Category Archives: Chuyện Quanh Ta

Bác sĩ VN tị nạn lừng danh thế giới.

(chia xẻ với các bạn nhân đọc bào báo viết về người bạn thân của mình. Có nhiều chi tiết mà bài báo không biết nên không nhắc  tới nên mời các bạn đọc thêm cho vui)
Rất vui được đọc bài viết về người Bác Sĩ tài ba Phạm Sĩ (tên thật là Phạm Mai Sĩ), mà Sĩ lại là người bạn rất thân của mình. Câu chuyện về Sĩ mình cũng đã có kể cho nhiều bạn bè nghe rồi. Nay đọc bài báo thấy cần xin kể lại.
Bắt đầu từ tháng 6 năm 75, NL và Sĩ, những người con lưu lạc không gia đình đang học hành dở dang từ VN, sống tị nạn trong trại Indian Town Gap. Hai đứa được chọn trong số hàng ngàn sinh viên tị nạn thời ấy, cấp học bỗng toàn phần và tiếp tục đi học lại vào tháng 9 tại trường Lebanon Valley College, cách trại tị nạn chừng 5 dặm. Sĩ, nguyên là SV năm thứ 2 trường Dược Saigon còn NL thì năm thứ 3 trường Khoa Học, Giáo Dục tại Dalat. Hai đứa và một người bạn tên Tuấn cùng theo nghành Pre Med, nhưng sau 1 năm NL và Tuấn bỏ qua học Hóa Học và Sĩ vẫn tiếp tục nghành Y. Sẽ không có một Bác Sĩ mổ tim nổi danh thế giới sau này nếu không có câu chuyện thật kỳ lạ như thế này:
Mùa hè năm 1979, Sĩ nghe tin mình được ĐH Pittsburgh nhận vào học Y lúc đang sống vất vả , loay hoay, thất nghiệp ở Colorado, nhưng không có tiền đi học. NL thì ra trường trước Sĩ một năm, đi làm và có để dành chút đỉnh. NL gọi cho bạn nói: “Mày làm sao mượn tiền, mua vé may bay đến được Pitts, tao sẽ cố gắng chuyển tiền đến đó cho”. Gom góp hết tiền đi làm để dành và mượn thêm của bạn bè, được 15 ngàn đô gởi hết cho Sĩ, và thế là chàng SV người Việt, gốc Ninh Hòa, được nhận vào học trong khóa mùa Thu. Nửa năm sau, tháng 1, 1980, thì không còn tiền để học tiếp khóa sau, sắp phải bỏ học, mình thì bất lực không giúp tiếp cho bạn được nữa (thời đó kinh tế Mỹ rất khó khăn, vay tiền mua nhà phải trả lãi trên 10% và SV không dễ vay tiền đi học nếu không có ai đó bảo lãnh vay giúp). 
May mắn lúc đó tại Pittsburgh có một bà triệu phú, chồng mới mất, để lại một gia tài đồ sộ, muốn cấp học bỗng cho SV Trường Y. Nhà trường nhờ bà giúp cho hoàn cảnh của Sĩ, bà đồng ý trả cho chi phí tiền học hết những năm học còn lại với hai điều kiện: không được cho Sĩ biết bà là ai, và Sĩ phải có kết qủa học thật xuất sắc. Bà còn gởi thư hỏi Sĩ là đã mượn tiền ai để học. Thế là một hôm NL nhận lại đủ số tiền đã giúp bạn còn thêm một ít tiền lời do bà gởi đến trả thay cho bạn Sĩ. Sĩ mang ơn trời biển, ráng học thật giỏi và quyết theo nghành mổ tim để về các nước kém phát triển giúp đỡ. Với những sinh viên Y Khoa giỏi, thường họ xin thực tập tại các bệnh viện lớn, nổi tiếng để có chỗ dựa cho tương lai. Sĩ quyết định xin qua các nước Châu Phi thực tập. Hình ảnh thời này Sĩ gởi về cho NL xem là những tấm hình chụp chung với thổ dân nghèo, với mái tranh dột nát, đám cây khoai mì khô khốc và những bữa cơm, không có cơm, thật đạm bạc. Sĩ vui vẻ giúp họ và ở đây bệnh nhân nhiều vô số cần giúp đỡ, Sĩ nói ” tao mổ tim như mổ gà”, mỗi ngày giúp mổ cho hàng chục bệnh nhân. Nhờ làm việc này mỗi ngày nên thông tạo và thực tập rất nhiều ca mổ khó, bác sĩ tim trẻ tuổi đã rành nghề khi chưa tốt nghiệp. Nhớ ơn người Mỹ đã giúp mình, Sĩ làm thiện nguyện giúp mổ tim cho trẻ em khắp thế giới, trong đó có VN.
Câu chuyện trong bài báo viết dưới đây có nói một chút về việc Sĩ làm nên tên tuổi khi mổ và thay gần hết lục phủ ngũ tạng ông cựu Thống Đốc Casey của PA, bố của đương kim thượng nghị sĩ dân chủ liên bang Casey. Số là ông thống đốc đã thay tim rất nhiều lần nhưng được vài năm lại hỏng. Khi Sĩ làm trưởng nhóm chuẩn bị thay tim cho ông thì có một thanh niên chết vì tai nạn xe hơi. Sĩ quyết định không chỉ thay tim, mà thay tất cả các bộ phận khác trong lồng ngực ông thống đốc, lấy từ người quá cố, một việc làm chưa ai làm trước đó, nhưng Sĩ quyết định làm. Anh nói:”tất cả các bộ phận khác của ông TĐ cũng đã hư, nếu chỉ có thay tim thì sẽ không sống được lâu, cũng phí, nên phải làm liều”. Dù cho tất cả các bác sĩ tim khác ngăn cản, Sĩ vẫn quyết định làm cách mạng y khoa, và thế là ca mổ dài hơn 36 giờ liền, có 12 Bác Sĩ giải phẩu tim thượng thặng cùng làm, Sĩ đã thành công, mà ông TĐ lúc tỉnh lại đã nắm tay Sĩ nói: “Anh là Chúa cứu thế, giúp tôi sinh lại lần nữa”. Ông TĐ sống mạnh khỏe hơn 10 năm sau với trái tim của người thanh niên vắn số, rồi mới qua đời vì già.
 Nhớ lại chuyện cũ, Sĩ nói: “khi ông Casey mở mắt ra sau mấy ngày hôn mê, tôi cũng như người chết đi sống lại. Sau mấy ngày nằm cạnh để theo dõi bệnh nhân từng giờ, mình thở phào vì mình biết là đã làm nên lịch sử trong nghành y khoa”. Khi tỉnh táo, ông TĐ có hỏi Sĩ: “Bạn cần bất cứ điều gì tôi sẽ giúp, nếu giúp được”. Và Sĩ đã kể với ông về việc muốn bảo lãnh gia đình từ Ninh Hòa qua Mỹ mà đang bị trục trặc giấy tờ. Thế là một ngày đẹp trời vài tháng sau, trên một chiếc máy bay, một gia đình nhà quê nghèo khổ có cha mẹ và một bầy em trai gái 10 người, đáp xuống phi trường gần Pittsburgs để đoàn tụ với người con trai xuất chúng, đã xa nhau gần 20 năm, của họ. 
Nhà của Cha Mẹ Sĩ tôi không lạ. Những năm làm việc tại Á Châu, lâu lâu về VN làm việc và về Qui Nhơn thăm nhà. Trên đường từ Saigon ra Trung, tôi đều ghé Ninh Hòa, một thành phố biển  nghèo xơ xác, phía Bắc Nha Trang, để thăm, gởi lời nhắn của người con xa xứ và giúp cho họ chút tiền. Lần đầu thấy có xe hơi ghé nhà, bà con xóm biển lại  xem như trẩy hội. Tôi gởi cho họ tiền đô la, số tiền đầu tiên Sĩ có được từ lương Bác Sĩ, và dặn vào Nha Trang đổi ra tiền Việt. Thời đó $4000 đô là  một gia tài quá lớn đối với họ. Tôi còn nói con trai họ, bạn rất thân của tôi, đã thành tài nơi xứ người. Nhưng họ không thể hiểu là anh ta nổi tiếng đến mức nào. Bây giờ, những người em trai gái của Sĩ cũng rất thành công ở Mỹ. Có vài em lấy bằng Tiến Sĩ và có em mở công ty làm ăn khấm khá. Cha Mẹ Sĩ đã già, bỏ Pittsburgh vì qúa lạnh về sống vùng Bolsa cho gần người Việt. Sĩ là trường khoa mổ tim của Pittsburgh U., Miami U., Maryland U. , và giờ đang là giám đốc bệnh viện Tim tại Jacksonville, Florida. 
Cá nhân tôi, nếu không có người bạn thân tài giỏi này thì chắc cũng không còn ngồi đây viết những giòng chữ này. Năm 90, khi đưa gia đình qua Á Châu làm việc tại Singapore, tôi đã sống với một trái tim có vần đề bẩm sinh, (có lỗ làm máu đen máu đỏ hòa vào nhau) từ bé (có lẽ vì yêu nhiều qúa chăng?) nhưng vì sợ không dám mổ nên trì hoãn. Sĩ nói nếu ông không mổ trước 40t thì sẽ chết sớm, và dĩ nhiên là tôi yêu đời muốn sống với trái tim khỏe. Mùa Giáng Sinh năm 90 tôi được mổ bỡi một cô Bác Sĩ, học trò xuất sắc của Sĩ, tại Singapore U. Và nếu không có Sĩ điều khiển từ Pittsburgh, ca mỗ tim tôi gặp sự cố, và chính Sĩ đã chỉ dạy cho cô họ trò sửa sai, và hơn 28 năm qua tôi được sống với trái tim khỏe, đầy máu đỏ (nhiệt huyết).
Nghĩ lại, tất cả những gì xảy trên trên đời đều có lý do mà nhà Phật gọi là Duyên. Tôi tin ở số phận, tin “ở hiền gặp lành” và sống bằng tất cả tấm lòng”ai giúp mình thì mình phải giúp lại” kẻ khác. Kỷ niệm 20 năm (1975-1995) anh em chúng tôi, 12 sinh viên tị nạn đầu tiên trên nước Mỹ được học bỗng đại học, đã về lại trường cũ thăm thầy cô để cảm ơn trường . Chúng tôi chung góp một số tiền lớn, bỏ nhà băng lấy tiền lời, mỗi năm nhờ trường cho học bỗng các sinh viên nghèo cần giúp đỡ như chúng tôi 20 trước. Trong số 12 sinh viên thời ấy, tất cả sau này đều đã học đến tận cùng những gì cần học ở Mỹ. Họ là những Giám Đốc Bệnh Viện, Chủ Tịch nhà Băng, Công ty lớn. Họ là những nhà khoa học, giáo sư, nhà nghiên cứu, ngoại giao…và cũng đóng góp nhiều cho đất nước này. Phạm Mai Sĩ là một trường hợp điển hình.
Nghĩ lại, nếu những năm 75, không có chính sách di dân cởi mở, không có người dân Mỹ, Nhà Thờ Mỹ và Trường Đại Học Mỹ giúp…thì không biết 12 người sinh viên nghèo, không người thân như chúng tôi, đã làm được gì trên đất nước này. Và nếu không có may mắn rời khỏi VN những ngày cuối tháng 4/75 thì chắc chắn người như Phạm Sĩ cũng là một bác sĩ trong một bệnh viện nào đó nếu may mắn được thành Bác Sĩ. Và tôi, chắc là một giáo làng, với nghề gõ đầu trẻ, hút thuốc Lào, uống rượu đế và làm thơ hận đời…
NL

Bác sĩ tị nạn CS lừng danh

https://baomai.blogspot.com/ 
Bác sĩ gốc Việt lừng danh thế giới, ngỏ lời tạ ơn một trường nhỏ từng có lòng tốt đối với người tị nạn.
Ông Phạm Sĩ từng học để trở thành bác sĩ ở Sài Gòn, thì ước mơ bỗng bị tan vỡ bởi cuộc chiến. Câu chuyện lưu lạc của ông đến nước Mỹ đã được nhật báo Lebanon Daily News tường thuật vào đầu tháng Năm, với nội dung như sau.
Ông thoát khỏi Việt Nam vào ngày 30 tháng Tư, 1975, ngày Sài Gòn và cả miền Nam Việt Nam rơi vào tay cộng sản. Ông có mặt trên một chiếc thuyền, bị tách rời khỏi đất nước, bỏ lại những người thân trong gia đình, và chỉ có bộ quần áo trên người.

Bốn mươi năm sau đó, Phạm Sĩ là một bác sĩ giải phẫu tim mạch tài ba hiếm hoi của thế giới, và là nhà nghiên cứu y khoa từng viết hơn 170 bài nghiên cứu và tham gia ca mổ ghép tim và gan cho cựu Thống Đốc Bob Casey của tiểu bang Pennsylvania.

https://baomai.blogspot.com/
Bác sĩ Phạm Sĩ được ngồi cạnh vị Giáo Sư ân nhân Owen Moe (bên trái) và Viện Trưởng Lewis Thanye của trường Lebanon Valley College trong đêm trao giải thưởng 27 tháng Tư, 2018 tại trường này.
Nhưng theo ông Phạm Sĩ nói, câu chuyện tay trắng làm nên sự nghiệp của ông chỉ có thể xảy ra là nhờ lòng nhân đạo của thị xã Annville và trường đại học nhỏ bé chuyên về khoa học và nghệ thuật tại thung lũng Lebanon này, được tỏ bày dành cho những người tị nạn chiến tranh cách đây hơn bốn thập niên.
Ông Phạm Sĩ kể rằng ông đã lớn lên cảm thấy bất lực trong một đất nước bị tàn phá bởi chiến tranh. Ông ước ao có thể chữa lành những vết thương mà bạn bè ông phải chịu đựng do bom đạn gây ra. Vì vậy ông vào Sài Gòn để học ngành bác sĩ.

Nhưng đến năm 1975, cuộc chiến diễn biến tệ hơn cho phía Việt Nam Cộng Hòa. Sau khi quân đội Mỹ rút khỏi, quân cộng sản Bắc Việt nhanh chóng xâm nhập và cưỡng chiếm miền Nam. Cha mẹ ông hồi đó sống ở miền Trung, và họ bị kẹt trong sự kiểm soát cộng sản khi cuộc xâm lăng tiến đến gần Sài Gòn.

https://baomai.blogspot.com/
Ông Phạm Sĩ nói, “Tôi biết chế độ cộng sản là gì và tôi biết dân chủ là gì, vì vậy tôi đã lựa chọn rời khỏi đất nước để rồi thành người tị nạn.”

Bác sĩ giải phẫu tim mạch Phạm Sĩ đang nhận giải thưởng Distinguished Alumnus (Cựu Sinh Viên Xuất Sắc) của trường Lebanon Valley College vào ngày 27 tháng Tư, 2018.

Những người tị nạn được đưa tới đảo Guam, nơi họ ở lại cho tới tháng Sáu 1975, khi họ được phép đến trại Fort Indiantown Gap, nơi chứa 15,000 người tị nạn.

https://baomai.blogspot.com/
Ông nói, “Hồi đó tôi không có gì cả. Tôi chỉ có một bộ quần áo trên người.”
Những người tị nạn không được phép rời khỏi trại Gap, cho đến khi họ có được một người Mỹ bảo trợ, và những người độc thân như ông Sĩ đều nằm cuối danh sách mà sự ưu tiên là dành cho những gia đình. Tuy vậy, đến tháng Tám năm ấy, trường Lebanon Valley College (LVC) tạo một cơ hội cho 12 học sinh tị nạn được ghi danh và có được nơi ăn chốn ở, thông qua sự kết hợp giữa chương trình học bổng Pell Grants, chương trình vừa học vừa làm, một học bổng và một khoản tiền vay nhỏ. Thậm chí trường đại học này còn cung cấp các lớp học tiếng Anh bổ túc cho các sinh viên.

Giáo Sư Hóa Học Danh Dự Owen Moe, thời đó là một giáo sư nghiên cứu tại LVC, đã không lập tức để ý tới Phạm Sĩ. Cho đến khi họ bắt đầu cùng nhau làm việc trên các dự án, ông mới xác định ông Sĩ thuộc hạng sinh viên có thể vươn lên tới hàng đầu trong chức nghiệp.

Ông Moe nói, “Anh ấy có sự quyết tâm, và phải đối phó trước nhiều trở ngại. Anh đã tìm cách vượt qua mọi trở ngại đó.”

https://baomai.blogspot.com/ 
Owen Moe Professor Emeritus of Chemistry at Lebanon Valley College
Ông Phạm Sĩ nói rằng thầy Moe là một người dìu dắt tuyệt vời và là một niềm khích lệ lớn cho ông. Lúc đó ông rất biết ơn vì có cơ hội hoàn tất việc học tại một trường đại học Mỹ, với các giáo sư trực tiếp giảng dạy. Nhưng ít nhất mỗi tuần một lần, ông vẫn thức dậy và nghĩ rằng mình vẫn còn ở Việt Nam. Nơi đó cha mẹ ông đang sống dưới ách cai trị của cộng sản, và không biết ông còn sống hay đã chết.
Phạm Sĩ nói, “Chiến tranh làm cho người ta mau trưởng thành hơn. Đó là một vấn đề sống còn – bạn phải lớn lên, chiến đấu và tìm cách sống sót.”
Ông tốt nghiệp từ trường Lebanon Valley College, sau đó từ trường y khoa, và nhanh chóng vươn lên vượt qua hàng ngũ nghề nghiệp, trở thành trưởng khoa cấy ghép tim, phổi và tim nhân tạo, tại trường y khoa thuộc đại học University of Miami, ngoài những công việc khác. Ông đã công bố hơn 170 bài báo khoa học, giúp thành lập những phương pháp để ngăn chặn sự việc cơ thể tìm cách loại bỏ những bộ phận cấy ghép tim và phổi, và giúp một giải pháp được tiến xa hơn trong việc một phương thay thế phẫu thuật tim hở, theo thông tin do trường LVC cung cấp.

https://baomai.blogspot.com/
Vào năm 1993, ông là thành viên của một nhóm thực hiện ca cấy ghép gan và tim lần thứ bảy trên thế giới, mà bệnh nhân là cựu thống đốc Robert Casey của Pennsylvania.

Hiện nay ông đang làm việc cho Mayo Clinic tại Minnesota.

Tuy nhiên, những thành tựu mà ông Phạm Sĩ hãnh diện nhất sẽ không xuất hiện trong các cuốn sách lịch sử: đó là cung cấp các ca mổ cần thiết cho di dân, cho những người nghèo cư ngụ trong thành phố, và những người không có khả năng trả tiền giải phẫu.

Chính ở đó, ông Phạm Sĩ cảm thấy như thể đã hoàn thành sứ mạng ban đầu của ông: là sửa chữa những cơ thể bị phá hỏng, giống như những cơ thể mà cuộc chiến Việt Nam đã tìm cách hủy hoại. Ông cũng có cơ hội để chăm sóc các cựu chiến binh từng tham chiến ở Việt Nam. Trong số đo có một đại tá về hưu, người đã giúp lập một trại tị nạn nơi mà ông Phạm Sĩ từng ở.

Vì ông đam mê giúp đỡ người bệnh, một trong những thách thức chuyên nghiệp lớn nhất của ông là đối phó với thất bại sau một ca mổ có mức rủi ro cao.

https://baomai.blogspot.com/ 
Ông nói, “Bạn phải nói chuyện với các người thân trong gia đình, bạn biết đấy, nói cho người thân biết rằng bệnh nhân không thể qua khỏi. Thật khó, rất khó. Bạn phải học cách đối phó với chuyện đó và rồi tiếp tục đi tới. Nếu không, chuyện đó có thể trở nên khó khăn về mặt tâm lý.”

Mấy năm sau khi đến Mỹ, ông Sĩ mới có thể gửi thư cho cha mẹ thông qua một người bạn sống ở Canada. Bang giao giữa Hoa Kỳ và Việt Nam được nối lại vào cuối thập niên 1980, và trong thập niên 1990, ông đưa cha mẹ sang Mỹ để sống với ông trong một thời gian.

Đến lượt ông dẫn con cái về Việt Nam và tới các quốc gia nghèo kém khác, để các con ông có thể hiểu được sự may mắn mà chúng có được ở đất nước Hoa Kỳ này.

https://baomai.blogspot.com/ 
Ông đã nhận được giải thưởng cựu sinh viên xuất sắc của LVC, tại một buổi lễ ngày 27 tháng Tư, và ông rất vui khi lãnh thưởng. Thực vậy, ông ghi nhận công lao của cả trường LVC lẫn cộng đồng Annville đã đón tiếp những người tị nạn trắng tay như ông.

Ông nói, “Dân chúng Mỹ rất rộng lượng, giúp đỡ rất nhiều.” 

Vị bác sĩ này hy vọng mọi thành công của ông sẽ khích lệ những di dân khác, để họ không bị nản lòng khi theo đuổi ước mơ của họ.
Ông nói, “Mọi sự sẽ tốt đẹp hơn. Thời gian sẽ chữa lành nhiều vết thương.”

https://baomai.blogspot.com/
***
ST
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 13

Buôn bán nội tạng: Những thực tế rùng rợn

Nhiều người không còn xa lạ với tin đồn đáng sợ về ai đó đi du lịch tới những địa điểm mới lạ, rồi chợt tỉnh trong một bồn nước chứa đầy băng đá với một vết sẹo lớn trên cơ thể.

Chỉ đến lúc đó, nạn nhân mới nhận ra rằng, họ đã bị đánh cắp một bộ phận nội tạng nào đó. Trong khi những câu chuyện tương tự chắc chắn đã xảy ra, nhưng không phải ai cũng biết rõ những thực tế kinh hoàng về nạn buôn bán nội tạng.

10% ca cấy ghép bất hợp pháp

Cấy ghép nội tạng bất hợp pháp còn phổ biến, tinh vi và mang lại mối lợi khủng hơn nhiều so với những gì bạn có thể hình dung ra. Những kẻ cầm đầu các đường dây buôn bán ít khi bị đưa ra tòa. Mặt khác, “nền thương mại” bất hợp pháp này lại có thể là niềm hy vọng mong manh cho nhiều bệnh nhân, những người nếu không được cấy ghép nội tạng sẽ không thể tiếp tục duy trì cuộc sống.

Tổ chức Y tế thế giới ước tính mỗi năm có hơn 100.000 ca cấy ghép nội tạng được thực hiện trên khắp thế giới. Mặc dù thế, do sự phức tạp về chính sách của các chính phủ, niềm tin cá nhân về hiến tạng và khả năng nguồn nội tạng an toàn nhanh chóng, thực tế, ước tính nhu cầu ghép tạng trên toàn cầu cao hơn con số này 10 lần.

Tất nhiên, bất cứ khi nào nguồn cung hợp pháp không đáp ứng nhu cầu, thì các nguồn bất hợp pháp sẽ ngang nhiên “lấn sân”. Vì có sự chênh lệch lớn giữa nhu cầu nội tạng và nguồn cung sẵn có, Tổ chức Y tế Thế giới ước tính có từ 5 – 10% các ca cấy ghép nội tạng được thực hiện trên toàn thế giới là bất hợp pháp. Trong số các ca này, 75% là các ca ghép thận, cơ quan nội tạng có nhu cầu cao nhất.

Thu lời khủng từ hai phía

Cũng giống như ở các chợ đen khác, người ta sẵn sàng trả giá cao hơn cho các ca cấy ghép được thực hiện bất hợp pháp. Mặc dù việc cấy ghép bất hợp pháp làm tăng các nguy cơ, nhưng hầu hết những bệnh nhân đang mong chờ được ghép nội tạng đều rất tuyệt vọng và thực sự phải đối diện với cái chết bất kỳ lúc nào, nếu họ không được cấy ghép kịp thời hoặc được chuyển lên đầu danh sách của các nhà tài trợ.

Chính vì thế, nhu cầu cấp bách của các bệnh nhân khiến người bán tha hồ làm mưa làm gió, ép họ phải mua nội tạng “lậu” với những khoản tiền khổng lồ, biến thị trường đen toàn cầu trong lĩnh vực cấy ghép nội tạng thành một ngành thương mại sôi động, có lợi nhuận lên đến từ 600 triệu đến 1,2 tỷ USD mỗi năm.

Hầu hết, những người buộc phải bán nội tạng có xu hướng từ những vùng khó khăn, chẳng hạn như khu vực ổ chuột ở thủ đô của Manila. Nếu những người này có được nhận tiền từ việc bán thận đi nữa, thì số tiền họ nhận được hiếm khi vượt quá con số 5.000 USD. Mặc dù đây là một khoản tiền lớn đối với những người nghèo khó, nhưng không thể bù đắp được những thiệt hại về sức khỏe do thiếu đi một bộ phận nội tạng.

Trong khi đó, những kẻ buôn bán trái phép nội tạng có thể thu được những khoản tiền “khủng” từ các bệnh nhân ở các nước giàu có như Mỹ và Nhật Bản, số tiền lên tới 200.000 USD cho mỗi bộ phận nội tạng, thu lời cá nhân trên sự khốn khó của người bán và sự sống còn của người mua.

Phần lớn các ca cấy ghép nội tạng, cả hợp pháp và bất hợp pháp, đều là các ca cấy ghép thận. Lý do là cơ quan này là thứ rất dễ bị tổn thương, nhất là do lối sống hoặc do rượu bia, dẫn đến nhu cầu cao.

Tuy nhiên, nguồn cung cũng tương đối dễ dàng, người hiến có thể trao đi một quả thận mà không ảnh hưởng nhiều lắm đến cuộc sống của họ. Chính vì thế, giá của một quả thận dao động ở mức 150.000 USD.

Mặc dù nhu cầu về gan ít hơn, nhưng những người ăn chay cũng sẽ nhận được mức giá tương tự nếu hiến một phần gan. Cơ thể cả bên người hiến lẫn người nhận sẽ tái tạo trong vòng 8 tuần.

Xương và dây chằng được trao đổi với mức giá khoảng 5.000 USD, còn một bệnh nhân có thể được thay giác mạc từ người hiến tặng với giá 20.000 USD. Không có gì đáng ngạc nhiên khi những cơ quan nội tạng cao giá nhất là phổi và tim, có thể lên tới 300.000 USD cho phổi và 500.000 USD cho tim.

Những đối tượng dễ bị tổn thương

5.000 USD có thể không phải là một khoản tiền lớn đối với một tổ chức hay đối với nhiều người, nhưng có những người, đó là số tiền mà họ không thể tưởng tượng được. Như vậy, tất nhiên việc buôn bán trái phép sẽ tập trung vào những thành viên dễ bị tổn thương nhất trong xã hội, nhất là những người nghèo khổ.

Họ không chỉ dễ dàng bị thuyết phục tham gia vào việc mua bán, mà còn thường bị ép giá, thậm chí bị cướp trắng nội tạng mà không có sự phản kháng. Những nạn nhân nghèo, dễ bị tổn thương này thường không nhận được sự trợ giúp từ các tổ chức hay từ chính phủ trong việc đảm bảo các giao dịch thương lượng được tiến hành một cách công bằng.

Một ví dụ rõ nhất về “vấn nạn” này từng được ghi nhận. Năm 2012, sau khi được một bác sĩ tư vấn, một phụ nữ Tây Ban Nha giấu tên đã đăng quảng cáo bán thận trực tuyến. Từ đó, cô nhanh chóng có các thỏa thuận tiếp theo để bán phổi, một phần gan và các giác mạc. Mặc dù phải đối mặt với án tù 12 năm nếu bị bắt, nhưng người mẹ độc thân tàn tật đã cố gắng đến tuyệt vọng để có được một khoản tiền nuôi con cái.

Lý do khiến cô phải hy sinh những phần cơ thể là bởi vì khoản tiền trợ cấp tàn tật của cô không bao gồm tiền thuê nhà, vốn thuộc sở hữu của một người bạn trai cũ. Đây là một trường hợp điển hình minh họa cho mối nguy hiểm thực sự từ nạn buôn bán nội tạng ở một quốc gia vẫn được cho là văn minh, an toàn.

Bán thận để mua iPad và chơi ma túy

Chiến dịch truy quét của công an Trung Quốc lần đầu tiên được phát động vào đầu tháng 1/2013 sau vụ một nam học sinh 17 tuổi bán thận để kiếm 3.500 euro mua iPhone và iPad! Khi iPad trở thành mốt phổ biến trong giới thanh thiếu niên thế giới, trên các trang mạng Trung Quốc xuất hiện không ít các rao vặt “Hãy bán một quả thận để mua iPad”, và kiểu quảng cáo gây sốc này tác động mạnh vào thị hiếu của thanh thiếu niên, nên đương nhiên có nhiều người tìm mọi cách để có tiền mua iPad! Vào lúc đó, tính mạng cậu này đang trong tình trạng nguy kịch do hậu quả của lần phẫu thuật. Sau ba tháng trời chữa trị, cuối cùng cậu ta bị liệt một nửa người.

Kẻ đăng tin cho biết sẽ trả khoảng 4.000 USD cho một quả thận và việc cắt lấy thận diễn ra trong vòng 10 ngày. Giới cò mồi yêu cầu người muốn bán gan, thận phải có chiều cao trên 1,7 m, cân nặng trên 75kg, tuổi dưới 30, sức khỏe tốt, chức năng gan, thận tốt, tất cả những tiêu chí này đều phải được xác minh bằng phiếu khám sức khỏe của bệnh viện, có xét nghiệm vi-rút viêm gan siêu vi B, ảnh màu 4×6 mới chụp.

Thông thường, để chiêu dụ những kẻ cần tiền, bọn cò mồi hứa bao ăn, ở trong thời gian chờ đợi, chịu chi phí kiểm tra sức khỏe và các phụ phí. Nhiều mục rao vặt còn “khuyến mại” thêm tiền tàu xe đi về, tiền tiêu vặt trong thời gian chờ bán nội tạng, “phong bì” hậu tạ không dưới 200 USD của bên mua…

Có nhiều nhà báo nổi tiếng trên thế giới đã đến Trung Quốc điều tra về tệ nạn mua bán nội tạng. Sau vài lần làm quen, một nam thanh niên bán thận đồng ý nói chuyện với phóng viên với điều kiện ẩn danh. Vén áo phông lên, anh chỉ cho tôi thấy vết sẹo dài nơi nội tạng của anh đã được lấy ra. Người thanh niên 21 tuổi nói anh bán thận với giá 7.000 USD để trả nợ chơi cờ bạc. Anh mô tả lại thế giới tối tăm, bí mật nơi những người buôn bán nội tạng làm việc sau khi sắp xếp vụ trao đổi qua mạng.

“Lúc đầu tôi được mang tới bệnh viện để lấy mẫu máu và khám sức khỏe,” – cậu ta nói với nhà báo – “Sau đó tôi đợi ở khách sạn trong vài tuần cho tới khi những người buôn bán tìm được người mua phù hợp. Rồi một hôm, một chiếc xe hơi tới đón tôi. Người lái xe bắt tôi phải bịt mắt. Chúng tôi đi khoảng nửa tiếng trên đoạn đường xóc lên xóc xuống vì nhiều ổ gà. Khi bỏ băng bịt mắt ra, tôi thấy mình đang ở một nông trại. Bên trong là phòng mổ được trang bị đầy đủ. Có bác sĩ và y tá mặc đồng phục. Người phụ nữ nhận thận của tôi cũng ở đó cùng gia đình. Chúng tôi đã không nói chuyện. Tôi rất sợ nhưng bác sĩ sau đó đã cho tôi ngủ. Tôi tỉnh dậy ở một nông trại khác và một quả thận của tôi đã biến mất. Người mua thận muốn được sống, còn tôi muốn tiền để trả nợ cờ bạc giang hồ”!

Cũng có thanh thiếu niên chịu bán thận để thỏa mãn cơn ghiền ma túy. Kiểu bán cũng từa tựa như nhau: qua trung gian cò mồi, sau khi tìm được khách cần mua nội tạng, cậu ta sẽ bị bịt mắt dẫn đi lòng vòng đâu đó rồi tới một nơi nào đó, tiêm thuốc mê, bác sĩ mổ lấy một lá gan hay một quả thận, lại bị chở đi vòng vòng, đến khi thuốc mê tan, mở mắt ra tại một nơi khác với gói tiền khoảng 7.000 USD trên tay

Nguyễn Hà (T/h)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 20

10 tỷ phú công nghệ quyết định hiến tặng tài sản thay vì để thừa kế cho con

Bill Gates, Elon Musk và Mark Zuckerberg đều đã chấp nhận cho đi phần lớn tài sản của mình để làm từ thiện, thay vì để thừa kế cho con cái.

Giám đốc điều hành Facebook, Mark Zuckerberg đã chính thức lên làm cha vào ngày hôm qua. Cùng với sự ra đời của con gái đầu lòng, Zuckerberg tuyên bố rằng anh cùng với vợ của mình sẽ hiến tặng 99% cổ phần của mình tại Facebook để làm từ thiện. Số tài sản này có giá trị lên đến khoảng 45 tỷ USD.

Và Mark Zuckerberg cũng không phải tỷ phú công nghệ duy nhất quyết định sẽ hiến tặng phần lớn tài sản của mình, thay vì để thừa kế cho con cái. Trong số những tỷ phú công nghệ muốn con cái của mình phải tự lập, có thể kể đến những cái tên vô cùng nổi tiếng như Bill Gates hay Elon Musk.

Bill Gates – Đồng sáng lập Microsoft

Tỷ phú Bill Gates đã quyết định sẽ không để lại khối tài sản khổng lồ 84,9 tỷ USD của mình cho 3 người con. Mà thay vào đó, những người con của Bill Gates chỉ được thừa hưởng một phần rất nhỏ, khoảng 10 triệu USD để tự xây dựng sự nghiệp của mình.

Ông đã từng trả lời trên Reddit: “Tôi chắc chắn rằng việc để lại một khoản tiền khổng lồ cho những đứa trẻ không phải là đặc ân cho chúng”. Bill Gates cùng người bạn thân của mình là nhà đầu tư Warren Buffett cũng đã bắt đầu một chiến dịch có tên The Giving Pledge, khuyến khích các tỷ phú hiến tặng một nửa tài sản của họ để làm từ thiện.

Irwin Jacobs – Đồng sáng lập Qualcomm

Cùng với vợ của mình, tỷ phú Irwin Jacobs đã quyên góp 500 triệu USD tài sản của mình cho các hoạt động từ thiện, các quỹ học bổng. Ông Jacobs cũng đã quyết định tham gia vào chiến dịch The Giving Pledge của tỷ phú Bill Gates để cho đi ít nhất một nửa tổng số tài sản của mình.

Gordon Moore – Đồng sáng lập Intel

Tỷ phú Gordon Moore đã quyên góp hơn 1 tỷ USD cho các hoạt động từ thiện và cũng đã sử dụng một nửa số tài sản của mình để thành lập quỹ từ thiện Moore Foundation vào năm 2001. Quỹ từ thiện này tập trung vào các vấn đề về môi trường và y tế cộng đồng. Ông và vợ của mình cũng đã đồng ý tham gia chiến dịch Giving Pledge vào năm 2012.

Elon Musk – CEO của Tesla và SpaceX

 

Tỷ phú Elon Musk có tới 5 người con, tuy nhiên ông cũng đã quyên góp tới 12,9 tỷ USD tài sản của mình để nghiên cứu năng lượng tái tạo, giáo dục và chăm sóc sức khỏe cho trẻ em. Năm 2012, ông đã cam kết hiến tặng phần lớn tài sản của mình để làm từ thiện và giúp cho thế giới trẻ nên tốt đẹp hơn. Trong khi mỗi năm Elon Musk chỉ nhận được mức lương 1 USD tại Tesla.

Larry Page – Đồng sáng lập và CEO Google

Larry Page có một ý tưởng độc đáo đối với việc sử dụng khối tài sản khổng lồ của mình. Đó là thay vì để hàng tỷ USD thừa kế cho hai người con, Larry muốn đưa số tiền này cho những người như Elon Musk, những doanh nhân muốn làm thay đổi cả thế giới.

Ông cho biết: “Musk muốn bay lên Sao Hỏa, đó là một mục tiêu đáng ngưỡng mộ. Chúng tôi đang làm việc vì muốn thay đổi thế giới và làm cho nó trở nên tốt đẹp hơn”.

Larry Ellison – Nhà sáng lập Oracle

Tỷ phú Larry Ellison có một lối sống khá xa hoa, thậm chí ông đã mua cả một hòn đảo tại Hawaii chỉ để nuôi mèo và phát triển du lịch. Tuy nhiên ông cũng đã cam kết cho đi 95% tài sản của mình để làm từ thiện, mà trong đó sẽ dành tặng cho các cơ sở y tế.

Ông cũng đã từng tặng cho con của mình một phần cổ phiếu của Oracle khi công ty vẫn còn non trẻ. Và giờ đây giá trị của cổ phiếu Oracle đã tăng lên rất nhiều, nhưng Larry Ellison cũng cho biết ông sẽ khuyến khích chúng sử dụng những cổ phiếu này để làm từ thiện.

Paul Allen – Đồng sáng lập Microsoft

Tỷ phú Paul Allen cũng là một trong những người cam kết tham gia chiến dịch Pledge Giving của Bill Gates. Ông cũng đã từng dành tặng 17,2 tỷ USD của mình cho quỹ từ thiện Paul G. Allen Family Foundation, do chính ông và chị gái Jody Allen sáng lập.

Trong một bức tâm thư của mình, Paul Allen đã viết: “Tôi đã lên kế hoạch trong nhiều năm, để dành tặng phần lớn tài sản của mình cho các hoạt động từ thiện của Quỹ và tài trợ phi lợi nhuận cho các dự án khoa học, nghiên cứu giúp thế giới trở nên tốt đẹp hơn”.

Richard Branson – Nhà sáng lập tập đoàn Virgin

Nhà sáng lập Virgin Group và vợ của ông đã đồng ý để cho đi một nửa số tài sản của mình sau khi họ chứng kiến nhiều vụ cháy nhà mà tiền bạc không đem lại được hạnh phúc. Ông cho biết: “Tài sản không phải là thứ đem lại hạnh phúc. Gia đình, bạn bè, sức khỏe và sự hài lòng khi làm được những điều tốt đẹp mới thực sự quan trọng”.

Hai người con của ông là Sam và Holly cũng đã xây dựng được sự nghiệp riêng của mình và cũng học tập theo người cha để sử dụng một phần tài sản cho các hoạt động từ thiện.

Reed Hastings – Nhà sáng lập Netflix

Nhà sáng lập và CEO của Netflix cùng với vợ của mình đã đồng ý dành tặng một nửa số tài sản của mình vào năm 2012, khi mà tổng tài sản của ông mới chỉ trị giá 280 triệu USD. Đến nay, nhà tỷ phú này đã có khối tài sản 1,6 tỷ USD và ông cho biết sẽ dành tặng phần lớn số tiền này cho các hoạt động giáo dục và xây dựng trường học trên khắp thế giới.

Mark Zuckerberg – Nhà sáng lập và CEO Facebook

Mark Zuckerberg là một trong số ít những tỷ phú trẻ tuổi, anh đã tham gia vào Pledge Giving từ năm 2010 khi mà tổng tài sản khoảng 6 tỷ USD. Giờ đây, giá trị tài sản của anh đã lên đến 46,8 tỷ USD.

Và ngay sau khi công bố sự ra đời của con gái đầu lòng, Zuckerberg đã chia sẻ trên trang Facebook cá nhân của mình về kế hoạch cùng với người vợ Priscilla Chan, cho đi hầu hết tài sản cá nhân của họ chứ không để lại cho Max, con gái của Zuckerberg.

Trên trang Facebook cá nhân của mình, Zuckerberg cho biết: “Chúng tôi sẽ dành tặng 99% cổ phần tại Facebook của mình, mà hiện tại trị giá khoảng 45 tỷ USD, như một đóng góp nhỏ bé.”

Cũng vào đầu năm 2015, đôi vợ chồng này đã quyên góp 75 triệu USD để xây dựng một tòa nhà điều trị mới cho bệnh viện Đa khoa San Francisco. Mark Zuckerberg cũng là một trong số ít những tỷ phú chấp nhận dành tặng tài sản của mình để làm từ thiện khi còn rất trẻ.

Tham khảo: BI

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 14

Chuyện ít biết về những “bóng hồng” xinh đẹp đứng sau các tỷ phú công nghệ

Có lẽ ít ai biết rằng, bà Melinda – vợ của tỷ phú Bill Gates tốt nghiệp trường đại học tư Duke (bang Bắc Carolina) và cùng một lúc nhận được hai bằng cử nhân kinh tế và tin học. Sau đó, bà còn lấy thêm bằng thạc sĩ quản trị kinh doanh tại một trường đại học danh giá. Năm 1987, Melinda đến làm việc tại Microsoft với vai trò đứng đầu phòng kinh doanh.

Cuộc gặp gỡ đầu tiên của Melinda và Gates diễn ra vào năm 1987, trong một cuộc họp báo của Microsoft ở New York. Khi đó, Bill Gates đã có tài sản trị giá hàng triệu USD và Microsoft đang phát triển như diều gặp gió. Trong cuộc gặp gỡ với Melinda, Bill Gates nhận thấy ở người phụ nữ xinh đẹp này có nhiều điều đặc biệt. Chẳng hạn như bà đi giày đế phẳng, mà theo ý kiến các nhà tâm lý, người phụ nữ nào có trí tuệ càng cao thì đi giày đế càng thấp.

Không những thế, nhiều nhân viên trong công ty còn tiết lộ rằng ô cửa sổ phòng làm việc của Bill Gates tại trụ sở của Microsoft trông thẳng sang ô cửa sổ phòng làm việc của Melinda, do đó, Bill Gates có thể suốt ngày ngắm nhìn người nữ cộng sự khả ái.

Năm 1994, chuyện tình “đẹp như cổ tích” này cập bến bằng một lễ cưới hoành tráng tại Hawaii. Trước khi kết hôn, hai bên ký một bản “hợp đồng hôn nhân” với những điều kiện khá độc đáo. Chẳng hạn, Bill Gates cam kết trả 10 triệu USD cho mỗi lần Melinda sinh con. Hiện nay, hai người đã có 3 con, hai gái một trai. Cô con gái lớn Jennifer sinh năm 1996, tiếp đó là cậu con trai Rory sinh năm 1999 và gần đây nhất là bé gái Phiby sinh năm 2002.

 Một trong những bức hình hiếm hoi được chụp tại đám cưới tỷ phú Bill Gates năm 1994.

Một trong những bức hình hiếm hoi được chụp tại đám cưới tỷ phú Bill Gates năm 1994.

Theo tiết lộ của những người thân và bạn bè hai bên, gia đình Bill Gates sống rất hòa thuận và hai vợ chồng bao giờ cũng ý hợp tâm đầu với nhau. Họ thường chăm lo đầu tư cho giáo dục, lập tổ chức từ thiện đứng tên 2 vợ chồng “Bill and Melinda Gates” giúp đỡ những người bất hạnh ở các khu vực nghèo khổ, đặc biệt là ở Châu Phi.

Bill Gates chủ yếu là đề xuất các ý tưởng, còn việc sử dụng quỹ và gây quỹ như thế nào để biến những ý tưởng đó thành hiện thực thì đó là công việc của Melinda. Melinda ít khi xuất hiện trong các cuộc họp mặt giới thượng lưu. Bà cũng rất ít khi đồng ý trả lời phỏng vấn. Có thể nói, Melinda luôn là hậu phương vững chắc, là người phụ nữ không thể thiếu được trong cuộc đời vị tỷ phú tài ba.

“Ông trùm Facebook” Mark Zuckerberg và chuyện tình Harvard

 Zuckerberg và Priscilla Chan tại Đại học Havard

Zuckerberg và Priscilla Chan tại Đại học Havard

Vào năm thứ nhất tại Đại học Harvard, chàng sinh viên Zuckerberg thường xuyên lui tới các buổi dạ tiệc cuối tuần và tình cờ làm quen Priscilla Chan- một cô gái người Mỹ gốc Hoa trong lúc cả hai đang xếp hàng… chờ vào toilet.

“Anh ấy trông có vẻ ham đọc sách và khá dí dỏm. Tôi đã quan sát thấy tay anh vừa nâng cốc bia vừa pha trò cười với mọi người” – Chan hồn nhiên kể lại ấn tượng đầu tiên về bạn trai.

Priscilla Chan khiến cho Mark phải rung động ở sự thân thiện, thông minh và phong cách làm việc hết mình. Cả hai đều tìm thấy những nét tương đồng trong phong cách giản dị, kín đáo và không thích phô trương cuộc sống riêng tư.

Mặc dù công việc của cả hai rất bận rộn, nhưng Zuckerberg đã kịp “soạn thảo” một hợp đồng ký kết dành thời gian cho nhau. Trong đó có một nguyên tắc: “Một buổi hẹn mỗi tuần, tối thiểu 100 phút ở riêng bên nhau, không ở căn hộ của Mark Zuckerberg, càng không ở Facebook”. Thậm chí, Zuckerberg đã có lần tiết lộ: “Bạn bè hay bàn tán rằng ý tưởng mà tôi tạo ra Facebook chủ yếu để hẹn hò với các cô gái. Thực tế là, từ trước đến giờ tôi luôn hẹn hò với duy nhất một cô gái mà thôi”.

Anh thường xuyên ghé thăm căn hộ riêng của Chan vào những ngày cuối tuần để cùng cô dạo chơi công viên, chơi game và thưởng thức những món ăn Châu Á cô dành riêng cho anh. Không những thế, hiện tại Priscilla đang giữ một vai trò quan trọng trong việc phát triển Facebook. Cô luôn đồng hành cùng với Mark Zuckerberg trong các buổi tiệc, buổi họp báo cũng như trong các vụ kiện tụng.

Tuy nhiên, khi những bức hình về Priscilla Chan được đăng tải, nhiều cư dân mạng đã có những phản ứng khá gay gắt. Họ cho rằng ngoại hình của hai người không hợp nhau và Chan hoàn toàn không xứng đáng với Mark.

Bất chấp dư luận, cả hai vẫn rất gắn bó và dành những gì ngọt ngào nhất cho nhau. Mối tình nên thơ kéo dài 9 năm của nhà tỷ phú trẻ tuổi nhất thế giới kiêm người sáng lập Facebook Mark Zuckerberg với Priscilla Chan đã có một cái kết đẹp như mơ bằng một đám cưới giản dị được tổ chức vào ngày 19/05/2012 tại nhà riêng ở Palo Alto, California cùng với sự chung vui của những người bạn thân thiết nhất.

“Huyền thoại Apple” Steve Jobs và mối tình giản dị

Laurene Powell Jobs, 50 tuổi – vợ của “huyền thoại Apple” Steve Jobs, không phải là người của công chúng. Bà sống nội tâm hơn chồng mình và rất hiếm khi trả lời các cuộc phỏng vấn. Steve Jobs gặp Laurene vào năm 1990 sau một buổi thuyết giảng trong lớp học thạc sĩ kinh tế MBA tại trường đại học Stanford. Câu chuyện tình yêu của họ giống như một bộ phim lãng mạn và hết sức ngọt ngào. Steve Jobs và Laurene kết hôn vào năm 1991 và có với nhau 3 người con sau hơn 20 năm chung sống hạnh phúc.

Laurene từng là chuyên gia đầu tư ngân hàng tại 2 công ty tài chính hàng đầu nước Mỹ – Merrill Lynch và Goldman Sachs nhưng bà dành sự quan tâm đặc biệt đến nền giáo dục. Từ lâu bà đã là người hỗ trợ cho các chương trình từ thiện vì sự phát triển của giáo dục.

Laurene Jobs đã giúp các học sinh khó khăn, những người phụ nữ thiệt thòi bằng những khoản tiền tài trợ và bà cũng đóng góp vào quỹ từ thiện của vợ cựu Tổng thống Mỹ Hillary Rodham Clinton. “Tôi không biết vì sao tôi tìm đến từ thiện nhưng thực sự tôi đã đam mê nó từ lâu” – Laurene Jobs trả lời trong một buổi phỏng vấn năm 2008 về các chương trình từ thiện của bà.

Laurene đã chăm sóc Steve Jobs từ những lúc huy hoàng nhất cho đến khi ông qua đời. Bà đã giấu kín về sức khỏe của Jobs ngay cả khi ông phải chống chọi với căn bệnh ung thư suốt 7 năm qua. Có thể khẳng định rằng, đằng sau ánh hào quang thành công của Steve Jobs nói riêng và tập đoàn Apple nói chung có sự đóng góp không nhỏ của người phụ nữ tóc vàng xinh đẹp này.

ST

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 24

Chiếc ô tô điện đầu tiên do một người Việt Nam sáng chế

Quá tuyệt vời ! Chiếc ô tô điện đầu tiên do một người Việt Nam sáng chế, chạy 100km chỉ tốn 15 nghìn tiền điện
Từng sữa chữa ô tô và bán xe đạp điện, ông Trần Minh Tâm (ngụ tại huyện Củ Chi, TP.HCM) đã mày mò chế tạo ra chiếc ô tô chạy điện, có khả năng chạy 160km cho 1 lần sạc với vận tốc 50km/h và 100km chỉ tốn khoảng 15.000 – 20.000 đồng tiền điện.
videoPlayerId=932e71f4c
Một người dân tự mày mò sáng chế ô tô chạy 100km tốn 20.000 tiền điện
Chiếc ô tô điện “made in Việt Nam” nhỏ gọn với đầy đủ tiện ích, thân thiện môi trường, kiểu dáng ấn tượng, có thể đi xa được 160 km với tốc độ tối đa 50 km/giờ… được ông Tâm chế tạo trong gần 3 năm và đặt tên là CITY 18.
Chiếc ô tô với kiểu dáng “chim đại bàng tung cánh” được ông Tâm chế tạo trong gần 3 năm.
Với ý tưởng “chim đại bàng tung cánh”, chiếc CITY 18 có kiểu dáng khá ấn tượng. Các chi tiết khung sườn được chủ nhân trau chuốt kĩ lưỡng. Xe có chiều dài 3m, chiều cao 1,62m và chiều rộng 1,4m.
CITY 18 có động cơ điện, được chia thành hai phần gồm động cơ trước và động cơ sau. Riêng động cơ phía sau là động cơ 2 cầu, có thể chạy độc lập 1 hoặc đồng bộ cả 2 khi cần tăng lực đẩy. Điều đặt biệt, toàn bộ chiếc xe này được ông Tâm thực hiện hoàn toàn bằng tay, với các tiện ích vượt trội như: Bảo vệ môi trường, an toàn và nhỏ gọn, trang bị âm thanh, dàn karaoke với 9 loa… Phiên bản CITY 18 có tốc độ tối đa 50km/h, chở được 4 người, hoạt động tốt trong nội thành.
Chiếc ô tô điện CITY 18 là dòng xe nhỏ đi trong đô thị.
Ngoài ra, CITY 18 còn có thể nâng – hạ thân xe khi đi trong điều kiện bình thường hoặc khi ngập nước. “Xe chạy 100 km mà chỉ tốn khoảng 15.000 – 20.000 đồng tiền điện và có thể dùng điện 220V tại bất cứ đâu để sạc, rất tiện lợi và tiết kiệm”, ông Tâm cho biết.
Hiện ông Tâm đang ấp ủ dự định về 2 phiên bản cao cấp hơn CITY 18 có thể chạy được quãng đường 350km cho 1 lần sạc với tốc độ lên đến 120km/h. Ông mong muốn sẽ có nhà đầu tư cùng ông thực hiện ước mơ tạo ra những chiếc xe ô tô điện dành cho người dân Việt với giá thành rẻ và bảo vệ môi trường.
Từ ý tưởng trong đầu, ông Tâm bắt đầu vẽ ra giấy.
Các công đoạn làm thành ô tô đều được gia công bằng tay.
Ô tô điện của ông Tâm với kiểu dáng “đại bàng tung cánh”.
Với hai cánh cửa giống như đôi cánh chim đại bàng.
Nội thất được trang bị bên trong xe.
Chiếc ô tô điện của ông Tâm được thiết kế nhỏ gọn, có thể chở được 4 người.
Xe có thể chạy 100 km chỉ tốn khoảng 15.000 – 20.000 đồng tiền điện.
Ông Tâm đứng bên cạnh chiếc xe điện do chính ông chế tạo sau gần 3 năm mày mò nghiên cứu.
Theo Báo Tin tức
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 25

Nha Trang, ‘Phố Tàu’ giữa Việt Nam

  • Bữa sáng tại một khách sạn ở Nha Trang toàn du khách Trung Quốc. (Hình: Nguyễn Sài Gòn/Người Việt)

NHA TRANG, Việt Nam (NV) – “Phố Tàu!” Nhiều người đã thốt lên như vậy khi đến Nha Trang, như một thành phố của người Trung Hoa. Một thứ “Phố Tàu” ngay giữa Việt Nam với đầy đủ màu sắc Trung Hoa, từ quán ăn cho đến hè phố tất cả đều mang hơi thở, tiếng nói “người Tàu.”

Bãi biển buổi sáng, xen lẫn giữa những người Việt dậy sớm đi tập thể dục, những du khách đến từ Trung Quốc cũng nghênh ngang đi lại khắp nơi và không thể lẫn vào đâu được sự có mặt của họ. Nó làm gia tăng độ ồn ào thành phố, ở những trục đường chính nhiều khi, người Việt phải né đường cho từng tốp người Trung Quốc ầm ầm đi qua.

Ở quán café thì không khí càng kinh hoàng hơn, vì họ đã chiếm lĩnh hết cái khoảng không gian an bình mà người Nha Trang đang thụ hưởng, nhiều người đã phải chạy làng vì không thể chịu nỗi cái âm thanh “xí lô xí la” xa lạ đó.

Tại các quán ăn còn khủng khiếp hơn, khi họ tranh giành nhau từng suất ăn, bàn ghế chật cứng và huyên náo như một cuốn phim ẩm thực được trình diễn bởi đám diễn viên chuyên nghiệp, ăn uống một cách quá mức tận tình!

Một bà chủ quán cơm mô tả: “Họ như một bầy thú đói! Nhưng không bán thì không được, mỗi lần họ tràn vô là không biết bao nhiêu thức ăn cho đủ, chỉ một loáng là hết sạch.”

Ngao ngán đến mức bà than thở: “Họ làm tui mất hết khách Việt thân quen, vì đụng tới người Tàu là bà con chạy mất dép, nhưng biết làm sao?”

Trong những khách sạn có buffet ăn sáng, cảnh tượng càng náo loạn hơn, bao nhiêu thức ăn đưa ra là họ “bốc hốt” sạch trơn. Chỉ trong vòng năm phút là chiến trường trống huơ, đến mức những con ruồi cũng không còn cơ hội vo ve.

Họ rào rào như tằm ăn dâu, nhanh như ảo thuật, phần ăn, phần thì giấu đem theo, trong túi xách, túi quần, thậm chí đút vào trong ngực. Họ lấy thức ăn thật nhiều, để khi đi thăm thắng cảnh sẽ có sẵn cái để ăn trưa cho đỡ tốn tiền. Nhiều khách sạn phải choáng váng, vì khi khách Trung Quốc trả phòng thì tất cả các khăn lông đều biến sạch, đề nghị họ đền thì “bất khả” vì ngôn ngữ bất đồng.

Bữa sáng tại một khách sạn ở Nha Trang toàn du khách Trung Quốc. (Hình: Nguyễn Sài Gòn/Người Việt)Bởi vậy, mỗi khi khách Trung Quốc thuê, thì khách sạn gần như “tan nát,” vì không căn phòng nào nguyên vẹn sau một đêm bị họ quậy nát, hôi hám không thể chịu nổi.

“Mỗi lần dọn phòng cho họ là em rụng rời, tởm đến ngày hôm sau còn sợ,” một nhân viên phục vụ mếu máo: “Họ không cho một xu, mà còn hành hạ đủ kiểu, phòng nào có khách đàn ông là em chỉ dám đứng ngoài ra dấu – không dám vào trong vì không biết sẽ xảy ra chuyện gì, sợ lắm!”

Nha Trang bây giờ đích thị là một “Phố Tàu” đúng nghĩa, họ đến nườm nượp, cứ nhìn vào các khu “check out,” “check in” ở phi trường Cam Ranh là thấy, sự khủng khiếp như một cái chợ. Mỗi lần lên xuống-xuất nhập của họ có lẽ phải cả sư đoàn, người Việt dường như biến mất chỉ còn lại người Trung Quốc.

Một ngày nào đó không xa, Nha Trang hay Đà Nẵng… rồi cũng biến thành của họ, vì nếu ba đặc khu Vân Đồn, Phú Quốc và gần gũi nhất là Vân Phong, chỉ cách Nha Trang một giờ xe chạy, nếu được Quốc Hội Cộng Sản thông qua thì chắc chắn sẽ là nơi lý tưởng để người Trung Quốc kéo đến và sinh cơ lập nghiệp lâu dài nơi đẹp đẽ này.

Và điều này rồi sẽ phải xảy ra, vì dư luận đang rộ tin – Bắc Vân Phong, đã được một số người Trung Quốc núp bóng người Việt, mua lại gần hết. Giá nào cũng mua, vì nơi đây vẫn còn hoang sơ chưa có người ở. Với cảnh quan biển xanh cát trắng, với những hòn đảo tách biệt đất liền, thì một ngày không xa, nó sẽ là một thứ “Thẩm Quyến” thứ hai của Trung Quốc. Và nếu nó được cho thuê và ưu đãi như một “nhượng địa” suốt 70 năm hay 99 năm như dự thảo ban đầu.

Một người bạn già của tôi nói, dòng họ ông ở Nha Trang đã 3 đời nay rồi, nhưng chưa khi nào thấy người Trung Quốc đông đảo trên quê hương của mình nhiều như vậy. “Nhiều đến mức hải sản cũng cạn kiệt vì họ ngốn thức ăn nhiều khủng khiếp. Dường như họ nhai cả vỏ tôm sò, đến mức khi họ ra đi mọi thứ cũng không còn gì ngoài cái mùi của Trung Hoa còn vương lại”! (Nguyễn Sài Gòn)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 20

Bóng hồng nước Nga nổi bật tại lễ khai mạc World Cup 2018

Vietbf.com – Những bóng hồng nước Nga làm cầu trường như bùng nổ với nhan sắc nổi bật và giọng hát thiên thần trong buổi lễ khai mạc World Cup 2018 trên sân Luhzniki, bóng hồng này là người mẫu, diễn viên, MC,… vừa có niềm đam mê với trái bóng tròn.


Victoria Lopyreva được chọn làm đại sứ của World Cup tại Nga năm nay. Cô sinh ngày 26/7/1983 tại Rostov, từng đăng quang Hoa hậu Nga năm 2003. Bóng hồng nước Nga không còn xa lạ gì với những tạp chí sắc đẹp như Gala, L’Officiel, Cosmopolitan,… 


Lopyreva là một trong những cái tên nổi tiếng nhất tại Nga. Cô vừa là người mẫu, diễn viên, MC,… vừa có niềm đam mê với trái bóng tròn. Đại sứ World Cup 2018 từng dự khán nhiều “trận cầu đinh” và chụp ảnh cùng những HLV, cầu thủ nổi tiếng.


Không chỉ vậy, Lopyreva còn là cựu WAGs khi kết hôn với tiền đạo Fyodor Smolov của CLB Krasnodar. Tuy nhiên 2 người đã ly dị sau 2 năm chung sống. Trong hơn 1 năm trở lại đây, người đẹp 34 tuổi rất tích cực tham gia những sự kiện thể thao do FIFA tổ chức.


Nhan sắc của vị đại sứ cùng những bóng hồng xuất hiện tại World Cup năm nay là gia vị không thể thiếu để ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh thêm phần nóng bỏng.


Natalia Vodianova được vinh dự thực hiện sứ mệnh mang cúp vàng ra bên ngoài sân vận động Luzhniki. Cô sinh ngày 28/2/1982 tại Nga, hiện vừa là người mẫu, doanh nhân, vừa sắm vai diễn giả và thường xuyên làm từ thiện.


Dù đã bước sang tuổi 36, cô vẫn là một trong những siêu mẫu hàng đầu xứ sở bạch dương. Những thương hiệu thời trang nổi tiếng như Louis Vuitton, L’Oreal, Calvin Klein,… thường xuyên mời Vodianova làm gương mặt đại diện.


Người mẫu sinh năm 1982 còn có biệt danh là “Supernova”. Trong lễ khai mạc World Cup, Vodianova sánh bước cùng Casillas “trình làng” chiếc cúp vàng trong sự hân hoan của hàng vạn khán giả trên sân.


Tại lễ khai mạc World Cup 2018, ca sỹ Aida Garifullina kết hợp nhuần nhuyễn cùng ngôi sao nhạc pop người Anh Robbie Williams trình diễn bài hát “Angels”.


Aida Garifullina sinh ngày 30/9/1987 tại Kazan, Nga. Cô là nghệ sĩ Opera hát giọng soprano từng giành chiến thắng tại Operalia, cuộc thi Opera quốc tế vào năm 2013 cùng nhiều giải thưởng âm nhạc trên khắp thế giới.


Garifullina (trái) từng có thời gian hẹn hò với tay vợt số 1 nước Nga Marat Safin. Hiện tại, cô là thành viên của nhà hát Vienna State Opera, Áo.


Một cô gái trẻ vui mừng hòa theo điệu nhạc của bài Angels do 2 ca sĩ lừng danh Robbie Williams và Aida Garifullina trình diễn.


Trên khán đài sân Luzhniki tràn ngập 3 màu trắng – xanh – đỏ theo quốc kỳ của Nga.


Lần đầu tiên nước Nga tổ chức sự kiện lớn World Cup đã mang lại niềm vui lớn cho người dân xứ sở bạch dương. Không khí trên các khán đài sân Luzhniki khá sôi động trong suốt buổi khai mạc và trận đấu giữa chủ nhà Nga với Saudi Arabia.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 6

Chiếc khăn mu-soa


“…Huê nói: “Khăn này cô thêu tặng cho ba của con, nhưng không có duyên nên khăn lại trở về. Bây giờ, cô tặng cho con để kỷ niệm ngày cô cháu mình gặp nhau.” …

chiec-khan-tay

Hôm đó, tôi nhận được một CD gởi từ Bruxelles, nước Bỉ, trên CD thấy đề: “À Monsieur Tiêu Tu ». Chữ viết bằng bút feutre rõ nét, nói lên người viết có trình độ. Tuy viết “Tiểu Tử » không có dấu, người gởi viết tên của mình lại có dấu đầy đủ: “Exp: Nguyễn Thị Sương”!

Vừa ngạc nhiên vừa thích thú, tôi vội vã đặt dĩa vào máy, nghe. Đó là giọng một người con gái miền Nam, trong trẻo, phát âm rõ ràng. Những gì cô ta nói đã làm tôi xúc động, có lúc tôi ứa nước mắt! Tôi đã nghe nhiều lần và cố gắng ghi chép lại đây. Dĩ nhiên là tôi đã viết để đọc cho suông sẻ chớ cô gái nói còn nhiều chỗ nghe sượng hay dùng chữ chưa chính xác…:

…Thưa ông,  Con tên Nguyễn Thị Sương, con của Nguyễn  Văn Cương, một trong những nhân vật trong truyện ngắn “Con Rạch Nhỏ Quê Mình » của ông.
Thưa ông. Con sanh ra và lớn lên ở Pháp, biết nói tiếng Việt nhưng đọc và viết tiếng Việt còn  rất yếu. Vì vậy, con phải dùng cách này để liên lạc với ông. Xin ông thông  cảm!

Hôm chúa nhựt rồi, chị Loan bà con bạn dì của con ghé nhà nói: “Sương ơi! Người ta nói về ba của Sương ở trong truyện ngắn đăng trên internet cả tuần nay nè! Chị in ra đem qua đây đọc cho em nghe.” Rồi chỉ đọc. Đó là truyện “Con Rạch Nhỏ Quê Mình”.

Thưa ông. Con chưa biết Việt Nam, nhưng những gì ông tả trong truyện làm như con đã thấy qua rồi! Bởi vì hồi con mới lớn ba con thường hay kể chuyện về cái làng Nhơn Hòa và con rạch Cồn Cỏ của ba con, về những người bạn của ba con hồi thời tuổi nhỏ, kể  tỉ mỉ đến nỗi con có cảm tưởng như ba con đang cầm tay con dẫn đi coi chỗ này  chỗ nọ (nói đến đây, giọng cô gái như  nghẹn lại vì xúc động. Ngừng mấy giây rồi mới nói tiếp… ) Mà ba cứ kể đi kể lại hoài làm như là những hình ảnh đó nó ám ảnh ba dữ lắm. Sau này thì con mới hiểu khi ba con nói: “Hồi đó, ba đi Pháp quá sớm, ở cái tuổi chưa biết gì nhiều.

Rồi qua đây, chóa mắt ngất ngây với những văn minh tiến bộ của xứ người làm ba quên đi cái làng nhà quê của ba. Điều ân hận lớn nhứt của ba là đã không viết  gởi về một chữ để hỏi thăm bạn bè hồi đó. Ba phải về thăm lại Nhơn Hòa Cồn Cỏ, con à!” Nói đến đó, ba ứa nước mắt nắm bàn tay con dặc dặc: “Mà con cũng phải về với ba nữa! Về để cho ba lên tinh thần! Về để thấy ba biết xin lỗi mọi người! Về để thấy ba biết nhìn lại cái quê hương của ba cho dầu nó có quê mùa xấu xí bao nhiêu đi nữa! Về để thấy ba chưa đến nỗi là thằng mất gốc!” (đến đây, không còn nghe gì nữa!) Xin lỗi ông! Con đã ngừng thâu để con khóc (rồi giọng cô lạc đi) Con thương ba con! (ngừng một lúc)

Thưa ông. Ba má con đều là giáo sư toán, dạy ở lycée. Má con mất hồi con mười tuổi. Bây giờ con làm chủ một tiệm sách ở Bruxelles, ba con dạy ở cách nhà không xa lắm.

Một hôm, ba nói: “Ba được một  thằng bạn học hồi ở đại học, người Phi Châu, mời qua xứ nó giúp tổ chức lại hệ  trung học. Ba đã OK”. Rồi ba đưa cho con một phong bì loại A4, nói: “Con rán  tìm cách về Nhơn Hòa Cồn Cỏ, trao cái này cho cô Hai Huê nói ba không quên ai hết! “Con nhìn thấy trên phong bì ba viết: “Mến trả lại Huê, kỷ vật của thời tuổi nhỏ. Cương.” Vậy rồi ba qua Phi Châu làm việc rồi mất ở bển trong mấy trận nội chiến (chắc ngừng thâu ở đây nên không nghe gì nữa).

Thưa ông. Nhờ nghe đọc “Con Rạch Nhỏ Quê Mình” mà con biết được mối  tình một chiều của cô Hai Huê, biết được cái khăn mu-soa mà cô Hai đã thêu tặng ba con thuở thiếu thời. Cái khăn đó, bây giờ thì con biết nó đang nằm trong phong bì A4 mà con đang giữ để trả lại cô Hai.

Và bây giờ thì con thấy thương cô Hai vô cùng và cũng thấy tội nghiệp ba con vô cùng (chỗ này giọng cô gái lệch đi, ngừng một  chút mới nói tiếp). Con nhờ ông giới thiệu con cho bác Sáu Lân, người đã kể chuyện để ông viết về Nhơn Hòa Cồn Cỏ. Con sẽ xin bác Sáu đưa con về đó để con làm theo lời dặn của ba con…

Địa chỉ và số phôn của con như sau:
Melle Nguyên
…… ……………………
Con cám ơn ông.
Con: Sương

*****
Nhớ lại, cách đây khá lâu, một thằng bạn ở Marseille, miền Nam nước Pháp, gọi điện thoại lên Paris cho tôi, nói: “Dưới này trời tốt, mầy xuống chơi,  đi câu với tao. Sẵn dịp, tao giới thiệu mầy cho một ông bạn mới từ Việt Nam qua  định cư ở đây. Tao có khoe với ổng là mầy viết lách khá lắm. Ổng nói ổng muốn  nhờ mầy viết một chuyện nhỏ ở dưới quê của ổng để ổng tìm một người bạn. Tao thấy coi bộ ngộ à! Xuống, đi!” Vậy rồi tôi đi Marseille. Sau đó, tôi viết “Con rạch nhỏ quê mình” với câu gởi gắm của ổng: “Tôi nhờ ông viết lại giùm. Biết đâu chừng thằng Cương sẽ đọc. Để nhắc nó đừng quên con rạch Cồn Cỏ, đừng quên thằng Đực Nhỏ, thằng Lân, con Huê…”

Sau khi nghe CD và ghi chép lại, tôi gọi điện thoại xuống Marseille thì thằng bạn tôi cho hay là ông Lân đã dọn về ở ngoại ô Paris, cách đây mấy  năm. Nó cho tôi địa chỉ và số điện thoại của ổng. Vậy rồi ổng và tôi gặp nhau. Tôi kể sơ câu chuyện và đưa cho ổng mượn cái CD. Tôi thấy ổng rơm rớm nước mắt  khi nghe tôi nói làm tôi cũng xúc động: người đàn ông hiên ngang, xông xáo trong  trận mạc, gan lỳ đến nỗi mang hỗn danh “thằng Lân ăn pháo”… vậy mà bây giờ cũng  biết ứa nước mắt khi nhận được tin thằng bạn không bao giờ gặp lại!
Khi chia tay, ổng nói: “Cám ơn ông! Nhờ có bài viết của ông mà hôm  nay tôi mới có tin của thằng Cương! Tôi sẽ thay nó, đưa con gái nó về thăm Cồn  Cỏ! Và thắp cho nó ba cây nhang ở đầu vàm để vong hồn nó nương theo đó mà tìm  lại con đường về…”
*****
Hơn một tháng sau, ông Lân gọi điện thoại cho tôi nói ổng vừa ở Việt  Nam về, muốn gặp tôi để trả cái CD và để ổng kể chuyến đi này của ổng. Vậy là chúng tôi đã gặp nhau và tôi đã ghi những lời ổng kể…
 … Nhờ cái CD ông cho tôi mượn mà tôi liên lạc được con Sương.
Tội  nghiệp! Biết được là tôi gọi, nó khóc ồ ồ ở đầu dây bên kia! Sau đó, nó kêu tôi  bằng “Bác Sáu “, ngọt như tôi là bác ruột của nó vậy! Thấy thương quá!
Vậy rồi hai bác cháu tôi bay về Việt Nam. Ở Sài Gòn chúng tôi mướn một chiếc xe hơi có tài xế để về Nhơn Hòa Cồn Cỏ. Trên xe, tôi nói với con  Sương: “Ở Cồn Cỏ, ba của con không còn bà con gì hết, họ đã dọn lên tỉnh ở mấy  chục năm nay. Bây giờ, ba con chỉ còn có một người bạn thân…” Con nhỏ nói: “Cô  Hai Huê!” Tôi gật đầu ờ. Nó nói tiếp: “Cô Hai là người ba nhắc thường nhứt và ba hay thở dài nói ba có lỗi với cô Hai nhiều lắm! Thấy ba con như vậy, con cũng  nghe đau lòng, bác Sáu à!”. Thấy thương quá, tôi cầm bàn tay nó bóp nhẹ. Con  Sương nhìn cảnh vật bên ngoài nhưng vẫn để bàn tay nó trong lòng bàn tay tôi.
Ông biết không? Tôi không có con, bây giờ, trong cái cầm tay này, tôi bỗng cảm  thấy như thằng Cương vừa đặt vào tay tôi một đứa con. Trời Đất! Sao tôi muốn nói: “Sương ơi! Từ nay, bác Sáu sẽ thay ba con mà lo lắng bảo vệ con như con là con của bác vậy!” Nhưng thấy có vẻ cải lương quá nên tôi làm thinh!
Xe ngừng ở chợ Cồn Cỏ. Bác cháu tôi vô chợ nhà lồng đến sạp vải của  con Huê thì thấy một cô gái lạ. Cổ nói cổ là cháu kêu con Huê bằng dì và đến đây phụ bán vải từ mấy năm nay. Cổ nói: “Dì Huê có ở nhà, ông bà vô chơi! “
Chúng tôi đi lần theo con đường nằm dọc bờ rạch. Đường này bây giờ  được tráng xi-măng sạch sẽ. Tôi nói: “Nhà cô Hai có cây mù u nằm trước nhà cạnh bờ rạch, dễ nhận ra lắm!” Đến nơi, thấy còn nguyên như cách đây mấy chục năm:  cũng hàng rào bông bụp thấp thấp, qua một cái sân nhỏ là ngôi nhà xưa ngói âm  dương, kèo cột gỗ, ba gian hai chái với hàng ba rộng, một bên hàng ba có một bộ  ván nhỏ… Tôi hơi xúc động vì bắt gặp lại những gì của thời cũ. Chỉ có bao nhiêu đó thôi – nhỏ xíu – vậy mà sao gợi lại được vô vàn kỷ niệm! Tôi gọi lớn: “Huê ơi  Huê! “. Trong nhà chạy ra một người đàn bà tóc bạc nhìn tôi rồi la lên: “Trời  Đất! Anh Lân!” Tuy cô ta đang nhăn mặt vì xúc động, tôi vẫn nhận ra là Huê! Không kềm được nữa, Huê và tôi cùng bước tới nắm tay nhau vừa dặc dặc vừa nói “Trời Đất! Trời Đất!” mà không cầm được nước mắt! Một phút sau, Huê buông tay tôi ra quay sang con Sương, hỏi: “Còn ai đây?” Tôi nói: “Con Sương! Con thằng Cương!” Nó hỏi: “Còn anh Cương đâu?”. Con Sương thả rơi ba-lô xuống đất, bước lại phía con Huê, nói: “Ba con chết rồi, cô Hai ơi!”. Con Huê chỉ nói được có một tiếng “Chết” rồi xiêu xiêu muốn quị xuống. 

Con Sương phóng tới đỡ con Huê, nói: “Cô Hai ơi!” Rồi hai cô cháu ôm nhau khóc nức nở. Tôi đứng tần ngần một lúc mới bước lại đặt tay lên vai Huê bóp nhẹ: “Tại cái số hết, Huê à! Thằng Cương đang dạy ở bên Bỉ, mắc gì mà qua Phi Châu làm việc để rồi chết mất xác trong chiến tranh ở bên đó. Tại cái số hết! Phải chịu vậy thôi!” Con Sương dìu Huê lại ngồi ở bực thềm, vói tay mở ba-lô lấy phong bì  A4, nói: “Ba con gởi cái này cho cô.” Huê cầm phong bì, nheo mắt đọc rồi lắc đầu  nhè nhẹ: “Chắc là cái khăn mu-soa!” Huê xé phong bì lấy khăn ra cầm hai góc khăn  đưa lên nhìn: khăn còn thẳng nếp, chưa có dấu hiệu sử dụng! Huê nhăn mặt, đưa khăn lau nước mắt của mình rồi sang qua lau nước mắt của con Sương làm nó cảm  động nấc lên khóc. Huê nói: “Khăn này cô thêu tặng cho ba của con, nhưng không có duyên nên khăn lại trở về. Bây giờ, cô tặng cho con để kỷ niệm ngày cô cháu mình gặp nhau.” Con Sương cầm lấy khăn rồi ngả đầu vào vai Huê, nói: “Con cám ơn  cô Hai.” Huê vừa gật đầu vừa choàng tay ôm con Sương lắc nhè nhẹ như vỗ về đứa con!
Tôi bước ra bờ rạch ngồi cạnh gốc cây mù u đốt thuốc hút. Tôi thấy trên thân cây có đóng một cây đinh dài đã rỉ sét đen thui, vắt lên cây đinh là một cuộn dây dừa cũ mèm như muốn mục. Tôi nghĩ chắc con Huê nó làm như vậy, nó vốn nhiều tình cảm và giàu tưởng tượng. Nó có ý nói con thuyền ngày xưa đã bỏ bờ đi mất, nếu một mai có trôi về được thì cũng có sẵn dây để cột con thuyền vào gốc cây mù u…
Tôi đốt thêm một điếu thuốc rồi đặt lên cuộn dây dừa, vái lâm râm: “Cương ơi! Mầy có linh thiêng thì về đây hút với tao một điếu thuốc!” Tự nhiên,  tôi ứa nước mắt! Khi tôi trở vô nhà thì cô cháu tụi nó ngồi cạnh nhau trên bộ ván, nói  chuyện coi bộ tương đắc! Thấy tôi, Huê nói để vô làm cơm cùng ăn. Tôi từ chối vì phải về trả xe. Huê xin cho con Sương ở lại chơi với nó mươi hôm, còn con Sương thì hớn hở: “Bác Sáu đừng lo! Con về một mình được!” Tôi bằng lòng nhưng  đề nghị cùng ra đầu vàm thắp ba cây nhang cho thằng Cương. Con Huê vô nhà lấy nhang và một tấm ni-lông để ra đó trải cho ba người ngồi. Khi đi ngang cây mù u, con Huê bước lại gốc cây lấy cuộn dây dừa liệng xuống rạch, rồi phủi tay, đi!

Sau khi cúng vái ở đầu vàm, cô cháu nó đưa tôi ra xe. Nhìn tụi nó cặp tay nhau mà thấy thương quá, ông ơi!

*****
… Bây giờ thì cô Sương đã đem cô Huê qua Bỉ ở với cổ. Nghe ông Lân  nói hai cô cháu rất “tâm đồng ý hợp.”
Còn chiếc khăn mu-soa thêu thì ông Lân nói cô Sương đã cho lộng vào một khuôn kiếng rất đẹp treo ở phòng khách, ở một vị trí mà ai bước vào cũng phải thấy!
 
Tiểu Tử
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 38

TÔI ĐƯA EM SANG SÔNG

 
                                  TÔI ĐƯA EM SANG… GHE
 
                
 
                             TÔI ĐƯA EM SANG… MƯƠNG
             
    

 

 

                                 TÔI ĐƯA EM SANG… VOI

 
                   

 

                                 TÔI ĐƯA EM SANG… TRÂU 
 
                   
 
                                 TÔI ĐƯA EM SANG… BAY
 
                

 

                           TÔI ĐƯA EM SANG… BUN ĐÔ GIƠ

                        
 
                               TÔI ĐƯA EM SANG… XE ĐẠP
 
                   
 
                             TÔI ĐƯA EM SANG… XÍCH LÔ
 
                
 
                                TÔI ĐƯA EM SANG… MÔTÔ
 
                
 
                              TÔI ĐƯA EM SANG… MÁY CÀY
                             
                              TÔI ĐƯA EM SANG… CẢI TIẾN
 
                   
 
                               TÔI ĐƯA EM SANG… RUỘNG
                       
 
                                 TÔI ĐƯA EM SANG… LŨ
 
        
 
                                 TÔI ĐƯA EM SANG… LỤT
 
                
 
                                TÔI ĐƯA EM SANG… MƯA
 
                                         “Cõng Em về dưới Mưa,
                                           Nói-năng chi cũng thừa” (*)
 
                                      
     
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 19

8 điểm hấp dẫn của phụ nữ

https://baomai.blogspot.com/
Hiện nay, nhiều phụ nữ cảm thấy tự ti, thiếu tự tin về cơ thể của bản thân, vì rằng họ không có vòng một nở nang, gợi cảm hay một đôi chân dài thẳng tắp. Tuy nhiên, thực tế lại không như vậy, nam giới không hẳn chỉ để ý đến những điểm đó. Có một số thứ vô cùng “mộc mạc” và tự nhiên ở những bạn gái cũng khiến cho đàn ông say đắm, chết mê chết mệt.
https://baomai.blogspot.com/
1. Bàn chân
https://baomai.blogspot.com/
Xin nhấn mạnh đó là đôi bàn chân, nhiều bạn không có được đôi chân thon dài nhưng bù lại có được bàn chân sạch sẽ, mềm mại, với những ngón chân nhỏ nhắn, dễ thương. Các nàng chỉ cần tô điểm thêm cho những ngón chân những màu sắc dễ thương thì đã tạo nên một điểm quyến rũ đắt giá trong mắt đấng mày râu rồi.
2. Lưng
https://baomai.blogspot.com/
Nếu bạn gái đang tự ti vì mình không có được vòng một nở nang quyến rũ thì đừng bận lòng nữa, không có được cái đó, chắc chắn các bạn sẽ được bù lại một thứ “vũ khí” lợi hại khác, đó chính là tấm lưng quyến rũ. Phái mạnh đã thừa nhận họ luôn bị quyến bởi tấm lưng nhỏ nhắn, thon thả khiến họ chỉ muốn ôm vào lòng.
3. Bụng trước
https://baomai.blogspot.com/
Bụng trước hoàn toàn khác với eo, các chàng trai rất dễ phát “điên” bởi điểm này ở phụ nữ. Khác với vòng eo, phải trải qua một quá trình tập luyện rất nhiều để có được đường cong chữ S hút mặt, một phần bụng trước mềm mại và tự nhiên khá dễ dàng để có được. Các bạn gái chỉ cần quan tâm chăm sóc, ăn uống điều độ một chút thì sẽ có được thôi.
4. Mái tóc
https://baomai.blogspot.com/
Ngày nay, do sự phát triển của thời trang và công nghệ làm đẹp nên phụ nữ rất dễ dàng thay đổi, biến tấu kiểu tóc của mình để phù hợp với cá tính và sở thích của từng người. Một mái tóc óng mượt suôn dài, hay mái tóc tém ngắn cá tính hay những màu tóc rực rỡ nổi loạn… tất cả đều có những điểm hấp dẫn của riêng nó.
5. Hông
https://baomai.blogspot.com/
Hông của phụ nữ thường to và rộng hơn so với đàn ông (xét trên tỉ lệ cơ thể). Vì tiết tố nữ sẽ quyết định nên đặc điểm này, bạn càng nữ tính thì bạn sẽ có phần hông đẹp và quyến rũ, đơn giản vậy thôi. Điều đặc biệt, phần hông rất dễ để “làm đẹp”, kể cả những cô nàng thừa cân một chút thì phần hông vẫn đẹp, phì nhiêu chút thôi, vậy thì đàn ông sẽ càng thích.
6. Nụ cười
https://baomai.blogspot.com/
Khó có anh chàng nào có thể cưỡng lại một nụ cười tươi, rộng mở, sảng khoái và tự nhiên của một cô gái, dù rằng cô ấy không quá xinh đẹp đi chăng nữa. Bạn không cười gượng gạo, kém tự nhiên trước mặt anh ấy, chứng tỏ bạn thoải mái và có thiện cảm trước chàng trai này. Đàn ông nghĩ rằng bạn yêu mến họ, biết cách làm cho họ hạnh phúc, trên hết ai cũng thích được yêu thương.
7. Môi
https://baomai.blogspot.com/
Có thể nói, trên gương mặt, mắt và môi chính là hai điểm dễ gây chú ý trước tiên đối với người khác. Đôi môi lại rất dễ biểu lộ cảm xúc, nũng nịu, yêu thương. Hơn hết, nó chính là điểm giao kết cho những nụ hôn ngọt ngào. Vậy nên cũng không mấy lạ lùng khi đây lại trở thành “vũ khí đốn tim” lợi hại của các nàng.
8. Mắt
https://baomai.blogspot.com/
Nhìn vào đôi mắt của ai đó, rất có thể bạn sẽ khám phá được thế giới nội tâm của họ. Đừng ngại nhìn vào mắt đối phương bằng sự thân thiện và âu yếm. Tự ánh mắt sẽ bộc lộ cho chàng thấy được anh ấy đang tỏa sáng như thế nào trong mắt bạn, và các chàng trai đều rất thích điều này đấy!
ST
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 9

14px Bác sĩ gốc Việt lừng danh thế giới, ngỏ lời tạ ơn một trường nhỏ từng có lòng tốt đối với người tị nạn


Bác sĩ Phạm Sĩ hiện làm việc tại Mayo Clinic ở Minnesota. (Lebanon Valley College News)

LEBANON – Ông Phạm Sĩ từng học để trở thành bác sĩ ở Sài Gòn, thì ước mơ bỗng bị tan vỡ bởi cuộc chiến. Câu chuyện lưu lạc của ông đến nước Mỹ đã được nhật báo Lebanon Daily News tường thuật vào đầu tháng Năm, với nội dung như sau.

Ông thoát khỏi Việt Nam vào ngày 30 tháng Tư, 1975, ngày Sài Gòn và cả miền Nam Việt Nam rơi vào tay cộng sản. Ông có mặt trên một chiếc thuyền, bị tách rời khỏi đất nước, bỏ lại những người thân trong gia đình, và chỉ có bộ quần áo trên người.

Bốn mươi năm sau đó, Phạm Sĩ là một bác sĩ giải phẫu tim mạch tài ba hiếm hoi của thế giới, và là nhà nghiên cứu y khoa từng viết hơn 170 bài nghiên cứu và tham gia ca mổ ghép tim và gan cho cựu Thống Đốc Bob Casey của tiểu bang Pennsylvania.

Nhưng theo ông Phạm Sĩ nói, câu chuyện tay trắng làm nên sự nghiệp của ông chỉ có thể xảy ra là nhờ lòng nhân đạo của thị xã Annville và trường đại học nhỏ bé chuyên về khoa học và nghệ thuật tại thung lũng Lebanon này, được tỏ bày dành cho những người tị nạn chiến tranh cách đây hơn bốn thập niên.
Ông Phạm Sĩ kể rằng ông đã lớn lên cảm thấy bất lực trong một đất nước bị tàn phá bởi chiến tranh. Ông ước ao có thể chữa lành những vết thương mà bạn bè ông phải chịu đựng do bom đạn gây ra. Vì vậy ông vào Sài Gòn để học ngành bác sĩ.

Nhưng đến năm 1975, cuộc chiến diễn biến tệ hơn cho phía Việt Nam Cộng Hòa. Sau khi quân đội Mỹ rút khỏi, quân cộng sản Bắc Việt nhanh chóng xâm nhập và cưỡng chiếm miền Nam. Cha mẹ ông hồi đó sống ở miền Trung, và họ bị kẹt trong sự kiểm soát cộng sản khi cuộc xâm lăng tiến đến gần Sài Gòn.
Ông Phạm Sĩ nói, “Tôi biết chế độ cộng sản là gì và tôi biết dân chủ là gì, vì vậy tôi đã lựa chọn rời khỏi đất nước để rồi thành người tị nạn.”


Bác sĩ giải phẫu tim mạch Phạm Sĩ đang nhận giải thưởng Distinguished Alumnus (Cựu Sinh Viên Xuất Sắc) của trường Lebanon Valley College vào ngày 27 tháng Tư, 2018. (Hình cung cấp cho báo Lebanon Daily News)

Những người tị nạn được đưa tới đảo Guam, nơi họ ở lại cho tới tháng Sáu 1975, khi họ được phép đến trại Fort Indiantown Gap, nơi chứa 15,000 người tị nạn.

Ông nói, “Hồi đó tôi không có gì cả. Tôi chỉ có một bộ quần áo trên người.”
Những người tị nạn không được phép rời khỏi trại Gap, cho đến khi họ có được một người Mỹ bảo trợ, và những người độc thân như ông Sĩ đều nằm cuối danh sách mà sự ưu tiên là dành cho những gia đình. Tuy vậy, đến tháng Tám năm ấy, trường Lebanon Valley College (LVC) tạo một cơ hội cho 12 học sinh tị nạn được ghi danh và có được nơi ăn chốn ở, thông qua sự kết hợp giữa chương trình học bổng Pell Grants, chương trình vừa học vừa làm, một học bổng và một khoản tiền vay nhỏ. Thậm chí trường đại học này còn cung cấp các lớp học tiếng Anh bổ túc cho các sinh viên.

Giáo Sư Hóa Học Danh Dự Owen Moe, thời đó là một giáo sư nghiên cứu tại LVC, đã không lập tức để ý tới Phạm Sĩ. Cho đến khi họ bắt đầu cùng nhau làm việc trên các dự án, ông mới xác định ông Sĩ thuộc hạng sinh viên có thể vươn lên tới hàng đầu trong chức nghiệp.

Ông Moe nói, “Anh ấy có sự quyết tâm, và phải đối phó trước nhiều trở ngại. Anh đã tìm cách vượt qua mọi trở ngại đó.”


Bác sĩ Phạm Sĩ được ngồi cạnh vị Giáo Sư ân nhân Owen Moe (bên trái) và Viện Trưởng Lewis Thanye của trường Lebanon Valley College trong đêm trao giải thưởng 27 tháng Tư, 2018 tại trường này. (Hình cung cấp cho báo Lebanon Daily News)

Ông Phạm Sĩ nói rằng thầy Moe là một người dìu dắt tuyệt vời và là một niềm khích lệ lớn cho ông. Lúc đó ông rất biết ơn vì có cơ hội hoàn tất việc học tại một trường đại học Mỹ, với các giáo sư trực tiếp giảng dạy. Nhưng ít nhất mỗi tuần một lần, ông vẫn thức dậy và nghĩ rằng mình vẫn còn ở Việt Nam. Nơi đó cha mẹ ông đang sống dưới ách cai trị của cộng sản, và không biết ông còn sống hay đã chết.
Phạm Sĩ nói, “Chiến tranh làm cho người ta mau trưởng thành hơn. Đó là một vấn đề sống còn – bạn phải lớn lên, chiến đấu và tìm cách sống sót.”

Ông tốt nghiệp từ trường Lebanon Valley College, sau đó từ trường y khoa, và nhanh chóng vươn lên vượt qua hàng ngũ nghề nghiệp, trở thành trưởng khoa cấy ghép tim, phổi và tim nhân tạo, tại trường y khoa thuộc đại học University of Miami, ngoài những công việc khác. Ông đã công bố hơn 170 bài báo khoa học, giúp thành lập những phương pháp để ngăn chặn sự việc cơ thể tìm cách loại bỏ những bộ phận cấy ghép tim và phổi, và giúp một giải pháp được tiến xa hơn trong việc một phương thay thế phẫu thuật tim hở, theo thông tin do trường LVC cung cấp.

Vào năm 1993, ông là thành viên của một nhóm thực hiện ca cấy ghép gan và tim lần thứ bảy trên thế giới, mà bệnh nhân là cựu thống đốc Robert Casey của Pennsylvania.

Hiện nay ông đang làm việc cho Mayo Clinic tại Minnesota.
Tuy nhiên, những thành tựu mà ông Phạm Sĩ hãnh diện nhất sẽ không xuất hiện trong các cuốn sách lịch sử: đó là cung cấp các ca mổ cần thiết cho di dân, cho những người nghèo cư ngụ trong thành phố, và những người không có khả năng trả tiền giải phẫu.

Chính ở đó, ông Phạm Sĩ cảm thấy như thể đã hoàn thành sứ mạng ban đầu của ông: là sửa chữa những cơ thể bị phá hỏng, giống như những cơ thể mà cuộc chiến Việt Nam đã tìm cách hủy hoại. Ông cũng có cơ hội để chăm sóc các cựu chiến binh từng tham chiến ở Việt Nam. Trong số đo có một đại tá về hưu, người đã giúp lập một trại tị nạn nơi mà ông Phạm Sĩ từng ở.

Vì ông đam mê giúp đỡ người bệnh, một trong những thách thức chuyên nghiệp lớn nhất của ông là đối phó với thất bại sau một ca mổ có mức rủi ro cao.

Ông nói, “Bạn phải nói chuyện với các người thân trong gia đình, bạn biết đấy, nói cho người thân biết rằng bệnh nhân không thể qua khỏi. Thật khó, rất khó. Bạn phải học cách đối phó với chuyện đó và rồi tiếp tục đi tới. Nếu không, chuyện đó có thể trở nên khó khăn về mặt tâm lý.”

Mấy năm sau khi đến Mỹ, ông Sĩ mới có thể gửi thư cho cha mẹ thông qua một người bạn sống ở Canada. Bang giao giữa Hoa Kỳ và Việt Nam được nối lại vào cuối thập niên 1980, và trong thập niên 1990, ông đưa cha mẹ sang Mỹ để sống với ông trong một thời gian.

Đến lượt ông dẫn con cái về Việt Nam và tới các quốc gia nghèo kém khác, để các con ông có thể hiểu được sự may mắn mà chúng có được ở đất nước Hoa Kỳ này.

Ông đã nhận được giải thưởng cựu sinh viên xuất sắc của LVC, tại một buổi lễ ngày 27 tháng Tư, và ông rất vui khi lãnh thưởng. Thực vậy, ông ghi nhận công lao của cả trường LVC lẫn cộng đồng Annville đã đón tiếp những người tị nạn trắng tay như ông.

Ông nói, “Dân chúng Mỹ rất rộng lượng, giúp đỡ rất nhiều.” 
Vị bác sĩ này hy vọng mọi thành công của ông sẽ khích lệ những di dân khác, để họ không bị nản lòng khi theo đuổi ước mơ của họ.
Ông nói, “Mọi sự sẽ tốt đẹp hơn. Thời gian sẽ chữa lành nhiều vết thương.”

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 64

Tiếng đàn cho mẹ

Robby
Qua nhiều năm dạy Piano, tôi nhận ra rằng trẻ em có nhiều cấp độ về năng lực về âm nhạc. Tôi chưa bao giờ hân hạnh có được một học trò thần đồng nào cả, dù cũng có một vài học sinh thật sự tài năng.
Tôi có được cái mà tôi gọi là những học viên “ được thử thách về âm nhạc”. Robby* là một ví dụ. Robby được 11 tuổi khi mẹ cậu bé, một người mẹ độc thân, đưa cậu đến học bài Piano đầu tiên. Tôi thích học viên của mình ( đặc biệt là những bé trai) bắt đầu học ở lứa tuổi sớm hơn và điều đó tôi cũng có giải thích với Robby. Nhưng Robby nói rằng mẹ em hằng ao ước được nghe em chơi Piano. Vì vậy tôi nhận cậu bé vào lớp.
Qua nhiều tháng, cậu bé thì cần mẫn học bài và cố gắng luyện tập, tôi thì cố gắng nghe và động viên cậu. Cứ cuối mỗi bài học hàng tuần, em lại nói: “Một ngày nào đó mẹ sẽ nghe em đàn”. Nhưng dường như vô vọng. Đơn giản là cậu bé không có năng khiếu bẩm sinh. Tôi chỉ nhìn thấy mẹ cậu bé từ xa khi bà đưa con đến hoặc ngồi chờ con trong chiếc xe hơi cũ kỹ. Bà luôn vẫy tay và mỉm cười nhưng không bao giờ vào nói chuyện với tôi.
Rồi một ngày kia, Robby thôi không đến lớp. Tôi có nghĩ đến việc gọi em, nhưng lại thôi, vì nghĩ rằng em đã quyết định theo đuổi một cái gì khác. Thật sự, tôi cũng mừng vì em nghỉ. Robby là một màn quảng cáo tồi tệ cho khả năng dạy học của tôi!
Vài tuần sau, tôi gửi đến nhà các học trò của mình tờ bướm giới thiệu về buổi biểu diễn sắp tới. Thật ngạc nhiên, Robby hỏi em có thể tham gia biểu diễn không. Tôi trả lời rằng buổi diễn chỉ dành cho những bạn còn đang học, trong khi em đã nghỉ rồi.
Robby nói mẹ em bị bệnh nên không đưa em đến lớp được, nhưng em vẫn tiếp tục luyện tập. Em năn nỉ tôi cho em tham gia. Tôi không hiểu điều gì đã xui khiến tôi đồng ý. Có thể vì sự kiên trì của cậu bé, hoặc có thể vì một cái gì đó trong tôi lên tiếng rằng sẽ ổn cả thôi.
Rồi đêm diễn cũng đến. Khán phòng của trường chật ních những phụ huynh bạn bè, thân nhân của các em học viên. 
Tôi xếp Robby ở gần cuối chương trình, trước tiết mục nói lời cám ơn học viên và biểu diễn một bản nhạc kết thúc chương trình của tôi.
Tôi sắp xếp thế để nếu Robby có làm hư bột hư đường thì tôi cũng có thể cứu vãn bằng tiết mục của mình.
Và buổi diễn đã diễn ra khá suôn sẻ. Rồi đến lượt Robby. Cậu bé bước lên sân khấu với bộ quần áo nhàu nhèo và mái tóc giống như cậu mới vừa dùng máy đánh trứng để đánh bung nó lên. 
Tôi thầm nghĩ sao em không ăn mặc như các học viên khác, sao mẹ em không chịu ít ra là nhắc em chải đầu trước khi đến với buổi tối đặc biệt này.
Tôi ngạc nhiên khi Robby tuyên bố em chọn bản Concerto số 21 của Mozart. Tôi vô cùng bất ngờ với những gì được nghe tiếp theo. 
Các ngón tay cậu bé lướt nhẹ nhàng và linh hoạt trên phím đàn. Tiếng nhạc đi từ cực nhẹ đến cực mạnh, từ rộn ràng đến sâu lắng. Tôi chưa từng được nghe người nào ở tuổi Robby chơi nhạc Mozart tuyệt vời đến vậy. Sau sáu phút rưỡi, em kết thúc bằng một đoạn nhạc mạnh dần lên. 
Mọi người đứng dậy vỗ tay vang dội.
Ngất ngây và giàn giụa nước mắt, tôi chạy lên sân khấu, ôm chầm lấy Robby trong niềm hạnh phúc. 
“ tôi chưa bao giờ nghe em chơi tuyệt như vậy! em làm cách nào thế?”
Qua micro, Robby nói trong xúc động, giọng ngắt quãng:
 “ cô có nhớ em đã nói mẹ em bị bệnh không? Mẹ em bị ung thư và đã mất sáng ngày hôm qua. Mẹ em bị điếc bẩm sinh, vì vậy tối nay em đã cố gắng đến đây vì nghĩ rằng đây là lần đầu tiên mẹ có thể nghe em chơi đàn. Em đã cố hết sức mình vì điều ấy”.
Cả khán phòng hôm ấy không ai cầm được nước mắt.
Khi những người ở ban công tác xã hội dẫn Robby về để nhận người đỡ đầu, mắt họ cũng đỏ và đầy xúc động. 
Tôi thầm nghĩ cuộc đời mình đã giàu hơn biết mấy khi nhận Robby làm học trò.
Vâng, tôi không có học trò thần đồng nào cả, nhưng tối hôm ấy, tôi trở thành học trò của Robby..
Em đã dạy tôi ý nghĩa của lòng kiên trì, tình yêu và niềm tin vào bản thân hoặc thậm chí dám đặt cược vào một người khác mà không hiểu tại sao.
Tôi tin rằng luôn có những thiên thần ở quanh chúng ta, bên cạnh chúng ta, và ở trong bản thân ta. 
Có lẽ bạn cũng có một thiên thần trong cuộc đời bạn, chỉ có điều đôi lúc chúng ta không nhận ra mà thôi?
Bé Robby đã bị chết trong vụ nổ bom (khủng bố nội bộ của Mỹ)tại thành phố Oklahoma tháng 4/1995
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 16

:6 cách người Israel áp dụng vào sa mạc khô cằn, làm thay đổi nền nông nghiệp thế giới

6 cách người
> Israel áp dụng vào sa mạc khô cằn, làm thay đổi
> nền nông nghiệp thế giớiVới 50% diện tích
> là sa mạc, Israel vẫn vươn lên là một trong
> những quốc gia hàng đầu về sản xuất nông
> nghiệp sạch và bền vững. Bên cạnh xuất khẩu
> nông sản của mình ra các nước có tiêu chuẩn
> khắt khe về chất lượng, quốc gia này còn đang
> dẫn đầu thế giới trong lĩnh vực chia sẻ các
> kĩ thuật hiện đại trong nông nghiệp. Vậy họ
> đã tìm ra những phương cách đặc biệt nào để
> khiến cho những sa mạc của mình “đơm hoa kết
> trái”?
> Màu xanh trù phú đáng kinh ngạc giữa sa
> mạc1. Công nghệ
> tưới tiêu siêu tiết kiệmKhi nhắc đến hệ
> thống tưới tiêu của Israel, chúng ta phải kể
> đến hai hệ thống tiêu biểu: hệ thống tưới
> nhỏ giọt và hệ thống tưới nhỏ giọt từ
> không khí.
> Công nghệ tưới nhỏ giọt Kỹ sư tài nguyên
> nước Israel – Simcha Blass là người đã phát
> hiện và hoàn thiện “kĩ thuật tưới nhỏ
> giọt”. Ông nhận ra rằng việc cung cấp một
> lượng nước nhỏ, thích hợp với nhu cầu của
> từng loại cây một cách chậm và đều đặn sẽ
> giúp cây phát triển tốt ngay cả trong những
> điều kiện khí hậu khô nóng như của Israel. Các
> kĩ sư nông nghiệp của đất nước này sau đó
> đã phát triển hệ thống những ống tưới dài,
> phân bổ nước đến từng gốc cây. Các kĩ sư
> sẽ dùng camera đo nhiệt độ của lá cây, từ
> đó biết được lượng nước mà lá cây “làm
> mất”, và xác định được lượng nước mà
> cây cần hấp thụ một cách đều đặn để duy
> trì sự phát triển.
> Hệ thống tưới bằng khay Tal-Ya Hệ thống thứ hai
> là tưới nhỏ giọt từ không khí. Đây là hệ
> thống tưới bằng khay thông minh có răng cưa,
> được làm từ nhựa tái chế với các bộ lọc
> tia cực tím có tên Tal-Ya. Chiếc khay này
> dùng để tích lũy nước được hình thành do sự
> chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm ở
> Israel, và nước mưa. Nước được tích lại trên
> khay sẽ được tưới thẳng vào gốc của mỗi
> cây trồng.Những cách thức
> này không chỉ giúp kích thích sự phát triển
> của cây trong khí hậu khô nóng, nó còn là giải
> pháp tối ưu cho việc tiết kiệm một lượng
> lớn nước tưới. Đồng thời, cách cung cấp
> nước này khiến đất luôn giữ được sự tươi
> xốp, tránh việc làm sói mòn hoặc nén chặt
> đất trồng.2. Kén tồn trữ
> lương thực, giải pháp đơn giản nhưng triệt
> để
> Kén dự trữ, một phát minh đơn giản nhưng hiệu
> quả của người Israel Việc bảo vệ các
> loại ngũ cốc sau khi thu hoạch là một vấn đề
> đau đầu đối với nhiều quốc gia nông nghiệp,
> đặc biệt là với những quốc gia có khí hậu
> nóng, ẩm – một trong những điều kiện quan
> trọng nhất cho nấm mốc và các loài côn trùng
> phát triển. Theo thống kê của các nhà nghiên
> cứu Israel, 50% sản lượng ngũ cốc của họ bị
> hỏng do sự tấn công của các nhân tố kể
> trên.Chiếc túi khổng
> lồ được biết đến với tên “kén tồn trữ
> lương thực” là giải pháp đơn giản nhưng cực
> kì hữu hiệu mà người Isarel tạo ra để giải
> quyết vấn đề này. Chiếc túi nhựa sẽ bao kín
> lượng lương thực đã được sấy khô, cách ly
> chúng ra khỏi tất cả những nhân tố gây thiệt
> hại như hơi ẩm và côn trùng. Không có không khí
> trong chiếc túi, không sinh vật nào có thể sống
> sót, kể cả những loại trứng côn trùng không
> may còn lẫn trong ngũ cốc.3. Bảo vệ cây
> trồng bằng những biện pháp sinh học an toàn cho
> sản phẩm và môi trườngThiên nhiên là kĩ
> sư vĩ đại nhất trong việc kiến tạo nên sự
> cân bằng trong thiên nhiên. Đó là niềm tin để
> người Israel chuyên tâm nghiên cứu để tìm ra
> những côn trùng thiên địch và phát triển nó
> trở thành những phương pháp phòng trừ sâu bệnh
> có hại.
> Nhện vàng, vũ khí sinh học chống lại bọ, rệp
> hiểu quả của người Israel Ví dụ tiêu biểu
> nhất là các nhà nghiên cứu đã tập trung để
> nhân giống cũng như lai tạo loài nhện đỏ –
> loài vật có khả năng tìm và tiêu diệt các loài
> rệp, bọ có hại cho cây trồng nông nghiệp. Hay
> để hạn chế các loài gặm nhấm phá hoại
> mùa màng, người Israel chọn dùng cú để giải
> quyết vấn đề. Bên cạnh đó, họ cũng tập
> trung phát triển, gây giống loài ong vò vẽ để
> tạo thuận lợi cho quá trình thụ phấn của
> các loại cây trồng, đặc biệt là trong các nhà
> kính kín gió.Ở Israel, có
> những công ty chuyên nghiên cứu và tạo ra những
> phương pháp phòng trừ sâu bệnh sinh học. Họ
> thậm chí còn xuất khẩu các sản phẩm côn trùng
> có lợi của mình sang nhiều nước khác trên thế
> giới.
> Loài cú dùng để bắt chuột tại Israel Bên cạnh những
> phương pháp đến từ gợi ý của thiên nhiên,
> người Israel chú trọng phát triển các biện pháp
> bảo vệ cây trồng cho phép hạn chế tối đa
> những tác động tiêu cực của nó tới đất và
> nước.. Ví dụ điển hình là các túi thuốc
> diệt cỏ có tính chất vật lý giống đất sét,
> mang điện tích âm để cho phép phát tán vào
> đất chậm và có thể kiểm soát, làm giảm thẩm
> thấu vào các lớp đất sâu hơn trong khi vẫn duy
> trì tác dụng diệt cỏ trên lớp đất bề
> mặt.4. Áp dụng công
> nghệ hiện đại vào ngành chăn nuôiIsrael là đất
> nước đầu tiên phát triển công nghệ chăn nuôi
> và quản lý trang trại bò sữa theo hướng công
> nghiệp hiện đại trên thế giới. Quốc gia này
> đã xuất khẩu công nghệ của mình ra rất nhiều
> quốc gia có nền chăn nuôi phát triển, Pháp là
> một ví dụ điển hình. Hiện nay, Isarel cũng đang
> tham gia vào dự án phát triển ngành công nghiệp
> này ở Việt Nam, trong một dự án có vốn đầu
> tư lên tới 500 triệu đô la Mỹ.
> Công nghệ chăn nuôi bò nổi tiếng thế giới
> Đặc điểm nổi
> bất nhất giúp công nghệ chăn nuôi bò của Israel
> được các nước đề cao và học tập chính là
> phướng cách áp dụng những ứng dụng của công
> nghệ hiện đại một cách hợp lý trong các khâu
> của việc chăn nuôi. Những công nghệ này cho
> phép người sản xuất biết được mức độ dinh
> dưỡng và tình trạng sức khỏe của bò, phát
> hiện những vấn đề vệ sinh có thể gặp trong
> giai đoạn đầu, lựa chọn giống bò phù hợp hay
> vắt sữa bò một cách chuyên nghiệp. Những giải
> pháp này đã góp phần rất lớn trong việc giảm
> tỉ lệ sử dụng kháng sinh, tăng sản lượng
> sữa và giải quyết được vấn đề thiếu nhân
> công trong khâu thu hoạch.
> Hệ
> thống nuôi cá khép kínGFA Bên cạnh bò sữa,
> Israel còn sở hữu hệ thống nuôi cá giữa sa
> mạc vô cùng ấn tượng mang tên GFA (Grow Fish
> Anywhere). Hệ thống nuôi cá này là thành quả
> lớn nhất trong ngành chăn nuôi cá của Israel. Nó
> cho phép người nông dân có thể nuôi cá trong
> bất kì điều kiện thời tiết nào, mà không
> phải phụ thuộc vào nhiệt độ môi
> trường.
> Israel
> trở thành một đất nước xuất khẩu cá nhờ
> có hệ thống GFA Bên cạnh đó,
> việc phát triển những vi khuẩn có lợi để xử
> ý các chất thải trong nước cùng các mầm bệnh
> của cá giúp người Israel có thể nuôi cá trong
> các hồ chứa mà không cần lo lắng đến việc
> thay nước ở bể nuôi. GFA đã biến Israel thành
> một quốc gia có thể xuất khẩu cá cho các thị
> trường khác trên thế giới.5. Chia sẻ tối đa
> các kiến thức nông nghiệp thông qua mạng lưới
> trực tuyến
> Mạng lưới trực tuyến đã góp một phần lớn
> vào việc phát triển nông nghiệp của Israel
> Người Israel coi
> việc chia sẻ kinh nghiệm là một trong những yếu
> tố chính tạo động lực cho sự phát triển nông
> nghiệp của quốc gia. Đó cũng chính là lý do
> người Israel cho ra đời hệ thống “Kiến thức
> nông nghiệp trực tuyến” (Agricultural Knowledge
> On-Line (AKOL). Đây là hệ thống liên kết các kho
> dữ liệu về kiến thức nông nghiệp cùng các
> chuyên gia hàng đầu trong mọi mặt của lĩnh vực
> này, ở cấp độ toàn cầu.
> Nhà khoa học và người nông dân được kết nối
> với nhau nhờ hệ thống trực tuyến này
> Người nông dân
> Israel có thể trực tiếp truy cập vào hệ thống
> để học hỏi những kiến thức cần thiết, yêu
> cầu sự giúp đỡ, hay tư vấn về phương pháp
> cũng như giải pháp từ các chuyên gia cho vấn
> đề cụ thể mình gặp phải. Kiến thức và sự
> trợ giúp đúng hướng và kịp thời như vậy đã
> hình thành sự liên kết chặt chẽ giữa người
> nông dân và các nhà khoa học.6. Chú trọng đầu
> tư vào việc tạo nên những giống cây trồng
> thích nghi với khí hậu đặc
> trưng GS. David Levy đến
> từ Đại học Hebrew đã dành cả sự nghiệp
> của mình để nghiên cứu cách trồng trọt các
> cây nông nghiệp cơ bản trong điều kiện đất
> cằn và thời tiết nắng nóng của Israel. Sau 30
> năm miệt mài nghiên cứu, ông cũng tìm ra được
> giống khoai tây có thể trồng trong điều kiện
> hết sức khắc nghiệt của Israel. Bên cạnh đó,
> ông còn phát triển được giống khoai trồng
> được ở khu vực này và có thể tưới bằng
> nước mặn.
> Khoai tây có thể mọc giữa sa mạc của Israel
> Những thành tựu
> của David Levy đã biến giấc mơ tự trồng khoai
> tây của người Israel thành sự thực. Đây là
> giống cây cung cấp tinh bột căn bản trong nông
> nghiệp, đồng thời là nguồn lương thực chính
> của rất nhiều quốc gia trên thế giới. Thời
> gian trước, không một củ khoai nào có thể sống
> sót tại Trung Đông, ngày nay, Israel đã tiến tới
> việc trồng khoai tây để xuất khẩu.
> Khu chợ sầm uất với nhiều loại rau trái ngay
> giữa sa mạc
> Bên cạnh khoai
> tây, những giống cây trồng khác cũng được các
> nhà khoa học Israel tập trung nghiên cứu để tăng
> năng suất cũng như khả năng chống chọi với
> sâu bệnh, và thích ứng với thời tiết ở
> Israel. Các nhà khoa học của quốc gia đã tìm
> được phương pháp đưa vật liệu di truyền vào
> các cây giống, để tạo nên những đặc tính
> nổi trội của giống cây mà không hề làm tổn
> hại đến cấu trúc di truyền nguyên bản của
> chúng. Nghiên cứu về giống cây trồng là một
> trong những đề tài quan trọng nhất của những
> cơ sở nghiên cứu nông nghiệp tại quốc gia sa
> mạc này.
Hy Văn
>
>

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 62

Chuyển tiếp: Xe xích-lô máy một thời ở Saigon

                              

Một phương tiện di chuyển tương đối rẻ tiền tại Sài Gòn là xe xích-lô máy, thông thoáng dưới ánh nắng nóng nực của thành phố so với cung cách ngồi xe Taxi Renault 4CV không có máy điều hoà không khí, với tiếng nổ của động cơ 2 thì dùng xăng pha nhớt nhả khói – là hình ảnh đặc biệt khó quên của Sài Gòn, sau ngày thành phố được giải phóng vào tháng Tư 1975, những chiếc xe xích-lô máy cũng biến mất như số phận của những chiếc xe Taxi Sài Gòn xưa.

Sơ lược về xe 3 bánh Peugeot

Được sản xuất vào năm 1939 dựa trên kiểu xe mô-tô Peugeot 100cc Type 53, vì nhu cầu vận chuyển hàng hoá vào những con đường phố cổ chật hẹp mà xe ô-tô vận tải khó lưu thông và khối lương hàng hoá tương đối nhỏ, không cần đến những phương tiện vận tải lớn.

Photobucket
Xe mô-tô Peugeot 125cc kiểu 55 GLT 1932


Kiểu xe 3 bánh Triporteur Peugeot đầu tiên là kiểu 53 TN, vay mượn cổ máy 100cc 2-thì của xe Type 53 cùng nhiều cơ phận khác của xe nầy ngoại trừ bộ khung xe khác biệt. Động cơ được thiết kế đằng sau thùng chở hàng nên ngăn cản không khí làm mát máy, do đó trên cổ máy được thiết kế thêm một quạt máy nằm bên cạnh. Với sức mạnh 4 mã lực, hộp số gồm 3 số với cần sang số bên cạnh bình xăng, xe 3 bánh có thể chở 100kilô hàng hoá với tốc độ tối đa 45km/giờ.

Photobucket


Photobucket
Kiểu xe Triporteur Peugeot 55TN sản xuất sau chiến tranh tại Pháp Quốc


Nhưng ưu điểm của xe Triporteur Peugeot so với những xe 3 bánh tải hàng hoá vào thời điểm ấy là bộ phận cơ khí tay lái điều khiển xe, được thừa hưởng từ thiết kế xe ô-tô Peugeot, bộ cơ khí tay lái điều khiển được đơn giản hoá với trục bánh trước độc lập rất tiện nghi và bẻ lái dể dàng. Về bộ khung trục bánh trước được thiết kế 2 vè chắn bùn bằng thép lá rập khuôn, ốp lấy thùng chở hàng hoá có cánh cửa mở về phía trước.

Photobucket


Photobucket
Triporteur Peugeot 55TN với 3 phiên bản khác nhau trong tài liệu của Peugeot


Sau Đệ Nhị Thế Chiến 1939-1945, việc sản xuất xe Triporteur Peugeot được khởi động lại một cách khiêm nhượng với kiểu xe biến cải đôi chút, kiểu xe 54 TN, nhưng phải chờ đến năm 1949 mới thấy xuất hiện kiểu xe với động cơ 125cc, Triporteur 55 TN.

Cổ máy 125cc vay mượn từ xe mô-tô Peugeot Type 55, với sức mạnh 4,5 mã lực cho phép xe 3 bánh tải một trọng lượng đến 150kg do đó bánh xe được nâng lên với kích cở 550×85 để chịu sức tải nặng và mầu sơn từ mầu xám xưa cũ chuyển sang mầu ngà.

Photobucket


Photobucket
Kiểu xe Triporteur Peugeot cuối cùng 57 TM năm 1954

Vài chi tiết kỹ thuật cơ khí: động cơ 125cc một xi-lanh 2-thì mát máy bằng quạt, hộp số gồm 3 số tay bên cạnh bình xăng, 4,5 mã lực với vòng quay máy 4.000 vòng/phút, bộ chế hoà khí Gurtner RN 17, bộ đánh lửa Volant SAFI SSY 40W, bánh xe 550×85, dài 2,35 mét, rộng 1,15 mét, cân nặng 120 Kilô.


Kiểu cuối cùng của loại xe Triporteur Peugeot là kiểu 57 TM được ra mắt vào cuộc triển lãm xe vào năm 1954 tạiPháp Quốc. Với động cơ vẫn là cổ máy 125cc nhưng bộ dàn xe với 2 vè chắn bùn phía trước được thiết kế bằng thép lá uốn thẳng góc, giúp cho việc chuyển vận hàng hoá dể dàng hơn, 2 đèn phía trước được thay bằng một đèn duy nhất lớn hơn và chiếu sáng hơn. Kiểu 57 TM được trình làng với 3 phiên bản: khung trơn không thùng chở hàng (57 TN), thùng chở hàng có cửa mở phía trước (57 TNO) hoặc thùng chứa hàng với nắp đậy (57 TNC).

Xe xích-lô máy tại Việt Nam

Tại Việt Nam sau khi quân đội Hoàng Gia Nhật Bản thua trận phải đầu hàng và rút về nước năm 1945, ở Sài Gòn quân đội Anh Quốc đến tiếp quản rồi giao lại cho chính quyền thuộc địa Pháp. Nhu cầu vận tải hàng hoá rất cần thiết nên đã nhập cảng những phương tiện chuyên chở mà chiếc xe 3 bánh Triporteur Peugeot đã được đưa vào Sài Gòn.

Photobucket
Từ chiếc xe 3 bánh chở hàng hoá, xe Triporteur Peugeot được cải tiến thành xe xích-lô máy


Đa số kiểu xe được xử dụng tại Sài Gòn là kiểu Triporteur Peugeot 55 TN với động cơ 125cc – thoạt đầu được xử dụng để vận tải hàng hoá nhưng sau đó được biến cải thành xe xích-lô máy. Trong thập niên 1930, Sài Gòn đã có những chiếc xích-lô đạp thay thế cho những phu xe kéo, qua thập niên 1940 đã có khoảng trên 6.500 xe xích-lô đạp nhưng số dân cư Sài Gòn ngày một tăng lên, xe xích lô đạp không đáp ứng lại nhu cầu vận chuyển vì lẽ dùng sức người, tốc độ chậm và quảng đường ngắn – trong khi xe Taxi đáp ứng lại nhu cầu về tốc độ và khoảng cách xa nhưng giá cả khá cao, khách đi xe xót ruột khi thấy đồng hồ taximètre cứ nhảy số tiền phải trả ngay cả khi xe dừng ở đèn lưu thông…

Photobucket
Xe xích-lô máy và Taxi Renault 4CV là 2 biểu tượng của Sài Gòn xưa


Photobucket
Xích-lô máy là một phương tiện di chuyễn nhanh chóng và mát mẽ dưới nắng Sài Gòn


Do đó từ một xe 3 bánh chở hàng hoá – gọi theo tiếng Việt thời ấy là xe ba-gác máy (từ chữ bagages = hành lý) – đã được cải tiến thành xe xích-lô máy. Rập theo cấu trúc của xích-lô đạp, người ta đặt lên khung xe một cái nôi bằng thép uốn với băng ghế nệm, dưới ghế nệm biến thành khoang chứa dụng cụ bảo trì xe cùng xăng nhớt, ruột lốp xe và tấm bạt để che phía trước hành khách khi trời mưa. Bên cạnh 2 hông ghế là bộ khung thép bọc mái che bằng vải dầu gấp xếp lại được, dùng để che nắng và mưa.

Photobucket
Hình ảnh quen thuộc xe xích-lô máy chạy quanh Công trường Diên Hồng xưa, trước trạm xe buýt Công Quản Chuyên Chở Công Cộng đối diện với Chợ Bến Thành


Trong cuối thập niên 1940 qua đầu thập niên 1950, có khoảng 1.800 xe xích-lô máy hoạt động quanh Sài Gòn, Chợ Lớn và Gia Định và là biểu tượng duy nhất của thành phố Sài Gòn không có nơi nào khác.

Dòng xe xích-lô máy Sài Gòn biến mất dần sau ngày miền nam Việt Nam bị giải phóng vào tháng tư 1975, xăng dầu vào lúc ấy trở thành khan hiếm và được xem là “vật tư chiến lược” của chính quyền mới, những xe xích-lô máycũng cùng số phận với những xe Taxi Sài Gòn xưa.

Hình ảnh xe xích-lô máy Sài Gòn theo thời gian

Photobucket
Xích-lô máy và ông Pierre Coupeaud, ngưới sáng chế xe xích-lô đạp đầu tiên ở Phnom Penh trước nhà hàng khách sạn Continental Sài Gòn


Photobucket
Hai bà “đầm” trên một xe xích-lô máybiến cải từ xe Triporteur Peugeot 54 TN


Photobucket
Hai người lính gendarmes Pháp ở Sài Gòn


Photobucket
Một thiếu nữ Pháp kiều tại Sài Gòn


Photobucket
Một bến xe xích-lô máy


Photobucket
Chờ khách…


Photobucket
Một lính Mỹ thích thú trên xe xích-lô máy Sài Gòn


Hình ảnh xe Triporteur Peugeot ngày nay ở Pháp Quốc

Photobucket


Photobucket


Photobucket


Photobucket
Vài xe Triporteur Peugeot được tân trang và trưng bày trong các lể hội


Photobucket
Một người bán hạt dẻ rang nóng trên đường phố Paris
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 33

Trạm cuối cuộc đời

https://baomai.blogspot.com/

 

Sống ở Mỹ khá lâu nên tôi ít nhiều cũng bị ảnh hưởng tư tưởng của người Mỹ nên không có ý định nhờ vả con cái khi tuổi về chiều. Một ngày nào đó khi thấy mình không còn khả năng để tự lo cho mình được nữa tôi sẽ vào sống trong các “Boarding care” để có người chăm sóc, nếu tệ hơn sẽ được hưởng những phúc lợi dành cho người cao niên và được bảo vệ bởi hệ thống an ninh xã hội Mỹ.
Ở Mỹ có “Nursing Home” được trang bị đầy đủ phương tiện, kỹ thuật và nhân sự chuyên môn để chăm sóc những người không còn khả năng tự lo cho mình, có “Hospice Service” chăm sóc vật chất lẫn tinh thần cho các bịnh nhân không thể sống hơn sáu tháng, giúp họ ra đi trong yên bình và giúp gia đình họ vượt qua giai đoạn khó khăn nhất.
Nhưng tư tưởng lạc quan này đã hoàn toàn thay đổi từ khi tôi thật sự đối diện với tử thần và nếm mùi bịnh viện sau khi trải qua một cơn bạo bịnh phải nhập viện trong 10 ngày. Tuy đã được thoát chết, vết thương mổ xẻ đã lành, nhưng những đau đớn về thể xác và vết thương tâm thần mà bịnh viện để lại vẫn còn hằn sâu trong ký ức không bao giờ lành. Từ đấy tôi bắt đầu thấy sợ bịnh viện, sợ luôn cả nursing home vì đây chẳng qua chỉ là một hình thức khác của bịnh viện, bịnh viện của người già.
https://baomai.blogspot.com/
Note: hình trong bài này là minh họa
Từ tâm trạng sợ hãi này tôi liên tưởng đến 4 năm hãi hùng mà nhạc mẫu tôi phải trải qua trong nursing home trước khi bà mất. Từ đấy những quảng cáo đẹp về nursing home với hình ảnh những cụ già vui chơi hạnh phúc được thay thế bằng những hình ảnh đau khổ của nhạc mẫu tôi và của những cụ già ngồi xe lăn ủ rủ, nghiêng ngả, cong queo, nhễu nhão, những gương mặt mếu máo, những ánh mắt vô thần.
Chúng tôi may mắn được sống chung với cha mẹ vợ vì bà xã tôi là con gái út. Lúc còn khỏe ông bà nhạc của tôi quán xuyến hết mọi chuyện trong nhà để vợ chồng tôi được rảnh tay lo chuyện ngoài xã hội. Hai con tôi gần gũi với ông bà ngoại nhiều hơn với cha mẹ chúng. Đi học về vừa đến cổng nhà là đã réo gọi ông bà ngoại. Tuy nuôi con nhưng thật ra tôi chưa biết thay tã hay cho con bú! Kể cả tiếng Việt chúng nói đều nhờ ông bà dạy từ ngày chúng bập bẹ tập nói.
Nhưng cuộc sống hạnh phúc chấm dứt từ khi nhạc mẫu tôi ngã bịnh. Năm 78 tuổi, sau chuyến du lịch Việt Nam về, mẹ nằm suốt trong phòng, than mệt. Ngoài bịnh tiểu đường loại 2 mãn tính, mẹ thường xuyên bị nhiễm trùng đường tiểu, đau cột sống, ho kinh niên và sau đó khám phá ra bị ung thư phổi. Từ đấy bà ra vào bịnh viện như đi chợ. Thiếu bàn tay của mẹ, gia đình tôi rối loạn lung tung, con cái đi học trễ, cơm nước thất thường, nhà cửa bề bộn. Vợ chồng tôi phải tập lại từ đầu cách quán xuyến gia đình, nuôi con, thêm nuôi mẹ già trong bịnh viện. Bố cũng yếu chỉ hụ hợ chuyện lấy thơ, đổ rác, đóng cổng là đã than mệt rồi.
https://baomai.blogspot.com/
Bác sĩ ung thư khuyến cáo không nên mổ xẻ hoặc trị liệu gì cho mẹ vì ung thư đã di căn đến não. Hơn nữa tuổi mẹ đã quá cao lại bị bịnh tiểu đường nên vết mổ không lành. Hãy để cho thiên nhiên quyết định vận mệnh của mẹ. Tôi dấu nhẹm lời bác sĩ bảo rằng mẹ chỉ sống tối đa là sáu tháng. Mẹ được cho về nhà với lời khuyên “thích ăn cái gì cho bà ăn cái nấy”. Nhưng “Còn nước còn tát” chúng tôi không chịu thua, chạy chửa bịnh cho mẹ bằng thuốc nam. Ai bày thuốc gì ở đâu tôi cũng tìm cho được. Khi lái xe mắt tôi cũng láo liên nhìn bên lề đường, dọc theo các hàng rào tìm cây cỏ “Dendelion” để hái lá cho mẹ ăn. Nghe nhà ai có cây nha đam  chúng tôi cũng tìm đến xin hay mua cho bằng được. Bã xã tôi cầu nguyện cho mẹ hàng ngày không xao lãng.
https://baomai.blogspot.com/
Như được một phép nhiệm mầu, bịnh ung thư của mẹ tôi thuyên giảm dần dần và sau mấy tháng khối u trong phổi tự nhiên biến mất. 
Bác sĩ gia đình rất vui bảo “đừng thắc mắc, hảy cứ tin là như vây đi”. Nhạc mẫu tôi thì tin là mình đã hết bịnh thật, còn vợ chồng tôi thì gần như kiệt lực, mong sau phép lạ sẽ kéo dài. Bịnh ung tư không thấy trở lại, nhưng bịnh đau cột sống làm mẹ đau đớn không ăn ngủ được nên sinh ra khó tính. Mẹ lại quên trước quên sau. Mẹ không còn kiểm soát được tiêu tiểu nữa nhưng nhất định không chịu mang tã. Bố cũng già mệt mỏi, suốt ngày ngủ trong phòng. Ông bà lại không biết tiếng Mỹ, không dùng điện thoại, nên khi vợ chồng tôi đi làm lúc nào cũng phập phòng lo sợ.
Bác sĩ gia đình đề nghị nên cho mẹ vào nursing home để dễ bề chăm sóc. Vợ chồng tôi đồng ý ngay nhưng gặp sự phản khán quyết liệt của nhạc mẫu tôi. Suốt đời mẹ không bao giờ xa gia đình nửa bước nói chi chuyện cách ly vĩnh viễn! Đối với mẹ, mất gia đình là mất tất cã. Chúng tôi nể mẹ nên không dám nói chuyện nursing home nữa, chỉ sợ làm mẹ buồn ảnh hưởng đến sức khỏe.
Nhưng sức khỏe của mẹ càng lúc càng tệ. Sau lần cấp cứu cuối cùng vì bị ngất xỉu, bác sĩ đề nghị phải đưa thẳng mẹ vào nursing home, vì theo ông, đó là cách tốt nhất để bác sĩ có thể theo dõi bịnh tình và giữ an toàn cho mẹ.
https://baomai.blogspot.com/
Ngày đầu tiên vào nursing home không ai nỡ bỏ mẹ một mình nên quấn quít bên bà cho đến tối rồi cũng phải ra về. Đó là ngày đầu tiên trong cuộc đời mẹ phải sống lẻ loi một mình bên những người xa lạ. Tôi còn nhớ rỏ gương mặt thẫn thờ của mẹ nhìn theo con cháu đang bỏ bà mà đi. Tôi không dám nhìn mẹ lâu hơn vì tôi thấy mẹ khóc, một điều rất lạ đối với nhạc mẫu tôi vốn là người đàn bà can cường và cứng rắn. Bố thấy tội nhiệp đòi mỗi ngày chở bố vào nursing home để ông chăm sóc cho mẹ. Được mấy tuần rồi tôi cũng chịu thua vì chuyện đón đưa hàng ngày thật là bất tiện…. Còn nếu để bố đi xe bus nếu có chuyện gì xảy ra thì ai lo cho bố đây!
Từ ngày Mẹ vào nursing home vợ chồng tôi thở phào nhẹ nhõm, không còn phải lo lắng như khi xưa khi bỏ mẹ ở nhà.. Chúng tôi yên tâm là mẹ được theo dõi và chăm sóc 24/7.  Tan sở vợ chồng tôi chở bố vào thăm mẹ, thấy mẹ sạch sẽ thơm tho, giường nệm trắng tinh, kẻ qua người lại tấp nập vui vẻ lắm. Yên tâm chúng tôi dần dần xao lãng việc thăm viếng…. Cả hai cháu cũng không còn đòi đi thăm ngọai nữa, nhiều khi phải bắt chúng mới chịu đi. Chúng không thích cái mùi trong nursing home.
https://baomai.blogspot.com/
Từ ngày sống trong nursing home mẹ hoàn toàn thay đổi, trở nên trầm lặng, ít nói,  khác hẳn với mẹ trước đó “quậy” tưng bừng trong bịnh viện. Mẹ chịu mang tã, nằm yên trên giường, không có ý kiến chuyện chung quanh, không đòi hỏi gì, không còn than phiền đau lưng nhức gối, hay càu nhàu vì thiếu ngủ, mất ăn như lúc ở nhà. Sau này mới biết bà đã được cho dùng thuốc an thần và thuốc đau nhức nồng độ cao nên lúc nào bà cũng ở trạng thái lờ đờ lim dim ngủ. Có lúc tỉnh táo, mẹ chỉ nhìn qua khung cửa sổ với đôi mắt vô thần. Hỏi mẹ có đau đớn gì không, mẹ lắc đầu. Hỏi có thích ăn uống đồ ăn Việt Nam không mẹ lắc đầu, tuy tôi biết là mẹ rất ghét đồ ăn Mỹ nhất là khẩu phần cho bịnh nhân tiểu đường và cao máu nhạt nhẽo không sao nuốt nỗi. Mẹ chịu đưng, sống âm thầm không một lời than thở.
Cho đến một hôm mẹ nắm tay nhà tôi, nước mắt rưng rưng mẹ van xin:
–  Mẹ muốn chết con à. Con xin người ta cho mẹ chết đi!
Bà xã tôi sững sờ, ôm mẹ năn nỉ:
–  Mẹ đừng nói kỳ vậy, phải ráng lên chớ, con biết phải làm sao bây giờ?
Rồi vợ tôi cũng khóc. Tôi chỉ đứng nhìn. “Chúng tôi biết phải làm sao bây giờ”?
https://baomai.blogspot.com/
Vợ chồng tôi đều nghĩ rằng đã tìm được giải pháp tốt nhất cho mẹ rồi. Mẹ thì đã “ráng” quá nhiều, ráng đến mỏi mòn, đến kiệt quệ nên muốn bỏ cuộc. Đã bốn năm dài đăng đẳng mẹ sống nơi đây như cái xác không hồn.
Có lúc chúng tôi vào thăm mẹ vào giờ ăn trưa thấy mẹ ngồi gục đầu trên xe lăn như một em bé ngoan, mắt nhắm nghiền, đợị đến phiên mình há mồm được đút cho ăn. Mẹ không còn thiết tha gì nữa.
https://baomai.blogspot.com/
Những tháng cuối cùng mẹ nằm trên giường đưa mắt nhìn con cháu, không cử động hoặc nói năng gì. Hình như có điều gì u uẩn trong lòng mà mẹ không nói được hay mẹ có tâm sự gì nhưng muốn giấu kín trong lòng.
Một buổi sáng sớm, tôi nhận được cú điện thoại từ nursing home báo tin là mẹ chúng tôi đã mất đêm qua. Bà mất lúc nửa đêm nên không ai hay biết cho đến sáng ngày hôm sau. Bà âm thầm ra đi không một lời từ giả, không một giọt nước mắt tiển đưa. Chắc mẹ cô đơn lắm lúc trút hơi thở cuối cùng. Suốt đời mẹ lo cho chồng, cho con, cho cháu, ngày mẹ ra đi chỉ có một mình, trong cô đơn. Có ai biết rằng không phải mẹ chỉ cô đơn trong giây phút ra đi mà mẹ đã chết từ lâu rồi, kể từ ngày mẹ bước chân vào ngưỡng cửa nursing home, một nhà tù không cần đóng cửa.
Tôi chợt hiểu được tại sao mẹ đã khóc ngày đầu tiên đến nursing home. Ngày ấy mẹ chấp nhận bản ản tử hình không văn tự vì muốn hy sinh cho con cái. Ngày ấy Mẹ đã khóc lời vĩnh biệt các con cháu rồi.
Chúng tôi vội vã vào nursing home vừa kịp lúc nhìn mẹ lần cuối cùng trước khi người ta phủ kín mặt mẹ với tấm trải giường màu trắng rồi mang xác mẹ đi. Mọi người đứng nhìn theo chết đứng, ngỡ ngàng, đớn đau, nhưng không ai khóc thành lời. Chúng tôi đã biết là ngày này sẽ đến với mẹ, và hôm nay nó đã đến.
Cái chết của nhạc mẫu nhắc tôi nhớ lại chuyện cổ tích về chuyện người tiều phu đẩy xe chở mẹ vào rừng cho thú hoang ăn thịt vì bà đã quá già. Tôi có khác gì người tiều phu đó, đã đưa nhạc mẫu tôi vào nursing home để chết. Đến một ngày nào sẽ đến lượt con tôi chở tôi đi như vậy sao?
Tôi lại nhớ đến chuyện con voi già biết mình sắp chết, nó âm thầm đi vào cái “nghĩa địa voi” là cái hang động cho voi đến để chết. Nó âm thầm gục chết một mình bên cạnh những đống xương voi già đã chết trước nó. Tôi chợt nghĩ nếu con người làm được như con voi già thì con cháu không phải cực khổ vì cha mẹ già, không phải khổ tâm vì mặc cảm là đã làm một hành động bất nhân, bất hiếu, như tâm trạng hối hận của tôi bây giờ đối với nhạc mẫu của tôi.
https://baomai.blogspot.com/
Nursing home. Cái trạm cuối của cuộc đời mấy ai tránh khỏi!
Bạn đã chọn cho mình cách đến chưa?
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 46