All posts by DieuNgoc Tran

Lên Thiên Đường Sớm Hơn

Một cặp vợ chồng già đã trên 80 tuổi mà vẫn khỏe mạnh, họ ăn uống theo chế độ và tập thể dục thường xuyên. Không may hai cụ qua đời do một tai nạn xe buýt, họ lên thiên đàng và được Thánh Pierre đón tiếp nồng hậu. Thánh Pierre đưa hai người đi tham quan nhà bếp khổng lồ, hồ bơi, phòng tắm hơi, sân chơi golf… Lóa mắt vì sự sang trọng của ngôi nhà, cụ ông hỏi Thánh Pierre:– Chúng tôi có phải trả tiền các dịch vụ không?– Tất cả đều miễn phí, đây là thiên đàng mà. – Thánh Pierre trả lời.

Đến giờ ăn, Thánh Pierre đưa hai cụ đến bàn bày thức ăn linh đình. Cụ ông hỏi:

– Tất cả các món ăn này đều miễn phí à?

– Tất nhiên. – Thánh Pierre trả lời.

– Chúng tôi có thể ăn tùy thích, không phải lo ngại dư mỡ, đường, cholesterol à?

– Không, tôi đã bảo là cụ đang ở trên thiên đàng mà. Cụ có thể ăn uống no say tùy thích mà không sợ bị béo phì, đái đường hay nhồi máu cơ tim…

Bỗng nhiên mặt cụ ông trở nên đỏ gay, quay sang bà vợ quát to:

– Tất cả do lỗi của bà! Nếu bà không ép tôi phải ăn uống kiêng cữ và tập thể dục, thì tôi đã lên đây sớm hơn 10 năm!

Hits: 46

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Không Nên Nuối Tiếc

Cái gì đã cũ là cũ, Có cố đánh bóng cũng không thể mới.

– Cái gì đã qua là qua. Có quay trở lại cũng chẳng như xưa.

– Cái gì đã vỡ là vỡ. Có hàn gắn lại cũng còn vết rạn nứt.
– Cái gì đã đứt là đứt. Có ráng nối lại cũng chẳng tồn tại dài lâu.
– Cái gì đã đi là đi. Có níu kéo nó về cũng chẳng còn là của mình nữa.
– Cái gì phải quên là quên. Có nhớ nhung mãi cũng chỉ là hoài niệm.
– Sự tin tưởng giống như một tờ giấy, một lần bị vò nát nó sẽ không thể toàn hảo như xưa.
– Khi ai đó rời bỏ ta, hãy để họ ra đi . Số phận của ta không bao giờ kết chặt với những ai quyết tâm rời bỏ ta. Họ không phải là người xấu, họ chỉ là nhân vật kết thúc vai trò trong câu chuyện của cuộc đời ta mà thôi.


– Có ba thứ trong đời không bao giờ nên tiếc nuối. Đó là:
* Tình yêu đã ra đi.

* Người bạn không xứng đáng.
* Ngày hôm qua.

 

Bởi vì đó là những điều đã không còn có thực, không còn có ý nghĩa và không còn tồn tại trong ngày hôm nay và ngày mai của ta. Vì thế, là những điều không nên làm vướng bận lòng ta, không nên làm u sầu trái tim ta và làm rơi nước mắt ta thêm nữa.
Một sớm mai kia thức dậy, bạn có thể sẽ thấy người bạn yêu không còn là người đàn ông/đàn bà bạn đã yêu nữa. Bạn sẽ buồn vì họ? Sẽ đau vì không thể yêu người đó nữa? Sẽ tiếc nuối tình yêu đã có? Nhưng, hãy nghĩ: Khi bạn yêu họ, họ là người bạn yêu, với những gì bạn yêu. Khi họ không còn như thế nữa, hoặc khi bạn nhận ra họ chưa bao giờ như bạn nghĩ, cũng đừng cảm thấy đau buồn hay nuối tiếc. Bởi vì tình yêu đó, trước giây phút đổi thay đó đã là một tình yêu trọn vẹn, người yêu đó trước giây phút nhận ra đó đã là một người yêu trọn vẹn. Chỉ có điều, đó là một tình yêu đã qua, một người yêu đã ra đi. Và nên để gió cuốn bay đi…
Một người bạn không xứng đáng với những gì ta dành cho họ càng không bao giờ nên hối tiếc, cho dù có thể là một nỗi buồn trong thoáng chốc. Buồn không phải vì ta đã dành cho họ nhiều yêu thương mà họ không xứng đáng được nhận, cho đi là không bao giờ nên hối tiếc. Mà buồn vì cuộc sống không nên như thế, con người không nên như thế, vậy thôi. Dù sao, cũng nên sống hết mình, yêu thương hết mình. Đâu đó trong cuộc đời vẫn là những vòng tay rộng mở, còn những cái quay mặt đã ở sau lưng…

Và ngày hôm qua. Ngày hôm qua luôn là một cái bóng rất lớn, đôi khi là quá lớn lên hiện tại. Cho dù là cái bóng của hạnh phúc hay bất hạnh. Có những người không bao giờ thoát nổi ra khỏi cái bóng đó để bước đi về phía ngày mai. Nhưng bạn biết không, chỉ những người không nhìn thấy bóng mình vì bận rộn ngẩng cao đầu bước mới không luẩn quẩn ở cái bóng của mình mãi. Ngày hôm qua chỉ là một cái bóng. Mà chúng ta thì cần điều gì đó rõ rệt, mang dáng dấp, hơi thở, sự sống. Đừng đuổi theo cái bóng đó, bạn nhé. Nó cũng giống như ngồi thở than vọng tưởng những cánh bướm mùa trăng tròn thuở xưa. Hãy cứ thương nhớ nhưng đừng bao giờ tiếc ngày hôm qua. Ngày hôm qua đã qua rồi…
Đôi khi, đúng hơn là rất nhiều khi tôi cũng thấy buồn. Nhưng tuyệt nhiên không bao giờ cho phép mình nuối tiếc. Tôi tin, rất tin cuộc sống cần dựa trên những nỗ lực không mệt mỏi để vươn lên, để cho đi và để biết trân trọng hiện tại, hướng tới ngày mai. Những gì đã cho đi là những điều quý giá. Những hạnh phúc đã mang đến cho người là những món quà tự tặng mình. Những yêu thương đã trao là những yêu thương được nhận. Ngay cả những nỗi buồn cũng là một trải nghiệm ý nghĩa. Những cho nhận ấy ngày hôm nay và ngày mai nhìn lại ta mới có thể thấy hết giá trị của đời mình.
Những người luôn bận lòng với những đố kỵ, day dứt với những đau khổ, trầm mình trong nước mắt, giam mình trong những ám ảnh về quá khứ và dằn vặt mình với những đòi hỏi yêu thương là những người không bao giờ có thể hạnh phúc, không bao giờ biết giá trị đích thực của cuộc sống.
Một sớm mai kia khi tất cả sẽ thành hư vô trong đời, tôi mong bạn sẽ mỉm cười. Vì mình đã sống những ngày trọn vẹn
Nguồn .net



 

Hits: 59

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

GIẾNG TIÊN !!

 

Sau hai ngày hành hương, đến ngày thứ hai, chiếc đò nổ máy chở đoàn người ngang qua hòn Phụ Tử, đoạn biển Kiên Giang ( Rạch Giá). Có hai hòn đá một lớn một nhỏ nhô lên biển mà người dân ở đây gọi là Hòn Phụ Tử. Nhưng mà đã bị gãy mất hòn “ Cha” rồi chỉ còn lại hòn “con” mà thôi. Buổi sáng mùa xuân ấm áp dưới ánh nắng mặt trời. Nước biển trong veo mát rượi, Minh đưa tay vóc nước rửa mặt, khi chiếc đò ngưng lại và Hương reo lên !
Giếng Tiên đây rồi ! Đây rồi !
Còn Huệ Thắng cũng trầm trồ :
  • Hang Giếng Tiên có nhiều thay đổi mới, chiếc Cầu Gỗ quanh co bắt từ ngoài biển vào miệng hang.
Đoàn người lom khom chui vào hang. Huệ, Minh đi sau cố tình đứng lại chụp mấy pô hình.
Vào trong động tối om, tối u, người hướng dẫn bật đèn pin dẫn đường. Đi một đoạn sâu, hang rộng hơn có chút ánh sáng lé vào đủa nhìn tah61y để đi. Đoàn người lần lượt đi qua và từng đoàn từng đoạn dừng lại nghe hướng dẫn kể về truyền thuyết rằng:
– Đây là hang Giếng Tiên mà ngày xưa Nguyễn Ánh đánh nhau với nhà Tây Sơn chạy trốn vào đây. Hang sâu cao, to, càng vào trong càng rộng. Nguyễn Ánh ở trong cùng đoàn tùy tùng nhưng đoàn Tây Sơn đi qua không tìm thấy. Vì nhờ nước biển dâng lên, lấp miệng hang mà đoàn quân Nguyễn Ánh thoát được.
Hang sâu gần cả km, càng vào trong càng leo lên cao, hai bên vách đá cheo leo có hình ảnh rất sống động, nổi bật rõ khi người hướng dẫn quét đèn pin lên và đứng từ xa nhìn, nào là hình Tam Tạng, hình Phật Quan Âm ngồi trên tòa sen,v.v… đặc biệt còn lại nửa con gà đã hóa thạch. Chuyện kể rằng :
– Khi Nguyễn Ánh trốn trong hang, được quân cấp báo : Quân Tây Sơn đã đi thuyền đến miệng hang, nghe qua, Nguyễn Ánh đang ăn thịt gà và ném vội miếng gà vào vách đá. Miếng đùi gà ấy còn rõ trên vách và hóa thạch. Đoàn người đưa tay sờ thử. Cạnh bên cái đùi gà là 1 tảng đá rất bằng phẳng như một chiếc ghế tựa.Đây là chiếc ghế đá Nguyễn Ánh ngồi và đang ăn vội ném miếng thịt vào vách luôn.
Đoàn người lại lần mò, leo lên ghế đá ngồi thử. Minh cũng lên ngồi và chụp pô hình kỷ niệm.
Tiếp tục vào trong và lên cao theo vách núi chót vót ở trên. Nhưng chỉ có vài người leo lên được. Trên đó có miệng đá nhỏ, tròn, chứa nước trong ngọt. Họ chen chúc nhau đưa vỏ chai nước nhờ lấy giùm ít nước. Nước ngọt, quý hiếm uống tại đây có niềm tin về chữa bệnh. Có những người còn xin được chai đem về cho con cháu. Minh không có chai nên xin lại và uống một ngụm: Mát và ngọt thật !
Giếng Tiên là một thắng cảnh mà đoàn người đã tham quan với chuyến hành hương tháng Giêng qua Châu Đốc, Hà Tiên với các chùa chiền nổi tiếng như : Chùa Đất Sét.
Nổi bật ở đây có nghệ nhân Ngô Kim Tòng đã nặn cái tháp bằng đất sét và hiện vật vẫn còn. Lại nữa, có cặp đèn cầy thật to thắp ở Chánh điện mà 45 rồi không tắt. Nghi thức thờ Phật rất đẹp, rất trang nghiêm, mọi người lễ Phật, lễ Tổ,…
Ngoài ra còn có Chùa Ba Chúc. Nhìn lên tháp thờ những đầu lâu, xương cốt, ai cũng bùi ngùi xúc động thương tâm. Hồi đó, bọn Bôn Pốt qua đây và giết cả làng từ già trẻ, lớn bé chẳng tha. Trên bao nhiêu ngàn người, nhìn những đầu lâu, xương sọ, hai hố mắt sâu hoắm vừa thương vừa sợ…
Đoàn người vội vã ra đi sau khi thắp hương lễ bái khấn nguyện cho các linh hồn ấy sớm được siêu thoát.
Hai chiếc xe ca đưa đoàn người về Bạc Liêu viếng mẹ Quan Âm Nam Hải. Trời đã tối, nhưng ai cũng vui vẻ dạo quanh cảnh tượng. Đây là khu đất hướng ra biển với hàng trăm bức tượng : các vị La Hán, Quan Âm, Chuẩn Đề, Địa Tạng Vương….
Giữa khu đất, mẹ Quan Âm cao vút đứng trên tòa sen hướng ra biển: Mọi người lạy mẹ cầu xin điều gì đó…Mẹ rất linh thiêng, che chở cho các ghe thuyền đi biển bình an…
Về Bạc Liêu thì không thể nào quên được nhà của Công tử mà ông bà Hội Đồng Trạch đã gầy dựng nên. Đến đây rồi mới trầm trồ nào là giường mùa đông, giường mùa hè, salon bằng gỗ cẩn Xà Cừ. Bao nhiêu thứ khác quý giá kèm với giai thoại…(Trích trong sách Công tử Bạc Liêu ) mà hiện tại đối diện với người con trai thứ tư của ông ở đây và có xin chụp pô hình làm kỷ niệm.
Đồng thời, đi qua xứ sở Bạc Liêu cũng không thể quên ghé nhà truyền thống xem qua những hình ảnh ghi lại về Cố nhạc sĩ Cao Văn Lầu, lại trực tiếp được nghe cô hướng dẫn hát bài “ Dạ cổ Hoài lang ” của cố nhạc sĩ kể trên…Ôi! Nghe sao não nuột thế…
“Cưỡi ngựa xem hoa” một tý lại đi tiếp về Lăng Mạc Cửu, mộ Cô Ba ( Mạc Ni Cô), chùa Phù Dung, đền thờ họ Mạc,v.v…Đến chiều thì tiến về Mũi Nai để tắm. Đây là 1 trong 10 cảnh đẹp của Hà Tiên:
1/ Kim dự lan đào
2/ Bình san điệp thủy.
3/ Tiêu tự thần chung
4/ Giang thành dạ cổ.
5/ Thạch động thôn vân
6/ Châu nham lạc lộ
7/ Đông Hồ ấn nguyệt
8/ Nam phố trùng ba
9/ Lộc Trỉ thôn cư ( Thôn dân ở Mũi Nai)
10/ Lư khê ngư bạc.
Mũi Nai , biển hoàng hôn đẹp thật : Ánh nắng mát dịu dần, mặt trời lặn xuống núi. Dưới nước bọn trẻ tung tăng bơi lội, đùa giỡn. Những người lớn ngồi trên bờ ngắm biển, ngắm người qua lại buôn bán, ăn uống tấp nập. Hoàng hôn trên biển bỗng làm mình nhớ lại “Hoàng hôn” của Dương Hà hay thật là hay.
Ngồi ngắm biển, ôn lại những ngày qua với bao nhiêu cảnh chùa, bao nhiêu cảnh như núi Dựng, hang Thạch Sanh, chùa Tam Bảo…Nhưng không sao qua nổi Giếng Tiên. Hang động đầy vẻ thần tiên, huyền bí lại có nhân vật lịch sử ẩn náu nơi đây một thời gian. Đúng là thiên nhiên khéo tạo những danh lam thắng cảnh mà ngày nay mình mới được tham quan, hành hương.
Ngồi suy tư mãi, mắt xa xăm, Hương hỏi:
  • Làm gì mà ngẩn người ra vậy ?
  • Không phải đâu, mình đang nhớ lại chàu Hang (chùa Bửu Sơn) gần bên Giếng Tiên ấy mà.
Chẳng nỡ lòng nào, hôm nay 17/01 chùa giỗ tổ thật lớn. Nên ba vị đệ tử của sư phụ Đường tăng Lệ Hòa đi hóa duyên. Từ hang giếng ra, trời trưa nắng, bụng lại đói. Người ta lên xe hết để chuẩn bị đi. Riệng 3 đệ tử này chia nhau:
  • Sa sư đệ ( Huệ Thắng ) lên xe trông coi đồ đạc. Đại sư huynh ( Diệu Minh ) còn Trư đệ Bát Giới ( Hương Hiền ) cùng xách bịch nilon với mấy cái hộp đi vô chùa hóa duyên. Ôi ! Chùa hôm nay có nhiều thứ tha hồ mà xin cho vào bịch, trút vào hộp : bánh cuốn, bánh hỏi, xào, canh, kiểm, chè, xôi…Đúng họ Trư ( Hương Hiền ) cứ đổ thêm, đổ thêm, Tôn Ngộ Không ( Diệu Minh ) đang vội nghe điện thoại. Ở ngoài sư phụ dục liên tục, Sa Sư đệ cũng réo gọi: Xe sắp chạy, chỉ chờ có 3 người thôi.
Hương Hiền nghe vội vã ôm túi, hộp chạy về, Ngộ Không chạy theo ba chân bốn cẳng mồ hôi nhễ nhại vì bây giờ trời đã đứng bóng. Ánh nắng gay gắt, Minh lấy tay lau mồ hôi. Đến nơi mới thấy Sư phụ mặt đỏ bừng chắp tay: – Thầy lạy cô !
Minh tính nói lại vì buồn cười : – Con lạy Thầy ! nhưng thấy sư phụ có vẻ giận nên Minh làm thinh leo lên xe và sorry mọi người. Và rồi làm như không có chuyện gì xảy ra khi buổi cơm trưa ở nhà hàng bọn này bày đồ chay đã xin được ở chùa ra cùng ăn với nhóm nhưng cũng không quên mời sư phụ một bát kiểm. Sư phụ lúc này khen ngon và quên mất cơn giận lúc nãy rồi ^_^ …
Ôi ! Giếng Tiên, chùa Hang vui thật.
                                                 Minh Sang Vo
 
 

Hits: 61

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Món Ngon Cuối Tuần “PHỞ BÒ”

Hôm nay tuy thứ Sáu nhưng đối với tôi cũng là ngày cuối tuần. Thật ra ở cái tuổi gần 60 bó rồi  cũng không muốn cày bừa nhiều nữa nên chỉ làm một tuần 4 ngày là cũng đủ oãi rồi.

Hôm qua sau khi tan sở xã xệ chở đi chợ và yêu cầu hôm nay nấu phở bò, thế là tôi mua sắm các thức để hôm nay nấu một nồi phở bò.
Cách nấu này là của riêng khẩu vị của tôi và muốn chia sẽ cùng các bà nội trợ, thật ra mỗi người đều có 1 cách nấu khác nhau và khẩu vị khác nhau. Riêng tôi thì hầm 1 nồi phở phải trên 6 tiếng và có người hầm cả 1 đêm.

Cách nấu của tôi không có cân đo đong đếm vì mỗi khi nấu phở là tôi nấu một nồi lớn nhắm chừng mà nêm nếm, ăn không hết thì cho vô hộp cất vào ngăn đá khi nào muốn ăn thì lấy ra xả đá rồi hâm nóng lại ăn vẫn thơm ngon như thường.

Đễ chuẫn bị cho 1 nồi phở bò gồm có những thức như sau.

 Xương ống bò, xương cổ bò, thịt bò nạm, thịt bò bắp. Đây là các thức chính yếu cho nồi phở. Các bạn nào muốn ăn thêm bò viên, bò tái, gân, gầu, sách thì cứ thêm vào. Có người còn muốn cho thêm tôm vào phở cũng ngon lắm.  À còn bánh phở tươi nữa.

Những món gia vị phụ gồm có:
Hành tây, gường, cũ cải trắng, đường phèn, muối và gia vị Phở Hoà.

Các loại rau gồm có: Giá sống, rau quế, ngò gai, hành ngò, chanh tương ăn phở và tương ớt.  Riêng gia đình tôi thì không ăn giá sống, vì giá ra nước sẽ làm cho tô nước soup của phở lạt và mất mùi vị ngon ngọt của nước soup. Xã xệ của tôi còn thích cho thêm ngò ôm vào phở và húp cạn hết tô nước soup luôn. Hihihihi.

Xương ống bò và xương cổ bò luộc cho ra hết máu và rửa thật sạch.
Gừng, hành tây, củ cải nướng cho thơm.

Bắt nồi nước khi nước sôi thì cho xương ống bò vào trước. Đập dập củ  gừng  cho chung vào với xương, nêm đường phèn và muối, nhớ đừng để nồi nước sôi bùng nước sẽ đục, trong lúc hầm xương  nhớ hớt bọt và mỡ bò ra, sau đó ta có thể vặn lửa nhỏ để sôi tim và đậy nắp nồi lại. Hầm khoãng chừng 4 tiếng thì cho xương cổ bò, bắp, nạm củ cải trắng xắt cục và gói gia vị Phở Hoà vào.

Có người nói là xương cổ bò nấu phở đục nước nấu đuôi bò ngon hơn, nhưng riêng tôi thì không thấy đục ăn thua mình chịu khó vớt bọt thì nước sẽ trong, còn đưôi bò mà nấu phở là chơi sang nhưng không đúng điệu. Sau khi cho xương bò, bắp, nạm vào khoãng 1 tiếng thì vớt bắp và nạm ra cho vào  một cái nồi nhỏ và múc nước lèo từ nồi lớn đổ vào cho ngập thịt rồi để như vậy cho thịt khỏi đen và hôi ê,  khi nào ăn thì vớt thịt ra xắt lát cho vào tô. Tuyệt đối không nên để thịt khô ra ngoài hay để  thịt khô trong tủ lạnh, thịt sẻ bị hôi ê ngay. Không nên hầm thịt lâu sẽ mềm và ra hết nước ngọt.  Cũng không nên để thịt trong nồi nước lèo nóng dù đã tắt lửa, vì khi ta tắt lửa rồi nhưng áp suất trong nồi vẫn còn rất nóng cũng sẽ làm cho thịt nhão nhừ, tôi đã bị rồi nên mới có kinh nghiệm. Tiếp tục hầm nồi nước lèo khoãng 1 tiếng nữa rồi nêm nếm lại cho vừa ăn tuỳ theo khẩu vị của mình.  Muốn nên thêm bột nêm hay bột ngọt gì thì tuỳ các bạn.

Một nồi phở lớn hai vợ chồng ăn có khi suốt mấy ngày cuối tuần, cái nồi lớn như vậy không hâm đi hâm lại nguyên nồi mà mỗi khi ăn thì múc nước soup ra 1 cái nồi nhỏ hâm đủ 2 tô phở thôi.

DSC04777 Nồi này chỉ mới hầm xương ống .

DSC04778 DSC04782 DSC04784 DSC04785

DSC04789

Nồi nước soup này là thành phẫm.

DSC04790Tôi ăn ít nên tô phở nhỏ xúi vầy nè.  Làm ra 2 tô nhưng xã xệ đói quá ăn trước 1 tô rồi. Hihihihi

DSC04783

DSC04792

DSC04794

Xương ống bò cũng có gân khi hầm xong vớt ra gân mềm và ngon lắm.

Chúc các bà nội trợ cũng sẽ có một nồi phở và cuối tuần nhé.

Hanna Do

Hits: 72

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Giải Nhiệt Mùa Hè

Thời tiết Philadelphia giờ đã vào Xuân. Dù mùa đông năm nay cứ kéo dài dai dẵng nhưng cuối cùng ông mặt trời cũng đả quét vài tia nắng Xuân cho vạn vật muôn hoa bừng sống sau những tháng dài yên ngủ.

Hằng năm cứ mỗi lần vào Xuân là tôi chuẩn bị làm một hũ chanh muối để Hạ đến thời tiết nóng bức thì có chanh muối sẵn sàng để uống giải nhiệt, và cũng đễ dành cho Thu và Đông nếu bị cảm cúm uống chanh muối cũng giải cãm rất tốt.

Sau đây là công thức làm chanh muối tôi muốn chia sẽ cùng các bạn, rất là đơn giản và dễ làm.

Cho 30 trái chanh key lime.
1 chén muối
3 chén đường
1 lọ thuỷ tinh sạch.

Trộn đều muối và đường.

Chanh mua về rửa sạch cho vào rổ để ráo nước xong cắt hai đầu cho lồi  một ít ruột chanh.  Hủ chanh này tôi làm là 30 trái key lime.  Key lime  mua ở chợ Mỹ hay chợ Việt cũng có, trái nhỏ như trái tắt.

Khi chanh đã ráo nước thì cứ sắp vào lọ 1 lớp chanh 1 lớp đường cho đến khi hết chanh.  Nếu còn dư muối đường thì cứ đổ hết vào hủ chanh.

Đậy nắp cho thật chặt đem phơi nắng, từ từ muối đường sẽ ra nước tạo thành chất sề sền bao bọc trái chanh, chanh sẽ vàng ươm chỉ khoãng 2 tháng là chanh chín.
Nếu các bạn ở VN không có key lime thì mua loại chanh giấy trái nhỏ vỏ mõng cũng được cũng thơm ngon và mau chín như key lime.
Tuyệt đối không cho nước vào dù là nước đun sôi để nguội.DSC04762 DSC04763 DSC04764 DSC04765 DSC04766 DSC04767

Vì nước đường và muối cọng với nước tiết ra từ trái chanh đã cắt 2 đầu cũng đủ ngập chanh rồi, nếu không ngập chanh bạn có thể chúc ngược lọ lại thì chanh sẽ được ngập đều.
Chúc các bạn thành công nhé.

Hanna Đỗ

Hits: 122

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Gà Xào Gừng.

Sáng nay trước khi đi làm tôi đã chuẫn bị trước thức ăn cho bữa cơm chiều.  Lấy ra nữa con gà tươi mua hôm cuối tuần trong ngăn đông lạnh để ra ngoài cho tan đá chiều về thì sẽ làm món gà xào gừng. Món này cả hai vợ chồng đều thích.

Gà rữa sạch chặt miếng nhỏ bằng quân cờ tướng đễ xào cho dễ thấm.
Gường gọt vỏ rửa sạch cắt sợi bằm thêm vài tép tỏi trộn chung với gừng.
Bắt chảo nóng cho vào ít dầu xào gừng tỏi cho vàng sau đó cho thịt gà vào xào cho đến khi thịt gà săn lại thì nêm nước mắm ít muối và ít đường và chút xíu nước màu vào cho thịt có màu vàng sậm cho thấy bắt mắt hơn.

Tuỳ theo khẩu vị mà các bạn nêm nếm.

Riêng tôi thì còn cho vào một chút ớt bột và tí xíu nghệ nên màu của DSC04769 DSC04770 DSC04772 DSC04773 DSC04774 DSC04775thịt vừa vàng vừa nâu.  Xào đảo cho gà thấm gia vị.

Bạn nào muốn lấy nước gà chấm rau thì cũng có thể cho vào chút  nước sôi, khi nước sền sệt thì tắt lửa, món này ăn với cơm nóng và chấm với rau sống thì ngon lắm.

Cách xào gà này là của tự tôi biến chế và chia sẽ cùng các bà nội trợ chứ không làm theo công thức của ai hết.

Chúc các bạn cũng sẽ có một món gà xào gừng trong bữa cơm nhé.

Hanna Do

Hits: 80

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Phước Sơn

Phước Sơn

Minh được đi hành hương, từ thiện, tham quan chùa, đình, miếu…cũng được kha khá sau một thời gian “mất dạy” – Cái nghề gõ đầu trẻ không còn nữa nên Minh có nhiều thời gian để đi hơn.

Đầu tiên, phải kể đến duyên lành khi được ở gần chùa Phước Viên do vậy Minh có thời gian tìm hiểu về Phật giáo, hiểu được về sự tham – sân – si, về sự vô thường của đời người…Mới đầu do công việc và thời gian, Minh chỉ đi các chùa gần nhà như chùa Hoa Quang, chùa Phi Lai, chùa Thiện Sanh, Quan Âm tu viện, v.v…

Sau đó thì có dịp đến Tà Cú – Cổ Thạch, Thiền Viện Thường Chiếu ở Long Thành nguy nga như cung điện mà lúc nhỏ Minh được biết qua truyện. Rồi đến chùa Hoằng Pháp ở Hóc Môn, Tổ đình Ấn Quang ở Tp. HCM, Đại Tòng Lâm ở Bà Rịa – Vũng Tàu, Ni viện Thiện Hòa, chùa Pháp Hoa (nơi phát thuốc từ thiện) và chùa Diệu Pháp nhận nuôi dạy trẻ mồ côi do Ni sư Huệ Đức chủ trì ở ấp Tân Cang, xã Phước Tân, Tp. Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai…Ngoài ra còn phải kể đến Viên Giác Thiền Tự rộng 6 ha có lệ đốt 12.000 ngọn đèn vía Quan Ấm mỗi tháng vào tối 18 rạng sáng 19 Âm Lịch…Đông lắm, nhất là vào tháng 2, tháng 6, tháng 9…Ở đây còn có tên gọi là Chùa Đèn cũng vì lý do đó…Đi mãi, đi mãi cho đến một buổi chiều kia lạc đến Thiền Viện Phước Sơn…Bỗng nhiên lại cảm thấy yêu thích nơi này và quyết định chọn mảnh đất Phật này làm nơi dừng chân, nương náu tu tập trong những ngày lễ và tuổi già xế bóng…

Xin được kể sơ về nơi đây :

Phước Sơn rộng gần 40 ha, cây cảnh xanh mát với hàng cây xà cừ vững chắc rợp bóng sân cùng những bước tượng Phật được trạm trổ tinh xảo, khéo léo. Cốc, Liêu rất nhiều khoảng 500 – 600 cái. Chánh điện rộng 1000 mét vuông, có tượng Phật Thích Ca Mâu Ni cao 9,999 m đã được xác lập kỷ lục Việt Nam năm 2011. Thiền Viện khá rộng nên đủ dung chứa các thiện trí thức cùng chư Tăng, Ni từ những nơi khác về đây tu thiền. Đến ngày lễ hội lớn như mồng 1 Tết, lễ Bát hội vào 12 tháng 4, tháng 7 và đặc biệt là lễ Dâng Y Kathina vào 12 tháng 10 Âm Lịch thì rất đông vui. Phật tử khắp nơi tụ tập về đây hùn phước, đặt bát rất là tấp nập…Ai nấy đều hoan hỉ phát lòng từ tâm cúng dường, xin lộc, làm công quả, từ thiện…Tham gia vào những ngày lễ lớn đó, Minh chợt nhớ lại mấy câu thơ hồi học đệ lục mà thầy Ngọc Trâm dạy trong Bách Câu Kỳ Ngộ tả về cảnh chùa trong hội xuân :

Ngọc Hồ có đám chay Tăng
Nức nô cảnh Phật, tưng bừng hội xuân
Dập dìu tài tử giai nhân
Ngổn ngang mã tích, xa trần thiếu ai?
Thưởng xuân sinh cũng dạo chơi
Thơ lưng lưng túi, rượu vơi vơi bầu…

Ở Phước Sơn, vết ngựa thì đúng là không thấy nhưng dấu bánh xe lớn, bé, to, nhỏ từ 2 đến 50 chỗ ngồi thì vô tư, chật kín khuôn viên sân Thiền viện. Còn tài tử giai nhân, Phật tử thì áo xanh, áo đỏ, áo lam, áo chàm cùng các vị Tăng, Ni áo nâu, áo vàng tạo nên một gam màu đầy đủ không thiếu sắc nào. Lung linh nhất là những đêm hoa đăng vào 16 tháng 1, tháng 4, tháng 7, tháng 10 Âm Lịch thì phải nói là rực rỡ …Cả bầu trời như được thắp sáng bởi những ngọn đèn xen lẫn là mùi hương của những loại hoa được cắm trang trí xung quanh cùng tiếng lá xào xạc của những cành cây rừng tạo nên một khung cảnh huyền ảo.

Năm nay vì 12 tháng 7 rơi vào lễ Vu Lan nên lễ hội đèn lần này sẽ rất lớn và đẹp hơn nhiều, ánh đèn sẽ tràn ngập khắp khuôn viên rộng lớn, soi sáng cho mảnh đất cũng như soi sáng tâm hồn mỗi người…
Minh may mắn được ở gần nên luôn tham dự đầy đủ các buổi lễ trang trọng và ý nghĩa tại nơi này, tức cảnh nên cũng xin viết lên mấy dòng thơ không vần không điệu chỉ để chia sẻ cảm xúc của bản thân về không khí của Phước Sơn Thiền viện :

Tôi đến Phước Sơn nhạt nắng vàng
Cửa Thiền rộng mở , chim về đàn
Hàng cau trước Viện cao cao lắm
Bãi cỏ xanh um dẫn lối vào
Phước Sơn đẹp lắm các bạn ơi
Đã đến nơi đây chẳng muốn về
Cùng nhau thỉnh Cốc , dựng Am tu
Sư cả trụ trì thật bao dung
Dung tất cả chúng sanh đủ loại
Ai , Ngài cũng độ cho tu hết
Phước Sơn đất rộng cây xanh mát
Đã đến nơi đây chẳng muốn về
Muốn tu học, muốn tìm hiểu Phật
Pháp vốn cao sâu biết chừng nào
Nhờ có các Sư luôn rộng lượng
Giúp cho Phật tử hiểu thêm ra
Phật Pháp nhiệm màu thật bao la
Học hoài học mãi sẽ ngộ ra
Vô Thường luôn vốn ở quanh ta
Tu mau kẻo trễ , kẻo già bạn ơi !

Thiền viện nằm trên đồi lá Giang rất thơ mộng. Ai chưa có dịp đến xin một lần dành thời gian dừng chân ghé lại. Chùa thiêng, cảnh Bụt sẽ không làm bạn thất vọng…Minh đã đến cùng :

Phước Sơn thiền viện vui cảnh Phật
Nhà yên, tâm tịnh ngộ Vô thường.

Diệu Minh

Hits: 42

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Gởi Meo Tặng Ảnh

Gởi Meo Tặng Ảnh

Bây giờ đêm đọc y – meo
Gởi Meo Tặng Ảnh chớ phiền tôi nghen !
Thơ meo đọc lại mấy phen
Sáng ra ăn sáng , chống chèo , làm thơ
Hỏi rằng bên ấy mấy giờ ?
Đâu còn ra phố mua tờ báo xưa ?
Hỏi rằng bên ấy nắng mưa ?
Vừa xem tấm ảnh hàng dừa khẳng khiu
Quê xưa gió , mỗi buổi chiều
Ra đồng thả , ngắm con diều bay bay
Bác ơi ! Đừng xoá meo ngay
Bởi y – meo gởi có nhiều tin hay
Lắm khi tôi đọc meo ngày
Quên chèo , quên cả làm thơ đến chiều
Còn gì nữa …? Xin gởi thêm !
Gởi Meo Tặng Ảnh chớ phiền tôi nghen !
Thơ meo đọc lại mấy phen !

Nam Sơn ( NHS )

Hits: 60

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tà Cú- Cổ Thạch

Tà Cú- Cổ Thạch

Tà Cú- Cổ Thạch là những thắng cảnh mà đoàn hành hương sắp ghé qua trước khi làm công tác từ thiện ở Cam Ranh, một vùng kinh tế khó khăn có nhiều dân tộc thiểu số.

Tối 24 tháng 3 năm Quý tỵ vào lúc 20 giờ, đoàn xe 5 chiếc 45 chỗ đã sẵn sàng đón các phật tử lên xe khởi hành chuyến đi từ thiện và hành hương.

5 giờ sáng đoàn người đến nhà của sư trụ trì tịnh xá Ngọc Hiệp, ở đây họ rất hiếu khách, đã chuẩn bị đầy đủ chổ nghỉ chân, Tà nước, ẩm thực v.v… Để phát quà, đoàn người ỳ ạch khuân vác đồ đạc vào: gạo, áo quần, mì tôm, xì dầu, bột ngọt, đường v.v…cùng những đồ chơi trẻ em xinh xắn.

Phong cảnh nơi đây rất hữu tình với gió núi mây ngàn, vườn nhà rộng, cây cảnh mát mẻ gần 1 hecta, nhiều nhất là đu đủ với những quả oằn oại đu xung quanh cây trồng thật xinh, dừa thì cao vút, nhà nào cũng có, nghỉ chân một lát mới thấy ánh nắng bắt đầu chói chang , đúng là cái nắng ở miền núi. Đoàn người được phát quà lần lượt đến xếp hàng. Đoàn từ thiện làm việc theo lối dây chuyền; gạo mì các thứ…Sư trụ trì thì phát phong bì, bọn trẻ em được phát thêm đồ chơi chúng rất thích. Nhìn lại những người đến nhận quà quần áo lam lũ, những em bé chân đất đầu trần, đen thui đen thít. Những cụ già áo rách vai lom khom, những người đàn bà quần ống thấp ống cao đứng xếp hàng chờ đến phiên mình. Thật chẳng biết nói sao. Đúng là “kẻ ăn không hết người lần không ra”.

Trong vòng một tiếng đồng hồ quà phát xong, đoàn người hớn hở ra về. Đoàn từ thiện mồ hôi nhễ nhãi, ai cũng lấy tay quệt mặt lau trán, vậy đó nhưng thật là hoan hỷ, tâm an lạc.

Trên phát quà, dưới nhà bà con lối xóm cùng đoàn lo ẩm thực, ở đây có loại bánh ú lá gai rất ngon, đúng là đặc sản ai cũng dặn mua một ít đem về làm quà. Điểm tâm xong đoàn tiến về Sơn Long Cổ tự ơ Nha Trang, một ngôi chùa nổi tiếng. phía sau chùa trên núi leo lên 150 bậc có tượng Phật Thích Ca ngự, Ngài ngồi uy nghi đang mỉm cười với đoàn hành hương. Ai cũng lễ Ngài rồi ngắm trời mây. Từ trên cao nhìn xuống thành phố Nha Trang như thu gọn lại.

Mới chốc lát đúng ngọ, đoàn hành hương xuống núi vè khách sạn nghỉ ngơi. Buổi chiều đi tắm bùn. Khen ai khéo vẽ lắm trò chơi, tắm bùn qua 7 giai đoạn, kể ra dài dòng, chắc nhiều người đã đi và cũng biết rồi. Tối đến thả hồn theo biển Nha Trang cùng các bạn đạo, người người ai cũng thở phào nhẹ nhõm, quên đi cái mệt mỏi sau 1 ngày dài vất vả.

Sau đó Minh được anh họ con cậu Tám, một giáo viên rất nhiệt tình, chở Minh đi dạo khắp thành phố Nha Trang thăm bà con, lâu ngày gặp lại ai cũng vui mừng khôn xiết, tay trong tay xiết chặt, hỏi thăm, tâm sự vui buồn.

Sáng hôm sau từ giã phố biển đoàn xe tiến về Tà Cú- Cổ Thạch, người hướng dẫn chính là thầy Hòa ở Hoa Quang. Chùa Linh Sơn Trường Thọ nằm trên núi Tà Cú ở Hàm Tân mà một lần được em Huệ dẫn đi theo cơ quan, nhưng dạo ấy chỉ là “cưỡi ngựa xem hoa” nên chưa am hiểu mấy, nay được có cơ hội tìm hiểu rõ hơn. Tà cú là một kỳ sơn thắng cảnh thuộc xã Tân Hiệp, huyện Hàm Tân tỉnh Bình Tuy. Muốn lên đến đỉnh phải đi cáp treo, hiếm người đi bộ như xưa. Ngồi trên cáp treo mà mình hú hồn hú vía, nhìn xuống khe núi sâu hoắm, trời cao lồng lộng, cây rừng âm u, mình nhắm mắt lại tim như muốn thoát ra ngoài mà nghỉ dại “nếu mình rớt xuống đây thì làm sao” ? có trời mới cứu! nhưng không sao, hệ thống cáp rất an toàn mà lo gì!

Khi lên đến nhà ga là bắt đầu leo từng bậc thang lên đến chánh điện. Đây là một kỳ công vĩ đại mà tổ sư Hữu Đức khi xưa đã khai sơn tạo sự. Trên núi cao vút từng mây vạy mà các ngài tìm đến khai phá sáng lập nên chùa chiền để chúng ta ngày nay được hành hương chiêm bái, lễ Phật. từ chánh điện lên 200-300 bậc nữa, hì hục đoàn cũng đến chổ Tam Thế Phật. Tiến lên tiến lên thêm nữa là tượng Phật nhập niết bàn dài 49m được tạc từ năm 1962 , nghe đâu hồi đó trực thăng chở vật tư lên cho thợ tạc tượng giữa núi rừng hùng vĩ, một kỳ tích tuyệt vời mà các tổ đã kỳ công tạo dựng. Kỳ này mà Minh leo núi rất là phấn khởi kịp theo đoàn hành hương cũng là điều kỳ diệu vì chân đau do hôm trước bị ngã vậy mà cũng leo lên đến Phật Niết bàn lễ lạy ngắm trời đất, cảm thấy mình khỏe không còn đi cà nhắc nữa. Về kể cho các con nghe, con ba, thằng út cho là sự mầu nhiệm. Còn thằng lớn phát cho một câu xanh rờn “nếu vậy nhà thương dẹp hết mà nên leo núi”.

Minh phân bua với con nhà thương để chữa bệnh căn, còn bệnh nghiệp phải chữa bằng tâm linh, làm việc thiện, làm điều tốt thì mới chuyển nghiệp được. thàng con miển cưỡng nghe theo, vì nó chưa hiểu mấy, nên minh Phân tích thêm: ngày xưa tổ Huệ Khả có khối u trong đầu, mặt dù đã chạy chữa rất nhiều thầy, nhiều nhà thương nhưng nhưng đều vô hiệu, sau đó đệ tử của Tổ phát nguyện ấn tống kinh sách, làm từ thiện hồi hướng cho tổ, sau một thời gian thì khối u biến mất (theo lời thầy Phước Tiến kể)

Tà Cú đã đi qua, điểm dừng chân kế tiếp ngày hôm sau là Cổ Thạch ở mé biển Bình Thuận viết cho đúng là nằm trên núi dọc theo bờ biển. Bên trong những động đá là chánh điện thu hẹp, có nơi thờ Phật, hang thì thờ các vị thần khác. Nắng ban mai cộng với gió biển hiu hiu thổi vào thật sảng khoái, vì 6 giờ sáng thầy đã dẫn đoàn đi lễ Phật ở chùa Cổ Thạch, sau đó tiến dần ra biển rồi lên núi, đây là nơi có nhiều hang động đẹp thế mà thiên nhiên khéo tạo nên, mà các nhà sư, các tổ khi xưa đã dày công tìm kiếm để ẩn tu, “tài thật” tôi thầm nghĩ. Dưới là biển, trên là núi, càng tiến lên cao những tản đá chồng lên nhau tạo thành những hình ảnh kỳ diệu trong mỗi hang, thờ những vị thần khác nhau. Ngoài thờ Hổ, có hang thờ cả ngũ hành nương nương (kim, mộc, thủy, hỏa, thổ), thờ cả bà Cửu Thiên Huyền Nữ.v.v… riêng Ngài Di Lặc ngồi cười ngất nghểnh trên tảng đá cao mà ai cũng cố trèo lên, sờ bụng Ngài và chụp hình. Minh cùng bạn Cúc cũng ghi mấy phô làm kỷ niệm, cả đoàn cùng chụp hình. Ngoài Ngài Di Lặc còn có Ngài Quan Âm Nam Hải, Ngài đứng nhìn ra biển…ai có niềm tin lớn thì đến đây chiêm bái, lễ lạy, ai còn thiếu đức tin thì tham quan. Vì đây là danh lam thắng cảnh mà thiên nhiên ban tặng cho, cộng với những đôi tay của các nghệ nhân tạo nên kỳ tích tuyệt mỹ đã tô điểm cho các hang động ngày thêm khang trang đẹp đẻ để thờ Phật và là nơi hành hương đáng nhớ cho Phật tử khắp nơi, khách du lịch tham quan, thật Minh rất cảm kích và kính phục các vị ẩn tu ở đây, lánh xa cõi trần thế.

Cổ Thạch rất sầm uất, có đầy đủ các điều kiện phục vụ cho khách hành hương, khách du lịch, có nhà nghỉ, có khách sạn, chợ gần đó mua bán đủ thứ nhất là đồ lưu niệm mặc tình chọn lựa, ai ai cũng sắm cho mình 1 vài món mang về làm quà. Tham quan dạo cảnh xong ai muốn tắm sáng tắm chiều gì tự do, riêng mình chiều buông xuống gió biển thổi lên, sóng đánh dồn dập sợ quá, lại lạnh run nên đứng trên bờ nhìn xuống các bạn còn mua được hải sản tươi mà ngư dân vừa chài được.
Sau khi xuống núi, Minh luôn mang trong lòng sự khâm phục về Cổ Thạch, tâm đắc nhất là bài thơ vịnh chùa Cổ Thạch của Thu Lâm khắc trên đá mà Minh đứng tựa vào nhờ anh phó nhóm lưu lại cho và kết thúc Cổ Thạch :

Thạch tự mấy từng chiếu ánh quang
Danh lam dục bước khách du nhàn
Cây chen gác trống, chen hoa núi
Đá đội lầu chuông, đội gió ngàn
Sóng biển dạt dào reo mặt bãi
Chim rừng ríu rít nhộn lòng hang
Ai hay cảnh trí mang màu Phật
Sự tích kiên cường viết mấy trang…

(Mùa hè năm 1995)

Rời Cổ Thạch là một mạch về luôn tới nhà nhưng ai cũng nao nức, đi thì cũng nôn nóng mà về thì nóng hơn, giờ đây đã an toàn sau chuyến từ thiện và hành hương để rồi ngày mai đây tiếng gà gáy, tiếng đồng hồ báo thức, mặt trời lên lại đưa ta vào qũy đạo của cuộc sống. mỗi người mỗi việc, mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh…

Diệu Minh Sang

Hits: 76

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Bến Đò Xu

Bến Đò Xu

 

Bến đò xưa Mẹ dìu con
Về thăm quê ngoại sông còn bến nghiêng
Có thay đổi ở biển triền
Bình vôi ông Táo người khiêng lâu rồi
Cây đa cổ thụ đâm  chồi
Nay không còn gốc làm tôi ngỡ ngàng
À như giấc mộng mơ màng
Năm mươi năm cũ lại càng khác xưa
Bến đò nay khác người đưa
Cô chèo còn sống phải vừa bảy mươi
Ngày xưa tôi mến cô cười
Có lần cô bế một người là tôi
Giọng cô thánh thoát rất vui
“ Để em chuyển  cháu chị ngồi xích vô”
Phần hai thế kỷ nhớ nào
Xưa mơ ước được làm sao đi đò
Giấc mơ ấy Mẹ thường cho
Mỗi lần giỗ kỵ qua đò thăm ông
Hôm nào đò cũng người đông
Tôi ngồi lòng Mẹ xa trông nước trời
Bao người lưu lạc đâu rồi ?
Riêng tôi tóc đã bạc màu muối tiêu
Mẹ tôi tuổi đã về chiều
Tôi từ xa bến nhớ yêu con đò

Nam Sơn  (NHS)

 

Hits: 56

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tất Cả Về Mẹ

 Tất Cả Về Mẹ

Ca dao Việt Nam có câu:

“Lên non mới biết non cao
Nuôi con mới biết công lao mẫu từ “

Những câu cao, bài hát, bài thơ ca tụng tình mẹ, bài nào cũng hay, cũng dễ thương với nhiều ý nghĩa nhưng riêng tôi rất tâm đắc với câu ca dao trên…Bởi mẹ tôi, bà mẹ chân quê, chất phác nơi miền thôn dã xa xôi xứ Đồng Dài của thôn Mỹ Hội, làng Mỹ Tài cát trắng, núi đồi trơ trọi, lá khô, cỏ cháy…Nhưng mẹ đã tần tảo lên non xuống cạn như thân cò lặn lội vất vả vì con…Mẹ không ngại gian khổ một nắng hai sương nuôi con khôn lớn, cho ăn học, dựng vợ gã chồng…

Mẹ nuôi con chín tháng cưu mang, ba năm bú mớm ai cũng biết như thế nhưng hoàn cảnh mẹ tôi khác biệt hơn cả…Hai chân mẹ bị đau từ thuở nhỏ khi gánh lúa xa về bị mắc mưa…Lúc đó có cả cậu nhưng hai cậu tôi xuống ao tắm, mẹ vì mệt quá nên ngồi dựa vào hòn đá nghỉ không biết rằng hơi độc do mưa mới bốc lên làm mẹ lãnh đủ . Cũng từ đó, chân mẹ tôi bị đau nhức suốt rồi dần dần sưng to…Thêm vào đó, vì thời bấy giờ phương tiện đi lại không dễ dàng nên việc chữa trị khó khăn, thuốc men lại hiếm nên mẹ chỉ dùng các loại lá sơ sài chữa tạm dẫn đến một thời gian thì chân mẹ bị co rút lại thành tật…Vậy mà mẹ đâu màng gian khổ, quyết một lòng dạy dỗ nuôi con thành người .

Ngày thường mẹ thả bò lên núi cho ăn, lại tranh thủ cắt đôi bồ mạ đầy lá về ủ làm phân tưới gieo trồng. Nhà đông, trời giá buốt, mẹ phải xuống đồng cấy lúa , quần thì xăn tận gối, người chỉ mặc chiếc áo tơi bằng lá dừa cũ kỹ…Mẹ về đến nhà thì người đã lạnh run cầm cập nhưng nhìn mẹ lúc đó, con ngơ ngác chẳng hiểu gì cũng chẳng thể cảm nhận được sự khổ nhọc…Bây giờ nhớ lại thương mẹ làm sao vậy mà hồi đó chẳng biết làm gì? Cũng bởi các con còn quá nhỏ dại thơ ngây nên khi đi làm mẹ không yên tâm mới để các con ngồi trong cái nong ngoài hiên nhà, chị em lúc đó cũng ngoan cứ ngồi yên trong đó chẳng đi đâu. Thỉnh thoảng có hôm mợ Thãi đi chợ về thấy bẻ cho miếng bánh tráng nướng, hai chị em mon men cầm bánh chia nhau ăn chẳng giành giựt hay đánh nhau để mẹ thêm lo.
Việc mẹ đã vất vả, cái ăn cái mặc còn kham khổ hơn nào đâu như người cơm trắng cá tươi. Nhà mình nghèo, cơm độn ba phần mì, bốn phần khoai. Khi ăn, mẹ xới hết khoai vào bát mình, dành phần cơm cho con. Những năm mất mùa không có khoai mà độn phải độn bằng xác mì …Thời gian trôi qua, cuộc sống cứ như thế, mẹ cứ hy sinh tất cả, chăm con từ miếng ăn, giấc ngủ, con cái cũng lớn dần…Nhưng cuộc sống vẫn thiếu thốn…Có lần, con mẹ quá thèm đường mía nên leo lên cột với tay qua giấy bóc mía đường ăn vụng chẳng may trượt tay té móc vào khuy cửa rách bụng máu chảy rất nhiều. Mẹ hốt hoảng, chị thì khóc ầm inh ỏi, cậu Thãi nghe la vội chạy qua, thấy thế cậu lấy băng bông lau sạch vết thương rồi băng lại cẩn thận cho cháu…Tuy thế vẫn không tránh khỏi đêm đêm con bị lên cơn sốt, mẹ thức trắng, luôn thăm dò sờ tay lên trán, lấy khăn ướt chườm mong con qua cơn sốt và khỏe mạnh lại…Nhìn con nằm mê man, trán lấm tấm mồi hôi mà mắt mẹ ướt đẫm, gương mặt nhợt nhạt vì lo lắng, vì thiếu ăn, thức đêm, bàn tay gầy run run xoa lưng, vỗ về cho con dễ ngủ…Nhớ lại con thấy sung sướng quá, cảm giác ấy đến giờ vẫn còn lâng lâng…

Rồi từng đêm con ngủ, mẹ lấy chăn ấp ủ cho con…Những khi mưa đến, mái dột lá bay, mưa ướt chiếu thì ” bên ráo con nằm, bên ướt mẹ lăn “…Đúng là: “Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ”. Mẹ là biển cả, mẹ là nải chuối, là buồng cau, là ánh sáng đêm thâu…Mẹ! Mẹ ơi! Tiếng mẹ yêu thương luôn ngọt bờ môi. Con gọi mẹ và reo mừng khi mẹ đi xa về…Nhìn mẹ tất bật từ việc đồng áng đến việc nhà nào lúc nào cũng luôn tay nhưng không bao giờ bỏ bê con cái. Mẹ không nề hà “ăn đắng cay, bùi ngọt phần con” ( Kinh Vu Lan )…Chỉ có mẹ, chỉ có tình thương vô bờ bến mà không giấy bút nào có thể viết hết mới có thể làm tất cả vì con như thế.
” Trọn ba năm bú nương sữa mẹ
Thân gầy mòn nào nệ với con ” ( Kinh Báo đáp công ơn Cha Mẹ )
Đến tuổi ăn học, mẹ lại dạy bảo cho con vỡ lòng…Nuôi con đã khổ nhưng làm sao dạy con nên người càng khó hơn…Khi xưa Mạnh Mẫu dạy con phải ba lần dời nhà vì lần đầu, nhà ở gần chợ, thấy người ta mổ lợn bán buôn, ông Mạnh Tử bắt chước chơi trò buôn bán. Bà mẹ phải dời nhà, nhà bây giờ ở gần nghĩa trang, thế là ông Mạnh tử bắt chước khóc khóc than than. Bà mẹ lo lắng suy nghĩ sợ con hư hỏng mất. Cuối cùng bà dọn nhà đến gần trường học và từ đó Mạnh Tử luôn chăm lo học hành trở thành bậc hiền nhân là nhờ công ơn nuôi dạy to lớn của Mẹ.

Tuy mẹ tôi không được như Mạnh Mẫu nhưng mẹ cũng biết chọn nơi cho con mình ăn học…Thế là vì mong con cái sẽ có tương lai sáng sủa, tốt đẹp hơn, Mẹ rời quê này chấp nhận thương đau cùng các cậu, các em tìm nơi đất lành chim đậu cho con ăn học. May mắn tìm được nhà ở gần trường tiểu học, trung học, các con đã không phụ công lao mẹ mà gắng công học tập…Mẹ ở trên mảnh đất mới nhưng vẫn phải tần tảo, khó nhọc, thức khuya dậy sớm. Trưa hè trời nắng chói chang, mẹ với thân hình nhỏ bé cùng đôi quang gánh trên vai, gánh nước ngọt đi bán, mồ hôi pha lẫn nước mắt nhưng mẹ không một câu than vãn trước mặt các con…Để xứng đáng với sự hy sinh của mẹ, hàng tháng con đã đem lại cho mẹ những bản danh dự được phát dưới cột cờ thứ hai đầu tháng. Nhìn mẹ mỉm cười sung sướng quên đi mệt nhọc hàng ngày lòng con cũng rộn ràng.

Khi đi thi đệ thất, các em Ký, Chương có cậu Thãi, cậu Dư chở đi. Mẹ thương xót nhìn con của mẹ phải thui thủi một mình đón xe lam đi vì điều kiện nhà quá khó khăn, mẹ không có phương tiện đưa con đi như mọi người…Mẹ chỉ có thể ở nhà ráng làm nhiều việc, kiếm thêm chút ít để lo cho các con ăn học bằng mọi người. Thời gian con thi, lòng con thì hồi hộp không biết mình sẽ làm bài như nào. Mẹ ở nhà mỏi mắt ngóng trông, lòng nôn nao từng giờ từng phút mong chờ con ở cửa. Khi thấy bóng con từ xa, mẹ vui mừng nở nụ cười hiền hòa, ngọt ngào hỏi:
– Con làm bài có được không?
Nguyễn Khắc Hiếu – Tản Đà đã viết: ” Tan buổi học, mẹ ngồi tựa cửa
Mắt trông con đôi đứa về dần “
Giờ đây, con mẹ đã về, đã thi xong, đã đậu vào trường công tại thành phố. Hồi đó tỉnh nhà có hai trường công lập, một dành cho nữ sinh, một dành cho nam sinh. Con mẹ đã đậu, nếu chẳng may rớt mất với tỷ lệ thi 200/2000 thì tiền đâu mà học trường tư? Chẳng phải nỗi vất vả cực khổ của mẹ sẽ tăng gấp nhiều lần hơn sao? Và sẽ chẳng có kết quả như ngày nay…Cảm ơn mẹ…

Mẹ bôn ba, do không có vốn nên phải buôn cái nọ bán cái kia từng chút từng chút nào là gạo, thóc, hành, tiêu, ớt, tỏi,v.v…Khi gà gáy trong đêm, con mẹ còn cuộn mình trong chăn thì mẹ đã dậy đi bộ từ chợ nhỏ đến chợ lớn khoảng 6 – 7 km mua hàng về bán. Cách hai ngày mới có phiên chợ, cuộc sống thật là khó khăn đủ mọi thứ…

Và rồi con cái lớn dần, đã biết phụ mẹ. Khi thì chở hàng xuống tận khu nhất bán, lúc thì đẩy gạo bỏ cho lò bún, hôm thì ra chợ bán hành, tiêu, ớt, tỏi vậy mà có thấy mắc cỡ gì đâu mà mẹ cứ lo lắng, sợ con mình mệt nhọc rồi xấu hổ với mọi người…

Mẹ rất tuyệt vời, dù không được ăn học đến nơi đến chốn nhưng đạo nghĩa đối nhân xử thế mẹ đều hiểu rõ. Ngoài nuôi con ăn học, mẹ còn dạy con lối sống, cách cư xử với xóm làng, biết lễ nghĩa với người trên kẻ dưới, trong gia đình phải biết nhường nhịn nhau:
” Khôn ngoan đối đáp người ngoài
Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau “
Nhà có hai chị em không hơn thua mà phải biết thương yêu đùm bọc lẫn nhau. Không được tranh giành bất cứ thứ gì nhất là tiền bạc. Bấy giờ mà mẹ đã thấu hiểu rõ lời Phật dạy, tiền bạc là của năm nhà:
1. Vua quan ( sưu, thuế )
2. Nước ( mưa bão, lũ lụt )
3. Lửa ( cháy nhà, hỏa hoạn )
4. Trộm cắp
5. Con hư (có thể là chồng hoặc vợ hư)

Vì vậy sống không nên cố chấp, hơn thua vào tiền bạc, tài sản mà nên gắng sức làm việc lành, việc thiện…Vốn dĩ khi sanh ra đã không có gì và khi chết đi chỉ:
mang theo mình mảnh vải liệm
Còn lại chăng bia mộ khắc đôi hàng”
Tất cả rời bỏ hết, chồng vợ, nhà cửa, con cái chỉ có nghiệp lành hay nghiệp dữ mang theo
“Có đức mặc sức mà ăn” chứ có tài mà không có đức cũng vô dụng…
Bây giờ, các con của mẹ đã yên bề gia thất, đã có cháu nội, cháu ngoại, có chút “sương pha bạc mái đầu” nhưng
“Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con “
Thế nên có câu, mẹ trăm tuổi vẫn lo cho con tám mươi tuổi, con cái có gia thất, cháu nội ngoại rồi nhưng mỗi lần về thăm chơi, mẹ vẫn với vẻ mặt đầy trìu mến nhìn con và hỏi:
– “Ăn cơm chưa? Lấy cơm ăn đi con”
Con nào về, cháu nào về bà cũng nhắc nhở, lo lắng, dặn dò nhiều điều…
Mẹ đã lo, lo đến nỗi quên đi tuổi thanh xuân của mình…Các con mẹ vô phước mất cha từ tấm bé khi em chưa lọt lòng, chị mới chập chững bước đi…Mẹ bấy giờ rất đẹp, rất xinh, tướng mẹ rất sang trọng, quý phái nhưng mẹ không quan tâm đến hạnh phúc riêng của bản thân mà chỉ biết rằng hạnh phúc quý nhất của mẹ chính là các con…Các con mẹ đã thật may mắn vì có trọn tình cảm của mẹ, mẹ vừa là mẹ vừa là cha, mẹ đã không để các con rơi vào cảnh:
“Trời mưa bong bóng phập phồng
Mẹ đi lấy chồng, con ở với ai”

Thế nên với công lao dưỡng dục trời biển của mẹ, chúng con thật lòng rất biết ơn tình cảm thiêng liêng đó. Chúng con nguyện sẽ mãi kính trọng, thương yêu mẹ, mong mẹ trường thọ, khỏe mạnh để ở bên, vui đùa cùng con cháu, để chúng con có hội phụng dưỡng, báo hiếu mẹ…Tóc mẹ bây giờ đã trắng hết, trắng như bà tiên trong truyện cổ tích, rất đẹp…Các cháu rất thích ngắm nhìn và vuốt tóc mềm mượt của bà…Bà mỉm cười âu yếm …

Nhìn gương mặt hằn bao nhiêu nếp nhăn, da dẻ lấm chấm đốm đồi mồi, miệng móm mém mới hiểu rõ nỗi vất vả, khó nhọc của mẹ suốt thời gian qua…Năm tháng trôi đi vô tình, nay mẹ đã gần chín mươi …Người mẹ ngày nào tay bồng tay bế, đi ngược về xuôi, chăm lo mọi thứ nay chỉ còn biết hàng ngày ngóng trông con cháu, mong những ngày sum họp rộn ràng, nghe tiếng cười nói của con cháu, ôn lại chuyện ngày xưa, thỉnh thoảng cũng hờn cũng dỗi…Nhưng trên tất cả, mẹ vẫn là mẹ kính yêu trong lòng chúng con…Chúng con biết rằng thương mẹ lắm và cũng biết rồi sẽ có ngày:
“Mẹ già như chuối chín cây
Gió lay mẹ rụng, con phải mồ côi”
Vì thế:
“Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không?”
Với chúng con mà nói, còn mẹ là còn tất cả, mất mẹ là mất hết rồi…Chồng, vợ mất có thể tìm người khác…Nhưng mẹ chỉ có một trên đời, mất mẹ rồi biết tìm mẹ nơi đâu? Ai có thể thay thế được mẹ?
Sư Nhất Hạnh cũng đã nhắc ta: ” Mẹ là một dòng suối, một kho tàng vô tận.Vậy mà lắm lúc ta không biết để lãng phí một cách oan uổng…Mẹ là một món quà lớn nhất mà cuộc đời ban tặng cho ta – những kẻ đã và đang có mẹ…Mẹ thương con nên con thương mẹ, con cần mẹ và mẹ cũng cần con…Mẹ không cần con thì đó không phải là mẹ con, đó là lạm dụng danh từ mẹ con”.

Nhờ lời Sư dạy và sự thấu hiểu tấm lòng mẫu từ, các con mẹ sẽ ghi nhớ lấy lòng và cảm ơn vì mẹ đã sinh ra con, ban cho con hình hài, dạy con trí tuệ, nên người…Cảm ơn mẹ trăm ngàn lần vì mẹ là Mẹ của con…Con kính chúc mẹ luôn dồi dào sức khỏe, trí óc minh mẫn, sống vui cùng con cháu để con cháu có thời gian báo hiếu mẹ nhiều hơn, hưởng ơn đức trời biển của mẹ…Và cũng xin kính chúc những ai đã và đang làm mẹ cũng đều được vui khỏe, an lạc như mẹ mình.

Diệu Minh Sang

 

Hits: 38

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Viễn Du

Viễn Du

Lúc 12h15, chuyến bay SQ173 (Singapore Airlines) bay từ phi trường Tân Sơn Nhất đến phi trường Changi (Singapore) là 1092km, thời gian bay là 1giờ 33phút sáng ngày 14/6/2014.

Chyến bay đầy thú vị với tiếp viên dễ thương. Máy bay chở trên 300 hành khách, bên trong máy bay được thiết kế rất tối tân, người ta trang bị cho mỗi ghế của hành khách có một tivi “mini” để theo dõi chi tiết chuyến bay. Qua đó, ta biết được máy bay bay đến đâu, chiều dài quãng đường, vận tốc, tọa độ, nhiệt độ…. Có lúc vận tốc bay 11.000m, lúc 8.000m. Tọa độ bay ngang qua vịnh Bengal chẳng hạn. Nhiệt độ có lúc -20oC. Nói chung bay đến đâu, qua màn hình đều thể hiện các chi tiết trên cho ta theo dõi. Từ trên máy bay nhìn xuống: Mây trời lồng lộng, nước biển mênh mông, nhà cửa chi chít.

Ngồi được 30phút, các cô (hàng) tiếp viên người Singapore cả Malaysia đều rất lịch sự, tiếp thức ăn tí tí “con mắt to hơn cái bụng”. Vậy mà ăn rất ngon, rất no với cơm chiên, mì xào, cá, thịt heo. Nước uống tùy khách lựa chọn: coffee, trà, beer, Coca-Cola, nước cam v.v… Vừa thưởng thức, vừa xem tivi thật là thích thú. Nhưng nhìn lại các cô, chú tiếp viên rất vất vả – chăm sóc hành khách tốt.

Suốt thời gian ngồi máy bay, bây giờ máy bay đã đáp cánh từ từ xuống phi trường. Sau khi nhận hành lý, làm thủ tục nhập cảnh, tại đây xe đã chờ sẵn và đón đoàn du lịch về khách sạn Hoàng Gia (Hotel Royal) với 16 tầng lầu, không rõ mấy trăm phòng. Chị em nhà Huệ – Sang, phân ở tầng 6. Khách sạn tọa lạc trên đường Newton. Lại một khách sạn 3* khang trang, lịch sự. Đất nước Singapore toàn là những tòa cao ốc. Nơi đây tập trung cơ quan hành chánh, phố tài chính …

Ăn tối xong, hai chị em dạo phố, Quang Nhật đi chơi với bạn. Xe cộ cũng nhiều nhưng đều chạy theo line, line nào theo line nấy. Người qua đường phải có tín hiệu cho đi, mới qua được… Chị em vào Siêu thị nhưng chẳng mua gì, vì quá đắt so với Việt Nam. Hầu như, giá cao gấp 3,4 lần; có món đến 5,6 lần. Nên chị em đành về ngủ chẳng mua sắm gì, giấc ngủ thật ngon có chăn êm, nệm ấm.

Sáng ngày 15/6/2014; đoàn ăn buffet ở khách sạn. Các món ăn do người Hoa nấu, ít hợp khẩu vị với người Việt. Tuy nhiên, ai cũng ăn hết suất, ăn nhiều nữa chứ.

Singapore tách ra từ Mã Lai năm 1965, trước kia là thuộc địa của Anh. Dân số 85% là người Hoa, còn lại là Mã Lai, Ấn Độ… với dân số gần 5,5 triệu người và diện tích là 716km2. Đất hẹp, người đông nên ở đây các hoạt động hàng ngày (đi lại, mua bán), người ta chủ yếu sinh hoạt dưới lòng đất, phương tiện đi lại phổ biến là xe bus và tàu điện ngầm. Thủ tướng có công với đất nước là Lý Quang Diệu, kế tiếp là con – Lý Hiển Long – đương kim Thủ tướng. Từ năm 1965 – 1973, đất nước được kiến thiết với nền văn minh tiến bộ. Nơi đây giao tiếp bằng tiếng Anh. Nhưng hành chánh văn phòng vẫn dùng chữ Malaysia.

Singapore là quốc đảo. Dân và mọi sinh hoạt ở dưới lòng đất, tàu điện ngầm đã làm cho hoạt động dưới lòng đất trở nên huyên náo, nhộn nhịp. Còn trên mặt đất là cơ quan hành chánh Nhà nước với rất nhiều ngân hàng tập trung tại đây (Trung tâm tài chính). Nếp sống rất cao: một lon coca-cola từ tiền đô la Singapore quy ra tiền Việt tương đương 80.000đ. Một căn hộ 60m2 tương đương 3,5 tỷ VNĐ, mà không phải ai cũng mua được, điều kiện mua phải có vợ hoặc có chồng – Đó là lời của hướng dẫn viên trên đường đưa đoàn đến Công viên Sư tử biển (Merlion Park). Sư tử là biểu tượng phồn vinh của đất nước Singapore được khánh thành vào ngày 15/9/1972. Ở đây, đoàn du lịch chụp hình rất nhiều. Tham quan chừng 30phút, xe chở đoàn diễu hành ba vòng (Phúc, Lộc, Thọ), tham quan năm Tòa Thị Chính (one, two, three, four, five), Tòa Nhà Quốc Hội. Tòa nào, tòa nấy cao quá cao chừng mấy mươi tầng với lối kiến trúc hiện đại.

Đất nước văn minh, hiện đại với nhà hát nổi trên Vịnh (Esplanade Theater) có kiến trúc hình quả Sầu Riêng độc đáo; Đài phun nước Wealth, Suntec city. Đến 11h tham quan kết thúc, dùng cơm trưa: ăn buffet do người Nhật chế biến (tự mình phục vụ). Đến 14h, xe đưa đoàn vào thăm Khu phức hợp giải trí Sentosa. Có nhiều công trình rất quy mô không bút mực nào viết lại cho xiết. Việc đi lên, đi xuống chỉ sử dụng toàn cầu thang cuốn. Đến Bảo Tàng Sáp, chúng ta được xem các hình tượng được tạc rất đẹp: Người phu kéo xe; Người Ấn làm thuê cho người Hoa; Thầy đồ; Kẻ buôn bán v.v… Nhìn thoáng qua, y như người thật, có hình tượng khiến người ta giật nẩy người, cứ tưởng như mình đang đối diện với con người của những năm trước. Tiếp theo là hành trình tham quan Tháp Sư tử biển. Tháp cao 39m , trong tháp có thang máy đưa đến tầng 10, đó là đầu con sư tử biển, có người ra tận miệng của nó nữa. Đứng ở đây, chúng ta có thể chiêm ngưỡng TP Singapore xinh đẹp, dễ yêu. Đi xuống, xuống nữa hai lần thang cuốn mới vào xem phim chương trình Santosa 4D Adventureland.

Buổi tối, dùng bữa xong, Q.Nhật dẫn cô và mẹ đi tàu điện ngầm. Xuống dưới lòng đất, mới thấy người người rất nhiều, đi lại tấp nập; vốn dĩ trên mặt đất không thấy người đi lại nhiều như vậy. Ở đây, có cả chợ búa, siêu thị. Tuy ở dưới lòng đất, nhưng chúng tôi cứ ngỡ như ở trên mặt đất vì hệ thống kiến trúc rất quy mô, không tạo một chút cảm giác gì ngột ngạt, tối tăm. Quá đủ không gian rộng thoáng cho hàng ngàn, hàng chục ngàn người sinh hoạt dưới lòng đất (theo số liệu khảo sát: việc sử dụng phương tiện tàu điện ngầm có hơn 2 triệu lượt người mỗi ngày). Đi tàu điện ngầm, muốn mua vé bỏ tiền vào máy, tự động máy sẽ cho ra vé, tiền dư máy sẽ thối lại. Muốn vào ga để đi tàu điện ngầm, phải sử dụng vé để quẹt. Cứ mỗi ga, tàu sẽ dừng khoảng 3phút để hành khách lên, xuống. Cứ thế mọi người lên, xuống mỗi ngày tấp nập với tàu điện ngầm.

Đến ngày thứ ba ngày 16/6/2014, 7h30 chuông ở khách sạn báo thức. Tám giờ đi ăn sáng, cũng ăn buffet. Buổi sáng ăn cũng có tráng miệng dưa hấu, cam, dưa gan. Ôi cha! no quá sá là no. “Cơm no, rượu say” lại đi chơi tiếp đây. Chương trình là khám phá River Safari. Đến River Safari, ta gặp hơn 5.000 động vật trên cạn và dưới nước đại diện cho hơn 300 loài. Nơi đây, người ta thu nhỏ lại 8 con sông từ Mississippi hùng vĩ cho đến sông Dương tử tráng lệ, gặp những loài động vật thủy sinh và cá khổng lồ như rái cá, kỳ nhông và loài cá trê sông Mê Kông khổng lồ cực kỳ quý hiếm. Dạo qua phòng trưng bày nước ngọt và bước vào triển lãm để tìm hiểu về đời sống hoang dã độc đáo ở môi trường sông nước. Tiếp tục cuộc khám phá, mình gặp hai chú gấu trúc khổng lồ Kai Kai và Jia Jia tại rừng “Gấu trúc” xanh mượt – nơi triển lãm gấu trúc lớn nhất ở Đông Nam Á. Gấu trúc đang nằm ăn lá trúc và đưa 4 chân lên trời. Dừng lại chụp hình. Kế đến là chiêm ngưỡng hồ nước ngọt lớn nhất thế giới tại rừng ngập nước Amazon, khu rừng nhiệt đới quanh năm ngập nước với hơn 18 loài động vật vĩ đại như lợn biển (manatee) và cá hải tượng (arapaima). Đoàn du lịch của mình hôm nay lại gặp các cháu học sinh mẫu giáo người bản xứ. Chúng rất dễ thương, quần áo đồng phục, tóc đánh bím gọn gàng. Mình cùng em Huệ xin chụp hình chung với chúng và các cô giáo. Tự nhiên mình nhớ đến học sinh cũ của mình, chúng cũng ngây thơ, cũng hồn nhiên. Ôi! Cả một thiên đường tuổi thơ. Đoàn tham quan đi mãi, xa hơn thì gặp Khỉ sóc, chúng nhỏ như con sóc. Mình đưa tay ra bắt, chú khỉ cũng đưa tay ra bắt. Nhìn chúng nó chuyền từ cành này qua cành khác, thích thật.

Buổi trưa, ăn buffet ở nhà hàng người Nhật, nướng thịt. Chiều chị em lại đi tàu điện ngầm và đi bộ thật xa đến khu buôn bán của người Ấn (khu Mustafa).
Tối, về lại khách sạn, hai chị em đem quần áo ra thử và chụp hình tiếp. Cháu Q.Nhật đi chơi với bạn.

Sáng 17/6/2014, ăn sáng, dọn dẹp trả phòng. Mười giờ, đoàn cho đi tham quan Gardens by the bay “Vườn cây năng lượng” trên Vịnh Marina vừa khánh thành ngày 28/6/2012. Đây là kỳ quan mới của đất nước Singapore với hàng nghìn loại thực vật quy tụ từ khắp nơi trên thế giới. Đến với Gardens by the bay, chúng ta được ngắm toàn cảnh Singapore xinh đẹp trên độ cao 25-30m tại OCBC sky way – đường nối vào tham quan Vườn cây năng lượng. Cung đường dài 128m, đưa chúng ta đến không gian xanh, sạch, đẹp, lôi cuốn và hấp dẫn. Chúng ta được ngắm toàn Khu phố tài chính (City bank) và chụp nhiều hình lưu niệm, lại còn chụp được Cảng của Singapore là cảng bận rộn nhất trên thế giới về mặt trọng lượng và tàu hàng xử lý, cảng cũng trung chuyển 1/5 lượng hàng vận chuyển bằng container trên thế giới. Cảng ở Singapore là một trong hai cảng lớn nhất Đông Nam Á, sau nó là Hồng Kông.
Tham quan xong, chúng tôi ăn cơm ở nhà hàng Hàn Quốc với thịt nướng, lẫu thật ngon. Mười bốn giờ ra sân bay. Tiếp tục làm thủ tục xuất cảnh Singapore và đáp chuyến bay SQ186 lúc 17h40, về đến TP.HCM lúc 18h45. Đoàn xe của Hoàn Mỹ trả khách về XN Thành Mỹ.

Em Huệ làm việc ở XN Thành Mỹ, hàng năm Xí nghiệp tổ chức đi du lịch. Nhờ vậy, nên em rủ chị “ăn theo”. Có như vậy, chị cũng biết mấy nước rồi. Chị em sống chung với nhau từ tấm bé, rất hiểu nhau quý nhau. Có gì chị em cũng tâm sự với nhau. Con gái họ Võ có những nỗi niềm tâm sự gần giống nhau. Nên đi đâu chị em cũng có nhau. Em là con cậu Dư, chị là con cô Chín. Cậu Dư đã đi xa, Cô Chín bây giờ cũng yếu lắm, 88 tuổi rồi.

Viễn du một chuyến Sigapore.
Tầm nhìn chị em được mở to.
Cảng biển, giao thông… đáng tự hào.
Xứng Rồng Châu Á của năm nào

Minh Sang

 

Hits: 41

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Về Thăm Quảng Ngãi

Về Thăm Quảng Ngãi

Hôm nay bước lại đồi Thiên
Đồi từng như cũ, chùa nguyên năm nào
Gọi là Thiên Ấn vì sao?
Nó giống chiếc Ấn thuở nào của vua
Tôi từng lên núi năm xưa
Ba mươi năm chẵn tưởng vừa hôm qua
Xứ nầy có đá La Hà
Tựa như Thạch Trận quân ra giữ gìn
Thiên Bút tuyệt diệu như in
Bút trời vẽ chữ gọi trình phê vân
Trà Giang nước đổi bao lần
Người đi xa tít ngại ngần về quê

 

Nhớ non nước chẳng nhọc hề
Đường xa vạn dặm trở về cố hương
Núi sông còn mấy dặm trường
Dọc theo quốc lộ hành hương chùa chiền

Chiều nay tìm đến Đồi Thiên
Chợ Chùa kính viếng bình yên thế nào?
Nghĩa Hành, Thu Lộ ra sao?
Trở về xóm cũ chiêm bao gặp người!

Tôi không khóc, người không cười
Thiết tha hỏi mãi buồn vui thế nào?

Đi đâu ? Ở tận nơi nao ?
Thời gian thấm thoát, thoảng nào ba mươi!

Nam  Sơn  ( NHS )

Hits: 64

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin