All posts by Vô Danh

Sốc khi biết sự thật về công dụng của đông trùng hạ thảo

H. C. Đẳng


Ngay tại Trung Quốc, nhiều người vẫn lầm tưởng về bản chất và công dụng của đông trùng hạ thảo, tới mức các nhà khoa học nước này phải lên tiếng cảnh báo.
Tháng 1/2018, nhiều tờ báo lớn của Trung Quốc như Sina, Sohu đồng loạt đăng tải nhiều bài viết về đông trùng hạ thảo, nhấn mạnh đây là “dược liệu”, không phải “vị thuốc” có thể ăn trực tiếp và mang lại nhiều hiệu quả như dân gian lầm tưởng.  Không có kháng thể chống ung thư.


Nhiều người cũng tưởng rằng, đây là loài sinh vật dị biệt: mùa đông là côn trùng (đông trùng), chui xuống đất tránh cái lạnh, còn mùa hè trở thành cây cỏ (hạ thảo). Các tài liệu khoa học và y học Trung Quốc ghi nhận đông trùng hạ thảo xuất hiện ở bốn tỉnh gồm Tứ Xuyên, Vân Nam, Thanh Hải, Cam Túc và Tây Tạng, tại các vùng núi có độ cao hơn 3.800 m so với mặt nước biển.

           Đông trùng hạ thảo khi mới được khai thác ngoài thiên nhiên
Trên thực tế, các nhà khoa học Trung Quốc thống nhất rằng đông trùng hạ thảo là thể kể hợp giữa ấu trùng loài bướm dơi và nấm.
Vào mùa hè, khi băng tuyết tan ra trên các cánh đồng cỏ ở độ cao 3.800 m so với mặt nước biển, bướm dơi đẻ trứng lên lá các loại hoa. Sau đó, trứng phát triển thành sâu nhỏ, khon vào mặt đất ẩm ướt, hấp thụ chất dinh dưỡng từ rễ các loài thực vật, dần béo trắng lên. Thời điểm này, nang bào tử nấm hình cầu gặp ấu trùng sâu bướm, chúng sẽ khoan vào cơ thể ấu trùng, rút chất dinh dưỡng, tạo thành tơ nấm. Hoặc đông trùng hạ thảo cũng hình thành khi ấu trùng bướm ăn lá cây có nấm.
Như vậy, xét về mặt thực chất, đông trùng hạ thảo chính là hiện tượng nấm ký sinh vào cơ thể ấu trùng sâu bướm, dần ăn hết chất dinh dưỡng của vật chủ.
Nấm lây nhiễm vào cơ thể ấu trùng, khiến ấu trùng cong mình lên cao lên 2 đến 3cm so với mặt đất. Lúc này, ấu trùng sẽ chết dần từ đầu đến đuôi. Nấm vẫn tiếp tục phát triển cho tới khi xâm nhập hoàn toàn cơ thể ấu trùng. Đến cuối xuân đầu hạ, phần dầu của ấu trùng sẽ mọc lên một dạng thực vật giống như cỏ màu tím đỏ. Đây chính là lúc thu hoạch đông trùng hạ thảo tốt nhất.
Tuy nhiên, giới khoa học Trung Quốc nhấn mạnh đây chỉ là “dược liệu”, chứ không phải thuốc tiên hay “dược phẩm”. Mặt khác, các chuyên gia y học cổ truyền Trung Quốc cũng khẳng định đông trùng hạ thảo hoàn toàn không có kháng thể chống ung thư như đồn thổi.
                                         Đông trùng hạ thảo đã qua sơ chế
“Lợi dụng sự thiếu hiểu biết, một số gian thương đã tìm mọi cách tuyên truyền, ép giá khiến đông trùng hạ thảo đắt như vàng. Sự thực, loại dược phẩm này không có nhiều công hiệu đến vậy”, ông Vương Thành Thụ (Wang Chengshu), chuyên gia thuộc Viện Nghiên cứu Sinh lý và Sinh thái thực vật, Thượng Hải, cho biết.  

Cấm ăn trực tiếp
Tháng 12/2010, Tổng cục Giám định quốc gia Trung Quốc, ra thông cáo về đông trùng hạ thảo, trong đó cấm sử dụng loại dược liệu này để làm thực phẩm hoặc chế biến nó thành thực phẩm.

Năm 2005, Tổng cục thực phẩm và y học Trung Quốc, thuộc Bộ Y tế nước này, cũng đã ra lệnh buộc thay thế đông trùng hạ thảo trong các loại thực phẩm chức năng bằng các loại nấm khác được phép sử dụng.
Cuối năm 2017, khảo sát của tờ Time Weekly, nhận xét buôn bán đông trùng hạ thảo là ngành kinh doanh sinh lời ở Trung Quốc trong nhiều năm. Theo báo này, giá của đông trùng hạ thảo đã tăng lên 10 lần từ năm 2003. Tại siêu thị bán lẻ, đông trùng hạ thảo chất lượng có thể lên tới giá 888 Nhân dân tệ (134 USD) mỗi gram, đắt gấp ba lần vàng. Ngược lại, nấm Cordyceps militaris, thực thể có khả năng kháng ung thư, lại thường chỉ có giá 0,3 Nhân dân tệ (0,05 USD) mỗi gram.
Trong khi đó, các nhà môi trường học cũng cảnh báo việc khai thác diện rộng với đông trùng hạ thảo ở Tây Tạng, về lâu dài có thể gây tổn hại nghiêm trọng với môi trường ở vùng cao nguyên này.
Năm 2016, Tổng cục thực phẩm và y học Trung Quốc thậm chí còn cảnh báo lượng độc tố arsen có trong đông trùng hạ thảo được chế biến thành bột hay viên nén, ở mức cao hơn chuẩn cho phép. Hạn mức tiêu chuẩn quốc gia của Trung Quốc về arsen, hóa chất độc hại, là 1 miligam/kg, nhưng mức tìm thấy trong các chế phẩm đông trùng hạ thảo dao động từ 4,4-9,9 miligam/kg.
Báo Trung Quốc Chinanews cảnh báo người dân cần thận trọng với đông trùng hạ thảo, trong khi không ít người vẫn lấy chúng làm những món quà đắt tiền, thường tặng cho người già. Dân gian cho rằng loại dược liệu này giúp tăng cường hệ thống miễn dịch của con người và hạn chế sự phát triển của các tế bào ung thư, điều chưa hề được khoa học chứng minh.
Tờ Sina từng đăng tải bài viết “Đông trùng hạ thảo: tiên dược hay cú lừa thế kỷ”, dẫn nghiên cứu của ông Vương Thành Thụ, khẳng định dược liệu này khi được chế biến, phối hợp với các loại dược liệu khác, có tác dụng bồi bổ một số bệnh.
        Thiếu nữ Tây Tạng khai thác đông trùng hạ thảo ngoài thiên nhiên
Tuy nhiên, đông trùng hạ thảo không có tác dụng trực tiếp trong điều trị bệnh cho lục phủ ngũ tạng, thậm chí chữa được những trọng bệnh như một số phương tiện thông tin đã đồn thổi.
“Đông trùng hạ thảo không thể chữa được ung thư, hen suyễn hay vô sinh như những lời quảng cáo”, báo viết.
VÕ VĂN VIỆT 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 6

Nhạc sĩ Lam Phương (2018): Đào hoa là do hoàn cảnh đưa đến

Tóm tắt tiểu sử Nhạc sĩ Lam Phương
Tên thật là Lâm Đình Phùng, sinh ngày 20 tháng 3 năm 1937, làng Vĩnh Thanh Vân, quận Châu Thành, tỉnh Rạch Giá (ngày nay là phường Vĩnh Thanh Vân, Rạch Giá, tỉnh Kiên Giang).
  Hiện nay ông đang sinh sống tại khu Little Saigon, Quận Cam, California.


E:\00-2018\IMG_1793_.jpg
Nghe tôi gọi điện thoại: “Chú ơi, con qua phỏng vấn chú để viết bài cho báo Tết, nha chú”. Nhạc sĩ Lam Phương nói liền: “Ừ, ghé qua chơi đi cháu!”. Khi nghe tôi nhấn thêm câu, “Kể về những cuộc tình đã qua đời Lam Phương nha!” thì tác giả thêm luôn “suốt đêm thao thức vì em” bật cười lớn “Giờ này kể lạng quạng người ta uýnh cho, chạy không kịp”.
Cười vậy, nói vậy, nhưng ông vẫn kể, mà còn kể “mỗi người có một chuyện nhỏ nhỏ vui vui để làm bài viết của cháu lạ hơn.”
Nhìn ông ngồi trên chiếc xe lăn, cười nói một cách vui vẻ, thỉnh thoảng lại pha trò một cách rất duyên để rồi bật cười thoải mái, tôi thầm nghĩ “ông vầy mà không nhiều người mê mới lạ.” Mà, ngược lại, nghe cách ông gọi điện thoại hỏi thăm về cô bạn đồng nghiệp đi cùng tôi đến thăm ông, tôi cũng chợt nhớ câu “Chém cha cái kiếp đào hoa, mở ra rồi lại trói vào như chơi” của Nguyễn Du.


Máu đào hoa thật sự chảy trong ông thấm vào từng thớ thịt, cho nên, ông còn thở, là còn bật lên những câu đại loại: “Cô đó đẹp quá hén!” cho dù sau đó ông tủm tỉm “chống chế”: “Trời cho mình tâm hồn như vậy chứ đâu phải mình muốn đâu”.


Phỏng vấn ai mà biết rằng họ sẵn lòng giãi bày, là tôi hỏi thẳng liền vấn đề, chứ không cần lượn lượn dẫn dắt. Cũng vậy, khi nghe ông nói “bốn người mà ông Nguyễn Ngọc Ngạn nhắc đến trong bài viết của ổng hồi mấy năm trước là bốn người chánh đó,” tôi hỏi liền, “Còn những người phụ đâu?”. “Quên hết rồi, sao nhớ nổi”. Người nhạc sĩ ở ngoài tuổi 80 trả lời một cách tỉnh bơ, gọn bâng và cười xòa.


Bốn mối tình sâu đậm
Bốn người, hay đúng hơn là bốn mối tình sâu đậm, đi qua cuộc đời của người nhạc sĩ tài hoa (lẫn đào hoa) này chính là
ca sĩ Bạch Yến, ca sĩ Minh Hiếu, ca sĩ Hạnh Dung và người đẹp Cẩm Hường.
“Và mối tình với kịch sĩ Túy Hồng nữa là năm, phải không chú?” – “Không, đó là vợ”. “Trời, vợ không phải là tình sao!” Tiếng kêu của tôi chỉ được trả lời bằng một nụ cười nhẹ của người từng viết nỗi lòng “Tôi đã lầm khi đưa em sang đây”.
“Thế còn lời đồn về Họa Mi?” – “Họa Mi không có đâu, chỉ là bạn thôi”, ông lắc đầu.
Và ông bắt đầu, như thể có đoạn phim đang chiếu chậm qua dòng hồi ức của ông: “Cô Cẩm Hường đẹp lắm, đẹp số một đó, từng là hoa hậu bên Pháp mà. Chú viết cho ‘bà’ đó mấy chục bài lận, ‘Từ Ngày Có Em Về’, ‘Anh muốn đôi ta mãi như người tình’… trong bài ‘Mùa Thu Yêu Thương’ đó, ‘Bài Tango Cho Em’, nhiều lắm…


Tôi cũng không hiểu sao ông lại bắt đầu kể về những mối tình của mình bằng “mối tình chánh cuối cùng”, không biết có phải vì cô Cẩm Hường đã qua đời, nên nói dễ hơn chăng?
 
“Chú quen ‘bà’ này 10 năm ở Pháp. Quen cô ấy khi cô ấy đang có chồng, lúc chú từ Mỹ mới qua, gặp bà một cái là bà bỏ chồng luôn.. Mà cổ đẹp lắm,” ông cười nhớ lại.


Người em rể vẫn ở bên cạnh chăm sóc nhạc sĩ Lam Phương suốt thời gian, từ lúc ông đổ bệnh đến nay, kể thêm, “Cô Cẩm Hường đẹp lắm, nói chuyện dễ thương lắm, mà chỉ nụ cười thôi là thấy chết rồi.”


“Lúc đó cô Khánh Ly qua Pháp nhìn thấy, cô này chạy về ‘méc’ cô Túy Hồng. Cô Túy Hồng mua vé máy bay qua coi mặt liền,” người em rể ‘tiết lộ’ chuyện xưa.


“Chàng Lam Phương im lặng nghe em mình kể, rồi thêm vào: “Nhưng qua làm được gì nữa, vì lỗi bà trước, không phải lỗi chú. Mà lúc đó cũng thôi rồi.”


Một khoảng im lặng để ông nhớ lại một thời mê đắm, trước khi tôi tiếp: “Đây là mối tình dài nhất, đúng không chú?” – “Không, có người kéo dài đến 20 năm lận?” – “Ai?” Tôi bỗng nghệch ra. “Bà Tống Hùy” – “Là ai?” Tôi thật sự ngạc nhiên. “Là Túy Hồng đó”. Úi trời, tôi bật cười lắc đầu, trong khi ông ngồi cười khoái chí. Ông vẫn giữ được sự hài hước, tếu táo đến vậy ở tuổi bát thập thì quả là tôi cũng nể ông luôn.


“Có khi nào cùng lúc chú quen nhiều người không? – “Cũng có, mấy cô nữ sinh đó. Nói nói chứ đừng viết ra nghen,” ông bảo. Tôi trêu, “Sao lại không viết, không viết uổng à.”


“Trong thời gian sống với những người này vẫn có vô số những cuộc tình phụ bao quanh. Ăn cơm còn kiếm cháo là vậy đó. Toàn là người ta tìm tới thôi.” – Ông ‘ta thán’ về ông, mà như thể ‘kể tội’ ai đó.


“Là một nhạc sĩ, việc quen nhiều người tạo cho chú nhiều cảm hứng viết bài là sự thật, nhưng có khi nào chú cảm thấy có điều gì làm cho chú khó chịu, áy náy không?” Tôi tò mò.


“Khó chịu là khi họ đụng nhau đó” – Ha ha ha. Tôi không ngăn được tiếng cười lớn. Không có câu trả lời nào thật hơn thế.


“Vậy giờ này chú còn quen nhiều người không?” – “Giờ hết rồi,” ông trả lời ngay. “Hết người này đến người khác thôi, chứ không đến một lượt.” Tôi phải mất hai giây để hiểu hết câu trả lời “quỷ quái” mà thoạt nghe, tôi ngỡ ông đã thực sự “rửa tay gác kiếm.”


Ông trầm ngâm trước khi “biện hộ” cho chính mình, “Chắc tại số mình thôi, mình không muốn mà họ cứ tới,… mà mình từ chối thì sợ người ta buồn.”


“Chú không tìm ai hết vì mình biết thân phận mình mà; lúc nhỏ thì nhà nghèo, có thương cũng không dám tỏ tình với ai hết. Giờ thì mình bệnh vầy, họ có đến với mình thì cũng vì hiếu kỳ, ai biết dăm ba bữa đuổi mình đi sao,” ông nói cùng nụ cười muôn thuở.


Bạch Yến, mối tình đầu?
Ông bảo ông không tìm ai, nhưng lại là người biết tỏ tình sớm. Và người đầu tiên nghe được những lời tình tứ đó là Bạch Yến.


“Nhớ năm đó ở khu Bàn Cờ có vụ cháy nhà lớn lắm, chú cùng bạn bè đi làm thiện nguyện ở đó.. Nhà Bạch Yến cũng trong khu xóm đó, nên gặp, làm quen. Gặp nhiều lần thì tình cảm phát sinh,” ông kể về tình yêu đầu đời.


Ông cho biết “Bài hát đầu tiên viết cho Bạch Yến hình như là bài ‘Nghẹn Ngào.’” – “Tại sao lại là ‘Nghẹn Ngào?’” – “Vì chú có lỗi, làm bạn mình buồn nên bạn mình đuổi mình về. Đó là chú tưởng tượng ra thôi… chứ không có ai đuổi đâu. Đó như lời thú tội vậy mà, ‘Thôi anh đi về đi, xa xôi rồi thăm nhau làm chi…’”


“Mà chú làm khổ cổ lắm. Lúc quen cổ rồi, chú còn trẻ cũng bay bướm làm cho cổ buồn, cổ khổ lắm, phải bỏ đi Pháp, rồi đi Mỹ cả 10 năm mới quay trở về. Khi về chú có gặp lại cổ, khi đó cổ chưa có chồng. Nhưng chú thì có gia đình rồi. Cổ lại đi tiếp,” tác giả “Tình Bơ Vơ” kể.


“Có một kỷ niệm vui với Bạch Yến… đó là quen cổ khi còn là học trò mới lớn lên. Khi đó ‘bả’ đi về quê của ‘bả’,… tình còn mới nên chú thấy nhớ nhớ, mới đón xe đò về quê gặp ‘bả’.. Xe đò chạy từ chiều đến 4 giờ sáng mới tới; mà lúc giờ đó người ta còn ngủ hết, mình còn ở ngoài lộ… phải ngồi trên băng ghế ngoài đường ngủ chờ trời sáng mới gặp được. Đó là kỷ niệm mà chưa từng kể ai nghe,” ông cười với hồi ức… cũng chừng có hơn 60 năm.


Xấu nên phải kiếm người đẹp
Một điểm chung của những người phụ nữ từng làm chàng trai bước đi từ “Kiếp Nghèo” rung động, là, họ đều là những người phụ nữ đẹp. Câu nào nhắc đến “người xưa” của ông đều phải có dính đến chữ “đẹp.” “Vì mình xấu nên phải kiếm người đẹp,” ông bảo thế, nhưng tin hay không là ở người nghe.


“Cô ca sĩ Hạnh Dung thì không nổi tiếng nhưng đẹp,” ông kể tiếp. “Nhớ có lần đi công tác ở Phù Cát. Sau khi biểu diễn xong rồi thì về phòng ngủ. Nói là phòng, chứ chỗ nhà binh thì chỉ trải chiếu ra nằm ngủ. Giữa đêm bị pháo kích, ù té chạy tán loạn… Nhớ cổ cũng chạy thấy mình thì kêu ‘Em ở đây nè, em ở đây nè.’”


Ca sĩ Hạnh Dung ở Biệt Đoàn Văn Nghệ Trung Ương, chuyên đi hát cho lính nghe. Cô không là người nổi tiếng, nhưng những bài hát ông viết trong giai đoạn quen cô là ngững bài hát để đời, từ “Giọt Lệ Sầu,” “Tình Nghĩa Đôi Ta Chỉ Thế Thôi,” đến “Phút Cuối” và đặc biệt là bài hát làm “điên đảo” nhiều thanh niên trai tráng một thời: “Thành Phố Buồn.”


Với ca sĩ Minh Hiếu,người ông cho rằng “tình nghệ sĩ thôi chứ không phải đậm đà,” ông cũng mơ màng nhớ kỷ niệm xưa. “Hồi mới quen, có lần cổ rủ về nhà ăn cơm. Cổ làm đĩa gỏi, trên đó một bên cổ xếp sợi dây leo thành hình chữ MH, bên kia thì chữ LP”.


Minh Hiếu chính là nguồn cảm hứng để ông viết bài “Biển Tình” mà một người bạn tôi từng nhận xét “Trong tất cả những bài hát của Lam Phương, ‘Biển Tình’ là bài hát có giai điệu lạ nhất, nghe nhạc mà cảm giác như từng đợt sóng từ ngoài khơi vô thẳng vào lòng mình.”


Mối tình nghệ sĩ không đậm đà với Minh Hiếu cũng ghi dấu bằng những giai phẩm thật đẹp như “Biết Đến Bao Giờ” mà lứa chúng tôi, những đứa trẻ lớn lên sau năm 1975, khi bắt đầu biết nghêu ngao những bản nhạc vàng thì đó lại là những câu, “Đời là vạn ngày sầu, biết tìm vui chốn nào…” Ông kể thêm, “Chú viết bài ‘Em ơi suốt đêm thao thức vì em” (Em Là Tất Cả) là lúc chú lên nhà cổ chơi, khi ra về, cổ nói ‘nhớ mai lại nghe’. Chỉ một câu đó mà chú có ý tưởng viết bài hát đó trong một đêm.”


Khi tôi hỏi, “Với chú, mối tình nào sâu nặng nhất, khiến chú cảm kích người đó nhất?” Ông đã trả lời rất khéo, “Khó nói được lắm, vì mỗi người mỗi hoàn cảnh khác nhau.”


Hỏi ông khi nhìn lại hết những người phụ nữ mà ông từng có tình cảm với, ông thấy đó là những tình cảm đẹp để nghĩ về hay có gì hối tiếc, ông cho rằng, “Thường là đẹp, ít người nào làm mình hối tiếc lắm. Vì khi mình thương người ta là mình thương cái đẹp của người ta. Nhưng sau khi tan vỡ thì những kỷ niệm đẹp làm mình nhớ.


Vừa viết vừa khóc
Theo ông, những sáng tác ông viết ra rất ít sự tưởng tượng, mà hầu hết đều thoát thai từ chính những gì ông trải nghiệm, liên quan đến cuộc đời ông, mặc dù có thể đó chỉ là những cảm xúc thoáng qua, nhưng đó là của ông, không vay mượn.


“Có bài hát nào chú vừa viết vừa khóc không?” Tôi tiếp tục cuộc chuyện trò, đôi khi tưởng chừng lạc ra ngoài đề tài đã định.


“Có chứ. Đời chú có hai lần vừa khóc vừa viết: một lần là khi viết bài ‘Kiếp Nghèo’; lần khác là khi viết bài ‘Một Mình’. Viết mà khóc vì đó là viết cho chính thân phận mình, ông trả lời.


Để phá vỡ không khí có phần trầm lại, tôi đưa luôn câu “Vậy có bài nào chú vừa viết vừa cười không?” Ông cười hiền lành, và trả lời, “Không.”


Cuộc đời chưa cười được. Ngay cả khi viết bài ‘Mùa Thu Yêu Thương’ lúc gặp bà Cẩm Hường, giai điệu nhạc vui tươi vậy nhưng nghe kỹ cũng sẽ thấy chứa trong đó nỗi buồn bàng bạc, ông tâm sự.


“Vậy thì điều gì có thể làm chú cười vui?” – “Là những gì không làm mình buồn.” – “Thế những gì làm chú buồn?” – “Cũng không biết. Thật ra lòng mình giờ dường như lắng đọng, không gì làm mình vui cũng như buồn. Muốn vui mà không vui được, vì phải có người tạo cho mình vui, mà mình đâu có ai đâu.”


Ông lại như rơi vào ‘khoảng lặng’ sau vài câu ứng đáp thật nhanh.
Và ông lại như nói, dường như không phải để cho tôi, mà là cho hết những người thương quý ông hiểu, “Đào hoa là do hoàn cảnh đưa tới thôi, chứ mình có muốn cũng không được, mà không muốn cũng không được. Hoàn cảnh thôi. Trời cho mình tâm hồn như vậy. Hoàn cảnh đưa tới mọi thứ. Trời cho đào hoa quá và giờ cũng cho luôn chiếc xe lăn ngồi một mình.”


Tôi nhìn người nhạc sĩ ngồi đó, đôi tay đan vào nhau, mắt lạc về một nơi nào, xa lắm. Không tấm hình nào chụp ông lúc ngồi xe lăn mà lại thiếu nụ cười, một nụ cười chưa bao giờ xuất hiện lúc ông còn trai trẻ. Nhưng, cả khi ông cười tươi lẫn lúc ông cười mỉm, đôi mắt ông cũng đều buồn,… nỗi buồn định mệnh của người đào hoa.



Bài viết: Ngọc Lan
Hình: Ngọc Lan & Trúc Linh, NV


E:\00-2018\IMG_1794_.jpg
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 15

Cô gái ngoại quốc “vạch trần” 6 điều kỳ cục ở Việt Nam.

Cô gái ngoại quốc có tên Blossom và bài viết trên blog cá nhân về Việt Nam đang khiến nhiều người khá thích thú. Liệu rằng cô gái này đã thấy được những gì ở Việt Nam?


Việt Nam là một đất nước khá tự do. Bạn có thể thấy người phụ nữ sống trước cửa nhà làm đồ ăn và đánh thức bạn vào năm giờ sáng mỗi ngày. Hay bị va vào người đàn ông chở hàng trăm con gà trói sau xe máy. Hoặc một chị gái ngồi quán bia hơi và ngoáy mũi.

Dù trải nghiệm của bạn có tốt hay xấu ở đây thì tôi tin bạn sẽ chẳng bao giờ buồn chán. Và đây là sáu điều kỳ cục tôi đã cảm nhận được ở Việt Nam.

Văn hoá bấm còi

Bấm còi ở Việt Nam có nghĩa là: “Xin chào! Tôi tới đây!”
Nếu như ở nước ngoài, bạn sẽ bấm còi khi đang phát điên với những tài xế tồi hoặc nguyền rủa họ. Thì ở Việt Nam bấm còi để bạn biết rằng người lái xe đang ở sau bạn. Và việc ấy thường đi kèm với cái gật đầu và nụ cười.
Đôi khi nó có nghĩa là “Tôi đang ở sau đấy!”, nhưng đôi khi sẽ là “Này, tránh ra đi!”.

Ở Việt Nam, việc bạn đi lại giữa dòng xe cộ là hoàn toàn bình thường. Họ sẽ không dừng lại để bạn qua đường đâu mà chỉ vừa đi và vừa né bạn ra. Thực tế thì ngoài cách đó ra, bạn chẳng tìm ra được cách nào mà sang đường cả.


Xe cộ ở Việt Nam rất đông đúc và việc bấm còi dường như chẳng có tác dụng. Nhưng họ thì vẫn dùng như một phép thuật nào đó vậy.

 

Xe máy không bao giờ dừng để nhường đường, họ chỉ việc chạy chung quanh bạn.


Em bé trên một chiếc xe máy! Thông thường cả gia đình, có em bé cũng đều ngồi trên một chiếc xe.


Khi bạn băng ngang qua đường ở Việt Nam trông sẽ như thế này.

Có một lần khi anh xe ôm chở tôi dừng ngay ở giữa đường và cố nói với tôi một câu theo “Google Translate” có nghĩa: “Bạn rất đẹp” trong khi những chiếc xe tải thì cứ lao lên. Tôi thực sự đã phát khiếp và nghĩ rằng mình sẽ gặp tai nạn.
Thế nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra, họ vẫn chạy chung quanh tôi như bình thường.

Chắc chắn điều này chẳng bao giờ có ở một quốc gia phát triển. Và nếu ở Mỹ nếu bạn làm vậy thì sẽ có tai nạn rồi.

Không có khái niệm về thời gian chính xác

Dường như người Việt không có khái niệm về việc này. Khi tôi hỏi bất cứ người nào về khoảng thời gian sẽ kết thúc, hoặc gì đó tương tự thì không ai có thể đưa ra câu trả lời chắc chắn.
Khái niệm thời gian ở đây là một điều gì đó mông lung, và họ chỉ biết khi họ bắt tay thực hiện nó chứ không ước chừng được.

Với những người phương Tây vốn dĩ khắt khe về mặt thời gian như tôi thì bỗng nhiên buông bỏ được điều này khá thoải mái. Với một mặt nào đó, đây là một điều tốt khi mọi thứ sẽ linh hoạt hơn.

Nhưng cũng khá khó chịu khi tôi hỏi giờ của một chuyến tàu thì sẽ nhận được câu trả lời: “Sớm thôi!” hoặc “Đừng lo lắng gì cả“.

Một ví dụ khác khi tôi làm việc ở một trung tâm Anh ngữ, tôi đã đưa ra một lịch trình trong tuần và điều đó sẽ không thay đổi.

Tôi sẽ có một số lớp học vào bảy giờ sáng. Khi tôi đã bước vào lớp, giới thiệu bản thân và sẵn sàng dạy thì nhân viên người Việt Nam vào, kéo tôi ra và thông báo lớp học bị huỷ.
Lúc đó tôi sẽ phải đi loanh quanh chờ đợi ở trường để chờ lớp học tiếp theo. Tôi đã luôn nói về việc này nhưng chỉ nhận được câu nói: “Đừng lo lắng, bạn chỉ cần chờ thôi!“.

Rồi mọi người sẽ coi như không có vấn đề gì, còn tôi thì sẽ phải kiên nhẫn và chấp nhận nó. Rất nhiều lần tôi thấy sự không tôn trọng giáo viên và nhân viên Việt Nam thì cứ để chúng tôi lãng phí thời gian như vậy. Còn họ thì không muốn chúng tôi thay đổi điều gì vào phút chót.

Thực phẩm kỳ lạ

Như tôi đã nói, người Việt nổi tiếng với những thực phẩm gây tranh cãi như chó, mèo, rùa, trứng vịt lộn, chuột hay cả nhím nữa.

Đối với phương Tây, những món ăn này sẽ tạo sự phẫn nộ, khiếp sợ nhưng với người Việt thì hoàn toàn bình thường. Nếu bạn khám phá thực phẩm đường phố ở Việt Nam, có thể bạn sẽ không cảm thấy thoải mái lắm đâu.

Bạn có thể sẽ thấy vài sinh vật lạ ở trên đầu con chó treo lủng lẳng ngoài đường. Rồi café phân chồn, những con rắn còn sống bị rạch giữa phố để lấy máu và trái tim còn đang đập cho vào mâm nhậu, những loài côn trùng như dế thì được chiên lên.

Không có gì ngạc nhiên khi nhím được xếp vào danh sách những món ăn kỳ lạ của Việt Nam. Sau khi chế biến, thịt nhím có hương vị như vịt vậy!


u trùng dừa (đuông dừa) được ăn khi sống và nó cứ quằn quại trong miệng.

Không có khái niệm về không gian cá nhân

Không Hề Có.

Những gì của tôi là của bạn, và những gì của bạn là của tôi. Kể cả khi đi vệ sinh bạn cũng có thể nói chuyện được. Hoặc khi bạn cầm điện thoại để kiểm tra tin nhắn hoặc xem thông tin cá nhân, đừng ngạc nhiên khi những người bạn Việt Nam vây quanh bạn và nhìn chằm chằm vào màn hình.

Và cũng đừng ngạc nhiên khi một người nào đó đang khen bạn bằng một câu: “Trông bạn béo khoẻ ra ấy nhỉ?“. Đó đúng nghĩa là một lời khen đấy.

Thuốc lào

Ở miền Bắc Việt Nam, bạn sẽ thấy có một ống tre rất lớn (dùng để hút thuốc lào) hay còn gọi là điếu cày thường được chuyền qua chuyền lại sau bữa ăn. Người Việt tin rằng khói thuốc sẽ giúp họ tiêu hoá.

Nhiều nhà hàng cũng có vật dụng này và dùng chung với nhiều người..
Bên trong điếu cày là một loại thuốc lá chứa nicotine cực mạnh, nếu không quen sẽ khiến bạn ho và run tay cả ngày.


Thuốc lào – được sử dụng trong một ống tre lớn và loại thuốc lá cực mạnh khiến bạn nhanh chóng “phê“.


Hút thử thuốc lào: tìm cảm giác “mạnh”!

Nhìn chằm chằm

Mỗi lần đi dạo ở Việt Nam, kể cả những thành phố lớn như Hà Nội, tôi đều bị người dân địa phương nhìn chằm chằm – điều mà tôi không hề thích thú như khi đi du lịch ở những nước khác như Ấn Độ…

Ở phương Tây, nếu điều này là một sự thô lỗ thì người Việt Nam chỉ xem chúng như một hành động tò mò.


Người Việt rất thích dùng xe máy giống như người nước ngoài dùng xe hơi vậy. Họ rất lười di chuyển bằng xe đạp khi mua đồ ở chợ. Một gánh hàng rong bán hoa.


Bạn có thể chở bao nhiêu thứ đồ trên chiếc xe đạp này.

Tôi thường nhận được những ánh nhìn đôi khi không thoải mái lắm không chỉ từ những người đàn ông mà còn cả từ phụ nữ khi tôi cố gắng chạy bộ quanh nhà buổi sáng.

Đôi khi chỉ là tò mò, nhưng đôi khi lại rất dò xét và không hoan nghênh lắm. Đôi khi những người đàn ông đi xe máy trên đường cũng dừng xe và ngoái lại nhìn tôi. Điều này khiến tôi cảm thấy mình như một loài động vậy trong sở thú.

Chính vì vậy nhiều lúc tôi thấy khá khó chịu và không muốn ra ngoài.


Ăn bún đậu phụ trên đường phố. Người phụ nữ vẫn cố rắc chút thịt lên bát bún của tôi dù tôi đã nói mình muốn ăn chay.

Bài viết 6 điều kỳ lạ mà bạn sẽ thấy ở Việt Nam được đăng tải trên trang cá nhân của cô gái Blossom và hiện nó đang thu hút nhiều sự quan tâm, tò mò của người đọc, không chỉ Việt Nam mà còn rất nhiều bạn bè trên thế giới.

 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 7

Phụ nữ Uzbekistan đẹp lôi cuốn đầy mê hoặc

Ảnh: Phụ nữ Uzbekistan đẹp lôi cuốn đầy mê hoặc

Những người phụ nữ ở quốc gia Trung Á Uzbekistan sở hữu vẻ đẹp đậm chất châu Á, rất hấp dẫn và ẩn chứa nhiều điều bí ẩn. 

 
Ảnh: Phụ nữ Uzbekistan đẹp lôi cuốn đầy mê hoặc - Ảnh 1.

Chân dung một nữ ca sĩ và diễn viên xinh đẹp tộc người Uzbekistan.

Ảnh: Phụ nữ Uzbekistan đẹp lôi cuốn đầy mê hoặc - Ảnh 2.

Phụ nữ Uzbekistan đại diện cho một trong các dân tộc châu Á cổ xưa nhất.

Ảnh: Phụ nữ Uzbekistan đẹp lôi cuốn đầy mê hoặc - Ảnh 3.

Người Uzbekistan có một lịch sử độc đáo với một nền văn hóa đặc sắc khác biệt với kể cả các nước láng giềng gần gũi nhất.

Ảnh: Phụ nữ Uzbekistan đẹp lôi cuốn đầy mê hoặc - Ảnh 4.

Các nét ngoại hình của phụ nữ Uzbekistan thường đậm chất châu Á, từ phom người, hình dáng của mắt cho đến phong thái.

Ảnh: Phụ nữ Uzbekistan đẹp lôi cuốn đầy mê hoặc - Ảnh 5.

Điều kiện khí hậu của đất nước Uzbekistan có tác động rõ rệt lên ngoại hình của người dân nơi đây cũng như cách ăn mặc của họ.

Ảnh: Phụ nữ Uzbekistan đẹp lôi cuốn đầy mê hoặc - Ảnh 6.

Khí hậu nóng khô nhiều nắng ở Uzbekistan khiến da dẻ người dân nơi đây thường có màu bánh mật.

Ảnh: Phụ nữ Uzbekistan đẹp lôi cuốn đầy mê hoặc - Ảnh 7.

Thực tế hầu hết các mỹ nhân Uzbekistan đều có làn da bánh mật và mái tóc đen óng như tơ.

Ảnh: Phụ nữ Uzbekistan đẹp lôi cuốn đầy mê hoặc - Ảnh 8.

Đôi mắt sẫm màu của các người đẹp Uzbekistan ẩn chứa nhiều điều huyền bí phương đông.

Ảnh: Phụ nữ Uzbekistan đẹp lôi cuốn đầy mê hoặc - Ảnh 9.

Một trường hợp phụ nữ Uzbekistan với một số nét khá giống người châu Âu.

Ảnh: Phụ nữ Uzbekistan đẹp lôi cuốn đầy mê hoặc - Ảnh 10.

Diyora, một nữ ca sĩ nữa của Uzbekistan.

Ảnh: Phụ nữ Uzbekistan đẹp lôi cuốn đầy mê hoặc - Ảnh 11.

Các mỹ nữ Uzbekistan ở các thành phố hiện đại của quốc gia này ngoài Âu phục cũng sở hữu nhiều trang phục truyền thống và họ thực sự thích mặc những đồ đó, kể cả trong ngày thường.

Ảnh: Phụ nữ Uzbekistan đẹp lôi cuốn đầy mê hoặc - Ảnh 12.

Trang phục truyền thống của Uzbekistan thường có màu sáng, tựa như các bông hoa hay loài bướm lạ kỳ.

Ảnh: Phụ nữ Uzbekistan đẹp lôi cuốn đầy mê hoặc - Ảnh 13.

Thường thì phụ nữ Uzbekistan có vóc dáng thấp.

Ảnh: Phụ nữ Uzbekistan đẹp lôi cuốn đầy mê hoặc - Ảnh 14.

Tuy nhiên trong số các cô gái Uzbekistan hiện đại cũng có nhiều người cao theo tiêu chuẩn châu Âu.

Ảnh: Phụ nữ Uzbekistan đẹp lôi cuốn đầy mê hoặc - Ảnh 15.

Trong nhiều thế kỷ, phụ nữ Uzbekistan sống khá thầm lặng, chủ yếu quanh quẩn trong nhà, chuyên “nâng khăn sửa túi” cho đấng mày râu.

Ảnh: Phụ nữ Uzbekistan đẹp lôi cuốn đầy mê hoặc - Ảnh 16.

Nhưng ngày nay, phụ nữ Uzbekistan không khác nhiều với phụ nữ Âu-Mỹ.

Ảnh: Phụ nữ Uzbekistan đẹp lôi cuốn đầy mê hoặc - Ảnh 17.

Họ đã đạt nhiều thành công trong ngành showbiz, điện ảnh hay thế giới thời trang.

Ảnh: Phụ nữ Uzbekistan đẹp lôi cuốn đầy mê hoặc - Ảnh 18.

Trong số các phụ nữ Uzbekistan có các ca sĩ, diễn viên và doanh nhân nổi tiếng.

Ảnh: Phụ nữ Uzbekistan đẹp lôi cuốn đầy mê hoặc - Ảnh 19.

Phụ nữ Uzbekistan hấp dẫn nhờ sự kết hợp của ngoại hình Á Đông, tính khiêm nhường và trình độ học vấn.

Ảnh: Phụ nữ Uzbekistan đẹp lôi cuốn đầy mê hoặc - Ảnh 20.

Một nữ diễn viên Nga gốc Uzbekistan.

Ảnh: Phụ nữ Uzbekistan đẹp lôi cuốn đầy mê hoặc - Ảnh 21.

Musaeva – nữ ca sĩ kiêm diễn viên.

Ảnh: Phụ nữ Uzbekistan đẹp lôi cuốn đầy mê hoặc - Ảnh 22.

Alimova, nữ diễn viên Uzbekistan từ thời Liên Xô.

Ảnh: Phụ nữ Uzbekistan đẹp lôi cuốn đầy mê hoặc - Ảnh 23.

Ganieva – đại diện đầu tiên của Uzbekistan tham gia cuộc thi Hoa hậu Thế giới 2013.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 8

Tình Biển

Em nhớ anh như nổi lòng của biển
Khi dâng tràn lúc cuồn cuộn sóng tung
Bao nhớ thương ôm ấp những mông lung
Theo con nước trôi dòng yêu tha thiết
Mây lãng đãng nhìn trôi màu xanh biếc
Mắt hoài mơ chờ đợi gió cùng bay
Biển nhớ ai lăn tăn sóng u hoài
Từng đợt vỗ về theo bờ cát trắng
Thưở mới yêu bờ đá chiều ngớ ngẩn
Mãi đợi chờ con sóng dạt môi hôn
Cát chạy theo con sóng cuộn biển hờn
Lăn tăn sóng ru mát lòng biển lạnh
Biển khao khát vầng dương tình ấm nóng
Ôm ấp lòng trong hơi thở sóng ru
Có những đêm trời giông gió mây mù
Biển lạnh lẽo tĩnh trong sầu cô quạnh
Không phẳng lặng hồn biển nào êm ắng
Đá vọng hoài lời của biển thở than
Biển khát khao con nước lợ miên man
Thả tình biển lan man ngàn nỗi nhớ
Em nhớ anh như biển đêm trăn trở
Mộng mơ hoài con nước chảy tình êm
Em nhớ anh một nổi nhớ triền miên
Như tình biển khát khao bờ thương nhớ.
Hanh Kim
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 7

Quê Hương Khuất Bóng

Quê hương khuất bóng bên trời
Đâu còn nghe được những lời mẹ ru
Ở đây sương khói mịt mù
Chiều hôm nhạc gió vi vu thật buồn!

Tháng năm hoài vọng cố hương
Nhớ ngôi trường nhỏ nhớ đường làng xưa
Bình minh dù nắng hay mưa
Người đi họp chợ không thưa bao giờ.

Chiều hôm vẳng tiếng chuông chùa
Đò ngang dạo nước chày khua nhịp đều
Khói lam quyện nắng xiêu xiêu
Mẹ già nấu buổi cơm chiều… đợi con.

Bao người hiền phụ sắt son
Vợ người chiến sĩ mỏi mòn chờ trông
Người đi khắc khoải cõi lòng
Thương ai nắm tháng  má hồng nhạt phai!

Nhớ sao mái tóc hoa cài
Áo bay theo gió sáng ngày đầu xuân
Gặp nhau chào hỏi ngập ngừng
Bên ngoài e thẹn, trong mừng bén duyên.

Cớ chi chẳng kết mộng hiền
Người còn xóm cũ kẻ miền viễn phương
Người đi cứ mãi vấn vương
Quê hương khuất bóng nửa thương nửa sầu!

Ai làm bãi bể nương dâu
Để cho ly cách: giang đầu, cuối sông
Phận người, vận nước long đong
Nước non nhớ mãi!…lưu vong giữa đời!

Hàn Thiên Lương (20-1-2018)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 5

Tôi Nghe Em Kể

“Đêm nay lạnh tôi ngồi nghe em kể
Chuyện ngày xưa hai đứa để trong tim
Chuyện ngày nay ta còn mãi kiếm tìm
Trong áng thơ ngây ngô thời xưa cũ”

Mùa này rét giá băng từng hơi thở
Anh còn hoài trở giấc mộng tình say
Lối em về có đơn lạnh: tối nay?
Khi ngõ về tái tê vì gió trở

Anh khẽ hát bài tình ca dang dở
Nhớ về em nơi cuối tận trời xa
Chuyện hôm qua sao cứ hoài nức nở
Xin người đừng quên một dấu chân qua

“Tìm đâu đây kỷ niệm thời hoa tím?
Dấu trong lòng một thuở luyến thương nhau
Dư hương xưa đọng nơi hạt lệ sầu
Đêm nay vẫn tôi ngồi nghe em kể…”
(Huỳnh Minh Nhật)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 8

Phố Hoàng Hôn

Chiều đưa phố đến bên bờ lặng lẽ
Gió đông buồn lạnh khẽ nép bên hiên
Em cô đơn giữa giá rét triền miên
Khuôn viên cũ anh ôm mình lạc lõng

Yêu thương xa sao cứ hoài hi vọng
Dẫu biết tình chết lặng giữa đông phong
Hai đứa mình lạc đâu trời nhung nhớ?
Yêu không yêu, xa cũng chẳng đành lòng

Em cô bé! Người tình anh bé nhỏ
Mắt ngây thơ, hồn trắng nét đài kiều
Chưa một lần dang dở chuyện tình yêu
Anh êm ái đặt vết thương lòng tới

Rồi từ đó, mỗi hoàng hôn rơi xuống
Mắt ngóng chờ xa thẳm tím chân mây
Anh cũng buồn, cùng phố đẫm men say
Gọi tên em, như thuộc về, mãi mãi…

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 7

Các loại chanh lạ trên thị trường

Chanh có hình dáng thuôn dài giống ngón tay, sần sùi kỳ dị như não người, chanh giống hình quả chuối , hay chanh đỏ rực như máu… là những loại chanh khiến nhiều người, nhất là các bà nội trợ lạ mắt, thích thú.


Chanh ngón tay 3,5 triệu/kg



Loại quả có hình dáng giống như ngón tay này thực chất là một giống chanh. Chanh ngón tay được những người thổ dân Aborigine ở Úc 
trồng cách đây mấy trăm năm. Nhờ có giá trị kinh tế cao, giống chanh này ngày càng được nhân rộng hơn.




Chanh ngón tay có hình dáng lạ, màu sắc bắt mắt, đặc biệt, tép chanh khi tách ra khác hẳn tép chanh Việt Nam. Nó giống hệt trứng cá tầm, 
rắc lên những món hải sản sống ăn vừa ngon lại vừa đẹp mắt. Mặc dù chanh ngón tay đắt gấp cả trăm lần chanh Việt Nam song vẫn được dân giàu chuộng mua.




Chanh ngón tay có mùi thơm rất đặc biệt, tép chanh thì tròn mọng nước, vị chua ngọt không hề giống các loại chanh của Việt Nam.
Hiện giống chanh ngón tay được nhiều người đặt mua với giá 400.000 đồng/cây. Ngoài ra, giá chanh ngón tay được bày bán 
bên Thái Lan là 4.600 BATH 1kg (tương đương trên 3 triệu VNĐ/kg)” Tuy nhiên, giá loại chanh này khi về đến Việt Nam là lại có mức giá 3,5 triệu đồng/kg.

*

Chanh máu đỏ rực, bắt mắt



Chanh đỏ hay còn gọi là chanh máu có tên gọi Red Lime hoặc Blood Lime được trồng nhiều, cho năng suất cao
và đem lại giá trị kinh tế lớn ở Úc. Giống chanh có màu sắc rực đỏ, đẹp mắt này được lai giữa chanh ngón tay đỏ (red finger lime) 
có nguồn gốc từ Úc và một loại quýt lai. Chanh đỏ được nhiều người ưa dùng vì vừa đẹp lại vừa thơm, ngon.




Chanh máu khi chín có một màu đỏ tuyệt đẹp, có hình bầu dục và kích thước giống như những quả trứng gà nhỏ. 
Khi chín ruột của chúng có màu vàng và có kích thước dài hơn những trái chanh thông thường. Chanh đỏ có tính axit tương đối mạnh.
Ngoài pha chế thành các loại nước uống, làm rượu, chúng còn được sử dụng pha chế các loại nước chấm.




Chanh đỏ có thể sử dụng ngay hoặc dùng để làm nước trái cây hoặc rượu. Cũng như các loại chanh khác,
chanh đỏ có vị hơi chua chua ngọt ngọt, hương thơm dịu nhẹ. Chanh đỏ có thể trồng được ở nhiều loại đất khác nhau 
và chúng phát triển rất tốt, đem lại hiệu quả kinh tế cao.

*

Chanh giống não người



Loại chanh vỏ sần sùi giống não người này đang gây sốt trên thị trường. Thực chất đây là loại chanh 
được trồng phổ biến ở Lào, Indonesia, Malaysia và Thái Lan với nhiều tên gọi khác nhau.




Ở Việt Nam, giống chanh lạ này được gọi là trúc (hoặc chúc), trồng nhiều ở vùng An Giang. Do dễ trồng, 
chịu điều kiện khô hạn tốt, hình dáng quả chanh độc, lạ nên ngoài mục đích lấy quả, cây cũng được trồng làm cảnh tại nhà.

*

Chanh vỏ xanh, ruột vàng như nghệ, ăn được cả hạt



Những trái chanh này có tên khoa học là Mamoncillos, có nguồn gốc từ Mexico, Trung và Nam Mỹ, 
và ở vùng biển Caribbean. Chúng được biết đến với cái tên chanh Tây Ban Nha.




Chanh Tây Ban Nha tùy từng cây giống mà quả có thể có vị ngọt hay chua. Khi ăn nó có mùi vị giao thoa giữa vải và chanh. 
Loại chanh này thích hợp với khí hậu nhiệt đới nên khá dễ trồng và chăm sóc. Loại quả lạ này cho năng suất khá cao nên được nhiều nhà vườn trồng.




Nhiều người ví loại chanh ruột nghệ này trông giống như những trái xoài nhỏ chưa chín 
và có cấu tạo như những quả trứng luộc vì phải bóc ra và thưởng thức.

*

Chanh leo hình chuối



Chanh leo hình chuối có nguồn gốc ở Nam Mỹ. Chúng được tìm thấy ở thung lũng Andean từ Venezuela và đông Colombia đến Bolivia và Peru. 
Tại đó, chanh leo chuối rất được ưa chuộng và được đánh giá cao trong các loại trái cây bởi nhiều dưỡng chất mà nó cung cấp cho sức khỏe. 
Nhờ khí hậu phù hợp với sự sinh trưởng và phát triển mà New Zealand được xem là vùng đất trồng nhiều chanh leo chuối nhất.




Đem lại giá trị kinh tế cao, chanh leo chuối còn được trồng rộng rãi ở các nước Nam Phi, Châu Á và các khu vực cao 
trên một số hòn đảo Thái Bình Dương bao gồm cả Hawaii, bang Madras của Ấn Độ.Chanh leo chuối được ưa thích 
không chỉ vì hương thơm nồng nàn quyến rũ mà còn vì những lợi ích mà chúng mang lại. Đây là loại cây dây leo có thể trồng được quanh năm.




Với lớp vỏ ngoài mỏng, chanh leo hình chuối này khi chưa chín có màu xanh và chuyển sang vàng, vàng nâu khi chín. 
Thậm chí, có những trái có chiều dài lên tới hơn 12cm.

*

Chanh yên (thanh yên) khổng lồ



Ở vườn hoa Mười Lời, Đà Lạt có một chậu cây chanh ra ba trái khổng lồ. Mỗi trái dài khoảng 40 cm, 
đường kính khoảng 20cm, cân nặng trên dưới 3,5kg.Theo anh Bùi Văn Sang – chủ vườn hoa Mười Lời,
đây là giống chanh yên (còn gọi thanh yên) có nguồn gốc từ Ấn Độ, Miến Điện, vùng Địa Trung Hải.




Dịp Tết năm 2015, trên địa bàn TP.Đà Lạt có gần 10 hộ dân trồng được giống chanh cho trái khổng lồ:
Trọng lượng mỗi trái trung bình 3kg, có trái lên đến 7kg. Mỗi cây cho trung bình 30 quả.
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 9

Nhiều tiền là thế nhưng vì sao người Mỹ lại không dùng nhà và xe đo lường thành công?

 

Tại một số nước phương Đông, nhà lầu, xe hơi dường như được “quy định ngầm” là thước đo cho sự thành công trong cuộc sống. Tuy nhiên, tiêu chí đánh giá thành công ở Mỹ lại trái ngược hoàn toàn. Vì sao lại có sự khác biệt như vậy?

Toàn cầu hóa đã giúp cho cả thế giới xích lại gần nhau. Tuy nhiên, văn hóa phương Tây và phương Đông vẫn mang những nét khác biệt hoàn toàn, điển hình là cách quan niệm về thành công. Người trẻ Mỹ ngày nay dường như không mấy quan tâm về biệt thự hay xe sang mà chỉ chú trọng nhiều đến những giá trị tinh thần.

1. Quan điểm về thành công ở người trẻ đã thay đổi

So với những thế hệ trước, thế hệ trẻ Mỹ ngày nay có những suy nghĩ khác hẳn. Những người thành công không sử dụng tài sản để mua nhà, mua xe mà họ sẽ sử dụng tiền bạc để đầu tư vào bản thân, làm cho bản thân phong phú, tức là đi du lịch nhiều nơi, chơi nhiều môn thể thao mạo hiểm và phải có một sự nghiệp tự gây dựng. Giới trẻ cũng không còn giữ nhu cầu muốn ổn định, họ thậm chí còn muốn có nhiều không gian sinh hoạt sao cho có thể duy trì sự độc lập về kinh tế và tự chủ trong cuộc sống.

2. Lối sống tự do được ưa thích hơn

Nhiều tiền là thế nhưng vì sao người Mỹ lại không dùng nhà và xe đo lường thành công? - Ảnh 1.

Tính cách người Mỹ vốn sôi nổi, thích trải nghiệm những môi trường sống khác nhau, nhu cầu thay đổi công việc cũng lớn và họ cũng không ngại thay đổi chỗ ở để thuận tiện cho công việc. Chính vì thế, nhiều công ty Mỹ cũng khuyến khích nhân viên tìm nhà ở gần chỗ làm, thậm chí là thuê nhà để tiện cho công việc. Điều này trái ngược hoàn toàn với quan niệm “ổn định” của người phương Đông.

3. Giá trị tinh thần được đề cao hơn

Những người chưa từng đến nước Mỹ hầu hết đều cho rằng đất nước này hiện đại, khắp nơi là các tụ điểm ăn chơi, quán bar, nhà hàng không thiếu, người Tây không chú trọng tình cảm giữa con người với con người, tình dục hết sức cởi mở… Nhưng nếu có cơ hội đến Mỹ, bạn sẽ nhận ra những quan niệm nhân sinh của đất nước họ sẽ khiến chúng ta “tròn mắt” ngạc nhiên đấy!

– Bị ốm vẫn cố đi làm được xem là một hành vi vô trách nhiệm: Ở Mỹ, bị ốm thì nên nghỉ ngơi, không cố đi làm, bác sĩ chắc chắn sẽ yêu cầu bạn nên ở nhà, vì khi đến nơi công cộng bạn sẽ lây bệnh cho những người khác. Khi bị bệnh mà vẫn cố đi làm thì được xem là một hành vi vô trách nhiệm đối với cả bản thân mình và người khác, thậm chí với cả xã hội.

– Nhà lầu xe hơi không phải là thứ mà người giàu nhất định phải sở hữu: Ở Mỹ khi nói đến mua nhà, cơ bản là mua nhà độc lập, tương tự định nghĩa “biệt thự” trong suy nghĩ của người Việt. Không chỉ riêng người giàu mà kể cả những người có thu nhập trung bình vẫn có thể mua nhà. 

Nhiều tiền là thế nhưng vì sao người Mỹ lại không dùng nhà và xe đo lường thành công? - Ảnh 2.

– Chính trị gia cũng là những người bình thường: Trong suy nghĩ của nhiều người chúng ta, nếu được chụp ảnh riêng với những vị chính trị gia, quan chức cấp cao như chủ tịch nước, thủ tướng là một điều đáng để tự hào. Còn ở Mỹ, quan chức chính phủ là do cử tri bầu cử. Vì thế, những người dân bình thường cũng có thể gặp họ, đặc biệt là trong những dịp họ vận động tranh cử. Thậm chí, khi người dân tỏ ý muốn selfie cùng, khẳng định là họ sẽ phải cười vui vẻ, thể hiện thái độ thân thiện nhất và nói cám ơn vì đã ủng hộ họ.

– Công việc và tiền bạc không thể đem so sánh được với gia đình: Ở Mỹ, những người mải mê làm việc cả ngày lẫn đêm, coi trọng vật chất hơn bất cứ thứ gì khác, bỏ bê gia đình… sẽ bị người khác khinh thường. Nhiều người Mỹ thường đặt ảnh chụp chung của gia đình trên bàn làm việc. Sau giờ làm và cuối tuần họ đều dành thời gian cho gia đình. Hằng năm cũng có những kỳ nghỉ mà toàn bộ thành viên gia đình tham gia cùng nhau.

– Giàu có không thể “nhìn mặt” mà “bắt hình dong”: Nhiều người cho rằng cuộc sống quý tộc chính là ở biệt thự, đi xe Bentley, chơi golf, chi tiêu nhiều tiền hay đầu tư vào nhà đất… Tuy nhiên, ở Mỹ, người giàu không chú trọng thương hiệu, không dùng xe hơi nhà lớn, mà chú trọng phong thái, ra đường phải chỉnh tề (rất quan trọng), làn da phải màu nâu rám (có tiền để đi tắm nắng), thể hình phải rắn chắc (có phòng tập thể dục)… Người giàu thường đóng góp hằng năm cho các hiệp hội từ thiện và nhà thờ. Ở những trường đào tạo quý tộc thực sự, học sinh phải ngủ ở giường cứng, ăn uống cũng đạm bạc, mỗi ngày đều phải đào tạo huấn luyện cực kỳ gian khổ, thậm chí còn khổ hơn ở những trường bình dân. 

Nhiều tiền là thế nhưng vì sao người Mỹ lại không dùng nhà và xe đo lường thành công? - Ảnh 3.

Giàu có và thành công chắc chắn có rất nhiều tiêu chuẩn để đánh giá. Sự khoe khoang vật chất cũng phần nào đánh giá được nền tảng tri thức của một con người. Người Mỹ theo đuổi các giá trị tinh thần, chứ không chạy theo bạc tiền vật chất, do đó với họ thì việc mua nhà lầu xe hơi chắc chắn không phải là thước đo thành công hay giá trị của một người giàu có.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 23

Khác Vọng Bình Thường

Tôi
Sẽ đem những hạt đêm
Vãi xuống ruộng lòng em
Để
Em biết khóc biết cười
Với cha ông ngày trước
Chắc em cũng rộng lòng đón nhận
Bởi
Con người không suy nghĩ bằng tay
Bởi
Con người không suy nghĩ bằng chân
*
Tôi
Sẽ tô đậm màu đêm lên trang sử đời em
Cho em biết buồn đau là châu ngọc
Ôi
Những chuỗi cười sặc mùi tự mãn
Em có khóc không hay chỉ ngậm ngùi
*
Tôi
Sẽ tập cho em đi những bước lùi
Để gặp gỡ
Sự hồn nhiên của cỏ cây và tầm sâu mộng tưởng
Nơi đã cho
Máu xương não cân thịt da và chữ câu tôi lẽ sống
Giữa những vòng quay
Chóng mặt
Lạnh căm
*
Và cuối cùng
Tôi sẽ dìu em
Bước lần theo từng tiếng chuông khuya vào khoảng trời xanh biếc
Bởi
Thế hệ chúng ta đang mù lòa điếc đặc
Trước sự mênh mông của hai chữ “Con – Người”
*
Là cánh chim
Tôi khát gió biển trời
Là trang thơ
Tôi si cuồng câu chữ
Và là tôi
Tôi quyết lặn xuống dòng sâu thật
Rồi mượn ngôn từ
Rao giảng những điều trên…

Phan Đạo

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 17

Muốn giảm cân nhưng lười tập?

https://baomai.blogspot.com/
Bạn rất muốn thực hiện một điều gì đó, nhưng lại cứ trì hoãn?
Tất cả chúng ta đều từng có những nhiệm vụ tốn thời gian hoặc rất khó thực hiện, đến nỗi ta cứ trì hoãn đến phút cuối và nhiều khi không thể hoàn thành.
Thế nhưng liệu ta có thể hoàn thành những nhiệm vụ này bằng cách gắn liền chúng với những thứ chúng ta thực sự yêu thích? Nghiên cứu chỉ ra rằng việc gắn liền những gì ta thích làm và những gì ta nên làm là một giải pháp hữu ích giúp ta chinh phục các mục tiêu của mình.
Phương pháp này được gọi là ‘gộp nhóm những ham muốn’ và nó giúp bạn kết hợp hai hoạt động khác biệt nhưng lại bổ trợ cho nhau.
https://baomai.blogspot.com/
“Tôi chỉ làm móng chân khi cùng lúc làm những việc khác như đọc tài liệu,” Katherine Mikman, một giáo sư về kinh tế tại Trường Wharton thuộc Đại học Pennyslvania, nói. 
“Những người khác thì thường đọc email hoặc xem báo cáo.”
Ví dụ khác? Đi đến một nhà hàng mà bạn yêu thích với một đồng nghiệp khó gần, hoặc với một ai đó mà bạn có trách nhiệm phải dành thời gian cho, ví dụ như một người họ hàng.
https://baomai.blogspot.com/
Katherine Milkman nói rằng việc kết hợp làm nhiều việc cùng lúc sẽ tạo hứng khởi cho bạn làm những điều bạn ngại làm
Nói một cách ngắn gọn, việc gộp chung những điều bạn thích với những điều bạn không thích sẽ giúp bạn có động lực vượt qua những nhiệm vụ mà thường ngày bạn có thể sẽ không hoàn thành nổi.
Một ví dụ khác là bạn có thể nói chuyện tiền bạc với vợ hoặc chồng mình trong một buổi tối khi cả hai ra ngoài đi chơi, theo lời khuyên của chuyên gia tài chính Scoot Pape.
Bạn cũng có thể làm việc tại máy tập chạy để vừa tập thể dục, vừa không bị mất hiệu suất lao động, theo gợi ý của Bri Williams, nhà sáng lập People Patterns ở Melbourne, Úc.
Quyết tâm thực hiện
https://baomai.blogspot.com/
Việc tập thể dục thường xuyên bị cho là một nhiệm vụ nặng nề – vì vậy Milkman đã sử dụng nó để thử nghiệm tính hiệu quả của phương pháp ‘gộp chung ham muốn’.
Trong thử nghiệm của mình, Milkman đã khuyến khích các sinh viên tập thể dục trong lúc nghe âm thanh đọc những cuốn sách điện tử hấp dẫn, ví dụ như The Hunger Games.
https://baomai.blogspot.com/
Một nhóm chỉ được phép nghe âm thanh đọc sách ở phòng tập, đã tập chăm hơn 51% so với nhóm có thể nghe vào lúc họ muốn nghe.
Một nhóm khác không bị giới hạn quyền nghe nhưng được khuyến khích nghe trong lúc tập cũng chăm tập hơn 29% so với nhóm được nghe tùy thích.
https://baomai.blogspot.com/
Mặc dù hiệu ứng của thử nghiệm này giảm dần theo thời gian, nhưng ở cuối thử nghiệm, 61% những người tham gia đã chọn trả tiền để tới phòng tập. Giải pháp gộp chung sự ham muốn đã tỏ ra đủ hiệu quả để khiến họ muốn tiếp tục được nghe âm thanh đọc sách trong lúc tập.
 
Milkman cho biết giải pháp này rất hữu ích với những người bận rộn, vốn thường xuyên phải hoàn thành nhiều nhiệm vụ trong một ngày.
https://baomai.blogspot.com/
Chuyên gia huấn luyện khả năng lãnh đạo Bri Williams nói để kết hợp làm các việc với nhau thì hai việc đó phải mang tính bổ trợ cho nhau
Đây giống như một loại dụng cụ làm tăng quyết tâm, cũng giống như một phần thưởng hay hình phạt đối với việc hoàn thành hay thất bại trước một nhiệm vụ nào đó. Tuy nhiên, Milkman nói, phương pháp này rất khác với những công cụ tăng quyết tâm từng được nghiên cứu trước đây.
Lợi ích của phương pháp này đến từ việc làm hai thứ có thể đi đôi với nhau. Cái khó ở đây là tìm hai thứ có thể kết hợp với nhau và thậm chí bổ trợ cho nhau.
“Bằng việc khắc phục yếu tố nhàm chán nhất của những nhiệm vụ bạn không muốn thực hiện, bạn sẽ giảm khả năng bỏ cuộc khi quá bận rộn,” Williams nói.
 https://baomai.blogspot.com/
“Bí quyết ở đây là gộp chung những nhiệm vụ với yêu cầu khác nhau. Ví dụ nếu một nhiệm vụ yêu cầu sự tập trung, bạn sẽ không muốn thực hiện nó cùng với một nhiệm vụ khác cũng cần sự tập trung. Việc đọc sách trong lúc nghe đài sẽ rất khó thực hiện, trong khi việc nấu ăn và nghe đài sẽ dễ làm cùng lúc hơn.”
Yêu và ghét
Vậy điểm yếu của phương pháp này là gì?
Williams nói bạn có khả năng sẽ mất hứng thú đối với những việc thích làm nếu gắn liền chúng với những thứ bạn không yêu thích.
“Bạn có thể dần dần muốn tránh làm cả hai thứ.”
https://baomai.blogspot.com/
Milkman cũng cho biết phương pháp này có thể khiến chúng ta ghét những điều mình từng yêu thích, tuỳ thuộc vào việc hai nhiệm vụ tương khắc nhau ra sao.
“Khả năng là việc gượng ép quá mức sẽ làm hỏng mọi thứ. Cho đến nay chúng tôi vẫn chỉ thử nghiệm phương pháp này với hai nhiệm vụ không quá tương khắc nhau,” 
Milkman nói. “Vì vậy đó vẫn còn là một câu hỏi và vẫn cần rất nhiều thực nghiệm để trả lời một cách đầy đủ.”
 
Alison Birrane
https://baomai.blogspot.com/
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 20

Tại sao biểu tượng của Apple là quả táo bị cắn dở một miếng?

Logo của hãng Apple là quả táo có một vết cắn dở, những người thực sự hiểu được hàm ý bên trong nó là rất ít! Tại sao biểu tượng của Apple là quả táo bị cắn dở một miếng, đến ngày hôm nay, tình cờ đọc thấy, mới hiểu, vết cắn trên quả táo, lại ẩn chứ một sự thực đáng buồn, rất đáng buồn!
http://www.vnhot.net/uploads/76/d/128/14657870147643.jpg
Logo Apple xuất phát từ một câu chuyện trong chiến tranh thế giới II. Đó là một khởi đầu vĩ đaị: Các nước đồng minh phát ra một mã ULTRA hành động tuyệt mật, hao tổn tâm sức, đã dò ra mã tối cơ mật của máy mật mã Đức, bởi một thanh niên trẻ trường Đại học Cambridge đã sáng chế ra chiếc máy tính đầu tiên của thế giới, hơn nữa còn làm vỡ mật mã bí mật mà Đức luôn cho rằng bất khả xâm phạm, hoàn toàn làm chủ được các lực lượng tàu ngầm bí mật của Đức, và cuối cùng là tiêu diệt lực lượng hải quân Đức, thất bại đầu tiên của Đức, đã góp phần tạo ra tính quyết định。
http://www.vnhot.net/uploads/76/d/128/14657870146353.jpg
Turing
Sau chiến tranh, Turing trở lại Cambridge, sống một cuộc sống đồng tính bí mật, khi đó đồng tính luyến ái được coi là một trọng tội ở Vương quốc Anh. Năm 1952, ông đã có quan hệ tình dục với một người đàn ông 19 tuổi tên Post và đã bị bắt. Chính phủ Anh đã cho ông hai lựa chọn —- hoặc là ở tù hoặc là chấp nhận liệu pháp thí nghiệm hormon y học, để tiêu diệt ‘những kết tinh đồng tính’. Ông đã chọn liệu pháp hormon, nhưng việc điều trị khiến ông đau đớn, hơn nữa vú tiếp tục sưng lên。
Ngày 08 Tháng Sáu năm 1954, Turing 42 tuổi, là giai đoạn huy hoàng của sáng tạo đỉnh cao. Vào một buổi sáng, khi nữ quản gia đi vào phòng ngủ của ông phát hiện chiếc đèn bàn vẫn sáng, có một quả táo với một vết cắn dở trên đầu giường, Turing ngủ trên giường, tất cả mọi thứ đều rất đỗi bình thường. Nhưng lần này, Turing đã mãi ngủ thiết đi và không thức dậy nữa…..
Sau khi giải phẫu học, pháp y kết luận rằng cái chết là do nhiễm độc tính quá cao từ xyanua, rằng quả táo đã được ngâm trong dung dịch xyanua. Nhưng thế giới bên ngoài đồn đải rằng, cái chết là một sự tự sát khi Turing không còn chịu đựng được nổi đau đớn và nhục nhã khi ở trong phòng thí nghiệm một mình, nên đã tự bố trí cái chết cho mình bằng cách tiêm chất độc vào quả táo rồi cắn một miếng. Nổi đau chỉ vọn vẹn một vài phút, là ông đã qua đời. Chỉ có bốn người tham dự đám tang của ông, mẹ ông là một trong số họ, một thế hệ thiên tài, và cứ như thế kết thúc một cuộc đời. Ông qua đời khoảng 4 năm sau đó, Anh quốc đã bãi bỏ pháp lệnh định tội đồng tính luyến ái。
Turing xứng đáng là cái tên luôn được lịch sử nhớ đến, không phải nhờ vào hành động giải mã ULTRA của ông mà quan trọng bởi vì ông là người tiên phòng cho công nghệ máy tính đóng góp xuất sắc để mở ra một thời đại thông tin. Khoảng 20 năm sau khi ông qua đời, Steve Jobs fan của Turing đã đặt cho công ty cái tên là Apple, và dùng biểu tượng trái táo bị cắn dở một miếng làm lô gô.
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 9

Xe Robot Sẽ Bán Toàn Cầu Từ 7/2018

Khi cn hc bng lái xe na , và chc cũng khỏi mua bảo him xe , vì nếu có gì xy ra hãng xe sẽ lo luôn ! Mời quý vị mua đ khi thi lái xe li khi quá cao tui , hay trc trc v mt, khi tốn tin insurance, Khỏi còn phải lo chuyện bọn nó làm khó dể thổi phạt, hối lộ mình nửa!

 

XE TU LAI Autonom Cab_robot car

Một kiểu xe robot tự lái chế tạo bởi hãng xe Pháp Navya đã thử nghiệm tại Paris. Kiểu xe có tên Autonom Cab, thuần túy chạy bằng điện, có thể chở 6 người, không có ghế tài xế cũng như không tay lái và bàn đạp. Xe sẽ bán ra toàn cầu  từ tháng 7/2018.  Xe sử dụng 6 máy camera để đọc bảng đường và dò trở ngại, có 4 radars để tính tốc độ các vật chung quanh, dùng kỹ thuật 4G để truyền tin với trung tâm giám sát do người xem xét. Xe này sẽ thử chạy ở Mỹ vào tháng 4/2018.
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 29