All posts by carolyn do

Sự Tích Hoa Mai Vàng

Sự Tích Hoa Mai Vàng

 

“Ngày xưa có một cô gái tên Mai con một người thợ săn vốn rất gan dạ và can đảm. Năm lên mười bốn, cô gái đã được cha rèn luyện trở thành một nữ hiệp sĩ vô cùng tài giỏi và tinh thông võ thuật. Lúc ấy có một con yêu tinh đến quấy phá một làng nọ, dân làng treo giải ai giết được yêu tinh sẽ được thưởng trọng hậu. Thế là hai cha con lên đường giết yêu tinh. Sau khi giết được yêu tinh trở về, danh tiếng của hai cha con vang dội và truyền rao khắp nơi.Vài năm sau người cha lâm bệnh nặng và sức khỏe ngày một yếu đi. Còn cô con gái thì đã bước qua tuổi mười tám, sức khỏe càng tăng lên gấp bội, võ thuật càng ngày càng tinh thông. Năm ấy yêu tinh rắn lại xuất hiện ở một vùng nọ và dân làng đến khẩn khoàn hai cha con đi giết yêu tinh. Trước khi con gái lên đường, người mẹ may cho cô một bộ đồ gấm màu vàng rất đẹp và cô gái hứa ngày trở về sẽ mặc bộ đồ vàng ấy cho mẹ nhìn thấy cô từ xa. Sau đó hai cha con trèo non lội suối tìm cho ra yêu tinh để tiêu diệt nó. Người cha vì sức yếu nên không phụ giúp được gì để cô con gái một mình chống chọi với yêu tinh. Nhưng cuối cùng cô gái cũng giết được nó. Nhưng rủi thay, trước khi chết, con yêu rắn đã vùng dậy dùng đuôi quấn và xiết chết cô gái. Cảm thương trước tấm lòng hiệp nghĩa của cô gái cũng như sự khóc lóc van nài của người mẹ tội nghiệp nên ông Táo trong nhà đã khẩn khoản xin Ngọc Hoàng cho cô gái được sống lại và trở về với gia đình trong chín ngày. Thế là từ đó, cô gái được trở về nhà trong hình hài nguyên vẹn với gia đình trong chín ngày (từ 28 tháng Chạp cho đến mồng 6 Tết thì biến mất). Về sau khi cha mẹ và người thân của cô gái mất hết, cô gái không trở về nhà nữa mà hóa thành một cây hoa mọc bên ngôi miếu mà người dân đã lập nên để cúng bái cô. Thấy cây hoa lạ mọc lên bên miếu và cứ trổ hoa vàng suốt chín ngày Tết nên dân làng lấy tên cô gái đặt cho cây hoa ấy là cây hoa mai và chiết nhánh mang về trồng khắp nơi để trừ tà đuổi quỷ, mang lại may mắn cho gia đình mỗi độ xuân về, năm hết tết đến.

Tục chơi mai ngày tết lâu dần đã trở thành nét văn hóa đẹp của người Việt Nam. Ngày nay, hoa mai tươi thắm khắp nhà nhà vào dịp Tết, và sắc giấy đỏ điều với câu đối hoà hợp được trang trí trên những cành mai vào ngày Xuân trong không khí vui vẻ, trong sáng.

Hoa Mai giản dị và trong sáng. Nhìn Mai Vàng nở lại nhớ quê hương.

Dẫn từ nguồn Inter…

 

 

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 40

Lá Thư Tháng Ba

 

Lá ThưTháng Ba

Tháng Ba đã là cuối mùa Đông, thế mà vẫn còn sót lại một vài cơn bão tuyết. Trận cuối cùng đổ xuống nơi đây cũng gần 7”. Rồi bỗng dưng có một ngày nắng đẹp, nhiệt độ lên đến 60 F. Tưởng thời tiết đã ấm lại, báo hiệu cho ngày  đầu Xuân, đâu ngờ nhiệt độ lại rớt một cái ào xuống còn 40F.
Nửa khuya giật mình nghe gió rít từng cơn ngoài hiên, buồn áo não. Thời tiết vô thường, Thân vô thường, Tâm vô thường:
Nơi đây một cõi vô thường
Tâm còn vọng động, vấn vương làm gì?
Mưa tháng Ba không mưa dầm thúi đất. Mà cứ từng hạt, từng hạt rả rích, rót vào lòng người tha phương, nghe từng thấm đậm chua cay.
Ly hương đã nhiều năm , mà lòng vẫn không nguôi nhớ thương quê nhà, ngày cũ. Ký ức của một thời thơ ấu, không gì có thể thay thế được. Dù rằng ở nơi đây vật chất quá dư thừa. Nhưng, đôi khi ta vẫn thèm được đi chân trần. Cái cảm giác chân chạm trên nền đất ruộng quê nhà thật khó diễn tả, tim như cứ rung lên từng hồi.
Ôi quê nhà, quê người
Trời tháng Ba có lạ
Cho ta xin chút tình xa
Gởi lại quê nhà trong tiết tháng Ba
Chỉ là giữa tháng Ba, mà các nàng hoa Anh Đào đã náo nức. Những búp non nhu nhú căng tròn như em mười sáu, mười tám thật dễ thương, quyến rủ lòng người. Chỉ cần một vài ngày ấm, là các nàng bung ra ngay, mở ra liền, ứ đọng vì chờ quá lâu. Ông thời tiếc cũng chơi khâm, cứ ấm được một hôm, thì lạnh lại cả tuần, làm cho các nàng Anh Đào buồn tiu nghỉu..
IMG_5364
Hãy chờ nhé các nàng Anh Đào, sắp tháng Tư rồi, trời ấm các em tha hồ  mở ra, bung ra ….ha ha
Thương em chín mộng một thời
Thương em chín mộng một đời thương em…
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 42

Nguyễn Bá Trác và bài Hồ Trường

 

Nguyễn Bá Trác và bài Hồ

Trường

  Hạn mạn du ký là thiên ký sự gồm 14 chương kể lại cuộc Đông du của tác giả trong khoảng 6 năm (1908-1914) từ Sài Gòn sang Xiêm La – Hương Cảng – Nhật Bản – Trung Hoa – rồi về Việt Nam.NguyenBaTrac
Hạn mạn du ký trước tiên được viết bằng chữ Hán, đăng tải từ số 22 đến số 35 năm 1919, 1920; sau đó thiên ký sự này được chính tác giả dịch sang chữ Việt và đăng tải ở phần chữ Việt của Nam Phong từ số 38 đến số 43 năm 1920, 1921.
Như đã trình bày, thiên du ký của Nguyễn Bá Trác được ông gọi một cách khiêm tốn là “Hạn mạn du ký” có ý nghĩa “chuyến chơi phiếm” để che đậy một tâm sự. Ông từng là một kẻ sĩ thành danh (đậu cử nhân) theo phong trào Đông Du của Phan Bội Châu, Nguyễn Thượng Hiền… sang Nhật sang Tàu để tìm đường canh tân xứ sở và giải phóng dân tộc. Nhưng con đường cách mạng gian lao, đầy nguy hiểm, sĩ phu có tâm huyết lúc đó chịu áp lực từ nhiều phía không những trước thủ đoạn khủng bố bạo tàn của chính quyền thuộc địa mà còn bị chính quyền các quốc gia như Nhật, Trung Hoa và Xiêm xua đuổi. Một số nhà Nho, lúc trước hăng hái quên mình vì tiền đồ tổ quốc, dần dần thoái chí và trở về cộng tác với chính quyền Pháp, trong đó có Nguyễn Bá Trác.
Bà Phạm thị Ngoạn (con gái của Thượng chi Phạm Quỳnh), một trí thức có dịp hiểu biết nhiều về Nguyễn Bá Trác, trong một luận án về Nam Phong, đã viết về cây bút coi phần chữ Hán của Nam Phong tạp chí như sau:
“Sau khi ông bỏ cuộc (xuất ngoại) trở lại với quê hương, ‘ăn năn hối cải’ và được thâu dụng trong chính quyền thuộc địa…
“Nhà Nho thâm thúy này có một phong độ khác thường khi trình bày với độc giả về tình cảm, tư tưởng và ngay cả những ý nghĩ thầm kín của lòng mình. Là một nhà văn hữu hạng, ông sử dụng thật tài tình lối diễn tả hàm xúc là một nghệ thuật rất thịnh hành trong giới văn nhân thời đó; nói một đàng để độc giả hiểu một nẻo, hay nói rất ít để độc giả nghĩ rất nhiều… Mặt khác qua những sáng tác tản văn, độc giả nhận thấy ở Nguyễn Bá Trác một thái độ chán chường và hoài nghi vốn dĩ là tập quán của làng nho”.

Điều này giúp ta khẳng định được tác phẩm mà ngày nay ta gọi là Hồ Trường là do Nguyễn Bá Trác sáng tác kể cả phần chữ Hán lẫn bản dịch, nhưng ông đã gán cho nó là một Nam phương ca khúc có sẵn của miền nam Trung Hoa.
Đừng nên quên nhà Nho ký thác tâm sự thường kín đáo, mượn chuyện xưa để nói chuyện nay, lấy chuyện người để kể chuyện mình, như Nguyễn Đình Chiểu viết Lục Vân Tiên kể lể tâm sự và hành trạng của bản thân mình (xem Nỗi lòng Đồ Chiểu của Phan văn Hùm, 1902-1946) nhưng lại mở đầu tác phẩm bằng câu “trước đèn xem truyện Tây minh!”. Thực ra, trong văn học Trung Hoa nào có một tác phẩm có danh có tên là Tây Minh đâu! Do đó có thể nói chẳng có Nam phương ca khúc có sẵn nào cả mà chỉ có nỗi lòng của một nhà Nho có văn tài, khi thoái chí viết nên lời ca để thanh minh với hậu thế về thái độ “hồi chính” của mình.
Một cây viết tiền chiến, có kiến thức Âu Á rất sâu, và thuộc thế hệ rất gần với Nam Phong và Nguyễn Bá Trác (1881-1945), là Lãng nhân Phùng Tất Đắc (1907-2008), trong tác phẩm Chơi chữ đã nhận xét tinh tế về Hồ Trường và tâm sự tác giả: “Vốn chân cử nhân, lúc thiếu thời có gia nhập một đảng cách mạng. Đi phiêu lưu bên Tàu một dạo, ông từng làm ra bài Hồ Trường lâm ly khẳng khái… Sau ít năm giang hồ ông về đầu thú, phản thầy là cụ Sào Nam, tố giác bạn trong đó có Đặng văn Phương tức Đặng Đình Thanh, người Cần Thơ từng du học ở Đông Kinh, tại Đồng văn thư viện. Do đó ông cử nhân cách mạng được bổ làm quan, chẳng bao lâu đã lên tới đến chức tổng đốc”.
Trong Phan Bội Châu niên biểu (do Nguyễn Khắc Ngữ chú thích) còn ghi rằng Tiêu đẩu (Nguyễn Bá Trác) chính là người tố cáo nhà cách mạng Trần Hữu Lực khiến ông này bị bắt và bị xử bắn ở Hà Nội (cùng với Hoàng Trọng Mậu) vào năm 1915.
Có tâm trạng day dứt như thế nên sau này trong các tác phẩm thơ ca như Bài tự tình với sông Hương (Nam Phong số 2), Bài hát tâm sự (Tạp chí Khuyến học số 9, 1936), Nguyễn Bá Trác đều bày tỏ nỗi lòng “một mình biết, một mình mình hay”:

“Ai giận gió, ai hờn mây, ai cười hoa, ai ghẹo nguyệt
Mặc ai ai ta chỉ biết có mình
Khác nhau vì một chữ tình!”

Chúng ta trở lại phần trích trong Hạn mạn du ký sau đây để thấy rõ bài ca Hồ Trường ra đời trong hoàn cảnh nào:
“Một hôm trời đã chiều hôm, hiu hiu gió bể, chúng tôi (tác giả và người bạn được gọi là Nguyên quân mà người ta ngờ rằng chính là Trần Hữu Lực) làm việc vừa xong, rủ nhau đi chơi phố. Nguyên quân cao hứng muốn vào tửu lâu, tôi cũng hợp ý; bèn thuê xe đến ngay Đào Đào quán ở trong tô giới. Nguyên quân cả năm không hay uống rượu đã uống thì say, đã say thì hay hát. Hát không hiểu khúc, song tiếng trong mà cao; cứ nghêu ngao mấy câu cổ phong, tự người ngoại quốc nghe đã lấy làm kiêu điệu lắm; cho nên ngày ở Quế Lâm, thi tốt nghiệp rồi, Nguyên quân say rượu tay gõ miệng hát, anh em đồng học đều khen là danh ca. Chiều hôm ấy, rượu ngà ngà, Nguyên quân cũng đứng dậy mà hát. Cách phòng có một người khách, tên là Lưu mỗ, là người Trực Lệ, hiện làm quan võ coi lính ở Quảng Tây, nghe Nguyên quân hát, bèn vào phòng, chào nói tên họ, rồi hỏi Nguyên quân: “Tôi nhớ năm xưa có gặp Quý hữu một lần ở tại Đông Kinh nước Nhật”. Nguyên quân nói: “Lâu ngày không nhớ cho rõ”. Khách lại hỏi: “Vừa nghe Quý hữu hát ấy là điệu gì?”. Nguyên quân nói: “Ấy là một điệu đặc biệt ở phương Nam”. Khách nói: “Nghe tiếng bi mà tráng, nhiều hơi khảng khái, Nam phương có điệu hát đến như thế ru?” – Nói rồi, liền gọi thằng hầu lấy bút giấy, xin Nguyên quân viết bài hát cho mà xem. Nguyên quân cầm bút viết ngay.

Bài hát dịch ra như sau này:

Trượng phu không hay xé gan bẻ cột phù cương thường;
Hà tất tiêu dao bốn bể, luân lạc tha hương.
Trời nam nghìn dặm thẳm; mây nước một mầu sương.
Học không thành, công chẳng lập, trai trẻ bao lâu mà đầu bạc; trăm năm thân thể bóng tà dương.
Vỗ tay mà hát, nghiêng đầu mà hỏi, trời đất mang mang, ai là tri kỷ, lại đây cùng ta cạn một hồ trường.
Hồ trường! Hồ trường! Ta biết rót về đâu?
Rót về đông phương, nước bể Đông chẩy xiết, sinh cuồng lan.
Rót về tây phương, mưa Tây sơn từng trận chứa chan;
Rót về bắc phương, ngọn bắc phong vì vụt, đá chạy cát dương;
Rót về nam phương, trời nam mù mịt, có người quá chén như điên như cuồng.
Nào ai tỉnh, nào ai say, chí ta ta biết lòng ta hay;
Nam nhi sự nghiệp ở hồ thỉ, hà tất cùng sầu đối cỏ cây.”

Hạn mạn du ký kể tiếp: sau khi trò chuyện, người khách họ Lưu hiểu tâm trạng kẻ sĩ phương nam (là tác giả và Nguyên quân) phải lưu lạc nơi đất bắc vì tiền đồ tổ quốc nên thông cảm và hứa giúp đỡ bằng cách giới thiệu họ vào trường lục quân ở Quảng Tây để theo học và có nơi nương nhờ. Sau đó bộ ba từ biệt và tác giả viết tiếp:
“Tôi với Nguyên quân về nhà trọ rồi, cứ nghĩ lời Lưu quân nói, thêm ngao ngán cho cái tiền đồ của mình, đã trải mấy lần tìm đường lướt sóng, mà nay hãy còn lênh đênh trong sông khổ bến mê; ở đời không sợ hoạn nạn, chỉ lo hư sinh. Như mình đã bôn đông tẩu tây, ăn cay uống đắng, có phải là sợ hoạn nạn đâu, chỉ sợ chí lớn tài hèn, chiếc thân lưu lạc; rồi đây chẳng làm nên công trạng gì, đem nắm xương tàn, gửi với cỏ cây nơi đất khách, nhân sinh đến thế thời cũng đáng thương cho đời lắm thay! Hai người cứ ngơ ngẩn nhìn nhau, ngổn ngang trăm mối, tiền đồ chưa quyết là làm sao. Nguyên quân lại nói: ‘Chúng ta đã đến cái địa bộ này, Nam, Bắc, Đông, Tây đi đâu mà không được. Thôi! Tôi với anh, kể từ hôm nay vi thủy, hẹn bốn năm nữa chỉ là một người học sinh; còn nghĩa bằng hữu, tình cố quốc, hãy để một bên, bốn năm sau ta sẽ định’”. Thương nghị rồi, chuông đã năm giờ, chúng tôi đi nghỉ.”

Sau đây là phần chữ Hán của bài ca Hồ Trường (hồ là bình rượu, trường là chén uống rượu):

Trượng phu sanh bất năng phi can chiết hạm vị thế phù cương thường
Tiêu dao tứ hải, hồ vị hồ thử hương
Hồi đầu nam vọng mạc vô cực hề, thiên vân nhất sắc đồ thương thương
Lập công bất thành, học bất tựu, thiếu tráng hữu cơ thời hề, tọa thị bách niên thân thế khu âm dương.
Phủ chưởng cuồng ca vấn tư thế, mang mang thiên địa, an đắc tri nhất tri kỷ hề, thí lai đối chước hữu dư trường.
Dư trường trịch hướng đông minh thủy, đông minh chi thủy vạn đội khởi cuồng lan.
Dư trường trịch hướng tây sơn vũ, tây sơn chi vũ nhất trận hà uông dương.
Dư trường trịch hướng bắc phong khứ, bắc phong dương sa tẩu thạch phi thù phương.
Dư trường trịch hướng nam thiên vụ, vụ trung hữu nhân khai khẩu nhất ẩm cừ nhiên túy
Thiên địa vũ trụ hồn tương vong, dư bất túy hĩ, dư hành dư chí
Nam nhi tự cổ sự tang bồng, hà tất cùng sầu khấp phần tử

Nguyên tác và bản dịch đều là tác phẩm rất giá trị về hình thức và nội dung. Qua bài này có thể thấy được nỗi lòng của nhà Nho phải lưu lạc nơi tha hương trong cơn quốc biến và tài hoa của tác giả.
Đây là tâm trạng thực của Nguyễn Bá Trác vào khoảng 1910 trước khi ông về Quảng Tây theo học võ bị.
Còn bốn năm sau, 1914, ông về Sài Gòn đầu thú lại là việc khác, không hề gây tổn hại tới ảnh hưởng của tác phẩm đúng như Giáo sư Phạm Thế Ngũ trong Việt Nam Văn Học Sử Giản Ước Tân Biên đã nhận xét: “Trong thiên du ký, đặc biệt có một bài ca do một người bạn tác giả gặp ở Thượng Hải, cùng trong cái cảnh đào vong vì quốc sự, thường nghêu ngao hát những lúc mượn chén tiêu sầu nơi lữ điếm. Bài ca ấy, độc giả bấy giờ và nhất là bọn cách mạng lớp sau, ai cũng thích, thường học thuộc và ngâm nga.”
Hoàng Yên Lưu

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 275

Nắng

Nắng

 

Cám ơn những sợi nắng vàng
Giăng ngang giữa đỉnh Đông tàn, Xuân sang
 
Giữa mùa Đông giá lạnh của miền Đông Bắc Hoa Kỳ, tuyết rơi rồi gặp lạnh  đóng băng phủ khắp nơi như màn trời phủ chiếu đất.
Những cơn bão tuyết cứ một vài ngày lại kéo đến, làm cho những hoạt động của  thường ngày cũng đình trệ không ít.
Rồi một buổi sớm mai thức dậy chợt thấy những sợi nắng vàng rực rỡ giữa mùa Đông treo trên từng ngọn cây, cành lá .Lòng reo vui như ngày hội, giai điệu nắng dịu dàng len lỏi vào tim ta…
Nắng lên xóa tan sẽ xóa tan  sương mù và băng tuyết.
Nắng ấm lòng giữa những ngày Xuân, Thu, Đông. Rồi nắng thiêu đốt trong  những ngày mùa Hạ. Tất cả là vô thường, nhưng cũng là bình thường…
Nhưng trong mắt của Văn, Thi, Nhạc Sĩ thì Nắng, Mưa cũng đã trở thành những giai điệu tuyệt vời muôn đời….
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 46

Tình Muộn

                              Tình Muộn

                          Rượu đã mềm môi, sầu chẳng cạn
                         Tay choàng chỉ thấy bóng cô liêu
                          Mờ trong khói thuốc toàn hư ảnh
                          Đêm trắng và ta, tóc đã chiều
                          Cố níu thời gian ngày chẳng đợi
                          Mộng đời, thôi sắc úa thu phai
                          Lòng ta như cánh rừng xơ xác
                          Rụng hết niềm yêu một kiếp dài
                          Những tưởng tàn hơi vào quạnh quẽ
                          Nào ngờ sấm sét gió mưa sang
                          Lòng ơi, nhắc mãi đừng mơ nữa
                          Trở bước là thôi đã muộn màng
                          Nhưng cố quên đi càng cố nhớ
                          Lạnh lùng càng lủa ngút trăng sao
                          Vì em như đóa hồng gai sắc
                          Cắm giữa tim ta tự thuở nào
                          Chớ giết đời ta bằng lạnh lẽo
                          Đời buồn thôi cố giấu chi nhau
                          Em ơi chỉ một lần ta sống
                          Chớ hẹn nhau còn một kiếp sau.

                                                         Nguyễn Vạn Toàn

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 41

Giòng Lạnh

Giòng Lạnh

Ta giầm thân cõi nắng mưa
Em màu môi vẫn cợt đùa nhân gian
Bể dâu một cuộc hoang tàn
Đau buồng tim đỏ, buốt làn tóc xanh
Bấy lâu mộng sớm tan tành
Tài hoa để lỡ cho đành đắng cay
Một trời tan tác hoa bay
Rượu tàn xuân, chén tỉnh say dập dềnh
Nghiêng giòng mắt ghé chênh vênh
Loạn ly, ai cũng nổi nên phận người
Phồn hoa em thả tiếng cười
Nhạc cuồng luân vũ càng khơi mạch sầu
Tô son mà giấu mộng nhầu
Thơ ngây ngày cũ về đâu bây giờ?
Yêu đương lòng trót ơ hờ
Chút vui kia cũng vui vờ chăng em?
Từ trăng lịm chết dưới đèn
Gặp nhau ai biết nỗi niền riêng ai?
Tình chưa đậm, đã mau phai
Theo đời nước chảy, còn dài cô đơn
Lênh đênh sóng dập mưa dồn
Bờ xa khói lạnh ngậm buồn lãng du

Nguyễn Vạn Toàn

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 41

Xuân Cảm Tác

Xuân Cảm Tác

Cũng một mùa xuân sao khác nhau.
Xuân xưa hoa lá trỗ muôn màu.
Xuân nay héo hắt cành trơ trụi.
Cảnh cũ người đâu, dạ luống sầu.

Xuân nhớ Mẹ

1.
Ngày xuân nhớ mẹ năm nào,
Bây giờ mẹ đã nằm vào áo quan.
Xuân nay nhớ mẹ khóc than,
Đời con thiếu mẹ như đàn thiếu dây.
Một mình lầm lũi từ đây,
Tha phương cầu thực, kiếp đầy nổi trôi.
2.
Một thoáng tam niên vĩnh biệt,
Mẹ đi rồi, xuân mất biệt từ lâu.
Đời con mãi mãi bể dâu,
Đường đi lối bước đêm sâu mịt mờ.
Nơi đây sống kiếp ơ thờ,
Mai sau thoát khỏi bờ mê lối về.

Carolyn Đỗ

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 63