All posts by Nguyễn Tịnh Lặng

Nhớ Mẹ

Nhìn liễu rủ chứa chan giọt lệ

Mình bơ vơ nghe dế nỉ non

Bơ vơ vì Mẹ chẳng còn!

Từ dung trước án nét son tỏ mờ

Lật nhật ký, vần thơ bỏ dở

Áo còn đây, Mẹ nỡ ra đi!

Vườn hoa cỏ mọc xanh rì

Líp trầu của Mẹ tàn đi hai phần.

Cao xanh hỡi, đòn cân tạo hóa!

Gây chi trò bể cả nương dâu

Gây chi tang tóc đau sầu

Mẹ ta lạnh lẽo, ta sầu đơn côi

Còn đâu tiếng “con ơi” của Mẹ

Tiếng êm êm khe khẽ ngọt ngào

“Áo ấm con hãy mặc vào

Mùa đông gió lạnh thấm vào khổ thân”

Rồi tiếng mắng “thằng bần” của Mẹ

“Học thì lười, nghịch kẻ nào hơn ?”

Nhớ khi con giận, con hờn

Mẹ lau nước mắt cho con, Mẹ cười

Cười tha thứ những lời con hỗn

“Lớn rồi nghe, hư đốn thế sao ?”

Mẹ ơi! Con nhớ hôm nào

Con đau mà Mẹ tổn hao thân gầy!

Mẹ ơi! Con ốm rồi đây

Thèm nghe tiếng Mẹ la rầy bên tai

“Áo sứt nút không cài kẻo gió

Cháo nguội rồi, nằm đó sao con ?”

Lúc còn Mẹ, con còn tất cả

Mẹ đi rồi, tất cả cùng đi!

Mẹ ơi! Con chẳng còn gì

Bơ vơ đến cả khi đi, lúc về.

Ngốc Tử 

Hits: 8

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Ngôi sao hàng đầu Hollywood Audrey Hepburn – Sắc đẹp và thành công đều đến từ sự cao quý trong tâm hồn

Sở hữu gương mặt đẹp như hoa nở dưới ánh mặt trời rực rỡ, Audrey Hepburn được tôn kính như một trong những nữ diễn viên tài năng nhất mọi thời đại. Tuy nhiên, không chỉ là người phụ nữ xinh đẹp, quý cô Audrey Hepburn còn là người có trái tim nhân hậu và tâm hồn cao quý.

Cuộc đời gian truân nhưng rực rỡ của nữ diễn viên hàng đầu Hollywood

Audrey Hepburn sinh ra ở Brussels, Bỉ nhưng buộc phải chuyển đến Hà Lan để cùng mẹ trốn chạy khỏi người cha ủng hộ Đức Quốc xã. Trong giai đoạn đất nước bị quân Đức chiếm đóng, bà đã chứng kiến nhiều lần hành quyết công khai, trong đó có cả những người thân của bà.

Nữ diễn viên tài năng nhất mọi thời đại Audrey Hepburn. (Ảnh: twitter.com)Đức quốc xã cuối cùng đã tịch thu đồ trang sức trong gia đình và các tài sản khác, khiến bà trắng tay. Tuy nhiên, bà đã tự hứa với lòng mình rằng sẽ quyên tiền hỗ trợ cho đất nước. Bà biểu diễn trong các chương trình múa ba lê bí mật, nhảy múa trước những khán giả im lặng, những người không thể vỗ tay vì sợ bị phát hiện. 

Bà biểu diễn trong các chương trình múa ba lê bí mật. (Ảnh: elle.com)Sau khi quân đồng minh rút lui, người Đức đã bỏ đói nhiều người Hà Lan đến chết. Khi thức ăn cạn kiệt, gia đình Audrey đã sử dụng bột làm từ hoa tulip để làm bánh. Chính vì việc này mà bà bị mắc các triệu chứng hô hấp, vàng da, phù nề và thiếu máu. Thế chiến thứ hai kết thúc nhưng đã có tác động rất lớn đối với Audrey. Suy dinh dưỡng nghiêm trọng đã làm chậm sự tăng trưởng của bà, và khiến bà không thể múa ba lê được nữa. Khi ấy bà chuyển sang làm diễn viên. 

“Tôi được đề nghị diễn xuất khi tôi không thể nhảy…và làm đủ mọi thứ mặc dù tôi chưa được chuẩn bị. Tôi đã cố gắng hết mình để tồn tại!”.

Sau một vài vai diễn, bà cuối cùng đã trở nên nổi tiếng với bộ phim “Roman Holiday”. Đạo diễn Wyler đã ấn tượng với Hepburn ngay từ buổi thử vai và ông đã dành cho bà những lời khen tuyệt đẹp: “Cô ấy có tất cả những gì tôi tìm kiếm: Duyên dáng, ngây thơ và tài năng. Cô ấy còn rất khôi hài và hết sức tuyệt vời! Chúng tôi đã nói: Đây chính là cô ấy!”.Bộ phim đã mang về cho bà giải Oscar cho “Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất”, giải BAFTA cho “Nữ diễn viên chính Anh quốc xuất sắc nhất” và giải Quả cầu vàng cho “Nữ diễn viên phim chính kịch xuất sắc nhất” năm 1953.

Nữ diễn viên Audrey Hepburn xúc động khi nhận giải Oscar mà cô giành được cho vai diễn trong bộ phim Roman Holiday tại lễ trao giải Oscar ở thành phố New York. (Ảnh: twitter.com)Với tài năng và tâm huyết của mình, bà là một trong 12 nghệ sĩ từng đoạt giải Emmy, Grammy, Osar và Tony. Không chỉ vậy, phong cách thời trang của bà trong các bộ phim vẫn còn tiếp tục ảnh hưởng cho đến ngày nay và thậm chí trở thành biểu tượng của phái đẹp.

“Khi bạn lớn lên, bạn sẽ biết lý do bạn có hai tay”

Sau khi trở thành đại sứ của UNICEF, Audrey xa dần công việc diễn xuất và tập trung vào giúp đỡ các nạn nhân chiến tranh từ khắp nơi trên thế giới. Năm 1988, bà đến thăm một trại trẻ mồ côi đang nuôi dưỡng 500 trẻ em ở  Mek’ele và phân phát thức ăn cùng UNICEF. Trong chuyến đi, chứng kiến những em bé phải sống trong cảnh đói khát, bà đã nói: “Trái tim tôi đau khổ. Tôi cảm thấy tuyệt vọng.”

Nữ diễn viên Audrey Hepburn (1929-1993) tại Ethiopia trong nhiệm vụ thực địa đầu tiên với tư cách là đại sứ thiện chí của Quỹ Nhi đồng Liên hợp quốc (UNICEF), tháng 3 năm 1988. (Ảnh của UNICEF)Audrey Hepburn đã chu du đến khắp các miền đất, chứng kiến những đói nghèo, bệnh tật và đau thương mà con người phải chịu đựng. Bà đã đau khổ, xót xa và khát khao hành động để giúp đỡ, với hy vọng tình yêu và sự chân thành có thể xoa dịu những bất hạnh của những con người nơi bà đi qua. 

Vào tháng 10 năm 1990, Hepburn đến Việt Nam, nhằm kết hợp với chính quyền cho chương trình tiêm chủng và tuyên truyền sử dụng nước sạch của UNICEF. Bà phát biểu “Tôi muốn đưa lại nhiều bức hình về đất nước – con người Việt Nam để người dân trên khắp thế giới có thể hiểu hơn về nơi đây, hiểu rằng Việt Nam có nhiều điều để họ tìm hiểu, chứ không chỉ có một cuộc chiến tranh. Chiến tranh là một con quỷ và con quỷ đó đã đến lúc cần phải nằm xuống”.

Hoàng Liên Sơn, Việt Nam – 1990/10/01: Đại sứ thiện chí của UNICEF, Audrey Hepburn, đi cùng với trẻ em dân tộc Dao. Bà mặc bộ trang phục truyền thống của dân tộc Dao, do những người phụ nữ ở đây tặng. (Ảnh của Peter Charlesworth)Quả thực, di sản mà Hepburn để lại không chỉ là những giải thưởng danh giá, những thước phim điện ảnh nghệ thuật hay phong cách thời trang mãi mãi là hình mẫu theo thời gian. Điều bà để lại còn là một trái tim nhân hậu, ấm áp, một nhân cách cao quý và đôi bàn tay biết nâng niu, che chở. 

“Khi bạn lớn lên, bạn sẽ biết lý do bạn có hai tay. Một để giúp bản thân và tay kia để giúp đỡ người khác”.

Hepburn được vinh dự vào vai nữ thần, không chỉ bởi bà có thân hình đẹp, gương mặt xinh đẹp như hoa như ngọc, cũng không phải bởi vì nhiều người trên thế giới đều biết đến bà. Chính cuộc đời của bà đã minh chứng cho vẻ đẹp cao quý đó, ấy là sự tu dưỡng nội tâm.

Cuộc đời của bà minh chứng cho vẻ đẹp cao quý, đó là sự tu dưỡng nội tâm. (Ảnh: Sohu.com)“Nếu muốn bờ môi đẹp, nên nói những lời thiện lương; nếu muốn con mắt trở nên đẹp hơn, hãy nhìn vào điểm tốt của người khác; nếu muốn dáng người thon thả, nên mang đồ ăn chia sẻ cho người đói khát; nếu muốn có mái tóc đẹp, hãy để trẻ em sờ lên mái tóc của bạn hàng ngày; nếu muốn tâm hồn thư thái, hãy nhớ bạn không phải đang đi một mình trên đường. Sở dĩ được làm người, là phải tràn ngập sức sống, tự hối cải, tự soi xét bản thân, tự hoàn thiện mình, chứ không phải phàn nàn người khác. Khi có cơ hội, nên giúp đỡ người khác, cũng có thể dùng hai tay xin người khác giúp đỡ. Khi về già bạn sẽ thấy tay của mình có thể làm được nhiều việc khó, một tay dùng để giúp chính mình, tay còn lại chỉ dùng để trợ giúp người khác.”

Mặc dù chịu nhiều khó khăn nhưng Hepburn luôn có niềm tin vào cuộc sống. “Tôi tin rằng tôi trở nên mạnh mẽ hơn sau những lần thất bại. Tôi tin rằng những cô gái hạnh phúc là những cô gái xinh đẹp nhất! Tôi tin rằng ngày mai là một ngày khác và tôi tin rằng phép lạ sẽ xảy ra”.

Tôi tin rằng tôi trở nên mạnh mẽ hơn sau những lần thất bại. Tôi tin rằng những cô gái hạnh phúc là những cô gái xinh đẹp nhất! Tôi tin rằng ngày mai là một ngày khác và tôi tin rằng phép lạ sẽ xảy ra”. (Ảnh: prva.rs)Sức mạnh của một người phụ nữ không giống như sức mạnh của một người đàn ông. Nó không phải là sự áp đảo hay chiếm hữu. Đó là sức mạnh tinh tế bên trong của sự kiên trì và lòng lương thiện đối với người khác khi phải đối diện với những thử thách và gian khổ. Người phụ nữ, sau tất cả, chính là một món quà từ Đấng Sáng Thế cho nhân loại!

Thiên Thủy 

Hits: 12

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

TRONG NỖI CÔ ĐƠN HÓA THÂN – kim thanh

tặng tất cả những ai không còn mẹ
      Sáng ba mươi Tết năm nay, Trường bỗng dưng lù lù xuất hiện tại cửa nhà tôi. Một cách bất ngờ, không báo trước –do một đệ tam nhân cho địa chỉ, nhưng không biết số điện thoại của tôi. “Để thăm và chúc Tết bạn”, Trường cười nói. Lần đầu tiên, sau ba mươi mốt năm. Tôi quen Trường, một cách sơ giao, từ khi mới đặt chân đến Mỹ, năm 1985. Thỉnh thoảng gặp nhau tại nhà thờ, cũng chào hỏi, à ới vài câu cho đúng thủ tục của người “có văn hóa”, nhưng trong thâm tâm không bên nào muốn bước thêm bước nữa để trở thành bạn, đúng nghĩa. Bởi anh rất đạo đức, đạo mạo, cẩn trọng, mặc dù suýt soát bằng tuổi, ngược hẳn với tôi tính tình bộc trực, bất cần đời, thấy chướng tai gai mắt là đốp chát liền. Thấy tôi đâu, anh không quên mời gia nhập hội này hội nọ trong giáo xứ, lại còn nhắc năng xưng tội, rước lễ  –điều mà tôi luôn hứa, cho qua chuyện, nhưng không bao giờ làm. Riết rồi anh chán, và tôi cũng chán, tìm cách trốn anh.
      Trường sống một mình, không vợ con, kiểu tu tại gia. Nghe nói anh đã được phong vài chức thánh nhỏ, mà tôi cũng chẳng hỏi anh tại sao không thừa thắng xông lên đi làm thầy sáu hay linh mục, cho ấm thân. Công việc chính, âm thầm, mà anh tự đặt, là đi thăm viếng những đồng hương bị bệnh đang nằm điều trị ở nhà thương, hoặc tại gia, để an ủi, nâng đỡ tinh thần, đọc kinh cầu nguyện, có khi đem Mình Thánh Chúa đến cho họ v.v…

      Ngoài ra, Trường còn tình nguyện đi thăm các ông bà già trong những nhà dưỡng lão. Đó cũng là mục đích chính đã khiến Trường đến tôi bất ngờ sáng nay. “Tiện đường, rủ bạn cùng đi cho vui ấy mà”, anh nói. Tôi hỏi vặn: “Bộ hết người để rủ đi hay sao mà ông cứ nhắm tôi hoài vậy cà?” Anh cười, không trả lời. Mặc dù lu bu bởi trăm thứ việc không tên, tôi cũng thấy mềm lòng và mặc cảm tội lỗi với anh. Bèn OK.
      1. Nhà dưỡng lão tư mà Trường chở tôi đến cũng ở cùng khu với nhà tôi. Một căn nhà diện tích trung bình, sạch sẽ, thoáng mát, có một vườn nhỏ đầy hoa muôn sắc, xen lẫn với rau thơm đủ loại mà chủ nhân trồng thêm, cho những bữa ăn thuần túy Việt Nam. Bên trong cải biến thành một gian rộng, chia ra sáu phòng nhỏ vừa đủ cho sáu giường nằm. Có bếp và phòng vệ sinh chung. Bình thường, tổng số “cư dân” –toàn là trên bảy, tám bó– là sáu, hôm nay chỉ còn ba, vì các cụ lần lượt từ giã cõi trần, hoặc con cái muốn “đổi nhà dưỡng lão, với nhiều lý do riêng”, bà chủ nhà nói.
      Hôm ấy, Trường muốn thăm gặp, đặc biệt, một cụ ông 98 tuổi, Công giáo, không thân nhân. Vì vậy, chúng tôi vào thẳng phòng cụ trước, với sự hướng dẫn của bà chủ và một chị chăm sóc viên (caretaker), tên Sang, chuyên giúp các cụ ăn uống, làm vệ sinh, tắm gội, thay tã, dắt đi bộ ngoài vườn v.v…  Thấy có khách, cụ ông đang nằm cố gắng ngồi dậy, mặc dù Trường giơ tay ngăn cản. Trông cụ còn tráng kiện so với số tuổi, nói năng hoạt bát, nhưng đã lẫn, quên hết chuyện mới, ví dụ, vừa được Sang cho ăn đó, mà cụ lại không nhớ, kêu đói. Khiến chị phải cải chính, chỉ chỉ vào bụng của cụ. Trái lại, những chuyện cũ năm xửa năm xưa, cụ nhớ rất kỹ, và kể ra vanh vách, tuy không mạch lạc. Đặc biệt, nhớ cả bài thơ tình tám câu mà cụ nói cụ làm để tán tỉnh cô hàng xóm, thuở còn trẻ, “dễ thương ơi là dễ thương” (lời cụ), rồi cụ hứng chí đọc đi đọc lại bài thơ, lần nào cũng sai vài chữ, vài câu, rồi cười khanh khách, sảng khoái. Cười xong, cụ bỗng rơm rớm nước mắt, như trong lòng mang nặng tâm sự, và nằm vật ra giường. Trong lúc đó, bà chủ và chị Sang, vì bận việc, đã kín đáo bỏ đi, để mặc khách chuyện trò với cụ.
      Rời cụ ông 98 tuổi, chúng tôi thăm viếng xã giao, ngoài chương trình, hai “cư dân” còn lại, gồm một nam, một nữ. Cụ ông này, 85 tuổi, yếu lắm, bỏ ăn, một tuần trước đó, than khó thở, được xe cấp cứu chở đi bệnh viện nằm một ngày, và đưa về lại. Chủ nhà báo tin cho mấy đứa con cụ, nhưng ai cũng trả lời không thể ghé thăm, nại cớ bận đi làm. Nằm bất động trên giường, cụ chỉ lắng nghe, mà không nói, mà có nói cũng thều thào, không thành tiếng. Nửa tháng sau, tình cờ gặp lại Sang, tôi hỏi thăm về cụ, và nghe chị kể: “Mấy hôm sau khi hai anh gặp cụ thì cụ qua đời, lúc bấy giờ con cái mới tới, gọi nhà quàn cho xe đến chở xác cụ đi thiêu”.
      2. Rồi chúng tôi vào phòng cụ bà duy nhất. Cụ đã 86 tuổi, trông rất yếu. những còn tỉnh táo, minh mẫn, không lẫn chút nào. Gương mặt nhăn nheo phảng phất một nét đẹp thanh tú của ngày xưa còn sót lại. Sang nói, cụ được con cái thỉnh thoảng đến thăm.
      Lúc chúng tôi bước vào, cụ đang ngồi trên xe lăn, kế bên là Sang, tay cầm muỗng cơm, khom người dụ dỗ, thiếu điều năn nỉ, cụ mở miệng, để đút cho cụ ăn. Nhưng cụ lắc đầu, nhất quyết tuyệt thực. Chúng tôi nghe lời đối đáp giữa hai người:
      – Cụ ăn vài miếng giùm con đi. Đã hai ngày rồi, mà cụ không có gì trong ruột…
      Cụ òa khóc, nức nở:
      – Tôi nhớ con, nhớ cháu lắm, cô cho tôi về thăm nhà ba ngày Tết đi, rồi tôi trở lại, tôi hứa mà, giúp tôi đi, cô ơi. Con tôi không tới đón tôi về, thì tôi nhất định ngậm miệng…
      Mủi lòng, tôi tiến đến bên, cúi xuống, choàng vai cụ, vỗ nhẹ lưng, và lấy giấy Kleenex lau nước mắt cho cụ, trong khi Sang nói tiếp:
      – Cụ ăn đi, rồi chốc nữa, mấy anh mấy chị sẽ đến đón cụ về…
      Cụ ngừng khóc, vẻ mặt u buồn đổi sang một chút hớn hở, nhưng còn thút thít, hoặc nấc lên, tức tưởi, như trẻ thơ, và hỏi lại:
      – Thật nhé?
      – Dạ thật.
      Lúc đó, cụ mới hả miệng, chịu ăn hết chén cơm, có rau, thịt, và uống hết một ly nước cam vắt. Xong xuôi, như thường lệ, Sang bế cụ lên giường, để cụ nghỉ trưa.
      Ra khỏi phòng, chị khẽ kể cho hai chúng tôi rằng, theo lời yêu cầu của cụ, bà chủ đã gọi các con cháu, khá đông, đến rước cụ về thăm nhà trong dịp Tết, nhưng ai cũng trả lời là bận đi làm, không thể đưa cụ về được. Chị nói: “Khi nãy, em phải nói như thế để cho cụ chịu ăn, chứ thật tình em biết qua bà chủ là họ sẽ không đến. Hóa ra mình nói dối với cụ”. Tôi trả lời: “Chị đừng áy náy. Lúc còn chiến tranh, tại Phan Thiết, tôi cũng đã một lần nói dối với bà mẹ của một người lính ở đơn vị vừa chết trận. Gặp bà mẹ anh đang bị bệnh nặng nằm thoi thóp trên giường, hỏi thăm con, tôi không nỡ, và không thể, nói thật… Trong trường hợp này, chị đã phản ứng không khác chi tôi.”     
      Trường đứng im, lắc đầu, không nói gì. Còn tôi, tự dưng, thấy tái tê, đau đớn, như có trăm nghìn mũi kim vô hình đâm xuyên trái tim. Chợt nghe vọng về bên tai những câu hát quen thuộc, bất hủ, tưởng đã chôn vùi trong ký ức từ lâu:
      “Mẹ mẹ là dòng suối dịu hiền. Mẹ mẹ là bài hát thần tiên. Là bóng mát trên cao. Là mắt sáng trăng sao. Là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối. Mẹ mẹ là lọn mía ngọt ngào. Mẹ mẹ là nải chuối buồng cau. Là tiếng dế đêm thâu”… (Phạm Thế Mỹ).
      Hay “Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình rạt rào / Tình Mẹ tha thiết như giòng suối hiền ngọt ngào / Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào / Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ yêu”… (Y Vân).
      Hay “Maman, Maman jolie (Mẹ ơi, Mẹ xinh đẹp ơi) / Maman tu es la plus belle du monde (Mẹ, mẹ đẹp nhất trần đời) / Aucune autre à la ronde n’est plus jolie (Không ai chung quanh đẹp hơn)”… (Dalida).                       
      3. Và tôi bỗng thấy nhớ Mẹ dấu yêu của tôi quay quắt –đã ra đi, về với Tuổi, từ bao thu rồi. Thầm ước mong, và tưởng tượng, một ngày nào Mẹ thức dậy từ giấc ngủ ngàn năm, và cũng bảo tôi đưa về thăm nhà, vì nhớ con, nhớ cháu. Để Mẹ ôm chặt các con, các cháu vào lòng, không rời, trong vòng tay trìu mến. Để cho tôi khóc cạn nước mắt, trên vai gầy của Mẹ, trên trọn cuộc đời này. Khóc cho mẹ tôi, giờ đây vẫn nằm dưới mộ sâu, vô vàn cách trở. Khóc cho tất cả những người mẹ thân xác còn đó mà một nửa hồn đã chết, như hoa tàn rụng, trong nỗi tuyệt vọng vô bờ và chờ đợi mỏi mòn.
     Trong nỗi cô đơn tột cùng. Trong nỗi cô đơn hóa thân. Qua hình hài của một bà cụ 86 tuổi tội nghiệp, một bà mẹ đáng thương đã bỏ ăn, bỏ uống, vì không được con cái đón về nhà để vui Xuân cùng với gia đình. Một bà mẹ bất hạnh, khổ đau, không quen biết –mà tôi đã không hẹn đến để thăm gặp, để lau hộ những dòng lệ héo hắt tuôn rơi, vào sáng ngày ba mươi Tết, năm nay, tại một nhà dưỡng lão Portland.
Portland, 4 tháng 3, 2016

 

Kim Thanh 

Hits: 8

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Diễn hành Tết Kỷ Hợi trên phố Bolsa

‘Em tự hào là người Việt Nam’ – Biểu ngữ của các thanh thiếu niên gốc Việt tham gia diễn hành. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

WESTMINSTER, California (NV)- Cuộc Diễn Hành Tết Kỷ Hợi (Tết Parade), bắt đầu lúc 9 giờ 30 sáng nay, Thứ Bảy, 9 Tháng Hai, trên phố Bolsa, trục đường chính của khu Little Saigon, Nam California.

Trước đó, ngay từ sáng sớm đã có cơn mưa nhẹ và thành phố Westminster đóng một số đường dẫn vào đại lộ Bolsa để phục vụ cho cuộc diễn hành.

Cuộc diễn hành đã kết thúc sau 12 giờ trưa nay. Sau đây là một số hình ảnh về cuộc diễn hành này.

Xe hoa tượng Đức Thánh Trần Hưng Đạo. (Hình: Văn Lan/Người Việt) Xe hoa của Hội Đền Thờ Quốc Tổ. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Xe hoa của Văn Phòng II, Viện Hóa Đạo, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Đoàn diễn hành của Gia đình Phật Tử Liên Hoa. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Xe hoa của các cựu nữ trung học Trưng Vương. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Các cựu quân nhân VNCH tham dự diễn hành. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Xe hoa của một cơ sở thương mại tham gia diễn hành. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Các thành viên của Hội LGPT ở Orange County tham gia diễn hành. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Dân biểu liên bang Lou Correa. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Dân biểu tiểu bang California Tyler Diệp bắt tay một cử tri. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Cựu Thượng Nghị Sĩ tiểu bang California Janet Nguyễn tham gia diễn hành. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Xe hoa do ngựa kéo. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Xe hoa của Hội Cao Niên. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Người dân đứng chật lề đường Bolsa xem diễn hành. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Các thanh thiếu niên tham gia cuộc diễn hành. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Quốc kỳ VNCH trong lễ diễn hành. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Luật sư Nguyễn Quốc Lân, Chủ tịch Học Khu Garden Grove bắt tay các cử tri đi xem diễn hành. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Dân Biểu Liên Bang Hoa Kỳ Alan Lowenthal trong đoàn diễn hành. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Một chiếc xe hoa năm Hợi khác. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Xe hoa tượng tru7ngcho năm Hợi. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Một chiếc xe hoa trong đoàn diễn hành. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Dựng lại cảnh Vua Quang Trung cưỡi ngựa. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Xe hoa rước tượng Vua Quang Trung. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Màn trình diễn độc đáo của đội trống Thiên Ân. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Màn trình diễn của vũ đoàn Việt Cầm. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Thị trưởng Westminster Tạ Đức Trí (bìa phải) và các quan khách dự lễ. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Ban Tổ Chức cuộc diễn hành. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Cắt băng khai mạc. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Múa lân, cây nêu, tràng pháo trong lễ khai mạc. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Người dân đứng chật hai bên đường khu vực sân khấu chính của cuộc diễn hành. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Cuộc diễn hành khai mạc khi cơn mưa đã tạnh, thời tiết nắng đẹp, nên hàng ngàn người dân đổ ra đường Bolsa xem diễn hành. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Nghi thức chào cờ VNCH và phút mặc niệm trong buổi khai mạc. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Niềm vui trong ngày diễn hành. (Hình: Văn Lan/Người Việt)Phố Bolsa sáng sớm nay, Ban Tổ Chức dựng cây nêu, tràng pháo trong cơn mưa nhẹ. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Hits: 20

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Học hỏi người Nhật cách giữ ấm cơ thể vào mùa đông

Mùa đông ở các nước Đông Á, trong đó có Nhật Bản thật sự rất khắc nghiệt. Vậy cư dân ơ xứ sở hoa anh đào giữ ấm cơ thể như thế nào để qua khỏi mùa giá rét, cùng xem những bí quyết dưới đây  
         
image.png
Ở Nhật, mùa đông là khoảng thời gian mà có khá nhiều những sự kiện thú vị diễn ra, như hẹn hò đêm Giáng Sinh, hòa mình vào lễ hội ánh sáng của từng địa phương hay tham gia vào các môn vận động mùa đông như trượt tuyết,… Vì vậy, những cư dân ở đất nước mặt trời mọc này luôn “thủ” sẵn những bí quyết giữ ấm cơ thể để có thể tận hưởng khoảng thời gian khắc nghiệt nhất trong năm này một cách vui vẻ và khỏe mạnh. Vậy người Nhật Bản giữ ấm cơ thể như thế nào để qua khỏi mùa giá rét, cùng xem những bí quyết dưới đây. 
 Quy tắc quan trọng nhất: Giữ ấm đầu và cổ
 
Vào mùa đông thì việc mặc quần áo dày và ấm ắt hẳn là việc mà ai cũng có thể dễ dàng nghĩ đến. Tuy nhiên, nếu chỉ chăm chú vào việc giữ ấm các cơ quan như tay chân, ngực hoặc lưng mà quên đi hai vùng quan trọng nhất là đầu và cổ thì bạn đang mắc phải sai lầm nghiêm trọng. 
 
Đầu và cổ đều là những cơ quan tập trung rất nhiều mạch máu, đặc biệt cổ còn là con đường vận chuyển o­xy duy nhất cho toàn cơ thể. Đầu bị lạnh sẽ khiến toàn cơ thể lạnh theo, chưa kể đau nhức đầu lâu ngày có thể dẫn đến bệnh mãn tính. 
Nếu bạn chủ quan không giữ ấm cổ vào mùa lạnh sẽ dẫn đến các bệnh hô hấp như ho, viêm họng và các bệnh về đường hô hấp khác.
 
 Do đó, vào mùa đông hãy giữ ấm đầu và cổ thật kỹ bằng nón len, khăn quàng cổ,… Thường xuyên uống nước ấm cũng giúp cổ họng được bảo vệ an toàn hơn.
 
image.png
Bí quyết giữ ấm mùa đông quan trọng nhất của người Nhật là giữ ấm vùng đầu và cổ. (Ảnh: tieudungplus.vn 

Giữ ấm từ bên trong để tăng cường sức khỏe và sống thọ

Người Nhật rất quan trọng việc làm ấm cơ thể từ bên trong. Một trong những phương pháp tiêu biểu nhất là ngâm mình trong nước nóng. Phương pháp này không những làm ấm hữu hiệu mà còn giúp điều hòa sự lưu thông của các mạch máu, khiến da dẻ hồng hào, khỏe mạnh, tinh thần được thư giãn nên ngủ ngon hơn. Ngoài ngâm bồn, người Nhật cũng ưa chuộng phương pháp bấm huyệt, nhất là huyệt ở bàn tay hoặc ngâm chân trong nước nóng trước khi ngủ để kích thích sự tuần hoàn của các mạch máu, giúp nhiệt độ bên trong cơ thể được ổn định và sống thọ.

Tại Nhật Bản, có nhiều phòng xông hơi sauna được đặt trong các cơ sở suối nóng onsen hoặc trong các phòng tắm công cộng. Việc tắm xông hơi luôn thích hợp vào bất kỳ thời điểm nào trong năm, nhưng sẽ thú vị hơn khi bạn tắm onsen vào mùa đông. Đây còn là một bí quyết chăm sóc sức khỏe chứ không đơn giản chỉ là giữ ấm trong mùa đông.

Giữ ấm cơ thể với các sản phẩm tiện ích  

1. Bàn sưởi (Kotatsu) 

image.png
Cấu tạo của một chiếc bàn kotatsu gồm 4 phần: 1 cái khung bàn gỗ (thường có 2 loại vuông hoặc chữ nhật); 
1 thiết bị sưởi đặt ở giữa khung gỗ này, 1 tấm chăn dày và một mặt bàn dùng để đặt lên chăn và gắn cố định với 
phần khung gỗ phía dưới. (Ảnh: biggo.com.tw)  
 

Kiểu bàn kotatsu là bàn gỗ phủ chăn dày, phía dưới có hệ thống sưởi. Sản phẩm này có nguồn gốc từ thế kỷ 14, được lắp đặt cố định. Trước đây, bàn chủ yếu sử dụng năng lượng bằng than. Hiện nay, bàn sử dụng sưởi điện, có thể di chuyển được. Các nhà thiết kế Nhật cũng sáng tạo thêm nhiều tiện ích cho mẫu bàn truyền thống. Các gia đình có thể sử dụng bàn này thành chỗ ngủ, nơi làm việc, bàn ăn, thậm chí là nơi tiếp đãi bạn bè thân thiết.

2. Máy sưởi

Mặc dù nhiều căn hộ và ngôi nhà hiện đại của Nhật có lắp hệ thống sưởi, máy sưởi vẫn rất được ưa chuộng. Bạn có thể dễ dàng di chuyển nó từ chỗ này sang chỗ khác và nó có rất nhiều kiểu dáng, mẫu mã đẹp mắt.

3. Máy làm ẩm

Giống như máy sưởi, máy làm ẩm có nhiều màu sắc, kích cỡ và hình dáng. Một số máy làm ẩm còn có khả năng diệt virus. Không khí mùa đông ở Nhật khá hanh khô, vì thế máy làm ẩm là không thể thiếu.

4. Thảm hoặc chăn sưởi điện

Ở nơi tiếp khách, phòng ngủ, phòng trà, người Nhật thường trải chiếu, ngồi trực tiếp xuống sàn. Vào mùa đông, nhiều gia đình thường mua thêm các loại thảm điện, chăn điện để đôi bàn chân luôn được ấm.

5. Chăn nhỏ (Hizakake)

Hizakake là những chiếc chăn nhỏ, tiện cho việc mang theo người để giữ ấm ở nhà hoặc khi đi làm, đi học. Chúng là giải pháp hoàn hảo cho những văn phòng không kín hoặc có hệ thống sưởi kém.

6. Tấm che cửa sổ, phim cách nhiệt

image.png
Dùng tấm cách nhiệt giữ ấm cho căn phòng là cách người Nhật không sợ mùa đông giá lạnh. (Ảnh: amazon.co.jp)  

Để ngăn không khí lạnh vào phòng với những căn phòng nhỏ có cửa sổ như nhà tắm, người ta dùng những tấm che cửa sổ hoặc phim dán cách nhiệt. Rèm cửa dày cũng là cách thường được áp dụng.

7. Quần áo Heattech

Đây là một loại quần áo được nhãn hàng UNIQLO của Nhật thiết kế để giữ nhiệt, giúp bạn luôn cảm thấy ấm dù chỉ mặc một chiếc áo/quần/quần legging, v.v. rất mỏng.

8. Miếng dán giữ nhiệt

Những miếng dán này có thể được mua ở bất kỳ cửa hàng tiện lợi nào. Khi sử dụng, bạn đặt nó trong túi, găng tay hoặc giữa các lớp áo để giữ ấm trong khoảng 1 tiếng hoặc hơn tùy từng loại.

9. Quần tất dày

Quần tất là món đồ không bao giờ lỗi mốt ở Nhật ngay cả khi trời lạnh. Nhiều cửa hàng chuyên bán tất và quần tất dày dành cho mùa đông, thậm chí dày đến 200 denier (denier là đơn vị đo độ dày – 200 denier nghĩa là sợi dài 1,8 km, nặng 250 g).

Thực phẩm là vị “cứu tinh” vào mùa đông

Một số loại củ quả giúp tăng cường sức đề kháng như củ cải trắng, cà rốt, bí đỏ rất được ưa chuộng vào mùa đông. Một số món ăn sử dụng các loại nguyên liệu này như lẩu, Oden (một loại món hầm kiểu Nhật) đều trở thành nhân vật không thể thiếu trên bàn ăn của các gia đình Nhật Bản vào mùa đông. Món Nabe – lẩu của họ thường gồm nhiều nguyên liệu khác nhau như thịt, cá, rau, v.v. nấu trong những nồi gốm có đáy dày.

Khi trời trở lạnh, các máy bán hàng tự động của Nhật bắt đầu bán đồ uống nóng, trong đó có lon súp ngô. Tuy không quá ngon nhưng những thứ đồ này rất dễ kiếm và giúp bạn giữ ấm khi chờ xe buýt hoặc tàu điện.

Kiên Định t/h 

Hits: 28

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Bảo tàng viện LOUVRE phá kỷ lục du khách

global museums

Du khách quốc tế tại Viện bảo tàng Louvre, Paris. Ảnh chụp ngày 03/12/2018.
Reuters
Louvre, viện bảo tàng được viếng thăm nhất thế giới, đã vượt qua ngưỡng 10 triệu khách trong năm 2018, một kỷ lục đối với một viện bảo tàng quốc tế về mỹ thuật và cổ vật.

Hôm nay, 03/01/2018, chủ tịch – giám đốc viện bảo tàng Louvre, Paris, ông Jean-Luc Martinez cho hãng tin AFP biết là lần đầu tiên trong lịch sử của viện bảo tàng này và cũng là lần đầu tiên trong lịch sử của các viện bảo tàng, 10,2 triệu khách đã đến viếng thăm Louvre trong năm 2018.  

Trong năm 2017, Louvre vẫn dẫn đầu thế giới về số khách viếng thăm ( 8,1 triệu ), nhưng theo sát là Viện bảo tàng quốc gia Trung Quốc ( 8 triệu ) và Viện bảo tàng Nghệ thuật New York ( 7,3 triệu ).

Theo giải thích của ông Martinez, sau khi sụt giảm 30% trong những năm gần đây do hậu quả của các vụ khủng bố, số du khách quốc tế đến Paris đã tăng trở lại.
 Mặt khác, viện bảo tàng Louvre trong những năm gần đây đã được tu bổ thêm, cho nên khả năng đón tiếp khách cũng tăng theo. 

Một lý do khác khiến Louvre phá kỷ lục về số khách viếng thăm, đó là kể từ nay khách có thể đặt mua vé trên mạng, nên đỡ mất thời gian xếp hàng.
Theo thống kê, có đến gần 2 phần 3 khách viếng thăm là người ngoại quốc, nhưng dân Pháp ( 2,5 triệu người, chiếm 25% tổng số ) vẫn là quốc tịch chiếm số đông nhất. 

Điều đáng chú ý là trong số khách viếng thăm người Pháp, có đến 565 ngàn học sinh.

 Về khách nước ngoài, người Mỹ vẫn chiếm số đông nhất, với gần 1,5 triệu.
 Đứng thứ hai là khách Trung Quốc, với gần một triệu người, tăng cực kỳ nhanh. 

Theo lời giám đốc Martinez, cách đây 5 năm, hầu như không có khách nào từ Trung Quốc đến bảo tàng Louvre.
Trung Quốc hiện là quốc gia hàng đầu thế giới về du lịch ở nước ngoài, với 129 triệu người. 

Riêng du khách Trung Quốc đến châu Âu ngày càng thích tìm hiểu về văn hóa của châu lục này, cũng như viếng thăm các thắng cảnh thiên nhiên.

Cũng theo lời giám đốc Martinez, các cuộc biểu tình của những người Áo Vàng trong những tuần cuối năm 2018 đã không có ảnh hưởng gì đến số khách viếng thăm Louvre, vì viện bảo tàng này chỉ đóng cửa một ngày là thứ bảy 08/12.

Một tin vui cho những khách viếng thăm tương lai : kể từ 05/01, viện bảo tàng Louvre sẽ miễn phí vào mỗi tối thứ bảy đầu tháng! 

Và đặc biệt trong tối thứ bảy miễn phí ấy, tại một số phòng triển lãm sẽ có người hướng dẫn, giải thích cho chúng ta hiểu nhiều hơn về các tác phẩm được trưng bày. 
Mục đích là để thu hút những thành phần công chúng mới, ngoài khách du lịch.

Trước đây, viện bảo tàng Louvre mở cửa cho vào miễn phí mỗi chủ nhật đầu tháng, nhưng ban giám đốc đã bỏ phương thức này, vì thấy là nó chỉ có lợi cho khách nước ngoài, chứ không thu hút thêm khách Pháp.

Trong năm 2019 này, sẽ có hai sự kiện lớn tại bảo tàng Louvre : kỷ niệm 30 năm kim tự tháp bằng kính nổi tiếng và 500 năm ngày doanh họa Ý Leonardo da Vinci qua đời tại Pháp.

Thanh Phương

Hits: 11

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Con Nhớ Mẹ

Đêm thao thức con thương mẹ quá !
Má nhăn nheo tóc xoã trắng ngần
Bao măm con tảo xoay vần
Mẹ luôn cực khổ bao phần héo hon

Con đã lớn, Mẹ còn lo lắng
Việc vàn nhiều cay đắng mẹ thương
Mẹ lo mãi suốt dặm trường
Thương con thương mãi vạn thương cung đời…

Thương thương mãi, xa vời nhung nhớ
Mắt đã mờ, lòng vỡ tay rung
Thương con điệp điệp trùng trùng
Mây ngàn gió núi ngại ngùng chịu thua

Mẹ ơi mẹ, con chưa báo hiếu
Xa cách vời con hiểu con thương
Trời cao biển mặn vô thường
Đường xa vạn dặm miên trường mẹ ơi!
(Hồng Dương)

Hits: 25

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Chuyển tiếp: Xe xích-lô máy một thời ở Saigon

                              

Một phương tiện di chuyển tương đối rẻ tiền tại Sài Gòn là xe xích-lô máy, thông thoáng dưới ánh nắng nóng nực của thành phố so với cung cách ngồi xe Taxi Renault 4CV không có máy điều hoà không khí, với tiếng nổ của động cơ 2 thì dùng xăng pha nhớt nhả khói – là hình ảnh đặc biệt khó quên của Sài Gòn, sau ngày thành phố được giải phóng vào tháng Tư 1975, những chiếc xe xích-lô máy cũng biến mất như số phận của những chiếc xe Taxi Sài Gòn xưa.

Sơ lược về xe 3 bánh Peugeot

Được sản xuất vào năm 1939 dựa trên kiểu xe mô-tô Peugeot 100cc Type 53, vì nhu cầu vận chuyển hàng hoá vào những con đường phố cổ chật hẹp mà xe ô-tô vận tải khó lưu thông và khối lương hàng hoá tương đối nhỏ, không cần đến những phương tiện vận tải lớn.

Photobucket
Xe mô-tô Peugeot 125cc kiểu 55 GLT 1932


Kiểu xe 3 bánh Triporteur Peugeot đầu tiên là kiểu 53 TN, vay mượn cổ máy 100cc 2-thì của xe Type 53 cùng nhiều cơ phận khác của xe nầy ngoại trừ bộ khung xe khác biệt. Động cơ được thiết kế đằng sau thùng chở hàng nên ngăn cản không khí làm mát máy, do đó trên cổ máy được thiết kế thêm một quạt máy nằm bên cạnh. Với sức mạnh 4 mã lực, hộp số gồm 3 số với cần sang số bên cạnh bình xăng, xe 3 bánh có thể chở 100kilô hàng hoá với tốc độ tối đa 45km/giờ.

Photobucket


Photobucket
Kiểu xe Triporteur Peugeot 55TN sản xuất sau chiến tranh tại Pháp Quốc


Nhưng ưu điểm của xe Triporteur Peugeot so với những xe 3 bánh tải hàng hoá vào thời điểm ấy là bộ phận cơ khí tay lái điều khiển xe, được thừa hưởng từ thiết kế xe ô-tô Peugeot, bộ cơ khí tay lái điều khiển được đơn giản hoá với trục bánh trước độc lập rất tiện nghi và bẻ lái dể dàng. Về bộ khung trục bánh trước được thiết kế 2 vè chắn bùn bằng thép lá rập khuôn, ốp lấy thùng chở hàng hoá có cánh cửa mở về phía trước.

Photobucket


Photobucket
Triporteur Peugeot 55TN với 3 phiên bản khác nhau trong tài liệu của Peugeot


Sau Đệ Nhị Thế Chiến 1939-1945, việc sản xuất xe Triporteur Peugeot được khởi động lại một cách khiêm nhượng với kiểu xe biến cải đôi chút, kiểu xe 54 TN, nhưng phải chờ đến năm 1949 mới thấy xuất hiện kiểu xe với động cơ 125cc, Triporteur 55 TN.

Cổ máy 125cc vay mượn từ xe mô-tô Peugeot Type 55, với sức mạnh 4,5 mã lực cho phép xe 3 bánh tải một trọng lượng đến 150kg do đó bánh xe được nâng lên với kích cở 550×85 để chịu sức tải nặng và mầu sơn từ mầu xám xưa cũ chuyển sang mầu ngà.

Photobucket


Photobucket
Kiểu xe Triporteur Peugeot cuối cùng 57 TM năm 1954

Vài chi tiết kỹ thuật cơ khí: động cơ 125cc một xi-lanh 2-thì mát máy bằng quạt, hộp số gồm 3 số tay bên cạnh bình xăng, 4,5 mã lực với vòng quay máy 4.000 vòng/phút, bộ chế hoà khí Gurtner RN 17, bộ đánh lửa Volant SAFI SSY 40W, bánh xe 550×85, dài 2,35 mét, rộng 1,15 mét, cân nặng 120 Kilô.


Kiểu cuối cùng của loại xe Triporteur Peugeot là kiểu 57 TM được ra mắt vào cuộc triển lãm xe vào năm 1954 tạiPháp Quốc. Với động cơ vẫn là cổ máy 125cc nhưng bộ dàn xe với 2 vè chắn bùn phía trước được thiết kế bằng thép lá uốn thẳng góc, giúp cho việc chuyển vận hàng hoá dể dàng hơn, 2 đèn phía trước được thay bằng một đèn duy nhất lớn hơn và chiếu sáng hơn. Kiểu 57 TM được trình làng với 3 phiên bản: khung trơn không thùng chở hàng (57 TN), thùng chở hàng có cửa mở phía trước (57 TNO) hoặc thùng chứa hàng với nắp đậy (57 TNC).

Xe xích-lô máy tại Việt Nam

Tại Việt Nam sau khi quân đội Hoàng Gia Nhật Bản thua trận phải đầu hàng và rút về nước năm 1945, ở Sài Gòn quân đội Anh Quốc đến tiếp quản rồi giao lại cho chính quyền thuộc địa Pháp. Nhu cầu vận tải hàng hoá rất cần thiết nên đã nhập cảng những phương tiện chuyên chở mà chiếc xe 3 bánh Triporteur Peugeot đã được đưa vào Sài Gòn.

Photobucket
Từ chiếc xe 3 bánh chở hàng hoá, xe Triporteur Peugeot được cải tiến thành xe xích-lô máy


Đa số kiểu xe được xử dụng tại Sài Gòn là kiểu Triporteur Peugeot 55 TN với động cơ 125cc – thoạt đầu được xử dụng để vận tải hàng hoá nhưng sau đó được biến cải thành xe xích-lô máy. Trong thập niên 1930, Sài Gòn đã có những chiếc xích-lô đạp thay thế cho những phu xe kéo, qua thập niên 1940 đã có khoảng trên 6.500 xe xích-lô đạp nhưng số dân cư Sài Gòn ngày một tăng lên, xe xích lô đạp không đáp ứng lại nhu cầu vận chuyển vì lẽ dùng sức người, tốc độ chậm và quảng đường ngắn – trong khi xe Taxi đáp ứng lại nhu cầu về tốc độ và khoảng cách xa nhưng giá cả khá cao, khách đi xe xót ruột khi thấy đồng hồ taximètre cứ nhảy số tiền phải trả ngay cả khi xe dừng ở đèn lưu thông…

Photobucket
Xe xích-lô máy và Taxi Renault 4CV là 2 biểu tượng của Sài Gòn xưa


Photobucket
Xích-lô máy là một phương tiện di chuyễn nhanh chóng và mát mẽ dưới nắng Sài Gòn


Do đó từ một xe 3 bánh chở hàng hoá – gọi theo tiếng Việt thời ấy là xe ba-gác máy (từ chữ bagages = hành lý) – đã được cải tiến thành xe xích-lô máy. Rập theo cấu trúc của xích-lô đạp, người ta đặt lên khung xe một cái nôi bằng thép uốn với băng ghế nệm, dưới ghế nệm biến thành khoang chứa dụng cụ bảo trì xe cùng xăng nhớt, ruột lốp xe và tấm bạt để che phía trước hành khách khi trời mưa. Bên cạnh 2 hông ghế là bộ khung thép bọc mái che bằng vải dầu gấp xếp lại được, dùng để che nắng và mưa.

Photobucket
Hình ảnh quen thuộc xe xích-lô máy chạy quanh Công trường Diên Hồng xưa, trước trạm xe buýt Công Quản Chuyên Chở Công Cộng đối diện với Chợ Bến Thành


Trong cuối thập niên 1940 qua đầu thập niên 1950, có khoảng 1.800 xe xích-lô máy hoạt động quanh Sài Gòn, Chợ Lớn và Gia Định và là biểu tượng duy nhất của thành phố Sài Gòn không có nơi nào khác.

Dòng xe xích-lô máy Sài Gòn biến mất dần sau ngày miền nam Việt Nam bị giải phóng vào tháng tư 1975, xăng dầu vào lúc ấy trở thành khan hiếm và được xem là “vật tư chiến lược” của chính quyền mới, những xe xích-lô máycũng cùng số phận với những xe Taxi Sài Gòn xưa.

Hình ảnh xe xích-lô máy Sài Gòn theo thời gian

Photobucket
Xích-lô máy và ông Pierre Coupeaud, ngưới sáng chế xe xích-lô đạp đầu tiên ở Phnom Penh trước nhà hàng khách sạn Continental Sài Gòn


Photobucket
Hai bà “đầm” trên một xe xích-lô máybiến cải từ xe Triporteur Peugeot 54 TN


Photobucket
Hai người lính gendarmes Pháp ở Sài Gòn


Photobucket
Một thiếu nữ Pháp kiều tại Sài Gòn


Photobucket
Một bến xe xích-lô máy


Photobucket
Chờ khách…


Photobucket
Một lính Mỹ thích thú trên xe xích-lô máy Sài Gòn


Hình ảnh xe Triporteur Peugeot ngày nay ở Pháp Quốc

Photobucket


Photobucket


Photobucket


Photobucket
Vài xe Triporteur Peugeot được tân trang và trưng bày trong các lể hội


Photobucket
Một người bán hạt dẻ rang nóng trên đường phố Paris

Hits: 60

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

NẮNG THÁNG NĂM

Ôi tháng năm hạ chìm trong cơn khát
Nắng đỏ đường cháy sạm trái tim côi
Sa mạc đời đổ bóng một mình tôi
Hun hút dài xa xôi mòn chân bước.

Yêu dấu ơi em hãy là hồ nước
Thoả lòng tôi ao ước lúc hạ khan
Để rừng hoang róc rách tiếng thác tràn
Ngân vào lòng tiếng đàn xua im vắng.

Lại gần đây cùng ngọt bùi cay đắng
Riết vòng tay đêm trắng cạn môi hôn
Cho vơi đi nỗi nhớ đến cào cồn
Quên nỗi sợ vùi chôn trong mộ ái.

Em đã từng trong nỗi sầu tê tái
Cũng như tôi quằn quại một niềm đau
Hai trái tim đều đã quá úa nhàu
Sao không thể gần nhau cùng chia sớt ?

Đường song hành rồi cô đơn sẽ bớt
Nắng cháy nào cũng ngớt lúc hạ trôi
Tháng năm về nóng vã giọt mồ hôi
Lại đây em bên tôi tựa bóng mát.

Dẫu sa mạc… sợ gì đâu cơn khát
Phải không em… khi đã sát cạnh nhau.

Nguyễn Hưng

Hits: 85

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Trên đời này, những thứ quý giá nhất đều là miễn phí

 
Trên cuộc đời này, nhiều người hay than thở rằng cuộc đời thật bất công, rằng “Ông trời không có mắt” nhưng bạn có biết rằng, nếu ông trời “không có mắt”, không yêu thương nhân loại, thì nhân loại đã chết từ lâu rồi không? Ông đã ban rất nhiều thứ miễn phí cho con người, chỉ có điều bạn coi đã coi nó là hiển nhiên và không nhận ra mà thôi.
Ánh sáng mặt trời là miễn phí
Trên thế gian này, không sinh vật nào có thể sống sót nếu thiếu ánh mặt trời. Thế nhưng có ai từng phải trả một đồng nào cho thứ ánh sáng kỳ diệu đó chưa?
anh-sang-mat-troiẢnh minh họa: Pinterest

Không khí là miễn phí
Một người chỉ cần là đang sống trên Trái đất này, có ai mà có thể không hít thở mà có thể sống được? Thế nhưng từ xưa đến nay, đã có ai từng phải trả tiền cho thứ không thể thiếu này chưa?
 
Tình yêu là miễn phí
Đoạn tình cảm sâu đậm cùng nhau vượt sóng gió đó, cuộc tình hoạn nạn có nhau đó, sự hòa hợp của hai tâm hồn cùng đồng điệu đó, chính là sự đồng cảm sâu sắc nhất và là chỗ dựa vững chắc nhất trong cuộc đời chúng ta. Tất cả những điều này, đều là miễn phí hết và là thứ mà có tiền bạc cũng không thể mua được.
Ảnh minh họa: VTMOnline

Tình thân là miễn phí
Mỗi người chúng ta đều trần trụi khi đến với thế gian này và đều nhận được sự che chở vô bờ bến của cha mẹ, một thứ tình thương không mong báo đáp in sâu trong máu thịt. Nhưng không có người cha mẹ nào nói với con mình rằng: “Con cho mẹ tiền mẹ mới thương con”.
me-va-conẢnh minh họa: youtube

Tình yêu thương này của cha mẹ, sẽ không giảm giá trị vì bạn đã trưởng thành, càng không mờ nhạt vì họ đã già đi, chỉ cần cha mẹ còn sống ở trên đời này, bạn vẫn nhận được tình yêu thương này trước sau như một.
Tình bạn là miễn phí
Người âm thầm ở bên cạnh bạn khi bạn cô đơn, người giơ cánh tay ra đỡ bạn khi bạn ngã, người cho bạn dựa vào vai an ủi bạn khi bạn đau lòng, người luôn sẵn sàng xuất hiện mỗi khi bạn cần giúp đỡ, thế nhưng người đó có bao giờ đổi những thứ đã cho đi thành tiền mặt, sau đó kêu bạn trả không?
 
Mục tiêu là miễn phí
Bất luận là hoàng tử ăn sung mặc sướng, hay là người lang thang ăn mặc rách rưới, bạn đều có thể đặt ra mục tiêu riêng cho cuộc đời mình.. Mục tiêu này có thể là vĩ đại, cũng có thể là bình thường, vừa có thể là huy hoàng và cũng có thể là giản dị, chỉ cần bạn cảm thấy bằng lòng với nó là đủ rồi.
Tín ngưỡng là miễn phí
Mỗi một cơ thể máu thịt đều nên có một tín ngưỡng chính xác và kiên định để dựa vào. Đó là nơi nương dựa tốt nhất của linh hồn, là ngọn đèn soi sáng giúp chúng ta vượt qua được mọi khó khăn, trắc trở trên đường đời.
tin-nguongẢnh minh họa: baomoi.com

Còn có gió xuân, thì còn có mưa phùn, còn có ánh trăng trong vắt, thì còn có các vì sao lấp lánh trên trời…
Vậy nên bạn đừng có than thở với ông Trời nữa, ông Trời không những rất công bằng mà lại còn rất hào phóng. Từ lâu ngài đã đem mọi thứ quý giá nhất, ban tặng miễn phí cho mỗi người rồi, chỉ có điều là bạn có nhận ra hay không mà thôi.
Theo ĐKN
Châu Yến 

Hits: 35

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Một Chút Lan Man – BS Đỗ Hồng Ngọc

Ngẫm lại sự đời, tôi thấy hình như hầu hết chúng ta chẳng bao giờ thực sống. Lúc còn trẻ, ta mơ ước tương lai, sống cho tương lai.
Nghĩ rằng phải đạt cái này cái nọ, có được cái kia cái khác mới là sống.
Khi có tuổi, khi đã có được cái này cái nọ, cái kia cái khác thì ta lại sống cho quá khứ!
Hừm! Nhỏ mong cho mau lớn, lớn mong cho nhỏ lại.
Quả là lý thú! Tóm lại, ta chẳng biết quý những giây phút hiện tại.

Một người 60, tiếc mãi tuổi 45 của mình, thì khi 75, họ sẽ tiếc mãi tuổi 60, rồi khi 80, họ sẽ càng tiếc 75! Vậy tại sao ta không nghĩ ta đang ở cái tuổi tuyệt vời nhất của mình lại không yêu thích nó đi, sao cứ phải…. nguyền rủa, bất mãn với nó.
Có phải tội nghiệp nó không? Ta đang ở cái tuổi nào thì nhất định tuổi đó phải là tuổi đẹp nhất rồi, không thể có tuổi nào đẹp hơn nữa!

Còn đối với các vị phụ nữ cũng có khi gạt gẫm mình chút đỉnh như đi giải phẫu thẩm mỹ chẳng hạn. Xóa chỗ này, bơm chỗ nọ, lóc chỗ kia.
Nhưng nhức mỏi vẫn cứ nhức mỏi, loãng xương vẫn cứ loãng xương, tim mạch vẫn cứ tim mạch…
Thân thể ta cứ tiến triển theo một “lộ trình” đã được vạch sẵn của nó, không cần hỏi han ta, không cần biết ta có “chịu” không! Mà hình như, càng nguyền rủa, càng bất mãn với nó, nó càng làm dữ.

Trái lại, nếu biết thương yêu nó, chiều chuộng nó một chút, biết cách cho nó ăn, cho nó nghỉ, biết cách làm cho xương nó cứng cáp, làm cho mạch máu nó thông thoáng, làm cho các khớp nó trơn tru thì nó cũng sẽ tử tế với ta hơn.
Từ ngày “thế giới phẳng” thông qua internet, ta còn sống với đời sống ảo.
Ta ngồi đây với người nhà nhưng chuyện trò với một người nào khác, cười đùa, nhăn nhó, giận dữ, âu yếm với một người nào khác ở nơi xa.
Khi bắt lại câu chuyện với mọi người bên cạnh thì nhiều khi đã lỡ nhịp!

Hiểu ra những điều tầm thường đó, tôi biết quý thời gian hơn, quý phút giây hiện tại, ở đây và bây giờ hơn.
Nhờ vậy mà không có thì giờ cho già nữa! Hiện tại với tôi thì không có già, không có trẻ, không có quá khứ vị lai.
Dĩ nhiên, không phải trốn chạy già mà hiểu nó, chấp nhận nó, thưởng thức nó.
Khi biết “enjoy” nó thì quả có nhiều điều thú vị để phát hiện, để khám phá.

Từ ngày biết thương “thân thể” của mình hơn, tử tế với nó hơn, thì có vẻ tôi… cũng khác tôi xưa.
Tôi biết cho thân thể của mình ăn khi đói, không ép nó ăn lúc đang no, không cần phải cười cười nói nói trong lúc ăn.
Món gì khoái khẩu thì ăn, chay mặn gì cũng tốt. Cá khô, mắm ruốc gì cũng được, miễn là đừng nhiều muối quá!

Một người bạn tôi mắc bệnh “ăn không được”, “ăn không biết ngon” vậy mà vẫn béo phì, đi không nổi, là bởi vì các con thương ông quá, mua toàn sữa Mỹ mắc tiền cho uống! Sữa giàu năng lượng, nhiều chất béo bổ quá, làm sao còn có thể ăn ngon, làm sao không béo phì cho được?

Giá ông nghèo một chút còn hay hơn! Cá kho quẹt, rau muống mà tốt, miễn ông ăn thấy ngon, thấy sướng! Tôi cũng biết cho thân thể của mình ngủ hơn.
Ngủ đầy giấc, đủ giấc. Ngủ đủ giấc là cơ hội tốt nhất cho các tế bào não phục hồi, như sạc pin vậy.
Sạc không đủ mà đòi pin ngon lành sao được!

Bảy trăm năm trước, Trần Nhân Tông viết:
Cơ tắc xan hề khốn tắc miên! (Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền!)
trong bài Cư trần lạc đạo, (ở đời mà vui đạo)! 
Ông là vị vua nhà Trần sớm nhường ngôi cho con, lên tu ở núi Yên Tử, Tổ sư thiền phái Trúc Lâm.
Tu hành như vậy mà khi quân Nguyên xâm lấn nước ta, ông liền xuống núi, ra tay dẹp giặc, xong, phủi tay lên núi tu tiếp!

Mỗi người có đồng hồ sinh học của riêng mình, không ai giống ai, như vân tay vậy, cho nên không cần bắt chước, chỉ cần lắng nghe mình.
Phương pháp này, phương pháp nọ của người này người kia bày vẽ chẳng qua cũng chỉ để tham khảo, nắm lấy nguyên tắc chung thôi, rồi áp dụng vào hoàn cảnh riêng cụ thể của mình, tính cách mình, sinh lý mình.
Phương pháp nào có sự ép buộc cứng ngắc quá thì phải cảnh giác!

Nên nhớ rằng tới tuổi nào đó, tai ta sẽ bắt đầu kém nhạy, mắt bắt đầu kém tinh, đấu óc bắt đầu kém sắc sảo.
Tai kém nhạy để bớt nghe những điều chướng tai.
Mắt kém tinh để bớt thấy những điều gai mắt.
Đầu óc cứ sắc sảo hoài ai chịu cho nổi!
Tuy vậy, tai kém mà muốn nghe gì thì nghe được, không thì đóng lại; mắt kém mà muốn thấy gì thì thấy được, không thì khép lại.
Thế là “căn” hết tiếp xúc được với “trần”.
Tự dưng không tu hành gì cả mà cũng như tu, cũng thực tập ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm!

Rồi một hôm đẹp trời nào đó ta còn có thể phát hiện mắt mình chẳng những nhìn kém mà còn thấy những ngôi sao lấm chấm, những lốm đốm hoa trên bầu trời trong xanh vời vợi kia.
Nếu không phải do một thứ bệnh mắt nào đó thì đây hẳn là hiện tượng thoái hóa của tuổi già, nói nôm na là mắt xài lâu quá, hết thời hạn bảo hành.

Cái mà người xưa gọi là “hoa đốm hư không” chính là nó.
Tưởng hoa đốm của trời, ai dè trong mắt mình! Chính cái “tưởng” của ta nhiều khi làm hại ta.
Biết vậy ta bớt mất thì giờ cho những cuộc tranh tụng, bớt tiêu hao năng lượng vào những chuyện hơn thua.
Dĩ nhiên có những chuyện phải ra ngô ra khoai, nhưng cái cách cũng đã khác, cái nhìn đã khác, biết tôn trọng ý kiến người khác, biết chấp nhận và nhìn lại mình.

Khi 20 tuổi người ta băn khoăn lo lắng không biết người khác nghĩ gì về mình.
Đến 40 thì ai nghĩ gì mặc họ.
Đến 60 mới biết chả có ai nghĩ gì về mình cả!
Tóm lại, chấp nhận mình là mình và từ bi với mình một chút.
Có lẽ như vậy hay hơn cho mình.


BS. Đỗ Hồng Ngọc
 

Hits: 46

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

MỘT NGÀY ,MỘT NĂM ,VÀ ĐỜI NGƯỜI.. !!!

  Một ngày rất ngắn , ngắn đến mức chưa nắm được cái sáng sớm thì đã tới hoàng hôn
 
alt🌹Một năm thật ngắn , ngắn đến mức chưa kịp thưởng thức sắc màu đầu xuân thì đã tới sương thu
alt🌹Một cuộc đời rất ngắn , ngắn tới mức chưa kịp hưởng thụ những năm tháng đẹp thì người đã già rồi
alt🌹Luôn luôn đến quá nhanh mà hiểu ra thì quá muộn , cho nên chúng ta phải học cách trân trọng, trân trọng tình thân, tình bạn, tình đồng nghiệp, tình yêu, tình vợ chồng, tình phụ mẫu, tình đồng loại …
 
alt🌹Vì một khi đã lướt qua , thì khó có thể gặp lại
alt❤️Sau 20 tuổi thì đất khách và quê nhà giống nhau vì đi đến đâu cũng có thể thích ứng
❤️ Sau 30 tuổi thì ban ngày và ban đêm giống nhau vì mấy ngày mất ngủ cũng không sao
alt❤️Sau 40 tuổi thì trình độ học vấn cao thấp giống nhau , học vấn thấp có khi kiếm tiền nhiều hơn.
alt❤️Sau 50 tuổi thì đẹp và xấu giống nhau vì lúc này có đẹp đến mấy cũng xuất hiện nếp nhăn và tàn nhang .
alt❤️Sau 60 tuổi thì làm quan lớn và quan bé giống nhau vì nghỉ hưu rồi cấp bậc giống nhau.
❤️ Sau 70 tuổi thì nhà to và nhà nhỏ giống nhau vì xương khớp thoái hóa không thể đi được hết những không gian muốn đi .
alt❤️Sau 80 tuổi thì tiền nhiều và tiền ít giống nhau vì có tiêu cũng chẳng tiêu được bao nhiêu tiền.
alt❤️Sau 90 tuổi thì nam và nữ giống nhau vì không thể làm nổi chuyện ấy nữa .
alt❤️Sau 100 tuổi thì nằm và đứng giống nhau vì đứng dậy cũng chẳng biết làm gì
 
alt👉 CUỘC ĐỜI CỦA BẠN VÀ TÔI LÀ NHƯ VẬY, KHÔNG KHÁC NHAU NHIỀU…
alt👉 NHÌN RA, HIỂU ĐƯỢC , THẤU HIỂU RỒI, CUỘC ĐỜI LÀ NHƯ THẾ …
alt👉 TRÂN TRỌNG NHỮNG THỨ ĐÃ CÓ VÀ ĐANG CÓ …

Hits: 29

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

BIỂN CỦA EM

Anh vẫn biết Biển mênh mông là thế
Khi trào dâng khi lại để sóng lừng
Biển của em lúc kín đáo như bưng
Lúc mãnh liệt chẳng muốn dừng giông bão
Biển của em sóng tình luôn hư ảo
Rất mặn mòi nên dự báo nhiễu điều
Biển của em dù giông tố bao nhiêu
Bình Minh đến toả rạng nhiều sức sống
Biển bao la đón buồm căng gió lộng
Nâng thuyền lên để mở rộng tầm nhìn
Yêu Biển rồi hãy tạo giữ niềm tin
Nuôi cảm xúc gửi vào nghìn thương nhớ
Về nhé em! Biển trao duyên gửi nợ
Cũng có khi Biển vô cớ đẩy thuyền
Chỉ đón chờ mỗi sáng Bình Minh lên
Hòa vào Biển như sấm rền mùa hạ
Trời và Biển dù nhuộm xanh hai ngã
Nhưng ngàn đời hiến dâng cả vì em
Cứ mỗi lần nhớ Biển hãy buông rèm
Đón hạnh phúc thỏa khát thèm nỗi nhớ.

Ho Nhu

Hits: 22

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Nỗi Nhớ Tình Xa

Đã lâu rồi, anh không gặp lại em
Cây phượng vĩ trước thềm đang thay lá
Ngày mai đây, em về miền đất lạ
Em để buồn để bã ở sau lưng

Nhìn em đi, nước mắt cứ rưng rung
Nén cảm xúc đừng để tuôn dòng lệ
Dẫu biết rằng, mình không nên như thế
Nhưng khi buồn ai ngăn được lòng ta
 
Xuân thoảng qua, vẫn thắm sắc đậm đà
Sao em vội đi về miền xa thẳm
Anh ở lại, một mình anh nhớ lắm
Chiều tan trường dạo bước cuối hoàng hôn
 
Em phương xa, có xao xuyến tâm hồn
Có cô đơn tim có sầu băng giá
Có nhớ thương, đến anh người xa lạ
Người đã là quá khứ của từng đêm
 
Chiều cuối xuân ngắm hoa rụng bên thềm
Chắp tay cầu gửi trời cao vời vợi
Nơi xa xăm, hi vọng em biết tới
Có một người mang nỗi nhớ tình xa.

ST

Hits: 40

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hàng Xóm

Hò hơ… em vội lấy chồng
Để con đò lạc giữa dòng trần ai
Bỗng vừa nhạt nắng chiều nay 
Nhà bên lại vẳng tiếng ai thuở nào

Lao xao thấp thoáng áo màu
Ngày xưa bất chợt rơi vào giữa sân
Câu hò cao vút trong ngân
Tôi quen như đã chưa lần lạ xa

Hò hơ… hôm trước đò qua
Hôm nay đò trở lại nhà thăm ai…
Sông sâu cắm ngọn sào dài
Nên hàng xóm vẫn nhớ hoài người dưng

Có chồng em đã qua xuân
Đò tôi chở nỗi bâng khuâng giữa dòng.

Duyên An

Hits: 18

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin