All posts by Nam Phong Le Nguyen

Ngôi sao Hollywood giàu lòng nhân ái nhất

Những ngôi sao ở Hollywood thường đi siêu xe, ở biệt thự, xài hàng hiệu… tiền tiêu không hết. Tuy nhiên, có một người trong số đó thì hoàn toàn “dị biệt”.
Keanu Reeves, 17 tuổi đã đi theo con đường nghệ thuật, được mọi người biết đến nhiều nhất qua bộ phim “Ma trận” nổi tiếng được công chiếu trên toàn thế giới vào năm 1999. Bộ phim thu về số tiền khổng lồ 1,6 tỷ đô la; gặt hái cho nhà sản xuất 4 tượng vàng Oscar danh giá; đưa tên tuổi của Keanu Reeves lên hạng sao đình đám nhất Hollywood thời bấy giờ.

altKeanu Reeves trong bộ phim Ma trận nổi tiếng.

Thế nhưng trong giới ngôi sao ở Hollywood thì Keanu Reeves hoàn toàn là một người “lạ thường”.
Không có vệ sĩ, không mua nhà đắt tiền, đa phần sống ở khách sạn, sống một cuộc đời nay đây mai đó. Không mua siêu xe, chỉ lái chiếc xe môtô yêu thích. Không mặc đồ hàng hiệu, thường mang đôi giày bốt rách.
Với danh tiếng của anh thì nhất định nhận được rất nhiều lời mời quảng cáo, nhưng anh chỉ nhận lời những hãng mà anh thích nhất. Anh đã tặng 70% thù lao từ phim Ma trận cho bệnh viện, mua xe Harley cho 12 diễn viên đóng thế.

altKeanu Reeves giản dị giữa đời thường, hay cho tiền người nghèo.

Thuộc hàng điển trai trong giới Hollywood nhưng không trau chuốt, không hề lo lắng về hình tượng, sống cuộc sống giản dị.

Năm nay Keanu Reeves đã 53 tuổi nhưng bề ngoài trông còn rất trẻ. Mang trong mình dòng máu lai đa quốc gia Mỹ – Á – Âu, anh có một ngoại hình rất được yêu thích và gương mặt điển trai.

alt

Tuy nhiên, Keanu thường không trau chuốt và không hề lo lắng về hình tượng.alt
Có khi ra ngoài nhưng Keanu không hề trau chuốt, để râu xồm xoàm.alt
Có khi đầu tóc rối bù, ăn mặc lếch thếch, đôi giày anh mang cũng đã rất cũ.

alt

alt

Khi mọi người nhìn thấy anh ấy trên đường, có thể anh đang ngồi trên ghế, ăn sandwich hay bánh ngọt, biểu cảm rất là thản nhiên.alt
Khi đi đường, anh sẽ cho người ăn xin tiền.alt
Anh thường trò chuyện, chia sẻ đồ ăn với những người vô gia cư trên đường.

Vào ngày sinh nhật thứ 46, Keanu đã tự mua cho mình một cái bánh kem nhỏ, đốt nến, ngồi bên đường và tự chúc mừng sinh nhật mình. Một người vô gia cư trên đường chào anh, anh đã chia sẻ bánh sinh nhật của anh với người này.

alt

Keanu sống một cuộc sống đơn giản, tiết kiệm nhất, thường xuyên đi lại bằng tàu điệm ngầm.

Ngôi sao Hollywood giàu lòng nhân ái nhất, trầm lặng phân phát tiền cho những ai cần

Keanu “rách rưới” như vậy không phải vì anh nghèo không có tiền, mà vì anh đã tiêu tiền bằng cách phân phát cho những người khác.
Một Keanu Reeves có giá thị trường không dưới 300 triệu USD nói rằng: “Tiền bạc là thứ mà tôi không quan tâm đến nhất, bây giờ tiền của tôi đã đủ sống mấy thế kỷ rồi, chi bằng tặng tiền cho những ai cần đến nó hơn”.
Sau khi bộ phim “Ma trận 2” có doanh thu phòng vé rất cao, Keanu đã nhận được 100 triệu USD tiền hoa hồng. Thế nhưng anh đã tặng 75 triệu USD cho các nhân viên kỹ thuật và thiết kế làm việc sau hậu đài.
Anh nói: “Họ mới là những người cực khổ, vĩ đại nhất!”
Keanu còn rộng rãi hơn nữa khi mua xe Harley cho 12 diễn viên đóng thế trong phim Ma trận. Không chỉ thế, anh còn ủng hộ hết mình cho những diễn viên mà anh đánh giá cao, tình nguyện từ bỏ cơ hội, tự giảm cát xê để mời được họ cùng tham gia các dự án phim. Khi quay bộ phim “The Replacements” (Chàng cầu thủ dự bị), để mời được diễn viên Gene Hackman tham gia, anh đã tự giảm cát xê của mình xuống.

altKeanu đã tự giảm thù lao của mình xuống trong bộ phim The Replacements để mời được Gene Hackman tham gia.

Trong phim “The Devil’s Advocate”, anh đã chủ động giảm 1,8 triệu USD tiền thù lao với hy vọng rằng đoàn phim có thể mời được diễn viên Al Pacino.
Khi quay Ma trận, Keanu và võ sư Trần Hổ từng muốn sau này cùng quay một bộ phim. Nhiều năm sau, Keanu đã tham gia đóng phim “Man of Tai Chi” (Thái Cực Truyền Nhân) cùng Trần Hổ. Anh từ chối hai bộ phim lớn và còn tự mình chỉnh sửa kịch bản, bước vào con đường làm đạo diễn. Anh nói: “ Tôi quay Man of Tai Chi chỉ là vì Trần Hổ mà thôi”.

“Tôi độc lập như thế này là bởi vì tôi hiểu rõ cuộc đời”

Keanu sinh ra ở cộng hòa Liban (một quốc gia nhỏ ở Trung Đông), cha anh là người Hawaii gốc Hoa, mẹ là người Anh. Năm 3 tuổi, cha mẹ anh di lỵ. Cũng vì thế mà Keanu đã từng phải sống ở Liban, Hawaii, Macao và cuối cùng là Canada.
Tuổi thơ của Keanu trôi qua đầy thăng trầm.
Khi anh còn nhỏ, cha anh đi tù. Từ đó về sau cha con anh không còn gặp lại nhau nữa.
Năm 1999, Syme – bạn gái của anh mang thai, đứa trẻ qua đời vào tháng thứ 8 trước khi sinh. Điều bất hạnh hơn là sau đó Syme qua đời trong một vụ tai nạn. Lúc đó Keanu đang quay Ma trận 2, khi nhận được tin xấu, anh vội vã rời khỏi đoàn phim.
Trong tang lễ, Keanu và người thân cùng nâng quan tài, người ta gọi anh là “Tình yêu của cuộc đời cô” trên cáo phó của Syme.
alt
Em gái Kim Reeves của Keanu được chuẩn đoán mắc bệnh ung thư máu. Vì em gái, anh đã sửa nhà thành phòng bệnh, quyên góp hầu hết số cát xê của mình cho bệnh viện ung thư. Anh đã dành rất nhiều thời gian để chăm sóc cho em gái.
Keanu đã trải qua tất cả những thăng trầm trong cuộc sống khiến anh hiểu về cuộc đời: không mặc hàng hiệu, không cần một cuộc sống xa hoa; tiền bạc, vật chất, những thứ này đều không quan trọng, muốn làm gì thì làm cái đó.
Đến bây giờ khi đã 53 tuổi, Jeanu Reeves vẫn chạy chiếc Harley cũ của mình, sống một cuộc sống tự do tự tại.
alt
Anh từng nói: “Tôi không muốn chạy trốn khỏi cuộc đời vì tôi biết cái đẹp của nó. Tôi vẫn muốn kết hôn, có con và tôi sẽ làm điều đó.
Đám cháy rừng cũng có cái lợi của nó. Đôi khi kẻ thù là người thầy tốt nhất và chúng ta có thể học từ sai lầm của bản thân. Sự hủy diệt đôi khi mang ý nghĩa tái sinh”.
Những lời nói, hành động của Keanu đã làm ấm cả thế giới. Mọi người đều hy vọng rằng sau này sẽ có người sưởi ấm trái tim anh.
Theo Secret China
(Ảnh: Sưu tầm)

Xuân Nhi
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Những nhà thơ chỉ có một bài thơ

image
Bài hịch của Lý Thường Kiệt trước cơ sở ngoại giao Trung Cộng ở San Francisco 

Trong lịch sử văn học Việt nam và thế giới, chúng ta biết có những nhà thơ chỉ có một bài thơ. Thế mà, tác phẩm của họ, bài thơ duy nhất ấy, sống mãi với thời gian, sống mãi với người đọc.
 
Tác phẩm của họ, bài thơ duy nhất ấy, vẫn mãi làm xúc động người đọc, vẫn mãi tiếp thêm năng lượng sống cho các thế hệ.

1. Bài thơ thần – bài thơ “Nam quốc sơn hà” – của Lý Thường Kiệt:
 
image


Lý Thường Kiệt (1019 – 1105) là nhà quân sự, nhà chính trị nổi tiếng, một thái giám đời nhà Lý, có công to lớn trong việc đánh bại hoàn toàn quân xâm lược Tàu-Tống vào năm 1075-1077. Ông được cho là người đã viết ra tác phẩm “Nam quốc sơn hà” (Sông núi nước Nam).
 
Tài năng quân sự và chiến công trước quân xâm lược Tàu-Tống trong Chiến trận Như Nguyệt vào năm 1077 đã làm nên tên tuổi của ông. Ngày nay, người Việt thường liệt ông vào danh sách 14 vị anh hùng dân tộc tiêu biểu nhất trong lịch sử Việt Nam.
image 
image 

Dịch nghĩa:
 
image 

Dịch thơ:

image 

Hiện nay, có nhiều bản dịch thơ khác nhau. Nhưng, bản dịch thơ của học giả Trần Trọng Kim là bản dịch được nhiều người chấp nhận.
 
Bài thơ chỉ gồm (7 chữ) x (4 dòng), chỉ vỏn vẹn có 28 chữ, đã khẳng định quyền độc lập tự chủ của Dân tộc, vạch trần sự phi nghĩa, phi pháp của bọn xâm lược Tàu-Tống và sự thất bại triệt để, không thể tránh khỏi của chúng. Bởi thế, bài thơ đã được đánh giá là “bản tuyên ngôn độc lập đầu tiên của Dân tộc ta”.

2. Bài thơ “Cảm hoài” của Đặng Dung:
 

Đặng Dung (1373 – 1414), là nhà thơ và là danh tướng nhà Hậu Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông là con trai của Đặng Tất, người theo phò vua Giản Định đế của nhà Hậu Trần, sau bị Giản Định đế giết chết cùng với tướng Nguyễn Cảnh Chân. Giận vì cha mình chết oan, Đặng Dung cùng Nguyễn Cảnh Dị (con của Nguyễn Cảnh Chân) bỏ đi, lập Trần Quý Khoáng tức vua Trùng Quang và tiếp tục khởi nghĩa.


image 
image 
Dịch nghĩa:

image 
Dịch thơ :

image 
image 


Bài thơ “Cảm hoài” (Nỗi lòng) chính là tiếng nói gan ruột của một bậc anh hùng thất cơ, lỡ vận. Người anh hùng đó có một hoài bão, một khát vọng to lớn là muốn giúp vua, nâng trục đất, muốn rửa sạch binh giáp, muốn đem lại thái bình cho đất nước, cho muôn dân. Nhưng, khi tuổi đã cao, sức đã kiệt, người anh hùng đó vẫn chưa thực hiện được khát vọng, hoài bão của mình. Bởi thế, tuy nói về sự thất bại, bài thơ vẫn khơi dậy ở người đọc những điều lớn lao, cao cả. Và, có lẽ vì thế, bài thơ vẫn sống mãi với các thế hệ người Việt Nam chúng ta.

3. Bài thơ «Un secret» (Một bí mật) của Félix Arvers:

Félix Arvers (1806-1850) là một nhà thơ Pháp. Ông viết tập thơ «Mes heures perdues» (Thời gian rảnh rỗi của tôi) năm 25 tuổi. Bài thơ Un secret(Một bí mật) là bài thơ trong tập thơ đó, và là bài thơ nổi tiếng duy nhất của ông. Vì vậy, trong nền văn học Pháp, Félix Arvers được xem là “Nhà thơ của một bài thơ duy nhất”. Bài Un secret được viết dưới dạng một bài Sonnet (tức là một bài thơ gồm 14 câu, tuân theo cấu trúc và luật gieo vần khắt khe), do đó, nó cũng thường được gọi là Sonnet d’Arvers (Bài Sonnet của Arvers).
 
Félix Arvers yêu cô Marie, nhưng đó là tình yêu đơn phương, nên ông viết bài Sonnet «Un secret» để bày tỏ tình yêu câm lặng của mình.
 
image 
Dịch nghĩa:

image 
Dịch thơ :

image 

Bài thơ nói về tình yêu, một tình yêu đơn phương, một tình yêu tuyệt vọng. Và, vì thế, người đọc chúng ta cảm nhận được một tình yêu chân thực, mạnh mẽ, nồng nàn, thiết tha của nhà thơ – người con trai, với cô gái xinh đẹp, mềm mại và dịu dàng (« douce et tendre ») nhưng lại quá đỗi thờ ơ, lãnh đạm!
 
Bản dịch thơ của Khái Hưng đã góp phần biểu đạt tâm trạng ray rức, xót xa, buồn khổ, đau đớn của nhà thơ – người con trai trong mối tình đơn phương, vô vọng và tuyệt vọng ấy.

 

Phan Thành Khương

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Anh Còn Yêu Lắm

Anh còn yêu lắm, em ơi
Lửa tình vẫn cháy rực trời trong anh
Buồn thay duyên phận mong manh
Dõi theo em vậy, anh đành buông thôi

Đời người nước chảy bèo trôi
Muốn không thể được, giữ rồi cũng tan
Mong đời không phải thở than
Bến em chọn đỗ ngập tràn yêu thương

Để cho em khỏi vấn vương
Luôn luôn vui vẻ trên đường em đi
Chút tình xưa chẳng đáng chi
Em quên cho nhẹ mỗi khi nhớ về

Kệ anh ôm mối tình quê
Giữ làm kỷ niệm ngóng về nơi em
Cầu mong em sống êm đềm
Ngọt ngào hạnh phúc ấm êm suốt đời.
Hữu Hùng 2017

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Bước Chung Đường

Gót chân dảo bước trên đường
Uyên ương chung ý chung đường hay không?
Chuyện tình cách trở mấy sông
Đôi ta hẹn ước, ngóng trông đợi chờ.

Non cao ta cùng phớt lờ
Tình đang nắng hạn, đợi chờ chút mưa.
Rồi đây mây đến cùng mưa
Lưa thưa tí tách, đong đưa tình nồng.

Liệu rằng tay nối tơ hồng
Đôi bên trao ý, nụ hồng trao nhau
Hẹn lòng đặng đến năm sau
Thông gia gặp gỡ, trầu cau thay lời.

Chung xây tổ ấm đời đời
Hai năm công chúa ngây thơ chào đời
Ngập tràn hạnh phúc muôn nơi
Gia trang ấm áp, cuộc đời thắm tươi.

Theo Thanh Võ Nhật
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

TƯỞNG NIỆM THI SĨ ĐINH HÙNG

Một vì sao thi ca bất tử nhân ngày giỗ thứ 50 (24/8/1967)
(phát hành ngày 18/8/2017)

Nội dung tuần báo Thế Giới Nghệ Sĩ số 132 kỳ này gồm có những bài vở chủ đề:

– Tưởng niệm thi sĩ Đinh Hùng – 50 năm “một mặt trời đẫm máu xuống sau lưng” (Thế Giới Nghệ Sĩ) 
– Tưởng niệm Thi sĩ Đinh Hùng (Nguyễn Việt) 
 Thi sĩ Đinh Hùng và những kỷ niệm, những chia sẻ của một số văn nghệ sĩ 

– Trời cuối thu rồi, em ở đâu? (Tô Kiều Ngân) 
– Thi sĩ Đinh Hùng, người làm thơ tình kiệt xuất (Huyền Viêm) 
– 
Đinh Hùng (Nguyễn Đình Toàn) 

– Một cảnh tượng kỳ ảo (Mai Thảo) 
– Thi sĩ Đinh Hùng và những bài thơ hay phổ nhạc 
– Tùy bút Đinh Hùng: Cảm Thu

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

KHI TIẾNG ANH ĐƯỢC“CHÊM” VÀO TIẾNG VIỆT

MỘT ĐIỀU KHÓ TRÁNH

 

Sau hơn bốn thập kỷ tỵ nạn tại Mỹ, nhiều người Việt chúng ta sử dụng tiếng Anh thành thạo trong đời sống hàng ngày cũng như trong công ăn việc làm. Cũng vì vậy mà khi nói tiếng Việt với nhau tại quê hương mới này, chúng ta có khuynh hướng “chêm” khá nhiều tiếng Anh vào ngôn ngữ mẹ đẻ của mình. Trong các câu chuyện xã giao, trong báo chí, và ngay cả trong văn chương nữa, sự giao thoa giữa hai ngôn ngữ Việt và Anh là một hiện tượng tự nhiên và khó tránh.

 

Các tiệm ăn mới khai trương thường không tính tiền nước uống cho thực khách và diễn đạt ý tưởng ấy bằng nhóm chữ Free nước ngọt. Kỳ diệu thay, nhóm chữ này dùng cú pháp Anh rất chỉnh: tĩnh từ free mô tả danh từ nước ngọt được trịnh trọng đặt trước danh từ ấy! Vài tiệm phở có sáng kiến bán phở làm sẵn cho người mua mang về nhà, và quảng cáo thứ phở đó là Phở to go. Khỏi phải nói, nhóm chữ này cũng đúng cú pháp Anh luôn!

 

Người viết được đọc trên báo chí một bài thơ vui của tác giả Nguyễn Phú Long, trong đó tiếng Anh thoải mái sánh vai cùng tiếng Việt. Mời quý bạn thưởng lãm bài thất ngôn tứ tuyệt “mang hai dòng ngôn ngữ” được sáng tác để mừng tân xuân buồn tẻ nơi hải ngoại:

 

Xe thư bưu điện đến rồi đi,

Ngoài coupons ra chả có gì.

Bạn tới chúc xuân khui nước ngọt,

Buy one ngoài chợ get one free.

 

HIỆN TƯỢNG ĐẠI ĐỒNG

 

Hiện tượng giao thoa ngôn ngữ của chúng ta thực ra là một khuynh hướng đại đồng. Mọi sắc tộc di dân khác tại xứ này đều “chêm” tiếng Anh vào tiếng mẹ đẻ của họ, chẳng khác gì chúng ta cả. Khả năng sáng tạo của bộ óc loài người trong cách sử dụng hai ngôn ngữ thoải mái bên nhau để truyền thông hữu hiệu thực là thần kỳ.

 

Các ngữ học gia tại Mỹ ngày nay mệnh danh hiện tượng giao thoa ngôn ngữ ngoạn mục này là code-switching và phản bác những lời phê bình lỗi thời  lên án người sử dụng nó là cẩu thả, lai căng, hoặc hỗn loạn trí tuệ. Trái lại, họ cho rằng những người có khả năng cho hai ngôn ngữ hòa hợp với nhau một cách hữu hiệu là những người thực sự đã làm chủ được cả hai ngôn ngữ ấy, và khi cần thiết (như khi giao dịch với một cá nhân đơn ngữ) họ dư khả năng sử dụng chúng một cách “tinh tuyền” không pha trộn chút nào.

 

Người ta từng ví von một cá nhân “đơn ngữ” (monolingual) như một ca sĩ chỉ có thể đơn ca, một cá nhân “song ngữ” (bilingual)” như một ca sĩ có thể một mình song ca, và một cá nhân “đa ngữ” (multilingual) như nhạc trưởng một ban hợp ca!

 

LÝ DO CỦA CODE-SWITCHING

 

  • Tiếng Việt không có ngữ vựng hoặc thành ngữ thỏa đáng để diễn tả một ý niệm mà chúng ta đã quá quen trong tiếng Anh. Thí dụ, khi còn ở quê nhà trước 1975, lúc bị bệnh không đi làm được, chúng ta đâu có gọi điện thoại vào sở để “cáo ốm” được? Thành ra, khi diễn tả ý niệm đó trong cuộc sống hiện tại, chúng ta liền cho thành ngữ rất tiện dụng của người Mỹ là call in sick giao duyên ngay với tiếng Việt mến yêu, để nẩy sinh ra câu “Bữa nọ mình bịnh quá, đi làm hết nổi, thành ra phải call in sick rồi nhờ người ta đưa đi bác sĩ đấy!”

 

Những từ ngữ chuyên môn như softwareblueprint, email, workshop, những công thức ngắn gọn để chào hỏi, chúc tụng, cảm tạ, hoặc chia tay trong tiếng Anh như hello, good morning, sorry, congratulations, thank you, bye cũng rất được chúng ta chiếu cố và sẵn sàng chêm vào tiếng nói chúng ta một cách tự nhiên.

 

  • Code-switching là một cách ngăn chặn không cho người khác “nghe lóm” chuyện riêng tư của mình. Chẳng hạn, hai người Việt đang tâm sự với nhau bằng tiếng Anh trong thang máy mà chợt thấy một người Mỹ đứng bên cạnh có vẻ tò mò lắng nghe. Họ bèn chuyển câu chuyện buồn ấy sang tiếng Việt để được “yên tâm” hơn: “My wife has asked for a divorce since I lost my job last year, you know … Đã mất việc rồi lại sắp mất cả vợ nữa, tôi chẳng còn thiết sống, anh ạ.”

 

  • Yếu tố Anh chêm trong tiếng Việt là một cách gián tiếp nói lên một mối liên kết giữa những người “đồng hội đồng thuyền” với nhau. Người viết biết chắc nhiều Việt kiều áo gấm về làng khi gặp nhau tại quê cũ thế nào cũng “pha” ê hề tiếng Anh vào tiếng Việt của họ, như thể để nhắc nhở mọi người mọi giới rằng họ là những “người Mỹ gốc Việt” chính cống sáng giá lắm đấy, chứ không phải là đồ bỏ đâu: “Hey guys, are you from Little Saigon, too? Sẽ stay tại Huế bao lâu?”

 

Các người Mỹ gốc Việt tranh cử vào các chức vụ công quyền mà không chêm tiếng Việt vào tiếng Anh khi tiếp xúc với cử tri đồng hương thì khó mà lấy được phiếu bầu của họ: “When I get elected as mayor of this city, kính thưa bà con cô bác, I will do my best to serve the needs of elderly folks in our dear cộng đồng…”

 

  • Yếu tố Anh trong tiếng Việt cũng cho thấy người nói sắp chuyển sang một thái độ mới, như để cảnh giác người nghe. Này nhé, khi thấy sắp đến giờ đi học mà đứa nhỏ còn nằm dài trên giường, người mẹ song ngữ Việt-Anh có thể phát ngôn: “Này cu Tý, gần bảy giờ sáng rồi đấy nhá. Ngủ nhiều rồi mà. Now get up!” Nghe bà mẹ hiền đang nói tiếng Việt rồi bà bất chợt chuyển sang tiếng Anh ở câu cuối cùng thì cu Tý, dù có lì lợm đến mấy, chắc cũng phải nhảy ra khỏi giường tức khắc!

 

CHÊM TIẾNG ANH VÀO CHỖ NÀO TRONG CÂU?

 

 

 

  • Các danh từ, động từ, tĩnh từ Anh có thể được chêm vào chỗ phù hợp trong câu: “Chị ơi, em đang depressedquá vì em và boyfriend vừa split rồi!”

 

  • Các số từ, giới từ, liên từ Anh hầu như không thể được chêm vào câu Việt. Người viết chưa nghe ai nói: “Tôi nghĩ fifteen ngày nữa việc này mới xong.” || “Làm ơn dẫn con chó ấy across con đường dùm tôi!” || “AlthoughLan nghèo, cô ta rất hạnh phúc.”

 

  • Các từ ngữ thông dụng tiếng Anh thường được chêm vào đầu hay cuối câu: “As a matter of fact, nó vừa đến thăm tôi hôm qua mà.” || “Tay ấy thì xạo hết chỗ nói rồi, you know.”

 

  • Trong một câu kép (compound sentence) hoặc một phức hợp (complex sentence), tiếng Anh có thể chiếm nguyên một mệnh đề trong đó: “You can drink coffee, nhưng tôi sẽ uống nước trà.” || “Nếu mà anh mệt, please stay home tomorrow!”

 

Người viết mạn phép “chêm” tiếng Anh vào trong phần kết luận dưới đây. Rất mong quý bạn đọc không nghĩ là người viết ôm đồm nhiều ngoại ngữ quá cho nên đã bị “tẩu hỏa nhập ma” rồi:

 

Code-switching giữa hai ngôn ngữ Việt và Anh là một natural phenomenon, cho nên chúng ta chẳng phải worry gì cả về issue này, OK? Vả lại, cái habit chêm tiếng Anh vào tiếng Việt này nó khó quit lắm! Quý bạn cứ try your best nói tiếng Việt “tinh tuyền” về politics hoặc jobs trong một bữa cơm gia đình mà coi. It will be a pain, tin tôi đi!”

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Những câu nói đầy trí tuệ của thổ dân da đỏ, mấy trăm năm trôi qua vẫn càng thấm thía

Người thổ dân da đỏ thực sự kết nối và hòa hợp với Đất Mẹ, thường được xem như những người bảo vệ Trái Đất. Họ truyền dạy “bước khoan thai trên mặt đất, sống cân bằng và hài hòa”.

Người da đỏ là cộng đồng người dân bản địa sống tại Hoa Kỳ từ hàng nghìn thậm chí hàng triệu năm trước. Họ là những người dân du mục được cho là đến từ châu Á khoảng hơn 12.000 năm trước đây, thông qua “cầu nối” là vùng đất Alaska hiện nay. Hiện nay, trên lãnh thổ Mỹ, dân tộc da đỏ chỉ còn khoảng 1%. Họ sống ở những vùng có điều kiện tự nhiên rất khó khăn như vùng núi cao, khô hạn ở phía Tây.

Văn hóa của người da đỏ có lịch sử đến hàng trăm năm và được phát triển cùng với thiên nhiên. Mọi yếu tố trong cuộc sống của họ đều được dựa trên sự phát triển của Trái đất.

Các bộ tộc người da đỏ tôn thờ linh hồn của các loài động vật như những vị thần. Những người da đỏ tin rằng, linh hồn các loài động vật sẽ sống mãi cùng linh hồn bộ lạc. Trong nền văn hoá của người Mỹ bản địa, người ta tin rằng mỗi người đều mang linh hồn của một loài động vật nhất định. Khi họ chết đi, linh hồn của họ sẽ sống trong con vật đó.

(Ảnh dẫn theo tinhhoa.net)

Sống bằng săn bắt và hái lượm đơn thuần, những người dân da đỏ rất tôn trọng tự nhiên. Họ coi thiên nhiên là một món quà của thượng đế và luôn quan niệm rằng, cần phải tôn kính và quý trọng thiên nhiên.

Cuộc sống của họ thường xoay quanh gia đình. Họ sống một cuộc sống hài hòa, yên bình cẩn thận, hạn chế tối đa việc đổ chất thải ra môi trường.

Ngày nay, một số bộ tộc người da đỏ vẫn còn sinh sống ở một số vùng nhất định của Mỹ. Dù số lượng không nhiều nhưng những người dân da đỏ vẫn mang trên mình niềm tự hào về nguồn gốc và sức sống của bộ tộc mình.

Người thổ dân da đỏ thực sự kết nối và hòa hợp với Đất Mẹ, thường được xem như những người bảo vệ Trái Đất. Họ truyền dạy “bước khoan thai trên mặt đất, sống cân bằng và hài hòa”.

Họ lưu giữ nền văn minh của mình bằng cách chạm khắc trên đá hay truyền miệng. Tuy hầu hết châm ngôn của họ đã thất lạc, một số vẫn được gìn giữ đến ngày nay.

Dưới đây là những thông điệp ý nghĩa, sâu sắc của người da đỏ giúp chúng ta hiểu thêm nhân sinh quan và thêm trân quý hơn thế giới tự nhiên này:

“Hãy đối xử tử tế hơn với Trái Đất. Cha mẹ chúng ta không mang Trái Đất đến cho chúng ta, mà chúng ta đang vay nợ Trái Đất từ chính con cháu của mình. Chúng ta không thừa kế Trái Đất từ tổ tiên, mà chúng ta vay mượn nó từ thế hệ kế tiếp chúng ta” – Ngạn ngữ của người da đỏ.

“Chỉ mang theo kỉ niệm, chỉ để lại dấu chân” – Trưởng tộc Seattle (1862)

“Một ngón tay không thể nào nâng nổi hòn đá cuội” – Bộ lạc Hopi

“Cái chết không tồn tại, chỉ có sự luân chuyển giữa các thế giới” – Bộ lạc Duwamish

“Thiếu trung thực là một vấn đề nghiêm trọng hơn cả nghèo khó” – Bộ lạc Anishinabe

“Bạn không thể đánh thức một người mà bản thân họ chỉ vờ như đang ngủ” – Bộ lạc Navajo

“Khi con người rời xa khỏi thiên nhiên, trái tim họ sẽ trở nên khô cằn” – Bộ lạc Lakota

“Bạn vốn đã sở hữu tất cả mọi thứ cần thiết để trở nên vĩ đại”– Bộ tộc da đỏ

“Đừng vội vàng đánh giá hàng xóm của bạn chừng nào bạn chưa đi bằng đôi giày của họ suốt 2 con trăng” – Bộ lạc Cheyenne

“Không còn hữu hiệu nữa khi chỉ biết khóc vì hòa bình, chúng ta phải hành động, sống hòa bình và sống trong hòa bình” – Ngạn ngữ của người da đỏ

“Tôi tin rằng nếu chúng ta mở rộng trái tim mình hơn thì sẽ đỡ đi rất nhiều phiền muộn và máu đổ” – Trưởng tộc Joseph

“Một người sẽ ngã xuống dòng sông nếu một chân đặt trên ca nô, một chân trên chiếc thuyền” – Bộ tộc Tuscarora

“Vào giây phút ra đi, đừng để trái tim mình ngập tràn nỗi sợ hãi, khóc than và cầu nguyện giá như được ban tặng một cuộc đời nữa để sống khác đi. Mà hãy hát bài ca chào cái chết, và ra đi giống như một người hùng quay trở về cố hương” – Tộc trưởng Aupumut, bộ lạc Mohican (1725)

(Ảnh dẫn theo wallpaper.net)

“Một lần khi đang ở Victoria, tôi nhìn thấy một ngôi nhà rất lớn. Họ nói với tôi rằng đó là ngân hàng nơi người da trắng cất giữ tiền của họ; khi lấy lại tiền sẽ kèm theo lãi suất. Những người Ấn Độ chúng tôi không có ngân hàng như vậy. Nếu chúng tôi có tiền hay chăn màn, chúng tôi mang chúng cho những bộ tộc khác, và dần dần họ sẽ trả lại kèm theo lãi. Và lãi suất mà chúng tôi nhận được là cảm giác hạnh phúc trong tâm. Cách cho đi chính là ngân hàng của chúng tôi” – Tộc trưởng Maquinna, bộ lạc Nootka (1786-1817).

“Bạn thấy người da đỏ làm mọi việc trong một vòng tròn, vì họ cho rằng sức mạnh của thế giới luôn luân chuyển. Mọi thứ đều cố gắng trở nên tròn trịa: bầu trời, trái đất và tất cả các vì sao. Cơn gió mạnh mẽ nhất là khi cuộn lốc. Chim cũng làm tổ hình tròn bởi chúng cũng giống như chúng ta… Các mùa trong năm thay đổi theo một chu kì vĩ đại. Và cuộc đời mỗi người là một vòng tuần hoàn của những thời thơ ấu. Nơi nào có sự vận chuyển của năng lượng, nơi ấy có sự hiện diện của một vòng tròn” – Black Elk Oglala, bộ tộc Lakota (1863 – 1950)

“Nơi nào mà những cánh rừng không bị chặt phá, nơi nào mà động vật được yên ổn an toàn, nơi nào mà trái đất không bị cải tạo phục vụ loài người thì người da trắng cho đó là ‘hoang dã nguyên vẹn’. Nhưng với chúng tôi, không có sự hoang dã nào, thiên nhiên không nguy hại mà hiếu khách, không kinh khủng mà thân thiện. Niềm tin của chúng tôi tìm cầu sự đồng điệu giữa con người và môi trường; nhưng họ nỗ lực thống trị thiên nhiên. Với chúng tôi, thế giới tràn ngập vẻ đẹp; với họ, trái đất chỉ là một nơi để sinh tồn cho đến khi họ sang thế giới bên kia. Nhưng chúng tôi đã đúng. Chúng tôi hiểu rằng, trái tim của con người nếu rời xa thiên nhiên sẽ trở nên khô cằn” – Trưởng tộc Luther Standing Bear (1868-1939).

(Ảnh dẫn theo AwesomWallpaper)

“Kết thân với muôn loài trên trái đất là một nguyên tắc thực tiễn và chủ động. Trong thế giới của động vật và chim chóc tồn tại một cảm giác thân quen khiến chúng ta thấy an toàn… Muông thú có quyền được bảo vệ, được sống, được sinh sản, tự do, và được con người biết ơn. Chúng ta sẽ trải nghiệm nhiều niềm vui và sự huyền diệu khi nhìn nhận cuộc đời theo cách này; nó khiến chúng ta tôn kính mọi sinh mệnh, khiến chúng ta coi sự tồn tại của mọi loài là bình đẳng” – Trưởng tộc Luther Standing Bear (1868-1939).

“Trước khi những người anh em da trắng đến đây và khiến chúng tôi trở thành những công dân được khai sáng, chúng tôi không có bất kỳ nhà tù nào, vì thế, chúng tôi không phạm tội. Chúng tôi không cần khóa cửa, và không xảy ra trộm cắp. Khi một ai đó nghèo tới mức không thể mua một con ngựa, cái lều hay một tấm chăn, anh ta có thể nhận tất cả những thứ này như một món quà. Chúng tôi đã quá ‘không văn minh’ khi coi nhẹ tài sản cá nhân. Chúng tôi không cần tiền tệ do vậy giá trị của một người không được đo đếm bằng số lượng tài sản anh ta có. Chúng tôi không có luật pháp chi phối, không luật sư, không nhà chính trị nên chúng tôi không lừa gạt và gian lận. Chúng tôi ở trong một tình cảnh thật ‘tồi tệ’ trước khi người da trắng đến. Và tôi không biết giải thích thế nào khi chúng tôi đã có thể sống mà không cần những điều họ cho là thiết yếu với một xã hội văn minh” – John Fire Lame Deer (1903-1976)

“Hỡi Linh hồn Vĩ đại, hãy giúp tôi luôn thanh thản khi nói lên sự thật, để có thể lắng nghe người khác với tâm hồn rộng mở, và để nhớ được rằng hòa bình chỉ có thể tìm thấy trong sự tĩnh lặng“, lời cầu nguyện của người Cherokee.

Có nhiều người cho rằng thổ dân hay người dân tộc là tập hợp những người lạc hậu. Tuy nhiên, những câu nói đầy trí tuệ của tộc người bị cho là lạc hậu này lại đang dần ngày càng trở nên thiết thực hơn trong việc cứu vãn hậu quả của lối sống hiện đại ngày nay.

Theo The Spirit Science

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Làng Colmar, France

Chiến tranh thế giới lần thứ 2, xung quanh ngôi làng Colmar đều bị bom phá hủy, nhưng riêng Colmar thì không bị gì cả, lý do được đưa ra là vì ngôi làng này quá đẹp đến nỗi không ai muốn phá hủy nó cả.

Colmar được mệnh danh là một trong những ngôi làng đẹp nhất nước Pháp, nằm cách Strasbourg – thủ phủ vùng Alsace khoảng 64 km về phía Tây Nam và tọa lạc ngay bên dòng sông Lauch thơ mộng. Ảnh: Rodney Draper
 
Nơi đây còn được du khách ưu ái đặt tên “tiểu Venice” trong lòng nước Pháp. Ảnh: Etoma
Nơi đây còn được du khách ưu ái đặt tên “tiểu Venice” trong lòng nước Pháp. (Ảnh: Etoma)
Nổi tiếng là vùng đất yên bình và thơ mộng, thị trấn Colmar đã trở thành một trong những điểm du lịch hấp dẫn nhất nước Pháp, với những khu phố cổ mang nhiều nét kiến trúc độc đáo được gìn giữ gần như nguyên vẹn. Ảnh: John Kuster
 
Tuy diện tích nhỏ bé, chỉ hơn 66 km2, Colmar vẫn là ngôi làng lớn thứ ba thuộc miền đông bắc. Nhà ở đây được xây dựng chủ yếu từ gỗ và luôn được bảo quản rất tốt với những ô cửa sổ vuông vức, đều tăm tắp và ban công trồng hoa lãng mạn. Ảnh: Joan Ribera
 
Ngoài vẻ đẹp nên thơ trong kiến trúc và đời sống tinh thần, Colmar còn được biết đến là vùng trồng nho nổi tiếng ở Pháp. Ngôi làng luôn có những tia nắng nhẹ và thời tiết khô ráo, nhờ vậy quá trình chế biến rượu vang cũng thuận lợi hơn hẳn. Ảnh: pinterest.com
Colmar còn được biết đến là vùng trồng nho nổi tiếng ở Pháp.
Mỗi năm, người dân Colmar còn tổ chức lễ hội liên quan đến rượu vang này để cùng nhau chia sẻ, nếm thử các loại rượu mới. Ảnh: butterfield.com
Mỗi năm, người dân Colmar còn tổ chức lễ hội liên quan đến rượu vang này để cùng nhau chia sẻ, nếm thử các loại rượu mới. (Ảnh: butterfield.com)

 
Butterfield & Robinson—the world’s premier active travel company—designs incredible, immersive and experiential journeys to the world’s most amazing places.
Điểm ấn tượng nhất là xen lẫn giữa các kiến trúc hiện đại với những mảng tường đầy sắc màu, một số công trình bằng gỗ theo lối cổ vẫn vẹn nguyên sau hàng trăm năm. Ảnh: Eric
 
Những ngôi nhà ở đây soi mình bên dòng nước trong xanh, lối đi yên tĩnh bên những lan can phủ đầy hoa, tạo cho du khách một ấn tượng mạnh mẽ. Ảnh: Three Weeks Off
 
Xe đạp là phương tiện giao thông được yêu thích ở đây. Ảnh: Kristy Schmidt
Xe đạp là phương tiện giao thông được yêu thích ở đây. Ảnh: Kristy Schmidt
Colmar là nơi bạn có thể đến bất cứ thời điểm nào trong năm và rồi bạn sẽ có cảm giác không biết mình đang sống ở đời thực hay những trang cổ tích thần tiên. Ảnh: Philippe Haumesser
Colmar là nơi bạn có thể đến bất cứ thời điểm nào trong năm và rồi bạn sẽ có cảm giác không biết mình đang sống ở đời thực hay những trang cổ tích thần tiên. (Ảnh: Philippe Haumesser)
 
 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Bộ tranh Đông Dương cuối thế kỷ 19 đẹp như cõi mơ do họa sỹ Pháp vẽ

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Chuyện lạ: Hải sản khô ruồi không dám đậu

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Bị cha mẹ bỏ rơi vì quá xấu, 33 năm sau, cậu bé khiếm khuyết làm nên kỳ tích

Cách đây vừa đúng 33 năm, một cậu bé kém may mắn đã bị chính bố mẹ mình bỏ rơi vì dị tật. Nhưng cũng chính cậu bé này, ngày hôm nay, đã vượt lên mọi sóng gió cuộc đời, trở thành một giáo viên đầy nhiệt huyết, ngày đêm đem kiến thức và sức trẻ cống hiến cho mọi người. 

Jono Lancaster là một giáo viên 33 tuổi. Không có được may mắn như bao người, ngay từ khi mới lọt lòng, Jono bị kết luận mắc hội chứng Treacher Collins – một rối loạn di truyền ảnh hưởng đến sự phát triển của xương mặt. Hệ quả là cậu không có xương gò má, kích thước đầu quá khổ, đôi mắt trĩu xuống. Cậu cũng gặp các vấn đề về thính giác và tiêu hóa. Tuy nhiên, thật may mắn là những người bị hội chứng Treacher Collins về cơ bản vẫn có trí tuệ và sự phát triển bình thường.

Không thể chấp nhận một đứa con mang hình hài dị dạng, Lancaster đã bị bố mẹ bỏ rơi chỉ 36 giờ sau khi sinh tại một cơ sở bảo trợ xã hội. Sau đó, một phụ nữ nhân hậu tên Jean Lancaster đã nhận nuôi Jono và chăm sóc cậu bé.


Cậu bé Jono khiếm khuyết nhưng luôn nở nụ cười trên môi. (Ảnh: Amizanti.lv)

Những ngày đầu tới trường của Jono là những ngày tháng ngập trong buồn tủi và nước mắt. Cậu bắt đầu nhận ra mình khác biệt với những đứa trẻ xung quanh. Khuôn mặt dị dạng của cậu trở thành tâm điểm cho lũ bạn trêu đùa, châm chọc…

Nhưng là một đứa trẻ sớm có nhận thức, dù có bao buồn tủi chất chứa trong tâm, Jono không bao giờ phàn nàn hay giữ một khuôn mặt sầu bi trước mặt người mẹ nuôi của mình.

“Tôi đã luôn giữ những nỗi niềm sâu thẳm trong tim, tôi muốn mẹ nuôi của tôi thấy tôi vui vẻ. Bà đã hy sinh cho tôi rất nhiều” – Jono nói với BBC trong một cuộc phỏng vấn.

Những nỗi niềm chất chứa trong tâm đã khiến Jono đeo đuổi một phong cách đầy nổi loạn ở tuổi thiếu niên. Anh thường chơi những trò mạo hiểm, lập dị, anh làm mọi thứ để thu hút sự chú ý và gây ấn tượng với những người xung quanh. Anh thậm chí cho những đứa trẻ khác kem và bánh kẹo để chúng thích anh và đồng ý chơi mình. Anh cũng thường tìm đến rượu và những cơn say để quên đi nỗi buồn của một số phận tủi nhục, lạc lõng giữa chốn nhân gian đầy đau khổ.

Cô đơn, không bạn bè, Jono đã có một thời trung học đầy nổi loạn. (Ảnh: diane-heartshaped)

Một bước ngoặt đến với Jono khi anh 19 tuổi, người quản lý quán bar mà Jono thường ghé thăm, đã quan tâm đến anh ta và mời anh ta làm việc. Jono nói rằng anh đã rất lo lắng trước sự thay đổi.

“Tôi rất lo lắng và sợ hãi về phản ứng của mọi người. Những người say rượu có thể làm những điều mà tôi không thể tưởng tượng được trong cơn say của họ”, anh nói. “Nó là một điều không dễ dàng, có những rủi ro, nhưng đồng thời tôi cũng đã gặp rất nhiều người tốt đẹp, những người thực sự quan tâm đến tôi và khuôn mặt của tôi.”

Công việc ở quán rượu đã giúp anh có thêm tự tin và hoàn thành tấm bằng tốt nghiệp về khoa học thể thao cùng khóa huấn luyện viên thể dục. Sau tốt nghiệp, Jono tìm được một công việc tại một phòng tập thể dục và những người ở đó đều rất thích anh.

May mắn lại một lần nữa mỉm cười khi tại phòng tập thể dục anh đã tìm được một nửa còn lại của mình. Đó là Laura, một cô gái xinh xắn và thân thiện, dũng cảm bước qua những định kiến, Laura đã đến với Jono. Với Laura, tuy Jono có những khiếm khuyết về thân thể nhưng cô thấy ở anh một niềm lạc quan và một tâm hồn trong sáng.


Cặp đôi xinh đẹp Jono Lancaster và Laura. (Jono Lancaster / Facebook)

Sau khi kết hôn, Jono và Laura đã mua được một ngôi nhà ở Normanton, West Yorkshire. Họ có một cuộc sống viên mãn và tràn ngập tiếng cười. Jono hiện đang điều phối một tổ chức dành cho người lớn bị chứng tự kỷ. Anh mong muốn chia sẻ những hiểu biết của anh với cộng đồng về hội chứng Treachers Collins, và làm thế nào để đối phó với nó. Trong khi đó Laura chuyên tâm cho công việc của mình tại trung tâm thể dục, cô cảm thấy hạnh phúc khi được giúp mọi người có một nơi để giải tỏa căng thẳng, để giao lưu và đặc biệt là duy trì sức khỏe.


Jono chia sẻ và động viên những em nhỏ không may mắc hội chứng Treachers Collins giống mình ( Jono Lancaster)

Chỉ một điều đáng tiếc nhất còn lại là cha mẹ ruột vẫn luôn từ chối thừa nhận anh là con đẻ của mình. Mặc dù, nó ít nhiều làm anh đau đớn, Jono từ lâu đã học được cách chấp nhận nó cũng như những khó khăn, trở ngại trong cuộc đời này. Anh luôn giữ một trái tim bao dung và nhân ái. Anh tin rằng điều đó có thể cảm hóa và thay đổi suy nghĩ của bất cứ ai.

Đã nhiều lần bác sĩ gợi ý anh làm phẫu thuật thẩm mỹ, nhưng anh đã luôn từ chối một cách nhã nhặn và khéo léo. Thiên Chúa đã tạo ra anh trong hình hài này và anh trân trọng nó, anh muốn là chính mình. Với Jono Lancaster, điều có ý nghĩa nhất với anh bây giờ là cống hiến cho các dự án nhằm đem lại niềm tin và hy vọng cho những người mắc hội chứng Treachers Collins và Bệnh tự kỷ cho người lớn, trên khắp thế giới.

Jono Lancaster trở thành nguồn cảm hứng cho rất nhiều những mảnh đời kém may mắn, anh đã không để cho ngoại hình của mình làm lu mờ ánh sáng từ trái tim. Từ một nơi xa xôi nào đó, tới thế giới này, chúng ta không được quyền lựa chọn nơi mình sẽ sinh ra, nhưng chúng ta có quyền lựa chọn cách mà mình sẽ sống. Hãy luôn sống lạc quan, tích cực, sống vì mọi người, bạn nhất định sẽ nhận được những điều tuyệt vời nhất…

Hoài Anh

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Ảnh rất hiếm về cố đô Huế gần 100 năm trước

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

NHỮNG KỶ NIỆM RIÊNG VỚI NHẤT LINH NGUYỄN TƯỜNG TAM

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Bức tường than khóc, nơi linh thiêng của người Do thái

Đối với người Do Thái trên khắp thế giới, địa danh thiêng liêng nhất của họ là Bức tường than khóc tại thành cổ Jerusalem (Israel).
Bức tường than khóc còn có tên là bức tường phía Tây (Western Wall), do vua Herod Echo xây dựng vào đầu thế kỷ I TCN, trên một đoạn đường chống của ngôi đền do vua Salomon xây dựng cách đây gần 3.000 năm. Sau trận chiến với quân La Mã, bức tường bị phá hủy và hiện nay chỉ còn một đoạn ngắn của tường thành.
 
Hơn 2.000 năm trôi qua kể từ ngày Chúa Jesus giáng sinh, các tín đồ từ khắp nơi trên thế giới vẫn đổ về đây để cầu nguyện. Người Do thái xưa và nay rất tôn sùng bức tường này vì đối với họ đây không chỉ là một di tích lịch sử mà còn là niềm tự hào dân tộc. Ngày nay, khu vực Bức tường than khóc rất rộng lớn, khang trang và thường xuyên có nhiều du khách tới thăm viếng.
 
Tại đây các tín đồ thường viết lời nguyện cầu trên một mảnh giấy và đặt vào một khe nhỏ nào đó trong bức tường.
 
Bức tường dài được chia khu vực cầu nguyện riêng biệt cho phụ nữ và nam giới.
 
Những tín đồ có thể ở đây cả ngày, ngồi trên những chiếc ghế và thành kính cầu nguyện.
 
Mỗi ngày có hàng nghìn người tới viết thư gửi lên Thượng đế tại Bức tường than khóc.
 
Những người Do Thái theo nhóm Hassidi thường mặc áo dài và đội mũ đen, để râu dài. Họ tin tưởng nếu cầu nguyện liên tục trong 40 ngày thì sẽ được hưởng nhiều phép màu.
 
Người Do thái trải qua chiến tranh nhiều năm nên Bức tường than khóc là nơi mà họ tạ ơn Thượng đế cũng như cầu nguyện cho số phận của dân tộc trong những lúc có tai biến hay đất nước bị nguy nan.
 
Gần Bức tường than khóc là nhà thờ mộ chúa Holy Seplucher. Người Do thái tin rằng đây là nơi an táng Đức chúa Jesus, nơi người đã ngã xuống sau khi vác thánh giá qua 14 chặng đường.
 
Du khách được vào khu hầm mộ chúa Jesus. Khu hầm mộ khá nhỏ hẹp chỉ vừa 4 người nên du khách thường phải xếp hàng chờ đến lượt mình.
 
Phía trong khu hầm mộ được trang trí lộng lẫy với nhiều biểu tượng, hình ảnh cuộc đời Đức chúa Jesus.
 
Bên ngoài hầm mộ là tảng đá nơi truyền thuyết cho rằng Đức chúa từng nằm trước khi được an táng, cũng được nhiều người Do thái đến cầu nguyện.
Ngoài Bức tường than khóc, Nhà thờ mộ chúa Holy Sepluche, du khách đến thành cổ Jerusalem (Israel) thường đến thăm các danh thắng lịch sử như đường chúa đi qua, đỉnh núi Ô liu, khu vực khảo cổ thành vua David… Mặc dù Israel vẫn có xung đột với các nước láng giếng ở khu vực biên giới song mỗi năm nước này vẫn đón khoảng 3 triệu khách du khách đến thăm những thánh tích tôn giáo của nhân loại tồn tại qua nhiều thế kỷ.
 
Đoàn Loan
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Thành phố thả rông nghìn con hươu sống chung với người !

Du khách tới Nara (Nhật Bản) sẽ thấy hàng đàn hươu nằm trên đường phố, đi lại trong khuôn viên trường học, cửa hàng, tiệm ăn,…
Nara được mệnh danh là thành phố của hươu sao ở Nhật Bản.
 
Theo truyền thuyết, thần Takemikazuchi đã cưỡi hươu tới Nara để bảo vệ thành phố. Vì thế, người dân Nara rất tôn kính hươu trong hơn 1300 năm qua. Ảnh: Yoko Ishii.
 
Mỗi khi thấy du khách, hươu bước tới để xin thức ăn. Sau Thế chiến II, chính quyền thành phố không coi hươu là linh vật nữa, nhưng họ xếp chúng vào danh sách những “báu vật quốc gia” cần được bảo vệ. Ảnh: Japan Times.
 
Ở Nara hiện có gần 1.200 con hươu sống rải rác ở các công viên trong thành phố. Tuy nhiên, các đàn hươu sao vẫn tràn xuống đường tự do để tìm thức ăn. Từ trước đến nay, những người dân sống ở Nara luôn coi hươu sao là những người hầu cận của Chúa. Ảnh: Yoko Ishii.
 
Hươu sao là một biểu tượng may mắn ở Nara nên người dân ở đây luôn luôn cố gắng bảo vệ loài động vật quý này. Ảnh: Yoko Ishii.
 
Nhiếp ảnh gia Yoko Ishii đã thấy những con hươu rất thú vị từ khi cô còn là một đứa trẻ. Vì vậy, cô đã cố gắng bắt được những khoảnh khắc độc đáo của loài vật may mắn này. Ảnh: Yoko Ishii.
 
Cô chia sẻ: “Tôi từng tưởng tượng một thế giới mà con người biến mất và loài hươu sẽ thống trị… Hoặc con người bỗng nhiên biến thành hươu sau một buổi sáng thức dậy. Điều đó thực sự thú vị!”. Ảnh: Yoko Ishii.
 
Trên toàn Nhật Bản, số lượng hươu sao hiện tăng liên tục và sắp đạt con số 2,5 triệu. Một số chuyên gia cho rằng chính quyền có thể giảm số lượng hươu bằng cách giết, hạn chế khả năng tiếp cận nguồn thức ăn, giảm tỷ lệ hươu mang thai. Nhưng do hươu là động vật linh thiêng ở Nara, những biện pháp ấy đều không khả thi. Ảnh: Japan Times.
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

KHUÔN MẶT VĂN NGHỆ MỚI