All posts by DieuNgoc Tran

Chồng Nam Vợ Bắc

 Tôi lấy vacation nghỉ ở nhà 3 ngày để dưỡng sức vì bị cảm từ mấy ngày trước. Ba ngày ở nhà tôi tha hồ ngủ muộn dậy trễ và lên net vui chơi với bạn bè. Có nhóm bạn bè cùng lớp thời trung học là thân nhất, chúng tôi gặp nhau hàng ngày, ngoài thông tin liên hệ tới trường cũ bạn xưa nếu có, hầu hết chúng tôi hỏi thăm nhau, kể chuyện mình, chuyện đời và vui đùa qua lại. Thời buổi thông tin điện tử vừa nhanh vừa tiện lợi.
Sáng hôm nay chúng tôi có đề tài “Kiếp sau tôi sẽ thay chồng, đổi vợ không?” nhiều bạn hăng hái trả lời sẽ lấy chồng khác, vợ khác để … thay đổi không khí, bạn Nguyễn Trung Trực đã xuất thần làm ngay 2 câu thơ dù cả đời chẳng làm thơ bao giờ:
“Một kiếp đã oải lắm rồi,
Lấy thêm kiếp nữa đời tôi còn gì
?”

Và một bạn khác cũng đồng tình:
“Một kiếp đã chán thấy bà,
Lấy thêm kiếp nữa chắc là tiêu luôn

Nhưng vài người quyết chí kiếp sau sẽ lấy lại người phối ngẫu hiện tại của mình. Tôi cũng thế, sẽ lấy lại người chồng Nam Kỳ hiền lành đã dám kết duyên cùng tôi, cô em Bắc Kỳ chanh chua đanh đá.
 
Ngày xưa anh Bông quen tôi đúng là duyên kỳ ngộ, không tìm nhau mà gặp nhau. Anh hay đến thăm một người bạn ở cùng xóm tôi, lần nào anh cũng gặp tôi đang ngồi ăn bún riêu xì xụp ở đầu con hẻm. Nhờ tật ăn hàng thường xuyên ấy mà anh nhớ mặt tôi và tò mò làm quen. Khi đã quen nhau anh chọc quê tôi:
– Xóm này có nhiều con hẻm giống nhau, nhưng nhờ có em ngồi ăn bún riêu nên anh biết chắc mình không lộn.
Tôi đã bẻn lẻn và chọc lại anh:
– Tại em thích ăn bún riêu cua với rau kinh giới, nên thành ghiền luôn. Hôm nào em nghỉ ăn bún riêu cho anh đi lạc sang ngõ hẻm khác cho biết thân..
 
Quê anh Bông ở Cần Thơ gạo trắng nước trong, ruộng vườn bát ngát, cây trái xum xuê, anh là công tử miệt vườn của xứ Tây Đô.
Mẹ tôi không tán thành cho tôi kết duyên với anh, bà thành kiến với trai miền Nam, chỉ thích ăn nhậu, sinh ra đánh vợ đánh con và nhất là tiêu xài hoang phí, không biết phòng xa cho tương lai, lấy nó thì đời con nghèo mạt rệp, hạnh phúc chẳng dài lâu. Thà tôi lấy người miền Trung, xứ khô cằn sỏi đá nhưng sản xuất ra nhiều nhân tài, chịu thương chịu khó làm ăn và căn cơ tằn tiện… cao tay hơn cả dân miền Bắc thì bà yên chí đời tôi ấm no, hay tôi lấy đồng hương miền Bắc thì tốt nhất vì giống nhau mọi thứ, sẽ thông cảm nhau.
 
Nhưng mẹ tôi đâu biết rằng tôi đã “kết” anh Bông rồi, nghe anh tả vườn trái cây nhà anh tôi đã mê tơi, chỉ mong được về quê anh trèo hái trái cây và ăn cho thỏa thích, những trái mận, trái soài ngọt lịm ngon lành, mà dù có chua thì chấm muối ớt cũng ngon luôn. Còn chuyện tính tình thì tùy từng người, chứ đâu phải trai miền Nam nào cũng hư như mẹ tôi nghĩ.
Tôi đã hứa với mẹ:
– Mẹ yên tâm, anh ấy là dân Cần Thơ hay bất cứ vùng Nam Kỳ Lục tỉnh nào, hay dân miệt vườn Nam bộ Hốc Môn Bà Điểm 18 thôn vườn trầu đi chăng nữa mà vào tay con, con sẽ huấn luyện thành Bắc Kỳ nhà mình ngay.
Cuối cùng mẹ tôi cũng phải đồng ý, bà lo âu dặn dò:
– Vậy con phải học làm ruộng, làm vườn mà gánh vác giang sơn nhà chồng.
Tôi yêu vườn ruộng nhà anh, tôi yêu anh, dù trước đó những đồng hương Cần Thơ của anh đã lừa đảo tôi hai cú thật đẹp.
Sau năm 1975 có lần mẹ tôi sai tôi đi Cần Thơ thăm một gia đình họ hàng làm ăn ở đó. Khi về tôi có ghé chợ tại bến Ninh Kiều để mua trái cây về Sài Gòn làm quà. Tôi đã chọn lựa kỹ từng quả soài, một chục soài 14 quả (người miền Nam hào phóng thế đấy, đã gọi là “một chục” đáng lẽ ra là 10 mà thành 14). Bà bán hàng để vào túi giấy ngay trước mắt tôi. Vậy mà bà phù phép sao đó về nhà đếm lại chỉ có 12 quả mà lại có mấy quả soài hư. Tôi vừa tức giận vừa… kinh ngạc bái phục bà bán hàng soài sát đất. Hay là bà đã tốt nghiệp nghề ảo thuật trước khi ra chợ bán hàng?
 
Chưa hết, khi ra bến xe đò về Sài Gòn, thấy phòng bán vé đông nghẹt người, tôi biết sức mình không chen lấn nổi với người ta, đành tìm mua vé chợ đen, thì có một anh lơ xe túm áo tôi mời mọc lên xe với giá cả đắt gấp đôi giá chính thức. Tôi đồng ý miễn là khỏi bon chen và được về sớm, anh hướng dẫn tôi lên xe ngồi xong đòi tôi trả tiền để anh còn chạy đi kiếm thêm những khách khác cho mau đủ chuyến. Tôi trả tiền và thong thả ngồi ngắm thiên hạ đang lu bu ngoài bến xe mà thương cho họ, thà chịu hi sinh tốn thêm tiền như tôi cho khỏe tấm thân. Khi hành khách đã đầy và xe bắt đầu chạy thì một anh lơ xe khác đến thu tiền từng người. Tô mới giật mình biết mình đã bị lừa, anh lơ xe lúc nãy là tên lưu manh lường gạt nào đó, anh lơ xe này mới là thật. Thế là tôi lại phải trả tiền xe giá chợ đen thêm một lần nữa.
 
Mẹ tôi quá lo xa, vì vợ chồng tôi sống ở Sài Gòn, tôi không phải làm ruộng làm vườn, nhưng quản lý một anh chồng Nam Kỳ theo… truyền thống Bắc Kỳ nhà mình, theo đúng ý mình cũng vất vả lắm.
Mẹ tôi nói linh quá́, anh Bông vừa ăn xài rộng rãi vừa thích nhậu nhẹt lu bù.
Mới lấy nhau tôi đã thấy làn ranh Nam Bắc ngay trong nhà mình, trong cách ăn uống, cách suy nghĩ và trong từng lời ăn tiếng nói của hai vợ chồng. Bố mẹ tôi người Bắc, di cư vào Nam lại sống trong khu xóm toàn người Bắc, nên tôi vẫn nguyên vẹn là con gái Bắc cả từ ăn nói đến cách sống ở đời.
 
Bài học vỡ lòng tôi dậy anh là dẫn anh vào bếp chỉ từng món một:
– Anh ơi, đây là cái “ bát” và cái “thìa”, anh đừng gọi là cái “chén” và cái “muỗng” nữa nhé.
Anh nhanh nhẩu:
– Biết rồi, còn cái “giá” múc canh kia kêu là cái “môi” chứ gì?
Tôi không hài lòng:
– Đấy, sao anh lại nói tiếng Nam “kêu là” phải “gọi là” như tiếng Bắc em chứ. Em đã nói rồi, hai vợ chồng sống chung cả đời với nhau dưới một mái nhà thì phải cùng một thứ ngôn ngữ cho đồng điệu mà, đơn giản chỉ vì thế thôi, chứ em không ghét bỏ gì tiếng miền Nam của anh đâu. Nhưng dù sao tiếng miền Bắc cũng …dễ thương hơn, thí dụ chiếc thuyền còn được đưa vào thơ vào nhạc, “thuyền tình” chứ ai nói “ghe tình” bao giờ. “Đi về” mà anh nói “Đi dìa” hay “tấm màn cửa” anh nói “tấm màng cửa” là sai lỗi chính tả đấy.
Anh Bông khiêm nhường chịu thua:
– Anh đồng ý là anh và em sẽ xài chung, à quên…sẽ dùng chung tiếng Bắc cho hoà hợp như tình yêu của chúng mình đã hòa hợp, cho dù em có thiên vị tiếng Bắc của em rõ ràng.
 
Ngoài việc dậy tiếng Bắc cho chồng, tôi còn sửa đổi anh bản tính ăn tiêu phong lưu, rộng rãi như đa số những người miền Nam sinh ra ở nơi chốn vốn được đất trời ưu đãi, ruộng vườn tươi tốt, nhiều sông rạch, nhiều cá nhiều tôm, huống chi anh lại là con nhà giàu được cha mẹ cưng chiều từ nhỏ.
Dần dần công tử Tây Đô của tôi cũng đã dùng quen nhiều từ miền Bắc và ăn được những món Bắc, tôi khỏi phải làm thực đơn phân loại hai miền Bắc Nam như hồi mới lấy nhau nữa.
 
Cái màn “cai rượu” cho anh mới là khó. Ban đầu tôi ra chỉ thị:
– Anh chỉ được phép uống rượu bia khi xã giao thôi nhé. Em không thích đàn ông có mùi rượu đâu.
Rồi tôi lườm, tôi nguýt mỗi khi thấy anh uống rượu, nên anh cũng giảm được đôi chút. Để nhắc nhở chồng, tôi dán một tờ giấy với hàng chữ viết to bằng mực đỏ: “Uống rượu vợ bớt yêu”, nhưng anh vẫn chứng nào tật nấy.
Tôi tăng cường thêm một khẩu hiệu khác mạnh mẽ hơn: “Uống rượu sẽ mất vợ”.
Lần này anh Bông tức tốc hỏi tôi ngay:
– Em sẽ bỏ anh hả?
– Không bao giờ, em vẫn yêu anh suốt đời. Anh bỏ em thì có, vì nếu anh không nghe em bỏ rượu thì một ngày nào đó anh say xỉn không trúng gió ở ngoài quán hay lề đường chết bất tử thì cũng sơ gan, ung thư gan mà chết sớm, em sẽ ôm trọn gia tài anh để lại và đi lấy chồng khác ráng chịu.
Thế là anh Bông bớt rượu và bỏ rượu hẳn. Không biết vì anh sợ mất vợ hay sợ mất gia tài?
 
Khi gia đình tôi được bảo lãnh sang định cư ở Mỹ, dòng máu Nam kỳ xả láng của anh Bông lại ngóc dậy, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ.
Anh đi shopping trong mall mua quần áo, đồ dùng toàn là đồ hiệu đắt tiền, còn đi làm anh cũng lười không muốn mang giỏ đồ ăn theo, sáng sớm anh ghé tiệm mua điểm tâm cà phê trước khi vào hãng, trưa thì anh chạy xe ra ăn ngoài v..v…
 
Một lần nữa tôi lại phải uốn nắn, sửa đổi cho anh. Tôi ra kế hoạch:
– Anh ơi, mình phải sống tiết kiệm để dành tiền mua nhà.
Anh cằn nhằn:
– Mới xong kế hoạch mua xe bây giờ đến mua nhà…
Tôi kế hoạch tiếp:
– Còn nữa, xong mua nhà tới để dành tiền cho hai con vào đại học.
Anh thảng thốt đến nỗi quên phéng tiếng miền Bắc của vợ, mà xổ nguyên một câu miền Nam quen thuộc:
– Trời đất qủy thần thiên địa ơi, hết kế hoạch này tới kế hoạch kia, em giống cộng sản Việt Nam y chang hà, lúc nào cũng chỉ tiêu và kế hoạch làm cho dân tình lầm than. Lấy vợ Bắc Kỳ cứ tưởng mãi mãi là cô em Bắc Kỳ dễ thương, ai dè em lo xa, tằn tiện, bóc lột đời anh không ngừng nghỉ.
 
Đợi anh nguôi ngoai cơn “sốc”, tôi “khiếu nại” anh đã dùng tiếng miền Nam, là đi sai đường hướng thuận hòa của hai vợ chồng, và anh đã phải học thuộc câu thảng thốt bằng tiếng miền Bắc là: “Ối giời cao đất dầy ôi” thay vì “Trời đất qủy thần thiên địa ơi”.
Anh hứa lần sau nếu đụng chuyện anh sẽ xử dụng câu này.
Đấy, anh chồng Nam kỳ của tôi hiền lành và dễ bảo như thế, kiếp sau tôi không lấy anh thì cũng phí. Chỉ lo là kiếp sau anh Bông… có chịu lấy tôi nữa hay không mà thôi.
 
Buổi trưa tôi lại vào email của nhóm bạn học, lần này đọc được hai hung tin một lúc. Một người bạn bên Việt Nam mới bị đụng xe chết tốt, và một người bạn ở Mỹ thì bị stroke đang nằm hôn mê trong bệnh viện. Chúng tôi nhào nháo hỏi thăm nhau những tin tức liên quan đến hai người bạn đồng môn bất hạnh này và bàn xa tán gần đến cuộc sống vô thường ngắn ngủi, chẳng biết sống chết lúc nào. Người nọ khuyên người kia hãy lo hưởng thụ cuộc đời, của cải vật chất chỉ là bọt bèo, hãy thương yêu vợ, chồng mình thêm nữa. Ai cũng biết thế, nhưng cuộc sống luôn có những điều để người at phải lo toan, tính toán.
 
Hôm nọ tôi mới bị cảm mà đã thấy mệt mỏi chán đời. Lúc ấy tiền bạc, món ăn ngon, niềm vui thú nào cũng đều vô nghĩa. Vậy tại sao tôi không hưởng những thứ ấy khi đang khỏe mạnh, yêu đời.
Tôi nhớ mãi câu chồng tôi đã thảng thốt kêu lên “Trời đất qủy thần thiên địa ơi” suốt nhiều năm nay, bỗng thấy ân hận và thương anh Bông quá. Hai con đã học đại học xong rồi, tôi lại đề ra chỉ tiêu chắt chiu để dành tiền mai mốt… cho cháu nội cháu ngoại. Lo toan như tôi thì kéo dài đến cả kiếp sau cũng chưa hết.
 
Hôm nay tôi sẽ thay đổi chính mình, một cuộc thay đổi quy mô và bất ngờ cho chồng tôi ngạc nhiên và sung sướng. Ngay chiều nay tôi sẽ không thèm nấu cơm, chốc anh đi làm về tôi sẽ rủ anh đi nhà hàng, chiêu đãi anh những món ngon và đắt tiền nhất để đánh dấu một cách sống khác, một bước ngoặt trên con đường đời của một đôi vợ chồng hạnh phúc.
 
Anh vừa bước chân vào cửa tôi đã hớn hở xông ra ôm chầm lấy anh, nũng nịu:
– Welcome anh đã đi làm “dìa”.
Anh Bông ngạc nhiên chất vấn và chỉnh tôi:
– Sao em lại nói tiếng miền Nam sai lỗi chính tả thế? Ừ, anh đã đi làm về.
Tôi dịu dàng hơn bao giờ:
– Hôm nay em thích tiếng miền Nam của anh mà. Em biết là tiếng miền nào cũng có cái dễ thương của nó, ngay cả tiếng miền Trung nặng nề khó nghe, khó hiểu.
– Nhưng sao em lại welcome anh? Em lịch sự bất ngờ thế? một ngày anh đi làm về như mọi ngày.
Tôi nghiêm chỉnh nói:
– Em chờ anh về để thông báo một tin rất vui là bắt đầu từ hôm nay trở đi chúng ta sẽ chi tiêu thoải mái, không phải hà tiện để dành tiền theo bất cứ kế hoạch nào nữa. Nhân dịp em vừa nghe tin hai người bạn gặp nạn, em sợ cuộc đời bất trắc, kiếp người còn phù du nói chi là tiền bạc. Chúng ta hãy vui hưởng cuộc sống ngay khi còn khỏe mạnh anh ạ, nhà cửa, xe cộ trả hết sạch sẽ rồi, tiền bạc trong 401K và trong bank của hai vợ chồng mình khá nhiều vì dành dụm suốt nhiều năm nay. Chúng ta sẽ mua xe đẹp, loại đắt tiền, sẽ sắm quần áo xịn, sẽ đi du lịch đó đây mỗi năm, và chốc nữa đây vợ chồng mình sẽ đi ăn tiệm anh nhé. Mai sau về già chúng mình đều có tiền retire, lo gì.
 
Nói xong tôi nhìn anh với vẻ ban ơn huệ, như một cai tù độ lượng vừa phóng thích cho một tù nhân mang án tù vô hạn định, tưởng anh sẽ mừng vui và hét lên thỏa thích khi được trở về bản chất Nam Kỳ của chính mình vì bao nhiêu năm nay anh đã sống theo cách sống Bắc Kỳ của tôi, theo sự quản lý của tôi. Nhưng tôi kinh ngạc quá, anh thảng thốt lên một tràng với những từ miền Bắc rất chuẩn:
– Ối giời cao đất dầy ôi, em đang tỉnh hay mê? sao em liều và to gan thế? Sao bỗng dưng em rửng mỡ đòi tiêu xài hoang phí thế? Khi mà trước đây anh tiêu xài hoang phí em đã điên tiết lên cấm cản anh. Em có biết là nước Mỹ đang nợ ngập đầu ngập cổ không? Ngân sách chính phủ Mỹ càng ngày càng eo hẹp, đang phải cắt xén bớt tiền phúc lợi của người già, người về hưu không? Người ta còn tiên đoán rằng chẳng bao lâu nữa chính phủ sẽ không có đủ tiền trả cho những người hưu trí nữa đấy. Nên dù chúng ta không phải lo cho con cái nữa, nhưng vẫn phải sống căn cơ, dành dụm tiền để sau này về già có mà chi tiêu, ở Mỹ điều kiện khoa học, y tế cao chúng ta sẽ sống lâu, sống thọ lắm. Không ai thương mình bằng chính mình đâu em.
 
Thì ra suốt mấy chục năm sống bên nhau, bây giờ anh đã lo xa, tính toán hơn cả dân Bắc Kỳ thứ thật là tôi đang đứng trước mặt anh. Mẹ tôi ở dưới suối vàng chắc cũng đang mỉm cười mãn nguyện?
Tôi còn đang ngẩn ngơ không ngờ người chồng Nam Kỳ của tôi đã bị tôi Bắc Kỳ hóa nhuần nhuyễn đến thế thì anh ân cần và rất rành rẽ nói:
– Em ra nấu cơm đi trong lúc anh tắm rửa thay quần áo. Hôm qua món cà pháo om với bì lợn, với đậu phụ rắc tía tô anh thích lắm, ăn được mấy bát cơm. Hôm nay em làm món cá rán và món nộm rau muống trộn với thịt ba chỉ, tôm, khế, rau răm và vừng em nhé. Việc gì đi ăn nhà hàng cho tốn tiền và làm sao có món Bắc Kỳ ngon như của em cơ chứ.

Nguyễn Thị Thanh Dương

Hits: 25

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Người Mỹ tự tin trong giao tiếp như thế nào?

Dưới đây là chia sẻ của một người châu Á khi hòa nhập vào xã hội Mỹ và cảm thấy một số điều khác lạ nhưng thú vị.  

Xã Hội, tự tin giao tiếp, tự do chọn lựa, nguoi my, người châu Á, bình đẳn xã hội, Bài chọn lọc,
Tôi còn nhớ khi mới đến Mỹ, đi mua thực phẩm, về bia đã có hơn chục thương hiệu khác nhau, chủng loại khác nhau để lựa chọn. Tôi đã quen với xã hội không có quá nhiều sự lựa chọn và từ đó tôi phải bắt đầu làm quen với việc chọn lựa.
Cuộc sống trong xã hội Mỹ cho tôi nhiều lựa chọn, đồng thời cũng khiến tôi sống có trách nhiệm và tự tin hơn.
Có nhiều người châu Á mới phất lên khi đến Mỹ, họ sớm phát hiện ra chẳng có ai ngưỡng mộ sự giàu có của mình, và rất dễ cảm thấy lạc lõng. Rồi họ dễ dàng phát danh thiếp với chức danh chủ tịch gì đó, hy vọng mang lại sự ảnh hưởng nhất định nhưng đều vô ích.
Họ vung tay tiêu tiền, mua nhà đẹp, xe hơi đắt tiền. Nhưng ngay cả những người Mỹ ở khu ổ chuột, đi xe bình dân vẫn thản nhiên, không trầm trồ khi thấy những chiếc xe Mercedes lái qua. Và họ lại càng không chú ý đến những chiếc áo măng sét hay cổ áo hàng hiệu của người khác.
Công việc nào cũng đều có sự tự tin
Ở Mỹ, lương của một người dân thường không phải là cao, và dĩ nhiên không phải ai cũng có nhà đẹp, xe xịn. Rất nhiều người Mỹ đi làm thuê, nhưng họ thấy đủ và mãn nguyện. Khi bạn từ một khách sạn sang trọng bước ra gọi xe, bạn sẽ thấy người phục vụ đúng mực, lễ phép chu đáo, bạn sẽ cảm nhận được sự tự tin của anh ấy.
Người phục vụ ấy sẽ không ngưỡng mộ con đường mà bạn hay tôi chọn lựa. Anh ta sẽ dựa vào tình huống thực tế của bản thân để lựa chọn công việc, lựa chọn các phương diện trong cuộc sống. Điều này cũng thể hiện sự tự tin của anh ấy. Vì vậy, các “quý nhân” ở châu Á vốn quen với chỉ tay năm ngón khi đến đất Mỹ thì mất hết sự kiêu ngạo.
Một viên chức châu Á đã từng nói rằng: “Ở trong nước, người khác nhìn tôi là cúi đầu khom lưng. Nhưng ở Mỹ, ngay cả người nhặt ve chai họ vẫn luôn đứng thẳng”. Đúng vậy, khi thanh thế không thể khiến một cá nhân sợ hãi thì cả dân tộc đó có thể khiến người khác kính nể.
Văn phòng tôi có một nhân viên người Mỹ sửa hệ thống kế toán. Anh này đã tốt nghiệp đại học và đi làm được 10 năm, là một người rất bình thường. Mỗi ngày chúng tôi đều gặp và nói vài câu trêu đùa.
Một hôm, tôi hỏi cậu ấy: “Tại sao cậu không sang làm cho Microsoft? Mấy năm vừa qua cổ phiếu đã lên nhanh”. Cậu ấy nói: “Tôi không thích Microsoft, ở đây cũng tốt”. Sau đó tôi phát hiện cậu ấy có một tấm ảnh chụp chung trong đó có cậu ấy, chị gái, chồng của chị gái và Bill Gates.
Hóa ra chị gái cậu ấy cùng Bill Gates thành lập ra Microsoft, hiện đảm nhiệm chức vụ phó tổng giám đốc, cũng là tỷ phú. Trong văn phòng có người biết, nhưng không có ai lân la lấy lòng, mọi người coi anh như bình thường. Anh ấy không mong làm giàu, có phần yên ổn đạm bạc.
Ở Mỹ, có nhiều tiến sĩ mà lựa chọn đầu tiên của họ là làm giáo sư thay vì đi làm cho công ty mặc dù làm giáo sư lương thấp hơn, lại vất vả. Tuy nhiên làm giáo sư được tự do về thời gian và có cơ hội học tập hơn.
Vui vẻ chúc mừng thành công của người khác
Tôi có một người bạn làm trợ lý giáo sư ở một trường đại học. Công ty chế dược lớn nhất của Mỹ mời cậu ấy làm giám đốc một bộ phận nghiên cứu với mức lương khởi điểm cao gấp 3 lần lương ở trường. Nhưng cậu ấy không đồng ý, cậu chỉ muốn làm giáo sư. Cậu bạn này cũng rất quan tâm tới bài viết của tôi.
Gần đây, phát hiện của anh được Hiệp hội Dịch vụ Y khoa xem như là thách thức đối với Y học truyền thống và thu hút được sự quan tâm của truyền thông nước Mỹ. Một giáo sư lâu năm ở Mỹ đã nói với anh ấy rằng:“Tôi đã nghiên cứu nhiều năm, cũng luôn hy vọng thành quả của mình thu hút được nhiều quan tâm như vậy”.
Không chỉ thế, vị giáo sư này còn nghiêm túc quan tâm đến ý tưởng của anh ấy, muốn đưa ảnh hưởng của nghiên cứu đó phát hiển hơn lên. Không biết rằng nếu tôi là vị giáo sư ấy, liệu tôi có chân thành xúc động vì thành công của người khác và mong muốn làm cho nó tốt hơn nữa không.
Xã Hội, tự tin giao tiếp, tự do chọn lựa, nguoi my, người châu Á, bình đẳn xã hội, Bài chọn lọc,

Người Mỹ rất bình đẳng và tự tin trong giao tiếp. (Ảnh: Internet)
Người Mỹ có sự tự tin, nên họ vui vẻ chúc mừng thành công của người khác. Khi không có sự tự tin, bạn rất khó bình tâm chúc mừng những người xung quanh, dù cho đó có là bạn thân đi nữa.
Không phải là người ta lấy mất cơ hội của bạn, mà là thành công của họ làm dấy lên sự tự ti và sự ganh tức trong lòng bạn, khiến bạn không thể bình tâm được. Còn nếu như kiêu ngạo trên sự thất bại của người khác, thì đồng nghĩa với việc sự tự tin đó được kiến lập trên sự tự ti thấp kém.
Học vị cao không tạo ra khoảng cách
Tôi có một người bạn vừa nhận danh vị giáo sư, rất cao hứng từ Massachusets tới California thuê căn hộ sống.
Là giáo sư, sống chung cư đương nhiên không có vấn đề gì. Hàng xóm bên cạnh là một gia đình người Mexico, mỗi ngày gặp mặt nhau đều chào hỏi. Khi nói chuyện, người đàn ông Mexico đầy mùi mực, là một người lao động, ít học nhưng vẫn toát lên vẻ tự tin mãn nguyện với cuộc sống.
Anh giáo sư này nghĩ, người hàng xóm tuy có không học vấn cao, nhưng lại dám nói chuyện cười đùa vui vẻ với một giáo sư như anh, thì có thể cũng là loại thành công trong kinh doanh. Nhưng hóa ra không phải, công việc vị này bấp bênh, phải nhận trợ cấp của chính phủ cho 5 đứa con nhỏ, mỗi người vài trăm đô một tháng. Bạn tôi cảm khái mà nghĩ thầm: e rằng Tống thống có đến thì người đàn ông Mexico này cũng không chùn gối. Chức vụ cũng không thể làm giảm đi sự tự tin của người khác.
Dưới bầu trời tự do của Mỹ, ta sẽ hiểu được sự tôn trọng quyền lựa chọn của người khác. Bởi vì người ta không phải cố gắng làm giáo sư để khiến mình thanh cao hơn hay dùng học vị tiến sĩ của bản thân để nhấn mạnh sự thấp kém của người công nhân, dùng xe mới chạy khắp nơi khoe mẽ để khiến xe cũ xấu hổ hay dùng nhà đẹp để khiến hàng xóm cảm thấy tự ti nhụt chí.
Người quyền quý cũng không thể ngang ngược
Ngày 11/12/1997, phóng viên nổi tiếng Cindy rốt cuộc cũng có được một cuộc hẹn phỏng vấn riêng với vợ của Tổng thống Clinton sau nhiều nỗ lực. Bà Clinton đồng ý sau khi diễn thuyết tại hội nghị phụ nữ của câu lạc bộ trường đại học Manhattan New York sẽ dành một giờ để trò chuyện cùng Cindy.
Buổi phỏng vấn dự định diễn ra tại câu lạc bộ này của trường. Đây là một câu lạc bộ truyền thống trang nghiêm, màu sắc cổ kính đã có lịch sử cả 100 năm rồi. Cindy đến trước và ngồi chờ bà Clinton ở đại sảnh. Trong lúc chờ đợi, cô lấy điện thoại ra và gọi.
Một người bảo vệ lớn tuổi tiến đến và hỏi: “Thưa bà, bà đang làm gì thế?” Phóng viên Cindy trả lời “Tôi có hẹn với phu nhân Tổng thống Clinton”  Người bảo vệ nói “Bà không được dùng điện thoại trong câu lạc bộ, xin mời bà ra ngoài”. Nói xong, ông rời đi và Cindy cũng cất điện thoại.
Một lát sau người bảo vệ quay lại, thấy cô phóng viên vẫn chưa đi, còn đang bàn chuyện với phu nhân Clinton ở đại sảnh, ở đó có cả các trợ lý cao cấp của phủ Tổng thống. Người bảo vệ già có vẻ không vui nói: “Hành vi này không thể chấp nhận được, các ông bà phải rời khỏi đây”. Bà Clinton liền kéo Cindy nhanh chóng rời khỏi đó.
Người bảo vệ lớn tuổi không phải là nhân viên canh gác thủ phủ to lớn gì lắm. Ông chọn lựa sự tuân thủ luật lệ, nguyên tắc khiến ngay cả những người quyền quý cũng không thể ngang ngược trước mình.
Bài học về sự lựa chọn của người Mỹ giúp tôi phát triển bản thân theo một cách phù hợp hơn. Tôi không dùng giá trị của người khác làm tiêu chuẩn thành công của bản thân, hạnh phúc là không có phân biệt giàu nghèo.
Tại một số quốc gia châu Á, người ta đã quen với kiểu sống và tìm kiếm sự công nhận của người khác như cha mẹ, bạn bè, nhà chồng, bạn học, đồng nghiệp, người thân, thậm chí là sự công nhận trong ánh mắt thoáng qua vài giây của người hàng xóm.
Chúng ta không thể chấp nhận con người thực của chính mình, càng không biết cách khiến cho cuộc đời trở nên phong phú và ý nghĩa hơn. Các thế hệ đi trước chúng ta ít có sự lựa chọn, nên phần nào đó họ thường giáo dục chúng ta như thế, liệu chúng ta có muốn theo cách như vậy để giáo dục các thế hệ tiếp nối hay không?

Hits: 26

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Những câu chuyện nên kể cho bé về Tết cổ truyền

Chắc chắn nhiều em bé ở thành phố sẽ rất ngạc nhiên khi nhìn thấy cây nêu cao vút xuất hiện trong những ngày Tết cổ truyền.

Đã từ lâu lắm rồi, khi đất nước còn nằm trong tay Qủy cai quản, Người chỉ làm công thuê mà thôi. Qủy quản Người rất nghiêm ngặt và độc ác. Chúng áp dụng biện cho chúng phải ‘ăn ngọn cho gốc’ đến mỗi mùa vụ, người làm ra được bao nhiêu đến phải đến cúng nộp cho Quỷ. Khắp nơi toàn Người chết đói vì không còn lương thực.

Thấy cảnh khổ đau của Người, Phật đã giúp Người bằng cách chỉ bảo đến mùa sau, Người gieo khoai lang vun trồng, chớ có trồng lúa nữa. Mùa thu hoạch năm ấy, bao nhiêu củ khoai lang to tròn, tươi ngon đổ hết về nhà Người. Điều này khiến chúng vô cùng tức giận.

Sang đến mùa sau Qủy ra yêu cầu mới là ‘ăn gốc cho ngọn’. Phật bảo Người lần này chuyển sang trồng lúa. Người được ăn cơm no, áo ấm vô cùng sung sướg, còn Qủy thì tức điên lên quyết định lần tới sẽ ‘ăn cả gốc lẫn ngọn’.

(30 Tết) Những câu chuyện nên kể cho bé về Tết cổ truyền - ảnh 1

Cây nêu có ý nghĩa xua đuổi ma quỷ và những điều không may mắn

Phật trao cho Người hạt giống ngô để trồng khắp nơi. Nhà nào của Người cũng đầy những đống ngô chất cao. Chính vì điều này nên Quỷ quyết tịch thu tất cả ruộng đất không cho Người làm thuê nữa.

Phật lại bảo Người nói chuyện với Qủy để mua lại một miếng đất chỉ bằng bóng một chiếc áo cà sa. Người sẽ treo chiếc áo cà sa lên ngọn cây tre, bóng áo che đến đâu thì đất của Người ở đó. Qủy nghĩ chẳng đáng là bao nên nhận lời.

Hai bên làm giao ước rằng: Trong bóng tre là đất của Người, ngoài bóng tre là đất của Quỷ. Nhưng Qủy không biết rằng, Phật đã hóa phép khiến cho cây tre cao mãi, cao mãi lên đến tận trời, bóng của áo cà sa đang che kín mặt đất, bóng áo đi đến đâu thì chúng phải biến khỏi nơi ấy và cuối cùng không còn đất ở nên phải ra biển Đông.

Tiếc vì mất đi hết đất đai, Qủy sai quân đến đánh nhau với Người chiếm lại đất. Chúng lấy hoa quả, trứng luộc, chuối, oản để tấn công Phật. Chúng ném ra bao nhiêu thì Phật sai Người nhặt lại làm lương thực, còn Người thì ném về phía Qủy lá dứa, vôi bột, tỏi và máu chó khiến chúng kiếp sợ bỏ chạy.

Tuy nhiên, vào ngày Tết Nguyên Đán là ngày Qủy quay trở lại để thăm đất liên nên Người có phải treo cây nêu gồm có khánh đất, bó lá dứa hoặc cành đa để Qủy sợ. Ngoài ra, người ta còn vẽ hình hướng mũi nhọn về phía đông và rắc vôi bột vào những ngày Tết để đuổi Quỷ.

2. Sự tích bánh chưng – bánh dày

(30 Tết) Những câu chuyện nên kể cho bé về Tết cổ truyền - ảnh 2

Bánh chưng bánh dày là món ăn không thể thiếu ngày Tết

Vào đời vua Hùng thứ 6, vua cha có ý muốn truyền ngôi cho con. Ngày đầu năm mới, vua họp các hoàng tử và bảo: ‘Ai tìm được thức ăn ngon đề bày cỗ sao cho ý nghĩa thì vua sẽ truyền ngôi cho’.

Các hoàng tử tìm khắp nơi của ngon vật lạ dâng vua cha. Duy chỉ có hoàng tử Lang Liêu hiền lành, đạo đức, mẹ đã mất nên không có người hỗ trợ.

Một hôm, hoàng tử ngủ mơ thấy có vị tiên mách rằng: ‘Trong Trời Đất chẳng gì quý bằng gạo, vì gạo là nuôi sống con người. Con hãy lấy gạo nếp làm bánh hình tròn và hình vuông có ý nghĩa Trời và Đất. Hãy lấy lá xanh bọc ngoài, đặt nhân trong ruột bánh, để tượng hình Cha Mẹ sinh thành ra con cái’.

Sau khi tỉnh giấc, hoàng tử vui mừng thực hiện theo, bánh vuông chàng gọi là bánh Chưng, bánh tròn gọi là bánh Dày.

Ngày hẹn đến, khắp nơi đều là sơn hào hải vị bày trên mâm. Nhìn cặp bánh đơn sơ của Lang Liêu, vua cha ngạc nhiên nếm thử, thấy bánh ngon và hỏi chuyện đã xúc động vì ý nghĩa của cặp bánh nên quyết định truyền ngôi cho Lang Liêu, hoàng tử thứ 18.

Từ đó, vào ngày Tết, nhà nào cũng làm bánh chưng, bánh dày để cúng tổ tiên, trời đất.

3. Sự tích hoa đào ngày Tết

(30 Tết) Những câu chuyện nên kể cho bé về Tết cổ truyền - ảnh 3

Hoa đào báo hiệu mùa xuân về

Ngày xưa, ở ngọn núi Sóc Sơn có một cây đào cổ thụ là nơi ở của 2 vị thần vô cùng linh thiêng, nổi tiếng. Hai vị thần giúp dân chúng làm ăn và đánh đuổi ma quỷ nên khắp nơi quỷ đều vô cùng sợ hãi hai Ngài và sợ luôn cả cây đào.

Ngày cuối năm, hai vị thần phải đi vắng để lên thiên đình báo cáo Ngọc Hoàng, vì lo sợ lũ ma quỷ sẽ quấy nhiễu con người nên các Ngài nghĩ ra cách sai con người bẻ cành đào cắm trong nhà hoặc lấy giấy hồng vẽ hình hai Ngài để xua đuổi ma quỷ.

Về sau, người ta cũng quên đi ý nghĩa đuổi tà mà nhưng theo giữ phong tục cũ, vào dịp Tết đến xuân về, nhà nào cũng có cây đào trong nhà thể hiện sự ấm cúng, niềm vui đón mừng năm mới.

Ảnh minh họa: Internet

Thanh Lê

Theo Suckhoedoisong.vn

Hits: 40

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Thần Đồng Nhiếp Ảnh

 
Oliver, cậu bé người Anh trở thành hiện tượng trong làng mê nhiếp ảnh với tài chụp cảnh thiên nhiên.
 
Những bức ảnh của cậu bé người Anh 6 tuổi Oliver Andreas Jones đang được những người mê nhiếp ảnh chia sẻ rầm rộ.
 
 
 
Nhiều nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp cho rằng, qua những bức ảnh của mình, Oliver thể hiện một tài năng thiên phú trong việc nắm bắt khoảnh khắc, canh sáng và lựa chọn góc độ trong mỗi khung hình.
 
 
 
Oliver bắt đầu có đam mê với nghệ thuật chụp ảnh lúc 3 tuổi, khi cậu bé trông thấy những bức ảnh của cha và đòi cha mua một chiếc máy ảnh Nikon bán chuyên bằng được làm quà sinh nhật.
 
 
 
Tuy nhiên, khi 5 tuổi, Oliver thử chụp bằng máy ngắm chụp (PnS) của mẹ, và bố cậu bé, Mark, một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp biết rằng đứa con trai mình thực sự là một tài năng nhiếp ảnh.
 
 
 
Kể từ đó, Oliver thường cùng bố rong ruổi khắp miền làng quê nước Anh để chụp ảnh phong cảnh.
 
 
 
Một bức ảnh thể hiện tư duy chụp hình ngây thơ, ngộ nghĩnh của Oliver.
 
 
 
Những bức ảnh chụp những cánh đồng hoa lupinus xanh thẫm, với những dãy núi ẩn mờ trong sương sớm khiến nhiều nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp cũng phải thán phục về khả năng nắm bắt ánh sáng của Oliver.
 
 
 
Rất nhiều lần, Oliver thức dậy từ 2h sáng để cùng bố đón bắt những khoảnh khắc bình minh.
 
 
 
Những ngôi nhà dưới chân đồi cùng cánh đồng hoa là chủ đề thường thấy trong các bức ảnh của Oliver.
 
 
 
Cậu bé đặc biệt yêu thích hoa hướng dương, và thường chụp hàng trăm tấm ở những cánh đồng ngập tràn loài hoa này.
 
 
 
Một bức ảnh chụp giảm tốc khá đẹp của Oliver. Các tác phẩm của cậu bé đều thu hút hàng nghìn lượt ‘like’ và bình luận thể hiện sự thán phục.
 
 
 
Một bức ảnh của Oliver chụp phơi sáng tại đảo Knightstone Island khiến nhiều người xem xuýt xoa.
 
 
 
Rất nhiều bức ảnh, Oliver cùng bố canh từ đêm đến sáng sớm để nắm bắt khoảnh khắc mặt trời lên…
 
 
 
…hay trước đó là biển sương mù mịt.
 
 
 
Oliver và cha thường du ngoạn tới vùng biển phía Nam nước Anh để có những bức ảnh tuyệt vời.
 
 
 
Oliver cho biết, mình muốn trở thành một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp như bố khi trưởng thành.
 
 
 
Chân dung nhiếp ảnh gia 6 tuổi Oliver Andreas Jones. 
Nhận xét về cậu bé, bố Oliver cho biết: “Nói tự hào về con trai tôi là một cách nói giảm. Thực sự tuyệt vời khi có thằng bé đi cùng tôi trên các chặng đường. Thằng bé là một người bạn đồng hành lý tưởng và đam mê của thằng bé truyền cảm hứng cho tôi. Không gì yên bình hơn việc ngồi ở một nơi thật đẹp, trò chuyện với Oliver và đợi mặt trời lên.”
 Sưu tầm

Hits: 97

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

MƠ LÀM CHI CHO SƯƠNG KHÓI CHẬP CHÙNG

Em đã biết mây buồn trời quạnh quẽ
Cánh chim bay lờ lững khắp gian trần
Nghe tiếng sóng từ biển đời lặng lẽ
Hắt hiu mùa thu, thảng thốt ngại ngần

Dòng sông chảy tơi bời miền sân hận
Ướt đẫm hoàng hôn, lỡ muộn tơ vàng
Nghe réo rắt những cung đàn lận đận
Mắt thời gian thao thức, rỡ ràng

Ôi đời sống vẫn thiên hình, vạn trạng
Níu kéo đời nhau vào những mê cuồng
Nghe xao xác bão bùng chạng vạng
Héo hắt vần thơ, hờ hững cội nguồn

Trăng nức nở trăng còn nhiều ước muốn
Con đường xa vời vợi nét lạ lùng
Nghe tan nát cõi lòng cuồn cuộn
Mơ làm chi cho sương khói chập chùng
Trần Minh Hiền  Orlando 

Hits: 34

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

HÃY CÙNG ANH YÊU MẸ

Ngày hôm nay…anh vô tình…đọc được
Câu chuyện xưa…cô gái…hỏi một lời
Giữa mẹ và em…nếu phải chọn…một người
Vậy…anh sẽ…vì ai...mà rơi lệ ?
Em biết không..dù cho anh…mạnh mẽ
Trước cuộc đời…sóng gió…chẳng chùn chân
Sẽ vì em..mà cố gắng..bội phần
Nhưng anh lại…thương mẹ hơn…em ạ
Lời thật tâm…anh không hề…dối trá
Bởi anh yêu…tha thiết…cả hai người
Mẹ và em…đều quan trọng…trên đời
Nên không thể…đem ra…mà so sánh
Anh nói thật…và chưa từng…trốn tránh
Bởi cả đời…anh chỉ một…mẹ thôi
Cũng như em..anh yêu chỉ…một người
Nên em nhé…đừng bắt anh…phải chọn
Mẹ và em…không phải là…những món
Mà bạc tiền…mua được…phải không em ?
Cuộc đời anh..dẫu gia cảnh…sang hèn
Vẫn hạnh phúc…vì có em..và mẹ
Tình yêu ấy…anh chưa từng…xem nhẹ
Ước mong sao…hai cá tính…hòa đồng
Mẹ thương anh..tình thương ấy…mênh mông
Còn em lại…yêu anh…hơn tất cả
Ơn sinh thành…chưa một ngày…đáp trả
Em hãy cùng…chăm sóc mẹ…với anh
Khi cho đi…sẽ nhận lại…chân thành
Một mái ấm…rộn tiếng cười…em ạ !
————–
Rồi một ngày…em sẽ thành…người mẹ
Là tấm gương…cho dâu trẻ…nhìn vào !
………………………
Con dâu mẹ không muốn chồng phải chọn .
Bởi trên đời chỉ có 1 mẹ mà thôi.
Anh yêu vợ xin đừng làm mẹ khóc
Vợ yêu anh không nên để mẹ buồn.
Em muốn mẹ cười vui khi có đàn cháu nhỏ
Thương con dâu suốt đời vì giống mẹ ngày xưa!
Sưu tầm

Hits: 47

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Giáng Sinh

Lại một mùa Giáng sinh 
Anh lặng lẻ một mình
Dưới trời sao lấp lánh
Cảm thấy môi tê lạnh
Nhớ Nô-en năm nào
Cùng nắm tay đi dạo
Dưới đèn màu long lanh
Rực rỡ khắp thị thành
Ta gói quà cho nhau
Thật hạnh phúc biết bao!
Bây giờ ta xa nhau
Em gửi lại thương đau
Cả một trời trăng sao…
 Trường Phong

Hits: 40

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Còn Gì Nữa

Ta còn gì nữa để cho em

Một chút tình xưa thuở yếu hèn

Thôi cứ dìm sâu vào dĩ vãng

Gợi làm chi nữa để thêm buồn

 

Ta còn gì nữa để cho nhau

Một chút ngày xưa đã úa sầu

Dơ tay chỉ bắt toàn hư ảnh

Tro tàn đã lạnh những từ lâu

 

Ta còn gì nữa để mà cho

Một chút vu vơ để đợi chờ

Ngàn năm nay đã theo chiều gió

Kỷ niệm chỉ còn mấy ý thơ

 

Ta còn gì nữa để mà vui

Một thoáng ngày xưa quá ngậm ngùi

Thôi nhé, xếp đi trang giấy cũ

Như dòng sông ấy cứ buông xuôi

 

Huỳnh Ngọc Diệu

Hits: 62

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Dạo Chùa Yên Tử

Trèo lên  bậc đá thảm rêu
Hoa trà điểm nụ ráng chiều thướt tha
Không gian bao phủ màu cà
Gió xuân man mác âu là cảnh Tiên
Bên vai quẳng gánh ưu phiền 
Phóng tầm con mắt nhìn xuyên ngọn đồi
Lời Kinh Ngọc thoáng ngân hồi
Gót sen thân hạc chơi vơi mùi thiền
Bên kia khe, lối hồn nhiên
Sườn non đồi phụng vua chuyền cành thông
Lạc mình nơi chốn cữa không
Mới hay tâm thức vốn gần chân mây
Cảnh tao nhã, động chùa đây
Nay hàng Phật Tích, kia nơi rừng Trầm
Mới hay chư Tổ triều Trần
THAM SÂN SI MẠN quyết dần tránh xa
Bỏ điện ngọc, tránh phồn hoa
Theo về Đại Giác ấy là Bản Tâm
Chính dòng Tam Tổ Triều Trần   

GIÁC TÁNH -Lê văn Giệp

Hits: 38

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Lối Thu Xưa

Anh thương nhớ thật lòng anh có biết

Chẳng bao giờ em cũng được sẻ chia

Bỡi anh xa, mùa Thu chưa về kịp…

Trời phương em man mác nỗi chia lìa

 

Tháng chín bây giờ dài lắm những cơn mưa

Ngày vẫn trôi Thu vàng rồi sẽ đến

Ứớt lòng đơn trùng trùng mưa kỷ niệm

Anh nhớ cho lời hẹn lúc giao mùa

 

Chăn tuy ấm vẫn đơn côi đêm gió lộng

Từng đêm sâu vọng tưởng ánh trăng vàng

Gió vun vút thổi tràn xua cơn mộng

Bình minh rồi xao động ánh trăng tan

 

Em nguyên vẹn một tình yêu nồng cháy

Yêu vô cùng như thuở mới trao hôn

Anh phiêu bạt nơi đầu sông cuối bãi

Có nghe lời nhau vẳng trong gió Thu dồn?

 

Gió sẽ chuyển đến anh niềm nhung nhớ

Chút mây xa tươi sắc nắng quan hà

Mai anh về trăng Thu vằng vặc tỏ

Bên đời nhau ngày tháng mãi đơm hoa.

  Uyên Thúy Lâm

 

Hits: 25

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Câu chuyện cậu bé đi tìm mẹ khiến cả nước Đức cảm động

Bé trai Derby hơn 9 tuổi là một cậu bé bị bỏ rơi và lớn lên ở cô nhi viện. Cậu bé mong muốn được tìm thấy mẹ. Tình yêu của Derby đối với người mẹ trong mơ của mình và con đường tìm mẹ đặc biệt của em đã làm cảm động người dân nước Đức.

Mẹ ơi, con đã tìm mẹ từ rất lâu lắm rồi! Con xin mẹ đừng bỏ con nữa, được không mẹ?”. (Ảnh: Internet)

Con đường tìm mẹ đặc biệt của Derby

Tháng 2/1994, ở phía Bắc nước Đức tuyết trắng phủ dầy đặc, trại trẻ mồ côi Yite Luo nằm bên ven sông Rhine, tĩnh lặng trong gió tuyết. Sáng sớm hôm ấy, nữ tu sĩ Terri, 50 tuổi ra ngoài làm việc. Lúc vừa ra đến cổng, bà láng máng nghe thấy có tiếng trẻ con khóc. Bà liền tìm theo tiếng khóc thì phát hiện một bé trai tóc vàng được đặt trong một bụi cây ở cạnh cổng trại. Nữ tu sĩ này đã đưa cậu bé về trại trẻ nuôi dưỡng và đặt tên cho cậu là Derby.

Bảy năm ở cô nhi viện, cậu bé Derby lớn lên khỏe mạnh và ngoan ngoãn. Cậu bé có tấm lòng lương thiện, nhưng tính cách lại có chút u buồn. Một ngày thời tiết nắng ráo, các nữ tu sĩ đã dẫn bọn trẻ đi qua một rừng cây để đến một đồng cỏ xanh ở ven bờ sông dạo chơi. Những người ở trong thị trấn gần rừng cây đều chỉ vào những đứa trẻ này và nói: “Những đứa trẻ này đều là bị cha mẹ bỏ rơi, nếu con mà không nghe lời, mẹ cũng sẽ đem bỏ con vào cô nhi viện đấy!”

Nghe thấy những lời nói này, Derby cảm thấy vô cùng đau lòng. Cậu bé không nhịn được liền hỏi nữ tu sĩ:“Mẹ ơi! Tại sao cha mẹ con lại không cần con? Có phải là họ ghét con không?” Giọng nói của cậu bé tràn đầy bi thương không hề giống với lời nói của những đứa trẻ khác cùng độ tuổi.

Nữ tu sĩ nghe xong giật mình hỏi Derby: “Tại sao con lại nghĩ như vậy?”

Derby trả lời: “Tại vì con nghe thấy mọi người đều nói như vậy, chúng con đều là những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi!”

Nữ tu sĩ an ủi cậu bé: “Mặc dù mẹ chưa từng gặp mặt mẹ của con, nhưng mẹ tin rằng nhất định mẹ của con rất yêu thương con. Trên đời này không có người mẹ nào là không yêu thương con của mình cả. Năm đó mẹ của con để con lại, chắc chắn là vì một lý do bất đắc dĩ nào đó thôi”.

Derby nghe xong lặng im không nói lời nào, nhưng từ đó trở đi cậu bé thay đổi rất nhiều. Cậu thường xuyên đứng bên cửa sổ của cô nhi viện nhìn ra dòng sông Rhine. Cậu hy vọng những dòng nước đang chảy trên sông Rhine có thể đem tình cảm của cậu đến với mẹ.

Derby thường xuyên đứng bên cửa sổ của cô nhi viện nhìn ra dòng sông Rhine. Ánh mắt của em không khỏi mong mỏi, khát khao tìm thấy mẹ. (Ảnh: Internet)

Vào “ngày của mẹ” năm 2003, không khí ấm áp của ngày lễ lại một lần nữa dấy lên khát vọng mãnh liệt được gặp mẹ của Derby. Ngày hôm đó, các kênh truyền hình đều đưa tin về các hoạt động ăn mừng, đăng tải những hình ảnh về tình mẹ con. Có một cậu bé 6 tuổi, mồ hôi chảy đầm đìa trên người đang giúp mẹ cắt cỏ. Mẹ của cậu bé nhìn cậu bé mà cảm động rơi nước mắt. Derby khi xem tới hình ảnh này đã nói với nữ tu sĩ: “Con cũng muốn được làm việc giúp mẹ! Mẹ ơi! Mẹ có biết cha mẹ của con đang ở đâu không ạ?”

Nữ tu sĩ trầm tư, không nói được lời nào, bởi vì suốt mấy năm qua bà không hề nhận được tin tức gì của cha mẹ cậu bé cả. Đột nhiên, Derby chạy ra ngoài đường, cậu cứ chạy, trên đường có rất nhiều người mẹ nhưng lại không có ai là mẹ của cậu bé cả. Derby đau khổ và gào khóc.

Mấy tháng sau, khi Derby được 9 tuổi, cậu bé rời khỏi cô nhi viện để đến học tập ở một ngôi trường gần đó. Một lần lên lớp, thầy giáo kể cho học sinh nghe một câu chuyện: “Thời xưa, có một vị hoàng đế rất yêu thích chơi cờ vây, vì vậy ông liền quyết định ban thưởng cho người phát minh ra trò chơi này. Kết quả, người phát minh này lại mong muốn ban thưởng cho anh ta mấy hạt gạo. Tại ô thứ nhất trên bàn cờ đặt một hạt gạo, ô thứ hai đặt hai hạt gạo, tại ô thứ 3 số hạt gạo gấp lên 4 lần…Theo đó suy ra, đến khi bỏ đầy bàn cờ thì số hạt gạo đã là 18 triệu tỷ hạt”.

Cậu chuyện này làm cho hai con mắt của Derby lập tức sáng lên. Cậu nghĩ nếu như cậu giúp một người, sau đó yêu cầu người đó giúp 10 người khác…Với cách này, Derby hy vọng một ngày nào đó biết đâu người được yêu cầu trợ giúp lại là mẹ cậu. Ý nghĩ này đã khiến Derby vui mừng khôn tả. Từ đó về sau, mỗi lần cậu làm một việc tốt giúp một người nào đó, lúc người đó cảm ơn cậu, cậu đều nói: “Xin cô (chú…) hãy giúp đỡ 10 người khác ạ! Đó là cách cảm ơn lớn nhất đối với cháu!”. Những người này sau khi nghe xong, đều vô cùng cảm kích trước tấm lòng lương thiện của cậu bé. Tất cả họ đều thực hiện lời hứa của mình, mỗi khi họ giúp ai đó họ lại đề nghị người kia giúp đỡ 10 người khác. Cứ như vậy, toàn bộ người dân ở thành phố đó đều âm thầm thực hiện lời hứa của mình.
Sức mạnh của “10 việc tốt”

Derby không thể ngờ mình lại có thể giúp đỡ ông Rick, một người dẫn chương trình nổi tiếng của Đức.

Rick là một người dẫn chương trình nổi tiếng của Đức. Mặc dù ông đã 50 tuổi nhưng với ngôn ngữ hài hước hóm hỉnh của mình, ông vẫn thu hút sự yêu mến của khán giả. Các chương trình của ông gần như đều vạch trần hết những bí mật của những người nổi tiếng. Tuy nhiên, có lẽ là do áp lực từ hãng truyền hình và sự cạnh tranh trong công việc, hơn nữa phải chứng kiến quá nhiều mảng tối của xã hội nên vào năm 2003, ông mắc bệnh trầm cảm và không thể tiếp tục được công việc.

Tháng 10/2003, ông đã xin đài truyền hình cho ông được nghỉ dưỡng một năm. Ông hy vọng trong thời gian nghỉ ngơi, ông có thể thả long để sức khỏe được tốt hơn lên. Một thời gian ngắn sau, ông Rick đã tới thành phố mà Derby đang sinh sống để tham quan. Ông đã bị vẻ đẹp của dòng sông Rhine thu hút. Một lần khi trời chạng vạng tối, đang đi trên bờ sông dạo chơi thì bệnh tim của ông đột nhiên tái phát. Ông chưa kịp lấy thuốc từ trong túi ra uống thì đã ngã ngất xỉu trên mặt đất. Cậu bé Derby lúc ấy đang câu cá trên bờ sông phát hiện ra ông bị ngất xỉu nên đã gọi điện cho xe bệnh viện đến đưa ông đi cấp cứu.

Nhờ được cấp cứu kịp thời, ông Rick đã qua khỏi, ông nắm lấy đôi tay của Derby và nói: “Cháu bé, ông phải làm sao để cảm ơn cháu đây? Nếu như cháu cần tiền, ông có thể cho cháu rất nhiều tiền!”.

Derby nghe xong liền lắc đầu nói: “Nếu như ông có thể giúp đỡ 10 người khác khi họ cần sự giúp đỡ, như vậy chính là ông đã cảm ơn cháu rồi ạ!”.

Ông Rick cảm thấy khó hiểu liền hỏi cậu bé: “Cháu cái gì cũng đều không cần sao?”. Derby cười và lắc đầu.

Ông Rick liền bị cậu bé kỳ lạ này thu hút. Ông đã để lại cách liên lạc cho Derby và đưa cậu bé trở về trường. Trước khi ông Rick rời đi, Derby lại dặn dò ông một lần nữa: “Cháu xin ông nhất định hãy làm đủ “10 việc tốt” ạ!” Ông Rick nhìn qua đôi mắt đang rực sáng của cậu bé, trong lòng ông cảm thấy ấm áp thế là ông nghiêm túc gật đầu.

Từ đó về sau, ông Rick cảm thấy sống vui vẻ hơn và chăm chú giúp đỡ 10 người khác. Mỗi lần giúp đỡ được một người, trong lòng ông lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Nhất là những lúc họ nói lời “cảm ơn” với ông, ông cảm thấy bản thân mình có giá trị hơn rất nhiều.

Chưa đến nửa kỳ nghỉ phép, ông Rick đã trở lại đài truyền hình làm việc. Khi ông quay lại làm việc, tất cả mọi người đều ngạc nhiên vì sự thay đổi chóng mặt của ông. Ông trở nên vui tươi, lạc quan và hòa đồng với mọi người hơn.

Ngày 01/12/2003, ông Rick lần đầu tiên lên sóng truyền hình sau kỳ nghỉ dài. Tại đây ông đã nói với khán giả: “Trước đây, tôi đã nói rất nhiều những câu chuyện của người khác, hôm nay tôi sẽ kể câu chuyện của chính mình”. Ông xúc động kể về sức mạnh của “10 việc tốt” trong vòng một tiếng đồng hồ. Cuối cùng, ông nói: “Có lẽ, không ai tin đây là chuyện thật, nhưng chuyện này đã tiếp thêm rất nhiều động lực sống cho tôi. Xin các bạn cũng hãy giúp đỡ 10 người khác khi họ cần giúp, tôi tin rằng bạn cũng sẽ cảm nhận được loại cảm giác kỳ diệu này!”

Thông qua truyền hình, chương trình của ông Rick được phát sóng trên khắp nước Đức. Mọi người đều rất xúc động về câu chuyện này. Đã có rất nhiều người gọi điện cho ông Rick nói rằng họ sẵn lòng làm “10 việc tốt” này. Thậm chí còn rất nhiều khán giả yêu cầu được nghe Derby nói chuyện trên truyền hình bởi vì họ muốn gặp cậu bé lương thiện này.

Tháng 1/2004, Derby đã đến đài truyền hình chia sẻ về câu chuyện của mình. Tại hiện trường, có người đã hỏi cậu: “Tại sao cậu lại có suy nghĩ như vậy?”. Derby cảm thấy do dự, cậu cắn môi đứng lặng một lúc, rồi mới cất tiếng kể rõ chuyện đời mình. Rất nhiều người đã vô cùng xúc động và bật khóc trước tình yêu vô bờ bến của cậu bé dành cho mẹ mình.

Ông Rick đã ôm chặt lấy thân thể gầy yếu của Derby và nói: “Mẹ của cháu nhất định yêu cháu vô cùng, cháu nhất định sẽ tìm được mẹ!”
Tình yêu của hàng ngàn người mẹ

Sau sự tình ấy, toàn bộ người dân biết chuyện này đã đề ra chiến dịch “10 việc tốt”. Trước đây, mọi người đều lạnh lùng thì giờ đây lại đối xử với nhau rất có tình. Mọi người đều mong rằng người mà mình đang giúp chính là mẹ của cậu bé Derby kia.

Derby đã trở nên rất nổi tiếng và đài truyền hình cũng giúp cậu tìm mẹ, nhưng mẹ của Derby mãi vẫn không thấy xuất hiện…

Tháng 2/2004, một sự việc bất hạnh và đau lòng đã xảy ra với Derby. Nơi Derby sinh sống là một khu phố nghèo. Sau khi Derby nổi tiếng, các tay xã hội đen nghĩ rằng cậu bé có nhiều tiền. Đêm ngày 16/02/2004, trên đường trở về trường học, Derby đã bị một nhóm lưu manh vây quanh, nhưng bọn họ không tìm thấy tiền trên người cậu bé, nên đã đâm trọng thương cậu bé.

Cậu bé Derby bị đâm thủng bụng và gan, cậu nằm trên vũng máu mãi đến hai tiếng đồng hồ sau mới được cảnh sát tuần tra phát hiện. Họ đưa cậu bé vào bệnh viện cấp cứu. Tại bệnh viện, trong lúc hôn mê, Derby một mực gọi “Mẹ! Mẹ! Mẹ!…” mãi không thôi.

Đài truyền hình tiếp sóng trực tiếp tình trạng của Derby. Tất cả mọi người đều cầu nguyện cho cậu. Mấy chục sinh viên đến quảng trường Alexanderplatz, nắm tay nhau thành một vòng tròn và kêu gọi: “Mẹ! Mẹ!…” Những tiếng gọi này làm cảm động những người qua đường, họ liền gia nhập vào nhóm đứng xếp thành hình trái tim. Số người tham gia càng lúc càng đông lên, trái tim cũng càng lúc càng lớn hơn.

Điều cảm động hơn nữa là có hàng trăm người mẹ đã gọi điện đến đài truyền hình xin được giả làm mẹ của Derby. Cô Rita, một giáo sư tại trường đại học Munich đã khóc nức nở và nói:“Derby là một đứa trẻ tốt như vậy, được giả làm mẹ của cậu bé, tôi cảm thấy vô cùng tự hào”.Một phụ nữ khác 35 tuổi gọi điện đến nói: “Tôi từ nhỏ đã không có mẹ. Tôi cũng vô cùng khát khao được gặp mẹ. Tôi có thể hiểu được tâm tình của Derby”.

Có hàng trăm người mẹ đã gọi điện đến để xin được làm mẹ của Derby, nhưng mẹ của Derby thì chỉ có một. Cho nên, đài truyền hình đã thảo luận và chọn cô Judy làm mẹ của Derby. Bởi vì cô ấy sống cùng thành phố với cậu bé, hơn nữa giọng nói của cô ấy cũng giống với giọng của cậu bé, như vậy sẽ càng có cảm giác thân thiết hơn.

Sáng sớm ngày 17/02/2004, sau một thời gian dài bị hôn mê, cậu bé Derby đã mở mắt. Cô Judy đã ôm một bó hoa loa kèn đẹp xuất hiện ở đầu giường của Derby. Cô nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Derby và nói: “Con trai Derby yêu quý! Mẹ chính là mẹ của con đây!”. Derby dường như nhìn thấy ánh mặt trời, đôi mắt cậu đột nhiên sáng rực lên, cậu đã rất ngạc nhiên và hỏi:“Mẹ thực sự là mẹ của con sao?”. Cô Judy dùng hết sức ngậm lấy nước mắt và gật gật đầu. Tất cả mọi người có mặt ở đây cũng mỉm cười nhìn Derby và gật đầu. Hai dòng nước mắt nóng chảy ra từ đôi mắt của Derby: “Mẹ ơi, con đã tìm mẹ từ rất lâu lắm rồi! Con xin mẹ đừng bỏ con nữa, được không mẹ?”

Cô Judy gật đầu và nghẹn ngào nói: “Con trai yêu quý của mẹ, con hãy yên tâm đi, mẹ sẽ không bao giờ rời xa con nữa…!”. Trên khuôn mặt tái nhợt của Derby nở một nụ cười. Cậu còn muốn nói nhiều hơn nữa nhưng đã không còn sức lực nữa rồi…

Đây là ngày cuối cùng của Derby ở trên cõi đời này, cậu bé luôn nắm thật chặt bàn tay của mẹ mà không buông ra, cậu cũng không muốn nhắm mắt lại vì muốn được nhìn thấy mẹ nhiều hơn… Tất cả mọi người đều òa khóc, cảm thấy như trái tim mình đang vỡ tan ra.

Hai giờ sáng ngày 18/02/2004, Derby đã nhắm mắt lại, vĩnh viên rời xa thế gian nhưng đôi bàn tay của cậu bé vẫn còn nắm chặt bàn tay của mẹ.

Hits: 68

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Mẹ ơi!

Hits: 25

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Lễ Bổ Nhiệm Trụ Trì

Kim Sơn Tự Đẹp Hơn Xưa

Đến Kim Sơn Tự Hạ Hòa,

Giật mình lại tưởng đây là non tiên

Một vùng cây cảnh tự nhiên ,

Mượt mà tươi tốt sân thềm trước sau

Công thầy sức vãi bấy lâu ,

Thành vườn cây cảnh muôn màu đẹp tươi

Hỡi ai đi ngược , về xuôi

Nhớ Kim Sơn Tự , xin mời ghé thăm

Bây giờ khác hẳn mọi năm

Có Thầy , có vãi siêng chăm cảnh chùa

Vườn hoa cây trái bốn mùa

Tâm linh sinh thái chẳng thua nơi nào

Chùa đẹp tọa lạc trên cao

Đêm ngày phật tử điều vào tụng kinh

Kim Sơn Tự chốn tâm linh

Cầu cho quốc thái , dân mình bình an .

Sáng sau khi điểm tâm thầy Huyền dẫn đoàn 43 vị áo trắng tề chỉnh đến chùa . Ở đây đạo tràn áo nâu sòng đứng thành hàng rào tiếp đón nồng hậu. .

Thầy Quảng Lưu ( Phong )trong một gia đình có 4 anh chị em đều xuất gia thật là quý hiếm . Sau bốn năm về chùa làm phật sự ở Kim Sơn tự Hạ Hòa huyện Hạ Hòa, thị trấn Hạ Hòa thụ phong trụ trì.

Thầy là người có tài có đức là đệ tử của sư ông Quang Đạo ở phước viên .

Hôm nay coi như ngày cho con ra riêng giống như ngoài đời gả con đi lấy chồng . Nên sư phụ cử các huynh đệ ra đây hổ trợ khá đông như quý thầy Quảng Tành , Quảng Hùng , Minh Lâm , Thầy tân trụ trì Quảng Duy cùng các thầy khác . Đặc biệt thì Quảng Huyền dẫn đoàn phật tử 43 người về đây cùng dự lễ tỉnh Phú Thọ , huyện Hạ Hòa , TT Hạ Hòa , địa danh ở sâu xa nhưng cũng rất nên thơ như có đầm ao châu đã nêu trước

Buổi lễ được tổ chức long trọng trang nghêm được diễn ra trong bầu không khí ấm áp với các tự viện đều về , chính quyền cấp tỉnh đến cấp huyện xã . Đặc biệt 500 phật tử áo trắng nâu tề chỉnh pha lẫn với màu áo lam trắng miền nam ra tạo nên khung cảnh thơ mộng hiền hòa

Khi đã giới thiệu chương trình, giới thiệu đại biểu, tuyên bố lý do, diễn văn khai mạc, đọc quyết định bổ nhiệm. tiếp theo thầy trụ trì Quảng Lưu nói lên cảm tưởng và lời phát nguyện

Thầy ghi nhận ơn sư phụ ( Ôn Quang Đạo) tình huynh đệ đàn na tính thí… v.v..

Lời thầy cảm động nhất là khi nhắc qua ơn cha mẹ làm ai cũng rơi lệ.

Trên bàn Phật khói hương thơm phức, hoa quả được trương bày rất đẹp, ở đây các vị cũng khéo tay tỉa quả đu đủ thành hoa rất đẹp. Rồi thì quả bí, quả dưa cũng đều đẹp, khắc hình phật, hình rồng, khắc các họa tiết khác. Giáo hội có Thầy Minh Nghiêm cũng là sư phụ bổ nhiệm Thầy Quảng Lưu và giao trọng trách.

Đây là một vinh dự lớn cũng là trách nhiệm không nhỏ nhưng rất hay là thầy Minh Nghiêm đã vỗ về phật tử ở đây để cùng hỗ trợ cho thầy trụ trì.

Thầy Quang Tánh thay mặt chùa Pháp Viên cũng là “ quyền huynh thế phụ” dặn dò gửi gắm địa phương như người anh cả căn dặn khi em đi “lấy chồng” ở xứ xa, xứ xa mà phật tử lại khó khăn. Thầy đem chuyện ngày xưa đức phật dạy phú lâu nay.

Nếu xứ ấy dân chúng hung dữ, họ mắng chửi ông thì sao?

Phú lâu na

Họ mắng chửi may mà chưa đánh đập con.

Nếu như họ đánh đập ông thì sao?

Họ đánh đập con mà họ chưa ghét con.

Nếu mà họ giết ông thì sao? Lời ngài Lâu Na khẳng định.

Nếu bỏ mình vì phật phạt con cũng chấp nhận.

Thầy Quang Tánh kể chuyện nhắc thầy Quang Lưu dù khó khăn cực khổ đến đâu mà vì phật pháp mình cũng hy sinh để gìn giữ lưu truyền giáo lý của Như Lai.

Tiếp theo là lời phát biểu của Thượng Tọa Thích Minh Nghiêm cũng là người bổ nhiệm thầy Quảng Lưu và giao trọng trách, đồng thời an ủi phật tử ở đây. Đây là vinh dự cũng là trọng trách với thầy Quảng Lưu. Nhưng rất hay là thầy vỗ về dân chúng cùng cộng tác phật sự với thầy trụ trì.

Sau lời Thầy Quảng Nghiêm là lời phát biểu của cấp chính quyền địa phương, các cấp lãnh đạo có bao lời hứa hẹn, hỗ trợ chùa phát huy về cơ sở vật chất..

Nắng lên cao dần, buổi lễ đi sâu vào sự trọng tâm thì giờ đây cũng đã hoàn mãn sau lời cám ơn của MC..

Cơm chay được dọn ra, đâu vào đó từng đoàn dùng cơm có cả bánh chưng, sữa đậu nành với các món chay canh, rau xào,…. Rất ngon miệng../

Hits: 82

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Cây cầu “biến mất kỳ diệu” ở Đan Mạch và Thụy Điển

Cây cầu độc đáo này đi xuyên qua một đường hầm dưới biển nối liền thủ đô Copenhagen của Đan Mạch và thành phố Malmo của Thụy Điển.

 
Được khai                                                          trương vào                                                          1/7/2000, cây                                                          cầu Oresund đã                                                          đi vào huyền                                                          thoại và là                                                          một trong                                                          những trải                                                          nghiệm mà bất                                                          cứ ai cũng                                                          muốn được thử                                                          qua.
Được khai trương vào 1/7/2000, cây cầu Oresund đã đi vào huyền thoại và là một trong những trải nghiệm mà bất cứ ai cũng muốn được thử qua.
 
Cầu Oresund trải dài khoảng 8 km trên mặt biển rồi hạ dần độ cao và bỗng ‘lặn’ mất tăm dưới mặt nước.
 
7-5754-1442193810.jpg
 
Thực                                                          chất, nó chạy                                                          tiếp vào một                                                          đường hầm dài                                                          tới 4 km được                                                          xây trên một                                                          hòn đảo nhân                                                          tạo dưới eo                                                          biển Flint.
Thực chất, nó chạy tiếp vào một đường hầm dài tới 4 km được xây trên một hòn đảo nhân tạo dưới eo biển Flint.
 
Chiều cao                                                          của cầu ở                                                          những đoạn nổi                                                          trên mặt nước                                                          được tính toán                                                          sao cho tàu                                                          biển cỡ nhỏ và                                                          vừa đều có thể                                                          chui qua                                                          được.
Chiều cao của cầu ở những đoạn nổi trên mặt nước được tính toán sao cho tàu biển cỡ nhỏ và vừa đều có thể chui qua được.
 
5-5650-1442193810.jpg
 
Nó được                                                          thiết kế bởi                                                          kiến trúc sư                                                          người Đan Mạch                                                          George K.S.                                                          Rotne.
Nó được thiết kế bởi kiến trúc sư người Đan Mạch George K.S. Rotne.
 
 8-8295-1442193810.jpg
 Theo Oreundbron
 

Hits: 44

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin