Category Archives: THƠ

Mưa

Giọt nào đọng lại trên cây
Giọt nào rơi xuống bàn tay hao gầy
Mưa tuôn mùa cũ qua đây
Nhờ em hứng trọn vốc đầy nhớ thương
Mưa trôi bụi bám con đường
Mưa xuyên nốt nhạc tìm vương tóc người
Thấm buồn áo lụa chơi vơi
Xin em vài giọt để đời lắng nghe
Tiếng rơi, rơi ở ngoài kia
Tưởng trong lòng đã đầm đìa cơn mưa

Thanh Phạm

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 1

Tàn Thu

 

Dăm ba chiếc lá trên cành

Tàn Thu rồi đó mộng đành bay xa

Thời gian thoáng chỉ sát na

Bỗng dưng xao xuyến Ta Bà luyến lưu

Carolyn Do

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 9

Đường về Linh Thứu

Thời gian vỗ cánh làm sao níu
Giữ bước chân tôi giữa núi này!
Lưu luyến làm sao rời Linh Thứu
Hương tòa Phật ngự chớm mây bay ..
Biết đến bao giờ tôi trở lại
Thắp nén trầm hương ý trọn đầy.
Ngày sau, ai biết ngày sau nữa
Tôi về tâm thức đã đổi thay.
Một chuyến hành hương về xứ Phật
Tái tạo đời con xác lẫn hồn .
 ” Tạ ơn ”, lời suối nguồn chân thật
Ngẫng đầu con khẽ gọi ” Từ Tôn !”
Hôm nay tứ chúng hàng đệ tử
Từ khắp muôn phương nhóm tụ về
Cùng một tâm tình con viễn xứ
Thương về đất Phật giống thương quê Mấy vòng Thánh địa đôi chân mỏi
Thương Phật ngày xưa luống nhọc nhằn.
Vì đời khổ lụy Ngài đi tới
Ngại gì núi cản với sông ngăn .
Chúng con đồng chắp tay cầu nguyện
Phật pháp ngàn sau mãi sáng ngời
Vang tiếng kinh cầu, hương khói quyện
Là cầu sanh chúng hết chơi vơi…
Hành hương xứ Phật đầy rung cảm
Chiêm ngưỡng Từ Tôn, ngó lại lòng.
Những đóa sen hồng vừa kết nụ
Như thầm… vươn đến tận hư không…
 Như Nhiên
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 25

ÁO HOA HÃY RŨ BỤI VÀNG

Đi thôi em,
Giọt sương mai
Ánh dương ló rạng, hình hài sương tan
Đi thôi, 
Gió núi mây ngàn,
Tụ duyên, mây sẽ ngập tràn mưa sa
Đi thôi, 
Vạt nắng hiên nhà
Hong chưa khô áo lụa đà, đêm sang
Ngỡ ngàng chi, 
Nụ hoàng lan,
Nhụy chưa tỏa ngát, cánh toan rụng rời!
Nụ cười thiếu nữ trên môi
Nét son nhạt với xuân đời qua nhanh
Ngắn ngủi lắm,
Kiếp chúng sanh
Thả trôi ngày tháng loanh quanh muộn màng
Áo hoa, hãy rũ bụi vàng
Bè lau đã kết, non ngàn dặm trông
Đi thôi,
Đạo lộ xuôi dòng
Ba La Bát Nhã,
Chẳng trong, chẳng ngoài.
Đi lên chót đỉnh tâm khai
Gặp trong hương gió một đài liên hoa
Trên triền ngũ uẩn đâu xa
Là vô lượng kiếp, ngôi nhà Phật xưa. 
Huệ Trân
(Tào-Khê tịnh thất, buổi sáng quét lá thu rơi)
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 17

Tháng Mười Hai

Tháng mười hai em về qua góc phố
Cây tương tư rụng chiếc lá sau cùng
Chẳng còn ai nhắc lời thề hoa cỏ
Chiều gối đầu trên những cánh nhớ nhung

Hồn đọng lại chút niềm xưa hò hẹn
Ngước nhìn mây, mây miên viễn đa tình
Trôi, trôi mãi biết nơi đâu là bến
Cúi xuống đời, đời đã lắm điêu linh

Gió cũng biết sang Đông là từ tạ
Người xa người, chiều vội vã biệt ly
Rồi về đâu những ngày sau hối hả
Hành trang xa còn giữ lại được gì?

Tình mãi mãi là cuộc tình không trọn
Nơi anh về mùa chờ đón đưa ai?
Chiếc lá rụng nhành tương tư rũ xuống
Lá lìa cành cây hụt hẫng vòng tay

Tháng mười hai có hồi chuông tịnh độ
Bến mê nào em còn giữ riêng em
Khi hạnh phúc dường mong manh như cỏ
Giữa Đông sang là cỏ chết im lìm

Thôi anh nhé, tháng mười hai em viết
Bài chia xa, bài tiễn biệt cho nhau
Quà Giáng Sinh anh làm sao hay biết
Trái tim hiền, em nhận một nỗi đau…
(Trần Tường Vi)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 47

BUỔI TÀN THU

Tàn Thu mấy chiếc lá rơi,
Rơi trong rừng vắng chơi vơi vương buồn.
Nắng chiều héo hắt ngõ thuông,
Thùy Dương rũ tóc lệ tuôn đôi hàng.
Dòng đời một cõi mênh mang,
Xuân đi, Hạ đến, Thu tàn, Đông sang.
Em ơi rảo bước thời gian,
Kẻo mai lại tiếc Thu vàng hôm qua…
CD- Oct 17-2018
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 9

CẢM TÁC NỖI LÒNG LƯU DÂN

Đông viễn xứ tiện nghi đầy đủ
Nhớ quê hương ấp ủ nổi sầu
Bắc phương lạnh rét tuyến đầu
Se lòng xót dạ gởi câu ân tình …
Bạch Vân Nhi

Đời như cánh phù bình trôi nổi
Chốn viễn phương ruột nhói tơ oằn
Nhớ về cố nội buâng khuâng
Chạnh lòng ai có biết chăng chạnh lòng
Nguyệt Lê

Thương đời trăm mối tơ vò
Người đau ta cũng xót cho cảnh trần
Tuy rằng do bởi Phước phần
Bao nhiêu giọt lệ khóc thân phận nghèo ?

Bạch Vân Nhi

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 16

NHIỆM MẦU

Thiêng liêng mầu nhiệm ánh dương tràn ,
Ban rải tình thương đến muôn vàn,
Diễn giảng kinh vàng lan khắp chốn,    
Hoàng dương chánh pháp dứt kêu than.

Tâm hương khấn nguyện cả lòng thành,
Đạo nghiệp rèn tâm tạo bước nhanh
Chuyển hóa tâm mê về nẻo giác
Phước tuệ công phu mãi song hành.

Sống chốn trần gian thấy hữu duyên,
Đèn soi bát Nhã bớt oan khiên,
Lỗi lầm sám hối nguyền thanh tịnh,
Lạc đạo nương trần tiến mãn viên.
Giáo pháp Thế Tôn thật nhiệm mầu,
Chuyển tâm qui hướng hết u sầu,
Muôn loài dìu dắt xa ba nẻo,
Lay thức quần sinh giấc ngủ sâu.
Thế Tôn thông điệp  đến trần gian,
Bản giác thường còn cố bước sang,
Vi diệu Pháp thân tràn khắp nẻo,
Trang nghiêm cảnh Phật hướng lên đàng.
Linh thiêng thông điệp đấng Cha hiền,
Lợi lạc nhân gian khắp mọi miền,
Trí huệ từ bi xua biển khổ,
Tịnh bình rưới mát bớt oan khiên.
Trang nghiêm lễ Phật con xin nguyện,
Đạo cả huân tu sống kết duyên.
Vạn pháp duyên sanh là vốn huyển.
Nương theo phương tiện đến mãn viên.
                    Minh Đạo
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 17

Ta tìm thấy gì ???

Tìm trong quá khứ có tương lai
Tìm hương vô tận cũng đã phai
Tìm gió chiều đông ngày cuối hạ
Nhìn nghiệp ngày nay, thương ngày mai.

Tìm trong hơi thở có tử sinh
Tìm bóng hoàng hôn lúc bình minh
Tìm trong giòng máu luân lưu gió
Nhè nhẹ ra vào, vưọt tử sinh.

Tìm trong ganh tị chút đáng thương
Gắm án mây trôi thấy trùng dương
Tô thêm Tự Ngã màu Vô Ngã
Nhìn sâu để hiểu, hiểu để thương.
Chơn Nguyên

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 44

Khúc Nguyệt Quỳnh

Đêm nghiêng một đóa Quỳnh hương nở

Ngan ngát ru hồn ai lãng quên.

Thùy miên trong cõi đời sinh tử

Sực tỉnh, trăng tàn, quá nửa đêm..

Khuya nao thiền khách chờ hoa nở

Chén trà chưa nguội đã chiêm bao.

Nắng đêm loang loáng cài song cửa

Thức giấc hoa phai tự lúc nào! 

Nghìn xưa hoa với đời như mộng

Nở đóa vô thường trong cõi mê .

Chỉ thoáng trần tâm vừa giao động

Khuất lấp trăm năm một nẻo về . 

Đêm lắng, hoa vời thiên thu lại

Ai cười vỡ nát mộng hằng sa.

Xưa mê ôm cõi đời si dại

Đâu ngờ … muôn kiếp vốn không hoa!.. 

Trăng lên soi rạng hồn nhân thế

Bụt ngồi bóng đỗ xuống dòng sông.

Hiên chùa một nụ Quỳnh Hương hé

Ai vừa… hội ngộ khắp mênh mông… 

Thích Tánh Tuệ 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 109

Mùa lá rụng Листопад

Dịch nghĩa

Mùa thu ở Matxcơva
người ta treo những tấm biển nhỏ trên các đại lộ
với dòng chữ: “Coi chừng lá rụng!“

Mùa thu, mùa thu! Trên bầu trời Matxcơva
Những đàn sếu, sương mù, và khói,
Những khu vườn cháy sáng lên 
tán lá vàng ẩm tối,
Và những tấm biển nhỏ trên các đại lộ
nói với tất thảy khách bộ hành đi qua,
những kẻ cô đơn hay những cặp đôi:
“Coi chừng lá rụng!”

Ôi, trái tim mới cô độc làm sao
trên ngõ nhỏ xa lạ!
Chiều lang thang lướt qua những khung cửa,
run lên dưới mưa.
Tôi vì ai ở lại một mình,
Tôi thương quý ai, ai mừng vui khi gặp mặt?
Cớ gì tôi cứ nhớ lời thầm nhắc:
“Coi chừng lá rụng”?

Nếu đã từng chẳng tha thiết điều gì,-
thì nghĩa là chẳng có gì để mất:
thậm chí là người thân, thậm chí là người thương,
thậm chí là bạn thôi cũng không thể được.
Thế mà sao tôi cứ thấy buồn,
rằng ta đang rời xa mãi mãi,
Hỡi con người bất hạnh, không vui
và cô độc?

Có là gì đâu sự nhạo cười, có là gì đâu niềm khinh mạn!
Anh sẽ chịu được thôi, anh hãy kiên tâm chờ đợi 
để mọi điều qua đi.
Không – đáng sợ hơn cả là nỗi dịu dàng,
giống như mưa, khi mình chia biệt.
Cơn mưa rào tối thẫm, cơn mưa rào ấm áp,
Cả cơn mưa cứ ánh lên lấp lánh và run rẩy!
Hãy vui lên anh, hãy hạnh phúc nhé anh,
giống như mưa, khi mình chia biệt…

Tôi một mình ra ga,
khước từ người đưa tiễn.
Chưa nói thoả cùng anh,
giờ thôi không cần nữa.
Ngõ nhỏ đầy ắp đêm, 
trên đường bao tấm biển 
nhắc những kẻ độc hành:
“Coi chừng lá rụng”!

 


1938

Dịch nghĩa của Thuỵ Anh.

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 14

Quê hương gọi nhớ nhung về

Quê hương gọi nhớ nhung về
Khi đi lại nhớ khi về lại trông
Se se nặng trĩu trong lòng
Lơ thơ giọt đắng giữa dòng chia phôi
Bước đi như đá đeo đồi
Bước về như thể bồi hồi đôi chân
Phải chi đừng có phong trần
Thì đâu “mưa Sở mây Tần” thế ni
Nỗi niềm cố quận mang đi
Phương trời biền biệt thầm thì thời gian
Sợi thương như nhện giăng màn
Sợi nhớ hun hút như đàn đứt dây
Canh khuya ngọn gió heo may
Từng cơn khơi động niềm tây lan về
Không hè mà có tiếng ve
Ve kêu chi vậy ai hè biết không
Tự dưng cái buốt mùa đông
Ập vào chỗ trống lưng tròng ứa mi
Quê hương là nhất bởi vì
Gừng cay muối mặn cũng vì quê hương
Đi vào ngõ ngách chữ thương
Mênh mang chữ nhớ vương vương chữ tình
Đi đâu cũng nhớ quê mình
Quê hương muôn thuở như mình với ta.

TNT Mặc Giang

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 22

Chiều Tháng 10

Khối chân tình, tôi chôn kín bấy lâu
Chiều tháng 10, ôi, bỗng nhiên vụt cháy
Khi tôi thấy em bên cạnh người ấy
Trời ơi trời, sao lòng quá đắng cay.

Chiều tháng 10, ôi, tình yêu tan nát
Cánh hoa tàn như nói hộ lòng tôi
Khi cô đơn tràn về cùng đau khổ
Tôi âm thầm, tôi tìm tới cô liêu.

Chiều tháng 10, tôi nghe tin sét đánh
Em và nó đột ngột bỗng chia tay
Em đau lòng, em nhìn tôi không nói
Nói gì đây khi hai ta đã lạ.

Chiều tháng 10, tôi nhìn em tôi nhớ
Một kỉ niệm đã hóa thành bài thơ
Một mối tình như lòng tôi mong ước
Chợt tan tành. Tháng 10 phai theo gió.

Độc Cô Cầu Tình – Trần Tấn Tài

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 16