All posts by Nui Ba Vi

NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐA PHU Ở TÂY TẠNG

Hôm ấy, trên đường từ Gyantse đi Shigatze, thành phố lớn thứ hai ở Tây Tạng, và là “kinh phủ” của các vị Ban-thiền Lạt-ma (Panchen Lama), chúng tôi ghé thăm một ngôi làng nhỏ  

Trần Chính – Voyages Saigon – Đến thăm Tây Tạng nhiều lần, tôi từng nghe nói khá nhiều về tục đa-phu ở đất nước này, nhưng chỉ tận mắt nhìn thấy một lần, do may mắn. Đó là vào tháng 3 năm 2003 vừa qua, khi tôi đưa đoàn du-lịch “Tây Tạng mùa Xuân” đi thăm tỉnh tự trị Tây Tạng ở Trung Quốc.

Hôm ấy, trên đường từ Gyantse đi Shigatze, thành phố lớn thứ hai ở Tây Tạng, và là “kinh phủ” của các vị Ban-thiền Lạt-ma (Panchen Lama), chúng tôi ghé thăm một ngôi làng nhỏ. Nói là “một ngôi làng nhỏ” bởi vì nó là một tập hợp của khoảng một chục ngôi nhà xây dựng rời rạc hai bên con đường tráng nhựa chạy giữa một dải thung lũng rộng và khô cằn.  
Ngôi làng này trông có vẻ khá giả hơn nhiều so với những ngôi làng mà chúng tôi nhìn thấy trên con đường đi lên hướng đông-bắc của thủ phủ Lhasa. Chamba, anh hướng dẫn viên trẻ tuổi của chúng tôi, đề nghị chúng tôi vào thăm căn nhà nằm ngay bên kia đường, đối diện với nơi chúng tôi vừa bước ra khỏi xe. Trời tuy có nắng vào buổi trưa nhưng gió tháng ba thổi rất lạnh nên chúng tôi ai nấy vội vàng băng qua đường và lách mình qua chiếc cổng nhỏ chỉ mở hé một cánh để bước vào bên trong.
Ngôi nhà khá lớn, xây theo kiểu truyền thống nửa nhà nửa trang trại của vùng Tsang (phía tây Tây Tạng). Nhà có tầng lầu và tầng trệt, nhưng nhìn từ bên ngoài thì không biết là có hai tầng, bởi vì tầng trệt không có cửa sổ mà chỉ có một vài lỗ thông gió, và mặt tường bằng đá sơn trắng xây liền từ dưới lên trên. Chạy ra đón chúng tôi là một cô gái nhỏ trạc độ 14, 15 tuổi. Ngay trước cửa chính dẫn vào nhà, chúng tôi nhìn thấy một con trâu yack lớn và hai chú trâu nhỏ, chắc vừa mới sinh được vài tuần. Chamba trao đổi vài ba câu với cô gái, sau đó quay sang mời chúng tôi đi vào bên trong nhà. Bước qua ngưỡng cửa, mọi người ngạc nhiên một cách thích thú về cấu trúc của ngôi nhà. Tầng trệt được thiết kế như một gian phòng lớn và sử dụng làm chuồng cho trâu yack, dê và trừu, đồng thời cũng là nơi chứa rơm vào mùa đông. Tầng này do không có cửa sổ – ánh sáng duy nhất là từ chiếc cầu thang bằng gỗ ọp ẹp dẫn lên tầng trên – nên vào mùa đông chắc là ấm hơn nhiều so với bên ngoài. Mùi phân súc vật khiến vài người trong đoàn hơi khó chịu.
Chúng tôi leo lên tầng trên của ngôi nhà. Thiết kế của tầng này cũng khá đặc biệt: các gian phòng để ở và sinh hoạt được xây liền nhau tạo thành một hình vuông lớn khép kín, bao quanh một chiếc sân lộ thiên cũng vuông vức nằm ở giữa. Một người đàn bà trạc 40 tuổi hơn (thật ra rất khó đoán tuổi của người Tây Tạng, vì khí hậu cùng với cuộc sống khắc nghiệt thường làm họ già đi trước tuổi, nhất là phụ nữ) đang đứng ngoài sân cùng cậu con trai nhỏ khoảng 4, 5 tuổi. Bà tươi cười chào chúng tôi, nhìn chúng tôi một cách hiền lành nhưng có vẻ xăm xoi, và quay sang nói gì đó với Chamba. Chắc là bà ta hỏi về xuất xứ và mức độ lương thiện của chúng tôi. Chúng tôi cũng mỉm cười với bà để bày tỏ thiện cảm. Phía bên kia sân, đối diện với nơi chúng tôi đứng, có một người đàn ông gương mặt lam lũ nhưng khá trẻ đang ngồi trên một chiếc ghế thấp, lưng dựa vào tường. Anh ta nhìn chúng tôi như quan sát, miệng cắn một cọng rơm dài mà anh cầm trên tay. Khi bắt gặp tôi nhìn lại anh và có ý muốn chụp ảnh, anh ngượng nghịu khoát tay như bảo “đừng chụp!” tuy không tỏ vẻ gì là khó chịu. Tôi hỏi Chamba người đàn ông trẻ tuổi ấy là ai, có phải là chủ nhà không, nhưng cũng ngụ ý hỏi rằng anh ta là gì đối với người đàn bà đang tiếp chuyện chúng tôi.

Và đây là câu chuyện trao đổi giữa tôi (TC) và người phụ nữ nông dân Tây Tạng ở vùng Tsang (PN), qua nghệ thuật phiên dịch của anh hướng dẫn viên trẻ tuổi và thật thà (Chamba):
(TC) – xin phép được hỏi tên của bà?
(PN) – (cười) Tsering.
(Chamba) – Tsering có nghĩa là “sống lâu”.
(TC) – cô bé kia là con gái của bà?
(PN) – vâng (cười).
Cô bé có vẻ e thẹn, không dám nhìn chúng tôi.
(TC) – ngôi nhà này là của bà?
(PN) – vâng, của tôi… không, đúng ra là của gia đình chồng tôi.
(TC) – người đàn ông ngồi đằng kia là chồng bà?
(PN) – (quay nhìn người đàn ông trẻ) vâng, anh ấy là chồng thứ ba của tôi.
Mọi người trong đoàn nhìn nhau, ngạc nhiên một cách thích thú.
(TC) – tại sao lại là “chồng thứ ba”?
(Chamba) – bởi vì bà ấy lấy cả ba anh em ruột, trong cùng một nhà.
Mọi người lại nhìn nhau.
(TC) – cả ba anh em đều là chồng của bà ấy?
(Chamba) – vâng.

Mọi người bắt đầu xì xào; Những câu hỏi đủ loại bắt đầu bật ra từ những cái đầu hiếu kỳ và hay nghĩ bậy của một vài người trong chúng tôi (trong đó có tôi!).
(TC) – bà lập gia đình đã lâu chưa?
(PN) – (suy nghĩ)… tôi lấy ông anh cả cách đây 17 năm, lúc tôi 20 tuổi; Sau đó một năm tôi lấy người thứ nhì, em trai của anh ấy.
(TC) – còn người thứ ba?
(PN) – (quay nhìn người đàn ông trẻ ngồi đang ngồi phía bên kia sân và cười) anh ấy là em út, tôi lấy anh ấy cách đây 10 năm.
Người đàn ông mỉm cười, có vẻ lúng túng và xấu hổ; Anh ta đứng dậy và bỏ đi vào nhà.
(TC) – ông ấy nhiều tuổi hay ít tuổi hơn bà?
(PN) – anh ấy nhỏ hơn tôi 5 tuổi.
(TC) – còn hai người kia?
(PN) – ông anh cả lớn hơn tôi 3 tuổi, người em kế hơn tôi 1 tuổi.
(TC) – họ đâu cả rồi?
(PN) – cả hai đều đang làm việc ngoài đồng.
(Chamba) – những người ở vùng này phần lớn làm nghề nông và sống định canh định cư.
(TC) – khi nào họ mới về nhà?
(PN) – họ thường về nhà vào lúc chiều tối.
(TC) – tại sao ông chồng trẻ nhất của bà lại ở nhà?
Có tiếng ai đó nói đùa “tại vì anh ta được bà ấy cưng nhất cho nên không bắt phải làm lụng”, và mọi người ồ lên cười.
(PN) – hôm nay đến lượt anh ấy ở nhà. Ba anh em thay phiên nhau, mỗi người ở nhà một ngày để trông nom vợ con.
(TC) – bà có phải ra đồng để làm lụng không?
(PN) – có chứ, khi nào công việc nhiều và họ cần đến tôi thì cả bốn vợ chồng đều phải đi ra đồng làm việc. Nhưng bình thường thì tôi ở nhà vì tôi phải trông 2 đứa con còn nhỏ; Tôi cũng có rất nhiều việc nhà phải làm.
(TC) – bà có tất cả mấy đứa con?
(PN) – ba đứa. Con bé này lớn nhất, 14 tuổi (chỉ vào đứa con gái). Thằng nhỏ là em út của nó, mới 5 tuổi.
(TC) – còn một đứa nữa ở đâu?
(PN) – nó là đứa thứ hai, con trai, 8 tuổi, đi học chưa về.
[Ở Trung Quốc hiện nay, chính sách “một con” chỉ áp dụng đối với người Hán; Những dân tộc thiểu số, trong đó có người Tây Tạng, được quyền có nhiều con hơn]
(TC) – cô con gái lớn không đi học sao?
(PN) – hôm nay tôi bắt nó nghỉ học vì em nó bị bệnh, nó phải ở nhà trông em để tôi làm việc nhà.
(TC) – việc nhà của bà là gì?
(PN) – (cười) nhiều lắm; Nấu ăn, xay bột lúa mạch để làm bánh tsampa, vắt sữa trâu yack, đánh sữa làm bơ, đôi khi làm cả pho-mát.
(TC) – pho-mát làm bằng sữa trâu yack?
(Chamba) – pho-mát làm bằng sữa trâu yack là một món ăn đắt tiền, thường để dành ăn với trà-bơ.
(TC) – ngon không?
(Chamba) – ngon hay không còn tùy người; Riêng tôi thì rất thích.
Người đàn bà nói gì đó với Chamba và đứa con gái; Cô gái nhỏ đi vào nhà bếp ở gần đấy.
(Chamba) – lát nữa đây bà ta muốn mời quý vị dùng thử món pho-mát Tây Tạng làm từ sữa trâu yack.
(TC) – trong ba người chồng của bà, bà yêu người nào nhất?
(PN) – (cười, có vẻ e thẹn)… người nào cũng tốt và cũng đều làm lụng giỏi.
(TC) – họ có bao giờ ghen với nhau không?
(PN) – không, ba anh em rất quý nhau; Đôi khi họ cũng có chuyện qua lại, xích mích giữa đàn ông ấy mà… nhưng ghen thì không.
(TC) – trong ba người, bà yêu ai nhất?
(PN) – (cười)…
(TC) – bà không muốn trả lời cũng được.
(PN) – người nào cũng thương vợ con. (Nhìn về phía căn phòng nơi người đàn ông trẻ vừa đi vào) ông chồng thứ ba của tôi rất tốt với tôi; Anh ấy thường ở nhà với tôi nhiều hơn.
(TC) – chúng tôi có thể vào thăm bên trong nhà không ạ?
(PN) – (vồn vã) vâng, được chứ, xin mời vào, mời vào…




Chúng tôi và Chamba theo chân người đàn bà bước vào thăm các gian phòng trong ngôi nhà ở tầng trên. Cô gái nhỏ tay cầm một chiếc khay lớn bằng nhôm đang từ trong nhà bếp bước ra thì chúng tôi bước vào. Người mẹ đỡ lấy chiếc khay, chìa ra trước mặt từng người chúng tôi và ân cần mời mọc.

(Chamba) – bà ấy mời quý vị ăn thử món pho-mát Tây Tạng, làm từ sữa trâu yack, và làm tại nhà.
Chúng tôi nhìn vào chiếc khay rồi lại nhìn nhau. Trong khay chất đầy vun lên những khoanh pho-mát nhỏ quăn queo màu trắng ngà, có vẻ hơi cứng như loại pho-mát gruyère của Pháp, trông rất hấp dẫn. Nhưng do tôi đã đến thăm Tây Tạng nhiều lần và đã có khá nhiều kinh nghiệm về “hương vị” của những sản phẩm làm từ sữa và thịt của loài trâu yack, nên tôi đành lắc đầu từ chối khéo, lấy cớ là bụng yếu, ăn vào sợ có chuyện. Một số người trong đoàn đưa tay nhón một miếng pho-mát để ăn thử.
Nhà bếp chiếm cả một gian phòng khá rộng, tối mò mò và nồng nặc mùi mỡ trâu yack. Chúng tôi tìm hiểu cách nấu nướng hay chế biến một số món ăn chính của người Tây Tạng, xong kéo nhau đi qua “phòng ngủ chính”. Master bedroom đây rồi! Sở dĩ mọi người chú ý nhiều đến phòng ngủ là bởi vì chúng tôi đang đi thăm ngôi nhà của một người đàn bà lấy ba chồng!

Phòng ngủ chính là gian phòng lớn nhất trong ngôi nhà, hình chữ nhật. Bước vào, chúng tôi để ý ngay đến một chiếc tủ với hoa văn và màu sắc sặc sỡ dựng ở góc phòng dùng làm bàn thờ Phật. Ngay gần cửa ra vào đặt một máy phát điện loại gia-dụng, made in China. Phần lớn diện tích tường là cửa sổ kính, kể cả phần vách ngăn với những phòng bên cạnh. Hai chiếc giường với kích thước dài hơn là rộng được kê hai đầu đâu lại với nhau thành hình chữ L. Giường không có nệm mà được trải bằng những miếng thảm len rất dày. Trên giường có mấy tấm chăn bông kiểu Tàu cuộn tròn và nhiều chiếc gối vứt ngổn ngang. Dưới đất thì đồ đạc lỉnh kỉnh bày la liệt. Người ta đun trà ngay trong phòng ngủ để làm trà-bơ, đồng thời cũng để sưởi ấm.
(TC) – những ai ngủ trong phòng này?
(PN) – tôi và hai đứa con trai nhỏ.
(TC) – cô con gái của bà ngủ ở đâu?
(PN) – nó ngủ ở phòng bên cạnh.
(TC) – còn mấy ông chồng của bà?
(PN) – cũng vậy, họ ngủ ở phòng bên cạnh với con gái chúng tôi.
(TC) – cô bé ấy là con của ông nào?
(PN) – (cười)… tôi không biết nữa… nhưng chắc chắn nó không phải là con của người thứ ba.
(TC) – còn hai đứa con trai?
(PN) – (nói như phân trần) tôi cũng không biết… làm sao mà biết được?
Tôi quay sang Chamba: “hỏi những câu hỏi hơi tò mò vào đời tư của họ có sợ làm bà ấy phật lòng không?”, Chamba cười xuề xòa: “không sao đâu, quý vị cứ tự nhiên hỏi”.
(TC) – tôi nghĩ rằng bà ấy chắc phải biết đứa con nào là của ông chồng nào chứ?
Chamba và người đàn bà trao đổi qua lại với nhau, trong khi tôi nghe có một người trong đoàn cười khúc khích và bảo: “ăn chung ở lộn như vậy, nếu là tôi chắc tôi cũng chịu, làm thế nào mà biết đứa nào là con của ông nào!”
(Chamba) – bà ấy giải thích rằng bởi vì cả ba ông chồng đều sinh hoạt thân mật thường xuyên với bà nên khi có bầu bà không thể biết chắc người nào là cha của cái bầu ấy.
(TC) – ba đứa nhỏ xưng hô thế nào với ba ông chồng của bà?
(PN) – cả ba đứa con của tôi đều phải gọi ông thứ nhất là “cha”, bởi vì ông là anh cả trong ba anh em.
(TC) – thế hai ông em thì chúng gọi là gì?
(PN) – là “chú”, cho dù họ có là cha ruột của chúng đi nữa, bởi vì phong tục là như vậy; Nhưng thật ra chúng đều xem cả ba người là cha của chúng.
(Chamba) – và cả ba ông chồng đều xem chúng là con chung.
 



Chúng tôi đi sang phòng bên cạnh, cũng là phòng ngủ. Thực ra người Tây Tạng không có khái niệm “phòng ngủ”, mà đúng ra nơi họ ngủ, dù lớn hay nhỏ, cũng đồng thời là nơi họ ăn uống và sinh hoạt. Cách bài trí trong gian phòng này cũng gần giống như “phòng ngủ chính” mà chúng tôi vừa thăm; Cũng có hai chiếc giường dài kê đâu đầu lại với nhau, với đồ đạc lỉnh kỉnh vứt la liệt khắp nơi, chỉ khác là không có cái bàn thờ tô vẽ lòe loẹt.

Chúng tôi đi sang phòng kế tiếp, phòng này có vẻ sáng sủa hơn vì tường sơn màu vàng. Cũng lại là phòng vừa làm chỗ ngủ vừa làm chỗ sinh hoạt. Bước vào, chúng tôi nhìn thấy người đàn ông trẻ – ông chồng thứ ba của bà Tsering, bà “sống lâu để… hưởng!” – đang ngồi ở một mép giường. Anh ta đứng bật dậy, gãi đầu và mỉm cười với chúng tôi, vẻ lúng túng. Chamba nói gì đó với anh, hình như là chào hỏi. Anh trả lời Chamba, xong quay sang nói chuyện với người đàn bà.
(Chamba) – ông ấy hỏi quý vị từ đâu đến, và ngạc nhiên là tại sao người Mỹ mà lại không phải là người da trắng.
(TC) – chắc ông ấy không biết là có cả người Mỹ gốc Tây Tạng!
Có lẽ cảm thấy không được thoải mái khi bị chúng tôi đổ dồn hết những cái nhìn hiếu kỳ vào mình, ông chồng trẻ của người đàn bà bỏ đi ra ngoài. Thằng bé con trai bà cũng chạy theo “chú” nó.
(TC) – tại sao bà lại lấy cả ba anh em? Ai quyết định điều ấy?
(PN) – anh em họ quyết định.
(TC) – bà có bị ép buộc không?
(PN) – (đỏ mặt, cười) tôi cũng bằng lòng.
(Chamba) – phong tục không cưỡng bức người phụ nữ phải lấy nhiều chồng. Luật pháp của Trung Quốc cấm tình trạng đa thê hay đa phu, nhưng trên thực tế ở Tây Tạng không ai ngăn cản cả bốn người họ chung sống với nhau.
(TC) – tại sao cả ba anh em lại muốn lấy một mình bà?
(PN) – họ muốn bảo vệ điền sản và cả tài sản do cha mẹ để lại.
(Chamba) – họ không muốn phải chia nhỏ những thứ ấy ra. Giữ chung đất đai và tài sản thì dễ sinh lợi hơn.
(TC) – và cưới chung một bà vợ thì thú hơn! Tôi nói đùa, anh làm ơn đừng dịch lại. Nhưng ai làm chủ tài sản ấy?
(PN) – ông anh cả là người đứng tên đất đai và mọi thứ tài sản. Nhưng tất cả mọi thứ đều thuộc về tất cả mọi người.
(TC) – đất đai có thật sự thuộc về quý vị không?
(Chamba) – ruộng đất thừa kế từ ông bà cha mẹ thì người ta có quyền đứng tên, dù rằng trên nguyên tắc đất đai thuộc sở hữu của Nhà Nước. Ở Tây Tạng người thì ít đất đai thì quá nhiều, cho nên sở hữu ruộng đất không quan trọng bằng khả năng khai thác chúng.
(TC) – tài sản của gia đình bà gồm có những gì?
(PN) – ngôi nhà này, những máy móc và vật dụng trong nhà và đàn gia súc.
(TC) – có tiền mặt không?
(PN) – (cười) có chứ.
(TC) – ai là người giữ tiền?
(PN) – ông chồng thứ nhất của tôi.
(TC) – bà có giữ tiền không?
(PN) – (cười)… cũng có… nhưng không nhiều.
(TC) – có bao giờ xẩy ra xích mích giữa ba anh em vì tài sản hay tiền bạc không?
(PN) – thỉnh thoảng cũng có xích mích, tôi không rõ là chuyện gì… nhưng nói chung ba ông chồng của tôi rất quý nhau, họ là anh em ruột thịt mà!
(TC) – bà có dành ưu tiên cho người nào được vào ngủ trong phòng của bà không?
(PN) – (đỏ mặt, cười) ai muốn vào với tôi cũng được, nhà của chung mà.
(TC) – họ có bao giờ xích mích vì dành nhau chuyện ấy không?
(PN) – không, lúc nào hai ông em cũng nhường nhịn ông anh cả.
(TC) – xin lỗi bà, có bao giờ mấy ông chồng dùng vũ lực với bà không?
(PN) – không, không bao giờ. 
(TC) – bà yêu người nào nhất?
(PN) – (cười) người nào cũng đối xử tốt với tôi… ông thứ ba quý mến tôi nhiều nhất.

Câu chuyện trao đổi giữa tôi và người đàn bà nông dân Tây Tạng ở vùng Tsang hình như kết thúc ở đấy… Wow! Tôi thật cũng không ngờ rằng nội dung câu chuyện lại cởi mở và có thể đi sâu vào những vấn đề riêng tư một cách thoải mái như vậy.
Đoàn chúng tôi từ giã người đàn bà đa phu, ông chồng thứ ba, hai đứa con và ngôi nhà khang trang của họ để tiếp tục hành trình đi Shigatze. Và đó là một trong những kỷ niệm lý thú và khó quên trong chuyến du lịch thăm Tây Tạng của chúng tôi vào mùa xuân năm ấy.


TRẦN CHÍNH
 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Đà Lạt Trường Bõ Bị & Dấu Binh Lửa

Những năm của thập niên 70 có lẽ là những năm đẹp nhất của cuộc đời tôi. Ở tuổi mới lớn, nhìn mọi sự việc đơn giản, cái lãng mạn của tuổi trẻ đã mang sự suy nghĩ đi xa hôn thực tế cuộc sống. Lúc ấy, chiến tranh bắt đầu tàn khốc. Những người bạn cùng lớp, có đứa đã mặc quần áo lính và cũng có đứa đã nằm xuống với lá cờ vàng ba sọc dỏ trên mộ và hàng chữ “Tổ Quốc Ghi ơn”.
Vào giảng đường, thi rớt một năm là vào quân trường ngay. Trong cái không khí ấy, chúng tôi đã đọc những trang bút ký chiến tranh của những người đi lính trước, để tưởng tượng ra những khổ nhọc mà sau này, khi đã bắt đầu đoạn đường chiến binh sẽ hiểu thấu. Có những bài viết, làm xúc động sâu xa. Có những câu thơ mang đến sự chia sẻ tột cùng.
Chúng tôi đọc Nguyễn Bắc Sơn. Chúng tôi đọc Phan Nhật Nam. Thấy Chiến Tranh Việt Nam Và Tôi. Thấy Dấu Binh Lửa. Thấy Mùa Hè Đỏ Lửa. Thấy những người chết và những người đang lầm lũi trong khói lửa chiến tranh.
 
Mot goa phu VNCH khóc thuong chong anh dung den no nuoc
Những bài hát, có hình dáng chiến tranh, có khăn tang cô phụ, có hình tượng của một thời núi xương sông máu, dù phản chiến hay cổ võ chiến đấu, với lời ca từlàm nhỏ lệ chúng tôi. Thân phận con người trong cơn bão lốc như chẳng còn chút giá trị. Viết về một thời đại ấy, là kể lại những kỳ tích mà mấy chục năm sau, lớp tuổi trẻ tiếp theo lớn lên khó tưởng tượng nồi !  Dù rằng, những tác phẩm ấy chỉ nói lên một phần không toàn diện cuộc chiến. Một nửa, là dòng chữ Phan Nhật Nam, một nửa là câu văn Bảo Ninh. Bao nhiêu năm qua, thống hận đã hết nhưng đau xót vẫn còn !  Những vết thương vẫn chưa lành miệng.
Nhưng, có người nói bây giờ mà đọc bút ký chiến tranh của thời xa xưa ấy thì hơi… chậm tiến. Chiến tranh đã qua lâu lắm rồi, đã hàng nửa thế kỷ, bây giờ nhắc lại có ích gì, như hành động cứ moi mãi vào vết thương tâm của cả một dân tộc.
Viết bút ký chiến tranh, là phản ánh lập trường chính trị một cách chủ quan, chỉ là một cách nhìn của một phía và chỉ soi rọi đến một nửa chân lý mà thôi. Đọc những trang sách viết về chiến tranh, chúng ta có thể rõ ràng mường tượng vị trí chính trị. Từ Phan Nhật Nam đến Bảo Ninh, từ Trần Hoài Thư đến Trần Mạnh Hảo. Dù thời điểm sáng tác có khác, dù hoàn cảnh, môi trường có khác, chiến tuyến có khác, nhưng những giòng chữ viết của họ phần nào nói lên được tâm cảm của người lính trong bão lốc chiến tranh.
Nhưng, trên phương diện văn học sử, những tác phẩm như Dấu Binh Lửa, như Nỗi Buồn Chiến Tranh … chính là những ghi chép lại của tâm tư một thời, những ngày khốc liệt nhất của lịch sử. Khác với vai trò của một văn công tuyên truyền, họ mang cái lửa của những người tuổi trẻ sống trong một thời kỳ không thể có một quyết định nào khác hơn là cầm súng. Những người không thích chém giết mà vẫn phải lao mình vào lửa đạn !
Tôi đọc Phan Nhật Nam trong tâm cảm ấy. Dấu Binh Lửa, Dọc Đường Số 1, Mùa hè Đỏ Lửa, là những bút ký ghi lại một thời mà chúng ta đều gắng quên mà phải nhớ !  Một thời kỳ mà những suy tư đã dằn vặt lên những “con người” biết nghĩ đến phát điên lên được !  Thực tế lịch sử đã tròng tréo lên nhau hết mắc míu này đến liên hệ kia. Những thế lực ngoại quốc chi phối, những tâm cảm bức bối nhược tiểu, những con đường đi ít có ánh sáng mặt trời. Tuổi trẻ bị đẩy vào mê cung và quanh quẩn lồng lộn trong những chấn song giới hạn như trong một bẫy rập.
Hình như, bút ký chiến tranh Dấu Binh Lửa đã gây nên rất nhiều phản ứng trong giới cầm bút. Nhà thơ Đỗ Quý Toàn đã cho rằng đây là một kiệt tác viết về chiến tranh. Nhà báo Chu Tử cũng phát biểu như thế. Những dòng chữ, viết bằng máu và mồ hôi của một chiến trận có thực và những phẫn nộ có thực đã thuyết phục được người đọc. Đến nỗi, những người cầm bút phía đối nghịch bên kia như Tô Hoài và Nguyễn Tuân cũng phải nhận rằng quả thực Phan Nhật Nam đã viết tác phẩm của mình bằng máu, nhưng là một loại máu bị nhiễm độc. Và, khi chấm dứt chiến tranh, Phan Nhật Nam đã nếm biết bao nhiêu đòn thù, với những ngày biệt giam dài dằng dặc.
Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt. (HÌNH ẢNH: sưu tầm)
 
Dù ở bất cứ một nhãn quan chính trị nào, ở những kết luận, đều chung một nhận định, chữ viết của Dấu Binh Lửa, Mùa Hè Đỏ Lửa là những dòng chữ của văn chương mang nỗi niềm của tuổi trẻ một thời đại rất là đặc biệt Việt Nam.
Trước khi là lính, Phan Nhật Nam là một sinh viên sĩ quan trường Võ Bị Đà Lạt (Khoa’ 18). Tôi để ý thấy ông ít tôn sùng một thần tượng nào, nhưng khi nhắc về Trường Mẹ của mình, ông đã viết với sự tôn trọng. Hơn nữa, với cả một tâm tình đằm thắm mà ông đã có từ thuở hoa niên. Những người, mà ông gọi là thầy, là niên trưởng, hay niên đệ, trong văn chương ông, đều có nét chung mang nhân bản của những mẫu người yêu đất nước và mong muốn hòa bình dù phải bắt buộc cầm súng. Những lời ông ngỏ, như những tâm sự gửi đến, để chia sẻ:
“…Tôi ở lính tám năm, năm nay 26 đi lính năm 18. Suốt tám năm của một thời lớn lên, tôi đem tặng hết cho quân đội, không phải đến bây giờ tôi thất vọng chán nản vì công danh không toại ý, cuộc sống bị ép buộc không đúng như mơ ước nên cay cú hằn học với nhà binh.
Không như vậy, tôi đi lính năm 18 tuổi vào học trường tình nguyện ra làm ông “quan một” (thieu’ uy’). Chẳng có ai lôi kéo tôi vào trường ấy, tôi tự động hăng hái hãnh diện để trở thành một Sinh Viên Sĩ Quan với ý nghĩ đã chọn đúng cho mình một hướng đi, một chỗ đứng dưới ánh mặt trời mọc. Tôi có những rung động thật thành thực khi đi trong rừng thông, hương nhựa thông tỏa đặc cả một vùng đồi, sung sướng vì thấy đã đưa tuổi trẻ vào trong một thế giới có đủ mơ mộng và cứng rắn, một thế giới pha trộn những ước mơ lãng mạn hào hùng. Chuyển quân trong sương đêm, trong mây mù, ánh lửa mục tiêu của một đêm đông, trong hốc núi hoang vắng, thế giới mạo hiểm giang hồ của Jack London phảng phất đâu đây.
Tôi say mê và thích thú với những khám phá mới mẻ đó. Nắng cao nguyên trong những ngày cuối năm vàng tươi rực rỡ, đứng ở đồi nhìn xuống hồ Suối Vàng trong vắt yên lặng, người như muốn tan vỡ thành muôn ngàn mảnh nhỏ theo cơn gió bay chập chờn qua vùng đồi trùng điệp và tan đi trong nước hồ xanh ngắt…”
Không phải cảm giác và tâm tưởng ấy là của riêng tác giả Dấu Binh Lửa. Mà hình như của chung những chàng lính “sữa” quân trường VoBi Dalat. Huấn nhục không làm vơi chất lãng mạn mà còn tạo thành một truyền thống để những cực nhọc thăng hoa thành những kỷ niệm đẹp một thời.
 
Đà Lạt, phong cảnh hữu tình, người cũng đẹp và trời đất bốn mùa cũng có nét đẹp cách riêng. Sống ở trong môi trường ấy, óc tưởng tượng đã phát triển để thấy được cái lồng lộng vô biên của cuộc nhân sinh. Thực tế cũng có nhiều trắc trở, ngày tháng rồi sẽ kéo dài những mệt mỏi, nhưng trong rực rỡ những hy vọng vẫn là những bản hoan ca của một tuổi trẻ thanh xuân. Không phải là những bài hát mị lính rẻ tiền kiểu “anh tiền tuyến, em hậu phương” mà là những tâm tư chất ngất hùng tráng của những câu thơ hào hùng thuở nào nhắc đến một thời trăng treo vó ngựa. Phan Nhật Nam viết về những ngày ở Trường Mẹ:
“…Phải nói thật những ngày ở lính đầu tiên của tôi đầy trong sáng và đẹp đẽ. Trong sáng như giấc mơ của số tuổi 19, giấc mơ mù mờ có cánh chim trắng bay chậm rãi qua rừng thông. Nhưng đời sống nhà binh không hẳn là vậy, nó còn có sĩ quan cán bộ, có nghi lễ, có đủ những phiền toái hỗn độn mà đời sống dân sự không ai nghĩ ra được. Nên khung trời đầy sương mù bí mật ngoài khung cửa sổ hiện ra như một thách thức đối với đời sống kìm kẹp của tôi hiện tại.
Đây cũng là một thời gian thật khủng hoảng, mỗi đêm nhìn về phía thành phố đầy ánh đèn tôi không ngủ được, tưởng như có một tiếng gọi của đời sống ở bên ngoài quân ngũ đang nhắc nhở thúc dục, một đời sống thực sự tôi không có.
Từ khung cửa sổ nhìn xuống những triền đồi im lặng chạy dài trong sương mù và đằng xa ánh đèn xanh của vườn Bích Câu ma quái diễm ảo, tôi thấy rõ trong tôi có một nỗi cô đơn khủng khiếp hiện hình sừng sững. Những lúc ấy tôi thấy được con người thực của mình, một gã trai trẻ viễn vông, thấy rõ những cười đùa ban ngày, những buổi học, bữa ăn tập thể không ảnh hưởng gì đến con người trong tôi. Không thể có được một ý niệm về chuyên môn quân sự mà bằng tất cả mọi cách nhà trường cố nhét vào trong đầu óc. Những đội hình tác chiến, cung cách chỉ huy, chi tiết kỹ thuật về vũ khí trôi qua trí não mơ hồ như một cơn gió nhẹ.
Hai năm sống ở mái trường đó như một cơn gió phiếm du. Những giây phút thực nhất là phiên gác nửa đêm về sáng dưới ánh đèn pha của vọng gác kho đạn, tôi khám phá được một thế giới của cây cỏ đang thở, đang lớn lên, những giây phút khoảng năm giờ sáng, sau phiên gác nhìn xuống phòng sĩ quan trực, người lính kèn im lặng đưa lên môi thổi bài kèn báo thức. Và giây phút thực nhất không gì hơn suốt ngày Chủ Nhật một mình một ngựa chạy như bay vào hướng đồn Daksard. Con đường đỏ còn ướt sương đêm, trời chưa tan hẳn mù, ngựa phi như gió cuốn, ngựa đi vào trong một vùng mù đặc, rừng thông chuyển động ào ào, cả trời cao nguyên tan biến chập chờn theo vó ngựa. Kết quả sau hai năm ăn nhờ chánh phủ tôi được biến thành ông “quan một” ra trường đi binh chủng hung hãn nhất…”
Vào lửa đạn, đi qua từ những chiến trường này đến trận chiến nọ, trải qua bao nhiêu thăng trầm binh nghiệp, bao nhiêu lần thương tích, bao nhiêu lần thấy cái lý tưởng thời xưa bị vầy đạp, vẫn thấy sáng ngời những ngày tháng quân trường, vẫn thấy niềm hãnh diện xuất thân từ ngôi Trường Mẹ vẫn chưa nhạt phai.
“…Tôi ra trường năm 1963, thời gian chiến tranh bắt đầu nặng và hỗn loạn không phải chỉ thuần túy ở sự kiện chiến tranh nhưng đã bắt đầu gây mầm bùng nổ ở lòng người. Lẽ tất nhiên là sĩ quan nhà nghề, xuất thân từ quân trường mà quyền hành của khóa đàn anh không phải chỉ để thi hành kỷ luật nhưng là một ám ảnh khủng khiếp cho khóa dưới. Chỉ một cái quắc mắt của Nguyễn Xuân Phúc (Khóa 16) khi bước lên bục gỗ, hai trăm người của khóa tôi co rúm tê liệt như con nai chết trước nhãn quan khủng khiếp của con hổ. Một sinh viên sĩ quan Khóa 19 vì quá sợ niên trưởng nên dù trái lựu đạn đã bật kíp nhưng cũng không dám ném đi vì chưa nhận được lệnh (trong bài học ném lựu đạn tất cả các động tác đều theo lệnh) nên hậu quả trái đạn nổ trên tay.
Tôi biến thành một người lính thực thụ, trận lớn, trận nhỏ, chiến dịch hai tháng, ba tháng, dài ngắn, từ Sài Gòn trở ra Bến Hải, tôi đi đủ. Những địa danh xa xôi bất kỳ một xó xỉnh hiểm hóc nào của miền Nam nay tôi cũng có thể biết rõ một cách tường tận. Từ những miền quá nổi tiếng như Khe Sanh, Cồn Tiên đến những làng nhỏ từ cửa Việt đi ra: Diêm Hà Trung, Diêm Hà Nam, cái làng nhỏ cuối thung lũng sông Kim Sơn, làng Hà Tây, đèo ông Hổ đổ xuống Phù Củ ra Phù Ly, Phù Cát thẳng đến biển là núi Lồi, đầm Trà Ổ, xuống phía Nam là đầm Nước Ngọt. Lên đến Pleiku, trực thăng vận xuống phía nam biên giới Lào Việt đầu ngọn sông Ia-Drang… Đâu đâu tôi cũng đến.
Năm thứ nhất, năm thứ hai, thứ ba tôi sống thoải mái, vì đã đi đủ, nhìn đủ. Tôi cũng chấp nhận cho sự góp mặt ở chiến cuộc. Góp mặt để chấm dứt chiến tranh. Thắng bại không kể, nhưng cốt yếu là không ở ngoài, không chạy trốn trong khi bạn bè những người cùng trang lứa đang tham dự, đang ngã chết. Dù bên này hay bên kia, chết trong thù hận…”
Chỉ có người ở trong cuộc mới hiểu được nỗi nhọc nhằn của một cuộc chiến phi lý. Ngoài tiền tuyến hy sinh, trong khi hậu phương thì bị phá nát bởi những tên vô trách nhiệm không một chút ý thức nào về dân tộc và quốc gia.
Có những người trước khi vào lính là những sinh viên hay biểu tình tranh đấu nhưng khi gia nhập quân ngũ lại cảm thấy giận dữ khi máu xương và mồ hôi của mình và đồng ngũ mình bị phí phạm một cách cực kỳ vô ích. Cũng như, có những người lính, sau nhiệm vụ của mình, đã cầm bút như một cách thế để nói lên nỗi niềm tâm sự của mình.
Thú thực tôi cũng không tâm đắc mấy với những ngôn từ như nhà thơ lính, nhà văn lính. Ở một thời kỳ mà tất cả sinh lực, tất cả những tinh hoa của đất nước đều dồn hết vào quân đội thì chữ lính đi sau có phải là thừa thãi không? Nhà văn, nhà thơ là đủ rồi, hà tất còn phải thêm chữ lính làm gì? Đâu có phải đó là dấu mộc của tấm giấy chứng nhận tại ngũ để trình cho cảnh sát đứng gác đường xét hỏi… Thời chiến tranh, mọi người phải hoàn tất nhiệm vụ của mình với đất nước, với xã hội mình đang sống.
Tôi nghĩ đến cái mộng ước của Ðại Tá Trần Ngọc Huyến, chỉ huy trưởng trường Võ Bị Đà Lạt một thời. Ông muốn hình thành một lớp quý tộc mặc quân phục với tiêu chuẩn văn võ toàn tài. Từ bước đầu rèn luyện ở quân trường, không phải chỉ là những kiến thức về quân sự, về chuyên môn, mà còn cả những phương cách để học làm người nữa. Một mẫu người kiểu mẫu cho một thời đại. Bằng mọi cách, với tất cả nỗ lực ông kiến tạo một tiêu chuẩn mẫu mực mới cho phong cách và chân dung một sĩ quan hiện dịch.
Tiếc là thời gian đã không đủ để có một trắc nghiệm chính xác. Nhưng, từ những người con xuất thân từ Trường Mẹ, họ đã không làm phụ lòng những mộng ước mong mỏi trên. Địa linh thì có nhân kiệt. Đỉnh Lâm Viên vòi vọi cao nhưng không phải là chẳng thể vượt qua !
Bây giờ, đọc những trang sách, lại thấy phảng phất đâu đây mùi nhựa thông buổi sáng hay mầu hoa quì vàng làm ngây ngất lòng người. Cái sương mù bây giờ ở xứ người có làm nhớ đến màn sương mù đặc của Phan Nhật Nam thuở trước ?  Ai làm người lính gác đêm, nhìn thành phố mờ tỏ ánh đèn có thấy xao xuyến nỗi nhớ mong nào đó ?  Kỷ niệm sẽ rất đẹp, khi lúc ta đang tuổi xuân, lòng bừng bừng men rượu của cuộc sống sắp đến.
Đà Lạt, nơi có những người lính alpha đỏ trên vai, và những cô gái nữ sinh Bùi Thị Xuân, Couvent des Oiseaux, … đầy e ấp. Ở đó có những mối tình đẹp nhưng cũng có những cuộc chia tay buồn bã. Hoa mimosa, hoa anh đào, hoa quì`có một buổi nào nở rộ ?  Những người lính, lên đường mang giấc mộng của mình đi đến chiến trường, nơi trăng treo vó ngựa, nơi sinh tử mịt mù.
Và với Phan Nhật Nam, trong câu chuyện kể hoài không đủ, viết ngàn chương thiếu một tờ, biết đâu, về sau, những lớp con trẻ lớn lên đã thấy được những cảnh ngộ của cha ông trong một thời lịch sử có quá nhiều phức tạp…
Nguyễn Mạnh Trinh .
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Family Portraits

Many families get their portraits taken together, sometimes to put on display and sometimes just to keep in an album for the future. Animals, however, don’t think of such things, and getting them to pose for a family portrait is sometimes near-impossible. This fact makes these pictures so unique, as they touch on our own sense of family bonds and show us that even wild animals have a soft side…
 
 

A group of giraffes is called a “Tower”
http://i1379.photobucket.com/albums/ah128/zvd4/cf1b7734-949f-402b-b23a-fe31dadc34ae_zpsuhktwgbl.jpg

 

This is, by far, the closest portrait to the one my family has!
http://i1379.photobucket.com/albums/ah128/zvd4/83f91bd5-036c-40a8-bb53-8f424bfbef34_zpshiaj0bya.jpg
 

Looks like dad is grumpy in the back…
http://i1379.photobucket.com/albums/ah128/zvd4/4d51c208-aff6-4087-a23a-e037e5947d83_zpsk8sethsl.jpg

 

Momma bear with her litter of cubs.
http://i1379.photobucket.com/albums/ah128/zvd4/b9c8ab66-1f3d-4f53-aba0-7fced555b251_zps0t1rjt1g.jpg

 

A tender moment.
http://i1379.photobucket.com/albums/ah128/zvd4/23827ca7-3783-4d85-8a81-ae221ec6b58a_zpsu6jjb0bc.jpg

 

A good family is always polarized…
http://i1379.photobucket.com/albums/ah128/zvd4/0550e830-a125-44d2-82f0-ba25adca4385_zpsc0dcrozo.jpg

 

Penguins are amazingly devoted parents!
http://i1379.photobucket.com/albums/ah128/zvd4/b95f86ac-f09c-4dc3-8648-3ddfd97ed1eb_zpsbahffysa.jpg

 

Eww! Stop it mom and dad!
http://i1379.photobucket.com/albums/ah128/zvd4/8ba83173-e763-4bfd-8016-98062858d7d0_zps86jp2lws.jpg

 

These guys are a hoot and a holler!
http://i1379.photobucket.com/albums/ah128/zvd4/b0d54f64-1e9d-429f-a1e0-8e500c7d6474_zpshsxjpz1b.jpg
 

A gaze of raccoons, gazing at you…
http://i1379.photobucket.com/albums/ah128/zvd4/08e0aada-e024-4f63-93ce-808b6b2fd138_zpsx3a3f7pj.jpg

 

Here mom, I got you flowers! 
http://i1379.photobucket.com/albums/ah128/zvd4/8962aa8d-778d-43c7-9272-2893611a97a7_zpsv8psog67.jpg

 

A mother’s love is the same in all species!

OK kids, come give mommy a hug! 
http://i1379.photobucket.com/albums/ah128/zvd4/4475eb75-b88f-4bc3-acdf-c712e3ce7e77_zpsxfzg3yl8.jpg

 

I will love him, and squeeze him, and call him “George”.
http://i1379.photobucket.com/albums/ah128/zvd4/6dc4fe58-8a23-4847-8c19-6e99a471d630_zps6ezdf39k.jpg

 

Which side of a cheetah has the most spots? (The OUTSIDE)
http://i1379.photobucket.com/albums/ah128/zvd4/632d0dbb-56c8-446b-8212-eeb312941ee2_zpsq0pjnahk.jpg

 

You can always trust the Germans to be orderly…
http://i1379.photobucket.com/albums/ah128/zvd4/4e7dd01b-abc6-4272-9fd9-85b2edcc2c91_zpssks5gw2b.jpg

 

This one has two new Twitter accounts…
http://i1379.photobucket.com/albums/ah128/zvd4/83e0c5c7-4c06-4eb6-83c5-375d6e5b07e7_zpspodybmj3.jpg

 

Putting your new baby in his crib for the first time…
http://i1379.photobucket.com/albums/ah128/zvd4/0fb5e17c-e12d-4bae-ae1e-7c30d0d3b21b_zpsezcruif6.jpg

 

Hippopotamus calves dive underwater to suckle milk…
http://i1379.photobucket.com/albums/ah128/zvd4/021f3cea-2ee1-4be7-ab34-3db6ef1445a0_zps369e8b0d.jpg
 

When I grow up, I want to be as tall as you, mommy!
http://i1379.photobucket.com/albums/ah128/zvd4/d849dc33-de71-4dd2-b137-8c4f752f53cf_zpsos46ovne.jpg

Nam Giang Tu
 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Dù Là Ai Cũng Nên Đọc Bài Nầy

Người ta đôi khi cứ sống vội, cứ tranh giành để thỏa mãn nhu cầu trước mắt của mình mà không biết, có những điều còn quý giá hơn…

Người trẻ thường sống vội, chạy theo những thứ hào nhoáng, không thực tế. Họ vội vàng quyết định vì sợ mất đi cơ hội tốt, họ đánh liều để rồi nhận về nhiều quả đắng về sau. Người lớn tuổi thì khác, họ đã trải qua nhiều giông bão của cuộc đời nên khi đối mặt với bất kì điều gì họ đều cẩn trọng. Đối với những khó khăn sóng gió, họ sẵn sàng đối mặt và điềm tĩnh giải quyết. Cũng ở độ tuổi đó, họ mới nhận ra những điều quý giá mà tuổi trẻ mình đã đánh mất.

Du la ai cung nen doc bai nay, dung de "gan dat xa troi" moi tiec - Anh 1

Ảnh minh họa

Có những điều nhận ra sớm ngày nào sẽ tốt ngày ấy

1. Thời gian một đi không trở lại, sinh mệnh con người thì quá ngắn ngủi

Khi về già, ta nhận ra sự thật rõ ràng rằng một ngày trôi qua sẽ mãi mãi không quay trở lại, vì vậy ngay từ bây giờ, hãy sống vui vẻ mỗi ngày, để mỗi ngày trở nên ý nghĩa hơn.

2. Thời gian và trải nghiệm sẽ làm lành những nỗi đau. Bạn cần hiểu rằng một chuyện buồn trong cuộc sống dù có đau đớn đến mức nào rồi đến một ngày nó sẽ chỉ là một phần rất nhỏ bé so với cả quá khứ của bạn và nó cũng không nghiêm trọng đến mức như bạn nghĩ bây giờ.

3. Phía sau một cuộc đời tươi đẹp là không ít những đau khổ. Bạn là con người nên không thể hoàn hảo. Dù bị tổn thương nhưng bạn vẫn sống sót. Hãy nghĩ về một đặc ân quý giá là bạn vẫn được sống, được thở, được suy nghĩ, được tận hưởng và được theo đuổi những gì bạn yêu thích. Đôi khi có những nỗi buồn trên đường đời nhưng vẫn còn rất nhiều niềm vui. Chúng ta vẫn phải tiếp tục tiến về phía trước ngay cả khi chúng ta đang tổn thương, vì chúng ta không bao giờ biết điều gì đang đợi chờ mình.

4. Bạn là người quan trọng nhất với chính mình. Hạnh phúc là khi bạn cảm thấy hài lòng với bạn thân mà không cần sự đồng tình từ ai đó. Bạn phải đối xử tốt với chính bản thân mình trước khi muốn có mối quan hệ tốt với những người khác. Bạn phải tự thấy bản thân mình có giá trị thì mới có thể tự tin trong mắt người khác.

5. Hành động của một người nói lên sự thật. Trong cuộc đời mình, bạn sẽ gặp nhiều người. Họ có thể nói những lời tốt đẹp nhưng cuối cùng chỉ có hành động của họ mới nói lên họ là ai. Vì thế hãy chú ý tới những gì mà người ta làm. Hành động của họ sẽ nói với bạn mọi thứ bạn cần biết.

6. Hạnh phúc hay niềm vui không tự nhiên mà có

Không có gì nằm gọn trong lòng bàn tay. Hạnh phúc sẽ không đến gõ cửa tìm bạn, niềm vui cũng không tự nhiên mà có. Hạnh phúc phải nỗ lực mới có thể đạt được, niềm vui luôn phải tìm kiếm không ngừng. Hạnh phúc và niềm vui phải dùng trái tim để cảm nhận, có cảm nhận được hay không còn phụ thuộc vào chính bản thân bạn.

7. Tiền bạc nhiều đến đâu thì chết cũng coi như hết

Đừng quá coi trọng tiền bạc, càng không nên quá chi li tính toán, tiền chỉ như vật ngoài thân, sống có giàu sang phú quý đến đâu thì chết cũng không mang theo được. Nếu có ai đó cần sự giúp đỡ của bạn, hết lòng giúp đỡ họ cũng chính là một niềm vui, nếu dùng tiền mua được sức khỏe và niềm vui tại sao lại không làm chứ? Tiêu tiền giúp bạn hiểu được tiền có thể kiếm được thì cũng có thể tiêu đi, hãy dùng nó để giúp đỡ bản thân và người khác.

8. Sức khỏe mãi mãi là của bạn

Tiền bạc, con cái, quyền lực chỉ là nhất thời, vinh quang là của quá khứ, còn sức khỏe sẽ mãi là của bạn.

9. Cha mẹ và con cái hoàn toàn không giống nhau.

Tình yêu của cha mẹ giành cho con cái là vô hạn, còn tình yêu của con cái giành cho bố mẹ chỉ là cái gì đó hữu hạn mà thôi:

– Con cái bị bệnh cha mẹ hết mình chăm sóc, cha mẹ bệnh con cái hỏi thăm qua loa và coi thế là đã đủ.

– Con cái tiêu tiền của cha mẹ đó là lẽ đương nhiên, cha mẹ tiêu tiền của con cái không dễ dàng như vậy.

– Nhà của cha mẹ là nhà của con cái, còn nhà của con cái thì không còn là nhà của cha mẹ nữa.

Không giống nhau chính là như vậy, hiểu rằng vì con cái làm tất cả đó không chỉ là nghĩa vụ mà đó còn là niềm vui, không cầu báo đáp, nếu mong muốn sự báo đáp của con cái thì chỉ chuốc lấy muộn phiền.

10. Những hi sinh của ngày hôm nay sẽ được đền đáp vào ngày mai. Khi nói đến chuyện làm việc chăm chỉ để đạt được một ước muốn nào đó như: tốt nghiệp đại học, gây dựng sự nghiệp hay đạt được một thành tựu nào đó đòi hỏi thời gian và sự quyết tâm, tôi muốn hỏi bạn một điều: “Bạn có sẵn sàng sống một cuộc đời khác với mọi người hay không?”.

11. Cuộc sống của bạn không phải từ lúc bạn sinh ra cho tới khi bạn qua đời. Cuộc sống của bạn chính là ngay lúc bạn đang thở cho tới hơi thở tiếp theo. Hiện tại – ngay ở đây và ngay lúc này – chính là cuộc sống của bạn. Vì thế, hãy tận hưởng từng khoảnh khắc bằng sự tử tế và bình an, đừng sợ hãi hay hối tiếc.

12. Luôn có một tâm thái vui vẻ

Cuộc sông luôn công bằng, biết đủ thì luôn hạnh phúc, làm việc tốt, lấy việc giúp đỡ người khác làm niềm vui, bối dưỡng các sở thích của bản thân, bạn sẽ một cuốc sống nhiều màu sắc hơn. Dùng tâm thái bình tĩnh đối mặt với mọi điều,chỉ như vậy bạn mới luôn vui vẻ, khỏe mạnh.

13. Đơn giản, bình thường mới là thật

Quyền cao chức trọng thì được hưởng lộc, nhưng thường dân lại chiếm số đông hơn. Số ít chưa chắc đã hạnh phúc, “số đông” vì thế không cần phải tự ti.

Con người vốn không phân cao thấp sang hèn, chỉ cần phấn đấu hết mình vì sự nghiệp cũng coi như là đã có cống hiến, hơn nữa bước qua tuổi trung niên chẳng phải cũng gần về với thiên nhiên rồi sao? Ai cũng giống nhau cả. “Thực ra làm quan cao không bằng nhiều tiền, nhiều tiền không bằng sống lâu, sống lâu không bằng vui vẻ, vui vẻ không bằng hạnh phúc.”.

14. Tìm niềm vui ở đâu ?

– Học tập: đọc sách, đọc báo ,dùng máy tính ,đánh đàn,đánh cờ,vẽ tranh…Học cái gì tùy bạn lựa chọn, học vừa có thể thêm kiến thức, vừa có thể rèn luyện trí não.

– Vận động : bơi, khiêu vũ, tập thể dục, tùy theo sở thích, tăng cường sức khỏe cả thể chất lẫn tinh thần.

– Giải trí: hát hò, bơi lội, chỉ cần bản thân thích đều có thể chơi, kết giao thêm bạn bè.

– Kết bạn: Cuộc sống về già nên phong phú hơn, chỉ có vài người bạn thì không đủ, cần có một nhóm bạn già. Bạn bè sẽ giúp cuộc sống của chúng ta thêm màu sắc, bớt cô đơn.

15. Công thức để có một gia đình hạnh phúc

“Yêu thương, tôn trọng nhau, biết cách quan tâm và chia sẻ, thấu hiểu và bao dung” = “Gia đình hạnh phúc”.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hạnh Phúc Là Khi

Hạnh phúc là khi biết trở về
Từ hun hút mộng nẻo sơn khê
Từ trong tăm tối bao mờ mịt
Chợt ánh dương bừng soi bến mê .
 
Hạnh phúc là khi biết được Người
Đôi bàn tay nhỏ biết buông lơi
Những ngọn gió trần.. thôi vướng bận
Mặc nắng, mưa qua giữa cuộc đời..
 
– Xưa là hạnh phúc bên kia núi
Là..” cỏ bên đồi ngan ngát xanh ”
Ngày nay chưa sống, mơ ngày tới
Thực tại vùi quên rất đoạn đành.
Hạnh phúc giờ đây buổi sớm mai
Mỉm cười nhận diện lá hoa phai
Mùa thu đã đến trong thầm lặng
Bên những dòng xe nối miệt mài.. 
 
Thanh thản là khi tóc đổi màu
Hiểu ngày sắp tới sẽ về đâu..
Biết trăm năm hẹn cùng sương khói
Vạn sự trôi về nơi bể dâu..
 
Hạnh phúc là khi giữa đổi thay
Lắng yên – trọn vẹn phút giây này..
Ngắm bình minh đến, hoàng hôn lại
Thả hết ưu phiền.. theo gió bay..
Như Nhiên
 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

25 ngành nghề ‘hot’ nhất nước Mỹ năm 2016

HOA KỲ – Định hướng nghề nghiệp là việc rất quan trọng đối với người trẻ trong việc chọn lựa ngành nghề phù hợp với bản thân mình. Ngoài kỹ năng và kiến thức, thì sinh viên cần phải tìm hiểu bản thân cũng như thị trường công việc và nhu cầu xã hội. Mỗi năm, trang mạng U.S. News & World Report đưa ra danh sách 25 ngành nghề “hot” nhất.
Danh sách này dựa trên các ngành nghề có lương cao, ít áp lực và đáp ứng nhu cầu của thị trường việc làm. 

 
Bác sĩ chỉnh hình răng đứng đầu top 25 ngành nghề “hot” nhất năm 2016. (Hình minh họa: Scott Olson/ Getty Images)
 
25. Phụ tá trị liệu
Công việc của người phụ tá vật lý trị liệu là giúp bệnh nhân bị ảnh hưởng từ tai biến mạch máu não, đột quỵ hay bị tai nạn chấn thương nặng trở lại cuộc sống bình thường. Họ dạy và giúp đỡ bệnh nhân có thực hiện các hoạt động hằng ngày như đánh răng, vệ sinh cá nhân hay cử động tay chân. Để trở thành phụ tá vật lý trị liệu, sinh viên chỉ cần bằng cao đẳng nghề hai năm.
Mức lương trung bình: $56,950
Tỉ lệ thất nghiệp: 1.2%
Số lượng việc cần: 14,100
24. Kế toán viên
Công việc của kế toán viên kiểm tra sổ sách, hồ sơ tài chính cho cơ quan chính phủ, tổ chức phi lợi nhuận hay cơ sở kinh doanh, tập đoàn tư nhân hay thậm chí tài chính của một cá nhân. Mặc dù chỉ cần có bằng nghề hai năm để có thể ra làm kế toán viên, đại đa số nhà tuyển dụng yêu cầu tốt nghiệp đại học bốn năm hay thậm chí nhiều nơi đòi hỏi có bằng thạc sĩ về kế toán.
Mức lương trung bình: $54,940
Tỉ lệ thất nghiệp: 3.2%
Số lượng nhu cầu hiện nay: 142,400
23. Chuyên gia trị liệu
Chuyên gia vật lý trị liệu đưa ra các pháp đồ trị liệu cho bệnh nhân bị mất chức năng để họ có thể tập luyện và phục hồi khả năng và trở lại cuộc sống bình thường. Phụ tá vật lý trị liệu chỉ cần bằng nghề hai năm nhưng để hành nghề chuyên viên vật lý trị liệu thì đòi hỏi phải có bằng thạc sĩ, thi đậu kỳ thi lấy giấy phép hành nghề của tiểu bang và đi thực tập trong một thời gian.
Mức lương trung bình: $78,810
Tỉ lệ thất nghiệp: 1.1%
Số lượng nhu cầu hiện nay: 30,400
22. Y tá (registered nurse)
Y tá sẽ làm công việc theo dõi bệnh tình của bệnh nhân, thực hiện các thủ tục y tế, và quản lý về thuốc men. Sinh viên chỉ cần có bằng nghề hai năm là có thể trở thành y tá, tuy nhiên tiêu chuẩn hiện nay ở các bệnh viện là mướn y tá có bằng đại học bốn năm.
Mức lương trung bình: $66,640
Tỉ lệ thất nghiệp: 2.1%
Nhu cầu thị trường: 439,300
21. Chuyên viên vẽ bản đồ
Công việc của chuyên viên vẽ bản đồ là phân tích và dựng lại bản đồ trong GPS, giúp người đi đường có thể tìm đường và tương tác trực tuyến với giao thông. Nghề này yêu cầu bằng đại học bốn năm về ngành địa lý hay các ngành khác tương tự.
Mức lương trung bình: $60,930
Tỷ lệ thất nghiệp: 3%
Nhu cầu việc làm: 3,600
20. Chuyên viên phát triển website
Chuyên viên phát triển trang mạng xây dựng và quản lý trang mạng, đồng thời làm việc với các chuyên viên phần mềm để viết code. Công việc này yêu cầu bằng đại học bốn năm về ngành máy tính hoặc các ngành liên quan đến máy tính, công nghệ.
Mức lương trung bình: $63,490
Tỉ lệ thất nghiệp: 3.4%
Nhu cầu việc làm: 39,500
19. Bác sĩ
Công việc của bác sĩ là chẩn đoán, kê thuốc và điều trị cho bệnh nhân. Nhưng để trở thành bác sĩ đòi hỏi sinh viên phải tốt nghiệp đại học bốn năm, học tiếp trường y và vượt qua nhiều cuộc kiểm tra để có bằng hành nghề bác sĩ.
Mức lương trung bình: hơn $187,199
Tỉ lệ thất nghiệp: 0.4%
Nhu cầu việc làm: 5,100
18. Chuyên viên phân tích điều hành công ty (Operations Research Analyst)
Người làm trong lĩnh vực này có nhiệm vụ phân tích dữ liệu, tình hình và thị trường để vận hành công ty, giúp người đứng đầu công ty quyết định vấn đề quan trọng. Vị trí này tuyển dụng sinh viên có bằng đại học bốn năm. Ngoài ra một số công ty đòi hỏi sinh viên phải có bằng thạc sĩ.
Mức lương trung bình: $76,660
Tỉ lệ thất nghiệp: 3.8%
Nhu cầu việc làm: 27,600
17. Chuyên viên thống kê
Công việc này đòi hỏi người làm phải có niềm đam mê với con số và giỏi toán học. Họ phân tích dữ liệu và dựa vào đó để đưa ra quyết định chiến lược cho công ty. Nghề này yêu cầu cần bằng đại học hoặc bằng thạc sĩ về toán học, kinh doanh hoặc kỹ sư. Ngoài ra, một số công ty còn yêu cầu phải có bằng tiến sĩ.
Mức lương trung bình: $79,990
Tỉ lệ thất nghiệp: 4%
Nhu cầu việc làm: 10,100
16. Bác sĩ phẫu thuật
Công việc của bác sĩ phẫu thuật là tiến hành ca mổ, phẫu thuật cho bệnh nhân. Để làm việc trong lĩnh vực này, sinh viên phải trải qua nhiều năm ở trường y trước khi tiến hành học về phẫu thuật chuyên môn.
Mức lương trung bình: trên $187,199
Tỉ lệ thất nghiệp: 0.4%
Nhu cầu việc làm: 9,100
15. Bác sĩ chữa bệnh về chân (podiatrist)
Podiatrist là bác sĩ chuyên ngành chữa các bệnh liên quan đến bàn chân của con người. Sinh viên cần phải tốt nghiệp trường y, có giấy hành nghề và trải qua nhiều lần thực tập.
Mức lương trung bình: $120,700
Tỉ lệ thất nghiệp: 2.1%
Nhu cầu việc làm: 1,400
14. Bác sĩ vật lý trị liệu 
Công việc của bác sĩ vật lý trị liệu là giúp bệnh nhân phục hồi khả năng vận động sau khi bị chấn thương, phẫu thuật hay giảm biến chứng. Công việc này đòi hỏi phải có bằng tiến sĩ về vật lý trị liệu cũng như có bằng hành nghề.
Mức lương trung bình: $82,390
Tỉ lệ thất nghiệp: 1.2%
Nhu cầu việc làm: 71,800
 
Chuyên viên phân tích và quản lý hệ thống mạng và máy tính là một trong những nghề nhu cầu thị trường cao. (Hình minh họa: Chung Sun-Jun/ Getty Images)
 
13. Chuyên viên nhu liệu điện toán 
Nhiệm vụ của chuyên viên phát triển nhu liệu điện toán là sáng tạo, thiết kế các chương trình trên máy tính và bảo trì kỹ thuật. Nhà tuyển dụng thường yêu cầu sinh viên có bằng đại học chuyên về máy tính.
Mức lương trung bình: $95,510
Tỉ lệ thất nghiệp: 2.5%
Nhu cầu việc làm: 135,300
12. Bác sĩ nhãn khoa
Bác sĩ khám các bệnh liên quan về mắt cũng như đưa ra toa thuốc để làm kính sát tròng hay mắt kiếng. Bác sĩ mắt phải có bằng chuyên môn về mắt cũng như giấy hành nghề.
Mức lương trung bình: $101,410
Tỉ lệ thất nghiệp: 0.7%
Nhu cầu việc làm: 11,000
11. Bác sĩ sản phụ khoa (obstetrician và gynecologist)
Ngành nghề này liên quan đến chăm sóc sức khỏe phụ nữ cũng như việc sinh đẻ. Bác sĩ sản khoa và phụ khoa cần tốt nghiệp trường y, đi thực tập, lấy giấy phép hành nghề. Mỗi tiểu bang có quy định riêng về tiêu chuẩn của bác sĩ sản khoa và phụ khoa.
Mức lương trung bình: trên $187,199
Tỉ lệ thất nghiệp: 0.4%
Nhu cầu việc làm: 4,300
10. Bác sĩ phẫu thuật răng hàm mặt (oral and maxillofacial surgeon)
Bác sĩ phẫu thuật các vùng liên quan đến mặt, miệng và hàm của con người. Sinh viên phải tốt nghiệp đại học bốn năm, tiếp tục học trường nha khoa và có giấy phép hành nghề.
Mức lương trung bình: trên $187,199
Tỉ lệ thất nghiệp: 0.2%
Nhu cầu việc làm: 1,200
9. Bác sĩ gây mê (anesthesiologist) 
Công việc của bác sĩ gây mê là gây mê hay cung cấp thuốc an thần trong quá trình điều trị nặng và giúp cho bệnh nhân hồi phục sau cơn mê. Sinh viên phải tốt nghiệp trường y và có giấy phép hành nghề.
Mức lương trung bình: trên $187,199
Tỉ lệ thất nghiệp: 0.4%
Nhu cầu việc làm: 7,100
8. Bác sĩ nhi khoa (pediatrician)
Đối tượng bệnh nhân của bác sĩ nhi khoa là bệnh nhân trẻ sơ sinh, trẻ em và trẻ vị thành niên. Để trở thành bác sĩ nha khoa, sinh viên phải tốt nghiệp trường y và có giấy phép hành nghề.
Mức lương trung bình: trên $163,350
Tỉ lệ thất nghiệp: 0.4%
Nhu cầu việc làm: 3,600
7. Bác sĩ tâm thần (psychiatrist)
Công việc của một bác sĩ tâm thần là chẩn đoán và điều trị các vấn đề liên quan đến sức khỏe tâm thần của con người. Cũng như các ngành nghề y khoa khác, sinh viên phải tốt nghiệp trường y và có giấy hành nghề.
Mức lương trung bình: $181,880
Tỉ lệ thất nghiệp: 1.8%
Nhu cầu việc làm: 4,200
6. Y tá (nurse practitioner) 
Nurse practitioner có thể điều trị cho bệnh nhân độc lập một số căn bệnh nhất định. Sinh viên phải có bằng y tá cấp cao, thậm chí là thạc sĩ để có thể làm công việc này.
Mức lương trung bình: $95,350
Tỉ lệ thất nghiệp: 1.3%
Nhu cầu việc làm: 44,700
5. Phụ tá bác sĩ
Phụ tá bác sĩ làm việc với bác sĩ để chữa trị cho bệnh nhân. Thông thường, sinh viên phải tốt nghiệp với bằng cao học và có kinh nghiệm thực tập.
Mức lương trung bình: $95,820 
Tỉ lệ thất nghiệp: 0.2%
Nhu cầu việc làm: 28,700
4. Y tá gây mê (nurse anesthetist)
Y tá gây mê làm việc với bác sĩ gây mê trong việc gây mê hay cung cấp thuốc an thần cho bệnh nhân. Sinh viên phải tốt nghiệp chuyên ngành gây mê và có kinh nghiệm thực tập.
Mức lương trung bình: $153,780
Tỉ lệ thất nghiệp: 1.3%
Nhu cầu việc làm: 7,400
3. Chuyên viên phân tích hệ thống máy tính (computer system analyst)
Các chuyên gia này giúp công ty đánh giá, cải tiến và duy trì hệ thống mạng vá máy tính. Sinh viên ít nhất phải tốt nghiệp đại học bốn năm để có thể bước vào lĩnh vực này.
Mức lương trung bình: $82,710
Tỉ lệ thất nghiệp: 2.6%
Nhu cầu việc làm: 118,600
2. Nha sĩ
Công việc của một nha sĩ là chữa các bệnh liên quan đến răng và nướu răng. Sinh viên phải tốt nghiệp trường nha khoa và đậy kỳ thi lấy giấy phép hành nghề.
Mức lương trung bình: $149,530
Tỉ lệ thất nghiệp: 0.2%
Nhu cầu việc làm: 23,300
1. Bác sĩ chỉnh hình răng (orthodontist) 
Bác sĩ chỉnh hình răng làm công việc niềng răng, chỉnh răng ngay thẳng. Cũng như các ngành liên quan về nha khoa, sinh viên phải tốt nghiệp trường nha khoa, có kinh nghiệm thực tập và đậu kỳ thi lấy giấy phép hành nghề.
Mức lương trung bình: trên $187,999
Tỉ lệ thất nghiệp: 0.2%
Nhu cầu việc làm: 1,500 (N.A.)
 
 

Mười ngành nghề ‘tệ’ nhất nước Mỹ 
 
HOA KỲ (NV) – Nếu như U.S News and Report đưa ra danh sách 25 ngành “hot” nhất năm 2016 ở nước Mỹ thì trang mạng CareerCast cũng đưa ra danh sách những ngành nghề “tệ” nhất.
Vậy những ngành nào bị xem là “tệ”? Vì sao chúng lại bị xếp vào danh sách này?
Một số công việc được xem là tồi tệ là những công việc chúng ta bắt gặp người khác làm hằng ngày. Các công việc này đòi hỏi sức khỏe, tinh thần và thậm chí có thể đánh đổi tính mạng để hoàn thành nhiệm vụ. Ngoài ra, sự phát triển của công nghệ cũng góp phần biến một số ngành kém thu hút hơn. Danh sách này dựa vào tiêu chuẩn về môi trường làm việc xung quanh, tiền lương và áp lực công việc.
Nếu như bạn bạn là sinh viên đang muốn học và theo đuổi hay là đang làm một trong những ngành có tên trong danh sách này, bạn đừng vội nản lòng hay bỏ cuộc. Những kỹ năng và kinh nghiệm từ những công việc này giúp bạn rèn luyện và áp dụng vào cơ hội mới. Các nhà cố vấn hướng nghiệp cho sinh viên cho biết, cách tốt nhất để thành công trong việc lựa chọn nghề nghiệp chính là sinh viên phải xác định nhu cầu của mình, tập trung kiếm việc và quan trọng nhất chính là dám thay đổi.
 
Nghề tài xế taxi xếp thứ ba trong danh sách những nghề được xem là tệ nhất nước Mỹ. (Hình minh họa: Spencer Platt/ Getty Images)
 
Dưới đây là 10 ngành được xem là ‘tệ’ nhất ở Mỹ:
10. Phóng viên 
Nếu như ngày xưa con người phải mua báo giấy đọc hằng ngày để cập nhật tin tức thì ở thời điểm hiện tại, mọi thứ đều dễ dàng hơn khi chỉ cần kết nối mạng là thông tin thuộc mọi lĩnh vực hiện lên trước mắt. Báo chí chuyển dần từ báo giấy sang báo điện tử và vì vậy, cạnh tranh truyền thông cũng gay gắt hơn. Sự suy giảm doanh thu quảng cáo trên báo giấy khiến lương bổng cho nghề này cũng giảm đi, dù cho áp lực công việc của một phóng viên là rất lớn.
Bà Nora Firestone, cựu phóng viên của báo Virginia Pilot, cho biết, những kỹ năng và kinh  nghiệm từ nghề báo giúp cho nhà báo có thể chuyển sang công việc PR (Public Relation), một trong những nghề đang phát triển hiện nay.
Thu nhập trung bình: $36,267
Mức độ phát triển: giảm 13%
9. Thợ đốn gỗ
Nghề đốn gỗ được xem là một trong những ngành nguy hiểm vì người làm công việc này thường làm việc trong rừng và tách biệt với môi trường bên ngoài. Bên cạnh đó, biến động thị trường hơn 10 năm trở lại đây vượt quá mức kiểm soát ngành công nghiệp khai thác gỗ, ảnh hưởng đến nghề đốn gỗ. Việc làm này gắn liền với nhu cầu của ngành xây dựng và xuất bản, tuy nhiên, hai ngành đó suy giảm đáng kể từ 5 đến 10 năm nay.
Thu nhập trung bình: $34,110
Mức độ phát triển: giảm 13%
8. Quân nhân
Một chỉ huy cấp cao từng đưa ra nhận xét trong một buổi họp báo về nghề nghiệp tại các trường đại học rằng, “việc nhập ngũ không phải dành cho tất cả mọi người.”
Việc nhập ngũ cho một trong các lực lượng vũ trang Hoa Kỳ yêu cầu sự quyết tâm và cống hiến cao nhất, vượt xa hầu hết các ngành nghề khác, tức là việc trở thành một người lính nghĩa là bạn phải đối mặt với căng thẳng và nguy hiểm rình rập.
Thu nhập trung bình: $44,283
Mức độ phát triển: tăng 1.83%
7. Đầu bếp 
Người Mỹ có câu, “If you can’t stand the heat, get out of the kitchen,” tức là, “Nếu như bạn không thể chịu đựng được sự nóng nực, thì tốt nhất bạn không nên bước vào nhà bếp.” Thật vậy, làm việc trong bếp nghĩa là bạn phải đối mặt với môi trường nóng khắc nghiệt cũng như căng thẳng khi đáp ứng nhu cầu ăn uống của thực khách nhanh chóng. Tất nhiên, một số bếp chế biến các món ăn không cần dùng nhiệt, nhưng việc bạn bước ra bước vào tủ đông lạnh đựng đồ ăn khác xa với nhiệt độ bên ngoài cũng khiến bạn cảm thấy khó chịu.
Thu nhập trung bình: $42,208
Mức độ phát triển: tăng 3.08%
6. Phát thanh viên 
Thị trường cạnh tranh xuất hiện gần đây khi mà các truyền hình cáp đua nhau mở ra kênh truyền hình mới, đồng thời, việc phát triển của công nghệ khiến mọi người đều có thể trở thành phát thanh viên nếu như có các dụng cụ kỹ thuật tối tân hỗ trợ. Để có công việc làm toàn thời gian và thành công, người phát thanh viên cũng phải đối mặt với áp lực cao khi phải nói trực tiếp trước hàng triệu người xem ti vi hay trên Internet.
Thu nhập trung bình: $29,347
Mức độ phát triển: giảm 1.53%
5. Phóng viên hình ảnh 
Thông thường, phóng viên ảnh tìm kiếm những khoảnh khắc đáng nhớ để ghi lại trong một sự kiện và có khi phải bước vào chỗ nguy hiểm để chụp lại được bức ảnh lịch sử nhất. Tương tự như phóng viên báo giấy, phóng viên ảnh cũng gặp những khó khăn tương tự. Ngoài ra, các tòa soạn báo sau này ít khi mướn phóng viên ảnh toàn thời gian mà hợp đồng với công ty chuyên cung cấp ảnh. 
Thu nhập trung bình: $29,267
Mức độ phát triển: tăng 1%
4. Nhân viên coi tù
Môi trường làm việc của nhân viên coi tù là phải đối mặt với tù nhân hằng ngày, và đôi lúc đó là những tù nhân nguy hiểm. Đây là công việc có tính chất áp lực tinh thần lớn, và mức lương trung bình thấp hơn so với các nghề khác cùng lĩnh vực.
Thu nhập trung bình: $39,163
Mức độ phát triển: tăng 4.63%
 
Lính cứu hỏa là một trong những công việc đối mặt với nguy hiểm, áp lực và môi trường ảnh hưởng sức khỏe. (Hình minh họa: Iroz Gaizka/ Getty Images)
 
3. Tài xế taxi
Lái xe taxi phải đối mặt nhiều tình huống như khách hàng thô lỗ, bạo lực hay giá xăng. Lương của nghề tài xế taxi không cao, có nhiều nơi, mức lương trung bình dưới $20,000 một năm.
Ngày nay, tài xế taxi còn phải đối mặt với một thị trường mới đầy cạnh tranh là dịch vụ Uber.
Thu nhập trung bình: $23,118
Mức độ phát triển: tăng 14%
2. Lính cứu hỏa
Vai trò của lính cứu hỏa rất quan trọng trong đời sống xã hội của con người vì họ là những người giúp bảo vệ tài sản và tính mạng của người chung quanh. Đây là công việc yêu cầu người lính cứu hỏa phải mạnh mẽ, chịu đựng áp lực cao, và tinh thần đanh thép.
Thu nhập trung bình: $45,264
Mức độ phát triển: tăng 8%
1. Người đưa thư
Nhu cầu mướn người đưa thư giảm nhiều trong thời gian qua do sự phát triển của thư điện tử và tin nhắn điện thoại đem lại nhiều tiện lợi cho con người.
Thu nhập trung bình: $41,068
Mức độ phát triển: giảm 28% (N.A)
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

VÀI VẤN ĐỀ ƯU TIÊN CHO SỨC KHỎE TUỔI VÀNG

BS. TRẦN VĂN TÍCH
 
When grace is joined with wrinkles, it is adorable;
There is an unspeakable dawn in happy old age.”
Victor Hugo.
 
Tuổi Vàng là thời gian mà ta sẽ trải qua khi đã đóng góp nhiều công sức, tâm não cho xã hội cũng như cho gia đình con cháu.  Tại nhiều quốc gia, tuổi đó được coi như từ 65 trở lên.  Tuổi mà xã hội cho mình cái quyền vui thú điền viên với những khoản trợ cấp theo luật định hoặc tiền hưu, tiền để dành sau nhiều năm lao động.
Với tuổi này, sức khỏe con người phụ thuộc vào nhiều yếu tố.
Có những yếu tố ngoài tầm kiểm soát của mỗi cá nhân như chủng tộc, đặc tính di truyền, phái tính.
Ngược lại, cũng có một số yếu tố mà khi muốn duy trì một sức khỏe tốt, ta có nhiều khả năng ảnh hưởng tới.  Đó là thói quen tốt xấu trong nếp sống hàng ngày; mức độ quan tâm tới việc chăm lo sức khỏe; sự lượng định chính xác các điều kiện y tế trong môi trường chung quanh; thái độ thích ứng với tiến trình lão hóa; dinh dưỡng ẩm thực và phương pháp vận động cơ thể.
Xin hãy cùng phân tích một số yếu tố vừa đan cử, rút tỉa ra những đường hướng, những quy luật cần theo để có một tuổi vàng an lạc.
 
MỐI QUAN TÂM VỀ Y-TẾ
Sự quan tâm, chăm sóc này là điều ta cần thực hiện liên tục trong suốt cuộc đời.  Tới tuổi vàng, nó sẽ trở thành ưu tiên số một.
Ở tuổi này, cơ thể con người sẽ trải qua nhiều đổi thay về thể xác lẫn tâm hồn.  Các đổi thay đều làm suy yếu một số chức năng cũng như hệ thống phòng chống bệnh tật của cơ thể.  Người cao tuổi cần chủ động, tích cực trong việc chăm sóc sức khỏe của mình; cần hiểu rõ những vấn đề mình phải đối phó, vì các nhu cầu về y tế bây giờ không giống như mấy chục năm về trước.
Hiểu biết những thay đổi đó rất cần thiết để ứng phó, thích nghi.
1-Theo thời gian, tế bào thần kinh bị hủy diệt dần dần mà không được thay thế; lượng máy nuôi dưỡng óc giảm, sự suy nghĩ bắt đầu chậm chạp, rối loạn, nhầm lẫn.
2-Thủy tinh thể của mắt trở nên cứng đục, võng mạc kém nhạy cảm với ánh sáng, thị giác giảm khi sự vật ở gần hay trong bóng tối.
3-Tai nghe nghễnh ngãng, khó bắt được các âm thanh có tần số cao và tiếng nói bình thường.
4-Ăn uống mất ngon.  Thức ăn như đắng chát vì tế bào vị giác trên lưỡi ngày một ít đi; miệng khô vì hiệu năng sản xuất của hạch nước miếng giảm tới mức đáng ngại.
5-Khứu giác kém, mũi không phân biệt và tiếp nhận được mùi của hóa chất, thực phẩm.
6-Nhịp tim chậm, lượng máu xuất tim giảm, cơ tim xơ cứng, dễ bị suy tim, gây ngất xỉu, khiến ta không cáng đáng được những công việc thường làm khi còn trẻ.
7-Hơi thở ngắn, nhanh, lượng dưỡng khí trong máu giảm.  Tất cả đưa đến khó thở, dễ thấm mệt khi làm việc chân tay.
8-Gan teo.  Lượng máy lưu thông qua gan giảm; chức năng thanh lọc độc chất kém hữu hiệu.  Thuốc uống vào được giữ trong cơ thể lâu hơn và ở mức độ cao hơn.
9-Thận cũng nhỏ đi.  Máu đi qua thận giảm, nước tiểu loãng.  Khả năng tống xuất chất muối kém, dễ gây sự khô nước trong người và kéo dài tác dụng của nhiều loại dược phẩm.  Bàng quang co bóp yếu, gây chứng khó tiểu và chứng không nín đái được.  Nhiếp hộ tuyến sưng, gây bí tiểu, đôi khi phải thông cho dễ chịu.
10-Lớp mỡ dưới da teo, tuyến mồ hôi và tuyến nhờn kém hoạt động.  Hậu quả là da khô, nhăn nheo, dễ bị tổn thương, ít chịu đựng được nhiệt độ lạnh giá.
11-Hệ thống miễn nhiễm yếu, sự sản xuất kháng thể bị trì trệ, cơ thể dễ bị nhiễm trùng, bệnh tật sẽ trầm trọng hơn.
12-Đời sống tính dục cũng có nhiều thay đổi, nhưng nói chung thì khả năng tình ái nam nữ giới tồn tại tới tuổi 80,90.
13-Về tâm trí, khả năng thâu nhận kiến thức bằng suy luận, trực giác hay giác quan có nhiều rối loạn.
Trí nhớ ngắn hạn kém dần.
Tri thức lỏng, gồm khả năng thích nghi với hoàn cảnh mới và giải quyết cấp bách các vấn đề, đều giảm đi với tuổi già.
Tri thức kết tính lại tăng lên.  Tri thức này bao gồm khả năng thu nhập, tích lũy những hiểu biết về vũ trụ, ngôn ngữ, sự việc, ngày tháng, tên tuổi, nghề nghiệp. Thành ra khi ngồi hầu chuyện với một trưởng lão, ta cứ được nghe các vị kể vanh vách những sự việc xảy ra xưa rất xưa.
Cũng trong phạm vi tâm thần, nhiều người già có một số phản ứng tâm lý tiêu cực.
Họ thường trầm mặc bi quan, hạ giá khả năng bản thân, thích cô đơn, giảm quan hệ qua lại, hay than thân trách phận hoặc oán trách người khác.  Có người đang năng động, đột nhiên thu mình: bạn bè mời sinh hoạt, ăn uống đều từ chối, lại còn dẹp bỏ những hoạt động mà trước đây họ say mê.  Lý lẽ chính được nêu ra là: “Tôi già rồi, đâu còn khỏe mạnh như trước”.  Con cái nhiều khi thắc mắc là bố tôi không còn là bố tôi của mấy năm về trước hoặc tôi không thể nào hiểu được mẹ tôi nữa.
Biết được những thay đổi trong cơ thể và những bệnh thường có của mình chưa đủ, ta còn cần hợp tác chân thành với người thầy thuốc gia đình.  Cũng phải lựa chọn một thầy thuốc có lương tâm chức nghiệp, sẵn sàng dành thì giờ cho bệnh nhân, chăm sóc, giải thích kỹ càng bệnh tật và nhu cầu trị liệu.  Không được “Lương Y như từ mẫu” thì cũng với tinh thần nhiều phục vụ hơn là thương mại.
Ngoài ra, cũng nên gây mối giao hảo tốt với cô y tá của ông bác sĩ, vì “quan xa, nha gần”.  Cô ta sẽ là người mà ta tiếp xúc nhiều hơn như lấy hẹn, hỏi thuốc, hỏi kết quả thử nghiệm hoặc xin mua thêm thuốc.
Hãy tích cực trong việc tự săn sóc sức khỏe.
Đề phòng bệnh bằng sự chích ngừa như cúm, viêm phổi, viêm gan…
Tham dự chương trình sớm phát hiện bệnh như chụp hình nhũ hoa tìm kiếm ung thư vú, khám tìm ung thư nhiếp hộ tuyến, làm Pap Smear cho ung thư cổ tử cung…
Khám sức khỏe tổng quá hàng năm dù không có bệnh.  Sự khám tổng quát này nhằm mục đích là tìm ra những dấu hiệu của bệnh trước khi bệnh lan rộng.  Trong dịp này, thầy thuốc sẽ có cơ hội giải đáp những thắc mắc ta nêu ra, kiểm soát toàn bộ sức khỏe của mình.  Đây cũng là dịp để thầy thuốc thực hiện một số thử nghiệm về máu để coi mức độ đường, cholesterol, hồng cầu, bạch cầu; thử nghiệm nước tiểu để coi tình trạng chức năng của thận, bàng quan.  Khám ngực nhũ hoa, khám hậu môn nhiếp hộ tuyến, làm Pap Smear tử cung quý bà cũng nằm trong chương trình khám sức khỏe tổng quát hàng năm.
Sau cùng là ta cần sử dụng thuốc men đúng lời chỉ dẫn, giữ hẹn tái khám, kiêng khem trong việc ẩm thực, ngủ nghĩ đầy đủ để gìn giữ tuổi vàng.
 
THÁI ĐỘ TÍCH CỰC TRƯỚC SỰ HÓA GIÀ
Đã sống tới tuổi 65 thì sẽ có nhiều triển vọng là ta sẽ sống tới ngoài 80-90.  Thành ra giai đoạn tuổi già có thể là khoảng thời gian lâu hơn tuổi trung niên hay thiếu niên.  Để an hưởng tuổi vàng, ta cần có một thái độ ứng xử tích cực.
Nhà hùng biện Ciceron đã nói: “Ai cũng mong sống lâu, nhưng khi tới tuổi đó thì lại than phiền. Người khôn ngoan sẽ đối diện với sự già một cách nhẫn nhục, vì chống cự lại với thiên nhiên thì cũng vô ích, khác chi cuộc chiến của những người khổng lồ chống lại các thần linh”.
Đối diện với tiến trình lão suy, con người có thể hoặc phe lờ không để ý tới nó; bực bội với nó;  sợ hãi khi thấy nó từ từ tiến tới hoặc là bình tĩnh chờ đón nó vì nghĩ là không tránh được nó.  Một thái độ ứng xử tích cực, xây dựng, là cần.
Vạn sự khởi đầu nan.  Cuộc hành trình đi vào tuổi vàng không phải bắt đầu bằng bước chân đầu tiên, mà bằng cái ý định là sẽ nhập cuộc.  Rồi từ đó, tùy theo chương trình, kế hoạch, tuổi vàng của ta sẽ hoặc hào hứng, đầy sinh động, nhiều sáng tạo, ích lợi cho gia đình cũng như cho bản thân.  Hoặc buồn tẻ, vô vị.
Kinh nghiệm cho hay, quan niệm của ta về tuổi già có nhiều ảnh hưởng tới tiến trình của sự lão hóa, chẳng khác chi cái liên hệ chặt chẽ giữa tâm thần và thể xác, cảm xúc và sức khỏe, bệnh tật.  Quan niệm “tâm bất lão, trường thọ”, lòng trẻ sống lâu, hay “Lạc giả trường thọ, ưu giả dị yếu”,vui vẻ lạc quan sống lâu, ưu tư phiền não chết sớm, chắc còn giá trị muôn đời.
Hãy luôn luôn lạc quan.
Albert Eistein đã có nhận xét: “Người lạc quan suốt ngày thấy ánh sáng màu xanh, người bi quan chỉ thấy màu đỏ”.
Còn nhận xét của Abraham Lincoln thì đúng cho cả trẻ lẫn già: “Nhiều người sống sung sướng, hạnh phúc theo đúng như quyết định là họ muốn sung sướng”.
1-Hãy trở thành cần thiết cho mọi người. Sẵn sàng làm những việc lớn, nhỏ, cho tha nhân.  Làm cho người khác cảm thấy sung sướng là họ được chăm sóc, ưu ái.
2-Giữ phần chủ động cuộc đời mình. Tỏ ra mình còn hữu dụng, còn khả năng, không cần phụ thuộc vào ai.  Chủ động giúp ta khắc phục được những chông gai trên đoạn đường còn lại của cuộc đời.
3-Tiếp tục học hỏi. Các cụ ta thường nói ông bẩy mươi học ông bẩy mốt.  Đừng để khả năng học hỏi cùn dần với thời gian.  Có người đã ví bộ óc như một trương mục đầu tư.  Càng dùng thì nó càng sinh lợi cho ta, ta càng giầu thêm kiến thức mới.
4-Luôn luôn giữ bề ngoài cho tươm tất, chải chuốt. Nữ giới thọ hơn nam giới, một phần có lẽ vì lúc nào cũng mặc đẹp đẽ, trang điểm như sắp đi dự dạ hội.  Chả bù với nhiều vị nam thì mặc sao cũng được, lơ là chăm sóc cả cái răng cái tóc là góc con người.  Nom nó GIÀ con người đi.
5-Đừng để mình bị cô đơn, lẻ loi. Trong sinh hoạt hàng ngày, hãy ráng gần gũi với người này người khác.  Bớt tư dục, kiềm chế phẫn nộ, gạt bỏ tâm tư xấu, ngăn ngừa căng thẳng thần kinh, tránh tranh chấp mà nên nhượng bộ.
Hãy cố gắng suy nghĩ như Ciceron: “Tuổi già chỉ được kính nể khi nó tự tranh đấu, duy trì cái tư cách của mình, tránh bị lệ thuộc, và quyết tâm lãnh quyền kiểm soát cái vị trí mình trong xã hội cho tới phút chót của cuộc đời.  Bởi vì cũng như tôi thích ở người trẻ có phảng phất một vài nét già dặn, thì tôi đồng ý ở người già cũng nên mang một chút trẻ trung.”
 
ĐIỀU HÒA ĂN UỐNG
Nói về điều hòa ăn uống thì ta thấy có ở cả trăm ngàn pho sách trong thư viện.  Vì phép ăn uống với thực phẩm dinh dưỡng là mối quan tâm lớn của con người.  Nhất là ở các nước có nền kinh tế kỹ nghệ cao.
Hỏi rằng có một công thức nấu ăn nào toàn hảo cho tuổi thọ trường sinh, thì câu trả lời là không có.  Nhưng những lời khuyên thực tế sẽ là: thực phẩm phải đa dạng, phẩm chất dinh dưỡng cao và cân bằng.
Con người, nói chung, không giống các sinh vật khác ở chỗ là ta không phải di chuyển để lùng kiếm thức ăn hay lo không kiếm đủ thức ăn.  Mà ta lại có mối lo là làm sao không chỉ ngồi đó mà ăn hoặc ăn quá nhiều.  Tại nhiều quốc gia, thực phẩm quá dư, chỉ cần muốn ăn gì và có tiền là xong.  Nhưng ăn nhiều mà không vận động, tiêu dùng thì thật là nguy hiểm.
1-Biết lựa chọn thức ăn thích hợp.
Tại Hoa Kỳ, năm 1990 một đạo luật liên hệ với việc liệt kê phẩm chất, thành phần của thức ăn đã được ban hành, mục đích là để giới tiêu thụ dễ chọn lựa thức ăn hợp với nhu cầu của mình.  Các quốc gia khác cũng đã làm theo.  Những nhãn hiệu (Food Label) đó không hoàn toàn đáng tin cậy, nhưng ít nhất nó cũng có giá trị hướng dẫn.  Ta nên coi kỹ nhãn hiệu phân tích này để lựa thức ăn thích hợp với cơ thể mình.
2-Khi nào thì ăn?
Tất nhiên sẽ có câu trả lời: Thấy đói là tôi ăn.  Vậy khi nào thì đói, đói bụng hay đói con mắt? Lại nữa: ăn để sống hay sống để ăn?
Á Đông quan niệm để sống lâu chỉ nên ăn “ba phần đói, bảy phần no”, để còn hơi thòm thèm, sau này muốn ăn nữa.
Nhiều người Phương Tây có thói quen: bữa sáng bữa trưa nhẹ, bữa tối thịnh soạn.  Tiện đấy, vì sáng dậy vội vã đi làm, chỉ đủ thì giờ để chiêu một ly cà phê.  Trưa ngồi ở sở vừa làm việc vừa nhai miếng bánh mì kẹp chả.  Tối về rảnh rang, ta làm một bữa cơm rượu no nê, rồi lên giường ngủ.  Thế là cholesterol trong máu tăng cao, những tảng mỡ không mời mà ngang nhiên xâm lấn vùng bụng, vùng hông.
Từ hơn ba chục năm trước, tại viện Đại học Chicago, Clarence Cohln đã chứng minh rằng những người ăn một bữa no mỗi ngày thì cholesterol sẽ cao hơn ở những người nhâm nhi nhiều lần trong ngày.  Và đây cũng là lý do mà cholesterol ở nữ giới, lúc thiếu thời, thấp hơn ở nam giới, vì quý bà hay ăn quà vặt.  Còn quý ông thì nhồi nhét một bữa cho xong.
Ăn một bữa no cũng bắt buộc sự biến hóa thực phẩm phải làm việc quá sức, vị tố tiêu hóa, nhất là Insulin, phải tiết ra nhiều trong một thời gian quá ngắn, đôi khi có khuyết điểm.  Tốt hơn hết là tuổi già ta nên cứ nhâm nhi, ăn lai rai chút một, nhiều lần trong ngày.
3-Tránh thực phẩm có nhiều chất mỡ, nhất là mỡ động vật có vú. Mỡ bão hòa làm tăng cholesterol.  Mỡ thực vật, bất bão hòa, làm giảm cholesterol.  Giản dị nhất là ăn thịt nạc, thịt gà, vịt bỏ lớp da đầy mỡ; hấp hay nướng nhiều hơn là chiên; thay thịt bằng cá, rau trái cây, uống sữa có ít chất béo.
4-Ăn thực phẩm có nhiều chất Carbohydrates như rau , trái cây, hạt ngũ cốc, vừa rẻ lại tốt lành và cũng có nhiều năng lượng.
Cơ quan Natural Research Council khuyên nên dùng 5 servings trái cây và rau mỗi ngày, 6 tới 11 servings hạt ngũ cốc.  Mỗi serving là một đơn vị thức ăn mà ta thường dùng như là một bát cơm, một quả táo cỡ trung.
Nên nhớ là trên thế giới có cả hàng trăm triệu người ăn chay mà họ vẫn sống lâu.  Như vậy ăn chay chắc phải có một giá trị dinh dưỡng nào đó.
Lại nữa: khẩu phần ăn của các lực sĩ vô địch trước khi tranh giải đều có nhiều carbohydrates, là một lý do để ta tăng số lượng rau và trái cây trong bếp và trên bàn ăn của chúng ta.
5-Một vài ý kiến về chất đạm protein.  Con người được dựng lên bằng chất đạm.  Chất này có nhiều nhất trong thịt động vật nhưng cũng có trong thảo mộc, nhất là các cây thuộc họ đậu(legumes): đậu hòa lan, đậu cô ve, đậu nành.
Khoa học đã chứng minh là một khẩu phần có nhiều chất thịt súc vật làm tăng hiểm họa bệnh tim.  Với tuổi cao, chúng ta nên theo chế độ thực phẩm với thịt nạc, sữa ít chất béo, nhiều rau, trái cây.
6-Nước và muối cũng cần được lưu ý. Trong cơ thể, tỷ lệ nước lên đến 60%, mỗi ngày trái thận lọc gần 200 lít máu và thải ra 1% dung dịch nước.  Như vậy cơ thể đỏi hỏi một số nước tối thiểu để sống.  Trung bình ta cần uống 1 lít rưỡi nước mỗi ngày, và uống thêm khi nào thấy cần để tránh tình trạng khô nước hay loãng tiểu.
Nước không có calories, không có khoáng chất, đôi khi không mất tiền mua lại còn là chất bôi trơn(lubricant) tốt cho cơ thể.
Còn muối thì chỉ cần một phần tư thìa cà phê mỗi ngày là đủ.  Dân chúng dùng nhiều muối, như người Nhật, thường có nhiều nguy cơ cao huyết áp.
7-Gần đây, chất xơ(fiber) trong rau và trái cây được nhắc nhở tới nhiều vì nó có công dụng trong việc hạ thấp lượng cholesterol trong máu, tăng tốc độ di chuyển của thức ăn trong ruột, tránh được táo bón và viêm ruột.  Chất xơ không có giá trị dinh dưỡng mà chỉ làm đầy bao tử, nên có tác dụng giúp ta giảm béo mập.
8-Sinh tố và khoáng chất có tác dụng xúc tác trong việc chuyển hóa thức ăn và có nhiều trong các loại thực phẩm.  Tuy nhiên, ở người cao tuổi, khẩu phần nhiều khi không được cân bằng và có thể thiếu một vài loại sinh tố nào đó.  Vì vậy, cũng nên dùng thêm một phân lượng sinh tố phụ trội.  Tiện đây, xin nói qua về các chất chống oxy-hóa(anti-oxidant) và về gốc tự do (free radicals).
Ai cũng biết là dưỡng khí là một nhu yếu phẩm cho toàn bộ cơ thể.  Thiếu dưỡng khí trong ít phút, não bộ bị tê liệt.  Chẳng hạn chỉ nín thở dăm phút là mặt trở nên xanh rờn.  Vậy mà cũng chính cái Oxygene này lại gây ra một hiện tượng làm rỉ sét trong cơ thể, như là một chiếc xe hơi bỏ trong mưa gió, không dùng đến.
Số là, để có năng lượng điều hành, tế bào dùng dưỡng khí để đốt hóa chất, như đường trong máu.  Trong khi làm công tác này, một vài đơn vị Oxygene mất đi một số điện tử, và trở thành những gốc tự do.  Để bổ túc điện tử bị mất, gốc-tự-do bèn cướp điện tử của các phân tử khác, gây thiệt hại cho cơ thể về hóa tính cũng như chức năng.  Đây có thể là một trong những nguyên nhân đưa tới hóa già với da nhăn, thịt teo, xương mềm và một số bệnh như ung thư, xơ cứng động mạch. Để chống lại phản ứng tai hại này, người ta dùng những antioxidant, mà 3 chất chính là sinh tố C, sinh tố E và Beta-Caroten.
 
VẬN ĐỘNG CƠ THỂ
Ciceron có phát biểu: “Sự tập luyện và sự tự chủ giúp con người duy trì được một phần lớn sức bền bĩ đã có dù rằng người ta đã vào tuổi lão suy.”
Ngày nay, nhiều người, nhất là các vị trọng tuổi, cứ cho là mình phải giữ gìn và duy trì tiềm năng của cơ thể bằng cách thư thả về thể xác.  Chúng ta quá nhấn mạnh vào sự nghỉ ngơi, dưỡng sức.  Tập luyện làm gì cho phí sinh lực, mất calories, hao mòn cơ thể.
Thực tế ra thì, cơ thể ta rỉ sét vì không được dùng tới, nhiều hơn là, hao mòn vì được dùng tới.  Một đời sống tĩnh tại, có hại cho cả sức khỏe cũng như sự trường thọ và đưa tới sự sớm hủy hoại về tâm thần, thể xác.
Các cơ thịt và khối xương teo lại, yếu đi.  Tế bào mỡ to lên, chiếm chỗ của bắp thịt, con người mập phệ ra.  Tim đập yếu.  Khả năng sử dụng dưỡng khí giảm, nuôi dưỡng kém, làm ta dễ mỏi mệt, uể oải chán nản.  Con người trở nên kém linh động, di chuyển chậm chập, buông xuôi mọi việc, NOM GIÀ ĐI, một sự già trước tuổi.
Sinh học đã chứng minh ngưng trệ đưa tới sự thoái hóa.  Nước chẳng lưu thông, nước thành thối, bẩn.  Ao tù thì nước đọng.  Mà cơ thể ta gồm 60% là chất lỏng.  Cho nên vào tuổi già mà tự cho phép mình sống một đời sống tĩnh tại, không vận động, thì chắc là bệnh hoạn cũng như tử vong sẽ đến rất mau.
Sự sung sức của người còn trẻ là một tự do lựa chọn, nhưng với người cao niên, nó là một cái gì thiết yếu.  Hãy nghĩ tới cái đồng hồ chạy bằng giây thiều xưa kia.  Nó ngưng chạy không phải vì hư mòn hay bể vỡ, mà nó cần lên dây thiều.  Ta cũng vậy: Cũng cần tự lên dây thiều.
Ích lợi của sự vận động cơ thể thì vô biên.  Chỉ xin tóm lược là nó tăng sự nhịp nhàng của toàn thân; tim phổi tăng hiệu năng; giảm cao huyết áp và cao cholesterol; khớp xương co duỗi trơn tru, thịt xương cứng cáp; trí óc sáng suốt, nhạy cảm hơn, tâm thần thoải mái, yêu đời và làm tình cũng tốt hơn.  Tuổi thọ sẽ cao hơn, để chiêm ngưỡng những thành quả mà con cháu đạt được với sự đóng góp công sức của mình.
Hãy sắp đặt một chương trình tập luyện thích hợp với tuổi, sức khỏe, hoàn cảnh, điều kiện của mình.  Dành cho sự vận động một thì giờ ưu tiên và cố định trong ngày, coi sự vận động như một nhu cầu chứ không phải để giải trí.  Hãy tự lấy hẹn để vận động, rồi giữ hẹn đó như hẹn đi bác sĩ, đi vay tiền ngân hàng và kiên nhẫn tiếp tục chương trình.  Đừng sợ hãi sự tập dượt.  Hãy làm sao để sự tập dượt trở thành người bạn đồng hành, đồng chí của các cơ năng trong người mình.  Sự bỏ đi không được dùng đến, sự xao lãng không chăm sóc, sự biếng nhác không vận động là những nguyên nhân đưa tới hao mòn, bệnh tật của cơ thể.  Câu nói “Use it or lose it” đáng để ta ghi nhớ.
NHỮNG THÓI QUEN TỐT
Đã leo lến đến tuổi sáu nhăm một cách bình an thì ta đã có nhiều đóng góp tốt cho cơ thể trong lúc thiếu niên,trung niên.  Ta đã có nhiều thói quen tốt hơn là những tật xấu.  Giờ đây ta cứ tiếp tục như vậy mà đi, giữ vững lập trường.
Tứ đổ tường thì cũng cứ tránh, để tâm thân an lạc, gia đạo bình an, tài chánh ổn định.  Tứ khoái thì giữ cho hài hòa, hợp luật trời và luật sinh hóa, chẳng nên thái quá mà hao tổn tâm can, sức khỏe, nhất là với đệ tam khoái.  Có phải dùng đến Viagra, Levita thì cũng nên lựa phân lượng nhỏ thôi mà tăng sự mơn trớn, nỉ non…
Kết Luận
Trên đây là một số ý kiến đóng góp vào việc bảo trì và vận hành bộ máy tuy đã cũ, nhưng còn nhiều công dụng cho gia đình và xã hội.
Xin hãy đồng ý với Maria W. Chapman là “Đừng kéo lê cái đầu máy xe lửa như một tên khờ khạo mà hãy tiếp tế củi, nước và lửa như một tay lành nghề.”
Để xe tự động một cách hào hùng.
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

CHUYỆN VUI VỢ CHỒNG

Đàn ông và Đàn bà là cả hai thế giới khác biệt nhau. Họ khác nhau về thể chất, về tinh thần, về cách suy nghĩ, cũng như về cách hành sự trong cuộc sống. Bởi những nguyên nhân này mà thường xảy ra biết bao nhiêu là chuyện hục hặc, hiểu lầm lẫn nhau, cơm không lành canh không ngọt, khắc khẩu, ảnh hưởng không nhỏ đến hạnh phúc gia đình…

Bài gõ này được phỏng theo tác phẩm nổi tiếng đã đạt số bán kỷ lục 8 triệu cuốn: Why Men Don’t Listen & Women Can’t Read Maps by Barbara and Allan Pease, Broadway Books, New York.

Ở đây tác giả không có chủ đích đánh giá hay phán xét sự tốt xấu của các hành động ở phía người Đàn ông cũng như ở phía người đàn bà. Tất cả các điều nêu ra dưới đây là kết quả nghiên cứu và nhận xét của giới y khoa và của các nhà tâm lý học Tây phương.

Đúng hay sai đều do bạn đọc tự mình phê phán lấy…

                                                                                                                           NTC

Đàn ông và đàn bà khác nhau về nhiều mặt: về thể chất, về tinh thần, về cách suy nghĩ cũng như đôi khi về cách giải quyết một vấn đề! Họ thường tuân theo những quy luật khác nhau… Đấy là chưa nói đến cá tánh bẩm sinh của từng cá nhân. Ngoài ra, tôn giáo, giáo dục gia đình và kinh nghiệm sống cũng chi phối phần nào cách suy nghĩ và hành động của họ.

Mỗi khi người đàn ông vào washroom, là họ có một mục đích rõ rệt và nhất định rồi.

Tại nhà hàng, đàn bà không những xem washroom là một nơi để giải quyết một nhu cầu của cơ thể mà nó còn là một nơi hẹn hò, để các bà tâm sự to nhỏ tám với nhau về đủ thứ chuyện và dĩ nhiên cũng là nơi chốn để làm duyên, để tô lại môi son, thêm chút má hồng và chải lại mái tóc…

Bạn có để ý không? Giữa buổi tiệc, các bà có lệ là thường rủ nhau đi washroom cùng một lúc. Ngược lại, các ông nếu cần đi thì chỉ tự động đi có một mình mà thôi…

Lúc xem TV, đến phần quảng cáo thương mại các ông thường bóp cái tầm xa (remote control) lia lịa để đổi đài, ngược lại các bà thì nhẫn nại hơn và vẫn tiếp tục xem phần quảng cáo một cách bình thản…

Các bà thường phàn nàn các ông sao làm biếng kéo nắp toilet xuống quá mỗi khi tè xong, còn các ông thì càu nhàu tại sao các bà sao không chịu dỡ nắp lên khi các bà xong việc cho người ta nhờ một tí…

Các bà thường hay tỉ mỉ từng ly từng chút, chi tiết quá trời nên thường trách các ông sao quá bừa bãi.

Đàn ông thường phải mất rất nhiều thời giờ để tìm được hai chiếc vớ cùng màu bỏ lộn xộn không thứ tự trong ngăn tủ, nhưng ngược lại các CDs của họ đều được xấp xếp rất ư là có thứ tự trên bàn.

Đàn ông phải mất cả buổi mới tìm ra xâu chìa khóa xe bị thất lạc, trong khi đàn bà tìm ra ngay chỉ trong một thời gian rất ngắn…

Đàn bà thường không thấy ánh đèn phực lên ngay trước mặt báo hiệu xe sắp hết xăng, nhưng họ thấy ngay chiếc vớ bẩn vất bừa bãi trong góc kẹt phòng…

Các ông thường trách các bà về cách lái xe, còn các bà thì không hiểu tại sao các ông lại rất thích đậu xe kiểu song song (parallel parking) bằng cách vừa nhìn kính chiếu hậu vừa lui vô chỗ đậu hẹp bé tí…

Video: https://www.youtube.com/watch?v=pB_iFY2jIdI

Đàn ông có khiếu xác định vị trí trong không gian, họ đọc bản đồ rất nhanh và tìm ra hướng Bắc rất dễ dàng. Nhờ năng khiếu này mà thuở tạo thiên lập điạ, người đàn ông mới có thể đi săn thú trong rừng để nuôi sống gia đình. Đàn bà nếu có xem bản đồ họ thường xem ngược ngạo.

Lỡ có lạc đường, thì các bà thường mau mau ngưng xe lại trạm xăng để hỏi thăm, còn các ông thì ít chịu làm như vậy để khỏi quê và bị chê là mình quá yếu quá dở.

Các ông thường ráng chạy loanh quanh cả tiếng đồng hồ để tìm đường, miệng thì lẩm bẩm: “hình như tui có thấy chỗ này rồi”…

Đàn bà thường có thị giác ngoại biên rộng lớn (wider peripheral vision), đàn ông thì có thị giác hẹp hơn nhưng lại thấy rất xa (narrow tunnel vision). Bởi vậy, nếu có lái xe đường xa, người ta khuyên nên để đàn bà lái xe lúc ban ngày sáng tỏ, còn đàn ông thì nên lái xe lúc về đêm tăm tối vì họ có thể nhận thấy các xe khác từ xa ở phía trước lẫn phía sau…

Đàn bà xem việc đi chợ, đi shopping hay đi window shopping là một cái thú tiêu khiển, một cách để giảm stress mặc dù không cần phải mua một món hàng nào cả.

 

Ngoại trừ mấy năm đầu vừa mới cưới vợ, đàn ông thường tò tò theo chân bà xã cho bả vui lòng và hãnh diện với thiên hạ, nhưng lần lần vài năm sau thì các ông rất ngại cái món này lắm, nó vừa mỏi cẳng, vừa bực mình và nó cũng vừa mất công mất thời giờ quá đi thôi.

Có thể nói, hầu như các ông xồn xồn ngại cái món bị bắt buộc phải đi tò tò lòng vòng theo vợ trong mấy cái thương xá lắm…

Trong các tiệm bán thời trang cũng như trong các thương xá người ta thường thấy có băng có ghế cho các ông ngồi chờ các bà.

Researchers found men are generally ready to head home within half an hour of following their other-half round stores in crammed shopping centres. And more than one in four admit getting so fed-up that simply go home alone.

Circumstances that lead to men becoming mind-numbingly bored include their partner taking ages to decide or find what they want or constantly asking for their opinions, busy shops, nice weather or a sports game on TV(Martha De Lacey)

http://www.dailymail.co.uk/femail/article-2356781/Men-bored-just-26-MINUTES-shopping–women-2-hours.html

The study of 2,000 Brits found eight in ten men find clothes shopping with their partner boring, with 45 per cent admitting they avoid shopping with their other-half at all costs(www.dailymail,co.k

 

Photos-shopping with wifes- hình các ông chồng phải ngồi chờ vợ thấy mà tội nghiệp.

http://www.dailymail.co.uk/news/article-2550919/Proof-men-HATE-shopping-Hilarious-pictures-world-men-bored-minds-waiting-partners.html

Đàn ông nếu có muốn mua một món gì thì họ đã biết họ thích cái gì rồi, cho nên đi thẳng vào tiệm mà mua một cái rụp khỏi phải mất công lê bước hết tiệm này đến tiệm khác.

Đàn bà rất tinh ý, và có lẽ có giác quan thứ 6 gì đó. Người Đàn bà có khiếu bắt mạch, và hiểu rất dễ dàng ý nghĩa của các sự thay đổi trên nét mặt người đàn ông.

Các ông đừng có mong dối gạt các bà được đâu. Nếu có muốn nói dối thì hãy dùng telephone, viết thơ, hoặc gởi email thì có thể dễ thành công hơn là phải chạm mặt thẳng với các bà.

Đàn ông không có cái khiếu này như ở đàn bà…Đàn bà cũng rất thính tai hơn đàn ông. Nửa đêm, nếu cháu bé khóc oẹ oẹ ở phòng bên cạnh thì thường là các bà hay liền. Nước lavabo nhểu lỏn tỏn thì các bà biết liền, còn các ông thường ngủ khò mà thôi.

Não của Đàn ông chỉ program để làm mỗi lần một việc mà thôi. Họ chỉ sử dụng có một bán cầu não (thường là phía trái) để suy nghĩ. Mỗi khi ngừng xe lại để đọc bản đồ là họ cần phải vặn nhỏ cái radio xuống rồi mới có thể đọc được.

Đang xem TV mà bà xã hỏi thì có ông nào nghe đâu. Bởi vậy lúc các ông xã đang lái xe các bà xã đừng nên nói đừng nên hỏi gì hết có thể nguy hiểm đó!

Ngược lại ở đàn bà, mỗi khi suy nghĩ họ thường sử dụng cả hai bán cầu não phía trái và phía phải, và nhờ vậy các bà có thể dễ dàng làm được nhiều việc cùng một lúc.

Đàn bà có thể vừa đọc sách và vừa nghe radio hoặc vừa làm bếp nấu nướng vừa nói điện thoại.

Các bạn có để ý không, trong các siêu thị ở quày trả tiền thường các cô thu ngân viên, mắt vừa nhìn các món hàng, tay thì bấm máy lia lịa, đôi khi vừa làm vừa trả lời khách hàng hoặc vừa viết và vừa nói điện thoại kẹp nơi cổ.

Nếu được hỏi thình lình phía nào là tay phải, phía nào là tay trái, các bà thường hay lộn nếu họ không nhìn vào chiếc nhẩn đeo trên tay. Các ông thường phàn nàn các bà là miệng thì biểu người ta quẹo trái nhưng trong đầu họ thật sự muốn mình quẹo mặt.

Đàn ông thán phục đàn bà về cách bắt chuyện giữa đám đông hay trong các buổi tiệc. Mặc dù toàn là khách lạ nhưng các bà vẫn có cách trau đổi với nhau về đủ thứ chuyện, người này khen qua người kia khen lại, nói đẩy đưa quên thôi…

Các bà cho rằng các ông thường hay lạnh nhạt về tình cảm, ít thố lộ tâm sự và có vẻ kín đáo e dè trước đám đông. Các bà nghĩ rằng đàn bà có nhiều tình cảm hơn đàn ông, còn các ông thì cho rằng bọn họ cũng rất tình cảm nhưng ít bộc lộ ra ngoài.

Tuy nhiều lúc thấy người đàn ông im lặng nhưng thật sự chính lúc đó họ nói một cách âm thầm cho chính họ! đàn ông không thích ai cho mình ý kiến nầy nọ.

Sự ít nói của người đàn ông có thể được người đàn bà hiểu lầm là mình không còn được thương nữa.

Đối với chuyện múa lân trên giường, các bà thường trách các ông thiếu sự lãng mạn, sao chỉ muốn vụ đó một cách nhanh chóng, nhào vô là làm liền để các ông có thể hạ hỏa gấp rút rồi sau đó thì lăn ra ngủ khò quên cả người ta nằm bên cạnh, còn các ông đôi khi trách các bà hơi thụ động và thiếu sáng kiến…

Nói tóm lại, theo Allan Pease thì men want to have sex but women want to make love.

Đàn ông thường trách đàn bà thường hay nói nhiều và cũng thường hay so sánh quá.

Nói chuyện mới đã đành đi, đàng này chuyện cũ đã nói nhiều lần rồi các bà vẫn có thể hâm nóng lại và đem ra nói nữa.

Ở người đàn bà, các dữ kiện, tín hiệu, thông tin bên ngoài được cất giữ trong não của họ một cách khá lộn xộn. Cách duy nhất để các bà đem vấn đề ra ngoài là phải nói nó ra và nhìn nhận nó.

Bởi vậy đàn bà nói nhiều hơn đàn ông là lẽ thường. Các bà cần nói ra để bớt căng thẳng tinh thần, để làm giảm stress. Các ông phải rán nghe mà thôi và đừng bao giờ đề nghị một giải pháp nào hết cho vấn đề mà các bà tuôn ra. Các bà chỉ cần có người ngồi nghe chớ không phải các bà muốn tìm cách giải quyết vấn đề đâu.

Ở đàn bà, việc nói chuyện và tâm sự là cách duy nhất để họ làm bạn với nhau. Tuy cả ngày đã đishopping với bà bạn, mà khi vừa về đến nhà các bà cũng còn chuyện để nói với nhau qua điện thoại cả tiếng đồng hồ nữa.

Các ông mỗi khi cần nói chuyện là họ đi thẳng vào vấn đề. Ở người đàn ông các tín hiệu thông tin bên ngoài được cất giữ riêng rẽ trong những ngăn riêng biệt trong não. Cuối ngày các ông đem nó ra ngoài rất dễ dàng để giải quyết.

Việc nói nhiều của các bà thường làm các ông bực mình không ít, nhưng đó là dấu hiệu tốt có nghĩa là các bà còn thương, còn quan tâm đến các ông, cần người chia sẻ các vui buồn khổ cực trong cuộc sống vợ chồng.

Trường hợp các bà im lặng, thì các ông phải đề phòng là có điều chẳng lành sắp xảy ra đó, còn tệ hơn nữa là các bà phớt tỉnh ăn glê, không thèm đếm xĩa đá động gì đến các ông và xem các ông như nơ pa không có, đó là dấu hiệu sắp rã hùn rồi đố tránh khỏi!

Tóm lại dù Đông hay Tây, dù xưa hay nay, Đàn bà vẫn là đàn bà còn đàn ông vẫn là đàn ông.

Muốn sống hạnh phúc thì cả hai vợ chồng cần nên noi theo những lời vàng ngọc sau đây:

Chồng giận thì vợ bớt lời. 
Cơm sôi bớt lửa chẳng đời nào khê.

Râu tôm nấu với ruột bầu, 
Chồng chan vợ húp, gật đầu khen ngon.

Chồng gương mẫu…lẹ lên ông già.

Kính vợ đắc thọ , Sợ vợ sống lâu , Nể vợ bớt ưu sầu , Để vợ lên đầu là trường sinh bất tử … Đánh vợ nhừ tử, là đại nghịch bất đạo . Vợ hỏi mà nói xạo, là trời đất bất dung . Chê vợ lung tung, là ngậm máu phun người . Gặp vợ mà không cười, là có mắt không tròng .

Montreal

Nguyễn Thượng Chánh, DVM

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Dễ Chịu Khi Gãi Đúng Chỗ Ngứa

R Traver bắt đầu bị ngứa vào khoảng sinh nhật 40 tuổi, và đã liên tục gãi đến trầy da cho đến khi bà qua đời 40 năm sau đó.
Nhà động vật học này tin rằng bà và hai người phụ nữ họ hàng với mình đã bị một loại ký sinh trùng tên là Dermatophagoides scheremetewskyi đeo bám trên da.
image
Sau 17 năm cố gắng loại trừ giống ký sinh trùng sống bám trên cơ thể mình, bà thậm chí đã công bố một nghiên cứu về tình trạng cơ thể bà bị huỷ hoạt trong một tạp chí khoa học, Proceedings of the Entomological Society of Washington, có lẽ với mong muốn sẽ có ai đó biết được cách chữa bệnh ngứa tồi tệ này.
Để chữa trị, bà đến gặp các bác sĩ, bác sĩ da liễu, bác sĩ thần kinh và nhiều người ở các ngành khác.
Bà dùng các loại thuốc diệt ký sinh độc hại cho sức khoẻ, dùng đi dùng lại, chỉ với mong muốn diệt được những con ký sinh đang bám trên cơ thể mình.
Dùng móng tay, bà tìm cách cào bật chúng khỏi da mình, khiến cơ thể bị tổn thương.
image
Vài mẫu da bà lấy từ chính cơ thể và da đầu được gửi cho các nhà côn trùng học.
Một bác sĩ chỉ định điều trị tâm lý, nhưng bà đã thuyết phục được bác sĩ tâm lý rằng bà không cần điều trị.
“Cho đến nay, chưa có phương pháp chữa trị nào loại bỏ được bọn ký sinh trùng hoàn toàn,” bà viết.
Bí ẩn cơn ngứa
Giờ đây, chúng ta đã biết không có bầy ký sinh trùng bí ẩn nào sống dưới da, trên da hay bên trong cơ thể của Traver và những người họ hàng của bà trong 40 năm đó.
Bà bị mắc chứng bệnh rối loạn thần kinh gọi là delusory parasitosis (bệnh ký sinh trùng ảo tưởng), một tình trạng khiến bệnh nhân cố gắng truy tìm các nguyên nhân gây ra cảm giác trên cơ thể họ, thường là cảm giác cơ thể họ đang bị tổn hại.
image
Câu chuyện của Traver giống với những người bị bệnh ký sinh trùng ảo tưởng này, nhưng vẫn có vẻ là một ca hiếm gặp.
Những phàn nàn tương tự chiếm ít hơn 2,5% trong số thời gian điều trị của bác sĩ da liễu.
Nhưng ngứa là một tình trạng phổ biến hàng ngày của bất cứ ai trên trái đất này.
Không ai thực sự biết ngứa là gì.
image
Định nghĩa về ngứa vẫn được hầu hết bác sĩ và nhà nghiên cứu chấp nhận đã có từ 350 năm trước, do một bác sĩ người Đức tên Samuel Hafenreffer đưa ra.
Ông viết một cách hơi vòng vo rằng ngứa là “cảm giác khó chịu kích thích phản xạ hoặc mong muốn gãi”.
Nếu bạn gãi, thì cảm giác đã kích thích phản xạ gãi đó được gọi là ngứa. Đó là một định nghĩa đáng tin cậy, nhưng không hữu ích.
Nhìn sơ qua, có vẻ như ngứa và cơn đau có liên quan với nhau.
Trên da có hàng loạt các đầu dây thần kinh gọi là các thụ thể đau. Chức năng của các thụ thể đau này là truyền thông tin về sự hiện diện của các kích thích tiềm ẩn gây nguy hiểm trên da đến tuỷ sống và não.
image
Khi bị tấn công nhẹ, các tế bào thần kinh này gây ra cảm giác ngứa, và nếu bị tấn công mạnh hơn, cảm giác tạo ra sẽ gây đau.
Đó là giải thích theo “thuyết cường độ”.
Nhưng cũng có một cách giải thích khác, gọi là “thuyết đặc tính”.
 
Thuyết này cho rằng một số tế bào thần kinh sẽ thể hiện cơn đau, trong khi một số tế bào thần kinh khác tạo ra cơn ngứa, với tên thường gọi là “bệnh ngứa”. Hoặc cũng có thể có một nhóm tế bào thần kinh cho các thụ thể đau, nhưng bằng cách nào đó các tế bào này có thể phân biệt được các kích thích là ngứa hay cơn đau.
Ám ảnh gãi ngứa
billy wilder the seven year itch tom ewell
Cơn ngứa có thể xuất hiện thình lình vì bất cứ lý do gì.
Trước tiên là cơn ngứa dữ dội. Đây là cảm giác chúng ta thường gặp phải, thường xuất hiện vì vài lý do đơn giản như bị côn trùng cắn.
Rồi có loại ngứa mãn tính, ngứa bệnh lý, thường có liên quan đến việc da bị khô, bị eczema, vẩy nến hoặc các bệnh da liễu khác.
Bệnh u não, đa xơ cứng, bệnh gan mãn tính, ung thư bạch huyết, bệnh AIDS, và chứng cường giáp đều gây ra các cơn ngứa mãn tính, bên cạnh một số bệnh thần kinh.
Tiếp đến là các yếu tố tâm lý và nhận thức gây ra cơn ngứa, nhưng không phải tất cả đều kỳ dị như bệnh ký sinh trùng ảo tưởng mà Traver mắc phải.
Ánh ảnh cần phải gãi ngứa có thể là biểu hiện của chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Trong các ca bệnh này, hành động gãi liên tục có thể gây tổn thương da và làm trầm trọng thêm căn bệnh.
 
Cảm giác ngứa có thể được giảm bớt bằng cách kích thích gây ra cơn đau. Cách này khiến ngứa trở thành một triệu chứng kỳ lạ hơn.
image
Gãi ngứa là cách tạo ra một cơn đau nhỏ, và cảm giác hơi đau khi ta dùng móng tay cào trên da, hay đắp cái gì đó lạnh hoặc nóng, hoặc cay lên, hoặc một chút giật điện nhỏ có vẻ thực sự có tác dụng giúp giảm cơn ngứa.
Nghịch lý thay, điều này có nghĩa là các loại thuốc giảm đau có thể làm tăng độ ngứa trên người bạn.
Giữa cơn đau và cảm giác ngứa có sự khác biệt khá rõ tuy chúng dễ bị nhầm lẫn với nhau.
Khi thứ gì đó gây đau, cơ thể chúng ta phản ứng bằng phản xạ rút lui. Ví dụ như thử đặt tay gần ngọn lửa nến, bạn bị đau vì nóng nên muốn rụt tay ngay lại.
Nhưng gãi ngứa lại có xu hướng khiến bạn muốn gãi nhiều hơn, thay vì giảm dần ở khu vực bị ngứa.
godfrey gao actor butt underwear incredible
Gãi ngứa thực sự tạo ra cảm giác dễ chịu, và cho thấy phản xạ gãi ngứa có thể có nguồn gốc tiến hoá: việc xem xét kỹ hơn và gãi nhanh sẽ giúp ta loại bỏ côn trùng trên da hiệu quả hơn so với phản xạ rụt lại.
Gãi ngứa là cách khá tốt không chỉ để loại bỏ côn trùng hay ký sinh trùng, mà còn loại bỏ các mẩu thực vật hay các chất không mong muốn dính trên da hay tóc con người.
Ngứa “lây lan”
image
Sau đây là cơ chế của cơn ngứa: Khi có gì đó can thiệp vào da bạn, như muỗi cắn, tế bào da tiết ra một chất gọi là histamin.
Chất này kích thích các thụ thể đau trên da để gửi thông điệp đến tuỷ sống. Tuỷ sống sau đó sẽ gửi thông điệp đến một bó dây thần kinh gọi là bó tủy đồi thị (spinothalamic), rồi truyền tới não.
Năm 2009, các nhà nghiên cứu tiêm chất histamine để gây ngứa trên chân của con vật linh trưởng làm thí nghiệm. Histamine là một trong những chất trung gian giữ vai trò quan trọng trong sốc phản vệ và phản ứng dị ứng trên cơ thể người.
image
Trong khi đó, họ sử dụng điện cực để quan sát xem điều gì sẽ xảy ra trong bó tuỷ đồi thị của con linh trưởng.
Ngay khi chất histamine được tiêm vào, các tế bào thần kinh của nó bắt đầu nóng lên và hoạt động gấp gáp hơn.
Khi các nhà khoa học gãi cho con vật, các tế bào thần kinh bớt nóng dần.
 
Điện cực cho họ thấy hành động gãi tác động lên tuỷ sống chứ không phải lên não. (Thật vậy, không có “vùng ngứa” trong não).
bear tree forest spot scratch
Nhưng khi gãi trước lúc tiêm chất histamine, con vật chẳng cảm thấy dễ chịu gì. Như vậy, bằng cách nào đó, tuỷ sống biết khi nào gãi có tác dụng, khi nào không.
Bạn có thấy ngứa chưa? Nếu bạn cảm thấy ngứa, đó là vì ngứa cũng giống như ngáp, đều có tác dụng lây lan.
Các bác sĩ cho biết họ thường cảm thấy ngứa sau khi trị cho các bệnh nhân bị ghẻ.
Và các nhà nghiên cứu có lần từng đưa ra một bài giảng về ngứa để quan sát thử họ có thể khiến khán giả ngồi nghe cảm thấy ngứa không. Và quả thật khán giả đã bị ngứa theo.
Các camera bí mật cho thấy khán giả ngồi gãi trong suốt thời gian nghe bài diễn thuyết này nhiều hơn rất nhiều so với một bài diễn thuyết thông thường khác.
Cơn ngứa lây lan có thể thấy ở loài khỉ, cho thấy về khả năng hấp dẫn cho rằng có thể đó là ưu điểm của quá trình tiến hoá, khiến chúng ta bắt đầu tự gãi ngay khi thấy người khác ngồi gãi.
Ngứa là thú vui?
Và hãy xem xét việc này: gãi ngứa thường không bị coi là cơn đau và có thể hoàn toàn dễ chịu.
Trong một nghiên cứu đăng trên tạp chí chuyên ngành da liễu, Journal of Investigative Dermatology, vào năm 1948, bác sĩ bệnh học thần kinh George Bishop từ Đại học Y Washington viết, “gãi ngứa một cách thô bạo có thể gây ra cơn đau ở vị trí khác có thể được coi như một trong những thú vui tinh tế nhất”.
Và tuy điều này khiến việc được người yêu gãi lưng là cảm giác khá dễ chịu, nhưng nó có thể gây ra vấn đề nghiêm trọng với những người mắc các bệnh liên quan tới chứng ngứa mãn tính.
Bệnh nhân eczema cho biết họ gãi cho đến lúc không còn cảm thấy thích thú khi gãi nữa, chứ không phải gãi cho tới khi cơn ngứa giảm đi.
Nhà thơ người Mỹ Ogden Nash nói rằng “Niềm vui là được gãi mọi chỗ ngứa”. Có lẽ ông đã đúng.
Jason G Goldman
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Nhiếp ảnh gia Mỹ xinh đẹp

Mơi đây, những tờ báo uy tín đã đưa tin về một nữ nhiếp ảnh người Mỹ đã khiến ai nấy đều nể phục. Cô nàng không chỉ là một nhiếp ảnh gia đơn giản. Cô khiến mọi người nể phục về sự dung cảm và tình yêu động vật, thiên nhiên của mình.
 

 

Một nữ nhiếp ảnh gia đã ghi lại hình ảnh những loài động vật hoang dã mà cô đã có dịp “đối mặt” bằng cách xuất hiện trong chính những khuôn hình của mình – bên cạnh các loài động vật hoang dã này. Cô vừa là tác giả vừa là nhân vật xuất hiện trong ảnh.
 

 

Cô là Shannon Benson, thường được giới nhiếp ảnh biết tới với biệt danh Shannon “hoang dã”, cô 36 tuổi và đến từ Nam Phi. Shannon đã từng chụp hình với những chú voi, chú báo trong những chuyến hành trình đi về miền hoang dã. Mục đích của Shannon là chụp được những bức hình chân thực nhất về các loài động vật quý hiếm.
 

 

Những bức ảnh của cô luôn chứa đựng một vẻ đẹp ấn tượng, cho thấy mối quan hệ gần gũi, thân thiết giữa cô và “nhân vật”. Quá trình tác nghiệp của Shannon không chỉ đòi hỏi cô có kỹ năng chụp ảnh mà còn phải có những hiểu biết của một nhà động vật học để có thể “giao tiếp” với muôn loài, lấy được thiện cảm của chúng và từ đó được các loài động vật cho phép tiếp cận.
 

 

Tuy vậy, công việc “ly kỳ” này cũng khiến Shannon Benson thường xuyên gặp phải những tai nạn nghề nghiệp, đã có khi Shannon phải chịu những thương tích trên cơ thể vì những loài động vật hoang dã với bản năng mạnh có thể thay đổi tâm trạng bất cứ lúc nào.
 

 

Shannon đã chia sẻ một số tai nạn nghề nghiệp mà cô từng gặp phải như bị một chú voi rượt đuổi, tuy vậy, sau khi đã làm cho chú voi rừng khổng lồ cảm thấy an tâm hơn về mình, Shannon thậm chí đã có thể chạm vào vòi của chú voi.
 

 

Là một nhiếp ảnh gia chuyên chụp ảnh đời sống thiên nhiên hoang dã, Shannon tin rằng mình cần phải thực sự trải nghiệm đời sống hoang dã dù đôi khi cô phải trả giá bằng những nguy hiểm thực sự.
 

 

Đã có lần Shannon bị một con báo tấn công, nhưng thường thì những cuộc tiếp xúc của Shannon với các loài động vật luôn đưa lại những trải nghiệm tuyệt diệu về một thế giới hoang dã thực sự đẹp đẽ và lý tưởng.
Shannon cho biết: “Tôi rất say mê các loài động vật và muốn chụp thật nhiều bức ảnh về chúng. Tôi có vô số vết sẹo và những câu chuyện để kể, những vết sẹo xuất hiện trên cơ thể tôi sau những lần tôi chụp hình các loài động vật và đã vượt ra ngoài ranh giới cho phép”.
 

 

Shannon không chỉ là một nhiếp ảnh gia mà còn là một nhà động vật học khi cô có khả năng giao tiếp với muôn loài để chiếm được lòng tin và thiện cảm của chúng.
 

 

Những gì Shannon thực hiện là nguy hiểm ngoài sức tưởng tượng, nhưng cô muốn bước một bước gần hơn tới các loài động vật hoang dã để có được những bức ảnh chân thực.
 

 

Điều đặc biệt là trong các bức ảnh của mình, cô vừa là tác giả vừa là nhân vật, cô sắp đặt ống kính và góc chụp để bản thân mình có thể tạo nên những bức ảnh hết sức tự nhiên về mối quan hệ tương tác giữa con người và động vật.
 

 

Shannon cho biết cô đã từng bị các loài động vật hoang dã như rắn và bò sát cắn vô số lần. Việc bị các loài động vật to lớn như voi, sư tử, báo, trâu rừng hầm hè tấn công là điều không còn xa lạ đối với Shannon. Nhưng sau tất cả, việc cô vẫn còn “toàn vẹn” khiến Shannon hiểu rằng mình đã may mắn tới mức nào.
 

 

Những nguy hiểm rình rập Shannon không khiến cô cảm thấy lo lắng, sợ hãi, bởi Shannon cho rằng: “Bạn đừng nên làm đầu bếp nếu không muốn bị bỏng bao giờ, chụp ảnh động vật hoang dã cũng vậy”
 

 

Những bức ảnh của Shannon khiến người xem kinh ngạc vì không ai nghĩ chính cô – nhân vật xuất hiện trong ảnh – cũng đồng thời là tác giả của những khoảnh khắc này.
 

 

Shannon giống như một nhà thám hiểm đích thực khi có thể giao tiếp với các loài động vật hoang dã, chiếm được lòng tin và thiện cảm của chúng.
Shannon cho biết chính tình yêu dành cho các loài động vật đã khiến cô luôn sẵn sàng với những thử thách.
 

 

Trong vòng một năm trở lại đây, Shannon thử thách mình với việc chụp những bức ảnh trong đó cô – tác giả ảnh – cũng trở thành một phần của bức ảnh, thành một nhân vật trong ảnh.
 

 

Shannon bật cười vì một chú chồn đất Châu Phi tò mò sục sạo túi đựng máy ảnh của cô.

Shannon có được một tâm thế vững vàng kỳ lạ khi tiếp xúc với các loài động vật hoang dã, không chỉ vậy, cô còn chụp được những bức hình “đẹp như mơ”.

Dù trong công việc, có những lúc Shannon gặp phải những tai nạn không may, nhưng đối với cô, đó là một phần phải chấp nhận của công việc giống như “đầu bếp không được sợ bỏng”.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Mẹ và Vợ, cứu ai?

Mẹ và vợ ngã xuống sông cùng một lúc, nếu cứu mẹ thì vợ sẽ chết hoặc cứu vợ thì mẹ sẽ chết. Vậy nên cứu mẹ hay cứu vợ hoặc là không cứu cả hai?

Bạn hãy trả lời câu hỏi xong rồi mới đọc tiếp bên dưới nhé:

MẠNH TỬ:

image001

Bố chết từ khi còn nhỏ, mẹ nuôi nấng, dạy dỗ ta rất khó nhọc. Mẹ phải ba lần dọn nhà để tránh những ảnh hưởng xấu, dành món ngon cho ta ăn, mua áo đẹp cho ta mặc, tất cả là để cho ta có thể ngẩng cao đầu nhìn thiên hạ. Mẹ và vợ cùng ngã xuống sông, tất nhiên ta phải cứu mẹ rồi. Lấy chữ hiếu làm đầu, vợ chết thì lấy vợ khác, mẹ chết làm gì có mẹ nữa! Trên thế gian này chỉ có Mẹ là tốt nhất! Không có mẹ, con trẻ như cỏ cây, biết bấu víu vào đâu? Mẹ! Con sẽ cứu mẹ! Mạnh Tử nhảy ùm xuống sông.

* CHU U VƯƠNG

Chu_U_Vuong

image002

Vợ và mẹ cùng ngã xuống sông, tất nhiên là phải cứu vợ trước. Nghĩ lại ngày trước ta đùa giỡn với nàng, nhìn nàng cười, đến cả giang sơn lẫn sinh mạng nhỏ bé của ta cũng chẳng nghĩa lý gì, huống hồ là mẹ! Khi lập Thái tử, bà ấy còn định bỏ ta làm ta suýt mất cả ngôi báu. “Tình cảm đằm thắm, ta yêu nàng rất nhiều, ta sẽ cứu nàng!” Chu U vương cũng nhảy ùm xuống sông.

* LƯU BỊ

image001

Anh em như chân tay, vợ con như áo mặc; áo rách có thể vá, chân tay gãy không thể lành. Chỉ cần Nhị đệ và Tam đệ của ta không ngã xuống sông là được, những kẻ khác ta không thèm để ý. “Mẹ ơi! Nàng ơi! Các người chết thật thê thảm!” Lưu Bị đứng trên bờ sông khóc lớn.

* TÀO THÁO

image004

Thà rằng ta phụ người chứ không để người phụ ta, mẹ ta hay vợ ta cũng thế thôi, chỉ cần ta không ngã xuống sông là được rồi. “Ta nhẹ nhàng đi cũng như khi ta nhẹ nhàng đến, ta vẫy tay chào không một chút vấn vương.” Tào Tháo vừa ngâm thơ vừa chầm chậm bước đi.

* KHUẤT NGUYÊN

image005

 

Thế gian này u ám quá,triều đại này thật hủ bại! Sống cũng chẳng còn có ý nghĩa gì, chi bằng chết cho trong sạch. Song anh có thể rửa mặt và rửa chân cho ta. Khoảng trời hiện tại là khoảng trời u ám, chẳng còn có thể nhìn tinh tú trên trời. Mẹ ơi! Nàng ơi! Ta cùng nhau chết ở nơi đây!” Khuất Nguyên vừa hát vừa từ từ nhảy xuống sông.

* TRANG TỬ

image001

Sinh về đâu và chết sẽ về đâu? Mẹ và vợ ta chết cứ chết, chẳng qua chỉ là từ trạng thái hữu hình trở về trạng thái vô hình, có gì phải đau đớn, có gì phải xót thương? Chẳng cần phải cứu ai cả! Trang tử ngồi xuống, tay nắm một mảnh sành vừa gõ nhịp vừa hát, mắt nhìn mẹ và vợ chìm đần xuống sông, nét mặt mãn nguyện.

* HOÀ THÂN

image008

Ai ngã xuống sông thì cứ ngã, cái ta yêu là tiền bạc. Tiền bạc là mẹ ta, là vợ ta. Sao trước khi ngã, các người không mặc ít quần áo thôi, điều đáng tiếc nữa là trâm vàng, khuyên bạc còn ở trên đầu các người. “Có tiền là có tất cả!” Hoà Thân đứng trên bờ vùa nhìn mẹ và vợ dần dần chìm xuống sông vừa thở dài.

* VƯƠNG BỘT

image009

 

Lòng bàn tay và mu bàn tay đều là thịt. Vợ là người ta yêu nhất, mẹ là người thân thiết nhất. Vậy phải làm thế nào đây? Thôi cứ nhảy xuống sông, thấy ai ở gần thì cứu. Vương Bột vội nhảy ùm xuống sông. “Chết rồi! Ta quên mất là ta cũng không biết bơi!” Vương Bột vẫy vùng một cách tuyệt vọng rồi từ từ chìm xuống sông.

LỜI BÀN:

  1. Mạnh Tử: Thương mẹ hơn vợ thì chắc là lai………VIỆT NAM
  2. Chu U Vương: Yêu vợ nồng nàn nên chắc lai……….PHÁP QUỐC
  3. Lưu Bị: Lo cho anh em đồng chí hơn gia đình là lai………..NGA SÔ (tinh thần quốc tế vô sản)
  4. Tào Tháo: Thấy chết không cứu phớt tỉnh ………. ĂNG LÊ (ENGLAND)
  5. Khuất Nguyên: Tự sát chết theo là tinh thần võ sĩ đạo xứ Phù Tang… (JAPAN)
  6. Trang Tử: Giống Tào Tháo lai ………Anh
  7. Hòa Thân: Thực tế 20 kiểu………….MỸ
  8. Vương Bột: Không biết trời cao đất rộng nhắm mắt liều mạng thì là chính gốc……Tàu (CHINA)
  9. Sưu tầm
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Những nơi bị quên lãng trên thế giới

Black Sails tv season 3 ship starz
Sylvain Margaine nói rằng ông không chỉ chủ ý tìm những đống đổ nát. “Đó có thể là các tòa nhà bị bỏ hoang, hoặc những toà nhà vẫn đang được sử dụng,” ông nói.
“Tôi tới những nơi mà tôi lẽ ra không nên tới.”
Các khu mỏ Sardinia, Ý
image
Kể từ năm 1998, nhiếp ảnh gia người Pháp đã khám phá những nơi được xem là cấm địa này và cuốn sách ảnh thứ ba của ông cũng vừa được nhà xuất bản Jonglez Publishing ra mắt. Trên đây là hình ảnh này các khu mỏ ở Sardinia. (Toàn bộ ảnh trong bài là của Sylvain Margaine)
Nhà thờ ở Zeliszow, Ba Lan
 
image
“Tôi chụp tất cả mọi thứ do con người xây dựng nhưng công chúng không thể nhìn thấy,” 
Margaine nói. Ông đã chụp những nhà thờ, những rạp chiếu bóng và những bệnh viện cũng như những đường cống và những hệ thống tàu điện đổ nát, hoang tàn.
“Tôi ghi lại bằng hình ảnh và bằng cách tìm hiểu về lịch sử của những nơi đó – tại sao chúng lại có kiến trúc như thế?”
image
Trang web “Những nơi bị cấm” của ông liệt kê 86 điểm ‘khám phá đô thị’, trong đó Viện Pháp y ở Antwerp và một bệnh viện quân y nơi Adolf Hitler từng được chữa trị vết thương ở đùi trong thời Đệ nhất Thế chiến.
image
Chụp nhiều công trình vẫn còn đang hoạt động, ông cũng có cả nhiều tác phẩm chụp những tòa nhà bỏ hoang. Tấm ảnh này cho thấy một nhà thờ Tin Lành được xây dựng vào thế kỷ 18 ở làng Zeliszow, Ba Lan, nơi đã trở nên tiêu điều vào cuối Đệ nhị Thế chiến.
Nhà máy điện Flanders và Brabant, Bỉ
 
image
“Một số nơi vẫn còn in đậm trong trí nhớ tôi bởi vì chính tôi tìm ra chúng,” ông nói.
“Đó là cả quá trình dài – tôi tìm hiểu sự tồn tại của một công trình và xác định xem nó ở đâu. Sau đó tôi cố gắng xin được giấy phép hoặc tìm cách để đi vào. Những gì tôi tìm thấy rất xứng đáng công sức bỏ ra – tôi có cảm giác giống như một nhà thám hiểm tìm thấy một ngôi đền giữa rừng già, nhưng chúng lại nằm giữa đô thị. Bằng cách đó, từ ‘khám phá’ đã có ý nghĩa đích thực.”
image
Tấm ảnh này chụp lại nhà máy điện Flanders và Brabant ở Bỉ, vốn hoạt động từ năm 1914 cho đến năm 2012.
Bệnh viện tâm thần ở Vercelli, Ý
 
image
Với Margaine, dự án này không phải là một dạng du lịch phiêu lưu mạo hiểm. “Việc ghi lại được dấu ấn của những nơi này mới là điều quan trọng nhất,” ông nói.
Đây là hội trường của một bệnh viện tâm thần cũ ở Vercelli, Ý. Được xây dựng vào thời thập niên 1930, bệnh viện đóng cửa năm 1997 nhưng vào năm 2013 nó được sử dụng làm nơi trú ẩn cho 100 người tỵ nạn bị đắm tàu được cứu vớt trong chiến dịch nhân đạo ‘Mare Nostrum’.
image
Cuốn sách ‘Những nơi cấm địa’ viết: “Cho đến thập niên 1950, phương pháp chữa trị của bệnh viện đã bị báo chí chỉ trích, trong số đó có cách tiêm vào bệnh nhân muối sulphur để gây sốt nhân tạo vốn được cho là giúp làm giảm chứng mất trí và tình trạng rối loạn tâm trí.”
Nhà máy giấy Holtzmann, Black Forest, Đức
 
image
Những khám phá của Margaine có thể được thực hiện bằng những cách thức rất bất ngờ.
“Tôi không thể tìm thấy thông tin trong kho lưu trữ của thư viện hay trên báo chí,” ông nói.
“Khi tôi đưa một nơi lên trang mạng của tôi, mọi người có thể bình luận – nó kết nối những người đã từng biết đến nơi đó, chẳng hạn như những công nhân nhà máy hay y tá trong bệnh viện.”
Trong tấm ảnh này, cỏ dại mọc um tùm xung quanh những máy móc đã ngưng hoạt động ở một nhà máy giấy ở Black Forest. Mặc dù bị đóng cửa vào năm 2008, nơi này vẫn còn một trung tâm đào tạo đang hoạt động.
Biệt thự của bác sĩ niệu khoa, Bad Wildungen, Đức
 
image
Dự án của Margaine kể về những con người đã từng một thời sinh sống và làm việc trong những địa điểm đó cũng như những kiến trúc của công trình đó.
“Chính họ viết nên những câu chuyện đó – nó giúp cho tư liệu thêm phần giá trị,” ông cho biết. “Những người đã từng làm việc trong toà nhà này khiến cho toà nhà như được tái sinh, họ giúp cho câu chuyện thêm đầy đủ với những ký ức và hình ảnh của họ.”
image
Tấm ảnh này chụp lại phòng ngủ của bác sĩ Karl Kraft, người mở một phòng phẫu thuật tiết niệu ở tầng trệt ngôi nhà của ông vào năm 1931. Vợ ông vẫn sinh sống ở đó cho đến năm 2006 và giờ đây nó đã trở nên hoang tàn.
image
Theo cuốn sách của ông thì ‘Nơi bị bỏ hoang này đã được những người lạ mặt đến thăm. Trong khi một số người chỉ muốn chụp ảnh thì những người khác lại di chuyển, phá hoại hay lấy đi những tác phẩm trang trí mà Hildegard đã sưu tầm. Căn nhà trước đây của bác sỹ Kraft giờ đây trong giống như một phim trường hơn là một dinh thự bề thế khi xưa.”
 
Nhà tù Loos ở Lille, Pháp
image
Margaine kể lại một phản hồi về những bức ảnh ông chụp một nhà tù bỏ hoang ở Melbourne: “Một người phụ nữ đã để lại lời bình luận một vài năm trước đây. Bà ấy nói rằng cha bà ấy đã bị giam giữ ở đó và bà đang muốn tìm vết tích về ông ấy.”
“Thế rồi sau đó ít tuần có người đã hỏi địa chỉ email của bà ấy và nói rằng họ tin rằng bà ấy là người chị em mà họ chưa bao giờ gặp mặt – người cha đã ở tù và có con với những người vợ khác nhau mà những người con này không biết mặt nhau.”
image
“Bà ấy đã tìm kiếm trong khoảng 20 năm và giờ đây họ đã tìm thấy nhau.”
Tấm ảnh này chụp lại nhà tù Loos ở Lille, Pháp, một trong những nhà tù lớn nhất được sử dụng trong thời kỳ Đức Quốc xã chiếm đóng miền bắc Pháp.
 
Bệnh viện tâm thần ở Racconigi, Ý
image
Địa điểm gây ấn tượng nhiều nhất cho Margaine chính là những bệnh viện bị bỏ hoang.
“Bệnh viện tâm thần là nơi cấm kỵ, không ai biết được chúng là như thế nào,” ông nói.
“Bên trong, đó là di sản của quá khứ – bạn vẫn có thể thấy những buồng giam có lót đệm, áo ống tay dài để mặc cho bệnh nhân, các máy chích điện. Bạn biết rằng những thứ như vậy là có tồn tại nhưng khi bạn thấy chúng tận mắt thì chúng hoàn toàn khác – khám phá những nơi như vậy đem đến những trải nghiệm thật mãnh liệt.”
image
Bệnh viện tâm thần này khai trương vào năm 1871 và bị đóng cửa vĩnh viễn vào năm 1998. Bản thân tòa nhà này giúp chúng ta hiểu được điều gì đã xảy ra đó.
“Bệnh viện có kiến trúc đặc biệt – bản thân kiến trúc cũng là một cách chữa trị. Đó là một phần của câu chuyện ở nơi đây.”
Rạp chiếu bóng Shipka, Bulgaria
 
image
Chứng kiến quá nhiều công trình hoang tàn như thế đã ảnh hưởng đến quan niệm về cuộc sống của Margaine.
“Tôi có quan điểm mạnh mẽ về những gì sẽ mất đi – tôi có thể khám phá một tòa nhà và một tuần lễ sau đó mái nhà đổ sụp. Trong vòng chưa tới 10 năm – một công trình có thể biến mất. Điều đó cho thấy ngay cả những tòa nhà kiên cố nhất như nhà thờ chính tòa hay những công trình được làm từ xi măng sẽ không thể nào tồn tại nếu chúng ta không duy tu chúng.”
image
Rạp chiếu bóng này ở Bulgaria chỉ chiếu những bộ phim do nhà nước nước sản xuất.
Nó đã bị đóng cửa sau khi chế độ cộng sản sụp đổ. “Mọi thứ thật là mong manh – chúng tôi đã ở đây trong một thời gian ngắn – Tất cả đều là phù du.”
 
Bệnh viện tâm thần ở Racconigi, Ý
image
Trang web của Margaine đã trở thành một phần lịch sử của những nơi này.
“Những người có những tấm ảnh về chúng trong thời chúng vẫn còn được sử dụng đã liên lạc với tôi. Ký ức về những công trình này càng trở nên sống động với những chứng nhân này – những người đã có một khoảng đời ở đó – họ làm việc ở đó hoặc được chăm sóc ở đó.”
Tấm ảnh này chụp một chiếc giường mà trên đó bệnh nhân được chữa trị ở bệnh viện tâm thần Racconigi vốn áp dụng liệu pháp gây sốc.
movie film a girl walks home alone at night ana lily amiour arash marandi
“Tôi không tin có hồn ma – nhưng không khí ở những nơi như thế này dường như có liên hệ với cuộc sống từng diễn ra ở đây. Ở một nhà tù nơi tù nhân bị giam cầm hay một bệnh viện nơi bệnh nhân đau đớn và qua đời, cảm xúc thật là mạnh mẽ khi nhìn thấy dấu tích của sự hiện diện của con người – những đôi găng nằm trên máy móc ở một phân xưởng, một đồng phục y tá vẫn còn nằm trong ngăn tủ hay bộ quần áo của người điên ở nhà thương.”
“Bạn có thể hình dung ra những gì đã xảy ra ở đây. Tôi muốn thể hiện chúng đã trông như thế nào khi chúng còn hoạt động.”
 
Fiona Macdonald
video ghost drone footage town
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Cánh Cam

Đêm!
Con cánh cam bay lên
Gặp cánh đồng tuổi thơ xanh mát
Gặp mẹ nón mê vết chân nứt toác
Gặp cha dong trâu gió Lào bỏng rát
Gặp em quần đùi da đen tóc hoe
Đom đóm bay lập lòe lũy tre
Anh vác cuốc ra đồng lấy nước
Con cánh cam đi tìm câu hát
À ơi ngả nón trông đình!

Đêm!

Con cánh cam bay lên
Vào miền xa lắc
Gặp anh lưng còng
Gặp em da mồi tóc bạc
Con cánh cam hoảng sợ quay về.

Rồi đêm đêm
Con cánh cam vẫn bay lên
Để khi bình minh thức dậy
Phấn son phủ vết thời gian!

Minh Hiến

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Nụ Cười Ngày Xuân

1.  Cháu Biết

Ngày tết, ông Giám đốc đi ngắm công viên. Tình cờ, ông thấy đứa con nhỏ của người lái xe. Ông móc túi lì xì cho nó rồi tươi cười hỏi:
– Cháu biết chú là ai không?
– Dạ biết! Chú là bạn bố cháu! Ngày nào bố cháu cũng cho chú đi nhờ xe, cháu thấy hoài.

2. Tưởng Bở

Ngày tết, tại công an phường, một cô gái trẻ mếu máo trình báo về việc bị móc mất đồ đạc tài sản khi đang tiến hành làm lễ ở ngôi chùa trên địa bàn phường, mặc dù cô đã cẩn thận đeo túi trước ngực.
– Thế nó lúc thò tay vào cô không biết à? – Cán bộ công an phường hỏi.
– Dạ, em biết chứ! Nhưng em cứ tưởng nó định sàm sỡ thôi nên để yên xem sao. Ai ngờ!

Truyện cười ngắn hay nhất ngày tết tạo không khí vui nhộn đầu năm 2

3.  Lý Do

Đầu năm mới, một người tới thăm bạn ở bệnh viện:
– Tôi không nghĩ là nhanh đến thế. Mới tối qua tôi còn thấy bạn đón giao thừa và khiêu vũ cùng một cô tóc vàng cơ mà.
– Thì vợ tôi cũng thấy cảnh ấy.

4.  Nàng Dâu Làm Cỗ Tết

Chế tác, bày biện xong xuôi, cô quay ra hỏi chồng.
– Anh ấn tượng nhất với món nào em nấu?
– Món kia! – Anh chồng đáp
– Món kia là món gì?
– Anh cũng không biết gọi nó là… miến hay… cháo nữa!

Truyện cười ngắn hay nhất ngày tết tạo không khí vui nhộn đầu năm 3

5. Ngày Tết Mà

Cô vợ đi chợ về hớn hở khoe với chồng:
– Anh ạ, hôm nay rất nhiều người khen em xinh và trẻ hẳn ra.
Anh chồng gật gù đáp:
– Ừ, dịp Tết này ngoài đường thì thiếu gì kẻ say…

6. Chàng Độc Thân Ăn Tất Niên

– Em thích ăn bữa tối Tất niên cùng anh chứ?
– Dạ em rất thích – Cô bạn gái bẽn lẽn.
– Thế hẹn 7 giờ tối ở nhà em nhé! Em về trước chuẩn bị đồ ăn ngon vào.

7. Cẩm Nang Chúc Tết Vui

Chúc Tết tưởng như là chuyện quá quen thuộc với mỗi người, tuy nhiên vẫn có chuyện phải bàn. Chúc hay chắc gì họ đã vui, mà cần phải cân nhắc nhiều trước khi chúc tụng như vậy. Tại sao thế? Xem cẩm nang lưu ý khi chúc tết dưới đây nhé !

– Trước khi xoa tay chúc cả nhà người ta “sống lâu trăm tuổi” bạn nên kiểm tra trước xem trong nhà có ai đã… 99 tuổi không!

– Đến nhà ai ở chung cư, không nên chúc người ta “Tiền vào như nước”. Vì có thể khu đó nước máy thường xuyên chảy như… nhện tè!

– Đến nhà sếp, nếu thấy vợ chồng cô thư ký đang ở đó thì không nên chúc sếp sang năm “sung sức”, câu nói đó có thể làm cho chồng cô thư ký bực mình và sếp… “giật mình”!

– Đến nhà bác sĩ hay người bán… quan tài mà chúc người ta sang năm đắt khách thì khác gì chúc xã hội nhiều ốm đau chết chóc? Tốt nhất là nói: “Chúc anh (chị) rất đắt hàng với bọn tham nhũng, bọn lừa đảo, bất chính… Và luôn ế hàng với người lương thiện”!

– Đừng chúc ai “dồi dào sức khoẻ” vì “dồi” nhiều nhà hàng làm không được vệ sinh cho lắm!

– Bạn là sinh viên ở lại nhà trọ ăn Tết? Đừng chúc chủ nhà câu nào liên quan đến tiền nhé, kẻo người ta nhớ ra bạn đang khất tiền nhà tháng cuối năm đấy!

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hậu Giang: Cận cảnh vườn đu đủ vàng trăm triệu ở miền Tây

Dân trí Nắm bắt được nhu cầu đa dạng của thị trường trái cây chưng Tết, anh Nguyễn Hữu Lộc (33 tuổi), ấp Đông Bình, thị trấn Ngã Sáu, huyện Châu Thành (Hậu Giang) đã đầu tư trồng 750 gốc đu đủ vàng. Hiện tại, vườn đu đủ đang trĩu quả chờ ngày thu hoạch. Tính sơ sơ, anh Lộc bỏ túi trăm triệu sau tháng bỏ công chăm sóc.
 >> Những loại quả chưng Tết độc, lạ giá tiền triệu
 >> 300 ngàn đồng/quả dừa khắc chữ “Tài, Lộc” chưng Tết

Chia sẻ về ý tưởng trồng đu đủ vàng phục vụ thị trường hoa quả chưng Tết, anh Lộc cho biết: “Trong một lần bắt gặp vườn đu đủ vàng rất đẹp của một người bạn, tôi nảy sinh ý định sẽ trồng giống cây trồng này để cung ứng cho thị trường vào dịp Tết Nguyên đán”. Vốn là một nông dân “nòi” nên anh Lộc nhanh chóng bắt đầu cho cải tạo lại đất từ vườn cam sành bị hư, và tiến hành ươm giống.
Đến đầu tháng 6 (âm lịch) năm 2015, anh Lộc cho trồng 750 cây đu đủ vàng trên diện tích 5.000 m2 đất đã cải tạo. Sau hơn 2 tháng chăm bón cẩn thận, vườn đu đủ vàng của anh Lộc phát triển rất tốt và bắt đầu cho trái. Vào thời điểm hiện tại, cây đã được 6 tháng tuổi và đang trĩu quả.
Vườn đu đủ vàng của anh Lộc có sản lượng ước tính khoảng 15 tấn sẽ cung ứng cho thị trường trái cây chưng tết Nguyên đán Bính Thân 2016.
Vườn đu đủ vàng của anh Lộc có sản lượng ước tính khoảng 15 tấn sẽ cung ứng cho thị trường trái cây chưng tết Nguyên đán Bính Thân 2016.
Anh Lộc cho biết: “Hiện tại, mỗi cây cho năng suất trên 20kg. Dự tính sẽ cung ứng cho thị trường Tết Bính Thân 2016 khoảng 15 tấn đu đủ vàng”.
Đu đủ vàng khá lạ lẫm với người miền Bắc, nhưng ở miền Tây, đây là mặt hàng được người tiêu dùng lựa chọn để trưng bày trên mâm ngũ quả. Kích thước và trọng lượng của quả được xem là đẹp nhất khi đạt trọng lượng từ 400 – 500 gam.
Cận cảnh vườn đu đủ vàng trăm triệu của anh Lộc
Cận cảnh vườn đu đủ vàng trăm triệu của anh Lộc
Anh Lộc cho biết thêm, do đây là năm đầu thử nghiêm cộng thời tiết nắng nóng kéo dài gây ảnh hưởng trực tiếp trên trái nên việc xử lí tạo màu đang được tiến hành hết sức thận trọng.
Anh Lộc nhẩm tính: “Nếu tính giá bán ra thị trường ở mức từ 10.000 – 15.000đ/kg thì Tết này tôi cũng bỏ túi trên dưới 100 triệu đồng sau 4 tháng bỏ công chăm sóc”.
 
Cẩn cảnh vườn đu đủ vàng trĩu quả của anh Lộc ở Hậu Giang.
Tuy nhiên anh Lộc cũng chia sẻ thêm, với nghề trồng hoa quả dịp Tết không chỉ giỏi nghề là làm ăn được mà còn phải nhạy bén thị trường, nhất là việc tìm đầu ra cho sản phẩm, nếu không rơi vào cảnh “thừa hàng dội chợ” là mất “cả chì lẫn chài”.
Nguyễn Trần
 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

KHUÔN MẶT VĂN NGHỆ MỚI