All posts by Ngoc Trang Nguyen

BÔNG LÚA CÚI ĐẦU

Nhớ hồi vợ chồng tôi và hai đứa con nhỏ (một trong hai đứa còn nằm
trong bụng mẹ, tháng thứ 6) xuất cảnh đi Mỹ..
  Vì trường hợp phụ nữ mang thai nên IOM (cơ quan di dân quốc tế) thu
xếp cho riêng chúng tôi đi đường bay quá cảnh phi trường Kyoto Nhật
Bản thay vì đường ghé Hàn quốc như những gia đình khác cùng đợt hồ sơ,
như vậy chúng tôi sẽ được rút ngắn chuyến đi gần nửa ngày.
Sự tử tế chu đáo và bất ngờ này của một cơ quan thuộc Liên Hiệp Quốc,
những ‘người dưng nước lã’ hoàn toàn xa lạ, làm tôi cảm động. Tiền mua
vé máy bay cho tất cả những di dân diện tị nạn đều do IOM cho vay
trước, chúng tôi sẽ trả góp sau khi đã an toàn định cư ở quốc gia mới.
Gia đình nhỏ chúng tôi ghé đến phi trường Nhật, te tua xơ mướp vì mệt,
lết tha lết thếch không giống ai giữa chuyến bay toàn hành khách sang
trọng. Chúng tôi ngồi ở hàng ghế cuối, biết thân biết phận nên chờ cho
mọi người ra hết mới dắt díu nhau ra sau 
Vậy mà vừa bước ra khỏi cửa máy bay, một tình nguyện viên của IOM, một
thanh niên (sinh viên) người Nhật sáng sủa cao ráo, mặc bộ vest rất
chỉnh tề, đứng sẵn đó, thấy chúng tôi là gập người chào cung kính. Cầm
trên tay tấm giấy lớn ghi tên chúng tôi nhưng thực ra anh ta chẳng cần
nữa vì quá dễ nhận ra cái gia đình nghèo vừa rời khỏi đất nước nghèo
này. Chúng tôi sững người, ngượng nghịu lúng túng trước cái cúi chào
đặc biệt của người Nhật lần đầu tiên trên đời mình được nhận.
Sau đó anh chàng kính cẩn ân cần, cố đi thật chậm để bà xã tôi không
phải vội, dù đôi chân cao ngồng của chàng ta chỉ cần sải một bước là
bằng chúng tôi đi ba bước. Anh chàng nói tiếng Anh chậm rãi và cố tình
chọn những từ dễ đến nỗi đứa dốt sinh ngữ như tôi cũng hiểu ngay. Cái
cách anh chàng tế nhị đưa chúng tôi đến nhà vệ sinh và sẵn sàng kiên
nhẫn chờ ở ngoài làm tôi càng phục lăn! Nước Nhật giáo dục kiểu gì mà
người trẻ của họ tuyệt vời đến thế này nhỉ?
Rồi anh chàng chậm rãi dẫn chúng tôi đi dọc các hành lang sân bay quốc
tế rộng mênh mông để đến cổng chờ chuyến bay đi Mỹ. Tôi nhớ chúng tôi
đi bộ gần nửa tiếng mới tới. Cung cách của anh chàng không khác gì
đang hộ tống những nhân vật quan trọng. A không, đang ấm áp đón tiếp
những người rất thân thiết. Tôi nghĩ người thân ruột thịt cũng không
ân cần được đến thế!
Đến nơi, anh chàng lại cung kính và áy náy xin lỗi vì bận việc phải đi
gấp. Anh chàng nói sẽ gọi điện nhờ một người bạn đến ở với chúng tôi
trong 8 tiếng chờ đợi.
Thì ra anh chàng đã gọi phone nhờ cô người yêu của mình  từ hồi nào.
Cô ấy đến, cũng là sinh viên, nhỏ nhắn dễ thương, vừa đẹp vừa hiền,
đem theo bữa cơm đắt tiền mua ở nhà hàng cùng một giỏ trái cây. Vừa
gặp chúng tôi, cô ấy cũng gập người chào rất lễ phép.
Tôi lại một lần nữa xúc động khi hiểu ra IOM có đặt sẵn suất thức ăn
nhanh ở phi trường cho chúng tôi, nhưng đôi bạn trẻ này muốn đãi ‘bà

bầu’ và hai em bé một bữa chu đáo hơn bằng chính tiền túi của họ.

Không còn biết nói gì nữa khi nhìn cô gái Nhật dịu dàng dọn bữa ăn vẫn
còn nóng ra chiếc băng ghế phi trường, chén đũa đàng hoàng, mời chúng
tôi, ngồi ‘hầu’ bên cạnh chúng tôi với nụ cười luôn nở trên khuôn mặt
dễ mến, ân cần hỏi han vợ con tôi.
Tôi không còn tâm trí đâu mà thưởng thức món ăn. Mỗi một miếng đưa lên
miệng là mỗi hạt ngọc hạt vàng! Tôi cảm thấy mình không xứng đáng ngồi
đó để được cô bé tiếp đãi như thế này. Tôi xin kiếu, xin được đi lòng
vòng để ngắm cái phi trường hiện đại, để trố mắt nhìn cái thế giới
khác hẳn thế giới quen thuộc của mình ở quê hương.
Nói thật, suốt đời còn lại chúng tôi không thể quên sự tử tế và khiêm
nhu của hai người bạn trẻ Nhật ấy! Con gái đầu của chúng tôi năm đó
mới 8 tuổi, nó nói lớn lên, quốc gia đầu tiên con phải đi thăm, trước
cả về thăm quê hương Việt Nam, nhất định phải là nước Nhật!
Gần đây tôi mới biết câu thành ngữ cổ xưa của người Nhật: “Bông lúa
chín là bông lúa cúi đầu”. Bao thế hệ đi trước của người Nhật đã
truyền lại lời dạy đó cho con cháu: Một cây lúa khi được mùa, trĩu
hạt, thì nó biết cúi đầu. Khi mình đã sung túc thịnh vượng, không được
nghếch mặt lên trời tự mãn kiêu căng, nhưng biết cúi mình để kính
trọng và yêu thương người khác!
ST
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 4

Tháng Chín Thu Về

Tháng Chín về heo may
Những nụ hồng mơ say
Yêu nhau mà không nói
Hương thời gian cay cay …!

Tháng Chín về mưa bay
Nhớ ai sao nhớ hoài
Ân tình đà giăng mắc
Hẹn hò ai chiều này. ..!?

Thu về , thu mây bay
Hàng cây xõa tóc dài
Con nai vàng lạc bạn
Ngỡ ngàng trong nắng mai. ..

Tháng chín về ầu…ơ
Chút tình còn bơ vơ
Chút buồn còn vương vấn
Ơi…sầu mơ , sầu ….mơ …!

Mơ màng và mơ màng
Nhớ tiếc mùa thu vàng
Ơn ai chưa kịp trả
Tình sầu nặng trĩu vai …!

Về thôi , ta về thôi
Buồn ơi , thôi buồn thôi
Nhạt nhòa trong khói bụi
Ta giờ vẫn đơn côi. …!

Ta giờ vẫn đơn côi. …
Ta giờ vẫn đơn côi. …

st

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 14

Ăn chay không bằng tu tâm tính, rất nhiều người vẫn đang làm sai điều này!

Nhiều người vẫn có quan niệm rằng, ăn chay chính là tu Phật. Tuy nhiên, miệng ăn chay mà tâm vẫn cáu giận, vẫn tham muốn dục vọng thì ăn chay cũng chỉ là hình thức bề ngoài mà thôi, điều cốt lõi duy chỉ có tu tâm dưỡng tính.

Bởi vậy cho nên, muốn sống đời thảnh thơi, an lạc và hạnh phúc, không tự làm khổ mình và không gây khổ cho người, chúng ta phải biết tu tâm, hay tu tâm dưỡng tính.

Người muốn tu, ở hoàn cảnh nào cũng tu được, nếu hiểu được cách tu theo lời Phật dạy, biêt khoan dung rộng lượng trong đối xử, biết tự kềm chế thú vui vật chất, mạnh dạn hy sinh lợi ích cá nhân, biết xả bỏ ích kỷ nhỏ nhen.

Ăn chay không bằng tu tâm tính

Trong cuộc sống phức tạp rối ren này, nếu ai đó vẫn giữ cho mình một tâm hồn trong sáng, một tấm lòng chân thật, lương thiện và nhẫn nại, thì cái tâm ấy chính là món quà thành kính nhất dâng lên Phật, mà không một lễ vật nào có thể sánh bằng.

Tu tâm dưỡng tính là làm điều tốt việc tốt cho đời

“Trang nghiêm giới hạnh, đó là thân đẹp,

Ăn ở hiền hòa, thủy chung, đó là nết đẹp,

Cư xử khiêm hạ, từ tốn, đó là cử chỉ đẹp,

Giúp đỡ người bị nạn hay đói nghèo, đó là tấm lòng đẹp,

Hiếu với cha mẹ, kính bậc hiền thánh, đó là tâm hồn đẹp,

Gặp người đau khổ, sợ hãi, nói lời an ủi, đó là ngôn ngữ đẹp,

Không khởi tà niệm, luôn chánh trực, đó là ý đẹp,

Biết độ lượng, bao dung, đó là đức hạnh đẹp,

Khai mở tâm trí, phá trừ vô minh, đó là trí tuệ đẹp”.

Có câu chuyện như sau:

Ở một làng nọ, có một đôi vợ chồng già, chồng hay bố thí giúp đỡ người nghèo khó cơ nhỡ, vợ ăn chay niệm Phật rất thành kính.

Một hôm, người vợ nói với chồng:

“Ông nó à, hôm nay là ngày rằm. Tôi muốn sửa soạn một mâm cỗ chay để dâng lên bàn thờ Phật”.

Người chồng gật đầu ưng thuận, người vợ hớn hở đi chợ, sắm sanh đầy đủ nguyên vật liệu làm cỗ chay. Bà mua rất nhiều thứ, vì để tỏ lòng thành nên dự định làm nhiều món thật đẹp đẽ ngon mắt. Mất cả buổi sáng, bà mới làm xong, bèn gọi chồng vào nhà để cúng Phật với mình. Bà gọi một lần, hai lần, ba lần vẫn không thấy chồng đâu, bực mình quá định bụng chồng về sẽ quở cho một trận vì không thành kính Phật.

Lại nói về người chồng, sáng hôm ấy ông lặn lội đạp xe vào sâu trong xóm để tặng gạo cho mấy đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa. Mấy đứa nhỏ chẳng mấy khi được ăn cơm gạo trắng, nụ cười rạng rỡ cả khuôn mặt.

Khi ông về đến nhà đã thấy vợ ngồi đấy, mặt mày cau có khó chịu. Nhìn mâm cỗ chay, người chồng chợt thốt lên:

“Bà nó ơi, đây chẳng phải là cỗ mặn hay sao?”.

Người vợ bực bội đáp:

“Mặn gì mà mặn, phỉ phui cái miệng ông. Các món nem, chả, thịt gà này thực ra là từ đậu phụ cả đấy. Tôi chế biến rất khéo nên ông không nhận ra đó thôi. Tuy là đồ chay, nhưng hương vị thơm ngon không thua gì đồ thật”.

Người chồng thở dài:

“Nhìn thì là nem chả thịt nhưng thực ra lại là đậu phụ, đó là bà đang lừa dối Phật. Ăn chay nhưng cái tâm lại là ăn mặn, đó là bà đang tự dối mình. Bà vì dối Phật, dối mình mà tốn kém vất vả cả nửa ngày, Phật liệu có chứng cho lòng thành của bà không đây?”.

Người vợ chợt tỉnh ngộ, sám hối trước Phật, từ đó phát tâm ăn uống đơn giản, không chấp trước vào hương vị đồ ăn nữa. Bà dành nhiều thời gian cùng chồng hành thiện tích đức, cả xóm làng đều ngợi khen

. ST

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 72

Tâm Thiền

Trong nắng xuân tâm thiền thanh thoát
Gót chân Sen vượt cát bụi trần
Cảnh chiều gió thoảng bâng khuâng
Hồn thơ bay bỗng theo vầng trăng non

Tình thi sĩ vẫn còn đậm dấu
Mỗi câu văn tiết tấu vui buồn
Đời cho ta những suối nguồn
Yêu thương hòa ái thôi tuôn lệ hồng

Biển đón nhận trăm sông hội tụ
Nước xuôi dòng sạch rũ rong rêu
Thuận duyên vạn sự ít nhiều
Kết giao tri ngộ trọn điều ước mong.

Bạch Vân Nhi

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 16

Khô bò làm trong nồi cơm điện

  • Nguyên liệu:
    – 239g thịt bò ngon
    – 4g bột ớt; 2 lát gừng; 4g bột hạt thì là; 10ml rượu nấu ăn; 5g muối; 5g đường; 10ml xì dầu
    1441905357-cach-lam-bo-kho-bang-noi-com-dien--1-
    Cách làm:
    Bước 1: Rửa sạch thịt bò; cắt thành các lát dày 0.6cm.
    Bước 2: Cho các gia vị vào thịt bò trừ gừng, bột ớt và bột hạt thì là, trộn đều.
    1441905357-cach-lam-bo-kho-bang-noi-com-dien--2-
    Bước 3: Sau đó đổ bát thịt bò vào nồi cơm điện, đậy vung lại, bật nấc nấu ăn.
    1441905357-cach-lam-bo-kho-bang-noi-com-dien--3-
    Bước 4: Khi nào nút nấu ăn nhảy lên lại lật thịt. Thêm bột ớt, gừng, bột thì là vào. Đảo đều cho đến khi nào thịt bò chín và khô hẳn.
    1441905357-cach-lam-bo-kho-bang-noi-com-dien--4-
    Cho thịt bò khô ra đĩa, đợi nguội rồi xé miếng thưởng thức nhé!
    1441934947-recipe_content_6144_item_0
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 11

Người cha đặc biệt của những đứa con bị bỏ rơi

24 năm qua, chùa Kỳ Quang II, quận Gò Vấp, TP.HCM trở thành mái ấm của hàng trăm em nhỏ bị bỏ rơi không nơi nương tựa. Tại đây hòa thượng Thích Thiện Chiếu kiêm luôn 2 vai trò vừa là cha, vừa là mẹ của những em nhỏ kém may mắn. (Xem clip cuối bài)

Tiếng hát ru trầm ấm cất lên từ trái tim của một người cha đặc biệt, người cha mang trên mình chiếc áo cà sa. Ông không chỉ có một mà có đến hàng trăm đứa con. Mặc dù không được ai sinh ra, nhưng đối với mỗi đứa trẻ vị sư già này vừa là cha vừa là mẹ.

Hòa thượng Thích Thiện Chiếu vừa làm cha, vừa làm mẹ của các em bé kém may mắn, ảnh cắt clip.

Hòa thượng Thích Thiện Chiếu – trụ chì chùa Kỳ Quang II cho biết: Cuống rốn chưa băng, ta bẳng cho nó rụng, rồi bế bồng lên rồi, rất là xúc động, không có gì trên người nó hết, nhớt nhau còn nguyên, nó đang run rẩy mà thầy cũng run luôn. Một cái xúc cảm lạ mà tuyệt vời. Một con người, một trẻ thơ mới vừa chào đời mà trong vòng tay của mình thấy rất tuyệt vời, hạnh phúc, rồi nhớ lại ân đức của cha mẹ mình”.

Từ năm 1994, ngôi chùa Kỳ Quang II ở quận Gò Vấp, Tp Hồ Chí Minh đã trở thành mái ấm của rất nhiều đứa trẻ bị bỏ rơi. Tất cả các em đến với ngôi chùa này đều có chung một hoàn cảnh và được hòa thượng Thích Thiện Chiếu cưu mang, nuôi nấng. Hầu hết các em đều do thầy chăm bẵm từ lúc lọt lòng, thầy làm giấy khai sinh cho tất cả, dạy từng bước đi đầu đời, các học, cách đọc, cách viết, hành trình đó trải qua không ít những khó khăn bởi nuôi con chưa bao giờ là dễ dàng, nhất lại là đối với một người đàn ông xuất gia như hòa thượng.

Sư thầy Thích Thiện Chiếu, ảnh cắt clip.

Từ miếng ăn cho đến giấc ngủ tất cả với thầy đều bỡ ngỡ, chưa kể khi trái gió trở trời, ốm đau và phải chăm cùng một lúc cho nhiều trẻ.

Thầy chia sẻ thêm, tôi tin chắc rằng không có ai nuôi con tốt bằng mẹ để cho đứa bé nhận được tình thương, hơi ấm, tấm lòng của người mẹ nhưng nó có duyên với thầy rồi thì thầy cũng phải làm cái giá trị đó – giá trị của người mẹ, người cha để cho các con của mình được sống và được rất nhiều người đến đây để hướng dẫn các em nên thầy tin rằng các em đây rất có duyên với thầy.

Lúc nào thầy cũng muốn dành nhiều thời gian để chăm sóc cho các thiên thần bé nhỏ, ảnh cắt clip.

Mỗi ngày thầy cố gắng dành nhiều thời gian cho những thiên thần bé nhỏ. Ông gọi tấm áo tu hành này là thuyền tình thương – con thuyền đưa các em đến với bến bờ hạnh phúc và con thuyền này ngày một nặng thêm bởi các con của thầy mỗi ngày một lớn và ngày lại ngày đón thêm các thành viên mới.

Hơn 200 em nhỏ ở đủ độ tuổi được thầy chia ra thành nhiều phòng khác nhau để chăm sóc và nuôi dưỡng. Cảm thông với hành động cao cả của bậc tu hành, nhiều người đã tự nguyện đến để đồng hành cùng với thầy nuôi dưỡng và dạy dỗ các em. Đó là các bảo mẫu, các cô sinh viên hay các mạnh thường quân,…tất cả đều xuất phát từ lòng thương cảm, trước hoàn cảnh bị bỏ rơi không nơi nương tựa của các em.

Thầy gọi tấm áo tu hành của mình là thuyền tình thương chở các em đến bến bờ hạnh phúc, ảnh cắt clip.

Anh Danh Chung – Bảo vệ chùa Kỳ Quang II cho biết, thời gian rảnh thầy xuống thăm mấy em, chở các em đi mua nước uống, thức ăn mà phật tử người ta cúng thì thầy mang xuống cho mấy em. Thầy xuống thầy nấu, đút cho mấy em ăn, thấy thầy là một người tu hành mà chăm sóc cho mấy đứa nhỏ thế này quá là tốt.

Từ mái chùa Kỳ Quang II, hàng trăm em nhỏ đã khôn lớn, bước ra đời để thực hiện giấc mơ và xây dựng hạnh phúc của riêng mình, đặc biệt hơn những anh chị trưởng thành khi có điều kiện đều sẵng sàng quay lại giúp các em ở lứa sau. Cứ như thế tạo nên mái ấm của ngôi chùa, của một vị sư già giàu lòng nhân ái.

Em Trần Ngọc Hải Yến – cô nhi được nuôi dưỡng tại chùa cho biết, đối với em thầy như một người cha, một người mẹ vì thầy nuôi dưỡng em từ nhỏ đến lớn, thầy dành cả tình cảm cho tui em. Hiện giờ em đang được nghỉ hè, em xuống chăm mấy em phụ giúp thầy.

Các bé được sư thầy yêu thương và chiều chuộng, ảnh cắt clip.

Thầy rất mừng là ở ngoài mẹ phải mang nặng đẻ đau, cha phải lo bao nhiều điều khổ sở cuộc đời mới được như thế, cho nên hôm nay được như vậy thầy thấy mừng lắm, hạnh phúc thực sự. Thầy mong rằng tất cả những bậc cha mẹ khi có con rồi thì nên nhận ra điều này để mà nuôi con cho thật tốt, để con mình nên người và để mình đền đáp công ơn của ba mẹ sinh ra mình – Thầy Thích Thiện Chiếu chia sẻ thêm.

Trong một xã hội đang còn nhiều khó khăn, vất vả nhưng trong ngôi chùa giữa lòng thành phố Hồ Chí Minh vẫn luôn có một vòng tay của một con người mở ra để đón các em bị bỏ rơi, không có ngày đoàn tụ tìm dến bến bờ hạnh phúc. Ông chính là hòa thượng Thích Thiện Chiếu.

Cùng xem những hình ảnh sư thầy chơi đùa bên các em nhỏ kém may mắn qua clip dưới đây:

Nguồn clip: Truyền hình Báo Pháp luật 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 14

Đôi Mắt Biển

Tôi đã nhìn thật sâu trong mắt biển
Một thoáng cười như một thoáng bình yên
Nhưng thẳm sâu là nỗi buồn dậy sóng
Sóng xa khơi tít tắp vỗ mạn thuyền

Tôi đã thấy hạt lệ mặn bờ môi
Rơi trong lòng con tim nhỏ em tôi
Như mùi muối nồng nàn đêm khuya lạnh
Em giấu chi một thuở đã xa rồi

Tôi đã nhìn vào em, đôi mắt biển
Và thấy mình chìm đắm giữa đại dương
Đã bao ngày tôi giá buốt hơi sương
Sóng êm ái, cứ ngỡ lòng biển nhẹ

Lời xin lỗi, gửi dùm tôi, gió nhé!
Cuốn dùm tôi niềm nỗi của riêng em
Để giọt sầu thôi ướt gối bao đêm
Để tình xưa trôi dạt miền dĩ vãng…
(Huỳnh Minh Nhật)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 18

Bài thơ lấy đi nhiều nước mắt từ viện dưỡng lão được lan truyền khắp cả nước đáng suy ngẫm

Bước sang tuổi xế chiều, một ông lão ở Úc có tên là Mak Filiser đã được đưa vào sống ở viện dưỡng lão sống. Không gia tài đồ sộ cũng chẳng con cái đầy đàn, tài sản duy nhất ông có chỉ là tấm thân gầy gò và già nua.

Đến cả những cuộc hẹn của người thân ông cũng ít lần được nhận. Ai cũng cho rằng, Mak là người bất hạnh, mảy may không có chút gì để đời, con cái thì hờ hững lãng quên.

Thế nhưng, cái ngày ông từ giã cuộc sống ngay chính nơi cô đơn nhất này, người ta mới phát hiện ra một kho báu vô giá. Đó không phải là vàng bạc, đá quý mà chỉ là một tờ giấy nhàu nát với những dòng thơ nguệch ngoạc, được cô y tá vô tình thấy lúc dọn phòng. Bài thơ có tên “Cranky Old Man”.

Bài thơ này sau đấy đã được các cô y tá đưa lên mạng xã hội và nhanh chóng lan truyền khắp nước Úc. Bài thơ còn được đăng trên mọi tạp chí trong lễ Giáng Sinh và trở thành một hiện tượng toàn cầu không phải bởi nghệ thuật ngôn từ mà cốt là vì trái tim của ông lão ngoài 80 tuổi gửi gắm trong từng con chữ, từng câu thơ.

Bài thơ đầu tiên là những lời nhắn nhủ của Mak đến những cô y tá. Đừng chỉ nhìn ông như một lão già ngớ ngẩn và lẩm cẩm, đừng chỉ mãi tất bật chăm lo và quên rằng thứ họ cần hơn là một người bạn tâm sự sẻ chia.

Bài thơ cũng là lời nhắc nhở tới những người trẻ tuổi. Đừng mải chạy theo cuộc sống cơm áo gạo tiền mà quên dành thời gian ở bên cha mẹ. Hãy biết trân trọng và chăm sóc bố mẹ khi còn có thể để rồi khi mất đi bạn sẽ chẳng còn cơ hội ấy nữa.

“Ông lão gàn dở

Hỡi những cô y tá, cô thấy gì?

Cô nghĩ điều gì khi nhìn vào tôi?

Một ông lão ốm yếu, già nua và ngớ ngẩn

Tính tình thật kì quặc với đôi mắt xa xăm

Luôn rơi vãi thức ăn, chẳng mấy khi lên tiếng

Khi cô lớn tiếng quát: “Ông hãy cố một lần

Dường như ông không thấy, mọi điều mà tôi làm”

Người luôn mãi bỏ quên… một chiếc giày hay tất?

Chẳng bao giờ lên tiếng, để mặc cô làm việc

Tắm rửa và ăn uống, suốt cho một ngày dài

Đó là điều cô nghĩ, nhìn thấy, có phải không?

Nhìn kĩ hơn cô hỡi, cô chưa thấy tôi đâu

Hãy ngồi đây tôi kể, câu chuyện của đời mình

Khi tôi lên mười tuổi, sống với cha và mẹ

Rơi nước mắt với bài thơ của ông già cô độc ở viện dưỡng lão

Với anh và với chị, những người yêu thương nhau

Rồi khi lên mười sáu, với đôi cánh trên chân

Luôn mơ mộng mỗi ngày, về tình yêu đích thực

Và chú rể đôi mươi, với trái tim rực cháy

Sống với lời nguyện thề, trọn đời xin gìn giữ.

Bước vào tuổi hai lăm, nuôi nấng đứa con mình

Luôn cần sự chỉ bảo, bên mái ấm yêu thương

Người đàn ông ba mươi, khi sức trai bùng cháy

Che chở cho mọi người, gắn bó mãi dài lâu

Tuổi bốn mươi ập tới, đàn con cất cánh bay

Người phụ nữ bên tôi, giúp vơi đi nỗi sầu

Năm mươi năm trôi qua, những đứa trẻ lại về

Một lần nữa trong tôi, hạnh phúc lại đong đầy.

Bóng tối bỗng che phủ, khi vợ hiền đi xa

Tôi nhìn vào tương lai, run rẩy và sợ hãi

Những đứa trẻ của tôi, chẳng thể nào gặp chúng

Năm tháng đã trôi qua, cuốn mất đi tình yêu

Giờ đây đã già nua, thiên nhiên thật tàn nhẫn

Tuổi già đến nhanh chóng, cứ ngỡ như trò đùa

Thân xác bỗng suy tàn, sức sống cũng ra đi

Tuy trái tim ngừng đập, chỉ còn là đá lạnh

Nhưng trong thân xác này, nhiệt huyết vẫn bùng cháy

Để rồi một ngày kia, trái tim bừng sống dậy

Tôi nhớ những niềm vui…tôi nhớ những nỗi buồn…

Tôi yêu và tôi sống, bắt đầu một lần nữa

Dù giây phút còn lại, ít ỏi và ngắn ngủi

Người ơi có biết chăng, chẳng có gì vĩnh cữu

Hãy mở mắt và nhìn

Chẳng phải lão già đâu

Hãy lại gần và thấy…một TÔI thật trẻ trung.”

Bài thơ đầu tiên là những lời nhắn nhủ của Mak đến những cô y tá. Đừng chỉ nhìn ông như một lão già ngớ ngẩn và lẩm cẩm, đừng chỉ mãi tất bật chăm lo và quên rằng thứ họ cần hơn là một người bạn tâm sự sẻ chia.

Nếu hời hợt và thoáng qua ta sẽ chỉ thầy bề ngoài khắc khổ và già nua. Phải đến khi thẩm từng câu chữ ta mới thấy được kho báu tâm hồn vô giá nằm ẩn sâu bên trong Mak.

Bài thơ cũng là lời nhắc nhở tới những người trẻ tuổi. Đừng mải chạy theo cuộc sống cơm áo gạo tiền mà quên dành thời gian ở bên cha mẹ. Cứ mỗi ngày lãng phí trôi qua, bạn đã mất đi 24 giờ được ở gần họ. Vì thế, hãy biết trân trọng và chăm sóc bố mẹ khi còn có thể.

Giúp chúng tôi chia sẻ bài thơ này nếu bạn thấy ai đó cần đọc được nó nhé.

Theo phunugiadinh

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 89

Nữ giám đốc mất việc chỉ bởi một câu nói của “ông lão quét rác”

Một người phụ nữ hơn 40 tuổi sang trọng quý phái dẫn theo đứa con trai đi đến hoa viên ở lầu dưới một cao ốc, vốn là tổng bộ xí nghiệp nổi tiếng tại Thượng Hải, ngồi xuống một chiếc ghế dài ăn đồ.

Một lúc sau, người phụ nữ vứt một mẩu giấy vụn xuống đất, cách đó không xa có một ông lão đang quét rác, ông không nói lời nào, đi đến lượm mẩu giấy đó lên, và bỏ nó vào trong thùng rác bên cạnh.

Lại qua một lúc nữa, người phụ nữ lại vứt một mẩu giấy nữa. Ông lão một lần nữa lại đi đến nhặt mẩu giấy đó lên bỏ vào trong thùng rác. Cứ như vậy, ông lão đã lượm ba lần liên tục.

Người phụ nữ chỉ vào ông lão, và nói với cậu con trai mình rằng: “Đã nhìn thấy chưa, con bây giờ nếu không cố gắng học hành, tương lai sẽ giống như ông ta, chẳng có tiền đồ gì cả, mà chỉ có thể làm cái công việc thấp kém này thôi!”.

Ông lão nghe xong liền buông cây chổi xuống, đi đến nói: “Chào cô, nơi đây là hoa viên tư gia của tập đoàn này, cô đã vào đây như thế nào vậy?”.

Người phụ nữ trung niên cao ngạo nói: “Tôi là giám đốc bộ môn vừa mới được tuyển vào đây”.

Lúc này, một người đàn ông vội vàng đi đến, rất mực cung kính đứng trước mặt ông lão. Nói với ông lão rằng: “Tổng giám đốc, hội nghị sắp bắt đầu rồi!”.

Ông lão nói: “Tôi đề nghị hãy cách chức người đàn bà này ngay lập tức!”.

Người đó luôn miệng nói: “Vâng, tôi sẽ lập tức làm theo chỉ thị của ngài!”.

Ông lão dặn dò xong, liền đi thẳng đến chỗ cậu bé, ông đưa tay sờ sờ đầu của cậu, nói một cách ngụ ý sâu xa rằng:BcKCN8

“Ông mong cháu hiểu rằng, điều quan trong nhất trên đời này là cần phải học biết tôn trọng mỗi người và thành quả lao động của họ”.

Người phụ nữ trung niên sang trọng đó kinh ngạc đến ngây người trước sự việc diễn ra trước mắt.

Một lúc sau bà vẫn ngồi liệt trên chiếc ghế dài, nếu như biết đó là tổng giám đốc thì nhất định bà sẽ không có cái thái độ vô lễ đến như vậy.

Nhưng bà đã làm rồi, hơn nữa còn làm trước mặt của tổng giám đốc đang trong thân phận một người làm vườn. Tại sao vậy? Lẽ nào là bởi sự sang hèn của thân phận chăng?

Tôn trọng mỗi một người, chớ lấy thân phận mà phân biệt, đây là thói quen của bạn, vốn là điều không thể giả được, nó sẽ luôn để lộ ra một mặt chân thật trong nhân cách của bạn.

Tài sản là thứ không vững bền, học được cách tôn trọng mới là tài sản của một đời vậy. Đó mới là cảnh giới cao nhất của đời người.

Tiểu Thiện, dịch từ Cmoney.tw
Nguồn: Sưu tầm
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 30

ĐÔI LỜI THỰC TẾ TRAO ĐỔI VỚI CÁC BẠN GIÀ

Có một tổ ấm của riêng ta, chưa đến lúc chết, xin nhớ muôn ngàn lần chớ bỏ mất nó đi.
Có một người bạn đời thân thiết, phải cùng đối đãi và chăm sóc tốt cho nhau,
Có một cái thân thể, tự mình phải biết bảo trọng, có một cái tâm thái tốt, tự mình vui sướng!
Chúng ta đã già rồi! Nhưng mà hiện tại sức khoẻ vẫn còn tốt, đầu óc hãy còn minh mẫn, già rồi trông cậy vào ai! Phải phân chia ra nhiều giai đoạn mà nói.
  Giai đoạn thứ nhứt
Sau khi đã về hưu, tuổi từ 60 đến 70, sức khoẻ cũng như điều kiện hãy còn tốt. Thích ăn gì thì ăn, thích mặc gì thì cứ mặc, thích chơi đùa gì thì cứ chơi đùa, chẳng nên tự bạc đãi mình, vì những ngày giờ này sẽ không còn là bao lâu nữa, cần phải nắm lấy (cơ hội). Nắm giữ một ít tiền, giữ lại căn nhà, biết tự an bài tốt cho con đường sau cùng của mình.
Tình trạng kính tế của con cái được tốt là của chính chúng, con cái hiếu thuận là phẩm hạnh tốt của chúng. Chúng ta chẳng nên cự tuyệt sự giúp đỡ của con cái, không nên cự tuyệt sự hiếu kính của chúng. 
Nhưng quan trọng nhứt là phải biết tự nương tựa vào chính mình,  tự an bài tốt cho sinh hoạt của chính chúng ta. 
Giai đoạn thứ hai
Qua hết đoạn tuổi bảy mươi (tức ở vào tuổi bát tuần) mà không có bệnh hoạn gì, cuộc sống hãy còn được tự do, đó là không có những vấn đề gì lớn xảy ra, nhưng phải nên nhớ rằng mình đúng là đã già rồi, thể lực và tinh lực sẽ không còn tốt nữa, các phản ứng tự nhiên của mình cũng sẽ từ từ xấu đi.
Nên ăn cơm chậm lại để đề phòng mắc nghẹn; đi đứng cần chậm lại để đề phòng bị té ngã.
Chẳng nên tranh hơn người, cần biết tự chăm sóc cho chính bản thân mình!
Đừng nên đi “quán xuyến” việc này việc kia, lo lắng sinh hoạt của con cái. Có người còn đi giữ cháu nội cháu ngoại nữa.
Cần phải biết “ích kỷ” một chút để, tự chăm sóc, trông coi chính mình.
Mọi việc phải biết để cho nó hoà theo tự nhiên, phải làm tí công việc quét dọn rác, phải biết cố gắng giữ gìn cho cái trạng thái sức khoẻ của mình được lâu dài hơn.
Để cho cái năng lực tự chủ về cuộc sống của mình có thể kéo dài thêm, không phải nhờ vào sự chăm sóc của người khác, thì có phải là tốt hơn không?
  Giai đoạn thứ ba
Sức khoẻ đã suy yếu rồi, phải cần đến người giúp chăm sóc cho mình, việc này nhất định phải được chuẩn bị từ trước, tuyệt đại đa số con người ít ai tránh khỏi được cái cửa ải này.
Phải biết điều chỉnh tốt cho lòng mình, phải biết thích ứng với hoàn cảnh, sinh lão bịnh tử, với cái Tử là cái việc thường tình của đời người.
Ta cứ thản nhiên mà đối diện với nó, vì đó là cái đoạn cuối của đời người, chẳng có gì mà phải sợ nó, đã có chuẩn bị trước rồi, thì chẳng có chi mà cảm thấy phải khó chịu.
Hoặc là vào viện dưỡng lão, hoặc là mướn người đến nhà trông coi chăm sóc cho mình, lượng sức lượng tình mà làm, nhất định là phải có biện pháp.
Nguyên tắc là chẳng nên “làm khổ” con cái của mình, đừng để con cái mang nặng cái tâm lý không tốt, làm thêm nhiều công việc nhà, gánh nặng thêm sự tốn hao tài chánh hạn hẹp của gia đình.
Tự mình phải biết khắc phục thêm một chút, cái cuộc đời nầy của mình, cái gì khổ, cái gì khó khăn cũng đã qua rồi, hãy tin tưởng rằng cái đoạn đường nhân sinh cuối cùng cũng sẽ dễ dàng mà bước qua.
Giai đoạn thứ tư
Đầu óc ta minh mẫn, bệnh tật đeo mang không cách nào thoát khỏi, lúc mà cái phẩm chất của sinh mạng đến điểm tệ hại nhất, phải biết dám đối diện với cái chết, cương quyết không để người nhà phải lao khổ tái cứu sinh, không để bà con thân hữu phải chịu hứng chịu những hao tốn vô ích.
“Già rồi” trông cậy vào ai? Chính mình, chính mình, lại vẫn là chính mình.
Già rồi thì phải làm sao?

Tại sao lại có cái ý nghĩ nầy, đó là do bởi tôi luôn nhận thấy, người già trên 80, không cần phải hạn chế đồ ăn của họ phải thanh đạm, cũng không cần phải giảm cân, ăn được là quan trọng nhứt

Muốn ăn gì thì cứ ăn, có thể cho là ăn được những món ngon của thế gian nầy, để cho cuộc sống càng thêm vui sướng và thích thú. Hạn chế người già không được làm cái nầy, ăn cái kia là đi ngược lại cái nhân tính của con người, mà lại cũng chẳng có gì gọi là căn cứ khoa học cả.
Trên thực tế, càng ngày càng có nhiều hiển thị chứng cứ của khoa học là, người già cần ăn ngon thêm một chút, cần mập thêm một tí, để cho cơ thể họ có thêm năng lực để đối kháng bệnh tật, đối kháng tính trầm cảm.
Tôi mong ước là, các cụ lão niên đều có thể hưởng thụ được sự tốt đẹp của đoạn cuối con đường nhân sinh của chính mình, mà không phải lưu lại bất cứ một điều gì hối tiếc.
Có thể cũng đừng kỳ vọng chờ đợi để lại cho thế hệ kế tiếp.

Lời kết luận:

Câu nói đúng của tục ngữ: “biết lo về tài chánh thì không nghèo, có kế hoạch thì không rối rắm, có chuẩn bị thì không bận rộn”. Chúng ta với tư cách là lão niên “dự bị quân” đã có ý tốt chuẩn bị hay chưa?
Chỉ cần sự việc chưa xảy ra, phải có chuẩn bị cho tốt, sau nầy sẽ khỏi phải lo lắng cho cuộc sống ở tuổi xế chiều.
Thứ nhất: Lão Kiện
Sự chuẩn bị trước tiên là cái khả năng làm cho sức khỏe tốt ở tuổi già, ngày thường cần chú ý đến “tam dưỡng”:
1-ăn uống dinh dưỡng,
2-chú trọng bảo dưỡng,
3-phải biết tu dưỡng.
Thứ hai: Lão Cư
a/- Đối với sự việc cùng con cháu ở chung, phải rán nhẫn nhịn bằng cách im hơi lặng tiếng trong cuộc sống, chi bằng
b/- Vui sống hưởng thụ với cuộc sống đơn lẻ độc thân, bất luận là trong thành phố hay khu ngoại ô, những nơi thích hợp cho chính bản thân mình, đồng thời là nơi có những quán ăn gần nhà mà mình ưa thích nhứt.
Thứ ba: Lão Bổn

– Đã nuôi dưỡng được con cái, mà không thể có cách nào để dưỡng già. Là cha mẹ của người ta thì phải nhớ biết tự lập tự cường, chưa vào trong quan tài thì đừng bao giờ chia gia sản.
Thứ tư: Lão Hữu– Có được một người bạn tốt, người hảo hữu cùng ăn chung và người bạn đời đều quan trọng như nhau, bình thường cần phải biết kết rộng thiện duyên, nhận thức nhiều về các loại bằng hữu, là để hưởng thụ được cái bí quyết của nhân sinh.
Nói tóm lại, dù bạn là một trường thọ lão ông hay lão phụ, cuối cùng, bạn cũng chỉ là một con người.
Cái câu nói nầy thật không bi thiết chút nào, lại cũng không có gì phải lo sợ, hoàn toàn do bạn tự an bài cách sống như thế nào, để coi bạn có hay không có cái tâm lý thành thục, có yêu thích cái gì đó thì rất đáng để bạn trực tiếp đi làm.
Có được cái sức khoẻ tốt hay hạnh phúc, cũng đừng hy vọng để lại cho con cái.
Các lão bằng hữu ơi, cần phải ghi nhớ là chúng ta đều là những con người của cái thế hệ cuối cùng hiếu thuận với cha mẹ, lại cũng là những con người của cái thế hệ thứ nhất bị con cái bỏ rơi.

Xin đừng có “nhân tại thiên đàng, tiền tại ngân hàng”, cái gọi là “một mình rất buồn tẻ”, “già rồi mà chẳng có ai phục dịch”, những tín hiệu phiến diện v.v và v.v… đã là những câu nói lỗi thời từ lâu rồi.
Hãy nhận thức cách rõ ràng là: tiền tài, giàu sang chỉ là những số tự mà thôi, danh lợi cũng chỉ là một đoản kỳ tạm hư vinh,cuộc sống mới đúng là cái toàn diện của đời người,

Hãy là cái người “vui sống hưởng thụ cái cảnh già độc thân”, thì cuộc đời mình sẽ có những mùa Xuân rực rỡ trở lại, với chính mình, điều kiện là: thân thể cường tráng, có tiền, có thì giờ, có bạn bè, lại cũng có cái không gian chuyên thuộc của riêng mình.

Có đủ sức độc lập tự chủ, có được cái lạc thú nhân sinh, chắc chắn là tự mình cung cấp cho mình cái công đức tối đại vậy. 
Tác giả – không rõ tính danh

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 13

6 động tác giúp đẩy lùi cơn đau do thoái hóa đốt sống cổ

Có nhiều nguyên nhân gây ra bệnh thoái hóa đốt sống cổ như ngồi làm việc máy tính nhiều, thường xuyên ngồi một chỗ, ít vận động… Người bệnh luôn cảm thấy khó chịu, đau đớn, gặp khó khăn trong sinh hoạt cá nhân và làm việc.

Dưới đây là những động tác giúp đẩy lùi thoái hóa đốt sống cổ, đau nhức xương khớp:

Trượt cổ

Bạn ngồi tư thế thẳng cổ, sau đó từ từ đẩy cằm ra trước. Giữ trong 5 giây và quay lại vị trí ban đầu. Lặp lại 10 lần, thực hiện bất cứ khi nào rảnh giúp xoa dịu cơn đau mỏi, đẩy lùi thoái hóa cột sống cổ.

Ưỡn cổ

Thẳng lưng, nhẹ nhàng đưa đầu ra sau, sao cho mắt nhìn lên trên. Giữ trong 5 giây, rồi quay trở lại vị trí ban đầu. Thực hiện ít nhất 10 lần mỗi lần tập.

Nhún vai

Ngồi tư thế nhìn thẳng, từ từ nâng hai vai lên. Giữ trong vòng 5 giây, sau đó quay lại tư thế ban đầu. Lặp lại 10 lần.

Cúi nghiêng về phía trước

Giống động tác nhún vai, bạn ngồi tư thế nhìn thẳng về phía trước, từ từ xoay và hạ cằm về phía ngực. Giữ trong 5 giây, sau đó quay lại vị trí ban đầu. Lặp lại 10 lần.

Xoay cổ

6 động tác giúp đẩy lùi cơn đau do thoái hóa đốt sống cổ

Ngồi trên sàn hoặc ghế làm việc, thẳng lưng, mắt nhìn thẳng. Từ từ xoay đầu sang trái. Giữ trong 10 giây, sau đó quay lại tư thế ban đầu. Thực hiện tương tự với bên phải. Lặp lại 10 lần.

Bài tập với khăn tắm

6 động tác giúp đẩy lùi cơn đau do thoái hóa đốt sống cổ

Cuộn khăn tắm lại và đặt vòng sau gáy, dùng hai tay giữ hai đầu khăn tắm. Từ từ đưa mắt nhìn ra xa bằng cách ngửa đầu trên khăn tắm. Qua khăn, dùng một lực vừa phải tác động lên cột sống cổ khi ngửa đầu ra sau. Giữ trong vòng 5 giây, sau đó quay lại vị trí ban đầu. Lặp lại động tác 10 lần.

Bài tập này rất tốt trong khi bạn đang làm việc, đặc biệt những người thường xuyên làm việc máy tính. Thực hiện bài tập này 30 phút một lần để ngăn ngừa sự căng cơ cổ.

Lưu ý

– Khi ngồi cần giữ lưng và cổ được thẳng.

– Nên ngồi ghế có lưng tựa, tuy nhiên không nên quá ngả về phía sau.

– Thường xuyên vận động cơ thể, đặc biệt vùng cổ.

– Tránh ngồi một chỗ quá lâu.

Phương Nam

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 24

Chiếc khăn mu-soa


“…Huê nói: “Khăn này cô thêu tặng cho ba của con, nhưng không có duyên nên khăn lại trở về. Bây giờ, cô tặng cho con để kỷ niệm ngày cô cháu mình gặp nhau.” …

chiec-khan-tay
 
Hôm đó, tôi nhận được một CD gởi từ Bruxelles, nước Bỉ, trên CD thấy đề: “À Monsieur Tiêu Tu ». Chữ viết bằng bút feutre rõ nét, nói lên người viết có trình độ. Tuy viết “Tiểu Tử » không có dấu, người gởi viết tên của mình lại có dấu đầy đủ: “Exp: Nguyễn Thị Sương”!

Vừa ngạc nhiên vừa thích thú, tôi vội vã đặt dĩa vào máy, nghe. Đó là giọng một người con gái miền Nam, trong trẻo, phát âm rõ ràng. Những gì cô ta nói đã làm tôi xúc động, có lúc tôi ứa nước mắt! Tôi đã nghe nhiều lần và cố gắng ghi chép lại đây. Dĩ nhiên là tôi đã viết để đọc cho suông sẻ chớ cô gái nói còn nhiều chỗ nghe sượng hay dùng chữ chưa chính xác…:

…Thưa ông,  Con tên Nguyễn Thị Sương, con của Nguyễn  Văn Cương, một trong những nhân vật trong truyện ngắn “Con Rạch Nhỏ Quê Mình » của ông.
Thưa ông. Con sanh ra và lớn lên ở Pháp, biết nói tiếng Việt nhưng đọc và viết tiếng Việt còn  rất yếu. Vì vậy, con phải dùng cách này để liên lạc với ông. Xin ông thông  cảm! 

Hôm chúa nhựt rồi, chị Loan bà con bạn dì của con ghé nhà nói: “Sương ơi! Người ta nói về ba của Sương ở trong truyện ngắn đăng trên internet cả tuần nay nè! Chị in ra đem qua đây đọc cho em nghe.” Rồi chỉ đọc. Đó là truyện “Con Rạch Nhỏ Quê Mình”

Thưa ông. Con chưa biết Việt Nam, nhưng những gì ông tả trong truyện làm như con đã thấy qua rồi! Bởi vì hồi con mới lớn ba con thường hay kể chuyện về cái làng Nhơn Hòa và con rạch Cồn Cỏ của ba con, về những người bạn của ba con hồi thời tuổi nhỏ, kể  tỉ mỉ đến nỗi con có cảm tưởng như ba con đang cầm tay con dẫn đi coi chỗ này  chỗ nọ (nói đến đây, giọng cô gái như  nghẹn lại vì xúc động. Ngừng mấy giây rồi mới nói tiếp… ) Mà ba cứ kể đi kể lại hoài làm như là những hình ảnh đó nó ám ảnh ba dữ lắm. Sau này thì con mới hiểu khi ba con nói: “Hồi đó, ba đi Pháp quá sớm, ở cái tuổi chưa biết gì nhiều.

Rồi qua đây, chóa mắt ngất ngây với những văn minh tiến bộ của xứ người làm ba quên đi cái làng nhà quê của ba. Điều ân hận lớn nhứt của ba là đã không viết  gởi về một chữ để hỏi thăm bạn bè hồi đó. Ba phải về thăm lại Nhơn Hòa Cồn Cỏ, con à!” Nói đến đó, ba ứa nước mắt nắm bàn tay con dặc dặc: “Mà con cũng phải về với ba nữa! Về để cho ba lên tinh thần! Về để thấy ba biết xin lỗi mọi người! Về để thấy ba biết nhìn lại cái quê hương của ba cho dầu nó có quê mùa xấu xí bao nhiêu đi nữa! Về để thấy ba chưa đến nỗi là thằng mất gốc!” (đến đây, không còn nghe gì nữa!) Xin lỗi ông! Con đã ngừng thâu để con khóc (rồi giọng cô lạc đi) Con thương ba con! (ngừng một lúc)

Thưa ông. Ba má con đều là giáo sư toán, dạy ở lycée. Má con mất hồi con mười tuổi. Bây giờ con làm chủ một tiệm sách ở Bruxelles, ba con dạy ở cách nhà không xa lắm.

Một hôm, ba nói: “Ba được một  thằng bạn học hồi ở đại học, người Phi Châu, mời qua xứ nó giúp tổ chức lại hệ  trung học. Ba đã OK”. Rồi ba đưa cho con một phong bì loại A4, nói: “Con rán  tìm cách về Nhơn Hòa Cồn Cỏ, trao cái này cho cô Hai Huê nói ba không quên ai hết! “Con nhìn thấy trên phong bì ba viết: “Mến trả lại Huê, kỷ vật của thời tuổi nhỏ. Cương.” Vậy rồi ba qua Phi Châu làm việc rồi mất ở bển trong mấy trận nội chiến (chắc ngừng thâu ở đây nên không nghe gì nữa).

Thưa ông. Nhờ nghe đọc “Con Rạch Nhỏ Quê Mình” mà con biết được mối  tình một chiều của cô Hai Huê, biết được cái khăn mu-soa mà cô Hai đã thêu tặng ba con thuở thiếu thời. Cái khăn đó, bây giờ thì con biết nó đang nằm trong phong bì A4 mà con đang giữ để trả lại cô Hai.

Và bây giờ thì con thấy thương cô Hai vô cùng và cũng thấy tội nghiệp ba con vô cùng (chỗ này giọng cô gái lệch đi, ngừng một  chút mới nói tiếp). Con nhờ ông giới thiệu con cho bác Sáu Lân, người đã kể chuyện để ông viết về Nhơn Hòa Cồn Cỏ. Con sẽ xin bác Sáu đưa con về đó để con làm theo lời dặn của ba con…

Địa chỉ và số phôn của con như sau:
Melle Nguyên
…… ……………………
Con cám ơn ông.
Con: Sương
*****
Nhớ lại, cách đây khá lâu, một thằng bạn ở Marseille, miền Nam nước Pháp, gọi điện thoại lên Paris cho tôi, nói: “Dưới này trời tốt, mầy xuống chơi,  đi câu với tao. Sẵn dịp, tao giới thiệu mầy cho một ông bạn mới từ Việt Nam qua  định cư ở đây. Tao có khoe với ổng là mầy viết lách khá lắm. Ổng nói ổng muốn  nhờ mầy viết một chuyện nhỏ ở dưới quê của ổng để ổng tìm một người bạn. Tao thấy coi bộ ngộ à! Xuống, đi!” Vậy rồi tôi đi Marseille. Sau đó, tôi viết “Con rạch nhỏ quê mình” với câu gởi gắm của ổng: “Tôi nhờ ông viết lại giùm. Biết đâu chừng thằng Cương sẽ đọc. Để nhắc nó đừng quên con rạch Cồn Cỏ, đừng quên thằng Đực Nhỏ, thằng Lân, con Huê…”

Sau khi nghe CD và ghi chép lại, tôi gọi điện thoại xuống Marseille thì thằng bạn tôi cho hay là ông Lân đã dọn về ở ngoại ô Paris, cách đây mấy  năm. Nó cho tôi địa chỉ và số điện thoại của ổng. Vậy rồi ổng và tôi gặp nhau. Tôi kể sơ câu chuyện và đưa cho ổng mượn cái CD. Tôi thấy ổng rơm rớm nước mắt  khi nghe tôi nói làm tôi cũng xúc động: người đàn ông hiên ngang, xông xáo trong  trận mạc, gan lỳ đến nỗi mang hỗn danh “thằng Lân ăn pháo”… vậy mà bây giờ cũng  biết ứa nước mắt khi nhận được tin thằng bạn không bao giờ gặp lại!
Khi chia tay, ổng nói: “Cám ơn ông! Nhờ có bài viết của ông mà hôm  nay tôi mới có tin của thằng Cương! Tôi sẽ thay nó, đưa con gái nó về thăm Cồn  Cỏ! Và thắp cho nó ba cây nhang ở đầu vàm để vong hồn nó nương theo đó mà tìm  lại con đường về…”
*****
Hơn một tháng sau, ông Lân gọi điện thoại cho tôi nói ổng vừa ở Việt  Nam về, muốn gặp tôi để trả cái CD và để ổng kể chuyến đi này của ổng. Vậy là chúng tôi đã gặp nhau và tôi đã ghi những lời ổng kể…
 … Nhờ cái CD ông cho tôi mượn mà tôi liên lạc được con Sương.
Tội  nghiệp! Biết được là tôi gọi, nó khóc ồ ồ ở đầu dây bên kia! Sau đó, nó kêu tôi  bằng “Bác Sáu “, ngọt như tôi là bác ruột của nó vậy! Thấy thương quá!
Vậy rồi hai bác cháu tôi bay về Việt Nam. Ở Sài Gòn chúng tôi mướn một chiếc xe hơi có tài xế để về Nhơn Hòa Cồn Cỏ. Trên xe, tôi nói với con  Sương: “Ở Cồn Cỏ, ba của con không còn bà con gì hết, họ đã dọn lên tỉnh ở mấy  chục năm nay. Bây giờ, ba con chỉ còn có một người bạn thân…” Con nhỏ nói: “Cô  Hai Huê!” Tôi gật đầu ờ. Nó nói tiếp: “Cô Hai là người ba nhắc thường nhứt và ba hay thở dài nói ba có lỗi với cô Hai nhiều lắm! Thấy ba con như vậy, con cũng  nghe đau lòng, bác Sáu à!”. Thấy thương quá, tôi cầm bàn tay nó bóp nhẹ. Con  Sương nhìn cảnh vật bên ngoài nhưng vẫn để bàn tay nó trong lòng bàn tay tôi.
Ông biết không? Tôi không có con, bây giờ, trong cái cầm tay này, tôi bỗng cảm  thấy như thằng Cương vừa đặt vào tay tôi một đứa con. Trời Đất! Sao tôi muốn nói: “Sương ơi! Từ nay, bác Sáu sẽ thay ba con mà lo lắng bảo vệ con như con là con của bác vậy!” Nhưng thấy có vẻ cải lương quá nên tôi làm thinh!
Xe ngừng ở chợ Cồn Cỏ. Bác cháu tôi vô chợ nhà lồng đến sạp vải của  con Huê thì thấy một cô gái lạ. Cổ nói cổ là cháu kêu con Huê bằng dì và đến đây phụ bán vải từ mấy năm nay. Cổ nói: “Dì Huê có ở nhà, ông bà vô chơi! “
Chúng tôi đi lần theo con đường nằm dọc bờ rạch. Đường này bây giờ  được tráng xi-măng sạch sẽ. Tôi nói: “Nhà cô Hai có cây mù u nằm trước nhà cạnh bờ rạch, dễ nhận ra lắm!” Đến nơi, thấy còn nguyên như cách đây mấy chục năm:  cũng hàng rào bông bụp thấp thấp, qua một cái sân nhỏ là ngôi nhà xưa ngói âm  dương, kèo cột gỗ, ba gian hai chái với hàng ba rộng, một bên hàng ba có một bộ  ván nhỏ… Tôi hơi xúc động vì bắt gặp lại những gì của thời cũ. Chỉ có bao nhiêu đó thôi – nhỏ xíu – vậy mà sao gợi lại được vô vàn kỷ niệm! Tôi gọi lớn: “Huê ơi  Huê! “. Trong nhà chạy ra một người đàn bà tóc bạc nhìn tôi rồi la lên: “Trời  Đất! Anh Lân!” Tuy cô ta đang nhăn mặt vì xúc động, tôi vẫn nhận ra là Huê! Không kềm được nữa, Huê và tôi cùng bước tới nắm tay nhau vừa dặc dặc vừa nói “Trời Đất! Trời Đất!” mà không cầm được nước mắt! Một phút sau, Huê buông tay tôi ra quay sang con Sương, hỏi: “Còn ai đây?” Tôi nói: “Con Sương! Con thằng Cương!” Nó hỏi: “Còn anh Cương đâu?”. Con Sương thả rơi ba-lô xuống đất, bước lại phía con Huê, nói: “Ba con chết rồi, cô Hai ơi!”. Con Huê chỉ nói được có một tiếng “Chết” rồi xiêu xiêu muốn quị xuống. 

Con Sương phóng tới đỡ con Huê, nói: “Cô Hai ơi!” Rồi hai cô cháu ôm nhau khóc nức nở. Tôi đứng tần ngần một lúc mới bước lại đặt tay lên vai Huê bóp nhẹ: “Tại cái số hết, Huê à! Thằng Cương đang dạy ở bên Bỉ, mắc gì mà qua Phi Châu làm việc để rồi chết mất xác trong chiến tranh ở bên đó. Tại cái số hết! Phải chịu vậy thôi!” Con Sương dìu Huê lại ngồi ở bực thềm, vói tay mở ba-lô lấy phong bì  A4, nói: “Ba con gởi cái này cho cô.” Huê cầm phong bì, nheo mắt đọc rồi lắc đầu  nhè nhẹ: “Chắc là cái khăn mu-soa!” Huê xé phong bì lấy khăn ra cầm hai góc khăn  đưa lên nhìn: khăn còn thẳng nếp, chưa có dấu hiệu sử dụng! Huê nhăn mặt, đưa khăn lau nước mắt của mình rồi sang qua lau nước mắt của con Sương làm nó cảm  động nấc lên khóc. Huê nói: “Khăn này cô thêu tặng cho ba của con, nhưng không có duyên nên khăn lại trở về. Bây giờ, cô tặng cho con để kỷ niệm ngày cô cháu mình gặp nhau.” Con Sương cầm lấy khăn rồi ngả đầu vào vai Huê, nói: “Con cám ơn  cô Hai.” Huê vừa gật đầu vừa choàng tay ôm con Sương lắc nhè nhẹ như vỗ về đứa con!
Tôi bước ra bờ rạch ngồi cạnh gốc cây mù u đốt thuốc hút. Tôi thấy trên thân cây có đóng một cây đinh dài đã rỉ sét đen thui, vắt lên cây đinh là một cuộn dây dừa cũ mèm như muốn mục. Tôi nghĩ chắc con Huê nó làm như vậy, nó vốn nhiều tình cảm và giàu tưởng tượng. Nó có ý nói con thuyền ngày xưa đã bỏ bờ đi mất, nếu một mai có trôi về được thì cũng có sẵn dây để cột con thuyền vào gốc cây mù u…
Tôi đốt thêm một điếu thuốc rồi đặt lên cuộn dây dừa, vái lâm râm: “Cương ơi! Mầy có linh thiêng thì về đây hút với tao một điếu thuốc!” Tự nhiên,  tôi ứa nước mắt! Khi tôi trở vô nhà thì cô cháu tụi nó ngồi cạnh nhau trên bộ ván, nói  chuyện coi bộ tương đắc! Thấy tôi, Huê nói để vô làm cơm cùng ăn. Tôi từ chối vì phải về trả xe. Huê xin cho con Sương ở lại chơi với nó mươi hôm, còn con Sương thì hớn hở: “Bác Sáu đừng lo! Con về một mình được!” Tôi bằng lòng nhưng  đề nghị cùng ra đầu vàm thắp ba cây nhang cho thằng Cương. Con Huê vô nhà lấy nhang và một tấm ni-lông để ra đó trải cho ba người ngồi. Khi đi ngang cây mù u, con Huê bước lại gốc cây lấy cuộn dây dừa liệng xuống rạch, rồi phủi tay, đi!

Sau khi cúng vái ở đầu vàm, cô cháu nó đưa tôi ra xe. Nhìn tụi nó cặp tay nhau mà thấy thương quá, ông ơi!
*****
… Bây giờ thì cô Sương đã đem cô Huê qua Bỉ ở với cổ. Nghe ông Lân  nói hai cô cháu rất “tâm đồng ý hợp.”
Còn chiếc khăn mu-soa thêu thì ông Lân nói cô Sương đã cho lộng vào một khuôn kiếng rất đẹp treo ở phòng khách, ở một vị trí mà ai bước vào cũng phải thấy!
Tiểu Tử
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 48

KHUÔN MẶT VĂN NGHỆ MỚI