Category Archives: Góp Nhặt Trăm Hoa

Ngẫu nhiên hay tất nhiên

Một buổi trà dư tửu hậu, tôi cùng vài người bạn tán gẫu chuyện trên trời đưới đất một hồi thì anh Bình chuyển sang đề tài tu hành khi thấy có một tốp đàn ông, phụ nữ và trẻ em mặc đồ lam đi qua, anh nói:

– Hiện nay người tu hành tụng kinh niệm Phật ngày càng nhiều, vào những ngày mười bốn-rằm-hăm chín-ba mươi các quán ăn chay thực khách đông nghẹt có quán không đủ chỗ ngồi. Thời mạt pháp, đạo đức xuống cấp mà được như vậy là điều đáng mừng.

Điền cười:

– Người ta ăn chay niệm Phật là chuyện bình thường, con heo con bò nghe kinh hướng Phật mới là chuyện lạ hiếm thấy.

Bình nhìn Điền, nghiêm túc nói:

– Nè! Anh có thấy không? Có thấy mới nói chớ đừng đặt chuyện tiếu lâm bôi bác phỉ báng đạo Phật tội lỗi lắm nghen?

Điền tự tin:

– Nói có sách mách có chứng đàng hoàng. Tui không thấy nhưng con tui coi trên mạng kể lại cho tui nghe. Nó còn nói có cả hình ảnh và video clip gì nữa đó?

Bình quay qua hỏi Út Bích như để xác minh lời Điền:

-Anh thường xuyên xem tin tức trên mạng có thấy hai chuyện đó không?

Út Bích gật đầu nói có, Bình đề nghị anh ấy kể lại cho cả bọn nghe, Út Bích kể lại mạch lạc cụ thể:

-Chuyện thứ nhứt xảy ra lại làng Thần Đầu thuộc thành phố Ôn Châu tỉnh Chiết giang bên Trung quốc. Ông nông dân tên Hoàng nuôi con heo nặng 150k, hôm đó ông ta chuẩn bị bắt nó làm thịt bán nhưng nó xổng chuồng chạy đến sân một ngôi chùa cách đó khá xa, trong chùa đang có khóa lễ tụng kinh, nó bèn quì hai chân trước, đầu và hai tai hướng vào trong chùa như để nghe kinh. Ông Hoàng đến bắt nó về nhưng nó không chịu đứng dậy, đánh đập thế nào nó cũng trơ trơ, thấy thế chư tăng trong chùa ra tụng bài Bát Nhã Tâm Kinh cho nó nghe nó mới chịu đứng dậy đi theo ông Hoàng về nhà và bị ông ấy mần thịt!

Bình chắc lưỡi, thương tiếc:

-Tội nghiệp! Nếu là tui, tui sẽ nuôi nó tới già tới chết rồi đem chôn chớ không ăn thịt. Còn con bò? Số phận nó có bi đát như con heo không?

Út Bích tiếp tục kể:

-Chuyện thứ hai xảy ra tại chùa Pháp Hải ở ấp 2 xã Hưng Long huyện Bình Chánh, thành phố Hồ Chí Minh. Một thương lái mua một con bò về mần thịt bán, ông ta dẫn nó ngang chùa Pháp Hải, nó bỗng dưng đứng lại không chịu đi nữa. Ông lái và nhiều người khác dùng đủ mọi biện pháp để dẫn dắt, lôi kéo nó đi, xô đẩy nó lên xe tải nhưng bốn chân nó như trồng sâu xuống đất không cách nào lay chuyển được!. Thấy vậy, tăng ni trong chùa bèn ra tụng kinh, qui y Tam bảo cho nó, nó bèn quì xuống như nhận chịu. Sau đó tăng ni đề nghị với ông lái cho họ mua lại con bò và nhờ một phật tử cạnh chùa nuôi hộ tới giờ.

Bình vừa hân hoan vừa trách móc:

-Hoan hô tay lái bò sáng suốt, ít ra cũng phải như vậy chớ có đâu u mê vô cảm như lão Hoàng nào đó?. Đạo Phật cấm chúng ta sát sinh là muốn chúng ta chăm sóc, nuôi dưỡng và phát triển lòng từ bi, tính công bằng. Người có lòng từ bi, tính công bằng mới quí trọng sinh mạng chúng sinh, mới thương yêu, giúp đỡ và sẻ chia khổ đau bất hạnh của chúng sinh. Phật dạy “tất cả chúng sinh đều có Phật tính”, do có Phật tính nên con heo mới hướng về chánh pháp để mong giải thoát kiếp súc`sinh, đáng lẽ lão ta tôn trọng sinh mạng nó, thương yêu giúp đỡ nó được toại nguyện như con bò, cớ sao lại giết nó, không phải đáng trách lắm sao?

-Nghe đâu sau đó ông Hoàng hối hận lắm. Bích nói.

Đức, cựu giáo viên trung học bật cười, nói:

-Vật dưỡng nhơn mà mấy anh, tội nghiệp hối hận giống gì? Cấm sát sinh là cấm giết người chứ đâu cấm giết heo bò, anh Bình đừng mượn lời Phật dạy rồi đánh đồng con người với thú vật. Con người là con người, thú vật là thú vật, ranh giới rõ ràng chứ không lẫn lộn được. Chỉ có con người mới có khả năng thấu triệt giáo lý cao siêu của đức Phật, mới có điều kiện tu hành theo lời dạy bảo của Ngài. Còn thú vật ăn dơ ở dáy, không biết tiếng người, không đọc được kinh kệ, không biết tu hành thì làm sao gọi là chúng sinh được?. Tui cũng biết hai chuyện đó cho nên tui nghĩ con heo con bò quì trước cửa chùa là do chúng thiếu Vitamin E nên bị tê chân đau móng đi không nổi rồi dừng lại một cách ngẫu nhiên chứ không phải do có Phật tính và dừng lại nghe kinh..

Bình nín thinh, tôi trả lời thay anh ấy:

-Có thể anh đã hiểu nhầm, anh Đức? Thuật ngữ chúng sinh của nhà Phật không phải chỉ riêng con người mà chỉ chung bốn loài hữu tình gồm thai sinh, noãn sinh, hóa sinh và thấp sinh. Như vậy, từ con người đến các con heo bò, gà vịt, ong bướm, trùn dế, vân vân, đều là chúng sinh. Bên khoa học gọi chung là động vật và xếp loại thành từng bậc từ thấp đến cao tùy theo lối sống, nếp sinh hoạt và sự biểu hiện tình cảm xúc cảm với nhau của từng loài. Loài người là động vật cao cấp nhất, khôn ngoan hơn, thông minh hơn các loài khác. Ỷ lại vào đó, loài người tìm đủ mọi cách khống chế các loài khác, bắt chúng phục vụ cho mình rồi bảo vật dưỡng nhơn? Nếu thật vậy thì khi ta bắt chúng mần thịt, chúng phải ngoan ngoản vâng lời chứ đâu có chạy trốn, giãy giụa thoát thân và kêu la inh ỏi?

Tôi ngừng lại uống ngụm nước, Út Bích xin phép tôi cho anh ấy có ý kiến với Đức:

-Hồi nãy anh nói con heo con bò quì trước cửa chùa là sự trùng hợp ngẫu nhiên do chúng bị tê chân đau móng đi không nổi chứ không phải do chúng có Phật tính rồi dừng lại nghe kinh?.Tui xin trao đổi với anh điều nầy. Nói đến ngẫu nhiên không thể không nói đến tất nhiên vì chúng là một cặp phạm trù triết học. Giải thích dài dòng nên tui rút gọn ý chính cho nhanh. Tất nhiên là cái xuất hiện bên trong sự vật, nhất định xảy ra; ngẫu nhiên là cái xuất hiện bên ngoài sự vật, khi xảy ra khi không. Cả hai đều không tồn tại độc lập mà liên hệ hữu cơ với nhau tạo thành một thể thống nhất, cho nên trong bất cứ một hiện tượng, một quá trình nào cũng đều có sự thống nhất giữa tất nhiên và ngẫu nhiên. Do đó, nói theo anh thì tê chân đau móng xuất hiện bên trong là tất nhiên, đi không nổi xuất hiện bên ngoài là ngẫu nhiên. Còn nói theo anh Bình thì Phật tính xuất hiện bên trong là tất nhiên, hành động hướng Phật nghe kinh xuất hiện bên ngoài là ngẫu nhiên, đúng không?

Đức gật đầu, Út Bích nhìn lướt qua chúng tôi rồi tiếp:

-Chắc các anh đều thấy bất cứ con vật nào khi bị đánh đập đều bỏ chạy hết, nếu bị trói buộc hay bị tê chân đau móng chúng cũng giãy giụa bứt phá và bò lết thoát thân. Con heo con bò nầy lại khác, chúng không bứt phá, bò lết thoát thân mà cứ quì tại chỗ chịu trận và chỉ đứng lên đi lại bình thường sau khi được các tăng ni tụng kinh cho nghe! Chi tiết nầy rất thú vị, đáng đồng tiền bát gạo vì nó cho thấy chúng không hề bị tê chân đau móng và không phải đi không nổi. Như vậy, trong một hiện tượng mà không có tất nhiên ngẫu nhiên thì anh lấy gì làm cơ sở để kết luận đó là hiện tượng ngẫu nhiên? Ngược lại, không bị tê chân đau móng, không phải đi không nổi thì động lực nào thúc đẩy chúng quì trước sân chùa? Câu trả lời chắc chắn là do Phật tính nên chúng mới quì xuống hướng Phật nghe kinh. Điều nầy cũng phù hợp với cặp phạm trù vì có sự thống nhất giữa cái xuất hiện bên trong với cái xuất hiện bên ngoài, cho nên tui khẳng định đó là hiện tượng tất nhiên, nhất định xảy ra. Tui cũng xin nói thêm trường hợp nầy, khi bị đánh đập, nếu con heo con bò bứt phá, bò lết thoát thân thì chẳng những tui mà tất cả chúng ta đều cho đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên, các anh thấy đúng không?

Tôi và các bạn đều đồng tình, trao đổi thêm một lúc nữa mới chia tay.

Ở đời không có việc gì không thể xảy ra. Và, một khi cái việc tưởng chừng không thể đó xảy ra khiến người ta bàng hoàng, bán tín bán nghi dù được chứng kiến tận mắt. Thật ra, hơn hai ngàn năm trăm năm trước Phật Thích Ca đã phát hiện chuyện nầy và chỉ cho chúng sinh biết, do tâm vọng động, nghiệp chướng phiền não chưa dứt nên chúng sinh cứ mãi trôi lăn trong lục đạo, luân hồi. Kinh Hoa Nghiêm.đã viết rõ ràng “…tham dục chẳng ngừng, luôn luôn si tưởng là pháp giới của súc sinh” và “…tham dục đã dứt, si tưởng chẳng sanh thì tâm súc sinh được liễu”. Tuy nhiên, do vô minh che khuất, căn cơ thấp kém thành thử chúng sinh vẫn còn bán tín bán nghi trước những hiện tượng như con heo con bò kể trên.

Thời gian qua, khoa học hiện đại đã khám phá nhiều điểm tương đồng giữa giáo lý Phật giáo và khoa học. Hy vọng trong tương lai không xa, khoa học sẽ có thêm những phát hiện mới cho sự thật hiển bày, xua tan nghi hoặc, đem lại niềm tin cho chúng sinh tinh tấn tu hành, phá bỏ vô minh, chứng đắc đạo pháp./

        TRƯƠNG HOÀNG MINH

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 3

Bạn Đang Yêu Hay Đang Bố Thí Tình Yêu?

Phần 1: Bạn chọn đứng trên mũi tàu Titanic hay đứng trên ghế đẩu?

Khổ nỗi, chúng ta sẽ chọn đứng trên mũi tàu Titanic chứ không muốn đứng trên ghế đẩu!

Ngày thôi nôi con gái đầu lòng, tôi mời nhiều bạn bè cũ tới ăn cơm. Trong đám bạn cũ có người từ chối!

Tôi hỏi vì sao, bạn tôi nói, tớ không đủ can đảm đến nhìn thấy hạnh phúc của cậu, tớ vừa sẩy thai và vừa hủy đám cưới. Đau đớn nào hơn.

Thì ra anh người yêu ngay trước đám cưới đã đánh cô ấy đến trụy thai, đám cưới cũng hủy luôn. Kết cục này, chúng tôi đã nhìn thấy từ hai năm trước, nhưng khuyên thế nào bạn mình cũng không chịu tin rằng, đấy là một người đàn ông cục súc và bản tính Chí Phèo đã ăn vào trong máu.

Can những kẻ đang yêu say đắm, nói thật, khó hơn lấy vòi cứu hỏa dập tắt núi lửa.

1. Dấu hiệu bất an của những cuộc tình bỏng cháy:

Tôi đã quan sát bao nhiêu vui buồn sướng khổ của bạn bè và của người quen, để tự rút ra một kinh nghiệm trớ trêu rằng, một cuộc tình bỏng cháy chính là một cuộc tình bất ổn, yếu ớt và chóng lụi tàn nhất. Lý do rất đơn giản: Cuộc tình càng nồng cháy, là chỉ bởi nó phải vượt qua nhiều khó khăn, thị phi, khác biệt, thời gian chớp nhoáng, vượt suối trèo đèo, điều kiện ngặt nghèo v.v… thì mới đến được với nhau. Và, nghĩa là, cuộc tình chẳng có gì để bấu víu nữa, khi vượt qua những khó khăn và bỏng cháy đó, những ngày tiếp nối thật nhạt nhẽo.

Còn những cuộc tình giản dị đến từ những tương đồng nho nhỏ trong đời sống, thì hóa ra lại rất bền vững. Vì những thứ bình thường nhỏ nhặt mới chính là cuộc sống thật của mỗi chúng ta. Người Hoa có câu phương ngôn đại ý, mạch nước nhỏ chảy lâu, thác ào ào chóng cạn. Yêu nhau bằng những thứ rất vĩ đại, thì chẳng mấy chốc chán nhau vì những thứ nhỏ nhoi. Mà một cuộc đời từ lúc sinh ra cho đến lúc chết, chúng ta ngày nào cũng sống với những cơn cảm xúc vĩ đại hoành tráng được sao?

Hay tàn nhẫn hơn là một sự thật: Một nụ hôn bỏng cháy được lập lại vài nghìn lần, có bỏng cháy như lần đầu tiên hôn hay không? Hay chúng ta cứ phải diễn mãi vai kịch nồng nàn trong mắt nhau?

Nhưng vấn đề là, bạn sẽ chọn yêu một anh chàng mà cứ cuối tuần là buổi sáng chạy bộ cùng bạn, buổi trưa đi chợ với bạn, về luộc rau kho thịt ăn cơm cùng bạn, chiều đi mua sắm, cà phê hay xem phim với bạn, tối ngồi uống trà với bố bạn nói chuyện, tâm sự với người yêu thì chỉ rủ rỉ tiền này tiêu món gì, mai trồng cho em cái cây leo, thật tầm thường và chẳng có tí kỳ tích gì. Hay bạn sẽ chọn yêu một anh chàng trèo rào vào, quỳ dưới cửa sổ suốt đêm mưa, dâng bông hồng đầy gai hoặc có hẳn 999 đóa hồng nhé, hay chàng thuê người bắn pháo hoa dưới cửa sổ khi mời bạn đi quán cà phê, tỏ tình bằng trực thăng?

Tôi có anh bạn, ngày xưa đứng suốt đêm ngoài cổng nhà bạn gái, để ném đá lên mái ngói nhà người yêu, chó sủa suốt đêm và ông bố người yêu cầm súng săn chạy ra dọa, mày mà không đi, tao bắn đấy nhé! Anh bạn tôi ưỡn ngực nói, cháu mà không yêu được con gái bác, thì cháu thà chết còn hơn!

Tôi còn nhớ hồi tôi chưa biết bơi, có một anh chàng tỏ tình bằng cách uy hiếp, lừa bế bổng mình lên mang ra ngoài hàng rào ven bờ hồ rồi bảo: “Em có yêu anh không? Nếu em yêu anh, anh sẽ bế em vào. Nếu em bảo không, anh sẽ vứt em xuống Hồ Tây!”

Thường dễ gặp hơn sẽ là những tình huống các chàng dọa dẫm và làm ra vẻ đáng thương hại như sau:

– Nếu em không yêu anh, anh sẽ chết ngay ở đây cho em xem!

– Nếu em không yêu anh, anh sẽ sống cô đơn suốt đời, không yêu ai cả!

– Nếu anh không yêu được em, thì chẳng thằng nào yêu được em cả! (Hoặc em cũng đừng hòng yêu ai!)

– Nếu em không quay lại với anh, anh sẽ đi uống rượu suốt đêm nay, rồi say rượu đi ngoài đường không biết điều gì sẽ xảy ra! Nếu anh mà gặp tai nạn thì đó là tại em!

– Vì em giận anh, anh đã thi trượt đại học! (Hoặc không có tâm trạng nào làm việc, bị sếp mắng!)

– Bố mẹ anh đã từ mặt anh rồi, nhưng anh quyết yêu em, anh đã bỏ nhà đi rồi!

– Anh chạy bao nhiêu cây số mới đến được đây, em lại nói với anh như thế à?

– Em có biết anh phải nhịn ăn nhịn mặc mấy tháng mới mua cho em sợi dây chuyền này không, sao em lại dám từ chối nhận quà của anh? V.v…

Rất nhiều những tình huống mà người con gái bị uy hiếp nhưng chẳng hề nhận ra là mình đang bị uy hiếp. Bạn chỉ thấy, chàng trai đang cố chứng minh rằng, anh ấy yêu bạn, anh ấy vì bạn, anh ấy sẵn sàng hy sinh vì bạn, anh ấy làm tất cả miễn sao bạn gật đầu. Anh ấy có thể trèo đèo lội suối, nhưng nếu bạn không yêu anh ấy, hay cho anh ấy thứ anh muốn, anh ấy sẽ phải chịu những thiệt thòi đau khổ do bạn gây ra, bạn nỡ nhẫn tâm vậy sao?

Thường, những phút kịch tính trong tình yêu sẽ mở ra cho người con gái những bi kịch! Bởi, một sự thật hiển nhiên của đời sống:

Khi bạn lên đến đỉnh núi, bên cạnh cảm giác thăng hoa sung sướng, thì trước mặt bạn là một chặng đường xuống dốc không phanh!

Người yêu ôm bạn đứng trên một chiếc ghế đẩu, làm sao cuồng nhiệt được như khi anh ấy đỡ tay bạn đứng trên mũi tàu Titanic!

Khổ nỗi, chúng ta thường sẽ chọn đứng trên mũi tàu Titanic chứ không muốn đứng trên ghế đẩu! Chúng ta sẽ yêu anh chàng cuồng nhiệt chứ không yêu một anh tẻ nhạt tầm thường. Chúng ta tin rằng tình yêu vượt qua bao trắc trở mới là tình yêu đích thực, còn tình yêu theo kiểu học cùng trường, nhà cạnh nhau, đi làm thì lại cùng công ty, chẳng yêu nhau thì yêu ai v.v… là thứ tình yêu thiếu cao trào, là cái lốp xe dự bị mà ta đi tạm trong thời quá độ, khi nào gặp người tình nồng nàn, ta sẽ đổi người yêu!

Ta thường quên mất rằng, sự lãng mạn của ghế đẩu chỉ hơn sự lãng mạn của mũi tàu Titanic ở một điểm này thôi: Cảm giác an toàn!

Kết thúc cuộc tình nóng bỏng, anh bạn ném đá lên mái ngói nhà người yêu mà tôi kể, mười năm qua đã cưới tới người vợ thứ ba rồi, cứ vài năm lại đổi vợ, có vẻ như cua gái rất lẹ. Cô vợ đầu tiên nói, bỏ nhau, con thì tớ nuôi. Anh ấy đến cái mái nhà hồi đó cũng đâu có thèm đền cho nhà tớ!

Các bạn sẽ hỏi, vậy mười mấy năm trước, Trang Hạ đã trả lời sao khi bị ép… yêu! Tôi chẳng trả lời sao cả. Số tôi còn may, Hồ Tây nông choèn chứ không phải sông Hồng, nếu không, vụ ăn vạ tình khéo biến thành vụ bức tử.

Và số trời run rủi sao, ngay phút tỏ tình căng thẳng ấy, có bốn anh cảnh sát giao thông xuất hiện, đỗ xịch xe ngay đó và xuống bảo: “Chào anh, chúng tôi kiểm tra hành chính. Anh cho xem giấy tờ và đăng ký xe!”

Giời ạ!

 

2. Có những thứ tình yêu được gọi là lòng thương hại:

Nếu cô gái không nhận lời, có thể chàng trai sẽ buông thả bản thân, đắm chìm trong rượu, bỏ bê học hành, nổi nóng đánh nhau ngoài đường, bỏ nhà ra đi, chán đời.

Nếu cô gái không làm lành, người yêu cô sẽ đứng suốt đêm như cây cột điện, sẽ thức trắng không ngủ chờ hồi âm, sẽ xóa toàn bộ nick trên mạng và biến mất khỏi thế giới Internet, sẽ cắt tay chảy máu, sẽ tự châm thuốc lá đang cháy vào tay như kiểu hành xác.

Nếu cô gái không nhận lời cưới chàng, chàng sẽ từ đó khinh rẻ toàn bộ lũ đàn bà, sẽ vung tiền mua dâm liên tục, sẽ sỉ nhục gái điếm, sẽ có thói quen mỉa mai bôi nhọ mọi người phụ nữ (trừ mẹ mình và em gái mình!).

Tôi tin bạn đã từng gặp phải hoặc từng chứng kiến, quen biết hay nghe kể những chuyện như thế, vì nó đầy rẫy trong cuộc sống. Khổ nhục kế là một trong những thủ pháp của đàn ông và đàn bà khi muốn chiếm nhau. Mức độ ngày càng nặng nề dần.

Bạn có chắc rằng, mọi cô gái đều tỉnh táo để thoát ra khỏi được cái bẫy đó không? Tôi thì nghĩ là không. Chỉ bởi một lẽ đơn giản. Không bao giờ có một thằng cha căng chú kiết lạ hoắc nào đó chạy tới trước mặt bạn đòi yêu kiểu đó đâu. (Nếu có thật thế, bạn đã gọi 113 cảnh sát cơ động tới xử lý nó rồi! Đúng không?). Mà những đòi hỏi ấy đều đến từ những chàng trai mà bạn vốn đã rất có cảm tình, thậm chí là người yêu cũ, người yêu hiện tại, chồng v.v… Vì họ và bạn đã có một mối quan hệ tình cảm trên bình thường, họ mới dám mở mồm ra đặt điều kiện như thế! Và vì tình cảm đã có, nên khi bị uy hiếp tình cảm, bạn không hề cảm thấy sợ hãi. Bạn chỉ thấy thương anh ta, thấy ái ngại, thấy mình có lỗi, thấy mình phải có trách nhiệm với hành vi của anh ấy, thấy mình không được quyền tàn nhẫn với anh ấy!

Xin lỗi các bạn, tôi chỉ muốn nói một câu thôi, làm ơn hãy tránh xa những gã đàn ông đang làm mình làm mẩy! Họ là tai họa cho đời bạn đấy, nếu bạn rước họ vào!

Chắc độc giả sẽ hỏi rằng, làm gì có liên hệ, giữa một anh chàng than thở với bạn gái, anh phải chạy mười cây số mới tới được chỗ em! Và một anh chàng, đánh vợ chưa cưới trụy thai?

Tôi thì nói có, vấn đề chỉ là thời gian thôi! Và chính bạn đã cho phép họ dấn sâu vào đời mình, một người đàn ông mà ngay từ lúc tỏ tình đã không hề mang cho bạn cảm giác an toàn, chỉ mang cho bạn sự ái ngại, thương hại, áy náy, thấy phải có trách nhiệm!

Tình yêu đâu phải là lòng thương hại. Nhưng có quá nhiều chàng trai (cả các cô gái nữa) đã dùng cách tạo sự thương hại, hoặc sự sợ hãi để có được tình yêu. Ví dụ đơn giản, hãy nhìn những fan cuồng của các ca sĩ dùng khổ nhục kế, sự quỵ lụy đáng thương hại, sự cuồng nhiệt và quá khích mà xem. Cách họ ứng xử chính là phản chiếu cách mà họ yêu! Nếu hành vi méo mó, yêu họ có an toàn không?

Có lẽ chúng ta chỉ quan tâm rằng, trong những lời chàng nói, những việc chàng làm, có bộc lộ nhiều tình yêu hay không, tình yêu có chân thành không. Mà quên không để ý rằng, ngoài bộc lộ tình cảm ở thời điểm đó ra, nó cũng bộc lộ bản chất của người đàn ông ra nữa!

– Đó là người đàn ông tự cao tự đại: Anh ta cho rằng những gì anh ta làm thật là to tát, ghê gớm, vất vả, nhọc công, thật là đáng kể. Anh ta đã đứng suốt đêm ngoài cửa sổ, ắt bạn phải có nghĩa vụ thò cái cổ bạn ra cho anh ta gặp mặt. Anh ta đã phải nhọc lòng làm gì đó cho bạn, bạn cần phải đáp trả cho xứng đáng! Thật là hợp lý, coi trọng bản thân mình nên tự cho mình quyền đòi hỏi đền đáp từ người khác. Nên nếu thấy lúc đó có một chàng khác cũng đang nhọc công tán bạn, anh ta sẽ tìm mọi cách hạ thấp đối thủ. Trời ơi, theo bạn đàn ông tốt là người đàn ông khi bị cạnh tranh, sẽ tìm cách làm cho bản thân mình tốt đẹp lên, hay tìm cách dìm hàng hạ giá đối thủ?

– Đó là kẻ có khuynh hướng bạo lực: Không phải tất thảy những gì chàng làm đều cố tỏ ra mạnh mẽ, tốn sức, phí công, rất đàn ông tính? Dùng sức để yêu hẳn cũng là người dùng sức để tát!

– Kẻ làm mình thảm hại đi trong mắt bạn: Anh ấy sẽ tự tạo ra những thiệt thòi, tổn thất cho bản thân. Cho bạn biết rằng, bạn quan trọng làm sao, có bạn thì đời anh ấy lên tiên, thiếu bạn thì đời anh ấy là đống rác. Xin lỗi chứ, những người đàn ông như thế bản thân họ đã là một đống xà bần rồi. Chẳng phải vì thất tình mà anh ấy thi trượt đại học, nếu lúc trước bạn yêu anh ấy, anh ấy vẫn trượt đại học mà thôi, vì thi cử là nơi chứng tỏ năng lực chứ không phải cứ có bồ sẽ thi đỗ. Hai người cãi nhau nên anh ấy nổi nóng với khách hàng, chửi sếp, nhưng bản thân người yêu mà anh ấy còn cãi cọ được, thì khách hàng chẳng yêu thương gì, anh ấy làm sao mà không cãi nhau? Vậy vấn đề của anh ấy luôn là của anh ấy, tại sao luôn đổ mọi thất bại, nhược điểm của anh ta lên đầu bạn gái?

Rất ái ngại là, hôm nọ có một độc giả gửi thư hỏi tôi rằng, chị chuẩn bị cưới chồng thì anh chồng tương lai cho biết, phải hoãn đã vì quan hệ của anh ấy với vợ trước không dứt khoát được, con anh ấy chán chường bỏ học. Cứ như thể, chính cô gái kia mới là lý do để cho con anh ấy bỏ học không bằng! Bản thân anh ấy không tự thu xếp được các vấn đề khó khăn của bản thân, như quan hệ gia đình, chăm lo con cái, trách nhiệm đàn ông, giờ lại ngoặc thêm cô gái mới vào, bắt cô phải chịu trách nhiệm với những gì anh ấy đang gây ra, có bất công không?

Thế mà, cô gái ấy hoàn toàn không phát hiện ra rằng, quan hệ của mình bất ổn không phải là vì hoàn cảnh của anh, điều kiện của anh, mà là từ tính cách và bản chất của anh ấy! Cô ấy cứ tưởng rằng, giải quyết được vụ con anh ấy bỏ học là xong, là có thể cưới người đàn ông ấy làm chồng!

3. Bạn có thể mang thân thể mình ra làm quà từ thiện cho đàn ông không?

Tôi nghĩ là nếu bạn thích, thì cũng không sao, nhưng chắc chỉ làm thế được một lần trong đời. Vì bạn không có cơ hội thứ hai đâu!

Nếu bạn thương hại anh ấy mà yêu anh ấy, tự nhủ mình không thể tàn nhẫn, không thể làm ngơ quay đi, mình phải cứu vớt đời anh ấy. Thì sao không nghĩ rằng, tại sao bạn lại phải có nghĩa vụ cứu vớt đời anh ấy? Sự thương hại thường chỉ khiến chúng ta móc hầu bao ra, mang cho tiền, mang cho kẻ đáng thương những thứ vật chất hoặc quà cáp, thời gian chăm sóc v.v… Thế thân thể bạn có phải là một món quà từ thiện không? Sao bạn lại mang tình yêu và thân thể mình ra như thể món quà từ thiện cho người đàn ông đang quỳ dưới chân bạn cầu xin tình yêu? Một khi bạn mủi lòng trước anh ấy, bạn sẽ nhanh chóng biến thành nạn nhân của chính mình. Cái phụ nữ cần là một người đàn ông đàng hoàng đang đứng ngang hàng và nhìn vào mắt bạn, chứ không phải là người đàn ông đang quỳ xuống hoặc cho bạn thấy là anh ta rất đáng thương.

Nếu bạn sợ hãi và thấy mình phải có trách nhiệm với những thứ mà “nếu không có bạn, anh ấy sẽ không có”, thì một sự thật hiển nhiên là: Đó chỉ là viễn cảnh trong lời anh ấy nói mà thôi. Còn sự thật thế nào, ai kiểm chứng. Có bạn rồi, vẫn chẳng có phép lạ nào xảy ra trong đời anh ấy cả. Bởi đơn giản, nói thì dễ, chứ làm thì khó biết bao. Dọa dẫm thì dễ, chứ bản lĩnh trong đời thì mấy?

Và nếu bạn sợ hãi khi anh ấy bảo: “Em mà không yêu anh thì anh sẽ treo cổ tự tử!”. Thậm chí anh ta làm thật, thì phải hiểu rằng: Nếu bạn yêu người đàn ông có khuynh hướng sát thương và tự sát thương, có khả năng sau này bạn mới là người bị anh ta treo cổ dưới sợi dây ấy! Và nếu bạn tự buộc mình phải có trách nhiệm với một kẻ đầu óc có vấn đề, coi thường các giá trị sống, coi thường cả sự sống của bản thân, thì tôi có một lời khuyên chân thành:

Hãy mua bảo hiểm thân thể, bảo hiểm nhân thọ, bảo hiểm tinh thần, bảo hiểm y tế trước khi yêu anh ấy!

Trong tình yêu, chúng ta nói nhiều đến lãng mạn, nồng nàn. Nhưng cái giữ ta lâu bền nhất với tình yêu và người yêu, thực ra lại là cảm giác an toàn. Có được cảm giác an toàn, chúng ta mới nghĩ được đến tương lai, đến đường dài, đến một mái nhà.

Không phải vậy sao?

Trang H

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 4

Lời Phật dạy cho những người nóng tính, nhất là phụ nữ càng nên đọc

Ba thứ đó là: “Tham, Sân, Si”. Trong kinh thường gọi ba thứ này là “Tam độc”.

Tức giận là một cơ chế phản xạ của con người khi đứng trước một sự việc không như ý. Tuy nhiên việc tức giận quá mức sẽ dẫn đến ức chế tinh thần, khi không kiểm soát được ắt sẽ bộc phát gây ra những hành động sai trái.

Phật khuyên mọi người chúng ta không nên nóng giận.

Phật không phân biệt nóng giận vì có lý do chính đáng hay không chính đáng, hợp lý hay không hợp lý. Chỉ biết rằng khi nóng giận, tâm con người chắc chắn không đủ để kiểm soát hành vi và ngôn ngữ. Phật nói : “Hãy từ bỏ nóng giận thì phiền não sẽ không đến với các người”.

​Chẳng hạn, điều gì mình không ưa thích mà cứ phải “chạm trán” liên tục thì tâm bất mãn bùng phát biến thành phẫn nộ, hoặc trong trường hợp thường xuyên bị kẻ khác chỉ trích tấn công với lời lẽ gay gắt thì sự bực phiền dồn nén trong lòng trào dâng chuyển thành cơn phẫn nộ. Phẫn nộ, do đó, là hệ quả của tâm giận dữ bất mãn bị kích động.

Đức Phật dạy rằng, cần phải học cách nhận diện và chuyển hóa cơn giận, khi giận, không nên đè nén trong lòng mà nên nói ra. Ta nên bày tỏ nỗi khổ của ta một cách rất chân tình và thật thà với người mà ta đang giận, có như thế mới có cách giải quyết vấn đề.

Lời Phật dạy cho những người nóng tính, nhất là phụ nữ càng nên đọc.

​Khi trao đổi bàn giải với nhau, cả hai nên dùng lời ái ngữ ôn hòa và phải tỏ ra một cách hết sức thành thật cởi mở. Cả hai nên dẹp bỏ lòng tự ái kiêu căng ngã mạn. Vì lòng tự ái là con đẻ của bản ngã. Chính nó gây nên thù hận và giết chết đời ta.

Phật khuyên ta nên lấy lòng từ bi và tính ôn hoà để thắng phẫn nộ. Đồng thời ta còn phải thận trọng lời nói, giữ gìn ngôn ngữ cho nhẹ nhàng, đúng đắn và không bao giờ nên thốt ra những lời nặng nề thô lỗ làm đau lòng người khác.

Thông thường, khi tức giận, con người thường muốn trừng phạt nặng nề đối phương, càng như thế, hiểu lầm càng lớn, thù hận càng sâu, chẳng phải càng bi ai hay sao, người giữ mối thâm thù làm sao có thể hạnh phúc được.

​Điều khó nhất là diệt từ hận thù từ trong tâm, khi không còn nghĩ đến tức giận, tự khắc cơn nóng giận sẽ nguội dần. Ta sẽ dùng tình thương và lòng bao dung để đáp lại mọi trường hợp mà người phàm tục cho là đáng giận, trong những lúc họ tranh giành phải trái hơn thua với nhau.

Hãy luôn nhớ rằng, dứt bỏ được nóng giận, hơn thua, cuộc đời sẽ tự nhiên thanh thản và dễ chịu hơn rất nhiều.

Lời Phật dạy cho những người nóng tính, đã là phụ nữ càng phải đọc
Nguồn: Sưu tầm
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 14

Tăng nguy cơ điếc đột ngột do thường xuyên đeo tai nghe

Các chuyên gia cảnh báo, việc đeo tai nghe liên tục trong thời gian dài với âm lượng lớn kích thích thẳng vào ốc tai, tai trong có thể dẫn đến viêm, điếc đột ngột.

 

Các biểu hiện viêm tai như thoái hóa sức nghe, nghe giảm dần so với âm thanh bên ngoài, ù tai, nhức đầu, chóng mặt, tức ngực…

Dưới đây là những sai lầm khi đeo tai nghe ảnh hưởng đến thính giác:
Đeo tai nghe liên tục trong thời gian dài
Ốc tai thu nhận các kích thích sóng âm, có nhiều tế bào thính giác, trong đó nhiều tế bào chịu trách nhiệm nghe các tần số khác nhau. Âm thanh, tiếng ồn quá mạnh, kéo dài sẽ gây ra trạng thái kích thích liên tục, làm mệt thính giác.
Tăng nguy cơ điếc đột ngột do thường xuyên đeo tai nghe
Nghe nhạc quá to khi dùng tai nghe không gây ảnh hưởng ngay, tuy nhiên lâu dài chúng sẽ làm suy giảm thính lực, thậm chí điếc đột ngột, đau viêm mống tai ngoài.
Các bác sĩ khuyến cáo, cường độ âm thanh không nên vượt quá 80 dB, đặc biệt khi nghe nhạc.
Ngủ quên khi nghe nhạc
Nghe nhạc bằng tai nghe khi ngủ, não vẫn phải tiếp tục làm việc ngay cả khi cơ thể đang trong trạng thái nghỉ ngơi. Nếu kéo dài thói quen này gây tổn thương cơ quan thính giác, hệ thần kinh trung ương.
Không vệ sinh tai nghe
Đầu tai nghe không được vệ sinh thường xuyên, đặc biệt với loại có gắn bông mút là nơi lưu trú của vi khuẩn, vi nấm phát triển khiến tai dễ bị viêm nhiễm nấm.
Ngoài ra, khi dùng tai nghe kích thước không phù hợp dễ gây ra đau nhức tai, đau đầu…

Lời khuyên 

– Chọn mua tai nghe vừa vặn của mình. Nếu tai nghe có miếng bọc bên ngoài, bạn nên thay định kỳ mỗi tháng/lần.
– Thường xuyên vệ sinh tai nghe, tránh để ở những nơi mất vệ sinh.
– Sau 15 phút đeo tai nghe, bạn nên bỏ ra để tai được nghỉ ngơi. Không nên đeo tai nghe quá 2 giờ/ngày và đặc biệt không nên đeo khi ngủ.
– Người mắc bệnh về tai ngoài, tai giữa không nên đeo tai nghe lâu dài vì làm cho viêm tai dễ tái phát.
– Nếu đau tai, chảy nước trong tai phải đi khám ngay.
– Tránh để âm lượng quá lớn, giữ sao để cường độ âm thanh không vượt qua 60%.
Phương Nam-theo dkn.tv 22/6/2018
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 20

NHỮNG BỨC HÌNH HIẾM THẤY

15张照片,见过1张算你牛!(一)
Già nhất thế giới nhưng vẫn… tươi như hoa
15张照片,见过1张算你牛!(一)
Cây “càng gìa càng do càng dai” lạ lùng
15张照片,见过1张算你牛!(一)
15张照片,见过1张算你牛!(一)
15张照片,见过1张算你牛!(一)
Thân cây tuy già nhưng vẫn… “cười toe”
15张照片,见过1张算你牛!(一)
 Vẫn vững như bàn thạch, bão tố cũng chẳng… nhằm nhò gì
15张照片,见过1张算你牛!(一)
Cũng có lúc buồn… rũ người ra
15张照片,见过1张算你牛!(一)
Chúng ta là hàng xóm, bắt tay nhau chơi…
15张照片,见过1张算你牛!(一)
Đố anh nào to bằng tui
15张照片,见过1张算你牛!(一)
Tụi nó chơi ngược tui, vẫn ngon lành…
15张照片,见过1张算你牛!(一)
Bão tố, ngập lụt càng tốt tươi hơn
15张照片,见过1张算你牛!(一)
Tụi nó không cho tui xuống đất thì tui “ngồi” đây luôn
15张照片,见过1张算你牛!(一)
Đố anh nào có nhiều màu sắc bằng tui…
15张照片,见过1张算你牛!(一)
Coi kỹ đi, có thấy một em đẹp như mơ không… 
15张照片,见过1张算你牛!(一)
Lại coi kỹ nữa đi, có biết tui là ai không ?
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 8

Đừng đợi đến lúc bạn già rồi, mới biết được điều gì là hạnh phúc

Hạnh phúc là gì? Đến nơi đâu mới tìm được hạnh phúc? Con người vẫn luôn mong muốn tìm đến được bến bờ hạnh phúc, nhưng lại không hiểu một điều quan trọng…

otkc81-20161012-dung-doi-den-luc-ban-gia-roi-moi-biet-duoc-dieu-gi-la-hanh-phucHạnh phúc là gì? Đến nơi đâu mới tìm được hạnh phúc. (Ảnh: Internet)

Bạn nghèo khó, nhưng có người nguyện đi cùng bạn chính là hạnh phúc.

Bạn đau ốm, có người tận tình chăm sóc cho bạn chính là hạnh phúc.

Khi bạn lạnh, có người ôm bạn chính là hạnh phúc.

Khi bạn khóc, có người an ủi bạn, là hạnh phúc.

Khi bạn già, có người bầu bạn cùng, cũng là hạnh phúc.

Bạn sai, có người bao dung, tha thứ cho bạn, cái này là hạnh phúc.

Bạn vất vả, có người thương xót, đây cũng chính là hạnh phúc.

tìm kiếm, hạnh phúc, bao dung, Bài chọn lọc,

Hạnh phúc không phải là quanh bạn có bao nhiêu người, mà là có bao nhiêu người bên cạnh bạn. (Ảnh: Internet)

Hạnh phúc không phải là quanh bạn có bao nhiêu người, mà là có bao nhiêu người bên cạnh bạn.

Hạnh phúc không phải là bạn lái những chiếc xe sang trọng, mà là bạn lái xe về đến nhà bình an.

Hạnh phúc không phải là bạn tích trữ được bao nhiêu tiền, mà là mỗi ngày thể xác và tâm hồn được tự do, được làm những việc mình yêu thích.

tìm kiếm, hạnh phúc, bao dung, Bài chọn lọc,

Khi bạn già, có người bầu bạn cùng, cũng là hạnh phúc. (Ảnh: Internet)

Hạnh phúc không phải là vợ của bạn xinh đẹp ra sao, mà là vợ của bạn luôn có thể nở nụ cười rạng rỡ.

Hạnh phúc không phải được ăn ngon mặc đẹp, mà là không có bệnh, không có tai ương.

Hạnh phúc không phải lúc bạn thành công được tung hô nhiệt liệt, mà là lúc bạn sa cơ vẫn có người nói: “Bạn tôi à! Cố lên!”

Hạnh phúc không phải là bạn nghe qua bao nhiêu lời ngon ngọt, mà là khi bạn bi thương rơi lệ, vẫn có người nói với bạn: “Không sao đâu mà, có tôi ở đây…”

Tuệ Tâm

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 30

Cổ nhân trọng nghĩa khinh lợi

Ngày nay, mỗi dịp gặp mặt, mỗi dịp tết đến, người ta thường chúc nhau phát tài để thể hiện tấm lòng đối với nhau. Người hiện đại coi trọng tiền tài, của cải như vậy thực sự là khác biệt rất lớn so với quan niệm của người xưa.

(Hình minh họa)
(Hình minh họa)

Thời Xuân Thu, ở nước Tấn có một vị đại phu (chức quan to thời xưa, dưới quan khanh) là Thúc Hướng. Có một lần, ông đến gặp Hàn Tuyên Tử đang làm chức Khanh đại phu của nước Tấn. Hàn Tuyên Tử lúc ấy đang ưu sầu, buồn khổ vì cảnh nhà nghèo khó. Nhưng Thúc Hướng lại vui vẻ nói lời chúc mừng ông.

Hàn Tuyên Tử nói: “Cái chức Khanh đại phu của ta chỉ như hữu danh vô thực, nghèo khó thật không có gì để có thể kết giao với các đại phu khác trong triều. Ta đang vì chuyện này mà phát buồn phát sầu. Ngài lại nói lời chức mừng ta, là nguyên cớ vì sao?”

Thúc Hướng trả lời: “Trước đây, thượng khanh Loan Vũ Tử của Tấn Quốc quản lý việc cúng tế nhưng trong nhà ông ngay cả dụng cụ để tế lễ cũng không có đủ. Thế nhưng, ông vẫn có thể truyền bá đạo đức tốt đẹp, tuân theo pháp chế, danh tiếng của ông truyền đến cả tai vua các nước chư hầu. Chư hầu các nước thân thiết với ông, kẻ địch quy thuận ông, bởi thế mà khiến cho nước Tấn yên ổn, người người đều tuân thủ pháp tắc, không có tệ nạn, cho nên tránh được tai họa.

Khi chức ấy truyền xuống đời con là Hoàn Tử, Hoàn Tử kiêu căng ngạo mạn, xa xỉ vô độ, lòng tham không đáy, làm việc phạm pháp, tích trữ tài vật, tham tài trục lợi, lẽ ra ông ta đã gặp phải tai họa to lớn. Nhưng, nhờ âm đức của cha ông ta – Loan vũ Tử nên mới có thể yên ổn mà chết già. Về sau chức ấy truyền cho đời cháu là Hoài Tử, Hoài Tử không học theo những việc làm của cha Hoàn Tử mà học tập đức hạnh của ông nội là Loan Vũ Tử nên lẽ ra có thể miễn trừ được tai họa nhưng bởi vì phải chịu liên lụy từ tội nghiệt do cha để lại mà cuối cùng phải lưu vong đến nước Sở.

(Hình minh họa)
(Hình minh họa)

Hàn Tuyên Tử lại nói: “Còn như Khích Chiêu Tử, tài sản của ông ta bằng một nửa tài sản của hoàng thất nước Tấn. Người hầu trong nhà ông ta bằng một nửa tam quân. Ông ta cậy vào tài sản và thế lực của mình, ở nước Tấn sống hủ bại, xa hoa vô cùng. Cuối cùng ông ta cũng nhận phải tội chết, bị phơi thây ở sân triều đình, liên lụy khiến họ hàng cũng bị giết tiệt.

Trong tám người họ Khích, có năm người làm quan đại phu, ba người làm quan khanh, quyền thế của họ đủ lớn, nhưng vì sao vẫn phải chịu cảnh ấy? Đó là bởi vì không có một người nào đồng tình với hành vi của họ, nói đơn giản hợn là vì không có đức hạnh.

Hiện tại, ngài gặp cảnh nghèo khó như của thượng khanh Loan Vũ Tử, ta cho rằng ngài có thể kế thừa đức hạnh của ông ấy, cho nên mới chúc mừng ngài. Nếu không phải là sầu lo vì đức hạnh hay không có đóng góp cho triều đình, dân chúng mà lại chỉ vì tài vật của cải thiếu thốn mà sầu lo, thì quả thực là ta thương cảm cho ngài còn không kịp. Sao có thể nói lời chúc mừng được đây?”

Hàn Tuyên Tử nghe xong những lời nói của Thúc Hướng, vội dập đầu nói: “Ta ở vào thời điểm sắp diệt vong, toàn bộ là dựa vào ngài đã cứu ta. Chẳng những bản thân ta, con cháu ta nhận lời giáo huấn của ngài, mà con cháu của tổ tiên Hoàn thúc sau này cũng đội ơn ân đức của ngài.”

Câu chuyện này muốn nói với người đời sau rằng, nghèo không đáng để ưu sầu mà nên coi trọng tích đức. Bởi vì người không có đức, thì càng giàu có càng có thể hại người hại mình. Câu chuyện củng giảng một đạo lý rằng, có đức thì có thể chuyển họa thành phúc, nói rõ mối quan hệ giữa đức và giàu nghèo.

Người không có đức, không chỉ bản thân khó hưởng thụ được cuộc sống xa hoa lâu dài mà còn có thể để lại tai họa cho đời sau. Người có đức lớn, ngoài việc được người đời kính trọng, còn để lại phúc đức cho con cháu. Bởi vậy, người xưa cho rằng, hành thiện tích đức mới là nguồn gốc của hết thảy hạnh phúc, còn phát tài, giàu có chưa hẳn đáng để chúc mừng và ngưỡng mộ, kỳ vọng.

An Hòa

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 24

Cổ nhân giảng: Người không có “liêm” thì thứ gì cũng lấy, người không có “sỉ” thì việc gì cũng làm

Người xưa xem một người “hiền ngu” là dùng đức để đánh giá. Người có đức hạnh cao thượng thì được mọi người tín phục. Trong đó, “liêm” và “sỉ” là hai trong tám đức hạnh cao thượng nhất của con người. Bởi vì, người mà không có liêm thì thứ gì cũng lấy, người không có sỉ thì việc gì cũng dám làm. 

Bao Thanh Thiên
(Hình minh họa: Qua kknews.cc)

Cổ ngữ có câu: “Dùng nhân dùng đức mà trị người thì là theo Đạo. Dùng Đạo mà cai trị đất nước thì quốc thái dân an, thiên hạ thái bình. Dùng quyền dùng lực mà trị người thì chính là ác bá. Dùng ác bá mà cai trị đất nước thì hậu họa khôn cùng, thế đạo tất sẽ loạn.”

Người xưa chia đức thành tám loại là hiếu, đễ, trung, tín, lễ, nghĩa, liêm, sỉ, gọi chung là “Bát đức”. “Bát đức” này cũng được gọi là “Bát đán”, có nghĩa là một người mà thiếu tám đức này thì đó không phải là người nữa. Người mà mất đi tiêu chuẩn căn bản để làm người thì không thể được tính là người.

So với thời cổ xưa thì các giá trị đạo đức như liêm, sỉ gần như không còn được đề cao thậm chí đã bị mai một đi rất nhiều. Đạo đức trượt dốc, không coi trọng “bát đức” cũng được xem là nguyên nhân căn bản của hết thảy những vấn đề xấu xảy ra trong xã hội ngày nay.

“Liêm” và “sỉ” là đức hạnh mà con người cần tu dưỡng

Bao Thanh Thiên
(Hình minh họa: Qua sogou.com)

“Liêm” (liêm khiết, trong sạch) là một trong những phẩm đức rất quan trọng của con người. “Liêm” vừa bao hàm ý nghĩa liêm khiết, trong sạch vừa bao hàm ý nghĩa tiết kiệm (thanh đạm).

Cổ nhân nói rằng: “Liêm là cái gốc của phú quý”. Không tham lam cũng được xem là “liêm”. “Liêm” thường được kết hợp với “thanh” (trong sạch) thành “thanh liêm”, không tham mà trở nên trong sạch. Nhưng suy xét sâu xa, thì “liêm” cũng được bắt nguồn từ “sỉ”, bởi người mà có “sỉ” (biết hổ thẹn) thì sẽ có “liêm” (không tham).

“Sỉ” chính là có tâm cảm thấy hổ thẹn. Khổng Tử giảng: “Hành kỷ hữu sỉ”, nghĩa là giữ mình, biết làm xằng làm bậy là xấu hổ. Mạnh Tử cũng giảng: “Nhân bất khả vô sỉ”, ý nói rằng làm người là không thể không có “sỉ”, không thể không biết xấu hổ.

Khổng Tử cũng giảng: “Tri sỉ cận hồ dũng”, người biết xấu hổ thì cũng được xem là người gan dạ, dũng cảm. Một người biết hổ thẹn thì gặp tài vật mới không tham, lâm vào khó khăn mà không bị khuất phục. Người có “liêm” có “sỉ” mới biết khiêm tốn mà thoái nhường, lựa chọn lấy hay bỏ có mức độ phù hợp. Vô luận là tu dưỡng cá nhân hay là khí tiết của dân tộc thì “sỉ” đều là “người dẫn đường” của lương tri.

Một người biết hổ thẹn sẽ luôn biết ước thúc, chế ngự được hành vi của mình sao cho không vi phạm đạo đức. Cho nên, người biết sỉ cũng là người dũng cảm. Bởi vì biết xấu hổ nên họ luôn biết tự soi xét lại đức hạnh của mình. Người biết hổ thẹn mới có thể dũng cảm đối mặt với sai trái của mình, chiến thắng được bản thân mình, đây chính là thể hiện của “dũng”.

Mạnh Tử cũng nói: “Vô tu ác chi tâm, phi nhân dã”, ý tứ là một người mà không biết hổ thẹn thì không thể được tính là người. Ông cho rằng, người biết xấu hổ thì mới có đạo đức tốt, không bị hấp dẫn bởi danh và lợi.

Chu Hi cũng giảng: “Nhân hữu sỉ, tắc năng hữu sở bất vi”, ý nói rằng một người biết hổ thẹn thì sẽ không làm những việc không nên làm.

Người biết hổ thẹn mới có ý chí kiên định. Khi đứng trước được hay mất, nghĩa hay lợi, cộng đồng hay cá nhân…họ mới không bị dục vọng thao túng, thúc ép.

Học giả Lữ Khôn, triều Minh nói rằng: “Ngũ hình bất như nhất sỉ”, tức là làm cho người dân biết xấu hổ thì còn có tác dụng hơn là năm loại hình phạt nghiêm khắc (năm hình phạt thời cổ đại gồm khắc dấu chàm, cắt mũi, chặt chân, thiến, xử chết).

Ông cho rằng, việc giáo dục cho người dân hiểu về “liêm sỉ” còn quan trọng hơn là dùng trọng hình. Bởi vì khi đạo đức của con người được nâng cao, họ biết việc gì nên làm việc gì không nên làm rồi, biết rõ đúng sai rồi thì có thể không cần dùng đến hình phạt nữa. Cũng bởi vì thế mà Nho gia đề cao việc giáo dục, xếp giáo dục đứng trước, hình phạt đứng sau.

Người xưa thanh liêm như thế nào?

Bao Thanh Thiên
(Tạo hình nhân vật Bao Thanh Thiên trong phim. Ảnh qua: Ettoday.net)

Vào ngày mừng thọ 60 tuổi của Bao Thanh Thiên, ông kiên quyết không nhận lễ vật mà bất kỳ ai mang đến tặng. Ông thật không ngờ người đầu tiên đến chúc mừng và tặng lễ vật cho ông lại chính là Hoàng đế đương triều Tống Nhân Tông. Trên thiếp, Thái giám có ghi bốn câu thơ có ý là:

“Đức cao vọng trọng nhất phẩm khanh
Ngày đêm vất vả như Ngụy chinh
Hôm nay Hoàng Thượng đem lễ tặng
Cự lễ ngoài cửa lễ bất thông.”

Bao Thanh Thiên sau khi đọc bốn câu thơ xong, ông liền hồi đáp bằng bốn câu thơ có ý là:

“Thiết diện vô tư lòng son trung
Làm quan tối kỵ nhắc tới công
Vất vả vốn là trong phận sự
Cự lễ vì khai liêm khiết phong.”

Bao Thanh Thiên đã dùng thơ để cự tuyệt lễ vật, vừa thể hiện được tấm lòng liêm chính, khéo léo của mình lại nhận được sự khen ngợi của Hoàng Thượng cũng như sự kính trọng của quan tướng trong triều đình và muôn dân.

An Hòa (dịch và t/h)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 29

Độc đáo những bộ váy bằng… sữa.

Không sử dụng bất cứ kỹ xảo tinh vi nào, Nhiếp ảnh gia người Anh gốc Ba Lan – Jaroslav Wieczorkiewiz đã khiến nhiều người mê mẩn với bộ sưu tập thời trang cho Phái  ̣Đẹp làm từ… sữa.
 
http://i.dailymail.co.uk/i/pix/2013/10/18/article-2465767-18CD455A00000578-693_640x875.jpg
Để có được những bức ảnh này, Jaroslav Wieczorkiewiz đã phải sử dụng đến hàng trăm lít sữa, đổ lên người các người mẫu. Một điều quan trọng không kém để có được thành quả này đó là sự kết hợp ăn ý giữa Người mẫu và Nhiếp ảnh gia.
The photos are based on the pin ups popular in the 1950's and have a fun flirty feel to them
Each picture is the result of numerous different shots layered together
The individual frames are simply layered - but not altered or 'filled in' in any way
Sau khi “tắm” hàng trăm lít sữa cho Người mẫu, Nhiếp ảnh gia Jaroslav Wieczorkiewiz phải chụp bằng tốc độ cực nhanh để lớp sữa trên người mẫu tựa như một lớp vải trắng mỏng bao phủ.
http://i.dailymail.co.uk/i/pix/2013/10/18/article-2465767-18CD464C00000578-718_638x862.jpg
Jaroslav Wieczorkiewiz chia xẻ rằng, ý tưởng chụp ảnh này xuất phát từ xu hướng thời trang những năm 1950. Nhiếp ảnh gia này thừa nhận rằng việc chụp lại các khoảnh khắc của sữa trên cơ thể con người không phải là điều dễ dàng.
Jaroslav who also works with other liquids, says there is no magic behind the pictures, just hard work
The series of photographs is soon to become a calendar
Hiện nay, Jaroslav Wieczorkiewiz đang là quản lý một Studio tại Anh. Không chỉ sữa, mà các chất lỏng khác cũng được Nhiếp ảnh gia này tận dụng để tạo thành phong cách thời trang độc đáo cho phái đẹp.
 
Kim Phượng Sưu Tầm.**

 





Virus-free. www.avast.com
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 11

CHUYỂN HÓA CƠN GIẬN BẰNG SỨC MẠNH BÊN TRONG Pháp thoại của Thầy Thích Minh Niệm

Kính thưa đại chúng hôm nay là ngày 22 tháng 6 năm 2014. Chúng ta đang có mặt tại tu việnTường Vân trong khóa tu Một Ngày An Lạc. Tất cả chúng ta đang có mặt ở đây đều đang trên con đường tu tập chuyển hóa theo Đức Phật và chắc chắn rằng chúng ta đều thực tập trên nền tảng vững chắc của Tứ Diệu Đế.

Chúng ta nhắc sơ lại Tứ Diệu ĐếĐức Phật nói những gì chúng ta đang đeo duổi đam mê như là tiền bạc, quyền lực hay là sắc dục . . . có thể chúng ta cho rằng đó là những cảm giác hạnh phúc nhưng bản chất của nó sẽ đưa tới khổ đau tại vì khi chúng ta nghiện ngập vào những đối tượng đó thì chúng ta sẽ luôn luôn đi tìm nó, bức bách và cảm thấy khó chịu, không thoải mái, và khi chúng ta chiếm hữu đươc rồi thì chúng ta lại lo sợ nó mất đi, v.v.. Thế cho nên tài sắcquyền lực . . . tất cả những thứ đó bản chất nó nếu mình dính vào nó, mình đam mê nó thì mình sẽ phải rơi vào cái trạng thái khổ đau, khổ đau vì vậy thành một sự thật có mặt trên thế giannày. 

Tuy nhiên Đức Phật nói bản chất của cuộc đời không phải là khổ đau, khổ đau là do tham, sân và si của chúng ta, do chúng ta có tham, sân và si. Khi chúng ta có được hợp thể 5 uẩn này và chúng ta được là một con người thì trong  bản năng của chúng ta có chứa sẵn chất liệu của tham, sân và si và vì tham, sân và si làm chủ lấy mình cho nên nó khiến cho chúng ta trở nên khổ đau. 

Tập đế tức là nguyên nhân của khổ đau chính là tham, sân và si. Cái này chúng ta đừng có quên, chúng ta đừng có đổ thừa hoàn cảnh hay là người khác mà phải nhớ nguyên nhân khổ đau chính là bên trong  của chúng ta. Và Đức Phật nói cuộc đời này cũng là an lạccuộc đời này cũng là Niết Bàncuộc đời này cũng là tịch diệtTịch diệt là một trạng thái hết phiền não, hết tham sân và si còn gọi là Nirvana hay là Niết BànCuộc đời này có chất liệu đó, nếu chúng ta có thể diệt được tham sân và si. Nếu diệt được tham sân và si thì chúng ta sẽ thấy cuộc đời này là an vui, là hạnh phúc, và Đức Phật đã cống hiến cho chúng ta rất nhiều phương pháp thực tập để làm sao có thể đạt được trạng thái an vui của Niết bànngay trong đời sống.  Tuy nhiên chúng ta cần hiểu sâu sắc hơn về tham sân và si.

Ở trong tiếng Ấn Độ chữ tham là lobha, chữ lobha của Ấn Độ mang cái nghĩa rộng hơn là chữ tham mà chúng ta được biết. Thường thường chúng ta nghĩ tham theo nghĩa là mình có ít rồi mình muốn có nhiều hơn nữa thì mới gọi là tham, trong khi chữ lobha của tiếng Ấn Độ có nghĩa là hể mình có ý niệmmong muốn là khổ đau đã bắt đầu xuất hiện. Có muốn là có khổ đau, thí dụ như là mình muốn người đó phải lúc nào cũng dễ thương cho mình, hay là mình muốn món ăn lúc nào cũng vừa miệng mình, mình muốn hôm nay trời không có mưa để mình đi dự khóa tu, mình muốn tất cả những người nơi đây đều phải giữ im lặng tuyệt đối đừng có làm một cái gì ảnh hưởng tới cái sự tu tập của mình, và mình có rất nhiều cái muốn mà khi cái muốn đó nó không có thực hiện được thì tất nhiên là chúng ta sẽ khó chịu, sẽ  có sự phản ứngVậy thì cái chữ lobba được hiểu là một cái sự mong muốn hơn là cái chữ tham mà tiếng Trung Quốc dịch. Người Trung Quốc dịch là tham thì tham chỉ là một phần nhỏ của lobha thôi, trong khi lobba có nghĩa là những cái điều nhỏ nhặt nhứt cũng có thể đưa tới những cái phản ứng bức bách khó chịu hay là khổ đau.

Cũng như vậy cái chữ dosa được dịch là sân, sân theo cái nghĩa mà chúng ta thường hiểu cái, chữ sân mà người Trung Hoa dùng và chúng ta cũng dùng chung luôn có nghĩa là một cơn giận, sân là một cơn giận, nhưng mà cơn giận chỉ là một cái cao trào của dosa thôi, trong khi dosa mang cái nghĩa rộng hơn đó là khi chúng ta có những cái phản ứng chống cự lại, một cái gì đó mà chúng ta không thích,  chúng tamuốn loại trừ nó, chúng ta muốn tránh né nó, thậm chí chúng ta chỉ đơn giản là không thích thôi,  không muốn tới gần, không muốn tiếp xúc, thì cái đó cũng được gọi là dosa. Vậy thì nếu mà các bạn là một cái người chăm tâm nghiêm túc để mà theo dõi cái tiến trình của cơn giận mình, thì các vị phải theo dõi luôn cái tiến trình những cái phản ứng nhỏ nhặt, như là khi người đó đóng cánh cửa lớn (mạnh) quá trong lúc mình đang ngồi thiền mình hơi bực, hoặc là trong lúc mình đang niệm Phật thì con chó hàng xóm nó lại sủa um sùm, mình có những cái ý niệm mình muốn đem con chó nó đi, hoặc là mình sẽ viết một cái thơ để cảnh báo với chủ nhà,  cái đó nó cũng là dây mơ rễ má của tâm sân, hoặc là cái xà phòng của mình người đó không có hỏi mà người đó tự tiện dùng, rồi người đó trễ hẹn, hoặc là hôm nay mình đi dự khóa tu mà trời mưa, hoặc là đến đây có những người họ không chịu thực tập nghiêm túc, họ nói chuyện um sùm, thì tất cả những cái đó nó tạo ra cái phản ứng  ở bên trong, khó chịu, bực bội, và mình muốn kháng cự lại cái tình trạng đó, muốn loại trừ cái đối tượng đó, thì cái đó được gọi là dosa. Cho nên các vị phải hiểu cái chữ dosa tiếng Việt mình dịch có thể nó sát hơn, đó là sự chống cự, hay là sự chống đối, hơn là cái chữ sân, tại vị sân là đỉnh cao của sự chống đối. Sân chỉ là một phần của sự chống đối thôi.

Và chữ cuối cùng là cái chữ moha được dịch là si. Si chúng ta lại hiểu theo cái kiểu của người Trung Hoa dịch , đó là si là một tình trạng vô minh, thiếu hiểu biết về bản chất chân thật của con người mình, hay là bản chất chân thật của vũ trụ vạn hữu, đó gọi là vô minh, trong khi cái chữ moha được hiểu rộng hơn là khi mình không có biết cái gì xảy trong tâm mình, mờ mịt, nhìn vào nó như một đám sương mù , nhìn không thấy gì hết.  Mình đang giận mà không thấy mình đang giận, mình đang ích kỷ nhỏ nhoi mà mình nghĩ mình đang cao thượng,  mình có lỗi mà mình lại nghĩ người khác chính là nguyên nhân gây ra cái đau khổ của mình, thì cái này gọi là si. Si là mờ mịt, hay là mù mờ, mình nhìn mà mình không thấy được tình trạng của chính mình, mình không  hiểu được con người của mình, thì cái đó cũng được gọi là si. Cho nên cái nghĩa của si nó rất rộng,  vậy thì khi chúng ta nắm được cái nghĩa rộng như vậy, thì sự tụ tập của chúng ta sẽ sát hơn, nó sẽ bao trùm được những phiền não của mình tại vì mình cứ nghĩ là tham là mình mong muốn có nhiều, bây giờ mình tu ròi mình đâu có mong muốn cái gì vật chất nữa đâu mà gọi là tham? Hoặc là sân, mình cũng đâu  có nổi giận đùng đùng, mình đâu có nhảy dựng như ngày xưa đâu mà gọi là sân? Và thậm chí là si cũng vậy, mình đâu  có u mê dại khờ, đam mê một cái gì đâu mà gọi là si? Nếu mà mình nghĩ theo cái nghĩa cô đọng như vậy, hay là phiến diện như vậy thì minh sẽ không có biết hết được những cái phiền não của mình. Thật ra những phản ứng kia,  những cái phản ứng nhỏ nhặt, những sự mong muốn nhỏ nhặt, những sự chống cự nhỏ nhặt, hay là những tình trạngmù mờ nhỏ nhặt kia đều có dây mơ rễ má với tham sân và si cả, đến lobba, dosha hay là moha cả, đều ảnh hưởng tới cái phiền não gốc ở trong tâm chúng ta. Nếu mà chúng ta không có biết gì về nó , không có nhận dạng ra được thì tất nhiên là chúng ta sẽ trở thành nô lệ của nó,  bị nó điều khiển.  Cho nên chúng ta có rất nhiều phương pháp để tu tập.  Tuy nhiên phương pháp tụ tập nào cũng phải nhắm thẳng vào cội rễ của phiền não là tham sân và si.

Đức Phật là một người giác ngộ toàn vẹn, trong cái giác ngộ đó Đức Phật thấy rằng tâm của mình quyết định nên cái thấy của mình, tâm mình như thế nào thì mình sẽ nhìn cuộc đời này như thế ấy. Cái này được diễn đạt trong kinh Hoa Nghiêm là :”Vạn pháp duy tâm tạo” tức là “Các pháp đều do tâm tạo ra”. Các pháp là gì? Tức là mình nhìn cuộc đời này theo kiểu nào, vui hay là buồn, đáng sống  hay là không đáng sống,  nó đều tùy thuộc vào tình trạng tâm hồn của mình. Khi mình vui, mình an lạc, mình ổn, thì mình sẽ nhìn thấy mọi thứ đều vui, đều an lạc và đều ổn.  Còn nếu tâm mình có vấn đề, có căn thẳng, có bức bối (bực bội?), có mệt mõi, rệu rã, hoặc là nó có sự sợ hải, nói chung là nó có phiền não thì nhìn mọi thứ đều bất ổn, cho nên Đức Phật đề nghị chúng ta nên thay đổi cái bên trong, thay đổi chính cái tình trạng tham sân và si của mình,  điều chỉnh nó lại thay vì chúng ta cố gắng thay đổi cái bên ngoài.  Hoàn cảnh rất là khó thay đổi, chúng ta không thể nào thay đổi hết mọi hoàn cảnh, cũng như chúng takhông thể nào thay đổi những người sống chung quanh mình theo cái ý mình muốn được, cái đó là vấn đề không thể, tại vì cái xã hội này, cái môi trường chúng  ta sống sở dĩ nó tồn tại là nó đứng trên những điều kiện khách quan,  ngoài tầm tay của chúng ta và người kia cũng vậy, người kia là người thương yêu của mình,  mà lỡ họ là một người không dễ thương,  một người khó chịu,  thì chúng ta chỉ đóng góp vào sự thay đổi đó thôi chớ chúng  ta không phải là người duy nhứt thay đổi được người đó.  Vậy thìtrước khi mà mình có thể chờ đợi cái sự thay đổi toàn vẹn của người đó thì mình nên cố gắng thay đổi cái thấy,  cái nhìn của mình trước,  tức là cái mà mình có thể thay đổi được đó là tâm của mình. Mình có thể biển từ tâm bất an trở thành tâm an, mình có thể biến tâm phiền não trở thành tâm không phiền não, mình có thể biến từ tâm khổ đau trở thành tâm an vui hạnh phúc,  cái đó là cái mình có thể  làm được.  Và Đức Phật bỏ  ra nhiều năm trời để cố gắng chỉ dạy cho chúng ta những phương pháp để chuyển hóatâm hồn của mình. Mà một trong những thứ làm khổ mình nhứt đó là cơn giận. Mình tu gì không biết nhưng mà mỗi ngày phải bớt giận thì sự thực tập của mình mới có kết quả.  Còn mình tu gì mà lúc nào mình cũng vẫn còn độc tài cố chấp, lúc nào mình cũng hằn học,  bực bội, lúc nào mình cũng dùng quyền lực để đàn áp người khác, lúc nào mình cũng nhảy dựng lên mỗi khi có điều bất như ý xảy ra, thì mình phải kiểm tra lại chuyện tu học của mình. Một, là mình thực tập chưa có tinh chuyên, chưa nghiêm túc; hai,là mình thực tập với một thái độ rất là sai, cái cách thực tập của mình sai; ba, có thể là mình chưa nắm đủ những thông tin, những kỹ thuật trong phép thực tập; bốn, là phương pháp thực tập chưa phù hợp với mình. 

Tại vì có rất nhiều tiêu chuẩn để có thể thẩm định phẩm chất tu học của mình,  mà một trong những tiêu chuẩn đó chính là cơn giận. Muốn biết người này tu giỏi cở nào thì thử coi cơn giận của họ lớn cở nào, họ có còn giận như trước nữa không? Tôi nói giận như trước nghĩa là ta vẫn còn giận, giận cho tới khi thành thánh thì thôi. Nhưng mà cái giận của một người tu tập nó phải khác cái giận của người bình thường. Có thể là người bình thường khi gặp một điều trái, hoặc là họ tìm cách trả đủa, phải trừng phạtngười khác, phải làm cho người kia khổ thì mình mới bớt khổ, phải nói một câu làm cho người kia phải tái mặt, phải rơi nước mắt thì mình mới thấy đã, thấy dễ chịu. Còn mình là một người tu tập thì mình không làm như vậy, không phản ứng như vậy. Khi người đó làm khổ mình, khi người đó tấn công mình,  khi người đó đem tới những điều bất hạnh cho mình thì phản ứng đầu tiên của người gọi là tu tập có phẩm chất là quay vào bên trong. Quay vào bên trong làm gì? Chưa biết, nhưng không quay ra bên ngoài, không tiếp tục rượt đuổi theo người đó để trả đủa, để trừng phạt. Khi nhà chúng ta bị kẻ nào đốt cháy nhà mà trong nhà mình có chứa nhiều tài sản quý giá, nếu mình hăng hái rượt đuổi theo kẻ mà mình chỉ mới tình nghĩ là kể đốt nhà mình thôi thì chắc chắn căn nhà mình sẽ cháy tan tành, mà một khi mình túm được người đó rồi thì mình tát cho người đó vài cái tát tai là cùng, hoặc đem ra tòa mà cuối cùng thì những sản vật trong gia dình mình cháy hết, cho nên Đức Phật nói cách đó rất là vô minh, cách đó không có khôn ngoan. 

Cách khôn ngoan là trở về cứu chửa căn nhà của mình trước, chửa cháy trước, rồi chuyện gì hạ hồi phân giải.  Khi mình nổi giận thì căn nhà mình bốc cháy. Thì bây giờ câu hỏi đặt ra là: rượt đuổi để tát một tát tai cho đả? hay là quay về chửa căn nhà? Thì một hành giả tức là một người đang bước lên trên con đường tu tập chuyển hóa, thì phải có một động thái là quay vào chửa căn nhà trước, còn cái phương pháp chửa căn nhà thì tùy thuộc vào các pháp môn mỗi người đang hành trì mà chửa cháy . Nhưng hành động đã cho thấy người này đang tu tập, và tu tập có phẩm chất đó là dừng cuộc rượt đuổi để quay vào bên trong, nhìn vào tình trạng của mình. Mình phải biết cái gì đang xảy ra trong tâm của mình, cơn giận đã xuất hiệnxuất hiện lớn cỡ nào và sức tàn phá của nó cỡ nào và nó đang bắt đầu điều khiển ra lời nói và hành động như thế nào. Suốt tiến trình cơn giận xuất hiện trong tâm thức của mình, mình đều ghi nhận hết, mình đều biết được hết, thì đây là một người được gọi là một người sống trong tĩnh thức. 

Người sống trong tĩnh thức là người trước hết luôn nhận diện được tất cả những gì xảy ra trong con người mình mà đặc biệt nhứt là tâm của mình.  Tại vì sao? Tại vì tâm là nguồn gốc của khổ đau và của hạnh phúc.  Cho nên mình tu gì thì tu cũng phải tu tâm. Câu này nghe rất quen,  rất bình dịTu tâmdưỡng tánh, nhưng kỳ thực đó chính là cốt tủy của Đạo Phật. Mình tu mà tu ngoài da, tu sơ sơ không, tu trên hình thức không, mà không thấy gì trong tâm mình hết, tu mà vẫn cứ giận hờn hoài,  mà không thấy đó là một vấn đề,  tu mà cứ nổi nóng hoài mà không thấy đó là một vấn đề, thì rất là nguy hiểm. Có thể chúng ta chưa có chạm được trái tim của Đạo Phật

Có một người hỏi chứ: “Thầy tu thiền lâu năm thầy còn giận không? “. Câu trả lời của tôi là: “Còn, chút chút”. Nhưng cái giận của người hành trì lâu năm phải rất khác người bình thường. Nó còn chút phản ứng nhỏ nhoi ở bên trong,  nó không hài lòng, nó còn cái đó, tức là khi mình đổi diện với một điều trái nghịch, một điều bất như ý, thì trong tâm mình le lói một chút phản ứng không hài lòng, thì cái đó vẫn là dây mơ rễ má của tâm sân, nhưng có đều những cành nhánh lớn mình đã chặt được rồi, còn những cái gốc rễ như vậy mình chưa đào tận cùng được, chớ mình không nhảy dựng lên, không la hét, không nguyền rủa, không mắng chửi, hoặc là không có hai mắt long sòng sọc lên, không có mặt một đống nhưng mình phải nhìn thấy rất rõ tình trạng của mình. Tôi thì tu thiền cho nên công việc chính của tôi là suốt ngày ngồi giữ tâm mình thôi, quan sát tâm thường trực, khi mình nói cũng quan sát tâm có sự trình diễn, có sự đối phó,  có sự khoe khoang có sự bực tức hay không. Khi mình làm việc chung với những người khác cũng vậy, người không có khả năng ngang như mình, mình có bực tức,khó chịu, mình có độc đoán hay không thì đó là những lúc công phu tu tập mình có thể phát triển được tốt nhứt. 

Đối với chúng tôi những giờ ngồi thiền không quan trọng bằng sau khi rời gối ngồi thiềntiếp xúc với cuộc sống, tiếp xúc với mọi người.  Tâm mà đối với cảnh,  đó là cơ hội để có thể thấy hết được những phiền não của mình. Hồi nảy Quý thầy có phanh phui chút lý lịch của tôi. Đó là làm một chuyến tu bụi đi vòng nước Mỹ. Đây là từ mới, tu thì phải tu ở chỗ thanh tịnh sạch sẽ,  chớ tu ở chỗ bụi bậm mà tu cái gì? Thì thật ra là tôi cũng muốn trải nghiệm thêm những hoàn cảnh khắc nghiệt, thậm chí là rất nguy hiểm tới tính mạng của mình. Khi tôi chọn chuyển đi đó mình đã nghĩ tới chuyện có thể chết, tại vì rất nguy hiểm. Mình có thể gặp thú dữ ở trong rừng, có thể mình gặp sư tử núi hay là rắn độc, hay là sói, hoặc mình có thể gặp những người. .Ở Mỹ cũng có những người ba trợn vì tâm thần họ có súng, hứng là họ bắn thôi, thấy mình đi lang thang ở trong rừng họ sợ, họ tưởng là người xấu họ bắn ngay, hoặc là mình đi ngang khu nhà của họ chẳng hạn, rồi có thể mình bị lạc đường, rồi mình đói khát, hoặc là mình, có khi mình đi trên những xa lộ mình có thể gặp những tai nạn giao thông chẳng hạn, nhiều thứ lắm cho nên nếu mình sợ chết thì mình không thể đi được mình phải lấy cái chết ra mình đặt cuộc luôn tất là có thể chết. Và khi mình chấp nhẩn rồi thì rất là khoẻ.   Hên quá chưa chết! Giống như khi người đó đối xử với mình tệ, có nhiều người Mỹ vẫn còn kỳ thị người Á đông, hoặc là có nhiều người bản chất  của họ rất khó chịu, thì cái hành trình lang bạc của tôi một phần là sống ở núi rừng mang lều lên rừng núi ở, một phần là xuống những nông trại của người Mỹ để làm thiện nguyện, làm rẫy,  làm nương để họ cho mình một phòng ở, cho thức ăn, và cho mình một số lương khô để mình tiếp tục cuộc hành trình.  Rồi cho nên có nhiều người họ bóc lột sức lao động của mình, hoặc là họ có những thái độ khinh miệt hay là thậm chí là xúc phạm mình,  thì mình rất dễ chấp nhậnTại vì sao? Tại vì mình đặt vào vị trí là không có gì hết, khi tôi chọn cái hành trình đi tu bụi là tôi bắt đầu đặt mình vào vị trí con số không.  Không có đại đức gì ở đây hết, không có ông thầy dạy thiền gì hết, không có tu hai mươi mấy năm gì hết, coi như mình là người mới bắt đầu có mặt trong cuộc đời này, để mở lòng ra học hỏi và khám phá. Tưởng tượng như mình từ hành tinh khác tới vậy, cái gì mình cũng muốn khám phá và học hỏi cho nên không có sẵn một bản ngã để đối phó. Tât nhiên là ở trong sâu thẳm bản năng sinh tồn vẫn còn, tức là sức chịu đựng của mình tới lúc nào đó sẽ bùng vỡ nhưng hầu hết những cách đối xử không dễ thương của người khác mình dễ dàn chấp nhận được tại vì mình đã không có sự đòi hỏi. Mình không đặt trước là người đó phải đối xử với mình như thế này hay như thế khác, cái gì cũng được hết cái gì mình cũng chịu hết thì tự nhiên là mình sẽ lướt qua hoàn cảnh đó rất dễ dàng. Đức Phật nói sở dĩ chúng ta nổi giậnlà vì chúng ta có quá nhiều sự đòi hỏi, sự mong muốn từ khác. Nổi giận là gì?  là phản ứng thể hiện sự không hài lòng, sự bất mãn. Đó là bản năng tự vệ. Khi chúng ta là một con người thì chúng ta tồn tại hai bản năngbản năng sinh tồn và bản năng tự vệ.  Bản năng sinh tồn tức là mình phải có thức ăn, phải có chỗ để che nắng che mưa, phải có quần áo mặc, một số các điều kiện căn bản như vậy để mình có thể sống sót được. Còn bản năng tự vệ là cái gì ảnh hưởng tới sinh mạng mình, thì mình phải phản ứngthí dụ như trời giông bão thì mình phải tìm chỗ trú ngụ, hay gặp thú dữ thì mình phải tìm cách chạy hay né tránh. Tất cả những phản ứng đó đều là phản ứng tự vệ để giữ lấy mạng này.  Nhưng câu nói kia, câu nói không dễ thương kia, hành động không dễ thương kia đâu giết chết mình đâu mà mình cũng tự vệ, mình cũng nhảy dựng lên, mình cũng co tay, co chưn, rồi mình lên hẳn một kế hoạch để trả đũa người đó,  thì cái này gọi là những phản ứng dư thừa, không cần thiết. Chỉ vì mình ít có nhìn vào bên trong, nhìn vào tâm hồn của mình,  mình phản ứng riết rồi mình quen, mình tưởng chuyện ấy là bình thường, nhưng theo tuệ giác của Đức Phật là dư thừa

Đức Phật nói nếu các vị có trái tìm lớn, đủ lớn, rộng lớn, thì các vị có thể ôm lấy hết những khó khăn kia không có khó khăn gì hết,  một cách rất dễ dàng.  Cái này còn tuỳ thuộc vào dung lượng trái tim các vị. Tim của chúng ta có sức chứa của nó, có cái dung lượngChúng ta có chữ nhẫn nhục và trong truyền thống thực tập Phật giáo Đại thừa có nhẫn nhục ba la mật ..santiparamitta. Nhẫn nhục là gì? Nhẫn nhụckhông phải là mình cắn răng chịu đựngThí dụ dung lượng trái tim mình là một gang,  nó chỉ bằng một gang thôi mà sự khó chịu của người kia cũng là một gang luôn thì mình không cách nào có thể chứa đựng được. Trong trường hợp này mình phải nới dung lượng trái tìm mình lên một gang rưỡi thì mình mới ôm được cái khó khăn của người kia. Mà nếu mình nới trái tim mình lên thành một gang rưỡi rồi mà sự khó chịu của người kia cũng tăng theo một gang rưỡi luôn thì mình phải làm sao? Nới thành 2 gang. Câu hỏi đặt ra là tại sao mình phải nới mà tên kia không chịu nới, tên kia không chịu thu lại sự khó chịu? Để giải quyết một tình trạng như thế này thì: 1. người kia phải giảm bớt sự khó chịu thì mình mới sống chung được hay là mình có thể giữ được liên hệ này tốt đẹp, 2 là mình phải nới rộng trái tìm mình ra. Có 2 cách để giải quyết.  Nhưng mình nhìn kỹ đi, người kia không thể thay đổi được trong lúc này. Họ đuối rồi, kiệt sức rồi và họ không có một phương pháp tu tập nào cả. Họ không may mắn như mình, được sinh hoạt tu học, được nghe các thầy thuyết giảng., được tiếp xúc với giáo lý thậm thâm mầu nhiệm của Đạo Phật. Cho nên mình có nhiều cơ hội thay đổi hơn người kia, cho nên mình xung phong muốn được thay đổi. Vậy thì trong trường hợp này mình sẽ học cách để nới trái tim mình từ một gang rưỡi thành 2 gang. Câu hỏi vẫn còn, đó là làm sao để nới trái tim từ một gang rưỡi thành 2 gang? Ai cũng muốn nới trái tim mình rộng hơn hết phải không? Mà đâu phải mình muốn là được đâu! Đâu phải từ một gang rưỡi mình úm ba la biến thành 2 gang . Không có đâu, trái tim mình nó cũng cứng đầu lắm! Nhiều khi mình muốn tha thứ mà không tha thứ được, mình muốn thương mà thương không nỗi, thương không vô, chớ không phải mình không muốn. Thì vấn đề còn lại là mình phải biết phương pháp thực tập như thế nào để trái tim mình được nới rộng ra. 

Trong kinh agutaranikaya tăng chi bộ Đức Phật đưa ra một hình ảnh rất tuyệt vời mà tôi rất yêu thích hình ảnh này và nó mãi là một hình ảnh đẹp để nhắc nhở sự tu tập của tôi. Đó là Đức Phật nói nếu có người nào đó lấy một nắm muối bỏ vào trong một tô nước thì tô nước đó mặn lắm, không uống được. Phải không? Một nắm muối bỏ trong một tô nước thôi thì tô nước đó mặn lắm, nhưng nếu người đó lấy nắm muối thảy xuống dòng sông,  người đó có thể thảy thêm vài chục nắm nữa thì nước của dòng sông vẫn uống được như thường. Tại sao? Tại vì lượng nước quả mênh mông thành ra vài chục nắm muối không nghĩa lý gì cả. 

Đức Phật nói ai cũng có những khó khăn, ai cũng có những nghịch cảnh hết, chớ không phải một mìnhmình có đâu, đừng tự nhận mình là người khổ nhứt trên đời. Ở đây ai cũng tự nhận mình là người khổ nhứt trên đời hết, không ai là khổ nhì, khổ ba hết, mỗi người đều có những khó khăn, các vị có những khó khăn của quý vị, và tôi cũng có những khó khăn của mình. Tuy nhiên vấn đề còn lại là mỗi chúng tacó một thái độ như thế nào để đón nhận những khó khăn đó. Hoặc là dung lượng trái tim của chúng talớn như thế nào để đón nhận những khó khăn đó. Một câu nói không dễ thương hay một hành động không dễ thương không làm mình nổi giận được nếu trái tim mình đã đủ lớn rồi, còn mình nổi giận, còn mình bực tức, là tại vì trái tim mình nhỏ xíu, mình tu tập, mình làm ăn sao mà cuối cùng trái tim mình không phải một tô mà là một chén, hay có một chum, cho nên vài cục muối vào là nó mặn chát. Và Đức Phật nói các vị trái tim chúng ta hay lắm, tuyệt vời lắm, nó có khả năng nới rộng, tới cái mức là vỏ lượng, không còn biên giớivô lượng tâm, nó không còn giới hạn nữa, nó còn vượt cả đại dương nữa, đừng nói chi một dòng sông. Nhưng nói chi cho cao siêu chúng ta chỉ mơ ước mình là một dòng sông thôi, trái tim mình là một dòng sông để rồi những người xung quanh mình muốn thảy vào bao nhiêu muối cũng được, vài chục nắm, thậm chí là vài vạ cũng không sao hết. Đức Phật nói cái này tùy thuộcvào dung lượng trái tim mình, vậy thì chữ santi, chữ nhẫn nhục, có nghĩa là mở trái tim ra để đón nhận những khó khăn mà không loại trừ. Nhẫn nhục tiếng Việt mình có thể dịch là chịu đựng,  tiếng Hán Việt là nhẫn nhục, nó tương đương với tiếng Việt mình là chịu đựng, chịu là đồng ý, là chấp nhận. Mình có đứa con hư,  mình chịu, mình có một người chồng không dễ thương,  mình chịu, mình có cuộc sống có khá nhiều khó khăn, chưa có hướng nào giải quyết hết, mình chịu. Hoặc là khi mình đến khám bịnh, bác sĩ nói: “Này chị, chị đã bị ung thư rồi” thì lúc đó mình không chịu. Làm sao mình bị ung thư được? Tại sao không phải là người nào khác mà lại là mình? Cho nên mình đã nhảy dựng lên,  khóc lóc, than trời trách đất. Rồi 2, 3 tuần sao mình mới bắt đầu chịu, tức là chấp nhận mình đang bị bịnh ung thư. Ung thư là một sự thật không thể chối cãi được. Thì các bác sĩ mới nói khi chúng ta bắt đầu chịu rồi, chấp nhậnsự thật đang xảy ra mà không còn chống cự lại nữa thì tiến trình trị liệu đã bắt đầu xảy ra, nghĩa là những tế bào ung thư ngưng phát tác, còn khi mà mình không chịu, mình tiếp tục kháng cự, kháng cự sự thật đó thì khổ đau sẽ xuất hiện và các tế bào ung thư phát tán rất nhanh. Mình có đứa con hư, mình phải học cách để mình chấp nhận, đó là sự thậtChấp nhận không có nghĩa là bỏ cuộc, chấp nhận là không chống cự lại, không có chiến tranh, chấp nhận để rồi tìm cách tháo gỡVậy thì chữ chịu là đồng ý, còn chữ đựng có nghĩa là chứa., giống như mình có cái chén mình đựng được bao nhiêu đó nước, còn mình có cái lu thì mình đựng được một số lượng nước lớn hơn, rồi mình có một dòng sông thì mình chứa đựng được nhiều nước, vậy thì trái tim các vị cũng có khả năng đựng, đựng nhiều hay đựng ít tuỳ thuộc vào công phu tu tập của các vị. 

Chúng ta thường ca ngợi mẹ là biển thái bình phải không? Mẹ là biển thái bình rạt rào, nhưng nhiều lúc mẹ cũng nổi giận như thường, nhiều lúc mẹ cũng muốn từ bỏ con mình như thường. Vậy thì mẹ mà muốn trở thành biển thải bình thì mẹ cũng phải tu tập, chớ không phải tự dưng mà mình có thể trở thànhbiển Thái Bình liền. Không phải mình sinh con ra rồi mình trở thành biển Thái Bình liền. Biển Thái Bìnhlà khả năng lớn nhứt trong tim người mẹ có thể đạt được nhưng cũng phải luyện tập thì mới trở thànhbiển Thái Bình được. Như vậy chúng ta có thể thấy 2 nguyên nhân rõ nhứt đưa tới cơn giận: đó là chúng ta có quá nhiều sự mong muốn và đòi hỏi từ người khác, và chúng ta chưa có một dung lượngtrái tim đủ lớn để chấp nhận những khó khăn của mình. Đó là 2 lý do lớn nhứt. Tại sao chúng ta hay mong muốn và đòi hỏi người khác? Cái này cũng chỉ là chuyện bình thường thôi. Trong bản năn tự nhiên của chúng ta, như Đức Phật nói, là luôn  luôn luôn có một thói quen mong muốn mọi thứ xảy ra theo ý mình, tại vì bản chất của ta là si, là vô minh, cho nên ta tưởng cuộc đời dễ như vậy, là cứ muốn mọi thứ theo ý mình là được, mà khi mình tu tập mình cũng muốn nhiều lắm, muốn mọi thứ diễn ra y như ý mình. Nhưng chúng ta quên rằng cuộc đời là tập hợp những điều như ý và bất như ý. Có những thứ xảy ra như ý mình, nhưng cũng có những thứ xảy ra khác với ý của mình, mà ý của mình thì sao? Ý mình đâu cố định đâu, cũng sáng nắng chiều mưa phải  không, không biết làm sao cho vừa lòng mình, giá sử có một thượng đế để chiều theo ý mình thì ông đó cũng đừ luôn, cũng mệt luôn, tại mình đổi ýhoài. Thành ra gọi là như ý mình thì sao mới gọi là như ý? Vì vậy cho nên mình sẽ phải đổi đầu với những điều bất như ýĐức Phật nói các vị đã vui vẽ đón nhận những điều như ý rồi thì cũng nên học cách để đón nhận những điều bất như ý, đó là bí quyết sự sống. Bạn muốn sống vững chải và an lạctrong cuộc đời này thì bạn phải học cách để chấp nhận càng nhiều càng tốt những điều bất như ý xảy ra đối với mình chớ, không phải là mình chống cự lại, không phải là mình bỏ chạy, mà phải học cách để chấp nhận. Nói thì dễ như vậy mà làm thì rơi nước mắt cũng không được, làm sao mà mình chắp nhận được những điều bất như ý như vậy kia chứ? Mong muốn có khác với đòi hỏi, mong muốn là mình muốn rồi mình tự làm, còn đòi hỏi là mình muốn mà nhờ người khác làm cho mình. Muốn người khác làm cho mình như ý của mình, cho nên gọi là đòi hỏi. Mong muốn và đòi hỏi là một trong những lý dolớn khiến cho mình nổi giận. Nói đơn giản là nổi giận là vì trái ý mình nên mình nổi giận thôi, nghĩa là trái ý mình tức là mình có cái mong muốn như ý mình phải không? Vậy khi mình thu lại những mong muốn của mình, thu bớt lại, không thu hết được thì thu bớt lại. Thí dụ một ngày mình có một ngàn cái muốn, hôm nay quyết định là 900 cái muốn thôi. Còn có một ngày tu an lạc là còn có bao nhiêu? 100 cái muốn thôi thì tự nhiên mình có hạnh phúc ngay. Mình muốn nhiều quá! muốn luôn những điều không cần thiết, những cái muốn của mình rất là dư thừaVậy thì làm sao cho mình có thể buông bỏ hết sự mong muốn, sự đòi hỏi? Thì Đức Phật nói: Cách duy nhứt, đó là quay vào bên trong, nuôi dưỡng những giá trị quý báo bên trong. Tại vì chúng ta lầm tưởng rằng khi chúng ta có được những cảm giác sung sướng dễ chịu từ hoàn cảnh bên ngoài, như là sự yêu thương, sự kính trọng, sự nể phục, đó là những tiện nghi về tinh thần, hoặc là những tiện nghĩ về vật chất như vàng bạccủa báu, các tài sản, v.v…Những thứ đó mang lại cho chúng ta một cảm giác êm dịu, ngọt ngào, thoải mái, và chúng ta cho rằng như vậy là mình có hạnh phúcĐức Phật nói: Sai rồi! Bản chất những thứ đó là vô thường, là biến dịch, nó không tồn tạiđược, mình rượt đuổi, mình nắm giữ một thứ mà bản chất là không tồn tại thì làm sao có hạnh phúcvĩnh viễn được? Cho nên Đức Phật nói rằng đừng lang thang đi tìm hạnh phúc bên ngoài nữa. 

Ở trong kinh Pháp Hoa nói chúng ta là những gã cùng tửchúng ta có những thứ  tự làm cho mình có hạnh phúc được mà không tự khơi dậy, lại đi xin xỏ hạnh phúc từ người khác. Khi các vị tu tập có phẩm chất, các vị quay vào bên trong để mời ra được những chất liệu của sự thư dãn thoải mái, của sự thanh thản, của sự bình án, của sự tự do giải thoát, của sự bao dungđộ lượng, của nhẫn nhục, của yêu thương, tất cả những cái đó là tài sản của một con người, những giá trị quý báu của tâm hồn, và từ rất lâu rồi, chúng ta đã bỏ bê, đã không nuôi dưỡngchúng ta đi tìm kiếm những cái bên ngoài, cần một sự kính trọng của người khác thì mình mới sống được, cần một sự yêu thương, cần một cú điện thoại thôi là cũng ngủ được. Thì tất cả những đòi hỏi đó là tại vì thiếu cái chấtở bên trong, thiếu tài sản ở bên trong. Chúng ta sở dĩ làm một gã cùng tử tha phương cầu thực là tại vì chúng ta không biết rằng trong chéo áo có viên ngọc minh châuĐức Phật nói các vị cũng như tôi các vị ai cũng có những giá trị bên trong rất là tuyệt vời mà khi các vị chịu quay về để khơi dậy, để nuôi dưỡng thì các vị sẽ cảm thấy đủ, thấy no. Cái tôi, cái bản ngã các vị không còn hướng ra bên ngoài để tìm kiếm những thức ăn cảm xúcnữa. Nó đã no đủ rồi. Nó không có mong muốnk, không có đòi hỏi,  không hướng ra bên ngoài nữa, hoặc là hướng nhưng rất ít. Mà khi chúng ta không hướng ra bên ngoài nhiều, không chờ đợi, không mong cầu cái gì, thì không có cái gì có thể đụng được chúng ta cả, đừng nói gì là quật ngả. Chúng ta sở dĩ bị quật ngả là tại vì chúng ta quá cầu cạnh, quá cần những thứ bên ngoài. Khi chúng ta không cần nữa hoặc là có cũng được, không có cũng không sao tại vì chúng ta có cái bên trong rồi. 

Tu tập phải có hỷ lạc. Ở bên thiền tập chúng tôi có câu “Thiền duyệt vi thực”: lấy thiền làm thức ăn, niềm vui từ thiền định làm thức ănthức ăn cho bản ngã, không phải thức ăn cho bao tử. Khi mình có niềm vui từ thiền định, mình không khó chịu nữa. Mình khó chịu là gì? Là mình đòi hỏi cái gì bên ngoài nó không như ý mình. 

Thiền sư Tuệ Trung Thượng Sĩ có câu:” Phản quang tự kỹ bổn phận sự  bất tùng tha đắc”. Thiền sưkhông phải dạy dành cho những người tu thiền không, dạy cho tất cả chúng ta,  cái câu này nó cần thiếtcho tất cả chúng ta,những người đang tu tập hướng tới giải thoát trong đời sống hiện tại. “Phản quang tự kỷ” là quay vào bên trong để nhìn lại mình di, đừng hướng ra bên ngoài,  “bất tùng tha đắc” : không được cái gì đâu. Hướng tới bên ngoài được cái gì đâu, hãy quay vào bên trong. Mà mình tu 20 năm rồi mà chưa chịu quay vào bên trong, hoặc là quay vào rất là ít, rất là sợ quay vào bên trong. Tại sao sợ? Chúng ta giống như người bỏ nhà đi chơi, chơi lâu rồi, qua nhà người khác chơi. Chơi đến nổi nhà mình nhà dột cột xiêu mà không biết. Khi người ta không cho mình trú ngụ nữa, đuổi mình đi thôi về nhà mình ở đi,thì mình chạy về tâm hồn mình hỡi ôi rồi cũng nát nhầu, cũng vỡ vụn, sân si đủ thứ hết, lúc nào cũng căn thẳng mệt mõi, lúc nào cũng hờn tủi, cũng trách móc giận hờn. Trạng thái cô đơn là gì? Cô đơn là không ai cho mình dựa dẫm nữa, không ai cho mình ở ké nữa, đuổi mình đi, cho nên mình rơi vào cô đơntại vì mình không có đi vào căn nhà  của mình, căn nhà đóng cửa chặt quá không vào được, hay là quên mã số không vào được tâm hồn của mình. Có nhiều người ngồi thiền mà không tịnh tâm được  cứ chạy vòng vòng, vòng vòng ở ngoài. Đâu phải muốn vô được là vô đâu. Nhưng căn nhà mình rồi thì mình phải vô thôi, tìm cách đi vào để sửa sang lại. Khi tâm hồn mình như một căn nhà được sửa sang, khang trang, sạch sẽ, gọn gàng, và an toàn, thì mời người khác tới chơi, chứ bây giờ con người mình mệt mõi căng thẳng, khó chịu, sân si như vậy  mà  có thương ai thì chỉ làm người khác khổ thôi. Cho nên tụ tập, có thể nói cách khác là về nhà, trở về với căn nhà đích thực của mình. Ở nơi đó nhìn nó rệu rã, nát nhầu như vậy, nhưng sâu thẳm bên trong nó chứa rất nhiều của báu. Nó có thể đưa mình tới vị trí giác ngộ thành Phật được. Nó có thể trở thành một người có tình thương quảng đại được, nó có thể thương rất nhiều người và thương mà không cần điều kiện được. Ở trong căn nhà đó cũng kỳ diệu lắm,  cho nên đừng nản lòng. Hành trình tu tập là hành trình quay về tâm, hướng về nội tâm để khám phá, để chuyển hoá những năng lượng tiêu cực, và khơi dậy những năng lượng tích cực.

Một trong những lý do quan trọng nữa khiến chúng ta nổi giận đó là nhìn mọi thứ một cách rất sai lệch. Thấy như vậy mà không phải như vậy đâu. Người đã nói như vậy chứ không ý gì hết, chỉ là vô tình thôi. Người đã hành động như vậy chỉ vì trong nhứt thời người đó không kềm chế được cảm xúc, chớ không có ý mạo phạm, không có ý khinh miệt, không có ý coi thường mình. Hồi tôi còn là một sư chú sa di tôi thích 2 câu thơ và tôi viết thư pháp. Hai câu đó treo ngay đầu nằm của mình để thường nhắc nhở và tới bây giờ tôi vẫn còn nhớ và thực tập theo 2 câu đó. Đó là:

Thanh thủy bản vô ưu, nhân phong tầm diện
Thanh Sơn giai bất lão, vị tuyết bạch đầu

Thanh Thuỷ bản vô ưu,  thanh thủy tức là mặt nước trong, mặt hồ thì luôn luôn trong, bản vô ưu là vốn không buồn rầu, không nhăn nhó, nhưng vì gió thổi, gió tác động vào cho nên mặt hồ lăn tăn, nó xiêu vẹo, nhìn thấy nhăn nhó, nhưng khi hết gió rồi thì mặt hồ sẽ trong trở lạiVậy thì khi thấy mặt hồ nhăn nhó thì phải thấy được mặt hồ trong, sẽ trong, với điều kiện giúp người đó lấy gió ra đi. Khi người ta nhăn nhó mình chạy mất chét    rồi. Vậy mà nói tu từ bi cái gì? Khi người đó khó chịu, khi người đó đang bị phiền não bứt ngặt, người đó không thể làm chủ được thì mình là người tụ tập phải thấy được bản chất của người này là mặt hồ trong chớ không phải là mặt hồ nhăn nhó suốt đời, tức là phải tách ra được giữa hiện tượng và bản chất. Sự nhăn nhó của người đó chỉ là một hiện tượngHiện tượng thì có sanh và có diệt,  có lên và có xuống, xuất hiện rồi sẽ biến ngay thôi. Vấn đề là chúng ta phải giúp. Mình là người có tình thương với người đó, phải đưa cánh tay tới giúp người đó lấy cái sự nhăn nhó đó ra để trả lại cái nguyên thủy của người đó, đó là một mặt hồ trong, thì mình mới là người tử tế,  mình là người dễ thương, người đạo đức hay là người có tu tập chuyển hoá.

Thanh Sơn giai bất lão, vị tuyết bạch đầu: thanh sơn là ngọn núi xanh nhưng do . . .giai bất lão nghĩa là vốn không già nhưng vì tuyết phủ, mùa đông tuyết về phủ ba bốn tháng trời,  mình xớn xơ xớn xác nhìn ngon núi này mình tưởng ngon núi già, cho nên trắng bạc màu. Không phải, tuyết phủ thôi, mùa đôngqua rồi thì ngọn núi sẽ xanh trở lại thôi mà. Người đó chỉ khó chịu trong một giai đoạn, người đó chỉ đáng ghét trong một giai đoạn thôi rồi thì mọi thứ đều là vô thường, sự khó chịu đó cũng là vô thường, sự không dễ thương đó cũng vô thườngVậy thì nếu mình muốn thấy được bản chất của đối phương, mình sẽ không nổi giậnTại vì mình kẹt trên hiện tượng nên mình mới nổi giậnVậy thì làm sao để thấy được sự khác biệt giữa hiện tượng và bản chất? Cái này cần độ bình tĩnh rất lớn . Nó cần có sự tĩnh tại, cần một sức sống nội tâm vững vàngTại vì khi mình nhìn vào bên trong mình nuôi dưỡng sức sống nội tâm, mình có cái thấy sáng suốt luôn luôn, thì khi nhìn vào bất cứ câu chuyện nào, một đối tượng nào, một tình huống nào, mình cũng thấy được bản chất của câu chuyện, thay vì mình cứ rượt đuổi theo hiện tượng. Cho nên tôi mê Đức Phật mà muốn xách gói đi theo Đức Phật, chỉ vì một câu nói thôi. Đó là năm tôi16 tuổi tôi đọc cuốn sách trong đó có ghi câu Đức Phật tuyên bố mà cảm thấy khủng khiếp quá đó là: Không có con người xấu xa mà chỉ có hành động xấu xa mà thôi. Câu này vượt hơn hẳn mọi tôn giáokhác, không có con người xấu xa mà chỉ có hành động xấu xa: hành động là nhất thời, hành động là vô thường hành động là hiện tượng, còn con người là bản chấtĐức Phật nói bản chất thì ai cũng có thể là một vị Phật hết, nhưng trên mặt hiện tượng thì họ không xài được chất Phật đó. Họ không có sự khéo léo trong sự tu tập cho nên họ để cho chất chúng sanh chế ngự. Thành ra mình nhìn vào đó thấy toàn là chúng sanh không thấy Phật đâu hết. Nhưng nếu mình là người tử tế, mình là người tốt bụng, thì mình tới giúp người đó đi, lấy cái chúng sanh ra để coi chất Phật hiện lên. Các vị biết là cách mình xuất hiệntrước người nào mình có thể mời lên chất Phật hay là chất chúng sinh trong người đó ra. Tôi nói lại: cách mình xuất hiện trước người nào mình có thể mời lên chất Phật hay là chất chúng sinh trong người đó ra.. Năng lượng của mình bình an, mình nói giọng mình cũng bình an, cách hành xử mình cũng bình an thành ra người kia sẽ ứng xử với mình một cách rất là bình an. Mình khó chịu trước, mặt hầm hầm thấy ghét, tu gì cái mặt quẹo đeo như trái chuối khô, mà nói một câu cụt ngủn không đầu đuôi gì hết, có tính chất phán xét nữa, thành ra người kia phản ứng là phải . Đúng không?  Cho nên người kia trở nên không dễ thương, có thể một phần do chính chúng taChúng ta đã phát ra cái năng lượng nào rồi. Thành ra nhiều khi mình tu tập mình đừng nôn nóng sửa người khác. Sửa mình trước. Đức Phật nói khi mình thật sự đã sửa được rồi và năng lượng của mình thật sự tốt, đẹp, an bình rồi thì chắc chắn sẽ mời được năng lượng an bình của nguời kia ra. Có một câu chuyện một đứa bé mồ côi cha mẹ từ nhỏ và được một ông chú đem về nuôi. Ông chú này làm nghề mãi võ nên con bé cũng phải học võ và 2 chú cháu giống như 2 thầy trò nương tựa vào nhau để mà sống còn, làm nghề sơn đông mãi võ. Mỗi lần trình diễn người thầy sẽ ôm cây cột rất là to, giữ chặc, rồi con bé phí thân lên trên đầu ngọn cây đứng một chân, thì mọi người sẽ vỗ tay tán thưởng, và nhờ vậy mà kiếm sống qua ngày. Và cứ mỗi lần trình diễn người thầy hay dặn cô bé học trò nhỏ của mình :”Này con, con giữ cân bằng cho thầy, và thầy sẽ giữ cân bằng cho con. Hai thầy trò mình phải giữ cân bằng qua lại cho nhau thì mình mới có thể sống còn được. Đứa bé cãi lại nói: ” Thầy nói như vậy không đúng, còn giữ cân bằng phần con, thầy giữ cân bằng phần thầy, mỗi người tự giữ cân bằng phần mình là giữ gìn cho nhau”.Đức Phật khen, cô bé nói đúng hơn, tức là nhiều khi mình ép ông xã mình đi tu, .

Đi dự Một Ngày An Lạc, mình cứ là một người an lạc đi, đi một ngày an lạc về có sẵn nụ cười trên môi, không hạch hỏi, không hỏi nhà dọn dẹp chưa, rồi chén bát rửa chưa,tại sao giờ này chưa nấu cơm, rồi v.v…Không có càu nhàu khó chịu như những ngày bình thường. Thấy cái gì cũng nhỏ hết. Cảnh không quan trọng nữa, giữ tâm bình an rất quan trọng. Khi nào mình tu tập tới mức mình chỉ giữ tâm mà không giữ cảnh, là mình đã đi những bước rất là xa rồi. Giữ năng lượng an lạc này về tới nhà luôn, không để cho ngoại cảnh xâm chiếm, không có vì bất cứ lý do gì mà mình phải bỏ tâm mình để chạy theo cảnh hết, thì tự nhiên những hành động mình tỏa chiếu năng lượng an lạc như vậy thì mùa sau ổng đi thôi. Ổng nói bà này tu hay quá, người này từ giỏi quá, mà mình không cần phải động viên, không cần phảinhắc nhở, không cần phải nói lẻo nhẻo trong lỗ tai, không cần phải tụng kinh cho ổng nghe suốt ngày, là ổng có thể đi với mình được. Cái này có tính tương tác, năng lượng tu tập mình có thể kéo dẫn theo sự tu tập của những người khác. Tôi có viết 4 câu thơ trong cuốn sách “Hiểu về trái tim” như thế này:

Tùy thuận theo hoàn cảnh
Không buộc theo ý mình
Giữ tâm không giữ cảnh
Tâm bình cảnh cũng bình
(vỗ tay)

Khi viết được những câu này thì mình cũng bầm dập lắm rồi, mình cũng đã từng rượt đuổi theo cảnh, là bị cảnh quật tơi tả. Thấy không được gì hết, cuối cùng không có chỗ nương nhờ nữa, thôi chạy về tâm thôi. Nương tựa vào tâm cho chắc ăn. Đức Phật cũng đã từng nói: Các vị, thôi thì hãy tự thấp đuốc lên mà đi, đừng chờ đợi vào Như Lai, chờ đợi những cái bên ngoài nữa. Khi mình học được chữ tùy thuậntheo hoàn cảnh, cảnh sao cũng được hết, người đó sao cũng được hết, mình không cần ý kiến gì hết, không cần chen vô, không cần người đó phải như thế này như thế kia mình mới chịu, thì mình cũng đã có những bước đi rất là xa trên sự tu tậpTùy thuận là mình hay mỉm cười, sao cũng được hết anh, em muốn quyết định làm sao tôi cũng đồng ý hết, mẹ dễ mà con, con cứ làm miễn đúng là được rồi, chớ không cần mình phải bỏ vô ý kiến thứ hai, mà ý kiến thứ hai tệ hơn ý kiến thứ nhứt, ý kiến mình chừng nào sáng hơn ý kiến người kia thì mình mới xin được cho ý kiến, chớ đâu mắc gì mà mình người lớn là phải có ý kiến. Cho nên thôi kệ, tùy thuận

Các vị biết một trong 4 tính chất của vô lượng tâm là tính chất của tùy hỷ phải không? Tính chất của hỷ vô lương tâm, thì hỷ có nghĩa là mình nâng đỡ, mình ủng hộ, theo những ý kiến của người khác. Tùy hỷtheo những việc làm, hành động của người khác nếu đó là những hành động đúng đưa tới sự an lạcthật sự . Vậy thì tùy thuận theo hoàn cảnh, không buộc theo ý mình. Tới đây là đã bớt giận hơn một nữa rồi. Một nửa sự giận hờn của chúng ta là do buộc theo ý của mình, bây giờ không buộc nữa,  mở ra, sao cũng được, không có mất mạng đâu? Không cần phải tự vệ kinh khủng như vậy . 

Giữ tâm không giữ cảnh: hồi đó tôi nhớ Hòa thượng Minh Tâm trên chùa Huệ Nghiêm HT  nói mỗi lần đi một chuyến từ thiện về mất 2, 3 tuần lễ mới lấy lại tâm ban đầu. Trước khi làm từ thiện tâm mình ổn, bình thản,  tiếp xúc với mọi thứ rất nhẹ nhàng, làm một chuyến từ thiện cũng giúp đời giúp người nhưng tâm mình rộn ràng, còn có những bực bội, có những cái không hài lòng nữa, rồi phải bắt đầu thực tập 2 tuần sau mới lấy lại tâm ban đầu. Các vị biết rất là khó giữ tâm bình an. Phải niệm Phật nhiều lắm, phải trì chú nhiều lắm, phải lạy sám hối nhiều lắm, phải thiền định nhiều lắm mới kiếm được tâm bình an, vậy mà những chuyện cỏn con làm phá vỡ tâm bình an thì thiệt là uổng. Cho nên phải ý thức, tức là phải có ý niệm hứa trong lòng là cố gắng bảo vệ tâm bình an của mình. Còn hoàn cảnh không quan trọng. Tại vìsao? Tại vì tâm bình thì cảnh cũng bình. Câu này là diễn giải câu của Đức Phật là tâm bình thế giớibình. Khi tâm mình ổn rồi, lo cái bên trong đi, thì mình thấy cái gì cũng được hết, dù bên ngoài có còn bất ổn nhưng mình vẫn thấy ổn như thường, không có hại gì tới mình hết, không có khó chịu nữa, cho nên phải ráng lo giữ tâm mình. Thành ra mình lo giữ tâm, rồi mình không để ý cái bên ngoài lắm. Nấu ăn dỡ một chút cũng không sao, người đó hơi ồn một chút cũng không sao, đừng vì chuyện thức ăn không ngon hay người đó làm ồn mà tâm mình nổi sóng gió. Nổi sóng gió rồi rất khó để đưa trở lại vị trí ban đầu. Thành ra cố gắng học giữ tâm. Chúng ta đang  tu tập là chúng ta học cách để chăng tâm để giữ tâm, giữ tâm quân bình. Và tôi xin cam đoan với các vị rằng nếu các vị thật sự đã quay vào bên trong, thường trực nghĩ về tâm, quan sát tâm, giữ lấy được tâm của mình thì phiền não rơi rụng rất là nhanh, trong đó có cơn giậnCơn giận sở dĩ lộng hành như vậy là vì chúng ta không quan sát nó, không để ýtới nó, cứ quan sát để ý người khác, cái bên ngoài không à, cho nên bây giờ chúng ta học cách để quay vào bên trong, mà phải quan sát cơn giận ở những trạng thái nhỏ nhặt nhứt, ở những trạng thái dây mơ rễ má của nó như là sự bực bội,thí dụ như khi mình mở  khoá mà mở nhầm chìa khoá chính mình chớ không ai khác, mình cũng bực, uống nhầm ly nước còn nóng bỏng  miệng cũng bực, bước xuống cầu thang mà còn một bậc nửa mà tưởng hết, rồi bước hụt chân cũng giận, mở đèn lên, mở hoài không sáng, đứt hồi nào mà không ai nói cho mình biết cũng giận, gọi điện thoại không bắt máy cũng giận, mà đèn đỏ cũng giận luôn tại vì 8 giờ có pháp luật thoại rồi mà bay giờ còn đèn đỏ nữa, những cái đó dư thừa, rất là dư thừa. Nếu mình có đời sống bên trong, tâm mình lúc nào cũng có công việc của nó làm, quan sát, không để ý bên ngoài nhiều lắm thì những cái nhỏ nhặt như vậy nó lướt qua rất dễ dàng. Cho nên các vị tu tập thì đừng bỏ qua những phiền não nhỏ nhỏ đó, đừng xem thường nó, tại vì nó sẽ đóng góp nên những cơn giận lớn của mình, nó gặm nhấm tâm hồn minh. 

Chúc các vị có một ngày tất nhiên an lạc là mục đích cuối cùng, nhưng để có được an lạc thì chúc các vị có một ngày có nhiều cơ hội để nhìn vào bên trong. Ở nhà mình thì mình bận rộn,  mình phải lo những cái bên ngoài, còn bâyggiờ mình đi tới đây rồi, người ta lo hết rồi, mà tới đây ban tổ chức cũng đã lo hết rồi thì bây giờ mình không cần phải lo cái bên ngoài nữa, mình phải lo cái bên trong của mình thôi. Một ngày ở đây các vị dành thời gian để ngồi yên xuống  nhìn vào tâm hồn mình để thấy căn nhà mình bây giờ nó làm sao rồi, nó đang thiếu cái gì, và nó đang dư cái gì để tìm cách giúp đỡ, cố gắng thường xuyên quan sát lấy những cái tâm bực bội, những cái tâm khó chịu, cái tâm hay cằn nhằn, cái tâm hay kháng cự, hay loại trừ, để ý cái tâm đó. Mà như đã nói, muốn bớt đi những sự chống cự, thì bớt đi những sự mong cầu, bớt tham thì sẽ bớt sân, tại vì sân là do tham mà ra, tham mà không được thì sân thôi, thành ra bớt tham thì sẽ bớt sân. Chúc các vị có thật nhiều cơ hội để nhìn vào bên trong, để thấu hiểu bản thân mình để làm chủ lấy tâm hồn mình, để rồi cuối cùng các vị có những cái an lạc đích thực.  
Xin cảm ơn các vị đã lắng nghe

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 23

Chuyện Cũ … có thể nào quên … ? Nguyễn Ngọc Ngạn

>Ðời người, ai cũng có những kỷ niệm, đau thương hay hạnh phúc. Kỷ niệm đôi khi chỉ thoáng qua, mờ nhạt như áng mây bay ngang bầu trời, để lại chút hình ảnh bâng khuâng. Nhưng cũng có khi hết sức sâu đậm, đến nỗi có thể coi là một biến cố, khả dĩ tạo thành khúc rẽ quan trọng cho cuộc đời. Ðó là trường hợp của tôi với câu chuyện xảy ra hơn 20 năm về trước mà giờ này ngồi ghi lại, tôi vẫn thấy hiển hiện như mới hôm qua…
>>
>>Ngày ấy, miền Nam vừa đổi chủ được 3 năm, tình hình chính trị còn cực kỳ khắt khe. Tôi ở trại cải tạo, cầm tờ giấy tha vào giữa năm 78, về trình diện Sở Giáo Dục Thành Phố cho đúng thủ tục, dù biết trước sẽ không được thu nhận trở lại nghề cũ. Không có nghề nghiệp biên chế, tôi chỉ được tạm trú 3 tháng tại Sài Gòn để thu xếp đi vùng kinh tế mới. Thời gian này, miền Nam đang lên cơn sốt về phong trào vượt biên tìm tự do. Những người ở vào hoàn cảnh của tôi, bị công an khu vực theo dõi thường xuyên thì lại càng nôn nóng kiếm đường bỏ trốn. Những người bạn tù chúng tôi ngày ngày đôn đáo gặp nhau, đề tài chính đem ra bàn bạc chỉ xoay quanh mộtchuyện duy nhất là vượt biên.
>>
>>Thời gian trôi qúa nhanh, trong nháy mắt đã hết hạn tạm trú, tôi trở thành kẻ sống lậu không hộ khẩu tại thành phố. Giữa lúc lao đao tuyệt vọng, không biết ngày nào bất ngờ bị bắt lại, thì một hôm em trai tôi giới thiệu cho tôi một đầu cầu qúy giá: đó là ông Ân, một người đàn ông trí thức, tuổi vừa 50, tính tình hiền hoà và đứng đắn. Ông là nhân viên lâu đời của cơ quan viện trợ Hoa Kỳ trước 75, đồng thời góp phần chuyển âm Anh-Pháp cho hãng phim Cosunam ở Sài Gòn. Vì làm ăn chung với em tôi từ sau 75, nên ông có lòng tốt rủ em tôi cùng đi với ông trong chuyến vượt biển bán chính thức vốn dành riêng cho người Hoa đang rầm rộ đăng ký lúc đọ Thông cảm hoàn cảnh bấp bênh của tôi,em tôi giới thiệu tôi với ông, để xem ông có giúp gì
được tôi chăng? Ði bán chính
>>thức lúc ấy đắt tiền lắm, vì đang là những đợt đầụ Có người nộp tới 12 hoặc 14 cây vàng, vì phải qua nhiều trung gian. Còn gía trung bình thì ít ra cũng phải 10 lượng một ngườị Tôi mới ở tù ra, làm gì có số tiền khổng lồ ấy!
>>
>>Bà xã tôi bận con nhỏ — khi tôi đi tù thì cháu mới hơn 1 tuổi — cho nên chỉ buôn bán vớ vẩn, đủ nuôi con và tiếp tế cho chồng là giỏi lắm rồị Số vốn ít ỏi của vợ tôi lại cứ vơi dần sau mấy chuyến đi chui bất thành. Con đường bán chính thức mua vé bằng cả chục lượng vàng, là điều vượt qúa sự kỳ vọng của tôi, trừ khi có một phép lạ! Vậy mà phép lạ dường như đang xảy đến!
>>
>>Hôm ấy, một buổi tối khoảng đầu tháng 11, gia đình em tôi đưa tôi lại quán bò bảy món Duyên Mai bên Chi Lăng, để gặp ông Ân lần đầu tiên. Tôi lúc này đang trốn chui trốn nhủi vì đã hết hạn nộp hộ khẩu từ lâu, phải xoay đủ mọi thứ giấy tờ lao động để qua mặt công an khu vực, nấn ná lưu lại thành phố được ngày nào hay ngày nấy. Trước năm 75, tôi có dạy một ít giờ tại 2 trường tư thục Công giáo là trung học Quang Minh ở nhà thờ Vinh Sơn đường Trần Quốc Toản, và trung học Saint Thomas trên đường Trương Minh Giảng. Khi tôi ở trại cải tạo về, công an có gọi tôi ra và thẩm vấn về quan hệ của tôi với hai vị linh mục này. Có thể đó chỉ là những câu hỏi thủ tục về lý lịch, nhưng cũng làm tôi hết sức lo sợ, bởi xã hội không có
luật pháp rõ ràng. Một khi công an nghi ngờ, thì sớm muộn gì cũng vào tù. Bởi vậy, tôi càng nôn nóng muốn trốn đi.
>>
>>Tối hôm ấy, gặp ông Ân ở nhà hàng, tôi bàng hoàng xúc động khi ông cho biết ông sẵn lòng đóng tiền cho vợ chồng tôi đi cùng chuyến với ông và em tôi. Nghĩa là ông cho tôi vay 20 lượng vàng, qua Mỹ đi làm trả lại. Vợ chồng tôi chỉ cần góp 5 lượng cho đứa con mà thôi! Tôi như người đi trên mây, buồn ngủ gặp chiếu manh, không ngờ đời mình có lúc gặp qúi nhân dễ dàng như thế này! Dĩ nhiên, qua trung gian em trai tôi, ông Ân mới dám tin là tôi sẽ trả ông sau khi đến Hoa Kỳ. Nhưng dù sao đi nữa, việc ông giúp một người xa lạ như tôi, trong hoàn cảnh này, phải coi là một phép lạ mà tôi không mường tượng trước được, nhất là ở thời kỳ gạo châu củi quế năm 78. Bà Ân ngồi cạnh chồng chỉ cười hiền hoà không có ý kiến gi. Lúc đó bà 39 tuổi,
thua chồng hơn 10 tuổi. Sáu đứa con, đứa nào cũng xinh xắn và ngoan hiền. Sau đó, tôi còn được biết thêm. Ông Ân cho tới 18 người vay tiền đi, tổng cộng là gần 200 lượng vàng!
>>
>>Những ngày hồi hộp trôi qua rất chậm, tôi nôn nóng chỉ sợ chuyện bất trắc xẩy ra trước khi lên đường. Tôi vẫn hăng hái tham gia công tác thủy lợi tại địa phương, hoặc tự nguyện dạy lớp bổ túc văn hóa ban đêm trong tổ dân phố, để tránh sự chú ý của công an khu vực. Song song với những việc đó, tôi âm thầm mua giấy tờ, lấy tên giả, học nói dăm câu tiếng Hoa, và cuối cùng ra đi vào một ngày cuối năm khi sóng biển đang gầm thét dữ dội ngoài khơi.
>>
>>Khi những chiếc ghe nhỏ đưa người ra thuyền lớn ở Kiến Hòa, thì một chuyện bất ngờ xảy ra: công an cùng với chủ ghe đọc danh sách lên tầu, và quyết định bỏ lại 17 người đã đóng tiền, trong đó có toàn bộ gia đình em trai tôi gồm 4 người. Em trai tôi là người giới thiệu tôi đi, vậy mà phút chót lại bị ở lại! Tôi lên tầu, hết sức hoang mang, ngờ ngợ linh cảm trước là sẽ có chuyện chẳng lành trên cuộc hành trình đầy sóng gió sắp tới. Tầu đi bán chính thức chỉ được một lợi thế là không sợ bị bắt ở bến hẹn, nhưng luôn luôn chở qúa trọng tải, có chuyến vừa ra tới cửa biển đã chìm. Chiếc thuyền gỗ tôi đi nom rất mong manh, mà chủ tầu và công an chất lên tới hơn 300 người, cố nhét càng nhiều càng tốt để thu vàng tối đa. Họ
gạch tên bỏ lại 17 người, để thay vào bằng những hành khách khác bằng lòng nộp nhiều vàng hơn. Ðây là loại tầu đánh cá có hầm chứa nước đá để ướp cá, bây giờ được dọn sạch để đưa người vượt biển. Hơn 100 nguời đàn ông chúng tôi bị dồn xuống hầm, cấm không được leo lên, và chỉ có mỗi cái cửa vuông ở giữa tầu để ngày ngày bên trên ném thức ăn xuống. Ðàn bà con nít thì được ngồi ở tầng trên cùng với thân nhân của chủ tầu và tài công. Có nghĩa là từ lúc bước chân xuống tầu, tôi không được liên lạc với vợ con nữa. Tôi không biết, trong số hơn 100 người đàn ông ngồi dưới hầm tầu, có bao nhiêu người Việt; chỉ nghe tiếng chuyện vãn chung quanh toàn là tiếng Hoa. Ông Ân với 3 cậu con trai tuổi từ 14 tới 18, ngồi dưới
hầm bên cạnh tôi. Vợ ông cùng cô con gái đầu lòng 19 tuổi, đứa áp út 13 và đứa con út 3 tuổi ở trên boong cùng với vợ con tôi .Vì là người Việt, không dám tranh cãi với đại đa số người Hoa, chúng tôi bị dồn vào cuối hầm tầu, ngồi chịu trận tại chỗ, nước lúc nào cũng ngập từ thắt lưng trở xuống, và có khi lên tới ngực. Thức ăn cũng ít khi đến lượt mình, vì những người ngồi gần cửa lấy hết, lâu lâu mới quẳng vô phía chúng tôi cái bánh tét hay ổ bánh mì đã cứng như thanh củị Tuy vậy, ai cũng tự an ủi là cuộc hành trình sẽ không lâu, cố gắng chịu đựng vài ngày là tới bến, tha hồ thong dong.
>>
>>Sang đến ngày thứ tư, rồi thứ năm, tất cả đều mệt mỏi vì con thuyền nhỏ bị sóng nhồi liên tục. Nước biển rỉ vào hầm tầu mỗi lúc một nhiều hơn, mà chẳng ai buồn múc từng thùng đổ ra ngoài như hai hôm đầu. Chỗ tôi ngồi càng ngày càng thê thảm hơn. Nước ngập tới ngực, mà rác rến lại nổi lềnh bềnh chung quanh, Lá bánh chưng bánh tét, vỏ quít, vỏ bưởi cùng các thứ linh tinh không tên, trôi vật vờ, chẳng ai thèm vớt mà đem quăng xuống biển. Vì quá chật chội, di chuyển rất khó khăn, nên ai cũng ngồi lì tại chỗ, đứng lên không nổi, đi tiểu luôn chỗ mình ngồi cho tiện. Trong hầm tầu, chúng tôi mất hết ý niệm thời gian, không ngày hay đêm, cũng chẳng biết tầu đang chạy hay đứng tại chỗ. Ðến ngày thứ năm, vì nóng bức qúa, có người
ngộp thở ngất xỉu dưới hầm, tài công mới cho khoét một cái lỗ vuông mỗi bề hơn một gang tay ngay trên đầu tôi, nghĩa là phía
>>dưới tầu, để lấy không khí từ trên lùa xuống cho hơn 100 người phía dướị Vị ân nhân của tôi, ông Ân và các con, lúc đầu còn nói chuyện với tôi, sau mệt qúa, ai cũng nhắm mắt dựa vào nhau mà sống cho qua cuộc hành trình dài lê thê.
>>
>>Bước sang ngày thứ bảy, buổi sáng tinh mơ, chắc chưa đến 6 giờ, tôi đang thiu thiu ngủ, thì nghe có tiếng gọi nhỏ:
>>
>>- Anh Ngạn,  Anh Ngạn ơi!
>>
>>Tôi giật mình ngơ ngác ngước nhìn lên, thì thấy bà xã tôi thò mặt qua cái lô thông hơi để tìm tôi. Tôi không nhận ra mặt vợ tôi vì trời còn tối thẳm, nhưng nhờ giọng nói tôi biết vợ tôi cần gặp tôi có chuyện khẩn cấp. Tôi hồi hộp tìm cách đứng dậỵ Tàu chật ních, lại thêm đã gần một tuần ngồi một chỗ, hai chân tê cứng dưới lớp nước mặn, tôi loanh quanh khá lâu mới đứng lên được. May cho tôi là quanh tôi mọi người còn đang ngủ cả. Chứ nếu họ thức thì tôi khó lòng di chuyển, vì họ sẽ lôi lại và dí đầu tôi bắt ngồi xuống. Bà xã tôi giục nho nhỏ:
>>
>>- Lên đi anh! Lên đại đi! Chui lỗ thông hơi này lên đi!
>>
>>Tôi lo lắng nhìn quanh. Lúc ấy tôi còn gầy yếu lắm. Thời gian ở trại cải tạo bị sốt rét nặng, kéo dài 21 ngày, bước đi phải nhờ người vịn, bạn bè cùng tổ cứ tưởng tôi là sắp phải đem tôi đi chôn trên đồi tranh ở Bù Gia Mập. Giờ này vượt biển, tôi vẫn chưa lại sức, mới chỉ lên cân được chút ít. Nhà tôi lại bảo:
>>
>>- Ðêm qua bão lớn. Cái áo của con bị rách tung rồi bay mất. Nó phải cởi trần cả đêm lạnh tím cả ngườị Anh lên một chút đi!
>>
>>Nghe nhắc đến đứa con hơn 4 tuổi, tôi vùng đứng lên, bước đại qua vào người đang ngồi ngủ, rồi chui liền lên, cái lỗ nhỏ, phải lách người khó khăn, làm trầy sứt cả hai vai, nhưng tôi không có cảm giác gì lúc đó. Từ hôm lên tầu, tôi vẫn mặc cái jacket nylon của Không Quân ngày trước và chiếc quần tây màu vàng đục. Lúc ngồi, dĩ nhiên phải cởi hết nút quần, kéo fermeture xuống cho thoải mái. Bâygiờ đứng dậy, vội vã dùng hai tay đu lên khỏi hầm tầu, có người nào đó đã nắm ống quần tôi kéo lại, làm tôi chỉ còn mỗi cái quần đùi khi lên tới tầng trên. Trời mưa không nặng hạt lắm, nhưng gió biển thổi phần phật trong không gian mờ tối. Tôi cúi xuống ôm đứa con đang run cằm cặp. Nhà tôi ưu tư bảo:
>>
>>- Tầu sắp đắm mất, anh ạ!
>>
>>Tôi đảo mắt nhìn quanh sau sáu ngày bảy đêm chui trong bóng tối dưới hầm. Chỉ một phút sau, tôi nhận ra ngay là mình sắp chết! Vợ tôi nói đúng. Là bởi vì, khi ở dưới hầm, tôi cứ tưởng tầu đang chạỵ Hóa ra tầu bị bỏ neo đậu tại chỗ suốt cả đêm rồi, mặc cho gió mưa và sóng dữ cuối năm vùi dập. Tuy cùng ở trên tầu, nhưng những tin tức bên trên không được thông báo cho người dưới hầm biết, sợ gây cảnh náo loạn, dẵm đạp lên nhau. Bởi vậy, tôi hoàn toàn không biết gì cả, cho đến bây giờ leo lên mới thấy kinh hoàng, Tôi nhìn lại phía buồng máy. Một cảnh tượng hãi hùng và thê lương: không có tài công, không có người phụ máy. Chiếc tầu không người lái cứ bập bềnh nghiêng ngửa theo từng đợt sóng khổng lồ đưa vào, đẩy ra, phó
mặc sinh mạng mấy trăm người cho đại dương. Với sức sóng như thế này, tôi biết chắc tầu sắp vơ. Ðàn bà con nít, nguời đứng người ngồi lố nhố, quên cả cái ướt lạnh, nhớn nhác hỏi nhau, không biết phải làm gì trong hoàn cảnh tuyệt vọng nàỵ Bà xã tôi bảo:
>>
>>- Tài công bỏ tầu từ nửa đêm rồi!
>>
>>Bấy giờ tôi mới hiểu đầu đuôi câu chuyện. Ðêm qua, khi thuyền chúng tôi vào còn cách bờ Mã Lai khoảng nửa cây số, thì có tầu cảnh sát Mã Lai ra đuổi. Rồi họ dựng mấy cây đại liên và đèn pha trên bờ bắn ra xối xa. Mười mấy người tài công cùng với thân nhân chủ ghe đeo phao nhảy xuống bơi vào, nói là để điều đình rồi sẽ ra đưa tầu vô. Nhưng rồi họ đi luôn, không ai trở lại! Người ngoài khơi cứ đợị Người đã lên bờ thì bỏ mặc. Ðàn bà con nít trên boong không ai biết lái tầụ. Hơn 100 người ngồidưới hầm thì tưởng tầu vẫn đang chạy bình thường! Tôi biết mình sắp chết, nhưng cố làm ra vẻ bình tĩnh bảo con tôi:
>>
>>- Con ơi! Ðằng nào tầu cũng sắp chìm. Bây giờ con ôm lấy cổ ba, để ba nhảy xuống biển khơi, bơi vào…
>>
>>Tôi không biết bơi. Mà có biết thì cũng không còn sức, bởi bờ ở qúa xa, tôi cố nhướng mắt nhìn mà chỉ thấy lờ mờ trong mưa. Ðứa con trai hơn 4 tuổi, quấn chiếc khăn quanh người ướt đẫm từ đầu xuống chân, run lẩy bẩy nhìn tôi im lặng gật đầu. Dường như nó cũng linh cảm thấy chuyện chẳng lành sắp đến, cho nên chỉ nhìn tôi chia sẻ. Quanh tôi, có vài cái bình nylon đựng nước ngọt đã uống hết, nằm lăn lóc trên sàn. Tôi nắm bàn tay lạnh ngắt của vợ tôi và bảo:
>>
>>- Em lấy cái bình nylon, ôm vào người rồi nhảy xuống. May ra sóng đánh vào bờ! Thà nhẩy xuống trước, chứ để tầu vỡ thì khó lòng mà sống được, vì cả trăm người sẽ níu chặt lấy nhau và cùng chết hết!
>>
>>Vợ tôi nhìn tôi bằng ánh mắt ly biệt, đưa tay làm dấu đọc kinh. Tôi và con trai tôi cũng làm dấu Thánh giá và cầu xin Chúa che chở trong cơn nguy khốn. Tôi vừa đưa cho vợ tôi cái bình nylon, chưa kịp nói gì thêm thì một đợt sóng vĩ đại ấp tới, làm chiếc tầu lật ngang, vỡ tung buồng lái ở tầng trên. Tiếng người đồng thanh kêu ru lên, bị tiếng gầm của sóng át đị Buồng máy, kính cửa sổ, mui tầu, mái gỗ bọc tôn và bao nhiêu thứ ngổn ngang trên tầu đều rụng hết xuống biển, kéo theo qúa nửa hành khách gồm đàn bà và trẻ em. Tôi té lăn trên sàn tầu trong khối nước mặn khổng lồ vừa ập tới, đôi tay quờ quạng bám víu bất cứ thứ gì để sống còn. Từ giây phút ấy, tôi không còn nhìn lại được vợ tôi lần nào nữa!
>>
>>Ðứa con tôi cũng vuột khỏi tay tôi và văng xuống biển. Tôi níu được một sợi giây nào đó trên tầu, nên chỉ bị văng mất đôi mắt kính cứ chưa rơi hẳn xuống nước. Nhưng ngay sau đó, tôi chưa kịp hoàn hồn, chưa kịp đứng vững thì lớp sóng khổng lồ vừa đẩy vô bờ, lại rút ra mạnh hơn, làm tầu lật ngang một lần nữa ra phía ngoài, và lần này trên boong tầu không còn sót lại một ai. Tất cả đều rụng xuống biển. Những lớp ván, lớp kính và những gì chưa vỡ qua đợt sóng trước, lần này tan tành hết. Nhưng đau đớn hơn cả là chiều tầu chìm dần xuống đáy biển mà hầm tầu lại chưa bể, cho nên hơn 100 người đàn ông ngồi với tôi suốt tuần lễ vừa qua, đều chết ngộp hết trong hầm, trong đó có cả cha con ông Ân, người đã đóng tiền cho
gia đình tôi đi!
>>
>>Tôi rớt xuống biển, cố gắng vùng vẫy theo bản năng sinh tồn, mặc dầu không biết bơi. Trên mặt biển bao la, sóng nhồi khủng khiếp, tôi thấy từng mảng gỗ thật lớn của ván tầu, rồi thùng phuy, va li, nồi niêu, áo quần, thùng gạo và hàng chục thứ đồ lặt vặt khác trôi nổi theo triền sóng, đôi khi lao vào mặt mình. Ðàn bà con nít ngụp lên lặn xuống, bán lấy nhau mà cùng chết. Tôi uống no nước, chìm sâu xuống, đụng phải bao nhiêu xác người còn bấu chặt không rời nhau. Tôi nín hơi ngoi lên được một chút để thở, rồi lại bị sóng cuốn đi không định được phương hướng. Là người Công giáo trong lúc lâm chung, tôi cố gắng đọc kinh sám hối để chuẩn bị lìa đời. Ðọc kinh, nhưng không cầm trí tập trung được…
>>Tôi uất ức lắm, bởi thấy mình chết tức tưởi ở tuổi 32 sau khi đã kình qua bao nhiêu năm gian khổ. Ngày còn trong quân đội, mấy năm tác chiến, tôi đã kề cận tử thần mà tại sao không chết ngay trên chiến trường cho xong? Tôi nhớ một lần khi ở trại cải tạo Sông Bé, ôi lại bị sốt rét nặng nề đến kiệt sức, tưởng không còn sống nổi tới gày được tha về. Vậy mà cũng không sao! tôi uất ức tự hỏi tại sao vược iển gần đến nơi thì lại chết? Thế rồi tôi uống no nước, đuối sức không ùng vẫy nổi, đành buông xuôi tay chìm xuống đáy bể, không biết gì nữa!
>>
>>Khi tôi tỉnh lại trên bờ, thấy mình nằm sấp trên đống xác chết ngổn gang. Nước ộc từ trong bụng ra giúp tôi hồi sinh. Tôi mơ màng tưởng ình đang nằm chiêm baọ. Ðứa con trai 13 tuổi của ông Ân chạy lại lôi ôi dậy và nói:
>>
>>- Chú Ngạn ơi! Tỉnh dậy! Tỉnh dậy! Ðắm tầu, chú Ngạn ơi!
>>
>>Tôi ngơ ngác nhìn nó, chưa nhận ra ai bởi qúa đuối sức và vì không có ắt kính. Thằng bé lay tôi và nhắc lại:
>>
>>- Chú Ngạn ơi! Ðắm tầu! Ba cháu, chị cháu với 3 người anh của cháu chết ết rồi! Vợ chú với con chú cũng chết cả rồi!
>>
>>Tôi vùng đứng dậy, đưa mắt nhìn quanh. Lính Mã Lai đang quây những gười sống sót vào gốc dừa. Họ cũng như tôi là những người được óng đẩy vào bờ và may mắn thoát khỏi tử thần. Nhưng họ không được hép cứu những người bị ngộp nước như tôi. Nếu ược cấp cứu, tôi tin hắc trong đám người nằm kia, ít lắm cũng có cả chục người sống dậy. Lính Mã Lai không cho cứu là bởi vì những kẻ xa lạ và bất nhân ấy ang lột quần áo người chết để lấy vàng và dollars giấu trong gấu uần, gấu áo, cổ áo, vạt áo. Moi của xong, họ lôi xác chết tập trung ại một chỗ chở xe mang đi chôn tập thể. Tôi từ gốc dừa bò tới, tìm rong đám 97 cái xác, thấy con trai tôi đã chết hẳn. Tôi bế cháu lên và hận ra ván tầu hoặc ghềnh đá đã đánh vỡ trán con
tôi, còn để lại một ệt dài thật rõ. Còn vợ tôi thì sóng biển đánh trôi đi mất, không tìm ược xác!
>>
>>Mọi chuyện diễn ra chỉ trong chớp nhoáng. Ngoài kia, biển vẫn ầm ầm gào hét, chỉ thấy sóng xô chập chùng, không còn dấu tích gì của chiếc huyền định mệnh. Hôm sau, từ trại tạm cư, chúng tôi được đưa trở lại bãi biển, thả bộ dọc xuống hướng Thái Lan, tìm thêm được một số xác chết nữa, nhưng cũng không thấy vợ tôi. Tổng số 161 người chết, chỉ vào bờ được khoảng 100 cái xác, phần còn lại bị sóng đưa đi mất tích. Có hai nhà sư Mã Lai gốc Hoa đem vải và nhang đến làm lễ cầu siêu trước khi lính Mã Lai đem chôn tập thể.
>>
>>Trên bãi biển Mã Lai dài thăm thẳm tôi dừng chân, ngồi dưới hàng dừa trông ra đại dương, nao nao mường tượng lại chặng đường đã qua. Nhớ những buổi sáng Chúa Nhật vợ tôi lên thăm ở Khu Tiếp Tân trường Bộ Binh Thủ Ðức. Rồi những lần từ thành phố xuống miền Tây chờ tôi ở hậu cứ tiểu đoàn. Khi sinh con đầu lòng, tôi từ đơn vị hành quân, không kịp thay quân phục, vội vã đón xe về thăm ở bảo sanh viện Ðức Chính trên đường Cao Thắng. Nhớ hơn nữa là những lần vợ tôi gánh quả nặng trĩu đi tiếp tế cho tôi trong trại cải tạo, băng ngang 17 cây số đường rừng từ thị xã Phước Bình vào Bù Gia Mập. Tất cả đều đã qua đi, chỉ còn lại mặt nước mênh mông xanh thẳm trước mặt, từng cuốn mất bao nhiêu xác người đồng hương trên hành
trình tìm tự do!
>>
>>Vợ tôi mất đi ở tuổi 26, sau những tháng ngày vất vả vì chồng. Lấy tôi khi tôi đã vào quân đội, thường xuyên xa nhà, vợ tôi cũng giống như bao nhiêu người đàn bà khác trong thời khói lửa, chẳng mấy khi được gần chồng. Khi tôi được biệt phái về lại Bộ Giáo Dục, dạy học tại Sài Gòn, đã tưởng vợ chồng có thể sống đời dân sự yên ổn lâu dài, nào ngờ chỉ hơn một năm sau thì mất nước, bắt đầu cuộc sống mới lao đao gấp bội. Ðoạn đường trầm luân ấy, có ngờ đâu rút cuộc lại kết thúc bi thảm bằng cái chết trên đại dương cùng với đứa con đầu lòng hơn 4 tuổi!
>>
>>Tôi tin chắc cái chết của vợ tôi đã làm thay đổi hẳn cuộc sống của tôi. Nếu nói theo niềm tin thiêng liêng, thì chính vợ tôi đã cứu tôi vào phút chót, trước khi đắm tầu. Bằng chứng là hơn 100 người đàn ông ngồi chung với tôi dưới hầm tầu đều chết cả vì ngộp nước. Em tôi — người giới thiệu tôi cho ông Ân — nếu đi cùng tôi chuyến ấy, chắc chắn cũng đã bỏ xác trên đại dương. Nhờ bị bỏ lại, nửa năm sau, em tôi cùng gia đình vượt biển thành công và gặp lại tôi tại Vancouver, Canada vào giữa năm 80. Bà Ân và hai đứa con nhỏ được sóng đánh vào bờ thoát chết, đi định cư ở Texas, tôi vẫn liên lạc cho đến khi trả xong 20 lượng vàng chồng bà cho tôi vay.
>>
>>Biến cố hãi hùng của chuyến tầu định mệnh làm tôi càng vững tin rằng đời người có sự sắp đặt của định mệnh, hay nói theo đức tin Công giáo, thì đó là sự an bài của Thiên Chúa. Còn đó rồi mất đó! Kiếp người mong manh như chiếc bách giữa dòng, cho nên các cụ ngày xưa thường ví là cuộc phù thế nhân sinh. Vợ con tôi chết trước mặt tôi. Hơn 160 người chết ngay bên cạnh toi. Mà một kẻ yếu đuối như tôi lại sống sót! Ðó phải là quyền năng của Thiên Chúa chưa muốn tôi lìa trần. Lúc ngồi trên tầu, ông Ân thường tâm sự với tôi: những ngày gần mất nước, gia đình ông đã có thể đi Mỹ dễ dàng, bởi ông làm việc cho cơ quan viện trợ Hoa Kỳ suốt hai mươi năm. Nhưng ông thấy mình tuổi đã lớn, muốn ở lại quê nhà khi đất nước hết
chiến chinh, nên ông từ khước quyền lợi di tản mà người Mỹ dành cho ông. Ba năm sau, đất nước qúa lầm than, mà chiến tranh vẫn không dứt. Các con ông chuẩn bị bước vào tuổi nghĩa vụ quân sự phục vụ cuộc xâm lăng Kampuchia, thúc đẩy ông phải ra đi.  Năm 75 ông từ chối di tản bằng máy bay. Năm 78 ông phải trốn bằng thuyền, để rồi chính bản thân ông cùng với 4 đứa con lớn đều chết cả!
>>
>>Có thể do những suy nghĩ về cuộc đời sau chuyến hải hành khủng khiếp mà tôi thoát nạn chỉ trong đường tơ kẽ tóc, tôi bắt đầu có những thay đổi lớn trong tâm tư. Tôi trở nên dễ tính, ít chấp nhất và không nuôi lòng thù ghét với bất cứ ai. Tôi tâm nguyện rằng cuộc đời mình, hễ làm được điều gì cho cộng đồng, cho xã hội, cho tha nhân, tôi đều cố gắng để đền đáp lại phép lạ của Chúa đã cứu tôi trên biển.
>>
>>Những ngày trống vắng ở trại tị nạn Mã lai chờ đi định cư, tôi suy nghĩ nhiều về nửa thế kỷ trầm luân của đất nước, và nhận ra một điều đơn giản rằng: trong xã hội Việt Nam người đàn bà mới chính là thành phần chịu nhiều gian truân nhất, thời chiến tranh cũng như thời hậu chiến. Cảm thông cái thực tế chua xót ấy, cùng với nỗi nhớ thương người vợ mớimất, tôi bắt đầu viết truyện dài “Những người đàn bà còn ở lại” trong 3 tháng ở trại tạm cư. Cuốn sách đầu tiên ấy, tuy kỹ thuật chưa cao, nhưng chứa đựng nhiều cảm xúc. Nó là bậc thềm thứ nhất, là nấc thang khởi đầu, để rồi từ đó đến nay tôi đã có được gần 30 tác phẩm xuất bản.
>>
>>Hai mươi năm đã qua, trên mặt báo chí Việt ngữ, tôi chưa hề viết lại những dòng này để mô tả tỉ mỉ cái chết của vợ tôi với đứa con đầu lòng. Tuy vậy, từ thâm sâu, tôi vẫn tin chắc một điều rằng: chính cái chết của vợ tôi đã mở ra cho tôi một cánh cửa mới tôi chưa hề dự trù trong qúa khứ. Ðó là thế giới văn chương mà tôi miệt mài theo đuổi cho
>>đến hôm nay.
>>
>>
>>Nguyễn Ngọc Ngạn   
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 9

Giai thoai bai VALSE: DÒNG SÔNG XANH.

Tình yêu trong đời người nhạc sĩ thiên tài khiến những nốt nhạc thăng hoa..
2
Tình yêu có thể khiến những nốt nhạc thăng hoa…
 
Nhạc sĩ thiên tài Johann Straus II có tới 3 người vợ. Người vợ đầu là nữ ca sĩ Jetty Treffz ông cưới vào năm 1862. Mười sáu năm sau, Jetty qua đời vì bệnh tim, Johann Strauss bước thêm bước nữa với nữ diễn viên Angelika Dittrich. Tuy nhiên, hai tâm hồn không “đồng điệu”, nên chỉ hơn 1 năm sau, Johann Strauss xin ly dị. 
Sau đó, nhạc sĩ chắp nối với Adele Deutsch, góa phụ trẻ của ông Hoàng Von Meyszner. Cuộc hôn nhân thứ ba này tuy không được Giáo hội Công giáo thừa nhận (vì người vợ trước – Angelika – vẫn còn sống), nhưng lại là cuộc hôn nhân hạnh phúc, tốt đẹp nhất của Johann Strauss II. Chính nhờ sự khuyến khích, nâng đỡ tinh thần của Adele mà tài năng, óc sáng tạo của nhạc sĩ thiên tài đã được phát huy tới mức tối đa trong những năm cuối đời. 
Giai thoại về sự ra đời của bản valse huyền thoại … 
3
Những nàng thơ của người nhạc sĩ thiên tài có thể chắp cánh cho những sáng tác bất hủ để lại cho nhân loại… 
 
Sau đây là giai thoại về sự ra đời của bản valse được mệnh danh Vua của những bản valse, Danube xanh (Danube bleu), với một câu chuyện tình đượm buồn với những cao trào đau khổ trong tình yêu làm nên tác phẩm bất hủ: 
Nhạc sĩ Johann Strauss II sống trong tình yêu đằm thắm, sâu sắc, dịu ngọt của vợ ông, Henrietta Jetty Treffz, một ca sĩ xinh đẹp lừng danh với giọng mezzo-soprano. Một ngày kia Treffz phát hiện ra chồng mình đang lạc vào tình yêu mới với một cô gái trẻ trung xinh đẹp từ xa tới. 
Đau khổ, bà tìm đến khách sạn, gõ cửa phòng cô gái trẻ. Mở cửa, cô gái trẻ choáng váng nhìn thấy người vợ nổi tiếng của ông xuất hiện. Cô hốt hoảng chờ đợi những tiếng gào thét ghen tuông giận dữ sẽ xé tan không khí tĩnh lặng của gian phòng… 
4.jpg
Nhưng không một lời ca thán, Quý bà nói lời cám ơn cô gái đã làm cho chồng mình hạnh phúc và dặn cô hãy chú ý đến bệnh phổi của ông, hãy mặc thêm áo ấm cho ông mỗi khi trời tối. Cô chưa hết sững sờ thì bà đã tạm biệt, đóng cửa rồi đi. Cô khóc, vì yêu, vì xót và vì bao điều khác nữa…Ra đến cửa khách sạn, nỗi niềm chồng chất dồn nén bấy lâu trong lòng bỗng trở nên quá sức chịu đựng, người nữ ca sĩ vốn đang mang bệnh tim lảo đảo ngã quỵ…
Nhạc sĩ đến khách sạn gặp người yêu, đúng lúc thấy vợ ngất xỉu, ông liền lo lắng đưa vợ đi bệnh viện. Khi tỉnh lại, vợ ông xin lỗi đã đến gặp người bạn gái của ông. Bàng hoàng, ông phóng ngay đến khách sạn tìm người yêu nhưng nàng đã ra đi bởi nàng nhận ra tình yêu của mình đang làm tổn thương một người vợ hiền. 
Ông chạy đuổi theo đến cảng thì vừa lúc con tàu rúc còi rời bến… 
Strauss đứng như trời trồng, đau khổ đến tột cùng nhưng đồng thời ông cũng cảm nhận được hạnh phúc lớn lao hiếm có, ông đã được hai người phụ nữ tuyệt vời yêu thương, cả hai đều cao thượng, đều tha thứ cho ông và biết hy sinh…
5
 
Đứng trên bến sông, những xúc cảm dữ dội trong ông tuôn trào khởi nguồn cho bản Danube Xanh bất hủ sau này, bản nhạc valse trữ tình được giới mộ điệu vinh danh là Vua của những bản nhạc valse. 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 19

Tại sao Kangaroo mẹ nuôi con trong túi ??

Hỏi dễ mà khó trả lời: Tại sao kangaroo mẹ lại nuôi con trong túi?
Kangaroo là một nhóm các loài thú có túi thuộc họ Macropodidae. Chúng thường tập trung sinh sống tại các vùng Trung và Tây Úc trong môi trường sống yêu thích là sa mạc, đồng cỏ và vùng nhiều cây bụi.

Thức ăn của chúng chủ yếu là nấm, các loài cây, sâu bọ… Kangaroo chủ yếu hoạt động vào ban đêm nhưng vào những tháng thời tiết mát mẻ, chúng có thể kiếm ăn cả ngày.

Mỗi điều nhỏ nhặt về loài động vật này đều vô cùng thú vị, nhưng có một đặc điểm khiến cho chúng khác biệt so với số đông, đó là quá trình sinh sản và nuôi con chẳng giống ai. Chúng để con của mình trong chiếc túi trước bụng.

Nhưng tại sao lại như thế?

Để lý giải được tập tính này, ta phải hiểu về những chú kangaroo con

Thú con mới chào đời thường chỉ bé bằng… một hạt đậu đen.. Thậm chí, người ta đã từng ghi nhận những trường hợp em bé kangaroo nhỏ đến mức khó tin với kích thước tương đương một hạt gạo! Do kích cỡ vô cùng khiêm tốn này, nếu kangaroo mẹ cũng chăm sóc con mình theo cách những loài thú khác vẫn làm, nó sẽ gặp phải vô số khó khăn.
Hỏi dễ mà khó trả lời: Tại sao kangaroo mẹ lại nuôi con trong túi? - Ảnh 1.
Kangaroo con khi mới sinh có kích thước vô cùng nhỏ, chỉ bằng hạt đậu

Kích thước của thú mẹ so với con non là vô cùng lớn, chúng lại khá vụng về, nên việc cho con ăn đương nhiên là một thách thức đáng ngại. Nếu như em bé vô tình bị rơi ra ngoài, kangaroo mẹ sẽ phải bỏ rơi nó vì một lẽ rất dễ hiểu: chúng không thể nhặt con lên được và cho lại vào trong túi được.

Thêm vào đó, con non được sinh ra trước khi cơ thể kịp phát triển đầy đủ nên vô cùng yếu ớt, và gần như không có khả năng tồn tại được ở môi trường bên ngoài. Những bộ phận duy nhất đã hoàn thiện là các chi.

Điều đó giúp ích cho kangaroo con rất nhiều bởi ngay sau khi chào đời chúng sẽ phải bò vào trong chiếc túi của mẹ, và dành trọn những tháng tiếp theo ở nơi ấm áp này.
Hỏi dễ mà khó trả lời: Tại sao kangaroo mẹ lại nuôi con trong túi? - Ảnh 2.
Nhờ bản năng sẵn có, tuy chưa có mắt nhưng phần lớn đều có thể tự tìm đường đi – chỉ một số ít kangaroo con phải nhờ tới sự giúp đỡ của mẹ

Tại đây, chúng bám vào các núm vú phía bên trong túi và lớn lên nhờ sữa. Các cơ của chúng chưa đủ khỏe để làm bất cứ việc gì – kể cả việc bú mẹ. Chính vì thế, đầu vú của kangaroo mẹ có phần cơ chuyên hóa đảm nhận nhiệm vụ bơm thức ăn một cách tự động.

Các em bé sẽ ăn, ngủ và bài tiết ngay trong chiếc túi này. Những chất thải có thể được lớp lót trong túi hấp thụ luôn hoặc được kangaroo mẹ dọn đi một cách khéo bằng miệng.

Trung bình sau 4 tháng, con non đã có một cơ thể đầy đủ các bộ phận và một lớp lông mềm. Khi đó chúng đã có thể ló đầu ra ngoài túi để ngắm nhìn thế giới. Nhưng phải cần đến 20 tháng (với con cái) và 2 – 4 năm (với con đực), kangaroo con mới thực sự đủ lớn để ra khỏi chiếc túi của mẹ.

 

Ngay cả khi đã có thể sống độc lập, kangaroo con đôi khi vẫn quay lại để bú sữa mẹ

Nguồn: National Geographic,
 
  Tình thương thể hiện của gia đình kangourou khi mę sắp lìa đời

trân quý những mối nhân duyên, những ân tình 

được xếp định quanh mình vì “trăm năm vốn hữu hạn”.


Tình mẫu tử trước lúc lìa đời gây xúc động mạnh của 2 mẹ con kangaroo

 

Khoảnh khắc Kangaroo bố đau đớn ôm người bạn đời đang hấp hối làm nhiều người xúc động khôn xiết. Giữa giây phút cận kề sự sống và cái chết, Kangaroo mẹ chỉ kịp nắm lấy tay con lần cuối trước khi từ giã cõi đời…

Cái ôm ly biệt và đôi tay níu kéo

Nhiếp ảnh gia Evan Switzer đã vô tình bắt gặp khoảnh khắc này khi đi dạo trên đảo Fraser, Queensland.

“Tôi thấy Kangaroo bố gắng sức đỡ bạn đời của mình, nó cố gắng làm mọi cách để giúp Kangaroo mẹ”, Evan Switzer kể lại.

“Nó ôm cổ Kangaroo mẹ với hy vọng bạn đời mình sẽ đứng dậy được. Tuy nhiên, Kangaroo mẹ đã kiệt sức… Nó đứng bên người bạn đời của mình, ánh mắt ngập trong nỗi buồn và bất lực…”

Dưới bóng mát của cây xoài, Kangaroo mẹ đã ra đi mãi mãi, Kangaroo bố vẫn chưa từ bỏ hy vọng vẫn cố giữ chặt vòng tay hy vọng kỳ tích sẽ đến…

Kangaroo con giữ tay và khẽ chạm vào người mẹ, có lẽ nó vẫn chưa biết rằng mình sẽ không bao giờ được gặp lại mẹ nữa…

Evan Switzer phát hiện gia đình Kangaroo gặp chuyện không hay khi nghe những tiếng kêu thảm thiết cất lên.

“Tôi đã đi nhiều nơi, chứng kiến nhiều sự ra đi của những loài vật xung quanh mình nhưng cảnh tượng chia ly của gia đình Kagaroo này khiến cho tôi bồi hồi khôn xiết”.

“Kangaroo bố gắng sức đuổi những con vật xung quanh để bảo vệ Kangaroo mẹ đang nằm dưới thảm cỏ”.

“Kangaroo con đứng bên cạnh, cố chờ mẹ tỉnh lại. Nó đi xung quanh nhai cỏ, rồi quay trở lại …”

Anh Switzer cho biết Kangaroo mẹ dường như không có vết thương nào ngoài cơ thể, nguyên nhân nó chết vẫn chưa xác định được.

“Tôi không nghĩ loài vật lại có tình cảm gia đình thiêng liêng và cao quý như vậy. Tôi cảm thấy tiếc vì đã không giúp được gì cho gia đình Kangaroo ấy… mọi việc xảy ra quá nhanh…”

Tình yêu là món quà dành cho bất kỳ sinh mệnh nào tồn tại trên thế gian và động vật cũng là một phần trong số ấy. Mặc dù, chúng dùng loại ngôn ngữ riêng, cử chỉ riêng để biểu đạt suy nghĩ và cảm tình của mình, nhưng đôi khi cách thể hiện tình cảm của chúng cũng giống như con người. Thậm chí, yêu thương chân thành trong đó thật sự đã cảm động đến trái tim của người ngắm nhìn, như câu chuyện của gia đình Kangaroo trên đây.

Nhìn đôi mắt thương yêu mà Kangaroo mẹ dành cho con trong khi đôi tay đang cố gắng níu kéo chút thời gian cuối cùng; cái ôm ly biệt, đôi mắt vô định vào khoảng không xa xôi của Kangaroo bố đang ôm bạn đời của mình trong giây phút ấy. Có lẽ, chúng ta đã thật sự không dám tin… động vật cũng có thể thể hiện tình yêu chân thành như thế này sao?

Sinh ly tử biệt từ ngàn xưa vẫn là quy luật bất di bất dịch của tạo hóa; có sinh ắt có tử, hợp rồi lại tan, thế gian cứ mãi xoay vần,… Hãy biết trân quý những mối nhân duyên, những ân tình được xếp định quanh mình vì “trăm năm vốn hữu hạn”.

Nguồn ảnh: DigitalRev

Tuấn Vũ

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 10

11 phát minh mới không ngờ có được

Một ủy viên của văn phòng bằng sáng chế Hoa Kỳ từng tuyên bố: “Tất cả mọi thứ có thể được phát minh đều đã được phát minh”. Tuy nhiên, điều này chẳng hề đúng!
Hiện vẫn có rất nhiều phát minh khiến người ta phải thốt lên rằng: Thật sao! Chúng ta hãy cùng xem 11 phát minh hiện đại làm cho cuộc sống dễ dàng hơn và thú vị hơn sau đây:

1. Áo sơ mi không thấm bẩn

Áo sơ mi không thấm bẩn
Công ty Labfresh của Hà Lan bắt đầu bán những chiếc áo sơ mi không bị vấy bẩn, kể cả bị đổ cà phê, rượu vang đỏ, nước tương hay dầu ăn.
Sản phẩm này được tạo ra nhờ công nghệ độc đáo mới bao gồm 98% INDUO cotton và 2% elastane. Những chất liệu này không bị ảnh hưởng bởi vết bẩn, lại còn thoáng hơi, kháng mùi và không bị nhăn.

2. Túi nhựa ăn được

Túi nhựa ăn được
Để giải quyết vấn đề môi trường, công ty EnviGreen của Ấn Độ đã tạo ra một loại nhựa phân hủy sinh học.
Nó được làm từ 100% hợp chất hữu cơ, gồm tinh bột tự nhiên, rong biển và dầu, nhưng vẫn giống nhựa thật. Dù có ăn loại túi này thì cũng không ảnh hưởng đến sức khoẻ của bạn vì nó tiêu hóa được.
Thông thường phải mất từ 5 năm đến 200 năm để một túi nhựa có thể phân huỷ. Tuy nhiên, loại túi này chỉ cần 180 ngày hoặc 15 giây trong nước sôi đã phân huỷ. Đây là tin tuyệt vời cho các quốc gia đang phải đối mặt với vấn đề rác thải nhựa.

3. Quần áo “lớn lên” cùng con trẻ

Nhà thiết kế Ryan Yasin, London đã tung ra những bộ quần áo đặc biệt có thể “lớn lên” cùng với trẻ em.
Quần áo lớn lên cùng trẻ
Những đường xếp ly được dập ngang dọc tạo thành đường vân đẹp mắt. Những đường vân này có thể kéo dãn ra được và tùy vào kích cỡ của đứa trẻ, quần áo sẽ tự động điều chỉnh vừa vặn với cơ thể của trẻ nhất. Đây là một sáng chế tuyệt vời dành cho các ông bố bà mẹ.

4. Quần tất không bị rách

Quần tất không rách
Công ty dệt may Sheerly Genius của Mỹ đã chế tạo ra chiếc quần tất bền nhất trên thế giới. Sheerly Genius đã tiến hành thực nghiệm và rút ra kết luận rằng chúng có độ bề cao gấp 50 lần so với quần tất thông thường, bởi họ sử dụng các vật liệu giống như trong áo khoác chống đạn.
Phụ nữ hiện nay rất chuộng quần tất, nhưng lại thường rất dễ rách. Mục tiêu chính mà những người sáng tạo ra sản phẩm này là giảm được lượng rác thải dệt may.

5. Quần jeans thông minh

Quần jeans thông minh
Lần đầu tiên, công ty Spinali Design đã tạo ra chiếc quần jeans ‘thông minh’ giúp người mặc xác định được hướng đi chính xác. Bộ cảm biến được đặt 2 bên đùi được kết nối sẵn với điện thoại thông qua Bluetooth, giúp người dùng biết họ cần rẽ trái hay phải. Nó sẽ rung lên khi bạn bị lạc đường để thông báo.

6. Piqapoo – thiết bị giúp cún đi vệ sinh

Piqapoo
Nhà phát minh người Israel đã sáng chế ra Piqapoo – một chiếc kẹp mềm gắn vào đuôi các chú chó. Khi chúng đi vệ sinh, phân rơi vào một cái túi, sau đó bạn có thể ném đi một cách dễ dàng. Và dĩ nhiên, bạn sẽ không cần phải dùng đến tay để hốt nữa.
Thiết bị này làm cho cuộc sống của chủ nhân những chú chó trở nên dễ chịu hơn nhiều vì không phải lo dọn dẹp ‘sản phẩm’ mà thú cưng của mình để lại.

7. Caffein dạng xịt

Caffein dạng xịt
Chuyên gia hóa sinh Mỹ, Ben Yu đã tạo ra sản phẩm có tên “Sprayable Energy” và tuyên bố đây là dạng năng lượng xịt cục bộ chứa caffein đầu tiên trên thế giới.
Theo ông Yu, người dùng có thể xịt caffein lên da mà không phải trải nghiệm cảm giác hưng phấn mạnh, hấp thu lượng calo không cần thiết hay bị ảnh hưởng bởi dư vị khó chịu như khi sử dụng các loại nước uống tăng lực hoặc cà phê.

8. Robot có thể nói chuyện với người

Robot có thể nói chuyện với người
Robot cá nhân Jibo trông giống như nhân vật hoạt hình Pixar – nó có đầu lớn và mặt tròn, có thể thể hiện hàng loạt các loại cảm xúc khác nhau.
Nó có thể cười khúc khích, khiêu vũ, tạo bản tin, chụp ảnh và quay sang bạn nếu bạn gọi nó. Như những người sáng tạo hứa hẹn, họ sẽ phát triển với mọi mô hình mới và cuối cùng sẽ làm cho thay đổi kiểu giao tiếp của con ngươi với robot.

9. Một cốc tự làm nóng cà phê

Cốc tự làm nóng
Giám đốc điều hành của Ember Technologies Clay Alexander đã tạo ra một chiếc cốc ‘thông minh’. Với hệ thống giữ nhiệt điều khiển bằng ứng dụng ở bên dưới, nó có thể hỗ trợ giữ nhiệt độ cần thiết cho cà phê hoặc trà – từ 49 đến 60 độ C.
Cốc hiện có giá gần 80 USD và đã có mặt trên gần 5.000 quán cà phê Starbucks tại Mỹ.

10. Kem lạnh Halo Top

Kem lạnh Halo Top
Loại kem lạnh này giúp cho các tín đồ ăn ngọt có thể thưởng thức món ăn khoái khẩu của mình mà không lo bị tăng cân bởi Halo Top không chứa đường, mà chỉ chứa một ít protein và một lượng calo thấp (360 calo).
Chính vì lý do này mà Halo Top đã trở thành sản phẩm bán chạy nhất tại Mỹ.

11. Răng tái sinh từ tế bào gốc

Răng tái sinh từ tế bào gốc
Tiến sĩ Jeremy Mao của Đại học Columbia, Mỹ, cho biết ông đã bước đầu thành công trong việc tạo ra răng bằng tế bào gốc.
Phương pháp này đặc biệt ở chỗ nó không gây ra đau đớn mà bạn hoàn toàn có một bộ răng mới chỉ sau 9 tuần. Tuy nhiên, dự án này vẫn đang trong quá trình nghiên cứu và chưa được phổ biến rộng rãi.
 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 26

Ký giả Từ Thức vết về nhà văn Tiểu Tử

https://baomai.blogspot.com/ 
Nhà văn Tiểu Tử gây nhiều xúc cảm cho người đọc, nhất là những nạn-nhân của cộng sản. 
https://baomai.blogspot.com/ 
André Gide nói ‘’ C’est avec des beaux sentiments qu’on fait de mauvaise littérature ‘’ ( Với những tình cảm tốt, người ta làm văn chương dở ). 
Tiểu Tử là một nhà văn đã chứng minh ngược lại, có thể viết hay với những tình cảm tốt. Trong tác phẩm của ông, hầu như chỉ có những tình cảm tốt , chỉ có tình người. Một nhân vật nói về một nhân vật khác trong truyện ngắn ‘’Made in Vietnam’’ : người chi mà tình nghiã quá héng ? ‘’ . Độc giả nghĩ tới câu đó mỗi lần lại gần những nhân vật của Tiểu Tử.
Người chi mà tình nghiã quá héng. Độc giả chai đá tới đâu , đọc Tiểu Tử cũng không cầm được nước mắt. Người ta khóc, nhưng sau đó thấy ấm lòng, vì thấy trong một xã hội đảo lộn, vẫn còn đầy tình người, vẫn còn đầy thương yêu, vẫn còn nghiã đồng bào vẫn còn những người tử tế . Và thấy đời còn đáng sống. Một nhà văn Pháp nói văn chương, trước hết là xúc động. Trong truyện ngắn của Tiểu Tử, sự xúc động hầu như thường trực.
Miệt Vườn
https://baomai.blogspot.com/

 

Tiểu Tử là một nhà văn miền Nam điển hình, con đường nối dài của những Hồ Biểu Chánh, Bình Nguyên Lộc, Sơn Nam. Văn của ông là lối kể chuyện của người miền Nam, bình dị nhưng duyên dáng, duyên dáng bởi vì bình dị, tự nhiên. Tiểu Tử không ‘’ làm văn ‘’ . Ông kể chuyện ; không có chữ thật kêu, không có những câu chải chuốt. Với cách viết, với ngôn ngữ chỉ có những tác giả miền Nam mới viết được. Không hề có cường điệu, không hề có làm dáng. Người đọc đôi khi có cảm tưởng tác giả không mấy ưu tư về kỹ thuật viết lách, ông viết với tấm lòng.
 
THÈM
Bình Quới, những tên, những địa chỉ rất ‘’miệt vườn ‘’, chỉ đọc cũng đã thấy dễ thương , lạ tai , ngồ ngộ. Âm thanh như một câu vọng cổ.
Tiểu Tử , 88 tuổi, kỹ sư dầu khí, tác giả nhiều tập truyện ngắn ( Những Mảnh Vụn, Bài ca Vọng Cổ, Chuyện Thuở Giao Thời ) học ở Marseilles, hiện sống ở ngoại ô Paris, nhưng văn của ông không lai Tây một chút nào. Rất Việt nam, đúng ra rất Nam Việt, với lối viết như người ta kể chuyện bên ly la de, bên tô hủ tíu, với những chữ nghen, chữ héng, chữ nghe..’’ Cần gì cứ nói nghe cô Hai, đừng ngại. Mình với nhau mà ..’’.Dưới ngòi bút của một tác giả người Bắc, người Trung, gọi người đàn bà là con Huê, con Nhàn có vẻ hỗn, ở Tiểu Tử, nó chỉ có sự thân ái.
 
Hồ Biểu Chánh, Sơn Nam, Tiểu Tử đã chứng tỏ ngôn ngữ địa phương, cách diễn tả địa phương làm giầu cho văn hoá dân tộc. Cố gắng bắt chước lối diễn tả Hà Nội là một lầm lỗi, nó chỉ làm cái vốn văn hoá của ta nghèo đi . ( Sự thực Hà Nội ngày nay không còn gì là nơi văn vật, cái gì cũng ‘’ đéo ‘’. Còn báo Nhân Dân không ? Đéo còn, chỉ còn Người Hà Lội )
Những giọt nước mắt
Văn chương là hư cấu, nhưng đọc Tiểu tử, người ta thấy cái chân thực, có cảm tưởng không có chi tiết nào là kết quả của tưởng tượng. Tất cả đều la những chuyện tác giả đã sống, hay đã nghe kể lại . Vả lại, ở Việt Nam, thực tế vượt xa tưởng tượng. Cái đau đớn, cái thảm kịch mỗi người Việt Nam đã, đang sống, không có người viết văn nào, giầu óc tưởng tượng tới đâu, có thể bịa ra. Trong ‘’ Thầy Năm Chén ‘’, ông thầy thuốc, suốt đời làm việc nghiã, bị cách mạnh hành hạ, chuẩn bị cho con vượt biên.Khi giã từ con, ông đưa cho con , thằng Kiệt, ‘’ một cái gói mầu đỏ đã phai màu, cột làm nhiều gút, nói : cho con cái ni (ông là người gốc Huế ). Con giữ trong người để hộ thân.’’ Kiệt đến Canada an toàn, một ngày dở cái gói của cha cho ngày vượt biển. Trong đó có ba cái răng vàng. Thầy Năm Chén , nghèo đói quá, đã cạy ba cái răng vàng cho con làm của hộ thân đi tìm đường sống ở xứ người. Độc giả hiểu tại sao từ ngày con đi, ông Năm Chén chỉ ăn cháo.
 
‘’ Chiếc khăn mùi xoa ‘’ có thể coi là điển hình cho truyện ngắn Tiểu Tử , trong đó có sự xúc động cao độ, đẫm nước mắt, với những nhân vật nhân hậu, giầu tình nghiã, những chi tiết éo le như một cuốn phim tình lãng mạn, nhưng đơn giản, chân thực. 
Một người Việt tị nạn ở Pháp về thăm nhà, gặp những người bạn học cũ , trong đó có nhân vật chính, ‘’ con Huê ‘’, sự thực là một người đàn bà đã đứng tuổi. Ông ta kể lại : ‘’ Con Huê tiễn tao ra cổng, đứng ngập ngừng một lát rồi bỗng nói một mạch, là lạ, như tụi mình trả bài thuộc lòng thuở nhỏ : Anh qua bên Tây , gặp anh Cương nói em gởi lời thăm ảnh . Nó nói rồi bỏ chạy vội vào trong, tao thấy nó đưa tay quệt nước mắt mấy lần. Tao đứng chết trân, nhớ lại lời con Nhàn, em con Huê nói với tao : Anh biết không, chị Huê thương anh Cương từ hồi còn nhỏ lận . Người con gái ở quê mình nó thật thà, trung hậu đến mức độ mà khi trót thương ai thì thương cho đến chết. Họ coi đó là tự nhiên , phải có nước lớn nứơc ròng ‘’. 
Tiểu Tử viết chuyện tình âm thầm của người đàn bà từ ngày còn đi học, tới ngày nay đã bạc đầu, với người bạn trai ngày xưa tên là Cương, nhưng sóng gíó 75 đã khiến người đàn ông bỏ nước đi lánh nạn. Người con gái của ông Cương, đang sống ở Bruxelles, đọc truyện, cho tác giả hay bố mẹ đều đã qua đời. Trước khi chết, Cương dặn con gái : ‘’ Con ráng tìm cách về Nhơn Hoà, Cầu Cỏ, trao cái này cho cô Hai Huê, nói ba không quên ai hết ‘’. ‘’Cái này ‘’ là một bao thư, trong đó có chiếc khăn mùi xoa cô Huê đã tặng Cương thời trẻ. Người con gái thấy thương bố , thương cô Hai Huê không cùng. Cô gái đi Việt Nam, một xứ xa lạ, tìm về Nhơn Hoà , Cầu cỏ , tìm người bà tên Huê để trao lại kỷ vật của người đã qua đời. Cô Hai Huê xỉu đi khi nghe tin người bạn xưa đã chết. Hai người đàn bà, một già, một trẻ ôm nhau khóc.Nếu bạn là người tưởng mình có tâm hồn sỏi đá vì đã sống, đã chứng kiến đủ mọi thảm kịch của đời sống, nhất là đời sống của một người Việt Nam, bạn sẽ ngạc nhiên thấy mình đang lau nước mắt. 
Không Điên Cũng Khùng 
https://baomai.blogspot.com/2018/04/nguy.html
Thế giới truyện ngắn của Tiểu Tử xoay quanh hai đề tài chính : những kỷ niệm về một Miền Nam hiền hoà, chất phác, nhân hậu ngày xưa, với những trò vui đưà nghịch ngợm của đám bạn bè trẻ , những mói tình mộc mạc của những người dân quê và, sau đó, những đảo lộn sau 75, khi tai họa trên trời giáng xuống. ‘’ Tất cả đều bị xáo trộn, bị nghịch lý đến nỗi tao sống trong đó mà lắm khi phải tự hỏi : làm sao có thể như vậy được ‘’. Một xã hội vô tư , kể cả vùng quê, trở thành địa ngục. Chỉ còn hận thù, phản trắc , gian sảo, cướp đoạt, dối trá.
Những nhân vật của Tiểu Tử không còn cười đuà, vui chơi, dễ dãi nưã. Đó là những nhân vật đầy ưu phiền như ông Tư , như bà Hai , như thầy Năm Chén, như anh Bẩy, như bà Năm cháo lòng. Một xã hội đổ nát, rách bươm.. ‘’Những người ‘’cách mạng’’ xông vào nhà, ngang nhiên hùng hổ, như một bọn cướp. Họ ‘’bươi ‘’ từ dưới lên trên, từ trên xuống dưới, từ trước ra sau, từ sau ra trước…giống như gà bươi đống rác. Gặp gì kiểm tra nấy. Vậy rồi…hốt hết. ‘’ 
 
https://baomai.blogspot.com/
Sau 75 , người ta truyền nhau một câu ca dao mới : “Thằng khôn thì đã vượt biên. Những thằng ở lại không điên cũng khùng”. Các nhân vật của Tiểu Tử, vốn là những người miền Nam hiền lành, dễ tin, yêu đời, nhiều người đã hết lòng với ‘’kháng chiến ‘’, sau ‘’ cách mạng’’, đều bị đàn áp, gia sản bị cướp đoạt trắng trợn trong những chiến dịch ‘’ đánh tư sản mại bản ‘’ trở thành không điên cũng khùng.
Ông Tư ( trong IM LẶNG ) là người có gia sản ở Saìgòn, đã bí mật đóng góp tài chánh cho ‘’Giải Phóng’’. Khi Cộng Sản chiếm miền Nam, không những không được trả ơn, mà bị hành hạ, gia sản bị cướp sạch. ‘’ Bỗng nhiên ông Tư nhận thức rằng tất cả những gì thuộc về ông bây giờ chỉ còn lại người vợ cuả ông đang chờ đợi ông ở nhà ‘’.. Nhưng bà vợ tiếc cuả, uất hận vì bị cách mạng lưà gạt, suốt ngày đay nghiến trách móc chồng. Rốt cuộc hai vợ chồng tìm được cách chạy sang Pháp, nơi con trai ông đã được bố mẹ gởi đi du học, đã thành đạt, có nhà cưả sang trọng. Ông con hỏi bố ở chơi bao nhiêu ngày. Ông Tư nói ở lại luôn. Ông con nói, giọng đặc ‘’Việt kiều yêu nước’’ : ‘’ Ủa, sao lại ở luôn. Bây giờ nước nhà độc lập rồi, không còn thằng nào ngồi trên cổ mình hết ; vậy mà ba má bỏ qua đây luôn. Thiệt là vô lý ‘’. Ông Tư trở thành một người câm , không nói gì với ai nưã. Cho đến một hôm lầm lũi lội chết dưới biển.
 
Bà Hai ( trong Thằng Đi Mất Biệt ), con cái chết, gia tình tan nát, suốt ngày ngồi chờ đưá con trai còn lại bị đưa đi cải tạo. ‘’ Khi trời nắng ráo, bà đi tuốt ra ngoài vàm rạch, lên ngồi trên môi đất có thể nhìn thẳng qua bên kia sông. Như vậy, ‘ khi nào thằng nhỏ nó về, mình thấy nó từ đằng xa, nó có đi đò, trong đám đông, mình cũng nhìn ra đươc nó liền hà ‘’.
Thầy Năm Chén ( trong truyện cùng tên ) phòng mạch bị chiếm, con trai phải bỏ đi kiếm ăn . ‘’Chia tay nhau mà hai cha con không dám ôm nhau. Sợ người ta để ý. Thầy không đưa con ra cổng nghiã trang. Sợ người ta để ý.Thầy không dám để rơi một giọt nước mắt. Sợ người ta để ý.Thầy chỉ thở dài. Thời buổi bây giờ chỉ thở dài là không ai để ý. Bởi vì ai cũng thở dài hết ‘’.

Ông già bới rác ( truyện cùng tên ) là một ông già có công với ‘’cách mạng’’, bi cách mạng cướp hết không còn manh giáp, trở thành khùng, suốt ngày lang thang ngoài đường bới rác, ‘’ tao bới rác để kiếm mấy thằng Việt Cộng tao đã nuôi trong nhà ‘’

Trong Những Mảnh Vụn , người yêu ‘’ đi chui bán chánh thức ‘’, nghiã là đi vượt biển do cán bộ tổ chức, biệt tăm, chắc mất xác vì tầu quá cũ bị chìm , anh Bâỷ suốt ngày, như một người mất hồn, đi qua lại tất cả những nơi ngày xưa hai người vẫn hẹn hò. ‘’ Bẩy không biết mình đang đi lượm những những mảnh vụn của cuộc tình. Nếu không có cái ‘’ngày cách mạng thành công ‘’ đã thật sự thành công trong nhiệm vụ đập nát tất cả những gì của miền Nam, kể cả những gì nhỏ bé nhứt, tầm thường nhứt như tình yêu của chàng trai và cô gái đó ‘’.

Bà Năm cháo lòng ‘’ vẫn bán cháo lòng, lâu lâu vẫn chửi thằng con mà giống như bà chửi cả nước ‘’ 

https://baomai.blogspot.com/
Đọc Tiểu Tử, người ta không thể không xúc động. Nhưng văn Tiểu Tử cũng đầy nét khôi hài, những nhận xét ngộ nghĩnh . Phòng mạch của Thầy Năm Chén ‘’bịnh nhơn cũng vắng. Làm như người ta sợ quá rồi…quên bịnh. Trái lại, bên phía chuà thì lại đông người lui tới và ngày nào cũng có người. Làm như người ta chỉ còn biết …dựa vào Phật. ‘’. Qua vài nét chấm phá, ông ghi lại những cảnh trái tai gai mắt, những cảnh lố bịch của những người thắng trận. Những cảnh không biết nên cười hay nên khóc diễn ra trước mắt, mỗi ngày, chỉ cần ghi lại, không thêm thắt, bình luận. André Gide : Plus un humouriste est intelligent, moins il a besoin de déformer la réalité pour le rendre significative ( Một nhà khôi hài càng thông minh, càng không cần bóp méo sự thực để làm cho nó có ý nghiã ). Tiểu Tử không cần bóp méo sự thực, chỉ việc cúi xuống lượm, ghi lại những cái lố lăng, đảo lộn luân thường diễn ra mỗi ngày, trước mắt.
Muốn hiểu lịch sử, hay xã hội trong một giai đoạn lịch sử, không gì hơn là đọc các nhà văn. Hơn là những sử gia, những nhà biên khảo, nhà văn , trong vài chữ, vài nét, cho thấy mặt thực của xã hội. Văn chương đi vào trái tim, trong khi biên khảo chỉ đi vào trí óc. Không có xúc động, rất khó có cảm thông, không có cảm thông, không sống với người trong cuôc, làm sao hiểu được ? Một câu danh ngôn : ‘’ một người chết là một bi kịch, một triệu người chết chỉ là một con số thống kê ‘’. Tiểu Tử không làm thống kê, ông ghi lại bi kịch của một nhân vật, của tôi, của anh , của mỗi người. Mỗi câu chuyện cuả ông là một bi hài kịch ( farces tragiques ) của một thời đảo điên.
https://baomai.blogspot.com/
Truyện ngắn Tiểu Tử, với lối hành văn bình dị, linh động là một cuốn tự điển sống của ngôn ngữ miền Nam thời chưa loạn. Đó là kho tàng quý, trong khi ở hải ngoại, chữ Việt càng ngày càng lai Tây, lai Mỹ ; trong nước càng ngày càng lai Tầu, với những chữ, những lối nói ngớ ngẩn, đôi khi kỳ quái , khiến tiếng Việt không còn là tiếng Việt, báo hiệu một ngày người Việt không còn là người Việt . Truyện ngắn Tiểu Tử là những giọt nước mắt, những tiếng thở dài, nụ cười trong những ngày bình an và ngay cả trong cơn đớn đau cùng cực. Ông là một nhân chứng quý báu của một giai đoạn bi thảm , một cuộc đổi đời ghê rợn nhất trong lịch sử Việt.
TỪ THỨC
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 25

KHUÔN MẶT VĂN NGHỆ MỚI