All posts by Vô Danh

CHÙA XỨ TA , CHÙA XỨ NGƯỜI

Qua những tiết lộ về chùa Ba Vàng, người ta thấy khuôn mặt ghẻ lở của chùa chiền VN ngày nay. Từ đó, nhiều người có cái nhìn tiêu cực về Phật Giáo. Đúng ra, đó không phải là Phật Giáo, cũng không phải là Phật giáo VN. Đó là Phật giáo quốc doanh. Không phải ở đâu người ta cũng ‘’ hành đạo’’ một cách côn đồ, đểu cáng kiểu Thích Thanh Quyết, Thích Trúc Thái Minh.
 
SÂN CHÙA 
 
Hãy thử viếng một ngôi chùa Nhật Bản. Chùa cực kỳ thanh tịnh, khách rơi vào một thế giới bình yên, tự nhiên quên phiền muộn, oán thù. 
Chùa cực kỳ đơn giản, bởi vì Phật Giáo, trước hết là thoát khỏi sân si, cám dỗ, rời bỏ những bận bịu vật chất. 
Điển hình là sân nhà chùa, nhiều khi chỉ trần trụi sỏi, đá vụn ; để cái nhìn, tâm hồn của người tu hành, hay Phật tử viếng thăm, không bị chi phối bởi ngoại vật, dù một bức tượng, một cành hoa. Chỉ có mình với đá, với Phật, với mình. 
Mỗi ngày, một người có tâm Phật tới cào sân đá. Đó là cả một nghệ thuật, phải học suốt đời. Cái gì ở xứ Phù Tang cũng là nghệ thuật. 
Một cử chỉ nhỏ là một biểu tượng. Cào sỏi là một cách thiền. Những luống đá sỏi trên sân chùa là một trạng thái của tâm hồn. Một hoà thượng trụ trì một hôm nhìn sân đá vừa cào, hỏi người cào sân : đệ tử có gì bất an trong lòng ? Người cào sân ứa nước mắt, thú thực có chuyện buồn trong gia đình, để tâm động, để cái bất ổn lộ trên những luống đá sỏi.
Người tu hành không có người hầu hạ, phải thức dậy từ 3, 4 giờ sáng để lau chùi, quét dọn và kinh kệ. 
Trước khi đọc kinh phải học tập để hiểu ý nghĩa, không phải chỉ ê a cho có. Đọc kinh mỗi ngày để những lời kinh thấm vào đầu óc mình, thể hiện trong cách xử thế, không phải để cho Phật vui lòng. Cũng không phải cầu xin gì, ngoài việc qua Phật  tìm cái thanh tịnh cho tâm hồn. Không có đồng chí thầy nào bám khách như đỉa, đòi tiền như đòi nợ, để…có phương tiện ” hành đạo ”

CƠM CHÙA
 
Bữa ăn thanh đạm, không có cảnh các bà, các cô chạy lên, chạy xuống, rót rượu, quạt mát cho các thầy quốc doanh ngồi phưỡn bụng nhậu nhẹt, đưa cay với bia, với Martell đắt tiền. Bữa ăn yên tĩnh, nghe tiếng ruồi bay, bởi vì khi ăn phải suy ngẫm về ý nghĩa của sự dinh dưỡng, về thiên nhiên đã hiến cây quả, cơm gạo. Bởi vì con nhà Phật làm gì phải đặt trong tâm vào chuyện đó, rửa bát, chẻ rau tìm thấy cái vui, cái hạnh phúc trong sự chẻ rau, rửa bát.
Trong nhiều chùa, nhà tu khi ăn để bên cạnh 9 hạt cơm. Một chú tiểu đi thu những hạt cơm đó, đem ra vườn cho chim chóc. Khi ăn, khi hưởng thụ, phải nghĩ tới chúng sinh, vạn vật. Người tu hành không sống một mình, không sống cho mình. 
 
NGHỆ THUẬT KIẾN TRÚC
 
Chùa chiền Nhật Bản, đôi khi cao 3 hay 5 tầng, bao giờ cũng hoà hợp với thiên nhiên, với cảnh vật chung quanh. Mỗi ngọn cây, mỗi khóm trúc, mỗi dòng suối đều có ý nghĩa, là biểu tượng cho một triết lý sống.
Một vị thầy chùa có thể giải thích cho bạn tại sao cây trồng ở chỗ này, không ở chỗ khác, những con cá đủ mầu lượn dưới suối không chỉ là vật trang trí.
Người ta không vạt cả một ngọn núi, san bằng ngọn đồi để làm những ngôi chùa to tổ bố, bê tông cốt sắt, trang trí xanh, đỏ, tím vàng. Bôi bẩn, xé rách những bức tranh tuyệt vời mà thiên nhiên đã tặng cho nước Việt. Và, theo thông lệ, hãnh diện một cách ngu xuẩn đã xây được ngôi chùa lớn nhất Đông Nam Á ( nhưng lờ đi không giải thích lấy bạc tỷ ở đâu xây chùa ? )
Người ta biết tôn trọng môi sinh trước khi từ ngữ đó ra đời.
Ngoài khía cạnh mỹ thuật, không xa với nghệ thuật, mỗi ngôi chùa Nhật Bản là một kỳ công kiến trúc. 
Ngày nay người ta hiểu tại sao một ngôi chùa 5 tầng đứng vững hàng ngàn năm, ở một xứ động đất như cơm bữa.
Chùa Nhật, trừ ngoại lệ, cất 100% bằng gỗ, vật liệu thiết kế mềm nhất, tự uốn mình khi đất rung động. 
Chùa không có một cây đinh, tất cả đều là gỗ lắp với nhau, khi bị lay động, những then gỗ dựa nhau, cản sức chuyển động. Mỗi tầng độc lập với nhau, không gắn liền một khối ; khi gió bão những nơi bị lạy động không kéo cả toà nhà đổ theo. Những tầng trên nhỏ hơn tầng dưới, khi đụng đất, toà nhà lắc lư, người Nhật gọi là điệu múa của rắn, để tạo quân bình. Nếu tầng dưới nghiêng về bên phải, tầng trên nghiêng bên trái. 
Tất cả những thành phần di động, uyển chuyển đó dựng chung quanh một cột trụ trung tâm vững chắc, để dù lay chuyển tới đâu, toàn bộ kiến trúc cũng có chỗ dựa, để đứng vững ngàn thu.
Trong cái kỹ thuật kiến trúc thần tình đó có cả cái triết lý nhu đạo. Lấy cái mềm trị cái cứng. Lấy cái yếu trị cái mạnh. Đó là nghệ thuật đương đầu với bão táp của cây sậy.
Những nguyên tắc ngàn xưa đó của chùa chiền Nhật Bản ngày nay được học hỏi, nghiên cứu để xây cất những thành phố với cao ốc đồ sộ nhưng an toàn, ở những thành phố bị đông đất thường xuyên ở Nhật . 
Hy vọng không có người Nhật nào mò tới thăm viếng những sào huyệt, gọi là chùa, người Cộng Sản dựng lên để kinh doanh. Và thâm độc hơn nữa, để thực hiện chính sách ngu dân, đưa dân trở lại thời đại đồ đá với thần núi, thần đá
Qua ngưỡng cửa một ngôi chùa Nhật, người ta rũ bụi trần để bước vào thế giới thanh tịnh của Phật.Qua cửa BOT của chùa Việt, người ta bước vào thế giới ma quái của vong hồn ngất nghểu, ra rả vòi tiền như nặc nô đòi nợ.
Đó không phải là Phật giáo. Đó không phải là Phật Giáo VN. Hãy dùng chữ cho chỉnh. Đừng gọi đó là Giáo Hội Phật Giáo VN, hãy gọi Giáo Hội Phật Giáo Quốc Doanh. Khổng Tử : ” Danh có chính, ngôn mới thuận ”.  Albert Camus: dùng chữ không chỉnh là mang thêm cái hỗn loạn vào cái hỗn loạn đã hiện diện
 
Paris 28/03/2018
 
Từ Thức

Hits: 14

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Các trường đại học Mỹ tránh xa Huawei và viện Khổng Tử

Nhiều trường đại học danh tiếng của Mỹ đã cắt đứt quan hệ với tập đoàn công nghệ Huawei và viện Khổng Tử của Trung Quốc trong bối cảnh mối quan hệ giữa Washington và Bắc Kinh ngày càng xấu đi.

Nhiều trường đại học danh tiếng của Mỹ đã cắt đứt quan hệ với tập đoàn công nghệ Huawei và viện Khổng Tử của Trung Quốc trong bối cảnh mối quan hệ giữa Washington và Bắc Kinh ngày càng xấu đi. 

Các trường đại học danh tiếng của Mỹ đang cắt đứt quan hệ với công ty công nghệ Trung Quốc Huawei và viện Khổng Tử trong khi chính phủ Mỹ tìm cách hạn chế các mối quan hệ của giới hàn lâm Hoa Kỳ đối với hai tổ chức này, theo South China Morning Post (SCMP).

Huawei Technologies, tập đoàn công nghệ tư nhân khổng lồ toàn cầu của Trung Quốc và Học viện Khổng Tử, một cơ quan liên kết với Bắc Kinh nhằm thúc đẩy ngôn ngữ và văn hóa của Trung Quốc, đã bị các nhà lập pháp Hoa Kỳ và nhiều cơ quan liên bang nhắm đến vì những lý do rất khác nhau, nhưng chính phủ Mỹ tin rằng cả hai tổ chức của Trung Quốc đều gây ảnh hưởng bất lợi cho những lợi ích của Mỹ.

Huawei, hiện đang là tâm điểm chú ý trên truyền thông do việc Canada bắt giữ giám đốc tài chính của công ty này theo yêu cầu của Washington. Huawei đã nhanh chóng nổi lên như một đối thủ cạnh tranh toàn cầu với các tập đoàn công nghệ lớn của Mỹ bao gồm Cisco Systems và Apple. Các mối quan hệ trực tiếp của Học viện Khổng Tử với chính quyền trung ương Trung Quốc đã làm dấy lên những lời phàn nàn từ các giáo sư Mỹ. Họ thấy được một trò chơi quyền lực mềm trong tổ chức này với mục đích hạn chế thảo luận học thuật về các chủ đề mà Bắc Kinh tìm cách chôn vùi.

Theo SCMP, trang mạng có trụ sở tại Hong Kong, cho biết Đại học Stanford, Đại học California phân viện Berkeley nổi tiếng, và các trường khác đã quyết định cắt đứt quan hệ với Huawei một cách lặng lẽ, với việc truyền thông đưa tin về các thông báo nội bộ của họ hàng ngày hoặc hàng tuần. Nhưng nhiều trường đại học khác, bao gồm Đại học Harvard, vẫn yên lặng.

Sự im lặng trong giới hàn lâm về mối liên hệ của họ với Huawei và viện Khổng Tử có thể báo hiệu sự bất lực trong việc đánh giá tính hợp pháp của các mối quan hệ này và hậu quả của việc tuyên bố cắt đứt quan hệ với họ, theo SCMP. Những quyết định này đang được đưa ra trong bầu không khí chính trị ngày càng có nhiều lo ngại và nghi ngờ về Trung Quốc, được chính quyền Trump khuyến khích, trong bối cảnh một cuộc chiến tranh thương mại và tranh luận về an ninh quốc gia, trong đó mối quan hệ giữa Washington và Bắc Kinh bị đẩy xuống rất thấp.

Các thông tin chi tiết về sự liên quan của Huawei với các trường đại học Hoa Kỳ và phản ứng của chính phủ Hoa Kỳ “đang tác động rất nhanh [đối với các trường đại học] và các trường có những liên quan thực sự trong mối quan hệ này, và vấn đề cụ thể của cuộc tranh luận chưa được xác định rõ ràng,” Robert Daly, nhà nghiên cứu về Trung Quốc và Mỹ của Viện Kissinger tại Trung tâm Woodrow Wilson có trụ sở tại Washington, cho biết.

Trong suốt 30 năm qua, các trường đại học đã ký hàng trăm MOU [bản ghi nhớ] với các tổ chức Trung Quốc và hầu hết trong số đó không có ý nghĩa gì hay sẽ đi đến đâu. Không ai theo dõi họ. Họ đã thực hiện chúng ngoài ý muốn chung khi quyết định trở thành các trường đại học quốc tế trong thời kỳ (mở rộng) quan hệ,” ông Daly nói.

Quan hệ với Trung Quốc có lẽ là vấn đề chính trị duy nhất hiện nay thống nhất đảng Cộng hòa và đảng Dân chủ. Không may cho các trường đại học có liên kết với Trung Quốc, Washington đã thống nhất chống lại các mối quan hệ này.

Tránh xa tiền từ Huawei

Kết nối chính của Huawei với các trường đại học Mỹ là thông qua Chương trình nghiên cứu đổi mới Huawei (HIRP), mà công ty này gọi đó là một sáng kiến toàn cầu “để xác định và hỗ trợ các giảng viên chính thống mang đẳng cấp thế giới theo đuổi sự sáng tạo vì lợi ích chung.”

Trong số 10 trường đại học Mỹ được kể đến là các bên cộng tác hoặc đối tác trong bài thuyết trình năm 2017 về HIRP, bảy trường – bao gồm các trường đại học Yale, Harvard và Carnegie Mellon – đã không trả lời các yêu cầu của SCMP về các thông tin chi tiết về sự tham gia của họ vào chương trình HIRP hoặc các mối liên hệ khác với Huawei.

Trong khi đó, các trường Cornell, Princeton và Stanford đã hồi đáp.

“Sau khi chính phủ Hoa Kỳ nói rõ các mối lo ngại về Huawei Technologies vào năm ngoái, Đại học Cornell đã xác định một số thỏa thuận nghiên cứu hiện có với Huawei, đại diện cho một phần nhỏ trong số hơn 150 thỏa thuận đối tác như vậy mà trường duy trì với các doanh nghiệp bên ngoài trên khắp Hoa Kỳ và trên toàn cầu,” John Carberry, giám đốc quan hệ truyền thông của Cornell, cho SCMP biết trong một email.

“Trong mỗi trường hợp, trường đã xem xét cẩn thận các dự án đang được đề cập để xác minh rằng các biện pháp bảo vệ phù hợp đã được áp dụng để giải quyết vấn đề bảo mật dữ liệu và thông tin, nhằm đảm bảo sự độc lập trong nghiên cứu của chúng tôi và tuân thủ tất cả các luật và quy định của liên bang và tiểu bang,” ông Carberry nói.

Princeton đã dừng các mối mối quan hệ tài trợ mới với Huawei vào năm ngoái, theo giám đốc quan hệ truyền thông của trường Ben Chang cho biết, và vào tháng 1, trường “đã thông báo cho Huawei rằng chúng tôi sẽ không chấp nhận phần tài trợ thứ ba và cuối cùng trị giá 150.000 USD để hỗ trợ nghiên cứu khoa học máy tính, dự án duy nhất được Huawei hỗ trợ đang hoạt động của chúng tôi.”

Trường Stanford nói trong một email rằng họ đã “thiết lập một lệnh cấm đối với các cam kết, quà tặng, phí thành viên liên kết và hỗ trợ mới khác từ Huawei.”

Trường đại học Harvard không còn có mối quan hệ nào với Huawei sau khi kết thúc khoản tài trợ của công ty này đối với hai giảng viên của trường, theo một nguồn tin yêu cầu được giấu tên vì không đủ thẩm quyền để nói chuyện công khai về vấn đề này.

Đại học Illinois tại Urbana-Champaign, Đại học Chicago, Đại học California-Los Angeles, Viện Công nghệ Massachusetts – tất cả đều được Huawei trích dẫn là bên cộng tác trong chương trình HIRP – đã không phản hồi yêu cầu bình luận của SCMP.

Đạo luật bảo vệ các trường đại học

Trong khi đó, các nỗ lực nhằm cắt đứt các mối quan hệ khác giữa Huawei và giới hàn lâm của Mỹ vẫn tiếp tục.

Đạo luật Bảo vệ các trường Đại học của chúng ta, do dân biểu Jim Banks – một đảng viên Cộng hòa đại diện tiểu bang Indiana – giới thiệu vào tuần trước, sẽ thiết lập một lực lượng chuyên biệt, do Bộ Giáo giục Mỹ dẫn đầu, nhằm duy trì một danh sách các dự án nghiên cứu “nhạy cảm”, bao gồm những dự án có nguồn tài chính từ bộ Quốc phòng, Bộ Năng lượng và các cơ quan tình báo Mỹ.

Cơ quan được đề xuất trên sẽ giám sát sự tham gia của sinh viên nước ngoài trong các dự án đó. Sinh viên có quốc tịch Trung Quốc trong quá khứ hoặc hiện tại sẽ không được tiếp cận các dự án mà không có sự cho phép của giám đốc tình báo quốc gia. Đạo luật này cũng kêu gọi giám đốc tình báo tạo ra một danh sách các thực thể nước ngoài “gây ra mối đe dọa gián điệp liên quan đến nghiên cứu nhạy cảm,” và quy định rằng Huawei phải được đưa vào danh sách đó.

Không có bằng chứng nào cho thấy Huawei đã trao cho chính phủ Trung Quốc các thông tin công nghệ tiên tiến của Hoa Kỳ mà có thể được triển khai về mặt quân sự hoặc đe dọa đến lợi ích an ninh của Mỹ. Tuy nhiên, các nhà lập pháp Hoa Kỳ đang hành động dựa trên lý thuyết rằng đây là ý định của Trung Quốc.

Một báo cáo của Bộ Quốc phòng Mỹ, lần đầu tiên được đưa ra Quốc hội vào năm 2017, tập trung vào các nỗ lực của Huawei và các công ty công nghệ Trung Quốc khác trong việc tìm cách có được các thông tin về công nghệ thông qua sự hợp tác với các trường đại học Mỹ. Báo cáo này đã xúc tác cho sự đồng thuận hiếm có của lưỡng đảng trong việc nhất trí rằng các mối quan hệ này cần phải được theo dõi.

Quốc hội Mỹ đã thông qua đạo luật này vào năm ngoái nhằm tăng cường sự giám sát của chính phủ liên bang đối với đầu tư nước ngoài vào lĩnh vực công nghệ Mỹ, một động thái nhắm vào các công ty Trung Quốc. Tuy nhiên, vẫn chưa có hành động tương tự nào được đưa ra trong giới hàn lâm, nơi sự hợp tác của Huawei đã tăng mạnh trong những năm gần đây.

Diễn đàn Facebook

Hits: 13

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Bài Quê Hương Thanh Bình

Cảnh quê bình dị khiêm nhường

Mà sao quá đỗi thân thương với đời

Trưa hè vọng tiếng ru hời

Đong đầy thương mến trong lời mẹ ru

Chiều tà tiếng sáo vi vu

Mênh mang trời đất lãng du thanh bình

Người quê mộc mạc chân tình

Cùng nhau đùm bọc hết mình đói no

Đồng quê mỏi rã cánh cò

Cho ta hạt gạo thơm tho nuôi người

Dân quê rạng rỡ nụ cười

Yêu thương đùm bọc lòng người thiện chân

Bản tính vốn rất chuyên cần

Hăng say lao làm việc truân chẳng sờn

Cùng nhau xây dựng giang sơn

Để cho cuộc sống đẹp hơn với đời

Cảnh quê xanh thắm tuyệt vời

Thân thương gắn bó với đời dân quê

Bình dị mà vẫn đam mê

Đó là nơi chốn ta về ai ơi. 

                             Lãng Du Khách)

Hits: 18

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Triệu đô … cho một chiếc “thẻ xanh” định cư ở Mỹ

baomai.blogspot.com
Từ khi sắc lệnh di trú của Mỹ mới nhất từ khi ông Trump lên tổng thống, một công ty của Mỹ chuyên về tư vấn định cư tại Mỹ, Canada, EU tại Việt Nam đã tổ chức một cuộc hội đàm về chương trình đầu tư định cư Mỹ EB-5 đã khẳng định:  
Hiện nay, để vào định cư ở Mỹ thì ít nhất con số đầu tư tăng lên 1,35 triệu USD, thay vì 500.000 USD như hiện tại mới được sở hữu tấm “thẻ xanh”.
Căng thẳng định cư ở Mỹ khi Trump lên
baomai.blogspot.com
  
Trong thời gian gần đây, trước sắc lệnh về cấm nhập cảnh đối với bảy nước Hồi giáo do Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump thực hiện đã khiến anh Việt Quang lo lắng về hoàn cảnh của người bạn đời của mình mặc dù anh đã định cư tại Mỹ và có thẻ xanh 10 năm nay. Lo ngại về chính sách cứng rắn của Tổng thống Trump, anh Quang cho biết, anh quyết định không để vợ mình rời khỏi Mỹ cho đến khi trở thành công dân nước này.
Trước sắc lệnh về cấm nhập cảnh đối với bảy nước Hồi giáo do Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump thực hiện đã khiến nhiều người lo lắng
Còn đối với Linh Nga, 30 tuổi, đang là nhiếp ảnh gia làm việc tại bang North Carolina. Chị từng có thời gian làm việc tại Hà Nội và đã gặp người bạn đời là anh Jonny Perter, 45 tuổi của mình ở đây. Sau khi kết hôn, cả 2 đã trở về Mỹ sinh sống. Người bạn đời của anh đã có thẻ xanh. Chị bức xúc, “lệnh cấm này hiện chỉ nhắm cụ thể vào 7 nước nhưng nó khiến tôi vô cùng lo ngại. Bởi vì khi Trump có thể làm điều này rất dễ dàng, khi ông ấy gây xáo trộn cuộc sống của rất nhiều người khác nhanh chóng như vậy, thì không ai đoán được điều gì xảy ra sắp tới. Tình hình hiện tại rất khó khăn và không biết ở Mỹ bao lâu, tôi mới có thẻ xanh nữa”
baomai.blogspot.com
  
Lo ngại về chính sách chống nhập cư cứng rắn của Tổng thống Trump, anh Jack Richardson quyết định không để bạn đời người Việt rời khỏi Mỹ cho đến khi trở thành công dân nước này.Theo anh Jonny Peter, chồng chị Nga cũng cương quyết, với quyền hạn của người nắm giữ cương vị tổng thống, ông ấy hoàn toàn có thể ban hành sắc lệnh như vậy. Tuy nhiên, việc ra một quyết định như vậy “cho thấy Trump như muốn chứng tỏ ông ấy có thể làm mọi điều với những đối tượng mà mình không thích. Và anh cũng bày tỏ, danh sách này có thể còn được mở rộng, nên anh lo ngại rằng “không ai biết được nước nào sẽ là kế tiếp, có thể là Việt Nam, Campuchia, Trung cộng, Ấn Độ”.
baomai.blogspot.com
  
Gần đây, một thông tin khá phổ biến trên mạng xã hội nói các hãng hàng không Mỹ vì phải điều chỉnh theo chính sách của Trump, nên tạo ra một “chiêu” khiến những người sở hữu thẻ xanh có thể tự từ bỏ quyền lợi này. Một số hãng phát mẫu đơn I-407 về “hồ sơ từ bỏ quy chế cư trú vĩnh viễn hợp pháp” sau khi máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế Los Angeles.Với những người đã có thẻ xanh mà không thông thạo tiếng Anh, họ có thể sơ hở ký vào đơn này. “Nhiều loại đơn từ được ký trong các phòng cách ly ở sân bay mà họ không được tiếp cận gia đình hay người đại diện, nên chữ ký này nhiều khả năng không phải tự nguyện”, một luật sư nói.
Thẻ xanh là gì mà giá triệu đô?
Ngay trước khi ông Trump nhận chức, Nghị viện Mỹ đã đề nghị nâng hạn mức đầu tư quy định cho loại thị thực EB-5 từ 500.000 USD lên 1,35 triệu USD đối với những khu vực được đánh giá là kém phát triển (TEA) và từ 1 triệu USD lên 1,8 triệu USD cho các vùng khác. Điều này đồng nghĩa với việc những nhà đầu tư, doanh nhân giàu có phải chi nhiều tiền cho các dự án ở Mỹ mới có thể được xem xét cấp thị thực dạng EB-5 và thậm chí là nhập tịch.

Hơn nữa, việc nâng số tiền quy định đầu tư sẽ khiến thời gian cũng như thủ tục xác định tài chính trở nên dài dòng và khó khăn hơn, qua đó hạn chế số người sử dụng chương trình này để nhập tịch Mỹ. 

baomai.blogspot.com  
Ngay trước khi ông Trump nhận chức, Nghị viện Mỹ đã đề nghị nâng hạn mức đầu tư quy định cho loại thị thực EB-5
Quan điểm của ông Trump khi tranh cử là siết chặt quy chế cấp thẻ xanh (thẻ thường trú cho người nước ngoài tại Mỹ) nhưng không giải thích rõ giữ tỷ lệ người nước ngoài không cao hơn lịch sử là như thế nào.Năm 1921, Mỹ giới hạn chỉ cấp thẻ xanh cho 3% người dân mỗi nước đã sống từ năm 1910 tại Mỹ. Tỷ lệ này là 2% vào năm 1924 ngoại trừ những người Châu Á.
Nếu quan điểm giữ dưới mức lịch sử của Trump là từ năm 1921 đến 1965 thì tờ New York Times cho rằng tỷ lệ cấp thẻ xanh mỗi năm của Mỹ hiện nay sẽ giảm 50%, còn nếu số liệu là trong khoảng 1966-1976 thì sẽ giảm 41%.
baomai.blogspot.com
  
Mặc dù chưa công bố chi tiết nhưng chắc chắn việc được thường trú tại Mỹ sẽ khó khăn hơn dưới thời của ông Trump. Một trong những ý tưởng “cấp tiến” nhất của tỷ phú mới đắc cử này là hoàn toàn ngừng cấp thẻ xanh trong 1 khoảng thời gian nhất định để ngăn tình trạng các công dân Mỹ gốc nhập cư đưa gia đình và người quen của họ sang.
Giới nhà giàu cũng “khóc” khi muốn lấy thẻ xanh ở Mỹ
Những bậc phụ huynh giàu có đang ngày càng lo ngại về việc con cái họ được nuôi nấng trong môi trường ô nhiễm không khí, chưa kể đến tình trạng thiếu nước sạch trầm trọng và an toàn thực phẩm ở mức đáng báo động. Các bậc cha mẹ lo xa cũng muốn dùng giấy phép thị thực làm bàn đạp để xin nhập quốc tịch cho con cái họ sau này, trong trường hợp họ sinh con ở nước ngoài. Sau này, kể cả khi những đứa trẻ trở về với hộ chiếu nước ngoài, chúng vẫn có thể theo học tại các trường quốc tế có chất lượng cao. Vì vậy, khi mức giá một tấm “thẻ xanh” lên đến triệu đô thì giới nhà giàu cũng phải “ đau đầu” suy nghĩ. Số liệu chính thức cho thấy trong năm 2017, những người giàu chiếm tới 85,4% trong các chương trình xin thi thực định cư tại Mỹ. Nguyên nhân chính là các biến động gần đây khiến giới nhà giàu tăng cường tìm kiếm những biện pháp bảo đảm như cơ hội nhập tịch vào Mỹ. Ngày càng nhiều người giàu chịu chi những món tiền khổng lồ để sở hữu giấy phép cư trú dài hạn cho họ và gia đình ở nước ngoài.
baomai.blogspot.com  
Các bậc cha mẹ lo xa cũng muốn dùng giấy phép thị thực làm bàn đạp để xin nhập quốc tịch cho con cái họ sau này.
Bên phía các nước tiếp nhận cũng có nhiều quốc gia hoan nghênh xu hướng này, miễn là những triệu phú, ước tính khoảng 1 triệu người, mang tiền của mình theo khi nhập cảnh. Tuy nhiên, không phải mọi quốc gia, nhất là những nước có điều kiện sống cao, đều đề ra những chính sách thuận lợi nhằm thu hút khoản tiền đầu tư đáng kể này. Ví dụ, nếu một người muốn xin quyền cư trú mãi mãi ở Australia, số tiền cần bỏ ra sẽ lên tới 5 triệu đô la Australia (khoảng 3,6 triệu USD).
Mức giá xin cư trú tại các quốc gia khác dao động ở mức thấp hơn, như 1 triệu USD để xin thẻ xanh tại Mỹ, 1 triệu bảng Anh (1,5 triệu USD) để xin 5 năm cư trú ở Anh. Còn ở Tây Ban Nha, một người bỏ ra 500.000 Euro (569.000 USD) để mua bất động sản sẽ có quyền cư trú đến chừng nào tài sản đó còn đủ để sinh sống.
baomai.blogspot.com
  
Rất nhiều luật sư cho người xin định cư tại Mỹ là “thị thực vàng” bởi chúng cho phép những người giàu, người nước ngoài nhập cảnh và thậm chí là nhập tịch vào Mỹ dễ dàng cùng với cả gia đình của họ. Nói cách khác, giới thượng lưu nước ngoài có thể trở thành công dân Mỹ, hoặc để gia đình họ thành người Mỹ chỉ với việc cho các công ty Mỹ thuê một số tiền nhất định trong vòng vài năm và có thể thu hồi lại nếu muốn.
Khi mức giá một tấm “thẻ xanh” lên đến triệu đô thì giới nhà giàu cũng phải “ đau đầu” suy nghĩ.
baomai.blogspot.com  
  
Nhu cầu nhập cảnh và nhập tịch tăng cao đã thúc đẩy hẳn một ngành dịch vụ để làm thị thực. Theo đó hàng loạt những văn phòng luật sư, công ty bất động sản ra đời chỉ để phục vụ cho giới nhà giàu nước ngoài. Cụ thể, các doanh nghiệp Mỹ tạo nên những dự án, công trình hoặc gọi vốn đầu tư kinh doanh từ những người giàu nước ngoài, đổi lại họ sẽ cung cấp chứng từ để giới nhà giàu này có thể lấy thị thực và nhập tịch Mỹ.
Violet

Hits: 24

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Giây Phút Chạnh Lòng

Chiều lặng lẽ, mùa đông yên ả
Sao anh nghe rét giá tâm hồn
Gió thoảng nhẹ câu thề hoa cỏ
Mắt anh buồn màu tím hoàng hôn

Anh chợt nhớ dư tình viễn mộng
Khói mông mênh lơ đễnh hương chiều
Có chút gì lạnh run ngực áo
Nghe như là tiếng gọi tình yêu?

Em anh hỡi, mùa đông bên nớ
Vắng tay quen có buốt vai gầy?
Vầng mây hồng hoàng hôn rực rỡ
Liệu có bằng nắng đẹp chiều nay?

Dẫu nơi anh mặt trời ngủ sớm
Vẫn mây xanh lơ lửng bạc đầu
Còn nửa lời yêu đương chưa nói
Ngoảnh mặt nhìn em đã về đâu?

Phút chạnh lòng buồn dâng sóng vỗ
Đường mơ quen lạc lõng chân sầu
Từ độ ấy yêu đương gì nữa?
Thuở nhiệm màu trả lại trăng sao

Em anh hỡi khảm trời nhung gấm
Đêm gác đầu gối lụa chân son
Có đẹp bằng vấn vương vụng dại
Của một thời hẹn biển thề non?

Và em hỡi mùa đông rất nắng
Có thơ bằng gió lạnh chiều sương?
Người em mến nhẹ nhàng dịu ngọt
Có bằng ai đứng đợi cuối đường!?
(Huỳnh Minh Nhật)

Hits: 23

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Rác ở Việt Nam

Chàng trai xuyên Việt chụp 3.000 tấm ảnh rác thải nhựa gây ám ảnh

Nhiếp ảnh gia Nguyễn Việt Hùng (Lekima Hùng) là người Việt đầu tiên thực hiện chuyến hành trình dài 6.879 km để ‘săn’ rác thải nhựa.

Inline image

Tháng 8/2018, tại Hà Nội, Lekima Hùng bắt đầu chuyến hành trình rong ruổi bằng xe máy từ Bắc vào Nam, qua 39 tỉnh thành (trong đó có 28 tỉnh thành ven biển). Chuyến đi kéo dài 43 ngày, Lekima Hùng đã quay và chụp nhiều thước phim cùng hơn 3.000 tấm ảnh ghi lại tình trạng ô nhiễm môi trường do rác thải nhựa gây ra trên dải đất hình chữ S.

Đi xe máy để… chụp rác 

Rác thải nhựa đã trở thành vấn nạn toàn cầu, ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống và đe dọa tương lai của nhân loại. Việt Nam là quốc gia đứng thứ tư trên thế giới về việc xả rác thải nhựa ra đại dương.

Là người đầu tiên đi dọc các tỉnh thành ven biển Việt Nam chỉ để chụp rác, Lekima Hùng chia sẻ: “Càng đi, tôi càng nhận thấy môi trường nói chung và môi trường biển nói riêng của đất nước ta đang bị tàn phá nghiêm trọng. Có rất nhiều nguyên nhân khiến số lượng rác thải gia tăng, một trong số đó phải kể đến là ý thức của con người”.

Ngập trong “biển rác” tại xã Chí Công, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Định

Khu di tích Hòn Phụ Tử

Nam nhiếp ảnh đã bỏ công tìm hiểu và nghiên cứu nhiều tài liệu về tình trạng ô nhiễm môi trường do rác thải nhựa trong suốt một năm trước. Chuyến đi giúp Lekima Hùng có được một cái nhìn toàn diện về tầm quan trọng của việc cứu môi trường nói chung và đại dương nói riêng khỏi mối nguy hại từ rác thải nhựa.

“Qua chuyến hành trình Save our seas, tôi muốn đi để ghi lại, để chụp lại những hình ảnh chân thực nhất về tình trạng xả rác thải nhựa ở Việt Nam. Từ đó giúp mọi người có thể hình dung điều gì đang xảy ra và hậu quả sẽ ra sao nếu chúng ta không làm gì”, Lekima Hùng cho biết.

Thông qua chuyến đi, anh Hùng mong muốn gửi được thông điệp mạnh mẽ, nhấn mạnh đến 3R trong việc sử dụng rác thải nhựa: Reduce (giảm thiểu), Reuse (tái sử dụng), Recycle (tái chế). 

Khi chia sẻ với bạn bè về dự định thực hiện chuyến đi, Lekima Hùng nhận được nhiều ý kiến, người ủng hộ, người cho rằng… gàn dở. “Nhiều người hỏi tôi vì sao lại tự bỏ tiền túi và gác mọi công việc để thực hiện một chuyến hành trình vừa mất thời gian, vừa vất vả và đem lại cho bản thân những rủi ro, bất trắc? Cũng không ít người ngạc nhiên khi thấy tôi tiêu tốn thời gian vào chụp rác mà không phải thực hiện các bộ ảnh phong cảnh các miền đất nước như tôi từng làm”.

‘Quăng rác xuống biển là bạn đang quăng rác vào bữa ăn của chính mình’

Dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần về tình trạng ô nhiễm môi trường dọc các tỉnh thành ven biển Việt Nam, Lekima Hùng vẫn không khỏi ngỡ ngàng.”Tôi đã sốc với biển rác dài cả cây số, tưởng không hề có trong sự thật. Đó là cảnh tượng khiến tôi choáng ngợp, kinh hoàng dù không ít lần chứng kiến nhiều nơi bị ô nhiễm nặng nề”.

Đó là “ấn tượng” đầu tiên của Lekima Hùng khi đến với vùng ven biển của xã Chí Công huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận (cách Phan Thiết khoảng 80 km). Một bãi biển dài được phủ kín bởi túi ni lông, quần áo, rác thải sinh hoạt thay vì cát trắng. Thậm chí người dân hồn nhiên ra đây đi vệ sinh nặng, nhẹ đủ cả.

Một người dân đang phơi cá giữa biển rác tại chợ Cần Giờ.

“Tôi đã đi trên một phần của bãi biển, nơi rác chất thành đống, có những chỗ dày cả vài chục phân. Rác ở đây không chỉ làm mất mỹ quan, hôi thối, môi trường sống của người dân cũng bị ảnh hưởng, nguy cơ bùng phát, lây nhiễm dịch bệnh rất cao…”, anh nói.

Biển Bình Thuận

Hỏi lý do tại sao người dân nơi đây lại hay vứt rác xuống biển, anh Hùng nhận được câu trả khiến nhiều người giật mình: Một phần vì không có xe gom rác, một phần vì đã quen đổ rác ra kênh, ra biển.

Có thể bạn chưa biết, lượng rác thải nhựa con người đổ xuống đại dương mỗi phút tương đương với mỗi chiếc xe tải rác. Nếu không hành động, con số này sẽ tăng thành 2 xe tải mỗi phút vào năm 2030 và 4 xe tải mỗi phút vào năm 2050. Khi đó sẽ có hơn 937 triệu tấn nhựa so với 895 triệu tấn cá trong đại dương.

Còn theo báo cáo của Liên Hiệp Quốc, có hơn 600 loài sống ở biển bị ảnh hưởng bởi rác thải nhựa. 15% các loài bị vướng hay nuốt phải rác thải nhựa có nguy cơ tuyệt chủng. Điều đáng báo động là đến năm 2050 có khoảng 99% các loài sẽ bị ảnh hưởng bởi rác thải nhựa.

Người dân rửa cá ngay trên bãi biển

Người dân lại tắm trong rác

Một con kênh đầy rác ở trung tâm huyện Bình Đại, Bến Tre. Bình Đại là một trong ba huyện tại Bến Tre nằm gần biển.

Trong chuyến hành trình đi chụp rác thải nhựa, không ít lần Lekima Hùng gặp phải những khó khăn, gian khổ thậm chí là nguy hiểm. Đó là những lần anh giơ máy định chụp một chiếc xe đang cố tình “xây” những “núi rác mới” thì bắt gặp những câu nói khiếm nhã, dọa đánh, dọa đập máy, rồi những ánh nhìn ác cảm từ những người dân sinh sống trong “biển rác”…

Thanh Hóa

Quảng Ngãi

Nhưng trên hết, Lekima Hùng chỉ mong muốn: “Làm một điều nhỏ bé từ khả 

Hits: 19

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tâm Sự Của Một Người Vợ Ukraina Đã Từng Lấy Chồng Việt Cộng

Ngày thứ hai ở nhà chồng, Hà đột ngột tuyên bố rằng chúng tôi sẽ ở lại Việt Nam vĩnh viễn. Hành động của anh làm tôi hết sức ngỡ ngàng. Ở Việt Nam, anh đã trở thành một con người khác hẳn.
Tôi và anh quen nhau tại Kiev. Chúng tôi lấy nhau và sinh được hai đứa con tuyệt vời – con trai Andrei và con gái Maia. Lúc đầu, mẹ tôi phản đối kịch liệt quyết định lấy chồng của tôi.. Thứ nhất, vì chồng tôi – Hà – là người Việt Nam bán hàng ngoài chợ. Thứ hai, vì anh hơn tôi đến 16 tuổi đời.
Nhưng mặc cho những linh cảm của mẹ, chúng tôi đã cùng chung sống với nhau suốt 8 năm trời hòa hợp và hạnh phúc. Hầu như chúng tôi chưa bao giờ có những bất đồng lớn. Chồng tôi rất yêu lũ trẻ và sẵn sàng giúp tôi làm mọi việc trong nhà, từ nấu nướng đến dọn dẹp nhà cửa. Cuộc sống tưởng đâu cứ mãi như vậy. Cho đến một ngày, Hà nhận được tin bố ốm nặng, có thể không qua khỏi. Anh lập tức bay về Việt Nam.

Một thời gian sau, anh gọi điện sang và bảo mẹ con tôi sang Việt Nam với anh. Thực tâm tôi không muốn đi cho lắm, vì đường xa mà hai con còn nhỏ – con trai tôi sáu tuổi, còn con gái mới có một năm bốn tháng. Nhưng Hà động viên tôi rất nhiều và nói chỉ ở Việt Nam vài tháng là cùng. Chủ yếu là anh muốn giới thiệu mẹ con tôi với gia đình, họ hàng bên nội. Thế là tôi quyết định lên đường, mang theo hai con mà lòng không hề nghĩ có những gì đang chờ đợi mình ở phía trước.

Ấn tượng về làng quê Việt Nam
Mẹ con tôi sang Việt Nam khi bố chồng tôi đã mồ yên mả đẹp. Ngày đầu ở nhà chồng, chúng tôi đã đưa hai con đi thăm mộ ông nội. Nghĩa địa nằm ngay gần nhà, nhưng thực sự mà nói, nó khác xa với hình ảnh quen thuộc của những nghĩa trang ở Ukraina. Người Việt Nam có một phong tục rất đặc biệt: ba năm sau khi chôn cất người quá cố, họ lại đào lên, lấy xương mang đi chôn lại(!) Lần thứ hai này mới là lần chôn cất vĩnh viễn.
Quê chồng tôi là một ngôi làng gồm khoảng 400 nóc nhà, nằm không xa thủ đô Hà Nội. Tuy nhiên, ở đó không hề có đường ống khí đốt. Mọi người chủ yếu nấu thức ăn bằng bếp rạ. Chỉ có một số gia đình khá giả mới dám nấu ăn bằng bình gas, vì đó là một điều xa xỉ đối với những người nông dân. Dân làng nghèo đến nỗi, khi ai đó mua sắm bất kỳ vật gì cũng đều trở thành sự kiện của cả làng. 
Làng mạc ở Việt Nam cũng có nhiều điểm giống với làng quê ở Ukraina, chỉ có điều đường xá không trải nhựa, mà đổ bằng bê tông. Có lẽ bê tông chịu nóng tốt hơn so với nhựa đường. Xung quanh mỗi ngôi nhà đều có rãnh thoát nước. Lúc đầu, tôi không hiểu tại sao phải làm như vậy. Sau đó, tôi đã hiểu – vì vào mùa mưa, dù có rãnh thoát nước nhưng nhiều lúc vẫn phải lội nước đến tận đầu gối! Khó chịu nhất là áo quần giặt xong phơi cả tuần cũng chẳng chịu khô cho.
Món bánh xoài
Ngày thứ hai ở nhà chồng, Hà đột ngột tuyên bố rằng chúng tôi sẽ ở lại Việt Nam vĩnh viễn. Hành động của anh làm tôi hết sức ngỡ ngàng, vì anh đã tự quyết định mà không hề bàn với tôi lấy một tiếng. Tôi không thể ngờ rằng người chồng đã từng chung sống suốt tám năm trời lại có thể xử sự với tôi như vậy! Ở Việt Nam, anh đã trở thành một con người khác hẳn: anh hầu như không âu yếm, chuyện trò với tôi bao giờ, và thường tự quyết định mọi việc, kể cả những việc có liên quan trực tiếp đến tôi và các con.
Dù rất buồn trước sự thay đổi của Hà, nhưng trong một giai đoạn nào đó, tôi đã buộc mình phải chấp nhận điều đó… Vì dù không muốn, tôi cũng chẳng có con đường nào khác, tiền quay về cũng không có luôn. Nhưng dù sao, trong thâm tâm tôi vẫn luôn hy vọng sẽ thuyết phục được chồng cho mẹ con tôi trở lại Ukraina.
Thật ra, không thể nói là mọi người đối xử không tốt với tôi, nhưng có quá nhiều khác biệt trong cách sống của người Việt Nam và người Ukraina. Chẳng hạn, tôi không thể hiểu tại sao người Việt Nam có thể sống được mà không cần đến các sản phẩm sữa? Bò ở Việt Nam nuôi chỉ để lấy thịt, vì vậy thậm chí mọi người chẳng hề có khái niệm về bơ, sữa hay phó mát gì cả. Con gái Maia của tôi vẫn quen ăn cháo sữa, vì vậy tôi đã phải mua sữa đặc có đường, có lúc cả sữa đậu nành, để nấu cháo cho con. Mẹ chồng tôi không thể hiểu nổi khi thấy tôi cho sữa vào cháo. Có lẽ đối với họ, đó là một món ăn hổ lốn đáng sợ?!
Còn với tôi, có lẽ đáng sợ nhất là nhà trẻ ở quê chồng. Lịch làm việc ở đó đã rất đặc biệt: sáng 5 giờ đưa trẻ con đến (trước khi đến phải cho ăn sáng ở nhà), đến 10 giờ phải đón về cho ngủ trưa ở nhà! Các lớp được phân chia không theo lứa tuổi, mà theo nguyên tắc “ai đăng ký trước vào trước”. Vì vậy trong một lớp có thể có cả trẻ sơ sinh mới mấy tháng trời, cùng những cháu đã 5-6 tuổi. Cửa sổ các phòng không đóng bao giờ, cánh cửa ra vào cũng không có luôn. Trẻ nhỏ nằm trên chiếu trải dưới nền nhà, còn lũ lớn hơn thì chạy lăng quăng xung quanh. Nói chung, có người trông hộ trẻ con để bố mẹ đi làm đồng là tốt lắm rồi!
Thời gian đầu, mọi người định dạy tôi làm ruộng, nhưng tôi phải thú thật là chẳng hề có khái niệm gì về công việc đó cả. Tôi cũng đã từng cùng mọi người trong gia đình nhà chồng lội ruộng cấy lúa, nhưng đến khi biết rằng dưới làn nước bùn đỏ quạch đó còn có cả những con rắn nữa, thì tôi phát hoảng. Mọi người thông cảm, không bắt tôi lội ruộng nữa, mà bảo tôi học sử dụng máy tuốt lúa. Nhưng tôi làm chẳng ra hồn, khiến cho mọi người phát chán. Nhiều người trong gia đình, họ hàng nhà chồng tôi tỏ rõ vẻ thất vọng vì sự lóng ngóng trong công việc đồng áng của tôi.
Bù lại thì sự hiện diện của tôi cũng phần nào làm phong phú thêm đời sống dân làng. Nhất là trong công việc bếp núc. Người Việt Nam chỉ quen ăn khoai tây nấu canh, vì vậy, mọi người rất ngạc nhiên trước món khoai tây nghiền do tôi làm ra, khi nếm thử ai cũng khen ngon. Món bánh xèo truyền thống của người Ukraina cũng được đón nhận nhiệt tình (mọi người gọi đó là món bánh mì ngọt). Tôi đã dạy cho mọi người làm một số món ăn như món bít tết và thịt băm viên. Món bánh xèo nhân xoài do tôi “sáng tạo” ra thật sự ngon miệng và hợp khẩu vị nên ai cũng thích.
Ước muốn trở về
Hà tìm được việc làm ở Hà Nội. Anh bỗng dưng sinh ra nghiện cờ bạc, bao nhiêu tiền làm ra đều nướng hết vào trò chơi đỏ đen. Hồi ở Ukraina, tôi chưa bao giờ thấy anh như vậy. Mẹ chồng tôi không biết về điều này, nên sinh ra nghi ngờ tôi giữ hết tiền lương của anh. Từ sự nghi ngờ đó, bà bắt đầu soi mói tôi từng ly từng tý – từ việc tôi mua gói băng vệ sinh, cho đến cái kẹo cho trẻ con, đều bị bà để ý và cự nự vì tốn tiền vô ích. Càng ngày, cuộc sống càng trở nên tồi tệ đến mức ngột ngạt.
Con trai của tôi dù mới 6 tuổi đầu, nhưng đã phần nào hiểu được những gì đang diễn ra xung quanh, có lần nó bảo mẹ dành tiền để về Ukraina. Tôi chỉ còn biết thở dài thương con, vì vé máy bay quay về cho ba mẹ con ít nhất cũng phải hai nghìn đô la, trong khi trong tay tôi không có nổi lấy một trăm! Andrei hứa sẽ giúp tôi kiếm tiền. Những ngày sau đó, con trai tôi đã tự động làm mọi cách, từ câu cá, hái quả mang đi bán, cho đến thu nhặt vỏ chai… để mong kiếm được chút tiền đưa về cho mẹ.
Tôi không có đủ can đảm để tâm sự thật hoàn cảnh của mình với mẹ tôi. Nhưng có một lần, khi đã không thể chịu nổi, tôi viết một bức thư cho bạn gái ở Ukraina, và cô bạn Tania đã kể lại mọi việc cho mẹ tôi. Người nhà và bạn bè tôi bắt đầu tìm mọi biện pháp để giúp mẹ con tôi trở về, thậm chí đã nhờ Bộ Ngoại giao can thiệp qua Đại sứ quán Việt Nam ở Kiev.
Vào một ngày, có một người công an đến nhà và nói có thông tin cần kiểm tra. Tất nhiên, anh ta không nói được tiếng Nga, còn tôi thì chưa đủ vốn tiếng Việt để giải thích cặn kẽ mọi việc. Chồng tôi đã lợi dụng ngay tình thế đó để nói tất cả những gì có lợi cho bản thân anh ta.
Một lần, tôi đã quyết định bỏ trốn. Mang theo hai con cùng một số quần áo, tôi bỏ chạy khỏi nhà mà chẳng biết sẽ đi đâu. Cuối cùng thì chồng tôi đuổi kịp và đưa ba mẹ con lên xe tắc xi. Đến trung tâm Hà Nội, anh ta cho mẹ con tôi xuống xe và bảo: đấy, muốn đi đâu thì cứ đi! Giữa lúc bơ vơ, tôi gặp một người đàn ông tốt bụng, sau khi hỏi han tình cảnh, biết tôi là người Ukraina (người dân Việt Nam rất quý những người từ các nước thuộc Liên Xô cũ), đã cho ba mẹ con tôi ăn và đưa đến đồn công an trình báo. Chồng tôi buộc phải đến đón chúng tôi về, kèm theo lời cảnh cáo của chính quyền: sẽ không để yên, nếu còn xảy ra sự việc tương tự. Sau lần đó, Hà không chỉ lạnh nhạt với tôi, mà cả với các con cũng vậy. Có lúc, cả nhà ăn cơm mà chẳng gọi mẹ con tôi.. Một người chị em của chồng tôi thấy vậy, thương chúng tôi nên đã mang đồ ăn đến cho chúng tôi ăn.
Cuối cùng thì dịp may cũng đến. Ông trưởng phòng lãnh sự Đại sứ quán Ukraina tại Việt Nam đã đến tận nhà thăm mẹ con tôi. Được dịp, tôi đã kể hết với ông về tình cảnh của mình, kể cả việc bị đay nghiến vì mua một tuýp thuốc đánh răng mới, cả việc mẹ chồng tôi giấu kỹ bột giặt, chỉ cấp cho tôi mỗi lần một thìa con! Đến giờ, tôi đã quên mất họ tên của ông, nhưng luôn nghĩ đến ông với lòng kính trọng và biết ơn đặc biệt, vì ông đã quan tâm rất nhiều đến chúng tôi.
Ông nói, Đại sứ quán hiện không có tiền để giúp mẹ con tôi, nhưng hứa sẽ giúp đỡ bằng mọi cách. Lần sau đến, ông mang cho chúng tôi rất nhiều thứ, từ bột giặt cho tôi, chiếc xe đạp cho con trai tôi, đến các loại đồ chơi, bánh kẹo, nước ngọt… Thậm chí ông còn cho tôi tiền nữa. Chỉ có điều, sau khi ông về, tôi lại cảm thấy cay đắng hơn bao giờ hết – tôi không phải là một đứa ăn mày, vậy mà đã phải ngửa tay nhận của một người không quen biết từ gói bột giặt trở đi…
Cuộc trở về của Maia
Ông trưởng phòng lãnh sự đã tổ chức một chiến dịch vận động quyên góp tiền trong cộng đồng người Ukraina đang có mặt ở Việt Nam để giúp đỡ ba mẹ con chúng tôi. Ở Kiev, gia đình tôi cũng tìm mọi cách để dồn tiền để gửi sang cho tôi. Cuối cùng, nhờ sự giúp đỡ của mọi người, chúng tôi đã có đủ tiền để mua vé máy bay về Ukraina.
Gia đình chồng tôi tỏ ra khá hờ hững với việc mẹ con chúng tôi quay về. Có thể, họ thậm chí đã vui mừng vì thoát được một cô con dâu vô dụng như tôi. Tôi đã trở về Ukraina sau 11 tháng trời sống ở Việt Nam như vậy đó.
Tôi và con trai Andrei bay về Kiev, còn con gái Maia phải để lại cho chồng nuôi theo quyết định của tòa. Điều đó làm cho tôi day dứt khôn nguôi. Thậm chí, tôi không biết có khi nào được gặp lại con gái bé bỏng của mình không nữa…
Sự dằn vặt đeo đuổi tôi suốt ba năm trời. Tôi biết, gia đình chồng tôi sẽ không ngược đãi cháu, nhưng dù sao con sống xa mẹ cũng là một điều bất hạnh.
Một lần, Hà gọi điện cho tôi. Anh ta báo tin sắp cưới vợ mới, và vợ sắp cưới của anh ta đang mang thai. Anh ta nói cho phép tôi đón Maia về, nhưng với một điều kiện: phải đưa cho anh ta 3 nghìn đô la! Mặc dù đã từ lâu tôi không còn chút tình cảm nào đối với người đàn ông này nữa, nhưng vẫn hết sức bất ngờ, vì không bao giờ nghĩ anh ta có thể trở nên ích kỷ đến như vậy.
Thế là tôi lại phải đi xin tiền khắp họ hàng, bạn bè một lần nữa. Mỗi người cho tôi từng nào có thể cho được, nhưng gia đình tôi thuộc dạng nhà nghèo, nên cũng chẳng có người quen nào giàu có cả. Kết quả là tôi chỉ có đủ tiền để mua vé máy bay đi và về. Tuy nhiên, tôi không hề tiết lộ với Hà điều này, mà vẫn hứa là sẽ nộp đủ 3 nghìn đô la như anh ta đòi hỏi.
…Khi tôi vừa bước vào nhà, mẹ chồng tôi gần như đổ gục xuống chân tôi mà xin lỗi. Nước mắt bà chảy lã chã trên khuôn mặt già nua. Sau khi tôi rời Việt Nam, bà đã hiểu ra rằng người có lỗi không phải là tôi, mà là Hà. Người con dâu mới không giúp gì được mẹ chồng, thậm chí bà còn phải san sẻ cả số tiền lương hưu ít ỏi của mình cho con trai và con dâu. Mọi việc trong nhà bà vẫn phải tự mình làm hết, mặc dù đã gần 90 tuổi. Mẹ chồng tôi hiểu rằng giữa chúng tôi và bà chỉ có những khác biệt về văn hóa. Giá như không có sự thay đổi của chồng tôi, biết đâu tôi và bà đã trở thành những người thân thật sự trong cùng một nhà, như trong những gia đình bình thường khác?
Hà, chồng tôi, tất nhiên chỉ quan tâm đến tiền. Tôi buộc phải nói dối rằng không tin tưởng vào sự trung thực của anh ta, nên sẽ chỉ giao tiền ở sân bay, khi đã chắc chắn một trăm phần trăm là con gái tôi sẽ cùng tôi quay về Ukraina.
Đến ngày lên đường. Trong xe tắc xi ra sân bay, chồng tôi lại hỏi tiền. Tôi lại hứa sẽ đưa tiền cho anh ta khi tới sân bay. Đến khi hai mẹ con tôi đã vào trong vùng kiểm soát an ninh, Hà còn gọi với theo: “Lena, thế tiền đâu?” Tôi quay lại và… vẫy tay chào từ biệt!
Bây giờ tôi đã thực sự hạnh phúc bên hai đứa con mình. Andrei rất ham bóng đá. Còn Maia đã quen với nhà trẻ mới và dần dần học lại tiếng mẹ đẻ. Chẳng mấy người biết rằng tôi đã từng trải qua một cuộc hôn nhân đặc biệt như vậy.
Nguồn: Elena Elovikova 

 

Hits: 14

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Một chút buồn ngày Tết

Không khí Tết tràn ngập trên các phương tiện truyền thông, báo chí, truyền hình. Nhà nhà, người người soạn bánh chưng, mai, đào, cúc mừng Tết đến. Không khí Tết ở hải ngoại cũng rộn ràng, thế nhưng hàng triệu ánh mắt vẫn cứ dõi theo Tết quê nhà, nơi chôn nhau cắt rốn, làm sao quên được.

Tết truyền thống cũng phải văn minh

Ăn Tết hải ngoại sẽ thấy rõ cái gọi là “hóa thạch ngoại biên”. Nói nôm na, người ta càng đi xa, người ta càng cố hết sức níu giữ những phong tục, tập quán truyền thống đẹp đẽ và ý nghĩa. Nhà nào cũng có bánh tét, bánh chưng, nồi cá kho tộ, cành mai hay cành đào và vài món bánh mứt. Có nhà vẫn làm cây Nêu để giữ tục ông bà.

Đó cũng là ngày con cháu tha phương tìm đến nhau, tuy ít thôi, nhưng cũng đủ quây quần bên nhau chúc Tết, lì xì, ôn lại kỷ niệm Tết vui buồn những ngày còn trên đất mẹ. Mọi người còn cùng nhau nhấm nháp một vài chén rượu đầu năm, chỉ để tận hưởng mùi vị ngọt ngào của cái Tết truyền thống của người Việt. Hay có khi ngồi cùng nhau chơi vài ba ván bài gọi là lấy lộc đầu năm.

“Hóa thạch ngoại biên” không chỉ nói đến cái hình thức của người Việt xa quê tổ chức Tết nguyên đán, mà còn nhấn mạnh cái hồn của Tết Việt. Một năm lao động vất vả, người ta bỏ qua mọi sân si để ngồi lại cùng nhau nghĩ về một tương lai tươi sáng, có nhiều hi vọng, may mắn lẫn tiếng cười. Họ ngồi lại với nhau cốt là để say tình say nghĩa, một cách chín chắn và văn minh, chứ không phải để say rượu say chè. Họ chơi vài ba ván bài may mắn, cốt là để cười đùa trêu ghẹo nhau cho nhà ấm áp, chứ không phải chú tâm cờ bạc đỏ đen. 

Họ ra đường để gặp mặt những người mà trong năm, vì nhiều lý do mưu sinh, chuyện áo cơm, chuyện lợi danh, họ vô tình đánh rơi những lời hỏi thăm nghĩa làng tình xóm; chứ không phải xuống đường để khoe mẽ, đua xe.

Nỗi lòng về quê ăn Tết

Tết của những người trẻ lẫn kẻ già ở hải ngoại là một cái Tết hướng về nguồn cội, nhưng dăm ba kẻ về đến nguồn cội lại thấy xa lạ vô cùng. Người Việt mình vốn chân tình, chất phác, mộc mạc, nhưng không biết từ khi nào có không ít người chọn ngày Tết là ngày để so đo, tính toán thiệt hơn.

Những vùng đất miệt vườn ngày xưa đón khách bằng tấm lòng, thậm chí khách của hàng xóm cũng xem như khách nhà mình, quý mến và trân trọng. Hôm trước có đứa bạn ghé về quê nhà chơi Tết, chở gia đình tạt qua khu hồ tắm, nghe bảo gửi chiếc xe tốn hết năm chục ngàn trong khi ngày thường chỉ mười lăm ngàn một chiếc. Nó lắc đầu “đến giữ xe cũng chặt chém cho đành”.

Về đến nhà, bà con lối xóm cũng xôn xao. Ông bà kể cái Tết ngày xưa, hễ có con cháu phương xa về, lối xóm cũng qua chúc mừng gia đình đoàn tụ không quên xách theo con cá, bó rau, hay có khi con gà để mừng ngày Tết. Họ thăm hỏi nhau về chuyện công việc để chia sẻ nỗi vất vả, hay có khi cả nỗi vui mừng. Giờ thì bà con không xôm tụ như vậy, thi thoảng hỏi xã giao vài ba câu nhưng toàn hỏi về chuyện lương bổng, chuyện riêng tư để rồi đánh giá.

Có người thì chỉ trích con cái nhà mình “mày thấy không, con cái người ta đi tỉnh về, chạy xe hơi, học hành thành đạt, còn mày thì một cục đất chọi chim cũng không có”. Thế là chủ nhà mất Tết, khách cũng ái ngại ra về, lần sau cũng không mạnh dạn ghé thăm nhà chú, nhà cô. Có cô cậu tốt nghiệp đại học, lương tháng mươi triệu đồng. Về đến quê cũng thật thà trả lời hàng xóm, nhận được câu trả lời nóng mặt “học đại học làm gì lương có bấy nhiêu. Nhà bác làm rẫy, được hơn chục tấn tiêu cũng ngoài một tỷ đồng. Làm lương như cháu bao giờ mới xây nhà, mua xe, cưới vợ”. Thật hết đường bình luận.

Có người hàng xóm còn thực dụng hơn, một năm dài không thấy mặt, nay thấy hàng xóm có khách sang về thì cử hẳn một bầy con cháu sang chơi cốt để nhận lì xì, để rồi xì xào chuyện cô này lì xì nhiều, chú kia lì xì ít, vậy cũng mang tiếng ở thành phố về. Ngay cả nét đẹp truyền thống trong những ngày Tết, là những chút quà Tết biếu tặng lẫn nhau, thăm hỏi lẫn nhau, cũng bị tính toán tỉ mỉ. Nào là nhà này đi Tết nhà mình quà này, trị giá bao nhiêu, để mình đi Tết lại một suất tương xứng, theo kiểu “bánh ít đi, bánh quy lại”. Có người quy đổi quà thành tiền rồi lì xì lại cho con cháu họ số tiền tương xứng với quà. Ai cũng phải làm vậy mới thấy yên lòng và không bị chê trách.

Bon chen và rối ren

Đó chỉ là vài ba nỗi buồn khi về đến quê thăm Tết. Tôi còn chưa điểm đến hàng loạt các hủ tục ở Việt Nam mình mà báo chí suốt nhiều năm qua lên án nhưng vẫn đâu vào đấy. Khắp các con đường dẫn đến các khu chùa chiền, đền đài, tiền lẻ vẫn rải rác khắp nơi. Không tiền thì cũng rác, đủ mọi thứ, khắp mọi nơi.

Các tuyến đường dẫn đến các khu du lịch kẹt cứng, khói bụi và tiếng ồn inh ỏi, kèm theo đó là nạn trộm cướp, lừa đảo. Vài ba người va quẹt xe, í ới cầu cứu. Có vụ thảm hơn, lái xe say xỉn, đua xe đánh võng rồi gây tai nạn thương tâm. Năm nào báo chí cũng đưa tin với những con số buồn đến đau lòng về kẻ bị thương, người mất mạng.

Các khu du lịch, dịch vụ xe vận chuyển cũng mượn dịp Tết tăng giá ào ào, khiến du khách chỉ biết cắn răn chịu đựng vì một năm chỉ có vài ba ngày. Họ kéo nhau mở tiệc linh đình, chè chén phủ phê, để thừa mứa không ít thức ăn ngon mà phía xa xa, những cô lao công, những chú dọn rác có ước mơ cũng không thể thấy. Chợt giật mình rằng Tết quê mình có còn là Tết hay không?

Cao Huy Huân 

Hits: 25

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Chúc Mừng Năm Mới…Xuân KỶ HỢI 2019

Inline image
 
Chúc mọi điều bình an và tốt đẹp nhất !
 
Inline image


Năm mới, Tuổi mới, nhiều Bạn mới,

Chúc Hạnh phúc bên những người thân yêu 

 

Inline image

Chúc Sức khỏe, Vui vẻ, Tươi trẻ

 

Inline image

Chúc tiền vào bạc tỉ,

tiền ra rỉ rỉ,

miệng cười hí hí,

Vạn sự như ý,

Cung hỉ, Cung hỉ!
Inline imageInline image  Inline image

Chúc Tỉ sự như mơ
Triệu điều bất ngờ
Không chờ cũng đến! 
Inline image

Chúc “Tiền vào như nước sông Đà,
Tiền ra nhỏ giọt như cà phê phin”
image.jpeg
Chúc năm KỶ HỢI

Thành công luôn tới,

Sức khỏe tuyệt vời,

May mắn khắp nơi,

Lòng vui phơi phới !
Inline image
Cung chúc tân niên

Vạn sự bình yên

Hạnh phúc vô biên

Vui vẻ triền miên

Kiếm được nhiều tiền

Sung sướng như tiên
Inline image
CHÚC Xuân bao chuyện tốt lành

MỪNG mùa én liệng trên cành hoa mai.
Inline image
Chúc Xuân đến với bạn hiền

Chúc nhau thanh thản an nhiên tới già

Chúc nhau buồn khổ lánh xa

Chúc nhau Hạnh phúc hoan xa cả đời
Inline image
 MỪNG XUÂN KỶ HỢI 2019

Hits: 22

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Mối tình lính Úc với nàng điếm Vũng Tàu 1970

baomai.blogspot.com
“Tôi có thể nghe một số người nhạo báng mình khi tìm thấy tình yêu với một gái điếm. Một phụ nữ bị bỏ rơi, một con điếm nhưng không hẳn là như vậy. Cô ấy bán cơ thể của mình để kiếm sống, và ít nhất là cô ấy trung thực…”.
Hình ảnh cùng các chia sẻ trích từ bài viết có tiêu đề “Người đàn bà đẹp” (Pretty woman) đăng tải trên blog của một cựu binh Australia tên Laurie Smith, từng đóng quân ở Vũng Tàu năm 1970. Thời điểm đó, tác giả Laurie đang ở độ tuổi 20.
baomai.blogspot.com
“Bức ảnh này chụp các cô gái làm ở quán bar Texas. Bây giờ, tôi sẽ để cho bạn đoán xem ai trong số đó là người phụ nữ đã khiến thời gian còn lại của tôi ở Việt Nam trở thành một niềm vui. Không chỉ có nhục dục, đó còn là một người bạn gái và bạn đồng hành. 
Cô ấy rất dịu dàng, vui vẻ, thân thiện và tôi dám nói rằng mình đã yêu cô ấy một chút. Điều này có vẻ kỳ lạ khi người ta có thể thuê một người khác đề làm bạn bè, bạn đường và cả bạn tình. Tuy nhiên, đây là một mối quan hệ hoàn toàn chân thành. Cả hai chúng tôi đều hiểu rõ về địa vị của mình, ngay từ đầu…”.
“Tôi chỉ biết tên cô ấy là Sương”. “Sương là người phụ nữ trong tà áo dài, đứng ở cửa, bên cạnh cô gái tạo dáng với những ngón tay quắp lại”.
baomai.blogspot.com
“Khi tôi ngồi xuống bên cạnh cô ấy trong quầy, tôi cảm thấy một điều gì đó thật khác lạ. Không phải kiểu gái điếm muốn kiếm tiền nhanh chóng, cô ấy có sự chín chắn nhất định cùng khiếu hài hước. Chúng tôi nói chuyện, cười đùa và tôi đã gọi trà Sài Gòn để có thể ngồi nhâm nhi cùng cô.
baomai.blogspot.com  
Tôi được biết rằng cô đã 28 tuổi, một góa phụ với hai đứa con của người chồng đầu tiên và một đứa con với một lính Mỹ, người dành phần lớn thời gian tham gia chiến tranh Việt Nam để sống với cô ở Vũng Tàu. Giờ anh ta đã về nước và cô cần phải kiếm sống. Cô đã đưa tôi đến nhà mình, một căn phòng trong một ngôi nhà nhỏ cách năm phút đi bằng taxi Lambro…”.
baomai.blogspot.com
“Tôi đã mua cho mình một bộ máy ảnh Yashica Electro 35 cùng ống kính khi đến Vũng Tàu. Nó chụp khá ổn dù tôi không nghĩ rằng mình đã tận dụng hết khả năng nó có. Tất cả những hình ảnh ở đây được chụp với nó và tôi chỉ rửa ảnh một lần. Những bức ảnh đã tồn tại sau 42 năm và vẫn đang trong tình trạng khá tốt”.
“Tôi nhìn những bức ảnh này với một niềm xao xuyến. Nó như vẳng lại một thời kỳ trong cuộc sống của tôi với đầy đủ các cuộc phiêu lưu và trải nghiệm mới, đất nước mới, bạn bè mới, tình yêu mới? Tôi có thể nghe một số người nhạo báng mình khi tìm thấy tình yêu với một gái điếm. Một phụ nữ bị bỏ rơi, một con điếm nhưng không hẳn là như vậy. Cô ấy bán cơ thể của mình để kiếm sống, và ít nhất là cô ấy trung thực”.
“Chúng tôi đã có một bức hình chung được chụp bởi một cô gái khác bằng máy ảnh Polaroid và Sương giữ nó. Cô dán tấm ảnh vào bức tường phía trên giường, bên cạnh một bức tượng Phật nhỏ”.
“Đêm nay, một đồng đội của tôi trở về doanh trại và nói với tôi rằng:
baomai.blogspot.com
  
– Tao nghĩ rằng có ai đó thích mày
– Ai? tại sao?
– Sương, ở quán Bar Texas. Tao đưa cô ta về nhà và cùng nhau cởi quần áo. Tao leo lên giường và khi chuẩn bị bắt đầu thì nhìn thấy hình ảnh của mày và cô ta trên tường. Và tao buột miệng: ‘Này, đó chính là Laurie’. Cô ta nói: ‘Anh biết Laurie sao? Anh hãy ra khỏi đây đi, tiền của anh đây. Tôi sẽ không đi với bất cứ ai quen với anh ấy’. Sau đó, cô ta đã đẩy tao ra khỏi giường và nhét tiền vào túi áo sơ mi của tao”.
baomai.blogspot.com
“Sương muốn vào một nhà hàng Hàn Quốc nhưng nhân viên ở đây kiên quyết không cho cô vào…”.”Anh ta bình tĩnh lại khi tôi chìa ra mấy tờ Đô-la Mỹ. Sau đó, anh cúi đầu chào và đưa chúng tôi vào bàn của mình…”. “Sương và tôi đã ăn và nói chuyện giống như bất kỳ cặp vợ chồng khác trong một cuộc hẹn. Một ngọn nến lung linh trên bàn của chúng tôi trong nền nhạc du dương…”.
“Chúng tôi đi bộ về nhà và tôi đã đi chậm lại để chụp bức ảnh này. Tôi nghĩ rằng cô ấy đã khiến cho khung cảnh trở nên tươi vui hơn. Chúng tôi đã mua một số trái cây để ăn sau đó…”.
baomai.blogspot.com
“Bức ảnh này mang lại những cảm xúc mà tôi nghĩ rằng đã bị chôn vùi…”. “Bạn có thể tin hay không, cô ấy đã rất ngượng ngùng khi tôi thuyết phục cô chụp kiểu ảnh quấn khăn tắm này…”.
baomai.blogspot.com
Chân dung tác giả Laurie Smith khi ở Vũng Tàu.
“Một vài tuần sau khi tôi chụp bức ảnh này Sương ngừng làm việc tại quầy bar và tôi không bao giờ nhìn thấy cô ấy một lần nữa. Tôi không ngạc nhiên nhưng tôi cảm thấy bị mất mát. Tôi không thiếu một bạn tình, họ có thể được tìm thấy trong bất kỳ quán bar nào. Tôi đã mất một người thực sự có ý nghĩa nào đó với cuộc sống của tôi. Nhìn lại một năm qua, chúng tôi đã có những kỷ niệm đẹp long lanh. Tôi sẵn lòng lột bỏ lớp vỏ của mình để nói rằng Sương đã ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống của tôi…”.
Laurie Smith

Hits: 15

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Cuộc sống tại ngoại của công chúa Huawei

baomai.blogspot.com
Bà Mạnh Vãn Chu đang có một cuộc sống khá thoải mái tại Vancouver, nơi bà bị giam lỏng để chờ xét xử, dẫn độ sang Mỹ.
Giám đốc tài chính Mạnh Vãn Chu  của Huawei đã bị bắt tại Vancouver, Canada vào tháng 12/2018 dưới yêu cầu của phía Mỹ. Sau gần 2 tuần xét xử, bà đã được cho tại ngoại sau khi nộp gần 7,5 triệu USD và cam kết những điều kiện tại ngoại.
Zing.vn giới thiệu đến độc giả bài viết của Bloomberg (một trang web của Mỹ) về cuộc sống hiện tại của người được gọi là “công chúa Huawei”.
Cuộc sống thoải mái hiếm thấy
Mạnh Vãn Chu bước ra khỏi căn biệt thự trị giá 4,2 triệu USD của bà, một chiếc vòng định vị gắn vào cổ chân, bước lên chiếc SUV đen có người lái. Sau đó là khoảng thời gian tự do, khi bà có thể đi tới các cửa hàng, nhà hàng trong phạm vi gần 260 km vuông của Vancouver, miễn là về trước giờ giới nghiêm, 23h.
baomai.blogspot.com
  
Đó là lịch trình một ngày tại ngoại của bà Mạnh, Giám đốc tài chính của tập đoàn Huawei và con gái của nhà sáng lập Nhậm Chính Phi. Nhìn bên ngoài, nó giống như một cuộc sống khá thoải mái của một người đang là trung tâm trong ván cờ quyền lực.
Vụ bắt giữ bà Mạnh tại Canada, theo yêu cầu từ phía Mỹ, đã đem tới hậu quả về mặt ngoại giao đối với tất cả những bên liên quan. Chỉ 9 ngày sau khi bà bị bắt giữ khi đang trung chuyển tại Vancouver, Trung cộng bắt giữ 2 người Canada vì “các hoạt động tổn hại đến an ninh quốc gia”. Đầu tuần này, quốc gia châu Á tuyên án tử hình sau khi xét xử phúc thẩm một công dân Canada buôn bán ma túy tại Trung cộng
baomai.blogspot.com
  
Kết cục phiên tòa của bà Mạnh vẫn chưa rõ ràng, nhưng bà đã trở thành một cá nhân được yêu quý tại Vancouver, nơi gia đình bà sở hữu hai căn biệt thự, và cũng là nơi bà dành thời gian nghỉ ngơi ngoài công việc. Nhiều khách du lịch đã tới trước ngôi nhà của bà Mạnh để chụp những bức ảnh selfie.
Để được tại ngoại, bà Mạnh phải đeo thiết bị định vị trên người, có giờ giới nghiêm từ 23h đến 6h sáng hôm sau và chịu sự giám sát cả ngày do một công ty an ninh cung cấp. Công việc của công ty an ninh Lions Gate là đảm bảo bà không vi phạm những điều khoản tại ngoại. Bà Mạnh phải chi trả các chi phí giám sát, bao gồm 2 bảo vệ và 1 tài xế.
“Nếu tôi đoán không nhầm, thì chi phí vào khoảng 7.000 USD/ngày”, hoặc tương đương 2,5 triệu USD/năm. Đó là con số mà Nicholas Casale, một cựu thanh tra cảnh sát ước lượng. Casale là người đã thương lượng các điều khoản tại ngoại cho cựu chủ tịch sàn chứng khoán NASDAQ Bernard Madoff, đồng thời đóng vai trò bảo vệ cho ông này trong 3 tháng.
Bà Mạnh hưởng một thời gian khá thoải mái và hiếm thấy, sau khi đã trả khoản tiền tương đương 7,5 triệu USD để tại ngoại. Thông thường, một người được tại ngoại vẫn phải chịu nhiều giới hạn về khoảng cách di chuyển hay những đối tượng được phép nói chuyện.
“Thường thì người ta không thể đi ăn tối hay mua sắm như vậy”, ông Casale cho biết.
Một chiếc còng và hai số phận
baomai.blogspot.com
  
Sự thoải mái của bà Meng trái ngược hoàn toàn một vị lãnh đạo nổi tiếng khác bị bắt trước bà chỉ vài tuần. Cựu chủ tịch của Nissan Motor, ông Carlos Ghosn, bị giam tại Tokyo. Trong trại giam, ông phải đeo vòng số 8, đi dép nhựa và khi hầu tòa tuần trước còn bị trói lại ở thắt lưng. Bà Mạnh cũng thoải mái hơn rất nhiều nếu so với hai công dân Canada đang bị giam giữ tách biệt tại Trung cộng.
Nhưng điều này cũng không khiến những người Trung cộng bớt lên tiếng về cách bà Mạnh bị đối xử. Trong một bài báo đăng tại Ottawa tuần trước, đại sứ Trung cộng Lô Sa Dã đã chỉ trích “sự tự cao của phương Tây” và “tư duy da trắng thượng đẳng” của những người chỉ trích Trung cộng trong vụ bắt công dân Canada.
“Họ có thể hiện một chút sự thương cảm nào với bà Mạnh khi bà ấy bị bắt trái pháp luật và bị tước đoạt sự tự do không”?, ông Lô viết trên tờ Hill Times.
baomai.blogspot.com
Bà Mạnh, 46 tuổi, mang một chiếc khăn Hermes màu tím và túi Bottega Veneta trong ngày đầu tiên trình diện sau khi tại ngoại. Cơ ngơi của bà gần Vancouver cũng đang được sang sửa, nhưng một chiếc xe tải chở toàn quần áo thiết kế và đắt tiền đã đậu sẵn ở ngoài. Luật sư của bà cho biết bà muốn chuyển về ngôi nhà này sau khi nó được sửa xong. Ngôi nhà này chỉ cách lãnh sự quán của Mỹ tại Vancouver vài căn nhà.
Ghi nhận lại cuộc sống hàng ngày của bà Mạnh không hề dễ dàng. Những người bảo vệ của bà dường như cũng muốn giúp cho bà tránh ánh mắt từ công chúng. Khi phóng viên của Bloomberg dừng xe đối diện căn nhà của bà và bị nhận biết, một người bảo vệ đã ghi lại biển số xe trong khi người kia lái xe ra chắn tầm nhìn.
Khi bà Mạnh bước ra khỏi nhà trong một chiếc áo khoác của Lululemon, người bảo vệ bắt đầu gây sự với phóng viên, và sau đó nói thật là anh ta đang muốn cản trở họ.
Dù vậy, cuộc sống thoải mái hiện tại cũng không thể che đi một thực tế tệ hại của bà Mạnh: quy trình dẫn độ bà qua Mỹ có thể kéo dài hàng tháng, thậm chí hàng năm. Khả năng cao bà vẫn sẽ bị dẫn độ.
“Xu hướng xử lý của Canada trong trường hợp này thường là dẫn độ. Luật dẫn độ của Canada không công bằng, và nhiều người, trong đó có tôi, đã chỉ trích nó”, Giáo sư Robert Currie, chuyên gia luật quốc tế thuộc đại học Dalhousie cho biết.
Phải chờ hàng năm để bị dẫn độ sang Mỹ
baomai.blogspot.com
  
Mỹ sẽ phải gửi yêu cầu dẫn độ chính thức cho Canada trong tháng 1/2019. Bộ trưởng Tư pháp Canada David Lametti có quyền từ chối yêu cầu này, hoặc yêu cầu mở phiên tòa để quyết định.
Ông Lametti không thể từ chối một cách đơn giản. Để từ chối điều này, tòa án phải xác định được rằng những tội mà bà Mạnh bị cáo buộc không vi phạm luật pháp Canada, và điều này gần như không thể. Ngoài ra, thẩm phán phiên tòa sẽ phải chấp nhận tất cả các bằng chứng mà phía Mỹ đưa ra mà không xét tới khả năng xác thực của bằng chứng.
Gary Botting, một luật sư tại Vancouver với kinh nghiệm trong hàng trăm vụ dẫn độ cho rằng có tới 90% số vụ án đã được đồng ý dẫn độ, bởi hệ thống luật pháp khiến cho họ không thể từ chối.
Về phần mình, bà Mạnh biết mình muốn dành thời gian tại ngoại, có thể kéo dài tới hàng năm, để làm gì.
baomai.blogspot.com
  
Bà đã đăng ký một lớp học tiến sĩ về quản trị kinh doanh tại Đại học British Columbia, vốn khá gần ngôi nhà của bà. Ngôi trường này từng nhận hơn 2 triệu USD tài trợ của Huawei để nghiên cứu về mạng 5G. Công ty Trung cộng đang đầu tư mạnh mẽ vào các thiết bị cho thế hệ mạng mới, nhưng Mỹ thì muốn ngăn cản điều này.
“Tôi đã làm việc chăm chỉ trong 25 năm qua. Nếu được thả ra, mục tiêu duy nhất của tôi là dành thời gian cho chồng và con gái. Đã nhiều năm qua tôi chẳng đọc được cuốn tiểu thuyết nào”, đó là những lời nói của bà Mạnh được luật sư dẫn lời tại phiên xử tại ngoại vào tháng trước.
Nhật Minh 

Hits: 38

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

CẢM NGHĨ VỀ VIỆT NAM SAU CHUYẾN DU LỊCH (Dennis Prager)

  • Dennis Prager hiện có một chương trình truyền thanh thính giả đàm thoại (Talk Show) hàng ngày trên đài KRLA tần số 870AM bao gồm vùng Los Angeles và Orange County. KRLA liên hợp với 140 đài khác trên toàn quốc Hoa Kỳ. Ông viết xã luận hàng tuần, là tác giả của bốn cuốn sách và là sáng lập viên của Đại Học Prager.

    o O o

    Thật khó mà kềm nổi các cảm xúc của tôi — nhất là không tránh được phải nổi giận — trong chuyến viếng thăm Viêt Nam của tôi hồi tuần trước. Tôi càng ngưỡng mộ người dân Việt bao nhiêu — thông minh, yêu đời, tự trọng, và chăm chỉ — thì tôi lại càng tức giận chính phủ cộng sản đã gây đau khổ quá nhiều cho người dân nước này (và dĩ nhiên cả người Mỹ chúng ta) trong nửa thế kỷ sau của thế kỷ 20.

    Điều không may là chính phủ cộng sản vẫn cai trị nước này. Mà Việt Nam ngày nay đã đón nhận cách duy nhất, chủ nghĩa tư bản và thị trường tự do, để thoát khỏi cảnh nghèo đói, chứ khoan nói đến chuyện thịnh vượng. Vậy thì 2 triệu người Việt phải bỏ mạng trong Chiến Tranh Việt Nam để làm gì? Tôi muốn hỏi một trong những người lãnh đạo Cộng Sản đang cai trị Việt Nam câu hỏi đó. Tôi muốn hỏi: “Này đồng chí, đồng chí đã bỏ hết tất cả những gì mà đảng Cộng Sản của đồng chí đã tranh đấu cho kỳ được: nào là cộng sản, nông nghiệp tập thể, hoạch định trung ương, và quân phiệt, ngoài những lý tưởng khác nữa. Vậy thì hãy nhìn lại xem Hồ Chí Minh yêu kính của đồng chí và đảng của đồng chí đã hy sinh hàng triệu đồng bào người Việt của đồng chí thì đúng ra là để được cái gì?”

    Không có câu trả lời nào là câu trả lời hay. Chỉ có một lời nói dối và một lời nói thật, và lời nói thật thì thật thê lương.

    Lời nói dối chính là câu trả lời của Cộng Sản Việt Nam, cũng như hầu hết mọi lời nói dối của Cộng Sản, và đã được khối cánh Tả phi Cộng Sản trên thế giới lặp lại. Lời nói dối này đã (và vẫn tiếp tục đang) được dạy tại hầu hết các viện đại học ở phương Tây, và đã (và vẫn tiếp tục đang) được hầu hết mọi phương tiện truyền thông trên địa cầu truyền tải: Lời nói dối đó là Cộng Sản Việt Nam (tức Bắc Việt), và Việt Cộng chỉ tranh đấu giành độc lập cho nước họ khỏi tay ngoại bang. Trước hết là tranh đấu chống Pháp, sau đó là Nhật, rồi đến Mỹ. Những người Mỹ sinh vào thời hậu chiến (sau thế chiến 2) sẽ nhớ là họ cứ được nhắc nhở mãi Hồ Chí Minh là George Washington của Việt Nam, và ông ta yêu mến Hiến Pháp Hoa Kỳ và đã dùng bản hiến pháp này làm nền tảng mô phỏng hiến pháp của ông ta, và chỉ muốn giành độc lập cho Việt Nam.

    Sau đây mới là sự thật

    Tất cả những kẻ độc tài Cộng Sản trên thế giới đều là những kẻ côn đồ ngông cuồng, thần thánh hóa cá nhân, tham quyền, khát máu. Hồ Chí Minh cũng thế. Hắn thủ tiêu các đối thủ, tra tấn biết bao nhiêu người Việt vô tội mà chỉ có trời mới biết chính xác được bao nhiêu người, và đe dọa hàng triệu người để họ phải cầm súng ra trận cho hắn — phải, cho hắn và cho đảng Cộng Sản Việt Nam đẫm máu, và được một tên sát nhân “vĩ đại” nhất mọi thời đại khác yểm trợ: Mao Trạch Đông. Nhưng những kẻ ngu ngốc về đạo lý tại Hoa Kỳ lại cứ hô to “Ho, Ho, Ho Chi Minh” trong các cuộc biểu tình chống chiến tranh và gọi Hoa Kỳ là những kẻ giết người — “Hey, Hey, LBJ, hôm nay ngươi giết được bao nhiêu trẻ con?”

    Đảng Cộng Sản Việt Nam không đánh Mỹ để giành độc lập cho Việt Nam. Mỹ không bao giờ muốn kiểm soát người dân Việt, và có một trường hợp tương tự để chứng minh điều đó: Chiến Tranh Triều Tiên. Mỹ có đánh Cộng Sản Triều Tiên để kiểm soát Triều Tiên hay không? Hay là 37,000 người Mỹ bỏ mạng tại Triều Tiên để người dân Triều Tiên được hưởng tự do? Ai đã (và vẫn là) người có tự do hơn — một người Triều Tiên sống dưới chế độ Cộng Sản Triều Tiên ở Bắc Triều Tiên hay một người Triều Tiên sống tại nơi mà Hoa Kỳ đã đánh bại Cộng Sản Triều Tiên?

    Và ai đã là người có tự do hơn ở Việt Nam — những người sống ở miền Nam Việt Nam không Cộng Sản (dù là với tất cả các khuyết điểm của chế độ đó) hay những người sống dưới chế độ Cộng Sản của Ho, Ho, Hồ Chí Minh ở Bắc Việt Nam?

    Hoa Kỳ tranh đấu để giải phóng các nước, không phải để cai trị họ. Sự thật là, chính đảng Cộng Sản Việt Nam chứ không phải Hoa Kỳ, mới là những kẻ muốn kiểm soát người dân Việt. Nhưng lời dối trá lại được tuyên truyền lan rộng khắp nơi và hiệu nghiệm đến mức đa số mọi người trên thế giới — trừ những người Mỹ hậu thuẫn cho cuộc chiến đó và thuyền nhân người Việt và những người Việt khác khao khát tự do — cứ tin rằng Hoa Kỳ nhập trận là để lấy kẽm, tungsten, và để thành lập cả một “đế quốc Mỹ” giả tưởng trong khi Cộng Sản Việt Nam thì tranh đấu cho tự do của người Việt.

    Tôi ghé đến “Bảo Tàng Viện Chứng Tích Chiến Tranh Việt Nam” — tòa nhà triển lãm các hình ảnh chống Mỹ cao ba tầng của đảng Cộng Sản. Chẳng có gì để tôi phải ngạc nhiên — tôi chẳng ngạc nhiên vì không có đến một chữ chỉ trích Cộng Sản Bắc Việt hoặc Việt Cộng, không có đến một chữ về việc đe dọa mạng sống của mọi người khắp nơi nếu họ không chiến đấu cho Cộng Sản, không có đến một chữ về những người liều mạng để vượt thoát bằng thuyền, thà chịu nguy hiểm bỏ mạng ngoài biển cả, vào bụng cá mập, hoặc bị hải tặc tra tấn hoặc hãm hiếp tập thể, còn hơn sống dưới chế độ Cộng Sản đã “giải phóng” Nam Việt Nam.

    Điều cũng không có gì đáng ngạc nhiên là không thấy có khác biệt gì mấy giữa lịch sử Chiến Tranh Việt Nam do Đảng Cộng Sản Việt Nam kể lại với lịch sử cuộc chiến đó mà hầu như sinh viên nào cũng sẽ được nghe kể lại từ hầu như bất cứ giáo sư nào tại bất cứ trường đại học nào ở Mỹ Châu, Âu Châu, Á Châu, hoặc Châu Mỹ La Tinh.

    Tôi sẽ kết thúc bằng đề tài tôi đã bắt đầu — người Việt. Đã đến thăm Việt Nam thì không thể không mang ấn tượng tốt đẹp về người dân nước này. Tôi hy vọng tôi còn sống để thấy ngày người dân Việt Nam, được giải phóng khỏi những lời dối trá của Cộng Sản hiện vẫn lan tràn trong đời sống hàng ngày của họ, hiểu rằng mỗi mạng người Việt hy sinh trong cuộc chiến chống Mỹ đều bị phí phạm vô nghĩa, là thêm một mạng người nữa trong số 140 triệu sinh mạng bị đem ra hy sinh trước bệ thờ tên giả thần khát máu nhất trong lịch sử: Chủ Nghĩa Cộng Sản.

     

    (Ghi chú của BVCV:
    [Nguyên bản tiếng Anh: Trip to Vietnam Revives Hatred of Communism (Denis Prager)]

Hits: 38

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Khối tài sản sắp bị chia của vợ chồng người giàu nhất thế giới

 Khối tài sản sắp bị chia của vợ chồng người giàu nhất hành tinh

Jeff Bezos – nhà sáng lập kiêm CEO đại gia thương mại điện tử – Amazon là người giàu nhất thế giới hiện tại, với khối tài sản hiện lên tới 137 tỷ USD, theo Bloomberg. Với việc thông báo ly hôn người vợ – MacKenzie sau 25 năm chung sống, tài sản của Bezos có thể hao hụt đáng kể. Tại bang Washington mà vợ chồng Bezos sinh sống, mọi tài sản có được sau khi kết hôn đều được coi là tài sản chung và sẽ phải phân chia khi ly hôn.

Khối tài sản sắp bị chia của vợ chồng người giàu nhất hành tinh

Tài sản lớn nhất của Jeff Bezos là 16% cổ phần trong Amazon – hãng thương mại điện tử ông sáng lập và hiện là cổ đông lớn nhất. Theo Forbes, số cổ phần này đóng góp tới 95% tài sản cá nhân của Bezos.

Khối tài sản sắp bị chia của vợ chồng người giàu nhất hành tinh

Bezos thành lập Amazon năm 1994 và làm IPO năm 1997. Suốt hai thập kỷ qua, Amazon đã mở rộng sang nhiều lĩnh vực, từ sản xuất hàng điện tử tiêu dùng, điện toán đám mây đến chuỗi cửa hàng thực phẩm.

Khối tài sản sắp bị chia của vợ chồng người giàu nhất hành tinh

Ông cũng đầu tư vào nhiều công ty khác, cả ở cấp độ cá nhân lẫn qua công ty Bezos Expeditions. Một trong những khoản đầu tư cá nhân nổi bật nhất của Bezos gần đây là mua tờ Washington Post với giá 250 triệu USD năm 2013.

Khối tài sản sắp bị chia của vợ chồng người giàu nhất hành tinh

Gia đình Bezos cũng là một trong những chủ đất lớn nhất Mỹ, với hàng loạt bất động sản trên cả nước.

Khối tài sản sắp bị chia của vợ chồng người giàu nhất hành tinh

Wall Street Journal cho biết ông mua một bất động sản rộng hơn 21.400 m2 năm 1998 với giá 10 triệu USD. Nơi này có 2 căn nhà, ước tính giá trị hiện tại hơn 50 triệu USD.

Khối tài sản sắp bị chia của vợ chồng người giàu nhất hành tinh

Bezos cũng sở hữu một căn biệt thự kiểu Tây Ban Nha tại Beverly Hills, California. Ông mua nó năm 2007 với giá 24,45 triệu USD. Nơi này có 7 phòng ngủ và 7 phòng tắm, sân tennis, bể bơi, đài phun nước và garage có thể để 6 xe hơi.

Khối tài sản sắp bị chia của vợ chồng người giàu nhất hành tinh

10 năm sau, ông mua một căn nhỏ hơn gần đó với giá 12,9 triệu USD. Diện tích của nó chỉ là 424 m2.

Khối tài sản sắp bị chia của vợ chồng người giàu nhất hành tinh

Ngoài ra, ông còn có một trang trại ở Van Horn, Texas rộng 121 km2. Bezos lớn lên trong trang trại của ông bà mình ở Texas. Vì vậy, ông mua bất động sản này để vợ con mình có trải nghiệm tương tự.

Khối tài sản sắp bị chia của vợ chồng người giàu nhất hành tinh

Năm 2016, Bezos mua một bảo tàng dệt ở Washington với giá 23 triệu USD. Ông được cho là đã chi 12 triệu USD cải tạo nơi này.

Khối tài sản sắp bị chia của vợ chồng người giàu nhất hành tinh

Năm 1999, ông chi 7,65 triệu USD mua 3 căn hộ trong một tòa nhà lịch sử ở Manhattan, nhìn ra Central Park. Năm 2012, ông mua thêm một căn hộ nữa tại đây với giá 5,3 triệu USD.

Khối tài sản sắp bị chia của vợ chồng người giàu nhất hành tinh

Bezos khá tiết kiệm với phương tiện giao thông đường bộ. Tuy nhiên, ông lại sở hữu một chiếc chuyên cơ Gulfstream G650ER giá 65 triệu USD.

Khối tài sản sắp bị chia của vợ chồng người giàu nhất hành tinh

Jeff Bezos còn là ông chủ Blue Origin. Ông sáng lập công ty này năm 2000, với mục tiêu đưa con người du lịch vũ trụ. Bezos từng gọi đây là “công việc quan trọng nhất tôi từng làm”.

===

Chân dung tình nhân của tỷ phú Amazon khiến cuộc hôn nhân tan vỡ


Sau khi vợ chồng tỷ phú giàu nhất thế giới tuyên bố ly hôn, khiến nhiều nguồn tin cho hay ông chủ Amazon đang hẹn hò với Lauren Sanchez và bà được cho là “người thứ ba” khiến cuộc hôn nhân tan vỡ. Đó là Lauren Sanchez, nữ MC đã trải qua hai cuộc hôn nhân, đang điều hành một doanh nghiệp và biết lái máy bay.

attachment
Tỷ phú Jeff Bezos và vợ MacKenzie (Ảnh: Reuters)
Jeff Bezos, tỷ phú giàu nhất với khối tài sản gần 137 tỷ USD theo xếp hạng của Forbes, hôm qua 9/1 bất ngờ chia sẻ về việc sẽ ly hôn với vợ, MacKenzie Bezos, sau 25 năm chung sống và có với nhau 4 người con. Chỉ vài giờ sau khi thông tin này được công bố, các nguồn tin đã tiết lộ với trang tin People rằng nhà sáng lập hãng thương mại điện tử khổng lồ Amazon đang hẹn hò với cựu người dẫn chương trình (MC) Lauren Sanchez.

attachment
Lauren Sanchez bị nghi là người tình của tỷ phú Bezos. (Ảnh: Getty)
Mặc dù Bezos, 54 tuổi, mới công khai thông tin ly hôn, song nhiều trang báo đã phát hiện ra rằng tỷ phú giàu nhất thế giới đã bí mật hẹn hò Lauren, 49 tuổi, từ trước đó và người kết nối Bezos với Sanchez chính là chồng của nữ MC này – Patrick Whitesell. Patrick là ông chủ một công ty giải trí đình đám và được đánh giá là một trong những người đàn ông quyền lực nhất của Hollywood, đại diện cho nhiều ngôi sao hạng A trong ngành giải trí.

attachment
Tỷ phú Jeff Bezos (phải) chụp ảnh cùng vợ chồng Lauren Sanchez và Patrick Whitesell. (Ảnh: Getty)
Tỷ phú Bezos là bạn của cặp vợ chồng Lauren và Patrick. Cả ba từng chụp ảnh chung với nhau tại lễ ra mắt phim. Tuy nhiên các nguồn tin cho biết Lauren bắt đầu thân mật hơn với Bezos vào mùa thu năm 2018 sau khi cô ly thân Patrick. Trong khi đó, Bezos hôm qua cũng xác nhận rằng hai vợ chồng ông đã từng trải qua giai đoạn ly thân trước khi quyết định ly hôn.

Lauren và Patrick kết hôn từ năm 2005 và có hai con, một trai một gái lần lượt 12 tuổi và 10 tuổi. Ngoài ra, Lauren còn có một con trai riêng 18 tuổi với người chồng đầu tiên, cựu ngôi sao bóng bầu dục Mỹ Tony Gonzalez. Lauren và Patrick hiện vẫn chưa chính thức nộp đơn ly hôn.

attachment
Patrick Whitesell và Lauren Sanchez khi còn hạnh phúc. (Ảnh: Pagesix)

“Patrick và Lauren đã ly thân một thời gian. Cuộc hôn nhân của họ gặp sóng gió và họ đã cố gắng rất nhiều để hàn gắn, song rốt cuộc họ đã ly thân vào mùa thu. Lauren nói với Patrick rằng cô gần đây đã hẹn hò với Jeff Bezos”, một nguồn tin giấu tên cho biết.

Một nguồn tin độc quyền đã tiết lộ với trang mạng Page Six rằng Patrick và Lauren từng chơi với vợ chồng tỷ phú Bezos trong vài năm vì cả hai cặp đôi đều có nhà ở Seattle. Sau đó, Lauren được mời tham gia một trong số các dự án của Bezos với vai trò phi công. Lauren chịu trách nhiệm ghi hình các cảnh quay từ trên không cho Bezos. Cô từng nhận bằng lái trực thăng từ tháng 6/2016.

attachment
Lauren Sanchez dự một sự kiện năm 2010. (Ảnh: REX)
Lauren Sanchez từng tham gia một số bộ phim và là MC của nhiều chương trình truyền hình nổi tiếng của Fox, ABC… Lauren đang điều hành một công ty có tên Black Ops Aviation chuyên thực hiện các cảnh quay từ trên cao cho các chương trình truyền hình, các bộ phim và video quảng cáo.

Một số nguồn tin nói rằng tỷ phú Bezos quyết định thông báo ly hôn trên mạng xã hội Twitter hôm qua vì cho rằng những bức ảnh thân mật giữa ông và người tình tin đồn Lauren có thể sẽ sớm được tiết lộ. Cặp đôi này từng được nhìn thấy xuất hiện cùng nhau tại một số sự kiện.

attachment
Tỷ phú Bezos và Lauren tham dự một sự kiện chung. (Ảnh: Dailymail)
Nếu được chia đôi số tài sản sau ly hôn, bà MacKenzie Bezos, 48 tuổi, sẽ sở hữu khối tài sản hơn 68 tỷ USD và sẽ trở thành người giàu thứ 5 thế giới và là phụ nữ giàu nhất thế giới. Đây cũng sẽ là vụ ly dị đắt đỏ nhất trong lịch sử. 

attachment
Tỷ phú Bezos cùng vợ và 4 con. (Ảnh: Getty
 

Hits: 32

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Ăn đói… sống lâu!

image
Có nhiều người tin tưởng chìa khóa để có thể sống thêm 20 năm là luôn luôn giữ sao cho ở tình trạng đói một chút thì hơn. Đừng quên thái quá và bất cập trong ăn uống đều làm cơ thể suy nhược khó chống với bệnh tật và tuổi già.
Quan niệm này được gọi là hạn chế calori và một trường hợp điển hình của tín đồ đạo này là Oprah Winfrey, một ngôi sao điều khiển một chương trình nổi tiếng trên màn ảnh truyền hình Mỹ, đã thực hiện. Oprah đã quảng cáo cho phép giữ cho thân thể thon thon trong mấy chục năm bằng chính vẻ trẻ trung và năng động của mình.
image
Hạn chế calori đã có nhiều người ứng dụng và thành công. Cứ xem cư dân Okinawa, Nhật Bản, thì rõ. Nơi này có thể kể là có nhiều cư dân sống tới tuổi bách niên nhiều nhất trên thế giới cho tới khi nó phải nhường kỷ lục cho vùng Shimane ở duyên hải phía nam Nhật. Theo con số thống kê chính thức của chính quyền Nhật Bản thì trong năm nay quận Shimane cho biết đổ đồng cứ 100.000 người dân có tới 74,3 vị thọ ở tuổi bách niên trong năm 2010, trong khi Okinawa chỉ có 66,7 vị.

Mặc dù đối với tuổi thọ thì vai trò của di truyền rất quan trọng. Cái gien sống lâu trong cơ thể một người được cho rằng giữ vai trò quyết định tới khoảng trên dưới 50 phần trăm cho tuổi thọ của người đó. Tuy nhiên, các nhà nghiên cứu tìm thấy những vị thọ tới trăm tuổi ở Okinawa đã theo một chế độ sinh hoạt khắc khổ khác thường, năng động và tất cả dựa trên sự điều độ. Dân Okinawa chỉ ăn già lưng bụng (khoảng 80 phần trăm) chứ không ăn no căng và trong thực đơn thì nhiều trái cây, rau đậu nành và cá.

image
Trong ăn uống để có sức khỏe, không mấy ai trong chúng ta không biết phải theo tiêu chuẩn nào, như nên ăn uống ra sao và chọn thực phẩm nào. Nhưng một nhóm những người theo nguyên tắc sống này đã đi sâu hơn trong việc thực hành và tin tưởng rằng bỏ bớt bữa ăn và tìm cách giảm mức hấp thụ calori vào cơ thể khoảng 30 phần trăm sẽ hy vọng trẻ mãi không già.

Brian Delaney, chủ tịch của hiệp hội quốc tế chủ trương giảm calori có tên là Calorie Restriction Society International, thì thực đơn hằng ngày có thể khởi đầu bằng một bữa ăn với một chén lớn đầy hạt (như mì, mạch…), trái cây và yogurt, sẽ đem lại cho cơ thể khoảng chừng 900 calori. Bữa ăn này có thể giúp nuôi dưỡng cơ thể trong 10 tiếng đồng hồ tới khi cơ thể có thể ăn một bữa trưa giản dị và khiêm tốn với cá và rau.

Trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại, Delaney ở Colombia, tiết lộ với một ký giả: Khi tôi mới bắt đầu chương trình này tôi muốn sống lâu hơn. Nhưng sau đó động lực thúc đẩy là tôi cảm thấy khỏe khoắn hơn nhiều.

image
Craig Willcox, một chuyên gia lừng danh nghiên cứu về lão niên (gerontologist), giáo sư tại Đại học Okinawa International, trong bao nhiêu năm qua đã nghiên cứu các trường hợp thọ trăm tuổi tại Nhật Bản, đã cho biết trong thực tế giảm thiểu lượng calori nhập vào cơ thể có thể giúp giảm các căn bệnh do tuổi già mang lại như tim mạch, ung thư và sự suy thoái toàn bộ nói chung.

Giảm thiểu mức thu calori giúp cơ thể không phải miễn cưỡng hấp thụ năng lượng không cần thiết, một việc tránh cho bộ máy đã bắt đầu suy yếu phải làm việc quá sức dẫn tới bệnh hoạn tuổi già dễ dàng ập tới. Mặc dù nhìn nhận yếu tố di truyền giúp cho nhiều tinh hoa của Okinawa sống tới tuổi bách niên nhưng Willcox vẫn cho rằng nhìn chung, ngăn ngừa tuổi già tới quá nhanh và giữ được sức khỏe thì ước lượng 30 phần trăm nhờ di truyền còn 70 phần trăm nhờ cách sinh hoạt điều độ.

image
Nhà nghiên cứu này viết trong một email: Tôi cho rằng thói quên sinh hoạt rất quan trọng cho sức khỏe tuổi già. Gien và môi sinh luôn luôn đồng bộ tác dụng vào cuộc sống nhưng nếp sống của quý vị cũng là một yếu tố không thể coi nhẹ.

Hạn chế calori là một trong chiến lược đã kể như Willcox đã cùng với người em là Bradley, viết trong bộ sách Okinawa Program được New York Times từng giới thiệu là sách bán chạy nhất. Các tác giả cho rằng thay vì nhịn đói, thì nên dùng các thực phẩm có ít calori (căn cứ vào thành phần ghi trên thực đơn hay ngoài bao bì là một lượng thực phẩm chứa đựng có bao nhiêu calori).

Trong những thập niên mới đây, các nhà nghiên cứu sau những công trình nghiên cứu hạn chế lượng calori đối với loài vật thì thấy loài gặm nhấm nếu giảm thiểu số lượng calori hấp thụ từ 30 tới 60 phần trăm thì tuổi thọ có khả năng tăng tới 60 phần trăm. Loài chuột hạn chế mức hấp thụ calori cũng ít bệnh tuổi già mạn tính kéo dai dẳng hơn nhưng con được ăn uống thỏa thích.

Một số chuyên gia cho rằng vì chúng ta hạn chế lượng calori thu nhập vào cơ thể, thì cơ thể có khả năng trở nên hoạt động bén nhạy hơn. Thay vì nó phải cố gắng làm việc cho sự tăng trưởng và quá trình biến hóa cần thiết, thì nó có thể chú trọng tới việc bảo trì và sửa chữa những gì cơ thể cần thiết để sinh tồn. Delaney giải thích trong tình trạng đói cơ thể chuyển sang dạng sinh tồn (survival mode) và ưu tiên cho việc bảo vệ hơn là sản xuất và tăng trưởng.

image
Như thế nếu chúng ta biết ăn uống một cách lành mạnh, chẳng phải chúng ta có thể kéo dài thời điểm hết hạn sử dụng của bộ máy cơ thể của chúng ta hay sao?

Theo nhà chuyên nghiên cứu về bệnh tuổi già Michael Gordon thuộc hệ thống Baycrest săn sóc bệnh già có tên Baycrest Geriatric Health Care System, thì nhờ giảm calori chúng ta đã tích cực giảm được yếu tố di truyền bệnh hoạn mà chúng ta nhận được từ cha mẹ từ khi lọt lòng. Chẳng hạn nếu bệnh tim là chứng bệnh gia đình thường gặp, thì ăn uống kiêng khem và tập luyện thường xuyên có khả năng giúp chúng ta sống khỏe mạnh thêm nhiều năm trước khi phát bệnh và cũng giúp cho chúng ta nếu bị bệnh cũng hy vọng bình phục.

Bea Levis, một vị cao niên ở Mỹ, cho rằng một cuộc sống có thói quen lành mạnh giúp cho tuổi già khỏi đau đớn và phiền muộn. Nhà giáo 92 tuổi này mỗi ngày ăn một bữa xà lát và cà tô mát và đi bộ ít nhất 30 phút. Bà không ăn thịt đỏ và cho tới nay ngoài chứng thấp khớp, sức khỏe của bà còn rất tốt.

Còn một bí quyết sống lâu và khỏe mạnh là hoạt động. Bea Levis lúc nào cũng lạc quan và năng động. Gordon nhận xét: Những người tính tình lạc quan thích giao tiếp xã hội và tiếp xúc với mọi người, khi già sẽ có nhiều cơ hội sống thoải mái với môi trường chung quanh. Đó là một yếu tố bổ ích cho sức khỏe.

image
Ngoài những công việc tình nguyện, tham gia các câu lạc bộ và trong bữa cơm với gia đình và bè bạn, Bea chẳng mấy khi nhàn rỗi. Bà tuyên bố: Tôi rất tin tưởng vào việc dấn thân vào cộng đồng. Ta càng dấn thân vào thế giới chung quanh bao nhiêu, thì càng có cơ hội giao tiếp qua lại với người khác bấy nhiêu , nhờ đó phẩm chất cuộc sống của ta tốt hơn và động lực sống của ta càng mạnh. 

Từ thế kỷ XVI, đại triết gia Nguyễn Bỉnh Khiêm của ta đã từng khuyên mọi người:

Như sơ đương nhục, bộ đương cư
Tâm dật thân nhàn tứ thể thư

(Ăn rau thay thịt, bộ thay xe
Thần khí an nhàn, bụng hả hê.)

Phải chăng lời khuyên ăn rau quả và hoạt động chính là phương pháp trường xuân và trường thọ mà ngày nay các khoa học gia xác nhận.

(Theo Aging gracefully is all about food -Tác giả Vivian Song, đăng trên Toronto Star ngày 20/11/2010 

Elizabeth Hurley’s Extreme Diet Secrets
By Celebrity Health & Fitness,
image
http://www.celebrityhealthfitness.com/1048/elizabeth-hurleys-extreme-diet-secrets

British actress Elizabeth Hurley is known for her curvaceous figure, but as she gets older, she reveals that she has been forced to go to dietary extremes to keep toned body.
Following the birth of her son, Damian, 7, she revealed how she only ate one meal a day and often went to bed hungry to regain her pre-pregnancy shape.
When she hungers for dessert, she reportedly eats just one square of organic chocolate, or one tablespoonful of ice-cream. The 44-year-old actress, also says she cut out coffee and wine from her diet. Ouch!
“I used to drink an awful lot of coffee, but I was told after the age of 40 you have to be careful with coffee and wine.
“Apparently, that can be one of the reasons older women get bloated around their stomach,” she added.
Instead, Hurley says she’ll down a drink with vodka, although how that is supposed to be any better is problematic.
Red wine has about 83 calories per glass, or up to 100 calories for sweet wine. In contrast  80 proof  vodka has about  100 calories per 1.5 ounce shot.
But both are generally considered unhealthy because they are “empty” calories.
‘I don’t really like vodka that much but if I’m at a party I have a small one with a lot of fizzy water and a huge squeeze of lime. Initially it’s like medicine but I’ve got used to it now,” she tellsOK magazine in England.
Hurley married Arun Nayar and they live full-time at her country estate in Gloucestershire
“Before Damian, I had time to think carefully about what I ate but it’s a lot harder once you’re a mum. I’ve had periods of just grabbing what I can standing by the fridge. Since moving to the country it’s got easier to fall back into better eating habits,” she says.
Today for breakfast I had two poached eggs, wheat-free pumpernickel and a cup of very strong tea,” she said.

image

The 44-year-old beauty is releasing her own line of low-calorie snacks and also credits them with her helping her remain in shape.
“I like to snack but there’s not a lot out there that isn’t fattening. All my products are under 100 calories a pop and I’ve actually lost weight since having access to them. Since getting the first samples, I haven’t had my hand in the bread basket or the biscuit tin where it quite likes to be!”
Food_Sources__Warrior_Diet
http://wn.com/Food_Sources__Warrior_Diet

Hits: 63

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Người vợ mù

Trong một chương trình radio mang tên “Nẻo về của trái tim”, một cô gái mù đã gửi cho những người làm chương trình câu chuyện của mình. 

Mong muốn của cô là được chia sẻ niềm hạnh phúc mà mình đang có và gửi lời cảm ơn chân thành nhất tới một người.
—-
Tôi là một kiến trúc sư vui vẻ, hoạt bát. Cách đây một năm, tôi là người vợ hạnh phúc nhất. Khi thức dậy cùng người mình yêu vào mỗi sáng, chúng tôi thường cùng nhau thưởng thức một tách trà trong không gian yên tĩnh đầu ngày. Chúng tôi xây dựng cho mình một thói quen: sẽ luôn cố gắng chia sẻ với nhau những suy tư và cảm nhận chân thật nhất của mỗi người để gìn giữ hạnh phúc.

Cuộc sống của chúng tôi êm đềm trôi qua cho tới một ngày. Trên đường từ bến xe buýt vào tới công ty, tôi thấy mọi thứ như nhòa đi trước mắt, chỉ còn lại những tiếng còi xe inh ỏi. Rồi tôi lập tức được đưa vào bệnh viện. Ngày hôm đó, tôi vẫn còn nhớ rất rõ ràng cảm giác khi nghe câu kết luận của bác sĩ: 

“Đây là một căn bệnh thoái hóa nên chúng tôi cũng không thể giúp được gì”. 

Bác sĩ còn giải thích rất nhiều điều nữa, nhưng trong đầu tôi chỉ còn đọng lại duy nhất câu nói: “Cô sẽ sớm bị mù”.

Tôi không biết các bạn sẽ cảm thấy ra sao khi đối diện với sự thật này. Còn tôi, tôi đã đầu hàng một cách hèn nhát. Tôi khóc, tôi cáu bẳn thậm chí nhiều lần gắt gỏng, đặc biệt khi chỉ có tôi và anh, trong căn nhà hạnh phúc của chúng tôi. Tôi đã rất sợ, sợ bị rơi vào bóng tối, sợ phải làm một người mù và sợ nhất rằng tình yêu của anh dành cho tôi cũng sẽ không còn. Tôi không còn dùng trà vào mỗi buổi sáng với chồng nữa. Bởi tôi muốn tất cả phải chịu trách nhiệm về căn bệnh của mình, đặc biệt là chồng tôi. Trước sự thay đổi chóng mặt của vợ, chồng tôi không nói gì, anh chỉ lẳng lặng quan sát và chịu đựng những cơn nóng giận vô cớ. Hơn thế anh giúp tôi làm mọi công việc nhà bất chấp sự phản đổi đầy ngang bướng của tôi. 

Thời gian đó, ông chủ vẫn sắp xếp cho tôi một công việc nhỏ trong văn phòng. Nhờ đó, tôi có thể được ra ngoài vào mỗi sáng. Được đi làm đã trở thành niềm hạnh phúc nhất của tôi khi ấy. Công việc cho tôi cảm giác tôi không phải là người thừa, tôi được chứng minh sự mạnh mẽ của mình và thỏa mãn cái tôi đang bị tổn thương ghê gớm. Tôi quyết định vẫn đi xe buýt tới công ty như tôi luôn làm trước đây. Tôi biết mình đã rất quen với con đường và tôi cũng đã dần thành thục việc sử dụng cây gậy cho người mù.  

Chồng tôi đề nghị, hãy để anh đưa tôi đi làm mỗi sáng và trở về đón tôi mỗi buổi chiều. Nhưng tôi từ chối, tôi không muốn anh phải vất vả như vậy, bởi nơi chúng tôi làm việc cách nhau rất xa. Chồng tôi không phản đối, anh chỉ nói: “Hãy cẩn thận khi qua đường nhé, ngã ba đó khiến anh lo lắng hơn cả”. Tôi giữ im lặng trước lời dặn dò của anh.

Mọi chuyện sau đó diễn ra suôn sẻ ngoài mong đợi của tôi. Có lẽ sự lo lắng của tôi và chồng đều là thái quá. Khi dừng đèn đỏ ở ngã ba đầu tiên, tôi nhớ lại lời của chồng và bắt đầu cảm thấy sợ. Ngay lúc ấy có một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên:

“Cô ơi, cô có thể dẫn cháu qua đường không?” 

Tôi quá đỗi ngạc nhiên với câu hỏi của cậu bé, hình như cậu bé không biết tôi bị mù. 

“Cháu à, cô xin lỗi, nhưng cô sẽ không bảo đảm an toàn được cho cháu vì cô không nhìn thấy…” Tôi chưa kịp nói hết câu thì cậu bé chen vào:

“Cháu biết cô bị mù, cháu xin lỗi ý cháu là cô không nhìn thấy, nhưng không sao. Cô là người cao lớn, những người lái xe sẽ nhìn thấy cô, họ sẽ tránh chúng ta. Còn cháu sẽ dắt cô qua đường, cháu sẽ làm đôi mắt cho cô ở ngã ba này nhé.”

Trước lời nói ngây thơ của cậu bé, tôi thấy mũi mình cay cay. Chuyển gậy dò đường sang tay phải, tôi chìa bàn tay còn lại để nắm lấy bàn tay nhỏ bé đó. Cậu bé nắm tay tôi thật chặt. Cái siết tay của cậu khiến tôi có thêm rất nhiều tự tin. 

Hóa ra tôi vẫn còn có ích, vẫn có thể giúp đỡ một ai đó chứ không hoàn toàn là “đồ vô dụng” như tôi luôn nghĩ về mình sau khi không còn nhìn thấy. Bên trong tôi bất giác thấy lại được niềm vui.

Cậu bé quả là một người dẫn đường tài tình, chúng tôi đã qua đường an toàn và dường như không làm một người lái xe nào nổi giận. Khi chia tay ở ngã ba, cậu bé nói:

“Cháu hy vọng mai cô sẽ lại ở đây nữa, vì sáng nào cháu cũng phải đi qua ngã ba này để đến trường. Cảm ơn cô nhiều nhé. Giờ cháu đi học đây.”

Cậu bé chào tôi và chạy đi nhanh như một cơn gió. Trước khi đi, cậu bé quay lại, nói thật to: 
“Hẹn cô ngày mai nhé, cháu sẽ chờ cô đấy”. Cậu bé khiến nụ cười trở về trên môi tôi, đôi má tôi cũng ửng hồng. 

Một cảm giác ấm áp khiến những căng thẳng bao ngày qua tan mất. Có lẽ ai đó nhìn thấy tôi lúc ấy sẽ phải thắc mắc: Cô gái mù ấy sao lại cười rạng rỡ thế?

Không để tôi thất vọng, ngày hôm sau và ngày hôm sau nữa, cậu bé vẫn xuất hiện và chúng tôi đã trở thành đôi bạn “chinh phục ngã ba” từ đó. Đôi lúc chúng tôi còn nán lại nói chuyện với nhau. Tôi đã biết cậu bé thiên thần ấy (chí ít là với tôi) tên là Jimmy. Jimmy nhỏ người, mặt nhiều tàn nhang, tóc màu hung và có một cái mũi hơi kì lạ. Đó là dáng vẻ mà cậu bé tả về mình cho tôi nghe.

Nhờ Jimmy bé nhỏ, tôi dần lấy lại niềm vui trong cuộc sống của mình. Tôi cũng đã có thể đối đãi dịu dàng trở lại với chồng, không còn nặng nề với anh nữa. Nhưng cảm giác muốn mở lòng để chia sẻ với chồng vẫn chưa trở về.

Niềm vui của tôi chỉ kéo dài được một tháng. Sáng hôm đó, khi ở ngã ba tôi không thấy Jimmy, cậu bé đến muộn chăng? Tôi chợt hiểu ra rằng hình như những đứa trẻ đã kết thúc năm học và Jimmy sẽ không đến trường ngày hôm nay. Tôi chưa biết làm thế nào để qua đường khi không có người hoa tiêu nhỏ bé, tiếng lanh lảnh quen thuộc vang lên: “Cô James chờ cháu.”

“Cháu đấy à, cô mừng quá, cô cứ nghĩ là cháu sẽ không đến”.

“Cháu không thể để cô một mình qua đường được. Đó là lời hứa danh dự. Nhưng cháu sắp theo bố mẹ về quê với ông bà rồi. Cô biết mà, trường học đã nghỉ hè và hôm nay là ngày cuối cùng cháu ở đây”.

Tôi cảm thấy lo lắng và hơi buồn, nhưng cố trấn tĩnh. Tôi hỏi Jimmy về “lời hứa danh dự” của cậu bé, điều khiến tôi cảm thấy rất tò mò.

“Cháu đã hứa với một người. Nhưng chú ấy không cho cháu nói điều này với cô.” Chúng tôi cùng nhau băng qua đường trong im lặng. Nhưng khi tới nơi, cậu bé níu tay tôi lại, hỏi rằng tôi có thể đi với cậu bé một chút không? Tôi đồng ý và chúng tôi thả bộ cùng nhau trong một công viên gần đó. Hóa ra cậu bé muốn kể cho tôi nghe về lời hứa danh dự của mình.

Ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau, đã có một người đàn ông nhờ cậu bé dắt một phụ nữ xinh đẹp nhưng bị mù qua đường. Người đàn ông ấy giải thích với cậu bé rằng, đó là vợ chú. Cô ấy vừa bị mất đi đôi mắt và chú không thể yên tâm để cô ấy một mình đi qua con phố đông đúc này. Nhưng chú cũng không thể tự tay dắt cô sang đường, vì cô đang đóng cửa tâm hồn mình với chú.

Nước mắt tôi bắt đầu rơi. Cậu bé tiếp tục kể. Cậu bé đã đồng ý giúp người đàn ông lạ mặt đó. “Không chỉ một lần, cháu không biết tại sao nhưng khi nghe chú ấy kể về cô, cháu nhớ đến cách bố cháu nói về mẹ, đầy yêu thương. Vì thế, cháu đã hỏi chú ấy có cần cháu giúp những ngày tiếp theo không. Đôi mắt của chú ấy lúc đấy rạng rỡ như mắt cháu lúc được đi chơi hay ăn kem vậy”.

“Đó là lý do vì sao sáng nào cháu cũng ở đây chờ cô?”

“Vâng, nhưng không chỉ chờ cô, cháu chờ cả chú ấy nữa. Chú ấy ngày nào cũng đi qua đường với chúng ta mà. Chú chỉ lặng lẽ đi cạnh cô, cách cô một đoạn để cô không cảm thấy sự có mặt của chú ấy. Chỉ khi cô cháu mình sang đường an toàn chú ấy mới đi làm”. “Thật vậy sao?” Tôi không còn biết nói gì hơn. “Cháu không định nói chuyện này cho cô nghe. Nhưng ngày mai cháu đi rồi. Cháu sợ cô sẽ thấy hoang mang vì không có cháu. Thêm nữa cháu sợ cô vẫn giận chú”. “Vậy hôm nay chú ấy có đi cùng chúng ta không, Jimmy?” 

Chồng tôi đã đứng đó từ bao giờ. Anh đã lắng nghe câu chuyện của cô cháu tôi. Tôi không biết khuôn mặt anh lúc ấy như thế nào. Chỉ biết có một bàn tay to lớn, ấm áp và rất quen thuộc nắm lấy bàn tay tôi, nhẹ nhàng dắt tôi đi hết quãng đường từ công viên tới văn phòng.

Sau ngày hôm ấy, tôi đồng ý để chồng chở đi làm, và buổi chiều tôi đi xe buýt về, anh đã nhờ được một người bạn trong công ty đưa tôi ra bến xe. Tôi còn được biết, công việc mà ông chủ sắp xếp cho tôi chính là nhờ anh đã tới gặp và thuyết phục ông.

Đó là câu chuyện tình yêu mà tôi muốn chia sẻ với các bạn. Những ngày tháng vừa qua đã khiến tôi nhận ra rằng: Trong cuộc sống nhiều đau khổ này, tình yêu thực sự hiện hữu, và nó mang một sức mạnh chữa lành thật to lớn. Khi nghĩ về sự nhẫn nại của anh suốt thời gian cùng tôi và Jimmy sang đường, khi cảm nhận được rằng trái tim chan chứa thiện niệm của anh luôn nghĩ cho cảm giác của tôi, nghĩ đến việc làm thế nào để tôi an toàn và hạnh phúc nhất, tôi mới hiểu ra thế nào là thực sự yêu một ai đó.

Chia sẻ câu chuyện này cũng là cách tôi muốn anh biết: Từ tận đáy lòng, tôi biết ơn tình thương và những điều anh đã dành cho tôi. Và hơn thế, anh và Jimmy bé nhỏ đã cho tôi hiểu và học được rằng yêu thương một người là dành cho người đó sự bao dung, nhẫn nại và những điều thiện lành nhất mỗi ngày.  

ST 

Hits: 49

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

KHUÔN MẶT VĂN NGHỆ MỚI