Category Archives: Chuyện Quanh Ta

NHỮNG PHỤ NỮ GỐC VIỆT NỔI DANH TRÊN NƯỚC MỸ VÀ THẾ GIỚI

Bà Stephanie Murphy, Ðặng Thị Ngọc Dung
Bà Stephanie Murphy vừa đắc cử chức dân biểu liên bang. (Hình: stephaniemurphyforcongress.com )
Bà Stephanie Murphy, một phụ nữ gốc Việt, vừa thắng chức dân biểu liên bang Hoa Kỳ, Ðịa Hạt 7, tại Florida.
Bà được Tổng Thống Barrack Obama chính thức ủng hộ tranh cử dân biểu Hạ Viện Mỹ trong cuộc bầu cử vào ngày 8-11-2016.
Như vậy, bà Murphy là phụ nữ Việt Nam đầu tiên làm dân biểu Hạ Viện Hoa Kỳ.
Tên Việt Nam của bà là Ðặng Thị Ngọc Dung, cùng gia đình vượt biên năm 1979 khi mới được 6 tháng.
Bà Elizabeth Phạm
Bà Elizabeth PhạmPhi công cuả Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ vừa mới đuợc vinh thăng thiếu tá. Bà là phi công lái máy bay F-18, phi cơ tối tân nhất hiện nay của Quân Lực Hoa Kỳ.Thân phụ của bà là một cựu bác sĩ quân y QLVNCH, thân mẫu của bà cộng tác đắc lực trong hội hậu phương ủng hộ tiền tuyến tại địa phương cư ngụ, thành phố San Diego. Đó cũng là căn cứ gốc của thiếu tá Elizabeth Phạm .
Sau khi tốt nghiệp đại học, vị nữ sĩ quan này đã gia nhập Không Quân; bà đỗ thủ khoa trong khóa học đáp xuống hàng không mẫu hạm, thử thách lớn nhất cho mọi phi công.
Bà đã phục vụ tại lực lượng tiền phương vùng Thái Bình Dương, chiến trường Trung Đông, đặc biệt là tại Iraq, tăng cường hỏa lực, yểm trợ tại mặt trận cho lực lượng TQLC Hoa Kỳ trong các chiến dịch tại đó.
Sau một thời gian phục vụ tại Bộ Quốc Phòng tại vùng thủ đô Hoa Thịnh Đốn, nhiệm vụ mới của tân thiếu tá Elizabeth Phạm sẽ là phi công trong lực lượng ứng chiến thường trực tiền phương của Quân Lực Hoa Kỳ tại Thái Bình Dương, căn cứ tại Nhật Bản với hàng không mẫu hạm.
HQ Đaị tá Nha sĩ Tran Ngoc Nhung
Gia nhập ngành Nha khoa Hải quân Hoa Kỳ năm 1989 trước khi hoàn tất văn bằng Bác sĩ Nha khoa năm 1990. Trước đó cô có ý định gia nhập Thuỷ quân lục chiến, nhưng TQLC không có ngành Nha khoa !
Được thăng cấp Thiếu tá năm 1996, Trung tá năm 2003, Đại tá năm 2009.
Hiện nay HQ Đại tá Nhung đang phục vụ tại Denbn Naval Dental Center Camp Pendleton, CA. 

HQ Đại tá Nhung cũng là một trong những Đại tá gốc Việt hội đũ các điều kiện để có thể được chọn thăng cấp Phó đề đốc Nha sĩ Hải quân Hoa Kỳ.
HQ Đại tá Nha sĩ Tran Ngoc Nhung “ngồi” và 
HQ Đại tá Nha sĩ Thu Phan Getka “đứng”.
Đại tá Bác sĩ Không quân Huynh Tran Mylene
Giám đốc chương trình Y khoa Quốc tế Không quân
Hoa Kỳ – Director of The Air Force International Specialist Program.
                                 
Đại tá Bác sĩ Không quân Huynh Tran Mylene.
 
Nữ khoa học gia Vật lý thiên văn Jane X. Luu, 

Nổi tiếng nhất Việt Nam và thế giới, có tên Việt đầy đủ là Lưu Lệ Hằng, viết trong hồ sơ ở ngoại quốc là Jane X. Luu. Còn trẻ nên hẳn có thể xưng hô thân mật là cô Hằng hay chị Lưu.
Ra đời 5 năm, Giải thưởng Kavli đã trở thành giải thưởng quốc tế lớn; được xem là một “Nobel Thiên văn học”. Vừa mới đây, chủ nhân của giải này năm 2014 đã được chọn, điều này gợi nhớ về một người phụ nữ Việt Nam xuất chúng năm 2012 đã sở hữu không chỉ một Giải Thiên văn học là “Nobel thế giới”, mà còn cả một “Nobel Phương Đông” nữa.

Đó là niềm tự hào của người Việt hải ngoại!!
 
Sinh năm 1963, mang dòng máu cả cha và mẹ xứ Bắc, lớn lên và học tiểu học ở miền Nam, năm 1975 sang Mỹ và hoàn thành học vấn ở các trường nổi tiếng: 1984 nhận bằng Cử nhân Vật lý thủ khoa tại Đại học Stanford, bằng Thạc sĩ Cao học tại Viện Berkeley thuộc Đại học California và cuối cùng, năm 1990 bằng Tiến sĩ Vật lý Thiên thể ở Viện Công nghệ Massachussetts MIT.      
 Với tư chất thông minh và nghị lực bẩm sinh, niềm say mê và điều kiện học tập, nghiên cứu hàng đầu thế giới, các kết quả học tập và nghiên cứu xuất sắc đạt được trong quá trình học tập và thực hiện đề tài nghiên cứu Cao học và Tiến sĩ đã đưa tên tuổi nhà khoa học Jane X. Lưu nổi tiếng như một một phụ nữ trẻ thông thái với một khối kiến thức rộng lớn cổ kim về bầu trời vô hạn gần xa, đặc biệt đã đi tiên phong trong những phát minh đặc sắc lớn và hiện đại nhất, mở rộng tầm nhìn của loài người về những chân trời bao la, rất xa.
Và chính những thành tựu lao động sáng tạo đó đã mang lại cho Lưu Lệ Hằng những giải thưởng danh giá, đồng thời đưa chị lên những bậc thang danh giá, đặc biệt đối với môt phụ nữ gốc nước ngoài, trong sự nghiệp giảng dạy đại học là Giáo sư ở Đại học Havard, Mỹ(1994 – 1998) và Đại học Leiden, Hà Lan (1998 – 2001) và trong sự nghiệp nghiên cứu khoa học là nghiên cứu viên cao cấp danh dự ở các địa chỉ danh tiếng lớn như các Phòng Thí nghiệm ở Đại học Havard, Viện Khoa học Khảo sát Không gian ở Đại học Hawaii, các Trung tâm nghiên cứu thuộc Viện Công nghệ Massachussetts MIT…
Phát triển nhận thức Thái Dương Hệ 
Đên bây giờ đó là sự nghiệp lớn nhất của nhà khoa học nữ Lưu Lệ Hằng. Sự hiểu biết của nhân loại về Hệ Mặt Trời (hay Thái Dương Hệ) đã thay đổi rất nhiều mang tính cách mạng trong vài chục năm qua. Và nhà bác học nữ họ Lưu không những nắm vững nhanh chóng kiến thức phong phú thu thập được trong nhiều thế kỷ qua về Thái Dương Hệ mà chính chị đã đóng góp vào kho tàng đó bằng những phát minh đặc sắc làm thay đổi nhận thức của con người về không gian vũ trụ bao la mình đang sống.
Khoảng mươi năm trước, cấu trúc của Hệ Mặt Trời Dương Hệ vẫn còn được hình dung đơn giản so với bây giờ
Cấu tạo Thái Dương Hệ.
Thái Dương Hệ được mô tả là một hệ các hành tinh, Mặt Trời nằm ở chính giữa và bao bọc bên ngoài bởi 9 thiên thể chịu sức hút của Mặt Trời, gồm 8 hành tinh chính và 1 hành tinh “phụ”, hợp thành 3 nhóm.
 
Nhóm I ở vùng trong cùng, gồm 4 hành tinh nhỏ: Thủy tinh (Mercury), Kim tinh (Venus), Trái đất (Earth) và Hỏa tinh (Mars), đây là những hành tinh nhỏ, rắn chắc, cấu tạo chủ yếu bởi các loại đá và kim loại, có mật độ cao và thành phần tương đối giống nhau nên có tên gọi là nhóm các hành tinh đá.
 
Nhóm II ở vùng ngoài, gồm 4 hành tinh khí khổng lồ có khối lượng lớn hơn rất nhiều so với 4 hành tinh nhóm I. Trong đó, 2 hành tinh lớn nhất, Mộc tinh (Jupiter) và Thổ tinh (Saturn), có thành phần chủ yếu từ heli và hyđrô; và hai hành tinh nhỏ hơn, Thiên vương tinh (Uranus) và Hải vương tinh (Neptune), có thành phần chính từ băng (như nước, amoniac và mêtan). Chúng có kích thước rất lớn nhưng mật độ thấp và vì vậy có khi còn được gọi là phân nhóm các hành tinh băng đá “khổng lồ”.
 
Nhóm III trong nhiều năm trước được cho rằng chỉ có một mình Diêm vương tinh (Pluto). 
 
Nhận thức về cấu trúc Thái Dương Hệ như trên cho tới cuối thế kỷ 20 đã tỏ ra chưa đầy đủ, chưa giải thích được tất cả thông tin do các thiết bị khảo sát thiên văn hiện đại thu thập được. Lưu Lệ Hằng đã nhập cuộc vào chính giai đoạn này bên cạnh nhà nghiên cứu thiên văn bậc thầy David Jewitt ngay trong thời gian làm nghiên cứu sinh bậc Cao học và bậc Tiến sĩ Vật lý Thiên văn. Cả hai người chính là chủ nhân và là nòng cốt thực hiện đề tài nghiên cứu về một hướng khoa học mới mẻ và táo bạo – Khảo sát các vật thể di chuyển chậm (Slow-Moving Objects) ngoài Hệ Mặt Trời.
 
Họ tiến hành nghiên cứu chứng minh cho sự tồn tại một vành đai gồm một “rừng” vô số hành tinh lớn bé phân bố từ bên ngoài quỹ đạo của Hải Vương tinh (Neptune), vượt qua Diêm vương tinh (Pluto) và ra xa hơn. Vành đai này có tên là vành đai Kuiper (Kuiper Belt) do hai nhà thiên văn Edgeworth và Kuiper đặt ra trong tưởng tượng từ giữa thế kỷ 20. Miệt mài 5 năm làm việc, sử dụng các phương tiện nghiên cứu tiên tiến nhất ở Trung tâm nghiên cứu MIT và Đại học Harvard, ở các cơ sở thiên văn Kitt Peak (thuộc Arizona) và Mauna Kea (thuộc Hawaii), năm 1992 Jewitt và Luu tìm ra được thiên thạch đặt tên là 1992 QB1 có đường kính 280 km (bằng 1/8 Diêm vương tinh hay Pluto). Và tiếp theo là hàng chục khám phá nữa của bản thân nhóm nghiên cứu này và hàng trăm khám phá khác của đông đảo cộng đồng thiên văn trên toàn thế giới.
 
Tất cả đều chứng tỏ ở không gian bên ngoài quỹ đạo của Hải vương tinh (Neptune) tồn tại các vật thể lớn bé có thành phần cấu tạo nhẹ như nước, amoniac, mêtan. Đó là hàng nghìn thiên thể nhỏ bé có kích cỡ khác nhau, từ sao chổi, centaurs đến bụi liên hành tinh. Trong số đó có 5 thiên thể nhĩnh lên về kích cỡ, là Ceres, Haumea, Makemake, Eris và cả Pluto (Diêm vương tinh) nữa. Các hành tinh này, dù được coi là đủ lớn để có được dạng hình cầu dưới ảnh hưởng của chính lực hấp dẫn của mình, nhưng do độ xốp cao (mật độ vật chất rất thấp) hay tổng khối lượng vẫn bé nhỏ, nên kể từ tháng 8 năm 2006 nhóm các hành tinh này được mang tên là nhóm hành tinh lùn. Nhóm “lùn” này chính là nhóm III trong sơ đồ cấu trúc Thái Dương Hệ (hình 2) mà trước đây chỉ mới biết một mình Diêm vương tinh Pluto.
 
Vậy là sự tồn tại trong thực tế vành đai Kuiper mà thầy trò hay hai đồng nghiệp Jewitt và Lưu theo đuổi thực hiện đã được minh chứng. Phát minh này có ý nghĩa rất lớn, nó mở đầu cho một kỷ nguyên mới về nhận thức đầy đủ hơn về cấu tạo Thái Dương Hệ và góp phần hoàn chỉnh dần học thuyết hình thành vũ trụ. Sự tồn tại vành Kupler cũng không có gì đáng nghi ngờ vì sự tồn tại một Vành đai tiểu hành tinh khác nữa nằm giữa Hỏa tinh (Mars) và Mộc tinh (Jupiter), tuy thành phần cấu tạo khác hơn với phần lớn là đá và kim loại, cũng đã được xác định trước đó.
 
Với những thành quả nghiên cứu đạt được, nữ khoa học gia họ Lưu đã liên tiếp nhận được những phần thưởng danh giá của khu vực và thế giới. Năm 1991, ngay sau khi nhận bằng Tiến sĩ không lâu, Hiệp hội Thiên Văn Mỹ đã trao Giải thưởng Annie J. Cannon Award Thiên văn học cho Tiến sĩ mới gốc Việt Lưu Lệ Hằng. Và để ghi nhận công lao của chị trong việc tham gia khám phá hơn 30 thiên thạch hay tiểu hành tinh mới, người ta lấy tên của chị đặt cho một thiên thạch mới do chính chị khảo sát và phát hiện, đó là Asteroid 5430 Luu.
 
Đặc biệt, năm 2012 quả là năm của nhà Vật lý Thiên văn ưu tú này khi cái tên Lưu Lệ Hằng được xướng danh ở cả hai giải thưởng thiên văn học danh giá nhất thế giới trong cùng một năm. Tháng 3 năm 2012, tại thủ đô Oslo của Na Uy, Quỹ Kavli đã công bố Giải Kavli Thiên văn học năm 2012 với số tiền thưởng 1 triệu USD. Giải này được xem là Giải “Nobel Thiên văn thế giới” và chủ nhân là ba nhà thiên văn đã khám phá ra nhiều vật thể lớn trong vành đai Kuiper, đó là David Jewitt, Jane X. Luu (tức Lưu Lệ Hằng), và Michael Brown. Tiếp theo, tháng 5 năm 2012, tại Hồng Kông, Quỹ Shaw lại xướng danh các chủ nhân đạt Giải Shaw Thiên văn học 2012; còn gọi là “Giải Nobel Thiên văn Phương Đông” kèm 1 triệu USD tiền thưởng, đó là tân Tiến sĩ Jane X. Luu cùng với người thầy – đồng nghiệp của mình là Giáo sư David C. Jewitt, Giám đốc Viện nghiên cứu thiên thể (Institute for Planets and Exoplanets), Đại học California – Los Angeles, Hoa Kỳ.về những đóng góp trong việc định danh “các vật thể ngoài Hải Vương tinh” (Trans-Neptunian Objects), viết tắt là TNOs.
 
Với tài năng và thành quả nghiên cứu nổi bật, nữ khoa học gia người Việt Lưu Lệ Hằng quả là xứng đáng với sự tôn vinh khách quan của giới khoa học thiên văn và các tổ chức giải thưởng trên thế giới. Điều đáng suy nghĩ là sau 3 năm làm việc ở Hà Lan, năm 2001, nhà khoa học; nhà giáo này trở lại nước Mỹ nhưng không trở lại chức vụ nghiên cứu khoa học ở Viện nào hay ngồi lại chiếc ghế giáo sư ở đại học nào cả. Lưu Lệ Hằng nhận công tác tại Phòng thí nghiệm Lincoln của MIT, chuyên nghiên cứu chế tạo các thiết bị thiên văn và hiện nay lại nghiên cứu thêm giải pháp công nghệ cho vấn đề an ninh quốc gia của Hoa Kỳ. Và hiện nay chị vẫn sống bình dị cùng chồng tên là Hoogerwerf, một nhà thiên văn người Hà Lan và một con gái nuôi gốc Việt 6 năm tuổi tại Lexington, Massachusetts, gần đại học Harvard và MIT ( nguồn Trần Minh VNN)
 
 
NỮ THẪM PHÁN MỸ GỐC VIỆT
Với 91 phiếu thuận và 3 phiếu chống,Thượng Viện  Hoa kỳ ngày 7.5 đã chấp thuận việc bổ nhiệm bà Jacqueline H. Nguyễn vào chức vụ thẩm phán tại Tòa Kháng án Liên bang khu vực 9.
Bà Jacqueline H. Nguyễn đã trở thành một phụ nữ gốc Á đầu tiên được cử vào một tòa kháng án liên bang. Thẩm phán Jacqueline Nguyễn đã được Tổng Thống Barack Obama đề cử từ tháng 9.2011, nhưng việc bổ nhiệm vào chức vụ quan trọng này cần phải được Thượng viện Mỹ thông qua
Thẩm phán Jacqueline Nguyễn tên đầy đủ là Jacqueline Hồng – Ngọc Nguyễn, sinh năm 1965 tại Đà Lạt (Việt Nam).Bà Jacqueline H. Nguyễn rời Việt Nam khi còn nhỏ và tốt nghiệp cử nhân tại đại học Occidental College, sau đó đậu tiến sĩ luật tại Đại học UCLA tại California.
Năm 1975, bà sang Mỹ rồi định cư tại thành phố Los Angeles thuộc bang California. Vào thời gian đầu sống tại Mỹ, bà Jacqueline Nguyễn trải qua không ít khó khăn, phải giúp mẹ lau chùi tại một cơ sở nha khoa và phụ bán hàng trong cửa hàng bánh rán.
Năm 1987, bà Jacqueline Nguyễn tốt nghiệp cử nhân Trường Occidental tại Los Angeles. Tiếp đến, vào năm 1991, bà được trao bằng tiến sĩ luật của Đại học California (UCLA). Sau đó, bà Jacqueline Nguyễn bắt đầu làm trong khu vực tư nhân trước khi chuyển sang ngành tư pháp nhà nước của Mỹ. Từ năm 1995 – 2002, bà làm việc tại Văn phòng Công tố khu vực trung tâm bang California. Tại đây, sau khi đảm nhiệm công việc phòng chống tội phạm gian lận và tham nhũng, bà giữ chức Phó bộ phận triệt phá tội phạm có tổ chức. Đến năm 2002, bà Jacqueline Nguyễn được chỉ định vào vị trí thẩm phán Tòa thượng thẩm Los Angeles. Đồng thời bà cũng từng đảm nhiệm vai trò huấn luyện các công tố viên mới.
Thẩm phán Nguyễn đã được nhận Giải thưởng vinh danh các đóng góp trong lĩnh vực thực thi pháp luật (2002), Giải thưởng của Trung tâm pháp lý Mỹ, châu Á – Thái Bình Dương (2002),  Giải thưởng tiên phong của Hiệp hội Luật sư Mỹ gốc châu Á – Thái Bình Dương (2006), Giải thưởng dành cho cựu sinh viên của Trường Occidental.
Bên cạnh đó, bà còn là thành viên của một số tổ chức như: Nhóm luật sư Mỹ gốc Á, Hiệp hội Nữ luật sư Los Angeles. Bà cũng từng là Chủ tịch Hiệp hội Luật sư người Mỹ gốc châu Á – Thái Bình Dương.
Năm 2002, bà được bổ nhiệm vào Tòa Thượng thẩm Los Angeles, đến năm 2009 cũng chính Tổng thống Obama đã đề cử bà làm thẩm phán tòa sơ thẩm liên bang cho trung tâm California. Khu vực 9 bao gồm toàn bộ miền Tây nước Mỹ với 9 tiểu bang, trong đó có California, và hai lãnh thổ Guam và Northern Mariana….
Ngoài những người phụ nữ tài danh trên đất Mỹ trong quân lực Hoa Kỳ, tôi xin được giới thiệu thêm một số gương mặt phụ nữ gốc Việt tài danh khác trên thế giới. Họ là những phụ nữ mang trong mình dòng máu Việt và đã được thế giới biết đến bởi tài năng xuất sắc của mình.

 
 

“Vua đầu bếp Mỹ” Christine Hà
Christine Hà sinh năm 1979, hiện cô đang sinh sống tại bang Texas, Mỹ. Cha mẹ cô đều là người Việt, tên thật của cô là Hà Huyền Trân.
Christine mắc phải căn bệnh hiếm gặp khiến cô mất dần thị lực và cuối cùng, bị mù hẳn từ năm 2007. Tốt nghiệp Đại học chuyên ngành tài chính và quản lý thông tin của Đại học Texas nhưng Christine không thể đi làm vì vấn đề thị lực.
Có niềm đam mê lớn với việc nấu nướng, cô thử lập một trang web cá nhân để đăng tải các công thức nấu ăn của mình. Trang web của Christine Hà nhanh chóng trở nên nổi tiếng trong cộng đồng những người yêu bếp núc ở Mỹ. https://www.youtube.com/ watch?v=2bdnCfNdCNs
Những phụ nữ gốc Việt tài danh trên thế giới
Có quyết tâm lớn cùng tài năng nấu nướng, Christine Hà đã mạnh dạn tham dự cuộc thi Vua đầu bếp Mỹ 2012 và vượt qua tất cả các thí sinh khác để giành ngôi vị quán quân Vua đầu bếp Mỹ mùa thứ 3.
Cho tới nay, cô vẫn là thí sinh khiếm thị duy nhất từng tham gia cuộc thi này. Nghị lực của Christine Hà trong suốt quá trình thi đã khiến khán giả xem truyền hình trên khắp thế giới xúc động.
 
Chuyên gia trang điểm Michelle Phan
 
Những phụ nữ gốc Việt tài danh trên thế giới

Michelle Phan sinh năm 1987, hiện cô đang sinh sống ở bang Florida, Mỹ. Cô là nhà trang điểm người Mỹ gốc Việt nổi danh thế giới. Cách gây dựng tên tuổi của Michelle Phan rất đơn giản, cô tự thực hiện những đoạn video dạy cách trang điểm và làm đẹp rồi đăng tải trên YouTube.
Những video của Michelle Phan hiện đã có hàng triệu lượt xem. Tuy không phải nhân vật nổi tiếng bước ra từ giới giải trí nhưng danh tiếng mà Michelle Phan có được đã giúp cô trở thành gương mặt đại diện trên mạng của những hãng mỹ phẩm nổi tiếng.
Những phụ nữ gốc Việt tài danh trên thế giới
Hiện cô đã cho ra mắt một thương hiệu mỹ phẩm của riêng mình có tên EM Michelle Phan – một cái tên đậm chất Việt với đại từ nhân xưng “em” rất dễ thương. Michelle Phan từng nhận được giải thưởng Ngôi sao mới của tạp chí chuyên về làm đẹp Womens Wear Daily và lọt vào top Những gương mặt đáng chú ý dưới tuổi 30 của tạp chí Marie Claire.
 
Nhà thiết kế thời trang Nini Nguyễn
 
Những phụ nữ gốc Việt tài danh trên thế giới
Nini Nguyễn sinh ra tại Việt Nam và từng sống ở đây 6 năm. Sau này, cô sang Mỹ định cư cùng cha mẹ. Bước đầu khởi nghiệp của Nini Nguyễn không dễ dàng. Vốn yêu thích thời trang nhưng vì không giỏi tiếng Anh, Nini không được bất cứ hãng thời trang nào nhận vào làm việc.
Cô đành khởi nghiệp bằng nghề lao công và sau này làm nhân viên bán hàng của các hãng bán lẻ thời trang. Bước ngoặt lớn nhất trong sự nghiệp của Nini là khi cô quyết định trở thành nhà thiết kế thời trang.
Những phụ nữ gốc Việt tài danh trên thế giới
Khách hàng tìm tới Nini Nguyễn rất đông, có cả những người nổi tiếng, đặc biệt nhất nhất là nữ ca sĩ Rihanna. Hiện giờ, Nini Nguyễn đang là nhà thiết kế chính cho phong cách thời trang ấn tượng của nữ ca sĩ người Barbados.
 
Nhiếp ảnh gia Lê Mỹ An
 
Những phụ nữ gốc Việt tài danh trên thế giới
Nhiếp ảnh gia gốc Việt – Lê Mỹ An từng vinh dự nhận được giải MacArthur Fellowship – giải “Thiên tài” của Mỹ. Đây là một giải thưởng cao quý nhằm tôn vinh những cá nhân có hoạt động sáng tạo xuất sắc, công nhận những cống hiến và thành tựu ấn tượng của các cá nhân cho cộng đồng.
Lê Mỹ An được biết tới là một nhiếp ảnh gia chuyên về đề tài chiến tranh. Sang Mỹ định cư từ năm 1975, những tác phẩm ảnh của người phụ nữ 53 tuổi này chủ yếu lấy cảm hứng từ chiến tranh bởi chính bà đã có những trải nghiệm về nó.
Những phụ nữ gốc Việt tài danh trên thế giới
Một đề tài cũng luôn trở đi trở lại trong các tác phẩm của Lê Mỹ An là mối quan hệ giữa những người Việt Nam định cư ở Mỹ và nỗi nhớ quê hương. Khi có dịp, Mỹ An vẫn quay về Việt Nam để thực hiện các tác phẩm ảnh.
 
Nữ nhà văn Lại Thanh Hà
 
Những phụ nữ gốc Việt tài danh trên thế giới

Lại Thanh Hà sinh năm 1965 tại Việt Nam và định cư tại Mỹ từ năm 1975. Tốt nghiệp Đại học Texas chuyên ngành báo chí, Lại Thanh Hà khởi nghiệp bằng nghề phóng viên cho tờ tin tức The Register chuyên về các thông tin của cộng đồng người Việt ở Quận Cam, bang California.
Chính nhờ công việc này mà kỹ năng viết tiếng Anh của Lại Thanh Hà đã tiến bộ nhanh chóng. Sau gần 2 năm làm phóng viên, Lại Thanh Hà quyết định nghỉ việc và bắt đầu tập trung cho sáng tác.
Nữ nhà văn Lại Thanh Hà nhận giải National Book Award cùng 3 nhà văn Mỹ khác.
Nữ nhà văn Lại Thanh Hà nhận giải National Book Award cùng 3 nhà văn Mỹ khác.
Cuốn sách đầu tay của cô là một tác phẩm dành cho thiếu nhi có tên “Inside Out & Back Again” (Từ trong ra ngoài và bắt đầu lại – 2011). Cuốn sách nhanh chóng gây được tiếng vang, giúp Lại Thanh Hà đoạt giải National Book Award – một giải thưởng thường niên lâu đời và uy tín nhằm tôn vinh những tác phẩm văn học xuất sắc của các tác giả Mỹ.

BA BÔNG HOA VIỆT TRÊN TRUYỀN HÌNH MỸ

Betty Nguyễn, Châu Nguyễn và Thúy Vũ là 3 trong số những MC gốc Việt đạt được nhiều thành công trên truyền hình Mỹ.

Cô Leyna Nguyễn, chủ một chương trình tin tức của kênh KCAL tại bang California (Mỹ), từng chia sẻ rằng với một phụ nữ, lại là người gốc Á, sẽ gặp nhiều chông gai khi chọn ngành truyền thông ở Mỹ. Tuy nhiên, những chông gai đó không đủ sức cản trở các tài năng được vun đắp bằng đam mê và nỗ lực. Vì thế, không ít phụ nữ gốc Việt đã giành được vị thế nổi bật trong ngành truyền hình Mỹ. Betty Nguyễn, Châu Nguyễn và Thúy Vũ là 3 trong số những người như thế.
Leyna Nguyễn từng được bình chọn là một trong 
25 người Việt có ảnh hưởng nhất tại Mỹ.
 
 
Người phụ nữ gốc Việt đóng giày cho các tài danh trên đất Mỹ
Trong bảy giám khảo cuộc thi Hoa hậu Mỹ 2011 có một vị giám khảo là người Mỹ gốc Việt – cô Taryn Rose. Vốn là một bác sĩ, Rose lại thành danh trong lĩnh vực giày thời trang tại Mỹ và thế giới.
Ít ai ngờ rằng, cô gái đang theo đuổi ngành y hơn 20 năm trước nay đã trở thành một người nổi tiếng trong lĩnh vực giày thời trang. Cô đã làm thay đổi nền công nghiệp giày thế giới vàtạo ra một trong những nhãn hiệu giày cao gót thành công nhất ngày nay.
Sản phẩm của cô được nhiều ngôi sao tên tuổi của Mỹ ưa chuộng như Oprah Winfrey, Angeline Jolie… Cựu phu nhân tổng thống Mỹ Laura Bush cũng là một người hâm mộ giày Taryn Rose.
Bác sỹ thiết kế… giày
 
Taryn Rose (thứ 2 từ phải sang) cùng các thành viên BGK và tân hoa hậu Mỹ.
Năm 1999, Taryn Rose hoàn thành quá trình thực tập môn phẫu thuật chỉnh hình. Trong thời gian thực tập, cô đã gặp nhiều bệnh nhân có các vấn đề nghiêm trọng về bàn chân do thói quen đi giày cao gót và mũi nhọn. Bản thân Rose cũng bị đau chân sau những ngày mang giày cao 7-8 cm làm việc 14 giờ một ngày.
Thực tập xong, cô đột ngột bỏ nghề và chuyển sang thiết kế thời trang giày. Gia đình và bạn bè hết sức ngạc nhiên trước quyết định này. Họ cho rằng, cô đã điên khi từ bỏ một công việc có thu nhập cao và ổn định như vậy để gắn bó với một nghề không có mấy tương lai.
Rất khó khăn vì để có thể trụ được với ngành thời trang giày ở Mỹ, phải có ít nhất 10 triệu USD để tạo dựng thương hiệu. Không có nhiều tiền, cô thuyết phục được Cơ quan Doanh nghiệp nhỏ của Mỹ cho vay 200.000 USD để khởi nghiệp.
Với kiến thức y học cùng với đam mê thời trang (Rose rất mê giày cao gót), cô đã nghiên cứu làm ra những đôi giày cao gót với tiêu chí vừa đẹp, vừa thoải mái. Cô đã sang Milan, Ý học kỹ nghệ đóng giày. Ít lâu sau, xưởng giày đầu tiên của cô ra đời từ… gara để xe của cô.
Các sản phẩm này được bán ngay ở các cửa hàng do chính cô mở ra ở Beverly Hills, San Jose và các cửa hàng bách hóa cao cấp như Nordstrom, Neiman Marcus. Nhớ lại thuở đầu lập nghiệp, Taryn Rose cho biết, đã có những lúc chán nản và muốn bỏ cuộc khi luôn bị khách hàng thúc giục: “Giày của tôi đâu?”, còn người bán hàng thì hỏi “cô ơi, lương của tôi đâu?”. Thời gian đầu, cô đã phải đủ mọi việc từ thiết kế mẫu, đặt hàng, quảng cáo và đòi nợ…
Không ngờ, câu chuyện khởi nghiệp của cô lại hấp dẫn các phương tiện truyền thông. Nhờ những lần xuất hiện trên một số đài truyền hình lớn như CNN, Discovery Channel và các báo lớn như New York Times, Wall Street Journal…, công ty Taryn Rose International đã nhanh chóng phát triển và có được nhiều đối tác.
Lợi nhuận thu về hàng năm lên tới 40 triệu USD với hơn 200 cửa hàng đại lý trên khắp nước Mỹ và vươn ra thế giới. Với giá giày từ 200 USD – 1.200 USD, giày Taryn Rose (có in hình một bông hồng lớn ở đế) có thể phục vụ được các khách hàng khó tính vì nó được làm bằng tay.
Không chỉ giày cao gót, Taryn Rose còn mở rộng ra các thể loại giầy từ giầy đế bệt, xăng đan và giày nam. Gần đây, Taryn Rose lấn sân sang sản xuất các sản phẩm chăm sóc chân, chăm sóc da toàn thân. Năm 2006, dây chuyền túi xách mang nhãn hiệu Taryn Rose ra đời. Những năm gần đây, Taryn mở thêm một vài cửa hàng thời trang cao cấp ở nhiều nơi trên thế giới, trong đó có Seoul, Hàn Quốc.
NỮ DOANH NHÂN GỐC VIỆT 

jenny-ta-400x330

Jenny Tạ – nữ doanh nhân gốc Việt tài ba

Chiều thứ Bảy 21/06/2014, tại The Waterfront Beach Resort – A Hilton Hotel, tọa lạc ở 21100 Pacific Coast Hwy, Huntington Beach, CA 92648, Hoa Kỳ, đã diễn ra một buổi dạ tiệc sang trọng do Công ty Sqeeqee.com và chủ nhân của nó là Jenny Tạ tổ chứcCông tySqeeqee.com từng gần gũi với cộng đồng người Việt qua những bài đăng tải trên mạng Internet. Jenny Tạ là người sáng lập kiêm Tổng giám đốc Công ty Sqeeqee. Cô là người Mỹ gốc Việt lớn lên tại Hoa Kỳ. Sau gần 20 năm lăn lộn tại trung tâm tài chính quốc tế Wall Street, Jenny Tạ đã khiến cho nhiều người khâm phục. Cô là phụ nữ Mỹ gốc Việt đầu tiên thành lập hai công ty chứng khoán có tầm vóc quốc tế tại Phố Wall, Nữu Ước. Năm 2013, Jenny Tạ lại đánh dấu một bước ngoặt lớn khi dấn thân vào thế giới truyền thông qua việc thành lập Công ty Sqeeqee.comSqeeqee.com đư ợc coi là công ty mạng đầu tiên trên thế giới khai sinh khái niệm “Social Networthing”, tổng hợp các dịch vụ trực tuyến với hàng loạt bài trên các trang web, video trên YouTube, và trên nhiều trang web nổi tiếng, như tài chính của Yahoo, CNBC. Sqeeqee.com còn được ông Howard Stern, một người nổi tiếng, giới thiệu trên đài phát thanh do ông làm chủ có hơn 20 triệu người ghi tên nghe.
Nữ doanh nhân gốc Việt lừng danh tại Phố Wall
Nói đến nữ doanh nhân gốc Việt ở Phố Wall, chúng ta không thể không nghĩ đến Jenny Tạ, con gái một phụ nữ độc thân (single mom) nghèo khó, đến Hoa Kỳ khi mới 6 tuổi.Ngay từ nhỏ, Jenny Tạ không được hưởng cuộc sống đầy đủ như biết bao cậu ấm cô chiêu con nhà giàu. Vì vậy, khi đặt chân đến đất nước Hoa Kỳ tự do và giàu có, cô thiếu nữ người Việt này có cái nhìn mới mẻ với giấc mơ làm giàu. Tốt nghiệp trung học, cô nữ sinh Jenny Tạ nghĩ rằng, sau này mình phải cố gắng làm việc thật nhiều để trở thành một nhà kinh doanh.
Năm 21 tuổi, với mảnh bằng cử nhân về Hệ thống Thông tin Kinh doanh (Business Information Systems) và Tài chính (Finance), Jenny Tạ được mời vào làm tại Công ty chứng khoán Shearson Lehman nổi tiếng, đồng thời được chứng kiến dòng tiền khổng lồ giao dịch tại trung tâm tài chính quốc tế. Tại đây, cô quyết tâm mở cho riêng mình một công ty chứng khoán. Từ đó cô đã bỏ ra vài ba năm để học lấy đủ các loại bằng cần thiết cho công việc của mình. Sau 6 năm làm việc tại nhiều công ty tài chánh khác nhau, năm 27 tuổi, Jenny Tạ mở cho mình một công ty tài chánh có tầm vóc tại Phố Wall, thành phố Nữu Ước.
 
Sau gần 20 năm lăn lộn tại trung tâm tài chính thế giới, nhiều người khâm phục Jenny Tạ vìcô là phụ nữ Mỹ gốc Việt đầu tiên thành lập 2 công ty chứng khoán có tầm vóc quốc tế tại Phố Wall. Khi có người hỏi, Jenny Tạ chia sẻ: “20 năm trước, phụ nữ Mỹ làm kinh doanh gặp khó khăn hơn nam giới 4-5 lần. Phụ nữ nói chung làm trong ngành chứng khoán đã khó khăn, phụ nữ gốc Á làm ngành này lại càng khó khăn hơn. Muốn làm trong ngành này, phụ nữ cần phải có bản lĩnh và quyết tâm”. Do quyết tâm và có bản lĩnh, Jenny Tạ trở thành triệu phú có 2 công ty chứng khoán của riêng mình với số tài sản trên 250 triệu USD.
Jenny Tạ kể lại một kỷ niệm không bao giờ quên được. Đó là, khi cô làm CEO cho Công ty chứng khoán Vantage Investments của riêng mình. Trong một lần giao dịch cổ phiếu hơn 100 triệu USD, một nhà giao dịch chứng khoán độc lập (Market Maker) thấy cô là phụ nữ Châu Á đã đưa ra một giá rất tệ, chênh lệch 1/8 giá trị trong hợp đồng với số tiền chênh lệch khủng khiếp là $12,5 triệu! Sau khi khám phá ra điều đó, Jenny Tạ kiên quyết bắt ông ta trả lại phần chênh lệch.
Thành công của Jenny Tạ không dừng lại ở đó khi cô bước sang mảng truyền thông xã hội bằng cách thành lập Công ty Sqeeqee.com tổng hợp những tính năng tốt nhất giữa eBay, Amazon, Facebook, Google, Groupon, Kickstar, YouTube AdWords, APP cùng các trang khác vào một trang web…
Lập công ty Sqeeqee.com
Năm 2013, đánh dấu một bước ngoặt lớn của người phụ nữ có nhiều mơ ước khi cô dấn thân vào thế giới rộng lớn này qua việc thành lập Công ty Sqeeqee.com được đánh giá có giá trị không dưới 1 tỷ USD. Đây là công ty đầu tiên trên thế giới mang khái niệm kết nối xã hội. Nói đơn giản, đây là một trang mạng xã hội có thể giúp mọi người kết nối và tìm kiếm lợi nhuận. Ý tưởng táo bạo này đã được người sử dụng ở Hoa Kỳ hào hứng đón nhận.
Công ty Sqeeqee.com bao gồm hàng chục tính năng của những trang web nổi tiếng như Google, Facebook, Amazon, Ebay, YouTube… kết nối chúng lại thành một nền tảng đa chiều. Chỉ cần một mật hiệu đăng nhập là người dùng có thể kết nối với hàng triệu người, đồng thời có thể niêm yết sản phẩm để mua bán, chia sẻ hình hay video với bạn bè và người thân trên khắp thế giới. ( nguồn Vũ Khoan, Văn Học cội nguồn)

Nhà Trắng vinh danh hai phụ nữ gốc Việt ‘thay đổi nước Mỹ’

Hai phụ nữ gốc Việt Van Ton-Quinlivan và Minh Dang nằm trong số những người sẽ được Nhà Trắng vinh danh vì có những đóng góp to lớn làm thay đổi nước Mỹ.
Ngày 6/5 tới, Van Ton-Quinlivan và Minh Dang cùng 13 người khác sẽ được vinh danh là “Nhà vô địch về sự thay đổi”, một danh hiệu dành cho phụ nữ ở các đảo Thái Bình dương và người Mỹ gốc Á (AAPI). Những phụ nữ này được đánh giá là có công việc phi thường, tạo ra một tương lai công bằng, an toàn và thịnh vượng hơn cho cộng đồng và quốc gia.
“15 phụ nữ này đại diện cho sức mạnh và sự đa dạng của cộng đồng AAPI. Các nữ lãnh đạo về kinh doanh, vận động, từ thiện, nghệ thuật, học thuật, là những điển hình xuất sắc cho phụ nữ trẻ trên khắp cả nước”, California Forward dẫn lời bà Valerie Jarrett, cố vấn cấp cao cho tổng thống Mỹ, kiêm chủ tịch Hội đồng Phụ nữ Nhà Trắng nói.
Van Ton-Quinlivan. Ảnh: swccd
 
Van Ton-Quinlivan là một trong số 5 phụ nữ đến từ bang California nằm trong danh sách trên. Bà sinh ra ở Việt Nam, đến Mỹ năm 6 tuổi và trải qua thời thơ ấu ở Hawaii. Bà tốt nghiệp đại học Georgetown ở Washington với tấm bằng cử nhân Quản trị Kinh doanh.
Sau đó bà lấy bằng thạc sĩ về Chính sách Giáo dục và Quản trị Kinh doanh ở đại học Stanford năm 1995. Qua những năm tháng ngồi trên giảng đường, tình yêu đối với ngành giáo dục của bà được nhen nhóm và phát triển.
Năm 2000, bà là một trong số 14 phụ nữ trên toàn cầu vinh hạnh được lựa chọn là một Hội viên Lãnh đạo của Diễn đàn Phụ nữ Quốc tế.
Theo Dân Việt, năm 2010, bà Ton-Quinlivan được chọn là một trong 10 lãnh đạo công nghệ để cố vấn cho Hội đồng Cố vấn phục hồi kinh tế của Tổng thống Mỹ. Bà là một trong 5 lãnh đạo công nghệ được mời dự Hội nghị Đại học Cộng đồng được tổ chức lần đầu tiên tại Nhà Trắng.
Tháng 7/2012, bà được nữ Bộ Trưởng Hilda Solis bổ nhiệm vào Ủy Ban Cố vấn về Chương trình học nghề thuộc Bộ Lao Động. Bà hiện là phó hiệu trưởng về phát triển nhân lực và kinh tế của hệ thống gồm 112 trường Cao đẳng Cộng đồng California và đã có một con trai hai tuổi.
“Tôi rất vinh hạnh khi những đóng góp của mình được công nhận, bởi điều đó có nghĩa là mọi người quan tâm đến công việc vất vả mà chúng tôi đang làm ở hệ thống Cao đẳng Cộng đồng California. Thật tuyệt vời!”, bà Ton-Quinlivan nói. “Tuy nhiên, đây thực sự là công sức của một tập thể gồm những người trong hệ thống của chúng tôi và những người mà chúng tôi hợp tác cùng để tạo ra những tiến bộ”.
Theo Daily California, Minh Dang từng trải qua những năm tháng tuổi thơ cay đắng vì bị lạm dụng tình dục. Từ năm 10 tuổi đến 18 tuổi, Dang bị bố mẹ bán cho các nhà chứa.Trong khi đó, Minh Dang được vinh danh bởi những nỗ lực chiến đấu chống nạn buôn người và lạm dụng tình dục trẻ em. Cô gái 28 tuổi sống từ nhỏ ở vùng Bay Area sắp tốt nghiệp thạc sĩ ngành Phúc lợi Xã hội ở đại học Berkeley, California.
Cô đã nỗ lực vượt lên bi kịch bằng niềm đam mê với học tập, bóng đá và hoạt động cộng đồng. Minh Dang hiện là giám đốc điều hành của Don’t Sell Bodies, một chiến dịch do diễn viên Jada Pinkett Smith thành lập nhằm hỗ trợ chấm dứt nạn buôn bán trẻ em ở Mỹ.
Cuộc đời của Dang từng là đề tài cho một bộ phim tài liệu của hãng MSNBC năm 2010 mang tên “Những nô lệ tình dục ở Mỹ: câu chuyện của Minh”. Dang hy vọng một ngày nào đó có thể tự viết câu chuyện về cuộc đời của riêng cô.
“Việc nhận được giải thưởng này giúp tôi kể cho cả đất nước nghe sự thật về tình trạng nô lệ trẻ em”, cô nói. “Sự nô lệ vẫn chưa kết thúc, và trẻ em – cả những bé trai và bé gái ở Mỹ – vẫn còn phải làm nô lệ năm 2013. Mọi trẻ em đều xứng đáng được sống trong tự do”….

Nữ khoa học gia Tara VanToai,  gốc Việt thành công nghiên cứu đổi Gen cho cây đậu nành

image
Sinh ra và lớn lên ở vùng châu thổ sông Cửu Long, trong khung cảnh đồng lúa khắp nơi, cô Trần Kiều Nga, sau khi lập gia đình có tên là Tara VanToai, luôn có ước mộng nghiên cứu về canh nông và hy vọng gia tăng năng suất của nông nghiệp để phục vụ nhân loại.
Cuộc đời của bà Tara VanToai là một hành trình học hỏi và nghiên cứu không ngừng về canh nông. Năm 1966, bà Tara VanToai được học bổng Colombo Plan, đi du học New Zealand và là nữ sinh Việt Nam đầu tiên về canh nông. Sau đó bà về Việt Nam học tiếp cao đẳng canh nông tại Saigon và trở thành giảng viên tại đây. Biến cố Tháng Tư năm1975 đã đưa Bà sang Hoa Kỳ tị nạn. Tại đây, Bà vào Đại học Cornell University ở New York và tốt nghiệp bằng Thạc sĩ canh nông. Vài năm sau Bà tốt nghiệp Tiến sĩ, cũng về canh nông tại đại học Ohio State University. Ngay sau khi tốt nghiệp tiến sĩ, bà Tara VanToai trở thành giáo sư tại đại học Ohio, đặc trách các dự án nghiên cứu nông nghiệp.
image
Một trong các công trình nghiên cứu của Giáo sư Tiến sĩ Tara VanToai gần đây được bộ Canh Nông Hoa Kỳ ca ngợi là tạo ảnh hưởng tốt cho kinh tế Hoa Kỳ cũng như tăng năng suất đậu nành trên thế giới. Đó là việc biến đổi Gen của cây đậu nành Hoa Kỳ để giống cây này có thể sống và có năng suất cao tại các vùng đất có nhiều độ ẩm tại Bắc và Trung Tây Hoa Kỳ. Cuộc nghiên cứu và thử nghiệm của Bà và các cộng sự viên kéo dài trong 27 năm qua, với sự hợp tác của các khoa học gia từ Pháp, Trung quốc, Brazil, Hungary. Ngoài ra còn có khoa học gia Henry Nguyễn, thuộc đại học Missouri, khoa học gia từ Việt Nam là Bà Trần Thị Cúc Hoa và một phụ tá là bà Nguyễn Thị Ngọc Huệ. Trước khi có sự nghiên cứu của Giáo sư Tara VanToai, cây đậu nành của Hoa Kỳ có năng suất kém và hay chết khi đất bị sũng nước vì mưa. Giáo sư VanToai giải thích tóm tắt công trình nghiên cứu trong 27 năm qua của bà và các cộng tác viên như sau:
“Dùng cái Gen của một cây chống ủng nước để đưa vào cây đậu nành của Mỹ, không có cái tánh chống ủng nước. Sự khảo cứu của tôi phần lớn là về khoa học cơ bản, thành ra tôi nghiên cứu về các dữ kiện khoa học, từ đó làm nền tảng cho các phát triển khoa học khác”.
image
Bà nói thêm là những cây đậu nành lai giống do nhóm bà nghiên cứu, có khả năng chống lại sự sũng nước, đã được dùng để gây giống rộng rãi trong kỹ nghệ trồng đậu nành tại Hoa Kỳ và công trình này có thể làm lợi cho kinh tế Hoa Kỳ mỗi năm hàng tỉ mỹ kim:
“Vấn đề ủng nước là một vấn đề rất hệ trọng, ảnh hưởng đến năng suất của cây trồng. Theo các tài liệu thống kê thì khoảng 16% diện tích cây trồng trên thế giới bị nạn ủng nước. Riêng tại Mỹ quốc, từ năm 1951 đến năm 1998 thì nạn ủng nước làm giảm năng suất của cây trồng khoảng 3% tức là khoảng một tỉ rưỡi dollars mỗi năm”.
image
Giáo sư Tara VanToai nói rằng, việc nghiên cứu của bà là để đáp ứng nhu cầu của bộ canh nông Hoa Kỳ, nhằm nâng cao năng suất của đậu nành cho vùng Trung Mỹ. Thành quả trên trở thành căn bản cho kỹ thuật biến đổi Gen của các loại cây nông nghiệp trên thế giới. Giáo sư Tara VanToai được giới chuyên gia nông nghiệp Hoa Kỳ rất ngưỡng mộ. Năm 2009 Bà được chọn làm thành viên của Fellow American Society of Agronomy, một vinh dự tối cao cho một khoa học gia Hoa Kỳ trong ngành nông học.Giáo sư Tara VanToai đã từng về giảng dạy tại đại học Cần Thơ và Hà Nội về nông nghiệp trong chương trình Viêt Nam Education Foundation của chính phủ Hoa Kỳ. Bà chia sẻ những nhận xét của Bà về đại học Vietnam như sau:
“Việt Nam thay đổi về kỹ thuật rất là nhanh chóng. Các trường đại học có nhiều máy móc dụng cụ tinh vi, tối tân mà phần lớn là do các cơ quan quốc tế tài trợ…. Máy gì mà trường Mỹ có là hầu như trường Việt Nam có. Nhưng mà các hóa chất để làm thí nghiệm thì họ phải nhập cảng. Có máy là một chuyện nhưng khi mình xài thì nó có thể hư mà phải bảo tồn. Bảo tồn rất là đắt đỏ cho nên sinh viên Việt Nam phần lớn ít có cơ hội thực tập như sinh viên ở Mỹ”.
image
 Tiến sĩ Tara VanToai
Tiến sĩ Tara VanToai chia sẻ những quan ngại của các khoa học gia trên thế giới trước viễn ảnh những vùng trồng trọt ven biển Việt Nam có thể ngập nước biển do sự thay đổi khí hậu toàn cầu. Bà cũng tỏ ý lo ngại cho tương lai nông nghiệp Việt Nam có thể gặp khó khăn vì phần đất xa biển lại trở nên khô cằn, do các đập nước mà Trung Quốc xây cất ở thượng nguồn sông Mekong. Thêm vào đó là nhà nước Việt Nam lại dành quá nhiều đất cho công nghệ nên diện tích trồng trọt ngày càng ít trong khi dân số ngày càng 
 Linh Nguyen
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Thần đồng Nga tự nhận là người sao Hỏa tái

Boriska thể hiện vốn hiểu biết phi thường về vũ trụ từ khi còn nhỏ,

tự nhận từng là người sao Hỏa trước khi tới Trái Đất.

 

                                    Inline image
                                             Boriska trong phim tài liệu Camelot năm 2007. Ảnh: Sun.
 
Boriska Kipriyanovich sinh năm 1996 tại thành phố Volgograd, tây nam nước Nga. Cậu biết nói khi mới 4 tháng tuổi và thường thảo luận với bố mẹ về các chủ đề họ chưa từng dạy cậu, như các nền văn minh ngoài hành tinh, theo Sun.
 
Mẹ của Boriska là bác sĩ, cho biết dấu hiệu cho thấy con trai là người đặc biệt xuất hiện 15 ngày sau sinh, khi cậu bé biết giữ thẳng đầu mà không cần hỗ trợ.
 
Năm một tuổi, cậu bé đã biết đọc tiêu đề báo và lên hai tuổi, em bắt đầu học vẽ. 6 tháng sau, Boriska đã vẽ thành thạo. Trí nhớ phi thường, kỹ năng ngôn ngữ và trí thông minh của cậu bé khiến các thầy cô ở trường mẫu giáo lập tức chú ý, khi Boriska đi nhà trẻ năm hai tuổi.
 
Boriska lấy tri thức từ những nguồn vô hình khác, khiến bố mẹ ngạc nhiên. Họ thường thấy cậu ngồi thiền định, sau đó kể cho bố mẹ nghe những điều họ không hiểu.
 
“Không ai dạy cháu cả”, mẹ của Boriska nói. “Thỉnh thoảng, cháu ngồi thiền tư thế hoa sen, và bắt đầu kể cho chúng tôi nghe chi tiết về sao Hỏa, các hệ thống hành tinh và những nền văn minh khác, khiến chúng tôi hết sức bối rối”.
 
Cậu kể nhiều về không gian, cách lái tàu vũ trụ, sao Hỏa mất khí quyển thế nào và về những thành phố ngầm dưới lòng đất vẫn tồn tại tới nay. Cậu cho biết từng sống ở sao Hỏa, nơi nhiều cuộc chiến đẫm máu xảy ra đã tàn phá hành tinh, phá hủy bầu khí quyển và thay đổi con người.
 
Họ từng phát triển công nghệ đóng gói năng lượng, được thiết kế để gây ra các vụ nổ lớn trên Sao Mộc nhằm biến nó thành Mặt Trời thứ hai. Tuy nhiên, trước khi thành công, chiến tranh nổ ra đã thay đổi mọi thứ, biến sao Hỏa thành nơi hoang tàn do thảm họa hạt nhân. Một số người sống sót ẩn náu dưới lòng đất trên hành tinh Đỏ, hít thở khí CO2 và cao tới hai mét.
 
Họ bất tử, ngừng lão hóa từ 35 tuổi. Họ sở hữu nhiều công nghệ tiên tiến và đủ năng lực du hành liên sao. Boriska giải thích trong quá khứ, người sao Hỏa từng liên lạc mật thiết với người Ai Cập cổ đại trên Trái Đất. Cậu nói rằng mình từng làm phi công và bay tới địa cầu một lần.
 
Những tri thức về không gian và sao Hỏa kỳ lạ của Boriska khiến các nhà làm phim thuộc Dự án Camelot quyết định làm một bộ phim tài liệu ngắn về cậu năm 2007.
 
“Ngày 8/10, chúng tôi phỏng vấn Boriska và mẹ cậu bé, bà Nadya, tại một địa điểm gần Moscow, nơi bà Nadya đưa con trai tới học trường dành cho thần đồng. Họ sống trong một căn hộ một phòng. Bố cậu bé không có mặt”, Bill Ryan, người làm phim tài liệu, cho biết.
 
Boriska kể về tàu vũ trụ của người sao Hỏa, về những nhóm người ngoài hành tinh khác, về công nghệ, về cuộc chiến họ từng trải qua. Họ không sử dụng dầu hoặc khí đốt vì động cơ công suất lớn đòi hỏi nhiều năng lượng, nếu sử dụng những nguồn năng lượng này, nguồn tài nguyên sẽ nhanh chóng cạn kiệt.
 
Một số chuyên gia hỏi Boriska tại sao tàu vũ trụ do người Trái Đất chế tạo thường bị hỏng khi tiếp cận sao Hỏa.
 
“Người sao Hỏa phát đi các tín hiệu đặc biệt phá hủy tàu chứa bức xạ có hại”, cậu giải thích.
 
Boriska nói thêm cuộc sống ở Trái Đất sẽ thay đổi đáng kể khi tượng Nhân sư ở kim tự tháp Giza tại Ai Cập được “mở khóa”. “Cơ chế mở khóa ẩn sau tai Nhân sư, nhưng cụ thể thì tôi không nhớ chính xác”.
 
Tuy nhiên, ngoài bộ phim tư liệu của Dự án Camelot, cho tới nay vẫn chưa có bất cứ công trình nghiên cứu khoa học nào xác nhận những thông tin mà Boriska đưa ra. Truyền thông Nga cũng không nhắc tới tên của thần đồng này từ đó đến nay.
 
Hồng Hạnh
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

TU VIỆN PHẬT GIÁO ABHAYAGIRI BUDDHIST MONASTERY Ở REDWOOD VALLEY

Arriving to Abhayagiri.
Thầy Ajahn Pasanno, Sư trưởng, cùng
các thầy khác trở lại tu viện
 
 
Trận cháy lần này đã tiêu hủy hoàn toàn mọi cây cối, kiến trúc, và cơ sở vật chất khác trên một diện tích 250,000 km2, bằng tiểu bang New York.
Diện tích nước Việt Nam khoảng 331,212 km2 trong đó đất liền là 324,480 km2.
Nhưng may thay Tu Viện  ABHAYAGIRI BUDDHIST MONASTERY nằm trong lòng trận hỏa hoạn mà lại không bị thiệt hại gì cả.  Có một điều mà 200 nhân viên cứu hỏa tiểu bang Mexico cứu viện đã không giải thích được với kinh nghiệm nghề nghiệp của họ là tại sao làn sóng lửa rừng rực có khi cao đến 200 feet lại dừng lại trước tu viện mà không phải vì có một khoảng cách lớn như một con lộ rộng hay một con suối lớn.  Làn sóng lửa tràn đến với tốc độ vũ bảo nhưng khi đến vòng biên tu viện thì nó lại quay ngược chiều, cháy ngược trở lên đỉnh đồi như có một cơn gió lớn hướng ngược chiều di chuyển của ngọn lửa vậy.
Giới hạnh của chư Tăng và nhất là giới đức của Thầy Viện Trưởng Tu Viện, Sư trưởng Ajahn Pasanno, đã góp phần vào sự kiện tịnh lành này chăng?  Quý vi hữu xem phong cách của Nhà Sư người Mỹ này, Thầy Ajahn Pasanno, thì nhận ra ngay nét từ ái và sự thanh tịnh nơi Thầy.
 
http://tuoitre.vn/4-ngay-chim- trong-bien-l-cua-california- 20171012155619306.htm

 
TTO – Tính từ lúc bắt đầu vào ngày 9-10, đám cháy lịch sử ở California đã thiêu trụi gần 69.000 hecta rừng và khu dân cư. Nỗi kinh ….


 
CHUYỆN KHÓ TIN NHƯNG CÓ THẬT
TU VIỆN PHẬT GIÁO  ABHAYAGIRI BUDDHIST MONASTERY 
Ở REDWOOD VALLEY KHÔNG BỊ CHÁY (REFUSED TO BURN)
(Tịnh Thủy biên dịch)
 
Wood Valley Fire 01

Wood Valley cháy
rực trời
1. Tin tức: Gần hai tuần qua chúng ta nghe tin tức phóng sự trên các hệ thống truyền thanh và truyền hình trên toàn quốc Hoa Kỳ về cảnh cháy rừng khủng khiếp ở vùng bắc San Francisco bang California. Theo báo cáo cách đây 4 ngày thì khoảng 250,000 km2 diện tích bị cháy (tương đương với diện tích tiểubang New York). Nhà cửa bị cháy, 43 người chết, hơn 200 người mất tích, và gần 40,000 người phải di tản. Hiện nay đám cháy vẫn còn tiếp diễn nhưng ở một vài nơi cư dân di tản đã được phép trở về lại nhà của mình.
2. Kể chuyện chùa di tản
napa-sonoma-fire-perimeters-2017Báo USA Today kể rằng nhà sư Ajhan Jotipalo Bhikkhu đang ngủ trong cái cốc nhỏ của nhà sư, nằm trong khuôn viên tu viện Abhayagiri Buddhist Monastery tọa lạc tại thị trấn Redwood Valley thì chợt ngửi thấy mùi khói. Lúc đó là 2 giờ sáng Thứ Hai ngày 9/10/2017, và nhà sư đã để cửa sổ mở, để gió lạnh len vào. Nhà sư cũng không mở mắt ra xem. Thế rồi nghe tiếng còi hú. Nhà sư kể lại, ngay khi mở cửa, là thấy cả bầu trời đỏ rực lửa, “Tôi mới tự nói, thôi rồi, mình có thể chết”. Lúc đó mọi người trong khu phố bấm còi lên. Họ có một quy định: tiếng còi cứ mỗi 30 giây là có ai đó bị thương, còi liên tục nghĩa là báo động khẩn.

Bây giờ là lửa rực cháy khắp trời rồi.
Nhà sư Jotipalo kể là tổng cộng 14 vị sư cùng với 12 vị khách thăm tu viện cùng lên 6 hay 7 chiếc xe và chạy về phía bắc, tới thị trấn Willits. Mọi người trong thị trấn này cũng đang vội vã lên xe chạy, còi bấm liên tục để đánh thức người có thể còn ngủ quên.

Nhà sư Jotipalo kể lại hôm Thứ Sáu, trên bản đồ hỏa hoạn cho biết 
¼ tu viện bị thiêu rụi, nhưng sư nói không biết chắc, bởi không ảnh chụp từ trên cao không thể nàochính xác, phải chờ tới khi nào về xem mới biết cụ thể. Jotipalo và 13 nhà sư khác là tu sĩ Phật giáothuộc truyền thống tu thiền trong rừng từ phái Lâm Tăng Thái Lan, truyền thống Theravada. Tu viện Abhayagiri Buddhist Monastery được thành lập cách đây 20 năm. Các nhà sư bây giờ tạm cư trú trong Vạn Phật Thánh Thành (City of Ten Thousand Buddhas) ở thị trấn Ukiah từ Thứ Ba 10/10/2017.
3.Trở về chùa
Tuesday afternoon,                      caravan back to the monastery

Trên đường trở về tu viện
Sau khi được lệnh cho phép trở về lại tu viện sau 1 tuần tạm cư ở Vạn Phật Thánh Thành. Các thầy Luang Por Pasanno, Ajahn Karuṇadhammo, Ajahn Jotipālo, cư sĩ Sāmaṇera Tissaro và Debbie rời khỏi Vạn Phật Thánh Thành vào lúc 10 giờ sáng – Thứ Ba, 17 tháng 4, năm 2017 để trở lại tu viện xem xét tình hình. Vài giờ sau đó họ trở về Vạn Phật Thánh Thành và báo cáo rằng tu viện, với một vài ngoại lệ, đã hoàn toànnguyên vẹn. Vẫn còn nhiều nhân viên cứu hỏa trên vùng đất này vì nhiều nơi vẫn còn âm ỷ cháy.
Ajahn Jotipālo kể lại một kinh nghiệm sau khi nói chuyện với một đội cứu hỏa từ New Mexico như sau: Tôi đã hỏi các anh em trong đội lính cứu hỏa từ bang New Mexico còn ở hiện trường (bởi vì xung quanh đó cháy vẫn chưa hoàn toàn được dập tắt) rằng họ chiến đấu với ngọn lửa như thế nào. Họ cho biết họ đã ở trong vùng cháy này khoảng 5 ngày rồi và nói rằng có một điều kỳ lạ nhất là tu viện đã không bị cháy.
Họ nói vào một buổi chiều tối (có lẽ là ngày Timothy Luke đã buộc phải rời khỏi núi Tabor, khi ông báo cáo nhìn thấy ngọn lửa cao 200 foot trên sườn núi). Họ kể, đội cứu hỏa của họ có 200 người, được huy động đến chữa đám lửa từ trên đồi đang lan xuống nhưng khi xuống gặp con đường mòn này thì lửa dừng lại, không tiến thêm. Họ nói rằng giống như là tu viện từ chối không cho cháy và không một ai trong số họ có thể lý giải được. Họ chẳng hiểu tại sao, ai cũng rởn tóc gáy khi thấy lửa không vượt qua đường mòn mà trở ngược lại lên núi. Mọi người đều có vẻ như không thể tin nổi, vì họ chưa bao giờ nhìn thấy bất cứ điều gì như thế này. Tôi đã hỏi một số lính cứu cứu hỏa khác về kinh nghiệm của họ và họ đều báo cáo giống nhau về điều này.

Dưới đây là một số hình ảnh từ website của tu viện:
Wood                      Valley Fire 03

Các thầy đang thăm ngôi nhà của Mike bị cháy rụi hoàn toàn – Mike là Carpenter giúp bảo trì tu viện
Unimaginable devastation                      on Tomki Road

Sự tàn phá không thể tưởng tượng được 
trên con lộ về tu viện
The                      drive up
Mike lost everything                      except his Buddha!

Nhà của Mike bị cháy rụi hoàn toàn, 
không còn gì ngoài tượng Phật
Back at the monastery
Arriving to Abhayagiri.

Thầy Ajahn Pasanno Sư trưởng cùng 
các thầy khác trở lại tu viện
Ajahn Pasanno checking                      the propane tanks

Thầy Ajahn Pasanno check 
bình gas propane dùng cho tu viện
Up the steps to the Sala

Bước chân lên thềm tu viện hãy còn nguyên vẹn
Tear of joy, having the                      meal at Abhayagiri during our reconnaissance visit                      Monday

Thầy Ajhan Jotipalo Bhikkhu vô cùng hoan hỷ với bữa ăn đạm bạc tại tu viện trong chuyến trở về xem xét
Luang por leading the                      way.

Thầy Luang Por trong thiền đường
Jotipalo couldn't help                      himself. He hugged every firefighter who would let                      him.

Thầy Jotipalo thăm từng nhân viên cứu hỏa 
như gửi lời cảm ơn đến họ
ST online
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Chuyện những cô dâu tội nghiệp

ĐOÀN DỰ ghi chép
 Inline images 1
Chuyện một trung tâm “tuyển vợ” tại Hải Phòng
Vào “chợ” cô dâu
Quả thật nếu không có Park, người đàn ông Hàn Quốc 45 tuổi dẫn dắt có lẽ không dễ dàng chính mắt được thấy những gì đã diễn ra trong “Trung tâm tuyển vợ” cho đàn ông xứ sở kim chi tại xã Ngũ Lão, huyện Thủy Nguyên, thành phố Hải Phòng. Để được vào khu vực này, người Việt buộc phải vượt qua những quy định hết sức chặt chẽ, gần như không được phép vào ngoại trừ đi với người Hàn Quốc và anh ta đã được người môi giới xếp đặt vào để…chọn vợ.
Park là giảng viên người Hàn, hiện đang công tác tại một trương đại học ở Hà Nội. Anh khá cao ráo, điển trai, chưa có gia đình mặc dầu đã 45 tuổi. Cách đây 3 năm, truớc khi sang Việt Nam công tác, Park đã từng nghe bạn bè của mình ở bên ấy nói chuyện về các “dịch vụ” tuyển vợ tại \/iệt Nam. Điều này khiến anh tò mò, gần như không tin rằng tìm cho mình một  người bạn đời lại giống như chọn mớ rau mớ cá ngoài chợ. Thế nên, khi người kể chuyện, sống tại Hà Nội, đề cập đến việc thâm nhập vào “thủ phủ xuất khẩu cô dâu” bí mật ở Hải Phòng, Park sẵn sàng hợp tác và tỏ ra rất hào hứng.
Buổi tối trước hôm đi Hải Phòng, Park trò chuyện rằng anh chưa bao giờ nghĩ trên đời lại có những cuộc “giao lưu” vô lý như vậy. Hôn nhân là chuyện cả đời nhưng lại quyết định trong vài phút gặp gỡ thì thật bất công cho cả hai bên. Chú rể không được quyền tìm hiểu, lựa chọn; cô dâu cũng chẳng biết gì về người chồng tương lai của mình, tính nết ra sao, gia đình bên ấy thế nào.
Lái xe theo Quốc lộ 5B (trước đây gọi la Đường số 5) đi thẳng ra Hải Phòng, mất khoảng 2 giờ 50 phút. Tới Hải Phòng, một người bạn tên là Thanh, thường gọi Thanh-đen, một tay “thổ công” ở Hải Phòng, dẫn tới Trung tâm tiệc cưới Hồng Ngọc, xã Ngũ Lão, huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng.
Trước khi đến Trung tâm tiệc cưới, Thanh-đen dặn phải hỏi lại giá cả ngay từ đầu nếu không sẽ bị “chém” đẹp, và phải thỏa thuận với người môi giới là đến xem mặt để tìm hiểu trước xem có đồng ý hay không rồi mới cưới sau chứ chưa cưới ngay, nếu không họ sẽ bắt cưới luôn vào một hai hôm sau.
Tỏ ra là người sành sỏi ở đây, Thanh-đen cung cấp cho bảng giá chi tiết các “dịch vụ” khi đến Trung tâm tiệc cưới. Ví dụ: phải đóng cho ban tổ chức về việc họ thuê “địa điểm bí mật” khoảng 1 triệu đồng. Tiền ”hoa hồng” cho người môi giới từ 600-700 nghìn đồng. Tiền xe đi lại cho mỗi cô dâu từ 30 – 50 nghìn đồng tùy theo cô dâu là người Hải Phòng hay ngoài thành phố. Cô dâu ở tỉnh khác thì chi phí xe cộ sẽ cao hơn. Ngoài ra, mức giá này cũng cao nếu chú rể chỉ xem mặt chứ chưa cưới ngay.

Các cô gái dự thi “tuyển vợ” tại Hải Phòng
Do được sắp xếp lịch hẹn từ truớc nên Trang – người phụ nữ trong vai trò môi giới – liên tục gọi điện thoại cho Thanh-đen, giục phải có mặt sớm để chọn cô dâu chứ nếu đển muộn người ta sẽ chọn hết và dâu cũng mệt thì khó chọn được người ưng ý.
Tới Trung tâm Hồng Ngọc. Với “mật hiệu” trong điện thoại, Trang nhanh nhẹn đón khách và dẫn qua cổng không bị những người canh gác làm khó dễ, rồi dưa vào một  căn phòng nho nhỏ nhưng bàn ghế rất sang trọng, có máy lạnh:  “Các bạn ngồi đây chút xíu cho mát, dâu sẽ vào ngay bây giờ”. Nói xongTrang đi ra ngoài, đẩy một cô gái trẻ măng vào trong phòng rồi khép cửa lại.
Cuộc “ra mắt” chớp nhoáng
Cô gái có vẻ hơi nguợng khi lần đầu tiên vào gặp chúng tôi. Tuy nhiên, chỉ một lát sau lấy lại bình tĩnh, cô ào ào tuôn ra những câu nói đã được dạy thuộc lòng: “Em tên là Thắm, sinh năm 1997 (tức năm nay 20 tuổi.- PV), là con thứ ba trong một gia đình có ba chị em”. Trong cuộc trò chuyện, Thắm cho biết chị gái của mình cũng lấy chồng Hàn Quốc, sung sướng lắm nên Thắm cũng muốn được như chị,  kết hôn vói người Hàn Quốc..
“Em thấy anh Park thế nào? Em có thích anh ấy không?”- người phiên dịch bắt đầu hỏi. Thắm nhẹ nhàng trả lời: “Em thấy anh ấy có vẻ hiền lành, lịch sự, trí thức, mà lại trẻ nữa. Em cũng thích anh ấy”.
Kể từ khi cô gặp đến khi cô nói thích Park thì chỉ chừng chưa đầy 3 phú!
Tôi đặt câu hỏi: “Nếu em biết anh Park bằng tuổi ba em thì em có đồng ý làm vợ anh ấy không?”. Thắm lúng túng giây lát rồi nói: “Tuổi tác đối với em không thành vấn đề, bản thân em thấy anh ấy vẫn còn trẻ là được. Nếu yêu nhau thì điều đó có nghĩa gì đâu anh”. Cứ cho rằng câu trả lời của Thắm là thật nhưng cái gọi là “tình yêu” trong mấy phút phỏng vấn e quá vội vàng.
Vừa lúc đó, bên ngoài có tiếng Trang vọng vào giục: “Nhanh lên em, không còn nhiều thì giờ,  trưa rồi!”. Thắm đành đứng dậy nở một nụ cười rồi đi ra, Park nhìn tôi khe khẽ lắc đâu, không hiểu là không bằng lòng hay thương hại Thắm.
Ngay sau đó, Trang ấn thêm hai cô gái trẻ khác vào để chúng tôi lựa chọn. Nhan sắc hai “thí sinh” này không bằng Thắm nhưng bù lại, các cô rất tự tin. Dường như các cô đã có nhiều kinh nghiệm trong việc ứng tuyển làm vợ trai Hàn: “Em thích lấy chồng Hàn bởi vì em yêu Hàn Quốc. Em thích hai món kim chi, kim bap và thích không khí ở Hàn”,  Linh, 18 tuổi, quê Cẩm Phả tỉnh Quảng Ninh, bắt đầu “tấn công” Park. Thế nhưng khi chúng tôi hỏi có biết tiếng Hàn không thì cô gái trẻ này trả lời: “Chưa, em đang định đi học tiếng Hàn”. Mới 18 tuổi nhưng Linh tỏ ra rất trải đời khi nói lý do đến đây: “Em thấy con trai Việt chán lắm mà lại không chung thủy. Em nghe người ta nói đàn ông Hàn Quốc yêu vợ, chăm chỉ làm ăn, cuộc sống bên đó cũng ổn định hơn bên Việt Nam nhiều”. Cô gái thứ hai vào cùng với Linh cũng liến thoắng một hồi về bản thân nhưng có vẻ kém nhan sắc hơn nên chúng tôi nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện với hai cô.
Chúng tôi tiếp tục “phỏng vấn” thêm 12 cô gái khác. Có một điểm chung giữa các thiếu nữ này là ngoài các vấn đề về bản thân, gia đình, thì câu trả lời của các cô đều khá giống nhau. Tìm hiểu, chúng tôi được biết, trước khi ra mắt “rể Hàn”, các thí sinh đều được dạy chung một “bài học”, miễn sao có thể lấy lòng được rể Hàn một cách nhanh chóng, và mục tiêu lớn nhất của các cô là cái đám cưới ngay một hai hôm sau.
Mặc dầu Park đã 45 tuổi, gương mặt trông không còn trẻ, nhưng khi chúng tôi hỏi cảm tưởng về Park thì không cô nào chê già, kể cả với các “ứng viên” mới 18 – 19 tuổi. Có lẽ mục đích của các cô là được xuất ngoai sang Hàn chứ không phải tìm người chồng phù hợp. Chuyện chênh lệch vài chục tuổi không là vấn đề đối với các cô.
Sau khi thanh toán tổng cộng khoảng hơn 3 triệu đồng về tiền địa điểm, tiền xem mặt cô dâu, tiền công môi giới, chúng tôi rời khỏi căn phòng, ra về trong sự tiếc nuối của Trang: “Ông bạn của các anh khó tính quá, nhiều thế mà không chọn được cô nào. Hôm khác tôi bố trí đông hơn, cứ xuống đây tha hồ mà chọn”.
Khi ra đến bên ngoài, Park bỗng sững người trước “ánh mắt biết nói” của Kim Ngân – một cô gái chúng tôi mới phỏng vấn lúc nãy. Ngân không có gì nổi trội so với các cô khác ngoài chất giọng miền Nam mau mắn, ngọt lừ. Cô mời chúng tôi đi uống nước vì lúc đó các “thí sinh” khác cũng đã lục tục ra về sau buổi ra mắt mệt mỏi nhưng không có kết quả.
Chúng tôi cùng Kim Ngân đến một nhà hàng gần đó. Cách cư xử của Ngân rất tự nhiên theo bản tính của người miền Nam chứ hình như không có ý gì khác. Điều đó khiến Park có vẻ cảm động. Anh rút bút ra nhờ bạn thông dịch để ghi vào sổ tay tên tuổi, địa chỉ, số điện thoại và quê quán của Ngân, trong Nam cô ở tỉnh nào, cách Hà Nội và Sài Gòn bao xa, cô ra ngoài Bắc hồi nào, hiện tại ở đâu. Cuối cùng anh hứa sẽ nói chuyện với Trang để gặp lại Ngân sau. Xem ra, Kim Ngân có nhiều hy vọng mặc dầu lúc mời chúng tôi đi uống nước hình như cô không để ý đến chuyện đó.
Chuyện một cô dâu tội nghiệp
Khởi đầu một cuộc “chào hàng”
Năm Lan 23 tuổi, người anh bà con tới nhà chơi. Anh nói: “Một mẹ một con, không nhà không cửa, lấy chồng Hàn Quốc đi cho gia đình bớt khổ em à”. Má nói: “Ờ, người ta lấy chông Đài Loan, Hàn Quốc hà rầm nhưng tùy nó chớ dì hổng có ý kiến”. Lan nói: “Thôi má ơi, một mẹ một con được rồi, lấy chồng nước ngoài làm gì”. Bà ngoại gần 80 tuổi nói: “Tao thấy quanh đây các gia đình có con gái lấy chồng ngoại quốc ai cũng xây nhà xây cửa, còn bây ở nhà đi bán bánh tiêu bánh bò khổ quá, kiếm được vài ba chục ngàn trần ai”. Người anh họ nói: “Để con chở nó lên Sài Gòn chào hàng. Nếu trúng mối, qua bển từ từ rồi cũng có tiền”.

Cô gái quê Trần Thanh Lan
Họ hàng ai cũng thuyết phục. Mọi người đều hiểu hoàn cảnh của Lan, cha bỏ đi sống với người khác biệt tăm từ khi vợ chánh thức là bà Kim Anh mang thai Lan. Hai má con ở nhờ nhà bà ngoại. Sáng Lan đạp xe đạp, má đội cái rổ đi khắp nơi bán dạo, chiều về làm bánh tiêu, bánh bò, kể cả bánh khoai mì nữa để sống qua ngày.
Lan người hơi thấp nhưng được cái da dẻ trắng tươi, tóc đen mướt và hay cười. “Con nhỏ đi đâu cũng được mọi người thương mến, bởi vì tánh nó vui vẻ, đối đáp lanh lẹ, lại thiệt thà như đếm. Mấy thằng con trai trong xóm theo nó quá trời mà nó đâu có chịu”.
Có người đàn ông lớn tuổi, vợ chết, muốn cưới Lan làm vợ, Lan bảo: “Mua cho tui căn nhà nho nhỏ đặng má tui tá túc thì nhiêu tuổi tui cũng ưng”. Song ở miền quê, dễ gì người ta cho tiền mua nhà. “Thôi, để con hy sanh đời con cho má đỡ vất vả”.
Không hiểu người anh họ liên lạc với người môi giới cách nào nhưng rồi anh chở Lan lên Sài Gòn, tới đường Lãnh Binh Thăng, quận 10, tại một địa chỉ bí mật, và Lan kêu điện thoại về cho má: “Các bạn đông lắm má ơi, tới mười mấy hai chục chị lận, ai cũng vui vẻ, thân thiện”.
Lan ở trong nhà trọ đã được ban tổ chức mướn để phân tán ra mấy cô một nhà cho được kín đáo. Ăn uống đã có người lo, không phải trả tiền, họ sẽ tính vô chi phí khi các cô được lựa chọn. Khi có người tới coi mắt, các cô sẽ tập trung lại tại  “trụ sở” chính thức cũng rất bí mật.
Trong một lần đến xem mặt, một ông tên Hae Jang Su, hơn Lan 15 tuổi thấy Lan là ưng ý liền. Lan kêu điện thoại về Cần Thơ cho má: “Má ơi, con chào hàng xong gồi. Ngày mốt má với ngoại, với mấy dì lên dự đám cưới. Má nhớ đi sớm, ít nhứt là 5 giờ sáng, lên tới Sài Gòn khoảng lúc 8 giờ là vừa, đừng có trễ người ta không đợi đâu. Bận đồ gì cũng được hết trơn, không cần mướn áo dài”..
Mọi người cẩn thận ra bến xe từ 4 giờ sang, gồm bà ngoại, hai bà dì em của bà ngoại,  má, các dì em của má và con của các dì. Đám cưới “tập thể” mấy cặp một lúc. Cả nhà 11 người được xếp ngồi chung một bàn. Bà ngoại về kể: “Đám cưới lớn lắm, lần lượt cứ cặp này lên sân khấu chào mọi người xong  thì tới cặp khác, mỗi cặp cỡ chừng 10 phút”.
Lần đầu gặp rể, coi cũng không già lắm, bà Kim Anh gật đầu chào. Anh ta cũng cúi đầu chào lại má và mọi người phía nhà cô dâu. Làm lễ cắt bánh xong, cô dâu chú rể ra ngoài sân nhà hàng chụp hình. Cả nhà được đãi ăn từ lúc 11 giờ đến gần 2 giờ chiều, trước khi về cũng được chụp mấy pô hình rồi lục tục ra xe buýt, tới Bến xe miền Tây để về lại Cần Thơ. Lúc chia tay, nhân có thông dịch viên, má cảm động dặn chú rể chăm sóc cho Lan, anh ta cúi đầu liên tục rất lễ phép. Người môi giới đưa cho bà một phong bì, bên trong có 2 triệu đồng. Tên con rể là gì bà cũng quên không nhớ rõ.

Lan và người chồng Hàn Quốc trong cuốn album. (Hình bên trên đã được gia đình xóa đi sau cái chết của Lan)
Có khoảng 10 cặp Hàn-Việt được tổ chức làm đám cưới chung hôm ấy, sau đó họ về ở chung trong khách sạn loại thường thường tại Chợ Lớn.
Hai ngày sau chú rể về nước. Lan lại về Cần Thơ, tuần ba lần đi trung tâm học tiếng Hàn. Bà Kim Anh thắc mắc: “Trung tâm gì đâu nhỏ chút xíu, dạy trớt gướt, học hoài mà hổng thấy nói được tiếng Hàn”. Lan nói: “Thôi, qua bển gồi con đi học thêm”. Lúc rảnh Lan làm bánh phụ với má nhưng không đạp xe đi bán nữa vì Lan có chồng nước ngoài gồi.
Hôm Lan sắp qua Hàn Quốc, bà Kim Anh làm mâm cơm mời bà con họ hàng. Có cậu trai tới năn nỉ Lan: “Đừng đi em ơi, qua bển xứ người chưa biết họ sống ra sao”. Cậu trai làm nghề bán rau cỏ bỏ mối ở chợ Cần Thơ. Bà Kim Anh mến nó, không biết ngoài chợ nó ra sao chớ tới nhà nó ăn nói lễ phép lắm. Bà nói: “Hai đứa cũng đẹp đôi nhưng nó nghèo, đâu có lo nổi cho con Lan”. Lan nói: “Đừng đi sao được, anh. Em nhận tiền của người ta gồi, giấy tờ cũng mần gồi, giờ mà bỏ họ bắt thường má với bà ngoại chết luôn”.
Ra sân bay Bình Thủy tiễn con lên Sài Gòn, tới phi trường Tân Sơn Nhứt sẽ qua Hàn Quốc, bà Kim Anh khóc. Con nhỏ chưa bao giờ đi đâu xa, nhiều lắm là đi “chào hàng” ở trên Sài Gòn, bây giờ qua xứ người, lại chưa nói được tiếng Hàn, không biết nó sẽ sống ra sao. Lan tươi tỉnh vẫy tay chào từ giã mọi người. Bà cũng vẫy tay nhưng không cười nổi mà cũng không biết đó là lần cuối cùng bà trông thấy con…
Nhật ký nàng dâu
– 19 giờ ngày 28/1
Tôi không biết bà ta nói gì với chồng tôi, ổng vô phòng lôi tôi ra ngoài. Ổng lấy hai tay nhấn hai vai tôi buộc quỳ xuống xin lỗi bà ta. Ổng nhéo vào mặt tôi 2 cái rất đau. Tôi kêu nhưng ổng còn ấn đầu tôi xuống nữa.
19 giờ 50 phút, cả nhà đang ăn tối. Bà ta nói với chồng tôi chuyện gì. Bất ngờ, chồng tôi đánh vào mặt tôi. Bà ta tiếp tục diễn tả, chồng tôi lấy hai ngón tay định đâm vô mắt tôi. Tôi khóc, chồng tôi không cho khóc, ra hiệu phải nín ngay.
– Ngày 29/1
Ăn tối xong, tôi rửa chén rồi định đi vô phòng nhưng bị bả ngăn lại. Chồng tôi đang xem ti-vi, đi đến gần tôi, đưa hai tay ra bấu vào mặt tôi. Sau đó anh ta lấy hai ngón tay bóp lỗ mũi tôi muốn nghẹt thở. Tôi cố nhịn nhưng không sao cầm được nước mắt. Họ ra dấu bảo tôi phải im.
Bà ta tới nhéo vô mặt tôi mấy lần, rồi bả nhéo lỗ mũi tôi nữa. Tôi chạy vô phòng, bả vô theo. Trong khi tôi đang xoa xoa mặt cho bớt đau thì bả kéo tay tôi xuống và tát tôi lia lịa. Rồi tới ổng nữa cũng vậy. Tôi hổng dám khóc mà chỉ hích hích thì bả lại bạt tai tôi và ra hiệu phải nín.
Bả vô toi-lét lấy cái quần, không cho tôi mặc, lấy cái khăn, không cho tôi lau. Tôi có làm gì đâu mà họ lại hành hạ thân xác tôi như vậy. Họ không cho tôi tắm rửa, không cho gội đầu luôn. Họ không cho tôi nói chuyện điện thoại. Tối ngày tôi chỉ biết im lặng, có miệng cũng như không. Họ luôn luôn chửi bới, đánh đập tôi về những điều nếu họ không hài lòng. Họ khinh tôi sao họ lại cưới tôi?
– Ngày 27/1
Chồng tôi đi làm về. Chẳng hiểu bà ta lại nói gì với chồng tôi, ổng nóng giận chạy vô phòng. Tôi cố ra dấu cho ổng hiểu là tôi không có lỗi gì hết nhưng bất lực. Bả lấy tay nâng cằm tôi lên 2 lần để bạt tai tôi trong khi đó tôi không dám ngước mặt lên vì sợ.
Tôi ước ly dị, về Việt Nam tôi sẽ trả lại cho họ tất cả. Tuy nhà tôi nghèo thiệt nhưng đừng xem thường tôi. Tôi cầu mong mình được trở về Việt Nam. Ngày nào tôi còn ở đây là tôi sống trong nỗi sợ hãi, không biết chuyện gì sẽ xảy ra với tôi nữa. Đến tấm hình cưới của tôi bả và ổng cũng đem ra đập và xé trước mặt tôi. Tôi nói với lòng mình rằng nếu ly dị được tôi sẽ về Việt Nam, sẽ không lấy thứ gì họ đã cho tôi. Tuy nhà tôi nghèo thiệt nhưng tôi không thiếu thứ gì, họ đừng làm như vậy. Làm như vậy tôi rất là xem thường họ.
– Ngày 26/1
Khoảng 8 giờ 50 phút, bả đang ở ngoài vườn, nhìn tôi và la hét, giận dữ. Tôi không hiểu nhưng nói đại ôkê. Nếu tôi biết tiếng Hàn Quốc, họ sẽ không ăn hiếp tôi đâu. Tôi chịu cực, quen vất vả nên không ngại, chỉ sợ họ bắt nạt tôi. Tôi khóc nhiều vì tức mà không nói được nên mới khóc…
– Ngày 25/1
Chồng tôi nằm trên giường xem cuốn nhật ký của tôi. Coi thì coi chớ có biết tiếng Việt đâu mà coi. Bất ngờ, chồng tôi ném cuốn sổ trúng vào gót chân tôi. Tôi khóc vì đau. Cả hai người quát tháo buộc tôi phải câm miệng… Cả hai kêu tôi nín nhưng tôi vẫn tức tưởi… tôi lết ra ngoài màn, rút như con chuột.. còn hai người đang ngồi trên giường, rồi la lên… Ông đi lại nắm tay tôi.
Họ cư xử với tôi thật thậm tệ như một con vật. Họ đâu biết rằng, những lần họ nhéo mặt, bóp mũi tôi thì vài ngày sau mặt mới hết sưng, mũi mới hết đau… Những gì bả làm cho tôi sẽ ám ảnh tôi suốt đời.
Càng ngày họ càng coi tôi không phải là con người. Họ qua Việt Nam cưới tôi chớ tôi có theo đâu mà họ làm như thế. Họ coi con gái Việt Nam chúng tôi là hạng người gì. Ai cũng đều là con người hết chỉ có khác nước mà thôi.
Nếu tôi nói rành tiếng Hàn thì đâu để họ ăn hiếp đến như vậy. Người Việt Nam tôi không dễ gì để họ xem thường nữa đâu.
Từ lúc có chồng, lên sân bay sang Hàn Quốc, tâm hồn tôi không còn niềm vui nữa.
Tôi lo gia đình, lo cho tương lai sẽ ra sao… Khi mà tôi và ổng ly dị tôi sẽ trở về Việt Nam, sẽ rất mừng vì được gặp lại gia đình và bạn bè của mình, nhưng về đó tôi sẽ phải đối mặt với bà con xóm làng và mấy dì ở chợ. Họ sẽ hỏi tôi. Tôi sẽ nói sao bây giờ cho họ hiểu.
Tôi thì không sao, không ăn thua gì hết. Tôi chỉ sợ má tôi sẽ buồn và càng thêm bịnh…
Kết cuộc thảm thương
Ngày 6/2/2008, cô dâu Trần Thanh Lan nhảy từ tầng 17 của tòa nhà đang sống xuống đất để tự tử. Đó là ngày thứ 26 cô làm dâu nơi xứ người.
Bà Kim Anh chỉ biết tin con qua cuộc điện thoại ngắn từ người môi giới: “Trần Thanh Lan nhảy lầu chết rồi dì ơi”.. Bà xỉu. Không còn nghe được gì nữa.
Bà và người anh họ Lan bắt xe đò từ Cần Thơ lên Sài Gòn tìm lãnh sự quán Hàn Quốc lúc trưa mồng 6 tết. Bà còn nhớ: “Trình bày cả giờ là con tôi mới lấy chồng, họ nói nó chết ở bển” người gác VN mới cho vô cổng. Vô, họ bắt đợi từ giờ nọ qua giờ kia, cuối cùng ông lãnh sự mới ra nói để coi xem sao. Thằng anh nó nghe người ta mách, đi ra ngoài kiếm mua một tờ báo Phụ Nữ trước tết rồi gọi cho nhơn viên trực đường dây nóng nhờ giúp đỡ. Người của tòa báo đến giúp đỡ, làm đơn gởi Lãnh sự quán Hàn Quốc, đề nghị cung cấp thông tin về trường hợp của con Lan”.
Hai tuần sau, một cuộc điện thoại từ bến xe Cần Thơ, kêu bà mang giấy chứng minh ra nhận hàng. Món hàng mà chiếc xe tải từ Sài Gòn chuyển về là chiếc hộp gỗ từ lãnh sự quán Hàn Quốc.

Bà Kim Anh và di ảnh của Lan
Cầm cái hộp gỗ trên tay, bà Kim Anh không tin con mình đã chết. Làm sao nó chết được, nó mới dặn dò bà giữ gìn sức khỏe cách đây một tháng. Bà cứ để cái hộp gỗ trên bàn, cũng không dám mở ra xem có gì bên trong. Thì ra đó là các giấy tờ, quyển nhật ký và các vật dụng lặt vặt của Lan.
Nhờ sự giúp đỡ của nhiều tổ chức từ thiện, bà Kim Anh sang được tỉnh Gyeongsangbuk, nơi Lan làm dâu. Chuyến đi giúp bà kịp dự lễ 49 ngày của Lan nơi đất khách.
Con rể bà, Hae Jang Su giải thích: “Nó trèo qua cửa lùa không có chấn song trong phòng ngủ. Nó bị nhốt trong nhà. Nhảy cửa sổ để trốn ra ngoài  nên mới chết”. Bà chỉ khóc. Anh ta giải thích rằng do bất đồng ngôn ngữ, do khác biệt văn hóa, do hai bên không hiểu nhau… đủ thứ lung tung nhưng cái chính là con gái bà đã chết và  bà chỉ khóc, chẳng biết gì hơn.
Đem bình tro cốt con về Việt Nam, bà xót xa nghĩ rằng lúc tiễn con đi bằng da bằng thịt, lúc đưa con về bằng bình tro cốt, rồi bà lại khóc trên máy bay.
Sau khi đem tro cốt của Lan lên chùa Phước Long, về nhà, được người anh họ của Lan đọc nhật ký của Lan trong 26 ngày làm dâu Hàn Quốc thì bà mới hiểu tại sao con bà chết. “Tội nghiệp nó quá, lấy chồng nước ngoài mà khổ như ở tù”
Quảng cáo “Lấy vợ Việt Nam”
Hiện nay, có khoảng hơn 40.000 (hơn bốn mươi ngàn) cô dâu Việt Nam lấy chồng Hàn Quốc, không kể tại các nước khác như Trung Quốc, Đài Loan..vv.. với tổng số tính từ năm 2008 tới năm 2016 là 152.029 người. Nói chung, lấy chồng Trung Quốc thì họ bủn xỉn, keo kiệt, lao động cật lực; lấy chồng Đài Loan thì họ già lão, bịnh hoạn, tàn tật, có khi cả gia đình chung một cô dâu, sinh con ra không biết là con của chồng, của bố chồng hay anh em chồng; lấy chồng Hàn Quốc thì họ nóng tính, tàn nhẫn, hay chửi mắng, đánh đập, có khi đánh chết hoặc đâm chết.
Một cô dâu VN đào thoát trở về kể rằng, ở Hàn Quốc, đâu đâu cũng thấy quảng cáo của các công ty môi giới hôn nhân. Tấm quảng cáo sau đây là một ví dụ:
“Mua một người vợ từ Việt Nam giá chỉ có 6.000 USD..
  1. Bảo đảm còn trinh.
  2. Bảo đảm được giao trong vòng 90 ngày.
  3. Không thêm một chi phí nào khác..
  4. Nếu trong vòng một năm mà cô ta bỏ trốn thì bạn
sẽ được bồi thường một cô khác hoàn toàn miễn phí”.

Quảng cáo “Vợ Việt Nam giá có 6.000 đô la”. Mại dô! Mại dô dân Củ sâm ơi!…
Thật là nhục nhã! VNCH trước năm 1975 không hề có chuyện đó. Nhất là dưới thời TT Ngô Đình Diệm, các xứ Kim chi, Phọt-mô (Đài Loan tên cũ là Formose, tên mới là Taiwan), kể cảChúng-Cọoc cũng không nhằm nhò gì với VN. Nhục nhã thay cho người VN hiện nay. Lỗi đó tại ai?
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Nuước Mỹ vào Mùa Thu

Nước Mỹ vào thu đẹp lộng lẫy trong sắc đỏ, vàng của lá cây chuyển mùa.
Mùa thu nước Mỹ đẹp nhất khi lá cây chuyển màu hoàn toàn, thường vào khoảng giữa tháng 10. Ảnh: Forest Wander
Những cây dương lá vàng, sơn thù du lá đỏ, cây phong màu cam và mại châu được nhuộm vàng tạo thành bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp ở công viên Oak Mountain ( Miền Birmingham, Bang Alabama). Ảnh: Alabama Media Group
Thu vàng ở Miền Sedona, Bang Arizona. Ảnh: John Morgan
Cảnh đẹp nên thơ ở núi Ozark, Bang Arkansas. Ảnh: Arkansas Department of Parks & Tourism
Thảm cây dương lá vàng ở Bang California. Ảnh: Mike Baird
Mùa thu ở Baldwin, Bang  Colorado. Ảnh: Pam Morris
Thiên nga trắng giữa hồ thu ở công viên Young’s Pond, Branford, Bang Connecticut. Ảnh: slack12
Thu yên bình ở tiểu bang Delaware.
Những đám mây mang mưa đến ở dãy núi Sawtooth, Bang Idaho. Ảnh: Charles Knowles
Con đường lá đỏ thơ mộng ở Bang Indiana. Ảnh: ayay
Trẻ em chơi đùa trên thảm lá vàng ở Bang Kansas. Ảnh:Matthew & Karen Huber
Trại nổi trên sông Ouachita ở Bang Louisiana được bao phủ trong sắc đỏ của lá thu. Ảnh: FinchLake
Cảnh đẹp như tranh vẽ ở công viên Hinckley Park, South Portland, Bang Maine. Ảnh: Brent Danley
Một góc mùa thu dưới chân cầu đường sắt qua sông St. Croix River, Bang Minnesota.
Sắc đỏ rực đến chói mắt của rừng cây ở Grantwood. Ảnh: Thomas Hawk
Tàu hỏa lượn trong sắc vàng ở vườn quốc gia Glacier, Bang Montana. Ảnh: Loco Steve
Thu rực rỡ sắc màu ở Bang New Hampshire. Ảnh: bluepoint
Mùa thu trên một con đường quê vắt qua những ngọn đồi ở Miền Basking Ridge, Bang  New Jersey. Ảnh: joiseyshowaa
Suối chảy róc rách dưới những tán cây vàng, đỏ ở Kaaterskill Creek, Bang New York. Ảnh: E Palen
Đàn bò rừng bizon thảnh thơi bên bờ sông Little Missouri, Bang  North Dakota. Ảnh: Good Sam
Đường xe chạy lướt qua những hàng cây rực rỡ ở công viên Geneva, Bang Ohio. Ảnh: Mark K.
Công viên Beavers Bend ở Bang Oklahoma phác họa một bức tranh thu đẹp ngỡ ngàng. Ảnh: Carolyn Fletcher
Hai chú hươu đuôi trắng ngắm cảnh thu lộng lẫy dọc Skyline Drive, Bang Virginia. Ảnh: dherman1145
Những ngôi nhà, chuồng trại bằng gỗ mộc mạc lẫn trong sắc thu ở Bang  West Virginia. Ảnh: ForestWander
“Cây cầu dẫn đến mùa thu” ở Bang Wisconsin. Ảnh: Indy Kethdy
Cảnh thu vùng núi Grand Tetons, Bang Wyoming. Ảnh: Rich Flynn
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Cách sống của Người Việt ( Cộng ) tại Đức

Hình ảnh đang lan tỏa chóng mặt, gây sốc cho cộng đồng người Việt và dân Đức với cảnh những con lợn rừng bị cạo lông trong bồn tắm của người và treo ngược trên thang nhôm cùng đám trẻ con đứng reo hò xung quanh.
Kinh hoàng Lò mổ thú rừng tại căn hộ ở Berlin

Con lợn bị treo ngược trên thang nhôm giữa phòng khách
Gần đây, khi thịt thú rừng trở thành một trào lưu đặc sản của người dân Việt tại Đức, thì các lò mổ “ tại gia ´´ đã có cơ hội tấp nập hoạt động để đáp ứng nhu cầu này.
Bồn tắm sau khi ngâm người, thư giãn đã trở thành một công cụ hỗ trợ lý tưởng để ngâm đàn lợn rừng với những đám lông màu đen trũi.
Nhiều bình Gas 11 kg màu đỏ có gắn đèn khò cho xây dựng là phương tiện nhanh nhất để thiêu đốt sạch trơn đám lông lợn còn sót lại trên những tấm da bì dầy, từng đám trẻ em và phụ nữ đứng hò reo xung quanh khi chứng kiến cảnh giết mổ ngay trên khu nhà cao tầng, giữa thủ đô Berlin.
Thật thương tâm cho những con lợn rơi vào tay những đồ tể người Việt, nó bị đối xử không theo một quy chuẩn nào về giết mổ của nước sở tại. Họ đã treo nó lên những chiếc thang cao nhất mà chủ nhà kiếm được để mổ banh bụng và xẻ thịt được dễ dàng.
Các thau, chậu khác nhau được chia đều phần thịt tươi ứa máu, đóng thành những gói có cùng trọng lượng, giúp thuận tiện cho chuyên chở tiêu thụ.
Không khí ngột ngạt hơn vì trong hoàn cảnh chung cư chật hẹp, phòng khách đã được tận dụng thành trung tâm giết mổ với khung cửa sổ mở hé, ít gây chú ý tới các hộ cư dân xung quanh, khuôn mặt họ tràn đầy phấn khích. Ngoài hành lang chung cư thỉnh thoảng vẫn bị lọt ra mùi khét lẹt của lông tóc cháy kèm theo sự xuất hiện của những bao tải to khó hiểu, nhiều người Việt lầm lũi khuân vác xuống phương tiện vận tải nhỏ luôn đậu sẵn gần chân cầu thang bộ hành.
Vị chủ nhà là một người cao tuổi luôn đeo cặp kính trắng tao nhã, ông vốn là Chủ tịch một hội đoàn người Việt ở vùng trung du Bắc Bộ, ngoài giờ giết mổ ông lại mang hoa đến các hội đoàn bạn để chúc mừng sự hội nhập, khuyến cáo những người đồng hương khác tuân thủ pháp luật Đức .
Đặc biệt ông rất tích cực tham gia kiện cáo một tổ chức của người Việt ở đây, vì bị ông cho rằng chưa nghiêm túc thực thi luật hội đoàn của nước sở tại, và kèm theo lời giao giảng với các đồng hương về sự ưu việt trình độ tiếng Đức của bản thân.
Tuy khu chung cư cao tầng với hàng trăm người Đức ở đây chưa phát nổ bởi hình thức kinh doanh sáng tạo này, nhưng khi lò mổ “ tại gia ´´ của ông phải đối diện với các cuộc kiểm tra từ Sở Môi trường, Y tế và Cảnh sát thành phố Berlin, có lẽ ông sẽ có nhiều chuyện kể cho họ để sau đó nhận được những tấm giấy trong phong bì màu vàng đặc trưng của Tòa án.
Chủ nhà người Đức cũng sẽ không vui vẻ gì, khi có những người ưa thích  “ nổi lửa ´´ ở trong chính căn hộ chung cư đã thuê của họ. 
Lợn nằm bồn tắm 
Khò lông lợn bằng bình Gas giữa phòng khách 
Lê Anh – Thoibao.de
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

NGƯỜI ĐẸP NHẬT BẢN TIẾT LỘ LÝ DO CHỌN ÁO DÀI VIỆT

Người đẹp Nhật Bản bất ngờ xuất hiện trong bộ áo dài trắng tại Miss Grand International 2017

Người đẹp Nhật Bản bất ngờ xuất hiện trong bộ áo dài trắng Việt Nam  tại Miss Grand International 2017.

Đại diện Nhật Bản – Erika Tsuji gây bất ngờ khi xuất hiện trong tà áo dài trắng xứ Việt, tại Hoa đăng Miss Grand International 2017 đầu tiên, diễn ra chiều tối 7.10. Cô là người đẹp duy nhất mặc áo dài Việt ta tại đêm này.
 
Chiều 7.10, dàn người đẹp đến từ 80 quốc gia, vùng lãnh thổ đã có mặt tại buổi lễ giới thiệu đầu tiên trong hành trình chinh phục Miss Grand International – Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2017. Nếu như hầu hết các Thí sinh đều xuất hiện trong trang phục dạ hội lộng lẫy, kể cả đại diện Việt Nam  – Á hậu Huyền My- cũng chọn cho mình bộ đầm dạ hội vàng nổi bật và quyến rũ, thì Đại diện Nhật Bản – Hoa hậu Erika Tsuji, lại gây bất ngờ khi xuất hiện với tà áo dài trắng kín đáo và giản dị xứ Việt mình.
 
Chia sẻ về lý do lựa chọn áo dài xứ Việt, trong buổi xuất hiện đầu tiên này, Erika Tsuji nói: “Ngay từ khi đặt chân tới Việt Nam, tôi đã bị thu hút bởi trang phục này, và muốn được mặc lên người dù chỉ một lần. May mắn thay được một số người bạn Việt Nam giúp đỡ, được hai nhà Thiết kế là Thiệu Vy và Phạm Sĩ Toàn hỗ trợ, tôi đã được mặc tà áo dài truyền thống của Việt Nam lên người. Điều ấy làm tôi vô cùng hạnh phúc !”.
 
Người đẹp Nhật Bản tiết lộ lý do chọn áo dài xuất hiện tại Miss Grand International - ảnh 1
Mặc áo dài trắng Việt Nam giản dị thanh tao, Erika Tsuji vẫn nổi bật.
 
Trước những thắc mắc về việc mặc áo dài Việt Nam, thay vì một bộ trang phục khác gợi cảm và quyến rũ hơn, hay một bộ Kimono truyền thống của Nhật Bản, Erika Tsuji cho biết: “Tôi biết rằng sẽ có nhiều người ngạc nhiên về sự lựa chọn này, nhưng tôi coi đây là một sự quý mến và tôn trọng của cá nhân mình dành cho đất nước Việt Nam, nơi diễn ra Miss Grand International 2017 này cũng như bày tỏ sự yêu mến của mình với tà áo dài truyền thống của Việt Nam”.
 
Trước đó, Hoa hậu người Nhật Erika Tsuji cũng đã có mặt tại Việt Nam trước vài ngày, và dành thời gian thực hiện bộ hình với áo dài. Hoa hậu Hòa bình Nhật Bản hy vọng sẽ nhận được nhiều tình cảm từ khán giả Việt Nam, để có thể nỗ lực hết mình tại các vòng thi sắp tới.
 


***
Hai thí sinh đến từ Tanzania (trái) và Ukraine

Hai Thí sinh đến từ Tanzania (trái) và Ukraine.

Chiều 5.10, các Thí sinh Miss Grand International – Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2017- tiếp tục ‘đổ bộ’ xuống phi trường Tân Sơn Nhất, TP. Sài Gòn. Mỗi người một vẻ, ai cũng rực rỡ, và trong sáng theo cách riêng của mình.
 
Khoảng 15 giờ, hơn 10 Thí sinh đến từ các quốc gia và vùng lãnh thổ như: Anh Quốc, xứ Wales, Bỉ, Ukraine, Serbia, Kampuchea, Tanzania, Scotland… đã cùng đáp chuyến bay đến phi trường Tân Sơn Nhất, TP. Sài Gòn. Do máy bay bị “delay” nên các Người đẹp đến trễ hơn dự kiến vài giờ đồng hồ. Dù vậy, các Hoa hậu vẫn rất rạng rỡ. Sự xuất hiện của các “Bông hồng” quốc tế đã thu hút sự chú ý của nhiều người có mặt tại phi trường.
Hoa hậu Ukraine dù không đeo dải băng tên quốc gia, nhưng vẫn khiến nhiều người phải ngoái nhìn bởi khuôn mặt xinh như búp bê. Trong khi đó, Thí sinh đến từ Bỉ nổi bật bởi làn da màu khỏe khoắn cùng nụ cười tươi sáng. Người đẹp đến từ nước Anh vui vẻ khi được mọi người khen có mái tóc dày óng ả. Cô không ngần ngại chia sẻ bí quyết chăm sóc nhan sắc của mình. Người đẹp Anh Quốc cho biết: “Các Thí sinh thật xinh đẹp và thân thiện !  Tôi rất hào hứng khi được tham gia nhiều hoạt động cùng họ trong vài tuần sắp tới đây !”.
 
Ngắm vẻ đẹp đa sắc của các thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2017 - ảnh 1
Hoa hậu đến từ Ukraine.
 
Ngắm vẻ đẹp đa sắc của các thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2017 - ảnh 2
Hoa hậu đến từ Scotland.
 
Ngắm vẻ đẹp đa sắc của các thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2017 - ảnh 3
Hoa hậu đến từ Serbia.
 
 
Trong khi đó, Hoa hậu Hòa bình Myanmar diện trang phục truyền thống, trang điểm nhẹ nhàng. Cô khen Á hậu Huyền My tạo cho mình nhiều cảm nhận bởi nhan sắc đậm chất Á đông, và tin rằng Đại diện Việt Nam sẽ là một trong những đối thủ nặng ký của mình. Người đẹp đến từ TC diện trang phục đỏ bắt mắt cùng màu với quốc kỳ. Cô nổi bật bởi chiều cao 1,8m.
Chiều 5.10, Á hậu Huyền My cũng đáp chuyến bay từ Hà Nội vào TP. Sài Gòn. Cô mặc trang phục đơn giản với quần jeans, áo thun. Lúc Huyền My xuống máy bay, thì cũng là thời điểm đại diện Kampuchea vừa đến. Cả hai người đẹp trò chuyện thân mật và sau đó cùng nhau lên xe về khách sạn.
Đại diện nước chủ nhà Việt Nam  cho biết: Cô có thời gian chuẩn bị khá tươm tất cho lần chinh chiến này. Dù có lợi thế sân nhà, nhưng Á hậu Hoa hậu Việt Nam 2014 vẫn cố gắng hết sức, chứ không trông chờ sự thiên vị nào dành cho mình đâu !.
 
Ngắm vẻ đẹp đa sắc của các thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2017 - ảnh 4
Hoa hậu Hòa bình Myanmar có vẻ đẹp phúc hậu, đằm thắm.
 
Ngắm vẻ đẹp đa sắc của các thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2017 - ảnh 5
Hoa hậu đến từ xứ Wales.
 
Ngắm vẻ đẹp đa sắc của các thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2017 - ảnh 6
Hoa hậu đến từ Slovakia.
 
Ngắm vẻ đẹp đa sắc của các thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2017 - ảnh 7
Á hậu Huyền My (phải) và Hoa hậu Hòa bình Kampuchea.
 


 
Ngắm vẻ đẹp đa sắc của các thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2017 - ảnh 8
Hoa hậu TC đến khi trời vừa sập tối.
 
Ngắm vẻ đẹp đa sắc của các thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2017 - ảnh 9
Dàn Hoa hậu đa chủng tộc đến từ nhiều quốc gia và vùng lãnh thổ vui vẻ đọ sắc.
 


***
Miss Grand Peru 2017 sở hữu chiều cao và hình thể chuẩn

Miss Grand Peru 2017 với chiều cao và hình thể chuẩn mực.

 


Trong ngày 5.10, hàng loạt Thí sinh của cuộc thi Miss Grand International – Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2017- đã đáp chuyến bay đến TP. Sài Gòn. Tuy nhiên, nhiều Người đẹp vẫn chưa quen với thời tiết nóng bức tại đây.
Vừa đặt chân xuống phi trường Tân Sơn Nhất, đại diện Ecuador đã cảm nhận được sự khác biệt về thời tiết. Cô cho biết: “Tôi khá bất ngờ vì nhiệt độ ở TP. Sài Gòn hơi nóng. Nó giống với một thành phố ở Ecuador, tuy nhiên tôi không sống ở đó. Nhưng tôi nghĩ rồi mọi chuyện sẽ ổn cả thôi. Dù sao hôm nay cũng là một ngày nắng đẹp !”.
Trong khi đó Miss Grand Peru 2017 lại khá điềm tĩnh. Cô cho biết mình hiện đang là Người mẫu. Người đẹp có hình thể săn chắc và số đo ba vòng cực chuẩn, nhờ chăm chỉ luyện tập một số bộ môn Võ thuật, và rất yêu thích bộ môn lướt ván. Đại diện Peru cũng gây bất ngờ khi có thể nói trôi chảy ba loại ngoại ngữ: Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Anh ngữ, và đang học thêm tiếng Ý nữa !
 
Thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế bất ngờ trước thời tiết nóng bức tại VN - ảnh 1
Thí sinh đại diện cho Ecuador tại Miss Grand International 2017 đã có mặt tại TP. Sài Gòn.
 
Thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế bất ngờ trước thời tiết nóng bức tại VN - ảnh 2
Người đẹp cho rằng thời tiết của TP. Sài Gòn khá nóng, nhưng cô thích những ngày nắng đẹp như thế !
 
 
Thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế bất ngờ trước thời tiết nóng bức tại VN - ảnh 3
Hoa hậu đến từ Peru với vẻ đẹp sắc sảo.
 
 
Thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế bất ngờ trước thời tiết nóng bức tại VN - ảnh 4
Người đẹp có vòng eo rất nhỏ và hình thể săn chắc.
 
Hoa hậu Hòa bình Ấn độ 2017 – Anukriti Gusain, có vóc dáng khá nhỏ nhắn, khuôn mặt thanh tú, và số đo ba vòng chuẩn. Cô có chút mệt vì phi trường buổi trưa quá đông người. “Tôi cảm thấy Ấn Độ có rất nhiều điểm chung với Việt Nam. Đặc biệt là về thời tiết. Tôi muốn thử các món ăn có vị cay của đất nước các bạn xem có giống thức ăn của chúng tôi không. Tôi rất vui khi được đến TP. Sài Gòn, và sắp tới là Quảng Bình và Phú Quốc. Tôi có tìm hiểu về động Thiên Đường và những hòn đảo xinh đẹp của Việt Nam, và cảm thấy rất hào hứng !”, Hoa hậu Hòa bình Ấn Độ bày tỏ.
 
Trong khi đó, Đại diện của Malaysia lại mang khá nhiều hành lý. Cô chia sẻ cảm nhận về Đại diện Việt Nam  rằng: “Tôi có biết về Huyền My và cảm thấy cô ấy thật xinh đẹp, đáng yêu !. Tôi rất mong được gặp cô ấy tại cuộc thi !”. Người đẹp cho biết mình cũng là con lai, tuy là người Malaysia, nhưng cô lại được thừa hưởng nhiều nét đẹp từ người mẹ Ấn Độ của mình.
 
Các Người đẹp nhanh chóng thu hút sự chú ý của các hành khách tại phi trường Tân Sơn Nhất. Họ tỏ ra rất thích thú, và đến chào các Hoa hậu xinh đẹp, xin chụp ảnh cùng. Các Thí sinh của Miss Grand International cũng thân thiện đón nhận sự nồng nhiệt đó của người hâm mộ.
 
 


Thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế bất ngờ trước thời tiết nóng bức tại VN - ảnh 5
Người đẹp Ấn Độ nhận ra TP. Sài Gòn khá nóng giống quê hương mình.
 
Thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế bất ngờ trước thời tiết nóng bức tại VN - ảnh 6
Hai Hoa hậu cùng nhau khoe quốc kỳ của Peru và Ấn Độ.


 
Thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế bất ngờ trước thời tiết nóng bức tại VN - ảnh 7
Miss Grand Malaysia 2017 mang hai dòng máu Malaysia và Ấn Độ.


 
Thí sinh Hoa hậu Hòa bình Quốc tế bất ngờ trước thời tiết nóng bức tại VN - ảnh 8
Người đẹp khá nhí nhảnh, cô mang rất nhiều trang phục để đi thi.


***
Hoa hậu Hòa bình Thế giới 2016 Ariska Putri Pertiwi
Hoa hậu Hòa bình Thế giới 2016 Ariska Putri Pertiwi.
 
Có mặt tại Việt Nam trong hành trình tìm kiếm Hoa hậu Hòa bình Thế giới 2017, Ariska Putri Pertiwi tận hưởng khoảng thời gian cuối cùng trong nhiệm kỳ của mình, cũng như có nhiều thời gian thư nghỉ, trải nghiệm ở đất nước hình chữ S.
* Trở lại Việt Nam lần này, bạn có cảm xúc như thế nào?
– Đây là lần thứ ba tôi đến Việt Nam. Như mọi lần, tôi đều cảm thấy phấn khích bởi tôi yêu khí hậu, ẩm thực, văn hóa con người nơi đây. Mọi thứ tôi đều thích nên tôi cảm thấy rất thân thuộc. Đây có thể là hành trình dài ngày nhất, nên tôi hi vọng mình sẽ trải nghiệm ở đất nước này nhiều hơn.
 


* Một năm trôi qua, bạn đã trải nghiệm gì trong vai trò đương kim Miss Grand International?
– Thời gian trôi qua quá nhanh. Tôi đã có một hành trình thú vị với Miss Grand International, được đi đến nhiều nơi trên thế giới, gặp gỡ mọi người, tiếp xúc với nhiều nền văn hóa, tuyên truyền chống chủ nghĩa bạo lực, và lan truyền thông điệp về hòa bình. Sau nhiệm kỳ của mình, tôi sẽ tiếp tục những công việc và lý tưởng mà mình theo đuổi.
 


Miss Grand International 2016 Ariska Putri Pertiwi: Chủ nhà không hẳn là lợi thế của Huyền My - ảnh 1

Ariska Putri Pertiwi đăng quang Miss Grand International 2016 năm 21 tuổi, là người đẹp Indonesia đầu tiên giành được danh hiệu này.

 


* Sau khi trao Vương miện cho Thí sinh kế nhiệm, bạn sẽ có những hoạt động gì?
– Tôi đăng quang khi còn là Sinh viên trường Y Khoa ở Đại học Islamic (Bắc Sumatra, Indonesia). Tôi đã tạm dừng việc học để hoàn thành nghĩa vụ của mình. Sau khi cuộc thi kết thúc, tôi sẽ về Indonesia để tiếp tục tấm bằng Bác sĩ, và phục vụ người dân của mình.
 
* Nhiều Người đẹp sau khi đăng quang lấn sân diễn xuất. Bạn có muốn thử sức với vai trò Minh tinh ?
– Tôi thích diễn xuất và tất nhiên nếu có cơ hội, tôi cũng muốn trải nghiệm trong làng giải trí. Nếu được đóng một bộ phim, điều đó thật tuyệt vời.
 
* Bạn cảm nhận như thế nào về các Thí sinh năm nay?
– Các bạn Thí sinh năm nay ai cũng xinh và sáng rực. Các bạn rất năng động và biết chộp lấy cơ hội của mình, thể hiện sự thân thiện, rạng ngời. Nhìn thấy các bạn háo hức đến với cuộc thi, tôi nhớ đến mình năm ngoái. Mong các bạn Thí sinh sẽ gặp nhiều may mắn, và có nhiều kỷ niệm đẹp trong đời !
 


Miss Grand International 2016 Ariska Putri Pertiwi: Chủ nhà không hẳn là lợi thế của Huyền My - ảnh 2
Chủ tịch cuộc thi Hoa hậu Hòa bình Thế giới Nawat Itsaragrisil bên đương kim Hoa hậu.
 


* Bạn đánh giá cao Thí sinh nào năm nay?
– Cuộc thi chỉ mới là những ngày đầu tiên nên chưa thể nhận xét cụ thể. Tuy nhiên Thí sinh mà tôi luôn dành sự ủng hộ hết mình là Miss Grand Indonesia. Cô ấy xinh đẹp, tài năng, hy vọng là một ứng viên rất mạnh của năm nay.
 
* Bạn thấy đại diện của Việt Nam tại Miss Grand International 2017 thế nào?
– Tôi đã gặp cô ấy một lần rồi. Cô ấy là một cô gái dễ thương, xinh đẹp, lộng lẫy, luôn cố gắng hết mình !
 
* Bạn có nghĩ rằng vì là nước chủ nhà nên cô ấy sẽ có lợi thế vào Top 5 không?
– Ý kiến cá nhân thì tôi không nghĩ vậy. Năm ngoái tôi Đăng quang ở Las Vegas (Mỹ) nên tôi nghĩ nếu cô ấy cố gắng hết mình, tỏa sáng từng ngày, cô ấy sẽ được nhìn nhận và có cơ hội chạm đến Vương miện bằng chính khả năng của mình.
 
* Sự việc vừa diễn ra tại Las Vegas vừa qua đã gây chấn động thế giới. Là một Hoa hậu Hòa bình, bạn cảm thấy như thế nào?
– Đó là nơi tôi Đăng quang năm ngoái. Thật khủng khiếp ! Chúng tôi luôn cầu mong hòa bình và có những hoạt động để chống lại bạo lực và chiến tranh. Sau vụ việc này, tôi mong mọi người sẽ cẩn thận hơn trong hoạt động của mình.
* Xin cám ơn bạn!
 
Vòng Chung kết Hoa hậu Hòa bình Thế giới 2017 sẽ diễn ra từ ngày 5 đến 26.10 tại hai nơi là Sun Spa (Quảng Bình), và Phú Quốc (Kiên Giang). Năm 2016, Đại diện Việt Nam  tham dự cuộc thi này là người đẹp Nguyễn Thị Loan. Cô lọt vào Top 20 cuộc thi này.
***
Ngọc Duyên sẽ góp phần chọn ra đại diện Nhật Bản để

Ngọc Duyên sẽ góp phần chọn ra Đại diện Nhật Bản để “đấu” với Huyền My tại Miss Grand International 2017.

Nữ hoàng Sắc đẹp Toàn cầu 2016 Ngọc Duyên sẽ lên đường sang Nhật Bản để chấm thi Hoa hậu Hòa bình Nhật Bản 2017, đồng nghĩa với việc góp phần chọn ra đại diện Nhật Bản để ‘đấu’ với Huyền My tại Miss Grand International 2017.
 
Sau thời gian im hơi lặng tiếng, mới đây, Ngọc Duyên đã nhận lời mời từ Ban tổ chức Miss Grand Japan 2017 (Hoa hậu Hòa bình Nhật Bản 2017) sang làm Giám khảo cho cuộc thi này. Nữ hoàng Sắc đẹp 2016 tâm sự: Cô cảm thấy bản thân vừa háo hức, lại vừa tự hào vì chỉ mới cách đây một năm thôi, cô còn là Thí sinh với nhiều bỡ ngỡ. Bằng những kinh nghiệm có được trong việc tham gia các cuộc thi Nhan sắc, Mỹ nhân sinh năm 1993 rất hào hứng với vai trò mới này.
 
Để chuẩn bị thật tốt cho vai trò Giám khảo tại Nhật Bản, thời gian qua Ngọc Duyên không ngừng trau dồi bản thân. Cô chủ yếu ở nhà rèn luyện tiếng Anh, cũng như tập luyện để giữ gìn vóc dáng. Ngọc Duyên tiết lộ cô mong muốn mỗi lần xuất hiện đều phải thực sự nổi bật !
 


Ngọc Duyên sang Nhật làm giám khảo Miss Grand Japan 2017 - ảnh 1
Ngọc Duyên rạng rỡ sau một năm đăng quang Nữ hoàng Sắc đẹp toàn cầu 2016.
 


Theo lịch trình, Ngọc Duyên sẽ đến Nhật Bản vào rạng sáng 11.9 cùng với ê-kíp của mình bao gồm: Nhiếp ảnh gia, Chuyên gia trang điểm, và Stylist. Trong đêm chung kết cuộc thi Hoa hậu Hòa bình Nhật Bản 2017, cô dự định sẽ mặc trang phục do nhà Thiết kế Anh Thư thiết kế riêng để xuất hiện trên “ghế nóng”. Ngọc Duyên mong muốn người chiến thắng sẽ là đối thủ xứng tầm của Á hậu Huyền My tại cuộc thi này.
 
Miss Grand International, hay Hoa hậu Hòa bình Quốc tế, hiện là một trong những cuộc thi Sắc đẹp lớn của thế giới với sự tham dự của các thí sinh đến từ 90 quốc gia, vùng lãnh thổ trên khắp thế giới. Cuộc thi năm nay dự kiến diễn ra từ 5.10 đến 25.10 tại Việt Nam.
 


***
Ngọc Duyên đại diện ban giám khảo Miss Grand Japan 2017 lên trao giải Thí sinh được bình chọn nhiều nhất

Ngọc Duyên đại diện ban Giám khảo Miss Grand Japan 2017 lên trao giải Thí sinh được bình chọn nhiều nhất.

Tối 12.9 (giờ Việt Nam), Nữ hoàng Sắc đẹp Ngọc Duyên đã xuất hiện tại cuộc thi Miss Grand Japan 2017 với vai trò Giám khảo. Người chiến thắng là Erika Tsuji sẽ đại diện Nhật Bản sang Việt Nam ‘chiến đấu’ tại Miss Grand International.
 
Với vai trò Giám khảo đêm chung kết Miss Grand Japan 2017, Ngọc Duyên xuất hiện rạng rỡ với bộ đầm đỏ nổi bật của nhà Thiết kế Anh Thư. Cô tham gia chấm điểm đầy đủ các vòng thi gồm: Trình diễn bikini, trình diễn đầm dạ hội, thuyết trình và phần ứng xử của Top 3. Ngọc Duyên nhận xét các Thí sinh Miss Grand Nhật Bản đều là những ứng viên có hình thể chuẩn mực, và phong cách trình diễn rất tự tin. Tuy nhiên cô không đánh giá quá cao về nhan sắc, cũng nhưng tiếng Anh của các Thí sinh năm nay.
 
Kết quả, người đẹp Erika Tsuji đã đăng quang Miss Grand Japan 2017, và sẽ Đại diện Nhật Bản sang Việt Nam  ”chinh chiến” tại Miss Grand International. Nói về tân Hoa hậu, Ngọc Duyên cho biết đây là người rất thông minh, trình diễn catwalk tốt, và hội tụ đủ mọi yếu tố của một Hoa hậu. Mỹ nhân sinh năm 1993 cho rằng: Đây sẽ là đối thủ mạnh của Huyền My trong sân chơi quốc tế tại Việt Nam  sắp tới.


 


Ngọc Duyên: 'Đại diện Nhật Bản sẽ là đối thủ mạnh của Huyền My' - ảnh 1
Tân Hoa hậu Erika Tsuji (giữa) sẽ Đại diện Nhật Bản, “đối đầu” với Huyền My tại Hoa hậu Hòa Bình Quốc tế.
 
Ngọc Duyên cũng vinh dự đại diện Ban tổ chức trao giải Thí sinh được bình chọn nhiều nhất. Ngoài ra, cô còn có dịp gặp Ngài Nawat Itsaragrisil, Chủ tịch Miss Grand International. Ông bày tỏ sự cảm nhận trước nhan sắc, và sự thông minh của Ngọc Duyên.
 
Ông Nawat Itsaragrisil cho biết thêm: Sang tuần ông sẽ sang Việt Nam, để chuẩn bị cho cuộc thi Hoa hậu Hòa bình Quốc tế. Ông mong chờ Miss Grand năm nay sẽ được tổ chức long trọng, và thành công tại Việt Nam. Đây là một trong những cuộc thi sắc đẹp lớn của thế giới dự kiến diễn ra từ ngày 5 đến 25 tháng 10 tại Quảng Bình và Kiên Giang.
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Một chuyến du lịch đến nước Nhật

Nhật Bản là 1 cường quốc. Đất Nhật toàn là đảo (tổng số có đến 6,852 đảo, trong đó có mấy đảo đang tranh chấp rất gay cấn với nước Tàu…

  Vì quốc gia toàn là đảo nên hải quân hoàng gia Nhật phát triễn rất mạnh, từng gây điêu đứng cho cả thế giới trong thế chiến thứ 2. 

alt

 Dân Nhật lên đến 130 triệu người tập trung ở các thành phố lớn. Tokyo là thủ đô và cũng là thành phố lớn nhất ở Nhật (lớn thứ 6 tên thế giới), có đến gần 10 triệu dân. 

alt Tokyo nổi tiếng với các tòa nhà chọc trời (Skycrapers), đường xá, xe cộ, người bộ hành tấp nập gấp mấy lần Sài Gòn nhưng lại rất rất là trật tự!

  alt

 

alt

 

alt 

Cảnh thành phố Tokyo nhìn từ Tokyo Tower

 

alt 

Tokyo Tower, Zh selfie!

 

alt 

Ngay thời kỳ đầu của thế chiến thứ 2, Nhật thôn tính Triều Tiên, tràn qua Đông Nam Á (kể cả Việt Nam) và Thái Bình Dương đến tận cửa ngõ Bắc Úc! Quân đội Thiên Hoàng với dòng máu samurai giết người không gớm tay. Triệu triệu thuờng dân khắp nơi chết oan dưới tay lính Nhật. 

 

Ngược lại, trong thế chiến thứ 2, Tokyo đã bị Mỹ dội bom thành bình địa! 200 ngàn người dân Tokyo thiệt mạng, 276 ngàn buildings bị phá hủy, hơn nửa Tokyo bị biến mất trên bản đồ. 

 

Nhưng có điều đáng khen cho các chiến lược gia Mỹ là họ ra chỉ thị cho các phi công tránh thả bom xuống các di tích lịch sử ngàn năm của Nhật và nhất là cung điện hoàng gia, nơi hoàng đế Nhật cư ngụ. Đó là lý do mà các di tích lịch sử vô giá của Nhật bản đã được bảo tồn cho đến ngày hôm nay.


Royal Palace (cung điện hoàng gia), 

nhìn từ Tokyo Tower

alt 

Lâu đài Osaka (Ossaka Castle) nguy nga tráng lệ, nơi các shogun và samurai Nhật ngự trị qua nhiều thế kỷ.

alt

alt 

Không lâu sau chiến tranh, người Nhật đã xây dựng lại Tokyo nói riêng và cả nước Nhật nói chung thành 1 cường quốc thứ nhì trên thế giới! 


alt 

Cũng như chiếc áo dài là đặc trưng duyên dáng của người phụ nữ Việt Nam, kimono tạo cho người phụ nữ Nhật một nét đẹp truyền thống sang trọng.

Trình diễn thời trang kimono ở Osaka

alt

alt

alt

alt


alt 

 Đi lễ chùa trong y phục cổ truyền kimono

alt  

Dập dìu tài tử giai nhân

alt 

Mặc kimono, thế ngồi rất đẹp


alt 

Đứng cũng đẹp!

alt  

Nhìn phía trước cũng đẹp!


alt 

Mà nhìn phía sau càng đẹp hơn!

 

Ở Nhật có các cửa hiệu Mỹ như KFC

 

alt 

Nhưng trong các ngõ hẻm đường phố, có nhiều quán ăn truyền thống

alt 

Các món như lẫu cá, rong biển…vẫn tuyệt nhất!

alt 

Người Nhật rất chú trọng đến cách trình bày thức ăn

alt 

Mỗi một món ăn hầu như là một sáng tác công phu mỹ thuật! 

alt 

Các loại rượu sake, chỉ nhìn chưa uống đã thấy xỉn!!!

alt 

Cá khứa

alt 

Dĩ nhiên đến Nhật không thể bỏ qua món ăn quốc hồn quốc túy của Nhật: sushi!

alt 

Bánh ngọt đựng trong hộp như nữ trang! (mỗi hộp giá 270 Yen, tương đương với 3 đô Mỹ)

alt 

Chocolate!

alt 

Lúc đến Nhật là đầu mùa Thu. Rừng núi bắt đầu đổi sang tiết thu lá vàng! Phong cảnh mùa thu bên Nhật đẹp như mùa thu Virginia (USA) hay Bright (Úc châu) mà tôi đã từng viếng thăm.

 

alt

 

alt 

Đến Nhật, ai cũng nôn nao muốn đến xem núi Phú Sĩ Sơn (Mount Fuji).Đường đến núi Phú Sĩ qua nhiều cánh rừng và hồ nước rất xanh đẹp 

alt 

Cổng sơn đỏ dàn chào du khách đến thăm núi Phú Sĩ. 

alt 

Phú Sĩ Sơn là đây! Nhưng lúc đến nơi, mây mù giăng kín ngọn núi. 

alt 

Sáng hôm sau, mây chỉ ngang lưng chừng, để lộ ngọn núi Phú Sĩ uy nghi, sừng sững! 

alt

Nguyễn văn Hà (Zh)_____________

 

hinh-nen-dong-dephinh-nen-dong-dep-thien-nhienanh-dong-dep-de-thuonghinh-anh-hoa-dep


Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Thành công của thương gia trẻ gốc Việt

7leaves cafe 1
Các khuôn mặt trẻ sáng lập hệ thống “7Leaves Cafe.” Từ trái, Denny Ly, Hà Nguyễn, Quang Nguyễn, Việt Đỗ, Sơn Nguyễn, Josh Newsmaster và Vinh Nguyễn. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt

ARTESIA, California (NV) – Gần đây hệ thống tiệm 7Leaves Cafe (chuyên bán các loại nước giải khát được giới trẻ ưa chuộng tại Little Saigon) vừa khánh thành cửa hàng thứ 11 tại số 12154 Artesia Blvd., Artesia, CA 90701, rộng 2,400 sq ft, trên lô đất rộng nửa mẫu do chính họ làm chủ.

Chi nhánh 7Leaves Cafe ở Cerritos mới

“Lần đầu tiên anh em chúng tôi tự mua đất, thiết kế và xây dựng nên cửa tiệm 7Leaves Cafe hoàn toàn mới tại thành phố Artesia,” anh Sơn (Sonny) Nguyễn, 38 tuổi, phát ngôn viên, và là một trong bảy thành viên sáng lập, nói với nhật báo Người Việt.

7leaves cafe 2
Sơn Nguyễn. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

Anh cho biết địa điểm này, trước đây là một tiệm sửa xe hơi và một cây xăng trong tình trạng xập xệ, không được đẹp mắt lắm.

“Sau 18 tháng chuẩn bị, khi chúng tôi nộp bản vẽ, thành phố rất thích, vì vẻ mỹ quan cho góc đường Artesia và Cerritos được tăng lên nhiều với kiến trúc mới. Vì thế, chúng tôi sau sáu tháng là được giấy phép xây dựng,” anh nói.

“Từ ngoài vào trong, chúng tôi tự trang trí toàn diện. Bên ngòai, vật liệu dùng bằng ‘xi măng fiber’ nên nhìn giống như bằng gỗ, nhưng bền hơn gỗ và có sắc thái Á Đông. Phía dưới nền nhà và lòng đường được thiết trí để dùng nước mưa nuôi cây cỏ,” anh Sơn nói.

7leaves cafe 3
Các thành viên và nhân viên trước ngày khai trương tiệm thứ 11. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

Anh cho biết người kiến trúc sư thiết kế tiệm mới tên Josh Newmaster và cũng là một người bạn làm việc chung từ ngày công ty thành lập tiệm đầu tiên ở Westminster.

Không những chỉ tạo nên một chi nhánh mới, 7Leaves Cafe còn muốn là láng giềng của các chủ kinh doanh thành công khác.

“Đây là trường hợp tiệm Cauldron Ice Cream, một tiệm kem rất thành công ở Costa Mesa, chúng tôi cho họ mướn địa điểm mới này, vì quan niệm khách của họ rồi cũng sẽ tò mò sang xem 7Leaves Cafe có gì lạ,” anh Sơn hóm hỉnh giải thích.

Thương hiệu 7Leaves Cafe tượng trưng cho bảy loại thảo mộc và trà độc quyền của công ty, và cũng là hình ảnh của bảy thành viên sáng lập 7Leaves Cafe. Trong đó, ngòai bốn anh em ruột nhà họ Nguyễn, gồm Sơn, Hà, Quang, Vinh; còn có Denny Lý (em rể), Việt Đỗ, và Triết Hồ (bạn thời thơ ấu).

7leaves cafe 4
Vinh Nguyễn bên cạnh hộp đèn do anh chế tạo. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

Trước khi làm kinh doanh, Vinh, người anh cả, 40 tuổi, từng là giám đốc hệ thống điện toán (IT) tại bệnh viện Orange Coast; Quang, kỹ sư nhu liệu điện toán, góp vốn; Hà, một luật sư; và cá nhân anh Sơn, từng là phó chủ tịch ngân hàng Bank of America, trông coi cả thảy 12 ngân hàng trong vùng trách nhiệm.

“Tôi học ở người Mỹ cách tổ chức một công ty, và từng được giải thưởng SBA dành cho giới tiểu thương hồi Tháng Hai năm nay,” anh Sơn kể.

Bảy cá nhân, chung một cái đầu, và tình người

Dù bảy thành viên đều thành đạt về học vấn, nhưng họ từ bỏ các công việc được đào tạo sau khi tốt nghiệp, để làm công việc kinh doanh, là vì hai lý do.

“Thứ nhất là bảy người chúng tôi cùng muốn làm việc chung với nhau. Thứ hai là chúng tôi nhận thấy công sở Mỹ thiếu tình người, cho dù họ có hiệu năng sản xuất tốt và chú trọng vào sản phẩm,” anh giải thích.

Anh cho biết công ty của gia đình anh chú trọng đến hiệu năng làm việc nhưng không ngần ngại dành quyền lợi cho nhân viên.

7leaves cafe 5
Bên trong tiệm 7Leaves Cafe, Artesia. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

“Thay vì thưởng, phạt, chúng tôi chủ ý hướng dẫn, đào tạo và phát triển khả năng nhân viên. Chúng tôi chọn nhân viên là những người có tấm lòng nghĩ đến người khác, và phục vụ trong công việc. Một ngày làm việc với chúng tôi, là một đời làm việc cùng chúng tôi,” anh nói.

Anh cho biết công ty chủ trương đề cao giáo dục, khuyến khích nhân viên học hỏi; tạo tình thân giữa mọi người qua các sinh hoạt thể thao, làm việc từ thiện và làm các công việc tình nguyện trong cộng đồng.

Theo anh Sơn, cửa tiệm mới trị giá $2.4 triệu khi xây xong và sẽ mướn khoảng 42 nhân viên, đa số là sinh viên, làm việc bán thời gian.

Ôn cố tri tân

7Leaves Cafe được ưa chuộng nhờ tạo các hương vị mới dựa trên những kiến thức và kinh nghiệm của các thức uống Việt Nam.

7leaves cafe 6
Cà phê đặc biệt. (Hình: 7Leaves Cafe)

“Chúng tôi thiết kế để có không khí như tiệm Starbucks, nhưng lại có nhiều điểm đặc biệt mà họ không có. Đó là các thứ nước uống bắt nguồn từ các loại mà người Việt yêu thích, như món ‘House Special’ là bắt nguồn từ món cà phê sữa đá Việt Nam; Món ‘Mung Bean’ là từ món chè đậu xanh; món ‘Milk Teas’ là từ món trà Oolong và Jasmine; hay món ‘Matcha’ là do trà xanh mà ra,” anh giải thích.

“Mỗi tiệm có không khí của một thư viện cộng đồng. Có máy in để khách, đa số là sinh viên, sử dụng miễn phí. Chúng tôi cũng luôn tạo cơ hội để giúp trường học gây quỹ hoạt động, trả lại cho cộng đồng, cho xã hội; và chúng tôi muốn tự lập thân, không trông mong vào cha mẹ phụ giúp,” anh Sơn nói.

7leaves cafe 7
Trà sữa đậu xanh. (Hình: 7Leaves Cafe)

Anh kể đến những chương trình giúp các cô nhi viện ở Việt Nam, hỗ trợ chương trình “Study Away” của đại học California State University, Fullerton, và các sinh hoạt của cộng đồng, v.v…

Anh kể kỷ niệm thân thiết khi bốn anh em mới quyết định lập tiệm 7Leaves Cafe đầu tiên trên đường Westminster, gần tiệm Thạch Chè Hiển Khánh.

“Chúng tôi đến Mỹ năm 1983 bằng thuyền, đến trại tị nạn ở Malaysia. Sau khi đi học, đi làm, chúng tôi khai trương tiệm đầu tiên năm 2010. Khi ấy anh Quang bỏ công việc ‘programmer’; anh Hà mới thi đậu bằng luật sư; anh Vinh bỏ việc điện toán; và tôi, dùng kinh nghiệm về con người, kiến thức và sự phát triển để mở tiệm, làm việc kinh doanh. Chúng tôi là nhiều cá nhân, nhưng chỉ một khối óc,”anh nói.

“Khi ấy vợ tôi còn làm công việc của một dược sĩ. Nay thì chúng tôi có hai cháu trai, một cháu 24 tháng và một cháu 5 tuổi rưỡi,” anh kể.

Phát triển nhờ sáng kiến

Kể từ năm 2010, đến nay chúng tôi phát triển được 11 tiệm, từ Westminster đến Garden Grove, Costa Mesa, Tustin, Huntington Beach, Al Hambra, Fountain Valley và nay là Artesia.

“Bài học tốt nhất mà tôi học được là nếu cho sẽ được nhận lại, dù làm thương mại hay trong đời sống hàng ngày. Kế đến là gia đình. Bắt đầu với gia đình mình trước, sau là đối xử với những người làm việc chung với mình với tình gia đình,” anh chia sẻ.

Anh cho biết thêm: “Tiệm nào của chúng tôi cũng đều trưng câu nói bất hủ của thánh Gandhi. Đó là ‘Hãy là sự thay đổi bạn muốn thấy trên thế giới’.”

7leaves cafe 8
Trà thảo mộc. (Hình: 7Leaves Cafe)

“Đó cũng là biểu tượng của tất cả mọi thứ chúng tôi làm – từ cách chúng tôi tạo ra sản phẩm của mình theo cách chúng tôi phục vụ khách hàng, Và đó cũng là nơi bắt nguồn các nguyên tắc mà tất cả các giá trị cốt lõi và lý tưởng của chúng tôi,” người thương gia trẻ nói.

Các thức giải khát tiêu biểu

Về các món giải khát, anh giải thích thêm rằng: “Ba trong số các loại nước phổ thông của chúng tôi, gồm Cà Phê Đặc Biệt (House Special), Trà sữa Đậu Xanh (Mung Bean Tea), và Trà Thảo Mộc (Herbal Tea).”

Theo anh, Cà Phê Đặc Biệt là món nước uống bán chạy nhất, mang hương vị cà phê đá truyền thống Việt Nam, được làm bằng kem hazelnut và kem đánh muối biển (riêng của 7Leaves Cafe) nổi trên mặt cà phê.

Kế đến, là món Trà Sữa Đậu Xanh. Anh nói: “Tương tự như món tráng miệng Việt Nam truyền thống, trà sữa được pha với đậu xanh thực, lá cây pandan và trà xanh; hỗn hợp tạo nên món nước ngọt ngào với vị kem.”

Và sau cùng là món Trà Thảo Mộc. “Đây là một hỗn hợp đặc biệt của bảy loại thảo mộc khác nhau và ngọt tự nhiên với nước mía thô. Trà thảo mộc của chúng tôi là sự cân bằng hoàn hảo của sự ngọt ngào và ‘sự đã khát’,” anh nói. (Linh Nguyễn)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Chiêm ngưỡng những công trình kiến trúc đặc sắc của nước Mỹ

Nước Mỹ là nơi hội tụ của rất nhiều nền văn hóa trên thế giới. Cũng chính nhờ vậy mà quốc gia này có cho mình một sự đa dạng “hiếm có” trong trường phái kiến trúc.
Tại đây, bên cạnh những ngôi nhà thuần chất phương Tây, chúng ta còn có thể tìm thấy cả các đền thờ đạo Hindu, cung điện hoàng gia hay nhà kính kiểu Nhật Bản ở mức độ hoàn thiện cực kỳ cao.
 
Nhà hát Alabama
Nhà hát Alabama là một trong những công trình kiến trúc đẹp nhất bang Alabama nói riêng và cả thế giới nói chung. Trên thực tế, công trình này được xây dựng bởi hãng phim nổi tiếng Paramount và với mục đích sử dụng ban đầu là một rạp chiếu mang tính biểu tượng của hãng. Ngày nay, công trình này đã trở thành một trong những trung tâm văn hóa nghệ thuật của cả bang và hoạt động như một nhà hát, nơi diễn ra các vở kịch hoặc buổi lễ lớn.
Nhà thờ Chữ Thập
Nhà thờ Chữ Thập tại bang Arizona là một công trình tôn giáo hết sức độc đáo của nước Mỹ. Nhà thờ tọa lạc tại vị trí độc địa, trên vách đá đỏ cách mặt đất đến 60 mét. Mặc dù đã có từ năm 1956 nhưng công trình vẫn giữ được vẻ uy nghi và trường tồn của nó.
 
Học viện không quân Hoa Kỳ
Học viện không quân Hoa Kỳ sở hữu cho mình một tòa nhà với lối kiến trúc hiện đại, phá cách bậc nhất. Có thể thấy công trình đầy góc cạnh hợp thành từ 17 đỉnh chóp nhọn này, được lấy cảm hứng từ hình tượng của những chiếc máy bay đang đâm thẳng lên bầu trời.
 
Khu phức hợp Grace Farm
Trong ảnh là một tổ hợp văn hóa giải trí mang tên Grace Farm rất nổi tiếng của bang Connecticut. Khối kiến trúc này nổi bật bởi đường hành lang dài uốn lượn, tạo thành một con đường dẫn qua các khu vực chính như thư viện, phòng trà, phòng tập gym, sân bóng rổ. Điều đặc biệt là các khu vực văn hóa, giải trí này cũng được kết hợp một cách khéo léo để như hòa quyện vào “đường cong” mềm mại chủ đạo của cả công trình.
Đền thờ BAPS Shri Swaminarayan Mandir Atlantaa
Tọa lạc tại bang Georgia, đền thờ BAPS Shri Swaminarayan Mandir Atlantaa là đền thờ đạo Hindu lớn nhất ở ngoài lãnh thổ Ấn Độ- quê hương của tôn giáo này. Được biết, để xây dựng nên công trình tôn giáo hết sức đồ sộ này, người ta đã phải sử dụng đến 34.000 khối đá, được khai thác và vận chuyển trực tiếp từ Ấn Độ.
 
Cung điện Iolani
Cung điện Iolani tại quần đảo Hawaii là công trình hoàng gia duy nhất tại Mỹ. Tòa cung điện này được xây dựng bởi David Kalākaua, vị vua cuối cùng của Hawaii, trước khi nó trở thành lãnh thổ của Mỹ. Được biết, trong chuyến hành trình đi khắp thế giới vào năm 1881, vị cựu hoàng của Hawaii này đã bị ấn tượng bởi các cung điện của châu Âu, và đó cũng là nguồn cảm hứng thôi thúc ông xây dựng cung điện Iolani tại quê nhà của mình không lâu sau đó.
 
Trường đua Churchill Downs
Churchill Downs là trường đua ngựa thuộc vào hàng đẹp và nổi tiếng nhất của nước Mỹ. Nhìn lướt qua, chúng ta có thể thấy rằng, công trình này được thiết kế với lối kết trúc mang hơi hướng từ các nhà thờ đặc trưng của Mỹ, điển hình là hai tòa tháp ở khu vực trung tâm. Mặc dù được khánh thành từ năm 1875 nhưng trường đua này lại có sức chứa khủng lên đến 120.000 chỗ ngồi và vào những ngày diễn ra các cuộc đua, Churchill Downs luôn gần như không còn một chỗ trống.
Nhà kính Marjorie McNeely
lsa
Bên trong công viên Saint Paul’s Como thuộc bang Minnesota là một nhà kính tuyệt đẹp theo phong cách kiến trúc thiền tịnh của Nhật Bản, được mở của từ những năm đầu của thế kỷ 20 và vẫn còn hoạt động cho đến nay. Được biết, nhà kính này có chức năng như một khu trưng bày và bảo tồn các loài thực cũng như một số loại côn trùng mà nổi bật nhất là vườn bướm.
Minh Nhật
Theo 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tô Kiều Ngân và mặc khách Sài Gòn

  Viên Linh

 


Nhà thơ ngâm sĩ Tô Kiều Ngân (1926-2012).
Trong thập niên 80’ thế kỷ trước, khi phụ trách một chương trình sinh hoạt văn học nghệ thuật cho đài phát thanh – lúc ấy ông Vũ Quang Ninh là giám đốc chương trình đài Việt Ngữ của cơ sở truyền thông đầu tiên của người Việt hải ngoại tại miền Nam California – tôi có làm một chương trình 15 phút gọi là Sinh Hoạt Văn Học Nghệ Thuật, ngoài phần tin tức mỗi chương trình có mục nói về một nhân vật nổi tiếng trong giới văn nghệ sĩ tại miền Nam trong khoảng 20 năm lịch sử 1954-1975; hai người phụ trách chính, vừa viết bài vừa trình diễn, là Viên Linh và Khúc Lan. Chương trình rất giản dị: ngoài phần tiểu sử người nghệ sĩ được nói đến, ví dụ nghệ sĩ Hồ Điệp – giọng ngâm vàng trong không gian âm thanh – chúng tôi nhắc đến tiểu sử của bà, nói đến một hay hai chương trình bà đã là nhân vật chính, ví dụ Ban Tao Đàn của thi sĩ Đinh Hùng, chúng tôi còn phát thanh lại ít nhất là một đoạn thơ do bà đã trình diễn, đã ngâm lên.

Chương trình bắt đầu và tiến triển mỗi tuần một lần, một năm khoảng 50 lần, và kéo dài khoảng hai năm, và chúng tôi đã có một bộ vừa văn bản vừa băng nhựa, đĩa nhựa, chân dung ngâm vịnh với thơ và nhạc, của gần trăm văn nghệ sĩ. Có thể gọi bộ đó là một cuốn sổ nhân văn, gồm tiểu sử và tác phẩm nhiều văn nghệ sĩ, ngày nay, khi những dòng chữ này được viết ra, có ít ra là 108 nhân vật trong giới văn học nghệ thuật Việt Nam trong và ngoài nước, phần lớn cho tới ngày nay, là những người đã quá cố.

 

Nhìn lại sinh hoạt văn học nghệ thuật của hơn 40 năm ở hải ngoại, và nhân đó, 20 năm ở miền Nam, thật là đồ sộ, chỉ tiếc là người Việt hải ngoại không có một hàn lâm viện, không có một hội văn nghệ sĩ có gốc nguồn lâu bền từ quá khứ, đó là một điều vô cùng đáng tiếc. Nét chính của sự thiếu sót này căn nguyên lớn là là lực phá hoại tự thân của lưu dân, và nhất là chủ trương và hoạt động được tài trợ của những kẻ gây ra cuộc lưu vong. Nhưng không vì thế mà không có những người yêu văn hóa, cộng với các thành phần xã hội ngưỡng mộ tiền nhân vì nước, không hành động hay kém đi hoạt động. Có nhiều công trình vẫn thành hình.

Hãy xét về Tháng Mười, chỉ trong Tháng Mười, nhiều tài liệu cho thấy chúng ta có thể tìm ra được và kể ra được công trình của những trí thức văn nghệ sĩ như sẽ kể ra dưới đây.

Chỉ trong Tháng Mười, chúng ta có:

Tạ Trọng Hiệp, Tháng Mười 1996
Bùi Giáng, Tháng Mười 1998
Hà Thượng Nhân, Tháng Mười 2011
Tô Kiều Ngân, Tháng Mười 2012

Xa hơn nữa chúng ta nếu đã có tuổi, có thể còn biết đến những người đã ra đi lâu hơn:

Bàng Bá Lân, Tháng Mười 1988
Quang Dũng, Tháng Mười 1988
Trần Văn Tuyên, Tháng Mười 1976
Đỗ Tốn, Tháng Mười 1973

Cứ làm như thế từng tháng một, chúng ta sẽ có việc làm cả năm. Trong tám người kể trên có 5 thi sĩ..

Mục này đã từng viết về các thi sĩ Bàng Bá Lân, Hà Thượng Nhân, lần này chúng ta nhớ đến một người song hành vừa trình diễn thơ, ngâm thơ, và cũng làm thơ nhưng không nhiều, đó là Tô Kiều Ngân.

Người ta gọi ông là thi sĩ, cũng thường gọi ông là ngâm sĩ, vì ông làm cả hai việc, mà ngâm thơ trên làn sóng đài phát thanh là việc ông làm thường xuyên mỗi tuần. Ông tên khai sinh là Lê Mộng Ngân, sinh năm 1926 tại Huế, khoảng giữa thập niên 50 nổi tiếng qua làn sóng phát thanh bằng giọng ngâm thơ và tiếng sáo của ông hơn là bằng ngòi bút. Đó là một người hoạt động thi ca hơn là sáng tác thơ văn. Những năm đó Ban Tao Ðàn là một hiện tượng sinh hoạt văn nghệ rất được hâm mộ, không riêng với một Tô Kiều Ngân mà còn với những người trong ban, ngoài Đinh Hùng còn có Thanh Nam giữ phần biên tập, còn có Quách Đàm, Hồ Điệp, Hoàng Thư, Hoàng Oanh. Ngoài tiếng sáo và giọng ngâm, Tô Kiều Ngân còn cùng nhà văn Thanh Nam chủ trương tờ tuần báo Thẩm Mỹ và cộng tác thường xuyên với tờ Tiểu Thuyết Thứ Năm hay Tiểu Thuyết tuần san. Về thơ ông xuất bản được thi phẩm “Ngàn Năm Mây Trắng.”

Sau 1975 và thật muộn màng, phải hai năm sau khi ra đi vĩnh viễn Tháng Mười, 2012,  tác phẩm “Mặc Khách Sài Gòn” của ông mới được ra đời. Đây là một ấn phẩm trang nhã do Nhã Nam xuất bản, bìa mộc mạc màu gỗ, với chân dung các nhân vật nghệ sĩ được viết đến ở bên trong, Tô Kiều Ngân may mắn thay còn để lại cho bằng hữu và người đọc người nghe, nói chung là giới thưởng ngoạn và yêu chuộng nghệ thuật còn lại, tác phẩm tâm huyết của ông nhan đề “Mặc Khách Sài Gòn.”

Ông giải thích như sau trong “Lời Nói Đầu:”

“Mặc Khách Sài Gòn” là từ chỉ các văn nhân thi sĩ cùng những người hoạt động nghệ thuật, mong muốn đem tài hoa, tim óc ra tô đẹp cho đời. Chữ “khách” hàm ý chỉ những người của đám đông, được nhiều người lưu tâm hay ngưỡng mộ. Mặc Khách Sài Gòn khá đông, mỗi người một vẻ, không chỉ một lúc mà viết hết được, nên chỉ xin giới hạn trong một số người mà tác giả may mắn quen biết, giao du hoặc cùng hoạt động chung trong một môi trường nghệ thuật.” Những người được thể hiện qua ngòi bút của Tô Kiều Ngân qua những bài viết nhan đề như sau. Nhan đề mang tính văn nghệ, nên người điểm sách sẽ ghi chú bên cạnh cho rõ hơn:

-Nhà văn An Nam khổ như chó: Viết về nhà thơ Nguyễn Vỹ (trang 7)

-Ai xuôi vạn lý: Viết về nhạc sĩ Lê Thương, tác giả ba bản Hòn Vọng Vu.

-Để ta tròn một kiếp say: Viết về Vũ Hoàng Chương.

-Trời cuối thu rồi em ở đâu: Viết về thi sĩ Đinh Hùng.

-Thương về năm cửa ô xưa: Viết về họa sĩ Tạ Tỵ, tác giả bài thơ nổi tiếng về Hà Nội.

-Tấm thân với mảnh hình hài: Viết về thi sĩ Bùi Giáng.

-Cho tôi về Ký Con: Ký Con là tên con phố ở Sài gòn, nơi Mai Thảo sống trong căn nhà phố dùng làm tòa soạn tạp chí Sáng Tạo.

-Chưa bao giờ buồn thế; Một lời nhạc của Cung Trầm Tưởng.

-Về yêu hoa cúc: Một nửa câu thơ của Nguyên Sa: Tóc nàng vàng tôi về yêu hoa cúc.

-Gối đầu trên đại bác: Hoàng Trúc Ly

-Lao vào lửa: Thụy Vũ

-Cánh đồng con ngựa chuyến tàu: Một câu thơ của Tô Thùy Yên.

Ba bài sau cùng trong tập sách viết về Nhã Ca, Nguyễn Thị Hoàng và Phạm Thiên Thư.

Tác giả Tô Kiều Ngân tên thật là Lê Mộng Ngân, ra đời tại Huế năm 1926, mất tại Sài Gòn, Tháng Mười 2012.

Cuốn “Mặc Khách Sài Gòn” dày 270 trang, do Hồng Đức xuất bản, Nhã Nam tổng phát hành, trình bày nhã nhặn, giản dị mà phong cách rất sang. Cảm ơn cô Quỳnh Hương, con gái tác giả Tô Kiều Ngân, đã gửi cho chúng tôi cuốn sách này từ 2014, nay mới có dịp nói đến. (Viên Linh)

__._,_.___
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

68 năm âm nhạc Lam Phương

Khoảng 700 người đã tham dự Chương Trình Lam Phương, Tình Người và Tình Quê tại Schlesinger Concert Hall, Alexandria, Virginia vào chiều Chủ Nhật, 15-10-2017. Điều này cho thấy Nhạc Sĩ Lam Phương vẫn được nhiều người yêu âm nhạc ngưỡng mộ cho dù ông năm nay đã 80. Chương trình kéo dài 4 giờ bao gồm 40 bài do chính Nhạc Sĩ Lam Phương chọn lọc và trao cho 8 ca sĩ trình bầy: Anh Dũng, Diễm Liên, Hà Thanh Xuân, Hồ Hoàng Yến, Mạnh Quỳnh, Ngọc Hạ, Thanh Tuyền, và Thế Sơn. Ban nhạc Hoàng Thi Thi từ bên California qua. Âm thanh: Kỹ Sư Việt Anh. MC là Ô. Hoàng Vi Kha. Giới thiệu chương trình: Ô. Đào Trường Phúc và Nguyễn Thu Thủy. Ông bầu của chương trình là BS Nguyễn Tấn Phước, cháu của Nhạc Sĩ Lam Phương. Lâu lắm vùng thủ đô Hoa Kỳ mới có một chương trình ca nhạc Việt Nam khá vĩ đại và đặc biệt như thế này.
 
 
Một số bài nổi tiếng của Lam Phương đã được trình diễn gồm có Khúc Ca Ngày Mùa, Đoàn Người Lữ Thứ, Chiều Thu Ấy, Đèn Khua, Thu Sầu, Tình Bơ Vơ, Trăm Nhớ Ngàn Thương, Phút Cuối, Em Là Tất Cả, Mưa Lệ, Thiên Đàng Ái Ân, Em Đi Rồi, Một Mình, Tình Đẹp Như Mơ, Bài Tango Cho Em, Xót Xa, Cho Em Quên Tuổi Ngọc, Hạnh Phúc Mang Theo.
 
Nhạc hay, hát hay, âm thanh hay. Nói chung là buổi trình diễn 68 Năm Âm Nhạc Lam Phương thành công mỹ mãn. Đây là một món quà vô giá mà gia đình của Nhạc Sĩ Lam Phương, nhóm Nhà Việt Nam / Tinh Hoa Nước Việt và khán thính giả miền Đông Hoa Kỳ đã dành cho ông.
 
Dưới đây là bài giới thiệu Nhạc Sĩ Lam Phương của LS Phạm Đức Tiến. Hình ảnh là của Nguyễn Quốc Khải. Chúng tôi rất tiếc là không được phép xử dụng đèn chớp khi chụp hình trên sân khấu. Do đó, một số hình ảnh trong thính đường không được rõ.
 
 
 
oo0oo
 
Chiều nay chúng ta chào đón một nghệ sĩ đã có một quá trình đóng góp to lớn vào nền âm nhạc Việt Nam. Đóng góp của ông không những nhiều về lượng, mà phong phú cả về phẩm; không những chỉ là tình ca mà cả về tình quê hương, cũng như về nỗi niềm chiến tranh lẫn nỗi niềm lưu vong.
 
Nhạc sĩ Lam Phương hôm nay đã tới vùng Hoa Thịnh Đốn với chúng ta khi mùa lá vàng rực rỡ đang khởi đầu cho một mùa đẹp nhất của vùng này: mùa thu. Mùa thu đúng là mùa của âm nhạc, của thi ca.
 
Thực ra tôi phải dùng chữ nhạc sĩ Lam Phương trở về lại Virgia mới đúng. Vì 42 năm trước đây, khi di tản khỏi quê hương, nhạc sĩ Lam Phương đã chọn Virginia làm nơi định cư đầu tiên. Và mười hai năm trước chúng ta cũng đã có một chương trình nhạc Lam Phương ngay trong hội trường này.
 
Chính tại Virginia, Lam Phương, từ một nhạc sĩ tài hoa, thành công và giầu có của Saigon, đã thành một người lao động tay chân để kiếm sống. Trong những năm tháng đầu tiên nơi quê người với những khó khăn tưởng như tuyệt vọng, nguồn cảm hứng của nhạc sĩ trở nên khô cạn. Trong thời gian đó ông không nghĩ một ngày nào đó ông có thể soạn nhạc lại.
 
Vây mà chỉ vài năm sau nguồn hứng khởi đã trở lại. Dòng nhạc mới của ông lại xuất hiện với tâm sự cũa một người di tản buồn. Buồn trong tình cảm, buồn trong cô đơn, buồn trong cay đắng lưu vong. Và nhạc của ông đã được đón tiếp nồng nhiệt. Nồng nhiệt như với những bài nhạc ông sáng tác mấy chục năm trước khi còn trong nước.
 
Từ khi sống ở hải ngoại, ông sáng tác nhiều bài với những âm hưởng mới, mang dấu vết nhạc cổ điển Tây Phương, nhưng tất cả đều chứa đựng tâm sự của một người lưu vong, chứa chất sầu đau của những người bị bật rễ ra khỏi quê hương.
 
Nhạc của ông được đón tiếp nồng nhiệt cũng vì nó đã cất lên chính tâm trạng của những người lưu vong như chúng ta.
 
 
 
Sinh năm 1937 tại Rạch Giá, nhạc sĩ Lam Phương đã lên Saigon học, và ông sáng tác ca khúc đầu tay “Chiều Thu Ấy” khi mới 15 tuổi. Ông đã tự in, và tự thuê xe chở đi bán khắp Saigon. Ba năm sau thì mọi người đều nhắc tới tên Lam Phương với hai sáng tác “Kiếp Nghèo”, và “Khúc Ca Ngày Mùa”. Từ đó tên tuổi ông gắn liền với nền âm nhạc miền Nam.
 
Những tác giả lớn luôn mang theo sứ mạng của một người sáng tác; đó là mỗi tác phẩm phải phản ảnh kỷ nguyên của mình, và phải chia sẻ tâm trạng của những người sống cùng thời mình, những người chịu chung biến cố lịch sử với mình.
 
Lam Phương đã là một trong những tác giả đó. Ông trải lòng mình theo chiều dài lịch sử. Nhạc của ông đã chuyên chở những tâm tình, vui buồn của thời đại ông sống. Ông không chỉ là chứng nhân, ông là một phần của lịch sử, thực sự dấn thân vào những thăng trầm của thời đại mình.
 
Khi đất nước chia đôi năm 1954 ông đã ghi lại tâm sự người di cư với “Chuyến Đò Vĩ Tuyến”, “Sầu Ly Hương”.
 
Rồi khi miền Nam đang hưởng thanh bình, chúng ta có niềm vui rộn ràng trong “ Nắng Đep Miền Nam”, “Khúc Ca Ngày Mùa”, “Trăng Thanh Bình”, cùng bao tâm sự được ông đưa vào ca khúc làm say mê bao thế hệ như “Ngày Tạm Biệt”, Kiếp Nghèo”, “Duyên Kiếp”
 
 
 
Khi chiến tranh mở rộng, những thanh niên của thời ông đều lên đường nhập ngũ, Lam Phương cũng theo dòng lịch sử, gia nhập quân đội, chia sẻ tâm tình với những người cầm súng qua bao nhiêu ca khúc về chiến tranh như “Biết Đến Bao Giờ”, “Chiều Hành Quân”, “Tình Anh Lính Chiến”
 
Rồi biến cố 75 đưa bao người phiêu bạt khắp thế giới. Mang cùng tâm sự của người lưu vong Lam Phương đã lại ghi lại những cay đắng, buồn vui qua những ca khúc mới như : “Người Di Tản Buồn”, “Lầm”, “Say”, “Bài Tango Cho Em”, “Cho Em Quên Tuổi Ngọc”,
 
Có thể nói người ta đọc được lịch sử Miền Nam qua từng thời kỳ, từ 1954 tới 1975, với nhạc Lam Phương.
 
Nhạc của ông đã chuyên chở những tâm tư khác nhau của con người, để người nghe thấy như chuyện chính mình. Đó là nỗi nhớ xa vời, đó là những cuộc tình đã quên, những chia tay chất ngất, những hồi tưởng ngậm ngùi.
 
Nhạc của ông cũng đã chứa đựng những hình ảnh gần gũi với tâm hồn con người để người nghe thấy như hình ảnh của chính mình. Đó là hình ảnh của đêm trăng, của biển vắng, của cao nguyên, của lúa vàng, của chiều mưa.
 
Nhưng có lẽ cõi nhạc lớn nhất của Lam Phương vẫn là cõi nhạc tình. Lồng trong tâm tình thời đại là tâm tình của chính ông. Mỗi khi có một mối tình đi qua đời ông, chúng ta lại được nghe vài bản nhạc mang dấu vết cuộc đam mê, hay niềm hạnh phúc, hoặc nỗi đắng cay, chua xót của cuộc tình đó.
 
 
Qua mối tình đầu với Bạch Yến, Lam Phương đã cho ra đời “Chờ Người”, “Thu sầu”, “Tình Chết Theo Mùa Đông”. Rồi sau mối tình với ca sĩ Minh Hiếu ông có ““Thao Thức Vì Em”, “Biển Tình”. Khi cuộc tình với nghệ sĩ Hạnh Dung tan vỡ ông có “Giọt Lệ Sầu”, “Thành Phố Buồn” Với người vợ Túy Hồng khi đang nồng ấm ông có “Ngày Hanh Phúc”, và khi chia tay trong đắng cay có ca khúc “Lầm”. Vài năm sau, khi tìm lại được niềm vui mới với ca sĩ Cẩm Hường bên Paris chúng ta được nghe “Bài Tango Cho Em”, “Mùa Thu Yêu Đương”.
 
Tất cả đều là những tình khúc đầy đam mê và lãng mạn, chen lẫn với xót xa và cay đắng. Lam Phương đã tâm sự với chúng ta bằng những dòng nhạc của ông, một cách chân thật và đôn hậu.
 
Chính những tình khúc đã đưa Lam Phương vào hàng đầu của nền âm nhạc trữ tìnhViệt Nam. Giai điệu trong nhạc của ông không cầu kỳ, lời nhạc của ông không bóng bẩy. Nó như phát ra từ trái tim chân thật. Đó là điều làm cho nhạc Lam Phương gần gũi với mọi người. Và đó là điều làm ông thành một trong những nhạc sỉ đươc nhiều người nghe nhất.
 
Có thể nói không sai là nhạc sĩ Lam Phương là đại biểu lớn của âm nhạc Miền Nam từ sau khi đất nước chia đôi năm 54 tới năm 75. Nhạc của ông là nhạc của đại chúng. Bình dị, chân phương, nhưng cũng rất tha thiết giống như đặc tính của người miền Nam.
 
Chiều nay chúng ta sẽ có dịp nghe lại dòng nhạc của Lam Phương, từ những ngày khởi đầu, qua những biến cố quê hương, cho tới những năm tháng lưu vong.
 
Chúng ta sẽ nghe lại tâm sự của một nhạc sĩ đã sống một đời với âm nhạc, đã thở cùng nhịp thở của miền Nam để chúng ta tìm thấy lại chính tâm sự chúng ta trong đó.
 
Nhân dịp kỷ niệm sinh nhật 80 của ông, xin cám ơn những đóng góp lớn lao của nhạc sĩ Lam Phương vào kho tàng âm nhạc Việt.. Xin cám ơn nhạc sĩ đã chia sẻ tâm sự với chúng ta, đã cho nguời thưởng ngoạn những cảm xúc chân thật, và cho người nghe thấy được tâm sự của chính mình qua những dòng nhạc của ông.
 
Với một di sản âm nhạc đồ sộ, Lam Phương thật xứng đáng có một chỗ ngồi riêng biệt trên chiếu hoa của nền âm nhạc Viêt Nam cận đại.
 
 
LS Phạm Đức Tiến, 15-10-2017
 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Chữ Nghĩa Văn Chương

Khi thấy con cháu cứ thích đàn đúm với đám bạn bè, mà các bậc ông bà cha mẹ không ưa, nhưng chẳng biết làm sao. Chúng ta thường nghe các cụ than thở: ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.

Thật sự ra câu tục ngữ đó chỉ ngụ ý những người cùng sở thích đi tìm lẫn nhau. Tuy nhiên đã từ lâu, con người vốn có ý khinh miệt loài vật, ngu như bò, làm như trâu, chạy như ngựa. Vì thế hễ cái gì xấu xa thì mang thú vật ra ví.

Bà mẹ về không thấy cô con gái lớn ở nhà, hỏi ra thì biết cô  đang say sưa hát Karaoke với đám bạn đầu ngõ, chẳng lo cơm nước gì cả. Nhà cửa lạnh tanh, con trai thì đang sát phạt bài cào bên nhà hàng xóm. Chồng thì chưa tới nửa đêm là chưa về nhà, ông còn đang ngất ngưởng nhậu với các bạn ở các quán vỉa hè.. Bà vợ chỉ biết chép miệng than: ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Cha nào con nấy.

Trong văn chương người ta gọi những người cùng sở thích là những người cùng hội cùng thuyền. Hội nhà văn, hội nhà báo, hội tao đàn… những người trong những hội này chắc chắn không phải là những người vai u thịt bắp, ăn no vác nặng. Những người phải dùng tim óc để cho ra những bài thơ, bản nhạc hay những áng văn tuyệt tác, những người mình hạc xương mai, trói gà không chặt.

Cha mẹ nào cũng muốn con mình sau này có cuộc sống đỡ vất vả. Mà muốn đỡ vất vả thì phải có công ăn việc làm cụ thể, thực tế như Bác Sĩ, Kỹ Sư, chứ đàn ca hát xướng thì không khá được.

Thành văn sĩ, nhạc sĩ, thi sĩ, họa sĩ, dĩ nhiên sẽ được rất nhiều người ngưỡng mộ, với điều kiện phải thật giỏi, xuất sắc mới kiếm được tiền. Còn làm thợ, y tá, kỹ sư, bác sĩ cỡ nào cũng vẫn có người thuê mướn.

Bởi vậy thi sĩ Vũ hoàng Chương được xưng tụng là Thi Bá, vẫn sống bằng nghề dạy học. Nguyên Sanhà thơ, cũng là ông thầy dạy triết, và là Hiệu Trưởng trường Văn Học ở Sàigon. Nhạc sĩ Lê Vân Tú bảo rằng mê nhạc từ bé, nhưng cha mẹ không cho. Ông cũng phải học cho thành Giảng Sư toán lý của Đại Học Khoa Học. Qua Úc thành Khoa Trưởng một trường đại học. Ông bảo rằng bây giờ (đã qua tuổi cổ lai hy)  ông mới tha hồ viết nhạc.

Cơm áo gạo tiền là cái thực tế mà mấy ông làm thơ, viết văn cứ lơ mơ như ở trên mây, bởi vậy mới chật vật về cuộc sống hàng ngày. Trong khi văn chương hạ giới rẻ như bèo. Thi sĩ Tú Xương chẳng có làm bất cứ việc gì ngoài chuyện làm thơ. Vợ thì quanh năm buôn bán ở mom sông, nuôi đủ năm con với một chồng. Cái gì cũng phó mặc cho “mẹ đĩ”. Ông cũng biết một đàn rách rưới con như bố. Thế mà nhất định không làm gì hết, chỉ có làm thơ, thảnh thơi thơ túi rượu bầu. Tài thật, hèn chi khi nghe ông hỏi, bà cũng trả lời “rằng hay thì thật là haykhông hay sao lại đậu ngay tú tài”. Thời xưa không có “mục” li dị, chứ như bây giờ, ông chẳng có  tối rượu Sâm Banh, sáng sữa bò nữa đâu. Cứ xem như nhạc sĩ Trúc Phương làm biết bao nhiêu bản nhạc tình ca tụng tình yêu, xúc động hàng vạn  trái tim. Nhưng cũng chẳng có trái tim nào mủi lòng cho ông ở nhờ, đành lê lết ngủ ở bến xe đò. Nhạc sĩ tài hoa mà sao cuộc đời cơ cực.

Những người thực tế đã khuyên các cô ĐỪNG YÊU NGƯỜI LÀM THƠ, thà lấy anh bán phở, nói năngdùi đục chấm mắm cáy, vậy mà no bụng.

Nhà văn Nguyễn Vỹ đã từng than thở “nhà văn An Nam khổ như chó”, bởi vì tiền kiếm được không nuôi nổi bản thân. Còn Tản Đà thì bảo “văn chương hạ giới rẻ như bèo”. Thưa cụ, câu này không còn hợp thời nữa rồi, trong nước bây giờ họ nói bèo cũng chẳng còn. Sông rạch ô nhiễm, mọi thứ đã chết hết cả, chẳng có lục bình hay bèo bọt nữa đâu. Đừng ví cuộc đời em như lục bình trôi giạt nơi nào. Tất cả bèo và lục bình trôi tuốt qua bến Hàn    (Quốc) Đài (Loan) cả rồi.

Các anh trai làng bây giờ đều mang tâm trạng như Nguyễn Bính, cùng một nỗi niềm:

Hôm qua em đi tỉnh về,

Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều.

Cứ đếm xem có bao nhiêu ca sĩ trong nước lấy chồng Mỹ. Vì tiếng gọi của con tim? hay đó là cách duy nhất để vào Mỹ bằng tờ hôn thú. Diện con cái thì các cụ chết hết cả rồi, diện anh em lấy đâu ra. Kiếm một chàng mắt xanh tóc vàng là nhanh nhất. Cái cột đèn còn muốn đi nữa là.

Chủ nghĩa thực dụng bây giờ đã lan tràn khắp chốn, người ta không còn thích có con trai nữa. Có con gái gả cho Đài Loan, Hàn Quốc kiếm tiền xây nhà, mua xe le lói với bà con chòm xóm.. Biết bao nhiêu anh chàng đã đau khổ vì bị  sinh ra làm thân con trai: trai tài gái sắc. Vậy là đua nhau chuyển giới để thành những cô gái mỹ miều, họ cho rằng cứ là con gái là kiếm tiền bằng nghề không vốn.Lòng tự trọng và liêm sỉ là cái gì đó thật mơ hồ.Đừng hãnh diện và cũng đừng mặc cảm về những cái không do mình làm ra: có cha mẹ giàu, có vẻ đẹp mỹ miều… Ngày xưa khi còn bé, tôi đã ngẩn ngơ khi thấy cô Nha Sĩ “đẹp ơi là đẹp”, tôi về kể lại cho các bạn. Cô đẹp đến độ tôi cứ líu ríu nghe lời cô, há miệng cho cô nhổ răng, mà chả kêu khóc gì cả. Để rồi được nghe cô khen với lời dịu ngọt và cái vuốt má êm dịu làm tôi đê mê. Còn anh chàng  Nick Vujicic bên Úc sinh ra chẳng có tay chân, anh chẳng đổ thừa cho ai cả, đã tự cứu mình, chứng minh mình vẫn còn ích lợi, ít nhất cho bản thân ngay từ khi còn rất bé. Anh vẫn cám ơn Chúa, dù sao anh cũng có được bộ óc thông minh hơn người. Anh đã chứng tỏ mìnhtàn mà không phế cũng  học xong đại học, cũng bơi chơi đàn như người bình thường. Chu du diễn thuyết để giúp cho giới trẻ và những người khiếm khuyết hãy tự tin, vươn lên tự giúp mình và giúp đời.

Có một tác phẩm mà tôi đã quên tên. Nói về một người nô lệ có bộ mặt gớm ghiếc nhưng rất thông minh. Một bữa kia có ông Hầu Tước, mua được anh nô lệ này, mang về làm người hầu cho vợ. Khi vừa thấy anh, bà vợ che mắt rú lên kinh hãi như vừa thấy ma quỷ hiện hình. Nhưng sau đó bà chợt nhận ra sự lố bịch của mình. Nhưng anh nô lệ vẫn ôn tồn: thưa bà, ai khi trông thấy tôi, họ cũng cùng phản ứng như bà thôi, tôi đã quen rồi. Sợ rằng ông chồng sẽ trả lại món hàng. Anh nô lệ năn nỉ xin bà cho tôi được hầu hạ bà. Tôi tin rằng bà sẽ không chọn lầm đâu.

Anh nô lệ không dám nhận mình là người, xã hội lúc đó không công nhận anh là người. Anh chỉ là món đồ cho những người được gọi là người đổi chác.

Sau một thời gian ngắn, bộ mặt gớm ghiếc của anh đã hầu như mờ nhạt, bà Bá Tước chỉ thấy hình ảnh một con người thông minh duyên dáng. Bà chỉ muốn nói chuyện với anh nô lệ cả ngày. Còn ông chồng thì xấu xí, ngớ ngẩn, nói năng thì “ngữ bất đồng tâm, bán cú đa”.

Một bữa kia ông chồng hoảng hốt chạy về nhà, bên ngoài dân chúng la ó bắt ông phải giữ lời hứa. Ông không biết làm sao, vì trước kia ông đã nói rằng: nếu ông không giúp dân ngăn chận được ngoại xâm, thì ông sẽ uống hết nước biển.. Nay quân thù đang vượt qua biên giới. Dân chúng bắt ông phải giữ lời hứa, trước khi toàn dân cùng đồng lòng đoàn kết chống lại quân thù. Bà vợ thở dài, bây giờ người ngoài mới biết ông là đồ vô dụng. Còn bà thì đã nhìn thấy từ lâu, một thứ tốt mã rẻ cùi.

Bà chợt nhớ ra anh nô lệ. Khi hiểu ra câu chuyện, anh nô lệ nói rằng anh sẽ cứu ông thoát chết, với điều kiện ông phải trả tự do cho anh. Dĩ nhiên Bá Tước phải đồng ý. Anh nói rằng ông cứ bình tĩnh nói với đám đông đang la ó: ông đồng ý uống hết nước biển, nhưng với điều kiện phải chận các con sông lại.

Như giao ước từ nay anh nô lệ đã được tự do, bà Bá Tước tan nát cả cõi lòng, bà đã yêu anh tự bao giờ.

Bên VN các bà các cô đua nhau qua Nam Hàn sửa sắc đẹp. Họ khoác lên người đủ thứ hàng hiệu, họ khoe đủ thứ tiện nghi vật chất từ xe đến nhà. Họ giống như những con búp bê, đầu óc rỗng tuểch. Toàn đồ giả! Mọi thứ đều nghi ngờ.

Khi làm ra đồ giả, có nhà sản xuất nào ghi chú: đây là đồ copy.  Nhưng lúc ra sân khấu lại  được giới thiệu ca sĩ chuyển giới. Chỉ có xem youtube thôi, mà tôi đã thấy nhột. Tội nghiệp cho cái cô imitate đó quá. Nếu khán giả xem tắc lưỡi hít hà khen đẹp, thì cũng an ủi cho người đã chấp nhận giảm bớt tuổi thọ, và chịu bao đau đớn của dao kéo để có ngày hôm nay, đằng này cứ oang oang “đồ giả, không phải đồ thiệt” đâu. Vô nhân đạo, bất lịch sự!

Tìm hiểu cuộc đời của các nhà văn nhà thơ tiền chiến. Những người chết trong nghèo khó vì không cónghề tay trái, phương tiện sinh nhai của họ chỉ bằng văn chương chữ nghĩa. Thơ văn chỉ viết được khi có cảm hứng, bởi vậy thi sĩ Tản Đà rất  ngông. Thơ của ông dĩ nhiên là tuyệt tác, vì vậy mấy ông chủ báo sẵn sàng đưa nhuận bút trước khi đưa bài. Người ta mua báo chỉ để đọc thơ của Tản Đà.

Tiền thì tiêu hết, báo đã lên khuôn, chỉ chờ bài của ông là cho ra lò. Năm lần bẩy lượt cũng chẳng thấy bài, cuối cùng ông nói thẳng làm thơ không phải chẻ củi, nên không phải lúc nào làm cũng được. Ông có cái lý của ông, đứa con tinh thần của ông không thể là những đứa con èo uột. Giá trị ở phẩm chứ không phải ở lượng. Nhạc sĩ Đặng thế Phong chỉ có 5 bản nhạc để lại cho đời, nhưng tất cả đều là tuyệt tác.

Bây giờ người ta phải sống bằng hai con người khác nhau. Ngày thường thì là người trần mắt thịt, để lo cho cuộc sống cơm áo gạo tiền. Vì thế đừng ngạc nhiên nếu thấy ông thi sĩ này làm chủ tiệm phở, bà văn sĩ kia làm chủ tờ báo. Các cụ đã bảo phi thương bất phú, không buôn bán làm sao giàu. Nhưng buôn bán thì  phải mánh lới mưu mẹo vi phú bất nhân. Khi làm thương mại, họ hiện rõ bản chất, chửi nhau vì quyền lợi, cãi nhau như mổ bò, khẩu chiến, bút chiến, đưa nhau ra tòa cho thân bại danh liệt.

Nhà văn nhà thơ tiền chiến như Nguyễn Bính, Vũ trọng Phụng chết trong nghèo đói vì chỉ sống bằng ngòi bút. Bây giờ nếu chỉ sống bằng thơ văn thì đời tàn trong ngõ hẹp. Thời đại Internet có mấy ai mua sách, mấy ai có nhuận bút. Nhạc có hay mà không có đất dụng võ thì cũng không ai biết. Nói thế không có nghĩa không có người đột nhiên nổi tiếng như trường hợp tác giả loạt sách giả tưởng Harry Potter.

Nhưng độc giả Âu Mỹ khác với dân mình, họ trân quý nhân tài, mọi thứ tốt đẹp họ vinh danh cho tác giả khi họ còn sống. Chứ không đợi tới khi nhắm mắt mới làm lễ tuyên dương tưởng niệm. Cỗ bàn dẫu có long trọng thì cũng người sống hưởng.

Văn thơ nhạc họa bây giờ coi như nghề tay trái. Tổng Thống khi về hưu mới viết sách. Hàng ngày phải sống bằng nghề tay phải: Bác Sĩ, Kỹ Sư, Luật Sư…

Làm chủ tiệm nước mắm, tuy mùi hương tưởng nhớ có khó chịu, nhưng tiền thu vào thì dễ chịu. Dẫu khi chất nước mắm lên xe cho khách, vẫn nhớ đến câu “Câu thơ thi xã, con thuyền Nghệ An (chở nước mắm)”.

Ban ngày làm Bác Sĩ mổ tim (thiệt), rồi ban đêm thành thi sĩ mở cửa trái tim. Con tim (Bác Sĩ) sẽ vui trở lại. Muốn mơ mộng      (không ai cấm), nhưng vợ con và ngay bản thân mình cũng phải có thực mới vực được đạo.

Như vậy thơ văn là mộng, mưu sinh là thực. Mộng và thực bồng bềnh xen kẽ trong đời sống con người. Lúc mộng lúc thực, có thế đời mới thăng hoa đáng sống.

Ngày xưa tôi vẫn nhớ hoài những bài Études de texts của Thầy Rock Cường dạy Pháp Văn, nói về ý nghĩa của sách, cờ, bếp lửa, tấm màn che. Sách là người bạn tốt, sách giúp ta hiểu mọi điều, đưa ta đến chân trời góc bể, vì vậy người không biết chữ, không đọc được sách được ví như người mù. Cờ là biểu tượng cho quê hương mình, ý nghĩa của cờ vô cùng thiêng liêng: tung bay dẫn đầu đoàn quân khi chiến thắng trở về quê nhà, cờ như mẹ hiền ôm ấp hình hài những đứa con khi gục ngã nơi chiến trường, chiến đấu để bảo vệ màu cờ tổ quốc. Bếp lửa còn có nghĩa là gia đình, hình ảnh mọi người quây quần quanh bếp lửa, là hình ảnh gia đình, nơi đó cho ta cảm giác ấm áp yêu thương. Mỗi người đều có một tấm màn che vô hình bao quanh, sự cảm thông hay thái độ của ta với người đối diện, tùy thuộc vào bức màn. Có người chỉ được phép thấy một chút ít phía trên, còn người tri kỷ, tâm giao là những người mà bức màn đã hạ xuống hoàn toàn.

Tất cả mọi cách đối nhân xử thế, chúng ta đều được học qua sách vở, qua văn chương báo chí, qua phim ảnh, qua tiếng nhạc lời ca.

Những văn nghệ sĩ đã để lại cho đời những câu thơ tuyệt tác, những chữ khi nói lên nao nao tấc dạ:

Nước non ngàn dặm ra đi.

Vâng chúng ta đã xa lìa nước non chúng ta ngàn dặm. Chẳng phải chỉ cách nửa quả địa cầu, hai mươi giờ bay. Mà là:

Nhìn về đường cố lý, cố lý xa xôi.

Mỗi năm cứ đến ngày 30 tháng Tư, tôi thấy lòng chùng xuống. Chạnh lòng nhớ về những người đã khuất: các tướng lãnh, các văn nghệ sĩ tài hoa. Những Vũ hoàng Chương, Nguyễn mạnh Côn, Thục Vũ, Minh Kỳ.

Tôi chẳng sung sướng gì khi thấy trẻ con sống lê la đầu đường xó chợ, những cụ già sống ngắc ngoải thoi thóp vì miếng cơm manh áo.

Ở hải ngoại này, chúng ta được gọi là những người “đẻ bọc điều”… những  đồng  bào cùng cội nguồn…nhưng niềm vui không bao giờ trọn vẹn. Khi đồng bào, những người cùng cộ

Bố tôi tuy không viết sách, nhưng đọc rất nhiều sách. Di cư vào Nam ông chẳng mang gì ngoài mấy rương sách báo. Vì vậy khi lớn lên tôi cũng cầm được những tờ Nam Phong tạp chí cũ ơi là cũ. Bạn bè của bố tôi toàn văn nghệ sĩ, mà đã là văn nghệ sĩ thì trò chuyện cũng khác người thường. Tôi là đứa để sai vặt mỗi khi bố có khách. Mà cái tật, tuy còn nhỏ nhưng tôi rất hóng chuyện, thích nghe các cụ khề khà bàn chuyện thơ văn. Trong khi mẹ tôi không thèm để ý mấy ông nói chuyện gì, bổn phận của bà là lo dọn thức nhắm cho tôi mang ra.

Bố tôi làm ở kho bạc Gia Định, nhà văn Bình nguyên Lộc cũng vậy.

Hai ông khi gặp nhau đã khoe rằng trong tay tao lúc nào cũng có  bạc triệu. Nhưng mà, nhà văn Bình nguyên Lộc nói:

– Đời buồn như người ngồi đếm giấy bạc… KHÔNG PHẢI CỦA MÌNH.

Nghe vậy, tôi xoè tay ra bác ơi! vậy tiền này…

Tôi nheo nheo mắt nhìn những tờ giấy bạc, bác nhờ tôi ra đầu ngõ mua thuốc lá. Bác BNL vội vàng để riêng ra một tờ cái này là của cháu, cái này để mua thuốc cho bố và bác. Nói rồi bác củng nhẹ đầu tôi, khen con bé lém lỉnh.

Không lém lỉnh sao được. Tôi đã từng mang học bạ khoe với các bạn lời phê của thầy Bàng bá Lân:biết cách học. Ý nói tôi chỉ học cái gì cần học, bởi vì trong xóm tôi có một cô thi Tú Tài I ba năm không đậu: ba năm tức là 6 lần.Khi tôi đã học năm thứ hai đại học, cô bưng một chồng sách đủ cả 8 môn thi. Cô hỏi tôi mỗi chương học phần nào? Tôi bảo rằng tôi không thể, vì điều này thuộc sự cảm nhận của mỗi con người. Cũng như khi ta tiếp xúc với bất kỳ người nào, linh tính hay trực giác sẽ cho ta biết người đó đối với ta ra sao. Ai cũng có cá tính, nếu người đó có nhiều điểm khó hòa hợp, thì ta hạn chế qua lại. Đừng có tham vọng  nghĩ ai cũng như ai. Hãy chỉ nhìn những điều tốt của họ, ta sẽ không sầu não than van. Xã hội là một bức tranh nhiều màu, phải có trắng lẫn đen. Không hợp nhau thì lặng lẽ rút lui, không giận hờn trách móc, coi như duyên của mình và họ tới đây là hết. Nếu nghĩ vậy thì làm sao chúng ta nghe được ca khúc nửa hồn thương đau. Làm sao có câu thơ người đi một nửa hồn tôi chết, một nửa hồn kia bỗng dại khờ.

Văn nghệ sĩ có trái tim dễ xúc cảm như vậy, bảo sao bà mẹ nào muốn con mình là thi sĩ nghĩa là mơ với gió, yêu theo trăng và vơ vẩn cùng mây.

Xin can, đừng yêu người làm thơ. Yêu anh bán phở tiền tiêu dài dài!

Tôi rất phục các nhà văn nhà thơ, trong đầu họ đầy ắp chữ, mà không phải chữ thường, mà là những chữ rất riêng biệt. Những chữ trong thơ rất cô đọng, chứ đâu có nói tràng giang đại hải. Dẫu có bằng cử nhân, tiến sĩ cũng chẳng nghĩ ra được một câu thơ. Trong khi nhiều nhà thơ, nhà văn nổi tiếng đâu có học xong trung học. Một số nhạc sĩ cũng vậy, đọc tiểu sử toàn là con nhà nghèo, không được đi học tới nơi tới chốn, vậy mà khi viết nhạc họ tìm ra những chữ thật tuyệt vời, diễn tả thật đúng nỗi lòng, khiến người nghe bồi xúc động.

Văn nghệ sĩ họ nhìn sự vật khác người thường. Không giống người trần mắt thịt, một cộng một là hai, nhưng em với ta tuy hai mà một. Bởi vậy chữ nghĩa của họ đôi khi phải chính tác giả giải thích người nghe mới hiểu.

Cũng là nơi ở khiêm nhường, trên căn gác lửng, thưở còn được tự do làm thơ họa với bạn bè, thi sĩ Vũ hoàng Chương gọi là Gác mây, vì ở trên cao, tha hồ đi mây về gió. Sau 75, ông đổi thành Gác bút. Nhưng gác này là động từ: ông đã bị cấm viết.

Còn Nguyễn Tuân khi đi họp, mọi người chuyền cho ông tờ giấy, hàng cuối có chữ Bút Ký. Ông bảo bỏ bớt chữ Bút, vì khi ký tên, ai cũng phải dùng bút, có ai dùng chổi mà ký bao giờ. Nhà văn có khác, nói và nhìn sự vật khác người thường. Chẳng hạn khi họ nói:

–  Sách vở ích gì cho buổi ấy,

–  Mười người đi học chín người thôi.

Theo bạn, có mấy người đi học? Chín người hay một người?

Trong các tác phẩm văn chương ngày xưa (coi như trước 75), nhà văn nhà thơ hay dùng điển tích như Bá Nha Tử Kỳ, nàng Trác văn Quân …vì họ đọc rất nhiều sách kim cổ.

Ngày nay văn chương chữ nghĩa trong nước cũng có thêm rất nhiều tiếng mới. Những tiếng này người ở hải ngoại không thể nào hiểu được, nếu không có người diễn giảng. Ví dụ buôn dưa lê, haylàm bà Tám là ngồi lê đôi mách. Bà Tám là người nhiều chuyện. Đôi khi người ta bỏ luôn chữ bà: lại đi tám nữa rồi.

Muốn cười (ra nước mắt), cứ xem hình ảnh nhan nhản ngoài đường phố. Từ các bích chương quảng cáo nơi công cộng, hay thông cáo ở các cơ quan chính phủ, tới cách ăn mặc quái đản của các cô gái thời thượng (cổ). Nhất là tư duy sáng tạo khắc phục khó khăn trong giao thông. Cả một xã hội bát nháo, ai muốn làm gì thì làm. Trật tự là chữ lạ, tiên học lễ là gì? Không ai hiểu. Đói cho sạch là câu mơ hồ.

Ngày xưa các nhà giáo lão thành, cả đời tận tụy dạy học, viết sách để lại cho con cháu, lúc nào cũng nhắc nhở tới luân thường đạo lý.

–  Trai thời trung hiếu làm đầu.

–  Gái thời tiết hạnh làm câu trau mình.

Hồi xưa nghe nói những người theo chủ nghĩa hiện sinh, đã coi là ghê gớm. Bây giờ lối sống trong nước, không biết phải gọi là chủ nghĩa gì cho đúng.

Sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi.

Trọng thầy mới được làm thầy

Những phường bội bạc sau này ra chi.

Ngày xưa thầy phải coi trọng hơn cha: Quân Sư Phụ. Vậy mà bây giờ toàn nghe trò đánh chết thầy.Thầy dụ dỗ trò. Nhà văn Nguyễn thị Hoàng chỉ viết truyện Vòng tay học trò, đâu có tả cảnh nào về sex đâu, chỉ có mỗi tội đưa ra một ý tưởng quá mới mẻ: cô giáo yêu học trò. Đã bảo tình yêu không phân biệt tuổi tác, con tim có những lý lẽ của nó.Có điều truyện đã vượt qua giới hạn của lễ giáo phong kiến nên bị kết tội, chỉ trích um sùm. Cậu học sinh trong truyện cũng đâu phải vị thành niên, nhưng cấm là cấm. Trong khi ở Mỹ có cô giáo dụ dỗ cậu học sinh chỉ 14 tuổi,khi cô có bầu mới bị phát giác. Đẻ xong, giao con gái cho bố mẹ “bạn trai”, rồi vô tù. Hết hạn, vừa lúc cậu học sinh đủ tuổi kết hôn.Cả hai chính thức làm đám cướicon gái lúc trước nay thành cô phù dâu nhí.

–  Yêu nhau mấy núi cũng trèo.

–  Mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua.

Mấy năm tù chỉ là cái lẻ tẻ. Đó là chuyện bên Tây, chứ bên ta chưa ai dám ngang nhiên tỉnh  coi thường dư luận như vậy.

Chẳng biết trong nước bây giờ trẻ con được học những gì, mà khi hỏi về lương tâm và liêm sỉ chẳng em nào biết. Truyện Kiều, Chinh phụ Ngâm, Nguyễn Khuyến, Nguyễn công Trứ… Không biết có được đưa vào chương trình giáo khoa hay không?

Thơ văn nhạc họa… là những món ăn tinh thần của con người. Khác với thú vật, sự sống chỉ có nhu cầu ăn uống. Đối với con người, đôi khi món ăn tinh thần còn quan trọng hơn cả đồ ăn thức uống. Phật ngồi im thiền định 49 ngày dưới gốc cây bồ đề, Ngài có ăn uống gì đâu, vậy mà đâu có chết. Trong khi những người ăn uống ngồm ngoàm, vô độ, thì bị gọi là những đứa phàm phu tục tử, võ dõng vô mưu, vai u thịt bắp.

Các cụ còn nói kẻ sĩ ba ngày không đọc sách, mặt mày khó coi!

Như vậy rõ ràng, đối với con người, món ăn tinh thần quan trọng hơn món ăn vật chất. Hãy nghĩ xem, trong 24 giờ/ ngày, bạn dành bao nhiêu thời gian cho việc ăn uống để nuôi cái xác phàm. Thời gian còn lại bạn làm gì? Học hành, nghiên cứu, nghe nhạc, xem phim… và mơ mộng.

Hãy tưởng tượng một buổi sáng thức dậy, không có truyền thanh, truyền hình, sách báo. Cả một không gian im lìm, bạn sẽ hoảng hốt hơn là khi thấy điện cúp, nước không chảy.

Với con người món ăn tinh thần cần thiết hơn món ăn vật chất. Bằng cớ là mỗi lần bạn bè của bố tôi gặp nhau. Thời buổi kinh tế kiệm ước, đồ ăn thức uống có chút xíu, mà sao mọi người nói cười rộn rã. Mặt mày ai cũng hớn hở, bình văn bình thơ nghe đã làm sao. Tôi là con bé để sai vặt, nhưng tôi vô cùng thích thú vì được nghe các bạn thơ văn của bố nói chuyện. Quả thật, ngay từ bé, tôi đã nhìn ra những nét đặc biệt của cả ba miền: Trung, Nam, Bắc của nước. Phong thổ của mỗi miền ảnh hưởng vào nếp sống, tâm tính và cách suy nghĩ của con người nói chung, và văn nghệ sĩ nói riêng của miền đó.

Miền Nam ruộng lúa mênh mông, sông rạch chằng chịt nên đời sống dễ chịu. Các món ăn cũng vì thế được chế biến đơn giản, nhanh gọn: cá lóc nướng trui. Con cá to đùng bọc đất sét, chất củi nướng. Chỉ nhấp nháy là bửa con cá ra, bỏ đầu, xương, da (vì đã dính vào đất sét), ăn phần thịt trắng nõn. Ănnhư vậy, mẹ tôi bảo ăn phí của Giời! Bắc Kỳ hả? Không có đâu, với một con cá như vậy. Nó sẽ được luộc lên, gỡ thịt để riêng. Xương và đầu giã nhuyễn, lọc lấy nước ngọt, đem nấu canh hay nấu cháo (gọi là nấu ám). Mẹ tôi rất nghiêm khắc trong chuyện dạy con. Không có kiểu hầu con như hiện nay đâu, con trai con gái gì cũng phải làm việc nhà. Khi mẹ đi chợ về là tất cả đứa lớn (trên 10 tuổi) là phải đứng dậy ra đón mẹ: đứa thì xách giỏ vào bếp, đứa cao thì treo nón (lá) vào chỗ cũ.Sau đó soạn giỏ, dao thớt, đặc biệt mẹ chỉ ngồi xuống là một đứa phải đẩy ngay cái ghế con cho mẹ ngồi xuống. Sau đó thì nhặt rau hoặc xé cua.Anh tôi chuyên làm việc này, vì tôi là con gái sợ bị cua kẹp. Anh tôi giã nhuyễn, để đó cho mẹ tôi lọc.Còn tôi nhặt rau xong, rửa sạch rồi thu dọn rác. Sau khi mọi thứ đã sẵn sàng để nấu, lúc đó chúng tôi mới được phép lên nhà, rồi muốn làm gì thì làm, với điều kiện không được làm ồn. Khi dọn cơm chỉ thấy có tô canh rau đay nấu với cua đồng, và đĩa tép riu nhỏ xíu. Vậy mà ồn ào xúm lại cả nhà, làm cho tôi nhớ tới truyện Hồn bướm mơ tiên của Khái Hưng. Khi đi thăm chùa, khách nghe dưới nhà bếp lách cách tiếng dao tiếng thớt, tiếng người lao xao, tưởng như đang chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn, chứ có đâu khi dọn lên, chỉ thấy bát cà, đĩa rau. Nhà tôi cũng vậy thôi, mọi người lăng xăng vào bếp nào có cơm gà cá gỏi gì đâu.Chỉ vì mẹ tôi là thế đấy, mẹ về là phải đứng dậy, không phải chào mẹ đã về, mà để biết bổn phận làm con.Có đâu như bây giờ, chẳng quan tâm đến ai, ai đi ai về cũng mặc, đang mải chơi game nên mắt cứ dán vào màn hình, chẳng cần biết chuyện gì khác.Đói thì vào bếp lục thức ăn, đồ uống. Coi như chuẩn bị bữa ăn không phải là chuyện của tụi nó..

Vì được tập tành từ nhỏ, nên năm tôi 13 tuổi, em gái tôi thua tôi một giáp. Mẹ tôi đi làm từ sáng sớm, về nhà khi chập choạng tối. Ngày xưa các lớp học chỉ có một buổi nên anh em chúng tôi thay phiên nhau trông em. Riêng tôi là con gái nên đảm thêm việc chợ búa cơm nước. Có một chuyện tức cười làm tôi nhớ mãi. Cô bạn hàng xóm là dân Nam Kờ chính gốc, ông bà nội ngoại ở Cần Thơ rất giàu có. Dĩ nhiên cô được ăn uống toàn món ngon, hàng ngày cô qua chơi với tôi. Hôm đó tôi nhờ cô bóc vỏ một lạng (100g) tép bạc để nấu canh rau cải. Cô vừa bóc vừa hỏi sao có chút xíu dzậy? Tôi ậm ừ, đủ nấu canh rồi. Khi bóc xong, cô cầm cái rổ nhỏ đựng vỏ và đầu tôm định trút vào thùng rác. May sao tôi thấy, la lên: đâu có bỏ. Cô bạn ngạc nhiên hết “thịch” rồi! Tôi trả lời chưa xong mà.

Trước con mắt ngạc nhiên của cô bạn, tôi lôi chày cối ra giã nát mớ vỏ và đầu tôm, sau đó dùng rây lọc nước. Nấu xong tôi giải thích cho cô bạn NK, phún và thịt  khác nhau chỗ nào, người Bắc đã tận dụng vỏ tôm, đầu cá, ngay cả những con cáy chẳng có bao nhiêu thịt.. Nhưng khi giã nát lọc lấy nước, chất ngọt cũng có từ  thịt cá, cua,tôm còn sót lại tụ thành phún.

Hứng chí tôi còn kể cho cô chuyện vui: bạn Nam Kỳ mời bạn ăn cơm. Món tôm rang của NK không có cắt râu, nên mỗi lần gắp là được cả chùm. Còn khi Bắc Kỳ mời lại, tôm rang được cắt râu gọn ghẽ, nên mỗi lần gắp chỉ được một con thôi.

Tôi còn khoe, chỉ có một con gà, má tao làm được mấy món: thân luộc, lòng xào dứa, cổ cánh bằm nhuyễn viên lại, nấu giả chim, còn lông thì để bán cho người ta mang về làm chổi lông gà.

Tôi còn “tự hào”, xứ tao nghèo, nhưng không đến nỗi như miền Trung sỏi đá,có chuyện  một anh học trò nghèo đi thi. Anh đẽo một con cá bằng gỗ, khi vào quán ăn, anh chỉ mua cơm và xin một chút nước mắm.. Anh chấm con cá vào nước mắm, ung dung như đang ăn cơm với cá. Sau đó con cá gỗ lại được cất đi, để dùng cho bữa sau. Chuyện thật hay tưởng tượng, nhưng chắc chắn anh học trò này không phải là dân Nam Kờ với toàn những món nguyên con: cá nướng trui, gà đút lò. Tự ái dân tộcnổi lên khi còn ở trong trại định cư, đám con nít Nam Kờ chọc anh em tôi là Bắc Kỳ ăn cá rô cây!

Phong thổ tạo ra ẩm thực, bạn bố tôi về xứ Quảng ăn tết. Khi trở lại saigon, ông cho bánh tổ, bánh rế, bánh men, kẹo gừng, kẹo mạch nha… nguyên liệu chỉ là đường phổi, khoai, nếp, đậu, cá tôm đâu chẳng thấy ở xứ khô cằn sỏi đá. Cuộc sống khó khăn đã khiến người ta cố gắng vươn lên. Miền Trung đã sản sinh ra biết bao nhân tài, điển hình là các ông vua triều Nguyễn, ngay cả Tổng Thống Ngô đình Diệm cũng là người dân xứ Huế.

Văn thi nhạc sĩ gồm đủ người ở cả ba miền: Trung Nam Bắc.

Văn sĩ miền Nam như Hồ biểu Chánh, Sơn Nam, Hồ Trường An, Bình nguyên Lộc…

Thi sĩ miền Bắc như Lưu Trọng Lư, Nguyễn Bính…

Nhạc sĩ miền Trung như Hoàng Thi Thơ, Châu Kỳ…

Những dí dỏm, thâm trầm, đơn  mộc mạc đặc trưng của mỗi miền đều thể hiện trong các tác phẩm của họ. Văn là người. Khi cho ra những món ăn tinh thần, ít nhiều gì chúng ta cũng thấy bàng bạc hình ảnh con người tác giả. Từ quan niệm sống cho tới cá tính của mỗi người.

Mặc dù vợ của mấy ông nhà văn nhà thơ ít khi được nhắc đến. Họ như những bóng mờ, chỉ biết Tú Xương có năm con, nhà thì ở gần sông, bà vợ buôn bán lặt vặt (bởi vậy mới nghèo): quanh năm buôn bán ở mom sông, nuôi đủ năm con với một chồng. Tuy vậy Tú Xương cũng biết cám ơn người bạn đời, chứ Tản Đà đọc thơ của ông, không nghe nói đến vợ con, toàn nghe than thở văn chương hạ giới rẻ như bèo. Còn làm thơ thì toàn ca tụng những ai ở đâu đâu, trong khi các bà vợ một nắng hai sươnghầu như không ai nhớ đến.

Sau 75, bắt gặp hình ảnh của những nhà văn nhà thơ miền Bắc sống chui rúc ở những căn nhà ổ chuột. Cuộc sống cơ cực, tôi cảm thấy chạnh lòng.Văn nghệ sĩ miền Nam đâu có khốn khổ như thế. Tài hoa của đất nước bị đối xử thế sao? Lê Xuyên chú Tư Cầu bán vé số, Trúc Phương ngủ ở bến xe cũng chỉ khi nước mất nhà tan. Trước kia vốn truyền thống trọng nghĩa khinh tài, họ cũng đã có thời gian huy hoàng, xứng đáng với những cống hiến của họ.

Chẳng tham ruộng cả ao điền,

Tham vì cái bút cái nghiên anh đồ.

Anh đồ kẻ sĩ là hình ảnh tượng trưng cho những văn nghệ sĩ. Những người dùng tim óc để cho ra những món ăn tinh thần cho mọi người. Họ được ví như kiếp con tằm: nhả hết tơ rồi chết. Dốc hết mọi tinh hoa làm đẹp cho đời chỉ vì: cái nghiệp của họ. Đã mang cái nghiệp vào thân, cũng đừng trách móc trời gần trời xa.

Mẹ tôi thường nói ăn no hóa lú. Khi no nê người ta chẳng muốn làm gì, những người giàu có sung sướng hình như tài năng ít phát triển. Trong khi cuộc đời của những danh nhân,  nhân toàn là những người có cuộc sống khó nghèo, không phải lúc tuổi thơ thì cũng lúc trưởng thành. Vũ trọng Phụng chết khi chưa tới tuổi ba mươi. Đặng thế Phong cũng thế, chết bởi những bệnh không đáng chết. Sự thiếu thốn làm thành mơ ước. Nguyễn Bính mồ côi mẹ từ nhỏ, nhưng ai cấm ông mơ ước:tết đến mẹ tôi vất vả nhiều. Chị đi em ở lại nhà, vườn rau em giữ mẹ già em thương.

Khuôn mặt không đẹp trai, nhà nghèo, học ít, nhưng ông mơ mộng có bao người con gái yêu ông, hay ông yêu. Nguyễn Bính đã làm bao nhiêu con tim thổn thức, ông làm thơ cho tha nhân hay cho chính mình.

Sau khi bức màn sắt được vén lên do biến cố mất nước 1975, mọi người mới thấy được bằng xương bằng thịt những con người tài hoa: Văn Cao, Nguyễn Tuân… cuộc sống của họ ở miền Bẳc sao mà thê thảm thế. Nhà không phải là nhà, quần áo đồ đạc của họ trông thật nhếch nhác. Nhà văn Dương thuHương đã ngồi sụp ở chợ Bến Thành khóc nức nở khi biết mình bị lừa. Đoàn Chuẩn với bản nhạc Gửi người em gái miền Nam âm điệu du dương. Nhạc quá hay, ý thật tuyệt, nhưng lời thì làm cho các người trẻ tuổi viết Comment bên dưới: sao mà tuyên truyền láo khoét vậy. Thương cho em vào miền Nam phải sống trong nghèo đói, cúi đầu mà đi!

Những thương tiếc cho văn nghệ sĩ miền Bẳc chưa kịp nguôi, thì tới lượt văn nghệ sĩ miền Nam, những người bị gọi là bọn biệt kích cầm bút chịu cảnh tù đầy: Vũ Hoàng Chương, Dương Hùng Cường, Nguyễn Mạnh Côn, Minh Kỳ, Thục Vũ… Thi hào thi bá còn đâu. Những con người chỉ sống bằng ngòi bút, nhả ngọc phun châu. Những mình hạc xương mai, trói gà không chặt nay chịu cảnh đọa đầy.

Lũ chúng ta đầu thai lầm thế kỷ.

Xuân đời chưa hưởng kịp, mây mùa Thu đã sang.,

                                                                     VHC

Ngày xưa khi còn đi học, không phải chỉ có mấy ông già mới bình thơ, bọn nữ sinh chúng tôi cũng chuyền tay nhau những tập thơ tình. Để rồi tấm tắc:  thi nhạc sĩ sao mà tài thế. Trong bồ chữ nghĩa,mình thò tay vào thì toàn lôi ra sỏi đá. Còn tới lượt mấy ổng, chẳng cần mở mắt, cứ bỏ tay vào bồ chữ, là lôi ra toàn ngọc trai, cẩm thạch, hột xoàn.

–  Có phải em yêu tôi thành thật

–  Hay là tinh nghịch nói cho vui.

Con bạn tôi oang oang, lời thơ dịu dàng ngọt ngào quá chừng.. Chữ dùng thì khỏi chê. Thắc mắc mà không dám hỏi, rụt rè dò ý   phải cho mình đỡ quê, nếu bị bé cái lầm.Vẫn hy vọng người ta đâu có ác, nên chỉ trách nhẹ nhàng  tinh nghịch. Chỉ là đùa thôi mà.

Khen xong, con nhỏ nói, cỡ tao chắc chỉ dám hỏi:

–  Cô có thương tui thiệt lòng không?

–  Hay cô làm bộ giỡn chọc tui.

Bọn con gái chúng tôi đã hét lên thơ con cóc, nghe cù lần. Lại còn hăm dọa này kia, thiệt là cú mà đứng bên cạnh công.

Nhiều khi tụi tôi còn dám tấm tắc khen phò mã tốt áo, mang thơ Vũ hoàng Chương, Đinh Hùng ra bàn.

Những bài thơ chuyện chúng mình của Nhất Tuấn hay thơ  Nguyễn Bính lúc nào cũng có trong cặp.

Ngày xưa văn nghệ sĩ chỉ sống bằng ngòi bút. Viết báo thì có nhuận bút, viết sách thì có nhà xuất bản trả tiền cho bản quyền. Đời sống của văn nghệ sĩ trong miền Nam đâu có thê thảm như những văn nghệ sĩ miền Bắc. Nhà văn Xuân Vũ vốn người miền Nam tập kết ra Bắc. Khi biết sự thật sau bức màn sắt, ông đã tìm cách trở về hồi chánh, cũng như ca sĩ Đoàn Chính. Họ là những nhân chứng nói ra những sự thật đau lòng về thân phận của những văn nghệ sĩ miền Bắc sau năm 54.

Nguyễn Bính chết trong nghèo nàn khủng khiếp. Không cho nằm bệnh viện, không cáo phó. Một đám tang buồn tẻ lạnh lẽo thê lương cho con người tài hoa, ông đã qua sông đắm đò. Như NB đã nói cuộc đời của ông là hình ảnh của người con gái Lỡ bước sang ngang. Xót xa cho kiếp con tằm. Những sợi tơ óng ánh từ những vần thơ của ông, ở lại với chúng ta mãi mãi.

Khi thấy con cháu cứ thích đàn đúm với đám bạn bè, mà các bậc ông bà cha mẹ không ưa, nhưng chẳng biết làm sao. Chúng ta thường nghe các cụ than thở: ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.

Thật sự ra câu tục ngữ đó chỉ ngụ ý những người cùng sở thích đi tìm lẫn nhau. Tuy nhiên đã từ lâu, con người vốn có ý khinh miệt loài vật, ngu như bò, làm như trâu, chạy như ngựa. Vì thế hễ cái gì xấu xa thì mang thú vật ra ví.

Bà mẹ về không thấy cô con gái lớn ở nhà, hỏi ra thì biết cô  đang say sưa hát Karaoke với đám bạn đầu ngõ, chẳng lo cơm nước gì cả. Nhà cửa lạnh tanh, con trai thì đang sát phạt bài cào bên nhà hàng xóm. Chồng thì chưa tới nửa đêm là chưa về nhà, ông còn đang ngất ngưởng nhậu với các bạn ở các quán vỉa hè.. Bà vợ chỉ biết chép miệng than: ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Cha nào con nấy.

Trong văn chương người ta gọi những người cùng sở thích là những người cùng hội cùng thuyền. Hội nhà văn, hội nhà báo, hội tao đàn… những người trong những hội này chắc chắn không phải là những người vai u thịt bắp, ăn no vác nặng. Những người phải dùng tim óc để cho ra những bài thơ, bản nhạc hay những áng văn tuyệt tác, những người mình hạc xương mai, trói gà không chặt.

Cha mẹ nào cũng muốn con mình sau này có cuộc sống đỡ vất vả. Mà muốn đỡ vất vả thì phải có công ăn việc làm cụ thể, thực tế như Bác Sĩ, Kỹ Sư, chứ đàn ca hát xướng thì không khá được.

Thành văn sĩ, nhạc sĩ, thi sĩ, họa sĩ, dĩ nhiên sẽ được rất nhiều người ngưỡng mộ, với điều kiện phải thật giỏi, xuất sắc mới kiếm được tiền. Còn làm thợ, y tá, kỹ sư, bác sĩ cỡ nào cũng vẫn có người thuê mướn.

Bởi vậy thi sĩ Vũ hoàng Chương được xưng tụng là Thi Bá, vẫn sống bằng nghề dạy học. Nguyên Sanhà thơ, cũng là ông thầy dạy triết, và là Hiệu Trưởng trường Văn Học ở Sàigon. Nhạc sĩ Lê Vân Tú bảo rằng mê nhạc từ bé, nhưng cha mẹ không cho. Ông cũng phải học cho thành Giảng Sư toán lý của Đại Học Khoa Học. Qua Úc thành Khoa Trưởng một trường đại học. Ông bảo rằng bây giờ (đã qua tuổi cổ lai hy)  ông mới tha hồ viết nhạc.

Cơm áo gạo tiền là cái thực tế mà mấy ông làm thơ, viết văn cứ lơ mơ như ở trên mây, bởi vậy mới chật vật về cuộc sống hàng ngày. Trong khi văn chương hạ giới rẻ như bèo. Thi sĩ Tú Xương chẳng có làm bất cứ việc gì ngoài chuyện làm thơ. Vợ thì quanh năm buôn bán ở mom sông, nuôi đủ năm con với một chồng. Cái gì cũng phó mặc cho “mẹ đĩ”. Ông cũng biết một đàn rách rưới con như bố. Thế mà nhất định không làm gì hết, chỉ có làm thơ, thảnh thơi thơ túi rượu bầu. Tài thật, hèn chi khi nghe ông hỏi, bà cũng trả lời “rằng hay thì thật là haykhông hay sao lại đậu ngay tú tài”. Thời xưa không có “mục” li dị, chứ như bây giờ, ông chẳng có  tối rượu Sâm Banh, sáng sữa bò nữa đâu. Cứ xem như nhạc sĩ Trúc Phương làm biết bao nhiêu bản nhạc tình ca tụng tình yêu, xúc động hàng vạn  trái tim. Nhưng cũng chẳng có trái tim nào mủi lòng cho ông ở nhờ, đành lê lết ngủ ở bến xe đò. Nhạc sĩ tài hoa mà sao cuộc đời cơ cực.

Những người thực tế đã khuyên các cô ĐỪNG YÊU NGƯỜI LÀM THƠ, thà lấy anh bán phở, nói năngdùi đục chấm mắm cáy, vậy mà no bụng.

Nhà văn Nguyễn Vỹ đã từng than thở “nhà văn An Nam khổ như chó”, bởi vì tiền kiếm được không nuôi nổi bản thân. Còn Tản Đà thì bảo “văn chương hạ giới rẻ như bèo”. Thưa cụ, câu này không còn hợp thời nữa rồi, trong nước bây giờ họ nói bèo cũng chẳng còn. Sông rạch ô nhiễm, mọi thứ đã chết hết cả, chẳng có lục bình hay bèo bọt nữa đâu. Đừng ví cuộc đời em như lục bình trôi giạt nơi nào. Tất cả bèo và lục bình trôi tuốt qua bến Hàn    (Quốc) Đài (Loan) cả rồi.

Các anh trai làng bây giờ đều mang tâm trạng như Nguyễn Bính, cùng một nỗi niềm:

Hôm qua em đi tỉnh về,

Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều.

Cứ đếm xem có bao nhiêu ca sĩ trong nước lấy chồng Mỹ. Vì tiếng gọi của con tim? hay đó là cách duy nhất để vào Mỹ bằng tờ hôn thú. Diện con cái thì các cụ chết hết cả rồi, diện anh em lấy đâu ra. Kiếm một chàng mắt xanh tóc vàng là nhanh nhất. Cái cột đèn còn muốn đi nữa là.

Chủ nghĩa thực dụng bây giờ đã lan tràn khắp chốn, người ta không còn thích có con trai nữa. Có con gái gả cho Đài Loan, Hàn Quốc kiếm tiền xây nhà, mua xe le lói với bà con chòm xóm.. Biết bao nhiêu anh chàng đã đau khổ vì bị  sinh ra làm thân con trai: trai tài gái sắc. Vậy là đua nhau chuyển giới để thành những cô gái mỹ miều, họ cho rằng cứ là con gái là kiếm tiền bằng nghề không vốn.Lòng tự trọng và liêm sỉ là cái gì đó thật mơ hồ.Đừng hãnh diện và cũng đừng mặc cảm về những cái không do mình làm ra: có cha mẹ giàu, có vẻ đẹp mỹ miều… Ngày xưa khi còn bé, tôi đã ngẩn ngơ khi thấy cô Nha Sĩ “đẹp ơi là đẹp”, tôi về kể lại cho các bạn. Cô đẹp đến độ tôi cứ líu ríu nghe lời cô, há miệng cho cô nhổ răng, mà chả kêu khóc gì cả. Để rồi được nghe cô khen với lời dịu ngọt và cái vuốt má êm dịu làm tôi đê mê. Còn anh chàng  Nick Vujicic bên Úc sinh ra chẳng có tay chân, anh chẳng đổ thừa cho ai cả, đã tự cứu mình, chứng minh mình vẫn còn ích lợi, ít nhất cho bản thân ngay từ khi còn rất bé. Anh vẫn cám ơn Chúa, dù sao anh cũng có được bộ óc thông minh hơn người. Anh đã chứng tỏ mìnhtàn mà không phế cũng  học xong đại học, cũng bơi chơi đàn như người bình thường. Chu du diễn thuyết để giúp cho giới trẻ và những người khiếm khuyết hãy tự tin, vươn lên tự giúp mình và giúp đời.

Có một tác phẩm mà tôi đã quên tên. Nói về một người nô lệ có bộ mặt gớm ghiếc nhưng rất thông minh. Một bữa kia có ông Hầu Tước, mua được anh nô lệ này, mang về làm người hầu cho vợ. Khi vừa thấy anh, bà vợ che mắt rú lên kinh hãi như vừa thấy ma quỷ hiện hình. Nhưng sau đó bà chợt nhận ra sự lố bịch của mình. Nhưng anh nô lệ vẫn ôn tồn: thưa bà, ai khi trông thấy tôi, họ cũng cùng phản ứng như bà thôi, tôi đã quen rồi. Sợ rằng ông chồng sẽ trả lại món hàng. Anh nô lệ năn nỉ xin bà cho tôi được hầu hạ bà. Tôi tin rằng bà sẽ không chọn lầm đâu.

Anh nô lệ không dám nhận mình là người, xã hội lúc đó không công nhận anh là người. Anh chỉ là món đồ cho những người được gọi là người đổi chác.

Sau một thời gian ngắn, bộ mặt gớm ghiếc của anh đã hầu như mờ nhạt, bà Bá Tước chỉ thấy hình ảnh một con người thông minh duyên dáng. Bà chỉ muốn nói chuyện với anh nô lệ cả ngày. Còn ông chồng thì xấu xí, ngớ ngẩn, nói năng thì “ngữ bất đồng tâm, bán cú đa”.

Một bữa kia ông chồng hoảng hốt chạy về nhà, bên ngoài dân chúng la ó bắt ông phải giữ lời hứa. Ông không biết làm sao, vì trước kia ông đã nói rằng: nếu ông không giúp dân ngăn chận được ngoại xâm, thì ông sẽ uống hết nước biển.. Nay quân thù đang vượt qua biên giới. Dân chúng bắt ông phải giữ lời hứa, trước khi toàn dân cùng đồng lòng đoàn kết chống lại quân thù. Bà vợ thở dài, bây giờ người ngoài mới biết ông là đồ vô dụng. Còn bà thì đã nhìn thấy từ lâu, một thứ tốt mã rẻ cùi.

Bà chợt nhớ ra anh nô lệ. Khi hiểu ra câu chuyện, anh nô lệ nói rằng anh sẽ cứu ông thoát chết, với điều kiện ông phải trả tự do cho anh. Dĩ nhiên Bá Tước phải đồng ý. Anh nói rằng ông cứ bình tĩnh nói với đám đông đang la ó: ông đồng ý uống hết nước biển, nhưng với điều kiện phải chận các con sông lại.

Như giao ước từ nay anh nô lệ đã được tự do, bà Bá Tước tan nát cả cõi lòng, bà đã yêu anh tự bao giờ.

Bên VN các bà các cô đua nhau qua Nam Hàn sửa sắc đẹp. Họ khoác lên người đủ thứ hàng hiệu, họ khoe đủ thứ tiện nghi vật chất từ xe đến nhà. Họ giống như những con búp bê, đầu óc rỗng tuểch. Toàn đồ giả! Mọi thứ đều nghi ngờ.

Khi làm ra đồ giả, có nhà sản xuất nào ghi chú: đây là đồ copy.  Nhưng lúc ra sân khấu lại  được giới thiệu ca sĩ chuyển giới. Chỉ có xem youtube thôi, mà tôi đã thấy nhột. Tội nghiệp cho cái cô imitate đó quá. Nếu khán giả xem tắc lưỡi hít hà khen đẹp, thì cũng an ủi cho người đã chấp nhận giảm bớt tuổi thọ, và chịu bao đau đớn của dao kéo để có ngày hôm nay, đằng này cứ oang oang “đồ giả, không phải đồ thiệt” đâu. Vô nhân đạo, bất lịch sự!

Tìm hiểu cuộc đời của các nhà văn nhà thơ tiền chiến. Những người chết trong nghèo khó vì không cónghề tay trái, phương tiện sinh nhai của họ chỉ bằng văn chương chữ nghĩa. Thơ văn chỉ viết được khi có cảm hứng, bởi vậy thi sĩ Tản Đà rất  ngông. Thơ của ông dĩ nhiên là tuyệt tác, vì vậy mấy ông chủ báo sẵn sàng đưa nhuận bút trước khi đưa bài. Người ta mua báo chỉ để đọc thơ của Tản Đà.

Tiền thì tiêu hết, báo đã lên khuôn, chỉ chờ bài của ông là cho ra lò. Năm lần bẩy lượt cũng chẳng thấy bài, cuối cùng ông nói thẳng làm thơ không phải chẻ củi, nên không phải lúc nào làm cũng được. Ông có cái lý của ông, đứa con tinh thần của ông không thể là những đứa con èo uột. Giá trị ở phẩm chứ không phải ở lượng. Nhạc sĩ Đặng thế Phong chỉ có 5 bản nhạc để lại cho đời, nhưng tất cả đều là tuyệt tác.

Bây giờ người ta phải sống bằng hai con người khác nhau. Ngày thường thì là người trần mắt thịt, để lo cho cuộc sống cơm áo gạo tiền. Vì thế đừng ngạc nhiên nếu thấy ông thi sĩ này làm chủ tiệm phở, bà văn sĩ kia làm chủ tờ báo. Các cụ đã bảo phi thương bất phú, không buôn bán làm sao giàu. Nhưng buôn bán thì  phải mánh lới mưu mẹo vi phú bất nhân. Khi làm thương mại, họ hiện rõ bản chất, chửi nhau vì quyền lợi, cãi nhau như mổ bò, khẩu chiến, bút chiến, đưa nhau ra tòa cho thân bại danh liệt.

Nhà văn nhà thơ tiền chiến như Nguyễn Bính, Vũ trọng Phụng chết trong nghèo đói vì chỉ sống bằng ngòi bút. Bây giờ nếu chỉ sống bằng thơ văn thì đời tàn trong ngõ hẹp. Thời đại Internet có mấy ai mua sách, mấy ai có nhuận bút. Nhạc có hay mà không có đất dụng võ thì cũng không ai biết. Nói thế không có nghĩa không có người đột nhiên nổi tiếng như trường hợp tác giả loạt sách giả tưởng Harry Potter.

Nhưng độc giả Âu Mỹ khác với dân mình, họ trân quý nhân tài, mọi thứ tốt đẹp họ vinh danh cho tác giả khi họ còn sống. Chứ không đợi tới khi nhắm mắt mới làm lễ tuyên dương tưởng niệm. Cỗ bàn dẫu có long trọng thì cũng người sống hưởng.

Văn thơ nhạc họa bây giờ coi như nghề tay trái. Tổng Thống khi về hưu mới viết sách. Hàng ngày phải sống bằng nghề tay phải: Bác Sĩ, Kỹ Sư, Luật Sư…

Làm chủ tiệm nước mắm, tuy mùi hương tưởng nhớ có khó chịu, nhưng tiền thu vào thì dễ chịu. Dẫu khi chất nước mắm lên xe cho khách, vẫn nhớ đến câu “Câu thơ thi xã, con thuyền Nghệ An (chở nước mắm)”.

Ban ngày làm Bác Sĩ mổ tim (thiệt), rồi ban đêm thành thi sĩ mở cửa trái tim. Con tim (Bác Sĩ) sẽ vui trở lại. Muốn mơ mộng      (không ai cấm), nhưng vợ con và ngay bản thân mình cũng phải có thực mới vực được đạo.

Như vậy thơ văn là mộng, mưu sinh là thực. Mộng và thực bồng bềnh xen kẽ trong đời sống con người. Lúc mộng lúc thực, có thế đời mới thăng hoa đáng sống.

Ngày xưa tôi vẫn nhớ hoài những bài Études de texts của Thầy Rock Cường dạy Pháp Văn, nói về ý nghĩa của sách, cờ, bếp lửa, tấm màn che. Sách là người bạn tốt, sách giúp ta hiểu mọi điều, đưa ta đến chân trời góc bể, vì vậy người không biết chữ, không đọc được sách được ví như người mù. Cờ là biểu tượng cho quê hương mình, ý nghĩa của cờ vô cùng thiêng liêng: tung bay dẫn đầu đoàn quân khi chiến thắng trở về quê nhà, cờ như mẹ hiền ôm ấp hình hài những đứa con khi gục ngã nơi chiến trường, chiến đấu để bảo vệ màu cờ tổ quốc. Bếp lửa còn có nghĩa là gia đình, hình ảnh mọi người quây quần quanh bếp lửa, là hình ảnh gia đình, nơi đó cho ta cảm giác ấm áp yêu thương. Mỗi người đều có một tấm màn che vô hình bao quanh, sự cảm thông hay thái độ của ta với người đối diện, tùy thuộc vào bức màn. Có người chỉ được phép thấy một chút ít phía trên, còn người tri kỷ, tâm giao là những người mà bức màn đã hạ xuống hoàn toàn.

Tất cả mọi cách đối nhân xử thế, chúng ta đều được học qua sách vở, qua văn chương báo chí, qua phim ảnh, qua tiếng nhạc lời ca.

Những văn nghệ sĩ đã để lại cho đời những câu thơ tuyệt tác, những chữ khi nói lên nao nao tấc dạ:

Nước non ngàn dặm ra đi.

Vâng chúng ta đã xa lìa nước non chúng ta ngàn dặm. Chẳng phải chỉ cách nửa quả địa cầu, hai mươi giờ bay. Mà là:

Nhìn về đường cố lý, cố lý xa xôi.

Mỗi năm cứ đến ngày 30 tháng Tư, tôi thấy lòng chùng xuống. Chạnh lòng nhớ về những người đã khuất: các tướng lãnh, các văn nghệ sĩ tài hoa. Những Vũ hoàng Chương, Nguyễn mạnh Côn, Thục Vũ, Minh Kỳ.

Tôi chẳng sung sướng gì khi thấy trẻ con sống lê la đầu đường xó chợ, những cụ già sống ngắc ngoải thoi thóp vì miếng cơm manh áo.

Ở hải ngoại này, chúng ta được gọi là những người “đẻ bọc điều”… những  đồng  bào cùng cội nguồn…nhưng niềm vui không bao giờ trọn vẹn. Khi đồng bào, những người cùng cộ

Bố tôi tuy không viết sách, nhưng đọc rất nhiều sách. Di cư vào Nam ông chẳng mang gì ngoài mấy rương sách báo. Vì vậy khi lớn lên tôi cũng cầm được những tờ Nam Phong tạp chí cũ ơi là cũ. Bạn bè của bố tôi toàn văn nghệ sĩ, mà đã là văn nghệ sĩ thì trò chuyện cũng khác người thường. Tôi là đứa để sai vặt mỗi khi bố có khách. Mà cái tật, tuy còn nhỏ nhưng tôi rất hóng chuyện, thích nghe các cụ khề khà bàn chuyện thơ văn. Trong khi mẹ tôi không thèm để ý mấy ông nói chuyện gì, bổn phận của bà là lo dọn thức nhắm cho tôi mang ra.

Bố tôi làm ở kho bạc Gia Định, nhà văn Bình nguyên Lộc cũng vậy.

Hai ông khi gặp nhau đã khoe rằng trong tay tao lúc nào cũng có  bạc triệu. Nhưng mà, nhà văn Bình nguyên Lộc nói:

– Đời buồn như người ngồi đếm giấy bạc… KHÔNG PHẢI CỦA MÌNH.

Nghe vậy, tôi xoè tay ra bác ơi! vậy tiền này…

Tôi nheo nheo mắt nhìn những tờ giấy bạc, bác nhờ tôi ra đầu ngõ mua thuốc lá. Bác BNL vội vàng để riêng ra một tờ cái này là của cháu, cái này để mua thuốc cho bố và bác. Nói rồi bác củng nhẹ đầu tôi, khen con bé lém lỉnh.

Không lém lỉnh sao được. Tôi đã từng mang học bạ khoe với các bạn lời phê của thầy Bàng bá Lân:biết cách học. Ý nói tôi chỉ học cái gì cần học, bởi vì trong xóm tôi có một cô thi Tú Tài I ba năm không đậu: ba năm tức là 6 lần.Khi tôi đã học năm thứ hai đại học, cô bưng một chồng sách đủ cả 8 môn thi. Cô hỏi tôi mỗi chương học phần nào? Tôi bảo rằng tôi không thể, vì điều này thuộc sự cảm nhận của mỗi con người. Cũng như khi ta tiếp xúc với bất kỳ người nào, linh tính hay trực giác sẽ cho ta biết người đó đối với ta ra sao. Ai cũng có cá tính, nếu người đó có nhiều điểm khó hòa hợp, thì ta hạn chế qua lại. Đừng có tham vọng  nghĩ ai cũng như ai. Hãy chỉ nhìn những điều tốt của họ, ta sẽ không sầu não than van. Xã hội là một bức tranh nhiều màu, phải có trắng lẫn đen. Không hợp nhau thì lặng lẽ rút lui, không giận hờn trách móc, coi như duyên của mình và họ tới đây là hết. Nếu nghĩ vậy thì làm sao chúng ta nghe được ca khúc nửa hồn thương đau. Làm sao có câu thơ người đi một nửa hồn tôi chết, một nửa hồn kia bỗng dại khờ.

Văn nghệ sĩ có trái tim dễ xúc cảm như vậy, bảo sao bà mẹ nào muốn con mình là thi sĩ nghĩa là mơ với gió, yêu theo trăng và vơ vẩn cùng mây.

Xin can, đừng yêu người làm thơ. Yêu anh bán phở tiền tiêu dài dài!

Tôi rất phục các nhà văn nhà thơ, trong đầu họ đầy ắp chữ, mà không phải chữ thường, mà là những chữ rất riêng biệt. Những chữ trong thơ rất cô đọng, chứ đâu có nói tràng giang đại hải. Dẫu có bằng cử nhân, tiến sĩ cũng chẳng nghĩ ra được một câu thơ. Trong khi nhiều nhà thơ, nhà văn nổi tiếng đâu có học xong trung học. Một số nhạc sĩ cũng vậy, đọc tiểu sử toàn là con nhà nghèo, không được đi học tới nơi tới chốn, vậy mà khi viết nhạc họ tìm ra những chữ thật tuyệt vời, diễn tả thật đúng nỗi lòng, khiến người nghe bồi xúc động.

Văn nghệ sĩ họ nhìn sự vật khác người thường. Không giống người trần mắt thịt, một cộng một là hai, nhưng em với ta tuy hai mà một. Bởi vậy chữ nghĩa của họ đôi khi phải chính tác giả giải thích người nghe mới hiểu.

Cũng là nơi ở khiêm nhường, trên căn gác lửng, thưở còn được tự do làm thơ họa với bạn bè, thi sĩ Vũ hoàng Chương gọi là Gác mây, vì ở trên cao, tha hồ đi mây về gió. Sau 75, ông đổi thành Gác bút. Nhưng gác này là động từ: ông đã bị cấm viết.

Còn Nguyễn Tuân khi đi họp, mọi người chuyền cho ông tờ giấy, hàng cuối có chữ Bút Ký. Ông bảo bỏ bớt chữ Bút, vì khi ký tên, ai cũng phải dùng bút, có ai dùng chổi mà ký bao giờ. Nhà văn có khác, nói và nhìn sự vật khác người thường. Chẳng hạn khi họ nói:

–  Sách vở ích gì cho buổi ấy,

–  Mười người đi học chín người thôi.

Theo bạn, có mấy người đi học? Chín người hay một người?

Trong các tác phẩm văn chương ngày xưa (coi như trước 75), nhà văn nhà thơ hay dùng điển tích như Bá Nha Tử Kỳ, nàng Trác văn Quân …vì họ đọc rất nhiều sách kim cổ.

Ngày nay văn chương chữ nghĩa trong nước cũng có thêm rất nhiều tiếng mới. Những tiếng này người ở hải ngoại không thể nào hiểu được, nếu không có người diễn giảng. Ví dụ buôn dưa lê, haylàm bà Tám là ngồi lê đôi mách. Bà Tám là người nhiều chuyện. Đôi khi người ta bỏ luôn chữ bà: lại đi tám nữa rồi.

Muốn cười (ra nước mắt), cứ xem hình ảnh nhan nhản ngoài đường phố. Từ các bích chương quảng cáo nơi công cộng, hay thông cáo ở các cơ quan chính phủ, tới cách ăn mặc quái đản của các cô gái thời thượng (cổ). Nhất là tư duy sáng tạo khắc phục khó khăn trong giao thông. Cả một xã hội bát nháo, ai muốn làm gì thì làm. Trật tự là chữ lạ, tiên học lễ là gì? Không ai hiểu. Đói cho sạch là câu mơ hồ.

Ngày xưa các nhà giáo lão thành, cả đời tận tụy dạy học, viết sách để lại cho con cháu, lúc nào cũng nhắc nhở tới luân thường đạo lý.

–  Trai thời trung hiếu làm đầu.

–  Gái thời tiết hạnh làm câu trau mình.

Hồi xưa nghe nói những người theo chủ nghĩa hiện sinh, đã coi là ghê gớm. Bây giờ lối sống trong nước, không biết phải gọi là chủ nghĩa gì cho đúng.

Sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi.

Trọng thầy mới được làm thầy

Những phường bội bạc sau này ra chi.

Ngày xưa thầy phải coi trọng hơn cha: Quân Sư Phụ. Vậy mà bây giờ toàn nghe trò đánh chết thầy.Thầy dụ dỗ trò. Nhà văn Nguyễn thị Hoàng chỉ viết truyện Vòng tay học trò, đâu có tả cảnh nào về sex đâu, chỉ có mỗi tội đưa ra một ý tưởng quá mới mẻ: cô giáo yêu học trò. Đã bảo tình yêu không phân biệt tuổi tác, con tim có những lý lẽ của nó.Có điều truyện đã vượt qua giới hạn của lễ giáo phong kiến nên bị kết tội, chỉ trích um sùm. Cậu học sinh trong truyện cũng đâu phải vị thành niên, nhưng cấm là cấm. Trong khi ở Mỹ có cô giáo dụ dỗ cậu học sinh chỉ 14 tuổi,khi cô có bầu mới bị phát giác. Đẻ xong, giao con gái cho bố mẹ “bạn trai”, rồi vô tù. Hết hạn, vừa lúc cậu học sinh đủ tuổi kết hôn.Cả hai chính thức làm đám cướicon gái lúc trước nay thành cô phù dâu nhí.

–  Yêu nhau mấy núi cũng trèo.

–  Mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua.

Mấy năm tù chỉ là cái lẻ tẻ. Đó là chuyện bên Tây, chứ bên ta chưa ai dám ngang nhiên tỉnh  coi thường dư luận như vậy.

Chẳng biết trong nước bây giờ trẻ con được học những gì, mà khi hỏi về lương tâm và liêm sỉ chẳng em nào biết. Truyện Kiều, Chinh phụ Ngâm, Nguyễn Khuyến, Nguyễn công Trứ… Không biết có được đưa vào chương trình giáo khoa hay không?

Thơ văn nhạc họa… là những món ăn tinh thần của con người. Khác với thú vật, sự sống chỉ có nhu cầu ăn uống. Đối với con người, đôi khi món ăn tinh thần còn quan trọng hơn cả đồ ăn thức uống. Phật ngồi im thiền định 49 ngày dưới gốc cây bồ đề, Ngài có ăn uống gì đâu, vậy mà đâu có chết. Trong khi những người ăn uống ngồm ngoàm, vô độ, thì bị gọi là những đứa phàm phu tục tử, võ dõng vô mưu, vai u thịt bắp.

Các cụ còn nói kẻ sĩ ba ngày không đọc sách, mặt mày khó coi!

Như vậy rõ ràng, đối với con người, món ăn tinh thần quan trọng hơn món ăn vật chất. Hãy nghĩ xem, trong 24 giờ/ ngày, bạn dành bao nhiêu thời gian cho việc ăn uống để nuôi cái xác phàm. Thời gian còn lại bạn làm gì? Học hành, nghiên cứu, nghe nhạc, xem phim… và mơ mộng.

Hãy tưởng tượng một buổi sáng thức dậy, không có truyền thanh, truyền hình, sách báo. Cả một không gian im lìm, bạn sẽ hoảng hốt hơn là khi thấy điện cúp, nước không chảy.

Với con người món ăn tinh thần cần thiết hơn món ăn vật chất. Bằng cớ là mỗi lần bạn bè của bố tôi gặp nhau. Thời buổi kinh tế kiệm ước, đồ ăn thức uống có chút xíu, mà sao mọi người nói cười rộn rã. Mặt mày ai cũng hớn hở, bình văn bình thơ nghe đã làm sao. Tôi là con bé để sai vặt, nhưng tôi vô cùng thích thú vì được nghe các bạn thơ văn của bố nói chuyện. Quả thật, ngay từ bé, tôi đã nhìn ra những nét đặc biệt của cả ba miền: Trung, Nam, Bắc của nước. Phong thổ của mỗi miền ảnh hưởng vào nếp sống, tâm tính và cách suy nghĩ của con người nói chung, và văn nghệ sĩ nói riêng của miền đó.

Miền Nam ruộng lúa mênh mông, sông rạch chằng chịt nên đời sống dễ chịu. Các món ăn cũng vì thế được chế biến đơn giản, nhanh gọn: cá lóc nướng trui. Con cá to đùng bọc đất sét, chất củi nướng. Chỉ nhấp nháy là bửa con cá ra, bỏ đầu, xương, da (vì đã dính vào đất sét), ăn phần thịt trắng nõn. Ănnhư vậy, mẹ tôi bảo ăn phí của Giời! Bắc Kỳ hả? Không có đâu, với một con cá như vậy. Nó sẽ được luộc lên, gỡ thịt để riêng. Xương và đầu giã nhuyễn, lọc lấy nước ngọt, đem nấu canh hay nấu cháo (gọi là nấu ám). Mẹ tôi rất nghiêm khắc trong chuyện dạy con. Không có kiểu hầu con như hiện nay đâu, con trai con gái gì cũng phải làm việc nhà. Khi mẹ đi chợ về là tất cả đứa lớn (trên 10 tuổi) là phải đứng dậy ra đón mẹ: đứa thì xách giỏ vào bếp, đứa cao thì treo nón (lá) vào chỗ cũ.Sau đó soạn giỏ, dao thớt, đặc biệt mẹ chỉ ngồi xuống là một đứa phải đẩy ngay cái ghế con cho mẹ ngồi xuống. Sau đó thì nhặt rau hoặc xé cua.Anh tôi chuyên làm việc này, vì tôi là con gái sợ bị cua kẹp. Anh tôi giã nhuyễn, để đó cho mẹ tôi lọc.Còn tôi nhặt rau xong, rửa sạch rồi thu dọn rác. Sau khi mọi thứ đã sẵn sàng để nấu, lúc đó chúng tôi mới được phép lên nhà, rồi muốn làm gì thì làm, với điều kiện không được làm ồn. Khi dọn cơm chỉ thấy có tô canh rau đay nấu với cua đồng, và đĩa tép riu nhỏ xíu. Vậy mà ồn ào xúm lại cả nhà, làm cho tôi nhớ tới truyện Hồn bướm mơ tiên của Khái Hưng. Khi đi thăm chùa, khách nghe dưới nhà bếp lách cách tiếng dao tiếng thớt, tiếng người lao xao, tưởng như đang chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn, chứ có đâu khi dọn lên, chỉ thấy bát cà, đĩa rau. Nhà tôi cũng vậy thôi, mọi người lăng xăng vào bếp nào có cơm gà cá gỏi gì đâu.Chỉ vì mẹ tôi là thế đấy, mẹ về là phải đứng dậy, không phải chào mẹ đã về, mà để biết bổn phận làm con.Có đâu như bây giờ, chẳng quan tâm đến ai, ai đi ai về cũng mặc, đang mải chơi game nên mắt cứ dán vào màn hình, chẳng cần biết chuyện gì khác.Đói thì vào bếp lục thức ăn, đồ uống. Coi như chuẩn bị bữa ăn không phải là chuyện của tụi nó..

Vì được tập tành từ nhỏ, nên năm tôi 13 tuổi, em gái tôi thua tôi một giáp. Mẹ tôi đi làm từ sáng sớm, về nhà khi chập choạng tối. Ngày xưa các lớp học chỉ có một buổi nên anh em chúng tôi thay phiên nhau trông em. Riêng tôi là con gái nên đảm thêm việc chợ búa cơm nước. Có một chuyện tức cười làm tôi nhớ mãi. Cô bạn hàng xóm là dân Nam Kờ chính gốc, ông bà nội ngoại ở Cần Thơ rất giàu có. Dĩ nhiên cô được ăn uống toàn món ngon, hàng ngày cô qua chơi với tôi. Hôm đó tôi nhờ cô bóc vỏ một lạng (100g) tép bạc để nấu canh rau cải. Cô vừa bóc vừa hỏi sao có chút xíu dzậy? Tôi ậm ừ, đủ nấu canh rồi. Khi bóc xong, cô cầm cái rổ nhỏ đựng vỏ và đầu tôm định trút vào thùng rác. May sao tôi thấy, la lên: đâu có bỏ. Cô bạn ngạc nhiên hết “thịch” rồi! Tôi trả lời chưa xong mà.

Trước con mắt ngạc nhiên của cô bạn, tôi lôi chày cối ra giã nát mớ vỏ và đầu tôm, sau đó dùng rây lọc nước. Nấu xong tôi giải thích cho cô bạn NK, phún và thịt  khác nhau chỗ nào, người Bắc đã tận dụng vỏ tôm, đầu cá, ngay cả những con cáy chẳng có bao nhiêu thịt.. Nhưng khi giã nát lọc lấy nước, chất ngọt cũng có từ  thịt cá, cua,tôm còn sót lại tụ thành phún.

Hứng chí tôi còn kể cho cô chuyện vui: bạn Nam Kỳ mời bạn ăn cơm. Món tôm rang của NK không có cắt râu, nên mỗi lần gắp là được cả chùm. Còn khi Bắc Kỳ mời lại, tôm rang được cắt râu gọn ghẽ, nên mỗi lần gắp chỉ được một con thôi.

Tôi còn khoe, chỉ có một con gà, má tao làm được mấy món: thân luộc, lòng xào dứa, cổ cánh bằm nhuyễn viên lại, nấu giả chim, còn lông thì để bán cho người ta mang về làm chổi lông gà.

Tôi còn “tự hào”, xứ tao nghèo, nhưng không đến nỗi như miền Trung sỏi đá,có chuyện  một anh học trò nghèo đi thi. Anh đẽo một con cá bằng gỗ, khi vào quán ăn, anh chỉ mua cơm và xin một chút nước mắm.. Anh chấm con cá vào nước mắm, ung dung như đang ăn cơm với cá. Sau đó con cá gỗ lại được cất đi, để dùng cho bữa sau. Chuyện thật hay tưởng tượng, nhưng chắc chắn anh học trò này không phải là dân Nam Kờ với toàn những món nguyên con: cá nướng trui, gà đút lò. Tự ái dân tộcnổi lên khi còn ở trong trại định cư, đám con nít Nam Kờ chọc anh em tôi là Bắc Kỳ ăn cá rô cây!

Phong thổ tạo ra ẩm thực, bạn bố tôi về xứ Quảng ăn tết. Khi trở lại saigon, ông cho bánh tổ, bánh rế, bánh men, kẹo gừng, kẹo mạch nha… nguyên liệu chỉ là đường phổi, khoai, nếp, đậu, cá tôm đâu chẳng thấy ở xứ khô cằn sỏi đá. Cuộc sống khó khăn đã khiến người ta cố gắng vươn lên. Miền Trung đã sản sinh ra biết bao nhân tài, điển hình là các ông vua triều Nguyễn, ngay cả Tổng Thống Ngô đình Diệm cũng là người dân xứ Huế.

Văn thi nhạc sĩ gồm đủ người ở cả ba miền: Trung Nam Bắc.

Văn sĩ miền Nam như Hồ biểu Chánh, Sơn Nam, Hồ Trường An, Bình nguyên Lộc…

Thi sĩ miền Bắc như Lưu Trọng Lư, Nguyễn Bính…

Nhạc sĩ miền Trung như Hoàng Thi Thơ, Châu Kỳ…

Những dí dỏm, thâm trầm, đơn  mộc mạc đặc trưng của mỗi miền đều thể hiện trong các tác phẩm của họ. Văn là người. Khi cho ra những món ăn tinh thần, ít nhiều gì chúng ta cũng thấy bàng bạc hình ảnh con người tác giả. Từ quan niệm sống cho tới cá tính của mỗi người.

Mặc dù vợ của mấy ông nhà văn nhà thơ ít khi được nhắc đến. Họ như những bóng mờ, chỉ biết Tú Xương có năm con, nhà thì ở gần sông, bà vợ buôn bán lặt vặt (bởi vậy mới nghèo): quanh năm buôn bán ở mom sông, nuôi đủ năm con với một chồng. Tuy vậy Tú Xương cũng biết cám ơn người bạn đời, chứ Tản Đà đọc thơ của ông, không nghe nói đến vợ con, toàn nghe than thở văn chương hạ giới rẻ như bèo. Còn làm thơ thì toàn ca tụng những ai ở đâu đâu, trong khi các bà vợ một nắng hai sươnghầu như không ai nhớ đến.

Sau 75, bắt gặp hình ảnh của những nhà văn nhà thơ miền Bắc sống chui rúc ở những căn nhà ổ chuột. Cuộc sống cơ cực, tôi cảm thấy chạnh lòng.Văn nghệ sĩ miền Nam đâu có khốn khổ như thế. Tài hoa của đất nước bị đối xử thế sao? Lê Xuyên chú Tư Cầu bán vé số, Trúc Phương ngủ ở bến xe cũng chỉ khi nước mất nhà tan. Trước kia vốn truyền thống trọng nghĩa khinh tài, họ cũng đã có thời gian huy hoàng, xứng đáng với những cống hiến của họ.

Chẳng tham ruộng cả ao điền,

Tham vì cái bút cái nghiên anh đồ.

Anh đồ kẻ sĩ là hình ảnh tượng trưng cho những văn nghệ sĩ. Những người dùng tim óc để cho ra những món ăn tinh thần cho mọi người. Họ được ví như kiếp con tằm: nhả hết tơ rồi chết. Dốc hết mọi tinh hoa làm đẹp cho đời chỉ vì: cái nghiệp của họ. Đã mang cái nghiệp vào thân, cũng đừng trách móc trời gần trời xa.

Mẹ tôi thường nói ăn no hóa lú. Khi no nê người ta chẳng muốn làm gì, những người giàu có sung sướng hình như tài năng ít phát triển. Trong khi cuộc đời của những danh nhân,  nhân toàn là những người có cuộc sống khó nghèo, không phải lúc tuổi thơ thì cũng lúc trưởng thành. Vũ trọng Phụng chết khi chưa tới tuổi ba mươi. Đặng thế Phong cũng thế, chết bởi những bệnh không đáng chết. Sự thiếu thốn làm thành mơ ước. Nguyễn Bính mồ côi mẹ từ nhỏ, nhưng ai cấm ông mơ ước:tết đến mẹ tôi vất vả nhiều. Chị đi em ở lại nhà, vườn rau em giữ mẹ già em thương.

Khuôn mặt không đẹp trai, nhà nghèo, học ít, nhưng ông mơ mộng có bao người con gái yêu ông, hay ông yêu. Nguyễn Bính đã làm bao nhiêu con tim thổn thức, ông làm thơ cho tha nhân hay cho chính mình.

Sau khi bức màn sắt được vén lên do biến cố mất nước 1975, mọi người mới thấy được bằng xương bằng thịt những con người tài hoa: Văn Cao, Nguyễn Tuân… cuộc sống của họ ở miền Bẳc sao mà thê thảm thế. Nhà không phải là nhà, quần áo đồ đạc của họ trông thật nhếch nhác. Nhà văn Dương thuHương đã ngồi sụp ở chợ Bến Thành khóc nức nở khi biết mình bị lừa. Đoàn Chuẩn với bản nhạc Gửi người em gái miền Nam âm điệu du dương. Nhạc quá hay, ý thật tuyệt, nhưng lời thì làm cho các người trẻ tuổi viết Comment bên dưới: sao mà tuyên truyền láo khoét vậy. Thương cho em vào miền Nam phải sống trong nghèo đói, cúi đầu mà đi!

Những thương tiếc cho văn nghệ sĩ miền Bẳc chưa kịp nguôi, thì tới lượt văn nghệ sĩ miền Nam, những người bị gọi là bọn biệt kích cầm bút chịu cảnh tù đầy: Vũ Hoàng Chương, Dương Hùng Cường, Nguyễn Mạnh Côn, Minh Kỳ, Thục Vũ… Thi hào thi bá còn đâu. Những con người chỉ sống bằng ngòi bút, nhả ngọc phun châu. Những mình hạc xương mai, trói gà không chặt nay chịu cảnh đọa đầy.

Lũ chúng ta đầu thai lầm thế kỷ.

Xuân đời chưa hưởng kịp, mây mùa Thu đã sang.,

                                                                     VHC

Ngày xưa khi còn đi học, không phải chỉ có mấy ông già mới bình thơ, bọn nữ sinh chúng tôi cũng chuyền tay nhau những tập thơ tình. Để rồi tấm tắc:  thi nhạc sĩ sao mà tài thế. Trong bồ chữ nghĩa,mình thò tay vào thì toàn lôi ra sỏi đá. Còn tới lượt mấy ổng, chẳng cần mở mắt, cứ bỏ tay vào bồ chữ, là lôi ra toàn ngọc trai, cẩm thạch, hột xoàn.

–  Có phải em yêu tôi thành thật

–  Hay là tinh nghịch nói cho vui.

Con bạn tôi oang oang, lời thơ dịu dàng ngọt ngào quá chừng.. Chữ dùng thì khỏi chê. Thắc mắc mà không dám hỏi, rụt rè dò ý   phải cho mình đỡ quê, nếu bị bé cái lầm.Vẫn hy vọng người ta đâu có ác, nên chỉ trách nhẹ nhàng  tinh nghịch. Chỉ là đùa thôi mà.

Khen xong, con nhỏ nói, cỡ tao chắc chỉ dám hỏi:

–  Cô có thương tui thiệt lòng không?

–  Hay cô làm bộ giỡn chọc tui.

Bọn con gái chúng tôi đã hét lên thơ con cóc, nghe cù lần. Lại còn hăm dọa này kia, thiệt là cú mà đứng bên cạnh công.

Nhiều khi tụi tôi còn dám tấm tắc khen phò mã tốt áo, mang thơ Vũ hoàng Chương, Đinh Hùng ra bàn.

Những bài thơ chuyện chúng mình của Nhất Tuấn hay thơ  Nguyễn Bính lúc nào cũng có trong cặp.

Ngày xưa văn nghệ sĩ chỉ sống bằng ngòi bút. Viết báo thì có nhuận bút, viết sách thì có nhà xuất bản trả tiền cho bản quyền. Đời sống của văn nghệ sĩ trong miền Nam đâu có thê thảm như những văn nghệ sĩ miền Bắc. Nhà văn Xuân Vũ vốn người miền Nam tập kết ra Bắc. Khi biết sự thật sau bức màn sắt, ông đã tìm cách trở về hồi chánh, cũng như ca sĩ Đoàn Chính. Họ là những nhân chứng nói ra những sự thật đau lòng về thân phận của những văn nghệ sĩ miền Bắc sau năm 54.

Nguyễn Bính chết trong nghèo nàn khủng khiếp. Không cho nằm bệnh viện, không cáo phó. Một đám tang buồn tẻ lạnh lẽo thê lương cho con người tài hoa, ông đã qua sông đắm đò. Như NB đã nói cuộc đời của ông là hình ảnh của người con gái Lỡ bước sang ngang. Xót xa cho kiếp con tằm. Những sợi tơ óng ánh từ những vần thơ của ông, ở lại với chúng ta mãi mãi.

Lại Thị Mơ

Lại Thị Mơ

Facebook