All posts by DieuNgoc Tran

Chiều Tháng 10

Khối chân tình, tôi chôn kín bấy lâu
Chiều tháng 10, ôi, bỗng nhiên vụt cháy
Khi tôi thấy em bên cạnh người ấy
Trời ơi trời, sao lòng quá đắng cay.

Chiều tháng 10, ôi, tình yêu tan nát
Cánh hoa tàn như nói hộ lòng tôi
Khi cô đơn tràn về cùng đau khổ
Tôi âm thầm, tôi tìm tới cô liêu.

Chiều tháng 10, tôi nghe tin sét đánh
Em và nó đột ngột bỗng chia tay
Em đau lòng, em nhìn tôi không nói
Nói gì đây khi hai ta đã lạ.

Chiều tháng 10, tôi nhìn em tôi nhớ
Một kỉ niệm đã hóa thành bài thơ
Một mối tình như lòng tôi mong ước
Chợt tan tành. Tháng 10 phai theo gió.

Độc Cô Cầu Tình – Trần Tấn Tài

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 10

CHƠI VƠI

Cây vẫn xanh tươi, nắng vẫn vàng

Sao chẳng thấy trời cao chim hót

Chỉ thấy cõi lòng ta côi cút

Gió vô tình, thu bỏ đi đâu?

Ta tìm về với ký ức thẳm sâu

Nét chữ xưa nhạt nhòa sau mắt kính

Bài thơ em viết đã thành cổ tích

Kỷ niệm mòn theo năm tháng gian nan.

 Người đàn ông nào đang ở bên em?

Ta cũng ở bên người đàn bà khác.

Không tiếc nuối mà sao lòng muốn khóc?

Khắc khoải chân trời nỗi nhớ chơi vơi…

                                      (HN – 10/2012)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 24

Tháng Mười Rồi !

Tháng mười chiều xuống gió lạnh lòng
Lá tàn rơi rụng đổ chiều phong
Ta nghe đâu đó thu đang chết
Thu khóc thu buồn tiết về đông

Trời anh đang nhớ một khoảng trời
Dạo này phương ấy nắng còn rơi?
Mỗi khi đêm xuống hoàng hôn tắt
Có vương hình bóng đã xa vời?

Tháng mười rồi em, tháng mười rồi
Lòng trai còn bận hướng xa khơi
Đau đáu tim côi mùa gió tới
Sợ em lạnh lẽo giữa đông trời

Ừ thì ta xa – đã xa rồi
Chỉ là lo lắng vẩn vơ thôi
Áo ai trao tặng nay đã cũ
Lòng ai đã bạc mấy đông rồi…
(Huỳnh Minh Nhật)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 10

Sắc màu từ hạ sang thu

Màu xanh cỏ cây phủ lên căn nhà, các lối đi, mái ngói chỉ chừa ra những ô cửa sổ màu trắng ở phía bắc xứ Wales.
 
Căn nhà xanh mướt màu cây cỏ từ hè dần đỏ ửng khi thu đến. Rừng cây phía sau cũng dần chuyển sắc làm nền tuyệt đẹp cho căn nhà với kiến trúc cổ nổi bật.
 
Mặt tiền một căn hộ chung cư thay áo đỏ nổi bật khi thu đến.
 
Cây cầu và đường tàu chạy qua những tán cây xanh mướt mùa hạ, nổi bật giữa trập trùng núi đồi xứ sở Scotland.
 
Tấm ảnh chụp địa điểm này vào mùa thu cho thấy rừng cây xanh mướt đã chuyển màu vàng.
 
Thung lũng Capitol Creek, Mỹ đầy mời gọi bước chân du khách.
 
Từ màu xanh mơn mởn, thung lũng chuyển vàng đầy ấn tượng khi thu đến.
 
Lâu đài cổ Kilchurn giữa non nước, mây trời một ngày mùa hạ…
 
…trở nên thu hút, bừng sáng với phông nền thiên nhiên chuyển dần sang màu đỏ gạch. Nhiều du khách lặn lội đến Scotland để canh chụp những khoảnh khắc tuyệt đẹp khi trời đất giao mùa.
 
Ngọn hải đăng trong căn nhà gỗ ở Mỹ soi mình xuống hồ nước trong xanh.
 
Bờ sông ở Michigan, Mỹ càng thơ mộng với những tán lá phong đỏ ửng đầy sức sống.
 
Những cây xanh mơn mởn ở công viên tỉnh Ibaraki, Nhật thu hút rất nhiều du khách tham quan vào mùa hè.
 
Tuyệt tác thiên nhiên ghi dấu ấn lên công viên Hitachi ở Nhật Bản mỗi độ thu về. Nhiều du khách vượt quãng đường xa xôi đến Nhật để ghi lại vẻ đẹp của rừng cây đỏ rực nối dài đến chân trời xa tít tắp.
 
Cây cầu nổi tiếng Gapstow soi mình xuống làn nước trong veo những ngày hè.
 
Cây cầu ở Mỹ giống hệt một bức tranh phong cảnh theo trường phái ấn tượng khi thu về.
 
Vẻ đẹp mê mẩn của cây phong Nhật dưới ánh sáng mặt trời.
 
Và sừng sững như một tác phẩm nghệ thuật khi vào mùa thay lá.
 
Hồ giữa rừng ở Ba Lan với những tán cây xanh mơn mởn.
 
Rồi khẽ khàng bước vào thu với sự chuyển biến màu lá đến chậm rãi.
 
Công viên trung tâm ở New York một ngày nắng đẹp với những vòm cây xanh hàng chục năm tuổi.
 
Rồi đồng loạt khoác lên chiếc áo vàng thơ mộng và những thảm lá vàng phủ 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 21

Carina Hoàng – Diễn viên Việt trên vòm trời Úc

Lúc rời Việt Nam năm 16 tuổi, bà Carina Hoàng, tên thật là Hoàng thị Oanh Oanh, không thể nào hình dung sau này mình sẽ trở thành một diễn viên.

Thế mà trong bốn tháng qua bà đã theo học xong khóa diễn xuất của Australian Broadcasting Corporation (ABC), đóng xong hơn 20 tập phim, và chính thức trở thành một diễn viên của truyền hình Úc.

Hôm chia sẻ với BBC tin mình được chọn là một trong những tài tử chính của “The Heights,” chương trình truyền hình nhiều kỳ của ABC, bà Carina nói còn bất ngờ đến “sửng sốt.”

Sửng sốt cũng phải.

Carina Hoàng là một người tị nạn, một tác giả viết sách về người tị nạn, một phụ nữ chuyên tổ chức những chuyến đi tìm mộ những người tị nạn bỏ mình trên đường đi tìm tự do ở hoang đảo KuKu, Indonesia, một đại diện cho Cao Uỷ Tị Nạn Liên Hiệp Quốc của Úc.

Nhưng một Carina Hoàng diễn viên? Ở tuổi 55? Trong khi không hề có một tí kinh nghiệm diễn xuất nào?

Chẳng ai hình dung được điều ấy, ngay cả, và nhất là, Carina Hoàng!

Qua một phỏng vấn với BBC, Carina cho biết “thủ phạm” đưa mình vào thế giới mới là một email của ABC mà bà nhận được trước đó không lâu.

“Cần một diễn viên nữ người Việt đứng tuổi để thủ vai một người Việt tị nạn cho một chương trình TV nhiều kỳ của Australian Broadcasting Corporation. Không cần kinh nghiệm.” Email viết.

Bây giờ nhớ lại, Carina cũng không nhớ rõ điều gì khiến đã mình đặc biệt chú ý đến email này.

Hẳn phải là vì hai chữ tị nạn, vì sự tò mò về một chương trình TV của Úc liên quan đến người Việt-tị nạn, bà nói. Nhưng dòng chữ “không cần kinh nghiệm” có lẽ như thầm thì với bà những lời vừa khuyến khích, vừa hứa hẹn.

Carina Hoàng cho biết sau khi bà quyết định liên lạc thử với ABC, thì những gì kế tiếp là ‘lịch sử’.

Carina Hoang 1969Bản quyền hình ảnhCARINA HOANG
Carina Hoàng trong trại tị nạn năm 1969

‘The Heights’, bộ mặt mới của Úc

Trả lời phỏng vấn của BBC, ông Warren Clarke, đồng sáng lập viên của ‘The Heights’ cho biết đây là loạt phim tả về đời sống của giới di dân trong khu nghèo có tên Arcadia Heights, tại thành phố Perth của Úc, và những thách thức mà họ phải đối mặt trong thế giới ngày nay.

Theo cơ quan kiểm kê dân số, tính đến năm 2017, người di dân chiếm 22.2% dân số nước Úc. Tại một số ngoại ô của Perth, tỷ lệ di dân lên đến 50 %, và thành phố Perth đang tiếp tục thay đổi vì sự có mặt của họ.

Dự trù sẽ ra mắt vào tháng Hai 2019, ‘The Heights’ của ABC ra đời là để ”phản ánh xã hội đang thay đổi này”, ông Clarke nói.

“Với các nhân vật đến từ nhiều cộng đồng khác nhau, và một văn hóa đa dạng, “The Heights” có đối tượng khá rộng. Chúng tôi kỳ vọng người xem phim, ngoài việc tiêu khiển, sẽ thấy được mảnh đời của mình thấp thoáng trên màn ảnh.” Ông Clark cho biết.

Bà Quế Minh Lưu, giám đốc sản xuất của Australian Broadcasting Corporation thì nói với BBC về góc cạnh khác của chuyện phim mà bà là đồng sáng lập viên:

“The Heights có những kịch bản rất ấm áp, hài hước và chân thực. Chúng tôi phải bỏ rất nhiều thời gian, công sức vào việc nghiên cứu văn hóa để phác họa ra những nhân vật này. Carina Hoàng đóng vai nhân vật Iris Tran, một người mẹ đơn thân, sống với cậu con trai đồng tính tên Sully Tran ở tầng trên của một cửa hàng do Iris làm chủ ở một góc phố.”

Bà Lưu dẫn giải:

”Iris chắc chắn là một hỗn hợp của tất cả các bậc cha mẹ tị nạn Việt Nam, trong đó có mẹ tôi. Có được một diễn viên lột tả thật chân thực về văn hóa và tập quán của nhân vật là một ưu tiên lớn đối với ABC. Gốc gác và kinh nghiệm sống thực tiễn của Carina như một người Úc gốc Việt giúp bà diễn vai một cách sống động.”

Carina Hoàng và Koa Nuen trong mộ cảnh của phim truyền hình Úc nhiều kỳ The HeightsBản quyền hình ảnhBOHDAN WARCHOMIJ
Carina Hoàng và Koa Nuen trong một cảnh của phim truyền hình Úc nhiều kỳ The Heights

Kinh nghiệm sống, kinh nghiệm diễn xuất

Trả lời phỏng vấn của BBC, bà Annie Murtagh-Monks, đạo diễn tuyển vai (casting director) của “The Heights” nói rõ hơn về nhân vật mà Carina thủ vai:

“Iris là một người đàn bà khá độc đoán và chăm chỉ. Bà vừa là một người chủ sắc sảo của một doanh nghiệp nhỏ, vừa là một người mẹ khôn ngoan. Iris đến Úc tị nạn sau cuộc chiến Việt Nam và thường hay gắt gỏng với hầu hết mọi người. Tựu trung điều mà Iris không thể chấp nhận là sự lười biếng. Iris quan niệm rằng, nếu muốn điều gì, thì bạn phải chăm chỉ và quyết tâm theo đuổi nó, không bao giờ chấp nhận mình là nạn nhân. Iris thương cậu con trai Sully một cách mãnh liệt, dù bà hiếm khi biểu lộ tình cảm, thay vào đó, những món ăn vô tận bà nấu cho con là cách Iris bày tỏ tình mẫu tử.”

Rồi bà Monks tả về hành trình đi tìm người thủ vai một phụ nữ tị nạn gốc Việt:

“Tôi đã đi khắp nước Úc để tìm cho ra một nữ diễn viên người Việt cỡ tuổi Carina để đóng vai Iris. Và dù Úc có nhiều diễn viên Á-Âu có thể đóng vai mẹ của một sinh viên đại học 21 tuổi, tôi không tìm được diễn viên người Việt nào có kinh nghiệm diễn xuất ở độ tuổi này. Trong khi đó ABC muốn chương trình đa chủng tộc ‘The Heights’ phải có những diễn viên có thể lột tả chính xác nguồn gốc và văn hoá của nhân vật.”

“Thế là tôi phải liên lạc với một loạt các cộng đồng người Việt bao gồm cả lãnh sự quán, gửi emails, đi bỏ tờ rơi tại các siêu thị và nhà hàng Việt Nam ở Perth, rồi sau đó mời tất cả những ai trả lời đến diễn thử để tìm người thích hợp nhất. Carina cho thấy nhiều hứa hẹn trong các cuộc diễn thử, được mời cộng tác, rồi sau đó được theo học khóa đào tạo của ABC.” Bà Murtagh-Monks nói.

Carina searching for graves in KuKuBản quyền hình ảnhCARINA HOANG
Đi tìm mộ người tị nạn ở hoang đảo KuKu, Indonesia

Gọi mình là một ”diễn viên tập sự,” Carina Hoàng nói:

“Diễn xuất là một lĩnh vực hoàn toàn mới, nên tôi phải đối mặt với một số thách thức, như phải học thuộc lòng những lời mình phải nói, và làm sao để đạt được mục tiêu, vì mỗi cảnh đều có một mục tiêu. Thí dụ có cảnh tôi phải làm cho ai đó khiếp sợ, và tuy lời đã được soạn sẵn, tôi phải nói sao cho người nghe cảm thấy bị đe dọa, và đôi khi tôi có thể đạt được điều này mà không phải nói gì.”

Giải thích của Carina làm rõ thêm lý do tại sao bà đã được ABC tuyển vào một trong những vai chính: Kinh nghiệm sống của bà thích hợp với đời sống của nhân vật:

“Để diễn đạt được vai trò, tôi không chỉ phải biết rõ nhân vật của mình, mà còn phải hiểu rõ gốc gác, cảm xúc, và những thăng trầm trong cuộc sống, tất cả những yếu tố tạo nên con người ấy, và tâm trạng của họ trong khoảnh khắc đặc biệt đó. Bà ấy đang buồn, hạnh phúc, mệt mỏi, đói, bực bội. Tôi cũng phải có những thấu hiểu tương tự về những người mà tôi đang phải đối diện trong cảnh đó, để có thể lường trước được phản ứng của họ trước những gì tôi làm hoặc nói.”

Tâm tư diễn viên mới vào nghề

“Tôi cứ nghĩ rằng đạo diễn sẽ cho mình biết phải làm gì, nhưng trên thực tế, họ để cho tôi để tìm ra cách tự diễn đạt, rồi mới đưa ra đề nghị điều chỉnh. Tất nhiên, mỗi đạo diễn có một phong cách, đôi khi, rất khác nhau. Sự tò mò là lý do chính khiến tôi muốn tìm hiểu sự nghiệp mới này.”

“Cái vai này nó thích hợp cho Carina. Nếu nói về đóng phim hay diễn, thì kinh nghiệm sống giúp cho mình nhiều.”

“Mặc dù [khi diễn] mình không nghĩ tới, nhưng những gì mình đã trải qua trong đời, mình sẽ áp dụng nó trong lúc mình đóng phim dù mình không nghĩ ra là như vậy. Thành ra những cái phản xạ hoặc cách suy nghĩ, cái buồn cái vui của mình khi mình đóng cái vai nào đó nó cũng là diễn xuất của đời thường của mình thôi.”

Carina Hoàng: ‘kinh nghiệm sống giúp cho mình nhiều trong việc diễn xuất’

Được hỏi ánh đèn sân khấu và nếp sống liệu có làm bà thay đổi không, Carina đáp:

“Còn quá sớm để trả lời. Tôi không nghĩ rằng tôi sẽ thay đổi nhiều vì con đường mới này, nhưng một điều chắc chắn, tôi đang đạt được những kiến thức mới về ngành diễn xuất. Tôi đang học rất nhiều điều mới và thú vị.”

“Thí dụ, số người cần có, nỗ lực và sự chuẩn bị đòi hỏi để có thể tạo ra được một khúc phim ngắn là những gì người bên ngoài không thể tưởng tượng nổi. Ngay cả đối với một cảnh ngắn hơn một phút, cũng cần phải có rất nhiều người tham gia.”

Không hiểu số người cần làm việc cho một khúc phim ngắn một phút là bao nhiêu, nhưng theo Peta Astbury-Bulsara, nhà sản xuất của ‘The Heights’ thì đây là loạt phim “dài 30 tiếng rưỡi, với 93 nhân vật, đoàn làm phim gồm 100 người và hàng trăm diễn viên quần chúng.”

Carina tâm sự:

“Diễn xuất, nhất là cho một sản phẩm lớn như ‘The Heights’ là điều rất thú vị. Đối với những người không có kinh nghiệm trong lĩnh vực này, thì nó cực kỳ thú vị. Tôi không chỉ tôi thích công việc diễn xuất, tôi còn biết ơn cơ hội độc đáo này. Dù là một phụ nữ tự tin, cơ hội thú vị này làm cho tôi tin vào bản thân nhiều hơn. Tôi cảm thấy được khích lệ để thử những điều mới hơn trước.”

“Nhà sản xuất, đạo diễn và nhiều đồng nghiệp nói họ tin rằng tôi sẽ nhận được nhiều công việc hơn sau khi The Heights được trình chiếu, vì tôi có thể ‘diễn’ và có rất ít nữ diễn viên Việt Nam trong nhóm tuổi của tôi. ABC đang dự trù có Series 2 (2019) và Series 3 (2020), vì vậy, rất có khả năng tôi sẽ tiếp tục là một thành phần của ‘The Heights’ cho suốt thời gian này.”

“Nhưng tôi thì không chắc chắn vì một số lý do. Tôi đang tận hưởng cái ngành mới này bây giờ, nhưng không biết sau một thời gian thì sao. Có thể tôi sẽ muốn theo đuổi một điều gì khác, nhất là sau khi lấy xong bằng tiến sĩ.”

“Cuộc sống đầy những bất ngờ. Hãy sẵn sàng đón nhận chúng!” Người phụ nữ vừa bước chân vào ngành diễn xuất kết luận.

Carina Hoàng tại ngày Tị Nạn Quốc Tế tại Sydney 2012Bản quyền hình ảnhCARINA HOÀNG
Carina Hoàng tại ngày Tị Nạn Quốc Tế tại Sydney 2012
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 20

Nữ đạo diễn gốc Việt gây tiếng vang ở Pháp với vở kịch ‘Sài Gòn’

Caroline Guiela Nguyen, mang trong mình dòng máu Việt và Pháp, mượn sân khấu để kể những câu chuyện đời giản dị mà có sức mạnh lay động lòng người.

Đạo diễn vở kịch Sài Gòn Caroline Guiela Nguyen. Ảnh: Viện Pháp tại TP HCM.

Đạo diễn vở kịch “Sài Gòn” Caroline Guiela Nguyen. Ảnh: Viện Pháp tại TP HCM.

Sinh năm 1981 trong một gia đình có mẹ là người Việt Nam xa xứ và cha là người Pháp hồi hương từ Alegria, Caroline Guiela Nguyen sở hữu khuôn mặt của một nữ minh tinh với đôi mắt hút hồn và mái tóc dài đen tuyền. Là con lai, cô không được biết về quá khứ của gia đình và bị từ chối nói về cội rễ của mình vì cha mẹ hy vọng nhờ vậy cô sẽ hội nhập tốt hơn vào xã hội Pháp. Chỉ còn ẩm thực, những món ăn Việt Nam là mối liên hệ duy nhất mà họ chia sẻ với nhau và truyền lại cho các thế hệ sau. “Dấu ấn mà cha mẹ để lại trong tôi là tình yêu ẩm thực. Tôi có thể không nói được tiếng Việt nhưng tôi nấu các món ăn Việt Nam rất khá”, nữ đạo diễn mở đầu cuộc phỏng vấn với VnExpress.

Ở tuổi 37, Caroline Guiela Nguyen, hiện là thành viên thường trực của Nhà hát quốc gia Odéon, có hơn 10 năm kinh nghiệm làm nghề. Tác phẩm mới nhất của cô, vở “Sài Gòn”, sau khi gây tiếng vang lớn tại Liên hoan sân khấu Avignon 2017, đã được trình diễn tại 14 thành phố trên thế giới, sẽ ra mắt công chúng Việt Nam vào ngày 21 và 22/9 tại TP HCM. “Tên của vở kịch đã nói lên tất cả”, Caroline Guiela Nguyen cho biết cô đặc biệt xúc động khi mang vở “Sài Gòn” về quê mẹ.

‘Nhân dạng Việt Nam’

Đạo diễn Caroline Guiela Nguyen trong buổi phỏng vấn qua mạng thực hiện tại Tổng lãnh sự quán Pháp ở TP HCM ngày 7/9. Ảnh: Hạnh Phạm.

Đạo diễn Caroline Guiela Nguyen trong buổi phỏng vấn qua mạng thực hiện tại Tổng lãnh sự quán Pháp ở TP HCM ngày 7/9. Ảnh: Hạnh Phạm.

Lấy bối cảnh là một nhà hàng Việt Nam với căn bếp nằm ở bên trái, phòng hát karaoke nằm ở bên phải, sân khấu của vở “Sài Gòn” đưa khán giả vượt thời gian về Paris năm 1996 và Sài Gòn năm 1956. “Đây là hai mốc thời gian rất quan trọng”, đạo diễn nói.

Năm 1956 là thời hạn chót người Pháp buộc phải rút khỏi Việt Nam sau thất bại ở trận Điện Biên Phủ. Đi cùng những lính Pháp cuối cùng là nhiều người Việt Nam rời quê hương. Họ ra đi mà không biết rằng phải đợi 40 năm trôi qua mới có thể trở về. Năm 1996 là thời điểm Mỹ và Việt Nam bình thường hóa quan hệ. “Lúc đó, trong gia đình tôi, câu hỏi đặt ra là chúng tôi có nên trở về hay không”, nữ đạo diễn nhớ lại.

Và Caroline Guiela Nguyen, khi đó 15 tuổi, đã cùng mẹ và bà ngoại đã trở về Sài Gòn. Lần đầu tiên đến Việt Nam, cô cảm thấy mọi thứ “hoàn toàn xa lạ”. Cảm giác này choáng ngợp đến mức cô ở trong nhà suốt hai tuần và không dám bước ra ngoài.

Cô cảm thấy một phần nào đó mình là người Việt Nam nhưng cảm giác này chỉ rõ ràng khi cô ở Pháp. Còn khi về đến Việt Nam, cô không cảm thấy mình giống người Việt Nam vì “tôi cao lớn hơn người Việt và tôi không nói được tiếng Việt”. Nữ đạo diễn giải thích cha mẹ cô không muốn dạy tiếng Việt cho các con – thế hệ con lai sinh ra và lớn lên ở Pháp- “bởi vì họ muốn chúng tôi hội nhập với xã hội bên này”.

“Tôi gặp những người họ hàng có khuôn mặt giống mẹ tôi, dì tôi nhưng cuộc sống và điều kiện kinh tế của họ rất khác biệt, chính điều đó làm cho tôi thấy đáng nhẽ Việt Nam phải là nơi rất thân thuộc lại trở nên xa lạ. Và tôi cảm thấy không thoải mái trong một thời gian dài khi sống trong sự nhập nhằng đó”, cô tâm sự.

Vở “Sài Gòn” kể câu chuyện về niềm khắc khoải không nguôi của những người sống xa xứ như cha mẹ của Caroline Guiela Nguyen. Cô cho biết cha cô không bao giờ nhắc lại giai đoạn ông sống ở Algeria. Những người như cha cô, được gọi là “pied noir” (bàn chân đen), là những thực dân Pháp da trắng sống tại Algerie trước khi đất nước này giành được độc lập.

Nhiều người Pháp trong nước đổ lỗi cho đồng bào sống trên lục địa đen về sự sụp đổ của chủ nghĩa thực dân Pháp và không chào đón họ quay trở về. Trong khi đó, những người này cũng không thể sống ở Algerie bởi sự thù địch của dân bản xứ. Những người như cha của Caroline Guiela Nguyen bị giằng xé giữa quê hương và mảnh đất nơi họ sinh sống. 

Tuy nhiên, nữ đạo diễn nhấn mạnh vở “Sài Gòn” không phải là tự truyện của gia đình cô. “Đây không chỉ là câu chuyện một nhóm người tha hương, về cộng đồng Việt kiều sống ở Pháp, mà là về một phần lịch sử quan trọng của nước Pháp. Câu chuyện này thuộc về tất cả mọi người”.

“Sài Gòn” kể câu chuyện về cuộc đời của những người Pháp và Việt Nam bị đưa đẩy theo dòng lịch sử trải dài suốt 40 năm. Đó là câu chuyện giữa Mai và Hào. Họ yêu nhau nhưng buộc phải chia ly. Năm 1956, Hào phải rời Việt Nam để sang Pháp, bỏ lại phía sau tình yêu lớn nhất của cuộc đời mình. Bốn mươi năm sau, lúc đã có tuổi, Hào cùng con gái của mình quay trở lại Sài Gòn. Ông tưởng như bắt gặp lại hình bóng của người xưa ở đâu đó.

Đó là câu chuyện giữa Linh và Édouard. Họ quen nhau trong giai đoạn chiến tranh Đông Dương. Anh lính người Pháp đã đưa Linh sang Pháp. Cô gái trẻ ngây thơ tưởng rằng một cuộc sống hạnh phúc đang chờ đợi họ ở đó.

Đó là câu chuyện giữa Linh về già và cậu con trai tên là Antoine. Antoine không hiểu ngôn ngữ cũng như vẻ bề ngoài lạnh lùng của mẹ. Anh không thể nào hiểu được quá khứ của bà.

Đó là câu chuyện về Marie-Antoinette, chủ một nhà hàng tốt bụng, người phụ nữ Việt Nam được cha mẹ đặt tên theo tên của “Bà hoàng Pháp”. Marie-Antoinette nhận được tin con trai mình không còn nữa sau khi nhập ngũ năm 1939. Đằng sau vẻ bề ngoài luôn niềm nở với thực khách, bà lặng lẽ khóc vào mỗi tối trong góc bếp. Hàng năm, bà mặc bộ đầm đẹp nhất vào ngày sinh nhật của con trai.

Nữ đạo diễn Pháp gốc Việt kể câu chuyện của những người tha hương 

 

Phóng sự của kênh truyền hình Arte về vở kịch “Sài Gòn” trong đợt công diễn tại nhà hát Odéon vào tháng 1 và 2. 

Vở kịch dài gần 4 tiếng không chỉ đưa khán giả du hành từ thời kỳ này đến thời kỳ khác mà còn từ ngôn ngữ này sang ngôn ngữ khác. Những tưởng việc các diễn viên đan xen thoại bằng tiếng Pháp và tiếng Việt, sẽ gây khó khăn cho người xem nhưng vở kịch đã được đón nhận nồng nhiệt ở nhiều nước như Thụy Điển, Trung Quốc và Italy, nơi khán giả hoàn toàn không hiểu cả tiếng Pháp lẫn tiếng Việt.

Theo nữ đạo diễn, khán giả quốc tế không có mối liên hệ với Việt Nam vẫn cảm thấy kết nối với những chuyện đời trong vở kịch. “Sài Gòn cộng hưởng với trí tưởng tượng của khán giả”, cô nói.

‘Con đường đẫm nước mắt ở Sài Gòn’

Bằng phong cách dàn dựng tinh tế và lối kể chuyển khơi gợi trí tưởng tượng, Caroline Guiela Nguyen nhẹ nhàng đưa lên sân khấu nỗi đau thầm kín của những con người bình thường. Khi xây dựng vở kịch, cô và ê-kíp sản xuất không có chủ đích tạo ra một vở bi kịch. “Cụm từ này là do khán giả và báo chí nhận xét”, cô nói. “Với tôi, có lẽ nếu gọi đây là ‘vở kịch tình cảm’ thì phù hợp hơn vì cảm xúc lan tỏa từ từ nhờ vào sự ứng diễn của diễn viên”.

Nữ đạo diễn kể trong thời gian ở Việt Nam tìm chất liệu cho vở “Sài Gòn”, cô cảm thấy mọi thứ ở Sài Gòn “đều dẫn dắt tới con đường đẫm nước mắt” như những bản tình ca da diết hay những câu chuyện buồn cô được lắng nghe. Do vậy, khi dựng vở kịch, cô muốn tái hiện những thứ đã cảm nhận được ở Sài Gòn. “Đây là cách kể chuyện ở Việt Nam với thật nhiều nước mắt”, theo lời tự sự của nhân vật trong vở kịch.

Kể từ lần đầu tiên về Việt Nam năm 1996, nữ đạo diễn trở về quê mẹ mỗi năm một lần. Để dựng vở “Sài Gòn”, trong suốt hai năm, Caroline Guilea Nguyen đã đi lại nhiều lần giữa Việt Nam và Pháp, giữa Paris và TP HCM. Và khi quay trở lại Paris, cô đã viết vào sổ tay một dòng ngắn gọn “Không được quên Sài Gòn” để nhắc bản thân “không được quên những gì đã cảm nhận ở nơi đó”.

Cô cho biết khi có mặt ở Sài Gòn, cô có thể hiểu về thành phố, nắm bắt bầu không khí ở đây và cân đong đo đếm đến từng chi tiết mà cô quan sát được thông qua “việc lắng nghe âm nhạc, gặp gỡ mọi người, ăn các món ăn Việt Nam trong thứ không khí nóng ẩm”. Cùng các cộng sự âm thanh, ánh sáng, thiết kế sân khấu và phục trang, cô “đã ngắm tất cả bằng một con mắt nghệ thuật, không phải trần thuật để từ đó sáng tạo vở diễn trong sự tưởng tượng”.

Cô nhớ hình ảnh người tài xế taxi sụt sùi khi nghe bài hát buồn về tình yêu, những quán karaoke nơi người ta thì thầm hát và khóc rất nhiều. “Và chúng tôi bị nhiễm cái tinh thần đó”, nữ đạo diễn nói. Vở kịch khiến người ta nhỏ nước mắt về một phần lịch sử Pháp mà không nhiều người biết đến và những câu chuyện gắn với một giai đoạn di dân ít được kể lại.

Hai năm chuẩn bị cho vở kịch còn giúp Caroline Guilea Nguyen hiểu một cách sâu sắc về Việt Nam. Ấn tượng của cô về đất nước gọi lên bằng từ “lãng quên”. “Bà ngoại tôi có 9 người con và mẹ tôi là con cả nhưng bà luôn gọi mẹ tôi là ‘Hai’, nghĩa là đứa con thứ hai. Tôi đã không hiểu nổi vì rõ ràng mẹ tôi là người con thứ nhất. Và sau khi ở Việt Nam một thời gian dài, tôi mới biết mọi người gọi như thế vì họ quan niệm luôn có một đứa con bị lãng quên ở đâu đó. Như vậy, ngay trong ngôn ngữ sự quên lãng đã ngự trị rồi”, cô giải thích.

Trên sân khấu của “Sài Gòn”, những diễn viên người Việt, cùng các cộng sự chuyên nghiệp người Pháp và các diễn viên không chuyên Việt kiều, kể lại những mất mát, những đấu tranh nội tâm của những con người tha hương và những mảnh ký ức về chiến tranh Đông Dương.

“Câu chuyện thật giản dị, không từ ngữ đao to búa lớn, không bạo lực, không bi kịch, không đam mê thái quá. Mà chỉ là một câu chuyện buồn. Buồn một cách tuyệt vọng. Và tuyệt đẹp. Caroline Guilea Nguyen đã bắt được tinh thần ấy”, như tờ Télérama nói về nữ đạo diễn mang trong mình dòng máu Việt.

Hạnh Phạm

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 12

Một cơn giận

Một buổi tối mùa đông, chúng tôi ngồi trước lò sưởi, trong một căn buồng ấm áp. Tự nhiên trong câu chuyện, một người nói đến những cơn giận tự nhiên đến tràn ngập cả tâm hồn ta và có khi gây nên nhiều cái kết quả không hay. Rồi mỗi người đều bày tỏ ý kiến riêng của mình.

Anh Thanh, từ nãy đến giờ vẫn lặng yên có vẻ trầm ngâm, cất tiếng nói:
– Sự giận dữ có thể sai khiến ta làm những việc nhỏ nhen không ai ngờ. Tôi biết hơn ai hết, vì chính tôi đã trải qua sự đó. Tôi sẽ kể các anh nghe một câu chuyện mà cái kỷ niệm còn in sâu trong trí nhớ tôi.
Cũng một buổi chiều mùa đông như hôm nay, tôi ở tòa báo ra về, trong lòng chán nản và buồn bực. Có những ngày mà tự nhiên không hiểu tại sao, ta thấy khó chịu, và hay gắt gỏng, không muốn làm việc gì. Tôi đang ở vào một ngày như thế mà chiều trời hôm ấy lại ảm đạm và rét mướt càng khiến cho cảm giác đó rõ rệt hơn.
Tôi đi vài bước trên con đường phố vắng người. Một cái xe tay đằng xa đi lại, anh phu xe co ro vì rét, hai tay giấu dưới manh áo tơi tàn. Theo lệ như mọi khi, tôi mặc cả:
– Xe đi không? Bốn xu về gần nhà bò Yên Phụ.
– Thầy cho sáu xu.
– Không, bốn xu là đúng giá rồi.

Tôi vừa nói vừa bước đi. Người phu xe đã có tuổi, cứ kéo cái xe theo sau tôi mà lẩm bẩm: “Bốn đồng xu từ đây về nhà bò”. Cái tiếng nhà bò anh ta nhắc đi nhắc lại làm cho tôi khó chịu. Tôi biết đó là một cách của các phu xe cứ đi theo sau khách để làm cho người ta bực tức, tôi lại càng ghét và quay lại gắt:
– Có đi hay không thì thôi! Đừng có theo sau người ta mà lải nhải.
Thấy tôi gắt, người phu xe đứng lại, không dám theo nữa. Nhưng để tôi đi một quãng xa, anh ta ới gọi:
– Lại đây đi mà.
Rồi anh ta hạ càng xe xuống, cứ đứng yên chỗ ấy đợi chứ không kéo lại phía tôi. Cái cử chỉ ấy làm tôi sinh ghét thêm, đã toan không đi, nhưng lúc ấy không có cái xe nào khác. Tôi giận dữ bước mạnh lên xe, vừa mắng:
– Anh thật là lắm chuyện, không đi ngay lai còn vẽ.
Anh xe cãi lại:
– Từ đây về đấy thầy cho được bốn đồng xu thật rẻ quá!
– Thì ai bảo anh đi? Không có tôi đã gọi xe khác.
Người phu xe khẽ thở dài, yên lặng nhấc xe lên. Lúc bấy giờ tôi mới ngả mình ra phía sau, nhưng thấy cái đệm cứng như gỗ đập vào lưng, tôi cúi xuống bên nhìn cái tay xe.
Tôi đoán không sai, chính là một cái xe hiệu “con lợn” cái tên hiệu cũng xứng đáng một hạng xe tàng ở ngoại ô mà tôi vẫn phải đi. Anh xe này đã vào đây kéo trộm, vì xe ngoại ô không được phép vào thành phố đón khách, nếu không tuân lệnh thì bị phạt từ ba đến bốn đồng bạc. Sự tồi tàn của cái xe làm tôi càng ghét anh xe nữa.
– Xe khổ thế này mà anh lại còn đòi cao giá.
– Xe thế mà thầy chê thì còn thế nào nữa!
Anh xe bướng bỉnh cũng không chịu kém. Tôi nói câu gì là anh ta đối lại liền. Sau cùng, giận quá, tôi dẫm mạnh chân xuống sàn xe, gắt:
– Thôi, câm họng đi, đừng lải nhải nữa.

Sự giận dữ làm cho tôi quên rằng anh xe cũng chỉ có trả lời những câu mắng của tôi mà thôi, và chính tại tôi gắt với anh ta nhiều quá. Nhưng lúc bấy giờ tôi chỉ thấy tức người xe ấy đến cực điểm, vì hắn dám cãi lại tôi mà không sợ.
Xe đi khỏi nhà máy nước thì gặp một người đội xếp tây đi xe đạp lại, theo sau một người đội xếp ta. Tôi nhận thấy anh xe kéo tôi có ý luống cuống và sợ hãi. Có lẽ vì thế mà người cảnh sát để ý, đi giáp vào cái xe kéo để xem dấu hiệu.
– Ê! Đứng lại!
Người kéo xe dừng chân… Anh ta quay lại tôi hớt hải van xin:
– Lạy thầy… thầy nói giúp con… thầy làm ơn…
Dưới ánh đèn tôi thấy mặt anh xe tái mét. Những vết răn in sâu xuống trên mặt già nua hốc hác, chân tay người khốn nạn ấy run bật lên và tôi thấy cái rung động chuyển cả vào chiếc thân xe.
Người cảnh sát tây đến, nói bằng tiếng ta hơi sõi:
– Mày chết nhé! Mày sẽ bị phạt!
Người phu xe ấp úng nói thì ông ta khoát tay bảo im, rồi quay lại tôi hỏi, lần này bằng tiếng Pháp.
– Người này kéo ông từ trong phố ra hay ông đi khứ hồi?
Tôi liếc mắt nhìn anh kéo xe. Trong bóng tối của vành nón qua ngang mặt, tôi thấy hai mắt anh ta long lanh nhìn tôi, như khẩn cầu van xin yên lặng. Tôi biết lời nói của tôi sẽ làm anh ta bị bắt hay không. Những khi nói chuyện với các phu xe khác, tôi được biết rằng nếu người khách nói là đi khứ hồi từ ngoại ô, thì người xe không việc gì. Nhưng lúc ấy, lời van xin của anh xe kia không làm cho tôi động lòng, mà lại làm cho tôi ghét anh thêm. Tôi trả lời người đội xếp:
– Tôi đi từ phố hàng Bún.
– Vậy phiền ông xuống xe.

Rồi anh ta nhìn anh phu xe, cười một cách tinh quái:
– Allez! Đi về bót!
Khi anh phu xe run sợ và hai người cảnh sát đã khuất đầu phố, tôi mới quay đi thong thả trên bờ hè. Cơn giận của tôi đã hết rồi. Sự hối hận dần thấm thía vào lòng tôi, tôi thấy một cái chán nản bực tức rung động trong người.
Tôi rung mình nghĩ đến số phận của anh xe khốn nạn. Ba đồng bạc phạt! Anh ta phải vay cai xe để nộp phạt; nhưng ba đồng bạc nợ ấy, bao giờ anh ta trả xong, sau những ngày nhịn đói, bị cai xe hành hạ, đánh đập vì thù hằn?
Tôi càng nghĩ đến bao nhiêu lại càng khinh bỉ tôi bấy nhiêu. Qua ô Yên Phụ, nhìn thấy những thợ thuyền tấp nập làm việc dưới ánh đèn trong những căn nhà lá lụp xụp, tôi rảo bước đi mau, hình như trông thấy tôi họ sẽ biết cái hành vi khốn nạn và nhỏ nhen đáng bỉ của tôi ban nãy.
Những ngày hôm sau thực là những ngày khổ cho tôi. Lòng hối hận không để tôi yên. Hình như có một cái gì nặng nề đè nén trên ngực làm cho tôi khó thở, và lúc nào hình ảnh anh phu xe cũng hiển hiện ra trước mắt.
Tôi nhất đinh đem tiền đến cho người xe kia để chuộc tội lỗi của mình. Đến phố hàng Bột hỏi dò những người chung quanh xưởng xe, tôi biết được anh xe bị phạt đêm hôm ấy là tên Dư, và ở trong một dãy nhà quá ngã tư Khâm Thiên.
Lần ấy là lần đầu tôi bước vào một chỗ nghèo nàn, khổ sở như thế. Các anh thử tưởng tượng một dãy nhà lụp xụp và thấp lè tè, xiêu vẹo trên bờ một cái đầm mà nước đen và hôi hám tràn cả vào đến thềm nhà. Trong cái hang tối tăm bẩn thỉu ấy, sống một đời khốn nạn những người gầy gò, rách rưới như những người trong một cơn mê.

Người phu xe Dư ở trong ấy. Một bà cụ già gầy giơ xương ngồi cắn chấy ở vệ hè chỉ cho tôi một cái cửa thấp bé ở đầu nhà. Tôi cúi mình bước vào, chỉ thấy tối như bưng lấy mắt và thấy hơi ẩm lạnh thấm vào tận trong mình. Có tiếng người đàn bà khẽ hỏi:
– Bẩm thầy muốn gì?
Khi mắt mắt đã quen tối, tôi nhận thấy người đàn bà vừa hỏi, một bà già ở mép một chiếc giường tre mục nát kê ở sát tường. Sau lưng bà này, một người đàn bà nữa ngồi ôm trong lòng một vật gì hơi động đậy. Cả hai cùng ngước mắt lên nhìn tôi một cách ngạc nhiên và đầu họ chạm vào mái nhà thấp, đầy những mảng giẻ rách nát vắt trên xà.
– Bác Dư có nhà không?
– Bẩm, chú nó đi về quê vắng từ hôm nọ.
Một vẻ sợ hãi thoáng qua trên mặt đủ tỏ cho tôi biết họ không nói thật, tôi giảng giải:
– Không, cụ cứ nói thật cho tôi biết. Tôi đến để giúp bác ta chứ không có ý gì khác.
Bà cụ nhìn tôi nghĩ ngợi một lát rồi nói:
– Thế thầy đã biết việc chú nó bị bắt xe hôm nọ?
Tôi gật đầu ra hiệu cho bà cụ cứ nói:
– Hôm ấy cai nó phải đem tiền lên nộp phạt để chuộc xe về. Chú nó đã xin khất với cai để rồi trả dần số tiền đó. Nhưng nó nhất định không nghe, bắt phải trả một nửa ngay. Khốn nạn, thì lấy đâu ra mà trả. Thế là bị nó lột quần áo đánh một trận thừa sống thiếu chết thầy ạ. Khi về đây lê đi không đuợc nữa. Thế mà nó còn bắt mai phải trả ngay.
Người đàn bà ngồi trong cất tiếng ốm yếu nói theo:
– Nó còn bảo hễ không trả nó sẽ bắt lấy thẻ.
– Thế bây giờ bác ta đâu?
Bà cụ trả lời:
– Đi ngay từ hôm ấy, mà không biết đi đâu. Đã ba hôm nay chúng tôi dò mà không thấy. Chắc là sợ cai không dám về nữa, dù có về mà không có tiền cũng chết với nó. Thật cũng là cái vạ, nghe đâu chú nó nói hôm ấy tại người khách đi xe không biết nói với người đội xếp thế nào mới bị bắt, chứ không cũng chẳng việc gì.
Tôi yên lặng, trong lòng náo nức.
Bà cụ chép miệng, chỉ người đàn bà ngồi sau:
– Tội cho vợ con chú đây, ốm đã mấy ngày hôm nay không có thuốc. Đứa cháu không biết có qua khỏi được không?
Tôi đứng lại gần xem. Trên cánh tay người mẹ, chỉ còn là một dúm thịt con đã nhăn nheo: đứa bé há hốc miệng thở ra, măt xám nhợt. Người mẹ thỉnh thỏang lấy cái lông gà dúng vào chén mật ong để bên cạnh, phết lên lưỡi của đứa bé.
– Cháu nó sài đã hơn một tháng nay. Hôm nọ đã đỡ. Mấy hôm nay vì không có tiền mua thuốc lại tăng. Ông lang bảo cháu khó qua khỏi được.
Người mẹ nói xong nấc lên một tiếng rồi nức nở khóc. Bà cụ già lê nhích lại gần, cúi xuống khe khẽ kéo lại những cái tã rách như xơ mướp.

Cái cảnh đau thương ấy làm tôi rơm rướm nước mắt. Một cảm giác nghẹn ngào đưa lên chẹn lấy cổ. Tôi lấy tờ giấy bạc năm đồng đưa cho người mẹ, rồi vội vàng bước ra cửa, để mặc hai người nhìn theo ngờ vực.
Qua ngưỡng cửa, tôi va phải một người đàn ông ốm yếu tay cắp một cái áo quan con bằng gỗ mới. Đến bên đường, tôi nghe thấy trong căn nhà lụp xụp đưa ra tiếng khóc của hai người đàn bà.

Đứa bé con đã chết.

Anh Thanh lặng yên một lát như nghĩ ngợi, rồi nói tiếp:
– Cái kỷ niệm buồn rầu ấy cứ theo đuổi tôi mãi mãi đến bây giờ, rõ rệt như các việc mới xảy ra hôm qua. Sự đó nhắc cho tôi nhớ rằng người ta có thể tàn ác một cách dễ dàng. Và mỗi lần tôi nghĩ đến anh phu xe ngoại ô kia, lại thấy đau đớn trong lòng, như có một vết thương chưa khỏi.

Thạch Lam

__._,_.___

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 14

Bí quyết sống lâu, sống khoẻ của người Nhật

Click image for larger versionName: 22.jpgViews: 0Size: 73.4 KBID: 1249927 

Người Nhật có chế độ sinh hoạt hàng ngày rất khoa học. Người Nhật nổi tiếng là sống lâu và sống thọ nhất thế giới, vậy bí quyết của họ là gì?


1. Ít ăn đồ chiên rán, tôn trọng hương vị nguyên bản của thực phẩm

Thực phẩm chiên rán với nhiệt độ cao sẽ làm mất đi các thành phần dinh dưỡng ban đầu, thậm chí làm tăng nguy cơ gây ung thư. Vì thế, người Nhật thích ăn rau, thích luộc hấp hơn là xào rán.

Một trong những đặc điểm nổi bật của các món ăn Nhật là hương vị tươi ngon, tinh khiết đến tự nhiên của các loại nguyên liệu, kết hợp với màu sắc hài hòa và cách bày trí vô cùng đẹp mắt.

Khi ăn hải sản, các sản phẩm từ đậu nành và rau, người Nhật thường ăn gỏi hoặc chế biến thành salad tổng hợp. Hấp, luộc và làm salad là các phương pháp chế biến thức ăn giúp tối đa hóa khả năng cung cấp chất xơ, vitamin và khoáng chất của thực phẩm, giảm thiểu các chất gây ung thư. Do đó, người Nhật thường lựa chọn phương thức nấu ăn này để tốt cho sức khỏe và kéo dài tuổi thọ.

2. Thường xuyên ăn hải sản

Nhật Bản nằm trong 6 nước có mức độ tiêu thụ hải sản cao nhất thế giới. Người Nhật ngay từ nhỏ đã làm quen với việc ăn cá.

Nhiều nghiên cứu chứng minh rằng nếu ăn cá trong thời gian dài, đặc biệt là cá biển sâu như cá hồi, cá ngừ… không chỉ có thể ngăn ngừa bệnh tim mạch, giảm cholesterol, mà còn có thể làm giảm tỉ lệ mắc bệnh tim mạch lên tới hơn 52%. Các món ăn như bạch tuộc, mực, tôm, cua, hàu, cá loại sò ốc… cùng nhiều hải sản giàu axit amin và taurine khác có thể làm giảm cholesterol trong máu, giảm lượng chất béo trung tính.

Ngoài ra, người Nhật còn hay ăn tảo bẹ, rong biển nori và wakame- những thực phẩm giàu nguyên tố vi lượng và chất xơ, có khả năng phòng tránh huyết áp cao và tiểu đường.

Thường xuyên ăn hải sản, hạn chế đồ chiên rán là một trong những bí quyết sốnThường xuyên ăn hải sản, hạn chế đồ chiên rán là một trong những bí quyết sống khỏe của người Nhật

3. Duy trì chế độ ăn ít muối

Các chuyên gia chỉ ra rằng, muối là yếu tố rất quan trọng được chứng minh là có mối quan hệ đến các bệnh mãn tính như cao huyết áp, dẫn đến phì đại cơ tim và xơ vữa động mạch.

Trong ẩm thực Nhật Bản, các món ăn hầu hết đều ít dầu, ít muối và ít gia vị. So với các quốc gia khác, người Nhật ăn muối cũng rất ít, lượng muối ăn vào mỗi ngày ít hơn một nửa số muối mà người Trung Quốc tiêu thụ.

4. Bữa ăn cung cấp nhiều nước

Các bữa ăn Nhật Bản có xu hướng cung cấp nhiều nước cho người ăn nhưng họ không uống nước trong bữa ăn. Hầu hết thực đơn mỗi bữa của họ đều có món súp.

5. Hạn chế uống rượu và ăn đồ ngọt

Hầu hết người Nhật có tửu lượng không tốt, do đó họ thường uống rất ít rượu, hơn nữa còn uống rất chậm, điều này đối với sức sức khỏe mà nói thì trái lại lại là điều tốt.

Bên cạnh đó, người Nhật cũng ăn rất ít đường, lượng đường tiêu thụ hàng năm của mỗi người chỉ ở mức 22 kg (trong khi con số này ở người Mỹ là 71 kg. Họ cũng ít uống đồ có gas, thức uống chính được ưu tiên chọn lựa luôn là trà xanh.

6. Uống trà xanh

Các nhà khoa học tin rằng, trà xanh là một trong những bí mật liên quan đến tuổi thọ của người Nhật. Trà xanh có thể làm giảm nguy cơ mắc bệnh tim, ức chế sự hấp thu cholesterol, giảm cholesterol xấu, diệt khuẩn, chống viêm, làm giảm hoặc trì hoãn xơ vữa động mạch, thúc đẩy đốt cháy chất béo.

Trà xanh chứa lượng axit tannic phong phú, góp phần vào việc làm chậm quá trình lão hóa, trong đó khả năng chống oxy hóa cao tới 18 lần so với vitamin E. Trà xanh chứa catechin polyphenols là một chất ôxi hóa mạnh, ức chế sự đột biến tế bào, ngăn ngừa ung thư.

Trà xanh, thường xuyên đi bộ là một trong những bí mật liên quan đến tuổi Trà xanh, thường xuyên đi bộ… là một trong những bí mật liên quan đến tuổi thọ của người Nhật

7. Tiếp xúc nhiều với ánh mặt trời

Trong quá khứ Nhật Bản, có một hiện tượng rất lạ đó là, họa sĩ thường sống rất thọ, trong khi các nhà văn lại chỉ sống một cuộc đời ngắn ngủi. Họ đã đặt câu hỏi là tại sao lại có một điểm chung kỳ lạ này. Sau đó, họ nghiên cứu và cho rằng, các họa sĩ vì mục đích công việc, để pha màu sắc chính xác, họ thường ra ngoài làm việc, nơi có nhiều ánh sáng mặt trời. Trong khi các nhà văn, thường làm việc vào ban đêm, thời gian tiếp xúc với ánh sáng bị hạn chế.

Từ ví dụ cổ xưa này, mà người Nhật tin rằng, những người sống tiếp xúc nhiều với ánh sáng mặt trời, có thể sống thọ hơn những người thiếu ánh sáng. Từ đó, họ xem đây là một ưu tiên trong việc chăm sóc sức khỏe.

8. Thích đi bộ

Do mật độ dân số cao và mỗi cộng đồng dân cư đều tập trung nhiều tiện ích, nên trong quan điểm của người Nhật thì đi bộ vừa hiệu quả lại tiện lợi. Họ thường thích đi bộ hoặc xe đạp. Tính bình quân trong khoảng 100 người, thì số lượng người Nhật Bản sở hữu xe đạp là lớn nhất trên thế giới. Thêm nữa, do Nhật Bản là đất nước nhiều đồi núi, nên khi đạp xe lên/xuống dốc cũng tương đương với gia tăng vận động, điều này có lợi rất lớn cho sức khỏe mỗi người.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 21

Ngôi nhà có hàng phượng vĩ và vườn cây nhiệt đới ngay cạnh Little Saigon

Ngọc Lan/Người Việt

ANAHEIM, California (NV) – Khi nhận được điện thoại của độc giả gọi đến tòa soạn để “mách cho biết” rằng thì là “có một ngôi nhà ở Anaheim có mấy cây phượng vĩ đang nở bông đẹp lắm,” trong đầu tôi cứ nghĩ có lẽ đó là những cây phượng còn nhỏ, mới ra hoa lần đầu. Nhưng vậy cũng là “sự kiện” đáng chú ý lắm rồi, bởi Cali đâu phải đất dành cho phượng vĩ, chỉ có phượng tím chiếm lĩnh ngôi nữ hoàng mà thôi.

Thế nhưng

Lái xe trên đường Euclid theo hướng Bắc về phía thành phố Anaheim, đến ngay góc đường Cerritos quẹo phải. Không cần tìm số nhà, tôi cũng đã biết chính xác nơi tôi cần phải ghé vào là đâu: cả một khoảnh trời đỏ rực màu phượng vĩ.

Không phải một cây, hai cây, mà những ba cây phượng thuộc hàng cổ thụ chi chít hoa nhẹ lay trong chiều Hè như muốn làm bừng lên ký ức cả một thời cắp sách của những đứa học trò Việt Nam thuở nào.

Vợ chồng bác Bảo Trâm, chủ nhân ngôi nhà có những cây phượng vĩ hiếm hoi tại miền Nam California. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Trồng được phượng là ‘vì số trời cho’

Vợ chồng bác Bảo Trâm, chủ nhân của ngôi nhà đẹp như mơ, đã mở rộng cửa từ lúc nào để đón tôi, kẻ tò mò đến xem thử những cây phượng to nhỏ ra sao.

“Cứ việc ra xem và chụp hình đi con,” cả hai bác cùng nói bằng giọng thân tình.

Sau khi sang Mỹ 10 năm, những cây phượng đầu tiên tôi bắt gặp lại là ở Key West, Florida. Tôi nhớ khi đó cứ nhìn những chùm bông phượng nho nhỏ đong đưa dọc theo con đường lang thang đến nhà của “Ông Già và Biển Cả” Ernest Hemingway, mà cứ thấy lòng xao xuyến, nao nao.

Thế mà giờ đây, nơi chỉ cách nhà mình chừng 15 phút lái xe thôi, rất gần trung tâm Little Saigon, lại có thể trông thấy những cây phượng đến gần 30 tuổi đời, đang mùa nở rộ, hoa đỏ tươi chen với những cánh đỏ cam, lộng lẫy, ngạo nghễ, thì quả thật không biết phải diễn tả như thế nào cho hết sự ngỡ ngàng.

Hai cây ngoài sân. Một cây trong sân. Như những chiếc dù bung ra, soi mát cả một khoảng sân, rực rỡ cả một vùng trời.

Hai cây phượng vĩ nằm trên đường Cerritos, thành phố Anaheim làm rực rỡ cà khoảng trời. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

“Những cây này bác trồng từ năm 1990, do ngẫu nhiên thôi,” bác trai cho biết.

Bác kể “khi đến vườn bán cây, thấy họ bán phượng, bỗng nhớ thời còn ở Việt Nam người ta trồng phượng rất là đẹp. Nhớ vậy nên mua về trồng để làm kỷ niệm cho bây giờ và cho tương lai.”

“Cali không phải là đất trồng phượng nhưng vì sao bác lại trồng được những cây phượng to lớn đến như thế?” Tôi thắc mắc.

Bác trai nói, “Đúng là vào những năm 90 thời tiết rất lạnh. Bác trồng tới mười mấy cây nhưng thời tiết lạnh bị chết hết, chỉ còn có mấy cây đó thôi. Bác có đem lên cúng chùa Huệ Quang một cây nhưng nó cũng bị chết vì lạnh. Giờ thì thời tiết nóng dần lên rồi nên có lẽ trồng phượng sẽ dễ hơn.”

“Còn hỏi vì sao những cây phượng này còn sống và đẹp như vậy là vì số trời cho thôi, không nói được. Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên,” bác Bảo Trâm trai cười giòn theo câu trả lời.

Theo lời chủ nhân thì “những cây phượng này rất dễ chăm sóc, lâu lâu tưới nước cho nó, tuần hai lần, hay trong tháng những khi rảnh rang mình tưới cho nó là được.”

Trong khi đó thì bác Bảo Trâm gái lại là người “rất mê phượng” với lý do giản dị là “tuổi học trò ở Việt Nam ai cũng mê hoa phượng. Thời đi học mỗi khi thấy hoa đỏ đỏ là biết mình sắp nghỉ hè rồi.”

Mê phượng nên bác gái cho rằng “hằng năm cứ đến Tháng Tư là lại ra ngắm coi nụ ra chưa, đến đầu Tháng Sáu thì ra hoa, và Tháng Bảy thì nở rộ, và kéo dài đến Tháng Mười Một.”

“Nhưng năm nay do đợt nắng gắt vừa rồi đến 114 độ, nụ non bị rụng hết nên cô nghĩ những cây phượng này còn đẹp chỉ vài tuần nữa thôi,” bác gái nói thêm.

Thực tế, dù có bị cơn nắng “lịch sử” ở Nam Cali vừa rồi vùi dập, nhưng những cây phượng cổ thụ nơi đây vẫn cứ rực rỡ, kiêu sa. Đặc biệt là cây phượng trong sân, với những tầng những tán như có bàn tay sắp đặt. Đẹp đến lạ lùng.

Một trong những cây vải đang ra trái trong vườn nhà của ông bà Bảo Trâm ở thành phố Anaheim. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Vườn cây nhiệt đới trong căn nhà phố

Ngoài phượng, sân trước nhà bác Bảo Trâm, chủ nhân cửa hàng mỹ phẩm Bảo Trâm trong khu chợ Phước Lộc Thọ, còn có một cây “quý hiếm” khác, đó là cây bàng.

“Cây bàng thiệt đó, cây bàng Việt Nam trong truyện Nhặt Lá Bàng của Nhất Linh, là nó đó. Cây này mua từ Hawaii mang về. Năm nay bắt đầu ra hoa. Cây bàng có lá màu sắc rất đẹp. Trái bàng cũng rất đẹp, nhìn y như mặt trăng khuyết vậy đó,” bác trai giới thiệu.

Đúng là truyện ngắn “Nhặt Lá Bàng” của Nhất Linh được mở đầu bằng bốn câu thơ của Thế Lữ:

“Cơn gió thổi… lá bàng rơi lác đác./Cùng rơi theo loạt nước đọng trên cành/Những cây khô đã chết cả màu xanh/Trong giây phút lạnh lùng tê tái ấy…”

Đứng ngay giữa Quận Cam, vừa nhìn phượng, ngắm lá bàng, lại còn miên man về một thời Tự Lực Văn Đoàn, một thời Thơ Mới thì đúng là không gian và thời gian của hiện tại phải dừng lại hết bên ngoài con phố đang ầm ào tiếng xe chạy kia.

Nếu sân trước nhà còn có cây bồ đề được chủ nhân uốn cong thành ba vòm độc đáo, có hai chú trâu trắng bằng đá thật to nhưng ánh mắt lại hiền đến ngây thơ, và rất nhiều tượng Phật cùng những cây mai vàng Việt Nam hãy còn lác đác hoa Xuân trong Hè, cùng nhiều cây quý hiếm khác, thì sân sau ngôi nhà này quả là giấc mơ của những ai yêu thích cây trái, nhất là trái cây miền nhiệt đới.

Khoảnh vườn sau nhà bác Bảo Trâm dễ rộng đến cả acre, được bố trí, sắp đặt gọn gàng, tinh tươm, nhìn vào là có thể thấy ngay bàn tay chăm bón, nâng niu của chủ nhân.

Chăm sóc, tỉa tót cây cành chính là một trong những thú vui của người đam mê với vườn tược, hoa lá. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Bước đi trên mảnh vườn này có lẽ ai cũng phải ngất ngây với nào là vải đang mùa sai trái, nào xoài, nào nhãn, nào sapoche lủng lỉnh trên cành.

Này là mãng cầu xiêm “để xay sinh tố,” này là mãng cầu dai, kia là cây mít, đây là cây lê, rồi hồng giòn, hồng ướt.

Này là lựu ngọt, này là bưởi, bưởi 5 roi, bưởi Biên Hòa, cả bưởi không nhớ tên. Rồi ổi không hột, ổi xá lị, mận Mỹ Tho. Kia là táo tào, táo xanh Thái Lan.

Đến cả khế, chùm ruột, cóc cũng có đã đành, mà cây trâm, cây hồng quân, cây sấu cũng hiện diện một cách “hiên ngang” trên mảnh vườn này.

Dĩ nhiên cà pháo, bí bầu, thiên lý, hay thanh long, quýt đường, cam ngọt cũng không thể thiếu.

Chưa kể những cây sứ đủ màu, trắng, vàng, hồng, đỏ, cố khoe hương với những cây ngọc lan thơm nức mũi.

Và mai. Không biết bao nhiêu mà đếm cho xuể những cây mai tứ quý Mỹ, tứ quý Việt.

“Còn cây gì thích mà cô chưa trồng được?” Tôi hỏi bác gái sau một hồi say sưa ngắm nghía, chụp hình.

“Cô thích nhất là trồng cây chôm chôm nhưng tiếc là khí hậu ở đây chưa trồng được,” chủ nhà trả lời.

Một trong những cây sapoche đang mùa sai trái trong vườn nhà ông bà Bảo Trâm ở thành phố Anaheim. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Lạ một điều, trồng nhiều cây trái như thế, nhưng cây mà bác gái mê nhất lại là ngọc lan.

“Cô mê nhất là ngọc lan, nhà có hai cây thật to phía trước, phía sau có thêm một cây là ba cây. Ngày nào cũng ra hái cả hai dĩa vào cúng Phật rất là thơm. Ngoài ra cô cũng mê cây mai vàng Việt Nam nữa. Chỉ vậy thôi,” bác gái cười nói một cách hiền từ.

Chủ nhân ngôi nhà của biết bao là trái ngon trái quý này lại khiến tôi ngạc nhiên hơn khi nói, “Với cây ăn trái thì thật sự hai bác chỉ thích trồng để coi nó ra trái, thích coi nó đẹp, thích hái cho bạn bè, con cái, đó là niềm vui. Còn ăn thì chỉ thích ăn trái nhãn thôi.”

Quả thật trồng cây, làm vườn đôi khi chỉ là thú vui, một thú vui chỉ người đam mê mới hiểu.

Và, cuối cùng, quan trọng nhất, chủ nhân ngôi nhà có lời mời tất cả những ai muốn ngắm phượng vĩ cứ tự nhiên đến ngắm hoa, chụp ảnh tại địa chỉ 1643 West Cerritos Ave, Anaheim, CA 92802.

Bạn bè, đồng nghiệp nghe tôi xuýt xoa về khu vườn sau, hỏi thêm, “Thế chủ nhà có cho vào ngắm vườn cây ăn trái không?”

Á à, chắc hên xui, bác gái có kêu tôi hãy trở lại khi vải và sapoche chín. Khi đó, tôi rủ mọi người theo cùng thì có lẽ sẽ được ngắm vườn luôn! (Ngọc Lan)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 36

Thơ Thiền

Người vừa đến cũng vừa đi rất vội
Bỏ lại nơi này một thoáng bâng khuâng
Khoảng cách xa nhưng cũng lại rất gần
Mà bước mãi chân trần không tới được
… Nếu có gặp cũng xin đừng hẹn trước
… Bởi hôm nay ai biết được ngày mai
Sợ mùa thu cây lúa sẽ thay màu
Vô thường đến tâm con người cũng đổi
Không hẹn trước nhưng xin người cứ đợi
Dẫu ngàn năm hay suốt cả luân hồi
Trọn một đời dù chỉ sát na thôi
Vì tất cả cảnh trần là mộng huyễn
Tôi không hẹn nhưng rồi tôi sẽ đến
Bên kia bờ của bến đỗ không mê
Ai ra đi mà lại chẳng quay về
Lòng sẽ tưởng gặp người nơi xứ Phật.
~ Sưu tầm ~
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 13

Biển- Em Và Anh

Có người muốn làm con tàu lắng sóng
Chia biển thành hai nửa – biển và em!
Anh sẽ không làm như thế đâu em
Thương biển lắm… và thương em lắm!
Con tàu cứ lênh đênh giữa hai khoảng lặng
Nghiêng ngả bên nào cũng thương nhớ bên kia
Anh xin làm hạt muối mặn sẻ chia
Hòa trong biển, biển là em – anh chẳng giữ gì cho riêng anh cả
Anh chính là anh, là hạt muối ngàn năm
Cứ mặn mà thủy chung, cứ trọn đời hòa tan trong ngực biển
Để khi kết tinh, hạt muối đời anh nhận từ em – thương mến!
Ba vạn sáu ngàn ngày – muối vẫn mặn, gừng cay!
(Khải Nguyên)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 28