All posts by carolyn do

Tu-líp Tạ Tình

Tu-líp Tạ Tình
Mỗi năm tại Ottawa, thủ đô của Miền Đất Thiên Đàng, khách du xuân lại tụ về đây để tham dự hội hoa tu-líp.

DSCF5428
Hoa tu-líp trồng nhiều nơi trên nước Canada, bên Âu Châu và khắp thế giới; nhưng hoa tu-líp trồng ở Ottawa mang một ý nghĩa đặc biệt.
Nguồn gốc của ngày lễ hội hoa tu-lip cũng mang một ý nghĩa sâu xa, thắm thiết của lòng biết ơn của nước Hà Lan (Netherland) với Canada từ hồi Đệ Nhị Thế Chiến.DSCF5448
Khi Âu Châu bị Đức Quốc Xã xâm chiếm, Hoàng Gia Dutch (Hà Lan) đã phải trốn chạy bọn Phát-xít. Họ đã tìm mọi cách để đào thoát khỏi bọn quỷ dữ Nazi, và Canada chính là miền đất bao dung đã ân cần tiếp đón họ.DSCF5464
Vì vậy năm 1945 ngay sau Đệ Nhị Thế Chiến Hoàng Gia đã gởi 100,000 củ  tu-líp đến Ottawa để cảm ơn dân Canada đã cho Công Chúa Juliana và con gái của người được trú ẩn trong thời gian người Dutch bị bọn Đức Quốc Xã Nazi xâm chiếm.
Điều đặc biệt đáng ghi nhớ nhất là Công Nương Margriet con gái của công chúa  Juliana đã được hạ sinh tại nhà thương Ottawa Civic Hospital. Cô bé Juliana được mang quốc tịch Dutch (người Hà Lan) vì khu hộ sinh của nhà thương được xem như thuộc vùng đất quốc tế, không thuộc quốc gia nào.DSCF5500
Cứ thế mỗi năm, Juliana gởi tặng thủ đô Canada là Ottawa 10,000 củ hoa  tu-líp. Ottawa dần dần trở nên nỗi tiếng về hoa  tu-líp. Mãi cho đến năm 1953 Ban Thương Mại Ottawa và nhà nhiếp ảnh Malak Karsh đã tổ chức hội hoa  tu-líp đầu tiên của Canada.
Năm 2002 công nương Margriet trở lại Ottawa để kỷ niệm 50 năm ngày hội hoa  tu-líp.DSCF5470
Trong hội hoa  tu-líp ở Ottawa, du khách sẽ thấy những hoa  tu-líp rất đặc biệt không có trồng ở những nơi khác. Những hoa  tu-líp màu nhung tím, màu ca phê sửa, màu sen hồng, và những hoa  tu-líp hồng có viền màu trắng như tuyết.DSCF5446
Tạ tình bằng hoa, nhất là hoa  tu-líp, là một nghĩa cử văn hóa cao thượng và tao nhã. Như những nhà thơ, nhạc sĩ, họa sĩ tặng nhau những món quà văn nghệ. Chẳng ai tặng nhau mấy cây vàng!DSCF5451
Giây phút cuối cùng ra đi, vàng bạc của cải chẳng có ý nghĩa gì nhưng những món quà văn nghệ sẽ còn lưu trong tâm thức.DSCF5497
Hoàng Gia Dutch đã chọn cách nói lên sự biết ơn của mình bằng một ngôn ngữ vừa là họa, vừa là thơ, vừa là nhạc…không lời. Truyền thống tốt đẹp đó còn tiếp tục đến ngày hôm nay.
KMVN vừa ghé thăm hội hoa tu-líp tại Ottawa tuần rồi May 15, xin gởi đến các bạn một ít hình ảnh về ngày hội hoa nhé.

Vũ Tam Thừa

Hits: 183

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tương lai khi già ai sẽ nuôi dưỡng bạn?

“Nuôi con dưỡng già” là quy luật bất thành văn từ ngàn đời này. Tuy nhiên, ngày nay khi đọc tin tức, có rất nhiều bài viết về “người già vô gia cư, con tranh chấp tài sản của bố mẹ”, bạn có nghĩ rằng quan niệm “nuôi con dưỡng già” vẫn còn đúng?

Bạn hãy xem câu chuyện bên dưới để suy ngẫm và tìm câu trả lời cho chính mình nhé.

Có một người mẹ đơn thân nuôi con, chồng bỏ đi từ sớm, cô ấy sống bằng nghề dạy học, với thu nhập khá khiêm tốn đã nuôi dưỡng con trai khôn lớn thành tài.
Lúc còn nhỏ, con trai rất ngoan ngoãn, vâng lời. Cô vất vả nuôi dạy con đến tuổi trưởng thành, và cậu con trai được đi Mỹ du học. Sau khi con trai tốt nghiệp đại học đã ở lại Mỹ làm việc, kiếm được khá nhiều tiền rồi mua nhà, và lấy vợ, sinh con, xây dựng một gia đình hạnh phúc đầm ấm.
Người mẹ già này, dự định sau khi nghỉ hưu sẽ đến Mỹ đoàn tụ cùng con trai và con dâu, hưởng phúc gia đình vui vẻ sum vầy. Chỉ ba tháng trước khi cô sắp nghỉ hưu, cô đã nhanh chóng viết một lá thư cho con trai, nói với con về nguyện vọng này.
Trong tâm cô rất đỗi vui mừng khi nghĩ đến chặng đường “nuôi con dưỡng già” của mình sắp đến hồi kết tốt đẹp, cùng những ánh mắt hâm mộ của bà con, bạn bè xung quanh. Vì thế mà một mặt cô đợi hồi âm của con, một mặt cô thu xếp bán nhà và nộp đơn nghỉ hưu.
Vào đêm trước ngày nghỉ hưu, cô nhận được thư hồi âm của con trai gửi từ Mỹ về, mở thư ra xem, trong thư có kèm một tấm ngân phiếu 30 ngàn đô la Mỹ.
Cô cảm thấy rất lạ, bởi vì từ trước đến giờ con trai không bao giờ gửi tiền về, cô vội vàng mở thư, bức thư viết rằng: “Mẹ à, sau khi vợ chồng con cùng nhau bàn bạc, quyết định là không thể đón mẹ đến Mỹ sống chung được. Cứ cho rằng mẹ có công nuôi dưỡng con trước đây, toàn bộ chi phí đó, thì tính theo giá cả thị trường bây giờ khoảng 20 ngàn đô Mỹ. Nhưng con sẽ gửi thêm một chút, là tấm chi phiếu 30 ngàn đô này. Hy vọng từ nay về sau mẹ đừng viết thư cho con nữa, cũng đừng kể lể về những việc như thế này nữa.”
Sau khi người mẹ đọc xong lá thư này thì nước mắt đầm đìa. Cô lặng im một hồi lâu, thật khó mà chấp nhận được sự thật này. Nhưng với tấm lòng người mẹ bao la như biển cả, cô không trách con trai, chỉ cảm thấy tủi phận cho một đời góa bụa. Khi trẻ đơn độc nuôi con, bây giờ cần nơi nương tựa vẫn lẻ bóng, lòng cô đau như cắt!.
Sau đó, cô tìm đến cửa Phật, và bắt đầu học Phật Pháp. Học được một thời gian, cô cảm thấy tâm thái nhẹ nhõm, suy nghĩ cũng thông mọi chuyện. Cô dùng 30 ngàn đô đó để đi du lịch khắp thế giới, lần đầu tiên trong đời, cô được mở mang tầm mắt thấy được quang cảnh thế giới này thật đẹp biết bao.
Như cởi được tất cả mọi sân si, hờn giận, cô thanh thản viết cho con trai mình một bức thư.
“Con trai à, con muốn mẹ đừng viết thư cho con nữa, thế thì, cứ xem như lá thư này là bổ sung cho bức thư con đã gửi mẹ trước đây. Mẹ nhận tấm séc rồi, cũng đã dùng nó để thực hiện một chuyến du lịch vòng quanh thế giới.
Trong chuyến đi này, mẹ đột nhiên cảm thấy rằng nên cảm ơn con, cảm ơn con đã giúp mẹ hiểu thấu được mọi chuyện, có thể buông bỏ nhân tâm, khiến mẹ nhận ra tình thân quyến, tình bạn và tình yêu của con người trên thế gian này đều không phải là vĩnh cửu, chỉ như như bèo dạt mây mà trôi, tất cả đều đang thay đổi từng ngày.
Nếu ngày hôm nay mẹ không thông suốt, vẫn còn ôm giữ bao nhiêu sân si, hờn giận, đau khổ thì có thể một vài năm nữa, mẹ có lẽ sẽ không sống nổi. Sự tuyệt tình của con khiến mẹ ngộ được chữ “duyên” nơi trần gian này, chẳng phải duyên hợp lại tan đó sao! Tất cả đều là vô thường!  Mẹ cũng học được cách giữ tâm mình thanh tĩnh và ung dung tự tại. Mẹ đã không còn con cái nữa, tâm đã vô lo, nên mới có thể đi đến bất cứ nơi đâu mà tâm không mảy may vướng bận.”
“Thật đáng thương cho cái tâm của các bậc làm cha mẹ trên thế giới này”, vì họ luôn muốn điều tốt đẹp nhất cho con cái của mình, nhưng kết quả cuối cùng lại chưa hẳn là tốt nhất.
Có một câu nói rằng: “Nhà của cha mẹ là nhà của con cái, nhà của con cái không bao giờ là nhà của cha mẹ. Sinh con là nhiệm vụ, nuôi con là nghĩa vụ, nhưng dựa vào con là sai lầm.”
Mặc dù không phải tất cả con cái đều vô lương tâm như người con trai trong câu chuyện này. Nhưng những bậc làm cha mẹ nhất định không nên nghĩ rằng sẽ dựa vào con cái của mình. Chân thành mà nói, bạn hãy chỉ dựa vào chính bản thân mình. Con cháu nếu có hiếu thảo với bạn, thì đó cũng là phúc đức của bạn. Còn nếu chúng không hiếu thảo, thì bạn cũng không thể cưỡng cầu mà có được. Cách tốt nhất là hãy sớm lên kế hoạch “dưỡng già” ngay từ bây giờ, sẽ không bao giờ là quá muộn cả!.

Sưu Tầm  

Hits: 11

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hoa Đà Lạt

Trời Đà Lạt
lạnh se se
nụ cười e ấp nón che
ngàn thông gió thổi tình nghe ngọt ngào

môi thơm ngát
má hồng tơ
anh bay trong cõi trời thơ
nắng mai chiếu sáng trên bờ tóc mây

thân ở đây
mộng phương nào
núi đồi xanh mướt chiêm bao
hồn ai xao động đã bao nhiêu mùa

ong bay lượn
bướm nô đùa
Cám ơn em ngọn gió lùa
Hương còn thơm ngát bốn mùa trời anh

Vũ Tam Thừa
Photo Mario Đàm
(Một bài thơ theo thể thơ 3, 3, 6, 8)

Hits: 3375

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Bí quyết dưỡng sinh của cụ bà bị ung thư nhưng thọ hơn 100 tuổi: Phơi nắng

Có thể bạn đã gặp không ít những người ngoài 100 tuổi, nhưng bạn từng gặp bao nhiêu người từng bị ung thư vẫn có thể sống vui vẻ và mỉm cười đến 100 tuổi, mà bí quyết chỉ là đi bộ và phơi nắng?

Cụ Trương Minh Châu sinh năm 1905, năm 88 tuổi bà bị ung thư ruột, tổng cộng phải trải qua 3 cuộc phẫu thuật lớn cắt bỏ toàn bộ kết tràng và 1m đại tràng. Vào lần phẫu thuật thứ ba bà mới biết mình bị ung thư.

Bà Trương Minh Châu chia sẻ câu chuyện trên kênh BTV
Bà Trương Minh Châu chia sẻ câu chuyện trên kênh BTV

Vào năm 106 tuổi, bà đã công bố bí quyết sống thọ và gìn giữ sắc đẹp của mình, trong đó có một bí quyết dễ bị bỏ qua nhưng lại là quan trọng nhất.

Bà Trương Minh Châu có hai thói quen lớn, một là kiên trì đi bộ, các công viên lớn đều là những nơi mà bà thường hay đi. Mọi người đều quen biết bà và bà cũng trò chuyện với mọi người rất vui vẻ. Thứ hai là phơi nắng, sau khi ăn hoặc trong lúc đi bộ, bà luôn phơi nắng.

Bạn đừng xem thường việc phơi nắng này, bạn không cần tốn một đồng xu nào, cũng không cần vận động nhưng nếu phơi cách đúng cách thì sẽ có tác dụng to lớn.

Ánh nắng mặt trời rất quý, phơi nắng giúp cơ thể khỏe mạnh. Người lớn tuổi phơi nắng có lợi cho việc bổ sung dương khí, các chức năng nội tạng trong cơ thể đều dựa hoàn toàn vào dương khí, nếu đủ dương khí thì khả năng chống chọi với bệnh tật của cơ thể sẽ được nâng cao.

Trong Đông Y, phơi nắng được gọi là “thiên cứu”, cũng có nghĩa là thiên nhiên đốt ngải cứu cho chúng ta. Chúng ta đều biết đốt ngải cứu cứu là cách bổ sung dương khí tốt nhất, nhưng đốt ngải cứu cần phải xem xét, không phải ai cũng phù hợp và đốt quá nhiều sẽ bị phát hỏa.

Thiên cứu” thì không gặp phải vấn đề này, việc này thuộc về “cách làm ấm” trong Đông y, không có bất cứ tác dụng phụ nào, phù hợp với tất cả mọi người.

Phơi nắng vào đầu xuân, phòng ung thư, kéo dài tuổi thọ, tăng hệ miễn dịch. 

Muốn khỏe mạnh thì chúng ta phải đủ dương khí, tay chân phải ấm, ngũ tạng chắc chắn, tinh thần vui vẻ và phơi nắng chính là cách chữa bệnh tốt nhất mà thiên nhiên ban tặng cho chúng ta.

Dưới đây là một số lợi ích của việc phơi nắng:

1. Làm cho mạch máu khỏe hơn

Một nghiên cứu đăng trên Tạp chí y học Anh Quốc cho thấy người có hàm lượng vitamin D trong máu thấp có nguy cơ mắc bệnh tim mạch, suy tim và đột qụy cao hơn. Nhiều bài nghiên cứu cũng chứng minh vào mùa đông khi mà thiếu tia cực tím, những người bệnh bị nhồi máu cơ tim sẽ tăng lên rõ rệt.

Phơi nắng một cách hợp lý có thể hỗ trợ vitamin D trở nên mạnh mẽ hơn, từ đó làm giảm những triệu chứng viêm trong cơ thể, có lợi cho mạch máu.

2. Kéo dài tuổi thọ

Phơi nắng giúp cơ thể tổng hợp vitamin D, tăng cường miễn dịch… (ảnh: Shutterstock)

Kể từ năm 1980, các nhà nghiên cứu đến từ Đan Mạch đã tiến hành nghiên cứu đối với 4,4 triệu người Đan Mạch trong vòng 26 năm và phát hiện ra rằng phơi nắng nhiều có thể kéo dài tuổi thọ.

3. Giảm nguy cơ ung thư

Một nghiên cứu của Đại học San Diego cho thấy, so với những người phụ nữ sống ở nơi vĩ độ cao, những người sống ở nơi vĩ độ thấp có tỉ lệ mắc ung thư buồng trứng khá thấp, bởi vì thời gian họ nhận được ánh sáng mặt trời dài hơn, hàm lượng vitamin D hấp thụ cao sẽ có lợi cho việc phòng chống ung thư hơn.

4. Tăng cường khả năng miễn dịch

Phơi nắng có công dụng bổ sung dương khí. Trong Đông y có câu “dùng mặt trời”, chính là tập trung dương khí mà mặt trời phát ra. Toàn bộ chức năng nội tạng trong cơ thể đều dựa vào dương khí, nếu đầy đủ dương khí thì khả năng đề kháng của cơ thể sẽ tăng lên.

5. Phòng cận thị

Thiếu ánh nắng mặt trời là một trong những nguyên nhân dẫn đến cận thị. Mặt trời có thể kích thích sản sinh dopamine có tác dụng hỗ trợ tránh kéo dài trục của mắt, từ đó ngăn chặn việc khi ánh sáng tập trung đi vào mắt xuất hiện việc tiêu điểm bị méo, nhờ vậy giảm nguy cơ cận thị.

>> Cận thị: Nguyên nhân chính không phải do học nhiều, mà là thiếu hoạt động ngoài trời

—***—

Vậy cách phơi nắng tốt nhất cho cơ thể là gì? Phơi nắng vào lúc nào? Bao nhiêu lâu?

Phơi nắng tuy đơn giản, nhưng bạn phải làm đúng cách thì mới có tác dụng.

1. Phơi đỉnh đầu bổ sung canxi

Ánh nắng chiếu qua đỉnh đầu có thể thúc đẩy hấp thu canxi.

Có rất nhiều người thường thích đội nón khi phơi nắng, thật ra thì ánh nắng mùa xuân hoàn toàn không mạnh, nếu mặc trang phục dày và đội nón thì không thể nào phát huy được tác dụng của việc phơi nắng.

2. Phơi phần lưng làm dịu tỳ vị

Phía trước là âm, phía sau là dương, phơi nắng phần lưng có tác dụng bổ sung dương khí.” Dương khí suy yếu sẽ khiến tay chân lạnh, thường xuyên bị khó chịu tỳ vịnhư lạnh bụng hoặc ăn đồ lạnh xong bị tiêu chảy…

Phơi nắng phần lưng vào mùa xuân có thể khử khí lạnh ở tỳ vị, hỗ trợ cải thiện chức năng tiêu hóa. Ngoài ra, các lương y thời nhà Thanh từng chỉ ra rằng “lưng là dương, chủ chi tim phổi”, phơi nắng phần lưng còn có thể làm thông kinh mạch ở lưng, có lợi cho tim phổi.

3. Phơi nắng hai chân sẽ không bị chuột rút

Kết quả hình ảnh cho health benefits of sun for leg
Phơi nắng 2 chân để phòng chuột rút (Ảnh: Shutterstock)

Người mà “chân luôn lạnh” nên thường xuyên phơi nắng. Phơi nắng hai chân có thể loại bỏ khí lạnh ở chân rất tốt, có tác dụng làm dịu chứng chuột rút chân, đồng thời có thể tăng tốc độ hấp thu canxi ở chân giúp hai chân khỏe hơn, rất tốt trong việc phòng chống loãng xương.

Đặc biệt là những người vị viêm khớp phong thấp, phơi nắng vào mùa xuân có thể hoạt hóa mạch máu, làm dịu bệnh tình, có tác dụng hỗ trợ trị liệu.

4. Phơi nắng vào lúc nào là tốt nhất?

Thông thường từ 6-10 giờ sáng là thích hợp nhất để phơi nắng. Tia hồng ngoại trong ánh nắng mặt trời mạnh nhất, tia cực tím yếu đi, có tác dụng làm ấm cơ thể, giúp cơ thể phát nhiệt, thúc đẩy tuần hoàn máu và trao đổi chất, lưu thông máu, tăng cười sức sống cho cơ thể.

Từ 4-5 giờ chiều cũng là thời gian phơi nắng tốt, đặc điểm chiếu sáng trong khoảng thời gian này là chùm sáng D trong tia cực tím khá nhiều, đây là lúc tốt nhất để tích lũy “vitamin ánh sáng” – vitamin D cho cơ thể, đồng thời còn có thể thúc đẩy ruột hấp thu canxi và phốt-pho, tăng cường thể chất, đẩy mạnh việc tăng canxi cho xương.

5. Kiểm soát thời gian phơi nắng mỗi ngày

Nên phơi nắng khoảng 40 phút đến 1 giờ đồng hồ, tốt nhất là đổ một chút mồ hôi và cảm thấy hơi buồn ngủ.

Đổ nhiều mồ hôi sẽ mất sức, nói quá nhiều sẽ hao khí, càng phơi nắng càng hứng thú sẽ mệt thần.

Khi phơi nắng phải định thần, yên tĩnh, giữ vững tinh thần là quan trọng nhất. Hãy tìm một nơi yên tĩnh, nhắm mặt yên lặng phơi nắng hoặc nghe nhạc nhẹ, không nên gọi điện thoại, nghịch điện thoại, nói chuyện quá lớn tiếng, vận động mạnh, như vậy chẳng những không có hiệu quả mà ngược lại còn làm hao tổn sức, khí và thần.

Vào đầu mùa xuân, bạn đừng bỏ lỡ cách chữa bệnh tuyệt vời mà thiên nhiên mang đến cho chúng ta, nếu làm đúng thì đây là một phương pháp giúp sống thọ như cụ Trương Minh Châu, không cần tốn tiền, không cần vất vả.

Ngọc Trúc

Hits: 19

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh

“Nắng chia nửa bãi chiều rồi Vườn hoang trinh nữ khép đôi lá rầu

Sợi buồn con nhện giăng mau

Em ơi hãy ngủ anh hầu quạt đây.” (Huy Cận)

Rất nhiều quốc gia trên thế giới mà dân chúng có thói quen ngủ trưa. Theo ước tính, có trên 51% dân số địa cầu thường xuyên ngủ trưa, nhất là các xứ ở châu Âu. Khoảng hai thế kỷ trước, người Âu Châu vẫn còn ngủ ba giấc mỗi ngày. Thời đó, ban đêm có khi người ta thức giấc khoảng 2 giờ sáng, làm việc nhà, rồi đi ngủ trở lại, và cho là thói quen bình thường.

 

Có một lần vợ chồng chúng tôi đi chơi ở Tây Ban Nha, giữa trưa tự dưng phố phường vắng ngắt, các cửa tiệm đều đóng cửa, muốn mua sắm ít đồ, phải chờ đến hai giờ chiều. Thoạt đầu, tôi cho là lạ, nhưng chợt nhớ lại ngày xưa còn bé, tôi và các anh chị cũng về nhà buổi trưa để ăn trưa và “bị” má tôi bắt lên giường ngủ trưa trước khi đi học lại buổi chiều. Còn ba tôi, giấc ngủ trưa là điều không thể thiếu.

Ở Mỹ lại khác, người ta cho chuyện ngủ trưa là điều phí phạm, giảm mất năng suất làm việc, và có đôi khi, bị đồng nghĩa với sự lười biếng. Gần đây, một số hãng xưởng hay công sở lại cho phép công nhân viên được “nghỉ trưa” một giờ, muốn tranh thủ để ngủ chút đỉnh cũng được. Tuy nhiên, theo thăm dò, đa số những người trẻ tuổi vẫn không thích ngủ trưa.

Thế thì, nên hay không nên ngủ trưa?

Thông thường vào buổi trưa, chiếc đồng hồ điều khiển sự tuần hoàn của cơ thể sẽ đi chậm lại, làm giảm mức độ tỉnh táo, đó là tại sao cơn buồn ngủ thường hay kéo đến sau khi ăn trưa, nhất là khi không được ngủ ngon giấc vào buổi tối hôm trước.

Ngủ đầy đủ, từ 7 đến 9 tiếng mỗi ngày là yếu tố cần thiết cho sự hoạt động bình thường của cơ thể. Rất nhiều người bị tình trạng thiếu ngủ kinh niên do nề nếp sống không tốt, hay bị stress thường xuyên. Thiếu ngủ lại gây ra thêm stress. Thiếu ngủ có hại đến sức khoẻ thể chất cũng như tâm thần. Người thiếu ngủ  dễ bị các chứng  bệnh về tim mạch, tiểu đường, béo phì, cao huyết áp, giảm trí nhớ, thiếu sáng suốt, và kể cả bệnh tâm thần như phiền muộn, kinh hãi vô cớ.

Ngủ trưa có ích lợi cho nhiều người. Bằng cách bổ sung cho sự thiếu ngủ, sẽ làm tăng hiệu năng làm việc do sự tỉnh táo, tăng độ chính xác của phản xạ, tăng độ bén nhạy của hệ thần kinh, trí trớ, tư duy và dĩ nhiên làm cho tính tình, tâm tư dễ chịu hơn. Ngủ trưa  cũng giúp hệ thống đề kháng, miễn nhiễm, chống lại bệnh tật linh tinh.  Ngủ đầy đủ cũng giảm tai nạn nghề  nghiệp cũng như tai nạn xe cộ.

Ngủ trưa cũng có lợi khi mà cơ thể không được khỏe, như bị cảm cúm, mỏi mệt chẳng hạn. Người già hay người có giờ giấc làm việc bất thường cần đến giấc ngủ trưa. Giấc ngủ là phương cách hồi sức chống lại sự mệt mỏi tốt nhất. Vì thế nếu thấy cần ngủ thì cứ ngủ. Ngược lại, nếu không thấy mệt, thì giấc ngủ trưa không phải là điều luôn luôn phải có trong đời sống bình thường.

Có hai tác động không tốt do việc ngủ trưa quá nhiều:

Thứ nhất, ngủ trưa làm giảm bớt sự đòi hỏi và động cơ của việc “thèm ngủ”. Điều nầy tốt nếu cần lấy lại sự tỉnh táo, quân bình trong ngày, nhưng sẽ trở thành vấn nạn nếu giấc ngủ trễ, sẽ làm ảnh hưởng đến giấc ngủ ban đêm, do đó sẽ tạo thành một vòng tròn lẩn quẩn của bệnh thiếu ngủ. Thứ nhì, nếu giấc ngủ quá dài sẽ làm cho cơ thể cảm thấy lừ đừ, như bị say rượu khi mới thức dậy.

Ngoài ra, nếu ngủ trưa để bù đắp lại cho giấc ngủ tối vì bệnh mất ngủ lại là một điều đáng quan tâm, cần phải chữa trị. Một người có sức khỏe bình thường, có thể ngủ “trọn gói” đầy đủ trong một đêm, và không cần phải tranh thủ ngủ bù vào giấc trưa. Một số bằng chứng khoa học cho thấy, nếu thường xuyên cần phải ngủ trưa trên một giờ mỗi ngày, có ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe.

Tóm lại, nếu buồn ngủ và điều kiện cho phép, thì cứ ngủ để chống lại sự mỏi mệt. Ví dụ như cuối tuần, ngày lễ nghỉ chẳng hạn. Nguyên tắc là không nên ngủ quá 30 phút, và không nên ngủ quá trễ vào buổi xế chiều, để tránh ảnh hưởng đến giấc ngủ ban đêm.

Riêng những ai thích uống cà phê, có một phương cách kết hợp cà phê với giấc ngủ trưa để tăng cường sự tỉnh táo của cơ thể.


Thoạt nghe, có vẻ không hợp lý, vì cà phê làm cho khó ngủ. Thật ra không phải như vậy. Nguyên tắc là chỉ uống một chút cà phê trước khi đi ngủ trưa, loại cà phê Mỹ chứ không phải nguyên ly cà phê sữa đá của Việt Nam! Một tí cà phê không làm cản trở cơn buồn ngủ, và sẽ tốn khoảng 30 phút để thấm vào máu, đạt nồng độ cao nhất trong não bộ. Vào thời điểm 30 phút nầy, cà phê sẽ làm cho ta thức giấc và tỉnh táo hơn, không bị lừ đừ, so với người không uống cà phê.

Nếu có ai đó đi ngủ trưa chung với mình thì lại càng hạnh phúc hơn!

“Lòng anh mơ với quạt này,

trăm con chim mộng về bay đầu giường.

Ngủ đi em mộng bình thường,

ngủ đi em mộng bình thường.

Ru em sẵn tiếng, thùy dương đôi bờ.

Ngủ đi em, ngủ đi em.” (Huy Cận)

Hits: 14

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

 MÂY VÀ GIÓ

Có một ngày Mây vô tình gặp Gió
Hiểu cảm thông nên Gió ngỏ lời yêu
Ngày qua ngày Mây yêu Gió thật nhiều
Mây thầm nghĩ sẽ trọn đời bên Gió.

Yêu Gió lắm nên lòng Mây hiểu rõ 
Gió vốn là một lãng tử phong lưu
Bay khắp nơi ngày tháng có cho dù…
Gió theo đuổi những phù du cám dỗ.

Mây cứ ngỡ mình sẽ là bến đỗ
Chốn bình yên Gió mệt mỏi dừng chân
Là một nơi Gió thật sự thấy cần
Không ngần ngại Mây âm thầm chờ đợi.

Gió cứ thế ngất ngây niềm vui mới
Bỏ quên Mây trong chờ đợi lặng thầm
Gió phiêu bạt…chưa một phút về thăm
Mây gánh chịu nhiều thăng trầm cuộc sống.

Gió lang thang trên bầu trời lớn rộng
Mây tủi sầu… bỗng hóa hạt mưa sa
Khi nhớ Mây… thì sự thật vỡ òa
Mây mãi mãi không về bên Gió nữa.

MamiVam 

 

Hits: 23

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Vương Tình

Nằm nghe sóng vỗ vương tình,
Giữa đời suối tóc trùng sinh gọi mời.
Em đi nẻo mộng chơi vơi,
Trong trầm tịnh lặng,một thời lãng quên.
Carolyn Do 

Hits: 42

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Sáng và Tối

Tôi đã đi gần hết đoạn đời
Có đủ ánh sáng và bóng tối
Đến cuối đời
Bỗng dưng không còn 
sáng và tối nữa
Bỡi vì tôi đã hiểu :” Vạn Pháp như không
Không tức thị sắc, sắc tức thị không…”
Chỉ là không..
CD – 12-20-2017 

Hits: 36

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Những “Phố Ông Đồ” ngày Xuân:

Những “Phố đông người qua” ấy ngày nay được gọi là “Phố Ông Đồ”, dập dìu Tài tử Giai nhân trong những ngày Tết đến Xuân về. Thường thì các “Phố Ông Đồ” này khởi sự hoạt động từ trung tuần tháng Chạp, và kéo dài cho đến ngày Rằm tháng Giêng của Năm Mới. 

Các sinh hoạt nhộn nhịp ở những “Phố Ông Đồ” này đã trở thành quen mắt với người dân trong nước, từ Sài Gòn, Hà Nội, cho đến các tỉnh thành, và là một trong những địa điểm thu hút khách du Xuân. Bên trong các gian hàng của khu phố này nổi bật lên hình ảnh nhiều Ông Đồ phục sức khăn xếp áo the, bày biện mực tàu giấy đỏ, bút nghiên lỉnh kỉnh. Những mặt hàng hấp dẫn người xem gồm: Các bức Thư pháp, Thư họa, câu thơ, câu đối chúc Xuân, tranh thủy mặc, tranh ký họa chân dung…  trên các chất liệu đủ loại như: Giấy, vải , gỗ, đá, tre, nứa… mang đến không khí rộn ràng ngày Xuân.
 
“Phố Ông Đồ” Sài Gòn ở góc đường Duy Tân và Hồng Thập Tự (tên cũ), và “Phố Ông Đồ” Hà Nội ở Văn Miếu – Quốc Tử Giám, được biết đến nhiều nhất,  và cũng có lắm Ông Đồ tài danh nhất. 
 
Điểm khác biệt và lý thú so với hình ảnh các Ông Đồ ngày xưa, là phần lớn các Ông Đồ ngày nay có tuổi đời khá trẻ, thuộc đủ mọi ngành nghề. Nhiều “Ông Đồ” còn đang là Học sinh, hoặc Sinh viên các trường Đại học Mỹ Thuật, hoặc thành viên các Câu lạc bộ Thư pháp, hoặc đơn thuần chỉ là yêu thích Nghệ thuật Thư pháp. Còn lại là những Cụ Đồ chính hiệu của những thế hệ trước với “nội lực thâm hậu”, tinh thông cả chữ Hán-Nôm lẫn chữ Quốc ngữ, và giàu kiến thức về Văn học nước ta nữa…..
 
Thư pháp, nói đơn giản là Nghệ thuật Vẽ chữ, còn gọi là Thư họa. Một bức Thư họa là một bức tranh chữ, được “vẽ” bằng chữ Hán-Nôm, hoặc chữ thuần Việt, như một Thông điệp ý nghĩa gửi cho người được tặng. 
 
Theo tập tục ngày Tết, khách du Xuân tìm đến các Ông Đồ để “xin chữ”, với mong ước sẽ gặp được những may mắn, hoặc đạt được những ước mơ thầm kín trong Năm Mới. Các Ông Đồ “cho chữ” như mang đến cho khách những điều tốt lành theo ý nguyện vậy.
 
Một trong những “Ông Đồ” trẻ nhất, và được biết đến nhiều nhất là “Ông Đồ” Võ Tuấn Xuân Thành, sinh năm 2000. Thật khó mà ngờ rằng cậu bé Xuân Thành đã tìm đến Nghệ thuật Thư pháp, khi cậu mới lên 8, được Mẹ dắt đi dạo Xuân nơi “Phố Ông Đồ” Sài Gòn. Mải mê nhìn ngắm các Ông Đồ thi triển Thư pháp với những đường nét hoa mỹ như Rồng bay Phượng múa, cậu bé thích quá, và từ đó cậu miệt mài theo đuổi thú chơi tao nhã này.
 
“Ông Đồ trẻ” Xuân Thành (Ảnh: Quỳnh Trần).
 
 
Sau mười năm khổ luyện bút nghiên, nhờ khiếu thẩm mỹ, và chịu khó tìm tòi học hỏi, đến nay tay nghề của “Cậu Đồ” Xuân Thành tăng tiến vượt bực đến mức mỗi lần khách đến “xin chữ”, không đợi khách thỉnh cầu, chỉ cần ngắm nhìn Thần thái của khách trong giây lát, cậu lẳng lặng phóng bút là ra đúng ngay “chữ” đáp ứng tâm tư, nguyện vọng của khách. Đường nét bay bướm, lả lướt, từ nét thanh, nét đậm cho đến nét xổ, đều uyển chuyển và dứt khoát, cho thấy thủ pháp cao tay của “Cậu Đồ” này không thua gì các Ông Đồ tiền bối đâu đấy !.
 
Tính đến nay đã 5 năm liền, cứ vào những ngày cận Tết, là Ông Đồ trẻ Xuân Thành lại háo hức sánh vai các Ông Đồ già, trẻ khác, xuống đường để “Bày mực tàu giấy đỏ, bên phố đông người qua”.(*) Có Ông Đồ trẻ thì cũng phải có “Bà Đồ trẻ” chứ, tại sao không? Tuy không nhiều, các “Cô Đồ” này luôn là nét xuân duyên dáng, mang đến sự quyến rũ, tươi mát cho các “Phố Ông Đồ”. Phong cách dịu dàng đầy Nữ tính của các “Cô Đồ” lại khá phù hợp với những đường nét uốn lượn mềm mại, thanh thoát của Thư pháp. Các gian hàng của những “Bà Đồ trẻ” này có được khách Nam giới chiếu cố nhiệt tình hơn gian hàng của những Ông Đồ khác cũng là điều dễ hiểu thôi mờ !. 
 
“Bà Đồ trẻ” (Ảnh: Hoàng Giang).
 
Hình ảnh Ông Đồ già của những Tết xưa, tuy có phôi pha, nhưng không mất đi bao giờ. Một trong những Ông Đồ già ở “Phố Ông Đồ” Hà Nội được nhiều khách hàng ngưỡng mộ là Nhà Thư pháp Vũ Ngọc Kỳ, cháu ruột của Nhà thơ Vũ Đình Liên, Tác giả bài thơ nổi tiếng “Ông Đồ già”. Gian hàng Thư pháp của ông đồ vận áo the, khăn xếp có chòm râu bạc và khuôn mặt phúc hậu này, lúc nào cũng đầy khách vây kín ông để “xin chữ”. Không chỉ “cho chữ” thôi, Ông Đồ chuyên nghiệp này còn bình chữ, và ngâm nga thơ Xuân cho khách thưởng thức nữa chứ bộ!.
 
Ông Đồ Vũ Ngọc Kỳ (Ảnh: Ngô Phương Anh).
 
Mặc dù không có những “Phố Ông Đồ” như ở trong nước, tại các Hội chợ Tết do Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam tổ chức hàng năm ở Nam California, và tại các Hội Xuân của Cộng đồng người Việt, hình ảnh những Ông Đồ già thân quen được tái hiện, gợi nhớ những Tết xưa đầm ấm và những mùa Xuân thanh bình một thuở xa xưa nào đó….
Nhà Thư họa Vũ Hối–người Việt duy nhất có tên trong “Tuyển tập Thư họa bậc Thầy ở Đông phương” ấn hành tại Nhật Bản năm 2006–cho biết: Tình hình sinh hoạt về Thư họa, Thư pháp Việt ở hải ngoại ngày càng phát triển trong những năm gần đây. “Cụ Đồ” nổi tiếng này cũng nhận được nhiều lời mời truyền dạy môn Nghệ thuật Thư pháp cho cả người Việt lẫn người ngoại quốc nữa.
 
Nhà Thư họa Vũ Hối tại một Hội chợ Tết ở Melbourne, Úc Châu. 


Thư pháp như là Tình yêu vậy:


 

Trong số những “Bà Đồ trẻ” quen thuộc tại các “Phố Ông Đồ” không thể không nhắc đến những khuôn mặt khá đặc biệt, chẳng hạn “Cô Đồ” Yoshino Eri, sinh năm 1991, đến từ xứ Phù Tang. Cô gái người Nhật có khuôn mặt thanh tú, và thích mặc áo dài Việt Nam đã sớm phải lòng Thư pháp Việt, sau những năm theo học Khoa tiếng Việt tại trường Đại học Sư phạm Hà Nội..
 
“Thư pháp Việt không dễ,” cô bày tỏ. “Khi viết một chữ, một câu thơ nào đó, em phải hiểu được ý nghĩa, phải cảm nhận được cái hay, cái đẹp của nó, và để nó thấm thật sâu trong tâm hồn mình thì mới viết đẹp được !.”
 
Đặc biệt, “Cô Đồ ngoại” này còn thực hiện những bức Thư pháp song ngữ Việt-Nhật nữa, như một hình thức “phối hợp Nghệ thuật”, cho thấy: Thư pháp là không biên giới, đưa con người từ những không gian xa cách lại gần với nhau hơn.
 
“Cô Đồ ngoại” Yoshino Eri viết Thư pháp bằng tiếng Việt ta. 
 
Cũng vì Thư pháp không dễ chút nào, nhiều người ngoại quốc có yêu thích lắm thì cũng chỉ tập tành cho biết vậy, và để được làm quen với môn Nghệ thuật có sức quyến rũ này.Một trong những “Ông Đồ tập sự” này là Ted Osius, nguyên Đại sứ Mỹ tại Việt Nam, đã bôn ba tìm đến ông Thầy đồ Cung Khắc Lược, một bậc “Cao thủ” trong Làng thư pháp để xin thụ giáo, và chỉ sau “khóa học cấp tốc” 30 phút chàng Thực-tập-sinh lấy làm thích thú khi tự tay mình viết xuống được hai chữ “An Khang” theo đúng phong cách Thư pháp để đón chào Năm Mới của người Việt mình.
 
Ông Đồ tập sự” Ted Osius học viết Thư pháp (Ảnh: Lê Hiếu).  

.

 
“Thư pháp như là Tình yêu,” đấy là lời tâm tình của Nguyễn Quý, một “Cậu Đồ” sinh năm 1993. Nhờ ngoại hình khá bắt mắt, Ông Đồ trẻ này rất “đắt khách” trong những ngày Tết, được nhiều thiếu nữ hâm mộ tìm đến xin chụp ảnh chung, và “tạo dáng” bên cạnh Người Mẫu Ông Đồ. 
 
Không chỉ điển trai thôi, Nguyễn Quý còn là Ông Đồ tài hoa, Tác giả nhiều bức tranh thủy mặc, tranh sơn dầu, và ký họa chân dung, được nhiều khách yêu chuộng. Không chỉ “cho chữ” thôi, khách còn được Ông Đồ trẻ này hướng dẫn tận tình, về Nghệ thuật viết Thư pháp nữa.
 
“Tôi có thể cho bạn Kỹ thuật để viết, nhưng tôi không thể cho bạn Cảm xúc và Tâm hồn,” Ông Đồ trẻ nói. “Bạn phải tự mình viết ra nét chữ của riêng mình. Chúng ta có thể viết cùng một chữ, nhưng Cảm xúc và Tâm hồn không thể nào giống nhau được đâu !.”
 
Ông Đồ Nguyễn Quý nói y như một kiếm khách truyền thụ võ công bằng “khẩu quyết”. Quả đúng như vậy, mỗi bức Thư pháp biểu lộ tâm ý, khí lực, và cũng thể hiện bản lãnh của người dụng bút nữa.
 
“Ông Đồ trẻ” Nguyễn Quý..
 
 
Thư pháp chắt lọc những “chất ngọc” trong kho tàng tiếng Việt ta. Trong các bức Thư họa, người ta đọc được những câu đối, những Lời hay Ý đẹp, những Ca dao Tục ngữ, và những áng Thi ca đầy “hương sắc quê mình”.
 
Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài …
 
Chúc Tết đến trăm điều như ý 
Mừng Xuân sang vạn sự thành công
 
Chiều Ba Mươi đầu bù tóc rối, hiu hắt tiễn năm tàn
Sáng Mùng Một mắt sáng môi tươi, rộn ràng mừng Xuân Mới
 
Tiếng Việt còn, nước Việt còn
Tôi yêu tiếng nước tôi, từ khi mới ra đời…
 
Trong lúc người Việt có tâm huyết với nền Văn hóa Dân tộc ở trong và ngoài nước đang lên tiếng báo động về những mưu toan gọi là “cải cách chữ viết tiếng Việt”, làm méo mó, lai căng, và biến dạng chữ Quốc ngữ truyền thống, thì những cố gắng tìm đến cái hay cái đẹp của “Tiếng nước tôi” qua Nghệ thuật Thư pháp của các Ông Đồ già, trẻ là tiếng nói mạnh mẽ góp phần gìn giữ tính trong sáng, lành mạnh của ngôn ngữ tiếng Việt. 
 
Vẻ đẹp của Thư pháp tiếng Việt là vẻ đẹp của tâm hồn thanh khiết, của Chân, Thiện, Mỹ và “Gìn vàng giữ ngọc”. 
 
Những bức Thư pháp ngày Xuân của các Ông Đồ gửi đi Thông điệp của Tình yêu tiếng Việt và của lòng yêu mến, tự hào về bản sắc Văn hóa của người Việt ta. 
 
Đúng như cách nói của một Ông Đồ trẻ, “Thư pháp như là Tình yêu” vậy !
 
Lê Hữu.
 
(*) Ông Đồ già, thơ Vũ Đình Liên.

Hits: 44

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Cảm Tác

Nụ Đào trong tiếc Đông phong

Như em mới lớn long đong cuộc  tình

Rồi mai giữa chốn nhân sinh

Thuyền em về bến bình minh , chiều tà? 

Carolyn Do

Hits: 8

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Giỏ Hoa Thời Mới Lớn

“Giỏ Hoa Thời Mới Lớn”
Không thấy vẽ nụ hồng
Không chùm hoa phượng đỏ
Có gì không sáng tỏ
Trong bức tranh mơ hồ

Ô hô!
Giửa chốn hồng trần
Có chàng thi sĩ
Tâm thần bất an!

Vũ Tam Thừa

Hits: 131

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hoa Xuân

Nhà anh hoa vàng nở
Gởi về em chút Xuân
Nhìn mây xanh muôn thuở
Xa mặt không cách lòng

Em ơi ôm hy vọng
Dù nổi trôi bao lần
Tin yêu là sức mạnh
Xá chi sóng dữ gầm

Biết nhau tình còn đó
Là lòng ta rất Xuân

Vũ Tam Thừa  

Hits: 112

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Nhớ Người

Gió bay tóc xỏa kín lưng

Nhìn mây lòng chợt rưng rưng nhớ người

Nhớ từng hơi thở, tiếng cười

Mênh mang trời rộng chơi vơi trăng đầy

Đêm khuya trằn trọc hao gầy

Ngày tha thiết nhớ, buồn đầy không  vơi

Vần thơ đành mượn mây trời

Gởi Tình chốn ấy ấm lời môi hoa.

                              V3 17-05-2015

Hits: 57

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Văn Quang – Nhà Văn của Chân Trời Tím

Vũ Tam Thừa

Nhìn ngắm tấm ảnh hoàng hôn tím của Mario Đàm chụp nơi trời Âu – Tiệp Khắc, điều đầu tiên mà tôi nghĩ đến là nhà văn Văn Quang tác giả  Chân Trời Tím. Quyển tiểu thuyết ra đời hơn 50 năm (1964). Lúc ấy tôi chỉ là một cậu học trò tiểu học. Mãi đến hè năm 1972, tức 8 năm sau, sau khi thi xong tú tài I, tôi mới có thì giờ mộng mơ một chút. Lúc đó nhà nghèo làm gì có tiền mua,tôi đến mượn sách ở thư viện Quốc Gia. Vậy là tôi lạc vào thế giới của người lớn, thế giới của những người lính Việt Nam Cộng Hòa, những cô ca sĩ phòng trà, gái bán bar, những cô nữ sinh thành phố; những tình yêu vội vã đến vội vã đi. Dĩ nhiên tất cả những điều mà cậu học sinh 18 tuổi chưa hề trải qua. Tấm ảnh “Chiều Tím” của Mario Đàm thật sự đã đưa tôi trở ngược lại 50 năm về trước, thời của Sài Gòn xưa, của tuổi  học trò hoa mộng.

Thỉnh thoảng trên Thời Báo tôi có đọc bài viết của Văn Quang. Lần đầu đọc bài của ông tôi thắc mắc, chẳng lẽ là Văn Quang của Chân Trời Tím ngày xưa. Chẳng lẽ cụ già 83 tuổi mà còn gân vậy sao? Tuổi già nhưng văn không già, tâm hồn ông vẫn còn trẻ trung lắm, có phần an lạc, hạnh phúc hơn khi xưa. Văn của ông đã nói lên điều đó. Giờ ông sống rất thành thật với mình, sẵn sàng nói lên những gì cần nói.

Hôm nay xin giới thiệu với các bạn một trích đoạn về cuộc phỏng vấn của nhà văn Lê Thị Huệ về ông được đăng trên mạng

Lê Thị Huệ: Ông bị đi tù một thời gian dài sau 1975. Ông có thể nói gì về điều này ở đây và bây giờ chăng ?

Văn Quang: Có rất nhiều điều đáng nói về những ngày tháng trong nhà tù. Và cũng đã có rất nhiều những cuốn sách viết về chuyện này rồi. Nhiều chi tiết đã được trình bày cụ thể. Vì thế, lúc này tôi nghĩ ở vào vị trí của tôi, nên chuyên tâm về những vấn đề xã hội hiện tại mà tôi đang có điều kiện tìm hiểu tường tận hơn các bạn khác. Tôi chỉ có thể nói là nhà tù vẫn là nhà tù, không có chuyện cải tạo gì ở đây. Điều này tôi cũng đã viết trong “ngã tư hoàng hôn”. Một lúc nào đó, nếu còn thì giờ, có thể tôi sẽ viết lại toàn bộ những sự thật mà tôi đã được chứng kiến.

Lê Thị Huệ: Ông từng là nhà văn quân đội ở Miền Nam, ông có so sánh nào cho nền văn chương quân đội của hai miền Nam Bắc trong thời chiến?

Văn Quang: Nói về văn chương quân đội giữa hai miền Nam Bắc có lẽ hơi quá tổng quát. Nhưng sự khác biệt căn bản vẫn là mang tính văn học nói chung. Một bên, dù anh là thành phần nào khi hoạt động văn hóa đều phải đi theo một đường lối chung, không thể khác được. Do đó người viết dù ở trong hay ngoài quân đội cũng thế thôi. Họ quan niệm văn hóa là tuyên truyền giáo dục quần chúng nhân dân (trong đó có cả quân đội) thực hiện một chủ trương chính sách trong một giai đoạn nào đó. Còn ở miền Nam thì những nhà văn quân đội không bị lệ thuộc bởi bất cứ điều gì. Tôi làm ở Tổng cục chiến tranh chính trị rất lâu, nhưng chưa hề thấy một “chỉ thị” nào cho những quân nhân viết văn. Họ được tự do sáng tác theo cảm hứng của mình về mọi mặt trong đời sống. Những nhà văn xuất thân từ quân đội hay hơn nữa là từ những chiến trường như Nguyễn Đạt Thịnh, Phan Nhật Nam, Huy Phương, Thế Hoài, Phạm Huấn… viết những gì họ đã trải qua. Hoặc như Mai Trung Tĩnh, Vương Đức Lệ, Tô Thùy Yên, Cung Trầm Tưởng cứ việc làm thơ tình, lãng mạn, không cần Tây Tiến hay Nam Tiến. Cho nên so sánh hai nền văn hóa quân đội giữa hai miền như thế tôi cho là khập khiễng, nên tôi không thể so sánh được.

Lê Thị Huệ: Ông đã từng tiểu thuyết hoá dày cộm những người lính thành phố Sài Gòn trước 1975. Bây giờ nhìn lại ông có thấy là trật búa hay OK ?

Văn Quang: Tiểu thuyết hóa những người lính không phải là “thần thánh hóa” những người lính. Chị đọc lại “Chân trời tím” và “Người yêu của lính” sẽ thấy tôi tiểu thuyết hoá đời thường của họ. Người lính không đi tu, không là “người con trai khác với những người con trai không đi lính”. Ngoài cuộc sống chiến đấu, ngoài tình đồng đội, họ có cuộc sống của mình. Cũng yêu thương, ghen hờn, lãng mạn như những ghệ sĩ chính hiệu. Nói cách khác, tôi diễn tả rõ hơn, tỉ mỉ hơn về cuộc đời quân ngũ. Không phải tất cả đều tình nguyện đi lính, có những người “bị động viên” hoặc được đồng hóa. Nhưng tình đồng đội đã làm họ thay đổi quan niệm, ý chí chiến đấu đã tô đậm lý tưởng yêu nước của họ. Vì thế họ trở thành một khối vững chắc cho đến tận ngày nay. Tại sao tôi lại thấy “trật búa” được? Tôi vẫn cho là tôi đã làm đúng, làm được những gì tôi cần làm. Một điều cần nhấn mạnh, đó là xuất phát từ những rung động chân thành của tôi sau những ngày tháng làm phóng viên thời kỳ chiến tranh ác liệt đầu tiên, qua một số chiến trường thời đó, không vì một chỉ thị nào, một lý do chính trị nào.

Lê Thị Huệ: Nếu cuộc đời biến thành những chương tiểu thuyết. Hãy thử nói về cuộc đời như là những chương tiểu thuyết. Cái chết nào cũng là một cái chết. Cái chết của Miền Nam là một cái chết tức tưởi nhưng nó có cái đẹp tuyệt vời của một cái chết tức tưởi. Ông nghĩ đấy là một bất hạnh hay là một may mắn

Văn Quang: Cái chết của miền Nam, như chị nói, tôi đã có nhiều thời gian gậm nhấm nó trong tù và ngoài đời, sau khi ở nhà tù ra. Tôi thường nghĩ, chẳng ai muốn tự tử cả. Cái chết bất đắc dĩ được báo trước đó không do miền Nam tạo ra. Người bạn “đồng minh thân thiết” của chúng tôi bỏ bạn, trong khi đối phương có tới 6 nước vẫn trung thành tiếp súng đạn thì “sáu thằng đánh một chẳng chột cũng què”. Và những “panic” từ Huế đến Pleiku, Đà Nẵng, Nha Trang, Bình thuận vào đến TP. Sài Gòn đều do người bạn đồng minh của chúng tôi tạo ra. Gây hoảng loạn khắp nơi để tẩu thoát như một ván cờ thua. Điều đó rõ như ban ngày. Tôi so sánh với cuộc rút lui của quân đội Pháp sau khi ký hiệp định Geneve, dù sao thì mọi tổ chức cũng chu đáo hơn, có tình có lý hơn, nhân đạo hơn. Nếu người Mỹ vẫn tuyên truyền rằng “cộng sản chiếm được miền Nam thì Sài Gòn sẽ là một biển máu”. Vậy mà họ đã để lại chúng tôi bơi trong cái biển máu ấy, sau khi bí mật bắt tay đối phương. Có thể coi họ là đồng minh được không?

Vậy thì cái chết của miền Nam chỉ có thể coi là bất hạnh. Một kinh nghiệm cho những ai còn nuôi mộng lãnh đạo đất nước này.

Lê Thị Huệ: So sánh đời sống của ông bây giờ với đời sống trước năm 1975, ông phát biểu như thế nào. Tôi hỏi ông câu này với một thái độ rất trân trọng, vì ông là một tác giả hiếm hoi, ông sống sót và sống qua những giai đoạn khốc liệt ấy, mà vẫn viết với cái tên Văn Quang. Một Văn Quang lừng lững không thoả hiệp. Hình như ông là 1 tác giả độc nhất vô nhị viết và viết được trong cái thế sống vô cùng chênh vênh ấy

Văn Quang: Thật ra ngay từ đầu, khi trả lời lá thư của Gio-O tôi đã thành thật thưa rằng “không thích nói về mình”. Nếu cần nói thì có rất nhiều điều phải nói, phải trả lời. Một người cầm bút nên để độc giả phán xét về mình hơn là những gì mình tự nói hoặc bị kẻ thù xuyên tạc.

Xin cảm ơn về những nhận xét của Gio-O dành cho riêng tôi. Vâng, tôi sống như vậy đấy. Chẳng có gì phải che giấu, chẳng có gì phải khiếp sợ nữa. Còn gì nữa đâu mà khiếp sợ và tôi không làm điếu gì xấu, không “phá hoại”… thì cứ lừng lững mà làm. “Danh chính ngôn thuận” và “đường ta ta cứ đi”. Cái gì có thật thì tôi viết. Không bới móc lung tung, không phao tin đồn nhảm. Quyền phê phán là của người dân. Quyền bất bình cũng là của người dân về những điều có thật đã và đang xảy ra.

Cũng có một số người viết như tôi đang có mặt ở miền Nam như Nguyễn Thụy Long, Đoàn Dự, Hàm Anh… và một số người không ký tên rõ rệt như người Tân Định, Người Sài Gòn… Và còn cả những người viết không thường xuyên, thỉnh thoảng mới có một vài bài. Những anh em đó cũng là những cây bút hoàn toàn độc lập. Mỗi người có một cách viết, cách lựa chọn đền tài và mức độ khác nhau. Chúng tôi có gặp nhau như những người bạn bình thường, nhưng không thảo luận về những gì mình sẽ viết. Do đó đôi khi có những đề tài trùng hợp, song mỗi người nhìn theo quan điểm của riêng mình. Được độc giả đón nhận như thế nào lại là chuyện khác. Có cố gắng tìm cách “ngoi lên” cũng chẳng được. Cách tốt hơn hết là cứ thành thật với chính mình, cứ thảnh thơi mà làm được việc mình muốn làm. Như tôi đã nói ở trên, sẵn sàng chấp nhận điều “rủi ro” sẽ đến vào bất kỳ lúc nào. Chấp nhận cả đòn hiểm của kẻ thù, của những kẻ đố kỵ, ghen ghét sảng. Cứ lo nghĩ đến nó thì thà xếp quách computer lại hoặc chỉ để ngồi chơi games, chơi “meo” cho xong. Xin tiền con hay đi đánh vi tính, làm lay-out thuê cũng đủ sống.

Có thể nói tôi đã tập được thói quen, không còn ngồi đó tiếc nuối dĩ vãng. Thời gian không bao giờ trở lại được. Tôi bằng lòng và thích ứng với những gì tôi đang có. Trước kia sống sung sướng hay bây giờ, tôi cũng chẳng biết nữa. Một điều đáng nói là không thể quên những người bạn cũ, dù còn sống ở bên kia hay đã mất. Đôi lúc ngơ ngẩn chỉ vì những thứ đó thôi.

Lê Thị Huệ: Một cách công bằng, ông có nhận xét gì về nền sáng tác Miền Nam 1955-1975.

Văn Quang: Về những sáng tác từ ở miền Nam từ 55-đến 75, tôi cho đó là thời kỳ sung sức nhất của những sáng tác của văn học Việt Nam từ trước tới nay. Kể cả về số chất lượng cũng như chất lượng, những vị đàn anh lớn tuổi cũng như những nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ, ca sĩ… mới xuất hiện. Một số tác phẩm văn học khổng lồ đã được trình diện, một số báo chí về mọi mặt từ trình độ cao đến bình dân đua nhau tự do cạnh tranh. Một số ca khúc trở thành “bất tử” dù cho nó đã bị khai tử nhiều lần. Cho đến bây giờ ở Việt Nam, rất nhiều tác phẩm từ thời đó vẫn còn nguyên giá trị, nó xuyên suốt qua mọi thời đại. Độc giả, khán thính giả từ thành thị tới thôn quê vẫn thưởng thức những món ăn tinh thần đó, chẳng cần ai khuyến khích, khuyến mãi.

Cách công bằng nhất để nhận định thì nhãy nhìn vào thị trường, nhìn vào sự trân trọng của người dân.

Mặt khác, việc xuất bản những tác phẩm văn học nghệ thuật hồi đó hình thành một trật tự hơn bây giờ. Kể cả sách xuất bản ở nước ngoài cũng như ở trong nước. Hầu như bây giờ, một số tác phẩm không còn mang đúng giá trị đúng như văn học định nghĩa. Nó là sách lam nham, ai có tiền thì cứ in. Vàng thau lẫn lộn, trong đó có những cuốn không đáng gọi là sách, có những bài không đáng gọi là bài. Điều này rất có hại cho những người trẻ tuổi, nhất là lớp mới lớn ở nước ngoài. Nếu đọc một cuốn sách lem nhem như thế họ sẽ nghĩ gì về những tác phẩm khác của ông cha, của những người đi trước?

Vì thế nên tôi vẫn cho rằng 20 năm văn học miền Nam 55-75 có nhiều tác phẩm giá trị hơn, dù cho có những tác phẩm chỉ có giá trị trong từng thời kỳ.

Lê Thị Huệ: Nhà văn Văn Quang, Giám đốc đài phát thanh Quân Đội, viết tiểu thuyết Chân Trời Tím, đi cải tạo mút mùa lệ thủy, không đi Mỹ theo diện HO (mà những người như Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên còn không cưỡng lại sự tự do ở chân trời kia), còn Văn Quang không đi. Ở lại Việt Nam. Văn Quang là ai thế?

Văn Quang: Tôi vẫn cho rằng những người bạn tôi đi định cư hầu hết vì lo cho tương lai của con cái, cho cuộc sống gia đình hơn lo cho chính bản thân mình. Họ có lý do chính đáng để ra đi. Còn tôi, hầu như chẳng có lý do gì cả. Khi tôi ở trại tù ra, các con tôi đều đã định cư ở Mỹ, đi theo “diện vượt biên” và đi học ở Mỹ trước năm 75. Chỉ còn lại mình tôi. Đời sống kinh tế cũng lại bắt đầu ổn định, bằng việc học computer rồi ra “hành nghề” đánh vi tính thuê và làm lay-out cho các tiệm sách báo. Những nhà xuất bản tư nhân, những nhà làm quảng cáo chuyên nghiệp và cả những ông làm “báo lẻ” như Thanh Thương Hoàng, Thái Phương cũng đều thuê “công ty gia đình” của tôi làm hết. Hồi đó Sài Gòn chỉ có rất ít computer và người làm được công việc này càng hiếm. Cái may mắn của tôi là ngay khi ở trại tù ra, tôi đã tò mò đi học khóa computer đầu tiên vào những năm1989-90-91. Kể về chuyện đi học computer của tôi chẳng qua cũng là chuyện “bất đắc dĩ” và khá dài dòng, cười ra nước mắt. Tôi sẽ kể lại vào một dịp khác. Sau khi học xong vài khóa, tôi đã được các cháu ở Mỹ yểm trợ cho mấy cái computer và máy in laser để hành nghề. Công việc kiếm ăn khá phát đạt. Vì thế tôi thấy không cần phải đi đâu nữa cả. Hơn thế, bà xã của tôi và các cháu cũng đã “yên bề gia thất” nên tôi không muốn khuấy động cuộc sống của gia đình mình, gây thêm những thắc mắc vướng bận cho những người thân.

Ở đây cũng còn một số anh em sĩ quan cũ, sau khi ở tù ra rồi, cũng không đi theo diện HO. Dường như vấn đề kinh tế quyết định tất cả. Hầu hết những người ở lại đều có một cuộc sống tương đối ổn định hoặc có những trở ngại về gia đình, như con cái có vợ có chồng rồi không được đi theo… Mỗi người một hoàn cảnh.

Mặt khác, tôi nghĩ anh em ra đi nhiều rồi, tôi muốn ở lại để chứng kiến cho hết, cho đầy đủ những đổi thay. Đời sống lúc đó ở đây bấp bênh, rồi chao đảo vì Liên Xô tan rã, vì Đông Âu lập lờ… Cuộc sống “lên voi, xuống chó” quay quắt, nếu nhìn như một kẻ ngoài cuộc, nó sinh động hơn một sân khấu với đầy đủ bi hài kịch thú vị. Có quá nhiều đề tài mới lạ cho mình ghi nhận. Làm một nhân chứng sống có lẽ hay hơn. Và cũng vì sự “gậm nhấm” của tôi về “người bạn đồng minh” nên tôi quyết định ở lại.

Mãi tới sau này, một số không ít những người bạn tôi cho rằng tôi đã lựa chọn đúng. Riêng tôi, cho là một điều may mắn chứ chẳng ai tiên đoán trước được điều gì sẽ xảy ra. Nhưng nếu có sai, có bất cứ điều gì xảy ra, tôi không ân hận. Tôi hoàn toàn bằng lòng vì sự lựa chọn của mình. Và, tôi cũng vẫn cứ tiếp tục sống và viết như từ bao năm nay. Sẽ mãi mãi như thế cho đến khi bạn về đây sẽ gặp tên tôi với hai chữ “chi mộ”.

Xin cảm ơn bạn đọc đã đọc những hàng này. Đây cũng là dịp tôi có cơ hội được tâm sự với bạn đọc. Tôi cũng xin nói thêm là một tờ báo của người bạn tôi, sau khi đã có bài phỏng vấn tôi, đã gửi thêm một số câu hỏi khác đến, nhưng tôi chưa trả lời được. Tôi không viết hồi ký như một số bạn tôi thúc giục, trong một ngày gần đây, tôi sẽ dành cho tờ báo của người bạn tôi những chi tiết khác trong cuộc sống của tôi, thay cho cuốn hồi ký.

Cám ơn nhà văn Văn Quang

Lê Thị Huệ

Photo Minh họa: Mario Đàm

Hits: 175

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin