All posts by Pleiku Tran

Ai bảo người Mỹ không thương Cha Mẹ ?

Chàng trai mang cục đá xấu xí về làm quà tặng mẹ, ai cũng cười nhạo để rồi sửng sốt khi nhìn thấy kết quả

Để có một món quà đặc biệt dành tặng cho người mẹ yêu quý của mình, anh chàng này đã mang cả một tảng đá lớn về nhà. Mọi người xung quanh đều không hiểu được hành động của anh, thậm chí có người còn cười nhạo trước việc làm kì quặc.

Từ một hòn đá xấu xí vô tri vô giác, với lòng kính yêu và nhiệt huyết cộng với tài hoa của mình, anh chàng này đã khiến mọi người đều vỡ òa trước món quà mà đứa con yêu quý dành cả tâm huyết để làm ra tặng mẹ.

Khối đá lúc anh chàng mới mang về, xấu xí, thô thiển và liệu anh ấy định làm gì với nó?

http://inspired.daikynguyenvn.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-tang-me-1.png

Anh bắt đầu “công trình” của mình với những nhát rìu đầu tiên…

http://inspired.daikynguyenvn.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-tang-me-2.png

http://inspired.daikynguyenvn.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-tang-me-3.png

Vẫn chưa ai có thể hiểu được anh chàng này muốn làm gì với tảng đá, có vẻ như anh ấy đang tạc hình với nó?

http://inspired.daikynguyenvn.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-tang-me-4.png

Khi tác phẩm dần dần thành hình, ai nấy mới “mắt chữ O mồm chữ A” trước biến hóa chóng mặt của khối đá xấu xí hôm nọ.

http://inspired.daikynguyenvn.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-tang-me-6.png

Hình ảnh một người đã hiện rõ

http://inspired.daikynguyenvn.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-tang-me-7.png

http://inspired.daikynguyenvn.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-tang-me-8.png

Với một nỗ lực làm việc không biết mệt mỏi, tác phẩm đang dần dần được hoàn thành…

http://inspired.daikynguyenvn.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-tang-me-9.png

http://inspired.daikynguyenvn.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-tang-me-10.png

Thưc ra anh này mang tảng đá về nhà để khắc hình chính người mẹ của mình

http://inspired.daikynguyenvn.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-tang-me-11.png

Bạn cảm thấy như thế nào trước món quà mà anh chàng này tặng mẹ?

http://inspired.daikynguyenvn.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-tang-me-12.png

http://inspired.daikynguyenvn.com/wp-content/uploads/2016/10/mon-qua-tang-me-13.png

Một người con tuyệt vời phải không nào? Tác phẩm không chỉ là một tuyệt tác với cả con tim, mà nó còn nói lên tình yêu thương mà chàng trai này dành cho mẹ mình.

Cha mẹ nuôi con không một chút kêu ca hay oán thán, luôn dành cho con những gì tốt đẹp nhất của đời mình chỉ để đổi lại con họ có được một cuộc sống vui vẻ và hạnh phúc. Đôi khi chỉ một chút quan tâm, một lời hỏi han nhỏ hay đơn giản chỉ là một cuộc điện thoại cũng đủ khiến họ mãn nguyện 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 11

Về

Tôi sẽ về thăm lại chùa xưa
Để thấy áo nâu sòng ai mặc
Nghe câu kinh rửa đời lang bạt
Quên chuyện buồn nhân thế đảo điên…

Nơi cây đa biết ngộ thơ thiền
Sa di hành trì đêm vô lượng
Ngọn phong vân né ngày ơn phước
Bình minh chìa rẽ quạt lương duyên…

Tôi sẽ về đứng trước hàng hiên
Gọi ơn cha,nhắc tình của mẹ
Nắng trong vườn canh tân hương quế
Trưa thì thầm điệu lý- chim-quyên !

Lời ru cũ chưa khi nào quên:
…Uống lưng bát nước để đi tìm
Ca dao rụng xuống dòng sông ấy
Để thấy trăng chìm trong mắt em…

Tôi sẽ về . quên hết niềm riêng
Khi môi người thả câu hỷ xả
Ừ quê hương nồng nàn chi lạ !
Mái chùa cong dấu hạ rất…thiền !

Trần Dzạ Lữ

 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 16

Vì sao đồ dùng Đức có tuổi thọ đến cả trăm năm?

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 8

Cẩn thận…. Các Bạn Già Nên Đọc Bài Nầy

Bác sĩ Bùi Văn Rậu

Các bạn thân mến, trước hết tôi xin cám ơn tất cả các bạn bè xa gần đã lo lắng, thăm hỏi qua điện thoại, e mail , thăm viếng cùng chúc lành cho tôi trong những ngày qua.
Có lẽ một số các anh chị đã thắc mắc chuyện gì đã xảy đến cho tôi vậy, tôi xin tóm lược diễn tiến sau đây.
Số là vợ chồng chúng tôi đã cùng một số bạn rủ nhau đi du lịch Nhật Bản bằng tàu. Vào ngày thứ hai của chuyến đi, chúng tôi đến cư ngụ tại một khách sạn nằm dưới chân núi Phú Sĩ ,chờ sáng hôm sau lên thăm núi. Tối hôm đó từ phòng tắm đi ra, vì phải bước qua cái ngạch cửa hơi cao tôi bị trượt chân nên ngã bật ngửa ra sau, đầu đập vào ngạch cửa. Tôi nằm im cố kiểm soát ngũ quan, tứ chi xem có bị gì không thì bà xã tôi thấy động vào nâng tôi dậy, thấy máu chảy lênh láng trên sàn, vội dùng khăn băng đầu tôi lại để cầm máu rồi nhờ một anh bạn cùng đoàn sang khám cho tôi, anh bạn này là chuyên khoa cấp cứu của các nhà thương ở California. Sau khi khám xong thấy tôi không có triệu chứng gì, chỉ bị nứt da sau ót thôi, nên anh an ủi bà xã tôi và dặn chỉ canh chừng tôi mà thôi, sau đó tôi hoạt động như thường, vẫn theo đoàn đi tiếp,. Sáng hôm sau chúng tôi lên núi Phú Sĩ …Sau đó chúng tôi lên tàu đi Osaka và Kobe…Rời Kobe tàu ghé Nagasaki…Rời Nagasaki tàu chúng tôi ghé Shanghai…Chúng tôi rời Okinawa để đến Taipei….Sau hai ngày ở Taipei tàu ghé Hong kong là trạm chót của chuyến hảihành. Tại Hong kong….Chúng tôi rời Hong Kong bay tới Tokyo đổi máy bay để về thẳng Mỹ. Về đến San Jose, tôi đã trở lại công việc thường ngày, đi làm như thường, vẫn không có triệu chứng gì , không thấy nhức đầu, chóng mặt, nôn mửa . cho đến chủ nhật 23 tháng 11tức là 4 tuần sau ngày xảy ra tai nạn, tôi bắt đầu thấy hơi bị chúi về phía trước mỗi khi di chuyển, qua thứ hai tôi gọi cho bác sĩ gia đình xin đi chụp CT scan đầu, tuy nhiên cơ quan Xrays hẹn vào chiều hôm sau vì không có chỗ, buổi chiều hôm ấy trên đường về nhà thấy tôi đi hơi loạng quạng bà xã tôi đã nhất định chở tôi đến phòng cấp cứu mặc cho tôi nói rằng hãy chờ đến ngay mai chụp hình xong mới tính. Tại phòng cấp cứu sau khi khám và chụp hình bác sĩ cho biết là có máu trong đầu , bác sĩ liền cho nhập viện và sắp xếp cho giải phấu vào sáng hôm sau.Cuộc giải phẫu kéo dài khoảng hơn hai tiếng đồng hồ, lúc tỉnh dậy bác sĩ giải phẫu cho biết là ông đã khoan hai lỗ trên đầu của tôi và đã hút được hơn 200 ml máu. Ông đã đặt hai ống để rút máu bầm ra. Sau khi mổ , tôi cả thấy nhẹ nhõm, không còn thấy chóng mặt , nhức đầu gì cả , nói tóm lại là cuộc mổ thành công. Sau ba đêm nằm bệnh viện, hai ống hút trên đầu được tháo ra và tôi đã được cho xuất viện vào ngày lễ tạ ơn.
Tới đây thì có lẽ nhiều bạn đã thắc mắc tại sao tôi không đi chụp hình ngay sau khi bị tai nạn. Xin thưa với các bạn là trong cơ thể học, não bộ chúng ta được bao bọc bởi màng óc và được bảo bọc bằng hộp xương sọ. Khi lớn tuổi thì não bộ của chúng ta bị teo nhỏ lại, do đó được treo lơ lửng bằng những mạch máu nhỏ, khi bị chấn động mạnh như bị đánh vào đầu, hay té ngã , não bộ bị giao động và vì thế có thể một hay vài mạch bị đứt , máu bị chảy ra tuy nhiên vì mạch quá nhỏ nên máu chảy rất chậm, rất ít, chỉ vào khoảng gần 1 /12 tới 2 ml mỗi giờ , lúc này nếu làm CT scan cũng không thấy gì cả; chỉ khi nào lượng máu đủ đế ép vào não bộ thì lúc đó triệu chứng mới xảy ra, chuyện này thường xảy ra khỏang từ 4 tới 12 tuần sau khi bị chấn động như trong trường hợp của tôi. Bác sĩ cho biết với số lượng máu nhiều như thế, người trẻ tuổi có lẽ đã bị hôn mê, não bộ đã bị thương tổn rồi, thật là may mắn cho tôi, đã được bình phục hoàn toàn , không hề có dư chứng gì cả.
Qua kinh nghiệm bản thân, tôi khuyên các bạn là ở vào tuổi của chúng ta, nên cố gắng tránh tối đa các tai nạn tuy nhiên nếu có tai nạn xảy ra nên cho người thân biết để theo dõi, người có khả năng nhất là người bạn đời của ta, không ai săn sóc ta, hiểu ta hơn chính ta bằng bà xã của ta, câu này rất đúng với trường hợp của tôi. Xin được cám ơn em, người bạn đời, nếu không có em chưa chắc tôi có thể viết được những dòng chữ này.

BVR
 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 40

Rằm Tháng Bảy

Gió hiu hắt gieo vàng muôn cánh lá,
Trời âm u mây xám bóng sương chiều.
Làng xóm ngập nhà nhà trong khói tỏa
Vẳng đưa lời khóc mã lạnh hiu hiu.

Trong chùa, điện hương đèn nghi ngút sáng
Tiếng mõ, chuông hòa nhịp trống bên đình.
Lời cầu cúng truyền theo làn khói thoảng
Quyến cô hồn nương gió lại nghe kinh.

Ngoài đê rộng bồ đài nghiêng đổ cháo
Lễ chúng sinh từng bọn một ăn mày.
Cùng lẳng lặng như bóng ma buồn não
Dắt nhau tìm nơi cúng để xin may.

Anh Thơ

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 15

Ai lên xứ hoa đào

Khoảng thập niên 60, không ít người miền Nam trong một phút ngẫu hứng nào đó đã thả hồn theo lời ca tiếng nhạc của một bài hát rất thịnh hành:

Ai lên xứ hoa đào dừng chân bên hồ nghe chiều rơi.

Nghe hơi giá len vào hồn người chiều xuân mây êm trôi

Ai lên xứ hoa đào đừng quên bước lần theo đường hoa

Hoa bay đến muôn người, ngại ngần rồi hoa theo chân ai…

Xứ hoa đào là một trong những tên gọi Đà Lạt mà nhạc sĩ Hoàng Nguyên đã thi vị hóa Paris Nhỏ hay Thành phố Hoa… Tuy nhiên, hoa đào trên Đà Lạt không phải là loại anh đào trắng (sakura) của Nhật, cũng không phải là cây đào có quả mà ta gọi là đào lông. Người Đà Lạt gọi đó làcây mai nhưng lại không phải là mai vàng thường thấy ở miền Nam.

Mai Đà Lạt trên xứ hoa đào

Mai Đà Lạt nở rộ vào dịp Giáng sinh và Tết. Mai Đà Lạt không rực ánh vàng như những cây mai mừng xuân thường thấy được trang trí ở Sài Gòn. Mai Đà Lạt có nhụy phơn phớt hồng pha lẫn cánh hoa màu hồng phấn, cũng chẳng giống hoa đào Nhật Tân Hà Nội vốn thuộc loại đào lông.   

Đà Lạt ngày xưa, suốt con dốc từ cầu Ông Đạo lên khu Hòa Bình, cứ vào cuối tháng 12 cây mai nở rộ hai bên đường để báo hiệu mùa xuân đã về. Quanh hồ Xuân Hương những gốc mai già trụi lá cũng bắt đầu trổ bông khiến Đà Lạt nhuộm một mầu hồng nhạt hơn màu xác pháo như nhắc mọi người ngày Tết sắp đến.

Cây mai dọc theo hồ Xuân Hương 

Sau thời gian hoa mai nở rộ, cây bắt đầu đâm chồi xanh và trên cành xuất hiện những chùm trái tím đỏ. Trái mai rụng đầy dưới gốc và nằm yên ở đó cho đến khi hòa vào lòng đất. Trái mai đắng ngắt nên cả đến bọn trẻ cũng chê vì ăn chẳng được và thế là mai trở nên ‘bất khả xâm phạm’ cho đến khi hóa thân, hòa quyện với đất.

Điều đáng buồn là những cội mai già theo thời gian đã từ từ biến mất khỏi Đà Lạt khiến những người ‘yêu’ Đà Lạt cảm thấy như mất đi cái gì đó mỗi khi trở lại chốn xưa. Đà Lạt cũng kém vui khi thiếu những cánh mai hồng của ngày nào. Biết vậy… nhưng chẳng biết làm sao.

Những gốc mai già còn sót lại trên Ga Đà Lạt ngày nay 

Đà Lạt không hổ danh với tên gọi Thành phố Hoa. Thôi thì đủ loại hoa với đủ các giống, trăm hồng nghìn tía. Có một loài hoa dại mà có lẽ chỉ người gốc Đà Lạt mới để ý: hoa Cúc quỳ, còn gọi là hoa hướng dương dại hay nên thơ hơn là hoa Dã quỳ.

Dã quỳ thường nở vàng bờ dậu hoặc ven đường. Thật ra loài hoa này chẳng ai trồng chứ nói chi đến việc bỏ công chăm sóc. Vò lá Dã quỳ trong tay và đưa lên mũi ngửi ta thấy mùi hăng hắc, khó chịu… nhưng ngắm hoa dại nở rộ một màu vàng tươi lại khiến lòng vui một niềm khó tả. 

Hoa ‘hướng dương dại’ còn gọi là Dã quỳ

Cũng có màu vàng như Dã quỳ nhưng nhạt hơn và nhỏ hơn là những cành Mimosa mà có người bảo đây là loài hoa tượng trưng cho những mối tình chớm nở. Lại có ý kiến cho rằng Mimosa nói lên một tình yêu thầm kín hay tượng trưng cho một vẻ đẹp khiêm tốn.  

Có thể ai đó nghĩ rằng những nụ hoa Minosa có hình cầu giống hoa trinh nữ nên mới thi vị hóa Mimosa là Trinh nữ Hoa vàng. Các cô gái Đà Lạt đang yêu thường ép Minosa vào trang sách cũng tựa như ép lá thuộc bài để mong mọi chuyện sẽ thuận lợi cả trong tình yêu lẫn chuyện học hành (?). Hoa Mimosa rất thơm nhưng lại có rất nhiều phấn nên những ai bị dị ứng với phấn hoa chắc chắn sẽ tránh xa loài hoa này. 

Mimosa 

Đà Lạt còn rất nhiều loài hoa với những cái tên thật đặc biệt. Forget-me-not, thuộc họ myosotis, còn được gọi là hoa lưu ly, với thông điệp đừng quên tôi nhé. Hoa tigôn qua bài thơ nổi tiếng của TTKH được thi vị hóa qua hình ảnh… hoa dáng như tim vỡ. Cái tên hoa hồng Brigitte Bardot lấy hình tượng của cô đào BB với cặp môi lúc nào cũng như mời gọi nụ hôn…  

Lại có những loài hoa mang những cái tên thật dân giã. Đà Lạt có một loại dây leo người ta thường gọi là bìm bịp, đây là loại cây mọc hoang nhưng lại có hoa rất đẹp, màu tím nhạt tựa như loa kèn. Tôi còn nhớ ngày còn nhỏ thường cắt dây leo bìm bịp thành những đoạn ngắn để làm ‘đạn’ bắn ná thung. Đạn bằng dây bìm bịp bẻ cong hình chữ U khi bắn trúng người cũng đau thấm thía…

Có một loại giây leo mang tên mát mát hay mác mác cho hoa màu tím nhạt và trái non màu xanh, khi chín biến sang màu tím than. Bên trong ruột của trái mát mát là những hột nhỏ màu cam có vị chua chua. Trái mát mát ở Đà Lạt ngày nay được còn được gọi là chanh dây (passion fruit) hoặcchanh leo rất phổ biến trong công nghiệp nước giải khát.

Trái xanh, trái chín và hoa Chanh dây 

Sẽ là một thiếu sót lớn khi nói đến hoa Đà Lạt mà không đả động gì đến hoa lan. Từ xưa đến nay, lan vẫn được biết đến như một loài hoa quý phái, hoa của các bậc vua chúa vương giả. Bố tôi thưở còn sinh thời cũng là một người mê lan đến độ mẹ tôi nhiều lúc phải… bực mình vì thú vui tao nhã của ông.

Vào thập niên 60 nhà tôi có hẳn một vườn lan ở Đà Lạt. Bố tôi dành hết thì giờ cho lan, chỉ để chiêm ngưỡng chứ không hề bán. Ngược lại, ông mua rất nhiều lan của người Thượng để bộ sưu tập của mỗi ngày một phong phú. Ông còn tổ chức các buổi vào rừng để tự săn tìm lan cùng với người Thượng.

Hỏa hoàng

Dụng cụ đi rừng của ông chỉ có búa để đóng những cái đinh dài từ 15 đến 20 phân lên thân cây làm bực thang trèo lên lấy lan. Sau đó dùng dây thòng cây lan xuống chứ không ném vì sợ cây và hoa bị dập! Đi săn thú trong rừng là chạy theo một mục tiêu di động trong khi đi lùng phong lan lại phải quan sát một mục tiêu cố định mằn ở trên cao.

Bố tôi bảo tìm được lan trong rừng là cái duyên may của từng người, có người đứng ngay dưới cây lan mà vẫn không ‘thấy’! Hôm nào kém ‘duyên’ ông tìm những khúc cây mục đem về để trồng lan!

Thủy tiên trắng

Nhìn ông trau chuốt, lau từng chiếc lá của cây lan bằng bông gòn tẩm nước mới thấy một niềm đam mê đặc biệt. Chính sự đam mê này đã khiến những người thích phong lan gần gũi với nhau hơn, bất kể ranh giới xã hội, bất phân giàu nghèo.  

Tướng ‘Big’ Minh cũng là người mê chơi lan, dinh của ông ở Sài Gòn còn được gọi là Dinh Hoa Lan. Mỗi khi lên Đà Lạt ông thường ở tại nhà số 7 Lê Thái Tổ (Câu lạc bộ của Ngự Lâm Quân), số 9 ở ngay bên cạnh là Trung tâm Thực nghiệm Lâm sản có một vườn lan và xuôi dốc khoảng 50m là vườn lan của bố tôi ở số 9/1 Lê Thái Tổ.

Hễ có mặt ở Đà Lạt, Tướng Minh thế nào cũng ghé vườn lan 9/1, chỉ để ngắm hoa. Tôi biết mặt Đại úy Nhung, sĩ quan tùy viên của Tướng Minh mỗi khi ông ghé thăm vườn từ những năm 60s… Sau này, ông Nhung là người được coi như có liên quan đến việc ám sát Tổng thống Ngô Đình Diệm trong thiết vận xa M113 năm 1963.

Thủy tiên vàng

Hoa lan ở Đà Lạt có trên 200 loài, trong đó có 5 loài được phát hiện lần đầu tiên trên thế giới được mang tên Đà Lạt hay Langbiang. Lan Đà Lạt được xếp thành 3 loại chính: thổ lan (lan mọc dưới đất), thạch lan (lan mọc trên đá) và phong lan (lan cộng sinh mọc trên thân của những cây khác). 

Ở Việt Nam, theo các tài liệu lưu hành, hoa lan được biết đến và trồng dưới thời vua Trần Anh Tông (1258-1293). Hầu hết các đề tài nghiên cứu về hoa lan Việt Nam đều do các nhà khoa học người nước ngoài thực hiện. Mới đây, qua bộ sách Cây cỏ miền Nam Việt Nam của GS. Phạm Hoàng Hộ đã liệt kê và bổ sung thêm các loài phong lan nâng tổng số lan có ở Việt Nam lên 755 loài.

Hạc đính (địa lan) 

Lan được đặt tên theo hình dáng và màu sắc của hoa. Có những cái tên nghe rất văn vẻ như bạch hạc, nhất điểm hồng, thủy tiên, tiên hài, hàm lân, kim điệp, long tu, hoàng lan, hạc đính, giáng hương… cũng có những tên rất dân giã như bò cạp, gấm đất…   

Có nhà nghiên cứu nào đó đã ghép tên 24 loại hoa lan thành một bài thơ mang âm hưởng thơ Đường luật, thất ngôn bát cú:

Ngọc điểm, Long tu, Nhất điểm hồng

Mặc lan, Ý thảo, Tục đoạn lông

Huyết nhung, Phượng vĩ, Hàm lân cứng

Hạc đính, Hoàng long, Thanh đạm trung

Trân châu, Gấm đất, Chu đinh tím

Bạch diệp, Luân trần, Mao Tuyết nhung

Dã hạc, Giáng hương, Hồng câu thảo

Thủy tiên, Hạc vĩ, Bạch huệ đồng”.

===

Đà Lạt sương mù: Năm tháng ngao du

Thời thanh niên của tôi được tính từ khi rời Ban Mê Thuột (BMT) năm 1964. Trường trung học BMT chỉ có tới lớp Đệ Nhị và khi thi phải về Nha Trang nên sau khi đậu tú tài, tôi lại quay về trường Trần Hưng Đạo, Đà Lạt.

Một lần nữa, Đà Lạt lại gắn bó với cuộc đời tôi, nhưng lần này là thời thanh niên chứ không còn là thời niên thiếu. Điểm đặc biệt nữa là lần này về Đà Lạt tôi ở trọ tại 79 Võ Tánh, đây là con đường có rất nhiều nhà trọ cho sinh viên, học sinh vì ở rất gần Viện Đại học Đà Lạt, trường Bùi Thị Xuân và trường Bồ Đề.

Đà Lạt sương mù 

Căn nhà của gia đình trên đường Phạm Hồng Thái ngày nào nay giao cho gia đình bác Chánh trông coi. Hơn nữa, ở vào tuổi thanh niên thích sống tự do nên tôi trọ học ngoài phố chứ không về ở ngôi nhà gần Trại Hầm. Cùng về Đà Lạt với tôi còn có 3 người bạn học từ BMT gồm Vĩnh Anh, Nguyễn Mạnh Dũng và Trần Hen.  

Vĩnh Anh và tôi vốn có ‘máu văn nghệ’ nên rất hợp nhau. Vĩnh Anh trong thời gian còn đi học đã là tay trống trong một ban nhạc ở các phòng trà trên BMT. Có rủng rỉnh tiền Vĩnh Anh thỉnh thoảng mua đĩa hát 45 tours để hai đứa cùng nghe Francois Hardy, Sylvie Vartan… đôi khi cũng mua sách về đọc chung. 

Vĩnh Anh gắn bó với gia đình tôi như một thành viên đến độ gọi bố mẹ tôi là Cậu, Mợ. Bố mẹ tôi cũng rất qúy người bạn thân của con nên thường giữ Vĩnh Anh ở lại ăn cơm khi nhà còn ở đường Lý Thường Kiệt, gần góc đường Ama Trang Long, BMT. 

Sống xa nhà, hoàn toàn tự do trên Đà Lạt nên 4 đứa chúng tôi – Nguyễn Mạnh Dũng, Vĩnh Anh, Trần Hen và tôi – chỉ lấy việc vui chơi là chính còn chuyện học hành chỉ là… phụ! Bây giờ ngồi nghĩ lại thời gian rong chơi trên Đà Lạt có lẽ là giai đoạn ‘vàng son’ nhất trong lứa tuổi chớm vào đời của tôi. 

Chợ Đà Lạt (1961)

Ở Đà Lạt, tôi quen với Lê Thị Tuyết Lan, nhà ở cuối dốc Võ Tánh, phía gần hồ Xuân Hương. Tuyết Lan là em của Lộc mà sau này nổi tiếng qua cặp song ca Lê Uyên Phương tại Sài Gòn, một phiên bản của Sonny & Cher của Mỹ vào thời 60-70.  

Tuyết Lan vóc người cao ráo, tóc dài, má lúc nào cũng hây hây hồng, một điển hình của các cô gái Đà Lạt. Tuyết Lan chưa phải là người tình vì hai chúng tôi đối xử với nhau như những người bạn thân thiết dù có hai đứa có lần đi chơi trên Vallé d’Amour, Thung lũng tình yêu.

Trên thung lũng vắng lặng, chúng tôi hồn nhiên hái doa dại, đuổi bắt nhau và rồi nằm bên nhau ngắm bầu trời xanh lơ của Đà Lạt, chuyện trò vu vơ. Thế nhưng, chúng tôi chưa bao giờ nói chuyện yêu đương, chỉ biết mỗi khi bên nhau cảm thấy thoải mái, dễ chịu. Bảo thế là tình yêu thì quá sớm, chắc chỉ ở mức trên tình bạn.

Hồ Xuân Hương trong sương mù

Có những buổi tối bọn con trai nhà trọ chúng tôi chở nhau trên những chiếc xe gắn máy Puchs, Gobel chạy vòng vòng quanh khu Hòa Bình. Hoàn toàn không có chuyện đua xe,bão đêm như một số thanh niên bây giờ. Có hôm cao hứng chạy một vòng hồ Xuân Hương chỉ vì cá nhau quanh hồ có tất cả bao nhiêu cột đèn!  

Có những đêm chúng tôi thả bộ, xuôi dốc Võ Tánh để lang thang ngoài phố. Khuya đói bụng mua bắp nướng trét hành mỡ, mỗi đứa gậm một cái, nhai từ từ mới thấy vị ngọt của bắp vườn mới bẻ. Đậu phụng hay hạt dẻ rang cũng vừa ấm lòng vừa no bụng. Nếu còn đói thì một khúc bánh mì thịt nướng dòn, khát thì có xe sữa đậu nành nóng chuyên phục vụ khách về đêm.

Đà Lạt vốn được coi là thành phố của… tri thức. Nếu nói về những con số khô khan thì Đà lạt xưa có tỷ lệ trường đại học cao nhất nước. Miền Nam trong thập niên 60, chỉ có bốn trường đại học thì Đà Lạt đã chiếm một: Viện Đại Học Đà Lạt bên cạnh các đại học Sài Gòn, Vạn Hạnh và Huế. Về mặt quân sự, Đà Lạt có Trường Võ bị Đà Lạt đào tạo lớp sĩ quan hiện dịch ra trường với cấp bằng cử nhân, Trường Chiến tranh Chính trị nơi huấn luyện các sĩ quan chuyên ngành ‘giặc nói’ và Trường Đại học Tham mưu dành cho các sĩ quan từ Trung uý cho đến Trung tá.

Trường Võ bị Quốc gia (1968)

Đà Lạt còn có 2 học viện Công giáo: Học viện Dòng Chúa Cứu Thế và Giáo Hoàng Học Viện. Đặc biệt nơi này được giảng dạy bởi các giáo sư thần học đến từ nước ngoài và khoảng trên 100 giáo sư từ phương Tây sang cư ngụ và giảng dạy. Bên cạnh đó là các trường Pháp dành cho con em giới thượng lưu từ Sài Gòn lên học. Người ta biết đến những cái tên như Grand Lycée Yersin, Petit Lycée, Adran, Couvent des Oiseaux, Domaine de Marie…

Grand Lycée Yersin (ngày nay được đổi tên là Trường Cao đẳng Sư phạm Đà Lạt) là một công trình kiến trúc được Hội Kiến trúc sư thế giới (UIA) công nhận là một trong số 1.000 công trình xây dựng độc đáo của thế giới trong thế kỷ 20. Trường được người Pháp thành lập năm 1927, do kiến trúc sư Moncet thiết kế và chỉ đạo xây dựng. Năm 1932 trường Petit Lycée Dalat được đổi tên thành Grand Lycée de Dalat và đến năm 1935 trường có tên là Lycée Yersin để tưởng niệm bác sĩ Alexandre Yersin.

Dãy lớp học được xây hình vòng cung, gạch xây trường là gạch trần đỏ được chở từ châu Âu sang, mái được lợp bằng ngói làm từ Pháp. Điểm nhấn của dãy nhà hình vòng cung là tháp chuông nổi bật trên vòm trời Đà Lạt.

Lycée Yersin với tháp chuông nổi bật trên nền trời Đà Lạt

Cũng vì thế, Đà Lạt trở thành nơi vãng lai của những người đến từ khắp miền Nam và không ít người đã coi đây là thành phố của một thời kỷ niệm. Đà Lạt đối với tôi còn là quê hương thứ hai sau khi gia đình rời Hà Nội vào Nam năm 1953. Từng con dốc, từng ngõ hẻm, từng căn nhà làm bằng gỗ thông, từng hàng quán… đã ăn sâu trong tiềm thức tôi và lúc nào cũng sẵng sàng bùng lên như một ngọn lửa.

Cà phê Tùng là một phần không thể thiếu của Đà Lạt. Hồi mới từ Hà Nội vào Đà Lạt tôi còn nhớ quán cà phê đã ở đó không biết từ bao giờ. Chú Tùng (chúng tôi thường gọi một cách thân mật) là người Bắc di cư, nhưng có lẽ cũng giống như gia đình tôi đã di cư sớm, trước đợt di cư vĩ đại của gần 1 triệu người vào năm 1954.

Tính cho đến ngày nay, cà phê Tùng đã hiện diện ở Đà Lạt hơn một nửa thế kỷ. Chú Tùng nay đã qua đời nhưng những người trong gia đình vẫn còn giữ truyền thống của một tiệm cà phê cổ. Những chiếc bàn cũ kỹ, những bức tranh bạc mầu, những miếng gỗ ốp tường và cả chiếc cửa ra vào lúc nào cũng mở hé là tất cả những gì Tùng xưa bắt đầu và Tùng nay gìn giữ.

Cà phê Tùng ngày nay

Gữa cái rét căm căm của Đà Lạt về đêm, ngồi trong cà phê Tùng nhìn qua lớp cửa kính mới thấy được nét đặc biệt của Đà Lạt trong sương mù. Những ngọn đèn đường mờ mờ, ảo ảo trong sương đêm tạo nên một Đà Lạt hoàn toàn khác với Đà Lạt của ban ngày.

Có người chê cà phê ở Tùng không có gì xuất sắc lắm, có người than nhạc ở Tùng buồn quá, có người lại nói không gian ở Tùng chật chội nhưng không ai phủ nhận sự hiện diện hơn nửa thế kỷ của cà phê Tùng tại thành phố sương mù. Sự hiện diện mang tính cách lịch sử gắn liền với thành phố Đà Lạt.  

Phong cách, kiểu dáng của quán thuở ấy tới bây giờ, lúc nào cũng vẫn vậy. Vẫn những bàn ghế trang trọng mà đơn giản giữ mãi một vẻ không cũ không mới trong tiếng nhạc vừa đủ nghe và cũng vừa đủ để chuyện trò.  

Ngày xa xưa, cà phê Tùng dành trọn ngày Thứ Năm cho khách thưởng thức nhạc Pháp. Người ta có thể nghe Francois Hardy trầm buồn qua Tous les garcons et les filles,Ton meilleur ami; Sylvie Vartan nhí nhảnh với La plus belle pour aller danser, En ecoutant la pluie, Quand le film est triste;  Dalida với giọng ca lão luyện qua Bambino, Histoire d’un anour, Besame Mucho rồi Christophe cất tiếng hát Mal,Aline, Main dans la main hay Charles Aznavour với Et Moi Dans Mon Coin 

Không gian của Tùng được ngăn cách với thế giới bên ngoài bằng lớp kính. Ngồi trong Tùng ta có thể thấy cảnh sinh hoạt, người qua lại trên khu Hòa Bình hay ngắm các cô nữ sinh áo len xanh Bùi Thị Xuân vào những giờ tan trường. Vào những đêm sương lạnh xuống nhiều, Tùng là cái lò sưởi ấm nhưng đối với tôi, sẽ thú vị hơn khi ngồi trên balcon (chỉ có một bàn duy nhất) để nhìn xuống đường trong cái giá lạnh về đêm của thành phố sương mù. 

Chiếm khoảng lớn trên bức tường chú Tùng treo họa phẩmNgười đàn ghi-ta của Vị Ý. Bức tranh có mầu tối sẫn, người đàn guitar một mình một bóng vươn dài rồi gãy gục. Đầu người và đầu phím đàn chúc xuống bục gỗ màu nâu khô.  

Trên vách bên trái là bức Thiếu nữ xanh của Đinh Cường, màu xanh nhung nhàn nhạt một lớp bụi thời gian. Ở gian trong là họa phẩm của Cù Nguyễn, Thiếu nữ mơ màng một hạnh phúc nào với chiếc bandeau màu hồng nhạt cột trên tóc… Hình như những bức tranh muốn nói dù khách có phiêu bạt bất cứ nơi đâu, khi trở lại Đà Lạt vẫn muôn đời là chốn cũ.

Nếu tinh ý, khi bước vào Tùng có thể nhận ra ngay màu nâu chủ đạo của quán từ lớp simili bọc nệm ghế ngồi, những mảnh gỗ ốp trên tường cho đến những bức tranh trang trí, nước sơn tường đều đưa khách về màu nâu sẫm của cà phê rang chín.  

Toàn cảnh gian ngoài cà phê Tùng

Nguyễn Đạt đã viết về Cafe Tùng: “Ông Tùng đã mất vài năm nay, trở thành người thiên cổ, như nhà văn Nguyễn Tuân còn lại ở quán cà-phê Tùng câu chuyện về ly rượu mạnh, như hoạ sĩ Vị Ý còn lại trên bức tường quán Người đàn ghi-ta mãi hoài cơn đam mê khắc khoải. Người con của ông Tùng, Trần Đình Thông, đảm đương quán cà-phê Tùng tiếp nối ông Tùng. Chúng tôi nghĩ tới những tên tuổi danh xưng như định mệnh: Tùng, Thông ở nơi chốn ngàn thông..”.

Lần gần đây nhất tôi trở lại Đà Lạt vào năm 2009 để xây mộ cho song thân. Cùng với một người bạn học cũ vẫn còn ‘tử thủ’ tại Đà Lạt, chúng tôi ghé cà phê Tùng mong tìm lại những giây phút của thời mới chớm bước vào tuổi thanh niên của ngày nào.

Cảnh vẫn như xưa nhưng người xưa còn lại chỉ có vợ chú Tùng. Bà ngồi yên lặng một mình nơi góc cửa, mắt đăm đăm nhìn ra những người qua lại ngoài đường. Tôi nhìn thấy trong đôi mắt đó một nét buồn của hơn một nửa thế kỷ còn đọng lại.

Bà Tùng với nét buồn sau hơn nửa thế kỷ

Một lúc sau, bà quay vào ngồi ở quầy tính tiền. Tôi biết, bà đã quay về với thực tế đời thường của cơm áo, gạo tiền. Cũng là lẽ thường tình, khách nhớ chủ quán chứ chủ cà phê làm sao nhớ hết khách vãng lai. Sau khi tự giới thiệu là khách phương xa trở về Đà Lạt, bà Tùng như cởi mở tấm lòng đã từ lâu chôn kín. 

Nhìn những bức tranh trên tường bà kể lại sau 30/4/75 quán phải ‘cất’ đi vì ‘tự’ thấy vị trí của những bức tranh đó không thích hợp trong buổi giao thời. Nhưng rồi tranh cũng được treo lại đúng vị trí cũ. Lúc đó tôi tự nhiên nghĩ đến quán cà phê Lâm ngoài Hà Nội với những bức tranh được vẽ bởi các nhân vật nổi tiếng như Nguyễn Sáng, Văn Cao, Nguyễn Tuân, Nguyên Hồng… 

Hỏi thăm về chú Tùng bà cho biết ông qua đời sau vụ tai nạn xe cộ ngoài đường, hỏi về ‘cái chú cao cao, đầu hói’ (là người phục vụ chính của Tùng ngày xưa) bà nói chú ấy cũng đã ‘quy tiên’ rồi. Hóa ra, giờ thì chỉ còn mình bà với cái tên cà phê Tùng đã đi vào lịch sử của Đà Lạt cùng với những nhân vật một thời nổi danh của miền Nam.

Bà Tùng còn nhắc lại thời kỳ quán phát đạt ông Tùng còn mở một quán cà phê thứ hai trên đường Phan Bội Châu, lấy tên là Domino. Cà phê Domino, giá rẻ để phục vụ cho giới lao động chân tay còn cà phê Tùng, đắt hơn, dành cho giới trí thức. Ông Tùng đã xã hội hóa các quán cà phê của ông từ những năm 60, đi trước khái niệm xã hội hóa của thời đại này đến hơn một nửa thế kỷ! 

Tại cà phê Tùng ngày nào, Trịnh Công Sơn đã gặp Khánh Ly, Từ Công Phụng và đám bạn của tôi trong ban nhạc trường Trần Hưng Đạo đã từng mài đũng quần trên ghế cà phê Tùng. Thi sĩ Bùi Giáng cũng đã ngồi nơi đây. Có lẽ ông nhìn bầu trời Đà Lạt âm u qua cửa kính cà phê Tùng để viết hai câu thơ lục bát phá cách trên miếng giấy bạc của bao thuốc lá: 

Quán ngồi mỏi. Nắng chưa lên.

Chợt vui tràn. Thấy còn nguyên sơ đầu.

Xin kết thúc bài viết về cà phê của Đà Lạt sương mù với câu chuyện của một anh bạn thuộc loại ghiền cà phê có hạng. Anh bảo: “Uống rượu thì say mới quậy, nhưng uống cà phê thì quậy rồi mới say!”. 

Theo lý luận thường tình, tôi phản ứng: “Làm gì có chuyện uống cà phê quậy rồi mới say?”.

Anh bạn thủng thẳng đáp: “Thì uống cà phê phải quậy cho tan đường rồi mới uống chứ?!” 

***
Video clip “Đà Lạt Xưa & Nay”
https://www.youtube.com/watch? v=6H9tPgXzC_k

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 82

Thời Gian

Thời gian là một cái bình cổ
bất ngờ bị vỡ vụn
thành từng mảnh nhỏ
không đồng đều như những ngày hạnh phúc
cả một đời người
nhưng vẫn lấp lánh
óng ánh kiêu sa
như màu ngọc hiếm quý
ẩn giấu trong lòng đá

Thời gian cũng là trái cây
âm thầm rụng dưới ánh trăng
lặng lẽ rơi trong đêm tối
không có thứ nào bay ngược lên trời

Thời gian là tảng đá không thể tích
hình dạng chẳng đồng
khiêu vũ trên phận so le của kiếp người
giới hạn dường như chỉ trăm năm
quá dài so với một ngày buồn
mà cũng chỉ là chớp mắt nhóa lên trong vĩnh cửu
Có một vài con số
ghi bằng cổ tự
trong các vòng tròn rõ nét hoặc lờ mờ
không có ai biết
các con số bí ẩn
được viết ra tự bao giờ
âu cũng chỉ là giấc mơ đẹp
giữa một đêm hè miền nhiệt đới

Trần Thị Tường Vy

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 21

Chỉ Có Một Đời Thôi

Bạn có  công nhận những điều dưới đây (là ĐÚNG) không ?
https://i1.wp.com/cdn.nhanh.vn/cdn/store/2727/artCT/10472/cs9.jpg
 
Một chiếc máy Smart phone cao cấp, 70% chức năng là dư thừa.
Một chiếc xe Sedan hạng sang, 70% tốc độ là dư thừa.
Một căn biệt thự sang trọng, 70% diện tích là trống trải.
Một đội ngũ nhân viên phục vụ, 70% là kiếm cơm.
Một ngôi trường đại học, 70% giáo sư là chém gió.
Một đại đội hoạt động xã hội, 70% là nhàn rỗi trống rỗng.
Một căn phòng đầy quần áo thời trang mỹ phẩm, 70% là không mấy khi dùng đến.
Một đời người, cho dù kiếm thêm nhiều tiền nữa, 70% là để lại cho người khác tiêu xài.
 
Kết luận:
 https://banmaihong.files.wordpress.com/2015/12/71e3a-a-cartoon-person-runs-a-race-against-a-time-clock-on-a-busy-day.jpg?w=486&h=477
Cuộc sống vốn dĩ đơn giản, hưởng thụ cuộc sống trong khoảng 30% là OK.
Cuộc đời như một cuộc đua:
Nửa hiệp đầu chạy đua với bằng cấp, quyền lực, địa vị, thành tích, lương bổng
Nửa hiệp còn lại chạy đua với huyết áp, mỡ máu, đường huyết, acid uric, cholesterol.
Nửa hiệp đầu, nghe cấp trên mà phụng mệnh (theo mệnh lệnh)
Nửa hiệp sau, vạn sự tuỳ duyên mà theo… số mệnh!
 
Trong cuộc đời:
Không ốm cũng cần trải nghiệm,
Không khát cũng cần uống nước,
Buồn mấy cũng phải nghĩ thông,
Mình đúng cũng phải nhường người.
 
Có quyền cũng nên khiêm tốn,
Không mệt cũng nên nghỉ ngơi,
Không giàu cũng phải biết đủ,
Bận mấy cũng phải luyện rèn (thể lực)
 
Một chiếc áo giá 2 triệu, giá niêm yết có thể chứng minh
Một chiếc xe 1 tỉ, hoá đơn xuất kho có thể chứng minh
Một căn hộ 5 tỉ, bất động sản có thể chứng minh
Một con người, rốt cục đáng giá bao nhiêu tiền?
Duy nhất chỉ có sức khỏe có thể chứng minh được điều đó.
 
Vậy, đừng tính toán bạn tiêu bao nhiêu tiền cho sức khoẻ
VÌ… bạn không tiêu cho trước đó cũng phải tiêu cho … sau đó.
Quyền lựa chọn là ở bạn.
Không có sức khoẻ, Tài Sản, Tư Sản… cũng thành… Di Sản thôi!
*
 
Dục Vọng
Một người tìm đến nơi thâm sơn gặp một nhà hiền triết ở ẩn, hy vọng sẽ tìm được lời giải cho những nghi hoặc trong lòng.
 
Hỏi:  Con người thường thất bại vì chính dục vọng của bản thân.  Vậy xin cho biết, thế nào là dục vọng?
 
Nhà hiền triết nói: “Anh hãy quay về đã, trưa mai lại tới đây, nhưng nhớ là không được ăn uống bất cứ thứ gì”.
Dù không hiểu dụng ý, nhưng người đàn ông vẫn làm theo.  Hôm sau, anh ta quay lại.
 
Anh hiện giờ chắc đang đói ngấu, khát cháy cổ, đúng không?”,
“Vâng, giờ thì tôi có thể ăn cả nửa con bò, uống bay hết vại nước!”.
Vậy hãy theo tôi
 
Hai người đi một quãng xa, khá lâu sau mới đến một vườn cây trái sum suê. Nhà hiền triết đưa cho người đàn ông một chiếc bao tải, nói:
Bây giờ anh hãy hái cho anh những quả táo tươi ngon nhất ở đây, chúng là của anh, nhưng nhớ là phải mang về tới gặp tôi mới được ăn”.
 
Nhà hiền triết quay về trước. Mãi đến khi trời tối, mới thấy người đàn ông vác một bao tải nặng đầy táo mang về. Mồ hôi ướt đầm toàn thân, anh ta mệt mỏi đặt bao táo xuống.
 
Giờ anh có thể ăn rồi”, nhà hiền triết nói.
 
Người đàn ông không đợi thêm, lập tức vồ lấy ba quả táo, cắn từng miếng to nhồm nhoàm nhai. Trong phút chốc, ba quả táo đã bị ăn sạch sẽ.  Ăn xong, người đàn ông đứng vuốt bụng, nhìn nhà hiền triết, nghi hoặc…
 
Giờ anh còn đói, khát không?
“Không, giờ có cho ăn tiếp cũng không ăn được nữa”.
 
Nhà hiền triết chỉ vào chiếc bao tải đầy táo:
Vậy thì anh bỏ công vất vả, vác cả bao tải táo mà mình không thể nào ăn hết về đây để làm gì?
 
Người đàn ông lập tức ngộ ra.

  Sưu tầm

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 25

Thầm Lặng Một Vầng Trăng

Mùa thu ơi, thầm lặng 1 vầng trăng

Đêm nay lạnh, rét run từng chiếc lá

Chia tay nhau, ta trở thành người lạ

Và em nhớ anh vì gió những buổi chiều

Em nhớ anh có thể vì tình yêu

Hay có thể vì ngày xưa quá đẹp?

Chia tay nhau, cửa vào tim đã khép

Cung đàn năm xưa, ai làm lỗi nhịp rồi

Trăng vỡ đôi có thể vì từ ly

Những kỷ niệm sưởi hồn ai bớt lạnh

Tim đan mộng để hồn xưa chấp cánh

Dù mộng kia đâu trở lại bao giờ

Huế ơi, thắp vào tim nỗi nhớ

Nghe đêm sâu dằng dặc một nỗi niềm.

Trần Hữu Bích

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 38

Mẹ Ốm

Mọi hôm mẹ thích vui chơi
Hôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu
Lá trầu khô giữa cơi trầu
Truyện Kiều gấp lại trên đầu bấy nay
Cánh màn khép lỏng cả ngày
Ruộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưa
Nắng mưa từ những ngày xưa
Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan
Khắp người đau buốt, nóng ran
Mẹ ơi ! Cô bác xóm làng đến thăm
Người cho trứng, người cho cam
Và anh y sĩ đã mang thuốc vào
Sáng nay trời đổ mưa rào
Nắng trong trái chín ngọt ngào bay hương
Cả đời đi gió đi sương
Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi
Mẹ vui, con có quản gì
Ngâm thơ kể chuyện rồi thì múa ca
Rồi con diễn kịch giữa nhà
Một mình con sắm cả ba vai chèo
Vì con, mẹ khổ đủ điều
Quanh đôi mắt mẹ đã nhiều nếp nhăn
Con mong mẹ khỏe dần dần
Ngày ăn ngon miệng, đêm nằm ngủ say
Rồi ra đọc sách, cấy cày
Mẹ là đất nước, tháng ngày của con. 

Trần Đăng Khoa

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 35

Kiếp Tha Phương

 
Từ chạng vạng, đã nghe hơi thở của đêm
Tiếng hỗn tạp, của bụi trần rong ruổi
Năm dài tháng rộng, chớp mắt đã 12 năm
Là 12 mùa, phơi mình trên đất khách

Chiều hôm ấy, mưa bay, hạ buồn lơ đễnh
Khung trời trầm ngâm, những hồi ức xa xăm
Tôi rảo bước giữa đời, chênh vênh bờ vai mỏi
Nước mắt ngắn dài, của một kiếp tha phương

Bước thật chập, bỏ phố dài đông người qua lại
Đặt nỗi cô đơn, giữa đại dương mênh mông im lặng
Quê ơi…! đợi con trở về
Kể về làng, với những ký ức khó quên…!!!

Tấn An
 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 72

Tình Cũ Sang Trang

Em báo tin vui, cớ sao buồn?
Miệng cười buốt giá lệ thầm tuôn
Đò đã sang ngang, em – người ấy
Tủi thân bến vắng gió nhẹ luồn

Đến những hoàng hôn nhạt nắng vàng
Mấy ngày tím ngắt bóng chiều loang
Tôi đợi người xưa, xa xăm quá!
Mây sầu trôi dạt cõi tình hoang

Chạnh lòng cô lẻ độ thu rơi
Tìm em ngơ ngẩn bốn phương trời
Người chắc hững hờ vui tình mới
Chẳng biết nơi này mưa mưa rơi

Tôi nhớ bụi tình vương ngày trước
Em ngồi tính chuyện của mai sau
Như cánh hồng phai bên dòng nước
Thấm thoắt thời gian đã vụt mau

Nhớ cả đêm đông trời buốt lạnh
Quạnh quẽ đêm rơi ánh nguyệt tà
Em ngồi lặng yên nghe tôi kể
Những chuyện trong đời đã trôi qua

Thôi hết rồi sao, lỡ thật sao?
Tôi đâu có ngờ chuyện hợp tan
Giờ nghe tin ấy tim đau nhói
Khói thuốc pha sương nhuộm lệ tràn

Tôi vẫn tìm em trong áng thơ
Viết về cái thuở đã mộng mơ
Dẫu em chung bước bên người ấy
Tôi vẫn nơi đây một kẻ khờ

Tôi vẫn tìm em, vẫn trông chờ
Vẫn tìm yêu dấu, vẫn ngu ngơ
Những tối trăng mờ nghe đêm rớt
Tôi biết tình em vẫn hững hờ…

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 53

Nhớ Con Sông QuêHương

 

Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre
Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng.
Chẳng biết nước có giữ ngày, giữ tháng
Giữ bao nhiêu kỉ niệm giữa dòng trôi?
Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi!
Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ
Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ
Sông của miền Nam nước Việt thân yêu

Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu
Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy
Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy
Bầy chim non bơi lội trên sông
Tôi giơ tay ôm nước vào lòng
Sông mở nước ôm tôi vào dạ

Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả
Kẻ sớm khuya chài lưới bên sông
Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng
Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến
Nhưng lòng tôi như mưa nguồn, gió biển
Vẫn trở về lưu luyến bên sông

Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc
Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc
Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng “miền Nam”
Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng
Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc
Tôi nhớ cả những người không quen biết…
Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây
Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy
Hình ảnh con sông quê mát rượi
Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới
Quê hương ơi! Lòng tôi cũng như sông
Tình Bắc Nam chung chảy một dòng
Không ghành thác nào ngăn cản được
Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước
Tôi sẽ về sông nước của quê hương
Tôi sẽ về sông nước của tình thương…
(Tác giả: Tế Hanh)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 18

Luôn thọ lâu hơn người khác 15 tuổi nếu bạn làm điều đơn giản này

Muốn thọ lâu hơn người khác 15 tuổi nếu bạn làm điều đơn giản này – hiệu quả mà không hề tốn thời gian.
bí quyết thọ lâu
Sống khỏe mạnh và thọ lâu là điều ai cũng muốn.

Ngâm chân trước khi ngủ– Đôi chân được ví như trái tim thứ 2 của cơ thể, hàng ngày đôi chân của bạn đã chịu sự tra tấn của sức nặng cơ thể, di chuyển thường xuyên, giày cao gót,… chính vì vậy trước khi đi ngủ bạn hãy dành 20 phút để ngâm chân với nước ấm pha muối, nước ấm pha trà đặc, nước ấm pha gừng,… để có đôi chân khỏe mạnh, mềm mại, giải tỏa áp lực, căng thẳng trong cuộc sống và có một giấc ngủ ngon;

– Đối với người trẻ tuổi hàng ngày ngâm từ 15 – 20 phút, người cao tuổi có thể kéo dài 20 – 30 phút, nhiệt độ của nước không nên vượt quá 40 độ C nhé.

Rửa tay thường xuyên và đúng cách– Người ta thường nói “bệnh từ miệng mà vào”, việc bạn không rửa tay trước khi ăn, sau khi đi vệ sinh hay tiếp xúc với một số vật dụng chứa nhiều vi khuẩn là cách nhanh nhất khiến cơ thể bạn bị bệnh.

– Trong công việc hàng ngày, chúng ta thường chạm tay vào rất nhiều thứ, vì thế các vi trùng gây bệnh có thể dễ dàng chuyển từ tay lên miệng. Do đó rửa tay thường xuyên là cách đơn giản nhưng hiệu quả để bảo vệ sức khỏe của bạn đấy nhé. Hãy lựa chọn cho mình và gia đình một loại nước rửa tay dịu nhẹ được chiết xuất từ thiên nhiên và rửa tay thật cẩn thận hàng ngày, rửa bàn tay đến các ngón tay và móng tay rồi mới lau tay bằng khăn bông sạch để bảo vệ da tay bạn nhé.

Khám sức khỏe định kỳ đúng lịchĐể biết sớm những căn nghiêm trọng, cách tốt nhất là lên lịch khám bệnh và thực hiện một cách “đúng giờ hẹn”. Một số bệnh như viêm gan, lao phổi, tăng huyết áp, bệnh tim, tiểu đường, ung thư là những bệnh có thể biết trước, khám càng sớm, khả năng chữa trị càng cao.

Trong thực tế, nhiều người không có thói quen khám bệnh định kỳ đã bỏ lỡ nhiều cơ hội cứu sống tính mạng hoặc ít ra cũng có thể chữa khỏi một phần bệnh tật.

Theo phunutoday.vn

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 16

Tựa Vào Vai Anh

Mệt rồi phải không?
Dựa vào vai anh mà yên lòng ngủ nhé !
Đừng giả vờ nói cười vui vẻ
Có ai cần em mạnh mẽ vậy đâu.
Nhắm mắt nào ngủ một giấc thật sâu
Đôi mắt em màu u sầu đậm quá
Vai anh này đang chìa cho em tựa
Cô gái khờ, đừng khóc nữa, nghe không?
Hãy để anh xua giùm những gió giông
Vết thương lòng làm em đau nhiều quá
Kể anh nghe, đừng gồng mình lên nữa
Giấu làm gì cho khó nhọc nhiều thêm.
Cho anh được làm một chiếc gối thật êm
Ru giấc ngủ em cho bình yên ghé lại
Cô gái à, không có gì là mãi mãi
Để quá khứ ngủ yên, để em lại yêu đời.

6. Anh đi bỏ lại con đường
Vàng ươm nắng chảy đời buồn tỉ tê
Tay ngoan dìu bước em về
Giờ nghe cách biệt tái tê lệ sầu.

Có hờn oán trách chi đâu
Mặn nồng đem bán cho nhau đắng lòng
Ngẫm tình bạc bẽo lặng trông
Tiếc mình nông nổi bột bồng tuổi xanh.

Con đường từng mang tên anh
Giờ in bao gót chân tình nhân qua
Câu thề chẳng riêng đôi ta
Nẻo quen hối hả…nhạt nhòa dấu xưa.

Rêu phong nỗi nhớ chiều mưa
Đường xa ướt lạnh..em vừa lãng quên
Lửa lòng đã tắt đừng nhen
Hương yêu gói ghém ngủ quên ngàn đời..

Đường xưa… cũ rích…phá rồi
Ai về lạc bước…đơn côi…mặc người
Vàng thu nhuộm chín một thời
Đường thay tên mới anh ơi đừng về…

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 21

KHUÔN MẶT VĂN NGHỆ MỚI