All posts by HoangDuy Nguyen

Hương SenĐầu Hạ

 

Mùa xuân chưa qua
Hạ vàng đã tới,
Nghe trong gió mới
Thoang thoảng hương nồng..
Thì ra ngoài sông
Sen hè nhau nở
Sắc mầu rạng rỡ
Một hồn thanh tân.
Buổi sáng trong ngần
Đời vui chi lạ!
Giọt sương trên lá
Chuyển mình bay lên..
Xin một cành sen
Cúng dường chư Phật
Sen trắng, sen hồng
Tâm hương phảng phất.
Nguyện cùng ai đó
Phát lòng Bồ Đề
Gửi về trong gió
Di Đà hương quê.
                                      TTTuệ
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 28

Tháng Sáu Mùa Mưa

 

Tháng sáu mùa mưa anh chưa kịp về
Sầu lưa thưa dưới mấy hàng me
Tháng sáu mùa hè, chiều vắng tiếng ve
Phượng vĩ rã cánh rơi rơi trên hè
Nắng tắt hồn hoang lang thang một mình
Lặng thinh nghe tiếng hát buồn tênh
Nhớ nhớ một miền ở đó có em
Và có những phút bên nhau êm đềm
Tháng sáu về rồi bồn chồn chơi vơi
Khúc hát tình hoài, ngậm ngùi trên môi
Sấm chớp đầy trời bão lòng đã nổi
Xa nhau ngày dài ơi tình, tình ơi
Tháng sáu trời ơi mưa rơi hồn mềm
Gọi tên em để nhớ thêm
Tháng sáu nặng nề còn biết nói chi
Vì đã hứa với em nhưng chưa kịp về…
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 60

Đường Hẹp

Có lần Đức Kitô bảo muốn hạnh phúc hãy đi con đường hẹp. Đường thênh thang chỉ dẫn đến hư đi. Rồi từ đó, người ta bảo muốn theo Đức Kitô phải đi con đường gian khổ. Có người đơn giản cho rằng theo Chúa thì phải khổ. Từ đó có nhiều cái nhìn về những con đường.
Trải qua nhiều năm tháng mù mịt. Hai nghìn năm quá xa. Không biết ngày đó câu chuyện xảy thế nào. Chúa thật sự nói gì về những con đường?
Trải qua bao thời kỳ, cứ đến giờ tụng kinh, người ta trói một con mèo. Ngày qua ngày, tháng qua tháng. Không biết bao đời tiếp bao đời, cứ đến giờ tụng kinh, có một con mèo bị trói. Nó trở thành một nghi thức không thể thiếu trong các cuộc lễ của chùa. Đến một ngày nọ, có vị sư trẻ đến chùa, thấy sao kỳ cục quá. Nhà sư tìm về lịch sử tại sao có nghi lễ kỳ quặc thế.
Nhà sư khám phá ra. Ngày xửa ngày xưa, chùa có một con mèo. Đến giờ tụng kinh nó hay chạy nhảy lung tung. Đổ nhang, đổ nến hoa. Để khỏi chia trí, vị sư già trụ trì chùa cho đệ tử cứ đến giờ tụng kinh, trói nó lại. Rồi nhà sư già qua đời. Trải qua nhiều năm tháng. Bến mê đưa kẻ đi sau lụy hình thức mà không hiểu nghi lễ mình làm. Cứ phải tìm một con mèo trói lại mới trọn lời tụng kinh. Truyền thống dễ dãi ấy kéo dài về sau. Trong tôn giáo có những hình thức không hợp với tín điều. Có những thờ phượng lụy vào lầm lẫn. Cần có một tâm hồn để nhìn ra có những con mèo đã chết miệt từ năm tháng nào rồi mà người ta vẫn đưa vào nghi lễ.
Trở về những con đường đi.
Nhiều người cho rằng theo Chúa thì phải chấp nhận một đường đi đau khổ. Họ dễ dãi bảo đường Chúa đi là đường khổ đau. Thật sự, Chúa nói gì về những con đường?
Ta rất cần phải phân biệt, thế nào là đau khổ.
Người ta có thể đau nhưng không khổ.
Khi người mẹ sinh con thì đau đớn. Nhưng bà hạnh phúc, chứ không khổ.
Đau một lần khi sinh con, nhưng có khi khổ suốt đời vì con.
Có nhiều cuộc đau mà không khổ.
Cũng như có nhiều cuộc không đau mà khổ.
Đau khổ không là đề tài dễ dãi để suy tư một cách biếng nhác. Nó ẩn chứa quá nhiều chiều sâu. Đấy là những đau, những khổ rất bình thường. Bởi đó, làm sao ta dám dễ dãi đơn giản nói rằng theo Chúa thì phải chấp nhận đau khổ?
Có những vợ chồng chấp nhận đau thương để vượt biên tìm nhau cho đời hết khổ. Bàn chân vướng gai nào không đau khi tìm đường đến trại cải tạo thăm chồng? Vì khổ nên người ta lấy đau để hóa giải. Như thế, đau mà có thương có thể mua được hạnh phúc. Có những kinh nghiệm rất thực, có những bàn chân hôm nay không đau vì phải buôn thúng bán bưng. Có những bàn chân hôm nay hàng tuần đi mỹ viện. Nhưng họ rất khổ. Có những đau thương tìm nhau cho đời hết khổ thì cũng có những ngày hết đau vì không phải tìm nhau mà lại rất khổ vì có nhau. Đó là kinh nghiệm từ cuộc sống.
Có nhiều cuộc đau mà không khổ, như khi bà mẹ sinh con.
Cũng như có nhiều cuộc không đau mà khổ, như khi con lớn, khổ vì con.
Thì cũng có nhiều cuộc đau để hết khổ. Như vợ chồng tìm nhau.
Vậy đau khổ là gì trên con đường Đức Kitô nói hai nghìn năm xưa?
Nếu theo một người để đau khổ thì theo làm gì?
***
Thiên Chúa không bao giờ bảo con người theo Chúa để mà đau khổ.
Ta không muốn dễ dãi cột con mèo rồi bảo đó là nghi lễ.
Nhưng để hết khổ thì Thiên Chúa bảo có khi phải đau.
Cũng như người ta sẵn sàng chấp nhận đau cho một tình yêu hết khổ.
Đau để hết khổ thì vấn đề không phải là đau khổ nữa, mà là thế nào là khổ và thế nào là đau.
                                                         LM. Nguyễn Tầm Thường
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 51

Hát Nhỏ Bên Nhau

Hát nhỏ bên nhau
 bài tình ca ngọt ngào
Của mùa xuân mở đầu
Ngày mình vừa yêu nhau
Hát nhỏ bên vai nhau
Lời của tim của máu
Của lá gió trăng sao
Của hoa tươi ngàn mầu
Hát nhỏ bên vai nhau
 đời còn có gì đâu
Chỉ còn có tình yêu,
 để thương nhớ muôn chiều
Hát nhở bên vai nhau
Đời còn có gì đâu
Chỉ còn có tình yêu
để thương nhớ muôn chiều
Hát nhỏ bên vai nhau
Kỷ niệm không mờ dấu
Ngày nầy và ngày sau
Hát nhỏ ta nghe thôi
Trong nưa rơi lâm râm
Dìu nhau đi chầm chậm
Truyền cho nhau hơi ấm
Tay em trong tay anh
Trời khuya hơi lành lạnh
Thời gian trôi rất nhanh
Em ơi trong tương lai
Mình nhớ tháng ngày nầy
Để lòng đừng đổi thay
Yêu một thời, thương trọn đời
Bài tình nầy dành riêng cho ta thôi…
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 41

Đổi Màu

Có cặp vợ chồng da trắng nọ, người chồng đi công tác xa dài ngày. Người vợ viết thư cho chồng sau khi sinh con:
– Anh à, con chúng ta sinh ra trắng trẻo và xinh xắn lắm! Em bị thiếu sữa nên thuê một bà vú nuôi da đen. Sau một thời gian con chúng ta bú sữa của bà ta, da nó chuyển từ trắng sang đen anh à!
Sau đó người vợ nhận được thư của người chồng:
– Anh rất vui vì em đã sinh con, có lẽ nó giống anh hồi bé. Mẹ anh sinh anh cũng bị thiếu sữa nên anh toàn phải ăn sữa bò, vì thế đến giờ anh mới bị mọc sừng em ạ!

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 47

Tiếng Hát Hoa Hồng

Đêm qua trời không mưa

Đêm qua mùa giao mùa

Đêm qua mùa Xuân đến

Em như một giấc mơ

Trong căn phòng nho nhỏ

Lung linh một nụ hồng

Nụ hoa hay ngọn lửa

Thắp sáng niềm thương mong

Hoa như là môi em

Run run từng cánh mềm

Anh nghe từ trong đó

Câu ca nhẹ thoát lên

Âm thanh nào gõ cữa

Tim anh nhịp bồi hồi

Tưởng như em vừa gọi

Từ một miền xa xôi

Tiếng hát của hoa hồng

Hay tiếng người yêu vang tới?

Tiếng hát là nguồn vui

Cho mầm sống lại sinh sôi

Chỉ một lời thôi

Cũng làm hồn anh trẻ lại

Một màu hồng thôi

Cũng làm lòng anh bồi hồi

Tiếng hát của hoa hồng

Hay tiếng lòng em vang sóng?

Tiếng hát là dòng sông êm đềm

Mát ngọt dịu trong

Chảy từ mùa Đông

Xuôi về mùa Xuân biển rộng

Cho đôi môi em mang:

Tiếng Hát Hoa Hồng…

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 67

SỬA SOẠN LÌA ĐỜI

Ni sư Tenzin Palmo

Bài pháp với đề tài thực dụng “Đem sự tu tập vào đời sống” đã được Ni Sư Tenzin Palmo trình bày với phong cách đơn giản mà tinh tế, linh hoạt cuả bà.
Ni Sư chấm dứt bài giảng, nhìn thính chúng, mỉm cười chờ đợi những câu hỏi của các Phật tử tham dự. Chánh điện Thiền Tự Tiêu Dao sinh động hẳn lên và hội chúng tranh nhau đưa tay xin hỏi.

Thông qua sự thông dịch của hai em Phật tử, Ni Sư từ tốn giải đáp từng thắc mắc về cá nhân Ni Sư, về cuộc sống đời thường cho đến các ưu tư về trải nghiệm thiền tập…

Một Phật tử đã hỏi một câu thú vị:
– “Đọc cuốn Cave in the Snow, con biết là Jetsuma đã suy nghĩ về cái chết từ khi còn rất bé, ở độ tuổi mà các con cuả con chỉ biết ăn ngủ, chơi đùa. Trong 12 năm ẩn tu trên núi tuyết, Ni Sư nhiều lần đối diện với hiểm nguy. Có lần Ni Sư bị chôn sống nhiều ngày trong hang dưới trận bão tuyết và tưởng chừng không thể thoát khỏi lưỡi hái cuả Tử thần… Xin Ni Sư hoan hỉ cho con biết cảm nghĩ của Ni Sư về Cái Chết.”

– “Tôi may mắn sinh ra trong một gia đình “lạ đời” ở Luân đôn! Cái chết không là điều cấm kỵ (taboo) mà luôn được gia đình bàn cãi hàng ngày một cách cởi mở. Trong khoảng đời ở trong hang trên núi tuyết, nhờ tu tập mà tôi đã bình tĩnh đối phó với mọi chuyện. Tôi bình thản đón nhận cái chết nếu nó xảy ra cho tôi vào thời điểm ấy.
Bây giờ, đôi khi tôi nghĩ rằng: A! Cái chết đến hả. Chắc là hứng khởi (exciting) lắm đấy!”

Cử toạ cười ồ trước câu kết dí dõm, nửa đùa nửa thật cuả Ni Sư Tenzin Palmo.
Từ cuối phòng, cô trụ trì mở lối cho một thính giả đi lên phía trước Chánh điện. Anh ấy trông tiều tụy, da dẽ xám xanh và nét mặt lộ vẻ lo buồn. Anh chắp tay vái chào, ngồi xuống bồ đoàn, ngước nhìn Ni Sư, nghẹn ngào không nói được. Cô trụ trì đỡ lời:

“Anh D muốn xin ý kiến Ni Sư về việc sửa soạn thế nào khi sắp lìa đời. Anh bị ung thư phổi, đã mổ xẻ và hóa trị gần ba năm nay nhưng không thuyên giảm, bịnh đã đến thời kỳ cuối. Mạng sống không còn bao lâu. Hôm nay anh đến để thưa hỏi Ni Sư, dù anh là tín đồ Công giáo.”
Đại chúng im phăng phắt vì kinh ngạc.

Ni sư xoay người đối diện với anh D. Nhìn anh với ánh mắt đầy thương cảm, Ni sư hỏi: “Anh có muốn nói chuyện riêng với tôi không?”

Anh D thưa: “Dạ không cần. Con muốn Ni Sư trả lời cho con trước hội chúng để mọi người cùng được lợi lạc.”

Một tràng pháo tay nổi lên tán thưởng sự chia sẻ đầy can đảm và độ lượng của anh.

Hướng về anh D, Ni sư Tenzin Palmo nói chậm rải từng tiếng một:

“ Ai rồi cũng phải chết cả! Có những đứa bé chết từ thuở sơ sanh. Có kẻ chết trẻ, người chết già vì đủ mọi lý do: tai nạn, bịnh tật, già yếu… Ai cũng biết về cái chết nhưng cứ tưởng là nó đến cho người khác chớ chưa đến lượt mình… mãi cho đến lúc nó thình lình hiện ra trước mắt thì hoảng hốt, lo sợ, bấn loạn vì thiếu sự chuẩn bị. Chết vì bệnh tật là may mắn hơn vì có thời gian sửa soạn cho sự ra đi.

Để sửa soạn lìa bỏ cuộc đời:

1/ Điều trước tiên là buông bỏ mọi giận hờn, oán hận mà từ trước tới nay ta ôm ấp trong lòng. Mở lòng tha thứ hết mọi người. Buông xã hết.

2/ Hãy nói những lời yêu thương và biết ơn ta từng muốn nói mà chưa có dịp hay còn ngần ngại.

3/ Hãy di chúc về tài sản, ước muốn cuả mình. Cần phân minh và công bằng để thân nhân không tranh dành, cãi cọ trong thời gian ta mới lìa đời.

4/ Hướng tâm, nghĩ tưởng về Đức Chuá, Đức Mẹ nếu là tín đồ Công giáo, về Phật A Di Đà nếu là Phật giáo. Nếu không có tôn giáo thì nên hướng về Ánh Sáng.

5/ Thân nhân không nên than khóc và níu kéo: “Đừng đi, đừng bỏ em, đừng bỏ con…” vì sẽ gây quyến luyến, khó khăn thêm cho người sắp ra đi. Điều nên làm là nhắc nhở kẻ hấp hối nhớ đến những điều thiện lành. Dù người ấy có vẻ như đang hôn mê, không nói năng được nhưng thân nhân vẫn luôn nhắc nhở, cầu nguyện vì trong thâm sâu, họ vẫn còn biết.

6/ Nếu thân thể bị đau đớn thì cứ dùng thuốc giảm đau. Người tu tập cao có thể chịu đựng vì quán chiếu tánh không của cơn đau. Nhưng với người bình thường thì đau quá làm họ sân hận, bấn loạn. Hơn nữa, thuốc giảm đau không ảnh hưởng đến thần thức sau khi chết.

7/ Một điều cần nhắc nữa là: Khi ra đi, người chết thường thấy hình ảnh của ông bà, cha mẹ hay thân quyến quá cố hiện ra, vẫy gọi mình. Đừng đi theo họ mà chỉ hướng đến Chúa, Phật hay Ánh Sáng, là con đường hướng thượng.”
Ghi lại những lời khuyên hữu ích vì cảm niệm công đức cuả Ni Sư. Xin chia sẻ cùng tất cả. Thực hành là chuyện của mỗi người.

Hiền Thuận

__(())__

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 81

Hỏi Người Yêu Dấu

 

Em thích vầng trăng non?
Hay yêu dòng sông cạn?
Em thích màu tươi son?
Hay yêu màu mây xám?
Em yêu hồn khai phá
Cho em bài tình ca
Hay yêu người chai đá
 Đi trong đêm mù mờ
Đời biết bao lối
Em chọn một lối thôi
Tình cũng muôn mối
Nhưng yêu một người
Đời cuốn xô mãi
Ai tìm được ai
Và những câu nói nghe xa lạ rồi
Em thích ngày Xuân tươi?
Hay yêu chiều mưa Hạ?
Em thích mùa Thu phai?
Hay yêu mùa Đông giá
Em muốn làm mây gió?
Bay trong đời mộng mơ?
Hay em ngồi im đó
Như con chim mù lòa
Hỏi mấy câu đó
Xin em trả lời
Xin em trả lời….
 
 
 
 
 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 57

Từ Một Góc Phố

 

Từ một góc phố anh chờ em
Anh chờ em lúc tan trường
Từ một góc phố anh chờ em
Anh chờ đôi mắt yêu thương
Từ một góc phố ta đưa nhau
Đi vào những con đường quen
Từ giờ phút ấy đêm bình yên
 trong lòng anh, trong lòng em
Đi bên nhau như đi vào thiên đường
Có tiếng cười và câu nói yêu thương
Đêm thênh thang, đêm thơm mùi dạ lan
Em rực sáng, em huy hoàng cao sang
Từ một góc phố anh chờ em
Như chờ mưa giữa sa mạc
Từ một góc phố anh chờ em
Như trăng chờ đêm đen
Từ một góc phố ta chờ nhau
 như chờ những gì đẹp nhất
Chờ hạnh phúc đến
Đêm bừng đêm đêm bừng đêm
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 88