All posts by DieuNgoc Tran

ÁO HOA HÃY RŨ BỤI VÀNG

Đi thôi em,
Giọt sương mai
Ánh dương ló rạng, hình hài sương tan
Đi thôi, 
Gió núi mây ngàn,
Tụ duyên, mây sẽ ngập tràn mưa sa
Đi thôi, 
Vạt nắng hiên nhà
Hong chưa khô áo lụa đà, đêm sang
Ngỡ ngàng chi, 
Nụ hoàng lan,
Nhụy chưa tỏa ngát, cánh toan rụng rời!
Nụ cười thiếu nữ trên môi
Nét son nhạt với xuân đời qua nhanh
Ngắn ngủi lắm,
Kiếp chúng sanh
Thả trôi ngày tháng loanh quanh muộn màng
Áo hoa, hãy rũ bụi vàng
Bè lau đã kết, non ngàn dặm trông
Đi thôi,
Đạo lộ xuôi dòng
Ba La Bát Nhã,
Chẳng trong, chẳng ngoài.
Đi lên chót đỉnh tâm khai
Gặp trong hương gió một đài liên hoa
Trên triền ngũ uẩn đâu xa
Là vô lượng kiếp, ngôi nhà Phật xưa. 
Huệ Trân
(Tào-Khê tịnh thất, buổi sáng quét lá thu rơi)

Hits: 19

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tháng Mười Hai

Tháng mười hai em về qua góc phố
Cây tương tư rụng chiếc lá sau cùng
Chẳng còn ai nhắc lời thề hoa cỏ
Chiều gối đầu trên những cánh nhớ nhung

Hồn đọng lại chút niềm xưa hò hẹn
Ngước nhìn mây, mây miên viễn đa tình
Trôi, trôi mãi biết nơi đâu là bến
Cúi xuống đời, đời đã lắm điêu linh

Gió cũng biết sang Đông là từ tạ
Người xa người, chiều vội vã biệt ly
Rồi về đâu những ngày sau hối hả
Hành trang xa còn giữ lại được gì?

Tình mãi mãi là cuộc tình không trọn
Nơi anh về mùa chờ đón đưa ai?
Chiếc lá rụng nhành tương tư rũ xuống
Lá lìa cành cây hụt hẫng vòng tay

Tháng mười hai có hồi chuông tịnh độ
Bến mê nào em còn giữ riêng em
Khi hạnh phúc dường mong manh như cỏ
Giữa Đông sang là cỏ chết im lìm

Thôi anh nhé, tháng mười hai em viết
Bài chia xa, bài tiễn biệt cho nhau
Quà Giáng Sinh anh làm sao hay biết
Trái tim hiền, em nhận một nỗi đau…
(Trần Tường Vi)

Hits: 119

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Ngắm hoa Tulip Hòa lan

Những luống hoa màu xanh sống động, màu đỏ, màu vàng, hồng nằm xen kẽ mượt mà như nhung giống như ai đó trải những tấm lụa đủ sắc màu xuống mặt đất để phơi giữa nắng hè ở vùng Lisse, miền Tây Hà Lan, nơi người nông dân chuyên trồng hoa để cung cấp cho hàng ngàn cửa hàng trên khắp thế giới.

Những ai biết tới đất nước Hà Lan có lẽ đều đã từng bị mê hoặc bởi khung cảnh này. Và mỗi năm đến mùa thu hoạch, hàng vạn du khách lại đổ xô tới khu vực này để chiêm ngưỡng.

Hoa tulip được trồng tại Hà Lan từ 4 thế kỷ trước. Người Hà Lan trồng hơn 9 tỷ bông hoa tulip mỗi năm và 2/3 số hoa này được xuất khẩu, chủ yếu sang Mỹ và Đức.

Mùa hoa tulip kéo dài từ tháng 3 tới tháng 8, nhưng thời điểm này được coi là đẹp nhất trong năm. Kết thúc mùa hoa, người dân lại chuyển sang trồng rau thay thế.
 

 Nguồn: reds.vn

Hits: 132

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

CẢM TÁC NỖI LÒNG LƯU DÂN

Đông viễn xứ tiện nghi đầy đủ
Nhớ quê hương ấp ủ nổi sầu
Bắc phương lạnh rét tuyến đầu
Se lòng xót dạ gởi câu ân tình …
Bạch Vân Nhi

Đời như cánh phù bình trôi nổi
Chốn viễn phương ruột nhói tơ oằn
Nhớ về cố nội buâng khuâng
Chạnh lòng ai có biết chăng chạnh lòng
Nguyệt Lê

Thương đời trăm mối tơ vò
Người đau ta cũng xót cho cảnh trần
Tuy rằng do bởi Phước phần
Bao nhiêu giọt lệ khóc thân phận nghèo ?

Bạch Vân Nhi

Hits: 53

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

5 cung đường ngắm hoa dã quỳ ở Đà Lạt

Du khách có thể dạo xe đến Trại Mát, Cầu Đất hay hồ Tuyền Lâm, đường hầm đất sét để ngắm hoa nở.

Theo dân gian, loài hoa tượng trưng cho tình yêu mãnh liệt vượt lên nghịch cảnh khó khăn. Tuỳ thời tiết mà mỗi năm, hoa sẽ nở vào thời điểm khác nhau. Năm nay, hoa đã nở ở nhiều nơi, dưới đây là gợi ý 5 tuyến đường có hoa nở.
Hoa dã quỳ có thể sống ở nơi khô cằn, bắt đầu nở rộ vào tháng 11. Ảnh: Ngô Anh Tuấn.

Hoa dã quỳ có thể sống ở nơi khô cằn, bắt đầu nở rộ vào tháng 11. Ảnh: Ngô Anh Tuấn.
Trại Mát – Cầu Đất – thị trấn D’ran
Cung đường Trại Mát – Cầu Đất cách trung tâm thành phố khoảng 30 km. Tuyến này được xem là cung đường có hoa nở đẹp nhất ở Đà Lạt, nhất là đoạn từ Trại Mát về đến đồi chè Cầu Đất. Hiện hoa đã nở vàng rực ở hai bên đường. Bạn có thể kết hợp chuyến “săn” hoa với khám phá đồi chè. Từ đèo D’ran (thuộc địa phận thị trấn Đơn Dương), chân đập nước Đa Nhim cũng là nơi bạn dễ ngắm hoa nhất.
Đèo Prenn và cao tốc Liên Khương
Vào mùa hoa dã quỳ, đèo Prenn như “thay áo mới”, đoạn đi qua đèo đến quốc lộ 20 rồi rẻ phải vào quốc lộ 27. Bên cạnh những hàng thông thẳng tắp hai bên là sắc vàng nổi bật của hoa. Tuy nhiên, nếu chọn cung này, bạn lưu ý chạy xe cẩn thận vì đường cũng là cửa ngõ chính của nhiều xe vận tải lớn.
Tương tự ở cao tốc Liên Khương, du khách sẽ bắt gặp nhiều lối mòn nhỏ dẫn vào nhà người dân có hoa nở nhưng mật độ không nhiều. Bạn có thể ghé vào hàng quán bên đường để thưởng thức các món ăn ngon. Bạn cũng đừng bỏ lỡ hướng về núi Voi, nơi có nguyên một quả đồi được “nhuộm” vàng sắc hoa.
Những con đường đất đỏ có hoa nở vàng hai bên níu chân du khách khắp nơi. Ảnh: Ngô Anh Tuấn.
Những con đường đất đỏ có hoa nở vàng hai bên níu chân du khách khắp nơi. Ảnh: Ngô Anh Tuấn.
Dinh 3 – Hồ Tuyền Lâm – Đường hầm đất sét
Khởi hành từ Dinh 3, bạn sẽ đi qua một đoạn đường dài có hoa dã quỳ. Tuy nhiên, năm nay, hoa tại đây chưa nở rộ. Tiếp theo, đến ngã ba rẽ theo đường vào hầm đất sét, bạn sẽ tiếp tục gặp rất nhiều hoa dã quỳ nối dài cho đến khu vực hồ Tuyền Lâm.
Nếu lần đầu đến Đà Lạt, đây là dịp bạn có thể kết hợp tham quan hồ Tuyền Lâm, Thiền Viện Trúc Lâm và đường hầm đất sét.
Tu Tra – Bồng Lai
Cung đường này khá xa trung tâm thành phố. Bạn có thể mất một ngày để di chuyển và trải nghiệm. Bù lại, bạn sẽ có cơ hội khám phá dải hoa dã quỳ nằm sâu trong những thung lũng. Hoa còn mọc theo những lối nhỏ dẫn vào rừng thông già xanh mướt.
Trung tâm thành phố
Nếu ngại di chuyển đường dài, bạn có thể lái xe quanh thành phố để tìm hoa dã quỳ. Một số điểm mọi năm có hoa như trường Đại học Đà Lạt, đoạn đường Phạm Hồng Thái bên cạnh nhà ga hoặc lối vào Chủng viện Minh Hoà.
Minh Quân(Theo Vnexpress)

Hits: 182

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Chiều Tháng 10

Khối chân tình, tôi chôn kín bấy lâu
Chiều tháng 10, ôi, bỗng nhiên vụt cháy
Khi tôi thấy em bên cạnh người ấy
Trời ơi trời, sao lòng quá đắng cay.

Chiều tháng 10, ôi, tình yêu tan nát
Cánh hoa tàn như nói hộ lòng tôi
Khi cô đơn tràn về cùng đau khổ
Tôi âm thầm, tôi tìm tới cô liêu.

Chiều tháng 10, tôi nghe tin sét đánh
Em và nó đột ngột bỗng chia tay
Em đau lòng, em nhìn tôi không nói
Nói gì đây khi hai ta đã lạ.

Chiều tháng 10, tôi nhìn em tôi nhớ
Một kỉ niệm đã hóa thành bài thơ
Một mối tình như lòng tôi mong ước
Chợt tan tành. Tháng 10 phai theo gió.

Độc Cô Cầu Tình – Trần Tấn Tài

Hits: 33

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

CHƠI VƠI

Cây vẫn xanh tươi, nắng vẫn vàng

Sao chẳng thấy trời cao chim hót

Chỉ thấy cõi lòng ta côi cút

Gió vô tình, thu bỏ đi đâu?

Ta tìm về với ký ức thẳm sâu

Nét chữ xưa nhạt nhòa sau mắt kính

Bài thơ em viết đã thành cổ tích

Kỷ niệm mòn theo năm tháng gian nan.

 Người đàn ông nào đang ở bên em?

Ta cũng ở bên người đàn bà khác.

Không tiếc nuối mà sao lòng muốn khóc?

Khắc khoải chân trời nỗi nhớ chơi vơi…

                                      (HN – 10/2012)

Hits: 34

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tháng Mười Rồi !

Tháng mười chiều xuống gió lạnh lòng
Lá tàn rơi rụng đổ chiều phong
Ta nghe đâu đó thu đang chết
Thu khóc thu buồn tiết về đông

Trời anh đang nhớ một khoảng trời
Dạo này phương ấy nắng còn rơi?
Mỗi khi đêm xuống hoàng hôn tắt
Có vương hình bóng đã xa vời?

Tháng mười rồi em, tháng mười rồi
Lòng trai còn bận hướng xa khơi
Đau đáu tim côi mùa gió tới
Sợ em lạnh lẽo giữa đông trời

Ừ thì ta xa – đã xa rồi
Chỉ là lo lắng vẩn vơ thôi
Áo ai trao tặng nay đã cũ
Lòng ai đã bạc mấy đông rồi…
(Huỳnh Minh Nhật)

Hits: 13

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Sắc màu từ hạ sang thu

Màu xanh cỏ cây phủ lên căn nhà, các lối đi, mái ngói chỉ chừa ra những ô cửa sổ màu trắng ở phía bắc xứ Wales.
 
Căn nhà xanh mướt màu cây cỏ từ hè dần đỏ ửng khi thu đến. Rừng cây phía sau cũng dần chuyển sắc làm nền tuyệt đẹp cho căn nhà với kiến trúc cổ nổi bật.
 
Mặt tiền một căn hộ chung cư thay áo đỏ nổi bật khi thu đến.
 
Cây cầu và đường tàu chạy qua những tán cây xanh mướt mùa hạ, nổi bật giữa trập trùng núi đồi xứ sở Scotland.
 
Tấm ảnh chụp địa điểm này vào mùa thu cho thấy rừng cây xanh mướt đã chuyển màu vàng.
 
Thung lũng Capitol Creek, Mỹ đầy mời gọi bước chân du khách.
 
Từ màu xanh mơn mởn, thung lũng chuyển vàng đầy ấn tượng khi thu đến.
 
Lâu đài cổ Kilchurn giữa non nước, mây trời một ngày mùa hạ…
 
…trở nên thu hút, bừng sáng với phông nền thiên nhiên chuyển dần sang màu đỏ gạch. Nhiều du khách lặn lội đến Scotland để canh chụp những khoảnh khắc tuyệt đẹp khi trời đất giao mùa.
 
Ngọn hải đăng trong căn nhà gỗ ở Mỹ soi mình xuống hồ nước trong xanh.
 
Bờ sông ở Michigan, Mỹ càng thơ mộng với những tán lá phong đỏ ửng đầy sức sống.
 
Những cây xanh mơn mởn ở công viên tỉnh Ibaraki, Nhật thu hút rất nhiều du khách tham quan vào mùa hè.
 
Tuyệt tác thiên nhiên ghi dấu ấn lên công viên Hitachi ở Nhật Bản mỗi độ thu về. Nhiều du khách vượt quãng đường xa xôi đến Nhật để ghi lại vẻ đẹp của rừng cây đỏ rực nối dài đến chân trời xa tít tắp.
 
Cây cầu nổi tiếng Gapstow soi mình xuống làn nước trong veo những ngày hè.
 
Cây cầu ở Mỹ giống hệt một bức tranh phong cảnh theo trường phái ấn tượng khi thu về.
 
Vẻ đẹp mê mẩn của cây phong Nhật dưới ánh sáng mặt trời.
 
Và sừng sững như một tác phẩm nghệ thuật khi vào mùa thay lá.
 
Hồ giữa rừng ở Ba Lan với những tán cây xanh mơn mởn.
 
Rồi khẽ khàng bước vào thu với sự chuyển biến màu lá đến chậm rãi.
 
Công viên trung tâm ở New York một ngày nắng đẹp với những vòm cây xanh hàng chục năm tuổi.
 
Rồi đồng loạt khoác lên chiếc áo vàng thơ mộng và những thảm lá vàng phủ 

Hits: 27

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Carina Hoàng – Diễn viên Việt trên vòm trời Úc

Lúc rời Việt Nam năm 16 tuổi, bà Carina Hoàng, tên thật là Hoàng thị Oanh Oanh, không thể nào hình dung sau này mình sẽ trở thành một diễn viên.

Thế mà trong bốn tháng qua bà đã theo học xong khóa diễn xuất của Australian Broadcasting Corporation (ABC), đóng xong hơn 20 tập phim, và chính thức trở thành một diễn viên của truyền hình Úc.

Hôm chia sẻ với BBC tin mình được chọn là một trong những tài tử chính của “The Heights,” chương trình truyền hình nhiều kỳ của ABC, bà Carina nói còn bất ngờ đến “sửng sốt.”

Sửng sốt cũng phải.

Carina Hoàng là một người tị nạn, một tác giả viết sách về người tị nạn, một phụ nữ chuyên tổ chức những chuyến đi tìm mộ những người tị nạn bỏ mình trên đường đi tìm tự do ở hoang đảo KuKu, Indonesia, một đại diện cho Cao Uỷ Tị Nạn Liên Hiệp Quốc của Úc.

Nhưng một Carina Hoàng diễn viên? Ở tuổi 55? Trong khi không hề có một tí kinh nghiệm diễn xuất nào?

Chẳng ai hình dung được điều ấy, ngay cả, và nhất là, Carina Hoàng!

Qua một phỏng vấn với BBC, Carina cho biết “thủ phạm” đưa mình vào thế giới mới là một email của ABC mà bà nhận được trước đó không lâu.

“Cần một diễn viên nữ người Việt đứng tuổi để thủ vai một người Việt tị nạn cho một chương trình TV nhiều kỳ của Australian Broadcasting Corporation. Không cần kinh nghiệm.” Email viết.

Bây giờ nhớ lại, Carina cũng không nhớ rõ điều gì khiến đã mình đặc biệt chú ý đến email này.

Hẳn phải là vì hai chữ tị nạn, vì sự tò mò về một chương trình TV của Úc liên quan đến người Việt-tị nạn, bà nói. Nhưng dòng chữ “không cần kinh nghiệm” có lẽ như thầm thì với bà những lời vừa khuyến khích, vừa hứa hẹn.

Carina Hoàng cho biết sau khi bà quyết định liên lạc thử với ABC, thì những gì kế tiếp là ‘lịch sử’.

Carina Hoang 1969Bản quyền hình ảnhCARINA HOANG
Carina Hoàng trong trại tị nạn năm 1969

‘The Heights’, bộ mặt mới của Úc

Trả lời phỏng vấn của BBC, ông Warren Clarke, đồng sáng lập viên của ‘The Heights’ cho biết đây là loạt phim tả về đời sống của giới di dân trong khu nghèo có tên Arcadia Heights, tại thành phố Perth của Úc, và những thách thức mà họ phải đối mặt trong thế giới ngày nay.

Theo cơ quan kiểm kê dân số, tính đến năm 2017, người di dân chiếm 22.2% dân số nước Úc. Tại một số ngoại ô của Perth, tỷ lệ di dân lên đến 50 %, và thành phố Perth đang tiếp tục thay đổi vì sự có mặt của họ.

Dự trù sẽ ra mắt vào tháng Hai 2019, ‘The Heights’ của ABC ra đời là để ”phản ánh xã hội đang thay đổi này”, ông Clarke nói.

“Với các nhân vật đến từ nhiều cộng đồng khác nhau, và một văn hóa đa dạng, “The Heights” có đối tượng khá rộng. Chúng tôi kỳ vọng người xem phim, ngoài việc tiêu khiển, sẽ thấy được mảnh đời của mình thấp thoáng trên màn ảnh.” Ông Clark cho biết.

Bà Quế Minh Lưu, giám đốc sản xuất của Australian Broadcasting Corporation thì nói với BBC về góc cạnh khác của chuyện phim mà bà là đồng sáng lập viên:

“The Heights có những kịch bản rất ấm áp, hài hước và chân thực. Chúng tôi phải bỏ rất nhiều thời gian, công sức vào việc nghiên cứu văn hóa để phác họa ra những nhân vật này. Carina Hoàng đóng vai nhân vật Iris Tran, một người mẹ đơn thân, sống với cậu con trai đồng tính tên Sully Tran ở tầng trên của một cửa hàng do Iris làm chủ ở một góc phố.”

Bà Lưu dẫn giải:

”Iris chắc chắn là một hỗn hợp của tất cả các bậc cha mẹ tị nạn Việt Nam, trong đó có mẹ tôi. Có được một diễn viên lột tả thật chân thực về văn hóa và tập quán của nhân vật là một ưu tiên lớn đối với ABC. Gốc gác và kinh nghiệm sống thực tiễn của Carina như một người Úc gốc Việt giúp bà diễn vai một cách sống động.”

Carina Hoàng và Koa Nuen trong mộ cảnh của phim truyền hình Úc nhiều kỳ The HeightsBản quyền hình ảnhBOHDAN WARCHOMIJ
Carina Hoàng và Koa Nuen trong một cảnh của phim truyền hình Úc nhiều kỳ The Heights

Kinh nghiệm sống, kinh nghiệm diễn xuất

Trả lời phỏng vấn của BBC, bà Annie Murtagh-Monks, đạo diễn tuyển vai (casting director) của “The Heights” nói rõ hơn về nhân vật mà Carina thủ vai:

“Iris là một người đàn bà khá độc đoán và chăm chỉ. Bà vừa là một người chủ sắc sảo của một doanh nghiệp nhỏ, vừa là một người mẹ khôn ngoan. Iris đến Úc tị nạn sau cuộc chiến Việt Nam và thường hay gắt gỏng với hầu hết mọi người. Tựu trung điều mà Iris không thể chấp nhận là sự lười biếng. Iris quan niệm rằng, nếu muốn điều gì, thì bạn phải chăm chỉ và quyết tâm theo đuổi nó, không bao giờ chấp nhận mình là nạn nhân. Iris thương cậu con trai Sully một cách mãnh liệt, dù bà hiếm khi biểu lộ tình cảm, thay vào đó, những món ăn vô tận bà nấu cho con là cách Iris bày tỏ tình mẫu tử.”

Rồi bà Monks tả về hành trình đi tìm người thủ vai một phụ nữ tị nạn gốc Việt:

“Tôi đã đi khắp nước Úc để tìm cho ra một nữ diễn viên người Việt cỡ tuổi Carina để đóng vai Iris. Và dù Úc có nhiều diễn viên Á-Âu có thể đóng vai mẹ của một sinh viên đại học 21 tuổi, tôi không tìm được diễn viên người Việt nào có kinh nghiệm diễn xuất ở độ tuổi này. Trong khi đó ABC muốn chương trình đa chủng tộc ‘The Heights’ phải có những diễn viên có thể lột tả chính xác nguồn gốc và văn hoá của nhân vật.”

“Thế là tôi phải liên lạc với một loạt các cộng đồng người Việt bao gồm cả lãnh sự quán, gửi emails, đi bỏ tờ rơi tại các siêu thị và nhà hàng Việt Nam ở Perth, rồi sau đó mời tất cả những ai trả lời đến diễn thử để tìm người thích hợp nhất. Carina cho thấy nhiều hứa hẹn trong các cuộc diễn thử, được mời cộng tác, rồi sau đó được theo học khóa đào tạo của ABC.” Bà Murtagh-Monks nói.

Carina searching for graves in KuKuBản quyền hình ảnhCARINA HOANG
Đi tìm mộ người tị nạn ở hoang đảo KuKu, Indonesia

Gọi mình là một ”diễn viên tập sự,” Carina Hoàng nói:

“Diễn xuất là một lĩnh vực hoàn toàn mới, nên tôi phải đối mặt với một số thách thức, như phải học thuộc lòng những lời mình phải nói, và làm sao để đạt được mục tiêu, vì mỗi cảnh đều có một mục tiêu. Thí dụ có cảnh tôi phải làm cho ai đó khiếp sợ, và tuy lời đã được soạn sẵn, tôi phải nói sao cho người nghe cảm thấy bị đe dọa, và đôi khi tôi có thể đạt được điều này mà không phải nói gì.”

Giải thích của Carina làm rõ thêm lý do tại sao bà đã được ABC tuyển vào một trong những vai chính: Kinh nghiệm sống của bà thích hợp với đời sống của nhân vật:

“Để diễn đạt được vai trò, tôi không chỉ phải biết rõ nhân vật của mình, mà còn phải hiểu rõ gốc gác, cảm xúc, và những thăng trầm trong cuộc sống, tất cả những yếu tố tạo nên con người ấy, và tâm trạng của họ trong khoảnh khắc đặc biệt đó. Bà ấy đang buồn, hạnh phúc, mệt mỏi, đói, bực bội. Tôi cũng phải có những thấu hiểu tương tự về những người mà tôi đang phải đối diện trong cảnh đó, để có thể lường trước được phản ứng của họ trước những gì tôi làm hoặc nói.”

Tâm tư diễn viên mới vào nghề

“Tôi cứ nghĩ rằng đạo diễn sẽ cho mình biết phải làm gì, nhưng trên thực tế, họ để cho tôi để tìm ra cách tự diễn đạt, rồi mới đưa ra đề nghị điều chỉnh. Tất nhiên, mỗi đạo diễn có một phong cách, đôi khi, rất khác nhau. Sự tò mò là lý do chính khiến tôi muốn tìm hiểu sự nghiệp mới này.”

“Cái vai này nó thích hợp cho Carina. Nếu nói về đóng phim hay diễn, thì kinh nghiệm sống giúp cho mình nhiều.”

“Mặc dù [khi diễn] mình không nghĩ tới, nhưng những gì mình đã trải qua trong đời, mình sẽ áp dụng nó trong lúc mình đóng phim dù mình không nghĩ ra là như vậy. Thành ra những cái phản xạ hoặc cách suy nghĩ, cái buồn cái vui của mình khi mình đóng cái vai nào đó nó cũng là diễn xuất của đời thường của mình thôi.”

Carina Hoàng: ‘kinh nghiệm sống giúp cho mình nhiều trong việc diễn xuất’

Được hỏi ánh đèn sân khấu và nếp sống liệu có làm bà thay đổi không, Carina đáp:

“Còn quá sớm để trả lời. Tôi không nghĩ rằng tôi sẽ thay đổi nhiều vì con đường mới này, nhưng một điều chắc chắn, tôi đang đạt được những kiến thức mới về ngành diễn xuất. Tôi đang học rất nhiều điều mới và thú vị.”

“Thí dụ, số người cần có, nỗ lực và sự chuẩn bị đòi hỏi để có thể tạo ra được một khúc phim ngắn là những gì người bên ngoài không thể tưởng tượng nổi. Ngay cả đối với một cảnh ngắn hơn một phút, cũng cần phải có rất nhiều người tham gia.”

Không hiểu số người cần làm việc cho một khúc phim ngắn một phút là bao nhiêu, nhưng theo Peta Astbury-Bulsara, nhà sản xuất của ‘The Heights’ thì đây là loạt phim “dài 30 tiếng rưỡi, với 93 nhân vật, đoàn làm phim gồm 100 người và hàng trăm diễn viên quần chúng.”

Carina tâm sự:

“Diễn xuất, nhất là cho một sản phẩm lớn như ‘The Heights’ là điều rất thú vị. Đối với những người không có kinh nghiệm trong lĩnh vực này, thì nó cực kỳ thú vị. Tôi không chỉ tôi thích công việc diễn xuất, tôi còn biết ơn cơ hội độc đáo này. Dù là một phụ nữ tự tin, cơ hội thú vị này làm cho tôi tin vào bản thân nhiều hơn. Tôi cảm thấy được khích lệ để thử những điều mới hơn trước.”

“Nhà sản xuất, đạo diễn và nhiều đồng nghiệp nói họ tin rằng tôi sẽ nhận được nhiều công việc hơn sau khi The Heights được trình chiếu, vì tôi có thể ‘diễn’ và có rất ít nữ diễn viên Việt Nam trong nhóm tuổi của tôi. ABC đang dự trù có Series 2 (2019) và Series 3 (2020), vì vậy, rất có khả năng tôi sẽ tiếp tục là một thành phần của ‘The Heights’ cho suốt thời gian này.”

“Nhưng tôi thì không chắc chắn vì một số lý do. Tôi đang tận hưởng cái ngành mới này bây giờ, nhưng không biết sau một thời gian thì sao. Có thể tôi sẽ muốn theo đuổi một điều gì khác, nhất là sau khi lấy xong bằng tiến sĩ.”

“Cuộc sống đầy những bất ngờ. Hãy sẵn sàng đón nhận chúng!” Người phụ nữ vừa bước chân vào ngành diễn xuất kết luận.

Carina Hoàng tại ngày Tị Nạn Quốc Tế tại Sydney 2012Bản quyền hình ảnhCARINA HOÀNG
Carina Hoàng tại ngày Tị Nạn Quốc Tế tại Sydney 2012

Hits: 29

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Nữ đạo diễn gốc Việt gây tiếng vang ở Pháp với vở kịch ‘Sài Gòn’

Caroline Guiela Nguyen, mang trong mình dòng máu Việt và Pháp, mượn sân khấu để kể những câu chuyện đời giản dị mà có sức mạnh lay động lòng người.

Đạo diễn vở kịch Sài Gòn Caroline Guiela Nguyen. Ảnh: Viện Pháp tại TP HCM.

Đạo diễn vở kịch “Sài Gòn” Caroline Guiela Nguyen. Ảnh: Viện Pháp tại TP HCM.

Sinh năm 1981 trong một gia đình có mẹ là người Việt Nam xa xứ và cha là người Pháp hồi hương từ Alegria, Caroline Guiela Nguyen sở hữu khuôn mặt của một nữ minh tinh với đôi mắt hút hồn và mái tóc dài đen tuyền. Là con lai, cô không được biết về quá khứ của gia đình và bị từ chối nói về cội rễ của mình vì cha mẹ hy vọng nhờ vậy cô sẽ hội nhập tốt hơn vào xã hội Pháp. Chỉ còn ẩm thực, những món ăn Việt Nam là mối liên hệ duy nhất mà họ chia sẻ với nhau và truyền lại cho các thế hệ sau. “Dấu ấn mà cha mẹ để lại trong tôi là tình yêu ẩm thực. Tôi có thể không nói được tiếng Việt nhưng tôi nấu các món ăn Việt Nam rất khá”, nữ đạo diễn mở đầu cuộc phỏng vấn với VnExpress.

Ở tuổi 37, Caroline Guiela Nguyen, hiện là thành viên thường trực của Nhà hát quốc gia Odéon, có hơn 10 năm kinh nghiệm làm nghề. Tác phẩm mới nhất của cô, vở “Sài Gòn”, sau khi gây tiếng vang lớn tại Liên hoan sân khấu Avignon 2017, đã được trình diễn tại 14 thành phố trên thế giới, sẽ ra mắt công chúng Việt Nam vào ngày 21 và 22/9 tại TP HCM. “Tên của vở kịch đã nói lên tất cả”, Caroline Guiela Nguyen cho biết cô đặc biệt xúc động khi mang vở “Sài Gòn” về quê mẹ.

‘Nhân dạng Việt Nam’

Đạo diễn Caroline Guiela Nguyen trong buổi phỏng vấn qua mạng thực hiện tại Tổng lãnh sự quán Pháp ở TP HCM ngày 7/9. Ảnh: Hạnh Phạm.

Đạo diễn Caroline Guiela Nguyen trong buổi phỏng vấn qua mạng thực hiện tại Tổng lãnh sự quán Pháp ở TP HCM ngày 7/9. Ảnh: Hạnh Phạm.

Lấy bối cảnh là một nhà hàng Việt Nam với căn bếp nằm ở bên trái, phòng hát karaoke nằm ở bên phải, sân khấu của vở “Sài Gòn” đưa khán giả vượt thời gian về Paris năm 1996 và Sài Gòn năm 1956. “Đây là hai mốc thời gian rất quan trọng”, đạo diễn nói.

Năm 1956 là thời hạn chót người Pháp buộc phải rút khỏi Việt Nam sau thất bại ở trận Điện Biên Phủ. Đi cùng những lính Pháp cuối cùng là nhiều người Việt Nam rời quê hương. Họ ra đi mà không biết rằng phải đợi 40 năm trôi qua mới có thể trở về. Năm 1996 là thời điểm Mỹ và Việt Nam bình thường hóa quan hệ. “Lúc đó, trong gia đình tôi, câu hỏi đặt ra là chúng tôi có nên trở về hay không”, nữ đạo diễn nhớ lại.

Và Caroline Guiela Nguyen, khi đó 15 tuổi, đã cùng mẹ và bà ngoại đã trở về Sài Gòn. Lần đầu tiên đến Việt Nam, cô cảm thấy mọi thứ “hoàn toàn xa lạ”. Cảm giác này choáng ngợp đến mức cô ở trong nhà suốt hai tuần và không dám bước ra ngoài.

Cô cảm thấy một phần nào đó mình là người Việt Nam nhưng cảm giác này chỉ rõ ràng khi cô ở Pháp. Còn khi về đến Việt Nam, cô không cảm thấy mình giống người Việt Nam vì “tôi cao lớn hơn người Việt và tôi không nói được tiếng Việt”. Nữ đạo diễn giải thích cha mẹ cô không muốn dạy tiếng Việt cho các con – thế hệ con lai sinh ra và lớn lên ở Pháp- “bởi vì họ muốn chúng tôi hội nhập với xã hội bên này”.

“Tôi gặp những người họ hàng có khuôn mặt giống mẹ tôi, dì tôi nhưng cuộc sống và điều kiện kinh tế của họ rất khác biệt, chính điều đó làm cho tôi thấy đáng nhẽ Việt Nam phải là nơi rất thân thuộc lại trở nên xa lạ. Và tôi cảm thấy không thoải mái trong một thời gian dài khi sống trong sự nhập nhằng đó”, cô tâm sự.

Vở “Sài Gòn” kể câu chuyện về niềm khắc khoải không nguôi của những người sống xa xứ như cha mẹ của Caroline Guiela Nguyen. Cô cho biết cha cô không bao giờ nhắc lại giai đoạn ông sống ở Algeria. Những người như cha cô, được gọi là “pied noir” (bàn chân đen), là những thực dân Pháp da trắng sống tại Algerie trước khi đất nước này giành được độc lập.

Nhiều người Pháp trong nước đổ lỗi cho đồng bào sống trên lục địa đen về sự sụp đổ của chủ nghĩa thực dân Pháp và không chào đón họ quay trở về. Trong khi đó, những người này cũng không thể sống ở Algerie bởi sự thù địch của dân bản xứ. Những người như cha của Caroline Guiela Nguyen bị giằng xé giữa quê hương và mảnh đất nơi họ sinh sống. 

Tuy nhiên, nữ đạo diễn nhấn mạnh vở “Sài Gòn” không phải là tự truyện của gia đình cô. “Đây không chỉ là câu chuyện một nhóm người tha hương, về cộng đồng Việt kiều sống ở Pháp, mà là về một phần lịch sử quan trọng của nước Pháp. Câu chuyện này thuộc về tất cả mọi người”.

“Sài Gòn” kể câu chuyện về cuộc đời của những người Pháp và Việt Nam bị đưa đẩy theo dòng lịch sử trải dài suốt 40 năm. Đó là câu chuyện giữa Mai và Hào. Họ yêu nhau nhưng buộc phải chia ly. Năm 1956, Hào phải rời Việt Nam để sang Pháp, bỏ lại phía sau tình yêu lớn nhất của cuộc đời mình. Bốn mươi năm sau, lúc đã có tuổi, Hào cùng con gái của mình quay trở lại Sài Gòn. Ông tưởng như bắt gặp lại hình bóng của người xưa ở đâu đó.

Đó là câu chuyện giữa Linh và Édouard. Họ quen nhau trong giai đoạn chiến tranh Đông Dương. Anh lính người Pháp đã đưa Linh sang Pháp. Cô gái trẻ ngây thơ tưởng rằng một cuộc sống hạnh phúc đang chờ đợi họ ở đó.

Đó là câu chuyện giữa Linh về già và cậu con trai tên là Antoine. Antoine không hiểu ngôn ngữ cũng như vẻ bề ngoài lạnh lùng của mẹ. Anh không thể nào hiểu được quá khứ của bà.

Đó là câu chuyện về Marie-Antoinette, chủ một nhà hàng tốt bụng, người phụ nữ Việt Nam được cha mẹ đặt tên theo tên của “Bà hoàng Pháp”. Marie-Antoinette nhận được tin con trai mình không còn nữa sau khi nhập ngũ năm 1939. Đằng sau vẻ bề ngoài luôn niềm nở với thực khách, bà lặng lẽ khóc vào mỗi tối trong góc bếp. Hàng năm, bà mặc bộ đầm đẹp nhất vào ngày sinh nhật của con trai.

Nữ đạo diễn Pháp gốc Việt kể câu chuyện của những người tha hương 

 

Phóng sự của kênh truyền hình Arte về vở kịch “Sài Gòn” trong đợt công diễn tại nhà hát Odéon vào tháng 1 và 2. 

Vở kịch dài gần 4 tiếng không chỉ đưa khán giả du hành từ thời kỳ này đến thời kỳ khác mà còn từ ngôn ngữ này sang ngôn ngữ khác. Những tưởng việc các diễn viên đan xen thoại bằng tiếng Pháp và tiếng Việt, sẽ gây khó khăn cho người xem nhưng vở kịch đã được đón nhận nồng nhiệt ở nhiều nước như Thụy Điển, Trung Quốc và Italy, nơi khán giả hoàn toàn không hiểu cả tiếng Pháp lẫn tiếng Việt.

Theo nữ đạo diễn, khán giả quốc tế không có mối liên hệ với Việt Nam vẫn cảm thấy kết nối với những chuyện đời trong vở kịch. “Sài Gòn cộng hưởng với trí tưởng tượng của khán giả”, cô nói.

‘Con đường đẫm nước mắt ở Sài Gòn’

Bằng phong cách dàn dựng tinh tế và lối kể chuyển khơi gợi trí tưởng tượng, Caroline Guiela Nguyen nhẹ nhàng đưa lên sân khấu nỗi đau thầm kín của những con người bình thường. Khi xây dựng vở kịch, cô và ê-kíp sản xuất không có chủ đích tạo ra một vở bi kịch. “Cụm từ này là do khán giả và báo chí nhận xét”, cô nói. “Với tôi, có lẽ nếu gọi đây là ‘vở kịch tình cảm’ thì phù hợp hơn vì cảm xúc lan tỏa từ từ nhờ vào sự ứng diễn của diễn viên”.

Nữ đạo diễn kể trong thời gian ở Việt Nam tìm chất liệu cho vở “Sài Gòn”, cô cảm thấy mọi thứ ở Sài Gòn “đều dẫn dắt tới con đường đẫm nước mắt” như những bản tình ca da diết hay những câu chuyện buồn cô được lắng nghe. Do vậy, khi dựng vở kịch, cô muốn tái hiện những thứ đã cảm nhận được ở Sài Gòn. “Đây là cách kể chuyện ở Việt Nam với thật nhiều nước mắt”, theo lời tự sự của nhân vật trong vở kịch.

Kể từ lần đầu tiên về Việt Nam năm 1996, nữ đạo diễn trở về quê mẹ mỗi năm một lần. Để dựng vở “Sài Gòn”, trong suốt hai năm, Caroline Guilea Nguyen đã đi lại nhiều lần giữa Việt Nam và Pháp, giữa Paris và TP HCM. Và khi quay trở lại Paris, cô đã viết vào sổ tay một dòng ngắn gọn “Không được quên Sài Gòn” để nhắc bản thân “không được quên những gì đã cảm nhận ở nơi đó”.

Cô cho biết khi có mặt ở Sài Gòn, cô có thể hiểu về thành phố, nắm bắt bầu không khí ở đây và cân đong đo đếm đến từng chi tiết mà cô quan sát được thông qua “việc lắng nghe âm nhạc, gặp gỡ mọi người, ăn các món ăn Việt Nam trong thứ không khí nóng ẩm”. Cùng các cộng sự âm thanh, ánh sáng, thiết kế sân khấu và phục trang, cô “đã ngắm tất cả bằng một con mắt nghệ thuật, không phải trần thuật để từ đó sáng tạo vở diễn trong sự tưởng tượng”.

Cô nhớ hình ảnh người tài xế taxi sụt sùi khi nghe bài hát buồn về tình yêu, những quán karaoke nơi người ta thì thầm hát và khóc rất nhiều. “Và chúng tôi bị nhiễm cái tinh thần đó”, nữ đạo diễn nói. Vở kịch khiến người ta nhỏ nước mắt về một phần lịch sử Pháp mà không nhiều người biết đến và những câu chuyện gắn với một giai đoạn di dân ít được kể lại.

Hai năm chuẩn bị cho vở kịch còn giúp Caroline Guilea Nguyen hiểu một cách sâu sắc về Việt Nam. Ấn tượng của cô về đất nước gọi lên bằng từ “lãng quên”. “Bà ngoại tôi có 9 người con và mẹ tôi là con cả nhưng bà luôn gọi mẹ tôi là ‘Hai’, nghĩa là đứa con thứ hai. Tôi đã không hiểu nổi vì rõ ràng mẹ tôi là người con thứ nhất. Và sau khi ở Việt Nam một thời gian dài, tôi mới biết mọi người gọi như thế vì họ quan niệm luôn có một đứa con bị lãng quên ở đâu đó. Như vậy, ngay trong ngôn ngữ sự quên lãng đã ngự trị rồi”, cô giải thích.

Trên sân khấu của “Sài Gòn”, những diễn viên người Việt, cùng các cộng sự chuyên nghiệp người Pháp và các diễn viên không chuyên Việt kiều, kể lại những mất mát, những đấu tranh nội tâm của những con người tha hương và những mảnh ký ức về chiến tranh Đông Dương.

“Câu chuyện thật giản dị, không từ ngữ đao to búa lớn, không bạo lực, không bi kịch, không đam mê thái quá. Mà chỉ là một câu chuyện buồn. Buồn một cách tuyệt vọng. Và tuyệt đẹp. Caroline Guilea Nguyen đã bắt được tinh thần ấy”, như tờ Télérama nói về nữ đạo diễn mang trong mình dòng máu Việt.

Hạnh Phạm

Hits: 18

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin