Category Archives: THƠ

Xuân Đất Khách

Ai có về bên kia đất nước
Thở giùm tôi hơi ấm quê hương
Tôi, con én lạc mùa xuân trước
Vẫn khóc âm thầm nơi viễn phương

Vẫn đến xuân về trên đất khách
Nghe buồn nhỏ giọt xuống vai tôi
Đèn ai thắp sáng bên kia phố
Nhớ quá, chao ôi, tiếng mẹ cười

Bếp lửa than hồng sao chẳng ấm
Tôi thèm một chiếc bánh chưng xanh
Thèm nghe ai nói lời tha thiết
Một lời chúc tụng bước sang năm

Ai có về bên kia đất nước
Chở giùm tôi nỗi nhớ qua sông
Hỡi em cô gái mùa xuân trước
Còn đứng hong khô áo lụa hồng

Lòng tôi cũng bạc theo màu áo
Chiếc pháo giao thừa cũng tả tơi
Chén rượu mừng xuân tôi chẳng uống
Chỉ uống đêm nay những ngậm ngùi

Trần Trung Đạo

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 1

Nụ hoa vàng mùa xuân

Anh cho em mùa xuân
Nụ hoa vàng mới nở
Chiều đông nào nhung nhớ
Đường lao xao lá đầy
Chân bước mòn vỉa phố
Mắt buồn vin ngọn cây

Anh cho em mùa xuân
Mùa xuân này tất cả
Lộc non vừa trẩy lá
Thơ còn thương cõi đời
Con chim mừng ríu rít
Vui khói chiều chơi vơi

Đất mẹ gầy cỏ lúa
Đồng ta xanh mấy mùa
Con trâu từ đồng cỏ
Giục mõ về rộn khua
Ngoài đê diều thẳng cánh
Trong xóm vang chuông chùa
Chiều in vào bóng núi
Câu hát hò vẳng đưa
Tóc mẹ già mây bạc
Trăng chờ sau liếp dừa
Con sông dài mấy nhánh
Cát trắng bờ quê xưa…

Anh cho em mùa xuân
Bàn tay thơm sữa ngọt
Dải đất miền chim hót
Người yêu nhau trọn đời
Mái nhà ai mới lợp
Trẻ đùa vui nơi nơi
Hết buồn mưa phố nhỏ
Hẹn cho nhau cuộc đời
Khi hoa vàng sắp nở
Trời sắp sang mùa xuân
Anh cho em tất cả
Tình yêu non nước này
Bài thơ còn xao xuyến
Nắng vàng trên ngọn cây…

Kim Tuấn

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 1

Số phận anh hùng

Cuồn cuộn Trường Giang cứ chảy về đông

Bọt sóng rửa trôi hết anh hùng

Phải trái thành bại cũng như không.

Non xanh vẫn cứ thế

Ngày tháng qua bao nhiêu ?

Ngư ông và tiều phu tóc bạc trên bãi sông

Mê mải ngắm trăng thu gió xuân

Một vò rượu đục vui gặp gỡ

bao nhiêu việc cổ kim

đều bỏ vào trong câu chuyện mà cười

(Phùng Hoài Ngọc dịch nghĩa và đặt tựa đề)

Bài từ này nguyên của Dương Thận (杨慎) nhà văn đời Minh viết, sau La Quán Trung lấy vào phần mở đầu tiểu thuyết.

Triết gia phương Đông từng băn khoăn về cái hữu hạn đời người và sự vô hạn của vũ trụ thời gian. Từ đó sinh ra những thái độ sống khác nhau. Người có chí lớn thì lao tâm gắng sức để trở thành anh hùng chân chính. Kẻ thì sống gấp, vội vàng buông thả, chụp giựt. Có những người xa lánh sự đời, tìm lối sống an nhàn ẩn dật. Lại có người sống trung dung, tỉnh táo, có trách nhiệm, tự biết mình… Không thể nhất trí được, vẫn băn khoăn chảy mãi trong thơ ca Trung Hoa (và Việt Nam) cảm quan về lịch sử và số phận con người suốt mấy nghìn năm qua… cho đến hôm nay.
Riêng mình cố gắng thực hành “Tam Học” Văn, Tư, Tu và Tín, Giải, Hành, Chứng… Người xưa không có cái khoa học hiện đại, nhưng họ lại có cái Đạo sống thật đáng khâm phục…

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 4

Lại Một Mùa Xuân Viễn Xứ

 

cũng chỉ mình anh nhìn qua cửa sổ
sân nhà người vạn thọ đã vàng bông
với đôi mắt cũng vàng hoe cố xứ
nghe hắt hiu chút nắng tạt bên lòng

lại chỉ mình anh qua hè phố lạ
chân lênh đênh không bước kịp tình người
nửa kiếp sống cứ thua hoài thiên hạ
sự nghiệp buồn gió thổi chiều ba mươi

rồi cũng mình anh ngùi thương kỷ niệm
giận ngày xưa quên tính chuyện ngày về
khi dong ruỗi với trăm lần lỡ vận
bỗng nghe thèm tắm lại nước sông quê

khu vườn nhà anh năm nay bão lớn
biết em còn qua ngõ cũ tìm nhau?
tóc có đủ che quanh ngày bất hạnh
khi mùa xuân chưa tới đã xanh xao

mẹ ở đó cũng buồn hơn tháng chạp
lòng mỏi mòn tựa cửa chừng ấy năm
buổi tàn đông trời vẫn làm mưa bấc
ngọn đèn run trong mắt mẹ âm thầm

anh ở phương nam dòng sông tưởng nhớ
ôi quê người không thể ấm thân quen
ai gọi tên anh một thằng viễn xứ
hồn đong đưa trên mấy sợi ưu phiền

chỉ biết một mình lui về ngõ hẹp
người chung quanh chắc đã đón giao thừa
anh xa xứ nên mùa xuân với Tết
cũng mơ hồ như những chuyện đời xưa.

Hoàng Lộc
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 8

Mùa Xuân

Chợt thấy mùa xuân đến trước nhà 
Hoa cười, chim hót, bóng chiều sa 
Trường giang sóng biếc mênh mông nước 
Đại lộ chiều vàng rực rỡ hoa 
Lữ khách dừng chân trông bướm lượn 
Thi nhân cắn bút ngắm chiều qua 
Xuân nầy phiêu bạt bao năm nhỉ 
Ai có trông vời bóng dáng xa !?

Bạch Loan

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 6

Xuân Đất Khách

 

Ai có về bên kia đất nước
Thở giùm tôi hơi ấm quê hương
Tôi, con én lạc mùa xuân trước
Vẫn khóc âm thầm nơi viễn phương

Vẫn đến xuân về trên đất khách
Nghe buồn nhỏ giọt xuống vai tôi
Đèn ai thắp sáng bên kia phố
Nhớ quá, chao ôi, tiếng mẹ cười

Bếp lửa than hồng sao chẳng ấm
Tôi thèm một chiếc bánh chưng xanh
Thèm nghe ai nói lời tha thiết
Một lời chúc tụng bước sang năm

Ai có về bên kia đất nước
Chở giùm tôi nỗi nhớ qua sông
Hỡi em cô gái mùa xuân trước
Còn đứng hong khô áo lụa hồng

Lòng tôi cũng bạc theo màu áo
Chiếc pháo giao thừa cũng tả tơi
Chén rượu mừng xuân tôi chẳng uống
Chỉ uống đêm nay những ngậm ngùi

Trần Trung Đạo

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 9

Lịch-Sử Phở

Báo Ngày Nay mấy chục năm về trước
Ở trang “Giòng nước ngược” mục thơ vui,
Đã có phen chàng “Tú Mỡ” rung đùi
Làm thơ tếu, hết lời ca-tụng Phở.

“Phở Đức-Tụng”, món quà ai cũng nhớ,
Phở thơm, ngon, béo, bổ, lại bình-dân,
Phở rẻ tiền, ăn sẽ chóng lên cân,
Phở, Phở, Phở, xa gần ai cũng thích!

Phở buổi sáng của Hà-thành thanh-lịch,
Theo Nguyễn-Tuân, là vô-địch món ăn ngon…
Hơn hẳn cao-lương, chín, nạm, vè giòn,
Là quốc-túy, là quốc-hồn dân-tộc,

Dù đi xa, khắp biển, trời ngang, dọc
Vẫn nhớ hòai về món Phở quê-hương.
Một-chín-năm-tư, Phở lại lên đường
Vào miền Nam, vượt Trường-sơn, Bến-Hải,

Theo gót di-cư, hóa thành Phở Tái,
Chín, Nạm, Gầu, Gân, Sách, Sụn, thêm rau
Húng quế, ngò gai, giá sống, tương tàu,
Đã đánh bạt thật mau môn hủ-tiếu.

Riêng ở Sài-gòn, có rất nhiều bảng hiệu
Nào “Phở Hòa”, “Công-Lý”, “Phở Tương-Lai”,
“Trần Cao Vân”, cùng “Bảy-Chín”, “Tàu Bay”,
Rồi “Mụ Béo” đến “La-Cay”, “Tầu Thủy”.

Tô Xe lửa đầy, ăn no bí-tỉ,
Khiến Vũ-Bằng cũng tuý-lý, say-sưa,
Viết Miếng ngon Hà-Nội thật nên thơ,
Và Phở Gà được tôn thờ số một…

Tháng Tư, Bảy-lăm, người người hoảng-hốt,
Rời bỏ Sài-gòn, mong dzọt thật xa,
Sống kiếp lưu-vong, bốn biển không nhà,
Hương-vị cũ, sao mà tìm lại được?

Cho tới khi định-cư vào các nước,
Thong-dong rồi lại ao-ước Phở xưa,
Vì muốn ăn nên ai cũng nấu bừa
Cũng bánh, thịt mà sao chưa đạt lắm?

Ít lâu sau, kéo về miền nắng ấm
Tại quận Cam, người Việt mấy trăm ngàn,
Theo nhu-cầu, việc buôn-bán mở-mang,
Nên lại có biết bao hàng Phở mới,

Nhưng hầu hết dùng tên xưa để gọi
Lại “Phở Hòa”, “Công-Lý”, “Phở Tương-Lai”,
“Trần Cao-Vân” cùng “Bảy-Chín”, “Tầu Bay”
Thêm “Nguyễn-Huệ” với “Hiền-Vương”, “Tầu Thủy”,

Khác Sài-gòn, vì giờ trên đất Mỹ
Phở đã thành một kỹ-nghệ hẳn-hoi,
“Bảy-Chín”, “Phở-Hòa”, chi nhánh khắp nơi
Cùng bảng-hiệu, nhưng nhiều người khai-thác,

Khách hàng Việt, Nhật, Anh, Tàu, Mỹ, Pháp,
Ăn một lần rồi nhớ mãi, ăn luôn,
Phở Việt Nam ngon, bổ, sẽ trường-tồn
Giành địa-vị độc-tôn vùng tỵ-nạn…

Ở Tàu trước, Phở là ngưu-nhục-phấn,
Sang Việt-nam vẫn nấu với bò, gà
Nhưng nhờ tài chế-biến của dân ta,
Phở sẽ hóa thành “Tinh-hoa” đất Việt!

Cụ Bảo Vân Bùi Văn Bảo

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 7

Vào Xuân

 

Đi vào nẻo xuân
Gặp đường lụa đỏ
Ai chờ em đó
Mà hoa trắng ngần

Đi vào thanh tân
Như về quê ngoại
Lúa hương đồng gần
Đương thì con gái

Hẹn cưới phân vân
Em nhìn mê mải
Chuồn ngô ngủ mãi
Bờ ao cúc tần

Khép tà áo mới
Em vào đêm xuân.

Hoàng Cầm 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 12

Khai Bút Đầu Xuân

Mừng xuân soạn bút vẽ vần thơ
Trúc Cúc Đào Mai vẫn đợi chờ
Điểm nét huyền cơ gieo tước trác
Sâu tình thỏa ý trải ngu ngơ
Cùng vui Xướng Họa đôi dòng chữ
Chúc phúc bình an rộn đáp lời
Gặp gỡ đoàn viên cùng bạn hữu
Mừng thêm hạnh phúc đến đầy trời.

Nguyễn- HàThu CYPRUS 2-1-2018

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 17

Bài Thơ Tiếng Việt Đọc Đáo, Tuyệt Vời.

Nhà nghiên cứu Dân tộc học và Việt học Đinh Trọng Hiếu từ Paris vừa gửi một bài thơ sưu tầm được.

Không biết tác giả bài thơ là ai nhưng phải bái phục.

Người Việt phải giữ gìn tiếng Việt.

Đừng giở những thứ trò cải tiến nhảm nhí  🐵🐵 làm trò KHỈ 👎👎

Cải tiến nhảm nhí chính là phá hoại chữ nghĩa của bao thế hệ cha ông để lại.

Xin cảm ơn Anh Đinh Trọng Hiếu và xin chia sẻ cùng quý vị bạn bè.

                                       (lượm lặt trên Internet)

                                                                                                   

TIẾNG VIỆT TUYỆT VỜI

 

1. Bài thơ gốc.

 

Ta mến cảnh xuân ánh sáng ngời

Thú vui thơ rượu chén đầy vơi

Hoa cài giậu trúc cành xanh biếc

Lá quyện hương xuân sắc thắm tươi.

Qua lại khách chờ sông lặng sóng

Ngược xuôi thuyền đợi bến đông người

Xa ngân tiếng hát đàn trầm bổng

Tha thướt bóng ai mắt mỉm cười.

 

2. Ðọc ngược bài gốc từ dưới lên:

 

Cười mỉm mắt ai bóng thướt tha

Bổng trầm đàn hát tiếng ngân xa

Người đông bến đợi thuyền xuôi ngược

Sóng lặng sông chờ khách lại qua

Tươi thắm sắc xuân hương quyện lá

Biếc xanh cành trúc giậu cài hoa

Vơi đầy chén rượu thơ vui thú

Ngời sáng ánh xuân cảnh mến ta.

 

3. Bỏ hai chữ đầu mỗi câu trong bài gốc,

(ta được bài ngũ ngôn bát cú, luật bằng vần bằng):

 

Cảnh xuân ánh sáng ngời

Thơ rượu chén đầy vơi

Giậu trúc cành xanh biếc

Hương xuân sắc thắm tươi

Khách chờ sông lặng sóng

Thuyền đợi bến đông người

Tiếng hát đàn trầm bổng

Bóng ai mắt mỉm cười.

 

4. Bỏ hai chữ cuối mỗi câu trong bài gốc,

đọc ngược từ dưới lên, ta được bài

(ngũ ngôn bát cú, luật bằng vần bằng):

 

Mắt ai bóng thướt tha

Ðàn hát tiếng ngân xa

Bến đợi thuyền xuôi ngược

Sông chờ khách lại qua

Sắc xuân hương quyện lá

Cành trúc giậu cài hoa

Chén rượu thơ vui thú

Ánh xuân cảnh mến ta.

 

5. Bỏ ba chữ cuối mỗi câu trong bài gốc,

(ta được bài tám câu x bốn chữ)

 

Ta mến cảnh xuân

Thú vui thơ rượu

Hoa cài giậu trúc

Lá quyện hương xuân

Qua lại khách chờ

Ngược xuôi thuyền đợi

Xa ngân tiếng hát

Tha thướt bóng ai.

 

6. Bỏ ba chữ đầu mỗi câu trong bài gốc,

(đọc ngược từ dưới lên, ta được bài tám câu x bốn chữ).

 

Cười mỉm mắt ai

Bổng trầm đàn hát

Người đông bến đợi

Sóng lặng sông chờ

Tươi thắm sắc xuân

Biếc xanh cành trúc

Vơi đầy chén rượu

Ngời sáng ánh xuân.

 

7. Bỏ bốn chữ đầu mỗi câu trong bài gốc,

(ta được bài tám câu x ba chữ).

 

Ánh sáng ngời

Chén đầy vơi

Cành xanh biếc

Sắc thắm tươi

Sông lặng sóng

Bến đông người

Ðàn trầm bổng

Mắt mỉm cười.

 

8. Bỏ bốn chữ cuối mỗi câu trong bài gốc,

(đọc ngược từ dưới lên, ta được bài tám câu x ba chữ).

 

Bóng thướt tha

Tiếng ngân xa

Thuyền xuôi ngược

Khách lại qua

Hương quyện lá

Giậu cài hoa

Thơ vui thú

Cảnh mến ta./.

 

(KHÔNG BIẾT TÁC GIẢ)

 

Nhà Nghiên Cứu Đinh Trọng Hiếu sưu tầm.

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 38

Tóc Rơi

Một sợi tóc
dù rơi đi phù phiếm
Cũng anh ơi
hãy nhặt lại dùm em
Thì nhỡ mai
lạc lõng giữa mùa quên
Anh sao biết
tìm đâu ra kỷ niệm
Ngày xô ngày
bóng ngã nhoài ngất lịm
Vọng lời em
nhắn trả nợ thời gian
Sợi tóc xưa
ngoan giấc giữa hưng-tàn
Xanh nguyên vẹn
Giữa bạt ngàn lau trắng .

Thanh Pham

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 16

Cuộc chia Ly Cuối Đông

Thà rằng cứ như dòng sông 
Lặng lẽ chảy qua bến em không trở lại. 
Thà cứ như một bóng hình ngây dại 
Thì nỗi nhớ em đâu tím đẫm như bây giờ. 

Chợt ước gì không thể viết nên thơ 
Về những dấu yêu đam mê ngày ấy. 
Để khi xa không cồn cào đến vậy 
Về bờ môi em trong mỗi giấc mơ. 

Đã biết trước mà vẫn thấy bất ngờ. 
Cuộc chia li ngày cuối đông buốt giá. 
Giọng em buồn trong không gian lan tỏa 
Tôi đớn đau nhìn khóe mắt nhạt nhòa. 

Em hãy đi để lại mọi xót xa. 
Tôi ở lại dù trái tim rời rã. 
Như Sông Hồng mùa đông buồn bã 
Không cạn dòng bởi lưu luyến bờ em./. 

Nguyễn Hoàng

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 13

Cuối Đông

Em về gánh hạt mưa bay
Mười hai mưa muộn lá lai giọt sầu
Sông bao nhiêu nhánh sông sâu
Nhớ nhau mãi mãi bạc đầu chẳng phai

Em về gánh gió heo may
Tôi đem sợi nắng kết hoài chuyện xưa
Đong qua sớt lại còn thừa
Mười hai tháng nhớ lọt vừa bàn tay

Em về trong giấc mộng say
Có nghe thổn thức gót dài qua đêm
Nắng còn lấp loáng bên thềm
Sáng như vẫy gọi nỗi niềm hương xưa.

Quách Thanh Toàn

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 8