All posts by Vô Danh

Chiên Bao

Mười mấy năm trời chẳng gặp nhau,

Đời y như một giấc chiêm bao.

Đường xưa ta chẳng còn chung lối,

Quán cũ mình tôi rượu cạn bầu.

Xuân đến thu đi ngày tháng lụn,

Sông mòn núi cạn nghĩa tình sâu.

Nửa khuya thức giấc hồn ngơ ngác

Trong mộng như vừa mới gặp nhau…

Dương Lam [vophubong]

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Chiến Tranh Và Nàng

Nàng buổi tối đọc tên mình rất vội
Sợ lãng quên trong giấc ngủ muộn màng.
Đêm thì đen vây mãnh hồn bé nhỏ,
Ngày thì buồn theo năm tháng lang thang.

Chàng đánh mất tuổi mùa xuân chạy trốn,
Bỏ lại sau những con phố u buồn .
Những ga nhỏ trên vũng-trời-nước -mắt ,
Ngày héo mòn ngày lây lất mù sương .

Rồi tình ái cũng vô cùng nhỏ bé,
Tuổi chiến tranh ai làm kẻ hẹn hò ?
Dòng sông xa ,cánh buồm ,khung cửa nhỏ,
Đời vô tình như con- nước- vàng- trôi .

Nàng thiếp đi trên cánh- đồng -mòn- mõi
Gối đôi tay trong giấc- ngủ -mộng- hồ
Đêm quê hương những vì sao rất nhỏ
Rất u hoài như tiêng súng đêm mưa .
Dương Lam [vophubong]

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Chuyển tiếp: Bí Rợ

Quả bí rợ (bí đỏ) thuộc nhóm rau quả rất giàu dinh dưỡng. Chỉ cần ăn một chén bí đỏ, bạn đã làm xong một chuyện tử tế với sức khỏe của mình
Bí rợ (bí đỏ – pumpkin) là một thành viên trong đại gia tộc bầu bí (curcubitaceae), có nguồn gốc từ châu Mỹ và được thổ dân xem như là thần dược để chữa trị nhiều bệnh tật và bồi bổ cơ thể. Pumpkin có nguồn gốc từ tiếng Latin, có nghĩa là “quả dưa lớn”.
 Thổ dân châu Mỹ xem bí đỏ như thần dược:  Quà tặng của thiên nhiên
Chỉ cần thưởng thức một chén bí đỏ, chúng ta đã làm xong một chuyện tử tế cho sức khỏe của chính mình. Bí rợ thuộc nhóm rau quả rất giàu dinh dưỡng, là “doanh trại” của những “chiến sĩ” chống ôxy hóa (antioxidants) xả thân chiến đấu chống lại các gốc tự do (free radicals).
Màu vàng tươi của bí rợ là do sự hiện hữu của beta-carotenes. Đây là những chất chống ôxy hóa khét tiếng do được chuyển hóa thành vitamin A khi vào cơ thể. Vitamin A có nhiệm vụ quan trọng là hỗ trợ hệ miễn dịch, do đó có chức năng tăng cường “hàng phòng thủ” của cơ thể, đồng thời giúp cơ thể “nâng cấp” lại những tế bào bị tổn hại vì gốc tự do.
Nhiều nghiên cứu khoa học đã chứng minh rằng những người tiêu thụ thực phẩm giàu beta-carotenes sẽ có tần suất thấp nguy cơ bị một số bệnh ung thư. Cùng với beta-carotenes, thịt bí rợ cũng chứa alpha-carotenes có tác dụng ngăn chặn những căn bệnh thoái hóa như đục thủy tinh thể.
Bí rợ chứa nhiều vitamin C, chất xơ nên kiêm luôn tác dụng điều hòa huyết áp. Do chứa một hàm lượng kẽm đáng kể nên ngoài việc hỗ trợ hệ miễn dịch, bí rợ còn có tác dụng hỗ trợ những trường hợp loãng xương. Ngoài những dưỡng chất trên, bí rợ còn chứa nhiều calcium, carbohydrates, folate, sắt, magnesium, vitamin B3, protein, vitamin E…
Giá trị chữa bệnh cao
Quả và hạt bí rợ là những người bảo vệ cho “túi tiền” của nam giới. Những hóa chất có trong quả và hạt bí rợ gọi là phytosterols, vốn có thể làm gọn lại những tiền liệt tuyến bị phì đại.
Một nghiên cứu được thực hiện tại Budapest – Hungary cho thấy đàn ông bị phì đại tiền liệt tuyến lành tính (benign enlarged prostate) nếu điều trị bằng hạt bí rợ thì bệnh trạng sẽ được cải thiện một cách đáng kể. Sự cải thiện này nhờ vào “song cước”. Một là củng cố dòng nước tiểu, giảm số lần đi tiểu đêm; hai là ức chế sự sản sinh loại hormone sinh dục nam – testosterone, vốn được xem là “đồng phạm” gây phì đại tiền liệt tuyến.
Hạt bí rợ còn là một chất kháng viêm hữu hiệu, có tác dụng tốt trong những trường hợp viêm khớp. Tác dụng kháng viêm của hạt bí rợ đã qua mặt một loại thuốc trị viêm khớp đình đám là Indomethacin vì không gây ra những tác dụng phụ.
Ăn bí rợ còn giúp cơ thể “hóa giải” sự hình thành sỏi calcium oxalate ở thận. Quả bí rợ chứa nhiều L-trytophan nên được xem là một loại thực phẩm bổ não, đồng thời giúp cơ thể đương đầu với stress.
Y học dân gian (cả đông y và tây y) dùng hạt bí rợ để trị giun. Cọng bí rợ còn là bạn tốt của phụ nữ. Lấy cọng bí rợ đem nấu nước uống sẽ giúp phụ nữ vơi đi nỗi đau trong những ngày “đèn đ”.
 
Hạt bí rợ có tác dụng chữa bệnh phì tuyến tiền liệt rất hữu hiệu, kháng viêm rất tốt trong trường hợp viêm khớp.
                                                                                                                                                                                     DS NGUYỄN BÁ HUY CƯỜNG
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Vì sao người ta gọi nhau là ‘bạn đời’, ‘bạn tình’?

Đã bao giờ bạn tự hỏi vì sao trong từ “bạn đời”, “bạn tình” lại có chữ “bạn”, thậm chí cả người yêu cũng được gọi là “bạn trai”, “bạn gái”.
Nhà nhà văn Trang Hạ đã từng chia sẻ: “Bạn đời là hai chữ thật thiêng liêng, nó rưng rưng hơn tên gọi vợ – chồng, nó thắm thiết và sâu nặng hơn tên gọi ông xã, bà xã. Yêu nhau tới mức có thể làm bạn của nhau, làm đầy và làm hạnh phúc cuộc sống của nhau, khiến người kia thấy tự do trong hôn nhân, như thể trong tình bạn, thật hiếm. Bạn đời còn mang theo một hàm ý bao dung. Nếu đòi hỏi trách nhiệm của đối phương, người ta sẽ đặt bạn vào trong các mối quan hệ, gọi tên bạn là chồng, vợ, làm dâu, làm rể, người đàn ông, là người phụ nữ… Chỉ khi bao dung, riêng tư và hạnh phúc, người ta mới gọi là bạn đời”.

alt
Hai người yêu nhau đi với nhau suốt cuộc đời.

Hai người yêu nhau đi với nhau suốt cuộc đời, hỗ trợ và yêu thương nhau nhưng cũng đủ khoảng cách để tôn trọng nhau, đó là bạn đời. Không chỉ trong tiếng Việt, trong thứ ngôn ngữ tượng hình cổ xưa nhiều nội hàm sâu sắc – tiếng Hán chính thể, từ “bạn tình” cũng có trong đó chữ “侶”(Lǚ) – Lữ, hay bạn đồng hành. Chữ Lữ này bao gồm những ký tứ thể hiện hai người đang song hành và trái tim họ kết nối lại với nhau. Nhưng trong tiếng Hán hiện đại hay gọi là giản thể, sự kết nối ấy đã bị lược bỏ đi, chỉ là hai người đi cạnh nhau mà thôi.
Có thể thấy ngôn ngữ cũng là trí huệ của người xưa không phải chỉ là một công cụ để giao tiếp, nó ẩn chứa trong đó những nhắn nhủ và những bài học đạo đức đúng đắn mãi cho tới tận bây giờ và bao đời sau nữa.
Người xưa tin rằng, một cặp vợ chồng chỉ được gọi là hòa hợp khi trái tim và đức hạnh của họ được gắn kết với nhau như một, hay họ phải coi nhau như những người bạn, tôn trọng và bao dung.
Ngày nay, có rất nhiều những cặp vợ chồng sống chung dưới một mái nhà, có thể ăn cùng mâm, ngủ chung giường nhưng từ lâu tâm hồn họ đã hoàn toàn xa cách nhau bởi họ không tìm thấy sự cảm thông và chia sẻ.
Thậm chí ngay cả những người đang say đắm trong mật ngọt tình yêu, những tưởng bản thân đang rất hạnh phúc và viên mãn. Họ có thể nói câu “anh yêu em” hay “em yêu anh” nhiều lần trong ngày nhưng cũng có thể buông câu “tạm biệt” một cách nhẹ nhàng, chóng vánh.
Nhưng cũng người, một ngày chỉ có thể nói lời “chào buổi sáng, em yêu” và nghe lại giọng nói yêu thương hóm hỉnh “chào buổi tối, anh yêu” từ đầu dây điện thoại bên kia bởi họ đang cách nhau nửa vòng trái đất. Với họ chỉ nhiêu đó cũng là đủ bởi tâm hồn họ đã hòa làm một.
Tình yêu đôi khi đi kèm với điều kiện, vì anh ấy hấp dẫn, ga-lăng, phong độ, tính tình tốt, nhân hậu, biết yêu thương gia đình…Nhưng có khi lấy về cô ấy mới nhận ra anh lười biếng và nóng tính. Khi điều kiện để yêu mất đi hoặc bị lung lay, tình yêu sẽ đứng trước nguy cơ phai nhạt. Nhưng bạn sẽ chẳng bao giờ vì người bạn thân có nhiều tật xấu và sai lầm mà dời bỏ họ. Những người bạn luôn nhẫn nại, đẩy đủ tin tưởng và bao dung với nhau. Họ có thể nhường nhịn, bổ sung, thay đổi vì nhau để có thể mãi bên cạnh nhau.
Khi không bắt đầu mối quan hệ bằng những điều kiện và kỳ vọng, người bạn đồng hành sẽ luôn mang đến cho nhau cảm giác an toàn và thân quen, họ luôn tìm được điểm tương đồng với nhau.

alt
Khi bắt đầu mối quan hệ không bằng những điều kiện và kỳ vọng, thì sau đó ta sẽ có thể đồng hành tới cuối cuộc đời được.

Vì sao người xưa có thể lấy nhau khi còn chưa biết mặt nhau, hôn nhân hoàn toàn là một ấn định của những người khác ngoài cả hai con người đó. Nhưng họ vẫn ở bên nhau và hòa thuận cho tới hết cuộc đời với cuộc sống viên mãn. Khoan không nói tới những gì gọi là sự lạc hậu, chói buộc con người, mất tự do cả trong chuyện trọng đại của cả một đời người…Chúng ta khó có thể đứng từ góc độ thời nay mà đánh giá những gì thật sự đã xảy ra cách đây hàng trăm, hàng nghìn năm. Chỉ thấy rằng họ đã thật sự làm được việc sống với nhau thật tốt mà không cần tình yêu. Bởi họ đã xây dựng được thứ tình cảm vượt xa hơn tình bạn, tuy không mãnh liệt, thăng hoa, mê đắm như tình yêu, nhưng nó lại rất khó bị lung lay bởi hai con người đã có sự gắn kết thật sự bằng sự cảm thông, nhún nhường và tôn trọng lẫn nhau.
Người xưa thường nói: “Vợ chồng tương kính như tân”, có câu chuyện rằng Lương Hồng hàng ngày làm nông vất vả đều được người vợ Mạnh Quân mang cơm nước ra ruộng cho. Mỗi lần đưa cơm canh cho chồng, Mạnh Quang thường giơ cao mâm cơm lên ngang lông mày và cúi đầu xuống một cách cung kính.. Lương Hồng cũng cúi người và cung kính nhận lấy, hai vợ chồng họ tương kính như tân – coi nhau như khách, dùng lễ mà đối đãi với nhau.
Thử nghẫm lại mà xem, bạn có bao giờ vì rất giận một vị khách, một người bạn của mình mà ném bát, ném đĩa, dùng những lời khó nghe nhất để nói với họ không? Nhưng nhiều người trong chúng ta lại rất dễ dàng làm điều này với những người thân yêu nhất của mình. Nếu ai cũng coi người bạn đời của mình thật sự là một người bạn, một người cũng cần sự tôn trọng và lễ nghĩa để đối đãi thì cuộc sống vợ chồng hẳn sẽ ít những va chạm không đáng có hơn.
Không những việc coi nhau như những người bạn khiến các cặp đôi hạnh phúc và bền chặt hơn, theo quan niệm của người xưa, sự hòa hợp giữa hai người bạn đời còn mang tới thịnh vượng.
Trong cuộc sống, khi cặp vợ chồng hòa hợp thì sẽ thu hút sự quan tâm của hàng xóm, sự giúp đỡ của cha mẹ, bạn bè và tất cả mọi người sẽ nhìn vào họ đều luôn sẵn sàng giúp đỡ khi họ cần. Vì vậy, sự hòa hợp của cặp vợ chồng giống như bảo chứng uy tín của một ngân hàng, họ dễ dàng nhận được sự giúp đỡ khi cần hơn.
Bên cạnh đó, một gia đình được xây dựng trên nền tảng hai con người luôn chung tay và có trách nhiệm với nhau thì sự giàu có sẽ đến chỉ cần họ siêng năng. Mọi khó khăn đều sẽ trở nên nhỏ bé, đơn giản hơn khi có hai người cùng góp sức giải quyết và động viên lẫn nhau, là chỗ dựa cho nhau.

alt
Coi nhau như những người bạn khiến các cặp đôi hạnh phúc và bền chặt hơn

Khi coi nhau như những người bạn, các cặp vợ chồng sẽ có ý thức trong việc chia sẻ công việc gia đình và gìn giữ nếp sống lành mạnh. Một số cặp vợ chồng sống trong những ngôi nhà chỉ có 40 đến 50 mét vuông, có thể không lớn, nhưng ngôi nhà của họ luôn sạch sẽ với sự sắp xếp hợp lý. Họ cũng thể hiện sự tôn trọng bạn đời bằng cách ăn mặc gọn gàng, sạch đẹp. Không cần diêm dúa, cầu kỳ, bởi những người bạn sẽ không nhìn vào những thứ đó để thêm trân trọng nhau. Họ cũng sẽ trau dồi và hoàn thiện mình mỗi ngày trong hành vi, lời nói để không làm tổn thương người bạn đời của mình.
Với một gia đình luôn nề nếp như vậy, phúc khí sẽ tăng, những điều may mắn sẽ được thu hút tới với họ, chính bởi sự hòa hợp của họ.. Mọi thứ trên thế gian này đều có sự cân bằng và hòa hợp riêng của nó. Và sự hòa hợp sẽ mang theo những lợi ích và sự Thiện lành. Vì thế người xưa mới coi trọng sự hòa hợp trong gia đình, và muốn như thế, vợ chồng phải thật sự trở thành người bạn đời của nhau. Những người bạn sẽ song hành với nhau tới suốt cuộc đời.
ST
__._,_.___
 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

TU VIỆN PHẬT GIÁO ABHAYAGIRI BUDDHIST MONASTERY Ở REDWOOD VALLEY

Arriving to Abhayagiri.
Thầy Ajahn Pasanno, Sư trưởng, cùng
các thầy khác trở lại tu viện
 
 
Trận cháy lần này đã tiêu hủy hoàn toàn mọi cây cối, kiến trúc, và cơ sở vật chất khác trên một diện tích 250,000 km2, bằng tiểu bang New York.
Diện tích nước Việt Nam khoảng 331,212 km2 trong đó đất liền là 324,480 km2.
Nhưng may thay Tu Viện  ABHAYAGIRI BUDDHIST MONASTERY nằm trong lòng trận hỏa hoạn mà lại không bị thiệt hại gì cả.  Có một điều mà 200 nhân viên cứu hỏa tiểu bang Mexico cứu viện đã không giải thích được với kinh nghiệm nghề nghiệp của họ là tại sao làn sóng lửa rừng rực có khi cao đến 200 feet lại dừng lại trước tu viện mà không phải vì có một khoảng cách lớn như một con lộ rộng hay một con suối lớn.  Làn sóng lửa tràn đến với tốc độ vũ bảo nhưng khi đến vòng biên tu viện thì nó lại quay ngược chiều, cháy ngược trở lên đỉnh đồi như có một cơn gió lớn hướng ngược chiều di chuyển của ngọn lửa vậy.
Giới hạnh của chư Tăng và nhất là giới đức của Thầy Viện Trưởng Tu Viện, Sư trưởng Ajahn Pasanno, đã góp phần vào sự kiện tịnh lành này chăng?  Quý vi hữu xem phong cách của Nhà Sư người Mỹ này, Thầy Ajahn Pasanno, thì nhận ra ngay nét từ ái và sự thanh tịnh nơi Thầy.
 
http://tuoitre.vn/4-ngay-chim- trong-bien-l-cua-california- 20171012155619306.htm

 
TTO – Tính từ lúc bắt đầu vào ngày 9-10, đám cháy lịch sử ở California đã thiêu trụi gần 69.000 hecta rừng và khu dân cư. Nỗi kinh ….


 
CHUYỆN KHÓ TIN NHƯNG CÓ THẬT
TU VIỆN PHẬT GIÁO  ABHAYAGIRI BUDDHIST MONASTERY 
Ở REDWOOD VALLEY KHÔNG BỊ CHÁY (REFUSED TO BURN)
(Tịnh Thủy biên dịch)
 
Wood Valley Fire 01

Wood Valley cháy
rực trời
1. Tin tức: Gần hai tuần qua chúng ta nghe tin tức phóng sự trên các hệ thống truyền thanh và truyền hình trên toàn quốc Hoa Kỳ về cảnh cháy rừng khủng khiếp ở vùng bắc San Francisco bang California. Theo báo cáo cách đây 4 ngày thì khoảng 250,000 km2 diện tích bị cháy (tương đương với diện tích tiểubang New York). Nhà cửa bị cháy, 43 người chết, hơn 200 người mất tích, và gần 40,000 người phải di tản. Hiện nay đám cháy vẫn còn tiếp diễn nhưng ở một vài nơi cư dân di tản đã được phép trở về lại nhà của mình.
2. Kể chuyện chùa di tản
napa-sonoma-fire-perimeters-2017Báo USA Today kể rằng nhà sư Ajhan Jotipalo Bhikkhu đang ngủ trong cái cốc nhỏ của nhà sư, nằm trong khuôn viên tu viện Abhayagiri Buddhist Monastery tọa lạc tại thị trấn Redwood Valley thì chợt ngửi thấy mùi khói. Lúc đó là 2 giờ sáng Thứ Hai ngày 9/10/2017, và nhà sư đã để cửa sổ mở, để gió lạnh len vào. Nhà sư cũng không mở mắt ra xem. Thế rồi nghe tiếng còi hú. Nhà sư kể lại, ngay khi mở cửa, là thấy cả bầu trời đỏ rực lửa, “Tôi mới tự nói, thôi rồi, mình có thể chết”. Lúc đó mọi người trong khu phố bấm còi lên. Họ có một quy định: tiếng còi cứ mỗi 30 giây là có ai đó bị thương, còi liên tục nghĩa là báo động khẩn.

Bây giờ là lửa rực cháy khắp trời rồi.
Nhà sư Jotipalo kể là tổng cộng 14 vị sư cùng với 12 vị khách thăm tu viện cùng lên 6 hay 7 chiếc xe và chạy về phía bắc, tới thị trấn Willits. Mọi người trong thị trấn này cũng đang vội vã lên xe chạy, còi bấm liên tục để đánh thức người có thể còn ngủ quên.

Nhà sư Jotipalo kể lại hôm Thứ Sáu, trên bản đồ hỏa hoạn cho biết 
¼ tu viện bị thiêu rụi, nhưng sư nói không biết chắc, bởi không ảnh chụp từ trên cao không thể nàochính xác, phải chờ tới khi nào về xem mới biết cụ thể. Jotipalo và 13 nhà sư khác là tu sĩ Phật giáothuộc truyền thống tu thiền trong rừng từ phái Lâm Tăng Thái Lan, truyền thống Theravada. Tu viện Abhayagiri Buddhist Monastery được thành lập cách đây 20 năm. Các nhà sư bây giờ tạm cư trú trong Vạn Phật Thánh Thành (City of Ten Thousand Buddhas) ở thị trấn Ukiah từ Thứ Ba 10/10/2017.
3.Trở về chùa
Tuesday afternoon,                      caravan back to the monastery

Trên đường trở về tu viện
Sau khi được lệnh cho phép trở về lại tu viện sau 1 tuần tạm cư ở Vạn Phật Thánh Thành. Các thầy Luang Por Pasanno, Ajahn Karuṇadhammo, Ajahn Jotipālo, cư sĩ Sāmaṇera Tissaro và Debbie rời khỏi Vạn Phật Thánh Thành vào lúc 10 giờ sáng – Thứ Ba, 17 tháng 4, năm 2017 để trở lại tu viện xem xét tình hình. Vài giờ sau đó họ trở về Vạn Phật Thánh Thành và báo cáo rằng tu viện, với một vài ngoại lệ, đã hoàn toànnguyên vẹn. Vẫn còn nhiều nhân viên cứu hỏa trên vùng đất này vì nhiều nơi vẫn còn âm ỷ cháy.
Ajahn Jotipālo kể lại một kinh nghiệm sau khi nói chuyện với một đội cứu hỏa từ New Mexico như sau: Tôi đã hỏi các anh em trong đội lính cứu hỏa từ bang New Mexico còn ở hiện trường (bởi vì xung quanh đó cháy vẫn chưa hoàn toàn được dập tắt) rằng họ chiến đấu với ngọn lửa như thế nào. Họ cho biết họ đã ở trong vùng cháy này khoảng 5 ngày rồi và nói rằng có một điều kỳ lạ nhất là tu viện đã không bị cháy.
Họ nói vào một buổi chiều tối (có lẽ là ngày Timothy Luke đã buộc phải rời khỏi núi Tabor, khi ông báo cáo nhìn thấy ngọn lửa cao 200 foot trên sườn núi). Họ kể, đội cứu hỏa của họ có 200 người, được huy động đến chữa đám lửa từ trên đồi đang lan xuống nhưng khi xuống gặp con đường mòn này thì lửa dừng lại, không tiến thêm. Họ nói rằng giống như là tu viện từ chối không cho cháy và không một ai trong số họ có thể lý giải được. Họ chẳng hiểu tại sao, ai cũng rởn tóc gáy khi thấy lửa không vượt qua đường mòn mà trở ngược lại lên núi. Mọi người đều có vẻ như không thể tin nổi, vì họ chưa bao giờ nhìn thấy bất cứ điều gì như thế này. Tôi đã hỏi một số lính cứu cứu hỏa khác về kinh nghiệm của họ và họ đều báo cáo giống nhau về điều này.

Dưới đây là một số hình ảnh từ website của tu viện:
Wood                      Valley Fire 03

Các thầy đang thăm ngôi nhà của Mike bị cháy rụi hoàn toàn – Mike là Carpenter giúp bảo trì tu viện
Unimaginable devastation                      on Tomki Road

Sự tàn phá không thể tưởng tượng được 
trên con lộ về tu viện
The                      drive up
Mike lost everything                      except his Buddha!

Nhà của Mike bị cháy rụi hoàn toàn, 
không còn gì ngoài tượng Phật
Back at the monastery
Arriving to Abhayagiri.

Thầy Ajahn Pasanno Sư trưởng cùng 
các thầy khác trở lại tu viện
Ajahn Pasanno checking                      the propane tanks

Thầy Ajahn Pasanno check 
bình gas propane dùng cho tu viện
Up the steps to the Sala

Bước chân lên thềm tu viện hãy còn nguyên vẹn
Tear of joy, having the                      meal at Abhayagiri during our reconnaissance visit                      Monday

Thầy Ajhan Jotipalo Bhikkhu vô cùng hoan hỷ với bữa ăn đạm bạc tại tu viện trong chuyến trở về xem xét
Luang por leading the                      way.

Thầy Luang Por trong thiền đường
Jotipalo couldn't help                      himself. He hugged every firefighter who would let                      him.

Thầy Jotipalo thăm từng nhân viên cứu hỏa 
như gửi lời cảm ơn đến họ
ST online
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Cách sống của Người Việt ( Cộng ) tại Đức

Hình ảnh đang lan tỏa chóng mặt, gây sốc cho cộng đồng người Việt và dân Đức với cảnh những con lợn rừng bị cạo lông trong bồn tắm của người và treo ngược trên thang nhôm cùng đám trẻ con đứng reo hò xung quanh.
Kinh hoàng Lò mổ thú rừng tại căn hộ ở Berlin

Con lợn bị treo ngược trên thang nhôm giữa phòng khách
Gần đây, khi thịt thú rừng trở thành một trào lưu đặc sản của người dân Việt tại Đức, thì các lò mổ “ tại gia ´´ đã có cơ hội tấp nập hoạt động để đáp ứng nhu cầu này.
Bồn tắm sau khi ngâm người, thư giãn đã trở thành một công cụ hỗ trợ lý tưởng để ngâm đàn lợn rừng với những đám lông màu đen trũi.
Nhiều bình Gas 11 kg màu đỏ có gắn đèn khò cho xây dựng là phương tiện nhanh nhất để thiêu đốt sạch trơn đám lông lợn còn sót lại trên những tấm da bì dầy, từng đám trẻ em và phụ nữ đứng hò reo xung quanh khi chứng kiến cảnh giết mổ ngay trên khu nhà cao tầng, giữa thủ đô Berlin.
Thật thương tâm cho những con lợn rơi vào tay những đồ tể người Việt, nó bị đối xử không theo một quy chuẩn nào về giết mổ của nước sở tại. Họ đã treo nó lên những chiếc thang cao nhất mà chủ nhà kiếm được để mổ banh bụng và xẻ thịt được dễ dàng.
Các thau, chậu khác nhau được chia đều phần thịt tươi ứa máu, đóng thành những gói có cùng trọng lượng, giúp thuận tiện cho chuyên chở tiêu thụ.
Không khí ngột ngạt hơn vì trong hoàn cảnh chung cư chật hẹp, phòng khách đã được tận dụng thành trung tâm giết mổ với khung cửa sổ mở hé, ít gây chú ý tới các hộ cư dân xung quanh, khuôn mặt họ tràn đầy phấn khích. Ngoài hành lang chung cư thỉnh thoảng vẫn bị lọt ra mùi khét lẹt của lông tóc cháy kèm theo sự xuất hiện của những bao tải to khó hiểu, nhiều người Việt lầm lũi khuân vác xuống phương tiện vận tải nhỏ luôn đậu sẵn gần chân cầu thang bộ hành.
Vị chủ nhà là một người cao tuổi luôn đeo cặp kính trắng tao nhã, ông vốn là Chủ tịch một hội đoàn người Việt ở vùng trung du Bắc Bộ, ngoài giờ giết mổ ông lại mang hoa đến các hội đoàn bạn để chúc mừng sự hội nhập, khuyến cáo những người đồng hương khác tuân thủ pháp luật Đức .
Đặc biệt ông rất tích cực tham gia kiện cáo một tổ chức của người Việt ở đây, vì bị ông cho rằng chưa nghiêm túc thực thi luật hội đoàn của nước sở tại, và kèm theo lời giao giảng với các đồng hương về sự ưu việt trình độ tiếng Đức của bản thân.
Tuy khu chung cư cao tầng với hàng trăm người Đức ở đây chưa phát nổ bởi hình thức kinh doanh sáng tạo này, nhưng khi lò mổ “ tại gia ´´ của ông phải đối diện với các cuộc kiểm tra từ Sở Môi trường, Y tế và Cảnh sát thành phố Berlin, có lẽ ông sẽ có nhiều chuyện kể cho họ để sau đó nhận được những tấm giấy trong phong bì màu vàng đặc trưng của Tòa án.
Chủ nhà người Đức cũng sẽ không vui vẻ gì, khi có những người ưa thích  “ nổi lửa ´´ ở trong chính căn hộ chung cư đã thuê của họ. 
Lợn nằm bồn tắm 
Khò lông lợn bằng bình Gas giữa phòng khách 
Lê Anh – Thoibao.de
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Phố Thu

Phố đứng rầu rầu khóc chiều sang
Hoàng hôn lớp lớp phủ lá vàng
Tôi về phố cũ thưa thưa vắng
Xơ xác bên lề vạt nắng hoang

Tôi vẫn về đây mỗi ngày ngày
Tháng tháng trả về những hôm nay
Thời gian xuôi ngược mênh mông quá
Năm tháng ưu tư nỗi một ngày

Tôi về, thu đến, phố đơn côi
Nỗi niềm đơn chiếc: xác lá rơi
Thăm thẳm chân mây sầu lặng lẽ
Hoàng hôn nắng đổ rợp rợp trời

Tôi đứng đợi gì? Nhớ nhớ ai?
Chiều nghiêng nghiêng bước bóng chạy dài
Ửng vầng mây tím: buồn vô cớ!
Nghe mùa thu về rơi trên vai…

Khói thuốc rơi đầy: dáng chiều mơ!
Nửa nhớ nửa quên, gót hững hờ
Góc phố tôi qua chầm chậm lại
Như ngắm anh chàng đứng làm thơ.

Ôi thu đợi chờ, thu ước ao:
“Người ấy về đây khép áo chào”
Duyên dáng làm sao, mùa thu nhỉ?
Mới nghĩ thôi mà tim xôn xao!

ST online

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tôi Muốn

Này cô gái, cô đang buồn gì đó
Lạnh thế này đứng đón gió vậy sao?
Đưa tay đây tôi nắm thử coi nào
Trời! Lạnh quá, ôi ngốc sao là ngốc.
Lại gần đây tôi vuốt giùm mái tóc
Gió thổi hoài rối tung hết rồi đây
Cô sờ xem má lạnh buốt đây này
Tay tôi ấm, lại đây tôi cho mượn.
Đừng bướng nữa, áo đây, cô khoác tạm
Vòng tay này cô có muốn ôm không?
Đừng lặng yên, khiến tôi thấy đau lòng
Nói gì đi, cô nói đi, đừng khóc.
Bờ vai gầy, cô tựa vào một lúc
Hay tựa cả đời…tôi cũng chẳng đòi đâu
Nào ngoan đi, đừng có mãi cứng đầu
Giọt nước mắt để tôi lau giùm nhé.
Tôi muốn nghe tiếng cô cười, cô bé !

ST

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

NGƯỜI ĐẸP NHẬT BẢN TIẾT LỘ LÝ DO CHỌN ÁO DÀI VIỆT

Người đẹp Nhật Bản bất ngờ xuất hiện trong bộ áo dài trắng tại Miss Grand International 2017

Người đẹp Nhật Bản bất ngờ xuất hiện trong bộ áo dài trắng Việt Nam  tại Miss Grand International 2017.

Đại diện Nhật Bản – Erika Tsuji gây bất ngờ khi xuất hiện trong tà áo dài trắng xứ Việt, tại Hoa đăng Miss Grand International 2017 đầu tiên, diễn ra chiều tối 7.10. Cô là người đẹp duy nhất mặc áo dài Việt ta tại đêm này.
 
Chiều 7.10, dàn người đẹp đến từ 80 quốc gia, vùng lãnh thổ đã có mặt tại buổi lễ giới thiệu đầu tiên trong hành trình chinh phục Miss Grand International – Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2017. Nếu như hầu hết các Thí sinh đều xuất hiện trong trang phục dạ hội lộng lẫy, kể cả đại diện Việt Nam  – Á hậu Huyền My- cũng chọn cho mình bộ đầm dạ hội vàng nổi bật và quyến rũ, thì Đại diện Nhật Bản – Hoa hậu Erika Tsuji, lại gây bất ngờ khi xuất hiện với tà áo dài trắng kín đáo và giản dị xứ Việt mình.
 
Chia sẻ về lý do lựa chọn áo dài xứ Việt, trong buổi xuất hiện đầu tiên này, Erika Tsuji nói: “Ngay từ khi đặt chân tới Việt Nam, tôi đã bị thu hút bởi trang phục này, và muốn được mặc lên người dù chỉ một lần. May mắn thay được một số người bạn Việt Nam giúp đỡ, được hai nhà Thiết kế là Thiệu Vy và Phạm Sĩ Toàn hỗ trợ, tôi đã được mặc tà áo dài truyền thống của Việt Nam lên người. Điều ấy làm tôi vô cùng hạnh phúc !”.
 
Người đẹp Nhật Bản tiết lộ lý do chọn áo dài xuất hiện tại Miss Grand International - ảnh 1
Mặc áo dài trắng Việt Nam giản dị thanh tao, Erika Tsuji vẫn nổi bật.
 
Trước những thắc mắc về việc mặc áo dài Việt Nam, thay vì một bộ trang phục khác gợi cảm và quyến rũ hơn, hay một bộ Kimono truyền thống của Nhật Bản, Erika Tsuji cho biết: “Tôi biết rằng sẽ có nhiều người ngạc nhiên về sự lựa chọn này, nhưng tôi coi đây là một sự quý mến và tôn trọng của cá nhân mình dành cho đất nước Việt Nam, nơi diễn ra Miss Grand International 2017 này cũng như bày tỏ sự yêu mến của mình với tà áo dài truyền thống của Việt Nam”.
 
Trước đó, Hoa hậu người Nhật Erika Tsuji cũng đã có mặt tại Việt Nam trước vài ngày, và dành thời gian thực hiện bộ hình với áo dài. Hoa hậu Hòa bình Nhật Bản hy vọng sẽ nhận được nhiều tình cảm từ khán giả Việt Nam, để có thể nỗ lực hết mình tại các vòng thi sắp tới.
 


***
Hai thí sinh đến từ Tanzania (trái) và Ukraine

Hai Thí sinh đến từ Tanzania (trái) và Ukraine.

Chiều 5.10, các Thí sinh Miss Grand International – Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2017- tiếp tục ‘đổ bộ’ xuống phi trường Tân Sơn Nhất, TP. Sài Gòn. Mỗi người một vẻ, ai cũng rực rỡ, và trong sáng theo cách riêng của mình.
 
Khoảng 15 giờ, hơn 10 Thí sinh đến từ các quốc gia và vùng lãnh thổ như: Anh Quốc, xứ Wales, Bỉ, Ukraine, Serbia, Kampuchea, Tanzania, Scotland… đã cùng đáp chuyến bay đến phi trường Tân Sơn Nhất, TP. Sài Gòn. Do máy bay bị “delay” nên các Người đẹp đến trễ hơn dự kiến vài giờ đồng hồ. Dù vậy, các Hoa hậu vẫn rất rạng rỡ. Sự xuất hiện của các “Bông hồng” quốc tế đã thu hút sự chú ý của nhiều người có mặt tại phi trường.
Hoa hậu Ukraine dù không đeo dải băng tên quốc gia, nhưng vẫn khiến nhiều người phải ngoái nhìn bởi khuôn mặt xinh như búp bê. Trong khi đó, Thí sinh đến từ Bỉ nổi bật bởi làn da màu khỏe khoắn cùng nụ cười tươi sáng. Người đẹp đến từ nước Anh vui vẻ khi được mọi người khen có mái tóc dày óng ả. Cô không ngần ngại chia sẻ bí quyết chăm sóc nhan sắc của mình. Người đẹp Anh Quốc cho biết: “Các Thí sinh thật xinh đẹp và thân thiện !  Tôi rất hào hứng khi được tham gia nhiều hoạt động cùng họ trong vài tuần sắp tới đây !”.
 
Ngắm vẻ đẹp đa sắc của các thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2017 - ảnh 1
Hoa hậu đến từ Ukraine.
 
Ngắm vẻ đẹp đa sắc của các thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2017 - ảnh 2
Hoa hậu đến từ Scotland.
 
Ngắm vẻ đẹp đa sắc của các thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2017 - ảnh 3
Hoa hậu đến từ Serbia.
 
 
Trong khi đó, Hoa hậu Hòa bình Myanmar diện trang phục truyền thống, trang điểm nhẹ nhàng. Cô khen Á hậu Huyền My tạo cho mình nhiều cảm nhận bởi nhan sắc đậm chất Á đông, và tin rằng Đại diện Việt Nam sẽ là một trong những đối thủ nặng ký của mình. Người đẹp đến từ TC diện trang phục đỏ bắt mắt cùng màu với quốc kỳ. Cô nổi bật bởi chiều cao 1,8m.
Chiều 5.10, Á hậu Huyền My cũng đáp chuyến bay từ Hà Nội vào TP. Sài Gòn. Cô mặc trang phục đơn giản với quần jeans, áo thun. Lúc Huyền My xuống máy bay, thì cũng là thời điểm đại diện Kampuchea vừa đến. Cả hai người đẹp trò chuyện thân mật và sau đó cùng nhau lên xe về khách sạn.
Đại diện nước chủ nhà Việt Nam  cho biết: Cô có thời gian chuẩn bị khá tươm tất cho lần chinh chiến này. Dù có lợi thế sân nhà, nhưng Á hậu Hoa hậu Việt Nam 2014 vẫn cố gắng hết sức, chứ không trông chờ sự thiên vị nào dành cho mình đâu !.
 
Ngắm vẻ đẹp đa sắc của các thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2017 - ảnh 4
Hoa hậu Hòa bình Myanmar có vẻ đẹp phúc hậu, đằm thắm.
 
Ngắm vẻ đẹp đa sắc của các thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2017 - ảnh 5
Hoa hậu đến từ xứ Wales.
 
Ngắm vẻ đẹp đa sắc của các thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2017 - ảnh 6
Hoa hậu đến từ Slovakia.
 
Ngắm vẻ đẹp đa sắc của các thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2017 - ảnh 7
Á hậu Huyền My (phải) và Hoa hậu Hòa bình Kampuchea.
 


 
Ngắm vẻ đẹp đa sắc của các thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2017 - ảnh 8
Hoa hậu TC đến khi trời vừa sập tối.
 
Ngắm vẻ đẹp đa sắc của các thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2017 - ảnh 9
Dàn Hoa hậu đa chủng tộc đến từ nhiều quốc gia và vùng lãnh thổ vui vẻ đọ sắc.
 


***
Miss Grand Peru 2017 sở hữu chiều cao và hình thể chuẩn

Miss Grand Peru 2017 với chiều cao và hình thể chuẩn mực.

 


Trong ngày 5.10, hàng loạt Thí sinh của cuộc thi Miss Grand International – Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2017- đã đáp chuyến bay đến TP. Sài Gòn. Tuy nhiên, nhiều Người đẹp vẫn chưa quen với thời tiết nóng bức tại đây.
Vừa đặt chân xuống phi trường Tân Sơn Nhất, đại diện Ecuador đã cảm nhận được sự khác biệt về thời tiết. Cô cho biết: “Tôi khá bất ngờ vì nhiệt độ ở TP. Sài Gòn hơi nóng. Nó giống với một thành phố ở Ecuador, tuy nhiên tôi không sống ở đó. Nhưng tôi nghĩ rồi mọi chuyện sẽ ổn cả thôi. Dù sao hôm nay cũng là một ngày nắng đẹp !”.
Trong khi đó Miss Grand Peru 2017 lại khá điềm tĩnh. Cô cho biết mình hiện đang là Người mẫu. Người đẹp có hình thể săn chắc và số đo ba vòng cực chuẩn, nhờ chăm chỉ luyện tập một số bộ môn Võ thuật, và rất yêu thích bộ môn lướt ván. Đại diện Peru cũng gây bất ngờ khi có thể nói trôi chảy ba loại ngoại ngữ: Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Anh ngữ, và đang học thêm tiếng Ý nữa !
 
Thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế bất ngờ trước thời tiết nóng bức tại VN - ảnh 1
Thí sinh đại diện cho Ecuador tại Miss Grand International 2017 đã có mặt tại TP. Sài Gòn.
 
Thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế bất ngờ trước thời tiết nóng bức tại VN - ảnh 2
Người đẹp cho rằng thời tiết của TP. Sài Gòn khá nóng, nhưng cô thích những ngày nắng đẹp như thế !
 
 
Thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế bất ngờ trước thời tiết nóng bức tại VN - ảnh 3
Hoa hậu đến từ Peru với vẻ đẹp sắc sảo.
 
 
Thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế bất ngờ trước thời tiết nóng bức tại VN - ảnh 4
Người đẹp có vòng eo rất nhỏ và hình thể săn chắc.
 
Hoa hậu Hòa bình Ấn độ 2017 – Anukriti Gusain, có vóc dáng khá nhỏ nhắn, khuôn mặt thanh tú, và số đo ba vòng chuẩn. Cô có chút mệt vì phi trường buổi trưa quá đông người. “Tôi cảm thấy Ấn Độ có rất nhiều điểm chung với Việt Nam. Đặc biệt là về thời tiết. Tôi muốn thử các món ăn có vị cay của đất nước các bạn xem có giống thức ăn của chúng tôi không. Tôi rất vui khi được đến TP. Sài Gòn, và sắp tới là Quảng Bình và Phú Quốc. Tôi có tìm hiểu về động Thiên Đường và những hòn đảo xinh đẹp của Việt Nam, và cảm thấy rất hào hứng !”, Hoa hậu Hòa bình Ấn Độ bày tỏ.
 
Trong khi đó, Đại diện của Malaysia lại mang khá nhiều hành lý. Cô chia sẻ cảm nhận về Đại diện Việt Nam  rằng: “Tôi có biết về Huyền My và cảm thấy cô ấy thật xinh đẹp, đáng yêu !. Tôi rất mong được gặp cô ấy tại cuộc thi !”. Người đẹp cho biết mình cũng là con lai, tuy là người Malaysia, nhưng cô lại được thừa hưởng nhiều nét đẹp từ người mẹ Ấn Độ của mình.
 
Các Người đẹp nhanh chóng thu hút sự chú ý của các hành khách tại phi trường Tân Sơn Nhất. Họ tỏ ra rất thích thú, và đến chào các Hoa hậu xinh đẹp, xin chụp ảnh cùng. Các Thí sinh của Miss Grand International cũng thân thiện đón nhận sự nồng nhiệt đó của người hâm mộ.
 
 


Thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế bất ngờ trước thời tiết nóng bức tại VN - ảnh 5
Người đẹp Ấn Độ nhận ra TP. Sài Gòn khá nóng giống quê hương mình.
 
Thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế bất ngờ trước thời tiết nóng bức tại VN - ảnh 6
Hai Hoa hậu cùng nhau khoe quốc kỳ của Peru và Ấn Độ.


 
Thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế bất ngờ trước thời tiết nóng bức tại VN - ảnh 7
Miss Grand Malaysia 2017 mang hai dòng máu Malaysia và Ấn Độ.


 
Thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế bất ngờ trước thời tiết nóng bức tại VN - ảnh 8
Người đẹp khá nhí nhảnh, cô mang rất nhiều trang phục để đi thi.


***
Hoa hậu Hòa bình Thế giới 2016 Ariska Putri Pertiwi
Hoa hậu Hòa bình Thế giới 2016 Ariska Putri Pertiwi.
 
Có mặt tại Việt Nam trong hành trình tìm kiếm Hoa hậu Hòa bình Thế giới 2017, Ariska Putri Pertiwi tận hưởng khoảng thời gian cuối cùng trong nhiệm kỳ của mình, cũng như có nhiều thời gian thư nghỉ, trải nghiệm ở đất nước hình chữ S.
* Trở lại Việt Nam lần này, bạn có cảm xúc như thế nào?
– Đây là lần thứ ba tôi đến Việt Nam. Như mọi lần, tôi đều cảm thấy phấn khích bởi tôi yêu khí hậu, ẩm thực, văn hóa con người nơi đây. Mọi thứ tôi đều thích nên tôi cảm thấy rất thân thuộc. Đây có thể là hành trình dài ngày nhất, nên tôi hi vọng mình sẽ trải nghiệm ở đất nước này nhiều hơn.
 


* Một năm trôi qua, bạn đã trải nghiệm gì trong vai trò đương kim Miss Grand International?
– Thời gian trôi qua quá nhanh. Tôi đã có một hành trình thú vị với Miss Grand International, được đi đến nhiều nơi trên thế giới, gặp gỡ mọi người, tiếp xúc với nhiều nền văn hóa, tuyên truyền chống chủ nghĩa bạo lực, và lan truyền thông điệp về hòa bình. Sau nhiệm kỳ của mình, tôi sẽ tiếp tục những công việc và lý tưởng mà mình theo đuổi.
 


Miss Grand International 2016 Ariska Putri Pertiwi: Chủ nhà không hẳn là lợi thế của Huyền My - ảnh 1

Ariska Putri Pertiwi đăng quang Miss Grand International 2016 năm 21 tuổi, là người đẹp Indonesia đầu tiên giành được danh hiệu này.

 


* Sau khi trao Vương miện cho Thí sinh kế nhiệm, bạn sẽ có những hoạt động gì?
– Tôi đăng quang khi còn là Sinh viên trường Y Khoa ở Đại học Islamic (Bắc Sumatra, Indonesia). Tôi đã tạm dừng việc học để hoàn thành nghĩa vụ của mình. Sau khi cuộc thi kết thúc, tôi sẽ về Indonesia để tiếp tục tấm bằng Bác sĩ, và phục vụ người dân của mình.
 
* Nhiều Người đẹp sau khi đăng quang lấn sân diễn xuất. Bạn có muốn thử sức với vai trò Minh tinh ?
– Tôi thích diễn xuất và tất nhiên nếu có cơ hội, tôi cũng muốn trải nghiệm trong làng giải trí. Nếu được đóng một bộ phim, điều đó thật tuyệt vời.
 
* Bạn cảm nhận như thế nào về các Thí sinh năm nay?
– Các bạn Thí sinh năm nay ai cũng xinh và sáng rực. Các bạn rất năng động và biết chộp lấy cơ hội của mình, thể hiện sự thân thiện, rạng ngời. Nhìn thấy các bạn háo hức đến với cuộc thi, tôi nhớ đến mình năm ngoái. Mong các bạn Thí sinh sẽ gặp nhiều may mắn, và có nhiều kỷ niệm đẹp trong đời !
 


Miss Grand International 2016 Ariska Putri Pertiwi: Chủ nhà không hẳn là lợi thế của Huyền My - ảnh 2
Chủ tịch cuộc thi Hoa hậu Hòa bình Thế giới Nawat Itsaragrisil bên đương kim Hoa hậu.
 


* Bạn đánh giá cao Thí sinh nào năm nay?
– Cuộc thi chỉ mới là những ngày đầu tiên nên chưa thể nhận xét cụ thể. Tuy nhiên Thí sinh mà tôi luôn dành sự ủng hộ hết mình là Miss Grand Indonesia. Cô ấy xinh đẹp, tài năng, hy vọng là một ứng viên rất mạnh của năm nay.
 
* Bạn thấy đại diện của Việt Nam tại Miss Grand International 2017 thế nào?
– Tôi đã gặp cô ấy một lần rồi. Cô ấy là một cô gái dễ thương, xinh đẹp, lộng lẫy, luôn cố gắng hết mình !
 
* Bạn có nghĩ rằng vì là nước chủ nhà nên cô ấy sẽ có lợi thế vào Top 5 không?
– Ý kiến cá nhân thì tôi không nghĩ vậy. Năm ngoái tôi Đăng quang ở Las Vegas (Mỹ) nên tôi nghĩ nếu cô ấy cố gắng hết mình, tỏa sáng từng ngày, cô ấy sẽ được nhìn nhận và có cơ hội chạm đến Vương miện bằng chính khả năng của mình.
 
* Sự việc vừa diễn ra tại Las Vegas vừa qua đã gây chấn động thế giới. Là một Hoa hậu Hòa bình, bạn cảm thấy như thế nào?
– Đó là nơi tôi Đăng quang năm ngoái. Thật khủng khiếp ! Chúng tôi luôn cầu mong hòa bình và có những hoạt động để chống lại bạo lực và chiến tranh. Sau vụ việc này, tôi mong mọi người sẽ cẩn thận hơn trong hoạt động của mình.
* Xin cám ơn bạn!
 
Vòng Chung kết Hoa hậu Hòa bình Thế giới 2017 sẽ diễn ra từ ngày 5 đến 26.10 tại hai nơi là Sun Spa (Quảng Bình), và Phú Quốc (Kiên Giang). Năm 2016, Đại diện Việt Nam  tham dự cuộc thi này là người đẹp Nguyễn Thị Loan. Cô lọt vào Top 20 cuộc thi này.
***
Ngọc Duyên sẽ góp phần chọn ra đại diện Nhật Bản để

Ngọc Duyên sẽ góp phần chọn ra Đại diện Nhật Bản để “đấu” với Huyền My tại Miss Grand International 2017.

Nữ hoàng Sắc đẹp Toàn cầu 2016 Ngọc Duyên sẽ lên đường sang Nhật Bản để chấm thi Hoa hậu Hòa bình Nhật Bản 2017, đồng nghĩa với việc góp phần chọn ra đại diện Nhật Bản để ‘đấu’ với Huyền My tại Miss Grand International 2017.
 
Sau thời gian im hơi lặng tiếng, mới đây, Ngọc Duyên đã nhận lời mời từ Ban tổ chức Miss Grand Japan 2017 (Hoa hậu Hòa bình Nhật Bản 2017) sang làm Giám khảo cho cuộc thi này. Nữ hoàng Sắc đẹp 2016 tâm sự: Cô cảm thấy bản thân vừa háo hức, lại vừa tự hào vì chỉ mới cách đây một năm thôi, cô còn là Thí sinh với nhiều bỡ ngỡ. Bằng những kinh nghiệm có được trong việc tham gia các cuộc thi Nhan sắc, Mỹ nhân sinh năm 1993 rất hào hứng với vai trò mới này.
 
Để chuẩn bị thật tốt cho vai trò Giám khảo tại Nhật Bản, thời gian qua Ngọc Duyên không ngừng trau dồi bản thân. Cô chủ yếu ở nhà rèn luyện tiếng Anh, cũng như tập luyện để giữ gìn vóc dáng. Ngọc Duyên tiết lộ cô mong muốn mỗi lần xuất hiện đều phải thực sự nổi bật !
 


Ngọc Duyên sang Nhật làm giám khảo Miss Grand Japan 2017 - ảnh 1
Ngọc Duyên rạng rỡ sau một năm đăng quang Nữ hoàng Sắc đẹp toàn cầu 2016.
 


Theo lịch trình, Ngọc Duyên sẽ đến Nhật Bản vào rạng sáng 11.9 cùng với ê-kíp của mình bao gồm: Nhiếp ảnh gia, Chuyên gia trang điểm, và Stylist. Trong đêm chung kết cuộc thi Hoa hậu Hòa bình Nhật Bản 2017, cô dự định sẽ mặc trang phục do nhà Thiết kế Anh Thư thiết kế riêng để xuất hiện trên “ghế nóng”. Ngọc Duyên mong muốn người chiến thắng sẽ là đối thủ xứng tầm của Á hậu Huyền My tại cuộc thi này.
 
Miss Grand International, hay Hoa hậu Hòa bình Quốc tế, hiện là một trong những cuộc thi Sắc đẹp lớn của thế giới với sự tham dự của các thí sinh đến từ 90 quốc gia, vùng lãnh thổ trên khắp thế giới. Cuộc thi năm nay dự kiến diễn ra từ 5.10 đến 25.10 tại Việt Nam.
 


***
Ngọc Duyên đại diện ban giám khảo Miss Grand Japan 2017 lên trao giải Thí sinh được bình chọn nhiều nhất

Ngọc Duyên đại diện ban Giám khảo Miss Grand Japan 2017 lên trao giải Thí sinh được bình chọn nhiều nhất.

Tối 12.9 (giờ Việt Nam), Nữ hoàng Sắc đẹp Ngọc Duyên đã xuất hiện tại cuộc thi Miss Grand Japan 2017 với vai trò Giám khảo. Người chiến thắng là Erika Tsuji sẽ đại diện Nhật Bản sang Việt Nam ‘chiến đấu’ tại Miss Grand International.
 
Với vai trò Giám khảo đêm chung kết Miss Grand Japan 2017, Ngọc Duyên xuất hiện rạng rỡ với bộ đầm đỏ nổi bật của nhà Thiết kế Anh Thư. Cô tham gia chấm điểm đầy đủ các vòng thi gồm: Trình diễn bikini, trình diễn đầm dạ hội, thuyết trình và phần ứng xử của Top 3. Ngọc Duyên nhận xét các Thí sinh Miss Grand Nhật Bản đều là những ứng viên có hình thể chuẩn mực, và phong cách trình diễn rất tự tin. Tuy nhiên cô không đánh giá quá cao về nhan sắc, cũng nhưng tiếng Anh của các Thí sinh năm nay.
 
Kết quả, người đẹp Erika Tsuji đã đăng quang Miss Grand Japan 2017, và sẽ Đại diện Nhật Bản sang Việt Nam  ”chinh chiến” tại Miss Grand International. Nói về tân Hoa hậu, Ngọc Duyên cho biết đây là người rất thông minh, trình diễn catwalk tốt, và hội tụ đủ mọi yếu tố của một Hoa hậu. Mỹ nhân sinh năm 1993 cho rằng: Đây sẽ là đối thủ mạnh của Huyền My trong sân chơi quốc tế tại Việt Nam  sắp tới.


 


Ngọc Duyên: 'Đại diện Nhật Bản sẽ là đối thủ mạnh của Huyền My' - ảnh 1
Tân Hoa hậu Erika Tsuji (giữa) sẽ Đại diện Nhật Bản, “đối đầu” với Huyền My tại Hoa hậu Hòa Bình Quốc tế.
 
Ngọc Duyên cũng vinh dự đại diện Ban tổ chức trao giải Thí sinh được bình chọn nhiều nhất. Ngoài ra, cô còn có dịp gặp Ngài Nawat Itsaragrisil, Chủ tịch Miss Grand International. Ông bày tỏ sự cảm nhận trước nhan sắc, và sự thông minh của Ngọc Duyên.
 
Ông Nawat Itsaragrisil cho biết thêm: Sang tuần ông sẽ sang Việt Nam, để chuẩn bị cho cuộc thi Hoa hậu Hòa bình Quốc tế. Ông mong chờ Miss Grand năm nay sẽ được tổ chức long trọng, và thành công tại Việt Nam. Đây là một trong những cuộc thi sắc đẹp lớn của thế giới dự kiến diễn ra từ ngày 5 đến 25 tháng 10 tại Quảng Bình và Kiên Giang.
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Một chuyến du lịch đến nước Nhật

Nhật Bản là 1 cường quốc. Đất Nhật toàn là đảo (tổng số có đến 6,852 đảo, trong đó có mấy đảo đang tranh chấp rất gay cấn với nước Tàu…

  Vì quốc gia toàn là đảo nên hải quân hoàng gia Nhật phát triễn rất mạnh, từng gây điêu đứng cho cả thế giới trong thế chiến thứ 2. 

alt

 Dân Nhật lên đến 130 triệu người tập trung ở các thành phố lớn. Tokyo là thủ đô và cũng là thành phố lớn nhất ở Nhật (lớn thứ 6 tên thế giới), có đến gần 10 triệu dân. 

alt Tokyo nổi tiếng với các tòa nhà chọc trời (Skycrapers), đường xá, xe cộ, người bộ hành tấp nập gấp mấy lần Sài Gòn nhưng lại rất rất là trật tự!

  alt

 

alt

 

alt 

Cảnh thành phố Tokyo nhìn từ Tokyo Tower

 

alt 

Tokyo Tower, Zh selfie!

 

alt 

Ngay thời kỳ đầu của thế chiến thứ 2, Nhật thôn tính Triều Tiên, tràn qua Đông Nam Á (kể cả Việt Nam) và Thái Bình Dương đến tận cửa ngõ Bắc Úc! Quân đội Thiên Hoàng với dòng máu samurai giết người không gớm tay. Triệu triệu thuờng dân khắp nơi chết oan dưới tay lính Nhật. 

 

Ngược lại, trong thế chiến thứ 2, Tokyo đã bị Mỹ dội bom thành bình địa! 200 ngàn người dân Tokyo thiệt mạng, 276 ngàn buildings bị phá hủy, hơn nửa Tokyo bị biến mất trên bản đồ. 

 

Nhưng có điều đáng khen cho các chiến lược gia Mỹ là họ ra chỉ thị cho các phi công tránh thả bom xuống các di tích lịch sử ngàn năm của Nhật và nhất là cung điện hoàng gia, nơi hoàng đế Nhật cư ngụ. Đó là lý do mà các di tích lịch sử vô giá của Nhật bản đã được bảo tồn cho đến ngày hôm nay.


Royal Palace (cung điện hoàng gia), 

nhìn từ Tokyo Tower

alt 

Lâu đài Osaka (Ossaka Castle) nguy nga tráng lệ, nơi các shogun và samurai Nhật ngự trị qua nhiều thế kỷ.

alt

alt 

Không lâu sau chiến tranh, người Nhật đã xây dựng lại Tokyo nói riêng và cả nước Nhật nói chung thành 1 cường quốc thứ nhì trên thế giới! 


alt 

Cũng như chiếc áo dài là đặc trưng duyên dáng của người phụ nữ Việt Nam, kimono tạo cho người phụ nữ Nhật một nét đẹp truyền thống sang trọng.

Trình diễn thời trang kimono ở Osaka

alt

alt

alt

alt


alt 

 Đi lễ chùa trong y phục cổ truyền kimono

alt  

Dập dìu tài tử giai nhân

alt 

Mặc kimono, thế ngồi rất đẹp


alt 

Đứng cũng đẹp!

alt  

Nhìn phía trước cũng đẹp!


alt 

Mà nhìn phía sau càng đẹp hơn!

 

Ở Nhật có các cửa hiệu Mỹ như KFC

 

alt 

Nhưng trong các ngõ hẻm đường phố, có nhiều quán ăn truyền thống

alt 

Các món như lẫu cá, rong biển…vẫn tuyệt nhất!

alt 

Người Nhật rất chú trọng đến cách trình bày thức ăn

alt 

Mỗi một món ăn hầu như là một sáng tác công phu mỹ thuật! 

alt 

Các loại rượu sake, chỉ nhìn chưa uống đã thấy xỉn!!!

alt 

Cá khứa

alt 

Dĩ nhiên đến Nhật không thể bỏ qua món ăn quốc hồn quốc túy của Nhật: sushi!

alt 

Bánh ngọt đựng trong hộp như nữ trang! (mỗi hộp giá 270 Yen, tương đương với 3 đô Mỹ)

alt 

Chocolate!

alt 

Lúc đến Nhật là đầu mùa Thu. Rừng núi bắt đầu đổi sang tiết thu lá vàng! Phong cảnh mùa thu bên Nhật đẹp như mùa thu Virginia (USA) hay Bright (Úc châu) mà tôi đã từng viếng thăm.

 

alt

 

alt 

Đến Nhật, ai cũng nôn nao muốn đến xem núi Phú Sĩ Sơn (Mount Fuji).Đường đến núi Phú Sĩ qua nhiều cánh rừng và hồ nước rất xanh đẹp 

alt 

Cổng sơn đỏ dàn chào du khách đến thăm núi Phú Sĩ. 

alt 

Phú Sĩ Sơn là đây! Nhưng lúc đến nơi, mây mù giăng kín ngọn núi. 

alt 

Sáng hôm sau, mây chỉ ngang lưng chừng, để lộ ngọn núi Phú Sĩ uy nghi, sừng sững! 

alt

Nguyễn văn Hà (Zh)_____________

 

hinh-nen-dong-dephinh-nen-dong-dep-thien-nhienanh-dong-dep-de-thuonghinh-anh-hoa-dep


Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

​DUYÊN PHẬN VÀ MỆNH SỐ

Từ San Jose, tôi đón xe đò Hoàng xuôi Nam. Từ hôm cùng với mấy đứa con của Hà bí mật bàn tính chuyện tổ chức buổi lễ sinh nhật thứ 60 cho Hà ở San Diego, tôi rất nôn nóng chuẩn bị cho chuyến đi này. 

 

Đây không phải một họp mặt sinh nhật bình thường như những lần trước. Đến đó tôi sẽ gặp lũ đông đủ lũ bạn “quỷ sứ” của trường tiểu học và trung học ngày xưa. Tất cả sẽ cùng nhau chứng kiến một chuyện không thể thể tin mà có thật. Chính tôi, là người được dự phần bí mật trong việc tổ chức, cũng vẫn phải chờ đợi, hồi hộp.

Hà là một người chị họ con bà bác, chỉ hơn tôi một tuổi và học cùng lớp nên hai chị em thân nhau hơn bạn. Hai đứa từ giã Hà Nội cùng gia đình di cư vào Nam và cùng định cư tại Tuy Hòa, cùng ở gần nhà nhau trong khu “Bắc Kỳ di cư” từ ngày “tóc còn để chỏm.”


Dù là vai chị nhưng vì xuýt xoát tuổi nhau, lại học cùng lớp nên hai đứa tôi vẫn mày tao. Hà và tôi lúc nào cũng ngồi bàn đầu và sát cạnh nhau vì chúng tôi vừa nhỏ tuổi lại vừa nhỏ con, cùng nổi tiếng là “cây gạo”. Chúng tôi thân nhau đến độ cắt tóc và mặc quần áo giống nhau. Ngoài giờ học ở trường, hai đứa thường đến nhà nhau học bài chung. Đi thi Tú Tài I ở Quy Nhơn và Tú Tài II ở Nha Trang đều ngồi cạnh nhau vì tên cùng vần.

Đậu Tú Tài Toàn xong, như chim rời tổ, mỗi đứa một nơi, Hoành vào Saigon học tiếp, Hà đi Nha Trang, riêng tôi ở lại Tuy Hòa đi làm giúp đỡ gia đình một thời gian.

Cuộc sống nổi trôi theo dòng đời, tôi thuyên chuyển vào Saigon, mãi đến năm 1974, mới tình cờ gặp lại Hà ở Chợ Bến Thành thì cả hai đã tay bế tay bồng, mỗi đứa đều có hai con gái và một con trai. Gia đình Hà rất hạnh phúc, hai vợ chồng làm cùng nghề. Phong, chồng Hà cưng chiều vợ hết mực.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975 như cơn hồng thủy đổ ập lên đầu mọi người, chúng tôi mất liên lạc một lần nữa. Gia đình tôi may mắn được di tản và định cư tại Mỹ, còn Hà ở lại sống với gian truân thử thách. Phong bị đi tù cải tạo như hàng vạn quân dân cán chính khác. Hà lo sợ hoảng hốt vì chồng đi biệt tăm không trở về sau 10 ngày như lời hứa hẹn của chính quyền, cũng không có tin tức còn sống hay chết dù chỉ một lời nhắn. 
 
Cũng như những gia đình của miền Nam phải đối mặt với cuộc sống mới khó khăn vô định, Hà bắt đầu bán tất cả những gì có thể, từ cái TV, tủ lạnh, bộ bàn thờ, giường tủ, bát đĩa, xoong nồi đến những bộ quần áo, giầy dép của hai vợ chồng đều từ từ bỏ Hà ra đi để đổi lấy gạo và thức ăn nuôi ba đứa con đang sức lớn mà không được ăn đủ no. Hà phải thoát ra khỏi cái vỏ ốc của một phụ nữ yếu đuối mong manh, bươn chải theo những người bạn đi buôn để có tiền nuôi con và chờ tin tức của chồng.

Rồi Hà được tin về Phong từ những trại tù ở những tỉnh miền Bắc xa xôi chưa bao giờ Hà nghe tên. Những chuyến thăm nuôi vất vả, ngủ đêm chờ đợi ở bến xe, rồi băng rừng lội suối, đi bộ trên những đoạn đường mấp mô gập ghềnh khó khăn để rồi nhìn thấy một hình hài quắt queo, nhăn nhúm của chồng chỉ làm Hà thêm quyết tâm cố gắng làm ra tiền dù phải vất vả trăm bề để nuôi chồng sống sót mong một ngày trở về. 

Gần sáu năm sau, Phong ra tù, tinh thần và thể xác đều kiệt quệ. Hà đau lòng nhìn thấy chổng tàn tạ rũ rượi như tàu lá héo trong khi các con ở trường thì bị trù dập vì là “con của ngụy”, học thì bị nhồi sọ những giáo điều cũ kỹ, không tưởng, bịa đặt và láo khoét. Để phụ với mẹ kiếm sống, sau giờ học, chúng đi bán bánh kẹo nên phải học cách mánh mung, gian trá..

 

Thời ấy, bên cạnh phong trào đi bán chính thức đang rầm rộ, có những chuyến vượt biên không chính thức cũng diễn ra trong âm thầm, các con Hà cũng được tập nói dối trơn tru khi bị hạch hỏi tra gạn về những chuyến vượt biên hụt của gia đình.

 

Ngay khi Phong trở về từ nhà tù, hai vợ chồng đã quyết định phải tìm cách mang các con ra đi, dù có cùng bỏ mạng trên biển cả còn hơn sống trên quê hương mà như trong cõi chết. Cả gia đình đã vài lần cùng đi nhưng thất bại và đồng tiền Hà dè xẻn, dành dụm đã cạn dần, cuối cùng phải quyết định để Phong đi một mình trước rồi Hà sẽ tìm đường đem các con đi sau.

Ngày Phong ra đi, Hà đeo vào cổ anh sợi dây chuyền có tượng Phật Bà Quan Âm nhỏ bằng vàng giả, giống hệt như cái nàng đang đeo, Hà bảo anh rằng gặp cơn hoạn nạn thì nhớ cầu Phật Bà che chở. Ba tháng, rồi sáu tháng, chờ mãi không được tin tức gì của chồng, chỉ nghe người ta xì xào là chuyến ghe đó bị chìm, cả gia đình chủ tàu cũng không ai sống sót. Hà bèn liều mạng dùng mấy lạng vàng cuối cùng dẫn các con đi với gia đình một người bạn. May mắn thay mẹ con Hà đã đến được bến bờ tự do.

Năm 1983, tôi được tin Hà đã một mình vượt biển mang theo ba đứa con, Linh 14. Nga 11 và Nhi 4 tuổi, vừa được Lộc, người em kế rất thân với Hà, bảo lãnh ra San Diego ở với vợ chồng cậu ấy, cả gia đình tôi lập tức xuống vùng Nam California để gặp Hà.

Phút tương phùng, chúng tôi ôm nhau mừng rỡ trong nước mắt. Nhìn một Hà gầy guộc, đen xạm, dấu tích của những ngày lao động cơ cực, tôi không khỏi đau xót nhớ đến một Hà xinh đẹp, duyên dáng, ăn mặc thanh nhã nhưng hợp thời trang của thời đi học và trước năm 1975.
Hà ôm lấy tôi nức nở: “Anh Phong bỏ tao đi rồi Hằng ơi, gần một năm rồi còn gì.” 
 
Tôi thương bạn quá đỗi nên an ủi: “Đã chắc gì, nhiều khi anh ấy trôi giạt vào một hoang đảo nào đấy thôi, từ từ xem.” Tôi nói nhưng thực sự không tin điều mình nói. Tôi nhìn những ngón tay xương xẩu của bạn mà lòng xót xa. Tôi đã ở lại mấy ngày với Hà và lũ nhỏ để chia sẻ, an ủi với Hà những bất hạnh, giúp ý kiến cho Hà trong những ngày đầu bỡ ngỡ nơi xứ lạ.

– Rất may là Hà và tụi nhỏ đã đến bến bờ tự do, thôi thì muộn còn hơn không! Hãy làm lại từ đầu, nước Mỹ sẽ là nơi cho chúng mặc sức học hành và phát triển tài năng. Tôi nói. Hãy nhìn về phía trước Hà ơi…
Mới vừa được tạm ổn dưới mái nhà của Lộc, “họa vô đơn chí” vẫn không buông tha người bạn khốn khổ của tôi. 
 
Ở chung trong gia đình với người em được gần sáu tháng, Lộc mới trên ba chục tuổi đang khỏe mạnh, có việc làm tốt, bỗng nhiên đột tử chỉ sau một cơn nhức đầu. Hà đã lăn lộn vật vã khóc thương Lộc, người em mà Hà thương nhất trong các anh chị em. Được tin, dù đang bận việc sở cho cuối tài khóa, tôi cũng lập tức chạy xuống thăm để nâng đỡ tinh thần bạn tôi.

Tôi vừa bước vào cửa, Hà đã rũ xuống tay tôi như cây chuối bị đốn. Tôi chỉ còn đủ sức dìu Hà vào phòng đặt nằm trên giường, kéo gối và đắp mền cho thẳng thắn rồi ghé nằm xuống bên cạnh, tay tôi lại chạm vào đôi vai gầy gò đang rung lên từng hồi theo tiếng kể lể thảm thiết đứt quãng của bạn mà lòng đau như cắt. 
 

Lúc đó tôi thực sự oán trách ông Trời. Chúa ơi, Phật ơi, các Ngài ở đâu mà để cho một người đàn bà chân yếu tay mềm như Hà gánh hết oan khiên khổ nạn của cuộc đời! Chỉ trong hai năm mà chồng mất tích, hai đứa em vượt biển bị chết và bây giờ cái phao cuối cùng để Hà bám vào cho sự sống cũng không còn nữa.” Tôi chỉ có thể nắm chặt hai bàn tay lạnh giá run rẩy của bạn như một lời hứa “bên mày luôn có tao, Hà ơi.”

 

Về lại San Jose, hằng ngày tôi điện thoại xuống an ủi, động viên và khích lệ tinh thần Hà để vượt qua những tai ương nghiệt ngã đeo đẳng. Phải mất mấy tháng Hà mới lấy lại bình tĩnh và lo cho cuộc sống thường nhật. Lúc đầu rất khó khăn vì Hà chưa biết lái xe và các con còn nhỏ. 
 

Nhờ tính tần tiện và vén khéo, tiền trợ cấp cũng đủ cho mẹ con sống và ăn học. Cũng may, một mình lo cho bốn mẹ con vừa ăn vừa học lại thêm bài vở của mình, Hà không có rảnh một phút để buồn tủi cho thân phận cô đơn vất vả của mình trên đất lạ. Các con cũng biết thương mẹ khổ sở nên chịu khó học hành và ngoan ngoãn vâng lời mẹ dạy.

 

Tuy tiếng Anh hơi yếu, nhưng nhờ quyết tâm và vốn liếng chữ nghĩa có sẵn, Hà đã lấy được mảnh bằng đại học sau bốn năm miệt mài kinh sử. Hè năm 1987, Linh xong trung học và Hà đậu bằng cử nhân. Tôi xuống San Diego dự lễ ra trường của hai mẹ con. Chúng tôi thật là hạnh phúc!
Biết là Hà không có thì giờ và tâm trí để đi mua sắm, thỉnh thoảng trong những chuyến công tác xuống Santa Ana, tôi vẫn ghé thăm Hà cùng 3 đứa con và những khi đi “shopping”, thấy quần áo hay ví tay mà tôi thích, tôi mua luôn một cặp, để hai đứa tôi vẫn còn được mặc quần áo giống nhau như ngày xưa còn bé.

Khi chúng tôi có thì giờ tâm sự, tôi nói bóng gió xa gần về sự lẻ loi đơn chiếc của Hà:
– Mày cứ thui thủi một mình làm tao không yên tâm tí nào..
– Còn đám con tao đấy thôi. Hà ngắt lời.
– Con khác. Chúng nó có đời sống riêng. Mày phải cần kiếm một bờ vai của một người đàn ông cho mày tựa những lúc cuộc đời làm khó mày, hay những lúc mày ốm đau xuống tinh thần là những điều không đứa con nào có thể cho được. 
Lúc nào Hà cũng gạt đi:
– Tao đã sống quá nửa đời người, qua bao nhiêu khổ đau nghiệt ngã, đâu còn thiết tha gì chuyện tình ái. Tao chỉ mong cho mấy đứa nhỏ ăn học thành tài, sống cuộc đời ngay thẳng đạo đức như ông bà nội ngoại và vợ chồng tao đã dạy, muốn vậy thì chính tao phải là một tấm gương tốt cho chúng nó noi theo, với lại…
Tôi ngắt lời:
– Với lại gì? 
Hà ngập ngừng:
– Với lại… tao vẫn có một linh tính mơ hồ là anh ấy chưa chết cho nên tao vẫn…đợi. Mày có nghĩ tao hoang tưởng thì tao cũng đành vậy thôi.
Không chịu thua, thỉnh thoảng tôi vẫn gợi tên những người đàn ông yêu mến Hà và muốn cho Hà hạnh phúc. Họ thấy không cách nào gây được sự chú ý của Hà nên đã nhờ cậy đến tôi, nhưng những lời bóng gió, khuyên nhủ, dỗ dành của tôi đều như gió thoảng mây bay, Hà vẫn một mực ôm ấp và gìn giữ tình yêu cho chồng. Bây giờ Hà đã 60, nhưng tình yêu ấy không hề suy giảm.

Hà cũng tâm sự về con. Thằng Linh có tính nghệ sĩ, nó nói với tao rằng:
– Từ bé con đã mê hội họa và đàn dương cầm, con xin phép Me cho con học hai môn này.
– Me biết con thích những thứ đó, nhưng hãy thực tế một chút đi con.. Gia đình mình nghèo, con là anh cả trong nhà thay ba con làm cột trụ gia đình, con nên chọn một nghề có thể nuôi sống gia đình và giúp đỡ bà con nội ngoại còn đang sống nghèo khổ thiếu thốn ở Việt Nam. Sau này, con vẫn có thể học thêm những món ưa thích kia cho con vui và giải trí, nghe lời me đi con.

Thế là Linh chọn nghề bác sĩ, ngành giải phẫu cho Mẹ vui lòng với lý do rất nhân bản là để cứu giúp những người đau ốm bệnh tật ngoài việc kiếm đủ tiền nuôi gia đình. Nga là một đứa con gái hiền lành, nền nếp dễ bảo, lúc nào cũng muốn làm vừa ý mẹ, nó học làm dược sĩ để cùng hợp tác với Linh trong vấn đề thuốc thang cho bệnh nhân. Hai anh em vẫn thường bàn cãi sôi nổi về những phát minh y khoa và dược khoa.
Nhi, bé út nhưng ngỗ nghịch và hay lý sự nhất nhà. 
 
Mặc dù rất thương mẹ, nhưng đôi khi cũng làm phật ý mẹ, Nhi luôn làm theo ý mình. Nó bảo trong nhà có hai bác sĩ là quá nhiều rồi, nó muốn làm kỹ sư. Nhờ có dòng máu thông minh của cả ba lẫn mẹ, Nhi đã trở thành một chuyên gia xuất sắc trong ngành của mình và làm chủ nhiều bằng phát minh.

Người bạn mà tôi rất thương yêu và khâm phục ấy, một người đàn bà chân yếu tay mềm như thế đó, trải qua bao nhiêu gian truân, đau thương trong cuộc đời, đã đơn thương độc mã chiến đấu với cuộc sống mới khó khăn trên đất Mỹ, bắt đầu với hai bàn tay trắng cùng ba đứa con nhỏ dại và mấy cái khăn tang dấu kín trong lòng đã vượt thoát khỏi nghịch cảnh, tự xây dựng cho mình một cơ sở làm ăn vững vàng nhờ bản tính trung thực, nhã nhặn và ba đứa con thành công trong những lãnh vực khác nhau..

Đã gần 35 năm, kể từ ngày mẹ con Hà đến được nước Mỹ. Còn số phận của Phong, người chồng mất tích trong chuyến vượt biển trước đó thì sao?

Sau chín ngày lênh đênh trên biển cả, con tầu hết dầu, chết máy, thả neo trông đợi thuyền tàu nào tới cứu. Rồi ngày qua ngày, không thấy gì ngoài bầu trời mênh mông và biển dữ cuồng nộ. Khi thì mưa tầm tã, lúc lại nắng chang chang rát mặt, đêm bao la đen tối đến rợn người. Những mảnh khăn trắng treo trên cột buồm không mảy may làm xúc động những con tầu đi ngang, những lời lạy lục van xin cũng không động tâm những người trên các chuyến tàu vô tình kia. 
 
Mỗi ngày là một thách đố cho sự sống còn của mấy chục mạng người trên chiếc thuyền mong manh ấy. Lương thực đã hết. Cái chết đầu tiên đã làm mọi người hoang mang, hoảng loạn. Ngày hôm sau, hôm sau nữa lại thêm những cái chết cô đơn trong đói khát, nằm ngồi ngổn ngang. Tiếng khóc than tuyệt vọng tắt dần, Phong cũng chỉ còn sức để lặng lẽ cầu nguyện.

Thuyền cứ lênh đênh trôi cho đến khi vừa nhìn thấy bờ ở xa xa thì chiếc tàu bị đội lên, một tiếng soạc khủng khiếp và chiếc tàu bị nứt rạn do đá tảng cứa vào, tiếng la hét vang dội, nhưng không ai còn sức lực nào để có thể bơi vào được tới bờ.

Phong chỉ nhớ được rằng khi chiếc tàu lật úp, đập lên người Phong, chàng thấy đau nhói ở đùi bên trái và máu ra lênh láng, chàng cố vẫy vùng trong tuyệt vọng, cuối cùng bám được một mảnh gỗ của chiếc ghe, phó mặc cho số mạng…

Sau cơn trôi dạt vô vọng không biết bao lâu, Phong bỗng thấy quanh mình lao xao tiếng người, rồi chàng dần hồi tỉnh. Một thanh niên cho Phong biết là khi tàu của họ được vớt sau khi đã chết gần hết thì thấy trên bờ xa xa hình như có một thân người, họ đến nơi thấy chàng còn thoi thóp thở nên kéo chàng nhập chung vào nhóm người cùng ghe của họ và tất cả 9 người đều được hội Hồng Thập Tự chăm sóc sức khỏe.
Phong bị con thuyền đập vào gẫy chân trái, máu ra nhiều mà không được cứu chữa ngay, nên bị nhiễm độc và bác sĩ phải cưa chân trái của chàng tới trên đầu gối.

Lúc tỉnh dậy, Phong thấy mình cụt một chân, tay trái bị bó bột, toàn thân đau đớn vì xương sườn bị dập. Thấy mình đã thành người tàn phế, chàng không muốn sau này trở thành gánh nặng cho vợ con nếu chàng may mắn tìm được họ vì vậy chàng chỉ muốn tự vẫn, hóa kiếp cái hình hài dị dạng này cho xong một đời người. Một tuần sau mọi người đã có mặt trên đảo Pulau Bidong, Malaysia.

Nhờ sự giúp đỡ của các bác sĩ, nhất là sự chăm sóc tận tình của một nữ y tá người địa phương tên Wani Avarat và lời khuyên răn của những thuyền nhân khác, Phong dần dần nguôi ngoai nhưng vẫn nhất quyết không trở thành một gánh nặng cho vợ con với một tinh thần sa sút và một thân xác tàn tật.

Cô y tá Wani, một người đàn bà trẻ góa chồng và không có con, tìm thấy trên mặt của chàng còn phảng phất nét thông minh tuấn tú của một người có học thức dù bao năm bị tù đầy vùi dập và chuyến vượt biển thập tử nhất sinh của Phong nên ngoài việc lưu tâm săn sóc thể chất, cô luôn luôn động viên tinh thần cho Phong. Chờ khi Phong tỉnh táo, cô đã đề nghị với chàng để cô bảo lãnh ra sống với cô ở Mã Lai với lời hứa là Phong có thể đi tìm và trở về với gia đình của chàng bất cứ lúc nào.
 
Nhờ có sự khuyến khích của cô Wani, Phong dần dần hồi phục. Sau khi đã được lắp chân giả, Phong đi học lại và cũng theo ngành y tá. Hai người sống với nhau hạnh phúc cho đến hai năm trước đây, cô Wani bị bệnh ung thư. Để đền đáp mối ân tình cho người đã cứu mạng sống của mình, Phong đã tận tụy săn sóc Wani, nhưng cuối cùng, Wani vẫn không thể vượt qua cơn bệnh ngặt nghèo. Hai năm trước đây, Wani đã giã biệt cõi đời. 
 
Từ đó Phong xin làm thiện nguyện và rồi trời đã xếp đặt cho chàng có cơ duyên làm việc cùng toán với Linh, một bác sĩ giải phẫu từ Hoa Kỳ sang làm thiện nguyện tại một làng nghèo bên Mã Lai.

Ngày cuối của công việc thiện nguyện, sau khi đã hoàn tất một ca giải phẫu cho bệnh nhân, Bác sĩ Linh mời y tá Phong ra ngoài sân bệnh viện uống cà phê cho tỉnh táo. Sau mấy ngày làm việc với ông y tá đứng tuổi của địa phương có nước da nâu sạm và đôi tay gân guốc, hai người đều đeo khẩu trang nên Linh không thấy rõ chi tiết trên khuôn mặt, ngoại trừ đôi mắt sâu thẳm u uẩn của ông ta. Nay xong công việc, khẩu trang đã gỡ bỏ, thong thả bên ly cà phê, bác sĩ và y tá biết nhau cùng là người Việt, trò truyện bằng tiếng Việt, Linh bỗng cảm thấy một cái gì gần gũi thân quen khác thường.

Khi ông Phong cúi xuống dập tàn thuốc lá, nhìn khuôn mặt khắc khổ của người bạn lớn tuổi mới quen, Linh bỗng giật mình khi thấy trên cổ ông ta một sợi dây chuyền có tượng Phật Bà. Phải rồi, cũng sợi dây chuyền ấy, tượng Phật Bà ấy, Linh từng thấy Mẹ mang trên cổ hàng ngày. Cho tới bây giờ, thỉnh thoảng mẹ vẫn mân mê cái tượng đã xám xỉn lâm râm lời cầu nguyện. Linh kiên nhẫn gợi chuyện và ngồi yên lắng nghe về chuyến hải hành đầy khủng khiếp của Phong.

Bây giờ thì Linh đã chắc chắn người y tá già ngồi trước mặt là người cha mất tích suốt tuổi niên thiếu của mình vì nơi chốn và ngày đi của ông ấy đều trùng hợp với cha mình. Hai bố con nhận ra nhau. Linh ôm ông, chàng khóc như chưa từng khóc trong đời, chàng thương cho sự bất hạnh của Ba và nhất là cho Mẹ đã bao năm vò võ ở vậy nuôi con chờ chồng.

Trên đây là chuyện do chính Linh kể lại cho tôi nghe. Chú bé 13 tuổi khi theo mẹ đến Mỹ năm xưa nay đã là một bác sĩ giải phẫu 48 tuổi. Hàng năm, thay vì đi du lịch ngắm thắng cảnh thế giới, Bác sĩ Linh dành 2 tuần lễ nghỉ phép, đi theo đoàn thiện nguyện đến chữa bệnh ở những nơi mà người dân thiếu may mắn trong vùng Đông Nam Á.. Nhờ đó mà sau 35 năm thất lạc, bố con có dịp nhận ra nhau. 
 
Giấc mơ đoàn tụ bao năm thành sự thật. Sinh nhật mẹ Hà cũng sắp tới. Đâu còn món quà sinh nhật nào quí hơn. Mọi thủ tục bảo lãnh, đưa Bố Phong từ Mã Lai vào Mỹ được lặng lẽ hoàn tất. Mọi diễn tiến, với sự đồng ý của bố, anh em Linh giữ kín, mẹ Hà hoàn toàn không hay biết.
Là người thân trong nhà, tôi được các cháu của Hà nhờ mời dùm đông đủ các bạn học cũ của chúng tôi từ thời ở Tuy Hoà về dự sinh nhật mẹ năm nay. Nhưng cũng chỉ tới giờ chót, mới được cho biết câu chuyện, mà còn nghe cháu Nga dặn đi dặn lại “không cho mẹ biết trước, nghe dì”.
*
Sinh nhật của Hà năm nay được tổ chức tại nhà cháu Linh. Tuổi bẩy mươi sắp đến, nhưng Hà vẫn tươi tắn, rạng rỡ cùng các con chào đón các bạn cũ, bạn mới. Trong phòng khách rộng lớn của ngôi nhà, bánh sinh nhật và các bàn ăn đã sẵn sàng. Đúng giờ phút định trước, ánh sáng thay đổi. Hà được mời đứng giữa Linh và Nhi, con trưởng và con út. Tất cả được thông báo bắt đầu những phút trân trọng nhất của đông đủ gia đình cùng ra mắt trong tiệc sinh nhật. 
 
Linh rời mẹ, trong lễ phục nghiêm chỉnh, bước lên mấy bước, cầm micro, hướng về phía mẹ Hà:
– Thưa Mẹ. Chúng con xin cám ơn Mẹ và tất cả bà con bạn bè có mặt hôm nay. Đây là lần đầu tiên đông đủ gia đình ta cùng mừng sinh nhật mẹ. Xin mẹ cho phép con có vài lời về gia đình chúng ta. Hơn bốn mươi năm trước đây, Sàigòn sụp đổ, miền Nam đổi chủ, bố chúng con phải đi tù cải tạo. 
 
Từ ngày ấy, tuy còn là đứa trẻ mới sáu bẩy tuổi, con vẫn không quên những ngày tháng mẹ vất vả, cực nhọc thay bố nuôi chúng con. Sau 6 năm tù đầy, trở về với gia đình không được bao lâu, mẹ lại phải cắn răng để Bố một mình ra đi và từ đó mất tích. Có tin chuyến tầu vượt biển có bố đi theo đã tan tành, không còn ai sống sót. Sau nhiều tháng vô vọng, mẹ lại một mình mang chúng con ra đi, lo cho chúng con thành người trên đất Mỹ. Đã 35 năm qua, hàng ngày, mẹ không ngừng cầu nguyện gia đình có ngày được đoàn tụ. Hôm nay, xin Mẹ quay nhìn sang phía trái…

Không chỉ Hà mà tất cả cùng nhìn theo hướng tay của Linh. Từ bao giờ, trên lối đi từ phía cầu thang, em gái Nga của Linh xuất hiện trong áo dài vàng rực, bên vai Nga là một người đàn ông cao gầy. Trong ánh nến bập bùng ven lối đi, cả hai đang bước ra. Từng bước. Từng bước chậm.
Cả sảnh đường bỗng im lặng tới mức nghe được từng hơi thở.
– Thưa Mẹ, Linh tiếp tục nói, em Nga đang cùng Ba bước về phía Mẹ. Hôm nay Ba đã trở về từ một nơi xa xôi để dự lễ sinh nhật của Mẹ và đoàn tụ với gia đình. Và thưa Ba, Mẹ và em Nhi đang chờ Ba. Thưa bà con, thưa các bạn, sau bao năm cầu nguyện, đây là lần đầu tiên Ba Mẹ chúng tôi chúng tôi thấy lại nhau. Cám ơn Trời Phật đã đáp ứng lời cầu nguyện kiên trì của bốn mẹ con mình.Hai bố con Phong và Nga đã đến trước mặt mẹ con Hà.. Họ đứng lặng nhìn nhau. Hà bước tới, tưởng như mình đang bước trong cơn mơ. Đúng Phong đây rồi, Phong bằng xương bằng thịt vẫn thường hiện ra trong giấc ngủ của nàng làm lệ ướt gối chăn. Dù có bao nhiêu nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt, dù có bao vết thương, vết sẹo trên thân thể chàng, dù Phong có bước đi chân thấp chân cao, đây vẫn là người chồng mà Hà một đời yêu thương mong nhớ và chung thủy đợi chờ. Họ lặng lẽ ôm nhau. Linh cũng đã lặng lẽ bước lại đứng cạnh bố mẹ và các em. Đúng là đông đủ cả nhà đang đoàn tụ. Cả sảnh đường đang im lặng bỗng cùng lúc vỡ òa. Rồi Phong sẽ nói, Hà sẽ nói, không biết bao lời chúc tụng sẽ được nói lên.

Ai bảo là “phước bất trùng lai?”
Cuối cùng thì bạn tôi sau những đau thương, mất mát khủng khiếp trong cuộc đời, bây giờ được đền bù xứng đáng. Tôi trao cho Hà món quà sinh nhật của tôi tặng và Linh được yêu cầu đọc mấy dòng tôi viết trong tấm thiệp mừng bạn. Đó là mấy câu thơ nổi tiếng của thi sĩ Hồ Dzếnh: 
Cô gái Việt Nam ơi!
Nếu chữ hy sinh có ở đời,
Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực
Cho lòng cô gái Việt Nam tươi. 

Tôi đã chép những câu thơ trên cho bạn tôi và viết thêm đoạn tường thuật này tặng chung các Bà Mẹ Việt Nam.

 

Lê Nguyễn Hằng
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Bản Tình Thơ Tháng 10

Tôi bỏ lại một mùa thu cuối gió
Gửi mây xa biền biệt bóng chân trời
Em thuở ấy đi về quên dấu gót
Để tháng mười khóc con nắng lìa đôi

Tôi ngồi đây, ngóng nhìn bên cửa sổ
Đợi tháng mười rơi nhẹ xuống lòng sân
Những vạt nắng cong mềm như dải lụa
Lại ưu buồn như đôi mắt cố nhân

Tháng mười về, hương xưa rơi đầy áo
Hỏi tâm tư người xưa cũ đâu rồi?
Khói thuốc rớt gợi đôi niềm dư ảnh
Lòng chợt buồn như mới thoáng chia phôi

Tháng mười nay ghé về nhưng rất lạ
Không heo may cũng chẳng cúc rợp chiều
Em có thấy tháng mười xanh xao quá?
Có ngập ngừng nhớ kẻ đã từng yêu?

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin