All posts by carolyn do

MỘT CỐC TRÀ

Nan-In, một thiền sư Nhật vào thời Minh – Trị (1868- 1912), tiếp một vị giáo sư đại học đến tham vấn về Thiền. Nan-In đãi trà. Ngài chế một cốc đầy và vẫn tiếp tục rót. Vị giáo sư nhìn cốc nước tràn cho đến khi không nhịn được, bèn lên tiếng: “Nó đã đầy tràn rồi, không thêm được nữa đâu!”

“Thì cũng như chiếc cốc này” Nan-In thong thả nói, “ông đã mang đầy tư kiến và thành kiến. Làm sao tôi có thể chỉ cho ông về Thiền nếu ông không cạn cốc của ông?”

Sưu Tầm

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 14

BUỔI TÀN THU

Tàn Thu mấy chiếc lá rơi,
Rơi trong rừng vắng chơi vơi vương buồn.
Nắng chiều héo hắt ngõ thuông,
Thùy Dương rũ tóc lệ tuôn đôi hàng.
Dòng đời một cõi mênh mang,
Xuân đi, Hạ đến, Thu tàn, Đông sang.
Em ơi rảo bước thời gian,
Kẻo mai lại tiếc Thu vàng hôm qua…
CD- Oct 17-2018
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 6

Vu Lan Và Nỗi Nhớ

Mấy hôm rồi những cơn mưa phùn cứ lất phất bay bay, bầu trời xám xịt, thỉnh thoảng vài cơn gió rít lên từng hồi như than vãn một thời hoàng kim đã mất. Tháng Bảy đất trời chuyển biến kỳ lạ, mưa phùn dai dẳng sụt sùi, trời âm u và thật thấp, tưởng như những linh hồn oan, uổng tử còn vất vưởng đâu đây…
Tháng Bảy cúng cô hồn và cũng là mùa báo hiếu. Vu Lan đến gợi nỗi ngậm ngùi thương Cha, nhớ Mẹ, nước mắt rơi rơi. Nỗi nhớ êm đềm da diết như cơn mưa chiều tháng Bảy sụt sùi, mưa của đất trời hay mưa trong lòng con trẻ tha thiết nhớ Song Đường khôn nguôi!
Người ta bảo thời gian là liều thuốc tốt nhất để quên, nhưng làm sao tôi quên được những ngày cuối cùng Mẹ tôi đã ra đi? Mẹ ra đi hơn 8 năm rồi nhưng hình ảnh của người lúc nào cũng trong Tâm tôi. Những ngày cuối cùng nằm trên giường bệnh Mẹ thật tội nghiệp, lòng tôi đau như dao cắt, Mẹ chỉ còn là một nắm xương tàn tạ, thịt đâu mất tiêu rồi chỉ còn da bọc xương? Mẹ ơi ngày Mẹ ra đi con không về được để tiễn Mẹ lần cuối cùng bỡi chúng con còn lưu lạc trên xứ người, nơi cách xa hơn nửa vòng trái đất. Cả một đời Mẹ đã hy sinh quá nhiều cho chồng, con, quên đi bản thân của mình:
Con cò lặn lội bờ sông
Gánh gạo nuôi chồng tiếng khóc nỉ non… (CD)
Cuộc đời của Mẹ là như thế, làm sao kể xiết ân nghĩa nầy Mẹ ơi…
Cứ mỗi độ Vu Lan về lòng con lại thổn thức, thương công Cha dưỡng dục, nhớ nghĩa Mẹ sinh thành :
Mẹ ta tro bụi trên sông,
Xuôi chèo qua nẻo hư không mẹ về.
Chiều hoa trắng rụng bốn bề,
Trần gian thêm một kẻ về mồ côi.
Từ đây chỗ mẹ ta ngồi,
Mây như tóc trắng rối bời mây qua.”

( Đỗ Trung Quân) “
Mẹ ơi, giờ Mẹ ở nơi đâu, con cô đơn, lạc lõng và nhớ thương Mẹ quá đổi, có còn kiếp nào để Mẹ con mình gặp lại nữa hay không? Chiều nay tháng Bảy, trời chớm Thu se lạnh, mưa phùn giăng khắp nẻo nhớ Mẹ lệ sa từng dòng:

Vi vu hiu hắt thu phong,
Chạnh niềm hiếu đạo trong lòng xót xa.
Công cha nghĩa mẹ đậm đà,
Mảy may chưa đáp lệ sa đôi hàng.” (ST)

Đời người qua mau, nhưng lại thích quay cuồng chạy theo danh vọng, vật chất, đè đạp lên nhau để sống; thương hận, đố kỵ, hờn ghen… và cuối cùng được gì, cũng chỉ là nắm tro tàn mà thôi! Buồn thay con người vì vô mình che đậy nên không nhìn thấy…
Ngày Ba tôi ra đi cũng là ngày đất trời nghiêng ngả trong tôi. Ông nằm trên giường bệnh vừa đúng một tháng, buổi sáng hôm đó tôi đi làm ông vẫn còn ngủ, đến 2 giờ chiều về, vừa bước vào nhà em trai nói Ba đã đi rồi, em bảo tôi “ đừng khóc “ thật ra không phải tôi khóc, trong lòng tôi đã gào lên thảm thiết, hai đấng sinh thành thân yêu nhất, hai chỗ nương tựa tinh thần của chúng tôi đã vĩnh viễn rời xa, bỏ lại chúng tôi những đứa con vừa mới trưởng thành đã lạc lõng nơi xứ lạ quê người… Chiều hôm ấy, một buổi chiều mưa mù, trời xám xịt lòng tôi tan nát, chúng tôi tiễn Ba tôi đi trong lặng lẽ, một đời làm quan, làm tướng thế mà ngày đi chỉ duy nhất một tấm nềm quấn lại tấm thân khô! Nước mắt rơi…
Ngay lúc nầy tôi mới ngộ, tôi thật sự hiểu kiếp người quá buồn và chua chát. Sự phi lý của một kiếp người, sinh lão, bệnh, tử. Bỗng dưng sinh ra, lớn lên, làm cật lực để nuôi bản thân, gia đình, rồi già, rồi bệnh, rồi chết, rồi chấm hết!!!
Vu Lan nầy là 8 mùa Vu Lan con đã cài hoa trắng, hình bóng Song Đường mãi mãi xa tít mù khơi, nhưng trong sâu thẳm đáy lòng cha Mẹ muôn đời vẫn là ánh sáng soi đường ấm áp trong những ngày còn lại của chúng con. 
Cám ơn ân Cha, nghĩa Mẹ muôn đời hẹn lại kiếp sau…
Trần gian mắc đọa nợ trần
Mai sau hóa kiếp bụi trần tìm vui
**
Đường về khép bóng trần gian
Lợi danh gói một hành trang vô thường (ST)

Mùa Vu Lan 2018 (Mười ba tháng bảy âm lịch)
CD

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 17

Bến

Những cây lúa ùa về trước sân gạch nhà tôi
trồng từng vuông ký ức
ban mai khỏa sông Đà 
rửa những gót chân từ hồng hoang bến sông
Mẹ gánh sương về
phơi thóc ướt
em gánh trăng về phơi mắt quê
dưa muối, tương cà… bẩm sinh nền văn minh lúa nước
những chiếc bồ bong cạp tư duy
Bến quê 
đong bao bước chân làng
đong gió sương, đong tiếng gầm thác chảy
chum vại dần sàng âm vang thớ đất
sóng vỗ dọc đời người, vỗ sâu tâm thức
ai về làng, ai mãi bỏ quê!
Thương những cuộc đời không bến
một ngày về khỏa tiếng ru trên sóng mùa thu
tôi mang giặt cả ngàn thao thức
giặt lại tôi
phơi một cõi làng
 Trần Quang Quý 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 20

Cho Ngày Lễ Mẹ

Mẹ tôi ra đi đã hơn 8 năm rồi, nhưng hình dáng Mẹ lúc nào cũng trong tim tôi. Những ngày như ngày Lễ Mẹ và ngày lễ Vu Lan tim tôi càng thổn thức, tôi nhớ Mẹ vô cùng… Phải chi giờ nầy Mẹ còn tại thế để con được phụng dưỡng Mẹ Cha.
Ngày xưa lúc Cha Mẹ còn sống con phải lo đi làm kiếm miếng cơm manh áo, suốt ngày để Mẹ cô đơn một mình, chỉ có ngày cuối tuần con mới được ở nhà cùng Mẹ. Bây giờ con đã nghỉ hưu, thời gian nhàn rỗi trống rổng, ước gì có Mẹ để phụng dưỡng và hủ hỉ những lúc buồn vui…
Người ta bảo mất Mẹ thì cài hoa Hồng trắng, tại sao phải phân biệt như vậy? Chỉ cái thân xác vật lý bị hoại mà thôii, nhưng linh hồn Mẹ vẫn vĩnh viễn tồn tại trong con, dù luân hồi hay về cõi Niết Bàn cũng thế, Mẹ vẫn mãi mãi trong con…
Con sẽ không bao giờ cài hoa hồng trắng vì Mẹ vẫn vĩnh viễn sống mãi trong con. Mẹ là tất cả những loài hoa tinh khiết, đơn giản, không bao giờ phai nhạt trong con .
Mẹ! Ngôn từ Mẹ ôi thiêng liêng, êm đềm và hạnh phúc quá…

 

Con xin tặng Mẹ nụ Hồng
Từ vườn con đã vun trồng nhiều năm
Hôm nay lễ Mẹ tháng Năm
Mong Mẹ vui hưởng, bình an Niết Bàn…

CD May-13-2018- Toronto

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 90

Chiều Cuối Năm

Chiều nay nắng quái hoàng hôn,
Ngồi bên bến lạ mà hồn nơi đâu.
Một đời lưu lạc bể dâu,
Tóc xưa nay đã bạc màu thời gian.
Tìm về dĩ vãng mơ màng,
Hỏi người chốn cũ giờ sang bến nào?
Cuối năm lòng chợt nao nao,
Bài thơ biết gởi phương nào? Cho ai ?

CD- VTH

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 64

Lửa Và Cuồng Nộ

The best- selling book- 2018
Đó là quyển: FIRE and Fury ( Lửa và Cuồng Nộ) đã được xuất bản vào ngày 5 tháng 1 năm 2018 bởi Henry Holt and Company, tác giả của Michael Wolff, đây là quyển sách xuất bản đầu tiên của tháng 01- 2018… Đã có ít nhất 48 ngàn quyển đã được đặt mua trên Amazon, ngoài ra chỉ mới vừa giữa khuya của ngày 5 tháng 01 rất nhiều người đã đội lạnh buốt của miền Đông Bắc sắp hàng để mua cuốn sách nầy, chưa kể những tiểu bang khác và trên toàn thế giới…
Có gì đặt biệt trong cuốn sách nầy nhỉ? Ồ có lẽ lại là một face news hay fake book nữa chứ gì?
Oh! thiên hạ lại thích chuyện nghe fake nhỉ? Cuộc đời nầy vốn dĩ là fake mà…
Nói đến “Cuồng Nộ” mình lại nhớ đến quyển : Âm Thanh Và Cuồng Nộ ( The Sound and The Fury ) của William Faulker xuất bản ngày 07-10-1929 . Quyển sách nầy ra đời cũng đã mang lại cho tác giả một danh tiếng lẫy lừng trong giới văn học và quần chúng… Chuyện kể: Câu chuyện là một thằng ngây khờ , ồn ào và điên giận, chẳng có ý nghĩa gì cả, một người đần độn bẩm sinh, gào khóc và phẫn nộ, với những ý nghĩ rời rạc, mù mờ, chắp nối hỗn độn, những hồi ức liên tưởng , lộn xộn, xuôi ngược trên dòng thời gian, lẫn lộn quá khứ, hiện tại , vị lai… William Faulkner cũng đã từng đoạt nhiều giải văn học trong đó có giải Nobel năm 1950..
Thế mới nói văn sĩ,thi sĩ, nhạc sĩ.v.v. là những người Tiên Tri, có những tác phẩm viết cả mấy chục ,trăm năm trước đến bây giờ vẫn thấy đúng và ứng nghiệm…
Đến nay Michael Wolff cũng có một: Lửa và Cuồng Nộ, nhưng không biết nhân vật chính trong sách nầy có phải là một tên khờ đần độn và cuồng nộ hay không? Sách cũng đang bán chạy như ” tôm tươi”, thế là tác giả khoái chí quá viết thư cám ơn nhân vật chính trong truyện, hãy chờ xem sự cam đảm của tác giả và nhân vật chính…
CD

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 91

Em Về Lãng Đãng Mù Sương

Ra vườn hứng giọt cuối thu 
Tìm nhau trong cõi sa mù lãng quên 
Nhánh đời trổ nụ buồn tênh 
Nhánh em nở đoá lênh đênh chốn nào 
Mai này thêm nữa gầy hao 
Xin sương chút ấm cho đào trổ bông 
Trong mưa có sợi nắng hồng 
Trong em có giọt tim nồng anh cho 
Cung đàn còn nhớ giây tơ 
Long lanh nắng vẫn đợi chờ mắt ai 
Anh ngồi nối sợi tóc mây 
Buộc thương buộc nhớ trải dài đến em 
Chỉ là vẽ lại bóng chim 
Trăng riêng mất dấu em chìm trong sương….

 T. T. Mây Trên Ngàn

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 23

Huế Cuối Thu

Huế mùa này mưa nhiều lắm ai ơi
Dòng Hương chảy hững hờ màu nước đục
Cổng Đại Nội rêu phong bờ gỗ mục
Thành quách xưa vọng khúc nhạc đêm buồn

Đêm cuối thu vang động những hồi chuông
Câu Mái Đẫy ai buông nghe não ruột
Tà áo tím giữa chiều về tha thướt
Nón bài thơ che nước lạnh rơi rơi

Bến Văn Lâu thơ thẩn dưới sương trời
Tháp Thiên Mụ chơi vơi khung nguyệt lạnh
Nam ai vọng bóng Tràng Tiền mỏng mảnh
Nét chữ điền bên cánh liễu ai qua

Đêm đầy mây cành trúc động la đà
Trông thấp thoáng kiêu sa người xưa đến
Nhớ ơi nhớ một nét hiền thương mến
Chất vị tình ẩn hiện mãi đêm trăng

Nghe dịu dàng tiếng hát thấy mênh mang
Cho suối tóc bay ngang qua cơn gió 
Đây Vĩ Dạ ngập tràn mùi hương cỏ 
Để lòng buồn Hàn có nhớ mắt xinh !

Buổi hoàng hôn bóng núi Ngự lung linh
Sương huyền ảo gửi tình vào thơ Huế
Nghe giọng nói của ai âm rất khẽ
Một con thuyền bỗng rẽ nước trôi xuôi…

Huế cuối thu cơn gió gửi đôi môi
Thầm e lệ như đôi tình nhân ấy
Em ơi em có bao giờ em thấy
Aó tím buồn đã lấy cả hồn anh …

Hồng Dương

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 40