Category Archives: Chuyện Quanh Ta

VIỆT KIỀU BAY

https://1.bp.blogspot.com/-VBrWXyGmxqU/XMBLAyvYTYI/AAAAAAABEnw/H9e6QipH-_Q4wWNM4pz58qDO2VmYNaesACLcBGAs/s640/008-bhgfjpg.jpg
Đây là một trong những khu phố khá giàu tại Cypress – Texas của nước Mỹ.
Ngạc nhiên, trong mấy trăm ngàn gia đình Mỹ sinh sống trên vùng đất này lại xuất hiện người Việt Nam nhập cư thời gian gần đây. Số lượng chiếm khá đông, hầu hết nói giọng Bắc người Hải Phòng, Hà Nội. Cùng làn sóng xuất ngoại với các hình thức khác nhau, họ đã thành công khi tiền rừng bạc biển. Chỉ cần một dự án, một phi vụ, một chữ ký thì đô la sẽ có cách vào tài khoản của người có quyền.
Mỗi căn nhà giá trị từ nửa triệu đến 2 triệu đô la trở lên. Mua nhà xong là một chuyện, điều quan trọng là tiền đâu để đóng thuế? Nếu bạn thu nhập cao mấy trăm ngàn đô hàng năm thì chỉ là chuyện nhỏ dù tiền thuế địa trạch rất cao ( từ 20.000 Mỹ kim trở lên mỗi nhà /1 năm ) với khu vực tương tự.
Vào cổng khu phố sang trọng khách phải trình giấy tờ, hoặc bấm số bảo mật mới được. Cuối tuần, hàng loạt chiếc du thuyền trên mặt nước.
Là xứ tư bản, hưởng theo năng lực; nhiều người Mỹ giàu bằng tài năng công sức, lao động chân chính trong một số lãnh vực xứng đáng có một cuộc sống bình yên, hạnh phúc đúng nghĩa.
Tuy nhiên, không phải ai cũng được như vậy. Mỹ không phải là thiên đường, vẫn còn một số Việt kiều lâu năm sống trong chung cư, không mua nổi cái nhà nhỏ với nhiều lý do riêng tư. Đó là sự thật.
Vậy mà với thành phần “Việt kiều bay” không hiểu họ giàu từ đâu dễ dàng, mua nhà trả đứt tiền mặt, vui vẻ với mức thuế tuy không làm một ngày nào trên đất Mỹ.
Đối tượng này bí mật đi qua đi về nhằm mục đích có lợi cho gia đình và bản thân trong tương lai.
Oái oăm thay, họ còn bắt tay với một số Việt kiều tại đây để rửa tiền dưới hình thức tinh vi. Các hệ thống kinh doanh ra đời bao gồm trung tâm thương mại, nhà hàng, hàng trăm tiệm Nails nguy nga như cung điện, có sự đầu tư quy mô trên 1/2 triệu đô la mục đích rửa tiền. Thực trạng nhiều địa điểm vắng hoe khách nhưng vẫn vô tư hoạt động để hợp thức hóa chuyển tiền.
Vấn đề quan trọng là tiền đâu ra mà một số “Việt kiều bay” mới đến đất Mỹ trong tình trạng tài chính triệu phú mà không ai biết. Một năm về bên vài tháng và rồi qua Mỹ trình diện để khỏi rắc rối nếu chưa có quốc tịch.
Khôn ngoan, một số cố tình giữ song tịch. Nhiều người vẫn làm việc tại Việt Nam, đang là đảng viên giữ chức vụ. Họ biết dọn đường cho con cháu qua Mỹ từ lâu. Con đến trường Mỹ, cha (mẹ) đi về Việt Nam hoạt động cho chính quyền hoặc kinh doanh cá nhân vì nơi ấy dễ kiếm tiền hơn.
Nghịch lý, trong khi ấy người ta khen chế độ, bắt người khác nghe, tin và sợ mình. Dân phải chịu cúi đầu im lặng dưới nguồn máy điều hành mà họ liên quan trực tiếp hay gián tiếp. Nhờ sức mạnh đồng tiền, người ta đã đạt giấc mơ Mỹ trong tầm tay.
Thật sự bất công cho những người không được may mắn phải chịu đựng thiệt thòi mọi hệ lụy, cùng tương lai không lối thoát sống với Trung Quốc.
 
Phải chăng đây là bi kịch cho một dân tộc chịu dưới tay của những người không có lòng tự trọng và biết làm người tử tế. Họ lợi dụng lòng tốt của nước Mỹ, con cháu hưởng nhiều quyền lợi xã hội, y tế cùng nền giáo dục miễn phí từ tiền thuế dân còng lưng đóng cho chính phủ.
Đất nước Hoa Kỳ đã tạo ra kẽ hỏng pháp luật để con cháu cộng sản hưởng lợi, trong khi cá nhân và gia đình không phục vụ cho quốc gia này ngày nào.
 
Suy cho cùng, sống không thật lòng, không trung thành Tổ Quốc nào là “Việt kiều bay ” thời đại.
Có lẽ người ta qua mặt được người dân yếu thế, u mê; nhưng không qua mặt được người hiểu biết sống lâu tại Mỹ.
 
Tất cả là góc tối phũ phàng. Người trong nước tôn sùng họ, nhưng nào có biết một khi hết thời hết nhiệm kỳ, họ đã có chỗ an toàn trú ẩn ấm thân, để lại phía sau một đất nước suy tàn.
 
Nếu ai từng đi qua những nơi người Việt mới nhập cư giàu hơn người Việt lưu vong vượt biển vượt biên lâu năm sẽ không khỏi ngậm ngùi tháng Tư buồn.
 
Thua trận chạy đã đành, nay thắng trận cũng chạy. Cuối cùng, dân chịu trận!

Hits: 2

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Những người giàu nhất thế giới tiêu tiền như thế nào? + Cuộc đời tằn tiện của tỷ phú giàu nhất Mexico

 Bill Gates

Là người giàu nhất nước Mỹ, từng được mệnh danh là thiên tài công nghệ, rồi lại trở thành “con quỷ hút máu” khi vướng những cáo buộc về cạnh tranh không lành mạnh, cuộc sống của Bill Gates không thực sự là một màu hồng. Sau khi hình ảnh bị tổn hại nghiêm trọng trong mắt người dân Mỹ trong vụ kiện năm 1998, Bill Gates tìm đến những hoạt động từ thiện cùng vợ, trở thành “thánh sống” với người dân nhiều quốc gia kém phát triển và là nhà tư thiện vĩ đại nhất thế giới.  

Tỷ phú giàu nhất thế giới Bill Gates. Ảnh: BI.
Tỷ phú giàu nhất thế giới Bill Gates. Ảnh: BI.

Ông đã dành phần lớn tài sản của mình để làm từ thiện, với khoảng 37 tỷ USD, lớn hơn bất cứ tổ chức từ thiện nào trên thế giới, thông qua quỹ Bill & Melinda Gates Foundation. Quỹ từ thiện của ông đã góp sức vào nhiều dự án, từ việc xóa bệnh tật tại các nước châu Phi và châu Á, đến cứu trợ thực phẩm cho người nghèo. Thậm chí, ông còn chi tới 21 triệu USD để mua một chiếc máy bay riêng chỉ để sử dụng vào việc hỗ trợ từ thiện tại các khu vực xa xôi. Mới đây, quỹ từ thiện của ông đã cam kết hỗ trợ 50 triệu USD cho những nỗ lực chống lại đại dịch Ebola đang hoành hành tại các quốc gia Tây Phi.

Tất nhiên, tiền bạc cũng giúp Bill Gates có được một cuộc sống giàu sang, với một biệt thự trị giá 121 triệu USD, những bộ sưu tập sách, tác phẩm hội họa hiếm, cùng hàng loạt những chiếc siêu xe đời mới và đời cổ.

Warren Buffett

Ông chủ của tập đoàn Berkshire Hathaway được giới doanh nhân toàn cầu đánh giá là “nhà đầu tư vĩ đại” bởi những thành công mà ông có được khi đầu tư một cách thông minh vào chứng khoán. Dù đôi khi gặp phải những thất bại đáng giá cả tỷ USD, nhưng người đang sở hữu 67,5 tỷ USD vẫn kiên trì chiến lược “chỉ đổ tiền vào chứng khoán” thay vì bất động sản hay bất cứ ngành kinh doanh nào khác.

Dù đã bước qua tuổi 80 nhưng ông chủ của vẫn chưa từ bỏ nghiệp kinh doanh của mình. Ảnh: Forbes.
Dù đã bước qua tuổi 80 nhưng ông chủ của Berkshire Hathaway vẫn chưa từ bỏ nghiệp kinh doanh của mình. Ảnh: Forbes.

Điều này được minh chứng ngay trong chính ngôi nhà mà vị tỷ phú 80 tuổi này đang sống. Ông mua ngôi nhà với diện tích khoảng 610 m2 ở khu vực trung tâm thành phố Omaha với giá 31.500 USD vào năm 1958, và sống ở đó cho tới nay. Với quan điểm “chỉ đầu tư vào những thứ mình biết rõ”, Warren Buffett duy trì một lối sống giản dị.

Năm 2010, ông và vợ chồng Bill Gates tham gia chiến dịch mang tên “The Giving Pledge”, khuyến khích tỷ phú tặng ít nhất một nửa tài sản của mình để làm từ thiện. Riêng Warren Buffett đã cam kết tặng 99% tài sản của mình cho hoạt động từ thiện toàn cầu.

Mark Zuckerberg

Sở hữu mạng xã hội lớn nhất thế giới và khối tài sản 34,5 tỷ USD, ông chủ Facebook có cách tiêu tiền khá đặc biệt, với mục đích chính là chú trọng sự riêng tư trong cuộc sống. Không dốc tiền cho những chuyến du lịch hạng sang trên du thuyền, Mark Zuckerberg thường cũng vợ có những chuyến đi bụi đến nhiều quốc gia châu Á, và từng xuất hiện trên đường phố Việt Nam.

Với ông chủ Facebook, kiếm tiền không phải là mục đích chính của cuộc đời. Ảnh: Cnet.
Với ông chủ Facebook, kiếm tiền không phải là mục đích chính của cuộc đời. Ảnh: Cnet.

Để giữ tổ ấm tránh xa những người hàng xóm ồn ào, Mark đã mua khá nhiều bất động sản tại những hòn đảo hẻo lánh, đồng thời mua đứt nhiều căn hộ của những gia đình xung quanh nhà mình. Tuy nhiên, với những tiện nghi trong nhà, Mark Zuckerberg hầu như không mấy quan tâm. Tỷ phú này vẫn ngủ trên một chiếc nệm cũ trên sàn nhà, mặc cùng một thương hiệu quần áo trong suốt hàng chục năm, và đi một chiếc xe hơi cũ kỹ.

Roman Abramovich

Tỷ phú người Nga được xem là một trong những người chịu khó phóng tay mua sắm “món đồ chơi nhà giàu” nhiều nhất thế giới. Roman Abramovich từng sở hữu cả hai chiếc du thuyền đắt đỏ nhất thế giới, gồm Pelorus (giá 300 triệu USD) và Eclipse (giá 1 tỷ USD). Năm 2004, khi li dị vợ, Roman Abramovich đã chuyển giao con thuyền cho người từng đầu ấp tay gối với mình, trước khi trở thành ông chủ của chiếc du thuyền lớn nhất và đắt đỏ nhất thế giới.

Roman Abramovich từng chi khá nhiều tiền cho những bữa tiệc sinh nhật xa hoa. Ảnh: CNBC.
Roman Abramovich từng chi khá nhiều tiền cho những bữa tiệc sinh nhật xa hoa. Ảnh:CNBC.

Vốn là một tỷ phú giàu có tại Nga, nhưng thực tế cái tên Roman Abramovich chỉ nổi tiếng thế giới nhờ phi vụ chi tiền để mua lại câu lạc bộ bóng đá Chelsea năm 2003. Số tiền mà tỷ phú này bỏ ra để có lời đồng ý sau chưa đầy 20 phút của Chủ tịch và CEO Chelsea là 140 triệu bảng, nhưng thực tế, trong hơn 10 năm qua, tỷ phú này đã phải bỏ ra tổng cộng hơn 2,5 tỷ bảng (khoảng 3,5 tỷ USD) cho The Blue mà chưa thể mong thu hồi vốn.

Ngoài sở thích du thuyền và bóng đá, tỷ phú Roman Abramovich còn bỏ ra hàng trăm triệu USD để sở hữu viện bảo tàng riêng, chiếc máy bay Boeing 767 với sức chứa 375 người, một sân băng ở Mỹ, một ngôi nhà đắt nhất London và bỏ ra khoảng 1,3 tỷ USD khi còn nắm quyền thống đốc tại vùng Chukotka của Nga.

T.A (tổng hợp)

===

Cuộc đời tằn tiện của tỷ phú giàu nhất Mexico

Từng là người giàu nhất thế giới, tỷ phú Carlos Slim có cách kiếm tiền và từ thiện riêng, bên cạnh cuộc sống không gì xa hoa.

Cuộc đời tằn tiện của tỷ phú giàu nhất Mexico

Tỷ phú giàu nhất Mexico được ước tính giá trị tài sản ròng ít nhất là 58,1 tỷ USD theoBloomberg. Còn Forbes cho rằng, ông sở hữu đến 62,3 tỷ USD.

Cuộc đời tằn tiện của tỷ phú giàu nhất Mexico

Ông nằm trong Top 10 tỷ phú giàu nhất thế giới. Bloomberg xếp ông ở vị trí thứ 8, trong khiForbes xếp ông đứng 5.

Cuộc đời tằn tiện của tỷ phú giàu nhất Mexico

Phần lớn tài sản của ông đến từ 57% cổ phần tại America Movil, nhà mạng di động lớn nhất Mỹ Latinh. Ông cũng nắm cổ phần một số ngân hàng, công ty khai khoáng, kinh doanh, cơ sở hạ tầng, xây dựng và tập đoàn năng lượng của gia đình, Grupo Carso.

Cuộc đời tằn tiện của tỷ phú giàu nhất Mexico

Ông cũng giữ cổ phần tại một số công ty đại chúng khác như CaixaBank, The New York Times. Con trai ông, Carlos Slim Domit (ảnh), đang là chủ tịch của Grupo Carso. 

Cuộc đời tằn tiện của tỷ phú giàu nhất Mexico

Slim được sinh ra từ cha mẹ Lebanon nhập cư vào Mexico City năm 1940. Cha ông dạy ông cách đọc tài liệu tài chính và đầu tư từ nhỏ.

Cuộc đời tằn tiện của tỷ phú giàu nhất Mexico

Slim có một chiến lược rõ ràng để kiếm tiền. Ông thường mua lại các công ty đang gặp khó khăn và biến chúng thành những tập đoàn trị giá hàng tỷ USD rồi bán lại kiếm lời. Ông đã tận dụng cuộc khủng hoảng nợ của Mexico năm 1982 để mua nhiều công ty như thế.

Cuộc đời tằn tiện của tỷ phú giàu nhất Mexico

Năm 2009, khoản đầu tư chiến lược đầu tiên của ông vào Mỹ là cho The New York Times vay 250 triệu USD. Ông xem đây là một thương vụ làm ăn chứ không phải dấn thân vào báo chí.

Cuộc đời tằn tiện của tỷ phú giàu nhất Mexico

Slim lần đầu đầu được quốc tế biết đến vào năm 1991, khi xuất hiện trong danh sách tỷ phú của Forbes với tài sản ròng trị giá 1,7 tỷ USD. Năm trước đó, ông đã IPO Grupo Carso và tư nhân hóa thành công công ty viễn thông nhà nước Telmex.

Cuộc đời tằn tiện của tỷ phú giàu nhất Mexico

Năm 2010, Slim vượt qua Bill Gates thành người giàu nhất thế giới. Đây là lần đầu tiên sau 16 năm, người giàu nhất thế giới không đến từ Mỹ. Ngày nay, dù Bill Gates đã giàu hơn Slim và Jeff Bezos giàu nhất thế giới nhưng ông vẫn là người giàu nhất Mexico.

Cuộc đời tằn tiện của tỷ phú giàu nhất Mexico

Tại Mexico City, những công ty thiết yếu đều của ông. “Ông ấy kiểm soát hầu hết thị trường viễn thông di động, cố định và Internet. Công ty viễn thông Telmex của ông là đơn vị lắp đặt camera giám sát cho thành phố. Grupo Carso, tập đoàn cơ sở hạ tầng của ông điều hành nhà máy nước thành phố. Ông còn có một ngân hàng Inbursa tại đây”, Feike De Jong viết trên tờ Guardian.

Cuộc đời tằn tiện của tỷ phú giàu nhất Mexico

Công ty của Slim đã trả 103 triệu USD cho 60% cổ phần Sears Mexico vào năm 1997. Dù Sears đóng cửa ở Mỹ sau khi công ty tuyên bố phá sản, Sears Mexico vẫn tăng trưởng cả về địa điểm và doanh số.

Cuộc đời tằn tiện của tỷ phú giàu nhất Mexico

Slim cũng đối diện không ít chỉ trích. Họ cho rằng ông là nhà tài phiệt độc quyền, thao túng giá cả và đẩy tình trạng thất nghiệp lên cao. Tuy nhiên, ông chẳng mấy bận tâm. “Khi bạn sống vì ý kiến của người khác thì bạn đã chết”, ông nói.

Cuộc đời tằn tiện của tỷ phú giàu nhất Mexico

Bất chấp những lời chỉ trích, Slim nói rằng từ khi trở thành tỷ phú, ông “có nhiều hoạt động hơn, có trách nhiệm hơn và thỏa hiệp hơn…”. 

Slim cho biết một trong những mục tiêu lớn nhất là giảm nghèo và điều đó cần phải xảy ra ở cấp độ thể chế. “Nghèo đói không được giải quyết bằng sự quyên góp. Việc thành lập các doanh nghiệp có lợi cho xã hội tốt hơn là đi vòng quanh phát quà như ông già Noel”, ông nói.

Cuộc đời tằn tiện của tỷ phú giàu nhất Mexico

Dù rất giàu nhưng ông không tiêu pha gì nổi bật. Ông không sở hữu máy bay riêng hay chiếc du thuyền nào. Hầu hết tiền của ông dành cho các khoản đầu tư tiếp theo hoặc từ thiện. Món sưu tập đáng chú ý của ông là bộ ly rượu Baccarat từng được sở hữu bởi tổng thống Mexico trước đây.

Cuộc đời tằn tiện của tỷ phú giàu nhất Mexico

Tim Padgett, người đã phỏng vấn Slim cho tạp chí Time, nói: “Chỉ nhìn vào ông ta, bạn sẽ không bao giờ biết ông là một tỷ phú”. Slim sống ở một ngôi nhà sáu phòng ngủ trong 40 năm. Ông chỉ thưởng thức hai thứ xa xỉ là xì gà Cuba và sưu tập nghệ thuật.

Cuộc đời tằn tiện của tỷ phú giàu nhất Mexico

Nhà của Slim và các văn phòng Telmex đều nằm ở Lomas de Chapultepec, một khu phố nhỏ nhưng giàu có ở khu tài chính của Mexico City.

Cuộc đời tằn tiện của tỷ phú giàu nhất Mexico

Slim từng mua một biệt thự trên Đại lộ số 5 ở thành phố New York với giá 44 triệu USD vào năm 2010 như một khoản đầu tư, không phải để ở.

Phiên An (theo Business Insider  

Hits: 2

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Marie McCreadie ở Australia bị câm từ nhỏ

Marie McCreadie ở Australia bị câm từ nhỏ, 12 năm sau bỗng cất tiếng nói, sau khi ho ra một đồng xu từ cổ họng. 

Marie đã xuất bản một cuốn sách viết về những khổ đau mà cô phải trải qua trong suốt 12 năm không nói được, mang tên “Voiceless”. Câu chuyện thu hút sự chú ý của rất nhiều người, vì họ đón chờ điều kỳ diệu xuất hiện với cô gái này trong cái kết của cuốn sách.

Năm 1972, khi đó Marie 12 tuổi, phải nhập viện vì mất khả năng nói sau một cơn viêm phế quản nặng. Các Bác sĩ xét nghiệm nhiều lần nhưng không tìm ra lý do chính xác khiến Marie mất giọng. Họ cho rằng cô đã nhiễm một loại virus lạ. Marie phải chấp nhận việc mình không thể nói được nữa. 

Từ đó, cô bắt đầu cuộc sống mới của một người câm, giao tiếp với mọi người thông qua những mảnh giấy.

Marie thời niên thiếu xinh đẹp nhưng bị xa lánh vì không thể giao tiếp.

Marie thời niên thiếu xinh đẹp, nhưng bị xa lánh vì không thể giao tiếp.

Năm 14 tuổi, Marie học tại trường Công giáo St Anne, đây là giai đoạn tăm tối bởi bị bạn bè và giáo viên tẩy chay, gọi cô là phù thủy. Marie phải tách ra học riêng, vì mọi người sợ cô sẽ ảnh hưởng đến các bạn xung quanh. Sau đó Marie phải nghỉ học để chữa trị những tổn thương về tâm lý và tinh thần.

Khi chữa trị xong, Marie quyết định tìm một công việc mới. Tuy nhiên, cô bị từ chối vì không nói được. Nhiều người khuyên cô nên đi lấy chồng, vì không ai chịu nhận một người câm làm việc.

May mắn, Marie tham gia một khóa học đánh máy sau đó nhận được một việc làm dịch vụ công. Cuộc sống Marie dần trở về quỹ đạo, vô cùng tích cực cho đến khi ngày định mệnh xuất hiện.

Năm 1984, lúc đó Marie 25 tuổi, khi đang làm việc, cô bắt đầu xuất hiện những cơn ho không dứt và ho ra máu, người thân nhanh chóng đưa tới bệnh viện cấp cứu. Các Bác sĩ nhận ra có một dị vật xuất hiện ở cổ họng của Marie. Họ kiểm tra phát hiện một dị vật được bao quanh máu và chất nhầy. Khi Marie ho, dị vật văng ra khiến tất cả vô cùng sốc. Đó chính là một đồng xu đã dừng lưu hành vào năm 1959. 

Sau khi ho ra, Marie bỗng nói được trở lại. Tuy nhiên các Bác sĩ khuyến cáo cô không được nói một tuần để bao đảm sức khỏe.

Đồng xu từ trong cổ họng cô đã ngừng lưu hành tại Australia từ lâu.

Đồng xu từ trong cổ họng cô đã ngừng lưu hành tại Australia từ lâu.

Các Chuyên gia cho biết đồng xu bị mắc vào dây thanh quản của cô khiến nó không thể rung, và làm cô mất khả năng phát ra âm thanh như bình thường. Vị trí của đồng xu nằm ngang nên khó phát hiện thông qua chụp phim X-quang.

Khoảng thời gian tiếp theo, Marie đã vô cùng đau đớn về thể xác, cô bắt đầu khóc và rên rỉ những tiếng nhỏ. Các Bác sĩ nhận định người phụ nữ này gặp phải vấn đề về hơi thở. Chính vì vậy Marie phải học thở đúng cách để có thể đẩy giọng nói ra ngoài.

Câu chuyện của Marie xuất hiện trên khắp mặt báo vào năm 1984. Hiện nay, Marie vẫn không nhớ đã nuốt phải đồng xu thông qua vật gì và bằng cách nào. Thế nhưng, cuốn sách của Marie sẽ tiết lộ cho độc giả biết rõ những thăng trầm của cuộc đời cô trong 12 năm mất giọng. Đây cũng là thông điệp mà cô muốn truyền đến mọi người. Hãy ăn uống cẩn thận để tránh xảy ra những sự xảy ra ngoài ý muốn nguy hiểm đến tính mạng.

Đăng Như (Theo Odditycentral).

Hits: 2

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Top 10 hãng Hàng không tốt nhất thế giới năm 2019.

 

Hits: 2

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

HÀNH VI nhỏ -Ý NGHĨA LỚN Nguyễn văn Tuấn

chenlanxoday

(Hình minh hoạ)

chenlanxoday

(Hình minh hoạ) 
 
Trong đời thường, thỉnh thoảng tôi gặp những hành vi nhỏ nhưng nó lại nói lên một cái “văn hoá” không hay ở người Việt mình. Tôi muốn nói đến cái văn hoá đi máy bay và đi thang máy ở VN qua hai câu chuyện mà tôi chứng kiến.. Hai câu chuyện nói lên một thực tế là có lẽ nước ta phát triển nhanh hơn là sự “tiến hoá” của người dân.
Hôm đó, tôi đáp chuyến bay từ Đà Lạt về Sài Gòn, và ngồi cạnh tôi là một người hành khách rất phiền phức. Anh ta trong bộ trang phục quần đen, áo chim cò, lên máy bay một cách nghênh ngang. Ngồi xuống ghế hạng thương gia, anh ta móc hai cái điện thoại ra để cái cốp trên bàn, lấn sang “sân” tôi, và làm như ra vẻ khoe khoang điện thoại xịn. (Mà xịn thật, vì một cái là Vertu mạ vàng và một cái iPhone mới nhất). Trong tư thế hai chân để nguyên đôi giầy đạp vào bức tường trước ghế, anh ta bật điện thoại nói chuyện oang oang và đùa cợt với ai đó bằng chất giọng Nghệ An hay Hà Tĩnh (tôi không phân biệt được). Khi cô tiếp viên trưởng đi ngang qua, cô ấy nhỏ nhẹ yêu cầu anh ta tắt điện thoại và để chân xuống, nhưng anh ta phớt lờ. Đến khi máy bay cất cánh, cô ấy lại đến nhắc nhở, nhưng anh ta nói “Tôi là người trong ngành của em mà, đừng nhắc nữa”; nói xong anh ta lại tiếp tục cuộc trò chuyện trên điện thoại cho đến khi mất sóng mới thôi! Qua cách nói chuyện mang tính “dê” của anh ta với tiếp viên (và cô tiếp viên cũng có vẻ vui vẻ được dê), tôi mới biết anh ta là thầy giáo dạy trong trường dành cho tiếp viên của VNA!
 
Chuyến đi này tôi mướn một căn phòng nhỏ nhưng đầy đủ trong nội thành Sài Gòn. Cái toà nhà 19 tầng, ngoài 10 tầng cho mướn như khách sạn, còn có rất nhiều văn phòng của các công ty nổi tiếng trong và ngoài nước. Mỗi ngày, có nhiều nhân viên văn phòng đi làm. Ai cũng xinh đẹp và ăn mặc rất “business”. Nhất là các cô, ôi thôi, áo veston dạng business, váy trên đầu gối, nào là guốc cao gót (rất dễ té và gãy xương), nước hoa loại mắc tiền, mặt mũi thì phấn son rực rỡ cứ như là sắp đi hát cải lương. Tưởng những người như thế là hành xử lịch sự, nhưng tôi lầm to. Cứ mỗi lần thang máy mở cửa, họ xông vào thang máy, chẳng cần chờ người trong thang bước ra. Không có xếp hàng gì cả, mạnh ai nấy xông vào. Ngày nào cũng như thế. Có ngày tôi suýt không ra khỏi thang máy được, vì họ đông quá và chen nhau đứng, làm tôi rất khó di chuyển. Mấy ông bà Tây chỉ biết lắc đầu kiểu “bó tay”. Tôi thật không nghĩ ra tại sao những con người bề ngoài trông có vẻ sang trọng và “business” như thế mà lại có một hành vi hết sức kém văn minh và kém văn hoá.
Hai câu chuyện đó cứ ám ảnh tôi cho đến nay, sau khi đã về lại Sydney. Tôi nghĩ hai câu chuyện nói lên nhiều khía cạnh liên quan đến quan trí và đạo đức xã hội ở VN. Ai cũng biết các quan chức Việt Nam rất quan liêu, hống hách, xem dân như cỏ rác (dù họ lúc nào cũng tụng niệm câu “học tập và làm theo tấm gương bác Hồ vĩ đại”)! Nhưng có một khía cạnh khác còn nguy hiểm hơn cái thái độ đó với dân, và đó là cách họ xem tài sản quốc dân như là … của họ. Vì xem như thế, nên họ sử dụng các tài sản này một cách vô tội vạ. Họ có thể bảo một hãng máy bay nhà nước chờ cho họ xong buổi tiệc rồi hãy bay. Họ có thể chận khách lại để họ được ưu tiên bay trước. Thậm chí, họ có thể gạt một quốc khách sang một bên để họ chiếm luôn ghế của quốc khách đó. Khi lên máy bay, họ xem đó là nhà của họ, nên muốn làm gì thì làm, và chọn gì thì chọn, bất chấp qui định. Loại suy nghĩ được thể hiện qua thái độ như thế là biểu hiện của một tư duy chiếm đoạt, thậm chí cướp đoạt, chứ không phải tư duy dân chủ và bình đẳng.
  
Cái hành vi đi thang máy mà tôi đề cập theo tôi nó thể hiện một tư duy chụp giật. Họ muốn được đi trước, bất chấp lợi ích của người khác. Không phải chỉ đi thang máy, mà trong nhiều thói quen tôi quan sát trên đường, đặc biệt là lái xe, cũng có tư duy chụp giật. Ai cũng tranh giành cho mình một chút centimetre đường. Họ sẵn sàng chạy luôn lên lề đường, cắt đường, và bất chấp an toàn cho người đi bộ, chỉ để được đi trước người khác. Cái tư duy “cắt đường” này còn bàng bạc trong kinh doanh, dịch vụ, thậm chí trong thị trường mua quan bán tước.
Từ cắt đường dẫn đến tư duy kỳ quái “đi tắt đón đầu” trong các chính sách về khoa học và giáo dục. Hệ quả là người ta chạy theo những cái ngọn, và mất cái gốc. Hệ quả là nhiều công trình ch��� làm cho có hay xây trên cát, làm để chào mừng cái gì đó, nhưng hoàn toàn không có thực chất. Những toà nhà được xây rất “hoành tráng” (nếu nhìn từ ngoài), nhưng nếu nhìn kỹ thì ngay cả cách lót những viên gạch cũng chưa đạt, cách làm cầu thang thiếu an toàn, và những đường nối thì ôi thôi nhếch nhác. Những nhà hàng trông sang trọng phía trước, nhưng khi xem cái toilet thì … hỡi ôi. Nhưng nếu có ai đó nêu vấn đề thì sẽ bị mắng cho là “tiểu tiết”!
Tình trạng trên cũng giống như cách những chậu bông được dàn dựng thành những câu chữ màu mè như “quang vinh muôn năm” nhan nhản khắp nơi, nhưng khi đến gần và nhìn kỹ thì đằng sau dòng chữ đó thì mới thấy những chấp vá manh mún, với đất cát vương vãi nhầy nhụa khắp nơi. Một đất nước mà chỉ chú trọng cái bề ngoài, nhưng không lo cái thực chất thì làm sao phát triển bền vững được; đó chỉ là giả tạo, và giả tạo là gần với lường gạt. Nhưng tiếc thay, hình ảnh thật của đất nước chúng ta ngày nay cũng giống như những chậu bông đó.
 
Nguyễn Văn Tuấn
 
Trong đời thường, thỉnh thoảng tôi gặp những hành vi nhỏ nhưng nó lại nói lên một cái “văn hoá” không hay ở người Việt mình. Tôi muốn nói đến cái văn hoá đi máy bay và đi thang máy ở VN qua hai câu chuyện mà tôi chứng kiến.. Hai câu chuyện nói lên một thực tế là có lẽ nước ta phát triển nhanh hơn là sự “tiến hoá” của người dân.
Hôm đó, tôi đáp chuyến bay từ Đà Lạt về Sài Gòn, và ngồi cạnh tôi là một người hành khách rất phiền phức. Anh ta trong bộ trang phục quần đen, áo chim cò, lên máy bay một cách nghênh ngang. Ngồi xuống ghế hạng thương gia, anh ta móc hai cái điện thoại ra để cái cốp trên bàn, lấn sang “sân” tôi, và làm như ra vẻ khoe khoang điện thoại xịn. (Mà xịn thật, vì một cái là Vertu mạ vàng và một cái iPhone mới nhất). Trong tư thế hai chân để nguyên đôi giầy đạp vào bức tường trước ghế, anh ta bật điện thoại nói chuyện oang oang và đùa cợt với ai đó bằng chất giọng Nghệ An hay Hà Tĩnh (tôi không phân biệt được). Khi cô tiếp viên trưởng đi ngang qua, cô ấy nhỏ nhẹ yêu cầu anh ta tắt điện thoại và để chân xuống, nhưng anh ta phớt lờ. Đến khi máy bay cất cánh, cô ấy lại đến nhắc nhở, nhưng anh ta nói “Tôi là người trong ngành của em mà, đừng nhắc nữa”; nói xong anh ta lại tiếp tục cuộc trò chuyện trên điện thoại cho đến khi mất sóng mới thôi! Qua cách nói chuyện mang tính “dê” của anh ta với tiếp viên (và cô tiếp viên cũng có vẻ vui vẻ được dê), tôi mới biết anh ta là thầy giáo dạy trong trường dành cho tiếp viên của VNA!
 
Chuyến đi này tôi mướn một căn phòng nhỏ nhưng đầy đủ trong nội thành Sài Gòn. Cái toà nhà 19 tầng, ngoài 10 tầng cho mướn như khách sạn, còn có rất nhiều văn phòng của các công ty nổi tiếng trong và ngoài nước. Mỗi ngày, có nhiều nhân viên văn phòng đi làm. Ai cũng xinh đẹp và ăn mặc rất “business”. Nhất là các cô, ôi thôi, áo veston dạng business, váy trên đầu gối, nào là guốc cao gót (rất dễ té và gãy xương), nước hoa loại mắc tiền, mặt mũi thì phấn son rực rỡ cứ như là sắp đi hát cải lương. Tưởng những người như thế là hành xử lịch sự, nhưng tôi lầm to. Cứ mỗi lần thang máy mở cửa, họ xông vào thang máy, chẳng cần chờ người trong thang bước ra. Không có xếp hàng gì cả, mạnh ai nấy xông vào. Ngày nào cũng như thế. Có ngày tôi suýt không ra khỏi thang máy được, vì họ đông quá và chen nhau đứng, làm tôi rất khó di chuyển. Mấy ông bà Tây chỉ biết lắc đầu kiểu “bó tay”. Tôi thật không nghĩ ra tại sao những con người bề ngoài trông có vẻ sang trọng và “business” như thế mà lại có một hành vi hết sức kém văn minh và kém văn hoá.
Hai câu chuyện đó cứ ám ảnh tôi cho đến nay, sau khi đã về lại Sydney. Tôi nghĩ hai câu chuyện nói lên nhiều khía cạnh liên quan đến quan trí và đạo đức xã hội ở VN. Ai cũng biết các quan chức Việt Nam rất quan liêu, hống hách, xem dân như cỏ rác (dù họ lúc nào cũng tụng niệm câu “học tập và làm theo tấm gương bác Hồ vĩ đại”)! Nhưng có một khía cạnh khác còn nguy hiểm hơn cái thái độ đó với dân, và đó là cách họ xem tài sản quốc dân như là … của họ. Vì xem như thế, nên họ sử dụng các tài sản này một cách vô tội vạ. Họ có thể bảo một hãng máy bay nhà nước chờ cho họ xong buổi tiệc rồi hãy bay. Họ có thể chận khách lại để họ được ưu tiên bay trước. Thậm chí, họ có thể gạt một quốc khách sang một bên để họ chiếm luôn ghế của quốc khách đó. Khi lên máy bay, họ xem đó là nhà của họ, nên muốn làm gì thì làm, và chọn gì thì chọn, bất chấp qui định. Loại suy nghĩ được thể hiện qua thái độ như thế là biểu hiện của một tư duy chiếm đoạt, thậm chí cướp đoạt, chứ không phải tư duy dân chủ và bình đẳng.
  
Cái hành vi đi thang máy mà tôi đề cập theo tôi nó thể hiện một tư duy chụp giật. Họ muốn được đi trước, bất chấp lợi ích của người khác. Không phải chỉ đi thang máy, mà trong nhiều thói quen tôi quan sát trên đường, đặc biệt là lái xe, cũng có tư duy chụp giật. Ai cũng tranh giành cho mình một chút centimetre đường. Họ sẵn sàng chạy luôn lên lề đường, cắt đường, và bất chấp an toàn cho người đi bộ, chỉ để được đi trước người khác. Cái tư duy “cắt đường” này còn bàng bạc trong kinh doanh, dịch vụ, thậm chí trong thị trường mua quan bán tước.
Từ cắt đường dẫn đến tư duy kỳ quái “đi tắt đón đầu” trong các chính sách về khoa học và giáo dục. Hệ quả là người ta chạy theo những cái ngọn, và mất cái gốc. Hệ quả là nhiều công trình ch��� làm cho có hay xây trên cát, làm để chào mừng cái gì đó, nhưng hoàn toàn không có thực chất. Những toà nhà được xây rất “hoành tráng” (nếu nhìn từ ngoài), nhưng nếu nhìn kỹ thì ngay cả cách lót những viên gạch cũng chưa đạt, cách làm cầu thang thiếu an toàn, và những đường nối thì ôi thôi nhếch nhác. Những nhà hàng trông sang trọng phía trước, nhưng khi xem cái toilet thì … hỡi ôi. Nhưng nếu có ai đó nêu vấn đề thì sẽ bị mắng cho là “tiểu tiết”!
Tình trạng trên cũng giống như cách những chậu bông được dàn dựng thành những câu chữ màu mè như “quang vinh muôn năm” nhan nhản khắp nơi, nhưng khi đến gần và nhìn kỹ thì đằng sau dòng chữ đó thì mới thấy những chấp vá manh mún, với đất cát vương vãi nhầy nhụa khắp nơi. Một đất nước mà chỉ chú trọng cái bề ngoài, nhưng không lo cái thực chất thì làm sao phát triển bền vững được; đó chỉ là giả tạo, và giả tạo là gần với lường gạt. Nhưng tiếc thay, hình ảnh thật của đất nước chúng ta ngày nay cũng giống như những chậu bông đó.
 
Nguyễn Văn Tuấn

Hits: 6

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

YÊU GÁI HUẾ VÀ CÁC MÓN NGON HUẾ

Sau một thời gian dài quan sát thông qua những cô bạn gái người Huế, đọc những bài viết về người con gái Huế. Tôi lại thấy nếu để lựa chọn, tốt nhất đừng yêu một cô gái Huế, sau đây là 6 lý do tại sao không nên yêu con gái Huế.

1- Con gái Huế nấu ăn ngon và nấu được nhiều món  

Vì vậy, nếu như dạ dày bạn không tốt, bạn sẽ đứng trước nguy cơ bị bội thực sau mỗi giờ tan làm. Làm sao cưỡng lại nổi khi mà đối mặt với một đống đồ ăn bày ra trước mắt mỗi khi bị đói.
Yêu con gái Huế, tức là mỗi ngày phải đứng trước khả năng đầy bụng khó tiêu cao cộng với nguy cơ bị béo lên trông thấy vì ăn quá nhiều.

2 – Huế là đất lũ, đất bão, chỉ mưa và mưa

Con gái Huế lại hay lo nghĩ, dù ở xa hay gần, cứ mỗi năm mùa lũ đến lại chỉ có một nỗi lo canh cánh về gia đình, về ngày nước dâng. 
Yêu con gái Huế, nghĩa là bạn phải cùng gồng gánh nỗi lo đó. 
Huế lại mưa quanh năm suốt tháng, tức là bạn nếu muốn hẹn hò thuân lợi ở Huế rất khó, vì cứ gặp nhau là trời mưa, biết đi đâu bây giờ? 
Có khi lại biến bạn trở thành kẻ xấu xa vì những lúc suy nghĩ túng quẫn trong lúc mưa giông.

3 – Con gái Huế sống nề nếp và gia phong

Bộ ảnh cô gái mặc áo dài tím Huế thật đẹp
Từ lâu đời, những phép tắc trong đời sống hàng ngày đã in đậm và trong suy nghĩ của con gái Huế. 
Tức là yêu một cô con gái Huế, bạn cũng đối mặt luôn với một đống quy củ và cách hành xử với gia đình người yêu. 
Bạn có thể mất tận 15 phút chỉ để chào tạm biệt thành viên trong gia đình bạn gái từ người ông cho đến chú cún cưng trong nhà. 
Dĩ nhiên, viêc đưa đón hẹn hò sau 21h là nhiệm vụ bất khả thi.

4 – Con gái Huế sống trầm lặng lại kín đáo

Yêu một người trầm tính, thật khó để được họ cùng chia sẻ tất cả mọi chuyện. 
Bạn phải thật sẵn lòng lắng nghe, phải thật sự quan tâm mới có thể hiểu được cô gái Huế nghĩ gì, mong muốn gì. 
Đâu phải ai cũng có thời gian để quan tâm và dành thật nhiều thời gian cho nhau phải không?

5 – Con gái Huế sống chắt chiu, tiết kiệm

Thơ tình: Gửi Huế Yêu Thương
Nếu như bạn muốn một cuộc sống thoải mái, không cần lo lắng ngày mai ra sao, thì tốt nhất đừng lấy con gái Huế. 
Con gái Huế hay lo xa, cứ mãi chắt chiu tiết kiệm lo cho gia đình, có khi quên luôn cả việc chăm sóc bản thân, mua cái này cái kia thì cứ phải đắn đo suy nghĩ. 
Bởi vậy, đôi lúc sẽ khiến bạn thấy khó chịu và ngột ngạt.

6 – Con gái Huế hay dịu dàng, e lệ

Nét trầm mặc của Huế nó cũng thắm dần vào tính cách của người con gái Huế. 
Con gái Huế e lệ, nhẹ nhàng, việc gì cũng từ tốn, ngại ngùng. 
Yêu mà ngại ngùng như thế, đôi lúc sẽ làm bạn nhụt chí hay rụt rè hơn vì không thể “ tấn công ”, và chẳng biết khi nào là đúng thời điểm vì sẽ rất khó mà nhận ra tín hiệu của nàng.
LAM ANH ST
🌷🌷🌷🌷🌷🌷

Khi bạn đã chọn người tình trăm năm là em gái Huế thì phải hưởng luôn hương vị của 11 món ăn tuyệt vời nầy mới ” Đủ bộ .. tam sên ” !

Nếu đã đến Huế mà bạn không thử những món ăn tuyệt ngon sau đây thì chắc chắn là bạn đã đánh mất đi cái thú vị, cái hấp dẫn của cả chuyến đi rồi. Vì vậy hãy cùng tham khảo danh sách 11 món ăn ở Huế bạn cần phải ăn khi tới mảnh đất xinh đẹp này nhé!
 
1. Cơm hến
 
Cơm hến ngon nhất chỉ có ở Huế. Đây là món ăn dân dã có khắp mọi nơi, từ thôn quê cho đến thành thị. 
Cơm hến được làm từ cơm trắng nấu chín và để nguội, ăn kèm với con hến cùng tóp mỡ chiên giòn.
Cơm hến có thêm chút mắm ruốc Huế vừa bùi, chát, cay và hăng; ăn kèm với phụ gia là rau sống gồm có: rau sống,

bắp chuối, giá đỗ và ít thân khoai môn trắng thái nhỏ. Lạc được rang 

vàng và phi dầu vàng cho có màu đẹp mắt.
Ngoài ra các tiệm cơm hến còn có thêm bún hến, mì hến, cháo hến cũng rất lạ miệng. 
Nếu đã đến Huế hãy thử món này liền nhé!
 
 
<img alt=”” src=”https://media.foody.vn/images/w704%20(1).jpg

” style=”width: 700px; height: 700px;”>

 
<img alt=”” src=”https://media.foody.vn/images/w704%20(2).jpg” style=”width: 700px; height: 700px;”>
 

 
 
 
 
 
2. Các loại bánh Huế
 
Bánh bèo, bánh ram ít, bánh bột lọc…, mỗi loại có một đặc trưng và vị ngon riêng. 
Bánh bột lọc ăn dai dai, trong suốt có thể nhìn thấy nhân tôm hồng hồng ở giữa.
Bánh ram ít phần trên ăn dẻo, phần dưới là bột rán giòn.
Bánh bèo trắng mịn, mỗi chiếc nhỏ vừa đúng lòng một chiếc đĩa con và phía trên một miếng tóp mỡ.
Mỗi loại bánh đi kèm với một loại nước chấm khác nhau sẽ mang lại hương vị khác nhau không thể lẫn vào đâu được
 

 


 

 

 

 
 
 
3. Bún thịt nướng
 
Điểm đặc biệt của món này nằm ở thịt nướng. Thịt ở đây ướp vừa đủ, miếng thịt mềm chứ không bị khô, và mang một hương vị đặc trưng, khá đặc biệt so với những nơi khác.
Nước chấm ăn kèm cũng vừa miệng, điều đặc biệt là có rất nhiều rau sống, tươi mát và xanh ươm. Các quán bún thịt nướng ngon nằm trên mạn Kim Long – đường đi chùa Thiên Mụ.
 

 
 
 

 

 
Địa chỉ: http://www.foody.vn/thanh-vien/ngocdieu872003/lists/bun-thit-nuong

 
4. Bún bò Huế
 
Món bún gắn với tên thành phố Huế đủ để nói lên nét đặc trưng của món ăn này đối với vùng đất cố đô. Nước dùng của bún bò được hầm từ xương bò, cho thêm một ít chả heo hay chả bò và một ít mắm ruốc, tạo nên một hương vị rất riêng.
Món bún này thường được nấu cay theo khẩu vị chuộng cay của người dân xứ Huế. 
 
 
 
 
 

Hits: 5

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Chuyện NHẬT

Loạng quạng, đánh rơi cái ví (portefeuille), trong đó có thẻ kiểm tra ( ID/ carte d’identité), carte bleue ( credit card ), 250 Euros và một số tiền Nhật mới đổi. Ra bót cảnh sát đầu đường. Nhân viên cảnh sát có vẻ mừng rỡ vì có việc làm.  

Thường thường, cảnh sát Nhật ngồi buồn tênh, đi ra đi vào, không có ai thưa gởi gì, không có ẩu đả, ăn trộm, ăn cướp, ăn cắp, lừa đảo. Thỉnh thoảng vớ được một bà già té xỉu, chở tới bệnh viện. Hay đưa một ông cụ qua đường ( đưa thực, không phải dìu ông già trước máy quay phim, quay phim xong đá đít ông già ), hay chỉ lối cho một du khách tới một địa chỉ không có tên đường. 

Một ông cảnh sát mở computer, coi danh sách những đồ vật lượm được trong thành phố. Một bà gọi điện thoại tới phi trường. Người thứ ba đứng coi, sẵn sàng phụ tá 2 đồng nghiệp. 

Họ hơi thất vọng vì không tìm thấy gì, khuyên nên trở lại buổi chiều . Chiều, trở lại, họ đã tìm được cái ví. Có người lượm được dưới ghế một xe bus, đưa cho tài xế. Giấy tờ, tiền bạc còn y nguyên. Xứ sở gì kỳ cục.

RÁC 

Hồi trước, sau một bữa ăn ở Tokyo, muốn biểu diễn một màn lịch lãm, tiến bộ của đàn ông Pháp, dù chỉ là Pháp giấy, tôi tự nguyện đứng dậy dọn bàn. Nhặt xương cá, xương gà, khăn ăn, vỏ chai vv..bỏ vào túi đựng rác, đem xuống bếp. 

Hai giờ sáng, khát nước, mò xuống bếp, thấy nhà bếp sáng trưng. Cô bồ người Nhật của thằng con trai cả đang đổ các túi rác ra sàn bếp, xếp thứ nào ra thứ đó, giấy một bên, vỏ chai một bên, thức ăn một bên. 

Cô gái buổi chiều thấy người Tây giấy hung hăng biểu diễn, không nói gì, chờ mọi người ngủ mới lặng lẽ xuống bếp, thu xếp lại. Hơi ngượng, nghĩa là rất ngượng. Nhưng thời đó, cách đây trên 10 năm, ở Pháp ít người biết ‘’trier ‘’ rác, vứt mỗi thứ vào một thùng rác riêng. Ngày nay đã trở thành một thói quen 

Hôm qua, rảnh rỗi, tôi lựa thứ nào ra thứ đó, tính mang xuống nhà bỏ vào thùng rác. Nhưng lại nhanh nhảu đoảng, sai quy trình. Ngày nay, ở Tokyo, không phải ngày nào cũng đổ rác được. Mỗi ngày trong tuần người ta đi thâu lượm một loại rác : những thứ có thể tái biến như giấy, bao nhựa, vỏ chai, những thứ có thể đốt dễ dàng, những thứ khó đốt vv.. 

Nói chuyện rác, bạn có biết tại sao đường xá Nhật sạch như ly như lau ? Bởi vì …không có một thùng rác nào ngoài đường. 

Người Tây Phương nghĩ muốn dân không xả rác, phải để thật nhiều thùng rác khắp nơi. Người Nhật làm ngược lại. Ai có rác, giấy vụn.. đều bỏ vào túi, mang về nhà. ¨

Ở Singapour, đường xá cũng sạch bóng, nhưng bởi vì anh nào loạng quạng xả rác hay vứt tàn thuốc lá là nộp phạt thẳng cẳng. Phải bao nhiêu thế hệ nữa Singapour mới có đuờng sạch khỏi cần phạt ? 

Ở VN, nếu có rác, người ta xả… trước khi về nhà. Nếu cái thùng rác đẹp, có thể xài được, bứng luôn mang về.

 Tạm triết lý cùn : giải pháp không phải ở phương tiện, nhưng ở trong đầu, ở tư duy. Khi cái đầu sạch, tất cả đều sạch. Cái đầu VN…. 

Nói chuyện rác, lan sang một chuyện khác..Ngày nay ngồi trong xe điện ngầm, xe bus, thấy ít người Nhật đọc báo như ngày xưa. Ai cũng chúi mũi vào smartphones. 

Nếu không ngủ gà ngủ gật, vì hôm trước lao động tốt, về trễ. Người Nhật có tài ngủ : vừa lên xe điện đã ngủ ngon lành. Nhiều khi ngủ đứng. Và khi tới nơi, mở mắt dậy như một cái máy, không hề lỡ, xuống lầm trạm xe.

 Một người dân địa phương giải thích : đọc trên điện thoại tiện hơn là đọc báo. Mua một tờ báo ở những nơi khác, đọc xong vứt đi, khỏe ru. Ở Nhật, phải ôm tờ báo suốt ngày, tối về nhà mới có chỗ vứt. 

Không đọc trên métro, chắc người Nhật đọc sách báo ở nhà. Bởi vì trong khi trên khắp thế giới, báo giấy đang lâm nạn vì thiếu độc giả, báo chí Nhật vẫn khơi khơi mạnh khỏe. Một tờ báo lớn của Pháp, như Figaro, Le Monde phát hành trên dưới 300.000 bản, báo Mỹ New York Times 1 triệu, báo Anh Daily Mirror trên dưới 1,2 triệu, báo Đức Bild 3 triệu, những tờ báo Nhật như Yomuri Shimbun vẫn bán hàng chục triệu số. 

Chưa nghe thủ tướng Phúc nổ, không biết báo VN có đứng đầu thế giới về số lượng không. Nhưng báo chí nhà nước, in nhiều hay ít, thường thường không phải để đọc, mà để gói xôi. Ít có báo chí nơi nào trực tiếp đóng góp cho công nghệ ẩm thực như vậy. Đó cũng là một đề tài đáng nổ. Hay ít nhất đáng chú trọng, khi nghiên cứu về lịch sử xôi chè VN.

tuthuc

Hits: 10

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Smorgasburg LA: ‘Chợ trời’ ẩm thực không thể bỏ qua ở Los Angeles, California.


Tôm bơ tỏi kiểu Hawaii để trong trái khóm của gian hàng Shrimp Daddy. (Hình: Thiện Lê/Người Việt). 


LOS ANGELES, California (NV) – Thành phố Los Angeles có nhiều quán ăn, nhiều nhà hàng nổi tiếng và cũng có nhiều tụ điểm ăn uống lớn. Một trong những tụ điểm thu hút nhiều thực khách nhất của thành phố này là “Chợ trời” ẩm thực, có tên là Smorgasburg LA.

“Chợ trời” Smorgasburg đầu tiên được tổ chức ở khu Williamsburg, thuộc quận Brooklyn ở New York vào năm 2011. Cái tên “Smorgasburg” là ghép từ chữ “smorgasborg,” tức là một bữa ăn buffet trong tiếng Thụy Điển, và khu Williamsburg.

Hai người Sáng lập Smorgasburg là ông Jonathan Butler, người lập tạp chí Brownstoner Magazine, và ông Eric Demby, cựu Giám đốc truyền thông của quận Brooklyn. Trước đó, hai người này lập ra một trong những chợ trời lớn nhất miền Đông Hoa Kỳ là Brooklyn Flea. Vì chợ trời này không đủ chỗ cho những người muốn bán thức ăn, hai ông Butler và Demby quyết định mở Smorgasburg.

Bảng hiệu của Smorgasburg LA. (Hình: Thiện Lê/Người Việt).

Sau khi thành công nhiều năm ở New York, họ quyết định mang Smorgasburg đến Los Angeles vào năm 2016, và được thành phố chấp thuận để phục hồi khu phố “chết” có tên The Row, gần trung tâm thành phố. Đến nay, cả hai “chợ trời” Smorgasburg ở New York và Los Angeles thu hút được tổng cộng 50,000 người đến mỗi tuần.

Khu phố “The Row” chỉ cách Little Saigon khoảng nửa tiếng lái xe. Giữa một khu công nghiệp như vậy là một khu ăn uống, thương mại mới, có nhiều hàng quán và là nơi tổ chức Smorgasburg LA.

“Chợ trời” ẩm thực này không quá lớn, nhưng có nhiều gian hàng bán những món ăn, các loại thức uống độc đáo không thể tìm thấy được ở nơi khác. Nơi này có đủ các món ăn của người Mễ Tây Cơ, các món Mỹ, món của người Trung Đông, làm thực khách khó biết phải chọn món nào. Nhiều người cho rằng cách tốt nhất để bảo đảm ăn ngon là chọn những gian hàng có khách xếp hàng dài nhất.

Smorgasburg LA đông đúc, nhộn nhịp. (Hình: Thiện Lê/Người Việt).

Sau khi đi dạo một vòng, tôi để ý được vài gian hàng đông khách trong đó có một quầy bán thịt xông khói kiểu Mỹ, và một quầy bán tôm bơ tỏi kiểu Hawaii. Sau đó, tôi tráng miệng bằng món “bánh cá” kiểu Nhật.

Gian hàng bán thịt xông khói có tên là Ugly Drum, với món thịt bò xông khói pastrami làm từ gầu bò thơm phức. Tôi gọi một phần bánh mì kẹp thịt bò này, và một phần thịt hơi cháy một chút ở phần đuôi của gầu bò. Thịt bò nhìn ban đầu tưởng như bị cháy vì có lớp vỏ bên ngoài màu đen, nhưng thực ra đây là gia vị được xông khói với nhiệt độ thấp nên chỉ đen thôi, hoàn toàn không cháy chút nào cả. Thịt bò mềm mại, tan ra trong miệng. Mùi vị có mùi hơi khét vì được xông khói lâu, mặn mà và thơm mùi tiêu. Thịt bò hơi mặn nên đi kèm với bánh mì và mù tạt rất hợp. Vị chua của mù tạt cũng một phần nào giúp làm giảm đi vị béo của thịt. Các phần thịt hơi cháy thì đậm đà hơn thịt trong bánh mì vì đây là những chỗ thấm gia vị nhất.


Bánh mì thịt bò của gian hàng Ugly Drum. (Hình: Thiện Lê/Người Việt).

Sau đó, tôi “lạng” qua gian hàng Shrimp Daddy bán món tôm bơ tỏi kiểu Hawaii. Đây là một trong những gian hàng đông khách nhất của Smorgasburg LA, và chỉ bán có một món tôm kiểu Hawaii này thôi. Khách đến đây có thể chọn mua tôm không, mua một dĩa tôm ăn với cơm và nui trộn, hoặc có thể mua một phần tôm cũng với cơm và nui đựng trong một trái khóm.

Một phần tôm trong trái khóm có giá $18, nhưng vì đây là ngày Father’s Day nên tiệm giảm giá xuống $15 bằng giá với tôm trong dĩa. Tôm bơ tỏi đựng trong trái khóm nhìn rất đẹp vì có nhiều màu sắc như màu đỏ của tôm, màu xanh và vàng của khóm cùng màu trắng của cơm, nhìn là muốn ăn ngay. Tôm để luôn vỏ, có mùi vị mặn mà, đậm đà mùi tỏi và có vị hơi cay. Vì là tôm tươi nên ăn được luôn cả vỏ lẫn đuôi tôm. Vị ngọt của tôm thấm nước sốt bơ tỏi rất ngon và tôi có thể hiểu tại sao gian hàng này đông. Cơm làm giảm đi vị mặn của tôm và nui trộn có vị béo của mayonnaise, cũng rất hợp với tôm. Trong phần ăn này còn có thêm vài miếng khóm rất ngọt và đi kèm với tôm không thể nào chê được.


Những phần thịt hơi cháy nhưng rất ngon. (Hình: Thiện Lê/Người Việt).

Sau khi no bụng vì hai món chính, tôi quyết định đi tìm một món tráng miệng lạ và tìm được món “bánh cá” kiểu Nhật. Tuy gọi như vậy, nhưng đây là một món ngọt, hoàn toàn không có cá và chỉ làm theo hình con cá. Gian hàng bán món này là tiệm MuMu Bakery & Cafe.

Bánh hình con cá kiểu Nhật, hay còn gọi là taiyaki, thường được làm bằng bột nước, sau đó bỏ vào khuôn nướng lên như bánh waffle. Tuy vậy, tiệm MuMu Bakery & Cafe làm món này bằng bánh croissant và ép thành hình con cá. Bánh của tiệm này có bốn loại nhân gồm Nutella (chocolate có mùi hazelnut), kem, phô mai, và bánh dày kiểu Nhật.

Tôi mua loại nhân kem và bánh dày kiểu Nhật. Lớp vỏ bánh giòn và thơm mùi bơ, đúng là mùi vị của croissant, bên trong là một lớp kem thơm béo, ngọt ngào. Loại bánh nhân bánh dày Nhật, hay mochi, rất lạ. Bánh croissant thì giòn, nhưng bánh mochi bên trong thơm mùi gạo, rất dẻo và được phủ một lớp bột đậu nành thơm phức.


Bánh con cá kiểu Nhật, nhưng làm bằng bánh croissant. (Hình: Thiện Lê/Người Việt).

Smorgasburg LA được tổ chức ở trung tâm thành phố Los Angeles vào Chủ Nhật hằng tuần từ 10 giờ sáng đến 4 giờ chiều. Khách đến đây có thể vào cửa miễn phí và đậu xe giá rẻ, với giá $5 cho hai tiếng và $12 cho cả ngày.

“Chợ trời” ẩm thực này có rất nhiều gian hàng từ thức ăn, thức uống đến những gian hàng bán quần áo, mỹ phẩm. Đây là một cơ hội để thưởng thức những món ăn không có bán ở nơi khác vì một số chủ gian hàng chỉ bán ở nơi này, như là một dịp để thử sức trước khi quyết định mở quán ăn. Chính vì vậy, Smorgasburg LA là một tụ điểm ăn uống không thể thiếu được của Nam California.

Smorgasburg LA tọa lạc tại địa chỉ 777 S Alameda St., Los Angeles, CA 90021. (Thiện Lê).   ./.

Hits: 5

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Giếng Thor và những sự thật kỳ lạ của nước Mỹ

Giếng Thor, đồi trọng lực hay thị trấn chỉ có một cư dân là 3 trong số những điều kỳ lạ, gây tò mò cho bất cứ ai muốn khám phá nước Mỹ rộng lớn.

Giếng Thor và những sự thật kỳ lạ của nước Mỹ - Ảnh 1.
Giếng Thor và những sự thật kỳ lạ của nước Mỹ - Ảnh 2.
Monowi là thị trấn nhỏ nhất ở Mỹ và chỉ có một cư dân: Sau khi chồng mất năm 2004, Elsie Eiler trở thành cư dân duy nhất của Monowi, thị trấn nhỏ ở Nebraska (Mỹ). Theo BBC, bà là thị trưởng, thư ký, thủ quỹ, thủ thư và nhân viên pha chế của thị trấn. Eiler chia sẻ bà kinh doanh theo những cách khác nhau và tự trả thuế để thị trấn có thể tiếp tục bật đèn cũng như hoạt động hệ thống cấp nước. Ảnh: Andrew Filer, Country Living Magazine. 
Giếng Thor và những sự thật kỳ lạ của nước Mỹ - Ảnh 3.
Một địa điểm ở Mỹ chỉ cách Nga 4 km: Quần đảo Diomede (được biết đến ở Nga với tên Ostrova Gvozdeva) là 2 hòn đảo thuộc eo biển Bering. Theo Bách khoa toàn thư Britannica, 2 đảo này được ngăn cách bởi biên giới Mỹ – Nga và đường đổi ngày quốc tế. Đảo Diomede Lớn (thuộc địa phận của Nga) và Diomede Nhỏ (là một phần của Alaska, Mỹ) chỉ cách nhau khoảng 4 km nhưng lại nằm ở múi giờ hoàn toàn khác nhau. Ảnh: Al Grillo.
Giếng Thor và những sự thật kỳ lạ của nước Mỹ - Ảnh 4.
“Giếng thần Thor” ở bờ biển Oregon: Hố biển “Giếng thần Thor” thuộc khu vực mũi Perpetua (bang Oregon, Mỹ) còn có tên gọi khác là “Cổng địa ngục”. Chỉ sâu khoảng 6 m nhưng ảo ảnh quang học về sự vô tận của hố biển này thực sự đáng kinh ngạc. Khi thủy triều lên cao, sóng tràn vào lấp đầy hố và trào ra ngoài hoặc bắn lên tung tóe. Sau đó, nước rút ngược vào hố, khiến cho giếng có vẻ như đang rút cạn nước biển. Điểm đến độc đáo này thu hút nhiều du khách và nhiếp ảnh gia trên thế giới. Ảnh: Brian Matiash.
Giếng Thor và những sự thật kỳ lạ của nước Mỹ - Ảnh 5.
Đồi trọng lực gần Prosser, Washington: Bạn sẽ cảm thấy như thể đang leo lên dốc ngay cả khi đang di chuyển xuống ở ngọn đồi gần Prosser, Washington. Nguyên nhân là do ảo ảnh quang học, đường chân trời và các đặc điểm cảnh quan xung quanh tác động vào tâm trí bạn. Theo Atlas Obscura, những điểm bí ẩn như thế này không phổ biến và thường được gọi là “đồi trọng lực” hoặc “đồi từ tính”. Người ta đã biết đến ít nhất 12 nơi như vậy trên khắp thế giới. Ảnh: Only In Your State.
Giếng Thor và những sự thật kỳ lạ của nước Mỹ - Ảnh 6.
Thị trấn Centralia, Pennsylvania cháy suốt 5 thập kỷ từ năm 1962 đến nay: National Geographic gọi vụ cháy ở Centralia là vụ cháy mỏ tồi tệ nhất trong lịch sử nước Mỹ. Vụ hỏa hoạn bắt đầu vào tháng 5/1962 và năm 2012 đánh dấu cột mốc 50 năm ngọn lửa vẫn hoành hành bên dưới Centralia. Từ năm 1982, nhiều người trong số 1.500 cư dân của thị trấn đã tự nguyện di dời. Năm 2017, khu vực này chỉ còn 5 ngôi nhà, 3 gia đình và một tòa thị chính. Ảnh: JohnDS.
Giếng Thor và những sự thật kỳ lạ của nước Mỹ - Ảnh 7.
Bang Utah nằm hoàn toàn trong đất liền nhưng có hơn 30 hòn đảo được đặt tên: Bang Utah không nằm bên bờ đại dương và cũng không gần bất kỳ hồ lớn nào. Vị trí trong đất liền nhưng tiểu bang này vẫn có hồ và nhiều hòn đảo ở các hồ đó được đặt tên. Theo Only In Your State, phần lớn các đảo có tên của bang Utah nằm ở hồ Jackson và hồ Yellowstone. Không rõ có bao nhiêu hòn đảo được đặt tên nhưng có thể kể một số đảo trong số đó như Dot, Bush, Oxbow Bend, Boulder hay Elk. Ảnh: Tony Hisgett.
Giếng Thor và những sự thật kỳ lạ của nước Mỹ - Ảnh 8.
Hệ thống hang động dài nhất thế giới Mammoth, KentuckyCác cổ vật được tìm thấy chứng minh người bản địa đã khám phá hệ thống hang động Mammoth ít nhất 4.000 năm trước. Hang động này chính thức trở thành công viên quốc gia vào năm 1946. Theo Atlas Obscura, hơn 644 km của hệ thống hang động được lập, khảo sát và mở cho các tour du lịch quanh năm. Ảnh: Rukawajung.
Giếng Thor và những sự thật kỳ lạ của nước Mỹ - Ảnh 9.
Pando – khu rừng 80.000 năm tuổi là sinh vật sống lớn nhất trên Trái Đất: Quần thể Pando gồm 47.000 cây dương lá rung ở Rừng Quốc gia Richfield (Utah) phát triển từ một hệ thống rễ duy nhất. Tất cả cây đều có chung DNA và phát triển bằng cách sinh sản vô tính. Tuy nhiên, con người và loài hươu hiện đe dọa sự tăng trưởng của Pando. Vì vậy, các nhà sinh thái học ở Utah đang tìm ra cách tốt nhất để cứu Pando và cho phép “cây khổng lồ” này tiếp tục phát triển. Ảnh: U.S. Forest Service.
Giếng Thor và những sự thật kỳ lạ của nước Mỹ - Ảnh 10.
Alaska đồng thời là tiểu bang cực bắc, cực đông và cực tây nước Mỹ: Bất cứ ai đã nhìn vào bản đồ nước Mỹ đều có thể dễ dàng nhận ra Alaska là tiểu bang cực bắc. Không chỉ vậy, quần đảo Aleutian của Alaska trải rộng đến kinh độ 180 độ và băng qua đường này sang bán cầu đông khiến Alaska trở thành bang cực tây và cực đông của nước Mỹ. Ảnh: Chris Burkard.
Giếng Thor và những sự thật kỳ lạ của nước Mỹ - Ảnh 11.
Tiểu bang California có nhiều cư dân hơn toàn bộ đất nước Canada: Theo Viện Chính sách công California, tiểu bang này có hơn 39 triệu người tính đến năm 2016. Đối với Canada, theo Statistics Canada, tính đến ngày 1/1/2019, toàn bộ dân số nước này có tổng cộng 37.314.442 người. Nhưng Canada có thể sớm bắt kịp hoặc thậm chí vượt qua California về dân số do nhập cư quốc tế đang tiếp tục tăng nhanh. Trong khi đó, nhiều cư dân của California đã chuyển đến các khu vực khác nhau ở Mỹ trong các năm qua. Ảnh: Shutterstock.

Theo Uyên Hoàng (Zing

Hits: 7

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Cuốn sách kỳ diệu có thể ‘lọc nước’ và làm thay đổi số phận 600 triệu người châu Phi

  • Giá trị của sáng tạo không chỉ là mới mẻ mà còn là những món quà ý nghĩa gửi đến những người cần giúp đỡ. Theresa Dankovic là một Tiến sĩ Hóa học, là người đã phát mình ra cuốn sách mang tên Drinkable Book – Sách có thể uống, một cuốn sách đã thay đổi số phận cho hơn 600 triệu người.
     
    Sau chuyến công tác đến châu Phi, vì quá kinh ngạc và đau lòng trước cảnh nhiều em nhỏ phải uống nước bẩn và không đảm bảo vệ sinh, Theresa đã ấp ủ trong mình giấc mơ mang nguồn nước sạch đến cho những người dân nghèo khó.

    Chính những điều đó đã thôi thúc Theresa sáng tạo, mặc dù là một tiến sĩ hóa học tài năng, nhưng cô không bị kiến thức khô cứng tách rời cuộc sống. Cô bắt đầu đem những kiến thức mình học được ứng dụng vào đời sống thực tế của người dân.

    Tại châu Phi, nguồn nước sạch được xem là một vấn nạn nghiêm trọng, đây cũng chính là nguyên nhân đang khiến cho rất nhiều dịch bệnh xảy ra khắp nơi khi không có đủ nguồn nước sinh hoạt, nhất là những quốc gia đang phát triển.

    Trở về từ chuyến đi, Theresa làm việc miệt mài trong phòng thí nghiệm trong suốt 8 năm với hy vọng tìm ra giải pháp cải thiện nguồn nước sạch. Những cố gắng không mỏi mệt ấy đã đem đến cho cô một kết quả thật sự ngoài sức tưởng tượng. Đó là ion nano bạc có tác dụng diệt khuẩn cực hiệu quả! Theresa nảy ra ý tưởng dùng ion bạc nano bỏ vào nguyên liệu làm giấy, nhằm tạo ra loại giấy có độ lọc khuẩn. Trong nhiều tháng, cô làm việc miệt mài tại phòng thí nghiệm, tiến hành hàng ngàn lần kiểm tra. Và cô đã thành công.

    Kết quả nghiên cứu, loại giấy này có thể loại bỏ 99% vi khuẩn trong nước, giúp nguồn nước uống sạch hơn tiêu chuẩn nước sạch của Mỹ. Cuốn sách Drinkable Book đã được xuất bản thành công và được đánh giá là một trong 25 thiết kế tốt nhất năm 2015 do tạp chí Time bình chọn.

    Mỗi cuốn sách đều có ghi dòng chữ ấm áp: “Nguồn nước ở nông thôn ẩn chứa nhiều loại vi khuẩn gây chết người. Tuy nhiên, những tờ giấy trong cuốn sách này đều là giấy lọc nước, đảm bảo an toàn cho người uống”.

    Điều tuyệt vời bên trong cuốn sách đó là nó được thiết kế rất tiện lợi, mỗi khi dùng chỉ cần mở hộp và đóng hộp, lấy ra tờ giấy và đổ nước vào lọc, nước bẩn sẽ trở thành nước sạch. Một trang sách nhỏ có thể lọc được 100 lít nước. Mỗi cuốn có thể dùng lọc nước uống cho 1 người trong 4 năm.

    Cô ngay lập tức đem theo loại giấy mới mà mình vừa nghiên cứu này đi đến Nam Phi, Kenya, Haiti, Ấn Độ và các nước khác để làm thử nghiệm với 25 loại nước bị ô nhiễm nặng.

    Theresa chia sẻ sáng kiến hữu dụng của mình với người dân địa phương và hướng dẫn họ cách dùng thử. Sự hài lòng của mọi người đã làm cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Điều này cũng đem đến cho cô điều ngạc nhiên thú vị. Cô thật sự hạnh phúc khi nghĩ đến trẻ em ở châu Phi sẽ không phải uống nguồn nước màu đen nữa.

    Trong quá trình trò chuyện khi làm việc cùng mọi người cô phát hiện rằng: “Điều đáng sợ nhất không phải là nguồn nước bị ô nhiễm mà là ý thức về uống nước sạch của người dân địa phương”.

    Thành quả này giúp cô nhận ra sáng tạo và đam mê cộng hưởng cùng lòng thương mới mang đến niềm hạnh phúc thật sự. Niềm hạnh phúc khi biết rằng mình có thể bằng công sức và năng lực của mình để đem niềm vui đến cho nhiều người.

    Một người có đầu óc sáng tạo là người biết kết nối vấn đề và mọi thứ trở nên rõ ràng hơn theo thời gian. Đó là bởi vì họ có thể kết nối những kinh nghiệm mình có và tổng hợp thành những thứ mới. Lý do khiến họ có thể làm điều đó là họ có nhiều kinh nghiệm hơn hoặc họ đã suy nghĩ nhiều về kinh nghiệm của mình hơn người khác.

    Mỗi người chúng ta ai cũng có một sợi dây vô hình nào đó tự buộc lại những sáng tạo của bản thân mình, chúng sẽ ngăn cản và phá hủy đi nhiều cơ hội mới. Và nếu thế mãi mãi bạn sẽ ở trong cái khung cũ kỹ của cuộc đời mình. Bạn nhớ rằng, trên đường đua sáng tạo hay nghệ thuật, điều kỳ diệu chỉ thực sự xuất hiện khi bạn nắm bắt cơ hội, sẵn sàng cho mình thật nhiều trải nghiệm mới.

    Gia Viên – Hồng Tâm 

Hits: 9

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tiến sĩ gốc Việt giúp ‘quản’ các vệ tinh của quân đội Mỹ

Tiến sĩ Phạm Khánh là một trong những nhà khoa học chủ chốt của Không quân Mỹ, chuyên về không gian và vệ tinh. 
Tiến sĩ Phạm Khánh. Ảnh: NVCC.
Tiến sĩ Phạm Khánh. Ảnh: NVCC.
“Nhờ những kỹ năng vượt bậc và đóng góp tiên phong, ông Khánh được coi là một trong những nhà nghiên cứu hàng đầu của Không quân Mỹ”, Ban Tổ chức giải thưởng Arthur S. Flemming giới thiệu về Tiến sĩ Phạm Khánh, 47 tuổi, trên website, khi công bố danh sách trao giải năm 2018.
Giải thưởng Arthur S. Flemming, đặt theo tên của cựu bộ trưởng Y tế, Giáo dục và Phúc lợi Mỹ, ghi nhận những đóng góp xuất sắc của những người làm việc trong hệ thống của chính phủ liên bang Mỹ. Tiến sĩ Khánh là một trong gần 700 người nhận giải thưởng Arthur S. Flemming từ năm 1948 đến nay, trong đó có Neil Armstrong, người đầu tiên đặt chân lên mặt trăng, và cựu bộ trưởng quốc phòng Mỹ Robert Gates. Người Mỹ gốc Á chiếm 6% tổng số nhân viên chính phủ liên bang và gần 1,5% từng đạt giải thưởng này trong 70 năm qua.
Là người Mỹ gốc Việt đầu tiên được nhận giải thưởng danh giá này, ông Khánh được đánh giá là “người đi tiên phong về nghiên cứu lý thuyết và hoạt động liên quan đến kiểm soát không gian, nhận thức về không gian và liên lạc quân sự, ảnh hưởng tới liên lạc vệ tinh quân sự”.
Tiến sĩ Khánh hiện là kỹ sư không gian cao cấp của Phòng thí nghiệm nghiên cứu thuộc Không quân Mỹ tại căn cứ không quân Kirtland, bang New Mexico. Ông được trao giải trong hạng mục Khoa học cơ bản.
“Tôi cảm thấy rất biết ơn khi được trao giải thưởng Arthur S. Flemming. Đây là sự ghi nhận cả quá trình nghiên cứu suốt 15 năm qua của tôi”, ông Khánh nói với VnExpress qua điện thoại bằng tiếng Việt. Ông sẽ cùng 11 người khác nhận giải thưởng vào ngày 3/6 tại Washington D.C., Mỹ.
Với lối trò chuyện nhẹ nhàng, giọng thiên về chất Bắc, đôi lúc pha âm điệu của miền Nam, ông Khánh cho hay ông sinh ra ở TP HCM nhưng quê gốc ở Hà Nam Ninh (nay tách thành ba tỉnh Hà Nam, Nam Định và Ninh Bình).
Năm 1991, khi đang là sinh viên năm thứ hai chuyên ngành kỹ sư điện, Khánh cùng bố mẹ, hai chị và hai em trai sang Mỹ định cư theo diện HO trong Chương trình Ra đi Có trật tự. Khi mới đến Mỹ, do vốn tiếng Anh ít ỏi, chàng trai trẻ đành chấp nhận học lại chương trình trung học tại trường Lincoln vào ban ngày và buổi tối theo học đại học cộng đồng, chuyên ngành kỹ thuật điện tử và dịch vụ máy tính.
Ở chương trình trung học, Khánh được xếp vào lớp dành cho những người không dùng tiếng Anh như tiếng mẹ đẻ, thầy cô dạy chậm và căn bản. Không muốn bị tụt lại, Khánh tự ép mình xin chuyển sang lớp dành cho người Mỹ ngay sau khi kết thúc lớp 10. “Tôi học rất cực khổ, hầu như phải tra từ điển liên tục để theo kịp chương trình”, Khánh nhớ lại.
Gia đình anh khi đó không có người thân hay bạn bè ở Mỹ, họ được giới chức một nhà thờ ở thành phố Lincoln, bang Nebraska, giúp đỡ trong ba tháng đầu tiên. Để ổn định cuộc sống, ba anh đi làm công nhân cho một hãng sản xuất bình đun nước nóng công nghiệp, mẹ anh làm quen với nghề cắm hoa khô nghệ thuật.
Khánh cùng em trai phụ giúp gia đình kiếm tiền bằng cách đến các trung tâm thương mại để lau sàn và hút bụi từ 6h đến 8h sáng hàng ngày, trước khi tới trường. Họ dành dụm mua được một chiếc ôtô cũ để đi lại. Vào mùa đông, khi đi qua những đoạn đường có tuyết rơi dày đến 40 cm, hai anh em phải mang theo bình nước nóng để làm tan tuyết bám vào xe và không ít lần phải xuống đẩy xe.
Sau khi hoàn thành các chương trình học cơ bản, Khánh vào làm việc tại một công ty chuyên sản xuất bình điện của xe dùng trong chơi golf, nhưng chỉ làm được ba tháng do “cảm thấy bị bó buộc”.
Tin rằng việc tích lũy thêm kiến thức sẽ giúp mình có nhiều cơ hội nghề nghiệp tốt hơn, Khánh một lần nữa chấp nhận “lùi một bước”, học lại chương trình đại học chuyên ngành kỹ thuật điện của Đại học Nebraska – Lincoln. Anh tham gia nhiều lớp để học liên tục, kể cả khi bạn bè nghỉ hè, và có bằng cử nhân sau hai năm rưỡi.
Sự kiện mang tính bước ngoặt trong cuộc đời Khánh xuất hiện khi anh học chương trình thạc sĩ của trường Nebraska – Lincoln và gặp thầy Stan Liberty, lúc đó là hiệu trưởng của khối các trường kỹ thuật. Ấn tượng vì Khánh thường xuyên hỏi bài, không ngại ngần làm rõ những vấn đề còn lăn tăn, ông Liberty hẹn dạy kèm riêng cho anh sau những giờ học chính. Trong lúc hướng dẫn Khánh làm luận án tốt nghiệp, ông Liberty chuyển sang làm phó chủ tịch trường Đại học tư nhân Bradley ở thành phố Peoria, bang Illinois.
“Khi thầy hỏi có đi theo ông để hoàn thành luận án hay không, hoặc ở lại trường để thi tốt nghiệp, tôi đã không ngần ngại chọn phương án đầu”, Khánh nhớ lại.
Được thầy cho phép ở cùng nhà tại Peoria, trong 6 tháng liên tục, Khánh miệt mài viết luận án vào ban ngày. Đêm đến, hai thầy trò cùng chỉnh sửa tiếng Anh. Khi hoàn thành luận án, Khánh và thầy Liberty quay lại trường Nebraska – Lincoln để bảo vệ và anh có được tấm bằng thạc sĩ.
Thầy Liberty sau đó nói rằng Khánh có khả năng nghiên cứu, khuyên nên học lên nữa. Lúc đó anh lại chỉ muốn đi làm, “vì thấy con đường học vấn quá căng thẳng”. Hai thầy trò thống nhất Khánh vẫn xin chương trình tiến sĩ, nếu được thì sẽ học tiếp. Trong lúc chờ kết quả của Đại học Notre Dame, Khánh đi làm tại một công ty quốc phòng Mỹ với mức lương khá cao. Không nằm ngoài dự đoán của thầy Liberty, anh được trường Notre Dame nhận, bắt đầu hành trình học thêm 6 năm. Đến tháng 5/2004, Khánh hoàn thành chương trình tiến sĩ.
“Nếu không gặp được thầy Liberty, tôi đã không có chặng đường sau này. Tôi coi ông như người cha thứ hai của mình”, ông Khánh chia sẻ.
Một buổi tối lang thang trên Internet để tìm việc, Khánh thấy thông tin của Phòng thí nghiệm nghiên cứu thuộc Không quân Mỹ tuyển kỹ sư điều khiển tự động. Lúc đó chỉ còn hai tiếng nữa là hết hạn nộp hồ sơ, anh vội vàng lao vào viết thư ứng tuyển. Nửa tháng sau, Khánh nhận được lời mời đến bang New Mexico để dự phỏng vấn với các nhà khoa học của quân đội Mỹ. Đến tháng 10/2004, anh chính thức làm việc tại phòng thí nghiệm này.
Thời gian đầu, Khánh bắt gặp nhiều “ánh mắt tò mò” của các đồng nghiệp người Mỹ, vì anh không phải người da trắng. Khánh cũng phải vượt qua những khác biệt về văn hoá Á – Âu, cố gắng không ngại ngần thể hiện quan điểm của mình trong các cuộc họp để cho thấy “tôi hiểu vấn đề và có quan tâm”.
“Tôi biết ngôn ngữ của mình không tốt bằng người khác, môi trường quân đội cũng rất cứng nhắc, nên tự nhủ phải nỗ lực để tìm được chỗ đứng”, ông Khánh nói.
Ông dần có những nghiên cứu riêng về nhận thức không gian, thông tin liên lạc qua vệ tinh quân sự và dân sự. Trong suốt 15 năm qua, ông Khánh trao đổi với nhiều trường đại học Mỹ và các cơ quan thuộc chính phủ, cũng như hợp tác với nhiều nhà khoa học trong cùng lĩnh vực để đưa ra các giải pháp cho tương lai gần và xa.
Nghiên cứu của ông tập trung vào việc theo dõi hoạt động của các vệ tinh trên không gian, tìm ra cách chống nhiễu sóng truyền về mặt đất. Ông Khánh cho biết hiện nay có nhiều nước trên thế giới phóng vệ tinh vào không gian, tạo nên mật độ vệ tinh lớn. Do đó, Mỹ cần phải tính toán việc đặt vệ tinh vào quỹ đạo nào, xem có nguy cơ va chạm với vệ tinh bên cạnh hay không, biết rõ vệ tinh đó là của mình chứ không phải của nước khác cũng như xử lý mối quan hệ phức tạp của các vệ tinh.
Chia sẻ cảm nhận về ông Khánh, Giáo sư Hyuck Kwon, đang làm việc tại Đại học bang Wichita State, cho biết tiến sĩ gốc Việt này là một người rất đáng mến, chuyên nghiệp, tận tâm trong công việc, có khả năng dẫn dắt nhóm và có tầm nhìn xa. Biết nhau từ năm 2014, ông Kwon và ông Khánh cùng hợp tác trong một số dự án nghiên cứu về không gian.
“Khi trò chuyện bình thường, Khánh rất hòa nhã, nhưng khi bàn về chuyên môn, anh ấy lại tỏ ra kiên quyết, liên tục đưa ra các câu hỏi cho tới khi thỏa mãn mới thôi”, ông Kwon nói.
Ông Khánh cho biết trong mạng lưới đối tác của mình có hơn 100 giáo sư, cộng tác viên và doanh nhân gốc Á. Ông đánh giá những người này đã giúp đưa ra những giải pháp toàn diện và ứng dụng có ý nghĩa lớn cho Không quân Mỹ nói riêng, cho lĩnh vực kiểm soát không gian trên toàn cầu nói chung. Ông tin rằng cộng đồng gốc Á có thể mang lại nhiều thành tựu lớn hơn.
“Nếu các bạn trẻ gốc Á ở Mỹ hiểu rõ sự khác biệt trong văn hóa của các khu vực và tận dụng được điều đó trong công việc, họ có thể trở thành cầu nối, giúp đưa ra những đóng góp chưa từng có”, ông Khánh gợi ý.
Khi được hỏi về cuộc sống cá nhân, ông Khánh tiết lộ mình “không lơ là” chuyện kết hôn. Năm 2003, khi chuẩn bị tốt nghiệp chương trình tiến sĩ của Đại học Notre Dame, Khánh quyết định lui lại một năm, về Việt Nam cưới Diệu Hương, người bạn gái gốc Hà Nội. Hai người quen nhau khi Diệu Hương đến Mỹ học chương trình thạc sĩ từ năm 2001.
Hiện gia đình ông có hai cậu con trai, một 14 và một 11 tuổi, đều nói được tiếng Việt “giọng Hà Nội”. Ba mẹ ông sống ở bang Texas cùng hai chị gái và một em trai. Ông Khánh cho biết vì ba mẹ vợ ở Hà Nội nên gia đình vẫn thường xuyên về Việt Nam chơi, khoảng hai năm một lần.
Về định hướng nghiên cứu, ông Khánh cho hay vẫn tập trung vào việc tìm kiếm những giải pháp cho các vấn đề tồn tại trong không gian.
“Một trong những mối quan tâm lớn của tôi là làm sao để các vệ tinh có khả năng tự điều khiển, không cần con người trợ giúp khi lâm vào các tình huống khó khăn”, ông Khánh nói.
Ông Khánh cùng vợ và hai con trong một lần đi du lịch tại Missouri, Mỹ. Ảnh: NVCC.
Ông Khánh cùng vợ và hai con trong một lần đi du lịch tại Missouri, Mỹ. Ảnh: NVCC.

Khánh Lynh

Derrick Ngô: một gương sáng của người học sinh trẻ , đáng khâm phục và hãnh diện cho Cộng Đồng Người Việt tại Hoa Kỳ…

Hits: 8

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Cô gái gốc Việt chế áo chống đạn ‘đầu tiên trên thế giới’

BM
Một cô gái trẻ người Mỹ gốc Việt đang gây chú ý với một sáng chế có thể cứu được mạng người: áo mũ trùm hoodie có tính năng chống đạn được xem là đầu tiên trên thế giới.
Vy Trần, 25 tuổi, sáng lập công ty công nghệ khởi nghiệp Wonder Hoodie ở thành phố San Francisco thuộc tiểu bang California, cho biết cô nung nấu quyết tâm tạo nên thay đổi sau một sự kiện khiến cô bàng hoàng. Một người hàng xóm của mẹ cô ở thành phố Seattle, bang Washington, bị bắn chết trong một vụ cướp mấy năm trước.  
“Mấy năm trước, một người hàng xóm cạnh nhà – một bà mẹ người Việt Nam có hai con – đang đi về nhà thì ai đó sấn lại gần giật ví,” cô nói với đài NBC Bay Area. “Bà ấy không chịu buông ra, thế là họ bắn bà ấy tám phát vào ngực và bà ấy chết ngay trước nhà bà ấy và nhà tôi.”
BM
  
Dù vào thời điểm đó đang sống ở khu vực San Francisco, cô Vy nói vụ việc khiến cô cảm thấy bất an mỗi khi nghĩ đến chuyện cô không thể làm gì để bảo vệ gia đình của mình ở Seattle. Cô lo lắng cho mẹ và em trai của cô vì họ đi cùng đoạn đường giống như người hàng xóm, và cô bắt đầu tìm mua áo chống đạn.
“Tôi lên mạng tìm mua thứ gì đó cho họ nhưng không tìm được gì cho phụ nữ và trẻ em hay ở một mức giá vừa túi tiền của tôi,” cô nói với đài ABC7 Bay Area.
Cuối cùng cô quyết định tự mình bắt tay vào làm. Với sẵn kiến thức về khoa học vật liệu, cô chế tạo những thiết kế nguyên mẫu và gửi chúng đi thử nghiệm. Khi những sản phẩm của cô đáp ứng những quy định về áo giáp của Viện Công lý Quốc gia (một cơ quan nghiên cứu và thẩm định thuộc Bộ Tư pháp Hoa Kỳ), cô thành lập công ty vào năm 2018 và bắt đầu bán hàng — bao gồm áo hoodie, áo khoác jean, áo gi-lê và các phụ kiện khác có giá khởi điểm từ 450 đôla.
BM
  
Để làm các loại áo này có khả năng chống đạn, cô sử dụng nhiều lớp vật liệu Kevlar, là nhãn hiệu được đăng ký cho một loại sợi tổng hợp có độ bền gấp năm lần thép.
“Khi một viên đạn chạm vào tấm chống đạn, nó tản nhiệt khắp lớp vật liệu,” cô nói với NBC Bay Area. “Thay vì xuyên thủng, nó làm lan tỏa tác động. Vì vậy bạn cảm thấy như mình bị đấm một cái.”
BM
  
Cô cho biết công ty chỉ dùng Kevlar của DuPont – hãng chế tạo ra vật liệu này vào những năm 1960 – và một phiên bản Kevlar mới hơn gọi là Kevlar XP. Loại này được xếp vào hạng 3A là “mức bảo vệ cao nhất có thể có được từ áo giáp mềm,” cô nói.
BM
  
Áo Wonder Hoodie có nhiều kích cỡ cho người lớn, phụ nữ và trẻ em. Nó có mội cái đai có thể điều chỉnh độ dài làm bằng sợi dính Velcro gắn bên trong để tạo dáng ôm sát thân người và có thể bảo vệ cả đầu lẫn thân.
BM
  
Website bán hàng của công ty cho biết áo hoodie cỡ người lớn có giá 595 đôla và cỡ trẻ em là 450 đôla, áo gi-lê giá 495 đôla, và áo khoác jean giá 545 đôla.
Theo cô Vy, áo Wonder Hoodie có thể chống đạn bắn ra từ các loại súng .357 Magnum, .44 Magnum, 9 li, đạn chóp rỗng và nhiều hơn nữa.
Trong khi các vụ xả súng ở nơi công cộng đã trở thành một vấn nạn nhức nhối ở Mỹ, Wonder Hoodie có thể sẽ là một lựa chọn được nhiều người tìm tới vì giá mềm hơn các loại khác trên thị trường và có kiểu dáng phù hợp với thị hiếu của nhiều đối tượng người dùng.
BM
  
Wonder Hoodie đã nhận được thư bày tỏ quan tâm từ các trường học và cha mẹ, ABC7 Bay Area cho hay. Một khách hàng mua một cái áo hoodie vì vợ là giáo viên. Một người khác nói có thể cảm thấy đủ an toàn để đi vào rạp chiếu phim.
Trong một nỗ lực làm cho áo chống đạn của mình tiếp cận được nhiều người hơn, công ty cho biết cứ mỗi 10 cái áo Wonder Hoodie mà họ bán được, họ hứa sẽ tặng một cái cho một giáo viên trường công.
“Tôi muốn mọi người cảm thấy an toàn khi đi bộ trong khu họ sinh sống. Tôi muốn có một lựa chọn cho những người tìm kiếm sự an toàn cho bản thân,” Vy Trần nói, theo NBC Bay Area

Hits: 19

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tô Thùy Yên, tác giả bài thơ ‘Chiều Trên Phá Tam Giang,’ qua đời

Nhà thơ Tô Thùy Yên. (Hình: Triết Trần/Người Việt)

HOUSTON, Texas (NV) – Nhà thơ Tô Thùy Yên, tác giả bài thơ “Chiều Trên Phá Tam Giang,” mà một phần của nó được cố nhạc sĩ Trần Thiện Thanh phổ nhạc, vừa qua đời lúc 9 giờ 15 phút tối Thứ Ba, 21 Tháng Năm, tại Houston, Texas, hưởng thọ 81 tuổi, bà Huỳnh Diệu Bích, hiền thê của ông, nói với nhật báo Người Việt qua điện thoại.

“Nhà tôi bị một cơn đột quỵ và được đưa vào một trung tâm trị liệu từ Thanksgiving năm ngoái. Tối hôm qua ông ra đi nhẹ nhàng, như trong giấc ngủ,” bà Diệu Bích kể.

Bà cho biết thêm, hiện chưa có ngày giờ chính thức, nhưng có lẽ tuần tới sẽ an táng nhà thơ.

Bà cho biết nhà thơ Tô Thùy Yên tên thật là Đinh Thành Tiên, sinh ngày 20 Tháng Mười, 1938 tại Gò Vấp, Gia Định. Sau khi họ ở Gia Định, ông học trung học Petrus Ký ở Sài Gòn.

“Chồng tôi sau đó vào học Đại Học Văn Khoa Sài Gòn, học văn chương Pháp, sau khi chúng tôi vừa cưới nhau,” bà cho biết thêm. “Năm 1964 anh nhập ngũ, đến năm 1975 là cấp bậc thiếu tá chiến tranh chính trị. Sau đó, hai bị tù cộng sản hai lần, một lần 10 năm và một lần 3 năm.”

Theo bài viết “Tuyển Tập Tô Thùy Yên” của tác giả Trần Doãn Nho đăng trên nhật báo Người Việt hôm 10 Tháng Hai, nhà thơ Tô Thùy Yên bắt đầu viết từ cuối thập niên 1950, và là một trong những nhà thơ lớn của văn học miền Nam Việt Nam.

Bài thơ (được xem) như đầu tay của ông, “Cánh đồng, con ngựa, chuyến tàu,” được sáng tác lúc ông còn là một thiếu niên.

“Thơ Tô Thùy Yên có rất nhiều khái niệm hoặc hình tượng triết lý – lời thơ đôi khi bí hiểm, khó hiểu – thì đồng thời lại không thiếu những hình ảnh hiện thực, có thể nói còn hiện thực hơn cả những nhà thơ hiện thực nhất,” theo tác giả Trần Doãn Nho nhận xét.

Theo nhà thơ Du Tử Lê viết trên blog của ông, thơ Tô Thùy Yên bắt đầu xuất hiện trên báo chí từ năm ông 16 tuổi. Gia nhập nhóm Sáng Tạo thành hình năm 1956, cộng tác đều đặn với nhiều tạp chí văn học ở miền Nam, chủ trương nhà xuất bản văn học Kẻ Sĩ.

Đã xuất bản: Thơ Tuyển (một ấn bản tại Đức năm 1994, một ấn bản tại Mỹ năm 1995), Thắp Tạ (năm 2004).

Năm 2018, ông cho ra mắt “Tô Thùy Yên – Tuyển Tập Thơ,” gồm 96 bài thơ, gộp lại những bài từ hai tập trước, cộng thêm một số bài mới được tìm thấy và đưa vào sau này.

Vẫn theo tác giả Trần Doãn Nho, từ khi qua định cư tại Hoa Kỳ, nhà thơ Tô Thùy Yên tiếp tục làm thơ và đi nhiều nơi tham gia các buổi sinh hoạt văn học cũng như giới thiệu tập thơ đầu tiên của ông. Tuy nhiên, trong những năm sau này, sức khỏe nhà thơ không được tốt, nên ông hiếm khi đi đâu và ít thấy xuất hiện trước công chúng. Vào năm 2017, nhân dịp 30 Tháng Tư lần thứ 42, đáp lời mời của trường đại học Yale University, muốn có tiếng nói của một nhà thơ miền Nam Việt Nam, dù đi đứng khá khó khăn, ông đã cố gắng đến tham dự và đọc thơ cùng với một số nhà thơ khác như Đinh Linh, Phan Nhiên Hạo, và Chân Phương vào ngày 26 Tháng Tư, 2017.

Trong dịp này, ông cũng tham dự một buổi sinh hoạt đọc thơ Tô Thùy Yên khác tại trung tâm Việt-Aids do nhóm văn nghệ sĩ Boston tổ chức vào chiều tối ngày 28 Tháng Tư, 2017.

Ngoài bài “Chiều Trên Phá Tam Giang,” nhà thơ Tô Thùy Yên có sáng tác bài “Ta Về,” sau này được nhạc sĩ Đình Đại phổ thành nhạc. 

Bà Huỳnh Diệu Bích cho biết, sau khi ra tù, nhà thơ Tô Thùy Yên và gia định sang Mỹ định cư năm 1993, ban đầu đến Minnesota, do nhạc sĩ Cung Tiến bảo lãnh. Đến năm 2000 thì gia đình chuyển về Houston, Texas. (Đỗ Dzũng)

Hits: 9

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Thời hoàng kim của thợ săn ảnh sắp hết?

Mỗi nhiếp ảnh gia chịu rất nhiều rủi ro dựa trên mức độ may mắn của anh ta vào ngày hôm đó
Trong khi một số bức ảnh độc quyền một người nổi danh có thể mang lại rất nhiều tiền, việc thu nhập ổn định trong ngành săn ảnh đầy tranh cãi này ngày càng rất khó khăn, theo Allison Schrager.
BM
  
Santiago Baez là thợ săn ảnh từ đầu những năm 1990. Máy ảnh trong tay, ông đã chứng kiến sự tan vỡ của các cặp ngoại tình, trẻ mới sinh, chết chóc, tình yêu mới và sự ly hôn của một số cư dân nổi tiếng nhất New York.
Đối với các tay săn ảnh như Baez, kiếm sống được đòi hỏi phải có kiến thức bách khoa về nơi ở của những người nổi tiếng ở New York, cũng như một mạng lưới tài xế, và nhân viên cửa hàng và nhà hàng để họ báo cho biết những người nổi tiếng đang ở chỗ nào. Thông thường, việc thông tin lại do chính những người nổi tiếng cung cấp qua mạng xã hội: nhằm thiết lập chuỗi sự việc, họ thông báo cho công chúng (chủ yếu là các nhà nhiếp ảnh) về việc đi lại của họ, hoặc các nhà báo của họ sẽ gọi cho một cơ quan để cử một nhiếp ảnh gia tới.
Hầu hết các bức ảnh không đáng giá bao nhiêu, nhưng ảnh một bé mới sinh, một người nổi tiếng hôn người tình, hoặc một đám cưới có thể làm thay đổi gia tài sau một đêm.
Nhưng thu nhập của Baez không ổn định. Thành công của anh là sự liên kết giữa kinh nghiệm và kiến thức về những người nổi tiếng với nhận thức đau xót rằng thu nhập của mình là rất thay đổi và không thể tiên đoán được.
‘Cơn sốt’ săn ảnh
BM
  

Những vận may rủi này được quyết định bởi một số ít người như Peter Grossman, biên tập viên ảnh của tờ Us Weekly từ 2003 đến 2017. Nhưng Grossman không làm việc trực tiếp với những người săn ảnh; thay vào đó, nhiếp ảnh gia như Baez sẽ bán những bức ảnh cho một công ty có mối quan hệ với các biên tập viên ảnh như Grossman. Một người săn ảnh nhận từ 20% đến 70% tiền bản quyền của bức ảnh, tùy thuộc vào nhiếp ảnh gia và vào thỏa thuận mà người đó đã thương lượng với công ty đó. Những người săn ảnh cao cấp, giỏi và tài năng hơn sẽ được nhiều tiền hơn, mà thường bao gồm độc quyền bán ảnh chụp cho một cơ quan duy nhất.   

BM
Giá của một bức ảnh phụ thuộc vào việc người nổi tiếng đang làm gì và ảnh có là độc đáo không.
Những bức ảnh độc đáo tạo nên sự vang dội trong thế giới tin tức lá cải có thể mang lại các khoản tiền lớn: Grossman nói với tôi rằng ông đã trả hàng trăm ngàn bảng cho một loạt ảnh chụp nữ diễn viên Kristen Stewart đang ôm say đắm Rupert Sanders, đạo diễn (đã có vợ) của phim Bạch Tuyết và Huntsman, một bộ phim cô đóng vai chính.
Grossman sống qua thời hoàng kim của nhiếp ảnh săn tin: ông là người đứng sau sự dâng trào của những bức ảnh của tạp chí “Just Like Us” (Như Chúng Ta Thôi) vào đầu những năm 2000 – những bức ảnh đời thường của những người nổi tiếng làm nhiệm vụ trần tục như uống cà phê hoặc bơm xăng đã gây ấn tượng với độc giả của tạp chí này. Chẳng bao lâu, nhiều báo khác cũng đăng những ảnh kiểu như “Just Like Us” ở báo họ, khởi đầu cho cái gọi là những năm sốt săn ảnh của ngành này, trùng với thời hoàng kim của những người nổi tiếng Paris Hilton, Britney Spears và Lindsay Lohan.
Mặc dù giá của một bức ảnh phụ thuộc vào việc người nổi tiếng đang làm gì và ảnh có là độc đáo không, vào thời gian sốt ảnh cao điểm, một ảnh độc đáo của “Just Like Us” thường khoảng 5.000- 15.000 đô la Mỹ.
BM
  
Thời đại hoàng kim sinh ra tâm lý hoàng kim, với nhiều nhiếp ảnh gia tập hợp ở ngành này, sẵn sàng vi phạm pháp luật và thậm chí làm cho các thợ săn ảnh có tiếng xấu là đi quá xa và quấy rối những người nổi tiếng và cả con cái nhỏ của họ. Grossman kêu gọi mọi người cùng phối hợp lùi lại một bước, trả ít tiền hơn cho ảnh, và không vi phạm pháp luật hoặc không tự đặt mình và các người khác vào thế nguy hiểm khi chụp ảnh, nhưng không thành công.
Cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu và sự trỗi dậy của truyền thông trực tuyến cuối cùng đã giết chết cơn sốt ảnh. Truyền thông kỹ thuật số làm tăng nhu cầu về các ảnh những người nổi tiếng nhưng giảm giá mà các các công ty truyền thông sẵn sàng trả tiền cho ảnh. Các cơ quan về ảnh bắt đầu hợp nhất hoặc bỏ kinh doanh, và những cơ quan ở lại đã thay đổi mô hình kinh doanh của họ.
Thay vì để các tạp chí trả tiền cho mỗi bức ảnh, họ đưa ra một dịch vụ đăng ký: các nhà xuất bản có thể sử dụng với số lượng ảnh tùy thích để đáp ứng nhu cầu lớn hơn về các ảnh rẻ hơn. Do đó, những người săn ảnh được trả một phần nhỏ phí đăng ký; phí là bao nhiêu là tùy thuộc vào số lượng hình ảnh của họ được sử dụng mỗi tháng. Có nghĩa là một bức ảnh độc đáo “Just Like Us” trước đây có thể giá 5.000 – 15.000 đô la Mỹ thì nay chỉ được trả 5 hoặc 10 đô la Mỹ.
Người săn ảnh ngày càng kiếm được ít tiền. Thời kỳ mà nhiều người trông mong có thu nhập hàng trăm ngàn đô la đã qua rồi. Bây giờ, có được một ảnh độc đáo hiếm hoi là cần thiết để kiếm được số tiền lớn.
Kinh doanh nhiều rủi ro
BM
Để phân tán rủi ro, những người săn ảnh thường hình thành các liên minh – nhưng những liên minh đó có thể bị tan vỡ vì một ảnh độc đáo lớn tiền.
Việc trông thấy một người nổi tiếng thường là tình cờ, đó chính xác là một phần lý do tại sao thu nhập của Baez Vĩ lại phập phù đến thế. Chẳng ngạc nhiên gì khi Baez sử dụng các chiến lược rủi ro trong nghề, tương tự như các cách người ta dùng trong thị trường tài chính.
Các nhà kinh tế tài chính phân chia rủi ro thành hai loại lớn: thứ nhất là rủi ro về tư chất riêng, hoặc rủi ro duy nhất cho một tài sản cụ thể. Giả sử Facebook thay đổi lãnh đạo; tương lai của công ty này sẽ không rõ ràng, và giá cổ phiếu có thể giảm dựa trên các yếu tố duy nhất đối với Facebook mà không ảnh hưởng đến các cổ phiếu khác. Rủi ro tư chất riêng là rủi ro chỉ áp dụng cho một cổ phiếu hoặc tài sản riêng lẻ.
Những người săn ảnh phải đối mặt với rất nhiều tư chất cá nhân. Người nổi tiếng nào đó làm gì hôm nay- thí dụ cô gặp các bạn thuộc danh sách A hay danh sách D – xác định số tiền người săn ảnh kiếm được trong tuần đó. Nếu một người nổi tiếng không còn thú vị hoặc được ưa chuộng nữa, thì giá trị của những ảnh này sẽ giảm. Những ảnh như vậy giống như một cổ phiếu: giá trị của nó thay đổi tùy thuộc vào nhà nhiếp ảnh cụ thể, ảnh chụp khéo, vào đúng thời điểm.
BM
  
Những người săn ảnh giải quyết rủi ro tư chất riêng này bằng cách trải rộng rủi ro: các nhiếp ảnh gia thường tạo thành các đội hoặc liên minh để chia sẻ các vị trí chụp, và đôi khi chia sẻ tiền bản quyền để tăng cơ hội hoặc chia sẻ tiền trả để đứng ở vị trí đó.
Vì mỗi nhiếp ảnh gia chịu rất nhiều rủi ro dựa trên mức độ may mắn của anh ta vào ngày hôm đó, một liên minh sẽ hòa đồng may rủi, giảm rủi ro mang tính tư chất cá nhân.
Loại rủi ro thứ hai là rủi ro hệ thống, hoặc rủi ro ảnh hưởng đến hệ thống lớn hơn thay vì một tài sản cá nhân riêng lẻ. Rủi ro hệ thống là khi mọi cổ phiếu tăng hoặc giảm cùng nhau vì toàn bộ thị trường tăng hoặc sụp đổ như đã xảy ra năm 2008. Các sự kiện rủi ro hệ thống thường xảy ra do sự suy sụp lớn về kinh tế như suy thoái kinh tế hoặc một kết quả bầu cử mà mọi người nghĩ sẽ ảnh hưởng đến kinh doanh. Rủi ro hệ thống khó xử lý hơn rủi ro tư chất cá nhân, và các mặt xấu có khả năng nguy hiểm hơn. Nếu toàn bộ bể thị trường chứng khoán suy thoái, bạn có nguy cơ mất việc làm cùng một lúc với và danh mục đầu tư chứng khoán.
Bạn có thể thấy rủi ro có tính hệ thống diễn ra với các người săn ảnh, như sự bùng nổ của những năm sốt tiền ảnh chụp và sự sụp đổ khi mọi người ngừng mua tạp chí lá cải trong thời kỳ suy thoái. Mặt tiêu cực của nguy cơ hệ thống của việc săn ảnh đã trở nên nghiêm trọng hơn trong 10 năm qua. Mọi người đều khó kiếm tiền hơn. Nhiều người săn ảnh đã rời bỏ công việc này: sau gần 30 năm chụp ảnh người nổi tiếng, Baez đã quay trở lại Cộng Hòa Dominican vào hè năm 2018, cùng vợ và con trai, để tìm công việc mới.
Những người săn ảnh – giống chúng ta không?
Công việc của một người săn ảnh là rủi ro hơn ai hết. Nhưng ở một mức độ nào đó, tất cả chúng ta đều phải đối mặt với một mức độ nhất định của rủi ro tư chất cá nhân và rủi ro hệ thống trong sự nghiệp của mình, vì vậy chúng ta có thể học hỏi được rất nhiều từ những nhiếp ảnh gia này.
Giả sử bạn muốn thay đổi công việc từ một vị trí an toàn có lương sang công việc bán hàng hưởng tiền hoa hồng. Cái lợi là bạn sẽ kiếm được nhiều tiền hơn so với công việc trả theo lương vì nếu là một nhân viên bán hàng, bạn sẽ phải đối mặt với cả hai loại rủi ro: đó là một công việc với vô số rủi ro cá nhân; ví dụ, bạn kiếm được bao nhiêu sẽ phụ thuộc vào kỹ năng bán hàng của bạn và cách đối xử của khách hàng (bạn có thể giải quyết rủi ro này bằng cách làm việc trong một nhóm và có nhiều khách hàng). Bạn cũng sẽ phải đối mặt với rủi ro hệ thống vì doanh số phụ thuộc vào trạng thái của nền kinh tế.
Rủi ro hệ thống đặc biệt nguy hiểm. Trong thời kỳ suy thoái kinh tế, thu nhập của bạn có thể bị giảm hoặc biến mất hoàn toàn, khó có thể tìm được một công việc khác, tài sản của bạn có thể bị ảnh hưởng và thu nhập của vợ/chồng bạn cũng có thể gặp rủi ro. Nếu công việc của bạn mà càng liên quan nhiều đến rủi ro hệ thống thì bạn càng dễ bị ảnh hưởng.
Tại sao chúng ta cảm thấy rất lo lắng về kinh tế
BM  
Có sự tương đồng lạ lùng giữa người giao dịch chứng khoán Wall Street và những người săn ảnh. Cả hai đều phải cố gắng xử lý rủi ro tài chính từng ngày
Sinh kế của những người săn ảnh trung bình bị đe dọa bởi những thay đổi lớn trong ngành xuất bản. Các nhiếp ảnh gia xử lý rủi ro cá nhân bằng cách hình thành các liên minh không ổn định, nhưng rủi ro hệ thống lớn hơn mà nó có thể xóa bỏ công việc của họ thì khó xử lý hơn. Họ có thể thành lập một liên minh và yêu cầu các điều khoản tốt hơn từ các cơ quan, nhưng trong lịch sử họ có gặp khó khăn để hợp tác với nhau. Và những người săn ảnh không phải là người duy nhất phải đối mặt với rủi ro là công việc của họ sẽ không còn kiếm sống được nữa..
Một lý do khiến người ta có vẻ lo lắng nhiều hơn về tương lai kinh tế của họ so với trước đây là vì họ cảm thấy rủi ro hệ thống nhiều hơn ở thị trường việc làm. Vài thập kỷ trước, hầu hết các rủi ro việc làm mang tính cá nhân: mâu thuẫn với ông chủ, việc làm không phù hợp, một công ty quản lý kém. Nếu bạn mất việc, có lẽ bạn có thể tìm được một việc khác giống thế. Công nhân thành lập công đoàn, liên kết với nhau, và yêu cầu trả lương và lợi ích nhiều hơn, họ tin rằng xã hội cần kỹ năng của họ. Thị trường việc làm thăng trầm, nhưng rủi ro dường như tương đối dễ giải quyết.
Trong nền kinh tế ngày nay, rủi ro hệ thống ngày càng gay gắt. Có khả năng là công nghệ – robot và trí tuệ nhân tạo – có thể đảm nhận công việc của bạn hoặc ít nhất là đòi hỏi những kỹ năng mới mà bạn không có. Nếu bạn mất việc trong thời kỳ suy thoái, bạn có thể không bao giờ tìm thấy một công việc tương tự.
Đó là một xu hướng lớn đe dọa mọi người, nhưng đối với người săn ảnh như Baez, mối đe dọa là tức khắc. Đó là một công việc rủi ro, và ngày càng rủi ro hơn với ít thu nhập hơn.
Allison Schrager

Hits: 10

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Khi robot thay thế điều dưỡng viên chăm người già

BM
  
Những bộ phim như “Robot và Frank” và “Tôi, Robot” cũng như các phim hoạt hình truyền hình như “The Jetsons” đã vẽ ra tương lai nơi robot thay ta làm việc nhà, để mọi người trong gia đình có thời gian bên nhau và để người lớn tuổi có thể kéo dài được thời gian sống độc lập.
Có người giúp việc robot thực ra là chuyện đang đến gần hơn ta tưởng.
Robot hút bụi và xén cỏ đã có bán trên thị trường, và một lượng lớn công nghệ hỗ trợ chăm sóc người già đã được đưa vào ứng dụng ở Nhật Bản.
BM
  
Robot có tên là Pepper của Đại học Middlesex gần đây đã xuất hiện trước một uỷ ban của Quốc hội Anh Quốc để trả lời các câu hỏi về vai trò của robot trong giáo dục.
Ứng dụng trong đời sống  
BM
  
Tuy nhiên, robot giúp việc vẫn còn là hiện tượng khá mới mẻ.
Khi con người ngày càng sống lâu hơn và lượng người cao tuổi ngày càng tăng, người già sẽ cần được hỗ trợ trong đời sống hàng ngày.
Sắp tới, tình trạng thiếu người chăm sóc có thể sẽ dẫn đến cuộc khủng hoảng chăm sóc người già. Chẳng hạn như Nhật Bản đang phải đối mặt với nguy cơ đến năm 2025 sẽ thiếu khoảng 370.000 người giúp việc.
Sẽ còn rất lâu nữa công nghệ mới phát triển tới mức tạo ra được những robot nấu ăn và làm mọi việc nhà, nhưng chúng ta vẫn bị quyến rũ trước viễn cảnh dễ chịu đó.
Hiện nay, việc sử dụng robot hầu hết đều là trong lĩnh vực công nghiệp nặng và ngành sản xuất, nơi những công việc nguy hiểm và có tính lặp đi lặp lại được hệ thống tự động hóa đảm nhiệm.
BM
  
Tuy nhiên, thiết kế của những robot công nghiệp nặng này khiến chúng không thích hợp để vận hành khi có con người bên cạnh vì chúng thao tác rất nhanh và được làm bằng vật liệu cứng, dễ gây thương tích cho con người.
Hiện nay, những robot phối hợp, hay còn gọi là cobot (viết rút gọn từ cụm từ tiếng Anh ‘collaborative robot’) được chế tạo với các khớp và các mối liên kết cứng nhắc. Khi làm việc trong cự ly gần con người, tốc độ hoạt động của chúng được hạn chế để đảm bảo tương tác an toàn với con người.
BM
Liệu robot có thể cho thú cưng của bạn ăn không?
Tuy nhiên, thế hệ kế tiếp của robot phối hợp sẽ được làm từ vật liệu mềm hơn, như cao su, nhựa dẻo silicon hay vải.
“Những robot này về bản chất là an toàn khi tương tác với con người, nhờ vào tính chất của các vật liệu cấu thành,” Helge Wurdemann, chuyên gia nghiên cứu robot tại Đại học University College London, nói.
“Những robot mềm hoặc có độ cứng được kiểm soát phù hợp hy vọng là sẽ sớm đến ngày thực hiện được các thao tác đòi hỏi độ chính xác cao, giống với những gì mà robot phối hợp hiện đã làm được, cùng lúc lại đảm bảo tương tác an toàn với con người.”
Cải tiến trong tương lai
BM
  
Một trong những thách thức lớn nhất là hệ thống điều hướng để robot tương tác với con người cho đến nay vẫn chưa được phát triển hoàn thiện.
Chúng đã hoạt động ở một chừng mực nhất định nhưng vẫn dễ dàng mắc lỗi, chẳng hạn như robot hút bụi không quay trở về đúng vị trí đĩa sạc.
Trong điều kiện phòng thí nghiệm đơn giản, robot có thể quyết định chọn lộ trình tốt nhất, nhưng khi đưa vào hoạt động trong môi trường thực tế, như trong phòng đầy bàn ghế và vật cản, thì việc tìm về được đúng chỗ lại là cả một vấn đề.
BM
  
“Rất nhiều thuật toán được phát triển trong phòng thí nghiệm và khá đơn giản so với mức độ lộn xộn và các hoạt động ngẫu hứng của con người trong đời thực,” Nicola Bellotto, khoa học gia chuyên về máy tính tại Đại học Lincoln và là giám đốc công nghệ của Enrichme, một dự án nỗ lực chế tạo robot chăm sóc và theo dõi người cao tuổi, giải thích.
Robot vẫn gặp khó khăn với những thay đổi trên bề mặt, chẳng hạn như robot Dalek trong phim Doctor Who sợ cầu thang.
Vào năm 2017, một robot an ninh tự hành ở Washington DC đã tự ‘chết đuối’ sau khi ngã từ bậc thang xuống một vòi phun nước trong văn phòng.

Hoạt động an toàn trong môi trường có trẻ em và vật nuôi cũng là một vấn đề gây thách thức – hồi năm 2016, robot an ninh đã cán qua một em bé mới chập chững biết đi tại trung tâm thương mại ở Silicon Valley khi đứa bé chạy về phía robot. 

BM
Rất nhiều robot công nghệ quá cứng nhắc, không linh hoạt, cho nên không đáp ứng được nhu cầu tiếp xúc với con người
Việc phối hợp vận động tương ứng với thông tin mà bộ phận cảm ứng thu nhận được là một thách thức khác nữa trong ngành chế tạo robot, và điều này ảnh hưởng đến khả năng tương tác của robot với môi trường.
Robot có thể phải rất vất vả mới thực thi nhiệm vụ mà hầu hết mọi người chúng ta, hay thậm chí là cả chó, đều thực hiện được dễ dàng, như bắt một quả bóng.
Điều này phụ thuộc vào cực kỳ nhiều yếu tố, và tất cả các yếu tố này một khi quá tải với hệ thống tự động sẽ dẫn đến gây phát sinh lỗi.
“Từ góc độ hệ thống máy học hỏi để dần hoàn thiện khả năng (machine-learning), thì việc ra quyết định luôn dễ dàng hơn là việc khiến robot thực hiện được quyết định đó,” Diane Cook, đồng giám đốc của Phòng thí nghiệm Trí tuệ Nhân tạo tại Đại học Washington State, nói.
“Một số nhiệm vụ thực sự mang tính thách thức đối với trí tuệ con người thì lại đơn giản với robot, trong khi đó một số cử động đơn giản của con người lại là cực kỳ khó khăn với robot.”
BM
  
Ngoài ra, còn có câu hỏi là liệu ta có muốn robot giúp việc có hình dạng giống con người không.
Có một thuyết, được gọi là ‘thung lũng kỳ quái’, theo đó cho rằng một vật thể trông gần giống người nhưng không vô cùng giống có thể sẽ làm chúng ta không muốn sử dụng chúng.
“Robot càng giống người, thì người được chăm sóc càng tránh né sự chăm sóc mà robot đem lại,” Cook nói. “Robot chỉ hữu ích khi người được chăm sóc đón nhận nó.”
Trong một số trường hợp thì thực sự là chúng ta cần có một robot trông không hề giống con người tí nào.
Robot động vật như Paro đang dần được dùng làm thú cưng tại nhà dưỡng sinh, nơi vốn không cho phép động vật bên trong, hoặc dùng làm bạn với những người mất trí hay gặp khó khăn với việc học tập.
Rất nhiều robot thời hiện đại có chức năng chuyên biệt, như robot hút bụi, thay vì là những cỗ máy đa năng.
Thiết kế một robot đa năng có thể gặp khó khăn, đặc biệt là nếu các tính năng không liên quan gì nhau.
Ít nhất trong tương lai gần, ta hầu như sẽ có nhiều loại robot chăm sóc, tất cả đều được thiết kế để đảm trách những tính năng khác nhau.
Tuy nhiên điều này lại làm nổi lên một vấn đề là liệu ta sẽ chứa chúng ở đâu khi không dùng đến.
Tích hợp công nghệ
BM
Phối hợp hoạt động của robot để phục vụ một người đau yếu là một thách thức thực sự
Đã có những tiến bộ gần đây trong việc tích hợp công nghệ trong ‘ngôi nhà thông minh’ với hệ thống robot, nhằm tạo ra những ngôi nhà được gắn các hệ thống tự động hóa.
Một ví dụ là Chiron, dự án nghiên cứu phát triển hệ thống đường ray gắn trên trần nhà, theo đó cho phép robot di chuyển từ phòng này qua phòng khác và sử dụng bộ kết nối đặc thù theo từng phòng, phù hợp với môi trường mà robot hoạt động.
Với những thách thức về việc điều hướng và di chuyển mà robot tự động phải đối mặt trong môi trường trong nhà, hệ thống đường ray gắn trên trần nhà đem lại ý tưởng tích hợp robot giúp việc vào ngôi nhà. Tuy nhiên, hệ thống này cũng có những khó khăn riêng.
Để có thể vận hành hệ thống đường ray gắn trên tường, ta cần phải có những thay đổi đáng kể trong nhà. Tất nhiên, những nhà dưỡng lão có tiếng rất có thể đã lắp đặt hệ thống đường ray rồi, chi phí tốn kém kèm theo cũng là điều đáng phải cân nhắc.
Rốt cuộc thì robot giúp việc dùng để hỗ trợ chứ không phải để thay thế hẳn nhân viên điều dưỡng, vì người máy không bao giờ có thể thay thế được tình cảm từ người điều dưỡng thực. Thậm chí robot giả lập con người cao cấp nhất cũng không thể thực sự bắt chước con người.
BM
Robot có thể học làm những việc đơn giản giúp điều dưỡng viên có thêm thời gian để làm các việc khó khăn hơn
Thay vào đó, việc dùng công nghệ hỗ trợ xử lý những việc nặng sẽ giúp điều dưỡng viên làm việc hiệu quả hơn.
“Robot không nhất thiết phải thay thế công việc của con người, mà chúng giúp tăng cường hiệu quả công việc,” Helen Dickinson, chuyên gia về dịch vụ công tại Đại học New South Wales nói.
“Vấn đề không phải chỉ là việc chuyển cho robot làm hầu hết các công việc chân tay khi mà con người ta cảm thấy kiệt sức và cạn dần cả tình thương. Và đương nhiên là người ta cũng sẽ rất quan tâm đến robot biết làm các công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn và động tác lặp đi lặp lại.”
Hoàn toàn có khả năng là một ngày nào đó chúng ta sẽ có công nghệ hỗ trợ tại gia, nhưng trong thời gian gần thì chúng ta sẽ chưa có được hệ thống tân tiến hơn bây giờ, giống như cách mà chúng được mô tả trong phim viễn tưởng.
Thay vào đó, tự ngôi nhà có thể trở thành người giúp việc, chăm sóc chúng ta, với các robot trở thành một phần trong nhà.
Vày như vậy, cuộc nổi loạn của robot có thể đơn giản sẽ chỉ giới hạn ở mức chúng không chịu rửa chén bát mà thôi.
Peter Ray Allison

Hits: 12

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

KHUÔN MẶT VĂN NGHỆ MỚI