All posts by HoangDuy Nguyen

Bài viết hay nên đọc Lúc về già …

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng và văn bản
Quốc Tú  

“Khi chúng ta chết đi, tiền của chúng ta vẫn còn ở trong ngân hàng…Tuy nhiên khi chúng ta còn sống, chúng ta lại nghĩ mình không có đủ tiền. Thực tế thì khi chúng ta qua đời chúng ta vẫn còn rất nhiều tiền chưa tiêu đến
Một ông trùm người Trung Quốc qua đời, để lại cho vợ 1,9 tỉ đô trong ngân hàng. Bà vợ ông sau đó đã lấy người lái xe của chính ông. Người lái xe nói: Tôi đã nghĩ tôi phải làm việc cho ông chủ mình. Nhưng giờ đây tôi mới nhận ra rằng cả đời ông chủ làm việc cho tôi.
Điều quan trọng là sống lâu hơn là có nhiều của cải. Vì vậy chúng ta phải cố gắng để sống khỏe mạnh.
Bạn có biết
Với một chiếc điện thoại xịn thì 70% chức năng của nó chúng ta không dùng đến
Với một chiếc xe đắt tiền thì 70% tốc độ và các đồ phụ kiện là không cần thiết
Với 1 căn biệt thự thì đến 70% không gian là chúng ta không dùng đến
70% quần ào trong tủ của bạn không được mặc tới
Cả cuộc đời làm việc thì đến 70% số tiền kiếm được là dành cho người khác tiêu
Vì vậy chúng ta phải bảo vệ và tận dụng hết khả năng 30% còn lại của chính mình bằng cách
– Đi kiểm tra sức khỏe thường xuyên, cho dù không ốm đau
– Uống nhiều nước, ngay cả khi không khát
– Học cách buông bỏ, ngay cả khi đối diện với những vấn đề nghiêm trọng
– Học cách thỏa hiệp ngay cả khi bạn là người đúng
– Học cách khiêm tốn, ngay cả khi bạn giàu có và có quyền lực
– Học cách bằng lòng ngay cả khi bạn không giàu
– Tập luyện thể thao ngay cả khi bạn bận rộn
– Dành thời gian cho những người bạn yêu mến
Cuộc sống này rất ngắn ngủi, vì vậy hãy hưởng thụ nó một cách trọn vẹn nhất.
ST

Hits: 10

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Có nên mua điện thoại di động 5G?

Hà Dương Cự

 
Hình minh họa 5G.
Hiện tại đang có nhiều quảng cáo về kỹ thuật truyền thông không dây 5G. Các công ty điện thoại hứa hẹn đủ thứ như nhanh hơn, tốt hơn và có nhiều áp dụng hơn.

Thế thì 5G là gì, có gì mới hơn 4G, và có đáng mua một cái điện thoại di động 5G hay không? 

Lịch sử truyền thông không dây 

5G là chữ viết tắt của “5 Generation” tức là thế hệ thứ 5 của công nghệ truyền thông không dây. Như vậy công nghệ truyền thông không dây đã trải qua năm đời.

1G là thế hệ thứ nhất của công nghệ truyền thông không dây, được bắt đầu vào năm 1979. Kỹ thuật của 1G là kỹ thuật tương tự (analog). Công ty điện thoại Nhật Bản NTT thiết lập mạng lưới điện thoại di động đầu tiên vào năm 1979. Điện thoại di động 1G chỉ dùng để gọi điện thoại thôi, không có một chức năng nào khác.

Thế hệ thứ hai 2G dùng kỹ thuật số (digital) và xuất hiện khoảng cuối thập niên 1980. Ngoài việc nói chuyện điện thoại 2G còn có thể dùng để nhắn tin (text message) với hình ảnh nhưng rất chậm. Giữa thế hệ 2G và 3G còn có 2.5G. Điện thoại di động dùng 2.5G đã có thể dùng cho điện thư và lướt mạng (tuy là rất chậm). Thí dụ cần từ 6 tới 9 phút để tải xuống một bài hát dài 3 phút. Vận tốc cung cấp dữ liệu tối đa là 144 kbps (kilo bit per second, tức là kilo bit/giây).

Càng ngày càng nhiều người dùng điện thoại di động nên có nhu cầu làm nhanh hơn. Do đó thế hệ 3G được ra đời vào năm 2000. Mục đích chính của 3G là tăng nhanh vận tốc tải dữ liệu cho tới 2 Mbps (Mega bit tức là 1 triệu bít). Kỹ thuật căn bản của 3G là dùng kỹ thuật chuyển mạch gói (packet switching), khác với 2G dùng kỹ thuật chuyển mạch đường truyền (circuit switching).

Thế hệ thứ tư 4G được bắt đầu vào năm 2009. Đa số các điện thoại di động hiện nay đều thuộc thế hệ 4G. Có nhiều chuẩn 4G, trong đó có LTE ( Long Term Evolution), WiMax và HSPA+. AT&T và Verizon dùng chuẩn LTE; Sprint dùng WiMAX; TMobile và AT&T dùng HSPA+.

Mạng lưới 4G nhanh hơn mạng lưới 3G có khi lên tới 10 lần. Vận tốc tải xuống của 4G từ 10 Mbps tới 100 Mbps. 4G cho phép người sử dụng xem phim hay truyền hình trực tuyến rõ ràng, ít bị gián đoạn. Một khuyết điểm của 4G là dùng rất nhiều điện nên pin mau hết điện.

Công nghệ truyền thông không dây 5G 

Phương cách hoạt động căn bản của điện thoại di động giống như một cái radio hai chiều. Điện thoại di động truyền tín hiệu dưới dạng sóng radio tới một tháp điện thoại gần nhất, từ đó tín hiệu được truyền tới mục tiêu. Điện thoại di động cũng nhận lại tín hiệu từ tháp. Một đơn vị để đo sóng radio là độ dài  sóng (wavelength) hay tần số (frequency).

Hiện nay điện thoại di động thế hệ 4G LTE hoạt động trong vùng tần số từ 450 MHz (megahertz) tới 5.9 GHz (gigahertz). Thế hệ 5G hoạt động trong hai vùng tần số, một vùng tần số thấp giống như 4G và hai là vùng tần số cao từ 24 GHz tới 90 GHz.

Dùng tần số thấp nhưng đổi kỹ thuật mã hóa tín hiệu nhiều công ty đã có thể đạt được tốc độ truyền 50% nhanh hơn là 4G LTE. Ưu điểm của phương cách này là truyền được xa và không phải xây những tháp điện thoại mới.

5G dùng tần số trong vùng từ 24 tới 90 GHz thì có nhiều kỹ thuật mới và tốt hơn. Vì 90 GHz tương đương với độ dài sóng 3.3 mili mét, nên 5G loại này được gọi là 5G mmWave (mili mét Sóng).

Ưu điểm của 5G 

-Tốc độ truyền: Ưu điểm đầu tiên là tốc độ truyền, 5G nhanh gấp từ 100 tới 250 lần 4G, có thể lên tới 10 Gbps (Giga bit).

-Độ chờ thấp: Một ưu điểm rất quan trọng của 5G là độ chờ thấp (low latency). Độ chờ trong công nghệ truyền thông là thời gian một gứi một gói dữ liệu từ một máy tính tới đích và trở lại. 4G có độ chờ từ 100 tới 200 mili giây. Thế đã là nhanh, nhưng 5G còn nhanh hơn, có thể rút thời gian chờ xuống còn khoảng 1 mili giây, như vậy coi như là tức thời.

-Hậu thuẫn di động: 5G cho phép người dùng di chuyển nhanh, tới cả trăm kilo mét giờ.

Yếu điểm của 5G 

Muốn được dùng rộng rãi trong dân chúng 5G cần phải giải quyết được những yếu điểm của mình. Tín hiệu của 5G được truyền trong hai vùng độ dài sóng, nhưng chủ yếu là sóng mili mét, trong khi đó 4G dùng sóng trong khoảng 15-40 centi mét. Sóng ngắn có một khuyết điểm rất lớn: chu vi truyền đi không xa, khoảng chừng 300 mét. Trong khi đó 4G truyền xa tới cả 10 kilo mét. 5G còn không thể xuyên qua tường hay nước mưa. Như vậy để có sóng cho 5G ở mọi chỗ thì phải dựng lên rất nhiều tháp điện thoại. Đó là một vấn đề về tài chánh nan giải của các công ty điện thoại.

Muốn dùng 5G thì người tiêu dùng phải mua máy mới, máy cũ không dùng được, như vậy cũng rất tốn tiền. Có rất nhiều ưu điểm của 5G nhưng đạt được những điều đó cần rất nhiều thời gian để xây dựng cơ sở hạ tầng cũng như sự phối hợp của tất cả các cơ quan và các công ty.

Những áp dụng của 5G 

Có rất nhiều áp dụng của 5G, sau đây là một vài áp dụng chính.

-Chăm sóc sức khỏe từ xa: Có nhiều áp dụng của 5G vào ngành y tế. Ứng dụng thường nhất là theo dõi từ xa. Thí dụ các người bệnh hay già có thể có những thông tin cốt yếu cho sức khỏe truyền thẳng và liên tục tới một nơi xa để theo dõi. Ở những vùng hẻo lánh không có bác sĩ thì có thể khám bệnh hay giải phẫu từ xa. Vì độ chờ gần như số không nên công nghệ 5G rất thuận tiện trong công việc giải phẫu từ xa.

-Xe tự lái và vấn đề giao thông: Xe tự lái cần phải đối phó với mọi tình huống xảy ra chung quanh trong nháy mắt. Với độ chờ thấp của 5G xe tự lái có phản ứng còn nhanh hơn người. Trong tương lai dùng công nghệ 5G mọi xe ở gần nhau đều chia sẽ thông tin với nhau một cách liên tục, mục đích để biết vị trí và đường đi của nhau. Như vậy sẽ tránh được tai nạn.

-Mạng vạn vật: Mạng vạn vật là dịch chữ Internet of Things viết tắt là IoT. Hiện nay những dụng cụ cho IoT thường là đứng một mình hay liên hệ với một số nhỏ các dụng cụ khác, thí dụ như theo dõi thể dục hay các dụng cụ thông minh. Khi cả tỷ vật dụng đều có mặt trực tuyến và truyền qua nhau một số dữ liệu khổng lồ thì cần dùng 5G vì 5G có băng thông (bandwidth) lớn.

-Trò chơi điện tử: Những trò chơi điện tử trực tuyến cần càng nhanh càng tốt nên với độ chờ thấp 5G rất thích hợp với các trò chơi điện tử trực tuyến.

Có nên mua điện thoại 5G bây giờ không? 

Trước hết là 5G chỉ có rất giới hạn. Ở Hoa Kỳ cho tới giờ phút này chỉ có Verizon và AT&T có 5G nhưng cũng chỉ trong một vài thành phố. Cho nên nếu bạn mua điện thoại di động 5G thì cũng chỉ dùng được những chức năng đặc biệt của 5G trong một phạm vi rất giới hạn. Nếu ra ngoài vùng phủ sóng 5G thì máy điện thoại di động lại tự động trở lại thế hệ 4G.

Hơn nữa những kỹ thuật mới luôn luôn cần thời gian để cải tiến và loại bỏ những lỗi kỹ thuật. Do đó bạn không nên mua điện thoại di động 5G bây giờ mà nên chờ ít nhất là cho tới năm 2020. 

Hits: 6

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Góc nhìn của người lính cũ: Du sinh Trung Cộng và du sinh Việt Nam

Một cuộc biểu tình trước Tòa Đại Sứ Trung Quốc tại Washington, DC. (Hình: Mark Wilson/Getty Images)

Theo một nguồn tin mới nhất thì Tòa Đại Sứ Mỹ tại Bắc Kinh vừa bất ngờ thu hồi một loại thị thực đặc biệt dành cho một số những nghiên cứu sinh của Trung Quốc.

Theo một thỏa thuận trước đó thì vào Tháng Mười Một, 2014, Trung Cộng và Hoa Kỳ đã ký một thỏa ước cho phép công dân Trung Quốc tới làm kinh doanh, nghiên cứu và du lịch ở Mỹ. Những thành phần này được phép xin thị thực nhập cảnh nhiều lần kéo dài trong 10 năm.

Nay thì sự ưu đãi đó đã chấm dứt.

Trước đó, vào Tháng Sáu, 2018, các sinh viên Trung Quốc khi tốt nghiệp các ngành học robot và công nghệ cao cấp sẽ không được ở lại làm việc 5 năm như trước mà rút lại chỉ còn có 6 tháng.

Cả hai biện pháp này được áp dụng khi cuộc chiến tranh thương mại Mỹ-Trung đến hồi căng thẳng và chính phủ Hoa Kỳ không chỉ tiến hành cuộc chiến thương mại với Trung Quốc trên mặt trận kinh tế mà đã lan sang nhiều lãnh vực khác, trong đó có giáo dục và huấn luyện.

Tổng Thống Donald Trump đã xếp Trung Cộng vào nhóm đối thủ chiến lược, cáo buộc quốc gia này chiếm đoạt sở hữu trí tuệ của Hoa Kỳ. Nên một mạng lưới ngăn chặn tình báo các ngành nghề của Trung Cộng xâm nhập vào hệ thống giáo dục huấn luyện, nghiên cứu của Hoa Kỳ để ăn cắp tài sản trí tuệ của nước Mỹ đã được Tổng Thống Trump cảnh báo và đưa ra những luật lệ để ngăn chặn.

Nhiều nhà phân tích cho rằng Bắc Kinh có lẽ cũng chẳng mất công nhiều để tổ chức các loại gián điệp tình báo này vì họ đã sẵn có một “đội quân thứ 5” là cộng đồng người Hoa ở khắp nơi trên thế giới và thường có tinh thần “đồng hương Bang Hội” khi được tự do cư trú của các nước họ di cư đến.

Chính tinh thần đồng hương đó đã dễ dàng hình thành cho mạng lưới tình báo “nhân dân” mà các chế độ Cộng Sản thường áp dụng. Cộng đồng người Hoa sẽ dễ dàng làm lợi cho nhà cầm quyền ở lục địa vì tình đồng hương mở rộng thành tình yêu nước, không phân biệt đó là nước Trung Hoa của chế độ Cộng Sản, một chế độ mà nếu cộng đồng người Hoa ở hải ngoại phải sống dưới sự cai trị của họ thì chắc chắn cũng sẽ chống lại.

Những chính phủ Hoa Kỳ trước chắc cũng hiểu rõ điều này nhưng vẫn thờ ơ, lơ là có lẽ vì tin rằng chủ nghĩa tự do tư bản sẽ tất thắng mọi chủ nghĩa trái với quyền sống và sự mơ ước của loài người.

Nhưng đến chính phủ của Tổng Thống Trump thì chuyện đó không thả nổi nữa mà phải đi vào khuôn phép luật lệ quốc tế như chuyện Biển Đông chẳng hạn. Chính sách di dân mới của Tổng Thống Trump đã được áp dụng và những biện pháp khắt khe đã được áp dụng.

Xem chuyện người lại chợt nghĩ đến chuyện mình, là du sinh Việt Nam. Hiện du sinh Việt Nam thì chưa bị ảnh hưởng gì từ những luật lệ quy tắc mới như du sinh Trung Cộng.

Nhưng nhìn vào con số du sinh Việt Nam cứ mỗi năm một tăng thì đó cũng là một vấn đề cho Việt Nam, cả về mặt nhà cầm quyền Việt Nam cũng như về mặt dân tộc và đất nước.

Theo báo cáo “Open Door” được công bố hàng năm vào Tuần Lễ Giáo Dục Quốc Tế, thì năm học 2017-2018, Việt Nam tiếp tục đứng thứ sáu trong danh sách những nước dẫn đầu về số lượng sinh viên du học tại Hoa Kỳ. Niên học năm nay số du sinh Việt Nam là 24,325 tăng 1,887 so với năm học trước. Bản báo cáo cũng nêu rõ trong số 24,325 du sinh ấy thì có 69.6% theo học đại học, 15.2% sau đại học, 8.6% tham gia thực tập nghiên cứu và 6.6% còn lại theo học các chương trình không cấp bằng.

Con số gia tăng này, theo các vị đại sứ Hoa Kỳ ở Việt Nam thì đó là công trạng và nỗ lực của họ. Từ Đại Sứ Peter Peterson, đại sứ đầu tiên sau ngày bang giao việt Mỹ được nối lại, cho đến đại sứ vừa mãn nhiệm như Ted Osius. Vị nào khi hết nhiệm kỳ cũng kể đến công lao khuyến khích vận động cho tuổi trẻ Việt Nam sang du học tại Hoa Kỳ.

Đây là một trong những chính sách chính của Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ mà theo nhiều nhà phân tích cho là nó ẩn dấu sự phát triển “diễn biến hòa bình” sẽ diễn ra trong chế độ CSVN. Lý do là các thành phần du học này về nước sẽ tham gia chính quyền và với tinh thần tự do, khoa học, chuyên môn họ được hưởng thụ trong những năm du học, khi về nước họ tham gia chính quyền họ sẽ thay đổi đường lối và chính sách độc tài, độc đảng của CSVN.

Nhưng thực tế lại đưa đến kết quả mà các nhà ngoại giao không lường đến.

Thứ nhất, theo những báo cáo của Bộ Giáo Dục và Đào Tạo thì cứ 10 người đi học ở nước ngoài thì phần lớn đã xin ở lại các nước họ du học, để làm việc và sinh sống.

Thứ hai, những người về nước, số người là con cháu cán bộ đương quyền thì phần lớn bị cuốn hút vào guồng máy cai trị tham nhũng bè phái theo truyền thống của cha anh vốn là những cán bộ nay đã trở thành các “đại gia Đỏ,” nên họ phải phục vụ chế độ để giữ nguyên được địa vị ăn trên ngồi trốc.

Thứ ba, những du sinh con cháu cán bộ đại gia nhiều khi được cha anh đương quyền cho sang Mỹ du học không vì mục đích đầu tư chất xám mà chỉ vì mục đích làm cái đầu mối cho họ rửa những đồng tiền tham nhũng phi pháp để có được vốn liếng tài sản trong tương lai khi họ phải “hạ cánh an toàn.”

Cho nên sau gần 30 năm có những chương trình du học mà không thấy xuất hiện một nhân vật du sinh sáng giá nào trong chính quyền CSVN và chính quyền CSVN thì vẫn chủ trương trái ngược với những tôn chỉ đảng đề ra để lừa bịp nhân dân là “dân làm chủ, nhà nước quản lý và đảng lãnh đạo!”

Vậy thì đây là một thành công hay là một thất bại trong chủ trương “diến biến hòa bình” chế độ CSVN.

Nhưng cũng may, vì cái kết quả du học, nghiên cứu, thực nghiệm của du sinh Việt Nam không thành công như các vị đại sứ Hoa Kỳ nêu cao thì du sinh Việt Nam chắc chắn sẽ không bị theo dõi, hạn chế qua những luật lệ đang áp dụng cho du sinh Trung Cộng.

 (Chính Biên)

Hits: 91

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tôi Còn Nợ Anh

http://www.carolyndo.com/gop-nhat-tram-hoa/toi-con-no-anh/

 Ân đền nợ trả là luật đời bất thành văn “ân oán giang hồ”. Nợ tình với em, nợ hiếu với cha mẹ, nợ trung với tổ quốc, nợ tang bồng với chí trai, và nợ nhân nghĩa với trần hoàn. Nợ phải trả, nhưng mấy ai được may mắn như Nguyễn Công Trứ “nợ tang bồng trang trắng vỗ tay reo!” Thường tình, người ta vẫn băn khoăn tự hỏi làm sao trả dứt được nợ nước, nợ người và nợ đời ? Bao trường hợp “nửa đường đứt gánh” rồi ôm hận xuống tuyền đài như chàng trai mũ đỏ tên Đương, như ngũ tướng Nam- Hưng-Hai-Phú- Vỹ..

Hits: 120

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Một giai thoại nhỏ, một bài học lớn

Hai ông bà Stanford, khi cậu con cưng chết, quyết định:
“Từ nay, tất cả những đứa con California sẽ là con mình.”
Từ Thức
Stanford University
Văn phòng giám đốc Đại Học Harvard, một ngày cuối thế kỷ 19. Một cặp vợ chồng rụt rè xin gặp ông giám đốc.
Cô thư ký nhìn vẻ quê mùa của hai người khách, chiếc quần sờn gấu của ông và bộ quần áo bình dân của bà, trả lời: ông giám đốc rất bận, chỉ tiếp khách có hẹn. Đúng ra, ông chỉ quen tiếp những trí thức danh tiếng, những người gia thế, có vai vế trong xã hội.
Hai người khách nhất định xin được ở lại chờ, vì có chuyện muốn nói. Xế chiều, ông giám đốc Harvard mới hết khách, xách cặp ra về. Cặp vợ chồng xin được thưa chuyện vài phút.

Ông bà cho hay người con trai duy nhất của họ, sinh viên năm đầu của trường, vừa chết vì bệnh thương hàn, và muốn dựng một cái gì để tưởng nhớ đứa con.

Ông giám đốc thông cảm cái đau buồn của khách, nhưng trả lời: Ông bà thử tưởng tượng, nếu mỗi gia đình có tang xây một mộ bia, bồn cỏ nhà trường sẽ thành một nghĩa trang.
Ông khách nói: Chúng tôi không muốn xây mộ bia. Chúng tôi muốn nhân danh con, xây tặng một giảng đường, hay một nhà nội trú.

Ông giám đốc nhìn bộ quần áo bình dân, vẻ quê mùa của khách, mỉm cười: Ông có biết xây một giảng đường tốn hàng trăm ngàn đô la?

Bà khách nhìn chồng, nhỏ nhẹ: Nếu chỉ có vậy, tại sao mình không dựng luôn một trường đại học?
Hai ông bà ra về. Ít lâu sau, trường Đại Học Stanford ra đời và trở thành một trong ba đại học uy tín nhất thế giới. Ông giám đốc Harvard không biết mình vừa tiếp hai vợ chồng tỉ phú Stanford, vua xe lửa, sau này trở thành thống đốc California. 

Trả lại cho xã hội 
Giai thoại trên đây về Leland và Jane Stanford được kể đi kể lại, nói lên nhân sinh quan đặc biệt của người Tây Phương, nhất là ở những xứ ảnh hưởng văn hóa Tin Lành, với phương châm được dạy dỗ và thấm nhuần từ nhỏ: Trả lại cho xã hội những gì đã nhận được của xã hội.

Khía cạnh văn hóa đó giải thích tại sao ở Hoa Kỳ và Bắc Âu có những nhà tỷ phú như Bill Gates, Warren Buffett, Zuckerberg dành những ngân khoản khổng lồ làm việc từ thiện, tài trợ những dự án có công ích, trong khi ở những xã hội khác, những người giàu có, nhất là mới giàu, chỉ biết khoe của, phung phí một cách lố bịch, nham nhở.
Những ông bà hoàng dầu lửa, keo kiệt, tàn nhẫn với gia nhân, nhất là di dân lao động, không biết dùng tiền bạc làm gì hơn là phòng tắm, cầu tiêu bằng vàng, xây cất những trường đua ngựa vĩ đại với bồn cỏ xanh giữa sa mạc, ở một xứ Hồi Giáo cấm cờ bạc, cấm đánh độ.

Những tỷ phú Tàu xây lại lâu đài Versailles hàng trăm phòng cho hai vợ chồng với một cậu cả.
Những ông trời con, những cô bồ nhí của quan lớn ở Việt Nam làm thang máy bằng vàng, xây dinh thự xanh đỏ, Tây không ra Tây, Tàu không ra Tàu, lấy tiền gấp tàu giấy cho con thả chơi.

Những nhà độc tài Phi Châu dựng lại nhà thờ Vatican giữa một biển nghèo đói, dùng máy bay riêng chở thợ may, thợ đóng giày nổi tiếng từ Paris, từ Rome (Roma) tới may bộ quần áo giá cắt cổ thứ 200, hay áo lông (fourrure) cho các mệnh phụ sống ở những xứ nóng như lửa.

Hai tư duy khác nhau, đưa tới hai xã hội khác nhau: Một bên thịnh vượng, tiến bộ, một bên nghèo đói, lạc hậu.. 

Từ kinh doanh tới việc nghĩa 
Những nhà triệu phú Mỹ, khi kinh doanh, không ngần ngại dùng bất cứ thủ đoạn nào để thành công, kể cả đánh gục đối thủ cạnh tranh, để chiếm độc quyền. Đó cũng là một khía cạnh của văn hóa Tin Lành: Không có mặc cảm với tiền bạc, với thương mại.

Đó là một yếu tố văn hóa, nhưng nó giải thích phần nào cho sự thành công kinh tế của những nước như Hoa Kỳ, Bắc Âu. Văn hóa Tin Lành đã tạo ra những xứ tư bản Tây phương..

Một góc trường Đại Học Stanford. (Hình: humanistchaplainciesorg)
Người Tin Lành không che giấu chuyện đã làm ra tiền, coi đó là dấu hiệu của thành công. Gặp người Mỹ, vài giờ sau biết họ lãnh bao nhiêu đô la mỗi năm, có bao nhiêu cái nhà, cái xe.

Văn hóa Thiên Chúa Giáo có mặc cảm với tiền bạc. Không bao giờ người Pháp nói về lương bổng của mình, ít khi phô trương, gần như muốn che giấu nếu thành công trong đời.
Người Mỹ áp dụng những phương pháp hữu hiệu để kinh doanh, để làm giàu, nhưng khi đã thành công rồi, nghĩ tới việc trả lại cho xã hội những gì đã nhận của xã hội.

Khi Bill Gates trình bày với vợ, con về dự án dùng trên $40 tỷ cho Foundation Bill & Melinda Gates, và quyết định chỉ để lại cho mỗi người con $10 triệu (ít quá, khó thành công; nhiều quá, chỉ làm hư con cái), cả bà vợ và các con đều vui vẻ chấp nhận. Bởi vì họ được dạy dỗ, thấm nhuần văn hóa đó từ nhỏ.

Khi Bill Gates nói về dự án của mình, Warren Buffet đã hưởng ứng ngay, đóng góp phần lớn gia sản kếch xù cho Foundation Gates. Trên 50 tỷ phú, đa số là người Mỹ, đứng đầu là Zuckerberg, đã noi gương Bill Gates.

Các trường đại học Mỹ hay Anh đều giàu có, với những ngân sách khổng lồ, ngang với ngân sách một quốc gia nhỏ, mà nhà nước không tốn một xu, bởi vì những cựu sinh viên khi đã thành công ngoài đời đều quay lại, tự nguyện đóng góp. Đối với họ, đó là một chuyện tự nhiên, khỏi cần ai kêu gọi. Không làm, mới là chuyện bất bình thường.

Đơn giản như vậy, nhưng đem áp dụng ở những nước khác, rất khó. Phải bắt đầu bằng sự thay đổi văn hóa, thay đổi tư duy. Và văn hóa, không phải chuyện một sớm một chiều. Đó là chuyện của hàng thế hệ.

Tinh thần “trả lại cho xã hội” giải thích tại sao vai trò của xã hội dân sự cực kỳ quan trọng trong các xã hội Tây phương. Nó nhân bản hóa các xã hội tư bản.

Ở Hoa Kỳ chẳng hạn, tiêu biểu cho chế độ tư bản, nó xoa dịu những bất công của một xã hội cạnh tranh, mạnh được yếu thua. Đó là hai khuôn mặt mâu thuẫn của tư bản Tây phương. Mâu thuẫn hay bổ túc lẫn nhau.

Những foundation tư nhân, nhan nhản khắp nơi, với những số tiền nhận được ở khắp nơi gởi giúp, trợ cấp học bổng, chữa bệnh, nghiên cứu khoa học, phát triển nghệ thuật văn hóa, giúp đỡ người nghèo,  người sa cơ lỡ vận. 

Truyền thống bác ái 
Tại Pháp, nơi người Tin Lành chỉ chiếm trên dưới 3%, cái tinh thần “trả lại cho xã hội” không mạnh như ở Hoa Kỳ hay các nước có văn hóa Tin Lành ở Bắc Âu. Những trường đại học lớn, uy tín nhất của Pháp, những năm gần đây kêu gọi các cựu sinh viên đã thành đạt đóng góp cho trường, nhưng kết quả rất khiêm nhượng.

Không phải một sớm một chiều người ta có thể tạo một truyền thống.
Mặc dầu vậy, tinh thần bác ái ăn sâu tại các nước Thiên Chúa Giáo như Pháp, Ý, Tây Ban Nha (Espagne, Spain) đã thúc đẩy các xã hội dân sự hoạt động tích cực.

Tại Pháp chẳng hạn, tổ chức Resto du Cœur mỗi năm tặng thực phẩm, bữa ăn cho hàng triệu người. Emmaüs, một tổ chức thiện nguyện do Linh Mục Pierre lập ra không những giúp đỡ người nghèo, còn tạo công ăn việc làm cho hàng trăm người. Một trong những hoạt động của Emmaüs: nhận bàn ghế, TV, tủ lạnh, computer, quần áo cũ của thiên hạ gởi tặng, sửa lại, bán rẻ lấy tiền làm việc nghĩa. Nhân viên của Emmaüs đều là những người gọi là SDF (Sans Domicile Fixe, không nhà không cửa, homeless), theo nguyên tắc dạy người ta câu cá hơn là cho tiền mua cá. Những người điều hành là những người có dư khả năng làm lương lớn trong các hãng tư, nhưng muốn làm việc công ích để đóng góp cho xã hội.

Từ gia đình tới xã hội 
Người Tây phương, có tinh thần cá nhân chủ nghĩa, nhưng không ích kỷ như chúng ta nghĩ.
Rất nhiều người tích cực và nghĩ đến người khác, coi việc giúp đỡ người khác, cải thiện xã hội là một bổn phận.

Người Việt hy sinh, nghĩ tới người khác nhiều hơn chính mình, nhưng “người khác” chỉ luẩn quẩn trong nhà, cha mẹ, vợ chồng, con cái, không ra khỏi ngưỡng cửa gia đình. Gia đình Việt Nam chặt chẽ, nhưng xã hội Việt Nam lỏng lẻo. Gia đình Tây phương lỏng lẻo, nhưng xã hội của người ta chặt chẽ. Chữ liên đới, bác ái, huynh đệ không phải là những danh từ trống rỗng trên cửa miệng.

Người Việt dành trọng tâm đời mình cho gia đình. Tai họa xảy ra cho người thân làm tiêu tan luôn đời mình. Mất một người thân, cuộc đời kể như chấm dứt. Ngồi rầu rĩ thương thân, oán phận.

Thái độ của người Tây phương tích cực hơn. Họ nghĩ tới xã hội. Họ không bi quan yếm thế. Tại họa cá nhân không đánh gục họ, trái lại, trở thành một động lực khiến họ lao đầu vào việc cải tiến xã hội. 

Standford University 
“Our Children” 
Hai ông bà Stanford, khi cậu con cưng chết, quyết định: Từ nay, tất cả những đứa con California sẽ là con mình, “The children of California shall be our children.”

Ở Pháp, những bà mẹ có con thơ ấu chết vì tai nạn xe hơi, thay vì ngồi than trời oán đất, hay oán thù người gây tai nạn, đã thành lập một hội rất thế lực, Ligue Contre  La Violence Routière (hội chống lại bạo lực lưu thông) hoạt động tích cực đòi Quốc Hội, chính phủ ban hành những luật lệ hạn chế vận tốc, kiểm soát, trừng phạt những người lái xe sau khi uống rượu, hút cần sa ma túy, mở những lớp về an ninh lưu thông, hỗ trợ các gia đình nạn nhân.

Các nạn nhân khủng bố lập những hội tương trợ các nạn nhân như mình. Một phụ nữ Pháp, thoát chết trong cuộc khủng bố Hồi Giáo ở Paris, nói: Chưa bao giờ tôi hạnh phúc hơn, vì có một gia đình trên 200 người.
Có người trong gia đình chết vì ung thư, họ lập những hội giúp bệnh nhân ung thư.

Những người cựu SDF, khi có công ăn việc làm, mở hội giúp những người vô gia cư.
Người có con chết vì ma túy, gia đình tan nát vì rượu chè, bỏ tiền bạc, giúp những người nghiện ngập. Họ làm việc đó tận tụy, âm thầm, coi như chuyện đương nhiên, ngạc nhiên khi có người ngạc nhiên trước các nghĩa cử đáng khâm phuc đó.
Những thí dụ đó nhan nhản, ở mỗi góc phố, đếm không xuể.

Thí dụ điển hình nhất là tổ chức Télémathon. Mộ số gia đình có con bị các thứ bệnh hiếm, không có thuốc điều trị vì không có hãng bào chế thuốc nào bỏ ra những ngân khoản khổng lồ để tìm kiếm, sản xuất thuốc cho một số rất ít bệnh nhân, đã thành lập Télémathon, mỗi năm vận động quyên góp được hàng trăm triệu euro.
Với số tiền đang kể đó, họ lập tuyển dụng các y sĩ, các chuyên viên y khoa nổi danh, mở những laboratoires tối tân để nghiên cứu phương pháp chữa trị, tìm tòi thuốc men. Tiền đóng góp từ khắp nơi gởi về, thường thường là của những người lợi tức thấp, nhưng sẵn sàng giúp người thiếu may mắn hơn mình. Và những người hoạt động tích cực nhất là những người có con cái đã chết vì bạo bệnh, hoạt động để tránh cho người khác thảm kịch của chính mình.

Không quay đầu về quá khứ, tiến về phía trước, nghĩ đến việc cải thiện xã hội, đó là những yếu tố khiến xã hội Tây phương thành công. Cả về kinh tế lẫn chính trị. Bởi vì dân chủ không phải chỉ xây dựng trên giấy tờ, qua hiến pháp, bầu cử, luật lệ. Nó phải được thực thi, bảo vệ, nuôi dưỡng bởi xã hội dân sự. 

Cha chung không ai khóc 
Người Việt Nam hy sinh cho gia đình, đó là một đức tính đáng cảm phục. Đó là một điều may, khiến xã hội Việt Nam không hoàn toàn băng hoại. Hay xã hội đã băng hoại, nhưng vẫn còn những ốc đảo là hàng triệu gia đình, đang âm thầm cố thủ.
Người Việt hết lòng với gia đình, nhưng hoàn toàn thờ ơ với xã hội.

Phương châm của người Việt: Vườn ai nấy rào. Người ta đốn cây, tôi mặc kệ, vì là cây ngoài đường. Người ta xẻ núi, phá rừng, xây chung cư, khách sạn, tôi ngoảnh mặt đi để tránh vạ lây. Hậu quả là Việt Nam được trời cho một giang sơn gấm vóc, ngày nay bị tàn phá một cách thô bạo. Nha Trang, Đà Lạt, Sapa,… những thắng cảnh tuyệt vời đang trở thành những đống xi măng, cốt sắt thô kệch, trước sự thờ ơ của mọi người. Cha chung không ai khóc.

Tại các nước Tây phương, các di tích lịch sử được bảo trì một phần lớn nhờ các foundation, các tư nhân. Ở Việt Nam, ngược lại, người ta biến của công thành của riêng, không nương tay tàn phá di sản của đất nước để làm giàu, để trục lợi.

Khi nào tình thương, sự liên đới, lòng bác ái, tinh thần trách nhiệm của người Việt ra khỏi ngưỡng cửa gia đình, lúc đó Việt Nam sẽ có một xã hội lành mạnh, lạc quan, tích cực. Đủ lành mạnh, lạc quan, tích cực, để xây dựng một chế độ dân chủ đích thực. Để xây dựng lại đất nước đang trở thành một bãi rác, nghĩa đen cũng như nghĩa bóng. (Từ Thức)
□◇□◇□◇□◇□◇□◇□◇

Trường Đại Học Stanford – Mỹ

The Stanford Oval commemorates the university’s 125th Anniversary.
Đại học Stanford được thành lập vào năm 1885. Bắt đầu từ ngày 01/10/1891, trường nhận giảng dạy lứa sinh viên đầu tiên theo tính chất hợp tác giáo dục của một tổ chức phi đảng phái và chính thức đi vào hoạt động. Học phí được miễn cho đến năm 1920.

Thành công trong việc xây dựng danh tiếng

ĐH Stanford giữ vị trí thứ 4 trong số các trường đại học quốc gia Mỹ trong năm 2016 và đồng thời giữ vị trí thứ 3 trong danh sách các trường đại học danh tiếng trên thế giới của The Times Higher Education vào năm 2015. Đây được xem là ngôi trường mơ ước của nhiều sinh viên.

Thành công trong đào tạo

Các khoa ngành và cựu sinh viên đã thành lập rất nhiều siêu tập đoàn như Google, Nike, Instagram và Yahoo.
Đây cũng là nơi đào tạo ra các lãnh tụ của chính phủ Mỹ, thành viên Quốc hội Mỹ. Trường cũng đã liên kết với 59 người đạt giải Nobel và 2 người nhận huy chương Fields..
Từ những thành quả trong những năm qua nhà trường đã đạt được, ta có thể nói rằng, Đại học Stanford là một môi trường giảng dạy và nghiên cứu hàng đầu thế giới.

Giao thông đi lại trong khu vực

Đại học Stanford tọa lạc ngay tại trung tâm thung lũng Silicon, nằm giữa San Francisco và San Jose.
Cuộc sống năng động, thân thiện dễ hòa nhập ở nơi đây sẽ tạo cho bạn nhiều bất ngờ, sự trải nghiệm đầy thú vị bởi một cộng đồng đa dạng văn hóa đến từ khắp nơi trên thế giới.
Việc di chuyển của sinh viên khá dễ dàng, bạn có thể đi bằng xe đạp, xe bus miễn phí.

Sinh viên trường:

Theo số liệu thống kê mới đây, trường có khoảng 3 557 sinh viên quốc tế, bậc Thạc sĩ khoảng 84%, bậc đại học 16%.

Lựa chọn khóa học – ngành học – bậc học:

Trường bao gồm 7 cơ sở thành viên:
  • Trường Kinh doanh
  • Trường Khoa học môi trường, năng lượng và trái đất
  • Trường Giáo dục
  • Trường Khoa học và nhân văn
  • Trường Luật
  • Trường Dược
Các chuyên ngành được đăng ký nhiều nhất:
  • Khoa học máy tính
  • Sinh học con người
  • Kỹ thuật
  • Sinh học
  • Khoa học, Kỹ thuật và xã hội
  • Cơ sở vật chất

    Khuôn viên trường gồm 700 tòa nhà bao gồm các loại phòng học, nhà ở, phòng ở, ký túc xá. 97% sinh viên chọn sống ngay trong trường. sinh viên năm nhất được yêu cầu sống trong khuôn viên trường.
    Thư viện Stanford được xem là thư viện học tập lớn nhất và đa dạng nhất thế giới. Ngoài ra trường có 1 trung tâm nghiên cứu lớn và sân vận động dành riêng cho hoạt động thể thao sinh viên trường.

    Chi phí và học phí

    Chương trình thạc sĩ: 40 000-42 000 USD/ 1 năm
    Chương trình cử nhân: 40 000-42 000 USD/ 1 năm

    Học bổng dành cho sinh viên quốc tế

    Nhiều ứng viên có trình độ sẽ yêu cầu hỗ trợ tài chính để theo học Stanford. Trong số này, trường sẽ công nhận một vài trường hợp. Có nhiều suất học bổng được trao tặng như học bổng Rotary Foundation, học bổng dành cho sinh viên quốc tế…
  • Stanford University Main Quad

Đại học Stanford nổi tiếng là ngôi trường tạo ra những nhân tài cho thung lũng Silicon.

Những người nổi tiếng về công nghệ từng học tập ở Stanford bao gồm: Marissa Mayer của Yahoo; Larry Page và Sergey Brin của Google; Peter Thiel, đồng sáng lập PayPal; cựu giám đốc điều hành của Microsoft Steve Ballmer; Bill Hewlett và David Packard – những người đồng sáng lập Hewlett-Packard.
Niên khóa 2017-2021, tỷ lệ trúng tuyển Đại học Stanford tiếp tục giữ ở mức rất thấp, chỉ 4,7%.
Tại quán cà phê CoHo, sinh viên ngồi trên ghế dài với máy tính xách tay. Chân dung nhiều cựu sinh viên treo trên tường
Với diện tích 8.180 mẫu Anh, Stanford là đại học có khuôn viên lớn bậc nhất thế giới. Nó rộng gấp 96 công viên Disneyland. Trường hiện cung cấp khoảng 13.000 xe đạp để mọi người di chuyển hàng ngày. 
Các khu nhà ở sinh viên tọa lạc bên ngoài khuôn viên trường. Florence Moore Hall, hay “FloMo”, là một trong những ký túc xá được yêu thích nhất với rất nhiều ô cửa sổ lớn..
Những bãi cỏ xanh mát được trang bị đầy đủ wifi, là nơi nhiều sinh viên đến thư giãn vào buổi chiều.
Cách đó một quãng là StartX, vườn ươm tăng tốc khởi nghiệp (startup accelerator), nơi xác định và đào tạo những doanh nhân đầy triển vọng trong mạng lưới trường học. Các công ty của StartX đã huy động ít nhất 1,5 tỷ USD.

Hits: 111

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

10 đại cao thủ trong tiểu thuyết Kim Dung

Với 15 bộ tiểu thuyết, Kim Dung ghi dấu trong lòng bạn đọc nhiều thập niên khi xây dựng một thế giới võ hiệp đa sắc màu. Nhìn chung, các bậc đại cao thủ trong truyện Kim Dung phân chia thành hai phe: chính hoặc tà. Với chính phái, đó là những đại hiệp xả thân vì dân, cứu vớt kẻ yếu, còn tà phái là những nhân vật mưu mô, thâm hiểm với trí tuệ trác tuyệt. Ngoài ra, một số cao thủ có danh phận khiêm tốn hoặc chỉ được hồi tưởng qua ký ức của những nhân vật khác.

Vô danh thần tăng – Thiên long bát bộ

Nhà sư quét lá (Tảo địa thần tăng) trong Thiên long bát bộ (1963) là một trong những nhân vật được đề cập nhiều ở các cuộc bàn luận đi tìm đệ nhất cao thủ của truyện Kim Dung. Trong truyện, ông được miêu tả là nhà sư quét dọn Tàng Kinh Các của Thiếu Lâm Tự. Ông xuất hiện trong bộ áo cà sa sờn cũ nhằm hòa giải ân oán giữa Tiêu Viễn Sơn – cha của Tiêu Phong – và Mộ Dung Bác – cha của Mộ Dung Phục.

Nhà sư vô danh (trái) trong phim Thiên long bát bộ năm 2003.
Nhà sư vô danh (trái) trong phim ‘Thiên long bát bộ’ năm 2003.

Võ công của Vô danh thần tăng được miêu tả: một tay đỡ đòn Hàng Long Thập Bát Chưởng của Tiêu Phong, hai tay đánh gục Tiêu Viễn Sơn và Mộ Dung Bác. Không chỉ đạt cảnh giới võ học tối cao, nhà sư này còn am tường Phật pháp, y lý, khiến các cao tăng đại đức trong chùa cũng phải nghiêng mình kính phục.

Độc Cô Cầu Bại – Thần điêu hiệp lữ

Độc Cô Cầu Bại không hiện diện trực tiếp trong tiểu thuyết mà chỉ được hồi tưởng qua lời kể của các hậu bối. Ông được đề cập trong hai bộ tiểu thuyết Thần điêu hiệp lữ, Tiếu ngạo giang hồ và được nhắc đến ngắn gọn trong bộ Lộc đỉnh ký. Danh xưng Độc Cô Cầu Bại hàm ý về một cao thủ cô độc vì đã đạt đến trình độ đệ nhất, chỉ mong được một lần bại trận trong đời. Cuối đời, ông chết trong buồn bã ở một sơn cốc, sau khi chôn các thanh kiếm tại kiếm mộ cùng các chú giải về triết lý dùng kiếm.

Môn kiếm thuật đắc ý của ông là Độc Cô cửu kiếm cùng triết lý võ công “vô chiêu thắng hữu chiêu”. Các nhân vật có thể coi là truyền nhân của Độc cô cầu bại là Dương Quá (Thần điêu hiệp lữ), Phong Thanh Dương và Lệnh Hồ Xung (Tiếu ngạo giang hồ).

Đông Phương Bất Bại – Tiếu ngạo giang hồ

Là nhân vật phản diện số một trong tiểu thuyết Tiếu ngạo giang hồ, Đông Phương Bất Bại là giáo chủ của Nhật Nguyệt thần giáo – môn giáo bị xem là tà phái. Nhân vật này nổi tiếng với Quỳ Hoa bảo điển – võ học có cùng nguồn gốc với Tịch tà kiếm pháp. Trong truyện, Đông Phương Bất Bại được miêu tả là đệ nhất cao thủ. Một mình Đông Phương Bất Bại đánh bại ba cao thủ Lệnh Hồ Xung, Nhậm Ngã Hành, Hướng Vấn Thiên. Sau đó, vì bảo vệ người tình, nhân vật này chết dưới tay Nhậm Ngã Hành. Trên màn ảnh, Đông Phương Bất Bại là vai kinh điển do Lâm Thanh Hà đóng trong phim Tiếu ngạo giang hồ năm 1992.

Lý Liên Kiệt - Lâm Thanh Hà trong "Tiếu ngạo giang hồ" bản điện ảnh

Lý Liên Kiệt – Lâm Thanh Hà trong “Tiếu ngạo giang hồ” bản điện ảnh.

Trương Tam Phong – Ỷ thiên Đồ long ký

Trương Tam Phong là một trong những nhân vật có thật trong lịch sử Trung Hoa, được Kim Dung đưa vào sách. Ông tên thật là Trương Quân Bảo, lần đầu xuất hiện trong truyện Thần điêu hiệp lữ. Ông được sư phụ – Giác Viễn đại sư – truyền dạy một phần của Cửu Dương chân kinh. Cộng thêm với trí tuệ trác tuyệt, ông lập nên phái Võ Đang.

Cụ ông 82 tuổi đóng Trương Tam Phong trong Ỷ thiên Đồ long ký 2018.
Cụ ông 82 tuổi đóng Trương Tam Phong trong “Ỷ thiên Đồ long ký 2018”.

Trong truyện Ỷ thiên Đồ long ký, Kim Dung miêu tả ông là bậc tôn sư võ học ngoài 100 tuổi, nội công đã đạt đến “lô hỏa thuần thanh” (lửa trong lò đã hóa màu xanh, ngụ ý chỉ cảnh giới tối cao). Những năm cuối đời, ông sáng tạo ra môn Thái cực quyền và Thái cực kiếm. Nguyên lý của môn này lấy tĩnh chế động, lấy nhu khắc cương, tương phản với võ học đương thời.

Vương Trùng Dương – Anh hùng xạ điêu

Vương Trùng Dương xuất hiện lần đầu trong bộ Anh hùng xạ điêu, được miêu tả là người sáng lập phái Toàn Chân, từng nắm giữ Cửu Âm chân kinh – võ học cao nhất thời bấy giờ. Trong lần luận kiếm thứ nhất ở Hoa Sơn, ông đứng đầu trong “võ lâm ngũ bá” với ngoại hiệu Trung Thần Thông. Bốn cao thủ – Đông Tà, Tây Độc, Nam Đế, Bắc Cái – đều khuất phục trước ông. Ở bộ Thần điêu hiệp lữ, nhân vật này tiếp tục được nhắc đến ở tình tiết Dương Quá đọc được một số võ công Cửu Âm chân kinh khắc trên tường đá Cổ Mộ. Ngoài đời, ông là nhân vật có thật – một đạo sĩ sống vào thế kỷ 12, đời nhà Tống.

Tiêu Phong – Thiên long bát bộ

Tiêu Phong là một trong bộ ba nhân vật chính của Thiên long bát bộ, bên cạnh Đoàn Dự và Hư Trúc. Từng là bang chủ Cái Bang, ông nổi tiếng với Hàng Long Thập Bát Chưởng, là người rút gọn bộ chưởng pháp này từ 28 chiêu xuống còn 18 chiêu. Nhờ nền tảng nội lực thâm hậu và năng khiếu võ học, những môn nào ông thi triển đều đạt uy lực tối cao. Võ công của Tiêu Phong được miêu tả kỹ trong trận ác chiến tại Tụ Hiền Trang và chùa Thiếu Lâm.

Tiêu Phong đại chiến ở Tụ Hiền Trang phiên bản năm 2003

Tiêu Phong đại chiến ở Tụ Hiền Trang phiên bản năm 2003.

Quách Tĩnh – Anh hùng xạ điêu

Trong truyện, Quách Tĩnh vốn là chàng trai khờ khạo, nói năng vụng về. Nhờ Hoàng Dung, chàng liên tiếp được Hồng Thất Công, bang chủ Cái Bang truyền thụ Hàng Long Thập Bát Chưởng. Về sau, khi lên Đào Hoa đảo, chàng gặp Chu Bá Thông, được truyền thụ hai môn võ lợi hại là Song Thủ Hỗ Bác, bảy mươi hai lộ Không Minh Quyền và vô tình học được toàn bộ Cửu Âm chân kinh. Sang bộ Thần điêu hiệp lữ, võ công của chàng càng tiến triển, một mình chống lại binh đoàn Mông Cổ, đánh trả Kim Luân Pháp Vương – cao thủ phản diện trong truyện.

Quách Tĩnh bắn cung trong "Anh hùng xạ điêu" 2017

Quách Tĩnh bắn cung trong “Anh hùng xạ điêu” 2017.

Dương Quá – Thần điêu hiệp lữ

Là nhân vật chính của Thần điêu hiệp lữ, với tư chất thông minh, từ đầu truyện, Dương Quá nhanh chóng học được nhiều môn võ của các cao thủ như Âu Dương Phong, Hồng Thất Công, Hoàng Dược Sư… Nhờ chỉ dẫn của thần điêu, Dương Quá biết được cách luyện công của tiền bối Độc Cô Cầu Bại. Từ đó, võ công chàng tăng tiến, đạt đến cảnh giới rất cao. Trong 16 năm chờ đợi Tiểu Long Nữ, Dương Quá đã sáng tạo ra môn võ công Ám Nhiên Tiêu Hồn Chưởng, sau đó đánh bại Kim Luân Pháp Vương trong trận chiến Tương Dương. Trong cuộc Hoa Sơn luận kiếm lần thứ ba, Dương Quá được tôn là Tây Cuồng – một trong Thiên hạ ngũ tuyệt (thay thế cho danh xưng Võ lâm ngũ bá).

* “Thần điêu đại hiệp” – phim chuyển thể truyện Kim Dung

Thần điêu đại hiệp (1995)

Trương Vô Kỵ – Ỷ thiên Đồ long ký

Ở đầu truyện, Trương Vô Kỵ vốn là con trai Trương Thúy Sơn của môn pháp Võ Đang. Bị trúng độc chưởng từ nhỏ, chàng cùng Trương Tam Phong đi khắp nơi tìm phương pháp chữa trị. Bước ngoặt trong hành trình luyện võ của Trương Vô Kỵ là khi chàng vô tình tìm được Cửu Dương chân kinh – võ học trước kia Trương Tam Phong chỉ luyện được một phần. Sau đó, chàng học được Càn khôn đại na di – môn võ uy trấn của Minh giáo, võ công tiếp tục tiến triển. Vô Kỵ về sau được Trương Tam Phong truyền thụ hai môn Thái cực quyền và Thái cực kiếm, được chỉ điểm nhiều điểm bí ảo trong võ học. Cuối truyện, chàng được tôn là minh chủ võ lâm, thống lĩnh quần hùng.

Lệnh Hồ Xung – Tiếu ngạo giang hồ

Là nhân vật được yêu thích với trí thông minh, tính cách phóng khoáng, lãng tử, Lệnh Hồ Xung là bậc đại cao thủ về kiếm thuật. Chàng được thái sư thúc tổ Phong Thanh Dương truyền cho môn kiếm pháp Độc Cô cửu kiếm. Về sau, chàng mất hết võ công do trọng thương. Một lần vô tình bị giam dưới Tây Hồ, chàng học được Hấp Tinh đại pháp do Nhậm Ngã Hành ghi lại bí kíp. Từ đó, chàng chữa được chấn thương, võ công tăng vượt bậc. Sau này, Lệnh Hồ Xung còn được Phương Chứng đại sư – chưởng môn phái Thiếu Lâm – truyền cho Dịch Cân Kinh để chữa di chứng của Hấp tinh đại pháp. 

Hits: 55

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Những địa danh có thật trong tiểu thuyết của cố nhà văn Kim Dung

Những tín đồ bộ truyện võ hiệp nổi tiếng của cố nhà văn Kim Dung hẳn sẽ rất tò mò về các vùng đất có khung cảnh như tiên giới xuất hiện trong tiểu thuyết. Cùng khám phá xem địa danh nào đã làm nên nhiều trang tiểu thuyết kinh điển đó.

Ngày 30/10, nhà văn Kim Dung – cha đẻ của hàng loạt tiểu thuyết võ hiệp đặc sắc như Thiên long bát bộ, Anh hùng xạ điêu, Thần điêu hiệp lữ, Tiếu ngạo giang hồ… đã qua đời vì tuổi cao, hưởng thọ 94 tuổi.
Với những tín đồ của bộ truyện hẳn sẽ rất tò mò về các vùng đất có khung cảnh như tiên giới xuất hiện ở từng trang tiểu thuyết. Để tưởng nhớ về cố nhà văn Kim Dung, hãy cùng khám phá đâu là những địa danh có thật bước ra từ trang sách kinh điển ấy.
Núi Nga Mi
Nhắc đến Nga Mi Sơn, ắt hẳn nhiều người sẽ nhớ ngay tới nhân vật nổi tiếng trong bộ truyện “Ỷ thiên Đồ long ký” của cố nhà văn là Chu Chỉ Nhược, Diệt Tuyệt sư thái. Theo nội dung từ cuốn tiểu thuyết, võ lâm Trung Nguyên có 3 phái lớn gồm Thiếu Lâm, Võ Đang và Nga Mi. Trong đó, môn phái võ thuật Nga Mi ra đời ở núi Nga Mi, do Quách Tương – con gái Quách Tĩnh và Hoàng Dung sáng lập, được truyền bá rộng rãi tại Tứ Xuyên.
Bước ra từ trang tiểu thuyết, núi Nga Mi là địa danh hoàn toàn có thật, cũng nhờ đó trở thành một trong những điểm đến hút du khách bậc nhất tại Trung Quốc.
Núi Nga Mi cao 3099m, là một trong 4 ngọn núi danh thắng, được gọi là “Tứ đại Phật giáo danh sơn”, nằm ở Tứ Xuyên. Đỉnh cao nhất của núi là Vạn Phật, nằm trên ngọn núi chính Kim Đính.
Nga Mi sơn như chốn bồng lai tiên cảnh
Nga Mi sơn như chốn bồng lai tiên cảnh
Trên Nga Mi Sơn có chùa Vạn Niên là ngôi chùa mang kiến trúc đậm dấu ấn Đạo giáo. Trong chùa có bức tượng Phổ Hiền Bồ Tát nặng 62 tấn, được đúc bằng đồng mạ 20kg vàng bên ngoài, sớm trở thành điểm đến không thể bỏ lỡ khi tới ngọn núi danh tiếng này.
Nhạn Môn Quan
Nhạn Môn Quan là một cửa ải của Vạn Lý Trường Thành nằm trên thung lũng thuộc tỉnh Sơn Tây. Đây là địa danh có hai bên là vách núi dựng đứng hùng vỹ. Sở dĩ địa danh mang tên Nhạn Môn Quan bởi ở đây có nhiều chim nhạn và chỉ chúng mới bay qua được.
Nhạn Môn Quan là địa danh từng chứng kiến nhiều cuộc chiến khốc liệt
Nhạn Môn Quan là địa danh từng chứng kiến nhiều cuộc chiến khốc liệt
Địa danh Nhạn Môn Quan dưới ngòi bút của Kim Dung đã trở thành vùng đất huyền thoại trong bộ tiểu thuyết “Thiên Long Bát Bộ”. Nơi này gắn liền với nhân vật Kiều Phong, một đại anh hùng đã dùng chính sinh mạng của mình đổi lấy sự bình yên của dân hai nước Tống – Liêu.
Nhạn Môn Quan cách thành phố Hân Châu, tỉnh Sơn Tây chừng 20km về phía Bắc, đồng thời là cửa ải trọng yếu của trường thành trước kia. Nơi này từng chứng kiến rất nhiều cuộc chiến khốc liệt trong lịch sử. Bởi vậy, ngày nay khi đến với Nhạn Môn Quan, không chỉ thăm thú danh lam thắng cảnh, du khách có dịp tìm hiểu thêm lịch sử trầm hùng của vùng đất này.
Đây là một trong những cửa ải rất quan trọng
Đây là một trong những cửa ải rất quan trọng
Hiện tại, 3 cửa ải của Nhạn Môn Quan vẫn được bảo vệ tốt. Địa danh này đã trở thành một phần quan trọng của Di sản Văn hóa Thế giới.
Hoa Sơn
Hoa Sơn là một trong 5 ngọn núi danh tiếng nhất của Trung Quốc, mang trong mình ý nghĩa lịch sử to lớn về tín ngưỡng. Năm 1990, Hoa Sơn được UNESCO công nhận là Di sản Thiên nhiên Thế giới.
Nếu là tín đồ của tiểu thuyết Kim Dung, sẽ không ai xa lạ với cụm từ “Hoa Sơn luận kiếm” của Đông tà Hoàng Dược Sư, Tây độc Âu Dương Phong trong bộ “Anh hùng xạ điêu”. Cũng nhờ địa hình hiểm trở, cố nhà văn Kim Dung đã chọn Hoa Sơn là nơi tỷ võ chọn Đệ nhất võ lâm Trung Nguyên, bởi đơn giản, chỉ những bậc võ nghệ cao cường mới vượt được dãy núi hiểm trở để lên đỉnh.
Núi Hoa Sơn cấu tạo từ đá hoa cương, có hình dáng dựng đứng, xòe rộng như bông hoa, nên gọi với cái tên như vậy. Gồm 5 đỉnh núi chính, trong đó đỉnh cao nhất 2154m gọi là Nam Phong hay Lạc Nhạn.
Tới thăm Hoa Sơn, du khách có cảm giác lạc giữa chốn bồng lai tiên cảnh, như bước vào thế giới kiếm hiệp từ trang tiểu thuyết năm nào. Cũng vì lẽ đó, từ lâu Hoa Sơn đã trở thành điểm du lịch hút khách, đặc biệt với những tín đồ của bộ truyện võ hiệp Kim Dung.
Hoàng Hà (TheoDantri)
 

Hits: 76

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Đụng Độ Ngôn Ngữ

Tác giả: Dân Việt
Môt bài viết hay, mời đọc.
 Ngôn ngữ là phương tiện để liên lạc, kết nối giữa người với người. Nhưng cũng có khi, ngôn ngữ làm cho con người trở nên ngăn cách, xa nhau hơn. Chuyện “đụng độ” giữa tiếng Việt trong nước và tiếng Việt ngoài nước là một ví dụ.Một số đông người Việt ở hải ngoại không chấp nhận một số từ ngữ người trong nước hiện nay đang dùng. Thí dụ như “Hãy vô tư đi!” Hay là “bữa tiệc hôm nay hoành tráng thật!” Những người mới sang Mỹ định cư  khi bị người ở lâu hơn bắt bẻ hoài, đâm cáu! Đã có người xẵng giọng: “Tại sao lại cấm tui ‘vô tư’ nói rằng ‘bữa tiệc này hoành tráng’? Xứ sở này tự do ngôn luận mà!”Nhớ lại, hồi mới qua Mỹ, tôi cũng đã bị chỉnh một số từ ngữ. Cũng đã từng nổi “cơn tự ái”, nghĩ rằng người bên này “quá khích” khi bắt bẻ thói quen sử dụng ngôn ngữ của người khác. Nhưng rồi sau một thời gian, chính tôi cũng thấy là mình nên thay đổi cách sử dụng phải xét lại một số từ ngữ trong nước.Là người đã học trung học đệ nhất cấp trước 1975, ở lại trong nước hơn 30 năm, và ở Mỹ được hơn 10 năm. Xét ra, thời gian “ở với cộng sản” còn lâu hơn thời gian trước 1975 và ở Mỹ cộng lại.Thực ra, chuyện phê bình “tiếng Việt trong nước” đã xảy ra ngay trong nước từ lâu rồi. Tôi nhớ ngay sau 1975,  phải học “5 điều bác Hồ dạy thiếu niên nhi đồng”, trong đó có “học tập tốt, lao động tốt”. Tôi tự nghĩ, thầy cô mình ở tiểu học vẫn dạy “tốt” là tĩnh từ, dùng để bổ nghĩa cho danh từ. Ở đây “học tập” và “lao động” là động từ, mà dùng chữ “tốt” thì nghe cũng lạ tai.Người đầu tiên nói với tôi về cách sử dụng từ ngữ sau 1975 ở Việt Nam là nhà báo Trần Đại Lộc, hồi anh mới đi tù cải tạo về năm 1978. Anh Lộc là một giáo sư dạy triết bậc trung học trước 1975. Là một người Nam hiền hòa, nhưng khi anh kể chuyện mấy anh cán bộ trong trại cải tạo dùng từ “đao to búa lớn” một cách bừa bãi, thì giọng anh khá châm biếm, chua chát. Một công ty tính toán lãi lỗ thì cán bộ nói là “hạch toán kinh tế độc lập”. Một người bị nhức đầu thì cán bộ y tế ghi toa là “chấn thương hệ thần kinh sọ não”, và rồi cho uống… xuyên tâm liên! Anh Lộc nói cách dùng từ kiểu này là “xấu hay làm tốt, dốt hay nói chữ”.Trở lại với chuyện sử dụng từ ngữ trong nước ở bên xứ Mỹ. Ngôn ngữ còn được gọi là “sinh ngữ”, bởi vì nó giống như một thực thể sống. Nó cũng có quá trình sinh-trụ-hoại-diệt giống như muôn loài. Nó thay đổi liên tục, có khi tốt hơn, có khi xấu hơn. Một giáo sư có bằng cao học về ngôn ngữ cho biết người Pháp sử dụng cả Viện Hàn Lâm Pháp để tìm cách chống lại ảnh hưởng của tiếng Anh. Họ tìm cách thuyết phục cả nhà văn Pháp nên sử dụng tiếng Pháp thuần túy. Nhưng họ đã thất bại. Tiếng Pháp, cũng như bao ngôn ngữ khác, vẫn pha trộn với những ngôn ngữ khác, vì sự tương tác giữa các nền văn hóa là không thể cưỡng lại trong thế giới phẳng ngày nay. Người Mỹ “Hợp Chủng Quốc” dường như phóng khoáng hơn, không cứng nhắc với một thứ “tiếng Mỹ tiêu chuẩn”. Khi có số đông chấp nhận, thì từ ngữ đó trở thành tiếng Mỹ chính thức.Có thể cũng từ góc nhìn này, các chương trình tiếng Việt của VOA, BBC, RFI khi nói cũng như viết, thường dùng kiểu ngôn ngữ trong nước, vì nó có tới hơn 90 triệu người sử dụng.Trở lại trường hợp cá nhân tôi. Sau khi sang Mỹ gần 2 năm, tôi được kêu vào làm cộng tác viên của một tờ báo tiếng Việt ở vùng Bolsa. Ngày đầu tiên vào  để phỏng vấn, vị chủ bút hỏi tôi ở Mỹ được bao lâu? Anh ta cho rằng phải ở Mỹ đủ lâu để suy nghĩ, sử dụng ngôn ngữ giống với người bên này. Bởi vì nếu dùng từ ngữ theo kiểu trong nước, nhà báo sẽ dễ bị “ném đá”! Sau này nghiệm lại, tôi thấy lời khuyên này rất đúng, và đúng không chỉ riêng cho nghề báo. Văn hóa, xã hội ở Việt Nam khác với ở Mỹ một trời một vực. Nếu suy nghĩ, ăn nói hành xử theo thói quen ở Việt Nam, thì dễõ gặp khó khăn, thất bại không chỉ với báo chí, mà cả với các nhà kinh doanh, chính trị, giáo dục…Sau vài năm sinh hoạt với cộng đồng người Việt ở Mỹ, khi tham dự những buổi hội họp của các đoàn thể cộng đồng như hướng đạo, hội đồng hương, hội cựu học sinh… tôi nhận ra rất nhiều người điều hợp đã sử dụng một thứ ngôn ngữ Việt chuẩn mực, nghe thích vô cùng. Thứ ngôn ngữ mà tôi đã từng quen thuộc thời còn học tiểu học trước 1975, từ ông bà, cha mẹ. Nhưng rồi sau đó, nó dần dần bị bỏ quên trong nước. Ra hải ngoại, tôi bắt đầu nhận ra nó trở lại. Và cũng từ đó, tôi mới thấy mình không đúng khi trước đây “nổi cơn tự ái” vì bị bắt bẻ về một số từ ngữ. Tôi chú tâm đi tìm hiểu nhiều hơn nguyên do dẫn đến sự khác biệt giữa “tiếng Việt trong nước” và “tiếng Việt hải ngoại”.Phân tích về ngôn ngữ là một đề tài mênh mông và đòi hỏi chuyên môn. Bài viết này chỉ là những chia sẻ trong giới hạn của một người bình thường.Điều đầu tiên, ngôn ngữ thay đổi theo thời gian và hoàn cảnh sống. Có những thứ trước 1975 không có, hoặc chỉ có ở Mỹ mà chưa có ở Việt Nam. Từ đó  mà đẻ ra từ ngữ mới. Một thí dụ rất hay cho trường hợp này là nhóm từ “cà thẻ”. Đây chắc chắn là một từ do người Việt sinh sống ở hải ngoại đẻ ra. Trước 1975 không có “thẻ”(tín dụng) để mà “cà”. Còn người Việt trong nước thì phải vài chục năm sau 1975 mới quen với khái niệm này. Cả người trong nước lẫn hải ngoại đều dùng từ mới “cà thẻ” một cách hết sức tự nhiên, không ai tranh cãi.Một thí dụ khác là những từ ngữ kỹ thuật sử dụng trong ngành công nghệ thông tin, máy tính. Trước 1975 ngành công nghệ này còn phôi thai, chỉ mới bùng nổ vài thập niên cuối thế kỷ 20. Rất nhiều từ mới trong nước đã xuất hiện, dịch theo các từ ngữ chuyên môn từ Tiếng Anh. Thí dụ như “software”, người trong nước dùng từ “phần mềm”, còn ở hải ngoại dùng từ “nhu liệu”. Một tiếng Việt, còn một là từ Hán-Việt. Sự khác nhau không đáng kể.Trường hợp thứ hai, ngôn ngữ khác nhau do thói quen sử dụng. Đây có lẽ là nguồn gốc lớn nhất của sự khác biệt giữa từ ngữ trong nước và hải ngoại. Sau 1975, Việt Nam chìm trong bức màn sắt. Những người thoát ra ngoài nhờ di tản, vượt biên, đoàn tụ… có rất ít thông tin những gì xảy ra trong nước. Đến thập niên 90 thời mở cửa, sự liên lạc giữa người trong và ngoài nước mới trở nên dễ dàng hơn. Và sự khác biệt về nhiều mặt giữa người sống trong và ngoài nước bắt đầu được nhận diện, trong đó có vấn đề ngôn ngữ.Một thí dụ cho trường hợp này là từ “hộ chiếu” của người trong nước, và từ “thông hành” có từ trước 1975 và được người hải ngoại tiếp tục sử dụng. Cả hai đều  có nghĩa là giấy cho phép người mang đi qua biên giới (tiếng Pháp: “passeport”, hay tiếng Anh “passport”) Hộ Chiếu hay Thông Hành đều là từ ngữ  gốc Hán- Việt, nhưng cũng khác nhau. “Thông Hành” là từ ngữ thời quốc gia. Còn “Hộ Chiếu”, theo trang Vienam Global network, chỉ có hai nước cộng sản là Việt Nam và Trung Cộng dùng từ “hộ chiếu”. Có thể coi, tuy khác nhau nhưng còn có nghĩa để hiểu được.Tuy nhiên, nếu thói quen sử dụng do dùng sai nghĩa một từ, rồi cứ  lập đi lập lại và mặc nhiên cho là đúng, thì điều này cần xem xét lại. “Liên hệ” và “liên lạc” là thí dụ rõ nhất cho trường hợp này, và đã gây tranh cãi rất nhiều. Trước 1975 và ở hải ngoại, hai từ này phân biệt rõ ràng, và đúng theo nghĩa của cả từ Hán-Việt lẫn tiếng Anh. “Hệ” trong tự điển Hán Việt có nghĩa ràng buộc, có dính dáng, liên quan với nhau. “Liên hệ” được  dùng tương đương với từ “relation” bên tiếng Anh. Còn “liên lạc” có nghĩa là tiếp xúc, giao thiệp, tương đương với từ “contact” của tiếng Anh. Tuy nhiên, nếu tra tự điển trong nước ngày nay, thí dụ nhưwww.tratu.soha.vn thì thấy “liên hệ” đồng nghĩa với “liên lạc”. “Liên hệ” bây giờ là sự lắp ghép hai từ “liên lạc” và “quan hệ” lại, rồi gán cho nó ý nghĩa là:  “tiếp xúc, trao đổi để đặt và giữ quan hệ với nhau”. Đây là một cách dùng từ mà giới lãnh đạo trong nước rất hay làm, do đó đã đẻ ra những từ đặc trưng của chế độ, như  “quan ngại” (quan tâm + lo ngại), nay đã trở thành câu nói đầu môi chót lưỡi của Bộ Ngoại Giao CSVN.Việc cố tình đánh đồng nghĩa “liên hệ” và “liên lạc” như vậy đã tạo ra thói quen của người trong nước sử dụng chúng lẫn lộn với nhau. Nhưng nếu xét về nghĩa gốc, thì không thể nào “relation” và “contact” lại đồng nghĩa với nhau được.Và có cần thiết phải làm như vậy không? Tại sao phải đơn giản hóa, xóa đi sự khác biệt rõ ràng về nghĩa của hai từ này. Tại sao phải thay đổi từ va ønghĩa của từ đã có từ lâu trong lịch sử tiếng Việt?Có nhiều lý do. Có thể là do một người, một nhóm người nào đó trong giới lãnh đạo do ngu dốt hiểu không đúng nghĩa khi bắt đầu, rồi bắt cả xã hội dùng theo. Nhưng cũng có thể là do giới lãnh đạo CSVN cố tình muốn làm khác với ngôn ngữ truyền thống. Giả thiết này rất đáng tin cậy.Những người đã từng sống ở Miền Nam sau 1975 đều nhận thấy sự bài xích, cố tình xóa bỏ đi nền văn hóa, giáo dục của chế độ Miền Nam là một chủ trương rõ rệt của chính quyền cộng sản. Làm “cách mạng triệt để” phải xóa đi tận gốc “tàn dư của nền văn hóa chế độ cũ”! Và điều này cũng xảy ra ở những quốc gia cộng sản khác như Liên Xô, Trung Cộng.Không ai diễn tả ý đồ của các chế độ độc tài cộng sản khi đơn giản hóa ngôn ngữ chính xác hơn George Orwell, tác giả của Animal Farm, 1984. Khi nói về khái niệm Newspeak (ngôn ngữ mới), ông cho rằng các chế độ độc tài đơn giản hóa ngôn ngữ để triệt tiêu tư tưởng đối kháng. Ngôn ngữ được đơn giản hóa đến mức trần trụi, thô thiển, không cần văn hoa, cảm xúc, không có trí tưởng tượng. Con người không có tư tưởng, từ đó dễ trở thành một công cụ trong một guồng máy, dễ điều khiển, dễ sai khiến.Để đơn giản hóa ngôn ngữ, chính quyền cộng sản sau 1975 đã đổi từ máy bay “trực thăng” thành máy bay “lên thẳng”. Áo ngực đổi thành “nịt vú”. Những bảng hiệu như “cửa hàng thịt thanh niên tươi sống” bắt đầu xuất hiện. Và tệ hại hơn nữa, vào năm 1978, họ đổi bảo sanh viện Từ Dũ ở Sài Gòn thành “xưởng đẻ Từ Dũ”!Nói đến đây, vấn đề đã mở rộng hơn, không còn đơn thuần chỉ là “vấn đề ngôn ngữ”. Dù là người trong nước hay ở hải ngoại, đại đa số người Việt Nam đã nhận ra rằng đất nước mình từ hơn 60 năm qua đã được dẫn dắt bởi nhiều người lãnh đạo dốt nát, dối trá và tàn ác. Không bàn sâu về vấn đề chính trị, ở đây chỉ bàn đến khía cạnh họ đã hủy hoại con người, từ đó hủy hoại văn hóa, hủy hoại ngôn ngữ truyền thống trong cả xã hội Việt Nam như thế nào.Đã tự bao giờ, người Việt trở thành quen thuộc, nhàm chán với sự dốt nát trong cách sử dụng ngôn ngữ của giới lãnh đạo? Đã tự bao giờ, vì đã “nghe quen”, người Việt bắt đầu dùng thường xuyên những từ ngữ thể hiện sự dốt nát của giới lãnh đạo lúc nào mà không hay? Dùng một từ sai văn phạm, lẫn lộn với nhiều nghĩa khác nhau là một biểu hiện của sự ngu dốt, lười suy nghĩ. Phải chăng có một cán bộ cao cấp nào đó bắt đầu dùng từ “xử lý” một cách tùy tiện, bừa bãi, để rồi dần dần động từ này được cả xã hội trong nước dùng cho mọi trường hợp: “xử lý” công việc, “xử lý” văn bản, “xử lý” nước thải, “xử lý” bài hát… Có mấy ai nhớ lại trong từng trường hợp, tiếng Việt ngày xưa đã từng có những động từ khác nhau để diễn đạt những ý tưởng khác nhau: chế biến nước thải, diễn cảm bài hát, giải quyết công việc…Hai từ “vô tư” và “hoành tráng” cũng nằm trong trường hợp này. Có rất nhiều người trong nước, ban đầu cố tình sử dụng hai từ này sai chỗ để hàm ý diễu cợt. Nhưng rồi nói mãi, trở thành thói quen lúc nào không biết! Và dùng từ sai trong câu chuyện phiếm thì vẫn còn chấp nhận được. Nhưng viết từ với nghĩa sai trên bài luận văn, báo chí, nói ở những nơi chốn cần sử dụng ngôn ngữ Việt tiêu chuẩn như trong hội nghị ngoại giao thì đó là biểu hiện của sự xuống cấp văn hóa, ngôn ngữ của cả một xã hội.Ngôn ngữ thể hiện sự dốt nát là vậy. Còn ngôn ngữ thể hiện cái ác của lãnh đạo?Ngày nay, ở trong nước từ “máu” được sử dụng tùy tiện như di chứng của một thời đại “say máu quân thù” của Tố Hữu: “thằng này rất máu!”, “sao mà máu thế!”… Chẳng lẽ cách dùng từ “sắt máu” kiểu này trở thành ngôn ngữ Việt chính thống chỉ vì có nhiều người sử dụng?Những người ở lại Việt Nam cuối thập niên 70 đầu thập niên 80 vẫn còn nhớ hai tên gọi trái ngược nhau dành cho những người vượt biên: nếu vượt biên bị bắt, thì đó là “kẻ phản quốc”; nhưng nếu vượt biên trót lọt, thì đó là… “Việt kiều yêu nước”! Càng về sau, ở trong nước càng có nhiều từ thể hiện sự lươn lẹo của chính quyền. “Tàu lạ” là một từ chỉ có ở Việt Nam, và được sử dụng chính thức bởi quan chức, giới truyền thông báo chí, để né tránh gọi đích danh tàu Trung Quốc khi chúng tấn công ngư dân Việt. Và mới đây nhất, quan chức Bộ Giao Thông đã “sáng tạo” ra từ “trạm thu giá” để thay cho “trạm thu phí”, chỉ vì muốn hợp pháp hóa những trạm thu tiền của dân một cách vô tội vạ! Chẳng lẽ người Việt hải ngoại cũng phải chấp nhận dùng những từ ngữ đầy lươn lẹo như vậy, chỉ vì đa số người trong nước phải chấp nhận chúng?Khi biết tôi định viết về đề tài này, một người bạn  khuyên rằng “Ấy chớ! Đề tài này rộng lắm, và gây tranh cãi dài dài…”. Tôi cũng biết vậy, và cũng biết mình không phải là một nhà ngôn ngữ học.Trong phạm vi vài trang giấy, chỉ mong được chia sẻ, cảm thông giữa mọi người Việt Nam.Từ sau ngày cả nước bị dìm trong bạo lực cộng sản,  cả xã hội xuống cấp về mọi mặt, từ kinh tế, chính trị cho đến giáo dục, văn hóa, đạo đức… Phải sống trong hoàn cảnh như vậy, chúng ta rất dễ bị nhiễm những thói quen xấu mà không hề hay biết, trong đó có thói quen về ngôn ngữ.Khi sang đến một xứ sở văn minh như Mỹ, hầu hết chúng ta sẵn sàng từ bỏ những thói quen xấu trong một xã hội xuống cấp để hòa nhập vào xã hội mới, thí dụ như đi xe vượt đèn đỏ, không xếp hàng trật tự… Thói quen sử dụng ngôn ngữ cũng vậy. Hãy bình tâm nhận ra những từ ngữ xuất phát từ một xã hội mà sự gian dối, tàn ác, ngu dốt đang thắng thế và dần dần từ bỏ thói quen sử dụng chúng, giống như từ bỏ những thói quen xấu khác.Để có thể dẹp bỏ tự ái, xin hãy quan niệm như thế này: thứ ngôn ngữ Việt Nam đẹp, chuẩn mực không phải là của riêng cộng đồng người Việt hải ngoại, hay của những người Việt sống ở Miền Nam trước 1975. Nó là di sản chung của dân tộc Việt Nam, đã có từ thuở xa xưa, qua những câu hò, tục ngữ, ca dao, qua Hịch Tướng Sĩ của Trần Hưng Đạo,  truyện Kiều của Nguyễn Du, rồi tiếp nối bởi thế hệ hiện đại như Tự Lực Văn Đoàn, Nhân Văn Giai Phẩm, Sáng Tạo… Mỗi người Việt dù ở trong nước hay ở hải ngoại đều có sẵn di sản văn hóa ngôn ngữ đó trong tâm hồn. Chỉ từ khi đất nước gặp kiếp nạn cộng sản, những di sản ngôn ngữ văn hóa đó mới bị xóa bỏ, lu mờ. Những người ra đi sớm hơn có may mắn không bị ảnh hưởng bởi một nền văn hóa do những người dốt nát làm hỏng. Họ chỉ là những người gìn giữ lại cái đẹp của văn hóa, ngôn ngữ do tổ tiên dân tộc Việt Nam để lại.Vậy thì những người ra hải ngoại sau này cũng nên tự điều chỉnh, để rồi cùng tham gia vào một sứ mạng cao quí: gìn giữ tính Chân-Thiện- Mỹ của ngôn ngữ Việt Nam.Hãy tưởng tượng hình ảnh một dòng sông đang trôi chảy. Bỗng dưng có kẻ ngăn sông, biến một khúc quành của dòng sông tạo thành một vũng ao tù. Không muốn dòng sông không chịu cảnh tù đọng, một nhóm người khác đã tự khơi một nhánh mới, để nối dòng sông tiếp tục trôi chảy, không qua khúc quành đã bị chận lại thành ao tù. Sau một thời gian, một số dòng nước từ ao bắt đầu tìm đường chảy về con sông xưa. Từ chốn ao tù ra sông, những dòng nước cảm thấy khác lạ khi hòa nhập. Nhưng vì dòng sông xưa nay vẫn cuồn cuộn chảy, cho nên những nước ao tù nhanh chóng hòa mình vào dòng nước tự do. Và một này nào đó, khi những con đập ngăn sông bị phá, cả khúc  ao tù sẽ có dịp lại hòa mình vào dòng chảy lịch sử.Tôi muốn kết thúc bài viết này bằng cách mời mọi người hồi tưởng lại giọng hát của Thái Thanh qua một ca khúc bất hủ của Phạm Duy, nói về tình yêu đối với ngôn ngữ, con người, đất nước Việt Nam. Một tác phẩm văn hóa tuyệt đẹp, đã từng bị cấm đoán trong nước trong suốt ba thập kỷ:
Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời người ơi!
Mẹ hiền ru những câu xa vời , À à ơi! Tiếng ru muôn đời
Tiếng nước tôi! Bốn ngàn năm ròng rã buồn vui
Khóc cười theo mệnh nước nổi trôi, nước ơi!
Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi
Thoắt ngàn năm thành tiếng lòng tôi, nước ơi!…


Dân Việt

Hits: 20

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

5 NƯỚC DẪN ĐẦU THẾ GIỚI VỀ VĂN HÓA

Lindsey Galloway BBC Travel
6 tháng 7 2018
                         bbc 5 nuoc van hoa

              Bản quyền hình ảnh Constantin Werscheck / EyeEm

Ảnh hưởng toàn cầu thường được đo bằng sức mạnh quân sự, chính trị hay kinh tế, nhưng đối với một số quốc gia, đó là sức mạnh của văn hóa – thức ăn, thời trang hay giải trí – là những thứ có ảnh hưởng mạnh nhất.
Các quốc gia có ảnh hưởng văn hóa này gần đây đã được US News and World Report xếp hạng, dựa trên các yếu tố như được coi là có uy tín, thời trang, hợp thời trang, hạnh phúc, hiện đại hoặc có ý nghĩa văn hóa về mặt giải trí. 
Trong khi nhiều nước trong số 10 nước hàng đầu ở châu Âu, bao gồm Ý, Tây Ban Nha, Pháp và Anh, danh sách này cũng bao gồm Nhật Bản (xếp hạng cao vì mức độ hiện đại và uy tín), Brazil (vì hạnh phúc và giải trí), và Hoa Kỳ (vì hiện đại và có ảnh hưởng văn hóa).
Chúng tôi đã nói chuyện với người dân ở 5 quốc gia được xếp hạng hàng đầu, để thấy được ảnh hưởng về văn hóa này, và để tìm hiểu cách quốc gia của họ tạo ra tác động toàn cầu.
                   bbc 5 nuoc van hoa 2
Các quốc gia có ảnh hưởng văn hóa này gần đây đã được US News and World Report xếp hạng, dựa trên các yếu tố như được coi là có uy tín, thời trang, hợp thời trang, hạnh phúc, hiện đại hoặc có ý nghĩa văn hóa về mặt giải trí ( Bản quyền hình ảnh Alexander Spatari/Getty Images ) 
Italy
Nổi tiếng với các mẫu mã hàng hiệu như Valentino, Armani, Versace và Gucci, Italy đã đạt được 10 điểm hoàn hảo trong cả hai hạng mục ‘thời trang’ và ‘mốt thịnh hành’. 
Điều này hầu như không làm cho những người như Lucio Buffalmano, người sáng lập blog ThePowerMoves.com, người đến từ Abruzzo, phía đông Rome phải ngạc nhiên. “Người Ý quan tâm đến những gì trông đẹp, và người Ý là người thường để tâm cho thời trang,” ông nói. 
Nhưng có những thứ vượt quá thời trang. “Ý có tác động lớn đến tất cả mọi thứ liên quan đến phong cách, từ thực phẩm đến đồ nội thất,” Angela Corrias, sinh trưởng tại Sardinia nhưng đang làm việc cho Rome Actually, nói.
                    bbc 5 nuoc van hoa 3
 Milan nổi tiếng là thành phố kinh doanh và thời trang với các nhà hàng có tiếng (Bản quyền hình ảnh Buena Vista Images/Getty Images )
Tất nhiên, đồ ăn của đất nước này có ảnh hưởng lớn. Để trải nghiệm ảnh hưởng ẩm thực của đất nước, Corrias đề xuất đi tới thủ đô Rome. 
“Cuộc khủng hoảng tài chính tạo khó khăn, nhưng người dân Roma sẽ không bao giờ từ bỏ việc ăn uống,” Corrias nói. “Ở đây bạn có thể khám phá cả những hương vị truyền thống và công thức nấu ăn được tạo ra với một nét chấm phá hiện đại. 
Các điểm đến văn hóa thú vị khác dành cho người nước ngoài bao gồm Bologna, nổi tiếng với di sản ẩm thực phong phú và Milan, trung tâm thời trang và kinh doanh lớn nhất của đất nước, nhưng cũng có rất nhiều nhà có tiếng và cộng đồng người nước ngoài hết sức năng động. 
Pháp
‘Hiện đại’, ‘đẳng cấp’ và ‘thời trang’ là tất cả các lĩnh vực mà Pháp đã đạt điểm cao, và ‘je ne sais quoi’ của Pháp là thứ mà mọi người trên khắp thế giới cố bắt chước. Cư dân sống lâu năm ở Paris là Roobens Fils thậm chí còn không nhận ra văn hóa của ông có ảnh hưởng đến thế nào cho đến khi ông du lịch tới khắp Trung Đông và châu Á.
“Mọi người ở những nơi rất xa xôi đều yêu thích và được truyền cảm hứng từ ẩm thực Pháp, nghệ thuật Pháp và thời trang Pháp. Tôi đã gặp những người ở Iran nói với tôi rằng họ yêu Molière như thế nào! Tôi đã bị sốc! Họ biết Molière ở Iran!”Fils nói. Anh là người viết blog về các chuyến đi du lịch của mình tại Been Around the Globe cho biết.
                         bbc 5 nuoc van hoa 4
Cái ‘Tôi không biết’ của người Pháp là thứ mà người trên toàn thế giới gắng bắt chước ( Bản quyền hình ảnh Peter Phipp/Getty Images)  
Mặc dù Paris là nơi tuyệt vời để trải nghiệm văn hóa Pháp, từ thời trang đến thực phẩm, Bordeaux, Lyon và Toulouse là những lựa chọn tuyệt vời – và nhỏ hơn.
“Bordeaux là một thành phố có tiếng, và rất nhiều rượu vang được sản xuất trong vùng,” Fils nói. 
Thành phố này cũng có các tòa nhà lịch sử nhất trong nước bên ngoài Paris. Lyon, thành phố đông dân thứ ba của Pháp, nổi tiếng với truyền thống ẩm thực và đã có một số đầu bếp Michelin ba sao. Toulouse, thủ phủ của vùng Occitanie miền nam nước Pháp, tự hào về lịch sử hơn 2000 năm.
Người Pháp rất tự hào về bản sắc của họ đã định hình thế giới, và điều này bao gồm cả tiếng Pháp – là điều có thể tạo ra thách thức đối với những người nước ngoài. 
“Hầu hết mọi người ở Pháp không nói tiếng Anh, hoặc tiếng Anh nửa mùa. Đôi khi họ có nói tiếng Anh nhưng vấn đề là họ không muốn nói, “Fils giải thích. “Một người nước ngoài sẽ phải thích ứng với Pháp, bởi vì người Pháp sẽ không cố thích ứng với bạn.”
Hoa Kỳ 
Ghi điểm cao về ‘hiện đại’ và ‘có ảnh hưởng trong giải trí’, các chương trình phim, âm nhạc và truyền hình của Hoa Kỳ được thưởng thức trên toàn cầu. 
Ngay cả khi một quốc gia khác làm điều gì đó đầu tiên, giống như thể loại truyền hình thực tế reality TV bắt đầu ở Anh, thì Hoa Kỳ được biết đến với việc làm cho nó trở nên lớn hơn và phổ biến hơn trên toàn thế giới. Ngành công nghệ của đất nước, nơi có Facebook, Twitter, Google và Amazon, cũng đã để lại dấu ấn của nó, với hàng tỷ người tương tác hàng ngày với các dịch vụ và mạng xã hội phổ biến này. 
Bản sắc Mỹ có ảnh hưởng này được bắt nguồn từ sức mạnh của khả năng và mơ ước vượt ra ngoài sự khởi đầu khiêm tốn. 
“Chúng tôi vẫn tin vào” Giấc mơ Mỹ “ở đây, điều mà chỉ có thể một thời thuộc giới vay nợ, nô lệ, người bị khủng bố tôn giáo và người nghèo trên thế giới”, Andrew Selepak, giáo sư khoa viễn thông tại Đại học Florida, và là giám đốc chương trình cao học về truyền thông xã hội,                            

       Phim, âm nhạc và các chương trình TV sản xuất tại Hoa Kỳ được nhiều nước ưa thích.(Bản quyền hình ảnh PS Photography/Getty Images )Thành phố New York, thành phố lớn nhất của đất nước, minh chứng cho những giá trị này. Những lời của Frank Sinatra – “Nếu tôi có thể làm được ở đó, tôi có thể làm được tại bất cứ nơi nào” – vẫn đúng cho     
 New York, nơi còn được gọi là thành phố không bao giờ ngủ. 
Trong khi đó Hollywood ở Los Angeles sản xuất các loại hình giải trí định hình cho văn hóa ở Mỹ và những nơi khác. “Các chương trình truyền hình và phim của Mỹ được tạo ra ở đây ảnh hưởng đến cách chúng ta nói chuyện, ăn mặc, những gì chúng ta xem, và chúng ta là ai,” Selepak nói.
Tuy nhiên, giữa hai thành phố là một vùng địa lý rộng lớn trải dài trên đại dương, sa mạc, đất nông nghiệp và núi non. Và với hơn 300 triệu dân, đất nước này tự hào về sự đa dạng của nó. 
Tùy thuộc vào tính cách của bạn và những gì bạn muốn phát triển, trải nghiệm của bạn ở Mỹ sẽ khác nhau ở mọi thành phố bạn đến. 
Miami không giống Chicago, New Orleans cũng chẳng có gì tương tự như thành phố New York. Mỗi thành phố đã được định hình bởi lịch sử và con người của nó. Nếu bạn có trải nghiệm ở một vùng không hoàn toàn là những gì bạn đang tìm kiếm thì hãy thử nơi khác của đất nước này.” 
Tây Ban Nha 
Một thời từng là một trong những đế chế và đế quốc lớn nhất thế giới, Tây Ban Nha đã để lại dấu ấn lâu đời trên khắp các vùng địa lý từ Nam Mỹ đến Đông Ấn. 
Sau tiếng Trung, tiếng Tây Ban Nha là ngôn ngữ được nói nhiều thứ hai trên thế giới khi tính về số người nói tiếng này như tiếng bản địa, và sức mạnh của các bộ phim, truyền hình và âm nhạc nói tiếng Tây Ban Nha đã giúp đẩy đất nước vượt lên hàng đầu.
“Từ tiếng Tây Ban Nha đến tôn giáo, ẩm thực, lễ hội và nhiều khía cạnh khác, bất cứ nơi nào tôi đi du lịch, nó luôn luôn dễ dàng tìm thấy một chút đất nước của tôi”, Inma Gregorio, người đến từ vùng Galicia và viết blog tại A World To Travel, nói. 
                 bbc 5 nuoc van hoa 6
Tiếng Tây Ban Nha có số người nói lớn thứ hai trên thế giới Bản quyền hình ảnh David C Tomlinson/Getty Images 
Văn hóa tapas của Tây Ban Nha là một nền văn hóa lan truyền quốc tế, nhưng vẫn luôn kết nối mọi người tại địa phương. “Ẩm thực ở đây là lối sống,” Andre Arriaza, người sống ở Barcelona và là người sáng lập ra Barcelona Eat Local Culinary Experience. 
“Ăn uống là chia sẻ, hoặc với một nhóm bạn bè, hoặc với tất cả những người lạ xung quanh bạn, những người luôn luôn tham gia tán gẫu,” ông nói.
Kiểu sinh hoạt này là nét chủ đạo ở một đất nước luôn đặt gia đình và bạn bè trước công việc, với bữa trưa dài (bao gồm cả sobremesa) và các buổi tụ tập gia đình. “Chúng tôi làm việc để sống, không phải sống để làm việc”, Gregorio nói. “Ngay cả trong cuộc khủng hoảng [hiến pháp] năm ngoái, các quán bar đều đông nghịt mỗi ngày.”
Đó là một sự thay đổi đáng hoan nghênh đối với những người nước ngoài như Cory Varga, một người Anh đã sống ở Seville trong sáu tháng qua và viết blog tại You Could Travel. “Chúng tôi yêu lối sống ở Tây Ban Nha vì mọi người dường như rất thoải mái.”
Điều này không dễ đối với tất cả những người nước ngoài, những người phải điều chỉnh theo lịch sinh hoạt dễ dãi hơn và bắt đầu bữa tối muộn. 
Biết tiếng Tây Ban Nha cũng làm cho cuộc sống dễ dàng hơn một chút đối với người nước ngoài, nhưng nó không phải là một rào cản lớn; hầu hết các thành phố có rất nhiều trường học tiếng Tây Ban Nha và cư dân thường sẽ cố gắng và giúp đỡ. 
“Người Tây Ban Nha rất thân thiện,” Bernard Sury nói, anh từ Brussels và hiện đang sống ở Valencia, và là người đồng sáng lập GuruWalk. “Ngay cả khi họ không hiểu bạn, họ sẽ cố gắng giúp đỡ bạn.”

Vương quốc Anh

Xếp hạng cao về ‘đẳng cấp’, người Anh tự hào về khả năng kết hợp chuẩn mực làm việc cao, sáng tạo và sự cởi mở để thay đổi nhằm tạo ra sự đổi mới. “Chúng tôi có một số trường đại học tốt nhất trên thế giới, và có nét tinh tế về kinh doanh,” Ian Hawkins, hiện sống tại London, nói.           

       
  Theo U.S. News & World Report, Anh đứng thứ hạng cao về uy tín ( Bản quyền hình ảnh Brian Bumby/Getty Images)  
Sự ảnh hưởng và tính linh hoạt của ngôn ngữ tiếng Anh đã cho phép Anh phát triển mạnh như một nơi mà mọi người đến để tạo ra một tương lai mới. 
“Ngôn ngữ của chúng tôi rất phong phú về việc vay mượn từ các ngôn ngữ khác, và hào phóng trong việc chấp nhận những người học nó,” Hawkins nói. “Người bạn Venezuela của tôi đến London cách đây 11 năm với 700 bảng Anh trong túi và không nói tiếng Anh. Hôm nay, ông là một nhà tư vấn kinh doanh và điều hành hơn 30 nhà hàng và cửa hàng. Bất cứ ai cũng có thể đến Anh và trở thành người Anh như người Anh.” 
Người nước ngoài nên biết rằng người Anh không phải lúc nào cũng nói những gì họ nghĩ, vì vậy bạn có thể cần phải đọc suy nghĩ của họ. “Điều quan trọng là tìm kiếm các sắc thái ngôn ngữ và ngôn ngữ cơ thể”, Amanda O’Brien, người Úc, viết blog tại The Adventurer, nói. 
Là trung tâm kinh doanh và tài chính của đất nước, London vẫn là điểm đến hàng đầu cho những người nước ngoài làm việc. Mặc dù thành phố bị thiếu nhà ở giá cả phải chăng, sự phong phú của các bảo tàng, địa điểm hòa nhạc và nhà hát mang đến môi trường phù hợp để giữ chân người tới sống tại đây.
“Samuel Johnson nổi tiếng với câu nói: ‘Khi một người mệt mỏi với London, anh ta chán sống’,” Gregory Golinski, người từ Paris, nói. “Tôi không thể không đồng ý với câu nói này. Có rất nhiều điểm tham quan ở đây mà bạn có thể chọn để ghé thăm mỗi cuối tuần mà không bị trùng lặp.”
Nhưng thủ đô London không phải là nhất. Edinburgh đạt điểm cao hơn về ảnh hưởng văn hóa, tổ chức Lễ hội Fringe, lễ hội nghệ thuật lớn nhất thế giới, cũng như là cái nôi’ của Harry Potter. 
Birmingham ở miền trung đất nước là một ứng viên khác. “Từ văn hóa clubbing đến các dàn nhạc, Birmingham có một nền văn hóa tuyệt vời,” Hawkins nói. “Thành phố có nhiều kênh đào hơn Venice, và đồ trang sức là nơi thời trang hiện đại gặp tay nghề truyền thống.”
https://www.bbc.com/vietnamese/vert-tra-44742962

Hits: 15

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Sử gia Lê Mạnh Thát

Giáo sư, tiến sĩ, sử gia, thiền sư Lê Mạnh Thát hay Thượng tọa Thích Trí Siêu sinh ngày 15 tháng 4 năm 1944 tại Quảng Trị. Ông là người được biết nhiều bởi những công trình nghiên cứu về lịch sử Phật giáo cũng như lịch sử Việt Nam. Một số các phát hiện mới của ông về lịch sử Việt Nam gây chấn động giới nghiên cứu sử. Trung tâm sách Kỷ lục Việt Nam chính thức công nhận ông là “Người viết sách về văn học và lịch sử Phật giáo nhiều nhất Việt Nam”.
Là một nhà tu hành xuất gia từ bé, nhưng ông vẫn để tóc. Năm 1959, ông vào Huế trọ ở chùa Báo Quốc và theo học tại Quốc học Huế. Tại chùa Báo Quốc có mở xưởng làm xì dầu. Ông được phân công phụ trách xem quá trình thuỷ phân có dư xút hoặc axít, hàm lượng đạm có từ bã đậu phụng. Năm 17 tuổi ông được đặc cách thi tú tài.
Năm 20 tuổi ông đậu cử nhân ngành triết học tại Viện Đại học Đà Lạt.
Từ 1965-1974 ông theo học tại Viện Đại học Winconsin, Madison, Hoa Kỳ, ông lấy bằng tiến sĩ y khoa, triết học, nhân chủng học.
Năm 1974-1975, ông là giáo sư Viện Đại học Vạn Hạnh – Sài Gòn, giảng dạy các môn tiếng Sanskrit, lịch sử triết học Ấn Độ, lịch sử Phật giáo Việt Nam
Từ 1975-1984, ông giảng dạy tại Viện nghiên cứu Phật học Vạn Hạnh – thành phố Hồ Chí Minh
Năm 1984, ông bị chính quyền Việt Nam bắt giam vào năm 1984, bị tuyên án tử hình, sau đó án được giảm xuống tù chung thân, vì tội “tán thành, ủng hộ, che chở, đùm bọc hành động phản cách mạng, lật đổ chế độ xã hội chủ nghĩa” . 
Ông được phóng thích ngày 31 tháng 8 năm 1998, sau 14 năm giam cầm.
Từ 1998-đến nay: ông là giáo sư, Phó Viện trưởng – Viện Nghiên cứu Phật giáo Việt Nam tại thành phố Hồ Chí Minh.
Ông thông thạo hơn 15 thứ tiếng.
Các lý thuyết mới về lịch sử Việt Nam 
    Phát hiện mới của ông gây chấn động giới nghiên cứu lịch sử Việt Nam:
    Ông tuyên bố đã phát hiện ra Lục độ tập kinh, một tập kinh quan trọng trong Đại tạng kinh của Phật giáo thế giới đã lưu truyền 2000 năm, tập kinh đó là của Việt Nam, tập kinh được dịch ra chữ Hán từ một bản tiếng Việt chứ không phải từ bản tiếng Phạn.
    Cho rằng truyền thuyết trăm trứng có khởi nguồn từ Lục độ tập kinh, trước kia chỉ biết có truyền thuyết trăm trứng là hồn thiêng dân tộc, nhưng khởi nguồn thì không biết từ đâu.
    Ông khẳng định truyền thuyết An Dương Vương đánh bại vua Hùng Vương thứ 18 rồi lập nên một triều đại (dưới ngòi bút của Ngô Sỹ Liên trong Đại Việt sử ký toàn thư) là không có thật, nó chẳng qua chỉ là một phiên bản của câu chuyện Mahàbhàrata từ Ấn Độ truyền vào Việt Nam thời Hùng Vương mà thôi.
    Ông cho rằng không có chuyện Triệu Đà đánh An Dương Vương (“vì làm gì có An Dương Vương mà đánh!”) và nhà Thục cũng không bao giờ bị Triệu Đà chiếm. Có nghĩa là, cho đến năm 43 (sau công nguyên), trước khi cuộc chiến tranh vệ quốc của Hai Bà Trưng thất bại, Văn Lang vẫn là một nước độc lập. Đó là triều đại Hùng Vương được xây dựng trên một nền văn hiến với điển chương riêng của nó, có luật pháp, có chữ viết, có lịch số, có âm nhạc, có văn học… Nhà nước và văn hiến đó hoàn toàn không do người Trung Quốc đến “khai hóa” mà có. Nhà nước Hùng Vương có đủ bản lĩnh, sức mạnh để tiếp thu tinh hoa và để tự vệ trước âm mưu nô dịch của ngoại bang, đóng góp vào nền văn minh chung của nhân loại mà Lục Độ tập kinh là một trong những dẫn chứng sống động. Ông dẫn chứng, sau khi Mã Viện “chém Trưng Trắc, Trưng Nhị, đưa đầu về Lạc Dương”, Hậu Hán thơ viết: “Viện (Mã Viện) điều tấu Việt luật cùng Hán luật, sai hơn 10 việc, bèn cùng người Việt nói rõ để ước thúc”. Ông lập luận rằng, như vậy rõ ràng nước Việt đã có luật pháp, bộ luật đó một chính quyền Hai Bà Trưng ngắn ngủi không làm nổi, nó phải là sản phẩm của một nhà nước độc lập tồn tại từ lâu đời.
Các đề nghị sửa lại lịch sử của ông:
    Dứt khoát loại bỏ truyền thuyết An Dương Vương và nước Nam Việt của Triệu Đà ra khỏi lịch sử nước ta. Lý do, Trước đây ta viện dẫn từ 4 tài liệu cổ sử Trung Quốc, đó là Giao châu ngoại vực ký, Quảng Châu ký, Nam Việt chí và Nhật Nam truyện, trong đó 3 tài liệu không rõ nguồn gốc. Trong khi đó, căn cứ vào những tài liệu lịch sử chính thống xưa nhất của Trung Quốc là Sử ký của Tư Mã Thiên và Tiền Hán thư, hoàn toàn không thấy có chuyện Triệu Đà đánh An Dương Vương hay tương tự, mà các tài liệu đó còn có những thông báo xác định rõ ràng là cho đến hết thời Triệu Đà cùng cháu chắt ông ta làm vua Nam Việt bên đất Trung Quốc, nước ta vẫn đang có vua và đang là một nước độc lập. Vậy, nước ta chưa bao giờ thuộc Nam Việt của Triệu Đà bên Trung Quốc.
    Nước ta từ thời Hùng Vương vẫn là một nước độc lập kéo dài cho đến năm 43, nghĩa là giai đoạn Bắc thuộc lần thứ nhất không tồn tại.
    Lý giải của ông về các sai sót trong việc chép sử trước đây:
Ông cho rằng trước đây đã dùng những sử liệu không đáng tin cậy để viết sử rồi cứ đinh ninh như vậy cho tới nay. Từ Đại Việt sử lược trở đi, theo giáo sư Lê Mạnh Thát, là do “những người viết sử đã không bao giờ chịu nghiên cứu và cân nhắc một cách kỹ càng những sử liệu mà họ dùng”. Ông cho rằng, để viết lịch sử nước ta vào những thế kỷ trước và sau công nguyên, phải dùng “những báo cáo của Sử ký và Tiền Hán thơ như những tài liệu cơ bản cho việc kiểm soát…, dù biết rằng sự kiện của mọi cuốn sử chính thống Trung Quốc từ Sử ký trở đi không nên được chúng ta tin cậy hoàn toàn”. Tuy nhiên, theo ông, “nó vẫn có giá trị và đáng tin gấp bội lần” so với những thứ như 4 tài liệu đã dẫn trên đây, bởi vì ngay cả tài liệu có nguồn gốc rõ ràng như Nam Việt chí, “nó cũng xuất hiện sau Sử ký đến những sáu trăm năm” .
Nhà sử học (tự phong??) Dương Trung Quốc cho rằng, tất cả những cái đó phải được xem xét cụ thể trên nhiều phương diện như độ tin cậy của sử liệu, phương pháp phân tích của tác giả và phải đặt trong tổng thể với các nguồn tư liệu khác. Các bộ kinh Phật đương nhiên là hết sức quý, nhưng nó cần được giải thích sự khác biệt với các nguồn tư liệu khác cũng có giá trị riêng của nó, kể cả truyền thuyết và dã sử. Không phải cứ nói đến “chính sử” của triều Lê (Đại Việt Sử ký toàn thư) do những sử gia tên tuổi biên soạn đã là chân lý tuyệt đối. Bởi trước hết, nó là sản phẩm của những cá thể hay triều đại, dù uyên thâm đến mấy thì cũng vẫn có thể có sai sót và nhiều khi xuất phát từ những lợi ích không thể gọi là tuyệt đối vì dân tộc mà căn bản là của giới cầm quyền. Đương nhiên, cũng không chỉ dựa vào một bộ kinh dù vô cùng quý giá trong kho tàng Phật giáo mà phủ định, đơn giản những nguồn sử liệu khác.
Các tác phẩm tiêu biểu
Công trình nghiên cứu của Giáo sư Tiến sĩ Lê Mạnh Thát về lịch sử và văn học Phật giáo Việt Nam gồm 26 tác phẩm với 18.322 trang, 5 bài nghiên cứu chuyên ngành gồm 140 trang, 4 tác phẩm về các đề tài Phật học 1.436 trang
    Lịch sử Phật Giáo Việt Nam – 3 tập. NXB Tổng hợp TP.HCM phát hành năm 2006.
    Tổng tập Văn Học Phật Giáo Việt Nam – 3 tập. NXB Tổng hợp TP.HCM phát hành năm 2006.
    Lục độ tập kinh và lịch sử khởi nguồn của dân tộc ta.
    Toàn tập Minh Châu Hương Hải.
    Toàn tập Trần Thái Tông.
    Toàn tập Trần Nhân Tông.
    Toàn tập Toàn Nhật Quang Đài.
    Nghiên cứu về Mâu Tử – 2 tập.
    Chân Đạo Chánh Thống.
    Lịch sử Âm Nhạc Phật Giáo Việt Nam.
    Tự điển Bách Khoa Phật Giáo Việt Nam – 2 tập.
    The Philosophy of Vasubandhu.
    Ngữ pháp tiếng Phạn
Ông phát hiện ra một số sai sót của Lê Quý Đôn khi ghi chép về văn thơ:
    Bài Xuân nhật tức sự, được Lê Quý Đôn chép trong Kiến văn tiểu lục và ghi là của thiền sư Huyền Quang thời nhà Trần (1254-1334). Từ đó nhiều thế hệ học giả đã dẫn giải, bình luận, coi là một kiệt tác thi ca chữ Hán của Việt Nam. Trên tạp chí Văn học số 1-1984, lần đầu tiên giáo sư Lê Mạnh Thát đã đưa ra tài liệu chứng minh bài thơ trên không phải của thiền sư Huyền Quang mà của thiền sư Ảo Đường Trung Nhân (?-1203) thời nhà Tống bên Trung Quốc.
    Bài khác cũng được Lê Quý Đôn chép trong Kiến văn tiểu lục, ghi là của Hương Hải thiền sư thời nhà Lê. Nhưng trong công trình nghiên cứu rất công phu về thiền sư Hương Hải (Toàn tập Minh Châu Hương Hải), giáo sư Lê Mạnh Thát cũng phát hiện tác giả thật của nó là thiền sư Thiên Y Nghĩa Hoài bên Trung Quốc thời Tống. (ông còn phát hiện số 59 bài thơ được coi là của thiền sư Hương Hải do học trò của thiền sư chép trong Hương Hải thiền sư ngữ lục, có đến 47 bài không phải của thiền sư).
    Lê Mạnh Thát chứng minh rằng trong số 40 bài thơ thiền được cho là của các thiền sư Việt Nam thời Lý-Trần sáng tác mà Lê Quý Đôn chép lại trong Kiến văn tiểu lục, trên thực tế có tới 32 bài là tác phẩm của người Trung Quốc, sau đó được 1 số người Việt Nam “gia công” lại và gán cho các tác giả Việt Nam.
Sử gia Hà Văn Tấn đồng ý với phần lớn những phát hiện này của Lê Mạnh Thát. Trong 1 tiểu luận viết cho Tạp chí Văn học vào năm 1992, sử gia Hà Văn Tấn dẫn lại một số ý kiến của Lê Mạnh Thát (khi này đang ở tù) cũng như nhấn mạnh rằng, ông (Hà Văn Tấn) đã lần theo những chỉ dẫn, chú thích của Lê Mạnh Thát để kiểm tra lại nguồn tài liệu lập luận của thiền sư, và ông (Hà Văn Tấn) hoàn toàn đồng ý với những khám phá này.
Son Ly Ngoc

Hits: 11

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Đột Quỵ Não

Đột Quỵ Não – BS Hồ Ngọc Minh

Đột quỵ não còn gọi là tai biến mạch máu não, hay ngắn gọn hơn, tai biến não (stroke, brain attack).
Theo Hội Tim Mạch Hoa Kỳ (American Heart Association), trung bình cứ 40 giây đồng hồ sẽ có một người ở Mỹ bị tai biến não (stroke, brain attack), đa số nạn nhân là phụ nữ. Mỗi năm, tại Mỹ có khoảng 795,000 người bị tai biến não, phụ nữ chiếm đa số với hơn nửa tổng số là 480,000 người. Tai biến não là nguyên nhân gây ra tàn phế nhiều nhất, là lý do gây ra tử vong đứng thứ tư ở Mỹ, thứ nhì cho người Mỹ gốc Á Châu, và cũng đứng thứ nhì trên toàn thế giới, với con số ngày càng gia tăng.

Các số liệu thống kê còn cho biết, tuy chỉ có 2.7% người Mỹ gốc Á Châu bị tai biến não nhưng trong cộng đồng người Việt ở Mỹ, nhất là những người Việt định cư ở Mỹ càng lâu, chế độ ăn uống không được lành mạnh so với người da trắng. Hơn nữa, đa số người Việt không biết gì về các yếu tố nguy cơ và triệu chứng báo động của tai biến não.

Có hai loại đột quỵ não, đột quỵ do nghẽn mạch máu não (ischemic strokes) chiếm 87%, và đột quỵ vì xuất huyết não (hemorrhagic stroke) chiếm 13%. Tương tự như đột quỵ tim, nghẽn mạch máu não gây ra do mạch máu bị nghẽn vì bị đóng vảy (plaque) hay do những cục máu đông làm nghẽn. Trong khi đó xuất huyết não xảy ra khi bị vỡ mạch máu não. Mạch máu bị vỡ khi thành mạch máu bị yếu và phình to ra bất thường gọi là aneurysm, hoặc khi hệ thống mạch máu không được bình thường như nghẽn xe ở giao lộ gọi là arteriovenous malformation. Động cơ gây là hiện tượng vỡ mạch máu não thường là do áp huyết máu cao thấp không bình thường.
Bài viết nầy chú trọng vào loại đột quỵ não do nghẽn mạch máu não, tuy rằng có những triệu chứng và nguy cơ giống nhau giữa hai loại kể trên.

Tương tự như hiện tượng đột quỵ tim do nghẽn động mạch vành tim, nghẽn mạch máu não xảy ra khi vảy đóng trong mạch máu do bị lở loét và chất béo, cholesterol đóng vào. Cũng tương tự như hệ thống mạch vành tim, não bộ được cung cấp máu bởi hai mạch máu chính ở hai bên cổ, gọi là carotid arteries. Khi, một số cục máu đông li ti chạy qua những chỗ hẹp nầy làm cho mạch máy bị tắt nghẽn toàn bộ, hệ quả là tế bào não thiếu oxygen, và bị đột quỵ.

Có hai loại nghẽn mạch máu não. Một, là do máu bị nghẽn tại chỗ gọi là thrombotic stroke, và loại kia là do máu đông từ những nơi khác bị bể ra và chạy đến chỗ hẹp trong mạch máu não, làm nghẽn.

Các yếu tố nguy cơ:
Các yếu tố nguy cơ của tai biến não tương tự như nguy cơ của bệnh nhồi máu, đột quỵ cơ tim (heart attack). Một nghiên cứu năm 2009 của Bác Sĩ Tùng Nguyễn về cộng đồng người Việt ở Santa Clara, cho thấy người Việt có những khuyết điểm như sau:
1. Hút thuốc lá: Trung bình cứ 3 người đàn ông Việt Nam ở Mỹ, có 1 người hút thuốc lá, và trong gia đình những người này, đa số phụ nữ và trẻ em phải hửi khói thuốc, rất độc hại.
2. Hội chứng “Mỡ, Đường, Máu”: Tuy người Mỹ gốc Việt ít bị béo phì hơn người bản xứ, nhưng tỉ số bị cao mỡ, cao đường, và cao máu ngang ngữa với người da trắng, chiếm khoảng 22%. Có nghĩa là, người Việt tuy có sức nặng lý tưởng, chưa chắc đã “khỏe mạnh” hơn người của các sắc dân khác, và có nguy cơ bị bệnh tim mạch rất cao.
3. Người Việt ở Mỹ ít vận động so với người bản xứ: Hơn 60% người Việt không tập thể dục, thể thao thường xuyên, và chỉ có 16.7% hội đủ tiêu chuẩn “khỏe vì nước” (physically fit).
4. Ăn uống thiếu lành mạnh: Người Việt ở Mỹ càng lâu, càng nói tiếng Anh giỏi, càng ăn uống tệ hơn người bản xứ: ít rau cải và trái cây; nhiều mỡ, đường, muối.
Ngoài ra, một số nguy cơ chung khác gồm có:
1. Trên 55 tuổi, nguy cơ tăng dần theo tuổi tác.
2. 15% người có chứng bệnh Rung tâm nhĩ (Atrial fibrillation) cũng bị tăng nguy cơ tai biến não.

3. Đã từng bị đột quỵ não nhỏ ngắn hạn (transient ischemic attack, mini stroke). Triệu chứng của đột quỵ ngắn hạn (TIA stroke) tương tự như bị đột quỵ não nhưng thường biến mất sau 5 phút. Khoảng 33% bệnh nhân đã từng bị đột quỵ ngắn hạn sẽ bị đột quỵ não trong vòng một năm.

Hạn chế các loại thức ăn chứa nhiều muối, đường và mỡ xấu cũng là cách để tránh đột quỵ não (Hình minh họa: Getty Images)

Những dấu hiệu của tai biến não:
Tai biến mạch máu não xảy ra khi một cục máu đông làm tắt nghẽn một động mạch nhỏ trong não, hay khi một mạch máu não bị vỡ; não bị thiếu máu, thiếu oxygen, các tế bào thần kinh sẽ chết và thương vong sẽ xảy ra, làm ảnh hưởng các chức năng như nói, vận động, và trí nhớ.

Vì khả năng cứu chữa và hồi phục chỉ có vài giờ đồng hồ, một khi tai biến xảy ra, chúng ta cần biết và phát hiện kịp thời những dấu hiệu của tai biến não. Bạn phải gọi ngay 9-1-1 khi người thân có những triệu chứng đáng nghi ngờ cho dù đa số nạn nhân sẽ phủ nhận là mình đang bị tai biến não:

1. Mặt bị méo, xệ xuống một bên và tê cứng. Hãy bảo người có triệu chứng đáng quan ngại nở một nụ cười, nếu không cười được hay nụ cười bị méo, người này rất có thể đang bị tai biến não.
2. Một cánh tay bị yếu và tê đi. Hãy bảo nạn nhân dở cả hai cánh tay lên khỏi đầu và để ý một cánh tay bị lệch hoặc xuội xuống.
3. Phát âm không rõ, nói ngọng nghịu, hay không phát âm được. Hãy bảo nạn nhân lập lại vài câu nói đơn giản.
Trong trường hợp chính bạn có những yếu tố nguy cơ, nên để ý những triệu chứng bất thường sau đây:
1. Thấy tê cứng và bại xụi một bên mặt, tay, chân.
2. Thấy rối loạn, không biết mình đang suy nghĩ gì, không biết mình đang ở đâu, làm gì, không tìm ra từ ngữ để phát biểu ý kiến, không hiểu những gì người khác nói với mình.
3. Nhìn không rõ một cách đột ngột. Thị giác bỗng dưng mờ, lòa đi.
4. Mất thăng bằng, thấy chóng mặt, đi đứng không vững như người say rượu.
5. Nhức đầu đột ngột, hoặc cảm thấy sức ép trong đầu tăng cao.

Chữa trị:
Một khi bị đột quỵ não, mỗi một giây phút đồng hồ ảnh hưởng đến khả năng cứu chữa và phục hồi. Tế bào não chỉ cần thiếu oxygen trong vòng vài phút là đã chết hoặc hư hại trầm trọng. Một khi bệnh nhân bị đột quỵ não, cần gọi cấp cứu 9-1-1 ngay để đưa đến bệnh viện. Nhắc lại một lần nữa, khả năng cứu chữa và phục hồi càng cao, nếu nạn nhân được đưa đến bệnh viện càng sớm, dưới 3 tiếng đồng hồ.
1. Bệnh nhân sẽ được cho thuốc để làm tan chỗ máu đông, gọi là tissue plasminogen activator (tPA). Thuốc nầy phải được truyền qua mạch máu trong vòng 4 tiếng từ khi bị đột quỵ. Dĩ nhiên, càng sớm thì khả năng phục hồi càng cao.
2. Giải phẫu để thông chỗ nghẽn tương tự như thông mạch máu tim, trong vòng 6 tiếng đồng hồ.

Phòng chống tai biến mạch máu não:
Trước hết, các yếu tố nguy cơ trên đây cần phải điều chỉnh ngay. Tóm tắt, bạn có thể giảm thiểu nguy cơ bị tai biến não bằng những cải thiện rất đơn giản như ăn uống điều độ hơn và năng vận động, vì “ngồi nhiều, chết sớm”. Nên tập thể dục tối thiểu 30 phút, 3 lần một tuần; tốt nhất là tập đi bộ 10,000 bước mỗi ngày. Cử muối nếu áp suất máu bị nhạy cảm với muối. Nên ăn thực phẩm tươi, hạn chế tối đa các loại đồ ăn đóng hộp, “junk food” như các loại “chip” đóng bì có chứa nhiều muối và đường và mỡ xấu.

 

Tóm lại, bệnh tai biến mạch máu não và các bệnh tim mạch đang trên đà tăng cao trong tiến trình hội nhập của người Việt vào cộng đồng Mỹ. Trong khi tỉ số tử vong vì tai biến não tụt dần trong người da trắng, lại tăng cao trong cộng đồng người châu Á. Xin đừng để nguy cơ ấy vượt quá cao, quá trễ trong cộng đồng người Việt ở Mỹ.

BS. Hồ Ngọc Minh

Hits: 19

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hành Trang

Những người nhiều bạc vàng dựng nhà cao
Dưới mặt trời kiêu hãnh
Gió tầm cao lùa lạnh cứng những mảng tường gạch men ốp lát
Gió tầm cao không đủ ấm tim người
Và khi chiều xuống buông màn sương mỏng
Họ trở lại ngôi nhà soi mình vào gương
Ánh đèn nê-ông sáng quá làm lộ những đuôi mắt chân chim
Từng thấy đâu đây trên gương mặt người khác
Một ngày dần qua

Nguyễn Xuân Nha

Hits: 51

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Sự thật về Coenzyme Q10

  BS. Hồ Ngọc Minh

 

Bà Kellyanne Conway, cố vấn cho Tổng Thống Donald Trump, là tác giả của  danh từ “Alternative facts” đã đi vào “tự điển dân gian..” “Alternative facts” có thể hiểu nôm na là, “sự thật như vậy nhưng không hẳn là vậy.”

Trong “kỹ nghệ” thuốc men, có những sự thật đã bị bóp méo hay che đậy, thí dụ, liên quan đến coenzyme Q10 (CoQ10, đọc là Cô-Q-ten, là một chất chống oxide hóa, antioxidant được cơ thể sản xuất ra, nhưng cũng có trong thức ăn và thuốc bổ phụ suplement).

Image result for coenzyme q10 electron transport chain

CoQ10 có mặt trong từng tế bào của cơ thể, với nhiệm vụ giúp biến thức ăn thành năng lượng và cũng là một chất antioxidant hữu hiệu nhất.

Các chất antioxidant có nhiệm vụ khống chế và giảm bớt sự hư hại trong cơ thể do oxidant free radical gây ra. Trong quá trình biến hóa năng lượng trong mỗi tế bào, từ “lò phát điện” ti-thể mitochondria sẽ có những hạt electron đi lạc gọi là “free radicals.” Những “cục than hồng” free radicals sẽ chạy cùng khắp cơ thể và làm hư hại màng tế bào, hư hại DNA, và hủy diệt các tế bào. Các khoa học gia cho rằng chính những free radicals này làm cho ta mau già, dẫn đến một số bệnh tật như bệnh suy tim mạch và ung thư. Một số nghiên cứu gia tin rằng CoQ10 có thể giúp đỡ một số bệnh về tim mạch vì nó tăng cường năng lượng cho các tế bào, trong đó có tế bào tim, và còn chống lại bệnh máu đông trong động mạch.

Thế thì CoQ10 là cái chi chi? Nó có thể so sánh như những cái “bu-gi” (spark plug) của các nhà máy phát điện li ti trong cơ thể. Xe hơi đa số chạy bằng xăng, so với 37 nghìn tỉ tế bào con người được cung cấp năng lượng từ những phân tử ATP (adenosine triphosphate). ATP được biến chế từ thức ăn với sự giúp đỡ của CoQ10. Nhưng, nếu không có CoQ10 thì không có ATP, mà không có ATP thì tế bào ngừng hoạt động vì… hết pin!

https://i1.wp.com/bacsihongocminh.com/wp3/wp-content/uploads/2017/10/CoQ10.jpg

Nghiên cứu cho biết, ở tuổi đôi mươi, lượng CoQ10 cao nhất, sau đó giảm lần với tuổi tác. Khi thiếu kém CoQ10, chúng ta dễ mệt mỏi, đau nhức bắp thịt, yếu đuối, cao huyết áp, và có khi yếu tinh thần. Nếu lượng CoQ10 giảm đi 25% thì bệnh tật dễ xảy ra, và nếu giảm xuống 75% thì sẽ đi đến tử vong.

Trái tim là một động cơ nhỏ bé, đập khoảng 100,000 lần mỗi 24 giờ, 2.5 tỉ lần trong 70 năm, không có một ngày được… nghỉ phép. Vì thế, trái tim cần rất nhiều năng lượng. Lượng CoQ10, cũng vì thế, tập trung cao nhất trong trái tim so với tất cả các tế bào, các cơ phận khác trong cơ thể.

Hiện nay ở Mỹ, cũng như trên toàn thế giới, hàng triệu triệu người uống thuốc giảm cholesterol statin. Statin giảm cholesterol bằng cách không chế một chất xúc tác enzyme gọi là HMG-CoA reductase, giúp sản xuất ra cholesterol từ trong lá gan. Vấn đề ở đây là chất enzyme nầy cũng cần để sản xuất ra CoQ10. Nếu như thuốc statin giảm lượng cholesterol LDL xuống 30% đến 40% thì nó cũng cướp đi khoảng ngần ấy, 30-40% lượng CoQ10 ở trong trái tim, và nhiều nơi khác trong cơ thể. Ngoài statin, một số thuốc giảm huyết áp Beta blockers, và thuốc chống phiền muộn trầm cảm cũng giảm CoQ10, nhưng không đến nỗi “ác ôn” như statin.

https://i1.wp.com/bacsihongocminh.com/wp3/wp-content/uploads/2017/10/COQ10-synthesis.jpg

Một số nghiên cứu nghĩ rằng khi nguồn CoQ10 cung cấp cho trái tim bị “trấn lột” từ năm này qua năm nọ, bệnh suy tim (heart failure) càng tăng. Nói theo kiểu ông Al Gore, “inconvenient truth,” một sự thật khó chịu, là hiện nay bệnh suy tim tăng cao nhất ở Bắc Mỹ, có thể vì nề nếp sống, có thể vì người ta sống lâu hơn, nhưng cũng có thể vì phản ứng phụ của thuốc statins.

Một liên hệ khác, không kém quan trọng là bộ não của chúng ta chứa khoảng 25% tổng số lượng cholesterol trong cơ thể. Sau trái tim, bộ não cũng cần rất nhiều năng lượng. Tệ hại hơn trái tim, thuốc statin vừa giảm lượng cholesterol cần để bảo trì tế bào thần kinh, mà còn giảm lượng CoQ10 cần để sản xuất năng lượng cho các tế bào thần kinh hoạt động bình thường. Không ít bệnh nhân uống statin, than phiền về sự lãng trí, và tâm tính thay đổi.

Rất nhiều bệnh nhân khi uống thuốc giảm cholesterol mà không uống thuốc phụ CoQ10. Trung bình cần khoảng 100mg đến 200mg mỗi ngày tùy theo liều lượng statin mà bác sĩ kê toa..

CoQ10 còn được sử dụng cho một số trường hợp khác như:

1. Sau khi bị đột quỵ tim (heart attack)

Một nghiên cứu cho thấy, bệnh nhân uống CoQ10 trong vòng 3 ngày sau khi bị đột quỵ tim sẽ giảm khả năng bị đột quỵ tim trở lại. Một bài tường trình đăng trên tờ báo American Journal of Cardiology cho biết chỉ cần uống 150mg CoQ10 mỗi ngày sẽ giảm nguy cơ bị tức ngực mệt tim (chest pain, angina) khoảng 50%.

2. Suy tim (Heart failure)

Có những bằng chứng là CoQ10 giúp trị bệnh suy tim khi kết hợp với những loại thuốc trị bệnh tim khác. Hầu hết những người bị suy tim đều có lượng CoQ10 thấp, và trái tim không đủ khả năng bơm máu gây ra ứ đọng máu ở phổi và bắp chân. Một số nghiên cứu cũng cho thấy CoQ10 giúp giảm bệnh phù thủng và nước ứ đọng trong phổi vì suy tim. Xin nhắc lại, CoQ10 phải được dùng phụ thêm với các loại thuốc trị bệnh tim khác.

3. Cao huyết áp

Nghiên cứu cũng cho thấy CoQ10 hỗ trợ thêm cho thuốc trị cao huyết áp, để giảm áp suất máu.

4. Các ứng dụng khác

Ngoài ra CoQ10 cũng giúp đỡ cho các trường hợp sau khi mổ tim, sau khi hoá trị chữa bệnh ung thư, xuống cân cho bệnh béo phì, và giảm bệnh nhiễm trùng kinh niên về nướu răng.

Năng lượng là động cơ thúc đẩy sự tiến hoá của kỹ nghệ và nền văn minh nhân loại, không có năng lượng thì nền văn minh sẽ bị hủy diệt. Tương tự, sự bền bỉ của cơ thể tùy thuộc vào những nguồn năng lượng sản xuất ra bên trong từng tế bào, mà CoQ10 đóng vai trò rất quan trọng.

Cuối cùng, một sự thật khác “không tiện nói ra” là, đã từ lâu, lâu lắm, khoảng thập niên 1960’s, trước khi thuốc statin ra đời, người ta đã biết Niacin tức là vitamin B3 có tác dụng giảm cholesterol LDL và tăng HDL mà không có hại đến lượng CoQ10. Tuy nhiên, thời đó cholesterol chưa bị lên án là nguyên nhân gây ra bệnh tim mạch, vì thế việc dùng thuốc bổ Niacin để giảm cholesterol bị chìm vào quên lãng. Vitamin Niacin B3 có nhiều trong các loại cây trái, ngũ cốc, trà xanh. Thuốc uống phụ Niacin có thể mua được ở nhiều nơi rất rẻ tiền và không cần toa vì là thuốc bổ. Một phản ứng phụ của thuốc là làm cho bị đỏ mặt khi mới bắt đầu uống. Vì thế, nên uống thêm thuốc asprin 81mg khoảng 1 giờ trước khi uống Niacin vào buổi tối. Dần dà, khi đã quen phản ứng phụ sẽ biến mất. Nên tham khảo với bác sĩ về thuốc Niacin trước khi sử dụng.

Văn hào Mark Twain đã từng nói, phải thu thập sự thật trước khi xuyên tạc hay bóp méo sự thật ấy tùy theo ý thích, “Get your facts first, then you can distort them as you please.” Xin trả sự thật lại cho sự thật, thay vì “”alternative facts,” “nói như vậy nhưng không hẳn là vậy.”

 

Hits: 43

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tim và Nước

Bài 1: CÁCH UỐNG NƯỚC

Khi cần uống hết 1 ly nước, chúng ta không nên đứng mà nên ngồi, và nên uống từng ngụm nhỏ. Như thế lượng nước uống vào sẽ được đưa đi khắp các cơ quan trong cơ thể. Nếu ta đứng, nước sẽ trôi tuột xuống ngay phần dưới cơ thể và nhanh chóng bị thải ra ngoài. Điều này không giúp ích gì nhiều cho sức khỏe chúng ta.

Bài 2: UỐNG NƯỚC & TAI BIẾN MẠCH MÁU NÃO
Khi bạn đứng, cơ thể giữ nước ở phần dưới của cơ thể, khiến chân bạn sưng lên. Khi bạn nằm, nước được phân bố đồng đều khắp cơ thể khiến cho thận thải nước dễ dàng hơn, do đó độc tố cũng được dễ dàng loại bỏ hơn.

Rất Quan Trọng! Xin hãy ghi nhớ:
– 2 ly nước sau khi thức dậy: giúp kích hoạt các cơ quan nội tạng.
– 1 ly nước trước bữa ăn 30 phút: giúp tiêu hóa.
– 1 ly nước trước khi tắm: giúp giảm huyết áp.
– 1 ly nước trước khi đi ngủ: phòng ngừa bệnh đột quỵ, còn gọi là tai biến mạch máu não.

Chú ý: Nên uống nước nguội hoặc hơi âm ấm, tránh uống nước lạnh hoặc nước nóng. Và nên áp dụng cách uống nước như ở bài trên.
Trong thực tế, các trường hợp đột quỵ thường xảy ra vào sáng sớm. Sau một đêm dài cơ thể không được cung cấp nước, máu đặc lại, và đây là một trong những nguyên nhân dễ dẫn đến đột quỵ.
Trong một ngày, có lúc máu đặc, có lúc máu loãng. Hiện tượng này tuân theo một chu trình nhất định:

– Từ 4 giờ sáng đến 8 giờ sáng là lúc máu đặc nhất.
– Sau đó dần dần loãng ra cho đến khoảng 12 giờ đêm, là thời điểm loãng nhất.
– Rồi dần dần đặc lại cho tới buổi sáng hôm sau, và đặc nhất từ 4 giờ sáng đến 8 giờ sáng.

Vì vậy, mỗi chúng ta, nhất là những người lớn tuổi, buổi tối trước khi đi ngủ nên uống khoảng 200 ml nước (cỡ chừng một ly), thì khi sáng ngủ dậy, máu không những không bị đặc mà còn loãng ra.
Do đó các chuyên gia y học khuyên chúng ta nên uống nước buổi tối trước khi đi ngủ thì sẽ giúp cho máu loãng ra vào buổi sáng hôm sau, có lợi cho sự tuần hoàn của máu, và giúp phòng chống bệnh đột quỵ vào lúc sáng sớm.
Có nhiều nguyên nhân dẫn đến bệnh đột quỵ. Việc máu đông đặc chỉ là một trong những nguyên nhân gây bệnh này. Tuy nhiên, có thể khẳng định thói quen uống nước trước khi đi ngủ có tác dụng hữu ích nhất định đối với việc phòng chống đột quỵ.

Bài 3: LÀM SAO ĐỂ SỐNG SÓT QUA CƠN ĐAU TIM KHI BẠN Ở 1 MÌNH

Người bệnh khi lên cơn đau tim thì tim họ sẽ đập yếu và loạn nhịp.
Sau đó, họ cảm thấy choáng, uể oải.
Khi bắt đầu cảm thấy như thế, thì chỉ trong 10 giây nữa là họ sẽ ngất.
Tuy nhiên người bệnh có thể tự giúp mình bằng cách ngay lập tức ho rất mạnh, dài và sâu (giống như khạc đờm từ sâu trong cổ họng ra). Đồng thời, trước và sau khi ho, người bệnh phải hít 1 hơi thật sâu.
Người bệnh cần liên tục hít sâu và ho mạnh xen kẻ nhau như thế cho đến khi cảm thấy tim đập trở lại bình thường hoặc nhận được sự trợ giúp y tế.
Việc hít sâu giúp cho oxy vào phổi nhiều hơn bình thường, và việc ho dài, mạnh, giúp bóp mạnh quả tim làm cho máu lưu thông dễ hơn.

P.S: Một bác sĩ tim mạch nói rằng, nếu mỗi người đọc được thông tin này
mà chia sẻ cho 10 người khác được biết, thì chúng ta sẽ cứu được ít nhất 1 người.
* Tôi đã làm tròn phận sự, giờ đến phiên bạn !

Tran Thoai

Hits: 58

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Cuộc chia Ly Cuối Đông

Thà rằng cứ như dòng sông 
Lặng lẽ chảy qua bến em không trở lại. 
Thà cứ như một bóng hình ngây dại 
Thì nỗi nhớ em đâu tím đẫm như bây giờ. 

Chợt ước gì không thể viết nên thơ 
Về những dấu yêu đam mê ngày ấy. 
Để khi xa không cồn cào đến vậy 
Về bờ môi em trong mỗi giấc mơ. 

Đã biết trước mà vẫn thấy bất ngờ. 
Cuộc chia li ngày cuối đông buốt giá. 
Giọng em buồn trong không gian lan tỏa 
Tôi đớn đau nhìn khóe mắt nhạt nhòa. 

Em hãy đi để lại mọi xót xa. 
Tôi ở lại dù trái tim rời rã. 
Như Sông Hồng mùa đông buồn bã 
Không cạn dòng bởi lưu luyến bờ em./. 

Nguyễn Hoàng

Hits: 27

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin