All posts by DieuNgoc Tran

Tiếng Anh Dễ Òm

Câu này không phải do mấy đứa nhỏ nói, mà thốt ra từ miệng một bà già 90 tuổi. Đó là mẹ tôi, bà mới được con cháu bảo lãnh qua đây có hai năm, trước ngày bầu cử Tổng Thống Mỹ  vài tháng.

Ngày Mỹ đổ quân ào ạt vào VN, lúc đó mẹ tôi chưa biết nói một câu tiếng Anh. Vậy mà chỉ mấy tháng sau bà đã đọc được bảng “room for rent”  là phòng cho Mỹ thuê. Bà còn hóm hỉnh trả lời, nếu cho người Việt thuê thì họ đã viết bằng tiếng Việt..

Sau đó khi hàng xóm ào ào lùi ra đàng sau, kiếm chỗ ở nơi hang cùng ngõ hẻm, nhường cho mấy chú GI và các cô vợ hờ mướn nguyên căn nhà để có tiền dôi ra chút đỉnh, nuôi cả gia đình vào thời buổi kiệm ước,  người khôn của khó.

Chỉ sau khi mướn nhà ít lâu, là mấy cô vợ hờ đã móc nối mấy bà buôn bán, xúi mấy chú lính Mỹ  tuồn  hàng PX  ồ ạt đổ vào xóm từng xe cam nhông đầy ắp. Lúc đó mẹ tôi cũng nhanh chóng nói tiếng Anh ào ào. Dĩ nhiên là tiếng bồi, bà mua bán đồ hộp, thuốc lá, và đổi tiền đô la đỏ, đô la xanh với các chú lính GI.

Hồi đó tiền cent của đô la đỏ cũng in bằng giấy, không phải là đồng xu như bây giờ, nhưng tờ giấy nhỏ hơn tờ 1 đồng hay tờ 100.

Mẹ tôi  học hết tiểu học thời Pháp, nhưng mua bán không giỏi như mấy bà bạn của bà, mù chữ, nghĩa là ngay cả chữ quốc ngữ cũng không biết, nhưng các bà này không bao giờ tính nhầm bất kỳ mua loại hàng nào với mấy chú mắt xanh tóc vàng. Đến độ mấy chú còn gọi các bà bạn mù chữ của mẹ tôi là “mamysan number one”, rồi giơ ngón cái lên.

Chỉ cần number one là tốt, number ten là xấu, người mua kẻ bán vẫn ngã giá được với nhau. Thời đó chữ OK chưa thịnh hành như bây giờ… Nhưng lại có câu “OK Salem”. Salem là tên một loại thuốc lá nhẹ có mùi bạc hà cho phụ nữ. Còn đàn ông thì có Pall Mall, Lucky Lucky, Dunhill, Camel, Caraven A màu đỏ có hình con mèo. Hay Xì gà Half & Half…

Đặc biệt khi mấy anh nón cối vào Saigon, họ không dùng một chữ tiếng Mỹ nào, mà họ dùng tiếng riêng của họ, đổng, đài, đạp, quần bò, áo phông. Áo mưa thì họ gọi là áo tơi.

Trong khi dân miền Nam, dù là trẻ đánh giầy, bán vé số ở vỉa hè cũng nói tiếng Anh ào ào, chúng gọi quần jean, áo pull, quần short…  Trong ngôn ngữ hàng ngày mọi người dùng biết bao tiếng Mỹ xen với tiếng Việt, vào quán bar, đi xem movie…

Mấy chục năm trời trôi qua, bây giờ qua Mỹ ở tuổi 90, mẹ tôi rất tự tin bảo rằng, tiếng Mỹ dễ học, không khó như tiếng Pháp bà học ngày xưa.

Khi qua Mỹ, dĩ nhiên mấy tiếng bồi ngày xưa đâu có dùng được. Ở đây từ trẻ con tới người lớn đều nói năng đúng sách vở, đâu có nói theo kiểu đường phố như bên VN hồi xưa.

Ba chữ đầu tiên mẹ tôi học là: Yes, No, OK. Chỉ cần ba chữ này thôi là bà có thể babysit cháu bà ngon lành. Nấu món gì xong, bà chỉ rồi hỏi: yes, no. Nếu cháu gật đầu, thì bà múc ra tô, hay rót ra ly. Rồi lại nói: ok?  Nếu nhiều quá, thì cháu sẽ lắc, bà múc bớt lại cho tới khi cháu nói: ok.

Chỉ có ba chữ đó thôi, mà bà có thể hiểu, liên lạc được với cháu mọi chuyện. Bố mẹ cứ yên tâm đi làm, chẳng phải lo lắng gì cả.

Bà rất tự tin, mạnh dạn bốc điện thoại nhà khi nghe chuông reng, và nói chữ đầu tiên là Hello, sau đó không cần nghe bên đầu dây nói cái gì, bà nói luôn Việtnamese. Dĩ nhiên nếu là người Việt Nam thì cái accent của một bà già Việt nói tiếng Mỹ người bên kia biết ngay, thế là chuyển qua tiếng Việt. Còn gặp người Mỹ thì đầu giây bên kia, họ cũng hơi khựng lại một chút. Bởi vì chỉ có mỗi chữ Việtnamese, thì chẳng biết là hỏi hay trả lời, chính cái khựng vài giây đó, mẹ tôi hiểu ngay không phải là người bà có thể nói chuyện. Nhưng bà rất lịch sự nói tiếp: No English, rồi mới cúp máy. 


Mở ti vi bà có thể biết hôm nay sẽ nóng hay lạnh, các con số, màu sắc và dấu hiệu của mưa, tuyết hiện lên trên màn hình.

Mẹ tôi bảo rằng cách dậy của người Mỹ dễ hiểu quá. Khi đi khám bệnh, bác sĩ hỏi bà đau nhiều đau ít bằng cách chỉ vào con số. Bất kỳ cái gì bà cũng khen người Mỹ, nào là mấy người câm điếc cũng xem được ti vi.

Mẹ tôi bảo người tàn tật qua Mỹ “sướng” thật, chẳng hạn cô hàng xóm bị sốt tê liệt hồi nhỏ, chân đi khập khễnh. Ở VN cô phải nghỉ học sớm, đi bán vé số. Cô mới được bảo lãnh qua Mỹ theo diện anh em. Qua đây cô được đi học và lãnh trợ cấp tàn tật. Cô bảo rằng cô ráng học để có chữ rồi đi làm, chứ cô không muốn hưởng trợ cấp xã hội. Mẹ tôi cứ suýt soa khen cô có lòng tự trọng, khi cô khoe được điểm khá trong lớp. Cô ráng học để đi làm, chứ tiền trợ cấp ít lắm, vậy mà nhiều người cứ bám vào đồng tiền ít ỏi đó sống lây lất cả đời. Mẹ tôi đã tuyên bố hùng hồn, nếu qua đây sớm, bà cũng sẽ đi làm cho biết với người ta.

Nhờ babysit trẻ con, mẹ tôi học tiếng Anh rất nhanh, chỉ mỗi tội bà cắt cả tiếp đầu ngữ lẫn tiếp vĩ ngữ một cách tỉnh bơ. Chẳng hạn bà hỏi con có ăn cơm không: du ít rai (you eat rice). Cháu sửa: bà ơi đọc là “rai sờ”, chứ bà chỉ nói “rai” ngắn gọn, tức là đúng, khác với chữ wrong là sai. Có điều chữ sờ chỉ nghe hơi gió thôi, đằng này bà nói chữ sờ lại còn rõ hơn cả chữ rai. Nên mọi người đề nghị bà cứ gọi cơm là rai, còn dễ nghe hơn rai-sờ. Sở dĩ bà dùng tiếng Anh, vì giữ thêm hai chú bé Mỹ con nhà hàng xóm.

Chưa hết, bà không bao giờ dùng thể nghi vấn, luôn luôn dùng câu xác định. Bà thích trồng rau, nên vườn sau lúc nào cũng xanh um các loại rau, ăn không hết.

Bữa kia gặp bà hàng xóm đứng bên kia hàng rào. Mẹ tôi nhanh nhẩu hỏi: du lai pi nít. Ý mẹ tôi hỏi bà có thích rau dền không? Rau spinach bà gọi là rau dền. Bà hàng xóm có vẻ lúng túng, mẹ tôi chạy ra vườn, cắt một bó spinach đưa, lúc đó bà hàng xóm mới hiểu ra. Đã có lần bà hỏi cô cháu gái, cũng dùng chữ pi nít, nó đã lắc đầu, miệng thì kêu “iu, iu”. Thằng cháu bảo pi nít( penis)  là con cu đó bà.. Bà phải gọi là Sì pi nít.

Nói gì thì nói, bà không sửa được. Nhưng vốn bạo dạn, thân thiện bà cũng giơ tay chào hàng xóm mỗi khi đi dạo trong xóm. Có điều bà chỉ nhớ  good morning và good night, nhưng không phân biệt afternoon và evening rõ ràng, mới chiều chiều hàng xóm đi làm về là đã good night rồi.

Mẹ tôi thích khen thức ăn ở chợ Mỹ tươi ngon hơn các chợ Á Châu. Trái cây, rau cỏ không bị dập nát, bới lộn tùng phèo. Người Mỹ họ “ thật thà” hơn dân Á Châu (ý bà nói mấy chợ Tàu), đồ cũ, đồ hư thì bỏ, chứ không nhập nhằng mang đi xào nấu để bán cho người ăn, mà mẹ tôi bảo là “khuất mắt trông coi”. Chưa bao giờ bà mua phải đồ hộp hết hạn ở chợ Mỹ, chứ ở chợ Á Châu bị hoài.

Mẹ tôi rất thức thời, bà bảo rằng: qua xứ người ta  học tiếng của người ta, là phải rồi.. Không những thế còn phải học “ cái văn minh” của người ta. Vì vậy khi đi ra ngoài đường mẹ tôi cũng mặc quần tây như mấy bà già Mỹ. Bà chê mấy bà Ấn Độ sao cứ mặc mấy bộ đồ của xứ họ đi chợ là không đúng. Mình phải hòa đồng với người bản xứ, họ không nói ra vì sợ mang tiếng kỳ thị, nhưng trong bụng họ nghĩ gì làm sao mình biết được. Bởi vậy mấy bộ đồ ngủ là không có mặc ra đường, ngay cả ra vườn cũng không, “quan trên trông xuống, người ta trông vào”. Bà thì lúc nào cũng ca dao tục ngữ khắp mọi nơi mọi chỗ.

Qua xứ người, thấy được điều hay của người ta mình phải bắt chước, mẹ tôi than phiền bố tôi không chịu mang hearing aid, không chịu mang răng giả. Kêu ca vướng víu, khó chịu nên cuối cùng chẳng có bạn bè nào gọi điện thoại nói chuyện được. Bà kết luận “tự mình làm khổ mình, tự mình cô độc mình”.

 Một bữa kia, nghe bà bảo với các cháu: bạn của ông ngoại sắp sửa qua thăm ông, bạn từ hồi ông còn trẻ, hơn 70 năm. Trẻ con hỏi ngay: bạn của ông có còn răng không? Bạn của ông còn nghe được không? Bà trả lời “bạn của ông ok”.  Đó mọi người thấy không, mẹ tôi đã dùng chữ ok một cách chính xác. Không khen không chê, có nghĩa là được được. Nào ai dám chê bà già 90.

Mẹ tôi luôn luôn dùng những người trên TV để dẫn chứng, xem kìa bố mẹ ông Bush con, răng tóc người ta lúc nào cũng gọn ghẽ, ai như người Á Châu mình xuề xòa quá, thành nhếch nhác.

Hàng ngày xem tin tức VN, mẹ tôi vô cùng xót xa cho trẻ em bị thất học, và cảnh chen chúc nằm la liệt dưới gầm giường trong bệnh viện của các em nhỏ. Bà cứ than thở “chỗ ăn không hết, chỗ lần chẳng ra”.

Trẻ con ở bên này sao được ưu ái mọi điều, còn bên VN phải lội sông lội suối mới được năm ba chữ.

Dù ở miền Đông Bắc, nhưng mẹ tôi không hề than vãn. Bà bảo rằng cả ngày lúi húi với đám trẻ cũng đã hết giờ. Vả lại bà cũng chẳng lái xe, nên mưa gió bão bùng cũng không ảnh hưởng gì đến bà.

Anh em chúng tôi vô cùng cám ơn mẹ, không phải vì sự cặm cụi lo nấu nướng cho cả nhà. Mà vì thái độ lạc quan của bà đã làm cho không khí trong nhà luôn vui vẻ.

Ngay cả khi nằm trong bệnh viện, mẹ tôi cứ xua tay bảo các bà bạn, tôi sắp về đi chùa với các bà rồi. Rồi bà chép miệng, đâu ai lột da sống đời mãi đâu.

Mẹ tôi lặng lẽ ra đi, nhưng con cháu vẫn nhớ hoài, bất cứ chuyện gì bà cũng luôn nói “không khó đâu con”. Trong bụng mẹ tối thế, mà con vẫn kiếm cách chui ra được, thì bây giờ có thêm ánh sáng mặt trời, chuyện gì cũng dễ òm.

Trẻ con nghe vậy, cùng hùa theo “ tiếng Anh dễ òm”  phải không bà?
 LTM
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Mơ Thu

Mới chớm Giêng sao hồn em đã Hạ,

Anh sang Thu em sẽ ở nơi nào?

Mùa không tuổi nhưng mình đâu hoài trẻ,

Để mơ hồ năm tháng kiếm tìm nhau?

Em đã đến mà như chưa từng đến

Vội vàng bay theo những cánh chim trời

Từ độ ấy mùa thu không còn nữa…

Người hóa thành sương khói buổi chia phôi!

Anh khẽ gọi tên người thêm lần cuối

Xót xa tìm trong nỗi nhớ heo may

Thu bặt tín những đường trần lối ngỏ

Giấc mơ nào anh uống để mà say?

Sẽ nhớ lắm mùi hương năm tháng ấy,

Biền biệt rồi ai biết có còn không?

Chợt nghe rét giữa hoàng hôn gió lộng

Hư vô trôi theo vạt nắng bềnh bồng

Anh muốn gối cả chiều nghiêng ánh tím

, Để mơ em xa vắng nẻo mây mù

Nhưng thao thức nên nỗi buồn ngọt lịm,

Hóa êm đềm lảnh lót những lời ru…

ST . HMN

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Một Thoáng Mây Bay

Rưng rức buồn chiều vắng mênh mông
Em lặng lẽ đi, theo lối mòn xưa cũ
Đã cuối thu, những chiếc lá vàng rơi phủ
Chân giẫm vô tình mềm cả gót son.
Và thấy lòng nhung nhớ hơn,
Khi ký ức từ đâu ùa về, xoáy sâu vào tâm thức.
Em thấy như có bao điều hiện thực
Mà từ lâu đã mất chẳng phương tìm.
Gió lạnh như đêm, làm hồn em buốt tím
Em vẫn lang thang, trời cuối thu buồn lắm lúc giao mùa
Hắt hiu gầy mảnh khảnh những dòng mưa
Rơi trên má, đã loang rồi vết phấn.
Xin trả cho em ngày xưa! ngày xuân nắng ấm
Ngày có anh, người viết khúc thơ tình
…Em dỗi hờn, cây gió lặng thinh
Áng mây trắng trôi qua dòng năm tháng.
Những niềm yêu âm thầm trong dĩ vãng
Tiếng kinh cầu vang vọng… 
………………………………….giáo đường xa!

Phạm Hoàng Tuyên

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

CHIẾC XE ĐẠP VÀ NGƯỜI ĐẠP XE ĐẦU TIÊN TẠI VIỆT NAM

Bức tranh được họa vào những năm 1895 -1897 cho thấy Hoàng đế An Nam, tức vua Thành Thái bấy giờ (1887- 1907) là người Việt Nam đầu tiên sở hữu xe đạp.

 Xe Đạp ra đời từ giữa thế kỷ 19 nhưng chiếc xe đạp có hai bánh bằng có đường kính bằng nhau như ta thấy hiện nay mới chính thức ra đời ở Pháp vào năm 1885.
Sự kiện trên được báo L’Illustration đương thời đã đăng bài kèm theo bức họa..
Vua Thành Thái sử dụng xe đạp chỉ để đi dạo trong hoàng thành trong lúc rãnh rỗi.
Quan sát xe đạp lúc nầy chưa có “gạc đờ bu” (chắn bùn), xe không sử dụng xích kéo mà dùng hai cây ” lắp” để truyền lực. Đèn xe lúc ấy chưa có dynamo và dường như được thắp sáng bằng dầu …mù u !
                            Theo Blogger  Ngô Bá Dũng
Tuy vậy, vua Thành Thái không phải người Việt đầu tiên …đi xe đạp
Ai là người Việt Nam đi xe đạp đầu tiên? Cái này chưa ai biết chính xác!

tấm hình xưa nhứt chụp vua Thành Thái đi xe đạp lóng chừng 1900 tới 1907  Tấm hình xưa nhứt chụp vua Thành Thái đi xe đạp

Thành Thái không phải là người đi xe đạp đầu tiên, vì lúc đó ông ở Huế, mà chiếc xe đạp đầu tiên là nhập vô  Sài Gòn  và dân Sài Gòn đạp xe đạp đầu tiên.

Nam Kỳ đạp xe

Chiếc xe mà Pháp kêu là Bicyclette, Anh kêu là Bicycle,Tàu kêuTư hành xa. Dân  Nam Kỳ  hay lấy hành động đặt tên: thấy ngồi đạp bằng hai cái chân nên đặt là “xe đạp”..
Những bộ phận của chiếc xe đạp được dân Nam Kỳ Vệt hóa hết. Đàng trước có cái tay lái kêu là guy-đông (guidon), dưới chân có bàn đạp pê-đan (pedale), ngồi trên yên là selle de vélo…
Rồi có cái vỏ xe les pneumatiques bằng cao su, ruột xe les chambres a air , phía sau có cái yên để chở người kêu là pọc-ba-ga (porte-bagages). Lại có sợi dây sên -gạc-đờ-sên (garde-chaine), hai cái vè chắn bùn bánh xe kêu là gạc-đờ-bu (garde-boue), căm xe là les rayons, líp xe (roue libre), rồi thắng xe là frein (phanh)….
Xe đạp xưa nhập nguyên chiếc từ Pháp qua ,nhãn của các hãng Peugoet, Mercier, Marila, Follis, Sterling…,mỗi xe đều có một cái ống bơm tay (pompe), một cái dynamo quay điện để sáng đèn đi ban đêm.

Xe đạp sau đó ra Bắc Kỳ

Nói xe đạp phải nhắc tới ông Nguyễn An Ninh hồi những năm 1926 làm báo La Cloche fêlée (Cái chuông rè). Ông thường mặc áo trắng, đi xe đạp, tay ôm mớ nhật trình, miệng rao bán khắp Sài Gòn.
Sau khi Pháp đóng cửa tờ báo, ông đạp xe đi bán dầu cù là, vừa bán vừa tuyên truyền chánh trị.
Đô thành Sài Gòn (tên gọi Sài Gòn thời trước năm 1975) mỗi sáng sớm có nhiều công chức đi làm bằng xe đạp, học trò đạp tới trường, tà áo dài trắng và chiếc xe đạp thành biểu tượng của học trò thời bấy giờ.
Xin đọc lại một đoạn văn của ông Hồ Biểu Chánh tả đô thành Sài Gòn hồi năm 1954 trong “Bức thơ hối hận”:
“ Buổi sớm mai, trong thủ đô Sài Gòn, cũng như trong vùng ngoại ô Bà Chiểu Ngã Năm, sự hoạt động của dân cư tạo thành một quang cảnh náo nhiệt cực điểm.
(source Nguyễn Gia Việt’s FB)
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Giấc Mơ yêu

Mang cho em những trải nghiệm tình yêu
Là anh đó không mĩ miều hoa lá
Anh đem đến những sắc yêu kì lạ
Luôn ngọt ngào trong cả giấc mơ yêu.
Anh bên em lặng lẽ những sớm chiều
Dù cuộc sống còn bao điều ngang trái
Vui thì ít, buồn đau thì rộng trải
Mặc trong lòng luôn khắc khoải niềm đau.
Anh dịu dàng chắp vá những nát nhàu
Biến cuộc sống thành muôn màu tươi sáng
Đẩy đau khổ lùi vào trong dĩ vãng
Dẫn thuyền tình cập cảng bến bờ yêu.
Để đêm đêm cơn mộng mị vơi nhiều
Thay vào đó giấc mơ yêu bùng cháy
Nồng nàn quyện cho tình yêu tan chảy
Cho qua đi hết thảy những lấm lem.
Anh yêu ơi em vẫn cứ say mèm
Đêm qua vội chưa đã thèm cơn khát
Mùi ân ái vẫn đâu đây ngào ngạt
Trái tim này dào dạt giấc mơ yêu.
Anh Hoa
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Thuở Em Đến

Thuở em đến Paris còn hanh nắng 
Một mình tôi đi cạnh bóng hình tôi 
Như cơn gió lùa vào hồn chợt đến 
Em ra đi để lại tiếng ai cười 

Thuở em đến công viên còn xanh lá 
Một mình tôi ghế đá ngóng thu sang 
Như mây trắng bay ngang đời chợt đến 
Em ra đi để lại nhớ miên man 

Thuở em đến bướm về yêu hoa cúc 
Một mình tôi lần kiếm động hoa vàng 
Rồi chợt thấy tim mình như sóng dậy 
Êm đềm trôi trong tiếng nhạc tình tang 

Thuở em đến giọt nắng trốn e thẹn 
Một mình tôi chờ đón bóng người qua 
Lòng trống vắng tưởng hồn như chết lịm 
Em ra đi để lại bụi tình xa 

Thuở em đến tình yêu xa vời quá 
Từ lúc nào lỡ để lạc hồn tôi 
Em từ giã khi thu vừa vàng lá 
Mới biết rằng đã mất trái tim côi

Quỳnh Hương

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Người tài cũng cần gặp thời mới thành công?

https://baomai.blogspot.com/

 

Bill Gates may mắn hơn nhiều so với bạn nghĩ. Ông là người tài giỏi, từ chỗ bỏ học đại học đi lên để trở thành người đứng đầu danh sách những người giàu nhất thế giới.
Tuy nhiên, thành công phi thường của ông có lẽ giúp cho chúng ta hiểu thêm về tầm quan trọng của hoàn cảnh vốn nằm ngoài sự kiểm soát của ông thay vì chỉ nhờ vào khả năng cá nhân và lòng kiên trì.
Cần gặp thời vận
Chúng ta thường có ý nghĩ rằng những con người phi thường là những người giỏi nhất, tài năng nhất. Nhưng đó là ý nghĩ sai lầm.
Những thành tích phi thường thường xảy ra ở những hoàn cảnh phi thường. Những người đạt được thành tích vượt trội thường là những người may mắn nhất – họ có mặt ở đúng chỗ vào đúng thời điểm. Họ là những người mà chúng ta gọi là “trường hợp cá biệt”. Thành công của họ là những ví dụ tách biệt hẳn ra khỏi môi trường mà tất cả những người khác phải phấn đấu.
https://baomai.blogspot.com/
Nhiều người xem Bill Gates và những người thành công vượt bậc khác là rất đáng để chúng ta quan tâm – đó là những tấm gương mà chúng ta có thể học hỏi rất nhiều nếu muốn thành công.
Tuy nhiên việc cho rằng chỉ cần nỗ lực làm việc tốt là đủ để được thành công như họ nhiều khả năng sẽ khiến bạn thất vọng. Ngay cả khi bạn làm theo tất cả những gì mà Bill Gates đã làm thì bạn cũng không thể nào đạt được thành tích như ông lúc ban đầu được.
Chẳng hạn, gia thế thượng lưu của Gates và việc ông được học ở trường tư giúp ông có điều kiện có thêm kinh nghiệm lập trình khi mà có chưa tới 0,01% những người trong thế hệ của ông được tiếp xúc với máy tính. Mối quan hệ quen biết của mẹ ông với chủ tịch tập đoàn IBM giúp ông giành được hợp đồng với hãng máy tính hàng đầu vào lúc đó vốn đóng vai trò rất quan trọng giúp ông tạo dựng được đế chế phần mềm.
Hoàn cảnh thuận lợi
https://baomai.blogspot.com/
Điều này là quan trọng bởi vì hầu hết những khách hàng sử dụng máy tính của hãng IBM đều buộc phải học cách sử dụng phần mềm đi kèm của hãng Microsoft.
Điều này đã tạo ra quán tính có lợi cho Microsoft. Phần mềm mới tiếp theo mà khách hàng chọn lựa ắt hẳn sẽ là của Microsoft, không nhất thiết bởi vì đó là phần mềm tốt nhất mà bởi đa phần người dùng quá bận rộn nên không có thời gian học cách sử dụng bất cứ phần mềm nào khác.
Thành công và thị phần của Microsoft có thể khác ở một số phương diện về quy mô so với phần còn lại trên thị trường. Tuy nhiên khác biệt đó có được thật sự là do những may mắn ban đầu của Gates – được củng cố bằng logic thành công sẽ đẻ ra thành công.
https://baomai.blogspot.com/
Dĩ nhiên, tài năng và nỗ lực của Bill Gates đóng vai trò quan trọng trong thành tích vượt bậc của Microsoft, nhưng điều đó là chưa đủ để tạo nên một trường hợp cá biệt như thế. Tài năng và nỗ lực nhiều khả năng không quan trọng bằng hoàn cảnh với cái nghĩa là Bill Gates có thể đã không thể có thành tích như vậy nếu không có hoàn cảnh thuận lợi.
Con số thần kỳ?
Có người có thể lập luận rằng những người thành công vượt bậc vẫn có thể đạt được những khả năng hơn người bằng con đường phấn đấu chăm chỉ, động cơ mãnh liệt hay bản lĩnh kiên cường.
Do đó, không thể chỉ dành cho họ những phần thưởng nhỏ nhoi hay những lời khen chưa đủ mức.
Một số người thậm chí còn cho rằng có một con số thần kỳ để vươn tới sự vĩ đại: đó là nguyên tắc mười năm hay 10.000 giờ.
https://baomai.blogspot.com/
Nhiều chuyên gia và những người chuyên nghiệp quả thật đã đạt được thành công phi thường bằng cách làm việc kiên trì và quyết tâm. Thật vậy, 10.000 giờ học lập trình máy tính của Gates khi còn là thiếu niên đã được nhấn mạnh như là một trong những nguyên nhân chính giải thích cho thành công của ông.
Tuy nhiên, đi vào phân tích chi tiết các trường hợp thường cho thấy một số nhân tố tình huống nằm ngoài sự kiểm soát của con người cũng có vai trò rất quan trọng. Chẳng hạn, có ba nhà vô địch quốc gia môn bóng bàn đều sống trên cùng một con phố ở một vùng ngoại ô nhỏ ở một thị trấn ở nước Anh.
Đó không phải là sự trùng hợp hay bởi vì ba nhà vô địch đó không có việc gì để làm ngoài việc chơi bóng bàn.
https://baomai.blogspot.com/
Sau này mọi người mới hiểu ra là một huấn luyện viên bóng bàn nổi tiếng, Peter Charters, tình cờ về hưu ở ngay khu vực này. Nhiều đứa trẻ sống trên cùng khu phố với ông bị môn thể thao này hấp dẫn là nhờ vào ông và ba trong số những đứa trẻ đó đã có thành tích thật sự phi thường sau khi tuân theo nguyên tắc 10.000 giờ, bao gồm cả việc giành được chức vô địch quốc gia.
Tài năng và nỗ lực của chúng, đương nhiên, là yếu tố cần thiết để đạt được thành công ở mức đó.
Tuy nhiên nếu không có được may mắn ban đầu (có một huấn luyện viên tài ba, đáng tin tưởng và sự ủng hộ của gia đình) thì chỉ tập luyện 10.000 giờ mà không có được phản hồi đầy đủ nhiều khả năng không thể nào đưa một đứa trẻ nào đó được lựa chọn ngẫu nhiên trở thành nhà vô địch quốc gia.
Không có cơ hội phát huy
Chúng ta cũng có thể hình dung một đứa trẻ có khả năng đánh bóng bàn siêu việt nhưng lại không gặp may mắn ngay từ đầu, ví dụ như không có một huấn luyện viên có năng lực ở một đất nước mà thi đấu thể thao không được xem là sự nghiệp có triển vọng. Trong trường hợp đó, đứa trẻ sẽ không có cơ hội thể hiện tiềm năng của mình.
Ý nghĩa của việc này là nếu một người có thành tích càng phi thường thì chúng ta càng có ít bài học ý nghĩa và thiết thực mà chúng ta có thể học hỏi từ người đó.
Trong trường hợp người có thành công vừa phải thì nhiều khả năng trực giác của chúng ta về thành công là chính xác.
https://baomai.blogspot.com/
Những kinh nghiệm mà dân gian đúc kết được, chẳng hạn như “tôi làm việc càng chăm chỉ thì tôi càng may mắn” hay “cơ hội đến với những người có chuẩn bị kỹ” hoàn toàn hợp lý khi chúng ta nói về những người đi từ nghèo khổ đến thành đạt. Nhưng đi từ thành đạt đến phi thường thì lại là chuyện khác.
Có mặt ở đúng chỗ (thành công trong hoàn cảnh mà kết quả ban đầu có tác động lâu dài) vào đúng lúc (có may mắn sớm) cũng quan trọng đến mức khả năng thiên phú cũng không bằng.
Nếu tính đến yếu tố này thì hoàn toàn có khả năng chúng ta không nên ca ngợi hay làm theo những người thành công vượt bậc với mong muốn chúng ta cũng làm được như họ.
https://baomai.blogspot.com/
Tuy nhiên, có một điểm mà chúng ta nên bắt chước là học theo Bill Gates làm từ thiện hay quan điểm của Warren Buffett cho rằng người giàu nên đóng thuế nhiều hơn – những người đã chọn cách sử dụng tài sản hay sự thành công của mình để làm việc tốt.
Những người thành đạt nào hiểu rằng mình cũng nhờ may mắn và không giành hết mọi thứ cho mình càng đáng để chúng ta kính trọng nhiều hơn.
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Ngắm Singapore đẹp “chưa từng thấy”

Là một nhiếp ảnh gia lớn lên tại Singapore, Yik Keat Lee dành nhiều tình cảm cho đảo quốc hiện đại và năng động này.

Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'

Khách sạn Marina Bay Sands

Nói về Singapore, Yik Keat Lee không giấu vẻ tự hào khi gọi đây là thành phố hiện đại và tương lai, nơi nhỏ bé nhưng hội tụ nhiều nền văn hóa và công trình kiến trúc tuyệt đẹp.

Những năm qua, Yik Keat Lee dành thời gian chụp những bức ảnh hút hồn về vẻ đẹp của thành phố, vẻ đẹp mà anh mô tả là “bạn chưa từng thấy trước đây”, đặc biệt là các công trình kiến trúc nổi tiếng như khách sạn Marina Bay Sands, tòa nhà Learning Hub ở ĐH công nghệ Nanyang, những chung cư hiện đại, những con đường trên cao…

>> Xem ảnh Singapore qua ống kính Yik Keat Lee do trang tin BoredPanda giới thiệu:

Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'

Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'

Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'

Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'

Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'

Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'

Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'

Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'

Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'

 

Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'

Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Những kỳ quan thế giới qua 33 ngoạn mục

Thiên nhiên là một nhà Nghệ thuật tài ba nhất thế giới, đã sáng tạo những quang cảnh đáng kinh ngạc, đôi khi thật khó để tin rằng chúng thực sự tồn tại. 
Mời cùng chiêm ngưỡng sự kỳ vĩ của Trái đất qua 33 cảnh quan ngoạn mục trên khắp thế giới:

Vườn quốc gia Lassen Volcanic, Hoa ky

 (Ảnh: © (с) Lou Lu)


thác nước lớn nhất thế giới, cảnh quan ngoạn mục (Ảnh: Internet)

 


Đầm phá sông băng Jökulsárlón, Iceland:


Đầm nước màu hồng đẹp như cổ tích ở Mexico:

đầm nước màu hồng (Ảnh: Marisahampe)


Hang động cẩm thạch Marble Cathdral đẹp lạ nhất thế giới, vùng đất Patagonia, Chile:

(Ảnh: © nat-geo)
 


Vườn quốc gia Anavilhanas gần sông Amazon, Brazil:

 


Sông ở Iceland:

 


Mạch nước phun Fly Geyser, Hoa Kỳ:

(Ảnh: © Yiming Hu)


 (Ảnh: Internet)

 
 


Krimml – một trong những thác nước cao nhất châu Âu:

thác nước cao nhất châu Âu Krimml Waterfall (Ảnh: Flickr)
 


Rừng đom đóm, Nhật Bản:

(Ảnh: © warnet)


Hồ nước nóng cầu vồng “The Grand Prismatic Spring”, Hoa Kỳ:

cảnh quan ngoạn mục(Ảnh: © Lorcel)

 


Salar de Uyuni – cánh đồng muối lớn nhất thế giới ở Bolivia:

(Ảnh: © imgur)
 


Những ngọn núi cầu vồng kỳ lạ ở vùng Zhangye Danxia, tỉnh Cam Túc, TC:

 


Vườn Quốc gia ở Alberta, Canada:

(Ảnh: flickr)

 


Núi Roraima, Venezuela:

 


Hẻm núi Linh dương, Hoa Kỳ:

 


Tsingy de Bemaraha, một ‘rừng đá’ ở Madagascar:


Bãi biển cát hồng, đảo Harbour, Bahamas:

(Ảnh: Internet)

 


Tượng Lạc Sơn Đại Phật, núi Lăng Vân, Tứ Xuyên, TC:

cảnh quan ngoạn mục(Ảnh: realchinatea)

 


Núi lửa Dallol, Ethiopia:


Pamukkale, Thổ Nhĩ Kỳ – một trong những kỳ quan thiên nhiên ngoạn mục nhất thế giới:

 (Ảnh: imgur.com)

 


Hang động Waitomo Glowworm, New Zealand:

 


Hồ nước màu hồng ở Australia:

(Ảnh: © everydayannie)

 
 


Norman’s Cay, Exumas, Bahamas:

 


Cảnh tượng ngoạn mục của sông Braided, Iceland:

 


Hồ Natron, Tanzania:

(Ảnh: © jamnews)
 


Núi Thiên Tử kỳ vĩ, TC:

(Ảnh: © (с) Ryk_J)
 


Hang động pha lê khổng lồ ở Mexico:

(Ảnh: © reddit)


Navagio – Bãi biển được mệnh danh đẹp nhất Hy Lạp:

Photo by calutzul/Flickr(Ảnh: calutzul/Flickr)


Những thác nước tuyệt đẹp tại huyện Lệ ba, Quý Châu, TC:

 (Ảnh: Internet)

 


Bãi biển cát vàng Porto Ferro, Sardinia, Ý:

Kết quả hình ảnh cho Porto Ferro beach (Ảnh: Internet)


Công viên Hitsujiyama, Nhật Bản:

cảnh quan ngoạn mục(Ảnh: (с) Kenji Yamamura)


Vịnh Hạ Long, Việt Nam:

vinh-ha-long (Ảnh qua BestPrice)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

ĐI QUA MÙA BIỂN ĐỘNG

Mưa rơi nhẹ phím lá cười
Sông dâng chìm nổi vẫn mời nắng lên
Dẫu rằng là phận lênh đênh
Nước trôi bèo chảy luôn bền cội thương

Áo xanh
Áo tím đoạn trường
Mây giăng ngang lối cuối tường rong rêu
Mùa đi theo gió từng chiều
Biển dày mộng ước cắm lều cho tim

Sóng cao
Sóng vỗ về đêm

Cồn cào lòng biển nhân thêm diễm tình
Chao lòng cúi mặt làm thinh
Dù xa vạn cách cũng mình với ta

Mưa đêm…
Đủ tháng…
Mưa già
Khi ngừng thút thít cửa nhà ấm lên
Ngày hong kỷ niệm khó quên
Dư âm sót lại đặt tên cho đời

Hồng Duyên

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Viện Trưởng Đại Học Gốc Việt Đầu Tiên Tại Hoa Kỳ

VẺ VANG DÂN VIỆT
LUẬT SƯ NGUYỄN THỊ THÚY – VIỆN TRƯỞNG ĐẠI HỌC GỐC VIỆT ĐẦU TIÊN TẠI HOA KỲ 
Phu Nguyen's photo. 
Phu Nguyen's photo. 
Phu Nguyen's photo.
 
 Ngày 1 tháng Bảy vừa qua, trường Đại Học Cộng Đồng Foothill tại Bắc California chính thức có Viện trưởng mới người Mỹ gốc Việt, cô Nguyễn Thị Thúy.
Đại học Foothill là một trường lớn với hơn 13.000 sinh viên, 300 nhân viên và giảng viên. Tỷ lệ sinh viên Mỹ gốc Việt khoảng 5%. Cô Nguyễn Thị Thúy đã vượt qua cuộc tuyển chọn kéo dài một năm giữa 4 ứng viên nặng ký, để được chọn, nhất định cô phải trội hơn những người da trắng.
Năm nay 41 tuổi, Nguyễn Thị Thúy đến Mỹ từ lúc lên 3, sau một chuyến vượt biển cùng gia đình năm 1978. Năm 14 tuổi, cô là học sinh xuất sắc của trung học Castlemont của thành phố Oakland. Tốt nghiệp thủ khoa trung học Castlemont High, Nguyễn Thị Thúy vào đại học Yale chuyên ngành triết học, tiếp đến là văn bằng Luật tại UCLA ở California. Cô đã dạy Luật tại đại học CSU East Bay trong nhiều năm.
Điều thú vị là năm 2000 khi còn là sinh viên Luật khoa, Nguyễn Thị Thúy từng là đồng tác giả quyển sách Anh ngữ “25 Vietnamese Americans in 25 Years”, “25 Chân Dung Mỹ Gốc Việt Trong 25 Năm”. Đây là một trong những quyền sách đầu tiên nói về sự thành công của người Việt ở Hoa Kỳ..
Cô cũng là người nói tiếng Việt lưu loát không thua tiếng Anh là ngôn ngữ cô học cũng như giao tiếp hàng ngày:
Đến Mỹ lúc 3 tuổi nhưng Thúy nói tiếng Việt trôi chảy, cô giải thích : “Phạm Quỳnh từng nói Tiếng Việt còn thì nước còn, tiếng Việt mất thì nước mất, cái mất đó không sao vãn hồi được”.
Bố mẹ tôi rất chú trọng việc cho chúng tôi nói tiếng Việt, cho đi học trường Việt ngữ. Tôi cũng thích nghe nhạc Việt, nhạc Việt rất sâu sắc, rất tình cảm. Tôi cứ chạy nhạc rồi viết chữ xuống, coi như tập chính tả luôn. Đó là lý do tại sao hôm nay tôi có thể nói tiếng Việt với cộng đồng Việt Nam. Biết thêm một ngôn ngữ, đặc biệt ngôn ngữ gốc của mình, sẽ tạo cho mình cơ hội tiến thân.
Lương Viện trưởng của cô trong năm nay là 192.262 USD.. 

Nguyễn Thị Thúy có gia đình và hai con.

Chồng cô, Thắng Nguyễn Barrett từng là Chánh án Tòa thượng thẩm gốc Việt đầu tiên vào năm 1997.
Chúc mừng Luật sư Nguyễn Thị Thúy, người Mỹ gốc Việt đầu tiên được chọn vào chức vụ hiệu trưởng một trường đại học trên toàn nước Mỹ.
Chúng tôi hãnh diện về cháu./.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

SỨC KHỎE tuổi già​

Thưa quý thân hữu.

Trước hết, tôi rất  vui được biết Bs. Trần Mgộn Lâm được 
mạnh khoẻ, và gởi cho bài viết về  đề tài ĂN rất  hửu  ích 
cho tuổi thọ.
Nay, tôi còn 6 Tháng nữa sẽ  được 95 tuổi.
Lấy kinh nghiệm bản thân, tôi xin góp  ý thêm vào 4
bí quyết sống lâu của nguời dân OKINAWA như sau :
 
Tôi không ĂN theo tiêu chuẩn của nguời OKINAWA, 
mà tôi còn khoẻ về vật chất, cũng như tinh thần(xem hinh) chắc là nhờ:
1)-VÂT CHẤt:
a)-Khôg hút thuốc.
b)-Uống ruợu điều độ  (1 ly wine mỗi bữa ăn tối).
c)-Vận  động thể thao (chơi Tennis 80 năm. Hiện nay bớt      Tennis, nhưng mổi ngày tập 30 phút ơ phòng GYM            nhà già nơi tôi đang ở)
2)-TIN THẦN:
a)- không lo nghĩ chuyện gia đình (con cái thành đạt,             hiếu thảo).
b)- Vui tính , có nhiều bạn trong nhiều giới (thể thao,văn       thơ v..v…)
Tôi nghĩ rằng , nếu thiếu những yếu tố trên đây, thì dù cho
ĂN  đúng tiêu chuẩn OKINAWA, cũng không sống lâu được.
 
Tuy nói vậy , nhưng tôi tin rằng tuổi thọ của mỗi người đều 
do ông Nam-Tào giử  sổ  biết mà thôi.
 
Trân Công (Lão Mã Sơn)
 
TB-Hai ông bạn già trong số người nhận, ĐĐ HV Kỳ Thoại,
     và Bs Công Lê, là nhân chứng nhữg gì tôi nói bên trên.
    -Xin tặng quý  vị 2 bài thơ liên hệ ,đọc cho vui.
 
Thân chúc quý vị sống hơn 100 tuổi .Inline imageInline imageInline image
 
CT
Ăn.
Bài viết này, tôi xin bắt chước ông Song Thao để chỉ dùng một chữ ăn làm tựa đề. Tôi nói về một vấn đề mà ai cũng làm, ai cũng cần, đó là việc nhét thực phẩm vào bụng. Lẽ ra, tôi phải viết là nhét thực phẩm vào dạ, vì nhà văn Trà Lũ đã phân biệt rõ sau khi tra cứu sách vở là : dạ là phần trên rốn, còn bụng là phần dưới rốn. Thực phẩm trước khi xuống tới bụng, phải qua dạ trước đã. Xin cám ơn cụ Trà Lũ đã mở mang trí tuệ cho kẻ hèn này.Nhờ cụ Trà Lũ, mà tôi hiểu rõ tại sao người mình nói : Bụng cả hơn Dạ.
Tôi ít khi viết về bệnh tật, vì  chuyện bệnh tật không gây cảm hứng cho tôi nhưng mới đây một độc giả gửi email về cho tôi hỏi muốn ít bệnh tật khi về già, thì phải làm sao để được khoẻ mạnh, sống lâu, nên để khỏi phụ lòng ông bạn, tôi viết bài này.Coi như phá lệ, làm những chuyện mà tôi không muốn làm, không thuộc về những lãnh vực mà tôi thích thú.
Trước đây, khi còn nhỏ, mỗi khi tôi không ăn hết đồ ăn, địa phương tôi người ta gọi là bỏ mứa, thì mẹ tôi luôn luôn dây tôi rằng : Nhiều người không có cái gì ăn, con đừng bỏ mứa, phải tội. Lời dậy này đến nay tôi vẫn không quên tuy mẹ tôi qua đời đã lâu. Sau này, khi lập gia đình, gập khi tôi không ăn hết tô bún bò tổ chảng, thì luôn luân bị trách : Có vậy mà cũng không ăn hết. Hôm nay, tuy rất nhớ ơn mẹ, nhưng với tư cách người lo về sức khoẻ con người, tôi khẳng định một điều là : Nếu không còn đói nữa, thì nên buông đũa. Dĩ nhiên đó là một hành động xấu, phí phạm thức ăn, nhưng tôi có lý do của tôi, là vì tôi thấy không dễ chịu một chút nào khi ăn no quá, vậy tại sao lại tự mình làm khổ mình ?? Cái đói, tôi đã biết, trong khoảng thời gian từ tháng tư năm 1975 đến tháng tư năm 1977, khi tôi bị bọn mắc dịch bắt vào tù, nhưng từ khi sang Canada, tôi trở lại với tật xấu cũ là khi nào hết thích ăn, là ngưng, mặc ai nói ngả nói nghiêng..
Nguyên tắc này người Nhật gọi là HARA HACHI BU, nghĩa là muốn mạnh khỏe, phải ngưng ăn khi dạ dầy đầy đến 80%. Sau khi ăn uống xong, người Mỹ hay nói : I am full (tôi đầy ứ), trong khi một người Nhật ở tại OKINAWA lại nói : I am no longer hungry (tôi không còn đói nữa). Tại sao nói tới OKINAWA ?? Lý do là OKINAWA là nơi có nhiều người sống trên 100 tuổi, gấp 3 lần các nơi khác. Ông Dan Buettner, tác giả cuốn sách bán chạy hàng đấu THE BLUE ZONESdậy cách sống lâu, đã đến tận OKINAWA để xem người dân ở đây làm cách nào mà sống lâu như vậy.Ông đã cộng tác với National Geographic và nghiên cứu về đề tài Secrets of Long Life. Ngoài OKINAWA, ông còn đến nhiều nơi trên thế giới để nghiên cứu các nơi có người dân sống dai như các cụ Bành Tổ, thí dụ như đảo SARDINIA. Tuy nhiên,  OKINAWA đứng đầu trên thế giới. Tại OKINAWA, tác giả đã gặp một cụ bà tên Oshi Okushima, sống tại một cái làng mang tên Ogimi, bà ta trên 100 tuổi . Ông rất ngưỡng mộ cách sống của người phụ nữ này. Cũng tại OKINAWA, Dan đã có cơ hội gặp Craig Willcox và người anh song sinh của ông này là bác sỹ Bradley Willcox, tác giả của một nghiên cứu về cách ăn uống của đại học University of Toronto . Sau đó cả 3 người đến gập lão ông Toku Oyakawa 105 tuổi . Cụ này ăn cá mỗi ngày và có vợ lúc đó cũng đã được 92 tuổi. Tóm lại, tại OKINAWA, có rất nhiều cụ ông, cụ bà sống trên 100 tuổi. Tuy vậy giới trẻ tại Okinawa không khác gì những giới trẻ tại Mỹ hay tại các thành phố khác tại Nhật ngày nay, kể từ khi OKINAWA bị âu mỹ hóa, với Gà Kentucky và Mac Monald’s. Những người già trên 100 tuổi của OKINAWA khác với thế hệ sau của thành phố này ở chỗ : Họ chỉ ăn thịt vào những ngày lễ lớn như Lể Tân Niên (Lunar New Year) mà thôi, ngoài ra nguồn chất đạm của các cụ này đến tư cá và đậu nành. Cụ bà Kamanda Nakazato , 102 tuổi, sống tại bán đảo Motubu với hai người con đều trên 70 nhưng rất khỏe mạnh. Cụ cho biết trước thế chiến thứ hai, dân làng ăn uống rất đạm bạc, chỉ có lúa gạo, rau và một loại khoai ngọt mà dân ở đây gọi là IMO. Mỗi ngày, cụ dây sớm lúc 6 giờ sang, uống trà jasmin và cháo miso soup rồi làm việc, vậy mà rất khỏe. Hỏi đến thịt thì cụ cho biết chỉ ăn thịt vào lể đầu năm âm lịch. Hỏi đế hamburger và Coca Cola thì cho biết trong đời cụ chưa một lần uống Coca Cola còn hamburger thì nhiều năm về trước, cụ mới ăn lần đầu. Thế hệ cụ Kamanda, trước mỗi bữa ăn, thay vì nguyện cầu, cám ơn thương đế, thì người dân ở đây dành một vài phút và nói to : HARA HACHI BU, nghĩa là chúng ta hãy ăn vừa no nhé.Người dân OKINAWA, thuở xưa,trước đệ nhị Thế Chiến, mỗi khi gặp nhau, thay vì chào hỏi, họ nói : NMU KAMATOIN, nghĩa là anh hay chị đã ăn  khoai ngọt chưa ??
Tóm lại, theo Dan Buetter, thì bí quyết của người OKINAWA để sống lâu là :
1)      ặn chỉ vừa đủ để  làm đầy  80% dạ dầy mà thôi.
2)      ặn ít thịt động vật.
3)       ặn cá, thực vật, nhất là rau, đậu, Tofu, Tương, Chao
4)       Luôn luôn lạc quan, chú ý giúp đỡ tha nhân, có nhiều bạn bè, và có nụ cười .
Trong căn nhà Kamanda ở, nhất là trong bếp, các đồ nhà bếp rất nhỏ bé, không có kẹo, bánh gì hết.Tại chương số 9 của cuốn sách, tác giả The Blue Zones tóm tắt 7 yếu tố làm con người sống lâu, đó là cách ăn uống, bạn bè (đời sống xã hội), nghỉ ngơi, trà (herbal teas), rượu (nhưng vừa phải : 2 ly nhỏ rượu vang một ngày), Tôn giáo (niềm tin) và ít lo lắng (stress).
 Rất nhiều yếu tố khiến người ta ăn nhiều: vui với bạn bè, cách trình bầy bánh kẹo của các nhà sản xuất đẹp quá, hấp dẫn quá,mùi vị hấp dẫn quá, tiện trong tầm tay với…v..v Những điều đó là những cái bẫy, chúng ta phải tháo gỡ. Phải biết rằng mỗi con người đều có một cái mức về calaries, ta tạm gọi là caloric set point. Quá cái mức đó, ta sẽ bị mập. Mập phì đem đến nhiều bệnh tật như Huyết ấp cao, Tiểu đường, suy thận….v..v
Khi tôi còn đi học, trong lớp tôi có nhiều bạn to khoẻ, đẹp trai, phương phi béo tốt, da trắng nõn, các cô thiếu nữ chạy theo ầm ầm. Nay tôi đã trên 75 tuổi, tính toán lại, thấy phần lớn các bạn to khỏe đẹp trai đó chết họặc bệnh nặng, đi đứng phải chống gậy hay marchette, còn lại mấy thằng gầy gò, nhỏ bé, giống như tôi, thì lại khá hơn nhiều, dĩ nhiên có kém đi. tuổi già, ai mà chống lại được với thời gian !!!
Hải Thượng Lãn Ông có lý khi nói rằng : Bệnh do Khẩu Nhập-Họa do Khẩu Xuất.
Cẩn thận miếng ăn, lời nói, sẽ làm chúng ta bớt các vấn đề về sức khỏe.
Không có một nghiên cứu thống kê nào rõ rang về vấn đề nêu trên, nhưng kinh nghiệm cá nhân cho thấy những gì Dan Buettner viết ra trong cuốn sách The Blue Zones rất chính xác. Tôi chỉ viết lại một phần rất nhỏ, cần phải đọc cả cuốn sách thì mới thấy tại sao nó là một New York Bestsellers. Trong Internet, tìm đánh chữ Vitality Compass, sẽ thấy những câu hỏi. Trả lời những câu hỏi này, bạn sẽ có một ý niệm về quỹ thời gian còn lại của bản thân mình. Chắc không chính xác như máy tính, nhưng cũng vui vui.
 
Trần Mộng Lâm
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin