Category Archives: Chuyện Quanh Ta

Thời hoàng kim của thợ săn ảnh sắp hết?

Mỗi nhiếp ảnh gia chịu rất nhiều rủi ro dựa trên mức độ may mắn của anh ta vào ngày hôm đó
Trong khi một số bức ảnh độc quyền một người nổi danh có thể mang lại rất nhiều tiền, việc thu nhập ổn định trong ngành săn ảnh đầy tranh cãi này ngày càng rất khó khăn, theo Allison Schrager.
BM
  
Santiago Baez là thợ săn ảnh từ đầu những năm 1990. Máy ảnh trong tay, ông đã chứng kiến sự tan vỡ của các cặp ngoại tình, trẻ mới sinh, chết chóc, tình yêu mới và sự ly hôn của một số cư dân nổi tiếng nhất New York.
Đối với các tay săn ảnh như Baez, kiếm sống được đòi hỏi phải có kiến thức bách khoa về nơi ở của những người nổi tiếng ở New York, cũng như một mạng lưới tài xế, và nhân viên cửa hàng và nhà hàng để họ báo cho biết những người nổi tiếng đang ở chỗ nào. Thông thường, việc thông tin lại do chính những người nổi tiếng cung cấp qua mạng xã hội: nhằm thiết lập chuỗi sự việc, họ thông báo cho công chúng (chủ yếu là các nhà nhiếp ảnh) về việc đi lại của họ, hoặc các nhà báo của họ sẽ gọi cho một cơ quan để cử một nhiếp ảnh gia tới.
Hầu hết các bức ảnh không đáng giá bao nhiêu, nhưng ảnh một bé mới sinh, một người nổi tiếng hôn người tình, hoặc một đám cưới có thể làm thay đổi gia tài sau một đêm.
Nhưng thu nhập của Baez không ổn định. Thành công của anh là sự liên kết giữa kinh nghiệm và kiến thức về những người nổi tiếng với nhận thức đau xót rằng thu nhập của mình là rất thay đổi và không thể tiên đoán được.
‘Cơn sốt’ săn ảnh
BM
  

Những vận may rủi này được quyết định bởi một số ít người như Peter Grossman, biên tập viên ảnh của tờ Us Weekly từ 2003 đến 2017. Nhưng Grossman không làm việc trực tiếp với những người săn ảnh; thay vào đó, nhiếp ảnh gia như Baez sẽ bán những bức ảnh cho một công ty có mối quan hệ với các biên tập viên ảnh như Grossman. Một người săn ảnh nhận từ 20% đến 70% tiền bản quyền của bức ảnh, tùy thuộc vào nhiếp ảnh gia và vào thỏa thuận mà người đó đã thương lượng với công ty đó. Những người săn ảnh cao cấp, giỏi và tài năng hơn sẽ được nhiều tiền hơn, mà thường bao gồm độc quyền bán ảnh chụp cho một cơ quan duy nhất.   

BM
Giá của một bức ảnh phụ thuộc vào việc người nổi tiếng đang làm gì và ảnh có là độc đáo không.
Những bức ảnh độc đáo tạo nên sự vang dội trong thế giới tin tức lá cải có thể mang lại các khoản tiền lớn: Grossman nói với tôi rằng ông đã trả hàng trăm ngàn bảng cho một loạt ảnh chụp nữ diễn viên Kristen Stewart đang ôm say đắm Rupert Sanders, đạo diễn (đã có vợ) của phim Bạch Tuyết và Huntsman, một bộ phim cô đóng vai chính.
Grossman sống qua thời hoàng kim của nhiếp ảnh săn tin: ông là người đứng sau sự dâng trào của những bức ảnh của tạp chí “Just Like Us” (Như Chúng Ta Thôi) vào đầu những năm 2000 – những bức ảnh đời thường của những người nổi tiếng làm nhiệm vụ trần tục như uống cà phê hoặc bơm xăng đã gây ấn tượng với độc giả của tạp chí này. Chẳng bao lâu, nhiều báo khác cũng đăng những ảnh kiểu như “Just Like Us” ở báo họ, khởi đầu cho cái gọi là những năm sốt săn ảnh của ngành này, trùng với thời hoàng kim của những người nổi tiếng Paris Hilton, Britney Spears và Lindsay Lohan.
Mặc dù giá của một bức ảnh phụ thuộc vào việc người nổi tiếng đang làm gì và ảnh có là độc đáo không, vào thời gian sốt ảnh cao điểm, một ảnh độc đáo của “Just Like Us” thường khoảng 5.000- 15.000 đô la Mỹ.
BM
  
Thời đại hoàng kim sinh ra tâm lý hoàng kim, với nhiều nhiếp ảnh gia tập hợp ở ngành này, sẵn sàng vi phạm pháp luật và thậm chí làm cho các thợ săn ảnh có tiếng xấu là đi quá xa và quấy rối những người nổi tiếng và cả con cái nhỏ của họ. Grossman kêu gọi mọi người cùng phối hợp lùi lại một bước, trả ít tiền hơn cho ảnh, và không vi phạm pháp luật hoặc không tự đặt mình và các người khác vào thế nguy hiểm khi chụp ảnh, nhưng không thành công.
Cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu và sự trỗi dậy của truyền thông trực tuyến cuối cùng đã giết chết cơn sốt ảnh. Truyền thông kỹ thuật số làm tăng nhu cầu về các ảnh những người nổi tiếng nhưng giảm giá mà các các công ty truyền thông sẵn sàng trả tiền cho ảnh. Các cơ quan về ảnh bắt đầu hợp nhất hoặc bỏ kinh doanh, và những cơ quan ở lại đã thay đổi mô hình kinh doanh của họ.
Thay vì để các tạp chí trả tiền cho mỗi bức ảnh, họ đưa ra một dịch vụ đăng ký: các nhà xuất bản có thể sử dụng với số lượng ảnh tùy thích để đáp ứng nhu cầu lớn hơn về các ảnh rẻ hơn. Do đó, những người săn ảnh được trả một phần nhỏ phí đăng ký; phí là bao nhiêu là tùy thuộc vào số lượng hình ảnh của họ được sử dụng mỗi tháng. Có nghĩa là một bức ảnh độc đáo “Just Like Us” trước đây có thể giá 5.000 – 15.000 đô la Mỹ thì nay chỉ được trả 5 hoặc 10 đô la Mỹ.
Người săn ảnh ngày càng kiếm được ít tiền. Thời kỳ mà nhiều người trông mong có thu nhập hàng trăm ngàn đô la đã qua rồi. Bây giờ, có được một ảnh độc đáo hiếm hoi là cần thiết để kiếm được số tiền lớn.
Kinh doanh nhiều rủi ro
BM
Để phân tán rủi ro, những người săn ảnh thường hình thành các liên minh – nhưng những liên minh đó có thể bị tan vỡ vì một ảnh độc đáo lớn tiền.
Việc trông thấy một người nổi tiếng thường là tình cờ, đó chính xác là một phần lý do tại sao thu nhập của Baez Vĩ lại phập phù đến thế. Chẳng ngạc nhiên gì khi Baez sử dụng các chiến lược rủi ro trong nghề, tương tự như các cách người ta dùng trong thị trường tài chính.
Các nhà kinh tế tài chính phân chia rủi ro thành hai loại lớn: thứ nhất là rủi ro về tư chất riêng, hoặc rủi ro duy nhất cho một tài sản cụ thể. Giả sử Facebook thay đổi lãnh đạo; tương lai của công ty này sẽ không rõ ràng, và giá cổ phiếu có thể giảm dựa trên các yếu tố duy nhất đối với Facebook mà không ảnh hưởng đến các cổ phiếu khác. Rủi ro tư chất riêng là rủi ro chỉ áp dụng cho một cổ phiếu hoặc tài sản riêng lẻ.
Những người săn ảnh phải đối mặt với rất nhiều tư chất cá nhân. Người nổi tiếng nào đó làm gì hôm nay- thí dụ cô gặp các bạn thuộc danh sách A hay danh sách D – xác định số tiền người săn ảnh kiếm được trong tuần đó. Nếu một người nổi tiếng không còn thú vị hoặc được ưa chuộng nữa, thì giá trị của những ảnh này sẽ giảm. Những ảnh như vậy giống như một cổ phiếu: giá trị của nó thay đổi tùy thuộc vào nhà nhiếp ảnh cụ thể, ảnh chụp khéo, vào đúng thời điểm.
BM
  
Những người săn ảnh giải quyết rủi ro tư chất riêng này bằng cách trải rộng rủi ro: các nhiếp ảnh gia thường tạo thành các đội hoặc liên minh để chia sẻ các vị trí chụp, và đôi khi chia sẻ tiền bản quyền để tăng cơ hội hoặc chia sẻ tiền trả để đứng ở vị trí đó.
Vì mỗi nhiếp ảnh gia chịu rất nhiều rủi ro dựa trên mức độ may mắn của anh ta vào ngày hôm đó, một liên minh sẽ hòa đồng may rủi, giảm rủi ro mang tính tư chất cá nhân.
Loại rủi ro thứ hai là rủi ro hệ thống, hoặc rủi ro ảnh hưởng đến hệ thống lớn hơn thay vì một tài sản cá nhân riêng lẻ. Rủi ro hệ thống là khi mọi cổ phiếu tăng hoặc giảm cùng nhau vì toàn bộ thị trường tăng hoặc sụp đổ như đã xảy ra năm 2008. Các sự kiện rủi ro hệ thống thường xảy ra do sự suy sụp lớn về kinh tế như suy thoái kinh tế hoặc một kết quả bầu cử mà mọi người nghĩ sẽ ảnh hưởng đến kinh doanh. Rủi ro hệ thống khó xử lý hơn rủi ro tư chất cá nhân, và các mặt xấu có khả năng nguy hiểm hơn. Nếu toàn bộ bể thị trường chứng khoán suy thoái, bạn có nguy cơ mất việc làm cùng một lúc với và danh mục đầu tư chứng khoán.
Bạn có thể thấy rủi ro có tính hệ thống diễn ra với các người săn ảnh, như sự bùng nổ của những năm sốt tiền ảnh chụp và sự sụp đổ khi mọi người ngừng mua tạp chí lá cải trong thời kỳ suy thoái. Mặt tiêu cực của nguy cơ hệ thống của việc săn ảnh đã trở nên nghiêm trọng hơn trong 10 năm qua. Mọi người đều khó kiếm tiền hơn. Nhiều người săn ảnh đã rời bỏ công việc này: sau gần 30 năm chụp ảnh người nổi tiếng, Baez đã quay trở lại Cộng Hòa Dominican vào hè năm 2018, cùng vợ và con trai, để tìm công việc mới.
Những người săn ảnh – giống chúng ta không?
Công việc của một người săn ảnh là rủi ro hơn ai hết. Nhưng ở một mức độ nào đó, tất cả chúng ta đều phải đối mặt với một mức độ nhất định của rủi ro tư chất cá nhân và rủi ro hệ thống trong sự nghiệp của mình, vì vậy chúng ta có thể học hỏi được rất nhiều từ những nhiếp ảnh gia này.
Giả sử bạn muốn thay đổi công việc từ một vị trí an toàn có lương sang công việc bán hàng hưởng tiền hoa hồng. Cái lợi là bạn sẽ kiếm được nhiều tiền hơn so với công việc trả theo lương vì nếu là một nhân viên bán hàng, bạn sẽ phải đối mặt với cả hai loại rủi ro: đó là một công việc với vô số rủi ro cá nhân; ví dụ, bạn kiếm được bao nhiêu sẽ phụ thuộc vào kỹ năng bán hàng của bạn và cách đối xử của khách hàng (bạn có thể giải quyết rủi ro này bằng cách làm việc trong một nhóm và có nhiều khách hàng). Bạn cũng sẽ phải đối mặt với rủi ro hệ thống vì doanh số phụ thuộc vào trạng thái của nền kinh tế.
Rủi ro hệ thống đặc biệt nguy hiểm. Trong thời kỳ suy thoái kinh tế, thu nhập của bạn có thể bị giảm hoặc biến mất hoàn toàn, khó có thể tìm được một công việc khác, tài sản của bạn có thể bị ảnh hưởng và thu nhập của vợ/chồng bạn cũng có thể gặp rủi ro. Nếu công việc của bạn mà càng liên quan nhiều đến rủi ro hệ thống thì bạn càng dễ bị ảnh hưởng.
Tại sao chúng ta cảm thấy rất lo lắng về kinh tế
BM  
Có sự tương đồng lạ lùng giữa người giao dịch chứng khoán Wall Street và những người săn ảnh. Cả hai đều phải cố gắng xử lý rủi ro tài chính từng ngày
Sinh kế của những người săn ảnh trung bình bị đe dọa bởi những thay đổi lớn trong ngành xuất bản. Các nhiếp ảnh gia xử lý rủi ro cá nhân bằng cách hình thành các liên minh không ổn định, nhưng rủi ro hệ thống lớn hơn mà nó có thể xóa bỏ công việc của họ thì khó xử lý hơn. Họ có thể thành lập một liên minh và yêu cầu các điều khoản tốt hơn từ các cơ quan, nhưng trong lịch sử họ có gặp khó khăn để hợp tác với nhau. Và những người săn ảnh không phải là người duy nhất phải đối mặt với rủi ro là công việc của họ sẽ không còn kiếm sống được nữa..
Một lý do khiến người ta có vẻ lo lắng nhiều hơn về tương lai kinh tế của họ so với trước đây là vì họ cảm thấy rủi ro hệ thống nhiều hơn ở thị trường việc làm. Vài thập kỷ trước, hầu hết các rủi ro việc làm mang tính cá nhân: mâu thuẫn với ông chủ, việc làm không phù hợp, một công ty quản lý kém. Nếu bạn mất việc, có lẽ bạn có thể tìm được một việc khác giống thế. Công nhân thành lập công đoàn, liên kết với nhau, và yêu cầu trả lương và lợi ích nhiều hơn, họ tin rằng xã hội cần kỹ năng của họ. Thị trường việc làm thăng trầm, nhưng rủi ro dường như tương đối dễ giải quyết.
Trong nền kinh tế ngày nay, rủi ro hệ thống ngày càng gay gắt. Có khả năng là công nghệ – robot và trí tuệ nhân tạo – có thể đảm nhận công việc của bạn hoặc ít nhất là đòi hỏi những kỹ năng mới mà bạn không có. Nếu bạn mất việc trong thời kỳ suy thoái, bạn có thể không bao giờ tìm thấy một công việc tương tự.
Đó là một xu hướng lớn đe dọa mọi người, nhưng đối với người săn ảnh như Baez, mối đe dọa là tức khắc. Đó là một công việc rủi ro, và ngày càng rủi ro hơn với ít thu nhập hơn.
Allison Schrager

Hits: 1

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Khi robot thay thế điều dưỡng viên chăm người già

BM
  
Những bộ phim như “Robot và Frank” và “Tôi, Robot” cũng như các phim hoạt hình truyền hình như “The Jetsons” đã vẽ ra tương lai nơi robot thay ta làm việc nhà, để mọi người trong gia đình có thời gian bên nhau và để người lớn tuổi có thể kéo dài được thời gian sống độc lập.
Có người giúp việc robot thực ra là chuyện đang đến gần hơn ta tưởng.
Robot hút bụi và xén cỏ đã có bán trên thị trường, và một lượng lớn công nghệ hỗ trợ chăm sóc người già đã được đưa vào ứng dụng ở Nhật Bản.
BM
  
Robot có tên là Pepper của Đại học Middlesex gần đây đã xuất hiện trước một uỷ ban của Quốc hội Anh Quốc để trả lời các câu hỏi về vai trò của robot trong giáo dục.
Ứng dụng trong đời sống  
BM
  
Tuy nhiên, robot giúp việc vẫn còn là hiện tượng khá mới mẻ.
Khi con người ngày càng sống lâu hơn và lượng người cao tuổi ngày càng tăng, người già sẽ cần được hỗ trợ trong đời sống hàng ngày.
Sắp tới, tình trạng thiếu người chăm sóc có thể sẽ dẫn đến cuộc khủng hoảng chăm sóc người già. Chẳng hạn như Nhật Bản đang phải đối mặt với nguy cơ đến năm 2025 sẽ thiếu khoảng 370.000 người giúp việc.
Sẽ còn rất lâu nữa công nghệ mới phát triển tới mức tạo ra được những robot nấu ăn và làm mọi việc nhà, nhưng chúng ta vẫn bị quyến rũ trước viễn cảnh dễ chịu đó.
Hiện nay, việc sử dụng robot hầu hết đều là trong lĩnh vực công nghiệp nặng và ngành sản xuất, nơi những công việc nguy hiểm và có tính lặp đi lặp lại được hệ thống tự động hóa đảm nhiệm.
BM
  
Tuy nhiên, thiết kế của những robot công nghiệp nặng này khiến chúng không thích hợp để vận hành khi có con người bên cạnh vì chúng thao tác rất nhanh và được làm bằng vật liệu cứng, dễ gây thương tích cho con người.
Hiện nay, những robot phối hợp, hay còn gọi là cobot (viết rút gọn từ cụm từ tiếng Anh ‘collaborative robot’) được chế tạo với các khớp và các mối liên kết cứng nhắc. Khi làm việc trong cự ly gần con người, tốc độ hoạt động của chúng được hạn chế để đảm bảo tương tác an toàn với con người.
BM
Liệu robot có thể cho thú cưng của bạn ăn không?
Tuy nhiên, thế hệ kế tiếp của robot phối hợp sẽ được làm từ vật liệu mềm hơn, như cao su, nhựa dẻo silicon hay vải.
“Những robot này về bản chất là an toàn khi tương tác với con người, nhờ vào tính chất của các vật liệu cấu thành,” Helge Wurdemann, chuyên gia nghiên cứu robot tại Đại học University College London, nói.
“Những robot mềm hoặc có độ cứng được kiểm soát phù hợp hy vọng là sẽ sớm đến ngày thực hiện được các thao tác đòi hỏi độ chính xác cao, giống với những gì mà robot phối hợp hiện đã làm được, cùng lúc lại đảm bảo tương tác an toàn với con người.”
Cải tiến trong tương lai
BM
  
Một trong những thách thức lớn nhất là hệ thống điều hướng để robot tương tác với con người cho đến nay vẫn chưa được phát triển hoàn thiện.
Chúng đã hoạt động ở một chừng mực nhất định nhưng vẫn dễ dàng mắc lỗi, chẳng hạn như robot hút bụi không quay trở về đúng vị trí đĩa sạc.
Trong điều kiện phòng thí nghiệm đơn giản, robot có thể quyết định chọn lộ trình tốt nhất, nhưng khi đưa vào hoạt động trong môi trường thực tế, như trong phòng đầy bàn ghế và vật cản, thì việc tìm về được đúng chỗ lại là cả một vấn đề.
BM
  
“Rất nhiều thuật toán được phát triển trong phòng thí nghiệm và khá đơn giản so với mức độ lộn xộn và các hoạt động ngẫu hứng của con người trong đời thực,” Nicola Bellotto, khoa học gia chuyên về máy tính tại Đại học Lincoln và là giám đốc công nghệ của Enrichme, một dự án nỗ lực chế tạo robot chăm sóc và theo dõi người cao tuổi, giải thích.
Robot vẫn gặp khó khăn với những thay đổi trên bề mặt, chẳng hạn như robot Dalek trong phim Doctor Who sợ cầu thang.
Vào năm 2017, một robot an ninh tự hành ở Washington DC đã tự ‘chết đuối’ sau khi ngã từ bậc thang xuống một vòi phun nước trong văn phòng.

Hoạt động an toàn trong môi trường có trẻ em và vật nuôi cũng là một vấn đề gây thách thức – hồi năm 2016, robot an ninh đã cán qua một em bé mới chập chững biết đi tại trung tâm thương mại ở Silicon Valley khi đứa bé chạy về phía robot. 

BM
Rất nhiều robot công nghệ quá cứng nhắc, không linh hoạt, cho nên không đáp ứng được nhu cầu tiếp xúc với con người
Việc phối hợp vận động tương ứng với thông tin mà bộ phận cảm ứng thu nhận được là một thách thức khác nữa trong ngành chế tạo robot, và điều này ảnh hưởng đến khả năng tương tác của robot với môi trường.
Robot có thể phải rất vất vả mới thực thi nhiệm vụ mà hầu hết mọi người chúng ta, hay thậm chí là cả chó, đều thực hiện được dễ dàng, như bắt một quả bóng.
Điều này phụ thuộc vào cực kỳ nhiều yếu tố, và tất cả các yếu tố này một khi quá tải với hệ thống tự động sẽ dẫn đến gây phát sinh lỗi.
“Từ góc độ hệ thống máy học hỏi để dần hoàn thiện khả năng (machine-learning), thì việc ra quyết định luôn dễ dàng hơn là việc khiến robot thực hiện được quyết định đó,” Diane Cook, đồng giám đốc của Phòng thí nghiệm Trí tuệ Nhân tạo tại Đại học Washington State, nói.
“Một số nhiệm vụ thực sự mang tính thách thức đối với trí tuệ con người thì lại đơn giản với robot, trong khi đó một số cử động đơn giản của con người lại là cực kỳ khó khăn với robot.”
BM
  
Ngoài ra, còn có câu hỏi là liệu ta có muốn robot giúp việc có hình dạng giống con người không.
Có một thuyết, được gọi là ‘thung lũng kỳ quái’, theo đó cho rằng một vật thể trông gần giống người nhưng không vô cùng giống có thể sẽ làm chúng ta không muốn sử dụng chúng.
“Robot càng giống người, thì người được chăm sóc càng tránh né sự chăm sóc mà robot đem lại,” Cook nói. “Robot chỉ hữu ích khi người được chăm sóc đón nhận nó.”
Trong một số trường hợp thì thực sự là chúng ta cần có một robot trông không hề giống con người tí nào.
Robot động vật như Paro đang dần được dùng làm thú cưng tại nhà dưỡng sinh, nơi vốn không cho phép động vật bên trong, hoặc dùng làm bạn với những người mất trí hay gặp khó khăn với việc học tập.
Rất nhiều robot thời hiện đại có chức năng chuyên biệt, như robot hút bụi, thay vì là những cỗ máy đa năng.
Thiết kế một robot đa năng có thể gặp khó khăn, đặc biệt là nếu các tính năng không liên quan gì nhau.
Ít nhất trong tương lai gần, ta hầu như sẽ có nhiều loại robot chăm sóc, tất cả đều được thiết kế để đảm trách những tính năng khác nhau.
Tuy nhiên điều này lại làm nổi lên một vấn đề là liệu ta sẽ chứa chúng ở đâu khi không dùng đến.
Tích hợp công nghệ
BM
Phối hợp hoạt động của robot để phục vụ một người đau yếu là một thách thức thực sự
Đã có những tiến bộ gần đây trong việc tích hợp công nghệ trong ‘ngôi nhà thông minh’ với hệ thống robot, nhằm tạo ra những ngôi nhà được gắn các hệ thống tự động hóa.
Một ví dụ là Chiron, dự án nghiên cứu phát triển hệ thống đường ray gắn trên trần nhà, theo đó cho phép robot di chuyển từ phòng này qua phòng khác và sử dụng bộ kết nối đặc thù theo từng phòng, phù hợp với môi trường mà robot hoạt động.
Với những thách thức về việc điều hướng và di chuyển mà robot tự động phải đối mặt trong môi trường trong nhà, hệ thống đường ray gắn trên trần nhà đem lại ý tưởng tích hợp robot giúp việc vào ngôi nhà. Tuy nhiên, hệ thống này cũng có những khó khăn riêng.
Để có thể vận hành hệ thống đường ray gắn trên tường, ta cần phải có những thay đổi đáng kể trong nhà. Tất nhiên, những nhà dưỡng lão có tiếng rất có thể đã lắp đặt hệ thống đường ray rồi, chi phí tốn kém kèm theo cũng là điều đáng phải cân nhắc.
Rốt cuộc thì robot giúp việc dùng để hỗ trợ chứ không phải để thay thế hẳn nhân viên điều dưỡng, vì người máy không bao giờ có thể thay thế được tình cảm từ người điều dưỡng thực. Thậm chí robot giả lập con người cao cấp nhất cũng không thể thực sự bắt chước con người.
BM
Robot có thể học làm những việc đơn giản giúp điều dưỡng viên có thêm thời gian để làm các việc khó khăn hơn
Thay vào đó, việc dùng công nghệ hỗ trợ xử lý những việc nặng sẽ giúp điều dưỡng viên làm việc hiệu quả hơn.
“Robot không nhất thiết phải thay thế công việc của con người, mà chúng giúp tăng cường hiệu quả công việc,” Helen Dickinson, chuyên gia về dịch vụ công tại Đại học New South Wales nói.
“Vấn đề không phải chỉ là việc chuyển cho robot làm hầu hết các công việc chân tay khi mà con người ta cảm thấy kiệt sức và cạn dần cả tình thương. Và đương nhiên là người ta cũng sẽ rất quan tâm đến robot biết làm các công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn và động tác lặp đi lặp lại.”
Hoàn toàn có khả năng là một ngày nào đó chúng ta sẽ có công nghệ hỗ trợ tại gia, nhưng trong thời gian gần thì chúng ta sẽ chưa có được hệ thống tân tiến hơn bây giờ, giống như cách mà chúng được mô tả trong phim viễn tưởng.
Thay vào đó, tự ngôi nhà có thể trở thành người giúp việc, chăm sóc chúng ta, với các robot trở thành một phần trong nhà.
Vày như vậy, cuộc nổi loạn của robot có thể đơn giản sẽ chỉ giới hạn ở mức chúng không chịu rửa chén bát mà thôi.
Peter Ray Allison

Hits: 2

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tháng Tư! Vùi Đất Lạ!

Cứ mỗi độ tháng Tư về, những người tha hương như chúng ta lại nhớ, lại bùi ngùi trong tấc dạ với lòng thương cảm hướng về đồng bào ruột thịt, đã bỏ mình trên biễn cả! Về thân phận những người Việt Nam phiêu bạt quê người, nhà thơ Du Tử Lê viết về cái chết: “Vùi đất lạ thịt xương e khó rã. Hồn không đi sao trở lại quê nhà?”  

***
 
Bán đảo Kuku chỉ là môt trong hàng chục trại tạm cư dành cho thuyền nhân Việt Nam khắp vùng Đông Nam Á. Kuku là một rẻo rừng dừa trên đảo Jemayah, thuộc quần đảo Anambas, tỉnh Riau, cách thủ đô Jakarta của Nam Dương hơn 1300km.

(Kuku có nghĩa là “Cậu”, theo tiếng Hoa! Vì cách đây hơn nửa thế kỷ có một người Tàu đã đến đây khai hoang để trồng dừa. Ông là một người tốt bụng, thường giúp đỡ dân nghèo nên được mọi người thương mến gọi bằng “Cậu”. Sau đó, dân địa phương ở đây đặt tên rừng dừa này là Kuku.)

Từ năm 1979 đến giữa thập niên 1980, có lần lượt khoảng 40.000 thuyền nhân Việt Nam đã đặt chân lên Kuku. Cả Nam Dương thì con số này lên đến 180.000 thuyền nhân. Khi những thuyền nhân VN cuối cùng rời trại Kuku để chuyển về trại Galang, chờ đi định cư ở một nước thứ ba; Kuku lại trở về hoang vắng, tiêu điều như thuở ban sơ. Cả một rẻo rừng rộng lớn, từng xôn xao bóng hàng chục ngàn thuyền nhân năm nào, bây giờ chỉ là một vạt rừng dừa xanh ngăn ngắt, hoang vu!

Bãi biển thênh thang ngày xưa bây giờ hẹp lại vì rừng lấn dần ra biển! Cầu tàu, rồi các dãy lều tạm cư đã biến mất vào hư vô? Chỉ còn xác mấy chiếc thuyền vượt biên trơ sườn; vì cát biển theo hàng vạn đợt thủy triều, nắng gió đã chôn vùi phần đáy, nhưng vẫn còn ráng nhú mũi ghe lên nắm níu, như một bia mộ của một thời dâu bể! Đâu rồi lán trại, chùa, nhà thờ, văn phòng Cao ủy? Đâu rồi Trạm xá ? Đâu rồi bãi đáp trực thăng trên đỉnh đồi?

Những năm 80, hàng ngày có cả chục, cả trăm người chết… Xác tấp vào bờ hoang, xác trôi bập bềnh giữa biển, xác nằm vắt trên ghe… Thảm lắm! Các câu chuyện thuyền nhân bi thảm đó như thể mới vừa xảy ra hôm qua đó thôi!

Khi những người năm cũ trở lại rừng xưa đã khép, không còn gì nữa cả. Nếu còn chỉ là mộ thuyền nhân nằm rải rác trên đồi thân nhân đến viếng mộ phải băng qua con suối hoặc trảng cỏ và những con dốc cheo leo. “Mẹ tôi chết! Con tôi chết! Chồng tôi chết! Vợ tôi chết… Hiện giờ còn đang nằm lại ở Ku ku!”

Mỗi ngày ít nhất có một người chết. Khi họ chết rồi cũng không có gì để liệm, chỉ có một bộ đồ dính thân. Bà con đào một cái lổ, hạ huyệt, lấy một cục đá hay cành cây viết họ tên người chết mà thôi.

Mộ phần thuyền nhân hoang phế, mộ bia nghiêng ngã, bể gãy, cỏ mọc cao tới đầu rất thảm thương” khiến người trở lại viếng thăm không cầm được nước mắt trong hoàng hôn bủa lưới nhanh trên biển, ráng chiều từ từ lặn xuống cuối chân mây!

Băng qua một trảng cỏ, vượt qua một sườn dốc, cây cối rậm rạp để lên viếng mộ nằm cạnh một bãi đáp trực thăng, chỉ có tiếng gió xào xạc và vài tiếng chim lẻ loi trên ngọn đồi u tịch! Khi ánh nắng cuối ngày sắp tắt, trước lúc rời đảo về lại đất liền, nguời con chí hiếu nầy đi một vòng thắp những nén nhang cho những đồng bào xấu số vùi thân nơi đất lạ, nằm lại ở Kuku.

***

Tháng Sáu, năm 1982, sau một chuyến hải hành gian nan đã đến được Kuku, Nam Dương. Mừng vì đến được bến bờ tự do chưa thỏa thì đau đớn thay chỉ hai tháng sau, cơn sốt rừng ác tính đã mang vợ tôi đi mãi mãi!”

Một thuyền nhân tỵ nạn ở Ku ku ngày xưa hồi tưởng: “Tôi đã chôn theo em gương, lược, áo quần! Chiếc nhẫn cưới em vẫn còn đeo trên ngón tay áp út!”Mộ em trên sườn đồi, cạnh bãi đáp trực thăng, là một vùng đất sét pha cát, khá xốp, chứ không phải đá núi nên chiếc quan tài của Cao ủy trong đó xác bọc bằng một tấm ni long lúc hạ huyệt cũng sâu tới hai thước đất. Một chiếc thánh giá bằng gỗ đơn sơ, tên em và ngày mất được khắc lên trên đó. Giờ khai quật, cẩn trọng đào xuống gần hai tiếng đồng hồ, chiếc áo quan hiện ra, nắp ván thiên đã mục rã thành cát bụi sau thời gian dài đăng đẳng. Trên nền xi-măng của bãi trực thăng dưới cơn mưa nặng hạt, tôi thu nhặt toàn bộ mẩu xương cốt, những di vật, gương lược và chiếc nhẫn cưới ngày xưa trên ngón tay áp út tôi đã từng chôn theo em, được bỏ trong chiếc bọc ni long.

Hài cốt được hỏa thiêu dần dần biến thành tro trắng! Cát bụi đã trở về cát bụi!

Nhìn lên đỉnh đồi phủ mờ mây trắng như một dải khăn tang nghìn trùng xa cách

Xin tạ ơn đất trời Kuku, dẫu quê người, vẫn rộng lượng cho xác thân em tạm nương náu suốt 37 năm qua.

Ngày xưa, khi chiếc tàu Cao ủy xa dần Kuku, tôi đã thầm nói lời từ biệt với em và hẹn ngày trở lại. Bây giờ tôi trở lại vì ai nỡ bỏ em mồ hoang cỏ lạnh cho đành!

Trời Kuku bỗng đổ một cơn mưa rừng nhiệt đới! Cơn mưa rừng nhiệt đới ngày xưa phân ly, tôi đi, em ở! Và cơn mưa rừng nhiệt đới chiều nay tôi trở về Ku Ku để tìm lại em…”

Tháng Tư lại trở về trên quê người viễn xứ! Xin hãy rót xuống một giọt rượu để giải oan cho những cái chết tức tưởi trong cuộc biển dâu nầy!

Đoàn Xuân Thu
Melbourne

Hits: 4

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tuổi trẻ tàu : ước mơ hay sống vội ?

Ảnh mang tính minh họa. Nguồn Notebookcheck

Người ta thường nói lịch sử một dân tộc thuộc về những người trẻ biết ước mơ. Ước mơ là động lực làm thay đổi đất nước tốt đẹp hơn.

Có quốc gia nào mà không truyền hy vọng và ước mơ cho tuổi trẻ mà tuổi trẻ lại có được sức mạnh để xây dựng và phát triển đất nước hay không? Nước Mỹ chỉ với lịch sử hơn 200 năm đã tạo lập cho mình ngôi vị cường quốc số một thế giới, phải chăng đã nhờ ước mơ vĩ đại của những bậc tiên phong và các thế hệ sau nối tiếp?

Ước mơ thường tạo nên con người. Con người dấn thân, xây dựng. Cuộc đời không có ước mơ giống như con tàu không có bánh lái.

Một người mà ước mơ không vượt qua thỏa mãn nhu cầu ở từng sinh lý cá nhơn trong hiện tại thì cũng không khác gì không có ước mơ .

Ngày nay người ta cho rằng có một bộ phận lớn tuổi trẻ không có những ước mơ về tương lai như những lớp đàn anh trước đây vì chúng cho rằng tương lai còn xa vời lắm mà chúng chỉ muốn hưởng thụ ngay bây giờ. Nếu quả thật như vậy thì không có gì buồn hơn. Không chỉ buồn cho lớp trẻ ngày nay mà còn buồn cho cả dân tộc.

Nhơn đây, qua thông tin báo chí, chúng ta thử lướt qua tuổi trẻ tàu để biết chúng có ước mơ hay không? Nếu có thì chúng ước mơ gì?

Vào trường và vào đời

Thế hệ những năm 1990, tức thế hệ con trai duy nhứt, được cưng chiều, đi học được nhồi nhét chủ nghĩa yêu nước, được tuyên truyền đất nước phát triển mạnh, nay đã trưởng thành. Chúng đang sống tại những thành phố lớn hay vừa, sung sướng, hoàn toàn, không biết những xáo trộn xã hội như những thế hệ trước. Chúng như sống trong một nhà kiếng nên phần lớn không có những giấc mơ, nhưng có quan hệ với thế giới nhờ mạng lưới xã hội.

Tuổi từ 12 tới 19 có 159 triệu, chiếm 11% dân số, mỗi người tiêu xài mỗi tuần 201 yuans bằng 25 euros. Riêng sinh viên có 21, 4 triệu, trong số đó có 1, 2 triệu học ở ngoại quốc . Có 1/3 lước mạng, 83% xài điện thoại cầm tay, 62% có tài khoản trên một microblog .

Lối 80% thanh niên tàu nghĩ Tàu là một nước quan trọng nhứt trên thế giới và tự hào về những truyền thống của đất nước. Tuy nhiên có 60% thanh niên quan tâm tới nếp sống của nhiều xứ khác.

Có phân nửa tỏ ra lo ngại tình trạng xứ sở bị ô nhiệm (TNS Rechearch International China, Courrier International số 1106 trích dẫn)

Sinh viên ra trường thường ráng tìm việc làm trong xí nghiệp ngoại quốc. Nếu làm cho Đại Hàn thì khá vất vả vì thường về trễ và hôm sau bắt đầu sớm. Người đi làm muốn tranh thủ giờ nghỉ ngơi, phải mang theo đầy đủ phụ tùng cá nhơn, như bàn chảy và kem đánh răng . Nhưng kiếm được việc làm không dễ vì xã hội tàu ngày nay hoàn toàn không tạo cho lớp trẻ cơ hội lập thân và thăng tiến, mặc dầu chúng học xuất sắc nếu cha mẹ không có những quan hệ tốt.
Vì vậy có một số không nhỏ thanh niên học xong, thất nghiệp dài hạn. Chúng mang nặng tâm trạng muốn nổi loạn hơn là mơ ước .

Làm sao kiếm được chồng giàu?

Đi học khó, kiếm được việc làm khó, lấy chồng cũng không dễ. Nhưng điều này cũng không phải ngụ ý muốn nói con trai tàu ngày nay là những giá trị quí hiếm.
Ở ngay tại Bắc kinh,Viện Deyu không lúc nào vắng các cô vào học cách ngồi vào bàn ăn và ăn uống, cách chơi các trò chơi giải trí như đánh golf, cách uống trà và mời khách…

Một bà mai mối trong giới nhà giàu nhìn nhận, không phải chỉ các cậu ấm mà cả các cô chiêu, phần lớn thật sự rất khó tìm được một mối tình. Vì ngày nay rất tiếc các cô phần lớn đều thiếu giáo dục. Nếu không muốn nói nặng lời là vô giáo dục.

Theo kết quả điều tra về tình trạng chồng con và tình cảm ở Tàu do Hội Quốc gia Phụ nữ tàu phổ biến thì ở Tàu có 180 triệu phụ nữ độc thân. Chỉ riêng ở Bắc kinh, người ta tính có ít nhứt 500 000 phụ nữ độc thân, tuổi từ 28 trở lên.

Năm 2010, một cô đang làm cho một xí nghiệp Hàn quốc, từ chức để lập cho mình một việc làm riêng. Đó là Viện Deyu mở những lớp chuyên dạy về phẩm cách người phụ nữ. Lúc đầu, các cô học viên tỏ ra coi thường những lời hướng dần của huấn luyện viên. Có người bảo huấn luyện viên quá quan tâm đến tầm quan trọng của sự lịch sự trong quan hệ xã hội. Thật ra các cô đều dư biết hết mọi thứ thì tại sao phải nhai lại chuyện giáo dục nữa? Để nâng cao hơn trình độ giáo dục chăng? Như vậy phải chăng huấn luyện viên cho rằng các cô không được giáo dục?

Cho tới một hôm, một cô học viên chịu không nổi nữa vì điều mong đợi khi đóng tiền đi học đã không được huấn luyện viên đề cặp tới, bèn hỏi thẳng: «Tại sao bà không nói cho chúng tôi biết loại cô gái nào mà đàn ông nhà giàu muốn tìm làm vợ, còn hơn ở đó cứ nói những điều lịch sự, tư cách phụ nữ, ngôn hạnh phụ nữ,…? Chúng tôi chỉ muốn biết làm sao chốp được một khứa có nhiều tiền!» .

Những phức tạp lúc đầu qua mau. Lớp học ngày càng đông. Các cô nhờ theo dõi những hướng dẫn về trao dồi nếp sống lịch sự và nhứt là phẩm hạnh của người phụ nữ nên kiếm được tấm chồng ưng ý. Đời sống hạnh phúc.

Và nay, lớp học có tên quen thuộc «Làm thế nào kiếm được chồng giàu»!

Một cái ví Hermès nếu không, thà chết

Ở Tàu, tuổi trẻ nếu không thể mua sắm được những món xịn thì cứ mua cái họp hay cái bao gói hàng xịn, có nhãn hiệu đàng hoàng cũng được vì khi sử dụng nhờ cái bề ngoài đó mà vớt vát thể diện.

Vì vậy thanh niên mới tự hỏi làm thế nào có được một cái ví (sắc) hàng hiệu đúng hiệu mà chi rất ít? Rất đơn giản «Ta mua thứ hàng nhái với 1 ticket trả tiền với một cái bao có in cùng thứ hiệu».

Ngày nay có nhiều người không thể mua nổi món hàng hiệu danh tiếng nên đành mua một cái bao có in hiệu thứ hàng đó để xách đi, đánh lừa như mình đang xài đây. Trên internet, người ta có thể có đủ các thứ liên hệ tới món hàng như khi mua món hàng đó mà có vậy: ticket trả tiền, bản hướng dẫn sử dụng, nhãn hiệu, … Giá từng món « phụ tùng » đó có thể thương lượng. Có thể nói đó là cách « tiêu thụ để giữ thể diện».

Trên báo Thanh Niên Tàu, có một bài điều tra giới trẻ. Trong số 1104 người được hỏi, có 84% xác nhận xài hàng giả, chỉ xài bao bì, nhản hiệu chớ không có hàng, …đúng là cách «tiêu thụ để giử thể diện». Quan điểm này hiện rất phổ biến, không chỉ riêng trong giới tuổi trẻ mà cả trong những người chung quanh chúng nó nữa.

Cũng trên internet, có một site rao bán đủ bộ phụ tùng cho một món hàng hiệu như Hermès hay Cartier, giá từ 2 yuans tới 200 yuans (0, 24 – 24 €) . Một site khác bán họp cạt-tông (bao bì) hiệu hàng xịn, mới giá 200 yuans, củ, còn tốt, giá 30 yuans . Tuy là bao bì nhưng không phải muốn mua lúc nào cũng có vì thường hết hàng, phải chờ ít hôm.

Một người chủ cửa hàng trên internet giải thích hiện tượng giới trẻ tàu mua và xài hàng ảo này: «Không phải người ta mua xài một cái ví, mà mua cho mình một địa vị xã hội, một não trạng và một bề ngoài» .

Từ nay, «tiêu thụ để giữ thể diện» và «xài sang» đã trở thành thời thượng của xã hội tàu .

Nêu gương xấu

Ở những thành phố lớn của tàu, khi vào một cửa hàng sang trọng, nếu khách hàng ăn mặc xuềnh xoàng hay khiêm tốn, sẽ được người bán hàng chào với thái độ tối thiểu. Nói chuyện cũng vừa đủ lịch sự . Không hề có cách tiếp đải «Vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi»!

Cả trong giới sinh viên, những người thuộc gia đình khá giả không chơi với sinh viên gia đình nghèo nên xài «hàng hiệu loại nhái» hay chỉ xài «bao bì hiệu» là để xóa đi sự chênh lệch giai cấp, ít ra ở bề ngoài.

Theo ông Yang Chunxue, nhà nghiên cúu và Phó Giám đốc Viện Khoa học Xã hội Bắc kinh, thì hiện tượng giới trẻ chạy theo thể diện như vậy là do cán bộ cao cấp đảng viên đã làm gương xấu cho xã hội ; họ thích xe xua và tôn thờ bề ngoài.

Nhiều người muốn nói cho mọi người biết họ là người thành công nên họ phải có bề ngoài hào nhoáng, sang trọng . Cách ứng xử này ảnh hưởng mạnh xã hội tàu ngày nay, khoát lên cho xã hội tàu một bộ mặt mới .

Không có tiền túi, nữ sinh trung học bán dâm

Ở Việt nam, đảng và nhà nước cộng sản cho phép nữ sinh viên bán dâm kiếm tiến dưới 4 lần. Ở Tàu, để mua sắm nữ trang, quần áo, đi chơi, nữ sinh trung học Thượng Hải tìm được cách gỉải quyết nhu cầu rất đơn giản: bán thân kiếm tiền.

Trong số này, có những đứa bé mới 14 tuổi. Những đứa khác khai với cảnh sát đã bán dâm nhiều lần trước năm 18 tuổi.

Việc bán dâm, từ năm 2009, được tổ chức qua internet và điện thoại cầm tay. Hẹn nhau hoặc giới thiệu người mới. Có nhiều cô vừa hành nghề, vừa giới thiệu bạn lấy huê hồng. Qua nhiều cuộc thẩm vấn các cô bé vị thành niên này, Tòa án ngạc nhiên là các cô bé đều trả lời hoàn toàn không cảm thấy xấu hổ, mà còn hỏi lại «tại sao xấu hổ?».

Nhiều cô bé là con em gia đình khá giả, bán dâm chỉ vì thiếu tiền túi để đi chơi, mua sắm. Tất cả các cô bé cần tiền không biết bao nhiêu là đủ nên khi thấy thiếu là tìm khách hẹn nhau.

Trong số bán dâm này, có một cô làm nên sự nghiệp. Cô bé bắt đầu vào nghề năm 17 tuổi, 7 năm sau, cô bé kiếm được 2, 4 triêu yuans bằng 295 000 €.

Cô bé thuộc gia đình khá giả. Cha mẹ cho cô tiền túi hằng tháng nhưng với cô không đủ. Cô bé đang học tại một tường trung học dạy nghề ở thượng Hải. Nhìn về tương lai, cô bé thấy không có gì khả quan cả mà cô không thể chấp nhận cuộc sống vừa đủ. Cô cần có tiền mua sắm nữ trang, y phục, ăn chơi, …nên cô chọn cách kiếm tiền mau, khỏe ru, thì không có cách nào khác hơn bán thân !

Nguyễn thị Cỏ May  

Hits: 5

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Những phụ nữ giàu nhất thế giới là ai?

BM
Khi người đàn ông giàu nhất thế giới và vợ ông quyết định ly dị, ai cũng đoán những con số về tài sản sẽ là rất khủng.
Và tuần trước, khi người sáng lập Amazon Jeff Bezos và vợ ông bà MacKenzie đồng ý thỏa thuận ly dị, những lời đồn đoán được khẳng định.
BM
Bà MacKenzie Bezos sẽ giữ 4% cổ phiếu của hãng bán lẻ trên mạng khổng lồ. Khối tài sản của bà trị giá 35,6 tỷ USD, đưa bà trở thành người phụ nữ giàu thứ ba trên thế giới (và người giàu thứ 24 trên thế giới).
Nhưng ai là những người phụ nữ đứng đầu trong danh sách người giàu toàn cầu? Và làm sao họ vào được danh sách này?
1_ Françoise Bettencourt-Meyers 
BM
Francoise Bettencourt-Meyers
Tài sản ròng:49,3 tỷ USD, khiến bà là người giàu thứ 15 trên thế giới, theo tạp chí Forbes.
Bà là ai?
Là người thừa kế gia tài của hãng mỹ phẩm nổi tiếng L’Oréal, bà cùng gia đình bà sở hữu 33% hãng này.
Người phụ nữ Pháp 65 tuổi được thừa kế từ mẹ, cụ bà Liliane Bettencourt, người qua đời tháng 9/2014 ở tuổi 94. Hai mẹ con đã trở thành người xa lạ và có tranh chấp kéo dài từ năm 2007.
BM
Bà Bettencourt-Meyers đâm đơn kiện vì bà lo ngại mẹ bà đã bị các thành viên trong nhóm chăm sóc bà bóc lột trong khi sức khỏe cụ suy yếu. Nhưng họ đã hòa giải trong những năm trước khi bà cụ qua đời.
Bà Bettencourt-Meyers cũng là một học giả và đã xuất bản sách về các vị thần Hy Lạp và quan hệ giữa người Do Thái và Thiên Chúa giáo.
2_ Alice Walton
BM
Tài sản ròng: 44,4 tỷ USD, người giàu thứ 17 trên thế giới
Bà là ai?
Người phụ nữ 69 tuổi này là con gái duy nhất của Sam Walton, sáng lập viên của chuỗi siêu thị khổng lồ Mỹ Walmart.
Tuy nhiên, không như hai người anh của mình, bà rời xa công ty của gia đình và tập trung vào mỹ thuật. Bà trở thành chủ tịch của Bảo tàng Crystal Bridges Museum of American Art ở thị trấn quê nhà Bentonville, tiểu bang Arkansas.
3_ MacKenzie Bezos
BM
Tài sản ròng:Ít nhất 35,6 tỷ USD – đó mới chỉ tính riêng giá trị tài sản của bà ở Amazon, còn giá trị ròng của bà chắc chắn sẽ cao hơn nữa. Hãy chờ theo dõi danh sách người giàu Forbes 2020 để xem giá trị tài sản của bà cao ở mức nào.
Bà là ai?
Người phụ nữ 48 tuổi này có bốn người con với ông chủ Amazon, người bà kết hôn năm 1993. Họ gặp nhau khi cùng làm việc tại một quỹ đầu tư.
Đến từ California, bà là một trong những nhân viên đầu tiên của Amazon, và làm công việc kế toán. Bà cũng đã xuất bản hai cuốn tiểu thuyết được đánh giá cao.
Bà Bezos, tên khi chưa lấy chồng là MacKenzie Tuttle, cũng lập ra một tổ chức chống bắt nạt, Bystander Revolution, khuyến khích “thói quen đơn giản về lòng tốt, lòng dũng cảm và hòa nhập mọi người”.
4_ Jacqueline Mars
BM
Tài sản ròng: 23,9 tỷ USD – người giàu thứ 33 trên thế giới trước ‘thời đại’ MacKenzie Bezos.
Bà là ai?
Người phụ nữ 79 tuổi này sở hữu một phần ba hãng Mars, hãng bánh kẹo lớn nhất thế giới, do ông bà là Frank sáng lập năm 1911.
Bà làm việc cho công ty gia đình gần 20 năm và ở trong hội đồng quản trị cho tới năm 2016.
Hiện nay bà được mô tả là một người làm từ thiện, có mặt trong ban quản trị Nhà hát Opera Quốc gia Washington và Viện lưu trữ Quốc gia, cùng một số tổ chức khác.
Một điều có thể bạn không biết về Mars: đây là một trong những nhà sản xuất thức ăn thú cưng lớn nhất ở Mỹ.
5_ Yan Huiyan
BM  
Tài sản ròng: 22,1 tỷ USD. Bà là phụ nữ giàu nhất Trung cộng và là người giàu thứ 42 trên thế giới.
Bà là ai?
Năm nay 37 tuổi, bà Yan sở hữu đa số cổ phần của công ty bất động sản khổng lồ Country Garden Holdings của Trung cộng.
Theo trang web của hãng, Country Garden là hãng phát triển bất động sản lớn thứ ba trên thế giới năm 2016.
Yan Huiyan, người tốt nghiệp Đại học Bang Ohio, được thừa kế hầu hết 57 % cổ phần của công ty từ cha bà.
6_ Susanne Klatten
BM
Tài sản ròng: 21 tỷ USD, đưa bà ở vị trí số 46 trong danh sách người giàu thế giới.
Bà là ai?
Người châu Âu thứ hai trong danh sách, người phụ nữ Đức 56 tuổi có tài sản lớn nhờ xe hơi và dược phẩm.
Bà thừa kế 50% công ty hóa chất Altana AG khi cha mẹ bà qua đời, và bà cùng anh trai cũng sở hữu gần 50% BMW.
Sau đó, bà đã mua toàn bộ Altana cũng như mua thêm cổ phần trong một số công ty khác trong nhiều lĩnh vực – từ năng lượng gió cho tới sản xuất than chì.
7_ Laurene Powell Jobs
BM
Tài sản ròng: 18,6 tỷ USD, bà là người giàu thứ 54 trên thế giới
Bà là ai?
Vợ góa của nhà đồng sáng lập Apple Steve Jobs, bà và gia đình thừa kế lượng cổ phiếu của Apple và Disney có giá trị 20 tỷ USD khi chồng bà qua đời.
Từ đó, người phụ nữ 55 tuổi đã đầu tư tiền vào ngành báo, sở hữu đa số cổ phần của tạp chí The Atlantic, cũng như đầu tư vào các ấn phẩm phi lợi nhuận Mother Jones và ProPublica.
Bà cũng đầu tư vào một trường dạy coding và thành lập tổ chức Emerson Collective làm việc về cải cách giáo dục và nhập cư.
Tháng 5/2018, bà Powell Jobs chi 16,8 tỷ cho một biệt thự sáu phòng ngủ ở San Francisco nhìn ra Cầu Cổng Vàng.

Hits: 14

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

14 nơi đẹp nhất nước Mỹ

Gói gọn những nơi đẹp nhất của nước Mỹ trong một bài viết rõ ràng là một nhiệm vụ bất khả thi. Tuy nhiên, bạn sẽ nhanh chóng đồng ý rằng những địa điểm dưới đây hoàn toàn xứng đáng đứng đầu danh sách những nơi đẹp nhất nước Mỹ.
1. Công viên quốc gia đẹp nhất nước Mỹ: 
Địa điểmCông viên quốc gia Glacier,tiểu bang Montana
Góc nhìn từ trên cao cực kỳ gồ ghề như thế này đã khiến vùng hoang dã nơi đây trở thành một trong những địa điểm tham quan lý tưởng nhất của Mỹ (và thêm điểm cộng nữa là nó ít đông đúc hơn công viên quốc gia Yosemite và Grand Canyon).

a 

2. Bãi biển đẹp nhất nước Mỹ
Địa điểm: Bãi biển Honopu, Hawaii
Trong khi có quá nhiều bãi biển đẹp ở Hawaii để chọn một thì Bãi biển Honopu vẫn luôn đứng đầu danh sách tìm kiếm trên các trang du lịch.

2 

3. Thành phố đẹp nhất nước Mỹ
Địa điểm: Thành phố Charleston, tiểu bang South Carolina
Với của những con đường lát đá cuội và những ngôi nhà mang kiến trúc cổ Antebellum từ thế kỷ 19, thành phố nhỏ này đến nay vẫn giữ nguyên nét quyến rũ của miền Nam.

am 

4. Sa mạc đẹp nhất nước Mỹ:
Địa điểm: Công viên quốc gia Death Valley, tiểu bang California
Nằm trên biên giới phía đông của California, Death Valley là điểm thấp nhất, nóng nhất và khô nhất của Mỹ. Nhưng điều đó không làm cho việc xem hoàng hôn từ đây trở nên bớt đẹp một chút nào.
5. Hòn đảo đẹp nhất nước Mỹ:
Địa điểm: Đảo Mackinac, tiểu bang Michigan
Việc cấm không cho ô tô lưu thông đã làm cho hòn đảo nhỏ này trở thành một nơi nghỉ ngơi xinh đẹp và bình dị.

canh 

6. Ngọn núi đẹp nhất nước Mỹ:
Địa điểm: Ngọn núi Grand Teton thuộc dãy núi Teton nằm trong vườn quốc gia Grand Teton, tiểu bang Wyoming
Ngọn núi này đẹp đến nỗi nó có cả một vườn quốc gia được đặt theo tên của nó.

canh1 

7. Thác nước đẹp nhất nước Mỹ
Địa điểm: Thác Multnomah, tiểu bang Oregon
Thác Multnomah là thác nước cao nhất ở tiểu bang Oregon. Theo Sở Lâm nghiệp Hoa Kỳ, đây là thác nước chảy quanh năm cao thứ hai ở Hoa Kỳ.

canh-dep

8. Ngọn hải đăng đẹp nhất nước Mỹ
Địa điểm: Ngọn hải đăng Cape Hatteras, tiểu bang North Carolina
Ở Mỹ có ba ngọn hải đăng lịch sử nằm trong công viên. Trong đó 2 ngọn hải đăng là Cape Hatteras và Bodie đều mở cửa vào thứ Sáu tuần thứ 3 của tháng Tư thông qua Ngày Columbus – để du khách tự leo thang lên. Ngọn hải đăng thứ ba, Ngọn hải đăng Đảo Ocracoke thì không mở cửa để leo lên.

canh

9. Thung lũng đẹp nhất nước Mỹ:
Địa điểm: Cades Cove, tiểu bang Tennessee
Thung lũng Cades Cove bị cô lập giữa dãy núi Great Smoky, nơi mà thời gian đã bỏ quên và cuộc sống hiện đại không hề chạm đến.

canh2 

10.     Hồ nước đẹp nhất nước Mỹ
Địa điểm: Hồ Tahoe, tiểu bang California và Nevada
Vì được bao bọc bốn bề bởi dãy núi Sierra Nevada nên nước của Hồ Tahoe rất trong, bạn có thể nhìn thấy dưới đáy sâu 21 mét.

canh-2 

11. Thị trấn lịch sử đẹp nhất nước Mỹ:
Địa điểm: Thị trấn Harpers Ferry, tiểu bang West Virginia
Khi Tổng thống thứ ba của Mỹ – ông Thomas Jefferson đến thăm vào năm 1783, ông gọi thị trấn nhỏ này, nơi sông Potomac và sông Shenandoah gặp nhau, “Có lẽ là một trong những cảnh đẹp nhất trong tự nhiên”.

a 

12. Đồi cát đẹp nhất nước Mỹ:
Địa điểm: công viên quốc gia Great Sand Dunes, tiểu bang Colorado
Những dãy núi Sangre de Cristo có vẻ như khá lùn khi đứng cùng đồi cát Colorado, là những đồi cát cao nhất ở Bắc Mỹ.

canh-4 

13. Miền duyên hải đẹp nhất nước Mỹ
Địa điểm: Florida Keys, tiểu bang Florida
Florida là nơi có hơn một ngàn sáu trăm kilômet bờ biển của Mỹ, bao gồm chuỗi các hòn đảo nhiệt đới tạo nên mũi phía nam của tiểu bang.

ca 

14. Vùng nông nghiệp đẹp nhất nước Mỹ:
Địa điểm: Thung lũng Skagit, Washington
Nếu ở Mỹ, bạn không cần phải tìm mọi cách bay sang Hà Lan để xem các loài hoa tulip đẹp nhất thế giới vì đã có thung lũng Skagit.

14 

Linh Nguyen
Nguồn: immica.org

Hits: 11

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tháng Tư Đến Nhật Bản Ngắm Hoa Anh Đào

Hoa anh đào hay còn gọi là hoa Sakura nở sớm nhất ở Okinawa vào đầu tháng Giêng cho đến tận tháng Năm ở Hokkaido. Nhưng thời điểm hoa anh đào khoe sắc rực rỡ nhất ở tất cả mọi nơi trên đất Nhật Bản thường vào khoảng cuối tháng Ba, đầu tháng Tư. Vì vậy, những ai đang có ý định du lịch xứ sở Phù Tang thì có lẽ đây là thời điểm thích hợp nhất.   
 
  Cuối tháng Ba, đầu tháng Tư là thời điểm hoa anh đào ở Nhật Bản nở rộ.


Khoảng hai tuần cuối tháng Ba và đầu tháng Tư, tại Nhật Bản diễn ra lễ hội Hanami, lễ hội ngắm hoa truyền thống nổi tiếng bậc nhất của Nhật Bản mỗi độ xuân về. Đây là một lễ hội lớn, có lịch sử hàng ngàn năm và được coi là quốc lễ của người Nhật.
 
Vào thời điểm này, hoa anh đào trên khắp nước Nhật sẽ đồng loạt nở rộ và tàn dần sau đó một tuần. Chính vì vậy, người Nhật và du khách khắp mọi nơi trên thế giới đều đổ về các khu công viên trung tâm như công viên Matsumae (Hokkaido), công viên Ueno-onshi-koen (Tokyo), công viên Maruyama (Kyoto), công viên lâu đài Osaka (Osaka) và nhiều vùng núi nơi có loài hoa này để thưởng lãm. 
 
Thời điểm diễn ra lễ hội Hanami cũng là khi người dân Nhật Bản tạm gác lại công việc để hòa mình vào những bữa tiệc. Họ cùng nhau mở tiệc ngoài trời, uống rượu sake, ăn bánh sakura, ca hát, giao lưu, trò chuyện cả ngày lẫn đêm và không quên chụp ảnh dưới những tán hoa anh đào nở rộ. Người Nhật còn truyền tai nhau rằng, nếu cánh hoa rơi vào chén rượu sake của ai đó, người đó có thể gặp may mắn cả năm.
 
Đến Nhật Bản vào thời gian này, bạn có thể hòa mình vào lễ hội Hanami ở bất cứ nơi đâu có sắc hồng, sắc trắng, sắc đỏ của hoa anh đào. Có thể nói lễ hội Hanami của Nhật Bản cũng tương tự như Tết nguyên đán của Việt Nam.
 
Cùng với núi Phú Sĩ, hoa anh đào (sakura) đã trở thành biểu tượng của nước Nhật. Một bông hoa anh đào được ví như cuộc đời của một võ sĩ đạo Samurai. Hoa thoắt nở, thoắt tàn, khi bông hoa rụng xuống đất vẫn còn tươi nguyên và thoang thoảng mùi hương. Giới Samurai Nhật coi đời hoa cũng như cách sống của người võ sĩ đạo, khi cần có thể hi sinh trong nụ cười bình thản, nhẹ nhàng như một bông hoa anh đào rời cành về với đất.
 


Hãy cùng chiêm ngưỡng cảnh sắc tuyệt đẹp của Nhật Bản trong mùa hoa anh đào nở rộ:
 
 Trên đất nước Mặt trời mọc có tới hơn 600 loài hoa anh đào khác nhau, mỗi loài có một vẻ đẹp riêng ngây ngất lòng người.
   
 Hoa anh đào xuất hiện tại nhiều nước Đông Á như Trung Quốc, Hàn Quốc và ngày nay nó đã có mặt ở nhiều nước trên thế giới, nhưng không ở đâu hoa có thể đẹp và có mùi hương thanh tao như ở Nhật Bản.
 
 Hoa bắt đầu nở từ đầu tháng ba.
 
 Và khoe sắc rực rỡ nhất mỗi độ tháng Tư về.
 
Hoa anh đào nở rộ trên các con đường.
 
  Dọc hai bên bờ sông.
   
  Trên khắp các triền đồi.
  
 Cánh hoa phủ kín lối đi.
   
 Cánh hoa nhuộm hồng mặt sông.
 




Hits: 15

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Có nên mua điện thoại di động 5G?

Hà Dương Cự

 
Hình minh họa 5G.
Hiện tại đang có nhiều quảng cáo về kỹ thuật truyền thông không dây 5G. Các công ty điện thoại hứa hẹn đủ thứ như nhanh hơn, tốt hơn và có nhiều áp dụng hơn.

Thế thì 5G là gì, có gì mới hơn 4G, và có đáng mua một cái điện thoại di động 5G hay không? 

Lịch sử truyền thông không dây 

5G là chữ viết tắt của “5 Generation” tức là thế hệ thứ 5 của công nghệ truyền thông không dây. Như vậy công nghệ truyền thông không dây đã trải qua năm đời.

1G là thế hệ thứ nhất của công nghệ truyền thông không dây, được bắt đầu vào năm 1979. Kỹ thuật của 1G là kỹ thuật tương tự (analog). Công ty điện thoại Nhật Bản NTT thiết lập mạng lưới điện thoại di động đầu tiên vào năm 1979. Điện thoại di động 1G chỉ dùng để gọi điện thoại thôi, không có một chức năng nào khác.

Thế hệ thứ hai 2G dùng kỹ thuật số (digital) và xuất hiện khoảng cuối thập niên 1980. Ngoài việc nói chuyện điện thoại 2G còn có thể dùng để nhắn tin (text message) với hình ảnh nhưng rất chậm. Giữa thế hệ 2G và 3G còn có 2.5G. Điện thoại di động dùng 2.5G đã có thể dùng cho điện thư và lướt mạng (tuy là rất chậm). Thí dụ cần từ 6 tới 9 phút để tải xuống một bài hát dài 3 phút. Vận tốc cung cấp dữ liệu tối đa là 144 kbps (kilo bit per second, tức là kilo bit/giây).

Càng ngày càng nhiều người dùng điện thoại di động nên có nhu cầu làm nhanh hơn. Do đó thế hệ 3G được ra đời vào năm 2000. Mục đích chính của 3G là tăng nhanh vận tốc tải dữ liệu cho tới 2 Mbps (Mega bit tức là 1 triệu bít). Kỹ thuật căn bản của 3G là dùng kỹ thuật chuyển mạch gói (packet switching), khác với 2G dùng kỹ thuật chuyển mạch đường truyền (circuit switching).

Thế hệ thứ tư 4G được bắt đầu vào năm 2009. Đa số các điện thoại di động hiện nay đều thuộc thế hệ 4G. Có nhiều chuẩn 4G, trong đó có LTE ( Long Term Evolution), WiMax và HSPA+. AT&T và Verizon dùng chuẩn LTE; Sprint dùng WiMAX; TMobile và AT&T dùng HSPA+.

Mạng lưới 4G nhanh hơn mạng lưới 3G có khi lên tới 10 lần. Vận tốc tải xuống của 4G từ 10 Mbps tới 100 Mbps. 4G cho phép người sử dụng xem phim hay truyền hình trực tuyến rõ ràng, ít bị gián đoạn. Một khuyết điểm của 4G là dùng rất nhiều điện nên pin mau hết điện.

Công nghệ truyền thông không dây 5G 

Phương cách hoạt động căn bản của điện thoại di động giống như một cái radio hai chiều. Điện thoại di động truyền tín hiệu dưới dạng sóng radio tới một tháp điện thoại gần nhất, từ đó tín hiệu được truyền tới mục tiêu. Điện thoại di động cũng nhận lại tín hiệu từ tháp. Một đơn vị để đo sóng radio là độ dài  sóng (wavelength) hay tần số (frequency).

Hiện nay điện thoại di động thế hệ 4G LTE hoạt động trong vùng tần số từ 450 MHz (megahertz) tới 5.9 GHz (gigahertz). Thế hệ 5G hoạt động trong hai vùng tần số, một vùng tần số thấp giống như 4G và hai là vùng tần số cao từ 24 GHz tới 90 GHz.

Dùng tần số thấp nhưng đổi kỹ thuật mã hóa tín hiệu nhiều công ty đã có thể đạt được tốc độ truyền 50% nhanh hơn là 4G LTE. Ưu điểm của phương cách này là truyền được xa và không phải xây những tháp điện thoại mới.

5G dùng tần số trong vùng từ 24 tới 90 GHz thì có nhiều kỹ thuật mới và tốt hơn. Vì 90 GHz tương đương với độ dài sóng 3.3 mili mét, nên 5G loại này được gọi là 5G mmWave (mili mét Sóng).

Ưu điểm của 5G 

-Tốc độ truyền: Ưu điểm đầu tiên là tốc độ truyền, 5G nhanh gấp từ 100 tới 250 lần 4G, có thể lên tới 10 Gbps (Giga bit).

-Độ chờ thấp: Một ưu điểm rất quan trọng của 5G là độ chờ thấp (low latency). Độ chờ trong công nghệ truyền thông là thời gian một gứi một gói dữ liệu từ một máy tính tới đích và trở lại. 4G có độ chờ từ 100 tới 200 mili giây. Thế đã là nhanh, nhưng 5G còn nhanh hơn, có thể rút thời gian chờ xuống còn khoảng 1 mili giây, như vậy coi như là tức thời.

-Hậu thuẫn di động: 5G cho phép người dùng di chuyển nhanh, tới cả trăm kilo mét giờ.

Yếu điểm của 5G 

Muốn được dùng rộng rãi trong dân chúng 5G cần phải giải quyết được những yếu điểm của mình. Tín hiệu của 5G được truyền trong hai vùng độ dài sóng, nhưng chủ yếu là sóng mili mét, trong khi đó 4G dùng sóng trong khoảng 15-40 centi mét. Sóng ngắn có một khuyết điểm rất lớn: chu vi truyền đi không xa, khoảng chừng 300 mét. Trong khi đó 4G truyền xa tới cả 10 kilo mét. 5G còn không thể xuyên qua tường hay nước mưa. Như vậy để có sóng cho 5G ở mọi chỗ thì phải dựng lên rất nhiều tháp điện thoại. Đó là một vấn đề về tài chánh nan giải của các công ty điện thoại.

Muốn dùng 5G thì người tiêu dùng phải mua máy mới, máy cũ không dùng được, như vậy cũng rất tốn tiền. Có rất nhiều ưu điểm của 5G nhưng đạt được những điều đó cần rất nhiều thời gian để xây dựng cơ sở hạ tầng cũng như sự phối hợp của tất cả các cơ quan và các công ty.

Những áp dụng của 5G 

Có rất nhiều áp dụng của 5G, sau đây là một vài áp dụng chính.

-Chăm sóc sức khỏe từ xa: Có nhiều áp dụng của 5G vào ngành y tế. Ứng dụng thường nhất là theo dõi từ xa. Thí dụ các người bệnh hay già có thể có những thông tin cốt yếu cho sức khỏe truyền thẳng và liên tục tới một nơi xa để theo dõi. Ở những vùng hẻo lánh không có bác sĩ thì có thể khám bệnh hay giải phẫu từ xa. Vì độ chờ gần như số không nên công nghệ 5G rất thuận tiện trong công việc giải phẫu từ xa.

-Xe tự lái và vấn đề giao thông: Xe tự lái cần phải đối phó với mọi tình huống xảy ra chung quanh trong nháy mắt. Với độ chờ thấp của 5G xe tự lái có phản ứng còn nhanh hơn người. Trong tương lai dùng công nghệ 5G mọi xe ở gần nhau đều chia sẽ thông tin với nhau một cách liên tục, mục đích để biết vị trí và đường đi của nhau. Như vậy sẽ tránh được tai nạn.

-Mạng vạn vật: Mạng vạn vật là dịch chữ Internet of Things viết tắt là IoT. Hiện nay những dụng cụ cho IoT thường là đứng một mình hay liên hệ với một số nhỏ các dụng cụ khác, thí dụ như theo dõi thể dục hay các dụng cụ thông minh. Khi cả tỷ vật dụng đều có mặt trực tuyến và truyền qua nhau một số dữ liệu khổng lồ thì cần dùng 5G vì 5G có băng thông (bandwidth) lớn.

-Trò chơi điện tử: Những trò chơi điện tử trực tuyến cần càng nhanh càng tốt nên với độ chờ thấp 5G rất thích hợp với các trò chơi điện tử trực tuyến.

Có nên mua điện thoại 5G bây giờ không? 

Trước hết là 5G chỉ có rất giới hạn. Ở Hoa Kỳ cho tới giờ phút này chỉ có Verizon và AT&T có 5G nhưng cũng chỉ trong một vài thành phố. Cho nên nếu bạn mua điện thoại di động 5G thì cũng chỉ dùng được những chức năng đặc biệt của 5G trong một phạm vi rất giới hạn. Nếu ra ngoài vùng phủ sóng 5G thì máy điện thoại di động lại tự động trở lại thế hệ 4G.

Hơn nữa những kỹ thuật mới luôn luôn cần thời gian để cải tiến và loại bỏ những lỗi kỹ thuật. Do đó bạn không nên mua điện thoại di động 5G bây giờ mà nên chờ ít nhất là cho tới năm 2020. 

Hits: 6

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tre khổng lồ được trồng tại Thái Lan

Cây tre khổng lồ được trồng tại Thái Lan không chỉ gây tò mò với người dân trong nước mà ở cả ngoại quốc, đặc biệt nó còn đem lại nguồn lợi nhuận cực cao.

Chúng ta đã từng học về cây tre Thánh Gióng giết giặc ngày xưa và luôn nghĩ đó chỉ là truyền thuyết.  

Thế nhưng giờ đây loại tre khổng lồ đó đã được tìm thấy tại một nông trại trồng tre ở Thái Lan và đây cũng là cây tre lớn nhất thế giới.

Khóm tre khổng lồ tưởng chỉ có trong truyền thuyết (Ảnh: Thông tấn xã Thái Lan) 
Khóm tre khổng lồ tưởng chỉ có trong truyền thuyết (Ảnh: Thông tấn xã Thái Lan).
 
Cây tre khổng lồ này nằm trong đồn điền của anh Naga Sen, 37 tuổi, tại quận Tha Wang Pha, tỉnh Nan, phía bắc Thái Lan. Mỗi thân tre có đường kính hơn 35cm và khi mọc thành khóm thì cả 10 người vòng tay cũng ôm không xuể.
Không những thế, những khóm măng tươi cũng to không kém và còn bán rất được giá, khoảng 50 baht (tương đương 32.000 đồng) mỗi kilogram. Nếu không bạn có thể chờ tre lớn từ 3-5 năm rồi dùng chùng để đóng đồ gỗ.


Anh Naga Sen bên cạnh khóm tre khổng lồ của mình.. (Ảnh: Thông tấn xã Thái Lan) 
Anh Naga Sen bên cạnh khóm tre khổng lồ của mình. 
(Ảnh: Thông tấn xã Thái Lan).
 
Phải chăng đây chính là cây tre Thánh Gióng trong truyền thuyết?
Phải chăng đây chính là cây tre Thánh Gióng trong truyền thuyết?
Phải chăng đây chính là cây tre Thánh Gióng trong truyền thuyết?
Phải chăng đây chính là cây tre Thánh Gióng trong truyền thuyết?
Đường kính thân tre lên đến hơn 35cm và các khóm măng cao to hơn cả kích thước một con người. (Ảnh: Thông tấn xã Thái Lan) 

Đường kính thân tre lên đến hơn 35cm và các khóm măng cao to hơn cả kích thước một con người. (Ảnh: Thông tấn xã Thái Lan).


Được biết giống tre này là do chính anh Senlai tạo và nhân giống mất đến 8 năm trời mới thành công. Loài tre này không cần chăm sóc gì đặc biệt, chỉ cần tưới đủ nước thì cây sẽ mọc lên khỏe mạnh.
Một thân tre phải cần đến 4 người khiêng. (Ảnh: Thông tấn xã Thái Lan 
Một thân tre phải cần đến 4 người khiêng. (Ảnh: Thông tấn xã Thái Lan).



Một đoạn thân tre được rửa sạch trước khi được chất lên xe tải. (Ảnh: Thông tấn xã Thái Lan) 
Một đoạn thân tre được rửa sạch trước khi được chất lên xe tải. 
(Ảnh: Thông tấn xã Thái Lan).
Anh Naga Sen và một số cây măng được thu hoạch (Ảnh: Internet) 
Anh Naga Sen và một số cây măng được thu hoạch (Ảnh: Internet).



Phải chăng đây chính là cây tre Thánh Gióng trong truyền thuyết?
Một số khách du lịch tìm đến chụp hình với tre và măng khổng lồ (Ảnh: Thông tấn xã Thái Lan) 
Một số khách du lịch tìm đến chụp hình với tre và măng khổng lồ (Ảnh: Thông tấn xã Thái Lan).
 
Nhờ có giống tre mới này mà doanh thu và lợi nhuận của bà con nông dân trong vùng trồng tre tăng lên đến 90% mỗi năm. Không những thế, nếu lượng tre khai thác được bán đều quanh năm thì mỗi nhà có thể thu về gần 2 triệu baht (tương tương 1,27 tỷ đồng). Vì vậy mà ngành nông nghiệp trồng tre đã được gia tăng và nhân rộng trên khắp địa phận, và nhận được sự khuyến khích, ủng hộ của Bộ Phát triển và Mở rộng Nông nghiệp vùng Trung Nam Thái Lan.
Hết.

Hits: 15

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

“Nữ hoàng làng voi

“Nữ hoàng làng voi” đã vượt qua hàng trăm tay săn ngà, để trở thành con voi đặc biệt nhất thế giới.

Bộ ảnh ghi lại khoảnh khắc cuối đời của con voi được mệnh danh là “Nữ hoàng” của loài voi cùng chiếc “siêu ngà” cực quý hiếm. Đây được xem là những thước ảnh vô cùng quý giá, vì không phải ai muốn chụp là chụp được.

F_MU1 là tên gọi của con voi đã có tuổi đời hơn 60 năm, điều đặc biệt là con voi này còn được mệnh danh là “Nữ hoàng” của loài voi, vì dù đã già nhưng  voi vẫn còn ra dáng của một người chủ rừng xanh, và tạo nên sự thu hút không nhỏ với chiếc ngà quá khổ của mình.

Nữ hoàng voi với chiếc ngà dài chạm đất siêu quý hiếm.

Được biết con voi quý hiếm nàyđã từng đi lang thang khắp vùng đồng bằng Kenya ở Tsavo trong hơn 60 năm. Nữ hoàng voi đã sống một cuộc đời yên bình và được chăm sóc rất tốt. Điều đặc biết khiến con voi trở thành “báu vật” đó chính là chiếc “siêu ngà” dài chạm đất của nó. Nhiều người đã không khỏi tò mò không biết bằng năng lực siêu nhiên gì mà cặp ngà đắt giá kia lại còn trường tồn theo năm tháng mà không bị lũ thợ săn dòm ngó.

Chiếc ”siêu ngà” cực quý hiếm của Nữ hoàng voi.

Bộ ảnh được Nhiếp ảnh gia Will Burrard-Lucas ghi lại vào những năm tháng cuối đời của con voi Nữ hoàng. Vì đã có tuổi nên con voi khổng lồ này được dự đoán khoảng thời gian còn được sống không lâu, vì thế mà bộ ảnh này được nhận xét là vô cùng có ý nghĩa.

Nhờ bộ ảnh quý giá này mà chúng ta biết được có một con voi đã trường tồn gần một thập kỷ với chiếc ngà quý hiếm..

Nhiếp ảnh gia chia sẻ rằng: Mình cảm thấy vô cùng may mắn, khi bắt được trọn khoảnh khắc vào những giây phút cuối đời của voi F_MU1. Anh hào hứng chia sẻ: “Lần đầu tiên khi tôi nhìn thấy con voi, tôi đã rất kinh ngạc vì nó có chiếc ngà to lớn và tuyệt vời nhất mà tôi từng thấy. Nếu tôi không tận mắt nhìn thấy, tôi sẽ không thể tin được rằng có một con voi như thế tồn tại trên đời. Đây chắc chắn là Nữ hoàng của loài voi !”.

Chiếc ngà là biểu tượng tôn vinh con voi, nhưng cũng là hiểm họa khôn lường của chúng.

Nhiếp ảnh gia Will Burrard-Lucas và cuộc hành trình với con voi già quý hiếm.

Hình ảnh của F_MU1 được chiếc BeetleCam chụp lại.

Trong shoot hình độc đáo lần này, nhiều người bày tỏ sự xót xa trước thân hình gầy gò, da nhăn nheo và những bước đi mệt mỏi của con voi già. Dù vậy nhưng người ta vẫn thấy được nét uy nghiêm của  voi Nữ hoàng. Và sau đó không lâu vì sức khỏe ngày một yếu đi nên con voi đã qua đời.

Hình ảnh về chiếc ngà cực dài.

Theo báo cáo của BBC: Voi “siêu ngà” là cực kỳ quý hiếm và độc đáo, không phải lúc nào bạn cũng có thể nhìn thấy một con tương tự, vì vậy F_MU1 cũng thu hút không ít sự rình mò của những kẻ săn trộm. Với chiếc ngà thế kia thì nhiều người cũng có thể tưởng tượng ra số tiền mà bọn trộm có được nếu họ săn thành công. Nhưng thật may mắn là voi Nữ hoàng đã có 60 năm yên ả bên rừng cây bạt ngàn, và trút hơi thở cuối cùng ở môi trường thiên nhiên.

Vì thế, Nhiếp ảnh gia Will cũng bày tỏ rằng mình cực kỳ trân trọng khoảng thời gian này, được chọn là người chụp ảnh Nữ hoàng, ở bên cạnh nó trong suốt thời gian cuối đời là kỷ niệm mà anh sẽ trân trọng mãi mãi.

”Là một Nhiếp ảnh gia động vật hoang dã, cơ hội được chụp F_MU1 là cực kỳ hiếm có. Đây là sinh vật độc nhất vô nhị, F_MU1 có thể là con voi đẹp nhất trong loài. Thời gian tôi được chia sẻ cùng nó là một đặc ân quý giá”, Nhiếp ảnh Will chia sẻ.

Nguồn: Uniland.   ./.

Hits: 18

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

CHÙA XỨ TA , CHÙA XỨ NGƯỜI

Qua những tiết lộ về chùa Ba Vàng, người ta thấy khuôn mặt ghẻ lở của chùa chiền VN ngày nay. Từ đó, nhiều người có cái nhìn tiêu cực về Phật Giáo. Đúng ra, đó không phải là Phật Giáo, cũng không phải là Phật giáo VN. Đó là Phật giáo quốc doanh. Không phải ở đâu người ta cũng ‘’ hành đạo’’ một cách côn đồ, đểu cáng kiểu Thích Thanh Quyết, Thích Trúc Thái Minh.
 
SÂN CHÙA 
 
Hãy thử viếng một ngôi chùa Nhật Bản. Chùa cực kỳ thanh tịnh, khách rơi vào một thế giới bình yên, tự nhiên quên phiền muộn, oán thù. 
Chùa cực kỳ đơn giản, bởi vì Phật Giáo, trước hết là thoát khỏi sân si, cám dỗ, rời bỏ những bận bịu vật chất. 
Điển hình là sân nhà chùa, nhiều khi chỉ trần trụi sỏi, đá vụn ; để cái nhìn, tâm hồn của người tu hành, hay Phật tử viếng thăm, không bị chi phối bởi ngoại vật, dù một bức tượng, một cành hoa. Chỉ có mình với đá, với Phật, với mình. 
Mỗi ngày, một người có tâm Phật tới cào sân đá. Đó là cả một nghệ thuật, phải học suốt đời. Cái gì ở xứ Phù Tang cũng là nghệ thuật. 
Một cử chỉ nhỏ là một biểu tượng. Cào sỏi là một cách thiền. Những luống đá sỏi trên sân chùa là một trạng thái của tâm hồn. Một hoà thượng trụ trì một hôm nhìn sân đá vừa cào, hỏi người cào sân : đệ tử có gì bất an trong lòng ? Người cào sân ứa nước mắt, thú thực có chuyện buồn trong gia đình, để tâm động, để cái bất ổn lộ trên những luống đá sỏi.
Người tu hành không có người hầu hạ, phải thức dậy từ 3, 4 giờ sáng để lau chùi, quét dọn và kinh kệ. 
Trước khi đọc kinh phải học tập để hiểu ý nghĩa, không phải chỉ ê a cho có. Đọc kinh mỗi ngày để những lời kinh thấm vào đầu óc mình, thể hiện trong cách xử thế, không phải để cho Phật vui lòng. Cũng không phải cầu xin gì, ngoài việc qua Phật  tìm cái thanh tịnh cho tâm hồn. Không có đồng chí thầy nào bám khách như đỉa, đòi tiền như đòi nợ, để…có phương tiện ” hành đạo ”

CƠM CHÙA
 
Bữa ăn thanh đạm, không có cảnh các bà, các cô chạy lên, chạy xuống, rót rượu, quạt mát cho các thầy quốc doanh ngồi phưỡn bụng nhậu nhẹt, đưa cay với bia, với Martell đắt tiền. Bữa ăn yên tĩnh, nghe tiếng ruồi bay, bởi vì khi ăn phải suy ngẫm về ý nghĩa của sự dinh dưỡng, về thiên nhiên đã hiến cây quả, cơm gạo. Bởi vì con nhà Phật làm gì phải đặt trong tâm vào chuyện đó, rửa bát, chẻ rau tìm thấy cái vui, cái hạnh phúc trong sự chẻ rau, rửa bát.
Trong nhiều chùa, nhà tu khi ăn để bên cạnh 9 hạt cơm. Một chú tiểu đi thu những hạt cơm đó, đem ra vườn cho chim chóc. Khi ăn, khi hưởng thụ, phải nghĩ tới chúng sinh, vạn vật. Người tu hành không sống một mình, không sống cho mình. 
 
NGHỆ THUẬT KIẾN TRÚC
 
Chùa chiền Nhật Bản, đôi khi cao 3 hay 5 tầng, bao giờ cũng hoà hợp với thiên nhiên, với cảnh vật chung quanh. Mỗi ngọn cây, mỗi khóm trúc, mỗi dòng suối đều có ý nghĩa, là biểu tượng cho một triết lý sống.
Một vị thầy chùa có thể giải thích cho bạn tại sao cây trồng ở chỗ này, không ở chỗ khác, những con cá đủ mầu lượn dưới suối không chỉ là vật trang trí.
Người ta không vạt cả một ngọn núi, san bằng ngọn đồi để làm những ngôi chùa to tổ bố, bê tông cốt sắt, trang trí xanh, đỏ, tím vàng. Bôi bẩn, xé rách những bức tranh tuyệt vời mà thiên nhiên đã tặng cho nước Việt. Và, theo thông lệ, hãnh diện một cách ngu xuẩn đã xây được ngôi chùa lớn nhất Đông Nam Á ( nhưng lờ đi không giải thích lấy bạc tỷ ở đâu xây chùa ? )
Người ta biết tôn trọng môi sinh trước khi từ ngữ đó ra đời.
Ngoài khía cạnh mỹ thuật, không xa với nghệ thuật, mỗi ngôi chùa Nhật Bản là một kỳ công kiến trúc. 
Ngày nay người ta hiểu tại sao một ngôi chùa 5 tầng đứng vững hàng ngàn năm, ở một xứ động đất như cơm bữa.
Chùa Nhật, trừ ngoại lệ, cất 100% bằng gỗ, vật liệu thiết kế mềm nhất, tự uốn mình khi đất rung động. 
Chùa không có một cây đinh, tất cả đều là gỗ lắp với nhau, khi bị lay động, những then gỗ dựa nhau, cản sức chuyển động. Mỗi tầng độc lập với nhau, không gắn liền một khối ; khi gió bão những nơi bị lạy động không kéo cả toà nhà đổ theo. Những tầng trên nhỏ hơn tầng dưới, khi đụng đất, toà nhà lắc lư, người Nhật gọi là điệu múa của rắn, để tạo quân bình. Nếu tầng dưới nghiêng về bên phải, tầng trên nghiêng bên trái. 
Tất cả những thành phần di động, uyển chuyển đó dựng chung quanh một cột trụ trung tâm vững chắc, để dù lay chuyển tới đâu, toàn bộ kiến trúc cũng có chỗ dựa, để đứng vững ngàn thu.
Trong cái kỹ thuật kiến trúc thần tình đó có cả cái triết lý nhu đạo. Lấy cái mềm trị cái cứng. Lấy cái yếu trị cái mạnh. Đó là nghệ thuật đương đầu với bão táp của cây sậy.
Những nguyên tắc ngàn xưa đó của chùa chiền Nhật Bản ngày nay được học hỏi, nghiên cứu để xây cất những thành phố với cao ốc đồ sộ nhưng an toàn, ở những thành phố bị đông đất thường xuyên ở Nhật . 
Hy vọng không có người Nhật nào mò tới thăm viếng những sào huyệt, gọi là chùa, người Cộng Sản dựng lên để kinh doanh. Và thâm độc hơn nữa, để thực hiện chính sách ngu dân, đưa dân trở lại thời đại đồ đá với thần núi, thần đá
Qua ngưỡng cửa một ngôi chùa Nhật, người ta rũ bụi trần để bước vào thế giới thanh tịnh của Phật.Qua cửa BOT của chùa Việt, người ta bước vào thế giới ma quái của vong hồn ngất nghểu, ra rả vòi tiền như nặc nô đòi nợ.
Đó không phải là Phật giáo. Đó không phải là Phật Giáo VN. Hãy dùng chữ cho chỉnh. Đừng gọi đó là Giáo Hội Phật Giáo VN, hãy gọi Giáo Hội Phật Giáo Quốc Doanh. Khổng Tử : ” Danh có chính, ngôn mới thuận ”.  Albert Camus: dùng chữ không chỉnh là mang thêm cái hỗn loạn vào cái hỗn loạn đã hiện diện
 
Paris 28/03/2018
 
Từ Thức

Hits: 27

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Cách ăn ở của người Mỹ và người Việt

Kinh tế, khoa học, xã hội, văn minh của Mỹ và Việt cùng đi như tên lửa nhưng 2 chiều ngược nhau”, một độc giả chia sẻ.
Sau khi đăng tải một số nhận xét về sự khác biệt giữa người Việt Nam và người Mỹ của nhà văn Nguyễn Quang Thiều, VietNamNet đã nhận được rất nhiều phản hồi của độc giả.
Phần lớn các ý kiến đều đồng tình với nhận xét của nhà văn Nguyễn Quang Thiều. Nhiều độc giả còn bổ sung thêm các so sánh. Dưới đây là những ý kiến bổ sung của độc giả.
– Kinh tế, khoa học, xã hội, văn minh của Mỹ và Việt cùng đi như tên lửa nhưng 2 chiều ngược nhau.
– Người Mỹ không thích người khác biết mình có tiền, người Việt thì tìm cách khoe của.
– Người Mỹ thả thú vào rừng, người Việt vào rừng bắt thú.
– Người Mỹ nói ít làm nhiều. Người Việt nói nhiều làm ít hoặc nói một đằng làm một nẻo.

So sánh độc đáo của một độc giả

– Người Mỹ khi ra nước ngoài thì tìm học cái hay. Người Việt thì tìm chỗ ăn chơi.

– Người Mỹ hôn nhau ngoài đường, đi tiểu trong toilet. Người Việt hôn nhau trong toilet, đi tiểu ngoài đường.
– Ở Mỹ, lễ tết sếp tặng quà cho nhân viên; ở Việt Nam, nhân viên tặng quà cho sếp.
– Người Mỹ ăn nhanh để đi làm, người Việt làm nhanh để đi ăn.
– Đàn ông Mỹ tan sở về nhà ngay, đàn ông Việt tan sở lê la quán nhậu.
– Người Mỹ yêu động vật, người Việt đấu trâu, đấu chó, chém lợn.
– Người Mỹ vừa dạo chơi vừa nhặt rác, người Việt vừa dạo chơi vừa xả rác ra đường.
– Người Mỹ đánh bắt hải sản thì thả mấy con nhỏ và con cái đang mang thai. Người Việt đánh bắt hải sản thì tóm toàn bộ không tha con nào hết.

Người Mỹ rất giàu mà ăn ở tiệm không hết là gói mang về, người Việt giàu nghèo gì cũng luôn ra vẻ “xài sang”

– Người Mỹ va chạm nhau trên đường thì bắt tay xin lỗi, người Việt thì giơ nắm đấm ăn thua.

– Người Mỹ chủ nhật đem gia đình đi xa thành phố, người Việt thì đem cả nhà đến trung tâm thành phố.
– Mỹ nhà xa mặt đường thì đắt, Việt Nam nhà xa đường thì rẻ.
– Người Mỹ không uống rượu trước mặt trẻ em, người Việt uống rượu sai trẻ em đi mua thêm.
– Người Mỹ đến nhà hàng gọi ăn, uống vừa đủ. Người Việt sành điệu ăn uống phải bỏ lại nhiều (Người Mỹ bụng to hơn mắt, người Việt mắt to hơn bụng!) 

– Yêu nhau người Mỹ hôn công khai, người Việt hôn trong bóng tối.

– Người Mỹ đến nhà thờ cầu nguyện cho yên bình, người Việt đến đền chùa để “hối lộ” và cướp phá.
– Người Mỹ đi du lịch thì mặc cốt sao thoải mái và khám phá văn hóa, người Việt đi du lịch thì mặc đẹp và chụp ảnh.
– Mỹ không thích hỏi tuổi, hỏi lương, người Việt là câu cửa miệng.
– Người Mỹ không bao giờ vứt rác sang nhà hàng xóm, người Việt thích vứt nếu quyền lực hơn hàng xóm.
– Người Mỹ không thích đàm đúm nói xấu cấp trên, người Việt như có gen di truyền.

Người Mỹ ra đường đàn ông tay xách nách mang, đàn ông Việt ra đường toàn ông kễnh

– Người Mỹ sống thật không thích khoe mẽ, người Việt không khoe sợ người khác nghĩ mình thua kém…

– Người Mỹ mập ú mà sải bộ rất nhanh- người Việt nhỏ con mà chân bước chậm rề.
– Người Mỹ rất giàu mà ăn ở tiệm không hết là gói mang về, người Việt giàu nghèo gì cũng luôn ra vẻ “xài sang”
– Người Mỹ ra đường đàn ông tay xách nách mang, đàn ông Việt ra đường toàn ông kễnh.
– Ở Mỹ chặt một cây thì trồng 3 cây, ở Việt Nam chặt hàng trăm cây nhưng không trồng cây nào.
– Ở Mỹ lên xe là chạy, ở Việt Nam lên xe là bóp còi. 

– Người Mỹ nuôi con theo ý họ, người Việt nuôi con theo chỉ đạo của mẹ chồng.

– Người Mỹ bàn xong thì làm, người Việt bàn xong thì bàn tiếp !
– Người Việt bị chỉ trích thì nhảy dựng lên. Người Mỹ bị chỉ trích thì tranh luận.
– Người Mỹ muốn đến nhà ai thì gọi điện trước, người Việt cứ đến nhà không thấy thì gọi điện hỏi.
– Người Mỹ luôn hỏi ý kiến con trước mọi vấn đề, Người Việt coi con trẻ là không biết gì, phải nghe theo mình.
– Ở Mỹ học nhiều tiến sĩ ít, Việt Nam học ít tiến sĩ nhiều (theo đầu người).
K. Minh (tổng hợp) 

Hits: 34

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Các trường đại học Mỹ tránh xa Huawei và viện Khổng Tử

Nhiều trường đại học danh tiếng của Mỹ đã cắt đứt quan hệ với tập đoàn công nghệ Huawei và viện Khổng Tử của Trung Quốc trong bối cảnh mối quan hệ giữa Washington và Bắc Kinh ngày càng xấu đi.

Nhiều trường đại học danh tiếng của Mỹ đã cắt đứt quan hệ với tập đoàn công nghệ Huawei và viện Khổng Tử của Trung Quốc trong bối cảnh mối quan hệ giữa Washington và Bắc Kinh ngày càng xấu đi. 

Các trường đại học danh tiếng của Mỹ đang cắt đứt quan hệ với công ty công nghệ Trung Quốc Huawei và viện Khổng Tử trong khi chính phủ Mỹ tìm cách hạn chế các mối quan hệ của giới hàn lâm Hoa Kỳ đối với hai tổ chức này, theo South China Morning Post (SCMP).

Huawei Technologies, tập đoàn công nghệ tư nhân khổng lồ toàn cầu của Trung Quốc và Học viện Khổng Tử, một cơ quan liên kết với Bắc Kinh nhằm thúc đẩy ngôn ngữ và văn hóa của Trung Quốc, đã bị các nhà lập pháp Hoa Kỳ và nhiều cơ quan liên bang nhắm đến vì những lý do rất khác nhau, nhưng chính phủ Mỹ tin rằng cả hai tổ chức của Trung Quốc đều gây ảnh hưởng bất lợi cho những lợi ích của Mỹ.

Huawei, hiện đang là tâm điểm chú ý trên truyền thông do việc Canada bắt giữ giám đốc tài chính của công ty này theo yêu cầu của Washington. Huawei đã nhanh chóng nổi lên như một đối thủ cạnh tranh toàn cầu với các tập đoàn công nghệ lớn của Mỹ bao gồm Cisco Systems và Apple. Các mối quan hệ trực tiếp của Học viện Khổng Tử với chính quyền trung ương Trung Quốc đã làm dấy lên những lời phàn nàn từ các giáo sư Mỹ. Họ thấy được một trò chơi quyền lực mềm trong tổ chức này với mục đích hạn chế thảo luận học thuật về các chủ đề mà Bắc Kinh tìm cách chôn vùi.

Theo SCMP, trang mạng có trụ sở tại Hong Kong, cho biết Đại học Stanford, Đại học California phân viện Berkeley nổi tiếng, và các trường khác đã quyết định cắt đứt quan hệ với Huawei một cách lặng lẽ, với việc truyền thông đưa tin về các thông báo nội bộ của họ hàng ngày hoặc hàng tuần. Nhưng nhiều trường đại học khác, bao gồm Đại học Harvard, vẫn yên lặng.

Sự im lặng trong giới hàn lâm về mối liên hệ của họ với Huawei và viện Khổng Tử có thể báo hiệu sự bất lực trong việc đánh giá tính hợp pháp của các mối quan hệ này và hậu quả của việc tuyên bố cắt đứt quan hệ với họ, theo SCMP. Những quyết định này đang được đưa ra trong bầu không khí chính trị ngày càng có nhiều lo ngại và nghi ngờ về Trung Quốc, được chính quyền Trump khuyến khích, trong bối cảnh một cuộc chiến tranh thương mại và tranh luận về an ninh quốc gia, trong đó mối quan hệ giữa Washington và Bắc Kinh bị đẩy xuống rất thấp.

Các thông tin chi tiết về sự liên quan của Huawei với các trường đại học Hoa Kỳ và phản ứng của chính phủ Hoa Kỳ “đang tác động rất nhanh [đối với các trường đại học] và các trường có những liên quan thực sự trong mối quan hệ này, và vấn đề cụ thể của cuộc tranh luận chưa được xác định rõ ràng,” Robert Daly, nhà nghiên cứu về Trung Quốc và Mỹ của Viện Kissinger tại Trung tâm Woodrow Wilson có trụ sở tại Washington, cho biết.

Trong suốt 30 năm qua, các trường đại học đã ký hàng trăm MOU [bản ghi nhớ] với các tổ chức Trung Quốc và hầu hết trong số đó không có ý nghĩa gì hay sẽ đi đến đâu. Không ai theo dõi họ. Họ đã thực hiện chúng ngoài ý muốn chung khi quyết định trở thành các trường đại học quốc tế trong thời kỳ (mở rộng) quan hệ,” ông Daly nói.

Quan hệ với Trung Quốc có lẽ là vấn đề chính trị duy nhất hiện nay thống nhất đảng Cộng hòa và đảng Dân chủ. Không may cho các trường đại học có liên kết với Trung Quốc, Washington đã thống nhất chống lại các mối quan hệ này.

Tránh xa tiền từ Huawei

Kết nối chính của Huawei với các trường đại học Mỹ là thông qua Chương trình nghiên cứu đổi mới Huawei (HIRP), mà công ty này gọi đó là một sáng kiến toàn cầu “để xác định và hỗ trợ các giảng viên chính thống mang đẳng cấp thế giới theo đuổi sự sáng tạo vì lợi ích chung.”

Trong số 10 trường đại học Mỹ được kể đến là các bên cộng tác hoặc đối tác trong bài thuyết trình năm 2017 về HIRP, bảy trường – bao gồm các trường đại học Yale, Harvard và Carnegie Mellon – đã không trả lời các yêu cầu của SCMP về các thông tin chi tiết về sự tham gia của họ vào chương trình HIRP hoặc các mối liên hệ khác với Huawei.

Trong khi đó, các trường Cornell, Princeton và Stanford đã hồi đáp.

“Sau khi chính phủ Hoa Kỳ nói rõ các mối lo ngại về Huawei Technologies vào năm ngoái, Đại học Cornell đã xác định một số thỏa thuận nghiên cứu hiện có với Huawei, đại diện cho một phần nhỏ trong số hơn 150 thỏa thuận đối tác như vậy mà trường duy trì với các doanh nghiệp bên ngoài trên khắp Hoa Kỳ và trên toàn cầu,” John Carberry, giám đốc quan hệ truyền thông của Cornell, cho SCMP biết trong một email.

“Trong mỗi trường hợp, trường đã xem xét cẩn thận các dự án đang được đề cập để xác minh rằng các biện pháp bảo vệ phù hợp đã được áp dụng để giải quyết vấn đề bảo mật dữ liệu và thông tin, nhằm đảm bảo sự độc lập trong nghiên cứu của chúng tôi và tuân thủ tất cả các luật và quy định của liên bang và tiểu bang,” ông Carberry nói.

Princeton đã dừng các mối mối quan hệ tài trợ mới với Huawei vào năm ngoái, theo giám đốc quan hệ truyền thông của trường Ben Chang cho biết, và vào tháng 1, trường “đã thông báo cho Huawei rằng chúng tôi sẽ không chấp nhận phần tài trợ thứ ba và cuối cùng trị giá 150.000 USD để hỗ trợ nghiên cứu khoa học máy tính, dự án duy nhất được Huawei hỗ trợ đang hoạt động của chúng tôi.”

Trường Stanford nói trong một email rằng họ đã “thiết lập một lệnh cấm đối với các cam kết, quà tặng, phí thành viên liên kết và hỗ trợ mới khác từ Huawei.”

Trường đại học Harvard không còn có mối quan hệ nào với Huawei sau khi kết thúc khoản tài trợ của công ty này đối với hai giảng viên của trường, theo một nguồn tin yêu cầu được giấu tên vì không đủ thẩm quyền để nói chuyện công khai về vấn đề này.

Đại học Illinois tại Urbana-Champaign, Đại học Chicago, Đại học California-Los Angeles, Viện Công nghệ Massachusetts – tất cả đều được Huawei trích dẫn là bên cộng tác trong chương trình HIRP – đã không phản hồi yêu cầu bình luận của SCMP.

Đạo luật bảo vệ các trường đại học

Trong khi đó, các nỗ lực nhằm cắt đứt các mối quan hệ khác giữa Huawei và giới hàn lâm của Mỹ vẫn tiếp tục.

Đạo luật Bảo vệ các trường Đại học của chúng ta, do dân biểu Jim Banks – một đảng viên Cộng hòa đại diện tiểu bang Indiana – giới thiệu vào tuần trước, sẽ thiết lập một lực lượng chuyên biệt, do Bộ Giáo giục Mỹ dẫn đầu, nhằm duy trì một danh sách các dự án nghiên cứu “nhạy cảm”, bao gồm những dự án có nguồn tài chính từ bộ Quốc phòng, Bộ Năng lượng và các cơ quan tình báo Mỹ.

Cơ quan được đề xuất trên sẽ giám sát sự tham gia của sinh viên nước ngoài trong các dự án đó. Sinh viên có quốc tịch Trung Quốc trong quá khứ hoặc hiện tại sẽ không được tiếp cận các dự án mà không có sự cho phép của giám đốc tình báo quốc gia. Đạo luật này cũng kêu gọi giám đốc tình báo tạo ra một danh sách các thực thể nước ngoài “gây ra mối đe dọa gián điệp liên quan đến nghiên cứu nhạy cảm,” và quy định rằng Huawei phải được đưa vào danh sách đó.

Không có bằng chứng nào cho thấy Huawei đã trao cho chính phủ Trung Quốc các thông tin công nghệ tiên tiến của Hoa Kỳ mà có thể được triển khai về mặt quân sự hoặc đe dọa đến lợi ích an ninh của Mỹ. Tuy nhiên, các nhà lập pháp Hoa Kỳ đang hành động dựa trên lý thuyết rằng đây là ý định của Trung Quốc.

Một báo cáo của Bộ Quốc phòng Mỹ, lần đầu tiên được đưa ra Quốc hội vào năm 2017, tập trung vào các nỗ lực của Huawei và các công ty công nghệ Trung Quốc khác trong việc tìm cách có được các thông tin về công nghệ thông qua sự hợp tác với các trường đại học Mỹ. Báo cáo này đã xúc tác cho sự đồng thuận hiếm có của lưỡng đảng trong việc nhất trí rằng các mối quan hệ này cần phải được theo dõi.

Quốc hội Mỹ đã thông qua đạo luật này vào năm ngoái nhằm tăng cường sự giám sát của chính phủ liên bang đối với đầu tư nước ngoài vào lĩnh vực công nghệ Mỹ, một động thái nhắm vào các công ty Trung Quốc. Tuy nhiên, vẫn chưa có hành động tương tự nào được đưa ra trong giới hàn lâm, nơi sự hợp tác của Huawei đã tăng mạnh trong những năm gần đây.

Diễn đàn Facebook

Hits: 25

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tưởng Nhớ Người Khai Sinh Email

image.png
Đã vào thập niên thứ hai của thế kỷ 21, mỗi ngày có hàng tỷ Emails được gởi đi. Có những Emails chuyên về thương mại, công việc. Có những Emails vô thưởng vô phạt, không ảnh hưởng đến hòa bình thế giới, hay hạnh phúc cá nhân, nhưng người đọc mệt mỏi với loại thư điện tử này, nên thẳng tay đưa vào thùng rác (spam mails). Có cả những bức thư tình ngắn gọn thời “dot com” của những người đang yêu. Cả tỷ người trên thế giới thi nhau gõ keyboard, gởi, nhận thư điện tử mỗi ngày.
Có cả phim “You got mails” với tài diễn xuất tuyệt vời của Tom Hanks, và Meg Ryan đưa về một lợi nhuận khổng lồ cho Hollywood.
Không biết có ai trong cả tỷ người nghĩ đến người phát minh ra Emails? Chắc là ít ai nghĩ đến “cha đẻ” của Emails. Người kỹ sư điện tài ba, người sáng tạo ra Emails, và dấu @ vừa qua đời hôm thứ bảy, ngày 5 tháng 3 vì bệnh tim.
Thật ra, trước khi ông Ray Tomlinson khai sinh dấu hiệu @ vào năm 1970, người ta đã có thể gởi information qua lại cho nhau, nhưng chỉ gởi và nhận được nếu cùng sử dụng một máy computer. Không thể gởi data cho một người khác ở ngay phòng bên cạnh nếu người gởi và người nhận ở hai máy khác nhau,
Anh chàng kỹ sư trẻ, tự nhận mình là “a nerdy guy from MIT” (trường Đại học Massachusetts Institute of Technology lẫy lừng khắp thế giới đã đào tạo cho Mỹ nhiều nhà khoa học tài năng..) cặm cụi làm việc với niềm đam mê của một người “chỉ biết học thôi chả biết gì” (a nerd).
Ray tốt nghiệp cao học (master degree) về ngành Điện (Electrical Engineer) ở MIT năm 24 tuổi, sau khi đã có cử nhân (bachelor degree) ở Rensselaer Polytechnic Institute vào năm 1963. Thời sinh viên, ông đi thực tập ở IBM và đã làm cho các kỹ sư ở đó khâm phục trí thông minh, và khả năng làm việc của một anh chàng mới bước vào tuổi hai mươi, thiếu cả kinh nghiệm làm việc lẫn kinh nghiệm sống.
Ra trường, ông về làm việc cho Bolt Beranek and Newman((BBN), sau này được Công ty kỹ thuật Raytheon mua lại. Tomlinson làm ở đó như là một programmer giỏi, một nhà khoa học được tất cả mọi người kính trọng. Hơn nửa thế kỷ qua, vẫn ở cùng một công ty, với nhiều thay đổi, các nhà lãnh đạo, đến rồi đi, anh kỹ sư trẻ Ray Tonlinson, bước vào tuồi trung niên, roi bạc tóc, vẫn làm việc ở văn phòng quen thuộc của mình, vẫn yêu những con số, những project khoa học cho đến lúc ông qua đởi vì bệnh tim vào ngày thứ bảy 5 tháng 3 năm 2016.
 
Ray thời 1970, khi khai sinh mạng lưới email toàn cầu. 
 
Vào năm 1970, ở tuổi 29, anh kỹ sư trẻ Ray Tomlinson phải làm việc cùng lúc ở hai computer khác nhau, data không thể gởi từ máy này qua máy kia. Ngoài phận sự của mình, Ray dành thì giờ nghiên cứu cách gởi data từ các máy khác nhau. Anh dùng tên mình Ray ở máy 1 gởi cho Ray ở máy 2. Để đơn giản hóa, thay vì dùng chữ “at”, Ray dùng ký hiệu @, có sẵn trên bàn phím. Và việc gửi email từ máy này tới máy kia thành công. Chính từ đây, mạng lưới email giữa người này với người khác (Person to person netward email) ra đời và ký hiệu user@host trở thành mẫu ghi phổ thông cho cách ghi địa chỉ email toàn cầu hiện nay.
Khi tự gởi email cho mình (ở hai máy khác nhau) thành công, Tomlinson chia sẻ với một kỹ sư đồng nghiệp khác. Người này vui mừng, định báo tin cho cấp lãnh đạo. Vốn khiêm nhường như bao nhiêu người có tài khác, Ray ngăn lại “Đừng nói cho ai hết, thật ra đây cũng không phải là việc mà mình phải làm”. Nhưng phát minh đó quá tiện lợi, nên “tiếng lành đồn xa”, Ray Tomlinson được cấp bằng sáng chế, và là một trong những người quan trọng phát minh ra Emails.
Ông cũng nhận được nhiều giải thưởng khoa học có giá trị về các nghiên cứu khoa học từ năm 2000 đến năm 2012. Riêng trong giới programmer về Internet, ông được coi là một trong những nhà phát minh tài năng.
Sau đó, dù luôn khiêm nhường và thầm lặng, ông nổi tiếng trong giới khoa học, được MIT xếp thứ 4 trong danh sách 150 cựu sinh viên tốt nghiệp MIT là những nhà phát minh có đóng góp quan trọng nhất cho khoa học.
Ông được mời đi nói chuyện ở các hội nghị khoa học, là một tên tuổi được kính trọng trong giới high tech, được các sinh viên trẻ coi như một thần tượng.
Dù vậy, nhà khoa học vẫn sống lặng lẽ với tình yêu khoa học, và trang trại nuôi một loại cừu nhỏ ở ngoại ô New York. Ngoài công việc, ông có niềm vui “ta dại ta tìm nơi vắng vẻ” với thiên nhiên vả bầy cừu nhỏ của mình. Cả cuộc đời ông gắn liền với tiểu bang New York, nơi ông sinh ra, lớn lên, đi học, làm việc, và qua đời.
Xin viết lại bài này với lòng ngưỡng mộ, và biết ơn người phát minh ra “@”, giúp Emails phát triển hoàn thiện như hôm nay.
Và xin được nhắc nhở mọi người nhớ đến Ray Tomlison, người góp phần quan trọng trong việc đưa Emails đến cả tỷ người ở khắp nơi trên thế giới.
*Raymond Samuel Tomlinson sinh tại Amtersdam, NewYork, ngày 23 tháng Tư năm 1941. Khi đột ngột từ trần vị bị kích tim vào ngày March 5, 2016, chỉ còn đúng 4 tuần nữa là Ray sẽ mừng sinh nhật thứ 75.
Tháng Ba, tháng Tư là ngày giỗ, ngày sinh của ông. Khi mở Emails, xin hãy góp phần cầu nguyện cho Ray Tonlinson, mong ông an vui bình yên ở một nơi không còn cần Emails, không cần bất cứ một điều gì ngoài sự nhẹ nhàng, thanh thoát.
 
 
Nguyễn Trần Diệu Hương
 
 
===
Cha đẻ của thư điện tử và ký hiệu @ đã qua đời ở tuổi 74
Ray Tomlinson, một huyền thoại trong ngành điện toán, cha đẻ của thư điện tử (email) và ký hiệu “@” đã qua đời hôm thứ Bảy (5/3) sau một cơn đau tim đột ngột, ở tuổi 74.
Năm 1971, Tomlinson đã gửi đi bức thư điện tử đầu tiên khi ông đang làm việc cho hãng chuyên nghiên cứu phát triển các chương trình làm việc trong môi trường Internet, Bolt, Beranek and Newman (BBN) ở Boston. BBN ở thời điểm đó là nhà thầu dự án mạng dữ liệu Internet đầu tiên có tên gọi ARPANET của Bộ Quốc phòng Mỹ. Và với tư cách là một nhân viên của BBN, Tomlinson đã được giao nhiệm vụ tìm ra những vấn đề có thể xử lý trên mạng ARPANET.
Trước Tomlinson, đã có những nhà khoa học nghĩ tới việc truyền tin nhắn cho người khác qua mạng Internet hay chia sẻ các đoạn ghi chú qua một chiếc máy tính, nhưng tất cả chỉ trở nên khác biệt khi Tomlinson sáng tạo ra lệnh SNDMGS. Với lệnh SNDMGS, Tomlinson đã lần đầu tiên gửi được một tập tin thư điện tử qua mạng Internet tới một máy tính khác với địa chỉ thư tomlinson@bbntenexa. Đây cũng là chương trình gửi tin nhắn qua mạng đầu tiên.
Tomlinson được biết đến nhiều nhất khi ông lựa chọn biểu tượng @ để chỉ một tin nhắn sẽ được gửi đến một máy tính khác trên mạng. Ông cũng đi đầu trong phát triển các tiêu chuẩn cho các trường “from” (gửi từ), “subject” (chủ đề) và date (ngày tháng) được tìm thấy trong tất cả các tin nhắn email được gửi đi ngày hôm nay.
Tomlinson đã giành được bằng cử nhân khoa học về kỹ thuật điện từ ở Viện Bách khoa Rensselaer năm 1963 và là một bậc thầy về kỹ thuật điện ở Viện Công nghệ Massachusetts vào năm 1965.
Sự ra đi của Tomlinson là sự ra đi thứ ba của các huyền thoại trong ngành công nghiệp máy tính trong năm nay. Trước đó, chuyên gia trí tuệ nhân tạo Marvin Minsky đã qua đời vào tháng Một, và nhà phát minh ra máy tính cá nhân Wesley A. Clark qua đời vào tháng Hai. Cả hai đều hưởng thọ 88 tuổi.
 Raymond Samuel Tonlinson (1941-2016). 

Hits: 27

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Triệu đô … cho một chiếc “thẻ xanh” định cư ở Mỹ

baomai.blogspot.com
Từ khi sắc lệnh di trú của Mỹ mới nhất từ khi ông Trump lên tổng thống, một công ty của Mỹ chuyên về tư vấn định cư tại Mỹ, Canada, EU tại Việt Nam đã tổ chức một cuộc hội đàm về chương trình đầu tư định cư Mỹ EB-5 đã khẳng định:  
Hiện nay, để vào định cư ở Mỹ thì ít nhất con số đầu tư tăng lên 1,35 triệu USD, thay vì 500.000 USD như hiện tại mới được sở hữu tấm “thẻ xanh”.
Căng thẳng định cư ở Mỹ khi Trump lên
baomai.blogspot.com
  
Trong thời gian gần đây, trước sắc lệnh về cấm nhập cảnh đối với bảy nước Hồi giáo do Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump thực hiện đã khiến anh Việt Quang lo lắng về hoàn cảnh của người bạn đời của mình mặc dù anh đã định cư tại Mỹ và có thẻ xanh 10 năm nay. Lo ngại về chính sách cứng rắn của Tổng thống Trump, anh Quang cho biết, anh quyết định không để vợ mình rời khỏi Mỹ cho đến khi trở thành công dân nước này.
Trước sắc lệnh về cấm nhập cảnh đối với bảy nước Hồi giáo do Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump thực hiện đã khiến nhiều người lo lắng
Còn đối với Linh Nga, 30 tuổi, đang là nhiếp ảnh gia làm việc tại bang North Carolina. Chị từng có thời gian làm việc tại Hà Nội và đã gặp người bạn đời là anh Jonny Perter, 45 tuổi của mình ở đây. Sau khi kết hôn, cả 2 đã trở về Mỹ sinh sống. Người bạn đời của anh đã có thẻ xanh. Chị bức xúc, “lệnh cấm này hiện chỉ nhắm cụ thể vào 7 nước nhưng nó khiến tôi vô cùng lo ngại. Bởi vì khi Trump có thể làm điều này rất dễ dàng, khi ông ấy gây xáo trộn cuộc sống của rất nhiều người khác nhanh chóng như vậy, thì không ai đoán được điều gì xảy ra sắp tới. Tình hình hiện tại rất khó khăn và không biết ở Mỹ bao lâu, tôi mới có thẻ xanh nữa”
baomai.blogspot.com
  
Lo ngại về chính sách chống nhập cư cứng rắn của Tổng thống Trump, anh Jack Richardson quyết định không để bạn đời người Việt rời khỏi Mỹ cho đến khi trở thành công dân nước này.Theo anh Jonny Peter, chồng chị Nga cũng cương quyết, với quyền hạn của người nắm giữ cương vị tổng thống, ông ấy hoàn toàn có thể ban hành sắc lệnh như vậy. Tuy nhiên, việc ra một quyết định như vậy “cho thấy Trump như muốn chứng tỏ ông ấy có thể làm mọi điều với những đối tượng mà mình không thích. Và anh cũng bày tỏ, danh sách này có thể còn được mở rộng, nên anh lo ngại rằng “không ai biết được nước nào sẽ là kế tiếp, có thể là Việt Nam, Campuchia, Trung cộng, Ấn Độ”.
baomai.blogspot.com
  
Gần đây, một thông tin khá phổ biến trên mạng xã hội nói các hãng hàng không Mỹ vì phải điều chỉnh theo chính sách của Trump, nên tạo ra một “chiêu” khiến những người sở hữu thẻ xanh có thể tự từ bỏ quyền lợi này. Một số hãng phát mẫu đơn I-407 về “hồ sơ từ bỏ quy chế cư trú vĩnh viễn hợp pháp” sau khi máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế Los Angeles.Với những người đã có thẻ xanh mà không thông thạo tiếng Anh, họ có thể sơ hở ký vào đơn này. “Nhiều loại đơn từ được ký trong các phòng cách ly ở sân bay mà họ không được tiếp cận gia đình hay người đại diện, nên chữ ký này nhiều khả năng không phải tự nguyện”, một luật sư nói.
Thẻ xanh là gì mà giá triệu đô?
Ngay trước khi ông Trump nhận chức, Nghị viện Mỹ đã đề nghị nâng hạn mức đầu tư quy định cho loại thị thực EB-5 từ 500.000 USD lên 1,35 triệu USD đối với những khu vực được đánh giá là kém phát triển (TEA) và từ 1 triệu USD lên 1,8 triệu USD cho các vùng khác. Điều này đồng nghĩa với việc những nhà đầu tư, doanh nhân giàu có phải chi nhiều tiền cho các dự án ở Mỹ mới có thể được xem xét cấp thị thực dạng EB-5 và thậm chí là nhập tịch.

Hơn nữa, việc nâng số tiền quy định đầu tư sẽ khiến thời gian cũng như thủ tục xác định tài chính trở nên dài dòng và khó khăn hơn, qua đó hạn chế số người sử dụng chương trình này để nhập tịch Mỹ. 

baomai.blogspot.com  
Ngay trước khi ông Trump nhận chức, Nghị viện Mỹ đã đề nghị nâng hạn mức đầu tư quy định cho loại thị thực EB-5
Quan điểm của ông Trump khi tranh cử là siết chặt quy chế cấp thẻ xanh (thẻ thường trú cho người nước ngoài tại Mỹ) nhưng không giải thích rõ giữ tỷ lệ người nước ngoài không cao hơn lịch sử là như thế nào.Năm 1921, Mỹ giới hạn chỉ cấp thẻ xanh cho 3% người dân mỗi nước đã sống từ năm 1910 tại Mỹ. Tỷ lệ này là 2% vào năm 1924 ngoại trừ những người Châu Á.
Nếu quan điểm giữ dưới mức lịch sử của Trump là từ năm 1921 đến 1965 thì tờ New York Times cho rằng tỷ lệ cấp thẻ xanh mỗi năm của Mỹ hiện nay sẽ giảm 50%, còn nếu số liệu là trong khoảng 1966-1976 thì sẽ giảm 41%.
baomai.blogspot.com
  
Mặc dù chưa công bố chi tiết nhưng chắc chắn việc được thường trú tại Mỹ sẽ khó khăn hơn dưới thời của ông Trump. Một trong những ý tưởng “cấp tiến” nhất của tỷ phú mới đắc cử này là hoàn toàn ngừng cấp thẻ xanh trong 1 khoảng thời gian nhất định để ngăn tình trạng các công dân Mỹ gốc nhập cư đưa gia đình và người quen của họ sang.
Giới nhà giàu cũng “khóc” khi muốn lấy thẻ xanh ở Mỹ
Những bậc phụ huynh giàu có đang ngày càng lo ngại về việc con cái họ được nuôi nấng trong môi trường ô nhiễm không khí, chưa kể đến tình trạng thiếu nước sạch trầm trọng và an toàn thực phẩm ở mức đáng báo động. Các bậc cha mẹ lo xa cũng muốn dùng giấy phép thị thực làm bàn đạp để xin nhập quốc tịch cho con cái họ sau này, trong trường hợp họ sinh con ở nước ngoài. Sau này, kể cả khi những đứa trẻ trở về với hộ chiếu nước ngoài, chúng vẫn có thể theo học tại các trường quốc tế có chất lượng cao. Vì vậy, khi mức giá một tấm “thẻ xanh” lên đến triệu đô thì giới nhà giàu cũng phải “ đau đầu” suy nghĩ. Số liệu chính thức cho thấy trong năm 2017, những người giàu chiếm tới 85,4% trong các chương trình xin thi thực định cư tại Mỹ. Nguyên nhân chính là các biến động gần đây khiến giới nhà giàu tăng cường tìm kiếm những biện pháp bảo đảm như cơ hội nhập tịch vào Mỹ. Ngày càng nhiều người giàu chịu chi những món tiền khổng lồ để sở hữu giấy phép cư trú dài hạn cho họ và gia đình ở nước ngoài.
baomai.blogspot.com  
Các bậc cha mẹ lo xa cũng muốn dùng giấy phép thị thực làm bàn đạp để xin nhập quốc tịch cho con cái họ sau này.
Bên phía các nước tiếp nhận cũng có nhiều quốc gia hoan nghênh xu hướng này, miễn là những triệu phú, ước tính khoảng 1 triệu người, mang tiền của mình theo khi nhập cảnh. Tuy nhiên, không phải mọi quốc gia, nhất là những nước có điều kiện sống cao, đều đề ra những chính sách thuận lợi nhằm thu hút khoản tiền đầu tư đáng kể này. Ví dụ, nếu một người muốn xin quyền cư trú mãi mãi ở Australia, số tiền cần bỏ ra sẽ lên tới 5 triệu đô la Australia (khoảng 3,6 triệu USD).
Mức giá xin cư trú tại các quốc gia khác dao động ở mức thấp hơn, như 1 triệu USD để xin thẻ xanh tại Mỹ, 1 triệu bảng Anh (1,5 triệu USD) để xin 5 năm cư trú ở Anh. Còn ở Tây Ban Nha, một người bỏ ra 500.000 Euro (569.000 USD) để mua bất động sản sẽ có quyền cư trú đến chừng nào tài sản đó còn đủ để sinh sống.
baomai.blogspot.com
  
Rất nhiều luật sư cho người xin định cư tại Mỹ là “thị thực vàng” bởi chúng cho phép những người giàu, người nước ngoài nhập cảnh và thậm chí là nhập tịch vào Mỹ dễ dàng cùng với cả gia đình của họ. Nói cách khác, giới thượng lưu nước ngoài có thể trở thành công dân Mỹ, hoặc để gia đình họ thành người Mỹ chỉ với việc cho các công ty Mỹ thuê một số tiền nhất định trong vòng vài năm và có thể thu hồi lại nếu muốn.
Khi mức giá một tấm “thẻ xanh” lên đến triệu đô thì giới nhà giàu cũng phải “ đau đầu” suy nghĩ.
baomai.blogspot.com  
  
Nhu cầu nhập cảnh và nhập tịch tăng cao đã thúc đẩy hẳn một ngành dịch vụ để làm thị thực. Theo đó hàng loạt những văn phòng luật sư, công ty bất động sản ra đời chỉ để phục vụ cho giới nhà giàu nước ngoài. Cụ thể, các doanh nghiệp Mỹ tạo nên những dự án, công trình hoặc gọi vốn đầu tư kinh doanh từ những người giàu nước ngoài, đổi lại họ sẽ cung cấp chứng từ để giới nhà giàu này có thể lấy thị thực và nhập tịch Mỹ.
Violet

Hits: 38

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin