Category Archives: Chuyện Quanh Ta

Biển Chết – Dead Sea – La Mer Morte.

 

Biển Chết – Dead Sea – La Mer Morte.
 

image

Switch to:  Text-Only,  Daily Digest •  Unsubscribe •  Terms of Use •  Send us Feedbac
Mất hơn 10 giờ bay đêm từ Bangkok (Thái Lan), rạng sáng, chiếc Boeing 747 chở hơn 400 hành khách mới hạ cánh xuống sân bay Ben Gurion ở Tel Aviv (Israel) bên bờ Địa Trung Hải. Anh Chali, hướng dẫn viên du lịch thuộc công ty Sharon Tours nói: “Cả ngày hôm nay chúng ta dành cho biển Chết. Các bạn sẽ được tắm ở một nơi mặn nhất thế giới và là nơi thấp nhất trên bề mặt trái đất, âm 400m so với mặt biển. Không cần phao, mọi người vẫn nổi trên Biển Chết”.
 
 
  
image
Vượt bao đồi núi khô cằn, gần trưa mới đi ngang qua thánh địa Jerusalem để bắt đầu “đổ dốc” vào lòng Biển Chết.
 
 
 
 
image
Độ mặn của muối và khoáng chất đặc biệt nơi đây có công dụng chữa bệnh nổi tiếng.
 
 
 
 
 
image
Trong nước có chứa hơn 35 loại khoáng chất khác nhau cần thiết cho sức khỏe và chăm sóc da toàn thân bao gồm Magiê, Canxi, Kali, Brôm, Lưu huỳnh và Iodine. Tất cả có tác dụng giảm đau, chữa trị hiệu quả các bệnh thấp khớp, vẩy nến, nhức đầu, đau chân, nuôi dưỡng và làm mềm da.
 
 
 
 
image
Biển Chết dài 76km, chỗ rộng nhất tới 18km và chỗ sâu nhất là 400m. Bề mặt Biển Chết nằm ở 4175m dưới mực nước biển nên là điểm thấp nhất của bề mặt trái đất.
 
 
 
 
image
Chỉ cần dang thẳng tay chân, ngẩng cổ lên để tránh nước mặn vào mắt, thì đã như cái bong bóng nổi phình trên mặt biển.
 
 
 
 
  image
 
 
 
image
Biển Chết đúng là một nơi du lịch tuyệt vời lỡ có sảy chân người ta cũng không bị chết chìm mà nổi bồng bềnh trên mặt nước một cách tự nhiên.
 
 
 
 
image
Mỗi năm, hàng trăm du khách đổ xô đến Biển Chết để được thả nổi cơ thể mình trên mặt nước. Điểm thấp nhất trên trái đất này luôn là nơi hấp dẫn du khách nhất.
 
 
 
 
image
Biển Chết còn được gọi là” Biển Muối”, khu vực chứa nước bị vây kín này có thể được xem là một hồ nước muối có độ mặn cao nhất trên thế giới. Biển Chết nằm giữa biên giới 3 nước Israel, Palestine và nằm sâu trong thung lũng Jordan, cách thành phố Amman khoảng 55 km về phía Đông.
 
 
 
 
  image
 
 
 
 
image
Biển Chết dài 76 km, chỗ rộng nhất tới 18 km và chỗ sâu nhất là 400 m.. Đây là một trong những khu nghỉ dưỡng sức khỏe đầu tiên trên thế giới, người ta sử dụng muối và khoáng chất từ Biển Chết để làm ra mỹ phẩm và các gói thảo dược tiêu thụ trên toàn thế giới. Từ xa xưa người ta đã biết khai thác nguồn muối và khoáng chất tại Biển Chết này để làm ra nhiều sản phẩm khác nhau, đặc biệt là kem để ướp xác ở Ai Cập. Như tên gọi của nó, Biển Chết không có một loài sinh vật nào có thể tồn tại được cả vì độ mặn rất cao. Độ mặn của muối và khoáng chất đặc hữu nơi đây có công dụng chữa bệnh nổi tiếng. Biển chết có nồng độ mặn là 38% trong khi đó độ mặn của nước biển ở các đại dương trên thế giới bình thường vào khoảng 2,5%. Chính vì hàm lượng muối trong biển rất cao nên sức đẩy của nước rất lớn. Lỡ có sảy chân người ta cũng không bị chết chìm mà nổi bồng bềnh trên mặt nước một cách tự nhiên, bơi lội ở đây cũng thật sự độc đáo không thể bỏ qua. Đây là nơi có một không hai trên thế giới mà bạn có thể thả mình trên mặt dưới để đọc một tờ báo.
 
 
 
image
Biển Chết mang không khí khô, giàu oxy mà không có bất kỳ một sự ô nhiễm môi trường nào, nhiệt độ tương đối cao ngay cả mùa đông cũng không thuyên giảm. Thực tế là các tia cực tím có hại được lọc một cách tự nhiên. Vì vậy bạn vẫn có thể tắm nắng mà không lo sợ bị cháy nắng. Vùng nước chữa bệnh tự nhiên nằm dọc theo bờ biển kết hợp với lớp bùn đen ở bên dưới là liệu pháp điều trị sức khỏe và vẻ đẹp lý tưởng. Ngoài ra khu bảo tồn thiên nhiên và sự đa dạng của khu vực danh lam thắng cảnh mang lại một sự kết hợp độc đáo cho khung cảnh. Những ốc đảo sa mạc khô cằn bên cạnh những hồ bơi và thác nước đông đúc với hệ động thực vật. Các di tích lịch sử của khu vực là một trong những nơi nổi tiếng thế giới cụ thể như Massada, Jericho, Ein Gedi, các pháo đài La Mã và các pháo đài ở sa mạc Judea.
 
 
 
 
image
Massada- Pháo đài của người Do Thái nằm ở hướng tây Biển Chết
 
 
 
 
image
 
 
 
 
 
image
 
 
 
 
 
image
Dọc theo bờ biển là những tòa nhà cao tầng, quán bar, vũ trường … Sắc trắng của các tòa các pha trộn với màu vàng của cát, màu xanh nước biển tạo nên một vẻ đẹp rực rỡ.
 
 
 
 
image
 
 
 
 
 
image
 
 
 
 
 
  image
  
 
 
  
image
Ven bờ biển còn có các đụn muối trắng hình thành từng cụm, nhô lên như những chiếc nấm trông rất đẹp. Đây là kết quả của nước biển bốc hơi trải qua nhiều năm.
 
 
  
 
image
Gọi là biển chết, vì trong lòng biển không có sinh vật nào sống nổi và biển không có lối nào thông ra các đại dương.
 
 
 
 
image
Mặc dù mang tên Biển Chết, nhưng nơi đây không chết bao giờ, luôn mang một sức sống mãnh liệt. Biển Chết tiếp đón hàng triệu lượt khách mỗi năm đến viếng thăm, nghỉ dưỡng và tắm biển với màn trình diễn thả nổi mình trên mặt nước. 

Hits: 32

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Người Trồng Bắp

Tại vùng trang trại xa xôi, có một người nông dân năm nào cũng trồng được những cây ngô rất tốt.Năm nào ông cũng mang ngô tới hội chợ liên bang và năm nào ngô của ông cũng đạt giải nhất. Ai cũng cho rằng ông có những bí quyết riêng độc đáo. Có một lần, một phóng viên phỏng vấn ông và phát hiện ra rằng người nông dân luôn chia sẻ những hạt giống ngô tốt nhất của mình với những người hàng xóm ở các trang trại xung quanh.

– Tại sao bác lại chia những hạt giống tốt nhất đi, trong khi năm nào họ cũng đem sản phẩm đến cùng hội chợ liên bang để cạnh tranh với sản phẩm của bác? – Phóng viên hỏi.

– Anh không biết ư?- Người nông dân thật thà đáp – Gió luôn thổi phấn hoa và cuốn chúng từ trang trại này sang trang trại khác, từ cánh đồng này sang cánh đồng khác. Nếu những người hàng xóm quanh tôi chỉ trồng được những cây ngô xấu thì việc thụ phấn do gió rõ ràng sẽ làm giảm chất lượng ngô của chính trang trại của tôi. Tức là, nếu tôi muốn trồng được ngô tốt, tôi cũng phải giúp những người xung quanh trồng được ngô tốt đã!

Cuộc sống cũng như vậy. Những người muốn được hạnh phúc phải giúp những người sống quanh mình hạnh phúc. Những người muốn thành công phải giúp những người quanh mình thành công. Giá trị cuộc sống của bạn được đo bằng những cuộc sống mà bạn “chạm” tới.

– Quà tặng cuộc sống

Hits: 110

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Đẹp không tin nổi, cánh đồng hoa tulip Hà Lan

Hits: 100

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Có hai thứ cha mẹ cần trang bị cho con cái, và chỉ hai thứ đó là đủ

  Tỉ phú Hong Kong Yu Pang-Lin vừa qua đời ở tuổi 93, để lại di chúc hiến toàn bộ tài sản trị giá khoảng 2 tỉ USD cho hoạt động từ thiện.  Yu Pang-Lin khẳng định:

  
     “Nếu các con tôi giỏi hơn tôi thì chẳng cần phải để nhiều tiền cho chúng. Nếu chúng kém cỏi thì có nhiều tiền cũng chỉ có hại cho chúng mà thôi” – 
 
 

                              Yu Pang-Lin
 Người giàu nhất thế giới – Bill Gates – từng tuyên bố sẽ chỉ để lại cho con 0,05% tổng tài sản kếch xù của mình. Báo chí hỏi tại sao lại như vậy, ông trả lời đại ý: 
  
    “Con tôi là con người, mà đã là con người thì phải tự kiếm sống, không chỉ kiếm sống để phục vụ chính bản thân mình mà còn phải góp phần thúc đẩy xã hội. Đã là con người thì phải lao động. Tại sao tôi phải cho con tiền?”
  
 Warren Buffett và Bill Gates


Nhưng cũng có những người con sẵn sàng từ chối thứ mà bố để cho mình. Stephen Covey – người từng được tạp chí Times bầu chọn là 1 trong 25 nhân vật ảnh hưởng nhất thế giới – viết di chúc để lại tiền cho con và ra đi năm 2012.
  
 Cả chín người con không ai nhận tiền. Họ lý giải rất giản dị rằng họ là những người bình thường và hoàn toàn có thể tự lao động, tự kiếm sống được.
  
 Tương tự, tỉ phú Warren Buffett viết di chúc chỉ để lại 10% tài sản của mình cho con, còn lại là làm từ thiện. Tuy nhiên, ba người con, dù không phải quá giàu có, cũng từ chối và dành luôn số tiền đó cho từ thiện.
  
 Những người cha kiên quyết không để lại tiền cho con hoặc những người con quyết liệt không nhận tài sản thừa kế chắc chắn không phải là những người không coi trọng đồng tiền, vì hơn ai hết họ đã phải đổ mồ hôi, công sức và trí tuệ cả đời để tạo dựng nên sản nghiệp. 

Tuy nhiên, họ cũng hiểu có một thứ còn quý giá hơn tiền, quan trọng hơn tiền, đó chính là trách nhiệm, mà trước hết là trách nhiệm với chính mình (tự mình phải chịu trách nhiệm về mình), rồi trách nhiệm với gia đình, cộng đồng, xã hội.  Họ cũng ý thức được một cách sâu sắc ẩn họa của việc xài những đồng tiền không do chính mình làm ra. 
Có người nói rằng có hai thứ mà cha mẹ cần trang bị cho con cái và chỉ hai thứ đó là đủ, còn không, nếu có để lại cho con thứ gì đi nữa mà thiếu hai thứ đó thì coi như chưa cho con gì cả. 
Hai thứ đó là : ý thức tự chịu trách nhiệm về bản thân mình và năng lực để tự chịu trách nhiệm
Một con người biết trách nhiệm và có năng lực để thực hiện điều đó khi đi học sẽ học thực, học vì mình (và do đó sẽ khó có kiểu học đối phó; mua điểm, mua bằng; học vì cha, vì mẹ); khi đi làm sẽ làm hết mình, tự giác và luôn hướng tới hiệu quả cao nhất (và do đó sẽ không có kiểu làm “giả cầy”, thụ động; làm gian, làm dối). 
Không để lại tiền cho con nhưng để lại cho con ý thức trách nhiệm và trang bị cho con năng lực để tự chịu trách nhiệm thông qua giáo dục làm người, giáo dục làm việc, ấy là đã để lại một sản nghiệp đồ sộ cho con rồi.


 
INTERNET

Hits: 42

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

BIẾN ĐỔI NƯỚC BIỂN THÀNH NHIÊN LIỆU CHO TÀU THỦY

Tiến bộ khoa học làm thay đổi cục diện hiện nay: Biến đổi nước biển thành nhiên liệu cho tàu thủy
Các nhà khoa học Hoa Kỳ đã tìm được cách làm thế nào cách ly carbon dioxide và khí hydrogen từ nước biển, rồi dùng dụng cụ chuyển hóa tối tân biến chúng thành xăng dầu. Họ còn hy vọng loại xăng dầu mới chẳng những giúp tàu bè chạy được động cơ mà còn giúp luôn cho động cơ phi cơ nữa.
 
Cali Today News – Hải Quân Hoa Kỳ tin là cuối cùng các nhà khoa học của họ cũng tìm ra được cách giải quyết một vấn nạn đã ám ảnh họ suốt nhiều thập niên qua: Làm cách nào biến nước biển thành xăng dầu?
 
Diễn tiến của việc chế tạo hydrocarbon dạng lỏng thành nhiên liệu được chào đón như là ‘bước ngoặc làm thay đổi cục diện’ vì như thế sẽ rút ngắn rất nhiều quá trình tiếp nhiên liệu cho các hạm đội, nhất là trong thời chiến.
 
Hải Quân Hoa Kỳ chỉ có 15 tàu chở nhiên liệu loại lớn và chỉ có những hàng không mẫu hạm và tàu ngâm nào chạy bằng động cơ nguyên tử mới không cần tiếp nhiên liệu.
 
Description: http://www.baocalitoday.com/userfiles/image/News_Pictures/2014/04-09-2014/Xang.jpg
Tiến sĩ Heather Willauer cắt nghĩa cách mà các nhà khoa học tại Phòng Thí Nghiệm Nghiên Cứu Hải Quân Mỹ tại Hoa Thịnh Đốn có thể biến nước biển thành nhiên liệu. Photo courtesy: AFP Photo/Mc3 Gregory Pickett
  
Phó Đề Đốc Philip Cullom lên tiếng chào mừng tin này như sau: “Đây là cột mốc vĩ đại đối với chúng tôi, chúng tôi đã phải cố gắng tìm tòi vấn đề tiếp tế nhiên liệu, nguồn nhiên liệu mới là rẻ và vô tận rồi”.
 
Các nhà khoa học Hoa Kỳ đã tìm được cách làm thế nào cách ly carbon dioxide và khí hydrogen từ nước biển, rồi dùng dụng cụ chuyển hóa tối tân biến chúng thành xăng dầu. Họ còn hy vọng loại xăng dầu mới chẳng những giúp tàu bè chạy được động cơ mà còn giúp luôn cho động cơ phi cơ nữa. 
 
Trần Vũ 

 

Hits: 10

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Coi Mặt Bắt Hình Dong

   Một công ty, một cửa hàng..v..v. có những nhân viên “xớn xác” như thế nầy thì tổn thất thật không nhẹ!

Câu chuyện về dòng xe hơi hạng sang Rolls-Royce từng là phương tiện yêu thích của các ông hoàng Ấn Độ trong thế kỷ 20. Bởi vậy mà rất nhiều câu chuyện của Rolls-Royce gắn liền với các bậc vương giả khác nhau của Ấn Độ, trong đó nổi tiếng nhất là giai thoại liên quan đến Jai Singh, vị vua thành Alwar ở bang Rajasthan.


Vào khoảng những năm 1920, vua Jai Singh đến thăm thủ đô London của nước Anh. Khi đang tản bộ bằng thường phục, ông vô tình gặp cửa hàng trưng bày sản phẩm của Rolls-Royce trên phố Bond. Ông bước vào cửa hàng, và rất tự nhiên, hỏi một nhân viên về giá cả của những chiếc xe đang trưng bày.

Người bán hàng không hề biết về vua Jai Singh nên cho rằng ông cũng là một người dân nghèo của Ấn Độ. Vì vậy, anh tỏ ý coi thường rồi đuổi ông ra khỏi cửa hàng.



Vua Jai Singh (1882-1937) của thành Alwar, Ấn Độ (Ảnh: Internet)



Khi vua Jai Singh trở về khách sạn, ông đã ra lệnh cho cận thần gọi điện đến cửa hàng trưng bày, thông báo rằng vị vua của thành phố Alwar muốn mua xe Rolls-Royce. Sau đó, ông vận trang phục nhà vua và trở lại cửa hàng lúc trước. Các nhân viên của cửa hàng trải thảm đỏ và xếp thành hai hàng trang nghiêm để chào đón vị khách đặc biệt.


Rolls-Royce được trang hoàng sang trọng để phục vụ hoàng gia Ấn Độ (Ảnh: Guruprasad.net)





Xe Rolls-Royce hình thiên nga của một ông hoàng Ấn Độ (Ảnh: Guruprasad.net)



Vua Jai Singh lựa chọn sáu chiếc xe đắt tiền rồi yêu cầu vận chuyển hàng về cung điện của ông tại Ấn Độ. Ông cũng hào phóng trả toàn bộ bằng tiền mặt, bao gồm cả phí vận chuyển.

Nhưng bất ngờ thay, khi nhận được xe tại Ấn Độ, vua Jai Singh ra lệnh sử dụng những chiếc Rolls-Royce mới mua để… thu gom rác trong thành phố. Tin tức này nhanh chóng lan truyền khắp thế giới. Người ta bàn luận về những chiếc xe sang trọng của quý tộc nước Anh nay lại trở thành phương tiện chở rác của người dân Ấn Độ. Những người giàu từng tự hào lái xe Rolls-Royce bỗng cảm thấy bị xúc phạm và không còn muốn tiếp tục dùng loại xe này nữa. Uy tín cũng như doanh thu của Rolls-Royce bị giảm xuống nhanh chóng, đẩy công ty vào tình cảnh éo le.



Một chiếc Rolls-Royce kém may mắn trở thành phương tiện quét rác trên đường phố. 
Tuy nhiên, chưa xác định được chiếc xe trong hình có đúng là một chiếc xe mà vua Jai Singh đã mua hay không
(Ảnh: Desinema.com)



Sau đó, phía công ty Rolls-Royce phải lên tiếng xin lỗi về hành động vô lễ của nhân viên ở London. Họ hứa sẽ tặng ông thêm 6 chiếc xe đắt tiền khác với hy vọng vua Jai Singh sẽ ngừng việc chở rác bằng dòng xe sang trọng này.

Sau khi thấy rằng công ty đã học được bài học, vua Jai Singh đã dừng cho các chiếc xe đi chở rác.

Câu chuyện kể trên đã trở thành một bài học dành cho các nhà kinh doanh và những nhân viên chăm sóc khách hàng. Đây là một ví dụ được nêu trong cuốn sách năm 2012 “Luxury Marketing: A Challenge for Theory and Practice” (tạm dịch: Marketing cao cấp: Một thách thức lý thuyết và thực hành) của Wiedmann và Hennigs. Những trang báo nổi tiếng như The Telegraph của Anh và IndiaTVNews của Ấn Độ vẫn nhắc lại câu chuyện nói trên như một giai thoại về dòng xe cao cấp nổi tiếng của thế giới.

 Nguồn Internet

Hits: 82

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

NhữngYếu Tố Vươn Lên Của Nhật Bản

   Nhật Bản là một quần đảo ở Đông Bắc Á Châu. Như người Trung Hoa, Triều Tiên và Việt Nam, người Nhật thuộc hoàng chủng. Nước Trung Hoa, Triều Tiên và Nhật Bản nằm trong vùng khí hậu ôn đới nên da người Trung Hoa, Triều Tiên và Nhật Bản tương đối sáng hơn da người Việt Nam sống trong vùng khí hậu nhiệt đới.

Khác với Việt Nam và Triều Tiên, Nhật Bản không hề bị người Trung Hoa đô hộ dù rằng người Nhật từng chịu ảnh hưởng của văn hóa Trung Hoa đời nhà Đường (618 – 906). Trường An (Chang-an) tức Tây An bây giờ (Sian) từng là kinh đô ánh sáng ở Đông Á một thời. Vào thế kỷ thứ VI, các sư tăng Triều Tiên truyền giảng Phật Giáo ở Nhật Bản. Phật Giáo phát triển song song với Thần Đạo cổ truyền của dân tộc Nhật. Chữ kana xuất hiện vào thời đại Heian (794 – 1185). Vào thời đại này vai trò của Nara suy giảm trước Heian-kyo tức là Kyoto (Tây Kinh), nơi các Nhật hoàng ngự, cho đến năm 1868 khi Nhật Hoàng Meiji (Minh Trị) thiên đô về Edo và đổi thành Tokyo (Đông Kinh) để bắt đầu cuộc canh tân xứ sở theo các nước phương Tây.

Vào thế kỷ XIX Nhật Bản, Xiêm La (Thái Lan) và Thổ Nhĩ Kỳ là ba quốc gia Á Châu duy nhất không bị các cường quốc Âu Mỹ xâm chiếm. Sau cuộc canh tân của Meiji, Nhật trở thành một quốc gia kỹ nghệ duy nhất ở Á Châu. Nhật đánh bại Trung Hoa năm 1894 và buộc nước này phải ký hiệp ước Shimonoseki năm 1895. Năm 1904 Nhật áp đảo quân Nga ở Mãn Châu. Năm 1905 hải quân Nhật đánh bại hạm đội Nga trên eo biển Tsushima. Nga phải ký hiệp ước Portsmouth, nhường phân nửa đảo Sakhalin phía nam cho Nhật. Nhật đô hộ Triều Tiên năm 1910 và trờ thành một trong 05 cường quốc thắng trận trong đệ nhất thế chiến mặc dù không tham chiến. Nhật tiếp quản những vùng đất do Đức chiếm hữu ở Trung Hoa và các hải đảo trong Thái Bình Dương. Trong đệ nhị thế chiến Nhật xâm chiếm một phần lãnh thổ Trung Hoa, toàn thể các quốc gia Đông Nam Á và đe dọa cả Úc Đại Lợi. Ngày 07-12-1941 Nhật tấn công Pearl Harbor (Trân Châu Cảng). Hoa Kỳ tham chiến giúp cho các nước dân chủ Tây Âu chống lại phát xít Đức – Ý – Nhật. Ngày 06 và 09-08-1945 Hoa Kỳ dội bom nguyên tử xuống thành phố Hiroshima và Nagasaki. Nhật là quốc gia phát xít cuối cùng phải đầu hàng vô điều kiện trước quân Đồng Minh ngày 14-08-1945.

Từ địa vị của một cường quốc trong ngũ cường sau đệ nhất thế chiến bên cạnh Hoa Kỳ, Anh, Pháp và Ý, năm 1945 Nhật trở thành quốc gia chiến bại. Đất nước bị tàn phá vì bị oanh tạc; kinh tế kiệt quệ vì gây một cuộc chiến tranh trên một phạm vi rộng lớn cách xa đất nước họ trên 6000 km. Họ phải chịu nhiều cay đắng của một quốc gia chiến bại. Không bao lâu kinh tế Nhật được ổn định. Kỹ nghệ bắt đầu bành trướng mặc dù có nhiều ngành kỹ nghệ bị ngăn cấm. Nhật chuyển kỹ nghệ thời chiến sang kỹ nghệ thời bình với những thành quả viên mãn. Đến năm 1960 kỹ nghệ đóng tàu của Nhật vượt qua kỹ nghệ đóng tàu của Anh. Vào thập niên 1970 kỹ nghệ điện tử của Nhật cạnh tranh ráo riết với kỹ nghệ điện tử Hoa Kỳ. Từ thập niên 1980 về sau kỹ nghệ xe hơi của Nhật vượt hẳn kỹ nghệ xe hơi Hoa Kỳ. Nhật là quốc gia có nền kinh tế phồn thịnh sau Hoa Kỳ mà thôi.

Vấn đề chúng ta muốn biết là yếu tố nào đã làm cho nước Nhật vươn lên?

 
1. Yếu tố địa lý
 
Nhật Bản là quần đảo không có biên giới chung với Trung Hoa nên không bị khống chế của quốc gia to lớn và đông dân này trong quá khứ. Vào thế kỷ thứ XIII người Mông Cổ xâm chiếm Trung Hoa. Họ đem quân đi đánh Nhật Bản nhưng chiến thuyền của họ bị bão đánh chìm hai lần nên họ từ bỏ ý đồ xâm lăng quần đảo Nhật. Người Nhật cám ơn những Thần Phong mà họ gọi là Kami Kaze đã cứu xứ họ khỏi họa xâm lăng của Mông Cổ.

Dân hải đảo quen với đời sống cô lập. Họ phải phấn đấu nhiều để phá vỡ sự bao vây của bi

n cả và núi rừng trùng điệp. Sự đấu tranh sinh tồn của họ đòi hỏi họ phải có nhiều sáng kiến và tinh thần phiêu lưu mạo hiểm. Không có võ khí thì họ phải nghĩ ra võ thuật để tự vệ. Họ thương yêu nhau, giúp đỡ nhau và đoàn kết với nhau để đương đầu lại với ngoại cảnh và quyết chiến với kẻ gian manh đến cướp phá xóm làng của họ.



2. Tinh thần học hỏi và sáng tạo

Người Nhật theo Phật Giáo Đại Thừa của Trung Hoa qua trung gian các sư tăng Triều Tiên. Nhưng đạo Phật ở Nhật là một dạng “Tin Lành” trong Phật Giáo Đại Thừa. Zen (Thiền) được đại chúng hóa ở Nhật. Zen được phổ biến vào thế kỷ XII đồng thời với những phái Thiền thời nhà Lý ở Việt Nam. Zen làm cho người Nhật kiên nhẫn, trầm tĩnh,  chịu đựng, thư thả, lạc quan trước mọi thử thách thường xuyên trên đất nước họ: động đất, núi lửa, cuồng phong, sóng thần và sự vật lộn với cuộc sống trong một quốc gia nhỏ hẹp, đông dân với 85% diện tích do núi và rừng chiếm ngự. Zen giúp cho người Nhật biến đất nưóc họ thành một tiên cảnh đầy hoa thơm cỏ lạ đáng yêu và đáng sống mặc dầu phải đối đầu với những thử thách cam go từng ngày. Sự yêu thương cây cỏ của người Nhật nói lên phần nào sự trân quí nhân tài và ưa chuộng sức mạnh tập thể dân tộc của họ.

Các sư tăng Nhật học thuật uống trà của người Trung Hoa và đã biến thuật uống trà thành Trà Đạo (Chanoya) với những nghi thức phức tạp dành cho những người trí thức, trưởng giả, phong lưu theo học suốt cả đời họ. Phật Giáo có phát triển nhưng không vì thế mà Thần Đạo (Shintoism) bị triệt tiêu.

Người Nhật tạo ra chữ kana dựa vào Hán tự.

Hiến pháp 1889 của Nhật không do Quốc Hội Lập Hiến soạn thảo và thông qua mà do một nhóm chuyên viên dưới sự điều khiển của Ito soạn thảo. Họ thích ứng với sinh hoạt dân chủ dễ dàng sau năm 1945 với bản hiến pháp 1946 không do người Nhật soạn thảo mà do một nhóm luật gia Hoa Kỳ làm ra. Đó là hiến pháp hiện hành.

Họ học phương pháp tổ chức và quản lý kinh doanh theo lối Hoa Kỳ nhưng lúc nào cũng tìm cách vượt qua những quốc gia đã dạy họ bằng những sáng tạo riêng có nhiều hiệu quả hơn. Ngày nay Hoa Kỳ cũng phải nhìn nhận phương pháp quản lý của Nhật có nhiều ưu điểm làm cho Hoa Kỳ không thể xem thường được.


3.- Tinh thần kỷ luật và tôn kính lãnh đạo

Thần Đạo tạo cho người Nhật một niềm tin vô điều kiện rằng người lãnh đạo của họ là dõng dõi của Amaterasu (Thái Dương Thần Nữ). Người lãnh đạo của Nhật ngày xưa không phải là vua hay hoàng đế thông thường mà là Thiên Hoàng (Tenno, Mikaido). Trong thời phồn thịnh của nhà Đường nhiếp chánh Shotuku (574-622) của Nhật không xem Trung Hoa là Thiên triều mà chỉ xem đó là xứ mặt trời lặn và Nhật là xứ mặt trời mọc .

Do sự tôn kính xuất phát tự đáy lòng của người Nhật đối với Thiên Hoàng mà từ đời Thiên Hoàng đầu tiên Zimmu năm 600 trước Tây Lịch đến nay chỉ có một dòng lãnh đạo mà thôi. Dòng lịch sử trong sáng này không được tìm thấy ở bất cứ nơi nào trên thế giới.

Từ năm 1185 đến 1867, ngót 700 năm liền Thiên Hoàng vô quyền trước các tướng quân (shogun). Từ năm 1603 đến 1867 Nhật Bản đặt dưới sự cai trị của các tướng quân dòng Tokugawa. Thiên Hoàng vô quyền nhưng không vị tướng quân nào lật đổ Thiên Hoàng cả. Năm 1867 tướng quân Yoshinobu Tokugawa từ chức và trao quyền cho thái tử Mitsu Hito nắm quyền để canh tân xứ sở. Đó là Thiên Hoàng Meiji lên ngôi khi mới lên 15 tuổi. Toàn dân ủng hộ vị Thiên Hoàng trẻ hoàn thành sứ mạng lịch sử trước sự đe dọa của sức mạnh kỹ thuật của các liệt cường Âu-Mỹ.

Thái Tử Yoshihito Shinno lên ngôi năm 1912 dưới niên hiệu Taisho. Thiên Hoàng Taisho bị bệnh bẩm sinh (1), sức khỏe rất kém nên mọi việc nước đều do các quần thần trông coi. Các triều thần không vì thế mà mưu toan soán ngôi hay gây khuynh đảo chánh trị trong triều. Trái lại tất cả đều hết lòng với Thiên Hoàng và đất nước. Dưới triều Thiên Hoàng Taiso, Nhật là một trong Ngũ Cường chiến thắng trong đệ nhất thế chiến mặc dù Nhật chỉ tuyên chiến với Đức chớ không hề gởi quân sang chiến đấu trên chiến trường Âu Châu như Anh, Pháp, Hoa Kỳ và Ý. Hiệp ước Versailles cũng dành cho Nhật nhiều quyền lợi của Đức trên bán đảo sơn Đông (Shantung) và trên các hải đảo Thái Bình Dương.

Tinh thần kỷ luật và tôn kính cấp chỉ huy cũng là tinh thần võ sĩ đạo (bushido) mà các hiệp sĩ (samurais) được huấn luyện ngay từ khi biết cầm võ khí trong tay.Tinh thần đó làm cho người Nhật tiến gần với Đức thời Bismarck cũng như dưới thời Adolf Hitler sau này. Hiến pháp 1889 của Nhật mô phỏng theo hiến pháp của Đức. Hiến pháp này bị hủy bỏ để được thay thế bằng hiến pháp 1946 do các nhà luật học của quân đội Đồng Minh (2) chiếm đóng soạn ra nhằm dân chủ hóa nước Nhật và biến Nhật hoàng trở thành người lãnh đạo với quyền hành tượng trưng trong chế độ quân chủ lập hiến đại nghị. Dù vậy người Nhật vẫn tôn thờ Nhật hoàng trong tâm trí của mình.

4. Đáp ứng kịp thời trước hoàn cảnh mới

Nếu vội vã kết luận người Nhật bảo thủ hay cấp tiến thì e rằng sự kết luận chỉ đúng ở một tỷ lệ chừng mực nào đó thôi. Người Nhật kết hợp TÂN-CỔ một cách hài hòa.

Về chánh trị chế độ dân chủ vẫn được duy trì và tôn trọng.

Về tôn giáo Thần Đạo vẫn có ảnh hưởng lớn trong đời sống của người Nhật. Các đền đài cổ xưa vẫn được bảo trì như những di sản văn hóa lâu đời của xứ sở. Tượng Phật khổng lồ bằng đồng cao 11,40 m, nặng 122 tấn ở Kamakura được đúc từ thế kỷ XII nay vẫn còn nguyên vẹn. Tượng Phật ở Kamakura cho thấy kỹ nghệ luyện kim và kỹ thuật đúc tượng của Nhật đã trưởng thành từ năm 1192. Các chùa Phật Giáo Kokukuji, Todaiji với tượng Phật bằng gỗ to lớn nhất thế giới đã có từ thời đại Nara (710-749) nay vẫn còn được bảo trì. Những đền đài, cổng đền Thần Đạo, chùa Phật Giáo bằng gỗ cây bách (cypress) là những công trình kiến trúc bằng gỗ vĩ đại và bền vững ngay trong một quốc gia có vũ lượng cao và thường bị thiên tai.

Hôn lễ được cử hành theo nghi thức Thần Đạo. Việc khấn xin trong đền Thần Đạo hay đi tìm thầy bói để cố vấn một việc gì đó không hoàn toàn biến mất trái lại vẫn còn thịnh hành. Việc tin tưởng vào thiêng mộc vẫn tồn tại. Nhờ đó Nhật còn tồn giữ nhiều cây cổ thụ từ 500 tuổi đến 1.000 tuổi với những hình dáng kỳ dị.

Nhưng người Nhật mạnh dạn cử hành Tết dương lịch thay vì Tết theo âm lịch như xưa. Họ dùng lúa mì nhiều hơn lúa gạo khi thấy việc ăn lúa mì tiện lợi, đỡ tốn thì giờ và tiền bạc. Họ quên hẳn Đông Y để hướng về Tây Y. Quân sĩ mặc đồng phục chớ không mặc hakama của các hiệp sĩ ngày xưa. Nam nữ đều mặc Âu Phục cho gọn gàng khi làm việc trong văn phòng, trong nhà máy kỹ nghệ hay ngoài công trường. Áo kimono chỉ được dùng trong các ngày lễ. Nó trở nên đắt giá so với Âu phục.

Chế độ tướng quân xây dựng trên võ nghiệp. Nhưng trước những phát súng đại bác bắn thị uy của Perry năm 1853, tướng quân đành phải ký những hiệp ước bất bình đẳng với các nước Âu Mỹ. Xiêm La cũng có hành động tương tự bằng cách ký kết hàng loạt hiệp ước bất bình đẳng với các nước Âu Châu. Nhờ vậy mà không quốc gia nào độc chiếm Nhật hay Xiêm La. Đó là sự nhượng bộ tính toán vì dùng sức mạnh của các nước Âu-Mỹ để họ kềm chế lẫn nhau.

Việc tướng quân Yoshinobu Tokugawa từ chức là một hành động yêu nước và thức thời. Từ bỏ quyền uy đã có trên 250 năm (2) thực sự không phải là một chuyện dễ dàng mặc dù năm 1868 chiến tranh Boshin (Mậu Thìn) bùng nỗ giữa phe tướng quân và phe Thiên Hoàng Meiji. Phe của tướng quân Yoshinobu bị đánh bại. Thiên Hoàng Meiji không xử tội Yoshinobu. Năm 1902 vị tướng quân cuối cùng nầy được xem là một hoàng thân.

Nếu năm 1853 tướng quân Yoshinobu không thể nào lấy kiếm, cung, gươm, dáo đương đầu với đại bác của Perry thì năm 1945 quân đội Nhật không thể nào đương đầu lại với võ khí nguyên tử của Hoa Kỳ. Nhưng ai nêu ý kiến đầu hàng thì bị giết chết ngay tức khắc. Nhật hoàng Hirohito nhận trách nhiệm tuyên bố chấp nhận đầu hàng vô điều kiện và được toàn dân tuân theo.

Công việc trước mắt là làm sao tái thiết xứ sở và phục hồi kinh tế thời hậu chiến.

Hoa Kỳ bị ray rứt ít nhiều khi phải dùng hai trái bom nguyên tử để kết thúc chiến tranh. Hai trái bom nguyên tử đã hủy sạch hai thành phố Hiroshima và Nagasaki, gây tử vong cho 200.000 người.

***

Cuộc chiến tranh lạnh giữa Hoa Kỳ và Liên Sô làm cho vai trò của Nhật trở nên quan trọng. Hoa Kỳ không mạnh tay trừng phạt Nhật mà còn giúp đỡ cho nước này ổn định kinh tế. Cuộc chiến tranh Triều Tiên (1950-1953) giúp ích rất nhiều cho việc phục hồi kinh tế Nhật vì nước này gần chiến trường nên sự tiếp liệu được nhanh chóng và dễ dàng hơn, Nhật chuyển sang kinh tế thời bình với kết quả mỹ mãn nhờ:

Cần cù lao động và yêu công việc làm của người Nhật
Đời sống ở Nhật rất khó khăn. Người Nhật đương đầu với thiên tai: động đất, sóng thần (tsunami), núi lửa, bão tố. Nông dân Nhật không có nhiều đất nên họ chăm sóc mảnh đất của họ như người làm vườn hoa. Đường xá ở Nhật chật hẹp. Người lái xe phải khéo léo và bình tĩnh mới tránh được tai nạn và tránh việc gây tiếng động ồn ào hay những lời chửi rủa ầm ĩ ngoài đường. Điều này hiếm thấy ở Nhật. Nhật sản xuất xe hơi nhưng để bán ra nước ngoài. Trong nước người ta lái xe nhỏ và vuông để tiết kiệm diện tích nơi đậu xe. Đa số dân đều dùng xe bus hay xe lửa đi làm.

Nước Nhật rộng 373.430 km2 nhưng có đến 120 triệu dân. Có một công việc làm là một danh dự. Người làm công việc dù nhiều tiền hay ít tiền vẫn tỏ ra yêu công việc và chu toàn công việc một cách hoàn hảo. Một người quét lá quanh đền Thiên Hoàng Meiji hăng say quét từng chiếc lá trên một diện tích rộng lớn. Một người tưới hoa trong khách sạn ngồi lau từ chiếc lá trầu bà cho bóng và sạch bụi! Tất cả đều làm việc một cách say sưa của người yêu nghề.

Cải thiện phẩm chất hàng hóa
Giữa hai thế chiến Nhật chú trọng đến số lượng hàng sản xuất để bán giá rẻ chớ không quan tâm đến phẩm chất của món hàng. Họ sản xuất đồng hồ bán cân để cạnh tranh với đồng hồ Thụy Sĩ.

Sau 1945 hàng hóa Nhật có phẩm chất cao để phục hồi niềm tin của người tiêu thụ. Radio, truyền hình, tủ lạnh, xe gắn máy Nhật giúp cho các quốc gia đang mở mang tiếp xúc với những tiện nghi vật chất mới. Đồng hồ, máy chụp ảnh, máy quay phim, điện thoại di động và xe hơi của Nhật được người tiêu thụ hưởng ứng và ca ngợi, khác với những thành kiến về hàng hóa kém phẩm chất và rẻ như bèo của Nhật giữa hai thế chiến. Hàng của Nhật vừa bền, vừa đẹp lại thích hợp với túi tiền và thẩm mỹ địa phương của người tiêu thụ. Thí dụ: Xe bán ở Việt Nam phải có màu nhạt và tay lái bên trái vì người Việt Nam thuận tay phải và không thích màu đậm. Loại xe bán ở Thái Lan thì lại khác vì họ thuận tay trái và thích màu sậm.

Lịch sự, sạch sẽ, hiếu khách, lương thiện và đúng giờ
Đó là những ưu điểm mà nước Nhật hiên đang có. Những nhà kinh doanh hay du khách đến Nhật chắc chắn sẽ thích thú về sự sạch sẽ của đường phố, bến xe, nhà vệ sinh công cộng, v.v. Họ cũng bị thu hút về cách ăn mặc đẹp của người Nhật từ học sinh đến người đi đường. Thành phố rộn rịp vì xe cộ và người đi bộ nhưng lại yên tĩnh và ít xảy ra tai nạn vì lái xe bất cẩn. Điều đẹp mắt là các xe lớn nhỏ ngoài đường đều không bị rỉ sét vì theo qui định, cứ hai năm chủ xe phải sơn và sửa xe một lần để đảm bảo máy móc tốt và vẻ đẹp bề ngoài của chiếc xe. Việc mua sắm xe cũng không dễ dàng cho dù có đủ tiền mua xe. Vì nhà cửa ở Nhật chật hẹp, rất nhiều nhà không có chỗ để đậu xe. Vì vậy người mua xe chỉ được phép mua sau khi cảnh sát giám định nhà người đó có chỗ đậu xe.

Dù là người ngoại quốc hay bản xứ, du khách đi đến đâu cũng được chào kính trịnh trọng. Trước khi xét giấy trên toa xe lửa, nhân viên đứng thẳng người rồi cúi mình chào hành khách trước khi bắt đầu nhiệm vụ của mình. Người phụ nữ bán nước giải khát đứng chào hành khách trong toa trước khi bán hàng.

Du khách được sự an tâm khi đi ngoài đường nghĩa là không sợ bị giựt tiền hay gạt gẫm vì không biết đường hay không biết xài tiền Yen. Người bình dân Nhật không giỏi ngôn ngữ nhưng sự lương thiện, hiếu khách và đúng hẹn của họ làm cho mọi người đều lưu lại những kỷ niệm đẹp khi đến cũng như rời khỏi xứ này.

Những đặc điểm trên giúp ích cho việc kinh doanh và phát triển kỹ nghệ du lịch của Nhật rất nhiều. Đó là thành quả tốt đẹp của công tác giáo dục quần chúng. Thành quả này được tô điểm bằng tinh thần tự giác, óc tự trọng và ước muốn được đóng góp công sức cho sự phồn vinh đất nước của người Nhật.

Fukuzawa Yukichi (1835-1901) là người có công lớn trong việc phát triển nền tân giáo dục ở Nhật trước khi có cuộc canh tân của Thiên Hoàng Meiji. Ông sáng lập ra trường Keio-Gijuku tức Viện Đại Học Keio bây giờ. Trường Đông Kinh Nghĩa Thục ở Hà Nội năm 1907 được thành lập dựa vào sáng kiến tiền phong của Fukuzawa với trường Keio-Gijuku. Thượng tọa Thích Thiên Ân tốt nghiệp tiến sĩ triết học tại trường đại học Keio. Ngày nay Nhật có nhiều trường đại học có tầm vóc quốc tế như Oxford, Cambridge, Harvard, Sorbonne. Đại học Nhật đào tạo 15 khôi nguyên giải Nobel về vật lý, hóa học, y khoa, văn chương v.v.

***

Kinh tế Nhật sau khi bại trận năm 1945 vượt hẳn kinh tế của chính nước này giữa hai thế chiến (1919-1939). Ba quốc gia bại trận Đức, Ý, Nhật đều phục hưng kinh tế nhanh chóng. Nhưng sự phục hưng kinh tế của Nhật trội hơn cả. Nước Nhật chỉ bằng 1/28 diện tích nước Hoa Kỳ nhưng nền kinh tế của Nhật đứng hạng nhì sau Hoa Kỳ mà thôi. Nhật hoàng Hirohito là Nhật hoàng thời chiến khi đế quốc Nhật bành trướng sang lục địa Á Châu và Nhật hoàng thời phồn vinh kinh tế sau khi bại trận. Thời ngự trị của Hirohito (niên hiệu Showa) đánh dấu bằng sức mạnh quân sự thời chiến và sức mạnh kinh tế thời bình. Nước Nhật thời hậu chiến tìm cách xóa tan những ấn tượng xấu về người Nhật thời đệ nhị thế chiến để đẩy mạnh kinh thương Nhật với thế giới bên ngoài. Năm 1989 Nhật Hoàng Hirohito băng hà. Các quốc gia trên thế giới không phân biệt chế độ chánh trị đều gởi đại diện đến tham dự đám tang của ông.

Viết đến đây bỗng dưng nước mắt tự tuôn trào. Hình ảnh linh hồn Phong Trào Đông Du năm 1905 ẩn hiện trước mắt tôi. Những giòng chữ Việt Nam Vong Quốc Sử, Hải Ngoại Huyết Thư, Lưu Cầu Huyết Lệ Tân Thư, Ngục Trung Thư… lảng vảng trong tâm tôi. Cách đây 104 năm nhà cách mạng Phan Bội Châu đã âm thầm đặt chân trên quê hương của Thiên Hoàng Meiji với ước vọng học hỏi những điều cần thiết cho việc giải phóng quê hương và duy tân đất nước. Con chim Việt trên đất khách mỏi mắt trông về tổ ấm ở cành Nam (3). Nhưng ngày trở lại cành Nam là ngày nhà cách mạng khả kính của dân tộc bị lãnh án tử hình. Bản án nầy được đổi thành án an trí trên Bến Ngự, Huế, nơi người trút hơi thở cuối cùng vào năm 1940 trong cảnh thiếu thốn bần hàn.

Tôi xin mượn những giòng chữ này để bày tỏ sự ngưỡng mộ trước thành quả canh tân của Thiên Hoàng Meiji và để tưởng nhớ đến nhà cách mạng Phan Bội Châu (1867-1940) đã khước từ cuộc sống nhung lụa để đổi lấy cuộc sống chông gai và phong ba bão tố vì thiết tha cho độc lập xứ sở và tiền đồ dân tộc.
 Nguồn hình : Shinto – Savitri Devi

PHẠM ĐÌNH LÂN, F.A.B.I.

Hits: 121

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

“5 chuyện lạ” ở đất nước Nhật Bản

Dường như người Nhật Bản rất thấm nhuần và áp dụng giáo lý đạo Phật trong cuộc sống hằng ngày nên họ quí trọng xem con người đều bình đẳng vì cùng có Phật tánh như nhau chứ không dựa vào dáng vẻ giàu nghèo bên ngoài, thường xuyên làm chuyện phải có lợi ích cho người khác cũng như không dám trộm cắp, hại người để được nghiệp quả tốt.
Chuyện thứ nhất: Trung thực
Ở Nhật, bạn khó có cơ hội bắt taxi để đi một cuốc đường dài. Vì sao? Các bác tài sẽ tự chở bạn thẳng đến nhà ga tàu điện ngầm, kèm lời hướng dẫn “Hãy đi tàu điện ngầm cho rẻ”.
Sự trung thực của người Nhật in đậm nét ở những “mini shop không người bán” tại Osaka. Nhiều vùng ở Nhật không có nông dân. Ban ngày họ vẫn đến công sở, ngoài giờ làm họ trồng trọt thêm. Sau khi thu hoạch, họ đóng gói sản phẩm, dán giá và để thùng tiền bên cạnh. Người mua cứ theo giá niêm yết mà tự bỏ tiền vào thùng. Cuối ngày, trên đường đi làm về, họ ghé đem thùng tiền về nhà. Nhẹ nhàng và đơn giản. Các con đường mua sắm, các đại siêu thị ở Hokkaido, Sapporo hay Osaka… cũng không nơi nào bạn phải gửi giỏ, túi xách.
Quầy thanh toán cũng không đặt ngay cổng ra vào. Người Nhật tự hào khẳng định động từ “ăn cắp vặt” gần như đã biến mất trong từ điển. Nếu bạn đến Nhật, toàn bộ các cửa hàng sẽ tự động trừ thuế, giảm 5 – 10% khi biết bạn là khách nước ngoài.
Chuyện thứ hai: Không ồn nơi công cộng
Nguyên tắc không gây tiếng ồn được áp dụng triệt để tại Nhật. Tất cả đường cao tốc đều phải xây dựng hàng rào cách âm để nhà dân không bị ảnh hưởng bởi xe lưu thông trên đường. Osaka bỏ ra 18 tỷ USD xây hẳn 1 hòn đảo nhân tạo để làm sân bay rộng hơn 500ha ngay trên biển. Lý do đơn giản chỉ vì “người dân không chịu nổi tiếng ồn khi máy bay lên xuống”.
Tại các cửa hàng mua sắm dù đang vào mùa khuyến mãi cũng không một cửa hàng nào được đặt máy phát ra tiếng. Tuyệt đối không được bật nhạc làm ồn sang cửa hàng bên cạnh. Muốn quảng cáo và thu hút thì cách duy nhất là thuê một nhân viên dùng loa tay, quảng cáo với từng khách.
Chuyện thứ ba: Nhân bản
Vì sao trên những cánh đồng ở Nhật luôn còn một góc nguyên, không thu hoạch? Không ai bảo ai, những nông dân Nhật không bao giờ gặt hái toàn bộ nông sản mà họ luôn để phần 5 – 10% sản lượng cho các loài chim, thú trong tự nhiên.
Chuyện thứ tư: Bình đẳng
Mọi đứa trẻ đều được dạy về sự bình đẳng. Để không có tình trạng phân biệt giàu nghèo ngay từ nhỏ, mọi trẻ em đều được khuyến khích đi bộ đến trường. Nếu nhà xa thì xe đưa đón của trường là chọn lựa duy nhất. Các trường không chấp nhận cho phụ huynh đưa con đến lớp bằng xe hơi.
Việc mặc đồng phục vest đen từ người quét đường đến tất cả nhân viên, quan chức, cho thấy một nước Nhật không khoảng cách. Những ngày tuyết phủ trắng nước Nhật, từ trên cao nhìn xuống, những công dân Nhật như những chấm đen nhỏ di chuyển nhanh trên đường. Tất cả họ là một nước Nhật chung ý chí, chung tinh thần lao động.
Văn hóa xếp hàng thấm đẫm vào nếp sinh hoạt hàng ngày của người Nhật. Không có bất cứ sự ưu tiên. Sẽ không có gì ngạc nhiên nếu một ngày ở Nhật, bạn thấy người xếp hàng ngay sau lưng mình chính là Thủ tướng.
Chuyện thứ 5: Nội trợ là một nghề.
Ở Nhật Bản, hàng tháng chính phủ tự trích lương của chồng đóng thuế cho vợ. Do đó, người phụ nữ ở nhà làm nội trợ nhưng vẫn được hưởng các tiêu chuẩn y như một người đi làm. Về già, vẫn hưởng đầy đủ lương hưu.
Độc đáo hơn nữa là nhiều công ty áp dụng chính sách,lương của chồng sẽ vào thẳng tài khoản của vợ. Vai trò của người phụ nữ trong gia đình vì thế luôn được đề cao, tôn trọng.
                                  Sưu tầm

 

Hits: 59

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Biết dừng khó lắm !

Nguyễn Chánh Tín sa cơ, ở nhà thuê, bán quán nhậu sống qua ngày

Một chút bùi ngùi khi đọc những bài viết về ông bầu Phước Sang & nghệ sĩ Nguyễn Chánh Tín lúc sa cơ lỡ vận . Đã từng một thời sống trong ánh hào quang, vinh hoa, phú quý là thế, để rồi phải quay về vạch xuất phát khi tuổi đã lớn .. hơi đã tàn .. lực kiệt .
BIẾT DỪNG . Hai từ đơn giản, nhưng là cả một trời khó với rất nhiều đại gia tên tuổi hiện nay & không ít các bạn trẻ đang ôm ấp những tham vọng vượt khỏi tầm tay với .
Đừng bao giờ nghĩ BIẾT DỪNG là thối lui, là hèn nhát . BIẾT DỪNG chính là bản lĩnh, là sự khôn ngoan & can đảm cần có để ngăn chặn cơn thèm khát của “con ngựa bất kham” tham lam trong mỗi người luôn muốn tiến lên phía trước .

BIẾT DỪNG để nhìn lại, để lượng sức mình, để cân nhắc, để nhìn rõ hơn con đường phía trước & để tiêu diệt lòng tham trước khi bước tiếp thì có lẽ ông bầu Phước Sang & nghệ sĩ Chánh Tín đâu ra nông nổi này ..

Nguyễn Chánh Tín sa cơ, ở nhà thuê, bán quán nhậu sống qua ngày

Người đàn ông đẹp nhất nhì màn bạc, tiếng tăm lẫy lừng, cơ ngơi không diễn viên nào sánh kịp, vậy mà trong phút chốc tiêu tan như bọt biển.

Chanh Tin ban quan nhau, Chanh Tin vo no, Chanh Tin

Bán cả cây kiểng trong nhà

Chánh Tín bây giờ sống trong một căn nhà thuê trên đường Lũy Bán Bích, quận Tân Phú, TP.HCM. Giấc mộng làm phim đưa ông đến cảnh khốn cùng này, ngôi nhà gắn bó mấy chục năm đành cấn nợ, đến cây kiểng cũng phải bán đi. Chánh Tín nhả khói thuốc cười nói: “Đến lúc phải dọn tất cả đồ đạt, cũng không nghĩ là mình đã mất nhà. Dọn xong rồi chú mới bần thần nhìn mấy cội cây kiểng, chăm sóc suốt bao nhiêu năm, giờ không thể mang tới chỗ mới đành phải bán”.

Chanh Tin ban quan nhau, Chanh Tin vo no, Chanh Tin

Căn nhà riêng tư, rộng rãi phải cấn món nợ hơn 10 tỷ cho Nguyễn Chánh Tín

Chánh Tín kể, có cây giá trị lên đến vài chục triệu, nhưng rồi cũng phải “bán đổ bán tháo” chỉ tầm 10 triệu hoặc ít hơn. “Cây cỏ cũng là bạn bè, ai chơi cây kiểng lâu năm sẽ hiểu cái cảm giác bán nó đi như là chia tay một người bạn” – Chánh Tín tặc lưỡi tiếc nuối.

Tiền bán một số đồ vật quý trong nhà, với số tiền gần 700 triệu khán giả ủng hộ Chánh Tín đem đi trả nợ hết. Hãng phim Chánh Tín, ông đổ biết bao nhiêu mồ hôi nước mắt vào đây, nhưng ngày chuyển nhà đi, cũng là ngày tuyên bố phá sản. Họa vô đơn chí, vừa mới sửa soạn thanh toán nợ nần thì ông nhận được tin phải tiếp tục đóng phạt tiền thuế thêm 200 triệu đồng. Cảnh nhà thiếu trước hụt sau, nợ nần chồng chất, tuổi già thêm kiệt quệ.

Nguyen Chanh Tin sa co, o nha thue, ban quan nhau song qua ngay-hinh-anh-1

Chánh Tín và vợ à Bích Trâm đi hát phòng trà

Chánh Tín thở dài: “Tuổi già ai chẳng bệnh này, bệnh kia. Lúc còn ở nhà cũ chú ngất hoài. Lo đến mức khủng hoảng tinh thần. Nhưng giờ thì quen rồi, nếu mà có chuyện gì nữa thì thêm khổ vợ con. Nên gắng gượng đi làm kiếm tiền”.

Cứ mỗi đêm, Nguyễn Chánh Tín và vợ là bà Bích Trâm lại cùng nhau đi hát phòng trà. Trước khi trở thành diễn viên tung hoành màn bạc, Chánh Tín xuất thân là ca sĩ. Với giọng hát ấm trầm, phong cách lịch lãm, nếu không chuyển hướng đóng phim, có thể làng sân khấu ca nhạc lại ghi thêm cái tên Nguyễn Chánh Tín.

Nguyen Chanh Tin sa co, o nha thue, ban quan nhau song qua ngay-hinh-anh-2

Vẻ hào hoa và tài năng diễn xuất đã giúp Chánh Tín kiếm tiền như nước

Chánh Tín nhớ lại thuở kiếm tiền như nước: “Hồi xưa, chú đi hát phòng trà thù lao gần 20 cây vàng mỗi tháng, đóng một bộ phim thì cát xê cả trăm cây chứ không ít. Tích lũy bao nhiêu năm thì mở được hãng phim. Thời đó qua rồi, giờ đi hát khán giả còn rất thương, vậy cũng hạnh phúc”.

Bán quán nhậu kiếm thêm

Ngồi cạnh Chánh Tín, nghe ông kể chuyện tiếng tăm ngày xưa lại càng thấy người nghệ sĩ già hắt hiu bóng xế. Ông nói: “Nghệ sĩ nào cũng sỉ diện hết, ngày xưa kiếm tiền tiêu xài như ông hoàng, giờ phải tằn tiện, mấy ai quen được. Nhưng Chánh Tín còn có khán giả thương, còn có cái nghề là chưa đến đường cùng”.

Hát phòng trà thù lao quá thấp, Nguyễn Chánh Tín chuyển sang kinh doanh. Không đủ tiền, nhưng có nhiều người góp sức cuối cùng Chánh Tín quyết định sẽ mở một quán nhậu trên đường Trương Quyền, quận 3 để bán kiếm sống qua ngày. Chánh Tín cười nói: “Ban đầu không có tiền thuê đầu bếp, chắc để vợ tôi nấu nướng, tôi cũng phụ thêm. Chủ yếu phục vụ anh em trong nghề có nơi tụ họp, ăn uống chuyện trò. Chứ mà mở rộng ra chắc hai vợ chồng già kham không nổi”.

Nguyen Chanh Tin sa co, o nha thue, ban quan nhau song qua ngay-hinh-anh-3

Một góc căn nhà hiện tại Nguyễn Chánh Tín đang thuê

Ngoài chuyện đi hát, rồi dự định kinh doanh để kiếm sống, Nguyễn Chánh Tín còn miệt mài viết kịch bản phim. Ông khoe mới gửi kịch bản phim dài 33 tập cho đài truyền hình và đang chờ được duyệt.

Ngôi nhà Nguyễn Chánh Tín ở cùng vợ và con gái không có bất kỳ vật quý giá nào, ngoài những đồ nội thất thân quen dọn qua từ căn biệt thự cũ. Từ khi biết nam tài tử lừng lẫy một thời dọn đến chung cư ở mướn, người dân xung quanh vẫn thường ghé thăm ông. Khi thì cho nải chuối, chén chè, cái bánh quê lấy thảo. Chánh Tín nhận hết tấm lòng người hâm mộ vẫn dành cho ông.

Nguyen Chanh Tin sa co, o nha thue, ban quan nhau song qua ngay-hinh-anh-4

Khán giả vẫn còn thương một Nguyễn Chánh Tín lẫy lừng màn bạc

Một thời hào hoa, tiền tiêu xài không hết, mỗi ngày Chánh Tín đều phải đau đầu tìm cách chối từ lời tỏ tình của các cô gái trẻ. Ông nhìn vợ cười: “Hào hoa lắm, có khi sa ngã nọ kia nhưng Bích Trâm hiền và kiên định quá rồi chú cũng về với vợ. Nghĩ lại thấy giật mình, hồi xưa mình còn lý trí chứ mà chạy theo bao cơn mê bỏ Bích Trâm thì giờ đây một thân một mình còn buồn đến nhường nào”. Bà Bích Trâm cũng cười, nụ cười hằn những lo âu của người phụ nữ sở hữu một trong những đệ nhất hào hoa màn ảnh Việt.

Nguyen Chanh Tin sa co, o nha thue, ban quan nhau song qua ngay-hinh-anh-5

Bà Bích Trâm – người phụ nữ đi cùng Nguyễn Chánh Tín qua những ngày êm ấm lẫn khó khăn gian khổ

Lại hỏi ông, một thời xe hơi đưa rước, đi tới đâu tiền hô hậu ủng, giờ phải phục vụ quán nhậu, có buồn không. Nghe vậy Nguyễn Chánh Tín cười lớn: “Như chú nói nãy giờ đó, buồn cũng qua lâu rồi. Giờ phải tính cách để mà kiếm sống, buồn mãi được sao. Con cái nó cũng lo cho mình được, nhưng còn sức khỏe là còn làm. Bán quán nhậu chứ có phải lấy gì của ai đâu mà phải xấu hổ. Nghệ sĩ người ta kinh doanh tay trái đầy ra con ơi. Ai rồi cũng phải già, giữ mãi phong độ, đóng nam chánh hoài được sao”.

Ai rồi cũng phải già, Chánh Tín đã 63 tuổi, khởi nghiệp lại từ đầu có lẽ còn rất khó. Chỉ mong đường chiều của người nghệ sĩ sẽ bình yên bớt đi những bất trắc ở đời…

Nguồn:Internet

Hits: 32

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Phúc Họa- Họa Phúc

Từ vài năm nay, vùng Địa Trung Hải là bến đỗ của dòng người từ Phi Châu đi tìm đất hứa dù phải mất mạng.

Vừa rồi làn sóng di dân Trung Đông gây rúng động thế giới với bức ảnh xác cậu bé chết trôi vào bờ, đánh động sự cảm thương của mọi người.

Cả trăm ngàn di dân đi xe, đi bộ tràn qua Châu Âu vì bà Merkel hứa nước Đức sẽ ôm trọn gói, trong lúc cộng đồng Âu Châu bên bờ vực hoảng loạn, siểng niểng vì vài thành viên sắp phá sản, đã phá sản và tiếp tục phá sản.

Tây, Đức hùng mạnh đang mắc nợ như chúa chổm, chỉ trông cậy vào sưu cao thuế nặng đánh vào công dân của họ để lấp món nợ trường kỳ, nhưng lại hào phóng đón dân tỵ nạn vì lỡ mang tiếng là nước giàu.

Xứ Anh lạnh lùng khôn ngoan, tự làm chủ vận mệnh đất nước mình, tuy là thành viên Châu Âu, nhưng không lệ thuộc vào cái rọ Schengen, không xài đồng euro, không dính gì đến dòng người chạy giặc tới Châu Âu.

Khi làn sóng di dân xô ngã hàng rào biên giới, gây hỗn loạn mấy xứ vành đai giới tuyến Châu Âu, các vị lãnh đạo Đức, Pháp chợt hoàn hồn, “từ nói đến làm” là một bài toán chưa có đáp số.

Bà Merkel nghẹn họng với con số hứa hẹn bảy tám trăm ngàn di dân sẽ được nhận vào Đức trong lúc thành phố Berlin bị ứ đọng không đủ phương tiện tiếp đón dòng người như thác lũ đáp xe lửa đến đây.

Xứ Tây tuyên bố tuyên mẹ, sẽ nhận trên hai mươi ngàn người tỵ nạn, chính quyền thông báo sẽ chi trả một ngàn euros cho mỗi người tỵ nạn định cư ở quận huyện nào chịu chứa, ngay cả công dân Pháp, ai chịu cưu mang người tỵ nạn cũng sẽ được chi trả đúng giá trên.

Nghe mà đâm hoảng, một ngàn euros một người, số tiền không nhỏ, nhưng chi trả cho bao nhiêu ngày tháng thì chính phủ không nói rõ, ai muốn hiểu sao cũng được.

Chỉ cần vài nước Liên Âu lên tiếng tiếp nhận cũng đủ lôi kéo dân Trung Đông, Phi Châu đi tìm đất hứa, hậu quả vì số lượng quá lớn nên họ bị chặn lại ở biên giới Áo, Hungary, Croatie, Hy Lạp…

Tại đây họ đập phá để giải tỏa thất vọng, gây bạo loạn cũng là cách họ làm áp lực với Châu Âu là kết quả không tránh khỏi, chỉ tội người dân tại chỗ, họa vô đơn chí, đã nghèo lại phải đeo mang.

Trên TV Pháp, phát thanh viên hôm đó đưa tin nước Mỹ sẽ đón nhận trên mười ngàn dân tỵ nạn Syrie qua thanh lọc, coi như chia sẻ gáng nặng với Châu Âu.

Bình luận viên ngồi bên cạnh mỉa mai,

– Xứ Mỹ rất rạch ròi, họ chỉ lo toan cho công dân của họ thôi, còn “bá tánh” tính sau.

Không hiểu dân Pháp nghĩ gì về câu này, riêng tôi rất hài lòng, vì ít ra công dân Mỹ dù bất cứ nguồn gốc nào cũng hãnh diện mình là người Mỹ, được chính quyền thừa nhận.

Bước chân vào phi trường Los Angeles (LAX) có cổng dành riêng cho công dân Mỹ, dù người đó bận áo bà ba mang dép Lào, hay mặc quốc phục Phi Châu… họ được tiếp đón như người thân trở về nhà.

Bên kia cổng dành cho ngoại quốc, du khách là thương gia giàu sụ đến từ Châu Âu, Á, Phi… phải xếp hàng rồng rắn như mọi người, nước Mỹ phục vụ người Mỹ không hề mặc cảm.

Phi trường Charles De Gaulle của Tây khác hẳn, làm gì có cổng Citizen, dân Pháp chìm lỉm trong đám đông như khách phương xa quá cảnh, xếp hàng như mọi người, chính phủ sợ ưu đãi dân mình sẽ bị mang tiếng kỳ thị.

Dân Tây ngại treo cờ quốc gia trước cửa nhà dù là ngày quốc khánh, ngại tự xưng mình là Tây chính gốc, vì sợ bị lên án “kỳ thị” với người nhập cư, họ lạc loài ngay trên quê hương mình.

Hội “SOS Racisme” bênh vực công dân Pháp gốc ngoại quốc nếu có ai bị hà hiếp, bị gọi là “dân da đen, dân Ả Rạp” (les noirs, les beurs), nhưng dân Tây chính gốc bị dân nhập cư đánh bờm đầu, bị gọi là “tụi da trắng” (les blancs) thì không thấy ai dám lên tiến bênh vực cho dân chính gốc đang sống trên quê cha đất tổ.

Vừa rồi trên TV, phát thanh viên gài bẫy vị dân cử cánh hữu, là thị trưởng thành phố phía bắc xứ Tây với câu hỏi,

– Tại sao địa phương của ông không chịu nhận người tỵ nạn Syrie vừa đến Pháp ?

Ông thản nhiên trả lời,

– Hiện nay chúng tôi không có tiền sửa chữa trường học vì ngân sách bị cắt giảm, ngoài ra thành phố của tôi đã cưu mang cả trăm gia đình tỵ nạn Kosovo từ bao năm nay nên chúng tôi không còn chỗ để nhận thêm người.

Cô kia tỏ vẻ nhân đạo, trách khéo ông thị trưởng,

– Ông không nhận được nhiều người, nhưng ông không thể nhận thêm năm hay ba người được sao, con số này nhầm nhò gì so với cả trăm ngàn người đang chạy giặc.

Tôi đang bí trước câu hỏi này, nhưng ông thị trưởng thì không, ông cười tươi rói,

– Thưa bà, theo ý bà thì tôi nên đuổi gia đình kosovo nào ra đường để mang gia đình Syrie vào thế chỗ của họ ?

Cô kia bẻn lẽn chuyển đề tài, câu trả lời đã nói lên phần nào thực trạng Châu Âu đang đuối sức với những nước thành viên đang giẫy chết, nhưng vẫn cố gồng mình làm “người khổng lồ bằng giấy”.

Đầu năm nay, thằng lớn nhà tôi đi công tác bên San José, vì máy bay đáp xuống San Fancisco nên cháu phải dùng taxi đi đến trụ sở chính ở thung lũng Hoa Vàng.

Anh “tài” hôm đó là người gốc Trung Đông, cũng trạc tuổi thằng con tôi, để thu ngắn hành trình, thằng nhỏ gợi chuyện trên trời dưới đất, anh “tài” định cư bên Mỹ hơn thập niên, có vợ hai con, thằng con nhà tôi có một con.

Nói đến học đường, con tôi hỏi,

– Căn tin ở trường có thực đơn riêng cho trẻ em Hồi Giáo không?

Anh ta đáp,

– Làm gì có.

Thằng con tôi ngạc nhiên, kể,

– Bên Pháp ở khu vực có nhiều học sinh Hồi Giáo căn tin phải có thực đơn riêng không có thịt heo, đó là chuyện thường ngày ở huyện, còn chuyện chướng tai gai mắt ở bệnh viện cũng không ít.

Ông bác sĩ phụ khoa thỉnh thoảng bị ông Hồi Giáo đánh sặc máu vì cái tội dám nhòm chỗ kín của vợ hắn, họ đòi hỏi phải có nữ BS phụ khoa phục vụ vợ họ trong khi Đại Học y xứ Tây đang dẹp bỏ ngành phụ khoa quá tốn kém.

Bác sĩ ở bệnh viện cũng bị thân nhân bệnh nhân người Hồi Giáo hỏi thăm sức khoẻ bằng dao, hoặc hành hung nhân viên y tế vì họ không hài lòng cách phục vụ của bệnh viện, mặc dù họ được chữa trị hầu như miễn phí.

Những sự kiện này được đưa lên TV, báo chí như chuyện xe cán chó, chính phủ không có hình phạt làm gương vì ngại mang tiếng “kỳ thị” nên ngành y cúi đầu chịu trận, căn tin cứ thế mà phục vụ.

Anh “tài” nghe đến đây phải ngoái cổ nhìn thằng con tôi, vì anh không tin những gì vừa nghe, thằng nhỏ gật đầu xác nhận,

– Tôi nói dối anh làm gì, chỉ là chia sẻ với anh những gì xảy ra bên trời Âu đó thôi.

Xứ Tây dân chủ đến mức công dân hay không công dân đều như nhau, chỉ khác là dân bản xứ, dân nhập cư có quốc tịch đóng thuế cho bá tánh hưởng sái, một kiểu thế giới đại đồng cộng sản thời xưa.

Chính phủ cắt giảm chi phí công cộng như đóng cửa bệnh viện ở vùng xa, giảm bớt nhân viên y tế, đóng cửa vài trường đại học…bớt chi tiêu cho dân để hào phóng với người ngoại quốc.

Sinh viên ngoại quốc đến Pháp học, chi phí ghi danh y chang công dân Tây, hơn một ngàn euros một năm ở đại học Y, Dược, Khoa học kỹ thuật…, và được trợ cấp y tế, trợ cấp thuê phòng, bù lỗ vé đi métro…, số tiền trợ cấp này gần cả trăm triệu, trái lại sinh viên Pháp nào cha mẹ có thu nhập khá thì đừng mơ đến mấy thứ trợ cấp này.

Đáng sợ hơn là dân Tây, người bản xứ bây giờ y như người ở trọ trên quê mình, họ bị dân nhập cư với dân số gia tăng áp đảo và bản chất hung hãn đang áp đặt tôn giáo và văn hóa của họ khiến xứ Tây khó giữ được văn hóa và tôn giáo gốc của mình, nhà thờ bỏ trống được sửa thành đền thờ hồi giáo đang trên đà phát triển.

Gần đây có nhiều video cho thấy dân tỵ đang hé lộ bản tính và ý định áp đảo chính phủ Châu Âu sắp cưu mang họ, như bản tin dưới đây.

Nỗi lo bây giờ thành sự thật:

Người Hồi giáo tị nạn yêu cầu hủy lễ hội bia Oktoberfest ở Đức!

Nỗi lo bây giờ đã trở thành sự thật, chỉ còn là vấn đề về thời gian khi dòng người tị nạn đổ xô vào Châu Âu bắt đầu áp đặt những tư tưởng Hồi giáo của họ lên châu lục này.

Morad Almuradi, một người Hồi giáo ở Hà Lan đã tổ chức một cuộc vận động trên trang Change.org yêu cầu Hội đồng thành phố Munich hủy bỏ lễ hội 16 ngày bia Oktoberfest.

*

Dân tỵ nạn hiện nay sẵn sàng đánh đổi sinh mạng để tìm đất hứa, nhưng sau khi được tiếp nhận và an cư, truyền thống tín ngưỡng độc tôn chắc cũng khó phai, có thể sẽ còn không ít người cực đoan trong họ chủ trương “đồng hóa” quốc gia tiếp đón họ và truyền bá đạo Hồi chứ không hề có ý hội nhập như dân Châu Á.

Nói vậy không có nghĩa tất cả người hồi giáo đều quá khích, hiếu chiến. Dân tộc nào cũng có kẻ tốt người xấu. Nhưng người hồi giáo, dù không bạo động, không quá khích, họ gần như không hề lên án kiểu hành quyết man rợ như chặt đầu, thiêu sống… con tin rơi vào tay tụi cuồng tín, hay tiêu diệt người Công Giáo.

Trong khi Châu Âu ca bài “nhân quyền”, lăng săng cứu vớt người Hồi Giáo chạy giặc, thì người Công Giáo bị bách hại, tàn sát bên Trung Đông còn đang bị quên lãng.

Bà Merkel và ông Hollande theo chủ nghĩa đại đồng cho rằng những người tỵ nạn này là “phúc lộc, tài nguyên”, là lực lượng lao động chính cho những xứ đang tuột dốc dân số, trong lúc dân thất nghiệp tại chỗ đang gia tăng.

Thử làm con tính nhẩm, gia đình hồi giáo, một vợ năm sáu con, chỉ có một đầu lương của ông chồng, xã hội phải tài trợ vài chục năm cho họ, với ẩn số, con cái của họ sẽ làm gì đền đáp ơn cưu mang họ, hay lớn lên mấy cậu lại quay về cố hương (Trung Đông) để học trò thánh chiến và du nhập bạo lực vào châu lục này.

Lò rèn thánh chiến sẽ chốt tại Châu Âu khi họ có đủ nhân lực khắp nơi và ngay cả trong nguồn máy chính quyền, nhóm thánh chiến không cần phải quay về Trung Đông.

Phúc họa – họa phúc không biết đâu mà lường. Bà Merkel, và cả ông Hollande, trước số lượng dân tỵ nạn đang tràn vào Châu Âu, tuy cao giọng về đạo lý văn minh Âu Châu, nhưng con mắt và cái đầu đang phải thấy dân tình ngơ ngác lo âu trước nợ nần và nạn thất nghiệp đang có cơ gia tăng.

Đoàn Thị

 

 

Hits: 82

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Khánh Hà và Tô Chấn Phong

Cận cảnh nhan sắc gợi cảm của ca sĩ Việt lấy chồng kém 20 tuổi 

Mặc dù hơn chồng 20 tuổi nhưng ca sĩ Khánh Hà và Tô Chấn Phong  vẫn sống hạnh phúc bên nhau nhiều năm qua.
Ca sĩ Khánh Hà sinh ngày 28/3/1952 tại Đà Lạt. Dù đã bước sang tuổi 63 nhưng Khánh Hà trông vẫn sexy và trẻ trung.
Ca sĩ Khánh Hà sinh ngày 28/3/1952 tại Đà Lạt. Dù đã bước sang tuổi 63 nhưng Khánh Hà trông vẫn sexy và trẻ trung.
 Cô may mắn khi sinh ra trong một gia đình có truyền thống nghệ thuật. Cha cô là nghệ sĩ Lữu Liên. Ngoài Khánh Hà thì các anh chị em khác của cô cũng đều đi theo con đường nghệ thuật như: Lưu Bích, Tuấn Ngọc, Thúy Anh...
Cô may mắn khi sinh ra trong một gia đình có truyền thống nghệ thuật. Cha cô là nghệ sĩ Lữu Liên. Ngoài Khánh Hà thì các anh chị em khác của cô cũng đều đi theo con đường nghệ thuật như: Lưu Bích, Tuấn Ngọc, Thúy Anh…
 Dấu ấn đầu tiên trong sự nghiệp ca hát của Khánh Hà đó chính là vào năm 16 tuổi. Sau đó cô và một vài thành viên trong gia đình thành lập ban nhạc để đi biểu diễn.
Dấu ấn đầu tiên trong sự nghiệp ca hát của Khánh Hà đó chính là vào năm 16 tuổi. Sau đó cô và một vài thành viên trong gia đình thành lập ban nhạc để đi biểu diễn.
 Năm 1975, Khánh Hà qua Mỹ định cư. Thời gian đầu ở hải ngoại, cô chủ yếu biểu diễn bằng tiếng Pháp, Anh... Đến năm 1980 cô trở lại với nhạc Việt và cho ra đời băng nhạc Gọi giấc mơ xưa được nhiều người yêu thích.
Năm 1975, Khánh Hà qua Mỹ định cư. Thời gian đầu ở hải ngoại, cô chủ yếu biểu diễn bằng tiếng Pháp, Anh… Đến năm 1980 cô trở lại với nhạc Việt và cho ra đời băng nhạc “Gọi giấc mơ xưa” được nhiều người yêu thích.
 Vài năm sau, Khánh Hà nổi đình đám khi tham gia vào các chương trình ca nhạc của Trung tâm Thúy Nga. Cô gây ấn tượng bởi giọng hát ngọt ngào và phong cách thời trang gợi cảm, quyến rũ cùng khả năng vũ đạo bốc lửa.
Vài năm sau, Khánh Hà nổi đình đám khi tham gia vào các chương trình ca nhạc của Trung tâm Thúy Nga. Cô gây ấn tượng bởi giọng hát ngọt ngào và phong cách thời trang gợi cảm, quyến rũ cùng khả năng vũ đạo bốc lửa.
 Trong khi sự nghiệp khá suôn sẻ thì chuyện tình cảm của Khánh Hà lại gây chú ý dư luận. Năm 18 tuổi cô lập gia đình nhưng cuộc hôn nhân nhanh chóng tan vỡ.
Trong khi sự nghiệp khá suôn sẻ thì chuyện tình cảm của Khánh Hà lại gây chú ý dư luận. Năm 18 tuổi cô lập gia đình nhưng cuộc hôn nhân nhanh chóng tan vỡ.
 Năm 1990, Khánh Hà gặp Tô Chấn Phong trong một buổi biểu diễn. Dù anh chàng này kém Khánh Hà tận 20 tuổi nhưng cả hai nhanh chóng bị tiếng sét ái tình đánh trúng.
Năm 1990, Khánh Hà gặp Tô Chấn Phong trong một buổi biểu diễn. Dù anh chàng này kém Khánh Hà tận 20 tuổi nhưng cả hai nhanh chóng bị “tiếng sét” ái tình đánh trúng.
 Mặc dù gia đình Khánh Hà không thích con gái quen biết một chàng trai nhỏ hơn nhiều tuổi nhưng bằng tình yêu mãnh liệt cả hai đã vượt qua nhiều khó khăn để gắn bó với nhau.
Mặc dù gia đình Khánh Hà không thích con gái quen biết một chàng trai nhỏ hơn nhiều tuổi nhưng bằng tình yêu mãnh liệt cả hai đã vượt qua nhiều khó khăn để gắn bó với nhau.
 Tính đến thời điểm này Khánh Hà và Tô Chấn Phong đã sống với nhau tròn 20 năm không phân biệt tuổi tác. Và ở tuổi 63, Khánh Hà vẫn rất ăn diện và xinh đẹp. Cô cũng tiết lộ, Tô Chấn Phong rất ủng hộ vợ mặc sexy.
Tính đến thời điểm này Khánh Hà và Tô Chấn Phong đã sống với nhau tròn 20 năm không phân biệt tuổi tác. Và ở tuổi 63, Khánh Hà vẫn rất ăn diện và xinh đẹp. Cô cũng tiết lộ, Tô Chấn Phong rất ủng hộ vợ mặc sexy.
 Chia sẻ lý do có thể gắn bó với chồng trẻ lâu dài, Khánh Hà cũng thẳng thắn cho biết: Vợ chồng nào sống lâu mà không thấy cũ, chán nhưng quan trọng là biết sưởi ấm lại....
Chia sẻ lý do có thể gắn bó với chồng trẻ lâu dài, Khánh Hà cũng thẳng thắn cho biết: “Vợ chồng nào sống lâu mà không thấy cũ, chán nhưng quan trọng là biết sưởi ấm lại…”.
 ...Tôi không có bí quyết gì chỉ là mỗi khi thấy tình hình hơi căng, vợ chồng lâu ngày không có thời gian riêng dành cho nhau thì chúng tôi đi du lịch, đi ăn nhà hàng, Khánh Hà chia sẻ với báo chí.
“…Tôi không có bí quyết gì chỉ là mỗi khi thấy tình hình hơi căng, vợ chồng lâu ngày không có thời gian riêng dành cho nhau thì chúng tôi đi du lịch, đi ăn nhà hàng”, Khánh Hà chia sẻ với báo chí.
  Nguyễn Đắc Song Phương
 

 

Hits: 82

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Cây cầu “biến mất kỳ diệu” ở Đan Mạch và Thụy Điển

Cây cầu độc đáo này đi xuyên qua một đường hầm dưới biển nối liền thủ đô Copenhagen của Đan Mạch và thành phố Malmo của Thụy Điển.

 
Được khai                                                          trương vào                                                          1/7/2000, cây                                                          cầu Oresund đã                                                          đi vào huyền                                                          thoại và là                                                          một trong                                                          những trải                                                          nghiệm mà bất                                                          cứ ai cũng                                                          muốn được thử                                                          qua.
Được khai trương vào 1/7/2000, cây cầu Oresund đã đi vào huyền thoại và là một trong những trải nghiệm mà bất cứ ai cũng muốn được thử qua.
 
Cầu Oresund trải dài khoảng 8 km trên mặt biển rồi hạ dần độ cao và bỗng ‘lặn’ mất tăm dưới mặt nước.
 
7-5754-1442193810.jpg
 
Thực                                                          chất, nó chạy                                                          tiếp vào một                                                          đường hầm dài                                                          tới 4 km được                                                          xây trên một                                                          hòn đảo nhân                                                          tạo dưới eo                                                          biển Flint.
Thực chất, nó chạy tiếp vào một đường hầm dài tới 4 km được xây trên một hòn đảo nhân tạo dưới eo biển Flint.
 
Chiều cao                                                          của cầu ở                                                          những đoạn nổi                                                          trên mặt nước                                                          được tính toán                                                          sao cho tàu                                                          biển cỡ nhỏ và                                                          vừa đều có thể                                                          chui qua                                                          được.
Chiều cao của cầu ở những đoạn nổi trên mặt nước được tính toán sao cho tàu biển cỡ nhỏ và vừa đều có thể chui qua được.
 
5-5650-1442193810.jpg
 
Nó được                                                          thiết kế bởi                                                          kiến trúc sư                                                          người Đan Mạch                                                          George K.S.                                                          Rotne.
Nó được thiết kế bởi kiến trúc sư người Đan Mạch George K.S. Rotne.
 
 8-8295-1442193810.jpg
 Theo Oreundbron
 

Hits: 44

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Xin chào, Cám ơn và Xin lỗi

Học phát âm những từ này ở bất kỳ ngôn ngữ nào chỉ mất vài giây, nhưng sống với thái độ đúng như ý nghĩa của chúng thì có khi phải mất một quá trình nhận thức và thay đổi, thậm chí là cả đời người.

 
Xin chào
 
http://baomai.blogspot.com/
Bằng ngôn ngữ nào thì “xin chào” có lẽ là từ ngữ thân thiện nhất. Nói chào với ai đó quen biết thì dễ, nhưng chủ động nói chào với người không quen thì không phải ai cũng làm được. Bởi vì, chào ở đây không chỉ là một từ để giao tiếp, mà còn thể hiện thái độ tích cực giao tiếp trong lời chào.
 
Tôi đã nghe ông chủ một nhà hàng lớn của Nhật kể về việc ông có được sự nghiệp từ những lời chào. Ban đầu ông chỉ là một nhân viên gác cửa tại một câu lạc bộ, nhưng ông tạo ấn tượng với những vị khách qua lại bằng lời chào, nụ cười và thái độ kính trọng của mình.
 
http://baomai.blogspot.com/
Ông đã có cơ hội nói chuyện với nhiều nhân vật giàu có và nhờ đó, ông được họ giúp đỡ lập nghiệp, làm nên cơ ngơi hiện nay mà nhiều người mơ ước.
 
Người Nhật rất coi trọng lời chào và cách chào. Chưa cần nói đến việc họ quy ước phải cúi chào bao nhiêu độ với từng đối tượng, nhân viên công ty Nhật được lưu ý kỹ nên bắt đầu làm việc với một câu chào to, khỏe khoắn với những người cùng làm hay khách hàng. Bởi lời chào một ngày mới khỏe khoắn sẽ bắt đầu những điều mới tốt đẹp.
 
Cám ơn
 
http://baomai.blogspot.com/
“Cám ơn” có lẽ là lời giản dị nhất và đẹp nhất thể hiện lòng biết ơn của chúng ta đối với người khác. Cám ơn không chỉ dừng lại là một phép xã giao, mà nó thể hiện thái độ trân trọng những gì ta có, quý trọng và ghi nhận những gì người khác làm cho ta.
 
Dù có là người tự lập đến đâu đi nữa, chúng ta cũng không thể làm tất cả mọi thứ một mình. Chúng ta tồn tại trong sự che chở và giúp đỡ của người khác. Chính vì thế, hãy cám ơn những thứ tưởng như đơn giản nhất. Đầu tiên là cám ơn người đã sinh ra ta, cám ơn người đã dạy bảo, khuyên răn ta, cám ơn người ở bên ta lắng nghe ta nói…
 
http://baomai.blogspot.com/
Tôi đang thực tập cách thể hiện cám ơn với những điều tưởng chừng hiển nhiên xung quanh và thấy rất vui. Ví dụ như: Nói cám ơn với người trông xe ở nhà trường hằng sáng tôi gặp, nói vài câu về thời tiết với họ. Nói cám ơn và khen ngợi người phục vụ nào đó trong cửa hàng…
 
http://baomai.blogspot.com/
Tôi cảm giác rằng, nhìn cuộc sống theo cách này, chúng ta cho đi yêu thương và sẽ nhận lại được yêu thương vào lúc chúng ta không ngờ tới hay cần được yêu thương nhất.
 
Xin lỗi
 
http://baomai.blogspot.com/
“Xin lỗi” có lẽ là câu khó nói nhất trong ba câu trên, bởi chẳng dễ gì ta nhận lỗi về mình.
 
Chịu nói lời xin lỗi đã khó và nói được lời xin lỗi thật lòng còn khó hơn. Nói xin lỗi thật lòng bắt đầu từ một quá trình nhìn nhận bản thân, thừa nhận cái chưa được của bản thân rồi sau đó mới thể hiện sự nhìn nhận đó với người khác một cách dễ được chấp nhận nhất.
 
http://baomai.blogspot.com/
Con người không ai sinh ra hoàn hảo, và nhìn nhận những sai lầm do sự không hoàn hảo đó, chúng ta có thể cải thiện bản thân, vươn tới cái hoàn hảo. Bản tính cố hữu của con người là vị kỷ, hiếu thắng, kiêu hãnh. Bản tính đó ngăn không cho chúng ta lắng nghe những chỉ trích một cách thẳng thắn, để rồi nhận ra cái sai của mình và ngả đầu nói lời xin lỗi từ chính đáy lòng của mình.
Phi Hoa

Hits: 76

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tại sao người Nhật Bản không ăn xin?

Ở Nhật Bản, người ta không bao giờ nhìn thấy cảnh người ăn xin lang thang trên đường phố, không phải vì ở Nhật không có người nghèo, vậy thì lý do tại sao dù có túng thiếu thì người Nhật vẫn không bao giờ đi ăn xin?

Bến tàu Edogawa là nơi cư trú của nhiều người vô gia cư Tokyo.Nhật Bản là một cường quốc phát triển bậc nhất thế giới, người Nhật nổi tiếng là những “con ong” chăm chỉ cần cù, nhưng không phải vì thế mà đất nước này không có người nghèo, dù có là cường quốc giàu có thì đất nước nào cũng có những người vô gia cư, thiếu ăn từng bữa. Thế nhưng, tuyệt nhiên không bao giờ thấy bóng của những người ăn xin trên đường phố nước Nhật. Lý do là gì vậy?

“Tokyo không có cảnh người tàn tật ra đường ngửa tay xin tiền, thậm chí cũng không có đứa trẻ nào ngả mũ xin ăn. Tuy nhiêu nhiều người dân Nhật Bản đã từ chối nhận trợ cấp từ chính sách nhân đạo bởi vì họ cảm thấy làm vậy mình sẽ mất đi lòng tự trọng hay nhân phẩm của bản thân”.

Người Nhật Bản không ăn xin cho dù họ có thiếu thốn đến đâu, khác hẳn ở nhiều nơi trên thế giới này.

Một câu chuyện được kể lại khiến nhiều người phải suy ngẫm về lòng tự trọng của người Nhật:

“Vào một tối trời mưa phùn ở Tokyo không khác gì miền nam Trung Cộng, tôi về nhà hơi trễ. Trên đường về tôi gặp một ông lão cao tuổi đang đi chiếc xe đạp cũ kỹ, đằng sau xe chở một túi to chất đầy vỏ đồ hộp đã dùng hết. Trong đầu tôi bỗng hiện lên cảnh ngày mai khi mọi người vứt đồ đã dùng xong vào thùng rác, ông lão già nua này sẽ nhanh chóng tới thu lượm ve chai, cũng giống như khi ông tìm đến các nhà hàng để thu lượm vỏ đồ hộp người ta thải ra.

Hôm nay có lẽ là ngày hiếm hoi mà ông lão may mắn khi kiếm được nhiều vỏ lon như vậy. 

Trong thời tiết mưa phùn thế này, ông ấy sẽ có đủ tiền mua vài gói mỳ ăn liền, hai miếng đậu phụ, một chai rượu sa kê, ngồi dưới mảnh vải nhựa là nhà để thưởng thức món ăn xa xỉ và ngon miệng này.

Ông ấy là một người lang thang không nhà cửa, không nơi nương tựa. Theo số liệu thống kê, Tokyo có khoảng 2.000 người vô gia cư như ông.

Hè năm ngoái, tôi có dịp đến thăm bến tàu Edogawa tại Tokyo, là dịp để ngắm nhìn “nhà” của người vô gia cư. Mỗi khi có mưa, xung quanh bến tàu lại khá sạch sẽ, cạnh đó có một mảnh đất công để không nên những người vô gia cư chọn trú ngụ tại đây.

Nhà của họ đơn sơ với tấm nilon dày màu xanh da trời che phủ ở trên. Ai cũng có một cái giường nhỏ, một chiếc vô tuyến, nồi cơm nhỏ và vài đồ dùng lặt vặt khác. Tôi không biết làm sao họ có được một chiếc máy phát điện nhỏ.

Hàng ngày người vô gia cư ở Tokyo đi lượm ve chai tại các ga tàu điện, nhặt báo do người khác đọc xong ném vào thùng rác hoặc vứt luôn ở ghế ngồi. Gần ga tàu điện cũng có một quầy bán tạp chí đã ra vài ngày trước đó với mức giá chỉ bằng nửa giá bìa cho những ai muốn giết thời gian. Và tất nhiên không có thanh tra nào tại Tokyo đi kiểm tra việc này.

Đa phần người vô gia cư đều đã cao tuổi, số ít ở lứa tuổi trung niên. Họ có thể từng là nhân viên văn phòng, tự doanh hoặc chủ doanh nghiệp nhỏ, nhưng vì một lý do nào đó, cuộc đời họ đi theo lối rẽ này để sống trên đường phố.

Ông lão cho biết hiện giờ ông hài lòng về cuộc sống thong dong không ràng buộc một năm qua.

Chính phủ Nhật Bản có chính sách đãi ngộ đặc biệt cho người ngoài gọi là “trợ cấp nhân sinh”. Người nghèo không đủ điều kiện sinh tồn có thể đến chính quyền địa phương để xin trợ cấp dưới chính sách này.

Tại Tokyo, chính sách “trợ cấp nhân sinh” hàng tháng sẽ hỗ trợ người vô gia cư hay người nghèo 120.000 Yên (gần 1.000 USD), đủ để trang trải cuộc sống ở mức tối thiểu. Tuy nhiên nhiều người dân Nhật Bản đã từ chối nhận trợ cấp từ chính sách nhân đạo bởi vì họ cảm thấy làm vậy mình sẽ mất đi lòng tự trọng hay nhân phẩm của bản thân.

Tôi cũng chưa bao giờ thấy một người ăn xin nào ở Tokyo, không có cảnh người tàn tật ra đường ngửa tay xin tiền, thậm chí cũng không có đứa trẻ nào ngả mũ xin ăn. Nhật Bản là đất nước không có người ăn xin, một hòn đảo với những điều thật khác thường so với nhiều nước khác.

Khi tôi hỏi giáo sư xã hội học Shimada tại đại học Keio, ông ấy trả lời rất đơn giản: “Thứ nhất, người Nhật Bản rất tự trọng, họ thà chết đói còn hơn xin của bố thí. Thứ hai, những người ăn xin luôn là đối tượng bị coi thường nhất ở đất nước Mặt trời mọc và cuối cùng, tinh thần võ sĩ đạo Samurai của Nhật Bản không cho phép họ làm vậy. Họ luôn ghi nhớ một quan niệm truyền thống: Một người cho dù đến bước đường cùng cũng không bao giờ nhụt chí”.

           Sưa tầm

Hits: 77

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin