Category Archives: THƠ

VÔ ƯU

Cứ đơn giản những vấn đề phức tạp
Cuộc sống này thư thái, nhẹ nhàng hơn,
Đừng phức tạp những vấn đề đơn giản
Hồn thơ ngây, nào nhuốm chuyện đau buồn.

Mưa rồi nắng, nắng mưa.., đời vẫn vậy
Tại lòng mình sóng dậy mới đau thương
Nhìn vạn sự cuốn theo dòng trôi chảy
Kìa! Vô Ưu vẫn đẹp giữa vô thường. (*____*)

Thích Tánh Tuệ 

Hits: 24

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

XUÂN NGÀN PHƯƠNG

Xin trải lòng ra, đón nắng về
Xuân vàng rực rỡ khắp sơn khê
Có ai biết được nơi vườn cúc
Nụ bạch đang chờ điểm sắc lê 

Hoa của mười phương đã thịnh khai
Từ Âu sang Á cánh đào mai
Mầu lê trinh tuyết càng trong sáng
Người đã bao giờ quên nhớ ai

Ngày trắng pha hồng Xuân, rất Xuân
Đường mây bát ngát đợi đăng vân
Hoa như đang kết thành Xuân tứ
Cứ mỗi bài thơ thả một vần

Hãy chúc nhau Xuân vàng bất tận
Trên quê hương đại mộng viên thành
Những cành lê tuyết từ muôn dặm
Trao tặng non sông vạn ý lành

Cao Mỵ Nhân

Hits: 20

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Sài Gòn Mùa Không Em

Tháng Tư về sao chẳng thấy em đâu
Trời mùa hạ giấu em kĩ quá
Anh đi tìm trên hàng cây nhánh lá
Lá chỉ lắc đầu khe khẽ gió đong đưa

Tháng Tư về anh đợi một cơn mưa
Xua cái nắng, đón em về trên lối
Mưa Sài Gòn cứ tan đi thật vội
Như sợ vô tình làm ướt dấu chân em

Tháng Tư về anh nhớ những que kem
Tiếng mõ leng keng công viên chiều chung bước
Những ngón tay đan dưới tàn cây xanh mượt
Em mang nụ cười gửi lại phố sau lưng

Tháng Tư về ta cứ chợt dửng dưng
Phố vẫn đông, vắng em thành xa lạ
Anh xa em, Sài Gòn thưa thớt quá
Mặc kệ bao người xuôi ngược về đâu

Tháng Tư, Sài Gòn nắng ngập đầu
Những chiếc khẩu trang chỉ chừa đôi mắt
Ta lạc mất em giữa dòng người bịt mặt
Lặng lẽ trở về xóm trọ cô đơn.

Tháng Tư một mình hát trong đêm
Ngồi thức đợi đèn nhà cao đi ngủ
Sài Gòn không đêm, Sài Gòn không ngủ
Thao thức cùng anh không ngủ để nhớ em !
(Hoài Vũ) 

Hits: 24

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

 MÂY VÀ GIÓ

Có một ngày Mây vô tình gặp Gió
Hiểu cảm thông nên Gió ngỏ lời yêu
Ngày qua ngày Mây yêu Gió thật nhiều
Mây thầm nghĩ sẽ trọn đời bên Gió.

Yêu Gió lắm nên lòng Mây hiểu rõ 
Gió vốn là một lãng tử phong lưu
Bay khắp nơi ngày tháng có cho dù…
Gió theo đuổi những phù du cám dỗ.

Mây cứ ngỡ mình sẽ là bến đỗ
Chốn bình yên Gió mệt mỏi dừng chân
Là một nơi Gió thật sự thấy cần
Không ngần ngại Mây âm thầm chờ đợi.

Gió cứ thế ngất ngây niềm vui mới
Bỏ quên Mây trong chờ đợi lặng thầm
Gió phiêu bạt…chưa một phút về thăm
Mây gánh chịu nhiều thăng trầm cuộc sống.

Gió lang thang trên bầu trời lớn rộng
Mây tủi sầu… bỗng hóa hạt mưa sa
Khi nhớ Mây… thì sự thật vỡ òa
Mây mãi mãi không về bên Gió nữa.

MamiVam 

 

Hits: 23

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tháng Tư Về

Tháng tư về lặng lẽ
Gót hạ còn xa xôi 
Chiều giăng mưa thật khẽ
Luyến lưu một khung trời

Em bên đời một thuở
Nghiêng nghiêng cánh phượng hồng
Tình ép vào trang vở
Ướm những lời bâng khuâng

Tháng tư còn nhạt nắng
Xanh xanh cỏ ven đường
Ơi những tà áo trắng
Gợi hoài những vấn vương

Sông Ngự Hà vẫn chảy
Nước Ngự Hà trong xanh
Em lâu rồi chẳng thấy
Ven bờ một bóng anh

Tháng tư còn đợi mãi
Con thuyền mịt mù khơi
Úa một vườn hoa trái
Từ khi lặng tiếng cười
(Viên Mãn)

Hits: 31

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

XUÂN NGÀN PHƯƠNG

Xin trải lòng ra, đón nắng về
Xuân vàng rực rỡ khắp sơn khê
Có ai biết được nơi vườn cúc
Nụ bạch đang chờ điểm sắc lê  

Hoa của mười phương đã thịnh khai
Từ Âu sang Á cánh đào mai
Mầu lê trinh tuyết càng trong sáng
Người đã bao giờ quên nhớ ai

Ngày trắng pha hồng Xuân, rất Xuân
Đường mây bát ngát đợi đăng vân
Hoa như đang kết thành Xuân tứ
Cứ mỗi bài thơ thả một vần

Hãy chúc nhau Xuân vàng bất tận
Trên quê hương đại mộng viên thành
Những cành lê tuyết từ muôn dặm
Trao tặng non sông vạn ý lành

Cao Mỵ Nhân

Hits: 23

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Vương Tình

Nằm nghe sóng vỗ vương tình,
Giữa đời suối tóc trùng sinh gọi mời.
Em đi nẻo mộng chơi vơi,
Trong trầm tịnh lặng,một thời lãng quên.
Carolyn Do 

Hits: 42

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Bài Quê Hương Thanh Bình

Cảnh quê bình dị khiêm nhường

Mà sao quá đỗi thân thương với đời

Trưa hè vọng tiếng ru hời

Đong đầy thương mến trong lời mẹ ru

Chiều tà tiếng sáo vi vu

Mênh mang trời đất lãng du thanh bình

Người quê mộc mạc chân tình

Cùng nhau đùm bọc hết mình đói no

Đồng quê mỏi rã cánh cò

Cho ta hạt gạo thơm tho nuôi người

Dân quê rạng rỡ nụ cười

Yêu thương đùm bọc lòng người thiện chân

Bản tính vốn rất chuyên cần

Hăng say lao làm việc truân chẳng sờn

Cùng nhau xây dựng giang sơn

Để cho cuộc sống đẹp hơn với đời

Cảnh quê xanh thắm tuyệt vời

Thân thương gắn bó với đời dân quê

Bình dị mà vẫn đam mê

Đó là nơi chốn ta về ai ơi. 

                             Lãng Du Khách)

Hits: 32

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

MÙA XUÂN QUA MAU

Ta muốn viết mùa xuân đi trên nắng
Để thu vàng lắng đọng cả hồn thơ
Để ngàn năm ta ngồi đó ta mơ
Cho thơ chảy tràn lan như suối đổ

Tình là thế muôn ngàn năm một thuở
Chỉ một thời xuân sắc để ta yêu
Vì thời gian tàn phá vẻ mỹ miều
Của ai đó dù giai nhân diễm lệ

Tình là đó mùa xuân trong cõi thế
Có ai mà đẹp mãi mãi đâu em
Chỉ là yêu là mơ mộng êm đềm
Thời con gái khi mùa xuân đang nở

Nếu không yêu đời sẽ là đau khổ
Vì không yêu là lỗ tuổi xuân qua
Còn đâu là hương sắc của thời xa
Thời con gái kiêu xa và tráng lệ

Yêu là yêu không cần ta kể lể
Không cần ai mời mọc lúc ta yêu
Yêu là yêu dù có khóc thương nhiều
Khóc là khóc khi tình ta dang dở

Ôi đau lắm những mối tình loan lở   
Để cho đời lệ đổ ngập trần gian
Yêu là yêu không cần phải thở than
Vì tuổi tẻ phai tàn trong nháy mắt

Thôi là thế dù sao ta cũng mặc
Mặc thời gian sẽ rất chóng trôi qua
Để mai sau ta nhìn ánh trăng tà
Trăng héo úa mộng kiều hoa đổ vở

Yêu cho mau tình chỉ là một thuở
Tuổi mùa xuân khoanh khắc sẽ qua nhanh     
Rồi tuổi vàng qua mất một thời xanh
Ta chợt khóc vì xuân qua rất chóng..!          

ST 

Hits: 28

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Lặng Thinh

Lối cũ nay về sao đã đông?
Chiều vương chút gió, nắng ửng hồng
Vạt nắng cuối mùa còn nán lại
Tiễn bước ta về hay đợi ai? 

Phố vắng, cây gầy, mây hắt hiu
Đường xưa ngơ ngẩn bước qua chiều
Cuối ngõ sương dâng che màu khói
Hình như muốn nói biết bao điều?

Ta hỏi phố buồn em nơi đâu
Phố trả lại ta vạn nỗi sầu
Lặng thinh chẳng nói như là đã…
Hiểu thấu muôn ngàn giọt lệ ngâu!
(Huỳnh Minh Nhật)

Hits: 18

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Sáng và Tối

Tôi đã đi gần hết đoạn đời
Có đủ ánh sáng và bóng tối
Đến cuối đời
Bỗng dưng không còn 
sáng và tối nữa
Bỡi vì tôi đã hiểu :” Vạn Pháp như không
Không tức thị sắc, sắc tức thị không…”
Chỉ là không..
CD – 12-20-2017 

Hits: 35

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Giây Phút Chạnh Lòng

Chiều lặng lẽ, mùa đông yên ả
Sao anh nghe rét giá tâm hồn
Gió thoảng nhẹ câu thề hoa cỏ
Mắt anh buồn màu tím hoàng hôn

Anh chợt nhớ dư tình viễn mộng
Khói mông mênh lơ đễnh hương chiều
Có chút gì lạnh run ngực áo
Nghe như là tiếng gọi tình yêu?

Em anh hỡi, mùa đông bên nớ
Vắng tay quen có buốt vai gầy?
Vầng mây hồng hoàng hôn rực rỡ
Liệu có bằng nắng đẹp chiều nay?

Dẫu nơi anh mặt trời ngủ sớm
Vẫn mây xanh lơ lửng bạc đầu
Còn nửa lời yêu đương chưa nói
Ngoảnh mặt nhìn em đã về đâu?

Phút chạnh lòng buồn dâng sóng vỗ
Đường mơ quen lạc lõng chân sầu
Từ độ ấy yêu đương gì nữa?
Thuở nhiệm màu trả lại trăng sao

Em anh hỡi khảm trời nhung gấm
Đêm gác đầu gối lụa chân son
Có đẹp bằng vấn vương vụng dại
Của một thời hẹn biển thề non?

Và em hỡi mùa đông rất nắng
Có thơ bằng gió lạnh chiều sương?
Người em mến nhẹ nhàng dịu ngọt
Có bằng ai đứng đợi cuối đường!?
(Huỳnh Minh Nhật)

Hits: 39

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tịnh ý

Sắc trắng sắc đen âu cũng sắc
Thanh trầm thanh bổng chỉ là thanh
Ăn no uống đã rồi đi ngủ
Bận óc làm chi cái bại thành

 19- – hồi đó
 Ngốc Tử  

Hits: 34

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Nhớ Mẹ

Nhìn liễu rủ chứa chan giọt lệ

Mình bơ vơ nghe dế nỉ non

Bơ vơ vì Mẹ chẳng còn!

Từ dung trước án nét son tỏ mờ

Lật nhật ký, vần thơ bỏ dở

Áo còn đây, Mẹ nỡ ra đi!

Vườn hoa cỏ mọc xanh rì

Líp trầu của Mẹ tàn đi hai phần.

Cao xanh hỡi, đòn cân tạo hóa!

Gây chi trò bể cả nương dâu

Gây chi tang tóc đau sầu

Mẹ ta lạnh lẽo, ta sầu đơn côi

Còn đâu tiếng “con ơi” của Mẹ

Tiếng êm êm khe khẽ ngọt ngào

“Áo ấm con hãy mặc vào

Mùa đông gió lạnh thấm vào khổ thân”

Rồi tiếng mắng “thằng bần” của Mẹ

“Học thì lười, nghịch kẻ nào hơn ?”

Nhớ khi con giận, con hờn

Mẹ lau nước mắt cho con, Mẹ cười

Cười tha thứ những lời con hỗn

“Lớn rồi nghe, hư đốn thế sao ?”

Mẹ ơi! Con nhớ hôm nào

Con đau mà Mẹ tổn hao thân gầy!

Mẹ ơi! Con ốm rồi đây

Thèm nghe tiếng Mẹ la rầy bên tai

“Áo sứt nút không cài kẻo gió

Cháo nguội rồi, nằm đó sao con ?”

Lúc còn Mẹ, con còn tất cả

Mẹ đi rồi, tất cả cùng đi!

Mẹ ơi! Con chẳng còn gì

Bơ vơ đến cả khi đi, lúc về.

Ngốc Tử 

Hits: 36

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Nước Biển Không Hai Vị

Từ giây phút thoát ngoài vòng cương tỏa

Của ngã nhânranh giới với sơn hà

Thấy con người, người cũng giống như ta

Giống xương trắng, máu đào và đi đứng

Lúc vào đời, chưa ai cười hý hửng

Cả sang hèn cùng khóc tiếng tu-oa

Ngày ra đi, buông hết để mà ra

Bần hay phú cũng cùng ba tấc đất

Người giống người, người đội trời đạp đất

Vay trả chung luồng gió của không gian

Nóng đổ mồ hôi, lạnh cũng bàng hoàng

Tham được sống và không ai muốn chết

Khác mầu da và khác nhau tính nết

Nhưng nụ cười tiếng khóc khác nhau đâu

Giống tình thương, giống cả sự đau sầu

Khổ hay sướng cũng tùy nhân thiện ác

Mỗi ly tan vẫn não nề bi đát

Những xum vầy cũng rào rạt niềm vui

Biệt nghiệp riêng không chung hướng ngọt bùi

Nhưng đôi mắt không ai không muốn sáng

Trí bát nhã chiếu soi cho tỏ rạng

Ngã là chi, mặt mũi nó ra sao ?

Ốc mượn hồn tháo bỏ vỏ chiêm bào

Thấy bốn biển mầu xanh không hai vị.

Ngốc Tử 

Hits: 26

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin