Category Archives: Góp Nhặt Trăm Hoa

Nông Dân và Bác Học

Người nông dân thách đố nhà bác học

Trong lúc đợi xe buýt, một nhà bác học tài giỏi nói với người nông dân cũng đang đợi xe rằng:

– Trong khi đợi xe chúng ta chơi trò đố nhau đi để giết thời giờ. Tôi học cao, bác là nông dân vậy tôi ăn bác một đồng thì bác ăn tôi 10 đồng nhé!bachocvanongdan

Bác nông dân suy nghĩ rồi gật đầu đồng ý. Nhà bác học đố trước:

– Tại sao bánh xe người ta làm tròn mà không làm vuông?

Người nông dân suy nghĩ một lúc, không được bèn lấy một đồng trả cho nhà bác học.

Nhà bác học hỏi tiếp:

– Tại sao chiếc tàu to lớn lại nổi được trên mặt nước?

Người nông dân chẳng hiểu gì cả và đành móc túi ra trả nhà bác học một đồng nữa.

Nhà bác học khoái chí đố tiếp:

– Vậy chớ nhờ gì mà máy bay bay được trên trời không bị rớt?

Người nông dân nghĩ “Phải chi ông đố lúa phân thì dễ, mấy cái này chẳng hiểu gì cả!” và đành lấy đồng bạc thứ ba trả cho nhà bác học và nói:

– Tới phiên tôi đố ông nhé! Vậy chớ con gì ban ngày bò lên núi bốn chân khi chiều thì bò xuống lại có tới chín chân?

Nhà bác học suy nghĩ dữ dội lục cả bộ óc vĩ đại đã chứa biết bao nhiêu thông tin về động vật cũng chẳng có con nào như thế và sau một hồi lâu đành móc 10 đồng trả người nông dân và hỏi:

– Vậy chớ con gì ban ngày bò lên núi bốn chân, chiều xuống núi lại có tới chín chân?

Người nông dân không trả lời mà chỉ lẳng lặng móc một đồng trả cho nhà bác học rồi nói:

– Tôi cũng không biết!!!

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 39

Bộ tứ của hội họa Việt Nam

Người ta thường nói về những bộ tứ của hội họa Việt Nam “nhất Trí, nhì Vân, tam Lân, tứ Cẩn ” và bộ tứ thứ 2 “nhất Sáng, nhì Liên, tam Nghiêm, tứ Phái ” vì sao có sự sắp hạng và đặt tên như thế ? pho-co-ha-noi-01

Ngay từ những năm 1960 đã xuất hiện trong công chúng thuật ngữ đó để nói về 2 bộ tứ của hội họa Việt Nam “nhất Trí, nhì Vân, tam Lân, tứ Cẩn ” và bộ tứ thứ 2 “nhất Sáng, nhì Liên, tam Nghiêm, tứ Phái “.Có thể thấy, BXP cùng với 3 người bạn đồng khóa của ông (Sáng-Liên-Nghiêm)đều đã có những thành tựu và tác phẩm quan trọng (từ khi còn trẻ tầm U40) để đủ được xếp vào tứ trụ trong nền mỹ thuật Việt Nam.Thực tế, đó là do quần chúng tự phong “tước hàm,tước vị” cho các ông từ những năm 60.Tôi nhớ khi xưa,BXP cũng không tỏ ra thú vị hay tán thưởng lắm về sự xếp hạng và đặt tên như thế.Có lần ông còn nói vui :”Người ta nói thế cho có vần điệu chứ thực ra là mượn ý của câu dân gian liệt kê thứ bậc ,chất lượng món cờ tây :“nhất bạch, nhì vàng, tam khoan, tứ đốm”. 

Tất cả những họa sĩ trong 2 bộ tứ ấy đều là sinh viên Trường Mỹ thuật Đông Dương – một trường cao đẳng được thành lập năm 1925 và nằm trong hệ thống Đại học Đông Dương được chính quyền Pháp bắt đầu xây dựng từ đầu thế kỷ 20.
Đối với bộ tứ thứ nhất,một bộ tứ quan trọng không chỉ về thành tựu sáng tạo mà còn về tính tiên phong của nền hội họa non trẻ của đất nước:”nhất Trí, nhì Vân, tam Lân, tứ Cẩn “, Riêng chỗ đứng của Nguyễn Tường Lân xem ra khá mong manh. Thật ra, họa sĩ Nguyễn Tường Lân là một họa sĩ kỳ tài của Việt Nam thời 1930 đến 1946, tuy nhiên ông dã không để lại được nhiều những dấu ấn và những tác phẩm đủ quan trọng để đứng vào nhóm tứ trụ này.
Có hai họa sĩ sáng giá ,đáng tiếc lại không được đứng vào bộ tứ nào đó là trường hợp: Lê Phổ và Nguyễn Phan Chánh. Lê Phổ có sự nghiệp hội họa được thế giới biết đến như một biểu tượng của sự kết hợp Đông và Tây, các tác phẩm hội họa của Lê Phổ được chào đón trên thị trường nghệ thuật thế giới từ Paris đến NewYork, điều mà chưa có một họa sĩ Việt Nam nào đạt tới và thang giá tranh của Lê Phổ đến thời điểm này vẫn cao giá nhất trên thị trường mỹ thuật thế giới dành cho họa sĩ người Việt Nam.. Nếu Lê Phổ có vấn đề không gắn bó với Tổ quốc(ông rời bỏ Việt Nam từ năm 1937 và sống cho đến hết đời tại Pháp ) thì Nguyễn Phan Chánh hoàn toàn đáng được vinh danh,ông là một người đã tạo ra một diện mạo tranh lụa Việt Nam không lẫn vào bất kỳ một phong cách nào đối với các nước có nền tranh lụa lớn nhất thế giới như Trung Quốc và Nhật Bản. Trong những buổi trà dư,tửu hậu, bàn luận về các bậc họa sĩ tiền bối,anh em họa sĩ thường ví von họa sĩ Nguyễn Phan Chánh giống như là “Nguyễn Bính” trong hội họa,ý muốn nói nghệ thuật của ông chân chất ,hiền lành và hơi quê quê.Có người còn ví xem tranh của ông nó “nhẹ” như uống bia mặc dù biết rằng bia mà uống nhiều thì vẫn có thể làm người ta say ,nhưng vẫn là bia,nó không phải là chất rượu mạnh như Nguyễn Sáng ,như Bùi Xuân Phái…
Bộ tứ “Phái – Sáng – Liên – Nghiêm” đều tồn tại với thời gian sau nửa thế kỷ thử thách. Họ, mỗi con người đều có một lịch sử dữ dội, một định mệnh của thiên tài. bộ tứ này chỉ còn lại một mình Nghiêm – Nguyễn Tư Nghiêm, lừng danh với Điệu múa cổ; Thuý Kiều,Kim Trọng; Những con giáp…tranhnguoi
Ngoài tài năng, cá tính tư duy sáng tạo, lòng đam mê sáng tạo của các ông còn có một yếu tố cực kỳ quan trọng đó là bối cảnh đất nước. Nếu họ không có một lịch sử như thế thì ngọn lửa nào đủ cường độ để tạo ra những vàng ròng của đất nước?Họ là những nghệ sĩ biết bạo gan bơi ngược dòng chủ lưu, tìm ra cho bằng được con đường riêng của mình trong sáng tạo nghệ thuật, làm nên những tác phẩm mà ban đầu rất có thể sẽ bị đón tiếp một cách lừng khừng,ghẻ lạnh nhưng sau này đã trở thành những giá trị được cả xã hội thừa nhận. Hãy nhìn vào từng cuộc đời của Phái – Sáng – Liên – Nghiêm, chúng ta sẽ hiểu vì sao có sự sắp hạng và đặt tên như thế. Mỗi người trong số họ có riêng một phong cách nghệ thuật và một số phận dữ dội thật sự hiếm có trong lịch sử hội họa Việt Nam.
Thế kỷ 20, hội họa Việt Nam sản sinh được hai bộ tứ huyền thoại,mang tầm vóc Quốc tế .Nhưng từ năm 1975 đến nay đã hơn 30 năm, chúng ta không hề có thêm được một họa sĩ “Người Lớn” nào chứ đừng nói có thêm được “bộ tứ huyền thoại”.Phải chăng cuộc sống hiện đại và những tiện nghi tiêu dùng đầy đủ ,cùng các phương tiện giải trí phong phú đã triệt tiêu những câu thúc,dồn nén ,những khát vọng sáng tạo của người nghệ sĩ ?

Nguồn:www.hoihoasivietnam.com

 

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 177

Phật Và Phân

Phật Và Phân

Tô Đông Pha và Phật Ấn thiền sư là hai người bạn. Một hôm Tô Đông Pha hỏi Phật Ấn thiền sư:

Đại Sư à! Ngài nhìn tôi ngồi ở đây giống cái gì?
Phật Ấn trả lời:
Xem ra giống một vị Phật.
Tô Đông Pha nói:
Nhưng ngược lại tôi nhìn thấy ngài ngồi giống một đống phân.
Phật Ấn cười nói:
Ũa vậy à!
 Tô Đông Pha:
Ha ha ngài tôn tôi là Phật, tôi nói ngài là đống phân mà ngài không giận sao?
Phật Ấn:
Tôi phải nên vui mừng mới đúng, vì sao mà nổi giận được. Bỡi vì Tâm mình là Phật thì thấy ai cũng là Phật. Còn Tâm mình là phân thì thấy ai cũng giống phân ha ha…
Thế giới đi theo cặp mắt của mỗi người mà hiện ra. Người như thế nào thì sẽ thấy thế giới như thế ấy. Tâm như thế nào sẽ sanh ra kết luận như vậy.

Hồ Ly Và Bồ Đào Viên

 

Một con Hồ Ly nhìn thấy trong vườn nho Bồ Đào kết nhiều trái.

Hồ Ly cười nói: Ha ha vào đó chén một bữa no nê. Nhưng mà nó mập quá không chui lọt hàng rào. Do đó nó nhịn 3 ngày, 3 đêm không ăn uống để thân thể nhỏ ốm chui vào vườn đào.

Sau đó nó nói:

Ồ! cuối cùng ta cũng chui vào được rồi. Trời ơi ngon quá, cực kỳ ngon ha ha, mình ăn cho đã đời rồi mới  chui ra.

 Thế là Hồ Ly chén đã đời nên chui ra không lọt. Chàng Hồ Ly phải nhịn đói lại 3 ngày, 3 đêm mới chui ra được.

Ngẫm việc đời, con người lúc đến trần trụi, lúc ra đi cũng trụi trần. Cứ mãi quẩn quanh, quanh quẩn, rồi cuối cùng cũng phải Buông bỏ rồi đi…. Sống là một nghệ thuật, tự mình làm an lạc chính mình…

 

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 50