All posts by KhueVy Hoang

Ma Terre Natale

Ma joie, ma terre natale
Mon pays, la terre fatale
Soudain, je l’ai perdu
Soudain, rien n’existe plus.
 
 Où donc mon pays fleuri
Mes vallées, mes amis
Mes sapins odorants,
Mon soleil enivrant.
 
La lune  était ma lune
De mer, je n’aimais qu’une,
Des montagnes, par centaines,
Des fleuves, par douzaines.
 
Où sont mes verts bambous,
Mes papillons fous fous,
Mes beaux champs de melons,
Mon jardin, ma maison?
 
Mes amours de chiens chats
Mes doux voisins là-bas
On s’aimait dans la joie,
O mes amis d’autrefois.
 
Un jour on m’a trahie
Un jour je suis partie
No pouvant plus parler
Je me mets à réver.
 
Mes oiseaux bleus charmeurs
 Qui chantaient en douceur
De ma main, plus de grains
Souffrent-ils de chargin?
 
Planant parmi les fleurs
Mes libellules de fée
Aux fréles ailes dorées
Vivront-elles sans peur?
 

Le vent emporte: au loin
Des pétales d’aubépines.
Des jasmins aux fleurs fines
Se languissent dans leur coin.

O triste terre natale!
Mon pays, la terre fatale!
Soudain, dans un emoi,
Mon coeur s’elance vers toi

Je veux entendre ta voix
Je cherche ta lumiere
Égaree sur cette terre
Je n’ai que mon mal de toi !

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 49

Hoa Đào Thiên Thu

Thế gian biến cải chi đâu, đào hoa Thôi Hộ y đào Nhật Tân;

Chỉ lòng viễn khách bâng khuâng, ngắm hoa mà nhớ má hồng đấy thôi !

Đã ngàn năm ấy hoa cười. Đã ngàn năm ấy hoa rơi ngập ngừng;

Xuân về lại nở rưng rưng, xưa nay không khác, không từng đổi thay.

Thiên thu bày sẵn nơi này,

Thiên thu vốn ở từng giây trong đời;

Chỉ là không phải một thôi; người- ta, hôm trước ngày mai khác gì.

Vạn pháp bất dịch bất di. Không sanh không diệt, không đi không về.

Nhìn hoa chợt tỉnh giấc mê, trong nhau bất tuyệt một bề thiên thu;

Đào hồng, liễu lục kia ư; tri âm mấy kẻ thực hư tỏ tường (*)

     (*) Nguyên tác: Biết đào hồng hay liễu lục, thiên hạ năng mấy chủ tri âm (Hội thứ nhất, Cư trần lạc đạo phú – Trần Nhân Tôn)

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 132

Khoảnh Khắc Thiên Thu



 Khoảng cách là bao giữa Có, Không?
 Sống, chết xưa sau một thể đồng
 Trăng sáng đêm này, trăng thiên cổ
Hiện bóng nghìn thu trên bến sông.

 Xuân nay hoa nở màu xuân trước
 Khoảnh khắc tương phùng với vạn niên,
 Ai nhọc mái chèo trôi ngược nước
Đâu biết ” bờ kia ” ở tại tiền.

 Một thoáng chớp mi trời đất rộng
 Giáp mặt muôn trùng nơi phút giây
 Áo ai qua núi bay lồng lộng
 Buông tiếng cười khan thoát mộng ngày.

 Ngăn cách là bao giữa khóc, cười
 Bến bờ sinh, tử thực trò chơi!
 ” Ma Ha Bát Nhã ba la mật ”
 Hạt cát ngồi.. thiên thu, khắp nơi..


Như Nhiên

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 82

Hạnh phúc đến từ đâu?

Tất cả hạnh phúc của chúng ta dều đến từ sự tử tế của người khác, nên các chúng sinh hữu tình khác là đối tượng cần được thương yêu chăm sóc mãi mãi. Với những lý do như vậy, chúng ta phải từ bỏ cái tôi và thay vào đó thương yêu chăm sóc các chúng sinh hữu tình khác. Để rèn luyện tâm mình trong phép tu tập hoán đổi mình với người, chúng ta cần phân tích thật chi tiết các nhược điểm của tâm vị kỷ và tìm hiểu và tìm hiểu kỹ lưỡng những lợi lạc vô tận của sự thương yêu chăm sóc người khác. Trừ bỏ được tâm vị kỷ sẽ giúp chúng ta phát triển Bồ-đề tâm vị tha, là tâm sẽ đưa chúng ta tới hạnh phúc tối thượng của sự giác ngộ viên mãn và làm cho ta có khả năng dẫn dắt mọi người đến giác ngộ. Đồng thời dù bản thân chúng ta không mong đợi nhưng Bồ-đề tâm tự nhiên sẽ đem đến cho chúng ta những phần thưởng tạm thời như hạnh phúc, thành công, uy tín, giàu có và uy lực…

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 69

Chiều Xưa – 29 tháng Tư 1975

Gom nắng bốn mùa
Ươm tơ tóc
Phím sầu thơ lạ
Thức đêm Xuân

Ru người an giấc
Ai nào biết
Trái đất chuyển mùa
Dạ lâng lâng

Chiều giăng sắc tím
Sầu ngây ngất
Chuông vọng chiều xưa
Nắng bâng khuâng

Vũ Tam Thừa

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 64

Kỳ Thú Tú Lệ: Thăm Ruộng Lúa Và Tắm Tiên

                                                             
Tú Lệ là một thung lũng nằm giữa ba ngọn núi cao là: Khau Phạ, Khau Thán, Khau Song, đây cũng là nơi cư trú của hơn một ngàn hộ dân, chủ yếu là đồng bào dân tộc Thái. “Nếp Tú Lệ, tẻ Mường Lò”, câu ca ấy đã vượt ra khỏi ranh giới vùng đất đất Yên Bái để đến với người dân các vùng miền trong cả nước và gợi lên sự háo hức trong tâm hồn những kẻ lữ hành.
Từ thị xã Văn Chấn, trung tâm của cánh đồng Mường Lò, theo Quốc lộ 32 lên Mù Cang Chải, trước lúc vượt sừng trời (đèo Khau Phạ), Tú Lệ đột ngột hiện ra với mùi lúa nếp chín thơm ngào ngạt. Xã Tú Lệ nằm trọn trong lòng thung lũng khá rộng, với 172 ha ruộng nước.
Gần 20 năm trở về trước, xã Tú Lệ được mệnh danh là vương quốc của cây thuốc phiện. Thuốc phiện được trồng khắp cánh đồng Tú Lệ, nhà nào cũng trồng thuốc phiện. Vào những mùa Anh túc nở, thung lũng Tú Lệ mang một vẻ đẹp huyền bí. Nhưng vẻ đẹp của loài hoa Anh túc càng rực rỡ bao nhiêu thì cuộc sống người dân Tú Lệ càng khốn khó bấy nhiêu. Thuốc phiện không những chẳng đem lại cơm ăn áo mặc, chẳng làm cho bà con người Thái ở Tú Lệ đổi đời mà nó còn kéo theo đói nghèo và cùng cực, bởi số người nghiện thuốc phiện cứ theo đó mà tăng lên.
Sau này từ chủ trương xóa bỏ cây thuốc phiện, cán bộ từ huyện đến xã mà đứng đầu là các già làng, trưởng bản đã tích cực vận động nhân dân nhổ bỏ cây thuốc phiện. Thế rồi, những cánh đồng thuốc phiện dần dần được chuyển sang trồng lúa, trồng ngô, trồng đậu tương. Từ khi quốc lộ 32 được nâng cấp, xã vùng cao này đã có nhiều đổi thay, trung tâm xã trở thành một thị tứ sôi động, là điểm đến của nhiều khách du lịch trong và ngoài nước. Đó cũng là điều kiện để các mặt hàng nông sản được khách thập phương biết đến, dọc quốc lộ nhiều khách sạn mọc lên, gà đồi, nếp thơm là món ăn ưa thích của nhiều du khách. Bây giờ thì cây Anh túc chỉ còn lại trong ký ức xưa của người già trong xã.
Dân đi bụi, dân phượt ở miền Bắc một thú vui khá kỳ lạ “Đi thăm lúa”. Khắp ở trên mọi nẻo đường của Tây Bắc, Đông Bắc, bất cứ nơi nào có núi, có ruộng bậc thang, có mùa gieo hạt, có tháng lúa xanh, tuần lúa chín, hay ngày cơm mới, là có những bước chân háo hức lên đường…
Cái thú vị đầu tiên đó là vùng đất này không quá xa xôi cách trở, ôtô và xe máy đều có thể đến và đi một cách dễ dàng. Những thung lũng, cánh đồng, biển lúa hầu hết đều nằm hai bên đường của quốc lộ 32 từ Nghĩa Lộ đi Mù Căng Chải. Tú Lệ thích hợp cho một chuyến đi từ 2 – 2,5 ngày cuối tuần, rất dễ thu xếp vào bất kỳ một quãng thời gian nào quanh năm.
 
Cái thú vị tiếp theo đó là cảnh sắc mỗi mùa một nét gợi cảm riêng biệt, thú vị và không bao giờ gây nhàm chán. Mùa làm đất thì long lanh sắc nước, bờ be đất nâu một màu trù phú. Mùa gieo mạ, lúa xanh như tấm thảm, xanh từng mảnh rời rạc tạo thành những điểm nhấn ấn tượng.
 
 Mùa lúa xanh, xanh ngát đến tận trời. Mùa lúa chín lại vàng ươm rạt rào như sóng biển. Mùa gặt náo nức rộn ràng, mùi cơm mới theo gió bảng lảng trên chái nhà. Nhìn ngày mùa mới tươi tắn cũng thấy cuộc sống căng tràn nhựa sống và mang màu sắc của bình yên.
 
Đỉnh dốc Hai Bà Cháu là một trong những địa điểm lý tưởng nhất để ngắm nhìn toàn cảnh thị trấn Tú Lệ. Những chái nhà lợp gỗ pơmu nằm san sát, biển lúa dập dờn như cánh sóng, suối Tú Lệ như một dải lụa mềm của một vị thần tiên lỡ tay đánh rơi khi bay ngang qua vùng trời này.
Cái thú vị khác nữa là những món đặc sản không thể bỏ qua cùng phong tục tắm suối khoáng độc đáo của người dân vùng cao mà phần sau bài viết sẽ đề cập tới.
 
Quãng đường tuyệt đẹp trên quốc lộ 32, xuyên qua những thị tứ xinh xắn của đất Yên Bái. Từ Nghĩa Lộ đến Văn Chấn bắt đầu những con đường đèo dốc quanh co. Văn Chấn rồi Tú Lệ, những thửa ruộng tuyệt đẹp trải dài suốt hai bên con đường. Kia là đỉnh đèo Khau Phạ với mênh mang những lúa và lúa, bản làng êm ả dưới rặng cây, những con đường đất đỏ vạch ngoằn ngoèo trên núi, bát ngát và khoáng đạt vô cùng.
Rồi từ chợ trung tâm, có một lối rẽ chạy thẳng xuống ngầm bắc trên dòng Tú Lệ. Đột nhiên, bạn thấy mình đang đứng sững giữa cánh đồng bao la thẳng cánh chim bay.
Các thửa ruộng ở Tú Lệ phần lớn gieo trồng một vụ. Một bộ phận nhân dân trong thời gian gần đây lại chuyển sang gieo trồng hai vụ, tuy nhiên không quá nhiều. Chính điều đó làm bức tranh Tú Lệ trở nên đa sắc đủ vần điệu.
Cùng trên một mảnh đất lành, nhưng có thửa ruộng đã gặt, thửa đang xanh và thửa mới chỉ được gieo trồng cấy mạ. Điều này sẽ làm bạn cảm thấy ngạc nhiên và cực kỳ thú vị, giống như một ngày có cả bốn mùa, một vụ lúa có đủ công đoạn từ làm đất, gieo trồng, lớn lên, chín hạt đến gặt hái và thơm mùi gạo mới. Tất cả chỉ gói gọn trong một ngày!
Tại Tú Lệ, những thửa ruộng của bản làng người Thái đã thơm hương ngào ngạt. Nếu vào đúng mùa gặt, bạn sẽ thấy những cô gái Thái, Mông, Dao đeo gùi hối hả từ chợ về nhà hay vội vã cày ải, nhặt cỏ, gặt lúa trên thửa ruộng nhà mình và bạn cũng sẽ được ăn những bát cơm gạo mới. Còn nếu đến sớm hơn một chút, hãy thưởng thức thử món cốm thơm được làm từ gạo nếp Tú Lệ trứ danh. Mùa táo mèo cũng thường trùng với mùa lúa chín. Những trái táo chua chua chát chát ngâm rượu ngon tuyệt.
 
Cuối chiều, khi những cô gái chàng trai người dân tộc Thái trở về nhà sau một ngày làm đồng rộn rã là lúc dòng suối nước nóng giữa những cánh đồng đông người nhất. Người Thái tắm dưới suối, thật tự nhiên trong thiên nhiên tươi đẹp.
 Tắm ở đầu nguồn là một trong những phong tục độc đáo của phụ nữ Thái và nếu có lần nào đó lên vùng Tây Bắc, nơi có nhiều người Thái sinh sống, ta sẽ dễ dàng gặp những phụ nữ tắm suối – tại Nghĩa Lộ, Tú Lệ cũng vậy. Nơi đây đã được thiên nhiên hào phóng ban tặng nhiều nguồn nước khoáng nóng, nên khi ở dưới xuôi mới chỉ làm quen với dịch vụ tắm nước khoáng nóng với giá không rẻ thì người Thái ở Nghĩa Lộ đã tắm nước khoáng nóng miễn phí từ hàng trăm năm nay.
Ở Tú Lệ có hai bể tắm nước khoáng nóng ngay cạnh dòng suối mát và bên bờ là ruộng nương chín vàng. Một bể tắm rất nóng và một bể tắm âm ấm: tắm nóng nhiều hay ít là tùy ý mỗi người.Mỗi khi chiều xuống, sau một ngày lao động vất vả thì những cô gái Thái lại kéo nhau xuống dòng suối Tú Lệ, tự nhiên trút bỏ xiêm y và trở thành những nàng tiên giữa trời đất. Người thì ngâm mình dưới dòng nước, cô khác ngồi kỳ cọ hay giặt giũ trên hững viên đá cuội khổng lồ nằm tràn trên hai bờ. Nước trong văn vắt, reo vui như tiếng cười của con trẻ.
Có người tắm nước khoáng một cách thời thượng, cũng có người mặc váy thay đồ theo phương pháp truyền thống. Thậm chí có cô cô giũ bỏ xiêm y bên trên triền đá để ngâm trọn vẹn thân ngà ngọc trong dòng nước ấm cũng không vấn đề gì vì đó cũng là chuyện đã có hàng trăm năm qua. Nước khoáng hơi rít tóc, nhưng vẫn có thể gội đầu và rất tốt cho sức khỏe, người ta nói thế và có lẽ đúng vì người dân Tú Lệ hiếm có bệnh vặt như dân thành thị.
Trong các bể nước khoáng hay ngay trên các dòng suối khoáng nóng có những viên đá cuội tròn, các chị các cô đang kỳ lưng cho nhau. Áo váy họ để ngay trên thành bể hay các hòn đá; có cô ngồi “lộ thiên” giặt giũ bên bể.
 
Vào mùa lạnh cuối năm: các suối và giếng khoáng bốc hơi nghi ngút, thoảng mùi H2S và lưu huỳnh với nhiệt độ trung bình khoảng 45°C, rất tốt cho sức khỏe.
Lữ khách tới đây cũng có thể cùng tắm, các chàng trai cũng được phép tắm chung, được hòa mình vui đùa giữa thiên nhiên, nghỉ ngơi hay thư giãn trong làn nước nóng thoang thoảng mùi hăng hăng của lưu huỳnh giữa thiên nhiên cùng tiết trời hanh hanh lạnh. Bạn cũng có thể vọc nước, trò chuyện với các chị, các cô gái xinh xắn má đỏ hây hây nhưng tuyệt đối phải giữ khoảng cách và không được có những hành vi xấu, nếu không sẽ bị trai bản và chính quyền địa phương trừng phạt.
Xứ người có chuyện tắm hồ giữa băng giá thì xứ ta cũng có chốn tắm khoáng giữa tiết lập đông giữa bao cô gái xinh đẹp, tỉnh táo cả người – cái rét, cái mệt lặng lờ trôi theo dòng nước cả!
Tú Lệ còn nổi tiếng một đặc sản mà không nơi nào sánh được: Nếp thơm Tú Lê là của trời cho mà không ở vùng cao nào có được, vì vậy hàng năm xe ô tô từ khắp mọi miền đất nước lên Yên Bái rồi vào Văn Chấn ngược lên Tú Lệ mua gạo nếp về gói bánh chưng, thổi xôi thờ cúng tổ tiên và đãi khách trong ba ngày Tết.
 
 Còn với những du khách đã từng đến Tú Lệ được thưởng thức các món ăn được chế biến từ gạo nếp Tú như: Cốm, cháo cốm vịt, xôi nếp ngũ sắc, cơm lam… nhấp thêm chén rượu nếp trong tiếng “Khắp mời lẩu” (hát mời rượu) của các thiếu nữ trong vùng hay điệu xoè nồng hậu mới thấm hơn cái hồn của xứ Thái và ý nghĩa sâu xa của câu ca: “Mường Lò gạo trắng nước trong /Ai đi đến đó lòng không muốn về”.
 
Có lẽ chưa một nhiếp ảnh gia nào dù là chuyên nghiệp hay nghiệp dư khi qua nơi này đều không khỏi hồi hộp và rung động khi đứng trước một cô gái khỏe khoắn và duyên dáng như Tú Lệ. Cánh đồng bản Pha, bản Thái, Cao Phạ không biết đã bao lần được ghi hình vào trong máy ảnh, dù là mùa xanh, mùa trắng, mùa nắng hay mùa vàng…
Tú Lệ có thể ví như một cô gái miền sơn cước vô cùng xinh đẹp. Đẹp ngay từ dốc ba tầng nơi bắt đầu địa giới của vùng, cao ngất trời mây bên vách đá chênh vênh, núi rừng hoang dại và đầy vẻ kiêu kỳ bí ẩn. Đẹp từ những mảnh ruộng nằm lẻ loi trên sườn núi đá, những ngôi nhà nhỏ bằng gỗ cheo leo thoáng ẩn thoáng hiện giữa đỉnh trời.
Khi những cành hoa ban trên sườn núi Khau Phạ xốn xang trang điểm cho mùa xuân màu trắng tinh khôi, cũng là lúc con suối Mường Lùng bắt đầu chắt chiu những dòng nước ngọt lành thấm vào cánh đồng Mường Lò.
 
Sự ngọt ngào của dòng suối không chỉ làm nên vị thơm của chè, nấm hương, lúa nếp mà còn làm nên sự ngọt ngào của tình đất, tình người.
 
Mùa xuân, núi rừng Tây Bắc như đoán được ánh mắt đầy háo hức của những viễn khách đang ngỡ ngàng trước vẻ đẹp thiếu nữ Thái da trắng hồng mịn màng, mái tóc đen suôn mềm mại đang ngồi giã cốm, đồ xôi ngũ sắc, thổi cơm lam trong nếp nhà sàn. Con người, sản vật, phông tục của mảnh đất Tú Lệ, huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái đó sẽ là một nơi đến khó phai nhòa.
                                                                            Nguồn. net
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 51

TÌM XUÂN

 Xưa có người lên núi, đi tìm một mùa xuân

Ngày hết, giày rách bươm; nhìn xuống chân đầy bụi

 Quay về trời sập tối, trăng rợp xuống hiên nhà

Trước cửa xuân vừa tới, sáng bừng nụ cúc hoa.

 Không cần tìm cũng gặp, thăm thẳm từ bên trong

Một khép mắt thong dong, chập chùng hơi thở nhẹ

Một nụ cười em bé, hồn phách hết xôn xao

 Bát Nhã, Bát Nhã nào

Sánh bằng tâm thanh tịnh.

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 86

Qua Sông

 

Tôi cầm tờ lịch trên tay
Nhẹ tênh cánh gió một ngày đã qua
Chao ơi, năm ngọc, tháng ngà
Thuyền xưa tách bến, lụa là qua sông
Quanh đi quẩn lại: Mất còn,
Hơn thua, được mất…héo mòn tim nhau
 
Cả đời bận bịu trước sau
Còn đâu lần ngắm bông cau trắng thềm
Đâu hiền hòa bóng trăng lên
Hoang sơ ngõ vắng, êm đềm phố hoa
 
Không đặt xuống ngày hôm qua
Tay đâu kịp nắm món quà hôm nay
 
Không buông mọi niệm lần này
Nợ từ quá hiện vị lai vẫn còn
 
Không ai nấu cát thành cơm
Không ai phổ độ mình hơn chính mình.
 
 
 
 
 
 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 99

Phù Vân

 

Đêm qua viết một bài thơ

Để ngoài hiên vắng trời mưa ướt rồi

Giấy còn đọng giọt tinh khôi

Giọt trong thao thức, giọt ngoài lời suông

Bùi ngùi con chữ mà thương

Lập thân tối hạ văn chương (*) sao đành !

 

(*) :Trích thơ Viên Mai

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 339

Mắt thả hồn mơ mộng mây trời

Gió đùa tóc lộng tuổi hai mươi

Mặc cho sương lạnh lùa vai áo

Em đứng  tay đan mỉm miệng cười

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 100

Hương Đêm Nguyệt Quế

 

Đêm mồng tám nửa vầng trăng

Mùi hương nguyệt quế lúc gần lúc xa

Gần như chân bước về nhà

Xa trong cánh mộng phù hoa thuở nào

 Trần gian cũng bớt lao xao

Từ khi hơi thở trôi vào cõi riêng

Thử tâm thường định là thiền

Hết thảy mọi pháp là duyên bên ngoài.

                            Bạn Gìa Sài Gòn

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 71

Hạt Bụi Ngoài Hiên

Hạt bụi ngoài  hiên

Tôi ư, hạt bụi hiên ngoài
Rớt từ mộng xuống làm người trần gian
Trăm năm một thuở dừng chân
Đường chia muôn lối chỉ lần này thôi.

                   Bạn Gìa Sài Gòn

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 120

Ngày Tháng Qua Của Mẹ

 

Mỗi lần nghĩ đến Mẹ tôi, đó là một niềm ray rứt mãi trong tôi, tôi phải viết và nói một điều gì đó về Mẹ tôi nhân những ngày Người còn tại thế.

Mẹ ơi! Mẹ là ánh mặt trời chiếu sáng trong con, vắng Mẹ đời con u tối lắm. Tôi đã từng nhủ thầm như thế, vì tôi là người ít bộc lộ tình cảm ra bên ngoài. Thương yêu chăm sóc Mẹ hằng ngày, nhưng chưa bao giờ nói cho Mẹ biết rằng” Mẹ ơi! Con thương Mẹ lắm” hoặc ôm Mẹ vào lòng. Không hiểu tại sao chi có việc dễ dàng như vậy mà tôi lại mắc cỡ và ngại ngùng.

Và cho đến một ngày, khi được nghe lời giảng của Thầy Nhất Hạnh” Yêu Mẹ chỉ để trong lòng chưa đủ, phải ôm Mẹ vào lòng mới biết được cảm giác thiêng liêng của tình mẫu tử” Lúc này tôi mới chợt hiểu, tình thương của con đối với Mẹ không phải chỉ ấp ủ trong lòng, mà còn phải biểu lộ bằng lời nói, chăm sóc và ôm Mẹ vào lòng như những ngày thơ Mẹ đã từng ôm ấp, yêu thương chăm sóc cho con. Xin cám ơn Thầy Nhất Hạnh, nếu không có Thầy nhắc nhở có lẽ con chưa được một lần ôm Mẹ vào lòng. Và cũng không bao giờ hưởng được cái cảm giác thiêng liêng và cũng rất buồn bã. Cái cảm giác thiêng liêng đó tôi chỉ ” cảm nhận” mà không thể diễn tả được. Còn tôi buồn vì khi ôm Mẹ vào lòng tôi mới biết được Mẹ tôi giờ đây đã thật sự già, chỉ còn là một bộ xương mòn với lớp da tạm phủ bên ngoài. Một cảm giác xót xa, đau khổ chạy vào tim tôi, làm tôi nghẹn ngào choáng váng.

Mới ngày nào đây, Mẹ tôi còn là người đẹp của một thôn nhỏ ở miền Trung, thế mà với những năm tháng lận đận cực khổ vì chồng con và với sức tàn phá của bánh xe thời gian. Mẹ tôi giờ chỉ còn là một hình hài khô héo. Tôi ôm Mẹ tôi vào lòng xúc động và nước mắt tôi cứ tuông rơi. Tôi vô cùng hối hận, tại sao mình không làm được điều đó trong những năm qua. Tôi hiểu rằng “không có tình yêu nào cao cả và bất vụ lợi như tình Mẹ yêu con”. Giờ đây trong buổi chiều tà,mỗi lần nhắc lại dĩ vãng đời mình, Mẹ tôi vừa ngậm ngùi đau khổ, vừa xót xa phẫn nộ. Tôi thương Mẹ tôi lắm, bà là một người đàn bà có sức chịu đựng phi thường, có phải chăng đó là bản chất chịu đựng của người phụ nữ Việt Nam thời đó.

Tuổi thơ Mẹ tôi trôi qua trong âm thầm lặng lẽ và buồn tẻ. Là người chị cả trong gia đình nghèo, Mẹ tôi vừa phải làm chị, vừa phải làm Mẹ ngay từ buổi thiếu thời. Ngày vất vả, tảo tần ngược xuôi buôn bán nuôi đàn em nhỏ, đêm về bồng bế chăm sóc em thơ. Nhìn chúng bạn cùng trang lứa cấp sách đến trường, Mẹ tôi cũng ao ước được đi học, nhưng những người Cậu và Dì tôi đâu có buông tha để Mẹ tôi được đến trường. Mẹ tôi kể: Có lần Mẹ tôi đến lớp học bình dân ban đêm cũng phải bồng theo Dì tôi vào lớp học, Dì tôi khóc la, thế là Thầy giáo đuổi Mẹ tôi về không cho học. Vả lại thời ấy Mẹ tôi muốn đi học, nhưng ông Ngoại tôi lại bảo” Con gái đi học làm chi, học hay chữ chỉ để viết thư cho trai thôi”Thật là một tư tưởng lạc hậu và phong kiến thời bấy giờ.

Tôi là một tâm hồn dễ nổi loạn, mổi khi nghĩ đến sự bất công của người phụ nữ thời đó, phải sống trong chịu đựng, cam phận chấp nhận những hũ tục. Lòng tôi thấy uất ức lắm. Nhớ một đoạn trong Đoạn Tuyệt của Nhất Linh” khi nàng Loan về nhà chồng đã không chịu bước qua cái chậu lửa như phong tục và nàng đã mạnh dạn phản khán cái hũ tục vô lý đó” Lúc còn ở trung học mội lần thuyết trình đoạn này, tôi rất vui thích và phục nàng Loan sát đất.

Tuổi thơ của Mẹ tôi đã u buồn, mà ngày Mẹ tôi về nhà chồng là những ngày’ nước mắc chan cơm”. Một hôn nhân áp đặc, không tình yêu, không hề quen biết trước. Cũng có nhiều khi lần về nhà chồng là lần lìa xa

Cha Mẹ và quê nhà mãi mãi:
Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Ngó về quê Mẹ ruột đau chín chiều.

Số phận trong cõi người cứ như một nhịp điệu bình thường, vô tình. Mẹ tôi cứ tưởng bước ra từ bóng tối, nào ngờ lại gặp phải vực sâu. Ba tôi là một học trò nghèo, mồ côi Mẹ từ lúc nhỏ. Thế nên khi Mẹ tôi về làm vợ, làm dâu cũng phải tảo tần, lặn lội nuôi Ba tôi ăn học. Quanh năm , suốt tháng, cả đời Mẹ tôi chẳng khác nào:

Con cò lặn lội bờ ao
Gánh gạo nuôi chồng tiếng khóc nỉ non.

Đâu có ai hiểu rằng, sau lung sự thành công của người chồng, là nước mắt và nỗi nhọc nhằn của người vợ. Ba tôi là người bảo thủ, Vua của một vương quốc nhỏ,ông luôn luôn đúng. Mẹ tôi sống rất đau khổ và chịu đựng, âm thầm như một cái bóng,chưa bao giờ Mẹ tôi có tư tưởng phản khán. Vì thời ấy vẫn còn quan niệm” Con gái ngoại tộc, lấy chồng phải theo chồng”. Dù trong hoàn cảnh nào cũng không thể bỏ chồng để trở về nhà cha Mẹ. Dư luận lúc nào cũng cố chấp, miệng đời luôn thêu dệt độc ác. Mẹ tôi rất buồn cho số phận mình. Hy sinh tất cả, sống vì đàn con. Và đó là nguồn hạnh phúc vô biên, duy nhất của bà.

Tháng năm trôi qua, Mẹ tôi đã vì chúng tôi mà sống, nhìn sự khôn lớn và thành công của các con, mỉm cười an ủi. Ít khi nào tôi thấy Mẹ tôi cười, có chăng chỉ là những nụ cười héo hắt gượng vui.

Giờ đây tôi đã trưởng thành khôn lớn, hiểu biết cuộc đời đôi chút và những lần thất bại trong cuộc sống tôi càng thấy thương và kính phục Mẹ hơn. Mẹ đã có một sức chịu đựng vô cùng, nếu là tôi, không biết tôi có sống vững như Mẹ không? Tôi đã tự hứa với mình: Nhân những ngày Mẹ còn tại thế, tôi sẽ cố gắng làm tất cả những gì Mẹ ước muốn, sẽ luôn làm Mẹ vui lòng để bù đắp phần nào cho sự hy sinh vô bờ của Mẹ.
Không biết bao lâu nữa, nhưng mỗi lần nghĩ đến ngày Mẹ tôi vĩnh viễn ra đi lòng tôi bàng hoàng, tê dại. Không một nơi trú ẩn nào an toàn bằng trong lòng Mẹ. Những lần chới với thất bại trong cõi người, tôi chỉ biết chạy ào vào lòng Mẹ mà vật vã khóc than.

Mẹ ơi! Con nhỏ bé và yếu đuối quá trong cuộc đời nầy, Mẹ ơi, người ta đã ăn hiếp con và làm cho con đau khổ. Trong những lần như thế Mẹ tôi trở nên cứng rắn, kiên cường và sẵn sàng bảo vệ, chống lại những kẻ đã làm cho con của Mẹ khổ đau. Giống như hình ảnh gà mẹ xòe đôi cánh rộng ra cho con ẩn núp và sẵn sàng chiến đấu với lũ diều hâu. Những giọt nước mắt của con đó là niền đau của Mẹ.

Mẹ ơi! Con thật cần đến Mẹ, đời con cô độc và cô đơn lắm. Mẹ là cái phao, là ánh mặt trời trong con. Nếu một mai vắng Mẹ đời con u tối lắm. Mẹ đừng bao giờ lìa xa con, con đang đau khổ chới với trong cõi người Mẹ ơi. Con còn Mẹ là còn tất cả, còn có cả một kho tàng yêu thương. Con xin dâng Mẹ một đóa sen hồng nhân những ngày Mẹ còn tại thế.

Trong một chuyến trở về thăm quê hương, tôi cũng gặp được Mẹ của Tuân. Hình ảnh của người Mẹ già làm cho tôi luôn xúc động. Tuân cũng sống một mình, hai Mẹ con đùm bọc lẫn nhau, nên mới hiểu thế nào là sự cần thiết của một người Mẹ. Mỗi lần nhớ cái bánh chưng này Tết, mà Mẹ Tuân đã tự tay nấu gởi đến cho tôi, tôi vô cùng xúc động. Hình ảnh người Mẹ già 83 tuổi, tay run run siết cọng lạt không chặt, rán gói cho con chiếc bánh chưng để con vui ngày Tết. Ôi lòng Mẹ thương con, tình Mẹ bao la. Con không đủ sức để diễn tả cái tình cảm thiêng liêng đó. Con xin dâng lên lòng vô vàng biết ơn của con đối với Mẹ. Những người Mẹ Việt Nam, những người đàn bà Việt Nam đã hy sinh cả cuộc đời, tận tụy vì chồng con…

Cô gái Việt Nam ơi
Nếu chữ hy sinh có ở đời
Tôi muốn nạm vàng muôn cực khổ
Cho lòng cô gái Việt Nam tươi
[Hồ Dzếnh]

               KhuêVy

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 77