All posts by Ngô Thy Vân

Trả lời một số câu hỏi về mắt người già

Mắt tôi vẫn thấy rõ, tại sao phải đi khám mắt định kỳ?

 

Hàn Lâm Viện Nhãn Khoa khuyên bịnh nhận 40-65 tuổi nên đi khám mắt ở bác sĩ chuyên môn (ophthalmologist) cứ 2 đến 4 năm một lần dù không có bịnh, trên  65 tuổi nên khám một lần mỗi năm là ít nhất, có thể thường hơn.
Lý do :
Những thay đổi mắt ở người già xảy ra rất chậm, từ từ, làm bịnh nhân thích ứng với hoàn cảnh mà không để ý, không biết rằng mắt mình mờ hơn trước, hoặc thị trường (visual field) của mình bị thu hẹp lại, mình không còn thấy rõ những gì xảy ra ở ngoại biên tầm mắt mình, màu sắc các sự vật mình thấy không trung thực (ví dụ màu trắng mình tưởng là vàng), đêm tối lái xe, đèn phía trước chiếu vào mắt mình lóa không thấy rõ . Bác sĩ chuyên khoa mắt sẽ khám thấy những thay đổi đó và sẽ có những biện pháp thích hợp để chữa trị (như cho đeo kính để điều chỉnh khúc xạ mắt (refraction correction) , giải phẫu hay cho thuốc trị chứng cườm nước làm cao áp suất trong mắt, ngăn chặn những tổn thương có thể xảy tới cho mắt, giải phẩu lấy cườm và thay thế bằng thấu kính nhân tạo/artificial lens, giúp tránh tai nạn cho người lái xe) 
Tôi bị bịnh tiểu đường, mắt tôi không sao cả, tại sao bác sĩ bắt tôi đi khám mắt?
Bịnh tiểu đường, còn gọi là bịnh Đái tháo đường (diabetes mellitus) không phải chỉ có chứng đường  được thải ra nước tiểu mà còn ảnh hưởng đến hầu hết các bộ phận trong cơ thể người bịnh. Mắt là bộ phận bị ảnh hưởng nặng do bịnh đái đường.
Bịnh võng mạc do tiểu đường (diabetic retinopathy), làm hư hại võng mạc (là cái màng phía sau tròng mắt, nơi nhận hình ảnh do ánh sáng từ ngoài mắt chiếu vào), là lý do hàng đầu gây ra bịnh mù ở người lớn. Bịnh nhân cần được bác sĩ mắt nhõ thuốc làm nở con ngươi và khám võng mạc kỷ lưỡng (annual dilated fundoscopic  examination). và chữa trị, theo dõi kỹ lưỡng nếu bất bình thường. Ngoài ra, mổ cườm khô cho người tiểu đường dễ có biến chứng hơn ở người không tiểu đường.
Người bị tiểu đường cũng dễ bị cườm nước (glaucoma) hơn.
 
Mắt tôi bị cườm khô (cataract), muốn mổ  nhưng nhiều người bạn  nói mổ xong vẫn thấy mờ, mà vẫn mang kính mà không rỏ. Vậy có cần mổ không?
Cataract, hoặc cườm khô, là trường hợp thấu kính (lens) của mắt bị vẫn đục, cản trở ánh sáng từ ngoài vào rọi trên đáy mắt (retina). Muốn  thị giác toàn hão, ngoài việc thấu kính phải thông suốt, cần phải có một võng mạc (đáy mắt, retina) làm việc tốt (ví dụ không bị hư hoặc kém đi do đã bị thoái hóa vì tuổi già, hoặc hư vì bịnh tiểu đường như nói ở câu trả lời trên), và luôn những khâu khác của hệ thần kinh phải nguyên vẹn.. Cho nên, mổ mắt lấy cườm sẽ làm thị giác tốt hơn trước, thấy rõ hơn trước khi mổ, nhưng không nhất thiết là sẽ 20/20 (tối hảo) vì còn tùy thuộc các yếu tố khác của mắt và hệ thần kinh người bịnh.
Ngoài ra, nếu bị cườm khô (cataract), bác sĩ mắt không nhìn thấy rõ phần sau của mắt nên không theo dõi và chữa trị được những bịnh của võng mạc (retinopathy).Lấy cườm khô ra giúp cho công việc chăm sóc của mắt dễ dàng và tốt hơn.
 
Thế tại sao mổ cườm khô rồi mà vẫn mang kính (mang gương)?
Ở người trẻ bình thường, không cần mang kính cũng thấy rõ vật ở thật xa (vô tận, infinity) cũng như vật ở gần (đọc sách chữ nhỏ. Sở dĩ được như vậy vì thấu kính (lens) trong mắt người trẻ có khả năng thích ứng (accommodation), thay đổi tính khúc xạ của nó (tựa như máy hình hiện đại có thể tự động zoom xa và gần).
Thấu kính nhân tạo (thế thấu kính bịnh đã đục) không có khả năng thích ứng theo nhu cầu nhìn xa nhìn gần này, nên phải lựa chọn giữa một loại thấu kính nhìn gần và một loại thấu kính nhìn xa. Thường thì , khi mổ mắt cườm khô, một bên mắt thì bác sĩ gắn thấu kính nhìn gần, mắt kia thì bác sĩ gắn thấu kính nhìn xa để  bịnh nhân có thể sinh hoạt bình thường mà không cần đeo kính (mang gương). Tuy nhiên, những trường hợp như đọc sách chữ nhỏ, kéo dài, bịnh nhân cũng cần mang kính để mắt đỡ mệt và thấy rõ hơn.
Những tiến bộ trong vòng chừng mười năm nay của  khoa giải phẩu chữa bịnh khúc xạ (refraction surgery) dùng laser để trị chứng cận thị , hay dùng thấu kính nhân tạo trong mắt (intraocular lens) để trị chứng viễn thị nặng  giúp cho một số người cận thị (thấy gần mà không thấy xa) và viễn thị (thấy xa mà không thấy gần)  khỏi cần mang kính nữa. Những tiến bộ này được áp dụng cho những người mổ mắt vì cườm khô cũng được hưởng những lợi ích đó, là thêm vào việc mắt họ sáng ra (vì hết bị đục), mắt họ còn được chữa các vấn đề khúc xạ (refraction errors), giúp cho họ khỏi nhờ cậy đến các kính dày cộm sau khi mổ, nhưng có thể cần mang kính một đôi khi.  
 
Mắt tôi hay bị “chèm nhem”, bác sĩ cho nhỏ thuốc là nước mắt nhân tạo, tôi nhỏ vài hôm thì khỏi, sau bây giờ vẫn bị lại như cũ?
Sở dĩ mắt chúng ta luôn luôn trong sáng vì nước mắt được tiết ra liên tục, giữ cho mắt ướt và có tác dụng ngăn chặn nhiễm trùng, đồng thời hệ thống ống dẫn thải nước mắt (tear duct) dư đi vào mũi ở phía dưới. Người gìà, tuyến nước mắt làm việc kém đi, nhất là nếu mắc những bịnh làm giảm sút cơ năng hạch nước mắt , vì vậy mắt bị khô, nhất là lúc xem TV chăm chú , đọc sách lâu mà ít chớp mắt (“nhìn không chớp”). Do đó, mắt bị xốn, do phản xạ, nước mắt lại sản xuất tăng lên, chảy đi không kịp làm nhòa, nhòe mắt. Dùng nước mắt nhân tạo có ích cho trường hợp này nhưng phải dùng thường xuyên, không phải bớt triệu chứng rồi ngưng. Ngoài ra, nêu nhớ chớp mắt thường xuyên lúc đọc sách, xem phim, mang kính mát hoặc tránh chỗ gió nhiều làm khô mắt nhanh hơn.
Một số trường hợp, bác sĩ chuyên khoa mắt có thể gắn một nút (plug) bằng plastic vào kênh dẫn nước mắt để giữ nước mắt lại cho mắt đở khô.
Một số người già mí mắt bật ra ngoài (ectropion) nên không giữ được nước mắt, phải chảy ra ngoài. Có thể giải phẫu nếu cần.
Bác sĩ Nguyễn Quỳnh Anh
Bác sĩ Hồ Văn Hiền 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Furoshiki – Giày quấn kiểu Nhật

Thay vì xỏ giày buộc dây thông thường, người yêu Thời trang chỉ cần đặt bàn chân vào giữa đế cao su, rồi quấn vải lại là xong ngay .

                          

 

Vibram, hãng chuyên sản xuất giày quân đội của Italy, vừa tung ra mẫu sản phẩm mới mang tên Furoshiki. Loại giày này giống một miếng băng có thể ôm trọn lấy bàn chân mà không sợ bị thừa, thiếu khoảng trống như những đôi giày bình thường khác. Mẫu thiết kế vừa giới thiệu đã khiến nhiều website thời trang như Refinery29, Japantrends chú ý.

 

Giày Furoshiki được lấy cảm hứng từ loại khăn vải cùng tên của Nhật, chuyên dùng để gói các loại đồ dùng. Furoshiki có từ thời Edo (1603- 1868), khi mọi người sử dụng miếng vải vuông (shiki) để mang các vật dụng cá nhân đến nhà tắm (Furo) công cộng.

 

Người sáng tạo ra mẫu giày này cũng là một nhà Thiết kế Nhật Bản, có tên Masaya Hashimoto.

 

Toàn thể đôi giày không có bất cứ một sợi dây buộc nào, chỉ có đế để bảo vệ bàn chân cùng băng dán nhằm giữ chặt.

 

Nhìn từ phía dưới, đôi giày Furoshiki giống như một chiếc băng quấn đơn giản. Hình dáng biến đổi uyển chuyển giúp nó không quá cồng kềnh mỗi khi đặt trong túi xách, ngăn chứa đồ.

 

Các bước mang giày Furoshiki rất đơn giản. Người mua chỉ cần xỏ chân vào, và dùng hai miếng dán quấn chéo lại với nhau. Sản phẩm này có giá bán khoảng 140 USD.

 

Vibram có thâm niên 78 năm, và nổi tiếng vì sản xuất các loại giày có đế cao su bền đẹp. Hãng từng nổi tiếng với giày FiveFingers – giày có mũi hình năm ngón chân cùng phần đế có vân giữ áp sát giống chân người. Nhà sản xuất khẳng định loại giày Furoshiki mới cũng có những tiêu chuẩn như sản phẩm trước đây ./.

ST

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Mùa phượng cuối

Chỉ còn  tiết học cuối này thôi
Ngày mai  xa cách biệt ly rồi
Lưu bút gửi trao từng nét chữ
Dòng đời vạn nẻo rẽ nhiều nơi!
Chia tay mùa hè, mùa Phượng, tuổi học trò, mùa thi, hè về
Rồi sẽ không cùng chung hướng đi
Mười hai năm học còn lại gì
Áo trắng vương hoài thời cắp sách
Mỗi lần phượng nở báo mùa thi!

Góp nhặt gom vào những  nhớ thương

Nâng niu  cánh phượng góc sân trường
Thầy cô vất vả theo ngày tháng 
Bụi phấn một đời trên tóc vương!

Nghẹn ngào muốn nói chẳng thành câu
Cầm tay luyến tiếc lệ tuôn trào
Chẳng biết khi nào ta gặp lại
Mùa phượng cuối cùng vẫn có nhau!

 Lê Thị Bạch Huệ

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tìm Thấy Hoạt Chất Khiến Tế Bào Ung Thư “tự Sát” Trong 30 Phút

Cả Thế Giới Ăn Mừng Nào: Tìm Thấy Hoạt Chất Khiến Tế Bào Ung Thư “tự Sát” Trong 30 Phút   

Bởi Lê Quang  -11/07/2017

Theo kết quả nghiên cứu do nhóm các nhà khoa học của trường Đại học Rutgers và Hunter (Mỹ) thì các nhà khoa học Mỹ đã phát hiện ra mlột hoạt chất trong dầu ô liu có thể khiến các tế bào ung thư “tự sát” trong 30 phút.
https://tokhoe.com/wp-content/uploads/2017/07/ca-gioi1.jpg
Ảnh Internet
Theo kết quả nghiên cứu do nhóm các nhà khoa học của trường Đại học Rutgers và Hunter (Mỹ) công bố trên Tạp chí Phân tử & Tế bào ung thư, hoạt chất oleocanthal trong dầu ô liu có thể tiêu diệt được tế bào ung thư có tên lysosome.
Cần phải hiểu oleocanthal có trong dầu olive extra-virgin thu được sau lần ép đầu tiên. Đây là loại dầu oliu tốt nhất được sản xuất bằng phương pháp ép lạnh giữ được nguyên mùi vị, không có chất bảo quản hay thêm bất cứ phụ gia nào.
Cụ thể, sau khi áp dụng xử lý oleocanthal lên các tế bào ung thư, các nhà khoa học thấy rằng các tế bào ung thư chết rất nhanh trong chưa đến 30 phút. Trong khi đó, chết tế bào theo chương trình cần khoảng 16-24 giờ.
Bộ 3 nhà nghiên cứu ung thư Paul Breslin của Đại học Rutgers và David Foster và Onica Legendre của Trường Đại học Hunter đã phát hiện ra rằng các tế bào ung thư bị tiêu diệt bởi chính enzyme trong nó.
Chất oleocanthal đã phá vỡ các túi bào lysosome bên trong tế bào ung thư, nơi chứa các chất thải của tế bào. Về cơ bản, các nhà khoa học cho rằng các tế bào tự sát.
Ngoài ra, hợp chất này không gây tổn hại đến các tế bào khỏe mạnh, chúng chỉ tạm thời dừng chu kỳ sống của chúng, hay nói cách khác là “đưa chúng vào trạng thái ngủ”. Sau một ngày, các tế bào khỏe mạnh sẽ tiếp tục chu kỳ sống của mình.
“Sau một ngày, các tế bào khỏe mạnh phục hồi được chu kỳ. Tuy các tế bào ung thư có kích thước lớn hơn và nhiều lysosomes hoạt động tích cực hơn nhưng thực tế cho thấy các tế bào này bị tổn thương và yếu đi so với các tế bào khỏe mạnh.
Và chúng tôi vẫn chưa lý giải được điều này”, giáo sư Breslin nhận định.
https://tokhoe.com/wp-content/uploads/2017/07/ca-gioi2.jpg
Ảnh Internet
Được biết, các thử nghiệm trên mới chỉ được thực hiện trong điều kiện phòng thí nghiệm, do đó, bước tiếp theo cần chứng minh được tác dụng của hoạt chất oleocanthal có trong dầu ô liu khi áp dụng trên cơ thể sống.
“Chúng tôi cần phải hiểu tại sao các tế bào ung thư lại trở nên nhạy cảm với chất oleocanthal hơn so với các tế bào khỏe mạnh khác”, David Foster, đồng tác giả nghiên cứu trên cho biết.
Theo báo cáo Ung thư công bố vào năm 2014 của Tổ chức Y tế thế giới WHO, trong năm 2012 có hơn 14 triệu ca mắc ung thư mới và hơn 8 triệu người tử vong vì căn bệnh này.
Vì vậy, phát hiên này được xem là một hy vọng mới trong việc tìm ra phương pháp chữa căn bệnh ung thư thành công.
Tác dụng phòng ngừa ung thư của dầu ô liu
Trong khi thử nghiệm hoạt chất trong dầu ô liu “tiêu diệt” tế bào ung thư trong vòng 30 phút vẫn đang còn nằm trong phạm vi phòng thí nghiệm thì tác dụng phòng ngừa ung thư của dầu ô liu lại được chứng minh bằng thực tiễn.
Các nhà khoa học của Trường Đại học Harvard (Mỹ) đã thực hiện một nghiên cứu với 26.000 người tham gia trong 8 năm.
Họ phát hiện ra những người ăn nhiều chất béo có lợi cho sức khỏe như dầu ôliu có thể giảm nguy cơ mắc bệnh ung thư lên đến 9%.
Nghiên cứu cũng chỉ ra rằng chế độ ăn của người Địa Trung Hải có thể giảm nguy cơ bị ung thư, bệnh tim, bệnh tiểu đường, bệnh cao huyết áp và bệnh Alzheimer.
Mà thành phần quan trọng nhất trong các bữa ăn hàng ngày của người bản địa là dầu ô liu. Đây cũng được xem là yếu tố làm tăng sức khỏe và tuổi thọ của con người nơi đây.
https://tokhoe.com/wp-content/uploads/2017/07/ca-gioi3.jpg
Ảnh Internet
Các món ăn của người dân vùng Địa Trung Hải đều chứa dầu ô liu.
Còn các nhà nghiên cứu thuộc Đại học Navarra (Tây Ban Nha) đã tiến hành cuộc khảo sát với 4.282 phụ nữ nước này.
Sau gần 5 năm theo dõi, họ rút ra kết luận những người thường xuyên dùng dầu ô liu nguyên chất trong bữa ăn thì giảm 62% nguy cơ mắc ung thư vú.
Dầu ô liu có chứa axit oleic, vốn tác động trực tiếp đến các tế bào ung thư gây đột biến gen và chất squalene giúp chống ôxy hóa.

Tác dụng khác của dầu ô liu
– Tốt cho tim: Dầu ô liu tự nhiên chứa 70 % axit béo không bão hòa đơn, từ đó giúp làm giảm sự tích tụ cholesterol trong máu và làm giảm vấn đề liên quan tới tim mạch.
– Tốt cho tiêu hóa: Dầu ô liu được sử dụng như một loại bài thuốc thải độc cho cơ thể, cải thiện đường tiêu hóa. Bạn có thể uống 1-2 thìa dầu ô liu trước bữa sáng để tránh tình trạng táo bón.
– Chống viêm và kháng khuẩn: Các phenol có trong dầu ô liu có đặc tính kháng viêm.
https://tokhoe.com/wp-content/uploads/2017/07/ca-gioi4.jpg
Ảnh Internet
– Tốt cho xương khớp: Dầu ôliu nhờ chứa vitamin D và canxi giúp tăng cường chức năng đổi mới trong xương, thúc đẩy hệ xương phát triển, duy trì mật độ cho xương, giảm nguy cơ loãng xương.
– Giảm nguy cơ mắc đái đường: Dầu ô liu có tác dụng giảm nguy cơ mắc đái đường. Các chất dinh dưỡng giúp cải thiện sự đề kháng insulin và thúc đẩy điều hòa đường máu.
– Tốt cho gan và túi mật: Nếu sử dụng dầu ô liu hàng ngày, bạn sẽ giảm nguy cơ bị gan nhiễm mỡ và các rối loạn chức năng gan khác.
– Giảm cân: Dầu ô liu là một trong những nguồn thực phẩm tốt cho những người muốn giảm cân hoặc kiểm soát cân nặng.
– Ngăn ngừa thiếu máu: Quả ô liu giàu chất sắt, đây là một thành phần quan trọng giúp sản sinh ra hemoglobin, hoạt chất đóng vai trò vận chuyển oxy từ phổi đi khắp cơ thể.
– Làm đẹp: Dầu ô liu giúp cải thiện làn da, dưỡng tóc, dưỡng tay, chân …
Thân chuyển – Tài liệu sưu tầm – Tuỳ Nghi
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

TRĂNG TREO ĐỈNH NÚI

Sơn nữ đêm khuya rũ mộng đèo
giục lòng hái trộm mảnh trăng treo
Sương ôm chùm lá hương rừng nổi
Vàng vuốt cành cây gío núi trèo.
Người đã quên rồi say tĩnh ngủ
Ta còn thổn thức dõi hoài theo
Hoang sơ gọi dấu buồn man mác
Rặng đá âm thầm cản suối reo

Hoanghoon

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Cận cảnh “săn, bắt, hái, lượm” mùa nước nổi

Mùa nước nổi năm nay ở miền Tây hứa hẹn nhiều niềm vui, khi người dân nơi đây đang “mỏi tay” bắt cá, hái bông súng….
Can canh "san, bat, hai, luom" mua nuoc noi - Anh 1
Hiện nay nước đang nổi từ 1-2m trên các các cánh đồng đầu nguồn huyện An Phú – An Giang
Can canh "san, bat, hai, luom" mua nuoc noi - Anh 2
Can canh "san, bat, hai, luom" mua nuoc noi - Anh 3
Nước lũ về tràn đồng cũng là lúc người dân luôn tay làm dụng cụ đánh bắt thủy sản như lưới, dớn, lờ, lọp, câu…
Can canh "san, bat, hai, luom" mua nuoc noi - Anh 4
Năm nay tỉnh An Giang cấm khai thác cá linh non dưới 55mm đến ngày 30/8/2017
Can canh "san, bat, hai, luom" mua nuoc noi - Anh 5
Tại thời điểm này sản vật cá linh trong mùa lũ chủ yếu được đánh bắt từ bên nước bạn Campuchia đem qua bán tại các huyện biên giới ở Đồng Tháp và An Giang
Can canh "san, bat, hai, luom" mua nuoc noi - Anh 6
Cá linh – sản vật trong mùa lũ
Can canh "san, bat, hai, luom" mua nuoc noi - Anh 7
Bông điên điển cũng là đặc sản trong mùa lũ được bán với giá từ 35.000 -40.000 đồng/kg
Can canh "san, bat, hai, luom" mua nuoc noi - Anh 8
Vợ chồng anh Trương Văn Phong, ở xã Thường Phước Tiền – Hồng Ngự – Đồng Tháp mỗi ngày đi cào hến cho thu nhập trên 200.000 đồng/ngày.
Can canh "san, bat, hai, luom" mua nuoc noi - Anh 9
Gia đình của anh Ngô Văn Tâm, ở xã Ô Long Vỹ, huyện Châu Phú – An Giang, mỗi ngày đi chở đất mướn khoảng 40 ghe đất, mỗi ghe đất tiền công từ 15.000 -20.000 đồng/ghe tùy theo đường xa, gần
Can canh "san, bat, hai, luom" mua nuoc noi - Anh 10
Em Trần Thị Thơ ở Tịnh Biên – An Giang mỗi ngày qua biên giới Campuchia hái bông súng để kiếm tiền phụ giúp gia đình
Can canh "san, bat, hai, luom" mua nuoc noi - Anh 11
Mỗi chiều về bông súng được hái bên đồng Campuchia trở về tập kết tại chợ Châu Đốc (An Giang) để đem đi tiêu thu khắp nơi ở ĐBSCL
Can canh "san, bat, hai, luom" mua nuoc noi - Anh 12
Can canh "san, bat, hai, luom" mua nuoc noi - Anh 13
Mùa lũ năm nay nước về nhiều
Can canh "san, bat, hai, luom" mua nuoc noi - Anh 14
Làng nghề sản xuất lọp cá linh nổi tiếng ở xã Phước Hưng, huyện An Phú – An Giang vì chỉ có nơi đây sản xuất loại lọp này và mỗi năm còn xuất bán qua Campuchia hàng nghìn cái. Mỗi cái lọp cá linh có giá 50.000 -60.000 đ/cái
Can canh "san, bat, hai, luom" mua nuoc noi - Anh 15
Can canh "san, bat, hai, luom" mua nuoc noi - Anh 16
Làng sản xuất các loại lưới ở cầu Thơm Rơm, quận Thốt Nốt (TP. Cần Thơ) đang vào mùa nhộn nhịp để kịp giao hàng cho các vùng đi đánh bắt thủy sản trong mùa lũ
Can canh "san, bat, hai, luom" mua nuoc noi - Anh 17
Can canh "san, bat, hai, luom" mua nuoc noi - Anh 18
Chợ Trường Xuân, huyện Tháp Mười (Đồng Tháp) nhóm họp chợ đông nhất vào những tháng mùa lũ. Vì nơi đây được xem là chợ nổi tiếng bán đầy đủ các mặt hàng cá, tôm, cua, rùa, rắn….đến các loại rau đồng mùa lũ
Can canh "san, bat, hai, luom" mua nuoc noi - Anh 19
Can canh "san, bat, hai, luom" mua nuoc noi - Anh 20
Chợ rắn ở Vĩnh Hội Đông, huyện An Phú – An Giang được xem là chợ chuyên bán các loại rắn rùa được đánh bắt trong mùa lũ
Can canh "san, bat, hai, luom" mua nuoc noi - Anh 21
Anh Trần Văn Hai, ở huyện Châu Phú – An Giang tận dụng mùa nước nổi trồng rau nhút bình quân một ngày thu nhập gần 500.000 đồng
Can canh "san, bat, hai, luom" mua nuoc noi - Anh 22
Can canh "san, bat, hai, luom" mua nuoc noi - Anh 23
Mỗi khi lũ về ngư dân vùng lũ như An Giang, Đồng Tháp, Long An …tận dụng nguồn cá sẵn có đề làm khô, làm mắm
Can canh "san, bat, hai, luom" mua nuoc noi - Anh 24
Nấu nước mắm đồng cá linh
Can canh "san, bat, hai, luom" mua nuoc noi - Anh 25
Về vùng lũ miền Tây thưởng thức món canh chua cá linh, bông súng, điên điển là tuyệt vời
Theo LÊ HOÀNG VŨ (Báo NNVN
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Một ông cụ Việt bị bùa mê, rút $20 ngàn từ ngân hàng đưa cho người lạ

Quí đồng hương nên cẩn thận khi gặp người lạ. Câu chuyện dưới đây vừa qua xảy ra cho một ông cụ đã về hưu tại tiểu bang Texas, được đài truyền hình KXAN tường thuật ngày thứ Hai vừa qua. Một ông cụ gốc Việt sống ở phía bắc thành phố Austin đã bị người lạ bỏ bùa mê, và ông tự rút $20,000 Mỹ kim từ ngân hàng đưa cho kẻ gian. Thoạt nghe thì đây là chuyện khó tin, thậm chí gia đình của ông cụ đã không tin câu chuyện “bùa mê” cho đến khi họ nhìn thấy bằng chứng qua hình ảnh do máy thâu video an ninh cung cấp.
Một ông cụ Việt bị bùa mê, rút $20 ngàn từ ngân hàng đưa cho người lạ

Người đàn ông trong hình này đã ngồi vào xe với ông Đức, và trong một lúc nào đó, đã bỏ thuốc mê khiến ông Đức đi lấy tiền cho ông ta.
Cô Staci Nguyễn kể lại với đài truyền hình KXAN rằng cho biết cô nhận thấy có điều gì không ổn khi bước vào nhà của người cha 66 tuổi. Hôm đó là chiều thứ Bảy, 5 tháng 8, 2017 vừa qua. Cô nói cha cô có vẻ không minh mẩn như ngày thường, dường như ông có thẩn thờ như đang bị ảnh hưởng bởi một chất gì đó. Cách nói năng cũng không mạch lạc. Sau đó, ông nhỏ nhẹ nói với cô ông vừa bị mất 20 ngàn đô. Cô kinh ngạc kêu lên, “Sao? Chuyện gì vậy? Ba có đùa không vậy?” Cô nghĩ cha cô chỉ nói đùa.
Sau đó, cả gia đình bắt đầu tìm kiếm và lắp ráp những mẩu rời rạc từ câu chuyện của ông Nguyễn Đức, cha cô Staci. Họ tìm thấy đoạn băng giám sát bãi đậu xe của siêu thị MT, số 10901 đường North Lamar ở Chinatown. Một người lớn tuổi ăn mặc lịch sự bước tới gần chiếc xe của ông Đức. Người này nói tiếng Anh bằng giọng của người Phi châu.
Ông Đức nói, “Ông già tới cửa, gõ vài cái và bảo tôi hạ kính xe xuống. Ông già bắt đầu khóc. Hình như lúc đó tôi nói, OK, tôi có thể giúp ông.”
Trong thâm tâm, ông Đức thật sự muốn giúp nên cho ông già đi nhờ xe. Ông già cho biết muốn tới tòa nhà H-E-B nằm ở góc đường Interstate 35 và Parmer Lane. Khi ông dừng xe ở đó, một người đàn ông trẻ hơn chui vào trong xe. Họ nói với ông Đức là muốn quyên tiền giúp người nghèo. Họ hỏi ông Đức có tiền giúp họ không? Tiền cho người nghèo. Ông Đức trả lời OK. Sau đó, hai người đàn ông muốn ông Đức đóng góp từ $18,000 tới $20,000! Họ bảo ông lái xe tới ngân hàng, rút $20,000 cho họ. Ông Đức nói, “Được.”
Gia đình ông Đức xin tờ chứng nhận của ngân hàng, để chứng minh là ông Đức có rút tiền ở ngân hàng. Staci cho biết khi nhìn thấy tờ chứng nhận, cả gia đình tá hỏa. Cha cô là người có cuộc sống vô cùng thanh đạm. Đối với ông, $200 thực sự là món tiền rất lớn, đừng nói chi tới $20,000. Cả gia đình ông Đức dành dụm số tiền này cho chuyến đi về thăm Việt Nam, dự định vào cuối năm nay.
Sau khi bước vào ngân hàng, ông Đức có cơ hội báo động với nhân viên ngân hàng, hoặc gọi cảnh sát tới giúp, vì hai người đàn ông đứng bên ngoài và không dám lại gần tòa nhà. Thế nhưng ông Đức không hề phản ứng, không gọi người giúp, cũng không biết mình đang gặp nguy hiểm, chỉ lẳng lặng làm theo yêu cầu của hai người lạ kia.
Thậm chí trong khi ông Đức đang ở trong ngân hàng, vợ ông gọi cho ông, ông chỉ trả lời rằng ông đang bận. Cuối cùng, ông thả hai người kia xuống trước tòa nhà H-E-B – nơi ông đón người đàn ông trẻ – và rồi cả hai biến mất với một cọc tiền của ông.
Ông Đức nói trong lúc lái xe, hai người đàn ông cứ bắt ông Đức cầm và nhìn vào tờ giấy, trong đó có vẽ đường dẫn tới một khách sạn Hilton nào đó. Họ bắt ông làm như vậy nhiều lần.
Gia đình ông Đức tin rằng trên tờ giấy có rắc một hóa chất nào đó, có lẽ là một thứ “bùa mê thuốc lú” gì đó. Sau khi về tới nhà, ông Đức bị đau đầu dữ dội, ói mửa nhiều lần, cuối cùng gia đình phải đưa ông Đức vào phòng cấp cứu.
Cảnh sát Austin đang điều tra vụ án lường gạt này. Gia đình ông Đức cho đăng một số hình ảnh của hai người đàn ông trong đoạn băng giám sát, lên trang mạng xã hội, với hy vọng không ai khác trở thành mục tiêu của hai kẻ lừa đảo.
Theo Báo Viễn Đông
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Bắc phương hành

Chiều nặng không dưng sầu núi dựng
Dừng đây ta cạn chén quan san
Áo cơm mấy thuở đời vô vọng
Bằng hữu đành như chút bụi vàng.

Ta bỏ phố phường xưa nóng bỏng
Nghêu ngao đây khúc Bắc Phương Hành
Đời rộng ngại gì khung cửa đóng
Mà quên đi hết những mùa xanh.

Nâng ly uống cạn tình bằng hữu
Bỏ quê nhà lạc xuống phương Nam
Ta từ độ bước chân phiêu bạt
Lòng vẫn ngậm ngùi nhớ Bắc phương.

Chiều nay lòng gợn niềm quê cũ
Bóng nhạn mù tăm lạc lối về
Bên rừng chưa hẳn quên đời gió
Chút ân tình nặng bước chân đi.

Ví thử lòng ta mây trắng đục
Một ngày khôn lạc cõi mù mưa
Trần gian giọt đắng ngàn năm trước
Tình chợt xem như lối cỏ đùa.

Ví thử đời ta men rượu nhạt
Mời em nhân buổi tiễn đưa này
Chắc cũng buốt môi người cúi mặt
Còn chút tình xưa như khói bay.

Chiều nay dừng lại bên đèo vắng
Ta bắt đầu thấy mộng vô biên
Đường xa hun hút sầu đá dựng
Chắn lối tình về bến tịch dương.

Trời cao gió thấp ngăn mây đục
Đùn quanh trí nhớ một vì sao
Rừng đêm thoắt chốc đầy men rượu
Rượu ngát mùi hương một thuở nào

Đêm cũng dậy mùa xanh ký ức
Những mùa đời tiếp nối chìm sâu
Khi ta nhìn lại ngàn xanh ngắt
Đời đã buồn như một giấc sầu.

Mai sớm lên đường trong sương buốt
Hồn cũng rưng buồn những bước chân
Nhịp bước thời gian còn vọng lại
Trong tim ta máu chảy xoay vần.

Ta đi ta đi đường thênh thang
Rền bước chân theo nhịp thời gian
Mở tung cánh cửa đời mơ ước
Choáng ngợp sầu xưa đã úa vàng.

Ta như thân ngựa rừng cô độc
Lạc xuống đồng xanh ngớ ngẩn nhìn
Bằng hữu lang thang người mỗi ngả
Mình ta đứng gọi thấu trăm năm.

Ngược giáo đâm càn hồn quá khứ
Xóa tan bóng tối bủa quanh đời
Mùa dựng thành xuân thì bát ngát
Vang động không gian triệu tiếng cười

Ta đi ngày rớt lại sau lưng
Giữa trần gian cát bụi xoay vần
Những thương chiếc bóng đời hiu hắt
Mấy ngàn năm chưa đứng thẳng thân.

Ta đi biển thét lời giông bão
Sá gì chút gió mặn chiều hôm
Mà không dựng thẳng cờ minh đạo
Soi một dòng sông, nối một dòng.

Ta đi trời đất cùng vang vọng
Hợp tấu rừng xanh khúc biển sầu
Có phải dùng dằng lời cố lý
Nên đường ta mưa thảm giăng mau.

Ở cuối một mùa nhìn lá rụng
Quanh thành quách cũ thuở vàng son
Nhòa nhập bay quanh miền dĩ vãng
Những chùm hoa nở rộ trong hồn.

Những nụ xanh liền tay quá khứ
Trên đồng xanh bát ngát thương yêu.
Hãy nở ôi cành non lộc mới
Vươn cao trên đổ nát tiêu điều.

Những tình thân cũ theo chiều tắt
Bếp lửa thời gian cũng lụi tàn
Đứng đây ngó lại nhân gian lạnh
Sầu suốt thời gian qua mênh mang.

Hai mươi năm nối thành bi khúc
Bài ca buồn bã nối điêu tàn
Những ngựa ngủ vùi lòng đất chết
Những đời nằm xuống vẫn hoang mang.

Màu quê cũ rưng hồn lữ khách
Chút lòng lận đận với quê hương
Ta hát chiều nay bài thứ nhất:
Hùng ca giục giã lửa lên đường.

Phạm Chu Sa

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Bệnh viêm tai ngoài

Hè nóng là mùa của mồ hôi, của thú vui bơi lội, lặn ngụp trong làn nước trong xanh. Hè là mùa của bệnh viêm tai ngoài (external otitis, còn gọi otitis externa, swimmer’s ear).

Ai cũng có thể bị viêm tai ngoài, nhưng bệnh xảy ra nhiều nhất trong khoảng tuổi 5-19.

Tai có 3 ngăn: ngoài, giữa, và trong. Tai ngoài và tai giữa cách nhau bởi màng nhĩ (eardrum, tympanic membrane). Tai ngoài có ống tai (ear canal), lòng lót bởi một lớp da mỏng.

Cấu trúc của ống tai ở tai ngoài khiến viêm tai ngoài hay xảy ra. Nó tối, ấm, dễ ẩm ướt, nên là môi trường tốt để vi trùng (bacteria) và nấm (fungus) sinh sôi nảy nở. Da lót lòng ống tai lại rất mỏng và dễ tổn thương. Thêm vào đó, ống tai có một chỗ hơi cong, chỗ cong này khiến các mảnh ráy trong lòng ống tai khó di chuyển ra ngoài, dễ bị kẹt lại trong ống tai. Lông trong lòng ống tai – dày hơn khi ta có tuổi – cũng phần nào cản trở sự di chuyển của ráy trong lòng ống tai.

May mắn, ống tai của tai ngoài ta cũng có cách để cố tự bảo vệ nó. Các ráy trong ống tai tạo một môi trường acid, ngăn sự sinh sôi nảy nở của vi trùng và nấm.

Ngoài ra, ráy tai còn có tính kỵ nước (hydrophobic), nên cũng cản nước từ ngoài khỏi thấm vào làm ẩm tai ta. Như vậy, không có ráy tai, tai ta dễ nhiễm trùng.

Song ngược lại, nhiều ráy tai quá, hoặc ráy dẻo đặc quá cũng khổ, dễ bít chặt lòng ống tai, giữ nước và các chất bẩn, đưa đến nhiễm trùng. Đời là trung dung, không nên nghiêng quá về phía bên nào. Ống tai còn được bảo vệ bởi một cơ chế khác nữa: lớp trên cùng của da lót lòng ống, có những chuyển động từ trong ra ngoài, giúp quét đẩy các chất bẩn trong ống tai ra ngoài.

Vi trùng và nấm sinh sống ở khắp mọi nơi, kể cả trong ống tai ngoài. Chúng nằm yên đấy khi các cơ chế đề kháng chống lại chúng của ta tốt, hữu hiệu. Song khi cơ chế đề kháng kém đi, hoặc khi lớp da phủ ống tai tổn thương, các vi trùng thừa cơ nổi lên làm loạn, nhất là hai con P. aeruginosa, S. aureus, và viêm tai ngoài xảy ra. Rất nhiều yếu tố có thể khiến sức đề kháng của ống tai ngoài kém đi, hoặc lớp da lót lòng ống tai thương tổn:

– Tai ẩm ướt: do bơi lội, chảy mồ hôi, độ ẩm môi trường chung quanh cao

– Nước bẩn chứa nhiều vi trùng

– Trời nóng quá

– Ráy tai bị lấy hết, không còn chút nào trong ống tai

– Ống tai tổn thương do ngoáy tai bằng cây quấn bông, móng tay, hoặc do mang dụng cụ trợ thính (hearing aids), đồ bịt tai (ear plugs)

– Bất cứ nguyên nhân nào khác có thể gây tổn thương cho ống tai

– Bệnh da kinh niên: eczema, psoriasis, seborrheic dermatitis, acne.

Trong các yếu tố kể trên, quan trọng nhất vẫn là sự ẩm ướt và không còn ráy trong ống tai. Ráy tai có nhiệm vụ bảo vệ, bị lấy hết, ống tai sẽ dễ thấm nước và nhiễm trùng. Hóa ra, trong tai, có chút ráy, trông ngứa mắt song lại tốt, chúng ta chớ tìm cách móc, xeo, nậy, kéo hết chúng ra cho bằng được.

Triệu chứng

Đa số các trường hợp viêm tai ngoài gây do vi trùng (bacteria). Các triệu chứng điển hình của viêm tai ngoài do vi trùng là đau tai, ngứa, chảy nước, tai nghe kém đi.

Đau có thể ít hay nhiều, đau hơn khi ta lay kéo tai. Lòng ống tai hay sưng lên, hẹp lại, khiến tai thấy đầy đầy (fullness) và nghe kém đi. Trong ống tai có thể có nước màu trắng hoặc vàng, nếu nhiều, chảy cả ra ngoài. Phía trước tai đôi khi nổi hạch. Những trường hợp nặng, vành tai và da chung quanh tai sưng lên, nóng, đỏ và đau. Nóng sốt nếu có, nhẹ thôi, thường không quá 101.0 độ F (38.3 độ C). Nếu sốt cao hơn 101.0 độ F, ta nên để ý kỹ, xem ngoài chuyện viêm tai ngoài, có vấn đề gì khác hệ trọng hơn hay không.

https://i2.wp.com/smartypance.com/wp-content/uploads/2015/09/Otitis-Externa.jpg?ssl=1

10% các trường hợp viêm tai ngoài gây do nấm (fungus). Nhiều nhất là nấm Aspergillus, rồi đến nấm Candida. Vi trùng và nấm sống chung hòa bình trong ống tai, con nọ canh chừng con kia. Nhiều vị dùng thuốc nhỏ tai có chất trụ sinh để diệt vi trùng lâu quá, lượng vi trùng trong ống tai đâm ít đi, thoát vòng kềm chế của các vi trùng, nấm nổi dậy gây loạn. Cũng có trường hợp nấm tự nó gây viêm tai ngoài, nhất là khi trời nóng và ẩm. Thường, viêm tai ngoài do nấm không gây triệu chứng gì cả, bác sĩ tình cờ khám thấy trong tai người bệnh có chất tiết trông giống như bông màu trắng, có khi màu đen, xám, xanh đen hay vàng, hoặc điểm những đốm đen. Nếu gây triệu chứng, nó khiến người bệnh thấy ngứa trong tai, đồng thời có cảm giác tai đầy đầy khó chịu. Ngứa có thể dữ lắm, khiến người bệnh móc gãi, và làm tổn thương thêm lòng ống tai. Tai có thể chảy nước và ù (tinnitus).

Biến chứng

Ở đời lắm khi việc nhỏ lại gây biến cố lớn. Đa số những trường hợp viêm tai ngoài sẽ thuyên giảm với chữa trị, thỉnh thoảng có trường hợp bệnh nặng hơn, gây biến chứng khiến da chung quanh tai cũng bị nhiễm trùng lây (periauricular cellulitis), hoặc gây viêm tai ngoài ác tính (necrotizing or malignant otitis externa).

Viêm tai ngoài ác tính là một tình trạng nguy hiểm, đe dọa mạng sống, do nhiễm trùng từ tai lan ra xương “mastoid” đằng sau tai, xương “temporal” phía trước, hoặc xương sàn sọ bên trong. Viêm tai ngoài ác tính hay do vi trùng P. aeruginosa, thường tấn công những vị cao tuổi mang bệnh tiểu đường, và người có sức đề kháng cơ thể suy giảm vì bệnh (như bệnh AIDS) hoặc thuốc dùng (thuốc Prednisone, thuốc chống ung thư, …).

Viêm tai ngoài ác tính khó chữa, gây tử vong cao. Ta nên nghi ngờ tình trạng này khi đã dùng thuốc nhỏ tai đúng để chữa, tai vẫn đau dữ quá và tiếp tục chảy mủ, lúc khám thì lại không thấy trong tai có gì nặng cho lắm, hoặc khám thấy có mô hạt (granulation tissue) xuất hiện trong lòng ống tai. Phim CAT scan hay phim MRI có thể giúp ta xác định người bệnh đúng bị viêm tai ngoài ác tính. Nghi người bệnh bị viêm tai ngoài ác tính, bác sĩ chính (primary care physician) sẽ gửi người bệnh đến bác sĩ chuyên khoa Tai-Mũi-Họng (otolaryngologist) để xin ý kiến.

Chữa trị

  1. Bệnh do vi trùng:

Các thuốc nhỏ tai chứa chất trụ sinh hoặc chất acid rất hữu hiệu trong việc chữa trị.

Bạn nằm nghiêng một bên, tai đau ở phía trên, nhỏ thuốc thẳng vào ống tai, thường là 3-4 giọt ngày 2 đến 4 lần tùy loại thuốc. Nên dùng thuốc thêm khoảng 3 ngày sau khi triệu chứng đã thuyên giảm. Nói chung, chúng ta dùng thuốc 7 ngày, tuy nhiên, những trường hợp nặng, chúng ta cần dùng thuốc đến 10-14 ngày.

Nhỏ thuốc xong, bạn nằm nghiêng như vậy 20 phút cho thuốc ngấm, còn nếu không thể nằm lâu đủ chờ thuốc ngấm, bạn dùng một miếng bông nhỏ nhét vào tai, để 20 phút, giữ thuốc trong ống tai khỏi chảy ra ngoài. Lay đẩy chỗ sụn ngay phía ngoài ống tai cũng giúp thuốc tráng đều và dễ ngấm vào ống tai hơn.

Trường hợp ống tai nhiều ráy và mủ quá, ống tai cần được bác sĩ làm sạch trước khi nhỏ thuốc. Cũng có trường hợp ống tai nhiễm trùng sưng nhiều và hẹp lại, thuốc không vô được, ta đặt một dụng cụ dẫn thuốc (wick) vào ống tai, rồi qua đó, nhỏ thuốc mỗi 3-4 tiếng lúc thức. Cứ 2-5 ngày, tai được khám lại, cho đến khi ống tai không còn thấy sưng nữa, ta sẽ lấy dụng cụ dẫn thuốc đặt vào tai ra.

https://i1.wp.com/media.australiandoctor.com.au/AD_Media_Library/AD_WEB_IMAGES/Print_Issue/2013/March_2013/15_March/AD15March13_TU.jpg?resize=300%2C300&ssl=1

Đa số những trường hợp viêm tai ngoài nhẹ do vi trùng, dùng thuốc nhỏ tai chứa chất acid (Vosol, Vosol HC, Otic Demeboro) hoặc chất trụ sinh (các thuốc Cortisporin, Coly-mycin S, Otobiotic, Floxin Otic, Cipro HC Otic, Garamycin, Tobrex, …) là đủ, không cần đến trụ sinh uống. (Viêm tai giữa, ngược lại, chữa bằng trụ sinh uống, không dùng thuốc nhỏ tai). Nhưng nếu dùng thuốc nhỏ tai, viêm tai ngoài không thấy thuyên giảm, hoặc khi tai giữa cùng bị viêm (otitis media), hoặc nhiễm trùng ngay lúc đầu đã có vẻ lan rộng (sốt trên 101.0 độ F – tức 38.3 độ C -, đau dữ quá, nổi hạch quanh tai), thuốc nhỏ tai không đủ, phải dùng thêm thuốc trụ sinh uống mới xong. Ta nên nghi ngờ viêm tai giữa khi người bệnh mới bị cảm, cúm thời gian gần đây, hoặc khi viêm tai xảy ra cho trẻ dưới 2 tuổi, vì trẻ dưới 2 tuổi hay bị viêm tai giữa, hiếm khi viêm tai ngoài. Cũng nên nghĩ đến việc dùng trụ sinh uống sớm cho những vị có sức đề kháng cơ thể suy giảm, chẳng hạn vì mang bệnh tiểu đường, đang dùng thuốc steroids, hoặc mang bệnh viêm da kinh niên (underlying chronic dermatitis). Những trường hợp nặng, trụ sinh uống cũng không ăn thua, ta dùng trụ sinh chích hoặc truyền tĩnh mạch.

Bệnh nặng, phải cầu cứu đến trụ sinh uống hay chích, ta nên sử dụng loại có thể trị được hai con vi trùng P. aeruginosa và S. aureus như Cipro, Ofloxacin (Ampicillin, Amoxil – những trụ sinh hay bị lạm dụng, nhiều vi trùng đã kháng – không hữu hiệu).

Nếu cần, chúng ta dùng các thuốc chống viêm không có chất steroid, như ibuprofen, để giúp giảm đau.

Thường, với chữa trị, chúng ta sẽ thấy triệu chứng bắt đầu thuyên giảm trong vòng 36-48 tiếng, và khoảng 6 ngày sau, tai không còn đau, chảy nước nữa. Nếu triệu chứng không thuyên giảm trong vòng 3 ngày, chúng ta sẽ cấy trùng mủ trong tai và nghĩ đến chuyện nhờ bác sĩ chuyên khoa Tai Mũi Họng giúp.

Trong lúc chữa trị, chúng ta tránh để nước vào tai, ngưng bơi trong vòng 7-10 ngày (các lực sĩ đang bận thi tài có thể bơi lại sớm hơn, sau hai ba ngày trị liệu, đã hết đau). Khi tắm, nên nhét vào ống tai một miếng bông có tẩm petroleum jelly để ngừa nước vào tai. Cũng nên tránh dùng dụng cụ trợ thính hay điện thoại gắn vào tai cho đến khi triệu chứng thuyên giảm.

  1. Bệnh do nấm:

– Viêm tai ngoài do nấm

Bệnh nấm trong ống tai có thể tự nó xảy ra, hoặc xảy ra sau khi ta dùng thuốc nhỏ trụ sinh khiến vi trùng chết, nấm nổi dậy hoành hành. (Đời là sự cân bằng, ghìm giữ lẫn nhau, vì thế nhiều trường hợp chúng ta dùng trụ sinh để chữa bệnh, các vi trùng bạn cũng bị diệt luôn, không còn ai canh chừng nấm. Trụ sinh không nên sử dụng bừa bãi.)

Làm sạch ống tai bằng cách hút ra hết những chất tiết dơ bẩn là căn bản của sự chữa trị. Sau đó, dùng thuốc nhỏ tai chứa chất trị nấm như Lotrimin (clotrimazole 1% solution), 3-4 giọt ngày 2 lần trong 7 ngày, thường giúp ta giải quyết vấn đề.

Những trường hợp nấm trong tai khó, chúng ta nhờ đến sự giúp đỡ của bác sĩ chuyên khoa Tai Mũi Họng.

Phòng ngừa

Viêm tai ngoài, xảy ra một lần đã khổ, nếu cứ tái phát, thực phiền vô cùng, có khi còn nguy hiểm. Việc phòng ngừa để tránh tái phát rất cần thiết cho những người có ráy tai dẻo đặc, có ống tai nhỏ hẹp, nhất là ở những vị có sức đề kháng cơ thể suy giảm. Phòng ngừa cũng quan trọng cho người chảy mồ hôi nhiều, hoặc lấy bơi lội làm thú vui, lẽ sống.

Khi bơi, bạn dùng dụng cụ nhét vào tai để bảo vệ tai (ear plugs). Sau khi tắm hoặc bơi, bạn rũ, lắc tai cho khô và dùng máy giúp khô tóc (hair dryer) thổi nhẹ để làm nước vào tai, nếu có, mau khô (dùng độ thổi nhẹ nhất của máy, để xa tai chừng 12 inches). Các thuốc nhỏ vào tai chứa chất rượu (alcohol) và acetic acid, như Star-Otic, giúp ống tai mau khô.

Bạn tránh dùng que đầu quấn bông gòn (Q-tip) cố ngoáy lau ống tai; làm vậy dễ gây tổn thương cho lòng ống tai, đồng thời đẩy sâu vào trong các mảnh ráy đang di chuyển dần từ trong ra ngoài, theo lộ trình bình thường của chúng để được tống xuất khỏi tai. Bạn cũng đừng dùng móng tay móc gãi, “đã” thực đấy, song có thể làm trầy lòng ống tai, đưa đến hậu quả nhiễm trùng.

Thỉnh thoảng, nếu cần (ráy tai đóng chặt khiến bạn không nghe biết việc đời), bác sĩ xúc rửa ống tai và lấy ráy ra giúp bạn. Trước lúc xúc rửa, nhắm thấy ráy có vẻ khô đặc, khó lấy, ta dùng thuốc tan ráy (ceruminolytic agent) như Cerumenex, hoặc nước baking soda 4% cũng được, nhỏ vào tai, giúp ráy mềm đi dễ lấy.

Vui hưởng hè vàng, chúng ta cẩn thận đừng để nước đọng trong tai, đưa đến viêm tai ngoài. Lỡ nó có đến, ta chữa nó đúng cách, vừa mau bớt đau, vừa tránh các biến chứng nguy hiểm.

Bs Nguyễn Văn Đức

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

​1-​TÌM HIỂU VỀ THUỐC GIẢM ĐAU

Cảm giác đau đớn là điều không ai muốn cả. Thật ra, cảm giác đau có tác dụng bảo vệ cho chính chúng ta. Cũng vì sợ đau nên ta không dám liều lĩnh, và cũng vì đau nên những thói quen về hành động cũng như suy nghĩ phải thay đổi theo phản xạ, theo thời gian.
Cho đến nay, người ta cũng không hiểu tại sao não bộ lại biết đau, với nhiều giả thuyết dẫn giải về những “đường lối” (pathways) đưa đến cảm nhận đau. Một thí dụ đơn giản, khi ta bị thương tích chẳng hạn, những dây thần kinh cảm giác bị khuấy động và dẫn về não bộ, qua nhiều “cửa ngõ” (gates) khác nhau. Những tín hiệu đau nầy cũng được khuếch đại bởi các “chất làm cho biết đau” gọi là prostaglandins được tiết ra khi cơ thể bị thương tích, bị viêm sưng (inflamation). Cũng các chất prostaglandins nầy lại dính dáng chuyện cơ thể tăng thân nhiệt làm cho ta bị sốt.
Chất prostaglandins được đặt tên theo tuyến tiền liệt, tức là nhiếp hộ tuyến, prostate gland. Năm 1935, nhà khoa học người Thụy Điển, Ulf von Euler, khám phá ra chất nầy trong tinh dịch của người đàn ông. Sau đó người ta biết thêm, proataglandins gồm có nhiều chủng loại và được sản xuất ra ở nhiều nơi khác nhau trong cơ thể, cũng như có nhiều phận sự hay tác dụng tùy theo trường hợp.
Chất prostagladins được sản xuất ra từ chất béo, mỡ đặc, do chi phối của hai chất xúc tác, enzymes gọi là cyclooxygenases (COX-1 và COX-2).Prostaglandins làm cho mạch máu giãn nở hay co thắt, làm cho máu đông đặc hay ngược lại, làm điều hoà mức độ vị viêm sưng khi bị thương tích, làm cho tử cung co thắt khi sanh nở, cũng như ảnh hưởng đến cơ chế điều hoà thân nhiệt, gây sốt, bảo vệ cho bao tử không bị thương tích và nhiều tác dụng khác…
Năm 1971, người ta khám phá ra rằng aspirin và các loại thuốc tương tự trong nhóm gọi là NSAIDs (Nonsteroidal anti-inflammatory drugs) có tác dụng giảm sự sản xuất ra chất prostagladins bằng cách khống chế các chất xúc tác cyclooxygenases (COX-1 và COX-2). Vì thế các loại thuốc nầy đều có những hiệu ứng giảm đau, chống sốt…
Ngoài aspirin, trong nhóm NSAIDs nầy gồm có các loại thuốc tiêu biểu như ibuprofen (Motrin), naproxen (Aleve), và diclofenac (Voltaren).
Thuốc Tylenol (acetaminophen) tuy có những công hiệu tương tự nhưng lại thuộc vào một diện khác, hoàn toàn độc lập. Cho đến nay người ta cũng không hiểu làm thế nào thuốc Tylenol (acetaminophen) lại giảm đau, chống sốt. Khác với các thuốc trong nhóm NSAIDs kể trên, thuốc Tylenol(acetaminophen) chỉ có tác dụng giảm bớt hiệu năng của chất xúc tác COX ở trong hệ thần kinh trung ương, não bộ mà thôi. Vì thế, khác với ibuprofen(Motrin), naproxen (Aleve), và diclofenac (Voltaren), Tylenol có tác dụng giảm sốt và chống nhức đầu nhiều hơn là giảm đau bắp thịt, đau xương, hay chống sưng do thương tích.
Người ta cũng cho rằng thuốc Tylenol có những tác dụng trên hệ thống cảm nhận đau ở não bộ, gọi là endocannabinoid system (ECS). Hệ thống ECS, nầy cũng chịu ảnh hưởng bởi các chất thuốc phiện, cần sa. Cũng vì lý do đó mà Tylenol cũng được dùng chung với các loại thuốc giảm đau có nguồn gốc thuốc phiện như Codeine, tạo thành thuốc Tyenol #3 chẳng hạn.
Trước khi bàn về thuốc giảm đau có nguồn gốc thuốc phiện, opioids, ta hãy phân biệt sự khác biệt về tác dụng của các loại thuốc giảm đau đã nêu trên.
Như đã đề cập, thuốc Tylenol có tác dụng giảm sốt, chống nhức đầu hơn là giảm đau ngoài não bộ nói chung, vì thế thuốc nầy dùng thích hợp nhất khi bị cảm cúm. So với các loại NSAIDs, thuốc có ưu điểm là không gây ra tác dụng phụ như loét bao tử, tăng nguy cơ bị bệnh tim mạch, hay làm cho máu loãng không đông. Tuy nhiên, ngộ độc thuốc Tylenol có thể làm hư gan cấp tính. Thuốc ibuprofen (Motrin) có tác dụng giảm đau bắp thịt nhiều hơn là giảm nhức đầu hay giảm sốt. Thuốc ibuprofen (Motrin) dùng thích hợp cho các trường hợp bị viêm sưng như té ngã, đau khi có kinh nguyệt chảng hạn. Trong khi đó, thuốc naproxen (Aleve), và diclofenac (Voltaren) có lợi thế chống đau nhức khớp xương nhiều hơn là giảm sốt, giảm đau bắp thịt, thí dụ như đau phong thấp, đau lưng, cột sống.Tuy nhiên trong mọi trường hợp đau nhẹ, sốt nhẹ, thời gian ngắn hạn, loại thuốc nào trên đây cũng uống được. Nếu bị đau nhức kinh niên, để giảm tác dụng phụ, phải uống đúng loại thuốc cho đúng loại đau nhức.
Thuốc có nguồn gốc hay hiệu ứng thuốc phiện, opioids, là các chất kích hoạt lên các hệ thống thần kinh trung ương làm giảm cảm nhận đau hay tăng cảm giác biết sung sướng gọi là opioid receptors. Các loại thuốc như thuốc phiện, bạch phiến (heroin), morphine và một số thuốc tổng hợp như hydrocodone, oxycodone (Oxycontin) and fentanyl đều tác dụng trên các opipoids receptors này.
Thuốc opioids trước đây chỉ được dùng cho những trường hợp đau đớn trầm trọng. Hiện nay nguy cơ của nạn ghiền thuốc tăng vọt lên tình trạng báo động khẩn cấp. Một phần do các bác sĩ kê toa thiếu trách nhiệm. Năm 2012, có khoảng 260 triệu toa thuốc opioids được viết ra, đổ đồng một lọ thuốc 30 viên cho mỗi đầu người trên toàn dân số nước Mỹ! Phần khác do người tiêu thụ lạm dụng thuốc. Trong năm 2013, có khoảng 40 triệu người dùng thuốc opiods một cách bừa bãi, trẻ nhất chỉ 12 tuổi! Trong số những người dùng thuốc, 25% bị nghiện, chưa kể những trường hợp dùng thuốc “không chính thức” như là ma tuý. Cũng trong năm 2015, có khoảng 60,000 người tử vong vì ngộ độc thuốc opioids, nhiều hơn số lính Mỹ chết trận trong toàn bộ chiến tranh Việt Nam !
Không riêng gì thuốc có nguồn gốc hay hiệu ứng thuốc phiện, các loại thuốc như Tylenol, ibuprofen (Motrin), naproxen (Aleve), và diclofenac (Voltaren)cũng gây ra tình trạng nghiện ngập và ngộ độc. Riêng thuốc ibuprofen(Motrin), gần đây được chứng minh có thể làm tăng nguy cơ bị bệnh tim mạch.
Khả năng chịu đau có thể thay đổi tùy người và tùy theo chủng tộc cũng như tùy theo nền văn hoá. Có lẽ sự khác biệt là do sự truyền dẫn tín hiệu đau đến hệ thần kinh trung ương đi theo nhiều đường (pathways), nhiều cửa (gates)khác nhau tùy theo mỗi cá nhân, mỗi trường hợp.
Tóm lại, không ai muốn đau cả. Tuy nhiên nên kiên nhẫn và tránh lạm dụng thuốc giảm đau nói chung không riêng gì thuốc phiện. Kiên nhẫn ở đây có nghĩa là khi dùng thuốc phải cho thời gian để thuốc có hiệu ứng. Tránh lạm dụng là chỉ nên dùng thuốc khi cần, dùng ít thuốc, và dùng đúng loại thuốc tùy theo loại đau nhức. Cá nhân tôi hiện nay, khi bị đau, lại quay về dùng thuốc aspirin, là loại thuốc xưa nhất, ít nguy hiểm và lại có những tác dụng phụ tốt như giảm nguy cơ bị ung thư, bệnh tim mạch.
 
BS Hồ Ngọc Minh
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Mùa phượng cuối

Chỉ còn tiết học cuối này thôi
Ngày mai xa cách biệt ly rồi
Lưu bút gửi trao từng nét chữ
Dòng đời vạn nẻo rẽ nhiều nơi!
Chia tay mùa hè, mùa Phượng, 
Rồi sẽ không cùng chung hướng đi
Mười hai năm học còn lại gì
Áo trắng vương hoài thời cắp sách
Mỗi lần phượng nở báo mùa thi!
Góp nhặt gom vào những nhớ thương
Nâng niu cánh phượng góc sân trường
Thầy cô vất vả theo ngày tháng
Bụi phấn một đời trên tóc vương!
Nghẹn ngào muốn nói chẳng thành câu
Cầm tay luyến tiếc lệ tuôn trào
Chẳng biết khi nào ta gặp lại
Mùa phượng cuối cùng vẫn có nhau!

Lê Thị Bạch Huệ

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Em Về Phố Ấy Chiều Mưa

Em đi về phố ấy chiều mưa
Trời thu bụi giăng mờ khắp ngõ
Tóc mây hường đưa theo nhịp gió
Trải mù sương lên ánh mắt người

Em đi về phố ấy cùng ai?
Ta bâng khuâng nhớ một dung hài
Lời dối trá chưa trao tròn vẹn
Khúc hẹn thề đã đợi ngày mai

Ta yêu nhau mới ba màu áo
Phút giã từ vàng vọt thu ngâu
Khói thuốc rớt ngã ba đường nọ
Cay lệ nhòa đáy mắt em sâu

Em buồn không sao đã qua cầu
Để ai sầu lạc bước đường câu
Mưa rơi đều đôi vai gầy nhỏ
Bóng hoàng hôn vội khuất ngang đầu

Trời tháng sáu đìu hiu trầm mặc
Mây ráng hồng hiu hắt bơ vơ
Vì hương tóc mãi còn xao xuyến
Nên nỗi buồn còn hóa thành thơ

Rồi hôm nay lang thang phố vắng
Tháng sáu buồn gợi nhớ tình xưa
Chà! Tháng sáu, lòng ta chợt nhớ:
“Em đi về phố ấy chiều mưa”…
(Thơ 7 chữ lãng mạn buồn về mùa hè, nhịp 3/4)

ST

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Chữ Nhẫn

NHẪN nén tâm bình dịu nỗi đau
MỘT lời nóng giận lỗi lầm sau
CHÚT hoà hoãn đẹp tình hoàn hảo
SÓNG dịu an lành nghĩa kết giao
YÊN ấm gia đình xua áo não
GIÓ êm tổ quốc rạng tươi màu
LẶNG nghe sáo trổi nhàn cư dạo
LÙI MỘT BƯỚC TRỜI RỘNG NÚI CAO
Cư Nguyễn
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Truyện thật cảm động và hay :Tấm thẻ bài của người cha

Con gái 5 tuổi lạc qua Mỹ ngày 30 tháng 4 năm 1975, trở thành bác sĩ về Việt Nam chửa bệnh từ thiện, ra Nha Trang tìm lại cha mẹ các em, tình cờ xe hết xăng ngay chỗ mẹ ruột và 2 em đang cải táng mộ cha là một quan nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa cấp bậc Trung Sĩ tử thương vào ngày 30/04/1975, sau đó cô đã bảo lãnh cả mẹ và các em qua định cư tại Hoa Kỳ.
Câu chuyện được bắt đầu vào sáng ngày 23-3-1975
Sau khi chồng và con trai bị chết vì đạn pháo kích của Việt Cộng đồng thời bị thất lạc đứa con gái trong ngày di tản tại bãi biển Chu Lai tại Quảng Tín, chị Buôn tất bật chạy khắp nơi để hỏi thăm về đứa con gái của mình…chị đã được một người chạy nạn cho biết:
“Con bé khoảng 9 hay 10 tuổi mặc cái áo xanh, quần đen, cổ có đeo cái thẻ bài của lính là con chị sao? Nó được một người trên ca-nô nhào xuống nước bơi vào vớt nó đưa lên ca-nô ra tàu lớn rồi. Thật là may mắn cho nó!”

Lệ, đứa con gái thất lạc của chị Buôn được đưa lên tàu Hải quân với chiếc thẻ bài đeo tòng teng nơi ngực. Người ta thấy có khắc tên: Lê văn Buôn Số quân: …. Họ hỏi Lệ. Lệ nói đó là tên ba nó, ba Buôn của nó, bị lọt lại với má và ba đứa em tại bãi biển Chu Lai. Mới đầu Lệ sụt sùi khóc nhưng có người đàn bà ngồi gần bảo nó khóc không ích gì. Nó cắn răng nghe lời bà này, làm theo những gì người ta chỉ bảo. Tiếng nổ làm cho nó ù tai nhưng cái sợ làm nó quên cả. Kể từ lúc quả lựu đạn nổ, nó gần như mê đi cho đến khi có người vớt nó đưa lên ca-nô rồi lên tàu.

Người vớt nó lên ca-nô và đưa nó lên tàu, nhận nó là con nuôi là một Thiếu Uý Hải quân. Sau thời gian huấn luyện dài đằng đẳng, tim anh còn đầy ắp tình người dành cho đồng hương và cả nhân loại. Ước mơ của anh là những chuyến hải hành xa, đi đến chân trời góc biển, đi đến những đô thị lớn hoa lệ, nguy nga, ngợp ánh đèn về đêm và nườm nượp xe cộ, người đi bộ trên hè phố ban ngày.

Anh tên Lê trọng Nghĩa, 28 tuổi, quê quán ở miệt Thủ Dầu Một, ra trường với hạng cao trong số hơn 60 sinh viên tốt nghiệp trường Sĩ Quan Hải Quân Nha Trang và hiện là một sĩ quan ưu tú của Giang đoàn 240 đóng ở miền Trung. Chiếc tàu Nghĩa và đứa con nuôi là Lệ về đến bến Bạch đằng Sàigòn vào tuần đầu tháng 4-1975, đang lúc Sàigòn lên cơn sốt y như miền Trung mấy tuần trước. Nghĩa đưa Lệ đến gửi tại nhà vợ một người bạn trong trại Sĩ quan bến Bạch đằng, lại gửi tiền và nhờ Xuân Hà, tên vợ người bạn, đi mua sắm quần áo và những thứ cần thiết hàng ngày cho Lệ. Xuân Hà nhìn Nghĩa rồi nhìn Lệ và hỏi nhỏ Nghĩa:
“Con bé xin được ở đâu mà xinh quá vậy? Tốn vài tạ gạo nữa là đã ra dáng tiểu thư rồi. Anh lựa hay lắm.”
Nghĩa nghiêm nét mặt bảo Xuân Hà:
“Chị đừng nghĩ vậy. Ba má nó và ba đứa em còn kẹt lại Chu Lai. Chỉ có mình nó được tôi cứu lên tàu. Tôi nhận nó làm con nuôi.”

Xuân Hà tính đùa thêm một câu nhưng thấy mặt Nghĩa lạnh như tiền nên không dám cợt nhả nữa.

Ngày 28-4-1975, Nghĩa lại mang Lệ lên một chiếc tàu Hải Quân HQ lớn để chạy sang Guam. Nghĩa con một, cha mẹ Nghĩa đã lớn tuổi muốn sống và chết ở Thủ dầu Một nên không đi mặc dù trong thời gian ở Sàigòn, Nghĩa đã cải trang về thăm và mời ông bà đi.
Sau 5 tháng ở trong trại tạm cư ở Guam, Nghĩa và Lệ được một nhà thờ bảo trợ đi định cư tiểu bang South Carolina. Từ đây, Nghĩa xin Basic Grant của tiểu bang để vào Đại học học Kỹ sư cơ khí. Ngoài giờ học, Nghĩa đi làm part time cho tiệm Sears ở downtown để lấy tiền chi phí ăn ở cho hai cha con. Nghĩa xin cho Lệ vào học ở trường tiểu học địa phương, có xe bus nhà trường đưa đón mỗi ngày và ăn sáng, ăn trưa miễn phí vì hai cha con Nghĩa chưa có lợi tức. Nghĩa chỉ thêm bài vở cho Lệ mỗi buổi tối sau khi cơm xong. Lệ thông minh nên học rất nhanh. Để giúp ba Nghĩa, nó biết đặt nồi cơm điện, luộc rau, luộc trứng, làm những món giản dị rồi chờ ba Nghĩa về ăn cơm.
Mặc dầu vào ngang thiếu căn bản 4 lớp đầu (học trình Hoa Kỳ), nhưng Lệ đã học xong lớp 5 Việt Nam, Lệ học lại với ba Nghĩa và một cô giáo Mỹ dạy kèm (tutor) tất cả những gì cần thiết chưa được học ở các lớp dưới, nhất là Anh ngữ, vì vậy Lệ tốt nghiệp Trung học lúc mới 17 tuổi với điểm trung bình 4.0, một thành tích vượt mức ngay với học sinh bản xứ.

Nhiều lúc Lệ nhớ ba má, nhớ các em day dứt nhưng nghe ba Nghĩa khuyên, Lệ phải cố quên. Lệ cũng nghĩ và tự nhủ lòng, có khóc, có nhớ ba má và các em cũng không làm được gì, chỉ cản trở việc học. Đã từng ở trong cảnh nghèo của cha mẹ ở Việt Nam, Lệ biết được đi học thế này là một diễm phúc vì vậy Lệ cố gắng và chăm chỉ hết mức. Ba Nghĩa cũng khuyên Lệ, sau này có thể có bang giao giữa Hoa Kỳ và Việt Nam, khi ấy Nghĩa sẽ tìm cách hỏi thăm tìm ra tung tích ba má và các em Lệ. Lệ nghe thế lại tạm yên lòng và hy vọng.

Mùa Thu năm đó, Lệ vào trường Đại học Y khoa South Carolina. Sau 3 năm, Lệ lấy Cử nhân Sinh Vật học với lời khen của Hội đồng Giám Khảo. Lệ chuyển qua học ngành Nhãn Khoa (Opthalmology). Năm 1990, Lệ đậu bằng Bác sĩ Nhãn Khoa hạng tối Ưu với lời ngợi khen của Ban Giám Khảo. Lệ được mời dạy môn Nhãn Khoa cho sinh viên cùng trường. Lệ hỏi ý kiến ba Nghĩa, sau đó Lệ xin khất cho đến khi trở về từ Việt Nam.
Tốt nghiệp xong, Lệ bàn với ba Nghĩa, lúc này đã có vợ và một đứa con trai 2 tuổi, ba Nghĩa đồng ý, Lệ đi mua vé máy bay về Việt Nam tìm cha mẹ và các em. Sau hơn 10 năm bế quan toả cảng cả nước sắp chết đói, lúc này (từ 1985) chế độ bắt buộc phải mở cửa cho kinh tế thị trường nên cũng dễ dàng cho Lệ đi lại.

Lệ và một người bạn thân về đến Chu Lai vào một buổi chiều mùa Hạ năm 1990 sau khi đã lặn lội đi bằng đủ thứ xe từ Sàigòn ra miền Trung. Sau 15 năm, quang cảnh cũ đã thay đổi nhiều. Có những căn nhà mới mọc lên nhưng cũng có nhiều căn trại cũ biến mất. Chỉ có bãi biển, trông vẫn như trước mặc dù có nhiều hàng quán mọc lên bán thức ăn, thức uống cho du khách. Trại Gia binh ngày nào không còn. Lệ muốn được gặp lại những người hàng xóm của ba má Lệ ngày xưa như vợ chồng bác Sáu, vợ chồng chú Đàm, vợ chồng cô Bé để hỏi thăm về cha mẹ và các em nhưng đi quanh quanh làng xóm, Lệ không kiếm ra một người quen cũ.

Lệ đeo cái thẻ bài vào cổ như ngày 23-3-1975 ra bãi biển Chu Lai, nhà nào Lệ cũng vào hỏi thăm và cho con cái họ quà bánh Lệ đem từ Hoa Kỳ về, giơ chiếc thẻ bài cho họ coi và hỏi thăm xem có ai biết ba má và các em Lệ không? Nhưng tuyệt nhiên không ai biết. Vốn đã có định kiến, Lệ xin phép chính quyền sở tại, không quên quà cáp cho họ, để mở phòng mạch khám mắt miễn phí cho mọi người. Một nữ bác sĩ Hoa Kỳ, cô Ruthie O’Brien, bác sĩ gia đình, vốn là bạn thân và cùng ra trường một ngày với Lệ, cùng đi với Lệ về chơi thăm miền Trung Việt Nam, nhân dịp cũng bỏ đồ nghề ra khám bệnh và cho thuốc cùng những lời khuyên hữu ích để phòng ngừa bệnh tật. Các gia đình đến khám mắt và khám tổng quát, nhất là những ông già bà cả đều được hỏi về Trung sĩ Lê văn Buôn, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 1, Sư đoàn 2 Bộ binh vào tháng 3 năm 1975 nhưng không một ai biết. Mỗi buổi chiều khi khám bệnh xong, Lệ và Ruthie thường ra bãi biển Chu Lai ngồi ngắm sóng và ngắm hoàng hôn trên biển, nghe những tiếng rì rào của sóng biển chạy vào bờ rồi lại trườn ra xa. Thấy bạn buồn vì không tìm ra gia đình, Ruthie lựa lời khuyên nhủ và hỏi Lệ có còn muốn đến nơi nào khác để kiếm không? Lệ nghĩ chỉ có hai nơi khác ba má Lệ có thể ở là Nha Trang, quê của ba và Trà Vinh, quê của má. Lệ nói cho Ruthie nghe những nơi Lệ hy vọng nhiều nhất, sau đó Ruthie khuyên Lệ nên đi Nha Trang.

Nha Trang không hứa hẹn nhiều cho việc tìm kiếm vì Lệ đã đến đây gần một tuần, đi khắp nơi hỏi nhưng không ai biết cựu Trung sĩ Lê văn Buôn và vợ con.
Lệ thất vọng hoàn toàn, thầm nghĩ chỉ còn một nơi nữa là Trà Vinh. Nếu tại Trà Vinh cũng không có tung tích thì coi như gia đình Lệ đã bị tiêu tán trong hoặc sau ngày 23-3-1975. Nghĩ đến đó, Lệ cảm thấy buồn muốn khóc. Ba má và các em đi hết chỉ để lại mình con thôi sao, thế thì con có sống cũng mang mối u hoài đau khổ ấy suốt đời! Thà con ở lại nhà chia sẻ những đau khổ với ba má và các em rồi chết chung một huyệt cũng là xong một kiếp người. Lệ buồn khôn tả và khóc mỗi đêm về nhưng không dám cho Ruthie biết.
Một buổi sáng, Lệ cùng Ruthie mướn một chiếc xe hơi với tài xế để đi thăm Hòn Chồng, nơi thắng cảnh đẹp có tiếng của Nha Trang. Thật ra Lệ không còn tâm trí đâu ngoạn cảnh vì “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” nhưng để chìu Ruthie, Lệ cho Ruthie đi nơi này nơi kia chụp hình lưu niệm và dọc đường có thể tìm vào các quán ăn ngon, các khách sạn sang trọng mướn phòng ngủ qua đêm. Lẽ ra trong chuyến đi này, Lệ mang theo vị hôn phu là bác sĩ Vĩnh quang Dũng, chuyên khoa bệnh tiêu hoá, tốt nghiệp trước Lệ 3 năm và hai người quen nhau khi cùng làm việc trong một bệnh viện nhưng Dũng phải đi Á căn Đình dự một Đại Hội Y Khoa toàn cầu về bệnh tiêu hóa, đại diện cho Bộ Y Tế Hoa Kỳ.

Còn vị hôn phu của Ruthie có cha già đang nằm bệnh viện chữa trị bệnh tiểu đường nên anh cũng không thể theo Ruthie đi du lịch Việt Nam được.
Sau khi đã dạo chơi bãi biển hơn hai tiếng đồng hồ, Lệ đề nghị tài xế chở vòng qua con đường phía sau, nơi đây lưa thưa có dăm cái nhà trên bãi cỏ hoang. Phong cảnh quá tiêu sơ và u buồn, không có bóng một đứa trẻ. Lệ và Ruthie bàn với nhau đi xuống cuối con đường rồi trở lại, trở về thành phố Nha Trang.
Mới đi thêm một khoảng ngắn, đột nhiên chiếc xe bốc khói ở máy. Tài xế vội cho xe ngừng lại và kiểm soát máy thấy máy cạn khô không còn một giọt nước. Anh ta hoảng hồn tắt máy và ngơ ngáo đi tìm xung quanh để kiếm nước châm vào máy. Đó đây, ngoài con lộ đắp bằng đất đỏ thì toàn là gò đống và bụi cây mọc lưa thưa, tít tắp xa mới thấy vài mái tranh hiện trên nền trời xanh lơ. Lệ và Ruthie phải ngồi chờ dưới gốc cây cho bớt nắng trong khi bác tài lội bộ đi tìm nước.

Chợt Lệ trông thấy một đám người lố nhố trên một cái gò, cách xa Lệ khoảng 400 mét. Lệ chợt nghĩ hay là họ đào huyệt chôn người chết như hồi còn bé Lệ đã thấy ở Chu Lai nhưng sao không nghe tiếng khóc cũng không thấy quan tài. Trí tò mò thúc đẩy Lệ vào đó coi xem sao. Lệ cũng có ý nghĩ giúp đỡ công việc họ đang làm, nếu họ quá nghèo, cần đến một, vài chục đô-la của Lệ.

Lệ nói cho Ruthie nghe ý nghĩ của mình, bảo Ruthie ngồi đó chờ mình nhưng Ruthie không chịu, đứng lên cùng đi với Lệ. Hai cô gái cứ tưởng gần và ruộng khô, nào ngờ coi vậy nhưng khoảng cách khá xa và có những chỗ nước ngập mắt cá, hai cô phải tháo giầy cầm trên tay để đi.
Khoảng sáu, bảy người vừa đàn ông, đàn bà, thanh niên, thiếu nữ cắm cúi nhìn vào một cái lỗ huyệt đang đào do 4 thanh niên khoẻ mạnh, người cầm xẻng xúc đất đổ vào mê tre, kẻ bê đất đổ lên bờ, để dần dần hiện ra tấm nắp thiên bằng gỗ đen sì một cái quan tài.

Từ xa lội tới, hai cô gái đã bị những cặp mắt tò mò của đám người trên gò nhìn thấy và theo dõi. Khi hai cô tới gần, tất cả đều ngừng tay nhìn chằm chằm như nhìn một hiện tượng lạ.
Họ quá lạ lùng bởi từ xưa đến nay chưa có người ngoại quốc nào ăn mặc đẹp đẻ thế kia – đám người cho rằng cả hai cô là gái Mỹ, Pháp, Anh, Úc chi đó, lại lội ruộng vào cái gò này để coi cải mả.
Phải, họ đang cải mả. Họ đào cốt người thân chết đã lâu năm, bỏ sang một cái tiểu sành, kiếm chỗ thuận tiện, gần gũi hơn đặt xuống.

Lệ mở lời khi nhìn một người đàn bà lam lũ, già yếu, mặt mày nhăn nheo:
“Chào các bác, các chú, các anh, các chị. Cháu là người Việt sống tại Hoa Kỳ về thăm quê hương. Các bác, các chú đang cải táng cho thân nhân, phải không ạ?”
Nghe cô con gái nói tiếng Việt, cả đám người thật ngạc nhiên. Sao cô gái trông như Mỹ này, chỉ khác mớ tóc đen, lại là người Việt, nói tiếng Việt thạo quá. Họ bỏ xẻng cuốc đứng vây xung quanh hai cô gái. Người đàn bà lớn tuổi trả lời: “Phải, người ở dưới huyệt là chồng tôi, chết từ năm 1975.”

Lệ nghe giọng nói người đàn bà có điều ngờ ngợ nhưng chưa dám tin là mình có thể đúng. Nhân tiện, cứ hỏi thăm xem có ai biết được ba mình không? Lệ chìa tấm thẻ bài đeo trong ngực áo ra cho họ coi, nói:
“Tấm thẻ bài này của ba tôi. Tôi không biết gia đình ông còn sống không và nay ở đâu. Ông tên là Trung sĩ Lê văn Buôn.”

Người đàn bà trân trối nhìn Lệ xong ngập ngừng nói:

“Thế này thực không phải. Xin lỗi…Có phải tấm thẻ bài này của lính Việt Nam Cộng hoà và cô là …Lệ phải không?”
Điều Lệ nghi ngờ đã đúng. Giọng nói người đàn bà và nhìn kỹ từ đầu đến chân, Lệ thấy đúng là má Lệ, không còn sai vào đâu được. Lệ ôm chầm lấy bà khóc rưng rức:

“Má ơi! Con đây, Lệ của má đây. Má còn nhận ra con không?”

Bà Buôn, phải, vì người đàn bà đó chính là vợ goá của Trung sĩ Lê văn Buôn, càng ôm chặt Lệ hơn. Bà rên rỉ:
“Lệ ơi, má đâu có ngờ Trời Phật còn cho gia đình mình ngày hôm nay. Người nằm dưới huyệt kia chính là ba con đó. Quả lựu đạn ngày 23-3 đã giết ba và thằng Chưởng. Còn lại hai đứa đứng kia, thằng Tung, con Bi giờ đã lớn từng đó.”

Lệ quay ra ôm hôn đứa em gái và thằng em trai. Chúng cũng xúc động nhưng không xúc động bằng má Lệ và Lệ vì khi xẩy ra biến cố tan nát gia đình, chúng còn quá nhỏ.
Bà Buôn hỏi Lệ:

“Con đeo tấm thẻ bài này 15 năm nay để đi tìm ba má và các em phải không?”

“Dạ, đúng thế má. Con đi tìm ba má và các em vì con đâu biết ba đã hy sinh ngày hôm đó.”

Ruthie đứng ngó mấy mẹ con ôm nhau cũng xúc động nhưng trong ánh mắt cô đọc thấy những tia sáng hân hoan vô bờ của bạn và của mẹ của bạn. Chuyến đi hoàn toàn thành công quá sức mong mỏi, cô lẩm bẩm.
Bốn thanh niên lại tiếp tục đào. Họ cậy tấm nắp thiên. Bộ xương người đen sì lõng bõng nước. Ruthie nhìn thấy sợ quá phải đứng tránh ra xa. Cô đã quen với xác chết trong các bệnh viện nhưng không phải là bộ xương đã rữa mục này. Lần đầu tiên Lệ nhìn thấy bộ xương cải táng nhưng Lệ không sợ mà Lệ muốn đứng thật gần để nhìn cho rõ hình hài của người cha đã sinh ra mình.
Khi má Lệ hỏi Lệ vì sao biết mà vào đây. Lệ thuật lại từ đầu tới cuối, vì sao xe phải ngưng lại, bác tài xế phải đi kiếm nước đổ vào máy xe để đi tiếp v.v…

Bà Buôn thắp lên mấy cây nhang và hai ngọn nến trong khi mấy người đàn ông đổ rượu trắng ra cái chậu sành và rửa từng khúc xương cho sạch, lấy giấy bản lau khô xong xếp vào một cái tiểu sành mầu đất nung đỏ quạch. Trong số người lo chuyện cải táng, có chú Năm thợ hồ có nhiều kinh nghiệm. Chú vừa làm vừa chỉ dẫn cho mấy anh thanh niên làm. Chú nói:

“Tôi học nghề cải táng từ năm mới 16 tuổi mà năm nay đã 55, coi như 39 năm trong nghề mà tôi chưa thấy một vụ nào lại linh thiêng như Trung sĩ Buôn đây. Nghe cháu Lệ vừa nói thì cháu đã để tâm tìm ba má cháu nhiều năm nhưng không ra tung tích; đến bữa nay hồn thiêng Trung sĩ dun dủi làm cho chiếc xe hơi đang chạy ngon lành bỗng hết nước ở ngay khúc đường này, xe bốc khói xuýt cháy máy và từ đó cháu Lệ mới có cơ hội lặn lội vào cái gò này vì tính tò mò và cũng vì tính thương người, muốn giúp đỡ người nghèo. Vì thế mà Trời Phật không bỏ cháu.”
Bác tài xế đã lặn lội đi xin được một bình nước đổ vào xe. Thay vì hai thanh niên phải khiêng chiếc tiểu sành, giờ này chiếc tiểu sành được bỏ lên xe, mọi người về nghĩa trang gần nơi cư ngụ của gia đình bà Buôn.

Nghe Lệ kể sơ lược từ lúc được ba Nghĩa nuôi vớt lên tàu và được học hành ở Hoa Kỳ, hiện đã là một bác sĩ Nhãn khoa Hoa Kỳ, tiền bạc dư dã, tương lai sáng lạn, bà Buôn quá sung sướng lại khóc. Bà chạnh lòng nghĩ đến người chồng bạc phước đã chẳng được sống thêm để nhìn thấy sự thành công của đứa con gái ông yêu quý nhất đời.
Huyệt mộ cho cái tiểu sành đựng nắm xương của người cha bạc số của bác sĩ Vivian Le đã đào xong, nhỏ và nông nên đào rất nhanh. Lần này nó không nằm trên gò đất chung quanh là sa mạc sỏi đá, cây cỏ hoang vu mà ở trong một nghĩa trang đẹp đẽ bên ngoài thành phố Nha Trang.

Khoảng 4 giờ chiều, mọi việc hoàn tất, bà Buôn, Lệ và hai đứa em của Lệ thắp hương, sụp quỳ, vái lậy, khấn khứa. Lệ cố hết sức giữ cho khỏi quá xúc động nhưng khung ảnh trắng đen của cha Lệ trước mặt lúc nào cũng như đang nhìn Lệ âu yếm làm Lệ tràn nước mắt và cái ngày độc địa 23-3-1975, tại bãi biển Chu Lai, lại hiện rõ mồn một như Lệ đang đứng sát bên cha Lệ, bám vào tay ông cho khỏi sóng đánh ra xa.

Nỗi buồn năm xưa dù chưa quên được nhưng hiện tại vẫn là đáng sống. Mẹ con bà Buôn đành phải khép lại trang sử đẫm máu của gia đình và của xóm giềng, thân thuộc để xây dựng ngày mai tươi sáng hơn.
Lệ đã đưa tiền cho má và em đi chợ mua các thức ăn về làm một bữa cơm đãi đằng chòm xóm và những người thân thuộc, trả công hậu hỉnh cho những người cải táng hôm đó. Ai cũng tấm tắc khen sao lại có cái thần giao cách cảm đó để mà đến đúng chỗ, đúng lúc, gặp lại mẹ và em và nhìn được hài cốt của cha. Chuyện thực mà khó tin, xẩy ra như trong một giấc mơ.

Nhờ có nghề nghiệp cao và lợi tức vững vàng lại công dân Mỹ của Lệ, hơn hai năm sau bà Buôn và Tung, Bi đã đoàn tụ với Lệ ở Hoa Kỳ.
Bà Buôn lập một bàn thờ, một bên để tấm ảnh cuối cùng của thằng Chưởng khi nó 3 tuổi, một bên treo tấm thẻ bài, ở giữa bàn thờ là bát hương, có bài vị và khung ảnh đen trắng của Trung sĩ Lê văn Buôn, người Chiến sĩ kiêu dũng VNCH đã hy sinh vì Tổ quốc, người chồng, người cha thân yêu vẫn luôn luôn như đang mỉm cười với vợ và các con! 
Đây là câu chuyện thật mà người viết đã lấy từ bài viết “Tấm Thẻ Bài”
Trần Đình Ngọc
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

7 “sát thủ” nhà bếp âm thầm lặng lẽ đưa cả nhà ra nghĩa địa

Chất chống dính trên bề mặt chảo là một loại polyme chịu nhiệt. Ở nhiệt độ cao, polyme có thể bị phân hủy và sinh ra chất độc.

son-noi-1 7 “sát thủ” nhà bếp âm thầm lặng lẽ đưa cả nhà ra nghĩa địa

Xoong, nồi, bát đĩa, các hóa chất tẩy rửa… là những dụng cụ không thể thiếu trong bất kì căn bếp nào. Tuy nhiên, sai lầm trong cách sử dụng lại có thể biến những vật dụng quen thuộc này thành sát thủ trong nhà bếp.

1. Xoong, nồi bằng nhôm

Xoong, nồi làm bằng nhôm tiềm ẩn khá nhiều nguy cơ gây hại cho sức khỏe bởi bản thân nhôm rất dễ bị ăn mòn. Khi dùng nồi nhôm để nấu thức ăn, nhôm sẽ hòa tan vào thức ăn và theo đường tiêu hóa đi vào cơ thể, lâu ngày sẽ gây nhiễm độc, ung thư, tổn hại hệ thần kin


Bên cạnh đó, những loại xoong, nồi được làm từ nhôm tái chế kém chất lượng thường chứa hàm lượng chì cao. Chì tích tụ trong cơ quan nội tạng có thể gây ngộ độc chì và ung thư.

Do đó, khi sử dụng xoong, nồi làm từ nhôm, cần lưu ý: Không dùng để đựng những đồ ăn mặn như cá kho, thịt kho…; đồ ăn chua như dưa cà, canh chua…

Không nấu quá lâu trên bếp, không nấu ở nhiệt độ quá cao. Không dùng vật cứng, bùi nhùi kim loại để cọ rửa, làm mất lớp ô-xít nhôm trên bề mặt xoong, nồi.

2. Chảo chống dính

Chất chống dính trên bề mặt chảo chống dính thực chất là một loại polyme chịu nhiệt. Theo các chuyên gia, polyme không phải là chất độc.

Tuy nhiên, ở nhiệt độ cao, polyme có thể bị phân hủy và sinh ra chất độc. Đặc biệt, đối với các loại chảo kém chất lượng, hàm lượng các chất độc này càng lớn.

Nếu được hấp thu vào cơ thể trong thời gian dài, chất độc sẽ gây nên tình trạng khó thở, thậm chí gây sảy thai và nặng hơn nữa là ung thư.

Để hạn chế những nguy cơ này, cần chú ý: Rửa chảo thật sạch trước lần sử dụng đầu tiên. Không sử dụng mức nhiệt quá cao khi chiên, rán. Không dùng thìa kim loại sắc cạnh khi nấu vì có thể làm xước bề mặt chống dính. Không rửa chảo khi vừa chiên, rán xong.

3. Bát, hộp nhựa đựng thức ăn

Hiện nay, các loại bát, hộp đựng thức ăn làm bằng nhựa trên thị trường Việt Nam vẫn chưa được kiểm định chặt chẽ. Rất nhiều sản phẩm được làm từ nhựa kém chất lượng, thậm chí là từ rác thải y tế.

Trong quá trình sử dụng, bát, hộp nhựa kém chất lượng sản sinh chất BPA – đây là chất độc gây ra một số bệnh như vô sinh, tiểu đường, ung thư…

Ngoài ra, ngay cả các sản phẩm nhựa chất lượng tốt, sau một thời gian dài sử dụng cũng sẽ bị trầy xước, ngả màu, tạo điều kiện cho vi trùng, vi khuẩn tích tụ và gây bệnh cho con người.

Bộ Y tế đã khuyến cáo người dân nên thay thế dần các sản phẩm bát, đĩa, hộp nhựa bằng đồ gốm, sứ, thủy tinh… Nếu dùng đồ nhựa, nên chọn những sản phẩm uy tín, chất lượng.

Nên chọn nhựa cứng, trắng, có độ trong, bóng cao, bề mặt không bị xước. Hạn chế dùng đồ nhựa để đựng thức ăn nóng trên 100oC hoặc sử dụng trong lò vi sóng ở nhiệt độ cao.

4. Màng bọc thực phẩm

Màng bọc thực phẩm được rất nhiều chị em ưa chuộng bởi sự tiện lợi trong việc bảo quản thức ăn. Tuy nhiên, các nghiên cứu cho thấy màng bọc thực phẩm thường được làm từ nhựa PVC (sử dụng thêm chất phụ gia DEHA) và PE. Chất DEHA có thể ngấm vào thực phẩm, ảnh hưởng đến sức khỏe con người, làm rối loạn nội tiết, dậy thì sớm ở bé gái.

Khi sử dụng màng bọc thực phẩm, nên mua những sản phẩm uy tín, có chứng nhận chất lượng và nên lựa chọn màng PE (ít chất phụ gia).

Không để màng bọc tiếp xúc trực tiếp với thực phẩm, đặc biệt là thực phẩm dầu mỡ, thực phẩm nóng, hoa quả nhiều vitamin C. Không dùng màng bọc trong lò vi sóng.

5. Nước rửa bát

Hầu hết các loại nước rửa bát đều chứa một số hóa chất mang tính tẩy, rửa mạnh. Do đó, việc ảnh hưởng của những sản phẩm này tới sức khỏe con người là khó tránh khỏi, đặc biệt là khi tiếp xúc trực tiếp trong thời gian dài: Phần da tiếp xúc trực tiếp với hóa chất sẽ bị bào mòn, gây viêm da; natri hidroxit còn lưu lại trên bát đĩa rửa chưa kĩ có thể đi vào dạ dày, làm hỏng chức năng của hệ tiêu hóa.
Để bảo vệ sức khỏe, nên đeo găng tay cao su khi rửa bát đĩa. Không đổ trực tiếp nước rửa bát lên bát, đĩa. Sau khi rửa xong, phải tráng sạch bằng nước lã. Không ngâm bát đũa trong dung dịch nước rửa bát quá lâu.

Theo Phunuvagiadinh

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin