Category Archives: Chuyện Quanh Ta

NGƯỜI MỸ NHÌN NGƯỜI VIỆT

https://baomai.blogspot.com/
Viện Nghiên Cứu Xã Hội Học Hoa Kỳ (American Institute for Social Research) sau khi nghiên cứu đã nói lên 10 đặc tính căn bản của người Việt, xin tạm dịch như sau:
1.-  Cần cù lao động nhưng dễ thỏa mãn.
2.-  Thông minh, sáng tạo khi phải đối phó với những khó khăn ngắn hạn, nhưng thiếu những khả năng suy tư dài hạn và linh hoạt.
3.-  Khéo léo nhưng ít quan tâm đến sự hoàn thiện cuối cùng các thành phẩm của mình.
4.-  Vừa thực tế vừa có lý tưởng, nhưng lại không phát huy được xu hướng nào thành những nguyên lý.
https://baomai.blogspot.com/
5.-  Yêu thích kiến thức và hiểu biết nhanh, nhưng ít khi học sự việc từ đầu đến cuối, nên kiến thức không có hệ thống hay căn bản. Ngoài ra, người Việt không học vì lợi ích của kiến thức (lúc nhỏ học vì gia đình, lớn lên học vì sĩ diện hay vì những việc làm tốt) [when small, they study because of their families; growing up, they study for the sake of prestige or good jobs]
Cởi mở và hiếu khách nhưng sự hiếu khách của họ không kéo dài.
Tiết kiệm, nhưng nhiều khi hoang phí vì những mục tiêu vô nghĩa (vì sĩ diện hay muốn phô trương) [to save face or to show off].
8.-  Có tinh thần đoàn kết và giúp đỡ lẫn nhau chủ yếu trong những tình huống khó khăn và nghèo đói, còn trong điều kiện tốt hơn, đặc tính này ít khi có.
https://baomai.blogspot.com/
9.-  Yêu hòa bình và có thể chịu đựng mọi thứ, nhưng thường không thẳng thắn vì những lý do lặt vặt, vì thế hy sinh những mục tiêu quan trọng vì lợi ích của những mục tiêu nhỏ.
10.-  Và sau cùng, thích tụ tập nhưng thiếu nối kết để tạo sức mạnh (một người có thể hoàn thành một nhiệm vụ xuất sắc; 2 người làm thì kém, 3 người làm thì hỏng việc) [one person can complete a task excellently; 2 people do it poorly, and 3 people make a mess of it].
Những phân tích trên đây cho chúng ta thấy người Mỹ đã hiểu rất rõ người Việt. Tại  sao người Việt lại có những đặc tính như thế này?
NGƯỜI XƯA CŨNG ĐÃ NHẬN RA
https://baomai.blogspot.com/
Học giả Trần Trọng Kim (1883 – 1953) khi viết bộ Việt Nam Sử Lược, ấn hành lần đầu tiên năm 1919, cũng đã phân tích khá rõ ràng những đặc tính của người Việt và những yếu tố tạo nên những đặc tính đó. Đa số người Việt lớn tuổi, khi còn nhỏ đều đã được học bộ sử này. Trong phạm vi một bài báo, chúng tôi chỉ xin trích lại dưới đây một số đoạn mà ông đã nói về đặc tính của người Việt.
Trong bài tựa, ông nói ngay:
 
“Thời đại Bắc thuộc dai dẳng đến hơn một nghìn năm, mà trong thời đại ấy dân tình thế tục ở nước mình thế nào, thì bấy giờ ta không rõ lắm, nhưng có một điều ta nên biết là từ đó trở đi, người mình nhiễm cái văn minh của Tàu một cách rất sâu xa, dẫu về sau có giải thoát được cái vòng phụ thuộc nước Tàu nữa, người mình vẫn phải chịu cái ảnh  hưởng của Tàu. Cái ảnh hưởng ấy lâu ngày đã trở thành ra cái quốc túy của mình, dẫu ngày nay có muốn trừ bỏ đi, cũng chưa dễ một mai mà tẩy gội cho sạch được. Những nhà chính trị toan sự đổi cũ thay mới cũng nên lưu tâm về việc ấy, thì sự biến cải mới có công hiệu vậy.”
https://baomai.blogspot.com/
Bảo tồn “văn hóa dân tộc…”
Ở Chương VI nói về “Kết Quả của Thời Bắc Thuộc”, ông có nhận định rõ hơn: “Khi những đạo Nho, đạo Khổng, đạo Phật phát đạt bên Tàu, thì đất Giao châu ta còn thuộc về nước Tàu, cho nên người mình cũng theo những đạo ấy. Về sau nước mình đã tự chủ rồi, những đạo ấy lại càng thịnh thêm, như là đạo Phật thì thịnh về đời nhà Đinh, nhà Tiền Lê và nhà Lý, mà đạo Nho thì thịnh từ đời nhà Trần trở đi.
“Phàm phong tục và chính trị là do sự học thuật và tông giáo mà ra. Mà người mình đã theo học thuật và Tông giáo của Tàu thì điều gì ta cũng noi theo Tàu hết cả. Nhưng xét ra thì điều gì mình cũng thua kém Tàu, mà tự người mình không thấy có tìm kiếm và bày đặt ra được cái gì cho xuất sắc, gọi là có cái tinh thần riêng của nòi giống mình, là tại làm sao? …
 “Địa thế nước mình như thế, tính chất và sự học vấn của người mình như thế, thì cái trình độ tiến hóa của mình tất là phải chậm chạp và việc gì cũng phải thua kém người ta vậy.”
“TRƯỚC LÀ ĐẸP MẶT SAU LÀ ẤM THÂN”
Nước Việt Nam bị Pháp đô hộ gần 100 năm, đã cởi bỏ dần nền học vấn của Trung Hoa, tiếp thu nền học vấn mới của phương Tây, nhưng vẫn còn giữ lại nhiều nét căn bản của nền văn hóa Trung Hoa. Có nhiều hủ tục trong quan, hôn, tang, tế mà cuộc Cách Mạng Văn Hoá của Trung cộng đã phá sạch, nhưng nhiều người Việt vẫn cố giữ lại như những thứ “quốc hồn quốc túy” của mình!
 
Bài tục giao sau đây vẫn còn là tiêu chuẩn và mục tiêu thăng tiến của gia đình và con người Việt Nam:
https://baomai.blogspot.com/
Bây giờ người con gái không còn chỉ “giữ việc trong nhà”, và người con trai không còn chỉ “đọc sách ngâm thơ” mà đã đi vào khắp mọi lãnh vực của cuộc sống, nhưng mục tiêu cuối cùng vẫn chỉ là “TRƯỚC LÀ ĐẸP MẶT, SAU LÀ ẤM THÂN”.
Trong nước, tiêu chuẩn của cuộc sống là có nhà sang cửa rộng, có xe hơi, có con đi du học ngoại quốc… Tiêu chuẩn ở hải ngoại cũng thế thôi: Đi dâu cũng nghe khoe nhà trên cả triệu bạc, xe loại sang trọng nhất, con đang học bác sĩ, dược sĩ, kỹ sư… Ít nghe ai khoe những công trình đang nghiên cứu hay thực hiện để đưa con người, cộng đồng hay đất nước đi lên. Tất cả chỉ tập trung vào hai tiêu chuẩn là “ĐẸP MẶT” và “ẤM THÂN”.
Với mục tiêu như thế, chúng ta không ngạc nhiên khi nhìn ra phố Bolsa, thủ đô của VNCH nối dài, đa số các cơ sở kinh doanh lớn đều không phải của người Việt. Tuy bên ngoài người Việt gốc Hoa đứng tên, nhưng đàng sau là các bang hội của Tàu. Thương xá Phúc Lộc Thọ vốn được coi là “Quốc Hội VNCH” ở Bolsa, nhưng phía trước là tượng các danh nhân Trung Hoa và tên thương xá được viết vừa bằng chữ Tàu vừa bằng chữ Việt. Houston cũng thế thôi.
Nếu mỗi gia đình và mỗi cá nhân chỉ lấy những mục tiêu như trên làm mục tiêu của cuộc sống và truyền từ đời nọ sang đời kia, còn lâu cộng đồng và đất nước với ngóc đầu lên được.
Lữ Giang
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Khi thành phố được xây dựng trên biển

https://baomai.blogspot.com/

 

Cứ mỗi tuần, có ba triệu người trên thế giới chuyển đến sống ở thành phố.
Con số đó tương đương với số dân hiện thời của San Diego hay Kiev chuyển đến khu vực thành thị cứ mỗi bảy ngày. Điều này có nghĩa là cứ mỗi tháng là có một Moscow hay một Rio de Janeiro mới.
Cho đến năm 2030, 60% dân số thế giới sẽ sống ở các thành phố. Điều này sẽ tạo ra áp lực khổng lồ đối với các đô thị hiện tại trên thế giới.
Trong khi đó, các thành phố này còn phải đối phó với biến đổi khí hậu – khoảng 90% các thành phố lớn nhất trên thế giới nằm ở sát biển do đó dễ bị tổn thương trước tình trạng nước biển dâng.
https://baomai.blogspot.com/
Để đối phó với vấn đề này, một số các kỹ sư, các nhà nghiên cứu và các kỹ thuật gia nói rằng chúng ta nên xem xét lại cách xây dựng các thành phố và có lẽ đã đến lúc làm điều gì đó hoàn toàn khác. Thay vì xây dựng các thành phố trên đất liền thì hãy làm các thành phố nổi trên đại dương.
Nhưng liệu ý tưởng này có thật sự khả thi? Những thành phố như thế này sẽ như thế nào trên thực tế và chúng sẽ hoạt động như thế nào?
Mặt nước là bạn
https://baomai.blogspot.com/
Nhà nổi tại Amsterdam
 
Nên nhớ rằng các thành phố từ lâu đã lấn ra biển khi mà người ta tìm kiếm thêm không gian để xây chỗ ở cho số dân ngày càng đông.
Chẳng hạn như 25% diện tích lãnh thổ Singapore được xây trên vùng đất lấn biển, trong khi 20% Tokyo là các hòn đảo nhân tạo được bồi đắp ra biển.
Chính quyền Dubai cũng đã cho xây toàn bộ các khu phức hợp sang trọng trên các hòn đảo nhân tạo, còn những dải đất rộng lớn ở Hà Lan là được bồi đắp trên Biển Bắc với một hệ thống đê điều chằng chịt vốn được dùng để bảo vệ các khu đô thị khỏi bị nước biển nhấn chìm trong hàng trăm năm.
https://baomai.blogspot.com/
Tuy nhiên, thay vì ngăn chặn đà xâm thực của biển cả vào đất liền, một số người tin rằng đã đến lúc ngừng chiến đấu với đại dương; thay vào đó là hãy hợp tác với nó.
Những người đi tiên phong trong công nghệ nước nói rằng giải pháp cho tình trạng thiếu nhà ở cũng như các tệ nạn xã hội ở nhiều thành phố chật chội đang ngày phình ra nhanh chóng có thể là mở rộng ra trên mặt nước.
https://baomai.blogspot.com/ 
“Chúng tôi phải bắt đầu sống chung với mặt nước như một người bạn chứ không phải lúc nào cũng như kẻ thù,” ông Koen Olthuis, người sáng lập công ty kiến trúc WaterStudio của Hà Lan, cho biết. Công ty này đang thiết kế và xây dựng những mặt bằng nổi có thể sử dụng như nền móng để nâng các tòa nhà.
Ban đầu họ chỉ tập trung xây dựng những căn biệt thự hay văn phòng riêng lẻ, nhưng ông Olthuis tin rằng có khả năng xây dựng được toàn bộ một thành phố bằng cách này.
“Hãy tưởng tượng một thành phố mà chúng ta có thể cắm nút để chơi trò nhà nổi và xây dựng nổi,” ông giải thích. “Bạn có thể điều chỉnh thành phố theo mùa… để cho các công trình có nhịp sống của chúng.”
Giải pháp cho khu ổ chuột
Đó là một viễn cảnh hấp dẫn và viễn cảnh đó chỉ có được khi chúng ta có thành phố nổi.
Tuy nhiên, Olthuis và các đồng sự của ông đang điều chỉnh công nghệ này để cung cấp thực phẩm, nơi trú ẩn vệ sinh và năng lượng cho các khu ổ chuột ở một số nơi vào loại nghèo nhất trên thế giới.
 
Phần nhiều các khu ổ chuột trên thế giới nằm bên bờ sông hay bờ hồ cho nên dễ bị ảnh hưởng của lụt lội. Tuy nhiên điều này cũng đem đến cơ hội.
https://baomai.blogspot.com/
Xây dựng lấn biển có thể gây hỗn loạn cho hệ sinh thái đại dương
Công ty WaterStudio đang phối hợp với UNESCO để xây dựng các trường học nổi nhỏ ở những khu ổ chuột kế mặt nước. Nó được tài trợ một phần bởi một dự án có mục tiêu là giúp cho 70.000 trẻ em ở Bangladesh có thể đến trường.
Olthuis và nhóm làm việc của ông đã lắp các container chở hàng lên trên các nền móng nổi được làm từ hàng ngàn chai nhựa thải ra. Năm cấu trúc đầu tiên loại này – gồm có một lớp học, một nhà vệ sinh, một cái bếp và một phòng phát điện được kết nối với các tấm năng lượng mặt trời nổi – sắp được hoàn thành cho Korail, một khu ổ chuột nhìn ra mặt nước ở Dhaka, Bangladesh.
Cái hay của phương pháp này, theo Olthuis, là nếu như có thay đổi trong quy định hay khu ổ chuột bị giải tỏa thì trường học nổi này có thể được đưa đến nơi khác sử dụng.
“Ta có thể bỏ chúng lên xe tải và đưa chúng đến một thành phố khác,” ông nói.
Độc lập trên biển?
 
Tuy nhiên, tầm nhìn về thành phố nổi của Olthuis là một cụm các thành phố trên mặt nước vẫn còn gắn với đất liền bằng một sợi dây neo buộc. Có một số người đang mơ cắt đứt luôn toàn bộ các dây buộc này.
https://baomai.blogspot.com/
Dubai đã có những công trình phức hợp được xây dựng trên đảo nhân tạo vươn ra biển
“Chúng tôi tin rằng chúng tôi có thể tạo ra thế giới tốt đẹp hơn trên đại dương,” ông Joe Quirk, một tác giả và là người tự xưng là người theo thuyết ‘phục hưng đại dương’, nói. Ông cũng là phát ngôn nhân của Viện Seasteading vốn hy vọng tạo ra những cộng đồng nổi có thể thử thách các hình thức quản trị sáng tạo mới.
Viện Seasteading, vốn được kinh tế gia Patri Friedman và nhà đầu tư ở Thung lũng Silicon Peter Thiel thành lập vào năm 2008, cho biết rằng bằng cách di chuyển các thành phố nổi ra các vùng biển quốc tế họ có thể thành lập các quốc gia ‘khởi nghiệp’ với hệ thống luật lệ riêng.
Bằng cách xây dựng các thành phố đại dương mở được cấu thành từ các khu nhà kéo dài 50 mét kết nối với nhau, nó cho phép người dân muốn gia nhập hay từ bỏ tùy ý.
https://baomai.blogspot.com/
“Sẽ rất khó cho một nhà độc tài nào đó có thể leo lên nắm quyền trên hệ thống cấp bậc tự nhiên này nếu như lãnh thổ của ông ta có thể tan rã dưới chân ông ta và người dân có thể bỏ đi nếu ông ta hành xử điên rồ,” Quirk nói với chúng tôi.
Ông tin rằng thay vào đó những xã hội trên mặt nước như thế sẽ được định hình bởi các quy luật thị trường vốn không bị chi phối bởi tham vọng chính trị cũng như các vấn đề mà các chính phủ truyền thống trên mặt đất phải đối mặt.
Chúng ta vẫn phải chờ xem liệu một thiên đường về chính trị như thế có đạt được hay không – và liệu xây dựng một xã hội không có ràng buộc bởi các quy định hiện tại có khả thi không trên thực tế do tính chất khó đoán của bản chất con người.
Trước đó có người đã từng thử nghiệm kịch bản này. Vào năm 1967, ông Roy Bates, vốn là một nhân viên đài phát thanh lậu, đã chiếm một nơi từng là ụ súng phòng không trên Biển Bắc và tuyên bố lập nên một quốc gia độc lập gọi là Công quốc Sealand.
Tuy vậy, nơi này không hề được công nhận chính thức là một quốc gia. Theo Liên Hiệp Quốc thì các hòn đảo, công trình và cơ quan lắp đặt nhân tạo không có được quy chế của hòn đảo do đó chúng không được hưởng những quyền được quy định đối với các hòn đảo.
Tuy nhiên cũng có những người nhận thấy có một rào cản căn bản trong việc xây dựng các quốc gia hay thành phố trên biển – đó là thời tiết.
Nền văn minh đại dương
https://baomai.blogspot.com/
Bất cứ cộng đồng nổi nào cũng phải chịu được điều kiện khắc nghiệt giữa biển khơi nơi sóng có thể cao đến 20 mét và bão có thể gầm thét trong nhiều ngày.
“Khi mà bạn ở giữa biển trước những ngọn sóng cao như thế thì bạn chỉ có thể làm được một điều: đó là trồi lên và sụp xuống cùng với chúng,” ông Philip Wilson, giáo sư cơ khí tàu thuộc Đại học Southampton, nói. Ông tỏ ý nghi ngờ khả năng con người có thể xây dựng được một công trình nổi trên biển mà không hề bị ảnh hưởng trước điều kiện khắc nghiệt của biển khơi.
 
“Ở ngoài đại dương có không gian rộng lớn hơn cho gió thổi và do đó sóng ở ngoài đó lớn hơn nhiều. Nếu ta xây dựng một thành phố nổi mà hết phân nửa cư dân ở đó bị say sóng thì nó không hề khả thi về mặt kinh tế chút nào. Người ta sẽ không muốn sống như thế,” ông nói.
https://baomai.blogspot.com/
Những công trình Bắc Kinh xây đảo nhân tạo tại Biển Đông đã và đang gây tranh chấp
Quirk chỉ ra rằng những con tàu du lịch xa xỉ khổng lồ nơi mà du khách có thể nhâm nhi ly martini vào buổi chiều mà không phải băn khoăn gì về tâm trạng hay nhịp sống của đại dương. Các giàn khoan dầu cũng được giữ cho ổn định ở những môi trường tương đối nguy hiểm. Nhưng ngay cả ở trên những công trình này vẫn không hề dễ chịu chút nút nếu xảy ra gió bão dữ dội.
Thay vào đó, dường như tương lai của các thành phố nổi sẽ nằm gần với đất liền. Dự án đầu tiên của Viện Seasteading là xây dựng một trung tâm kỹ thuật cao bao gồm các hòn đảo nổi trong vùng biển được bảo vệ thuộc quần đảo Tahiti, Polynesia thuộc Pháp vào năm 2020. Hơn 1.000 người đã bày tỏ mong muốn được sống ở đó, nhưng với giá 15 triệu đô la một khoang – và cứ 11 khoang có lẽ đủ chỗ làm nhà cho 200-300 người – cuộc sống ở đó không hề rẻ.
https://baomai.blogspot.com/
Giá trị thật sự của các thành phố nổi có lẽ là ở chỗ nó tạo thêm không gian để những trung tâm đô thị đã trở nên quá đông đúc của thế giới có thể mở rộng ra. Nhiều khả năng là một dạng thành phố lai sẽ xuất hiện với những lợi ích của thành phố trên đất liền và thành phố nổi kết hợp lại với nhau bằng cách mở rộng các thành phố ra vùng biển xung quanh. Khi công nghệ phát triển để giúp chúng ta chế ngự được những trở ngại của cuộc sống trên biển, những thành phố nổi này khi đó có thể mở rộng ra hơn nữa về phía đại dương.
Ellie Cosgrave
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

NGƯỜI TA ĐÃ NGỤY TẠO CHÂN DUNG QUANG TRUNG NHƯ THẾ NÀO?

Triều đại nào cũng có ưu có nhược, thậm chí có công lẫn tội, cho nên mới có thịnh có suy. Tuyệt đối hóa một triều đại, lấy triều đại này phủ nhận triều đại kia chỉ có thể là sử gia lá mặt lá trái. Các sử gia hiện đại Việt từng ngợi ca hết lời triều đại Tây Sơn và phủ nhận sạch trơn triều Nguyễn Gia Long. Đến lúc thấy gió ngược chiều gọi là đổi mới thì ngợi ca triều Nguyễn Gia Long hết lời và tìm cách bới móc để phủ nhận sạch trơn triều đại Tây Sơn.
Đó là cách viết sử đầy ô nhục của giới sử gia hiện đại Việt Nam!
Sử chân chính không phải chỉ để tô vẽ công lao mà chỉ ra thành bại của lịch sử. Viết sử càng chân thực càng mang lại nhiều bài học quý giá cho đời sau về lẽ thành bại của cha ông. 
Tôi không thần tượng hóa Quang Trung, mặc dù ông mãi mãi là niềm tự hào của mảnh đất Bình Định chúng tôi. Tôi chỉ muốn các sử gia phải tôn trọng sự thực. Nếu không có đầy đủ cứ liệu về sự thực thì nên có cái nhìn đa chiều.
Các trang sử cổ của Việt Nam viết về triều đại Tây Sơn gần như bị khúc xạ dưới cái nhìn một chiều của sử gia triều Nguyễn, nhưng vẫn để lại một sự tôn trọng nhất định về diện mạo của hoàng đế Quang Trung, kể cả ý thức tự trọng dân tộc khi viết về chuyện Quang Trung giả đi chúc thọ Càn Long hay cầu phong An Nam quốc vương. Hiện nay, để thêm một cái nhìn, cũng rất cần đối chiếu với sử nhà Thanh, nhưng không thể nói sử nhà Thanh viết về Quang Trung là chân thực. Sử ta nói đó là Quang Trung giả, còn sử nhà Thanh gọi đó là Quang Trung thật là chuyện thường tình. Chẳng lẽ họ tự khoe rằng họ bị vua An Nam lừa?
Các cứ liệu mà nhóm Nguyễn Duy Chính, Trần Quang Đức đưa ra toàn là lấy từ Thanh sử và khẳng định đó là cứ liệu chân thực thì chí ít phải xem lại tư cách các nhà khoa học này.
Đến bức chân dung được người bạn vàng bốn tốt nào đó cung cấp bằng một bản photocopy mà cũng tin như thật thì tư cách khoa học ấy đáng bị chỉ trích mạnh mẽ.
Biện luận theo cách cho rằng bức chân dung hom hem kia là do ngày xưa người Việt ốm đói nên già trước tuổi thì là biện luận trẻ trâu. Nên nhớ anh em nhà Tây Sơn là phú hộ danh tiếng vùng Tây Sơn trước khi khởi nghĩa chứ không phải dân nghèo ốm đói. Khi đánh quân Thanh là đã ở bậc đế vương chứ không phải là hạng ăn mày.
Tôi có đưa hình Khang Hy, Càn Long cũng được vẽ vào khoảng tuổi 30, nhưng ông nào ông nấy phương phi (Xem stt trước). Hay là các sử gia hàm ý muốn nói rằng người Việt trong thời điểm lịch sử ấy ốm đói và già hơn người Trung Quốc nên phải ôm chân người Trung Quốc để cầu vinh?
Đem đối chiếu với chân dung Phan Huy Ích để chứng minh người Việt già trước tuổi ư? Bằng chứng nào nói bức tranh ấy là Phan Huy Ích vào độ tuổi 30? Có là từ sách Hoàng Xuân Hãn cũng không hẳn là sự thật tuyệt đối. Nói Phan Huy Ích được họa thần nhà Thanh tặng bức truyền thần này và mang về. Vậy sao bức họa Quang Trung lại không được phép mang về mà lưu lại ở Bắc Kinh? Hay là thời đó nhà Thanh có máy photocopy nên đã lưu lại bản sao, còn bản gốc thì Quang Trung mang về và bị nhà Nguyễn thiêu hủy?
Bây giờ thì nói thẳng vào bức chân dung gán cho Quang Trung kia.
Đó hiển nhiên là bản photocopy.
Tôi không đặt vấn đề bức chân dung đẹp hay xấu, nhân tướng thế nào, vì một ông vua chưa hẳn phải mang gương mặt đẹp. Kể cả việc không tin vào mô tả bằng lời của sử gia, vì sử gia xưa thường viết theo bút pháp ước lệ, ông vua nào cũng đi như rồng, bước như cọp, tiếng nói như chuông, mắt sáng như sao hay như đèn… Tôi chỉ nói về kỹ thuật hội họa.
Nếu có bức họa gốc thì đó là bức họa của một người không biết vẽ. Một bố cục lệch lạc, cẩu thả. Chân dung phải là trung tâm thì bị đặt nằm hẳn ở một nửa dưới, chiếm hơn nửa phần trên là chữ, lại đóng một lúc ba cái triện to đùng. Toàn bộ phần chữ dài như một công văn, khi đặt vị thế như vậy nó giống cái trát… truy nã tội phạm hơn là một bức thư họa nghệ thuật!
Bây giờ thì soi vào bức photocopy kia xem thật giả thế nào?
Mắt bình thường cũng nhận ra được phần trên của bức tranh còn một đoạn nữa. Dễ nhận ra là cái đại triện bị cắt ngang một nửa. Không ai đóng triện một nửa bao giờ! Tại sao phải cắt đoạn trên như vậy, tranh dài quá khổ chăng?
Tại cuối văn bản, cái triện thứ hai cũng bị cắt đôi hai nửa đậm nhạt nối lại với nhau. Vết cắt dán khá lộ liễu trước khi photo. Vậy là một văn bản không thuộc bức tranh được dán vào trên bức chân dung nên bức tranh mới có bố cục lạ như vậy!
Ngay tại cái trán của chân dung tiếp giáp với cái mũ cũng xuất hiện một vết cắt ngang qua toàn bộ bức tranh. Phần này cũng cắt dán, nhưng khéo léo hơn nên mờ hơn. Có thể đó là một phần khác của một bức thư họa nào đó hoặc là giấy trống được dán vào để vẽ thêm.
Bây giờ thì xem nét vẽ.
Chân dung vẽ bằng bút lông thì thường các nét mắt, mũi, miệng rất mảnh. Ở đây có dấu hiệu được đồ lại cho đậm hơn. Đặc biệt cái miệng và râu được tô chứ không phải vẽ nét như thường thấy trong tranh Tàu. Và cái cách tô ấy thật vụng về với ngòi bút nghiệp dư, tô thế nào mà cái đôi vai lem hết sang cái ngai nên nó mới xuôi và to quá khổ như vậy.
Có thể hình dung thao tác cắt ghép bức tranh như sau:
1) Người ta scan hoặc photo chân dung một ông vua nào đó thành một phiên bản. Vua Khang Hy chẳng hạn.
2) Cắt một tờ giấy khác dán lên phần trán rồi vẽ thêm mũ gọi là “xung thiên”, viết mấy dòng có gắn với tên An Nam quốc vương, photo triện dán vào.
3) Cắt dán tiếp phần thư họa lên trên và photo 2 triện nữa dán vào.
Cuối cùng là đưa vào máy photocopy. Anh bạn Tàu bốn tốt đã lấy bản photocopy ấy cung cấp cho Trần Quang Đức để làm “của tin” và “bảo vật”. Để có bài báo, Nguyễn Duy Chính truy mạng và lôi ra hình ảnh vẽ Quang Trung quỳ lạy cầu phong hay chúc thọ Càn Long để chứng minh lần nữa đó là Quang Trung thật, kể cả hàm ý cái mặt hèn của Quang Trung trong bản photo là… giống thật.
Ý đồ của bài báo muốn chứng minh truyền thống Việt là truyền thống uốn gối khom lưng chịu khuất phục Thiên triều chăng?
Sử của bất cứ quốc gia nào, thời đại nào cũng vì tự trọng và khí phách dân tộc, không có loại sử giáo dục con người sự ươn hèn.
Nghe nói các ông này sẽ trả lời dư luận trên báo chí. Tôi không cần một trả lời bằng lời nào, vì mọi lời biện luận đều không có giá trị. Tôi chỉ đề nghị một điều đơn giản: hãy cung cấp cho mọi người hình chụp bản gốc của cái bản photocopy kia!
Không cung cấp được bản gốc thì là hoặc các ông bị lừa, hoặc các ông đã tiếp tay cho sự dối trá!
Tôi hoàn toàn ủng hộ mối quan hệ bang giao Việt – Trung, nhưng phải là mối quan hệ bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau chứ không phải bắt người Việt phải uốn gối khom lưng trước bất cứ dân tộc nào!image1.jpegimage2.jpegimage3.jpeg
Blog Chu Mong Long
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Em bé Việt được đến Mỹ thử thuốc trị bệnh hiểm nghèo nhờ Facebook

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tại sao biểu tượng của Apple là quả táo bị cắn dở một miếng?

Logo của hãng Apple là quả táo có một vết cắn dở, những người thực sự hiểu được hàm ý bên trong nó là rất ít! Tại sao biểu tượng của Apple là quả táo bị cắn dở một miếng, đến ngày hôm nay, tình cờ đọc thấy, mới hiểu, vết cắn trên quả táo, lại ẩn chứ một sự thực đáng buồn, rất đáng buồn!
http://www.vnhot.net/uploads/76/d/128/14657870147643.jpg
Logo Apple xuất phát từ một câu chuyện trong chiến tranh thế giới II. Đó là một khởi đầu vĩ đaị: Các nước đồng minh phát ra một mã ULTRA hành động tuyệt mật, hao tổn tâm sức, đã dò ra mã tối cơ mật của máy mật mã Đức, bởi một thanh niên trẻ trường Đại học Cambridge đã sáng chế ra chiếc máy tính đầu tiên của thế giới, hơn nữa còn làm vỡ mật mã bí mật mà Đức luôn cho rằng bất khả xâm phạm, hoàn toàn làm chủ được các lực lượng tàu ngầm bí mật của Đức, và cuối cùng là tiêu diệt lực lượng hải quân Đức, thất bại đầu tiên của Đức, đã góp phần tạo ra tính quyết định。
http://www.vnhot.net/uploads/76/d/128/14657870146353.jpg
Turing
Sau chiến tranh, Turing trở lại Cambridge, sống một cuộc sống đồng tính bí mật, khi đó đồng tính luyến ái được coi là một trọng tội ở Vương quốc Anh. Năm 1952, ông đã có quan hệ tình dục với một người đàn ông 19 tuổi tên Post và đã bị bắt. Chính phủ Anh đã cho ông hai lựa chọn —- hoặc là ở tù hoặc là chấp nhận liệu pháp thí nghiệm hormon y học, để tiêu diệt ‘những kết tinh đồng tính’. Ông đã chọn liệu pháp hormon, nhưng việc điều trị khiến ông đau đớn, hơn nữa vú tiếp tục sưng lên。
Ngày 08 Tháng Sáu năm 1954, Turing 42 tuổi, là giai đoạn huy hoàng của sáng tạo đỉnh cao. Vào một buổi sáng, khi nữ quản gia đi vào phòng ngủ của ông phát hiện chiếc đèn bàn vẫn sáng, có một quả táo với một vết cắn dở trên đầu giường, Turing ngủ trên giường, tất cả mọi thứ đều rất đỗi bình thường. Nhưng lần này, Turing đã mãi ngủ thiết đi và không thức dậy nữa…..
Sau khi giải phẫu học, pháp y kết luận rằng cái chết là do nhiễm độc tính quá cao từ xyanua, rằng quả táo đã được ngâm trong dung dịch xyanua. Nhưng thế giới bên ngoài đồn đải rằng, cái chết là một sự tự sát khi Turing không còn chịu đựng được nổi đau đớn và nhục nhã khi ở trong phòng thí nghiệm một mình, nên đã tự bố trí cái chết cho mình bằng cách tiêm chất độc vào quả táo rồi cắn một miếng. Nổi đau chỉ vọn vẹn một vài phút, là ông đã qua đời. Chỉ có bốn người tham dự đám tang của ông, mẹ ông là một trong số họ, một thế hệ thiên tài, và cứ như thế kết thúc một cuộc đời. Ông qua đời khoảng 4 năm sau đó, Anh quốc đã bãi bỏ pháp lệnh định tội đồng tính luyến ái。
Turing xứng đáng là cái tên luôn được lịch sử nhớ đến, không phải nhờ vào hành động giải mã ULTRA của ông mà quan trọng bởi vì ông là người tiên phòng cho công nghệ máy tính đóng góp xuất sắc để mở ra một thời đại thông tin. Khoảng 20 năm sau khi ông qua đời, Steve Jobs fan của Turing đã đặt cho công ty cái tên là Apple, và dùng biểu tượng trái táo bị cắn dở một miếng làm lô gô.
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Xe Robot Sẽ Bán Toàn Cầu Từ 7/2018

Khi cn hc bng lái xe na , và chc cũng khỏi mua bảo him xe , vì nếu có gì xy ra hãng xe sẽ lo luôn ! Mời quý vị mua đ khi thi lái xe li khi quá cao tui , hay trc trc v mt, khi tốn tin insurance, Khỏi còn phải lo chuyện bọn nó làm khó dể thổi phạt, hối lộ mình nửa!

 

XE TU LAI Autonom Cab_robot car

Một kiểu xe robot tự lái chế tạo bởi hãng xe Pháp Navya đã thử nghiệm tại Paris. Kiểu xe có tên Autonom Cab, thuần túy chạy bằng điện, có thể chở 6 người, không có ghế tài xế cũng như không tay lái và bàn đạp. Xe sẽ bán ra toàn cầu  từ tháng 7/2018.  Xe sử dụng 6 máy camera để đọc bảng đường và dò trở ngại, có 4 radars để tính tốc độ các vật chung quanh, dùng kỹ thuật 4G để truyền tin với trung tâm giám sát do người xem xét. Xe này sẽ thử chạy ở Mỹ vào tháng 4/2018.
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Ý nghĩa chữ ‘i’ trong iPhone và iPad.

Là iFan cứng cựa nhưng bạn có biết chữ ‘i’ trong iPhone và iPad có nghĩa là gì không?

Đây có lẽ là câu hỏi mà nhiều người thắc mắc bấy lâu nay.

Như chúng ta đã biết, ngoài những sản phẩm chất lượng và độc đáo, Apple còn là một thương hiệu nổi tiếng với chiến lược marketing bậc Thầy.
Một trong những điều nổi bật của Apple mà chúng ta phải kể đến đó là mang chữ “i” độc quyền lên hầu hết mọi sản phẩm của Công ty, góp phần tạo ra nét đặc trưng thương hiệu nổi tiếng thế giới.
Là iFan cứng cựa nhưng bạn có biết chữ ‘i’ trong iPhone và iPad có nghĩa là gì không? - Ảnh 1.
Mặc dù chữ “i” có trong tên gọi của iPod, iPhone, iPad,… mang nét đặc trưng nổi tiếng là thế, tuy nhiên có không ít người vẫn chẳng biết chữ “i” này đến từ đâu hay ý nghĩa là gì.
Để giải đáp cho thắc mắc này, có lẽ chúng ta phải kể đến ngày chiếc iMac đầu tiên được trình làng, đây cũng là chữ “i” đầu tiên có trong tên gọi trên sản phẩm của Apple.
Trong buổi ra mắt năm 1998, cha đẻ của Apple – Steve Jobs – cho rằng: Nó nhắm đến “tiêu chuẩn đầu tiên của người dùng khi nghĩ về một chiếc máy tính”, đó là mạng Internet.
Là iFan cứng cựa nhưng bạn có biết chữ ‘i’ trong iPhone và iPad có nghĩa là gì không? - Ảnh 2.
Tuy nhiên, đó không phải ý nghĩa duy nhất của chữ “i” đâu. Theo ông, “Chữ “i” không chỉ có 1, mà là 5 ý nghĩa khác biệt nhau. Đó là Internet, Individual (cá nhân), Instruct (định hướng), Inform (thông báo), và Inspire (truyền cảm hứng)”.
Không chỉ sử dụng tiền tố “i” cho hầu hết sản phẩm của mình, Apple cũng mang thương hiệu “i” lên hệ thống phần mềm iTunes, hay ứng dụng âm nhạc iMusic, iBook,…
Một câu hỏi khác đặt ra là tại sao trong một số sản phẩm của hãng lại không có  “i” này như Apple Watch hay Apple TV?

Câu trả lời có lẽ là do Apple đã quá quen thuộc với người dùng, việc những sản phẩm mang thiết kế hoặc logo của hãng cũng đã đủ thu hút sự chú ý từ người khác rồi.

Hết.
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

THẰNG TÂY

th%25E1%25BA%25B1ng%2Bt%25C3%25A2y
 
Một thằng sinh viên Việt Nam du học ở châu Âu dẫn bạn là một thằng Tây về nhà chơi. Hai thằng đi bằng xe máy, thằng Việt Nam đưa cho thằng Tây cái mũ bằng nhựa mỏng dính nói thằng Tây đội vào, thằng Tây nói :

-Tao có mũ vải rồi.
-Không được, cái này gọi là mũ bảo hiểm, theo luật giao thông, nếu không đội mũ này mày sẽ bị phạt.

-Nhưng cái mũ này làm sao có tác dụng bảo hiểm ?
-Mày đúng là thằng Tây, tao có nói để bảo hiểm đâu, chỉ để khỏi bị phạt thôi.


Đi một đoạn, thấy mấy tay công an đi xe máy không đội mũ bảo hiểm, thằng Tây hỏi :

-Luật giao thông Việt Nam không áp dụng cho công an à ?

-Có áp dụng.
-Vậy sao họ không đội, họ không lo bị phạt sao ?
-Vì đó là công an, không đội cũng không bị phạt, vì công an không ai lại đi phạt công an.


Đi tiếp, thấy mấy thanh niên không đội mũ bảo hiểm đi ngang qua cảnh sát giao thông cũng không bị phạt, thằng Tây hỏi :


-Đó cũng là công an à ?
-Mày lại hỏi đểu à, đó là bọn trẻ trâu, nó không bị phạt vì nó nhuộm tóc vàng và khoe hình xăm ở cánh tay, nó sẵn sàng bỏ chạy khi bị thổi còi, lâu dần nó không cần bỏ chạy cũng không bị phạt.
-Tại sao tóc tao cũng vàng, tay tao cũng có hình xăm mà mày bắt tao đội mũ bảo hiểm ?
Thằng Việt Nam bí quá nói đại :
-Tại tóc mày chỉ có một màu vàng, bọn kia tóc nó nhuộm hai màu. Mắt mày lại xanh, mũi lõ nên không giống mấy đứa đó được.


Đến ngã tư, có đèn đỏ thằng Việt Nam vẫn đi tiếp, thằng Tây kinh ngạc hỏi :
-Mày không nhìn thấy đèn đỏ à ?

-Có.
-Vậy sao mày không dừng ?
-Mày không hiểu cái gì hết, cần phải xem xe container đằng sau nó có dừng không, nếu nó vẫn lao nhanh thì phải chạy tiếp không nó húc chết.
Thằng Tây ngoái lại thấy một xe container lù lù chạy đằng sau, mặt xanh lét, vừa sợ vừa khâm phục kiến thức giao thông của thằng Việt Nam.


Đến ngã tư khác, gặp đèn xanh, thằng Việt Nam dừng lại không đi, thằng Tây hỏi :

-Sao đèn xanh mày lại dừng ?

-Tại phải chờ cho các anh em nhân dân ở đường vuông góc với đường này nó vượt đèn đỏ xong đã rồi mới đi được, không nó húc chết.
Vừa nói xong thì một người nhân dân thiếu kinh nghiệm bị xe của làn vuông góc húc ngã vì liều lĩnh vượt đèn xanh. Thằng Tây lại càng khâm phục kiến thức giao thông của thằng Việt Nam. Xe vượt đèn đỏ gây tai nạn bỏ chạy, thằng Tây gọi thằng Việt Nam đến hỗ trợ người bị nạn, đỡ người, vẫy xe ô tô để chở nạn nhân đi viện nhưng không ai hỗ trợ, cũng không ai cùng vào giúp, thằng Tây hỏi: 
-Tại sao không ai cùng giúp nạn nhân như chúng ta ?
-Tại người Việt Nam ai cũng bận.
-Người châu Âu không bận sao ?
-Nhưng người Việt Nam bận hơn người châu Âu, và cứu người cũng có thể gặp phiền phức, mà thôi không hỏi nữa, mày với tao chở nạn nhân vào viện bằng xe máy.


Hai thằng đến quá nửa đêm mới về đến nhà. Sáu giờ sáng hôm sau, đang ngủ, bị đánh thức bởi tiếng loa phường, thằng Tây hỏi:

-Tại sao loa không thông báo muộn hơn ?

-Tại muộn hơn thì mọi người đi làm, không có ai nghe.
-Vậy phát thanh sớm thì có người nghe không ?
-Cũng không có.
-Vậy tại sao phải phát thanh sớm ?
-Tại muộn hơn thì mọi người đi làm, không có ai nghe.


THẰNG TÂY (Tập 2) 
Sáng hôm sau, chỉ có thằng Tây và thằng Việt Nam ở nhà, hai thằng tổ chức nấu ăn. Thằng Việt Nam nấu, nhờ thằng Tây đi…đổ rác :

-Mày ra cổng, rẽ trái, đi khoảng 40 mét gặp một cái biển ghi chữ “Cấm đổ rác” thì đổ ở đó.

-Lạy Chúa, sao lại đổ rác ở chỗ cấm đổ rác ?
-Vì đó là chỗ duy nhất có thể đổ rác, cả tổ dân phố này đều ngầm quy ước đó là chỗ đổ rác.
Nấu ăn một lúc, thằng Việt Nam phát hiện ra không còn thực phẩm, nói thằng Tây trông nhà để đi chợ, thằng Tây nói :
-Mày ở nhà, để tao thử đi chợ, tao thử đi một mình xem sao, tao muốn trải nghiệm. Mà chợ chỗ nào ?

-Mày đi ra cổng, rẽ phải khoảng 300 mét, thấy một cái biển ghi…
-Ghi “Cấm họp chợ” phải không ?
-Đúng, mày thành người Việt Nam mất rồi. Đó, chợ ở ngay sau cái biển đó.


Ăn xong, thằng Tây muốn đi ra trạm ATM rút tiền. Thằng Việt Nam nói :
-Chắc mày chuẩn bị muốn đi đến vùng không có máy rút tiền hả.

-Đúng, hôm trước tao rút mấy lần, có lần thì bị “nuốt thẻ”, có lần thì phải chờ gần nửa giờ chờ xong thì máy…hết tiền, nên tao muốn rút nhiều một chút đỡ phải đi rút.
-Để tao gọi taxi đi !
-Tao muốn đi xe máy, tao bắt đầu thích xe máy.
-Vậy mày cầm cái túi không quai này, ngồi sau tao chở đi rút tiền.
-Cái túi để làm gì vậy ? Đựng tiền hả ?
-Không, cái túi này không có gì, mày cứ cầm ngồi sau, cầm lỏng thôi để cho cướp giật nó giật.
-Không có quai để khi nó giật thì không bị ngã xe phải không ?
-Mày đoán như thần vậy.
-Còn tiền rút xong để đâu ?
-Để trong túi áo, túi quần chứ còn để đâu.


Trên đường về thì thấy một thằng ô tô biển xanh vượt qua các xe khác với tốc độ khoảng trên 100km/h ở làn đường chỉ cho ô tô chạy không quá 70km/h. Thằng Tây hỏi :

-Nó là xe ưu tiên à ?

-Không, như xe biển trắng thôi.
-Nhưng sao nó phóng vậy mà không bị “bắn” tốc độ, hay lái xe biển xanh nhuộm tóc vàng và xăm hình ở cánh tay ?
-Không phải, lái xe không nhuộm tóc xăm hình. Đó là xe của cơ quan nhà nước, tay sếp của cơ quan đó kiểu gì cũng quen biết bên cảnh sát giao thông, không quen trực tiếp thì quen gián tiếp. Cảnh sát giao thông có bắt thì lại phải nghe điện thoại “giải mã” rồi lại phải thả nên thà không bắt nữa cho khỏi mất thời gian.


Trên đường đi, thấy nhiều nơi ghi “Tất cả vì dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng dân chủ văn minh”. Thằng Tây hỏi :


-Ghi vậy làm gì mày ?
-Khi mày đang rất đói thì mày muốn bàn chuyện đi đâu ?
-Tất nhiên là đi ăn.
-Đó, thiếu cái gì thì nói nhiều về cái đó.


Tiến Sĩ Phổ Cập
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Nông dân Việt làm giàu bằng trái cây Việt

alt
Mỗi mùa, một vườn nhãn của bà Chính thu hoạch được từ 200,000-300,000 lbs. 

 
HOMESTEAD, Fl. (NV) – “Nếu nghĩ trước là sang Mỹ làm nông thì ai đi Mỹ làm gì. Nhưng thời thế đưa đẩy, qua Mỹ không biết một chữ tiếng Anh, muốn đi làm hãng không ai giới thiệu, đi may ba cọc ba đồng, nên thôi, mua đất làm nông để khỏi lệ thuộc ai hết. Rồi ông bà cũng thương cho mình cái vườn, buôn bán được, nên bây giờ nơi đây trở thành như một vựa trái cây.”
Bằng giọng rặt miền Tây không rào đón, bà Chín, chủ vựa trái cây Chín Nguyệt lớn nhất vùng Homestead, Miami, vừa ngồi tỉa lại những chùm nhãn tươi nguyên mới hái để sắp vào thùng chuẩn bị giao đi các tiểu bang vừa tỉ tê kể chuyện lập nghiệp làm giàu trên xứ người bằng chính cây trái quê hương.
*****
Cũng giọng nói chân chất, hiền lành như cọng rau ngọn cỏ, ông Chín vừa đứng phụ người làm cầm vòi nước tưới lên những rổ rau lang lớn mới cắt từ vườn về, vừa tâm sự, “những năm đầu mới xuống đây lận đận lắm. Khi đó cuối tuần hai đứa con gái phải đi làm nail thêm để lấy đó làm nguồn sống, mướn nhà, phụ tiền chợ. Còn thằng con trai thì theo phụ vợ chồng tôi làm cực mà không có thu nhập. Mình vừa trồng tốt thì mùa lạnh đến cây bị đông đá. Rồi lại cố gắng vừa trồng tốt trở lại thì bão tới, nước lên. Mình lại xui mua nhầm miếng đất bị ngập nước.”
“Nhưng cũng may là xuống năm 96, đến năm 97-98 thì thời tiết yên. Trời yên bão tố thì mình mần được, mần ngày mần đêm, không nghỉ ngày nào, từ sáng sớm đến 9-10 giờ đêm. Đến năm 99-2000 là bắt đầu dư tiền mua đất rồi, cứ có tiền là tôi mua đất thêm.” Ông Chín nhớ lại.

Ông Chín, chủ vườn rau trái Chín Nguyệt, đang tưới rau lang vừa cắt về. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Ông Chín, chủ vườn rau trái Chín Nguyệt, đang tưới rau lang vừa cắt về. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Ông nói tiếp, “Nhiều người thấy tôi mần được nên cũng đến hỏi cách làm vườn. Tôi nói dễ lắm, chịu dang nắng dầm mưa là được. Nhớ đến mùa bồ mắt cứ đứng vuốt hoài rát mặt luôn vì nó chui vô mắt, nói chuyện thì nó bay vô miệng. Vậy đó nên làm nghề này ít có ai theo vì nó không chỉ khổ mà đến cực lận.”
Khởi đầu từ năm 1996 với 7.5 acres đất mua để trồng rau, đến nay, chưa đầy 20 năm, vợ chồng bà Chín cùng ba người con, hai gái một trai, đã có trong tay hơn 100 acres vườn cây ăn trái với đầy những đặc sản quen thuộc của người Việt Nam, từ nhãn, xoài, vú sữa, mãng cầu, sa bô chê, đến thanh long, trái vải, mận, mít, bơ, táo, ổi, cả cóc, khế cũng không thiếu.
Vườn trái cây Chín Nguyệt không phải chỉ tọa lạc một trên một mảnh đất duy nhất mà là “mười mấy vườn gần nhau, cứ vườn 10 acres, vườn 20 acres quanh quanh nhà, có nơi cách 15 phút lái xe.”
Nhà ông bà Chín nằm trên mảnh vườn rộng khoảng 7 acres, là mảnh vườn thứ hai vợ chồng bà “tậu” được. Đây cũng là nơi tập trung trái cây rau quả từ các vườn thu hoạch về, cho vào phòng lạnh (cooler) trước khi chất lên các xe tải chuyển đi đến những nơi bán sỉ ở New York, Washington D.C., Chicago, Portland, Seattle, Texas, Minnesota, Atlanta, North Carolina, South Carolina…
Mời độc giả xem phóng sự: Người Việt và nghề trồng rau trên đất Mỹ
Hỏi một phòng lạnh như thế chứa được bao nhiêu tấn, anh Thắng, con trai bà Chín trả lời rằng, “mỗi phòng này có thể chứa đủ đồ cho 3 xe tải 18 bánh.”
Chúng tôi đến nơi đây khi mùa trái cây chính đã qua, nhưng nhãn, ổi cuối mùa thu hoạch từ các vườn đưa về cũng đủ làm cho cả một góc sân vườn trở nên bận rộn, tíu tít.
Hơn 10 người đàn ông gốc Hispanic ngồi chăm chú nhặt lên từng trái ổi từ trong các rổ lớn mới hái ngoài vườn về, gỡ từng chiếc túi ni-lông đen bọc bên ngoài, chỉ chừa lại chiếc bao xốp, rồi mới cho vào thùng giấy cân và dán lại.
Cũng trên khoảng sân lớn đó, một góc khác, nhiều người làm đang tỉa tót từng chùm nhãn cũng mới được đưa từ vườn về, rồi chia thành “size 1, size 2” trước khi cho vào thùng đóng gói.

Cóc cũng là mặt hàng được ưa chuộng tại vườn trái cây Chín Nguyệt. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Cóc cũng là mặt hàng được ưa chuộng tại vườn trái cây Chín Nguyệt. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Nơi góc kia, nhiều người đàn ông lăng xăng khuân những rổ rau lang lớn mới được chở về từ một vườn rau nào đó, khiêng xuống, xịt nước trước khi bỏ vào từng thùng cân theo số lượng qui định để làm lạnh nhằm giúp rau không bị hư trong quá trình vận chuyển.
Tại góc nọ, nhiều khách Việt đủ mọi lứa tuổi, có người địa phương, có người từ xa đến, cứ hết tốp này đến tốp khác ghé vào mua trái cây lẻ mang về làm quà cho người thân hay cho chính mình. Nói là lẻ, nhưng hầu hết họ đều mua cả thùng nhãn 20 lbs, hay thùng chôm chôm 5 lbs. Dĩ nhiên, một người cháu gái của bà Chín cũng sẵn sàng cân từng pounds cóc, khế, ổi, xoài, nhãn để bán theo yêu cầu của khách.
Thậm chí có một cô gái đến hỏi “Có khế bán không cô?”, bà Chín đáp ngay, “Có, chờ chút.” Rồi bà lái chiếc golf cart chạy liền ra vườn khế, cắt vội một mớ, mang vào cân… nửa pound bán với giá $2.50
Nghĩa là, vựa trái cây Chín Nguyệt không chỉ có những chiếc xe tải 18 bánh xếp hàng lũ lượt chờ lấy hàng đưa đi bỏ sỉ các nơi mà muốn mua lẻ thế nào chủ vựa cũng chìu khách hết mình. Đến nỗi, Trân, người con gái út của bà Chín nói như than, “Hình như má em làm không biết mệt. Quần quật cả ngày như vậy, tối vào nhà còn ngồi bào từng trái cóc để ngâm muối đường bán nữa!” Thu nhập tính bằng tiền triệu của vườn trái cây bà Chín có lẽ cũng được gom góp từ một phần những điều nhỏ nhặt như thế, theo đúng tinh thần cần kiệm, chịu thương chịu khó của người Việt Nam.
*****
Đầu đội nón lá, áo kiểu tay ráp-lăng, tóc búi gọn sau gáy, vòng cẩm thạch xanh biếc, dáng người đậm chắc, gương mặt tròn phúc hậu, bà Chín mang đầy đủ dáng dấp của một phụ nữ miền Tây mà ai cũng có thể bắt gặp khi bước chân về miền Mỹ Tho, Tiền Giang, Hậu Giang. Thế nhưng khi nhìn bà điều khiển một cách nhuần nhuyễn chiếc “golf cart” chạy băng băng giữa những vườn cây, từ khu này sang khu khác để đi thăm vườn, hay nhìn bà đứng “chỉ huy” nói chuyện với những người làm gốc Lào hay Hispanic người ta lại nhìn ra bóng dáng của người nông dân hiện đại ở xứ Cờ Hoa.

Bà Chín Nguyệt, chủ nhân vườn trái cây Chín Nguyệt ở Homestead, Miami-Texas. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Bà Chín Nguyệt, chủ nhân vườn trái cây Chín Nguyệt ở Homestead, Miami-Texas.
(Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Vừa lái xe chở chúng tôi đi thăm vườn nhãn cuối mùa, bà Chín vừa kể chuyện đời xưa, “Hồi ở Việt Nam ba má chồng tôi có vườn trái cây lớn lắm ở Mỹ Tho. Tôi sợ nghề làm vườn nên chỉ ở thành (phố) buôn bán. Sau năm 75, người ta đi kinh tế mới, vợ chồng tôi đi ‘kinh tế cũ’ tức trở về quê để giữ ruộng không thôi ‘mấy ông giải phóng’ lấy hết. Nhìn ruộng vườn lớn trồng đủ loại cây trái, cả làm lúa để bán, tôi sợ lắm, lại sợ ma nữa. Khi ông bà nội chết, tôi giao hết đất đai cho mấy đứa cháu để trở lên thành. Rồi đùng cái sang Mỹ ai ngờ lại đi theo nghề này. Nghĩ trước làm nghề này ai đi Mỹ làm chi.”
Nói thì nói vậy, nhưng nhìn cách bà Chín vừa lái xe vừa chỉ vào từng hàng cây giới thiệu đây là nhãn, đây là ổi, đây là vú sữa… mới thấy bà yêu mảnh đất miếng vườn của mình đến nhường nào. Bởi, nếu không yêu thương, gắn bó, chăm sóc nó thì bà đã không thể có cơ ngơi như hiện tại.
Trái cây có nhiều loại, nhưng thu nhập chính của vườn bà Chín Nguyệt đến từ nhãn và ổi.
Bà Chín cho rằng thu hoạch mỗi mùa “hên xui” khác nhau nên khó mà nói được một năm bà bán được bao nhiêu tấn nhãn hay ổi và thu nhập là bao nhiêu, “Chỉ biết mỗi vườn một mùa thu hoạch chừng hai ba trăm ngàn pounds, nhưng gặp năm thời tiết không tốt có thể bị mất một số vườn. Rồi giá cả lên xuống mỗi mùa mỗi khác, như năm nay cuối mùa nghĩ trúng vườn nhãn này, nhưng tự nhiên hàng Trung Quốc qua, giá hạ xuống liền nên tiền mình cũng mất.”
“Hoặc như Mùa Hè bán nhãn $25/thùng 20 lbs, nhưng mùa khác có thể bán đến $35, $40 hay đến $50 một thùng. Tất cả tùy thuộc vào thị trường thời điểm đó, mình khó tiên đoán được.” Bà Chín nói thêm.

Mãng cầu dai trong vườn nhà ông bà Chín Nguyệt (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Mãng cầu dai trong vườn nhà ông bà Chín Nguyệt (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Cả 100 mẫu tây đất vườn của bà Chín đều có trồng nhãn, không biết mỗi vườn có bao nhiêu cây, chỉ biết nhãn nối tiếp nhãn, ngay cả những cây nhãn cuối mùa mà trái cũng từng chùm trĩu xuống, nặng oằn. Theo bà Chín, “Bên này được cái trồng nhãn nghịch mùa nên bán được giá hơn. Mùa nhãn rơi vào Tháng Tám thì ai cũng có nên giá hạ, còn lại những tháng khác người ta hết nhưng tôi có nhãn bán gần như quanh năm.”
Đến một vườn nhãn đang được thuê người hái, bà Chín vừa lom khom lụm từng trái nhãn rụng vì “đây là tiền, mà bỏ đi những gì còn ăn được là mang tội,” bà vừa giải thích, “Ngày xưa mới làm chỉ có hai vợ chồng tôi, rồi mướn thêm một người Mễ, rồi có thêm 2-3 người, lên 4-5 người, giờ thì phải từ 30-40 người mới phụ nổi. Riêng hai vườn nhãn đang thu hoạch thì tôi không có người coi nữa phải mướn một cô người Lào, giống như thầu, cứ hái mỗi thùng 20 lbs trả công $10. Cô Lào này đứng ra mướn thêm nhiều người phụ.”
Một điều cần chú ý là “Sáng nào muốn hái nhãn thì phải chờ ráo mùi sương mới hái được, vì nếu hái sớm có mùi sương thì trái nhãn sẽ bị nứt!” Bà Chín chia sẻ kinh nghiệm.
Xen với nhãn là những vườn ổi. Có điều người đi thăm vườn sẽ không thấy những trái ổi no tròn, xanh non trên cây mà chỉ thấy những trái “ni-lông màu đen” đu đầy cành.
Bà Chín diễn giải, “Tất cả ổi trên cây khi lớn cỡ bằng trái chanh đều được bọc lại bằng túi xốp bên trong và thêm một bao ni-lông đen bên ngoài và để vậy cho đến khi thu hoạch mang về vựa thì túi ni-lông mới được tháo ra. Nếu không bọc lại thì ổi sẽ bị sâu và không được đẹp. Nên trồng ổi cũng tốn nhiều công lắm.”
Đây đó trong khu vườn chúng tôi đến là những cây mãng cầu dai còn lại ít trái cuối mùa, trong đó có những trái to gần bằng cái chén. Mãng cầu trong vườn bà Chín được trồng “cốt để có bán” nhưng huê lợi không đáng kể bởi “cây không ra trái nhiều và trái không đều nên khó bán.”
Những cây sa bô chê dù đến Tháng Sáu mới vào mùa, nhưng trong vườn bà Chín Nguyệt sa bô chê cũng “tưng bừng” ra trái, nhuộm nâu cả một góc vườn.
Trong số những trái cây đặc trưng ở Việt Nam, chỉ có sầu riêng, măng cụt và chôm chôm là không được trồng trên đất vườn Chín Nguyệt bởi “khí hậu không thích hợp” còn lại thì hầu như tìm loại gì cũng có.

Ổi vừa thu hoạch, một trong những nguồn lợi tức chính của vườn nhà bà Chín Nguyệt. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Ổi vừa thu hoạch, một trong những nguồn lợi tức chính của vườn nhà bà Chín Nguyệt.
(Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

*****
Theo ông Chín, so với nghề trồng rau, thì làm vườn trồng trái cây đỡ vất vả hơn, “công làm 10 acres rau bằng làm 40 acres vườn.” Tuy nhiên, vốn đầu tư làm vườn không hề nhỏ.
“Lúc khởi nghiệp tôi mua đất trồng khoảng $17,000/ acres, xa xa hơn thì khoảng $12,000/acres. Năm 2001, có vườn tôi mua với giá $25,000/acres. Lúc cao điểm có khi đến gần $100,000/acres. Hiện giờ, một mảnh vườn khoảng 40 mẫu tây, chưa tính tiền đất, chỉ mới tiền đầu tư cây trái, máy cày, máy xới, hệ thống tưới tiêu… chiếm khoảng $600,000.” Bà Chín ước tính.
Vườn nhà bà Chín có hơn 20 máy cày, máy tưới phân, máy đóng lỗ gieo hạt, máy đào lỗ trồng cây, chưa kể dàn “golf cart” dùng để đi thăm vườn, hay những xe truck, xe forklift dùng trong việc vận chuyển trái cây, và khoảng 40 nhân công, chưa kể con cháu trong nhà.
Tuy nhiên, có thể do tính cần cù, hay lo toan của người Việt nên nhiều công việc chăm nom các mảnh vườn đều phải do chính chủ nhân đảm trách. Đây lại chính là điều đưa đến sự thành công hay thất bại cho những ai bươn chải vào nghề “ruộng nương, rẫy bái” này.
Bà Chín nhận xét, “Nhiều người làm nghề này thất bại là do không siêng, không chịu khó. Làm nghề này phải biết để ý, phải chịu khó, chịu cực, phải siêng năng, đòi hỏi công sức của mình rất nhiều.”

Dù chưa đến mùa, nhưng sabochê vẫn rộ trong vườn nhà bà Chín. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Dù chưa đến mùa, nhưng sabochê vẫn rộ trong vườn nhà bà Chín.
(Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Có lẽ chỉ nghe lời giải thích của Thắng, con trai bà Chín, về lý do vì sao không mướn người cắt cỏ, mà phải do chính anh làm công việc này cũng đủ để cảm nhận được kết quả họ có được ngày hôm nay là đến từ đâu. Thắng nói, “Nhiều khi ‘farm’ lớn quá mình đâu thể coi hết được, chỉ có khi đi cắt cỏ mình mới thấy được chỗ này chỗ kia trong vườn bị gì. Ví dụ có chỗ ống nước bị tắt nghẽn cả năm mà mình không đi thì làm sao biết. Nước nghẽn không tưới thì cây sẽ héo, sẽ chết.”
“Nhưng có trải qua những gian khó thì mình mới thấy hài lòng với những thành công của mình.” Người con trai tốt nghiệp đại học ngành kiến trúc nhưng lại theo nghiệp cha mẹ dấn thân vào ruộng vườn kết luận bằng nụ cười tươi rói trước khi hối hả chạy đi phụ người làm chuyển những thùng trái cây lên từng chuyến xe tải đang nối đuôi nhau đứng chờ.

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Trong một tháng, Hoa Kỳ có thêm 4 dân cử gốc Việt.

Từ trái, ông Dean Trần, cô Bee Nguyễn, bà Kathy Trần, và bà Cyndi Nguyễn. (Hình: Facebook, cá nhân cung cấp, và trang web tranh cử)

WASHINGTON, DC (NV) – Chỉ trong vòng một tháng, nước Mỹ có thêm bốn dân cử gốc Việt, vừa thắng các cuộc bầu cử cấp tiểu bang và thành phố.

Điểm đặc biệt là trong các cuộc bầu cử này, ứng cử viên gốc Việt thắng các đối thủ không phải là người Việt Nam. Và tất cả họ đều là người Việt Nam đầu tiên giữ chức vụ trong chính quyền tại các tiểu bang nơi họ cư ngụ.

 

MASSACHUSETTS 

Tại Massachusetts, lần đầu tiên, Thượng Viện tiểu bang này có một thượng nghị sĩ gốc Việt. Đó là ông Dean Trần (Cộng Hòa), vừa thắng bà Sue Chalifoux Zephir (Dân Chủ) với kết quả sít sao 607 phiếu trong tổng số 15,627 phiếu bầu trong cuộc bầu cử chọn người đại diện Địa Hạt Worcester-Middlesex ngày 5 Tháng Mười Hai, theo nhật báo Sentinel & Enterprise.

Ông Dean Trần. (Hình: Facebook Dean Trần)Địa hạt này trước đây do bà Jennifer Flanagan (Dân Chủ) nắm giữ, và nay để trống vì bà được thống đốc bổ nhiệm là thành viên Ủy Ban Kiểm Soát Cần Sa vừa mới thành lập.

Massachusetts là tiểu bang đa số cử tri theo đảng Dân Chủ, và đặc biệt hơn nữa, ứng cử viên Zephir có sự ủng hộ chính thức của hai thượng nghị sĩ liên bang cũng thuộc đảng Dân Chủ, bà Elizabeth Warren và ông Ed Markey.

Ông Dean Trần, 42 tuổi, kỹ sư điện toán, là nghị viên thành phố Fitchburg từ năm 2006. Thành phố tọa lạc tại phía Tây Bắc Boston, và chỉ có hơn 40,000 dân.

Hiện nay, ông cũng là ủy viên Học Khu Đại Học Mount Wachusett Community College.

Ông kể với trang web telegram.com rằng ông và gia đình di cư đến Hoa Kỳ năm 1980, sau khi vượt biển sang Thái Lan.

“Chúng tôi rời Việt Nam bằng thuyền khi tôi mới 2 tuổi. Sau khi ở trong trại tị nạn được hai năm, chúng tôi được một nhà thờ bảo trợ vào Mỹ năm 1980,” ông nói.

Ông Dean là người con kế út trong gia đình có năm anh em, đến Hoa Kỳ cùng cha mẹ. Cha của ông từng phục vụ trong quân đội VNCH trước năm 1975.

Ông hiện cư ngụ tại Fitchburg cùng vợ, bà Kerry Trần, và bốn người con.

GEORGIA 

Lần đầu tiên tiểu bang Georgia có một dân biểu gốc Việt, sau cuộc bầu cử vòng nhì ngày 5 Tháng Mười Hai.

Đó là cô Bee Nguyễn (Dân Chủ), sáng lập viên một tổ chức bất vụ lợi, thắng đối thủ cùng đảng là ông Sachin Varghese, trong cuộc đua tranh chức dân biểu Địa Hạt 89 của Hạ Viện Georgia.

Cô Bee Nguyễn. (Hình: BeeForGeorgia.com)Vị trí này trước đây do bà Stacey Abrams nắm giữ, nhưng nay để trống, vì bà ra ứng cử thống đốc tiểu bang.

Địa Hạt 89 bao gồm các thành phố Cedar Grove, Druid Hills, East Atlanta, Edgewood, Gresham Park, và Kirkwood.

Theo nhật báo The Atlanta Journal-Constitution, trong cuộc bầu cử đặc biệt hồi Tháng Mười Một, cô Bee được 40% số phiếu, cho dù gây quỹ ít hơn ông Varghese. Tuy nhiên, vì cả hai đều không đạt trên 50% số phiếu, nên phải tranh cử thêm lần nữa. Kết quả, cô giành được 52% số phiếu.

Trên trang web tranh cử, cô Bee Nguyễn cho biết, “cha tôi là một người từng làm việc trong một bệnh viện tâm thần. Ông lãnh lương tối thiểu $3.35/giờ năm 1981. Ban đêm, ông học bài dưới hầm nhà, và dùng các thùng các tông làm bàn học. Ông tin rằng giáo dục là cách tốt nhất để thoát đói nghèo.”

“Mẹ tôi là một người tháo vát, nuôi nấng năm đứa con gái. Bà dẫn chúng tôi đi nhà thờ mỗi Chủ Nhật, và luôn nhắc nhở chúng tôi phục vụ cộng đồng,” cô Bee viết về mẹ của mình như vậy.

Cô cho biết, chính gia đình khuyến khích cô thành lập một tổ chức phi lợi nhuận giúp các học sinh nữ nghèo.

“Tôi bỏ cả việc làm ổn định, ngay cả trong ngành bảo hiểm sức khỏe, bởi vì tôi tin rằng giúp đỡ trẻ em là một đầu tư cho các gia đình ở Georgia,” cô viết tiếp.

Cô viết một cách tin tưởng: “Trong một thập niên qua, tôi luôn vận động cho phụ nữ, các cộng đồng thiểu số, và các gia đình tị nạn. Tôi tin rằng ý kiến của mọi người quan trọng như nhau, và tôi sẽ đấu tranh cho người nghèo ở Georgia.”

Cô Bee, nói thông thạo tiếng Anh và tiếng Việt, từng là chánh văn phòng cho Dân Biểu Tiểu Bang Sam Park.

Cô tốt nghiệp cao học hành chánh công quyền, chuyên về tài chánh và quản trị, đại học Georgia State University năm 2012.

Cô cũng tốt nghiệp cao học văn chương Anh khi mới 23 tuổi.

Hiện nay, cô đang theo học đại học Emory University.

VIRGINIA 

Trong cuộc bầu cử dân biểu tiểu bang Virginia, Địa Hạt 42, ngày 7 Tháng Mười Một, bà Kathy Trần (Dân Chủ) thắng bà Lolita Mancheno-Smoak (Cộng Hòa) với tỉ lệ phiếu 61%-39%, trở thành dân biểu gốc Việt đầu tiên của tiểu bang.

Bà Kathy Trần. (Hình: Facebook Kathy Trần)Chiếc ghế này trước đây do ông David Albo (Cộng Hòa) nắm giữ trong 24 năm, nhưng nay nghỉ hưu.

Theo trang web vận động tranh cử cùa mình, bà Kathy cho biết bà cùng gia đình vượt biên lúc bà mới có 7 tháng tuổi. Sau 13 tháng, cả gia đình định cư tại Hoa Kỳ.

Trong thời gian làm việc tại Bộ Lao Động trong 12 năm, bà giữ nhiều chức vụ, bao gồm quyền giám đốc Văn Phòng Đầu Tư và giám đốc Văn Phòng Chính Sách, Lập Pháp, và Điều Lệ.

Bà từng là sinh viên chương trình Presidential Management Fellow, và từng là phụ tá giám đốc chương trình dạy nghề và phát triển lao động của National Immigration Forum.

Bà Kathy có bằng cử nhân đại học Duke University, và bằng cao học xã hội đại học University of Michigan.

Hiện nay, bà là chủ tịch hội phụ huynh học sinh tại địa phương, và sống ở West Springfield cùng chồng, Matt, và bốn người con, từ 1 đến 8 tuổi.

Địa Hạt 42 bao gồm các thành phố Burke, Crosspointe, Fort Belvoir, Laurel Hill, Lorton, Mason Neck, Mount Vernon, Newington Forest, South Run, và West Springfield, và có khoảng 80,000 cư dân.

NEW ORLEANS, LOUSIANA 

Trong cuộc bầu cử nghị viên Khu Vực E của thành phố New Orleans, ngày 19 Tháng Mười Một, bà Cyndi Nguyễn thắng nghị viên đương nhiệm, ông James Gray, trở thành người gốc Châu Á đầu tiên ngồi trong Hội Đồng Thành Phố lớn nhất tiểu bang Louisiana.

Bà Cyndi Nguyễn. (Hình: Cyndi Nguyễn cung cấp)Theo nhật báo The Times-Picayune, đây là lần thứ nhì bà Cyndi, giám đốc Chương Trình Huấn Luyện Kinh Tế Cộng Đồng Việt Nam, ra ứng cử.

Khu Vực E, nằm ở phía Đông thành phố, là nơi có nhiều người Mỹ gốc Việt cư ngụ nhất.

Trong cuộc vận động của mình, bà Cyndi chú trọng vào việc ngăn chặn tội phạm và phát triển kinh tế.

Trong khi đó, Nghị Viên James Gray, trong vai trò chủ tich Ủy Ban Phát Triển Kinh Tế của thành phố, nhắm vào chính sách tiếp tục thu hút các công ty bán lẻ, dịch vụ, và gia cư.

Trong cuộc bầu cử sơ bộ vào ngày 14 Tháng Mười, ông Gray về nhất với 38% số phiếu, bà Cyndi về hạng nhì với 26% số phiếu.

Tuy nhiên, trong cuộc bầu cử vòng hai, bà Cyndi được 59% trong khi ông Gray được 41% số phiếu.

Theo trang web tranh cử, bà Cyndi Nguyễn, người Phước Tỉnh, cùng gia đình đến Mỹ năm 1975, khi bà mới 5 tuổi.

Sau một thời gian làm việc ở nơi khác, bà trở lại New Orleans năm 1997, để gần cha mẹ và ông bà. Bà làm điều phối viên xã hội cho khu chung cư Versailles Arms Apartment, có 400 gia đình cư ngụ.

Sau đó, bà sáng lập một tổ chức bất vụ lợi, nhằm hướng dẫn và giúp cộng đồng Việt Nam hội nhập vào xã hội Mỹ.

Mơ ước và sứ mệnh của bà là tạo ra một không gian, nơi các cộng đồng có nền văn hóa khác nhau có thể sống chung và tạo ra một cộng đồng cùng nhau vững mạnh.

Bà có chồng và có sáu người con.

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Bộ ảnh 2017, Sài Gòn xưa được tái hiện

Xem qua bộ ảnh dưới đây, bạn sẽ ngỡ ngàng không tin được rằng nó được thực hiện vào năm 2017. Hình ảnh Sài Gòn xưa được những tay máy tái hiện lại qua bộ ảnh “Sài Gòn, cõi nhớ”.
Bộ ảnh “Sài Gòn, cõi nhớ” được những người yêu Sài Gòn tái hiện lại một cách rất chân thật. Tuy những bức ảnh không được chụp bởi nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, nhưng với sự chuẩn bị kỹ lưỡng và kiến thức về Sài Gòn xưa, người xem dễ dàng nhớ lại một thời hoa lệ của thành phố này. 

Bộ ảnh được đầu tư rất công phu, từ trang phục đến phương tiện đều được chọn lựa kỹ càng cho phù hợp với bối cảnh. 

Thành công của bộ ảnh nằm ở những chiếc áo dài đậm nét những năm 70

Kết hợp áo dài xưa và xe cổ khiến bộ ảnh trở nên chân thực

Bạn sẽ ngỡ ngàng khi nhận ra đây là những bức ảnh chụp vào năm 2017

Những mảng màu xưa cũ đã được tái hiện lại rất thành công nhờ sự tham gia của những cô gái hiện đại nhưng đam mê tà áo dài xưa.“Sài Gòn, cõi nhớ” là ý tưởng của những người trong hội chơi xe cổ Sài Gòn. Trong một buổi gặp gỡ thường niên của hội, ý tưởng tái hiện lại một Sài Gòn xưa qua ảnh đã được thống nhất. 10 ngày lên ý tưởng, với trang phục và xe cổ những người tham gia tự chuẩn bị, để trong một buổi sáng cuối tuần, bộ ảnh đã được hoàn thành với sự háo hức và tận tâm của những người tham gia.

Nét đẹp của những cô gái Sài Gòn xưa

Góc đường Nguyễn Trung Trực khi lên ảnh vẫn giữ được nét đẹp của Sài Gòn

Không chỉ mẫu nữ, mà các anh cũng rất thời trang

Những chiếc xe cổ được mang đến từ các thành viên trong hội Xe Cổ Sài Gòn

Phong thái mang nép đẹt Sài Gòn cũ.Góp phần thành công cho bộ ảnh, chính là sự am tường kiến thức về Sài Gòn thời xưa, cũng như tâm huyết khi dành nhiều thời gian để tìm kiếm trang phục của những người tham gia. Toàn bộ hình ảnh được thực hiện bởi những nhiếp ảnh không chuyên, người mẫu không chuyên là thành viên của nhóm. 

Hai cha con anh Trần Khắc Dũng cùng tham gia dự án

Con gái của anh Trần Khắc Dũng

Chị Nguyễn Hồng Nga trong tà áo dài của mẹAnh Nguyễn Thanh Bình (1957) là một thành viên trong dự án “Sài Gòn, cõi nhớ”. Tuy là một người Hà Nội, nhưng tình yêu và kiến thức về Sài Gòn của anh khiến nhiều người khâm phục. Vốn là người thích phiêu lưu khám phá, đặc biệt là thú chơi xe cổ và nhiếp ảnh ăn sâu vào máu, nên anh đã rất hào hứng tham gia vào dự án “Sài Gòn, cõi nhớ”.

Anh Nguyễn Thanh Bình chủ nhân của những bức ảnh.Anh Thanh Bình chia sẻ: “Tuy anh em tham gia dự án đều là những tay máy không chuyên, mẫu cũng không phải chuyên nghiệp, nhưng với sự am hiểu Sài Gòn, nên ai cũng cố gắng hoàn thiện bộ ảnh. Dẫu cho sau khi hoàn thành, bộ ảnh còn nhiều thứ chưa hoàn thiện, nhưng anh em đã rất hào hứng với thành công này.”
Bộ ảnh giúp những người trẻ chúng ta phần nào hiểu thêm về nét đẹp của Sài Gòn xưa, và nếu bạn là một người từng sống ở Sài Gòn qua thời gian hoàng kim nhất, chắc chắn ít nhiều bạn sẽ tìm thấy lại một khoảng ký ức về một thời đã qua.

 ST
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Mít non thơm lừng (bé hạt tiêu)


Ella Nguyễn với các học sinh khác lớn xác gấp đôi. (East Bay Times)

ANTIOCH, Bắc California – Ella Nguyễn vững vàng len lách tiến lên giữa những đám thiếu niên sôi động, cũng không hề sợ hãi khi bước qua các hành lang, cho dù em là một học sinh bé nhỏ nhất của ngôi trường.
Theo tin của nhật báo East Bay Times, cô bé lớp chín của trường Trung Học Antioch chỉ cao có 4 feet 9 (1.4 mét) nhưng trí khôn của em to lớn vô cùng với chỉ số thông minh là 147 và là thành viên của hội Mensa, một hội đoàn của những trí tuệ sáng chói bậc nhất thế giới.

Và Ella chỉ mới vừa tròn 10 tuổi. 
Cùng với một giáo chức khác có công vận động cho Ella được học nhảy lớp, bỏ qua hoàn toàn các lớp trung học chuyển tiếp, ông Monte Gregg, hiệu trưởng trường Tiểu Học Mission, phát biểu “Chúng tôi biết rằng chúng tôi có trong tay một đứa trẻ thật đặc biệt.” Louie Rocha, hiệu trưởng trường Trung Học Antioch cũng nói ông chưa từng thấy có chuyện này xảy ra trong 18 năm làm việc của ông.

Đây là cách mà một cô bé đáng lẽ chỉ học lớp bốn đã trình bày trong giờ học kỹ thuật vừa rồi của cô, để nói về loại đồng hồ mặt trời mà em và một bạn học đã làm ra từ ván ép.

Ella vừa nhấp qua một màn trình chiếu và video phim-quay-nhanh mà em tạo ra trên máy vi tính laptop của em vừa giải thích một cách rất khó hiểu về lịch sử và cách vận hành của loại dụng cụ chỉ giờ thời xưa này. 
Thầy giáo Jason Ebner ngừng lại bên bàn và hỏi đùa, “Có phải chúng ta đang nói từ hoành cách mô?” và Ella đáp lại, “Tôi đang cố gắng đây.”


Ella Nguyễn trong một lớp học tại trường Antioch High. (Vallejo Times-Herald)

Trước sự thông minh phi thường của con, cha mẹ của Ella nhớ lại nỗi lo ngày nào của họ: Bé Ella đã bị vị bác sĩ nhi khoa nghi ngờ là mang bệnh tự kỷ thuở em lên 2 tuổi, lúc mà em chưa hề nói được một tiếng.
Nhưng rồi một ngày kia , bé Ella bỗng bật nói.

Nguyễn Thanh, cha của Ella, cho biết, “Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Chúng tôi thật giật mình.”
Theo lời Thanh kể, anh và vợ đã đọc sách thiếu nhi cho bé Ella nghe từ khi bé còn mang tả, và lúc bé biết đi lẫm đẫm thì họ phải lấy đến cả 20 tựa sách mỗi lần đi thư viện mượn.

Hai vợ chồng anh đã nhận thấy bé khác thường khi thấy bé bắt đầu biết làm toán nhân và toán chia ở lớp nhà trẻ. Các giáo viên ở trường Tiểu Học Mission cũng mau chóng nhận ra điều ấy và rồi sau hai tuần ngồi trong lớp mẫu giáo, Ella được chuyển lên lớp một.

Sau đó Ella tiếp tục học nhảy lớp. Ngồi lớp hai, em học Toán lớp năm và Anh văn lớp bốn. Và trong khoảng thời gian Ella xong lớp năm thì em đã hoàn tất học trình của các lớp trung học chuyển tiếp (middle school) bằng cách dùng sách giáo khoa và lớp toán trên mạng.

Trước sự kiện con gái được chuyển lên Trung Học, ban đầu hai vợ chồng Thanh đều ngần ngại. Họ sợ cho cô con gái bé bỏng của mình lạc giữa một ngôi trường có tới 1,968 học sinh mà trong đó có nhiều đứa rất to lớn. Họ tưởng tượng rủi ro chúng chạy đụng vào Ella, hoặc nếu có một vụ đánh nhau xảy ra thì cô con gái nặng 69 pao của họ sẽ tiêu tùng.

Tuy nhiên, mối quan tâm của cặp vợ chồng này đã được tháo gỡ.
Vào ngày học đầu tiên, phó hiệu trưởng thân hành đưa Ella đến các lớp, nhưng qua ngày thứ hai thì em nói em có thể tự lo liệu được.

Ban đầu, các học sinh giật mình khi biết tuổi của Ella. Sự việc đó có phần làm Ella lúng túng một chút. “Kiểu như tôi muốn thu lại thật nhỏ,” cô bé nhớ lại. 

Nhưng rồi các câu hỏi cũng từ từ giảm dần và chỉ có một biệt lệ mà nhà trường cần làm cho Ella: miễn cho em tham dự những giờ học mà thường khi bắt buộc đối với các em khác. Đó là giờ sức khỏe, vì môn này có những phần học về bộ phận sinh dục, và giờ thể dục thể thao, vì nhà trường không muốn em bị thương trên sân chơi tennis, hơn nữa cũng tránh cho em gần gũi các em nữ sinh lớn trong phòng thay đồ.

Ngoài ra, em dùng phòng vệ sinh dành cho nhân viên nhà trường, nghĩa là loại phòng cá biệt.
Kết thúc học kỳ tam cá nguyệt đầu tiên, cho dù chương trình học thật nặng và nhiều thử thách vốn dành cho các học sinh đang chuẩn bị lên đại học, Ella được toàn điểm A, kể cả A cộng trong môn nghệ thuật, hình học và kỹ thuật nhập môn. “Viết là môn khó nhất đối với tôi,” Ella nhìn nhận.

Thế nhưng Ella không phải ngày tối chỉ biết học, không biết chơi đùa gì cả. Em vui thích khi bơi lội, chơi iPad, vẽ hình chi tiết, vẽ hình tự do mấy con rồng và nhân vật của loại phim hoạt họa Nhật Bản với cây viết chì cơ khí.

Nhưng cho dù mê say cái gì đi nữa, mỗi đêm em cũng dành ra từ hai tới ba giờ để làm bài. 
Ông hiệu trưởng Gregg nói, “Không có gì có thể làm em xao lãng tâm trí, em có thể tập trung chú ý hoàn toàn.”

Nhưng không giống như những trẻ em có chỉ số thông minh cao khác, Ella có khả năng giao tiếp để có thể đối thoại được, không chỉ với các học sinh lớn hơn em nhiều tuổi mà cả với người lớn. 

Em lặng lẽ nhưng tự tin, không ngần ngại đặt câu hỏi và thường nắm vai trò khởi động trong các dự án về môn hình học cho dù các bạn đồng học của em toàn là lớp 10.

“Hẳn nhiên cô bé là người đứng đầu của nhóm cô,” thầy giáo Brandy Thompson cho biết.
Em cũng rất kiên trì: Khi lớp kỹ thuật của em được ra đề tài là thực hiện một máy bay bằng giấy có thể bay xa được 50 feet (15 mét), những tác phẩm đầu tiên của em thì đẹp mã hơn là bay xa.

Nhưng vào giai đoạn cuối, một cô bé chưa hề có kinh nghiệm gì về việc biến một tờ giấy trở thành vật phóng được không những đạt điểm cao ở cả hai mặt: đẹp mã, bay xa, mà còn nắm bắt được những khái niệm về nâng, kéo và đẩy.

“Thật là tuyệt,” Ebner bảo. Tuy nhiên, ông tin rằng vào một thời điểm nào đó Ella, giống như tất cả học sinh của ông, sẽ phải học những bài học đi kèm với một cuộc biểu diễn thiếu hoàn hảo. “Có thể có nước mắt, có thể có thất vọng.”

Trong khi chờ đợi, Ella đang suy ngẫm về một sự nghiệp ở Apple hoặc Google.
“Tôi thích kỹ thuật – máy vi tính và điện thoại,” cô bé nói, và buột miệng thêm “Tôi biết nhiều về Apple hơn là Samsung. Tôi chẳng biết gì về Samsung cả.”

“Những hạn chế duy nhất đối với tương lai của Ella là chỗ dừng trong óc tưởng tượng của em. Tôi thấy em làm bất cứ điều gì mà em có thể mơ tới,” cô Crystal Van Dyke, cô giáo cũ lớp 5 của em đã nói như vậy.
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Mùa phượng tím rực rỡ ở Sydney

The Rocks, Vườn bách thảo Royal hay Paddington là những nơi du khách có thể chìm đắm trong khung cảnh lãng mạn của mùa hoa phượng tím.

Mùa phượng tím rực rỡ ở Sydney

Sydney là nơi có nhiều cảnh đẹp tự nhiên, một điểm đến thu hút du khách khắp thế giới. Đặc biệt khi đến Sydney tháng 11 này du khách còn được ngắm nhìn mùa phượng tím (jacaranda) rực rỡ. Trong hình là khu vực phố Circular Quay, nơi neo đậu nhiều du thuyền. Ảnh: Hamilton Lund. 

Mùa phượng tím rực rỡ ở Sydney

Nếu bạn đang tìm những địa điểm chụp hình đẹp với các hàng cây phượng tím ở Sydney, hãy đến với The Rocks, Vườn bách thảo Royal hay Paddington… Ảnh: Hamilton Lund.

Mùa hoa phượng tím rực rỡ ở Sydney

 
 

Mùa phượng tím ở Sydney năm nay. Video: rongbtv.

Mùa phượng tím rực rỡ ở Sydney

Khu The Rocks tập hợp những con đường lát đá, cửa hàng, quán rượu cổ thu hút du khách. Đây là nơi bạn có thể leo lên cầu cảng Sydney để phóng tầm mắt nhìn khắp khu cảng, dành thời gian đi bộ khám phá các bảo tàng, phòng triển lãm, chợ và rất nhiều nhà hàng. Trong hình là khuôn viên Bảo tàng Nghệ thuật đương đại. Ảnh: Hamilton Lund.

Mùa phượng tím rực rỡ ở Sydney

Sắc tím của hoa phượng bung nở trong khuôn viên Vườn bách thảo Royal. Ảnh: thecarousel.

Mùa phượng tím rực rỡ ở Sydney

Kiribilli, một khu vực ngoại ô khác của Sydney cũng là nơi du khách nên ghé qua nếu muốn chiêm ngưỡng sắc hoa phượng nhuộm tím những con đường. Ảnh: Supplied.

Mùa phượng tím rực rỡ ở Sydney

Ngoài Kiribilli, khu vực Bắc Sydney còn có Lavender Bay, Greenwich, Waverton, Hunters Hill, Woolwich, Longueville và Wollstonecraft là những nơi du khách, người dân địa phương có thể mang đồ ăn uống, tổ chức dã ngoại tận hưởng không khí trong lành dưới những hàng cây. Ảnh: Hamilton Lund.

Mùa phượng tím rực rỡ ở Sydney

Góc nhìn nhà hát Opera House dưới một vòm cây phượng tím nở đầy hoa rất lãng mạn. Ảnh: Hamilton Lund.

Mùa phượng tím rực rỡ ở Sydney
— 
Phuoc
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Đệ Nhất Phu Nhân Zimbabwe

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

KHUÔN MẶT VĂN NGHỆ MỚI