Category Archives: THƠ

Đà Lạt và Nỗi Nhớ

Về lại đây 
Thành phố mộng mơ
Đi bên em ven hồ Than Thở
Nghe nao nao
Ôi Thung Lũng Tình Yêu

Hồ Xuân Hương
Quyến rũ lòng người
Trong nắng vàng buông lơi
Hoa Dã Quỳ lung linh trước gió 
Hàng thông reo
Trăng treo bên suối
Phố đắm chìm
Trăng rơi bên hồ…

Mưa bay lất phất 
Chuông ngân thánh thót 
Ôi giáo đường
Níu hồn khách muôn phương

Mùi hương Mimosa
Làm tôi ngây ngất
Hoàng hôn gió lộng 
Thả hồn 
Quên mất lối đi
Đường vào thác Cam Ly
Du dương bài tình ca
Ven đồi ngàn sắc hoa
Chân bước nhẹ
Chênh vênh từng phiếm đá
Giọt sương vương trên tóc
Trầm mặc trong lòng
Dâng khúc hát Đà Lạt mộng mơ!

Hà nội khúc vọng xưa!

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 10

Tiếng Quê

Chiều xưa tiếng cuốc vọng đồng
Mùa mưa nước ngập ruộng không ngút ngàn
Ven đê tiếng gió miên man
Mùa điên điển trổ hoa vàng cuối sông

Đò ngang lạc bước sang dòng
Bóng quê xa tít mắt nhòe ngó trông
Gió đưa mưa lạc ngoài song
Cho se sắc lạnh cho mong ngóng chờ

Gác buồn con phố mà trông
Giật mình tiếng cuốc trên không lạc bầy.

Thiên Trần

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 16

Biển Bờ

Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu anh!
Vâng em hiểu ngoài khơi vừa ngập gió
Đưa sóng vào rồi đẩy sóng xa thêm…

Không có nghĩa những con tàu đêm đêm
Chưa ngủ bởi hải đăng còn thao thức
Thăm thẳm giữa đại dương màu mực
Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu?

Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc.
Mai sóng lại về thôi, mỏi mòn và nặng nhọc
Thở cạnh bờ trong giấc ngủ vô tâm!

Hoàng hôn ơi! Sao mắt bờ quầng thâm?
Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng!
Phiêu du mãi để con thuyền khô đắng
Sóng có bao giờ yên lặng đâu, bờ yêu!

Đại dương xa, gió rủ rỉ rất nhiều
Sao tiếng thở từ ban chiều vọng lại?
Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói
Yêu rất nhiều là cho cả bờ đâu!
(Đinh Thu Hiền)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 15

Đôi Mắt Biển

Tôi đã nhìn thật sâu trong mắt biển
Một thoáng cười như một thoáng bình yên
Nhưng thẳm sâu là nỗi buồn dậy sóng
Sóng xa khơi tít tắp vỗ mạn thuyền

Tôi đã thấy hạt lệ mặn bờ môi
Rơi trong lòng con tim nhỏ em tôi
Như mùi muối nồng nàn đêm khuya lạnh
Em giấu chi một thuở đã xa rồi

Tôi đã nhìn vào em, đôi mắt biển
Và thấy mình chìm đắm giữa đại dương
Đã bao ngày tôi giá buốt hơi sương
Sóng êm ái, cứ ngỡ lòng biển nhẹ

Lời xin lỗi, gửi dùm tôi, gió nhé!
Cuốn dùm tôi niềm nỗi của riêng em
Để giọt sầu thôi ướt gối bao đêm
Để tình xưa trôi dạt miền dĩ vãng…
(Huỳnh Minh Nhật)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 16

Mùa Hè Với Biển

Xanh xanh chen chút mấy tầng mây
Sóng sánh săm soi sợi tóc gầy
Dập dồn bọt toé vương bờ cát
Lăn tăn mơn mớn xoã vân tay

Gió thoảng cợt đùa se mi mắt
Mưa rào thủ thỉ dịu cỏ cây
Cánh diều mỏng mảnh khoe hương sắc
Biển hát xôn xao đẹp mê say

Xóm Đồng 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 18

Anh không chết đâu em

Nếu anh chết, em đừng thương tiếc nhé

Đừng bi ai cũng đừng khóc ly tan

Dù anh không tồn tại chốn dương gian

Nhưng vẫn sống ở bên em mãi mãi

 

Anh vẫn nhớ như in lời Phật dạy,

Cái thân nầy do tứ đại hình thành

Thế cho nên nó không phải là anh

Mà chỉ là giả danh, không thật tướng

 

Khi duyên hợp, nó trở thành hiện tượng

Lúc duyên tan, nó theo đó ẩn tàng

Mà trần gian, vạn vật vốn vô thường

Nên tất cả đều sinh-thành-trụ-hoại

 

Nghiệp duyên hết, anh về cùng tứ đại

Nhưng luôn luôn quấn quít mãi bên em

Khi nhớ anh, em cất tiếng gọi tên

Hoặc hãy đến nâng niu từng biểu tượng

 

Đóa hoa tươi khoe mình trong nắng sớm

Áng mây trôi lơ lửng giữa chiều êm

Giọt mưa khuya rơi tí tách bên thềm

Làn gió nhẹ vi vu qua cửa sổ

 

Cùng ngọn nến đang lung linh rực rỡ

Nghĩa là em đã gặp gỡ anh rồi

Nghĩa là em không phải sống đơn côi

Và em cũng không trở thành góa phụ

 

Nếu tứ đại không còn trong vũ trụ?

Thì đôi ta mới vĩnh viễn xa nhau

Không bao giờ chuyện đó xảy ra đâu

Đôi ta vẫn sống bên nhau hạnh phúc

  TRƯƠNG HOÀNG MINH

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 11

Dòng Đời

Chiếc đò nhỏ trên dòng sông rộng
Chở từng ngày ước vọng nhân sinh
Trời xanh mây trắng hữu tình
Lòng người quên nhớ trong tình chi giao

Cửa buồng tim biết bao nhịp đập
Xin một lần hòa khắp trần gian
Cho thân còn chút vương mang
Chân tâm bi trí lời vàng pháp duyên

Cội Bồ đề thiên niên bất diệt
Áo lam hiền luyến tiếc đời tu
Thanh âm chuông mõ an du
Bên bờ tri giác sương mù đã tan…

Bạch Vân Nhi

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 22

Thơ Thiền

Người vừa đến cũng vừa đi rất vội
Bỏ lại nơi này một thoáng bâng khuâng
Khoảng cách xa nhưng cũng lại rất gần
Mà bước mãi chân trần không tới được
… Nếu có gặp cũng xin đừng hẹn trước
… Bởi hôm nay ai biết được ngày mai
Sợ mùa thu cây lúa sẽ thay màu
Vô thường đến tâm con người cũng đổi
Không hẹn trước nhưng xin người cứ đợi
Dẫu ngàn năm hay suốt cả luân hồi
Trọn một đời dù chỉ sát na thôi
Vì tất cả cảnh trần là mộng huyễn
Tôi không hẹn nhưng rồi tôi sẽ đến
Bên kia bờ của bến đỗ không mê
Ai ra đi mà lại chẳng quay về
Lòng sẽ tưởng gặp người nơi xứ Phật.
~ Sưu tầm ~
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 12

Tâm Thiền

Trong nắng xuân tâm thiền thanh thoát
Gót chân Sen vượt cát bụi trần
Cảnh chiều gió thoảng bâng khuâng
Hồn thơ bay bỗng theo vầng trăng non

Tình thi sĩ vẫn còn đậm dấu
Mỗi câu văn tiết tấu vui buồn
Đời cho ta những suối nguồn
Yêu thương hòa ái thôi tuôn lệ hồng

Biển đón nhận trăm sông hội tụ
Nước xuôi dòng sạch rũ rong rêu
Thuận duyên vạn sự ít nhiều
Kết giao tri ngộ trọn điều ước mong.

Bạch Vân Nhi

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 17

Tản bộ

Êm  ái  hoàng hôn  đợi  nắng  tàn

Chim  đàn  về  tổ  gọi  bầy  sang 

Hành  thiền  mỗi  bước  dìu  tâm  tịnh

Niệm  chú  từng  câu  dẩn  trí  an

Lơ  lững  từng  không  mây  trắng  chuyển 

Mơ  màng  ráng  đỏ  gió  chiều  lan

Thảnh  thơi  vui  thú  cùng  cây  cỏ 

Thế  sự  đỗi  thay  khỏi  luận  bàn 

 

             THANH  HOÀ

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 91

Biển- Em Và Anh

Có người muốn làm con tàu lắng sóng
Chia biển thành hai nửa – biển và em!
Anh sẽ không làm như thế đâu em
Thương biển lắm… và thương em lắm!
Con tàu cứ lênh đênh giữa hai khoảng lặng
Nghiêng ngả bên nào cũng thương nhớ bên kia
Anh xin làm hạt muối mặn sẻ chia
Hòa trong biển, biển là em – anh chẳng giữ gì cho riêng anh cả
Anh chính là anh, là hạt muối ngàn năm
Cứ mặn mà thủy chung, cứ trọn đời hòa tan trong ngực biển
Để khi kết tinh, hạt muối đời anh nhận từ em – thương mến!
Ba vạn sáu ngàn ngày – muối vẫn mặn, gừng cay!
(Khải Nguyên)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 27