All posts by Ngô Thy Vân

CÒN ĂN THỊT CHÓ NỮA KHÔNG …

Đi qua ổ chó hoang nghe thấy tiếng em bé khóc, tiến lại gần cô không thể tin vào mắt mình…

           Bàn tay nhỏ xíu giữa bầy chó con 

Suốt hàng nghìn năm nay, chó đã tham gia cuộc sống cùng với con người, chúng được yêu mến bởi lòng trung thành, tình yêu và sự sẵn sàng hy sinh vì người khác.

Chú chó tên Way còn đặc biệt hơn, nó đã trở thành “anh hùng” trong lòng rất nhiều người khi câu chuyện giữ ấm và cứu sống một em bé giữa trời giá lạnh của nó được phát sóng trên truyền hình.

            

Argentina có một mùa đông khắc nghiệt giá rét. Trên đường phố lớn, Way lang thang tìm thức ăn cho đàn con nhỏ của mình. Đôi chân nó bỗng đưa đến nơi có tiếng trẻ em khóc, một đứa trẻ mới đầy 1 tháng tuổi đang thoi thóp trong tiết trời đêm đang dần hạ thêm nhiệt độ.

Với bản năng của làm mẹ, Way đã cứu em bé giữa đêm và bảo vệ bằng cách ủ ấm em trong ổ của nó.

            

Sự việc chỉ được phát hiện khi cô Alejandra Griffa – cư dân gần nơi chú chó hoang Way sống, nghe tiếng khóc của đứa trẻ vào sáng hôm sau. Khi đến nơi, cô thấy bàn tay một đứa trẻ thò ra từ bên dưới những con chó con đáng yêu. Cô lập tức mang đứa trẻ đến bệnh viện gần nhất.

Ở đây, bé được đội ngũ y tế chăm sóc cẩn thận. Các bác sĩ nhận định nếu chậm thêm thời gian ngắn nữa đứa trẻ có thể lìa đời vì nhiệt độ về đêm ngày càng xuống thấp.

            

Ngay sau đó cảnh sát đã vào cuộc và được biết đứa trẻ là con của một bà mẹ 33 tuổi, mắc chứng trầm cảm nên sau sinh cô đã “vứt” con trong vô thức. Bà mẹ trẻ sau đó đã bị chính quyền bắt giữ để điều tra.

Với bản năng làm mẹ mãnh liệt, Way đã ủ ấm cho em bé. Và thật may mắn khi em bé được cô Alejandra phát hiện, nếu không một sinh mệnh bé nhỏ đã có thể phải rời xa thế giới này. Có lẽ sau sự việc này, sẽ có rất nhiều người yêu động vật chú ý và giúp đỡ Way. Hy vọng chú chó tốt bụng sẽ sớm tìm được một tổ ấm thực sự để nuôi dưỡng những đứa con của mình.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 6

Câu chuyện về người mẹ lấy đi nước mắt của hàng triệu người

Câu chuyện về người mẹ lấy đi nước mắt của hàng triệu người

Tình yêu thương của mẹ thật thiêng liêngTình yêu thương của mẹ thật thiêng liêng

Cách đây vài năm, một bức hình được đăng tải cùng với câu chuyện về một người mẹ trẻ có một trái tim bao la. Ai đã từng đọc sẽ không thể cầm được nước mắt vì xót thương. Tin tức về người mẹ cũng nhanh chóng được cả thế giới biết đến bởi câu chuyện sau:

“Một phụ nữ trẻ đã hy sinh thân mình để che chở và bảo vệ đứa con nhỏ của cô trong trận động đất kinh hoàng ở Nhật Bản. Có một tin nhắn trên màn hình, viết: “Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con”.

Câu chuyện xúc động đang lan truyền khắp thế giới mạng, khiến nhiều người thán phục trước tình mẫu tử thiêng liêng và tinh thần dũng cảm của người Nhật.

Sau khi động đất qua đi, lực lượng cứu hộ bắt đầu các hoạt động tìm kiếm cứu nạn. Và khi họ tiếp cận đống đổ nát từ ngôi nhà của một phụ nữ trẻ, họ thấy thi thể của cô qua các vết nứt. Nhưng tư thế của cô có gì đó rất lạ, tựa như một người đang quỳ gối cầu nguyện; cơ thể nghiêng về phía trước, và hai tay cô đang đỡ lấy một vật gì đó. Ngôi nhà sập lên lưng và đầu cô.

Đội trưởng đội cứu hộ đã gặp rất nhiều khó khăn khi anh luồn tay mình qua một khe hẹp trên tường để với tới thi thể nạn nhân. Anh hy vọng rằng, người phụ nữ này có thể vẫn còn sống. Thế nhưng cơ thể lạnh và cứng đờ cho thấy cô đã chết.

Cả đội rời đi và tiếp tục cuộc tìm kiếm ở tòa nhà đổ sập bên cạnh. Không hiểu sao, viên đội trưởng cảm thấy như bị một lực hút kéo trở lại ngôi nhà của người phụ nữ. Một lần nữa, anh quỳ xuống và luồn tay qua khe hẹp để tìm kiếm ở khoảng không nhỏ bên dưới xác chết. Bỗng nhiên, anh hét lên với vẻ đầy ngạc nhiên: “Một đứa bé! Có một đứa bé!”.

Cả đội đã cùng nhau làm việc; họ cẩn thận dỡ bỏ những cái cọc trong đống đổ nát xung quanh người phụ nữ. Có một cậu bé 3 tháng tuổi được bọc trong một chiếc chăn hoa bên dưới thi thể của người mẹ. Rõ ràng, người phụ nữ đã hy sinh để cứu con mình. Khi ngôi nhà sập, cô đã lấy thân mình làm tấm chắn bảo vệ con trai. Cậu bé vẫn đang ngủ một cách yên bình khi đội cứu hộ nhấc em lên.

Bác sĩ đã nhanh chóng kiểm tra sức khỏe của cậu bé. Sau khi mở tấm chăn, ông nhìn thấy một điện thoại di động bên trong. Có một tin nhắn trên màn hình, viết: “Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con”. Chiếc điện thoại di động đã được truyền từ tay người này sang tay người khác. Tất cả những ai đã đọc mẩu tin đều không ngăn nổi dòng nước mắt.

Chính tình mẫu tử đã giúp những người mẹ có đủ sức mạnh lao mình vào chỗ hiểm nguy để cứu con. Và câu chuyện về họ khiến hàng vạn trái tim rung động.

ST

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 34

Mầu nhiệm

Chim hót bên mái hiên,
Khởi đầu chào ngày mới.
Cố giữ tâm thơ thới,
Hạnh phúc sống an nhiên.
Trên nhành lá nghiêng nghiêng,
Giọt sương mai lấp lánh.
Giữa những phút bình yên,
Bên duyên trần sâu nặng.
Hàng cây bồng lá thắm,
Chuyển động theo duyên sinh.
Bên khung trời sâu thẳm,
Hiện rõ lúc tâm minh.
Đến đi trong mầu nhiệm,
Không mất mát chia tay.
Thoảng qua như chớp điện.
Hành trình có đổi thay.
Trong những nỗi trần ai,
Van pháp mãi sáng khai,
Luôn tròn đầy tự tánh.
Số phận chẳng an bài.
                        Minh Đạo
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 14

Mừng rơi nước mắt vì tìm ra bài thuốc chữa bệnh tiểu đường quái ác nhờ quả mướp hương

Mướp hương là một trong những loại quả  khá dễ ăn và yêu thích của nhiều người, được chế biến thành nhiều món khác nhau. Ngoài tác dụng là thực phẩm bổ dưỡng, nó còn được biết đến là bài thuốc trị được khá nhiều bệnh. Hôm nay Cotipa sẽ cùng bạn làm rõ lợi ích trị tiểu đường bằng mướp hương.

1. Một số lợi ích của mướp hương

Hầu hết các bộ phận của mướp từ rễ, lá đến quả đều có công trị bệnh. Đây được xem là một trong những vị thuốc rẻ tiền, dễ tìm mà không đem lại tác dụng phụ.

Theo Đông Y, mướp có vị ngọt, chứa chất nhày,  saponin, xylan, mannan, galactan,…Mướp là loại quả bổ sung nước rất tốt cho cơ thể, chứa nhiều canxi, protid, lipid, phốt pho, sắt,protia, lipid,glucid, beta-caroten, xenlulo, và các vitamin B1, B6, B2, C…

Tính ngọt, mát trong mướp đem lại tác dụng điều kinh, bình can tức phong, thanh nhiệt, thông kinh lạc, hành huyết mạch, thông đại tiểu tiện,…nhưng hoàn toàn không độc, không gây tác dụng phụ.

Ngoài ra, mướp già còn là vị thuốc vô cùng hiệu quả trong việc khử phong, hóa đờm, giải độc, sát khuẩn, thông sữa, thông kinh lạc.

Chúng ta có thể tìm thấy công dụng trị bệnh riêng của từng bộ phận:

– Quả mướp giúp chống viêm, làm đẹp da, chống các nếp nhăn

-Xơ mướp đem lại lợi ích chống viêm lợi niệu

-Dây mướp có tác dụng ức chế khuẩn cầu

-Qủa mướp có thể chế biến đa dạng món ăn, có thể dung làm nước ép để giải nhiệt, trị đau họng, hen xuyễn, đau răng, đau lưng, đau bụng kinh, viêm bàng quang, tắc sữa,…

-Lá mướp có tác dụng trị nổi mề đay.

2. Bài thuốc trị tiểu đường bằng mướp hương

Trong tất cả các công dụng trị bệnh, chúng ta không thể bỏ qua lợi ích đối với việc hỗ trợ điều trị tiểu đường. Mướp là loại quả có nhiệt lượng và hàm lượng mỡ thấp, có vị ngọt nhưng lượng đường thấp nên được xem là thực phẩm lành mạnh đối với người tiểu đường.

Trong hỗ trợ điều trị tiểu đường, mướp có những công dụng rõ rệt như làm mạnh tim, tăng cường miễn dịch, hoạt huyết, tốt cho người già bị ca huyết áp do tiểu đường gây ra.
Trị tiểu đường bằng 2 bài thuốc mướp luộc và cháo mướp.

– Mướp luộc

Chuẩn bị khoảng 250g mướp, sau đó rửa xanh, cát thành miếng đem luộc.

Người tiểu đường nên ăn mướp luộc 2 lần/ ngày

-Cháo mướp

Chuẩn bị: 1 quả mướp hương non, gạo trắng, muối, bột ngọt

Thực hiện: Mướp gọt vỏ, sau đó đem rửa sạch, cắt thành miếng.

Gạo trắng đem nấu cháo cho đến khi gần nhừ cho mướp vào, sau đó nêm thêm gia vị cho vừa ăn. Người tiểu đường có thể ăn vào bữa sáng hoặc tối thay thế cho cơm.

Mướp nướng

Mướp là loại quả có khá nhiều lợi ích đối với sức khỏe, đặc biệt nó hoàn toàn không tác dụng phụ 2 bài thuốc trị tiểu đường bằng mướp hương trên đây vô cùng đơn giản, nguyên liệu rẻ tiền nhưng đem lại hiệu quả trong việc kiểm soát đường huyết cũng như ngăn ngừa được nguy cơ phát triển các biến chứng.

ST

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 60

Đà Lạt và Nỗi Nhớ

Về lại đây 
Thành phố mộng mơ
Đi bên em ven hồ Than Thở
Nghe nao nao
Ôi Thung Lũng Tình Yêu

Hồ Xuân Hương
Quyến rũ lòng người
Trong nắng vàng buông lơi
Hoa Dã Quỳ lung linh trước gió 
Hàng thông reo
Trăng treo bên suối
Phố đắm chìm
Trăng rơi bên hồ…

Mưa bay lất phất 
Chuông ngân thánh thót 
Ôi giáo đường
Níu hồn khách muôn phương

Mùi hương Mimosa
Làm tôi ngây ngất
Hoàng hôn gió lộng 
Thả hồn 
Quên mất lối đi
Đường vào thác Cam Ly
Du dương bài tình ca
Ven đồi ngàn sắc hoa
Chân bước nhẹ
Chênh vênh từng phiếm đá
Giọt sương vương trên tóc
Trầm mặc trong lòng
Dâng khúc hát Đà Lạt mộng mơ!

Hà nội khúc vọng xưa!

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 14

Thứ quý giá nhất trên đời này là gì?

Trên đời này, điều giá trị nhất là gì? Là kim cương? Hay vàng bạc? Khi phải đối mặt với chiến tranh hay nạn đói, một ổ bánh mì còn quan trọng hơn cả vàng bạc, kim cương. Vậy nên có người nói, sinh mạng là giá trị nhất.

Một chàng trai muốn lập gia đình và đang tìm hiểu một cô gái xinh đẹp. Có người nói với anh rằng, cô gái ấy giống như sư tử, như hổ dữ vậy. Hôm nay anh kết hôn với cô ta, thì ngay ngày hôm sau sẽ bị cô ta chèn ép. Còn cô gái kia cho dù không đẹp, nhưng lại rất dịu dàng khuôn phép, có thể cùng anh chung sống đến trọn đời. Vậy anh chọn người nào? Chàng trai trẻ đáp lời: Tôi thà chọn cô gái xinh đẹp kia! Anh cho rằng, sinh mệnh dĩ nhiên là quan trọng, nhưng cuộc sống tươi đẹp còn có giá trị hơn.

Một ông lão hồi tưởng lại cuộc sống thời trai trẻ của mình, quả là những tháng ngày đắm chìm trong chơi bời vô bổ. Giờ đây sau rất nhiều sóng gió, ông mới nhận ra rằng ý nghĩa của đời người là những cống hiến cho cuộc đời, sống một cuộc sống có đạo đức, làm những việc có ích cho xã hội và cộng đồng. Có người hỏi ông: “Ông đã hưởng bao nhiêu mùa xuân rồi?”. Ông lão đáp: “Tôi chỉ có được 4 mùa xuân trọn vẹn”. Người kia rất lấy làm ngạc nhiên, cho rằng ông đang bông đùa. Ông lão nói: “70 năm trước đó chỉ là ăn uống chơi bời, không cảm nhận được giá trị của đời người. Đến 4 năm sau này, tôi cố gắng cống hiến phục vụ vì người khác, mãi đến lúc này mới cảm thấy được niềm vui. Vậy nên, 70 tuổi vô nghĩa đó thật không có giá trị bằng 4 tuổi sống vì người khác!”.

Một con tàu lớn với kinh phí sản xuất hàng triệu đô-la, con tàu chở theo hàng ngàn hành khách, kiêu hãnh lướt trên đại dương bao la. Nhưng một sự cố xảy ra, con tàu đâm vào tảng băng trôi rồi chìm xuống, biết bao nhiêu hành khách trên tàu đã mất đi sinh mạng. Nhưng một ngư dân chỉ với chiếc thuyền con làm từ những tấm ván lướt sóng lại có thể vượt qua Đại Tây Dương. Rốt cuộc, đối với ngư dân thì chiếc thuyền con có giá trị, hay con tàu lớn có giá trị cao hơn?

Có thể hôm nay, điều này đối với bạn là quý giá nhất nhưng ngày mai thì nó lại chẳng cần thiết. Vậy điều quý giá nhất trong cuộc đời con người là gì? (Ảnh: pinterest.com)

Một đại phú gia sở hữu viên ngọc quý là vật báu hiếm có trên thế gian. Nhưng quanh năm xảy ra mưa gió bão bùng, đại phú gia rất muốn xây một tòa nhà kiên cố để an thân. Bởi chiến loạn triền miên không dứt, vật liệu xây dựng khan hiếm, nên dự định của phú gia mãi mãi không thành. Người giàu kia tuy có viên ngọc quý, nhưng lúc này ông lại tha thiết có được những tảng đá kiên cố làm vật liệu xây nhà, so với hòn ngọc thì càng thực tế hơn.

Có một chàng thư sinh nghèo khó, ngày đêm dùi mài kinh thư. Vị tiểu thư xinh đẹp ở ngôi nhà bên cạnh rất lấy làm ngưỡng mộ học vấn và phẩm hạnh của chàng, nhưng sau rất nhiều lần nàng bày tỏ tình cảm, chàng đều thẳng thừng cự tuyệt hết lần này đến lần khác. Về sau, chàng thư sinh kết hôn với một cô thôn nữ không mấy xinh đẹp, lại thêm vóc dáng vừa lùn vừa mập. Có người mắng chàng là kẻ ngốc, mỹ nhân không muốn cuối cùng lại kết hôn với một ả xấu xí, rốt cuộc là vì sao? Lúc này, chàng thư sinh nghèo kia mới trả lời: Tôi thà chọn lấy bát cơm, chứ không cần một bình hoa đẹp. Hoàng đế Chu Nguyên Chương cùng Mã hoàng hậu nhà Minh, Hứa Doãn và người con gái họ Nguyễn thời nhà Tấn, chẳng phải cũng là phiên bản của câu chuyện này hay sao?

Trong nhóm bạn, các cô gái có vóc dáng thanh mảnh đều coi mình là cao quý hơn cô bạn cao to thô kệch của nhóm. Một ngày, các cô cùng đi dạo trên núi thì gặp phải mấy tên vô lại. Mấy cô gái xinh đẹp lộng lẫy, liễu yếu đào tơ không có sức chống trả, mặc cho mấy tên vô lại trêu đùa. Cô gái to khỏe từ phía xa nhìn thấy, vội chạy đến hét lên một tiếng: “Kẻ nào dám bước lên!”. Đám vô lại thấy nữ anh hùng trước mặt có võ công tuyệt đỉnh, đều hoảng sợ bỏ chạy…

Giá trị, thật ra rất khó đo lường. Với người cầu danh lợi, tiền tài là quý giá; nhưng với người cầu phẩm hạnh, đạo đức lại là hơn. Với người bon chen tranh đấu, địa vị là trên hết; nhưng với người cầu yên bình, an phận lại là bến đỗ bình yên. Nhưng thiết nghĩ chỉ khi có ích cho bản thân, chỉ khi thật sự hữu dụng với sinh mệnh, đó mới là thứ giá trị thật sự vậy…

Theo Phật Đệ Tử Văn Khố Thuận An biên dịch

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 24

Tiền bạc không mang lại hạnh phúc

Tiền bạc và giàu sang chỉ mang lại cho con người một phần nào hạnh phúc, chứ không thể có hạnh phúc trọn vẹn. Không ai có thể ban phát cho chúng ta hạnh phúc, hạnh phúc đến từ trong tâm của chính chúng ta. Tâm bình an chính là nguồn hạnh phúc tuyệt vời nhất.

     Đức Đạt Lai Lạt Ma từng dạy rằng tiền bạc không mang lại hạnh phúc, vì hạnh phúc thuộc về lãnh vực tinh thần, con người không thể mua được, kể cả máy móc cũng không thể cung cấp cho chúng ta chút hạnh phúc nào cả:

     “Tiền bạc và giàu sang chỉ mang lại cho con người một phần nào hạnh phúc, chứ không thể có hạnh phúc trọn vẹn. Không ai có thể ban phát cho chúng ta hạnh phúc, hạnh phúc đến từ trong tâm của chính chúng ta. Tâm bình an chính là nguồn hạnh phúc tuyệt vời nhất. Nó không tùy thuộc vào ngoại cảnh. Cuộc sống của chúng ta dù tiện nghi vật chất không đầy đủ, học vấn thờitầm thường hay sự nghiệp công danh không mấy thành công thời cũng chẳng sao, miễn là tâm chúng ta an lạc.” (Live In A Better Way.) 

 

     Hãy thử nhìn vào cuộc đời của một số người thật giàu có xem sao. Trang tin “Business Insider” của Mỹ đã điểm lại danh sách 10 người từng trở nên rất giàu có nhờ trúng số cả triệu đô la nhưng sau đó lại nhanh chóng lâm vào cảnh khánh kiệt hoặc tự kết liễu cuộc đời mình. Tại Canada 2 người. Tại nước Anh 3 người và tại Mỹ có 5 người.

     1. Sharon Tirabassi (Canada):Bà là một bà mẹ độc thân phải sống nhờ trợ cấp xã hội. Trúng độc đắc hơn 10 triệu USD vào năm 2004. Bà này liền bỏ tiền mua một căn nhà lớn, mua mấy chiếc xe đắt giá, quần áo hàng hiệu nổi tiếng, những chuyến du lịch sang trọng, tiệc tùng linh đình, cho người thân và bạn bè vay mượn.  

     Chưa đến 10 năm sau, Tirabassi giờ đây phải quay lại kiếm sống bằng nghề lái xe buýt, làm thêm giờ và phải đi thuê nhà để sống.May là bà còn để lại được cho sáu đứa con của mình một số tiền với điều kiện chúng chỉ được phép lấy khi đủ tuổi.

 

     2. Gerald Muswagon (Canada) vào năm 1998 trúng độc đắc 10 triệu USD. Tuy nhiên, anh chàng này nướng hết tiền vào rượu chè ăn nhậu và tiệc tùng. Trong vòng có 7 năm là trắng tay, khánh kiệt. Đến năm 2005, chàng tìm đến cái chết bằng cách tự treo cổ trong nhà xe của cha mẹ chàng.

     3. Gia đình Griffith (Anh).Hai vợ chồng Lara và Robert Griffith ít khi to tiếng cãi lộn với nhau.  Sau khi lãnh giải độc đắc trị giá 2,76 triệu USD vào năm 2006, họ đã mua một căn nhà trị giá một triệu USD và một chiếc xe Porsche sang trọng.

     Tuy nhiên, vào năm 2012, anh chồng lái chiếc Porsche bỏ đi sau khi chị vợ chất vấn chồng về những email cho thấy anh này đang có tình cảm lăng nhăng với một người phụ nữ khác. Thế là cuộc hôn nhân kéo dài 14 năm của họ tan vỡ. Kế đó một đám cháy lớn đã thiêu hủy toàn bộ căn nhà. Giờ thì Lara trắng tay, chẳng còn lại đồng nào từ khoản tiền trúng số đó nữa.Tính ra từ lúc trúng số đến lúc khánh kiệt là 6 năm.

     4. Michael Carroll (Anh)vào năm 2002 là một thanh niên 19 tuổi làm nghề dọn rác. Chàng trúng độc đắc khoảng 15,5 triệu USD. Sau khi trở nên giàu có, Carroll bắt đầu tiêu tiền hoang phí.

     Ngoài tiềnmua quà cho gia đình và bạn bè anh chàng còn nghiện hút ma túy, say sưa rượu chè, cờ bạc và lang chạ với gái mại dâm. Tám năm sau, khánh kiệt. Anh chàng này lại quay trở về làm nghề hốt rác như thuở ban đầu.

     5. Callie Rogers (Anh).Vào năm 2003 khi trúng giải độc đắc 3 triệu USD thì cô nàng chỉ mới có 16 tuổi. Cô vung vãi tiền bạc vào đủ mọi thứ. Nào là áo quần, du lịch, tiệc tùng, giải phẫu thẩm mỹ và cả ma túy nữa.

     Sáu năm sau, cô lâm vào cảnh nợ nần, khánh kiệt. Cô nàng đã hai lần tìm cách muốn tự tử. Cuối cùng, cô nàng phải đi làm người ở để có tiền sinh sống và nuôi hai đứa con.

 

     6. Suzanne Mullins (Mỹ).Vào năm 1993 tại tiểu bang Virginia, Suzanne Mullins trúng thưởng 4,2 triệu USD. Thay vì lãnh trọn một lần bà quyết định chọn hình thức nhận tiền trúng thưởng hằng năm mà thôi.

     Ban đầu bà mượn một số tiền trị giá 200.000 USD và dùng những khoản tiền trúng giải hằng năm để thanh toán. Sau đó, bà đã đổi qua nhận tiền thưởng luôn một lần và ngưng không tiếp tục trả nợ khiến tình trạng nợ nần gia tăng do tiền lãi đẻ thêm nhiều ra mãi.  Các chủ nợ đã đâm đơn kiện bà tuy nhiên lúc đó bà đã khánh kiệt mất rồi.

     Thời gian từ lúc trúng số đến lúc trắng tay là 8 năm.

 

     7. Evelyn Adams (Mỹ)ngụ tại tiểu bang New Jersey. Rất hên nên trúng độc đắc đến hai lần. Lần thứ nhất vào năm 1985 và lần thứ hai chỉ một năm sau đó. Tổng cộng số tiền trúng số là 5,4 triệu USD.

     Bà này sau đó đã thua hết tiền trong các sòng đánh bạc ở tại thành phố Atlantic. Thời gian từ lúc trúng số đến lúc khánh kiệt là 15 năm. Giờ thì bà đang sống lang thang trong công viên.

 

     8. Jack Whittaker (Mỹ). Trước khi trúng giải độc đắc trị giá 315 triệu USD của vé số Powerball vào năm 2002 thời ông này đã có một cuộc sống khá giả tại tiểu bang West Virginia, với một công ty dịch vụ trị giá hơn 1 triệu USD.

     Sau đó ông phát tâm làm một số việc công ích: trích một phần tiền trúng thưởng để xây nhà thờ, để làm từ thiện và thành lập một quỹ từ thiện của riêng mình.  

     Tiếc thay vận rủi liên tục đến với ông. Ông bị trộm lấy mất hơn nửa triệu USD khi đậu xe bên ngoài một câu lạc bộ thoát y. Ông trở nên nghiện rượu. Ly dị vợ. Thường xuyên gây gổ với những người xung quanh.  Chỉ trong vòng 4 năm đã khánh kiệt, toàn bộ tài sản tiêu tan hết.

     9. Janite Lee (Mỹ). Bà gốc Hàn Quốc sống tại Mỹ. Sau khi trúng giải độc đắc 18 triệu USD hồi năm 1993, bà đã dùng phần lớn tài sản vừa có được để tài trợ cho các chương trình của chính phủ và cho các tổ chức chính trị. Bà từng được ăn tối cùng cựu Tổng thống Bill Clinton nhờ những khoản đóng góp lớn lao của mình.  Bà còn cho Đại học Washington ở Mỹ 1 triệu USD để xây một thư viện. Nhà trường đã lấy tên bà để đặt cho thư viện mới này.

     Nhưng bà cũng rất ham mê cờ bạc. Với thói quen chi 347.000 USD mỗi năm, bà nhanh chóng ngập trong nợ nần và phải tuyên bố phá sản vào năm 2001. Khánh kiệt trong vòng có 8 năm trời.

 

     10. Billie Bob Harrell Jr. (Mỹ). Vào năm 1997, Billie Bob Harrell Jr. trúng giải thưởng độc đắc 31 triệu USD khi còn đang là một người bán hàng rong. Ông bèn mua một trang trại, tậu thêm 6 căn nhà và nhiều xe hơi.

     Giống như những người trúng số khác, ông cho bạn bè và người thân vay tiền khi họ cầu khẩn. Rồi ông trở nên khánh kiệt chỉ trong vòng 20 tháng. Harrell tự sát vào năm 1999. Thật đáng buồn.

 

     Tiền bạc không phải lúc nào cũng mang lại hạnh phúc. Mười câu chuyện kể trên lại gợi nhớ tới hình ảnh vô thường với lời Phật dạy trong Phẩm Thế Gian (Kinh Pháp Cú):

 

(Pháp Cú 170)

Tựa như bọt nước trôi sông,

Lâu đài, phố chợ bềnh bồng biển sương

Toàn là ảo ảnh vô thường

Nhìn đời như vậy còn vương vấn gì

Tử thần ta há sợ chi.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(phóng tác)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 21

Bạn Đang Yêu Hay Đang Bố Thí Tình Yêu?

Phần 1: Bạn chọn đứng trên mũi tàu Titanic hay đứng trên ghế đẩu?

Khổ nỗi, chúng ta sẽ chọn đứng trên mũi tàu Titanic chứ không muốn đứng trên ghế đẩu!

Ngày thôi nôi con gái đầu lòng, tôi mời nhiều bạn bè cũ tới ăn cơm. Trong đám bạn cũ có người từ chối!

Tôi hỏi vì sao, bạn tôi nói, tớ không đủ can đảm đến nhìn thấy hạnh phúc của cậu, tớ vừa sẩy thai và vừa hủy đám cưới. Đau đớn nào hơn.

Thì ra anh người yêu ngay trước đám cưới đã đánh cô ấy đến trụy thai, đám cưới cũng hủy luôn. Kết cục này, chúng tôi đã nhìn thấy từ hai năm trước, nhưng khuyên thế nào bạn mình cũng không chịu tin rằng, đấy là một người đàn ông cục súc và bản tính Chí Phèo đã ăn vào trong máu.

Can những kẻ đang yêu say đắm, nói thật, khó hơn lấy vòi cứu hỏa dập tắt núi lửa.

1. Dấu hiệu bất an của những cuộc tình bỏng cháy:

Tôi đã quan sát bao nhiêu vui buồn sướng khổ của bạn bè và của người quen, để tự rút ra một kinh nghiệm trớ trêu rằng, một cuộc tình bỏng cháy chính là một cuộc tình bất ổn, yếu ớt và chóng lụi tàn nhất. Lý do rất đơn giản: Cuộc tình càng nồng cháy, là chỉ bởi nó phải vượt qua nhiều khó khăn, thị phi, khác biệt, thời gian chớp nhoáng, vượt suối trèo đèo, điều kiện ngặt nghèo v.v… thì mới đến được với nhau. Và, nghĩa là, cuộc tình chẳng có gì để bấu víu nữa, khi vượt qua những khó khăn và bỏng cháy đó, những ngày tiếp nối thật nhạt nhẽo.

Còn những cuộc tình giản dị đến từ những tương đồng nho nhỏ trong đời sống, thì hóa ra lại rất bền vững. Vì những thứ bình thường nhỏ nhặt mới chính là cuộc sống thật của mỗi chúng ta. Người Hoa có câu phương ngôn đại ý, mạch nước nhỏ chảy lâu, thác ào ào chóng cạn. Yêu nhau bằng những thứ rất vĩ đại, thì chẳng mấy chốc chán nhau vì những thứ nhỏ nhoi. Mà một cuộc đời từ lúc sinh ra cho đến lúc chết, chúng ta ngày nào cũng sống với những cơn cảm xúc vĩ đại hoành tráng được sao?

Hay tàn nhẫn hơn là một sự thật: Một nụ hôn bỏng cháy được lập lại vài nghìn lần, có bỏng cháy như lần đầu tiên hôn hay không? Hay chúng ta cứ phải diễn mãi vai kịch nồng nàn trong mắt nhau?

Nhưng vấn đề là, bạn sẽ chọn yêu một anh chàng mà cứ cuối tuần là buổi sáng chạy bộ cùng bạn, buổi trưa đi chợ với bạn, về luộc rau kho thịt ăn cơm cùng bạn, chiều đi mua sắm, cà phê hay xem phim với bạn, tối ngồi uống trà với bố bạn nói chuyện, tâm sự với người yêu thì chỉ rủ rỉ tiền này tiêu món gì, mai trồng cho em cái cây leo, thật tầm thường và chẳng có tí kỳ tích gì. Hay bạn sẽ chọn yêu một anh chàng trèo rào vào, quỳ dưới cửa sổ suốt đêm mưa, dâng bông hồng đầy gai hoặc có hẳn 999 đóa hồng nhé, hay chàng thuê người bắn pháo hoa dưới cửa sổ khi mời bạn đi quán cà phê, tỏ tình bằng trực thăng?

Tôi có anh bạn, ngày xưa đứng suốt đêm ngoài cổng nhà bạn gái, để ném đá lên mái ngói nhà người yêu, chó sủa suốt đêm và ông bố người yêu cầm súng săn chạy ra dọa, mày mà không đi, tao bắn đấy nhé! Anh bạn tôi ưỡn ngực nói, cháu mà không yêu được con gái bác, thì cháu thà chết còn hơn!

Tôi còn nhớ hồi tôi chưa biết bơi, có một anh chàng tỏ tình bằng cách uy hiếp, lừa bế bổng mình lên mang ra ngoài hàng rào ven bờ hồ rồi bảo: “Em có yêu anh không? Nếu em yêu anh, anh sẽ bế em vào. Nếu em bảo không, anh sẽ vứt em xuống Hồ Tây!”

Thường dễ gặp hơn sẽ là những tình huống các chàng dọa dẫm và làm ra vẻ đáng thương hại như sau:

– Nếu em không yêu anh, anh sẽ chết ngay ở đây cho em xem!

– Nếu em không yêu anh, anh sẽ sống cô đơn suốt đời, không yêu ai cả!

– Nếu anh không yêu được em, thì chẳng thằng nào yêu được em cả! (Hoặc em cũng đừng hòng yêu ai!)

– Nếu em không quay lại với anh, anh sẽ đi uống rượu suốt đêm nay, rồi say rượu đi ngoài đường không biết điều gì sẽ xảy ra! Nếu anh mà gặp tai nạn thì đó là tại em!

– Vì em giận anh, anh đã thi trượt đại học! (Hoặc không có tâm trạng nào làm việc, bị sếp mắng!)

– Bố mẹ anh đã từ mặt anh rồi, nhưng anh quyết yêu em, anh đã bỏ nhà đi rồi!

– Anh chạy bao nhiêu cây số mới đến được đây, em lại nói với anh như thế à?

– Em có biết anh phải nhịn ăn nhịn mặc mấy tháng mới mua cho em sợi dây chuyền này không, sao em lại dám từ chối nhận quà của anh? V.v…

Rất nhiều những tình huống mà người con gái bị uy hiếp nhưng chẳng hề nhận ra là mình đang bị uy hiếp. Bạn chỉ thấy, chàng trai đang cố chứng minh rằng, anh ấy yêu bạn, anh ấy vì bạn, anh ấy sẵn sàng hy sinh vì bạn, anh ấy làm tất cả miễn sao bạn gật đầu. Anh ấy có thể trèo đèo lội suối, nhưng nếu bạn không yêu anh ấy, hay cho anh ấy thứ anh muốn, anh ấy sẽ phải chịu những thiệt thòi đau khổ do bạn gây ra, bạn nỡ nhẫn tâm vậy sao?

Thường, những phút kịch tính trong tình yêu sẽ mở ra cho người con gái những bi kịch! Bởi, một sự thật hiển nhiên của đời sống:

Khi bạn lên đến đỉnh núi, bên cạnh cảm giác thăng hoa sung sướng, thì trước mặt bạn là một chặng đường xuống dốc không phanh!

Người yêu ôm bạn đứng trên một chiếc ghế đẩu, làm sao cuồng nhiệt được như khi anh ấy đỡ tay bạn đứng trên mũi tàu Titanic!

Khổ nỗi, chúng ta thường sẽ chọn đứng trên mũi tàu Titanic chứ không muốn đứng trên ghế đẩu! Chúng ta sẽ yêu anh chàng cuồng nhiệt chứ không yêu một anh tẻ nhạt tầm thường. Chúng ta tin rằng tình yêu vượt qua bao trắc trở mới là tình yêu đích thực, còn tình yêu theo kiểu học cùng trường, nhà cạnh nhau, đi làm thì lại cùng công ty, chẳng yêu nhau thì yêu ai v.v… là thứ tình yêu thiếu cao trào, là cái lốp xe dự bị mà ta đi tạm trong thời quá độ, khi nào gặp người tình nồng nàn, ta sẽ đổi người yêu!

Ta thường quên mất rằng, sự lãng mạn của ghế đẩu chỉ hơn sự lãng mạn của mũi tàu Titanic ở một điểm này thôi: Cảm giác an toàn!

Kết thúc cuộc tình nóng bỏng, anh bạn ném đá lên mái ngói nhà người yêu mà tôi kể, mười năm qua đã cưới tới người vợ thứ ba rồi, cứ vài năm lại đổi vợ, có vẻ như cua gái rất lẹ. Cô vợ đầu tiên nói, bỏ nhau, con thì tớ nuôi. Anh ấy đến cái mái nhà hồi đó cũng đâu có thèm đền cho nhà tớ!

Các bạn sẽ hỏi, vậy mười mấy năm trước, Trang Hạ đã trả lời sao khi bị ép… yêu! Tôi chẳng trả lời sao cả. Số tôi còn may, Hồ Tây nông choèn chứ không phải sông Hồng, nếu không, vụ ăn vạ tình khéo biến thành vụ bức tử.

Và số trời run rủi sao, ngay phút tỏ tình căng thẳng ấy, có bốn anh cảnh sát giao thông xuất hiện, đỗ xịch xe ngay đó và xuống bảo: “Chào anh, chúng tôi kiểm tra hành chính. Anh cho xem giấy tờ và đăng ký xe!”

Giời ạ!

 

2. Có những thứ tình yêu được gọi là lòng thương hại:

Nếu cô gái không nhận lời, có thể chàng trai sẽ buông thả bản thân, đắm chìm trong rượu, bỏ bê học hành, nổi nóng đánh nhau ngoài đường, bỏ nhà ra đi, chán đời.

Nếu cô gái không làm lành, người yêu cô sẽ đứng suốt đêm như cây cột điện, sẽ thức trắng không ngủ chờ hồi âm, sẽ xóa toàn bộ nick trên mạng và biến mất khỏi thế giới Internet, sẽ cắt tay chảy máu, sẽ tự châm thuốc lá đang cháy vào tay như kiểu hành xác.

Nếu cô gái không nhận lời cưới chàng, chàng sẽ từ đó khinh rẻ toàn bộ lũ đàn bà, sẽ vung tiền mua dâm liên tục, sẽ sỉ nhục gái điếm, sẽ có thói quen mỉa mai bôi nhọ mọi người phụ nữ (trừ mẹ mình và em gái mình!).

Tôi tin bạn đã từng gặp phải hoặc từng chứng kiến, quen biết hay nghe kể những chuyện như thế, vì nó đầy rẫy trong cuộc sống. Khổ nhục kế là một trong những thủ pháp của đàn ông và đàn bà khi muốn chiếm nhau. Mức độ ngày càng nặng nề dần.

Bạn có chắc rằng, mọi cô gái đều tỉnh táo để thoát ra khỏi được cái bẫy đó không? Tôi thì nghĩ là không. Chỉ bởi một lẽ đơn giản. Không bao giờ có một thằng cha căng chú kiết lạ hoắc nào đó chạy tới trước mặt bạn đòi yêu kiểu đó đâu. (Nếu có thật thế, bạn đã gọi 113 cảnh sát cơ động tới xử lý nó rồi! Đúng không?). Mà những đòi hỏi ấy đều đến từ những chàng trai mà bạn vốn đã rất có cảm tình, thậm chí là người yêu cũ, người yêu hiện tại, chồng v.v… Vì họ và bạn đã có một mối quan hệ tình cảm trên bình thường, họ mới dám mở mồm ra đặt điều kiện như thế! Và vì tình cảm đã có, nên khi bị uy hiếp tình cảm, bạn không hề cảm thấy sợ hãi. Bạn chỉ thấy thương anh ta, thấy ái ngại, thấy mình có lỗi, thấy mình phải có trách nhiệm với hành vi của anh ấy, thấy mình không được quyền tàn nhẫn với anh ấy!

Xin lỗi các bạn, tôi chỉ muốn nói một câu thôi, làm ơn hãy tránh xa những gã đàn ông đang làm mình làm mẩy! Họ là tai họa cho đời bạn đấy, nếu bạn rước họ vào!

Chắc độc giả sẽ hỏi rằng, làm gì có liên hệ, giữa một anh chàng than thở với bạn gái, anh phải chạy mười cây số mới tới được chỗ em! Và một anh chàng, đánh vợ chưa cưới trụy thai?

Tôi thì nói có, vấn đề chỉ là thời gian thôi! Và chính bạn đã cho phép họ dấn sâu vào đời mình, một người đàn ông mà ngay từ lúc tỏ tình đã không hề mang cho bạn cảm giác an toàn, chỉ mang cho bạn sự ái ngại, thương hại, áy náy, thấy phải có trách nhiệm!

Tình yêu đâu phải là lòng thương hại. Nhưng có quá nhiều chàng trai (cả các cô gái nữa) đã dùng cách tạo sự thương hại, hoặc sự sợ hãi để có được tình yêu. Ví dụ đơn giản, hãy nhìn những fan cuồng của các ca sĩ dùng khổ nhục kế, sự quỵ lụy đáng thương hại, sự cuồng nhiệt và quá khích mà xem. Cách họ ứng xử chính là phản chiếu cách mà họ yêu! Nếu hành vi méo mó, yêu họ có an toàn không?

Có lẽ chúng ta chỉ quan tâm rằng, trong những lời chàng nói, những việc chàng làm, có bộc lộ nhiều tình yêu hay không, tình yêu có chân thành không. Mà quên không để ý rằng, ngoài bộc lộ tình cảm ở thời điểm đó ra, nó cũng bộc lộ bản chất của người đàn ông ra nữa!

– Đó là người đàn ông tự cao tự đại: Anh ta cho rằng những gì anh ta làm thật là to tát, ghê gớm, vất vả, nhọc công, thật là đáng kể. Anh ta đã đứng suốt đêm ngoài cửa sổ, ắt bạn phải có nghĩa vụ thò cái cổ bạn ra cho anh ta gặp mặt. Anh ta đã phải nhọc lòng làm gì đó cho bạn, bạn cần phải đáp trả cho xứng đáng! Thật là hợp lý, coi trọng bản thân mình nên tự cho mình quyền đòi hỏi đền đáp từ người khác. Nên nếu thấy lúc đó có một chàng khác cũng đang nhọc công tán bạn, anh ta sẽ tìm mọi cách hạ thấp đối thủ. Trời ơi, theo bạn đàn ông tốt là người đàn ông khi bị cạnh tranh, sẽ tìm cách làm cho bản thân mình tốt đẹp lên, hay tìm cách dìm hàng hạ giá đối thủ?

– Đó là kẻ có khuynh hướng bạo lực: Không phải tất thảy những gì chàng làm đều cố tỏ ra mạnh mẽ, tốn sức, phí công, rất đàn ông tính? Dùng sức để yêu hẳn cũng là người dùng sức để tát!

– Kẻ làm mình thảm hại đi trong mắt bạn: Anh ấy sẽ tự tạo ra những thiệt thòi, tổn thất cho bản thân. Cho bạn biết rằng, bạn quan trọng làm sao, có bạn thì đời anh ấy lên tiên, thiếu bạn thì đời anh ấy là đống rác. Xin lỗi chứ, những người đàn ông như thế bản thân họ đã là một đống xà bần rồi. Chẳng phải vì thất tình mà anh ấy thi trượt đại học, nếu lúc trước bạn yêu anh ấy, anh ấy vẫn trượt đại học mà thôi, vì thi cử là nơi chứng tỏ năng lực chứ không phải cứ có bồ sẽ thi đỗ. Hai người cãi nhau nên anh ấy nổi nóng với khách hàng, chửi sếp, nhưng bản thân người yêu mà anh ấy còn cãi cọ được, thì khách hàng chẳng yêu thương gì, anh ấy làm sao mà không cãi nhau? Vậy vấn đề của anh ấy luôn là của anh ấy, tại sao luôn đổ mọi thất bại, nhược điểm của anh ta lên đầu bạn gái?

Rất ái ngại là, hôm nọ có một độc giả gửi thư hỏi tôi rằng, chị chuẩn bị cưới chồng thì anh chồng tương lai cho biết, phải hoãn đã vì quan hệ của anh ấy với vợ trước không dứt khoát được, con anh ấy chán chường bỏ học. Cứ như thể, chính cô gái kia mới là lý do để cho con anh ấy bỏ học không bằng! Bản thân anh ấy không tự thu xếp được các vấn đề khó khăn của bản thân, như quan hệ gia đình, chăm lo con cái, trách nhiệm đàn ông, giờ lại ngoặc thêm cô gái mới vào, bắt cô phải chịu trách nhiệm với những gì anh ấy đang gây ra, có bất công không?

Thế mà, cô gái ấy hoàn toàn không phát hiện ra rằng, quan hệ của mình bất ổn không phải là vì hoàn cảnh của anh, điều kiện của anh, mà là từ tính cách và bản chất của anh ấy! Cô ấy cứ tưởng rằng, giải quyết được vụ con anh ấy bỏ học là xong, là có thể cưới người đàn ông ấy làm chồng!

3. Bạn có thể mang thân thể mình ra làm quà từ thiện cho đàn ông không?

Tôi nghĩ là nếu bạn thích, thì cũng không sao, nhưng chắc chỉ làm thế được một lần trong đời. Vì bạn không có cơ hội thứ hai đâu!

Nếu bạn thương hại anh ấy mà yêu anh ấy, tự nhủ mình không thể tàn nhẫn, không thể làm ngơ quay đi, mình phải cứu vớt đời anh ấy. Thì sao không nghĩ rằng, tại sao bạn lại phải có nghĩa vụ cứu vớt đời anh ấy? Sự thương hại thường chỉ khiến chúng ta móc hầu bao ra, mang cho tiền, mang cho kẻ đáng thương những thứ vật chất hoặc quà cáp, thời gian chăm sóc v.v… Thế thân thể bạn có phải là một món quà từ thiện không? Sao bạn lại mang tình yêu và thân thể mình ra như thể món quà từ thiện cho người đàn ông đang quỳ dưới chân bạn cầu xin tình yêu? Một khi bạn mủi lòng trước anh ấy, bạn sẽ nhanh chóng biến thành nạn nhân của chính mình. Cái phụ nữ cần là một người đàn ông đàng hoàng đang đứng ngang hàng và nhìn vào mắt bạn, chứ không phải là người đàn ông đang quỳ xuống hoặc cho bạn thấy là anh ta rất đáng thương.

Nếu bạn sợ hãi và thấy mình phải có trách nhiệm với những thứ mà “nếu không có bạn, anh ấy sẽ không có”, thì một sự thật hiển nhiên là: Đó chỉ là viễn cảnh trong lời anh ấy nói mà thôi. Còn sự thật thế nào, ai kiểm chứng. Có bạn rồi, vẫn chẳng có phép lạ nào xảy ra trong đời anh ấy cả. Bởi đơn giản, nói thì dễ, chứ làm thì khó biết bao. Dọa dẫm thì dễ, chứ bản lĩnh trong đời thì mấy?

Và nếu bạn sợ hãi khi anh ấy bảo: “Em mà không yêu anh thì anh sẽ treo cổ tự tử!”. Thậm chí anh ta làm thật, thì phải hiểu rằng: Nếu bạn yêu người đàn ông có khuynh hướng sát thương và tự sát thương, có khả năng sau này bạn mới là người bị anh ta treo cổ dưới sợi dây ấy! Và nếu bạn tự buộc mình phải có trách nhiệm với một kẻ đầu óc có vấn đề, coi thường các giá trị sống, coi thường cả sự sống của bản thân, thì tôi có một lời khuyên chân thành:

Hãy mua bảo hiểm thân thể, bảo hiểm nhân thọ, bảo hiểm tinh thần, bảo hiểm y tế trước khi yêu anh ấy!

Trong tình yêu, chúng ta nói nhiều đến lãng mạn, nồng nàn. Nhưng cái giữ ta lâu bền nhất với tình yêu và người yêu, thực ra lại là cảm giác an toàn. Có được cảm giác an toàn, chúng ta mới nghĩ được đến tương lai, đến đường dài, đến một mái nhà.

Không phải vậy sao?

Trang H

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 9

Con Gái của Người Ta

Với bài viết tựa đề “Viện Dưỡng lão và Viện Mồ Côi”, Trần Thiện Phi Hùng có tên trong danh sách nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2013. Tác giả cho biết ông nguyên là lính Hải Quân VNCH; 12 năm 4 tháng đúng, tính đến ngày 30 tháng Tư 75, tự lái tầu vượt biển năm 1982, hiện định cư tại Úc. Bài mơi nhất của ông, vẫn với chi tiết về nhà hộ sinh và viện dưỡng lão như từng kể, nhưng gần như quay một vòng 360 độ, biến thành một câu chuyện khác hẳn.
* * *

Tiệc rửa lon trung úy của tôi chung với tiệc đầy tháng của con gái tôi và “con gái của người ta”.

Con gái của người ta sau 24 giờ sinh ra đã trở thành con gái của tôi và chỉ sinh sau con gái của tôi có 4 giờ tại Bảo Sinh Viện Quân Đội Thành phố Nha Trang năm 1972. Mẹ của nó còn trẻ lắm nhưng lanh lợi sành đời. Cô ta sinh xong mạnh khỏe đi đứng bình thường chứ không nằm liệt như bà vợ tôi. Cô ta nói với vợ tôi cô ta là vợ của một Trung úy Biệt Kích. Anh ta ít khi về nhà và công tác ở đâu không bao giờ nói. Cô ta đi làm sỡ Mỹ ở Chu Lai vì sinh kế sao đó nên nhảy dù với Mỹ. Tai nạn có thai ngoài ý muốn nhưng không biết con của Chồng hay của Mỹ nên cứ sinh xong rồi tính. Con chồng thì để nuôi; con Mỹ thì cho.

Nghe vợ nói lại, tôi sang phòng cô ta gõ cửa xin vào xem đứa nhỏ ra sao. Trong bóng đèn mờ của căn phòng, con bé nằm bó mình trong khăn lông; chỉ lòi cái mặt da trắng đỏ và cái miệng nhỏ xíu hai môi như chu ra làm tôi nghĩ ngay con bé nầy chắc sau nầy hỗn lắm! Tôi không nói gì với cô ta mà về phòng bảo bà vợ tôi:

– Mình xin Con Bé nuôi luôn nhen Em ?

– Làm sau đũ sữa cho 2 đứa? Thiên hạ nói bậy bạ làm sau chịu nổi?

– Cho uống sữa bò; Anh mướn thêm người giúp việc nửa cho em.

– Tùy anh.

Thế là thủ tục Xin của Tôi và đồng ý cho con do cô ta viết được đưa cho Cô Mụ; nhưng sáng hôm sau thì cô ta đã rời khỏi bệnh viện, bỏ con lại mà thủ tục chưa hoàn tất. Ban Xã hội Quân đội cũng dễ dàng hoàn tất nốt thủ tục nhận con nuôi mà làm khai sinh giống như thủ tục khai sinh của con gái của tôi. Đây có lẽ là trường hợp hy hữu một đứa trẽ Lai Mỹ mà khai sinh do hai vợ chồng là người miền Đông và Tây Nam Việt Nam coi như sinh ra. (rất tiếc trong cơn biến loạn di tản năm 75 tất cả hình ảnh đều mất hết. Trong tiệc đầy tháng; 2 đứa bé như cặp song sinh; nhưng một Việt một Mỹ đẹp như thiên thần!); nhưng mà khổ cho thân tôi! Hai đứa trẻ đứa nào cũng đòi bồng một lúc. Đứa trên lưng thì đứa kia phải bế trên tay. Lưng Tôi bị thoái hóa cột sống năm 2000 có lẽ cũng vì hai đứa con ngày một lớn dần mà cứ phải thay đổi đứa trên lưng đứa trên tay mấy năm.

Tháng Tư đen 1975, tôi bị rã ngũ. Tôi không thể về quê ngoại như ước muốn sống ở Rừng Dừa năm xưa vì nay B52 cày nát thành bình địa. Tôi muốn phá hoang trồng lại; nhưng phải trình diện vào tù cải tạo. Một tháng trôi qua, rồi một năm, rồi năm nữa..! Vợ không thấy đi thăm mà con cũng không bao giờ được gặp mặt. Mỗi tháng chỉ có Mẹ tôi được 15 phút thăm nuôi. Hỏi gì mẹ tôi cũng nói tất cả bình an; các con ngoan và khỏe mạnh. Tôi lúc nào cũng nhờ Mẹ lưu tâm cho Thùy An, tên đứa Con Lai Mỹ. Chắc là Nó bị kỳ thị ở trường học và sống với mọi người sẽ rất khó khăn! Mẹ tôi nói con khỏi lo. Nó sống rất tốt học rất giỏi nên được Thầy Cô và bạn bè quí mến. Mẹ tôi lúc nào cũng né tránh khi tôi hỏi đến vợ và con gái của tôi, Thanh An. Tôi đoán có lẽ chuyện gì không tốt đã xảy ra nhưng đành bó tay không biết hỏi ai!

Bốn năm sau tôi được ra tù. Con gái mang 2 dòng máu ôm tôi khóc như mưa; nhưng con gái và vợ tôi thì không thấy đâu nữa. Tôi đoán biết chuyện không hay nên cũng không hỏi mẹ. Cơm chiều xong, con gái xin tôi:

– Ba cho con ngủ chung với Ba đêm nay?

– Ngày thường con ngủ một mình?

– Không Con ngủ với Bà Nội.

– Ừ! nếu con muốn.

Con bé thỏ thẻ kể hết cho tôi nghe. Ba đi rồi mấy tháng sau má dẫn Chị Hai đi với Má về thăm Ngọai mà không cho con đi và từ đó không về nữa. Con hỏi Nội Má con chừng nào về? Nội nói Nội không biết.

Một năm trôi qua; tính ra tôi đi làm “lao động xã hội chủ nghĩa” có nghĩa “ăn cơm nhà làm lao động nặng không công” khoảng hơn 3 tháng. Đào kinh, đắp đường, gánh lúa thuê…v.v.. Cạnh đó là làm thuê, làm mướn đi lao động thay cho người trả tiền để khỏi đi. Tôi hết thời gian quản chế một năm, làm phó thường dân, rồi được đề cử làm Đại Đội trưởng Lao động; chuyên đi kêu người đi lao đông. Ai thấy mặt tôi đến thăm là biết phải cơm gạo nhà đem đi làm không công mấy ngày hay nửa tháng.

Thời chinh chiến; tiền lương của 3 đứa con cho Mẹ, mẹ tôi xài tiện tặn có dư, hễ đủ 1 chỉ thì mua 1 chỉ vàng y; đủ 10 chỉ thì đổi thành 1 lượng. nhét kẹt giường, đào nền nhà, tủ làm 2 nóc để cất vàng. Con thất thế sa cơ Mẹ bán vàng nuôi con. Mẹ cho con vàng để vượt biên.

Năm 1982, tôi và em gái tôi vượt biên. Con gái của tôi nhứt định Ba đâu con ở đó; Con không sợ chết. Con chỉ sợ phải xa Ba! Tôi lái tàu ra khơi lần cuối cùng để một là chết, hai là được thật sự tự do. Tôi thành công sang bến bờ tự do. Con gái tôi bắt đầu vào Trung học; có lẽ nhờ cái máu Mỹ của nó hay sao mà chỉ mấy tháng thì nó nói tiếng Mỹ như súng liên thanh; cứ có dịp là đeo bên tay Cha khi đi chợ hay đi ăn nhà hàng hay có đám tiệc…. Hình ảnh một ông già Việt Nam có một cô gái hoàn toàn Mỹ không thấy có gì lai đeo theo một bên và nhõng nhẽo thì chắc chưa có ai bằng. Tối ngày gặp mặt gọi Daddy; không thấy mặt thì daddy, Ba đâu rồi. Tôi vui với con gái của người ta và là nguồn an ủi cho tôi vui sống. Tôi làm công nhân cho hãng làm phụ tùng xe hơi, lương cũng dư sức nuôi con lên đại học và mua nhà trả góp. Phải mất 5 năm tôi mới trả hết nợ nhà. Năm 1995 con gái tôi thành y sĩ nhãn khoa và có việc làm ngay. Ngày làm lễ Mãn khóa; cầm mảnh bằng trên tay, con gái ôm tôi khóc như chưa bao giờ khóc như thế. Tôi bảo:

– Con vui mừng sao lại khóc dữ thế?

– Cám ơn; Con cám ơn Daddy nhiều lắm; Con đang nghĩ không biết có bao nhiêu ngàn hay chục ngàn đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi mà có bằng Đại học như con. Con thương Daddy nhiều lắm.

– Daddy cũng cám ơn Con; nhờ có con mà cuộc sống của Ba mới có ý nghĩa mà vui sống tiếp bấy lâu nay.

Hai Cha Con dị chủng ôm nhau cùng khóc.

Bạn bè của con biết thì không có gì lạ về sự khắng khích của Hai Cha Con Việt Mỹ nầy; nhưng những người xa lạ thì hiếu kỳ nghĩ suy lung tung nhưng không thể nào ra được đáp án. Cha Việt sao con Mỹ mà không có chút gì là dáng vẻ Việt Nam.

Tôi đi làm đem cơm theo ăn nay làm thêm phần cho con gái. Lương của con gái đưa hết cho tôi và chỉ lấy 100 bạc để đổ xăng và ăn quà vặt. Khi cần mua sắm gì thì nói xin. Tôi từ chối cách nào cũng không được nên mỡ một sổ bank riêng bỏ hết tiền của con gái đưa để khi nó cần đưa lại cho nó. Hai năm sau, em Gái của tôi bán 2 cái nhà cũ để mua cái nhà lớn hơn, tôi bảo con gái vay tiền ngân hàng mua cả 2 cái. Vì không vay được một lúc gần nửa triệu bạc nên tôi dùng cái nhà tôi để thế chấp vay mua 2 cái nhà cho con gái đứng tên và cho mướn.

20 năm trôi qua nhanh. Lưng của tôi bị thoái hóa cột sống nên đau càng ngày càng nhiều. Chân tôi bắt đầu bị tê. Lái xe lúc nào chân cũng phải nhịp nhịp thử coi còn hoạt động được hay không; nhỡ bị tê khi cần thắng mà không xử dụng được thì nguy to. Tinh thần tôi bị hoảng loạn khi nghĩ đến lúc không cữ động được tay chân bởi dây thần kinh bị gai xương sống ép nên không hoạt động được. Mổ xương sống thì xác xuất rủi ro khá cao; nên khi còn gượng đi đừng được tôi không chịu mổ để cắt gai cột sống. Con gái thì đeo theo một bên ít đi chơi ít giao thiệp với bạn bè. Đi làm về là quanh quẩn bên Cha làm tôi thêm lo lắng.

– Sao Con không có bạn trai? Con lập gia đình cho ba yên tâm!

– Ai bảo Ba con không có bạn trai. Bạn trai của con đang ghi tên học tiếng Việt; bao giờ nói được tiếng Việt con sẽ đem về ra mắt Ba. Anh ta người Đức nhưng sinh trưởng ở đây và chịu điều kiện phải sống chung với Ba suốt đời; nhưng con thêm điều kiện phải nói được những câu thông dụng tiếng Việt Nam.

– Ba nói tiếng Anh cũng tạm hiểu được mà Con.

Nhưng con muốn con của con sau nầy phải nói được tiếng Việt, nên anh ta ghi tên học một năm tiếng Việt ở Đại học Victoria.

Tuổi 60 cũng đúng lúc tôi được phép về hưu vì là cựu quân nhân nên sớm hơn dân sự 5 năm. Con Gái thì hối thúc Ba nghỉ việc đi; tiền hưu Ba đủ sức tiêu dùng; nếu có cần mua gì hay đi đâu con lo cho ba được.

Tôi xin nghỉ việc về hưu. Sáng nào 5.30AM cũng đi bơi để chữa trị bệnh đau lưng. Con gái cũng đi theo. Sáng nào hai cha con xe ai nấy lái đến hồ bơi. Con tập Gym, cha thì Bơi. Con gái đem quần áo uniform thay đi làm luôn.

Một hôm con gái tôi nói:

– Ngày mai con không đi làm; Ba có muốn con chở Ba đi thăm Bác Hoàn không? Con nghe con gái của Bác nói Bác đã bị đưa vào Viện Dưỡng lão tuần rồi.

– Sau con lại dùng chữ “bị”? Chẵng lẽ Bác Hoàn không muốn vào Nursing home mà bị bắt buộc vào hay sao?

– Bác Hoàn bị stroke té; xe cấp cứu đem vào nhà thương; Bác bị méo mặt và miệng không nói được nên các con của Bác xin Bác sĩ cho vào Viện Dưỡng lão; vì nếu về nhà sau nầy xin vào thì Bộ Y tế sẽ check sức khỏe và trí nhớ khó khăn lắm mới được chấp nhận nên để nhà Thương quyết định thì khỏi phải check gì hết!

– Bác chỉ hơn Ba có 2 tuổi và trí nhớ còn tốt lắm mà! Ừ! Ba với con đi thăm Bác kẻo tội nghiệp; hơn nữa mai mốt Ba có vào sẽ có người thăm lại ba.

– Không bao giờ có chuyện đó Ba đừng mơ; Con không bao giờ gởi Ba vô Viện Dưỡng Lão đâu. Con tập Gym để đủ sức bồng Ba khi Ba cần đến; Con cũng chọn chồng lớn con để phụ với Con. Ba xài Computer và Internet thường xuyên, trí nhớ của ba sẽ không bị Dementia hay Alzheimer.

– Cám ơn con; nhưng con còn công việc và cuộc sống của riêng con.

– Viện Mồ Côi không dành cho con thì Viện Dưỡng Lão cũng không dành cho ba.

– Con nhớ mua trái cây biếu Bác; nhớ đừng mua bánh ngọt vì Bác ấy cử ăn đường.

Hai cha con tôi vào Viện Dưỡng Lão Cửu Long vừa sau giờ ăn sáng; nên gặp Bác Hoàn ngay phòng ăn. Mặt và miệng của Bác Hoàn trở lại gần bình thường và giọng nói tuy có biến giọng nhưng vẫn còn nghe rõ lắm. Bác bắt tay tôi coi vẻ mừng và cảm động lắm nhưng hai mắt lệ ứ tròng. Con gái tôi lúc nào đi với tôi đều là mục tiêu để nhiều người chú ý và tò mò muốn biết về Cha Con Viêt Mỹ nầy. Hơn nữa vẻ trìu mến và lúc nào cũng như nhõng nhẽo với cha từ lúc còn bé thành thói quen làm mọi người càng chú ý hơn. Thăm Bác Hoàn khoảng một tiếng sau hai cha con xin phép ra về. Con gái tôi lái xe ghé Chợ và nói:

– Con đãi ba ăn bún bò Huế.

– Ừ! ăn thì ăn.

Con gái mở cửa cho tôi và kéo ghế cho tôi ngồi; gần như ai cũng quay ngó chúng tôi. Cô bé chạy bàn thì quen quá với cha con tôi vì nhiều lần ăn ở quán nầy.

– 2 tô bún bò Huế phải không Chú?

– Ờ! Cháu cho Chú 2 tô.

Con gái mở cái xách tay của nó ra; mà nó đổi cái xách tay lớn hơn hồi nào tôi không để ý. Nó kéo ra một bịch nylon và kéo Rau kinh giới ra. Nó để rau kinh giới tím qua một bên và nói:

– Cái nầy của Daddy.

Rồi kéo mớ khác là kinh giới xanh và nói:

– Cái nầy của con.

Ông ngồi bàn gần kế bên quay sang

– Cô Tây nầy sau nói tiếng Việt rành quá và rành ăn bún bò Huế hơn cả người Việt Nam!

– Nó là người Việt Nam chứ không phải Tây. Nó chê rau kinh giới tím ăn nồng quá mà tôi thì thích kinh giới tím hơn nên nó hái riêng hai loại cho cha con chúng tôi.

– Cô ta là Dâu của Anh?

– Không. Nó là con gái của tôi.

– Hai tô bún bò Huế được bưng ra; cuộc đàm thoại ngưng tại đây và có lẽ ai cũng liếc mắt xem khi cô Tây 100% vắt chanh và ngắt từng cọng rau bỏ vào tô cho cha. Tôi hãnh diện là đã không lầm khi bỏ công bao năm cơ cực nuôi “con của người ta.”

Về tới nhà chưa kịp thay quần áo thì điện thoại reo. Bạn Hoàn, người tôi vừa đi thăm, phone cho tôi từ Viện Dưỡng Lão.

– Anh mới về tới nhà phải không? Hồi nãy tôi gọi không ai bốc phone. Sau khi Anh về rồi có một Bà trong Viện dưỡng lão này hỏi anh có phải Hải Quân hay không và đứa con gái Mỹ đi theo Anh là con của Anh? Bà ta nói là người quen của Anh ở Nha Trang khi xưa; muốn xin số phone của Anh, nên tôi hỏi Anh trước. Có phải nhân tình cũ ngày xưa hay không? Nếu phải thì vào gặp gấp đi; dễ gì xa xứ gặp cố tri!

– Ừ! Thì Anh cứ cho; có sao đâu. Bốn mươi mấy năm rồi làm sao ai còn nhớ được ai!

Một ý nghĩ thoáng qua trong óc tôi: Không lẽ là Mẹ ruột của con gái của tôi? Chứ nếu bà ta là người vợ bỏ tôi ngày nào thì chắc chúng tôi phải nhìn nhau, chứ chẳng lẽ tình chồng vợ sống với nhau 5 năm mà nhìn nhau không ra! Nhưng nếu là mẹ ruột của con gái của tôi, tôi phải làm sao đây, vì dù sao cũng là… “Con gái của người ta”.

Trần Thiện Phi Hùng

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 67

Xóa tan 5 hiểu lầm về tuổi gìà

Lão hóa là một quá trình tự nhiên của mọi sinh vật sống. Dưới dây là  những quan niệm sai lầm của nhiều người về quá trình này. 

1. Người già không hứng thú với tình dục

Theo khảo sát mới nhất về sức khỏe tuổi già , đa số người Mỹ từ 65-80 tuổi tin rằng tình dục rất quan trọng đối với chất lượng đời sống của họ. Gần hai phần ba số người nảy cho biết họ vẫn hứng thú với tình dục.

Rối loạn chức năng cương hoặc khô âm đạo có thể xảy ra do các vấn đề sức khỏe liên quan đến tuổi tác và việc sử dụng thuốc thường có thể làm giảm tần suất hoạt động tình dục. Mặc dù vậy, kinh nghiệm kết hợp với tăng cường độ là những yếu tố có thể làm tăng sự thỏa mãn tình dục ngay cả khi chúng ta về già.

2. Thói quen không quan trọng vì di truyền (gen) quyết định mọi thứ
Theo bác sĩ Christopher Calapai, chuyên gia về lão hóa–thì trái lại ” bạn sống như thế nào, bạn ăn gì, và quan trọng nhất là  bạn nghĩ như thế nào có nhiều tác động hơn gen. Thật vậy gen có thể thay đổi đươc do chế độ ăn uống, tập thể dục, thiền, và sự tiếp xúc với hóa chất. Phần thưởng di truyền của bạn là do bạn  tạo ra”.
Vì vậy, ngay cả khi một người có nguy cơ di truyền bị bệnh Alzheimer, họ cũng vẫn  không nên bỏ qua các yếu tố rủi ro có thể thay đổi đươc như hoạt động thể chất, hoạt động tinh thần, hút thuốc lá, béo phì, v.v.

3. Khi chúng ta già đi, não ngừng sản sinh các tế bào mới
Theo một nghiên cứu gần đây  các tế bào mới tiếp tục được hình thành trong não ngay cả ở người già 79 tuổi. Trưởng nhóm nghiên cứu Maurice Boldrini cho biết  “Chúng tôi nhận thấy rằng những người già  vẫn  có khả năng  tạo ra hàng nghìn tế bào thần kinh mới từ tế bào tiền thân như những người trẻ tuổi”

Nhóm nghiên cứu cũng thấy thể tích vùng hải mãi (hippocampus) – phần não được sử dụng cho cảm xúc và nhận thức –  ở mọi lứa tuổi đều tương đương nhau. Sở dĩ một số người bị suy giảm khả năng nhận thức khi họ lớn lên có thể là vì não bị thiếu máu. Do đó để giảm nguy cơ suy giảm nhận thức, hoạt động thể chất và sự duy trì hoạt động trí tuệ rất quan trọng

4. Tập thể dục  không an toàn cho người cao tuổi
Hoạt động thể chất rất được khuyến khích cho mọi lứa tuổi. Người già cũng vậy, cần tập thể dục thường xuyên với sự thận trọng phù hợp để giảm nguy cơ ngã, ngăn ngừa mất xương và cơ, cải thiện  triệu chứng của các bệnh man tính hiện có như bệnh tiểu đường.

 Hơn nữa có một hiểu lầm phổ biến khác là già đồng nghĩa với yếu. Điều này không đúng. vì có những người 70, 80,  90 tuổi vẫn chạy marathon và trở thành những vận động viên thể thao
.
5. Chắc chắn chúng ta sẽ trở nên buồn bã hoặc trầm cảm khi về già
Theo BS. Robert Roca, Chủ tịch Hội đồng Tâm thần Lão khoa thuộc Hội Tâm thần Hoa kỳ, trầm cảm trong tuổi già thường là do mất mát : “Họ mất người thân hoặc bạn bè, họ mất danh tính vì nghỉ hưu, họ mất sức khỏe thể chất  và họ mất khả năng làm việc nhiều như trước”

Tuy nhiên, đây không phải là tiêu chuẩn của sự lão hóa vì người già không dễ bị trầm cảm như  người trẻ. Bằng cách tìm sự giúp đỡ và sáng lọc trầm cảm, người già có thể nhận được sự hỗ trợ và sống một cuộc sống năng động hơn và hạnh phúc hơn.

Cẩm Tú -Theo MD
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 45

Đường Về Quê Mẹ

U tôi ngày ấy mỗi mùa xuân,
Dặm liễu mây bay sắc trắng ngần,
Lại dẫn chúng tôi về nhận họ
Bên miền quê ngoại của hai thân.
Tôi nhớ đi qua những rặng đề,
Những dòng sông trắng lượn ven đê.
Cồn xanh, bãi tía kề liên tiếp,
Người xới cà, ngô rộn bốn bề.
Thúng cắp bên hông, nón đội đầu,
Khuyên vàng, yếm thắm, áo the nâu
Trông u chẳng khác thời con gái
Mắt sáng, môi hồng, má đỏ au.
Chiều mát, đường xa nắng nhạt vàng,
Đoàn người về ấp gánh khoai lang,
Trời xanh cò trắng bay từng lớp,
Xóm chợ lều phơi xác lá bàng.
Tà áo nâu in giữa cánh đồng,
Gió chiều cuốn bụi bốc sau lưng.
Bóng u hay bóng người thôn nữ
Cúi nón mang đi cặp má hồng.
Tới đường làng gặp những người quen.
Ai cũng khen u nết thảo hiền,
Dẫu phải theo chồng thân phận gái
Đường về quê mẹ vẫn không quên.

Đoàn Văn Cừ

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 11

Cổ nhân trọng nghĩa khinh lợi

Ngày nay, mỗi dịp gặp mặt, mỗi dịp tết đến, người ta thường chúc nhau phát tài để thể hiện tấm lòng đối với nhau. Người hiện đại coi trọng tiền tài, của cải như vậy thực sự là khác biệt rất lớn so với quan niệm của người xưa.

(Hình minh họa)
(Hình minh họa)

Thời Xuân Thu, ở nước Tấn có một vị đại phu (chức quan to thời xưa, dưới quan khanh) là Thúc Hướng. Có một lần, ông đến gặp Hàn Tuyên Tử đang làm chức Khanh đại phu của nước Tấn. Hàn Tuyên Tử lúc ấy đang ưu sầu, buồn khổ vì cảnh nhà nghèo khó. Nhưng Thúc Hướng lại vui vẻ nói lời chúc mừng ông.

Hàn Tuyên Tử nói: “Cái chức Khanh đại phu của ta chỉ như hữu danh vô thực, nghèo khó thật không có gì để có thể kết giao với các đại phu khác trong triều. Ta đang vì chuyện này mà phát buồn phát sầu. Ngài lại nói lời chức mừng ta, là nguyên cớ vì sao?”

Thúc Hướng trả lời: “Trước đây, thượng khanh Loan Vũ Tử của Tấn Quốc quản lý việc cúng tế nhưng trong nhà ông ngay cả dụng cụ để tế lễ cũng không có đủ. Thế nhưng, ông vẫn có thể truyền bá đạo đức tốt đẹp, tuân theo pháp chế, danh tiếng của ông truyền đến cả tai vua các nước chư hầu. Chư hầu các nước thân thiết với ông, kẻ địch quy thuận ông, bởi thế mà khiến cho nước Tấn yên ổn, người người đều tuân thủ pháp tắc, không có tệ nạn, cho nên tránh được tai họa.

Khi chức ấy truyền xuống đời con là Hoàn Tử, Hoàn Tử kiêu căng ngạo mạn, xa xỉ vô độ, lòng tham không đáy, làm việc phạm pháp, tích trữ tài vật, tham tài trục lợi, lẽ ra ông ta đã gặp phải tai họa to lớn. Nhưng, nhờ âm đức của cha ông ta – Loan vũ Tử nên mới có thể yên ổn mà chết già. Về sau chức ấy truyền cho đời cháu là Hoài Tử, Hoài Tử không học theo những việc làm của cha Hoàn Tử mà học tập đức hạnh của ông nội là Loan Vũ Tử nên lẽ ra có thể miễn trừ được tai họa nhưng bởi vì phải chịu liên lụy từ tội nghiệt do cha để lại mà cuối cùng phải lưu vong đến nước Sở.

(Hình minh họa)
(Hình minh họa)

Hàn Tuyên Tử lại nói: “Còn như Khích Chiêu Tử, tài sản của ông ta bằng một nửa tài sản của hoàng thất nước Tấn. Người hầu trong nhà ông ta bằng một nửa tam quân. Ông ta cậy vào tài sản và thế lực của mình, ở nước Tấn sống hủ bại, xa hoa vô cùng. Cuối cùng ông ta cũng nhận phải tội chết, bị phơi thây ở sân triều đình, liên lụy khiến họ hàng cũng bị giết tiệt.

Trong tám người họ Khích, có năm người làm quan đại phu, ba người làm quan khanh, quyền thế của họ đủ lớn, nhưng vì sao vẫn phải chịu cảnh ấy? Đó là bởi vì không có một người nào đồng tình với hành vi của họ, nói đơn giản hợn là vì không có đức hạnh.

Hiện tại, ngài gặp cảnh nghèo khó như của thượng khanh Loan Vũ Tử, ta cho rằng ngài có thể kế thừa đức hạnh của ông ấy, cho nên mới chúc mừng ngài. Nếu không phải là sầu lo vì đức hạnh hay không có đóng góp cho triều đình, dân chúng mà lại chỉ vì tài vật của cải thiếu thốn mà sầu lo, thì quả thực là ta thương cảm cho ngài còn không kịp. Sao có thể nói lời chúc mừng được đây?”

Hàn Tuyên Tử nghe xong những lời nói của Thúc Hướng, vội dập đầu nói: “Ta ở vào thời điểm sắp diệt vong, toàn bộ là dựa vào ngài đã cứu ta. Chẳng những bản thân ta, con cháu ta nhận lời giáo huấn của ngài, mà con cháu của tổ tiên Hoàn thúc sau này cũng đội ơn ân đức của ngài.”

Câu chuyện này muốn nói với người đời sau rằng, nghèo không đáng để ưu sầu mà nên coi trọng tích đức. Bởi vì người không có đức, thì càng giàu có càng có thể hại người hại mình. Câu chuyện củng giảng một đạo lý rằng, có đức thì có thể chuyển họa thành phúc, nói rõ mối quan hệ giữa đức và giàu nghèo.

Người không có đức, không chỉ bản thân khó hưởng thụ được cuộc sống xa hoa lâu dài mà còn có thể để lại tai họa cho đời sau. Người có đức lớn, ngoài việc được người đời kính trọng, còn để lại phúc đức cho con cháu. Bởi vậy, người xưa cho rằng, hành thiện tích đức mới là nguồn gốc của hết thảy hạnh phúc, còn phát tài, giàu có chưa hẳn đáng để chúc mừng và ngưỡng mộ, kỳ vọng.

An Hòa

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 52

Hư Vô Tình Em

tình Em làn gió thoảng xiêu xiêu 

xiêu xiêu bóng-chiếc, tôi cô liêu 

cô liêu ngọn gió lùa hiu hắt 

hiu hắt tim trống vắng thương yêu 

tình Em, vạt nắng lụa từ trời 

từ trời, giọt nhớ nhè nhẹ rơi 

nhẹ rơi, đọng buồn trong ánh mắt 

ánh mắt sũng hồn tôi, chơi vơi 

tình Em, áng mây lơ lửng trôi 

lửng trôi về cuối nẻo luân hồi 

luân hồi mây hoá thành mưa lũ 

mưa lũ ngập tràn lụt cõi-tôi

tình Em, lung linh muôn sao sáng 

sao sáng lấp lánh, vời vợi xa 

vợi xa, cao tít, hoài tay với 

tay với mỏi nhừ, Em vẫn xa!

Niệm Nhiên

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 63

Thật kỳ diệu, nhịp tim có thể dự đoán tuổi thọ của nam giới

alt

Tim đập không ngừng nghỉ tạo thành vòng tuần hoàn mang máu và oxy đến nuôi các bộ phận trong khắp cơ thể. Nhịp tim là số nhịp đập/ phút, được xem là một phương pháp hữu hiệu để dự đoán tình trạng sức khỏe, tuy nhiên không chỉ có vậy, qua nhịp tim người ta còn có thể dự đoán được tuổi thọ của các quý ông.

alt
Nhịp tim có thể giúp dự đoán tuổi thọ của nam giới Chỉ số nhịp tim bình thường

Thông thường, nhịp ở người trưởng thành, khỏe mạnh dao động trung bình từ 60 – 100 nhịp/phút khi đang ở trong trạng thái nghỉ ngơi. Tất nhiên, chỉ số này sẽ thay đổi tùy theo độ tuổi, thể trạng sức khỏe, trạng thái cơ thể hoạt động hay nghỉ ngơi, người luyện tập thường xuyên hay người ít vận động.

alt
Bảng số liệu nhịp tim nghỉ ngơi theo tuổi dưới đây cho nam giới và nữ giới. Nhịp tim tối đa: Là giới hạn nhịp tim cao nhất mà tim có thể đạt được khi vận động gắng sức, thường được tính bằng cách lấy 220 trừ đi tuổi của bạn.

Nhịp tim mục tiêu: Là khoảng nhịp tim an toàn, giúp bạn có chế độ luyện tập hợp lý để tránh biến chứng xảy ra khi vận động hoặc làm việc gắng sức. Chỉ số này được tính bằng 50% đến 85% nhịp tim tối đa. Trong quá trình luyện tập, nếu nhịp tim của bạn tăng trên khoảng này, bạn có thể gặp nguy hiểm.

Với động vật: Nhịp tim càng chậm tuổi thọ càng cao

Các nhà khoa học đã sớm phát hiện rằng những động vật có vú nhỏ như chuột, thỏ… có nhịp tim rất nhanh, tim đập vài trăm nhịp một phút và tuổi thọ của chúng chỉ từ khoảng 1 – 3 năm. Ngược lại ở những động vật có vú lớn ví dụ như cá voi, nhịp tim lại rất chậm chỉ khoảng 20 nhịp/ phút và tuổi thọ của chúng có thể đạt tới 30 – 40 năm.

alt
Tim thỏ đập nhanh nên chỉ sống được khoảng từ 1-3 năm Các nhà nghiên cứu cũng phát hiện ở tất cả các loại động vật đều có quy luật thống nhất này. Và một điều thú vị hơn đó là nhịp tim của loài chuột sống ở kho thóc cao hơn từ 20 – 30 lần so với cá voi tức là khoảng 500 – 600 nhịp/ phút nhưng trọng lượng của chúng chỉ bằng 1/500 nghìn của cá voi. Mặc dù các loài động vật có kích thước to nhỏ khác nhau tuy nhiên tỷ lệ trọng lượng của trái tim so với cơ thể là gần giống nhau tức là khoảng 0.5% -0.6%.

Với người trưởng thành: Nhịp tim là chỉ số dự đoán tuổi thọ của nam giới một cách hiệu quả

Số nhịp đập của trái tim trong cơ thể chúng ta chịu ảnh hưởng rất lớn bởi thần kinh tự chủ và thể dịch. Nếu bị kích động tim sẽ đập nhanh và khi bình tĩnh tim sẽ đập chậm. Các nghiên cứu khoa học đã chứng minh trái tim người trưởng thành trung bình đập khoảng 70 nhịp/ phút thì họ có thể sống tới 80 tuổi (trừ các loại can nhiễu do bệnh tật).

alt
Trong suốt cuộc đời trái tim sẽ đập khoảng từ 2,5 tỷ -3 tỷ lần Trong suốt cuộc đời trái tim sẽ đập khoảng từ 2,5 – 3 tỷ lần, nếu nhịp tim lúc nghỉ ngơi (Rest heart rate) khoảng 60 nhịp thì tuổi thọ của chúng ta có thể đạt tới 93 tuổi. Qua đây có thể thấy nhịp tim lúc nghỉ ngơi càng chậm tuổi thọ càng kéo dài và ngược lại nếu nhịp tim lúc nghỉ ngơi khoảng hơn 80 nhịp thì tuổi thọ sẽ bị rút ngắn. Các nghiên cứu lâm sàng cũng chứng thực được rằng, những người có nhịp tim lúc nghỉ ngơi nhanh nguy cơ mắc các bệnh về tim mạch nhiều hơn và tỉ lệ tử vong cũng cao hơn.

Có một nghiên cứu về mối liên hệ giữa nhịp tim và tuổi thọ của người già được thực hiện như sau. Đối tượng được lựa chọn nghiên cứu là những người già độ tuổi từ 65 – 70, không có nguy cơ mắc các bệnh về tim mạch, trong nhóm đối tượng có 1.407 cụ ông và 1.134 cụ bà. Trải qua một thời gian nghiên cứu kết quả cho thấy ở các cụ ông có nhịp tim lớn hơn 80 nhịp/ phút, tỉ lệ sống thọ tới 85 tuổi giảm gần một nửa so với những người có nhịp đập của tim nhỏ hơn 60 nhịp/ phút. Như vậy có thể thấy nhịp tim là chỉ số có thể giúp ta dự đoán tuổi thọ của nam giới một cách hiệu quả, tuy nhiên lại không có khác biệt rõ ràng với nữ giới.

Nhịp tim tỉ lệ nghịch với tuổi thọ

Các nghiên cứu khoa học phát hiện nhịp tim có thể tỉ lệ nghịch với tuổi thọ, tức là nhịp tim càng chậm thì càng sống thọ; nhịp tim càng nhanh thì tuổi thọ càng ngắn. Nếu nhịp tim của một người trưởng thành khi bình tĩnh luôn duy trì khoảng 60 nhịp/ phút thì thọ mệnh có thể đạt tới 93 tuổi; ngược lại nếu nhịp tim lớn hơn 80 nhịp /phút, thì tuổi thọ sẽ bị rút ngắn rõ rệt.

alt
Mỗi ngày tim đập khoảng 100.000 lần và bơm ra hơn 7.500 lít máu. Trong suốt cuộc đời khoảng 80 năm, trung bình trái tim của một người đập khoảng từ 2,5 tỷ -3 tỷ lần Thông thường nhịp tim trên 100 nhịp/phút được coi là nhịp tim nhanh. Nhịp tim nhanh thường phổ biến khi hưng phấn, xúc động, hút thuốc, uống rượu, sau khi uống trà đặc hoặc cafe, hoặc thường thấy ở những trạng thái bệnh lý như nhiễm trùng, sốt, sốc, thiếu máu, cường giáp, suy tim…, hoặc thường gặp sau khi uống các loại thuốc có chứa atropine, epinephrine, ephedrine…

Nhịp tim chậm là khi nhịp đập của tim ở mức dưới 60 nhịp/ phút, tuy hiện tượng này không xuất hiện nhiều triệu chứng và biến chứng nhưng có thể gây ra do sự tác động của một số bệnh lý và tiềm ẩn nhiều nguy cơ khó lường. Đối với người có thể lực tốt, vận động viên thể thao thì hiện tượng nhịp tim chậm hơn người khác được coi là bình thường (khoảng 45 – 60 nhịp/ phút). Tuy nhiên, phần lớn người có nhịp tim chậm chủ yếu là đang gặp những rối loạn liên quan tới kiểm soát hoạt động bơm máu của tim. Hiện tượng này có thể do dị tật tim bẩm sinh, tổn thương hoặc thoái hóa mô tim, tăng huyết áp, biến chứng sau phẫu thuật tim. Hoặc do một số bệnh lý tác động như: sốt, thấp khớp, sốt virus, mất cân bằng điện giải, hội chứng khó thở khi ngủ, bệnh cao huyết áp do dùng thuốc. 

Làm thể nào để có trái tim khỏe mạnh?

1. Hãy cười nhiều

altNụ cười có lợi ích giúp bạn giữ được một trái tim khỏe mạnh. Nhờ việc hạ thấp hàm lượng hormone cortisol stress, cười giúp giảm huyết áp, cải thiện tâm trạng. Bên cạnh đó, cười còn giúp tăng cường khả năng miễn dịch. Nhiều nghiên cứu chỉ ra những người bị trầm cảm có nguy cơ mắc bệnh tim cao hơn 2 lần so với người bình thường. Bởi vậy, hãy cười mỗi ngày để trái tim luôn khỏe mạnh.

2. Giảm cân

Cân nặng ảnh hưởng rất lớn đến việc hình thành các bệnh tim mạch. Mô mỡ trong cơ thể người bệnh béo phì tăng khiến lượng tuần hoàn máu tăng. Khi đó lực cản ngoại vi của động mạch nhỏ cũng tăng theo, buộc tim phải làm việc nhiều, tăng nhịp đập của tim để đảm bảo cung cấp máu cho cơ thể. Đó là nguyên nhân dẫn đến xơ cứng động mạch nhỏ gây tăng huyết áp. Ngoài ra, natri trong cơ thể người béo phì làm tăng lượng tuần hoàn máu dẫn tới tăng huyết áp.

alt
Béo phì làm trái tim suy yếu 
3. Giảm căng thẳng

Cảm xúc của con người là một yếu tố rất quan trọng giúp cho tim khỏe mạnh và hoạt động bình thường. Cảm xúc thay đổi những cơn giận dữ, lo lắng sẽ làm cho tim đập nhanh, gây tình trạng hồi hộp và cảm giác khó thở. Chính vì vậy giữ cho cảm xúc được cân bằng, bình tĩnh trước mọi nghịch cảnh, giữ cho tâm được thanh tịnh là một trong những biện pháp tốt giúp cho trái tim luôn được khỏe mạnh.
Những bài tập thả lỏng thư giãn đầu óc như thiền, yoga, thái cực quyền, các kỹ thuật giảm căng thẳng giúp nhịp tim chậm dần theo thời gian. Nếu thường xuyên luyện tập các bài tập này hàng tuần, bạn sẽ có một trái tim khỏe mạnh.

4. Cai thuốc lá

alt
Các loại chất độc trong khói thuốc cũng ảnh hưởng rất nhiều đến tim
Các loại chất độc trong khói thuốc cũng ảnh hưởng rất nhiều đến tim. Chúng gây nên tình trạng viêm tắc động mạch trong đó có cả động mạch vành. Nhất là khi kết hợp với các bệnh khác mà chủ nhân của trái tim mắc phải như béo phì, đái tháo đường, xơ vữa động mạch… thì thật là tai hại. Trước đây người ta tưởng rằng thuốc lá chỉ gây ra bệnh viêm phế quản tắc nghẽn mạn tính và ung thư phổi, nhưng thật sự tác hại của nó trên tim mạch là rất lớn và vô cùng nguy hiểm. Chính vì vậy, không nên hút thuốc lá hay bỏ hút thuốc lá là một thông điệp vô cùng quan trọng với sức khỏe của trái tim.

Theo Secretchina

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 58

Thân phận phụ nữ ở xứ Hồi giáo

 
 
Tổng số 1 tỷ 200 triệu tín đồ Hồi Giáo trải rộng trên khắp các lục địa nên số phận của phụ nữ không đồng nhất. Tùy theo luật pháp của mỗi quốc gia, số phận phụ nữ ở mỗi nước cũng khác nhau và tùy theo phong tục tập quán của mỗi dân tộc, cũng như do sự biến chuyển của lịch sử, số phận của phụ nữ Hồi Giáo cũng thay đổi theo.
Tuy nhiên, vượt lên trên mọi dị biệt của địa phương và qua mọi giai đoạn khác nhau của lịch sử vẫn có những yếu tố chung của đạo Hồi quyết định phần lớn số phận của các phụ nữ Hồi Giáo. Đó chính là những điều luật về phụ nữ được nêu rõ trong kinh Koran và trong Thánh Luật Sharia
 ). Kinh Koran là cuốn sách thiêng liêng ghi chép các lời của Thiên Chúa Allah) nên Koran được coi là bộ luật tối cao và không ai có quyền sửa đổi. Bộ luật Sharia được triển khai từ kinh Koran nên cũng là Thánh Luật bất khả xâm phạm. Do đó, những điều gì dù bất công và vô lý đã được kinh Koran và thánh luật Sharia áp đặt lên số phận phụ nữ cũng đều trở thành bất di bất dịch trong các nước Hồi Giáo. Thí dụ:
– Kinh Koran đã qui định chế độ y phục của phụ nữ hết sức khắt khe như sau:
Phụ nữ phải mặc che kín hoàn toàn, không được để lộ một phần nào của thân thể trước mặt bất cứ một người đàn ông nào, bao gồm cả mặt và tay”
(They dress up completely without showing any part of their bodies, including face and hands to any man – Koran 33:53).

Kinh Koran minh thị xác nhận uy quyền của đàn ông đối với đàn bà:
 “Đàn ông có quyền đối với đàn bà vì Chúa đã sinh ra đàn ông cao quí hơn đàn bà và vì đàn ông phải bỏ tài sản của mình ra để nuôi họ. Đàn bà tốt phải biết vâng lời đàn ông vì đàn ông săn sóc cả phần tinh thần của đàn bà. Đối với những phụ nữ không biết vâng lời, đàn ông có quyền ruồng bỏ, không cho nằm chung giường và có quyền đánh đập”.
(Man has the authority over women because God has made the one superior to the other and because they spend wealth to breed them. Good women are obedient because they guard their unseen parts. As for those whom you fear disobedience, admolish them, send them to beds apart and beat them – Koran 4:34).

Kinh Koran coi thiên đàng là:
 “Khu vườn của lạc thú nhục dục muôn đời”, còn ở trên thế gian nầy thì đàn bà là “cánh đồng lạc thú” mà mọi nguời đàn ông đều có quyền chủ động bước vào nếu muốn: “Women are your field, go into your field whence you please” – Koran 2: 221)

Đàn bà bị xã hội Hồi Giáo coi là một thứ công cụ để đẻ con và để thỏa mãn dục tính của đàn ông. Kinh Koran còn qui định: khi cha mẹ chia gia tài thì con gái chỉ được hưởng một phần nửa phần của con trai mà thôi. Khi các nhân chứng ra trước tòa làm chứng thì lời chứng của đàn bà chỉ có giá trị bằng một nửa lời khai của đàn ông. Khi nạn nhân là phụ nữ bị giết thì thân nhân chỉ được lãnh một nửa số tiền bồi thường.
Đàn ông có quyền lấy nhiều vợ nhưng đàn bà chỉ được lấy một chồng, do đó đàn ông không có tội ngoại tình. Trái lại, đàn bà ngoại tình sẽ bị đem ra nơi công cộng để mọi người ném đá đến chết.


Trải qua 14 thế kỷ, kinh Koran đã gieo biết bao tai họa cho các phụ nữ Hồi giáo nhưng vì các tín đồ ngoan đạo đều coi Koran là “Chân lý Tối Hậu của Thiên Chúa” (The Final Truth of Allah) nên không ai dám coi đó là những điều vô lý hoặc bất công. Các tín đồ nam cũng như nữ không còn con đường nào khác là phải tuyệt đối vâng phục ý Chúa vì Đạo Hồi có nghĩa là sự vâng phục hoàn toàn ý của Chúa (Islam = Submission to God).
Trong các nước Hồi Giáo, nữ giới phải chiu nhiều thiệt thòi trong hôn nhân. Tuổi con gái đi lấy chồng trung bình từ 12 đến 15. Trong các bộ lạc du mục, nhiều khi cha mẹ gả chồng cho con gái lúc mới 5,6 tuổi. Các anh chị em họ gần (cousins) có quyền lấy nhau, đặc biệt là hai người đàn ông có quyền trao đổi con gái cho nhau (người này làm cha vợ của người kia!). Đó chính là trường hợp của Muhammad. Năm 624, Muhammad (54 tuổi) lấy cô Hafsah 18 tuổi, con của Umar làm vợ bé. Trong khi đó, vợ chính của Muhammad mới lên 10, con gái của Abu Bakr. Cả hai cha vợ của Muhammad là Umar và Abu Bakr đều xin cưới con gái út của Muhammad là Fatima. Muhammad không chịu vì ông quá yêu thương Ali là em họ (con của chú ruột) nên ông đã gả Fatima cho Ali. Sau này Ali và Fatima trở nên “thánh tổ” của giáo phái Shi-a. Shi’a có nghĩa là “đảng của Ali” (Shiites = partisans of Ali).
Sau đây là hai vấn đề quan trọng được coi là tiêu biểu cho quan niệm đặc biệt của Hồi Giáo về nữ quyền. Đó là vấn đề đa thê
 (Polygamy) và trường hợp Afganistan dưới chế độ Hồi Giáo cực đoan của Taliban.


I. VẤN ĐỀ ĐA THÊ
Nói chung, các nước Tây Phương nhìn về các nước Hồi Giáo (công nhận chế độ đa thê) một cách khinh bỉ và họ coi Đa Thê đồng nghĩa với chế độ nô lệ (Polygamy is slavery!). Từ hậu bán thế kỷ 20, do nhiều biến chuyển về kinh tế và chính trị trên thế giới, nhiều nước Hồi Giáo đã phải điều chỉnh “Thánh Luật Sharia” đối với vấn đề đa thê cho phù hợp với thực tế.

– Tunisia: Đa số đàn ông Tunisia không đủ sức nuôi vợ con cho nên hầu như chẳng có ai muốn lấy nhiều vợ, mặc dầu kinh Koran cho phép đàn ông lấy 4 vợ. Các dân biểu tán thành việc hủy bỏ tục đa thê. Do đó, vào
 
năm 1956, Tunisia trở thành nước Hồi Giáo đầu tiên ra lệnh cấm đa thê. Chẳng những thế, họ còn chê bai chế độ ly dị quá dễ dàng của Tây Phương. Họ gọi các cuộc hôn nhân sau khi ly dị liên tiếp nhiều lần là một hình thức đa thê trá hình vì đó chỉ là “chế độ độc thê hàng loạt” (serial monogamy).

– Algeria: Algeria là thuộc địa của Pháp từ năm 1830. Chiến thắng Điện Biên Phủ của Việt Nam năm 1954 đã đem lại một niềm hứng khởi vô cùng lớn lao cho nhân dân Algeria trong quyết tâm đánh đuổi thực dân Pháp dành độc lập. Niềm hứng khởi đó đã thúc đẩy trên 10.000 phụ nữ Algeria gia nhập hàng ngũ kháng chiến quân võ trang. Họ lợi dụng những chiếc áo choàng đen phủ kín từ đầu đến chân để dấu vũ khí, thuốc men, lương thực tiếp tế cho quân kháng chiến. Nhưng sau khi cuộc kháng chiến thành công năm 1962 thì chính quyền Algeria bị rơi vào tay của giới lãnh đạo Hồi Giáo cực đoan 
(tương tự như Việt Nam).
Chính quyền này muốn đưa Algeria trở về thời Trung Cổ bằng cách tước đoạt mọi quyền tự do của phụ nữ. Phụ nữ Algeria ngao ngán thở dài hối tiếc thời Pháp thuộc vì dưới ách thống trị của thực dân, họ đã được hưởng rất nhiều quyền tự do và nhân phẩm của họ đã được kẻ địch tôn trọng còn hơn những kẻ lãnh đạo đồng hương của họ.
Vào năm 1980, một đảng Hồi Giáo cực đoan khác lên nắm chính quyền ở Algeria. Năm 1984, chính quyền này ban hành luật công nhận chế độ đa thê. Nhiều phụ nữ biểu tình chống lại luật này. Chính quyền quá khích ra lệnh cho cảnh sát nổ súng khiến cho 48 phụ nữ bi thiệt mạng.
Sự đàn áp dã man của chính quyền Hồi Giáo cuồng tín đã làm bùng lên một làn sóng phản đối mạnh mẽ hơn. Chính quyền liền ban hành luật thị uy với những hình phạt thật nghiêm khắc đối với những người xách động biểu tình: đàn ông bị chặt đầu, đàn bà bị thiêu sống. Bộ luật chống biểu tình này được áp dụng liền trong 10 năm, từ 1984 đến 1993, đã giết chết khoảng 7000 người!. Mặc dầu vậy, phụ nữ Algeria vẫn không nản chí, họ tiếp tục tranh đấu cho tự do một cách thật kiên cường khiến cho thế giới phải khâm phục. Ngày lịch sử 22-3-1993, một nửa triệu phụ nữ Algeria vứt bỏ áo choàng và khăn che mặt từ khắp nơi đổ về thủ đô với khẩu hiệu: “
Chúng tôi không nhượng bộ” (We will not yield!). Trước khí thế quá mạnh mẽ và can trường của nửa triệu phụ nữ, chính quyền Hồi Giáo cực đoan đã phải chùn tay không dám bắn và cuối cùng họ đã phải nhượng bộ bằng cách hủy bỏ các luật lệ bất công đối với phụ nữ.

– Iran: Đại đa số dân Iran theo giáo phái Shiites nổi tiếng bảo thủ và cực đoan. Họ theo đúng tinh thần của Kinh Koran là chỉ tôn trọng quyền lợi của đàn ông mà thôi. Luật hôn nhân của Iran công nhận chế độ đa thê. Đàn ông muốn ly dị vợ lúc nào cũng được, thủ tục ly dị vô cùng đơn giản vì người chồng chỉ cần nói với vợ ba lần: “Tôi ly dị cô”! Sau khi được tòa cho ly dị, người chồng luôn luôn có quyền giữ con trai trên 6 tuổi và con gái trên 12 tuổi. Người vợ chỉ được nhận tiền của chồng trợ cấp trong 3 tháng mà thôi.
Trong thế kỷ 19 đến giữa thế kỷ 20, các vua Hồi công nhận nhiều quyền tự do của phụ nữ, nhưng sau cuộc Cách Mạng Hồi Giáo do giáo chủ Khomeini lãnh đạo trong 2 năm 1978-1979, chính quyền Hồi Giáo Shiite cực đoan đã đưa Iran trở lại thời Trung Cổ: Phụ nữ bị bắt buộc phải đeo mạng che kín mặt và phải mặc áo choàng CHADOR phủ kín từ đầu đến chân. Luật pháp cho phép chồng có quyền đánh vợ, thậm chí dù có đánh chết vợ chăng nữa thì cũng chỉ bị tòa án phạt tượng trưng. Tại Iran, hàng năm có tới nhiều trăm vụ phụ nữ bị chồng giết chết!
Tuy nhiên, Iran có một số điều luật tiến bộ so với các nước Hồi Giáo khác: Phụ nữ được phép lái xe, được quyền hành nghề buôn bán nhà cửa, làm chủ cửa tiệm buôn và đặc biệt là được giữ các chức vụ cao trong chính quyền. Hiện nay phụ nữ chiếm 35% lực lượng công chức tại các công sở, 25% lực lượng công nhân và 54% tổng số sinh viên đại học.
 (Newsweek 3.2.2001).

– Các nước Hồi Giáo có nữ thủ tướng: Thổ Nhĩ Kỳ, Pakistan, Bangladesh và Indonesia. Tại các nước này, phụ nữ có quyền tự do gần như bình đẳng với nam giới. Nếu xếp theo thứ tự về quyền tự do của phụ nữ thì Thổ Nhĩ Kỳ đứng đầu rồi đến Indonesia, Pakistan và Bangladesh. Ngoại trừ Thổ Nhĩ Kỳ, tại Indonesia, Pakistan và Bangladesh hầu hết các phụ nữ đều thất học. Chỉ có một trường đại học Rawanpindi ở Pakistan có nữ sinh viên. Các phụ nữ Pakistan, kể cả nữ sinh viên, đều phải che mặt. Tại vùng Kashmir đang có chiến tranh giữa Hồi và Ấn, bọn cuồng tín Hồi Giáo thường hay tạt át-xít vào mặt những phụ nữ không chịu đeo mạng che mặt.

– Các nước Hồi Giáo tại vùng vịnh Ba Tư.- Vùng Vịnh Ba Tư có nhiều nước Ả Rập theo Hồi Giáo: Ả Rập Saudi, Koweit, Yemen, Quatar và Emerites. Các nước này giầu có nhờ dầu hỏa và có nhiều siêu thị 
(supermarket, Food stores) như ở Mỹ, nhưng phụ nữ bị luật pháp cấm lái xe. Do đó, công tác mua sắm (shopping) và đi chợ đều do đàn ông thực hiện. Nếu đàn ông không thích đi chợ mua sắm thì cũng phải lái xe đưa vợ tới các cửa tiệm rồi ngồi chờ vợ ở trong xe.

– Tại Ả Rập Saudi, nhà nước ban hành luật về y phục của phụ nữ 
(The National Dress Code) theo đúng tinh thần kinh Koran là “phải bảo vệ đức khiêm tốn của phụ nữ và không cho phép họ phô bày nhan sắc” (to guard their modesty and not to display their beauty). Luật này lập ra một ngành cảnh sát đặc biệt gọi là “Cảnh sát đạo đức” (Morality Police) chuyên lo việc thi hành các luật lệ về y phục của phụ nữ. Bất cứ một phụ nữ nào mặc y phục không đúng qui định sẽ bị cảnh sát đạo đức đánh đập bằng gậy tại chỗ!
Điều rất đặc biệt tại Saudi Arabia là các phụ nữ đều không có thẻ căn cước. Lý lịch của họ chỉ được ghi thêm vào căn cước của cha nếu còn độc thân. Khi cha chết thì lý lịch được ghi vào thẻ của anh em trai. Nếu đã kết hôn thì lý lịch của phụ nữ được ghi vào thẻ căn cước của chồng. Khi chồng chết thì ghi vào thẻ căn cước của con trai. Đàn bà bị cấm lái xe, bị cấm hành nghề luật sư, kỹ sư và bị cấm làm công chức cho các công sở của nhà nước.
 
– Tại Koweit: Số phận phụ nữ cũng tương tự như ở Saudi Arabia. Tuy nhiên, kể từ 1999, phụ nữ được luật pháp công nhận nhiều quyền tự do, trong đó có quyền tự do quan trọng nhất là quyền tự do ứng cử và bầu cử. (Newsweek 3/12/2001).

Tại Saudi Arabia và Koweit, các học sinh nam nữ phải học tại các trường riêng biệt từ cấp tiểu học trung học và cả ở đại học.

II. AFGANISTAN DƯỚI CHẾ ĐỘ HỒI GIÁO CỰC ĐOAN TALIBAN.-
Năm 1989, do sự giúp đỡ tích cực của Mỹ và của các nước Hồi Giáo, quân kháng chiến Afganistan đã đánh đuổi quân Liên Xô ra khỏi bờ cõi. Sau đó, trong ba năm kế tiếp, quân kháng chiến tiếp tục cuộc chiến đấu để lật nhào chế độ thân Liên Xô của Najibullah. Nhưng đến khi cuộc kháng chiến thành công thì các “chiến sĩ tự do” (Mujahideen) đã mau chóng chia thành nhiều phe nhóm chống đối và giết hại lẫn nhau vì lý do sắc tộc và giáo phái khác biệt. Tại Afganistan, từ xưa đến nay có bốn sắc tộc thường xuyên xung đột nhau là Pathans, Pashtun, Uzbek và Tajik. Về tôn giáo, có hai giáo phái vốn thù nghịch nhau và đã từng có nhiều thế kỷ thù hận đẫm máu là giáo phái Sunni và Shiite. Đất nước Afganistan rơi vào tình trạng nồi da xáo thịt trong 5 năm, từ 1989 đến 1994 làm thiệt mạng hàng vạn sinh linh.
Cuộc nội chiến được kết thúc năm 1994 do một người hùng tên Mullah Omar, lãnh đạo phe Taliban, thành công trong việc cướp chính quyền trung ương. Theo ngôn ngữ Afgan thì Taliban có nghĩa là “Một Nhóm Sinh Viên” 
(A band of Students). Họ có chủ trương ổn định đất nước, thiết lập quốc gia Hồi Giáo và chủ trương bài ngoại cực đoan.
Điều làm mọi người phải ngạc nhiên là phe Taliban không có quân đội, trong khi các lãnh chúa của các bộ lạc đều có quân đội và vũ khí trong tay mà không dám làm gì. Sự thành công của Taliban hoàn toàn do khả năng tuyên truyền và thuyết phục quần chúng nên họ đã được toàn dân ủng hộ và đưa lên nắm chính quyền năm 1994. Năm 1996, Taliban mới chính thức chiếm thủ đô Kabul và kiểm soát 2/3 lãnh thổ quốc gia. Việc đầu tiên là Taliban ban hành hiến pháp công bố Afganistan là một quốc gia Hồi Giáo 
(Hồi Giáo là Quốc Giáo). Các luật lệ cổ hủ lỗi thời của Hồi Giáo từ 14 thế kỷ trước đều được phục hồi: kẻ bị kết án về tội trộm phải bị chặt tay, đàn bà ngoại tình bị ném đá đến chết…

Taliban ban hành luật lệ về y phục của phụ nữ hết sức khắt khe, đến nỗi đã biến họ thành “những kẻ vô hình” vì mọi người hàng xóm và những người đi trên đường phố đều không nhìn thấy mặt của phụ nữ. Mọi phụ nữ Afgan mỗi khi bước chân ra khỏi nhà đều phải mặc bộ BURKA. Đây là một kiểu áo choàng may bằng vải thô phủ kín từ đầu đến chân. Các ký giả Tây Phương gọi Burka là “cái túi đựng xác người sống”
 (the body-bag for the living).Vì được may bằng nhiều nếp gấp và rộng thùng thình nên chiếc áo Burka rất nặng. Vào mùa hè trời nóng có nhiều phụ nữ bị bịnh ngộp thở (claustrophobia) hoặc mắc chứng nhức đầu kinh niên.
Tại Afganistan cũng như tại các quốc gia Hồi Giáo khác, phụ nữ không được đi học. Các bé gái chỉ được học từ 7 đến 12 tuổi đủ để có thể đọc được sách kinh mà thôi.
Cũng giống như trường hợp Algeria, chính quyền Hồi Giáo bản xứ đã đối xử với phụ nữ tàn tệ hơn chế độ thực dân Pháp trước kia. Chế độ Taliban cũng tước đoạt hết mọi quyền tự do của phụ nữ Afganistan mà họ đã được hưởng dưới thời Liên Xô chiếm đóng tại xứ này trong 10 năm, từ 1979 đến 1989. Chính phủ Taliban lập ra Bộ Cải Tiến Đạo Đức và Ngăn Ngừa Thói Xấu (Ministry for Promotion of Virtues and Prevention of Vices). Các cán bộ thuộc bộ này đều là đàn ông, mỗi cán bộ được trang bị một cái roi dài quấn dây cáp bằng thép dùng để đánh bất cứ một phụ nữ nào đi trên đường phố mà không mặc y phục đúng cách. Chẳng hạn như để lộ vớ trắng ở bàn chân, đi giầy gây tiếng kêu trên hè phố, mặc quần áo quá bó sát thân hoặc trên người có đeo nữ trang v.v…

Charlie Nguyễn
 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 21