Category Archives: THƠ

Mẹ

ME

Mẹ

Đã chán chê những eo sèo nhân thế

Với roi đời hằn học quất lên lưng

Càng thường về lòng mẹ quá bao dung

Con sao nữa vẫn là con của mẹ.

Dẫu lớn bao nhiêu, cứ là nhỏ bé

Trong âm thầm mắt mẹ đợi hằng đêm.

Hạnh phúc quá gần đến nỗi con quên,

Nên thân ngựa cứ giang hồ quen thói !

Ôi, ấu thơ một thuở nào xa vói

Con náu mình trong lòng mẹ nâng niu.

Chén cơm đời dù cơ cực bao nhiêu,

Mẹ vẫn cho con riêng phần sữa ngọt.

Mỗi lớn khôn có trăm lần dại dột,

Con muộn màng trở gót thắp ăn năn.

Mẹ đi rồi cười lại cuộc trăm năm,

Bao thương tiếc trong lòng con ở lại.

Vẫn biết nhân sinh ai hòng sống mãi,

Tránh làm sao đau dớn nỗi chia lìa ?

Mẹ nhìn thôi, di ảnh khói hương kia,

Không nói nữa, muôn đời không nói nữa !

Nước mắt bao năm đổ về giàn giụa,

Bao nỗi niềm thành hai tiếng Mẹ ơi !

Viếng mẹ, thơ con đâu dám dài lời,

Chỉ dám mong nhỏ nhoi là giọt lệ

Nửa kiếp đi hoang nay tìm về biển Mẹ !

Nguyễn Vạn Toàn

Sài Gòn, 1989, Năm đầu giỗ Mẹ .

Hits: 68

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Tình Đã Đi Rồi

Tình đã đi rồi thôi ước mong
Đêm nay sương thấm lạnh vô cùng
Ta thấy người qua màn khói thuốc
Quyện dần tan loãng giữa mông lung
Ôi sóng hắt hiu dấy biển sầu
Thuyền mơ chìm đắm bão thương đau
Có người chết đuối trong quằn quại
Để rụng linh hồn xuống vực sâu
Của nhớ của thương thuở hẹn hò
Chừ đây ta đứng giữa bơ vơ
Người xa khuất nẻo tầm tay hụt
Mộng tưởng hong buồn ôm xác xơ
Kỷ niệm mơ hồ như bóng ma
Chợt tan chợt hiện chợt đậm đà
Người không rời khỏi ta quay quắt
Cho dài nuối tiếc đậm xót xa

Hits: 48

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Bài Thơ Sinh Nhật

 

Chúc chị Dung sinh nhật  thật vui
Tháng năm thong thả mỉm miệng cười
Thân tâm an lạc  bừng  nét vẽ
Tô đẹp tuổi vàng  tươi thắm tươi

Chúc chị Hoà sinh nhật  thật vui
Cùng bạn hiền  vang dậy  tiếng cười
Yêu thơ  yêu nhạc  yêu hoa lá
Hạnh phúc  tràn đầy  luôn  thắm tươi

Chúc Alice sinh nhật  thật vui
Hân hoan mừng  thế giới  tuyệt vời
Tràn đầy sức khỏe niềm hạnh phúc
Bè bạn ngọt ngào  mãi thắm tươi

Chúc chị Phương sinh nhật  thật vui
Tuổi vàng đầm ấm rộn tiếng cười
Hạnh phúc vui vầy  bên con cháu
Rạng rỡ  tình nồng  luôn  thắm tươi

 

 

Xuân T. Vũ

 

 

Hits: 247

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

HOA VƯỜN

                                         Lệ Vân
Trong vườn hoa diễm lệ

Sao mắt nàng buồn vương

Sao má nàng thấm lệ

Sao mộng nàng ủ sương

 

Trong vườn hoa thắm nở

Sao bóng người cô đơn

Sao lòng người cách trở

Với hoa tươi bướm vờn

 

Tóc sầu buông lơi lơi

Hồn mang cánh sao rơi

Chân hồng đi nát cỏ

Mộng đẹp quá xa vời

 

Buồn sao buồn không vơi

Mộng nào chẳng tuyệt vời

Sao rơi lòng tan tác

Hoa vườn vẫn nở tươi

Hits: 125

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Thoáng Hương Xuân

 
Thêm một mùa Xuân nơi đất khách
Chiều về cũng rọi nắng hanh vàng
Chạnh lòng cô lữ càng nhung nhớ
Bến cũ đò xưa Em vội sang.
 
Bao Xuân cách biệt rồi em nhỉ?
Kỷ niệm chuyến đò em đợi mong
Để kịp đón xuân nơi xứ lạ
Chúc em môi má mãi hương nồng.
 
Xuân mãi hương nồng nơi xứ lạ
Con thuyền trôi nhẹ ngược dòng kinh
Sông hờn nước cuốn theo chìu gió
Sóng gợn bèo trôi thật hữu tình.
 
Có phải hoa Xuân còn rạng rỡ
Đu đưa qua mấy nhịp cầu tre
Con chim xứ lạ không buồn hót
Nắng đổ chiều xuân ngập lối về.
 
Nhớ ánh trăng xuân mờ ảo ảnh
Cầm tay hò hẹn giữa sương tan
Sao khuya đà khuất sau triền núi
Chớ để lời xưa lỗi phím đàn.
 
Nắng hạ chưa sang, đừng vội bước
Xuân còn hương sắc vẫn đong đầy
Tìm về mái ấm lòng mơ ước
Một thoáng hương tình gởi gió mây.
 
 
Nguyên Hà

 

Hits: 60

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Mùa Xuân Phila

Sáng mùa Xuân Phila
Trời  nắng xanh rất lạ
Thành phố tình đệ huynh
Thắm thiết bao là tình
Giữa tòa City Hall
Du khách cảm được hồn
Lâu đài đền tích cũ
Trong gió ngàn vi vu
Những chạm trổ xa xưa
Những tượng khắc bằng đồng
Tưởng như thời lập quốc
Còn khắc ghi trong lòng
Ngay trung tâm thành phố
Love art rực đỏ màu
Kẻ giàu như kẻ giàu
Ai không cần đến nó
GIữa bấp bênh lo sợ
Vẫn có lòng ủi an
Nên mặt người homeless
Nghèo, vẫn  vui đầy tràn
Sức sống vẫn còn đây
Một quá trình dựng nước
Bao nhiêu là đắng cay
Xá chi khổ cực này
Thành phố sẽ hồi sinh
Phố phường thêm nhộn nhịp
Và nơi khu phố nhỏ
Nhà em giàn hoa xinh
Xứng đáng thành phố “Tình”

 

 

 

 

Hits: 52

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Đêm Nguyệt Thực

 

Thôi! Người bỏ đi mất rồi!
Ta toàn thân đau rã rời
Trăng mười sáu trăng đêm nguyệt thực
Mờ tối như đêm địa ngục
Hồn ta lên cơn hấp hối
Sao người bỏ ta bất ngờ?
Sao khi không người hững hờ
Ta chợt thấy sông đêm lạnh lùng
Và thấy tim ta chợt ngừng
Tình yêu đến giờ cáo chung
Thôi từ nay…từ nay vĩnh biệt xa nhau!
Ôi lòng ta! Lòng ta có dễ gì quên đâu
Ta thương người như thế
Mai sau tình vẫn thế không hề vơi
Xưa người hẹn ta những gì?
Nay người quên đi những gì?
Ôi tình chết trong đêm nguyệt thực
Người ném ta bên bờ vực
Thì thôi cũng đành biết sao!

Hits: 66

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Giấc Mộng Đêm Buồn…

Cho Em Mượn Một Bờ Vai
 
Cho em mượn một bờ vai
Kề hai mái tóc ngắn dài bên nhau
Ngoài hiên muôn hạt mưa Ngâu
Nối lời tâm sự bớt sầu bơ vơ

Rồi cho em mượn lời thơ
Gieo vần lục bát mà mơ thanh bình
Sợi tơ trời rất mong manh
Làm sao vá mảnh quê mình thương đau

Vườn xưa xanh lá một màu
Dây trầu leo quấn thân cau không rời
Trời xanh mây trắng êm trôi
Kề vai anh , nói thầm lời cảm ơn

Để rồi một buổi hoàng hôn
Ai về quê chở nỗi buồn em theo ?
                                      Ngọc Bích
 
 Giấc Mộng Đêm Buồn…
(Họa lại bài “Cho em mượn một bờ vai”
            của TH Ngọc Bích)
 
Gặp Em tóc xỏa ngang vai
Thầm mơ tháng đợi năm dài có nhau
Chờ trông tháng bảy mưa ngâu
Duyên xưa nối lại hết sầu vu vơ .
 
Tình ta đẹp tựa bài thơ
Trăng thu tỏ rạng ước mơ an bình
Lạc loài trong cõi mông manh
Tìm về muôn lối riêng mình nỗi đau !
 
Đông sang lá úa muôn màu
Trầu xanh ôm chặt thân cau chẳng rời
Gió chiều thổi nhẹ mây trôi
Nghiêng vai thỏ thẻ đôi lời nghĩa, ơn .
 
Em đi giữa buổi hợp hôn
Tan như giấc mộng đêm buồn mang theo …
 
                        Nguyên  Hà
 
 
 
 

Hits: 77

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Bên Sông Vắng

                                                          Lệ Vân
Bên sông lướt thướt mấy hàng phong
Hiu quạnh sương lam lạnh thấu lòng
Chưa phải thu buồn sao lá vội
Hững hờ rơi rụng giữa mênh mông
Thu xa vắng vội vàng chi lắm
Sắc nước xanh xao úa nửa vừng
Hiu hắt xoi mòn tâm sự cũ
Chừng như đang khiến lệ rưng rưng
Bổng chốn cao xanh phía gió bồng
Có đôi chim thoáng vượt từng không
Rộn ràng thức tỉnh hồn thơ mộng
Sương lụa êm đềm trải bến sông
Thiếu phụ cười vui bớt võ vàng
Bên bờ hoa tím mở mênh mang
Nước trời thanh sắc luôn thay đổi
Nhạy cảm nên chi chịu buộc ràng
Để lòng liên cảm với phiêu nhiên
Mưa nắng bâng khuâng bao nỗi niềm
Thấu hiểu trời thiêng ban phép lạ
Phán cho duyện nợ với thần tiên!
                                                    Lệ Vân

Hits: 99

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

XÓT PHẬN LY HƯƠNG

Cơn gió chiều lạnh lùng nơi viễn xứ
Càng nhớ thương tình mẫu tử xa xăm
Lá vàng rơi, đông sầu thân cô lữ
Buồn mông mênh, bước lữ khách âm thầm !


Đêm sương lạnh giá băng, tràn mọi nẻo
Tìm về đâu, chua xót phận ly hương
Kiếp phong trần đổi thay, đời dâu bể
Nỗi niềm đau nhân thế phủ mờ sương !


Nhớ Đông về, ngồi quanh bên bếp lửa
Tình thơ ngây đôi mái tóc còn xanh
Thương Mẹ già im lìm chờ nắng sớm
Sưởi ấm lòng bao kẻ dưới chòi tranh !


Đêm gió lộng, binh đao tràn sóng dậy
Mái nhà xưa, khói lửa ngập điêu tàn
Quyết bảo vệ non sông theo tiếng gọi
Nước nhà yên, chung hát khúc khải hoàn .


Chiều cuối đông, hạt mưa buồn gõ nhịp
Tiếng dế sầu rên rỉ chạnh nhớ quê
Bóng Mẹ già suy tư tìm quá khứ
Nhắc lòng đau … con lỡ hẹn câu thề !


Xuân trở về, nắng hồng nơi xa xứ
Nửa đời ta lưu lạc, nỗi nhớ thương
Bước thời gian, chứa chan niềm tiếc nhớ …
Tháng năm dài, nhưng lòng mãi còn vương .

Nguyên Hà

 
 
 

Hits: 69

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Ba Mươi Tháng Tư

Bao nhiêu năm trước ta còn trẻ
Vào tháng Tư này đang học thi
Chính trị, chính em còn ngốc nghếch
Thời cuộc chông chênh, giúp được gì ?

Đọc sách đương khi tầu sắp đắm
Đến chết là cùng, có sá chi ?
Lệnh buông súng rồi, ta quẳng bút
Học cầm cây súng liền một khi.

Những mong đổi mạng khi trời sập
Rồi lại buông trôi để chịu đì
Nhiều khi sắp sửa thành ma đói
Nhân phẩm tiêu ma, nhục kể gì !

Thời thế đổi thay, trời đất chuyển
Từng đàn chim Việt đại thiên di
Nháy mắt mà thôi, dòng lịch sử
Tưởng mới hôm qua, ác mộng trì .

Bao nhiêu mươi năm ấy bao oan trái
Máu và nước mắt làm mực ghi
Mỉa mai, đất lành chim đến đậu
Chẳng phải quê hương, thế mới kỳ !

Mỗi miếng ăn thương người ở lại
(Những kẻ như mình trước lúc đi )
Và thương mình nữa lưu vong kiếp
Quen miệng đi rồi : Excuse me !

Bao nhiêu năm nữa nào ai biết?
Mắt trần đâu thấu được huyền vi !
Chỉ mong đất Tổ lành thương tích
Chim Việt nơi nơi sẽ tụ về.

Hits: 85

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Chiều Lên

 

Ta ngắm chiều lên mà nhớ người

Em ơi! buồn lớp lớp nào nguôi

Nơi kia em có sầu cô quạnh?

Khi mặt trời rơi ở cuối trời!

Hits: 38

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Cái Vui “Tùy Hỉ”

Người đời có quan niệm rằng đạo Phật chán đời yếm thế làm gì có cái vui. Không ngờ trong đạo Phật chứa tràn trề niềm vui, những niềm vui đó phát xuất từ cạn đến sâu.

Cái vui của người Phật tử đến chùa là tập cái vui “tùy hỉ”, hỉ là mừng, tùy là theo. Khi chúng ta nhìn thấy một người bạn hay một kẻ thân làm một điều lành, một việc phải thì chúng ta phát tâm vui theo. Người làm vui năm, chúng ta cũng vui được năm; người làm vui mười, chúng ta cũng vui mười. Vui theo việc làm lành làm phải của người bạn người thân, cho đến những người đồng đạo của chúng ta. Chúng ta phát được niềm vui đó, thì công đức cũng bằng của người làm việc phải, việc thiện. Nói như vậy quí vị không khỏi nghi ngờ. Thí dụ: Người ta đem mười đồng bạc tới chùa cúng Tăng hay cúng Tam Bảo, mình không có đồng xu nào hết, thấy người ta cúng Tam Bảo họ vui, mình cũng vui theo, thì công đức của người cúng mười đồng với công đức của người vui theo bằng nhau. Mới nghe qua như bất công bằng vì mình không tốn một xu nào mà lại công đức bằng. Nhưng đức Phật nói công đức bằng nhau. Có người hỏi: Bạch Thế Tôn, tại sao công đức tùy hỉ và công đức bố thí lại bằng nhau? Phật trả lời: Như một ngọn đèn, hay một cây đuốc đang cháy, có người cầm cây đuốc đến mồi. Khi mồi xong, cây đuốc này cháy, cây đuốc kia cháy, thử hỏi ánh sáng hai cây đuốc có thua nhau không? Cây đuốc bị mồi có mất ánh sáng không? Phật nói: Cũng vậy, người làm việc lành việc thiện, chính họ đã có công đức rồi. Người kia phát tâm tùy hỉ vui theo việc lành, việc thiện đó, công đức cũng ngang bằng với người làm lành làm thiện. Như vậy tốt quá, nhẹ nhàng quá, lựa là chúng ta có nhiều tiền mới làm việc công đức. Ai làm việc công đức chúng ta tùy hỉ tán dương thì chúng ta có công đức ngang bằng rồi.

Tại sao tùy hỉ có công đức lớn như vậy?

Người có của đem ra bố thí hay là có công đem ra giúp người, đó là họ xả được cái tâm ích kỷ, tham lam của họ để làm việc bố thí, làm việc cúng dường, làm việc cứu giúp. Còn người phát tâm tùy hỉ thì xả được cái tâm tật đố, vì thông thường thế gian thấy người ta làm cái gì hơn mình thì sanh tật đố.

Thí dụ hai huynh đệ đi chùa, người kia có mười đồng cúng, mình không có, thì cảm thấy buồn, rồi nói móc nói ngoéo, chớ không bao giờ có tâm tùy hỉ vui theo. Thấy người ta làm, mình làm không được thì có cái đố kỵ. Đó là tâm xấu. Bây giờ chúng ta phát tâm tùy hỉ là dẹp được cái tâm tật đố.

Người bố thí xả được cái tâm tham lam ích kỷ, người tùy hỉ xả được cái tâm tật đố, thì hai người công đức bằng nhau. Nhưng ở thế gian, chúng ta hằng thấy, cho đến em ruột trong nhà, khi thấy người anh làm được nhiều của giàu, còn mình không có của nghèo, thì tự nhiên có mặc cảm đố kỵ với anh rồi. Vì vậy tình anh em có hơi xa cách. Vì sao? Bởi cái tâm tật đố không muốn ai hơn mình. Thấy người hơn mình là sanh tâm đố kỵ. Đó là thông bệnh của con người. Cho nên ở đây chúng ta học đạo phải tập cái tâm tùy hỉ. Không phải đợi làm việc công đức mới tùy hỉ, mà thấy ai làm được cái gì an vui, hạnh phúc tốt đẹp, chúng ta đều tùy hỉ hết.

Một thí dụ nữa. Chúng ta nghèo ăn cơm hẩm với muối hột, người bạn chúng ta giàu, ăn cơm gạo lúa thơm, thịt cá đầy bàn. Thấy như vậy chúng ta vẫn tùy hỉ bảo: “Anh sung sướng quá, tôi mừng cho anh được đầy đủ sung túc.” Thấy mình tùy hỉ, người bạn giàu đó ghét mình không? Không ghét mà thương, có thể còn giúp đỡ mình nữa. Nhưng mà ở đời người ta chịu làm vậy không? Hay là nếu mình ăn cơm hẩm muối cục, bạn mình ăn cơm gạo lúa thơm, cá thịt đầy bàn, thì tự nhiên thấy không vui, rồi kiếm chuyện nói móc nói ngoéo. Do đó tình bạn bè tự nhiên xa cách. Mình đố kỵ người ta, người ta thương mình sao được. Từ cái đó mà sanh ra ngăn cách. Bạn trở thành thù, bởi đố kỵ mà ra. Từ hoàn cảnh ăn ở, cách xử sự, cho đến làm việc thiện v.v… tất cả chúng ta đều nên tập cái tâm tùy hỉ. Có người làm được việc mà chúng ta không đủ khả năng làm, chúng ta nên mừng theo.

Một thí dụ khác. Hồi thuở bé, chúng ta đi học ở trường, khi thầy giáo cô giáo kêu trả bài, hôm nào mình không thuộc bài bị điểm nhỏ, nếu bạn mình thuộc bài được điểm lớn thì mình có thương người được điểm lớn hay không? Mình lười biếng không học, nên thua người ta, người ta siêng học được điểm lớn, tại sao mình lại buồn ghét, lại đố kỵ.

Hoặc giả, trong đám học trò, đến cuối năm những đứa học giỏi được khen thưởng, được những món quà, còn mình là kẻ học dở đứng hạng chót, nhưng khi thấy người ta lãnh quà, thì mình có vui lây không? Hay là thấy ghét rồi kiếm chuyện này chuyện kia để thách đố. Cái tâm đó có từ thuở bé, chớ không phải bây giờ mới có. Chúng ta mang sẵn nó từ thơ ấu. Giờ đây biết tu chúng ta bỏ cái tật đó, nó tương đương với tham lam. Tham lam có thì tật đố cũng có. Người biết làm lành làm phước, họ xả được lòng tham, chúng ta biết tùy hỉ, thì bỏ được tâm tật đố. Như vậy cả hai đều bỏ được một tật cho nên đức Phật nói: “Công đức ngang nhau.”

Như vậy, mai mốt đi chùa, hai huynh đệ, người này có món đồ cúng Phật, cúng Tăng, mình không có mình cũng vui theo, mừng cho bạn có tiền để cúng chùa. Như vậy cả hai công đức đều như nhau. Đừng nghĩ mình nghèo không có gì cúng mà không muốn đi chung nữa. Đừng nghĩ như vậy, đó là trái với đạo lý. Hiểu ứng dụng cho đúng thì chúng ta mới thấy Phật pháp công bằng, không thiên người giàu, không bỏ người nghèo. Ai cũng có phước hết, chỉ cần có tâm lành, tâm thiện là được. Đó là cái vui nhỏ đầu tiên của người vào đạo.

Trong gia đình, anh em chúng ta ai giàu ai khá, ai được cái gì tốt hạnh phúc, chúng ta đều vui mừng như chính chúng ta được. Ngoài xã hội từ bạn bè cho đến mọi người, ai được cái gì hay cái gì tốt, cái gì sung sướng, chúng ta vui mừng như chính chúng ta được. Rồi đến trong đạo, huynh đệ chúng ta có cái gì hay cái gì tốt, chúng ta vui mừng như chính chúng ta được. Nếu được như vậy, chúng ta còn khổ hay không? Tự nhiên là vui rồi, lúc nào cũng có niềm vui, vui theo cái vui của người. Chúng ta không bị tật đố làm cho cách biệt, làm cho buồn bực, không để đố kỵ làm mất tình anh em ruột thịt trong nhà, mất cả bạn bè ngoài xã hội và mất cả tình đạo ở trong chùa. Được như vậy đi đến đâu chúng ta cũng có niềm vui, dù tay không, không giúp ai được cái gì. Trái lại mình nghèo mặc áo rách, thấy người ta mặc áo lành thì xụ mặt xuống rồi bươi móc. Như vậy làm gì có vui. Đi đâu cũng buồn hết vì thấy những người khác hơn mình. Cái buồn đó nó tràn trề, vì ở đời làm sao mình bằng tất cả được. Bây giờ chúng ta biết tùy hỉ, thấy ai có cái gì đẹp cái gì hơn, chúng ta đều vui hết, mừng cho họ. Tâm niệm của người Phật tử phải là tâm niệm làm cho mọi người hết khổ. Phật là vị cứu khổ chúng sanh, chúng ta đã là Phật tử, tức con Phật chúng ta phải mang cái quan niệm làm cho chúng sanh hết khổ. Nếu chưa hết khổ, ít ra cũng bớt khổ. Thấy một người bớt khổ về sự ăn, sự mặc, hoặc bớt khổ về cái gì, miễn thấy họ bớt khổ là chúng ta mừng. Nếu chúng ta đố kỵ là không phải con Phật rồi. Vì vậy muốn được niềm vui đầu tiên, chúng ta phải tập phát tâm tùy hỉ. Ai có điều gì hay, cái gì tốt mình đều vui theo chớ không đố kỵ. Đó là cái vui thứ nhất của người vào đạo.

Sáu Không (Nguồn” internet)

Hits: 88

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Chiều Xưa – 29 tháng Tư 1975

Gom nắng bốn mùa
Ươm tơ tóc
Phím sầu thơ lạ
Thức đêm Xuân

Ru người an giấc
Ai nào biết
Trái đất chuyển mùa
Dạ lâng lâng

Chiều giăng sắc tím
Sầu ngây ngất
Chuông vọng chiều xưa
Nắng bâng khuâng

Vũ Tam Thừa

Hits: 64

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin