Category Archives: THƠ

Quê Hương Khuất Bóng

Quê hương khuất bóng bên trời
Đâu còn nghe được những lời mẹ ru
Ở đây sương khói mịt mù
Chiều hôm nhạc gió vi vu thật buồn!

Tháng năm hoài vọng cố hương
Nhớ ngôi trường nhỏ nhớ đường làng xưa
Bình minh dù nắng hay mưa
Người đi họp chợ không thưa bao giờ.

Chiều hôm vẳng tiếng chuông chùa
Đò ngang dạo nước chày khua nhịp đều
Khói lam quyện nắng xiêu xiêu
Mẹ già nấu buổi cơm chiều… đợi con.

Bao người hiền phụ sắt son
Vợ người chiến sĩ mỏi mòn chờ trông
Người đi khắc khoải cõi lòng
Thương ai nắm tháng  má hồng nhạt phai!

Nhớ sao mái tóc hoa cài
Áo bay theo gió sáng ngày đầu xuân
Gặp nhau chào hỏi ngập ngừng
Bên ngoài e thẹn, trong mừng bén duyên.

Cớ chi chẳng kết mộng hiền
Người còn xóm cũ kẻ miền viễn phương
Người đi cứ mãi vấn vương
Quê hương khuất bóng nửa thương nửa sầu!

Ai làm bãi bể nương dâu
Để cho ly cách: giang đầu, cuối sông
Phận người, vận nước long đong
Nước non nhớ mãi!…lưu vong giữa đời!

Hàn Thiên Lương (20-1-2018)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 5

Tôi Nghe Em Kể

“Đêm nay lạnh tôi ngồi nghe em kể
Chuyện ngày xưa hai đứa để trong tim
Chuyện ngày nay ta còn mãi kiếm tìm
Trong áng thơ ngây ngô thời xưa cũ”

Mùa này rét giá băng từng hơi thở
Anh còn hoài trở giấc mộng tình say
Lối em về có đơn lạnh: tối nay?
Khi ngõ về tái tê vì gió trở

Anh khẽ hát bài tình ca dang dở
Nhớ về em nơi cuối tận trời xa
Chuyện hôm qua sao cứ hoài nức nở
Xin người đừng quên một dấu chân qua

“Tìm đâu đây kỷ niệm thời hoa tím?
Dấu trong lòng một thuở luyến thương nhau
Dư hương xưa đọng nơi hạt lệ sầu
Đêm nay vẫn tôi ngồi nghe em kể…”
(Huỳnh Minh Nhật)

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 8

Ân Tình

Ai thương hai chị em già

Ai thương cùng khổ mà ra ân tinh

Ai thương người giống thương mình

Biết đâu mai một mình sinh nghèo hèn

Biết đâu sống khổ rồi quen

Ai xem ai hỏi mần răng xóa nghèo ?

Nghe rồi nhưng khổ hòai theo

Nam San ( NHS- Jan 4, 2017 )

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 5

Gia Đình Và Bạn Hữu

Gia đình bạn hữu đông vui

Kẻ còn người mất ngậm ngùi nhớ thương

Người đi mất hút trăm đường

Tôi về lạc lỏng, dư hương trời buồn

Quê tôi giông bão dập dồn

Ước mong trời đẹp không còn bão giông

Người người xây dựng nông thôn

Tre già măng mọc cậy còn thanh niên

Nguyện cầu dân chúng bình yên

Ngậm ngùi tôi nhớ bạn hiền ra đi

Nam San ( NHS- Jan 12, 2018 )

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 7

Phố Hoàng Hôn

Chiều đưa phố đến bên bờ lặng lẽ
Gió đông buồn lạnh khẽ nép bên hiên
Em cô đơn giữa giá rét triền miên
Khuôn viên cũ anh ôm mình lạc lõng

Yêu thương xa sao cứ hoài hi vọng
Dẫu biết tình chết lặng giữa đông phong
Hai đứa mình lạc đâu trời nhung nhớ?
Yêu không yêu, xa cũng chẳng đành lòng

Em cô bé! Người tình anh bé nhỏ
Mắt ngây thơ, hồn trắng nét đài kiều
Chưa một lần dang dở chuyện tình yêu
Anh êm ái đặt vết thương lòng tới

Rồi từ đó, mỗi hoàng hôn rơi xuống
Mắt ngóng chờ xa thẳm tím chân mây
Anh cũng buồn, cùng phố đẫm men say
Gọi tên em, như thuộc về, mãi mãi…

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 7

Xuân Qua Phố Cũ

Thấm thoắt mùa xuân đã tới nhà
Gió đùa, chim hót, bóng chiều sa
Lối vắng dáng hiền nghiêng trong mắt
Đông tàn rũ rượi tiễn người qua

Đời ta từ ấy đã qua trang
Bến cũ hoàng hôn nhạt nắng vàng
Đò đã sang ngang, ta buồn quá!
Bước giữa mùa xuân lệ tuôn tràn

Em ơi có về qua phố cũ?
Hàng cây xơ xác vẫn đứng chờ
Em có về không nơi chốn cũ?
Vẫn còn dang dở nửa vần thơ

Rồi mai em cùng bên người ấy
Rộn ràng hai đứa lối xuân xưa
Nơi cuối chân trời anh vẫn đợi
Ngắm nhìn làn tóc gió đong đưa

Khói thuốc tàn dần dưới màn sương
Dáng ai lẩn khuất ngã ba đường
Trông ngóng người xưa còn hờ hững
Thẫn thờ lẻ bước nỗi buồn vương

Thôi rồi xuân đến nhớ người xưa
Thu về nắng đổ hạ ướt mưa
Đông đến, kìa em, này, lạnh lắm!
Bao nhiêu xuân nữa để cho vừa?…

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 13

Khác Vọng Bình Thường

Tôi
Sẽ đem những hạt đêm
Vãi xuống ruộng lòng em
Để
Em biết khóc biết cười
Với cha ông ngày trước
Chắc em cũng rộng lòng đón nhận
Bởi
Con người không suy nghĩ bằng tay
Bởi
Con người không suy nghĩ bằng chân
*
Tôi
Sẽ tô đậm màu đêm lên trang sử đời em
Cho em biết buồn đau là châu ngọc
Ôi
Những chuỗi cười sặc mùi tự mãn
Em có khóc không hay chỉ ngậm ngùi
*
Tôi
Sẽ tập cho em đi những bước lùi
Để gặp gỡ
Sự hồn nhiên của cỏ cây và tầm sâu mộng tưởng
Nơi đã cho
Máu xương não cân thịt da và chữ câu tôi lẽ sống
Giữa những vòng quay
Chóng mặt
Lạnh căm
*
Và cuối cùng
Tôi sẽ dìu em
Bước lần theo từng tiếng chuông khuya vào khoảng trời xanh biếc
Bởi
Thế hệ chúng ta đang mù lòa điếc đặc
Trước sự mênh mông của hai chữ “Con – Người”
*
Là cánh chim
Tôi khát gió biển trời
Là trang thơ
Tôi si cuồng câu chữ
Và là tôi
Tôi quyết lặn xuống dòng sâu thật
Rồi mượn ngôn từ
Rao giảng những điều trên…

Phan Đạo

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 17

Về

Tôi sẽ về thăm lại chùa xưa
Để thấy áo nâu sòng ai mặc
Nghe câu kinh rửa đời lang bạt
Quên chuyện buồn nhân thế đảo điên…

Nơi cây đa biết ngộ thơ thiền
Sa di hành trì đêm vô lượng
Ngọn phong vân né ngày ơn phước
Bình minh chìa rẽ quạt lương duyên…

Tôi sẽ về đứng trước hàng hiên
Gọi ơn cha,nhắc tình của mẹ
Nắng trong vườn canh tân hương quế
Trưa thì thầm điệu lý- chim-quyên !

Lời ru cũ chưa khi nào quên:
…Uống lưng bát nước để đi tìm
Ca dao rụng xuống dòng sông ấy
Để thấy trăng chìm trong mắt em…

Tôi sẽ về . quên hết niềm riêng
Khi môi người thả câu hỷ xả
Ừ quê hương nồng nàn chi lạ !
Mái chùa cong dấu hạ rất…thiền !

Trần Dzạ Lữ

 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 16

Nhớ Em Gái Huế

Người xa Vĩ Dạ vẫn trông
Tràng Tiền vẫn nhớ nụ hồng rớt rơi
Em nghiêng áo tím cuối trời
Chuông chùa Thiên Mụ nửa đời còn vang

 

Tím buồn màu áo sang ngang
Trở về Thôn Vĩ muộn màng tình nhau
Tràng Tiền trỗi nhịp đêm thâu
Dỗi hờn mắt ướt ướm màu buồn tênh.
Sông Hương con nước lênh đênh
Đưa con thuyền nhỏ bồng bềnh về đâu
Áo em tím cả dạ sầu
Ta buâng khuâng nhớ ngày đầu vừa yêu.
Hương Giang tóc xoã yêu kiều
Đông Ba nhỏ nhẹ mĩ miều dễ thương
Núi Ngự cao ngất tơ vương
Ta yêu màu tím con đường em đi.
Em đi bỏ lại xuân thì
Sông Hương ngơ ngẩn cũng vì nhớ em
Tràng Tiền lặng thở từng đêm
Đây Thôn Vĩ Dạ môi mềm Huế thương.
Nguyên Ngọc Thiên Băng
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 10

Huế Thương

Ta xa nhau đã bao mùa phượng nở
Bằng lăng buồn, sắc tím có nhạt phai?
Bến Vân Lâu đợi bóng dáng ai hoài
Bởi người đi chưa hẹn ngày trở lại.

 

Cầu Tràng Tiền nghiêng mình soi bóng mãi
Tự nhủ mình…có phải đã nhạt duyên
Chợ Đông Ba cũng lặng lẽ ưu phiền
Núi Ngự buồn, ngó hoài miền xa thẳm…

 

Em hãy tin tình mình luôn đằm thắm
Dệt mộng vàng ta gửi gắm trao duyên
Huế yêu thương ru hạnh phúc bình yên
Cho bằng lăng dâng nỗi niềm thương nhớ.

 

Nơi phương xa mong em đừng trăn trở
Đợi khi mùa bằng lăng nở nghe em
Huế hoàng hôn màu tím rạng rỡ thêm
Hạnh phúc ta thật êm đềm sâu lắng.

 

Gửi niềm tin nơi em thêm sắc nắng
Ấm tình nồng ta mãi chẳng xa nhau.
Nguyễn Quang Minh
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 16

Xuân Qua Phố Cũ

Thấm thoắt mùa xuân đã tới nhà
Gió đùa, chim hót, bóng chiều sa
Lối vắng dáng hiền nghiêng trong mắt
Đông tàn rũ rượi tiễn người qua

Đời ta từ ấy đã qua trang
Bến cũ hoàng hôn nhạt nắng vàng
Đò đã sang ngang, ta buồn quá!
Bước giữa mùa xuân lệ tuôn tràn

Em ơi có về qua phố cũ?
Hàng cây xơ xác vẫn đứng chờ
Em có về không nơi chốn cũ?
Vẫn còn dang dở nửa vần thơ

Rồi mai em cùng bên người ấy
Rộn ràng hai đứa lối xuân xưa
Nơi cuối chân trời anh vẫn đợi
Ngắm nhìn làn tóc gió đong đưa

Khói thuốc tàn dần dưới màn sương
Dáng ai lẩn khuất ngã ba đường
Trông ngóng người xưa còn hờ hững
Thẫn thờ lẻ bước nỗi buồn vương

Thôi rồi xuân đến nhớ người xưa
Thu về nắng đổ hạ ướt mưa
Đông đến, kìa em, này, lạnh lắm!
Bao nhiêu xuân nữa để cho vừa?…

VD

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 11

Mai Vàng Nở Giữa Mùa Đông

 

Ừ nhỉ, bây giờ mới nhớ ra 
Áo dài xưa cũ đón xuân xa 
Nhìn sao bỗng thấy sầu tê tái 
Luyến tiếc một thời xuân đã qua 

Áo cũ giờ đây hết mượt mà 
Không còn dài đủ để thướt tha 
Đường kim mũi chỉ mong manh quá 
Tà áo thêu mai hết đậm đà 

Áo mới vội may ép hoa vàng 
Cho kịp mừng xuân lộng lẫy sang 
Mai này duyên dáng trong ngày hội 
Tha thướt vui vầy pháo reo vang 

Hoa mai năm cánh giữa mùa đông 
Bừng ngát hương thơm thắm mộng lòng 
Trong tôi bỗng nở mai vàng thắm 
Một đóa hoa lòng thơm ngát trong. 
Nguyenthitehat

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 18

Bài Tình Ca Mùa Đông

Em hãy thắp ngọn lửa đêm
cho hồng tháng Chạp
trắng cả một trời
tuyết trắng mênh mông
mùa đông của em
là những tàng cây trơ nhánh
tiếc mãi một thời xanh lá trên cao
cánh rừng xưa
đã già nua cằn cỗi
trăng cuối mùa
cũng chết giữa hư hao

Không còn gì
ngoài bóng đêm và lời tình phụ
như giá băng
phủ kín trái tim người
đôi tay gầy chẳng níu được tương lai
khi trong tim còn đoái hoài quá khứ

Em hãy hát vang gọi mùa xuân cỏ biếc
nuôi nỗi buồn còn sống mãi trăm năm
em hãy cười trên niềm đau tiễn biệt
giọt lệ nào lặng lẽ hoá thành băng

giữa hoang vắng lời yêu thương thề nguyện
giữa muôn trùng quay quắt những đợi mong
chào mừng tuổi đất trời không ước hẹn
mang nỗi buồn em hát một mùa đông…

Phạm Ngọc

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 8