Category Archives: THƠ

Ngậm Ngùi

 

   Ngậm Ngùi

Nắng vàng nhẹ đổ bên trời
Tơ vương một thoáng chơi vơi ngậm ngùi
Nắng nhẹ đổ trên màu trang sách vở
Những năm dài Sư Phạm dốc mù sương
Thời gian nhé! Hãy cho tôi tìm lại
Thưở êm đềm hoa bướm ngập đường đi
Có dáng em ngơ ngác ở vườn thơ
Và mắt biết vương vương màu nắng nhạt
Áo lụa trắng tung bay chiều gió lộng
Với bạn bè dấu ái kiêu sa
Cho tôi nhớ thưở xưa còn đi học…

                               Bạch Tuyết

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tình Muộn

                              Tình Muộn

                          Rượu đã mềm môi, sầu chẳng cạn
                         Tay choàng chỉ thấy bóng cô liêu
                          Mờ trong khói thuốc toàn hư ảnh
                          Đêm trắng và ta, tóc đã chiều
                          Cố níu thời gian ngày chẳng đợi
                          Mộng đời, thôi sắc úa thu phai
                          Lòng ta như cánh rừng xơ xác
                          Rụng hết niềm yêu một kiếp dài
                          Những tưởng tàn hơi vào quạnh quẽ
                          Nào ngờ sấm sét gió mưa sang
                          Lòng ơi, nhắc mãi đừng mơ nữa
                          Trở bước là thôi đã muộn màng
                          Nhưng cố quên đi càng cố nhớ
                          Lạnh lùng càng lủa ngút trăng sao
                          Vì em như đóa hồng gai sắc
                          Cắm giữa tim ta tự thuở nào
                          Chớ giết đời ta bằng lạnh lẽo
                          Đời buồn thôi cố giấu chi nhau
                          Em ơi chỉ một lần ta sống
                          Chớ hẹn nhau còn một kiếp sau.

                                                         Nguyễn Vạn Toàn

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Giòng Lạnh

Giòng Lạnh

Ta giầm thân cõi nắng mưa
Em màu môi vẫn cợt đùa nhân gian
Bể dâu một cuộc hoang tàn
Đau buồng tim đỏ, buốt làn tóc xanh
Bấy lâu mộng sớm tan tành
Tài hoa để lỡ cho đành đắng cay
Một trời tan tác hoa bay
Rượu tàn xuân, chén tỉnh say dập dềnh
Nghiêng giòng mắt ghé chênh vênh
Loạn ly, ai cũng nổi nên phận người
Phồn hoa em thả tiếng cười
Nhạc cuồng luân vũ càng khơi mạch sầu
Tô son mà giấu mộng nhầu
Thơ ngây ngày cũ về đâu bây giờ?
Yêu đương lòng trót ơ hờ
Chút vui kia cũng vui vờ chăng em?
Từ trăng lịm chết dưới đèn
Gặp nhau ai biết nỗi niền riêng ai?
Tình chưa đậm, đã mau phai
Theo đời nước chảy, còn dài cô đơn
Lênh đênh sóng dập mưa dồn
Bờ xa khói lạnh ngậm buồn lãng du

Nguyễn Vạn Toàn

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Về Thăm Quảng Ngãi

Về Thăm Quảng Ngãi

Hôm nay bước lại đồi Thiên
Đồi từng như cũ, chùa nguyên năm nào
Gọi là Thiên Ấn vì sao?
Nó giống chiếc Ấn thuở nào của vua
Tôi từng lên núi năm xưa
Ba mươi năm chẵn tưởng vừa hôm qua
Xứ nầy có đá La Hà
Tựa như Thạch Trận quân ra giữ gìn
Thiên Bút tuyệt diệu như in
Bút trời vẽ chữ gọi trình phê vân
Trà Giang nước đổi bao lần
Người đi xa tít ngại ngần về quê

 

Nhớ non nước chẳng nhọc hề
Đường xa vạn dặm trở về cố hương
Núi sông còn mấy dặm trường
Dọc theo quốc lộ hành hương chùa chiền

Chiều nay tìm đến Đồi Thiên
Chợ Chùa kính viếng bình yên thế nào?
Nghĩa Hành, Thu Lộ ra sao?
Trở về xóm cũ chiêm bao gặp người!

Tôi không khóc, người không cười
Thiết tha hỏi mãi buồn vui thế nào?

Đi đâu ? Ở tận nơi nao ?
Thời gian thấm thoát, thoảng nào ba mươi!

Nam  Sơn  ( NHS )

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Xuân Cảm Tác

Xuân Cảm Tác

Cũng một mùa xuân sao khác nhau.
Xuân xưa hoa lá trỗ muôn màu.
Xuân nay héo hắt cành trơ trụi.
Cảnh cũ người đâu, dạ luống sầu.

Xuân nhớ Mẹ

1.
Ngày xuân nhớ mẹ năm nào,
Bây giờ mẹ đã nằm vào áo quan.
Xuân nay nhớ mẹ khóc than,
Đời con thiếu mẹ như đàn thiếu dây.
Một mình lầm lũi từ đây,
Tha phương cầu thực, kiếp đầy nổi trôi.
2.
Một thoáng tam niên vĩnh biệt,
Mẹ đi rồi, xuân mất biệt từ lâu.
Đời con mãi mãi bể dâu,
Đường đi lối bước đêm sâu mịt mờ.
Nơi đây sống kiếp ơ thờ,
Mai sau thoát khỏi bờ mê lối về.

Carolyn Đỗ

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin