Category Archives: THƠ

Bến Sông Thương Nhớ

Hẹn nhau tại bến sông này
Người quay về sẽ cùng may áo hồng
Vậy mà héo lá trầu không
Bao mùa đợi khách qua sông chưa về.

Chắc người còn lạc bến mê
Bước chân vương vấn bên lề phồn hoa
Đang vui nhung gấm lụa là
Hay trôi nổi giữa giang hà bão dông…?

Bây giờ cầu bắc qua sông
Đò ngang gác mái bên dòng, xót xa
Bến xưa hiu hắt chiều tà
Vẩn vơ chiếc lá la đà gió bay.

Biết ai còn nhớ mong ai…
Con đường viễn xứ ngày mai biệt mù
Gói buồn gởi lại thiên thu
Vẳng trong tiếng sóng lời ru ngậm ngùi.

Ngô Chí Trung
12-7-2016

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Chiên Bao

Mười mấy năm trời chẳng gặp nhau,

Đời y như một giấc chiêm bao.

Đường xưa ta chẳng còn chung lối,

Quán cũ mình tôi rượu cạn bầu.

Xuân đến thu đi ngày tháng lụn,

Sông mòn núi cạn nghĩa tình sâu.

Nửa khuya thức giấc hồn ngơ ngác

Trong mộng như vừa mới gặp nhau…

Dương Lam [vophubong]

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Chiến Tranh Và Nàng

Nàng buổi tối đọc tên mình rất vội
Sợ lãng quên trong giấc ngủ muộn màng.
Đêm thì đen vây mãnh hồn bé nhỏ,
Ngày thì buồn theo năm tháng lang thang.

Chàng đánh mất tuổi mùa xuân chạy trốn,
Bỏ lại sau những con phố u buồn .
Những ga nhỏ trên vũng-trời-nước -mắt ,
Ngày héo mòn ngày lây lất mù sương .

Rồi tình ái cũng vô cùng nhỏ bé,
Tuổi chiến tranh ai làm kẻ hẹn hò ?
Dòng sông xa ,cánh buồm ,khung cửa nhỏ,
Đời vô tình như con- nước- vàng- trôi .

Nàng thiếp đi trên cánh- đồng -mòn- mõi
Gối đôi tay trong giấc- ngủ -mộng- hồ
Đêm quê hương những vì sao rất nhỏ
Rất u hoài như tiêng súng đêm mưa .
Dương Lam [vophubong]

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Đợi

Đợi …
Đợi anh khi nắng ngã về chiều.
Lá vàng rơi bên rừng vắng điu hiu.
Em vẫn bước, nỗi cô đơn theo gót.
Lòng buồn tênh theo nỗi nhớ dâng nhiều…
CD

 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Sông Thu

Một chiều lang thang bên dòng sông Thu, đẹp nhưng sao buồn quá, lá rụng tơi bời tan tác bên sông, cảm cảnh, vẽ cho mình một : Dòng Sông Thu
Dòng sông mùa Thu
Rồi sẽ về đâu…
Khi Tuổi thơ tôi
Như nước trôi qua
Nhìn lại mình ta
Dáng đã hao gầy
Xuân Hạ Thu Đông
Giờ như chiều Thu
Lá rụng tiêu điều…

Không phải thơ mà là bão của Tâm. CD

 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Mơ Thu

Mới chớm Giêng sao hồn em đã Hạ,

Anh sang Thu em sẽ ở nơi nào?

Mùa không tuổi nhưng mình đâu hoài trẻ,

Để mơ hồ năm tháng kiếm tìm nhau?

Em đã đến mà như chưa từng đến

Vội vàng bay theo những cánh chim trời

Từ độ ấy mùa thu không còn nữa…

Người hóa thành sương khói buổi chia phôi!

Anh khẽ gọi tên người thêm lần cuối

Xót xa tìm trong nỗi nhớ heo may

Thu bặt tín những đường trần lối ngỏ

Giấc mơ nào anh uống để mà say?

Sẽ nhớ lắm mùi hương năm tháng ấy,

Biền biệt rồi ai biết có còn không?

Chợt nghe rét giữa hoàng hôn gió lộng

Hư vô trôi theo vạt nắng bềnh bồng

Anh muốn gối cả chiều nghiêng ánh tím

, Để mơ em xa vắng nẻo mây mù

Nhưng thao thức nên nỗi buồn ngọt lịm,

Hóa êm đềm lảnh lót những lời ru…

ST . HMN

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Ghé Về Phố Cũ

Ta ghé ngang một chiều phố cũ
Hoàng hôn buồn vàng võ chân rêu
Tiếng gió gọi mơ hồ xào xạc
Dư hương xưa chợt vướng ngang chiều

Phố thân quen bây chừ xa lạ
Ta loay hoay đợi phố lên đèn
Rằng hôm nay mưa không tầm tã
Hay bên đời thiếu dấu chân quen?

Này yêu dấu buổi đầu tím nhớ
Thành phố sầu lạc lõng sương thu
Và tâm hồn ướt mềm sỏi đá
Đã tan tành khúc nhạc tình ru

Phố buồn lắm buồn không kể xiết
Bóng dòng người giết bóng đời ta
Ta thương nhớ ai về ai biết
Phố ồn ào cùng gió phôi pha

Tìm đâu đây một thời yêu dấu
Trót chia lìa tan cõi hư không
Tìm đâu đây một thời để nhớ
Đã bao ngày mỏi mắt chờ trông

Mỗi lần về ghé ngang phố cũ
Lối em về phong kín mưa giăng?
Hay cuối đường có ai đứng đợi
Em đi về quên một mùa trăng!

HMN

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Chút Buồn Cuối Thu

Chiều nay 
vắng bóng em rồi
Lòng anh thơ thẩn 
bùi ngùi nhớ nhung
Thu này 
vẫn đượm sắc tình
Sao như tan rã tơ mành vấn vương

Bóng em
giờ đã mù sương
Chỉ còn thương tiếc
hương xưa tháng ngày
Luyến lưu chi buổi ban đầu
Khi em sắp sửa làm dâu nhà người

Lạy trời xin tạnh cơn mưa
Để cho cảnh vật như chưa từng sầu

Hoàng Thanh

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Cuối Thu

Đêm nay hồn lặng làm sao
Cảnh thu ôm cả chiêm bao vào lòng
Sao xanh lợt tím tơ đồng
Gió ơi là gió, buồn đông thổi về
Không gian mưa lệ đầm đìa
Đầy sân trắng toát hoa lê đầu mùa
Trời lam ứ đặc tình thu
Ô kìa mây bạc nặng lùa về tây!
Hồn sao không động mà say!
Chà đôi chim khướu nó bay tung trời …
Nhạc đâu bỗng vót từng khơi
Hồn theo với nhạc, hồn ơi là hồn
Buồn thôi như rượu thấm dồn
Lên men nồng khướt, xoay tròn trên không

Bích Khê

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Một Thoáng Mây Bay

Rưng rức buồn chiều vắng mênh mông
Em lặng lẽ đi, theo lối mòn xưa cũ
Đã cuối thu, những chiếc lá vàng rơi phủ
Chân giẫm vô tình mềm cả gót son.
Và thấy lòng nhung nhớ hơn,
Khi ký ức từ đâu ùa về, xoáy sâu vào tâm thức.
Em thấy như có bao điều hiện thực
Mà từ lâu đã mất chẳng phương tìm.
Gió lạnh như đêm, làm hồn em buốt tím
Em vẫn lang thang, trời cuối thu buồn lắm lúc giao mùa
Hắt hiu gầy mảnh khảnh những dòng mưa
Rơi trên má, đã loang rồi vết phấn.
Xin trả cho em ngày xưa! ngày xuân nắng ấm
Ngày có anh, người viết khúc thơ tình
…Em dỗi hờn, cây gió lặng thinh
Áng mây trắng trôi qua dòng năm tháng.
Những niềm yêu âm thầm trong dĩ vãng
Tiếng kinh cầu vang vọng… 
………………………………….giáo đường xa!

Phạm Hoàng Tuyên

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Huế Cuối Thu

Huế mùa này mưa nhiều lắm ai ơi
Dòng Hương chảy hững hờ màu nước đục
Cổng Đại Nội rêu phong bờ gỗ mục
Thành quách xưa vọng khúc nhạc đêm buồn

Đêm cuối thu vang động những hồi chuông
Câu Mái Đẫy ai buông nghe não ruột
Tà áo tím giữa chiều về tha thướt
Nón bài thơ che nước lạnh rơi rơi

Bến Văn Lâu thơ thẩn dưới sương trời
Tháp Thiên Mụ chơi vơi khung nguyệt lạnh
Nam ai vọng bóng Tràng Tiền mỏng mảnh
Nét chữ điền bên cánh liễu ai qua

Đêm đầy mây cành trúc động la đà
Trông thấp thoáng kiêu sa người xưa đến
Nhớ ơi nhớ một nét hiền thương mến
Chất vị tình ẩn hiện mãi đêm trăng

Nghe dịu dàng tiếng hát thấy mênh mang
Cho suối tóc bay ngang qua cơn gió 
Đây Vĩ Dạ ngập tràn mùi hương cỏ 
Để lòng buồn Hàn có nhớ mắt xinh !

Buổi hoàng hôn bóng núi Ngự lung linh
Sương huyền ảo gửi tình vào thơ Huế
Nghe giọng nói của ai âm rất khẽ
Một con thuyền bỗng rẽ nước trôi xuôi…

Huế cuối thu cơn gió gửi đôi môi
Thầm e lệ như đôi tình nhân ấy
Em ơi em có bao giờ em thấy
Aó tím buồn đã lấy cả hồn anh …

Hồng Dương

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin