All posts by Ngô Thy Vân

Phim ‘Con đường trên núi’ và Síu Phạm

https://baomai.blogspot.com/
Một cảnh trong phim Con đường trên núi
Phim “Con đường trên núi” (On the endless road) của đạo diễn Síu Phạm vừa đoạt giải Phim Thi Vị (Poetic Cinema) tại Hoa Kỳ. Phim được chọn trong 130 phim trình chiếu tại Liên hoan Phim Queens World, New York, từ ngày 15 – 25/3/2018.
Sống, học tập và làm việc ở Thụy Sỹ trong nhiều năm, nhưng Síu Phạm chọn làm phim ở Việt Nam. Bà nói bởi bà là người Việt, muốn chuyển tải vào phim một xã hội ‘đang chuyển mình một cách mãnh liệt’ với ‘một bạo lực ngầm trong những thay đổi hối hả của đời sống hằng ngày, dung dị’.
BBC phỏng vấn đạo diễn Síu Phạm về giải thưởng, con đường làm phim, cùng nhận định của bà về giới làm phim trẻ và khán giả trẻ Việt Nam.
https://baomai.blogspot.com/
Một cảnh quay của Con đường trên núi
BBC: Điều khác biệt mà chị muốn mang lại cho khán giả khi làm phim “Con đường trên núi” so với các phim trước như “Đó…hay đây” hay “Căn phòng của Mẹ”?
Síu Phạm: Tôi đã thực hiện phim đầu tiên ‘Đó…hay đây?’ năm 2010 ở Hội An, phim thứ hai ‘Căn phòng của Mẹ’ năm 2012 ở thành phố Hồ Chí Minh, và phim thứ ba ‘Con đường trên núi’ năm 2015 ở Nghĩa lộ, Yên Bái, như một cặp ba (triptique). Sự khác biệt đến từ những nơi chốn đã gây ấn tượng cho tôi, hoặc tôi đã ở đó một thời gian đủ để “bịa ra” một câu chuyện của nơi ấy, nhằm lột tả được cái tinh thần đặc biệt mà tôi cảm thấy của mỗi nơi khác nhau. Tôi tránh xa những mẫu số chung ước lệ của các khung cảnh, và tình huống thường được gắn cho những nơi ấy. Và từ đó tôi có thể cống hiến cho người xem một đề tài khá cũ và bình thường, thí dụ như tính chất thi ca của đời sống bình dị trên miền núi Bắc Việt, trong phim ‘Con đường trên núi’, hoặc sự va chạm của tuổi già với đời sống sinh lý trong phim ‘Đó… hay Đây?’, hoặc sự mất phương hướng của nếp sống hối hả nơi các thành phố lớn, như trong phim ‘Căn phòng của Mẹ’.
BBC: Tại sao chị chọn làm phim ở Việt Nam?
https://baomai.blogspot.com/
Síu Phạm: Đầu tiên vì tôi là người Việt Nam, tôi rất yêu Việt Nam. Việt Nam là nơi đang phát triển, mọi thứ đang bắt đầu, so với các nước tiên tiến khác dường như tất cả đều đã được tổ chức, sắp đặt, có thể nói là khó khăn, không còn những cơ hội mới.
Về lãnh vực nghệ thuật, phim ảnh, tôi nghĩ tôi có thể đem những điều đã học được về Việt Nam để chia sẻ với mọi người.
BBC: Khi về Việt Nam làm việc về phim ảnh, chị gặp trở ngại và thuận lợi gì?
https://baomai.blogspot.com/
Síu Phạm: Tôi không gặp những trở ngại lớn lao. Giống như ở các nước khác, về thủ tục giấy tờ đều phải chịu nhiều luật lệ hành chính, phép tắc.
Ngựơc lại, với tôi làm phim ở Việt Nam hội tụ một yếu tố căn bản cần thiết nhất. Đó là niềm đam mê công việc. Tôi đã gặp rất nhiều thuận lợi trong giới trẻ, những tài năng mới hăng say, nhiệt huyết và rất chịu khó. Điều này rất hiếm, không thể có được ở Âu châu vì ở đó tất cả đã trở thành quy củ, và phải tốn rất nhiều tiền.
BBC: Phim của chị dường như không hướng đến mục tiêu thương mại? Vậy mục đích làm phim của chị là gì?
Síu Phạm: Đầu tiên vì tôi là người Việt Nam, tôi rất yêu Việt Nam. Việt Nam là nơi đang phát triển, mọi thứ đang bắt đầu, so với các nước tiên tiến khác dường như tất cả đều đã được tổ chức, sắp đặt, có thể nói là khó khăn, không còn những cơ hội mới.
Về lãnh vực nghệ thuật, phim ảnh, tôi nghĩ tôi có thể đem những điều đã học được về Việt Nam để chia sẻ với mọi người.
BBC: Khi về Việt Nam làm việc về phim ảnh, chị gặp trở ngại và thuận lợi gì?
Síu Phạm: Tôi không gặp những trở ngại lớn lao. Giống như ở các nước khác, về thủ tục giấy tờ đều phải chịu nhiều luật lệ hành chính, phép tắc.
Ngựơc lại, với tôi làm phim ở Việt Nam hội tụ một yếu tố căn bản cần thiết nhất. Đó là niềm đam mê công việc. Tôi đã gặp rất nhiều thuận lợi trong giới trẻ, những tài năng mới hăng say, nhiệt huyết và rất chịu khó. Điều này rất hiếm, không thể có được ở Âu châu vì ở đó tất cả đã trở thành quy củ, và phải tốn rất nhiều tiền.
BBC: Phim của chị dường như không hướng đến mục tiêu thương mại? Vậy mục đích làm phim của chị là gì?
https://baomai.blogspot.com/
Đạo diễn Síu Phạm cùng chồng, ông Jean-Luc Mello, tại Liên hoan Phim Queens World 2018
Tôi có thể nói thêm một chút là tất nhiên tôi cũng hướng đến mục tiêu thương mại chứ. Có điều tôi làm phim vì những điều muốn nói, nói cho được càng nhiều người nghe và người xem thì càng tốt. Nhưng tôi không tìm cách chiều theo những điều mọi người đã ‘biết rồi, khổ lắm nói mãi’. Tôi muốn được đề cập tới những tư liệu phản ảnh đời sống, trong sự toàn cầu hoá, trong thi ca của đời sống bình thường. Tôi muốn được đặt ra các câu hỏi cho các vấn đề đương đại mới.
BBC: Những vấn đề đương đại chị quan tâm nhất hiện nay trong xã hội Việt Nam mà chị muốn đưa vào phim?
Síu Phạm: Xã hội Việt Nam đang chuyển mình một cách mãnh liệt, như số đông các nước Châu Á khác. Đây là những vùng đất tương lai của thị trường đầu tư, các công kỹ nghệ tiên tiến. Ở đây, không có những chuyển động chậm trãi, tuần tự như ở các nước Tây phương. Từ radio đến tivi, tủ lạnh, rồi đến internet, đến Google, các nước Tây phương có cả hơn hai trăm năm… ở Châu Á hiện tại, ta chỉ có độ hai ba chục năm. Tôi suy nghĩ đến những điều đang được áp đặt vào Việt Nam trong một thời gian rất ngắn. Sự va chạm không thể tránh được của một xã hội có nền văn hoá nông nghiệp, cổ truyền với công nghệ hiện đại v.v… này tạo ra những tình huống đôi khi rất buồn cười, đôi khi rất thương tâm, cười ra nước mắt.
Có một bạo lực ngầm trong những thay đổi hối hả của đời sống hằng ngày, dung dị khiến tôi muốn làm sao đưa được vào phim. Tôi muốn được tìm hiểu và đối diện với vẻ đẹp của thế giới cùng với tính chất bạo lực của nó, nhưng tôi lúc nào cũng đề cao cảnh giác để đừng cho công việc của tôi rơi vào l´exotisme, tạm dịch là bề nổi của những khác lạ (của một đất nước) dùng để hấp dẫn khách du lịch. Có thể nói, tôi chỉ kể những câu chuyện ở một góc độ thị giác riêng tư của tôi, tôi không phán xét. Khán gỉả sẽ phải tham gia vào phim, họ tự hiểu theo cách của họ.
BBC: Trải nghiệm làm phim của chị tại Việt Nam?
https://baomai.blogspot.com/
Síu Phạm: Tôi có được may mắn khi về Việt Nam nghỉ hè vào năm 2004, và được tham gia đóng một vai trong Áo Lụa Hà Đông của đạo diễn Lưu Huỳnh. Bỗng nhiên làm phim ở Việt Nam là một cơ duyên để kết nối được với giới làm nghề tại Việt Nam. Tôi được giúp đỡ rất nhiều khi bắt đầu làm việc này ở quê hương. Tôi không nghĩ mình có thể trở nên một người làm phim nếu không có sự giúp đỡ hăng say của các bạn trẻ làm việc với tôi.
Từng đoàn phim khác nhau, với các người quay phim, các giám đốc hình ảnh, đến từng các trợ lý, các chuyên viện kỹ thuật… tất cả đều hết mình. Thường một người làm hai ba việc trong đoàn phim, không nề hà ngại khó, trong việc sao cho phim được hoàn thành tốt, nhanh chóng. Khi ở xa, hoặc khi xong một phim, tôi lúc nào cũng nhớ và nghĩ tới họ như nghĩ đến những người tôi hết sức thương mến và khâm phục.
BBC: Chị có nhận xét gì về khán giả trẻ Việt Nam?
https://baomai.blogspot.com/
Một cảnh trong phim Con đường trên núi
Síu Phạm: Thật khó nói một mẫu số chung của khán giả trẻ VN, tôi nghĩ mình có thể chia ra nhiều loại khác nhau:
– Loại cinéphile, tức là chỉ yêu phim ảnh, đi sâu vào các khía cạnh chuyên môn, tham khảo các bài phê bình. Đám khán giả trẻ rất “thông thái”, rất rành về phim, ở Việt Nam số này còn rất ít, nhưng không phải không có. – Loại tìm xem những phim nghệ thuật, độc lập, những tác phẩm độc đáo, vì họ đã được xem những phim ảnh nước ngoài, họ biết phân biệt hay dở. Đám khán giả trẻ này đang càng lúc càng gia tăng, và là một điều rất đáng khuyến khích, và rất may mắn cho chúng tôi, những số nhà làm phim độc lập… – Loại thích phim hành động, phim bom tấn Hollywood vẫn chiếm số đông nhất. Đây cũng là thị hiếu chung của số khán giả thông thường xem phim để giải trí. Họ sẽ không thích các phim phải suy nghĩ, hoặc các phim ra khỏi vòng ước lệ của bom tấn.
BBC: Chị đang và sẽ có dự định thực hiện các dự án phim nào nữa?
Hiện nay tôi đang chuẩn bị cho một dự án mới. Đây là dự án phim “Thiên đường bỏ ngỏ”. Tháng 10 này chúng tôi sẽ quay tại Hà Nội, nếu đúng theo kế hoạch. Đây là một phim nói về thanh thiếu niên, và những khó khăn cũng như những cơ hội có thể xảy ra trong cuộc đời của hai thanh thiếu niên là vai chính trong phim.
BBC: Động lực nào khiến hai vợ chồng chị luôn có nguồn năng lượng dồi dào để cùng nhau du ngoạn khắp nơi và cùng nhau làm phim?
https://baomai.blogspot.com/
Tôi cần phải tập trung, làm nhanh vì cái chết rất gần kề. Và vì đây là số phận của tôi.
BBC: Có bình luận cho rằng: “Síu Phạm là nhà làm phim chuyên kết hợp đồng thời yếu tố phim tài liệu, phim chính kịch, nghệ thuật trình diễn, hệ thống lồng bối cảnh và những kĩ thuật khác khiến các tác phẩm của bà rất khó phân xếp vào từng thể loại nhất định. Những hình ảnh rời rạc, cá nhân lại hoàn toàn kết nối được với nhau nhờ một phong cách táo bạo, tựdo và linh động”…
Vâng, tác giả viết câu này đã có những nhận xét rất đúng về công việc của tôi. Công việc này phản ảnh nghệ thuật tôi đã và đang làm từ những năm 1990 đến nay. Tôi rất cám ơn những bình luận có những nhận xét với óc tìm tòi, sáng tạo và thực sự có sự suy nghĩ của người viết.
 
BBC: Khán giả Việt Nam có thể xem Con đường trên núi và các phim khác của Síu Phạm ở đâu?
 
Phim sẽ chiếu lại trong một ngày không xa ở Hà Nội và Sài Gòn, mong mọi người nhớ theo rõi, và xem thông báo trên các mạng lưới xã hội. Tôi cũng đang được mời tham dự vào Liên hoan Phim Quốc tế Hà Nội (HANIFF) tháng 11 năm nay.
Mỹ Hằng
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 7

MASAKO OWADA

 Nàng Thái tử phi u uất “Diana của phương Đông”: Trầm cảm vì lồng son Hoàng gia, bị thần dân ngờ vực 
Từ một cô gái có tiền đồ rộng mở cùng những ước mơ bay nhảy tự do, bà đã vì tình yêu của mình mà trở thành người Hoàng tộc. Vì sống một cuộc sống đầy quy tắc, bà mắc căn bệnh trầm cảm. Đã vậy, bà còn bị chính thần dân của mình quay lưng. Nếu phương Tây có Công nương Diana như một tượng đài u uẩn về một người phụ nữ phải gánh chịu những quy tắc hà khắc của Hoàng gia đến mức mắc tâm bệnh, sống trong nhung lụa mà dằn vặt khổ đau thì ở châu Á, cụ thể là Nhật Bản cũng đang có một Thái tử phi u sầu tương tự.

Vị Thái tử phi này, từ một cô gái với tiền đồ rộng mở cùng những ước mơ bay nhảy tự do, vì tình yêu mà chấp nhận bước chân vào lồng son Hoàng tộc, sống một cuộc sống đầy quy tắc.  Tuổi thơ màu hồng của nữ Thái tử phi xinh đẹp, tài giỏi nhất Nhật Bản .
Vị Thái tử phi đó, không ai khác chính làMasako Owada, vợ của đương kim Hoàng Thái tử Nhật Bản Naruhito. Bà sinh ngày 9 tháng 12 năm 1963 tại Tokyo trong một gia đình quan chức cấp cao với cha là cựu Bộ trưởng Ngoại giao Nhật Bản, đồng thời cũng là cựu Thẩm phán Tòa án Tư pháp quốc tế. Với nguồn gốc gia đình như vậy, ngay từ thuở bé, Thái tử phi Masako đã có cơ hội sống ở nhiều quốc gia khác nhau và tiếp cận với những nền giáo dục tiên tiến nhất trên thế giới. Khi còn nhỏ, Thái tử phi đã tỏ ra là một cô gái thông minh nhưng rất hiếu động. Masako mê thể thao, âm nhạc và các hoạt động ngoài trời. Bà cũng rất yêu thích động vật và có lần đã thổ lộ ước mơ muốn trở thành bác sĩ thú y. Ngoài ra, bà tuy là một người ít nói, trầm tĩnh nhưng lại ăn nói rất khéo léo và có tài hùng biện khó có ai sánh bằng. Kỹ năng sống của bà được tôi luyện tự nhiên nhờ vào những lần thay đổi môi trường sống và môi trường giáo dục vì tính chất công việc của cha, vì vậy bà có thể dễ dàng hòa nhập với bất kỳ nơi đâu và dễ làm quen với bất kỳ ai.


Trong cuốn sách “Công nương Masako, người tù của ngai vàng Nhật” của nhà báo Úc Ben Hills, tác giả đã mô tả về bà như là một người xuất sắc nhất trong thế hệ phụ nữ cùng lứa, là sinh viên giỏi của ba trường đại học hàng đầu thế giới: Harvard, Oxford, Tokyo. Sau khi tốt nghiệp đại học, Masako trở thành nhà ngoại giao chuyên nghiệp thông thạo 6 ngoại ngữ: Nhật, Anh, Nga, Pháp, Tây Ban Nha và Đức. Thậm chí bà còn được lựa chọn là nữ Bộ trưởng đầu tiên ở Nhật. Chính vì thế, có thời Thái tử phi Masako đã trở thành biểu tượng của phụ nữ Nhật hiện đại: duyên dáng, hấp dẫn và thông minh. Tuy nhiên, không lâu sau đó, dấu mốc từ một cô gái thường dân trở thành Thái tử phi Hoàng tộc Nhật Bản đã đưa cuộc đời bà sang một ngã rẽ khác với nhiều áp lực và quy tắc bủa vây.

 2 lần từ chối lời cầu hôn của Thái tử Nhật Bản nhưng cuối cùng vẫn trở thành Thái tử phi
Masako chạm mặt với chồng mình, tức là Thái tử Naruhito vào khoảng tháng 10/1986 tại một buổi tiệc của Hoàng gia Nhật Bản. Sau lần gặp gỡ ấy, Thái tử liền trúng tiếng sét ái tình trước cô nàng Masako thông minh, tài giỏi lại có khoa ăn nói khéo léo. Sau đó, Thái tử đã tìm mọi cách kết nối với Masako bằng những cuộc hẹn hò bí mật và những lần giới thiệu Masako với Nhật hoàng và Hoàng hậu. Sau một thời gian ngắn bên nhau, Thái tử Naruhito đã ngỏ lời cầu hôn. Vì biết làm dâu Hoàng gia không phải là điều dễ dàng, Masako đã tìm cách từ chối lời cầu hôn của Thái tử Naruhito. Sau đó, bà lập tức xuất ngoại sang Anh quốc để đi du học như một động thái muốn chấm dứt mối quan hệ với Thái tử Naruhito. Thêm vào đó, ông ngoại của Masako từng dính tới một vụ bê bối trước kia nên cái tên Masako bị gạch khỏi danh sách “ứng cử viên tiềm năng” cho vị trí Thái tử phi Nhật Bản.

Về phần Thái tử Naruhito, tuy bị Masako từ chối nhưng ông vẫn không nản lòng. Ông quyết khước từ các cuộc hôn phối do Hoàng gia Nhật sắp đặt và bỏ ngoài tai những lời thúc giục sớm kết hôn để tìm người nối dõi ngay vàng sau này. Cũng trong cuốn sách của Ben Hills, tác giả có ghi lại tình cảm son sắt mà Thái tử dành cho Masako như sau: “Thái từ chỉ đắm đuối Masako, không yêu bất cứ cô gái nào khác. Ngài nói với đức Nhật hoàng Akihito rằng nếu không cưới được Masako, ngài sẽ không cưới bất cứ ai khác”.
Sau 2 năm du học về nước, Masako có cơ hội gặp lại chàng Thái tử năm nào. Lần này, Thái tử tiếp tục gửi lời cầu hôn đến Masako để chứng minh tình cảm bao năm vẫn không hề thay đổi. Cũng như lần trước, Masako đã từ chối thẳng thừng lời cầu hôn này. Đến năm 1992, sau nhiều cuộc thảo luận khá dai dẳng với cha mẹ, theo nhiều nguồn tin báo chí, cuối cùng Masako đã chấp thuận thành ý của Thái tử. Lúc này, Masako đã 29 tuổi và bà cho biết, Naruhito đã phải cam đoan với bà rằng: “Có thể em lo sợ khi về làm dâu Hoàng gia, nhưng anh hứa sẽ bảo vệ em đến trọn đời”.

 Cuộc sống làm dâu Hoàng gia hà khắc khiến Thái tử phi mắc bệnh trầm cảm Dự định về một cái đám cưới Hoàng gia được vẽ ra nhanh chóng sau đó. Đúng như tiên liệu, sự hà khắc của những quy tắc ứng xử khi trở thành người Hoàng tộc đã ngay lập tức đến với Thái tử phi Masako. Trước đám cưới, Masako phải bỏ ra 62 giờ để học các quy tắc về cách đi đứng, cúi chào sao cho chuẩn phong thái Hoàng gia. Bà còn phải bỏ thêm thời gian để làm quen với bộ trang phục Kimono cưới của Hoàng tộc nặng lên đến hàng chục kg.
Đám cưới diễn ra vào ngày 9/6/1993, ngày đó Masako chính thức trở thành thường dân thứ 2 bước chân vào gia đình Hoàng tộc Nhật Bản, sau mẹ chồng là Hoàng hậu Michiko. Tuy nhiên, không hào nhoáng như những đám cưới Hoàng tộc khác trên thế giới, cũng không bình thường như những cặp đôi bình thường khác, đám cưới đã diễn ra mà không có xe ngựa hay đoàn tùy tùng, không tặng phẩm, không tuần trăng mật. Sau đám cưới, hai người lập tức thực hiện nghĩa vụ của một cặp đôi Hoàng gia.

Trong 3 năm đầu sau khi cưới, Thái tử phi Masako rất hiếm khi rời khỏi hoàng cung, cuộc sống của bà hoàn toàn khác trước kia bởi cảnh “chim lồng cá chậu”. 3 năm đó, bà chỉ được về thăm cha mẹ 5 lần, mà mỗi lần bà phải xin phép trước nửa tháng. Bà cũng phải nộp lại hộ chiếu cho Cục quản lý Hoàng gia Nhật, mọi hoạt động đều bị giám sát chặt chẽ và bị cấm tiết lộ đời sống riêng tư cho báo giới. Những áp lực giáo điều quy tắc cứ bủa vây cô gái Masako thích bay nhảy ngày nào.


Chẳng hạn như Thái tử phi phải mặc lễ phục Hoàng gia gồm sáu áo kimono lại nặng đến 20kg. Nếu mặc áo không phải kimono, thì màu áo không được quá rực rỡ… Thậm chí khi muốn ra phố, Thái tử phi Masako không bao giờ được đi một mình, và phải lên kế hoạch và được chấp nhận trước 15 ngày. Thái tử phi phải luôn đi phía sau chồng, chỉ lên tiếng khi chồng cho phép…
 Bên cạnh đó, áp lực sinh con trai nối dõi cho dòng tộc Hoàng gia cũng là một áp lực với Thái tử phi Masako. Áp lực đến mức, bà đã bị sảy thai lần đầu vào năm 1999. Sau đó, mãi 2 năm sau bà mới hạ sinh ra Công chúa Aiko. Đến tận ngày nay bà và chồng vẫn chỉ có một cô Công chúa độc nhất, điều này đồng nghĩa rằng bà vẫn chưa hoàn thành nghĩa vụ phải sinh con trai nối dõi như Hoàng tộc Nhật Bản mong muốn. Áp lực bủa vây cứ kéo dài khiến bà mắc một số chấn thương tâm lý, phải điều trị bằng thuốc chống trầm cảm và phải từ bỏ hầu hết một số nghĩa vụ của một Thái tử phi. Bà ít xuất hiện trước công chúng bắt đầu từ năm 2003.

 Chính vì lẽ này, một số tin đồn ác ý bắt đầu được khơi lên từ người dân Nhật Bản. Người ta nói rằng Masako bỏ bê nghĩa vụ, không tham gia các hoạt động các lẽ ra bà phải có mặt mà lại đi chơi với bạn bè, thậm chí người ta còn nói Thái tử phi Masako không chăm lo cho Công chúa Aiko…
Đây có lẽ là những tin đồn khá chấn động đối với Thái tử phi, điều này cũng ngấm ngầm chứng minh thân dân Nhật Bản đã bắt đầu quay lưng với vị Thái tử phi của họ. Và trước những lời nói không hay về vợ mình, Thái tử Naruhito đã giữ đúng lời hứa ngày trước với vợ. Có lần, lần vào năm 2004 ông chính thức lên tiếng để bảo vệ Masako như sau: “Trong suốt 10 năm qua, Masako – người đã từ bỏ sự nghiệp ngoại giao để kết hôn cùng tôi, đã làm mọi điều có thể để thích ứng với môi trường Hoàng gia. Điều đó đã làm cô ấy kiệt sức”.
Mới đây, trong một thông báo mới nhất vào ngày 1/12/2017 đến từ Hoàng gia Nhật Bản thì có thể trong năm tới, Nhật hoàng Akihito vì tuổi cao sức yếu sẽ thoái vị, nhường ngôi báu nước Nhật lại cho Thái tử Naruhito. Điều này đồng nghĩa, Thái tử phi Masako sẽ trở thành Hoàng hậu mới của Nhật Bản thay cho mẹ chồng mình là Michiko.

                
Đứng trước thông tin này trong khi vẫn đang vật lộn với căn bệnh tâm lý, Thái tử phi Masako cho biết bà đang rất sợ hãi về tương lai. Tuy nhiên, bà cũng nói: “Tôi sẽ nỗ lực hơn nữa để hoàn thành nghĩa vụ của mình khi hỗ trợ cho chồng”. (Nguồn: Reuters, Japantimes)

******
Fr: Ngoc Ai Dang *Dinh Thuc Ngo*Phi Bang Dansereau

3. Những điều không nên làm khi tới Nhật

Người Nhật nổi tiếng lịch sự và chu đáo. Khi đến thăm xứ sở hoa anh đào, có một số điều du khách cần nhớ, để tránh bị mất mặt trong thời gian ở lại nước này.      
1. Dùng đũa sai cách: 

Ở Nhật, đũa luôn được đặt trên đồ gác đũa (hashioki). Bên cạnh đó, việc dùng đũa để kéo thức ăn đến gần mình hay lấy thức ăn từ đũa người khác là những điều cần tránh.  
     
2. Để giày ở bên ngoài vào nhà:

 Trước khi bước vào nhà của người Nhật, mọi người sẽ cởi giày, đặt ngay ngắn trên giá hoặc cửa ra vào, và sử dụng dép đi trong nhà do chủ nhà cung cấp. Quy tắc này cũng được áp dụng tại các đền chùa, khách sạn ryoken truyền thống, và một số không gian công cộng. Một nguyên tắc quan trọng khác là khi sử dụng nhà vệ sinh, mọi người sẽ sử dụng dép riêng, thường được đặt ở cửa. 
             
 3. Chen ngang hàng:

Người Nhật xếp hàng ở mọi nơi, bến xe bus, nhà ga hay thang máy. Ở ga tàu, mọi người xếp hàng tại vị trí được đánh dấu trên sàn. Khi tàu đến, khách đợi tàu sẽ chờ người xuống hết trước khi bước lên. Việc chen ngang hàng sẽ khiến bạn trở thành một “sinh vật lạ” trong mắt mọi người xung quanh.
      
4. Vừa đi vừa ăn:

Ở Nhật, việc ăn hoặc uống khi đi trên đường là hành động thiếu lịch sự. Tương tự, việc ăn uống trên phương tiện giao thông công cộng cũng là hành động khiếm nhã, ngoại trừ trên các chuyến tàu đường dài.
          
5. Dùng nhà tắm sai cách:

Bồn tắm truyền thống của Nhật Bản được gọi là “furo” thường có dạng hình chữ nhật, nhỏ và sâu hơn so với bồn tắm của phương Tây, được dùng để ngâm mình, thư giãn. Vì vậy, mọi người thường tắm sạch bên ngoài trước khi ngâm bồn. Ngoài ra, ở Nhật Bản, hình xăm thường liên quan đến các băng nhóm xã hội đen, nên nếu có hình xăm, bạn không được phép dùng bồn tắm công cộng.
          
6. Để lại tiền tip:

 Không giống như ở Hoa Kỳ, nơi tiền tip là điều quen thuộc, Nhật Bản không có văn hóa này và thậm chí việc đưa tiền tip có thể được coi là một hành động thiếu tôn trọng. Tất cả phí dịch vụ đã được tính trong hóa đơn tại các nhà hàng, và ngay cả tài xế taxi cũng sẽ từ chối nhận tiền tip. Nếu bạn ra khỏi nhà hàng và để lại một chút tiền lẻ, chắc chắn nhân viên nhà hàng sẽ chạy theo bạn và trả lại.
            
7. Làm ồn nơi công cộng:

Người Nhật dùng điện thoại di động của họ một cách kín đáo, không nói chuyện điện thoại hoặc nói thật nhỏ khi ở nơi công cộng. Nếu bạn phải dùng điện thoại ở các khu vực này, bạn hãy đi đến một nơi yên tĩnh và ít người.
            
8. Chỉ tay vào người khác:

 Chỉ tay vào người hoặc vật được xem là hành động thô lỗ ở Nhật Bản. Thay vào đó, người Nhật sẽ đưa cả bàn tay hướng về những gì họ muốn nói đến. Khi nói về bản thân, mọi người sẽ sử dụng ngón tay trỏ để chạm vào mũi, thay vì chỉ vào chính mình.
          
9. Đưa đồ bằng một tay: 

Ở  Nhật, mọi người luôn dùng cả hai tay để trao hoặc nhận đồ vật, gồm cả những vật nhỏ như danh thiếp. Khi trả tiền tại cửa hàng hoặc quán cà phê, khách hàng thường đặt tiền vào khay nhỏ bên cạnh quầy tính tiền, thay vì đưa trực tiếp cho nhân viên.

10. Rót rượu cho bản thân:

Trong các bữa tiệc, bạn hãy rót đầy ly của người ngồi bên cạnh khi ly của họ đã cạn thay vì chỉ rót cho mình. Sau đó, người khác sẽ làm điều tương tự với bạn. Việc tự rót rượu cho mình bị coi là hành động ích kỷ. Đồng thời, bạn cần giữ chai rượu bằng cả hai tay khi rót.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 8

Hà Nội Bây Giờ

 
Lời nguời viết:
Tôi sinh truởng và lớn lên ở miền Trung, và có vợ nguời miền Bắc (Hà Nội). Nỗi uớc mơ của tôi là có dịp về thăm quê vợ ở Hà nội; nhưng tiếc thay đã 38 năm kết hôn với nàng, tôi vẫn chưa đạt đuợc ý nguyện. Nhân có anh bạn thân mới về thăm Hà Nội trở lại Hoa kỳ. Anh có đến thăm tôi, và kể chuyện về thăm Hà Nội. Tôi náo nức nghe anh kể, và trung thực thuật lại không thêm bớt, để hầu bạn đọc.
 
       – Anh biết không. Tôi ăn mặc cốt sạch sẽ, thoải mái chứ không phải cho sang trọng, ăn diện bên ngoài khi đi ra phố. Tới Hà nội, tôi về ngụ tại nhà ông anh ruột tôi, chị dâu tôi nguời Hà nội. Anh chị tôi có chương trình cho tôi đi thăm viếng Hà nội ngày hôm sau. Nhưng tôi tranh thủ thời gian, muốn đi loanh quanh gần nhà truớc đã. Tắm rửa thay quần áo xong, tôi muợn chiếc xe đạp của đứa cháu đạp lẫn quẫn quanh khu phố gần nhà cho giãn gân cốt, và quan sát quanh đó xem có gì lạ không.
 
 Đi mấy quãng đuờng, tôi thấy có cái tiệm ăn bên ngoài để nhiều chậu hoa, cây kiểng trông hấp dẫn quá. Tò mò, tôi cẩn thận khóa xe, và buớc vào tính kiếm cái gì ăn lót dạ. Một cô có lẽ là nhân viên nhà hàng, mặc áo dài xanh có hoa thêu nơi ngực, đứng cạnh một cậu con trai, mặc đồng phục nhà hàng. Cả hai nhìn tôi chăm chú từ đầu đến chân, cô gái buớc lại gần, mặt cứ vênh lên, cất tiếng hỏi: – Bác vào đây tìm ai? – Xin lỗi, chứ đây không phải là nhà hàng ăn sao cô? – Ờ! Nhà hàng ăn đấy, nhưng bác đi lộn chỗ rồi. – Sao lạ vậy? – Chúng tôi nghĩ Bác không đủ “tiêu chuẩn để phục vụ”.

Trong lòng tôi thấy lạ lắm nhưng cung cố hỏi để nghe thử cô bé nói gì nữa. Trong bụng tôi nghĩ, không lẽ ở Việt nam hiện nay còn kỳ thị hơn thời nội chiến Nam Bắc ở Mỹ cách đây hơn 200 năm truớc sao? Tôi nhỏ nhẹ hỏi:

       -Xin cô vui lòng giải thích: Tại sao tôi lại không đủ tiêu chuẩn để phục vụ? Cô nhà hàng chưa kịp trả lời thì bên phải cửa phòng xịch mở, một nguời đàn ông buớc ra, tay cầm xấp giấy, mặc bộ vest đen, áo sơ-mi trắng, cổ thắt nơ, để râu mép, chân mang giày da bóng láng; tiến lại chỗ tôi và hất hàm bảo: – Nhà hàng nầy chỉ bán cho Việt kiều, khách Ngoại, và cán bộ nhà nuớc có đặt bàn truớc. – À! Ra là thế. Không lẽ, tôi nói tôi là Việt kiều đây. Khi không lại xưng danh tánh ra làm gì…
 
       Nguời Việt trong nuớc hay nguời Việt ở nuớc ngoài cũng là cùng một dân tộc, một màu da, một tiếng nói mà. Sao có sự phân biệt lạ lùng như vậy. Hình như một số nguời ở Hà nội bây giờ họ quan niệm Việt kiều là phải mập mạp, phương phi, trắng trẻo, bụng to, nhiều đô la, ăn mặc sang trọng, tiêu tiền như quăng qua cửa sổ. Họ đâu có biết rằng ở Mỹ dù làm bất cứ một việc gì đi nữa, một giờ đáng một giờ, và phải làm việc hết sức mình mới mong đạt đuợc kết quả. Dù là nguời chủ cũng vất vả không thua gì công nhân. Các nguời trong tiệm nhìn thấy tôi gầy ốm, nuớc da lại đen, những ngón tay sần sùi, thô kệch, lại ăn mặc quá đơn giản, nếu không muốn nói là lôi thôi, áo bỏ ra ngoài, lè phè, chân mang dép Nhật cho mát, họ không muốn tiếp tôi chăng?
 
 
 
       Tôi thấy cũng không thiết ăn uống nữa, nên chào họ rồi lặng lẽ quay lưng ra cửa, tay trái vừa giơ lên vừa kéo cánh cửa để buớc ra đuờng. Tôi loáng thoáng nghe sau lưng tiếng nói trống không; giọng đàn ông còn rất trẻ, có lẽ của cậu đứng gần cô gái lúc nãy: -Nhìn cái “thằng ” đó tiền bạc đâu mà đòi vào đây ăn. Ăn rồi nó “lỉnh” ngay đấy. Mình lại phải bận gọi công an. Tụi đó chỉ có ăn khoai thì có! Rõ “phén” cho rồi! Tôi xem như không nghe biết gì, và cứ buớc ra chỗ để chiếc xe đạp lúc nãy mà trong lòng nghĩ ngợi lung lắm.
 
        Tôi cứ ngỡ là tôi đã đi lạc vào một xứ lạ không phải là quê hương Việt Nam ! Tôi là nguời Việt nam mà! Dù tôi ở Mỹ đã gần ba mươi năm rồi, nhung những cử chỉ, những suy nghĩ, những thức ăn uống, những tập tục, tập quán hàng ngày đâu có gì thay đổi mấy trong tôi đâu! Cậu làm việc trong nhà hàng nói câu vừa rồi, gọi tôi bằng “thằng” tuổi tác chắc cũng nhỏ hơn cháu Út nhà tôi (31 tuổi).
 
       Tôi chán ngán buớc lại chỗ để chiếc xe đạp lúc nãy tính đạp xe về nhà, không đi nữa, nhưng tôi không thấy chiếc xe đạp đâu, nó không có cánh mà đã bay đi rồi! Tôi nghĩ hay là tôi lầm chỗ, chắc hồi nãy mình để chỗ đằng kia. Tôi vội buớc qua chỗ tôi vừa nghĩ thì gặp ngay cô bán gánh trái cây, tuổi chừng 25, 27 đang ngồi trên cái đòn gánh để duới đất, hai chân xoạt ra, chàng hảng, thoải mái, nếu cô ấy mặc váy thì thấy rõ cái quần lót, may mà cô mặc quần dài; đang móc tiền ra lẩm nhẩm đếm. Tôi buớc lại gần, ôn tồn và lễ phép hỏi: – Xin lỗi cô. Hồi nãy truớc khi vào nhà hàng tôi vừa nói, vừa lấy tay chỉ vô nhà hàng, tôi dựng chiếc xe đạp gần đây. Cô có thấy ai tới lấy không nhỉ? Cô ngưng đếm, mặt cuống lên, ngẩng nhìn tôi có vẻ ngạc nhiên như nhìn nguời từ hành tinh lạ, mắt láy nháy, miệng phát ra câu trả lời nhát gừng, giọng bực tức, đặc sệt, nặng thật khó nghe. – Rõ hỏi vớ vẩn! Ai ăn không ngồi rồi ra đây ngồi gác xe cho bác phỏng! Xéo đi cho khuất mắt bà.
 
       Tôi ngạc nhiên và nghĩ rằng vì mình thật thà hỏi thẳng, có thể cô ấy hiểu lầm tôi nghi ngờ gì chăng nên cô nổi nóng chóng như vậy. Tôi nói lời xin lỗi và tính quay đi. Cô không đáp lại, và chăm chú tiếp tục đếm bạc, xem như không có tôi còn đứng đấy, mồm nói đay nghiến: “Tiên sư nhà chúng bay! Bà đẻ ra con mà con tính “chum” với bà hả. Tờ nầy hai ngàn mà con cứ cãi với bà là đã trả tờ năm ngàn. Đồ thối. Quỉ có tha thì Ma cũng bắt. Ngày mai sẽ biết tay bà.” 
 
      Tôi quả thật không hiểu cô đang rủa ai, và nói với ai. Tiếng “chum” nghia là gì! Tôi chán chuờng lặng lẽ bỏ đi, chậm rãi thả bộ về nhà. Tôi đi lạc vào khu có nhiều cửa hàng bán đồ kỷ niệm cho khách du lịch, và chú ý đến một cửa hàng bên ngoài trang hoàng rất là kiểu cọ, hấp dẫn. Tôi buớc vào. Cô bán hàng ăn mặc rất thời trang không thua gì các cô bán hàng son phấn trong các cửa tiệm Macy’s, Broadways ở Mỹ. Nét mặt thật đẹp giống như nguời mẫu hay tài tử xi-nê, tuổi cỡ muời chín, hai mươi. Thấy tôi, cô vội buớc lại, tươi cuời, vồn vã hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, êm ả, ru ngủ, dịu dàng, ngọt ngào như mía đuờng Quảng ngãi. 

Cô ta nhỏ nhẹ, thỏ thẻ: “-Chào anh! Anh cần mua gì để em chọn hộ.” Tôi nghĩ có lẽ mình đa đến tuổi ngễnh ngãng nên nghe lầm chăng hay cô đang hỏi cậu thanh niên nào đang đứng gần đây. Tôi nhìn quanh quất thấy không có ai, biết là cô ta nói với mình nên vờ như không nghe. Tôi cảm thấy vừa ngượng, vừa buồn cuời, tuổi mình chỉ còn hai năm nữa là tới tuổi hưu (65). Sao cô ấy gọi mình bằng anh nhỉ? Bộ mình còn trẻ lắm sao! Tôi đâu có nhuộm tóc, tôi vẫn để đầu tóc hoa râm kia mà. Tôi với lấy cái xấc tay đàn bà mân mê, săm soi, tính mua về làm quà cho bà xã Nghiệp. Cô bán hàng thấy vậy buớc lại gần hơn, mùi son phấn thơm tho dễ chịu: – “Kìa anh ! nào để em chọn hộ cho.” Cô lăng xăng giới thiệu cái nầy, món kia và cứ bảo tôi mua đi. Cô tính giá hời cho. Cuối cùng cô chọn cho tôi được một cái xắc tay khá đẹp và dẫn tôi đến quầy trả tiền. Cô thu ngân nơi quầy hàng nở nụ cuời thật tươi, hỏi han, chào đón như người thân từ thuở nào, lâu năm không gặp. Đột nhiên cô hỏi: -Anh trả tiền đô hay tiền nội. Tôi ngỡ ngàng đáp: – Tiền đô! Tôi chưa có thời giờ đổi ra tiền Việt nam.    
      – Đuợc! Tốt lắm! Lần sau anh nhớ ghé lại cửa hàng em nhé! Tôi móc ví trả tiền, và lẩm cẩm thầm nghĩ rằng sao hai cô nầy biết mình là Việt kiều nên mới hỏi mình trả tiền đô hay tiền nội, nhưng sao những nguời ở nhà hàng ăn lúc nãy không nhận ra mình là Việt kiều nhỉ? Trả tiền xong, tôi chào hai cô, tay cầm cái xắc tay dợm buóc ra ngòai. Cô bán hàng tiễn tôi và nói cho tôi vừa đủ nghe: – Cạnh đây có chỗ “Tươi Mát”, xin mời anh vào thưởng thức. Chủ là bạn em. – Cảm ơn cô. Tôi vừa mới uống nuớc giải khát xong.”
 
       Tôi tiếp tục buớc ra ngoài đường liền nghe tiếng cười khúc khích lẫn tiếng nói của cô tính tiền: “Cái lão già ấy “Liễn” rồi. Lão ta còn không biết “Tươi Mát” là gì! Mầy tốn công mời mọc cũng vô ích thôi”. Tôi thật không hiểu nổi, mới vài phút truớc đây các cô rất thân mật gọi tôi bằng anh làm tôi ngượng quá, và tỏ ra vui vẻ, săn đón, chỉ có mấy phút sau thôi, họ gọi tôi là lão già, và dùng tiếng lóng làm tôi không hiểu gì cả. Tôi lững thững, lếch thếch hỏi đuờng thả bộ về nhà, vừa buớc tới cửa đã thấy anh chị tôi đứng chờ nơi đó trông vẻ nóng ruột lắm. Chị dâu tôi lo lắng : -Tôi biết chú đi lạc rồi. Sao không điện thoại về nhà? Tôi kể lại hết chuyện đi vào nhà hàng, chuyện mất xe đạp, gặp cô bán trái cây, cô bán hàng và cô thu ngân ở tiệm bán đồ kỷ niệm v..v
 
        Cả nhà đều cuời bò lăn ra, và tôi cũng thắc mắc hỏi anh chị tôi những chữ mà tôi vừa mới nghe đuợc như:  “Lỉnh, Phén, Chum, Tươi Mát, Liễn v v Anh tôi giải thích: – Bây giờ dân ở đây họ chế ra nhiều tiếng lóng mới lắm. Chú ở ngọai quốc lâu năm nên không rõ đó thôi. 

   Lỉnh là bỏ đi, lén lút đi, lẩn đi (ý muốn nói là ăn giựt không trả tiền bỏ đi) – Phén là cút đi, đuổi đi,


   Chum là lừa gạt hay nói dối.

  – Tươi Mát là chơi gái.
  – Còn Liễn là bất lực, là liệt dương. Còn thái độ họ đối với chú thì cũng tùy theo đối tuợng thôi. Chú tiêu xài đô-la cho thật nhiều, diện đồ cho thật kẻng thì truớc mặt họ, chú là Vua đấy. Thôi! Chúng ta vào ăn cơm nói chuyện..
 
       Trong bữa ăn tôi hỏi anh tôi: – Hồi còn đi học, em đọc trong sách báo thấy nói, và trong thực tế cũng đã gặp, cũng đã quen những nguời Hà nội trước năm 75 ở Sài gòn, và bây giờ ở Mỹ, họ thanh lịch lắm, ăn nói dịu dàng, ngọt ngào, cư xử rất là khả ái, cảm tình. Bạn thân em có vợ nguời Hà nội, chị ấy hiền lành, nhu mì, khuôn phép, nói năng dễ nghe lắm khác hẵn những nguời Hà nội mà em đã gặp hôm nay ở ngoài phố… Anh đang vui vẻ, bỗng nét mặt chùng hẵn xuống, đặt đôi đũa xuống bàn, ngẩng mặt nhìn vào khoảng không, đôi mắt xa xăm, giọng buồn buồn anh trả lời: – Ấy là những người Hà nội truớc năm 1954 đó chú. Sau hiệp định Geneve tháng 7 năm 1954, một số lớn họ đã di cư vào Nam, một số quá vãng hoặc vì sinh kế hay vì lý do gì đó họ đã đi ra khỏi Hà nội từ lâu rồi. Hà nội bây giờ chỉ còn lại một số ít người như xưa thôi. Đa số những người Hà nội giờ đây là từ các tỉnh, các vùng quê về lập nghiệp đó chú ạ. Số còn lại là cán bộ các cấp từ các nơi đổi về.
 
      Anh tôi không nói gì nữa, đứng dậy nói lời xin lỗi mọi người, là đã dùng bữa xong và buớc vào nhà trong. Anh tôi đi rồi, chị dâu tôi lên tiếng nói: – Biết bao giờ mình có lại đuợc những người Hà nội năm xưa chú nhỉ!
 
 Nguyễn Hữu Thời LEGROSBOBO, 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 11

Bên Trời

Ấm tay khói thuốc trong đêm
Mong manh sương mỏng rơi trên sông dài
Đầu khuya mở cửa ra đồi
Từng cơn gió thổi lưng trời trắng mây
Em đang bất động bóng gầy
Đổ trên triền dốc tháng ngày rong rêu
Những ưu tư tự buổi chiều
Chứa đầy mắt lệ dõi theo chim trời.

Linh Quân Lê Bá Năng

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 14

Tạm Biệt Nhé Tháng Mười Một!

Tạm biệt nhé tháng mười một dấu yêu
Ta bước vào tháng mười hai thương nhớ
Gom nhặt về những gì còn dang dở
Gói cho tròn những nhung nhớ ngày qua

Tạm biệt nhé tháng mười một đi xa
Lưu giữ mãi trong ta nhiều kỉ niệm
Ta nhìn em ánh nhìn đầy lưu luyến
Ôm trong lòng hoài niệm chẳng mờ phai

Tháng mười hai…một năm tròn khép lại
Tình yêu thương nguyên vẹn gói trong tim
Bao tháng ngày đời rong ruổi kiếm tìm…
Đôi chân bước cùng con tim khờ dại…

Ngẩn ngơ yêu một mối tình xa ngái
Hoàng hôn buông còn lại nỗi nhớ mong
Thẫn thờ nhìn bức tường đá rêu phong
Miệng mỉm cười mà lòng buồn tê tái

Chia tay rồi chờ gặp lại em tôi
Bước tiếp bước trên những nẻo đường đời
Vui buồn cứ cùng trôi theo ngày tháng
Gạt tâm tư vui chờ đón ngày sang…!!!

Hai Yen Nguyen

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 51

TÌNH ĐÔI TA

Nếu tình anh là biển
Tình em chẳng là thuyền
Lênh đênh và nhỏ bé
Giông bão cả bình yên.
Nếu tình anh là biển
Em nguyện hóa đất hiền
Ôm một đời, một kiếp
Hôn cho bõ chao nghiêng.
Nếu tình anh là nhớ
Tình em sẽ là thơ
Thơ như mắt anh nhỏ
Anh có thấy bao giờ?
Nếu tình anh là nhớ
Đố nhớ nhiều hơn em
Mỗi lần chênh nhịp thở
Mỗi lần hé môi mềm.
Nếu tình anh là anh
Thì thôi em đành chịu
Vì một điều dễ hiểu
Như chiếc lá màu xanh.

ST online

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 40

Anh Có Ứớc Gì Đâu

Anh có ước gì đâu
Một ngôi nhà
Bão dừng sau cánh cửa
Những ưu tư muộn phiền tạm thời bỏ lại
Bên trong, chỉ có ấm áp, và em

Anh có ước gì đâu: Một tách cà phê
Một buổi sáng yên lành
Ta tất bật đón chào ngày mới
Hôm qua là điều đã lùi xa.
Những điều to tát như yêu thương, hờn giận, thứ tha
Hãy để dành cho chú chim đang hót bên ngoài cửa sổ
Đang chờ em là rau đầy một rổ
Bó hoa đang chờ cắm
Và một ngày bận rộn
Của anh.

Anh già rồi
Nên sẽ không thích kiêng khem
Ăn uống ngon, mặc đẹp, đọc những quyển sách hay
Đi lang thang đó đây
Vùi đầu vào việc làm
Hát khi tắm, xem phim khi đang nằm, cuộn tròn khi ngủ
Và yêu em khi anh muốn.
Anh có ước gì đâu
Em ạ!
Cuộc đời này, là phức hợp của những điều giản dị
Ta cứ sống, thở, cầu nguyện và yêu thôi!
Mọi thứ, hoặc chỉ là bản thân nó
Hoặc vốn dĩ đã là một phép màu.

ST

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 50

Ý nghĩa bức tranh

Bên tình bên nghĩa bên nào nặng hơn!
 
 
Đàn ông chọn cha (gia đình)
Đàn bà chọn con
Bức tranh cho ta thấy người đàn bà không bao giờ chọn sống cho bản thân mà luôn hi sinh cho con mình
Ngược lại người đàn ông có thể bỏ vợ bỏ con chứ không thể bỏ cha mẹ
 
Một bức ảnh trần truồng lột tả vẻ sơ khai bản năng ngàn đời 1 đạo lí trên đời này , con người chỉ nên sống hết mình vì 2 người :
 
– NGƯỜI SINH RA MÌNH
– NGƯỜI MÌNH SINH RA
 
Trên đời này ai cũng sẽ phải chết đi, cha mẹ già rồi cũng bỏ ta ra đi. 
 
Vậy sao người đàn ông lại chọn cứu cha mình mà bỏ rơi tính mạng con mình. 
 
Vậy là sai hay đúng? Còn người phụ nữ thà hi sinh bản thân để cứu lấy con mình. 
 
Đó là sự cao cả, là tình yêu của người mẹ. Dù trong tình huống giữa mẹ và con thì chắc chắn người phụ nữ vẫn cứu con mình, không phải họ không yêu cha mẹ mình mà họ biết con họ cần họ hơn. 
 
Còn người đàn ông họ luôn nghĩ, không lấy được người này họ sẽ lấy người khác và đứa con này mất đi họ vẫn sẽ có đứa khác, nhưng cha mẹ thì không. 
 
Họ không hiểu rằng tìm được người có thể bên họ suốt cả cuộc đời đã khó mà để sinh ra 1 đứa trẻ còn khó hơn. Cha mẹ chỉ sống với chúng ta nữa cuộc đời nhưng vợ con sẽ là người đi cùng ta cả cuộc đời. 
 
Xã hội là vậy, phụ nữ cứ hi sinh nhưng điều họ nhận lại càng cay đắng. 
 
Họ hi sinh cả tuổi thanh xuân cho chồng con và họ nhận lại từ người đàn ông của họ chỉ là người sinh con và giúp việc không mất tiền thuê. 
 
Phụ nữ họ bỏ cha mẹ theo chồng, để phục dưỡng người đẻ ra chồng họ mà đến lúc người họ coi là cả cuộc đời chấp nhận bỏ họ để theo cha mẹ. 
 
Liệu có đáng hay không????
 
Nhưng để nhìn kỹ hơn cũng đừng nghĩ thế mà tội cho người đàn ông trẻ! 
 
Người cha không biết bấu víu vào đâu nên cần cứu cha trước. 
 
Người vợ còn sức khoẻ, bám được vào rễ cây cũng chưa hẳn tuyệt vọng, đứa bé được mẹ giơ cao không lo ướt, tình mẫu tử giúp vợ mạnh mẽ để kéo dài thời gian tạo điều kiện cho chồng cứu cha. 
 
Và nói tóm lại phụ nữ luôn là những người tuyệt vời nhất! 
 
Nên hãy biết trân trọng và yêu thương khi họ còn bên cạnh!
ST
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 13

Mai Tôi Đi

Mai tôi đi…chẳng có gì quan trọng,
Lẽ thường tình, như lá rụng công viên,
Như hoa rơi trước gió ở bên thềm,
Chuyện bé nhỏ giữa giòng đời động loạn….

Trên giường bệnh,tử thần về thấp thoáng,
Xin miễn bàn, thăm hỏi hoặc cầu an,
Khi xác thân thoi thóp trút hơi tàn,
Nằm hấp hối đợi chờ giờ vĩnh biệt.

Khoảnh khắc cuối… Đâu còn gì tha thiết…
Những tháng ngày hàn nhiệt ở trần gian.
Dù giàu sang hay danh vọng đầy tràn,
Cũng buông bỏ trở về cùng cát bụi…

Sẽ dứt điểm đời phù du ngắn ngủi,
Để đi vào ranh giới của âm dương,
Không bàng hoàng trước ngưỡng cửa biên cương,
Bên trần tục, bên vô hình cõi lạ…

Chỉ ước nguyện tâm hồn luôn thư thả,
Với hành trang thanh nhẹ bước qua nhanh,
Quên đàng sau những níu kéo giựt dành,
Kết thúc cuộc lữ hành trên dương thế…

Mắt nhắm rồi… Xin đừng thương rơi lệ,
Đừng vòng hoa,phúng điếu hoặc phân ưu,
Đừng quay phim, chụp ảnh để dành lưu..
Gây phiền toái,nợ thêm người còn sống…

Ngoảnh nhìn lại,đời người như giấc mộng,
Đến trần truồng và đi vẫn tay không.
Bao trầm thăng, vui khổ đã chất chồng,
Nay rũ sạch…lên bờ, thuyền đến bến…

Nếu tưởng nhớ..Xin âm thầm cầu nguyện,
Nên xem như giải thoát một kiếp người,
Cứ bình tâm, thoải mái với vui tươi,
Kẻ đi trước, người sau rồi sẽ gặp…

Mai-tôi đi …..

Bài thơ hay quá,!!! Cuộc đời là thế !!!Còn chút thời gian, xin hãy đối xử với nhau cho thật tốt, đừng tranh dành chút danh lợi nhỏ nhoi, tất cả đều là phù vân, tạm bợ. Bạn còn nâng ly được  xin cứ uống, còn gắp đuợc xin cứ ăn, còn vui được xin cứ vui, còn những người bạn tốt xin hãy gặp gỡ, liên-lạc tâm tình, kể chuyện xưa, nhắc cho nhau những kỷ niệm vui, buồn …. .

Bạn còn người phối ngẫu, xin hãy nâng niu, âu yếm vì có quá nhiều người đến tuổi mình đã không được như bạn mà phải lủi thủi một mình, sáng, trưa, chiều, tối nhìn quanh một mình !  Chỉ vì đời mình  ”  Đã tắt bình – minh  ” . . .
  —
ST
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 52

Hình Ảnh Của một Việt Nam rất xưa

Một ngôi chùa trên đường lên Tam Đảo, tháng 6 năm 1916/Có một Việt Nam rất xưa ! Chợ Bắc Lệ (xã Tân Thành, huyện Hữu Lũng, tỉnh Lạng Sơn) 1915

Hà Nội và Việt Nam trong số 1382 bức ảnh mầu autochromes của Albert Kahn

alt

Làng Na Sầm, vùng cao biên giới giáp Trung Quốc

alt

Mỏ đồng, 1915

alt

Chợ Bắc Lệ (xã Tân Thành, huyện Hữu Lũng, tỉnh Lạng Sơn) 1915

alt

Bến sông Lô Việt Trì

alt

Hòn Gai, 1915

alt

Mỏ than Hòn Gai, 1918 – 1921

alt

Vịnh Hạ Long, 1915

alt

Thuyền trên vịnh Hạ Long, 1916

alt

Vịnh Hạ Long

alt

Vịnh Hạ Long

alt

Sông Tam Bạc, Hải Phòng

alt

Một ngôi chùa trên đường lên Tam Đảo, tháng 6 năm 1916

alt

Bán gạo, 1914-1915

alt

Quán nước và hàng quà rong

alt

Quán ăn trên đường quê

alt

Quay tơ

alt

Bật bông

alt

Phường nhạc

alt

Mấy mẹ con người hành khuất mù

alt

Lão mù vái khách xin độ nhật

altNhững người phu bốc mộ

alt

Cấy lúa

alt

Cấy lúa

alt

Cô bé chăn trâu

alt

Phơi thóc sau vụ gặt

alt

Hái rau

alt

Đánh dậm

alt

Quan huyện và các chức sắc tập trung tại huyện đường, 1915

alt

Quan huyện đọc chiếu vua, 1915

alt

Một ông quan huyện Bắc Kì, 1915

alt

Một vị quan địa phương trong triều phục thường, 1916

alt

Một viên đội

alt

Ông lý trưởng hút điếu bát

alt

Hai người hút thuốc phiện, 1915

alt

Têm trầu, 1916

alt

Cơi trầu

alt

Trang phục đi hội

alt

Các cô gái đóng vai con Tốt trong một ván cờ người, 1920

alt

Mấy bé gái *, 1916

alt

Phụ nữ miền Bắc nhuộm răng đen, 1915

alt

Một bà vãi và hai chú tiểu, khoảng 1916

alt

Một bà đồng, 1916

alt

Một bà đồng ở quê

alt

Một bà đồng, 1915

alt

Cậu bé với chú gà chọi


alt

Một gia đình khá giả

alt

Một phụ nữ đang nấu ăn

alt

Ăn trầu

alt

Hoa quả và lễ vật

alt

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 92

Giải Nobel Y học về tay 3 nhà khoa học người Mỹ

Mùa giải Nobel 2017 mở màn hôm 2-10 với giải Nobel Y học được trao cho 3 nhà khoa học người Mỹ Jeffrey C. Hall, Michael Rosbash và Michael W. Young vì những nghiên cứu liên quan đến nhịp sinh học.

 

Ủy ban giải Nobel Y học của Viện Karolinska (Thụy Điển) đã công bố giải thưởng nói trên lúc 16 giờ 30 phút (giờ Việt Nam).

Những nhà khoa học nói trên được vinh danh vì khám phá về những cơ chế phân tử kiểm soát nhịp sinh học. 

Theo ủy ban giải Nobel Y học, những công trình nghiên cứu của họ giải thích làm thế nào động thực vật và con người điều chỉnh nhịp sinh học của mình sao cho đồng bộ với sự tiến hóa của trái đất. 

Giải Nobel Y học về tay 3 nhà khoa học người Mỹ - Ảnh 1.

Các nhà khoa học Jeffrey C. Hall, Michael Rosbash và Michael W. Young. Ảnh: Viện Karolinska

Trong nhiều năm, người ta biết được các sinh vật sống có chiếc đồng hồ sinh học giúp cơ thể biết trước và thích ứng với nhịp điệu bình thường trong ngày. Sử dụng ruồi dấm làm sinh vật mẫu, các nhà nghiên cứu đã tách được một gien điều khiển được nhịp độ sinh học hàng ngày. Những sinh vật khác, trong đó có cả con người, cũng có đồng hồ sinh học hoạt động theo cùng cơ chế. 

Loại đồng hồ này điều chỉnh những chức năng như hành vi, giấc ngủ, thân nhiệt…Hầu hết chúng ta đều có cảm giác lạ khi đồng hồ cơ thể lạc nhịp với mô trường bên ngoài, chẳng hạn như tình trạng mệt mỏi sau một chuyến bay dài đi qua nhiều múi giờ khác nhau. 

Ngoài ra, có những dấu hiệu cho thấy sự lạc nhịp thường xuyên và kéo dài giữa lối sống và nhịp điệu của đồng hồ sinh học có liên quan tới sự gia tăng về nguy cơ nhiễm các bệnh khác nhau.

Ông Jeffrey C. Hall sinh tại TP New York – Mỹ năm 1945, có bằng tiến sĩ tại Trường ĐH Washington và hiện làm việc tại Trường ĐH Maine.  Trong khi đó, ông Michael Rosbash năm nay 73 tuổi, có bằng tiến sĩ tại Viện Công nghệ Massachusetts (MIT) và làm việc tại Trường ĐH Brandeis từ năm 1974. 

Ông Michael W. Young sinh năm 1949 tại TP Miami, nhận bằng tiến sĩ của Trường ĐH Texas. Từ năm 1978 đến giờ, ông làm việc tại Trường ĐH Rockefeller.

Giải Nobel Y học về tay 3 nhà khoa học người Mỹ - Ảnh 2.

Khung cảnh buổi họp báo công bố giải Nobel Y học 2017. Ảnh: The Local

Giải Nobel Y học năm ngoái được trao cho nhà khoa học người Nhật Bản Yoshinori Ohsumi vì những khám phá về cơ chế tự thực.

Giải này được công bố 107 lần kể từ năm 1901, trong đó có 12 phụ nữ được trao giải. 

Sau giải Nobel Y học, giải Nobel Vật lý được công bố ngày 3-10, theo sau một ngày là giải Nobel Hóa học.  

Được mong chờ nhất, giải Nobel Hòa bình dự kiến được công bố ngày 6-10. Một số chuyên gia dự đoán giải thưởng năm nay có thể vinh danh những nỗ lực chống hạt nhân trong bối cảnh căng thẳng giữa Mỹ và Triều Tiên đang leo thang sau vụ thử hạt nhân thứ 6 của Bình Nhưỡng. 

Giải Nobel Kinh tế sẽ được công bố ngày 9-10 tới.  Riêng thời điểm công bố giải Nobel Văn chương vẫn chưa được ấn định. 

Mỗi giải Nobel năm nay đi cùng với giải thưởng 9 triệu kronor (khoảng 1,1 triệu USD). 

P.Võ (Theo Nobelprize.org)
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 14

Chuyến hành hương về miền Hạnh phúc Bhutan


 
Hành hương về miền hạnh phúc
Sau hơn 3 giờ bay với hãng hàng không Hoàng gia Bhutan-Drukair từ Bangkok, 
đoàn hành hương chúng tôi tôi đặt chân tới Paro – thành phố có sân bay quốc tế duy nhất  
của Bhutan với sự háo hức trong tâm thếcủa khách hành 
hương về một đất nước Phật giáo 

 nhỏ bé trên dãy Himalaya chưa tới 700 ngàn dân, nằm giữa hai nền văn hóa lớn và đông dân nhất thế giới Trung Quốc, 

Ấn Độ và đặc biệt là quốc gia duy nhất không thiết lập quan hệ ngoại giao với  Trung Quốc.
Ấn tượng đầu tiên là trang phục truyền thống của người Bhutan, gho

 (dành cho nam) và  kira (dành cho nữ) được người dân mặc mọi lúc mọi nơi một cách đầy tự hào. Kaysang, chàng hướng dẫn du lịch Bhutan trẻ trung sành điệu, dùng smartphone đời mới, đeo đồng hồ G-Shock vuốt nhẹ vạt áo kể về bộ gho đang mặc dệt bằng tay mà may mắn chàng được thừa hưởng từ ông nội. Là quốc gia lấy đạo Phật làm quốc giáo, nơi nền Phật giáo Kim cương thừa vẫn được bảo tồn  gần như nguyên vẹn. Lịch sử văn hóa được ảnh hưởng bao trùm bởi văn hóa Tây Tạng nhưng có lẽ do đóng cửa biên giới với Trung Quốc nên nơi đây vẫn giữ được tính thuần khiết của nền văn hóa truyền thống đó mà không bị lai tạp. Khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ không hề bị tác động bởi bàn tay con người.

 Là vùng đất của những đền đài, tu viện nên đi đến đâu cũng thấy cờ phướn

 của nhà Phật  tung bay. Người Bhutan đôn hậu nhân ái và thân thiện, họ suy nghĩ đơn giản và trong veo về cuộc sống, nhẹ nhàng đón nhận niềm vui cũng như nỗi buồn như việc tất yếu tự nhiên. 

 Họ tinvào luật nhân quả và duyên kiếp, điều này khiến họ sống một cuộc sống từ bi, làm việc tốt cho người khác và không sát sinh.

 Sau khi thấy sự gần gũi trìu mến giữa tôi với những chú chó mà tôi  , Kaysang  
 cười hiền nói: “Người Bhutan tin vào thuyết luân hồi tái sinh, 
nên ở kiếp trước có thể chung’ 

 ta đã là ah em của những chú chó này”. 

Nhận xét đó làm tôi bật cười và suy nghĩ mông lung. 

 Quả là mọi sinh linh đều bình đẳng trước tự nhiên, cát bụi rồi cũng trở về với cát bụi, tại sao con người cứ làm khổ mình và làm khổ người..

 Có lẽ bởi trung thành với triết lý Phật giáo nên trên những chặng đường đã qua,

 nơi đâu  

tôi cũng gặp nụ cười nồng hậu chào đón, từ những cô bé ríu rít tới trường, bà mẹ trẻ địu con ngồi bên cửa, những người đang rảo bước, còn cậu bé ở Trongsa thậm chí kéo cả anh trai ra nhiệt tình mời tôi vào thăm nhà sau khi đã cùng đi bộ một đoạn đường, rồi nấn ná vẫy 
tay từ biệt cùng lời chúc an lành cho chuyến hành hương của tôi. 

Nhìn vào những đôi mắt  nâu dịu dàng hồn nhiên ngập tràn hạnh phúc ấy,tôi thấy mình trở nên bé mọn khi những toan tính theo thói quen đã khiến tôi không thể mở lòng sớm hơn. Hạt mẩm hạnh phúc ngày đầu tiên đến đây đã nảy sinh và lan nhanh khiến cả chuyến đi của tôi ngập tràn tiếng cười như chưa từng được vui đến thế.Bhutan không còn quá cách biệt .Sau nhiều năm tự cô lập đóng cửa với 

thế giới  bên ngoài, Bhutan hiện nay đã gần hơn với thế giới văn minh, Internet, truyền hình 

 Dọc theo hành trình từ Tây sang Đông len lỏi dưới những cánh rừng nguyên 

sinh, trên  con đường duy nhất rộng 2,5m gập ghềnh cheo leo miệng vực nối 2 miền đất nước, Paro, 

Thimpu, Punakha, Trongsa, Jakar (Bumthang) là những điểm tôi đã dừng chân, nơi đâu cũng ngập tràn không khí yên bình, trong trẻo với ngàn sắc hoa lá cỏ cây và những khung cảnh hết sức đăc biệt. Điểm độc đáo không đâu có của Bhutan là rất nhiều tu viện được xây dựng giữa lưng chừng các ngọn núi mà điển hình là tu viện Paro Taktsang, một trong  những nơi linh thiêng nhất ở Bhutan (tên tiếng Anh: The Tiger’s Nest). Bumthang là điểm cuối cùng trong chuyến đi, đến bây giờ tôi vẫn Học sinh tới trường trong bộ gho – trang phục truyền thống Điệu múa mặt nạ tại lễ hội Paro 

Với thảm cỏ trải rộng, hoa cỏ mùa Xuân nở rộ, những khu rừng linh sam

 rải rác bao  quanh những căn nhà tuyệt đẹp, tiếng nước chảy róc rách của dòng suối khi băng qua tảng đá, những lá cờ Phật giáo bay phấp phới trên cao, tu viện cũ với những bức tranh vẽ trên tường, bóng áo cà sa đỏ thư thái ung dung… tôi thấy thời gian dường như đọng lại. 

Chốn này tôi đã để lại một phần trái tim mình cho rừng núi thiêng liêng.
Email của người bạn gặp trên đường hành hương đến tu viện Tiger’s Nest tới. Bạn viết  
rằng mong ước một ngày nào đó được đón tôi thăm nhà, cùng nhau 
uống trà, chơi với mấy 

 đứa con của bạn, và hẹn gặp lại nhau cùng thả mình trong sự yên bình trên các miền đất Bhutan. Bhutan sẽ luôn nằm trong nỗi nhớ của những ai có duyên đến dây dù chỉ một lần duy nhất trong đời…

Tâm Ngôn
Thiền Trà

 

 
Núi là núi, sông là sông
Thiền là một tách trà nồng trên tay
Nước là nước, mây là mây
Thiền là hiện hữu phút giây đang là.
Tây phương vốn giữa ta bà
Khác nhau một niệm Phật ma đổi dời.
Đạo là đạo, đời là đời
Nhịp nhàng song vận không rời khỏi nhau
Nơi hạnh phúc ẩn niềm đau
Bên dòng lệ khổ có câu kinh huyền.
 
Động là động, thiền là thiền
Cái nhìn Như Thị thôi phiền nắng, mưa.
Thực tại trôi giữa đời mơ
Một dòng sương khói đôi bờ nhị nguyên
Trăng rơi xuống tách trà thiền
Ai cười vỡ mộng nơi miền tử, sinh..
 
Như Nhiên – Th Tánh Tuệ
(Bhutan Sept 2017)
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 17

Nỗi buồn con gái

Là con gái, thường hay buồn hoang dại
Những khi chiều chầm chậm bóng hoàng hôn
Là con gái, thường âm thầm suy diễn
Lúc cô đơn trống trải cõi tâm hồn.

Thơ tình: Nỗi buồn con gái - 1

Em, con gái – hay giận hờn và khóc
Tưởng nước mắt mình nhúng ướt cả con trai
Em, con gái – vẫn thường hay nhõng nhẽo
Thích làm tình, làm tội… bất kỳ ai…!!!

Sao lạ thế? Bởi em là con gái
Chiếc xương sườn nhỏ bé của anh thôi
Thượng Đế cho anh được tất cả rồi
Xin chớ làm đau chiếc xương sườn nữa nhé!

Là con gái, anh biết mà… không thể
Một nửa của mình, san sẻ bớt cho ai
Là con gái, anh biết mà: yếu đuối
Chuyện bâng quơ… nước mắt cũng lăn dài.

Em con gái, hay giận hờn vô cớ
Chuyện vui buồn như đứa trẻ ngây thơ
Nhưng có một điều, em muốn anh phải nhớ
Thiếu chiếc xương kia không sống được bao giờ…

ST

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 16