All posts by Vô Danh

Chiếc ô tô điện đầu tiên do một người Việt Nam sáng chế

Quá tuyệt vời ! Chiếc ô tô điện đầu tiên do một người Việt Nam sáng chế, chạy 100km chỉ tốn 15 nghìn tiền điện
Từng sữa chữa ô tô và bán xe đạp điện, ông Trần Minh Tâm (ngụ tại huyện Củ Chi, TP.HCM) đã mày mò chế tạo ra chiếc ô tô chạy điện, có khả năng chạy 160km cho 1 lần sạc với vận tốc 50km/h và 100km chỉ tốn khoảng 15.000 – 20.000 đồng tiền điện.
videoPlayerId=932e71f4c
Một người dân tự mày mò sáng chế ô tô chạy 100km tốn 20.000 tiền điện
Chiếc ô tô điện “made in Việt Nam” nhỏ gọn với đầy đủ tiện ích, thân thiện môi trường, kiểu dáng ấn tượng, có thể đi xa được 160 km với tốc độ tối đa 50 km/giờ… được ông Tâm chế tạo trong gần 3 năm và đặt tên là CITY 18.
Chiếc ô tô với kiểu dáng “chim đại bàng tung cánh” được ông Tâm chế tạo trong gần 3 năm.
Với ý tưởng “chim đại bàng tung cánh”, chiếc CITY 18 có kiểu dáng khá ấn tượng. Các chi tiết khung sườn được chủ nhân trau chuốt kĩ lưỡng. Xe có chiều dài 3m, chiều cao 1,62m và chiều rộng 1,4m.
CITY 18 có động cơ điện, được chia thành hai phần gồm động cơ trước và động cơ sau. Riêng động cơ phía sau là động cơ 2 cầu, có thể chạy độc lập 1 hoặc đồng bộ cả 2 khi cần tăng lực đẩy. Điều đặt biệt, toàn bộ chiếc xe này được ông Tâm thực hiện hoàn toàn bằng tay, với các tiện ích vượt trội như: Bảo vệ môi trường, an toàn và nhỏ gọn, trang bị âm thanh, dàn karaoke với 9 loa… Phiên bản CITY 18 có tốc độ tối đa 50km/h, chở được 4 người, hoạt động tốt trong nội thành.
Chiếc ô tô điện CITY 18 là dòng xe nhỏ đi trong đô thị.
Ngoài ra, CITY 18 còn có thể nâng – hạ thân xe khi đi trong điều kiện bình thường hoặc khi ngập nước. “Xe chạy 100 km mà chỉ tốn khoảng 15.000 – 20.000 đồng tiền điện và có thể dùng điện 220V tại bất cứ đâu để sạc, rất tiện lợi và tiết kiệm”, ông Tâm cho biết.
Hiện ông Tâm đang ấp ủ dự định về 2 phiên bản cao cấp hơn CITY 18 có thể chạy được quãng đường 350km cho 1 lần sạc với tốc độ lên đến 120km/h. Ông mong muốn sẽ có nhà đầu tư cùng ông thực hiện ước mơ tạo ra những chiếc xe ô tô điện dành cho người dân Việt với giá thành rẻ và bảo vệ môi trường.
Từ ý tưởng trong đầu, ông Tâm bắt đầu vẽ ra giấy.
Các công đoạn làm thành ô tô đều được gia công bằng tay.
Ô tô điện của ông Tâm với kiểu dáng “đại bàng tung cánh”.
Với hai cánh cửa giống như đôi cánh chim đại bàng.
Nội thất được trang bị bên trong xe.
Chiếc ô tô điện của ông Tâm được thiết kế nhỏ gọn, có thể chở được 4 người.
Xe có thể chạy 100 km chỉ tốn khoảng 15.000 – 20.000 đồng tiền điện.
Ông Tâm đứng bên cạnh chiếc xe điện do chính ông chế tạo sau gần 3 năm mày mò nghiên cứu.
Theo Báo Tin tức
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 3

Tháng Sáu Về

Tháng sáu rồi anh có biết hay không..?
Phượng vẫn thắm khung trời xanh rực lửa
Nắng như thiêu nung thêm vào nỗi nhớ
Tiếng ve ngân mãi điệp khúc không lời.
Tím bằng lăng vẫn thắm nở muôn nơi
Như dùng dằng chờ anh mùa.. mùa nữa
Nấn ná chi mà anh quên lời hứa
Chẳng kịp về trong nỗi nhớ tháng năm..?
Tháng sáu rồi ai pha đậm màu thêm
Cho mặt trời tuôn từ vầng dương đỏ
Cho điệp trùng giữa muôn ngàn nắng gió
Thổi qua đời làm tê tái màu xanh.
Cứ đợi chờ có ép uổng không anh..?
Để mùa héo đi qua miền khát cháy
Sao không nói khi sóng lòng trỗi dậy..
Phía chân trời thao thức nhớ mong manh.
Tháng sáu về …và qua cũng rất nhanh…!
ST
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 17

8 điểm hấp dẫn của phụ nữ

https://baomai.blogspot.com/
Hiện nay, nhiều phụ nữ cảm thấy tự ti, thiếu tự tin về cơ thể của bản thân, vì rằng họ không có vòng một nở nang, gợi cảm hay một đôi chân dài thẳng tắp. Tuy nhiên, thực tế lại không như vậy, nam giới không hẳn chỉ để ý đến những điểm đó. Có một số thứ vô cùng “mộc mạc” và tự nhiên ở những bạn gái cũng khiến cho đàn ông say đắm, chết mê chết mệt.
https://baomai.blogspot.com/
1. Bàn chân
https://baomai.blogspot.com/
Xin nhấn mạnh đó là đôi bàn chân, nhiều bạn không có được đôi chân thon dài nhưng bù lại có được bàn chân sạch sẽ, mềm mại, với những ngón chân nhỏ nhắn, dễ thương. Các nàng chỉ cần tô điểm thêm cho những ngón chân những màu sắc dễ thương thì đã tạo nên một điểm quyến rũ đắt giá trong mắt đấng mày râu rồi.
2. Lưng
https://baomai.blogspot.com/
Nếu bạn gái đang tự ti vì mình không có được vòng một nở nang quyến rũ thì đừng bận lòng nữa, không có được cái đó, chắc chắn các bạn sẽ được bù lại một thứ “vũ khí” lợi hại khác, đó chính là tấm lưng quyến rũ. Phái mạnh đã thừa nhận họ luôn bị quyến bởi tấm lưng nhỏ nhắn, thon thả khiến họ chỉ muốn ôm vào lòng.
3. Bụng trước
https://baomai.blogspot.com/
Bụng trước hoàn toàn khác với eo, các chàng trai rất dễ phát “điên” bởi điểm này ở phụ nữ. Khác với vòng eo, phải trải qua một quá trình tập luyện rất nhiều để có được đường cong chữ S hút mặt, một phần bụng trước mềm mại và tự nhiên khá dễ dàng để có được. Các bạn gái chỉ cần quan tâm chăm sóc, ăn uống điều độ một chút thì sẽ có được thôi.
4. Mái tóc
https://baomai.blogspot.com/
Ngày nay, do sự phát triển của thời trang và công nghệ làm đẹp nên phụ nữ rất dễ dàng thay đổi, biến tấu kiểu tóc của mình để phù hợp với cá tính và sở thích của từng người. Một mái tóc óng mượt suôn dài, hay mái tóc tém ngắn cá tính hay những màu tóc rực rỡ nổi loạn… tất cả đều có những điểm hấp dẫn của riêng nó.
5. Hông
https://baomai.blogspot.com/
Hông của phụ nữ thường to và rộng hơn so với đàn ông (xét trên tỉ lệ cơ thể). Vì tiết tố nữ sẽ quyết định nên đặc điểm này, bạn càng nữ tính thì bạn sẽ có phần hông đẹp và quyến rũ, đơn giản vậy thôi. Điều đặc biệt, phần hông rất dễ để “làm đẹp”, kể cả những cô nàng thừa cân một chút thì phần hông vẫn đẹp, phì nhiêu chút thôi, vậy thì đàn ông sẽ càng thích.
6. Nụ cười
https://baomai.blogspot.com/
Khó có anh chàng nào có thể cưỡng lại một nụ cười tươi, rộng mở, sảng khoái và tự nhiên của một cô gái, dù rằng cô ấy không quá xinh đẹp đi chăng nữa. Bạn không cười gượng gạo, kém tự nhiên trước mặt anh ấy, chứng tỏ bạn thoải mái và có thiện cảm trước chàng trai này. Đàn ông nghĩ rằng bạn yêu mến họ, biết cách làm cho họ hạnh phúc, trên hết ai cũng thích được yêu thương.
7. Môi
https://baomai.blogspot.com/
Có thể nói, trên gương mặt, mắt và môi chính là hai điểm dễ gây chú ý trước tiên đối với người khác. Đôi môi lại rất dễ biểu lộ cảm xúc, nũng nịu, yêu thương. Hơn hết, nó chính là điểm giao kết cho những nụ hôn ngọt ngào. Vậy nên cũng không mấy lạ lùng khi đây lại trở thành “vũ khí đốn tim” lợi hại của các nàng.
8. Mắt
https://baomai.blogspot.com/
Nhìn vào đôi mắt của ai đó, rất có thể bạn sẽ khám phá được thế giới nội tâm của họ. Đừng ngại nhìn vào mắt đối phương bằng sự thân thiện và âu yếm. Tự ánh mắt sẽ bộc lộ cho chàng thấy được anh ấy đang tỏa sáng như thế nào trong mắt bạn, và các chàng trai đều rất thích điều này đấy!
ST
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 8

​Khi nào các bộ phận trong cơ thể con người bắt đầu thoái hóa?

  Tim suy thoái ở tuổi 40 ! Tức là sau 40 tuổi tim của mình không bơm máu đủ cho các bộ phận “lớn-nhỏ” trong cơ thể. Quí Anh Em nào dưới 40 thì nên hoạt động gấp, trước lúc Tim nó retire. Quí Anh nào trên 40 mà Tim vẫn chưa ngủ yên , thì càng nên hoạt đóng gấp, thường xuyên hơn nửa. Đề phòng Tim nó nhớ lại và đòi retire thì không tiếc sự đời. Tim mà retired thì trung ương ra nghị quyết mà ở địa phương không thi hành đó.

image
Già là một điều không ai tránh khỏi. Hiện nay các viện nghiên cứu y khoa đã cho biết một cách chính xác các bộ phận trong cơ thể của con người bắt đầu thoái hóa từ lúc nào. Các bác sĩ người Pháp đã tìm thấy chất lượng tinh trùng bắt đầu suy thoái từ tuổi 35, bởi thế khi người đàn ông 45 tuổi thì một phần ba số lần mang thai sẽ dẫn đến sảy thai. Angela Epstein đã viết trong Daily Mail,  tuổi của các bộ phận trong cơ thể bắt đầu suy thoái như sau :
 
image
 
Não bắt đầu suy thoái lúc 20 tuổi .
Khi chúng ta trưởng thành, các tế bào não  bị giảm dần. Và não cũng teo nhỏ lại. Khởi đầu con người có 100 tỉ tế bào não, nhưng đến tuổi 20 con số nầy giảm dần, và đến tuổi 40 con người mất mỗi ngày 10.000 tế bào ảnh hưởng rất nhiều đến trí nhớ và có tác dụng rất lớn đến tâm sinh lý người già…
 
Ruột bắt đầu suy giảm từ tuổi 55.
Ruột tốt có sự cân bằng giữa các vi khuẩn có ích và có hại. Vi khuẩn có ích sẽ giảm đi đáng kể sau tuổi 55, đặc biệt ở phần ruột già. Sau 55 tuổi bộ tiêu hóa bắt đầu xấu đi và sẽ gây hại cho các bệnh đường ruột. Táo bón là một bệnh thông thường của tuổi già, cũng như dịch vị từ bao tử, gan, tuyến tuỵ, ruột non bị suy giảm .
 
Bọng đái bắt đầu suy thoái từ tuổi 65 .
Người già thường mất kiểm soát bọng đái Nó bắt đầu co lại đột ngột, ngay cả khi không đầy. Phụ nữ dễ gặp trục trặc này hơn khi chấm dứt kinh nguyệt. Khả năng chứa nước tiểu của bọng đái một người già chỉ bằng nửa so với người trẻ tuổi, khoảng 2 c ốc ở tuổi 30 và 1 c ốc ở tuổi 70. Điều này khiến người già phải đi tiểu nhiều hơn, và dễ nhiễm trùng đường tiểu. 
 
Vú bắt đầu thoái hóa từ năm 35 tuổi .
Khi người đàn bà đến 30 tuổi thì vú mất dần các mô và mở, sự đầy đặn và kích cở của bộ vú bị suy giảm. Khi 40 tuổi núm vú bị teo lại và vú thòng xuống.
 
Phổi lão hóa từ tuổi 20.
Sụn sườn vôi hóa, lồng ngực biến dạng, khớp cứng ảnh hưởng tới thở, nhu mô phổi giảm đàn hồi, giãm phế nang. Dung tích của phổi bắt đầu giảm  dần từ tuổi 20. Ðến tuổi 40 có nhiều người đã bắt đầu khó thở vì các cơ bắp và xương sườn buồng phổi bắt đầu xơ cứng .
 
image
 
Giọng nói bắt đầu yếu và khàn kể từ tuổi 65. 
Phụ nữ có giọng khàn và nhỏ trong khi đàn ông giọng cao và nhẹ
 
Mắt lão hóa từ năm 40
và phần lớn phải mang kiếng, không còn nhìn rõ một vật ở xa. Khả năng tập trung của mắt kém hơn do cơ mắt yếu hơn.
 
Tim lão hóa từ tuổi 40.
Khối lượng cơ tim giảm. Tuần hoàn nuôi cơ tim cũng giảm,  suy tim tiềm tàng, huyết áp tăng dần…Sức bơm của tim giảm dần vì các mạch máu giảm sự đàn hồi. Các động mạch cứng dần và bị mở đóng vào các thành mạch. Máu cung cấp cho tim cũng bị giảm bớt. Ðàn ông 45 tuổi và đàn bà 55 dễ bị đau tim .
 
Gan lão hóa từ năm 70.
Chức năng chuyển hóa và giải độc giảm.Tuy nhiên gan là  một bộ phận gần như không chịu khuất phục tuổi tác . Người ta có thể ghép gan của một ông già 70 tuổi cho một người 20 tuổi.
 
Thận lão hóa năm 50.
Số đơn vị lọc chất thải khỏi máu bắt đầu giảm xuống ở tuổi trung niên.
 
Tuyến tiền liệt lão hóa vào năm 50.
Hệ thống sinh dục nam gồm có: tinh hoàn và bộ phận sinh dục phụ như đường dẫn tinh, tuyến tiền liệt, tuyến hành niệu đạo, túi tinh và dương vật.Tuyến tiền liệt thường lớn dần theo tuổi tác.  Khi tuyến tiền liệt tăng kích thước sẽ ép vào niệu đạo và bàng quang, gây khó khăn cho tiểu tiện. Nó gây nên triệu chứng tiểu ngập ngừng, tiểu nhiều lần, tăng nguy cơ nhiễm trùng tiết niệu và tiểu khó.
 
image
 
Xương lão hóa hóa vào tuổi 35.
Cho đến giữa những năm 20 tuổi, mật độ xương vẫn còn tăng. Trẻ em xương lớn rất nhanh, cứ mỗi 2 năm lại thay đổi toàn bộ xương củ, nhưng đến tuổi 35 thì xương đã lão,  hiện tượng mất xương bắt đầu như một quá trình già cả tự nhiên.
 
Răng suy từ tuổi 40. 
Răng bị hao mòn. Dễ bị bệnh nha chu. Niêm mạc bị teo dần 
 
Bắp thịt lão hóa từ năm 30 .
Thông thường bắp thịt khi bị lão hoá thì được tái tạo ngay, nhưng đến tuổi 30 thì tái tạo it hơn là  lão hóa. Ðến tuổi 40, mỗi năm bắp thịt bị sút giảm từ 0.5 đến 2 %. Vì thế người già khó giữ thăng bằng, trở thành chậm chạp, dễ bị ngã và gẫy xương.
 
Nghe giảm đi kể từ giữa năm 50.
Rất nhiều người bị lãng tai kể từ năm 60
 
image
 
Da suy giảm kể từ năm 20.
Chúng ta đã giảm dần việc sản xuất chất keo dính của da từ giữa tuổi 20. Việc thay thế các tế bào chết cũng chậm dần.
 
Vị giác và khứu giác giảm từ năm 60.
Thông thưuờng chúng ta có thể nếm được 100.000 vị trên lưởi. Các vị này chúng ta chỉ nếm được phân nửa khi già và đến tuổi 60 thì không còn ngửi và nếm một cách chính xác được nữa
 
Sinh sản mất khả năng từ năm 35.
Khả năng sinh nở của phụ nữ bắt đầu giảm sau tuổi 35, vì số lượng và chất lượng trứng trong tử cung giảm xuống.
 
image
 
Tóc lão hóa từ tuổi 30.
Thông thường cứ 3 năm thì tóc cũ sẽ được thay thế toàn bộ tóc mới. Và đến năm 35 tuổi thì tóc không còn đen nhánh nữa mà ngã màu đen xám và rụng dần đi .
 
Làm thế nào để làm chậm sự lão hóa ?
 
image
 
Già không phải là một bệnh nhưng già tạo điều kiện cho bệnh phát sinh và phát triển; cần chú ý một số đặc điểm sau:
 
– Người già thường mắc nhiều bệnh cùng một lúc, có bệnh dễ phát hiện, nhưng cũng có bệnh rất kín đáo, tiềm tàng, nguy hiểm.
 
– Triệu chứng ít khi điển hình, không ồ ạt, không rõ rệt, nên khó chẩn đoán, dễ sai lạc nếu ít kinh nghiệm.
 
– Khả năng phục hồi sức khỏe sau các trận ốm thường chậm hơn so với người  trẻ, nên sau điều trị phải có thời gian an dưỡng.
 
Một số biện pháp làm giảm tốc độ lão hóa:
 
Học thuyết âm dương của y học cổ truyền chứng minh con người là một chỉnh thể giữa âm dương, giữa khí và huyết. Luôn luôn thăng bằng với nhau từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong theo một quy luật nhất định, để duy trì sự sống của con người được bền vững dài lâu. Vì thế muốn giảm tốc độ lão hóa cần phải:
 
Về tư tưởng luôn luôn lạc quan yêu đời, chủ động gạt bỏ những cái làm ảnh hưởng đến bộ não, hạn chế tối đa nỗi cô đơn, giải quyết tốt nhất mối quan hệ xã hội và gia đình, có triết lý sống đúng; phải chú ý cả 3 vấn đề: lẽ sống, lối sống và hành động sao cho khoa học văn minh để loại trừ 7 nguyên nhân gây bệnh của Đông y là : hỷ, nộ, ưu, tư, bi, kinh, khủng. Muốn được thảnh thơi phải có kiến thức, phải có hiểu biết để nhìn nhận vấn đề sao cho đúng đắn qua báo chí, đài phát thanh, truyền hình để làm chủ được mình và giáo dục cho gia đình, con cháu giảm các nỗi bực dọc và tự chăm lo cho mình.
 
Thường xuyên luyện tập đều đặn về trí tuệ và thể lực như đọc sách báo, nghe đài, xem TV… đồng thời tập thể dục thể thao, đi bộ, tập thở, tĩnh tâm thư giãn, v.v… phù hợp với hoàn cảnh và sức khỏe từng người.
 
image
 
Sinh hoạt điều độ, không làm gì quá sức bình thường, giữ gìn trạng thái cân bằng giữa ngủ và nghỉ, giữa ăn và làm, giữa trí óc và chân tay, giữa trong nhà và ngoài trời, giữa lười và chăm, v.v… cũng rất quan trọng.
 
Ăn uống đúng và đủ theo khả năng của mình, không nên nghiện bất cứ thứ gì, hạn chế thịt nhất là mỡ, ăn nhiều rau quả tươi, giảm chất bột, giảm bánh kẹo, bảo đảm cân bằng thức ăn âm và dương, giữ người không béo và cũng không gầy. Nên nhớ con người là giống ăn  ngũ cốc, nên thức ăn cho người phải 80% là ngũ cốc còn 20% là rau quả và các thứ khác, không nên ăn quá no, người già rất cần đạm ở đậu tương, vừng lạc, tôm cua, ốc hến…
 
Cần có môi trường sống tự nhiên tốt, phần lớn các cụ sống 100 tuổi trở lên đều ở vùng núi, ở nông thôn còn ở thành phố thì rất ít và gốc cũng không phải thành thị. Hiện nay môi trường sống đang bị tàn phá nghiêm trọng đó là tự hủy hoại mình (chặt cây, phá rừng, chất thải, phân hóa học, thuốc trừ sâu…) đã làm mất đi cảnh thanh bình của thiên nhiên, là điều cũng nên hết sức tránh.
 
image
 
Kiên trì áp dụng 10 bài học về sức khỏe của Nhật Bản, đất nước được mệnh danh là “vương quốc của tuổi thọ” vì có tuổi thọ cao nhất thế giới hiện nay.
 
10 bài học đó là:
 
– Bớt ăn thịt, ăn nhiều rau
– Bớt ăn mặn, ăn nhiều chất chua
– Bớt ăn đường, ăn nhiều hoa quả
– Bớt ăn chất bột, ăn nhiều sữa
– Bớt mặc nhiều quần áo, tắm nhiều lần
– Bớt đi xe, năng đi bộ
– Bớt phiền muộn, ngủ nhiều hơn
– Bớt nóng giận, cười nhiều hơn
– Bớt nói, làm nhiều hơn
– Bớt ham muốn, chia sẻ nhiều hơn
 
Những bài học trên có tác dụng rất lớn đối với những người bị tăng huyết áp, bệnh tim mạch, ung thư dạ dày, viêm gan…
 
Biết cách sống, ta có thể làm chậm được quá trình lão hóa, kéo dài được tuổi thọ, có thể điều chỉnh được chiếc đồng hồ sinh học trong con người chúng ta chạy chậm lại, ta cũng có thể giữ bộ máy cực kỳ tinh vi của ta được bền vững lâu dài hơn.
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 20

Chuyện Cũ … có thể nào quên … ? Nguyễn Ngọc Ngạn

>Ðời người, ai cũng có những kỷ niệm, đau thương hay hạnh phúc. Kỷ niệm đôi khi chỉ thoáng qua, mờ nhạt như áng mây bay ngang bầu trời, để lại chút hình ảnh bâng khuâng. Nhưng cũng có khi hết sức sâu đậm, đến nỗi có thể coi là một biến cố, khả dĩ tạo thành khúc rẽ quan trọng cho cuộc đời. Ðó là trường hợp của tôi với câu chuyện xảy ra hơn 20 năm về trước mà giờ này ngồi ghi lại, tôi vẫn thấy hiển hiện như mới hôm qua…
>>
>>Ngày ấy, miền Nam vừa đổi chủ được 3 năm, tình hình chính trị còn cực kỳ khắt khe. Tôi ở trại cải tạo, cầm tờ giấy tha vào giữa năm 78, về trình diện Sở Giáo Dục Thành Phố cho đúng thủ tục, dù biết trước sẽ không được thu nhận trở lại nghề cũ. Không có nghề nghiệp biên chế, tôi chỉ được tạm trú 3 tháng tại Sài Gòn để thu xếp đi vùng kinh tế mới. Thời gian này, miền Nam đang lên cơn sốt về phong trào vượt biên tìm tự do. Những người ở vào hoàn cảnh của tôi, bị công an khu vực theo dõi thường xuyên thì lại càng nôn nóng kiếm đường bỏ trốn. Những người bạn tù chúng tôi ngày ngày đôn đáo gặp nhau, đề tài chính đem ra bàn bạc chỉ xoay quanh mộtchuyện duy nhất là vượt biên.
>>
>>Thời gian trôi qúa nhanh, trong nháy mắt đã hết hạn tạm trú, tôi trở thành kẻ sống lậu không hộ khẩu tại thành phố. Giữa lúc lao đao tuyệt vọng, không biết ngày nào bất ngờ bị bắt lại, thì một hôm em trai tôi giới thiệu cho tôi một đầu cầu qúy giá: đó là ông Ân, một người đàn ông trí thức, tuổi vừa 50, tính tình hiền hoà và đứng đắn. Ông là nhân viên lâu đời của cơ quan viện trợ Hoa Kỳ trước 75, đồng thời góp phần chuyển âm Anh-Pháp cho hãng phim Cosunam ở Sài Gòn. Vì làm ăn chung với em tôi từ sau 75, nên ông có lòng tốt rủ em tôi cùng đi với ông trong chuyến vượt biển bán chính thức vốn dành riêng cho người Hoa đang rầm rộ đăng ký lúc đọ Thông cảm hoàn cảnh bấp bênh của tôi,em tôi giới thiệu tôi với ông, để xem ông có giúp gì
được tôi chăng? Ði bán chính
>>thức lúc ấy đắt tiền lắm, vì đang là những đợt đầụ Có người nộp tới 12 hoặc 14 cây vàng, vì phải qua nhiều trung gian. Còn gía trung bình thì ít ra cũng phải 10 lượng một ngườị Tôi mới ở tù ra, làm gì có số tiền khổng lồ ấy!
>>
>>Bà xã tôi bận con nhỏ — khi tôi đi tù thì cháu mới hơn 1 tuổi — cho nên chỉ buôn bán vớ vẩn, đủ nuôi con và tiếp tế cho chồng là giỏi lắm rồị Số vốn ít ỏi của vợ tôi lại cứ vơi dần sau mấy chuyến đi chui bất thành. Con đường bán chính thức mua vé bằng cả chục lượng vàng, là điều vượt qúa sự kỳ vọng của tôi, trừ khi có một phép lạ! Vậy mà phép lạ dường như đang xảy đến!
>>
>>Hôm ấy, một buổi tối khoảng đầu tháng 11, gia đình em tôi đưa tôi lại quán bò bảy món Duyên Mai bên Chi Lăng, để gặp ông Ân lần đầu tiên. Tôi lúc này đang trốn chui trốn nhủi vì đã hết hạn nộp hộ khẩu từ lâu, phải xoay đủ mọi thứ giấy tờ lao động để qua mặt công an khu vực, nấn ná lưu lại thành phố được ngày nào hay ngày nấy. Trước năm 75, tôi có dạy một ít giờ tại 2 trường tư thục Công giáo là trung học Quang Minh ở nhà thờ Vinh Sơn đường Trần Quốc Toản, và trung học Saint Thomas trên đường Trương Minh Giảng. Khi tôi ở trại cải tạo về, công an có gọi tôi ra và thẩm vấn về quan hệ của tôi với hai vị linh mục này. Có thể đó chỉ là những câu hỏi thủ tục về lý lịch, nhưng cũng làm tôi hết sức lo sợ, bởi xã hội không có
luật pháp rõ ràng. Một khi công an nghi ngờ, thì sớm muộn gì cũng vào tù. Bởi vậy, tôi càng nôn nóng muốn trốn đi.
>>
>>Tối hôm ấy, gặp ông Ân ở nhà hàng, tôi bàng hoàng xúc động khi ông cho biết ông sẵn lòng đóng tiền cho vợ chồng tôi đi cùng chuyến với ông và em tôi. Nghĩa là ông cho tôi vay 20 lượng vàng, qua Mỹ đi làm trả lại. Vợ chồng tôi chỉ cần góp 5 lượng cho đứa con mà thôi! Tôi như người đi trên mây, buồn ngủ gặp chiếu manh, không ngờ đời mình có lúc gặp qúi nhân dễ dàng như thế này! Dĩ nhiên, qua trung gian em trai tôi, ông Ân mới dám tin là tôi sẽ trả ông sau khi đến Hoa Kỳ. Nhưng dù sao đi nữa, việc ông giúp một người xa lạ như tôi, trong hoàn cảnh này, phải coi là một phép lạ mà tôi không mường tượng trước được, nhất là ở thời kỳ gạo châu củi quế năm 78. Bà Ân ngồi cạnh chồng chỉ cười hiền hoà không có ý kiến gi. Lúc đó bà 39 tuổi,
thua chồng hơn 10 tuổi. Sáu đứa con, đứa nào cũng xinh xắn và ngoan hiền. Sau đó, tôi còn được biết thêm. Ông Ân cho tới 18 người vay tiền đi, tổng cộng là gần 200 lượng vàng!
>>
>>Những ngày hồi hộp trôi qua rất chậm, tôi nôn nóng chỉ sợ chuyện bất trắc xẩy ra trước khi lên đường. Tôi vẫn hăng hái tham gia công tác thủy lợi tại địa phương, hoặc tự nguyện dạy lớp bổ túc văn hóa ban đêm trong tổ dân phố, để tránh sự chú ý của công an khu vực. Song song với những việc đó, tôi âm thầm mua giấy tờ, lấy tên giả, học nói dăm câu tiếng Hoa, và cuối cùng ra đi vào một ngày cuối năm khi sóng biển đang gầm thét dữ dội ngoài khơi.
>>
>>Khi những chiếc ghe nhỏ đưa người ra thuyền lớn ở Kiến Hòa, thì một chuyện bất ngờ xảy ra: công an cùng với chủ ghe đọc danh sách lên tầu, và quyết định bỏ lại 17 người đã đóng tiền, trong đó có toàn bộ gia đình em trai tôi gồm 4 người. Em trai tôi là người giới thiệu tôi đi, vậy mà phút chót lại bị ở lại! Tôi lên tầu, hết sức hoang mang, ngờ ngợ linh cảm trước là sẽ có chuyện chẳng lành trên cuộc hành trình đầy sóng gió sắp tới. Tầu đi bán chính thức chỉ được một lợi thế là không sợ bị bắt ở bến hẹn, nhưng luôn luôn chở qúa trọng tải, có chuyến vừa ra tới cửa biển đã chìm. Chiếc thuyền gỗ tôi đi nom rất mong manh, mà chủ tầu và công an chất lên tới hơn 300 người, cố nhét càng nhiều càng tốt để thu vàng tối đa. Họ
gạch tên bỏ lại 17 người, để thay vào bằng những hành khách khác bằng lòng nộp nhiều vàng hơn. Ðây là loại tầu đánh cá có hầm chứa nước đá để ướp cá, bây giờ được dọn sạch để đưa người vượt biển. Hơn 100 nguời đàn ông chúng tôi bị dồn xuống hầm, cấm không được leo lên, và chỉ có mỗi cái cửa vuông ở giữa tầu để ngày ngày bên trên ném thức ăn xuống. Ðàn bà con nít thì được ngồi ở tầng trên cùng với thân nhân của chủ tầu và tài công. Có nghĩa là từ lúc bước chân xuống tầu, tôi không được liên lạc với vợ con nữa. Tôi không biết, trong số hơn 100 người đàn ông ngồi dưới hầm tầu, có bao nhiêu người Việt; chỉ nghe tiếng chuyện vãn chung quanh toàn là tiếng Hoa. Ông Ân với 3 cậu con trai tuổi từ 14 tới 18, ngồi dưới
hầm bên cạnh tôi. Vợ ông cùng cô con gái đầu lòng 19 tuổi, đứa áp út 13 và đứa con út 3 tuổi ở trên boong cùng với vợ con tôi .Vì là người Việt, không dám tranh cãi với đại đa số người Hoa, chúng tôi bị dồn vào cuối hầm tầu, ngồi chịu trận tại chỗ, nước lúc nào cũng ngập từ thắt lưng trở xuống, và có khi lên tới ngực. Thức ăn cũng ít khi đến lượt mình, vì những người ngồi gần cửa lấy hết, lâu lâu mới quẳng vô phía chúng tôi cái bánh tét hay ổ bánh mì đã cứng như thanh củị Tuy vậy, ai cũng tự an ủi là cuộc hành trình sẽ không lâu, cố gắng chịu đựng vài ngày là tới bến, tha hồ thong dong.
>>
>>Sang đến ngày thứ tư, rồi thứ năm, tất cả đều mệt mỏi vì con thuyền nhỏ bị sóng nhồi liên tục. Nước biển rỉ vào hầm tầu mỗi lúc một nhiều hơn, mà chẳng ai buồn múc từng thùng đổ ra ngoài như hai hôm đầu. Chỗ tôi ngồi càng ngày càng thê thảm hơn. Nước ngập tới ngực, mà rác rến lại nổi lềnh bềnh chung quanh, Lá bánh chưng bánh tét, vỏ quít, vỏ bưởi cùng các thứ linh tinh không tên, trôi vật vờ, chẳng ai thèm vớt mà đem quăng xuống biển. Vì quá chật chội, di chuyển rất khó khăn, nên ai cũng ngồi lì tại chỗ, đứng lên không nổi, đi tiểu luôn chỗ mình ngồi cho tiện. Trong hầm tầu, chúng tôi mất hết ý niệm thời gian, không ngày hay đêm, cũng chẳng biết tầu đang chạy hay đứng tại chỗ. Ðến ngày thứ năm, vì nóng bức qúa, có người
ngộp thở ngất xỉu dưới hầm, tài công mới cho khoét một cái lỗ vuông mỗi bề hơn một gang tay ngay trên đầu tôi, nghĩa là phía
>>dưới tầu, để lấy không khí từ trên lùa xuống cho hơn 100 người phía dướị Vị ân nhân của tôi, ông Ân và các con, lúc đầu còn nói chuyện với tôi, sau mệt qúa, ai cũng nhắm mắt dựa vào nhau mà sống cho qua cuộc hành trình dài lê thê.
>>
>>Bước sang ngày thứ bảy, buổi sáng tinh mơ, chắc chưa đến 6 giờ, tôi đang thiu thiu ngủ, thì nghe có tiếng gọi nhỏ:
>>
>>- Anh Ngạn,  Anh Ngạn ơi!
>>
>>Tôi giật mình ngơ ngác ngước nhìn lên, thì thấy bà xã tôi thò mặt qua cái lô thông hơi để tìm tôi. Tôi không nhận ra mặt vợ tôi vì trời còn tối thẳm, nhưng nhờ giọng nói tôi biết vợ tôi cần gặp tôi có chuyện khẩn cấp. Tôi hồi hộp tìm cách đứng dậỵ Tàu chật ních, lại thêm đã gần một tuần ngồi một chỗ, hai chân tê cứng dưới lớp nước mặn, tôi loanh quanh khá lâu mới đứng lên được. May cho tôi là quanh tôi mọi người còn đang ngủ cả. Chứ nếu họ thức thì tôi khó lòng di chuyển, vì họ sẽ lôi lại và dí đầu tôi bắt ngồi xuống. Bà xã tôi giục nho nhỏ:
>>
>>- Lên đi anh! Lên đại đi! Chui lỗ thông hơi này lên đi!
>>
>>Tôi lo lắng nhìn quanh. Lúc ấy tôi còn gầy yếu lắm. Thời gian ở trại cải tạo bị sốt rét nặng, kéo dài 21 ngày, bước đi phải nhờ người vịn, bạn bè cùng tổ cứ tưởng tôi là sắp phải đem tôi đi chôn trên đồi tranh ở Bù Gia Mập. Giờ này vượt biển, tôi vẫn chưa lại sức, mới chỉ lên cân được chút ít. Nhà tôi lại bảo:
>>
>>- Ðêm qua bão lớn. Cái áo của con bị rách tung rồi bay mất. Nó phải cởi trần cả đêm lạnh tím cả ngườị Anh lên một chút đi!
>>
>>Nghe nhắc đến đứa con hơn 4 tuổi, tôi vùng đứng lên, bước đại qua vào người đang ngồi ngủ, rồi chui liền lên, cái lỗ nhỏ, phải lách người khó khăn, làm trầy sứt cả hai vai, nhưng tôi không có cảm giác gì lúc đó. Từ hôm lên tầu, tôi vẫn mặc cái jacket nylon của Không Quân ngày trước và chiếc quần tây màu vàng đục. Lúc ngồi, dĩ nhiên phải cởi hết nút quần, kéo fermeture xuống cho thoải mái. Bâygiờ đứng dậy, vội vã dùng hai tay đu lên khỏi hầm tầu, có người nào đó đã nắm ống quần tôi kéo lại, làm tôi chỉ còn mỗi cái quần đùi khi lên tới tầng trên. Trời mưa không nặng hạt lắm, nhưng gió biển thổi phần phật trong không gian mờ tối. Tôi cúi xuống ôm đứa con đang run cằm cặp. Nhà tôi ưu tư bảo:
>>
>>- Tầu sắp đắm mất, anh ạ!
>>
>>Tôi đảo mắt nhìn quanh sau sáu ngày bảy đêm chui trong bóng tối dưới hầm. Chỉ một phút sau, tôi nhận ra ngay là mình sắp chết! Vợ tôi nói đúng. Là bởi vì, khi ở dưới hầm, tôi cứ tưởng tầu đang chạỵ Hóa ra tầu bị bỏ neo đậu tại chỗ suốt cả đêm rồi, mặc cho gió mưa và sóng dữ cuối năm vùi dập. Tuy cùng ở trên tầu, nhưng những tin tức bên trên không được thông báo cho người dưới hầm biết, sợ gây cảnh náo loạn, dẵm đạp lên nhau. Bởi vậy, tôi hoàn toàn không biết gì cả, cho đến bây giờ leo lên mới thấy kinh hoàng, Tôi nhìn lại phía buồng máy. Một cảnh tượng hãi hùng và thê lương: không có tài công, không có người phụ máy. Chiếc tầu không người lái cứ bập bềnh nghiêng ngửa theo từng đợt sóng khổng lồ đưa vào, đẩy ra, phó
mặc sinh mạng mấy trăm người cho đại dương. Với sức sóng như thế này, tôi biết chắc tầu sắp vơ. Ðàn bà con nít, nguời đứng người ngồi lố nhố, quên cả cái ướt lạnh, nhớn nhác hỏi nhau, không biết phải làm gì trong hoàn cảnh tuyệt vọng nàỵ Bà xã tôi bảo:
>>
>>- Tài công bỏ tầu từ nửa đêm rồi!
>>
>>Bấy giờ tôi mới hiểu đầu đuôi câu chuyện. Ðêm qua, khi thuyền chúng tôi vào còn cách bờ Mã Lai khoảng nửa cây số, thì có tầu cảnh sát Mã Lai ra đuổi. Rồi họ dựng mấy cây đại liên và đèn pha trên bờ bắn ra xối xa. Mười mấy người tài công cùng với thân nhân chủ ghe đeo phao nhảy xuống bơi vào, nói là để điều đình rồi sẽ ra đưa tầu vô. Nhưng rồi họ đi luôn, không ai trở lại! Người ngoài khơi cứ đợị Người đã lên bờ thì bỏ mặc. Ðàn bà con nít trên boong không ai biết lái tầụ. Hơn 100 người ngồidưới hầm thì tưởng tầu vẫn đang chạy bình thường! Tôi biết mình sắp chết, nhưng cố làm ra vẻ bình tĩnh bảo con tôi:
>>
>>- Con ơi! Ðằng nào tầu cũng sắp chìm. Bây giờ con ôm lấy cổ ba, để ba nhảy xuống biển khơi, bơi vào…
>>
>>Tôi không biết bơi. Mà có biết thì cũng không còn sức, bởi bờ ở qúa xa, tôi cố nhướng mắt nhìn mà chỉ thấy lờ mờ trong mưa. Ðứa con trai hơn 4 tuổi, quấn chiếc khăn quanh người ướt đẫm từ đầu xuống chân, run lẩy bẩy nhìn tôi im lặng gật đầu. Dường như nó cũng linh cảm thấy chuyện chẳng lành sắp đến, cho nên chỉ nhìn tôi chia sẻ. Quanh tôi, có vài cái bình nylon đựng nước ngọt đã uống hết, nằm lăn lóc trên sàn. Tôi nắm bàn tay lạnh ngắt của vợ tôi và bảo:
>>
>>- Em lấy cái bình nylon, ôm vào người rồi nhảy xuống. May ra sóng đánh vào bờ! Thà nhẩy xuống trước, chứ để tầu vỡ thì khó lòng mà sống được, vì cả trăm người sẽ níu chặt lấy nhau và cùng chết hết!
>>
>>Vợ tôi nhìn tôi bằng ánh mắt ly biệt, đưa tay làm dấu đọc kinh. Tôi và con trai tôi cũng làm dấu Thánh giá và cầu xin Chúa che chở trong cơn nguy khốn. Tôi vừa đưa cho vợ tôi cái bình nylon, chưa kịp nói gì thêm thì một đợt sóng vĩ đại ấp tới, làm chiếc tầu lật ngang, vỡ tung buồng lái ở tầng trên. Tiếng người đồng thanh kêu ru lên, bị tiếng gầm của sóng át đị Buồng máy, kính cửa sổ, mui tầu, mái gỗ bọc tôn và bao nhiêu thứ ngổn ngang trên tầu đều rụng hết xuống biển, kéo theo qúa nửa hành khách gồm đàn bà và trẻ em. Tôi té lăn trên sàn tầu trong khối nước mặn khổng lồ vừa ập tới, đôi tay quờ quạng bám víu bất cứ thứ gì để sống còn. Từ giây phút ấy, tôi không còn nhìn lại được vợ tôi lần nào nữa!
>>
>>Ðứa con tôi cũng vuột khỏi tay tôi và văng xuống biển. Tôi níu được một sợi giây nào đó trên tầu, nên chỉ bị văng mất đôi mắt kính cứ chưa rơi hẳn xuống nước. Nhưng ngay sau đó, tôi chưa kịp hoàn hồn, chưa kịp đứng vững thì lớp sóng khổng lồ vừa đẩy vô bờ, lại rút ra mạnh hơn, làm tầu lật ngang một lần nữa ra phía ngoài, và lần này trên boong tầu không còn sót lại một ai. Tất cả đều rụng xuống biển. Những lớp ván, lớp kính và những gì chưa vỡ qua đợt sóng trước, lần này tan tành hết. Nhưng đau đớn hơn cả là chiều tầu chìm dần xuống đáy biển mà hầm tầu lại chưa bể, cho nên hơn 100 người đàn ông ngồi với tôi suốt tuần lễ vừa qua, đều chết ngộp hết trong hầm, trong đó có cả cha con ông Ân, người đã đóng tiền cho
gia đình tôi đi!
>>
>>Tôi rớt xuống biển, cố gắng vùng vẫy theo bản năng sinh tồn, mặc dầu không biết bơi. Trên mặt biển bao la, sóng nhồi khủng khiếp, tôi thấy từng mảng gỗ thật lớn của ván tầu, rồi thùng phuy, va li, nồi niêu, áo quần, thùng gạo và hàng chục thứ đồ lặt vặt khác trôi nổi theo triền sóng, đôi khi lao vào mặt mình. Ðàn bà con nít ngụp lên lặn xuống, bán lấy nhau mà cùng chết. Tôi uống no nước, chìm sâu xuống, đụng phải bao nhiêu xác người còn bấu chặt không rời nhau. Tôi nín hơi ngoi lên được một chút để thở, rồi lại bị sóng cuốn đi không định được phương hướng. Là người Công giáo trong lúc lâm chung, tôi cố gắng đọc kinh sám hối để chuẩn bị lìa đời. Ðọc kinh, nhưng không cầm trí tập trung được…
>>Tôi uất ức lắm, bởi thấy mình chết tức tưởi ở tuổi 32 sau khi đã kình qua bao nhiêu năm gian khổ. Ngày còn trong quân đội, mấy năm tác chiến, tôi đã kề cận tử thần mà tại sao không chết ngay trên chiến trường cho xong? Tôi nhớ một lần khi ở trại cải tạo Sông Bé, ôi lại bị sốt rét nặng nề đến kiệt sức, tưởng không còn sống nổi tới gày được tha về. Vậy mà cũng không sao! tôi uất ức tự hỏi tại sao vược iển gần đến nơi thì lại chết? Thế rồi tôi uống no nước, đuối sức không ùng vẫy nổi, đành buông xuôi tay chìm xuống đáy bể, không biết gì nữa!
>>
>>Khi tôi tỉnh lại trên bờ, thấy mình nằm sấp trên đống xác chết ngổn gang. Nước ộc từ trong bụng ra giúp tôi hồi sinh. Tôi mơ màng tưởng ình đang nằm chiêm baọ. Ðứa con trai 13 tuổi của ông Ân chạy lại lôi ôi dậy và nói:
>>
>>- Chú Ngạn ơi! Tỉnh dậy! Tỉnh dậy! Ðắm tầu, chú Ngạn ơi!
>>
>>Tôi ngơ ngác nhìn nó, chưa nhận ra ai bởi qúa đuối sức và vì không có ắt kính. Thằng bé lay tôi và nhắc lại:
>>
>>- Chú Ngạn ơi! Ðắm tầu! Ba cháu, chị cháu với 3 người anh của cháu chết ết rồi! Vợ chú với con chú cũng chết cả rồi!
>>
>>Tôi vùng đứng dậy, đưa mắt nhìn quanh. Lính Mã Lai đang quây những gười sống sót vào gốc dừa. Họ cũng như tôi là những người được óng đẩy vào bờ và may mắn thoát khỏi tử thần. Nhưng họ không được hép cứu những người bị ngộp nước như tôi. Nếu ược cấp cứu, tôi tin hắc trong đám người nằm kia, ít lắm cũng có cả chục người sống dậy. Lính Mã Lai không cho cứu là bởi vì những kẻ xa lạ và bất nhân ấy ang lột quần áo người chết để lấy vàng và dollars giấu trong gấu uần, gấu áo, cổ áo, vạt áo. Moi của xong, họ lôi xác chết tập trung ại một chỗ chở xe mang đi chôn tập thể. Tôi từ gốc dừa bò tới, tìm rong đám 97 cái xác, thấy con trai tôi đã chết hẳn. Tôi bế cháu lên và hận ra ván tầu hoặc ghềnh đá đã đánh vỡ trán con
tôi, còn để lại một ệt dài thật rõ. Còn vợ tôi thì sóng biển đánh trôi đi mất, không tìm ược xác!
>>
>>Mọi chuyện diễn ra chỉ trong chớp nhoáng. Ngoài kia, biển vẫn ầm ầm gào hét, chỉ thấy sóng xô chập chùng, không còn dấu tích gì của chiếc huyền định mệnh. Hôm sau, từ trại tạm cư, chúng tôi được đưa trở lại bãi biển, thả bộ dọc xuống hướng Thái Lan, tìm thêm được một số xác chết nữa, nhưng cũng không thấy vợ tôi. Tổng số 161 người chết, chỉ vào bờ được khoảng 100 cái xác, phần còn lại bị sóng đưa đi mất tích. Có hai nhà sư Mã Lai gốc Hoa đem vải và nhang đến làm lễ cầu siêu trước khi lính Mã Lai đem chôn tập thể.
>>
>>Trên bãi biển Mã Lai dài thăm thẳm tôi dừng chân, ngồi dưới hàng dừa trông ra đại dương, nao nao mường tượng lại chặng đường đã qua. Nhớ những buổi sáng Chúa Nhật vợ tôi lên thăm ở Khu Tiếp Tân trường Bộ Binh Thủ Ðức. Rồi những lần từ thành phố xuống miền Tây chờ tôi ở hậu cứ tiểu đoàn. Khi sinh con đầu lòng, tôi từ đơn vị hành quân, không kịp thay quân phục, vội vã đón xe về thăm ở bảo sanh viện Ðức Chính trên đường Cao Thắng. Nhớ hơn nữa là những lần vợ tôi gánh quả nặng trĩu đi tiếp tế cho tôi trong trại cải tạo, băng ngang 17 cây số đường rừng từ thị xã Phước Bình vào Bù Gia Mập. Tất cả đều đã qua đi, chỉ còn lại mặt nước mênh mông xanh thẳm trước mặt, từng cuốn mất bao nhiêu xác người đồng hương trên hành
trình tìm tự do!
>>
>>Vợ tôi mất đi ở tuổi 26, sau những tháng ngày vất vả vì chồng. Lấy tôi khi tôi đã vào quân đội, thường xuyên xa nhà, vợ tôi cũng giống như bao nhiêu người đàn bà khác trong thời khói lửa, chẳng mấy khi được gần chồng. Khi tôi được biệt phái về lại Bộ Giáo Dục, dạy học tại Sài Gòn, đã tưởng vợ chồng có thể sống đời dân sự yên ổn lâu dài, nào ngờ chỉ hơn một năm sau thì mất nước, bắt đầu cuộc sống mới lao đao gấp bội. Ðoạn đường trầm luân ấy, có ngờ đâu rút cuộc lại kết thúc bi thảm bằng cái chết trên đại dương cùng với đứa con đầu lòng hơn 4 tuổi!
>>
>>Tôi tin chắc cái chết của vợ tôi đã làm thay đổi hẳn cuộc sống của tôi. Nếu nói theo niềm tin thiêng liêng, thì chính vợ tôi đã cứu tôi vào phút chót, trước khi đắm tầu. Bằng chứng là hơn 100 người đàn ông ngồi chung với tôi dưới hầm tầu đều chết cả vì ngộp nước. Em tôi — người giới thiệu tôi cho ông Ân — nếu đi cùng tôi chuyến ấy, chắc chắn cũng đã bỏ xác trên đại dương. Nhờ bị bỏ lại, nửa năm sau, em tôi cùng gia đình vượt biển thành công và gặp lại tôi tại Vancouver, Canada vào giữa năm 80. Bà Ân và hai đứa con nhỏ được sóng đánh vào bờ thoát chết, đi định cư ở Texas, tôi vẫn liên lạc cho đến khi trả xong 20 lượng vàng chồng bà cho tôi vay.
>>
>>Biến cố hãi hùng của chuyến tầu định mệnh làm tôi càng vững tin rằng đời người có sự sắp đặt của định mệnh, hay nói theo đức tin Công giáo, thì đó là sự an bài của Thiên Chúa. Còn đó rồi mất đó! Kiếp người mong manh như chiếc bách giữa dòng, cho nên các cụ ngày xưa thường ví là cuộc phù thế nhân sinh. Vợ con tôi chết trước mặt tôi. Hơn 160 người chết ngay bên cạnh toi. Mà một kẻ yếu đuối như tôi lại sống sót! Ðó phải là quyền năng của Thiên Chúa chưa muốn tôi lìa trần. Lúc ngồi trên tầu, ông Ân thường tâm sự với tôi: những ngày gần mất nước, gia đình ông đã có thể đi Mỹ dễ dàng, bởi ông làm việc cho cơ quan viện trợ Hoa Kỳ suốt hai mươi năm. Nhưng ông thấy mình tuổi đã lớn, muốn ở lại quê nhà khi đất nước hết
chiến chinh, nên ông từ khước quyền lợi di tản mà người Mỹ dành cho ông. Ba năm sau, đất nước qúa lầm than, mà chiến tranh vẫn không dứt. Các con ông chuẩn bị bước vào tuổi nghĩa vụ quân sự phục vụ cuộc xâm lăng Kampuchia, thúc đẩy ông phải ra đi.  Năm 75 ông từ chối di tản bằng máy bay. Năm 78 ông phải trốn bằng thuyền, để rồi chính bản thân ông cùng với 4 đứa con lớn đều chết cả!
>>
>>Có thể do những suy nghĩ về cuộc đời sau chuyến hải hành khủng khiếp mà tôi thoát nạn chỉ trong đường tơ kẽ tóc, tôi bắt đầu có những thay đổi lớn trong tâm tư. Tôi trở nên dễ tính, ít chấp nhất và không nuôi lòng thù ghét với bất cứ ai. Tôi tâm nguyện rằng cuộc đời mình, hễ làm được điều gì cho cộng đồng, cho xã hội, cho tha nhân, tôi đều cố gắng để đền đáp lại phép lạ của Chúa đã cứu tôi trên biển.
>>
>>Những ngày trống vắng ở trại tị nạn Mã lai chờ đi định cư, tôi suy nghĩ nhiều về nửa thế kỷ trầm luân của đất nước, và nhận ra một điều đơn giản rằng: trong xã hội Việt Nam người đàn bà mới chính là thành phần chịu nhiều gian truân nhất, thời chiến tranh cũng như thời hậu chiến. Cảm thông cái thực tế chua xót ấy, cùng với nỗi nhớ thương người vợ mớimất, tôi bắt đầu viết truyện dài “Những người đàn bà còn ở lại” trong 3 tháng ở trại tạm cư. Cuốn sách đầu tiên ấy, tuy kỹ thuật chưa cao, nhưng chứa đựng nhiều cảm xúc. Nó là bậc thềm thứ nhất, là nấc thang khởi đầu, để rồi từ đó đến nay tôi đã có được gần 30 tác phẩm xuất bản.
>>
>>Hai mươi năm đã qua, trên mặt báo chí Việt ngữ, tôi chưa hề viết lại những dòng này để mô tả tỉ mỉ cái chết của vợ tôi với đứa con đầu lòng. Tuy vậy, từ thâm sâu, tôi vẫn tin chắc một điều rằng: chính cái chết của vợ tôi đã mở ra cho tôi một cánh cửa mới tôi chưa hề dự trù trong qúa khứ. Ðó là thế giới văn chương mà tôi miệt mài theo đuổi cho
>>đến hôm nay.
>>
>>
>>Nguyễn Ngọc Ngạn   
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 8

Choáng váng nồi lẩu đầy hóa chất của dân nhậu (theo Vietnamnet)

Các món nhậu khoái khẩu ở phần lớn các quán nhậu bình dân được “phù thủy” hóa chất chợ Kim Biên biến hóa thêm phần bắt mắt.

Đối với dân nhậu tại TP.HCM, khi lên bàn nhậu thì món lẩu được xem là món phổ biến nhất, vì vừa phục vụ số đông lại dễ ăn. Lượng bán nhiều nên việc sử dụng hóa chất để bảo quản cũng như chế biến các món lẩu là điều dễ hiểu.

Theo ghi nhận của phóng viên, tại TP.HCM có hàng ngàn quán án, quán nhậu chuyên phục vụ món lẩu hải sản cho người có nhu cầu. Một trong những “thiên đường” lẩu hải sản có thể kể ra như: khu lẩu làngĐHQG TP.HCM (quận Thủ Đức), đường Trần Não (quận 2), đường Lê Văn Việt (quận 9), đường Thành Thái (quận 10)… Tại đây, vào thời gian từ 17h30 đến 22h, các quán nườm nượp khách đến ăn lẩu hải sản. Mức giá một lẩu hải sản tại đây khá rẻ, dao động từ 60.000-120.000 đồng/nồi.

Với mức giá rẻ như vậy thì nguyên liệu cũng được nhập ở những nguồn rẻ tối đa, cụ thể là những vựa hải sản cung cấp hải sản chết và được hồi sinh bằng hóa chất. Cụ thể, một số chủ vựa hải sản chợ Chánh Hưng, quận 8 tiết lộ, để giữ tôm tươi lâu, chủ hàng thường ngâm formaldehyde (chất bảo quản xác ướp) – một loại chất độc cấm sử dụng trong thực phẩm, gây nguy hiểm cho sức khỏe người tiêu dùng.

Ngoài nguyên liệu chính thì hóa chất cũng được dùng để “làm đẹp” cho các loại rau ăn trong lẩu. Măng chua là thực phẩm “hấp thụ” nhiều hóa chất nhất, vì đây là loại được sơ chế. Theo đúng quy trình, măng tươi sau khi thu hoạch sẽ được luộc kỹ qua nhiều lần nước, lửa phải đều và ngâm khoảng 2 ngày thì măng mới mềm, chua, ngon ngọt hết đắng. Nhưng để giảm chi phí, giảm công luộc, người buôn măng đã sử dụng một loại hóa chất giúp măng chua ngon, giòn mềm và có thể để được đến 2 năm mà không lo thối. Giá bán hóa chất ngâm măng có giá 60.000 đồng/kg. Với 1 kg hóa chất có thể ngâm được vài tạ măng. Nhờ hóa chất, măng còn nở ra và nặng cân, dân buôn măng sẽ thu lãi khủng nhất là những tháng trái mùa măng tươi. Lượng hàng ra một phần ra chợ phần lớn vẫn bỏ sỉ về cho các quán nhậu bình dân

Các món ăn xoay quanh lẩu cũng không thoát được việc sử dụng hóa chất tạo sự hấp dẫn, đặc biệt các món gỏi và món nướng. Khi quán nhậu đắt hàng thì việc chuẩn bị nguyên liệu chế biến cho nhiều ngày liền là việc cần thiết phải làm. Vì thế, các món gỏi thì càng ngon lại càng thấy sợ. Một đầu bếp quán nhậu ở bờ sông đường Dương Quảng Hàm (Gò Vấp) cho biết: “Các nguyên liệu làm gỏi như ngó sen, hoa chuối, hành tây… chỉ giữ được độ trắng tự nhiên trong vòng một vài tiếng đồng hồ. Để dùng vài ngày đầu bếp nào cũng phải sử dụng hóa chất để đánh lừa thực khách”.

Phần thân ngó sen sẽ được ngâm trong nước đã pha sẵn chất tẩy trắng khoảng 2 giờ. Lúc này, những cọng ngó sen nhìn trắng phau rất bắt mắt còn được nhúng vào xô nước chứa hàn the khoảng 2 giờ nữa để tạo độ giòn… Cứ tưởng như vậy là xong công đoạn ngâm tẩm, nhưng không phải. Cọng ngó sen tiếp tục ngâm trong formaldehyde để tránh bị úng thối, rồi ngâm trong đường và dấm hóa học cho thấm trước khi trữ lạnh. Với cách này, ngó sen có thể dùng dần cả tuần cũng không hư… Các món gỏi cần giữ trắng thì các mòn nướng lại cần tạo mùi. Như vậy cũng chỉ có gia vị hóa chất làm nhiệm vụ này một cách hoàn hảo nhất.

Các món nướng khoái khẩu của dân nhậu là vú dê nhiều khi lại có nguồn gốc từ vú heo. Tiếp cận với đầu mối cung cấp “vú dê” ở đường Lũy Bán Bích, quận Bình Tân, chủ cơ sở cho biết: “Vú dê cũng tương tự vú heo, vú trâu, vú bò… nhưng có mùi vị đặc trưng của dê, nên nhiều nhà hàng bơm thêm chất tạo mùi lên vú heo trước khi nướng. Để bảo quản “vú dê” trong kho được lâu ngày mà không bị thâm đen, bốc mùi, phải dùng bột tẩy trắng (sodium hyposulfite) ngâm qua nước một lần. Nhu cầu của các quán nhậu bình dân về mặt hàng này lớn nên “vú dê” được sản xuất theo cách đó, chứ vú dê thật đâu có nhiều như vậy”.

Trong khi đó, các loại chân gà, gân bò cũng được “tạo dáng” hoàn chỉnh hơn. Nhìn đĩa chân gà ướp muối ớt nướng thơm phức, dĩa chân gà hấp hành trắng phau, dĩa gỏi chân gà trộn rau răm bắt mắt… thực khách khó mà biết rằng chúng đã được chế biến theo công nghệ “tắm trắng”. Chẳng hạn, chân gà phần lớn là hàng nhập, lâu ngày tiêu thụ không hết lại bảo quản không đúng kỹ thuật nên dễ bị hư hỏng, biến chất.

Chủ một đầu mối chuyên cung cấp chân gà cho các chợ, quán nhậu ở quận 12 cho biết: “Các loại thịt này phải cấp đông liên tục để vận chuyển đến hàng tháng trời. Đến khi có mối kêu hàng, tụi tui phải dùng hóa chất để rã đông cấp tốc. Sau đó, đổ vào thùng để tẩy trắng phần xương bên trong, tủy xương của thịt gà đông lạnh bao giờ cũng bị đen, thâm kim, kể cả các lỗ chân lông trên da cũng thâm chân chim, sẽ được tẩy trắng luôn một thể”.

Sử dụng hóa chất vừa đẩy nhanh công đoạn chế biến, màu sắc bắt mắt lại vừa lưu giữ được qua nhiều ngày, không sợ thiu thối nên hầu hết các quán nhậu đều sử dụng hóa chất để “nâng tầm” đồ ăn. Chưa khi nào người dân lại phải đối phó với nhiều loại thực phẩm bẩn như hiện nay. Các món ăn từ khô đến ướt, từ mặn đến ngọt, từ đồ dầm cho đến đồ chín… đều là ẩn họa.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 13

Du lịch bên Tàu

* Cảm nghĩ của một người vừa đi du lịch xứ Chệt về *

Xin chào tất cả các bạn. 

Tôi vừa đi chơi 2 tuần bên Tàu về. Vâng, tôi vừa thực hiện được ước mơ bấy lâu nay của tôi là đặt chân lên Vạn Lý Truờng Thành. Mặc dù ý thức được chuyến đi du lịch bên Tàu của tôi rơi không đúng thời điểm, tôi vẫn bắt buộc phải thực hiện điều này năm nay vì qua năm tới, về hưu, tôi sẽ không còn khả năng tài chánh, và có thể cả sức khỏe để làm được. Vợ chồng tôi đã ghi tên đi theo tour cùng với một số người Pháp. Điều gây ấn tuợng nhất đối với tôi qua chuyến đi này là phong cảnh hùng vĩ của nước Tàu và cái phồn vinh (giả tạo?) của các thành phố lớn, nhất là Shanghai. 

Từ trên tháp cao hơn 300m nhìn xuống không thua gì New York, với bạt ngàn tòa nhà chọc trời, khi ngồi trên tàu thuởng ngoạn Shanghai by night … đèn néon muôn màu chớp tắt… nhu đi bâteau mouche trên sông Seine. 

Đại đa số xe hơi toàn các hiệu xịn, nhập từ nuớc ngoài cũng có, ráp tại nội địa cũng có. Và dĩ nhiên cảnh kẹt xe khủng khiếp, kẹt xe hơi chứ không phải kẹt xe gắn máy như bên VN mình. Đường xá thì rộng và sạch sẽ hơn cả bên Paris.. 

Đó là những điểm khen của tôi. Còn mặt trái thì sao? 

Ngay từ khi được người hướng dẫn đón đoàn chúng tôi tại sân bay Shanghai, một người đàn ông 51t, nói tiếng Pháp còn giỏi và lưu loát hơn rất nhiều người ngoại quốc sống lâu năm trên đất Pháp, trên xe bus, anh ta đã căn dặn chúng tôi những điều sau đây: 

– Luôn luôn phải đề phòng bọn móc túi, móc bóp, phải cẩn thận nhất là passport. Túi đeo lưng phải đeo truớc ngực. 

– Khi được mời mọc mua bất cứ thứ gì, cố gắng đừng trả lời vì một khi đã lỡ hỏi “How much?” là chắc chắn sẽ bị đeo đuổi và bị phải mua cho bằng được vì những người buôn bán có thái độ rất hung hãn, bám dai còn hơn đỉa. 

– Nếu muốn mua thì phải trả giá, mặc cả tối đa, vì tụi bán hàng sẽ nói giá trên trời (cụ thể: có một người trong đoàn muốn mua chiếc áo đầm xẩm, bảng giá ghi rõ ràng 1250 yuan, tương đương 140 euros. Rốt cuộc chiếc áo được bán với giá 150 yuan tức 18 euros!). Đó vẫn còn là bị mua hớ rồi đó. 

– Khi qua đường phải hết sức cẩn thận, ngó phải ngó trái cho thật chắc chắn dù mình băng qua đường trên đường dành cho người đi bộ và đèn thì xanh, vì bên này xe hơi không có ưu tiên cho người đi bộ đâu. (Truớc khi đi Tàu, tôi có xem được một video về cảnh người đi bộ bên Tàu bị xe cán chết như rươi khi băng qua đường hoặc đứng chờ đèn xanh để băng qua, thấy “hãi” quá nên mỗi khi qua đường hồi hộp vô cùng. Quả thật, xe hơi cũng như xé gắn máy, không xe nào chịu ngừng lại cho mình qua cả, phải liều mạng thôi!).  

– Khi xử dụng nhà vệ sinh công cộng phải nhớ mang theo giấy chùi …. Điều này, hãng du lịch ở Paris cũng đã lưu ý trên giấy trắng mực đen rồi. Quả thật, 90% nhà cầu bên Tàu đều không có giấy, chưa kể tới tình trạng vệ sinh nhiều nơi bước vô là dội ra liền, hết muốn tè hay ị luôn! Tệ nhất là ngay cả những phòng vệ sinh ở các nơi quan trọng, thu hút rất đông du khách như các viện bảo tàng quốc gia, quảng truờng Thiên An Môn, Cấm Thành, Vạn Lý Truờng Thành… và cả những nhà hàng sang trọng hạng 4 sao. 

Thậm chí tại một nhà hàng, có một nhân viên đứng cạnh nhà cầu với một cuộn giấy vệ sinh và phát cho mỗi người một đoạn giấy, vừa để chùi!!!!! Hết ý luôn. Được hỏi tại sao đất nuớc anh hãnh diện là có nền kinh tế hàng đầu thế giới, qua mặt cả Mỹ và Nhật, vậy mà cũng không có đủ giấy vệ sinh cho người xử dụng? Người hướng dẫn ngượng ngùng giải thích là dân trí đa số người Tàu còn thấp, ích kỷ, không biết nghĩ tới người khác nên cứ để cuộn giấy nào là mất ngay!!! 

Nói về dân trí tụi Tàu thì qua đó mới thấy rõ được quả thật, họ còn quá lạc hậu. Vẫn còn vấn đề khạc nhổ ngoài đường và nơi công cộng. Còn đi ngoài đường, nếu như ngay giữa thủ đô ánh sáng Paris, phải cẩn thận nếu không muốn đạp lên phân chó trên vỉa hè thì bên Tàu, phải thỉnh thoảng nhìn trước mặt nếu không muốn đạp lên những cục đàm của tụi Chệt. 

Ngoài ra, còn thêm một đặc điểm nữa của tụi Tàu là họ nói rất lớn, ở bất cứ nơi nào. Ngay cả trong khi đang coi show, cell phone reo, một thằng chệt lên tiếng allo và cứ thế nói oang oang như thể trong rạp chỉ có một mình hắn. Bao nhiêu khách ngoại quốc lên tiếng suỵt suỵt, hắn cứ tỉnh bơ tiếp tục thao thao bất tuyệt gần cả phút trước khi có bảo vệ vô yêu cầu hắn ra khỏi rạp để nói chuyện điện thoại. 

Hướng dẫn viên còn lưu ý đoàn chúng tôi một điểm nữa là đừng ngạc nghiên nếu như mình chào người Hoa mà không được người ta đáp lại vì người Tàu không có thói quen chào hỏi những người lạ. Trong thang máy, nếu mình nhìn lên trần, họ sẽ nhìn xuống dưới đất và ngược lại.. Nhìn vào mắt người không quen biết là bất lịch sự! 

Tại bàn ăn, nhân viên phục vụ luôn luôn rót ruợu bia hay nước uống cho đàn ông truớc, sau đó mới tới phụ nữ, vì vậy xin các madames đừng ngạc nghiên hoặc bất bình, và cũng xin các bà đừng bị tự ái khi người ta hỏi tuổi các bà, bên Tàu đó là chuyện thường. 

Trong suốt hai tuần lễ bên Tàu, điều gây khó khăn trở ngại nhất cho đoàn chúng tôi là hàng rào ngôn ngữ: mặc dù hướng dẫn viên khoe khoang tuyên truyền là bên Tàu, các học sinh được học ngoại ngữ ngay từ bậc tiểu học, nhưng rất hiếm khi chúng tôi gặp được một người nói được chút tiếng Anh, ngay cả các nhân viên làm ở quầy tiếp tân là những người lẽ ra phải biết chút căn bản tiếng Anh trước khi được thâu nhận vào làm Không có người hướng dẫn bên cạnh là chúng tôi chới với. 

Trong nhà hàng, phòng ăn, muốn hỏi xin thêm đường hay sữa, hay muối tiêu là cả một vấn đề, mỏi tay vô cùng. Một bà đầm trong đoàn muốn hỏi sữa để uống café phải bắt truớc con bò “meuh meuh” và tự bóp vú mình như thể vắt sữa bò làm cả bàn cười bò ra… Một người khác, ăn bữa ăn xong, muốn uống trà, thấy bình trà đã nguội tanh, ngoắc cô hầu bàn lại, chỉ vào bình trà và nói “Too cold”. Kết quả cô hầu bàn mang ra cho 2 lon coca vì tuởng là “two colas”!!! ( vì tụi Tàu gọi Coca Cola là “Cola” . 

Một điều không tưởng khác nữa là một vài hotels bên Tàu đều khóa cái tủ lạnh mini bar trong phòng ngủ của khách. Muốn dùng gì, phải kêu reception cho người lên mở khóa! Tụi này thắc mắc thì hotel cho hay là khách dùng rồi bỏ đi mà không thanh toán tiền nước uống. Có hotel buộc khách phải đặt tiền thế chân 200 yuan (24 euros) nếu muốn xử dụng mini bar trong phòng. 

Các hướng dẫn viên còn lưu ý đoàn là phải cẩn thận khi thanh toán món hàng bằng một tờ giấy bạc lớn như 100 yuan vì có những con buôn lưu manh sẽ thối tiền giả hoặc tiền các nước khác không có giá trị, như tiền Liên Xô… 

Các bữa ăn phục vụ cho đoàn chúng tôi mặc dù rất phong phú, tối thiểu 10 món, nhưng món nào cũng quá nhiều dầu mỡ, hai ba ngày đầu thì còn thấy lạ và ngon miệng nhưng về sau, cả đoàn đều ớn tới mang tai. Trong đoàn có 10 người thì hết 6 người, trong đó có tôi, bị tiêu chảy. May là ai cũng chuẩn bị, mang theo thuốc men đầy đủ. 

Và sau cùng, điều thú vị tôi ghi nhận được qua chuyến đi này là do người hướng dẫn sau cùng mang lại. Ông này 64t, phụ trách đi với chúng tôi 4 ngày sau cùng ở Bắc Kinh, nói tiếng Pháp cũng khá lưu loát. Ba ngày đầu thì tỏ vẻ nghiêm nghị, cũng tuôn ra những lời tuyên truyền như bất cứ guide CS nào, nhưng qua ngày cuối thì mới thổ lộ ông ta là cựu đại tá công an đã về hưu được 2 năm sau 32 năm phục vụ, nhưng vẫn được phép đi làm kiếm thêm chút tiền. Ông ta tâm sự là vô đảng để được hưởng nhiều quyền lợi, nay thì không còn tin tưởng vào đảng nữa vì tất cả các quan chức cao cấp đều quá tham nhũng, giàu có hàng tỷ yuan. Con gái Hồ Diệu Bang cũng như các cậu ấm, cô chiêu, con cái các đảng viên cao cấp, lợi dụng quyền uy của cha mẹ để kinh doanh, mượn vốn ngân hàng nhà nước rồi xù luôn, không ai dám làm gì cả. Tôi nói, nếu đúng như vậy thì tình trạng này giống y hệt bên VN hiện nay. Ông ta nói “Bên Tàu còn tệ hơn bên VN của ông”! 




Con gái ông ta được qua Bỉ du học và lấy một anh chồng Bỉ và ở lại luôn. Tôi hỏi nếu đúng vậy, tại sao người dân không có phản ứng gì cả, thì ông ta nói ngày nào quân đội còn nằm trong tay của đảng CS thì không ai dám làm gì cả. Các tướng lãnh đều được trả lương rất cao và được hưởng rất nhiều quyền lợi. Quân đội Tàu mạnh hơn bên công an và cả 2 quyền lực chủ chốt này đều nói “Còn đảng thì còn ta” tức phải tuyệt đối trung thành với đảng. (Đúng là cha nào, con nấy. Thày nào, trò nấy). 

Khi tôi hỏi: Liệu ngày nào đó nước của anh có sẽ có được dân chủ không? thì ông ta trả lời: chắc chắn sẽ có nhưng cũng phải khoảng 20 năm nữa, trừ khi trước đó có một cuộc cách mạng đẫm máu. Thôi, tôi xin tạm ngưng bản báo cáo của tôi vì quá buồn ngủ. Tôi bắt đầu ngồi gõ từ lúc 3 giờ sáng, giờ Paris (9AM bên Tàu). Vì cách biệt giờ giấc, có thể chưa trở lại bình thường nên đầu óc kém minh mẫn, viết lung tung, mong các bạn thông cảm. Thân, 

Phan Cao Tri

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 51

Các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp

Tại chung kết Hoa hậu Nga 2018, các thí sinh có vẻ đẹp đồng đều và rất sáng giá. Điều này sẽ khiến ban giám khảo rất khó để lựa chọn được người giành được vương miện năm nay.
 
Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 1
Hoa hậu Nga được tổ chức lần đầu năm 1927. Năm nay, đêm chung kết sẽ diễn ra vào tối 14/4 (giờ địa phương) tại tại sân khấu Village Luxury ở Barvikha với sự tham dự của 50 ứng viên. Trong hình là Mỹ nhân Vladislava Bezdenezhnaya.

Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 2Tiêu chuẩn để dự thi là người Nga, tuổi từ 18-23, cao trên 173 cm. Đặc biệt, các thí sinh không có hình xăm trên cơ thể. Ảnh: Người đẹp 23 tuổi, lga Lomakina.

Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 3 Ứng viên nặng kí Viktoriya Simakova..
Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 4  Thí sinh Ulyana Lyahova 21 tuổi.

Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 5Người đẹp ngọt ngào, Svetlana Grigoruktạo.

Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 6
Người chiến thắng Miss Russia sẽ có cơ hội đại diện đất nước tham gia cả hai đấu trường nhan sắc lớn nhất nhì thế giới là Miss World – Hoa hậu Thế giới và Miss Universe – Hoa hậu Hoàn vũ.

Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 7

Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 8
Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 9
Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 10
Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 11
Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 12Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 13
Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 14
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 14

Chỉ biết ngậm ngùi

https://baomai.blogspot.com/ 
Trong chuyến viếng thăm tiểu bang Utah, tôi đi thăm hầu hết các thắng cảnh nơi đây.
Thủ phủ của tiểu bang là Salt Lake City. Hồ nước mặn Great Salt Lake rộng mênh mông nằm trong vùng đồi núi Rocky Mountains cao hàng ngàn bộ cách mặt biển. Ðộ muối trong nước cao gấp năm lần nước biển đại dương. Một kỳ công của Thượng Ðế đã ưu đãi cho vùng đất cao nguyên này.
Utah còn là Thánh địa của đạo Mormon, đang phát triển rất mạnh. Ðến Utah không thể không đến viếng Mormon Temple. Một thắng cảnh, một kỳ quan có chiều dài lịch sử gắn liền với sự khai khẩn, xây dựng và phồn thịnh của Utah. Ðạo Mormon (Mạc Môn) còn tên gọi khác là Ðạo LDS viết tắt của chữ Latter Day Saints, có nghĩa là Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Jesus Christ (The Church of Jesus Christ of Latter Day Saints).
 
https://baomai.blogspot.com/
Ðền thờ trung tâm có sáu ngọn tháp cao chót vót xây dựng suốt bốn mươi năm mới hoàn thành. Trung tâm giáo hội (Temple Square) trải rộng 35 mẫu Anh là một quần thể kiến trúc vĩ đại, tân kỳ, lộng lẫy và trang nghiêm.  Trên đỉnh tháp đền thờ (Temple Of The Lord) cao vút là tượng một người đàn ông bằng vàng đứng thổi kèn. Ðây là tượng của vị thiên sứ ánh sáng Moroni hiện ra vào ngày 21 tháng 9 năm 1823. Ngài soi dẫn cho tiên tri Joseph Smith đương thời biết nơi chôn giấu biên sử cổ xưa. Sách ấy chứa đựng trọn vẹn Phúc Âm vĩnh cửu do chính Ðấng Cứu Rỗi đã ban cho các dân tộc. Từ đó, kinh sách Mormon được dịch và viết ra dựa vào bảng khắc bằng vàng (Gold Plates) chôn cất trên đồi Cumorah gần làng Manchester thuộc tỉnh hạt Ontario, tiểu bang New York từ năm 421 sau Thiên Chúa.
https://baomai.blogspot.com/
Toàn bộ sách Mormon là lời rao giảng của Chúa Jesus Christ giữa người Nephites không lâu sau khi Chúa phục sinh. Ngài tiên tri Joseph Smith còn được Chúa  khải thị viết nên tập Giáo Lý và Giao Ước.
 
Luật tiểu bang Utah không cho mở sòng bài và các hình thức đánh bạc công cộng. Các chợ chỉ bán bia với nồng độ 3 phần trăm. Kết hợp với “Lời Thông Sáng” của đạo Mormon, đạo hữu không cờ bạc, không hút thuốc, không uống các loại nước có ga và có màu khiến cho đời sống nơi đây yên bình hơn, ít tội phạm hơn so với tình trạng chung trên đất Mỹ. Và có thể nói là môi trường thích hợp cho tuổi thơ được nuôi dưỡng và lớn lên trong nếp sống trong lành.
* * *
 
https://baomai.blogspot.com/
Tôi đi theo đoàn người vào thăm khu Temple Square. Dọc theo lối đi là những luống hoa khoe màu rực rỡ. Mặt nước hồ nhân tạo được xây cao trên mặt đất nằm im phăng phắc như tấm gương vĩ đại phản chiếu lấp lánh ánh mặt trời. Các hình tượng điêu khắc đầy nghệ thuật và phong phú được trưng bày trên những bực thềm và dựng rải rác trong khuôn viên rộng lớn. Các chức sắc, những người truyền giáo và tín hữu làm công tác  thiện nguyện trang phục vét-tông cà-vạt chỉnh tề. Họ có nhiệm vụ giữ trật tự, hướng dẫn và giải thích những điều mà khách thăm viếng và tín đồ hành hương cần tìm hiểu.
 
 
Tôi vừa bước lên khỏi bậc thềm khu nhà thờ Church Office Building, tòa cao ốc 26 tầng dùng làm trung tâm điều hành của giáo hội, chợt một thanh niên trong bộ vét-tông đen trông chững chạc và đạo mạo  đến trước mặt tôi :
– Thưa, bác là người Việt ?
Tôi nhận ra là một thanh niên Việt Nam. Có lẽ đây là thầy Tư tế, một chức phẩm trong dòng đạo này làm công tác thiện nguyện vào ngày Chúa Nhật. Tôi đứng lặng nhìn người thanh niên đang đứng trước mặt tôi có khuôn mặt giống người bạn của tôi năm xưa khi ở chung trong trại tù sau năm 1975. Sự bàng hoàng trải qua mấy phút đồng hồ, tôi mới thốt nên lời:
– Vâng, tôi là người Việt. Xin lỗi cậu về sự thất thố đã đường đột nhìn cậu trong khung cảnh này. Có điều tôi cũng xin thú thật là cậu có khuôn mặt giống người bạn tôi hồi còn ở quê nhà.
Người thanh niên hướng dẫn tôi đi thăm khu Bảo tàng viện và Nghệ thuật gồm tranh ảnh và những bức tượng điêu khắc các vị Lãnh đạo (Presidents) và 12 Sứ Ðồ từ thời khai sáng đạo Mormon đến bây giờ.
 
https://baomai.blogspot.com/
– Này, cậu qua Mỹ năm nào?  Tôi gợi chuyện, khi người thanh niên đứng lại đợi đoàn khách thăm viếng còn trụt lại sau.
 
– Thưa bác, cháu qua đây vào giữa năm 1992 theo diện HO cùng với  mẹ cháu và  một người chị được  định cư ở tiểu bang Utah này ngay từ ngày đầu. 
– Thế ba cậu đâu ?
– Ba cháu chết trong trại tù An Ðiềm .
https://baomai.blogspot.com/
Note: hình trong bài này là minh họa
– Ba cậu tên gì?
– Tôn Long Mỹ .
Tôi sửng sốt đến lặng người, rồi nhắc lại:
– Tôn Long Mỹ là cha ruột của cậu sao? 
– Vâng ạ. Me cháu  bảo ba chết lúc cháu mới ba tuổi.
– Cháu ơi, Tôn Long Mỹ  là bạn của bác sống gần nhau suốt ba năm trong tù.
Người thanh niên đứng khựng lại nhìn tôi rồi thảng thốt kêu lên:
–  Ba cháu là bạn cùng tù với bác? Ôi, quý hóa quá. Ðiều ước nguyện của mẹ cháu là mong gặp được người nào đã chứng kiến cái chết của ba cháu trong tù. Thượng Ðế ơi ! ngài đã chuẩn nhận lời cầu xin của con và ngày hôm nay Cha trên trời đã mang đến cho gia đình con ân sủng của ngài. Con xin tạ ơn Chúa , Amen. 
 
Người thanh niên ngẩng đầu lên:
–  Thưa bác, tên cháu là Tôn Thất Trương Thuật. Cháu nghĩ bác không phải là người ngụ cư ở tiểu bang này vì vậy xin phép bác cho Mẹ cháu được gặp mặt trong ngày mai. Có được không, thưa bác?
Tôi móc bóp lấy tấm danh thiếp của con trai tôi đưa cho Thuật:
– Ðây là số phôn và địa chỉ nhà con tôi. Qua đây chỉ để thăm con cháu và viếng cảnh, tôi chẳng có gì phải bận bịu. Mẹ cậu muốn gặp tôi giờ nào cũng được, còn cả tuần nữa tôi mới quay về Cali.
 *  *  *
Cuộc thăm viếng vẫn tiếp tục nhưng hình ảnh của Tôn Long Mỹ qua những năm tháng trong tù như một đoạn phim hiện ra trong trí nhớ của tôi:
Mỹ nhỏ hơn tôi 5 tuổi, vóc người tầm thước, khỏe mạnh và xốc vác. Tính tình thuần hậu, phóng khoáng. Anh rất sùng đạo Phật. Tuy nội quy cấm mọi hình thức có tính cách tôn giáo, nhưng Mỹ vẫn cố lén ăn chay vào ngày mồng Một và ngày Rằm âm lịch..
 
Tù cải tạo
https://baomai.blogspot.com/
Ban giám thị trại chỉ định đội 3 phụ trách xây dựng chiếc cầu treo bắc qua dòng sông Côn để dân  chúng làng Thượng và tù nhân có thể qua lại trong mùa nước lũ. Bên kia sông là cánh đồng rộng chạy dài đến tận chân đèo. Mỗi năm, tù phải sản xuất đủ ba mùa lúa. Mùa mưa thì tháo bớt nước ra, mùa nắng thì thay nhau đêm ngày tát nước lên đồng. 
Hai bên bờ sông toàn là đất núi bị nước xoi mòn lâu ngày thành sông. Người ta chọn nơi có hai mô đất nhô ra là nơi hẹp nhất của dòng sông để bắc cây cầu đi qua. Những ngày đầu khởi công, đội làm cầu phải đào đất, đóng kè xây dựng hai môi cầu cho vững chãi để giữ chân bốn thanh đường ray xe lửa làm trụ chịu đựng sức trì kéo của cây cầu treo dài 80 mét.
Mùa lũ, nước chảy xiết đã khoét lõm sâu vào chân dọc hai bên bờ. Ðể nâng giữ khối đất phía trên khỏi bị sụp lở, tù phải xây những lớp đá vào chỗ lõm bên dưới. Ðang trong mùa nắng hạn mực nước sông xuống thấp tận cùng nên hai môi cầu là hai khối đất khổng lồ đứng chênh vênh bên bờ vực.  Ðám tù hì hục đưa đá tảng lấp đầy khoảng trống dưới chân môi cầu.
Mỹ là tay thợ xây trong toán cất nhà cửa từ ngày vào tù. Cách làm việc của anh là tận lực, yêu nghề và tinh thần trách nhiệm cao mặc dầu anh chỉ là tù nhân. Mỹ có quan niệm: Bất cứ lãnh vực nào người sĩ quan Miền Nam phải thể hiện tài năng trước bọn cai tù. Ðừng để họ lấy cớ sự sai sót mà mạt sát lăng nhục mình. Chính vì thế mà anh nhận công việc nặng nề nhất là xây bệ đỡ cho khối đất bên dưới môi cầu.
Hàng trăm viên đá chẻ được một đội tù khác cung cấp chất đống trên mô đất dự định xây móng chân cầu. Sức nặng của đống đá cùng với sự hỏng chân của doi đất, khối đất trên đầu Mỹ bất ngờ đổ sụp.  Mỹ bị chôn sống dưới khối đất khổng lồ. Bạn tù đã nổ lực đào bới để cứu anh. Nhưng, con người chỉ là sinh vật bằng xương bằng thịt làm sao chịu đựng nổi sức nặng hàng chục tấn của đất đá đè lên. 
Xác anh cuốn tròn mềm nhũn như con sùng. Nước mắt chúng tôi chảy ràn rụa. Lần đầu tiên người tù không che dấu dòng lệ của mình trước mặt bọn cai tù. Mỹ ra đi để lại nỗi đau đớn tận cùng cho người vợ trẻ và hai đứa con thơ.
 
https://baomai.blogspot.com/
– Thưa bác, đây là vị Tiên tri Joseph Smith được Chúa mặc khải viết ra Giáo Lý và Giao Ước. Cũng là vị Chủ tịch đầu tiên của Giáo Hội bầu ra tại một buổi họp của Hội Ðồng Thượng Phẩm trong ngày 24 tháng Chín năm 1834 tại Kirtland, Ohio.
Lời giới thiệu của Thuật làm tôi bừng tỉnh. Trước mặt tôi là bức tượng bán thân bằng đồng đỏ mà mắt tôi chỉ nhìn thấy thân thể của Mỹ đầy máu. Tất cả xương trong người anh từ đầu đến chân hầu như nát vụn. Thi hài anh khi được khiêng lên nó oằn xuống thoạt trông như một chiếc bao tời đựng thịt. Ðầu và mặt anh hoàn toàn bị biến dạng . Ðến đây, tôi không còn tinh thần và hứng thú để đi xem hết các công trình nghệ thuật trong viện bảo tàng nữa nên cáo từ Thuật ra về.
 
https://baomai.blogspot.com/
*  *  *
Sáng ngày hôm sau, tôi nhận được cú phôn của Thuật thật sớm mời tôi đến nhà hàng Mỹ Tiên vào lúc 12 giờ trưa, nhân tiện mẹ của cậu xin phép  được gặp mặt.
Tôi vừa đến cửa nhà hàng, Thuật đã vội vàng ra đón. Một phụ nữ mặc áo dài màu khói hương đứng dậy cúi đầu:
– Kính chào ông anh.
Tôi thật sự xúc động, khi Thuật giới thiệu đây là mẹ của cậu. Khuôn mặt người đàn bà thanh tú, phúc hậu nhưng trong ánh mắt vương vất nỗi buồn. Tôi cúi đầu chào đáp lễ, rồi ngồi vào chiếc ghế đối diện mà Thuật vừa mới kéo ra mời.
– Thưa ông anh, giọng Huế nhè nhẹ, trầm buồn, người đàn bà tự giới thiệu:
– Em tên là Trương Thị Ngọc nghe cháu Thuật nói gặp được ông anh, người ở cùng chung trại tù An Ðiềm với ba nó. Em mừng lắm. Mặc dầu anh Mỹ mất đã gần 25 năm mà lòng em cứ phân vân, thắc mắc mãi khi nhận được giấy báo của trại tù rằng chồng em chết vì bệnh nhiễm trùng gan cấp tính. Trong khi đó đã hai lần em được anh ấy về báo mộng với khuôn mặt đầy máu me nhìn em trong đau đớn. 
Hình ảnh đó chưa phai mờ trong trí nhớ của em.  Trước khi đi Hoa Kỳ, chúng em có đến trại An Ðiềm để xin dời mộ nhưng Ban Giám Thị trại không xác định được vị trí nơi chôn anh Mỹ, còn tù nhân toàn là lớp hình sự sau này. Cái nghĩa địa tù bị nước trên đỉnh núi cao đổ xuống xói mòn gần hết. Em vô cùng đau khổ, đến lúc ra đi mà chưa lo cho chồng được mồ yên mả đẹp. Hai đứa con em biết rõ niềm trăn trở đó, chúng nó luôn luôn cầu nguyện mong được gặp người biết rõ về cái chết của ba chúng. Cách đây hai đêm, em nằm mộng thấy nhà em về chùa. Trong cơn mơ em mừng quá chạy đến ôm anh ấy nhưng hình hài đó tan biến ngay. Không biết có phải đây là điềm báo của anh Mỹ rằng em sắp gặp được ân nhân. Em hy vọng ông anh biết rõ cái chết của chồng em và còn nhớ địa điểm mộ phần của anh ấy.
Người phụ nữ nói một mạch như trút cả nỗi lòng u ẩn bấy lâu nay. Tôi trân trọng trước lòng trung trinh tiết nghĩa của người vợ sống trọn đời thờ chồng nuôi con. Trước khung cảnh này đây, tôi không muốn khơi lại hình ảnh cái chết khủng khiếp của Mỹ. Tôi không muốn tạo thêm sự khủng hoảng trong lòng mỗi người. Vì thế, buộc lòng tôi phải lặng thinh xem như  đồng lõa với sự dối trá của một chế độ luôn luôn che đậy sự thật và chối bỏ trách nhiệm của mình.
https://baomai.blogspot.com/
– Thưa chị, tôi lên tiếng. Cái chết của anh Mỹ, anh em tù chúng tôi đau lòng lắm. Ðời người chỉ một lần chết, tiếc rằng anh ra đi quá sớm. Phải chăng định mệnh đã an bài. Mong chị và các cháu thôi băn khoăn về nó nữa. Tôi vẫn còn nhớ chỗ chôn anh ấy  trong nghĩa địa tù. Hứa với chị khi về lại Cali, tôi sẽ vẽ sơ đồ địa điểm ngôi mộ  của anh Mỹ.
Khi tôi ngưng nói, bà lấy khăn thấm giọt lệ còn đọng lại trong khóe mắt, rồi tiếp lời:
– Thưa ông anh, nếu được, xin gởi cho em bản vẽ địa điểm mộ của anh Mỹ càng sớm càng tốt.
Cuối năm này, cháu Thuật đi Việt Nam với phái đoàn thuộc “Hội Bạn Người Cùi Việt Nam” trụ sở ở Mỹ kết hợp với nhóm “Vòng Tay Bạn Bè” ở Hà Nội  làm công tác thiện nguyện ủy lạo, giúp đỡ và chăm sóc cho những người mắc bệnh cùi. Nhân dịp này em sẽ theo cháu về dời mộ cho ba chúng nó .
Thuật đang ngồi yên trong góc bàn chăm chú nghe, tôi liền quay sang hỏi:
– Cậu về Việt Nam công tác bao lâu ?
– Cháu tình nguyện một năm.
– Sao lâu đến thế !
Bà mẹ tiếp :
– Cháu nó theo ngành Y, còn một năm cuối cùng thực tập trong bệnh viện  ở tiểu bang này trước khi ra trường. Người yêu của nó là nữ sinh viên Việt Nam qua Mỹ du học. Chúng nó yêu nhau và dự tính sau chuyến đi này trở về sẽ tổ chức đám cưới tại đây. Thằng con em, nó sống cho tha nhân. Sẵn lòng dấn thân giúp đỡ cho người nghèo khổ, hoạn nạn dù bất cứ dân tộc nào. Hai chị em nó có cùng một quan điểm: “Thương người như thể thương thân.”
Tôi ngắt lời :
– Vậy hiện giờ cháu gái ở đâu?
– Cháu có chồng là một Mục Sư Tin Lành người Mỹ hiện ở Colorado. Trận thiên tai, bão lụt nào ở Việt Nam bị thiệt hại nặng nề là vợ chồng nó đều gởi về cả tấn áo quần, chăn mền do Thánh đường quyên góp.
https://baomai.blogspot.com/
Sau bữa cơm trưa tại nhà hàng, tôi từ biệt mẹ con Thuật ra về. Một tuần lễ sau tôi lên máy bay trở lại tiểu bang Cali. Ðể thực hiện điều mình đã hứa, tôi ôn lại vị trí của nghĩa địa tù An Ðiềm để vẽ cách nào đơn giản nhất mà gia đình của Mỹ có thể tìm được mộ anh dễ dàng. Tôi không tưởng tượng được hiện giờ nghĩa địa ấy bị hoang phế ra sao, nhưng chắc chắn là nước mưa từ trên núi đổ xuống đã san bằng tất cả. Những tấm bia bằng gỗ tạp trải qua trên hai chục năm không thể tồn tại với thời gian. Rất may là ngôi mộ của Mỹ nằm sau gốc một cây đại thụ che chắn. Nước có thể xoi mòn phần trên mặt nhưng xương cốt Mỹ nằm sâu dưới đất không thể trôi theo dòng nước. Trong sơ đồ, tôi ghi rõ trên thân cây đó có bốn nhát búa hình chữ M do anh em tù trong đội thay nhau khắc vào. Ðó là dấu tích mà tôi hy vọng gia đình của Mỹ sẽ tìm ra.
Nhận được bản phác họa chỉ dẫn,Thuật điện thoại sang cảm ơn và tin cho tôi hay tháng tới sẽ lên đường về Việt Nam.
*  *  *
Ba năm sau, tôi trở lại Utah trong mùa Giáng Sinh. Ðồi núi vây quanh thung lũng rộng lớn trở thành những dãy núi tuyết sáng trắng. Tuyết phủ đầy trên mái nhà và tràn ngập hai bên lề đường.
 
https://baomai.blogspot.com/
Trong ngày Giáng Sinh, tôi theo đoàn người tiến vào khu Temple Square. Vừa bước chân vào đây là tôi cố ý tìm gặp cậu Tôn Long Trương Thuật để hỏi thăm tin tức về mẹ cậu và việc dời mộ của bố cậu như thế nào. Tôi dạo trong khu Tabernacle nổi tiếng với cây đàn Orchestra khổng lồ gồm 11,000 ống tupe kim loại ghép lại. Có thể nói đây là cây đàn lớn nhất thế giới.
https://baomai.blogspot.com/
Rồi đến khu Conference Center, chứa 21,000 chỗ ngồi và 900 ghế cho ca đoàn. Hội trường được thiết kế với kỹ thuật hiện đại mà âm thanh của hai mảnh giấy cọ vào nhau trên khán đài, người ở cuối phòng cũng nghe được. Sau cùng, tôi tìm tới khu Joseph Smith Memorial Building, nơi đây chung quanh tường có những phù điêu chạm khắc mỹ thuật và tinh xảo nhưng vẫn không thấy Thuật đâu. Tôi ra về mà nghe lòng mình trống trải vô cùng.
Ngày mồng một âm lịch, tôi đến viếng cảnh chùa Tam Bảo.  Những bông tuyết rơi đầy trời, phủ trắng cả sân chùa như trải thảm bằng bông. Hàng cây kiểng chạy dài trước sân lung lay những mảnh tuyết vỡ trên cành lá. Tôi đang dạo bước trên lối đi vào chánh điện, chợt một ni cô đến trước mặt tôi vái chào. Tôi sững sờ khi nhận ra người phụ nữ ba năm về trước,Trương Thị Ngọc. Bà cho biết đã quy y mang pháp danh Diệu Ngọc. Chỉ ba năm thôi mà trông bà cằn cỗi, già đi rất nhiều. Ðôi mắt tràn ngập nỗi ưu tư, sầu não. Bà mời tôi vào nhà khách dùng trà. Ni cô lên tiếng:
https://baomai.blogspot.com/
– A Di Ðà Phật, trước tiên bần ni xin đại diện gia đình bày tỏ lòng tri ân đến ông anh. Nhờ bản vẽ địa điểm ngôi mộ rõ ràng từng chi tiết nên chúng tôi đã tìm được mộ phần của anh Mỹ khá dễ dàng. Hài cốt của anh ấy đã được đem qua đây thờ trong chùa. Những tưởng linh hồn anh Mỹ được thanh thoát… Nói đến đây, chợt những giọt lệ long lanh trong mắt của ni cô trào ra.
Tôi ngạc nhiên, vội hỏi:
– Ðã có chuyện gì xảy ra?
Ni cô cúi đầu để dấu đi những giọt lệ mà một sa di cần phải đè nén. Hồi lâu bà mới  ngẩng mặt lên:
– Sau một năm chăm sóc những nạn nhân bệnh cùi ở Việt Nam, cháu Thuật trở lại Hoa Kỳ. Ban đầu, Thuật trốn tránh người yêu của nó và cuối cùng quyết định dứt khoát không còn liên lạc với nhau. Một thời gian sau, trên mặt cháu xuất hiện những mụn sưng đỏ. Tôi hỏi, nó lảng tránh, không trả lời. Dần dần cháu nó ít về nhà hơn. Cách đây một năm, cháu về Việt Nam ở lâu dài. Vừa rồi tôi nhận được thơ của nó.
Bà ngưng kể, lấy trong túi áo trao cho tôi một lá thư đã nhàu, nội dung khá ngắn gọn: “Có lẽ ý muốn của Chúa dành cho con một đời phải hy sinh phục vụ cho nhân sinh đang gánh chịu nỗi thống khổ của căn bệnh hiểm nghèo. Con rất thỏa lòng khi chính bàn tay mình  thoa dịu được nỗi cô đơn của bao người bất hạnh. Tuần này ở trại cùi Quy Hòa thuộc tỉnh Bình Ðịnh. Tuần sau có thể ở  làng phong cùi Ðồng Lệnh tận tỉnh Tuyên Quang để chăm sóc cho các bệnh nhân. Mong mẹ xem con như được Chúa đón đi từ  lúc mới lọt lòng.”
 
https://baomai.blogspot.com/
Chờ tôi đọc xong bức thư, bà tiếp :
–  Khi hiểu ra thằng con đã mắc bệnh phong cùi, tôi đã khóc suốt đêm trường. Mỗi lần nghĩ đến nó  là lòng tôi quặn thắt như đứt từng đoạn ruột, tê dại cả tâm hồn.
–  Thưa bà, tôi lên tiếng an ủi : Có phải chăng đây là sự sắp đặt của Thượng Ðế? Theo tôi được biết bệnh phong cùi không dễ truyền nhiễm cho người chăm sóc khi đã ngăn ngừa đầy đủ, vả lại đã có thuốc điều trị tổng hợp từ thập niên 70 – 80. Thuốc tiêu diệt được vi khuẩn, giảm thiểu lây lan.
– Nhưng, thưa ông anh, bà mẹ của Thuật nhìn tôi không còn là ánh mắt một ni cô mà trở về với ánh mắt chuyên môn của một y tá viên điều dưỡng, nghề nghiệp của bà ngày xưa:
– Thuốc có thể chữa lành bệnh với đa hóa trị liệu nầy, nhưng không phục hồi được tổn thương của dây thần kinh làm biến dạng mặt, biến dạng bàn tay bàn chân. Ðó là những dấu tích mà con tôi phải chịu đau lòng, mang mặc cảm tủi nhục suốt đời của người mắc bệnh phong cùi  ! 

Nói đến đây, bất chợt ni cô Diệu Ngọc ôm ngực chạy về hướng tịnh thất.

Tôi thật sự xót xa trước nỗi đau của người mẹ như đã nhận lãnh cơn đau của con trai mình. Riêng về Thuật, tôi cảm nhận được đức tin cao cả của chàng. Ðức tin đã vượt lên trên những ước vọng tầm thường mà người phàm đeo đuổi. Tôi tin rằng Chúa sẽ dẫn dắt cậu ấy đi trọn vẹn cuộc đời hạnh phúc sống vì  tha nhân.
https://baomai.blogspot.com/
Chỉ biết ngậm ngùi, tôi đẩy cửa bước ra ngoài. Gió mỗi lúc mỗi mạnh thổi nghiêng ngả hàng cây trụi lá đứng chơ vơ hai bên đường. Cái băng giá ngoài trời làm tăng thêm nỗi u hoài trong tôi. Lê đôi chân nặng trĩu, tôi bước đi dưới bầu trời đang cơn bão tuyết. Từng mảnh tuyết hắt vào mặt tôi như những mảnh vỡ thủy tinh thay nhau cứa vào da thịt tôi rát buốt. Tôi vuốt mặt, tuyết tan ra nhơn nhớt trên đôi tay. Bất giác, tôi có cảm tưởng  như máu và đất trộn lẫn nhầy nhụa trên tay tôi ngày nào đã vuốt mắt cho Mỹ khi xác anh nằm bất động trên bờ sông Côn. Tôi lau nhanh những giọt lệ đọng bờ mi trước khi bước lên chiếc xe bus cửa mở sẵn đợi chờ.
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 12

Chân dung khoa học gia 17 tuổi của NASA

image

Moshe Kai Cavalin có hai bằng đại học, nhưng lại chưa đủ tuổi đi bầu cử. Cậu sắp có bằng lái máy bay, nhưng chưa đủ tuổi lấy bằng lái ôtô.
 
image
Cavalin, người không thích bị gọi là thiên tài.
 
Theo AP, đó là chân dung đầy tương phản của Cavalin, 17 tuổi, người San Gabriel, California, Mỹ. Cậu có bằng đại học từ năm 11 tuổi, 4 năm sau, cậu lấy tiếp bằng cử nhân toán học ở đại học California, Los Angeles.
 
image
Năm nay, cậu bắt đầu học trực tuyến lớp thạc sĩ về an ninh mạng của đại học Brandei. Tuy nhiên, Cavalin quyết định hoãn lại việc học, để giúp Cơ quan Hàng không Vũ trụ Mỹ (NASA) phát triển công nghệ giám sát máy bay nói chung và máy bay không người lái nói riêng.
 
nasa drone transitions
Cậu cũng vừa xuất bản cuốn sách thứ hai, dựa trên trải nghiệm bị bắt nạt hồi đi học, và những câu chuyện người khác kể lại. Cavalin dự định sẽ lấy bằng phi công cuối năm nay. 
 
image
Trong nhà cậu ở Los Angeles, là một bộ sưu tập giải thưởng và danh hiệu các giải đấu võ thuật của Cavalin.
 
Tuy nhiên, cậu khẳng định, mình cũng giống mọi thiếu niên khác. Lớn lên trong một gia đình có mẹ là người Đài Loan, bố người Brazil, Cavalin được tự do làm điều mình thích sau giờ học ở trường.
 
“Trường hợp của tôi không có gì đặc biệt. Chẳng qua là sự kết hợp giữa giáo dục gia đình, động lực và cảm hứng”, Cavalin nói, sau khi vào làm việc trong Trung tâm nghiên cứu bay Armstrong của NASA ở Edwards, California.
 
“Tôi không hay so sánh bản thân với người khác. Tôi chỉ luôn cố gắng hết sức mình”.
 
image
Bố mẹ Cavalin kể lại, con trai thông minh từ nhỏ. Lúc 4 tháng tuổi, cậu nói ra từ đầu tiên trong cuộc đời, bằng cách chỉ vào một máy bay phản lực trên trời và đọc tên hãng bằng tiếng Trung Hoa. Năm 7 tuổi, Cavalin hoàn thành môn học lượng giác cuối cùng trong chương trình tự học ở nhà, và mẹ chuyển cậu vào học ở cao đẳng cộng đồng.
 
“Tôi cho rằng, mọi người đều nghĩ rằng thằng bé là một thiên tài bẩm sinh”, Daniel Judge, giáo sư toán học, người dạy Cavalin hai năm ở cao đẳng East Los Angeles cho biết. “Nhưng thực ra, đó là một học trò rất chăm chỉ, người nỗ lực nhất mà tôi từng dạy”.

Năm đầu tiên ở cao đẳng, cậu ước mơ trở thành một nhà thiên văn học. Khi  bắt đầu học vật lý cao cấp, hứng thú này giảm dần, rồi chuyển sang mật mã học. Cậu lại theo đuổi khoa học máy tính..
 
image
Việc này thú vị hơn nhiều, Cavalin nói. Cậu rất bất ngờ, khi NASA gọi tới mời làm việc, sau khi từng từ chối cậu vì chưa đủ tuổi. Ricardo Arteaga, cấp trên kiêm người hướng dẫn Cavalin tại NASA cho biết, cậu là người hoàn hảo cho dự án kết hợp toán học, khoa học máy tính và công nghệ bay.
 
“Tôi cần một người biết viết phần mềm, am hiểu về thuật toán toán học”, Arteaga nói.
 
“Đồng thời, tôi cũng cần một phi công biết điều khiển máy bay Cessna”.
 
image
Giải thưởng võ thuật trưng bày tại nhà riêng của Cavalin
 
Tại văn phòng làm việc, Cavalin là một nhân viên ít nói, nhưng luôn toát lên vẻ hài hước tinh tế, Arteaga nhận xét. Họ bàn luận và cười đùa về nhiều vấn đề khoa học. Công việc thường ngày của Cavalin ở NASA là điều hành mô phỏng va chạm của máy bay và máy bay mô hình, tìm cách đưa chúng đến mục tiêu đã định an toàn.
 
“Cậu ấy thực sự rất giỏi toán”, Arteaga nói. “Chúng tôi đang cố khơi gợi tài năng này ở cậu ấy”.
 
car driving inflatable person
Sau khi lấy bằng thạc sĩ, Cavalin hy vọng sẽ học tiếp thạc sĩ kinh doanh ở Học viện Công nghệ Massachusetts. Sau đó, cậu sẽ mở công ty an ninh mạng riêng. Còn bây giờ, Cavalin đang đếm từng ngày chờ sinh nhật 18 tuổi để lấy bằng lái theo luật California. Cậu nóng lòng muốn tự lái xe đi làm, vì đến giờ, đồng nghiệp vẫn chở cậu đi làm mỗi ngày.
 
Về chuyện yêu đương như bao thiếu niên khác, Cavalin nửa đùa nửa thật nói rằng, sẽ tìm bạn gái khi nào học xong tiến sĩ.
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 21

Orchid Festival in Taiwan

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 8

CUNG ĐÀN ĐÃ LỠ. (Ngũ độ thanh.)

Hạnh phúc bây giờ vẫn ở đâu
Tình kia trót nặng mãi tim sầu
Buồn ai cứ để đôi dòng cạn
Nhớ kẻ sao về một ngõ sâu
Rũ bỏ khi nào cơn mộng cuối
Còn chi thuở nọ giấc mơ đầu
Vùi chôn kỷ niệm vào quên lãng
Nhịp lỡ cung đàn khắc khoải đau.

….Tphạm….
 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 23

Chào Nguyên Xuân

Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường(1) phía sau
Tóc xanh dù có phai màu
Thì cây xanh vẫn cùng nhau hẹn rằng

Xin chào nhau giữa lúc này
Có ngàn năm đứng ngó cây cối và
Có trời mây xuống lân la
Bên bờ nước có bóng ta bên người

Xin chào nhau giữa bàn tay
Có năm ngón nhỏ phơi bày ngón con
Thưa rằng: những ngón thon thon
Chào nhau một bận sẽ còn nhớ nhau

Xin chào nhau giữa làn môi
Có hồng tàn lệ khóc đời chửa cam
Thưa rằng bạc mệnh xin kham
Giờ vui bất tuyệt xin làm cỏ cây

Xin chào nhau giữa bụi đầy
Nhìn xa có bóng áng mây nghiêng đầu

Hỏi rằng: người ở quê đâu
Thưa rằng: tôi ở rất lâu quê nhà
Hỏi rằng: từ bước chân ra
Vì sao thấy gió dàn xa dặm dài
Thưa rằng: nói nữa là sai
Mùa xuân đương đợi bước ai đi vào
Hỏi rằng: đất trích chiêm bao
Sá gì ngẫu nhĩ mà chào đón nhau
Thưa rằng: ly biệt mai sau
Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân

Bùi Giáng

(1)Miên trường: giấc dài, cõi chết.

rose 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 8

Đàn ông thích điều gì ở phụ nữ

https://baomai.blogspot.com/
Ngoại hình là ấn tượng đầu tiên mà người đàn ông ghi nhận khi nhìn vào người phụ nữ. Nhưng để suy xét cho những mối quan hệ lâu dài, điều đàn ông yêu thích ở phụ nữ hoá ra lại không nằm ở vẻ ngoài, ở vòng ngực, vòng mông hay bất cứ điều tầm thường nào mà chúng ta thường nghĩ.
Vậy, thực tế, đàn ông thích gì ở người phụ nữ mà họ chọn gắn bó?
1. Một cô gái biết lắng nghe
https://baomai.blogspot.com/
Đa số đàn ông trân trọng những người phụ nữ biết lắng nghe – chỉ nghe thôi, chứ không dạy đời, không bình luận và cũng không góp ý theo kiểu “em sẽ… nếu em là anh”… Bạn chỉ cần ngồi xuống, nghe và cho thấy rằng bạn thực sự quan tâm.
Việc này thật ra cũng đòi hỏi sự kiên nhẫn ở người phụ nữ, vì đàn ông cần giải quyết vấn đề của họ trước khi có thể nói về nó và biết nên chia sẻ nó như thế nào. Hãy cho chàng hiểu rằng chàng có thể chia sẻ được với bạn.
2. Tự nhiên khi là chính mình
https://baomai.blogspot.com/
“Tự nhiên như hơi thở” là một trong những điều mà đàn ông thích nhất ở phụ nữ. Đàn ông thường không thích hát hò trước mặt phụ nữ (trừ khi anh chàng tự tin vào giọng ca của mình) nhưng lại thích nghe người họ yêu hát (dù không hay tí nào). Họ cũng thích nhìn người mình yêu thoải mái nhảy nhót và hoà mình vào mọi người xung quanh.
3. Biết lái xe
https://baomai.blogspot.com/
Đàn ông thường không tin tưởng lắm vào tài cầm lái của phụ nữ, nhưng đa số đồng ý rằng lái xe là kỹ năng quan trọng của phụ nữ hiện đại. Họ cũng đánh giá cao một cô gái có thể tự biết chăm sóc xe cộ của mình ở mức cơ bản và đủ hiểu biết để có thể tự đem xe đi sửa. Một số anh chàng còn quả quyết rằng họ sẽ yêu ngay một cô gái “tay lái lụa” và biết cách điều khiển xe cộ không thua gì dụng cụ trang điểm.
4. Biết hài lòng và tình thần tích cực
https://baomai.blogspot.com/
Phụ nữ thực sự cuốn hút hơn rất nhiều khi họ biết hài lòng và yêu thích những gì mình đang làm. Điều đó có nghĩa là bạn hãy thôi than vãn về những thứ bạn không có và bắt đầu thoả mãn với những thứ bạn có. Hãy hạnh phúc khi là chính mình, với suy nghĩ thoải mái và tích cực rằng bạn là người phụ nữ tuyệt vời với những việc bạn đang làm, chứ không phải bạn chỉ có thể tuyệt vời khi có vẻ đẹp lộng lẫy, một công việc tốt và một bản lý lịch ấn tượng. Hãy để anh ấy cảm thấy rằng mình cũng thật may mắn và hạnh phúc khi ở cạnh một người phụ nữ như bạn.
5. Thoải mái với chuyện ăn uống
https://baomai.blogspot.com/
Ăn uống lành mạnh và cắt giảm calorie không cần thiết là một chuyện, còn ám ảnh với việc tính từng kcal hay miligam chất béo một trong mỗi bữa ăn lại là một chuyện hoàn toàn khác. Trong khi chuyện thứ nhất khá tốt cho bạn, thì chuyện thứ hai lại hoàn toàn không ấn tượng với anh ấy chút nào. Thoải mái với việc đi ăn hàng, thư giãn với việc nói về sự ngon lành của thức ăn thay vì lượng chất béo và năng lượng của chúng sẽ cho thấy rằng bạn rất độc lập và không bị lệ thuộc quá nhiều vào điều gì. Và người đàn ông thực sự thích sự độc lập đó ở người phụ nữ.
6. Một người nội trợ
https://baomai.blogspot.com/
Các bà, các mẹ đều dạy con gái rằng “đường đến trái tim đàn ông đi qua dạ dày”, bạn nhớ điều đó chứ? Chúng ta đã biết rằng đó không phải là con đường duy nhất, nhưng vẫn là một trong những con đường ta có thể chọn để chinh phục người đàn ông của đời mình. Đàn ông yêu những phụ nữ có thể nấu ăn và sẵn sàng học nấu ăn vì họ – điều đó được lập trình sẵn trong não của đàn ông về tiêu chuẩn chọn vợ điển hình.
7. Mẫu con gái “thật”
https://baomai.blogspot.com/
Có phải bạn thấy những cô nàng hay “giả nai”, “giả ngu” và “giả tạo” có quá nhiều lợi thế với đàn ông so với những cô gái sống “thật”? Nhưng đàn ông thường chỉ chọn những cô nàng như thế cho cuộc tình chớp nhoáng, chứ không phải là một mối quan hệ lâu dài. Bạn nghĩ là các chàng trai sẽ chọn một cô nàng chỉ biết chớp mắt làm duyên, rối rít hết cả lên vì mascara lem và hỏi toàn những câu ngớ ngẩn hay là chọn cô gái biết rằng sở trường của mình không phải là… đóng kịch?
8. Sẵn sàng thoả hiệp
https://baomai.blogspot.com/
Mọi đàn ông đều cảm thấy tốt hơn nếu họ biết người phụ nữ của mình sẵn sàng nói chuyện và cố gắng tìm giải pháp chung có thể chấp nhận được với cả hai. Vậy nên, nếu bạn không sở hữu đôi chân dài tít tắp hay vòng một bốc lửa, hãy cố gắng đầu tư vào các giá trị phi hình thức của mình, trong đó việc biết thoả hiệp sẽ là một lợi thế.
9. Biết chăm sóc
https://baomai.blogspot.com/
Chàng thực sự muốn được bạn quan tâm, nhưng hãy cẩn thận nhé, liên tục lặp đi lặp lại câu “em yêu anh” đến mức làm anh ấy bội thực không phải là cách hay để anh ấy biết được cảm giác của bạn. Đàn ông nói chung sẽ nói yêu bạn một nhưng thể hiện tình yêu ấy đến năm. Bạn cũng nên làm thế. Hãy chăm sóc khi anh ấy đau ốm hoặc mệt mỏi, luôn làm anh ấy ngạc nhiên, lắng nghe vấn đề của anh ấy… hãy thể hiện tất cả những điều bạn muốn nói với anh ấy vì đó chính là phẩm chất mà đàn ông yêu ở phụ nữ.
10. Vui nhộn và hài hước
https://baomai.blogspot.com/
Khiếu hài hước cũng là một trong những điều mà đàn ông thích ở phụ nữ, đặc biệt là ở người phụ nữ mà họ muốn gắn bó. Nếu bạn vẫn thắc mắc vì sao đàn ông thích một cô gái hài hước, có lẽ họ không cần bạn sưu tầm thêm truyện cười cho họ đâu, nhưng họ hy vọng rằng với bản tính hài hước, bạn sẽ đối mặt với các sự kiện trong tương lai của cả hai một cách lạc quan và nhẹ nhàng hơn.
11. Biết chăm sóc bản thân
https://baomai.blogspot.com/
Bạn không tin đây là một trong những điểm đàn ông thích ở phụ nữ sao? Họ thật sự thích khi chúng ta tiêu tiền vào quần áo và mỹ phẩm ư? Câu trả lời là: Đúng thế! Cách bạn chăm sóc bản thân mình cũng cho anh ấy biết rằng bạn cũng sẽ chăm sóc anh ấy tốt như vậy, và xét cho cùng thì kẻ hưởng lợi trong tất cả những màn làm đẹp và ăn diện của bạn cũng là anh ấy mà thôi.
12. Một cô gái mạnh mẽ
https://baomai.blogspot.com/
Phẩm chất cuối cùng, là, đàn ông thích phụ nữ mạnh mẽ. Bạn không cần phải hùng hùng hổ hổ và dẹp bỏ sự nữ tính của mình đâu, trên thực tế, bạn vẫn nên để anh ấy ‘cứu bồ” trong một số tình huống, nhưng anh ấy cần biết được rằng dù tình huống có xấu đi thì bạn vẫn có thể khá vững vàng. Anh ấy cần biết rằng có một “tảng đá” vững chãi để anh ấy có thể trông cậy bên dưới vẻ ngoài mong manh của bạn – người phụ nữ mà anh ấy gắn bó.
Sống ở trên đời, hẳn ai cũng mong muốn được nhiều người yêu quý, tôn trọng. Ước vọng chính đáng là vậy, nhưng sao đôi khi ta thấy thật khó đạt được?
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 13