All posts by Toan Nguyen

Thản Nhiên

Thản Nhiên

Mai ta nằm chết trên đồi
Bốn bề cây cỏ hát lời du dương
Khắp trời mây trắng còn vương
Vi vu gió tự nghìn phương thổi về
Xoãi tay lìa hết nhiêu khê
Nghe triền sóng vỗ cuộc mê mẩn nào
Môi cười dưới lá lao xao
Khép mi tình vẫn thì thào trong ta
Yêu người, yêu giọt mưa qua
Thương đời, thương cả cành hoa chóng tàn
Mai sau dù khói hương vàng
Ra đi dứt một tiếng đàn thản nhiên.
Nguyễn Vạn Toàn 1973
                                                         
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 1296

Ngày xưa

Ngày xưa I
Ngày xưa nắng dịu dàng say
Theo em, đường rợp hoa lay bóng chiều.
Ngẩn ngơ, đâu chắc là yêu
Mà trang thơ nhuốm ít nhiều phấn hương .
Nhớ nhung nào chẳng khói sương ?
Cơn mơ nào chẳng yêu thương rộn ràng ?
Mùa Xuân , hôn cánh mai vàng
Thầm trao em, phút mơ màng, lẻ loi.

Yêu ai chưa kịp nên lời
Hôm nay nắng cháy, mộng đời đã xa.

Ngày xưa II
Ngày xưa nắng mộng đường hoa
Gió ân cần nhẹ nâng tà áo bay
Em cười, thơm nỗi thơ ngây
Mắt thuyền sương khói như say mộng đời
Chiều đưa niềm nhớ lên khơi
Tình riêng phong kín một lời chưa trao
Giọt mưa bay ướt phương nào ?
Bến sông ngày ấy dạt dào sóng đưa.
Mười năm nhắn lại người xưa :
Môi son thiếu phụ đã vừa nhạt phai.

Nguyễn Vạn Toàn

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 61

Mộng Du

Mai vàng, giá rét : vào Xuân
Bâng khuâng nắng cũ, tần ngần phố xưa.
Tháng năm…, lòng đã quên chưa ?
Đắm say ngày ấy thuyền đưa chẳng về !
Cho tôi tìm chút say mê
Nắng như còn rọi hẹn thề khói sương.
Tóc xanh, mây trắng vô thường
Áo xưa nhòa bóng còn hương, bàng hoàng !
Bóng chiều nghiêng, bước lang thang
Nghìn sau ai nữa nắng vàng mộng du ?

Nguyễn Vạn Toàn

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 191

Tình Muộn

                              Tình Muộn

                          Rượu đã mềm môi, sầu chẳng cạn
                         Tay choàng chỉ thấy bóng cô liêu
                          Mờ trong khói thuốc toàn hư ảnh
                          Đêm trắng và ta, tóc đã chiều
                          Cố níu thời gian ngày chẳng đợi
                          Mộng đời, thôi sắc úa thu phai
                          Lòng ta như cánh rừng xơ xác
                          Rụng hết niềm yêu một kiếp dài
                          Những tưởng tàn hơi vào quạnh quẽ
                          Nào ngờ sấm sét gió mưa sang
                          Lòng ơi, nhắc mãi đừng mơ nữa
                          Trở bước là thôi đã muộn màng
                          Nhưng cố quên đi càng cố nhớ
                          Lạnh lùng càng lủa ngút trăng sao
                          Vì em như đóa hồng gai sắc
                          Cắm giữa tim ta tự thuở nào
                          Chớ giết đời ta bằng lạnh lẽo
                          Đời buồn thôi cố giấu chi nhau
                          Em ơi chỉ một lần ta sống
                          Chớ hẹn nhau còn một kiếp sau.

                                                         Nguyễn Vạn Toàn

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 39

Giòng Lạnh

Giòng Lạnh

Ta giầm thân cõi nắng mưa
Em màu môi vẫn cợt đùa nhân gian
Bể dâu một cuộc hoang tàn
Đau buồng tim đỏ, buốt làn tóc xanh
Bấy lâu mộng sớm tan tành
Tài hoa để lỡ cho đành đắng cay
Một trời tan tác hoa bay
Rượu tàn xuân, chén tỉnh say dập dềnh
Nghiêng giòng mắt ghé chênh vênh
Loạn ly, ai cũng nổi nên phận người
Phồn hoa em thả tiếng cười
Nhạc cuồng luân vũ càng khơi mạch sầu
Tô son mà giấu mộng nhầu
Thơ ngây ngày cũ về đâu bây giờ?
Yêu đương lòng trót ơ hờ
Chút vui kia cũng vui vờ chăng em?
Từ trăng lịm chết dưới đèn
Gặp nhau ai biết nỗi niền riêng ai?
Tình chưa đậm, đã mau phai
Theo đời nước chảy, còn dài cô đơn
Lênh đênh sóng dập mưa dồn
Bờ xa khói lạnh ngậm buồn lãng du

Nguyễn Vạn Toàn

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 40