All posts by Nguyễn Tịnh Lặng

Con Nhớ Mẹ

Đêm thao thức con thương mẹ quá !
Má nhăn nheo tóc xoã trắng ngần
Bao măm con tảo xoay vần
Mẹ luôn cực khổ bao phần héo hon

Con đã lớn, Mẹ còn lo lắng
Việc vàn nhiều cay đắng mẹ thương
Mẹ lo mãi suốt dặm trường
Thương con thương mãi vạn thương cung đời…

Thương thương mãi, xa vời nhung nhớ
Mắt đã mờ, lòng vỡ tay rung
Thương con điệp điệp trùng trùng
Mây ngàn gió núi ngại ngùng chịu thua

Mẹ ơi mẹ, con chưa báo hiếu
Xa cách vời con hiểu con thương
Trời cao biển mặn vô thường
Đường xa vạn dặm miên trường mẹ ơi!
(Hồng Dương)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 22

Chuyển tiếp: Xe xích-lô máy một thời ở Saigon

                              

Một phương tiện di chuyển tương đối rẻ tiền tại Sài Gòn là xe xích-lô máy, thông thoáng dưới ánh nắng nóng nực của thành phố so với cung cách ngồi xe Taxi Renault 4CV không có máy điều hoà không khí, với tiếng nổ của động cơ 2 thì dùng xăng pha nhớt nhả khói – là hình ảnh đặc biệt khó quên của Sài Gòn, sau ngày thành phố được giải phóng vào tháng Tư 1975, những chiếc xe xích-lô máy cũng biến mất như số phận của những chiếc xe Taxi Sài Gòn xưa.

Sơ lược về xe 3 bánh Peugeot

Được sản xuất vào năm 1939 dựa trên kiểu xe mô-tô Peugeot 100cc Type 53, vì nhu cầu vận chuyển hàng hoá vào những con đường phố cổ chật hẹp mà xe ô-tô vận tải khó lưu thông và khối lương hàng hoá tương đối nhỏ, không cần đến những phương tiện vận tải lớn.

Photobucket
Xe mô-tô Peugeot 125cc kiểu 55 GLT 1932


Kiểu xe 3 bánh Triporteur Peugeot đầu tiên là kiểu 53 TN, vay mượn cổ máy 100cc 2-thì của xe Type 53 cùng nhiều cơ phận khác của xe nầy ngoại trừ bộ khung xe khác biệt. Động cơ được thiết kế đằng sau thùng chở hàng nên ngăn cản không khí làm mát máy, do đó trên cổ máy được thiết kế thêm một quạt máy nằm bên cạnh. Với sức mạnh 4 mã lực, hộp số gồm 3 số với cần sang số bên cạnh bình xăng, xe 3 bánh có thể chở 100kilô hàng hoá với tốc độ tối đa 45km/giờ.

Photobucket


Photobucket
Kiểu xe Triporteur Peugeot 55TN sản xuất sau chiến tranh tại Pháp Quốc


Nhưng ưu điểm của xe Triporteur Peugeot so với những xe 3 bánh tải hàng hoá vào thời điểm ấy là bộ phận cơ khí tay lái điều khiển xe, được thừa hưởng từ thiết kế xe ô-tô Peugeot, bộ cơ khí tay lái điều khiển được đơn giản hoá với trục bánh trước độc lập rất tiện nghi và bẻ lái dể dàng. Về bộ khung trục bánh trước được thiết kế 2 vè chắn bùn bằng thép lá rập khuôn, ốp lấy thùng chở hàng hoá có cánh cửa mở về phía trước.

Photobucket


Photobucket
Triporteur Peugeot 55TN với 3 phiên bản khác nhau trong tài liệu của Peugeot


Sau Đệ Nhị Thế Chiến 1939-1945, việc sản xuất xe Triporteur Peugeot được khởi động lại một cách khiêm nhượng với kiểu xe biến cải đôi chút, kiểu xe 54 TN, nhưng phải chờ đến năm 1949 mới thấy xuất hiện kiểu xe với động cơ 125cc, Triporteur 55 TN.

Cổ máy 125cc vay mượn từ xe mô-tô Peugeot Type 55, với sức mạnh 4,5 mã lực cho phép xe 3 bánh tải một trọng lượng đến 150kg do đó bánh xe được nâng lên với kích cở 550×85 để chịu sức tải nặng và mầu sơn từ mầu xám xưa cũ chuyển sang mầu ngà.

Photobucket


Photobucket
Kiểu xe Triporteur Peugeot cuối cùng 57 TM năm 1954

Vài chi tiết kỹ thuật cơ khí: động cơ 125cc một xi-lanh 2-thì mát máy bằng quạt, hộp số gồm 3 số tay bên cạnh bình xăng, 4,5 mã lực với vòng quay máy 4.000 vòng/phút, bộ chế hoà khí Gurtner RN 17, bộ đánh lửa Volant SAFI SSY 40W, bánh xe 550×85, dài 2,35 mét, rộng 1,15 mét, cân nặng 120 Kilô.


Kiểu cuối cùng của loại xe Triporteur Peugeot là kiểu 57 TM được ra mắt vào cuộc triển lãm xe vào năm 1954 tạiPháp Quốc. Với động cơ vẫn là cổ máy 125cc nhưng bộ dàn xe với 2 vè chắn bùn phía trước được thiết kế bằng thép lá uốn thẳng góc, giúp cho việc chuyển vận hàng hoá dể dàng hơn, 2 đèn phía trước được thay bằng một đèn duy nhất lớn hơn và chiếu sáng hơn. Kiểu 57 TM được trình làng với 3 phiên bản: khung trơn không thùng chở hàng (57 TN), thùng chở hàng có cửa mở phía trước (57 TNO) hoặc thùng chứa hàng với nắp đậy (57 TNC).

Xe xích-lô máy tại Việt Nam

Tại Việt Nam sau khi quân đội Hoàng Gia Nhật Bản thua trận phải đầu hàng và rút về nước năm 1945, ở Sài Gòn quân đội Anh Quốc đến tiếp quản rồi giao lại cho chính quyền thuộc địa Pháp. Nhu cầu vận tải hàng hoá rất cần thiết nên đã nhập cảng những phương tiện chuyên chở mà chiếc xe 3 bánh Triporteur Peugeot đã được đưa vào Sài Gòn.

Photobucket
Từ chiếc xe 3 bánh chở hàng hoá, xe Triporteur Peugeot được cải tiến thành xe xích-lô máy


Đa số kiểu xe được xử dụng tại Sài Gòn là kiểu Triporteur Peugeot 55 TN với động cơ 125cc – thoạt đầu được xử dụng để vận tải hàng hoá nhưng sau đó được biến cải thành xe xích-lô máy. Trong thập niên 1930, Sài Gòn đã có những chiếc xích-lô đạp thay thế cho những phu xe kéo, qua thập niên 1940 đã có khoảng trên 6.500 xe xích-lô đạp nhưng số dân cư Sài Gòn ngày một tăng lên, xe xích lô đạp không đáp ứng lại nhu cầu vận chuyển vì lẽ dùng sức người, tốc độ chậm và quảng đường ngắn – trong khi xe Taxi đáp ứng lại nhu cầu về tốc độ và khoảng cách xa nhưng giá cả khá cao, khách đi xe xót ruột khi thấy đồng hồ taximètre cứ nhảy số tiền phải trả ngay cả khi xe dừng ở đèn lưu thông…

Photobucket
Xe xích-lô máy và Taxi Renault 4CV là 2 biểu tượng của Sài Gòn xưa


Photobucket
Xích-lô máy là một phương tiện di chuyễn nhanh chóng và mát mẽ dưới nắng Sài Gòn


Do đó từ một xe 3 bánh chở hàng hoá – gọi theo tiếng Việt thời ấy là xe ba-gác máy (từ chữ bagages = hành lý) – đã được cải tiến thành xe xích-lô máy. Rập theo cấu trúc của xích-lô đạp, người ta đặt lên khung xe một cái nôi bằng thép uốn với băng ghế nệm, dưới ghế nệm biến thành khoang chứa dụng cụ bảo trì xe cùng xăng nhớt, ruột lốp xe và tấm bạt để che phía trước hành khách khi trời mưa. Bên cạnh 2 hông ghế là bộ khung thép bọc mái che bằng vải dầu gấp xếp lại được, dùng để che nắng và mưa.

Photobucket
Hình ảnh quen thuộc xe xích-lô máy chạy quanh Công trường Diên Hồng xưa, trước trạm xe buýt Công Quản Chuyên Chở Công Cộng đối diện với Chợ Bến Thành


Trong cuối thập niên 1940 qua đầu thập niên 1950, có khoảng 1.800 xe xích-lô máy hoạt động quanh Sài Gòn, Chợ Lớn và Gia Định và là biểu tượng duy nhất của thành phố Sài Gòn không có nơi nào khác.

Dòng xe xích-lô máy Sài Gòn biến mất dần sau ngày miền nam Việt Nam bị giải phóng vào tháng tư 1975, xăng dầu vào lúc ấy trở thành khan hiếm và được xem là “vật tư chiến lược” của chính quyền mới, những xe xích-lô máycũng cùng số phận với những xe Taxi Sài Gòn xưa.

Hình ảnh xe xích-lô máy Sài Gòn theo thời gian

Photobucket
Xích-lô máy và ông Pierre Coupeaud, ngưới sáng chế xe xích-lô đạp đầu tiên ở Phnom Penh trước nhà hàng khách sạn Continental Sài Gòn


Photobucket
Hai bà “đầm” trên một xe xích-lô máybiến cải từ xe Triporteur Peugeot 54 TN


Photobucket
Hai người lính gendarmes Pháp ở Sài Gòn


Photobucket
Một thiếu nữ Pháp kiều tại Sài Gòn


Photobucket
Một bến xe xích-lô máy


Photobucket
Chờ khách…


Photobucket
Một lính Mỹ thích thú trên xe xích-lô máy Sài Gòn


Hình ảnh xe Triporteur Peugeot ngày nay ở Pháp Quốc

Photobucket


Photobucket


Photobucket


Photobucket
Vài xe Triporteur Peugeot được tân trang và trưng bày trong các lể hội


Photobucket
Một người bán hạt dẻ rang nóng trên đường phố Paris
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 60

NẮNG THÁNG NĂM

Ôi tháng năm hạ chìm trong cơn khát
Nắng đỏ đường cháy sạm trái tim côi
Sa mạc đời đổ bóng một mình tôi
Hun hút dài xa xôi mòn chân bước.

Yêu dấu ơi em hãy là hồ nước
Thoả lòng tôi ao ước lúc hạ khan
Để rừng hoang róc rách tiếng thác tràn
Ngân vào lòng tiếng đàn xua im vắng.

Lại gần đây cùng ngọt bùi cay đắng
Riết vòng tay đêm trắng cạn môi hôn
Cho vơi đi nỗi nhớ đến cào cồn
Quên nỗi sợ vùi chôn trong mộ ái.

Em đã từng trong nỗi sầu tê tái
Cũng như tôi quằn quại một niềm đau
Hai trái tim đều đã quá úa nhàu
Sao không thể gần nhau cùng chia sớt ?

Đường song hành rồi cô đơn sẽ bớt
Nắng cháy nào cũng ngớt lúc hạ trôi
Tháng năm về nóng vã giọt mồ hôi
Lại đây em bên tôi tựa bóng mát.

Dẫu sa mạc… sợ gì đâu cơn khát
Phải không em… khi đã sát cạnh nhau.

Nguyễn Hưng

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 85

Trên đời này, những thứ quý giá nhất đều là miễn phí

 
Trên cuộc đời này, nhiều người hay than thở rằng cuộc đời thật bất công, rằng “Ông trời không có mắt” nhưng bạn có biết rằng, nếu ông trời “không có mắt”, không yêu thương nhân loại, thì nhân loại đã chết từ lâu rồi không? Ông đã ban rất nhiều thứ miễn phí cho con người, chỉ có điều bạn coi đã coi nó là hiển nhiên và không nhận ra mà thôi.
Ánh sáng mặt trời là miễn phí
Trên thế gian này, không sinh vật nào có thể sống sót nếu thiếu ánh mặt trời. Thế nhưng có ai từng phải trả một đồng nào cho thứ ánh sáng kỳ diệu đó chưa?
anh-sang-mat-troiẢnh minh họa: Pinterest

Không khí là miễn phí
Một người chỉ cần là đang sống trên Trái đất này, có ai mà có thể không hít thở mà có thể sống được? Thế nhưng từ xưa đến nay, đã có ai từng phải trả tiền cho thứ không thể thiếu này chưa?
 
Tình yêu là miễn phí
Đoạn tình cảm sâu đậm cùng nhau vượt sóng gió đó, cuộc tình hoạn nạn có nhau đó, sự hòa hợp của hai tâm hồn cùng đồng điệu đó, chính là sự đồng cảm sâu sắc nhất và là chỗ dựa vững chắc nhất trong cuộc đời chúng ta. Tất cả những điều này, đều là miễn phí hết và là thứ mà có tiền bạc cũng không thể mua được.
Ảnh minh họa: VTMOnline

Tình thân là miễn phí
Mỗi người chúng ta đều trần trụi khi đến với thế gian này và đều nhận được sự che chở vô bờ bến của cha mẹ, một thứ tình thương không mong báo đáp in sâu trong máu thịt. Nhưng không có người cha mẹ nào nói với con mình rằng: “Con cho mẹ tiền mẹ mới thương con”.
me-va-conẢnh minh họa: youtube

Tình yêu thương này của cha mẹ, sẽ không giảm giá trị vì bạn đã trưởng thành, càng không mờ nhạt vì họ đã già đi, chỉ cần cha mẹ còn sống ở trên đời này, bạn vẫn nhận được tình yêu thương này trước sau như một.
Tình bạn là miễn phí
Người âm thầm ở bên cạnh bạn khi bạn cô đơn, người giơ cánh tay ra đỡ bạn khi bạn ngã, người cho bạn dựa vào vai an ủi bạn khi bạn đau lòng, người luôn sẵn sàng xuất hiện mỗi khi bạn cần giúp đỡ, thế nhưng người đó có bao giờ đổi những thứ đã cho đi thành tiền mặt, sau đó kêu bạn trả không?
 
Mục tiêu là miễn phí
Bất luận là hoàng tử ăn sung mặc sướng, hay là người lang thang ăn mặc rách rưới, bạn đều có thể đặt ra mục tiêu riêng cho cuộc đời mình.. Mục tiêu này có thể là vĩ đại, cũng có thể là bình thường, vừa có thể là huy hoàng và cũng có thể là giản dị, chỉ cần bạn cảm thấy bằng lòng với nó là đủ rồi.
Tín ngưỡng là miễn phí
Mỗi một cơ thể máu thịt đều nên có một tín ngưỡng chính xác và kiên định để dựa vào. Đó là nơi nương dựa tốt nhất của linh hồn, là ngọn đèn soi sáng giúp chúng ta vượt qua được mọi khó khăn, trắc trở trên đường đời.
tin-nguongẢnh minh họa: baomoi.com

Còn có gió xuân, thì còn có mưa phùn, còn có ánh trăng trong vắt, thì còn có các vì sao lấp lánh trên trời…
Vậy nên bạn đừng có than thở với ông Trời nữa, ông Trời không những rất công bằng mà lại còn rất hào phóng. Từ lâu ngài đã đem mọi thứ quý giá nhất, ban tặng miễn phí cho mỗi người rồi, chỉ có điều là bạn có nhận ra hay không mà thôi.
Theo ĐKN
Châu Yến 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 35

Một Chút Lan Man – BS Đỗ Hồng Ngọc

Ngẫm lại sự đời, tôi thấy hình như hầu hết chúng ta chẳng bao giờ thực sống. Lúc còn trẻ, ta mơ ước tương lai, sống cho tương lai.
Nghĩ rằng phải đạt cái này cái nọ, có được cái kia cái khác mới là sống.
Khi có tuổi, khi đã có được cái này cái nọ, cái kia cái khác thì ta lại sống cho quá khứ!
Hừm! Nhỏ mong cho mau lớn, lớn mong cho nhỏ lại.
Quả là lý thú! Tóm lại, ta chẳng biết quý những giây phút hiện tại.

Một người 60, tiếc mãi tuổi 45 của mình, thì khi 75, họ sẽ tiếc mãi tuổi 60, rồi khi 80, họ sẽ càng tiếc 75! Vậy tại sao ta không nghĩ ta đang ở cái tuổi tuyệt vời nhất của mình lại không yêu thích nó đi, sao cứ phải…. nguyền rủa, bất mãn với nó.
Có phải tội nghiệp nó không? Ta đang ở cái tuổi nào thì nhất định tuổi đó phải là tuổi đẹp nhất rồi, không thể có tuổi nào đẹp hơn nữa!

Còn đối với các vị phụ nữ cũng có khi gạt gẫm mình chút đỉnh như đi giải phẫu thẩm mỹ chẳng hạn. Xóa chỗ này, bơm chỗ nọ, lóc chỗ kia.
Nhưng nhức mỏi vẫn cứ nhức mỏi, loãng xương vẫn cứ loãng xương, tim mạch vẫn cứ tim mạch…
Thân thể ta cứ tiến triển theo một “lộ trình” đã được vạch sẵn của nó, không cần hỏi han ta, không cần biết ta có “chịu” không! Mà hình như, càng nguyền rủa, càng bất mãn với nó, nó càng làm dữ.

Trái lại, nếu biết thương yêu nó, chiều chuộng nó một chút, biết cách cho nó ăn, cho nó nghỉ, biết cách làm cho xương nó cứng cáp, làm cho mạch máu nó thông thoáng, làm cho các khớp nó trơn tru thì nó cũng sẽ tử tế với ta hơn.
Từ ngày “thế giới phẳng” thông qua internet, ta còn sống với đời sống ảo.
Ta ngồi đây với người nhà nhưng chuyện trò với một người nào khác, cười đùa, nhăn nhó, giận dữ, âu yếm với một người nào khác ở nơi xa.
Khi bắt lại câu chuyện với mọi người bên cạnh thì nhiều khi đã lỡ nhịp!

Hiểu ra những điều tầm thường đó, tôi biết quý thời gian hơn, quý phút giây hiện tại, ở đây và bây giờ hơn.
Nhờ vậy mà không có thì giờ cho già nữa! Hiện tại với tôi thì không có già, không có trẻ, không có quá khứ vị lai.
Dĩ nhiên, không phải trốn chạy già mà hiểu nó, chấp nhận nó, thưởng thức nó.
Khi biết “enjoy” nó thì quả có nhiều điều thú vị để phát hiện, để khám phá.

Từ ngày biết thương “thân thể” của mình hơn, tử tế với nó hơn, thì có vẻ tôi… cũng khác tôi xưa.
Tôi biết cho thân thể của mình ăn khi đói, không ép nó ăn lúc đang no, không cần phải cười cười nói nói trong lúc ăn.
Món gì khoái khẩu thì ăn, chay mặn gì cũng tốt. Cá khô, mắm ruốc gì cũng được, miễn là đừng nhiều muối quá!

Một người bạn tôi mắc bệnh “ăn không được”, “ăn không biết ngon” vậy mà vẫn béo phì, đi không nổi, là bởi vì các con thương ông quá, mua toàn sữa Mỹ mắc tiền cho uống! Sữa giàu năng lượng, nhiều chất béo bổ quá, làm sao còn có thể ăn ngon, làm sao không béo phì cho được?

Giá ông nghèo một chút còn hay hơn! Cá kho quẹt, rau muống mà tốt, miễn ông ăn thấy ngon, thấy sướng! Tôi cũng biết cho thân thể của mình ngủ hơn.
Ngủ đầy giấc, đủ giấc. Ngủ đủ giấc là cơ hội tốt nhất cho các tế bào não phục hồi, như sạc pin vậy.
Sạc không đủ mà đòi pin ngon lành sao được!

Bảy trăm năm trước, Trần Nhân Tông viết:
Cơ tắc xan hề khốn tắc miên! (Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền!)
trong bài Cư trần lạc đạo, (ở đời mà vui đạo)! 
Ông là vị vua nhà Trần sớm nhường ngôi cho con, lên tu ở núi Yên Tử, Tổ sư thiền phái Trúc Lâm.
Tu hành như vậy mà khi quân Nguyên xâm lấn nước ta, ông liền xuống núi, ra tay dẹp giặc, xong, phủi tay lên núi tu tiếp!

Mỗi người có đồng hồ sinh học của riêng mình, không ai giống ai, như vân tay vậy, cho nên không cần bắt chước, chỉ cần lắng nghe mình.
Phương pháp này, phương pháp nọ của người này người kia bày vẽ chẳng qua cũng chỉ để tham khảo, nắm lấy nguyên tắc chung thôi, rồi áp dụng vào hoàn cảnh riêng cụ thể của mình, tính cách mình, sinh lý mình.
Phương pháp nào có sự ép buộc cứng ngắc quá thì phải cảnh giác!

Nên nhớ rằng tới tuổi nào đó, tai ta sẽ bắt đầu kém nhạy, mắt bắt đầu kém tinh, đấu óc bắt đầu kém sắc sảo.
Tai kém nhạy để bớt nghe những điều chướng tai.
Mắt kém tinh để bớt thấy những điều gai mắt.
Đầu óc cứ sắc sảo hoài ai chịu cho nổi!
Tuy vậy, tai kém mà muốn nghe gì thì nghe được, không thì đóng lại; mắt kém mà muốn thấy gì thì thấy được, không thì khép lại.
Thế là “căn” hết tiếp xúc được với “trần”.
Tự dưng không tu hành gì cả mà cũng như tu, cũng thực tập ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm!

Rồi một hôm đẹp trời nào đó ta còn có thể phát hiện mắt mình chẳng những nhìn kém mà còn thấy những ngôi sao lấm chấm, những lốm đốm hoa trên bầu trời trong xanh vời vợi kia.
Nếu không phải do một thứ bệnh mắt nào đó thì đây hẳn là hiện tượng thoái hóa của tuổi già, nói nôm na là mắt xài lâu quá, hết thời hạn bảo hành.

Cái mà người xưa gọi là “hoa đốm hư không” chính là nó.
Tưởng hoa đốm của trời, ai dè trong mắt mình! Chính cái “tưởng” của ta nhiều khi làm hại ta.
Biết vậy ta bớt mất thì giờ cho những cuộc tranh tụng, bớt tiêu hao năng lượng vào những chuyện hơn thua.
Dĩ nhiên có những chuyện phải ra ngô ra khoai, nhưng cái cách cũng đã khác, cái nhìn đã khác, biết tôn trọng ý kiến người khác, biết chấp nhận và nhìn lại mình.

Khi 20 tuổi người ta băn khoăn lo lắng không biết người khác nghĩ gì về mình.
Đến 40 thì ai nghĩ gì mặc họ.
Đến 60 mới biết chả có ai nghĩ gì về mình cả!
Tóm lại, chấp nhận mình là mình và từ bi với mình một chút.
Có lẽ như vậy hay hơn cho mình.


BS. Đỗ Hồng Ngọc
 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 46

MỘT NGÀY ,MỘT NĂM ,VÀ ĐỜI NGƯỜI.. !!!

  Một ngày rất ngắn , ngắn đến mức chưa nắm được cái sáng sớm thì đã tới hoàng hôn
 
alt🌹Một năm thật ngắn , ngắn đến mức chưa kịp thưởng thức sắc màu đầu xuân thì đã tới sương thu
alt🌹Một cuộc đời rất ngắn , ngắn tới mức chưa kịp hưởng thụ những năm tháng đẹp thì người đã già rồi
alt🌹Luôn luôn đến quá nhanh mà hiểu ra thì quá muộn , cho nên chúng ta phải học cách trân trọng, trân trọng tình thân, tình bạn, tình đồng nghiệp, tình yêu, tình vợ chồng, tình phụ mẫu, tình đồng loại …
 
alt🌹Vì một khi đã lướt qua , thì khó có thể gặp lại
alt❤️Sau 20 tuổi thì đất khách và quê nhà giống nhau vì đi đến đâu cũng có thể thích ứng
❤️ Sau 30 tuổi thì ban ngày và ban đêm giống nhau vì mấy ngày mất ngủ cũng không sao
alt❤️Sau 40 tuổi thì trình độ học vấn cao thấp giống nhau , học vấn thấp có khi kiếm tiền nhiều hơn.
alt❤️Sau 50 tuổi thì đẹp và xấu giống nhau vì lúc này có đẹp đến mấy cũng xuất hiện nếp nhăn và tàn nhang .
alt❤️Sau 60 tuổi thì làm quan lớn và quan bé giống nhau vì nghỉ hưu rồi cấp bậc giống nhau.
❤️ Sau 70 tuổi thì nhà to và nhà nhỏ giống nhau vì xương khớp thoái hóa không thể đi được hết những không gian muốn đi .
alt❤️Sau 80 tuổi thì tiền nhiều và tiền ít giống nhau vì có tiêu cũng chẳng tiêu được bao nhiêu tiền.
alt❤️Sau 90 tuổi thì nam và nữ giống nhau vì không thể làm nổi chuyện ấy nữa .
alt❤️Sau 100 tuổi thì nằm và đứng giống nhau vì đứng dậy cũng chẳng biết làm gì
 
alt👉 CUỘC ĐỜI CỦA BẠN VÀ TÔI LÀ NHƯ VẬY, KHÔNG KHÁC NHAU NHIỀU…
alt👉 NHÌN RA, HIỂU ĐƯỢC , THẤU HIỂU RỒI, CUỘC ĐỜI LÀ NHƯ THẾ …
alt👉 TRÂN TRỌNG NHỮNG THỨ ĐÃ CÓ VÀ ĐANG CÓ …
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 29

BIỂN CỦA EM

Anh vẫn biết Biển mênh mông là thế
Khi trào dâng khi lại để sóng lừng
Biển của em lúc kín đáo như bưng
Lúc mãnh liệt chẳng muốn dừng giông bão
Biển của em sóng tình luôn hư ảo
Rất mặn mòi nên dự báo nhiễu điều
Biển của em dù giông tố bao nhiêu
Bình Minh đến toả rạng nhiều sức sống
Biển bao la đón buồm căng gió lộng
Nâng thuyền lên để mở rộng tầm nhìn
Yêu Biển rồi hãy tạo giữ niềm tin
Nuôi cảm xúc gửi vào nghìn thương nhớ
Về nhé em! Biển trao duyên gửi nợ
Cũng có khi Biển vô cớ đẩy thuyền
Chỉ đón chờ mỗi sáng Bình Minh lên
Hòa vào Biển như sấm rền mùa hạ
Trời và Biển dù nhuộm xanh hai ngã
Nhưng ngàn đời hiến dâng cả vì em
Cứ mỗi lần nhớ Biển hãy buông rèm
Đón hạnh phúc thỏa khát thèm nỗi nhớ.

Ho Nhu

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 22

Nỗi Nhớ Tình Xa

Đã lâu rồi, anh không gặp lại em
Cây phượng vĩ trước thềm đang thay lá
Ngày mai đây, em về miền đất lạ
Em để buồn để bã ở sau lưng

Nhìn em đi, nước mắt cứ rưng rung
Nén cảm xúc đừng để tuôn dòng lệ
Dẫu biết rằng, mình không nên như thế
Nhưng khi buồn ai ngăn được lòng ta
 
Xuân thoảng qua, vẫn thắm sắc đậm đà
Sao em vội đi về miền xa thẳm
Anh ở lại, một mình anh nhớ lắm
Chiều tan trường dạo bước cuối hoàng hôn
 
Em phương xa, có xao xuyến tâm hồn
Có cô đơn tim có sầu băng giá
Có nhớ thương, đến anh người xa lạ
Người đã là quá khứ của từng đêm
 
Chiều cuối xuân ngắm hoa rụng bên thềm
Chắp tay cầu gửi trời cao vời vợi
Nơi xa xăm, hi vọng em biết tới
Có một người mang nỗi nhớ tình xa.

ST

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 40

Hàng Xóm

Hò hơ… em vội lấy chồng
Để con đò lạc giữa dòng trần ai
Bỗng vừa nhạt nắng chiều nay 
Nhà bên lại vẳng tiếng ai thuở nào

Lao xao thấp thoáng áo màu
Ngày xưa bất chợt rơi vào giữa sân
Câu hò cao vút trong ngân
Tôi quen như đã chưa lần lạ xa

Hò hơ… hôm trước đò qua
Hôm nay đò trở lại nhà thăm ai…
Sông sâu cắm ngọn sào dài
Nên hàng xóm vẫn nhớ hoài người dưng

Có chồng em đã qua xuân
Đò tôi chở nỗi bâng khuâng giữa dòng.

Duyên An

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 18

Ngắm Singapore đẹp “chưa từng thấy”…

Là một nhiếp ảnh gia lớn lên tại Singapore, Yik Keat Lee dành nhiều tình cảm cho đảo quốc hiện đại và năng động này.
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Khách sạn Marina Bay Sands
Nói về Singapore, Yik Keat Lee không giấu vẻ tự hào khi gọi đây là thành phố hiện đại và tương lai, nơi nhỏ bé nhưng hội tụ nhiều nền văn hóa và công trình kiến trúc tuyệt đẹp.
Những năm qua, Yik Keat Lee dành thời gian chụp những bức ảnh hút hồn về vẻ đẹp của thành phố, vẻ đẹp mà anh mô tả là “bạn chưa từng thấy trước đây”, đặc biệt là các công trình kiến trúc nổi tiếng như khách sạn Marina Bay Sands, tòa nhà Learning Hub ở ĐH công nghệ Nanyang, những chung cư hiện đại, những con đường trên cao…
>> Xem ảnh Singapore qua ống kính Yik Keat Lee do trang tin BoredPanda giới thiệu:
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Ngắm Singapore đẹp 'chưa từng thấy'
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 30

Câu chuyện về tình nghĩa vợ chồng này sẽ cứu nhiều cuộc hôn nhân

Ngay cả khi bạn đang trong một mối quan hệ hay không, bạn cũng nên đọc câu chuyện này. Đây không phải câu chuyện về người thứ ba, mà là về tình nghĩa vợ chồng.

Tối hôm đó, tôi lại về nhà muộn như mọi khi và thấy vợ tôi vẫn ngồi ở bếp, chờ để hâm nóng thức ăn cho tôi. Nhìn dáng vợ tất bật trong căn bếp nhỏ, tôi đã không kìm được lòng bèn nắm lấy bàn tay cô ấy, tôi hít một hơi thật dài, lấy hết dũng khí rồi nói với vợ mình rằng tôi muốn ly hôn.

Vợ tôi vẫn điềm tĩnh ngồi xuống ghế, lấy cơm cho tôi. Ngay khi tôi cảm thấy mình không thể giữ im lặng được nữa, vợ tôi bất ngờ hỏi “Vì lý do gì?” Nhưng đột nhiên tôi lại không thể mở miệng trả lời câu hỏi của cô ấy. Và thế là vợ tôi nổi cơn thịnh nộ. Cô ấy ném đũa và hét vào mặt tôi “Anh không xứng đáng là một người đàn ông!”

Đêm ấy, cả hai chúng tôi không ai nói với ai lời nào. Cô ấy vẫn ngủ ngon. Nhưng tôi biết cô ấy rất muốn tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Chỉ là tôi không thể nói ra được cho cô ấy hiểu: trái tim tôi đã thuộc về Jane. Tôi không còn yêu thương vợ mình nữa. Tôi đã phản bội cô ấy!

Cau chuyen ve tinh nghia vo chong nay se cuu nhieu cuoc hon nhan - Anh 1

Đã đến nước này, tôi nghĩ chỉ có ly hôn mới giải quyết được tất cả. Tôi chẳng cần gì hết, tôi sẽ để lại cho vợ mình căn nhà, chiếc xe và 30% cổ phần của công ty tôi. Cô ấy toàn quyền quyết định với chúng, muốn làm gì thì làm, tôi sẽ không mảy may quan tâm nữa. Người phụ nữ đã dành 10 năm cuộc đời mình cùng với tôi cuối cùng cũng trở thành người xa lạ mà thôi.

Tôi cảm thấy có lỗi vì đã làm lãng phí tình yêu, thời gian và sức lực của vợ mình nhưng tôi cũng yêu Jane sâu đậm. Có lẽ quyết định ly hôn là quyết định chính xác của tôi.

Ngày hôm sau, tôi lại tiếp tục về nhà muộn. Vợ tôi để lại một tờ giấy nhắn trên bàn nhưng tôi chẳng còn hơi sức đâu mà quan tâm nữa. Một ngày với hàng núi công việc và Jane cũng đủ khiến tôi kiệt sức. Tôi đi ngủ ngay, chưa bao giờ tôi ngủ sâu đến như vậy. Phải chăng do tôi biết mình sắp được tự do?

Buổi sáng thức dậy, vợ tôi hỏi tôi chưa đọc tờ giấy cô ấy để trên bàn à. Rồi không đợi tôi trả lời, cô ấy đã nói luôn các điều kiện ly hôn. Cô ấy chẳng cần gì từ tôi cả, thay vào đó cô ấy yêu cầu chúng tôi sẽ ở với nhau – giống – như – một – gia – đình trong vòng 1 tháng trước khi ly hôn. Lý do cô ấy đưa ra rất đơn giản: sắp tới con trai chúng tôi phải trải qua 1 kỳ thi, và vợ tôi không muốn việc bố mẹ chia tay ảnh hưởng tới tâm lý của con. Tôi chấp nhận điều kiện này của cô ấy.

Cau chuyen ve tinh nghia vo chong nay se cuu nhieu cuoc hon nhan - Anh 2

Tuy nhiên, cô ấy cũng nói rõ hơn về yêu cầu của mình. Vợ tôi muốn chúng tôi xưng hô như hồi mới cưới, tôi sẽ bế cô ấy rời giường mỗi sáng. Tôi nghĩ vợ mình đã phát điên rồi, nhưng dù sao nghĩ về những ngày tháng tươi đẹp trước mắt cùng Jane, tôi cũng miễn cưỡng đồng ý những yêu cầu này.

Tôi kể cho Jane về những điều kiện của vợ tôi. Cô ấy cười lớn và nghĩ điều đó thật vô nghĩa. “Mặc xác cô ta bày ra những mưu mẹo gì, cuối cùng anh vẫn ly dị cô ta mà, phải không?” Tôi không nói gì hết và chỉ cười cho qua.

Vợ tôi và tôi đã không gần gũi nhau kể từ đêm tôi nói ra yêu cầu ly hôn đó. Vì thế vào buổi sáng đầu tiên tôi bế cô ra khỏi giường, cả hai đều cảm thấy hết sức gượng gạo. Con trai chúng tôi chạy theo phía sau, vừa vỗ tay vừa vui vẻ nói: “Cha đang bế mẹ kìa”. Những câu chữ ngây ngô của con khiến tôi có chút gì đó đau đớn. Từ giường trong phòng ngủ ra đến phòng khách, tôi đã bế vợ mình đi được 10m. Cô ấy nhắm mắt và nhẹ nhàng nói: “Đừng nói cho con biết về chuyện ly hôn.” Tôi thở dài, thấy như đổ vỡ một thứ gì đấy không thể gọi tên. Chúng tôi rời nhà đi làm. Cô ấy bắt xe bus còn tôi lái xe đến công ty.

Sang đến ngày thứ hai, cả hai chúng tôi càng cảm thấy lúng túng hơn. Cô ấy gục đầu trên vai tôi, tôi có thể ngửi thấy mùi dầu gội từ tóc cô ấy, mùi nước hoa từ cổ áo sơ mi. Tôi nhận ra tôi không nhìn ngắm vợ mình quá lâu rồi. Tôi chợt thấy cô ấy đã không còn trẻ trung nữa. Tôi đếm được 5 nếp nhăn ở khóe mắt cô ấy, tóc trên đầu đã điểm sợi bạc. Cuộc hôn nhân này đã lấy đi của cô ấy nhiều quá. Trong một khoảnh khắc, tôi tự hỏi mình đã làm gì với vợ mình thế này!

Vào ngày thứ tư, khi tôi nâng cô ấy dậy, tôi thấy một xúc cảm lạ lạ dâng lên trong tâm trí mình. Người đang ở trong vòng tay tôi đây chính là người đã cùng tôi trải qua 10 năm cuộc đời. Ngày thứ năm và thứ sáu, tôi nhận ra những cảm xúc đó đang lớn dần lên. Tôi không nói cho Jane biết chuyện này. Giờ đây, việc bế vợ tôi dậy vào mỗi sáng trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Phải chăng mỗi ngày đều luyện tập khiến tôi khỏe mạnh hơn?

Cau chuyen ve tinh nghia vo chong nay se cuu nhieu cuoc hon nhan - Anh 3

Có những ngày vợ tôi mặc váy đi làm. Khi cô ấy đứng trước gương, xoay bên phải rồi xoay bên trái, cô ấy lại nói chiếc váy này đã rộng hơn 1 chút rồi. Tôi giật mình nhìn lại, vợ tôi đã gầy đi tự lúc nào, thì ra đó mới là lý do khiến tôi thấy việc bế vợ trở nên nhẹ nhàng hơn. Và vô tình, điều đó làm tôi có một chút đau lòng… Tôi vươn tay ra, định chạm vào cô ấy, thì đúng lúc này, con trai tôi xuất hiện và nói: “Cha, đến lúc bế mẹ ra ngoài rồi!”

Với con trai chúng tôi, việc nhìn thấy cha mẹ bế nhau mỗi sáng đã trở thành một phần thú vị trong cuộc sống của nó. Vợ tôi vẫy con lại và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ rằng mình sẽ đổi ý vào phút cuối. Thế rồi tôi nâng vợ tôi dậy, ôm cô ấy trong vòng tay của mình, đi từ phòng ngủ, qua phòng khách rồi ra đến mái hiên. Cánh tay cô ấy vòng qua cổ tôi thật dịu dàng và tự nhiên. Tôi ôm vợ mình thật chặt, giống như tôi làm thế với cô trong ngày cưới của chúng tôi.

Cân nặng của cô ấy càng ngày càng giảm, điều đó khiến tôi rất buồn lòng. Vào ngày cuối cùng, khi bế cô ấy trong tay, tôi thấy từng bước đi của mình trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Con trai chúng tôi đã tới trường. Nhưng rồi tôi cũng phải thả cô ấy xuống. Tôi lái xe như điên đến khu chung cư cao cấp, vội vã lao ra khỏi xe mà quên không đóng cửa, tôi sợ chỉ cần chậm 1 giây cũng khiến tôi thay đổi quyết định của mình. Khi Jane mở cửa, tôi nói với cô ấy: “Xin lỗi, Jane, tôi không muốn ly hôn nữa.”

Cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi, đặt tay lên trái tôi và hỏi: “Anh bị sốt à?” Tôi gạt tay Jane ra. “Xin lỗi, Jane.” Tôi nói: “Tôi sẽ không ly hôn.”

Cau chuyen ve tinh nghia vo chong nay se cuu nhieu cuoc hon nhan - Anh 4

Cuộc sống hôn nhân của tôi trở nên nhàm chán là vì vợ tôi và tôi không dành đủ thời gian cho những việc nhỏ nhặt trong cuộc sống, nhưng điều đó không có nghĩa chúng tôi không còn yêu người kia. Giờ đây, tôi đã nhận ra kể từ khi tôi bế cô ấy trong lòng, bước vào ngôi nhà của chúng tôi trong ngày cưới, là tôi đã nguyện bế cô ấy suốt đời.

Jane như bừng tỉnh, cô ấy tát tôi 1 cái rồi đóng sầm cửa lại và bắt đầu khóc nức nở. Tôi chẳng còn quan tâm gì nữa. Tôi lại vội vã lái xe quay trở về. Tôi ghé vào 1 tiệm hoa, mua tặng vợ tôi 1 bó hoa cô ấy thích nhất. Nhân viên bán hàng hỏi tôi muốn đề gì lên tấm thiệp. Tôi viết: “Hãy để anh được bế em rời khỏi giường mỗi sáng, kể từ đây đến khi cái chết chia cắt đôi ta.”

Khi tôi về đến nhà với bó hoa trên tay, nụ cười trên môi, tôi chạy ào vào phòng ngủ của hai vợ chồng. Vợ tôi nằm trên chiếc giường thân yêu đó, nhưng cô ấy đã chết! Vợ tôi đã chiến đấu với căn bệnh ung thư hàng tháng trời, nhưng tôi lại quá bận rộn với Jane mà không để ý đến điều đó. Vợ tôi biết mình sẽ sớm ra đi nên cô ấy chấp nhận lời ly hôn nhưng vẫn muốn trong mắt con trai, tôi là một người chồng tuyệt vời và một người cha có trách nhiệm.

Tôi đã không cứu vãn được cuộc hôn nhân này, theo một nghĩa khác. Đến lúc tôi nhận ra thì tất cả đã quá muộn. Tôi ước giá như mình đủ quan tâm đến những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc hôn nhân này. Tôi nhận ra vợ tôi đã hy sinh vì tôi và con trai nhiều như thế nào và tôi là một người chồng, người cha tệ đến đâu. Giá như tôi đủ tinh tế để chia sẻ những nhọc nhằn với vợ, yêu thương vợ nhiều hơn để không nghĩ đến việc ngoại tình và biết đâu căn bệnh của cô ấy có thể sẽ được chữa trị kịp thời. Nhưng tất cả đã quá muộn…

Cau chuyen ve tinh nghia vo chong nay se cuu nhieu cuoc hon nhan - Anh 5

Nếu bạn không chia sẻ câu chuyện buồn này, sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra với bạn cả.

Nhưng nếu bạn chia sẻ nó, biết đâu sẽ có một cuộc hôn nhân khác được cứu vãn. Rất nhiều người không nhận ra họ đã ở gần thành công như thế nào ngay khi họ nghĩ đến việc bỏ cuộc.

Theo Gia đình.net

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 36

Lạp xưởng, một thức ăn nguy hiểm!!

Không cần biết “Muối-Diêm” (Nitrate de Potassium) là cái gì , nguy-hiểm độc-hại tới cỡ nào , chỉ cần suy-nghĩ chút thôi , ta thấy ngay cái món Lạp-xưởng , gốc của mấy chú Chệt , là rất “không bình-thường” : 
     – Thịt khô-khốc và rất nhiều dầu-mỡ , không cần bỏ tủ-lạnh mà cả nhiều tháng trời không mốc-thúi , chiên lên vẫn “thơm-phức” , thì chắc-chắn phải có 1 hàm-lượng rất cao “Chất bảo-quản” gì đó ! Nó “bảo-quản” thực-phẩm không bị hư-thối rất hữu-hiệu , thì tất-nhiên cũng “tiễn-đưa” ta ra nghĩa-địa vô-cùng “công-hiệu” không kém !
     Bệnh rất ít khi có-thể xâm-nhập vào cơ-thể bởi Tai, Mắt, Mũi hay bất-cứ chỗ nào khác … mà hầu-hết là bằng Miệng mỗi ngày do Uống và “Sực” ! Nhất là Sực đồ Chệt , ở tiệm Chệt ! 
Chao ôi , “Lấy vợ Nhật , ở nhà Tây , ăn tiệm Chệt” !
    “Bệnh tùng khẩu nhập, 
     Họa tùng khẩu xuất !”
Kèm đây là 2 bài viết của 2 anh-bạn cùng là dân CVA (Cựu học-sinh Chu-Văn-An “Chết-Vì-Ăn” , Saigon) 
Thân/Kính chuyển
Thân gửi các bạn,
Chuyện này chỉ có nước tự trách mình không cẩn thận thôi!
Tôi mới bị ngộ độc vì ăn lạp xưởng có lẽ sản xuất tại Tàu Chệt !
Hôm thứ ba vừa qua, nhân dịp đưa bà xã đi khám bác sĩ, bọn tôi ghé 1 tiệm VN mua đồ ăn đem về nhà, thấy mấy vỉ xôi trông ngon lành bèn mua 3 vỉ : xôi lạp xưởng, xôi ruốc và xôi đậu đen. Chiều hôm đó bà xã ăn cơm mua ở tiệm còn tôi quất hết 2 vỉ xôi lạp xưởng. Ăn xong tối hôm đó thấy đầy bụng và khó chịu khác thường. Đến đêm dậy ói ra hết vào bồn cầu! Tôi để ý thấy có một đám bong bóng màu trắng trong sáng lóng lánh nổi cao trên mặt nước, chắc chắn không phải mỡ hay dầu ăn mà 1 loại dầu gì đó rất lạ , có lẽ là phó sản của dầu hỏa! Nghĩ lại thì thấy loại lạp xưởng trong xôi là loại nhỏ như ngón tay. Mà trước đây chừng 2-3 tuần tôi có nhận được 1 email cảnh cáo về lạp xưởng đốt cháy được , nhất là loại lạp xưởng nhỏ như ngón tay đích thị do Tầu Chệt làm. Lúc mua xôi tôi lại quên không nghĩ ra chuyện đó! Hai hôm sau cứ ăn hay uống gì vào là ói ra hết! Có lẽ hệ thống tiêu hóa bị rối loạn! Tôi phải gọi bác sĩ xin hẹn, nhưng họ gọi cho pharmacy trong chợ gần nhà cho 1 liều thuốc trị ói mửa say sóng, và dặn sau khi uống 2 ngày mà không thấy thuyên giảm thì phải đi bệnh viện cấp cứu!
Rất may phương thuốc hiệu nghiệm và tôi đã bắt đầu ăn cháo và xúp để phục hồi sức khỏe.
Tí nữa là phải vào nhà thương rửa ruột!
Nghĩ còn rởn tóc gáy!
BN
 
Thưa quý anh,
Trước kia trong sở làm có 1 ông người Việt gốc Hoa rất thích ăn lạp xưởng. Mỗi ngày đi làm, ông mang theo 1 nồi cơm điện nhỏ để nấu cơm vừa đủ ăn 2 chén. Khi cơm cạn nước, ông bỏ vào nồi 2 cái lạp xưởng để hấp trên cơm. Hầu như mỗi buổi trưa, ông ta đều ăn như vậy. Sau đó, tôi nghe tin ông qua đời vì bị ung thư ruột già lan qua những nơi khác.  Một người bạn đồng nghiệp, cũng là bạn học CVA, thấy mùi thơm lạp xưởng hấp trên cơm thơm phưng phức, bèn cũng bắt chước ăn khá nhiều. Anh bạn này bị ung thư bao tử. Mặc dù đã cắt bao tử nhưng vì cái gốc ung thư lan qua những cơ phận khác nên cũng đã qua đời cách nay 5 năm ở tuổi 60
Nguyên nhân tử vong có thể là do muối diêm dùng khi chế biến lạp xưởng . Muối diêm là nitrate de potassium . Chất nầy bỏ vào để cho thịt nạc và lạp xưởng có màu hồng quen thuộc . Không có muối diêm lạp xưởng sẽ có màu tái mét nhợt nhạt của thịt heo ôi , mà thực tế chỉ có thịt heo ôi mới dùng để làm lạp xưởng ! Không ai quá “ngu ngốc và phí phạm” mà dùng thịt heo không ôi để làm lạp xưởng , vì có ăn ngay đâu mà cần thịt tươi ? 
Muối diêm là chất gây ung thư rất nguy-hiểm . Lạp xưởng không thể không sử dung muối diêm.
HCD
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 98

Chương trình ngâm thơ Tao Đàn

 

Sài Gòn - chuyện đời của phố: Chương trình ngâm thơ Tao Đàn
Các nghệ sĩ: Hoàng Thư, Hồ Điệp, Tô Kiều Ngân và Đinh Hùng ẢNH: TƯ LIỆU
Đó là những buổi tối năm 1970. Lúc đó, trong nhà đã dùng đèn ống sáng sủa chứ không dùng bóng đèn vàng ệch âm u treo lơ lửng giữa nhà nữa. Nhưng tiếng ngâm thơ trong cái radio Philips vọng ra vẫn cứ buồn nẫu ruột đối với tôi. Ba tôi mê thơ Nguyễn Bính nên ông luôn nhắc bài Hành Phương Nam do Tô Kiều Ngân ngâm. Những lúc đó, ông bảo nhớ quê hương, nhất là những ngày cận Tết. Ông nhớ con sông Đồng Nai mùa nước lớn ở cù lao Phố xinh đẹp và những đình, chùa ở đó. Riêng tôi chỉ thấy cải lương nghe ban đêm đã buồn, ngâm thơ nghe càng buồn da diết.
Đến năm 13, 14 tuổi, tôi bắt đầu mê đọc sách, hay nghĩ vẩn vơ. Trong một đêm cúp điện tối thứ sáu, tôi nằm kê đầu lên thành giường thấp mà nghe lồng lộng tiếng ngâm thơ giọng Bắc của một nam nghệ sĩ đầy cảm xúc, mạnh mẽ mà rất ngọt ngào. Người ngâm là Nguyễn Thanh, với một bài thơ về Hà Nội của Tạ Tỵ, một họa sĩ có làm thơ, viết sách:
Hà Nội, chao ôi Hà Nội/Hà Nội với những con đường đọng tím/Những con đường câm nín/Những con đường chết lịm ở tim tôi.
Tuổi hoa niên từng hát khúc yêu đời/Và nhảy múa khắp nẻo đường Hà Nội/Bao thương mến với bao nhiêu bối rối/Trôi về đây tàn phá cõi tâm linh/Trắng đêm thâu, trắng cả khối chân tình/Từng xác lá thu về vàng lối cỏ/Mùa úa héo dâng đầy đôi mắt nhỏ/Em ơi em! Có biết thuở nào khuây…
Giọng ngâm của Nguyễn Thanh quá cuốn hút, bài thơ hay đến nhức nhối, gọi về cả một trời mơ mộng của đứa con nít nhạy cảm.
Đinh Hùng, nổi danh từ khi còn ở ngoài Bắc, có các tập thơ nổi tiếng như Mê hồn ca, Truyện lòng, các vở kịch như Tiên và tục, Phan Thanh Giản… Vào Sài Gòn, ông cùng bạn bè lập ra chương trình Tao Đàn năm 1955 trên Đài phát thanh Sài Gòn. Hẳn khi dựng chương trình, ông không nghĩ nó được đón nhận nồng nhiệt ở một thành phố sôi động nhất cả nước như vậy. Mỗi tối thứ hai, tư và sáu trong tuần, từ 9 giờ 15 đến 10 giờ, thính giả Sài Gòn lại chìm đắm trong thế giới của thơ ca. Tao Đàn trở thành diễn đàn chung của thơ ca kim lẫn cổ. Ông được sự hỗ trợ của nhà văn, nhà thơ Thanh Nam, Tô Kiều Ngân, Huy Quang, Thái Thủy trong ban biên tập và diễn đọc.
 
Về giọng ca ngâm, theo báo Trẻ số 7 tập I năm 1960, phía nam thì nổi tiếng là Hoàng Thư. Ông có mặt từ buổi phát đầu tiên của Tao Đàn, giọng khỏe và ấm, có biệt tài ngâm diễn những vở kịch thơ và những bài thơ tự do như vào vai Phạm Thái trong vở kịch Quỳnh Như của Thanh Nam, hoặc Bài ca Ngư phủ của Vũ Hoàng Chương. Thanh Hùng, tức là Nguyễn Thanh, giọng thổ pha kim hợp các bài bi hùng. Tô Lang tức Tô Kiều Ngân thổi sáo giỏi, ngâm thơ giọng Trung hay giọng Bắc đều hay. Quách Đàm nổi bật với các bài thơ thất ngôn và lục bát.
Về nữ, thường trực là Hồ Điệp, Thái Hằng và Giáng Hương. Giáng Hương kỳ cựu nhất với sở trường thơ mới (tám chữ và tự do) và kịch thơ. Khi trình bày kịch thơ, bà đọc nhiều hơn ngâm nhưng giọng đọc của bà lột tả được những nội dung buồn thảm, khiến nhiều người thích. Hồ Điệp có giọng mang phong cách cổ điển âm hưởng ca trù, thành công với các bài thất ngôn và lục bát, nhất là các đoạn thơ trong truyện Kiều, thơ thất ngôn của Bà Huyện Thanh Quan, thơ T.T.Kh, rất được thính giả gốc miền Bắc hâm mộ. Thái Hằng có giọng ngâm hiều dịu và vô cùng thiết tha, ngâm được hầu hết các loại thơ… Bên cạnh đó, giọng Đàm Mộng Hoàn được gọi là “giọng ngâm đổ hột đặc sắc”. Hoàng Oanh tham gia giai đoạn sau được xem là giọng ngâm “như sương như khói”.
Ngoài các giọng ngâm trên, có các nghệ sĩ tham gia chơi đàn phụ họa trong chương trình như Ngọc Bích, Phạm Đình Chương chơi dương cầm; Vĩnh Phan, Bửu Lộc chơi đàn thập lục đệm cho phần thơ cổ.
Chương trình Tao Đàn từ khi hình thành năm 1955 có ba người điều hành thay nhau. Nhà thơ Đinh Hùng phụ trách từ 1955 đến 1967 thì mất, chương trình chuyển cho nhà thơ Tô Kiều Ngân phụ trách trong hai năm 1967 – 1969. Sau đó, từ 1969 đến 1975 là nhạc sĩ Thục Vũ. Trong cuốn Ngâm thơ và nghe ngâm thơ Việt Nam nghệ sĩ Thạch Cầm bổ sung thêm các giọng ngâm tham gia Tao Đàn sau này như Đoàn Yên Linh, Hoàng Hương Trang, Vân Khanh, Hà Linh Bảo, Hồ Bảo Thanh, Mai Hiên, Huyền Trân, Hồng Vân…
Năm 1971, nhạc sĩ Thục Vũ có sáng kiến phối hợp ngâm thơ với trình bày ca khúc tân nhạc, đặt tên là chương trình Thi nhạc giao duyên. Đó là sự khởi đầu mới mẻ và thu hút người nghe trẻ trung hơn. Các giọng ca tham gia chương trình cùng các giọng ngâm được tuyển chọn phù hợp với chương trình như Thái Thanh, Duy Trác, Châu Hà, Mai Hương và ca sĩ Thanh Lan. Thơ và nhạc bổ sung, hỗ trợ cho nhau.
Phạm Công Luận
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 152

Ghen Là Gì ?

  • Ghen là một trạng thái tâm lý, xuất phát từ suy nghĩ, nhận thức dẫn đến hành động. Ghen thường được biểu hiện dưới nhiều dạng khác nhau và được chia thành nhiều loại. “Phạm vi ảnh hưởng“ của Ghen còn phụ thuộc vào môi trường sống, tính cách, nhận thức và tâm sinh lý của từng cá nhân, gia đình của chính cá nhân đó.

    “Ghen không chừa một ai, ghen không phân biệt tuổi tác”, ai cũng có thể ghen và ai cũng có thể trở thành nạn nhân của sự ghen tuông do chính bản thân, hoặc do người khác đem lại. Ghen chỉ xuất phát trong chuyện tình cảm nam nữ (tình yêu nam nữ, vợ chồng), Còn khi nó vượt qua giới hạn này người ta phân biệt Ghen là Ganh tị.
    Thật ra ghen được chia thành 02 loại :

    Ghen đúng và ghen không đúng. Cho dù ghen đúng hay ghen không đúng, tất cả cũng nhằm mục đích giữ người thương yêu nhất bên cạnh mình.

    Ghen đúng : Ghen đúng cách, ghen đúng chổ, ghen có căn cứ. Loại ghen này thường ít khi phát huy, đây là nét duyên của một con người khi ghen. Nếu bạn ghen theo cách này đôi lúc bạn sẽ được yêu nhiều hơn, được bạn đời tôn trọng mình hơn, vì tính sáng suốt, lòng vị tha của bạn.

    Ghen không đúng : là ghen bóng, ghen gió; ghen mù quáng, ghen không đúng chổ, không đúng lúc; và ghen “tầm bậy tầm bạ”. Bạn ghen một cách vô căn cứ, không tìm hiểu rõ nguyên nhân cội nguồn. Loại ghen này thường rất nhiều, và “được các chị em phụ nữ áp dụng rộng rãi và nhiều hơn đàn ông”.
    Ghen thường phát xuất từ tình yêu. Cho mà không nhận được, cũng ghen. Chia sẽ tình yêu cho kẻ khác, cũng tạo ra ghen, ghen vì tự ái, ghen vì ganh tỵ …

    Khi yêu, người ta ích kỷ, chỉ muốn tất cả là của họ, không được nghĩ tới ai, không muốn ai nhìn người yêu mình.

     
    Nguồn:http://hoivatraloi.com/modules.php?name=News&file=article&sid=343
    http://raovat.sile.vn/tu-van-hoi-dap/tai-sao-nguoi-ta-lai-ghen-nhi-khi-nguoi-do-quan-tam-den-mot-ai-k-244325.html
     
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 237