Category Archives: THƠ

Tháng Sáu Về

Tháng sáu rồi anh có biết hay không..?
Phượng vẫn thắm khung trời xanh rực lửa
Nắng như thiêu nung thêm vào nỗi nhớ
Tiếng ve ngân mãi điệp khúc không lời.
Tím bằng lăng vẫn thắm nở muôn nơi
Như dùng dằng chờ anh mùa.. mùa nữa
Nấn ná chi mà anh quên lời hứa
Chẳng kịp về trong nỗi nhớ tháng năm..?
Tháng sáu rồi ai pha đậm màu thêm
Cho mặt trời tuôn từ vầng dương đỏ
Cho điệp trùng giữa muôn ngàn nắng gió
Thổi qua đời làm tê tái màu xanh.
Cứ đợi chờ có ép uổng không anh..?
Để mùa héo đi qua miền khát cháy
Sao không nói khi sóng lòng trỗi dậy..
Phía chân trời thao thức nhớ mong manh.
Tháng sáu về …và qua cũng rất nhanh…!
ST
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 39

ƯỚC NGUYỆN

Tiếng  dế  đêm  khuya  thật  nảo  nùng

Đau lòng  cho  kẻ  sắp  ly  hương

Quê  mẹ  còn  đây  người  thân  đó

Một  bước  ra  đi  một  bước  chùn

 

Cuộc  sống  phù  hoa  chẳng  vấn vương

Chẳng  nợ  phong  sương  kiếp  hải  hồ

Chẳng  qua  bận  bịu  bầy  con  trẻ

Đành  gác  niềm  riêng  lại  cố  hương

 

Đã  thế  giờ  đây  đành  tạm  biệt

Tạm  quên  tình cảm  của  quê  nhà

Tạm  gói  nhớ  thương  trong  tâm  khảm

Nguyện  ngày  tái ngộ  chẳng  còn  xa

 

                DƯƠNG  VĂN  THÔNG

                       Tháng  2   /   1981 

 

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 83

GỬI NGƯỜI DƯỚI MỘ – ĐINH HÙNG

Trời cuối thu rồi – Em ở đâu? 
Nằm bên đất lạnh chắc em sầu? 
Thu ơi! Đánh thức hồn ma dậy 
Ta muốn vào thăm nấm mộ sâu 

Em mộng về đâu? 
Em mất về đâu? 
Từng đêm tôi nguyện, tôi cầu 
Đấy màu hương khói là màu mắt xưa 

Em đã về chưa? 
Em sắp về chưa? 
Trăng sao tắt, ngọn đèn mờ 
Ta nằm rỏ lệ đọc thơ gọi hồn 

Em hãy cười lên vang cõi âm 
Khi trăng thu lạnh bước đi thầm 
Những hồn phiêu bạt bao năm trước 
Nay đã vào chung một chỗ nằm 

Cười lên em! 
Khóc lên em! 
Đâu trăng tình sử 
Nép áo trần duyên? 
Gót sen tố nữ 
Xôn xao đêm huyền 
Ta đi, lạc xứ thần tiên 
Hồn trùng dương hiện bóng thuyền U Minh 

Ta gởi bài thơ anh linh 
Hỏi người trong mộ có rùng mình? 
Nắm xương khô lạnh còn ân ái? 
Bộ ngực bi thương vẫn rợn tình? 

Hỡi hồn tuyết trinh! 
Hỡi người tuyết trinh! 
Mê em, ta thoát thân hình 
Nhập hồn cây cỏ, đa tình mỗi đêm 

Em có vui thêm? 
Em có buồn thêm? 
Ngồi bên cửa mộ 
Kể cho ta biết nỗi niềm 

Thần chết cười trong bộ ngực điên 
Ta nghe em thở tiếng ưu phiền 
Nỗi lòng xưa dậy tan Thanh Vắng 
Hơi đất mê người – Trăng hiện lên

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 19

Sóng

Dữ dội và dịu êm 
Ồn ào và lặng lẽ 
Sông không hiểu nổi mình 
Sóng tìm ra tận bể 

Ôi con sóng ngày xưa 
Và ngày sau vẫn thế 
Nỗi khát vọng tình yêu 
Bồi hồi trong ngực trẻ 

Trước muôn trùng sóng bể 
Em nghĩ về anh, em 
Em nghĩ về biển lớn 
Từ nơi nào sóng lên? 

Sóng bắt đầu từ gió 
Gió bắt đầu từ đâu? 
Em cũng không biết nữa 
Khi nào ta yêu nhau 

Con sóng dưới lòng sâu 
Con sóng trên mặt nước 
Ôi con sóng nhớ bờ 
Ngày đêm không ngủ được 
Lòng em nhớ đến anh 
Cả trong mơ còn thức 

Dẫu xuôi về phương bắc 
Dẫu ngược về phương nam 
Nơi nào em cũng nghĩ 
Hướng về anh – một phương 

Ở ngoài kia đại dương 
Trăm nghìn con sóng đó 
Con nào chẳng tới bờ 
Dù muôn vời cách trở 

Cuộc đời tuy dài thế 
Năm tháng vẫn đi qua 
Như biển kia dẫu rộng 
Mây vẫn bay về xa 

Làm sao được tan ra 
Thành trăm con sóng nhỏ 
Giữa biển lớn tình yêu 
Để ngàn năm còn vỗ

Xuân Quỳnh

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 6

KHI NÀO THẤY

Khi nào thấy trên đường dài mệt mỏi 
Cần nghỉ ngơi đôi phút cạnh dòng sông 
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi 
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng 

Khi nào thấy buồn phiền gặm nhấm 
Cần một lời tiếp sức để đi xa 
Em hãy đến tìm tôi nơi bãi vắng 
Biển tôi chờ con sóng ngân nga 

Lúc nào đó lòng mang thương tích 
(Những vết thương vô ý tự gây nên) 
Em hãy đến bên tôi chiều tĩnh mịch 
Tôi xin làm con suối tắm cho em 

Nếu cần nữa tôi là hồ trên núi 
Trong hoang vu im lặng ngắm mây trời 
Em hãy đến, chim thiên nga, cánh mỏi 
Đậu yên lành trên gương mặt hồ tôi

Xuân Hoàng

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 4

NẮNG THÁNG NĂM

Ôi tháng năm hạ chìm trong cơn khát
Nắng đỏ đường cháy sạm trái tim côi
Sa mạc đời đổ bóng một mình tôi
Hun hút dài xa xôi mòn chân bước.

Yêu dấu ơi em hãy là hồ nước
Thoả lòng tôi ao ước lúc hạ khan
Để rừng hoang róc rách tiếng thác tràn
Ngân vào lòng tiếng đàn xua im vắng.

Lại gần đây cùng ngọt bùi cay đắng
Riết vòng tay đêm trắng cạn môi hôn
Cho vơi đi nỗi nhớ đến cào cồn
Quên nỗi sợ vùi chôn trong mộ ái.

Em đã từng trong nỗi sầu tê tái
Cũng như tôi quằn quại một niềm đau
Hai trái tim đều đã quá úa nhàu
Sao không thể gần nhau cùng chia sớt ?

Đường song hành rồi cô đơn sẽ bớt
Nắng cháy nào cũng ngớt lúc hạ trôi
Tháng năm về nóng vã giọt mồ hôi
Lại đây em bên tôi tựa bóng mát.

Dẫu sa mạc… sợ gì đâu cơn khát
Phải không em… khi đã sát cạnh nhau.

Nguyễn Hưng

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 55

Chiều Xưa Tháng 5

Một buổi chiều đầy nắng
Chúng mình đã chia tay
Lác đác xác ve gầy
Đón mùa hè ngơ ngác.

Chiều xưa nay biền biệt
Vẫn nhớ tháng 5 xưa
Phượng đỏ rực chưa kìa
Chú ve ru khúc hát.

Âm vang như tấu nhạc
Làm ai ngẩn ngẩn ngơ!!!
Nhớ ngày ấy bây giờ
Anh viết thơ lưu lại.

Những tháng ngày vụng dại
Nhưng thấy vui em à
Những trường khúc hoan ca
Đón hạ về thương nhớ.

 Hoàng Mạc Hoà

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 55

Em Vẫn Đợi… Tháng Năm

Anh đã hẹn thăm em khi Phượng nở
Tháng năm rồi anh liệu nhớ hay không?
Hè sang rực đỏ Phượng hồng
Bao giờ Phượng nó trổ bông anh về

Nơi miền quê em vẫn chờ vẫn đợi
Thắp lửa tình vui duyên mới anh quên
Để em lệ chảy ướt nhèm
Tháng năm lại thấy nghẹn thêm nhói lòng

Lời đã hứa làm em mong đợi mãi
Tháng năm về thêm khắc khoải nhớ thương
Ngày xưa đã hẹn chung đường
Giờ đây nước mắt em vương nghẹn ngào!

Sưu tầm

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 10

Chiều

Chiều còn vạt nắng bên sông
Tôi còn tôi
buổi nợ hồng
bâng khuâng
Nắng thưa… bờ bãi ngập ngừng
dùng dằng nửa bước
mây lưng lẻo chiều…

Chiếu ngày
rơi lặng lời yêu
xin em đừng…
lỡ giọt chiều truy nguyên
Trái tim lạc trắng mấy miền
hanh hao mấy độ
cô miên mấy mùa
em đừng đứng giữa ngoi mưa
đợi tôi
vệ cỏ nắng vừa thoát thân…

Nguyễn Văn Chức

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 4

Trăng Ngã Ba Sông

Ngày không bình yên
Chú ngựa hoang đơn độc trong ta chỉ chực lồng lên
Tung những nhịp chân hối thúc và phóng túng
Về phía ban mai mà ở đó
Chập chờn hiện ra thảo nguyên thơ mộng
Với muôn loài hoa đua sắc nở ra đón đợi mặt trời.

Nguyễn Văn Thái

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 41

KHI TÔI CHẾT HÃY ĐEM TÔI RA BIỂN

   khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
     đời lưu vong không cả một nấm mồ
     vùi đất lạ thịt xương e khó rã
     hồn không đi sao trở lại quê nhà.
     khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
     nước ngược dòng sẽ đẩy xác tôi đi
     bên kia biển là quê hương tôi đó
    rặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì
    khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
    và nhớ đừng vội vuốt mắt cho tôi
    cho tôi hướng vọng quê lần cuối
    biết đâu chừng xác tôi chẳng đến nơi
    khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
    đừng ngập ngừng vì ái ngại cho tôi
    những năm trước bao người ngon miệng cá
    thì sá gì thêm một xác cong queo
    khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
    cho tôi về gặp lại các con tôi
    cho tôi về nhìn thấy lệ chúng rơi
    từ những mắt đã buồn hơn bóng tối
    khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
    và trên đường hãy nhớ hát quốc ca
   (bài hát giờ cũng như một hồn ma)
   khi tôi chết nỗi buồn kia cũng hết
   đời lưu vong tận huyệt với linh hồn.
                        Du Tử Lê
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 17