Category Archives: Góp Nhặt Trăm Hoa

Bạn Đồng Hành

Như chú diều hâu được cưng quý đậu trên vai chủ nhân.

Vinh vắt vẻo vai viên tướng thắng trận đang đi đầu đoàn quân diễu hành.
Bỗng thấy Nhục đứng trên vai kia, Vinh tra hỏi:
– Ông bạn đến có việc gì thế?
Nhục đốp chát liền:
– Ông đi đâu, tôi đi đó.
Chiến trận biến chuyển, chẳng bao lâu đoàn quân của viên tướng bị thua, khôi giáp tơi tả, tướng quân buộc lòng phải đào tẩu. Ông giả dạng ăn xin luồn qua trận tuyến địch quân.
Nhục lúc ấy mới hỏi:
– Ông bạn thấy giá trị của tôi chưa?
Vinh rít lên:
– Im nào. Người ta nghe bây giờ.

Hits: 56

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tình Yêu

Một vị sư già sau thời gian dài hoạt động tích cực, được cử làm sư tuyên huấn tại trường chuyên nữ. Trong những buổi thảo luận nhóm, ông nhận thấy tình yêu thường là đề tài chính. Sư khuyên các cô:

Hãy biết sự nguy hiểm của cái gì quá độ trong đời mình. Đánh nhau, giận dữ quá dễ sinh ra khinh xuất và mất mạng. Tin ngưỡng quá mạnh thành hẹp hòi và kỳ thị. Yêu đương say đắm quá thường tạo ra những hình ảnh mơ mộng về người yêu, những hình ảnh rốt cuộc cho thấy không thật nên nảy sinh sân giận.
– Yêu quá giống như nếm mật trên đầu mũi dao.
Một cô hỏi sư:
-Nhưng thầy sống độc thân, làm sao biết được tình yêu nam nữ?
Vi sư già đáp:
-Các con ạ, sẽ có lúc thầy kể cho các con nghe tại sao thầy đi tu.

Sáu Không sưu tầm

Hits: 49

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Bay Đi Cùng Thời Gian

Nếu ai yêu chủ yếu vì vẻ quyến rủ, dù đó là vẻ ngoài hay những đặc điểm bên ngoài của họ.

Thì những cảm giác của ta về họ sẽ bay đi cùng thời gian.

Khi họ đánh mất tính chất mà ta cho là quyến rủ,

thì tình thế có thể đổi khác hoàn toàn, cho dù vẫn là con người ấy.

Đó là lý do tại sao những quan hệ gắn bó, chỉ dựa trên sự quyến rủ hầu như không bao giờ bền.

If our love for someone is based largely on attraction,

Whether it be their looks or some other superficial characteristics,

Our feelings for that person are liable, over time, to evaporate.

When they lose the quality we found alluring, the situation can change completely,

this despite their being the same person.

This is why intimate relationships based purely on attraction are almost always unstable

                                      Dalai Lama 14

Hits: 46

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Nơi Nào An Lạc

 

Chuyện kể rằng :

Một hôm, một đệ tử đem đến cho vị thiền sư già , người đã sáng lập viện và dạy dỗ cho nhiều thế hệ thiền sinh một tin buồn như sau: “ Thưa sư phụ, đại sư huynh Vô Định , người môn sinh xuất sắc sẽ kế tục Ngài, đã lặng lẽ bỏ đi vào đêm qua”.

Nghe xong, vị thiền sư già bình thản trở lại với công việc đang làm. Ông chẳng để lộ mảy may xúc động hay buồn phiền .

Người đệ tử lòng chưa hết bàng hoàng , liền hỏi :
“ Thưa sư phụ, sư huynh Vô Định là người đệ tử đầu tiên của Ngài. Sư huynh lại đức độ hơn người , có thể gánh vác trọng trách mai này. Nay sư huynh bất thần bỏ đi, sư phụ không thấy mất mát sao ?”

Vị thiền sư già ôn tồn giải thích :
“ Sư huynh của con chỉ dời chỗ ở chứ không bị tiêu diệt, sao gọi là mất mát ? ” .

Người đệ tử vẫn thắc mắc :
“ Nhưng thưa sư phụ, sư huynh ra đi mà không có lý do chính đáng, nếu mọi người biết được , đệ tử e rằng thiên hạ sẽ thị phi đàm tiếu nhiều điều gây tổn hại đến thanh danh của sư phụ , sư phụ nghĩ sao ?”.
“ Thanh danh thì cũng là Hư danh. Người ta sanh ra thanh danh rồi thì người ta cũng có thể đổi nó thành xú danh . Sao con lại quan tâm ?”

Người đệ tử vẫn chưa hết lo âu:
“ Vậy thì sư phụ không lo cho sư huynh sao ? Liệu sư huynh có an lạc khi rời bỏ nơi này chăng ?”

Vị thiền sư ung dung trả lời :
“ Sư huynh của con phải thấy rằng tâm không còn an lạc khi ở đây thì mới ra đi. Ta chẳng hề lo lắng. Nơi nào an lạc ắt đấy là nhà con ạ”.

Người đệ tử vẫn chưa hết ấm ức :
“ Thưa sư phụ, xin cho con hỏi một câu cuối: sư phụ không thấy một chút khó chịu nào hết khi sư huynh của con làm một quyết định quan trọng như thế mà không hề bàn bạc với sư phụ sao?

Vị thiền sư già cười một cách hiền hòa:
“ Con ơi, trên đời này chẳng có gì quan trọng hơn sự an lạc của mỗi chúng sanh. Con nên nhớ rằng, con phải tự đi tìm an lạc cho chính mình. Ta hiểu và thông cảm với sư huynh của con. Con nên nhớ rằng, trong cuộc đời của mỗi con người, có những quyết định mà ta không thể nào bàn bạc với ai khác ngoại trừ với chính cái TÂM của mình .

Bạn thân mến ,
Những lời khuyên nhủ minh triết và sâu sắc của vị thiền sư đối với người đồ đệ như một nhắc nhở cho chúng ta rằng, chúng ta không nên vội lên án hay kết tội một ai khi thấy đời sống của họ không tuân theo những lề luật thông thường của đạo hay của đời.

Tâm an thì cảnh tự an
Đổi thay nơi chốn sao bằng đổi tâm.

                            Như Nhiên

Hits: 64

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Ba Con Rận Kiện Nhau

Ba con rận hút máu một con lợn, tranh nhau ăn, đem nhau đi kiện. Một con rận khác gặp, hỏi:
Ba anh kiện nhau về việc gì thế?
Ba con rận đáp: Chúng tôi kiện nhau, vì tranh nhau một chỗ đất màu mỡ.
Con rận kia nói: Tôi tưởng các anh chẳng nên tranh lẫn nhau làm gi. Các anh chỉ lo đến con dao của người đồ tể giết lợn, ngọn lửa của bó rơm thui lợn mà thôi.
Ba con rận nghe ra, biết là dại, thôi không đi kiện nữa, cùng nhau quần tụ, làm ăn với nhau, dù no, dù đói, cũng không bỏ nhau. Con lợn mỗi ngày mỗi gầy, người ta không làm thịt cứ để nuôi, ba con rận nhờ thế mà no đủ mãi.

Sáu Không Sưu tầm
Nguồn: internet

Hits: 45

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Đóa Hoa Bên Đường

Này La Rô, đóa hoa đẹp và thanh ghê, đóa hoa bên đường kia! Lớp lớp đi qua, bò, dê, ngựa và cả người nữa. Thế mà hoa nõn nà vẫn  mảnh mai, vẫn còn đó, không suy suyển. Tím nhạt và nhỏ nhắn, bên bờ dậu bơ vơ, không hề vấy bẩn, không hề uế tạp.

Ngày ngày hễ đi đường tắt cách chân dốc một đoạn, là người ta có thể thấy nó trong lùm xanh. Đôi khi nó tựa kề bên một con chim thật nhỏ, rồi chim nầy bay mất, khi thấy bóng chúng tôi. Đôi khi làn nước trong từ trong đám mây hè ứ lại trong hoa làm thành như một cái cốc nhỏ xíu; cũng có khi hoa đành lòng cho hoa bẻ nhụy và cho bướm đổi thay mượn áo.

Đóa hoa nầy sẽ sống ngắn hạn, La Rô ạ, vẫn biết kỷ niệm về nó có thể bất diệt…Đời sống của nó cũng giống như mùa xuân của đời ta…Gía ta có quyền cho, thì ta sẽ lấy cái gì đem cho mùa thu hã La Rô, để mùa thu tha mang cho đóa hoa trời và để cho hoa mỗi lúc, mỗi lúc, là biểu tượng đơn sơ và bất diệt của đời sống?

                                  JUAN RAMON JIMENEZ

                                          ( Giải Nobel Văn chương 1956)

Hits: 55

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hôm Nay Và Hôm Qua

Hôm qua tôi được ban cho đời sống và vẻ đẹp thiên nhiên, hôm nay tôi bị cướp đoạt hết.

Hôm qua tôi giàu có trong niềm vui, hôm nay tôi trở nên nghèo nàn trong giàu có.

Hôm qua tôi ở với bầy cừu như một thủ lĩnh nhân từ giữa đám thần dân. Hôn nay tôi đứng trước vàng  như một tên nô lệ khúm núm  trước một ông chủ tàn bạo .

Tôi đâu ngờ giàu có làm lu mờ cả tâm hồn tôi, tôi cũng đâu ngờ tài sản sẽ đưa tâm hồn mình đến những hang tối vô minh.

Và tôi không ngờ cái mà thiên hạ gọi là vinh quang chỉ là dày vò và hỏa ngục…

KAHLIL GIBRAN

Hits: 51

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Ngả mũ trước “tấm lòng bồ tát” của phu nhân Bill Gates

(Kiến Thức) – Là phu nhân của tỷ phú Bill Gates, bà Melinda Gates không quan tâm đến đồ trang sức, quần áo đắt tiền…, mà luôn hướng tới nâng cao sức khỏe cộng đồng ở quy mô quốc tế.




Melinda Gates, nữ tỷ phú có nhiều đóng góp lớn 
cho y tế, sức khỏe và giáo dục toàn cầu.


Sau khi cưới tỷ phú Bill Gates, Melinda bắt đầu làm từ thiện một cách khá thầm lặng.

Vợ chồng tỷ phú này kết hôn năm 1994 và hai người đã có 3 mặt con: 2 gái, 1 trai. Trước khi hẹn hò với chồng mình, bà Melinda Gates đã có 9 năm làm việc tại Microsoft và từng giữ chức vụ Giám đốc phụ trách các sản phẩm thông tin của tập đoàn này. 

Tháng 1/1994, Melinda rời khỏi Microsoft và sát cánh cùng chồng trong cương vị đồng chủ tịch quỹ tài trợ lớn nhất hành tinh Bill & Melinda Gates. Quỹ này đã có tổng tài sản lên tới 29,1 tỷ USD và luôn đi đầu trong chiến dịch nâng cao sức khỏe cộng đồng ở quy mô quốc tế.

Có lần, vợ chồng Bill Gates đã tặng máy vi tính xách tay cho người dân ở các ngôi làng ở khu vực cận Sahara (châu Phi). Nhưng rồi vợ chồng bà nhận ra người dân lục địa đen cần thức ăn để no bụng và thuốc men để chống lại bệnh tật chứ không phải là những sản phẩm công nghệ xa xỉ.

Chính vì vậy, họ bắt đầu mua và tìm đọc rất nhiều sách về các bệnh lây lan vì ký sinh trùng, về hệ miễn dịch, về cách phòng bệnh… 

“Bạn không thể nói về chuyện tài trợ cho thuốc chống sốt rét nếu như bạn không hiểu rõ chu trình sống của con muỗi. Làm từ thiện không chỉ đơn giản là ký séc chi tiền”, bà Melinda nói.

Quỹ từ thiện Bill & Melinda Gates (BMGF) bắt đầu hoạt động với quy mô nhỏ vào năm 1997 rồi ra mắt chính thức vào năm 2000.

Vợ chồng Gates đã cam kết trao tặng hết 95% tài sản khổng lồ của mình (ước tính khoảng 46 tỷ USD) cho quỹ BMGF cho mục đích tiêm vắc-xin và tạo hệ miễn dịch cho trẻ em.

Hồi đầu năm 2011, BMGF đã tặng cho Liên minh Vắc-xin và miễn dịch toàn cầu (Gavi) 750 triệu USD – một trong những món quà cá nhân lớn nhất lịch sử.

Những lần tài trợ trước đó của vợ chồng Bill Gates đã giúp tiêm phòng viêm gan siêu vi B cho 43 triệu trẻ em, giúp giảm 39% tỷ lệ trẻ em bị sởi. Ngoài ra, BMGF còn chi mạnh cho các dự án khoa học nghiên cứu vắc-xin và thuốc men, trong đó phải kể đến chương trình trị giá 35 triệu USD để thử nghiệm vắc-xin chống sốt rét ở Zambia.





Cuộc sống hàng ngày của nữ tỷ phú có tấm lòng nhân ái

Trong một cuộc phỏng vấn gần đây, nữ tỷ phú Melinda Gates chia sẻ về kế hoạch hiện tại của mình là dự án cung cấp biện pháp tránh thai hiện đại cho 120 triệu phụ nữ trên toàn thế giới vào năm 2020.

Đảm nhiệm ghế đồng Chủ tịch Quỹ BMGF, công việc của bà Melinda liên quan đến các mục tiêu chính sách lớn từ cải cách giáo dục tới “thôn tính” bệnh bại liệt. 

Một ngày điển hình tại văn phòng của bà gồm đánh giá chiến lược và tham gia các cuộc họp.

Tuy nhiên, bà Melinda dành tới 1/3 thời gian của mình cho các chuyến đi thực tế ở các quốc gia. Bà chia sẻ rằng bà phải cố gắng hết sức để cân đối thời gian giữa công việc và gia đình, thậm chí đôi khi bà phải lên kế hoạch dẫn theo con cái tới nơi làm việc.

“Một số chuyến công tác của mình lại trùng với những kỷ nghỉ của các con và tôi buộc phải lên kế hoạch đưa 3 đứa trẻ cùng bố mẹ tới châu Phi”, bà Melinda chia sẻ.

Bà nói thêm: 

“Bill và tôi thường xuyên phải cân đối lịch làm việc để đảm bảo một trong hai người luôn có mặt ở nhà để bọn trẻ biết được rằng chúng thực sự rất quan trọng đối với cuộc sống chúng tôi”.

Cả hai vợ chồng tỷ phú này đều cố gắng lái xe đưa đón các con đi học hàng ngày, thúc giục chúng lên giường ngủ mỗi đêm. Đồng thời, họ luôn ở bên động viên con cái mọi lúc.

“Nếu Bill định trốn thời gian dành cho gia đình để giải quyết các vấn đề khác, tôi sẽ gọi điện để nhắc nhở”, Melinda tâm sự.

Melinda kể lại rằng: 

“Có một hội chợ khoa học diễn ra gần đây ở tại trường của bọn trẻ và Bill đã hứa sẽ đến đó. Tuy nhiên cùng lúc đó, anh ấy có một chuyến đi khá quan trọng. Và tôi đã phải lên tiếng: 

“Anh biết đấy, anh đã hứa sẽ làm việc đó”. Vì thế, điều chắc chắn là anh ấy sẽ giữ đúng lời hứa”.




Vợ chồng tỷ phú Bill Gates 
dành khá nhiều thời gian chăm sóc con cái. 


Bill Gates còn thực sự gây sốc khi ông công bố sẽ chỉ để lại một phần nhỏ trong số tài sản cho con cái. Theo tờ Daily Mail của Anh, vợ chồng Bill Gates đã quyết định chỉ để lại cho mỗi người con chưa đến 10 triệu USD gọi là làm vốn sinh nhai. Phần lớn tài sản của họ sẽ chăm lo cho giáo dục, y tế và người nghèo thông qua quỹ từ thiện của gia đình.

Giải thích quyết định trên, Bill Gates chia sẻ: 

“Đúng, đó chỉ là một phần nhỏ bé trong tài sản của tôi. Điều này có nghĩa là các con tôi phải tự tìm ra con đường tiến thân của riêng mình. Việc học của chúng sẽ được đảm bảo tốt nhất. Chúng tôi không bao giờ tiếc tiền đầu tư vào việc học và những vấn đề về chăm sóc sức khỏe. Riêng chuyện kiếm tiền thì chúng phải tự tìm việc mà chúng thực sự thích. Đến nay, con của chúng tôi hoàn toàn là những đứa trẻ bình thường chứ không giống như sống trong nhung lụa”.

Truyền thông Mỹ cho biết, hai con lớn của Bill Gates đều phải làm việc nhà mới được cho tiền tiêu vặt.

Ông từng nói hồi đầu năm nay: 

“Tôi chắc chắn rằng việc để lại khối tài sản lớn cho bọn trẻ sẽ không phải là một đặc ân đối với chúng”.

Bà Melinda cũng đồng ý với quan điểm này của chồng.

“Một điều quan trọng mà tôi đang nỗ lực với cương vị là một người mẹ mẫu mực, đặc biệt đối với 2 con gái. Thông qua công việc hàng ngày của mình, tôi muốn hướng chúng thành một người phụ nữ sắc sảo, biết sắp xếp hài hòa giữa công việc và cuộc sống gia đình”, bà Melinda Gates chia sẻ.
Nguyên Thảo

Hits: 95

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hai Viên Gạch Xấu

Đến miền đất mới, các vị sư phải xây dựng, mua dụng cụ và bắt tay vào làm việc. Một chú tiểu được giao xây một bức tường gạch. Chú rất tập trung vào công việc, luôn kiểm tra xem viên gạch đã thẳng chưa, hàng gạch có ngay ngắn không. Công việc tiến triển khá chậm vì chú đặc biệt kỹ lưỡng. Tuy nhiên, chú không lấy đó làm phiền lòng bởi chú biết mình sắp sửa xây một bức tường tuyệt đẹp đầu tiên trong đời.

Cuối cùng chú cũng hoàn thành công việc vào lúc hoàng hôn buông xuống. Khi đứng lui ra xa để ngắm nhìn công trình lao động của mình, chú bỗng cảm thấy có gì đó đập vào mắt, dù chú đã rất cẩn thận khi xây bức tường song vẫn có hai viên gạch bị đặt nghiêng. Và điều tồi tệ nhất là hai viên gạch đó nằm ngay chính giữa bức tường. Chúng như đôi mắt đang trừng trừng nhìn chú.

Kể từ đó mỗi khi du khách đến thăm ngôi đền chú tiểu đều dẫn họ đi khắp nơi trừ đến chỗ bức tường mà chú xây dựng.

Một hôm có hai nhà sư già đến tham quan ngôi đền. Chú tiểu đã cố lái họ sang hướng khác nhưng hai người vẫn nằng nặc đòi đến khu vực có bức tường mà chú xây dựng. Một trong hai vị sư khi đứng trước công trình ấy đã thốt lên:

– Ôi, bức tường gạch mới đẹp làm sao!

– Hai vị nói thật chứ? Hai vị không thấy hai viên gạch xấu xí ngay giữa bức tường kia ư? – Chú tiểu kêu lên trong ngạc nhiên.

– Có chứ, nhưng tôi cũng thấy 998 viên gạch còn lại đã ghép thành một bức tường tuyệt vời ra sao – Vị sư già từ tốn.

__()__()__()__

Suy Gẫm :

Đôi khi chúng ta quá nghiêm khắc với bản thân mình khi cứ luôn nghiền ngẫm những lỗi lầm mà ta đã từng mắc phải, cho rằng cả thế giới đều nhớ đến nó và quy trách nhiệm cho ta. Chúng ta đã hoàn toàn quên rằng đó chỉ đơn giản như hai viên gạch xấu xí giữa 998 viên gạch hoàn hảo.

Và đôi khi chúng ta lại quá nhạy cảm với lỗi lầm của người khác. Khi bắt gặp ai đó mắc lỗi, ta nhớ kỹ từng chi tiết. Và hễ có ai nhắc đến tên người đó, ta lại liên hệ ngay đến lỗi lầm của họ mà quên bẵng những điều tốt đẹp họ đã làm.

Cần phải học cách rộng lượng với người khác và với chính mình. Một thế giới nhân ái trước hết là một thế giới nơi lỗi lầm được tha thứ.

                                                                       TT Tuệ

Hits: 86

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

MƯỜI CẢNH ĐẸP Ở HÀ TIÊN

Hà Tiên có nhiều cảnh đẹp cụ thể 10 cảnh đẹp ở đây do nhóm Chiêu Anh Các của Mạc Thiên Tích đề xướng từ năm Bính Thìn ( 1936 ).

1/ Cảnh “Kim Dự Lan Đào

  • Kim : Vàng
  • Dự : Hòn đảo nhỏ
  • Lan: ngăn chặn
  • Đào: sóng to

2/ Cảnh “ Bình San Điệp Thúy

  • Bình san: Là núi như tấm bình phong.
  • Điệp thúy: Là sắc xanh lớp lớp cũng gọi là núi Lăng vì trên còn có di tích lăng tẩm của các mệnh phụ và triều thần họ Mạc.

3/ “Tiêu tự thần chung

  • Tiêu tự: là tên ngôi chùa ngày xưa Mạc Cửu xây cho mẹ tu hành.
  • Thần chung : Là tiếng chuông buổi sáng.

Nay không còn chùa cũng không còn tiếng chuông, chỉ còn lại chùa Tam Bảo.

4/ “ Giang thành Dạ cổ

Là tiếng thống cấm canh ban đêm ở đồn thú bên bờ sông Giang Thành. Đồn thú đó có thể đặt ở vòm sông Giang Thành. Nhưng nay không còn nghe trống đêm khuya nữa.

Nhớ bản “ Dạ cổ hoài lang”, nghe tiếng trống đêm khuya nhớ bạn lang cảu Cao Văn Lầu, sáng tác năm 1919 tại Bạc Liêu. “Dạ bán chung thinh” : Tiếng chuông chàu sáng tác ở Vĩnh Long năm 1917.

5/ “Thạch động thôn Vân

6/ “ Châu nham lạc lộ

  • Lộ: đàn cò.
  • Lạc: là đàn

Đây là núi Thạch nhũ có tính quang chói lấp lánh như Châu Ngọc, nơi có đàn cò đáp xuống nghỉ cánh.

7/ “Đồng hồ nguyệt ấn

Tạm giải cảnh trăng in bóng xuống hồ.

8/ “Nam phố trùng ba

Sóng nước lặng lẽ nơi phía nam.

9/ “Lộc trĩ thôn cư

Thôn dân ở núi Mũi Nai.

10/ “ Lư Khê ngư bạc

Nay không còn cảnh khe nước mà bây giờ gọi là rạch vượt, chỗ thuyền đánh cá đỗ bến.

( Sưu tầm trong “ Hồi Ký” của Giáo sư Tiến Sĩ Trần Văn Khê trong Kiến thức ngày nay số 376 )

Hits: 84

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Anh Mù Tự Phụ

Có một người kia sinh ra là đã bị mù.
Sống trong một gian phòng, nhưng bỡi anh không thấy gì cả, nên anh phủ nhận tất cả những gì người chung quanh quả quyết là có: “Tôi không tin, vì tôi không thấy”
Một vị lương y đem lòng thương hại, đi tìm cho ra một thứ linh dược trên Hy Mã Lạp Sơn về trị lành bệnh, anh ta sung sướng tự phụ bảo: Giờ đây tôi thấy được tất cả sự thật chung quanh tôi rồi!
Nhưng, có kẻ bảo với anh ta: Bạn ôi! Bạn chỉ thấy được những vật chung quanh bạn trong căn phòng này thôi: Có là bao. Ngoài kia, người ta còn thấy được mặt trời, mặt trăng cùng các vị tinh tú hằng hà đa số. Còn biết bao vật xấu, đẹp, lộng lẫy màu sắc huy hoàng mà bạn chưa thấy.
Anh chàng không tin. “Làm gì có được những cái đó! Tôi chưa thấy những cái đó. Cái gì có thể thấy được, tôi đã thấy tất cả rồi”
Một vị y sĩ khác bèn lên tận núi cao gặp được sơn thần chỉ cho một thứ linh dược khác đem về giúp cho anh ấy được cặp mắt sáng hơn và thấy xa hơn những vật chung quanh trong căn phòng của anh.
Bấy giờ, anh ta thấy được mặt trời, mặt trăng, các vì tinh tú trên không trung
Mừng quá, và lòng tự phụ tự đắc lại tăng thêm. “Trước đây tôi không tin, nhưng bây giờ tôi thấy, tôi tin. Như thế, giờ đây không còn có gì mà tôi chẳng thấy chẳng biết. Đâu còn ai hơn tôi được nữa!”
Nhưng, lại có một hiền giả có cặp mắt thần, bảo với anh ta: “Cậu ơi! Cậu vừa hết mù, nhưng cậu vẫn chưa biết gì cả. Tại sao quá tự phụ như thế? Cũng như khi cậu ở trong phòng và tầm con mắt cậu không vượt khỏi bốn bức tường, cậu không tin có vật gì ngoài căn phòng của cậu. Giờ đây, tầm mắt cậu vượt khỏi bốn bức tường, thấy
được nhiều vật xa hơn, nhưng với chừng mực của tầm mắt và lỗ tai của cậu, cậu làm gì biết có những vật ngoài ngàn dặm mà tai mắt cậu không làm sao mà nghe thấy được. Cậu có thấy những nguyên nhân nào đã cấu tạo ra cậu khi cậu còn nằm trong bào thai của mẹ cậu chăng? Ngoài cái vũ trụ nhỏ bé mà cậu đang sống đây, còn không biết bao nhiêu vũ trụ khác vô cùng to lớn và nhiều không thể kể như cát ở sông Hằng. Tại sao cậu dám tự phụ bảo rằng: Tôi thấy cả, tôi biết cả? Cậu vẫn còn là một anh mù, cậu vẫn còn là lấy tối làm sáng lấy sáng làm tối”.
Lời bàn:
Bài văn u mặc này không biết muốn nhắm ai?
Chừng như câu nói tự tôn tự đại này: “Tôi không tin, bởi tôi thấy” dường như muốn nhắm với những nhà khoa học Tây phương nhất là với những kẻ “học mót” cái học chủ yếu là của Tây phương.
Một nhà khoa học về nguyên tử lực hiện đại đã long trọng tuyên bố: “Chính cái vô hình chỉ huy những cái hữu hình”. Thật là một nhát búa trên đầu những nhà khoa học tay con vẫn còn luôn luôn ngạo nghễ chê những gì họ không thấy được đều là dị đoan mê tín cả. Nhà vật lý học Robert a. Milikan nói về một nhà thiên văn học ngày nay là Sir Jomes Jeans mà ý kiến về những lẽ huyền bí Vũ Trụ thường nghịch hẳn nhau, ông nói: “Có điều mà hai chúng tôi hết sức biết rõ một cách chắc chắn, là về điểm này, chúng tôi không ai biết gì cả”.
Sự hiểu biết của con người càng thiển cận bao nhiêu lại càng làm cho con người càng tự đắc bấy nhiêu. Trái lại, sự hiểu biết con người càng rộng rãi bao nhiêu làm cho con người càng khiêm tốn bấy nhiêu, như lời nói này của Socrate: “Điều mà tôi biết rõ nhất, là tôi không biết gì cả”. Khoa học càng ngày càng tăng tiến, sẽ giúp cho chúng thấy rõ chúng ta cả thảy đều là những anh mù tự phụ này.
Lời khuyên dạy của hiền giả trên đây mới nghe tưởng chừng như lời nói của các nhà đại bác học của khoa nguyên tử học ngày nay rằng vật chất và tinh thần là một. Ý nghĩa thâm diệu của bài văn này còn đi xa hơn nữa những gì đã bàn ở trên.  Nó còn muốn nói đến cái mà nhà Phật gọi là “vạn cảnh giai không”. Cái cười của ThánhNhân quả là rất thâm trầm!

Hits: 60

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Bị Cọp Rượt

Một người đi đường bị cọp rượt chạy gần trối chết. Chạy cùng đường, anh ta bèn nhảy đại xuống một cái hố sâu… may sao lại với được một sợi dây leo, và đeo lủng lẳng giữa không trung.

Nhìn lên miệng hố lại thấy một con hổ đói khác đang há miệng chờ mồi. Dòm ở đầu sợi dây: Hai con chuột, một đen một trắng đang gậm mòn đầu dây… Nhìn trước mặt: Một trái dâu rừng chín mọng…

Anh ta bèn một tay nắm sợi dây, một tay vớ hái trái dâu… ăn ngon lành. Dâu ngọt lịm làm sao!

Lời bàn:

Cái đang tức cười trong chuyện trên đây, là đang bị nguy hiểm bao vây, vậy mà chỉ vì một trái dâu chín mộng làm cho anh chàng quên tất cả mọi khốn khổ bao quanh. Còn có gì ngu bằng!

Nhưng xét kỹ, trước những tai họa đang bao quanh đe dọa mạng sống anh ta nào có tai họa nào do mình tạo ra đâu? Cọp đang đứng mé hố chực vồ, làm sao ngăn chặn được! Hai con chuột một đen, một trắng, tượng trưng cho thời gian âm dương nhật nguyệt gặm lần chuỗi ngày còn sống xót của chúng ta, cũng không sao ngăn chặn được!

Như vậy chỉ chăm chăm lo nghĩ nơm nớp, sợ sệt… những gì ngoài ý muốn và quyền hạn của ta, thì quả đáng thương hại không biết chừng nào! Sao không thụ hưởng cái phần hạnh phúc nho nhỏ mà cuộc đời đưa đến cho ta, vì chính những cái hạnh phúc nho nhỏ và không đâu ấy giúp ta yêu đời ngay trong nhưng phút tuyệt vọng nhất đời người. Oscar Wilde có viết: “Đời chỉ là một khoảnh khắc đầy gian nguy gồm những phút giây khoái trá” (La vie est tout simplement un mauvais quart d heure composé d instants exquys). Có nhà văn khuyên ta: Nếu có cơ hội để cười, thì cười lên, để khỏi phải khóc. Ta cũng có thể nói như La Rochefoucauld rằng: “Cũng là hạnh phúc, khi ta biết rõ đến mức độ nào ta phải khốn khổ” (C est une espèce de bonheur, de connaitre jusqu à quel point on doit être malheureux). Có cái hạnh phúc nào mà không nằm trên đau khổ, hay một viễn tưởng của đau khổ? Chết, đâu có đáng sợ. Sợ chết mới đáng sợ.

Hits: 99

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Đôi Dép Da

Ngày xưa, bên Ấn Độ, có một nhà vua cảm thấy đau thương cho dân trong nước bị
trầy chân hay đứt chân vì gai góc đá sỏi gồ ghề của mặt đất bèn cho vời quần thần
đến ra lệnh:
– Trẫm không thể chịu nổi khi thấy con dân trong nước bị đá sỏi gai góc làm
thương tổn đôi chân mềm mại. Vậy, hãy cố gắng cho lót bằng da thú tất cả mặt đất
trong nước cho ta.
Một hiền giả cao niên trong nước khuyên vua:
– Theo ngu ý, thì tại sao bệ hạ không cho thi hành một cách giản dị và dễ thực 
hiện hơn, là truyền cho nhân dân mỗi người hãy cắt hai miếng da vừa với đôi chân.
Như thế, kết quả cũng như nhau: Không ai bị đá sỏi gai góc làm tổn thương đôi bàn
chân của mình nữa cả.
Vua nghe nói phải. Và nhờ đó mới có bày ra đôi dép da.
Lời bàn:
Giọng u mặc trong bài văn trên thật là một thứ u mặc thượng thừa, vì nó đã đặt
ra một vấn đề vô cùng quan trọng của nhân sinh: Sự đối xử của con người với sự vật
bên ngoài. Hay nói một cách rõ ràng hơn, nó đưa ra cho chúng ta hai phương pháp
thức trị nội của Đông phương Đạo học và phương thức trị ngoại của Tây phương
Khoa học
Cả hai phương thức, tuy khác nhau về phương tiện, nhưng mục tiêu đều phục vụ
con người với một lòng thương yêu chân thành
Theo Đông phương Đạo học, bắt con người thích ứng với thiên nhiên dễ hơn và
giản tiện hơn là bắt thiên nhiên chiều theo con người. Nói một cách khác: Mùa đông
mặc áo lạnh dễ hơn là bắt đừng có một mùa đông

Hits: 68

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Ông Phật Bùn

Thuở xưa có một tên trộm. Một hôm sau một mẻ trộm, chưa được gì hết đã bị phát giác. Anh ta chạy thục mạng loanh quanh tìm chỗ trốn, bước đường cùng đến một đập nước đành nhẩy vội xuống bờ đập. Nhìn quanh quất không thấy có một lùm bụi nào để chui vào ẩn trốn, anh đành ngồi đại xuống đám cỏ đầy bùn. Xa xa đám người rượt theo tìm anh đang chạy tới. Bí quá, anh nhắm mắt lại không dám nhìn họ, cũng không dám nhúc nhích. Đám đông chạy tới nơi, ngạc nhiên thấy một người ngồi an nhiên giữa đám bùn.

Họ bảo nhau:
“Ông này là ai?”
Một người thấy tư thế của ông giống như một thầy tu, nên nói với mấy người kia:
“Có thể ông ta đang ở trong thiền định!”
Thế là mọi người đồng chắp tay kính cẩn chào và hỏi:
“Thưa thầy, chúng con xin phép làm rộn thầy.

Từ nẫy giờ thầy có thấy một người nào chạy ngang qua đây không? Chúng con đang truy tìm một tên trộm.” Anh trả lời: “Ờ… tôi không để ý, không nghe thấy gì hết.” Thế là đám đông kéo nhau đi. Chừng một đoạn đường họ quay trở lại chỗ anh ngồi. Anh vẫn còn ở đó vì chưa biết đi đâu. Thấy anh im lặng, không nhúc nhích, họ rất kính nể, sụp xuống xá lậy và mời anh về trụ ngôi chùa làng đến bây giờ chưa có vị tăng nào về. Trong lúc ngặt nghèo như thế, anh chỉ biết nhận lời để chờ thời.

Tuy ở trong chùa, nhưng máu ăn trộm nơi anh vẫn mạnh. Anh định bụng chờ cơ hội thuận tiện, trộm một mẻ kha khá rồi trốn biệt qua tỉnh khác thật xa.

Sáng sớm hôm đó, anh vào chánh điện, tóm gọn cho vào tay nải nào lư hương, đèn đuốc… những món đồ thờ phụng cổ kính đắt giá, sửa soạn ra đi. Thình lình một Phật tử đến than khóc vì một người thân mới qua đời đêm qua. Ông ta đến chùa nhờ anh cầu siêu. Anh để vội tay nải xuống, lấy khăn lông lau lau chùi chùi mấy món đồ, làm như đang lau dọn bàn thờ. Anh an ủi ông Phật tử vài câu, ghi tên kẻ quá vãng vào tờ giấy và hứa sẽ đến nhà tụng kinh. Thế là mưu toan ăn trộm một lần nữa lại bất thành! Anh thở dài, ngao ngán. Xếp vội các món đồ thở trở lại lên bàn, anh lót lòng đỡ mấy miếng bánh còn lại từ chiều hôm qua, xong chuẩn bị đến nhà Phật tử. Cũng may anh tìm được nghi thức tụng kinh cầu siêu trong tủ kinh sách, nên yên lòng khoác áo ra đi.

Và như thế ngày này qua ngày nọ, anh ẩn nhẫn trong chùa đợi thời cơ. Nhưng chẳng gặp được cơ hội thuận tiện. Rồi người thì hỏi đạo, kẻ thì thỉnh đi tụng đám, anh không có thì giờ tính kế mưu nữa, chỉ biết tìm tòi trong tủ kinh những sách Phật pháp đọc và học để trả lời câu hỏi của Phật tử. Rồi anh tập ngồi thiền, niệm Phật cho khỏi suy nghĩ lo lắng đến tương lai. Lâu ngày cuộc sống của anh “đạo tặc” bất đắc dĩ phải nương náu của chùa này cũng êm xuôi, dần dần anh cảm thấy an ổn hơn. Và thấm thoát đã hơn năm.

Thói quen mới của anh bây giờ là theo thời khóa của nếp sống nhà chùa, từ miếng ăn miếng ngủ đến lao động và công phu sáng chiều. Anh vui với công việc hàng ngày: quét dọn vệ sinh nhà cửa, trồng trọt chút rau chút bắp. Anh vui với những người nông dân chất phác chân lấm tay bùn, chia xẻ với họ từng niềm vui nỗi buồn, thúng nếp họ gặt, đám khoai anh trồng. Nghĩ lại thời gian qua anh đã sống quá tệ hại, không biết đến công lao cần cù khó nhọc của họ, mà nỡ trộm cướp thành quả dành dụm chắt chiu của họ. Thật tội lỗi biết bao! Anh cảm thấy hối hận vô vàn. Và từ đó anh dành nhiều thì giờ bái sám.

Kể từ đây dấu vết thói quen của cuộc đời một tên trộm thực sự tan biến.

Anh bây giờ là một con người mới, con người hiền thiện và là chỗ nương tựa tâm linh cho dân làng.
Vài lời mạn bàn:

“Đồ tể buông dao cũng thành Phật đạo”… huống gì một tên trộm vì hoàn cảnh đưa đẩy bất đắc dĩ bỗng trở thành một vị sư và lâu ngày lộng giả thành chân, chuyển hóa thành một con người mới hoàn toàn. Nếu không có cơ duyên này, tên trộm có thể suốt đời là một tên trộm. Nhưng cơ duyên đến không phải do ngẫu nhiên, mà vì những sắp xếp nào đó trong nghiệp quả mà tên trộm mang theo trong đời, và nếu không có những chủng tử có sẵn, chắc chắn tên trộm đã trốn chùa ra đi từ lâu, không cần quan tâm gì đến những lời yêu cầu hay hoàn cảnh tội nghiệp của đám dân làng chất phác, thế nhưng anh ta đã nấn ná ở lại để dần dà trở thành một vị sư thực sự.

 
Cuộc đời con người có những diễn biến thật bất ngờ, họa và phúc đan nhau nối tiếp như một tấm thảm muôn mầu thật thú vị. Tâm con người cũng thế, như một hang động bí ẩn đầy những ngõ ngách kỳ lạ với những cảnh trí muôn vẻ. Người theo cảnh hay cảnh theo người? Đi sâu tìm hiểu tâm con người, có lẽ chúng ta sẽ hiểu được phần nào những cơ duyên đến trong cuộc đời chúng ta*:) happy.

Hits: 60

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Mộng Hồ Điệp

Xưa Trang Châu chiêm bao thấy mình là bướm, vui phận làm bướm, tự thấy thích
chí, không còn biết là Châu nữa.
Chợt tỉnh giấc, lại thấy mình là Châu.
Không biết Châu chiêm bao là bướm, hay bướm chiêm bao là Châu?
Châu và bướm ắt phải có tính phận khác nhau. Đó gọi là vật hóa.
Lời bàn:
Bàn đến cái Mộng và cái Thực mà đem chuyện chiêm bao hóa bướm, thật là kỳ
diệu. Ý nghĩa tuy đa diện, nhưng tựu trung đều quy vào một lẽ là vượt lên vấn đề sinh
tử. Sinh đây phải chăng là Tử đó, Tử đó phải chăng là Sinh đây. Vấn đề Hư Thực,
Thực Hư quả đã được đặt ra một cách hết sức tài tình thi vị Nếu bảo Mộng, thì cảnh
nào mà không phải là Mộng, mà bảo là Thực thì cảnh nào không phải là Thực
Người ta bảo thiên Tề Vật của Trang Châu là thiên tinh thâm kỳ diệu nhất trong
Nam Hoa Kinh, nhưng kỳ diệu nhất trong thiên là ở vào đoạn cuối: Trang Châu
mộng Hồ Điệp hay Hồ Điệp mộng Trang Châu?
Trong các loài, loài bướm là tượng trưng cho thuyết vạn hóa dễ nhận thấy hơn
cả. Đó là cái tài hoa đặc biệt của Trang Châu

Hits: 59

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin