All posts by Vo Danh Thi

Năm hiểu lầm thường gặp về việc gãy xương

Đau đớn đến phát gào thét, đau như bị ai đâm? Không hẳn lúc nào cũng vậy.

Bạn vẫn cử động được, vậy tức là xương không gẫy? Chưa chắc. Claudia Hammond giải mã một số đồn đoán sai lầm về gãy xương.

Còn cử động được nghĩa là xương không gãy

“Bạn vẫn cử động được chứ? Nếu được thì tức là bạn không bị gẫy xương đâu.” Đó là điều đầu tiên mà người ta thường nói khi thấy bạn quằn quại đau đớn vì bị va đập mạnh ở ngón chân và đang tự hỏi liệu mình có bị gãy xương không.

Trên thực tế, đôi khi bạn vẫn có thể cử động được dù xương đã gãy, thế cho nên đây không phải là một trong những dấu hiệu chính cần xem xét khi xác định xem liệu bạn có bị gãy xương hay không.

Ba triệu chứng hàng đầu của việc gãy xương là đau đớn, sưng tấy và biến dạng.

Nếu xương bị trồi lên 90 độ hoặc lòi hẳn lên bên dưới lớp da thì không có gì phải bàn cãi nữa, đó chính là dấu hiệu chắc chắn cho thấy nhiều khả năng là xương gãy thật rồi. Một dấu hiệu khác nữa của gãy xương là khi bạn nghe thấy một tiếng “rắc” lúc xảy ra tai nạn…

Nếu xương bị gãy, chắc chắn bạn sẽ không thể tránh khỏi đau đớn

Không nhất thiết là như vậy. Có khá nhiều những câu chuyện về việc người ta bị vấp ngã nhưng sau đó vẫn trượt tuyết, đi bộ hoặc thậm chí nhảy múa cả ngày mà không hề nhận ra rằng họ đã bị gãy xương từ hồi nào rồi.

Tất nhiên là xương gãy thường gây đau đớn, thậm chí cực kỳ đau, nhưng nếu đó là một vết gãy nhỏ, rất có thể bạn không nhận thấy đau.

Khi bạn phát hiện ra mình bị gãy xương thì điều quan trọng là phải nhờ sự trợ giúp chuyên khoa để đảm bảo xương được sắp xếp đúng cách và giữ đúng vị trí trong quá trình liền xương trở lại, để tránh bị nhiễm trùng hoặc biến dạng xương vĩnh viễn.

Getty ImagesBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionNgay khi bạn phát hiện xương bị gãy, điều quan trọng là phải điều trị để đảm bảo xương sẽ lành đúng cách

Nhưng có một điều đặc biệt khi bị gãy xương và có cảm giác đau đớn. Có thể là ngay lúc gãy thì không đau, nhưng hồi năm 2015, với việc sử dụng dữ liệu của nửa triệu người trưởng thành lưu trữ trong ngân hàng sinh học ở Anh, UK Biobank, các nhà nghiên cứu tại Đại học Southampton phát hiện ra rằng những người từng bị gãy tay, chân, cột sống hoặc hông trong quá khứ nhiều khả năng sẽ bị đau đớn trong cơ thể sau đó hàng chục năm so với những người khác. May mắn là loại đau đớn tái phát này không phổ biến cho lắm.

Phụ nữ da trắng lớn tuổi cần chú tâm về vấn đề gãy xương do loãng xương

Đầu tiên là với vấn đề tuổi tác. Quả thật là phụ nữ lớn tuổi có nhiều khả năng bị gãy xương hơn phụ nữ trẻ. Sự thay đổi nội tiết tố của thời kỳ mãn kinh có thể dẫn đến mất xương khá nhanh và gãy xương thường do loãng xương gây ra.

Xét đến vấn đề chủng tộc thì ở Mỹ, số phụ nữ da trắng bị gãy xương hông nhiều gấp đôi so với phụ nữ da đen. Có một số yếu tố được nêu ra nhằm lý giải việc khung xương phụ nữ da đen thì khoẻ hơn, trong đó có việc khối lượng xương cao hơn trong thời thơ ấu và tỷ lệ chu chuyển xương (bone turnover) thấp, từ đó có thể dẫn đến quá trình giảm mật độ xương theo tuổi tác của phụ nữ da đen chậm hơn so với phụ nữ da trắng.

Tuy nhiên, phụ nữ da đen vẫn có thể bị chứng loãng xương, chỉ là với tỷ lệ ít hơn mà thôi. Chỉ có 5% phụ nữ da đen trên 50 tuổi được cho là mắc bệnh loãng xương, dẫn đến việc người ta muốn nghiên cứu nghiêm túc hơn nữa các triệu chứng ở phụ nữ da đen.

Ví dụ, ở Mỹ, phụ nữ Mỹ gốc Phi hiếm khi được giới thiệu đi kiểm tra phát hiện bệnh loãng xương hơn so với phụ nữ da trắng, và nếu được chẩn đoán loãng xương thì họ cũng ít được điều trị hơn.

Gãy ngón chân thì không cần đi gặp bác sĩ vì họ sẽ không làm được gì cho bạn cả

Đúng là không phải mọi vấn đề xương cốt đều cần phải băng bó, nhưng ngón chân gãy vẫn cần được kiểm tra.

Nhân viên y tế cần xác định bản chất của vết gãy để giảm bớt đau đớn tái phát về lâu về dài hoặc tránh gây dị tật xương, điều này về sau có thể khiến bạn khó chịu khi mang giày hoặc gây viêm khớp nếu vết xương gãy không lành lặn hẳn. Trường hợp sau khi gãy mà ngón chân bị vẹo ở một góc bất thường thì cần điều trị phức tạp hơn và thậm chí có thể phải phẫu thuật.

Hầu hết các ngón chân bị gãy có thể được băng nẹp vào các ngón chân ở hai bên cạnh và giữ cố định trong giày cứng chuyên dùng. Quá trình chữa lành thường mất bốn đến sáu tuần.

Gãy ngón chân cái thì nghiêm trọng hơn và có người thậm chí cần phải bó bột cố định cao lên tận bắp chân trong hai hoặc ba tuần, và sau đó phải nẹp ngón cái vào ngón thứ hai bên cạnh. May mắn là xác suất gãy ngón chân cái chỉ bằng phân nửa so với các ngón khác.

Getty ImagesBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionHầu hết các ngón chân bị gãy có thể được băng nẹp vào các ngón chân ở hai bên và giữ cố định trong chiếc giày cứng chuyên dùng

Nếu bị gãy xương bàn chân – là phần xương tiếp theo phía trên xương đốt ngón chân, vết gãy vẫn có thể lành lại mà không cần bó bột thạch cao miễn sao bàn chân được nghỉ ngơi không cử động.

Điều này là do xương ở hai bên bàn chân luôn có xu hướng giữ thẳng, tạo công dụng như một thanh nẹp tự nhiên và trong 80% trường hợp xảy ra, xương vẫn nằm đúng vị trí ngay cả khi bị gãy.

Nhưng nếu có những vết thương lộ ra một vết nứt hở, hoặc xương chệch khỏi vị trí đúng thì bạn sẽ cần được điều trị.

Điều này có nhiều khả năng xảy ra đối với xương tiếp nối với xương ngón chân cái, vì nó không được của các xương khác hỗ trợ để giữ nó nằm yên cố định đúng vị trí.

Tương tự, gãy xương ngoài của đoạn xương tiếp nối với xương ngón chân út đôi khi cũng cần phải phẫu thuật hoặc bó bột.

Ngay cả khi bạn không cần phải bó bột thì các đoạn xương bị gãy vẫn cần được chữa trị đúng cách. Một khi đã xác định được rằng cú gãy xương không nghiêm trọng cho lắm thì nhân viên y tế có thể nẹp ngón chân gãy cho bạn và quấn cố định chúng bằng gạc mềm. Và họ sẽ biết liệu bạn có cần dùng nạng trong một vài tuần để ngón chân lành hẳn rồi hẵng đi lại bình thường hay không.

Xương thường khỏe hơn sau khi đã được chữa lành

Điều này thoạt nghe có vẻ khó tin, còn về lâu dài thì đúng là chuyện khó tin. Nhưng trong thời gian trước mắt thì xem ra cũng có ít nhiều sự thực trong đó.

Trong quá trình chữa lành, một lớp xương mới khỏe mạnh được tạo ra xung quanh vết gãy để bảo vệ nó. Vì vậy, đúng là một vài tuần trong quá trình bình phục, phần xương bị gãy khoẻ hơn xương bình thường. Nhưng cuối cùng khi mô/lớp xương mới này xốp dần, và vài năm sau, chỗ xương đó có lẽ sẽ chỉ tốt như xương mới chứ không hề khoẻ hơn những cái xương bên cạnh.

Từ chối trách nhiệm

Nội dung bài viết chỉ nhằm cung cấp thông tin chung chung, không thay thế cho cho các tư vấn về chăm sóc sức khỏe từ bác sỹ hay các chuyên gia y tế. BBC không chịu trách nhiệm về các triệu chứng mà độc giả gặp phải do làm theo các thông tin nêu trong bài, cũng không ủng hộ cho các sản phẩm hay dịch vụ nào được nêu, được tư vấn trên các trang mạng. Hãy hỏi ý kiến bác sỹ nếu bạn thấy lo ngại về sức khỏe cá nhân.

Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Future.

Hits: 8

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Nguyên tắc chỉ ăn no 80% của dân vùng sống thọ nhất Nhật Bản

Nguyên tắc chỉ ăn no 80% của dân vùng sống thọ nhất Nhật Bản: Dễ áp dụng lại rất tốt

Hoàng Bách | 16/05/2019 20:45
Nguyên tắc chỉ ăn no 80% của dân vùng sống thọ nhất Nhật Bản: Dễ áp dụng lại rất tốt

Nguyên tắc “hara hachi bu” dựa trên thông tin đã được khoa học chứng minh rằng dạ dày cần 20 phút để gửi tín hiệu cho não và để não tiếp nhận tín hiệu “đã no bụng”.

Đảo Okinawa là vùng đất rất trong lành với các bãi biển đẹp cát trắng, nước biển trong xanh, môi trường sống được cho là lành mạnh và tốt cho sức khỏe nhất thế giới.
Hiện nay, cứ 100.000 dân trên đảo lại có 40 – 50 người sống tới trăm tuổi và 90% là phụ nữ, trong khi đó con số ở Mỹ chỉ bằng một nửa, tức 100.000 dân mới có 20 – 25 người sống tới 100 tuổi.
Không những thế, cư dân đảo hầu như không mắc bệnh tim, ung thư hay mất trí nhớ – những căn bệnh thường gặp ở người lớn tuổi. Tỷ lệ người mắc các bệnh về tim mạch, tuyến tiền liệt, ung thư vú ở đảo Okinawa chỉ chiếm 1/5 so với số người mắc bệnh này ở Mỹ.
Nguyên tắc chỉ ăn no 80% của dân vùng sống thọ nhất Nhật Bản: Dễ áp dụng lại rất tốt - Ảnh 1.
Ngạc nhiên hơn khi gần 2/3 dân số của Okinawa vẫn có thể sống tự lập ở tuổi 97. Điều này có nghĩa là họ không cần người khác hỗ trợ. Họ tự nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa và chăm sóc bản thân. 
Người già ở đây rất năng động và luôn tràn đầy năng lượng. Họ làm vườn, tập dưỡng sinh, đi xe đạp, thậm chí chơi thể thao với bạn bè.
Nếu bạn hỏi bất kỳ người dân Okinawa rằng tại sao họ lại sống thọ đến như vậy, chắc chắn bạn sẽ nhận được 2 từ: “Ikigai” và “Moai”.
“Ikigai” có thể hiểu nôm na là sống có mục đích. Và ở Okinawa, mục đích sống của con người tỷ lệ thuận với số tuổi. Đó là lí do khiến họ bước xuống giường vào mỗi buổi sáng.
Ở Mỹ, mọi người thường nghỉ hưu vào độ tuổi lục tuần. Nhưng người già ở Nhật Bản vẫn tiếp tục làm việc để cống hiến cho xã hội. Thậm chí, từ nghỉ hưu không tồn tại trong suy nghĩ của họ.
Còn “Moai” đề cao vai trò của những mối quan hệ xã hội gần gũi và thân thiết trong cuộc sống. Từ “Moai” có nghĩa là bộ lạc, và đó cũng là một lí do nữa khiến người Okinawa tin rằng họ sống lâu đến như vậy.
Tuy nhiên, hơn trên hết chính chế độ và thói quen ăn uống mới là điều khiến Okinawa được gọi là “hòn đảo trường sinh”. Và chế độ dinh dưỡng gồm 200 loại thức ăn và nguyên tắc ăn no 80% giúp Okinawa trở thành vùng có số dân trên 100 tuổi nhiều nhất thế giới.
Nguyên tắc ăn no 80%
Người dân Okinawa gọi đó là nguyên tắc “hara hachi bu”, có nghĩa là ngừng ăn khi đã no 80%. Tôn chỉ này được hiểu là bạn vẫn còn hơi đói một chút sau khi kết thúc bữa ăn. Đây là cách để hạn chế việc dung nạp lượng calo vào cơ thể. Người Mỹ nạp 2.500 calo/ngày, còn cư dân Okinawa nạp 1.900 calo/ngày. 
Nguyên tắc “hara hachi bu” dựa trên thông tin đã được khoa học chứng minh rằng dạ dày cần 20 phút để gửi tín hiệu cho não và để não tiếp nhận tín hiệu “đã no bụng”.
Thật không may mắn, hầu hết mọi người lại có thể nạp thêm vài trăm calo chỉ trong một thời gian ngắn. Thay vì tiếp tục ăn cho đến lúc no căng, bạn hãy bỏ bát đũa khi vẫn còn hơi đói. Một lát sau, bạn sẽ thấy ăn như vậy là đủ và cơ thể sẽ dễ chịu.
Nguyên tắc chỉ ăn no 80% của dân vùng sống thọ nhất Nhật Bản: Dễ áp dụng lại rất tốt - Ảnh 2.
Không những thế, mọi người luôn nghĩ rằng ăn ít đồng nghĩa với việc sống thọ. Nhưng tất nhiên, điều này phụ thuộc vào bạn ăn gì.
Tính chất đặc trưng của thực đơn Okinawa là sự cân bằng. Dân ở đây ăn nhiều món với số lượng rất nhỏ. Mỗi ngày, họ ăn 18 loại thực phẩm, trong đó có 7 loại rau củ quả.
Chế độ dinh dưỡng của người Okinawa có tới 200 loại thực phẩm và gia vị. Trong khi đó, hàng ngày người Mỹ chỉ ăn lặp đi lặp lại khoảng 10 loại thực phẩm khác nhau.
Ngay cả khi không ăn cơm nhà, họ vẫn tự chuẩn bị hộp cơm Bento để tiện mang theo. Lượng thức ăn trong hộp dù ít hơn bữa cơm thông thường nhưng vẫn giữ nguyên tính đa dạng.
Các thực phẩm hay dùng cho hộp bento gồm gạo, khoai lang, mướp đắng goya, một lát cá nhỏ, rau có rễ, hoa quả, súp miso và cốc trà xanh.
theo Trí Thức Trẻ

Hits: 7

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Mùa xuân gợi nhớ

Đây cánh hoa mai rụng trước nhà
Đâu rồi xác pháo những năm qua?
Đâu câu đối đỏ thơm mùi mực?
Đâu dĩa bánh chưng cúng ông bà? 

Tất cả giờ đây phai nhạt rồi
Chỉ còn trong tôi ký ức thôi
Một thuở xuân về bên bếp lửa
Nấu bánh thâu đêm… rộn tiếng cười

Dẫu biết xuân về xuân lại đi
Phượng đỏ hạ sang có lạ gì
Lũ ve rên rỉ sầu ly biệt
Người hỡi! Buồn không cảnh chia ly?

Đất trời luân chuyển hợp rồi tan
Xuân đến muôn hoa nở để tàn
Xuân đi trong lòng bao nuối tiếc
Gợi nhớ tình buồn đã vỡ tan!

ST

Hits: 16

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tại sao không nên ăn cá sống ?

Tại sao không nên ăn cá sống? Hãy nghe ngư dân Canada chia sẻ ‘những bí mật không thể kể’. 

image.png

Thông thường cá chỉ được ăn chín mà thôi, tuy vậy cũng có người thích dùng sống, thí dụ như hai món Sushi và Sashimi của Nhật Bản. Riêng tại Canada, các dân tộc thiểu số Indien và dân Eskimo cũng có tập quán ăn cá sống. Một vài loại sò biển cũng đôi khi cũng vậy. Chúng ta tự hỏi liệu điều này có nguy hiểm cho sức khỏe hay không? 

Cá tôm và đồ biển là nguồn thực phẩm rất quý báu của con người. Ngoài chất đạm ra, thủy sản còn cung cấp cho chúng ta các chất khoáng  (calcium, phosphorus) và vitamins (vitamin A và D). Chất béo omega-3 rất tốt cho sức khỏe, thấy hiện diện trong mỡ cá đặc biệt là trong các loại cá vùng nước lạnh, chẳng hạn như: mackerel, salmon, herring, tuna…

Canada có đường bờ biển dài nhất và cũng là một trong những quốc gia có nghề cá đứng hàng đầu. Môi trường thiên nhiên độc đáo đã tạo ra hương vị riêng cho hải sản của đất nước có biểu tượng hình Lá Phong này. Tuy nhiên, gần đây, một ngư dân khu vực này tiết lộ bí mật lớn trong nghề:

Mỗi miếng sashimi mà mọi người ăn vào miệng đều ẩn chứa những nguy hại lớn về sức khỏe.

Ngư dân chia sẻ “những bí mật không thể kể” trong nghề.

Theo chia sẻ của một ngư dân tới từ British Columbia, nhiều loại hải sản được dạt vào bờ ở vùng biển Canada có chứa một lượng lớn các loại ký sinh trùng. Dưới đây là những kinh nghiệm được ghi lại.

image.png

Hôm đó người dân Canada bắt được một con cá hồi rất lớn.

Ngư dân này từng đánh bắt cá ở các khu vực quanh bãi biển British Columbia. Nước biển trong vắt, môi trường biển tuyệt vời và không có ô nhiễm, đây là nơi mọi người thường đánh cá. Hôm đó là ngày may mắn bởi anh ấy đánh được một con cá hồi rất lớn. Rất lấy làm hào hứng về điều này, anh dự định sẽ xử lý qua một chút rồi chụp vài bức ảnh gửi cho bạn bè. Tuy nhiên, sau khi mổ bụng, anh ta phát hiện trên đầu cá có một vật thể màu đỏ không rõ hình dạng.

Để tìm hiểu, anh dùng một cây gậy nhựa chọc vào vật màu đỏ và phát hiện, ngoài 8 con ký sinh trùng này còn có những con khác hình sợi dài, màu hồng phấn này đang không ngừng tăng lên. Người ngư dân có lương tâm đã đấu tranh với lương tâm và tiết lộ bí mật này trên Facebook.

Nguy cơ nhiễm độc do ăn cá sống.

Cá có chứa nhiều axit béo không no (Omega 3), chất đạm, vitamin A, D, phốt pho, magiê, kẽm, iốt… rất tốt cho sức khỏe tim mạch, xương khớp, não bộ… Cơ quan Thực phẩm Dược phẩm Mỹ (FDA) khuyến cáo, mỗi người nên ăn 227 – 340g cá các loại (chia thành 2 – 3 bữa một tuần) trong tuần, sẽ có lợi cho sức khỏe.

Tuy nhiên, cá cũng dễ trở thành con dao hai lưỡi khi ăn không đúng cách hay ăn phải loại nhiễm, chứa độc chất. Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) khuyến cáo, ăn cá sống, hoặc chế biến chưa chín kỹ sẽ có nguy cơ cao nhiễm ký sinh trùng, vi khuẩn. Các loại cá cũng có thể chứa nhiều vi sinh vật sống cộng sinh, khi ăn sống chúng sẽ theo vào cơ thể gây ngộ độc.

image.png

Khi mổ cá anh phát hiện trong đó có 8 con ký sinh trùng.

Ngoài ra, cá cũng có thể bị nhiễm độc do môi trường nước ô nhiễm hoặc bị tẩm, ướp bởi chất bảo quản, hóa học giúp làm tươi hay giữ cá lâu hư vượt quá quy định. Nguy cơ nhiễm hay chứa loại kim loại nặng như: chì, crom, thủy ngân… ở loài thực phẩm này cũng rất cao. Thống kê của Viện Nghiên cứu Đa dạng Sinh học (Mỹ) cho thấy, đến 84% lượng cá trên thế giới chứa một lượng thủy ngân gây hại cho sức khỏe con người. Đặc biệt, những loài cá lớn, sống ở tầng biển sâu như: cá thu, ngừ, mập, kiếm… luôn có hàm lượng thủy ngân và kim loại nặng khác cao hơn các loài bé.

Bên cạnh việc có thể gây ngộ độc cấp như đau bụng, tiêu chảy, nôn ói…, các loại vi khuẩn, ký sinh trùng hay kim loại nặng từ cá xâm nhập vào cơ thể sẽ gây ra nhiều hậu quả lâu dài cho sức khỏe, đặc biệt tại gan. Bằng các nghiên cứu chuyên sâu, các nhà Khoa học đã phát hiện, độc chất từ cá sống một mặt sẽ trực tiếp kích hoạt Kupffer – loại tế bào miễn dịch nằm ở xoang gan, hoạt động quá mức, khiến tế bào này phóng thích ra các chất gây viêm như: TNF-α, TGF-β, Interleukin… gây tổn thương, hủy hoại tế bào gan.

Mặt khác, độc chất còn khiến gan phải làm việc liên tục khi thực hiện vai trò khử độc, làm sản sinh ra các sản phẩm trung gian tiếp tục kích hoạt quá mức tế bào Kupffer. Nó một lần nữa gây tổn thương tế bào gan nghiêm trọng hơn, khiến bộ phận này càng suy yếu và hư hại nhanh. Khi vai trò khử độc cùng nhiều vai trò quan trọng khác của gan suy yếu sẽ dẫn đến nhiều hệ lụy nghiêm trọng cho toàn cơ thể.

Phương pháp diệt ký sinh trùng.

Theo các Chuyên gia tiêu hóa, những con giun này chết khi cá được nấu chín và không bị nhiễm ký sinh trùng. Họ cũng khuyến cáo nên làm nóng cá đến 145 độ F (khoảng 62 độ C) trong 15 giây để loại bỏ chúng. Thực tế, không cần phải lo lắng về việc phá hủy các chất dinh dưỡng trong cá hồi chín bởi chúng đều như nhau.

Nhưng nếu bạn phải ăn cá hồi sống thì sao? FDA khuyến cáo: Hãy chắc chắn ăn cá đã để đông lạnh. Nói một cách đơn giản: cá mua từ siêu thị là đông lạnh. Những con cá được đánh lên từ biển sâu nên nấu chín, và nhất định không được ăn sống.

Làm thế nào để biết cá hồi có tươi không?

image.png

Nên chọn cá hồi đã qua đông lạnh.

Cho dù là cá hồi sống hoặc nấu chín, độ tươi và thành phần dinh dưỡng là rất quan trọng. Cá được đánh bắt cho tới bàn ăn phải qua rất nhiều công đoạn. Một số yếu tố sẽ ảnh hưởng đến độ tươi ngon của chúng chính là thời gian bảo quản, môi trường, nhiệt độ, đồ bảo quản… Nếu bạn ăn cá hồi không tươi, nguy cơ ngộ độc và nhiễm trùng do vi khuẩn và ký sinh trùng sẽ nhiều hơn. Để phán đoán xem cá có tươi không, hãy chú ý đến những điều sau:

Nếu mua cả con cá, trước tiên hãy nhìn vào da cá và vảy có còn nguyên vẹn và sáng bóng không. Mắt cá phải thật trong, mang cá màu đỏ tươi, không nát và lẫn lộn, ngửi mùi thấy có vị nước biển, không thối, ấn ngón tay để kiểm tra xem cá có đàn hồi không. Tốt nhất nên chọn cá hồi ướp lạnh có ngày sản xuất mới nhất, vì việc rã đông và tái đông sẽ ảnh hưởng đến hương vị của chúng.

Nếu bạn mua cá hồi cắt, nên chú ý đến màu sắc của chúng. Thịt cá hồi tươi có màu đỏ cam. Nếu màu trắng hoặc thâm, là chất lượng không tốt lắm. Cá hồi tươi sẽ có tính đàn hồi khi chạm vào, ấn xuống sẽ dần hồi phục. Loại không tươi sẽ ngược lại.

Ngoài ra, bề mặt của cá hồi tươi mọng nước, không khô, vì hàm lượng nước là một chỉ số quan trọng về độ tươi của cá hồi, nếu thấy những đốm nâu trên bề mặt và bên ngoài thì không nên mua.

 

Kiên Định biên dịch.   

Hits: 20

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tổng hợp 27 mẹo vặt trong nhà bếp

27 mẹo vặt trong nhà bếp dưới đây đều cần thiết, mỗi mẹo đều rất hữu dụng cho bạn, học ngay nào!
1. Bí mật của xắt thịt khi chế biến 
Cắt thịt dê, bò, phải cắt ngược theo đường vân. Dao và vân thịt tạo góc vuông 90 độ khi cắt ra những lát thịt thì sau khi nấu chín rất mềm và dễ nhai. 
2. Bí kíp để đậu phụ có khẩu vị ngon
Đậu phụ trước khi cho vào nồi hãy ngâm trong nước sôi khoảng 10 phút. Làm theo cách này thì đậu phụ nấu ra mùi vị sẽ rất thơm ngon.
3. Cách xào rau cải ngon, giòn
Lúc xào hay nấu canh rau cải, không nên thêm nước lạnh. Nếu không sẽ làm cho rau cải cứng và già. Nên thêm nước sôi như vậy rau cải xào ra vừa giòn lại vừa non. 
4. Xử lý khi canh bị mặn
Canh rau nấu bị mặn bạn hãy lấy một quả khoai tây rửa sạch và cắt đôi cho vào nấu vài phút đảm bảo canh sẽ từ từ nhạt đi.
5. Nấu nhừ đậu xanh nhanh chóng
Cho đậu xanh vào chảo xào khoảng 10 phút rồi mới nấu, đậu sẽ nhừ rất nhanh nhưng phải cẩn thận để không bị mùi khét.
6. Băm thịt chỉ trong 1 phút
Cho thịt heo lên thớt nghiêng dao 45 độ cắt miếng, chú ý không nên cắt đứt sau đó lật ngược lại. Tiếp tục nghiêng dao 45 độ cắt miếng thêm lần nữa, rồi thẳng góc 90 độ cắt hai mặt. Theo cách cắt này bạn không cần mất sức bằm thịt nữa vì miếng thịt sẽ như đã được bằm.
7. Xào cà tím không bị thâm đen
Trong lúc xào cà tím, cho một ít dấm vào trong chảo thì khi xào xong cà tím sẽ không bị đen.
8. Cách bảo dưỡng chảo sắt
Sau khi xào xong rau không nên rửa ngay mà hãy để chảo nguội rồi rửa. Nếu không chảo đang nóng gặp lạnh, lớp chống dính sẽ bị hỏng rất nhanh.
9. Bí kíp hấp trứng vừa thơm vừa mịn
Đập trứng cho vào trong chén dùng đũa đánh theo đường hình chữ Z đánh đều tay đánh cho tới khi trứng tan ra. Sau đó cho một ít sữa bò vào trong chén đựng trứng, cho thêm một ít đường trắng. Lặp lại cách đánh bên trên khoảng 60 lần. Cuối cùng lấy màng bọc thực phẩm phủ lên bề mặt bát và hấp cách thuỷ.
10. Nướng thịt ngon, không khét
Lúc nướng thịt bên dưới hãy lót một lát chanh hay lát cam làm cho thịt sẽ không bao giờ bị nướng khét mà còn có mùi thơm nhẹ của chanh
11. Khử mùi hôi của thịt dê
Cho củ cải cắt miếng cùng thịt dê vào nồi đợi nửa tiếng sau vớt củ cải ra thì mùi hôi của thịt dê sẽ giảm đi một cách đáng kể.
12. 10 phút rã đông các loại thịt
Lợi dụng tính dẫn nhiệt cực nhanh của nhôm, cho miếng thịt cần rã đông vào trong nồi nhôm trong một thời gian ngắn thịt sẽ nhanh chóng tan ra. 
13. Nấu mì
Lúc nấu mì sợi khô, nước nóng thì có thể cho mì vào. Trong quá trình nấu mì bạn nên thêm nước lạnh vào để mì nóng được đồng đều như vậy nấu mì sẽ ra nước sẽ trong. Khi nấu mì sợi ướt thì nước sôi mới cho mì vào và trong lúc nấu thêm hai lần nước lạnh vào là được.
14. Hầm cá
Hầm cá nhất định phải dùng nước lạnh như vậy nước mới không có mùi tanh. Nhưng nhất định phải một lần cho vào đủ nước nếu trong quá trình nấu nếu thêm nước sẽ làm giảm độ tươi ngon.
15. Hấp cá, hấp thịt
Lúc hấp cá hay hấp thịt phải đợi nước trong nồi sôi rồi mới đưa lên ngăn hấp. Như vậy thịt hay cá đột nhiên gặp nhiệt độ cao của hơi nước sẽ co lại dinh dưỡng sẽ không thất thoát. Khi chín mùi vị sẽ tươi ngon và màu sắc sẽ đặc biệt hấp dẫn.
16. Nấu thịt
Khi nấu canh thịt, nước nên đun sôi rồi mới cho thịt vào khi đó canh thịt sẽ ngon hơn rất nhiều.
17. Nấu cháo trắng
Trước tiên rửa gạo sau đó đặt nó vào trong tủ đá để đông lạnh. Khi nấu thì lấy gạo đông lạnh ra cho vào nước sôi nấu trong 10 phút. Sau khi tắt bếp thì đậy kín nắp hầm trong khoảng mười phút nữa bạn sẽ có một nồi cháo trắng vừa bông vừa mịn.
18. Rửa củ sen
Củ sen cạo vỏ, nếu chưa chế biến ngay hãy để nguyên củ ở nơi thoáng. Sau khi gọt lớp vỏ bên ngoài củ sen thường bị thâm vì vậy phải ngâm vào nước lạnh có pha giấm khoảng 5 – 10 phút rồi tráng qua nước lạnh để củ sen trắng và giòn.
19. 4 phút nấu chín ngô
Đầu tiên cắt bỏ phần cùi gốc trái ngô, không bóc vỏ ngô. Sau đó ngâm qua nước lạnh một lúc rồi để trực tiếp vào lò vi sóng chỉnh nhiệt độ cao trong bốn phút. Đợi sau một phút rồi lấy ngô ra. Như vậy các hạt bắp ngô đều chín thơm ngon và độ ẩm thích hợp sẽ không giống như khi luộc rất nhiều nước đọng lại bên trong.
20. Lột vỏ cam không làm bẩn tay
Trước khi lột vỏ cam hãy lăn chúng vài vòng, sau đó từ phần giữa cắt 1 vòng tròn dọc theo vỏ trái cam, chú ý nhẹ tay đừng cắt vào thịt của quả.
21. Cách ngâm nấm khô mau mềm
Cho nước khoảng 45 ℃ vào hộp có nắp đậy, thêm một nửa thìa đường trắng. Sau đó cho nấm hương vào, đậy nắp kín và sau đó lắc trong 1-2 phút.
22. Xào thịt
Để thịt xào được tươi trước tiên bạn có thể trộn với 1 ít tinh bột và nước tương rồi mới xào. Như vậy không làm mất chất protein, thịt xào ra cũng sẽ mềm hơn.
23. Nấu thịt bò
Khi nấu thịt bò hãy bỏ vào trong nồi một túi trà nhỏ, không chỉ làm cho miếng thịt bò nhanh chín hơn mà mùi thịt càng tươi ngon hơn.
24. Nấu canh gà
Khi nấu canh gà nên dùng nước lạnh rồi làm nóng dần, đun sôi thì dùng lửa nhỏ để hầm từ từ. Nếu bạn thấy nước rút còn quá ít, nên thêm vào nước sôi, tuyệt đối không được thêm vào nước lạnh để tránh làm thay đổi nhiệt độ đột ngột sẽ làm ảnh hưởng đến chất dinh dưỡng và vị của nồi canh.
25. Cách ăn dưa hấu thanh lịch
Thay vì tỉ mỉ gọt vỏ rồi cắt từng miếng dưa thành hình vuông sẽ rất mất thời gian và không đều. Bạn nên bổ dưa làm 4 rồi dùng dao nhọn cắt các đường ngang dọc bên trong dưa luôn. Sau đó chỉ việc úp miếng dưa xuống bát và dùng tay bữa nhẹ 2 đầu là các miếng dưa sẽ tự rơi hết ra đĩa. 
26. Nấu bao tử heo
Khi nấu bao tử heo tuyệt đối không nên cho muối vào trước hãy đợi cho đến lúc nấu chín khi ăn mới cho muối vào nếu không bao tử heo sẽ co lại như một miếng gân cứng nhắc.
27. Các món chua ngọt
Khi làm các món cá chiên giòn sốt chua ngọt, sườn heo xào chua ngọt, …v..v, thì trước tiên phải cho đường sau đó mới thêm muối nếu không muối sẽ làm “mất nước” khiến cho protein trong thực phẩm đông lại không thể hấp thu chất đường khi nêm vào, do đó tạo ra cảm giác ngoài ngọt mà trong nhạt.

*Tổng hợp

Hits: 15

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

BỐ TÔI – MỘT NGƯỜI XA LẠ

Sau khi bố tôi mất được ba năm, ông ấy đã đến nhà tôi. So với người cha của tôi, ông ấy tầm thường đến nỗi chẳng có ưu điểm gì đáng để nói đến. 
Nhưng mà, người mẹ ngoài 50 tuổi của tôi cần có một người bầu bạn, mà yêu cầu của người già đã ngoài 50 đối với một nửa kia chỉ cần phẩm cách tốt là được rồi.
Về mặt này ông ấy có đủ điều kiện, bởi ông là người tốt nổi tiếng gần xa thật thà chất phác. Cái hôm gặp gỡ lần đầu tiên với mẹ tôi, ông rất bối rối.
Bởi ông biết rất rõ rằng mọi phương diện của mình đều không có ưu thế: nhà thì chật hẹp, tiền lương thì ít, ông chỉ là một công nhân phổ thông nghỉ hưu, hơn nữa nhà của cậu con trai của ông vừa mới kết hôn cũng cần đến sự giúp đỡ của ông.
Thật lòng, mẹ tôi cũng chỉ vì nể mặt người mai mối nên mới quyết định đến gặp ông ấy. Và cuối cùng, mẹ đã có thiện cảm với ông ấy bởi tài nghệ nấu nướng của ông.

Sau khi gặp mặt, ông ấy nói: “Bà Hồng này, tôi biết điều kiện của bà rất tốt, không thiếu gì cả, thật tôi không có gì đáng để gửi tặng bà. Nhưng dù thế nào, chúng ta hãy thử quen nhau xem sao, chiều nay bà hãy ở lại nhà tôi dùng bữa cơm đạm bạc nhé!”.
Tấm lòng chân thành của ông khiến mẹ tôi không nỡ từ chối, bà đã ở lại. Ông không để bà động tay đến, thoáng chốc đã làm một bát canh với bốn loại rau, đặc biệt là món bí ngô nấu thịt, mẹ tôi đã ăn ngon đến không nỡ đặt đũa xuống.

Trước khi đi, ông đã nói với mẹ tôi rằng: “Sau này nếu như muốn ăn nữa, thì hãy đến đây. Nhà tôi tuy không khá giả lắm, nhưng chiêu đãi món bí ngô thì không tốn công phí sức chút nào”.

Về sau, mẹ tôi lần lượt gặp thêm vài người lão niên khác nữa, tuy điều kiện của mọi người mẹ gặp đều tốt hơn ông ấy, nhưng cuối cùng mẹ tôi vẫn chọn ông.

Lí do thật ra cũng được xem là ích kỷ, bà ấy đã phục vụ và chăm sóc ba tôi hơn nửa đời người rồi, lần này bà muốn một lần được người ta chăm sóc lại.
Cứ như vậy, ông ấy và mẹ tôi đã đến với nhau…

Hôm đó, ông ấy, mẹ tôi, thêm tôi nữa, còn có gia đình ba người của con trai ông cùng dùng một bữa cơm với nhau.
Tôi đặc biệt sắp xếp bữa cơm này trong một khách sạn năm sao sang trọng, bên ngoài thì là bày tỏ sự tôn trọng đối với ông, thật ra là thông qua đó tôi thể hiện đẳng cấp của mình.

Khi rời khỏi khách sạn, ông nhẹ nhàng nói với tôi: “Từ nay chúng ta đã là người nhà với nhau rồi, là hai bố con đấy! Sau này nếu con muốn mời bố ăn cơm thì chỉ việc đi đến những quán ăn bên đường là được rồi, ở đó bố sẽ ăn được thoải mái hơn, lòng không bị đau và cũng không thấy tiếc tiền”.

Chính tình cảm chân thành của ông đã làm tổn thương cái tâm hư vinh giả dối của tôi, khiến tôi cảm thấy đấu trí với một người thật thà, giống như một người lớn lấy kẹo để dụ dỗ một đứa con nít vậy, thật là vô sỉ chẳng còn gì để nói nữa.

Ông ấy đã chăm lo cho mẹ tôi rất tốt, bà ấy mỗi lần gặp tôi đều bảo cần phải giảm cân, đó là một giọng điệu hạnh phúc.

Ông ấy nấu ăn thật sự rất ngon. Một lần nọ, khi cùng ăn cơm với mọi người, tôi không nhịn được nói với vợ rằng: “Lần sau khi chú Phúc làm cơm, em hãy ở bên cạnh mà học hỏi một chút”.

Tôi thấy sắc mặt của vợ vốn không hề có phần muốn học, trái lại còn có mấy phần tức giận.

Ông vội vàng đứng ra giải vây, ông nói: “Một đời này của bố đều không làm được gì tốt cả, chỉ có chút tài nghệ làm được mấy món ăn, các con đều là những người làm chuyện đại sự, tuyệt đối đừng có học theo ta, nếu như muốn ăn, thì hãy đến đây, đến bất cứ lúc nào cũng được. Nấu ăn, sợ nhất là món ăn mình làm ra không có người ăn”.
Hôm chúng tôi ra về, ông ấy đã gói rất nhiều đồ do chính tay ông làm bảo chúng tôi mang về, vừa cầm lấy tay tôi vừa nói: “Đừng có khen cơm bố nấu ngon nữa, nói thật lòng, hễ có người nói đến ưu điểm này thì bố thấy ngại lắm. Một người đàn ông chỉ biết nấu ăn, còn những phương diện khác thì lại không làm được trò trống gì cả, đây đâu thể nói là ưu điểm được”.

Trên đường về nhà, tôi đã kể lại cho vợ nghe những lời này của ông Cô ấy nói: “Người như ông ta, trời sinh là số phải phục vụ người ta, trời sinh chính là bằng lòng cúi đầu đến sát mặt đất. Mẹ chúng ta có phúc khí, già rồi còn làm một hoàng thái hậu”.
Tôi vừa lái xe, vừa dùng mắt liếc nhìn vợ, cảm nhận sự khinh thường của vợ đối với ông ấy, trong lòng lại không biện giải gì cho ông. Rốt cuộc, ông trước sau vẫn là một người ngoài mà.

Hôm tôi dọn sang nhà mới, ông ấy và mẹ đã đến giúp tôi cúng đất đai gia trạch cho chúng tôi. Ông đã làm theo tập tục một cách cẩn thận, kỹ càng, đâu vào đấy. Nhưng, đến lúc ăn cơm, ông lại không xuất hiện trên ghế dành cho bề trên, tìm khắp nơi đều không thấy ông ấy, gọi điện thoại cho ông, cũng ở trong tình trạng khóa máy.

Dường như đã tính toán kỹ thời gian, khi khách khứa đi hết cả, ông đã quay trở lại, cẩn thận dọn dẹp đống bát đĩa bừa bộn đó, đem những đồ ăn còn thừa lại đựng trong hộp cơm mà ông đã chuẩn bị sẵn, để mang về nhà ăn.

Mẹ không mong ông làm như vậy, cảm thấy tủi thân cho ông, ông nhỏ tiếng nói thầm với bà rằng: “Buổi tối anh sẽ nấu cơm mới cho em, những cái này anh sẽ tự ăn hết”.
Mẹ nói: “Làm gì mà ngày nào cũng phải ăn cơm thừa rau thừa như vậy chứ? Anh có biết rằng em thấy anh làm như vậy, trong lòng rất khó chịu hay không?”.

Ông ấy an ủi mẹ tôi rằng: “Em tuyệt đối đừng thấy khó chịu, để anh nhìn thấy lãng phí như vậy, trong lòng anh mới không dễ chịu. Tiền của Tân (tên của tôi) đều rất vất vả mà đánh đổi lấy, chúng ta không giúp con nó được gì cả, vậy thì hãy gắng sức tiết kiệm thay cho nó”.

Lời của ông khiến mẹ tôi day dứt, sau đó bà ấy quyết định nói với tôi. Nghe mẹ nói thay cho ông ấy trong điện thoại, cảm giác trong lòng tôi lúc ấy rất phức tạp, đồng thời cũng cảm thấy rất xấu hổ. Dần dần, thiện cảm đối với ông ấy mỗi lúc một nhiều hơn.

Ông ấy âm thầm làm rất nhiều chuyện cho chúng tôi: thay ống nước bị hư trong nhà, mỗi ngày đưa cháu đến nhà trẻ và rước cháu về nhà, khi mẹ nằm viện ông ấy đã không ngủ không nghỉ mà chăm sóc bà, mãi đến sau khi xuất viện mới nói với chúng tôi.

Chỉ là không ngờ có một ngày, ông cũng ngã bệnh, hơn nữa bệnh còn rất nghiêm trọng. Trên đường ông ấy đưa con của tôi đến nhà trẻ thì đột nhiên ngã xuống – bệnh tai biến mạch máu não, bán thân bất toại mà nằm trên giường.

Tôi và con trai của ông ấy, ban đầu đều rất tích cực đối với việc trị liệu của ông, chúng tôi mong ông mau chóng khỏe lại, vẫn có thể chịu mệt nhọc vất vả mà phục vụ cho chúng tôi giống như trước đây.

Nhưng mà, ông đã không bao giờ đứng dậy được nữa. Trước đây ông lúc nào cũng mỉm cười, không ngờ giờ đây đã biến thành yếu ớt như vậy, lúc nào cũng chảy nước mắt.
Mẹ chăm sóc cho ông, ông khóc; chúng tôi đẩy xe lăn dẫn ông đi chơi vùng ngoại ô, ông khóc; nhiều lần nằm viện, nhìn thấy tiền tiêu đi như nước; ông khóc.

Một ngày, ông đã dùng con dao cạo râu ra sức cắt cổ tay của mình. Cấp cứu trong suốt 5 giờ đồng hồ, ông mới từ cõi chết trở về, rất mệt mỏi, cũng rất tuyệt vọng.

Điều thật sự không ngờ rằng, người đầu tiên bỏ ông ấy đi lại chính là con trai của ông. Con trai của ông rất ít khi đến thăm ông, sau này còn không ló mặt đến một lần. Mỗi lần gọi điện thoại, anh ta đều nói rằng mình đang đi công tác, trở về sẽ ghé thăm ông.
Điều khiến tôi không ngờ hơn nữa, mẹ tôi vào lúc này cũng đề xuất với tôi rằng bà muốn chia tay với ông. Hai người vốn dĩ chưa đăng ký, chỉ là chuyện vỗ mạnh một cái mỗi người mỗi ngả.

Mẹ nói với tôi rằng: “Mẹ đã già rồi, không lo nổi cho ông ấy. Mẹ không giúp được gì cho con cả, nhưng cũng không thể mang một người cha tàn phế về, làm liên lụy con được”. Đây chính là hiện thực tàn nhẫn.

Tôi không muốn để mẹ tôi làm người ác, thế là tôi đành phải nhẫn tâm đóng vai kẻ ác, quyết định tự mình đến nói ra chuyện chia tay này.

Tôi nói với ông, vẫn đang nằm trên giường bệnh rằng: “Chú Phúc, mẹ con bệnh rồi”. Nước mắt của ông lại tuôn trào ra như mưa. Tôi gắng sức nói tiếp những lời tàn nhẫn: “Chú biết đấy, mẹ con cũng đã có tuổi rồi. Những ngày này, bà ấy đối với chú như thế nào, chú cũng đã thấy rồi”.

Chú tiếp tục chảy nước mắt gật đầu. Tôi lại nói tiếp: “Chú Phúc, chúng con còn phải đi làm, mẹ con sức khỏe lại không tốt. Chú xem như vậy có được không, sau khi xuất viện, chú hãy về nhà của chú, con sẽ thuê một bảo mẫu cho chú. Đương nhiên, tiền sẽ do con trả, con cũng sẽ thường xuyên đến thăm chú”.

Khi nói đến đây, chú không khóc nữa. Chú gật đầu liên hồi, nói một cách cảm kích: “Nếu được như vậy thì tốt quá, nếu được như vậy thật đúng là tốt quá. Không cần mời bảo mẫu, thật sự không cần…”.

Tôi bước ra khuôn viên của bệnh viện mà chảy nước mắt, không rõ đó là cảm giác nhẹ nhõm sau khi được giải thoát, hay là trong lòng có nỗi day dứt không nói thành lời.
Tôi thuê một bảo mẫu cho ông ấy, trả trước chi phí trong một năm. Sau đó, tôi đến nhà ông ấy, thuê công nhân tu sửa lại nhà của ông một chút, tôi đã cố gắng trọn nhân trọn nghĩa. Không phải vì ông, chỉ vì an ủi nỗi bất an trong lòng. Cái ngày ông ấy xuất viện trở về nhà, tôi không đến đón, mà bảo tài xế trong đơn vị đến đón ông.

Tài xế sau khi trở về đã nói với tôi rằng: “Chú Phúc nhờ tôi nói tiếng cảm ơn với anh, còn bảo rằng ngay cả con trai ruột của chú, cũng không làm được như vậy”.

Những lời này, đã an ủi tôi ít nhiều, khiến tôi nhẹ nhõm phần nào, nhưng loại an ủi này vốn không duy trì được bao lâu.

Ngày Tết không có ông ấy ở nhà, chúng tôi cảm thấy có chút buồn tẻ, không còn một người bằng lòng vùi đầu vào trong nhà bếp, làm đủ các loại món ăn cho chúng tôi.
Chúng tôi ngồi ăn cơm tất niên trong khách sạn năm sao, nhưng lại không cảm nhận được cái hương vị nồng ấm của ngày Tết nữa. Con trai trên đường về nhà nói: “Con muốn ăn món cá chép do ông nội làm”.

Vợ tôi nháy mắt ra hiệu cho con trai đừng nói nữa, nhưng con lại càng dữ dội hơn: “Tại sao mọi người không để ông nội về nhà đón Tết, mọi người thật đúng là xấu xa mà!”.

Vợ tôi tức giận giáng cho con trai một cái bạt tai thật mạnh. Nhưng cái bạt tai đó như là đang đánh vào mặt tôi vậy, khắp mặt sưng lên đau đớn. Một câu nói của con trai, khiến cho điều chúng tôi tự thấy an ủi đều đã sụp đổ tan tành.

Tôi nhìn qua kính chiếu hậu, nhìn thấy đôi mắt của mẹ cũng đang đỏ hoe. Đó là ngày 30 Tết buồn biết mấy. Tôi thấy rất nhớ năm ngoái, năm mà ông ấy vẫn còn ở nhà chúng tôi, một gia đình ấm cúng hạnh phúc, được xây dựng trong sự lặng lẽ của một người.

Không biết giờ này, chú Phúc đang đón tết với ai? Liệu có nhớ đến chúng tôi chăng? Liệu có vì sự vô tâm của chúng tôi mà cảm thấy tủi thân?

Sau khi đón giao thừa xong, tôi lái xe đi đến chỗ của chú Phúc. Ông ấy bước những bước chân tập tễnh ra mở cửa cho tôi, nhìn thấy tôi, miệng thì nở nụ cười, nhưng mắt lại đẫm lệ.

Đi vào ngôi nhà lạnh lẽo của ông, nước mắt của tôi cũng không thể ngăn lại. Tôi cầm điện thoại lên gọi cho con trai của ông ấy, sau khi mắng cho anh ta một trận, bắt đầu đồ xôi và kho nồi thịt kho cho ông.

Bảo mẫu đã về nhà đón Tết, trong tủ lạnh đã chuẩn bị sẵn điểm tâm đủ cho ông ấy dùng đến ngày 15, trong lòng tôi cũng thầm trách mẹ.

Những nắm xôi nóng hổi cuối cùng đã giúp nhà ông ấy có được một chút không khí ấm cúng của ngày Tết. Chúng tôi cứ ăn một miếng, nước mắt lại rơi lã chã.

Buổi sáng tinh mơ của ngày mùng một, tôi lảo đảo rời khỏi căn nhà của ông, tôi uống rượu.. Tôi đậu xe ngay dưới lầu của nhà ông ấy, một mình đi trên con đường lạnh tanh, trong lòng đầy thê lương.

Điện thoại reo lên, là vợ gọi đến: “Anh ở đâu vậy hả?”.

Tôi phát hỏa: “Tôi đang ở trong nhà của một ông lão cô độc, nghe rõ chưa hả? Chúng ta là loại người gì vậy hả? Khi ông ấy có thể đi lại được, chúng ta lợi dụng người ta; bây giờ ông không cử động được nữa, chúng ta lại gửi trả về. Lương tâm chúng ta phải chăng đã bị chó tha mất rồi, vậy mà còn đòi học theo người ta nói nhân nghĩa đạo đức, tôi khinh!”.

Ở trên đường cái, tôi mắng chửi bản thân mình thật tệ hại, mắng đủ rồi, mắng mệt rồi, tôi không chút do dự mà chạy trở lại, cõng ông ấy trên lưng rồi đi ra bên ngoài. Ông giãy giụa, hỏi tôi: “Con làm vậy là sao?”.

Tôi lấy giọng điệu chắc nịch mà nói với ông rằng: “Về nhà”.

Ông ấy đã trở về. Người cảm thấy vui nhất là con trai tôi. Nó vừa ôm vừa hôn ông, luôn miệng đòi ăn món cá chép, đòi ăn món mỳ bò, muốn làm thẻ siêu nhân.
Vợ lôi tôi vào trong phòng, hỏi tôi: “Anh điên rồi sao? Ngay đến cả con trai ông ta còn không lo cho ông ta, anh dẫn ông ta về nhà làm gì vậy?”.

Tôi không còn nổi nóng nữa, ôn hòa nhã nhặn nói với cô ấy: “Con trai ông ấy làm chuyện không đúng, đó là chuyện của anh ta, không nên lấy đó làm cái cớ để chúng ta bỏ rơi ông ấy.

Anh không yêu cầu em phải xem ông ấy như bố chồng của mình, nhưng mà, nếu như em yêu anh, nếu như em biết nghĩ cho anh, thì hãy xem ông ấy như người nhà, bởi trong lòng của anh, ông ấy chính là người nhà, chính là người thân, bỏ rơi ông ấy thì rất dễ dàng, nhưng không giấu được nỗi day dứt trong tâm. Anh muốn tâm mình được thanh thản một chút, chỉ đơn giản vậy thôi”.

Cùng một lời này, khi nói với mẹ, bà nước mắt như mưa, nắm chặt lấy tay tôi nói rằng: “Con trai à, mẹ thật không ngờ con lại có tình có nghĩa như vậy”.

Tôi nói: “Mẹ, mẹ yên tâm đi. Nói hơi khó nghe một chút, cho dù sau này có một ngày, mẹ mà đi trước chú ấy, con cũng sẽ phụng dưỡng chú ấy đến cuối đời, vớithu nhập của con hiện giờ, nuôi chú ấy nào là chuyện khó gì? Thêm một người thân, thì có gì không tốt chứ?”.

Một lúc sau, con trai tôi đi vào xin tôi: “Bố ơi, đừng có gửi ông nội về đâu nữa. Sau này, con sẽ chăm sóc ông ấy. Sau này bố già rồi, con cũng chăm sóc bố mà!”.

Tôi ôm con trai vào lòng, trống ngực đập thình thịch, thật may là vẫn chưa quá muộn, còn may chưa để lại một ấn tượng bất hiếu trong lòng của con tôi.
.

“Ông nội mà, chính là để cho chúng ta yêu thương, sao lại gửi đi được nữa!”.
Tôi mở miệng nói đùa với con trai, để củng cố niềm tin vững chắc cho nó…


 Nguyễn Huy Cường.

Hits: 45

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

MỘT CHÚT VỀ LỆ KHÁNH

Nhà thơ nữ Lệ Khánh, tên thật: Dương Thị Khánh, sinh năm 1944 tại tỉnh Thừa Thiên – Huế. Hiện đang sinh sống cùng con trai ở số 71 đường 3/2 thành phố Đà Lạt tỉnh Lâm Đồng.

Theo một bài viết của La Ngạc Thụy :

– “Vào những năm thập kỷ 60, trên diễn đàn văn nghệ xuất hiện một nhà thơ gây xôn xao dư luận, có thể nói là ngang tầm với hiện tượng T.T.Kh, đó là nhà thơ Lệ Khánh tác giả của 5 tập thơ “Em Là Gái Trời Bắt Xấu” do nhà xuất bản Khai Trí xuất bản liên tục trong 3 năm từ năm 1964 đến năm 1966.

“Chính tên tập thơ “Em là gái trời bắt xấu” đã gây chú ý hấp dẫn, từ đó độc giả đã “đua nhau” tìm đọc. Điều làm mọi người kinh ngạc là Lệ Khánh xuất bản thơ với tựa đề “Em Là Gái Trời Bắt Xấu” nhưng thật ra Lệ Khánh lại là một cô gái Huế xinh đẹp, lúc xuất bản tập thơ đầu tiên Lệ Khánh vừa đúng 20 tuổi  

“… Một điều đáng chú ý khác là đời thơ của Lệ Khánh không dài, chỉ bắt đầu vào năm 1964 và kết thúc trước năm 1975.

Thập niên 60, Lệ Khánh đã nổi tiếng, có người yêu là nhạc sĩ Thục Vũ đang mang cấp bậc Đại Úy.

Thục Vũ tên thật là Vũ Văn Sâm, sinh năm 1932 tại làng Nam Lạng – Trực Ninh – Bắc Việt. Ông tốt nghiệp khóa 4 phụ Đà Lạt năm 1954, năm ký hiệp định đình chiến Geneva. Vì thế, ông ở lại miền Nam Việt Nam bỏ lại phía bên kia người vợ chưa cưới. Năm 1955, người vợ chưa cưới của ông vào Nam và làm lễ cưới năm 1956.

Thục Vũ gặp và yêu lúc Lệ Khánh vừa tròn 20 tuổi, trong thời gian này ông đã phổ nhạc bài thơ “Vòng Tay Nào Cho Em”, gây xôn xao giới yêu nhạc. Hai người có một đứa con là Vũ Khánh Thục. Bà Thục Vũ biết nhưng không làm to chuyện mà còn đến thăm nom, chăm sóc cho ngày con Lệ Khánh ra đời… Sau đó, Thục Vũ lên Trung Tá ở Sư Đoàn 5 Bộ Binh. Sau 1975, ông đi cải tạo và chết trong trại năm 1978, để lại cho bà vợ lớn 5 đứa con, và nhà thơ Lệ Khánh 1 đứa con.

– Tác phẩm đã xuất bản: Em là gái trời bắt xấu (thơ tập 1, 2, 3, 4, 5) Khai Trí Sài Gòn xuất bản: 1964-1965-1966; Vòng tay nào cho em (thơ 1966); Nói với người yêu (thơ 1967).

em là gái trời bắt xấu

Tác giả: Lệ Khánh

Chiều chúa nhật đợi chờ anh mãi mãi

Sao trễ giờ cho chua xót anh ơi

Hẹn hò chi ? Chừ lỡ dở cả rồi

Tình mới chớm đã vội vàng lịm tắt

Tôi yêu anh nhưng hoài hoài thắc mắc

Liệu người ta đáp trả lại hay không

Đến bao giờ dẫm được xác pháo hồng

Áo cưới đỏ cười vui cô dâu mới

Anh hẹn đúng hai giờ anh sẽ tới

Nhưng sao chừ trời đã tối… anh đâu

Mưa hôm nay êm như tiếng mưa ngâu

Anh lỗi hẹn nên chiều buồn rứa đó

Tôi gục mặt khóc thầm bên cửa sổ

Mà cô đơn trời hỡi vẫn cô đơn

Nơi xa xôi, anh có biết tôi buồn

Anh có biết tôi cười mắt ngấn lệ

Anh lỗi hẹn hay là anh đến trễ

Cho chiều nay đường phố lạnh mưa thu

Và đêm nay thành-thị ướt sương mù

Người con gái gục đầu thương mệnh bạc

Chuyện thủy-chung biết lấy gì đổi chác

Khi tôi nghèo, bằng cấp trắng bàn tay

Sao yêu anh cho đau khổ thế này

Thà câm nín như ngày xưa anh nhỉ ?

Vì Thượng-Đế đày tôi làm Thi-Sĩ

Nên tâm tình trào ngọn bút thành thơ

Dâng riêng anh anh nhận lấy, hững hờ

Tôi hổ thẹn bực mình đem đăng báo

Thiên hạ đọc bảo nhau rằng tôi láo

Đẹp như tiên vờ nói xấu vô duyên

Buồn không anh ? Một số kiếp truân chuyên

Làm con gái không bạc vàng nhan sắc

Tôi yêu anh nhưng hoài hoài thắc mắc

Người ta sao ? Không nói chuyện ân tình

Hẹn hò rồi còn nỡ để một mình

Tôi đứng đợi suốt chiều mưa chúa nhật

Lần sau nhé bận gì anh cứ khất

Xin sẵn sàng đứng đợi vạn mùa đông

Bạn bè đi qua trao vội thiếp hồng

Tôi vẫn mặc để chờ anh trọn kiếp

Lệ Khánh

Hits: 37

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Sao Cánh Đàn Ông Chán Cơm Thích Phở? – Chu Tất Tiến

Thời nay, nếu gặp bạn cũ đi với một phụ nữ trẻ, chớ có vồn vã mà hỏi: “Ồ, ông mới bảo lãnh cho cháu gái qua hả?” Nói thế nhất định mất bạn mà thêm thù đó! Tui có kinh nghiệm về vụ này rồi. Bữa hổm, đi dự tiệc “Count down”, ngồi ngay cạnh một ông bạn già, lớn hơn tui vài tuổi, thấy ổng đi với môt người đẹp chỉ bằng tuổi con gái của ổng, tui niềm nở hỏi câu trên, ai dè bị ổng gầm gừ: “Bà xã tui đó!”, rồi ổng hầm hầm dắt cổ đi. Tui quê xệ, muốn xin lỗi mà hổng kịp, bởi ông đi nhanh quá. Từ đó, tui có một kẻ thù trên Nét! Ổng kiếm cớ chửi tui như tát nước.. Thôi, mà trở lại chuyện bây giờ. Hôm Hội Chợ Tết Sinh Viên ở O.C Fair, tui gặp một ông bạn đi kề bên một người đẹp sắc nước hương trời, và một cô bé chừng 5 tuổi, tui rút kinh nghiệm rồi, nên Hê Lô với bạn rồi cúi đầu chào người đẹp, hổng dám thưa gửi gì. Dè đâu, thái độ thận trọng của tui được ông bạn khoái quá, ổng nắm tay tui dắt đến gian hàng bắp nướng, kêu hai cái bắp và hail y cà phê sữa, kéo tui vào chỗ ngồi, tâm tình, sau khi nháy người đẹp dẫn cháu bé đi chỗ khác chơi.

Không cần hỏi thăm, ổng cũng tự động kể lể. Đó là một chuyện buồn muôn thuở của phái liền ông chúng tui. Bà xã ông hổng còn yêu ông nữa, không phải là bỏ ổng đi lấy chồng khác, mà quên hẳn việc ổng là chồng bà, mà chỉ nhớ đến ổng như một cái máy làm tiền, mang về cho bà hầu mấy đứa con, mấy đứa cháu. Theo lời kể của ổng, bả vẫn đàng hoàng như mọi mệnh phụ phu nhân khác, vẫn lo mọi chuyện bên chồng như chuyện của bả, chỉ có điều bà tự biến thành một bà xếp và coi ổng như một thứ đồ thừa thãi. Đã lâu bả không cho ổng ân ái, hễ động tới người bả, là bả kiếm cớ bệnh hoạn, khó chịu trong người hoặc kêu mệt rồi lảng đi. Cho nên súng của ổng đã lâu không xài bị rỉ sét, mốc meo, làm tự ái liền ông nổi lên đùng đùng. Tuy vậy, vì ổng là người đứng đắn, cho nên dù khó chịu quá mà cũng đành chịu, không đi kiếm mì ăn liền. Vì vậy, người ổng lúc nào cũng căng thẳng, nói chung là bị “stress”. Hơn nữa, bả vì dồn hết tình thương vào con cháu nên bù lại, bả gắt mắng ổng hoài. Ổng cứ chịu trận mãi, đến một ngày, chịu hết nổi, ông đi kiếm phở ăn, mà ăn phở trường kỳ luôn, nghĩa là ông nói với bả ấy là xin li dị, tưởng là bả phẫn nộ, ai dè bả tỉnh bơ, “ông muốn sao cũng được, tôi chiều theo ông!” Thế là đường ai nấy đi, bả ở lại với con cháu, còn ông, xách va li đi kiếm “áp pạc tơ măng” rồi đi chơi thả dàn, gặp người phụ nữ trẻ cũng ly dị chồng vì tật lăng nhăng, ông cáp độ luôn. Bây giờ hai người ở với nhau vui vẻ, trẻ trung, mặc dù bả kém ông hơn hai chục tuổi!

Nghe câu chuyện này thấy cũng có lý, dĩ nhiên, chắc ổng cũng dấu đi vài chục phần trăm nào đó, nhưng vì.. giống hệt trường hợp của ông bạn học của tui và nhiều trường hợp của bạn tui, nên mới kể chuyện này cho bà con nghe.

Từ hồi sang Mỹ đến nay, vì đổi đời, nên đổi luôn con người. Khi trước 75, các bà chịu đựng các ông rất hay, đến nỗi bạn tui, vì tính ga lăng, nên đôi khi bực tức trước thái độ gia trưởng của các ông, nhất là các ông làm nghề thầy giáo, công chức, lúc nào cũng văng mắm tôm ra đầy nhà, khiến vợ con phát khiếp. Nhưng qua đến đây, khí hậu mới, sinh hoạt mới, nhà cửa mới, cái gì cũng mới, nên các bà lên ngôi, đá phóc các ông chồng xuống đất nằm mồ côi một mình. Rồi lại ảnh hưởng mấy bà bạn hay lép nhép cái mồm, lúc nào cũng săn đón cố vấn: “mày cứ thẳng tay cho tao, với mấy ổng, mình phải nghiêm mới được, nếu không, mấy ổng làm tới! Tao nè, ly dị hai lần rồi, mà vẫn còn phông, ông này mà lạng quạng, tao cho ổng de ngay!” Thế là các bà làm tới thiệt, hễ mở miệng ra là gắt, kiểm soát tiền bạc các ông rất kỹ, hỏi cung các ông đi đâu, làm gì, giờ nào tới sở…

Trong khi đó, vì bận con cháu, hay vì bận đi học nhẩy đầm, nhẩy Tây với mấy bà bạn, bận đi học ca để lên sân khấu hát cho bà con hết hồn chơi, các bà lại quên không đáp ứng như cầu sinh lý của các ông, quên luôn săn sóc cho các ông khi trái gió trở trời, ông có bệnh thì tự đi lấy thuốc mà uống và đừng mong có người cạo gió cho mình đó nhe. Một số các bà bây giờ mê bạn cũng ngang ngửa mê cháu nội, ngoại. Nghĩa là thời giờ dành cho ông chồng hầu như rất hiếm. Giọng nói ngọt ngào khi xưa đã biến mất, thái độ ân cần săn sóc lúc trước 75 cũng bốc hơi, ông chồng chỉ còn là cái bóng thừa thãi trong nhà.

Cá nhân tui chứng kiến, trong một cuộc gặp mặt những bạn làm cùng sở cũ, một bà bỗng nhận được một cú điện thoại. Bả nhắc điện thoại lên, nói nhẹ nhàng: “A lô! Mình đó hả? Có gì không?”…Rồi bà lắng nghe trong im lặng chừng một phút, bỗng dưng nổi tam bành lục tặc lên, hét vào cái phôn đến phun nước bọt ra chung quanh: “Này! Tôi bảo cho ông biết! Đừng có nói lôi thôi! Tôi về nhà mà không thấy ông làm xong cái đó, là ông biết tay tôi! Liệu hồn nhé!” Rồi bà cúp phôn cái cụp. Bạn bè ngồi gần xanh mặt. Một bà bạn nói nhỏ: “Mày làm gì mà dữ thế! La hét với chồng ghê vậy?” Bà Chung Vô Diệm kia gắt luôn với bạn: “Mày biết gì mà nói! Tao phải kềm thằng chả, nếu không hắn lừng trời!” Thiệt hết biết luôn.

Nói vậy, cũng không phải đổ tội cho các bà hết đâu. Cũng tại các ông một phần, hay đi văn nghệ văn gừng, gặp bà nào ly dị, độc thân thì mắt cũng sáng lên như hai cái đèn pha, muốn chớp nháy với em ngay lập tức. Điều đó dĩ nhiên, vì là . .thiên nhiên mà! Giống như gà trống, chim công, chim phụng, chim gáy, quạ, chim sâu vậy.. Hễ thấy đồng loại khác phái là le te, phùng mang, phùng mỏ, giang cánh, vẫy đuôi… Nhưng nếu mà chàng đã có mái ở nhà rồi, thì chàng chỉ có làm điệu vậy thôi, rồi lẳng lặng rút lui, chứ không tấn công tiếp. Nhất là giống quạ. Quạ mái ghen dữ lắm, nếu thấy quạ trống mà le te cạnh em nào, là quạ mái nhào dô, cắn xé, hò hét “quạ.. quạ…..quạ…” um trời cho đến khi em mái kia phải te tua bay đi mút chỉ cà tha, không dám trở lại nữa. Rất nhiều giống chim chung thủy, như chim thiên nga, nếu chim mái mà bệnh thì chim đực cứ lanh quanh bên cạnh ủ ê nàng cho đến khi nàng ra đi, thì chàng kêu lên mấy tiếng thảm thiết, có khi chàng bỏ ăn đến khi chết chung với nàng luôn. Tại sao vậy? Vì chim mái lúc nào cũng ân cần săn sóc chàng, im lặng, ít nói, chỉ lanh quanh bên chàng, cuốn cổ nàng vào cổ chàng, cọ sát…và chỉ có chàng mà thôi, nên bù lại, chàng cũng chung thủy với nàng cho đến hơi thở cuối cùng..

Còn các bà Việt gốc Mỹ, í quên, (nói chuyện về các bà, là tui hay lắp bắp..), người Mỹ gốc Việt, vì bị đầu độc bởi các chữ “First Lady”, “nhất vợ, nhì trời, sau mới đến tui”, coi ông chồng chẳng ra chi, cho nên ổng phải đi kiếm người an ủi…Thường thì nhân gian, thiếu cái chi thì thèm cái đó, “hễ no cơm tẻ thì chê mọi đàng”, thử hỏi bây giờ ở nhà ăn cơm nhà, no ứ hơi, còn ai dám nghĩ đến chuyện ăn phở nữa không? Hễ tui đang no căng bụng, mà ai mời tui ăn thêm cái chi nữa, tui thấy ớn, mắc ói! Thiệt đó, các bà nghĩ coi, đố các bà ăn thêm một miếng gì nữa, sau khi các bà quất một lèo một tô bún bò huế, vài cái chả Huế, thêm một đĩa bánh bột lọc..!

Bởi vậy, phe liền ông khi thiếu thốn tình cảm, thiếu sự săn sóc của các bà, thiếu cái lời nói ngọt ngào, thiếu cái cử chỉ dịu dàng … thì mới nghĩ đến việc đi ăn phở mà thôi. Nhất là về việc ấy ấy.. Nếu sau khi mà súng chàng đã bắn hết đạn ở nhà, liệu chàng có vác súng đi kiếm đích để bắn cho súng khỏi rỉ sét không? Tui nhớ có một bài thơ dzui dzui nói về việc ông chồng xin phép đi chơi, bà vợ cười: “Đi thì đi, nhưng trước khi đi, trả bài đã”! Thế là chàng ỉu xìu, quên luôn câu xin phép đi chơi… Nếu ở nhà mà chàng có bàn tay xoa vuốt, cạo gió, liệu chàng còn mơ thấy một bàn tay nào đẹp hơn vợ mình không? Nếu ở nhà chàng vẫn nghe những lời êm ái, liệu chàng có thấy cô bạn gái mới quen kia nói ngọt ngào nữa không? Nếu đã có cặp mắt đa tình ở nhà, liệu chàng có còn thấy ai có cặp mắt đẹp nữa không? Cứ thả chàng đi linh tinh đi, vẫn yên chí lớn, chàng sẽ quay về ngay vì .. nghiện rồi! Nghiện lời nói dịu dàng của nàng, nghiện thấy dáng nàng dịu dàng đi tới đi lui trong phòng.. Mà đã nghiện, đã ghiền thì cách chi mà bỏ được? Có phải vậy không, các bà chủ cho “xe phòng, xe tiền nhà”???

Chu Tất Tiến 

Hits: 24

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Như lạc vào xứ thần tiên⁩

  • Người về đâu gót son mờ thảm ngọc,
    Nét dung nghi kiều diễm rợp thềm hoa.
    Xiêm áo mỏng xua hồn ta ngây ngất,
    Tòa thiên nhiên cong vút vóc thân ngà !
     
    (Dương Quân / Khúc Tình Buồn)
    Như lạc vào xứ thần tiên 
     

    Bạn đã bao giờ được nghe đến gái Tân Cương, Trung Quốc chưa? Đây chính là vùng đất sinh ra toàn gái đẹp. Sắc đẹp gái Tân Cương đang khiến không chỉ người châu Á ngây ngất đâu nha.

     



    Nhắc tới sắc đẹp Tân Cương là người ta nghĩ ngay tới Địch Lệ Nhiệt Ba.

     



    Cô là người thuộc tộc Uyghur (Duy Ngô Nhĩ).. Đây một tộc đạo Hồi. Người tộc này tha hương rải rác khắp Tân Cương, Thổ Nhĩ Kỳ, Nga, Siberi,…

     



    Phụ nữ tộc Duy Ngô Nhĩ có đặc trưng mặt thanh tú, sống mũi cao, mắt sâu.

     



    Cổ Lực Na Trát cũng là một nhan sắc Duy Ngô Nhĩ điển hình.

     



    Theo GlobalTimes, vẻ đẹp của tộc người này đã thổi làn gió mới cho sắc đẹp showbiz Trung Quốc.

     



    Những cô gái Duy Ngô Nhĩ với nét mặt lai Á nhiều được ưa chuộng ở làng giải trí Trung Quốc.

     



    Nhiều người cho rằng các ngôi sao như Na Trát, Nhiệt Ba sửa mũi.

     



    Tuy nhiên thực tế, phụ nữ thuộc tộc này có sống mũi rất cao.

     



    Họ được mô tả có vẻ đẹp độc đáo do lai nhiều dòng máu.

     



    Nét đẹp của người Duy Ngô Nhĩ pha trộn Á – Âu.

     



    Các cô gái Duy Ngô Nhĩ có chiều cao trung bình khoảng 160-175cm.

     



    Đôi mắt to tròn và sống mũi cao thẳng thường là đặc điểm chung của những mỹ nhân Tân Cương.

     



    Vẻ đẹp của họ được so sánh với nữ thần.

     



    Những cô gái thuộc tộc này có vẻ đẹp hoang dại, khỏe khoắn đầy sức sống.

     



    Nhiều người từ vô danh trở nên nổi tiếng chỉ vì quá xinh đẹp.   

Hits: 36

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Jonny Kim _ Con người đáng nể

baomai.blogspot.com
Người ta vẫn thường nói đến mức độ tinh nhuệ và thiện chiến của đơn vị biệt hải, tức lực lượng người nhái đặc biệt Navy Seal trong quân đội. Ðó là những con người có thể chất hơn người, có một tinh thần thép cùng một tâm lý vững chãi, bén nhạy. Họ được tuyển chọn và vượt qua những cuộc huấn luyện cam go và nguy hiểm, có lắm người từng là một lính chiến mạnh mẽ cũng phải bỏ cuộc hay bị loại giữa đường, thậm chí bỏ mạng trước khi trở thành một người lính biệt hải thực thụ. Jonny Kim đã vượt qua được điều này.
baomai.blogspot.com
Navy Seal
Sinh năm 1984 tại Los Angeles trong một gia đình di dân Ðại Hàn, mang giấc mộng đời binh nghiệp, Jonny đăng lính ngay sau khi tốt nghiệp trung học và chọn ngay binh chủng thử thách, nguy hiểm nhất trong quân đội: lực lượng biệt hải. Jonny kể lại rằng, anh không thích cái con người trong cái gia đình và văn hóa mà anh đã đang lớn lên, muốn thoát ra khỏi cái bảo bọc, không gian an toàn đó mà muốn đi tìm bản thể thật sự cho chính mình và của chính mình. Anh muốn dấn thân vào một cuộc phiêu lưu, phục vụ với lý tưởng cao hơn đời sống mưu cầu cá nhân. Anh được chọn và cho cơ hội để tham dự khóa huấn luyện khắc nghiệt và căng thẳng trong hai năm trời, cùng những lời cảnh báo trước rằng, không có gì bảo đảm là những ai được chọn theo huấn luyện cũng sẽ đủ khả năng và có cơ hội trở thành một người lính biệt hải thực thụ.
baomai.blogspot.com
  
Bởi các số liệu cho biết có khoảng ba phần tư quân nhân được huấn luyện đã phải bỏ cuộc hay bị loại khóa huấn luyện, đặc biệt là trong “tuần lễ địa ngục” (Hell Week), khi những huấn nhục này có thể gấp 20 lần những gì người lính tưởng tượng. Ðó là cuộc thử thách để quân đội lọc và chọn được những người lính biệt hải đúng theo tiêu chuẩn khắt khe nhất của binh chủng này.
Ðược huấn luyện chung với những người lính ưu tú từ các binh chủng khác, Jonny Kim cũng không là ngoại lệ. Anh thú nhận đó là tuần lễ huấn nhục trong băng tuyết khủng khiếp nhất mà anh tưởng đã phải bỏ cuộc, khi người lính chỉ được ngủ đôi lần, mỗi lần chỉ dăm ba tiếng trong suốt năm ngày. Nhưng anh đã vượt qua được, để tốt nghiệp khóa huấn luyện, trở thành một sĩ quan biệt hải thiện chiến thực thụ.
baomai.blogspot.com
  
Jonny Kim được điều sang Iraq hai lần, tham gia hàng trăm đặc vụ trong vị trí một xạ thủ bắn tẻ, một nhân viên cứu thương chiến trường, một người dẫn đường, từng phục vụ chung toán với những tay bắn tỉa huyền thoại như Chris Kyle (người được dựng thành bộ phim Sniper mà chuyên mục đã từng có bài viết) với hàng chục huân chương chiến công oai hùng.
baomai.blogspot.com
  
Nhưng rồi cái chết của hai đồng đội, là những người bạn thân thiết nhất của anh trong một đặc vụ nguy hiểm tại Iraq mà anh không cách nào cứu chữa được ngay trên tay mình, là nỗi ám ảnh và ngã rẽ đưa Jonny Kim đến với suy nghĩ về nghề Y. Anh quyết định đi theo nghề Y khi vẫn còn tại ngũ, với ý định sẽ quay lại quân ngũ và tiếp tục phục vụ trong vai trò bác sĩ quân y.
baomai.blogspot.com
Tham gia chương trình Hải Quân trừ bị ROTC dành cho các sĩ quan hiện dịch quay lại đại học, chàng Trung Úy Jonny tốt nghiệp cử nhân ưu hạng tại Ðại Học San Diego sau ba năm ròng rã theo học. Với thành tích và hồ sơ đặc biệt của mình, Jonny được đại học Harvard thu nhận cho theo học và đào tạo thành một bác sĩ chuyên khoa cấp cứu cho Hải Quân. Ba năm trước, năm 2016, Jonny Kim tốt nghiệp bác sĩ Y Khoa tại Ðại Học Harvard và chuyển sang nội trú tại khoa cấp cứu của bịnh viện Massachusetts. Jonny là một trong những bác sĩ nội trú hiếm hoi từng có kinh nghiệm cấp cứu trên chiến trường. Những bác sĩ trưởng khoa tại đây nhắc về anh như một bác sĩ khiêm cung, tài ba cùng tính cách đặc biệt và hiếm thấy, mà bất cứ bịnh viện hay bịnh nhân nào cũng mong muốn có những bác sĩ như vậy. Dù họ biết rằng anh sẽ quay lại với Hải Quân sau khi hoàn tất nội trú, vì Hải Quân cũng cần có anh.
baomai.blogspot.com
  
Câu chuyện đến đây tưởng cũng đủ để kết thúc câu chuyện đặc biệt về một người lính biệt hải trở thành bác sĩ, một nỗ lực đáng ngưỡng mộ của một chàng sĩ quan trẻ hào hùng, mang đầy tinh thần phục vụ quốc gia. Nhưng nó không dừng lại ở đó.
baomai.blogspot.com
Hồi tháng Sáu năm ngoái, Phó Tổng Thống Mike Pence đã thay mặt Tổng thống, đích thân bay sang trung tâm NASA tại Houston, Texas để tham dự buổi lễ đặc biệt, công bố và giới thiệu thế hệ phi hành gia tương lai của Hoa Kỳ đến người dân. Trong đó cái tên Jonny Kim được xướng lên. Anh là một trong 12 người đã được NASA chọn để huấn luyện trở thành phi hành gia sau nhiều vòng xét tuyển khắt khe của NASA từ hơn 18,000 sĩ quan, bác sĩ, kỹ sư, khoa học gia, những nhà nghiên cứu xuất sắc, có nhiều thành tích khắp nước Mỹ gởi đơn về để ứng tuyển, trong đó có đơn của Jonny đã nộp.
baomai.blogspot.com
  
Với 44 phi hành gia đang có, NASA tuyển chọn và huấn luyện các thế hệ phi hành gia tương lai cho nước Mỹ mỗi bốn năm. Khoá phi hành gia 22 này là đông đảo nhất trong lịch sử, với khoảng một nửa là những sĩ quan từng tốt nghiệp các Học Viện Quân Ðội, Không Quân hay Hải Quân, cộng thêm các bằng cấp kỹ thuật và chuyên môn cao (từ Cao học) và hàng ngàn giờ bay thực thụ cùng các chuyên gia dân sự khác, đều là những người có hồ sơ cá nhân đáng nể. Sau hai năm được huấn luyện về ngoại ngữ (tiếng Nga), thể lực và chuyên môn tại trung tâm NASA Johnson Space Center, các phi hành gia này sẽ làm việc, nghiên cứu trong các phòng thí nghiệm phi hành gia, chờ tham gia các phi vụ nghiên cứu trên trạm không gian quốc tế ISS hay các chương trình thám hiểm không gian tương lai của Hoa Kỳ.
baomai.blogspot.com
  
Trung Úy Hải Quân Biệt Hải, bác sĩ Y Khoa Harvard, Phi Hành Gia Jonny Kim quả thật là câu chuyện kỳ tích khó ai làm được. Anh là niềm hãnh diện của Ðại Học Harvard, của các bịnh viện anh đã từng nội trú và của Hải Quân Hoa Kỳ. Tạp chí Hải Quân Navy Times đưa cái tên Jonny Kim vào danh sách những sĩ quan hải quân xuất chúng nhất mọi thời đại, bên cạnh những nhân vật vĩ đại của nước Mỹ từng phục vụ Hải Quân Hoa Kỳ như Tổng Thống John F. Kennedy, phi hành gia Neil Armstrong – người đầu tiên đặt chân lên mặt trăng…
baomai.blogspot.com
  

Chàng thanh niên Jonny Kim trong gia đình di dân gốc Ðại Hàn này ắt cũng là niềm hãnh diện thật sự và đúng nghĩa cho cộng đồng Ðại Hàn khi có đứa con xuất chúng, người mang tài trí mình để phục vụ cho lý tưởng quốc gia. Và chắc chắn, anh đã mang lại sự ngưỡng mộ và niềm hứng khởi cho giới trẻ bởi những gì anh đạt được tưởng như không thể xảy ra với cùng một người. Nhưng nó đã xảy ra.

Đinh Yên Thảo

Hits: 50

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

NHƯ CÁNH CHIM THA HƯƠNG

Người Việt hôm nay đang gắng sức để trốn chạy khỏi nước mình. Trốn chạy dù lưu vong. Trốn chạy để hy vọng. Không chỉ với kẻ đi mà còn với vô vàn người ở lại.
 
Tháng Chạp trời Hà Nội mù sương. Sớm 9h, mưa phùn lất phất, hạt bay liêu xiêu trong gió. Những chấm người vội vã di động trong cái lạnh trên mặt đất thẫm màu vì ướt. Chưa đầy một tháng nữa sẽ là Tết, cái ngày dễ khiến người ta phiền lòng vì những chúc tụng, những bữa cơm rời rạc và đầy tràn. Nó nhắn tin: “Em đặt vé máy bay rồi. Tết năm nay em ăn Tết ở nhà!“. Nó hớn hở như khoe quà. Đôi khi mọi người mơ hồ không rõ nó đã đi bao năm. “8 năm, em đi từ 2011“, nó nhớ rành rọt. Những ngày rời nhà trọ, lội trong tuyết, tất bật phụ bếp rồi nấu hàng trăm suất ăn cho tới khi kiệt sức dạy nó biết đếm thời gian. Nó vẫn đang đếm thời gian, đếm xuôi cho tới ngày về Tết, và đếm ngược cho đến ngày… ly hôn.
Về pháp lý, nó đã 2 lần vợ. Lần đầu để đi. Lần hai để kiếm tiền trả nợ cho “ván bạc” ban đầu.
Thằng nhỏ giờ đã đang mang quốc tịch khác.
Nhưng những năm tuổi xuân của nó, tuổi 20 mãi nằm trong những bối rối không nói được thành lời. Đôi khi nó tin việc cố gắng là cần thiết. Bố mẹ toan tính, vay nợ, sắp đặt cho kết hôn giả đều là vì sửa soạn cho tương lai của nó. Tương lai của nó cũng là tương lai của cả nhà. Rồi biết đâu cả đời con nó, cháu nó. Rời nước mà đi, chuyện đó nào có ai nghĩ khó. Nhưng đôi khi, những đêm 2h sáng không thể ngủ, những hồ nghi và cơn mù mịt dằn vặt nó trong thống khổ. Tỵ nạn sinh kế hay tỵ nạn ước mơ? Ước mơ để sống của nó đang bó khung trong tháng ngày xa lạ. Cuộc sống vốn đâu đơn thuần chỉ có ăn và mặc.
Ở cố hương của nó bây giờ, đi tìm xứ khác định cư đã trở thành câu chuyện thời thượng. Những ai đã đánh tiếng đi, vô tình chạm mặt người khác sẽ được đón bằng lời hỏi thăm: “Bao giờ đi?“. Đi được là mừng. Rồi người ta chép miệng nghĩ bao giờ mình mới có “cửa”. Dù đi ở đây chính là lưu vong, là rời bỏ nơi họ chôn nhau cắt rốn!
Năm 2018 kết thúc bằng ồn ào “quốc thể” quanh việc 152 người Việt mua tour du lịch để bỏ trốn tại Đài Loan. Năm 2019 bắt đầu bằng những tấm hình người Việt chui trong giường hộp, tủ lạnh trốn ở lại Đài Loan để tìm sinh kế. Từ gần 1 triệu người sau năm 1954 đến hàng triệu người sau năm 1975, người Việt đã hoảng hốt di tản, tỵ nạn từ Bắc vào Nam, tỵ nạn ra nước ngoài. Hàng triệu người đã lao ra biển trên những chiếc tàu đánh cá các loại để thoát khỏi đất mẹ của mình, chấp nhận cả cái chết để… lưu vong.
Không ai nghĩ sau ngày “đổi mới”, người Việt còn ra đi khốc liệt hơn thế. Theo số liệu của Tổ chức Di cư quốc tế (IMO) lấy từ nguồn dữ liệu của Vụ Liên hiệp quốc về vấn đề kinh tế và xã hội (UN DESA), từ năm 1990 đến năm 2017, 2.727.398 người Việt Nam đã di cư ra nước ngoài [1]. Trong 28 năm qua, mỗi năm có trên 97,4 nghìn người Việt di cư ra nước ngoài, bình quân mỗi tháng có hơn 8.000 người Việt ra đi. Mà dễ hình dung hơn, cứ mỗi giờ, 11 người Việt rời khỏi Việt Nam.

Bản đồ di cư của người Việt Nam. (Nguồn: IOM)

Năm 2018, số hồ sơ xin thôi quốc tịch Việt Nam nhiều hơn 82 lần so với số hồ sơ xin nhập tịch và trở lại quốc tịch Việt Nam (4.418 hồ sơ xin thôi so với 45 hồ sơ xin nhập, 9 hồ sơ xin trở lại quốc tịch), theo số liệu của Bộ Tư pháp.
Những người rời Việt Nam, họ đi đâu? Hơn 1,4 triệu người đã tới Mỹ, 238 nghìn người di cư sang Australia, hơn 190 nghìn người rời nước qua Canada. Đó chỉ là 3 nước mà người Việt chọn để đi đông nhất. Khác với những năm 1954, 1975, làn sóng di cư âm thầm mà dai dẳng sau ngày “kinh tế đổi mới” khiến người Việt có mặt ở khắp nơi trên thế giới, kể cả châu Phi, điều mà trước đó, cả hai miền Nam Bắc đều không hề có.
người việt, ngoại quốc, tỵ nạn, di dân, người việt ở nước ngoài, thuyền nhân
Sau năm 1975, họ bằng mọi giá phải thoát khỏi nước mình. Sau năm 1990, chẳng có lý do gì để họ ở lại. Theo IMO, người Việt đang di cư để lao động. Di cư du học. Di cư do hôn nhân. Di cư do nhận con nuôi. Di cư do buôn bán người. Trong nghĩa Hán Việt, di cư (移居) chỉ là dời chỗ ở. Còn người Việt đơn thuần hơn, họ gọi tên cho những cuộc ra đi của đồng bào mình là tỵ nạn.
Tỵ (避) có nghĩa là tránh, lánh xa; nạn (難) nghĩa là tai họa, khốn ách. Tỵ nạn (避難) có nghĩa là lánh họa, tránh điều không may xảy tới. Tất cả đều đang lánh họa, sợ hãi cho điều tai ương đang trờ tới.
Những làn sóng người Việt ra đi từ hơn bốn mươi năm trước “tỵ nạn chính trị”, hai mươi năm kéo dài tới nay “tỵ nạn sinh kế”, “tỵ nạn giáo dục”, “tỵ nạn môi trường”. Đó đâu đơn giản chỉ là di cư. Với rất nhiều người, họ đang trốn chạy, trốn chạy vì mưu sinh, trốn chạy để học hành, trốn chạy để cống hiến năng lực, trốn chạy để thở trong một môi trường không ô nhiễm tệ nạn, thiếu nhân quyền.
 
 
Sự rạn nứt văn hóa không chỉ bắt đầu bằng những suy đồi về văn hóa trong xã hội Việt trong vùng lãnh thổ Việt. Sự rạn nứt văn hóa khơi nguồn khi những giá trị văn hóa truyền thống bị phá bỏ, di sản bị coi là lạc hậu, giá trị quan thay đổi khi sức mạnh hay sự giàu có được tôn vinh làm thước đo phẩm giá. Trong cơn đứt gãy ấy, dòng di cư thời hiện đại của người Việt không chỉ đơn thuần là một cuộc chuyển dịch mang tính địa khu. Tự bản thân nó đã mang tâm thức lưu vong khi người Việt phủ định văn hóa Việt, các giá trị nhân sinh hình thành trong nền văn hóa đó. Sự luyến tiếc, nhớ thương, những thói quen sinh hoạt, tập quán Việt vẫn được người Việt tại hải ngoại giữ gìn tựa như chỉ dẫn rằng có một nền văn hóa giàu nhân sinh đã tồn tại, có các giá trị văn hóa tinh thần không thể bị thay thế của người Việt.
Năm 1944, luật sư Raphael Lemkin đưa ra thuật ngữ “Cultural Genocide” – Diệt chủng văn hóa, như một phần của tội diệt chủng. Dù chưa được chính thức thừa nhận trong công ước về quyền con người của Liên Hợp Quốc, thuật ngữ này vẫn được lưu ý trong các nghiên cứu về tính tồn vong của một nhóm cộng đồng. Từ góc nhìn về nạn diệt chủng người bản địa ở Canada, nhà xã hội học Andrew Woolford và giáo sư Adam Muller (cùng tại Đại học Manitoba, Canada) cùng đi đến lập luận: “Nếu như diệt chủng là việc phá huỷ nhắm vào sự tồn tại của một nhóm nào đó – tức là nhắm vào điều tạo nên nhóm đó – thì tất cả những hành động được thiết kế để làm cho nhóm đó bị huỷ diệt – về tài sản, văn hóa, chính trị, kinh tế hoặc bất cứ điều gì – đều được tính là diệt chủng” [2].
Trong xã hội Việt hôm nay, mỗi ngày trôi qua, lại có thêm những cá nhân phải chịu đau đớn bởi bất công xã hội, áp bức và cướp bóc, phủ định tín ngưỡng. Trong cái nhìn về toàn thể, sự tổn thương đối với các giá trị văn hóa đang thực sự gieo rắc nỗi đau lên toàn bộ cộng đồng. Những cuộc tấn công vào di sản văn hóa đã và đang làm lung lay nền tảng tinh thần cơ bản của mỗi người: Niềm tin. Niềm tin vào sự thay đổi của xã hội. Niềm tin vào giá trị cốt lõi về tình người. Niềm tin rằng lẽ phải và sự thật là điểm tựa cho công lý. Niềm tin người chính trực được tôn vinh, người thiện lương được đền đáp. Niềm tin xã hội có người giàu, người nghèo, nhưng người nghèo không phải bỏ xứ đi, người giàu không tìm đủ mọi cách “đào xới” nước mình… Khi văn hóa sa đọa, những niềm tin ấy bị rớt xuống đến đáy. Đó là lý do người Việt ra đi, âm thầm và mạnh mẽ như sự đổ vỡ trong nền tảng xã hội.
Hơn bốn mươi năm qua, Việt Nam hiện hữu trước thế giới với tư cách của một quốc gia đã thôi tiếng súng. Có những biến động nằm trong dòng chảy phát triển, có những biến động mà hệ quả để lại là sự đổ vỡ của tự nhiên, của văn hóa, và di sản. Dù ở lại hay ra đi, nhiều người Việt vẫn tiếp tục trăn trở về sự đổi thay của đất nước. Ai cũng hiểu niềm tin là điều cần níu giữ. Không phải chỉ riêng niềm tin vào sự khởi sắc của văn minh xã hội, mà là niềm tin về những giá trị văn hóa hài hòa – cái gốc của nền tảng đạo đức xã hội. Từ bỏ các luân lý phản giá trị, khôi phục văn hóa, tìm về với các giá trị phổ quát của nhân loại, đó mới là lối đi để người Việt Nam rũ bỏ những bế tắc hiện nay, tìm về cội nguồn của chính mình.
Lê Trai

Hits: 47

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

16 nghi lễ trưởng thành đáng sợ nhất trên thế giới

  Lễ trưởng thành là một nghi lễ khá quen thuộc ở nhiều quốc gia trên thế giới. Tuy nhiên để được công nhận là một người trưởng thành, ở mỗi nơi có một cách thử thách khác nhau. Có nhiều nơi lễ trưởng thành trở thành một nghi lễ quái dị khiến nhiều người cảm thấy kinh sợ khi được chứng kiến.
  1. Nhảy lên lưng bò, Ethiopia 
Inline image
Ở bộ tộc Hamar, Ethiopia, muốn chứng minh mình đủ trưởng thành để lấy vợ, các chàng trai phải vượt qua những nghi lễ rất khó khăn. Đầu tiên, những người bạn gái thân nhất của anh ta sẽ hát vang trong khi những người đàn ông khác trong bộ lạc quật chàng trai thật đau bằng roi. Những vết sẹo để lại trên lưng họ là minh chứng rằng họ đã có đủ nỗi đau để trưởng thành. Sau đó, một con bò tót sẽ được đưa tới và chàng trai phải khỏa thân nhảy lên lưng nó. Khi ấy, chàng trai được công nhận là đã thực sự trưởng thành.

2. Nhảy cắm đầu, Vanuatu

Những người dân thuộc bộ tộc Vanuatu phải tham gia một tục lệ rất nguy hiểm để chứng minh mình đã trưởng thành: nhảy từ tháp gỗ cao mà chỉ có hai sợi dây bện từ lá nho làm bảo hiểm. Rất nhiều chàng trai đã vỡ đầu, gãy cổ. Số còn lại được chứng minh là đàn ông trưởng thành và tất nhiên là rất may mắn!

Nhảy cắm đầu

3. Mài răng, đảo Mentawai

Với thổ dân trên đảo Mentawai, bộ răng đẹp là những bộ răng sắc nhọn được “cà”,mài bằng đá. Một người chưa thể được công nhận là trưởng thành và xinh đẹp nếu không có bộ răng nhọn.

Mài răng

4. Nghi lễ kiến đầu đạn của tộc Sateré-Mawé (Amazon)

Đến năm 13 tuổi, những cậu bé của tộc Sateré-Mawé sẽ thực hiện nghi lễ kiến đầu đạn để bước vào tuổi trưởng thành. Trước hết, người ta sẽ bắt kiến đầu đạn, làm tê liệt chúng bằng một loại thảo dược, dùng chúng và lá cây đan thành găng tay với phần đầu hướng vào bên trong. Khi lũ kiến bắt đầu tỉnh dậy, các cậu bé sẽ đeo găng tay trong 10 phút. Kiến đầu đạn được coi là một trong những loài côn trùng có nọc độc gây đau đớn nhất thế giới. Chúng có tên như thế là do độ đau từ vết cắn của chúng tương đương như bị trúng đạn. Trong lúc đeo găng tay, các cậu bé không được kêu lên vì đó là biểu hiện của sự yếu đuối. Để hoàn tất nghi lễ, các cậu bé phải thực hiện điều này hơn 20 lần trong vòng 1 tháng. Sau khi hoàn tất nghi lễ, tay của các cậu thường bị tê liệt trong một thời gian ngắn do nọc độc của kiến. Các cậu sẽ bị ốm và co giật do quá đau đớn.

 Nghi lễ kiến đầu đạn của tộc Sateré-Mawé (Amazon)

5. Nghi lễ máu của tộc Matausa (Papua New Guinea)

Để được coi là một người đàn ông của tộc Matausa, một chàng trai đến tuổi trưởng thành phải thực hiện một nghi lễ đáng sợ. Trước hết, họ phải tách khỏi những phụ nữ của bộ lạc và xóa bỏ ảnh hưởng của phụ nữ qua một loạt những nhiệm vụ đau đơn. Họ bị tách động để nôn ra cho tới khi dạ dày trống rỗng. Sau đó, họ phải chọc những sợi thép mảnh vào mũi để máu chảy ra – hành động được coi là trục hết những ảnh hưởng xấu ra khỏi cơ thể. Cuối cùng, họ phải chịu đựng những nhát đâm vào lưỡi để trở thành một người đàn ông.

Nghi lễ máu của tộc Matausa

6. Nghi lễ Wysoccan của bộ lạc Algonquin (Canada)

Khi những chàng trai thổ dân Algonquin ở Quebec đến tuổi trưởng thành, họ được đưa tới một khu vực biệt lập. Tại đây, họ được đưa vào lồng và cho hút một loại thuốc gây ảo giác cực mạnh có tên Wysoccan (mạnh gấp 100 lần ma túy giấy). Họ sẽ phải ở trong lồng 20 ngày, liên tục hút Wysoccan. Nghi lễ này được thực hiện để xóa bỏ những ký ức thơ ấu, khiến một chàng trai tiến lên và trở thành một người đàn ông. Hỗn hợp này mạnh tới mức không hiếm trường hợp đã bị ngộ độc và tử vong. Những người sống sót trải nghiệm những ảo giác cực mạnh và nhiều người bị mất trí, quên cả bản thân và cách nói chuyện. Những người vẫn còn nhớ được ký ức thơ ấu sẽ phải thực hiện nghi lễ một lần nữa.

 Nghi lễ Wysoccan của bộ lạc Algonquin

7. Tục Iria của người Okrika (Nigeria)

Khi tới tuổi trưởng thành, các cô gái của tộc Okrika (Nigeria) sẽ được đưa vào “phòng vỗ béo” trong khoảng 5 tuần. Họ bị ép ăn những đồ giàu đạm như sữa dê để cơ thể nảy nở. Người Okrika cũng tin rằng những thiếu nữ đang qua giai đoạn trưởng thành có mối liên hệ với thần nước và phải rũ bỏ trước khi về nhà chồng. Để đạt được điều đó, vào bình minh các cô gái phải tụ tập lại và hát những bài ca đuổi những linh hồn đi. Vào ngày cuối cùng của nghi lễ, các cô gái sẽ ra sông một lần nữa. Người ta cho rằng lúc này các linh hồn sẽ cố bắt các cô. Để ngăn chặn điều đó, một người đàn ông lớn tuổi trong bộ lạc sẽ dùng gậy đánh đuổi các cô gái trở về làng, tránh xa các linh hồn xấu.

Tục Iria của người Okrika

8. Hủ tục cắt bao quy đầu tại Nam Phi

Tất cả chàng trai sống tại Nam Phi sau khi trưởng thành đều phải tham gia nghi lễ cắt bao quy đầu cổ truyền mới được công nhất là “người lớn“.Trước khi tiến hành, họ phải bôi trắng mặt và nằm lên một tấm thảm mềm để thể hiện sự trong trắng, thuần khiết.
                    Inline image

9. Bán trinh tiết thay cho nghi lễ trưởng thành ở Ấn Độ

Tại Ấn Độ, các cô gái từ 14 đến 18 tuổi phải thực hiện một hủ tục đáng sợ: tự rao bán trinh tiết để được công nhận là người trưởng thành. Hình ảnh trên đây được ghi lại ở thành phố Rajasthan, cách Taj Mahal khoảng 30 dặm về phía Tây. Một nhóm thiếu nữ đang ngồi bên đường để chờ đợi “khách hàng” tới giúp mình hoàn thành tâm nguyện “làm người lớn”.

Bán trinh tiết ở Ấn Độ

10. Tập tục lạ của dân tộc Masai ở Kenya

Một lợi thế lớn nhất của các chàng trai Kenya sau khi tham gia lễ trưởng thành Eunoto là có thể lựa chọn tùy thích các cô gái trong tộc để lấy làm vợ. Không có quy định về số lượng nên việc người đàn ông “5 thê 7 thiếp” hết sức bình thường ở Masai.

Tập tục lạ của dân tộc Masai ở Kenia

11. Săn sư tử, Tanzania và Kenya

Người dân bộ tộc Maasai ở Tanzania và Kenya có một nghi lễ trưởng thành vô cùng độc đáo. Chàng trai muốn thể hiện mình đã trưởng thành và có thể trở thành một chiến binh phải cắt bao quy đầu và giết chết một con sư tử chỉ với một cây giáo.

Săn sư tử

12. Sống trong hoang dã, Mỹ

Những thổ dân Mỹ khi đến tuổi trưởng thành phải sống trong hoang dã vài ngày với rất ít dụng cụ để sinh sống. Họ sẽ phải tự dựng lều, lót lá, săn bắt, hái lượm để sinh sống và tự tìm đường trở về sau đó.

Sống trong hoang dã

13. Đi săn, ăn đòn, Brazil

Khi đến tuổi trưởng thành, những cậu bé ở bộ tộc Matis, Brazil thường đi săn và còn phải tự bỏ một chất thuốc độc vào mắt để “tăng nhãn quan”. Sau khi săn được thú, họ sẽ bị đánh bằng roi và tiếp tục bị tiêm thêm chất độc từ ếch bằng một chiếc kim gỗ.

Đi săn, ăn đòn, Brazil

13. Xăm mặt, Tây Phi

Phụ nữ thuộc bộ tộc Fula ở Tây Phi phải xăm mặt mới được công nhận là đã đủ tuổi trưởng thành. Quá trình này kéo dài vài giờ và thường được làm với một miếng gỗ sắc nhọn. Đặc biệt, trong quá trình xăm, cô gái không được phép khóc lóc hay gào thét vì nếu vậy, cô sẽ bị cho là còn quá trẻ và phải đợi thêm tới khi đủ trưởng thành mới được xăm tiếp.

Xăm mặt, Tây Phi

14. Cạo đầu, cắt bao quy đầu, Nam Phi

Những cậu bé ở bộ tộc Xhosa thuộc Nam Phi sẽ bị cắt bao quy đầu và cạo trọc đầu rồi mới được công nhận là đàn ông. Chúng được đưa lên núi cao và sống trong một căn lều, xa lánh với những người còn lại. Tới khi vết thương trên bao quy đầu lành lại, chúng mới được trở về và được công nhận.

 Cạo đầu, cắt bao quy đầu, Nam Phi

15. Nằm trên đá nung nóng, Indonesia

Nghi lễ thành niên của bộ tộc Papua, Indonesia được coi là khá tàn khốc. Các chàng trai đến độ tuổi nhất định phải nằm trên một tảng đá đun nóng để chứng tỏ lòng dũng cảm. Kế đó là một thầy mo (hay còn gọi là thầy cúng) rạch lỗ trên mũi họ để đeo trang sức.

Nằm trên đá nung nóng, Indonesia

16. Nghi lễ đấu roi của bộ tộc Fulani

Những cư dân của bộ tộc Fulani ở Benin, châu Phi có nghi lễ đánh dấu tuổi trưởng thành vô cùng đặc biệt. Các cậu bé sẽ được xem là trưởng thành sau khi trải qua một trận roi hành hạ đẫm máu để thể hiện sức mạnh, tự chủ và lòng dũng cảm. Người ta chọn một cây gậy dài và được vót nhọn, sắc để đảm bảo mỗi roi quất ra là một đòn đau đớn nhất.

Nghi lễ đấu roi của bộ tộc Fulani

Sau khi các cậu bé đã có vũ khí, gia tộc ở khắp nơi tập hợp lại để chứng kiến hai thanh niên đọ sức với nhau. Cả hai cậu bé đều sẽ xông vào và quật nhau dữ dội. Mục tiêu của các cậu bé là gây khó dễ cho đối thủ, mỗi cậu bé được ra ba đòn và không ai được thể hiện sự đau đớn, sợ hãi.

Đám đông sẽ quyết định ai là người thể hiện sự can đảm nhất thông qua thử thách này và đó sẽ là người chiến thắng của trận đấu. Đứa trẻ chiến thắng sẽ được mọi người trong bộ tộc công nhận đã trở  thành đàn ông.  

Tổng hợp

Hits: 33

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Quê hương gọi nhớ nhung về

Quê hương gọi nhớ nhung về
Khi đi lại nhớ khi về lại trông
Se se nặng trĩu trong lòng
Lơ thơ giọt đắng giữa dòng chia phôi
Bước đi như đá đeo đồi
Bước về như thể bồi hồi đôi chân
Phải chi đừng có phong trần
Thì đâu “mưa Sở mây Tần” thế ni
Nỗi niềm cố quận mang đi
Phương trời biền biệt thầm thì thời gian
Sợi thương như nhện giăng màn
Sợi nhớ hun hút như đàn đứt dây
Canh khuya ngọn gió heo may
Từng cơn khơi động niềm tây lan về
Không hè mà có tiếng ve
Ve kêu chi vậy ai hè biết không
Tự dưng cái buốt mùa đông
Ập vào chỗ trống lưng tròng ứa mi
Quê hương là nhất bởi vì
Gừng cay muối mặn cũng vì quê hương
Đi vào ngõ ngách chữ thương
Mênh mang chữ nhớ vương vương chữ tình
Đi đâu cũng nhớ quê mình
Quê hương muôn thuở như mình với ta.

TNT Mặc Giang

Hits: 30

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Cẩn thận ăn buffet Tàu

Ăn gà quay khen ngon tại buffet Tàu có khi là ăn chuột biến thành gà dưới ngón tay phù thủy của thợ bếp Tàu

Popular Asian/Chinese restaurant Atlanta was closed down after receiving rats and mice from a vendor to prepare in his dishes.

 



A popular Asian/Chinese restaurant bistro here in Atlanta was closed down this morning after authorities received a tip that the owner was accepting shipments of rats and mice from a vendor to prepare in his dishes. 
The owner and his wife were arrested early this morning and charges are not known at this time. After a full search of the kitchen, authorities found packaged rats, mice, kittens, puppies and a large frozen hawk. 

The restaurant is a popular gathering spot for local celebrities such as Whitney Houston and husband Bobby Brown, Jermaine Dupree, Janet Jackson, Usher, Monica, Puffy, TI, Ludacris, Lil Jon, Toni Braxton, TLC and others. The restaurant has locations off Peachtree Road and Alpharetta near North Pointe Mall.

Cách đây một tuần, 1 nhà hàng ăn bao bụng do người Trung quốc quản lý gần nhà mềnh đã bị đóng cửa. Chủ nhà hàng thì cảnh sát bị còng tay dắt đi mặt ko còn chútmáu. 
Lý do là khi những chuyên viên kiểm tra an toàn thực phẩm bất ngờ đột nhập vào kiểm tra tủ lạnh đã phát hiện nhiều bao thịt chó, thịt chuột, thịt mèo đã được lột da cho vào ngăn đá. 
Đây ko phải trường hợp đầu tiên xảy ra tại Mỹ. Khuyên đồng hương nên cẩn thận khi bước vào những nhà hàng buffet của người Trung quốc. Nhiều khi nhai miếng chuột cống mà cứ khen ngon vì có mùi vị đặt biệt của vị huơng teriyaki chicken. Chúc may mắn nhá.

Hits: 26

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

KHUÔN MẶT VĂN NGHỆ MỚI