All posts by Ngoc Trang Nguyen

Nụ hoa vàng mùa xuân

Anh cho em mùa xuân
Nụ hoa vàng mới nở
Chiều đông nào nhung nhớ
Đường lao xao lá đầy
Chân bước mòn vỉa phố
Mắt buồn vin ngọn cây

Anh cho em mùa xuân
Mùa xuân này tất cả
Lộc non vừa trẩy lá
Thơ còn thương cõi đời
Con chim mừng ríu rít
Vui khói chiều chơi vơi

Đất mẹ gầy cỏ lúa
Đồng ta xanh mấy mùa
Con trâu từ đồng cỏ
Giục mõ về rộn khua
Ngoài đê diều thẳng cánh
Trong xóm vang chuông chùa
Chiều in vào bóng núi
Câu hát hò vẳng đưa
Tóc mẹ già mây bạc
Trăng chờ sau liếp dừa
Con sông dài mấy nhánh
Cát trắng bờ quê xưa…

Anh cho em mùa xuân
Bàn tay thơm sữa ngọt
Dải đất miền chim hót
Người yêu nhau trọn đời
Mái nhà ai mới lợp
Trẻ đùa vui nơi nơi
Hết buồn mưa phố nhỏ
Hẹn cho nhau cuộc đời
Khi hoa vàng sắp nở
Trời sắp sang mùa xuân
Anh cho em tất cả
Tình yêu non nước này
Bài thơ còn xao xuyến
Nắng vàng trên ngọn cây…

Kim Tuấn

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 1

Những điều cần biết về cà phê và nguy cơ ung thư

https://baomai.blogspot.com/
Thẩm phán tòa Tối cao Los Angeles ngày 28/3 ra lệnh các công ty kinh doanh cà phê phải ghi khuyến cáo về bệnh ung thư trên sản phẩm tiêu thụ ở tiểu bang California.
Tuy nhiên, các quan ngại khoa học về cà phê trong những năm gần đây có phần giảm bớt và nhiều cuộc nghiên cứu thậm chí còn gợi ý rằng loại thức uống này có thể có lợi cho sức khỏe.
“Dùng ở mức tối thiểu, cà phê không có lợi cũng không có hại. Có chăng là bằng chứng khá tốt cho thấy ích lợi của cà phê đối với bệnh ung thư,” bác sĩ Edward Giovannucci, một chuyên gia dinh dưỡng tại Đại học Y tế Cộng đồng Harvard.
https://baomai.blogspot.com/ 
Hai năm trước, cơ quan chuyên trách ung thư của Tổ chức Y tế Thế giới bỏ tên cà phê ra khỏi danh sách “chất có thể sinh ung thư” dù họ nói rằng bằng chứng chưa đủ để nói rằng cà phê không có vai trò gì trong vấn đề ung thư.
Phán quyết mới nhất của tòa không phải nhắm mục tiêu cà phê mà là nhắm vào chất acrylamide phát sinh khi hạt cà phê được rang lên. Các cơ quan chính phủ gọi chất này có thể hoặc có phần chắc là chất sinh ung thư, dựa vào nghiên cứu trên động vật. Một nhóm hoạt động đâm đơn kiện đòi các nhà kinh doanh cà phê phải khuyến cáo về chất này, chiếu theo luật ở California được thông qua hồi năm 1986.
https://baomai.blogspot.com/
Vấn đề là không ai biết được ở mức độ nào thì nguy hiểm, mức độ nào thì an toàn. Cơ quan Bảo vệ Môi trường Hoa Kỳ đề ra giới hạn về chất acrylamide trong nước uống nhưng không quy định cho thức ăn.
“Mỗi ngày một tách cà phê, mức độ phơi nhiễm với chất này không cao mấy,” và có lẽ cũng không nên thay đổi thói quen, theo lời bác sĩ Bruce Y. Lee thuộc Đại học Y tế Cộng đồng Johns Hopkins. “Nếu quý vị uống nhiều tách cà phê mỗi ngày, đó là một trong những lý do khiến quý vị có thể phải coi lại và giảm bớt .”
Sau đây là các nguy cơ được nhắc tơi nhiều.
Hóa chất
https://baomai.blogspot.com/
Yếu tố nguy cơ lớn nhất gây ung thư mà mọi người biết đến là hút thuốc, vốn tạo ra chất acrylamide. Về thức ăn, khoai tây chiên, bánh mặn, bánh ngọt, ngũ cốc chế biến và các loại thực phẩm giàu carbohydrate có chứa chất acrylamide như một phó phẩm của các hoạt động chế biến từ rang, nung, nướng, tới chiên.
Thậm chí một số thực phẩm trẻ em cũng có chứa chất acrylamide như các loại bánh bích-quy cho trẻ ăn dặm.
Nguy cơ thế nào?
Các nhà khoa học dán nhãn chất có khả năng hay có phần chắc sinh ung thư dựa trên các cuộc nghiên cứu các loài động vật được cho uống nước chứa nhiều chất acrylamide. Tuy nhiên, tỷ lệ con người và động vật hấp thu hóa chất này cũng như trao đổi chất cũng khác nhau. Cho nên vẫn chưa rõ sự tương quan của chất này đối với sức khỏe con người.
https://baomai.blogspot.com/
Một nhóm 23 nhà khoa học, do cơ quan chuyên trách ung thư của Tổ chức Y tế Thế giới triệu tập, nghiên cứu cà phê, không phải nghiên cứu trực tiếp chất acrylamide, và quyết định rằng cà phê có phần chắc không gây ung thư vú, tiền liệt tuyến, hay tuyến tụy và rằng dường như còn góp phầ hạ giảm nguy cơ bị ung thư gan và tử cung. Các bằng chứng không thích hợp để xác định tác động của cà phê đối với hàng chục loại ung thư khác.
Luật California
https://baomai.blogspot.com/
Kể từ năm 1986, các doanh nghiệp được yêu cầu phải đăng khuyến cáo về các hóa chất gây ung thư hay gây rủi ro cho sức khỏe.
Bác sĩ Otis Brawley thuộc Hội ung thư Mỹ nói “Vấn đề ở đây là liều lượng, và mức độ acrylamide có trong cà phê, vốn rất nhỏ, so với việc hút thuốc lá. Tôi cho rằng chúng ta không nên lo lắng về một tách cà phê.”
https://baomai.blogspot.com/
Chuyên gia sức khỏe cộng đồng Amy Trenton-Dietz tại Đại học Wisconsin-Madison nói luật của California trái với những gì các khoa học gia đã tìm thấy.
“Các cuộc nghiên cứu trên người cho thấy có chăng đi nữa, cà phê bảo vệ chúng ta trước một số loại ung thư. Miễn là người ta đừng bỏ quá nhiều chất làm ngọt hay nhiều đường vào cà phê, trà và nước thì đây là những loại nước giải khát tuyệt vời nhất cho chúng ta.”
https://baomai.blogspot.com/ 
Theo AP
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 4

Mùa Xuân

Chợt thấy mùa xuân đến trước nhà 
Hoa cười, chim hót, bóng chiều sa 
Trường giang sóng biếc mênh mông nước 
Đại lộ chiều vàng rực rỡ hoa 
Lữ khách dừng chân trông bướm lượn 
Thi nhân cắn bút ngắm chiều qua 
Xuân nầy phiêu bạt bao năm nhỉ 
Ai có trông vời bóng dáng xa !?

Bạch Loan

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 6

Nước Pháp khóc một vị anh hùng

Nước Pháp khóc ARNAUD BELTRAME, một anh hùng vừa hy sinh để cứu người khác. Vị giám mục làm chủ lễ cầu nguyện nhắc một câu trong kinh thánh : một người tử vong thay cho một dân tộc, để một quốc gia không chết.

Ông ARNAUD BELTRAMETrung tá gendarme ( hiến binh, cảnh sát quân phục ) Beltrame đã tình nguyện làm con tin để cứu những con tin khác, khi một tên khủng bố Hồi giáo đột nhập một siêu thị ở miền Nam nước Pháp, hôm thứ Sáu vừa qua.

Tên khủng bố Radouane Lakdim, quốc tịch Pháp, gốc Ma Rốc, 25 tuổi, đã bắn chết một người lái xe để cướp xe, xả súng bắn một nhóm Cảnh sát dã chiến CRS, trước khi đột nhập một siêu thị ở Carcassonne.

Trung tá Beltrame, 44 tuổi, tình nguyện vào thay, để đổi tự do cho một con tin. Lakdim chấp nhận, đòi trả tự do cho tất cả những tên khủng bố đang bị cầm tù trên nước Pháp. Arnaud Beltrame mở smartphone để lực lượng an ninh theo dõi diễn biến bên trong siêu thị. Sau ba giờ, tên khủng bố nổ súng. Lực lượng an ninh tấn công, hạ sát tên khủng bố, giải thoát các con tin.

Trung tá Beltrame tạ thế tại nhà thương sáng hôm sau. Ông không chết vì các viên đạn, nhưng vì những nhát dao đâm vào cổ họng.

Ba nạn nhân khác tử thương, 20 người bị thương, một số còn đang đưọc điều trị.

Arnaud Beltrame vừa thành hôn với Marielle. Vị tu sĩ dự định sẽ làm lễ kết hôn theo nghi thức tôn giáo tại nhà thờ ngày 9 tháng Sáu tới, đã vào nhà thương cùng với Marielle, nhưng không thực hiện được nghi lễ vì Arnaud Beltrame ở trong tình trạng bất tỉnh .

Đậu thủ khoa khi ra trường, được trao tặng nhiều huân chuơng, Arnaud Beltrame vẫn được đồng đội coi là một sĩ quan gương mẫu của ‘’gendarmerie’’.

Nước Pháp có hai lực lượng an ninh dân sự : cảnh sát ( police ) như tại các nước khác, và gendarmes là những người làm nhiệm vụ của cảnh sát, nhưng mặc quân phục, theo quy chế quân đội, mặc dù trực thuộc bộ Nội vụ như cảnh sát. Thường thường, gendarmes, ngày xưa người Việt phiên âm là ‘’ sen đầm ‘’, bảo đảm an ninh ở những vùng quê.

Nước Pháp đã và đang bị đe dọa một cách trầm trọng bởi khủng bố Hồi giáo, vì sự can thiệp võ trang của Pháp ở các nước Trung đông và Phi châu. Với khoảng 10 % dân số gốc hồi giáo, ở Pháp có ít nhất 25.000 người bị tình nghi có thiện cảm hay có lên lạc với các tổ chức khủng bố. Lực lượng an ninh không thể kiểm soát tất cả số người này, vì muốn theo dõi một người tình nghi, phải huy động ít nhất 20 nhân viên cảnh sát.

Nước Pháp ngưỡng mộ một vị anh hùng tưởng chỉ có trong phim ảnh. Một quốc táng sẽ được tổ chức trong những ngày tới tiễn đưa Arnaud Beltrame tới nơi an nghỉ cuối cùng.

Động lực gì thúc đẩy một người hy sinh mạng sống của chính mình để cứu người khác ?

Trên cả cái can đảm, Kant gọi đó là cái cao cả của tâm hồn, ‘’ le sublime ‘’, ‘’ la grandeur d’âme ‘’ .

Triết gia Cynthia Fleury nói cái quyết định trong khoảnh khắc đó là kết quả của cuả cá tính, cộng với giáo dục, giáo dục gia đình cũng như nghề nghiệp ( Arnaud Beltrame gia nhập gendarmerie như người ta vào dòng tu, ‘’ comme on entre dans les ordres, theo lời của các đồng đội ). Coi bổn phận, trách nhiệm cao hơn tất cả. ( Bà mẹ nói không ngạc nhiên về hành động của con, vì ‘’ Arnaud không chấm nhận cái tầm thường, médiocrité, lúc nào cũng muốn đi xa hơn, cao hơn. Đó là lý tưởng, là đời sống của Arnaud… ) Một sự tự tin phi thường, nghĩ mình có thể giải quyết được vấn đề. Một cái sợ trong vô thức, sợ mình sẽ khó sống yên với lương tâm nếu không làm chuyện phải làm.

Tất cả những cái đó lẫn lộn, theo Cynthia Fleury, khiến, trong vài giây, một người quyết định làm một chuyện ít ai dám làm. Càng hiếm hơn nữa trong một thời đại vật chất, người ta sống thực tế, tính toán, cân nhắc, đặt quyền lợi cá nhân hàng đầu trên bậc thang giá trị của cuộc sống.

Từ Thức

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 13

Xem tận mắt cây anh đào được chính phủ Nhật xếp vào hàng báu vật quốc gia

Xem tận mắt cây anh đào được chính phủ Nhật xếp vào hàng báu vật quốc gia

Chính phủ Nhật đã xếp Jindai Zakura vào hàng báu vật quốc gia. Và tin được không, gốc anh đào này có niên đại lên tới 1.800 tuổi.

 
Nhắc đến Nhật Bản, người ta nghĩ về hai thứ. Đầu tiên là sushi, và thứ hai là sakura – hay hoa anh đào.
Giai đoạn khoảng cuối tháng 3 đến đầu tháng 5 luôn được xem là mùa du lịch không thể bỏ qua của Nhật Bản. Người người nô nức kéo đến quốc đảo Mặt trời mọc, vì đây là thời điểm hàng vạn cây sakura bắt đầu khoe sắc hồng dưới nắng xuân.
Mỗi khu vực có thời gian hoa nở khác nhau, một khi đã nở rộ thì chỉ được 3 – 4 ngày, rồi hoa sẽ rụng và nhường chỗ cho lộc non. Trong giai đoạn này, người Nhật có tập tục cùng gia đình, bạn bè tham gia Lễ hội thưởng hoa (Hanami). 
Và nếu bạn cũng là một trong những người đến Nhật để tham dự lễ hội, xin đừng bỏ qua thành phố Hokuto (thuộc quận Takekawacho, tỉnh Yamanashi). Bởi vì nơi đây có Jindai Zakura.
Xem tận mắt cây anh đào được chính phủ Nhật xếp vào hàng báu vật quốc gia - Ảnh 1.

Jindai Zakura – cây anh đào vĩ đại nhất Nhật Bản 
Jindai Zakura (神代桜) là tên một cây anh đào thuộc dạng… đại thụ, với niên đại ước chừng khoảng 1800 – 2.000 năm trước. Đây là cây anh đào “cao tuổi” nhất Nhật Bản, và vẫn tiếp tục khoe sắc thắm mỗi khi xuân về.

Theo truyền thuyết, Jindai Zakura được trồng trong khuôn viên Chùa Jissoji, bởi Yamato Takeru – hoàng đế thứ 12 của Nhật Bản, trị vì đến gần hết thế kỷ thứ nhất sau CN.
Dù lai lịch của vua Yamato vẫn còn là điều bí ẩn, nhưng điều quan trọng nhất là cái cây này có thật, và đã được chính phủ Nhật xếp vào hàng báu vật quốc gia.
Trên thực tế, ở Nhật Bản còn 2 cây hoa anh đào ngàn tuổi khác, nhưng Jindai Zakura là cây cao niên nhất. 2 cây còn lại là Miharu Takizakura ( 1000 tuổi – Fukushima) và Usuzumi Sakura (1500 tuổi, tại Moyosu, tỉnh Gifu). Cả hai cũng được xếp vào hàng báu vật quốc gia.


Và có lẽ, đây cũng là cây anh đào cao niên nhất thế giới, khi hiện tại con người chưa tìm ra cây nào khác có niên đại lâu đến như vậy.
Cái tên Jindai Zakura có nghĩa là “những thế hệ thiêng liêng”, và bản thân cây cũng được gắn liền với những câu chuyện liên quan đến thần thánh. Như Jikiju Matsunaga – đại sư trụ trì Chùa Jisso-ji chia sẻ: “Jindai Zakura đã từng suýt chết khô vào thế kỷ 12. Mọi người đều lo lắng, cho đến khi đại sư Nichiren đến và cầu nguyện. Nhờ ơn Đức Phật, cây đã sống đến ngày nay.”
Xem tận mắt cây anh đào được chính phủ Nhật xếp vào hàng báu vật quốc gia - Ảnh 5.

Tượng đại sư Nichiren

Được biết, Jindai Zakura thuộc giống hoa anh đào Edohigan – loài sakura mọc quanh Edo ngày trước (nay là Kanto). Cây cao 12m, đường kính 11,8m.
 
Năm 2018, thời điểm Jindai Zakura được dự đoán bung nở vào khoảng 3 – 11/4.

Gốc cây anh đào khổng lồ
Nguồn: Nippon100
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 25

Một Thoáng Xuân

“Chiều nay có một loài hoa vỡ bên trời

Đợi mùa Xuân sang tô… màu nhớ”


Trong hai thập niên (1954-1975) nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông phục vụ trong QLVNCH đã nổi tiếng nhiều ca khúc trữ tình, đặc biệt với ảnh người lính giữa thời chinh chiến. Trải qua nhiều thập niên, những tình khúc của ông từ lúc sáng tác cho đến nay ở hải ngoại vẫn làm rung động trái tim khi thưởng thức.

Nguyễn Văn Đông là một nhạc sĩ thành danh của dòng nhạc tình ở Sài Gòn trước 1975, tác giả của nhiều ca khúc nổi tiếng. Ông còn một vài bút danh khác như Phượng Linh, Phương Hà, Đông Phương Tử, Vì Dân, Hoàng Long Nguyên…

Trong bài viết của Trường Kỳ “Nguyễn Văn Đông: Giữa Binh Nghiệp & Âm Nhạc” đề cập đến cuộc đời binh nghiệp:

“Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông sinh ngày 15 tháng 3 năm 1932 tại quận Nhất, Sài Gòn. Nguyên quán ông bà, cha mẹ ông ở huyện Bến Cầu, tỉnh Tây Ninh. Thuở nhỏ ông theo học trường Huỳnh Khương Ninh ở Đa Kao. Khi đất nước gặp phải những biến động lớn lao vào năm 1945, gia đình ông bị liệt vào thành phần địa chủ, cường hào nên lâm vào cảnh khuynh gia bại sản, gia đình ly tán. Do đo, tuổi thơ của ông là người con duy nhất trong gia đình cũng bị vùi dập để cuốn theo thời cuộc lúc bấy giờ.

Sau khi trường trung học Hùynh Khương Ninh đóng cửa, ông tự ý xin gia nhập trường Thiếu Sinh Quân Việt Nam. Đó cũng là nơi đào tạo nhiều vị tướng lãnh tài ba của Quân Đội VNCH. Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông đã trải qua 5 năm theo học ở ngôi trường này.. Và chính tại đó ông đã được học nhạc và văn hóa với những giáo sư người Pháp có thực tài. Đó là những giảng viên của Viện Âm Nhạc Quốc Gia Pháp được cử về trường Thiếu Sinh Quân giảng dạy. Trong thời gian ông theo học tại trường Thiếu Sinh Quân Việt Nam, Nguyễn Văn Đông là một thành viên của Ban Quân Nhạc Thiếu Niên, khi mói lên 15 tuổi: “Trường Thiếu Sinh Quân có riêng một đoàn quân nhạc trên 40 người có tầm vóc của người lớn, nhưng lại do chính những em Thiếu Sinh Qưân chưa quá 16 tuổi đời cử hành nhạc và do một giáo sư nhạc trưởng người Pháp chỉ huy. Đoàn quân nhạc của chúng tôi có những nhạc sĩ tí hon có mặt trong những buổi lễ duyệt binh, diễu hành quan trọng một cách đường hoàng như các đoàn quân nhạc chuyên nghiệp người lớn”.

Với đoàn quân nhạc tí hon này, ông sử dụng nhiều nhạc khí như: trompette, clairon, trống, chập chả, vv… Nhưng một cách chuyên nghiệp hơn là ông sử dụng đàn madoline và guitare Hawaiienne trong ban nhạc nhẹ của trường.

Nhờ sống trong một môi trường âm nhạc sôi động như vậy trong trường Thiếu Sinh Quân Việt Nam, Nguyễn Văn Đông đã có dịp học sáng tác từ những giáo sư người Pháp. Kết quả là ông đã viết được những ca khúc đầu tiên ở tuổi 16 như Thiếu Sinh Quân Hành Khúc, Tạm Biệt Mùa Hè…

Những nhạc phẩm này đã đuợc nhà trường chấp thưận cho phổ biến và được rất nhiều bạn bè ưa thích. Ông cho biết cho đến nay tuy đã gần 60 năm sau, nhưng khi ông gặp lại một số bạn bè, những người này vẫn còn thuộc nằm lòng những ca khúc này và hát lại cho nhau nghe như những kỷ niệm khó quên của thời niên thiếu.

Trong suốt 5 năm theo học ở trường Thiếu Sinh Quân, ông luôn luôn đoạt giải giọng ca hay nhất toàn trường…” (TK).

(Ghi chú thêm: Cuối năm 1951, sau khi ra trường Thiếu Sinh Quân, Nguyễn Văn Đông nhập ngũ vào Quân Đội Quốc Gia, mang số quân: 52/120.117, theo học khóa 4 trường Võ Bị Địa Phương Nam Việt Vũng Tàu (còn gọi là Trường Võ Bị Cap Saint Jacques). Tháng 10 năm 1952, mãn khóa tốt nghiệp thủ khoa với cấp bậc Thiếu Úy. Qua năm 1953, được cử đi học khóa huấn luyện Đại Đội Trưởng tại trường Võ Bị Đà Lạt. Cũng năm này, ông có chân trong ban giám khảo chấm thi khóa Võ Bị Đà Lạt 1953 do Quốc Trưởng Bảo Đại chủ tọa lễ bế giảng khóa.

Năm 1954, ông được gửi ra Hà Nội theo học khóa Tiểu Đoàn Trưởng tại Trung Tâm Chiến Thuật Hà Nội. Ra trường, ông được giữ chức vụ Tiểu Đoàn Trưởng TĐ Trọng pháo 553 và là Tiểu Đoàn Trưởng trẻ nhất của Quân Đội Quốc Gia khi mới 22 tuổi. Sau Hiệp định Genève 1954, di chuyển vào Nam, được thăng cấp Trung Úy, phục vụ tại Phân Khu Đồng Tháp Mười với chức vụ Trưởng Phòng Hành Quân, dưới quyền Đại Tá Nguyễn Văn Là.

Đầu tháng 11 năm 1955, ông chuyển biên chế sang Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa, được cử chức vụ Trưởng Phòng 3 của Phân Khu Đồng Tháp Mười. Năm 1956 ông tham gia Chiến Dịch Thoại Ngọc Hầu, hình ảnh ông được đăng trên bìa báo Chiến Sĩ Cộng Hòa. Cuối năm 1957, ông được cử đi du học khóa Chỉ Huy Tham Mưu tại tiểu bang Hawaii, Hoa Kỳ. Ngày Quốc khánh Đệ Nhất Cộng Hòa 26 tháng 10 năm 1959, ông được thăng cấp Đại Úy.

Sau ngày 1/11/1963, ông được thăng cấp Thiếu Tá và được chuyển về Bộ Tổng Tham Mưu phục vụ ở Khối Lãnh Thổ. Ngày Quân Lực 19 tháng 6 năm 1968, ông được thăng cấp Trung Tá phục vụ trong Khối Lãnh Thổ. Ngày Quốc Khánh Đệ Nhị Cộng Hòa 1 tháng 11 năm 1972, ông được thăng cấp Đại Tá làm Chánh Văn Phòng cho Tổng Tham Mưu Phó. Ông đã ở chức vụ này cho đến cuối tháng 4 năm 1975. (Trung Tướng Nguyễn Văn Là, Tổng Tham Mưu phó đặc trách Bình Định & Phát Triển kiêm Tư Lệnh Địa Phương Quân & Nghĩa Quân. Vì vậy Đại Tá NVĐ coi như người thân tín)

Ông từng được nhận huy chương cao quí nhất của Việt Nam Cộng Hòa là Bảo Quốc Huân Chương vào giữa thập niên 60…

Trong sinh hoạt văn nghệ, từ năm 1958, Nguyễn Văn Đông là trưởng ban ca nhạc Tiếng Thời Gian của Đài Phát Thanh Sài Gòn… Năm 1959, Nguyễn Văn Đông là trưởng ban tổ chức đại hội thi đua Văn Nghệ Toàn Quốc, đã quy tụ trên 40 đoàn văn nghệ đại diện cho cả miền Nam cùng tranh giải suốt 15 ngày đêm tại Sài Gòn. Ông cũng từng nhận giải âm nhạc quốc gia vào cuối thập niên 50.

Tuy phục vụ trong quân ngũ, Nguyễn Văn Đông còn là giám đốc hãng băng đĩa nhạc Continental và Sơn Ca nổi tiếng, cộng tác với những nhạc sĩ tên tuổi như Lê Văn Thiện, Văn Phụng, Nghiêm Phú Phi, Y Vân…. cho ra đời nhiều chương trình ca nhạc, các vở tuồng, cải lương. Chính Nguyễn Văn Đông là người đã tiên phong thực hiện album riêng cho từng ca sĩ mà trước đó chưa từng ai làm. Ông đã thực hiện loạt băng nhạc Sơn Ca nổi tiếng…

Là sĩ quan cao cấp trong Quân Lực Việt Nam Công Hòa với cấp bậc Đại Tá. Ông đã viết nhiều nhạc phẩm về người lính miền Nam khi đó như Chiều Mưa Biên Giới, Phiên Gác Đêm Xuân, Mấy Dặm Sơn Khê, Khúc Tình Ca Hàng Hàng Lớp Lớp, Lá Thư Người Lính…

Theo lời tác giả “Bản nhạc Chiều Mưa Biên Giới được viết vào năm 1956. Khi ấy tôi là Trung Úy trưởng phòng hành quân của chiến khu Đồng Tháp Mười là người có trách nhiệm đề ra những phương án tác chiến. Lần đó tôi dẫn đầu một nhóm biệt kích bí mật đi điều nghiên chiến trường dọc theo biên giới Miên-Việt và Đồng Tháp Mười. Trên đường về, anh em chúng tôi lâm vào cảnh trời chiều gió lộng, mưa gào như vuốt mặt. Giữa cánh đồng hoang vắng tiêu sơ, lối vào tiền đồn thì xa xôi, thoáng ẩn hiện những nóc tháp canh mờ nhạt ở cuối chân trời. Và từng chập gió buốt kéo về như muới sát vào thịt da. Từ trong cảnh ấy, tận đáy lòng mình đã nghe nẩy lên những cung bậc rung cảm, những trường canh đầu tiên buồn bã cho bài Chiều Mưa Biên Giới anh đi về đâu…”

Sau tháng Tư năm 1975, Nguyễn Văn Đông trải qua 10 năm lao tù và được trả về ngày 01 tháng Giêng, 1985 với lý do: “Đương sự bị bệnh sắp chết, nên cho phép gia đình đem về nhà chôn cất!”

Sau khi ra tù Nguyễn Văn Đông chia sẻ “Khi trở về nhà, tôi mang theo nhiều chứng bệnh trầm trọng, tinh thần và thể xác bị suy sụp…”. Và niềm an ủi khi lập gia đình với người bạn đời – chị Thu trước năm 1975 nhân viên của hãng đĩa Continental do ông làm giám đốc – có một cửa hàng bán bánh mì, thịt nguội với nhiều lọai kẹo bánh dưới tên Nhiên Hương ở Phú Nhuận, nguồn thu nhập của hai vợ chồng người nhạc sĩ suốt mấy thập niên qua. Năm 1990, diện H.O cho cựu Tù Nhân Chính Trị định cư tại Hoa Kỳ, Nguyễn Văn Đông không đi với suy nghĩ của ông “Do những căn bệnh ngặt nghèo tưởng như ‘hết thuốc chữa’ và do tinh thần suy sụp đến tột cùng, có lúc tôi đã nghĩ rằng mình không còn sống được bao lâu nữa nên chẳng còn thiết tha bất cứ chuyện gì, chỉ muốn từ bỏ tất cả để được thảnh thơi yên nghỉ ở cuối đời’’. Vẫn theo lời nhạc sĩ “Không hiểu do đâu, mà Trời Phật đã nhìn lại ông và, cho ông sống, dù là một đời sống ‘rất lê lết’ cho đến ngày hôm nay”.

*Ca Khúc Mùa Xuân

* Phiên Gác Đêm Xuân

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông ghi lại hồi ký thời điểm sáng tác ca khúc nầy:

“Vào năm 1956, đơn vị tôi đóng quân ở Chiến khu Đồng Tháp Mười, được xem là mặt trận tiền tiêu nóng bỏng vào thời bấy giờ. Khi ấy, tôi mang cấp bực Trung Úy, mới 24 tuổi đời, còn bạch diện thư sinh. Tuy hồn vẫn còn xanh nhưng tâm tình đã nung trong lửa chín ở quân trường. Chính tại Đồng Tháp Mười, vùng đất địa linh nhân kiệt, đã gợi hứng cho tôi sáng tác những bản hùng ca như Súng Đàn, Vui Ra Đi, một thuở được hát vang trong chiến dịch Thoại Ngọc Hầu. Rồi tiếp sau đó là các bản nhạc Phiên Gác Đêm Xuân, Chiều Mưa Biên Giới, Sắc Hoa Màu Nhớ được ra đời cũng tại vùng đất thiêng này. Khi đi vào vùng hỏa tuyến, là chàng trai trẻ độc thân, với một mối tình nho nhỏ thời học sinh mang theo trong ba-lô, tôi bước nhẹ tênh vào cuộc chiến đầu đời.

Ngày đó Đồng Tháp Mười còn là đồng không mông quạnh, lau sậy ngút ngàn, dân cư thưa thớt, sống co cụm trên những gò đất cao giữa vùng đồng lầy nước nổi quanh năm. Người ở hậu phương lúc bấy giờ nhìn về Đồng Tháp Mười như là vùng đất bí hiểm với những huyền thoại Lúa Ma nuôi quân đánh giặc, về Tổng Đốc Binh Kiều, Thiên Hộ Vương thời chống Pháp qua những trận đánh lẫy lừng ở Gãy Cờ Đen, Gò Tháp mà chiến tích được tạc vào bia đá ở Tháp Mười Tầng còn lưu lại đến ngày nay.

Mùa Xuân năm đó, đơn vị tôi đóng trên Gò Bắc Chiêng, có tên là Mộc Hoá, nằm sát biên giới Việt Nam – Campuchia, sau này là tỉnh lỵ Kiến Tường. Đơn vị của tôi đã có những cuộc giao tranh đẫm máu vào những ngày giáp tết trên những địa danh Ấp Bắc, Kinh 12 và tuyến lửa Thông Bình, Cái Cái, Tân Thành. Dù vậy, mùa xuân vẫn có cánh én bay về trên trận địa và hoa sen Tháp Mười vẫn đua nở trong đầm dù bị quần thảo bởi những trận đánh ác liệt. Cứ mỗi độ xuân về, sông Vàm Cỏ lại mang về từng đàn tôm cá từ biển hồ Tông Lê Sáp, vượt vũ môn theo đám lục bình trôi về vùng Tam Giác Sắt, như nhắc nhở Bộ Tư Lệnh Tiền Phương Đồng Tháp Mười lập danh sách cho những người được về quê ăn Tết.

Vì còn độc thân nên tên tôi được ưu tiên ghi vào Sổ Nhật Ký Hành Quân và ở lại đơn vị trong những ngày Tết. Dù không ai nghĩ có đánh nhau ngày đầu năm nhưng quân lệnh phải được tuân hành nghiêm chỉnh. Trước ba ngày Tết, tôi được lệnh lên chốt tiền tiêu, tăng cường cho cứ điểm, mang theo chiếc ba-lô với chút hành trang lương khô, cùng tấm ảnh của người em gái hậu phương, cũng là cơ duyên sau đó để tôi viết nên bài tình ca Sắc Hoa Màu Nhớ.

Tiền đồn cuối năm, đêm 30 Tết, trời tối đen như mực, phút giao thừa lạnh lẽo hắt hiu, không bánh chưng xanh, không hương khói gia đình. Tôi ngồi trên tháp canh quan sát qua đêm tối, chỉ thấy những bóng tháp canh mờ nhạt bao quanh khu yếu điểm như những mái nhà tranh, chập chờn dưới đóm sáng hỏa châu mà mơ màng về mái ấm gia đình đoàn tụ lúc xuân sang. Thay cho lời chúc Tết là tiếng kẻng đánh cầm canh và tiếng hô mật khẩu lên phiên gác.

Vào đúng thời điểm giao thừa, ngọn đèn bão dưới chiến hào thắp sáng lên như đón chào năm mới thì cũng là lúc những tràng súng liên thanh nổ rền từ chốt tiền tiêu. Khi ấy vào buổi tinh mơ của trời đất giao hòa, vạn vật như hòa quyện vào trong tôi, có hồn thiêng của sông núi, có khí phách của tiền nhân.

Tôi nghe tâm hồn nghệ sĩ của mình rộn lên những xúc cảm lạ thường, làm nảy lên những cung bậc đầu tiên của bài Phiên Gác Đêm Xuân:

“Đón giao thừa một phiên gác đêm

Chào Xuân đến súng xa vang rền.

Xác hoa tàn rơi trên báng súng

Ngở rằng pháo tung bay

Ngờ đâu hoa lá rơi…”

Rồi mơ ước rất đời thường:

PK: “Ngồi ngắm mấy nóc chòi canh

Mơ rằng đây mái nhà tranh

Mà ước chiếc bánh ngày xuân

Cùng hương khói vương niềm thương…

ĐK: Chốn biên thùy này xuân tới chi?

Tình lính chiến khác chi bao người 

Nếu Xuân về tang thương khắp lối

Thương này khó cho vơi, thì đừng đến Xuân ơi!”

Lúc đó Bộ Thông Tin cấm phát hành vì cho rằng lời ca mang tính tiêu cực như những dòng thơ của Chế Lan Viên thời tiền chiến trong bài thơ Chiều Xuân:

“Tôi có chờ đâu, có đợi đâu

Đem chi xuân lại gợi thêm sầu?

Với tôi, tất cả như vô nghĩa

Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau!”

Bài Phiên Gác Đêm Xuân được ra đời trong hoàn cảnh như thế…, đánh dấu một chuỗi sáng tác của tôi về đời lính như Chiều Mưa Biên Giới, Mấy Dặm Sơn Khê, Sắc Hoa Màu Nhớ, Khúc Tình Ca Hàng Hàng Lớp Lớp, Xin Đừng Trách Anh, Lá Thư Người Lính Chiến, Anh Trước Tôi Sau, Lời Giã Biệt…. Sau ngày 30 tháng Tư năm 75, các bản nhạc này cùng chung số phận tan tác như cuộc đời chìm nổi của tôi…”.

*

Nhớ Một Chiều Xuân

Ca khúc Nhớ Một Chiều Xuân, sáng tác để kỷ niệm chuyện tình lãng mạn với một thiếu nữ bản xứ khi đi tu nghiệp Khóa Chỉ Huy & Tham Mưu ở Hawaii năm 1957.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông viết ca khúc nầy để nhớ một người con gái mang quốc tịch Áo.. Họ đã gặp và yêu nhau tại quần đảo Hawaii. Ngày chia tay để trở về Việt Nam, ông đã thề ước là sẽ trở lại và không phụ tình cô gái. Nhưng rồi chiến tranh liên miên, ngày càng thêm ác liệt, ông đã không thể thực hiện lời thề hẹn của mình. Cuộc tình ấy đã ly tan, với nỗi niềm:

“Chiều nay thấy hoa cười chợt nhớ một người

Chạnh lòng tôi khơi… bao niềm nhớ

Người nơi xa xăm phương trời ấy

Người còn buồn còn thương còn nhớ

Nắng phai rồi…. em ơi!

Chiều Xuân có một người ngơ ngác đi tìm

Một tình thương nơi… phương trời cũ

Chiều nay hoa Xuân bay nhiều quá

Chiều tàn dần phai trên ngàn lá

Tìm đâu bóng… hình ai?

ĐK

Người vê còn nhớ… khúc hát

Người yêu dấu bên bờ thành Vienne

Lòng này còn quyến… luyến mãi

Đêm Xuân dài mà đâu có hay

PK

Chiều nay có một loài hoa vỡ bên trời

Đợi mùa Xuân sang tô… màu nhớ

Dừng chân trông hoa Xuân hồng thắm

Buồn tìm về tình ai đằm thắm

Giờ vun vút trời mây!”

Trong ca khúc Mấy Dặm Sơn Khê mang hình ảnh nơi núi rừng Tây Nguyên với nỗi buồn:

“Bao ước mơ giữa khung trời phiêu lãng

Chờ mùa Xuân tươi sáng, nhưng mùa thắm chưa sang

Anh đến đây rồi anh như bóng mây 

Chốn phương trời ấm lạnh, hòa chung mái nhà tranh”

Cũng như ca khúc Chiều Mưa Biên Giới, Lá Thư Người Lính Chiến, ca khúc nầy mang hình ảnh nơi núi rừng cao nguyên với nỗi buồn nên một thời bị Bộ Thông Tin cấm vì quá ủy mị, có vẻ “phản chiến” làm nhụt nhuệ khí của tinh thần chiến sĩ.

“Bao ước mơ giữa khung trời phiêu lãng

Chờ mùa Xuân tươi sáng, nhưng mùa thắm chưa sang

Anh đến đây rồi anh như bóng mây 

Chốn phương trời ấm lạnh, hòa chung mái nhà tranh”

Nguyễn Văn Đông tâm sự: “Ông có những mùa Xuân buồn trong quãng đời thơ ấu, nhiều bất hạnh! Như gia đình lâm cảnh tang thương. Người thân yêu ly tán trong chiến tranh, ông mất mùa Xuân tuổi thơ khi cha mẹ bị tù đày. Lớn lên đi lính, ông lại thường bị ứng trực vào mùa Xuân ở các đơn vị hẻo lánh….”. Hầu hết các ca khúc về Xuân với niềm vui nhưng dĩ vãng đau buồn vẫn ám ảnh trong lòng tác giả nên trang trải qua từng ca khúc.

Gia tộc Nguyễn Văn Đông là điền chủ ở huyện Bến Cầu, tỉnh Tây Ninh. Nơi đó có mối thân tình xóm giềng với gia đình ông hương Cả. Năm 1945 “cách mạng mùa Thu” bùng nổ, ông Hương Cả bị đưa ra trước tòa án nhân dân; lãnh bản án “cường hào ác bá” rồi bị xử bắn. Xác thả trôi sông. Thuở bé Nguyễn Văn Đông học trường Huỳnh Khương Ninh, phường Đakao, Tân Định, Sài Gòn. Năm 1945, 1946 loạn lạc, trường Huỳnh Khương Ninh đóng cửa. Cha mẹ nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông từ Sài Gòn tản cư về cố hương, bị liệt vào hàng “địa chủ ác ôn”. Ông bà bị bắt làm tù lao công khổ sai. Tịch biên tài sản, sung vào quỹ kháng chiến. Gia đình ly tán. Cửa nhà tan nát. Ông Hương Cả có một cô con gái xinh đẹp. Hai bên gia đình cùng giao ước kết thông gia khi hai trẻ lớn lên. Khi ấy Nguyễn Văn Đông và cô bé kia còn vị thành niên nên tình cảm trai gái của “thuở ban đầu” ngây thơ… Đôi trẻ trôi giạt, mỗi người một phương. Họ bặt tin nhau!… (Trong ca khúc Về Mái Nhà Xưa, Nguyễn Văn Đông nói lên niềm đau khi trở lại chốn xưa). Nhờ Trường Thiếu Sinh Quân được coi như mái nhà nuôi dưỡng “đứa con lạc loài” để tạo dựng cuộc đời trong quân ngũ và sinh hoạt văn nghệ.

Trong bài viết của Lê Hữu thì: “Hình tượng người lính chiến, khắc họa qua dòng nhạc Nguyễn Văn Đông, như được ‘nâng’ lên ở tầm mức cao hơn và đẹp hơn. Lý tưởng của những người trai anh dũng hiến thân vì tổ quốc như được tô đậm hơn, chính nghĩa của cuộc chiến đấu gian khổ của quân dân miền Nam như được soi sáng hơn. Người đời, qua đó, thấy yêu mến và gần gũi hơn những người lính, thấy cảm kích và ngưỡng phục những hy sinh cao cả và thầm lặng của người chiến binh vì nước quên mình. Vậy thì không thể nào không cám ơn ông, cám ơn người nhạc sĩ đã gieo vào lòng người những mối cảm xúc sâu đậm, những ấn tượng đẹp và sắc nét về người lính và đời lính.

Chiến tranh đã đi qua, những bài nhạc lính như thế ngày nay ít còn được nghe hát, thế nhưng dư âm lời ca tiếng nhạc của một mùa chinh chiến ấy và hình tượng hào hùng của người lính chiến Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa vẫn còn đọng lại mãi trong tâm tưởng biết bao người, như câu nói bất hủ của một danh tướng Hoa Kỳ, Douglas MacArthur: ‘Những người lính già không bao giờ chết, họ chỉ nhạt mờ đi thôi’ (Old soldiers never die, they just fade away).

Sau bao mùa tang thương dâu bể, sau bao nhiêu giông tố dập vùi, ‘người lính già Nguyễn Văn Đông’, vẫn một niềm tin sắt son vào hồn thiêng sông

núi, vẫn chưa mất niềm tin vào vận mệnh đất nước, vẫn còn nguyên vẹn trái tim chàng lính trẻ Nguyễn Văn Đông nặng trĩu tình quê tình nước của những ngày đầu bước chân vào đời quân ngũ.

Non nước ơi, hồn thiêng của núi sông

Kết trong lòng thế hệ

Nghìn sau nối nghìn xưa…”

* Khúc Xuân Ca 

Khác với các ca khúc đề cập ở trên, Khúc Xuân Ca như lời tình tự với người yêu. Là nhạc sĩ tài hoa, sĩ quan cao cấp trong QLVNCH, không thể nào thiếu bóng hồng “đi qua đời ông” nhưng Nguyễn Văn Đông rất kín tiếng chuyện tình yêu. Nhiều nhạc sĩ khi sáng tác ca khúc trữ tình thường nói lên hình bóng nào đó làm nguồn cảm hứng nhưng Nguyễn Văn Đông thì ngược lại.

“PK: Em mùa Xuân hồng, gieo trên phím tơ đồng.

Cho đời mơ mộng, thả ý thơ chờ mong.

Em mùa trăng rằm, cho vương áng mây hồng.

Xin đừng thay lòng, nhạt màu ái ân.

ĐK: Mùa xuân thay áo, hồng trên má hoa đào.

Vườn xuân xôn xao, câu ái ân thầm trao.

Kìa trong ánh xuân tươi, nhịp chân bước đôi mươi..

Nàng Xuân hé môi cười, nhạc lòng nghe chơi vơi.

Em có hay chăng lòng anh, trọn đời yêu em mãi thôi.

PK: Em mùa Xuân hồng, cho anh vương tơ lòng.

Xin bờ môi hồng, ý thắm chuyện trăm năm.

Xuân mùa tâm đồng, cho đôi lứa yêu thầm.

Tay cầm tay mừng, mùa Xuân ái ân…

Nào dìu nhau đi, mùa xuân như ý”.

Khi nhạc sĩ “vương tơ lòng” để “trọn đời yêu em mãi mãi” cho đến bây giờ vẫn là hình ảnh bí ẩn.

Ca khúc Dáng Xuân Xưa cũng mang niềm tâm sự mối tình dang dở như bóng dáng mùa Xuân đã đi qua cuộc dời tác giả:

“ĐK: Xuân sang lả lơi chợt thấy hoa cười

Nối duyên chạnh nhớ một người

Từ mùa Xuân trước tới bây giờ còn mơ

Xuân nào sánh vai cùng ngắm hoa đào

Ái ân nào chẳng lúc tàn

Vườn em thơm ngát chờ anh bước sang

PK: Xuân nay mang về kỷ niệm ngày xưa thênh thang

Bâng khuâng thấy hoa mỉm cười chạnh nhớ tới người

Đầu cành oanh ăn nói hình dáng Xuân xưa

ĐK: Em ơi ước mơ thì cũng lỡ rồi

Trách nhau thì cũng xa rồi

Lòng ta lơ đãng mà Xuân vẫn sang…”

*

Tuy phục vụ trong quân đội, Nguyễn Văn Đông sáng tác một số ca khúc về người lính nhưng không mang màu sắc tuyên truyền như lối “phanh thây uống máu quân thù” mà chỉ tỏ bày niềm đau, nỗi buồn của người lính nơi tiền đồn, núi rừng… nhưng khi đổi đời “đứa con tinh thần” đó cũng bị hẩm hiu như cuộc đời tác giả. Nguyễn Văn Đông chia sẻ: “Rất tiếc một số bài hát tâm đắc không được nhà nước cho phép. Tôi hy vọng rồi đây theo thời gian mọi việc sẽ tốt đẹp hơn. Đặc biệt trong lãnh vực văn hoá, văn nghệ, tôi nghiệm rằng những gì có giá trị nghệ thuật, dù bị vùi dập vì sự ganh tỵ hay hiểu lầm, sẽ có ngày được mang trả lại vị trí đích thực của nó. Tôi chỉ tiếc đời người ngắn ngủi mà tôi đã phí phạm quãng thời gian dài 30 năm. Thật lấy làm tiếc!”.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông, qua các bút hiệu khác đã sáng tác khoảng một trăm ca khúc từ tân nhạc đến tân cổ giao duyên. Trong phạm vi bài nầy chỉ đề cập vài ca khúc của ông liên quan đến hình ảnh mùa Xuân đã đi vào lòng người trải qua nhiều thập niên.

Vương Trùng Dương

Quận Cam 1, 2018

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 20

Một chút tản mạn mùa đông

Đêm qua chợt thức giấc nửa khuya, nghe cơn gió đập ào ào ngoài khung cửa, thổi thốc qua những tàng cây, sáng ra thấy lá rơi cành gãy. Chợt nhớ đến câu thơ của Tản Đà:

Trận gió thu phong rụng lá vàng…
Lá bên hàng xóm lá bay sang
 


Nhưng gió ở đây không còn là thu phong nữa, mà đã là cơn gió đông.
Thế nhưng nắng Cali mềm như lụa vẫn trải đều màu vàng óng . Trong mỗi khu vườn vẫn còn thấy những bông cúc vàng hé nở. Những đóa hoa nở muộn vẫn như níu kéo mùa thu ở lại. Và lòng người thoáng một chút bâng khuâng:

Một chút gió lập đông
Một bông cúc cuối mùa
Muộn màng hé nở
Tưởng chừng như…có ai lượm đầy thu trong hoa cúc
Giọt nắng vẫn pha màu
Còn sóng sánh hơi thu
 
Có một chút gì đó ấm áp, có một chút gì đó bâng khuâng đủ để nghĩ đến nhau dù mùa thu không còn nữa. 

Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi
***
Mùa đông ở Mỹ có nhiều nơi tuyết phủ ngập cả thành phố. Qua khung cửa kính ta thấy con đường trước mặt đã bị tuyết đóng băng. Cây cối phủ trùm một màu trắng xóa…
Trong tâm tưởng, ta chẳng khỏi ngậm ngùi nhớ đến hình ảnh Zivago đi dưới trời mưa tuyết của thành phố Moscova và trái tim giá buốt của ông luôn bật lên tiếng kêu thảng thốt “Lara, Lara! Em ở đâu?” Rồi Zivago ngã gục xuống …
Bóng dáng hạnh phúc vừa vụt mất.
Vâng, 
Hạnh phúc là như thế. Vẫn là hình ảnh thứ hai của nỗi bất hạnh. Dễ vỡ. Dễ lìa xa. 
Trong những nỗi buồn của con người có lẽ nỗi buồn yêu nhau mà phải xa nhau, không được sống gần nhau la đớn đau và sâu nặng nhất. Cho nên có ai đó đã chẳng ước mong:

Biệt ly dù ở ga nào
Cho tôi ngồi một toa tàu lãng quên 

Ngồi ở đây trong căn phòng ấm áp, giữa mùa đông xứ lạ mà sao lòng ta vẫn nghe rét buốt của tháng Chạp quê nhà.

Trên bầu trời xám xịt, đàn sếu uể oải qua sông.
Đã nghe rét mướt luồn trong gió
Đã vắng người sang những chuyến đò
Trong cái giá lạnh căm căm của gió bấc và mưa phùn, quá khứ vẫn âm thầm vọng về tiếng nói ưu phiền. Và trong cái hiu quạnh của mùa đông, ta vẫn còn nguyên nỗi ray rứt về một ánh mắt đã phai, về một tình yêu đã mỏi

Ngày đã tàn
Hoa đã tả tơi
Đời biết có dành cho chúng ta
Một ngày gặp gỡ
Hạnh phúc mong manh phải vây bọc bằng cách gọi tên, một cách nhắc nhở rằng :
Đó là những điều có thể biến mất. 
Hiện tại không đủ cho một người tình. Người ta nhân hạnh phúc lên gấp đôi và khổ đau thành một lũy thừa

Nếu cái mất trong tình cũng là hạnh phúc thì tại sao chúng ta lại ngờ vực cái còn. Những ngày chúng ta có nhau không phải là hạnh phúc hay sao?

Và nếu tất cả cái còn lẫn cái mất đều là hạnh phúc thì bất hạnh là gì đây, thưa các bạn?
Bích Huyền
 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 55

Bộ ảnh 2017, Sài Gòn xưa được tái hiện

Xem qua bộ ảnh dưới đây, bạn sẽ ngỡ ngàng không tin được rằng nó được thực hiện vào năm 2017. Hình ảnh Sài Gòn xưa được những tay máy tái hiện lại qua bộ ảnh “Sài Gòn, cõi nhớ”.
Bộ ảnh “Sài Gòn, cõi nhớ” được những người yêu Sài Gòn tái hiện lại một cách rất chân thật. Tuy những bức ảnh không được chụp bởi nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, nhưng với sự chuẩn bị kỹ lưỡng và kiến thức về Sài Gòn xưa, người xem dễ dàng nhớ lại một thời hoa lệ của thành phố này. 

Bộ ảnh được đầu tư rất công phu, từ trang phục đến phương tiện đều được chọn lựa kỹ càng cho phù hợp với bối cảnh. 

Thành công của bộ ảnh nằm ở những chiếc áo dài đậm nét những năm 70

Kết hợp áo dài xưa và xe cổ khiến bộ ảnh trở nên chân thực

Bạn sẽ ngỡ ngàng khi nhận ra đây là những bức ảnh chụp vào năm 2017

Những mảng màu xưa cũ đã được tái hiện lại rất thành công nhờ sự tham gia của những cô gái hiện đại nhưng đam mê tà áo dài xưa.“Sài Gòn, cõi nhớ” là ý tưởng của những người trong hội chơi xe cổ Sài Gòn. Trong một buổi gặp gỡ thường niên của hội, ý tưởng tái hiện lại một Sài Gòn xưa qua ảnh đã được thống nhất. 10 ngày lên ý tưởng, với trang phục và xe cổ những người tham gia tự chuẩn bị, để trong một buổi sáng cuối tuần, bộ ảnh đã được hoàn thành với sự háo hức và tận tâm của những người tham gia.

Nét đẹp của những cô gái Sài Gòn xưa

Góc đường Nguyễn Trung Trực khi lên ảnh vẫn giữ được nét đẹp của Sài Gòn

Không chỉ mẫu nữ, mà các anh cũng rất thời trang

Những chiếc xe cổ được mang đến từ các thành viên trong hội Xe Cổ Sài Gòn

Phong thái mang nép đẹt Sài Gòn cũ.Góp phần thành công cho bộ ảnh, chính là sự am tường kiến thức về Sài Gòn thời xưa, cũng như tâm huyết khi dành nhiều thời gian để tìm kiếm trang phục của những người tham gia. Toàn bộ hình ảnh được thực hiện bởi những nhiếp ảnh không chuyên, người mẫu không chuyên là thành viên của nhóm. 

Hai cha con anh Trần Khắc Dũng cùng tham gia dự án

Con gái của anh Trần Khắc Dũng

Chị Nguyễn Hồng Nga trong tà áo dài của mẹAnh Nguyễn Thanh Bình (1957) là một thành viên trong dự án “Sài Gòn, cõi nhớ”. Tuy là một người Hà Nội, nhưng tình yêu và kiến thức về Sài Gòn của anh khiến nhiều người khâm phục. Vốn là người thích phiêu lưu khám phá, đặc biệt là thú chơi xe cổ và nhiếp ảnh ăn sâu vào máu, nên anh đã rất hào hứng tham gia vào dự án “Sài Gòn, cõi nhớ”.

Anh Nguyễn Thanh Bình chủ nhân của những bức ảnh.Anh Thanh Bình chia sẻ: “Tuy anh em tham gia dự án đều là những tay máy không chuyên, mẫu cũng không phải chuyên nghiệp, nhưng với sự am hiểu Sài Gòn, nên ai cũng cố gắng hoàn thiện bộ ảnh. Dẫu cho sau khi hoàn thành, bộ ảnh còn nhiều thứ chưa hoàn thiện, nhưng anh em đã rất hào hứng với thành công này.”
Bộ ảnh giúp những người trẻ chúng ta phần nào hiểu thêm về nét đẹp của Sài Gòn xưa, và nếu bạn là một người từng sống ở Sài Gòn qua thời gian hoàng kim nhất, chắc chắn ít nhiều bạn sẽ tìm thấy lại một khoảng ký ức về một thời đã qua.

 ST
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 27

Tháng Cuối Năm

Sắp hết năm rồi đó em ơi
Tháng mười hai chưa cười đã tối
Việc còn nhiều, mọi người thúc hối
Muốn xong thì tối phải làm thêm

Tháng mười hai rồi đó nhé em
Cố gắng lên mới xong hết việc
Cuối đông rồi sao mưa da diết
Khi chiều về, lúc lại nửa đêm

Tháng mười hai rồi đó nhé em
Lúa đồng trên đang mùa gặt hái
Em có nghe rộn ràng tiếng máy
Lúa chuyển về đầy ấp khoảng sân

Tháng mười hai đông cũng sắp tàn
Quà giáng sinh rộn ràng khắp phố
Thông Noel vàng, xanh, tím, đỏ…
Hết đông này ta lại đón xuân.

Nguyễn Nhơn

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 20

Chiều Cuối Thu

Thoi thóp hồn thu sợi nắng hanh 
Đìu hiu dăm chiếc lá xa cành 
Chờ ai se sắt đời sương phụ 
Đợi gió đông về thoáng lạnh tanh 
Hiu hắt mây trôi chiều tím ngắt 
Âm thầm bóng nguyệt góc trơì xanh 
Giao mùa khơỉ sắc bao lưu luyến 
Ngây ngất hoàng hôn đến mỏng manh

Nguyễn Khánh Chân

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 24

Những thắng cảnh mê hoặc lòng ngườ trong truyện Kim Dung

Các tiểu thuyết kiếm hiệp của Kim Dung khiến nhiều người say mê và được chuyển thể thành những bộ phim ấn tượng. Nhiều danh thắng trong truyện cũng là cảnh đẹp có ngoài đời thực.
Zoom in (real dimensions: 959 x 661)
Hoa Sơn: Những ai từng đọc truyện Kim Dung không thể không biết tới núi Hoa Sơn, nơi có môn phái cùng tên nổi danh thiên hạ với Hoa Sơn kiếm pháp và Tử hà thần công. Đây là một ngọn núi thuộc dãy Tần Lĩnh của tỉnh Thiểm Tây. Đây còn là nơi diễn ra Hoa Sơn luận kiếm, một sự kiện đặc biệt của giới võ lâm trong truyện của Kim Dung. Trong lịch sử, Hoa Sơn là nơi ẩn cư của các nhà hiền triết, từ các tu sĩ đạo Lão tới nhà sư Phật giáo. Đường lên núi hiểm trở khó lường, chỉ dành cho những người có ý chí mạnh mẽ và sức khỏe hơn người. Ảnh: Photobucket.
Zoom in (real dimensions: 959 x 640)Image


Là một trong Ngũ đại danh sơn của Trung Hoa, Hoa Sơn có 5 đỉnh núi chính, cao nhất là đỉnh Nam Phong (2.154 m). Đỉnh chính của ngọn Hoa Sơn là Hóa Sơn hay Tây Nhạc, có độ cao 2.083 m. Với khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ, hoang sơ, nơi này thu hút du khách từ khắp nơi trên thế giới. Màu xanh của cây cối nổi bật trên những vách đá hoa cương trắng sừng sững khiến bạn có cảm giác như lạc vào một thế giới khác. Ảnh: Business Insider.
Zoom in (real dimensions: 959 x 640)Image


Tuyến đường từ đỉnh Bắc tới đỉnh Nam Phong được đánh giá là một trong những đường bộ nguy hiểm nhất hành tinh. Ngoài nhiều bậc thang dốc đứng, du khách còn phải vượt qua những đoạn ván gỗ, hốc đá chỉ vừa đủ đặt chân. Nhiều người Trung Quốc vẫn giữ thói quen leo lên đây vào ban đêm để đến đỉnh Đông lúc bình minh, dù trên núi giờ đã có nhiều khách sạn. Ảnh: Random Travels.
Zoom in (real dimensions: 959 x 640)Image


Chùa Thiếu Lâm: Chùa Thiếu Lâm nằm ở chân núi Thiếu Thất thuộc dãy Tung Sơn, tỉnh Hà Nam, Trung Hoa. Được xem là cái nôi của Thiền tông Trung Hoa, ngôi chùa này lại nổi tiếng nhờ gắn liền với võ phái Thiếu Lâm. Chùa được Hiếu Văn Đế nhà Bắc Ngụy xây dựng, với trụ trì là Bồ Đề Đạt Ma, người đặt nền móng cho Thiền tông và võ thuật Thiếu Lâm. Võ công của các nhà sư đạt đỉnh cao vào thời nhà Minh và hình thành một võ phái riêng biệt. Ảnh: Legacy of Taste.
Zoom in (real dimensions: 959 x 621)Image


Chùa Thiếu Lâm được xem là nơi khởi nguồn của nhiều võ phái nổi tiếng của Trung Hoa. Tới đây, du khách có thể ghé thăm Đại Hùng Bửu Điện, Tàng Kinh Các hay Rừng Tháp – nơi đặt tro cốt của các nhà sư. Ngoài ra, nhiều du khách còn dành thời gian để học kungfu ở các lò võ quanh chùa. Ảnh: Thoughtco.
Zoom in (real dimensions: 959 x 638)Image


Đại Lý: Đại Lý là quê hương của chàng công tử si tình Đoàn Dự – một quốc gia theo Phật giáo Mật Tông, từ vua tới dân đều sùng đạo. Trên thực tế, thành cổ Đại Lý nằm ở Vân Nam, Trung Hoa. Nơi đây có các di tích lịch sử, nhiều tòa nhà, đền miếu cổ. Trước đây, Đại Lý là một vương quốc của người Bạch, tồn tại từ năm 937 cho đến năm 1253, khi quốc gia này bị đế quốc Mông Cổ xâm chiếm. Ảnh: Flickr.
Zoom in (real dimensions: 959 x 638)Image


Thành cổ Đại Lý khá bình yên, nhỏ nhắn, không có xe cộ nên du khách có thể thoải mái dạo bộ tham quan. Chính phủ không cho xây dựng các công trình hiện đại trong khu thành cổ, do đó kiến trúc nơi đây vẫn mang đậm nét truyền thống. Các điểm tham quan chính là cổng thành phía nam và phía bắc, Sùng Thánh Tự, phố Tây và nhà truyền thống của người Bạch. Ảnh: HKU.
Zoom in (real dimensions: 959 x 564)Image


Núi Nga Mi: Nằm ở phía trung Nam tỉnh Tứ Xuyên, miền Tây Trung Hoa, núi Nga Mi là một trong Tứ đại Phật giáo danh sơn, do Bồ tát Phổ Hiền bảo trợ. Đỉnh cao nhất của Nga Mi là Vạn Phật thuộc ngọn Kim Đỉnh, với độ cao 3.099 m. Ảnh: Chinadiscovery.
Zoom in (real dimensions: 959 x 512)Image


Trong truyện Kim Dung, đây là nơi đặt đại bản doanh của Nga Mi, một trong ba võ phái lớn nhất Trung Hoa. Sư tổ sáng lập ra võ phái này là Quách Tương, con gái của Quách Tĩnh và Hoàng Dung. Khu vực này thường xuyên có biển mây bao phủ, tạo phong cảnh thơ mộng, hữu tình. Nơi đây còn có 26 đền chùa, miếu mạo với lịch sử lâu đời và dấu ấn văn hóa độc đáo. Ảnh: Taici.
Zoom in (real dimensions: 959 x 657)Image


Núi Võ Đang: Nằm ở phía nam thành phố Thập Yển, tỉnh Hồ Bắc, Võ Đang được coi là một trong những cái nôi võ thuật của Đạo giáo. Tại đây, Thái Cực quyền và Bát Quái chưởng nổi tiếng đã hình thành từ thế kỷ 13. Ảnh: WFPA.
Zoom in (real dimensions: 959 x 558)Image


Kim Dung chọn dãy núi này là nơi đặt phái Võ Đang. Với độ cao trung bình hơn 1.000 m, dãy núi có khung cảnh hùng vĩ, huyền ảo, thu hút du khách đến thưởng ngoạn. Ảnh: Wudang.
Zoom in (real dimensions: 959 x 638)Image


Thái Sơn: Thái Sơn là một ngọn núi linh thiêng của Trung Quốc, nằm ở tỉnh Sơn Đông. Di sản thế giới này là thánh địa của Đạo gia và nơi tế lễ của triều đình. Thái Sơn có đỉnh Ngọc Hoàng cao 1.545 m so với mặt nước biển, thế núi hiểm trở, có nhiều đền chùa, miếu mạo linh thiêng. Trong truyện Kim Dung, đây là đại bản doanh của kiếm phái Thái Sơn nổi tiếng. Ảnh: Thousand Wonders..
Zoom in (real dimensions: 959 x 600)Image


Quang Minh Đỉnh: Quang Minh Đỉnh là nơi ẩn náu của Minh giáo, và cũng là nơi Trương Vô Kỵ một mình chiến đấu với 6 bang phái trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký. Địa danh tuyệt đẹp này có chiều cao 1.840 m, nằm trong số 3 đỉnh cao nhất thuộc dãy Hoàng Sơn, phía nam tỉnh An Huy, miền Đông Trung Quốc. Ảnh: Missadventuresmag.
Zoom in (real dimensions: 959 x 643)Image


Nhờ vị trí địa lý đặc biệt, khung cảnh trên Quang Minh đỉnh biến ảo không lường, với hệ động thực vật độc đáo cho du khách khám phá. Ảnh: Landbeauties.
Zoom in (real dimensions: 959 x 633)Image


Núi Côn Luân: Phái Côn Luân xuất hiện khá nhiều trong các tác phẩm của Kim Dung, dù không có vai trò nổi bật. Võ phái này xuất phát từ núi Côn Lôn, Tây Vực. Trên thực tế, dãy Côn Lôn nằm ở Tây Tạng và là một trong những dãy núi dài nhất châu Á (3.000 km). Dãy núi hùng vĩ này có độ cao trung bình hơn 5.500 m. Đây được xem là thiên đường của người theo Đạo giáo. Ảnh: SummitPost.

Hoàng Linh
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 21

Huyền Thoại Về Muối

(Hình minh họa: Getty Images / via nguoi-viet.com)

Có một lần nọ, ăn sáng chung ở bệnh viện với một ông bác sĩ người Mỹ chuyên về bệnh tim mạch, khi thấy tôi rắc muối lên những múi bưởi, ông ta trố mắt: “Anh không sợ bị cao huyết áp ư?”

Nhìn ánh mắt của người đồng nghiệp, tôi nghĩ lý do cao huyết áp không phải là quan tâm chính, mà là chuyện ăn bưởi với muối! Người Mỹ thường trộn đường vào trái cây chứ không phải muối, nhất là muối ớt. Tôi dụ ông ta thử, “chàng” gật gù khen ngon, vì muối bưởi dường như ngọt hơn, bớt chua và bớt đắng.

Trong gần 50 năm qua, các bác sĩ thường khuyên chúng ta không nên ăn mặn, trong khi đó, các cụ từ ngàn xưa lại nói, ăn mặn cho chắc da, chắc thịt. Thuở bé, tôi vẫn còn nhớ những nồi cá hay nồi thịt kho mặn đắng dành cho các sản phụ nhà hàng xóm, sau khi sanh.

Những nghiên cứu cũ, hơn 100 năm trước, suy diễn, biện luận một chiều, dựa trên những quan sát không đầy đủ, cho rằng ăn mặn có hại đến sức khoẻ tim mạch, thật ra không đúng hẳn. Theo các nghiên cứu gần đây, ăn nhiều muối cũng không đến nỗi tệ như người ta hằng nghĩ.

Hiện nay, chúng ta được khuyên, nên giới hạn lượng muối tiêu thụ ở mức 6 gram mỗi ngày, tức là 2.4 gram chất sodium (natri), vào khoảng độ một muỗng cà phê muối. Nếu bệnh nhân có bệnh cao huyết áp, bác sĩ thường khuyên nên giảm muối xuống còn 2/3 muỗng cà phê mỗi ngày. So với chế độ ẩm thực của người Việt, và ngay cả những thức ăn của các chủng tộc khác, giới hạn về muối nầy là chuyện nói cho vui, vì nó đi ngược lại bản năng sinh tồn của con người nói chung.

Từ thời cổ đại, nhất là ở những vùng đất xa biển, muối là một loại nhu cầu quý hiếm, người ta tôn thờ nó, giết nhau cũng vì nó. Muối rất quan trọng cho sự sống, không riêng gì cho con người mà cho cả những loài động vật. Ở xứ Keyna, quê hương thuỷ tổ của ông Obama, những con voi thèm muối, đang đêm, lặn lội vào hang sâu, để liếm những tinh thể muối tích tụ trên vách đá. Rồi những con khỉ đười ươi gorillas, theo vết, ăn phân của các cô chú voi, cũng vì muối. Ngay đến những chú khỉ nhỏ, ngồi bắt chí bắt rận cho nhau, chỉ để liếm vào da nhau, hưởng thừa chút muối tiết ra từ mồ hôi.

Con người chúng ta, thực tế, là một bịch muối biết đi, với những tế bào ngâm trong nước muối. Chúng ta khóc ra muối, đổ mồ hôi ra muối, khi thiếu nguồn muối bổ sung là đời tàn. Nghiên cứu gần đây cho thấy, khi thiếu muối, sự ham muốn về dục tính sẽ giảm đi, đàn ông dễ bị yếu sinh lý, mệt mỏi và… xụi. Phụ nữ thiếu muối cũng giảm bớt khả năng sinh sản và ảnh hưởng đến cân lượng của em bé.

Thiếu muối còn làm cho nhịp tim tăng, làm cho thận suy, làm cho tuyến giáp suy nhược, làm tăng độ vô cảm với chất insulin, và làm tăng cholesterol. Như thế, trên lý thuyết làm hại đến hệ thống tuần hoàn, tăng nguy cơ bị bệnh tim mạch.

Chất sodium là thành phần chính trong máu và tất cả dịch thủy trong cơ thể, vừa giữ thể tích cho máu, bảo đảm áp suất cho hệ thống tuần hoàn, vừa duy trì các phản ứng sinh hoá cho các tế bào. Mất muối, hệ thống tuần hoàn bị rối loạn. Riêng với hệ thần kinh, sự thay đổi nồng độ sodium qua những cái bơm nhỏ ở tế bào thần kinh, tạo ra những tín hiệu truyền dẫn trong mạng lưới thần kinh. Thiếu muối, hệ thống thần kinh bị tê iệt, não bộ sẽ bị sưng lên, gây hôn mê. Trong trường hợp bị mất máu vì thương tích hay bị phỏng nặng, chúng ta mất nước và mất muối, làm cho các cơ phận có nguy cơ sụp đổ, ngừng hoạt động. Vì thế, khi vào nhà thương, truyền nước biển là chuyện đầu tiên.

Vậy thì, tại sao hầu hết các bác sĩ lại khuyên ta nên cử muối?

Lý do vì những suy luận cổ điển dựa trên những quan sát hạn hẹp, một chiều, cho rằng ăn nhiều muối sẽ làm tăng huyết áp. Đã thế, để chứng minh cho những tiền đề không đúng, những nghiên cứu lệch lạc đua nhau tìm cách chứng minh cho một tiền đề nông cạn về cơ bản. Một vòng lẩn quẩn!

Này nhé, người ta suy luận rằng, khi chúng ta ăn nhiều muối sẽ bị khát nước, vì thế sẽ uống nhiều nước. Nồng độ sodium từ muối tăng cao làm cho cơ thể giữ nước lại để pha loãng bớt độ mặn của máu, do đó thể tích máu tăng. Một khi thể tích máu tăng, sẽ làm tăng áp suất máu, đưa đến bệnh tim mạch, tai biến não, và các nguy cơ khác.

Lý thuyết trên đây, chính tôi, cũng như hầu hết các bác sĩ đều được dạy như thế trong những năm đầu của trường thuốc. Thoạt nghe thì rất ư là “logic”, nhưng dần dà những sự thật quan sát được lại không chứng minh được cho lý thuyết nầy.

Huyết áp của con người được kiểm soát bởi nhiều động cơ mà trong đó nồng độ sodium và thể tích máu chỉ là một. Kế đến nguy cơ bị bệnh tim mạch, truỵ tim, tai biến não lại là hệ quả của nhiều lý do khác nhau, trong đó cao hyết áp chỉ là một trong những lý do ấy. Theo quan sát, 80% người có áp suất bình thường, khi ăn nhiều muối, không bị tăng huyết áp. Ngay cả những người đã bị cao huyết áp, khoảng 60% không bị ảnh hưởng vì muối.

Ở đây, nồng độ của muối, của chất sodium, cũng như huyết áp được điều chỉnh bới trái thận. Những hormone từ tuyến thượng thận aldosterone, angiotensin từ lá gan, và renin từ trái thận, tạo thành một hệ thống gọi là renin–angiotensin–aldosterone system (RAAS), làm việc với nhau để kiểm soát nồng độ muối, thể tích máu cũng như áp suất máu. Như thế người có lá gan khoẻ, trái thận tốt, đa số sẽ đáp ứng rất nhạy bén cho nồng độ muối trong máu. Cao huyết áp không đơn thuần vì ăn nhiều muối, mà vì hệ thống RAAS không làm việc hữu hiệu. Lá gan yếu, thận hư thật ra lại do những lý do khác, về nếp sống, về ẩm thực như ăn nhiều đường và tinh bột chẳng hạn.

Nói như trên đây, cũng không có nghĩa là chúng ta có thể ăn mặn càng nhiều càng tốt, nhưng người bình thường lâu lâu lỡ ăn mặn tí xíu thì cũng không hại gì, trừ trường hợp những người thuộc vào diện cao huyết áp vì “nhạy cảm với muối”, phải cử muối vì trái thận hay trái tim đã suy. Trung bình, chúng ta có thể tiêu thụ muối vừa phải, khoảng độ từ 1.5 đến 3.5 muỗng cà phê muối là vừa. Nếu thấy khát nước là đã ăn quá mặn, không tốt cho trái thận, nên bớt ăn mặn cho lần sau. Không nên để “đời cha ăn mặn” để đến “đời con khát nước” mới cử muối thì hơi trễ!

BS Hồ Ngọc Minh

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 28

Trăm năm ngó xuống đời hư ảo – Phút chốc nhìn lên ngộ lẽ trời.

 
Hình ảnh
 
Only friends and family will be present in sickness. Stay in touch.

(Chỉ có gia đình và bạn bè bên cạnh khi đau ốm. Nhớ gần gũi họ.)
   
Life is too short. Don’t waste time hating anyone.
(Cuộc đời quá ngắn ngủi. Đừng phí thì giờ ghét bỏ ai làm gì.)<!>
 
Make peace with your past so it won’t screw up the present.
(Hãy chôn quá khứ để hiện tại không bị xáo trộn.)
 Don’t compare your life to others. They have different journeys.
(Đừng đem đời mình so với ai đó; đời mỗi người mỗi khác)
 
Everything can change in the blink of an eye.
(Mọi chuyện ở đời có thể thay đổi trong chớp mắt)
 
You don’t need to win every argument. Agree to disagree.
(Không cần thắng trong mọi cuộc tranh luận. Hãy chấp nhận bất đồng.)
Crying is good, but it’s more healing crying with friends.
(Khóc cũng tốt, nhất là khi khóc với bạn bè.)
 
Take a deep breath. It calms the mind.
(Hít thở sâu giúp tinh thần ổn định)
Get rid of anything that is neither useful, beautiful, nor joyful.
(Hãy gạt bỏ những gì vô ích, xấu xa, buồn bã)
What doesn’t kill you really makes you stronger.
(Điều gì không giết ta được sẽ giúp ta mạnh hơn)
Today is special. Enjoy it.
(Ngày hôm nay là ngày đặc biệt. Phải tận hưởng nó)
Your belief of your being right doesn’t count. Keep an open mind.
(Đừng tin rằng mình luôn luôn đúng. Phải có đầu óc cỏ̉i mỏ̉)
 
Forgive everyone everything.
(Hãy tha thứ tất cả cho mọi người)
What other people think of you is none of your business.
(Đừng bận tâm về nhận xét của ai đó về mình)
 
 It’s OK to yield.
(Nhường nhịn một chút cũng không sao) 
However good or bad a situation is, it will change.
(Tình thế dù tốt hay xấu, rồi cũng thay đổi)
Don’t take yourself so seriously. No one else does.
(Đừng quá nghiêm khắc với bản thân. Không ai làm như vậy)
 
Release your children when they become adults, its their life now.
(Hãy buông con cái ra khi chúng trưởng thành. Chúng đã có cuộc sống riêng.)
 
Time heals almost everything. Give time time.
(Thời gian hàn gắn gần như mọi sự. Hãy để cho thời gian có thì giờ)
 
 
clip_image011
Trăm năm ngó xuống đời hư ảo

Phút chốc nhìn lên ngộ lẽ trời. 
 
clip_image002
Yêu thương xin nở nụ cười

Vị tha là để lòng người thanh cao
clip_image003
Hơn thua so với chính mình

Hôm nay mình phải hơn mình hôm qua.
clip_image004
Ngỡ chỉ là một cuộc chơi

Ngoái lại sau thấy một trời phù vân.
clip_image005
Hãy sống và ước vọng

Để thấy đời mênh mông.
clip_image007
Trần gian mắc đọa nợ nần

Mai sau hóa kiếp bụi trần tìm vui.
clip_image008
Ta nay ở trọ trần gian

Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời.
clip_image010
Đơn sơ thôi những nụ cười

Cho ta ý nghĩa cuộc đời từ nhau.
 
clip_image012
    Người từ vô tận tái sinh

Đi qua trần thế mang tình nhân gian.
clip_image013
Đường về khép bóng trần gian

Lợi danh gói một hành trang vô thường.
clip_image015
Núi là núi, sông là sông

Thiền là một tách trà nồng trên tay.
clip_image016
Ở đời muôn sự của chung

Hơn nhau một tiếng anh hùng mà thôi.
clip_image017
Bóng trúc quét sân trần chẳng đọng

Vầng trăng xuyên biển nước không xao.
clip_image018
Khói trần bén giấc mơ tiên

Bâng khuâng trăng trải qua miền quạnh hiu.
clip_image019
Trần gian mỏng mộng vô thường

Đường xa mỏi mệt tôi nhường nhịn tôi.
clip_image021
Trải qua mấy bận long đong
Ngộ ra chẳng sắc thì không cũng đành.
clip_image023
Cuộc đời bao khúc bể dâu
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 164

Thu Dang Dở

Em có biết mùa Thu đang trở lại
Mưa giăng đầy làm tê tái không gian
Nghe sầu rơi theo những chiếc lá vàng
Nắng đã khuất bên kia làn mây xám

Mùa Thu này ta nhớ em nhiều lắm
Một lần đi là nghìn dặm xa nhau
Một lần đi là tan vỡ hư hao
Mùa Thu trước biết khi nào trở lại

Cuộc tình lỡ đã đi vào huyền thoại
Hai chúng mình dù không toại ước mơ
Nửa đoạn đường nay cũng dứt đường tơ
Tình yêu đó không bao giờ phai nhạt

Rồi mai đây trên bước đường phiêu bạt
Khi Thu sang ta cúi nhặt lá vàng
Để bâng khuâng tiếc nuối giấc mộng tàn
Anh chúc em được nồng nàn hạnh phúc

HN11 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 42

Mùa Thu

Mùa thu vương vấn thi nhân 
Sương mù giăng mắc gieo vần thơ hay 
Mưa thu mờ ảo chân mây 
Gió thu mơn nhẹ ngất ngây hồn người 
Lá thu rực rỡ đây trời 
Thay mầu đổi sắc đón mời thi nhân 
Thiên nhiên tươi đẹp muôn phần 
Nhặt lời kết chữ dệt vần tặng nhau

Như Phương

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 53