Category Archives: Chuyện Quanh Ta

Thùng tiền “Nếu gặp khó khăn, hãy lấy 3 tờ” ở thùng tiền nầy

Dân trí Thùng tiền “Nếu bạn gặp khó khăn, hãy lấy 3 tờ” đặt ở vị trí 202 Tô Hiến Thành, Q.10, TPHCM đang gây xúc động cho những người chứng kiến và trở thành minh chứng cho nghĩa cử, sự san sẻ ấm lòng của người Sài Gòn.

Nhiều ngày qua, nhiều người đi qua đường Tô Hiến Thành, Q.10 sẽ nhìn thấy một thùng đựng tiền rất đặc biệt đặt ở số nhà 202. Thùng tiền đặt ở vỉa hè của một tòa nhà, gần đường qua lại, trên thùng có in dòng chữ: “Nếu bạn gặp khó khăn, hãy lấy 3 tờ”. Trong thùng toàn là tờ 5.000 đồng.

Những người khó khăn đi qua có thể dừng lại, mở thùng lấy đủ tiền 3 tờ. Bên cạnh đó, những người qua đường khác có điều kiện cũng sẽ dừng lại để bỏ tiền vào. Chính sự góp sức này giúp thùng tiền luôn có tiền để san sẻ với mọi người nghèo khó.

Thùng tiền đặt ngay giữa đường phố mà không một ai phải đứng ra quản lý, kiểm soát. Những người dân quanh đó gọi đó là thùng tiền yêu thương. 

Thùng tiền gắn kết yêu thương hãy lấy 3 tờ nằm trên đường Tô Hiến Thành. Q.10, TPHCM
Thùng tiền gắn kết yêu thương “hãy lấy 3 tờ” nằm trên đường Tô Hiến Thành. Q.10, TPHCM 

Anh Trần Triều, một người dân ở Gò Vấp bộc bạch, hình ảnh thùng tiền yêu thương này làm anh thấy ấm áp vô cùng. Trước hết là giúp được người nghèo, giúp được nhau lúc cần, thể hiện được tấm lòng, chân thật của người Sài Gòn và anh thấy nó quá đẹp!

Theo anh, tất cả mọi người có thể đóng góp vài tờ tùy vào điều kiện của mình chứ không phải tùy vào lòng hảo tâm. bởi lòng hảo tâm ai cũng nhiều như nhau. Người ta cũng không sợ ai đó lấy nhiều hơn 3 tờ, và nếu những người thât sự nghèo khó họ lấy hơn 3 tờ khi cần cũng không sao.

“Người ta không sợ thằng ăn cướp nào bưng luôn cái thùng. Vì đứng trước một nghĩa cử quá đẹp như vậy, thằng ăn cướp sẽ phải chùn tay. Hành động này quá đẹp vì nó thể hiện sống động, thực tế và thuyết phục một điều: gần chục triệu người Sài Gòn, cả dân gốc ở đây và cả dân nhập cư còn tin nhau, còn rưng rưng xúc động khi nghĩ đến chuyện thương nhau. Thế nên cái thùng vẫn còn ở đó để lan tỏa yêu thương”, anh Triều xúc động chia sẻ.

 

 

Ở TPHCM, có một số địa điểm có thùng bánh mỳ miễn phí
Ở TPHCM, có một số địa điểm có thùng bánh mỳ miễn phí 

Anh Triều cho biết khi anh chia sẻ về thùng tiền yêu thương này, rất nhiều bạn bè của anh đã đến đóng góp vào thùng tiền theo sức của mình.

Nhiều người cũng đánh giá đây là một sáng kiến vô cùng dễ thương, vô cùng đẹp để mọi người san sẻ với nhau nhiều hơn, tin tưởng và yêu thương nhau hơn.

Trao đổi nhanh với PV Dân trí, ông Trương Hoài Phong, Chủ tịch UBND phường 15, Q.10 cho biết hiện tại phường chưa nắm được thông tin về thùng tiền yêu thương này. Đó có thể là ý tưởng của một công ty, một nhóm tình nguyện, một gia đình hay cá nhân nào đó mới thực hiện gần đây.

Quan điểm của ông Trương Hoài Phong là ủng hộ vì hành động này rất ý nghĩa và đẹp.

Ở TPHCM, tại một số địa điểm còn có thùng bánh mỳ từ thiện, miễn phí hay những thùng nước đá miễn phí nằm ở nhiều con phố.

Hoài Nam

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 1

Thân phận phụ nữ ở xứ Hồi giáo

 
 
Tổng số 1 tỷ 200 triệu tín đồ Hồi Giáo trải rộng trên khắp các lục địa nên số phận của phụ nữ không đồng nhất. Tùy theo luật pháp của mỗi quốc gia, số phận phụ nữ ở mỗi nước cũng khác nhau và tùy theo phong tục tập quán của mỗi dân tộc, cũng như do sự biến chuyển của lịch sử, số phận của phụ nữ Hồi Giáo cũng thay đổi theo.
Tuy nhiên, vượt lên trên mọi dị biệt của địa phương và qua mọi giai đoạn khác nhau của lịch sử vẫn có những yếu tố chung của đạo Hồi quyết định phần lớn số phận của các phụ nữ Hồi Giáo. Đó chính là những điều luật về phụ nữ được nêu rõ trong kinh Koran và trong Thánh Luật Sharia
 ). Kinh Koran là cuốn sách thiêng liêng ghi chép các lời của Thiên Chúa Allah) nên Koran được coi là bộ luật tối cao và không ai có quyền sửa đổi. Bộ luật Sharia được triển khai từ kinh Koran nên cũng là Thánh Luật bất khả xâm phạm. Do đó, những điều gì dù bất công và vô lý đã được kinh Koran và thánh luật Sharia áp đặt lên số phận phụ nữ cũng đều trở thành bất di bất dịch trong các nước Hồi Giáo. Thí dụ:
– Kinh Koran đã qui định chế độ y phục của phụ nữ hết sức khắt khe như sau:
Phụ nữ phải mặc che kín hoàn toàn, không được để lộ một phần nào của thân thể trước mặt bất cứ một người đàn ông nào, bao gồm cả mặt và tay”
(They dress up completely without showing any part of their bodies, including face and hands to any man – Koran 33:53).

Kinh Koran minh thị xác nhận uy quyền của đàn ông đối với đàn bà:
 “Đàn ông có quyền đối với đàn bà vì Chúa đã sinh ra đàn ông cao quí hơn đàn bà và vì đàn ông phải bỏ tài sản của mình ra để nuôi họ. Đàn bà tốt phải biết vâng lời đàn ông vì đàn ông săn sóc cả phần tinh thần của đàn bà. Đối với những phụ nữ không biết vâng lời, đàn ông có quyền ruồng bỏ, không cho nằm chung giường và có quyền đánh đập”.
(Man has the authority over women because God has made the one superior to the other and because they spend wealth to breed them. Good women are obedient because they guard their unseen parts. As for those whom you fear disobedience, admolish them, send them to beds apart and beat them – Koran 4:34).

Kinh Koran coi thiên đàng là:
 “Khu vườn của lạc thú nhục dục muôn đời”, còn ở trên thế gian nầy thì đàn bà là “cánh đồng lạc thú” mà mọi nguời đàn ông đều có quyền chủ động bước vào nếu muốn: “Women are your field, go into your field whence you please” – Koran 2: 221)

Đàn bà bị xã hội Hồi Giáo coi là một thứ công cụ để đẻ con và để thỏa mãn dục tính của đàn ông. Kinh Koran còn qui định: khi cha mẹ chia gia tài thì con gái chỉ được hưởng một phần nửa phần của con trai mà thôi. Khi các nhân chứng ra trước tòa làm chứng thì lời chứng của đàn bà chỉ có giá trị bằng một nửa lời khai của đàn ông. Khi nạn nhân là phụ nữ bị giết thì thân nhân chỉ được lãnh một nửa số tiền bồi thường.
Đàn ông có quyền lấy nhiều vợ nhưng đàn bà chỉ được lấy một chồng, do đó đàn ông không có tội ngoại tình. Trái lại, đàn bà ngoại tình sẽ bị đem ra nơi công cộng để mọi người ném đá đến chết.


Trải qua 14 thế kỷ, kinh Koran đã gieo biết bao tai họa cho các phụ nữ Hồi giáo nhưng vì các tín đồ ngoan đạo đều coi Koran là “Chân lý Tối Hậu của Thiên Chúa” (The Final Truth of Allah) nên không ai dám coi đó là những điều vô lý hoặc bất công. Các tín đồ nam cũng như nữ không còn con đường nào khác là phải tuyệt đối vâng phục ý Chúa vì Đạo Hồi có nghĩa là sự vâng phục hoàn toàn ý của Chúa (Islam = Submission to God).
Trong các nước Hồi Giáo, nữ giới phải chiu nhiều thiệt thòi trong hôn nhân. Tuổi con gái đi lấy chồng trung bình từ 12 đến 15. Trong các bộ lạc du mục, nhiều khi cha mẹ gả chồng cho con gái lúc mới 5,6 tuổi. Các anh chị em họ gần (cousins) có quyền lấy nhau, đặc biệt là hai người đàn ông có quyền trao đổi con gái cho nhau (người này làm cha vợ của người kia!). Đó chính là trường hợp của Muhammad. Năm 624, Muhammad (54 tuổi) lấy cô Hafsah 18 tuổi, con của Umar làm vợ bé. Trong khi đó, vợ chính của Muhammad mới lên 10, con gái của Abu Bakr. Cả hai cha vợ của Muhammad là Umar và Abu Bakr đều xin cưới con gái út của Muhammad là Fatima. Muhammad không chịu vì ông quá yêu thương Ali là em họ (con của chú ruột) nên ông đã gả Fatima cho Ali. Sau này Ali và Fatima trở nên “thánh tổ” của giáo phái Shi-a. Shi’a có nghĩa là “đảng của Ali” (Shiites = partisans of Ali).
Sau đây là hai vấn đề quan trọng được coi là tiêu biểu cho quan niệm đặc biệt của Hồi Giáo về nữ quyền. Đó là vấn đề đa thê
 (Polygamy) và trường hợp Afganistan dưới chế độ Hồi Giáo cực đoan của Taliban.


I. VẤN ĐỀ ĐA THÊ
Nói chung, các nước Tây Phương nhìn về các nước Hồi Giáo (công nhận chế độ đa thê) một cách khinh bỉ và họ coi Đa Thê đồng nghĩa với chế độ nô lệ (Polygamy is slavery!). Từ hậu bán thế kỷ 20, do nhiều biến chuyển về kinh tế và chính trị trên thế giới, nhiều nước Hồi Giáo đã phải điều chỉnh “Thánh Luật Sharia” đối với vấn đề đa thê cho phù hợp với thực tế.

– Tunisia: Đa số đàn ông Tunisia không đủ sức nuôi vợ con cho nên hầu như chẳng có ai muốn lấy nhiều vợ, mặc dầu kinh Koran cho phép đàn ông lấy 4 vợ. Các dân biểu tán thành việc hủy bỏ tục đa thê. Do đó, vào
 
năm 1956, Tunisia trở thành nước Hồi Giáo đầu tiên ra lệnh cấm đa thê. Chẳng những thế, họ còn chê bai chế độ ly dị quá dễ dàng của Tây Phương. Họ gọi các cuộc hôn nhân sau khi ly dị liên tiếp nhiều lần là một hình thức đa thê trá hình vì đó chỉ là “chế độ độc thê hàng loạt” (serial monogamy).

– Algeria: Algeria là thuộc địa của Pháp từ năm 1830. Chiến thắng Điện Biên Phủ của Việt Nam năm 1954 đã đem lại một niềm hứng khởi vô cùng lớn lao cho nhân dân Algeria trong quyết tâm đánh đuổi thực dân Pháp dành độc lập. Niềm hứng khởi đó đã thúc đẩy trên 10.000 phụ nữ Algeria gia nhập hàng ngũ kháng chiến quân võ trang. Họ lợi dụng những chiếc áo choàng đen phủ kín từ đầu đến chân để dấu vũ khí, thuốc men, lương thực tiếp tế cho quân kháng chiến. Nhưng sau khi cuộc kháng chiến thành công năm 1962 thì chính quyền Algeria bị rơi vào tay của giới lãnh đạo Hồi Giáo cực đoan 
(tương tự như Việt Nam).
Chính quyền này muốn đưa Algeria trở về thời Trung Cổ bằng cách tước đoạt mọi quyền tự do của phụ nữ. Phụ nữ Algeria ngao ngán thở dài hối tiếc thời Pháp thuộc vì dưới ách thống trị của thực dân, họ đã được hưởng rất nhiều quyền tự do và nhân phẩm của họ đã được kẻ địch tôn trọng còn hơn những kẻ lãnh đạo đồng hương của họ.
Vào năm 1980, một đảng Hồi Giáo cực đoan khác lên nắm chính quyền ở Algeria. Năm 1984, chính quyền này ban hành luật công nhận chế độ đa thê. Nhiều phụ nữ biểu tình chống lại luật này. Chính quyền quá khích ra lệnh cho cảnh sát nổ súng khiến cho 48 phụ nữ bi thiệt mạng.
Sự đàn áp dã man của chính quyền Hồi Giáo cuồng tín đã làm bùng lên một làn sóng phản đối mạnh mẽ hơn. Chính quyền liền ban hành luật thị uy với những hình phạt thật nghiêm khắc đối với những người xách động biểu tình: đàn ông bị chặt đầu, đàn bà bị thiêu sống. Bộ luật chống biểu tình này được áp dụng liền trong 10 năm, từ 1984 đến 1993, đã giết chết khoảng 7000 người!. Mặc dầu vậy, phụ nữ Algeria vẫn không nản chí, họ tiếp tục tranh đấu cho tự do một cách thật kiên cường khiến cho thế giới phải khâm phục. Ngày lịch sử 22-3-1993, một nửa triệu phụ nữ Algeria vứt bỏ áo choàng và khăn che mặt từ khắp nơi đổ về thủ đô với khẩu hiệu: “
Chúng tôi không nhượng bộ” (We will not yield!). Trước khí thế quá mạnh mẽ và can trường của nửa triệu phụ nữ, chính quyền Hồi Giáo cực đoan đã phải chùn tay không dám bắn và cuối cùng họ đã phải nhượng bộ bằng cách hủy bỏ các luật lệ bất công đối với phụ nữ.

– Iran: Đại đa số dân Iran theo giáo phái Shiites nổi tiếng bảo thủ và cực đoan. Họ theo đúng tinh thần của Kinh Koran là chỉ tôn trọng quyền lợi của đàn ông mà thôi. Luật hôn nhân của Iran công nhận chế độ đa thê. Đàn ông muốn ly dị vợ lúc nào cũng được, thủ tục ly dị vô cùng đơn giản vì người chồng chỉ cần nói với vợ ba lần: “Tôi ly dị cô”! Sau khi được tòa cho ly dị, người chồng luôn luôn có quyền giữ con trai trên 6 tuổi và con gái trên 12 tuổi. Người vợ chỉ được nhận tiền của chồng trợ cấp trong 3 tháng mà thôi.
Trong thế kỷ 19 đến giữa thế kỷ 20, các vua Hồi công nhận nhiều quyền tự do của phụ nữ, nhưng sau cuộc Cách Mạng Hồi Giáo do giáo chủ Khomeini lãnh đạo trong 2 năm 1978-1979, chính quyền Hồi Giáo Shiite cực đoan đã đưa Iran trở lại thời Trung Cổ: Phụ nữ bị bắt buộc phải đeo mạng che kín mặt và phải mặc áo choàng CHADOR phủ kín từ đầu đến chân. Luật pháp cho phép chồng có quyền đánh vợ, thậm chí dù có đánh chết vợ chăng nữa thì cũng chỉ bị tòa án phạt tượng trưng. Tại Iran, hàng năm có tới nhiều trăm vụ phụ nữ bị chồng giết chết!
Tuy nhiên, Iran có một số điều luật tiến bộ so với các nước Hồi Giáo khác: Phụ nữ được phép lái xe, được quyền hành nghề buôn bán nhà cửa, làm chủ cửa tiệm buôn và đặc biệt là được giữ các chức vụ cao trong chính quyền. Hiện nay phụ nữ chiếm 35% lực lượng công chức tại các công sở, 25% lực lượng công nhân và 54% tổng số sinh viên đại học.
 (Newsweek 3.2.2001).

– Các nước Hồi Giáo có nữ thủ tướng: Thổ Nhĩ Kỳ, Pakistan, Bangladesh và Indonesia. Tại các nước này, phụ nữ có quyền tự do gần như bình đẳng với nam giới. Nếu xếp theo thứ tự về quyền tự do của phụ nữ thì Thổ Nhĩ Kỳ đứng đầu rồi đến Indonesia, Pakistan và Bangladesh. Ngoại trừ Thổ Nhĩ Kỳ, tại Indonesia, Pakistan và Bangladesh hầu hết các phụ nữ đều thất học. Chỉ có một trường đại học Rawanpindi ở Pakistan có nữ sinh viên. Các phụ nữ Pakistan, kể cả nữ sinh viên, đều phải che mặt. Tại vùng Kashmir đang có chiến tranh giữa Hồi và Ấn, bọn cuồng tín Hồi Giáo thường hay tạt át-xít vào mặt những phụ nữ không chịu đeo mạng che mặt.

– Các nước Hồi Giáo tại vùng vịnh Ba Tư.- Vùng Vịnh Ba Tư có nhiều nước Ả Rập theo Hồi Giáo: Ả Rập Saudi, Koweit, Yemen, Quatar và Emerites. Các nước này giầu có nhờ dầu hỏa và có nhiều siêu thị 
(supermarket, Food stores) như ở Mỹ, nhưng phụ nữ bị luật pháp cấm lái xe. Do đó, công tác mua sắm (shopping) và đi chợ đều do đàn ông thực hiện. Nếu đàn ông không thích đi chợ mua sắm thì cũng phải lái xe đưa vợ tới các cửa tiệm rồi ngồi chờ vợ ở trong xe.

– Tại Ả Rập Saudi, nhà nước ban hành luật về y phục của phụ nữ 
(The National Dress Code) theo đúng tinh thần kinh Koran là “phải bảo vệ đức khiêm tốn của phụ nữ và không cho phép họ phô bày nhan sắc” (to guard their modesty and not to display their beauty). Luật này lập ra một ngành cảnh sát đặc biệt gọi là “Cảnh sát đạo đức” (Morality Police) chuyên lo việc thi hành các luật lệ về y phục của phụ nữ. Bất cứ một phụ nữ nào mặc y phục không đúng qui định sẽ bị cảnh sát đạo đức đánh đập bằng gậy tại chỗ!
Điều rất đặc biệt tại Saudi Arabia là các phụ nữ đều không có thẻ căn cước. Lý lịch của họ chỉ được ghi thêm vào căn cước của cha nếu còn độc thân. Khi cha chết thì lý lịch được ghi vào thẻ của anh em trai. Nếu đã kết hôn thì lý lịch của phụ nữ được ghi vào thẻ căn cước của chồng. Khi chồng chết thì ghi vào thẻ căn cước của con trai. Đàn bà bị cấm lái xe, bị cấm hành nghề luật sư, kỹ sư và bị cấm làm công chức cho các công sở của nhà nước.
 
– Tại Koweit: Số phận phụ nữ cũng tương tự như ở Saudi Arabia. Tuy nhiên, kể từ 1999, phụ nữ được luật pháp công nhận nhiều quyền tự do, trong đó có quyền tự do quan trọng nhất là quyền tự do ứng cử và bầu cử. (Newsweek 3/12/2001).

Tại Saudi Arabia và Koweit, các học sinh nam nữ phải học tại các trường riêng biệt từ cấp tiểu học trung học và cả ở đại học.

II. AFGANISTAN DƯỚI CHẾ ĐỘ HỒI GIÁO CỰC ĐOAN TALIBAN.-
Năm 1989, do sự giúp đỡ tích cực của Mỹ và của các nước Hồi Giáo, quân kháng chiến Afganistan đã đánh đuổi quân Liên Xô ra khỏi bờ cõi. Sau đó, trong ba năm kế tiếp, quân kháng chiến tiếp tục cuộc chiến đấu để lật nhào chế độ thân Liên Xô của Najibullah. Nhưng đến khi cuộc kháng chiến thành công thì các “chiến sĩ tự do” (Mujahideen) đã mau chóng chia thành nhiều phe nhóm chống đối và giết hại lẫn nhau vì lý do sắc tộc và giáo phái khác biệt. Tại Afganistan, từ xưa đến nay có bốn sắc tộc thường xuyên xung đột nhau là Pathans, Pashtun, Uzbek và Tajik. Về tôn giáo, có hai giáo phái vốn thù nghịch nhau và đã từng có nhiều thế kỷ thù hận đẫm máu là giáo phái Sunni và Shiite. Đất nước Afganistan rơi vào tình trạng nồi da xáo thịt trong 5 năm, từ 1989 đến 1994 làm thiệt mạng hàng vạn sinh linh.
Cuộc nội chiến được kết thúc năm 1994 do một người hùng tên Mullah Omar, lãnh đạo phe Taliban, thành công trong việc cướp chính quyền trung ương. Theo ngôn ngữ Afgan thì Taliban có nghĩa là “Một Nhóm Sinh Viên” 
(A band of Students). Họ có chủ trương ổn định đất nước, thiết lập quốc gia Hồi Giáo và chủ trương bài ngoại cực đoan.
Điều làm mọi người phải ngạc nhiên là phe Taliban không có quân đội, trong khi các lãnh chúa của các bộ lạc đều có quân đội và vũ khí trong tay mà không dám làm gì. Sự thành công của Taliban hoàn toàn do khả năng tuyên truyền và thuyết phục quần chúng nên họ đã được toàn dân ủng hộ và đưa lên nắm chính quyền năm 1994. Năm 1996, Taliban mới chính thức chiếm thủ đô Kabul và kiểm soát 2/3 lãnh thổ quốc gia. Việc đầu tiên là Taliban ban hành hiến pháp công bố Afganistan là một quốc gia Hồi Giáo 
(Hồi Giáo là Quốc Giáo). Các luật lệ cổ hủ lỗi thời của Hồi Giáo từ 14 thế kỷ trước đều được phục hồi: kẻ bị kết án về tội trộm phải bị chặt tay, đàn bà ngoại tình bị ném đá đến chết…

Taliban ban hành luật lệ về y phục của phụ nữ hết sức khắt khe, đến nỗi đã biến họ thành “những kẻ vô hình” vì mọi người hàng xóm và những người đi trên đường phố đều không nhìn thấy mặt của phụ nữ. Mọi phụ nữ Afgan mỗi khi bước chân ra khỏi nhà đều phải mặc bộ BURKA. Đây là một kiểu áo choàng may bằng vải thô phủ kín từ đầu đến chân. Các ký giả Tây Phương gọi Burka là “cái túi đựng xác người sống”
 (the body-bag for the living).Vì được may bằng nhiều nếp gấp và rộng thùng thình nên chiếc áo Burka rất nặng. Vào mùa hè trời nóng có nhiều phụ nữ bị bịnh ngộp thở (claustrophobia) hoặc mắc chứng nhức đầu kinh niên.
Tại Afganistan cũng như tại các quốc gia Hồi Giáo khác, phụ nữ không được đi học. Các bé gái chỉ được học từ 7 đến 12 tuổi đủ để có thể đọc được sách kinh mà thôi.
Cũng giống như trường hợp Algeria, chính quyền Hồi Giáo bản xứ đã đối xử với phụ nữ tàn tệ hơn chế độ thực dân Pháp trước kia. Chế độ Taliban cũng tước đoạt hết mọi quyền tự do của phụ nữ Afganistan mà họ đã được hưởng dưới thời Liên Xô chiếm đóng tại xứ này trong 10 năm, từ 1979 đến 1989. Chính phủ Taliban lập ra Bộ Cải Tiến Đạo Đức và Ngăn Ngừa Thói Xấu (Ministry for Promotion of Virtues and Prevention of Vices). Các cán bộ thuộc bộ này đều là đàn ông, mỗi cán bộ được trang bị một cái roi dài quấn dây cáp bằng thép dùng để đánh bất cứ một phụ nữ nào đi trên đường phố mà không mặc y phục đúng cách. Chẳng hạn như để lộ vớ trắng ở bàn chân, đi giầy gây tiếng kêu trên hè phố, mặc quần áo quá bó sát thân hoặc trên người có đeo nữ trang v.v…

Charlie Nguyễn
 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 4

Đi du lịch đừng để bị thất lạc hành lý máy bay với 7 mẹo vặt cực kỳ hữu ích này

Đây đều là những bí kíp bảo quản hành lý tránh thất lạc bạn nên bỏ túi kẻo tránh rơi vào trường hợp dở khóc dở cười.

Đợt nghỉ lễ dài đã bắt đầu rồi và nhiều người sẽ tranh thủ thời điểm này để đi du lịch. Thế nhưng, sẽ ác mộng biết bao khi đi du lịch mà bạn bỗng nhiên bị thất lạc hành lý.

Bỏ túi ngay những bí kíp này để bạn không phải “phát điên” khi hành lý không cánh mà bay.

1. Loại bỏ nhãn cũ sau mỗi chuyến bay

Nếu bạn có sở thích sưu tầm nhãn dán hành lý sau mỗi chuyến đi thì nguy cơ hành lý bị nhầm lẫn, thất lạc sẽ cao hơn đấy.

Bởi công việc của nhân viên hàng không rất nhiều và sai sót là điều không tránh khỏi. Do đó, loại bỏ nhãn cũ sau mỗi chuyến bay giúp nhân viên hàng không thuận lợi trong việc tìm kiếm hành lý của bạn, tránh nhầm lẫn chuyển sang máy bay khác.

2. Check in sớm

Đi du lịch đừng để bị thất lạc hành lý máy bay với 7 mẹo vặt cực kỳ hữu ích này - Ảnh 1.

Kinh nghiệm của các nhân viên hàng không đã chỉ ra rằng, càng làm thủ tục muộn thì hành lý của bạn càng dễ bị thất lạc hơn.

Đặc biệt là bạn check in vào những phút cuối cùng trước khi cửa lên máy bay đóng, hành lý của bạn sẽ dễ bị bỏ rơi, không kịp đi qua dải băng chuyển lên máy bay cùng chuyến với bạn.

3. Nhờ nhân viên dán nhãn “đồ dễ vỡ” lên vali

Đi du lịch đừng để bị thất lạc hành lý máy bay với 7 mẹo vặt cực kỳ hữu ích này - Ảnh 2.

Đây được cho là 1 thủ thuật, bạn hãy nhỏ nhẹ thông báo với nhân viên rằng trong vali của bạn có hành lý dễ vỡ, cần bê vác nhẹ nhàng, và quan tâm đặc biệt hơn.

Lúc này, họ sẽ không tiếc dán 1 chiếc nhãn đặc biệt cùng lời hứa sẽ quan tâm đặc biệt đến nó.

4. Chọn vali sáng màu, không quá đắt tiền

Đi du lịch đừng để bị thất lạc hành lý máy bay với 7 mẹo vặt cực kỳ hữu ích này - Ảnh 3.

Chiếc vali đắt tiền rất có thể sẽ khiến cho “kẻ trộm” để mắt tới nó. Vì thế, tốt nhất là bạn hãy chọn một chiếc vali sáng màu để có thể dễ nhận diện từ xa nhưng có mức giá tiền trung bình thôi nhé, để không “lọt vào mắt xanh” của những tên trộm muốn dòm ngó.

5. Dùng màng bọc vali

Đi du lịch đừng để bị thất lạc hành lý máy bay với 7 mẹo vặt cực kỳ hữu ích này - Ảnh 4.

Chắc chắn là tên trộm sẽ lười biếng hơn khi phải mở bao màng bọc vali của bạn để có thể “tấn công” vào sâu trong hành lý.

Thế nên bạn đừng ngại mà khoác lên chiếc vali của mình 1 lớp áo bảo vệ – việc này vừa hạn chế sự xâm nhập của kẻ gian mà còn giữ vali của bạn tránh trầy xước, gãy vỡ nữa đó!

6. Không nhồi nhét quá nhiều đồ vào vali

Đi du lịch đừng để bị thất lạc hành lý máy bay với 7 mẹo vặt cực kỳ hữu ích này - Ảnh 5.

Vì đi du lịch nên không ít bạn có thói quen “nhét cả thế giới” trong vali. Họ mang đủ thứ đồ lỉnh kỉnh, chèn chặt ự – điều này vô tình khiến nhân viên vận chuyển hành lý cảm thấy khó chịu, bực dọc khi phải nhấc lên nhấc xuống vài lần.

Kết quả là đôi khi vô tình đẩy bạn vào tình huống dở mếu dở cười, quăng vali ra góc khác chẳng hạn.

Và nói dại, nếu như chiếc vali của bạn bị thất lạc, bạn sẽ không còn quần áo, đồ dùng đâu để dùng nữa. Thế nên, cách thông minh là nếu đi cùng gia đình, hãy phân chia đồ đạc với người thân để phòng bất trắc xảy ra nhé!

7. Khóa vali cẩn thận, ghi thông tin cá nhân để bên trong

Đi du lịch đừng để bị thất lạc hành lý máy bay với 7 mẹo vặt cực kỳ hữu ích này - Ảnh 6.

Đôi khi bạn chủ quan cho rằng bên trong chẳng có gì quan trọng (chỉ vài bộ quần áo, dụng cụ cá nhân…) nên không khóa vali lại.

Đừng vô tư như thế nhé! Hãy luôn sử dụng một chiếc khóa nhỏ, hoặc cài khóa vali cẩn thận để bảo đảm mọi thứ đều nằm gọn trong vali của bạn.

Bên cạnh đó, bạn nên ghi thông tin cơ bản – tên, số điện thoại, địa chỉ nhà – lên 1 tấm giấy nhỏ, và đặt trong hành lý. Trong trường hợp vali thất lạc, người ta sẽ có thông tin để liên lạc được với khổ chủ 1 cách nhanh, dễ dàng hơn.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 95

Cận cảnh du thuyển lớn nhất TG

     
Chiếc du thuyền mang tên Symphony of the Seas (Bản giao hưởng của đại dương) là chiếc du thuyền lớn nhất TG với sức chứa khoangg 6.600 hành khách. Để hoàn thành chiếc tàu họ đã phải mất tới 3 năm làm việc. Dưới đây là 1 số thông tin thêm về nó. Thuộc sở hữu của tập đoàn tàu biển quốc tế Royal Caribbean của Hoa Kỳ, Symphony of the Seas là du thuyền thứ tư nằm trong hệ thống tàu du lịch hiện đại bậc nhất thế giới Oasis of the Seas (Ốc đảo trên biển). Mất 2 năm để hoàn thành, Symphony of the Seas được ghép từ hơn 500,000 bộ phận riêng biệt, có trọng lượng 228,000 tấn, dài 362 mét với 18 boong tàu. Việc đóng tàu Symphony bắt đầu vào năm 2015, tại xưởng STX France ở St. Nazaire, Pháp, với tổng chi phí là hơn $1 tỷ Mỹ kim. Ông Michael Bayley, Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc của Royal Caribbean cho biết: “Chúng tôi rất vui được giới thiệu Symphony of the Seas đến toàn thế giới. Con tàu sẽ cung cấp những dịch vụ du lịch hàng đầu cho mọi lứa tuổi. Mọi hình thức giải trí hiện đại nhất hiện nay đều có trên Symphony of the Seas.”

 


Symphony of the Seas có 2,759 phòng, phục vụ cho khoảng 6,680 hành khách cùng thủy thủ đoàn lên đến 2,200 người. Tất cả các phòng trên tàu đều được trang bị nội thất cao cấp. Ngoài các loại phòng đôi và phòng đơn, Symphony of the Seas còn có rất nhiều phòng cho gia đình có diện tích lớn. Đặc biệt, hầu hết các phòng trên Symphony of the Seas đều có ban-công nhìn ra khu công viên nhân tạo với hơn 12,000 loại cây nhiệt đới.


Các cơ sở dịch vụ thông thường như hồ bơi, phòng gym, spa, tất nhiên sẽ không thể thiếu. Du khách sẽ có vô số lựa chọn khi muốn tìm nơi ăn uống, vì Symphony có đến 40 nhà hàng, quán cà-phê, và quán bar. Ngoài ra, du khách sẽ được thử nghiệm các dịch vụ vô cùng thú vị trên Symphony of the Seas, như uống rượu do robot pha chế, chơi đu dây mạo hiểm ngang qua boong tàu, chơi lưới ván trên máy tạo sóng, hay thử cảm giác mạnh trong ống trượt cao nhất trên biển.
Trên tàu Symphony, trẻ em cũng sẽ không cảm thấy nhàm chán, vì sẽ được chơi đùa tại khu giải trí chủ đề hải dương, làm các thí nghiệm vui tại Phòng thí nghiệm Adventure Science Lab, hoặc tham gia thi tài năng tại nhà hát Adventure Ocean. Ngoài ra, trên tàu Symphony còn một số trò giải trí như đấu súng laser, trượt băng, và vách đá nhân tạo cho người thích leo núi.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 10

Choáng váng nồi lẩu đầy hóa chất của dân nhậu (theo Vietnamnet)

Các món nhậu khoái khẩu ở phần lớn các quán nhậu bình dân được “phù thủy” hóa chất chợ Kim Biên biến hóa thêm phần bắt mắt.

Đối với dân nhậu tại TP.HCM, khi lên bàn nhậu thì món lẩu được xem là món phổ biến nhất, vì vừa phục vụ số đông lại dễ ăn. Lượng bán nhiều nên việc sử dụng hóa chất để bảo quản cũng như chế biến các món lẩu là điều dễ hiểu.

Theo ghi nhận của phóng viên, tại TP.HCM có hàng ngàn quán án, quán nhậu chuyên phục vụ món lẩu hải sản cho người có nhu cầu. Một trong những “thiên đường” lẩu hải sản có thể kể ra như: khu lẩu làngĐHQG TP.HCM (quận Thủ Đức), đường Trần Não (quận 2), đường Lê Văn Việt (quận 9), đường Thành Thái (quận 10)… Tại đây, vào thời gian từ 17h30 đến 22h, các quán nườm nượp khách đến ăn lẩu hải sản. Mức giá một lẩu hải sản tại đây khá rẻ, dao động từ 60.000-120.000 đồng/nồi.

Với mức giá rẻ như vậy thì nguyên liệu cũng được nhập ở những nguồn rẻ tối đa, cụ thể là những vựa hải sản cung cấp hải sản chết và được hồi sinh bằng hóa chất. Cụ thể, một số chủ vựa hải sản chợ Chánh Hưng, quận 8 tiết lộ, để giữ tôm tươi lâu, chủ hàng thường ngâm formaldehyde (chất bảo quản xác ướp) – một loại chất độc cấm sử dụng trong thực phẩm, gây nguy hiểm cho sức khỏe người tiêu dùng.

Ngoài nguyên liệu chính thì hóa chất cũng được dùng để “làm đẹp” cho các loại rau ăn trong lẩu. Măng chua là thực phẩm “hấp thụ” nhiều hóa chất nhất, vì đây là loại được sơ chế. Theo đúng quy trình, măng tươi sau khi thu hoạch sẽ được luộc kỹ qua nhiều lần nước, lửa phải đều và ngâm khoảng 2 ngày thì măng mới mềm, chua, ngon ngọt hết đắng. Nhưng để giảm chi phí, giảm công luộc, người buôn măng đã sử dụng một loại hóa chất giúp măng chua ngon, giòn mềm và có thể để được đến 2 năm mà không lo thối. Giá bán hóa chất ngâm măng có giá 60.000 đồng/kg. Với 1 kg hóa chất có thể ngâm được vài tạ măng. Nhờ hóa chất, măng còn nở ra và nặng cân, dân buôn măng sẽ thu lãi khủng nhất là những tháng trái mùa măng tươi. Lượng hàng ra một phần ra chợ phần lớn vẫn bỏ sỉ về cho các quán nhậu bình dân

Các món ăn xoay quanh lẩu cũng không thoát được việc sử dụng hóa chất tạo sự hấp dẫn, đặc biệt các món gỏi và món nướng. Khi quán nhậu đắt hàng thì việc chuẩn bị nguyên liệu chế biến cho nhiều ngày liền là việc cần thiết phải làm. Vì thế, các món gỏi thì càng ngon lại càng thấy sợ. Một đầu bếp quán nhậu ở bờ sông đường Dương Quảng Hàm (Gò Vấp) cho biết: “Các nguyên liệu làm gỏi như ngó sen, hoa chuối, hành tây… chỉ giữ được độ trắng tự nhiên trong vòng một vài tiếng đồng hồ. Để dùng vài ngày đầu bếp nào cũng phải sử dụng hóa chất để đánh lừa thực khách”.

Phần thân ngó sen sẽ được ngâm trong nước đã pha sẵn chất tẩy trắng khoảng 2 giờ. Lúc này, những cọng ngó sen nhìn trắng phau rất bắt mắt còn được nhúng vào xô nước chứa hàn the khoảng 2 giờ nữa để tạo độ giòn… Cứ tưởng như vậy là xong công đoạn ngâm tẩm, nhưng không phải. Cọng ngó sen tiếp tục ngâm trong formaldehyde để tránh bị úng thối, rồi ngâm trong đường và dấm hóa học cho thấm trước khi trữ lạnh. Với cách này, ngó sen có thể dùng dần cả tuần cũng không hư… Các món gỏi cần giữ trắng thì các mòn nướng lại cần tạo mùi. Như vậy cũng chỉ có gia vị hóa chất làm nhiệm vụ này một cách hoàn hảo nhất.

Các món nướng khoái khẩu của dân nhậu là vú dê nhiều khi lại có nguồn gốc từ vú heo. Tiếp cận với đầu mối cung cấp “vú dê” ở đường Lũy Bán Bích, quận Bình Tân, chủ cơ sở cho biết: “Vú dê cũng tương tự vú heo, vú trâu, vú bò… nhưng có mùi vị đặc trưng của dê, nên nhiều nhà hàng bơm thêm chất tạo mùi lên vú heo trước khi nướng. Để bảo quản “vú dê” trong kho được lâu ngày mà không bị thâm đen, bốc mùi, phải dùng bột tẩy trắng (sodium hyposulfite) ngâm qua nước một lần. Nhu cầu của các quán nhậu bình dân về mặt hàng này lớn nên “vú dê” được sản xuất theo cách đó, chứ vú dê thật đâu có nhiều như vậy”.

Trong khi đó, các loại chân gà, gân bò cũng được “tạo dáng” hoàn chỉnh hơn. Nhìn đĩa chân gà ướp muối ớt nướng thơm phức, dĩa chân gà hấp hành trắng phau, dĩa gỏi chân gà trộn rau răm bắt mắt… thực khách khó mà biết rằng chúng đã được chế biến theo công nghệ “tắm trắng”. Chẳng hạn, chân gà phần lớn là hàng nhập, lâu ngày tiêu thụ không hết lại bảo quản không đúng kỹ thuật nên dễ bị hư hỏng, biến chất.

Chủ một đầu mối chuyên cung cấp chân gà cho các chợ, quán nhậu ở quận 12 cho biết: “Các loại thịt này phải cấp đông liên tục để vận chuyển đến hàng tháng trời. Đến khi có mối kêu hàng, tụi tui phải dùng hóa chất để rã đông cấp tốc. Sau đó, đổ vào thùng để tẩy trắng phần xương bên trong, tủy xương của thịt gà đông lạnh bao giờ cũng bị đen, thâm kim, kể cả các lỗ chân lông trên da cũng thâm chân chim, sẽ được tẩy trắng luôn một thể”.

Sử dụng hóa chất vừa đẩy nhanh công đoạn chế biến, màu sắc bắt mắt lại vừa lưu giữ được qua nhiều ngày, không sợ thiu thối nên hầu hết các quán nhậu đều sử dụng hóa chất để “nâng tầm” đồ ăn. Chưa khi nào người dân lại phải đối phó với nhiều loại thực phẩm bẩn như hiện nay. Các món ăn từ khô đến ướt, từ mặn đến ngọt, từ đồ dầm cho đến đồ chín… đều là ẩn họa.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 12

ÔI, CHỒNG ƠI LÀ CHỒNG!…

ĐOÀN DỰ 

THƯA QUÝ BẠN, các cụ ta có câu: “Thân em như tấm lụa đào, phất phơ giữa chợ biết vào tay ai” và câu“Thân gái mười hai bến nước, trong nhờ đục chịu”. Tại sao lại “12 bến nước” chứ không phải 13 hay 14 bến? Theo một số các nhà nghiên cứu, con số 12 ứng với 12 “chi” trong cách tính âm lịch thời cổ: tý sửu dần mão (mẹo) thìn tỵ ngọ mùi thân dậu tuất hợi ; mỗi “chi” tượng trưng bằng một con vật gọi là mộtcon giáp: chuột, trâu, cọp, mèo, rồng, rắn, ngựa, dê, khỉ, gà, chó, lợn. Như vậy, một cô gái lấy chồng thì chẳng trúng anh nọ cũng trúng anh kia chứ tuổi của anh ta không thể nào khác hơn một trong 12 con giáp đó được. Còn theo học giả Paulus Hùinh Tịnh Của (1834-1907) trong cuốn Đại Nam quấc âm tự vị (xuất bản tại Saigon năm 1895) thì nhà thông thái này giải thích: “Thân con gái như chiếc đò, hoặc gặp bến trong, hoặc mắc bến đục, hoặc đưa người tốt, hoặc đưa người xấu, may thì nhờ, rủi thì chịu. Nói mười hai bến là nói cho vần vậy thôi”.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 12

Pháp: Hình ảnh hoàng hôn trên thành phố Paris

Mấy năm trước vợ chồng tôi thăm viếng Paris trong 7 ngày, lang thang khắp nơi. Đặc biệt chúng tôi đã nhìn Paris lúc hoàng hôn, cảnh vật đẹp lắm. Paris thơ mộng và quyến rũ. Khi mặt trời lặn, Paris đẹp và quyến rũ hơn. Trong chuyến du lịch nước Pháp 19 ngày vừa qua, vợ chồng tôi đã bay qua Paris viếng thành phố này trong 7 ngày, trước khi đi về miền Nam nước Pháp. Đó là 7 ngày tuyệt vời trong đời tôi.

 

https://www.facebook.com/media/set/?set=a.523322747767503.1073742006.473722909394154&type=3

Mấy năm trước vợ chồng tôi thăm viếng Paris trong 7 ngày, lang thang khắp nơi. Đặc biệt chúng tôi đã nhìn Paris lúc hoàng hôn, cảnh vật đẹp lắm. Paris thơ mộng và quyến rũ. Khi mặt trời lặn, Paris đẹp và quyến rũ hơn.

Trong chuyến du lịch nước Pháp 19 ngày vừa qua, vợ chồng tôi đã bay qua Paris viếng thành phố này trong 7 ngày, trước khi đi về miền Nam nước Pháp. Đó là 7 ngày tuyệt vời trong đời tôi.

Paris được người Việt Nam mình biết đến với tên Ba Lê. Đây là thủ đô và là thành phố lớn nhất nước Pháp. Nó nằm hai bên bờ sông Seine phía Bắc nước Pháp, trong vùng Île-de-France. Theo thống kê dân số năm 2009, dân số thành phố Paris được 2,234,105 người, và khu đô thị Paris có khoảng 12 triệu dân. Đây là một trong những khu đô thị đông dân nhất Âu Châu, mỗi năm khoảng 30 triệu du khách đến thăm viếng.

Vùng Paris được con người sanh sống từ hơn 2 ngàn năm trước. Từ thế kỷ 12, nó trở thành một trung tâm kiến thức và nghệ thuật quan trọng của châu Âu, và là thành phố lớn nhất của thế giới cho tới thế kỷ 18. Cuộc cách mạng Pháp xảy ra ở đây. Nhiều sự kiện chánh trị quan trọng của nước Pháp cũng xảy ra ở đây.

Ngày nay Paris vẫn giữ vị trí lãnh đạo nước Pháp. Nó là một trung tâm chánh trị, văn hóa, và thương mại lớn của thế giới, ảnh hưởng mạnh đến thế giới về mọi mặt như giáo dục, giải trí, khoa học, truyền thông, thời trang và nghệ thuật. Paris là một trong 4 thành phố toàn cầu lớn nhất thế giới, cùng với New York, Tokyo, và London.

Pháp: Hình ảnh hoàng hôn trên thành phố Paris

http://lthdan05.wordpress.com/2012/05/23/phap-hinh-anh-hoang-hon-tren-thanh-pho-paris/

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 10

Du lịch bên Tàu

* Cảm nghĩ của một người vừa đi du lịch xứ Chệt về *

Xin chào tất cả các bạn. 

Tôi vừa đi chơi 2 tuần bên Tàu về. Vâng, tôi vừa thực hiện được ước mơ bấy lâu nay của tôi là đặt chân lên Vạn Lý Truờng Thành. Mặc dù ý thức được chuyến đi du lịch bên Tàu của tôi rơi không đúng thời điểm, tôi vẫn bắt buộc phải thực hiện điều này năm nay vì qua năm tới, về hưu, tôi sẽ không còn khả năng tài chánh, và có thể cả sức khỏe để làm được. Vợ chồng tôi đã ghi tên đi theo tour cùng với một số người Pháp. Điều gây ấn tuợng nhất đối với tôi qua chuyến đi này là phong cảnh hùng vĩ của nước Tàu và cái phồn vinh (giả tạo?) của các thành phố lớn, nhất là Shanghai. 

Từ trên tháp cao hơn 300m nhìn xuống không thua gì New York, với bạt ngàn tòa nhà chọc trời, khi ngồi trên tàu thuởng ngoạn Shanghai by night … đèn néon muôn màu chớp tắt… nhu đi bâteau mouche trên sông Seine. 

Đại đa số xe hơi toàn các hiệu xịn, nhập từ nuớc ngoài cũng có, ráp tại nội địa cũng có. Và dĩ nhiên cảnh kẹt xe khủng khiếp, kẹt xe hơi chứ không phải kẹt xe gắn máy như bên VN mình. Đường xá thì rộng và sạch sẽ hơn cả bên Paris.. 

Đó là những điểm khen của tôi. Còn mặt trái thì sao? 

Ngay từ khi được người hướng dẫn đón đoàn chúng tôi tại sân bay Shanghai, một người đàn ông 51t, nói tiếng Pháp còn giỏi và lưu loát hơn rất nhiều người ngoại quốc sống lâu năm trên đất Pháp, trên xe bus, anh ta đã căn dặn chúng tôi những điều sau đây: 

– Luôn luôn phải đề phòng bọn móc túi, móc bóp, phải cẩn thận nhất là passport. Túi đeo lưng phải đeo truớc ngực. 

– Khi được mời mọc mua bất cứ thứ gì, cố gắng đừng trả lời vì một khi đã lỡ hỏi “How much?” là chắc chắn sẽ bị đeo đuổi và bị phải mua cho bằng được vì những người buôn bán có thái độ rất hung hãn, bám dai còn hơn đỉa. 

– Nếu muốn mua thì phải trả giá, mặc cả tối đa, vì tụi bán hàng sẽ nói giá trên trời (cụ thể: có một người trong đoàn muốn mua chiếc áo đầm xẩm, bảng giá ghi rõ ràng 1250 yuan, tương đương 140 euros. Rốt cuộc chiếc áo được bán với giá 150 yuan tức 18 euros!). Đó vẫn còn là bị mua hớ rồi đó. 

– Khi qua đường phải hết sức cẩn thận, ngó phải ngó trái cho thật chắc chắn dù mình băng qua đường trên đường dành cho người đi bộ và đèn thì xanh, vì bên này xe hơi không có ưu tiên cho người đi bộ đâu. (Truớc khi đi Tàu, tôi có xem được một video về cảnh người đi bộ bên Tàu bị xe cán chết như rươi khi băng qua đường hoặc đứng chờ đèn xanh để băng qua, thấy “hãi” quá nên mỗi khi qua đường hồi hộp vô cùng. Quả thật, xe hơi cũng như xé gắn máy, không xe nào chịu ngừng lại cho mình qua cả, phải liều mạng thôi!).  

– Khi xử dụng nhà vệ sinh công cộng phải nhớ mang theo giấy chùi …. Điều này, hãng du lịch ở Paris cũng đã lưu ý trên giấy trắng mực đen rồi. Quả thật, 90% nhà cầu bên Tàu đều không có giấy, chưa kể tới tình trạng vệ sinh nhiều nơi bước vô là dội ra liền, hết muốn tè hay ị luôn! Tệ nhất là ngay cả những phòng vệ sinh ở các nơi quan trọng, thu hút rất đông du khách như các viện bảo tàng quốc gia, quảng truờng Thiên An Môn, Cấm Thành, Vạn Lý Truờng Thành… và cả những nhà hàng sang trọng hạng 4 sao. 

Thậm chí tại một nhà hàng, có một nhân viên đứng cạnh nhà cầu với một cuộn giấy vệ sinh và phát cho mỗi người một đoạn giấy, vừa để chùi!!!!! Hết ý luôn. Được hỏi tại sao đất nuớc anh hãnh diện là có nền kinh tế hàng đầu thế giới, qua mặt cả Mỹ và Nhật, vậy mà cũng không có đủ giấy vệ sinh cho người xử dụng? Người hướng dẫn ngượng ngùng giải thích là dân trí đa số người Tàu còn thấp, ích kỷ, không biết nghĩ tới người khác nên cứ để cuộn giấy nào là mất ngay!!! 

Nói về dân trí tụi Tàu thì qua đó mới thấy rõ được quả thật, họ còn quá lạc hậu. Vẫn còn vấn đề khạc nhổ ngoài đường và nơi công cộng. Còn đi ngoài đường, nếu như ngay giữa thủ đô ánh sáng Paris, phải cẩn thận nếu không muốn đạp lên phân chó trên vỉa hè thì bên Tàu, phải thỉnh thoảng nhìn trước mặt nếu không muốn đạp lên những cục đàm của tụi Chệt. 

Ngoài ra, còn thêm một đặc điểm nữa của tụi Tàu là họ nói rất lớn, ở bất cứ nơi nào. Ngay cả trong khi đang coi show, cell phone reo, một thằng chệt lên tiếng allo và cứ thế nói oang oang như thể trong rạp chỉ có một mình hắn. Bao nhiêu khách ngoại quốc lên tiếng suỵt suỵt, hắn cứ tỉnh bơ tiếp tục thao thao bất tuyệt gần cả phút trước khi có bảo vệ vô yêu cầu hắn ra khỏi rạp để nói chuyện điện thoại. 

Hướng dẫn viên còn lưu ý đoàn chúng tôi một điểm nữa là đừng ngạc nghiên nếu như mình chào người Hoa mà không được người ta đáp lại vì người Tàu không có thói quen chào hỏi những người lạ. Trong thang máy, nếu mình nhìn lên trần, họ sẽ nhìn xuống dưới đất và ngược lại.. Nhìn vào mắt người không quen biết là bất lịch sự! 

Tại bàn ăn, nhân viên phục vụ luôn luôn rót ruợu bia hay nước uống cho đàn ông truớc, sau đó mới tới phụ nữ, vì vậy xin các madames đừng ngạc nghiên hoặc bất bình, và cũng xin các bà đừng bị tự ái khi người ta hỏi tuổi các bà, bên Tàu đó là chuyện thường. 

Trong suốt hai tuần lễ bên Tàu, điều gây khó khăn trở ngại nhất cho đoàn chúng tôi là hàng rào ngôn ngữ: mặc dù hướng dẫn viên khoe khoang tuyên truyền là bên Tàu, các học sinh được học ngoại ngữ ngay từ bậc tiểu học, nhưng rất hiếm khi chúng tôi gặp được một người nói được chút tiếng Anh, ngay cả các nhân viên làm ở quầy tiếp tân là những người lẽ ra phải biết chút căn bản tiếng Anh trước khi được thâu nhận vào làm Không có người hướng dẫn bên cạnh là chúng tôi chới với. 

Trong nhà hàng, phòng ăn, muốn hỏi xin thêm đường hay sữa, hay muối tiêu là cả một vấn đề, mỏi tay vô cùng. Một bà đầm trong đoàn muốn hỏi sữa để uống café phải bắt truớc con bò “meuh meuh” và tự bóp vú mình như thể vắt sữa bò làm cả bàn cười bò ra… Một người khác, ăn bữa ăn xong, muốn uống trà, thấy bình trà đã nguội tanh, ngoắc cô hầu bàn lại, chỉ vào bình trà và nói “Too cold”. Kết quả cô hầu bàn mang ra cho 2 lon coca vì tuởng là “two colas”!!! ( vì tụi Tàu gọi Coca Cola là “Cola” . 

Một điều không tưởng khác nữa là một vài hotels bên Tàu đều khóa cái tủ lạnh mini bar trong phòng ngủ của khách. Muốn dùng gì, phải kêu reception cho người lên mở khóa! Tụi này thắc mắc thì hotel cho hay là khách dùng rồi bỏ đi mà không thanh toán tiền nước uống. Có hotel buộc khách phải đặt tiền thế chân 200 yuan (24 euros) nếu muốn xử dụng mini bar trong phòng. 

Các hướng dẫn viên còn lưu ý đoàn là phải cẩn thận khi thanh toán món hàng bằng một tờ giấy bạc lớn như 100 yuan vì có những con buôn lưu manh sẽ thối tiền giả hoặc tiền các nước khác không có giá trị, như tiền Liên Xô… 

Các bữa ăn phục vụ cho đoàn chúng tôi mặc dù rất phong phú, tối thiểu 10 món, nhưng món nào cũng quá nhiều dầu mỡ, hai ba ngày đầu thì còn thấy lạ và ngon miệng nhưng về sau, cả đoàn đều ớn tới mang tai. Trong đoàn có 10 người thì hết 6 người, trong đó có tôi, bị tiêu chảy. May là ai cũng chuẩn bị, mang theo thuốc men đầy đủ. 

Và sau cùng, điều thú vị tôi ghi nhận được qua chuyến đi này là do người hướng dẫn sau cùng mang lại. Ông này 64t, phụ trách đi với chúng tôi 4 ngày sau cùng ở Bắc Kinh, nói tiếng Pháp cũng khá lưu loát. Ba ngày đầu thì tỏ vẻ nghiêm nghị, cũng tuôn ra những lời tuyên truyền như bất cứ guide CS nào, nhưng qua ngày cuối thì mới thổ lộ ông ta là cựu đại tá công an đã về hưu được 2 năm sau 32 năm phục vụ, nhưng vẫn được phép đi làm kiếm thêm chút tiền. Ông ta tâm sự là vô đảng để được hưởng nhiều quyền lợi, nay thì không còn tin tưởng vào đảng nữa vì tất cả các quan chức cao cấp đều quá tham nhũng, giàu có hàng tỷ yuan. Con gái Hồ Diệu Bang cũng như các cậu ấm, cô chiêu, con cái các đảng viên cao cấp, lợi dụng quyền uy của cha mẹ để kinh doanh, mượn vốn ngân hàng nhà nước rồi xù luôn, không ai dám làm gì cả. Tôi nói, nếu đúng như vậy thì tình trạng này giống y hệt bên VN hiện nay. Ông ta nói “Bên Tàu còn tệ hơn bên VN của ông”! 




Con gái ông ta được qua Bỉ du học và lấy một anh chồng Bỉ và ở lại luôn. Tôi hỏi nếu đúng vậy, tại sao người dân không có phản ứng gì cả, thì ông ta nói ngày nào quân đội còn nằm trong tay của đảng CS thì không ai dám làm gì cả. Các tướng lãnh đều được trả lương rất cao và được hưởng rất nhiều quyền lợi. Quân đội Tàu mạnh hơn bên công an và cả 2 quyền lực chủ chốt này đều nói “Còn đảng thì còn ta” tức phải tuyệt đối trung thành với đảng. (Đúng là cha nào, con nấy. Thày nào, trò nấy). 

Khi tôi hỏi: Liệu ngày nào đó nước của anh có sẽ có được dân chủ không? thì ông ta trả lời: chắc chắn sẽ có nhưng cũng phải khoảng 20 năm nữa, trừ khi trước đó có một cuộc cách mạng đẫm máu. Thôi, tôi xin tạm ngưng bản báo cáo của tôi vì quá buồn ngủ. Tôi bắt đầu ngồi gõ từ lúc 3 giờ sáng, giờ Paris (9AM bên Tàu). Vì cách biệt giờ giấc, có thể chưa trở lại bình thường nên đầu óc kém minh mẫn, viết lung tung, mong các bạn thông cảm. Thân, 

Phan Cao Tri

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 19

​Dù thực phẩm biến đổi gien được 109 người đạt Nobel bảo vệ, nhưng hãy để người tiêu dùng Việt tự lựa chọn!

Dù thực phẩm biến đổi gien được 109 người đạt Nobel bảo vệ, nhưng hãy để người tiêu dùng Việt tự lựa chọn!

Ngô biến đổi gien đang được trồng rộng rãi ở Việt Nam. Trong ảnh là một cánh đồng ngô biến đổi gen ở Tuyên Quang. Ảnh: Nông nghiệp VN

Nông nghiệp biến đổi gien là phương thức cứu cánh hay một thử nghiệm khổng lồ mà hậu quả lâu dài còn chưa rõ?

 

109 nhà khoa học được giải Nobel không dẹp nổi hoài nghi

Dân số trái đất đang tăng nhanh trong khi diện tích đất nông nghiệp không tăng, thậm chí giảm. Muốn có đủ lương thực thực phẩm cho tất cả mọi người, nhu cầu tất yếu là phải phát triển nông nghiệp dựa vào những giống vật nuôi cây trồng có hiệu suất hơn.

Trong cuộc chạy đua này, các nhà khoa học đã tìm ra cách biến đổi gien ở sinh vật và đã tạo ra được nhiều giống cây trồng mới có các đặc tính như kháng thuốc, chịu bệnh, chịu hạn, chịu mặn, tăng hàm lượng vitamin v.v…

Đó là những thành tựu khoa học lớn, là cơ hội lớn mà nền nông nghiệp đặc biệt là ở các nước đang phát triển khó có thể bỏ qua.

Tuy nhiên, tác động lâu dài của thực phẩm từ cây trồng biến đổi gien đối với con người hiện nay vẫn còn chưa rõ.

Việc canh tác những cây trồng này bị cho là có thể ảnh hưởng đến tính đa dạng sinh học và cân bằng sinh thái. Câu hỏi rằng gien di truyền đã bị biến đổi, ví dụ như một gien kháng thuốc, có thể truyền giữa các loài khác nhau hay không cũng chưa có trả lời.

Đó là chưa kể đến sự thật là hầu như mọi loại hạt giống cây biến đổi gien đều do một số ít các tập đoàn tư bản giữ bản quyền. Do vậy, nông nghiệp biến đổi gien khiến người nông dân có thể bị chèn ép bởi các nhà tư bản nếu như quốc gia của họ không có pháp luật minh bạch bảo vệ người dân.

Và nếu không có chính sách tốt, thậm chí cả một quốc gia trung bình cũng có thể đánh mất chủ quyền an toàn lương thực vào tay các tập đoàn tư bản khổng lồ.

Các nhà khoa học cho biết, cho đến nay họ vẫn chưa tìm thấy bất kỳ một bằng chứng xác thực nào cho thấy thực phẩm biến đổi gien có hại cho sức khỏe con người.

Phần đông giới khoa học ủng hộ nông nghiệp biến đổi gien vì cho rằng đó là cứu cánh cho nạn thiếu lương thực.

Cuối tháng 6 năm ngoái, 109 nhà khoa học được giải Nobel đã ký chung một lá thư kiến nghị tổ chức Hòa bình Xanh ngừng tấn công vào việc quảng bá nông nghiệp biến đổi gien, đặc biệt là vào giống lúa Golden Rice giàu vitamin A có thể giúp chống lại nạn thiếu vitamin A ở các nước đang phát triển.

Nhưng uy tín của các nhà khoa học vẫn không đủ dẹp hết nỗi hoài nghi của quần chúng, rằng chúng chúng ta đang đứng trước một cuộc thử nghiệm khổng lồ có khả năng để lại hậu quả lâu dài.

Do vậy mà phần lớn thực phẩm biến đổi gien hiện nay mới chỉ được dùng trong ngành chăn nuôi. Lịch sử y học có nhiều ví dụ cho thấy các nhà khoa học đã từng tin chắc ở một chân lý nào đó, nhưng sau rất nhiều năm họ mới biết rằng chân lý ấy có thể bị vượt qua.

Có thể nói, công nghiệp biến đổi gien và thực phẩm biến đổi gien vẫn sẽ tiếp tục là một trong những vấn đề gây tranh cãi quyết liệt trong xã hội trong nhiều thập kỷ tới.

Australia không đứng ngoài cuộc

Australia cũng không đứng ngoài cuộc tranh luận về nông nghiệp biến đổi gien và thực phẩm biến đổi gien.

Theo Tiêu chuẩn Thực phẩm Australia & New Zealand thì tất cả các thực phẩm biến đổi gien được bán tại 2 nước này đều được coi là an toàn.

Australia đang đứng thứ 12 thế giới về diện tích canh tác cây trồng biến đổi gien (xem bản đồ dưới đây). Có 2 giống cây được chấp nhận canh tác đại trà là cây bông và cây cải dầu (canola, cây cải lấy hạt để ép dầu).

Dù thực phẩm biến đổi gien được 109 người đạt Nobel bảo vệ, nhưng hãy để người tiêu dùng Việt tự lựa chọn! - Ảnh 1.

Một cánh đồng cải dầu ở Australia. Ảnh: ABC News.

Ian Godwin, giáo sư nông học và thực phẩm ĐH Queensland lý giải rằng cây cải dầu được biến đổi gien để chịu được thuốc diệt cỏ, và nhờ dùng thuốc diệt cỏ, ruộng cải hầu như không có cỏ dại, nên sau khi thu hoạch, nhà nông tiết kiệm được xăng dầu và công cày lật đất để diệt cỏ.

Và vì rễ cải nằm lại trong đất nên dư lượng thuốc trừ sâu bị trôi theo nước mưa xuống sông sẽ ít đi, hạn chế được ô nhiễm môi trường.

Tuy nhiên GS Godwin cũng thừa nhận rằng việc dùng hóa chất trong nông nghiệp cũng như chạy đua vũ trang.

Cỏ dại và sâu bệnh có thể thích nghi, tăng sức đề kháng và nhà nông có thể phải thay đổi các loại thuốc khác nhau để đáp ứng lại (Emma Reynolds. The truth about genetically modified food. News.com.au 8/9/2015).

Trái lại, Stephen Leeder, giáo sư danh dự về y tế và y học cộng đồng ĐH Sydney nói rằng để trừ cỏ dại, các giống cây biến đổi gien được “thiết kế” với độ chịu thuốc trừ cỏ gấp 10 lần thông thường, trong khi thuốc trừ cỏ chứa các chất có thể gây ung thư.

Được hỏi vậy thì thực phẩm từ cây biến đổi gien có an toàn cho sức khỏe hay không, GS Leeder cho rằng đây là câu hỏi chưa có câu trả lời, và rằng “Chẳng ai có thể tự tin nói rằng có an toàn hay không.” (Emma Reynolds, nguồn đã dẫn).

Dù thực phẩm biến đổi gien được 109 người đạt Nobel bảo vệ, nhưng hãy để người tiêu dùng Việt tự lựa chọn! - Ảnh 2.

Bản đồ phân bố nông nghiệp biến đổi gien trên thế giới. Australia đứng thứ 12 với diện tích canh tác 700.000ha, có 2 giống cây được trồng đại trà là bông và cải lấy dầu.

Trên đây là 2 ví dụ ý kiến tiêu biểu của các nhà khoa học, vậy dân chúng thì sao?

Ở Australia, luật quy định các thực phẩm biến đổi gien phải in rõ trên nhãn là “GM food” (genetically modified food). Có thể đây là một cách “phân biệt đối xử” mà các ông chủ của nông nghiệp biến đổi gien không thích thú.

Nhưng ở một đất nước dân chủ, người dân có quyền được thông tin và quyền lựa chọn cách hành xử dựa trên thông tin đó.

Với người tiêu dùng Australia, có lẽ vấn đề không chỉ giới hạn ở việc thực phẩm biến đổi gien có an toàn cho bản thân họ và gia đình họ hay không.

Bà Heather Bay, nghiên cứu viên trưởng của ĐH Adelaide cho rằng “người dân cần thông tin thực phẩm có biến đổi gien hay không, vì họ quan tâm đến các vấn đề xã hội và kinh tế.

Nhiều người không muốn dính dáng đến cái tên Monsanto (tập đoàn sản xuất giống cây biến đổi gien – TBH), không muốn ủng hộ cái hệ thống làm ra thực phẩm đó. Vấn đề là sự minh bạch, là niềm tin, chứ không phải là bằng chứng khoa học”.

Nông nghiệp biến đổi gien làm hai người bạn thời niên thiếu tuyệt giao

Năm 2015 xảy ra một vụ kiện ở tiểu bang Tây Australia liên quan đến nông nghiệp biến đổi gien. Steve Marsh và Michael Baxter là chủ của hai trang trại trồng cải dầu cạnh nhau, nhưng ông Marsh canh tác hữu cơ còn ông Baxter lại trồng giống cải biến đổi gien do Monsanto cung cấp.

Khi ông Marsh bị mất giấy chứng nhận sản phẩm hữu cơ cho 70% diện tích canh tác của mình, ông bèn kiện ra tòa rằng phần diện tích này đã bị nhiễm giống cải biến đổi gien từ trang trại của ông Baxter và đòi số tiền bồi thường thiệt hại là 85 ngàn AUD.

Hội đồng bồi thẩm gồm 3 người, một bà bỏ phiếu cho ông Marsh, hai ông bỏ phiếu cho ông Baxter. Kết quả là ông Marsh bị thua kiện, không những không đòi được tiền bồi thường mà còn chịu thêm án phí 804 ngàn AUD.

Phía bên ngoài tòa án, ông Marsh được Đảng Xanh và các tổ chức môi trường ủng hộ. Quỹ Thực phẩm An toàn (Safe Food Foundation) thậm chí còn đứng ra quyên góp để giúp ông trả án phí.

Trong khi đó ông Baxter được Hiệp hội Nông gia (PGA) ủng hộ về tinh thần và công ty Monsanto yểm trợ tài chính. Hai ông láng giềng, vốn là bạn từ thiếu thời, nay tuyệt giao.

Có thể nói vụ kiện nổi tiếng này đã rơi đúng tâm điểm cuộc tranh cãi quyết liệt giữa hai phe ủng hộ hay là chống nông nghiệp biến đổi gien ở Australia.


Bạn có thể lựa chọn tương lai với giá cao hơn một chút

Từ 2013, tiểu bang Nam Australia chính thức cấm canh tác đại trà cây trồng biến đổi gien. Tiểu bang Tasmania cũng có quy định tương tự. Có lẽ vấn đề xuất phát từ các nguyên nhân kinh tế-xã hội hơn là khoa học thuần túy.

Nông nghiệp biến đổi gien tiêu tốn ít hơn, cho ra sản phẩm rẻ hơn, rõ ràng là có lợi cho người tiêu dùng.

Tuy nhiên, nếu người tiêu dùng với niềm tin vào “môi trường xanh” vẫn tiếp tục sẵn lòng trả giá cao hơn cho thực phẩm không biến đổi gien thì cuối cùng hiệu quả kinh tế của một nền nông nghiệp không biến đổi gien vẫn là tương đương hay vượt trội?

Người đứng đầu ngành nông nghiệp của tiểu bang Nam Australia Leon Bignell nói rằng, một nền nông nghiệp phi biến đổi gien (GM-free) làm tăng sức cạnh tranh kinh tế của Nam Australia, vốn có uy tín quốc tế về thực phẩm xanh và sạch, trên các thị trường then chốt như Nhật Bản.

Khi khách hàng trả giá cao hơn 50 AUD mỗi tấn, thì cái lợi của việc cấm nông nghiệp biến đổi gien là vượt trội thiệt hại mà lệnh cấm có thể mang lại (ABC News, 7/11/2013).

 

Tôi có người bạn là tiến sĩ về nông học cho biết, Trường ĐH Adelaide có chương trình nghiên cứu lúa mỳ và lúa mạch biến đổi gien tại trang trại Glenthorne ở O’Halloran Hill từ nhiều năm nay, với kinh phí hoạt động từ nhiều nguồn bao gồm của trường, của chính phủ và của các doanh nghiệp nông nghiệp.


Tuy nhiên chương trình đang gặp nhiều khó khăn. Ông Daren Arney, CEO của Hội Sản xuất Ngũ cốc Nam Australia (GPSA), nói rằng việc cấm nông nghiệp biến đổi gien bị trả giá bởi sự nản lòng của các nhà đầu tư nghiên cứu và sẽ làm các nhà khoa học phải chuyển đi sang các tiểu bang khác.

Mặc dù Chính phủ tiểu bang tuyên bố rằng chính sách không nông nghiệp biến đổi gien làm tăng uy tín của tiểu bang về thực phẩm và rượu vang cao cấp và lệnh cấm nông nghiệp biến đổi gien sẽ kéo dài ít nhất đến năm 2019 mới được xem xét lại, nhưng hẳn là các doanh nghiệp ngũ cốc sẽ vẫn tiếp tục cuộc vận động của mình.

Ông Daren Arney từ GPSA tuyên bố rằng của ông có quan hệ tốt với Bộ trưởng Nông nghiệp Liên bang, và rằng hội của ông sẽ “vận động hành lang” với các nhà lập pháp liên bang để đưa công nghệ canh tác biến đổi gien vào tiểu bang này (ABC News 15/1/2015).

Như vậy, cuộc “tranh đấu” giữa hai phe chống và ủng hộ nông nghiệp biến đổi gien ở Nam Australia hẳn sẽ còn giằng co lâu dài. Và tương lai tiểu bang này có còn là xứ sở nông nghiệp phi biến đổi gien hay không hẳn sẽ phụ thuộc vào chính những người dân.

Họ lựa chọn tương lai ấy khi đứng trước thùng phiếu bầu cử nghị viện. Họ có thể lựa chọn ngay cả trong siêu thị, rằng sẽ trả như bình thường cho các thực phẩm bình thường hay giá rẻ hơn để mua thực phẩm mang nhãn biến đổi gien.

Trung Quốc và Việt Nam

Năm 2014, ông Tập Cận Bình tuyên bố rằng Trung Quốc sẽ phải “chiếm lĩnh các đỉnh cao về công nghệ canh tác biến đổi gien”. Và trên thực tế thì nước này đang đứng thứ 6 toàn cầu về diện tích nông nghiệp biến đổi gien.

Nhưng có thể ít người biết rằng ngay cả trong một quốc gia toàn trị như Trung Quốc, trào lưu bảo vệ môi trường vẫn có thể thắng thế tại một địa phương.

Tháng 10/2016, 91.5% người tham gia một cuộc điều tra tại tỉnh Hắc Long Giang trả lời rằng họ phản đối nông nghiệp biến đổi gien. Dựa theo ý dân, chính quyền tỉnh này đã ban hành lệnh cấm nông nghiệp biến đổi gien trong vòng 5 năm.

Nói thêm về tầm ảnh hưởng của hành động này, tỉnh Hắc Long Giang đang dẫn đầu China về sản lượng đậu tương và chiếm 1/10 sản lượng ngũ cốc toàn quốc (Tian Xuefei, Nhân Dân Nhật Báo, 9/2/2017).

Với Việt Nam, khái niệm nông nghiệp biến đổi gien và thực phẩm biến đổi gien dường như còn chưa được chú ý nhiều, mặc dù trong thực tế có thể chúng ta đang vô tình hàng ngày ăn các thực phẩm biến đổi gien mà hoàn toàn không được biết.

Một cuộc điều tra tại TPHCM đã phát hiện một số lượng lớn các thực phẩm bao gồm đậu nành, bắp (ngô), gạo, cà chua, đậu Hà Lan… dương tính với chỉ thị biến đổi gien. (Huỳnh Phan & Phương Trang, VNexpress, 12/4/2010).

Và cũng như ở đa số các nước khác, các nhà khoa học Việt Nam là những người đầu tiên đứng ra bênh vực nông nghiệp biến đổi gien.

Dù thực phẩm biến đổi gien được 109 người đạt Nobel bảo vệ, nhưng hãy để người tiêu dùng Việt tự lựa chọn! - Ảnh 5.

Ngô biến đổi gien tại tỉnh Sơn La. (Ảnh: Đình Huệ/TTXVN)

GS Lê Trần Bình, Viện trưởng Viện Công nghệ Sinh học nói: “Cả thế giới đang sử dụng các sản phẩm chuyển đổi gien mà có vấn đề gì đâu!” GS Bình cũng công nhận rằng nước ta chưa có văn bản quy định nào về nhãn mác cho sản phẩm biến đổi gien (nguồn đã dẫn).

Có lẽ đối với Việt Nam, hãy còn khá sớm để ra luật cho phép hay cấm canh tác đại trà cây trồng biến đổi gien, nhưng đã là khá muộn để cho người dân biết thông tin về công nghệ này và các thực phẩm từ đó. Cần có quy định về những thực phẩm biến đổi gien ở Việt Nam.

Suy cho cùng, sự lựa chọn nông nghiệp và thực phẩm biến đổi gien là một chính sách lớn, ảnh hưởng đến từng người, từng gia đình.

Lựa chọn ấy phải đến từ người dân chứ không phải do một nhóm người, cho dù là các nhà khoa học có tiếng. Những chính sách lớn mà không có “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” chính là mảnh đất màu mỡ cho các nhóm lợi ích.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 40

Các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp

Tại chung kết Hoa hậu Nga 2018, các thí sinh có vẻ đẹp đồng đều và rất sáng giá. Điều này sẽ khiến ban giám khảo rất khó để lựa chọn được người giành được vương miện năm nay.
 
Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 1
Hoa hậu Nga được tổ chức lần đầu năm 1927. Năm nay, đêm chung kết sẽ diễn ra vào tối 14/4 (giờ địa phương) tại tại sân khấu Village Luxury ở Barvikha với sự tham dự của 50 ứng viên. Trong hình là Mỹ nhân Vladislava Bezdenezhnaya.

Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 2Tiêu chuẩn để dự thi là người Nga, tuổi từ 18-23, cao trên 173 cm. Đặc biệt, các thí sinh không có hình xăm trên cơ thể. Ảnh: Người đẹp 23 tuổi, lga Lomakina.

Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 3 Ứng viên nặng kí Viktoriya Simakova..
Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 4  Thí sinh Ulyana Lyahova 21 tuổi.

Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 5Người đẹp ngọt ngào, Svetlana Grigoruktạo.

Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 6
Người chiến thắng Miss Russia sẽ có cơ hội đại diện đất nước tham gia cả hai đấu trường nhan sắc lớn nhất nhì thế giới là Miss World – Hoa hậu Thế giới và Miss Universe – Hoa hậu Hoàn vũ.

Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 7

Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 8
Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 9
Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 10
Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 11
Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 12Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 13
Sửng sốt vì các thí sinh chung kết Hoa hậu Nga 2018 quá đẹp ảnh 14
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 12

Chuyện xứ Mỹ của tôi

  • Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2015. Ông sinh năm 1952, dân Sài Gòn, cựu sinh viên Văn Khoa, cựu Sĩ quan Quân đội Miền Nam, một trung đội trưởng tác chiến. Hồi cuối cuộc chiến, chàng là một thương binh … Bài viết là tự sự về chuyện chọn vùng an cư trên đất Mỹ.

  •                        ***

  • Gia đình tôi đến Mỹ năm 1993 đến nay 2016 đã được 23 năm, vì hoàn cảnh sinh sống chúng tôi phải di chuyển qua nhiều nơi chốn, thế nên biết thêm được nhiều điều về nước Mỹ.

Thoạt đầu đến Mỹ chúng tôi cư ngụ tại thành phố Hawthorne – nam Cali vì do bà chị giúp đỡ sponsor cho. Ở đây chúng tôi share phòng với nhà chị, vợ chồng con cái dồn vào một phòng nhỏ tí thật bất tiện rồi dần dà cũng quen. Ở Hawthorne, vợ chồng tôi đi đến trường chuyên dạy nghề nail để học lấy cái bằng. Rồi kể từ năm 1995 chúng tôi sinh sống bằng nghề này, một nghề duy nhất cho đến bây giờ.

Cali là nơi sinh sống lý tưởng cho người Việt Nam khí hậu mát mẻ quanh năm như Đà Lạt. Ở VN có món ngon gì thì Cali cũng có đủ, có khi còn ngon tuyệt hơn nữa vả lại thực phẩm được kiểm tra rất nghiêm ngặt nên không sợ độc hại như bên nhà. Ra đường gặp toàn người Việt đi đâu cũng nói tiếng Việt thoải mái, sống trên đất Mỹ mà hoàn cảnh sống gần như VN.
Chỉ kẹt một điều nghề Nail ở Cali bị cạnh tranh rất dữ, nên giá “bèo” hơn các Tiểu bang khác nhiều lắm nhất là so với các Tiểu bang miền Bắc. Thứ hai nhà cửa Cali lại rất mắc mỏ, có người ví von bán một căn nhà ở Cali đem tiền qua Tiểu bang khác mua được hai căn nhà. Vợ chồng tôi lúc đó đã trung niên e rằng khó lòng mua nổi một căn nhà cho dù trả góp.

  • Sau 4 năm ở Cali vợ chồng con cái lại đùm túm qua Tiểu bang khác, về thành phồ Joliet thuộc TB Illinois, một thành phố nhỏ gần Chicago cách đó khoảng 1 giờ lái xe. 

Chúng tôi đến Joliet vào mùa đông thấy tuyết bay đầy trời mà lòng kinh hãi. Tất cả cảnh vật đều phủ một màu trắng toát và lạnh kinh hồn. Cảm nghĩ đầu tiên của tôi về Joliet đây là nơi chốn không thể sống lâu dài được, chỉ sống tạm bợ để kiếm tiền rồi chuồn thẳng.

Có lẽ hầu hết người VN đều rất sợ lạnh đồng thời lại rất sợ cái khung cảnh u buồn của mùa đông, cảnh buồn người có vui đâu bao giờ, bầu trời âm u màu chì kéo dài suốt 6 tháng khiến người ta cảm thấy chán chường, không còn cảm thấy muốn sống háo hức nữa cho dù nơi đây chúng tôi kiếm rất nhiều tiền. Sau 5 năm, chờ cho con gái học xong lớp 12 chúng tôi quyết định đi về miền nắng ấm tiểu bang Florida.

Ngày đi, bao nhiều đồ đạc sắm sửa tạm bợ vất đi hết chỉ mang theo quần áo và đồ dùng cần thiết. Xong xuôi, chúng tôi lên xe bấm 3 hồi còi dài để giã từ Joliet, giã từ vùng tuyết trắng lạnh lùng. Sau đó giong ruổi qua một quãng đường dài 1200 miles để đến Jacksonville – Florida.

  • Tôi chọn Jacksonville vì muốn trốn cái lạnh cái buồn nơi miền Bắc và xuôi nam để hưởng nắng ấm mặt trời quanh năm. Ngoài ra, ở đây tôi còn có một người bạn rất thân từ hồi Trung học, muốn gần gủi bạn bè cho vui. Té ra không phải vậy chúng tội bận rộn tíu tít với công việc, đâu có thời gian mà gặp gỡ nhau nhiều. Lâu lâu tiệc tùng họp mặt uống vài chai bia và tán gẫu dăm ba câu chuyện, rồi chia tay ai về nhà nấy.

Chúng tôi ở Jacksonville thấm thoát được 13 năm một thời gian khá dài cho một nơi chốn. Trước nay chưa khi nào chúng tôi ở một chổ lâu đến như vậy. Hàng năm vào ngày Labor Day chúng tôi thường hay kéo xuống Tampa, thăm gia đình người em trai của tôi cách đó 4 giờ lái xe.

  • Có một lần không biết nghĩ sao, em tôi nói:” Khi nào anh chị về hưu, xuống đây mua một ngôi nhà, có mảnh vườn bao quanh, tha hồ mà trồng trọt vui với tuổi già. Tampa khí hậu nóng ẩm quanh năm, trồng cây gì cũng được.” Nghe nói như thế, giống như mọt tia chớp lóe lên trong đầu tôi:” nếu có thú vui này, sao không về Tampa sinh sống, càng sớm càng tốt !” Ở Jacksonville, mùa đông đôi khi lạnh dưới không độ C, trồng cây gì cũng chết, ngoại trừ cam bưởi.

Thế rồi một lần nữa và có lẽ lần cuối cùng, chúng tôi quyết định dời về Tampa. Sau đó, chúng tôi tiến hành hai công việc, mua ngay một căn nhà tại Tampa và sau đó bán căn nhà tại Jacksonville. Công việc mua bán không đơn giản, cũng may em dâu tôi làm nghề địa ốc, nên mọi chuyện rồi cũng suôn sẻ. Đồng thời đóng cửa tiêm Nail gọi người đến cho hết đồ đạc.

Rồi ngày dọn nhà cũng đã đến, công việc dọn nhà lần này nhọc nhằn hơn hai lần trước. Bởi lẽ các lần trước, chúng tôi chủ trương sống tạm bợ nên không sắm sửa gì nhiều bây giờ ngổn ngang trăm thứ. Suốt một tuần lễ, cả nhà tập trung cao độ đóng gói đồ đạc vào các thùng giấy, rồi bưng bê ra gara chất đống chờ người đến bốc dỡ. Có chuyện khôi hài khi dọn nhà, ngày nào vợ chồng cũng cãi nhau, ông muốn vất hết những đồ không dùng đến, còn bà thì cứ ôm theo hết, nhất quyết không buông bỏ. Có người ví von rằng, một lần cháy nhà bằng hai lần dọn nhà, để nhằm nói lên nỗi nhọc nhằn khiếp đảm của việc dọn nhà. Cho đến nỗi, có người dọn nhà chỉ một vài lần là đủ tởn, thề không bao giờ dọn nữa, trong đó có tôi.

Tampa nằm ở khoảng giữa và thuộc bên bờ Tây của Florida, nó nằm trên một vịnh nhỏ có tên là Tampa Bay, vịnh này thông ra vịnh Mexico khổng lồ. Tampa có dân số trên 1 triệu người, đứng hàng thứ 3 tại Florida, sau Miami và Orlando. Tuy có dân số cao nhưng diện tích lại nhỏ hơn các thành phố khác cho nên dân cư cảm thấy đông đúc hơn, luôn luôn lúc nào cũng thấy xe cộ chạy dày đặc trên đường. Thời tiết Tampa có bốn mùa rõ rệt, mùa Thu cũng quét lá mệt nghỉ, mùa Đông cũng hơi hơi lạnh khoảng 50 độ F (khoảng 10 độ C) mùa Hè nóng hừng hực trên 90 độ F (32 độC).

Căn nhà ở Tampa của chúng tôi đã trên 30 tuổi, nhà nhỏ chỉ có 1,100 sqf (khoảng 100 mét vuông), cũng có 3 phòng ngủ và 2 phòng tắm, giá mua là 129K. Căn nhà sơn 2 màu xanh trắng, mặt ngó thẳng ra hướng Đông, đúng cái hướng mà các Thầy Tử vi khuyên tôi nên chọn cho hạp tuổi, không biết có đúng như vậy không, thôi thì có kiêng thì có lành. Trước và sau nhà có 2 cây sồi (oak) cổ thụ tỏa bóng mát trông thật đẹp, nhưng ngặt một điều là không trồng trọt gì được dưới tàn cây của chúng. Cây sồi được coi là tài sản cảu Florida, tỉa nhánh mé cành thì không sao, còn muốn đốn bỏ phải xin phép.

Khi dọn nhà đi thì chứa đồ đạc ở trong thùng, khi đến chỗ mới thì dỡ đồ đạc ra để xếp vào các nơi, cả nhà xúm lại làm suốt ngày, khoảng 2 tuần sau thì tạm ổn. Đến cuối tháng, nghe điện thoại reo, tôi nhấc lên thì được biết có người chủ tiệm Nail được bạn bè giới thiệu bèn gọi đến mời vợ chồng tôi đi làm. Thế là yên phận sống trong căn nhà mới.

Bước ra mảnh vườn, chủ trước họ trồng cây kiểng um tùm trông phát ớn. Tôi kêu một anh Mể tới dọn dẹp, anh chàng này ngơ ngác không biết nói tiếng Anh, muốn bàn công việc phải nói qua điện thoại với vợ hắn. 

Anh Mễ  ra giá tiền công là 500 đô, tôi chẳng biết gì nên cứ gật đầu bừa cho xong. Trước nay tôi có nghe nói đàn ông Mễ có sức khỏe kinh người, bây giờ khi tận mắt chứng kiến cái cảnh anh Mễ này làm việc mà kinh sợ, sợ anh ta ngã lăn ra chết bất tử. Anh ta làm việc dưới trời nắng như đổ lửa và ghê gớm ở chổ, suốt từ sáng tới chiều anh ta chớ hề nghỉ tay. Tới trưa tôi chạy đi mua cho anh một cái bánh hamburger, anh ta nhai nhồm nhàm xong nốc cạn lon Coca, rồi hì hục làm tiếp. Anh ta cứ làm như thế suốt 3 ngày trời, khuôn mặt bình thản, không than vắn thở dài gì hết, mọi chuyện đều bình thường đối với anh ta. Thiệt đáng nể.

Dọn dẹp mảnh vườn xong, tôi chưa biết chỗ nào bán cây ăn trái để mua về nhà trồng. 

Thời may con gái có người bạn giới thiệu cho Khu Chợ Trời bên thành phố St Petersburg. Nằm kề cận Tampa có 2 thành phố vệ tinh là St. Petersburg và Clearwater. Cả ba tạo thành một hình tam giác, từ nhà đi qua hai nơi này khoảng nửa tiếng.

Theo sự hiểu biết của tôi, thành phố St. Petersburg gọi tắt là St. Pete. (phe ta kêu là Săn Pí) tuy nhỏ hơn Tampa, nhưng không hiểu sao người Việt lại quần tụ đông hơn, chợ búa và nhà hàng Việt Nam đông hơn bên Tampa. Chợ tuy nhỏ cũng có bán đủ thứ hàng, cũng có quày thịt cá tươi sống, cũng có đủ các loại to go như bún mì phở… còn các loại ăn chơi thì ê hề. Nhà hàng VN cũng nho nhỏ, có nhiều nơi cũng có thức ăn ngon nổi tiếng. Tóm lại sinh hoạt của người Việt nơi St. Pete khá nhộn nhịp.

Từ Tampa qua St. Pete phải chạy qua cây cầu Howard dài 6 dặm, cây cầu rất đẹp, đẹp ở chỗ cầu chạy sát mặt biển, khiến ta có cảm giác sóng biển đang vờn bên má mình, đến giữa thì cầu nhô lên cao cho tàu thuyền qua lại. Sáng sớm chúng tôi chạy qua cây cầu này, rồi nhìn qua hai bên, mặt biển lặng im xanh ngắt và trải rộng mênh mông tới chân trời, có những chiếc thuyền rẽ sóng ở xa xa, đã tạo nên một khung cảnh kỳ thú tuyệt đẹp. Từ đó mỗi sáng sớm Chủ nhật, chúng tôi đi qua cây cầu để đến Chợ Trời, chưa bỏ qua một lần nào hết.

Khu Chợ Trời (Flea Market) St. Pete, nằm trên một khu đất rộng, khung cảnh nhộn nhịp bát nháo như bất cứ Khu Chợ Trời nào khác, tuy nhiên mọi nơi đều sạch sẽ, không hề thấy ai xả rác. Những người bán hàng, họ dựng lều hoặc che dù san sát nhau, người người đi lại tấp nập. Vợ chồng tôi khi lần đầu tiên đến đây, chỉ đi dạo một vòng là trong lòng bỗng nhiên cảm thấy vui thích lắm.

Theo tôi, Chợ Trời St. Pete là một nét văn hóa đặc sắc của vùng vịnh Tampa. Sau này khi có bạn bè đến thăm viếng, chúng tôi đều đưa đi thăm Chợ Trời và mọi người đều rất thích thú, kể cả người từ VN qua. Tôi thấy người mua kẻ bán ở đây rất đông người Việt và kỳ lạ một điều, những người Việt hiện diện tại đây đều có gốc gác từ miệt Đồng bằng sông Cửu Long, không hề thấy ai nói giọng Bắc giọng Trung ( hay là có nói mà tôi chưa gặp) Phần lớn những người này lại xuất thân từ vùng đồng quê chứ không ai xuất thân từ thành phố, cho nên giọng nói của họ nghe quê rặc và rất thiệt thà chơn chất, nói sao bán vậy, chứ không hề nói thách một tiếng nào.

Tôi hỏi cô bán hàng trái cây: “Nhãn này giá bao nhiêu tiền một pound vậy cô?” Cô cười đáp: “Dạ, 3 đồng “gửi” một pound”. Tôi nói giỡn: “Sao mắc vậy?” Cô ta cười lỏn lẻn: “Em bán “ghẻ ghề” mà anh chê mắc !”

Tôi cười lớn: “Cha! cái giọng này sao nghe giống dân Rạch giá quá vậy ta?” Cô ta cũng cười theo: ” Dạ đúng vậy, em quê Giồng Riềng- Rạch Giá đây anh”.

Có một số người Việt lớn tuổi ở St. Pete không xin đi làm hãng được, bèn ở nhà trồng rau, nuôi gà vịt rồi mang ra chợ trời bán. Nhà cửa ở vùng này rất cũ kĩ và nhỏ xíu, nhưng được cái là có đất khá rộng chung quanh nhà, cho nên thoải mái trồng trọt. 

Ngoài những thứ thường thấy như rau cải, bầu bí, khổ qua… người ta còn thấy bày bán ở đây những thứ khó tìm như: rau càng cua, bông so đủa, bông điên điển, cọng bồn bồn, rau nhút, rau muống nước (loại rau này tôi chưa từng thấy ở những nơi khác)… Có nhà nuôi gà vịt “đi bộ”, hay ấp trứng vịt lộn cũng mang ra chợ bán. Trái cây thì tràn ngập các loại trái cây VN, vùng đất này trồng mãng cầu, nhãn, thanh long rất tốt, ngoài ra còn có ổi xá lị, trái li ki ma, mít, xoài…

Xoài ở St. Pete có loại trái mập ú, trông ô dề xấu xí, nhưng khi ăn thì có mùi vị thơm ngon, hột lại nhỏ xíu, rất đặc sắc. Vú sữa cũng có, nhưng trái nhỏ tí như trái chanh, ai cũng chê chẳng thấy ai mua. Hầu hết các loại cây trái VN đều trồng được ở vùng này, ngoại trừ sầu riêng, chôm chôm và măng cụt.

Chúng tôi đi dạo qua khu bán cây ăn trái. Anh chủ khu này tên Sang, khoảng 40 tuổi người quê Bạc Liêu, hiện làm chủ một nông trại khoảng 20 acres (acre – mẫu Anh, cở 4000 mét vuông). Anh Sang chuyên nghề ghép cây ăn trái. Mấy cây nhãn, bưởi, cam, quít… cây thấp lè tè mà trái treo lúc lỉu trông thật “đã” mắt. Anh chàng này bán cây nổi tiếng khắp vùng Tampa. Những cây ăn trái của Sang thuộc loại hàng “độc”. Anh ta có những loại xoài mà không chỗ nào có được, như một loại xoài lạ, khi trái còn xanh thì chua tê lưỡi, nhưng khi chín thì thơm ngon không thể tả, và lạ lùng không biết làm sao anh ta cũng có xoài cát Hòa Lộc của Mỹ Tho.

  • Có loài mận VN, khi còn non trái có màu xanh, khi chín tới có màu hồng đào, cắn vào miệng nghe dòn tan ngọt lịm. Anh ta có đủ thứ cây ăn trái khác như hồng dòn, hồng mềm, cây bơ quả nhỏ mà béo ngậy, quít đường Cần thơ, bưởi Biên Hòa… tất cả đã được anh ta tuyển chọn công phu nên mua cây của anh ta chúng tôi đều rất yên tâm về chất lượng.

Đi dọc dài, người đi lại nhộn nhịp vui chưa từng thấy. Ngoài người Việt, còn có một sắc dân đặc biệt khác cũng chiếm số đông ở đây, đó là người H’mong, xuất phát từ vùng núi non của nước Lào ( lạ nhỉ ! không hiểu sao họ lại ở đây) Trong khi người Việt nói chuyện với nhau huyên thuyên bằng tiếng Việt, thì người H’mong cũng không kém ồn ào bằng tiếng nước họ.

Chỗ kia, có một anh người Việt chở nguyên một xe truck dừa xiêm đổ xuống một đống lớn, ai thích trái nào anh ta sẽ chặt dừa, xong cắm ống hút vào đưa cho khách, khách vừa đi vừa uống trông rất vui. Nơi khác người ta xúm xít quanh một cái bàn, chờ mua gỏi Thái Lan của hai vợ chồng người Thái, gỏi làm bằng đu đủ bào, cà pháo tươi, đậu phọng rang, trộn với nước chanh và mắm ba khía, mùi vị ngon khá lạ. Có người Việt kia đi chày tôm ngoài sông rồi đem ra chợ bán, tôm chứa trong thùng cooler, nghe anh ta rao hàng, tôm nhỏ giá 2 đô rưởi, tôm lớn 7 đô một pound. Có chỗ bán cá, bán hoa lan, bán nước mía tươi ép tại chỗ… Tất cả đã tạo nên một bức tranh hết sức sinh động và hấp dẫn của Chợ Trời St. Pete.

Lần hồi, tôi khuân về nhà lũ khủ các loại cây ăn trái, mỗi thứ một cây: xoài, nhãn, bơ, trái vải, quít đường, bưởi… rồi chạy ra chợ mua mấy bao phân bón vào gốc. Hàng ngày tôi ra vườn tưới tắm cho cây, cây lớn lên như thổi, đâm chồi ra lá xum xuê, một thời gian ngắn sau cây ra hoa kết trái, trái nhỏ tí trông dễ thương làm sao.

Trồng cây là một thú vui thanh tao, bởi vì không phải là mong tới ngày ăn quả, mà vì một niềm vui khác, khi trong lòng cảm thấy có một sợi dây tương thông thân ái với cây trái trong vườn nhà. “Cám ơn hoa đã vì ta nở. Thế giới vui từ mỗi lẻ loi”. (Tô Thùy Yên)

Thành phố vệ tinh thứ hai của Tampa là Clearwater, một thành phố du lịch, nhà cửa mắc mỏ nên dân Việt ít người dám sống ở đây. Con đường dẫn vào thành phố tuyệt đẹp cũng có một cây cầu dài khác chạy sát mặt biển băng qua vịnh Tampa, trên đường có những lối rẽ cho ai muốn câu cá thì ghé vào. Hai bên đường có trồng hai hàng cây cọ trông rất thơ mộng, con đường chạy thẳng ra vịnh Mexico. Ngày cuối tuần, người ta ở các nơi kéo đến tắm biển đông nghịt như ở Nha trang bên quê nhà. Lúc đầu chúng tôi cũng ngại ngần chuyện tắm biển, nhưng sau đó thấy người người thản nhiên xuống tắm, đủ sắc dân, đủ dạng người, đủ lứa tuổi… nên chúng tôi cũng kéo xuống tắm cho vui. Té ra biển ở đây rất tuyệt, nước biển trong xanh và phẳng lì chứ không hề có sóng dữ, nước biển lại ấm áp, chứ không lạnh cóng như biển Cali. Khi đã tắm được một lần là coi như vượt qua rào cản ngại ngùng, từ đó cứ dăm ba tuần chúng tôi lại kéo đi tắm biển, rất khoan khoái và thư giản.

Tôi về Tampa đến nay đã được gần hai năm. Không biết có phải vì đất trời phong thủy vận hợp với mình hay sao, mà từ khi về đây tôi thấy trong người sảng khoái lắm. Đêm về, lên giường là ngủ một mạch đến sáng, điều này trước kia chưa hề có nơi tôi. Trong thời gian ở Jacksonville vì nặng nợ cơm áo gạo tiền, đêm đến tôi trằn trọc mãi thuốc ngủ lúc nào cũng thủ trên đầu giường, cho nên có thời gian dài tôi mang bệnh anxiety (bịnh lo sợ). Tôi cũng có đọc nhiều bài viết khuyên người ta nên biết buông sả khi lớn tuổi, phải tu đạo này hay theo đạo nọ, theo vị Thầy này hay theo vị thiền sư kia. Nhưng theo tôi tất cả chỉ là vô ích, khi người ta chưa tìm được một hoàn cảnh sống thích hợp thì khó mà tìm được sự an lạc trong đời thường. Đêm về tôi lắng nghe toàn thân, nghe nỗi sung sướng khoan khoái lan tỏa khắp người mình, hình như Thiên đường ở ngay trong lòng mình chứ không phải đâu xa xôi. Cám ơn Nước Mỹ, đã tạo cho tôi điều kiện tìm thấy hạnh phúc đích thực ngay trong đời thường.

Tôi lại nghĩ lan man sang chuyện khác. Trên cõi đời này có hàng triệu triệu người mong ước được đến sinh sống trên đất Mỹ. Đồng thời cũng có triệu triệu người căm ghét nước Mỹ. Tôi còn nhớ biến cố 911 khủng bố tấn công nước Mỹ, phần lớn loài người đều sững sờ kinh ngạc và biểu lộ lòng thương xót đến nước Mỹ. Nhưng không phải là tất cả, trong những giờ phút đầu tiên của biến cố, người Palestine đã đổ ra đường hò reo mừng rỡ cho thắng lợi của những người tử vì đạo. Có một phái đoàn báo chí một nước Á Châu lúc đó được mời đến thăm viếng Mỹ. 

Khi biến cố xảy ra họ đang đứng trong Trung tâm Báo chí, và đã có thái độ hân hoan vui mừng trong khi đất nước này đang chìm trong đau khổ. Ngay lập tức họ đã bị trục xuất ra khỏi nước Mỹ và vĩnh viễn những con người này không bao giờ được phép đặt chân đến Mỹ. Vui mừng trước nỗi đau của đồng loại là hành vi man rợ, cho nên họ rất xứng đáng nhận lãnh hình phạt này. Nước Mỹ không hề đụng chạm đến đất nước họ, chỉ vì nước Mỹ giàu mạnh hơn, và dân Mỹ sống sung sướng hơn dân nước họ, chỉ đơn giản vậy thôi. Nhà văn NNN đã viết một câu rất hay:”… Có những người không chịu nổi sự thành công của người khác. Bởi vì họ cứ coi sự thành công của người khác là sự thất bại của chính mình.”

Người Việt cũng vậy, có rất nhiều người mê Mỹ và cũng có rất nhiều người ghét Mỹ. Từ sau biến cố 1975 người Việt đã tìm mọi cách để đến Mỹ. Sau khi phong trào vượt biên chấm dứt người ta tiếp tục ra đi bằng nhiều cách, hợp pháp hay bất hợp pháp. Hợp pháp là đi theo con đường bảo lãnh thân nhân, cha mẹ, vợ con, hôn thê, hôn phu và sau này thêm diện đầu tư. Bất hợp pháp bằng cách du học du lịch rồi ở lại luôn, hay tìm cách kết hôn giả với người có quốc tịch. Giả thử có người mất vài chục ngàn đô cho công việc bất hợp pháp này, thì suy cho cùng họ còn quá lời. Cái lời trước mắt là con cái được hấp thụ một nền giáo dục ưu tú nhất thế giới, nếu còn ở trong nước mà muốn cho con đến Mỹ du học hàng năm phải tốn khoảng 20 ngàn đô. Còn nữa, món lời lớn nhất không thể tính bằng tiền bởi vì nó vô giá, đó là được sống trong môi trường xã hội quá lý tưởng, mà người Mỹ đã cố công gầy dựng từ hồi mới lập quốc cho đến bây giờ.

Một xã hội nề nếp, tất cả mọi đường lối chính sách đều rất minh bạch. Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, không có giai cấp nào, một thế lực hay đảng phái nào được đứng ngoài và đứng trên pháp luật. Mọi người sinh ra đời đều được tôn trọng như nhau, đều có cùng một cơ hội tiến thân như nhau. Cho nên nếu anh nghèo, anh thất bại, anh học hành ngu dốt, là do anh chứ không phải do lỗi của xã hội, không hề có cảnh con quan thì được làm quan, con sãi ở chùa thì quét lá đa. Một xã hội có tính ưu việt vượt trội quá xa những xã hội khác, tôi không dám kể ra đây nhiều nữa sợ nhiều người chạnh lòng.

Có người Việt chưa hề đặt chân đến nước Mỹ ngày nào, nhưng cũng ghét nước Mỹ thậm tệ. Hàng ngày họ xem phim ảnh, thời sự tin tức, họ thấy những cảnh bạo lực ghê rợn cướp của giết người hay sexy khêu gợi, hay mấy vụ cảnh sát bắn chết người da đen… xem riết rồi họ đâm ra ghê tởm nước Mỹ, và còn cho rằng những người Việt qua tới Mỹ rồi đi làm những chuyện xấu xa, là do:” Quít trồng ở Giang Nam thì ngọt, mang trồng ở Giang Bắc thì chua…” đúng là dạng người ếch ngồi đáy giếng.

Có người cứ mở miệng ra là chửi Mỹ như tạo ra cho mình một style lạ, hay chứng tỏ ta đây cũng có một thời “chống Mỹ cứu nước” nhưng thật ra không phải vậy, họ nói một đằng làm một nẻo. Đây là một trường hợp điển hình, hãy nghe nghệ sĩ Kim Tuyến nhận xét về nghệ sĩ Bạch Tuyết: “BT thù ghét nước Mỹ nhưng tại sao lại thích đi Mỹ. Cho con học ở Mỹ rồi lại lấy vợ Mỹ. Phải chăng BT muốn tìm một bãi đáp an toàn sau này ở Mỹ…”

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 13

Sao tôi để mẹ nằm lại nơi đảo vắng?

https://baomai.blogspot.com/
Ông Nguyễn Gia Mạnh bên mộ người mẹ ở đảo Kuku
Tôi biết là mình sẽ khó quên được cảnh ông Nguyễn Gia Mạnh ngồi trơ trọi giữa những ngôi mộ, tảng đá không lưu danh người trên ngọn đồi nơi đảo vắng của xứ người.
“Bán đảo Kuku” theo cách gọi của người Việt là nơi từng có trại tị nạn Kuku, nằm trong quần đảo Anambas của Indonesia, phía đông bắc Singapore, nên đường đến đó thì đi từ đảo quốc Sư tử có vẻ thuận tiện hơn là từ Jakarta.
https://baomai.blogspot.com/
Được biết từ năm 1979 đến giữa thập niên 1980, có lần lượt khoảng 40.000 thuyền nhân Việt Nam đã đặt chân lên Kuku, trước khi được chuyển sang các trại chuyển tiếp chờ đi tị nạn ở nước thứ ba.
https://baomai.blogspot.com/
Và nếu tính cả Indonesia thì con số này lên đến 180.000 thuyền nhân Việt Nam.
https://baomai.blogspot.com/
Đảo Kuku vào thượng tuần tháng Tư năm 2018
Ông Gaylord Barr, một giáo viên người Mỹ từng đến giúp người tị nạn Việt Nam tại trại Galang vào đầu thập niên 1980 và có dịp ghé trại Kuku năm 1981, mô tả Kuku “vừa xinh đẹp vừa tàn bạo.”
https://baomai.blogspot.com/
“Chỉ một tháng trước chuyến thăm Kuku của chúng tôi, một tàu chở người tị nạn Việt Nam đã bị đắm khi gần tới đảo, khiến tất cả những người trên tàu bị chết đuối,” ông Barr viết trên website cá nhân. 
https://baomai.blogspot.com/
Ông Gaylord Barr
“Đêm hôm đó, một đại diện của tổ chức World Vision (Tầm nhìn Thế giới) nhờ một thông dịch viên tiếng Việt, trò chuyện cùng những người tị nạn trên đảo. Ông nói với những người này rằng họ sẽ không bao giờ nhìn thấy Việt Nam nữa và mô tả với họ về những khó khăn, sự cô đơn và vô vọng của họ khi đến sống ở những nước khác. Ông giải thích rằng hy vọng duy nhất của họ là chấp nhận Chúa Jesus làm vị cứu rỗi. Những người nghe im lặng, một số người đã khóc và một số người bước ra ngoài.”
Tôi lướt qua những tấm ảnh chụp người Việt trên website của Barr và thấy gương mặt đàn ông, đàn bà trầm tư, ánh mắt không che giấu vẻ lo âu, bên cạnh những đứa trẻ vô tư lự đang cười đùa bên các dãy lán trại tạm bợ.
https://baomai.blogspot.com/
Bây giờ thì người ta không thể tìm ra dấu vết của những dãy lán trại, chùa hay nhà thờ nhỏ của thuyền nhân từ thời các thập kỷ trước.
Tất cả mọi thứ liên quan đến thuyền nhân đã bị chính quyền địa phương tháo gỡ sau thời điểm các trại tị nạn trong khu vực đóng cửa và bắt đầu chính sách thanh lọc.
Và Kuku như tôi thấy trong những ngày tháng Tư năm 2018 là một đảo vắng bóng người, nước xanh, cát vàng yên ả như bất kỳ hòn đảo nhiệt đới nào.
https://baomai.blogspot.com/ 
Trại tị nạn trên đảo Kuku hồi năm 1981
Nếu có gì nhắc nhớ về nơi từng có cả vạn người Việt Nam trú ngụ ở đảo này thì đó là tấm bia tưởng niệm thuyền nhân hình chiếc tàu trên bãi.
Và những khu mộ thuyền nhân nằm rải rác trên đồi mà để đến viếng, người ta phải băng qua con suối hoặc trảng cỏ và những con dốc cheo leo.
https://baomai.blogspot.com/
Tuy gọi là khu mộ nhưng tại đó chỉ có một số ngôi mộ về sau này được thân nhân tìm đường quay trở lại xây cất.
https://baomai.blogspot.com/
Còn phần nhiều trong số đó chỉ là những tảng đá vô tri vô giác, có tảng được khắc ký hiệu nào đấy, có tảng hoàn toàn không lưu danh tính người đã khuất.
Năm 37 tuổi của con và của mẹ
https://baomai.blogspot.com/
Tôi gia nhập đoàn mười người đi chuyến này, hầu hết trong số họ đến từ Mỹ và Úc. Người dẫn đoàn là Carina Hoàng, nhân vật trong 20 năm qua đã tổ chức những chuyến đưa người tìm mộ thân nhân ở đảo Kuku.
https://baomai.blogspot.com/
Câu chuyện của Nguyễn Gia Mạnh, một người trong đoàn, cũng có thể là câu chuyện của nhiều thân phận người dân nước Việt, sau biến cố 1975 bỗng chốc gặp cảnh sinh ly tử biệt.
Người đàn ông 46 tuổi này có nụ cười sảng khoái nhưng kiệm lời, hiện đang có cơ sở kinh doanh riêng ở Adelaide, miền Nam nước Úc.
Đây là lần thứ hai, Mạnh quay lại đây viếng mộ mẹ, người qua đời do bị bệnh khi con tàu đưa bà cùng nhiều người khác vượt biên sắp sửa cập vào đảo Kuku hồi năm 1989 sau những ngày lênh đênh trên biển.
Mẹ ông năm đó 37 tuổi.
Ông Mạnh tìm được mộ của mẹ mình cũng năm ông 37 tuổi.
https://baomai.blogspot.com/ 
Đảo Kuku bây giờ là nơi vắng dấu chân người
Giữa buổi trưa nắng như đổ lửa, tôi theo chân ông băng qua một trảng cỏ, vượt qua một sườn dốc, cây cối rậm rạp để lên viếng mộ mẹ ông, trong khu mộ nằm cạnh một bãi đáp trực thăng, nơi từng đón phái viên Cao ủy Tị nạn Liên Hiệp Quốc đến phỏng vấn những người tị nạn trên đảo.
“Một ngày của năm 1987, lúc đó tôi mới 15 tuổi, mẹ bảo tôi: “Con đi với bố đi!”, ông Mạnh bắt đầu chuyện của mình.
“Tôi đâu có ngờ đó là lần cuối tôi thấy mặt mẹ.”
“Bố con tôi ra đi trên một chuyến tàu vượt biên chở theo 114 người.”
“Ngoài khơi, tàu bị vô nước nhưng may mắn là được thuyền Tây Đức vớt và đưa cả đoàn vào thẳng trại chuyển tiếp ở Hong Kong.”
“Năm 1988, bố con tôi qua tới Úc. Thời điểm đó, thư từ liên lạc khó khăn, gửi một lá thư vài tháng thì người ở nhà mới nhận được.”
“Lúc giấy tờ bảo lãnh mẹ do bố tôi làm gửi về đến Việt Nam thì bà ở nhà nóng ruột nên đã đi tự đi vượt biên một mình.”
“Mẹ tôi mất khi tàu đã gần tấp vô đảo. Khi người ta thương tình, đem thi thể mẹ tôi nằm trên tàu vào chôn cất trên đảo Kuku, một người dượng của tôi cũng đang ở đó nên báo tin cho bố tôi.”
“Trong nhiều năm liền, tôi vẫn thấy mẹ tôi trong giấc mơ. Mẹ nói: “Bố con cứ đi trước đi, rồi nhà mình sẽ được gặp lại nhau ở đâu đó.”
“Nếu biết đi lần ấy là chia ly thì tôi đã không đi rồi.”
Trong cái nắng cháy da của ngày hè, ông Mạnh ngồi cặm cụi phết sơn trắng lại ngôi mộ của mẹ mình trước khi thắp hương.
Và rồi ông ngồi lặng lẽ, trơ trọi giữa những ngôi mộ, tảng đá không lưu danh người trên ngọn đồi.
https://baomai.blogspot.com/
Chỉ có tiếng gió xào xạc và vài tiếng chim lẻ loi.
Tôi nhìn quanh và thấy ngọn đồi, hòn đảo này sao giữa ban ngày mà u tịch quá.
Không có lấy một bông hoa, dù chỉ là hoa dại, cho cảnh vật bớt tiêu điều.
https://baomai.blogspot.com/
Im lặng một hồi lâu, ông tiếp tục câu chuyện đang bỏ dở.
“Trong những năm khi trưởng thành ở Úc, tôi vẫn đau đáu muốn một ngày đến tìm mộ mẹ nhưng thật sự là tôi không biết cách nào tìm đến đảo này.”
“Cách đây khoảng tám năm, người dì sống bên Nhật báo cho tôi biết là bà thấy hình chụp một cột đá ghi tên mẹ tôi trên website của Carina Hoàng.”
“Lần đó, do giờ chót bận việc đột xuất nên tôi không đi được đến Kuku, mà chỉ nhờ người xây mộ cho mẹ.”
“Bốn năm trước, tôi viếng mộ mẹ lần đầu và nay là lần hai.”
“Mỗi lần đi là một lần đường xa vạn dặm, mất hai ngày rưỡi chỉ để đi-về.”
https://baomai.blogspot.com/ 
Dấu tích của những người đã vĩnh viễn nằm lại đảo Kuku có khi chỉ là các hòn đá chơ vơ không ghi danh tính
“Mỗi lần đặt chân đến đây, cảm xúc trong tôi thật lẫn lộn.”
“Tôi cảm thấy bớt áy náy, dằn vặt khi cuối cùng thì mẹ tôi đã có ngôi mộ được xây cất tươm tất.”
“Nhưng rồi tôi nặng lòng, tự hỏi sao mình có thể để mẹ nằm lại nơi đảo vắng, mỗi lần giỗ chạp, con cháu muốn đến thắp nén hương cũng khó?”
“Mấy dì, cậu muốn mang cốt của mẹ tôi về gửi ở chùa.”
“Nhưng cũng có người trong gia đình nói thôi, mẹ tôi dù sao cũng đã mất, mọi chuyện âu cũng tại số phận, nên để bà nằm yên lại nơi này.”
Tiếng gió vẫn xào xạc nhưng cái nắng nóng giữa trưa hè vẫn chưa hết oi bức.
Tôi bất giác hỏi: “Sao ngày đó cả gia đình ông có ba người mà không đi chung một chuyến tàu?”
Ông Mạnh đáp: “Tôi cũng có hỏi bố tôi câu hỏi ấy. Ông nói, một người phải ở lại Việt Nam, nếu có bất trắc, hai bố con đi không lọt thì còn người bên ngoài để lo liệu, thăm nuôi.”
https://baomai.blogspot.com/ 
Ông Nguyễn Gia Mạnh bên bia tưởng niệm thuyền nhân trên đảo Kuku
Tôi hỏi tiếp: “Tại sao cả nhà ông quyết định ra đi?”
“Bố tôi làm đại úy cảnh sát thời Sài Gòn,” ông Mạnh đáp.
“Sau biến cố 1975, ông phải đi cải tạo 10 năm.”
“Bố chưa bao giờ kể cho tôi nghe ông trải qua thời khắc khó khăn đó thế nào.”
“Và tôi cũng không hỏi do không muốn gợi lại chuyện đau lòng.”
Tôi lại hỏi: “Có bao giờ ông nghĩ nếu mình đang còn ở Việt Nam thì thế nào, có tốt hơn bây giờ không?”
“Ngoại trừ chuyện của mẹ mình, tôi không có gì phải tiếc nuối về chuyện ra đi và cuộc sống trong hiện tại cả.”
“Tôi tin vào sự sắp đặt của số phận cũng như tin mẹ luôn phù hộ và luôn dõi theo mỗi bước của tôi trên đường đời…” ông Mạnh nói.
https://baomai.blogspot.com/
Khi ánh nắng cuối ngày sắp tắt, trước lúc rời đảo về lại đất liền, ông Mạnh đi một vòng thắp những nén nhang cho những người không may nằm lại ở đây.
Giữa một số mộ phần có danh tính người Việt và người gốc Hoa, vẫn còn đó những phận người mãi mãi nằm lại nơi đảo xa mà không ai có thể biết danh tính và câu chuyện đời run rủi đưa họ đến kết cục này…
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 11

Người lớn không tử tế khó dạy được trẻ con

https://baomai.blogspot.com/
Trước sự việc cô giáo phạt học sinh bằng cách bắt uống nước giặt giẻ lau, chúng ta bức xúc vì cô giáo, nhưng việc em học sinh đó không có phản ứng gì, chấp nhận uống nước bẩn, cũng là điều đáng lo ngại. KH&ĐS có cuộc trao đổi với nhà văn, dịch giả Phan Hồng Giang, nguyên Viện trưởng Viện Văn hóa Nghệ thuật quốc gia Việt Nam về vấn đề này.
Lấy sự phục tùng để đánh giá con người
Là người có nhiều bài viết về giáo dục, đặc biệt là triết lý giáo dục, ông suy nghĩ gì trước sự việc cô giáo phạt học sinh bằng cách bắt uống nước giặt giẻ lau?
https://baomai.blogspot.com/
dịch giả Phan Hồng Giang
Nói thực là tôi thấy quá quen với những chuyện trên thế giới không đâu có như thế rồi. Nào là cô giáo bắt học sinh liếm ghế, nói những lời khiến trẻ con phải tự tử…nên cũng không quá ngạc nhiên. Nhưng ngẫm nghĩ kỹ thì thấy vẫn kinh khủng. Tuy chỉ là trường hợp cá biệt, nhưng lại cho thấy những yếu kém của giáo dục. Tại sao những người như thế vẫn đứng trong hàng ngũ người làm giáo dục.
Theo ông, tại sao cô giáo lại có cách hành xử phản giáo dục như vậy?
Khi tuyển vào ngành cả những người điểm thấp, nhiều khi chỉ vì không phải trả học phí mà chen nhau vào thì ngay từ đầu vào đã có vấn đề. Một đội ngũ đáng lẽ phải là những người mẫu mực, được tôn trọng.. lại có một số người thực sự không yêu học trò mà chỉ lo kiếm ăn nên mới sinh ra những lệch lạc về đạo đức như thế. Đó cũng là tâm lý chung của xã hội, nhiều stress quá, khắp nơi, từ chỗ làm việc, ra đường, ngoài chợ, trong nhà… khiến người lớn đổ tức giận lên đầu trẻ con. Công bằng mà nói, chính thầy cô cũng bị ảnh hưởng từ môi trường sống.
Vậy còn cô bé học sinh kia, tại sao cô giáo bắt làm một việc vô lý như thế mà không phản ứng gì?
https://baomai.blogspot.com/
Đó cũng là điều đáng lo ngại, đáng lẽ ra phải phản ứng chứ. Ở các nước văn minh thì trẻ con nó sẽ không uống đâu, nhưng ở mình 10 đứa thì chắc 9 đứa uống, vì nó được giáo dục là phải nghe lời, ở nhà thì nghe lời ông bà bố mẹ, đến trường thì cô giáo như là thay Trời hành đạo.
https://baomai.blogspot.com/
Hết đời này sang đời khác chúng ta tôn vinh những đứa vâng lời. Ngoan ngoãn, biết vâng lời là khuôn vàng thước ngọc để đánh giá giá trị của đứa bé. Cái suy nghĩ đó nhiễm vào trong người rồi nên không có lý do gì để nó phản đối. Khổ ở chỗ đó.
Tại sao lại có sự khác biệt như vậy, thưa ông?
Do nguồn gốc văn hóa. Văn hóa phương Tây tôn trọng giá trị của mỗi cá thể. Mỗi cá nhân phải có ý thức về phẩm giá, giá trị của chính mình cho nên họ luôn có một thái độ tự trọng, không để ai xúc phạm. Còn văn hóa phương Đông theo Nho giáo, theo Khổng Tử thì ngược lại, lại lấy sự phục tùng, cái chữ Lễ, tức là trên ra trên dưới ra dưới, làm tiêu chí cao nhất để đánh giá con người. Trong nhà ông bố, ông chồng điều hành tất cả mọi việc không ai được cãi, trong nước có ông vua.
Không mù quáng nghe lời người trên
Nhưng ngày nay, rất nhiều giá trị Nho giáo đã bị xóa bỏ rồi?
https://baomai.blogspot.com/
Trong cội rễ chúng ta vẫn bị ám ảnh bởi văn hóa Nho giáo cho nên lấy vâng lời làm chính chứ không phải lấy cái sự khẳng định mình làm chính. Ở nhà, có thể bị bố mẹ xúc phạm bằng roi vọt hay bằng lời nói, nhưng trẻ con cũng không có phản ứng, coi đấy là chuyện đương nhiên. Cái đấy ngấm vào cách sống, cách nghĩ của người phương Đông rất nặng nề. Chuyện uống nước giặt giẻ lau cũng thế thôi, khó có thể tưởng tượng là trẻ con có thể không nghe, nó quá yếu thế so với cả cô giáo.
Vậy làm thế nào để dạy cho đứa trẻ biết tự bảo vệ mình?
https://baomai.blogspot.com/
Từ trong gia đình phải dạy theo hướng, mỗi con người dù là trẻ con đi nữa đều có lòng tự trọng, có phẩm giá của nó mà không ai được xúc phạm, kể cả người thân hay cô giáo. Biết tự trọng, biết bảo vệ giá trị của bản thân mình, biết phân biệt đúng sai, chứ không phải mù quáng nghe theo lời của người trên. Người trên không phải bao giờ cũng đúng.
Cụ thể trong trường hợp trên, ta phải dạy trẻ phản ứng lại thế nào?
https://baomai.blogspot.com/
Phải luôn dạy nó, đừng làm điều gì với người khác mà mình không muốn người khác làm với mình. Đó là một trong những nguyên tắc xuất phát điểm của ứng xử. Không muốn người khác đánh mình thì đừng đánh người ta. Thử hỏi cô có thích uống nước giặt giẻ lau không? Cô không thích sao bắt em uống. Cô có bắt cũng từ chối vì không ai uống cái thứ nước bẩn như thế. Nếu việc này lan ra thì cô cũng không dám làm gì đâu vì cô sai quá rõ rồi. Nhưng đằng này, cô giáo bảo uống thì uống luôn. Mọi đứa khác cũng không có phản ứng gì vì đều thấy nếu mình bị bắt thì cũng phải uống.
Nhưng trong sự việc cô giáo không giảng bài suốt 3 tháng, chính cô bé nói ra lại phải chuyển trường, bị cả trường tẩy chay, thì còn ai dám nói nữa?
https://baomai.blogspot.com/
Đúng là đáng tiếc. Đáng lẽ ra em đó phải được khen vì sự trung thực, đằng này lại bị bảo là nói không đúng chỗ và làm ảnh hưởng đến uy tín của trường. 40-50 đứa trẻ và cả những người khác nữa, không phải họ không biết, mà là không dám nói, vì lo cho mình, động đến cô giáo đứa nào cũng sợ. Suốt 3 tháng trời mới có một em dám nói thì lại bị đối xử như thế. Điều đó cho thấy giáo dục của ta đang khủng hoảng thực sự.
Tức là người ta lo bảo vệ bản thân mình trước chứ không phải phẩm giá của mình?
https://baomai.blogspot.com/
Người ta im lặng vì nhát gan, sợ hãi. Im lặng, không làm gì cả, người khác bị làm sao không cần bênh vực… thì cũng không bị bỏ tù, nhưng dưới quan niệm đạo đức như thế không được, là kém cỏi. Còn nói lên sự thật, dũng cảm chấp nhận những thiệt thòi, thể hiện nhân phẩm. Giống như chống tham nhũng, nhiều người bị trù giập nhưng họ vẫn đứng lên tố cáo.
Người lớn không tử tế thì làm sao dạy được con
Thế mới thấy, dạy trẻ con về nhân phẩm trong khi ra ngoài đời bị đối xử như thế, thật khó quá?
https://baomai.blogspot.com/
Cô Giáo “bóp c..”
Trước mắt thì khó vì toàn bộ hệ thống giáo dục, đội thiếu nhi, sao đỏ… đều muốn biến đứa trẻ đó thành người dễ bảo. Tiêu chí số một để đánh giá con người ở ta đấy. Còn đứa biết cãi, có khi nó sai, nhưng ít nhất nó có chủ kiến, cái đấy mình phải khuyến khích chứ. Dù rất khó, nhưng không dạy thì chẳng còn lúc nào nữa. Nếu không có lớp trẻ lớn lên thành những người trung thực và dũng cảm thì xã hội sẽ lụi bại. Mà tôi vẫn nghĩ xã hội sẽ theo hướng đi lên, tốt lên, cái thiện sẽ lấn át cái ác. Những đứa trẻ từ bé đã được giáo dục lòng tự trọng, sự trung thực, dũng cảm trước cái ác thì mới mong có sự thay đổi tốt.
Ông có tin là chúng ta sẽ dạy được?
https://baomai.blogspot.com/
Nói thực là tôi cũng chỉ mong muốn là ngay từ gia đình, nhà trường, mỗi đứa trẻ được giáo dục về phẩm giá của con người, biết tự trọng, biết đúng sai và dám bảo vệ nó. Mình chỉ mong muốn thế thôi, chứ ngay người lớn cũng không được tử tế thì làm sao dạy được con tử tế. Bằng những việc làm của mình chính người lớn nêu gương xấu cho con trẻ. Bố mẹ sợ thầy cô, đưa phong bì, chạy trường, chạy điểm thì làm sao dạy con về nhân phẩm được.
Xin cảm ơn ông!
Trong giáo dục, phải để mỗi con người từ khi còn bé nhận ra cái chân giá trị của mình. Phải thấy mình không phải con tốt đen trên bàn cờ, không phải con ốc vít. Mà là con người. Đã là con người phải có chủ kiến, phải có lòng tự trọng và phải biết bảo vệ nó trước mọi sự xúc phạm ở bên ngoài.
Nhật Minh
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 5

Thủ tướng Đức, Angela Merkel thật sự giàu như thế nào

Không khoe nhưng để dẫn chứng, người viết tốt nghiệp cao học kỹ sư Đức, chưa một ngày thất nghiệp từ khi ra trường, vốn chỉ là “thợ khách lượm bạc cắt” với việc làm không mệt thể xác, lương bỗng khá (so với VN !) mà ngay cả đa số người bản xứ mong có được, đủ sống ở vùng Munich, nơi đời sống rất đắt đỏ của nước Đức nhưng cho đến khi về hưu non nhìn lại thì dù đã có lối sống giản dị nhưng “gia tài” dành dụm thua xa những người “bình thường” ở VN?. Làm gì có chuyện bỏ dễ dàng 25-50 ngàn USD/năm đi Mỹ học. Nguyên nhân cho điều này nhường lại độc giả nhận định.

 Có điều tôi phải đề cập đến là nhiều Giảng sư Đại học Đức, Bác sĩ, Luật sư, Nghị sĩ hay Bộ trưởng Đức cũng chẳng giàu có gì. Nhiều người vẫn còn ở thuê … không đâu xa nơi vùng tôi ở.

Riêng bà Merkel, từ 1990 sau khi bức tường ô nhục Bá Linh sụp đổ bà ta đã tham chính, được bổ nhiệm vài chức vụ quan trong trong nội đảng và chính quyền Đức, lương bỗng có thể nói hơn cả kỹ sư, bác sĩ, luật sư, giáo viên, giáo sư, dược sĩ, nha sĩ, bác sĩ … nếu đi làm công cho tư nhân hay cơ quan công quyền và không có văn phòng hay phòng mạch riêng. Từ hơn 12 năm qua bà Merkel là Thủ tướng Đức với mức lương được kê khai phía dưới (chồng là Giảng Sư Đại học lương khá cao) NHƯNG … bà Merkel sau 28 năm làm việc tiết kiệm, sống giản dị vẫn chỉ đạt được mức triệu phú với khoảng ba triệu Euro có trong trương mục ngân hàng.

 Ngược lại, chẳng hiểu lương của thủ tướng, nghị sĩ của csVN cao bao nhiêu (chắc chắn thua xa, chưa thể so sánh với chính trị gia Đức) mà sao lắm người là triệu phú, thậm chí là tỷ phú US-Dollars, nhà cửa mua ở Úc, Mỹ, Đức, … theo tài liệu phổ biến trên mạng một cách dễ dàng?.

 Người viết ngạc nhiên nhiều và vì chưa sống với chế độ hiện hữu ỡ VN sau 1975 nên không lạm bàn về chuyện tư bản ở VN nhưng tự thắc mắc là điều tự nhiên khó tránh được đối với một người từng kéo cày lươm bạc cắc ở xứ Tự Do, sung túc như Đức hơn ba thập niên mà lắm đồng hương từ VN mong muốn tìm đến Đức để rồi khi nhìn lại chính mình buồn là thua họ xa trên lãnh vực “tài chánh”.

Tài giỏi họ nhờ nhưng trong số độc giả thế nào cũng có nhiều người đi làm công bình thường, chơn chất cho hãng xưởng tại các xứ Mỹ, Anh, Pháp, Úc, Canada, Ý, Bỉ, Hòa Lan, Nhật, Đức … như người viết nên tôi đề nghị hãy thầm tính với 30 hay 35 năm kéo cày với đồng lương giới hạn có thể dành dụm được bao nhiêu (?) và là “đại gia” chưa ??. Mong hoan hỷ cho vài cảm nghĩ rời. Đa tạ (LNC).

 blank
Merkel kiếm được khiêm tốn so với các nhà quản lý hàng đầu, nhưng tài chính thì bà ta trội hơn những người đứng đầu nhà nước khác. (Ảnh: AFP)

 Khi gặp khó khăn trong thời điểm căng thẳng, bà Merkel làm việc lên đến 140 giờ một tuần. Bất cứ thứ gì vượt quá bốn giờ ngủ đều sang trọng – và bà ta phải rất tỉnh táo cho công việc của mình. Nhưng Angela Merkel thực sự kiếm được bao nhiêu vơi cương vị Thủ tướng Đức?

 Angela Merkel thu nhập khoảng 300.000 euros một năm. Số tiền này được tính như sau: Là thủ tướng Đức bà được 18.000 euro một tháng, thêm vào đó một nửa tiền lương của nghị sĩ,  khoảng 4.550 euro/tháng. Ngoài ra thêm một khoản tiền không phải trả thuế là 3.230€.

 Báo “Muenchner Merkur” ước tính rằng Angela Merkel có thể có khoảng 3 triệu euro “trong trương mục”. Sau hết, bà đã kiếm được trong những năm từ năm 2001 đến năm 2005 với cương vị nghị sĩ của quốc hội khoảng 400.000 euro, ngoài số tiền 550.000 euro kiếm thêm với chức vụ Bộ trưởng Liên bang và thành viên liên bang của bà. Nếu cộng thêm số tiền này vào tiền lương của Merkel với tư cách là Thủ tướng, sẽ có được một số tiền (đáng tự hào) là 3,5 triệu euro (ba triệu năm trăm ngàn euro). Vì nữ thủ tướng Đức được đánh giá sống tiết kiệm, bà ấy có thể có khoảng 3 (ba) triệu euro trong trương mục (Konto).


* Merkel kiếm được khiêm tốn so với các ông Xếp ngân hàng tiết kiệm.


Nghe rất nhiều lúc đầu, nhưng đặt mình vào viễn cảnh nếu bạn nhìn vào những gì người khác nhận được cho công việc của họ. “Hầu như mỗi Giám đốc Ngân hàng Tiết kiệm kiếm được lương nhiều hơn Thủ tướng”, cựu Bộ trưởng Tài chính và ứng cử viên Thủ tướng Peer Steinbrueck (SPD) đã có lần nói. Có thể nói nhiều hơn khi nhìn vào lương của các nhà quản lý (manager), những người đứng đầu các tổ chức tài chính khu vực công cộng phải tiết lộ. Nhiều người trong số họ có mức lương chưa trừ thuế tổng cộng là 500.000 euro một năm. Người đứng đầu Hamburger Sparkasse thậm chí còn nhận được 850.000 euro mỗi năm.


* Macron, May & Co. – về mặt tài chính Merkel trội hơn so với các nguyên thủ quốc gia khác

Nhưng chính xác là 310.800 euro/ năm của Angela Merkel đủ để khiến các nguyên thủ quốc gia khác “tái mặt”. Cổng thông tin tài chính “Vexcash” đã phân tích mức lương của 30 người đứng đầu nhà nước và chính phủ và tìm thấy rằng hầu hết trong số họ thường kiếm được ít hơn đáng kể so với Thủ tướng Đức. Chẳng hạn, Tổng thống Pháp Emmanuel Macron chỉ đạt 182.000 euro mỗi năm. Thủ tướng Anh Theresa May phải bằng lòng với 164.000 euro và Mariano Rajoy, Thủ tướng Tây Ban Nha, chỉ nhận được có 79.000 euro / năm.

 Trên danh sách thu nhập cao nhất, Angela Merkel “hạ cánh” ở vị trí thứ năm, nhưng không kiếm được ít hơn nhiều so với các chính trị gia trước mặt bà ta: Donald Trump với 342.000 Euro, Thủ tướng Úc Malcolm Turnbull với 339.000 euro và Áo Alexander van der Bellen với 328.000 euro/năm. Thua xa chỉ là chính trị gia ở vị trí thứ nhất: Lee Hsien Loong. Thủ tướng Singapore nhận được 1,4 triệu euro mỗi năm.

* Angela Merkel được xem là tiết kiệm và tự nhiên

 Lương bỗng đi hay lại, Merkel đằng nào cũng thế thôi, có lối sống không hao tốn tiền nhiều.

Cũng trong năm thứ 13 nhiệm kỳ của mình, Merkel sẽ trải qua kỳ nghỉ hè của nghị viện như thường lệ: cùng với chồng, Giáo sư Tiến sĩ Joachim Sauer chủ yếu đi đến đến Nam Tyrol, nghỉ đêm trong một khách sạn bốn sao, bó mình vào cái quần màu be và áo sơ mi kẻ sọc và đội trên đầu một cái Kaeppie (mũ kê-pi) đã mòn. Sau đó, bà ta đi lang thang như thường xuyên khi đi du lịch trong mùa đông trong nhà ở của bà gần St Moritz với ván trượt tuyết.

Nhưng cho nhiều năm sau thời gian nắm quyền của mình, bà ta còn có một vài ước muốn tốn kém hơn, như khi bà tiết lộ trong một cuộc phỏng vấn với tạp chí “Brigitte”: Một chuyến đi du lịch đến dãy núi Rocky và một chuyến đi trên đường sắt Trans-Siberian xuyên khắp châu Á. Điều này chắc chắn sẽ xảy ra.

* Căn nhà cá nhân và nhà nghỉ cuối tuần: Thủ tướng Đức sống như thế này

 Nữ Thủ tường sống như thế nào cũng cho thấy rằng bà ấy thích sống ở giữa cuộc sống hơn là trong một “bong bóng” sang trọng. Bà ta không sống ở “Văn phòng Liên bang” nhưng vẫn tiếp tục sống trong căn nhà riêng của mình đối diện Đảo Bảo Tàng Berlin (Berliner Museumsinsel). Với chồng, bà sống ở tầng trên cùng của ngôi nhà bốn tầng ở Trung tâm Berlin, nằm giữa “Unter den Linden” và “Hackescher Markt”. Tài sản của nữ thủ tướng cũng bao gồm nhà nghỉ cuối tuần ở Hohenwalde / Uckermark, nơi bà ta thích dùng thời gian rảnh rỗi để làm gì đó.

 Một nơi nhỏ, nơi không có quán cà phê, tiệm bánh hay cửa hàng mua bán, và nơi mà Angela Merkel nhấn chuông hàng xóm của bà khi hết sữa hoặc trứng cho một chiếc bánh mận ưa thích của mình. Bà thủ tướng cũng đón tiếp khách tại đây. Theo cựu Tổng thống Đức Horst Koehler, vợ  chồng ông đã tắm với Angela Merkel và chồng bà trong một trong những hồ gần đó, ăn các món Rouladen (món thịt rulét) tự nấu của Merkel và súp khoai tây được trích dẫn nhiều, với thành phần chính mà bà chủ nhà trồng trong khu vườn của bà.

 Chiếc xe tư nhân của cặp vợ chồng thủ tướng cũng phù hợp với lối sống khiêm nhượng này: một chiếc VW Golf đơn giản. Kiến thức giữ lại: So với những người quyền lực khác trên thế giới, mặc dù tài sản của Angela Merkel có thể nhìn thấy rõ ràng được, nhưng hoàn toàn đủ cho nhu cầu của họ.

Lê Ngọc Châu – (Nam Đức, Chiều 17.04.2018) 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 21

Orchid Festival in Taiwan

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 7