All posts by carolyn do

Bến

Những cây lúa ùa về trước sân gạch nhà tôi
trồng từng vuông ký ức
ban mai khỏa sông Đà 
rửa những gót chân từ hồng hoang bến sông
Mẹ gánh sương về
phơi thóc ướt
em gánh trăng về phơi mắt quê
dưa muối, tương cà… bẩm sinh nền văn minh lúa nước
những chiếc bồ bong cạp tư duy
Bến quê 
đong bao bước chân làng
đong gió sương, đong tiếng gầm thác chảy
chum vại dần sàng âm vang thớ đất
sóng vỗ dọc đời người, vỗ sâu tâm thức
ai về làng, ai mãi bỏ quê!
Thương những cuộc đời không bến
một ngày về khỏa tiếng ru trên sóng mùa thu
tôi mang giặt cả ngàn thao thức
giặt lại tôi
phơi một cõi làng
 Trần Quang Quý 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 8

Cho Ngày Lễ Mẹ

Mẹ tôi ra đi đã hơn 8 năm rồi, nhưng hình dáng Mẹ lúc nào cũng trong tim tôi. Những ngày như ngày Lễ Mẹ và ngày lễ Vu Lan tim tôi càng thổn thức, tôi nhớ Mẹ vô cùng… Phải chi giờ nầy Mẹ còn tại thế để con được phụng dưỡng Mẹ Cha.
Ngày xưa lúc Cha Mẹ còn sống con phải lo đi làm kiếm miếng cơm manh áo, suốt ngày để Mẹ cô đơn một mình, chỉ có ngày cuối tuần con mới được ở nhà cùng Mẹ. Bây giờ con đã nghỉ hưu, thời gian nhàn rỗi trống rổng, ước gì có Mẹ để phụng dưỡng và hủ hỉ những lúc buồn vui…
Người ta bảo mất Mẹ thì cài hoa Hồng trắng, tại sao phải phân biệt như vậy? Chỉ cái thân xác vật lý bị hoại mà thôii, nhưng linh hồn Mẹ vẫn vĩnh viễn tồn tại trong con, dù luân hồi hay về cõi Niết Bàn cũng thế, Mẹ vẫn mãi mãi trong con…
Con sẽ không bao giờ cài hoa hồng trắng vì Mẹ vẫn vĩnh viễn sống mãi trong con. Mẹ là tất cả những loài hoa tinh khiết, đơn giản, không bao giờ phai nhạt trong con .
Mẹ! Ngôn từ Mẹ ôi thiêng liêng, êm đềm và hạnh phúc quá…

 

Con xin tặng Mẹ nụ Hồng
Từ vườn con đã vun trồng nhiều năm
Hôm nay lễ Mẹ tháng Năm
Mong Mẹ vui hưởng, bình an Niết Bàn…

CD May-13-2018- Toronto

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 40

Chiều Cuối Năm

Chiều nay nắng quái hoàng hôn,
Ngồi bên bến lạ mà hồn nơi đâu.
Một đời lưu lạc bể dâu,
Tóc xưa nay đã bạc màu thời gian.
Tìm về dĩ vãng mơ màng,
Hỏi người chốn cũ giờ sang bến nào?
Cuối năm lòng chợt nao nao,
Bài thơ biết gởi phương nào? Cho ai ?

CD- VTH

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 22

Lửa Và Cuồng Nộ

The best- selling book- 2018
Đó là quyển: FIRE and Fury ( Lửa và Cuồng Nộ) đã được xuất bản vào ngày 5 tháng 1 năm 2018 bởi Henry Holt and Company, tác giả của Michael Wolff, đây là quyển sách xuất bản đầu tiên của tháng 01- 2018… Đã có ít nhất 48 ngàn quyển đã được đặt mua trên Amazon, ngoài ra chỉ mới vừa giữa khuya của ngày 5 tháng 01 rất nhiều người đã đội lạnh buốt của miền Đông Bắc sắp hàng để mua cuốn sách nầy, chưa kể những tiểu bang khác và trên toàn thế giới…
Có gì đặt biệt trong cuốn sách nầy nhỉ? Ồ có lẽ lại là một face news hay fake book nữa chứ gì?
Oh! thiên hạ lại thích chuyện nghe fake nhỉ? Cuộc đời nầy vốn dĩ là fake mà…
Nói đến “Cuồng Nộ” mình lại nhớ đến quyển : Âm Thanh Và Cuồng Nộ ( The Sound and The Fury ) của William Faulker xuất bản ngày 07-10-1929 . Quyển sách nầy ra đời cũng đã mang lại cho tác giả một danh tiếng lẫy lừng trong giới văn học và quần chúng… Chuyện kể: Câu chuyện là một thằng ngây khờ , ồn ào và điên giận, chẳng có ý nghĩa gì cả, một người đần độn bẩm sinh, gào khóc và phẫn nộ, với những ý nghĩ rời rạc, mù mờ, chắp nối hỗn độn, những hồi ức liên tưởng , lộn xộn, xuôi ngược trên dòng thời gian, lẫn lộn quá khứ, hiện tại , vị lai… William Faulkner cũng đã từng đoạt nhiều giải văn học trong đó có giải Nobel năm 1950..
Thế mới nói văn sĩ,thi sĩ, nhạc sĩ.v.v. là những người Tiên Tri, có những tác phẩm viết cả mấy chục ,trăm năm trước đến bây giờ vẫn thấy đúng và ứng nghiệm…
Đến nay Michael Wolff cũng có một: Lửa và Cuồng Nộ, nhưng không biết nhân vật chính trong sách nầy có phải là một tên khờ đần độn và cuồng nộ hay không? Sách cũng đang bán chạy như ” tôm tươi”, thế là tác giả khoái chí quá viết thư cám ơn nhân vật chính trong truyện, hãy chờ xem sự cam đảm của tác giả và nhân vật chính…
CD

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 40

Em Về Lãng Đãng Mù Sương

Ra vườn hứng giọt cuối thu 
Tìm nhau trong cõi sa mù lãng quên 
Nhánh đời trổ nụ buồn tênh 
Nhánh em nở đoá lênh đênh chốn nào 
Mai này thêm nữa gầy hao 
Xin sương chút ấm cho đào trổ bông 
Trong mưa có sợi nắng hồng 
Trong em có giọt tim nồng anh cho 
Cung đàn còn nhớ giây tơ 
Long lanh nắng vẫn đợi chờ mắt ai 
Anh ngồi nối sợi tóc mây 
Buộc thương buộc nhớ trải dài đến em 
Chỉ là vẽ lại bóng chim 
Trăng riêng mất dấu em chìm trong sương….

 T. T. Mây Trên Ngàn

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 16

Huế Cuối Thu

Huế mùa này mưa nhiều lắm ai ơi
Dòng Hương chảy hững hờ màu nước đục
Cổng Đại Nội rêu phong bờ gỗ mục
Thành quách xưa vọng khúc nhạc đêm buồn

Đêm cuối thu vang động những hồi chuông
Câu Mái Đẫy ai buông nghe não ruột
Tà áo tím giữa chiều về tha thướt
Nón bài thơ che nước lạnh rơi rơi

Bến Văn Lâu thơ thẩn dưới sương trời
Tháp Thiên Mụ chơi vơi khung nguyệt lạnh
Nam ai vọng bóng Tràng Tiền mỏng mảnh
Nét chữ điền bên cánh liễu ai qua

Đêm đầy mây cành trúc động la đà
Trông thấp thoáng kiêu sa người xưa đến
Nhớ ơi nhớ một nét hiền thương mến
Chất vị tình ẩn hiện mãi đêm trăng

Nghe dịu dàng tiếng hát thấy mênh mang
Cho suối tóc bay ngang qua cơn gió 
Đây Vĩ Dạ ngập tràn mùi hương cỏ 
Để lòng buồn Hàn có nhớ mắt xinh !

Buổi hoàng hôn bóng núi Ngự lung linh
Sương huyền ảo gửi tình vào thơ Huế
Nghe giọng nói của ai âm rất khẽ
Một con thuyền bỗng rẽ nước trôi xuôi…

Huế cuối thu cơn gió gửi đôi môi
Thầm e lệ như đôi tình nhân ấy
Em ơi em có bao giờ em thấy
Aó tím buồn đã lấy cả hồn anh …

Hồng Dương

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 30

Sống một cuộc đời ít phiền muộn

100 người đọc bài viết này thì 99 người sẽ cảm thấy cuộc đời mình nhẹ nhàng và hạnh phúc hẳn lên !
 
Tôi vừa đọc một cuốn sách cũ, tôi đã học được nhiều bài học sâu sắc. Tôi cảm thấy nó là cách rất tốt để mọi người có thể sống một cuộc đời ít phiền muộn. Chính vì vậy, tôi muốn chia sẻ đôi điều mà tôi đã học được từ cuốn sách ấy với mọi người..!

1. Sự thanh tịnh nằm ở trong tâm

Cả đời làm việc, đến cuối cùng chỉ muốn bản thân được an nhàn để hưởng thụ cuộc sống. Bạn luôn muốn tìm kiếm sự thanh tịnh ở bên ngoài trong khi bạn không phát hiện rằng nó là cái mà ai cũng có thể đạt được mà chỉ cần lấy ra từ trong tâm. Nếu tâm của bạn bớt tham sân si, bớt ganh đua, ghen ghét… thì tự khắc bản thân sẽ thấy thật thanh thản và thấy đời bỗng nhẹ nhàng làm sao.

2. Tức giận chỉ là một cục than hồng có thể làm đau người khác, nhưng người bị bỏng đầu tiên chính là bản thân bạn

Sẽ có lúc bạn cáu gắt với mọi người nhưng bạn đâu ngờ điều đó lại làm hại chính bản thân mình. Đừng bao giờ nói bất kì câu gì khi bạn tức giận. Người ta thường nói : “Giận quá mất khôn”. Tôi nghĩ điều đó rất đúng, bởi tôi đã từng đánh mất một người bạn của mình chỉ vì nói ra những lời nặng nề kinh khủng khi bạn đó không làm tôi vừa ý. Lúc đó, tôi làm tổn thương người ấy để bây giờ tôi đánh mất một người bạn thân.

Tha thứ cho người khác, hóa ra là đang “cởi trói” cho chính mình.”  Sự tha thứ không phải là những điều mà chúng ta làm cho người khác, mà chúng ta làm cho chính chúng ta đấy thôi”.

3. Suy nghĩ sẽ định hình con người bạn


Chúng ta nghĩ thế nào thì con người chúng ta như thế ấy. Bạn nghĩ bạn vô dụng, chắc chắn bạn sẽ không bao giờ làm nên trò trống gì vì bạn chẳng thèm hành động. Bạn nghĩ bạn thông minh, dĩ nhiên bạn sẽ thông mình vì tự bản thân sẽ biết cách tạo nên điều đó. Chỉ cần suy nghĩ tích cực thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi! Do đó, cuộc sống cũng sẽ ít buồn phiền, vì lúc nào bạn cũng cố biến mọi thứ bạn gặp phải trong cuộc sống thành niềm vui riêng cho mình.

4. Biết người là thông minh, biết mình là sự giác ngộ


Chiến thắng bản thân còn hơn là chiến thắng cả ngàn trận đánh. Đó là một bài học sâu sắc mà ai cũng cần biết. Tự chinh phục tâm chính mình chính là ải lớn nhất mà con người phải trải qua. Do đó, chúng ta phải tập thiền định để hiểu về chính bản thân mình. Biết được bản thân thích gì, làm gì để thỏa mãn nó chính là cách để bạn sống vui hơn mỗi ngày. 

Đừng tưởng đây là điều dễ thực hiện vì có người đã mất cả đời chỉ để làm điều này thôi đấy! Chính tôi cũng là người sẽ phải rèn luyện nhiều trong thời gian tới.

5. Thay thế đố kị bằng ngưỡng mộ

Còn đố kị thì tâm bạn sẽ còn buồn phiền. Thay vào đó, chúng ta nên đón nhận sự thành công của người khác bằng sự ngưỡng mộ. Tâm bình thản, không so đo sự thành công của người với sự chưa thành công của mình, rồi lấy cái tốt của người khác để làm gương sẽ khiến bạn dễ dàng phấn đấu mà không có sự căm phẫn. Đố kị chỉ làm lòng người thêm nặng nề, nhơ bẩn, thậm chí vì đố kị con người có thể biến chất, tâm không thể tự kềm chế khiến mình làm những hành động xấu xa mà đôi khi chính bản thân mình cũng không ngờ tới.

6. Nhân từ với tất thảy mọi người

Luôn luôn nhẹ nhàng với trẻ con, yêu thương người già, đồng cảm với người cùng khổ, nhân từ với kẻ yếu thế và người lầm lỗi. Một lúc nào đó trong đời, bạn sẽ rơi vào những hoàn cảnh đó. Động lòng trắc ẩn với mọi người, kẻ giàu cũng như người nghèo; AI CŨNG CÓ NỖI KHỔ. Có người chịu khổ nhiều, có người chịu khổ ít.
Nhân từ để yêu thương và đồng cảm với họ. Vì mỗi người có một nỗi khổ riêng chỉ có họ mới thấu. Bởi vì bạn luôn nhìn người bằng con mắt nhân từ nên đời bạn sẽ luôn đẹp. Mọi thứ đều hoàn hảo. Tâm can được thanh lọc bởi những hành động mà bạn dành cho người khác.

7. Tùy duyên

“Bàn tay ta vun đắp, thành bại thuộc vào duyên, Vinh nhục ai không gặp, có chi phải ưu phiền”
Bài học sâu sắc cuối cùng mà tôi đã học được chính là hãy cố hết sức mình, đến kết quả thì hãy để mọi thứ tùy duyên. Như nhà sư đã nói, cái gì của mình thì nó sẽ thuộc về mình, còn cái gì không phải thì nó mãi mãi sẽ không thuộc về mình. Vì vậy, nếu muốn nắm bắt gì đó, đặc biệt là tình yêu thì hãy để tùy duyên.

Bạn có thể cố gắng theo đuổi nhưng đôi lúc bạn cũng phải biết buông bỏ nếu mọi chuyện đã quá giới hạn và không còn khả năng cố gắng. Cứ nắm giữ chỉ làm bạn đau khổ rồi vấn vương muộn phiền sẽ là điều không thể né tránh. Tâm sẽ nhẹ nhàng nếu bạn để mọi thứ tùy duyên. Đó là cách để bạn có thể chấp nhận cuộc sống dễ dàng hơn.

Sưu tầm
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 64

Anh Ra Đi Mùa Thu

Thu đi, Thu lại đến. Còn người thì đi mãi mãi không bao giờ trở lại. Buồn tận đáy hồn. Quên thì được an lạc, nhớ thì buồn da diếc. Nhớ đến người bạn già đã vĩnh viễn ra đi vào một buổi chiều mùa Thu ảm đạm của mười lăm năm về trước. Nhớ đến anh, một người nghệ sĩ tài hoa, cô đơn, pha một chút ngông, nhưng luôn luôn sống hết lòng với bạn bè.

Trời tháng mười đôi khi thật thấp, nhưng cũng có lúc thật xa. Cành lá xôn xao khoe đủ các sắc màu; vàng, cam, nâu đỏ, đậm nhạt. Đỏ ối, vàng rực cả một góc trời, kiêu sa khoe sắc dưới nắng Thu nhè nhẹ, làm cho lòng người xao xuyến, thổn thức. Dĩ vãng như từ ngàn xưa rủ nhau về làm cho hồn mình ngây ngất. Tất cả đến và đi trong vô thường, vô thường là chuyện bình thường, nhưng sao mình vẫn chưa quen và vẫn luôn để tâm hồn luôn vấn vương với trần cảnh, làm khổ đau. Vẫn thường nhắc nhở với chính mình, nơi đây trong mỗi sát na là tịch diệt, là vắng lặng, là an vui. Nhưng tâm vẫn luôn là: tâm viên, ý mã.

Anh đã ra đi vào mùa Thu, như chiếc lá vàng cô đơn rơi rụng trong những ngày đẹp, buồn, cuối thu. Bạn bè dăm người đưa tiễn anh đi, mãi mãi nằm yên trong lòng đất lạnh “lạc loài trên xứ lạ, đi về ta với ta”. Ta đến như thế và ta đi cũng như vậy, có gì là tự ngã của ta đâu? Thật ngắn ngủi. Chỉ một thoáng, giật mình nhìn lại tóc đã ngã màu sương khói. Anh ra đi để lại trong lòng bạn bè biết bao nhiêu ngậm ngùi, thương nhớ, nuối tiếc và hoài niệm. Hoài niệm những ngày còn ở quê nhà. Những ngày đất nước tàn cuộc, tất cả các anh và chúng em như nhưng đứa trẻ bơ vơ, không nơi nương tựa. Sống cho qua ngày đoạn tháng, không mục đích.

Nhưng cũng thật kỳ lạ, những ngày đất nước rã rời đó lại là những ngày đưa tình người của chúng ta lại gần hơn, bạn bè lại tìm đến nhau để chia xẻ nỗi buồn quê hương nhược tiểu. Đó là những ngày buồn đáng nhớ nhất. Nhóm của chúng tôi chỉ dăm bảy người, ngày nào cũng tụ tập ở nhà anh Đỗ Viết Chung trong khu Võ Tánh gần chợ Thái Bình. Chị Bạch Yến vợ của anh Chung, là một người phụ nữ duyên dáng, đảm đang, lúc nào cũng vui vẻ, cởi mở, luôn chăm sóc những bữa nhậu cho bạn bè thật chu đáo. Nhớ anh Tố Hải (giáo sư, thi sĩ về vườn) chỉ cần mở miệng là thơ tuôn trào lai láng; anh Toàn là giáo viên, biệt danh là Toàn đồng hồ, nghề tạm bán đồng hồ ở chợ An Đông, nhưng lại có ngón đàn guitar tuyệt kỷ và cũng là một con chiên rất ngoan đạo; anh Chính đẹp trai cao ráo đạo mạo, cô nào mới nhìn chàng cũng dễ bị bệnh tương tư, chàng cũng có ngón đàn piano tuyệt diệu nghe réo rắt những chiều mưa buồn trong nhà thờ Huyện Sĩ, còn anh Trí già nghệ sĩ lúc nào cũng ngân nga bài “Đường xưa lối cũ”, giọng trầm ấm, cuốn hút lòng người, vì có lẽ đó là bài nhạc tôi rất thích thời đó. Có Lê Hoa, nàng có đôi mắt đẹp, mơ màng. Cũng một thời tình tự với Chính piano nhưng không thành và nàng cũng đã vĩnh viễn ra đi khi tuổi mới vừa ngũ thập tri thiên mệnh. Buồn như vậy đó, đời người ngắn ngủi, mới thấy đó. Vui chưa trọn đã đi mất tiêu rồi. Ngoài ra cũng có những người bạn nghệ sĩ trong khu Võ Tánh, thường kéo đến chung vui mỗi chiều, ăn nhậu, ngâm thơ, đàn hát (thường thì sau khi lớp dạy nhạc của anh Đỗ Viết Chung). Đặt biệt là người bạn già của chúng tôi, anh Hoành Linh Duy, một nghệ sĩ tài hoa, nhưng mệnh bạc. Anh là một nghệ sĩ rất ngông, tính bốc đồng, nhiệt tình, hết lòng với bạn bè. Và cũng chính cái ngông này đã làm cho cuộc đời anh nhiều lận đận và bỏ qua nhiều cơ hội tốt trong làng âm nhạc. Anh viết hàng trăm bản nhạc tình, nhưng chỉ dành riêng cho anh mà không cần phổ biến. Với anh âm nhạc là hồn, là máu, là tủy. Đôi khi bạn bè chỉ cần nói: Duy, mầy viết một bài cho Bạch Yến, cho Lệ Hồng đi, thì chỉ cần hơn nửa tiếng đồng hồ là đã có đầy đủ một tác phẩm ra đời. Hình như cả cái đầu của anh ta chứa toàn là những dòng nhạc, chỉ chờ có dịp là tuôn ra. Anh là nghệ sĩ đi theo mây về với gió, chỉ cần một chiếc lá rơi, một cơn mưa nhẹ, một bong bóng nước vỡ, một giọt nước mắt, một nụ cười, một dáng dấp, một màu áo cũng làm cho lòng anh rung lên những cung điệu thật diệu kỳ, ấm áp những tâm hồn cô đơn.

Sài Gòn ngày ấy buồn lắm. Đất nước cũng đang rung lên một điệu nhạc u buồn khó tả. Tất cả mọi người phải tập sống, tập quên, tập bỏ và tập giữ gìn cái miệng. Còn riêng nhóm chúng tôi thì sống trong cô đơn và trốn chạy, ngày nào cũng tụ tập nhà anh Viết Chung, ăn nhậu, đàn ca múa hát đến khi ngà ngà lại kéo nhau đi khắp hang cùng ngõ hẻm của phố Sài gòn nghêu ngao tình khúc lãng quên. Chia nhau từng miếng cay đắng và ngọt bùi trong những ngày tàn cuộc.

Cuộc vui nào cũng tàn, đau khổ nào cũng có ngày chấm dứt. Đó gọi là vô thường. Mọi người cũng sẽ chia tay, đi theo con đường mà họ phải đi. Đi tạm, rồi vĩnh viễn ra đi.

Bây giờ là mùa thu, giữa tháng mười, lá vàng ngập cả lối đi. Lòng bồi hồi xúc động, nhớ đến người bạn già nghệ sĩ đã vĩnh viễn ra đi vào những ngày gần cuối thu. Lòng tưởng nhớ, tưởng niệm đến một nhạc sĩ tài hoa nhưng đã sớm trở thành người thiên cổ: Trời cuối thu rồi anh ở đâu / Nằm trong đất lạnh chắc anh sầu?

Sơ lược về người bạn già đã một thời rong chơi khắp phố Sài Gòn. Tố Hải, Bạch Yến, Toàn, Chính … bây giờ các anh chị ở nơi đâu ? Có nhớ đến ngày giỗ của người bạn già không?

Hoàng Linh Duy ( 1940- 1998) tên thật là Nguyễn Tự Nguyên, sinh năm 1940, Hải Dương Bắc Việt. Di cư vào Sài Gòn 1954. Trại sinh Pavie Lamothe Phú Thọ.

Cựu sĩ quan QLVNCH, Đại Đội Trưởng Bộ Binh, ngành CTCT. Vượt biển qua Philippines 1987, đến Mỹ 1989

Đã qua đời tại Quận Cam, California, Hoa Kỳ ngày 16 tháng 10 năm 1998 vì bệnh gan, hưởng thọ 58 tuổi.

Âm nhạc: Học nhạc từ năm 1956, Trường Ca Vũ Nhạc Phổ Thông,Quốc Gia Âm Nhạc. Đại Học Thành Nhân. Có chứng chỉ hòa âm và ca trưởng.

Viết ca khúc từ năm 1957, trường ca từ 1961 (Miền đất hồi sinh, Việt Nam chiến đấu ca, Anh em một nhà, Đi tới ngày mai, Ngày vui, Xuân thắm quê hương, là những bài đoạt giải nhất, nhì do ngành truyền thông tổ chức 1966, 1967, 1968, 1972).

Đã sáng tác trên 300 ca khúc (Riêng 64 bài phổ thơ Hà Huyền Chi).

Tác phẩm:

Những bài phổ thơ Hà Huyền Chi: Trên cánh đồng mây, Gái Bắc Ninh, Gặp làm chi đây, Hãy thương nhau hơn thương mình đôi chút, Nguyệt cầm, Nỗi nhớ lạ lùng…

Bài Nguyệt cầm, viết theo cung đô trưởng của HLD là một trong những bài hay nhất trong số 64 bài thơ phổ từ thơ của HHC. Bài thơ hay và buồn, bài hát trôi theo dòng buồn của thơ mà ngây ngất, sũng ướt, nhất là những câu: Em xa nhưng tình gần / Ba năm hai lần gặp /Có tình không dám tỏ /Tất gang mà đợi chờ.Từ Re thứ chuyển xuống Fa trưởng, chữ “nhưng, gần” nó mượt mà và buồn quá đỗi.

Nghệ sĩ là như thế đó, đến rồi đi, để lại biết bao tác phẩm sâu tận đáy hồn. Rồi bỗng nhiên ra đi để lại cho người biết bao thương nhớ và luyến tiếc..

Carolyn Đỗ

Link bài Chiều trên phố Bolsa nhạc Hoàng Linh Duy:

http://nhacso.net/nghe-nhac/chieu-tren-pho-bolsa.V1FUVURe.html

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 89

Giữ Lại Vết Thương Lòng

Phố khuya về cho gối chiếc lạnh thêm
Giọt sương cũng lẻ bên thềm trống vắng
Thoảng đâu đó tiếng lòng ai trĩu nặng
Muốn tan vào trong mặn đắng cô đơn.

Khúc tiêu buồn văng vẳng gợi nhớ hơn
Những năm tháng dỗi hờn anh lỡ hẹn
Buổi ban đầu em cúi gằm bẽn lẽn
Rất ngọt ngào khi hứa hẹn bên em.

Mộng ước nhiều hạnh phúc có lên men?
Hay vẫn chỉ những ngọt mềm chót lưỡi
Trong kí ức mảnh hồn em rã rượi
Vết thương lòng anh đã tưới mầm non.

Đã lâu rồi em giữ mối tình son
Dù tan vỡ vẫn nhặt bòn ghép lại
Em muốn giữ vết cứa lòng tê tái
Để ngày xưa mãi mãi ở bên mình…

Theo Nguyễn Tấn Phong (Dân Việt)
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 248