All posts by Nam Phong Le Nguyen

Các nhà khoa học của đạo Hồi

Trong hai bài biên khảo về đạo Hồi lần trước, tác giả Phạm Văn Tuấn đã cho chúng ta biết rõ thêm về Hồi Giáo, một trong ba tôn giáo lớn có cùng nguồn gốc và cùng phát xuất từ vùng xa mạc của Trung Đông là Do Thái Giáo, Thiên Chúa Giáo và Hồi Giáo.
Vào thời cực thịnh của đạo Hồi, kéo dài từ thế kỷ thứ 9 cho tới thế kỷ 14, đạo Hồi đã có các nhà vật lý học, hóa học, toán học, thiên văn học, địa dư học… họ không những làm sống lại nền Khoa Học của xứ Hy Lạp mà còn nới rộng, đào sâu, xây dựng nền móng của nhiều bộ môn kiến thức ngày nay.
Nền văn minh và văn hóa của đạo Hồi đã suy tàn do cuộc xâm lăng của quân Mông Cổ đánh chiếm thành Baghdad vào năm 1258, và do các nhân vật Hồi giáo chính thống (orthodox Muslims) trong các thế kỷ về sau đã dùng quyền lực và uy tín để chống lại các cải cách và tiến bộ.
Đặc San Lâm Viên mời quý vị đọc bài biên khảo của tác giả Phạm Văn Tuấn về “Các Nhà Khoa Học Của Đạo Hồi” để biết thêm về khía cạnh khoa học rất đặc sắc của tôn giáo này.
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 10

BẢO LONG: Cuộc đời nổi loạn và bi thương của Hoàng thái tử triều Nguyễn

Dù vua Bảo Đại đã tuyên bố thoái vị từ năm 1945, nhưng cho đến giữa thập niên 1950, mong muốn và tính toán cho việc đưa Bảo Long lên ngôi chấp chính vẫn còn âm ỉ.

Trên đất Pháp, Bảo Long được chăm chút chuyện học hành, chăm sóc bảo vệ theo tiêu chuẩn của một ông hoàng. Thế nhưng, khác với Bảo Đại, Bảo Long đã tự quăng quật trong khó khăn, luôn cố gắng thoát khỏi bóng dáng chiếc áo bào Vương gia.
Năm 1948, sau khi sang Pháp, bà Nam Phương quyết định cho Bảo Long vào học trường Roches. Đây là một trường đứng đắn, kỷ luật rất nghiêm khắc, được nhà thờ Công giáo bảo trợ. Bà rất hiểu tính nết bướng bỉnh khó bảo của con trai, hy vọng học trường này con bà sẽ trở nên thuần thục hơn.
Bảo Long cố gắng khép mình vào kỷ luật học đường, song tước vị hoàng tử kế nghiệp cũng cho cậu được hưởng một số đặc quyền: Mỗi buổi sáng cậu ta được tắm nước nóng trong khi các bạn cùng lớp phải tắm nước lạnh. Khẩu phần bữa tối cũng được ưu tiên: Được chia nhiều thức ăn hơn, nhiều chocolate hơn. Cậu ta còn đem chia bớt cho các bạn.
Bảo Long thông minh, sáng dạ, nhanh chóng hoà nhập với tập thể, giỏi văn chương, ngôn ngữ, cả từ ngữ như tiếng Hy Lạp cổ. Ngược lại về toán và các khoa học tự nhiên thì kết quả bình thường, tuy nhiên, cũng nhiều lần đứng hàng đầu trong bảng tổng xếp hạng.
Thời gian đầu, các thầy cô giáo và bạn học lúng túng không biết xưng hô thế nào cho phải với tước vị cao quý của Bảo Long. Cuối cùng ông hiệu trưởng chọn tên… Philippe để đặt cho cậu. Philippe có nguồn gốc Hy Lạp “hyppos”, có nghĩa là ngựa. Bảo Long vốn mê cưỡi ngựa. Được hỏi ý kiến, Bảo Long về hỏi lại mẹ, cuối cùng cả hai đều đồng ý.
Bảo Long chỉ có ba người bạn thật sự gọi là thân thiết. Anh thích thể thao, biết chơi nhiều môn. Đây cũng là đặc thù của nhà trường. Phần lớn các buổi chiều đều dành cho hoạt động thể thao. Sinh hoạt lớp có trưởng lớp điều khiển, được gọi là “đội trưởng”. Bảo Long được lòng bạn bè nên từ lớp đệ nhị bậc trung học anh được chỉ định làm trưởng lớp.
Mười bảy tuổi, Bảo Long đỗ tú tài triết học, nhưng vẫn luôn luôn có cảnh binh đi kèm. Sau này Bảo Long kể lại: “Tôi phải sống ngăn cách với thế giới xung quanh, có cảnh binh bảo vệ, mặc dù ở Cannes là cả một thế giới ăn chơi, có ôtô sang trọng, có máy bay riêng, có gia nhân đầy tớ. Tóm lại tôi không biểu sao người ta lại bắt tôi sống trong ký túc xá trường trung học Roches, kỷ luật khắt khe, thiếu thốn mọi thứ. Sau này tôi mới hiểu, chính mẹ tôi muốn tránh cho tôi khỏi bị nuông chiều quá, tránh cuộc sống phóng đãng như cha tôi, một lối sống đã gây cho bà nhiều đau khổ”.
Dù sao, anh cũng được bố tặng một chiếc ôtô làm quà sinh nhật, tuy còn thiếu nửa năm nữa mới đến tuổi cầm tay lái. Trên chiếc thuyền y-át cha anh mới mua, neo ở Monte-Carlo, ở đó một thanh tra cảnh sát đã chuẩn bị sẵn chờ anh đến là trao anh giấy phép đặc cách, dành cho con trai Hoàng đế An Nam do nước cộng hoà Pháp bảo trợ.
Y-át là một chiếc xe đẹp và dài, nổi tiếng thanh lịch, động cơ mang nhãn hiệu Jaguar XK 120. Đó là ước mơ của Bảo Long. Vừa ra khỏi cảng, xe đã đâm vào sườn một chiếc xe đi ngược chiều. Anh đã biết lái đâu, chưa qua một lớp học lái, chỉ trông vào thực hành. Trong hai năm anh gây ra mười hai vụ tai nạn.
May là không nghiêm trọng cho cả hai bên. Mỗi lần cầm tay lái chiếc xe tốc độ cao, anh phải cố kiềm chế để xe đi với vận tốc trung bình. Đám cảnh sát hò hét hết hơi để chạy theo, nhiều khi phải mượn chiếc xe 203 của cha anh mới đuổi kịp. Sau vụ âm mưu bắt cóc, cảnh sát vẫn giám sát chặt chẽ hành trạng của Bảo Long.
Thường chỉ có một nhân viên được phân công luôn luôn kèm sát thái tử để bảo vệ. Đó là thanh tra Tổng nha tình báo Chabrier. Ông ngủ luôn ở phòng liền kề, thông với phòng ngủ của Bảo Long, có thể nhanh chóng can thiệp khi có chuyện. Hàng ngày, ông theo Bảo Long đến trường, chiếm một chỗ ngồi cuối lớp nhưng không phải để nghe giảng bài mà chỉ chăm chăm theo dõi nhất cử nhất động của thái tử.
Ban đầu, các bạn học ngạc nhiên thấy hôm nào cũng có một người lớn tuổi có mặt trong lớp nhưng cũng quen dần. Mỗi khi Bảo Long ra ngoài, dù trên máy bay hay xe lửa, Chabrier luôn luôn đi bên cạnh. Những hôm Bảo Long lái xe đi chơi xa, người ta thấy ông ghì chặt tay lái chiếc xe 203 bám theo xe của Bảo Long. Nhưng khi anh về nghỉ với gia đình ở Paris, Cannes hay Valberg, thì lập tức đã có cảnh sát địa phương thay thế.
Đỗ tú tài xong, Bảo Long ghi tên học dự thính cả hai trường một lúc: trường Hành chính và trường Luật. Thế rồi, đột nhiên Bảo Long muốn từ bỏ cuộc sống được chiều chuộng quá mức, có nhiều xe ôtô sang trọng, kể cả các thanh tra Tổng nha tình báo chăm chú bảo vệ mình để xin đứng vào hàng ngũ chiến đấu.
Anh cho cha anh biết ý định từ bỏ vai trò kế vị ngôi báu mà người ta giao cho anh từ khi chào đời và muốn trở về nước, theo học trường võ bị Đà Lạt mới thành lập để trở thành sĩ quan quân đội quốc gia (của chính phủ Bảo Đại làm quốc trưởng bù nhìn).
Bất ngờ trước ý định của con trai, cựu hoàng Bảo Đại ban đầu chối từ, chắc hẳn ông không muốn con trai ông làm vật hy sinh. Thấy Bảo Long tha thiết theo đuổi binh nghiệp hơn là làm chính trị, Bảo Đại cho con vào học trường võ bị Saint – Cyr, có tiếng hơn và… an toàn hơn. Ngoài ra ông thường nói: “Làm gì có giải pháp Bảo Đại mà chỉ có một giải pháp của người Pháp mà thôi!”. Trong lòng bực bội nhưng Bảo Long tuân lệnh cha, không trở lại Việt Nam.
Bảo Long bình thản chịu đựng cuộc sống khắc khổ trong quân ngũ, chan hoà với hai mươi bảy bạn đồng ngũ chung chạ trong một phòng.
Anh có thể rời bỏ trường bất kỳ lúc nào anh muốn. Nhưng anh ở lại. Kiêu hãnh trong bộ quân phục áo đỏ, mũ chùm lông, đặc trưng của học sinh quân Saint-Cyr, anh tham gia cuộc diễu binh ngày Quốc khánh Pháp 14/7/1955, đi qua quảng trường Champs-Elysées, anh đi ở hàng cuối của tiểu đoàn vì vóc dáng bé nhỏ
Chàng thanh niên kế vị triều Nguyễn quyết định dứt khoát, tìm đến cái chết để khỏi phải đau khổ, chấm dứt chuỗi thất bại và bơ vơ trong thời niên thiếu của mình. Thay vì tự tử anh xin chuyển sang đội quân lê dương để đi chiến đấu ở Algérie. Anh nghĩ đó là cách chắc chắn nhất để không bao giờ phải nghĩ lại nữa và tự kết liễu đời mình nhanh nhất.
Phải gần ba tháng sau anh mới nhận được công văn chấp thuận của Bộ chiến tranh, trong khi ở Sài Gòn người ta đem hình nộm và ảnh chân dung của cha anh ra đốt và làm nhục
Khi biết quyết định của con, Bảo Đại cũng như Nam Phương “tôn trọng ý nguyện của con” không tìm cách làm thay đổi sự lựa chọn của con, tránh không gợi vấn đề và giữ im lặng, không bộc lộ cơn xúc động trước mặt con. Chắc hẳn Bảo Đại cảm thấy tổn thương vì con không nói thẳng với mình mà chỉ được vợ cho biết.
10 năm – khoảng thời gian phục vụ ở Algérie đã để lại trong anh một dư vị cay đắng. Một cảm giác ghê tởm. Đạo quân anh đã lầm lạc phục vụ suốt mười năm, không để lại cho anh một kỷ niệm nào tốt đẹp. Anh đã mất thăng bằng về tinh thần và không tìm được chút hơi ấm tình người anh vẫn đòi hỏi một cách tuyệt vọng.
Sau đó, Bảo Long rời quân đội làm việc trong một chi nhánh ngân hàng có hội sở giao dịch khá to và đẹp trên đại lộ Opéra. Ông là người có tài, có kinh nghiệm dày dạn trong việc làm cho tiền của mẹ ông sinh sôi. Ông phụ trách công việc đầu tư tiền của khách hàng ra nước ngoài, đem lại lợi ích cho họ.
Đến giờ ăn trưa, ông cũng dừng lại trước một quầy hàng có mái che do dự rồi bước vào mua một bánh mì kẹp thịt để ăn trưa như tất cả mọi người. Trái với cha ông, ông giàu có. Từ văn phòng ngân hàng, ông quản lý tài sản thừa kế của mẹ, quan tâm đến việc sinh lợi, giữ được đôi chút ổn định sau bao nhiêu bão tố.
Ông sống trong một căn hộ đẹp ở đường Marais. Chưa bao giờ lập gia đình, ông cũng không có con cái. Ông luôn luôn day dứt vì cuộc sống lưu vong. Cuộc sống nhiều tai tiếng của bố, suốt từ thời trị vì đến lúc sau này thân bại danh liệt lúc về già ở nước ngoài, lại còn tranh chấp kiện tụng giữa hai cha con chia nhau báu vật trong đó có hai quốc bảo là ấn và kiếm nhà Nguyễn xưa, khiến tâm trạng ông lúc nào cũng u uất, buồn phiền.
Trong đám tang Bảo Đại, Bảo Long, người đã được tấn phong kế vị ngai vàng từ năm 1936 đứng ở bên linh cữu. Nhưng khi tang lễ kết thúc, trong lúc tiếng đàn ống lớn của nhà thờ vang lên, ông không đi theo cùng đoàn tang như truyền thống đòi hỏi, mà chỉ có “Hoàng hậu Thái Phương” đi sau linh cữu.
Bảo Long, gần như không muốn mọi người nhìn thấy, kín đáo bước ra khỏi nhà thờ bằng một cửa ngách. Cộng đồng người ở Paris không biết gì mấy về một ông hoàng bí ẩn, giữ kẽ.
Một cáo phó trên báo Le Monde (Pháp) cho biết Hoàng thái tử Bảo Long – con Vua Bảo Đại, đã qua đời vào ngày 28/7/2007 tại Bệnh viện Sens (Pháp), lễ an táng được tổ chức vào ngày 2/8, chỉ bao gồm những người thân thích của gia đình.

Nguồn: Blog NGƯỜI MIỀN NAM XƯA

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 32

Nhiếp Ảnh Gia Vũ Công Hiển

 
 
Vũ Công Hiển
 
 
Sunset On The Mekong Delta
 
 
On The Long Way Home
 
 
 
 
 
 
Pfeiffer Beach At Sunset
 
 
Sand Playing In The Early Morning
 
Street Art
 
 
Straw Hat Vendor
 
Handcrafter At Sapa Night Market
 
Heading For The High Sea
 
 
Lantern Shop
 
 
Cow Race
 
 
A Real Fight
 
 
Feeding
 
 
Hunting Cheetah
 
 
Helping Grandma To Cook
 
 
Fish Cooking For Tet Sale
 
 
A Little H’Mong Girl
 
 
At Ngoc Son Temple
 
 
Early Morning On The Beach
 
 
Boatgirl In The Jungle
 
 
I Really Need A Break
 
 
Working On The Sea Salt Field
 
Long Time Friends
 
 
Saigon By Night
 
 
Sunset Bath
 
 
Sunset At Newport Beach
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 16

Mặt trái của nhân tính: Bạn càng nhân nhượng, người khác càng lấn tới, bài viết bạn không nên bỏ qua

Làm người có thể rộng rãi nhưng cần gặp được người biết báo ân; có thể lương thiện nhưng cần phải gặp người thông tình đạt lý. Những lời nói sau đây tuy chua chát nhưng lại chính là mặt trái trong nhân tính con người

Bạn càng nhân nhượng, người khác lại càng muốn lấn tới

 Bạn càng nhân nhượng, người khác lại càng muốn lấn tới. (Ảnh: Internet)

Bạn càng lùi bước, người khác lại càng tàn nhẫn hơn, càng muốn đuổi cùng giết tận.

Bạn càng tha thứ, người khác lại càng liều lĩnh hơn, càng không kiêng nể gì cả.

Bạn càng mềm lòng, người khác càng tham lam vô độ hơn.

Người hiền lành thường dễ bị bắt nạt, ngựa tốt thường bị người cưỡi.

Đây chính là bản chất trần trụi của nhân tính…

Bạn luôn theo đuổi, cũng sẽ dễ dàng bị ruồng bỏ.

Bạn luôn quan tâm, cũng sẽ bị ngoảnh mặt làm ngơ.

Bạn luôn cho đi, cũng sẽ bị coi là tất yếu.

Bạn luôn dốc lòng, cũng sẽ bị xem thành kẻ vô tâm.

Ngốc nghếch thường bị người đùa nghịch, thành tâm lại hay bị người giẫm đạp.

Đây là bài học xương máu…

Làm người có thể rộng lượng, nhưng cần phải gặp được người biết báo ân, bằng không, lòng tốt của bạn coi như uổng phí.

Làm người có thể rộng lượng, nhưng cần phải gặp được người biết báo ân. (Ảnh: Internet)

Làm người có thể lương thiện, nhưng cần phải gặp được người thông tình đạt lý, bằng không thì chỗ dụng tâm của bạn coi như lãng phí.

Làm người có thể bao dung, nhưng cần gặp được người có lòng có dạ, nếu không thì bao nhiêu nhẫn nại cũng là vô ích.

Hãy nói với những người không hiểu ân tình kia, đừng xem bạn là kẻ ngốc. Bạn có thể dễ dàng tha thứ cho họ, chỉ vì bạn coi họ là bằng hữu. Nếu như nói ra những điều xấu của họ, thì nhất định có người sẽ mất mặt.

Đối với bạn bè, tha thứ nhưng không dung túng. Đối với tình cảm, quý trọng nhưng không thể nuông chiều.

Bạn có nỗi khổ tâm, nhưng cũng cần ai đó hiểu được. Bạn không muốn nói tâm trạng, nhưng cũng cần một ai đó cảm thông.

Bạn từng xem tôi là kẻ có mắt không tròng, bây giờ tôi xem bạn như người qua đường xa lạ.

Bạn đã từng bao lần không đếm xỉa đến tôi, bây giờ tôi cũng không muốn ngó ngàng gì tới bạn.

Bạn từng xem tôi là người đa tình đa cảm, bây giờ tôi xem bạn tựa như gió thoảng qua tai.

Hãy dành trái tim chân thành của bạn cho những người quan tâm bạn nhất!

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 81

Chuyện Hai Hòn

Anh bạn tui tên là Bá Hừng, tuy chưa phải hàng đại gia nhưng nhà có, xe có, vợ con đuề huề, tiền trong túi rủng rỉnh, nhà toàn đồ xịn .
 
Cuộc sống của anh đang êm ả thì bỗng 1 ngày chuyện xảy ra: anh phát hiện bất thường trên hòn bi của mình: nó xuất hiện vết bầm màu xanh tím. Ban đầu anh cũng kệ, nhưng được vài ngày thì vết bầm đó lan rộng. Anh tức tốc phi ngay vào bệnh viện danh tiếng nơi gia đình anh mua gói chăm sóc sức khỏe cao nhất.
 
Vị bác sĩ từ tốn hỏi anh về lối sống, về những mối quan hệ trong sáng và trong tối, sau đó anh lần lượt được chiếu điện, siêu âm đủ kiểu.
 
Chẳng phát hiện ra đó là bệnh gì. Hơn 1 tuần sau, người ta thấy anh được đưa ra khỏi phòng tiểu phẫu. 1 hòn bi của anh đã vĩnh viễn nằm lại trong bệnh viên, trên cái khay inox lạnh toát.
 
Anh hồi phục nhanh, trở lại cuộc sống bình thường được vài tuần thì tin dữ lại ập đến: hòn bi còn lại của anh cũng bắt đầu xuất hiện đốm bầm xanh tím giống người anh em của nó trước kia. Anh lo lắng mất ăn mất ngủ, không dám nhập viện. Được vài hôm khi không thể chịu nổi sự lan rộng của đốm bầm xanh tím, anh buộc phải vào gặp lại vị bác sĩ khả kính.
 
Lần này gần như cả chục bác sĩ của bệnh viện cùng xúm vào ca của anh. Lại xét nghiệm, lại chiếu, lại chụp, lại soi. Rồi thì họp hội chẩn, người ta săm soi hòn bi của anh một cách kỹ lưỡng, hình ảnh phóng to bằng cả bức tường. Sau vài ngày, vị bác sĩ gọi anh lên. Thôi thì con cái anh cũng đủ nếp tẻ, anh cũng đứng tuổi và không có ý định sinh thêm con, cắt nhé? Anh suy sụp, hỏi rằng liệu anh có biến thành công công vì thiếu hụt testosterone, vị bác sĩ bảo đừng lo, y học hiện đại có thể bù cho anh bằng nhiều cách. Thì đành cắt.
 
Anh trầm ngâm mất cả tháng trời sau ca phẫu thuật. Tài sản của anh chỉ còn cây đèn pin không có pin. Anh tự an ủi mình, dù không còn truyền giống nhưng miễn là còn sống.
 
Số phận tiếp tục trêu đùa với anh không lâu sau, cây đèn pin cũng giở trò xanh tím như 2 cục pin quá khứ. Anh đón nhận tin dữ bằng sự vô cảm. Dù sao thì súng giữ làm gì khi không còn đạn. Anh kệ. Người nhà anh phải đi lo giùm thủ tục cho anh. Lần này đi đến kết luận chóng vánh hơn. Dường như các vị bác sĩ cũng không hy vọng tìm ra được cách gì mới để chữa trị ngoài hình thức can thiệp ngoại khoa: cắt.
 
Không cần phải tả cũng biết anh chán nản thế nào. Anh làm việc như một cái máy để quên đi thực tại, anh từ bỏ mọi thú vui vì không còn hứng thú. Nhưng rồi số phận nghiệt ngã vẫn chưa chịu buông tha anh. Vùng da lân cận vốn đã được cạo nhẵn nhụi cho cuộc phẫu thuật lần trước, chưa kịp “xanh cỏ” đã xuất hiện cái vết bầm màu xanh tím trời đánh.
 
Anh hoảng loạn. Còn cái gì để mà cắt? Lần này là tính mạng chứ không phải đùa.
 
Anh cương quyết: không đi bệnh viện trong nước nữa, phải ra nước ngoài xem thế nào. Thế là ngay hôm sau, anh được người nhà đưa ra sân bay quốc tế.
 
Trong căn phòng sáng trưng của 1 bệnh viện được xếp trong top 100 của thể giới, anh run run cầm tờ giấy kết quả: “Vết màu xanh tím là phai ra từ quần của bệnh nhân, sức khỏe bệnh nhân hoàn toàn bình thường”.
 
Trời đất đổ sụp trước mắt anh. Anh rít lên: trời đất ơi, tại cái quần màu xanh tím made in China của mình.
 
Thương anh quá đồ đạc trong nhà toàn hàng xịn mà bản thân lại sài quần sịp made in China.
 
Thưa các bạn, đồ rẻ thì không chất lượng. Đồ chất lượng thì không rẻ.
 
Ôi! Bá Hừng ơi là Bá Hừng, tội nghiệp anh làm sao!
ST
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 12

Tuổi già và sự cô đơn

 

                                                                                     BS. Hồ Ngọc Minh
Qua khỏi ngưỡng cửa “nửa chừng Xuân”, chúng ta bước vào thế hệ gọi là “đứng tuổi”, tức là lứa tuổi trên 60. Lứa tuổi nầy, ở Mỹ, hầu hết đã thuộc diện “empty nesters”, khi mà những đứa con như những con chim sổ lồng, lìa xa tổ ấm.  Trái với xã hội và nền văn hoá Việt Nam, người Việt khi hội nhập vào xã hội Mỹ, hầu hết cũng phải quen với thực trạng con cái lớn khôn, để lại cha mẹ trong sự đơn côi của căn nhà vắng lặng.

Con người ta, từ bản năng, là một loài “sinh vật xã hội” (social animal), với sự tương quan giữa những cá nhân trong gia đình, trong xã hội, đóng một phần rất quan trọng cho sự bền vững của tâm thần, và phát huy về văn minh, trí tuệ. Ngày xưa, con người thường sống trong một đơn vị gia đình có rất nhiều con cái, có khi, nhiều thế hệ, con cháu, bà con, chung dưới một mái nhà. Người lớn chăm sóc trẻ con, và khi về già lại được con cái chăm lo sức khoẻ.
Tuy nhiên trong vòng một thế kỷ vừa qua, nhất là ở Mỹ, do phải đáp ứng cho sự đòi hỏi của công ăn việc làm, con cái thường sống xa gia đình. Ngay chính văn hoá Mỹ cũng chủ trương là khi con cái đã trưởng thành, thì phải dọn riêng ra khỏi nhà. Người Mỹ cho rằng, “một con chim” đến tuổi lớn mà không bay ra khỏi tổ, được xem là một sự thất bại trong việc giáo dục con cái. Hệ quả phải chấp nhận chính là tốc độ gia tăng của sự cô đơn cho người lớn tuổi.
 Thực trạng nầy không chỉ xảy ra riêng ở nước Mỹ mà còn tăng vọt rất nhiều ở các nước phát triển, do sự gia tăng của tuổi thọ trung bình. Con người ta ngày nay sống thọ hơn so với người của thế kỷ trước nhờ vào sự phát triển của khoa học, y khoa, cũng như tiện nghi vật chất do kỹ thuật đưa đến. Mặt trái của việc sống lâu chính là sự cô đơn của tuổi già. Tình trạng cô đơn ấy, khi kéo dài lại có ảnh hưởng xấu đến sức khoẻ của người cao tuổi.
Nói một cách an ủi, tất cả chúng ta, ai “cũng, rồi, thì”, sẽ “già hơn” theo ngày tháng. “Có tuổi” là giai đoạn không thể tránh khỏi của vòng đời mà ai cũng sẽ đi qua. Thích hay không thích, ta không thể thờ ơ hay chối bỏ, mà nên chuẩn bị những phương cách để đáp ứng với tình huống cô đơn, sẽ tới.
Tình trạng cô đơn bắt nguồn từ những cô lập, tách rời với những người thân trong gia đình, bạn bè. Sự cô lập ấy có thể bắt nguồn từ chính nội tâm mà cũng đến từ các yếu tố bên ngoài qua sự tương các của hai phía, trong và ngoài. Đa số những người nghỉ hưu, sau một thời gian “đi đây đi đó”, sẽ trở về với sự cô đơn buồn chán. Đó là những người may mắn, có điều kiện tài chánh. Riêng những người sống ở những nơi hẻo lánh, hay không có nhiều tiền của, sự đau khổ càng nhiều hơn. Ngoài ra, các nguyên nhân khác như nghiện ngập, không chăm sóc sức khoẻ, vệ sinh cá nhân, ăn uống không điều độ, cũng làm cho sự cô đơn tăng cao bội phần.
Hệ quả tai hại của tình trạng cô đơn là sự rối loạn về tâm thần, về tri thức, cũng như trầm cảm phiền muộn kinh niên, và cuối cũng là những ảnh hưởng đáng tiếc đến tình trạng sức khoẻ. Một nghiên cứu cho thấy trong số những người chết vì bệnh tim, 15% người có bệnh trầm cảm mản tính. Như thế cô đơn có thể gây ra trầm cảm và dẫn đến tử vong vì bệnh tim mạch. 
 Thế thì phải làm những gì để chống lại sự cô đơn?
Như đã đề cập, ở xã hội Tây Phương, con cái lớn mà còn sống với cha mẹ được xem là điều xấu hổ so với “thiên hạ”. Gần đây, do tình trạng kinh tế, theo thống kê, gần như 50% thanh niên thuộc thế hệ “millenium”, 20 đến 30 tuổi, vẫn còn sống chung với cha mẹ. Thế hệ mà bà Clinton gọi là “những người sống bám ở nhà hầm của cha mẹ” (dwellers living in their parents’ basement). Thật ra, định kiến nầy cần phải điều chỉnh cho thích hợp. Người lớn nên sẵn lòng giúp đỡ, khi con cái phải dọn về ở chung, ngược lại, người trẻ cũng nên hiểu, chăm sóc cho cha mẹ lớn tuổi cũng là một nghĩa cử đáng quý.
Cho dù con cái không ở gần mình, hay nếu không có con cái, người đứng tuổi nên kết thân, làm bạn với những người trẻ tuổi. Có bạn trẻ sẽ giúp cho tinh thần thoải mái và trẻ trung hơn. Đó cũng là lý do ngày xưa, các cụ sống gần con cháu, đa số sống thọ hơn. Nói rộng ra, không những là bạn trẻ, mà nên kết bạn càng nhiều càng tốt. Sự giao tiếp xã hội, quen biết nhiều người, bao giờ cũng có lợi hơn là có hại. Những phương tiện như FaceBook, Twitter, cũng có lợi nếu biết sử dụng như một công cụ, miễn đừng để nghiện ngập chúng, hay ganh đua, đàm tiếu với những người bạn ảo.
Ngoài ra, không riêng gì kết bạn với người, kết bạn với thú vật, như nuôi chó, nuôi mèo, nuôi cá… cũng làm giảm nguy cơ bị bệnh tật và gia tăng tăng tuổi thọ.
Gần đây ở Mỹ lại có những dịch vụ truyền máu từ người trẻ cho người già với giá $8,000 dollar một bịch máu, dựa trên một vài nghiên cứu cho thấy máu của người trẻ khi truyền cho người già có thể làm tăng tuổi thọ vì nhờ khả năng chuyên chở oxygen cao hơn của hồng huyết cầu trẻ. Cho dù lý thuyết nầy có đúng đi chăng nữa, sau khi tiếp máu, hồng huyết cầu chỉ sống độ 3 tháng là nhiều, và lại cần tiếp tục truyền máu mới, chưa kể những nguy hiểm của việc truyền máu. Để tăng khả năng chuyên chở oxygen, ta chỉ cần tăng cường vận động, mà theo nghiên cứu mới nhất, chỉ cần 20 phút mỗi ngày, 3 lần mỗi tuần là đủ. Tập thể dục, khiêu vũ, cũng là phương cách hữu hiệu để chống lại sự cô đơn.

Về công ăn việc làm, có thể vì lý do kinh tế suy thoái trong 8 năm qua, rất nhiều người thuộc thế hệ “baby boomers”, sanh từ năm 1946 đến 1964, đã và sẽ dự trù làm việc qua tuổi hưu trí. Làm việc bán thời gian, “vừa chơi vừa làm” cũng giúp cho ta tránh cô đơn, miễn là công việc không tạo nên những áp lực không cần thiết. Nếu có điều kiện, và đã nghỉ hưu, nên đi làm việc thiện nguyện.
Một yếu tố khác đáng lý ra phải nói “đầu tiên”, là chuyện tiền bạc. Thực tế bao giờ vẫn vậy, có tiền thì có được nhiều vật chất, kể cả sức khoẻ. Nên để dành tiền đủ khi lớn tuổi, nhưng cũng không nên để dành quá nhiều cho con cái sau khi mình ra đi. Khuynh hướng của người Á Đông kể cả người Việt chúng ta là làm lụng cả đời, dành dụm, không dám tiêu xài, để của lại cho con. Nói ra thì sợ là mình ích kỷ, nhưng nên tiêu xài cho chính mình trước, vì đồng tiền để lại, quá dễ dàng, có khi chỉ làm hư hại con cháu mà thôi.
Cuối cùng, không nên quên thường xuyên đi khám bác sĩ để được kiểm tra sức khoẻ. Sau 60 tuổi, tình trạng sức khoẻ có thể biến đổi rất nhanh, trong vòng 6 tháng.
Trên đây là những điều… tự khuyên, tự nhủ của tôi. Ai nuôi con cũng muốn con tự lập được, đủ lông đủ cánh mà bay. Con cái lớn phải rời xa cha mẹ. 


    

 “Nhà trống ba gian,…….. một thầy, một cô, và …..   một chó cái” là tình trạng gia cảnh của vợ chồng tôi, không khác gì nhiều bạn đọc cùng lứa tuổi.
Nguyễn Văn Lý

LTS: Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh được biết trong cộng đồng người Việt nhiều năm qua với chuyên khoa về hiếm muộn, vô sinh, và lựa chọn trai gái theo ý muốn. Ông đã từng làm nghiên cứu về bệnh hiếm muộn, và các bệnh ung thư của phụ nữ tại National Cancer Institute trực thuộc National Institutes of Health. Bác Sĩ Minh là Board Certified về Obstertrics, Gynecology và Reproductive Endocrinology Infertility. 
Phòng mạch tọa lạc trong khuôn viên bệnh viện Fountain Valley, tại 11180 Warner Ave., Suite 465, Fountain Valley, CA 92708.
Số phone liên lạc: (714) 429-5848
Trang nhà: www.bacsihongocminh.com

Hình minh họa : Internet Yahoo

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 29

Có cảm giác đau nhức trong xương là bị bệnh gì?

 

vicare.vn-co-cam-giac-dau-nhuc-trong-xuong-la-bi-benh-gi

Việc thường xuyên xuất hiện cảm giác đau hay nhức buốt trong xương, đặc biệt là xương ống chân, cánh tay, cổ, vai gáy là một hiện tượng phổ biến ở nước ta, gây nên nhiều khó khăn, bất tiện cho người bệnh trong công việc và sinh hoạt hàng ngày. Đồng thời, đau nhức trong xương cũng được xem là hâu quả của việc vận động không đúng cách, thiếu hụt dưỡng chất hay cũng có thể là dấu hiệu cảnh báo của rất nhiều bệnh lý nội khoa cần được chữa trị. Vậy cảm giác đau nhức trong xương là chứng bệnh gì?

1. Tổng quan bệnh

Bệnh đau nhức trong xương thường gây cho người bệnh những cơn đau dai dẳng, nhức mỏi ở ống chân, cánh tay, cổ hay vai gáy, làm ảnh hưởng tới sinh hoạt của người bệnh. Bệnh xuất hiện ở thời điểm cuối ngày, vào ban đêm hoặc buổi sáng sớm khi người bệnh mới ngủ dậy, khiến người bệnh mất ngủ, người có cảm giác mệt mỏi, uể oải. Bệnh hay gặp ở những người ít vận động, thường xuyên phải làm việc trước máy tính trong thời gian dài, người cao tuổi và những người đã mắc các bệnh về cơ xương khớp. Người bệnh thường chủ quan với căn bệnh vì nghĩ nó không nguy hiểm tới tính mạng, tuy nhiên nếu không được quan tâm đúng mức, bệnh có thể khiến người bệnh mắc chứng mất ngủ kinh niên, dẫn tới cơ thể chán ăn, mệt mỏi, uể oải, mất ngủ…

vicare.vn-co-cam-giac-dau-nhuc-trong-xuong-la-bi-benh-gi-body-1

2. Đối tượng dễ bị đau nhức trong xương?

Tình trạng đau nhức trong xương khiến người bệnh gặp nhiều phiền toái trong sinh hoạt. Bệnh lý này thường gặp ở những trường hợp sau:

– Người già, người bước qua tuổi trung niên thường hay bị thoái hóa xương khớp

– Người từng bị tai nạn giao thông hoặc tai nạn lao động cũng là một trong những nguyên nhân chính

– Những người làm việc văn phòng ít vận động, thường xuyên làm việc với máy tính trong thời gian dài

– Vận động viên thể dục thể thao phải chạy nhảy nhiều khiến xương bị lão hóa hoặc bị chấn thương gây tổn thương vùng xương khớp

3. Nguyên nhân gây ra chứng đau nhức trong xương?

– Loãng xương là một trong những nguyên nhân gây đau nhức xương khớp hay gặp ở người cao tuổi. Trường hợp này gây đau nhức các đầu xương, đau mỏi dọc theo các xương dài, đau nhức như châm kim khắp toàn thân, thường tăng về đêm.

– Do cơ thể thiếu một số nguyên tố, khoáng chất cần thiết như canxi, kali, vitamin D, vitamin nhóm B… Trường hợp này thường gặp ở trẻ em, phụ nữ mang thai, những người thể lực yếu…

– Thanh thiếu niên trong độ tuổi dậy thì, trường hợp này không cần quá lo lắng do đây được coi là dấu hiệu bình thường khi xương và sụn phát triển quá nhanh trong khi sự phát triển của cơ bắp không theo kịp tốc độ đó.

– Do dây thần kinh, mạch máu bị chèn ép khiến cho khí huyết kém lưu thông.

– Béo phì, thừa cân khiến tăng áp lực đè lên xương khớp.

– Thời tiết thay đổi liên tục, biên độ tăng/giảm nhiệt lớn (đặc biệt khi nhiệt độ thời tiết giảm xuống đột ngột) sẽ làm cho mạch máu tai các vùng da co lại, làm giảm lượng máu nuôi dưỡng các sụn khớp nên gây ra cảm giác đau nhức.

– Tập thể dục hoặc chơi thể thao với cường độ cao nhưng chưa khởi động kỹ càng sẽ có tác dụng ngược không tốt lên xương khớp dễ dẫn tới chấn thương và đau nhức.

4. Những bệnh lý có biểu hiện đau nhức trong xương

Đau nhức trong xương do các bệnh về xương khớp

Mắc các bệnh lý về xương khớp là nguyên nhân phổ biến nhất dẫn đến tình trạng đau nhức trong xương. Cụ thể bạn có thể gặp phải biểu hiện này khi mắc các bệnh lý sau:

Thoát vị đĩa đệm

Khi mắc căn bệnh này nhân nhày của đĩa đệm sẽ bị chệch ra khỏi vị trí của nó bên trong đốt sống. Nếu chèn ép vào dây thần kinh bệnh nhân sẽ gặp phải các biểu hiện như đau nhức trong xương, tê và yếu cơ ở hai tay, hai chân, vận động khó khăn. Để nhận biết rõ hơn và điều trị đúng cách, bạn có thể tham khảo thêm bài viết: Triệu chứng thoát vị đĩa đêm cột sống lưng.

Viêm khớp

Bệnh viêm khớp có thể xảy ra ở bất cứ khớp nào. Bạn có thể bị viêm khớp gối, viêm khớp bả vai hay viêm khớp ngón tay, ngón chân. Do lớp sụn bao bọc ờ đầu khớp bị ảnh hưởng nên người bệnh luôn có cảm giác đau nhức trong xương, đau tăng lên khi cử động. Kèm theo đó là tình trạng cứng khớp vào buổi sáng, sưng và nóng đỏ các khớp.

Thoái hóa khớp

Đau nhức trong xương, hạn chế vận động, biến dạng khớp là những triệu chứng thoái hóa khớp điển hình nhất. Đây là căn bệnh không thể chữa trị dứt điểm, các biện pháp điều trị chỉ nhằm mục đích kiểm soát bệnh, giảm đau và duy trì khả năng phục hồi của khớp.

Bệnh gout

Khi có biểu hiện đau nhức trong xương bạn cũng nên thận trọng với bệnh gout. Bệnh xảy ra khi cơ thể bị dư thừa quá nhiều chất đạm do rối loạn chuyển hoá purin. Triệu chứng của bệnh gút bao gồm nhiều biểu hiện nguy hiểm như đau nhức xương khớp dữ dội, sưng và nóng đỏ ở một hay nhiều khớp. Cơn đau thường xuất hiện đột ngột về đêm kèm theo tình trạng sốt cao và mệt mỏi, cử động khớp khó khăn.

vicare.vn-co-cam-giac-dau-nhuc-trong-xuong-la-bi-benh-gi-body-2

Xơ vữa động mạch

Bệnh xảy ra khi có một khối vật chất bất thường bám bên trong lòng động mạch khiến nó bị chít hẹp lại. Tình trạng này ảnh hưởng rất lớn đến khả năng tuần hoàn của máu đến các khớp. Lúc này xương khớp kém được nuôi dưỡng nên xảy ra tình trạng đau nhức và trở nên yếu đi dễ mắc nhiều bệnh lý khác.

Đái tháo đường

Loãng xương, gãy xương, viêm đau khớp là những biến chứng thường gặp ở bệnh nhân đái tháo đường. Nguyên nhân là do tình trạng đường huyết trong máu tăng cao kéo dài làm tăng sinh các chất thải và gây ra những ảnh hưởng nhất định đến mạch máu, thần kinh. Ngoài ra bệnh còn gây lắng đọng collagen và hình thành các gai xương gây ảnh hưởng rất lớn đến sức khỏe và chất lượng đời sống của bệnh nhân.

5. Một số lưu ý trong sinh hoạt người bệnh nên biết để phòng tránh căn bệnh đau nhức trong xương khớp

– Có một chế độ sinh hoạt, tập luyện và nghỉ ngơi hợp lý để các cơ, xương khớp được thư giãn, tránh làm việc quá sức, sai tư thế, mang vác vật nặng…

– Trước khi chơi các môn thể thao, tập yoga hay aerobic, nên khởi động thật kỹ để tránh căng cơ, giãn cơ, bong gân, trật khớp… Nếu đã có các chấn thương về xương khớp nên tránh các môn thể thao có cường độ lớn hoặc rủi ro va chạm cao mà nên lựa chọn các môn thể thao nhẹ nhàng như đi bộ, tập yoga, bơi lội, chơi cầu lông…

vicare.vn-co-cam-giac-dau-nhuc-trong-xuong-la-bi-benh-gi-body-3

– Xây dựng một chế độ ăn uống hợp lý, đầu đủ các chất dinh dưỡng, đặc biệt là vitamin D, các vitamin thuộc nhóm B, protein cùng các khoáng chất có lợi cho sự phát triển của xương khớp như Canxi, magie, sắt, photpho .. Người bệnh cũng nên hạn chế sử dụng các chất kích thích như rượu, bia, caphe hoặc thuốc lá.

– Khi thời tiết thay đổi, người bệnh cần mặc đủ ấm để tránh lạnh xương khớp.

Khi cảm thấy các cơn đau nhức trong xương (nhất là khi mới ngủ dậy), người bệnh có thể làm dịu cơn bằng cách thoa dầu (cao sao vàng, dầu gió …) rồi xoa bóp nhẹ nhàng xung quanh vị trí đau nhức. Cách này sẽ giúp làm nóng khu vực đau nhức, các mạch máu có thể giãn ra, làm tăng lượng máu nuôi dưỡng xương khớp, bao hoạt dịch, giúp giãn gân cơ, giảm cơn đau nhức.

 01/12/2017 – Minh Hiếu

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 46

CHUYỂN HÓA CƠN GIẬN BẰNG SỨC MẠNH BÊN TRONG Pháp thoại của Thầy Thích Minh Niệm

Kính thưa đại chúng hôm nay là ngày 22 tháng 6 năm 2014. Chúng ta đang có mặt tại tu việnTường Vân trong khóa tu Một Ngày An Lạc. Tất cả chúng ta đang có mặt ở đây đều đang trên con đường tu tập chuyển hóa theo Đức Phật và chắc chắn rằng chúng ta đều thực tập trên nền tảng vững chắc của Tứ Diệu Đế.

Chúng ta nhắc sơ lại Tứ Diệu ĐếĐức Phật nói những gì chúng ta đang đeo duổi đam mê như là tiền bạc, quyền lực hay là sắc dục . . . có thể chúng ta cho rằng đó là những cảm giác hạnh phúc nhưng bản chất của nó sẽ đưa tới khổ đau tại vì khi chúng ta nghiện ngập vào những đối tượng đó thì chúng ta sẽ luôn luôn đi tìm nó, bức bách và cảm thấy khó chịu, không thoải mái, và khi chúng ta chiếm hữu đươc rồi thì chúng ta lại lo sợ nó mất đi, v.v.. Thế cho nên tài sắcquyền lực . . . tất cả những thứ đó bản chất nó nếu mình dính vào nó, mình đam mê nó thì mình sẽ phải rơi vào cái trạng thái khổ đau, khổ đau vì vậy thành một sự thật có mặt trên thế giannày. 

Tuy nhiên Đức Phật nói bản chất của cuộc đời không phải là khổ đau, khổ đau là do tham, sân và si của chúng ta, do chúng ta có tham, sân và si. Khi chúng ta có được hợp thể 5 uẩn này và chúng ta được là một con người thì trong  bản năng của chúng ta có chứa sẵn chất liệu của tham, sân và si và vì tham, sân và si làm chủ lấy mình cho nên nó khiến cho chúng ta trở nên khổ đau. 

Tập đế tức là nguyên nhân của khổ đau chính là tham, sân và si. Cái này chúng ta đừng có quên, chúng ta đừng có đổ thừa hoàn cảnh hay là người khác mà phải nhớ nguyên nhân khổ đau chính là bên trong  của chúng ta. Và Đức Phật nói cuộc đời này cũng là an lạccuộc đời này cũng là Niết Bàncuộc đời này cũng là tịch diệtTịch diệt là một trạng thái hết phiền não, hết tham sân và si còn gọi là Nirvana hay là Niết BànCuộc đời này có chất liệu đó, nếu chúng ta có thể diệt được tham sân và si. Nếu diệt được tham sân và si thì chúng ta sẽ thấy cuộc đời này là an vui, là hạnh phúc, và Đức Phật đã cống hiến cho chúng ta rất nhiều phương pháp thực tập để làm sao có thể đạt được trạng thái an vui của Niết bànngay trong đời sống.  Tuy nhiên chúng ta cần hiểu sâu sắc hơn về tham sân và si.

Ở trong tiếng Ấn Độ chữ tham là lobha, chữ lobha của Ấn Độ mang cái nghĩa rộng hơn là chữ tham mà chúng ta được biết. Thường thường chúng ta nghĩ tham theo nghĩa là mình có ít rồi mình muốn có nhiều hơn nữa thì mới gọi là tham, trong khi chữ lobha của tiếng Ấn Độ có nghĩa là hể mình có ý niệmmong muốn là khổ đau đã bắt đầu xuất hiện. Có muốn là có khổ đau, thí dụ như là mình muốn người đó phải lúc nào cũng dễ thương cho mình, hay là mình muốn món ăn lúc nào cũng vừa miệng mình, mình muốn hôm nay trời không có mưa để mình đi dự khóa tu, mình muốn tất cả những người nơi đây đều phải giữ im lặng tuyệt đối đừng có làm một cái gì ảnh hưởng tới cái sự tu tập của mình, và mình có rất nhiều cái muốn mà khi cái muốn đó nó không có thực hiện được thì tất nhiên là chúng ta sẽ khó chịu, sẽ  có sự phản ứngVậy thì cái chữ lobba được hiểu là một cái sự mong muốn hơn là cái chữ tham mà tiếng Trung Quốc dịch. Người Trung Quốc dịch là tham thì tham chỉ là một phần nhỏ của lobha thôi, trong khi lobba có nghĩa là những cái điều nhỏ nhặt nhứt cũng có thể đưa tới những cái phản ứng bức bách khó chịu hay là khổ đau.

Cũng như vậy cái chữ dosa được dịch là sân, sân theo cái nghĩa mà chúng ta thường hiểu cái, chữ sân mà người Trung Hoa dùng và chúng ta cũng dùng chung luôn có nghĩa là một cơn giận, sân là một cơn giận, nhưng mà cơn giận chỉ là một cái cao trào của dosa thôi, trong khi dosa mang cái nghĩa rộng hơn đó là khi chúng ta có những cái phản ứng chống cự lại, một cái gì đó mà chúng ta không thích,  chúng tamuốn loại trừ nó, chúng ta muốn tránh né nó, thậm chí chúng ta chỉ đơn giản là không thích thôi,  không muốn tới gần, không muốn tiếp xúc, thì cái đó cũng được gọi là dosa. Vậy thì nếu mà các bạn là một cái người chăm tâm nghiêm túc để mà theo dõi cái tiến trình của cơn giận mình, thì các vị phải theo dõi luôn cái tiến trình những cái phản ứng nhỏ nhặt, như là khi người đó đóng cánh cửa lớn (mạnh) quá trong lúc mình đang ngồi thiền mình hơi bực, hoặc là trong lúc mình đang niệm Phật thì con chó hàng xóm nó lại sủa um sùm, mình có những cái ý niệm mình muốn đem con chó nó đi, hoặc là mình sẽ viết một cái thơ để cảnh báo với chủ nhà,  cái đó nó cũng là dây mơ rễ má của tâm sân, hoặc là cái xà phòng của mình người đó không có hỏi mà người đó tự tiện dùng, rồi người đó trễ hẹn, hoặc là hôm nay mình đi dự khóa tu mà trời mưa, hoặc là đến đây có những người họ không chịu thực tập nghiêm túc, họ nói chuyện um sùm, thì tất cả những cái đó nó tạo ra cái phản ứng  ở bên trong, khó chịu, bực bội, và mình muốn kháng cự lại cái tình trạng đó, muốn loại trừ cái đối tượng đó, thì cái đó được gọi là dosa. Cho nên các vị phải hiểu cái chữ dosa tiếng Việt mình dịch có thể nó sát hơn, đó là sự chống cự, hay là sự chống đối, hơn là cái chữ sân, tại vị sân là đỉnh cao của sự chống đối. Sân chỉ là một phần của sự chống đối thôi.

Và chữ cuối cùng là cái chữ moha được dịch là si. Si chúng ta lại hiểu theo cái kiểu của người Trung Hoa dịch , đó là si là một tình trạng vô minh, thiếu hiểu biết về bản chất chân thật của con người mình, hay là bản chất chân thật của vũ trụ vạn hữu, đó gọi là vô minh, trong khi cái chữ moha được hiểu rộng hơn là khi mình không có biết cái gì xảy trong tâm mình, mờ mịt, nhìn vào nó như một đám sương mù , nhìn không thấy gì hết.  Mình đang giận mà không thấy mình đang giận, mình đang ích kỷ nhỏ nhoi mà mình nghĩ mình đang cao thượng,  mình có lỗi mà mình lại nghĩ người khác chính là nguyên nhân gây ra cái đau khổ của mình, thì cái này gọi là si. Si là mờ mịt, hay là mù mờ, mình nhìn mà mình không thấy được tình trạng của chính mình, mình không  hiểu được con người của mình, thì cái đó cũng được gọi là si. Cho nên cái nghĩa của si nó rất rộng,  vậy thì khi chúng ta nắm được cái nghĩa rộng như vậy, thì sự tụ tập của chúng ta sẽ sát hơn, nó sẽ bao trùm được những phiền não của mình tại vì mình cứ nghĩ là tham là mình mong muốn có nhiều, bây giờ mình tu ròi mình đâu có mong muốn cái gì vật chất nữa đâu mà gọi là tham? Hoặc là sân, mình cũng đâu  có nổi giận đùng đùng, mình đâu có nhảy dựng như ngày xưa đâu mà gọi là sân? Và thậm chí là si cũng vậy, mình đâu  có u mê dại khờ, đam mê một cái gì đâu mà gọi là si? Nếu mà mình nghĩ theo cái nghĩa cô đọng như vậy, hay là phiến diện như vậy thì minh sẽ không có biết hết được những cái phiền não của mình. Thật ra những phản ứng kia,  những cái phản ứng nhỏ nhặt, những sự mong muốn nhỏ nhặt, những sự chống cự nhỏ nhặt, hay là những tình trạngmù mờ nhỏ nhặt kia đều có dây mơ rễ má với tham sân và si cả, đến lobba, dosha hay là moha cả, đều ảnh hưởng tới cái phiền não gốc ở trong tâm chúng ta. Nếu mà chúng ta không có biết gì về nó , không có nhận dạng ra được thì tất nhiên là chúng ta sẽ trở thành nô lệ của nó,  bị nó điều khiển.  Cho nên chúng ta có rất nhiều phương pháp để tu tập.  Tuy nhiên phương pháp tụ tập nào cũng phải nhắm thẳng vào cội rễ của phiền não là tham sân và si.

Đức Phật là một người giác ngộ toàn vẹn, trong cái giác ngộ đó Đức Phật thấy rằng tâm của mình quyết định nên cái thấy của mình, tâm mình như thế nào thì mình sẽ nhìn cuộc đời này như thế ấy. Cái này được diễn đạt trong kinh Hoa Nghiêm là :”Vạn pháp duy tâm tạo” tức là “Các pháp đều do tâm tạo ra”. Các pháp là gì? Tức là mình nhìn cuộc đời này theo kiểu nào, vui hay là buồn, đáng sống  hay là không đáng sống,  nó đều tùy thuộc vào tình trạng tâm hồn của mình. Khi mình vui, mình an lạc, mình ổn, thì mình sẽ nhìn thấy mọi thứ đều vui, đều an lạc và đều ổn.  Còn nếu tâm mình có vấn đề, có căn thẳng, có bức bối (bực bội?), có mệt mõi, rệu rã, hoặc là nó có sự sợ hải, nói chung là nó có phiền não thì nhìn mọi thứ đều bất ổn, cho nên Đức Phật đề nghị chúng ta nên thay đổi cái bên trong, thay đổi chính cái tình trạng tham sân và si của mình,  điều chỉnh nó lại thay vì chúng ta cố gắng thay đổi cái bên ngoài.  Hoàn cảnh rất là khó thay đổi, chúng ta không thể nào thay đổi hết mọi hoàn cảnh, cũng như chúng takhông thể nào thay đổi những người sống chung quanh mình theo cái ý mình muốn được, cái đó là vấn đề không thể, tại vì cái xã hội này, cái môi trường chúng  ta sống sở dĩ nó tồn tại là nó đứng trên những điều kiện khách quan,  ngoài tầm tay của chúng ta và người kia cũng vậy, người kia là người thương yêu của mình,  mà lỡ họ là một người không dễ thương,  một người khó chịu,  thì chúng ta chỉ đóng góp vào sự thay đổi đó thôi chớ chúng  ta không phải là người duy nhứt thay đổi được người đó.  Vậy thìtrước khi mà mình có thể chờ đợi cái sự thay đổi toàn vẹn của người đó thì mình nên cố gắng thay đổi cái thấy,  cái nhìn của mình trước,  tức là cái mà mình có thể thay đổi được đó là tâm của mình. Mình có thể biển từ tâm bất an trở thành tâm an, mình có thể biến tâm phiền não trở thành tâm không phiền não, mình có thể biến từ tâm khổ đau trở thành tâm an vui hạnh phúc,  cái đó là cái mình có thể  làm được.  Và Đức Phật bỏ  ra nhiều năm trời để cố gắng chỉ dạy cho chúng ta những phương pháp để chuyển hóatâm hồn của mình. Mà một trong những thứ làm khổ mình nhứt đó là cơn giận. Mình tu gì không biết nhưng mà mỗi ngày phải bớt giận thì sự thực tập của mình mới có kết quả.  Còn mình tu gì mà lúc nào mình cũng vẫn còn độc tài cố chấp, lúc nào mình cũng hằn học,  bực bội, lúc nào mình cũng dùng quyền lực để đàn áp người khác, lúc nào mình cũng nhảy dựng lên mỗi khi có điều bất như ý xảy ra, thì mình phải kiểm tra lại chuyện tu học của mình. Một, là mình thực tập chưa có tinh chuyên, chưa nghiêm túc; hai,là mình thực tập với một thái độ rất là sai, cái cách thực tập của mình sai; ba, có thể là mình chưa nắm đủ những thông tin, những kỹ thuật trong phép thực tập; bốn, là phương pháp thực tập chưa phù hợp với mình. 

Tại vì có rất nhiều tiêu chuẩn để có thể thẩm định phẩm chất tu học của mình,  mà một trong những tiêu chuẩn đó chính là cơn giận. Muốn biết người này tu giỏi cở nào thì thử coi cơn giận của họ lớn cở nào, họ có còn giận như trước nữa không? Tôi nói giận như trước nghĩa là ta vẫn còn giận, giận cho tới khi thành thánh thì thôi. Nhưng mà cái giận của một người tu tập nó phải khác cái giận của người bình thường. Có thể là người bình thường khi gặp một điều trái, hoặc là họ tìm cách trả đủa, phải trừng phạtngười khác, phải làm cho người kia khổ thì mình mới bớt khổ, phải nói một câu làm cho người kia phải tái mặt, phải rơi nước mắt thì mình mới thấy đã, thấy dễ chịu. Còn mình là một người tu tập thì mình không làm như vậy, không phản ứng như vậy. Khi người đó làm khổ mình, khi người đó tấn công mình,  khi người đó đem tới những điều bất hạnh cho mình thì phản ứng đầu tiên của người gọi là tu tập có phẩm chất là quay vào bên trong. Quay vào bên trong làm gì? Chưa biết, nhưng không quay ra bên ngoài, không tiếp tục rượt đuổi theo người đó để trả đủa, để trừng phạt. Khi nhà chúng ta bị kẻ nào đốt cháy nhà mà trong nhà mình có chứa nhiều tài sản quý giá, nếu mình hăng hái rượt đuổi theo kẻ mà mình chỉ mới tình nghĩ là kể đốt nhà mình thôi thì chắc chắn căn nhà mình sẽ cháy tan tành, mà một khi mình túm được người đó rồi thì mình tát cho người đó vài cái tát tai là cùng, hoặc đem ra tòa mà cuối cùng thì những sản vật trong gia dình mình cháy hết, cho nên Đức Phật nói cách đó rất là vô minh, cách đó không có khôn ngoan. 

Cách khôn ngoan là trở về cứu chửa căn nhà của mình trước, chửa cháy trước, rồi chuyện gì hạ hồi phân giải.  Khi mình nổi giận thì căn nhà mình bốc cháy. Thì bây giờ câu hỏi đặt ra là: rượt đuổi để tát một tát tai cho đả? hay là quay về chửa căn nhà? Thì một hành giả tức là một người đang bước lên trên con đường tu tập chuyển hóa, thì phải có một động thái là quay vào chửa căn nhà trước, còn cái phương pháp chửa căn nhà thì tùy thuộc vào các pháp môn mỗi người đang hành trì mà chửa cháy . Nhưng hành động đã cho thấy người này đang tu tập, và tu tập có phẩm chất đó là dừng cuộc rượt đuổi để quay vào bên trong, nhìn vào tình trạng của mình. Mình phải biết cái gì đang xảy ra trong tâm của mình, cơn giận đã xuất hiệnxuất hiện lớn cỡ nào và sức tàn phá của nó cỡ nào và nó đang bắt đầu điều khiển ra lời nói và hành động như thế nào. Suốt tiến trình cơn giận xuất hiện trong tâm thức của mình, mình đều ghi nhận hết, mình đều biết được hết, thì đây là một người được gọi là một người sống trong tĩnh thức. 

Người sống trong tĩnh thức là người trước hết luôn nhận diện được tất cả những gì xảy ra trong con người mình mà đặc biệt nhứt là tâm của mình.  Tại vì sao? Tại vì tâm là nguồn gốc của khổ đau và của hạnh phúc.  Cho nên mình tu gì thì tu cũng phải tu tâm. Câu này nghe rất quen,  rất bình dịTu tâmdưỡng tánh, nhưng kỳ thực đó chính là cốt tủy của Đạo Phật. Mình tu mà tu ngoài da, tu sơ sơ không, tu trên hình thức không, mà không thấy gì trong tâm mình hết, tu mà vẫn cứ giận hờn hoài,  mà không thấy đó là một vấn đề,  tu mà cứ nổi nóng hoài mà không thấy đó là một vấn đề, thì rất là nguy hiểm. Có thể chúng ta chưa có chạm được trái tim của Đạo Phật

Có một người hỏi chứ: “Thầy tu thiền lâu năm thầy còn giận không? “. Câu trả lời của tôi là: “Còn, chút chút”. Nhưng cái giận của người hành trì lâu năm phải rất khác người bình thường. Nó còn chút phản ứng nhỏ nhoi ở bên trong,  nó không hài lòng, nó còn cái đó, tức là khi mình đổi diện với một điều trái nghịch, một điều bất như ý, thì trong tâm mình le lói một chút phản ứng không hài lòng, thì cái đó vẫn là dây mơ rễ má của tâm sân, nhưng có đều những cành nhánh lớn mình đã chặt được rồi, còn những cái gốc rễ như vậy mình chưa đào tận cùng được, chớ mình không nhảy dựng lên, không la hét, không nguyền rủa, không mắng chửi, hoặc là không có hai mắt long sòng sọc lên, không có mặt một đống nhưng mình phải nhìn thấy rất rõ tình trạng của mình. Tôi thì tu thiền cho nên công việc chính của tôi là suốt ngày ngồi giữ tâm mình thôi, quan sát tâm thường trực, khi mình nói cũng quan sát tâm có sự trình diễn, có sự đối phó,  có sự khoe khoang có sự bực tức hay không. Khi mình làm việc chung với những người khác cũng vậy, người không có khả năng ngang như mình, mình có bực tức,khó chịu, mình có độc đoán hay không thì đó là những lúc công phu tu tập mình có thể phát triển được tốt nhứt. 

Đối với chúng tôi những giờ ngồi thiền không quan trọng bằng sau khi rời gối ngồi thiềntiếp xúc với cuộc sống, tiếp xúc với mọi người.  Tâm mà đối với cảnh,  đó là cơ hội để có thể thấy hết được những phiền não của mình. Hồi nảy Quý thầy có phanh phui chút lý lịch của tôi. Đó là làm một chuyến tu bụi đi vòng nước Mỹ. Đây là từ mới, tu thì phải tu ở chỗ thanh tịnh sạch sẽ,  chớ tu ở chỗ bụi bậm mà tu cái gì? Thì thật ra là tôi cũng muốn trải nghiệm thêm những hoàn cảnh khắc nghiệt, thậm chí là rất nguy hiểm tới tính mạng của mình. Khi tôi chọn chuyển đi đó mình đã nghĩ tới chuyện có thể chết, tại vì rất nguy hiểm. Mình có thể gặp thú dữ ở trong rừng, có thể mình gặp sư tử núi hay là rắn độc, hay là sói, hoặc mình có thể gặp những người. .Ở Mỹ cũng có những người ba trợn vì tâm thần họ có súng, hứng là họ bắn thôi, thấy mình đi lang thang ở trong rừng họ sợ, họ tưởng là người xấu họ bắn ngay, hoặc là mình đi ngang khu nhà của họ chẳng hạn, rồi có thể mình bị lạc đường, rồi mình đói khát, hoặc là mình, có khi mình đi trên những xa lộ mình có thể gặp những tai nạn giao thông chẳng hạn, nhiều thứ lắm cho nên nếu mình sợ chết thì mình không thể đi được mình phải lấy cái chết ra mình đặt cuộc luôn tất là có thể chết. Và khi mình chấp nhẩn rồi thì rất là khoẻ.   Hên quá chưa chết! Giống như khi người đó đối xử với mình tệ, có nhiều người Mỹ vẫn còn kỳ thị người Á đông, hoặc là có nhiều người bản chất  của họ rất khó chịu, thì cái hành trình lang bạc của tôi một phần là sống ở núi rừng mang lều lên rừng núi ở, một phần là xuống những nông trại của người Mỹ để làm thiện nguyện, làm rẫy,  làm nương để họ cho mình một phòng ở, cho thức ăn, và cho mình một số lương khô để mình tiếp tục cuộc hành trình.  Rồi cho nên có nhiều người họ bóc lột sức lao động của mình, hoặc là họ có những thái độ khinh miệt hay là thậm chí là xúc phạm mình,  thì mình rất dễ chấp nhậnTại vì sao? Tại vì mình đặt vào vị trí là không có gì hết, khi tôi chọn cái hành trình đi tu bụi là tôi bắt đầu đặt mình vào vị trí con số không.  Không có đại đức gì ở đây hết, không có ông thầy dạy thiền gì hết, không có tu hai mươi mấy năm gì hết, coi như mình là người mới bắt đầu có mặt trong cuộc đời này, để mở lòng ra học hỏi và khám phá. Tưởng tượng như mình từ hành tinh khác tới vậy, cái gì mình cũng muốn khám phá và học hỏi cho nên không có sẵn một bản ngã để đối phó. Tât nhiên là ở trong sâu thẳm bản năng sinh tồn vẫn còn, tức là sức chịu đựng của mình tới lúc nào đó sẽ bùng vỡ nhưng hầu hết những cách đối xử không dễ thương của người khác mình dễ dàn chấp nhận được tại vì mình đã không có sự đòi hỏi. Mình không đặt trước là người đó phải đối xử với mình như thế này hay như thế khác, cái gì cũng được hết cái gì mình cũng chịu hết thì tự nhiên là mình sẽ lướt qua hoàn cảnh đó rất dễ dàng. Đức Phật nói sở dĩ chúng ta nổi giậnlà vì chúng ta có quá nhiều sự đòi hỏi, sự mong muốn từ khác. Nổi giận là gì?  là phản ứng thể hiện sự không hài lòng, sự bất mãn. Đó là bản năng tự vệ. Khi chúng ta là một con người thì chúng ta tồn tại hai bản năngbản năng sinh tồn và bản năng tự vệ.  Bản năng sinh tồn tức là mình phải có thức ăn, phải có chỗ để che nắng che mưa, phải có quần áo mặc, một số các điều kiện căn bản như vậy để mình có thể sống sót được. Còn bản năng tự vệ là cái gì ảnh hưởng tới sinh mạng mình, thì mình phải phản ứngthí dụ như trời giông bão thì mình phải tìm chỗ trú ngụ, hay gặp thú dữ thì mình phải tìm cách chạy hay né tránh. Tất cả những phản ứng đó đều là phản ứng tự vệ để giữ lấy mạng này.  Nhưng câu nói kia, câu nói không dễ thương kia, hành động không dễ thương kia đâu giết chết mình đâu mà mình cũng tự vệ, mình cũng nhảy dựng lên, mình cũng co tay, co chưn, rồi mình lên hẳn một kế hoạch để trả đũa người đó,  thì cái này gọi là những phản ứng dư thừa, không cần thiết. Chỉ vì mình ít có nhìn vào bên trong, nhìn vào tâm hồn của mình,  mình phản ứng riết rồi mình quen, mình tưởng chuyện ấy là bình thường, nhưng theo tuệ giác của Đức Phật là dư thừa

Đức Phật nói nếu các vị có trái tìm lớn, đủ lớn, rộng lớn, thì các vị có thể ôm lấy hết những khó khăn kia không có khó khăn gì hết,  một cách rất dễ dàng.  Cái này còn tuỳ thuộc vào dung lượng trái tim các vị. Tim của chúng ta có sức chứa của nó, có cái dung lượngChúng ta có chữ nhẫn nhục và trong truyền thống thực tập Phật giáo Đại thừa có nhẫn nhục ba la mật ..santiparamitta. Nhẫn nhục là gì? Nhẫn nhụckhông phải là mình cắn răng chịu đựngThí dụ dung lượng trái tim mình là một gang,  nó chỉ bằng một gang thôi mà sự khó chịu của người kia cũng là một gang luôn thì mình không cách nào có thể chứa đựng được. Trong trường hợp này mình phải nới dung lượng trái tìm mình lên một gang rưỡi thì mình mới ôm được cái khó khăn của người kia. Mà nếu mình nới trái tim mình lên thành một gang rưỡi rồi mà sự khó chịu của người kia cũng tăng theo một gang rưỡi luôn thì mình phải làm sao? Nới thành 2 gang. Câu hỏi đặt ra là tại sao mình phải nới mà tên kia không chịu nới, tên kia không chịu thu lại sự khó chịu? Để giải quyết một tình trạng như thế này thì: 1. người kia phải giảm bớt sự khó chịu thì mình mới sống chung được hay là mình có thể giữ được liên hệ này tốt đẹp, 2 là mình phải nới rộng trái tìm mình ra. Có 2 cách để giải quyết.  Nhưng mình nhìn kỹ đi, người kia không thể thay đổi được trong lúc này. Họ đuối rồi, kiệt sức rồi và họ không có một phương pháp tu tập nào cả. Họ không may mắn như mình, được sinh hoạt tu học, được nghe các thầy thuyết giảng., được tiếp xúc với giáo lý thậm thâm mầu nhiệm của Đạo Phật. Cho nên mình có nhiều cơ hội thay đổi hơn người kia, cho nên mình xung phong muốn được thay đổi. Vậy thì trong trường hợp này mình sẽ học cách để nới trái tim mình từ một gang rưỡi thành 2 gang. Câu hỏi vẫn còn, đó là làm sao để nới trái tim từ một gang rưỡi thành 2 gang? Ai cũng muốn nới trái tim mình rộng hơn hết phải không? Mà đâu phải mình muốn là được đâu! Đâu phải từ một gang rưỡi mình úm ba la biến thành 2 gang . Không có đâu, trái tim mình nó cũng cứng đầu lắm! Nhiều khi mình muốn tha thứ mà không tha thứ được, mình muốn thương mà thương không nỗi, thương không vô, chớ không phải mình không muốn. Thì vấn đề còn lại là mình phải biết phương pháp thực tập như thế nào để trái tim mình được nới rộng ra. 

Trong kinh agutaranikaya tăng chi bộ Đức Phật đưa ra một hình ảnh rất tuyệt vời mà tôi rất yêu thích hình ảnh này và nó mãi là một hình ảnh đẹp để nhắc nhở sự tu tập của tôi. Đó là Đức Phật nói nếu có người nào đó lấy một nắm muối bỏ vào trong một tô nước thì tô nước đó mặn lắm, không uống được. Phải không? Một nắm muối bỏ trong một tô nước thôi thì tô nước đó mặn lắm, nhưng nếu người đó lấy nắm muối thảy xuống dòng sông,  người đó có thể thảy thêm vài chục nắm nữa thì nước của dòng sông vẫn uống được như thường. Tại sao? Tại vì lượng nước quả mênh mông thành ra vài chục nắm muối không nghĩa lý gì cả. 

Đức Phật nói ai cũng có những khó khăn, ai cũng có những nghịch cảnh hết, chớ không phải một mìnhmình có đâu, đừng tự nhận mình là người khổ nhứt trên đời. Ở đây ai cũng tự nhận mình là người khổ nhứt trên đời hết, không ai là khổ nhì, khổ ba hết, mỗi người đều có những khó khăn, các vị có những khó khăn của quý vị, và tôi cũng có những khó khăn của mình. Tuy nhiên vấn đề còn lại là mỗi chúng tacó một thái độ như thế nào để đón nhận những khó khăn đó. Hoặc là dung lượng trái tim của chúng talớn như thế nào để đón nhận những khó khăn đó. Một câu nói không dễ thương hay một hành động không dễ thương không làm mình nổi giận được nếu trái tim mình đã đủ lớn rồi, còn mình nổi giận, còn mình bực tức, là tại vì trái tim mình nhỏ xíu, mình tu tập, mình làm ăn sao mà cuối cùng trái tim mình không phải một tô mà là một chén, hay có một chum, cho nên vài cục muối vào là nó mặn chát. Và Đức Phật nói các vị trái tim chúng ta hay lắm, tuyệt vời lắm, nó có khả năng nới rộng, tới cái mức là vỏ lượng, không còn biên giớivô lượng tâm, nó không còn giới hạn nữa, nó còn vượt cả đại dương nữa, đừng nói chi một dòng sông. Nhưng nói chi cho cao siêu chúng ta chỉ mơ ước mình là một dòng sông thôi, trái tim mình là một dòng sông để rồi những người xung quanh mình muốn thảy vào bao nhiêu muối cũng được, vài chục nắm, thậm chí là vài vạ cũng không sao hết. Đức Phật nói cái này tùy thuộcvào dung lượng trái tim mình, vậy thì chữ santi, chữ nhẫn nhục, có nghĩa là mở trái tim ra để đón nhận những khó khăn mà không loại trừ. Nhẫn nhục tiếng Việt mình có thể dịch là chịu đựng,  tiếng Hán Việt là nhẫn nhục, nó tương đương với tiếng Việt mình là chịu đựng, chịu là đồng ý, là chấp nhận. Mình có đứa con hư,  mình chịu, mình có một người chồng không dễ thương,  mình chịu, mình có cuộc sống có khá nhiều khó khăn, chưa có hướng nào giải quyết hết, mình chịu. Hoặc là khi mình đến khám bịnh, bác sĩ nói: “Này chị, chị đã bị ung thư rồi” thì lúc đó mình không chịu. Làm sao mình bị ung thư được? Tại sao không phải là người nào khác mà lại là mình? Cho nên mình đã nhảy dựng lên,  khóc lóc, than trời trách đất. Rồi 2, 3 tuần sao mình mới bắt đầu chịu, tức là chấp nhận mình đang bị bịnh ung thư. Ung thư là một sự thật không thể chối cãi được. Thì các bác sĩ mới nói khi chúng ta bắt đầu chịu rồi, chấp nhậnsự thật đang xảy ra mà không còn chống cự lại nữa thì tiến trình trị liệu đã bắt đầu xảy ra, nghĩa là những tế bào ung thư ngưng phát tác, còn khi mà mình không chịu, mình tiếp tục kháng cự, kháng cự sự thật đó thì khổ đau sẽ xuất hiện và các tế bào ung thư phát tán rất nhanh. Mình có đứa con hư, mình phải học cách để mình chấp nhận, đó là sự thậtChấp nhận không có nghĩa là bỏ cuộc, chấp nhận là không chống cự lại, không có chiến tranh, chấp nhận để rồi tìm cách tháo gỡVậy thì chữ chịu là đồng ý, còn chữ đựng có nghĩa là chứa., giống như mình có cái chén mình đựng được bao nhiêu đó nước, còn mình có cái lu thì mình đựng được một số lượng nước lớn hơn, rồi mình có một dòng sông thì mình chứa đựng được nhiều nước, vậy thì trái tim các vị cũng có khả năng đựng, đựng nhiều hay đựng ít tuỳ thuộc vào công phu tu tập của các vị. 

Chúng ta thường ca ngợi mẹ là biển thái bình phải không? Mẹ là biển thái bình rạt rào, nhưng nhiều lúc mẹ cũng nổi giận như thường, nhiều lúc mẹ cũng muốn từ bỏ con mình như thường. Vậy thì mẹ mà muốn trở thành biển thải bình thì mẹ cũng phải tu tập, chớ không phải tự dưng mà mình có thể trở thànhbiển Thái Bình liền. Không phải mình sinh con ra rồi mình trở thành biển Thái Bình liền. Biển Thái Bìnhlà khả năng lớn nhứt trong tim người mẹ có thể đạt được nhưng cũng phải luyện tập thì mới trở thànhbiển Thái Bình được. Như vậy chúng ta có thể thấy 2 nguyên nhân rõ nhứt đưa tới cơn giận: đó là chúng ta có quá nhiều sự mong muốn và đòi hỏi từ người khác, và chúng ta chưa có một dung lượngtrái tim đủ lớn để chấp nhận những khó khăn của mình. Đó là 2 lý do lớn nhứt. Tại sao chúng ta hay mong muốn và đòi hỏi người khác? Cái này cũng chỉ là chuyện bình thường thôi. Trong bản năn tự nhiên của chúng ta, như Đức Phật nói, là luôn  luôn luôn có một thói quen mong muốn mọi thứ xảy ra theo ý mình, tại vì bản chất của ta là si, là vô minh, cho nên ta tưởng cuộc đời dễ như vậy, là cứ muốn mọi thứ theo ý mình là được, mà khi mình tu tập mình cũng muốn nhiều lắm, muốn mọi thứ diễn ra y như ý mình. Nhưng chúng ta quên rằng cuộc đời là tập hợp những điều như ý và bất như ý. Có những thứ xảy ra như ý mình, nhưng cũng có những thứ xảy ra khác với ý của mình, mà ý của mình thì sao? Ý mình đâu cố định đâu, cũng sáng nắng chiều mưa phải  không, không biết làm sao cho vừa lòng mình, giá sử có một thượng đế để chiều theo ý mình thì ông đó cũng đừ luôn, cũng mệt luôn, tại mình đổi ýhoài. Thành ra gọi là như ý mình thì sao mới gọi là như ý? Vì vậy cho nên mình sẽ phải đổi đầu với những điều bất như ýĐức Phật nói các vị đã vui vẽ đón nhận những điều như ý rồi thì cũng nên học cách để đón nhận những điều bất như ý, đó là bí quyết sự sống. Bạn muốn sống vững chải và an lạctrong cuộc đời này thì bạn phải học cách để chấp nhận càng nhiều càng tốt những điều bất như ý xảy ra đối với mình chớ, không phải là mình chống cự lại, không phải là mình bỏ chạy, mà phải học cách để chấp nhận. Nói thì dễ như vậy mà làm thì rơi nước mắt cũng không được, làm sao mà mình chắp nhận được những điều bất như ý như vậy kia chứ? Mong muốn có khác với đòi hỏi, mong muốn là mình muốn rồi mình tự làm, còn đòi hỏi là mình muốn mà nhờ người khác làm cho mình. Muốn người khác làm cho mình như ý của mình, cho nên gọi là đòi hỏi. Mong muốn và đòi hỏi là một trong những lý dolớn khiến cho mình nổi giận. Nói đơn giản là nổi giận là vì trái ý mình nên mình nổi giận thôi, nghĩa là trái ý mình tức là mình có cái mong muốn như ý mình phải không? Vậy khi mình thu lại những mong muốn của mình, thu bớt lại, không thu hết được thì thu bớt lại. Thí dụ một ngày mình có một ngàn cái muốn, hôm nay quyết định là 900 cái muốn thôi. Còn có một ngày tu an lạc là còn có bao nhiêu? 100 cái muốn thôi thì tự nhiên mình có hạnh phúc ngay. Mình muốn nhiều quá! muốn luôn những điều không cần thiết, những cái muốn của mình rất là dư thừaVậy thì làm sao cho mình có thể buông bỏ hết sự mong muốn, sự đòi hỏi? Thì Đức Phật nói: Cách duy nhứt, đó là quay vào bên trong, nuôi dưỡng những giá trị quý báo bên trong. Tại vì chúng ta lầm tưởng rằng khi chúng ta có được những cảm giác sung sướng dễ chịu từ hoàn cảnh bên ngoài, như là sự yêu thương, sự kính trọng, sự nể phục, đó là những tiện nghi về tinh thần, hoặc là những tiện nghĩ về vật chất như vàng bạccủa báu, các tài sản, v.v…Những thứ đó mang lại cho chúng ta một cảm giác êm dịu, ngọt ngào, thoải mái, và chúng ta cho rằng như vậy là mình có hạnh phúcĐức Phật nói: Sai rồi! Bản chất những thứ đó là vô thường, là biến dịch, nó không tồn tạiđược, mình rượt đuổi, mình nắm giữ một thứ mà bản chất là không tồn tại thì làm sao có hạnh phúcvĩnh viễn được? Cho nên Đức Phật nói rằng đừng lang thang đi tìm hạnh phúc bên ngoài nữa. 

Ở trong kinh Pháp Hoa nói chúng ta là những gã cùng tửchúng ta có những thứ  tự làm cho mình có hạnh phúc được mà không tự khơi dậy, lại đi xin xỏ hạnh phúc từ người khác. Khi các vị tu tập có phẩm chất, các vị quay vào bên trong để mời ra được những chất liệu của sự thư dãn thoải mái, của sự thanh thản, của sự bình án, của sự tự do giải thoát, của sự bao dungđộ lượng, của nhẫn nhục, của yêu thương, tất cả những cái đó là tài sản của một con người, những giá trị quý báu của tâm hồn, và từ rất lâu rồi, chúng ta đã bỏ bê, đã không nuôi dưỡngchúng ta đi tìm kiếm những cái bên ngoài, cần một sự kính trọng của người khác thì mình mới sống được, cần một sự yêu thương, cần một cú điện thoại thôi là cũng ngủ được. Thì tất cả những đòi hỏi đó là tại vì thiếu cái chấtở bên trong, thiếu tài sản ở bên trong. Chúng ta sở dĩ làm một gã cùng tử tha phương cầu thực là tại vì chúng ta không biết rằng trong chéo áo có viên ngọc minh châuĐức Phật nói các vị cũng như tôi các vị ai cũng có những giá trị bên trong rất là tuyệt vời mà khi các vị chịu quay về để khơi dậy, để nuôi dưỡng thì các vị sẽ cảm thấy đủ, thấy no. Cái tôi, cái bản ngã các vị không còn hướng ra bên ngoài để tìm kiếm những thức ăn cảm xúcnữa. Nó đã no đủ rồi. Nó không có mong muốnk, không có đòi hỏi,  không hướng ra bên ngoài nữa, hoặc là hướng nhưng rất ít. Mà khi chúng ta không hướng ra bên ngoài nhiều, không chờ đợi, không mong cầu cái gì, thì không có cái gì có thể đụng được chúng ta cả, đừng nói gì là quật ngả. Chúng ta sở dĩ bị quật ngả là tại vì chúng ta quá cầu cạnh, quá cần những thứ bên ngoài. Khi chúng ta không cần nữa hoặc là có cũng được, không có cũng không sao tại vì chúng ta có cái bên trong rồi. 

Tu tập phải có hỷ lạc. Ở bên thiền tập chúng tôi có câu “Thiền duyệt vi thực”: lấy thiền làm thức ăn, niềm vui từ thiền định làm thức ănthức ăn cho bản ngã, không phải thức ăn cho bao tử. Khi mình có niềm vui từ thiền định, mình không khó chịu nữa. Mình khó chịu là gì? Là mình đòi hỏi cái gì bên ngoài nó không như ý mình. 

Thiền sư Tuệ Trung Thượng Sĩ có câu:” Phản quang tự kỹ bổn phận sự  bất tùng tha đắc”. Thiền sưkhông phải dạy dành cho những người tu thiền không, dạy cho tất cả chúng ta,  cái câu này nó cần thiếtcho tất cả chúng ta,những người đang tu tập hướng tới giải thoát trong đời sống hiện tại. “Phản quang tự kỷ” là quay vào bên trong để nhìn lại mình di, đừng hướng ra bên ngoài,  “bất tùng tha đắc” : không được cái gì đâu. Hướng tới bên ngoài được cái gì đâu, hãy quay vào bên trong. Mà mình tu 20 năm rồi mà chưa chịu quay vào bên trong, hoặc là quay vào rất là ít, rất là sợ quay vào bên trong. Tại sao sợ? Chúng ta giống như người bỏ nhà đi chơi, chơi lâu rồi, qua nhà người khác chơi. Chơi đến nổi nhà mình nhà dột cột xiêu mà không biết. Khi người ta không cho mình trú ngụ nữa, đuổi mình đi thôi về nhà mình ở đi,thì mình chạy về tâm hồn mình hỡi ôi rồi cũng nát nhầu, cũng vỡ vụn, sân si đủ thứ hết, lúc nào cũng căn thẳng mệt mõi, lúc nào cũng hờn tủi, cũng trách móc giận hờn. Trạng thái cô đơn là gì? Cô đơn là không ai cho mình dựa dẫm nữa, không ai cho mình ở ké nữa, đuổi mình đi, cho nên mình rơi vào cô đơntại vì mình không có đi vào căn nhà  của mình, căn nhà đóng cửa chặt quá không vào được, hay là quên mã số không vào được tâm hồn của mình. Có nhiều người ngồi thiền mà không tịnh tâm được  cứ chạy vòng vòng, vòng vòng ở ngoài. Đâu phải muốn vô được là vô đâu. Nhưng căn nhà mình rồi thì mình phải vô thôi, tìm cách đi vào để sửa sang lại. Khi tâm hồn mình như một căn nhà được sửa sang, khang trang, sạch sẽ, gọn gàng, và an toàn, thì mời người khác tới chơi, chứ bây giờ con người mình mệt mõi căng thẳng, khó chịu, sân si như vậy  mà  có thương ai thì chỉ làm người khác khổ thôi. Cho nên tụ tập, có thể nói cách khác là về nhà, trở về với căn nhà đích thực của mình. Ở nơi đó nhìn nó rệu rã, nát nhầu như vậy, nhưng sâu thẳm bên trong nó chứa rất nhiều của báu. Nó có thể đưa mình tới vị trí giác ngộ thành Phật được. Nó có thể trở thành một người có tình thương quảng đại được, nó có thể thương rất nhiều người và thương mà không cần điều kiện được. Ở trong căn nhà đó cũng kỳ diệu lắm,  cho nên đừng nản lòng. Hành trình tu tập là hành trình quay về tâm, hướng về nội tâm để khám phá, để chuyển hoá những năng lượng tiêu cực, và khơi dậy những năng lượng tích cực.

Một trong những lý do quan trọng nữa khiến chúng ta nổi giận đó là nhìn mọi thứ một cách rất sai lệch. Thấy như vậy mà không phải như vậy đâu. Người đã nói như vậy chứ không ý gì hết, chỉ là vô tình thôi. Người đã hành động như vậy chỉ vì trong nhứt thời người đó không kềm chế được cảm xúc, chớ không có ý mạo phạm, không có ý khinh miệt, không có ý coi thường mình. Hồi tôi còn là một sư chú sa di tôi thích 2 câu thơ và tôi viết thư pháp. Hai câu đó treo ngay đầu nằm của mình để thường nhắc nhở và tới bây giờ tôi vẫn còn nhớ và thực tập theo 2 câu đó. Đó là:

Thanh thủy bản vô ưu, nhân phong tầm diện
Thanh Sơn giai bất lão, vị tuyết bạch đầu

Thanh Thuỷ bản vô ưu,  thanh thủy tức là mặt nước trong, mặt hồ thì luôn luôn trong, bản vô ưu là vốn không buồn rầu, không nhăn nhó, nhưng vì gió thổi, gió tác động vào cho nên mặt hồ lăn tăn, nó xiêu vẹo, nhìn thấy nhăn nhó, nhưng khi hết gió rồi thì mặt hồ sẽ trong trở lạiVậy thì khi thấy mặt hồ nhăn nhó thì phải thấy được mặt hồ trong, sẽ trong, với điều kiện giúp người đó lấy gió ra đi. Khi người ta nhăn nhó mình chạy mất chét    rồi. Vậy mà nói tu từ bi cái gì? Khi người đó khó chịu, khi người đó đang bị phiền não bứt ngặt, người đó không thể làm chủ được thì mình là người tụ tập phải thấy được bản chất của người này là mặt hồ trong chớ không phải là mặt hồ nhăn nhó suốt đời, tức là phải tách ra được giữa hiện tượng và bản chất. Sự nhăn nhó của người đó chỉ là một hiện tượngHiện tượng thì có sanh và có diệt,  có lên và có xuống, xuất hiện rồi sẽ biến ngay thôi. Vấn đề là chúng ta phải giúp. Mình là người có tình thương với người đó, phải đưa cánh tay tới giúp người đó lấy cái sự nhăn nhó đó ra để trả lại cái nguyên thủy của người đó, đó là một mặt hồ trong, thì mình mới là người tử tế,  mình là người dễ thương, người đạo đức hay là người có tu tập chuyển hoá.

Thanh Sơn giai bất lão, vị tuyết bạch đầu: thanh sơn là ngọn núi xanh nhưng do . . .giai bất lão nghĩa là vốn không già nhưng vì tuyết phủ, mùa đông tuyết về phủ ba bốn tháng trời,  mình xớn xơ xớn xác nhìn ngon núi này mình tưởng ngon núi già, cho nên trắng bạc màu. Không phải, tuyết phủ thôi, mùa đôngqua rồi thì ngọn núi sẽ xanh trở lại thôi mà. Người đó chỉ khó chịu trong một giai đoạn, người đó chỉ đáng ghét trong một giai đoạn thôi rồi thì mọi thứ đều là vô thường, sự khó chịu đó cũng là vô thường, sự không dễ thương đó cũng vô thườngVậy thì nếu mình muốn thấy được bản chất của đối phương, mình sẽ không nổi giậnTại vì mình kẹt trên hiện tượng nên mình mới nổi giậnVậy thì làm sao để thấy được sự khác biệt giữa hiện tượng và bản chất? Cái này cần độ bình tĩnh rất lớn . Nó cần có sự tĩnh tại, cần một sức sống nội tâm vững vàngTại vì khi mình nhìn vào bên trong mình nuôi dưỡng sức sống nội tâm, mình có cái thấy sáng suốt luôn luôn, thì khi nhìn vào bất cứ câu chuyện nào, một đối tượng nào, một tình huống nào, mình cũng thấy được bản chất của câu chuyện, thay vì mình cứ rượt đuổi theo hiện tượng. Cho nên tôi mê Đức Phật mà muốn xách gói đi theo Đức Phật, chỉ vì một câu nói thôi. Đó là năm tôi16 tuổi tôi đọc cuốn sách trong đó có ghi câu Đức Phật tuyên bố mà cảm thấy khủng khiếp quá đó là: Không có con người xấu xa mà chỉ có hành động xấu xa mà thôi. Câu này vượt hơn hẳn mọi tôn giáokhác, không có con người xấu xa mà chỉ có hành động xấu xa: hành động là nhất thời, hành động là vô thường hành động là hiện tượng, còn con người là bản chấtĐức Phật nói bản chất thì ai cũng có thể là một vị Phật hết, nhưng trên mặt hiện tượng thì họ không xài được chất Phật đó. Họ không có sự khéo léo trong sự tu tập cho nên họ để cho chất chúng sanh chế ngự. Thành ra mình nhìn vào đó thấy toàn là chúng sanh không thấy Phật đâu hết. Nhưng nếu mình là người tử tế, mình là người tốt bụng, thì mình tới giúp người đó đi, lấy cái chúng sanh ra để coi chất Phật hiện lên. Các vị biết là cách mình xuất hiệntrước người nào mình có thể mời lên chất Phật hay là chất chúng sinh trong người đó ra. Tôi nói lại: cách mình xuất hiện trước người nào mình có thể mời lên chất Phật hay là chất chúng sinh trong người đó ra.. Năng lượng của mình bình an, mình nói giọng mình cũng bình an, cách hành xử mình cũng bình an thành ra người kia sẽ ứng xử với mình một cách rất là bình an. Mình khó chịu trước, mặt hầm hầm thấy ghét, tu gì cái mặt quẹo đeo như trái chuối khô, mà nói một câu cụt ngủn không đầu đuôi gì hết, có tính chất phán xét nữa, thành ra người kia phản ứng là phải . Đúng không?  Cho nên người kia trở nên không dễ thương, có thể một phần do chính chúng taChúng ta đã phát ra cái năng lượng nào rồi. Thành ra nhiều khi mình tu tập mình đừng nôn nóng sửa người khác. Sửa mình trước. Đức Phật nói khi mình thật sự đã sửa được rồi và năng lượng của mình thật sự tốt, đẹp, an bình rồi thì chắc chắn sẽ mời được năng lượng an bình của nguời kia ra. Có một câu chuyện một đứa bé mồ côi cha mẹ từ nhỏ và được một ông chú đem về nuôi. Ông chú này làm nghề mãi võ nên con bé cũng phải học võ và 2 chú cháu giống như 2 thầy trò nương tựa vào nhau để mà sống còn, làm nghề sơn đông mãi võ. Mỗi lần trình diễn người thầy sẽ ôm cây cột rất là to, giữ chặc, rồi con bé phí thân lên trên đầu ngọn cây đứng một chân, thì mọi người sẽ vỗ tay tán thưởng, và nhờ vậy mà kiếm sống qua ngày. Và cứ mỗi lần trình diễn người thầy hay dặn cô bé học trò nhỏ của mình :”Này con, con giữ cân bằng cho thầy, và thầy sẽ giữ cân bằng cho con. Hai thầy trò mình phải giữ cân bằng qua lại cho nhau thì mình mới có thể sống còn được. Đứa bé cãi lại nói: ” Thầy nói như vậy không đúng, còn giữ cân bằng phần con, thầy giữ cân bằng phần thầy, mỗi người tự giữ cân bằng phần mình là giữ gìn cho nhau”.Đức Phật khen, cô bé nói đúng hơn, tức là nhiều khi mình ép ông xã mình đi tu, .

Đi dự Một Ngày An Lạc, mình cứ là một người an lạc đi, đi một ngày an lạc về có sẵn nụ cười trên môi, không hạch hỏi, không hỏi nhà dọn dẹp chưa, rồi chén bát rửa chưa,tại sao giờ này chưa nấu cơm, rồi v.v…Không có càu nhàu khó chịu như những ngày bình thường. Thấy cái gì cũng nhỏ hết. Cảnh không quan trọng nữa, giữ tâm bình an rất quan trọng. Khi nào mình tu tập tới mức mình chỉ giữ tâm mà không giữ cảnh, là mình đã đi những bước rất là xa rồi. Giữ năng lượng an lạc này về tới nhà luôn, không để cho ngoại cảnh xâm chiếm, không có vì bất cứ lý do gì mà mình phải bỏ tâm mình để chạy theo cảnh hết, thì tự nhiên những hành động mình tỏa chiếu năng lượng an lạc như vậy thì mùa sau ổng đi thôi. Ổng nói bà này tu hay quá, người này từ giỏi quá, mà mình không cần phải động viên, không cần phảinhắc nhở, không cần phải nói lẻo nhẻo trong lỗ tai, không cần phải tụng kinh cho ổng nghe suốt ngày, là ổng có thể đi với mình được. Cái này có tính tương tác, năng lượng tu tập mình có thể kéo dẫn theo sự tu tập của những người khác. Tôi có viết 4 câu thơ trong cuốn sách “Hiểu về trái tim” như thế này:

Tùy thuận theo hoàn cảnh
Không buộc theo ý mình
Giữ tâm không giữ cảnh
Tâm bình cảnh cũng bình
(vỗ tay)

Khi viết được những câu này thì mình cũng bầm dập lắm rồi, mình cũng đã từng rượt đuổi theo cảnh, là bị cảnh quật tơi tả. Thấy không được gì hết, cuối cùng không có chỗ nương nhờ nữa, thôi chạy về tâm thôi. Nương tựa vào tâm cho chắc ăn. Đức Phật cũng đã từng nói: Các vị, thôi thì hãy tự thấp đuốc lên mà đi, đừng chờ đợi vào Như Lai, chờ đợi những cái bên ngoài nữa. Khi mình học được chữ tùy thuậntheo hoàn cảnh, cảnh sao cũng được hết, người đó sao cũng được hết, mình không cần ý kiến gì hết, không cần chen vô, không cần người đó phải như thế này như thế kia mình mới chịu, thì mình cũng đã có những bước đi rất là xa trên sự tu tậpTùy thuận là mình hay mỉm cười, sao cũng được hết anh, em muốn quyết định làm sao tôi cũng đồng ý hết, mẹ dễ mà con, con cứ làm miễn đúng là được rồi, chớ không cần mình phải bỏ vô ý kiến thứ hai, mà ý kiến thứ hai tệ hơn ý kiến thứ nhứt, ý kiến mình chừng nào sáng hơn ý kiến người kia thì mình mới xin được cho ý kiến, chớ đâu mắc gì mà mình người lớn là phải có ý kiến. Cho nên thôi kệ, tùy thuận

Các vị biết một trong 4 tính chất của vô lượng tâm là tính chất của tùy hỷ phải không? Tính chất của hỷ vô lương tâm, thì hỷ có nghĩa là mình nâng đỡ, mình ủng hộ, theo những ý kiến của người khác. Tùy hỷtheo những việc làm, hành động của người khác nếu đó là những hành động đúng đưa tới sự an lạcthật sự . Vậy thì tùy thuận theo hoàn cảnh, không buộc theo ý mình. Tới đây là đã bớt giận hơn một nữa rồi. Một nửa sự giận hờn của chúng ta là do buộc theo ý của mình, bây giờ không buộc nữa,  mở ra, sao cũng được, không có mất mạng đâu? Không cần phải tự vệ kinh khủng như vậy . 

Giữ tâm không giữ cảnh: hồi đó tôi nhớ Hòa thượng Minh Tâm trên chùa Huệ Nghiêm HT  nói mỗi lần đi một chuyến từ thiện về mất 2, 3 tuần lễ mới lấy lại tâm ban đầu. Trước khi làm từ thiện tâm mình ổn, bình thản,  tiếp xúc với mọi thứ rất nhẹ nhàng, làm một chuyến từ thiện cũng giúp đời giúp người nhưng tâm mình rộn ràng, còn có những bực bội, có những cái không hài lòng nữa, rồi phải bắt đầu thực tập 2 tuần sau mới lấy lại tâm ban đầu. Các vị biết rất là khó giữ tâm bình an. Phải niệm Phật nhiều lắm, phải trì chú nhiều lắm, phải lạy sám hối nhiều lắm, phải thiền định nhiều lắm mới kiếm được tâm bình an, vậy mà những chuyện cỏn con làm phá vỡ tâm bình an thì thiệt là uổng. Cho nên phải ý thức, tức là phải có ý niệm hứa trong lòng là cố gắng bảo vệ tâm bình an của mình. Còn hoàn cảnh không quan trọng. Tại vìsao? Tại vì tâm bình thì cảnh cũng bình. Câu này là diễn giải câu của Đức Phật là tâm bình thế giớibình. Khi tâm mình ổn rồi, lo cái bên trong đi, thì mình thấy cái gì cũng được hết, dù bên ngoài có còn bất ổn nhưng mình vẫn thấy ổn như thường, không có hại gì tới mình hết, không có khó chịu nữa, cho nên phải ráng lo giữ tâm mình. Thành ra mình lo giữ tâm, rồi mình không để ý cái bên ngoài lắm. Nấu ăn dỡ một chút cũng không sao, người đó hơi ồn một chút cũng không sao, đừng vì chuyện thức ăn không ngon hay người đó làm ồn mà tâm mình nổi sóng gió. Nổi sóng gió rồi rất khó để đưa trở lại vị trí ban đầu. Thành ra cố gắng học giữ tâm. Chúng ta đang  tu tập là chúng ta học cách để chăng tâm để giữ tâm, giữ tâm quân bình. Và tôi xin cam đoan với các vị rằng nếu các vị thật sự đã quay vào bên trong, thường trực nghĩ về tâm, quan sát tâm, giữ lấy được tâm của mình thì phiền não rơi rụng rất là nhanh, trong đó có cơn giậnCơn giận sở dĩ lộng hành như vậy là vì chúng ta không quan sát nó, không để ýtới nó, cứ quan sát để ý người khác, cái bên ngoài không à, cho nên bây giờ chúng ta học cách để quay vào bên trong, mà phải quan sát cơn giận ở những trạng thái nhỏ nhặt nhứt, ở những trạng thái dây mơ rễ má của nó như là sự bực bội,thí dụ như khi mình mở  khoá mà mở nhầm chìa khoá chính mình chớ không ai khác, mình cũng bực, uống nhầm ly nước còn nóng bỏng  miệng cũng bực, bước xuống cầu thang mà còn một bậc nửa mà tưởng hết, rồi bước hụt chân cũng giận, mở đèn lên, mở hoài không sáng, đứt hồi nào mà không ai nói cho mình biết cũng giận, gọi điện thoại không bắt máy cũng giận, mà đèn đỏ cũng giận luôn tại vì 8 giờ có pháp luật thoại rồi mà bay giờ còn đèn đỏ nữa, những cái đó dư thừa, rất là dư thừa. Nếu mình có đời sống bên trong, tâm mình lúc nào cũng có công việc của nó làm, quan sát, không để ý bên ngoài nhiều lắm thì những cái nhỏ nhặt như vậy nó lướt qua rất dễ dàng. Cho nên các vị tu tập thì đừng bỏ qua những phiền não nhỏ nhỏ đó, đừng xem thường nó, tại vì nó sẽ đóng góp nên những cơn giận lớn của mình, nó gặm nhấm tâm hồn minh. 

Chúc các vị có một ngày tất nhiên an lạc là mục đích cuối cùng, nhưng để có được an lạc thì chúc các vị có một ngày có nhiều cơ hội để nhìn vào bên trong. Ở nhà mình thì mình bận rộn,  mình phải lo những cái bên ngoài, còn bâyggiờ mình đi tới đây rồi, người ta lo hết rồi, mà tới đây ban tổ chức cũng đã lo hết rồi thì bây giờ mình không cần phải lo cái bên ngoài nữa, mình phải lo cái bên trong của mình thôi. Một ngày ở đây các vị dành thời gian để ngồi yên xuống  nhìn vào tâm hồn mình để thấy căn nhà mình bây giờ nó làm sao rồi, nó đang thiếu cái gì, và nó đang dư cái gì để tìm cách giúp đỡ, cố gắng thường xuyên quan sát lấy những cái tâm bực bội, những cái tâm khó chịu, cái tâm hay cằn nhằn, cái tâm hay kháng cự, hay loại trừ, để ý cái tâm đó. Mà như đã nói, muốn bớt đi những sự chống cự, thì bớt đi những sự mong cầu, bớt tham thì sẽ bớt sân, tại vì sân là do tham mà ra, tham mà không được thì sân thôi, thành ra bớt tham thì sẽ bớt sân. Chúc các vị có thật nhiều cơ hội để nhìn vào bên trong, để thấu hiểu bản thân mình để làm chủ lấy tâm hồn mình, để rồi cuối cùng các vị có những cái an lạc đích thực.  
Xin cảm ơn các vị đã lắng nghe

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 41

Trạm cuối cuộc đời

https://baomai.blogspot.com/

 

Sống ở Mỹ khá lâu nên tôi ít nhiều cũng bị ảnh hưởng tư tưởng của người Mỹ nên không có ý định nhờ vả con cái khi tuổi về chiều. Một ngày nào đó khi thấy mình không còn khả năng để tự lo cho mình được nữa tôi sẽ vào sống trong các “Boarding care” để có người chăm sóc, nếu tệ hơn sẽ được hưởng những phúc lợi dành cho người cao niên và được bảo vệ bởi hệ thống an ninh xã hội Mỹ.
Ở Mỹ có “Nursing Home” được trang bị đầy đủ phương tiện, kỹ thuật và nhân sự chuyên môn để chăm sóc những người không còn khả năng tự lo cho mình, có “Hospice Service” chăm sóc vật chất lẫn tinh thần cho các bịnh nhân không thể sống hơn sáu tháng, giúp họ ra đi trong yên bình và giúp gia đình họ vượt qua giai đoạn khó khăn nhất.
Nhưng tư tưởng lạc quan này đã hoàn toàn thay đổi từ khi tôi thật sự đối diện với tử thần và nếm mùi bịnh viện sau khi trải qua một cơn bạo bịnh phải nhập viện trong 10 ngày. Tuy đã được thoát chết, vết thương mổ xẻ đã lành, nhưng những đau đớn về thể xác và vết thương tâm thần mà bịnh viện để lại vẫn còn hằn sâu trong ký ức không bao giờ lành. Từ đấy tôi bắt đầu thấy sợ bịnh viện, sợ luôn cả nursing home vì đây chẳng qua chỉ là một hình thức khác của bịnh viện, bịnh viện của người già.
https://baomai.blogspot.com/
Note: hình trong bài này là minh họa
Từ tâm trạng sợ hãi này tôi liên tưởng đến 4 năm hãi hùng mà nhạc mẫu tôi phải trải qua trong nursing home trước khi bà mất. Từ đấy những quảng cáo đẹp về nursing home với hình ảnh những cụ già vui chơi hạnh phúc được thay thế bằng những hình ảnh đau khổ của nhạc mẫu tôi và của những cụ già ngồi xe lăn ủ rủ, nghiêng ngả, cong queo, nhễu nhão, những gương mặt mếu máo, những ánh mắt vô thần.
Chúng tôi may mắn được sống chung với cha mẹ vợ vì bà xã tôi là con gái út. Lúc còn khỏe ông bà nhạc của tôi quán xuyến hết mọi chuyện trong nhà để vợ chồng tôi được rảnh tay lo chuyện ngoài xã hội. Hai con tôi gần gũi với ông bà ngoại nhiều hơn với cha mẹ chúng. Đi học về vừa đến cổng nhà là đã réo gọi ông bà ngoại. Tuy nuôi con nhưng thật ra tôi chưa biết thay tã hay cho con bú! Kể cả tiếng Việt chúng nói đều nhờ ông bà dạy từ ngày chúng bập bẹ tập nói.
Nhưng cuộc sống hạnh phúc chấm dứt từ khi nhạc mẫu tôi ngã bịnh. Năm 78 tuổi, sau chuyến du lịch Việt Nam về, mẹ nằm suốt trong phòng, than mệt. Ngoài bịnh tiểu đường loại 2 mãn tính, mẹ thường xuyên bị nhiễm trùng đường tiểu, đau cột sống, ho kinh niên và sau đó khám phá ra bị ung thư phổi. Từ đấy bà ra vào bịnh viện như đi chợ. Thiếu bàn tay của mẹ, gia đình tôi rối loạn lung tung, con cái đi học trễ, cơm nước thất thường, nhà cửa bề bộn. Vợ chồng tôi phải tập lại từ đầu cách quán xuyến gia đình, nuôi con, thêm nuôi mẹ già trong bịnh viện. Bố cũng yếu chỉ hụ hợ chuyện lấy thơ, đổ rác, đóng cổng là đã than mệt rồi.
https://baomai.blogspot.com/
Bác sĩ ung thư khuyến cáo không nên mổ xẻ hoặc trị liệu gì cho mẹ vì ung thư đã di căn đến não. Hơn nữa tuổi mẹ đã quá cao lại bị bịnh tiểu đường nên vết mổ không lành. Hãy để cho thiên nhiên quyết định vận mệnh của mẹ. Tôi dấu nhẹm lời bác sĩ bảo rằng mẹ chỉ sống tối đa là sáu tháng. Mẹ được cho về nhà với lời khuyên “thích ăn cái gì cho bà ăn cái nấy”. Nhưng “Còn nước còn tát” chúng tôi không chịu thua, chạy chửa bịnh cho mẹ bằng thuốc nam. Ai bày thuốc gì ở đâu tôi cũng tìm cho được. Khi lái xe mắt tôi cũng láo liên nhìn bên lề đường, dọc theo các hàng rào tìm cây cỏ “Dendelion” để hái lá cho mẹ ăn. Nghe nhà ai có cây nha đam  chúng tôi cũng tìm đến xin hay mua cho bằng được. Bã xã tôi cầu nguyện cho mẹ hàng ngày không xao lãng.
https://baomai.blogspot.com/
Như được một phép nhiệm mầu, bịnh ung thư của mẹ tôi thuyên giảm dần dần và sau mấy tháng khối u trong phổi tự nhiên biến mất. 
Bác sĩ gia đình rất vui bảo “đừng thắc mắc, hảy cứ tin là như vây đi”. Nhạc mẫu tôi thì tin là mình đã hết bịnh thật, còn vợ chồng tôi thì gần như kiệt lực, mong sau phép lạ sẽ kéo dài. Bịnh ung tư không thấy trở lại, nhưng bịnh đau cột sống làm mẹ đau đớn không ăn ngủ được nên sinh ra khó tính. Mẹ lại quên trước quên sau. Mẹ không còn kiểm soát được tiêu tiểu nữa nhưng nhất định không chịu mang tã. Bố cũng già mệt mỏi, suốt ngày ngủ trong phòng. Ông bà lại không biết tiếng Mỹ, không dùng điện thoại, nên khi vợ chồng tôi đi làm lúc nào cũng phập phòng lo sợ.
Bác sĩ gia đình đề nghị nên cho mẹ vào nursing home để dễ bề chăm sóc. Vợ chồng tôi đồng ý ngay nhưng gặp sự phản khán quyết liệt của nhạc mẫu tôi. Suốt đời mẹ không bao giờ xa gia đình nửa bước nói chi chuyện cách ly vĩnh viễn! Đối với mẹ, mất gia đình là mất tất cã. Chúng tôi nể mẹ nên không dám nói chuyện nursing home nữa, chỉ sợ làm mẹ buồn ảnh hưởng đến sức khỏe.
Nhưng sức khỏe của mẹ càng lúc càng tệ. Sau lần cấp cứu cuối cùng vì bị ngất xỉu, bác sĩ đề nghị phải đưa thẳng mẹ vào nursing home, vì theo ông, đó là cách tốt nhất để bác sĩ có thể theo dõi bịnh tình và giữ an toàn cho mẹ.
https://baomai.blogspot.com/
Ngày đầu tiên vào nursing home không ai nỡ bỏ mẹ một mình nên quấn quít bên bà cho đến tối rồi cũng phải ra về. Đó là ngày đầu tiên trong cuộc đời mẹ phải sống lẻ loi một mình bên những người xa lạ. Tôi còn nhớ rỏ gương mặt thẫn thờ của mẹ nhìn theo con cháu đang bỏ bà mà đi. Tôi không dám nhìn mẹ lâu hơn vì tôi thấy mẹ khóc, một điều rất lạ đối với nhạc mẫu tôi vốn là người đàn bà can cường và cứng rắn. Bố thấy tội nhiệp đòi mỗi ngày chở bố vào nursing home để ông chăm sóc cho mẹ. Được mấy tuần rồi tôi cũng chịu thua vì chuyện đón đưa hàng ngày thật là bất tiện…. Còn nếu để bố đi xe bus nếu có chuyện gì xảy ra thì ai lo cho bố đây!
Từ ngày Mẹ vào nursing home vợ chồng tôi thở phào nhẹ nhõm, không còn phải lo lắng như khi xưa khi bỏ mẹ ở nhà.. Chúng tôi yên tâm là mẹ được theo dõi và chăm sóc 24/7.  Tan sở vợ chồng tôi chở bố vào thăm mẹ, thấy mẹ sạch sẽ thơm tho, giường nệm trắng tinh, kẻ qua người lại tấp nập vui vẻ lắm. Yên tâm chúng tôi dần dần xao lãng việc thăm viếng…. Cả hai cháu cũng không còn đòi đi thăm ngọai nữa, nhiều khi phải bắt chúng mới chịu đi. Chúng không thích cái mùi trong nursing home.
https://baomai.blogspot.com/
Từ ngày sống trong nursing home mẹ hoàn toàn thay đổi, trở nên trầm lặng, ít nói,  khác hẳn với mẹ trước đó “quậy” tưng bừng trong bịnh viện. Mẹ chịu mang tã, nằm yên trên giường, không có ý kiến chuyện chung quanh, không đòi hỏi gì, không còn than phiền đau lưng nhức gối, hay càu nhàu vì thiếu ngủ, mất ăn như lúc ở nhà. Sau này mới biết bà đã được cho dùng thuốc an thần và thuốc đau nhức nồng độ cao nên lúc nào bà cũng ở trạng thái lờ đờ lim dim ngủ. Có lúc tỉnh táo, mẹ chỉ nhìn qua khung cửa sổ với đôi mắt vô thần. Hỏi mẹ có đau đớn gì không, mẹ lắc đầu. Hỏi có thích ăn uống đồ ăn Việt Nam không mẹ lắc đầu, tuy tôi biết là mẹ rất ghét đồ ăn Mỹ nhất là khẩu phần cho bịnh nhân tiểu đường và cao máu nhạt nhẽo không sao nuốt nỗi. Mẹ chịu đưng, sống âm thầm không một lời than thở.
Cho đến một hôm mẹ nắm tay nhà tôi, nước mắt rưng rưng mẹ van xin:
–  Mẹ muốn chết con à. Con xin người ta cho mẹ chết đi!
Bà xã tôi sững sờ, ôm mẹ năn nỉ:
–  Mẹ đừng nói kỳ vậy, phải ráng lên chớ, con biết phải làm sao bây giờ?
Rồi vợ tôi cũng khóc. Tôi chỉ đứng nhìn. “Chúng tôi biết phải làm sao bây giờ”?
https://baomai.blogspot.com/
Vợ chồng tôi đều nghĩ rằng đã tìm được giải pháp tốt nhất cho mẹ rồi. Mẹ thì đã “ráng” quá nhiều, ráng đến mỏi mòn, đến kiệt quệ nên muốn bỏ cuộc. Đã bốn năm dài đăng đẳng mẹ sống nơi đây như cái xác không hồn.
Có lúc chúng tôi vào thăm mẹ vào giờ ăn trưa thấy mẹ ngồi gục đầu trên xe lăn như một em bé ngoan, mắt nhắm nghiền, đợị đến phiên mình há mồm được đút cho ăn. Mẹ không còn thiết tha gì nữa.
https://baomai.blogspot.com/
Những tháng cuối cùng mẹ nằm trên giường đưa mắt nhìn con cháu, không cử động hoặc nói năng gì. Hình như có điều gì u uẩn trong lòng mà mẹ không nói được hay mẹ có tâm sự gì nhưng muốn giấu kín trong lòng.
Một buổi sáng sớm, tôi nhận được cú điện thoại từ nursing home báo tin là mẹ chúng tôi đã mất đêm qua. Bà mất lúc nửa đêm nên không ai hay biết cho đến sáng ngày hôm sau. Bà âm thầm ra đi không một lời từ giả, không một giọt nước mắt tiển đưa. Chắc mẹ cô đơn lắm lúc trút hơi thở cuối cùng. Suốt đời mẹ lo cho chồng, cho con, cho cháu, ngày mẹ ra đi chỉ có một mình, trong cô đơn. Có ai biết rằng không phải mẹ chỉ cô đơn trong giây phút ra đi mà mẹ đã chết từ lâu rồi, kể từ ngày mẹ bước chân vào ngưỡng cửa nursing home, một nhà tù không cần đóng cửa.
Tôi chợt hiểu được tại sao mẹ đã khóc ngày đầu tiên đến nursing home. Ngày ấy mẹ chấp nhận bản ản tử hình không văn tự vì muốn hy sinh cho con cái. Ngày ấy Mẹ đã khóc lời vĩnh biệt các con cháu rồi.
Chúng tôi vội vã vào nursing home vừa kịp lúc nhìn mẹ lần cuối cùng trước khi người ta phủ kín mặt mẹ với tấm trải giường màu trắng rồi mang xác mẹ đi. Mọi người đứng nhìn theo chết đứng, ngỡ ngàng, đớn đau, nhưng không ai khóc thành lời. Chúng tôi đã biết là ngày này sẽ đến với mẹ, và hôm nay nó đã đến.
Cái chết của nhạc mẫu nhắc tôi nhớ lại chuyện cổ tích về chuyện người tiều phu đẩy xe chở mẹ vào rừng cho thú hoang ăn thịt vì bà đã quá già. Tôi có khác gì người tiều phu đó, đã đưa nhạc mẫu tôi vào nursing home để chết. Đến một ngày nào sẽ đến lượt con tôi chở tôi đi như vậy sao?
Tôi lại nhớ đến chuyện con voi già biết mình sắp chết, nó âm thầm đi vào cái “nghĩa địa voi” là cái hang động cho voi đến để chết. Nó âm thầm gục chết một mình bên cạnh những đống xương voi già đã chết trước nó. Tôi chợt nghĩ nếu con người làm được như con voi già thì con cháu không phải cực khổ vì cha mẹ già, không phải khổ tâm vì mặc cảm là đã làm một hành động bất nhân, bất hiếu, như tâm trạng hối hận của tôi bây giờ đối với nhạc mẫu của tôi.
https://baomai.blogspot.com/
Nursing home. Cái trạm cuối của cuộc đời mấy ai tránh khỏi!
Bạn đã chọn cho mình cách đến chưa?
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 79

Nhạc sĩ Hoàng Trọng: Con Người và Âm Nhạc

https://baomai.blogspot.com/
Người ta thường cho rằng không cần phải hiểu lời ca cũng có thể cảm nhận ra được tâm tình của tác giả gởi gắm trong bài hát. Từ lý luận trên, có người cho rằng “Con Người” và “Âm Nhạc” là hai vấn đề không thể tách rời ra được và đó là lý luận của đa số những người yêu âm nhạc.
 
Còn chuyện những người yêu âm nhạc, thích ca, thích hát, thích đàn hay thích sáng tác, nếu chẳng may lấy phải người vợ hoặc người chồng có khuynh hướng chống lại Âm Nhạc thì lúc đó Con Người và Âm Nhạc không hề được dính vào nhau, và đây cũng là một chuyện đau khổ vô cùng tận. Do đó nếu muốn đem Con Người và Âm Nhạc gán gả cho nhau, có lẽ phải dùng đến chữ của nhà Phật, đó là Duyên.
 
Sở dĩ phải dài dòng văn tự như thế vì trong ngày 31 tháng 3 vừa qua, chúng tôi có được hầu chuyện cùng một Cộng Tác Viên của báo Nguồn Việt, đó là Thầy Phó Tế Nguyễn Mạnh San.  Ngày 31 tháng vừa qua cũng là ngày Thầy Phó San kỷ niệm thời gian 35 năm được thụ phong chức Phó Tế tại Hoa Kỳ.
 
https://baomai.blogspot.com/
Thầy Phó Tế Nguyễn Mạnh San
 
Được biết Thầy Phó San cũng là một trong những người Việt Nam tị nạn đầu tiên được thụ phong vào chức sắc này.  Có thể nói tại địa phương Thầy Phó đang cư ngụ, trong vai trò của một người lãnh đạo tinh thần, Thầy đã kinh qua một khoảng thời gian dài để phục vụ cho cộng đồng người Việt Nam trên nhiều lãnh vực, mà nhất là lãnh vực tâm linh.
 
Trong những năm vừa qua, báo Nguồn Việt rất hân hạnh đón tiếp Thầy Phó Tế Nguyễn Mạnh San với vai trò một Cộng Tác Viên của tờ báo. Chúng tôi đã được Thầy dành cho rất nhiều cảm tình, thầy có hứa rằng khi không còn vướng bận đến miếng cơm manh áo, nhất định Thầy sẽ trở thành một Cộng Tác Viên thường trực cho tờ báo của chúng ta.
 
Từ trước đến nay Thầy cũng có cộng tác cho rất nhiều báo chí ở hải ngoại, mà hầu hết là những báo ở những tiểu bang phía Tây Bắc của Hoa Kỳ, bên California hay tận xứ Canada lạnh lẽo.  Một điều làm chúng tôi ngỡ ngàng là tất cả những bài viết của thầy đều liên quan đến vấn đề Pháp Lý.  Nếu Thầy Phó Tế có viết về lãnh vực Tâm Linh thì chúng tôi không có gì để thắc mắc vì Thầy vốn là một Tuyên Úy Trại Tù (Catholic Chaplain in Prison Ministry), nhưng nhớ lại lần đầu tiên khi đọc qua bản thảo đầu tiên do Thầy gởi đến, chúng tôi phải tìm đến để trao đổi với Thầy vì sự quan trọng của những vấn đề Thầy Phó nêu lên trong bài viết.
 
https://baomai.blogspot.com/
 
Được biết Thầy Nguyễn Mạnh San ngoài việc làm Phó Tế ở các buổi Lễ trong nhà Chúa, Thầy hiện nay đã về hưu từ cơ quan Tư Pháp trong chức vụ Phụ Tá Trưởng Phòng Tố Tụng, Đặc Trách Luật Sư Đoàn và Nhập Tịch của Tòa Án Liên Bang Hoa Kỳ (Attorney Admission & Naturalization Deputy of United States District Court.)
 
Trong ngày Thầy kỷ niệm 35 năm được thụ phong chức vị Phó Tế, chúng tôi mới được biết thêm những điều về Thầy mà chúng tôi cho là Con Người của Thầy và Âm Nhạc có nhiều kỷ niệm rất đẹp.  Nói chuyện với Thầy, nghe Thầy đọc Phúc Âm trong nhà thờ, khó ai có thể đoán ra con người của Thầy Sáu lại có những tao ngộ, mấu kết với âm nhạc đến mức ngạc nhiên như thế.  Nghe Thầy kể về quảng đời thơ ấu, Thầy chính là cháu ruột của cố nhạc sĩ Hoàng Trọng, một ngôi sao Bắc Đẩu trên vòm trời âm nhạc Việt Nam của thế kỷ trước.  Hãy nghe Thầy tâm sự một đoạn đời với chúng tôi, người ta mới thấy cái duyên của Thầy và âm nhạc – dù nay chỉ còn là kỷ niệm, nhưng nó tha thiết đến dường nào:
 
– Ngày xưa còn bé tôi rất mê ca hát.  Trừ đàn violin ra, nhạc cụ nào tôi cũng có thể xử dụng được.  Tôi từng chơi trong ban nhạc ở cái tuổi 14, 15.  Tôi cũng từng sáng tác nhạc, và hồi đó những bài hát của tôi cũng thường được hát trên chương trình Tiếng Tơ Đồng của nhạc sĩ Hoàng Trọng.  Có thể nói vốn liếng về âm nhạc mà tôi có được, tất cả đều nhờ đến công ơn dạy dỗ của cậu ruột tôi (tức là nhạc sĩ Hoàng Trọng)
 
https://baomai.blogspot.com/
 
Danh ca Thái Thanh trong buổi phát hình chương trình Tiếng Tơ Đồng của nhạc sĩ Hoàng Trọng trên THVN năm 1968.
 
Chúng tôi thắc mắc trong thân tình:
 
 
– Thế tại sao Thầy không theo đuổi âm nhạc mà lại đổi nghề qua làm Phó Tế?
 
Thầy Phó Tế không trả lời ngay, mắt Thầy xa xăm như muốn trở về lại với cái quá khứ đầy những tiếng nhạc, lời ca, giọng của Thầy đầy xúcđộng kể cho chúng tôi nghe rằng:
 
– Cho đến ngày hôm nay, khi được ngồi nói chuyện với anh, tôi vẫn canh cánh bên lòng công ơn dạy dỗ của cậu tôi.  Tại sao tôi bỏ nghề âm nhạc?  Cậu Hoàng Trọng của tôi cũng chính là người đã khuyên tôi không nên theo cái nghề “xướng ca vô loài” không tương lai này.  
 
Bên Việt Nam thời đó, có ai ăn nên làm ra từ cái nghề đàn ca hát xướng bao giờ?  Tôi còn nhớ cậu tôi nói rằng: “Đời cậu thì coi như bỏ đi rồi, cậu không muốn con theo vết chân của cậu.”  Rồi tôi nghe lời cậu bỏ đàn, bỏ sân khấu để trở về với sách vở.  Cậu tôi luôn động viên, khuyến khích và cuối cùng tôi cũng đậu vô được trường Luật Khoa dù ở cái tuổi hơi lớn hơn những sinh viên khác.
 
https://baomai.blogspot.com/
 
 
Ngồi im một lúc khá lâu, Thầy Phó Tế kể tiếp:
 
– Có thể nói cậu Trọng là người đã giúp tách rời con người của tôi ra khỏi âm nhạc.  Tôi không ân hận những quyết định của tôi ngày xưa, nhưng những lúc nhớ về cậu, đọc ở đâu đó bài viết về cậu trên mạng, trên báo, tôi lại buồn và thương cậu.  Đôi lúc tôi cũng tự hỏi, nếu ngày xưa Chúa không dùng lời khuyên của cậu để đưa tôi rẽ qua một ngã quanh khác của cuộc đời, tôi vẫn không biết duyên số giữa tôi và âm nhạc sẽ đi về đâu?  Điều duy nhất khiến tôi luôn buồn trong lòng là chưa hề có đến một ngày để đền đáp công ơn nuôi dưỡng và dạy dỗ của cậu. Hôm nay là ngày kỷ niệm ngày tôi thụ chức Phó Tế được 35 năm, nếu cậu tôi còn sống, ắt hẳn cậu rất vui, nhất định cậu sẽ mỉm cười và chia sẽ với tôi ân huệ này.
 
Chúng tôi hỏi thêm:
 
 
– Bây giờ, ngày hôm nay nếu Thầy Sáu đứng ở vị trí của cậu Hoàng Trọng, Thầy Phó Tế sẽ khuyên con cháu của mình như thế nào, nếu trong nhà có đứa mê “đàn ca hát xướng”?
 
 
Thầy Phó Tế cười buồn:
 
– Đâu cần khuyên cháu chắt gì.  Ngay sau khi cậu tôi sang Mỹ, tôi cũng khuyên ngược lại cậu tôi nên từ bỏ âm nhạc để tìm kiếm cho mình một cái nghề thực dụng hơn.  Nhưng “con  người” của cậu tôi với “âm nhạc” là một, theo tôi thì ngoại trừ Thiên Chúa ra, tôi không tin là ai có thể tách rời hai điều ấy lìa khỏi nhau được.  Cậu tôi nghe tôi nói, cậu chỉ mỉm cười chứ không trả lời, rồi cậu quyết định đi tìm đất sống cho âm nhạc của cậu.
 
Khi được sang Hoa Kỳ định cư, cậu chỉ lưu lại với tôi có một thời gian rất ngắn. Cậu đã bỏ đi như con cá đi tìm nước để bơi, “Con Người” của cậu phải dính liền với “Âm Nhạc”, mà nơi đây không phải là nơi để cậu tôi dụng võ.  Cậu sang California được vài năm thì qua đời vì bệnh tim. Cậu mất đi để lại trong lòng tôi nỗi khoắc khoải vì chưa làm được một việc gì cho cậu để gọi là trả công cho cậu đã đùm bọc dạy dỗ tôi nên người.
 
https://baomai.blogspot.com/
 
Ngưng một lát rồi Thầy Phó Tế nói tiếp:
 
– Tôi không ân hận đã tách rời bản thân mình ra khỏi âm nhạc, đó là tại tôi không có duyên với sân khấu.  Nhưng tôi xin thú nhận với anh là tôi đã có cái nhìn lệch lạc về những người theo đuổi nghề cầm ca dù vào thời bấy giờ, cậu tôi và tôi là một trong những số người ấy.  Ông bà ta có câu “nhất nghệ tinh, nhất thân vinh”. Đặc biệt là ở những xã hội tiên tiến như Hoa Kỳ, nếu đàn giỏi, ca hay cũng kiếm tiền không thua cho bất kỳ ai đâu.  Đâu phải nghệ sĩ nào cũng có lối sống buông thả vô kỷ luật đâu?
 
 
Nhân được biết thêm về “lý lịch” của một Cộng Tác Viên, một người cháu ruột của một nhạc sĩ nổi tiếng, đồng thời chúng tôi đã được sự đồng ý của nhà báo Vương Trùng Dương, xin được dựa theo bài báo của ông viết về cố nhạc sĩ Hoàng Trọng để có một sưu tầm nhỏ về người nhạc sĩ tài ba này.
 
 
Hoàng Đế không ngai của nhạc Tango
 
 


https://baomai.blogspot.com/


 
 


 
 
Phần lớn những người nghe nhạc Việt Nam, ai cũng biết những lời ca trên là bản “Dừng Bước Giang Hồ”.  Đây là một bài hát được cho là tiểu biểu cho thể loại nhạc pasodoble của Việt Nam.  Với ca từ của Quang Khải, người sáng tác ra khúc nhạc này là nhạc sỹ Hoàng Trọng.  Khi thế giới âm nhạc nhắc về cố nhạc sỹ Hoàng Trọng, không ai dám phủ nhận ông là một ngôi sáng trên vòm trời âm nhạc Việt Nam.  Đi sâu hơn một chút vào âm nhạc của Hoàng Trọng, người ta cho rằng ông là một vị Hoàng Đế không ngai của thể loại nhạc tango.
 
 
Theo Wikipedia, Hoàng Trọng tên thật là Hoàng Trung Trọng, sinh năm 1922 tại Hải Dương.  Năm 1927 gia đình ông chuyển về sống tại Nam Định.
 
Hoàng Trọng bắt đầu học nhạc từ năm 1933 qua người anh trai là Hoàng Trung Quý.  Từ năm 1937, Hoàng Trọng học nhạc tại trường Thầy Dòng Saint Thomas Nam Định.  Đến năm 1941, ông tiếp tục nghiên cứu âm nhạc qua sách vở và học hàm thụ từ một trường ở Paris.  Cũng thời gian ở Nam Định, khoảng 1940 Hoàng Trọng có mở một lớp dạy nhạc.
 
Ngoài chuyện có khiếu về âm nhạc, từ thuở thiếu niên, Hoàng Trọng còn có khả năng tập họp, tổ chức ban ca nhạc.  Đến năm 15 tuổi, ông cùng các anh em trong gia đình như Hoàng Trung An và Hoàng Trung Vinh, các bạn như Đan Thọ, Đặng Thế Phong, Bùi Công Kỳ…  thành một ban nhạc.  Thuở ban đầu, ban nhạc không có tên, chỉ để giải trí và cũng để trình diễn giúp vui cho những chương trình từ thiện.  Nhưng đến năm 1945, khi Hoàng Trọng mở phòng trà Thiên Thai ở Nam Định, ban nhạc trình diễn mỗi tối ở đó và vì vậy lấy tên là ban nhạc Thiên Thai.  Phòng trà và ban nhạc của Hoàng Trọng hoạt động đến khi chiến tranh Việt Pháp bùng nổ năm 1946.
 
Cuối thập niên 1930, tân nhạc Việt Nam bắt đầu hình thành.  Bản nhạc đầu tay của Hoàng Trọng, bài “Đêm Trăng” được viết vào năm 1938 khi ông mới 16 tuổi.  Một số bản nhạc tiếp theo của ông được Phạm Duy trình bày trên sân khấu của gánh hát Đức Huy, trong đó có “Tiếng Đàn Tôi”, được coi là một trong những bản tango đầu tiên của Việt Nam. Một bản nhạc tiền chiến nổi tiếng khác của Hoàng Trọng thời gian đó là bản “Một Thuở Yêu Đàn”.
 
 
 
Khi chiến tranh bùng nổ, ông tản cư ra khỏi Nam Định, qua phủ Nho Quan, Phát Diệm và cuối cùng định cư tại Hà Nội năm 1947.  Thời gian đó ông đã viết bản “Phút Chia Ly”, một nhạc phẩm tango giá trị, do Nguyễn Túc đặt lời.  Cũng trong khoảng thời gian ở Hà Nội, Hoàng Trọng có những người bạn là nghệ sỹ của đài phát thanh như Mộc Lan, Minh Diệu, Mạnh Phát, Châu Kỳ v.v…, nhờ đó các nhạc phẩm của ông được phổ biến rộng rải ở Hà thành.  Hoàng Trọng cũng viết cuốn “Tự Học Hạ Uy Cầm”, tích lũy từ những kinh nghiệm dạy đàn trước đó, và được nhà xuất bản Thế Giới phát hành.
 
 
https://baomai.blogspot.com/
Hoàng Trọng và Phạm Duy tại Hoa Kỳ 1990.
 
Năm 1950, nhạc sĩ Hoàng Trọng gia nhập quân đội.  Ông là Trưởng Ban Quân Nhạc Bảo Chính Đoàn trình diễn mỗi tuần tại một vườn hoa cạnh Bưu Điện Hà Nội và trong chương trình “Tiếng Nói Bảo Chính Đoàn” của đài phát thanh Hà Nội.  Khoảng thời gian này, ông viết được nhiều bài hát, trong đó có “Gió Mùa Xuân Tới”. Năm 1953 tên tuổi Hoàng Trọng thực sự nổi tiếng với bản “Nhạc Sầu Tương Tư”, ca khúc này được trình diễn thường xuyên trên đài phát thanh khi ấy.  Năm đó ông còn viết một bản tango khác là “Dừng Bước Giang Hồ” như đã đề cập ở trên.
 
 
 


Năm 1954, Hoàng Trọng di cư vào miền Nam.  Tại Sài Gòn, ông thành lập những ban nhạc trình diễn trên đài phát thanh Sài Gòn, đài Quân Đội, đài Tiếng Nói Tự Do và đài Truyền Hình Việt Nam.  Những ban nhạc của ông hoạt động đến tận 1975, từng mang nhiều tên khác nhau như Hoàng Trọng, Tây Hồ, Đất Nước Mến Yêu …  đặc biệt từ năm 1967 với tên Tiếng Tơ Đồng.  Ban hợp xướng Tiếng Tơ Đồng, với các ca sĩ, nhạc sĩ danh tiếng của Sài Gòn thời đó, đã trình bày nhiều ca khúc tiền chiến giá trị.  Di cư vào Nam, nỗi buồn xa đất Bắc đã đem lại những cảm hứng nên Hoàng Trọng viết các nhạc phẩm như “Khóc Biệt Kinh Kỳ”; “Trăng Sầu Viễn Xứ”; “Chiều Xưa Tưởng Nhớ” và “Chiều Mưa Nhớ Bắc”.
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 8

ÔI, CHỒNG ƠI LÀ CHỒNG!…

ĐOÀN DỰ 

THƯA QUÝ BẠN, các cụ ta có câu: “Thân em như tấm lụa đào, phất phơ giữa chợ biết vào tay ai” và câu“Thân gái mười hai bến nước, trong nhờ đục chịu”. Tại sao lại “12 bến nước” chứ không phải 13 hay 14 bến? Theo một số các nhà nghiên cứu, con số 12 ứng với 12 “chi” trong cách tính âm lịch thời cổ: tý sửu dần mão (mẹo) thìn tỵ ngọ mùi thân dậu tuất hợi ; mỗi “chi” tượng trưng bằng một con vật gọi là mộtcon giáp: chuột, trâu, cọp, mèo, rồng, rắn, ngựa, dê, khỉ, gà, chó, lợn. Như vậy, một cô gái lấy chồng thì chẳng trúng anh nọ cũng trúng anh kia chứ tuổi của anh ta không thể nào khác hơn một trong 12 con giáp đó được. Còn theo học giả Paulus Hùinh Tịnh Của (1834-1907) trong cuốn Đại Nam quấc âm tự vị (xuất bản tại Saigon năm 1895) thì nhà thông thái này giải thích: “Thân con gái như chiếc đò, hoặc gặp bến trong, hoặc mắc bến đục, hoặc đưa người tốt, hoặc đưa người xấu, may thì nhờ, rủi thì chịu. Nói mười hai bến là nói cho vần vậy thôi”.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 48

Sao tôi để mẹ nằm lại nơi đảo vắng?

https://baomai.blogspot.com/
Ông Nguyễn Gia Mạnh bên mộ người mẹ ở đảo Kuku
Tôi biết là mình sẽ khó quên được cảnh ông Nguyễn Gia Mạnh ngồi trơ trọi giữa những ngôi mộ, tảng đá không lưu danh người trên ngọn đồi nơi đảo vắng của xứ người.
“Bán đảo Kuku” theo cách gọi của người Việt là nơi từng có trại tị nạn Kuku, nằm trong quần đảo Anambas của Indonesia, phía đông bắc Singapore, nên đường đến đó thì đi từ đảo quốc Sư tử có vẻ thuận tiện hơn là từ Jakarta.
https://baomai.blogspot.com/
Được biết từ năm 1979 đến giữa thập niên 1980, có lần lượt khoảng 40.000 thuyền nhân Việt Nam đã đặt chân lên Kuku, trước khi được chuyển sang các trại chuyển tiếp chờ đi tị nạn ở nước thứ ba.
https://baomai.blogspot.com/
Và nếu tính cả Indonesia thì con số này lên đến 180.000 thuyền nhân Việt Nam.
https://baomai.blogspot.com/
Đảo Kuku vào thượng tuần tháng Tư năm 2018
Ông Gaylord Barr, một giáo viên người Mỹ từng đến giúp người tị nạn Việt Nam tại trại Galang vào đầu thập niên 1980 và có dịp ghé trại Kuku năm 1981, mô tả Kuku “vừa xinh đẹp vừa tàn bạo.”
https://baomai.blogspot.com/
“Chỉ một tháng trước chuyến thăm Kuku của chúng tôi, một tàu chở người tị nạn Việt Nam đã bị đắm khi gần tới đảo, khiến tất cả những người trên tàu bị chết đuối,” ông Barr viết trên website cá nhân. 
https://baomai.blogspot.com/
Ông Gaylord Barr
“Đêm hôm đó, một đại diện của tổ chức World Vision (Tầm nhìn Thế giới) nhờ một thông dịch viên tiếng Việt, trò chuyện cùng những người tị nạn trên đảo. Ông nói với những người này rằng họ sẽ không bao giờ nhìn thấy Việt Nam nữa và mô tả với họ về những khó khăn, sự cô đơn và vô vọng của họ khi đến sống ở những nước khác. Ông giải thích rằng hy vọng duy nhất của họ là chấp nhận Chúa Jesus làm vị cứu rỗi. Những người nghe im lặng, một số người đã khóc và một số người bước ra ngoài.”
Tôi lướt qua những tấm ảnh chụp người Việt trên website của Barr và thấy gương mặt đàn ông, đàn bà trầm tư, ánh mắt không che giấu vẻ lo âu, bên cạnh những đứa trẻ vô tư lự đang cười đùa bên các dãy lán trại tạm bợ.
https://baomai.blogspot.com/
Bây giờ thì người ta không thể tìm ra dấu vết của những dãy lán trại, chùa hay nhà thờ nhỏ của thuyền nhân từ thời các thập kỷ trước.
Tất cả mọi thứ liên quan đến thuyền nhân đã bị chính quyền địa phương tháo gỡ sau thời điểm các trại tị nạn trong khu vực đóng cửa và bắt đầu chính sách thanh lọc.
Và Kuku như tôi thấy trong những ngày tháng Tư năm 2018 là một đảo vắng bóng người, nước xanh, cát vàng yên ả như bất kỳ hòn đảo nhiệt đới nào.
https://baomai.blogspot.com/ 
Trại tị nạn trên đảo Kuku hồi năm 1981
Nếu có gì nhắc nhớ về nơi từng có cả vạn người Việt Nam trú ngụ ở đảo này thì đó là tấm bia tưởng niệm thuyền nhân hình chiếc tàu trên bãi.
Và những khu mộ thuyền nhân nằm rải rác trên đồi mà để đến viếng, người ta phải băng qua con suối hoặc trảng cỏ và những con dốc cheo leo.
https://baomai.blogspot.com/
Tuy gọi là khu mộ nhưng tại đó chỉ có một số ngôi mộ về sau này được thân nhân tìm đường quay trở lại xây cất.
https://baomai.blogspot.com/
Còn phần nhiều trong số đó chỉ là những tảng đá vô tri vô giác, có tảng được khắc ký hiệu nào đấy, có tảng hoàn toàn không lưu danh tính người đã khuất.
Năm 37 tuổi của con và của mẹ
https://baomai.blogspot.com/
Tôi gia nhập đoàn mười người đi chuyến này, hầu hết trong số họ đến từ Mỹ và Úc. Người dẫn đoàn là Carina Hoàng, nhân vật trong 20 năm qua đã tổ chức những chuyến đưa người tìm mộ thân nhân ở đảo Kuku.
https://baomai.blogspot.com/
Câu chuyện của Nguyễn Gia Mạnh, một người trong đoàn, cũng có thể là câu chuyện của nhiều thân phận người dân nước Việt, sau biến cố 1975 bỗng chốc gặp cảnh sinh ly tử biệt.
Người đàn ông 46 tuổi này có nụ cười sảng khoái nhưng kiệm lời, hiện đang có cơ sở kinh doanh riêng ở Adelaide, miền Nam nước Úc.
Đây là lần thứ hai, Mạnh quay lại đây viếng mộ mẹ, người qua đời do bị bệnh khi con tàu đưa bà cùng nhiều người khác vượt biên sắp sửa cập vào đảo Kuku hồi năm 1989 sau những ngày lênh đênh trên biển.
Mẹ ông năm đó 37 tuổi.
Ông Mạnh tìm được mộ của mẹ mình cũng năm ông 37 tuổi.
https://baomai.blogspot.com/ 
Đảo Kuku bây giờ là nơi vắng dấu chân người
Giữa buổi trưa nắng như đổ lửa, tôi theo chân ông băng qua một trảng cỏ, vượt qua một sườn dốc, cây cối rậm rạp để lên viếng mộ mẹ ông, trong khu mộ nằm cạnh một bãi đáp trực thăng, nơi từng đón phái viên Cao ủy Tị nạn Liên Hiệp Quốc đến phỏng vấn những người tị nạn trên đảo.
“Một ngày của năm 1987, lúc đó tôi mới 15 tuổi, mẹ bảo tôi: “Con đi với bố đi!”, ông Mạnh bắt đầu chuyện của mình.
“Tôi đâu có ngờ đó là lần cuối tôi thấy mặt mẹ.”
“Bố con tôi ra đi trên một chuyến tàu vượt biên chở theo 114 người.”
“Ngoài khơi, tàu bị vô nước nhưng may mắn là được thuyền Tây Đức vớt và đưa cả đoàn vào thẳng trại chuyển tiếp ở Hong Kong.”
“Năm 1988, bố con tôi qua tới Úc. Thời điểm đó, thư từ liên lạc khó khăn, gửi một lá thư vài tháng thì người ở nhà mới nhận được.”
“Lúc giấy tờ bảo lãnh mẹ do bố tôi làm gửi về đến Việt Nam thì bà ở nhà nóng ruột nên đã đi tự đi vượt biên một mình.”
“Mẹ tôi mất khi tàu đã gần tấp vô đảo. Khi người ta thương tình, đem thi thể mẹ tôi nằm trên tàu vào chôn cất trên đảo Kuku, một người dượng của tôi cũng đang ở đó nên báo tin cho bố tôi.”
“Trong nhiều năm liền, tôi vẫn thấy mẹ tôi trong giấc mơ. Mẹ nói: “Bố con cứ đi trước đi, rồi nhà mình sẽ được gặp lại nhau ở đâu đó.”
“Nếu biết đi lần ấy là chia ly thì tôi đã không đi rồi.”
Trong cái nắng cháy da của ngày hè, ông Mạnh ngồi cặm cụi phết sơn trắng lại ngôi mộ của mẹ mình trước khi thắp hương.
Và rồi ông ngồi lặng lẽ, trơ trọi giữa những ngôi mộ, tảng đá không lưu danh người trên ngọn đồi.
https://baomai.blogspot.com/
Chỉ có tiếng gió xào xạc và vài tiếng chim lẻ loi.
Tôi nhìn quanh và thấy ngọn đồi, hòn đảo này sao giữa ban ngày mà u tịch quá.
Không có lấy một bông hoa, dù chỉ là hoa dại, cho cảnh vật bớt tiêu điều.
https://baomai.blogspot.com/
Im lặng một hồi lâu, ông tiếp tục câu chuyện đang bỏ dở.
“Trong những năm khi trưởng thành ở Úc, tôi vẫn đau đáu muốn một ngày đến tìm mộ mẹ nhưng thật sự là tôi không biết cách nào tìm đến đảo này.”
“Cách đây khoảng tám năm, người dì sống bên Nhật báo cho tôi biết là bà thấy hình chụp một cột đá ghi tên mẹ tôi trên website của Carina Hoàng.”
“Lần đó, do giờ chót bận việc đột xuất nên tôi không đi được đến Kuku, mà chỉ nhờ người xây mộ cho mẹ.”
“Bốn năm trước, tôi viếng mộ mẹ lần đầu và nay là lần hai.”
“Mỗi lần đi là một lần đường xa vạn dặm, mất hai ngày rưỡi chỉ để đi-về.”
https://baomai.blogspot.com/ 
Dấu tích của những người đã vĩnh viễn nằm lại đảo Kuku có khi chỉ là các hòn đá chơ vơ không ghi danh tính
“Mỗi lần đặt chân đến đây, cảm xúc trong tôi thật lẫn lộn.”
“Tôi cảm thấy bớt áy náy, dằn vặt khi cuối cùng thì mẹ tôi đã có ngôi mộ được xây cất tươm tất.”
“Nhưng rồi tôi nặng lòng, tự hỏi sao mình có thể để mẹ nằm lại nơi đảo vắng, mỗi lần giỗ chạp, con cháu muốn đến thắp nén hương cũng khó?”
“Mấy dì, cậu muốn mang cốt của mẹ tôi về gửi ở chùa.”
“Nhưng cũng có người trong gia đình nói thôi, mẹ tôi dù sao cũng đã mất, mọi chuyện âu cũng tại số phận, nên để bà nằm yên lại nơi này.”
Tiếng gió vẫn xào xạc nhưng cái nắng nóng giữa trưa hè vẫn chưa hết oi bức.
Tôi bất giác hỏi: “Sao ngày đó cả gia đình ông có ba người mà không đi chung một chuyến tàu?”
Ông Mạnh đáp: “Tôi cũng có hỏi bố tôi câu hỏi ấy. Ông nói, một người phải ở lại Việt Nam, nếu có bất trắc, hai bố con đi không lọt thì còn người bên ngoài để lo liệu, thăm nuôi.”
https://baomai.blogspot.com/ 
Ông Nguyễn Gia Mạnh bên bia tưởng niệm thuyền nhân trên đảo Kuku
Tôi hỏi tiếp: “Tại sao cả nhà ông quyết định ra đi?”
“Bố tôi làm đại úy cảnh sát thời Sài Gòn,” ông Mạnh đáp.
“Sau biến cố 1975, ông phải đi cải tạo 10 năm.”
“Bố chưa bao giờ kể cho tôi nghe ông trải qua thời khắc khó khăn đó thế nào.”
“Và tôi cũng không hỏi do không muốn gợi lại chuyện đau lòng.”
Tôi lại hỏi: “Có bao giờ ông nghĩ nếu mình đang còn ở Việt Nam thì thế nào, có tốt hơn bây giờ không?”
“Ngoại trừ chuyện của mẹ mình, tôi không có gì phải tiếc nuối về chuyện ra đi và cuộc sống trong hiện tại cả.”
“Tôi tin vào sự sắp đặt của số phận cũng như tin mẹ luôn phù hộ và luôn dõi theo mỗi bước của tôi trên đường đời…” ông Mạnh nói.
https://baomai.blogspot.com/
Khi ánh nắng cuối ngày sắp tắt, trước lúc rời đảo về lại đất liền, ông Mạnh đi một vòng thắp những nén nhang cho những người không may nằm lại ở đây.
Giữa một số mộ phần có danh tính người Việt và người gốc Hoa, vẫn còn đó những phận người mãi mãi nằm lại nơi đảo xa mà không ai có thể biết danh tính và câu chuyện đời run rủi đưa họ đến kết cục này…
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 30

Đàn ông đừng vội mừng khi phụ nữ im lặng

Khi ấy bạn nghĩ rằng, bạn đã có thể thoải mái hơn, cô ấy đã thôi cằn nhằn và phàn nàn, không còn hỏi mỗi lần bạn đi hay về, bạn cho rằng đó là tự do và là hạnh phúc, bạn sai rồi. Đấy là lúc bạn dần mất đi cô ấy. Định luật đàn bà tưởng như rất giản đơn này mà nhiều khi đàn ông lại không hiểu.

Đàn ông hay chê đàn bà lắm điều. Họ thường khó chịu trước những lời phàn nàn: “Sao anh về muộn thế?”, “Anh lại hút thuốc phải không?”, “Thật không chịu nổi, sao nhà cửa lúc nào cũng như bãi rác thế này”… có hàng tỉ lời than phiền, trách mắng của người phụ nữ. Nhưng đàn ông thật không hiểu sau câu hỏi về muộn là sự quan tâm, lo lắng trong trái tim vốn rất nhạy cảm của phụ nữ. Họ “bắt” bạn phải dừng hút thuốc lá là bởi họ quan tâm cho sức khỏe của bạn… Và một khi họ vẫn còn cằn nhằn, còn lên tiếng là họ vẫn còn chịu đựng được và nghĩ rằng mọi chuyện có thể tốt lên. Nhưng đến 1 ngày họ không nói gì nữa và bạn muốn gì thì làm thì chớ vội mừng. Đó là khi cơn sóng ngầm đã chuẩn bị vỡ òa đấy…

Thường thì phụ nữ càng để tâm bao nhiêu thì càng hay cằn nhằn bấy nhiêu, vì họ để tâm quá nhiều nên trong lòng sinh ra sự bực bội. Nên đôi khi đàn ông không hiểu tâm lý và khó chịu mỗi khi phụ nữ cằn nhằn, mà thực ra họ cằn nhằn vì họ quá để tâm. Con người sức chịu đựng có hạn, đàn ông để phụ nữ buồn quá nhiều họ cũng chán, phụ nữ cằn nhằn với đàn ông quá nhiều họ cũng nản. 

Khi đàn ông khiến phụ nữ buồn, khi bạn làm sai, khi bạn càu nhàu và tức giận nhưng phụ nữ vẫn giữ thái độ im lặng, đáp lại bạn bằng nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt yên tĩnh như hồ nước.

 

Đàn ông cho rằng người phụ nữ của mình trở nên dịu dàng, biết nghe lời hơn và đã thêm hiểu chuyện? Nhưng bạn sai rồi, phụ nữ nếu như đột ngột im lặng giống như sóng biển ào ạt bỗng dưng lặng thinh đều là cảnh báo cho một cơn bão, một cơn đại hồng thủy.

Khi ấy bạn nghĩ rằng, bạn đã có thể thoải mái hơn, cô ấy đã thôi cằn nhằn và phàn nàn, không còn hỏi mỗi lần bạn đi hay về, bạn cho rằng đó là tự do và là hạnh phúc, bạn sai rồi. Đấy là lúc bạn dần mất đi cô ấy.

Khi phụ nữ im lặng, đồng nghĩa với việc cô ấy biết sự cố gắng của mình là vô nghĩa. Tình cảm của mình không được hồi đáp. Giống như việc cô ấy cứ cố gắng chạy theo mặt trời. Nóng và rát nhưng mãi không với kịp.

Đàn ông, tuyệt đối đừng để cho người phụ nữ của mình im lặng. Đừng để thấy bộ mặt tĩnh lặng của cô ấy. Phụ nữ nếu bỗng dưng trở nên nhu thuận, đáp lại mọi chuyện bằng một nụ cười. Ngay cả câu khó nghe nhất từ miệng đàn ông nói ra cô ấy cũng chỉ khẽ cười đáp lại.

“Em nói rất nhiều lần, anh đừng để em mệt mỏi, đừng để đến lúc em không buồn nói nữa. Lúc đấy anh thật sự là ngu ngốc đấy. Không phải em thay đổi, là vì nói rất nhiều nhưng anh không nghe. Giờ thì em chẳng buồn nói nữa”. Đồng nghĩa với việc đàn ông đang dần tuột mất người phụ nữ của mình.

Trong tình cảm, đàn ông chịu thấu hiểu một chút, phụ nữ học cách tinh tế hơn, sự cố gắng trong tình yêu như sợi dây thun, cần sự đàn hồi từ hai phía, một bên quá căng một bên quá nhả, đều dễ đứt. 

Theo afamily

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 65

TUYẾT MUỘN CUỐi ĐÔNG

Mồng Bốn tháng Ba đã cuối Đông

Tuyết còn rơi muộn ngập rừng Phong

Bên ngoài  gió thoảng hiu hiu lạnh

Nhà nhà mở sưởi, sưởi ấm phòng

 

Có kẻ tha hương còn thấy lạnh

Tan nhà mất nước, sống lưu vong.

Mong mỏi Đông tàn trên đất khách

Xuân về quê Mẹ mới ấm lòng.

  Arlington, VA. cuối Đông 3-4- 1

 Trần Gò Công/Lão Mã Sơn.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 69

Cách luyện tập trị đau thần kinh toạ và đau lưng, đau hông


Nếu đã từng trải qua việc bị đau lưng, bạn sẽ biết nó sẽ khiến cuộc sống thường ngày của bạn trở nên khó khăn như thế nào. Khi mắc chứng đau lưng mãn tính, bạn sẽ mất khả năng thực hiện các hoạt động ưa thích. Tuy nhiên, cho dù cơn đau của bạn là mãn tính hay cấp tính, bạn đều cần phải điều trị ngay!
Đau lưng là một thuật ngữ chung mà mọi người thường sử dụng cho bất kỳ loại triệu chứng khó chịu nào ở vùng lưng hoặc tủy sống. Nếu đau lưng do căng cơ, bạn có chữa trị một cách nhanh chóng bằng việc xoa bóp đơn giản.
Có một loại đau lưng đặc biệt và cục bộ được gọi là đau thần kinh tọa. Đau thần kinh tọa là thuật ngữ y khoa chỉ những cơn đau xuất phát từ hoặc dọc theo dây thần kinh vùng thắt lưng. Các dây thần kinh vùng thắt lưng kéo dài từ phần lưng dưới xuống tới chân. Thông thường những người bị đau thần kinh tọa chỉ bị đau ở một bên. Một số nguyên nhân phổ biến gây ra việc đau thần kinh là gai cột sống, thoát vị đĩa đệm, hay việc các dây thần kinh bị chèn. Một số phụ nữ mang thai phải trải qua những cơn đau thần kinh tọa vì vị trí của bào thai có thể chèn lên dây thần kinh.
Một số loại đau lưng khác thường liên quan đến cơ thay vì do việc các dây thần kinh bị chèn. Khi các cơ ở phần dưới lưng bị xiết chặt, căng cứng, hoặc bị kéo có thể dẫn đến những cơn đau.
Đôi lúc đau lưng trở nên rất dữ dội khiến bạn khó tìm được một vị trí thoải mái cho mình. May mắn thay, có một số biện pháp khắc phục và bài tập tại nhà mà bạn có thể thử thực hiện để giảm chứng đau lưng và đau thần kinh toạ.
Phương pháp chữa đau lưng bằng bóng tennis đã được chứng minh là liệu pháp làm giảm đau lưng dưới thông qua sự chuyển động cơ tháp của chậu hông – vùng chậu phía sau gần dây thần kinh cột sống. Bạn có thể thực hiện phương pháp điều trị này ngay tại nhà.
Cách sử dụng bóng Tennis để giảm đau thần kinh cột sống và đau lưng
Đầu tiên bạn có thể ngồi hay nằm trên sàn nhà, sau đó đặt quả bóng vào hoặc gần cơ nơi bạn thấy đau. Bạn có thể sử dụng một hoặc hai quả bóng để thực hiện. Với khu vực rộng và ít đau hơn, bạn nên sử dụng hai quả bóng vì sức ép sẽ được phân phối đều ra. Tuy nhiên, sẽ dễ dàng hơn khi bắt đầu thực hiện với một quả bóng cho đến khi bạn quen dần.
Từ từ di chuyển cơ thể để lực từ quả bóng tác động vòng quanh các cơ. Lưu ý nén quả bóng lên những điểm khiến bạn cảm thấy đau trong khoảng 15-20 giây. Thực hiện phương pháp này một vài lần trong ngày cho đến khi những cơn đau chấm dứt hẳn.
Một phương pháp khác ít được biết đến đối với chứng đau thắt lưng là sử dụng thức ăn nhiều gia vị. Capsaicin là một chất được tìm thấy trong các loại ớt, ví dụ như ớt đỏ, ớt xanh, và ớt habaneros. Chúng có tác dụng giảm viêm, do đó có thể làm giảm áp lực tại các dây thần kinh ở vùng thắt lưng.
Chúng ta cần lưu ý đau thắt lưng là một triệu chứng, không phải là một nguyên nhân hoặc bệnh lý nào đó. Vì vậy bạn cần tìm hiểu cơn đau lưng được gây ra do gai đốt sống hay do đĩa đệm thoát vị, do nó cần thêm một số phương pháp điều trị khác. Nếu nguyên nhân gây nên cơn đau lưng là do đau cơ hoặc dây thần kinh toạ bị chèn ép thì việc sử dụng bóng tennis như trên chắc chắn là một liệu pháp hữu hiệu giúp bạn chữa khỏi hoàn.
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 156