mét vuông hay 1000 mét vuông nỗi cô đơn cũng giống nhau
  • Lái chiếc xe $8000 hay $80,000 cũng phục vụ ta cùng mục đích chuyên chở
  • Hạnh phúc nội tâm không đến từ vật chất trong thế gian này
  • Có những bạn bè, anh chị em, những người nói chuyện, cười đùa, hát xướng tán gẫu với ta đó mới là hạnh phúc …

6 vị Bác sĩ tốt nhất trong đời:
  • Ánh nắng mặt trời
  • Nghỉ ngơi
  • Thể dục
  • Ăn uống điều độ
  • Tự tin
  • Bạn bè
Hãy giữ 6 vị này cho mọi thời điểm trong đời để tận hưởng một cuộc sống khỏe mạnh

Càng có tuổi chúng ta càng thấy ít đi những điều đáng phải sắp hàng chờ đợi …
( Bác sĩ Nguyễn Ý Đức)
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Mai Hoa ( Ngộ Đạo Thi)

Chung nhật tầm Xuân bất kiến Xuân.

Mang hài đạp phá lãnh đầu vân.

Quy lai ngẫu bả mai hoa khứu. 

Xuân tại chi đầu dĩ thập phân.

Trọn suốt ngày tìm chẳng thấy Xuân.
Giày gai đạp nát đỉnh mây ngần.
Trở về bỗng thấy hương mai rộ.
Rõ thật đầu cành trọn Ý Xuân.

Thích Gíac Duyên

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Ở ĐỜI VUI ĐẠO

Ở đời vui đạo tuỳ duyên
Đói ăn mệt ngủ, tự nhiên dễ dàng
Ngọc châu nhà có sắn sàng
Đâu cần tìm kiếm ngoài đường luống công
Đối người đối vật dung thong
Tâm không vướng mắc là tông chỉ Thiền 

Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử Việt Nam.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tự Sự

Dù đục dù trong, con sông vẫn chảy
Dù cao dù thấp, cây lá vẫn xanh
Dù người phàm tục hay kẻ tu hành
Vẫn phải sống từ những điều rất nhỏ

Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó
Sao ta không tròn ngay tự trong tâm
Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm
Những chồi non tự vươn lên tìm ánh sáng

Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
Chắc gì ta đã nhận ra ta
Ai trong đời cũng có thể tiến xa
Nếu có khả năng tự mình đứng dậy

Hạnh phúc cũng như bầu trời này vậy
Không chỉ dành cho một riêng ai!

(Nguyễn Quang Vũ)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Kiếp Nhân Sinh

Không ta gió vẫn chuyển mùa
Trời cao tính chuyện nắng mưa riêng mình
Dòng đời thương tiếc sinh linh
Bão dâng thác lũ vô tình lắm thay

Công danh sự nghiệp trả vay
Bao phen dở khóc đêm ngày buồn lo
Đoạn trường lặn lội thân cò
Kề vai gánh nặng chẳng so nhọc nhằn

Thân tàn theo bước thời gian
Vụt qua năm tháng rồi dần xuôi tay
Hồn thiêng cưỡi hạc trong mây
Nhìn về dương thế lòng đầy thảnh thơi

Không còn một chút thơm rơi
Cháu con mỗi đứa một nơi phận mình
Lao đao giữa cuộc mưu sinh
Bồng bềnh như cánh lục bình trôi sông

Cuộc đời nhắm mắt là xong
Tháng năm vô nghĩa đâu mong đợi gì
Bình tâm thanh thản ra đi
Nhân sinh một kiếp thôi thì buông trôi

Giầu nghèo cũng thế mà thôi
Bon chen cho lắm cuối rồi bằng không
Gửi lòng vào cõi mênh mông
Ngộ ra để biết mà trông sự đời

Thanh Thanh Khiết

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin