All posts by DieuNgoc Tran

Còn Gì Nữa

Ta còn gì nữa để cho em

Một chút tình xưa thuở yếu hèn

Thôi cứ dìm sâu vào dĩ vãng

Gợi làm chi nữa để thêm buồn

 

Ta còn gì nữa để cho nhau

Một chút ngày xưa đã úa sầu

Dơ tay chỉ bắt toàn hư ảnh

Tro tàn đã lạnh những từ lâu

 

Ta còn gì nữa để mà cho

Một chút vu vơ để đợi chờ

Ngàn năm nay đã theo chiều gió

Kỷ niệm chỉ còn mấy ý thơ

 

Ta còn gì nữa để mà vui

Một thoáng ngày xưa quá ngậm ngùi

Thôi nhé, xếp đi trang giấy cũ

Như dòng sông ấy cứ buông xuôi

 

Huỳnh Ngọc Diệu

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 62

Dạo Chùa Yên Tử

Trèo lên  bậc đá thảm rêu
Hoa trà điểm nụ ráng chiều thướt tha
Không gian bao phủ màu cà
Gió xuân man mác âu là cảnh Tiên
Bên vai quẳng gánh ưu phiền 
Phóng tầm con mắt nhìn xuyên ngọn đồi
Lời Kinh Ngọc thoáng ngân hồi
Gót sen thân hạc chơi vơi mùi thiền
Bên kia khe, lối hồn nhiên
Sườn non đồi phụng vua chuyền cành thông
Lạc mình nơi chốn cữa không
Mới hay tâm thức vốn gần chân mây
Cảnh tao nhã, động chùa đây
Nay hàng Phật Tích, kia nơi rừng Trầm
Mới hay chư Tổ triều Trần
THAM SÂN SI MẠN quyết dần tránh xa
Bỏ điện ngọc, tránh phồn hoa
Theo về Đại Giác ấy là Bản Tâm
Chính dòng Tam Tổ Triều Trần   

GIÁC TÁNH -Lê văn Giệp

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 38

Lối Thu Xưa

Anh thương nhớ thật lòng anh có biết

Chẳng bao giờ em cũng được sẻ chia

Bỡi anh xa, mùa Thu chưa về kịp…

Trời phương em man mác nỗi chia lìa

 

Tháng chín bây giờ dài lắm những cơn mưa

Ngày vẫn trôi Thu vàng rồi sẽ đến

Ứớt lòng đơn trùng trùng mưa kỷ niệm

Anh nhớ cho lời hẹn lúc giao mùa

 

Chăn tuy ấm vẫn đơn côi đêm gió lộng

Từng đêm sâu vọng tưởng ánh trăng vàng

Gió vun vút thổi tràn xua cơn mộng

Bình minh rồi xao động ánh trăng tan

 

Em nguyên vẹn một tình yêu nồng cháy

Yêu vô cùng như thuở mới trao hôn

Anh phiêu bạt nơi đầu sông cuối bãi

Có nghe lời nhau vẳng trong gió Thu dồn?

 

Gió sẽ chuyển đến anh niềm nhung nhớ

Chút mây xa tươi sắc nắng quan hà

Mai anh về trăng Thu vằng vặc tỏ

Bên đời nhau ngày tháng mãi đơm hoa.

  Uyên Thúy Lâm

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 25

Câu chuyện cậu bé đi tìm mẹ khiến cả nước Đức cảm động

Bé trai Derby hơn 9 tuổi là một cậu bé bị bỏ rơi và lớn lên ở cô nhi viện. Cậu bé mong muốn được tìm thấy mẹ. Tình yêu của Derby đối với người mẹ trong mơ của mình và con đường tìm mẹ đặc biệt của em đã làm cảm động người dân nước Đức.

Mẹ ơi, con đã tìm mẹ từ rất lâu lắm rồi! Con xin mẹ đừng bỏ con nữa, được không mẹ?”. (Ảnh: Internet)

Con đường tìm mẹ đặc biệt của Derby

Tháng 2/1994, ở phía Bắc nước Đức tuyết trắng phủ dầy đặc, trại trẻ mồ côi Yite Luo nằm bên ven sông Rhine, tĩnh lặng trong gió tuyết. Sáng sớm hôm ấy, nữ tu sĩ Terri, 50 tuổi ra ngoài làm việc. Lúc vừa ra đến cổng, bà láng máng nghe thấy có tiếng trẻ con khóc. Bà liền tìm theo tiếng khóc thì phát hiện một bé trai tóc vàng được đặt trong một bụi cây ở cạnh cổng trại. Nữ tu sĩ này đã đưa cậu bé về trại trẻ nuôi dưỡng và đặt tên cho cậu là Derby.

Bảy năm ở cô nhi viện, cậu bé Derby lớn lên khỏe mạnh và ngoan ngoãn. Cậu bé có tấm lòng lương thiện, nhưng tính cách lại có chút u buồn. Một ngày thời tiết nắng ráo, các nữ tu sĩ đã dẫn bọn trẻ đi qua một rừng cây để đến một đồng cỏ xanh ở ven bờ sông dạo chơi. Những người ở trong thị trấn gần rừng cây đều chỉ vào những đứa trẻ này và nói: “Những đứa trẻ này đều là bị cha mẹ bỏ rơi, nếu con mà không nghe lời, mẹ cũng sẽ đem bỏ con vào cô nhi viện đấy!”

Nghe thấy những lời nói này, Derby cảm thấy vô cùng đau lòng. Cậu bé không nhịn được liền hỏi nữ tu sĩ:“Mẹ ơi! Tại sao cha mẹ con lại không cần con? Có phải là họ ghét con không?” Giọng nói của cậu bé tràn đầy bi thương không hề giống với lời nói của những đứa trẻ khác cùng độ tuổi.

Nữ tu sĩ nghe xong giật mình hỏi Derby: “Tại sao con lại nghĩ như vậy?”

Derby trả lời: “Tại vì con nghe thấy mọi người đều nói như vậy, chúng con đều là những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi!”

Nữ tu sĩ an ủi cậu bé: “Mặc dù mẹ chưa từng gặp mặt mẹ của con, nhưng mẹ tin rằng nhất định mẹ của con rất yêu thương con. Trên đời này không có người mẹ nào là không yêu thương con của mình cả. Năm đó mẹ của con để con lại, chắc chắn là vì một lý do bất đắc dĩ nào đó thôi”.

Derby nghe xong lặng im không nói lời nào, nhưng từ đó trở đi cậu bé thay đổi rất nhiều. Cậu thường xuyên đứng bên cửa sổ của cô nhi viện nhìn ra dòng sông Rhine. Cậu hy vọng những dòng nước đang chảy trên sông Rhine có thể đem tình cảm của cậu đến với mẹ.

Derby thường xuyên đứng bên cửa sổ của cô nhi viện nhìn ra dòng sông Rhine. Ánh mắt của em không khỏi mong mỏi, khát khao tìm thấy mẹ. (Ảnh: Internet)

Vào “ngày của mẹ” năm 2003, không khí ấm áp của ngày lễ lại một lần nữa dấy lên khát vọng mãnh liệt được gặp mẹ của Derby. Ngày hôm đó, các kênh truyền hình đều đưa tin về các hoạt động ăn mừng, đăng tải những hình ảnh về tình mẹ con. Có một cậu bé 6 tuổi, mồ hôi chảy đầm đìa trên người đang giúp mẹ cắt cỏ. Mẹ của cậu bé nhìn cậu bé mà cảm động rơi nước mắt. Derby khi xem tới hình ảnh này đã nói với nữ tu sĩ: “Con cũng muốn được làm việc giúp mẹ! Mẹ ơi! Mẹ có biết cha mẹ của con đang ở đâu không ạ?”

Nữ tu sĩ trầm tư, không nói được lời nào, bởi vì suốt mấy năm qua bà không hề nhận được tin tức gì của cha mẹ cậu bé cả. Đột nhiên, Derby chạy ra ngoài đường, cậu cứ chạy, trên đường có rất nhiều người mẹ nhưng lại không có ai là mẹ của cậu bé cả. Derby đau khổ và gào khóc.

Mấy tháng sau, khi Derby được 9 tuổi, cậu bé rời khỏi cô nhi viện để đến học tập ở một ngôi trường gần đó. Một lần lên lớp, thầy giáo kể cho học sinh nghe một câu chuyện: “Thời xưa, có một vị hoàng đế rất yêu thích chơi cờ vây, vì vậy ông liền quyết định ban thưởng cho người phát minh ra trò chơi này. Kết quả, người phát minh này lại mong muốn ban thưởng cho anh ta mấy hạt gạo. Tại ô thứ nhất trên bàn cờ đặt một hạt gạo, ô thứ hai đặt hai hạt gạo, tại ô thứ 3 số hạt gạo gấp lên 4 lần…Theo đó suy ra, đến khi bỏ đầy bàn cờ thì số hạt gạo đã là 18 triệu tỷ hạt”.

Cậu chuyện này làm cho hai con mắt của Derby lập tức sáng lên. Cậu nghĩ nếu như cậu giúp một người, sau đó yêu cầu người đó giúp 10 người khác…Với cách này, Derby hy vọng một ngày nào đó biết đâu người được yêu cầu trợ giúp lại là mẹ cậu. Ý nghĩ này đã khiến Derby vui mừng khôn tả. Từ đó về sau, mỗi lần cậu làm một việc tốt giúp một người nào đó, lúc người đó cảm ơn cậu, cậu đều nói: “Xin cô (chú…) hãy giúp đỡ 10 người khác ạ! Đó là cách cảm ơn lớn nhất đối với cháu!”. Những người này sau khi nghe xong, đều vô cùng cảm kích trước tấm lòng lương thiện của cậu bé. Tất cả họ đều thực hiện lời hứa của mình, mỗi khi họ giúp ai đó họ lại đề nghị người kia giúp đỡ 10 người khác. Cứ như vậy, toàn bộ người dân ở thành phố đó đều âm thầm thực hiện lời hứa của mình.
Sức mạnh của “10 việc tốt”

Derby không thể ngờ mình lại có thể giúp đỡ ông Rick, một người dẫn chương trình nổi tiếng của Đức.

Rick là một người dẫn chương trình nổi tiếng của Đức. Mặc dù ông đã 50 tuổi nhưng với ngôn ngữ hài hước hóm hỉnh của mình, ông vẫn thu hút sự yêu mến của khán giả. Các chương trình của ông gần như đều vạch trần hết những bí mật của những người nổi tiếng. Tuy nhiên, có lẽ là do áp lực từ hãng truyền hình và sự cạnh tranh trong công việc, hơn nữa phải chứng kiến quá nhiều mảng tối của xã hội nên vào năm 2003, ông mắc bệnh trầm cảm và không thể tiếp tục được công việc.

Tháng 10/2003, ông đã xin đài truyền hình cho ông được nghỉ dưỡng một năm. Ông hy vọng trong thời gian nghỉ ngơi, ông có thể thả long để sức khỏe được tốt hơn lên. Một thời gian ngắn sau, ông Rick đã tới thành phố mà Derby đang sinh sống để tham quan. Ông đã bị vẻ đẹp của dòng sông Rhine thu hút. Một lần khi trời chạng vạng tối, đang đi trên bờ sông dạo chơi thì bệnh tim của ông đột nhiên tái phát. Ông chưa kịp lấy thuốc từ trong túi ra uống thì đã ngã ngất xỉu trên mặt đất. Cậu bé Derby lúc ấy đang câu cá trên bờ sông phát hiện ra ông bị ngất xỉu nên đã gọi điện cho xe bệnh viện đến đưa ông đi cấp cứu.

Nhờ được cấp cứu kịp thời, ông Rick đã qua khỏi, ông nắm lấy đôi tay của Derby và nói: “Cháu bé, ông phải làm sao để cảm ơn cháu đây? Nếu như cháu cần tiền, ông có thể cho cháu rất nhiều tiền!”.

Derby nghe xong liền lắc đầu nói: “Nếu như ông có thể giúp đỡ 10 người khác khi họ cần sự giúp đỡ, như vậy chính là ông đã cảm ơn cháu rồi ạ!”.

Ông Rick cảm thấy khó hiểu liền hỏi cậu bé: “Cháu cái gì cũng đều không cần sao?”. Derby cười và lắc đầu.

Ông Rick liền bị cậu bé kỳ lạ này thu hút. Ông đã để lại cách liên lạc cho Derby và đưa cậu bé trở về trường. Trước khi ông Rick rời đi, Derby lại dặn dò ông một lần nữa: “Cháu xin ông nhất định hãy làm đủ “10 việc tốt” ạ!” Ông Rick nhìn qua đôi mắt đang rực sáng của cậu bé, trong lòng ông cảm thấy ấm áp thế là ông nghiêm túc gật đầu.

Từ đó về sau, ông Rick cảm thấy sống vui vẻ hơn và chăm chú giúp đỡ 10 người khác. Mỗi lần giúp đỡ được một người, trong lòng ông lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Nhất là những lúc họ nói lời “cảm ơn” với ông, ông cảm thấy bản thân mình có giá trị hơn rất nhiều.

Chưa đến nửa kỳ nghỉ phép, ông Rick đã trở lại đài truyền hình làm việc. Khi ông quay lại làm việc, tất cả mọi người đều ngạc nhiên vì sự thay đổi chóng mặt của ông. Ông trở nên vui tươi, lạc quan và hòa đồng với mọi người hơn.

Ngày 01/12/2003, ông Rick lần đầu tiên lên sóng truyền hình sau kỳ nghỉ dài. Tại đây ông đã nói với khán giả: “Trước đây, tôi đã nói rất nhiều những câu chuyện của người khác, hôm nay tôi sẽ kể câu chuyện của chính mình”. Ông xúc động kể về sức mạnh của “10 việc tốt” trong vòng một tiếng đồng hồ. Cuối cùng, ông nói: “Có lẽ, không ai tin đây là chuyện thật, nhưng chuyện này đã tiếp thêm rất nhiều động lực sống cho tôi. Xin các bạn cũng hãy giúp đỡ 10 người khác khi họ cần giúp, tôi tin rằng bạn cũng sẽ cảm nhận được loại cảm giác kỳ diệu này!”

Thông qua truyền hình, chương trình của ông Rick được phát sóng trên khắp nước Đức. Mọi người đều rất xúc động về câu chuyện này. Đã có rất nhiều người gọi điện cho ông Rick nói rằng họ sẵn lòng làm “10 việc tốt” này. Thậm chí còn rất nhiều khán giả yêu cầu được nghe Derby nói chuyện trên truyền hình bởi vì họ muốn gặp cậu bé lương thiện này.

Tháng 1/2004, Derby đã đến đài truyền hình chia sẻ về câu chuyện của mình. Tại hiện trường, có người đã hỏi cậu: “Tại sao cậu lại có suy nghĩ như vậy?”. Derby cảm thấy do dự, cậu cắn môi đứng lặng một lúc, rồi mới cất tiếng kể rõ chuyện đời mình. Rất nhiều người đã vô cùng xúc động và bật khóc trước tình yêu vô bờ bến của cậu bé dành cho mẹ mình.

Ông Rick đã ôm chặt lấy thân thể gầy yếu của Derby và nói: “Mẹ của cháu nhất định yêu cháu vô cùng, cháu nhất định sẽ tìm được mẹ!”
Tình yêu của hàng ngàn người mẹ

Sau sự tình ấy, toàn bộ người dân biết chuyện này đã đề ra chiến dịch “10 việc tốt”. Trước đây, mọi người đều lạnh lùng thì giờ đây lại đối xử với nhau rất có tình. Mọi người đều mong rằng người mà mình đang giúp chính là mẹ của cậu bé Derby kia.

Derby đã trở nên rất nổi tiếng và đài truyền hình cũng giúp cậu tìm mẹ, nhưng mẹ của Derby mãi vẫn không thấy xuất hiện…

Tháng 2/2004, một sự việc bất hạnh và đau lòng đã xảy ra với Derby. Nơi Derby sinh sống là một khu phố nghèo. Sau khi Derby nổi tiếng, các tay xã hội đen nghĩ rằng cậu bé có nhiều tiền. Đêm ngày 16/02/2004, trên đường trở về trường học, Derby đã bị một nhóm lưu manh vây quanh, nhưng bọn họ không tìm thấy tiền trên người cậu bé, nên đã đâm trọng thương cậu bé.

Cậu bé Derby bị đâm thủng bụng và gan, cậu nằm trên vũng máu mãi đến hai tiếng đồng hồ sau mới được cảnh sát tuần tra phát hiện. Họ đưa cậu bé vào bệnh viện cấp cứu. Tại bệnh viện, trong lúc hôn mê, Derby một mực gọi “Mẹ! Mẹ! Mẹ!…” mãi không thôi.

Đài truyền hình tiếp sóng trực tiếp tình trạng của Derby. Tất cả mọi người đều cầu nguyện cho cậu. Mấy chục sinh viên đến quảng trường Alexanderplatz, nắm tay nhau thành một vòng tròn và kêu gọi: “Mẹ! Mẹ!…” Những tiếng gọi này làm cảm động những người qua đường, họ liền gia nhập vào nhóm đứng xếp thành hình trái tim. Số người tham gia càng lúc càng đông lên, trái tim cũng càng lúc càng lớn hơn.

Điều cảm động hơn nữa là có hàng trăm người mẹ đã gọi điện đến đài truyền hình xin được giả làm mẹ của Derby. Cô Rita, một giáo sư tại trường đại học Munich đã khóc nức nở và nói:“Derby là một đứa trẻ tốt như vậy, được giả làm mẹ của cậu bé, tôi cảm thấy vô cùng tự hào”.Một phụ nữ khác 35 tuổi gọi điện đến nói: “Tôi từ nhỏ đã không có mẹ. Tôi cũng vô cùng khát khao được gặp mẹ. Tôi có thể hiểu được tâm tình của Derby”.

Có hàng trăm người mẹ đã gọi điện đến để xin được làm mẹ của Derby, nhưng mẹ của Derby thì chỉ có một. Cho nên, đài truyền hình đã thảo luận và chọn cô Judy làm mẹ của Derby. Bởi vì cô ấy sống cùng thành phố với cậu bé, hơn nữa giọng nói của cô ấy cũng giống với giọng của cậu bé, như vậy sẽ càng có cảm giác thân thiết hơn.

Sáng sớm ngày 17/02/2004, sau một thời gian dài bị hôn mê, cậu bé Derby đã mở mắt. Cô Judy đã ôm một bó hoa loa kèn đẹp xuất hiện ở đầu giường của Derby. Cô nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Derby và nói: “Con trai Derby yêu quý! Mẹ chính là mẹ của con đây!”. Derby dường như nhìn thấy ánh mặt trời, đôi mắt cậu đột nhiên sáng rực lên, cậu đã rất ngạc nhiên và hỏi:“Mẹ thực sự là mẹ của con sao?”. Cô Judy dùng hết sức ngậm lấy nước mắt và gật gật đầu. Tất cả mọi người có mặt ở đây cũng mỉm cười nhìn Derby và gật đầu. Hai dòng nước mắt nóng chảy ra từ đôi mắt của Derby: “Mẹ ơi, con đã tìm mẹ từ rất lâu lắm rồi! Con xin mẹ đừng bỏ con nữa, được không mẹ?”

Cô Judy gật đầu và nghẹn ngào nói: “Con trai yêu quý của mẹ, con hãy yên tâm đi, mẹ sẽ không bao giờ rời xa con nữa…!”. Trên khuôn mặt tái nhợt của Derby nở một nụ cười. Cậu còn muốn nói nhiều hơn nữa nhưng đã không còn sức lực nữa rồi…

Đây là ngày cuối cùng của Derby ở trên cõi đời này, cậu bé luôn nắm thật chặt bàn tay của mẹ mà không buông ra, cậu cũng không muốn nhắm mắt lại vì muốn được nhìn thấy mẹ nhiều hơn… Tất cả mọi người đều òa khóc, cảm thấy như trái tim mình đang vỡ tan ra.

Hai giờ sáng ngày 18/02/2004, Derby đã nhắm mắt lại, vĩnh viên rời xa thế gian nhưng đôi bàn tay của cậu bé vẫn còn nắm chặt bàn tay của mẹ.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 68

Mẹ ơi!

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 25

Lễ Bổ Nhiệm Trụ Trì

Kim Sơn Tự Đẹp Hơn Xưa

Đến Kim Sơn Tự Hạ Hòa,

Giật mình lại tưởng đây là non tiên

Một vùng cây cảnh tự nhiên ,

Mượt mà tươi tốt sân thềm trước sau

Công thầy sức vãi bấy lâu ,

Thành vườn cây cảnh muôn màu đẹp tươi

Hỡi ai đi ngược , về xuôi

Nhớ Kim Sơn Tự , xin mời ghé thăm

Bây giờ khác hẳn mọi năm

Có Thầy , có vãi siêng chăm cảnh chùa

Vườn hoa cây trái bốn mùa

Tâm linh sinh thái chẳng thua nơi nào

Chùa đẹp tọa lạc trên cao

Đêm ngày phật tử điều vào tụng kinh

Kim Sơn Tự chốn tâm linh

Cầu cho quốc thái , dân mình bình an .

Sáng sau khi điểm tâm thầy Huyền dẫn đoàn 43 vị áo trắng tề chỉnh đến chùa . Ở đây đạo tràn áo nâu sòng đứng thành hàng rào tiếp đón nồng hậu. .

Thầy Quảng Lưu ( Phong )trong một gia đình có 4 anh chị em đều xuất gia thật là quý hiếm . Sau bốn năm về chùa làm phật sự ở Kim Sơn tự Hạ Hòa huyện Hạ Hòa, thị trấn Hạ Hòa thụ phong trụ trì.

Thầy là người có tài có đức là đệ tử của sư ông Quang Đạo ở phước viên .

Hôm nay coi như ngày cho con ra riêng giống như ngoài đời gả con đi lấy chồng . Nên sư phụ cử các huynh đệ ra đây hổ trợ khá đông như quý thầy Quảng Tành , Quảng Hùng , Minh Lâm , Thầy tân trụ trì Quảng Duy cùng các thầy khác . Đặc biệt thì Quảng Huyền dẫn đoàn phật tử 43 người về đây cùng dự lễ tỉnh Phú Thọ , huyện Hạ Hòa , TT Hạ Hòa , địa danh ở sâu xa nhưng cũng rất nên thơ như có đầm ao châu đã nêu trước

Buổi lễ được tổ chức long trọng trang nghêm được diễn ra trong bầu không khí ấm áp với các tự viện đều về , chính quyền cấp tỉnh đến cấp huyện xã . Đặc biệt 500 phật tử áo trắng nâu tề chỉnh pha lẫn với màu áo lam trắng miền nam ra tạo nên khung cảnh thơ mộng hiền hòa

Khi đã giới thiệu chương trình, giới thiệu đại biểu, tuyên bố lý do, diễn văn khai mạc, đọc quyết định bổ nhiệm. tiếp theo thầy trụ trì Quảng Lưu nói lên cảm tưởng và lời phát nguyện

Thầy ghi nhận ơn sư phụ ( Ôn Quang Đạo) tình huynh đệ đàn na tính thí… v.v..

Lời thầy cảm động nhất là khi nhắc qua ơn cha mẹ làm ai cũng rơi lệ.

Trên bàn Phật khói hương thơm phức, hoa quả được trương bày rất đẹp, ở đây các vị cũng khéo tay tỉa quả đu đủ thành hoa rất đẹp. Rồi thì quả bí, quả dưa cũng đều đẹp, khắc hình phật, hình rồng, khắc các họa tiết khác. Giáo hội có Thầy Minh Nghiêm cũng là sư phụ bổ nhiệm Thầy Quảng Lưu và giao trọng trách.

Đây là một vinh dự lớn cũng là trách nhiệm không nhỏ nhưng rất hay là thầy Minh Nghiêm đã vỗ về phật tử ở đây để cùng hỗ trợ cho thầy trụ trì.

Thầy Quang Tánh thay mặt chùa Pháp Viên cũng là “ quyền huynh thế phụ” dặn dò gửi gắm địa phương như người anh cả căn dặn khi em đi “lấy chồng” ở xứ xa, xứ xa mà phật tử lại khó khăn. Thầy đem chuyện ngày xưa đức phật dạy phú lâu nay.

Nếu xứ ấy dân chúng hung dữ, họ mắng chửi ông thì sao?

Phú lâu na

Họ mắng chửi may mà chưa đánh đập con.

Nếu như họ đánh đập ông thì sao?

Họ đánh đập con mà họ chưa ghét con.

Nếu mà họ giết ông thì sao? Lời ngài Lâu Na khẳng định.

Nếu bỏ mình vì phật phạt con cũng chấp nhận.

Thầy Quang Tánh kể chuyện nhắc thầy Quang Lưu dù khó khăn cực khổ đến đâu mà vì phật pháp mình cũng hy sinh để gìn giữ lưu truyền giáo lý của Như Lai.

Tiếp theo là lời phát biểu của Thượng Tọa Thích Minh Nghiêm cũng là người bổ nhiệm thầy Quảng Lưu và giao trọng trách, đồng thời an ủi phật tử ở đây. Đây là vinh dự cũng là trọng trách với thầy Quảng Lưu. Nhưng rất hay là thầy vỗ về dân chúng cùng cộng tác phật sự với thầy trụ trì.

Sau lời Thầy Quảng Nghiêm là lời phát biểu của cấp chính quyền địa phương, các cấp lãnh đạo có bao lời hứa hẹn, hỗ trợ chùa phát huy về cơ sở vật chất..

Nắng lên cao dần, buổi lễ đi sâu vào sự trọng tâm thì giờ đây cũng đã hoàn mãn sau lời cám ơn của MC..

Cơm chay được dọn ra, đâu vào đó từng đoàn dùng cơm có cả bánh chưng, sữa đậu nành với các món chay canh, rau xào,…. Rất ngon miệng../

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 70

Cây cầu “biến mất kỳ diệu” ở Đan Mạch và Thụy Điển

Cây cầu độc đáo này đi xuyên qua một đường hầm dưới biển nối liền thủ đô Copenhagen của Đan Mạch và thành phố Malmo của Thụy Điển.

 
Được khai                                                          trương vào                                                          1/7/2000, cây                                                          cầu Oresund đã                                                          đi vào huyền                                                          thoại và là                                                          một trong                                                          những trải                                                          nghiệm mà bất                                                          cứ ai cũng                                                          muốn được thử                                                          qua.
Được khai trương vào 1/7/2000, cây cầu Oresund đã đi vào huyền thoại và là một trong những trải nghiệm mà bất cứ ai cũng muốn được thử qua.
 
Cầu Oresund trải dài khoảng 8 km trên mặt biển rồi hạ dần độ cao và bỗng ‘lặn’ mất tăm dưới mặt nước.
 
7-5754-1442193810.jpg
 
Thực                                                          chất, nó chạy                                                          tiếp vào một                                                          đường hầm dài                                                          tới 4 km được                                                          xây trên một                                                          hòn đảo nhân                                                          tạo dưới eo                                                          biển Flint.
Thực chất, nó chạy tiếp vào một đường hầm dài tới 4 km được xây trên một hòn đảo nhân tạo dưới eo biển Flint.
 
Chiều cao                                                          của cầu ở                                                          những đoạn nổi                                                          trên mặt nước                                                          được tính toán                                                          sao cho tàu                                                          biển cỡ nhỏ và                                                          vừa đều có thể                                                          chui qua                                                          được.
Chiều cao của cầu ở những đoạn nổi trên mặt nước được tính toán sao cho tàu biển cỡ nhỏ và vừa đều có thể chui qua được.
 
5-5650-1442193810.jpg
 
Nó được                                                          thiết kế bởi                                                          kiến trúc sư                                                          người Đan Mạch                                                          George K.S.                                                          Rotne.
Nó được thiết kế bởi kiến trúc sư người Đan Mạch George K.S. Rotne.
 
 8-8295-1442193810.jpg
 Theo Oreundbron
 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 44

Đò Xưa

Tôi những tưởng không còn mong đợi nữa

Bóng thời gian lần lữa đã qua sông

Chiếc đò chiều bao ngày trong khói lửa

Vẫn bền gan bên ruộng lúa xuôi dòng

 

Cô lái đò đã bao ngày trông ngóng

Người ra đi tìm nẻo sống trời xa

Cô ao ước đắm hồn hoa trong mộng

Để đưa người dù hiếu động can qua

 

Ngày qua ngày ánh chiều tà nhạt bóng

Mây vẫn trùm cùng gió lộng phủ che

Người ta nghĩ nắng hè tan khói mộng

Rồi đêm về hương đọng mấy hàng tre

 

Bỗng một hôm nắng vàng hoe rực sáng

Bước chân về hàng vạn vượt đường xuôi

Cô đưa đò không theo người dĩ vãng

Vì đò nầy chói rạng một vùng trời

                             Gia Linh

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 54

Địa Trung Hải Thức Giấc

Mười lăm thức giấc năm giờ

Êm đềm thuyền chạy bên bờ núi dăng

Muôn đèn nhấp nháy hàng hàng

Đỏ xanh với lại úa vàng kéo dây

Đứng riêng một ngọn sáng thay

Hải trình chỉ lối, giúp ai biển nầy?

Đèn giăng từng chuỗi thật dài

Đèn leo sườn núi, đèn chài đỉnh non

Mình ta lặng ngắm thả hồn

Thơ reo trong trí, thơ chuồn mất tăm

Lặng nhìn về chốn xa xăm

Bỗng nhiên ẩn hiện long lanh thơ cười

Biển đen sóng trắng trôi trôi

Muôn đèn vụt ẩn đất trời mênh mông

Một mình suy nghĩ bông lông

Cổ kim lặng lẽ Thời Không miên trường

             Hoàng Duy

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 57

Ánh Trăng Tan

Xưa có bầy khỉ nọ
Lội xuống hồ vớt trăng
Vớt mãi hoài chẳng được
Nên mặt mày.. nhăn nhăn. 

Lắm khi mình giống khỉ
Tìm hạnh phúc trần gian,
Đôi tay vừa chạm tới
Ơ..  mộng vàng vỡ tan!.

Trăng nghìn thu vẫn đẹp
Vì không thuộc về ai,
Hồn khát khao chiếm hữu 
Trăm năm nỗi đau dài.

.. Ta một đời ngây dại
Chạy đua với mặt trời.
Vừa thấy bờ hạnh phúc
Hoàng hôn phủ xuống đời.

Danh, lợi, tình mộng mị
Tợ đáy nước trăng ngà,
Lặn chìm trong mê hoặc
Nên ngàn đời xót xa.

U mê..  thành kiếp khỉ
Chúi xuống dòng đảo điên.
Ai giật mình, ngước mặt
” Vầng trăng xưa ” hiện tiền.

 Như Nhiên TTT

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 47

Hôm Nào Mở Chuyến Châu Du

Làm thơ với thẩn cho vui
Hôm kia bác Tín có lời hỏi thăm
Bác rằng muốn chống bịnh quên
Làm thơ luyện trí cho nên cứ làm
 
 
Bác hay gặp bác ấy không ?
Ca – Li xa quá gặp trông về chùa ?
Làm thơ vui, gởi chút đùa
Hơi buồn thân phận già nua mất rồi !
 
 
Đời ta chỉ thế mà thôi
Bác lo việc đạo !  Đúng rồi cứ lo !
Họa đồ, vẽ đẹp, chùa to
Dễ gì có được một nghề khéo tay
 
 
Bốn mươi năm cũng mùa nầy
Độc thân trong trại mơ đầy niềm tin
Bác về bên ấy quá hên
Xây đời, giúp đạo, tâm bền, vững tu !
 
 
Hôm nào mở chuyến châu du :
Tìm qua Đông Bắc — mùa Thu lá vàng
Bên nầy — tuyết đổ Đông sang
Bên kia nắng ấm — dịu dàng quanh năm
 
 
Thời tiện nghi, chẳng xa xăm
Nhở mai đi mệt, ưa nằm thì sao ?
Vô thường sao biết thế nào ?
Dẫu ai sống thọ cũng vào tịch liêu !
 
Nam Sơn ( NHS – August    26, 2015)
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 24

Bài viết sáu tám tự mình đọc chơi

Vài lời thô thiển gom thành …
( Bài viết sáu tám tự mình đọc chơi ! 
Ngày mai khó biết về đâu
Phải chăng giữ đạo là câu gìn lòng
Một là tâm ý trắng trong
Hai là quán thấy cái vòng sắc, không
Ba là vạn loại chung tình
Tham sanh, hãi tử : vô tình , giết oan
Bốn là sáng tối thư nhàn
Làm gì biết nấy rõ ràng chớ quên
Năm là kính lễ : Bề Trên
Sáu là báo đáp ân : Thầy, Mẹ, Cha
Bảy là giúp đỡ : gần , xa
Tám là đời , đạo : học và hành sâu
Chín quán : đời cảnh … bể dâu …
Vô thường : không vững ðể hầu nhìn xa
Mười là không thủ của ta :
không tôi , biết đủ , dung hoà , không danh
Vài lời thô thiển gom thành …
Bài viết sáu tám tự mình đọc chơi !
( Viết để tặng riêng mình )
Thơ vô danh ( December 09, 2012 )
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 21

Thơ Về Mẹ

Kính  Dâng  Hu’o’ng  Hồn Mẹ
ME
( Viết  trong  ngày  Mẹ  từ  giả  cõi  trần 18-12-2011)
Mẹ  đã  mất  con  ở  nơi  xa  xứ
Ước  gì  về  được  đội  mảnh  khăn  tang
Nói  đôi  câu  để  cảm  tạ  họ  hàng
Khóc  vài  tiếng ,  tỏ  ra  con  chí  hiếu .
Chín  ba  tuổi ,  một  cuộc  đời  bận  bịu
Tám  đứa  con ,  lo  liệu  chuyện  học  hành
Mẹ  gánh  con  đi ,  không  tản  lạc  buổi  chiến  tranh
Nhưng  chẳng  sum  họp  khi  hòa  bình  trở  lại.
Đứa  lên  núi  học  khôn  khi  ở  trạị
Đứa  ở  nhà  lỡ  dại.. chạy  ra  khơi
Biển  mù  tăm ,  ánh  sáng  ở  cuối  đời
Cháu  nội  ngoại  chưa  hiểu  đời …  biển  khổ !
Đời  của  Mẹ  nhiều  sông  rền  thác  đổ
Nay  được  về  trong  ngôi  mộ  bình  yên
Đồi  uy  nghi ,  hổ  phục  giữa  thiên  nhiên
Nơi  vĩnh  cữu ,  mẹ  tìm  miền  an  lạc.
Mẹ  đã  mất  nhưng  linh  hồn  không  mất
Còn  vĩnh  hằng  trong  cõi  thật  chơn  như
Gương  hy  sinh  cùng  với  sự  nhơn  từ
Ở  mãi  mãi  với  năm  tư  ( 54 )  con ,  cháu ,  chắt.
Mẹ  đã   mất ,  con  còn  nơi  xa  lắc
Không  chạy  về  để  quỳ  gối  dâng  hương
Nước  mắt  khô ,  ước  gì  khóc  bình  thu’ờng
Để   giải   tỏa   nỗi   đau   thương   ly   biệt.
Tác giả :   Sơn   Trà     (  Posted   by   Nam   So’n – N H  )
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 30

Lòng Mẹ

Mẹ nào lại chẳng thương con
Sớm hôm lo lắng vẫn còn chưa yên
Đi làm xa, thức thâu đêm
Hằng ngày thời biểu : dạy kèm, chở con …
 
Mặc dầu xe đón trước sân
Mẹ dành việc chở để gần gũi nhau
Bao năm không quản nhọc nầy
Nay con khôn lớn tháng ngày đó đây
 
Mỗi lần về lại vui vầy
Mẹ thường trao đổi con ngồi lắng nghe
Mẹ lòng mong muốn chở che
Đói cơm: con vẫn thường nghe ăn gì ?
 
Dẫu cho con trẻ già đi
Lòng me luôn nghĩ con thì trẻ thơ
 Nam Sơn (NHS- August 14, 2015)
 
 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 24