All posts by Vô Danh

Đàn ông thích điều gì ở phụ nữ

https://baomai.blogspot.com/
Ngoại hình là ấn tượng đầu tiên mà người đàn ông ghi nhận khi nhìn vào người phụ nữ. Nhưng để suy xét cho những mối quan hệ lâu dài, điều đàn ông yêu thích ở phụ nữ hoá ra lại không nằm ở vẻ ngoài, ở vòng ngực, vòng mông hay bất cứ điều tầm thường nào mà chúng ta thường nghĩ.
Vậy, thực tế, đàn ông thích gì ở người phụ nữ mà họ chọn gắn bó?
1. Một cô gái biết lắng nghe
https://baomai.blogspot.com/
Đa số đàn ông trân trọng những người phụ nữ biết lắng nghe – chỉ nghe thôi, chứ không dạy đời, không bình luận và cũng không góp ý theo kiểu “em sẽ… nếu em là anh”… Bạn chỉ cần ngồi xuống, nghe và cho thấy rằng bạn thực sự quan tâm.
Việc này thật ra cũng đòi hỏi sự kiên nhẫn ở người phụ nữ, vì đàn ông cần giải quyết vấn đề của họ trước khi có thể nói về nó và biết nên chia sẻ nó như thế nào. Hãy cho chàng hiểu rằng chàng có thể chia sẻ được với bạn.
2. Tự nhiên khi là chính mình
https://baomai.blogspot.com/
“Tự nhiên như hơi thở” là một trong những điều mà đàn ông thích nhất ở phụ nữ. Đàn ông thường không thích hát hò trước mặt phụ nữ (trừ khi anh chàng tự tin vào giọng ca của mình) nhưng lại thích nghe người họ yêu hát (dù không hay tí nào). Họ cũng thích nhìn người mình yêu thoải mái nhảy nhót và hoà mình vào mọi người xung quanh.
3. Biết lái xe
https://baomai.blogspot.com/
Đàn ông thường không tin tưởng lắm vào tài cầm lái của phụ nữ, nhưng đa số đồng ý rằng lái xe là kỹ năng quan trọng của phụ nữ hiện đại. Họ cũng đánh giá cao một cô gái có thể tự biết chăm sóc xe cộ của mình ở mức cơ bản và đủ hiểu biết để có thể tự đem xe đi sửa. Một số anh chàng còn quả quyết rằng họ sẽ yêu ngay một cô gái “tay lái lụa” và biết cách điều khiển xe cộ không thua gì dụng cụ trang điểm.
4. Biết hài lòng và tình thần tích cực
https://baomai.blogspot.com/
Phụ nữ thực sự cuốn hút hơn rất nhiều khi họ biết hài lòng và yêu thích những gì mình đang làm. Điều đó có nghĩa là bạn hãy thôi than vãn về những thứ bạn không có và bắt đầu thoả mãn với những thứ bạn có. Hãy hạnh phúc khi là chính mình, với suy nghĩ thoải mái và tích cực rằng bạn là người phụ nữ tuyệt vời với những việc bạn đang làm, chứ không phải bạn chỉ có thể tuyệt vời khi có vẻ đẹp lộng lẫy, một công việc tốt và một bản lý lịch ấn tượng. Hãy để anh ấy cảm thấy rằng mình cũng thật may mắn và hạnh phúc khi ở cạnh một người phụ nữ như bạn.
5. Thoải mái với chuyện ăn uống
https://baomai.blogspot.com/
Ăn uống lành mạnh và cắt giảm calorie không cần thiết là một chuyện, còn ám ảnh với việc tính từng kcal hay miligam chất béo một trong mỗi bữa ăn lại là một chuyện hoàn toàn khác. Trong khi chuyện thứ nhất khá tốt cho bạn, thì chuyện thứ hai lại hoàn toàn không ấn tượng với anh ấy chút nào. Thoải mái với việc đi ăn hàng, thư giãn với việc nói về sự ngon lành của thức ăn thay vì lượng chất béo và năng lượng của chúng sẽ cho thấy rằng bạn rất độc lập và không bị lệ thuộc quá nhiều vào điều gì. Và người đàn ông thực sự thích sự độc lập đó ở người phụ nữ.
6. Một người nội trợ
https://baomai.blogspot.com/
Các bà, các mẹ đều dạy con gái rằng “đường đến trái tim đàn ông đi qua dạ dày”, bạn nhớ điều đó chứ? Chúng ta đã biết rằng đó không phải là con đường duy nhất, nhưng vẫn là một trong những con đường ta có thể chọn để chinh phục người đàn ông của đời mình. Đàn ông yêu những phụ nữ có thể nấu ăn và sẵn sàng học nấu ăn vì họ – điều đó được lập trình sẵn trong não của đàn ông về tiêu chuẩn chọn vợ điển hình.
7. Mẫu con gái “thật”
https://baomai.blogspot.com/
Có phải bạn thấy những cô nàng hay “giả nai”, “giả ngu” và “giả tạo” có quá nhiều lợi thế với đàn ông so với những cô gái sống “thật”? Nhưng đàn ông thường chỉ chọn những cô nàng như thế cho cuộc tình chớp nhoáng, chứ không phải là một mối quan hệ lâu dài. Bạn nghĩ là các chàng trai sẽ chọn một cô nàng chỉ biết chớp mắt làm duyên, rối rít hết cả lên vì mascara lem và hỏi toàn những câu ngớ ngẩn hay là chọn cô gái biết rằng sở trường của mình không phải là… đóng kịch?
8. Sẵn sàng thoả hiệp
https://baomai.blogspot.com/
Mọi đàn ông đều cảm thấy tốt hơn nếu họ biết người phụ nữ của mình sẵn sàng nói chuyện và cố gắng tìm giải pháp chung có thể chấp nhận được với cả hai. Vậy nên, nếu bạn không sở hữu đôi chân dài tít tắp hay vòng một bốc lửa, hãy cố gắng đầu tư vào các giá trị phi hình thức của mình, trong đó việc biết thoả hiệp sẽ là một lợi thế.
9. Biết chăm sóc
https://baomai.blogspot.com/
Chàng thực sự muốn được bạn quan tâm, nhưng hãy cẩn thận nhé, liên tục lặp đi lặp lại câu “em yêu anh” đến mức làm anh ấy bội thực không phải là cách hay để anh ấy biết được cảm giác của bạn. Đàn ông nói chung sẽ nói yêu bạn một nhưng thể hiện tình yêu ấy đến năm. Bạn cũng nên làm thế. Hãy chăm sóc khi anh ấy đau ốm hoặc mệt mỏi, luôn làm anh ấy ngạc nhiên, lắng nghe vấn đề của anh ấy… hãy thể hiện tất cả những điều bạn muốn nói với anh ấy vì đó chính là phẩm chất mà đàn ông yêu ở phụ nữ.
10. Vui nhộn và hài hước
https://baomai.blogspot.com/
Khiếu hài hước cũng là một trong những điều mà đàn ông thích ở phụ nữ, đặc biệt là ở người phụ nữ mà họ muốn gắn bó. Nếu bạn vẫn thắc mắc vì sao đàn ông thích một cô gái hài hước, có lẽ họ không cần bạn sưu tầm thêm truyện cười cho họ đâu, nhưng họ hy vọng rằng với bản tính hài hước, bạn sẽ đối mặt với các sự kiện trong tương lai của cả hai một cách lạc quan và nhẹ nhàng hơn.
11. Biết chăm sóc bản thân
https://baomai.blogspot.com/
Bạn không tin đây là một trong những điểm đàn ông thích ở phụ nữ sao? Họ thật sự thích khi chúng ta tiêu tiền vào quần áo và mỹ phẩm ư? Câu trả lời là: Đúng thế! Cách bạn chăm sóc bản thân mình cũng cho anh ấy biết rằng bạn cũng sẽ chăm sóc anh ấy tốt như vậy, và xét cho cùng thì kẻ hưởng lợi trong tất cả những màn làm đẹp và ăn diện của bạn cũng là anh ấy mà thôi.
12. Một cô gái mạnh mẽ
https://baomai.blogspot.com/
Phẩm chất cuối cùng, là, đàn ông thích phụ nữ mạnh mẽ. Bạn không cần phải hùng hùng hổ hổ và dẹp bỏ sự nữ tính của mình đâu, trên thực tế, bạn vẫn nên để anh ấy ‘cứu bồ” trong một số tình huống, nhưng anh ấy cần biết được rằng dù tình huống có xấu đi thì bạn vẫn có thể khá vững vàng. Anh ấy cần biết rằng có một “tảng đá” vững chãi để anh ấy có thể trông cậy bên dưới vẻ ngoài mong manh của bạn – người phụ nữ mà anh ấy gắn bó.
Sống ở trên đời, hẳn ai cũng mong muốn được nhiều người yêu quý, tôn trọng. Ước vọng chính đáng là vậy, nhưng sao đôi khi ta thấy thật khó đạt được?
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 5

8 lời khuyên ăn uống khiến mọi người lầm tưởng là… đúng

https://baomai.blogspot.com/
Trong cuộc sống chúng ta thường hay nghe người này người nọ hoặc thậm chí là các chuyên gia đưa ra các lời khuyên mà ít có cơ hội kiểm chứng.
Chính điều này đã gây ra nhiều hiểu lầm không nhỏ trong xã hội loài người. Dưới đây là 8 lời khuyên nhưng lại thực ra không có lợi …
1. Sữa làm cho xương và răng chắc khỏeHiểu lầm: Sữa chứa calcium làm tăng sức mạnh cho răng và xương. Và nó có thể giúp bạn tránh gãy xương.

https://baomai.blogspot.com/
Thực tế: Trong 20 năm qua, các nhà khoa học đã nghiên cứu trên 1,2 triệu người và đi đến kết luận: nếu bạn uống sữa mỗi ngày, nó không ảnh hưởng đến mật độ xương của bạn, nó không làm giảm nguy cơ gãy xương và không ngăn ngừa loãng xương. Để tránh chứng loãng xương, bạn nên dùng 800-1000mg vitamin D vào việc ăn uống của bạn. Vitamin có hiệu quả cho xương của bạn hơn sữa.
2. Uống nhiều cà phê gây hạiHiểu lầm: Uống nhiều cà phê rất có hại cho sức khoẻ vì nó làm mất nước cơ thể.

https://baomai.blogspot.com/
Thực tế: 3 cốc cà phê mỗi ngày có thể làm giảm nguy cơ phát triển chứng mất trí đến 25%, và 5 cốc mỗi ngày có thể bảo vệ bạn khỏi bệnh Alzheimer. 
Caffein có chức năng bảo vệ thần kinh, giảm lo lắng và cải thiện trí nhớ. Các nhà khoa học cũng cho rằng cà phê không làm mất nước. Bạn có thể uống đến 4 tách cà phê mỗi ngày, và vẫn duy trì sự cân bằng chất lỏng trong cơ thể. Cà phê giúp não hoạt động tốt hơn và khỏe mạnh.
Tuy nhiên uống nhiều cà phê có thể gây khó ngủ nên cũng đừng uống quá nhiều.
3. Đồ ăn cay hại dạ dàyHiểu lầm: Các thức ăn cay làm tổn thương dạ dày, và chúng ta nên tránh ăn. 

 
https://baomai.blogspot.com/

 

Thực tế: Ớt đỏ làm giảm tỷ lệ tử vong xuống 13%. Các gia vị cay làm tăng sự tiêu hóa chất béo, giúp bảo vệ cơ thể khỏi béo phì, xơ vữa động mạch, huyết áp cao và tiểu đường loại 2.
Gia vị cay cũng cải thiện vi sinh vật trong ruột, giảm viêm, và hoạt động như chất chống oxy hoá. Thực phẩm nhiều gia vị cay thực ra có lợi cho dạ dày. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là bạn có thể ăn nhiều hạt tiêu mỗi ngày.
4. Bắp rang bơ là thực phẩm gây hạiHiểu lầm: Bắp rang bơ không mang lại calories, nó cùng loại với khoai tây chiên không tốt cho sức khỏe.

https://baomai.blogspot.com/
Thực tế: Bắp rang bơ nguyên chất mà không có thêm chất phụ gia nào là một sản phẩm lúa mỳ nguyên cám tốt cho sức khoẻ. Nó giàu polyphenol là một chất chống oxy hoá mạnh. Bắp rang thậm chí có nhiều chất chống oxy hoá hơn rau quả. Bắp rang bơ bảo vệ cơ thể khỏi chứng xơ vữa động mạch, tiểu đường, và ngăn ngừa tăng mức cholesterol.
5. Ăn nhiều bữa nhỏ tốt hơnHiểu lầm: Nếu bạn ăn thành nhiều bữa nhỏ thường xuyên, bạn sẽ làm cho quá trình trao đổi chất của bạn nhanh hơn, ít thèm ăn và bạn sẽ giảm cân.

 
https://baomai.blogspot.com/

 

Thực tế: Các nhà khoa học so sánh cơ thể của những người ăn 3 và 6 lần một ngày. Sự khác biệt về chất béo không được tìm thấy, do đó ăn bữa nhỏ không đem lại lợi ích về mặt giảm cân. Nhưng sự ngon miệng lại cao hơn ở người ăn 6 lần trong ngày. Vì vậy, nếu bạn ăn theo nhiều bữa nhỏ có thể ảnh hưởng đến sự thèm ăn và cân nặng của bạn theo cách tiêu cực.
6. Dầu dừa là tốt nhấtHiểu lầm: Dầu dừa có các tính chất riêng biệt biến nó thành một loại thực phẩm vô cùng tốt và có thể thay thế nhiều thực phẩm khác.

https://baomai.blogspot.com/
Thực tế: Dầu dừa có chất béo bão hòa là 90%, bơ chỉ có 64%, và thịt bò hoặc thịt lợn chỉ có 40%. Thực phẩm có mức độ chất béo bão hòa cao sẽ có tác hại xấu cho sức khỏe. Các nghiên cứu cũng không tìm thấy bất kỳ mối liên hệ nào giữa dầu dừa và nguy cơ làm giảm khả năng mắc các bệnh tim mạch. Vì vậy, dầu dừa tuy cũng có nhiều công dụng nhưng không phải là tốt nhất.7. Gạo lứt tốt hơn gạo trắng

Hiểu lầm: Gạo lứt có chứa số lượng rất lớn khoáng chất hữu ích vì vậy nó tốt hơn gạo trắng.
 
https://baomai.blogspot.com/

 

Thực tế: Gạo lứt cũng giống như gạo trắng nhưng chúng là loại không được chế biến hoàn toàn. Chúng vẫn có vỏ và có chứa một số khoáng chất, nhưng cũng có thể chứa chất thạch tín phi hữu cơ đến từ các cánh đồng lúa. Gạo màu nâu có thể chứa nhiều thạch tín hơn gạo trắng đến 80% vì hóa chất được tìm thấy trong vỏ. Vì vậy, ăn nhiều gạo nâu thực sự không an toàn.
8. Uống trà bao nhiêu cũng đượcHiểu lầm: Trà xanh làm giảm nguy cơ phát triển các loại ung thư. Đó là một chất chống oxy hoá mạnh mẽ, vì vậy bạn có thể uống trà không kể số lượng.

https://baomai.blogspot.com/
Thực tế: Các chất có trong trà xanh thực sự có thể độc cho gan của bạn nếu dùng với số lượng lớn. Không nên uống nhiều hơn 4 cốc trà mỗi ngày. Ngoài ra, vì trà xanh không thể điều trị tất cả các bệnh, không nên uống nó thay nước.
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 3

​Bún đang giết dần, giết mòn cơ thể bạn

Bún là thực phẩm yêu thích của nhiều người, được lựa chọn làm món ăn sáng, tuy nhiên, theo các nhà khoa học nếu ăn bún thường xuyên lại gây độc hại cho sức khỏe con người.

Bún được làm bằng gạo nguyên chất sẽ có màu trắng đục nhưng trên thị trường hiện nay, chỉ vì lợi nhuận người sản xuất bún đã thêm vào hóa chất tinopal (hay còn gọi là huỳnh quang) vừa giúp làm trắng bún vừa giúp bún để lâu khó thiu và không bị khô cứng.

Ngoài ra, hàn the cũng được phát hiện thêm vào bún để tạo độ giòn, dai và không bết dính cho bún. Nếu ăn quá nhiều bún có chứa những chất trên sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng rất lớn đến sức khỏe của người tiêu dùng, thậm chí còn gây ra bệnh ung thư vô cùng nguy hiểm.

Công nghệ tẩy trắng bún

PGS.TS Nguyễn Duy Thịnh – nguyên giảng viên Viện Công nghệ sinh học và Công nghệ thực phẩm Đại học Bách Khoa Hà Nội nhận định: “Trong các chất phụ gia thực phẩm, tinopal là chất cấm chỉ dùng trong công nghiệp như trong sơn để làm bóng sơn.

Tuy nhiên, người sản xuất bún lại cho nó vào để chế biến dẫn đến người ăn có thể suy gan, suy thận và lâu dần dẫn đến ung thư”.

Việc sử dụng hàn the lâu ngày có thể gây ngộ độc tiêu hóa như nôn mửa, đau bụng tiêu chảy; với da thì gây ban đỏ dẫn đến tróc vẩy. Ngoài ra, hàn the còn gây hại thận, gây rối loại chức năng, yếu ớt, bất lực, rối loạn kinh nguyệt, rụng tóc.

Với nhiều người, bún là món ăn sáng tuyệt vời nhất và dễ ăn nhất. Tuy nhiên, bạn không nên lạm dụng ăn nhiều. Bởi rất có thể, dạ dày của bạn sẽ bị ảnh hưởng.
Có nhiều bệnh nhân đã bị loét dạ dày hoặc thủng cả niêm mạc dạ dày. Lý do vì trong bún có nhiều chất tạo chua và không tốt cho dạ dày của bạn.

Bún chứa chất làm trắng

Ngoài chứa nhiều hóa chất, rất nhiều người hiện nay đã không dám ăn bún vì họ đã coi món bún là thực phẩm bẩn. Theo cách làm bún truyền thống, người ta phải ngâm gạo từ 48-72 giờ. Sau đó đem gạo đi xay sẽ được một hỗn hợp bột nước.

Sau khi tách nước, hỗn hợp bột còn lại sẽ được cho vào máy ép, kéo sợi và cho vào một nồi nước nóng đun sôi để bún có thể dai, không bị nhão. Nhưng hiện nay công nghệ máy móc hiện đại, người dân thường chỉ ngâm gạo trong vòng vài tiếng đem xay rồi tách nước cho thêm bột năng, bột lọc vào để tạo ra sợi và bún nhìn sáng hơn.

Thậm chí, nhiều cơ sở thay vì dùng bột gạo hoàn toàn còn pha trộn thêm bột mì, bột lọc vì giá rẻ hơn gạo. Ngoài ra sẽ dùng hóa chất để tăng độ hấp dẫn của bún. Điều này càng khiến bún là thực phẩm đáng sợ với sức khỏe con người.

PGS Trần Hồng Côn, Đại học Khoa học Tự nhiên Hà Nội cho biết: “Các chất phụ gia được sử dụng trong bún có huỳnh quang được gọi là Tinopal thường được người làm bún dùng để sợi bún sáng, trong, nhìn ngon hơn nhưng chất này lại gây ảnh hưởng đến sức khỏe con người”.

Những người tuyệt đối không được ăn bún

Người bị dạ dày, đại tràng

Bún là nhóm thức ăn không thích hợp với những người có bệnh ở đường tiêu hóa. Nguyên do là vì bún được làm từ bột gạo, ngâm với nước trước khi làm khoảng 1 ngày để bột nở ra. Trong thời gian này sẽ có quá trình lên men của tinh bột, vì thế khi ăn người bệnh dễ bị đầy hơi, chướng bụng, khó tiêu, hại dạ dày. Do vậy, những người bị viêm dạ dày hoặc hội chứng dạ dày tá tràng không nên ăn bún.

Không tốt cho trẻ nhỏ

Bún, mì là món ăn nhanh, dễ chế biến nhất là đối với trẻ nhỏ. Tuy nhiên, vì lợi nhuận, người sản xuất bún thường cho hóa chất trong quá trình chế biến. Nếu trẻ nhỏ thường xuyên ăn bún sẽ ảnh hưởng tới đường tiêu hóa chưa hoàn thiện của trẻ Vì vậy, tốt nhất không nên cho trẻ ăn bún quá sớm, hoặc hạn chế món này với trẻ.

Người bị ốm, sốt

Người bị ốm, sốt nên ăn những món ăn nhẹ như cháo đỗ xanh, cháo thịt, hoặc soup để giảm gánh nặng cho đường tiêu hoá. Nên hạn chế ăn bún vì lúc này có thể đang yếu, ăn bún vào rất dễ bị lạnh bụng, khó tiêu và đi ngoài.

Phụ nữ sau sinh

Phụ nữ sau sinh cũng là đối tượng được khuyên không nên ăn bún, bởi bún được làm từ gạo ngâm nở chua,và các hóa chất đi kèm được người sản xuất sử dụng để chế biến sẽ ảnh hưởng không tốt đến hệ tiêu hoá của cơ thể người mẹ và bé.

Cách nhận biết bún sạch và bún “bẩn”

Bún sạch, bún an toàn

Những sợi bún sạch sẽ hơi nát, có màu trắng đục hoặc tối màu và dễ đứt gãy. Ngoài ra, chạm tay vào có cảm giác hơi dính, nhuyễn. Đặc biệt, mùi của bún sạch mang vị chua hoàn toàn tự nhiên của gạo ngâm, không quá nặng mùi và khi ăn sẽ nồng lên hương thơm của bột gạo. Bún sạch để trong thời gian dài hoặc qua ngày sẽ dễ gây chua và ôi thiu.

Bún độc hại

Bún chứa hàn the, hóa chất độc hại có màu trắng trong, sáng và sợi bún bóng mẩy, dai, khó đứt gãy. Chạm vào không có cảm giác nhuyễn, dính của bột gạo. “Nhai bún nhiễm hóa chất trong miệng không hề kích thích tuyến bọt tiết ra mùi vị. Khi đưa ra ánh sáng mặt trời, sợi bún thường trắng óng ánh. Thậm chí, bún để cả ngày với nhiệt độ cao vẫn không hề có mùi chua, thiu. Những sợi bún đó, sẽ chuyển sang màu xanh và khô cứng.

Theo Phụ nữ

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 9

Tha thứ không phải là ban ơn cho người khác mà là tạo phúc cho chính mình

  • Inline images 2

    Cuộc sống phức tạp với những va chạm, mâu thuẫn khiến ta khó tránh khỏi những lúc không hài lòng với nhau, gây tổn thương cho nhau. Tuy nhiên, người xưa vẫn dạy rằng “lùi một bước biển rộng trời trong”. Vậy sức mạnh nào có thể cho ta dũng khí để “lùi một bước” trong những va chạm như thế?

    Vào một ngày cuối tuần, hai mẹ con tôi quyết định ra ngoài ăn tối để chào mừng sự kiện con gái tôi tốt nghiệp về nước. Trong một quán ăn nhỏ nhưng vô cùng ấm cúng và thanh lịch giữa Thượng Hải phồn hoa, mỹ lệ, một cô gái trẻ phụ trách mang đồ ăn 

    tới cho chúng tôi.alt

    Cô gái trẻ tập trung bê đĩa thức ăn, cẩn thận len qua lối đi chật hẹp trong quán. Nhưng khi vừa đến chỗ chúng tôi, đĩa cá hấp không may bị nghiêng và nước sốt cá đổ cả lên chiếc cặp da của tôi đặt trên ghế. Vừa tiếc chiếc cặp da đắt tiền, vừa bực mình vì cách làm việc vụng về và không chuyên nghiệp, tôi ngay lập tức nhăn mặt khó chịu và nổi giận, chuẩn bị la mắng cô bé ấy.

    Thế nhưng khi tôi chưa kịp hành động gì thì con gái tôi đã nhanh chóng đứng dậy, ngay lập tức nở một nụ cười dịu dàng và tươi tắn nhìn cô gái. Vỗ vai cô phục vụ bàn, con bé nói để cô gái bình tĩnh trở lại và không quá lo lắng: “Chuyện nhỏ thôi, không sao đâu. Chị làm việc tiếp đi”.

    Những đường nét trên khuôn mặt cô gái chuyển từ hoảng hốt, lo lắng sang ngỡ ngàng và lúng túng, cô bé nhẹ nhàng và lịch sự nói với chúng tôi: “Tôi thực sự xin lỗi. Tôi sẽ đi lấy khăn để lau”.

    Nhưng con gái tôi lập tức đáp lại: “Không có vấn đề gì đâu. Chúng tôi mang về nhà lau sạch là được. Chị cứ tiếp tục công việc của mình đi, không cần phải đặt nặng tâm vào chuyện này đâu”.

    Mọi cử chỉ, ngôn hành của con gái khiến tôi không thể lý giải được. Tôi cảm thấy mình như một quả khí cầu chứa đầy sự khó chịu, tức giận, oán trách, một quả khí cầu được bơm căng tới mức muốn phát nổ nhưng lại không thể nổ được. Tôi ngồi ăn tối trong hậm hực, kìm nén và tất cả những món ngon lành và đắt đỏ trên bàn bỗng trở nên đắng ngắt trong miệng tôi.

    Rời khỏi quán ăn, con gái đề nghị chúng tôi đi bộ trở về nhà. Con gái một tay cần chiếc túi đã dính bẩn của tôi, một tay nắm tay tôi. Đã từ lâu tôi không cho mình những giây phút thanh thản để nhìn ngắm, để hòa mình vào nét cổ kính yêu kiều của Thượng Hải. Đã từ lâu tôi quẩn quanh trong những bức tường nơi làm việc, trong tính toán sổ sách và những lo toan cho cuộc sống của tôi, cho sự sung túc của cả gia đình. Những nụ cười của tôi cũng héo tàn dần, những cái nhăn mặt, nhíu mày ngày càng nhiều hơn.

    Chúng tôi bước đi trên con phố dài rộng và không quá tấp nập. Con gái bắt đầu kể cho tôi nghe về cuộc sống ba năm là du học sinh tại Anh của nó. Từ nhỏ, con gái được cả nhà cưng chiều và bao bọc, chưa từng phải làm một công việc gì, cũng không bao giờ chịu đựng thua thiệt so với bạn bè trang lứa. Tuy vậy, nó lại luôn là một cô bé ngoan ngoãn và rất tự lập, luôn có những mục tiêu phấn đấu cho riêng mình, không muốn dựa dẫm vào tình thương của cha mẹ để hưởng thụ.

    Ba năm du học tại London, con gái chỉ về nhà một lần duy nhất, vì con bé dành toàn bộ thời gian trong các kỳ nghỉ đi làm thêm, đi du lịch và khám phá. Lần trở về này, tôi hoàn toàn bất ngờ với vẻ hoạt bát nhanh nhẹn và trưởng thành của con. Nhưng có lẽ những điều con gái chia sẻ vào đêm hôm ấy đã thay đổi tất cả những quan niệm và tính cách bấy lâu nay của tôi, là điều tôi hoàn toàn không thể ngờ tới nhất.

    Bước từng bước thong dong, con gái vừa nhìn những bông hoa hồ điệp đang trở màu vàng óng bên đường, vừa bắt đầu kể chuyện:

    alt

    “Những ngày đầu trải nghiệm cuộc sống ở nước Anh thật sự là một thử thách lớn đối với con mẹ ạ. Con làm thêm tại một nhà hàng sang trọng, nơi luôn có những yêu cầu rất cao và quy định chặt chẽ dành cho nhân viên. Mỗi ngày, con đều phải rửa rất nhiều ly rượu, ly uống nước. Đó không phải loại như ở nhà mình, loại ly ấy rất mỏng và cao, chỉ cần lơ đãng một chút là có thể khiến chúng thành một đống thủy tinh vụn.

    Thái độ nghiêm túc và tinh thần tập trung cao độ luôn luôn là yêu cầu và cũng là điều kiện hàng đầu.. Có một lần, con vừa thả lỏng người một chút liền va vào một chiếc ly. Sau đó liên tục những tiếng xoảng, xoảng và cuối cùng, một hàng dài ly xếp trên bàn biến thành một đống vụn thủy tinh trên mặt đất.

    Mẹ biết không, thời khắc đó con vô cùng hoảng loạn, sợ hãi và nghĩ mình sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa. Nhưng người quản lý ca trực hôm ấy đã ngay lập tức chạy tới chỗ con, cô ấy lo lắng rằng con có thể bị mảnh vụn nào đó làm cho chảy máu. Cô ấy không những không trách móc, không quát mắng mà ngược lại còn nhờ những người khác tới giúp con dọn sạch đống thủy tinh ấy.

    Lúc đó con đã bật khóc, nỗi hoảng sợ của con nhanh chóng chuyển sang sự cảm ân sâu sắc. Hành động ngày hôm đó của các đồng nghiệp đã giúp con có thêm can đảm để đối mặt với sai lầm của mình, một sự việc tồi tệ đã biến thành cơ hội để con nhận ra ý nghĩa to lớn của việc chân thành giúp đỡ và bao dung với sai lầm, với những thiếu sót của người khác.

    Một lần khác, con không may đánh đổ cà phê lên chiếc váy trắng của một vị khách. Cô ấy đang ngồi đợi đối tác của mình, và không gì bất tiện hơn việc váy áo dính bẩn trong hoàn cảnh ấy. Nhưng cô ấy đã an ủi con bằng những lời rành rọt, dịu dàng: “Không vấn đề gì, cà phê mà, không khó giặt”. Và cũng giống như những gì ngày hôm nay con đã làm, cô ấy không một chút khó chịu, không một chút phàn nàn, chỉ lặng lẽ vào nhà vệ sinh và gột sạch chiếc váy.

    Mẹ à, bởi vì người khác đã bao dung với lỗi lầm của con, cho con cơ hội sửa chữa nên con mới có thể trở thành một người tốt đẹp hơn, trưởng thành hơn, sâu sắc hơn như bây giờ. Vậy nên mẹ hay coi những người khác như con gái của mẹ, hãy tha thứ cho những sai lầm của họ mẹ nhé”.

    Có người vẫn cho rằng tha thứ quả là việc khó khăn trong đời, nhất là khi bản thân đã phải chịu tổn hại, chịu thiệt thòi. Chính vì vậy, bản thân những người không thể tha thứ luôn mang theo rất nhiều oán giận, buồn đau dù sự việc thực sự làm họ tổn thương đã lui vào quá khứ.

    Chúng ta cũng luôn có suy nghĩ rằng tha thứ là thái độ, là cách hành xử ta dành cho người khác, nhưng thực chất tha thứ là hành động ta làm cho chính mình, là cách ta đối đãi với bản thân mình.

    alt

    Tha thứ không đồng nghĩa với việc chúng ta nói lời tha thứ nhưng trong tâm vẫn cất giữ rất nhiều trách móc, oán giận, ôm giữ sự không hài lòng, khó chịu mãi không thôi. Sự tha thứ thực sự xuất phát từ tấm lòng chúng ta, xuất phát từ sự thông cảm và biết suy nghĩ cho người khác, suy nghĩ vì người khác.

    Có thể tha thứ cho những sai lầm của người khác khi chúng ta đặt mình vào vị trí, hoàn cảnh của họ, suy nghĩ theo những quan điểm sống, chuẩn tắc sống của họ. Ngược lại, không thể tha thứ là một biểu hiện của sự ích kỷ, hẹp hòi, chỉ thuận theo cảm xúc và suy đoán của bản thân mà không cho mình cơ hội hiểu người, lắng nghe người khác.

    Tha thứ không phải là nhu nhược, bỏ cuộc, chấp nhận đầu hàng hay buông xuôi. Tha thứ là khi có dũng khí đặt mình vào vị trí người khác để bao dung họ, là lùi một bước để nhìn nhận sự việc một cách thấu đáo và từ những khía cạnh khác nhau.

    Hơn nữa, khi ta có thể thật tâm tha thứ cho người khác, có thể vứt bỏ mọi khúc mắc trong tâm và đối diện với tất cả bằng tâm thái an hòa, thuần tịnh, cũng là ta đang chăm sóc và yêu thương chính mình, là tự cởi trói sợi dây vô hình đang thắt chặt trái tim và tâm hồn mình.

    Dùng đức hạnh để xoa dịu tức giận, dùng từ bi để cảm hóa kẻ thù, đó mới là hành vi cao thượng nhất trên thế gian này.

    Rốt cuộc thì ánh sáng của tâm thuần thiện, của tấm lòng bao dung chính là vũ khí hiệu quả nhất để hóa giải mọi oán hận trên cuộc đời, là phương thuốc hữu hiệu để chữa lành mọi vết thương, là cây cầu ngắn nhất đưa những trái tim đến với trái tim.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 24

Lịch-Sử Phở

Báo Ngày Nay mấy chục năm về trước
Ở trang “Giòng nước ngược” mục thơ vui,
Đã có phen chàng “Tú Mỡ” rung đùi
Làm thơ tếu, hết lời ca-tụng Phở.

“Phở Đức-Tụng”, món quà ai cũng nhớ,
Phở thơm, ngon, béo, bổ, lại bình-dân,
Phở rẻ tiền, ăn sẽ chóng lên cân,
Phở, Phở, Phở, xa gần ai cũng thích!

Phở buổi sáng của Hà-thành thanh-lịch,
Theo Nguyễn-Tuân, là vô-địch món ăn ngon…
Hơn hẳn cao-lương, chín, nạm, vè giòn,
Là quốc-túy, là quốc-hồn dân-tộc,

Dù đi xa, khắp biển, trời ngang, dọc
Vẫn nhớ hòai về món Phở quê-hương.
Một-chín-năm-tư, Phở lại lên đường
Vào miền Nam, vượt Trường-sơn, Bến-Hải,

Theo gót di-cư, hóa thành Phở Tái,
Chín, Nạm, Gầu, Gân, Sách, Sụn, thêm rau
Húng quế, ngò gai, giá sống, tương tàu,
Đã đánh bạt thật mau môn hủ-tiếu.

Riêng ở Sài-gòn, có rất nhiều bảng hiệu
Nào “Phở Hòa”, “Công-Lý”, “Phở Tương-Lai”,
“Trần Cao Vân”, cùng “Bảy-Chín”, “Tàu Bay”,
Rồi “Mụ Béo” đến “La-Cay”, “Tầu Thủy”.

Tô Xe lửa đầy, ăn no bí-tỉ,
Khiến Vũ-Bằng cũng tuý-lý, say-sưa,
Viết Miếng ngon Hà-Nội thật nên thơ,
Và Phở Gà được tôn thờ số một…

Tháng Tư, Bảy-lăm, người người hoảng-hốt,
Rời bỏ Sài-gòn, mong dzọt thật xa,
Sống kiếp lưu-vong, bốn biển không nhà,
Hương-vị cũ, sao mà tìm lại được?

Cho tới khi định-cư vào các nước,
Thong-dong rồi lại ao-ước Phở xưa,
Vì muốn ăn nên ai cũng nấu bừa
Cũng bánh, thịt mà sao chưa đạt lắm?

Ít lâu sau, kéo về miền nắng ấm
Tại quận Cam, người Việt mấy trăm ngàn,
Theo nhu-cầu, việc buôn-bán mở-mang,
Nên lại có biết bao hàng Phở mới,

Nhưng hầu hết dùng tên xưa để gọi
Lại “Phở Hòa”, “Công-Lý”, “Phở Tương-Lai”,
“Trần Cao-Vân” cùng “Bảy-Chín”, “Tầu Bay”
Thêm “Nguyễn-Huệ” với “Hiền-Vương”, “Tầu Thủy”,

Khác Sài-gòn, vì giờ trên đất Mỹ
Phở đã thành một kỹ-nghệ hẳn-hoi,
“Bảy-Chín”, “Phở-Hòa”, chi nhánh khắp nơi
Cùng bảng-hiệu, nhưng nhiều người khai-thác,

Khách hàng Việt, Nhật, Anh, Tàu, Mỹ, Pháp,
Ăn một lần rồi nhớ mãi, ăn luôn,
Phở Việt Nam ngon, bổ, sẽ trường-tồn
Giành địa-vị độc-tôn vùng tỵ-nạn…

Ở Tàu trước, Phở là ngưu-nhục-phấn,
Sang Việt-nam vẫn nấu với bò, gà
Nhưng nhờ tài chế-biến của dân ta,
Phở sẽ hóa thành “Tinh-hoa” đất Việt!

Cụ Bảo Vân Bùi Văn Bảo

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 7

Phở Sài Gòn Xưa và Nay Phan Nghị

Cũng như thịt chó, phở là một đặc sản của miền Bắc. Người ta cho rằng nó chỉ mới xuất hiện ở Saigon vào những năm 1951-1952, cùng một thời gian với hai nhà hát ả đào, một ở xóm Monceau và một ở xóm Đại Đồng.

Cả hai thứ ấy đều rất xa lạ với người Saigon thuở đó. Kiếm được một quan viên biết cầm trống chầu không phải chuyện dễ. Cho nên họ chỉ cầm cự được một hai năm rồi dẹp tiệm, mặc dù họ đã biến nó thành một hình thức như ”kem sờ” ở Bờ Hồ (Hà nội) vào những năm 30 hoặc như ”bia ôm” của Saigon hôm nay. Và phở cũng chịu chung một số phận với nó. Người ta chỉ thích hủ tíu, hoành thánh, bánh xếp nước… Chỉ có độc một tiệm phở được gọi là ”Phở Tuyệc”, nằm trên đường Turc (nay thuộc khu vực Đồng Khởi) là kiên trì bám trụ.

Phải đợi tới sau năm 1954, phở mới thực sự thực hiện một bước nhảy vọt từ Bắc vào Nam. Phở khởi đầu sự bành trướng của nó vào giữa thập niên 50 tới giữa thập niên 60. Có cả một dãy phố phở nằm trên hai con đường Pasteur và Hiền Vương.


THƠ PHỞ…

Những nhà hàng phở ngon của Saigon thuở ấy nhiều vô số. Nhưng được người ta chiếu cố nhất chỉ có bốn hoặc năm tiệm, trong đó có phở Trần Minh ở hẻm Casino. Trong cái ngõ cụt ấy, ê hề các hàng quà : phở, bún ốc, bún ốc sườn… Từ đầu ngõ, người ta đã chạm trán với khách ẩm thực, kẻ ra người vô tấp nập. Phở Minh ngon thiệt là ngon. Nó không giống như kẹo kéo “ăn một lại muốn ăn hai, ăn ba ăn bốn lại nài ăn năm”.

Người ta chỉ có thể ăn một bát để cho nó thòm thèm rồi mai lại ăn nữa ! Có một người nghiện phở của ông ta, và nghiện luôn cả truyện kiếm hiệp của Kim Dung. Đó là ông X, chủ một tiệm giày ở đường Lê Thánh Tôn. Ông vừa ăn phở vừa theo dõi cuộc tình của Triệu Minh – Vô Kỵ, hoặc của Doanh Doanh – Lệnh Hồ Xung trên mặt báo. Và tình bằng hữu giữa ông chủ tiệm giày với ông chủ tiệm phở đã thắm thiết hơn lên nhờ một bài thơ phở của ông chủ tiệm giày. Gọi là thơ phở vì đọc lên nghe thấy… toàn mùi phở. Tuy nhiên nó được làm theo thể Đường thi, và chữ nghĩa đối nhau chan chát. Rất tiếc, người viết chỉ còn nhớ được có bốn câu :

 


 

Nổi tiếng gần xa khắp thị thành
Trần Minh phở Bắc đã lừng danh
Chủ đề : tái, chín, gầu, gân, sách
Gia vị : hành, tiêu, ớt, mắm, chanh…

Sau đó, ”mông xừ” Trần Minh đã nhờ một người nhái những nét chữ rồng bay phượng múa của Vũ Hoàng Chương để viết bài thơ ấy và treo ở trong tiệm.

… VÀ CÂU ĐỐI PHỞ 

Saigon thuở ấy chỉ có một tiệm duy nhất ở đường Võ Tánh, gần Ngã Sáu, có món tái sách tương gừng và phở tái sách : tiệm Y. Thịt tái mềm, sách ròn nhai gau gáu, chấm với tương Cự Đà thì tuyệt cú mèo. Người ta bèn đổ xô tới để thưởng thức một món ăn lạ miệng. Và tiệm Y phất lên như diều. Từ ngôi nhà lụp xụp, ông đã sửa sang lại cho khang trang và mua thêm một nhà khác để ở cho thoải mái. Phú quí sinh… máu văn nghệ, ông bắt đầu giao du thân mật với cánh nhà văn, nhà báo.

Sau cuộc đảo chính của Dương Văn Minh, trong làng báo có hiện tượng “trăm hoa đua nở”, hễ có tiền là có quyền làm chủ một tờ báo. Thế là ông chủ tiệm phở Y bèn ra báo. Từ tái, chín, nạm, gầu, sụn, nhảy sang địa hạt chữ nghĩa, ông hoàn toàn bỡ ngỡ. Cho nên báo của ông chỉ có thể đến với độc giả bằng con đường ve chai. Dĩ nhiên nó phải chết.

Và ít lâu sau ông cũng chết theo nó. Người vợ góa trẻ đẹp kế tục ”sự nghiệp” của ông chồng quá cố. Tiệm Y phát đạt trở lại. Những người bạn văn nghệ của ông Y vẫn lui tới ăn phở như xưa, nhưng mục đích chính của họ là… ngấp nghé ngôi vị chủ tiệm. Sau mấy năm trời theo đuổi mà chẳng đi tới đâu, một người trong bọn họ, tức cảnh sinh tình, bèn mượn danh nghĩa bà quả phụ để ra một vế câu đối như có ý thách thức thiên hạ rằng:

“Nếu ai đối được thì em xin nguyện lấy làm chồng”

“Nạc, mỡ nữa làm chi, em nghĩ chín rồi không tái giá ”

 


 

Câu đối sặc sụa mùi phở, nhưng hắc búa nhất là cụm từ ”tái giá”, nó vừa có nghĩa là ”đi bước nữa” lại vừa có nghĩa là ”phở tái giá”. Cũng như ”da trắng vỗ bì bạch” của bà Điểm đố Trạng Quỳnh vậy. Hơn ba mươi năm trôi qua, câu đối ấy hiện nay vẫn chỉ có một vế.

PHỞ GÀ TRỐNG THIẾN

Ngay cả Hà Nội – quê hương của phở – từ trước đến nay cũng chưa bao giờ có phở gà trống thiến, cho dù ở phố Huyền Trân Công Chúa, vào đầu những năm 50, đã có một hàng phở gà ngon nổi tiếng khắp Hà thành, đến nổi cụ Nguyễn Tuân khi theo đoàn quân về tiếp quản Thủ đô, ăn xong đã phải khen rằng ”tuyệt phở !”. Người bán phở tên là Chí. Ông ta mới hồi cư, không có đủ tiền để mướn mặt bằng, phải làm phở gánh. Con đường mang tên vị công chúa nhà Trần bé bằng cái lỗ mũi, với cái vỉa hè rộng hơn một mét, khách ăn kẻ đứng, người ngồi, húp xì xụp.

 


 

Phở gà trống thiến xuất hiện ở Saigon vào những năm 60, ở phía chợ Vườn Chuối – tuy chưa được liệt vào loại tuyệt phở, nhưng cũng được khách ẩm thực đặc biệt chiếu cố. Phở ngon là một lẽ : thịt gà trống thiến thơm và mềm như gà mái tơ, nước phở trong hợp với khẩu vị của những người kén ăn, nhưng cũng còn một lẽ khác : người ta vừa ăn, vừa ngắm cái vẻ thướt tha yêu kiều của con gái ông chủ tiệm, thỉnh thoảng đi ra đi vô, mỉm cười với người này, gật đầu chào người kia, giơ tay ‘bông rua’ người nọ, tự nhiên như một cô đầm non.

Đó là nữ ca sĩ Y.V, một giọng ca lả lướt của các phòng trà. Ban ngày, nàng giao thiệp với phao câu, đầu cánh, thịt đùi; ban đêm, chìm đắm trong ánh đèn màu. Thế rồi, không kèn không trống, nàng tuyệt tích giang hồ. Người ta bảo rằng nàng đi Tây. Đi Tây thật chứ không phải Tây Ninh. Tiệm phở vắng khách dần và ít lâu sau thì phải dẹp.

PHỞ KHÔNG RAU KHÔNG GIÁ

Tiệm này nằm trên đường Công Lý- cách ngã tư Công Lý – Yên Đỗ (nay là ngã tư Nam Kỳ Khởi Nghĩa – Lý Chính Thắng) khoảng 100m – trong một cái hẻm rộng. Người ta gọi là phở Bà Dậu. Nó có những đặc điểm không giống bất cứ một tiệm phở nào : không rau, không giá và rất sạch, và nhất là không có cái mùi phở kinh niên. Thịt thái mỏng và bánh phở to bản thích hợp với cái gu của người Hà Nội. Vì ở sâu trong hẻm, nên thoạt đầu khách tới ăn uống rất lơ thơ tơ liễu buông mành, chỉ có dăm bảy mống. Sau đó, nhờ sự cổ động của người Hà Nội, người ta mới bắt đầu chiếu cố tới hương vị không rau không giá đó.

Trải qua hơn 30 năm, Phở Bà Dậu sau vẫn tồn tại và có phần phát đạt hơn xưa. Có thêm một món mới : tái bắp, thịt mềm và nhai sần sật như sụn. Giá cả cũng tăng, từ 10đ/ bát trong những năm 60 đến 10.000đ/ bát, năm 1996. Nhưng khách ăn vẫn nườm nượp.


TỪ PHỐ PHỞ ĐẾN… BẮC HUỲNH

 


 

Hà Nội, quê hương của phở, và thời bao cấp đã sản sinh biết bao thứ phở : phở vịt, phở ngan, phở lợn (thậm chí có cả phở chó), vậy mà chưa có một phố nào chuyên bán phở, trong khi ấy Saigon lại có cả một dãy phố phở. Đó là khu Hiền Vương (Võ Thị Sáu – Pasteur). Hiền Vương chuyên bán phở gà, còn Pasteur, phở bò. Nhưng dù gà hay bò, các tiệm phở ở khu này chưa có một tiệm nào – nếu nói về phở bò – có thể so với phở Tàu Bay ở Lý Thái Tổ, còn nếu nói về phở gà, thì thua xa phở Vọng Các (đường Võ Văn Tần) và phở Bưu Điện hôm nay.

Những tiệm phở bò nổi tiếng thời ấy còn có phở Tàu Thủy ở Nguyễn Thiện Thuật, phở Quyền và phở Bắc Huỳnh ở miệt Phú Nhuận. Sau khi ông Tàu Thủy qua đời, người con trai không có đủ khả năng kế nghiệp ông bố, bèn dẹp tiệm để chuyển sang nghề khác. Còn phở Bắc Huỳnh nguyên là phở Ga Đà Lạt một thời nổi tiếng; Sau 75 ông mò về Saigon, mở tiệm phở Bắc Huỳnh trên đường Võ Tánh góc Trương Tấn Bửu đối xéo góc với nhà thờ Nam.

Chỉ mấy tháng sau, Bắc Huỳnh lại nổi tiếng như cồn. Hàng ngày, từ 6 giờ sáng khách mộ điệu phở đã nườm nượp nối đuối kéo vào. Và chỉ tới 10 giờ là bánh, thịt, nước phở đã láng cóong. Phải công nhận phở Bắc Huỳnh hết chỗ chê. Nuớc trong vắt thơm lừng; Miếng thịt chín mùi thơm như pa-tê, thái tay vừa đủ dầy để cắn ngập răng. Miếng gầu sữa trắng toát mịn như miếng thạch, vừa thơm vừa bùi lại ròn tan; Không một chút hoi. Đặc biệt tiệm BH không bán phở toàn tái. Thế mới là chính thống. Phở bò mà lại ăn phở tái thì đúng là nhà quéo.

 


 

Đang phát đạt như thế, chẳng biết sao khoảng năm 1982 bỗng dưng ông dẹp tiệm. Dân ghiền phở cứ tiếc hùi hụi. Trong số này có ông cao thủ bóng lông Trần K., khi đó đang chủ trì sân quần vợt đuờng Lê Duẩn. Ông này ghiền phở BH không thua gì mấy anh ghiền thuốc phiện. Sáng sáng, sau khi dợt cho đệ tử mà không được bồi dưỡng hai tô phở BH là ông ngáp lên ngáp xuống. Ông bèn gạ một người bạn ông để người bạn này yêu cầu cô con gái ông BH mượn nồi niêu soong chảo bát đũa của ông già ra sân quần vợt mở một tiệm phở xe. Dân ghiền phở lại kéo tới ăn đông như trẩy hội. Hồi đó nữ ca sĩ Thái Thanh và nữ ca sĩ Tâm Vấn ở tít trong Chợ Lớn, sáng nào cũng ngồi xích lô ra sân quần vợt – không phải để đánh banh lông – mà là để đớp phở.

Cao thủ Trần K. có ông anh cũng tên Trần K. và cũng là cao thủ bóng lông, còn mê phở hơn cả ông em. Sáng nào ông K. anh cũng gò lưng đạp chiếc xe đạp ọp ẹp chở người tình 200 pao từ Chợ Lớn ra sân quần với mục đich cao quý duy nhất là đớp phở của con gái ông BH. Có nhiều lần, có lẽ tại tối trước ông K. anh chơi bóng lông hơi nhiều và hơi khuya, sáng ra chân chùn gối lỏng, ông đạp xe hơi chậm, tới hơi trễ, đã thấy cái thùng nước phở chổng mông lên trời. Phở chính thống là thế : bao nhiêu thịt là bấy nhiêu nước. Hết nước là hết thịt, hết thịt là hết nước. Và hết là hết, chứ không có cái trò đổ vài lon nước lèo hộp, hay ném mấy cục bouillon vào nước, thêm tí mắm tí bột ngọt, đun sôi lên bán với thịt tái. Sau mấy lần đạp xe phờ râu tôm tới nơi lại hụt ăn, ông K. anh đành thương lượng với cô chủ phở như thế này :

“Mỗi sáng cô cứ vui lòng để riêng ra hai tô, cất đi cho tôi. Tôi tới kịp để ăn hay không tới ăn được cũng kệ cha tôi. Tôi vưỡn cứ trả tiền như thường.”

Ấy thế mà, chỉ được hơn năm, chả biết lý do gì, tiệm phở xe này cũng bỗng mất tích. It lâu sau thấy tiệm Bắc Huỳnh lại tái xuất giang hồ. Được ít năm rồi lại dẹp không kèn không trống. Ngày nay nghe đâu ông Bắc Huỳnh và cô con gái đẹp như mơ đã mở hai tiệm phở bên Calgary, Canada. Chả biết còn giữ tên Bắc Huỳnh nữa không.

…PHỞ NGẦU PÍN

 


 

Dạo ấy, cả Saigon chỉ có độc một tiệm của chú Woòng ở đường Lý Thái Tổ bán phở ngầu pín. Chú là người Quảng Đông, trước khi di chuyển vào Nam đã mở tiệm phở ở phố Huế, Hà Nội. Vào đầu thập niên 50, phở ngầu pín đối với dân thủ đô, thật hoàn toàn xa lạ. Có mà nhử thính các tiểu thư Hà Nội cũng không dám tới ăn.

Phở ngầu pín vào tới Saigon cũng chả khấm khá gì hơn. Vẫn cái tiệm xập xệ tối thui, như ở phố Huế. Khách tới ăn toàn những ông râu ria xồm xoàm hoặc lún phún râu dê hoặc nhẵn nhụi bảnh bao chẳng có một sợi râu nào. Nhưng tuyệt nhiên không hề có bóng dáng đàn bà.

PHỞ SAU 75 VÀ CƠN SỐT PHỞ BẮC HẢI 

Phở leo lên tới tột đỉnh vinh quang bắt đầu từ cuối thập niên 80. Phở tràn ngập thành phố, ngoại trừ khu vực Chợ Lớn, bởi nó không thể địch lại được với hủ tíu, hoành thánh, bánh bao, xíu mại. Nhưng đặc biệt nhất là cơn sốt phở Bắc Hải. Ở thành phố có chí ít vài ba chục tiệm mang cái tên ấy. Tại sao người ta lại không chọn một bảng hiệu khác ? Cũng có nguyên nhân đấy.

 


 

Số là vào thời bao cấp, ở phố Thuốc Bắc, Hà Nội có một tiệm phở chui mà ông chủ tên là Bắc Hải. Đó là bí danh, biệt hiệu hay tên thật của ông ? Chả có ai rỗi hơi tìm hiểu. Chỉ biết cứ thế mà gọi. Tiệm của ông dĩ nhiên là đông khách, nhưng toàn khách quen. Những cái mặt lạ hoắc đừng có hòng bước vào. Trong khi phở quốc doanh “chạy qua hàng thịt”, thì phở Bắc Hải cả bánh lẫn thịt đều có chất lượng. Ngoài ra lại còn cái thú uống rượu quốc lủi nhắm với món “bốc mả” (xíu quách). Thịt do dân”bờ lờ” (buôn lậu) từ Phú Xuyên, Thường Tín hoặc ngả Gia Lâm đi theo xe khách thành, đưa vào bán cho các mối. Còn quốc lủi do ngoại thành cung cấp.

 


 

Ông Bắc Hải đựng quốc lủi trong cái bong bóng trâu, giấu ở trước bụng, cái áo phủ bên ngoài. Khách nào muốn uống, giơ cái ly xây chừng ra, ông cởi khuy áo, tháo cái nút vòi bong bóng rồi xịt một phát vào ly. Rượu vừa đúng tới mép ly, không tràn ra một giọt nào. Ông bảo đó là cả một nghệ thuật, phải tập mất một tháng mới thực hiện thành công thao tác ấy. Nói cũng đáng tội, phở của ông cũng chả ngon lành gì. Chẳng qua là vì ”trong xứ mù thằng chột làm vua”. Vả lại, nó có đầy đủ chất béo, chất cay. Với một người ”thích đủ thứ”, như vậy là đúng tiêu chuẩn. Từ đó, anh hùng nhất khoảnh, phở Bắc Hải danh trấn giang hồ.

Sau 75, một số đệ tử của ông Bắc Hải vào Nam. Họ kiếm một đầu hẻm, dựng một quán phở lộ thiên. Một trong những đệ tử nổi bật nhất của ”mông xừ” Bắc Hải là Ch. Râu. Gọi như thế là vì trên mặt anh có cả một rừng râu. Trẻ con trong khu phố, mỗi khi thấy anh xuất hiện lại chạy theo trêu chọc : ”Ơ cái râu lồm xồm, ơ cái râu loàm xoàm, cái râu mọc quanh cái mồm”.

Lại vừa may mắn lại vừa có sẵn ít vốn, Ch. Râu kiếm được một mặt bằng ở đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Phở Bắc Hải của anh ra đời, trội hơn các tiệm Bắc Hải khác với món áp chảo nước, áp chảo khô, và đặc biệt là rượu rắn-bìm bịp, tráng dương bổ thận.

Hiện nay, phở Bắc Hải không những bành trướng trong thành phố mà còn xuất hiện tại các vùng ngoại ô, nhất là khu Tân Sơn Nhất.

 


 

Khoảng giữa thập niên 80, tại Bến Sỏi, mé trái cầu Điện Biên Phủ, có một tiệm phở đuôi bò và ngầu pín do một người đàn bà đứng bán. Quán hàng thiết lập trên một vùng đất lổn nhổn sỏi đá. Khách ăn, kẻ đứng người ngồi. Đôi khi cái ghế lùn tịt được dùng thay cho bàn. Và lần đầu tiên trong lịch sử của ỀpínỂ, ngầu pín được các bà các cô chiếu cố. Họ tỉnh queo cắn từng miếng một và nhai sần sật. Đuôi bò của Bến Sỏi cũng tuyệt trần. Mỗi miếng bằng cái nắm tay của trẻ con. Thịt được ninh nhừ nên khi ăn cũng không đến nỗi vất vả.

 

 

Phở Bến Sỏi chỉ bán đến 9g30 sáng là hết. Nhưng thông thường, người ta đến sớm hơn. Để tránh cái nắng như đổ lửa xuống đầu. Trông các bà vừa ăn vừa thấm mồ hôi, phấn son nhòe nhẹt, thấy mà thương !

Vài năm sau khấm khá, bà chủ tiệm tậu được một miếng đất rộng lớn ở phía xa lộ rồi chuyển cửa hàng ra đó. Bây giờ gọi là quán phở N., vừa bán phở vừa bán lẩu ngầu pín đuôi bò. Một cái lẩu 20.000đ hai người ăn căng bụng.

PHỞ THẦY CÔ 

Bởi lương nhà giáo không đủ sống nên 5 cô và một thầy đã hùn nhau mở một tiệm phở ở vỉa hè đường X., phía sau cổng trường M.C.

 


 

Phở thầy cô ra đời khoảng gần hai năm nay. Có một dạo nhà nước dẹp lòng lề đường, có lúc họ phải di chuyển vào mé sân sau trường. Tiệm này chuyên bán phở gà và chỉ bán vào buổi sáng. Dĩ nhiên phở của họ không thể nào ngon bằng các tiệm nhà nghề như phở gà Bưu Điện hoặc Vọng Các hay các tiệm ở đường Võ Thị Sáu, nhưng nó lại có một hương vị đặc biệt – hương vị gia đình. Khách ăn có cảm tưởng như người nhà mình nấu cho mình ăn vậy. Phở ở đây rất có ”chất lượng” và rẻ – rất rẻ là khác : 4.000đ/ tô đầy tú ụ cả thịt lẫn bánh.

Giữa họ đã có sự phân công : mỗi người nấu phở rồi coi phở một ngày. Không có ai trong số họ có sẵn tay nghề. Thoạt đầu thì lúng túng như thợ vụng mất kim, ít lâu mới thành thạo. Nhưng dù sao đối với họ nghề phở cũng là một cái nghề bất đắc dĩ. Đứng trên bục giảng vẫn tốt hơn.

Ở thành phố, ngoài nhóm thầy cô kể trên, còn có một cô giáo nữa cũng đang đứng bán phở, nhưng lại giã từ hẳn cái nghề kỹ sư tâm hồn. Cô nguyên là giảng nghiệm viên của Đại học khoa học, nhà lại sẵn có mặt bằng nằm trên một trục lộ đông đảo người qua lại, bèn quyết định từ bỏ ống nghiệm và các công thức hóa học để ”giao thiệp” với phở. Vốn là một nội trợ giỏi nên từ nấu thức ăn đến làm phở cũng không đến nỗi khó khăn. Cửa tiệm nằm ở phía chân cầu Bông, khách ăn sẽ dễ dàng nhận ra khi thấy trước cửa đậu một dãy xe gắn máy.

Phở Cầu Bông ngoài các món thường lệ như tái, chín, nạm, còn có món đuôi bò. Phở rất ngon nhưng giá một tô có 5.000đ, chỉ bằng một nửa tiền nếu so với phở Hòa ở đường Pasteur, tục gọi là phở Việt kiều, với giá chém treo ngành 12.000đ/ tô. Sở dĩ gọi thế là vì khách ăn đa số là Việt kiều. Họ quen ăn phở với giá 8 đôla/ tô, chưa kể tiền ”bo” 10%, nên với họ, đó là một giá rẻ mạt.

Phở Cầu Bông cũng không làm theo kiểu đại trà với thịt thái sẵn chất đầy một cái khay. Khách ăn tới đâu làm tới đó. Thịt thái mỏng bốc mùi thơm phức. Mỗi miếng thịt mang hình kỷ hà, màu nâu gụ của nó dính với màu mỡ gàu đặt trên nền trắng của bánh trông giống như một bức tranh tĩnh vật.

Cô giáo của trường Khoa học đã đưa cả khoa học lẫn nghệ thuật vào phở.

PHỞ T.D. Ở ĐIỆN BIÊN PHỦ

 


 

Phở có bảng hiệu mang tên số nhà, nhưng người ta cứ quen miệng gọi là phở T. D., tên ông chủ, mặc dù anh không đứng bán. Căn nhà đó, xưa kia, anh mở tiệm cơm Tây với hai món đặc sản : chateaubriand và chân giò nấu đậu trắng. Các bằng hữu của anh đa số là những người làm văn nghệ. Anh cũng được liệt vào số đó, bởi giọng ca tuyệt diệu của anh. Nhưng mỗi năm anh chỉ hát có một lần và chỉ hát có một bài vào đêm Giáng sinh : “Đêm thánh vô cùng” (Silent Night). Một điệu nhạc tắt đèn. Trong lúc tiếng ca thánh thiện của anh vang lên, người ta ôm nhau đi một đường slow.

Sau khi thưởng thức phở Quyền, phở Tàu Bay, phở bà Dậu, nếu muốn đổi hương vị, người ta có thể đến T.D để nếm món ”vú sữa”, tức là khoảng thịt bụng có những núm vú, ăn béo ngậy, thơm và sần sật, nhưng không giống như sụn hoặc nậm của thịt chó. Nhà hàng có mặt bằng rộng, quạt máy quay vù vù, khách ăn không phải chịu cái cảnh mồ hôi mẹ mồ hôi con cùng chảy.

PHỞ CÔNG TỬ SÀI GÒN

Đó là tiệm phở gà H. B. ở đường Võ Thị Sáu. Ông chủ tiệm tên là Q., một người thuộc giới giang hồ mà cả hai đạo hắc bạch đều biết… tiếng từ khi Q. ở địa vị một ông chủ.

Nghề phở đến với anh một cách tình cờ. Trong một cuộc đọ tài cao thấp với một tay anh chị, anh bị hắn thưa về tội đả thương, và sau đó bị đưa đi cải tạo. Thời gian chém tre đẵn gỗ trên ngàn, anh thường hay giúp đỡ một anh bạn đồng cảnh ngộ. Thấy bạn bị bắt nạt là anh can thiệp ngay. Không phải bằng vũ lực, mà chỉ với một chiêu số thôi : bấm vào huyệt nội quan ở cổ tay và huyệt khúc trì ở khuỷu tay, là địch thủ phải thổi bài kèn ”ô rơ lui” ngay. Q. lại còn thường giúp anh ta trong các công tác lao động. Để đáp lại ân tình ấy, người bạn kia đã truyền cho anh nghề nấu phở. Anh ta dạy Q. từ cách lựa chọn gà – phải là gà được nuôi ở nông thôn – đến cách pha chế gia vị cho thùng nước lèo, và cách nấu nướng làm sao cho gà khỏi bị vỡ da.

 


 

Sau thời gian cải tạo, Q. về đường Võ Thị Sáu mở tiệm phở H.B. – tiệm phở ngon nhất trong khu phố ấy. Chỉ trong vòng ba năm, anh đã phất lên như diều. Và bây giờ, với 8 năm trong nghề phở, anh chỉ giữ vai trò chuyên viên, và để cho một số đệ tử đứng bán.

Còn một chàng nữa cũng phất lên như Q., nhờ phở. Đó là anh D., chủ một tiệm phở ở trong một con hẻm đường Nguyễn Thị Minh Khai, cách nhà thương Từ Dũ khoảng 500m. Từ Hà Nội vô thành phố Sài Gòn, anh chỉ có đủ tiền để làm một gánh phở ở đầu ngõ. Mới đầu, anh chả biết một tí gì về cái nghề này. Toàn đi học mót. Hỏi người này, học người kia, rồi tới ăn ở các tiệm phở danh tiếng để thử nghiệm. Phải mất gần một năm anh mới thành thạo.

Phở D. hôm nay nổi tiếng ngang với phở Quyền ở Phú Nhuận. Tiệm của anh có một món đặc biệt : tái bắp. Muốn ăn món này phải đi sớm, bởi 8 giờ sáng là hết. Có một điều ly kỳ là phở D. ăn vào buổi chiều bao giờ cũng ngon hơn buổi sáng. Cả chủ lẫn khách đều công nhận chuyện đó. Hỏi nguyên nhân tại sao ? Anh lắc đầu vì không giải thích được. ”Sáng và chiều cùng một thùng nước lèo. Nửa thùng buổi sáng còn lại, buổi chiều chỉ việc đun sôi, không pha thêm một chút gia vị nào, thế mà nó lại ngon hơn buổi sáng”, anh mỉm cười nói.

Bây giờ thì phở có bề thế lắm rồi. Anh mới tậu thêm một ngôi nhà ở đầu hẻm. Phở là một đặc sản của Việt Nam. Đó là điều ”quốc tế phải công nhận”. Nhưng ông Tây lại bảo nó là “soupe chinoise”, còn ông Tàu thì lại bảo nó là “ngầu phấn” chỉ là tiếng Quảng Đông, phiên âm ra tiếng Hán Việt là “ngưu” (bò hoặc trâu), ”phấn” (bột gạo). Một điều nữa, hỏi ông tổ của nghề phở là ai ? Các ông chủ tiệm phở đều lắc, mặc dù nhờ phở, họ đã có của ăn của để.

Phan Nghị



On Tue, 1/4/11, mytrang bui wrote:

Không rõ ông ký-giả Phan Nghị viết bài báo về phở này từ hồi nào, nhưng khi ông nói “Hơn ba mươi năm trôi qua, câu đối ấy hiện nay vẫn chỉ có một vế” thì e chừng như thiếu sự dè-dặt. Đã có ít ra là khoảng 5 vế đáp và từ hàng chục năm nay, nếu ai có dịp đến ăn ở tiệm Phở Xe Lửa của ông Nguyễn Đình Toàn ở Khu Thương Mại Eden, tiểu-bang Virginia thì đều dễ-dàng nhìn thấy hai câu đối này đuợc trang-trọng treo trên tường:

“Nạc mỡ nữa làm chi, em nghĩ đã chín rồi, đừng nói với em câu tái giá

Muối tiêu không đáng ngại, lão thấy còn gân chán, hãy vui cùng lão miếng gầu dai “

Ông Toàn cho biết thêm rằng câu đáp trên là của Cụ Bùi Văn Bảo (đã từ-trần 03/1998). Cụ Bùi Văn Bảo cũng là tác-giả hai câu đối khá quen thuộc sau đây:

Chỉ sợ đàn con quên Việt ngữ

Đừng lo lũ trẻ kém Anh văn

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 8

Kỳ quan Potala của người Tây Tạng

 Cung điện khổng lồ Potala xứng đáng được coi là một kỳ quan không chỉ của dân tộc Tây Tạng mà còn của toàn nhân loại.
 
 
Nằm ở trái tim của thành phố Lhasa, thủ phủ Tây Tạng, cung điện Potala được coi là viện bảo tàng sống động nhất cho văn hóa Tây Tạng và là biểu tượng quyền lực gắn liền với các đời Tạng Vương và Đạt Lai Lạt Ma.
Đứng bất kỳ hướng nào ở Lhasa, du khách cũng có thể thấy được quần thể lâu đài tráng lệ, nguy nga này.
Potala tọa lạc trên đồi Marpori cao 91m so với mặt bằng thành phố. Đây là ngọn đồi được tin là tượng trưng cho Quán Thế Âm Bồ Tát (Avalokiteshvara), là 1 trong 3 ngọn đồi thiêng của thủ đô Lhasa.
Tổng thể cung điện Potala cao 117m, từ Đông sang Tây có chiều dài 360m, chiều rộng theo trục Bắc – Nam là 270m. Công trình gồm 13 tầng, bên trong chia thành hơn 1.000 căn phòng nhỏ.
Vật liệu xây dựng cung điện là gỗ, đá, và bùn. Tường của cung điện dày từ 1m trở lên, có chỗ dày đến 5m, dùng những hòn đá to để khảm vào. Nằm ở độ cao trung bình 3.600m so với mặt nước biển, Potala là cung điện xây dựng ở độ cao ấn tượng nhất thế giới.
Cung điện Potala gồm 3 khu vực chính: Khu cung thành phía trước núi, khu cung thất trên đỉnh núi – gồm Hồng Cung và Bạch Cung, và khu hồ phía sau núi.
Khu cung thành có 3 cửa Đông, Nam, Tây và 2 vọng gác, là nơi đặt các cơ quan quản lý phục vụ cung như viện in kinh, nơi ở của các quan viên, tăng ni và có cả nhà giam, chuồng ngựa.
Nằm ở đỉnh cung điện Potala là Hồng Cung, quần thể kiến trúc mang tính chất tôn giáo gồm các điện Phật có linh tháp đặt thi thể các Đạt Lai Lạt Ma đã viên tịch và một số sảnh điện khác. Tường hồng cung đắp màu son đỏ mà theo văn hóa người Tạng đó là biểu trưng quyền lực.
Bên phải Hồng Cung là Bạch Cung (White Palace) có tường đá trát đất sét trắng, được người Tạng coi là biểu tượng của hòa bình, cũng là nơi sinh hoạt của các Lạt Ma khi còn tại vị.
Về mặt lịch sử, cung điện Potala được vua Songtsen Gampo cho xây dựng vào năm 637 sau Công nguyên như cột mốc đánh dấu cuộc hôn nhân giữa ông và Công chúa Văn Thành của nhà Đường. Tên cung điện được đặt theo tên của một cung điện huyền bí ở Nam Ấn Độ của Đức Phật bảo trợ Tây Tạng Avalokiteshvara.
Sau khi bị hủy hoại vì những biến động lịch sử vào thế kỷ thứ 9, đến thế kỷ 17, cung điện Potala được Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 5 Losang Gyatso cho xây dựng lại hoàn toàn với quy mô cực lớn.. Việc xây cất kéo dài trong suốt 50 năm mới hoàn thành.
Từ đó đến nay, cung điện Potala đã may mắn không bị hủy hoại sau nhiều sự kiện lịch sử rối ren như cuộc chiến tranh năm 1959 hay Cách mạng Văn hóa Trung Quốc.
Sau lần đại trùng tu năm 1989-1994, chính phủ Trung Quốc chính thức đưa nơi đây vào khai thác du lịch. Dù vậy du khách chỉ được khám phá một phần rất nhỏ bên trong công trình khổng lồ này, dưới sự giám sát chặt chẽ của camera an ninh. Nhiều căn phòng bị cấm chụp ảnh.
Cổng lớn ở tiền sảnh Bạch Cung trang trí gỗ mun sơn đỏ thắm buộc vải ngũ sắc.
Phía trên cánh cổng là phù điêu 7 con sư tử trắng với dòng chữ: “Cánh cổng dẫn đến sự phồn vinh” phía dưới.
Hai bên cổng là tranh vẽ Tứ Đại Thiên Vương, được xem là tứ tướng hộ pháp của Phật giáo Mật tông – tôn giáo truyền thống của người Tây Tạng. Đây là những kiệt tác vô gia của nghệ thuật Tây Tạng:
Trên những vách tường của các căn phòng đều có các bích họa với những màu sắc rực rỡ. Trong ảnh là căn phòng dành cho các đời Đạt Lai Lạt Ma sinh sống.
Trên nóc lâu đài có 8 tháp bọc vàng biểu tượng cho mỗi đời Đạt Lai Lạt Ma – lãnh tụ tinh thần của người Tây Tạng.
Có tháp phải dùng đến 9 vạn lượng vàng.
Trong cung điện bài trí hàng nghìn bức tượng to nhỏ – đúc bằng vàng, bạc, đồng… tạo hình rất sinh động. Trong ảnh là tượng Đức Phật Thích Ca bằng vàng ròng (trái) và Đạt Lai Lạt Ma thứ 5 Losang Gyatso bằng bạc (phải), được tạc từ thế kỷ 17.
Trong cung điện Potala còn lưu giữ những Mandala (đàn tràng) bằng đồng được đúc vô cùng tinh xảo cách đây hàng trăm năm. Trong ảnh là một Mandala được điêu khắc trên 170 bức tượng.
Ven tường bao ngoài dưới chân cung điện là Kora, một con đường với hàng trăm chiếc kinh luân (bánh xe Phật pháp) màu đồng in nổi câu kinh Om Mani Padme Hum xếp dọc theo tường. Những đoàn người Tạng vừa đi vừa đẩy kinh luân xoay theo chiều kim đồng hồ.
Mỗi năm, các tín đồ Phật giáo Tây Tạng đi bộ quanh cung điện Potala ít nhất một lần. Họ phải đi theo chiều kim đồng hồ để lúc nào Thánh điện Potala cũng ở bên tay phải họ, vì đây là phía tốt và may mắn nhất.
Bất chấp sự phát triển của thành phố Lhasa trong những thập niên gần đây, cung điện Potala vẫn nổi bật giữa cảnh quan thành phố với dáng vẻ cổ kính và uy nghiêm của mình.
Ngày nay cung điện Potala đã được UNESCO công nhận là một di sản thế giới, thu hút một lượng lớn khách du lịch quốc tế đến tham quan mỗi năm. Công trình này xứng đáng được coi là một kỳ quan không chỉ của dân tộc Tây Tạng mà còn của toàn nhân loại.
 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 14

Vợ chồng về già thường thiếu 8 điều này, những người trung niên và cao tuổi nên đọc!

Những cặp vợ chồng đã nắm tay nhau đi qua mấy mươi năm cuộc đời, họ không thiếu sự nhẫn nhịn dành cho nhau, không thiếu những sự hi sinh thầm lặng cho nhau, nhưng họ lại dễ dàng cảm thấy thiếu 8 điều này.

 

1. Thiếu những lời nói yêu thương

Nói với người bạn đời những lời đường mật hay những câu bông đùa sẽ khiến quan hệ của hai người trở nên tốt đẹp hơn khi sống chung. Những lời nói yêu thương khiến cho tình cảm của hai người không ngừng được hâm nóng.

2. Thiếu sự hài hước

 

Sự hài hước giữa vợ chồng có một tác dụng rất đặc biệt. Khi tâm trạng của một nửa kia đang rất tồi tệ hoặc cả hai đang có mâu thuẫn thì những lời nói chỉ trích chỉ như thêm dầu vào lửa; Hay những khuyên lải nhải mãi không thôi cũng không có tác dụng vào lúc này. Nhưng chỉ cần một câu nói hài hước vào đúng thời điểm, có thể giúp biến “nộ” thành “hỉ”, hóa nước mắt thành nụ cười!

3. Thiếu sự tán dương

Chúng ta thường hay yêu thích và khen ngợi những đứa trẻ, nhưng đối với người bạn đời của mình ta lại thường nhìn họ bằng ánh mắt săm xoi. Trong đó có rất nhiều nguyên nhân nhưng về lâu về dài sẽ làm ảnh hưởng đến tình cảm và cuộc hôn nhân bền vững của hai người.

4. Thiếu sự giao lưu

Nếu tình cảm giữa hai vợ chồng là một cái cây trưởng thành thì sự thấu hiểu và giao lưu giữa hai người được coi là chất dinh dưỡng. Những cuộc nói chuyện thẳng thắng, sôi nổi, gặp bất cứ chuyện gì cũng cùng nhau bàn bạc. Những việc này chắc chắc sẽ là một phương pháp có ích để thúc đẩy tình cảm giữa hai vợ chồng. Nhưng sự thẳng thắn này không đồng nghĩa với việc lời nói không có chừng mực.

5. Thiếu sự cảm thông

Sống với nhau mấy mươi năm, không tránh khỏi gặp nhiều khó khăn, trắc trở. Nếu như không có sự cảm thông, nhẫn nhịn thì sao có thể tiếp tục sống với nhau đây? Chỉ cần có hiểu nhau, cảm thông cho nhau thì mọi chuyện trong gia đình đều tốt đẹp.

6. Thiếu sự lãng mạn

Có một cuộc hôn nhân bình thường là một thứ hạnh phúc rất quý giá, nhưng một cuộc sống quá đỗi bình thường đôi khi lại khiến chúng ta mệt mỏi, một ánh mắt chứa đựng niềm vui và thâm tình, cùng nhau nắm tay dạo quanh phố phường, cùng nhau đưa các cháu đi dạo công viên hay cùng nhau chuẩn bị bữa ăn tối, những cử chỉ nhỏ bé nhưng ấm ấp ấy cũng chính là lãng mạn rồi.

7. Thiếu một trái tim trẻ trung

Những người có một trái tim trẻ sẽ có một cuộc sống thoải mái hơn, tâm trạng càng vui vẻ ta càng phát hiện được thêm nhiều điều thú vị trong cuộc sống xung quanh. Sau khi đóng cửa lại, chúng ta đừng ngại mà hãy thử học theo lũ trẻ, cùng chơi những trò chơi nhỏ, hai người cùng vui chơi, trêu đùa, những điều này sẽ làm cho cuộc sống của ta bớt khô cằn và đơn điệu hơn.

8. Thiếu những sở thích chung

Vợ chồng sống với nhau, những tiếng nói chung, sở thích chung rất quan trọng. Không có những tiếng nói, sở thích chung thì cuộc sống sẽ trở nên nhàm chán. Vì vậy, hai người nhất định phải từ từ nuôi một sở thích chung, như vậy mới có thể hạnh phúc bền lâu.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 39

‘Công thức vàng’ làm sạch mạch máu, giảm mỡ máu: Bài thuốc nên có trong mọi gia đình

Bạn có tin không? Chỉ với 3 loại nguyên liệu bao gồm tỏi, chanh, gừng sẽ giúp bạn thông tắc các động mạch, loại bỏ các chất béo tích tụ trong máu bấy lâu nay.

Chắc chắn đây là tin vui cho những ai đang mang trong mình 2 triệu chứng nguy hiểm trên. Tuy nhiên, bạn sẽ phải vô cùng ngạc nhiên vì công dụng của chúng còn vượt xa những gì bạn tưởng tượng.

Loại nước uống thần kỳ này có tác dụng điều trị và ngăn ngừa các triệu chứng mệt mỏi, nhiễm trùng, cảm lạnh.

Ngoài ra, chức năng gan sẽ được cải thiện, ngăn chặn sự phát triển của gốc tự do chỉ với 3 loại nguyên liệu duy nhất.

Được biết, tỏi giàu Allicin, đây là thành phần làm nên điều kỳ diệu của hỗn hợp này, do đó, chúng có tác dụng giảm mỡ máu, cholesterol xấu, hỗ trợ chức năng gan…

Gừng chứa tinh dầu giúp cải thiện hệ miễn dịch, tăng sức đề kháng của cơ thể. Còn chanh giúp trung hòa mùi vị của tỏi và gừng, giúp bạn dễ dàng thưởng thức loại nước uống này.

Bạn hãy yên tâm khi sử dụng hỗn hợp này vì tỏi, gừng và chanh khi kết hợp với nhau hoàn toàn không gây ra bất kỳ tác dụng phụ nào cho cơ thể. Ngược lại, chúng còn có vô số các lợi ích kể trên.

Nguyên liệu

– 4 củ tỏi lớn.

– 4 trái chanh.

– Gừng có kích thước 3-4cm.

– 2 lít nước.

Cách thực hiện

1. Chanh vắt lấy nước cốt, gừng, tỏi rửa sạch cho vào máy xay sinh tố xay nhuyễn, nếu không có dụng cụ chuyên dụng bạn hãy dùng dao bằm nhuyễn.

2. Hỗn hợp vừa xay xong đổ vào nồi rồi thêm 2 lít nước đã chuẩn bị sẵn, bắc lên bếp nấu sôi, khuấy đều khoảng 10 phút rồi hãy tắt bếp, để nguội.

3. Dùng rây lọc hỗn hợp lấy nước cho vào chai thủy tinh.

Cách uống

Mỗi ngày, nên uống 200ml trước bữa ăn khoảng 2 tiếng, tốt nhất, nên áp dụng vào buổi sáng khi dạ dày còn đói.

Việc tiêu thụ vào buổi sáng sẽ kích thích toàn bộ hệ tiêu hóa hoạt động, quá trình đào thải chất độc cũng diễn ra tốt hơn.

Lưu ý:

– Nhớ lắc kỹ chai trước khi sử dụng.

– Bảo quản trong tủ lạnh khi chưa sử dụng hết.

– Uống hết hỗn hợp, dừng 6 ngày rồi tiếp tục thực hiện thêm 1 liệu trình.

Nếu cơ thể đang gặp các vấn đề nêu trên hoặc đơn giản bạn muốn tăng cường sức khỏe, hãy thực hiện theo hướng dẫn và sử dụng mỗi ngày.

Đặc biệt, công thức này rất tốt cho người cao tuổi, giúp khôi phục năng lượng, tinh thần và trẻ hóa cơ thể.

Chúc bạn sống vui khỏe.

Theo Phunugiadinh

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 10

Dép thông minh

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 23

Viếng tang lễ giản dị của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông

 Phu nhân nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông chịu tang bên linh cữu chồng. (Hình: Trần Tiến Dũng/Người Việt)

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Những ngày sau Tết Mậu Tuất, người dân Sài Gòn nhận tin buồn về sự ra đi của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông.

Thông tin về cuộc đời binh nghiệp và sự nghiệp âm nhạc của vị cựu sĩ quan cao cấp quân đội Việt Nam Cộng Hòa đầy khắp các trang mạng cá nhân. Điều này một lần nữa cho thấy, sự thật lịch sử dù bị khỏa lấp hay bôi xóa ở mức độ nào đi nữa, thì tấm gương những người trí thức Quốc Gia chân chính phụng sự tổ quốc Việt Nam vẫn sáng ngời trong lòng dân tộc.

 

Trong không gian giản dị của tang lễ nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông trên đường Nguyễn Trọng Tuyển, Phú Nhuận, Sài Gòn; người đến viếng không khỏi xúc động và ca từ bài Chiều Mưa Biên Giới của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông lại vang lên. “Chiều mưa biên giới anh đi về đâu? Sao còn đứng ngóng nơi giang đầu. Kìa rừng chiều âm u rét mướt. Chờ người về vui trong giá buốt người về bơ vơ…”

Linh cữu và di ảnh nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông. (Hình: Trần Tiến Dũng/Người Việt)


Linh cữu của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông được quàn tại tư gia: 271A Nguyễn Trọng Tuyển, phường 10, quận Phú Nhuận, Sài Gòn. Lễ động quan diễn ra vào 12 giờ ngày 2 Tháng Ba, nhằm ngày 15 tháng Giêng Mậu Tuất, sau đó nhạc sĩ được hỏa táng tại nghĩa trang Bình Hưng Hòa.


Chiều Sài Gòn không hề giống nỗi buồn ở chốn hoàng hôn của người lính chiến nơi biên cương, nhưng tâm thức tưởng nhớ vị quân nhân, người nhạc sĩ chân chính vừa vĩnh biệt đượm màu u ẩn.

Hầu chuyện phu nhân của nhạc sĩ, bà cho biết. Lúc ông từ nhà tù của chế độ Hà Nội về, bệnh tật khiến ông không đi, đứng được, ông chỉ nằm đó như một cái xác, không người thân nào tin ông có thể sống. Hàng xóm ai cũng thương cảm. Nhưng rồi bằng nghị lực phi thường và sự chăm sóc của gia đình ông vượt qua tình trạng bạo bệnh mắc phải trong thời gian 10 năm chịu lao tù.

Cùng lúc viếng tang lễ nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông là vợ chồng ca sĩ Giao Linh. Phu quân của ca sĩ Giao Linh thuật lại. Trước lúc ra đi, nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông có dặn dò gia đình. Đừng nhận phúng điếu cho dù số tiền phúng điếu để được sử dụng làm từ thiện cũng không nên, vì ông với gia cảnh không con cháu sau này biết lấy ai trả nợ đáp lễ.

Giữa một con đường Sài Gòn chiều tan tầm đông người, xe đông đúc, tang lễ vị trí thức, sĩ quan quân lực VNCH, người nhạc sĩ lớn chỉ có mỗi người vợ chung thủy chịu tang.


Cảnh tang lễ tại tư gia nhạc sĩ trên đường Nguyễn Trọng Tuyển, Phú Nhuận, Sài Gòn. (Hình: Trần Tiến Dũng/Người Việt)

Sau biến cố 1975, thường khi nhiều người thuộc thế hệ trẻ, đặt câu hỏi. Vì sao không có đủ thông tin về những vị trí thức chân chính đã phục vụ chính thể VNCH? Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông là người con sinh ra và trưởng thành của đất Sài Gòn Gia Định, người đã chọn ở lại để được về với đất mẹ như lúc trước biết cố 1975 người đã chọn sự nghiệp binh nghiệp và âm nhạc, đặt tình yêu nước lên trên hết với tất cả danh dự và tránh nhiệm; cả khi phải buộc phải tồn tại trong nghịch cảnh lịch sử vẫn một lòng gìn giữ khí tiết của người phụng sự chính nghĩa Quốc Gia.

Hôm nay, vĩnh biệt vị nhạc sĩ lớn Nguyễn Văn Đông, nhưng các ca khúc vang danh của ông vẫn vang mãi trong lòng các thế hệ trẻ Việt Nam. (Trần Tiến Dũng)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 57

Thanh niên uống rượu bia sẽ dễ hư gan

Thanh niên từ 18 đến 20 tuổi uống rượu bia, nhiều chục năm sau, có nhiều khả năng phát triển bệnh gan nặng hơn so với những người đồng trang lứa không rượu bia, theo một cuộc nghiên cứu của Thụy Điển.

Các nhà nghiên cứu xem xét dữ liệu về tiêu thụ rượu bia của 43.296 thanh niên nhập ngũ trong năm 1969 và 1970, lúc họ đang trong tuổi mười tám đôi mươi. Sau gần 38 năm theo dõi, tổng cộng có 383 người trong số này được chẩn đoán mắc bệnh gan trầm trọng, trong đó có 208 người chết.

Mỗi gram rượu bia tiêu thụ hàng ngày trong thời trai trẻ có dính líu tới tỷ lệ tăng nguy cơ bệnh gan lên 2%. Tỷ lệ này là sau khi các nhà nghiên cứu đã khấu trừ các yếu tố nguy cơ độc lập khác cũng phá hoại gan như béo phì, hút thuốc, và bệnh tim mạch.

Nguy cơ càng tăng cao đối với những người nghiện rượu.

Những thanh niên trung bình tiêu thụ từ 31 đến 40 gram chất uống có cồn mỗi ngày có nguy cơ bệnh gan cao gấp đôi so với những người không bia rượu. Những người uống mỗi ngày từ 51-60 gram chất có cồn thì nguy cơ bị hư gan cao hơn gấp 4 lần.

Lượng chất cồn đủ để gây hư gan không rõ là bao nhiêu và có thể bị chi phối bởi các yếu tố khác như thực phẩm và mức độ bia rượu thường xuyên thế nào. Tuy nhiên, trong các nghiên cứu trước, người ta chỉ ra rằng nguy cơ bệnh gan tăng lên khi uống hơn 30g chất cồn mỗi ngày, đối với đàn ông, và trên 20g đối với phụ nữ.

Trong gần 40 năm theo dõi, trong nhóm được nghiên cứu có 2661 người được chẩn đoán lạm dụng bia rượu, và cứ 10 người trong số họ thì có 1 người phát triển bệnh gan trầm trọng.

Giới nghiên cứu khuyên rằng các bậc phụ huynh nên tìm cách ngăn cản con cái sớm làm quen với bia rượu và khuyên can chúng sử dụng có chừng mực.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 26

Sốc khi biết sự thật về công dụng của đông trùng hạ thảo

H. C. Đẳng


Ngay tại Trung Quốc, nhiều người vẫn lầm tưởng về bản chất và công dụng của đông trùng hạ thảo, tới mức các nhà khoa học nước này phải lên tiếng cảnh báo.
Tháng 1/2018, nhiều tờ báo lớn của Trung Quốc như Sina, Sohu đồng loạt đăng tải nhiều bài viết về đông trùng hạ thảo, nhấn mạnh đây là “dược liệu”, không phải “vị thuốc” có thể ăn trực tiếp và mang lại nhiều hiệu quả như dân gian lầm tưởng.  Không có kháng thể chống ung thư.


Nhiều người cũng tưởng rằng, đây là loài sinh vật dị biệt: mùa đông là côn trùng (đông trùng), chui xuống đất tránh cái lạnh, còn mùa hè trở thành cây cỏ (hạ thảo). Các tài liệu khoa học và y học Trung Quốc ghi nhận đông trùng hạ thảo xuất hiện ở bốn tỉnh gồm Tứ Xuyên, Vân Nam, Thanh Hải, Cam Túc và Tây Tạng, tại các vùng núi có độ cao hơn 3.800 m so với mặt nước biển.

           Đông trùng hạ thảo khi mới được khai thác ngoài thiên nhiên
Trên thực tế, các nhà khoa học Trung Quốc thống nhất rằng đông trùng hạ thảo là thể kể hợp giữa ấu trùng loài bướm dơi và nấm.
Vào mùa hè, khi băng tuyết tan ra trên các cánh đồng cỏ ở độ cao 3.800 m so với mặt nước biển, bướm dơi đẻ trứng lên lá các loại hoa. Sau đó, trứng phát triển thành sâu nhỏ, khon vào mặt đất ẩm ướt, hấp thụ chất dinh dưỡng từ rễ các loài thực vật, dần béo trắng lên. Thời điểm này, nang bào tử nấm hình cầu gặp ấu trùng sâu bướm, chúng sẽ khoan vào cơ thể ấu trùng, rút chất dinh dưỡng, tạo thành tơ nấm. Hoặc đông trùng hạ thảo cũng hình thành khi ấu trùng bướm ăn lá cây có nấm.
Như vậy, xét về mặt thực chất, đông trùng hạ thảo chính là hiện tượng nấm ký sinh vào cơ thể ấu trùng sâu bướm, dần ăn hết chất dinh dưỡng của vật chủ.
Nấm lây nhiễm vào cơ thể ấu trùng, khiến ấu trùng cong mình lên cao lên 2 đến 3cm so với mặt đất. Lúc này, ấu trùng sẽ chết dần từ đầu đến đuôi. Nấm vẫn tiếp tục phát triển cho tới khi xâm nhập hoàn toàn cơ thể ấu trùng. Đến cuối xuân đầu hạ, phần dầu của ấu trùng sẽ mọc lên một dạng thực vật giống như cỏ màu tím đỏ. Đây chính là lúc thu hoạch đông trùng hạ thảo tốt nhất.
Tuy nhiên, giới khoa học Trung Quốc nhấn mạnh đây chỉ là “dược liệu”, chứ không phải thuốc tiên hay “dược phẩm”. Mặt khác, các chuyên gia y học cổ truyền Trung Quốc cũng khẳng định đông trùng hạ thảo hoàn toàn không có kháng thể chống ung thư như đồn thổi.
                                         Đông trùng hạ thảo đã qua sơ chế
“Lợi dụng sự thiếu hiểu biết, một số gian thương đã tìm mọi cách tuyên truyền, ép giá khiến đông trùng hạ thảo đắt như vàng. Sự thực, loại dược phẩm này không có nhiều công hiệu đến vậy”, ông Vương Thành Thụ (Wang Chengshu), chuyên gia thuộc Viện Nghiên cứu Sinh lý và Sinh thái thực vật, Thượng Hải, cho biết.  

Cấm ăn trực tiếp
Tháng 12/2010, Tổng cục Giám định quốc gia Trung Quốc, ra thông cáo về đông trùng hạ thảo, trong đó cấm sử dụng loại dược liệu này để làm thực phẩm hoặc chế biến nó thành thực phẩm.

Năm 2005, Tổng cục thực phẩm và y học Trung Quốc, thuộc Bộ Y tế nước này, cũng đã ra lệnh buộc thay thế đông trùng hạ thảo trong các loại thực phẩm chức năng bằng các loại nấm khác được phép sử dụng.
Cuối năm 2017, khảo sát của tờ Time Weekly, nhận xét buôn bán đông trùng hạ thảo là ngành kinh doanh sinh lời ở Trung Quốc trong nhiều năm. Theo báo này, giá của đông trùng hạ thảo đã tăng lên 10 lần từ năm 2003. Tại siêu thị bán lẻ, đông trùng hạ thảo chất lượng có thể lên tới giá 888 Nhân dân tệ (134 USD) mỗi gram, đắt gấp ba lần vàng. Ngược lại, nấm Cordyceps militaris, thực thể có khả năng kháng ung thư, lại thường chỉ có giá 0,3 Nhân dân tệ (0,05 USD) mỗi gram.
Trong khi đó, các nhà môi trường học cũng cảnh báo việc khai thác diện rộng với đông trùng hạ thảo ở Tây Tạng, về lâu dài có thể gây tổn hại nghiêm trọng với môi trường ở vùng cao nguyên này.
Năm 2016, Tổng cục thực phẩm và y học Trung Quốc thậm chí còn cảnh báo lượng độc tố arsen có trong đông trùng hạ thảo được chế biến thành bột hay viên nén, ở mức cao hơn chuẩn cho phép. Hạn mức tiêu chuẩn quốc gia của Trung Quốc về arsen, hóa chất độc hại, là 1 miligam/kg, nhưng mức tìm thấy trong các chế phẩm đông trùng hạ thảo dao động từ 4,4-9,9 miligam/kg.
Báo Trung Quốc Chinanews cảnh báo người dân cần thận trọng với đông trùng hạ thảo, trong khi không ít người vẫn lấy chúng làm những món quà đắt tiền, thường tặng cho người già. Dân gian cho rằng loại dược liệu này giúp tăng cường hệ thống miễn dịch của con người và hạn chế sự phát triển của các tế bào ung thư, điều chưa hề được khoa học chứng minh.
Tờ Sina từng đăng tải bài viết “Đông trùng hạ thảo: tiên dược hay cú lừa thế kỷ”, dẫn nghiên cứu của ông Vương Thành Thụ, khẳng định dược liệu này khi được chế biến, phối hợp với các loại dược liệu khác, có tác dụng bồi bổ một số bệnh.
        Thiếu nữ Tây Tạng khai thác đông trùng hạ thảo ngoài thiên nhiên
Tuy nhiên, đông trùng hạ thảo không có tác dụng trực tiếp trong điều trị bệnh cho lục phủ ngũ tạng, thậm chí chữa được những trọng bệnh như một số phương tiện thông tin đã đồn thổi.
“Đông trùng hạ thảo không thể chữa được ung thư, hen suyễn hay vô sinh như những lời quảng cáo”, báo viết.
VÕ VĂN VIỆT 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 21

Nhạc sĩ Lam Phương (2018): Đào hoa là do hoàn cảnh đưa đến

Tóm tắt tiểu sử Nhạc sĩ Lam Phương
Tên thật là Lâm Đình Phùng, sinh ngày 20 tháng 3 năm 1937, làng Vĩnh Thanh Vân, quận Châu Thành, tỉnh Rạch Giá (ngày nay là phường Vĩnh Thanh Vân, Rạch Giá, tỉnh Kiên Giang).
  Hiện nay ông đang sinh sống tại khu Little Saigon, Quận Cam, California.


E:\00-2018\IMG_1793_.jpg
Nghe tôi gọi điện thoại: “Chú ơi, con qua phỏng vấn chú để viết bài cho báo Tết, nha chú”. Nhạc sĩ Lam Phương nói liền: “Ừ, ghé qua chơi đi cháu!”. Khi nghe tôi nhấn thêm câu, “Kể về những cuộc tình đã qua đời Lam Phương nha!” thì tác giả thêm luôn “suốt đêm thao thức vì em” bật cười lớn “Giờ này kể lạng quạng người ta uýnh cho, chạy không kịp”.
Cười vậy, nói vậy, nhưng ông vẫn kể, mà còn kể “mỗi người có một chuyện nhỏ nhỏ vui vui để làm bài viết của cháu lạ hơn.”
Nhìn ông ngồi trên chiếc xe lăn, cười nói một cách vui vẻ, thỉnh thoảng lại pha trò một cách rất duyên để rồi bật cười thoải mái, tôi thầm nghĩ “ông vầy mà không nhiều người mê mới lạ.” Mà, ngược lại, nghe cách ông gọi điện thoại hỏi thăm về cô bạn đồng nghiệp đi cùng tôi đến thăm ông, tôi cũng chợt nhớ câu “Chém cha cái kiếp đào hoa, mở ra rồi lại trói vào như chơi” của Nguyễn Du.


Máu đào hoa thật sự chảy trong ông thấm vào từng thớ thịt, cho nên, ông còn thở, là còn bật lên những câu đại loại: “Cô đó đẹp quá hén!” cho dù sau đó ông tủm tỉm “chống chế”: “Trời cho mình tâm hồn như vậy chứ đâu phải mình muốn đâu”.


Phỏng vấn ai mà biết rằng họ sẵn lòng giãi bày, là tôi hỏi thẳng liền vấn đề, chứ không cần lượn lượn dẫn dắt. Cũng vậy, khi nghe ông nói “bốn người mà ông Nguyễn Ngọc Ngạn nhắc đến trong bài viết của ổng hồi mấy năm trước là bốn người chánh đó,” tôi hỏi liền, “Còn những người phụ đâu?”. “Quên hết rồi, sao nhớ nổi”. Người nhạc sĩ ở ngoài tuổi 80 trả lời một cách tỉnh bơ, gọn bâng và cười xòa.


Bốn mối tình sâu đậm
Bốn người, hay đúng hơn là bốn mối tình sâu đậm, đi qua cuộc đời của người nhạc sĩ tài hoa (lẫn đào hoa) này chính là
ca sĩ Bạch Yến, ca sĩ Minh Hiếu, ca sĩ Hạnh Dung và người đẹp Cẩm Hường.
“Và mối tình với kịch sĩ Túy Hồng nữa là năm, phải không chú?” – “Không, đó là vợ”. “Trời, vợ không phải là tình sao!” Tiếng kêu của tôi chỉ được trả lời bằng một nụ cười nhẹ của người từng viết nỗi lòng “Tôi đã lầm khi đưa em sang đây”.
“Thế còn lời đồn về Họa Mi?” – “Họa Mi không có đâu, chỉ là bạn thôi”, ông lắc đầu.
Và ông bắt đầu, như thể có đoạn phim đang chiếu chậm qua dòng hồi ức của ông: “Cô Cẩm Hường đẹp lắm, đẹp số một đó, từng là hoa hậu bên Pháp mà. Chú viết cho ‘bà’ đó mấy chục bài lận, ‘Từ Ngày Có Em Về’, ‘Anh muốn đôi ta mãi như người tình’… trong bài ‘Mùa Thu Yêu Thương’ đó, ‘Bài Tango Cho Em’, nhiều lắm…


Tôi cũng không hiểu sao ông lại bắt đầu kể về những mối tình của mình bằng “mối tình chánh cuối cùng”, không biết có phải vì cô Cẩm Hường đã qua đời, nên nói dễ hơn chăng?
 
“Chú quen ‘bà’ này 10 năm ở Pháp. Quen cô ấy khi cô ấy đang có chồng, lúc chú từ Mỹ mới qua, gặp bà một cái là bà bỏ chồng luôn.. Mà cổ đẹp lắm,” ông cười nhớ lại.


Người em rể vẫn ở bên cạnh chăm sóc nhạc sĩ Lam Phương suốt thời gian, từ lúc ông đổ bệnh đến nay, kể thêm, “Cô Cẩm Hường đẹp lắm, nói chuyện dễ thương lắm, mà chỉ nụ cười thôi là thấy chết rồi.”


“Lúc đó cô Khánh Ly qua Pháp nhìn thấy, cô này chạy về ‘méc’ cô Túy Hồng. Cô Túy Hồng mua vé máy bay qua coi mặt liền,” người em rể ‘tiết lộ’ chuyện xưa.


“Chàng Lam Phương im lặng nghe em mình kể, rồi thêm vào: “Nhưng qua làm được gì nữa, vì lỗi bà trước, không phải lỗi chú. Mà lúc đó cũng thôi rồi.”


Một khoảng im lặng để ông nhớ lại một thời mê đắm, trước khi tôi tiếp: “Đây là mối tình dài nhất, đúng không chú?” – “Không, có người kéo dài đến 20 năm lận?” – “Ai?” Tôi bỗng nghệch ra. “Bà Tống Hùy” – “Là ai?” Tôi thật sự ngạc nhiên. “Là Túy Hồng đó”. Úi trời, tôi bật cười lắc đầu, trong khi ông ngồi cười khoái chí. Ông vẫn giữ được sự hài hước, tếu táo đến vậy ở tuổi bát thập thì quả là tôi cũng nể ông luôn.


“Có khi nào cùng lúc chú quen nhiều người không? – “Cũng có, mấy cô nữ sinh đó. Nói nói chứ đừng viết ra nghen,” ông bảo. Tôi trêu, “Sao lại không viết, không viết uổng à.”


“Trong thời gian sống với những người này vẫn có vô số những cuộc tình phụ bao quanh. Ăn cơm còn kiếm cháo là vậy đó. Toàn là người ta tìm tới thôi.” – Ông ‘ta thán’ về ông, mà như thể ‘kể tội’ ai đó.


“Là một nhạc sĩ, việc quen nhiều người tạo cho chú nhiều cảm hứng viết bài là sự thật, nhưng có khi nào chú cảm thấy có điều gì làm cho chú khó chịu, áy náy không?” Tôi tò mò.


“Khó chịu là khi họ đụng nhau đó” – Ha ha ha. Tôi không ngăn được tiếng cười lớn. Không có câu trả lời nào thật hơn thế.


“Vậy giờ này chú còn quen nhiều người không?” – “Giờ hết rồi,” ông trả lời ngay. “Hết người này đến người khác thôi, chứ không đến một lượt.” Tôi phải mất hai giây để hiểu hết câu trả lời “quỷ quái” mà thoạt nghe, tôi ngỡ ông đã thực sự “rửa tay gác kiếm.”


Ông trầm ngâm trước khi “biện hộ” cho chính mình, “Chắc tại số mình thôi, mình không muốn mà họ cứ tới,… mà mình từ chối thì sợ người ta buồn.”


“Chú không tìm ai hết vì mình biết thân phận mình mà; lúc nhỏ thì nhà nghèo, có thương cũng không dám tỏ tình với ai hết. Giờ thì mình bệnh vầy, họ có đến với mình thì cũng vì hiếu kỳ, ai biết dăm ba bữa đuổi mình đi sao,” ông nói cùng nụ cười muôn thuở.


Bạch Yến, mối tình đầu?
Ông bảo ông không tìm ai, nhưng lại là người biết tỏ tình sớm. Và người đầu tiên nghe được những lời tình tứ đó là Bạch Yến.


“Nhớ năm đó ở khu Bàn Cờ có vụ cháy nhà lớn lắm, chú cùng bạn bè đi làm thiện nguyện ở đó.. Nhà Bạch Yến cũng trong khu xóm đó, nên gặp, làm quen. Gặp nhiều lần thì tình cảm phát sinh,” ông kể về tình yêu đầu đời.


Ông cho biết “Bài hát đầu tiên viết cho Bạch Yến hình như là bài ‘Nghẹn Ngào.’” – “Tại sao lại là ‘Nghẹn Ngào?’” – “Vì chú có lỗi, làm bạn mình buồn nên bạn mình đuổi mình về. Đó là chú tưởng tượng ra thôi… chứ không có ai đuổi đâu. Đó như lời thú tội vậy mà, ‘Thôi anh đi về đi, xa xôi rồi thăm nhau làm chi…’”


“Mà chú làm khổ cổ lắm. Lúc quen cổ rồi, chú còn trẻ cũng bay bướm làm cho cổ buồn, cổ khổ lắm, phải bỏ đi Pháp, rồi đi Mỹ cả 10 năm mới quay trở về. Khi về chú có gặp lại cổ, khi đó cổ chưa có chồng. Nhưng chú thì có gia đình rồi. Cổ lại đi tiếp,” tác giả “Tình Bơ Vơ” kể.


“Có một kỷ niệm vui với Bạch Yến… đó là quen cổ khi còn là học trò mới lớn lên. Khi đó ‘bả’ đi về quê của ‘bả’,… tình còn mới nên chú thấy nhớ nhớ, mới đón xe đò về quê gặp ‘bả’.. Xe đò chạy từ chiều đến 4 giờ sáng mới tới; mà lúc giờ đó người ta còn ngủ hết, mình còn ở ngoài lộ… phải ngồi trên băng ghế ngoài đường ngủ chờ trời sáng mới gặp được. Đó là kỷ niệm mà chưa từng kể ai nghe,” ông cười với hồi ức… cũng chừng có hơn 60 năm.


Xấu nên phải kiếm người đẹp
Một điểm chung của những người phụ nữ từng làm chàng trai bước đi từ “Kiếp Nghèo” rung động, là, họ đều là những người phụ nữ đẹp. Câu nào nhắc đến “người xưa” của ông đều phải có dính đến chữ “đẹp.” “Vì mình xấu nên phải kiếm người đẹp,” ông bảo thế, nhưng tin hay không là ở người nghe.


“Cô ca sĩ Hạnh Dung thì không nổi tiếng nhưng đẹp,” ông kể tiếp. “Nhớ có lần đi công tác ở Phù Cát. Sau khi biểu diễn xong rồi thì về phòng ngủ. Nói là phòng, chứ chỗ nhà binh thì chỉ trải chiếu ra nằm ngủ. Giữa đêm bị pháo kích, ù té chạy tán loạn… Nhớ cổ cũng chạy thấy mình thì kêu ‘Em ở đây nè, em ở đây nè.’”


Ca sĩ Hạnh Dung ở Biệt Đoàn Văn Nghệ Trung Ương, chuyên đi hát cho lính nghe. Cô không là người nổi tiếng, nhưng những bài hát ông viết trong giai đoạn quen cô là ngững bài hát để đời, từ “Giọt Lệ Sầu,” “Tình Nghĩa Đôi Ta Chỉ Thế Thôi,” đến “Phút Cuối” và đặc biệt là bài hát làm “điên đảo” nhiều thanh niên trai tráng một thời: “Thành Phố Buồn.”


Với ca sĩ Minh Hiếu,người ông cho rằng “tình nghệ sĩ thôi chứ không phải đậm đà,” ông cũng mơ màng nhớ kỷ niệm xưa. “Hồi mới quen, có lần cổ rủ về nhà ăn cơm. Cổ làm đĩa gỏi, trên đó một bên cổ xếp sợi dây leo thành hình chữ MH, bên kia thì chữ LP”.


Minh Hiếu chính là nguồn cảm hứng để ông viết bài “Biển Tình” mà một người bạn tôi từng nhận xét “Trong tất cả những bài hát của Lam Phương, ‘Biển Tình’ là bài hát có giai điệu lạ nhất, nghe nhạc mà cảm giác như từng đợt sóng từ ngoài khơi vô thẳng vào lòng mình.”


Mối tình nghệ sĩ không đậm đà với Minh Hiếu cũng ghi dấu bằng những giai phẩm thật đẹp như “Biết Đến Bao Giờ” mà lứa chúng tôi, những đứa trẻ lớn lên sau năm 1975, khi bắt đầu biết nghêu ngao những bản nhạc vàng thì đó lại là những câu, “Đời là vạn ngày sầu, biết tìm vui chốn nào…” Ông kể thêm, “Chú viết bài ‘Em ơi suốt đêm thao thức vì em” (Em Là Tất Cả) là lúc chú lên nhà cổ chơi, khi ra về, cổ nói ‘nhớ mai lại nghe’. Chỉ một câu đó mà chú có ý tưởng viết bài hát đó trong một đêm.”


Khi tôi hỏi, “Với chú, mối tình nào sâu nặng nhất, khiến chú cảm kích người đó nhất?” Ông đã trả lời rất khéo, “Khó nói được lắm, vì mỗi người mỗi hoàn cảnh khác nhau.”


Hỏi ông khi nhìn lại hết những người phụ nữ mà ông từng có tình cảm với, ông thấy đó là những tình cảm đẹp để nghĩ về hay có gì hối tiếc, ông cho rằng, “Thường là đẹp, ít người nào làm mình hối tiếc lắm. Vì khi mình thương người ta là mình thương cái đẹp của người ta. Nhưng sau khi tan vỡ thì những kỷ niệm đẹp làm mình nhớ.


Vừa viết vừa khóc
Theo ông, những sáng tác ông viết ra rất ít sự tưởng tượng, mà hầu hết đều thoát thai từ chính những gì ông trải nghiệm, liên quan đến cuộc đời ông, mặc dù có thể đó chỉ là những cảm xúc thoáng qua, nhưng đó là của ông, không vay mượn.


“Có bài hát nào chú vừa viết vừa khóc không?” Tôi tiếp tục cuộc chuyện trò, đôi khi tưởng chừng lạc ra ngoài đề tài đã định.


“Có chứ. Đời chú có hai lần vừa khóc vừa viết: một lần là khi viết bài ‘Kiếp Nghèo’; lần khác là khi viết bài ‘Một Mình’. Viết mà khóc vì đó là viết cho chính thân phận mình, ông trả lời.


Để phá vỡ không khí có phần trầm lại, tôi đưa luôn câu “Vậy có bài nào chú vừa viết vừa cười không?” Ông cười hiền lành, và trả lời, “Không.”


Cuộc đời chưa cười được. Ngay cả khi viết bài ‘Mùa Thu Yêu Thương’ lúc gặp bà Cẩm Hường, giai điệu nhạc vui tươi vậy nhưng nghe kỹ cũng sẽ thấy chứa trong đó nỗi buồn bàng bạc, ông tâm sự.


“Vậy thì điều gì có thể làm chú cười vui?” – “Là những gì không làm mình buồn.” – “Thế những gì làm chú buồn?” – “Cũng không biết. Thật ra lòng mình giờ dường như lắng đọng, không gì làm mình vui cũng như buồn. Muốn vui mà không vui được, vì phải có người tạo cho mình vui, mà mình đâu có ai đâu.”


Ông lại như rơi vào ‘khoảng lặng’ sau vài câu ứng đáp thật nhanh.
Và ông lại như nói, dường như không phải để cho tôi, mà là cho hết những người thương quý ông hiểu, “Đào hoa là do hoàn cảnh đưa tới thôi, chứ mình có muốn cũng không được, mà không muốn cũng không được. Hoàn cảnh thôi. Trời cho mình tâm hồn như vậy. Hoàn cảnh đưa tới mọi thứ. Trời cho đào hoa quá và giờ cũng cho luôn chiếc xe lăn ngồi một mình.”


Tôi nhìn người nhạc sĩ ngồi đó, đôi tay đan vào nhau, mắt lạc về một nơi nào, xa lắm. Không tấm hình nào chụp ông lúc ngồi xe lăn mà lại thiếu nụ cười, một nụ cười chưa bao giờ xuất hiện lúc ông còn trai trẻ. Nhưng, cả khi ông cười tươi lẫn lúc ông cười mỉm, đôi mắt ông cũng đều buồn,… nỗi buồn định mệnh của người đào hoa.



Bài viết: Ngọc Lan
Hình: Ngọc Lan & Trúc Linh, NV


E:\00-2018\IMG_1794_.jpg
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 41

KHUÔN MẶT VĂN NGHỆ MỚI