All posts by Sau Khong

Yêu  Là…

Yêu  Là

Yêu là trọn vẹn cho người

Yêu là tai lắng nghe lời buồn vui

Yêu là chia sẽ ngọt bùi

Yêu là gian khổ chẳng lùi, tránh đi

Yêu không n ói bởi, tại, vì

Yêu là nguyện ước được đi chung đường

Yêu là xa thấy vấn vương

Yêu là ngăn cách vẩn thương người về

Yêu là tỉnh thức không mê

Yêu là hiểu rõ mọi bề gian nan

Yêu là trọn vẹn đá vàng

Yêu là nâng đở chẳng màng lợi danh

Yêu là như lá trên cành

Còn trời, còn đất, còn xanh tình mình

Yêu là chỉ một cái nhìn

Tim ta đã thấy bình minh rực hồng

Yêu là nên vợ, nên chồng

Hai thân thành một đẹp lòng mẹ cha

Để rồi quên hết cái ta

Đêm trăng gió mát nhìn ta gọi mình

Sáu Không

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Anh Ra Đi Tháng Năm

Vũ Tiết Hùng tức nhạc sĩ Vũ Hàn Giang vừa qua đời sáng hôm 19 tháng Năm tại Ottawa, Ontario, Canada vì căn bịnh ung thư. Ông đã để lại cho chúng ta hơn 100 sáng tác Việt, Anh, Pháp. Ông được cộng đồng Việt Nam và dân chúng Canada biết đến qua các bài hát sau:

Thank You Merci Canada

Cancer, Cancer, Cancer

Cảm Ơn Anh Thương Phế Binh VNCH

Quý vị có thể click vào đây để nghe các bài hát khác của Vũ Hàn Giang trên youtube.  

Vũ Hàn Giang

Là một nhạc sĩ đa năng. đa dạng, đa tài, ông đã để lại cho chúng ta một gia tài âm nhạc quý giá, những bản tình ca thật đẹp và lãng mạn. Ông đã tạo được một ấn tượng tốt đẹp về cộng đồng Việt Nam trong lòng dân chúng và chính phủ Canada.

KMVN xin dâng tặng ông bài thơ Anh Ra Đi Tháng Năm để ghi nhớ những sáng tác của ông.

 

Anh ra đi tháng Năm
Trời cao mây xanh ngắt
Cành non lá đâm chồi
Hoa nở rộ khắp nơi

Anh ra đi tháng Năm
Ottawa còn nhớ
Mùa hội hoa Tu-líp
Vẫn nhắc nhở Tình Em

Anh ra đi tháng Năm
Em Về trong Gió Lộng
Cung đàn vương nốt nhạc
Dở dang trên phím đàn

Anh ra đi tháng Năm
Buồn còn Vương Theo Nắng
Áo Tím xưa ngày đó
Qua rồi dòng Hàn Giang

Anh ra đi tháng Năm
Bốn Mùa Không Thay Đổi
Phủi Đôi Bàn Tay Trắng
Thôi Chìm Theo Giấc Mơ…

Sáu Không

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Miền Đất Gấm Hoa

KMVN: Nhà văn “Đất Lạnh Tình Nồng” Trà Lũ phải lòng nước Canada nên liên tục viết bài khen ngợi. Lần này xin mời các bạn đọc một bài viết rất hay của ông về “Miền Đất Gấm Hoa” – Canada. Bài đã được đăng trên www.vietcatholic.com

Trà Lũ
Chưa năm nào làng An Lạc chúng tôi mừng Lễ Phục Sinh vui đến thế. Các cụ có biết tại sao không? Thưa, vì vị tiên chỉ làng tôi, Cụ Chánh, nhập đạo Công Giáo. Trong lễ đêm Thứ Bảy trước Chủ Nhật Phục Sinh, Cụ Chánh và Cụ B.95 đã được Cha Paolo làm lễ Thánh Tẩy. Mỗi Cụ được choàng một tấm khăn trắng lớn và tay cầm một cây nến cháy sáng tượng trưng cuộc đời mới, sức sống mới. Chưa bao giờ cộng đoàn nhà thờ vỗ tay chào mừng hai cụ to đến thế. Giáo dân ở đây đã quen Cụ lâu rồi, vì mỗi ngày lễ Tạ Ơn hằng năm, Cụ đều đến dự và lặp lại lời cám ơn giáo xứ đã bảo lãnh Cụ từ trại tỵ nạn Thái Lan khi xưa. Lần này Cụ cũng làm cả nhà thờ cảm động. Cụ nói: Năm 1981, khi đón chúng tôi tại phi trường, Cha Paolo bảo: Chúng tôi biết Cụ theo đạo Ông Bà ở Việt Nam từ bé, xin Cụ cứ tiếp tục sống theo đạo của Cụ. Đời sống, lời nói và việc làm của Cha đã làm tôi thao thức bao nhiêu năm. Tôi và bà bạn già của tôi đây thấy mình hạnh phúc vô cùng vì chúng tôi vẫn còn được thờ ông bà tổ tiên như xưa, chỉ thờ thêm Thiên Chúa ở bên trên. Từ nay, trong thánh lễ chúng tôi có thể cầm tay mọi người và cùng đọc chung lời kinh kêu Thiên Chúa là Cha, Lạy Cha chúng con ở trên trời…
Nói đến đây rồi Cụ Chánh nghẹn ngào, Cụ B.95 cũng khóc theo. Ai trong nhà thờ cũng cảm động. Cha Paolo chủ lễ liền ôm lấy hai Cụ. Cha Paolo lên tiếng trong cơn xúc động: Lời Cụ vừa nói hay hơn bài giảng của tôi.
Trong lễ rửa tội này, Anh John là người đỡ đầu cho Cụ Chánh, và Chị Ba Biên Hòa đỡ đầu cho Cụ B.95. Bây giờ là thời đại điện tử, trong túi ai cũng có iPad. Bao nhiêu người trong nhà thờ đã đưa máy iPad lên để chụp những giây phút đáng ghi nhớ này.
Chiều Chủ nhật Phục Sinh là một đại tiệc tại nhà Cụ Chánh. Đầu bếp là Chị Ba Biên Hòa. Người khách danh dự là Cha Paolo. Trong buổi tiệc chúng tôi đã nói bao nhiêu chuyện, nhưng câu chuyện làm tôi cảm động và nhớ nhất là chuyện Cụ Chánh kể. Rằng một lần kia vào mùa xuân Cha đến thăm chúng tôi bất chợt, ngay đầu bữa ăn. Tôi mời Cha ăn cơm với chúng tôi, Cha đã vui vẻ ngồi ngay xuống và ăn rất vui vẻ thân tình. Cuối bữa ăn, lúc uống trà, tôi hỏi Cha rằng: Ông bà chúng con ở trên bàn thờ kia, chúng con nhìn thấy ông bà hằng ngày, thế còn Thiên Chúa của Cha thì Ngài ở đâu, ở trên trời hay ở trong nhà thờ? Cha đã trả lời tôi ngay: Thiên Chúa ở ngay đây, rồi Cha chỉ tay ra mảnh vườn trước cửa kia, Cha nói: Vườn bây giờ đầy hoa vàng hoa đỏ, đầy rau xanh tươi thơm ngát. Khi Cụ trồng hoa và trồng rau, Cụ có thấy màu vàng màu đỏ ở trong đất không, Cụ có thấy mùi hoa ngạt ngào ở trong đất không? Chắc chắn là Cụ không thấy gì. Thế cái màu vàng màu đỏ, cái mùi hương thơm ngát kia từ đâu ra? Đó, Cụ ơi, Thiên Chúa đó. Câu này làm tôi nhớ đời. Cái vườn nhỏ trước cửa sổ phòng ăn đã làm tôi thấy Thiên Chúa. Bây giờ mỗi lần tôi cầu xin với ông bà tổ tiên thì tôi cầu với Thiên Chúa trước vì Thiên Chúa là đấng đẻ ra ông bà tổ tiên…
Người vui thứ hai trong bữa tiệc này là Anh John và Chị Ba Biên Hòa.
Anh John nói trước mặt Cha Paolo: Chúa đã nhận lời chúng con hằng cầu xin. Từ bữa nay trở đi, mỗi sáng chủ nhật vợ chồng con sẽ lái xe đến rước hai Cụ cùng đi lễ nhà thờ với gia đìng chúng con. Nào, còn niềm hạnh phúc và niềm vui gì lớn hơn!
Sau bữa tiệc thì Cha Paolo ra về vì ngài còn bao nhiêu việc ở nhà thờ. Dân làng An Lạc chúng tôi thì ở lại rất lâu, vì còn bao nhiêu chuyện vui vẻ để kể cho nhau nghe.
Cụ Chánh tâm sự đầu tiên: Xưa nay lão hằng kính phục hai người, đó là Đức Lạt Ma và Đức Giáo Hoàng đương kim Phanxicô. Câu Cha Paolo nói với lão ở phi trường ngày xưa đúng y chang lời Đức Lạt Ma nói với một anh Do Thái. Anh này không thích đạo Do Thái nên đã nhập đạo Công Giáo. Theo đạo ít lâu, anh chán và đi sang gặp Đức Lạt Ma để xin theo đạo của Ngài. Đức Lạt Ma đã vỗ vai anh mà nói: xin bạn cứ giữ đạo của bạn hiện nay, hãy sống vui vẻ hết mình theo lời Chúa dạy, yêu tha nhân như chính mình. Như vậy cũng là đạt đạo của tôi. Còn Đức Phanxicô thì hôm Thứ Năm Tuần Thánh vừa qua, ngài đã làm tôi cảm động quá. Các bạn biết gì không, Thứ Năm trước Lễ Phục Sinh thì các nhà thờ có nghi lễ Rửa Chân cho 12 người được kén chọn trong cộng đoàn tượng trưng 12 môn đệ khi xưa. Vị chủ tế đến quỳ xuống trước mặt họ rồi rửa chân cho từng người. Năm nay, tại Roma, Đức Phanxicô đã không làm lễ rửa chân cho 12 người vị vọng ở đại giáo đường, mà ngài đã vào trong nhà tù rửa chân cho 12 tù nhân, 6 tù nam và 6 tù nữ. Cử chỉ và nét mặt của ngài rất chân thành, ngài quỳ xuống, rồi đổ nước rửa chân, rồi lau chân cho từng người, lau xong ngài còn hôn vào chân họ. Tôi thấy 3 tù nhân đã khóc. Có một nữ tù nhân ôm đứa con hai tuổi trên tay, ngài đã rửa chân và hôn chân cả hai mẹ con. Đây là một vị đại thánh.
Tuần trước, có ông bạn già bên Âu Châu đã viết thư sang chúc mừng lão nhập đạo Công Giáo. Ông ta cho biết là ông ta rất vui mừng vì lão đã đi cùng con đường với Cựu Hoàng Bảo Đại, GS Vũ Quốc Thúc, GS Nguyên Sa Trần Bích Lan, Thi Sĩ Hà Thượng Nhân, Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện. Lão giật mình. À, thế ra vào cuối đời các vị này cũng nhìn thấy Thiên Chúa như mình.
Cụ Chánh vừa ngưng thì Anh John tiếp lời ngay. Anh bảo: Hôm nay là ngày vui lớn, ngày hạnh phúc của hai Cụ. Chắc ai cũng muốn phát biểu, cháu sợ mất phần nói nên xin cho cháu nói liền bây giờ. Bữa nay cháu không cần Cụ B.95 yêu cầu, không cần vợ nhắc, cháu xin kể chuyện thời sự ngay. Tháng Tư này nhiều chuyện lắm.
Thứ nhất là chuyện 2 con cá. Sáng sớm ngày mồng một vừa qua, cô Tôn Nữ gọi điện thoại. Ở Canada này, thường không ai gọi điện thoại trước 8 giờ cả. Điện thoại mà reng trước 8 giờ sáng là chắc có việc khẩn cấp. Cô Tôn Nữ gọi lúc 7 giờ, giọng đầy hốt hoảng: Anh Chị John ơi, CSVN tan rồi. Em vừa đọc email trên mạng rằng tứ trụ Sang Trọng Hùng Dũng tuyên bố giải thể Đảng CSVN như ông Gorbachev ở Liên Xô ngày xưa. Anh Chị mở máy ra coi ngay đi.
Bà Cụ B.95 lên tiếng hỏi: Đó là tin đảng CSVN đổ mà sao vừa rồi anh bảo là tin mua cá? Anh John cười ha ha một chập rồi nói: Ở Canada có thói quen là ngày đầu tháng Tư bạn có thể nói phịa ra nhiều tin, càng phịa giỏi càng lừa được nhiều người thì càng vui, và việc bịp và đánh lừa này không ai bắt lỗi cả. Dân Canada gọi việc này là ‘Cá Tháng Tư, Poisson d’avril, April Fool’.
Đó là con cá của Cô Tôn Nữ. Còn một con cá thứ hai là của báo chí. Cũng sáng sớm ngày mồng một tháng Tư, tờ nhật trình ‘24’ ở Toronto đã đăng một tin lớn, kèm với một họa đồ chi tiết. Bài báo đưa tin chính quyền Canada thấy dân chúng càng ngày càng hay xuống tắm biển ở miền Trung Mỹ, nhất là mùa đông, nên chính quyền đã quyết định dùng ngân sách thặng dư và các khả năng về khoa học kỹ thuật, sẽ xây một cái đảo nổi rộng 10 cây số vuông, ở gần xứ Jamaica và Haiti. Trên đảo sẽ trồng rất nhiều cây phong và các vườn cây ăn trái, với những nhà nghỉ mát, quanh đảo là những bãi tắm rộng mênh mang. Tất cả đều miễn phí cho công dân Canada xuống đây tắm nắng…
Chị Ba Biên Hòa thấy Cô Tôn Nữ mắc cỡ đỏ mặt, chị liền giơ tay ngăn chồng không cho anh kể chuyện cá tháng Tư nữa. Anh John thấy dân làng cười vui đủ rồi anh mới kể sang chuyện khác. Anh bảo: Xin hết chuyện cá nha, sau đây là chuyện thời sự có thiệt:
– Một di dân gốc Việt Nam định cư tại Montreal miền nói tiếng Pháp ở Canada đã đoạt giải nhất về văn chương, giải mang tên ‘Canada Reads 2015’. Giải này do thông tấn xã CBC đề xuất, đã được tổ chức trong 14 năm qua. Mục đích là tuyển chọn những tác phẩm có thể làm thay đổi nhãn quan và vượt qua mọi định kiến để soi sáng một vấn đề.
Người đoạt giải toàn quốc năm nay là nhà văn Kim Thúy với tác phẩm RU viết bằng Pháp văn.
RU là câu chuyện một em bé rời Saigon khi mới 10 tuổi, theo gia đình vượt biên, tỵ nạn ở Mã Lai, được Canada nhận và cho định cư tại Montreal. Trong tác phẩm RU, Kim Thúy viết về chính đời mình.
Ông Camaron Bailey, Giám đốc nghệ thuật tại Đại Hội Phim quốc tế ở Toronto, đã nhận định trên đài CBC: Đây là một trong hàng triệu câu chuyện về những người nhập cư Canada. Một phụ nữ tỵ nạn gốc Việt viết chuyện về đời mình, câu chuyện thật đau lòng, nhưng đẹp, được thể hiện với một bút pháp tài tình. Tôi đọc RU bằng l‎‎‎ trם vא rồi trí tôi được nối với con tim. RU đã mở rộng lòng nhân đạo và nhãn quan của người Canada.
Nhà văn Kim Thúy năm nay 46 tuổi. Tác phẩm RU đã đoạt 2 giải văn chương khác vào năm 2010 và 2012. Đã có ấn bản bằng Anh văn. Thật là một niềm hãnh diện lớn không chỉ riêng cho nhà văn Kim Thúy mà cho cả cộng đồng người Việt, trong đó có vợ tôi, và cả tôi nữa, ha ha.
Tin thời sự tiếp theo là tin Rước Đuốc cho Thế Vận PAN AM. Đây là thế vận hội của Liên Mỹ Châu, năm nay được tổ chức tại Toronto vào tháng Bảy sắp tới. Còn hơn hai tháng nữa mới bắt đầu, nhưng cuộc rước đuốc cho lễ khai mạc đã khởi sự. Khởi điểm là thành phố Teotihuacan ở Mexico, sẽ di chuyển qua 130 vùng, bó đuốc sẽ được 3.000 lực sĩ chuyền tay nhau, theo hướng bắc tiến, qua các phương tiện xe hơi, máy bay, xe lửa và tàu biển. Thế vận hội Liên Mỹ Châu này có 41 quốc gia tham dự với 6.600 lực sĩ thi tài trong 16 ngày.
Thời sự tiếp theo là tin những quả bom trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại liên hệ tới tên gọi ngày đau thương 30 tháng Tư. Ngày này nên mang tên gì? Tôi thấy nhiều tên lắm: Tháng Tư Đen, Ngày Quốc Hận, Ngày Tranh đấu cho Tự Do, Hành Trình tìm Tự Do… Chỉ vì cái tên mà nhiều người chống nhau, chống một cách dữ tợn, chống mạnh hơn cả chống VC.
Về việc cãi nhau này tôi thấy nhà văn Mặc Giao đã viết một bài rất hay, đăng trên DienDanCongLuan ngày cuối tháng Ba vừa qua và trên nhiều cơ quan ngôn luận khác. Tôi thích bài này. Xin trích vài dòng của Mặc Giao:
… Việc đầu tiên khối người Việt chúng ta phải làm là đừng tấn công nhau nặng hơn đánh cộng sản, đừng rút giây chặt cầu để khi cần nhau còn có thể nhìn mặt nhau không ngượng. Bốn mươi năm rồi, chúng ta không học được bài học này sao? Miền Nam Việt Nam mất vào tay CS cách đây 40 năm. Phe thắng cuộc gọi ngày 30/4 là ngày chiến thắng, ngày giải phóng Miền Nam. Phe thua cuộc gọi đó là ngày quốc hận, ngày mất nước, tháng Tư đen. Ai muốn gọi gì thì gọi, muốn kỷ niệm kiểu gì tùy ‎‎ vא tשy theo lập trường của mình. Chẳng ai áp đặt được ai. Bốn mươi năm qua vẫn vậy.
… Năm nay chuyện tranh cãi về tên gọi ngày 30/4 trở nên sôi nổi. L‎‎‎ do xuất phבt từ Canada do việc װng Nghị sĩ gốc Việt Ngפ Thanh Hải đệ nạp Dự luật S-219 ‘Hành Trình Đến Tự Do’ (Journey to Freedom) tại Thượng Nghị Viện Canada. Nội dung ghi nhớ ngày mất Saigon mở đầu cho phong trào bỏ nước đi tìm tự do của hàng triệu người Việt Nam, trong đó có khoảng 300.000 người hiện sinh sống ở Canada. Dự luật đã được Thượng Viện chấp thuận ngày 8/12/2014 và đã chuyển sang Hạ Viện ngày 10/12/2014… Ngay khi dự luật được phổ biến, nhiều cuộc tranh cãi đã xảy ra xoay quanh cái tên và tác giả…
Việc tranh cãi đang đi vào gay cấn. Nhiều mũ VC đã được đem ra… Cụ Chánh làng tôi lên tiếng: Giá mà chúng ta biết tương kính, bất đồng nhưng không bất hòa, thì tốt đẹp biết bao. Các bạn có nghe thấy tiếng cười và vỗ tay của CSVN không? Canada quá tốt với người Việt tỵ nạn chúng ta chứ. Cách đây 20 năm, Canada cho chúng ta dựng đài kỷ niệm thuyền nhân ở thủ đô Ottawa, và 20 năm sau lại cho dựng đài tưởng niệm các nạn nhân CS cũng tại thủ đô Ottawa, và sắp ban hành luật S-219 ghi nhớ ngày các thuyền nhân tỵ nạn bỏ nước đến đây tìm Tự Do. Chúng ta còn muốn gì nữa?
Cộng sản Việt Nam đã phản ứng mạnh mẽ chống dự luật này, từ Nguyễn Tấn Dũng đến Bộ Ngoại Giao. Một số người Việt xưa nay chống CS cũng lớn tiếng chống đối dự luật, thậm chí còn mạ lỵ Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh hải, kết tội ông là Việt gian. Những người này làm như vậy thì có khác gì về cùng phe với CS để vô hiệu hóa một cơ hội hiếm có chưa từng xảy ra trong Thế Giới Tự Do. Nào có nước nào tốt với người Việt tỵ nạn chúng ta bằng nước Canada không?
Ông ODP gật gù hoan hô ý kiến chúng ta phải biết ơn nước Canada. Ông nhiệt liệt tán dương bài ca của hai vợ chồng nhạc sĩ Vũ Tiết Hùng và Tôn Nữ Thùy Lan ở Ottawa. Bài ca rất hay, cả nhạc cả lời. Mấy dòng cuối bài làm ai cũng cảm động:
… Oh Canada! Oh Canada! Forty years ago I was lost and stateless,
Then Canada adopted me, let me stay, and gave me a new homeland
Thank you Canada! Merci Canada!
Canada ơi! Canada ơi! Bốn mươi năm xưa tôi là người mất nước và vô tổ quốc.
Canda đã nhận tôi, cho tôi ở lại, và còn cho tôi một mái ấm gia đình.
Xin cám ơn Canada, xin ghi ơn Canada!
Ký‎‎‎ giả Robert Bosteller của báo Ottawa Citizen đã viết bài giới thiệu bài hát và hết lời khen ngợi trên trang nhất.
Rất nhiều dân biểu Canada đã ủng hộ dự luật S-219 mang tên ‘Hành Trình tìm Tự Do’. Đặc biệt ông Peter Kent, cựu bộ trưởng, hiện là dân biểu vùng Thornhill, Ontario, đã ca ngợi dự luật này rất dài, phần cuối bài phát biểu, ông kết luận:
… Dự luật tưởng niệm ‘Hành Trình tìm Tự Do’ mang 3 ‎‎‎ nghĩa này:
– nó đánh dấu sự kiện bi thảm Saigon thất thủ 30/4/1975
– nó vinh danh những người Canada đã bảo trợ và đón nhận những người tỵ nạn Việt Nam
– nó tán dương những đóng góp phi thường của những người tỵ nạn Việt Nam cho đất nước gấm hoa này của chúng ta.
Ông ODP giơ tay xin phát biểu: chưa biết việc một số đồng hương đang đánh nhau này sẽ đi tới đâu. Gần đây tôi đọc được câu chuyện tiếu lâm, nó diễn tả y boong việc phe ta đánh phe mình hiện nay. Chuyện kể 2 ông đi câu cua, họ ngồi bên nhau. Một ông Mỹ một ông Việt. Ông Mỹ câu được con cua nào thỉ bỏ vào giỏ rồi đậy nắp rất cẩn thận, trong khi đó ông Việt câu được con nào thì cũng bỏ vào giỏ nhưng không hề đậy nắp. Ông Mỹ thấy lạ mới hỏi ông Việt về việc này. Ông Việt cười tỉnh bơ:
– Con cua bạn câu được là cua Mỹ. Bạn phải đậy nắp giỏ vì các con cua công kênh nhau bò lên, con này giúp con kia cùng thoát hiểm. Còn con cua Việt của tôi, không con nào bò lên được cả, con nào mà mon men bò lên cao một tí là những con cua khác kéo nó xuống liền…
Làng tôi nghe xong thì ai cũng gật gù rồi nói: Quả đúng vậy.
Ông ODP thấy dân làng còn muốn ông nói nữa nên ông kể tiếp. Rằng ông cũng mới đọc được câu chuyện về sự thành công của một người Việt ở Hawaii, do nhật báo Người Việt ở Cali phổ biến nhân dịp 30 tháng Tư. Đó là triệu phú Lâm Quốc Thanh, chủ nhân hệ thống bánh ngọt nổi tiếng La Tour Bakehouse. Lò bánh của ông làm không kịp bán. Ông cung cấp bánh cho nhiều hãng máy bay quốc tế, nhiều khách sạn nổi tiếng, nhiều hệ thống siêu thị. Sau 1975 ở Việt Nam ông làm nghề bán vé số, rồi nhờ vượt biên thành công, ông được tới Mỹ. Ông làm đủ nghề để sinh sống. Nghề cuối cùng là làm cho Bánh Mì Ba Lẹ. Từ nghề này, ông tìm hiểu và học hỏi về làm bánh, rồi từ đó ông tiến lên thành triệu phú. Mỗi năm số doanh thu của ông hơn 20 triệu Mỹ kim. K‎‎‎ý giả Thiên An thuộc báo Người Việt đã đến phỏng vấn và hỏi ông về những bí quyết đã giúp ông thành công như hiện nay, ‘Ông Thanh Ba Lẹ’ đã vui vẻ trả lời: Tôi thường khuyên con tôi những điều này:
– không cờ bạc hút sách
– phải thành thật, thành thật và thành thật
– không kiêu ngạo và ức hiếp người nghèo
– cố học lên cao, càng cao càng tốt
– lễ phép với mọi người. Ai khen con tôi thông minh thì tôi không thích bằng khen nó lễ phép
– đặt nhân viên lên hàng đầu, mình tốt với nhân viên thì nhân viên sẽ hết lòng với mình
– đọc sách Học Làm Người. Cuốn sách Đắc Nhân Tâm nổi tiếng của Dale Carnegie là sách gối đầu giường của cha con chúng tôi. Đọc, suy ngẫm rồi thực hành.
Cả làng vỗ tay khen bài học qu‎‎‎ý giá của triệu phú Lâm Quốc Thanh trên đây.
Anh John lại giơ tay xin nói tin thời sự chót: Làng ta nhớ đi coi suất hát Exodus Saigon vào ngày 2 tháng Năm của đạo diễn Hoàng Hùng nha. Nghe nói quá nửa tài tử là những thiên tài người Canada. Canada hát về Việt Nam…
Chị Ba Biên Hòa nhân danh chủ bếp bữa tiệc mừng, đã hỏi Cụ Chánh: Trên đây là kinh nghiệm của người ở xa. Thế còn Cụ Tiên chỉ ở ngay đây, nhân đại lễ hôm nay xin Cụ đôi điều với dân làng.
Cụ Chánh giọng đầy cảm động: Tôi được sống tự do và ấm no như thế này, luôn có bạn vàng vây quanh như thế này, luôn sống trong không khí đầy tiếng cười như thế này, tôi thấy mình hạnh phúc vô cùng. Xin tạ ơn Thiên Chúa, xin tạ ơn đất nước gấm hoa thiên đàng này.

Trà Lũ

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

3 QUÊN , 4 CÓ , 5 KHÔNG

 
3 QUÊN
 
1, Một quên mình tuổi đã già
Sống vui, sống khỏe, lo xa làm gì.
 
2, hai là bệnh tật quên đi
Cuộc đời nó thế, việc gì nhọc tâm
 
3, ba quên thù hận cho xong
Ăn ngon ngủ kỹ để lòng thảnh thơi.
 
                                       ————-
 
4 CÓ
 
1, một nên có một gia đình
Vì không – homeless – người khinh lẽ thường
 
2, hai cần phải có nhà riêng
Đói no cũng chẳng làm phiền dâu, con
 
3, ba là trương mục ngân hàng
Ít nhiều tiết kiệm an thân tuổi già
 
4, bốn cần có bạn gần xa
Tri âm, tri kỷ để mà hàn huyên.
 
 —————-
 
5 KHÔNG
 
1, một không vô cớ bán nhà
Dọn vào chung chạ la cà với con
 
2, hai không nhận cháu để trông
Nhớ thì thăm hỏi bà, ông, cháu mừng
 
3, ba không cố gắng ở chung
Tiếng chì, tiếng bấc khó lòng tránh lâu
 
4, bốn không từ chối yêu cầu
Ít nhiều quà cáp con, dâu, cho mình
 
5, năm không can thiệp nhiệt tình
Đời tư hay việc linh tinh con mình
Sưu tầm
 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Những bản tình ca lãng mạn của thập niên 1970

‘Close to You’, ‘Wonderful Tonight’ hay ‘How Deep is Your Love’ là những giai điệu tình yêu kinh điển từ nửa thế kỷ trước nhưng vẫn có sức sống mãnh liệt bất chấp thời gian.

1. “Close to You” – The Carpenters (xem video)

“…Why do birds suddenly appear
Everytime, you are near
Just like me, they long to be
Close to you…”

01-8236-1391884289.jpg

Nhạc phẩm của nhóm The Carpenters được mệnh danh là một trong những “bản tình ca không tình yêu” bởi từ “love” không hề xuất hiện trong lời ca nhưng vẫn làm xao xuyến bao cặp tình nhân. Tình yêu thầm kín trong bài hát được thể hiện một cách đầy ý nhị. Đó là một tình yêu không mở lời và để cho những cảm xúc dẫn lối cho con tim. Giọng hát mê hoặc của Karen Carpenter đã biến Close to You trở thành một trong những giai điệu âm nhạc đáng nhớ nhất của thập niên 1970.

2. “Where Do I Begin (Love Story)” – Andy Williams (xem video)

“…Where do I begin to tell the story
Of how great a love can be
The sweet love story that is older than the sea
The simple truth about the love she brings to me
Where do I start…”

02-8339-1391884289.jpg

Là bài hát chủ đề trong bộ phim tình cảm Love Story, Where Do I Begincũng có sức sống vượt thời gian. Được thể hiện bởi danh ca Andy Williams, bài hát giống như một lời thủ thỉ, tâm sự của một chàng trai về tình yêu vĩ đại trong cuộc đời mình. Giai điệu buồn của Where Do I Beginluôn đem tới cảm xúc có một chút tiếc nuối, lưu luyến cho người nghe khi nghĩ tới những mối tình đã qua.

3. “If” – Bread (xem video)

“…If a picture paints a thousand words
Then why can’t I paint you?
The words will never show
The you I’ve come to know…”

03-8773-1391884290.jpg

Ra đời vào năm 1971, bản tình ca If của nhóm nhạc Bread có ca từ đẹp như một bài thơ mà từng câu, từng chữ đều lãng mạn, bóng bẩy: “Nếu những bức tranh vẽ nên được hàng ngàn lời nói thì tại sao anh không thể vẽ em?”, “Nếu gương mặt em là nơi mà hàng ngàn con tàu ra khơi, vậy anh sẽ đi về đâu?”… Tình yêu đem tới sự thăng hoa, bay bổng và trong cuộc đời này, ai cũng đều mong muốn một lần được yêu, được cảm nhận nhịp đập từ trái tim khi thổn thức nghĩ về một ai đó.

4. “How Can I Tell Her” – Lobo (xem video)

“…How can I tell her about you
Girl, please tell me what to do
Everythings seems right whenever I’m with you
So girl, won’t you tell, how to tell her about you…”

04-3026-1391884290.jpg

Bài hát của danh ca Lobo lại kể về một chuyện tình tay ba, khi chàng trai trót ngoại tình và bị dằn vặt giữa hai người phụ nữ. Tình yêu đôi khi cũng rất phức tạp và chẳng ai có thể kiểm soát được cảm xúc. Con người luôn mong chờ được đón nhận hơn là cho đi để rồi đến một lúc nào đó bị bế tắc trong những suy nghĩ bâng khuâng. How Can I Tell Her đã trở thành một trong những bài hát nổi tiếng nhất của Lobo.

5. “Tie a Yellow Ribbon Round the Ole Oak Tree” – Dawn and Tony Orlando (xem video)

“…I’m coming home. I’ve done my time.
Now I’ve got to know what is and isn’t mine.
If you received my letter telling you I’d soon be free,
Then you’ll know just what to do if you still want me…”

05-3953-1391884290.jpg

Được sáng tác dựa trên một câu chuyện có thật tại Mỹ vào năm 1972, Tie a Yellow Ribbon Round the Ole Oak Tree (Hãy thắt dải ruy băng vàng lên cây sồi già) giống như một câu chuyện tình yêu với đầy đủ cao trào và được kể bằng những giai điệu rộn ràng. Hình ảnh dải ruy băng vàng đẹp lãng mạn là biểu trưng cho một tình yêu bất diệt. Bài hát này từng xuất hiện trong bộ phim điện ảnh Hàn Quốc rất ăn khách trong thập niên 1990 là Yêu bằng cả trái tim.

6. “Loving You” – Minnie Riperton (xem video)

“…Lovin’ you is easy ‘cause you’re beautiful
Makin’ love with you is all I wanna do
Lovin’ you is more than just a dream come true
And everything that I do is out of lovin’ you…”

06-6219-1391884290.jpg

Năm 1975, nữ ca sĩ da màu Minnie Riperton đã khiến hàng triệu người yêu nhạc chìm đắm vào một không gian thần tiên của tình yêu bằng chất giọng véo von như một chú chim khi thể hiện Loving You. Giai điệu ngọt ngào như rót mật vào tai cùng tiếng guitar acoustic tạo nên một vẻ mộc mạc duyên dáng cho bài hát. Tình yêu đôi khi cũng là những gì giản dị nhất – chỉ một ánh mắt, một nụ cười cũng đã đủ tạo nên bao xốn xang, rung động trong tâm hồn.

7. “Wonderful Tonight” – Eric Clapton (xem video)

“…I feel wonderful because I see
The love light in your eyes.
And the wonder of it all
Is that you just don’t realize how much I love you…”

07-2084-1391884290.jpg

Mọi cô gái khi yêu đều luôn muốn chăm chút cho ngoại hình để mình luôn đẹp trong mắt người yêu mà chẳng hề biết rằng trong mắt các chàng trai, chẳng lớp phấn son nào có thể sánh bằng hình ảnh người phụ nữ khi đang yêu. Wonderful Tonight là một bản tình ca đầy thi vị và lãng mạn mà danh ca huyền thoại Eric Clapton dành tặng người vợ đầu tiên – nàng Pattie Boyd.

8. “Just the Way You are” – Billy Joel (xem video)

“…I don’t want clever conversation
I never want to work that hard
I just want someone that I can talk to
I want you just the way you are…”

08-8286-1391884290.jpg

Bài hát của danh ca Billy Joel lại mang thông điệp về sự chân thành trong tình yêu. Khi yêu nhau, nhiều cô gái luôn muốn thay đổi để tạo sự mới mẻ trong mắt người yêu và đôi khi đánh mất cả bản thân mình. Just the Way You are như một lời nói tự đáy lòng mà các chàng trai dành tặng cho người bạn đời: “Anh nói anh yêu em và đó là mãi mãi. Anh hứa với em từ tận trái tim – Anh yêu em vì chính con người em”.

9. “How Deep is Your Love” – Bee Gees (xem video)

“…How deep is your love
I really meant to learn
Cos we’re living in a world of fools
Breaking us down
When they all should let us be.
We belong to you and me…”

09-7627-1391884290.jpg

Trong thập niên 1970, nhóm Bee Gees đã làm tan chảy bao trái tim bằng những bản tình ca ngọt như mật. Trong thời kỳ đó, How Deep is Your Lovelà bài hát nổi tiếng nhất với lời ca chân thành. Để tới được một tình yêu vĩnh cửu, mọi chàng trai, cô gái đều phải vượt qua những thử thách, khó khăn. “Tình yêu của em sâu đậm tới nhường nào? Anh thực sự muốn biết vì chúng ta đang sống trong một thế giới của những kẻ ngốc muốn chia rẽ chúng ta” – đó là lời băn khoăn của tất cả những ai luôn khao khát yêu và được yêu.

10. “Sometimes When We Touch” – Dan Hill (xem video)

“…And sometimes when we touch
The honesty’s too much
And I have to close my eyes and hide
I wanna hold you til I die…”

10-8288-1391884291.jpg

Ra đời vào năm 1977 nhưng Sometimes When We Touch được danh ca Dan Hill sáng tác từ năm 1973 – khi anh mới 19 tuổi và đang có tình cảm với một cô gái hơn tuổi. Chàng trai trong bài hát là một người nhạy cảm, luôn muốn hiểu hết cô gái của mình bằng những phán đoán chủ quan trước khi nhận ra điều đó là không thể. Trong cuộc đời, ai cũng đi trên một hành trình tìm kiếm một nửa của riêng mình và khi tìm thấy thì lại sợ hãi một lúc nào đó người ấy sẽ ra đi. Nhưng nỗi sợ ấy vẫn luôn được lấp đầy và sưởi ấm bởi tình yêu.

Sáu Không sưu tầm trên internet

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tâm Phật Chiều Thu

Thấy người tham của thì thương

Thấy người ngộ đạo vô thường thì vui

Bao người ngụp lặn biển đời

Mấy ai đủ sức để bơi vào bờ

Cuối thu cây trọi cành trơ

Còn vương đôi lá đợi chờ gió bay

                              Vũ Tam Thừa

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Isn’t Our Country Ridiculous Dear?

Với chỉ một bài thơ “Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh” cô giáo Trần Thị Lam quê ở Hà Tỉnh đã trở thành nổi danh khắp cộng đồng mạng trong và ngoài nước. Bài thơ được hàng triệu người ưa thích vì nói đúng tâm tình, suy nghỉ, băn khoăn, ray rứt của cả dân tộc trước những điều không thể hiểu được của giới cầm quyền lãnh đạo đất nước ở Việt Nam.

“Anh không hiểu làm sao em hiểu được”

Bán rẽ đất nước cho ngoai bang. Cho các công ty ngoại quốc mà phần đông là của Trung Cộng  vào đầu tư bừa bãi phá tan hoang cà một giang sơn gấm vóc mà cha ông đã bao năm, tốn máu xương để gìn giử.

Hàng chục nhạc sĩ khắp nơi đã phổ nhạc bài thơ đặc sắc nói trên.  Riêng nhạc sĩ Vũ Hàn Giang, ông đã nhận thấy tầm quan trọng của việc phổ nhạc bài thơ đã chuyển sang Anh ngữ để cho các thế hệ trẻ ở nước ngoài có thể hiểu rõ hơn những gì đang xãy ra ở quê mẹ Việt Nam.

KNVM xin thân mời các bạn thưởng thức bài

“Isn’t Our Country Ridiculous Dear?”

KMVN

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Trăng Sáng Đầy Đôi Mắt

Trăng và Tình là hai thứ thường đi đôi với nhau. Phải chăng cả hai đều mang đến cho những kẻ yêu nhau sự nhẹ nhàng êm ái, một cảnh giới thần tiên nửa mơ nửa thật. KMVN xin mời các bạn yêu nhạc thưởng thức bài “Trăng Sáng Đầy Đôi Mắt” một sáng tác mới  của  nhạc sĩ Vũ Hàn Giang.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

BÀN VỀ CHỮ NGỘ!

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Em Ạ, Em Ơi

Cuối tuần này thân mời các bạn thưởng thức một tác phẩm mới của  Vũ Hàn Giang. Một bài nhạc dễ thương phổ từ một bài thơ đăng trong tờ đặc san thửa học trò –  Chu Văn An 1974-1975.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Vọng Cổ Cho Em

Vọng Cổ Cho Em

Hò ơ… ơ… ớ…ơ… hè Canada lá xanh bông đỏ
Anh một mình đang than thở mấy câu
Ai dè ông Tơ bà Nguyệt bắc cầu
Để anh gặp được ơ… hò ơ… ơ… ớ…ơ…
Để anh gặp được người đâu tuyệt vời

Em ơi chỉ mới lần đầu tiên ta gặp gỡ
Gió lộng mây bay nắng vàng rực rỡ và tim anh đã ghi nhớ bóng em rồi
Đi đứng ra vô nhấp nhỏm nằm ngồi
Nụ cười em lúc nào cũng trong tâm trí
Cứ vài giờ là muốn “text” cho em

Nhớ nhung đến độ anh thèm
Thèm được bên cạnh tay quàng trên vai
Ngày ngày tơ tưởng tới ai
Ngẫn ngơ như kẻ mơ ngày không sai
Bây giờ ai biết trách ai
Khiến anh thơ thẩn đêm ngày tương tư
Thương nhau nhất nhật tại tù
Thiên thu tại ngoại mà một giờ là một năm

Em ơi về sống với anh
Chúng mình hai đứa cơm canh đậm đà
Cùng nhau chăm sóc tuổi già
Anh đây em đó mặn mà yêu thương
Đêm đêm hai đứa chung giường
Bên nhau thủ thỉ mười phương chuyện trò
Sống vui lòng chẳng phải lo
Như sông êm ả con đò nhẹ trôi

Công Tử Cần Thơ

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

As Time Passed By

Ngày trôi, tháng trôi, năm trôi. Một đời người trôi qua rất nhanh. Tiền bạc, của cải, danh vọng rồi cũng như cơn gió thoảng. Hạnh phúc còn lưu lại trong chúng ta là những kỷ niệm đẹp, những giây phút yêu thương, đồng cảm bên nhau. Đó là thông điệp trong nhạc phẩm “As Time Passed By” của nhạc sĩ Vũ Hàn Giang. KMVN xin mời các bạn thưởng thức.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tháng Tư Trắng

Tháng Tư Trắng
Nhạc & Lời: Chiêu Khiêm

Chuyện cá chết trắng xóa bờ biển miền Trung là một là một bức xúc của cả Dân Tộc Việt Nam. Cùng với tất cả dân chúng khắp ba miền Nam, Trung, Bắc, bao thi sĩ, nhạc sĩ cùng hòa trong nhịp tim của dân tộc Việt bày tỏ lòng yêu nước của mình và bày tỏ ưu tư trước vận mệnh của dòng giống Lạc Hồng.

KMVN xin mời các bạn nghe một sáng tác mới của Chiêu Khiêm.

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Ngày Xuân Nói Chuyện Kiều

Hoàng Yên Lưu

Những câu thơ viết bằng chữ Việt thời cổ tức chữ Nôm, trích trong truyện Kiều, tả cảnh hội Đạp thanh với những nét chấm phá về mùa xuân gợi nhớ tới bức tranh cổ Thanh minh thượng hà đồ của Trương Trạch Đoan nhưng lại có nét gần với cảnh sắc quê hương ta ở miền thượng du Bắc Việt nơi tác giả có nhiều năm bôn ba vào buổi Lê mạt-Nguyễn sơ:

Ngày xuân con én đưa thoi,
Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi.
Cỏ non xanh tận chân trời,
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.
Thanh minh trong tiết tháng ba,
Lễ là tảo mộ, hội là đạp Thanh.
Gần xa nô nức yến anh,
Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân.
Dập dìu tài tử, giai nhân,
Ngựa xe như nước áo quần như nêm.

Tác giả những vần hoa mỹ trên là nhà thơ Nguyễn Du, một thi nhân có cảm xúc tế nhị, tình cảm đậm đà, lại nửa đời lang bạt đất Bắc rồi về Trung sau khi mưu việc phù Lê không thành. Sang triều Gia Long, ông lại đi sứ Trung hoa… nếm trải nhiều bước đoạn trường, thưởng thức nhiều cảnh sắc thiên nhiên nên kiến thức càng phong phú, tình càng sâu, ý càng lắng đọng.
Nhờ có cơ hội tiếp xúc với thiên nhiên và con người, chứng kiến cuộc bể dâu trong vòng trên dưới ba chục năm trải ba triều đại (Lê mạt-Tây sơn-Nguyễn sơ) nên tác phẩm của ông khắc họa cả một xã hội, đủ hạng người, đủ tình đời. Do đó, trong Truyện Kiều có đủ thứ cảm xúc sinh động: vui, buồn, chán, ghét, gồm cả bi, hoan, ly, hợp… Nhờ thế, ngưởi đọc có thể tìm thấy hình bóng mình, cảnh ngộ và tâm nguyện của mình trong kiệt tác và khi rảnh rỗi hay lúc có tâm sự ta có thể vừa giải trí vừa tìm cố vấn nếu có Truyện Kiều trong tay.
Gần hai trăm năm lưu hành, không phải tác phẩm chỉ được giới trí thức hân thưởng mà người bình dân cũng dùng Kiều trong lúc cảm xúc dâng cao.
Nam thanh nữ tú ngày xưa ngẫu hứng ngâm Kiều, đố Kiều.
Muốn ngỏ ý kín đáo với người mình yêu, khi có dịp gặp gỡ chàng trai có thể mượn câu Kiều:

Tiện đây xin một đôi điều
Đài gương soi thấu dấu bèo cho chăng?
Muốn dặn dò khi từ biệt, chàng trai có thể nhắn nhủ bóng bẩy người yêu trọn đạo thủy chung:
Gìn vàng giữ ngọc cho hay
Cho đành lòng kẻ chân mây cuối trời.

Nhớ quê người ta ngâm Kiều:

Đoái trông muôn dặm tử phần,
Hồn quê theo ngọn mây Tần xa xa!

Nhớ mẹ, lữ khách mượn Kiều bày tỏ tấc lòng:

Tiếc người tựa cửa hôm mai
Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ?

Mọi người đều công nhận Truyện Kiều là một đại tác phẩm trong văn học của ta. Ngoài giá trị văn chương đã làm thỏa mãn biết bao nhà phê bình trong nước và ngoài nước, người tìm nó thưởng thức văn chương cũng nhiều mà kẻ ngâm nga lúc xúc cảnh sinh tính cũng không ít. Nó cũng là sách giáo khoa giúp người muốn viết văn, làm thơ. Học nó là bảo tồn tiếng Việt và như một học giả từng nói “Truyện Kiều còn, tiếng ta còn, tiếng ta còn, nước ta còn.”

Mùa xuân nói về khía cạnh giải trí của Truyện Kiều thích hợp hơn cả. Giá trị “mua vui cũng được một vài trống canh” của Truyện Kiều đã được ca tụng từ lâu, ngay từ những thập niên đầu thế kỷ 19 khi tác phẩm xuất hiện cho tới ngày nay.

Đố Kiều
Lúc trai gái hội họp hoặc mượn câu Kiều để tỏ tình hoặc mượn Kiều để đố vui thăm dò đối tượng xem có phải người thanh lịch văn vẻ và hiểu biết hay không. Vì thế lối đố kiều rất được dân gian ưa chuộng. Cô gái có thể hỏi chàng trai, người tự hào là đã biết thưởng thức những vần thơ của Nguyễn Du:

Truyện Kiều anh học đã lầu
Đố anh kể được một câu năm người

Nếu là trai thanh, có thể đáp ngay gái lịch:
Này chồng, này mẹ, này cha
Này là em ruột, này là em dâu

Câu hỏi có thể oái oăm hơn:
Truyện Kiều anh đã thuộc nhiều
Đố anh kể được truyện Kiều nghìn năm

Chàng trai “hay chữ” tính toán rất nhanh, biết rằng trong Truyện Kiều có đúng mười lần chữ Trăm năm nên không ngần ngại khéo cắt xén thành 22 câu nối vần được với nhau, cộng lại đủ 1000 năm như sau :
“Trăm năm” trong cõi người ta
Thúy Kiều là chị em là Thúy Vân
Đã nguyền hai chữ đồng tâm
“Trăm năm” thề chẳng ôm cầm thuyền ai
Trót vì cầm đã bén dây
Chẳng “Trăm năm” cũng một ngày nước non
“Trăm năm” tính cuộc vuông tròn
Phải dò cho đến ngọn nguồn lạch sông
Tóc tơ căn vặn tấc lòng
“Trăm năm” tạc một chữ đồng mới hay
Ngẫm duyên kỳ ngộ xưa nay
Tiết “Trăm năm” nỡ một ngày bỏ đi
Chở che đùm bọc thiếu gì
“Trăm năm” danh tiết cũng vì đêm nay
Rằng “Trăm năm” cũng từ đây
Của tin gọi một chút này làm ghi
Người đâu gặp gỡ làm chi
“Trăm năm” biết có duyên gì hay không
Lỡ làng nước đục bụi trong
“Trăm năm” giữ một tấm lòng với ai
Một nhà phúc lộc gồm hai
Nghìn năm dằng dặc quan giai lần lần

Đố chữ, đố nghĩa, còn có lối “đố vui để chọc”. Có anh thư sinh tự hào thuộc làu Kiều từ câu đầu tới câu chót, gặp hai chị em cô gái tinh nghịch. Cô chị làm bộ ít học hỏi chàng rằng:
– Này anh ơi, anh học nhiều hiểu rộng… Cô Kiều của chúng ta, trong 15 năm luân lạc có lúc nào mang bầu hay không?
Thư sinh nghiêm mặt:
– Nói bậy, nàng Kiều dù bị đày đọa “thanh lâu hai lượt, thanh y hai lần” nhưng Nguyễn Du chẳng bao giờ tả những chi tiết bất nhã đó trong một tác phẩm văn chương cao nhã!
Cô em cười thành tiếng rồi nói:
– Thế…Thế anh giảng giùm em câu này:

Thất kinh nàng chửa biết là làm sao

Cụ Tố Như đã nói rõ Kiều “thất kinh” và “chửa” nên hoảng hốt hỏi “biết là làm sao… bây giờ?” sao anh bảo cụ tránh né?  (Xem tiếp kỳ sau)

Hoàng Yên Lưu

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

What Can I Do Without You

Long weekend này KMVN xin giới thiệu đến các bạn một bản tình ca bằng tiếng Anh “What Can I Do Withou You” . Ở một góc cạnh nào đó có bạn sẽ nhận thấy nhạc tình Anh ngữ của Vũ Hàn Giang có nét trữ tình thơ mộng, nhẹ nhàng của một bản tình ca Việt Nam.

Xin mời các bạn thưởng thức nhé

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin