All posts by Nguyen Nguyen

Các bạn có biết Con vòi voi chưa ?

image
Nguồn gốc loài con vòi voi “hạng nặng”
Trong tự nhiên, loài con vòi voi khổng lồ này thường sống ở vùng biển mặn, nước sạch ở Canada và Tây Bắc nước Mỹ, chúng có thể sống tới… 160 năm. Nhiều con có vòi dài tới 1-2m, trọng lượng thường gặp độ 1,5-2,5kg nhưng cá biệt có con nặng tới 4-5kg. Loài này tuy to nhưng rất hiền bởi suốt đời chỉ ẩn mình một chỗ dưới lớp cát sâu cả mét trong lòng đại dương để sinh trưởng.
Để bắt được chúng, người thợ có những dụng cụ chuyên biệt giúp phát hiện nơi con vòi voi cư ngụ rồi lặn xuống để “tóm” nó.
image
Những con vòi voi trong bể chứa
image
“Con vòi voi Việt Nam “
Hầu hết con vòi voi khổng lồ có mặt ở nhà hàng tại Việt Nam được nuôi ở vùng ven biển Canada , Mỹ xuất khẩu đi khắp nơi trên thế giới. Thực tế, tại các vùng biển của nước ta như Hải Phòng, Quảng Ninh, đầm Nha Phu (Khánh Hòa)… cũng có loại ốc này (còn có tên là tu hài) nhưng kích thước nhỏ hơn nhiều lần so với con vòi voi được nhập khẩu.
image
 
Đào Bắt Vòi Voi Biển
image
Cách đây mấy năm, anh Nguyễn Viết Tân người cùng quê Kinh 5 với tôi, có viết một bài về việc đi đào hến vòi voi ở Dillon Beach, California đăng trên Việt Báo. Năm nay mùa hè lại đến, chúng tôi cũng tổ chức một chuyến picnic y chang như vậy, mà có phần vĩ đại hơn, vì còn thêm cái vụ câu cua biển và đốt lửa trại nữa.
Hơn hai mươi người lớn bé tập họp ở nhà tôi từ buổi chiều để đi ngủ sớm, vì mai phải khởi hành lúc 3g đêm, để có thể đến nơi đào hến đúng lúc thủy triều đang xuống thấp nhất là 6g sáng.
Bọn con nít nằm sắp lớp nơi phòng khách như xếp cá mòi trong hộp, tụi nó nhi nhô ồn ào, quát mãi mới chịu im.
Tôi gọi mọi người dậy thì mới biết bọn nhóc náo nức suốt đêm nên chúng không ngủ được, cứ sợ ngủ thì bị bỏ lại tại nhà. Khi lên xe rồi chúng mới bắt đầu ngủ gà ngủ vịt.. Xe lớn và mạnh nhất kéo theo chiếc obo.
Đến Lawsons Landing chúng tôi phải mua license cho mười người lớn, check in xe cộ. Nếu không ở lại đêm thì chỉ có $8 cho một xe, còn ở lại camping qua đêm thì $26.
Tại đây có chia ra làm nhiều khu vực: Khu cho xe RV, những nhà nhỏ Cabin, khu có lều bạt sẵn như những tent nhà binh, nhưng chúng tôi ở khu chỉ có nền để căng lều bạt đã mang theo.
Đi sớm như thế nhưng vì có con nít đi theo nên lục đục mãi 8g sáng mới ra tới cồn cát. Obo lại hơi nhỏ, mỗi lần chở được có bảy người nên phải ba chuyến mới đem hết người ra đến nơi.
Chúng tôi tản ra thành từng nhóm, mỗi nhóm có mang theo thùng, xẻng và cái ống plastic lớn để đào hến.
image
Cồn cát này suốt nằm chìm dưới nước, chỉ mấy tháng hè mới lộ ra khi thủy triều xuống thấp, tháng hai lần, mỗi ngày độ vài giờ mà thôi.
Màu cát đen nhờ nhờ vì pha bùn, trên mặt cát chi chít lỗ hến, có lẽ đến hàng triệu con. Vì nó ở dưới sâu gần một mét, nên người không có dụng cụ và không biết cách thì cũng rất khó mà đào, cho dù chỉ được một con.
image
Nhóm chúng tôi đã có kinh nghiệm và được chỉ huy bởi ông Hảo, sếp của công ty Amland, nên chỉ trong vòng có hai giờ đồng hồ mà đã đào được cả hơn trăm con. Nên nhớ là mỗi con giá khoảng $20.
image
Đến 10g sáng thì nước bắt đầu dâng cao, không thể đào thêm được nữa nên chúng tôi lên tàu qua một hòn đảo gần đó. Đảo nhỏ, cây cối khô cằn, cỏ dại lúp xúp nhưng cũng có vài cây khuynh diệp khá to, gốc khoảng hai người ôm. Trên cây, có ai đó đã cột mấy sợi dây thừng lớn để làm xích đu nên trẻ con tha hồ đùa giỡn.
image
Trong khi mấy bà, mấy cô đang xúm nhau mồi lửa nấu nước bằng bếp ga mang theo, làm món Sushi từ hến vòi voi, đám đàn ông đưa tàu ra cách bờ chừng dăm chục mét, thả lồng bắt cua. Lồng làm bằng một vòng sắt có lưới, ở giữa cột túm mồi là đầu cá hoặc mấy đùi gà. Chúng tôi thả xuống bốn năm lồng một lúc, chừng mười phút lại kéo lên một lần.
Hôm nay trúng mánh, cua nhiều quá sức, có khi đươc ba bốn con một mẻ, ngoài cua đá còn có cả cua trắng (loại vỏ mềm hay bán ở siêu thị) nhưng cua trắng chỉ được bắt con đực và đúng size mà thôi nghĩa là phải dài 6″ tức dài bằng đồng tiền đô, nhỏ hơn phải vứt xuống biển trở lại.
image
Cua thì hấp với beer chấm muối tiêu chanh, vòi voi thì trụng sơ qua nước sôi rồi thái ra ăn với mù tạt wasabi. Chúng tôi trải bạt ra dưới tàng cây hoặc trên bãi cát cho mấy bà và bọn trẻ nhỏ, còn mấy ông thì có người nằm soài ra trên cát mà nhậu.
image
Thức ăn được đựng trong dĩa giấy, beer lạnh mở nghe lốp bốp. Đó đây vang lên tiếng hát và tiếng cười trong như thủy tinh của lũ trẻ.
Cua và hến nhiều quá, chúng tôi ăn không hết một phần, còn bao nhiêu xếp vào thùng để mang vô bờ.
image
Đã hơn 4g chiều, chuyến thứ nhất yên ả, bỗng chuyến thứ hai đi về đã khá lâu mà không thấy trở ra. Chúng tôi liên lạc điện thoại thì mới biết là tàu hư giữa đường. Thật may có chiếc tàu nhỏ hơn của những thanh niên Mỹ cũng trên đường về ghé lại tiếp cứu. Sửa không được nên họ chạy vô bờ chở người bạn biết sửa máy và có đồ thử điện nữa ra giúp.
 
Coi mòi không thành công trước khi trời tối, họ dùng tàu của mình mà chạy ra đảo chở chúng tôi về. Vì tàu nhỏ hơn tàu chúng tôi, nên phải đi hai chuyến mới hết. Nếu không có sự giúp đỡ này, chắc mấy người đi chuyến chót của chúng tôi phải ngủ ngoài đảo, không có mùng mền chiếu gối gì hết, mà còn đói bụng khát nước nữa chứ.
Sau cùng tàu cũng sửa xong vì hệ thống xăng bị nghẹt. Chúng tôi cám ơn đám thanh niên tốt bụng kia và ngỏ ý chia xẻ với họ tiền xăng. Họ cười vui vẻ rồi nói “Các bạn đừng lo, hôm nay tôi giúp các bạn, một ngày nào đó sẽ có người giúp chúng tôi”.
image
Sau khi căng lều, tắm rửa xong chúng tôi bắt đầu đốt lửa trại và nướng BBQ. Để tỏ lòng biết ơn, chúng tôi bưng sang lều nhóm thanh niên Mỹ mấy dĩa sườn bò Đại Hàn. Họ khen rối rít rằng thịt nướng thơm quá, nhậu với beer là hết xẩy.
Để trả lễ, họ tặng lại chúng tôi cả thùng cua bự.
Thật là một xứ sở đầy tình người, nếu chúng tôi bị hư máy ở một quốc gia nào khác, có thể bị yêu sách trả tiền rất nhiều để được kéo vô bờ, còn hôm nay họ giúp đỡ mình mà vẻ mặt tươi cười, giọng nói thân thiện như đã quen nhau lâu ngày.
Lúc nói chuyện, tôi mới biết nhóm của họ vừa quen nhau trên Net đây thôi, kẻ có xe RV, người khác có tàu, người nữa có xe trượt nước, ở nhiều thành phố khác nhau, cùng hẹn một ngày để đi cắm trại chung, để kết thêm bạn mới trong những mùa hè.

Đêm nay trời trong, ngàn sao nhấp nhánh trên cao, chúng tôi có mang theo đàn để hát với nhau y như những buổi sinh hoạt Thiếu Nhi ngày còn nhỏ ở quê nhà. Lều bạt căng ở phía sau những cồn cát, nên gió biển đã không thổi trực tiếp vào lều hoặc bếp lửa của chúng tôi..


Hát hò chuyện vãn đến gần nửa đêm chúng tôi mới chui vào sleeping bag. Tiếng sóng biển ầm ào ru chúng tôi vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, khi bọn con nít đã dậy sớm chạy đuổi bắt, chơi giỡn trên bãi biển, đám thanh niên đàn ông chạy tàu ra cồn cát “dzớt cú chót”. Lần này không vướng chân vướng cẳng vì lũ trẻ, chúng tôi đào rất nhanh được hơn một trăm con vòi voi nữa rồi trở vào bờ, dọn dẹp để ra về.
image
Chúng tôi đã mua 11 license (mỗi license là $13 nếu mua cho một ngày, còn hai ngày là $20) cho 11 người lớn, nên chỉ có thể lựa 110 con lớn nhất mà mang về. Trẻ em không được tính theo đầu người, nên tuy nhóm đi hơn 20 người mà chỉ mang được số giới hạn đó mà thôi.
Tôi hy vọng sẽ đề nghị với đám thanh niên thiếu nữ quen biết, nên tổ chức mỗi mùa hè vài ba lần picnic như vầy, ai muốn tham gia thì liên lạc trước để biết ngày giờ đi dã ngoại.
Chi phí cho mỗi người chỉ dưới 200 đồng, mà được hưởng vài ngày thoải mái, thở hít không khí trong lành, ăn uống mấy bữa, no nê như người tiền sử hoặc Robinson ngoài hoang đảo, mà lại còn mang cả chục con hến vòi voi về làm quà cho gia đình nữa.
Phan Hữu Chí
image
Với cơ thể khá lớn, chiếc cổ dài có thể đến 2 mét và tuổi thọ cao đến 160 năm. Con vòi voi là một trong những động vật biển có hình dạng kỳ lạ.Tại châu Á chúng được coi là một trong những món ăn “đại bổ”.
Con vòi voi (Panopea abrupta) là động vật thân mềm có hai vỏ sống trong nước mặn. Chúng sống ở Canada và bờ biển tây bắc nước Mỹ.
image
Vỏ của chúng có chiều dài 15-20 cm, nhưng chiếc vòi (hay cổ) của chúng có thể đạt độ dài tới 1 mét.
image
Thậm chí một số con sở hữu chiếc vòi dài tới 2 mét.
image
Con vòi voi là loài trai lớn nhất thế giới, với trọng lượng trung bình từ 0,5 tới 1,5 kg. Thậm chí nhiều con nặng tới 7,5 kg. Con vòi voi nặng 4,5 kg được trưng bày trong một cửa hàng tại thành phố Seatlle, Mỹ.
image
Panopea zelandica là một loài trai có họ hàng với con vòi voi. Chúng được nuôi và đánh bắt từ năm 1989.
Loài trai này vùi thân khá sâu dưới cát (có thể cách mặt cát tới 1 mét) và chỉ sống tại một vị trí trong suốt cuộc đời.
image
Phát giác nơi trú ngụ của chúng không phải là việc dễ dàng.
image
Nhưng một khi đã bị phát giác con vòi voi sẽ không có cơ hội tẩu thoát. Người ta thường dùng các thiết bị chuyên dụng để tạo hố trên cát rồi lặn xuống để tóm chúng.
Ở nhiều nước châu Á như Trung Quốc, Nhật Bản và Hàn Quốc, con vòi được coi là một món ăn ngon và đại bổ. Giá của chúng có thể lên tới 65 USD/kg.
image
Trong ảnh là những con trai được trưng bày trong một nhà hàng tại Trung Quốc kèm theo giá.
image
Để thưởng thức một đĩa con vòi voi rán như thế này, bạn sẽ phải bỏ ra 200-300 USD.
image
Con vòi voi là một trong những loài có tuổi thọ cao nhất trong thế giới động vật. Tuổi thọ trung bình của chúng là 146 năm. Nhiều tài liệu ghi nhận rằng có con trai vòi voi sống tới 160 năm. Các nhà khoa học cho rằng chúng sống thọ vì có rất ít kẻ thù trong tự nhiên.
image
Cá nhám góc, rái cá có khả năng bắt con vòi voi.
Sao biển cũng tấn công và ăn vòi của trai.
image
Chúng hút sinh vật phù du qua một lỗ trên vòi để ăn rồi tống chất thải ra ngoài qua một lỗ khác.
 
image
Một con vòi voi cái đẻ khoảng 5 tỷ trứng trong suốt cuộc đời. Để dễ hình dung mức độ “khủng khiếp” của con số này, chúng ta chỉ cần nhớ rằng một phụ nữ tạo ra xấp xỉ 500 trứng có thể trở thành phôi thai. Bức ảnh trên chụp cảnh hàng nghìn con vòi voi bám vào một thân cây mục để đẻ trứng.
image
Người dân tại nhiều nơi trên nước Mỹ coi vòi voi là con vật mang đến may mắn..
image
Người ta bắt đầu đánh bắt con vòi voi với quy mô lớn từ năm 1970. Nó mang lại khoảng 80 triệu USD cho nước Mỹ mỗi năm. Tuy nhiên, chính quyền Mỹ và Canada kiểm soát rất chặt chẽ việc khai thác loài động vật đặc biệt này.
image
Ngày nay người ta lập trang trại nuôi con vòi voi sát bờ biển ở nhiều nơi trên lãnh thổ Mỹ và Canada .
Hồng Vân 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 36

NGƯỜI TRUNG QUỐC NUÔI HÀNG TỶ CON GIÁN ĐỂ LÀM GÌ?

Cách đây ít lâu, tờ South China Morning Post xuất bản ở Hong Kong cho biết, thành phố Tây Xương, tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc, có một trại chăn nuôi vĩ đại mà ít ai biết, mỗi năm nuôi sáu tỷ con gián nghĩa là gần bằng số đầu người trên Trái Đất này.
Xin nhấn link nầy để đọc tiếp:
http://www.carolyndo.com/gop-nhat-tram-hoa/nguoi-trung-quoc-nuoi-hang-ty-con-gian-de-lam-gi/
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 26

Vài lời khuyên nếu bạn đã 60 tuổi

Nếu bạn sống đến 70 tuổi, bạn sẽ còn 30 năm. Nếu bạn thọ 80 tuổi, bạn chỉ còn 20 năm. Vì lẽ, bạn không còn bao nhiêu năm để sống và bạn không thể mang theo các đồ vật bạn có, bạn đừng có tiết kiệm quá mức.
Vài lời khuyên nếu bạn đã 60 tuổi
       Tuy trong rừng có nhiều cây đại thọ cả ngàn năm, nhưng người sống thọ đến 100 tuổi không nhiều. Số người sống đến 100 tuổi chỉ chiếm tỉ lệ là 1 trên 100.000 người.
       Nếu bạn sống đến 70 tuổi, bạn sẽ còn 30 năm. Nếu bạn thọ 80 tuổi, bạn chỉ còn 20 năm. Vì lẽ, bạn không còn bao nhiêu năm để sống và bạn không thể mang theo các đồ vật bạn có, bạn đừng có tiết kiệm quá mức.
       Bạn nên tiêu những món cần tiêu, thưởng thức những gì nên thưởng thức, tặng cho thiên hạ những gì bạn có thể cho, nhưng đừng để lại tất cả cho con cháu. Bạn chẳng hề muốn chúng trở nên những kẻ ăn bám.
       Đừng lo lắng về những gì sẽ xảy ra sau khi bạn ra đi, vì khi bạn đã trở về với cát bụi, bạn sẽ chẳng bị ảnh hưởng bởi lời khen hay tiếng chê bai gì nữa đâu.
       Đừng lo lắng nhiều quá về con cái, vì con cái có số phận của chúng và chúng sẽ tự tìm cách sống. Đừng trở thành kẻ nô lệ của chúng.
       Đừng mong chờ nhiều ở con cái. Chúng tất nhiên biết lo cho cha mẹ, dù có lòng nhưng vẫn quá bận rộn vì công ăn việc làm ăn và nhiều ràng buộc khác nên không thể giúp bạn được đầy đủ.
       Với những người thuộc lứa tuổi 60 như bạn, đừng đánh đổi sức khỏe với tiền tài. Bởi vì tiền bạc có thể không mua được sức khỏe. Khi nào thì bạn thôi kiếm tiền? Và có bao nhiêu tiền là đủ?
       Dù bạn có cả ngàn mẫu đất, bạn cũng chỉ ăn khoảng vài bát cơm mỗi ngày; dù bạn có cả chục biệt thự, bạn cũng chỉ cần một chỗ rộng vài mét vuông để ngủ vào ban đêm.
       Vậy chừng nào bạn có đủ thức ăn và có đủ tiền tiêu là tốt rồi. Nên bạn hãy sống cho vui vẻ. Mỗi gia đình đều có thể có những chuyện buồn phiền riêng.
       Đừng so sánh với người khác về danh vọng và địa vị trong xã hội và con ai thành đạt hơn con mình. Nhưng bạn có thể so sánh về hạnh phúc, sức khỏe và tuổi thọ… Đừng lo nghĩ về những chuyện mà bạn không thể làm thay đổi, vì chẳng có ích gì, mà lại còn tổn hại cho sức khỏe bạn…
       Bạn phải tạo ra sự an lạc và tìm được niềm hạnh phúc cho chính mình. Miễn là bạn phấn chấn, nghĩ toàn chuyện vui và làm những việc bạn muốn mỗi ngày một cách thích thú thì bạn đúng là đã sống hạnh phúc từng ngày.
       Một ngày qua là một ngày bạn mất đi, nhưng một ngày trôi qua trong hạnh phúc là một ngày bạn “có được”.
       Khi bạn vui thì bệnh tật sẽ lành; khi bạn hạnh phúc thì bệnh sẽ chóng hết. Khi bạn vui và hạnh phúc thì bệnh sẽ ít đến.
       Với tính khí vui vẻ, với thể thao thể dục thích đáng, thường xuyên tiếp xúc với ánh sáng mặt trời, thay đổi thực phẩm đa dạng, uống một vài thứ thuốc bổ vừa phải, hy vọng rằng bạn sẽ sống thêm 20 hay 30 năm với tràn trề sức khỏe.
       Và, nhất là cần biết trân quý những điều tốt đẹp quanh mình và còn bạn bè nữa. Họ đều làm cho bạn cảm thấy trẻ trung và thấy còn có nhiều người cần đến mình. Không có họ chắc chắn bạn sẽ cảm thấy lạc lõng, buồn tẻ.
        Xin chúc bạn mọi điều tốt đẹp nhất.

       (Xin chia sẻ những điều này với tất cả những người quen của bạn đã trên 60 tuổi, hay những người không bao lâu nữa cũng sẽ đến tuổi 60).
 

۞: Giáo sư, Tiến sĩ NGUYỄN LÂN DŨNG –

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 19

CHUYỆN THẰNG ĂN CƯỚP!

Vú của vợ thằng bạn tôi đột nhiên xuất hiện rất nhiều những nốt đỏ li ti. Tuy không đau và không mưng mủ, nhưng những vết đỏ ấy cứ ngày một lan rộng ra nhiều hơn khiến tôi và vợ thằng bạn tôi rất hoang mang. Khi được tôi thông tin về bệnh tình của vợ mình thì thằng bạn tôi cũng tỏ ra lo lắng không kém, và nó quyết định đưa vợ đi khám.
 
Khám cho vợ nó là một cậu bác sĩ – nghe nói học rất giỏi và đã từng giành được học bổng toàn phân, à nhầm, toàn phần của trường đại học y – người có công nghiên cứu và phát triển phương pháp mổ đẻ nội soi đang được các bà bầu cũng như các chị em trong độ tuổi sinh nở khắp nơi rất quan tâm.
 
Sau khi soi mói, vày vò kỹ lưỡng và đầy trách nhiệm bộ phận phát bệnh của bệnh nhân, thì cậu bác sĩ mới lắc đầu, bảo rằng vợ thằng bạn tôi bị rối loạn nội tiết tố vú, phải cắt vú càng sớm càng tốt. Nếu để nó lan ra tay thì sẽ phải cắt tay, để lan ra cổ thì sẽ phải cắt cổ.
 
Một bác sĩ hàng đầu đã nói vậy thì đương nhiên vợ chồng thằng bạn tôi phải nghe lời. Nhưng ở đời,  mấy ai học được chữ ngờ – ngờ ở đây là ngờ u ngu: Sau khi cắt xong, mất cặp vú, và mất cả mớ tiền, thì vợ thằng bạn tôi mới phát hiện ra rằng: mấy cái vết đỏ ấy chả phải bởi rối loạn nội tiết tố gì, mà là vì cái xu-chiêng màu đỏ mà vợ thằng bạn tôi mua ở cái shop con kưng hay con kẹc gì đó. Tiên sư bố nhà nó: tưởng là hàng có thương hiệu, ngờ đâu lại là hàng Tàu, mặc vào phai màu làm người ta bị cắt vú. 
Vợ chồng thằng bạn tôi lập tức đến bệnh viện tìm cậu bác sĩ kia để bắt đền, nhưng cậu ta đã lặn mất tăm. Không còn cách nào khác, vợ chồng thằng bạn tôi đành phải lên phường báo công an.
 
Người tiếp nhận và chịu trách nhiệm xử lý vụ việc của vợ chồng thằng bạn tôi là một cán bộ điều tra còn rất trẻ – nghe nói học cũng rất giỏi, là người có công nghiên cứu và phát triển phương pháp tra tấn tội phạm online đang được các phạm nhân và các thanh niên có tiền án tiền sự trong độ tuổi trộm cắp ở khắp nơi rất quan tâm.
 
Đọc xong đơn của vợ chồng thằng bạn tôi, anh cán bộ điều tra lắc đầu, bảo là đơn này chưa được, cần phải có chữ ký của trưởng thôn xác nhận là vú của vợ thằng bạn tôi to bao nhiêu, nặng thế nào. Bởi kích thước và khối lượng của vú sẽ là cơ sở để định tội thằng bác sĩ: vú càng to, tội thằng bác sĩ càng nặng; vú nhỏ, tội thằng bác sĩ sẽ nhẹ hơn; không có vú, thì thằng bác sĩ sẽ vô tội.
 
Vật vã cả tuần trời, vợ chồng thằng bạn tôi đã xin được xác nhận của thôn. Nhưng khi mang xác nhận ra phường nộp thì lại không thấy anh cán bộ điều tra đâu cả. Hỏi thì người ta bảo là hôm khác quay lại, vì nay anh cán bộ điều tra phải về quê thăm người yêu cũ đẻ. Hôm sau quay lại vẫn không gặp, người ta lại bảo là hôm sau quay lại, vì nay anh cán bộ điều tra về quê bốc mộ cụ… Năm lần bảy lượt sau đó, vợ chồng thằng bạn tôi đến cũng vẫn không thể gặp, hỏi thì đều nhận được câu trả lời tương tự, với những lí do cũng sêm sêm như thế.
 
Tôi nghe vợ chồng thằng  bạn kể lại sự tình thì sốt ruột quá, bảo: “Được rồi! Mai tôi sẽ đi cùng vợ chồng bạn. Sẽ bằng mọi cách tìm gặp anh cán bộ điều tra. Không thể cho người ta lấy vú của vợ bạn ra làm trò đùa như vậy được!”. 
 
Hôm sau, 3 chúng tôi cùng lên phường tìm gặp anh cán bộ điều tra. Tất nhiên, anh cán bộ điều tra không ở đó, hỏi thì họ bảo hôm sau quay lại, vì nay anh cán bộ điều tra đi họp lớp cấp 3. Do đã đặt quyết tâm là phải gặp bằng được, nên chúng tôi đã xin địa chỉ nơi anh cán bộ điều tra đang họp lớp để đến tận nơi tìm. 
 
Đó là một nhà hàng sang trọng. Sau khi chúng tôi hỏi thăm, nhân viên nhà hàng dẫn chúng tôi vào một phòng vip – nơi anh cán bộ điều tra cùng các bạn cấp 3 của anh đang “Hai ba zô! Hai ba uống!”.
 
Cửa phòng mở, chúng tôi bước vào và cả bàn nhậu quay ra. Chúng tôi còn chưa kịp nói gì thì một cậu ngồi ngay đầu bàn – khi vừa nhìn thấy tôi – đã chợt reo lên đầy mừng vui: “Ơ kìa thầy! Em chào thầy ạ! Thầy không nhận ra em à? Em là thằng đã được thầy sửa điểm để đỗ thủ khoa kì thi tốt nghiệp cấp ba năm xưa đây mà”. Tôi ậm ờ, vì thú thật là tôi đã sửa điểm cho biết bao thế hệ học sinh thân yêu rồi, làm sao tôi nhớ nổi, nhưng rồi tôi vẫn phải giả vờ: “À… Ờ… Thầy nhớ chứ! Thế năm đó, em nộp hồ sơ xét tuyển vào trường nào?”. “Dạ, em nộp vào đại học an ninh! Cũng thủ khoa luôn thầy ạ!”. 
 
Đúng lúc này, thằng bạn kéo áo, ghé tai tôi thì thào: “Đây chính là anh cán bộ điều tra chúng ta đang tìm đó!”. Tôi sững sờ, chưa kịp phản ứng gì thì lại một cậu khác ngồi phía cuối bàn đứng dậy bảo: “Thầy ơi, vậy thầy có nhận ra em không? Em cũng được thầy sửa điểm cùng năm đó đấy ạ! Nhờ vậy, em đã đỗ vào trường y, và giờ đang làm bác sĩ ngon lành rồi ạ!”. 
 
Tới lượt vợ thằng bạn tôi kéo áo, ghé tai tôi, bảo: “Đây chính là thằng bác sĩ đã cắt vú em đó anh!”. Tôi ngỡ ngàng, chưa kịp nói được gì thì lại thấy một cậu nữa ngồi chỗ góc bàn đứng dậy nói: “Thầy ơi, thế thầy có nhận ra em không? Em cũng được thầy sửa điểm năm ấy đấy. Nhờ vậy, em đã đỗ vào đại học ngoại thương, giờ, em là chủ của chuỗi các shop con kẹc, chuyên kinh doanh xu-chiêng hàng hiệu ạ”. 
 
Tôi lại thấy hai vợ chồng thằng bạn tôi kéo áo, định ghé tai tôi thì thào gì đó, nhưng tôi đã kịp xua tay gạt đi, bởi tôi biết thừa vợ chồng nó định nói gì rồi, và tôi còn biết là vợ chồng chúng nó đang rất muốn lao vào mà chửi bới, sỉ vả cái lũ mất dạy đã làm vợ chồng chúng nó khốn khổ, nhưng lại một lần nữa, tôi phải ngăn chúng lại bằng giọng van nài: “Thôi, đừng chửi chúng nó! Chửi tao đây này! Tao mới chính là thủ phạm gây ra những chuyện này! Tao mới chính là kẻ phải chịu trách nhiệm về cặp vú của vợ mày!”. 
 
Tưởng mọi chuyện thế là xong, nhưng chưa: trên đường về, vợ chồng thằng bạn tôi lại bị một thằng cướp phóng từ phía sau lên giật mất điện thoại và túi xách. Vợ chồng thằng bạn lại định đi báo công an, nhưng tôi lại gạt đi, bảo: “Thôi, đừng báo! Tao đây mới chính là người phải chịu trách nhiệm cho vụ cướp vừa rồi!”. Vợ chồng thằng bạn sửng sốt nhìn tôi, hỏi: “Mày cũng sửa điểm cho cái thằng cướp đó luôn hả?”. Tôi lắc đầu: “Không! Thằng cướp đó trước đây học rất khá! Đúng ra, nó đã đỗ đại học nếu như tao không sửa điểm cho mấy thằng kia. Vì bị trượt đại học oan uổng, nên nó đâm ra bất mãn, chán đời, lêu lổng chơi bời, để rồi giờ… nó trở thành thằng ăn cướp!”. 
 
Tác giả: Võ Tòng Đánh Mèo.
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 18

Bi kịch của những người trúng xổ số độc đắc Mỹ

Phá sản, bị sát hại hay bị đầu độc là bi kịch của nhiều người trúng xổ số hàng triệu USD ở Mỹ.
  
Người Mỹ đang phát cuồng với giải xổ số Powerball trị giá 700 triệu USD, giải thưởng lớn thứ hai trong lịch sử nước này. Tuy nhiên, trúng xổ số triệu USD không phải khi nào cũng mang lại hạnh phúc, theo USA Today.
Trước khi trúng giải xổ số 315 triệu USD ở Tây Virginia năm 2002, Jack Whittaker, 55 tuổi, đã là một triệu phú và là chủ tịch một công ty xây dựng.

Tuy nhiên, 4 năm sau khi trúng số, công ty của Whittaker phá sản. Cháu gái và con gái của ông cũng chết sớm vì dùng ma túy quá liều. Bản thân Whittaker bị cướp 545.000 USD khi đang ngồi trong ôtô ở câu lạc bộ thoát y.

 
  
Abraham Shakespeare trúng số 30 triệu USD năm 2009 ở Florida và ít lâu sau bị sát hại. Người đàn ông 47 tuổi bị bắn hai phát vào ngực và bị chôn dưới phiến bê tông ở sân sau. DeeDee Moore, người kết bạn với Shakespeare sau khi ông này trúng số, bị kết tội giết người cấp độ một năm 2012.
 
  
Ít lâu sau khi Ronnie Music Jr. trúng số 3 triệu USD, người đàn ông ở bang Georgia này bị kết án 21 năm tù hồi tháng 4/2017 vì đầu tư một khoản tiền lớn vào đường dây sản xuất ma túy đá.
 
  
Urooj Khan, người bang Illinois, chết năm 2012, một ngày sau khi nhận khoản tiền trúng số một triệu USD. Khám nghiệm pháp y ban đầu cho thấy Khan chết vì nguyên nhân tự nhiên. Tuy nhiên, một bác sĩ pháp y sau đó phát hiện nguyên nhân cái chết của Khan là do bị đầu độc bằng cyanide.
 
  
Jeffrey Dampier thắng 20 triệu USD trong giải xổ số Illinois năm 1996 và đã dùng số tiền này phụ giúp gia đình. Tuy nhiên, em dâu của ông ta là Victoria, cùng với người tình của cô ta, đã bắt cóc Dampier và bắn vào đầu ông. Hai kẻ này đang thụ án tù chung thân vì tội giết người.
 
  
William Post thắng 16,2 triệu USD giải xổ số Pennsylvania năm 1988. Ít lâu sau, chủ nhà kiện Post, nói rằng ông ta đã hứa sẽ chia tiền thắng xổ số. Bà này được chia 5,2 triệu USD năm 1992. Post trải qua 6 cuộc hôn nhân thất bại. Cuối cùng, ông bị bắt và kết án tù vì nã súng vào người thu nợ. Post chết vì suy hô hấp năm 2006.
 
  
Thắng 3,1 triệu USD năm 1989 trong giải xổ số Michigan, Willie Hurt quyết định ly dị vợ và ăn chơi hoang phí. Vài năm sau, Hurt lâm vào cảnh túng quẫn và cuối cùng phải ngồi tù vì giết bạn gái.
ST 
 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 112

Chỉ Có Thể Là Mẹ

Nắng dần tắt trên con đường nhỏ
Dáng mẹ gầy giẹo giọ liêu xiêu
Mẹ về để nấu cơm chiều
Bữa cơm đạm bạc thương yêu ấm lòng
Cả đời mẹ long đong vất vả
Cho chồng con quên cả thân mình
Một đời mẹ đã hy sinh
Tuổi xuân phai nhạt nghĩa tình đượm sâu
Mưa và nắng nhuộm màu tóc trắng
Bụi gian nan đọng lắng nếp nhăn
Rụng rồi thương lắm hàm răng
Lưng còng chân yếu ánh trăng cuối trời
Tình của mẹ sáng ngời dương thế
Lo cho con tấm bé đến già
Nghĩa tình son sắt cùng cha
Giản đơn dung dị mẹ là mẹ thôi
Con đi khắp chân trời góc bể
Ân tình nào sánh xuể mẹ yêu
Nghĩa dày độ lượng bao nhiêu
Có trong lòng mẹ sớm chiều bao dung.
Đặng Minh Mai
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 25

Champagne-Sâm Banh là gì?

Về thực chất, Champagne chỉ là một loại rượu vang trắng (một số rất ít có màu hồng gọi là Rosé hoặc Pink Champagne), có sủi bọt khi vừa mở ra, và từ những bọt rượu sủi tăm ở trong ly ta có thể thưởng thức một mùi thơm ngây ngất của trái nho chín lên men, rồi sau đó nếm hương vị đậm đà của rượu với một chút tê tê trên đầu lưỡi do bọt rượu đem lại.
Mặc dầu nhân loại đã biết làm rượu vang và thưởng thức “món quà của Thượng Đế” này từ ít nhất là dăm bảy ngàn năm trước, nhưng Champagne thì chỉ mới được chế biến ra khoảng thế kỷ thứ 13, tức là chừng hơn 700 năm trước đây, do một sự tình cờ may mắn mà nhiều người cho là công trình của một ông thày tu người Pháp, tên là Dom Pérignon. Câu chuyện truyền kỳ này cũng hào hứng lắm nhưng vì giới hạn của bài viết nên không thể kể hết ra đây được.
Ta chỉ cần biết rằng kể từ khi Dom Pérignon nghĩ ra cách cho rượu vang trắng lên men thêm một lần thứ nhì ở trong chai đậy nút kín, khiến cho khí carbonique phát sinh từ tiến trình lên men này không bay đi hết được như khi người ta làm rượu vang thường, thì khí carbonique đành phải thấm nhập vào chất rượu và tạo thành một áp lực khá lớn bên trong chai. Bởi vậy mà chai Champagne bao giờ cũng được làm bằng thủy tinh thật dầy, được đóng kín bằng loại nút đặc biệt, lại có dây kẽm buộc chằng vào cổ chai để nút khỏi bắn tung ra. Với kỹ thuật mới bây giờ thì đó là chuyện dễ, nhưng vào thời đại của Dom Pérignon, khi nghề làm thủy tinh còn rất thô sơ, cứ mỗi lần ông muốn làm rượu kiểu này là chai rượu đều bị bật nút hoặc bị nổ tung ra, khiến ông đã nản chí toan bỏ cuộc nhiều lần. Và nếu như ông bỏ cuộc, rất có thể nhân loại đã chẳng có được thứ rượu sủi bọt này mà thưởng thức !
Chẳng bao lâu sau khi sản phẩm mới của Dom Pérignon được mọi người biết đến và ca tụng thì các vua chúa và giới quý tộc ở Pháp, rồi sau đó là toàn cõi Âu Châu, đều ưa thích nó. Nhưng trong thực tế, chỉ có ở vùng Champagne, cách Paris chừng 100 cây số về phía Đông Bắc, người ta mới làm ra được những chai Champagne đặc biệt thơm ngon từ các loại nho Pinot Noir, Pinot Meunier hoặc Chardonnay trồng trên những thửa đất có pha trộn đá vôi và nhiều khoáng chất chỉ tìm thấy ở vùng này. Vì thế, để bảo vệ giới tiêu thụ tránh khỏi hàng mạo hoá, chính phủ Pháp đã ban hành những luật lệ rất chặt chẽ, quy định rằng chỉ có loại rượu sản xuất ở bên trong quận hạt Champagne, theo một phương pháp phức tạp rất tốn nhân công gọi là “méthode Champenoise”, mới được dán nhãn hiệu Champagne mà thôi. Tất cả những rượu vang sủi bọt sản xuất ở bên ngoài địa giới Champagne đều chỉ được gọi là vins mousseux.
Nhưng các nước khác, kể cả Mỹ, đâu có chịu tuân thủ luật lệ của Pháp! Họ thấy rượu Champagne được công chúng hết sức ưa chuộng và bán rất chạy vào những ngày Lễ Tết cũng như tất cả mọi dịp vui mừng, nên họ cứ tung ra thị trường những chai rượu vang trắng sủi bọt sản xuất hàng loạt một cách dễ dàng, với phẩm chất thường là rất dở, rồi gắn đại nhãn hiệu Champagne lên đó. Loại Champagne mạo hóa này chẳng cần gì phải theo méthode Champenoise làm chi cho mất công và tốn kém. Nhà làm rượu mạo hóa cứ lấy loại vang thường, khuấy thêm chút đường cho dễ uống, rồi lấy bình khí ép xịt gaz carbonique vào đó giống như người ta làm nước soda, thế là có chai Champagne đem bán rồi. Khách mua hàng ráng mà phân biệt, tỉnh ăn nhầm thua, vô ý mất tiền.
Chính phủ Pháp dĩ nhiên là rất bực bội với cái lối lạm dụng danh xưng này và đã nhiều lần phản kháng với các nước khác nhưng chẳng ăn thua gì, chuyện đâu vẫn hoàn đó. Vì vậy mà ta thấy ở các tiệm rượu có đầy những nhãn hiệu chẳng hạn như André Champagne, giá bán chỉ chừng vài ba đồng thôi, trong khi một chai Champagne thật sự như Moet-Chandon hay Veuve Clicquot giá trung bình cũng phải từ 30 đến 40 đồng. Bạn bảo “OK, thế thì đành chịu dốc túi bỏ ra chừng 3 chục mua một chai Champagne chính cống để uống mừng năm mới nó đã, chứ mua rượu rẻ tiền sợ bị chê là keo kiệt hoặc nhà quê”. Nhưng sau khi thu hẹp tầm mắt vào kệ tủ dành riêng cho Champagne, bạn vẫn thấy cả chục nhãn hiệu khác nhau, nào là Piper-Heidsieck, Mumms, Perrier-Jouet rồi Taitinger, Bollinger, v.v… mỗi nhà sản xuất này lại có nhiều chai rượu lỉnh kỉnh, tranh nhau mời chào túi tiền của bạn. Vậy thì câu hỏi kế tiếp được đặt ra là:
Nên mua loại Champagne nào?

Ở vùng Champagne người ta đếm được cả trăm hãng sản xuất lớn nhỏ. Những hãng lớn như Moet-Chandon hay Veuve Cliquot có hàng ngàn mẫu đất trồng nho, mỗi năm sản xuất ra hàng triệu chai rượu với phẩm chất luôn luôn được bảo đảm là trước sau như một, khiến cho khách hàng có thể yên trí là mình mua được chai rượu ngon, năm này qua năm khác. Cũng có những nhà sản xuất nhỏ hơn như Nicolas Feuillate hay Lamarnier-Bernier, với sản lượng chỉ bằng một phần mười hay một phần trăm các hãng lớn, nhưng họ tự cho là sản phẩm của họ có những đặc tính cá biệt không thể tìm thấy được ở những chai rượu sản xuất đại quy mô. Và tùy theo cái “gout” của mỗi nhà, họ cung hiến cho người tiêu thụ một loạt những mùi vị Champagne khác nhau, đi từ Demi-Sec đến Sec, Extra-Sec, rồi Brut, với giá từ 25 đến 50 đồng. Các hãng lớn thì hãng nào cũng có một vài chai thượng thặng giá bán trên dưới 100 đồng.
” Nếu chính bạn, hoặc bà xã hay người yêu của bạn, ưa thích loại Champagne có mùi vị dịu ngọt dễ uống thì nên mua loại Demi-Sec hay Sec. Loại này có thể khiến cho người ta tưởng lầm là nó nhẹ nên cứ thế mềm môi uống mãi cho đến khi ngà ngà mới biết mình say. Bạn có thể nhấm nháp loại này như một thứ rượu khai vị trước bữa ăn, hoặc uống sau bữa ăn với biscuit Champagne như một món tráng miệng. Vì nó sẵn có một chút vị ngọt nên nó có thể hợp duyên một cách hài hoà với chất đường trong bánh biscuit.
” Loại Extra-Sec tuy gọi là như thế nhưng cũng vẫn còn hơi ngọt. Loại này có thể dùng làm rượu khai vị hoặc thưởng thức chung với món appetizer làm bằng đồ biển, hay lý tưởng hơn nữa là với foie gras, trước khi ăn đến món chính. Vị bùi bùi ngậy ngậy của foie gras mà quyện vào với chất Champagne đang sủi tăm nồng đậm thì thật là tuyệt hảo.
” Những người sành điệu và khó tính thường quả quyết rằng phải uống loại Brut, hoàn toàn không có vị ngọt, người ta mới thưởng thức được hết những điểm đặc sắc tế nhị của rượu Champagne. Vị ngọt có thể làm nhạt nhoà đi những khiếm khuyết mà nếu ở thể Brut sẽ dễ dàng tỏ lộ ra ngay. Bởi thế, chỉ khi nào biết chắc rằng mớ nho dành cho lô rượu sắp tới có phẩm chất tốt, có triển vọng làm ra rượu rất ngon, không bị khuyết điểm, người ta mới quyết định để nó ở thể Brut. Do đó, Champagne Brut bao giờ cũng đắt hơn loại thường khoảng dăm bảy đồng.
Trong chuyến đi thăm vùng Champagne vào tháng 10 năm 1999, tôi được một ông bạn người Pháp làm việc cho nhà Moet-Chandon đưa đi coi cơ sở sản xuất và hầm rượu của nhà này. Vì là một trong những hãng lớn nhất và cổ kính nhất ở đây nên toà nhà trụ sở của Moet-Chandon là một lâu đài khá đồ sộ, phía trước có một pho tượng thày dòng Dom Perignon cao lớn gấp 3 người thường. Bên trong là một dãy salons rộng lớn, dùng làm phòng triển lãm và tiếp đón du khách. Cơ sở sản xuất ở kế cận cho thấy mọi giai đoạn của tiến trình làm rượu Champagne, nhưng muốn xem nơi chứa rượu thì phải đi xuống hầm.

Bước theo cầu thang xuống hầm, người ta thấy ngay một dãy hành lang rộng lớn với một quày rượu dài kê sát vách tường dùng làm chỗ để du khách nếm rượu. Ông bạn Pháp kể lại rằng dãy hành lang này chính là nơi mà hơn 200 năm về trước Hoàng Đế Nã Phá Luân Napoléon, một thiên tài quân sự của Pháp, vẫn thường dạo bước. Napoléon hồi còn trẻ từng quen thân với gia đình Moet-Chandon nên sau khi đã đánh Đông dẹp Bắc, được nổi tiếng là bách chiến bách thắng và lên ngôi hoàng đế, ngài cũng vẫn hay đến đây thăm bạn, thưởng thức rượu Champagne và nghỉ ngơi cho thoải mái. Đặc biệt là trước mỗi trận đánh lớn thì bao giờ ngài cũng lấy căn hầm này làm nơi yên tĩnh để suy nghĩ và soạn thảo chiến thuật chiến lược. Chỉ có một lần ngài đi đánh một trận quan trọng mà lại không dùng đến căn hầm này. Đó là trận Waterloo, và kết quả ra sao thì mọi người đều đã biết rồi.
À, thì ra ông bạn tôi muốn nói rằng sở dĩ Napoléon bị thảm bại ở Waterloo rồi từ đó tiêu tan sự nghiệp chỉ là vì đã không đến thăm nhà Moet-Chandon trước khi ra trận! Thế mà các sử gia cứ mất công nêu lên biết bao nhiêu nguyên nhân lỉnh kỉnh đưa tới sự thảm bại đó.
Từ dãy hành lang xuất phát này, căn hầm được đào ngang đào dọc thành một hệ thống đường xá chi chít, tổng cộng dài tới mấy chục kilomét. Nếu không quen thuộc đường đi nước bước, người ta rất dễ bị lạc vào mê hồn trận, không sao tìm được lối ra. Bởi vậy trên mỗi vách hầm đều có gắn những tấm bảng chỉ tên đường, hệt như trong một thành phố nhỏ. Tất cả đều dùng làm nơi chứa những chai Champagne ở nhiều giai đoạn sản xuất khác nhau, khu thì rượu còn đang lên men, khu thì đã sẵn sàng để được dán nhãn hiệu.
Vách hầm đều là đá vôi nên có tính chất cách nhiệt rất tốt, nhờ vậy toàn thể hệ thống đường hầm lúc nào cũng mát mẻ, bất kể thời tiết bên trên thay đổi ra sao. Nhiệt độ trung bình là từ 55 đến 60 độ F (13-15 độ C) , lý tưởng để tồn trữ rượu. Từ nơi này, mỗi năm vào mùa Lễ Tết, người ta đưa ra thị trường thế giới hàng triệu chai Moet-Chandon để khách tiêu thụ tưng bừng mở nút.
Nên mở Champagne theo cách nào?
Khá nhiều bạn vẫn thắc mắc là nên mở Champagne như thế nào cho đúng cách, bởi vì họ thấy có người mở thật kêu như tiếng pháo, người khác mở vừa phải cho đủ nghe, và lại cũng có người mở thật êm gần như không có tiếng động. Vậy thì ai đúng, ai sai? Xin thưa rằng cái đó còn tùy trường hợp chứ không có cách nào là đúng, cách nào là sai cả. Thí dụ trong không khí hào hứng của một bữa tiệc mừng sinh nhật, hoặc tiệc khao thưởng khi thăng chức hay đỗ đạt, ta nên nổ Champagne cho thật lớn, càng nổ lớn càng vui. Nhưng nếu ta thết đãi vài ba cặp bạn thân ở trong nhà, ta chỉ nên cho Champagne nổ vừa phải, nghe đủ vui tai. Còn khi ta đi “date” với đào, hoặc mời bà xã đi ăn cơm tây mà muốn gọi một chai champagne, dĩ nhiên người hầu rượu chỉ mở nhè nhẹ riêng cho ta thưởng thức chứ không làm giật mình những thực khách ở chung quanh.
Ngoài ra cũng có một vài trường hợp đặc biệt ngoại lệ, chẳng hạn khi đội banh mà bạn là ông bầu vừa thắng vẻ vang đối thủ ngoài sân cỏ và mừng rỡ như điên chạy về phía bạn thì bạn phải mở chai Champagne sao cho bọt bắn tung toé lên không trung, tưới xuống đầu đám cầu thủ đó mới là khoái chí. Hoặc trong buổi lễ hạ thủy một chiếc tàu thì viên chức cao cấp được mời tới chủ tọa sẽ có vinh dự cầm một chai Champagne đập vào mũi tàu cho vỡ tan để mừng dịp khánh thành. Những lúc như vậy người ta đâu có cần uống rượu mà chỉ cần dùng chai Champagne để biểu lộ sự vui thích hân hoan.
Nhưng làm cách nào để điều khiển chai Champagne cho nó nổ lớn, nổ nhỏ hay nổ vừa phải theo ý ta muốn? Thưa, cái kỹ thuật đó cũng không có gì là khó lắm, nó chỉ vào loại “nghề mọn riêng tay” mà thôi. Muốn mở cho kêu to mà rượu không bắn ra ngoài, ta nên cầm chai Champagne nghiêng đi chừng 45%, nhớ cẩn thận nhắm về phía nào không có người ngồi và không có đồ vật gì dễ vỡ, kế đó tháo vòng dây kẽm bao quanh nút chai và dùng bàn tay trái nắm chặt lấy cổ chai, trong khi ngón cái và ngón trỏ của tay phải từ từ xoay nút chai để đẩy nó lên rồi áp lực trong chai sẽ khiến nó bật tung ra ngoài. Muốn cho tiếng kêu vừa phải, bạn cũng làm như vậy nhưng khi đẩy nút chai lên thì ngón trỏ và ngón cái vừa xoay nút vừa nhúc nhích một chút để áp lực xì bớt ra đồng thời giữ nút lại để chặn bớt sức bật của nó. Còn nếu muốn mở cho đừng kêu thì bạn vừa xoay nút vừa để cho khí carbonique từ từ thoát hết ra khỏi cổ chai. Cuối cùng thì bạn chỉ cần nhẹ nhàng nhấc nó ra thôi.
Nhưng muốn cho bọt rượu bắn tung lên không khí thì làm thế nào? Dễ ợt. Trước khi mở rượu bạn lắc mạnh mấy cái cho áp lực trong chai gia tăng thật cao, rồi để nút chai bật tự do ra ngoài, nhưng ngay lập tức bạn dùng ngón tay cái chặn lại chừng 3/4 miệng chai, thế là rượu cứ tung toé bay ra như vòi rồng phun nước.
Những loại Champagne đặc biệt và ngoại hạng
Phần lớn rượu Champagne được làm bằng các loại nho trắng như Chardonnay hay Pinot Meunier. Với loại này, người ta thường ghi rõ trên nhãn hiệu chữ “Blanc de Blanc”. Nhưng cũng có nhiều nhà ưa dùng nho Pinot Noir, tức là một loại nho đỏ, vỏ tím xẫm, để làm Champagne. Sau khi nho được ép ra thành nước, người ta tách rời ngay nước nho ra khỏi vỏ, hạt và cọng. Như vậy, nước nho vẫn còn nguyên màu trắng và sẽ trở thành Champagne trắng. Người ta gọi nó là “Blanc de Noir”, để khách tiêu thụ biết rằng nó là rượu trắng nhưng được làm bằng nho đỏ. Nếu để cho vỏ nho ngâm lẫn với nước nho lâu hơn chút xíu, chất tannin và pigment đỏ xẫm trong vỏ nho sẽ thôi ra, khiến cho nước nho trở thành màu hồng. Dùng nước nho đó cho lên men, ta sẽ có Champagne màu hồng, được mở vào những dịp đặc biệt như cô dâu chú rể uống với nhau trong tối tân hôn chẳng hạn.
Bạn hỏi thứ nào ngon hơn ư? Thật ra thì mỗi thứ đều có hương vị đặc biệt của nó. Bạn uống thử một ngụm, để cho những bọt rượu lăn tăn thấm vào đầu lưỡi, chất men nồng tỏa ngát trên môi, nuốt qua cuống họng rồi mà vị đậm vẫn còn lưu luyến lại. Ấy là rượu ngon đó bạn. Còn Blanc de Blanc hay Blanc de Noir không quan trọng. Bạn ưa thứ nào là thứ đó ngon hơn.
Ngoài ra, mỗi nhà làm Champagne danh tiếng đều có chế ra thêm một hoặc hai nhãn hiệu thượng thặng, dành cho loại rượu ngon xuất sắc, làm bằng nho trồng ở những thửa đất đặc biệt, và chỉ thu hoạch được vào những năm mà mọi điều kiện đều thuận lợi, thí dụ như thời tiết thật tốt, mùa nho nở rộ, chín đều và gặt hái vừa đúng lúc. Loại rượu hảo hạng đó nếu là của hãng Moet-Chandon thì được đặt tên “Dom Pérignon” để vinh danh người sáng chế ra rượu sủi bọt, nếu của hãng Veuve Clicquot thì được gọi là “La Grande Dame”, nếu của hãng Taittinger thì có tên là “Comtes de Champagne”, v.v… Mỗi chai thượng thặng đó đều được bán với giá trên dưới 100 đô la.
Liệu chúng ta có nên xài sang mà mua những chai vừa kể hay không? Nếu bạn có lợi tức dư giả, hoặc bạn là nhà kinh doanh lớn mà muốn khoản đãi những khách hàng sang trọng của mình thì nên lắm chứ, tại sao không? Nhưng nếu chỉ có túi tiền vừa phải thì theo ý tôi, một chai Moet-Chandon White Star hoặc một chai Pommery, Royal Brut, giá từ 32 cho đến 40 đồng là quá ngon rồi.
Vậy thì vào dịp Tết năm nay, chúng ta còn đợi gì nữa mà không cùng nhau mở nút Champagne cho thật kêu để mừng đón một muà Xuân tràn đầy hy vọng cho tương lai?
Lê Văn, Certified Specialist of Wine
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 42

Rừng lá phong độc nhất vô nhị tại Đà Lạt

Kim Thanh; Ảnh: Andy Trần Theo Trí Thức Trẻ 11 tháng trước
Mon men vào giữa rừng sâu bạt ngàn của hồ Tuyền Lâm và rồi bạn phát hiện ra nơi đây có rất nhiều những cây lá phong đỏ, vàng rợp trời mà bạn cứ ngỡ chỉ được thấy ở xứ người.

 Lá phong đỏ rực rỡ trong rừng nguyên sinh Đà Lạt. 

Ở những vùng có khí hậu lạnh giá, người ta thường xem sự thay đổi màu sắc của lá phong là báo hiệu để biết một mùa thu nữa lại bắt đầu. Vào những ngày này, những chiếc lá phong từ xanh sẽ từ từ chuyển sang vàng nhạt, cam, đỏ tươi và cuối cùng là một màu đỏ thẫm. Đây cũng là lúc mà những chiếc lá phong yếu đuối có thể bay và rơi rụng bất cứ lúc nào mỗi khi có một cơn gió nhẹ ngang qua. Chính vì cảnh tượng nhẹ nhàng và lãng mạn mỗi khi ngắm nhìn cánh rừng lá phong rơi, nên đã khiến không biết bao nhiêu người mê mệt loại cây lá đỏ này. Nhất là trong những thước phim truyền hình lãng mạn thì cánh rừng lá phong từng là một bối cảnh hết sức kinh điển. 

Mới đây, người ta đã vô tình phát hiện ra một cánh rừng lá phong tuyệt đẹp nằm ẩn sâu trong hồ Tuyền Lâm thuộc thành phố Đà Lạt. Phát hiện này là một trong những điều hết sức bất ngờ đối với những ai yêu thích loài cây mang sắc đỏ này, nên cũng chính vì thế mà đã có rất nhiều người đến đây để cố tìm gặp loại cây biểu tượng cho sự lãng mạn. Mặc dù hành trình không hề dễ dàng, do vừa phải chèo thuyền, băng rừng, vượt dốc,… nhưng khi được tận mắt nhìn thấy những cây lá phong đỏ rực giữa rừng núi thì bạn mới thấy bỏ bao nhiêu công sức quả thật cũng xứng đáng.

Lá phong rụng dưới mặt đất. 

Để bắt đầu hành trình của mình, tôi đã phải liên lạc với anh Tuấn thành viên của nhóm Dalat Discovery để đặt chỗ. Được biết, anh Tuấn là một trong những người đầu tiên khám phá và phát hiện ra cánh rừng lá phong này và anh cũng là người duy nhất ở Đà Lạt có thể dắt chúng tôi đến đó. 

Đúng 9h sáng, tôi có mặt ở hồ Tuyền Lâm thuộc bãi thuyền Làng Đất Sét cách thành phố Đà Lạt hơn 20km. 

 Ở đây anh đón chúng tôi bằng những chiếc thuyền cao sũ đã được bơm hơi căng phồng đang neo trên bãi cỏ sát mép sông.

 Thuyền nhỏ thì 2 người một thuyền và thuyền lớn có thể đi tối đa 4 người.

Để có thể đến được cánh rừng phía bên kia cách duy nhất là đi thuyền hoặc ca nô. Tuy nhiên anh Tuấn đã chọn việc chèo thuyền cao su để đưa mọi người đến đó. Bởi theo anh, chỉ có cách này thì chúng ta mới có thể nhìn ngắm và chạm tới những thứ thiên nhiên nhất mà trước đó chưa có bất cứ ai được trải qua. 

 
 

Quả đúng như anh Tuấn nói. Khi tự chèo thuyền thế này, bạn có thể lả lướt một cách chậm rãi trên mặt hồ rộng và đẹp nhất của xứ sở ngàn hoa. Trên quãng đường đi, bạn sẽ đi ngang qua những cánh rừng thông rộng bạt ngàn, ngang qua những ngôi nhà của ngư dân bắt cá, hay lướt trên tấm thảm cỏ xanh mướt ngay trên mặt hồ. Đây đều là những góc nhìn mà không thể nào có thể thấy được nếu bạn đi xe máy hay ô tô.

 Chỉ có đi thuyền cao su, bạn mới có thể lướt đến những nơi có cảnh đẹp mê hồn người thế này.

 Thỉnh thoảng bạn sẽ bắt gặp cảnh đàn vịt đang bơi lội, tắm táp quanh khúc sông này.

 Tuy nhiên, cái thú vị nhất là bạn có thể tự lèo lái chiếc thuyền của mình, một trải nghiệm có chút mạo hiểm nhưng vẫn rất an toàn. 

Và rồi sau gần 6km chèo trên mặt hồ, chúng tôi đã cập vào một cánh rừng rất rộng. Ở đó có một ngôi nhà của chú chủ vườn, người đã ở đây và canh giữ cánh rừng này. 

 Không chỉ là đi ngang qua những chiếc cầu gỗ nhỏ…

 … mà để đến được nơi cây phong sinh sống, chúng tôi còn phải băng qua cả những con suối và vách ngạch ngầm.

 Càng đi sâu con đường trở nên khó khăn hơn với nhiều đoạn dốc, ngạch nước nhỏ và khá trơn trượt do Đà Lạt vừa ngớt vài cơn mưa nhỏ.

Đi bộ khoảng gần 15 phút, anh Tuấn bỗng la lên và chỉ cho chúng tôi cây phong đầu tiên đang lấp ló phía sau những cây đại thụ.

 Những chiếc lá đầu tiên còn rất thưa thớt.

 

 Nhưng càng tiến sâu vào rừng thì chúng tôi càng bất ngờ hơn khi nơi đây là cả một khung trời phủ đỏ bởi những cành lá phong.

Những chiếc lá phong đã dần đổi hết màu.

 Cây phong lá đỏ nổi bật giữa cánh rừng xanh.

 

Nhìn nó, tôi và những người cùng đoàn bỗng có một cảm xúc rất khó tả. Chèo thuyền mỏi cả tay, mò mẫm vào rừng sâu và rồi được nhìn thấy những chiếc lá đỏ đầu tiên đang bao phủ cả một khoảng trời quả thật là một cảm giác lần đầu có được. Nhưng chưa thỏa mãn vào điều đó, anh Tuấn lại hối thúc chúng tôi tiến vào rừng sâu hơn, để rồi ở đây là nhiều cây phong mọc nối tiếp nhau với rất nhiều lá đã chuyển màu.

 
 
 
 
 
 
 
 
 

Được biết, hiện chú Hùng và nhóm của anh Tuấn đang có kế hoạch chăm sóc và nuôi dưỡng loài cây này khắp khu rừng. Và cũng theo anh Tuấn thì sâu bên trong rừng còn có rất rất nhiều cây lá phong, thậm chí còn to lớn và đẹp hơn thế này, nhưng vì đường vào khá khó khăn và nguy hiểm, nên anh chỉ có thể hướng dẫn những con đường dễ đi và giúp mọi người phần nào biết được sự đẹp đẽ và thú vị của loài cây này.

 Những mầm non đang từ từ phát triển và tương lai sẽ là một cây lá phong to, đẹp khác trong cánh rừng này.

 
 

 Những chiếc lá đủ màu xanh, vàng, cam đỏ đua nhau khoe sắc.

 
 

Sau khi thăm thú xung cánh rừng lá phong, bạn có thể quay trở lại vườn để được ăn những món dân dã, trèo lên cây hái hồng, ăn những quả dâu chín mọng hay tự tay đào cho mình những củ khoai rồi đem nướng trong bếp lò củi. Đây cũng là một trong những trải nghiệm thú vị trong hành trình tìm kiếm lá phong ở giữa khu rừng hoang vu và dân dã như thế này.

 Trèo lên cây để hái những quả hồng chín mọng.

 Hay hái những quả dâu tươi được trồng tại nhà mà không hề dùng thuốc.

 Nhớ tự mình vác cuốc ra ngoài đồng mà đào mấy củ khoai to vào nướng ăn cho ấm người nhé.

 Còn muốn no thì bạn có thể dặn chủ nhà làm cho vài bát cháo…

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 60

Mỗi Ngày Một Phút Giải Độc Thận

Giải độc thận chính là làm sạch các chất cặn bã bám bẩn trong thận, giúp các đơn vị cầu thận hoạt động tốt hơn.

1. Vai trò của thận:

Thận giữ một vai trò quan trọng trong các cơ quan nội tạng. Nhiệm vụ chính của thận là lọc máu và chất lỏng để duy trì cân bằng nước trong cơ thể. Mỗi ngày, thận lọc khoảng 200l máu và chất lỏng sau đó thải ra ngoài khoảng 1,5l nước.

Trong quá trình làm việc, thận sẽ đào thải các chất độc hại ra ngoài cơ thể thông qua đường tiết niệu.

Đồng thời, thận cũng giữ trọng trách cân bằng độ pH, duy trì sẽ cân bằng điện giải trong cơ thể, sinh ra một số hormone có lợi cho việc hình thành tế bào máu.

moi-ngay-1-phut-giai-doc-than-ban-khong-nen-bo-qua (1)

Nếu thận của bạn khỏe mạnh để đảm nhiệm tốt vai trò của mình, thận sẽ đào thải hết các chất cặn bã và chất thải ra khỏi cơ thể.

Hoạt động thanh lọc thận chính là làm sạch các chất cặn bã bám bẩn trong thận, giúp các đơn vị cầu thận hoạt động tốt hơn. Thận có khỏe thì các cơ quan nội tạng khác và sức khỏe cơ thể nói chung mới được đảm bảo.

2. Những cách thanh lọc thận đơn giản:

a. Bấm huyệt giải độc thận:

BS. Nogier, trong quyển “Acupuncture by Acupressure” xuất bản tại New York, Mỹ năm 1978 hướng dẫn một phương pháp rất đơn giản để kiểm tra thận có bị nhiễm độc hay không như sau:

Dùng ngón cái của tay phải ấn vào huyệt thái khê (vùng giữa đỉnh cao nhất của mắt cá chân trong và gân gót). Nếu ấn vào thấy đau tức là chức năng thận không được tốt, càng đau nhiều chức năng giải độc của thận càng kém.

moi-ngay-1-phut-giai-doc-than-ban-khong-nen-bo-qua

Cách giải quyết: Dùng ngón tay day trên huyệt thái khê khoảng 1 phút, ngày 2 lần vào sáng lúc ngủ dậy và buổi tối trước khi đi ngủ.

Duy trì day huyệt thái khê đều đặn trong thời gian dài sẽ thấy sự tiến bộ rõ rệt của chức năng thận, biểu hiện: Đi tiểu tốt, không bị đau lưng, mỏi gối, ngủ ngon hơn, khả năng sinh hoạt tình dục tốt hơn…

b. Giải độc thận bằng giấm táo:

Giấm táo là loại giấm có giá trị rất tốt trong việc giúp thanh lọc, giải độc thận. Trong quá trình lên men, giấm táo sản sinh ra acid acetic – một loại acid giúp lau sạch những mảng bám bẩn gây tắc nghẽn ống thận.

Khi dùng giấm táo để thanh lọc thận, không nên uống trực tiếp mà nên dùng 1,2 thìa nhỏ cho vào những món ăn phù hợp. Duy trì tần suất ngày 3 lần để có tác dụng thanh lọc tốt nhất.

c. Giải độc thận bằng chanh:

Chanh là loại thực phẩm tốt nhất trong việc thanh lọc giải độc cơ thể. Những hàm lượng dinh dưỡng trong chanh như vitamin C, chất flavonoit – chất chống oxy hóa… có thể giúp làm sạch gan, thận, bàng quang, hệ tiêu hóa và phổi.

Mỗi ngày một cốc nước chanh vào buổi sáng khi vừa ngủ dậy và chưa ăn sáng là cách mà bạn có thể áp dụng để thanh lọc cơ thể. Có thể thêm 1,2 thìa mật ong nhỏ cũng rất tốt.

Chú ý nên pha nước chanh với nước ở nhiệt độ thường, vì nếu pha bằng nước nóng sẽ làm mất hết chất dinh dưỡng ở trong chanh.

theo Trí Thức Trẻ

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 47

Am Yên Tử

YÊN TỬ SƠN AM CƯ
Am bức thanh tiêu lãnh
Môn khai vân thượng tằng
Dĩ can Long động nhật,
Do xích Hổ khê băng.
Bão chuyết vô dư sách
Phù suy hữu sấu đằng
Trúc lâm đa túc điểu
Quá bán bạn nhàn tăng.

AM YÊN TỬ
Am cao trên đỉnh lạnh
Cửa mở mây từng không
Long Động trời đã tỏ
Hổ Khê nước còn băng
Văn chương không kế sách
Gậy chống thân gầy còm
Hầu hết chim rừng Trúc
Là bạn của nhàn tăng

Huyền Quang

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 42

Rong Chơi Ngày Tháng Hạ

Xin hãy nghe tôi nói chuyện tôi.
Mùa hè năm ấy, thuở xa xôi,
Nhằm hôm nắng đẹp rời thành phố,
Đến với thiên nhiên thật tuyệt vời.

Xin hãy nghe tôi kể chuyện mình.
Tôi và Nhỏ-Bạn-Rất-Là-Xinh,
Mỗi người mỗi chiếc xe hai bánh,
Cứ thế bon bon bóng với hình.

Đẹp quá! Núi sông khắp mọi nơi,
Hoa thơm, chim hót…bốn phương trời,
Ru hồn lơ lửng mây cao vút,
Man mác tâm hồn con nước trôi.

Đạp xe, dắt bộ, khi dừng chân,
Chẳng nỡ xa, hai đứa cứ gần,
Đôi lúc nhìn hoài mà chẳng nói,
Cần gì nói nhỉ. Rất phân vân!

Theo suối, lên đồi, tới ruộng nương,
Khom lưng vào quán nhỏ ven đường.
Chè tươi, kẹo bột…tình quê đấy!
Dưa đỏ tròn vo mát lạ thường.

Thân mật cùng chia chiếc ghế dài,
Chúng tôi yên lặng vai kề vai.
Kìa đôi sáo xậu trên lưng nghé,
Quấn quýt bên nhau giống hệt…ai!

Lòng vui tôi ngắt một cành hoa,
Trìu mến trao
tay… thế gọi là…
Để nhớ hôm nay và nhớ mãi,
Ve sầu vang dội khúc hoan ca.

Mới đó nghe như đã xế trưa,
Ô kìa mưa bụi đan lưa thưa,
Lối về rải rác bao lưu luyến,
Hò hẹn. Lần sau nhé! Đón đưa!

Lần sau! Đâu nữa, vậy là thôi!
Xác pháo, xe hoa! Cách biệt rồi!
Từ đó bạn
bè yêu lại rủ
Mà sao tôi chẳng thiết rong chơi.

NGUYỄN-PHÚ-LONG

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 48

Hoa Nở Giữa Rừng Hoang

Ai có nghe cõi trần gian đau khổ
Ai có nghe người nhân thế mỉm cười
Trên rừng hoang có những đóa hoa tươi
Mọc xen kẽ giữa cỏ cây hoang dại

Đời đau khổ bỡi phù du thành bại
Đời còn vui bỡi dạo bước nhân gian
Đem tin yêu đắp vá những bẽ bàng
Mang hy vọng gắn hàn trên đổ nát

Trong tiếng khổ vẫn còn nghe tiếng hát
Trong niềm đau vẫn vang vọng lời ca
Để nhân sinh sống nổi cảnh ta bà
Cho con người vượt nhiều phen gió bụi

Thác róc rách trên đèo heo hóc núi
Nước khơi nguồn chìm nổi giữa lòng khe
Áo gấm kia lại còn bọc vải the
Còn gai bố lại chai sần rách vá

Đường khổ ải hãy trèo lên dốc đá
Nhặt tiêu điều cho hết những tàn khô
Khơi rộng thêm cho thư thả ao hồ
Để giao tiếp với suối nguồn sông biển

Đất bao la cản ngăn chi giới tuyến
Trời bao la chia cắt chi tầng không
Hãy nhìn kia cái giá buốt mùa đông
Vẫn còn ấm lửa hồng trong nắng hạ.

Hoa Chân Lý

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 16

Một người Canada gốc Việt làm đẹp cho các siêu sao Hollywood

Một người tị nạn Canada gốc Việt vượt qua khó khăn để trở thành người trang điểm cho các ngôi sao Hollywood như Selena Gomez, Julianne Moore, Renee Zellweger hay Jennifer Aniston.
image
Tạp chí Cosmopolitan xếp Hung Vanngo vào danh sách một trong số 14 nghệ sĩ trang điểm hàng đầu thế giới và tạp chí New York gọi anh là “nghệ sĩ trang điểm bậc nhất nhì cho người nổi tiếng”.
image
Có thể điểm ra một số tên tuổi trong số hơn 500 người nổi tiếng và siêu mẫu được đưa lên trang bìa mà anh đã làm việc chung trong thập kỷ qua: Helena Christensen cho InStyle, Gisele Bundchen cho Vogue Australia và Miranda Kerr cho Bazaar Harper.
Nhưng khi hỏi người đàn ông ăn nói nhỏ nhẹ đến từ Calgary, Canada, về một số chuyện bên lề – ai dễ chịu, ai khó chịu, ai cần phải giúp đỡ thêm để ưa nhìn – mọi người sẽ nhanh chóng nhận được lời từ chối.
Hung nói: “Họ sẽ không làm việc với tôi nếu họ biết tôi nói ra những bí mật của họ”.
Nhưng điều anh sẽ thừa nhận là, từ một cậu bé tị nạn ở Calgary anh đã tiến vào được lãnh vực thời trang của Bắc Mỹ.
Từ một đứa trẻ tị nạn
image
Hung Vanngo kể với tạp chí New York rằng anh sinh ra ở Việt Nam và từng là một người tị nạn ở Thái Lan.
Anh nói: “Tôi đến Calgary khi học trung học và ban đầu tôi muốn trở thành một nhà tạo mẫu tóc. Hai ngày sau khi tốt nghiệp tôi đã đến trường dạy làm tóc nhưng tôi không thật sự tốt nghiệp ở đây. Tôi hơi cứng đầu”.
Anh kể thêm rằng họ yêu cầu tôi tham gia cuộc thi Fantasy Hair ở trường trong khoảng 4 tháng và cho anh xem hình ảnh mái tóc mà họ muốn anh làm.
Nhưng anh nói: “Tôi không được tự tưởng tượng ra những gì tôi muốn làm hay sao?” Giáo viên của tôi nói: “Không”. Vì thế tôi đã thất vọng và bỏ học”.
image
Sau một thời gian làm tạo mẫu tóc tại Jerome Salon, năm 2003 Hung chuyển đến Toronto để tập trung vào trang điểm. Anh nói: “Tôi thích làm tóc nhưng tôi yêu trang điểm”.
Ba năm sau, Hung chuyển đến New York và trên đường đi, anh đã đổi cách viết tên mình từ Van Ngo thành Vanngo. Anh nói: “Mọi người luôn đánh vần sai tên tôi trên các tạp chí. Bây giờ thì không”.
Hung cho rằng anh đã may mắn trong thành quả đạt được, nhưng rõ ràng là sự cần cù siêng năng cũng đóng một vai trò lớn. Anh không có lịch làm việc nhất định. Có ngày, trong một buổi chụp hình tạp chí hoặc họp báo, anh có thể làm việc từ 12 đến 15 giờ. Ngày khác, anh có thể giải quyết các giấy tờ, thông tin chuyến bay và các cuộc phỏng vấn.
Tập trung vào sự nghiệp
image
Hung Vanngo thường di chuyển giữa Los Angeles và New York, cũng như nhận các công tác ở nước ngoài: đi Brazil với Cindy Crawford hoặc đi Trung Cộng với Michelle Rodriguez.
Trong buổi trò chuyện với tạp chí New York, Hung Vanngo cho biết, cuộc hẹn lớn đầu tiên của anh để làm việc với các báo là với tạp chí có tên Shop Etc. Biên tập viên Amy Keller hẹn anh làm việc ở đó trước, và sau đó họ làm việc cùng nhau ở Allure.
image
Sau đó một hoặc hai năm, Hung bắt đầu có những khách hàng nổi tiếng. Người đầu tiên là Camilla Belle và cô ấy vẫn là khách hàng trung thành đến tận bây giờ.
image
Hung Vanngo vẫn độc thân, và thậm chí cả tình bạn cũng trở nên khó khăn vì dành quá nhiều thời gian để đi lại.
Anh nói: “Tôi có thể bắt đầu tìm kiếm một ai đó nhưng sau đó có thể tôi sẽ không gặp lại họ trong vòng 3 tháng. Nhóm bạn bè thật sự của tôi rất nhỏ. Bạn lựa chọn cho cuộc sống của bạn, và tôi chọn tập trung vào sự nghiệp”.
Cho đến bây giờ, anh nói rằng sự đánh đổi đó là đáng giá. Hung nói: “Tôi khá may mắn. 
image
Tôi thực sự yêu những gì tôi làm. Đối với tôi, không có gì tốt hơn là đi làm”.
Vancouversun, NY
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 39

Món Nợ Ân Tình

Tôi sang Mỹ cùng với Ba Dượng theo diện H.O – nhờ tờ khai sinh giả tôi có được qua những đồng tiền đút lót mà tôi trở thành con ruột của Ba. Cha mẹ tôi và một đứa em trai còn ở lại Việt Nam. Nhiều người rất ngạc nhiên, không hiểu vì sao mỗi khi nhắc đến gia đình ruột thịt tôi có phần lạnh nhạt trong khi tôi lại rất thương yêu và chăm sóc Ba Dượng. Thật sự, tôi thương Ba Dượng hơn cha ruột của tôi rất nhiều. Tôi không biết điều đó đúng hay sai nhưng tình cảm luôn xuất phát từ trái tim, không thể gượng ép và cũng không thể theo một khuôn mẫu đã định sẵn. Duy nhất một điều tôi có thể hiểu được là cha tôi chưa một ngày bồng ẵm tôi nhưng Ba Dượng đã nuôi nấng tôi từ thuở ấu thơ.
Khi mẹ mang thai tôi được sáu tháng thì cha đã bỏ mẹ con tôi để vào rừng, theo “Quân giải phóng”. Mẹ ở lại, một mình một thân yếu đuối với cuộc sống vất vả nghèo nàn, vừa nuôi mẹ chồng, vừa nuôi con dại. Ngay lúc ấy, Ba Dượng tôi xuất hiện. Ông là một Sĩ quan trong Quân lực Việt Nam Cộng Hòa. Từ Thành phố ông thuyên chuyển về nơi gia đình tôi đang sinh sống. Tôi không nhớ rõ những gì đã xảy ra, chỉ biết rằng đến khi bốn tuổi tôi mới có được một người mà tôi gọi bằng Ba. Ba là một người hiền lành, chân thật và rất vui tính, cởi mở. Ba chăm sóc bà nội như mẹ ruột, vì thế bà nội cũng rất thương Ba. Ngược lại, mẹ tôi không yêu Ba. Mẹ tiếp nhận Ba – một cuộc hôn nhân không giá thú – chỉ để tìm nơi nương tựa. Ba biết điều đó nhưng vẫn chấp nhận..
Năm bảy mươi lăm cha tôi bất ngờ trở về, còn Ba thì lại khăn gói vào “trại cải tạo”. Mẹ vui mừng vì sự trở về của cha bao nhiêu thì tôi lại đau lòng vì sự tù tội của Ba bấy nhiêu. Tôi không hiểu được tình cảm của mẹ. Tại sao với một người chồng hết lòng thương yêu mẹ mà trái tim bà vẫn dửng dưng? Tại sao chỉ một năm ngắn ngủi sống với cha mà tình yêu bà vẫn bền vững suốt cả chục năm hơn? Tại sao mẹ có thể chấp nhận việc cha đã có vợ khác và người vợ “đồng chí” của cha đã nghiễm nhiên trở thành vợ chính thức, còn mẹ, chỉ là một người vợ danh không chính, ngôn không thuận, để mỗi lần đến thăm, cha phải nhìn trước, ngó sau như một kẻ đang phạm tội ngoại tình. Chưa kể có lần vợ của cha còn đến nhà, mắng chửi mẹ là “dâm phụ” và cũng không cần biết bà nội tôi là ai, bà chống nạnh xỉa xói:
– Cả nhà chúng mày phải tránh xa chồng bà, không thì bà cho chết cả lũ về cái tội cấu kết với cái thằng lính ngụy đang ở tù rục xương.
Cha tôi nắm tay kéo bà vợ đi xềnh xệch trước những cặp mắt tò mò của hàng xóm. Mặt bà nội xanh như chàm, bàn tay cầm cây gậy run lên bần bật vì tức giận. Mẹ ngồi bệt xuống sàn nhà với những giọt nước mắt không ngừng tuôn chảy trên khuôn mặt lơ lơ, láo láo như người mất hồn. Tôi cũng không nhớ rõ cảm giác của mình lúc ấy ra sao nhưng hình như có một nỗi vui nào đó hiện đến rất nhanh khi tôi chợt nghĩ, đây cũng là một điều hay để giúp mẹ tôi sáng mắt ra mà nhận biết ai là người thật sự yêu thương mình. Nhưng không, mẹ tôi vẫn tối tăm quay cuồng trong mớ tình cảm hỗn độn đó dù bà nội khuyên mẹ hãy quên cha tôi đi để lo thăm nuôi Ba đang chịu tù tội, đói khát.
Phần tôi, tôi rất bất mãn trước thái độ của mẹ khi bà không có một chút quan tâm, lo lắng nào dù thật nhỏ cho cuộc sống của Ba trong cảnh khốn cùng. Mỗi lần theo cô Tư đi thăm Ba, tôi phải nói dối đủ điều về lý do tại sao mẹ vắng mặt. Dĩ nhiên, cô Tư cũng không muốn anh mình phải đau khổ – nếu biết được người vợ đầu ấp tay gối đã nhẫn tâm phủi tay, rũ bỏ tình nghĩa vợ chồng bao nhiêu năm – nên cô dặn dò tôi phải nói dối với Ba rằng mẹ đi buôn xa không về kịp, hoặc bà nội bệnh bất ngờ mẹ phải ở nhà chăm sóc
Có lần, sau khi thăm Ba trở về, tôi hỏi mẹ bằng thái độ khó chịu:
– Ba ở tù bốn năm rồi mà sao mẹ không đi thăm Ba một lần?
Mẹ trả lời một cách thản nhiên:
– Vì mẹ không thể phản bội cha con!
Tôi tức giận:
– Mẹ không thể, nhưng mẹ đã phản bội cha rồi.
Mẹ cho rằng tôi bất hiếu vì không phân biệt ai là cha ruột, ai là cha nuôi. Tôi cười chua xót:
– Con không cần biết ai là cha ruột, ai là cha nuôi. Con chỉ biết Ba là người đã cực khổ nuôi nấng con từ lúc còn bé. Con chỉ biết Ba là người đã bất kể hiểm nguy, giữa đêm khuya bế con đến Bệnh viện cứu cấp khi con đau nặng. Mẹ không nói cho con biết nhưng bà nội vẫn nhắc hoài chuyện ấy.
Mẹ quay đi sau khi ném cho tôi ánh mắt giận dữ. Tôi biết mẹ không thể bỏ cha ruột của tôi, dù ông đối xử với bà tình không trọn mà nghĩa cũng chẳng tròn, nhưng ít ra bà cũng không nên rũ sạch ơn nghĩa cưu mang của Ba hơn chục năm trời.
– Mẹ hãy dẹp tình cảm qua một bên để tỉnh táo suy nghĩ xem cha đối với mẹ như thế nào. Ông đi bao nhiêu năm trời không một tin tức. Chắc trong lòng ông không hề vấn vương, thương nhớ mẹ hay nghĩ đến đứa con chưa kịp chào đời. Bằng chứng là đứa con riêng của cha nhỏ hơn con một tuổi, có nghĩa là xa mẹ chưa đầy một năm cha đã có người đàn bà khác. Rồi khi trở về đây gặp lại mẹ, đáng lẽ cha phải giải thích cho bà vợ của cha hiểu ai là người đến trước, ai là người đến sau, chứ lẽ nào cha đứng đó để chứng kiến bà ta làm hùm làm hổ với mẹ, cứ y như mẹ cướp chồng của bà ta…
Nhìn bà nội ngồi ở góc bàn sụt sùi lau nước mắt, tôi cảm thấy ân hận nên quỳ xuống cạnh bà:
– Nội à! con không muốn nói những lời làm đau lòng nội. Nhưng thật tình con không thể nào chấp nhận thái độ bạc bẽo của mẹ con. Nội thử nghĩ, nếu như ngày xưa không có Ba thì cuộc sống của gia đình mình sẽ ra sao? Nội bệnh hoạn cũng một tay Ba lo thuốc men mà không hề phân biệt rằng, đây là mẹ chồng chứ đâu phải mẹ ruột của vợ tôi. Ba nuôi nấng con từ nhỏ đến lớn không rầy la một tiếng dù con có phạm lỗi lầm. Ba thương yêu con như một đứa con ruột thịt…
– Rồi sao nữa? Cái thằng Sĩ quan ngụy đó cũng giỏi thiệt… nó dụ dỗ được mày đứng về phe nó để chống lại cha mẹ.
Cha tôi bước vào nhà, quăng cặp táp lên chiếc phản gỗ, tay đập bàn rầm rầm:
– Anh đã nói với em rồi, con bé này đã bị thằng ngụy đó đầu độc mười mấy năm không thể nào tẩy não được mà.
Tôi lùi lại, đứng sau lưng bà nội. Dù trong lòng cũng có chút nao núng, nhưng khi nghe cha xúc phạm đến Ba, tôi tức giận đến độ không còn biết sợ là gì:
– Thưa cha, cha có biết cái “thằng ngụy” xấu xa đó đã dạy con điều gì không?
Tôi cười chua chát tiếp lời:
Ông ấy đã dạy con, dù đi đâu xa cũng phải nhớ ngày giỗ của cha mà về nhà đốt nén nhang cho bà nội và mẹ vui lòng. Hồi mẹ được tin cha chết, mẹ khóc lóc, đau khổ nhưng không dám lập bàn thờ, thì chính cái “thằng ngụy” mà cha luôn miệng chửi rủa đó đã mang ảnh ba ra tiệm hình để rọi lớn, rồi đem về trịnh trọng đặt lên đầu tủ với lư hương, với chân đèn để làm bàn thờ cho cha. Nếu đêm nào mẹ lỡ quên vì bận bịu thì cũng chính “thằng ngụy” đó dù đã lên giường cũng vội vàng leo xuống để đốt nhang cho cha. Chưa bao giờ con nghe “thằng ngụy” đó nói một lời thất lễ với cha, nhưng cha thì lúc nào cũng chửi bới người ta, trong khi đáng lẽ cha phải cám ơn người đã thay cha gánh vác việc gia đình. “Thằng ngụy’ đó đã cho con thấy hình ảnh một người chồng, người cha cao thượng, nhưng cha thì sao?… cha hãy suy nghĩ lại để từ nay đừng bao giờ xúc phạm đến Ba của con.
Hình như tình thương đối với Ba đã cho tôi thêm sức mạnh và sự bình tĩnh để dõng dạc nói lên suy nghĩ của mình không chút sợ hãi. Điều đó khiến mẹ tôi lo quắn quíu:
– Con này… ma nhập nó rồi hay sao mà ăn nói bậy bạ, hỗn láo!
Mặt cha tôi như xám lại, ánh mắt ông long lên sòng sọc, đôi môi mím chặt khiến khuôn mặt ông đanh lại, hung hãn không thua gì các diễn viên đang vào vai một nhân vật phản diện độc ác. Cha đưa chân đạp chiếc ghế văng vào bàn. Ông quay lại hét vào mặt mẹ tôi:
– Em dạy dỗ con cái như thế này đây hả? Nó nói chuyện với cha nó như một phường mất dạy. Anh nói rồi… ngày nào nó còn ở trong nhà này anh sẽ không bao giờ đặt chân đến đây nữa.
Tôi nghênh mặt khiêu khích:
– Cha không cần đuổi con cũng sẽ ra khỏi nhà ngay hôm nay.
Con xin nói thật… con không muốn gặp mặt người cha vô trách nhiệm, bỏ vợ, bỏ con mấy mươi năm rồi bây giờ trở lại trách vợ mình không dạy dỗ con. Cha có biết trách nhiệm dạy dỗ con thuộc về ai không?
Cái tách trà bay về phía tôi, chạm vào thành ghế bà nội đang ngồi vỡ toang. Tôi không biết nếu cái tách trúng ngay đầu bà nội thì việc gì sẽ xảy ra? Có lẽ tôi lại hứng thêm một cái tội “Tại cái con mất dạy này mới ra cớ sự!”

Sau cuộc cãi vã đó tôi thu dọn quần áo ra đi. Bà nội chạy theo níu tay tôi mếu máo dặn dò:
– Con xuống nhà cô Tư ở, đừng đi đâu bậy bạ nghe con.
Tôi cười trong nước mắt:
– Con có tư cách đến nhà cô Tư sao bà nội? Cô Tư đâu phải ruột thịt gì của con!
Mẹ đứng ngang ngạch cửa mai mỉa:
– Biết vậy là khôn đó con. Cứ đến ở thử vài ngày để xem người ta đối xử ra sao cho biết thân.
Không hiểu sao câu nói nào của mẹ cũng châm chích, cay nghiệt. Không lẽ mẹ đã quên hết những ngày cô Tư chạy đôn chạy đáo đem hàng về cho mẹ bán kiếm lời. Chẳng những thế, cô còn nhường cả khách hàng của cô cho mẹ. Ngay từ lúc Ba đến với mẹ, đâu phải cô Tư không biết tôi là con riêng của mẹ, nhưng lúc nào cô cũng đối xử với tôi ngọt ngào, thân thương như đứa cháu ruột. Mẹ không nhớ hay cố tình chối bỏ? Tôi thất vọng não nề vì cách cư xử của mẹ nên cay đắng trả lời:
– Cô Tư đối xử với con ra sao thì cả chục năm nay con đã biết rồi không cần phải thử đâu mẹ. Con nghĩ người mà con cần thử là cha đó, cả mẹ bây giờ nữa… Mẹ à! mẹ thay đổi quá nhiều… đến độ con không còn nhận ra mẹ là người con vẫn hằng yêu quý. Trời cao, đất rộng không tha thứ cho mẹ cái tội bạc đãi Ba đâu.
Tôi quay lưng đi mà không chút luyến lưu, nuối tiếc. Tội nghiệp bà nội. Bà vừa khóc vừa gọi tên tôi rồi lúc thúc chạy theo, dúi vào tay tôi một nắm tiền:
– Cầm tiền theo mà tiêu xài đi con. Ở đâu nhớ cho nội biết để nội an tâm. Có đi thăm Ba thì lấy tiền này mua một chút đồ ăn đem theo, nói nội gửi cho Ba và xin lỗi Ba dùm… nội già yếu rồi không thăm Ba con được.
Tôi ôm chặt lấy bà nội, nước mắt chan hòa.
Sau sáu năm học tập Ba được thả về. Hộ khẩu của Ba là căn nhà ngày xưa gia đình tôi đã chung sống, nhưng nay mẹ không đồng ý cho Ba vào nhà. Bà nội khóc hết nước mắt cũng không lay chuyển được quyết định của mẹ – đúng hơn là mẹ đã làm theo lệnh của cha tôi. Ông Năm hàng xóm thương Ba sa cơ thất thế, giận mẹ tôi là “Phường vong ân bội nghĩa” – cụm từ này đã thay vào tên mẹ tôi mỗi khi ông nhắc đến – ông cho Ba cất cái chái nhỏ phía sân sau của ông, sát cạnh nhà mẹ trong thời gian chưa ổn định vì hàng ngày Ba phải ra Công an phường trình diện.
Ba hoàn toàn không nói một lời trách móc mẹ. Tất cả nỗi đau Ba giấu kín trong lòng. Có lần bà nội sang thăm Ba, bà ân cần nắm tay Ba nói trong nước mắt:
– Má xin lỗi con. Má không biết phải làm sao cho đúng!
Ba cười hiền từ:
– Cũng là số phận của con thôi. Má đừng buồn!
Phải hơn nửa năm sau cô Tư mới đút lót được Công an để chuyển hộ khẩu của Ba về nhà cô. Và tôi đã có những ngày tháng vui vẻ sống bên cạnh Ba và cô Tư. Một mái gia đình đâu phải thật sự là của tôi nhưng sao tình cảm tôi nhận về quá thiết tha, sâu đậm. Cha “bắn tiếng” hăm dọa sẽ từ bỏ, không nhận tôi là con nữa. Ba khuyên tôi nên trở về xin lỗi cha mẹ, tôi nhăn mặt trách Ba:
– Con đang ở thiên đàng sao Ba lại nỡ lòng đẩy con xuống hỏa ngục. Ba hết thương con rồi phải không? Ai muốn từ con thì cứ từ… con không sợ. Con chỉ sợ Ba từ con thôi.
– Đôi mắt long lanh, đỏ hoe của Ba cho tôi biết rằng Ba đang rất hạnh phúc khi biết rằng, trong lòng tôi, Ba mới thật sự là người cha tôi yêu kính.
Ngày bà nội mất Ba không đến nhưng trong căn phòng hẹp của Ba, Ba đã lập một bàn thờ nhỏ và lặng lẽ quấn vành khăn tang. Nếu mẹ đã làm tôi thất vọng vì sự bạc tình, bạc nghĩa đối với Ba thì tình cảm của Ba và bà nội làm tôi cảm động rơi nước mắt. Ba nói “Ba mồ côi từ bé, bà nội lại đối xử với Ba rất tốt, nên Ba thương bà nội như chính mẹ của mình”.
Những năm gần đây Ba mang một chứng bệnh nan y. Có lẽ, Ba sợ khi mất đi tôi sẽ bơ vơ vì không có ai là người thân thích ruột rà nơi đất khách quê người nên cứ nhắc nhở tôi trở về Việt Nam thăm “gia đình” nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ đến điều đó. Sự oán giận và ray rứt trong lòng tôi vẫn chưa nguôi ngoai dù thỉnh thoảng tôi vẫn gửi tiền về cho mẹ theo lời khuyên nhủ, nhắc nhở của Ba. Tôi muốn được ở cạnh Ba cho đến ngày cuối cùng để đền bù món nợ ân tình quá lớn mà mẹ tôi đã nợ của Ba.
Ngân Bình
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 34

KHUÔN MẶT VĂN NGHỆ MỚI