All posts by HoangDuy Nguyen

Thắm Đượm Tình Xuân

Năm mới mừng Xuân lại bắt đầu

Câu thơ xướng họa trốn vào đâu?

Ra tay cuốn gió, xây hồ mộng

Cản lối ngăn mưa, giải bể sầu

Xuân đến khơi nguồn dòng suối cạn

Thu về khuất nẻo chốn rừng sâu

Buồn vui chia sẻ, mừng Xuân đến

Đất khách ân tình thắm đượm sâu

Nguyên Hà

Hits: 39

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Người Phương Nam

Trăng phương nam như tan trong sương
Người phương nam cạn chén “hồ trường” (*)
Từ giã kinh kỳ bạt lau lách
Đuổi thú hung tàn dạt biển Đông

Người phương nam ngày xưa áo tơi
Dòng Hàm giang cuộn sóng không lời
Đêm sâu đối ẩm tràn chung rượu
Rượu say tim bốc đến tận trời

Người phương nam đi là cứ đi
Một chiếc ghe con có sá gì
Đời lắm phong trần nên lỗi hẹn
Không cần danh vị, bỏ vinh quy

Người phương nam say thì say trọn
Người phương nam buồn thì buồn sâu
Nỗi nhớ cố hương còn chếnh choáng
Văng vẳng ầu ơ, giọng ví dầu…

Cạn chén này đi rồi bạn về
Bạn ở kinh kỳ, ta ở quê
Phương nam nhuốm khóc tình tri kỷ
Bạn bước xa dần ta tái tê…

Chú thích:
(*): Điển tích từ bài thơ “Hồ trường” do Nguyễn Bá Trác dịch.

Hits: 38

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Sài Gòn Của Tôi

 Sài Gòn vẫn rất dễ thương
Cái tên dù lạ con đường vẫn quen

Tôi hay “viện dẫn” hai câu thơ của mình mỗi khi phải hồi âm một cánh thư xa nào đó, thường là câu hỏi “Sài Gòn bây giờ ra sao?”

Thật ra trong cảm nhận của tôi, Sài Gòn vẫn thế. Bởi dù trải qua bao nhiêu biến cố thăng trầm, thì Sài Gòn, Hòn Ngọc Viễn Đông, thủ đô trong những trái tim miền Nam ngày nào vẫn không bao giờ thay đổi. Sài Gòn của một thời tôi mới lớn, những “con đường tình ta đi” Duy Tân, Trần Quý Cáp, Tú Xương, Công Lý. Những chiều bát phố Lê Lợi, Tự Do. Những rạp cine. Món bánh tôm hẻm Casino (Sài Gòn). Những xe bò viên Nguyễn Thiện Thuật. Bánh mì thịt trước chợ Trương Minh Giảng, gỏi đu đủ – khô bò – nước mía Viễn Đông (góc Lê Lợi – Pasteur)…
Sài Gòn của tôi “sáng nắng chiều mưa”. Mưa như được lập trình sẵn. Hoặc chiều hoặc sáng, có khi… cùng giờ nên người Sài Gòn có thể nhởn nhơ bát phố khi “cơn mưa qua”, rất ít khi mưa như… đòi nợ, điều này những năm gần đây hình như thay đổi, mưa dầm và mưa… mất trật tự, người Sài Gòn vốn quen kiểu “xưa” chẳng biết đâu mà lần! Nắng Sài Gòn không quá gắt. Có lẽ nhờ thế nên mới chợt mát chỉ qua màu áo lụa Hà Đông. 

Sài Gòn của tôi có những ngôi trường đi vào thơ và nhạc như Văn Khoa, Luật, Gia Long, Trưng Vương, những con đường địa chỉ báo như Lê Lai, Phạm Ngũ Lão… Hồn đất và hồn người quyện nhau hồn hậu, chân tình.
Sài Gòn của tôi quốc vương Cam-bốt từng du học, người Sài Gòn chê hàng Thái, không thèm xài Colgate vì đã có kem Hynos “anh yêu em, anh yêu luôn kem” xịn hơn. 

Sài Gòn của tôi trẻ – luôn luôn trẻ. Không phải vì thiếu phố cổ hay người Sài Gòn không thích “ra vẻ cụ” mà vì Sài Gòn luôn luôn mới, hồn nhiên và dễ thương, không điệu đà, kệch cỡm. 


Sài Gòn của tôi còn nhiều hơn thế. Không diễn tả hết dù văn hóa cách mấy. Chỉ giản dị như lời hát “Sài Gòn đẹp lắm! Sài Gòn ơi! Sài Gòn ơi!” 

Không lớn lao gì, kỷ niệm chỉ chứa đầy ngăn cặp học trò. Sự ồn ào sống động, dễ thương của vùng đất và con người. Đi xa, cứ về đến cầu Sài Gòn hay cầu Bình Điền là coi như đến nhà. 

Như bạn bè cùng trang lứa, tôi giữ Sài Gòn như giữ chính cuộc đời mình. Khóc một ngày khi thương xá Tam Đa bị thiêu rụi. Thức một đêm khi Eden bị đập bỏ. Có thể thay vào sẽ là một tòa nhà đẹp hơn, nhưng Eden của ngày nào:
Qua hành lang Eden ghi kỷ niệm
Buổi chiều mưa hai đứa đứng bên thềm
Anh che cho em khỏi ướt tà áo tím
Anh quen rồi, không lạnh – lính mà em!”

Thì không bao giờ còn nữa 

Vẫn biết có những sự đổi thay tốt hơn, đôi khi cần thiết, nhưng sao vẫn thấy chạnh lòng. Hơn sáu mươi năm hãnh diện làm “dân Sài Gòn”. Bỗng chợt giật mình tự hỏi, có khi nào người ta phù phép để Sài Gòn biến mất không nhỉ? Có khi nào Vương Cung Thánh Đường, chợ Bến Thành, bưu điện Sài Gòn, một sớm mai thức dậy người Sài Gòn ngơ ngác hay tin sẽ trở thành trung tâm thương mại, cao ốc chọc trời…


Ôi! Sài Gòn của tôi!!

Tôi vẫn nói vui rằng mình giữ lại “Sài Gòn xưa”. Từng tên đường, góc phố, giữ lại những buổi chiều hẹn hò: “Uống ly chanh đường, uống môi em ngọt” và giữ lại mãi mãi,những dấu yêu xưa!

Và rồi lại buốt tim khi nghĩ đến một ngày nào “Sài Gòn của tôi” sẽ chỉ còn là hoài niệm. Vô tình ai đó sẽ tìm thấy trong những trang sách hằn dấu thời gian ở một hiệu sách cũ.


Sài Gòn ơi!

Tôi gặp lại họ rất tình cờ, trong một… tiệm sách cũ, nơi thường lưu lại những gì mà ta còn nhớ hay đã quên.

Những trang giấy đã không còn nguyên màu trắng. Những dòng chữ như cũng nhạt theo năm tháng. Nhưng hình ảnh, dù phôi pha, thì nụ cười, ánh mắt cũng gợi nhớ một thời ta đã sống. Thời mà tên tuổi họ trên môi người hâm mộ Nghệ thuật thứ bảy, và họ được gọi một cách trang trọng là tài tử minh tinh.

Chưa xa lắm nhưng cũng đủ để quên những gì không muốn nhớ. Khi mà muốn xem phim người ta không thể làm gì khác hơn là đến rạp, và cứ có phim hay là rạp chật như nêm… Và rạp hát nào cũng treo đầy ảnh minh tinh tài tử, không phải Hồng Kông, Hàn Quốc như bây giờ mà toàn Việt Nam. Tôi say mê điện ảnh, dù chư tới tuổi “đến rạp một mình” và yêu họ, dĩ nhiên…

Dạo đó chưa có những chương trình giao lưu, tài tử điện ảnh, ca sĩ tân nhạc cũng chưa phải “chạy sô” như bây giờ. Họ coi nghệ thuật như cứu cánh của đam mê và cả cuộc sống thực tế, nghề tay trái hầu như không có.
.
Chẳng ai nghe nói Thẩm Thúy Hằng phải đi… biểu diễn tân nhạc để kiếm thêm, cũng không thấy Kiều Chinh tham gia chương trình “đại nhạc hội”. Họ cũng chẳng đóng cùng lúc hai, ba phim như các diễn viên “đắt khách” bây giờ. Dù đó là những tên tuổi lớn của điện ảnh Sài Gòn thuở ấy, những tên tuổi mà lứa tuổi 40, 50 hôm nay, nếu yêu điện ảnh khó mà quên được.

Một Kiều Chinh tuyệt vời trong “Hồi Chuông Thiên Mụ”, Thẩm Thúy Hằng với “Người Đẹp Bình Dương”, Kiều Nguyệt Nga – Thu Trang trong “Lục Vân Tiên”, Túy Phượng diễm kiều với vai Công chúa của “Thạch Sanh – Lý Thông”… Tôi yêu nét thùy mị của Thu Trang, vẻ sắc sảo của Kiều Chinh, và nét đẹp duyên dáng Thẩm Thúy Hằng. Nam tài tử có La Thoại Tân, Anh Tứ, Lê Quỳnh, Anh Sơn, Đoàn Châu Mậu, Tâm Phan, Huy Cường, Trần Quang… Vân Hùng chuyên đóng kịch với kỳ nữ Kim Cương, thỉnh thoảng cũng “lên phim”. Rất nhiều, thời nào thì nghệ thuật cũng cần rất nhiều. Dù trong số họ không phải ai cũng đến được vinh quang, và để hoàn thành tác phẩm nghệ thuật, không chỉ có diễn viên chính.

Tình cờ gặp lại họ trong tiệm sách cũ. Nơi mà quá khứ lẫn với hiện tại, nơi mà thời gian chừng như bất lực, tôi thấy chút vui pha lẫn ngậm ngùi khi bắt gặp Lê Hoàng Hoa thời “mới làm quen với máy quay”, một Lê Mộng Hoàng hơn ba mươi năm về trước vẫn nhăn nhó… như bây giờ. Nụ cười Kiều Chinh và ánh mắt Thu Trang vẫn còn đó.

Một thời tôi đã lớn lên cùng với tên tuổi họ. Rồi tất cả bỗng như không còn, bỗng như chưa từng có. Người ta trôi theo nhịp sống bằng những cách khác nhau, và lưu giữ hay xóa đi dĩ vãng tùy thuộc mỗi người. Có điều chắc chắn rằng những gì đã có thì vẫn còn đâu đó, và ta sẽ gặp khi tình cờ một lúc nào đó đảo ngược được thời gian…

Và… thời gian đã đảo ngược với tôi, trong một tiệm sách cũ… Tình cờ……!
LÝ THỤY Ý

Hits: 58

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tơ Đàn Lạc Phím

Lỡ sanh số kiếp hồng nhan

Tình đời lắm nỗi trái ngang hận sầu

Đắng cay bao cuộc bể dâu

Tơ đàn phím lạc, còn đâu hỡi tình!

 

Đầy vơi duyên nợ ba sinh

Trăng khuya lẻ bóng. Ừ mình lẻ loi!

Phòng loan chợt giấc vắn dài

Mơ màng gối phụng, còn hoài tri âm

 

Tưởng rằng hòa hợp sắc cầm

Ngờ đâu bến cũ xa xăm chốn nào

Gió đưa bèo giạt phương nao

Chập chờn cánh bướm, hoa đào tiếc xuân

 

Đời trong gió bụi mịt mùng

Thương cành liễu rũ ngại ngùng gió đông

Chờ nhau dưới ánh nắng hồng

Tơ đàn nối lại hết trông đợi chờ

Nguyên Hà

Hits: 44

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Viết Từ Ba Lan

Tôi đến Ba Lan vào một ngày mùa đông tháng mười hai. Sân bay Chopin lặng lẽ chào đón tôi đến thủ đô Warsaw. Đó là điểm khác biệt đầu tiên tôi nhận thấy giữa Warsaw và những thủ đô hoa lệ khác của châu Âu như Luân Đôn hay Amsterdam. Không ồn ào hay vội vã, Warsaw im lìm giữa làn sương mù dày đặt trong một mùa đông vĩnh cữu. Ba Lan trong trí tưởng tượng của tôi là một nước Xã hội chủ nghĩa Đông Âu đặc trưng của những năm 90 qua lời kể của những bác lớn tuổi từng được nhà nước cử đi học thời còn Liên Xô, là một xã hội bao cấp của những tem phiếu hay tàu điện cũ kĩ do Liên Xô tài trợ. Ngoài cái không khí lạnh buốt đặc trưng của Đông Âu đó, thủ đô Warsaw ngày nay đã hoàn toàn thay đổi.
Warsaw ngày nay là một thành phố hiện đại của gần hai triệu dân, ngoài người gốc Ba Lan thì thành phố này còn là quê hương của người Do Thái, người Trung Đông, người Hoa, người Việt. Cộng đồng người nhập cư chiếm một phần không nhỏ dân số của thành phố này, tạo nên sự đa dạng cho Warsaw. Những người nhập cư sống hoà nhập với người dân bản xứ từ bao thế hệ nay. Họ đã và đang chung tay xây dựng nên một đất nước Ba Lan ngày càng phồn vinh.
Ba Lan có một hệ thống phương tiện chuyên chở công cộng đa dạng và tiện nghi. Xe buýt, tàu điện ngầm, xe lửa cao tốc là những phương tiện công cộng hiện đại vào bậc nhất Châu Âu. Ba Lan phát triển như vũ bão từ sau khi Liên Xô tan rã và chế độ Cộng sản sụp đổ ở Đông Âu, đặc biệt là sau khi đất nước này gia nhập Liên Minh Châu Âu. Ba Lan ngày càng nâng cao vị thế chính trị của mình trong cộng đồng quốc tế. Người dân Warsaw văn minh, lịch sự. Cả thành phố không thấy một mảnh rác. Cây xanh phủ đầy các con đường. Về đêm, thủ đô Warsaw rực rỡ với những chùm đèn trang trí Giáng Sinh khắp mọi nẻo đường từ trung tâm thành phố cho đến các đại lộ cao tốc.
—–
Cảnh đường phố trước nhà thờ “Thánh Giá” – nơi giữ trái tim của nhạc sỹ người
Ba Lan: Fryderyk Chopin (1810-49) – photos: Thu Hằng 2012
Thế nhưng, dấu vết của một thời chủ nghĩa xã hội vẫn ẩn hiện đâu đó đan xen với sự nhộn nhịp năng động của Warsaw, mà nếu như không để ý kỹ, du khách như tôi không dễ gì phát hiện. Một vài nhà hàng thiết kế và phục vụ theo kiểu căn tin xếp hàng chờ mua đồ, hay các tiệm bách hoá, vốn đặc trưng mô hình bao cấp xã hội chủ nghĩa vẫn còn hoạt động ở đây. Phần lớn là người già và những người thu nhập thấp vẫn đến dùng bữa ở những nhà hàng thế này. Ngoài ra, nằm ngay giữa trung tâm Warsaw sầm uất là Cung Văn hoá (the Palace of Culture), công trình kiến trúc đặc trưng Liên Xô cũ. Cung Văn hoá này là quà tặng của Liên Xô cho Ba Lan vào những năm 1950 và đã trở thành điểm kiến trúc nổi bậc nhất của Warsaw những năm về sau. Sau khi chế độ xã hội chủ nghĩa tan rã ở Đông Âu, người dân thành phố đã nhiều lần kiến nghị chính quyền phá huỷ toà nhà này vì nó gợi lại ký ức về những năm tháng xã hội chủ nghĩa Ba Lan và đặc biệt là sự kiểm soát và đàn áp từ Liên Xô.
—- Nơi giữ trái tim của ông F. Chopin trong nhà thờ (hình trên) – Photo: TH 
Nói thêm về chủ đề này, cậu bạn người Ba Lan của tôi chia sẻ rằng cái ác cảm dành cho Liên Xô và chế độ Cộng sản vẫn còn rất rõ rệt trong mỗi người dân Ba Lan. Cái ký ức đó truyền đến thế hệ của cậu qua lời kể của ông bà, cha mẹ, những người sống trong giai đoạn đó. Ký ức về cuộc sống dưới chính quyền Cộng sản và sự can thiệp của Liên Xô đã vĩnh viễn trở thành bài học quý báu của người dân Ba Lan về tự do, dân chủ. Cũng như hình ảnh một Trung Quốc hung hăng bá quyền đối với láng giềng Việt Nam, Nga đã và vẫn đang là sự đe doạ tiềm tàng trong cái nhìn của mổi người dân Ba Lan. “Ai ai cũng nghi kỵ mỗi khi nhắc đến Liên Xô và chủ nghĩa Cộng sản, ai ai cũng bồn chồn khi thấy Nga ngày càng lớn mạnh và lãnh đạo Nga ngày càng độc đoán”, cậu chia sẻ.
Thế nhưng, ký ức đó giờ đây đã phai mờ ít nhiều trong mỗi người Ba Lan tôi bắt gặp trên đường. Cái ranh giới giữa Đông Âu nghèo khó, cũ kỹ và Tây Âu hiện đại tiến bộ đã phai mờ. Thay vào đó là những gương mặt thân thiện, những cuộc trò chuyện cởi mở về công việc, tương lai, hay những chia sẽ về những nơi tôi nên tham quan, những quán bar tôi nên ghé qua. Người dân Ba Lan ngày nay đang hưởng thụ một cuộc sống tiện nghi, tiến bộ do chính sách hội nhập với cộng đồng chung Châu Âu mang lại. Họ nói bằng một thứ tiếng Anh cực chuẩn, có người còn biết hai, ba thứ tiếng khác như Pháp, Bỉ, Nga, hay Tây Ban Nha. Những cuộc trò chuyện cứ thế kéo dài đến vô tận giữa tôi và những người bạn bản xứ giữa một thành phố nhộn nhịp và hiện đại vào những ngày đầu tháng mười hai giá lạnh.
Từ Ba Lan, 10/12/2015
Cao Huy Huân

Hits: 42

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tìm Lại Giấc Mơ…

Mắt nhìn, tay lại cầm tay

Luyến lưu giây phút vơi đầy nhớ thương

Dẫu rằng cuộc sống vô thường

Yêu là cõi mộng, lẽ thường đầu môi

 

Hương tình cạn chén đầy vơi

Say trong giấc mộng cho đời nồng men

Thương đôi mắt biết nhung huyền

Lời thơ gởi trọn về bên yên nằm

 

Dấu yêu vạn nẻo xa xăm

Sông sâu chẳng quản, khen thầm non cao

Tìm trong giây phút ngẹn ngào

Ngày trông tháng đợi ôi chao ơ thờ

 

Ta đi tìm lại giấc mơ…

Thu sầu úa lá ven bờ đìu hiu

Thu phong bóng ngã về chiều

Người ơi có nhớ phút yêu ban đầu?

 

Trăng nghiêng rọi bóng mái lầu

Ai đang thơ thẩn vườn cau bên nhà

Mây lồng khuất dạng trăng tà

Kìa đôi cánh nhạn vượt xa núi ngàn

Nguyên Hà

Hits: 37

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Giọt Mưa Xuân

Mưa xuân ướt cả trần gian

Nhẹ rơi từng giọt non ngàn vượt qua

Mưa bay trên mái tranh nhà

Hồn quê ướt lạnh cũng là đành thôi

 

Đông về héo úa người ơi!

Nhớ thương vời vợi lệ rơi thấm mành

Chim chiều biến hót đầu cành

Xuân sang giá lạnh trôi nhanh tháng ngày

 

Xa xôi cách trở đường mây

Thôi đành lỗi hẹn xuân nầy vắng Anh

Gió chiều nặng hạt mưa nhanh

Bên nầy vẫn nhớ long lanh vơi đầy!

 

Dẫu Em hóa kiếp mưa bay

Băng qua vạn dặm đong đầy vai Anh

Ước gì mưa thuận gió lành

Môi Em thơm ngọt quẩn quanh cõi trời

 

Mưa xuân dẫu lạnh, tìm vui

Giọt vào biển cả, giọt rơi nhẹ nhàng

Đêm xuân chợt giấc mơ màng…

Vu Sơn vẫn hẹn tình chàng nơi đây.

Nguyên Hà

Hits: 38

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Mừng Giáng Sinh

Trời vào đông, cơn gió chiều lành lạnh
Nắng hanh vàng từng sợi giữa trời mơ
Chuông báo hiệu mùa Noel rạng rỡ
Triệu triệu con tim mừng vui hớn hỡ
Chào đón Cha lành về với con yêu

Những ánh đèn màu, tím,vàng,xanh,đỏ
Rải ngàn phương muôn ánh sáng dịu hiền
Lấp lánh sao đêm, trời mơ sáng tỏ
Soi vạn nẻo đường khắp cả thế gia
n
 
Thông Noel, tuyết đầu cành trắng xóa
Những bầy nai ngơ ngác ngẩn cao đầu
Ðấng Hài Ðồng hiền hòa bên máng cỏ
Trải tình thương bất tận đến ngàn nơi
 

Chúa dang tay cứu bao người lầm lỡ
Ðang khổ đau chìm đắm giữa trần ai
Chuông ngân vang, xé màn đen u tối
Ðem Thanh Bình, Bác Aí, đuốc ngời soi

Triệu ánh sáng dẫn đường về với Chúa
Bao hận thù, xóa hết sạch từ đây .
Cho Nhân loại, muôn loài cùng hoa cỏ
Một niềm vui ấm áp – một trời thương .

Ánh sáng Noel – rạng rỡ vạn nẻo đường
Ðấng Cha lành, niềm vui chung nhân loại.
Bao tội lỗi thế gian đầy oan trái ,
Chỉ mình Cha gánh chịu… để con ngoan
 
 
 
 
Cao qúi thay.. Ôi ! Cao qúi vô vàn ,
Ðấng Cứu Thế, lòng Nhân Từ, Bác Ái
Chúa của muôn loài,  tình yêu thương vạn cõi
Vững niềm tin – Cha sống mãi đời đời …
 
                     *****
Ơn phước lành trải rộng khắp ngàn nơi
Ðêm Noel.. Ðêm Noel … Ngời sáng .

               Nguyên Hà
 

Hits: 85

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Cuối Đời Lạt Phai

Thời gian xóa nhạt môi hồng

Nhớ chi ngày ấy, nửa vòng eo thon

Bao lời hẹn biển thề non

Nỗi niềm vương vấn đâu còn ai ơi!

 

Vườn trăng đôi bóng chung ngồi

Đò xưa bến cũ hỏi người bên sông

Lênh đênh như nước giữa giòng…

Trong nhờ , đục chịu sầu vong quê người

 

Bài thơ nhắn gởi đôi lời

Ai người chung bước, cuối đời lạt phai?

Xuân về cánh én tung bay.

..Mà lòng vẫn tưởng nhớ ngày Thu xưa

 

Nguyên Hà

 

Hits: 51

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Những Loài Sên Đẹp Ngỡ Ngàng

Chúng tạo nên một thế giới đầy màu sắc trong lòng đại dương.
alt
 
Con cừu lá (thuộc họ sên biển) siêu dễ thương này có tên khoa học là Costasiella Kuroshimae. Chúng ăn tảo biển và có thể quang hợp, cơ thể phát sáng màu xanh lá cây khi ở dưới nước.
 
 
 
Glaucus Atlanticus được gọi với cái tên rất mỹ miều “Thiên thần màu xanh”.
 
 
 
Loài sên có tên Janolus Fuscus trông như những cánh hoa dưới nước.
 
 
 
“Em” Dirona Albolineata nổi bật với màu hồng cam nhạt.
 
 
 
Loài sên biển Cadlinella ornatissima.
 
 
 
 
Sên lá Elysia Chlorotica.
 
 
 
Sên thỏ Acanthodoris pilosa.
 
 
 
Janolus Barbarensis.
 
 
 
Chromodoris Alius
 
 
 
Flabellina Iodinea
 
 
 
Elysia Crispata.
 
 
 
Acanthodoris Lutea.

Hits: 49

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Lẽ Nào

Thì thôi cứ gọi em thay cháu

Cải lão hồi sinh cái tuổi già

Khuấy động dương trần mang mặt quỉ

Rùm beng địa phủ khoát hình ma

Cớ sao lại bảo rằng chưa ngộ

Còn hỏi làm chi chẳng đặng hòa

Thôi hãy quên đi như giấc mộng

Nợ trần chưa trả lẽ nào tha…

Nguyên Hà

Hits: 42

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Bài Nắng chiều ( lời Nhật ) .Ca sĩ Satsuki Midori ( 五月みどり )

Sinh năm 1939  ,năm nay đã 76 tuổi nhưng hiện tại vẫn còn đứng trên sân khấu .
Thuộc về Nhóm ca sĩ chuyên hát về thể loại Enca  (=  nhạc dân tộc NB ) , làn hơi không được tốt lắm 
nhưng khá nổi tiếng vì Bà còn lấn sân qua nhiều lĩnh vực khác như : đóng Film , kịch , viết sách , và còn là nhà thiết kế Kimono …
Cuộc sống rất năng động , cho nên Bà còn rất đẹp và rất trẻ so với số tuổi.
Xin mời nghe  ca sĩ Satsuki Midori   hát bài  Nắng chiều của nhạc sĩ Lê Trọng Nguyễn bằng tiếng Nhật .
KIDI
https://www.youtube.com/watch?v=VlFk8E5eTM4
  CHUYỆN  ” NẮNG CHIỀU ”  SÀI GÒN .
Giữa thập niên 1960, trong chương trình nhạc FM, thỉnh thoảng, người nghe lại bắt gặp một nhạc phẩm rất quen thuộc, bài Nắng Chiều của Nhạc sĩ Lê Trọng Nguyễn, được hòa tấu bởi dàn nhạc Symphony of the New York City. Có thể nói, đấy là một trong vài nhạc phẩm Việt Nam đầu tiên, cất cánh, bay lên và ra khỏi không gian hạn hẹp của đất nước. Nhạc phẩm hòa tấu này, thỉnh thoảng, vẫn còn được nghe . Tuy nhiên, ít biết được lai lịch hay định mệnh khốc liệt về nhạc phẩm Nắng Chiều.

Sinh thời, nhạc sĩ Hoài Bắc Phạm Đình Chương, một người bạn rất thân với Nhạc sĩ Lê Trọng Nguyễn kể rằng, nhạc phẩm Nắng Chiều là ca khúc đầu tay của Lê Trọng Nguyễn. Giữa thập niên 1950, khi Lê Trọng Nguyễn gặp một thiếu nữ Nhật Bản, làm việc cho tòa lãnh sự Nhật Bản ở Saigòn, hai người yêu nhau, Lê Trọng Nguyễn mới viết ca khúc Nắng Chiều. Ghi lại kỷ niệm cuộc tình của hai người. Cuối thập niên 50s, hết nhiệm kỳ, người con gái xứ Mặt Trời Mọc này, mang nhạc phẩm Nắng Chiều về nước, chuyển sang lời Nhật, cho trình bày trên đài phát thanh Nhật Bản…chỉ một sớm một chiều nhạc phẩm Nắng Chiều đã nổi tiếng khắp xứ Phù Tang. Đấy là lần đầu tiên dân Nhật biết tới nền tân nhạc Việt.
Đầu thập niên 60, Shoshi Koe vận động với bộ ngoại giao Nhật, xin trở lại làm việc tại Saigòn.

Năm 1961, Shoshi được toại nguyện. Cuộc tình giữa một nhạc sĩ Việt Nam và một cô gái Nhật được nối tiếp. Ở thời điểm 1963, Lê Trọng Nguyễn sáng tác thêm hai ca khúc. Đó là các bài Sao Đêm và Chiều Bên Giáo Đường. Cả hai ca khúc vừa kể của ông, đều được những người làm nhạc và yêu nhạc ở Saigòn, đón nhận như những hạt ngọc quý của tân nhạc Việt Nam thời gian ấy, vì tính nghệ thuật cao của chúng.



Vẫn theo dư luận thì cuộc tình của dị biệt chủng tộc kia chỉ kéo dài thêm được 3 năm, thình lình bị đứt đoạn. Cuối năm 1963, Shoshi bị gia đình gọi về nước.Trước khi chia tay người yêu, Shoshi nói, cô sẽ vận động để trở lại Việt Nam hoặc đưa Lê trọng Nguyễn qua Nhật Bản, để chính thức thành hôn. Nếu không làm được điều ấy, cô sẽ chấm dứt đời sống của mình. Một năm sau, năm 1964, các báo ở Tokyo, đồng loạt đăng tải về cái chết của Shoshi, đồng thời chuyện tình giữa cô và một nhạc sĩ Việt Nam được nhắc tới…

Du Tử Lê

Hits: 92

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Kỳ lạ con đường tại California đột nhiên biến dạng chỉ trong vài giờ

Một con đường cao tốc tại California đã rơi vào tình trạng cong vênh và biến dạng nặng nề chỉ sau vài giờ đồng hồ mà không hề có bất cứ hoạt động địa chất nào diễn ra, gây khó hiểu cho các nhà khoa học.

Mỹ, con đường, biến dạng,
Chỉ một phút trước bạn đang lái xe trên con đường trơn nhẵn, một phút sau nhìn lại thì toàn bộ khung cảnh đã trở nên hoang tàn. Đó không phải kịch bản phim mà là một sự việc có thật xảy ra trên một con đường cao tốc tại California, Mỹ.
Vào khoảng giữa trưa ngày 19/11/2015, trên con đường cao tốc Vasquez Canyon tại Santa Clarita, California, hơn 60 mét của con đường bỗng nhiên cong vênh một cách kỳ lạ khiến người ta khó hiểu.
Mỹ, con đường, biến dạng,
Chỉ trong vòng ba giờ đồng hồ, con đường đã trở nên biến dạng với các vết nứt dài, mặt đường nhấp nhô, có chỗ nhô cao tới 4,5m. Hiện tại, các nhà chức trách địa phương khuyến cáo người dân không nên đi vào con đường này vì lý do an toàn.
“Các vết nứt vẫn còn tiếp tục mở rộng, đồng thời tại các sườn đồi phía bên cạnh con đường đang xuất hiện tình trạng lở đất, khiến con đường này ngày càng vênh cao hơn” – ông Steven Frasher trả lời trong một cuộc phỏng vấn với báo giới.
Giáo sư Jeremy Boyce đến từ trường Đại học Los Angeles, cùng một đoàn sinh viên địa chất học đã tới khảo sát con đường này và tỏ ra khá bối rối trước tình trạng địa chất tại đây.
“Không có một cơn bão hay một trận động đất nào diễn ra gần đây để gây ra tình trạng này cả”, giáo sư cho biết.
Mỹ, con đường, biến dạng,
Theo phân tích ban đầu của giáo sư Jeremy Boyce, nơi này là California nên động đất luôn là “kẻ tình nghi” số một, tuy nhiên lại không hề có hoạt động địa chấn nào xảy ra trong khu vực.
“Đây không chỉ là con đường; nó là một quả núi đang di chuyển và nó đẩy mặt đường lên”, phát ngôn viên Paul Funk của Cục Công trình Công cộng thành phố Los Angeles phát biểu.
Mỹ, con đường, biến dạng,
Giáo sư địa chất học Vincent Devlahovich đến từ Đại học Canyon cho rằng nguyên nhân diễn ra tình trạng này là bởi đất đá xung quanh đây rơi vào trạng thái bão hòa nước mưa, qua đó khiến con đường bị cong vênh, biến dạng. Tuy rằng hiện vẫn chưa có nhiều chứng cứ xác thực, nhưng xem ra đây đang là lời giải thích hợp lý nhất trong thời điểm này.
Trong khi các chuyên gia cố gắng đưa ra những lời giải thích thỏa đáng nhất, không ai có thể lý giải được vì sao tốc độ phá hủy lại diễn ra nhanh chóng đến bất thường như vậy, bởi các hoạt động địa chất thường diễn ra rất chậm, từ hàng triệu đến hàng tỷ năm, và sự biến đổi này là chưa từng có tiền lệ.
Tuệ Tâm, theo Mysterious Universe

 

Hits: 57

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Chữ Nghĩa

Cũng bút cũng nghiên cữa Khổng Trình

Đèo bòng chữ nghĩa dáng nho sinh

Nhân tình đen bạc đâu cần biết

Thế sự đảo điên chẳng phải mình

Xếp sách thánh hiền chừng lạc lối

Lật trang kinh sử tựa vô minh

Vàng son đậm nét giờ tan cuộc

Nhắc nhở mà chi chữ nghĩa tình!

Nguyên Hà

Hits: 41

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Bên Gối Mộng

Đêm thao thức…

Buổi chiều qua gặp  gỡ

Dáng yêu kiều nhẹ gót giữa thu sang

Mộng thực hư, tựa chập chờn cánh bướm

Bóng tà dương nhẹ vướng tóc hanh vàng

Hương thoang thoảng…

Hồng nhung còn thắm đượm

Anh âm thầm khe khẽ ướp vào tim

 

Đêm khuya vắng ngoài trời mưa rớt nhẹ

Từng hạt thương hạt nhớ biết đâu tìm…

Vọng bên tai tiếng oanh vàng thỏ thẻ

Đêm mơ màng trầm tịch giọt thu rơi

Nụ hồng xinh tựa kề bên gối mộng

Phút ân tình dấu kín trọn đêm thâu

 

Đóa hồng nhung chúm chím thật tuyệt vời

Hương nhụy thắm mơ  màng hương nhẹ tỏa

Giấc nồng say ngỡ ngàng mùi hương lạ

Trọn thâu canh,e ấp phủ ngập lòng

 

Đêm thao thức chập chờn trong giấc điệp

Gối mộng mơ…trầm lặng giữa hư không

Nguyên Hà

Hits: 42

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin