Category Archives: THƠ

Nỗi Lòng Huyền Trân Công Chúa

Tác Giả: Trang Uyên Đỗ Xuân Quang
          Chuyện trăm năm duyên nợ thật là quan trọng và phức tạp. Vì vậy mà ngưòi đời từ xa xưa đến ngày nay không ngớt tán tụng, phiền trách và sử sách cũng như khẩu truyền luôn luôn đề cập đến. Nó quan trọng vì phải quyết định một nhu cầu kéo dài hằng thế kỷ. Nó phức tạp rắc rối vì sự chung sống của đôi lứa bị chi phối va chạm, rồi từ đó nảy sinh ra nhiều hệ lụy.

            Chẳng những câu chuyện tình duyên ở thế gian, người đời còn đưa ra những truyền thuyết hoang đường về những đẹp đẽ, kỳ lạ ở lớp người nơi thần tiên thượng giới.thapcham

Thật vậy, trong chúng ta mấy ai mà không biết câu chuyện tình giữa Lộng-Ngọc và Tiêu Sử, giữa Chức Nữ với Ngưu Lang. Đôi tài tử giai nhân có tài thổi tiêu, tương đắc vì nghệ thuật đã cùng nhau kết duyên tại lầu Phượng Hoàng, rồi chàng cỡi rồng, nàng cỡi phụng chợt bay vút lên trời theo mối tình chơi vơi. Cũng như cô dệt vải với cậu chăn trâu vì say đắm nhau đến độ bê tha nhiệm vụ để phải chịu trừng phạt chia cách mỗi năm chỉ được gặp một lần vào đêm thất tịch mồng 7 tháng 7 tại cầu Ô Thước nơi giải Ngân Hà.

   Tình duyên tiên giới mà còn trắc trở như vậy, huống chi người phàm trần tục làm sao tránh khỏi lận đận lao đao, mà theo phong tục lễ giáo rang buộc, bao nhiêu sự thiệt thòi đa phần đổ dồn vào người đàn bà con gái.

   Khi được đẹp duyên tao ngộ trăm năm yên lành hạnh phúc thì cùng nhau hưởng thụ, trái lại nếu có điều rủi ro nghịch cảnh, thì ôi thôi than trách kêu vang nào là Nguyệt lão vụng đường tơ, nào là tạo hoá bất công ghét bỏ.

             Lần xem trang sử nước nhà từ buổi sơ khai đến ngày nay, ghi nhận 3 cuộc tình duyên của lớp người vương giả mà 3 nàng Công Chúa của 3 triều đại đã gặp phải:

             Mỵ Châu, con gái vua Thục An Dương sánh duyên cùng Trọng Thủy con trai vua Triệu Đà. Mối tình thật là cân xứng, đẹp đẽ, nào ngờ đâu có sự tham lam mưu đồ bất nghĩa của cha con họ Triệu khiến duyên nợ đằm thắm của đôi lứa trở thành mối tình đẩm đầy huyết lệ đi đến một kết thúc thật là bi đát để rồi Mỵ Châu phải nhận tội tử hình dưới đường gươm của nghiêm phụ theo quốc pháp gia phong.

            Cảm động cái chết đau thương của nàng và chê trách sự dối trá của chàng, cố thi sĩ Tản Đà có mấy vần thơ:
 
Vuốt rùa chàng đổi móng
Lông ngỗng thiếp đưa đường
Thề nguyền phu phụ
Lòng nhi nữ, việc quân vương
Duyên nọ tình kia dở dở dang
 

Đến đời nhà Trần, nhà Hậu Lê, Công Chúa Huyền Trân con vua Trần Nhân Tông lại bị ép gả cho vua Chiêm là Chế Mân và Ngọc Hân Công Chúa con vua Lê Hiển Tôn được hân hạnh trao than gởi phận về vua Quang Trung Nguyễn Huệ. Trai tài gái sắc sánh bước chung đôi, nhưng mỗi người có một định phần riêng biệt. Vua Quang Trung yểu mệnh, lúc bấy giờ là Ngọc Hân Công Chúa phải chịu trói buộc vào vòng dây oan nghiệt để sớm trở thành một goá phụ đương buổi xuân thì. Trớ trêu thay! Ngọc Hân tự than thân trách phận, ngậm ngùi trước cảnh đơn lẻ rủi ro, khóc chồng trong tuyệt vọng:

“Nghe trước đó có đấng vương Thang Võ
Công nghiệp nhiều tuổi thọ thêm cao
Mà nay áo vãi cờ đào
Giúp dân dựng nước biết bao công trình
Công dường ấy mà chân dường ấy
Cõi thọ sao hẹp bấy Hoá Công?
Rộng cho chuộc được tuổi rồng
Đổi thân ắt hẳn bõ lòng tôi ngươi”
(Trích bài “Ai Tư Vãn” của Ngọc Hân Công Chúa)
 

 Oái oăm thay! Trường hợp Công Chúa Huyền Trân chẳng những bị ép gả cho một người Hời khác giống xa xăm, lại phải chịu cực hình đưa lên giàn hoả. Nếu nói rằng duyên nợ của Ngọc Hân là gian nan trắc trở thi đời con gái của Huyền Trân lại trái ngang cay đắng đến độ xuýt phải tuyệt mạng trong ngọn lửa tàn bạo phi nhân. Cái giá phải trả cho sự thiệt thòi thua lỗ thật là quá đắt, trái lại cái công đóng góp cho Tổ quốc giống nòi thật là quá to. Vì vậy mà danh vị của một Bà Công Chúa trải qua thời gian trên 500 năm vẫn còn lắng đọng trong lòng người dân Việt. Ngày nay  dân chúng tại Tân-Đô Sài Gòn Gia Định khi đi ngang qua công lộ mang tên Huyền Trân Công Chuá, dưới hàng me rắc lá, bóng mát rợp đường, nghe giọng ve sầu não ruột tựa như tiếng khóc than ai oán của người xấu số ôm hận tủi muôn đời hay chính đó là khúc nhạc du dương được trổi lên triền miên bất tận ca ngợi công đức của bậc thượng lưư vương giả đã quên mình để chu toàn chữ hiếu và đổi lấy đất đai mở mang bờ cõi nước nhà đem lại lợi ích vĩnh cửu cho dân tộc.

             Thời gian trôi qua, lịch sử diễn tiến, hai châu Ô, Lý, món sính lễ của cuộc hôn nhân giữa hai nước Việt Chiêm, đã thành địa danh Thuận Hoá tỉnh Thưà Thiên Cố Đô Huế rún ruột của thân hình gấm góc Việt Nam. Là người dân Việt, mỗi đi ngang qua Huế có sông Hương núi Ngự ngàn năm văn vật, ghé lại Sài Gòn đặt chân trên đường dài hàng me mát mẻ mang tên Huyền Trân Công Chúa, tự nhiên lòng thấy ngậm ngùi tưởng nhớ đến bậc Ân Nhân Tiên Tổ, ghi mấy vần thơ lưu niệm suy tôn: 

Đường dài mang chữ Huyền Trân
Tên nàng Công Chúa đổi thân ngọc ngà
Mở mang bờ cõi sơn hà
Sử xanh công đức vang ca muôn đời 
 

Trang Uyên Đỗ Xuân Quang 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 71

Ngày xưa

Ngày xưa I
Ngày xưa nắng dịu dàng say
Theo em, đường rợp hoa lay bóng chiều.
Ngẩn ngơ, đâu chắc là yêu
Mà trang thơ nhuốm ít nhiều phấn hương .
Nhớ nhung nào chẳng khói sương ?
Cơn mơ nào chẳng yêu thương rộn ràng ?
Mùa Xuân , hôn cánh mai vàng
Thầm trao em, phút mơ màng, lẻ loi.

Yêu ai chưa kịp nên lời
Hôm nay nắng cháy, mộng đời đã xa.

Ngày xưa II
Ngày xưa nắng mộng đường hoa
Gió ân cần nhẹ nâng tà áo bay
Em cười, thơm nỗi thơ ngây
Mắt thuyền sương khói như say mộng đời
Chiều đưa niềm nhớ lên khơi
Tình riêng phong kín một lời chưa trao
Giọt mưa bay ướt phương nào ?
Bến sông ngày ấy dạt dào sóng đưa.
Mười năm nhắn lại người xưa :
Môi son thiếu phụ đã vừa nhạt phai.

Nguyễn Vạn Toàn

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 61

Mộng Du

Mai vàng, giá rét : vào Xuân
Bâng khuâng nắng cũ, tần ngần phố xưa.
Tháng năm…, lòng đã quên chưa ?
Đắm say ngày ấy thuyền đưa chẳng về !
Cho tôi tìm chút say mê
Nắng như còn rọi hẹn thề khói sương.
Tóc xanh, mây trắng vô thường
Áo xưa nhòa bóng còn hương, bàng hoàng !
Bóng chiều nghiêng, bước lang thang
Nghìn sau ai nữa nắng vàng mộng du ?

Nguyễn Vạn Toàn

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 191

Ở Đó Ở Đây

 Ở  Đó Ở Đây

Anh biết mùa này Sài Gòn mưa luôn
Và anh lại nhớ đến những con đường
Nơi chúng mình thường hẹn hò, đưa đón
Ôi bao kỷ niệm, bao nỗi yêu thương
Anh nhớ Sài Gòn chiều thường mưa giông
Nửa đêm chợt nhớ Tiếng Hát Hoa Hồng
Anh biết mùa này em buồn ray rứt
Nỗi buồn thật dài là nỗi chờ mong
Anh ở đây nước lũ bôi đen mặt người
Bóng tối che ngang nụ cười
Âm thầm như một cánh dơi
Em ở đó Sài Gòn trời trở gió
Anh biết em đau từng giờ
Cô đơn héo hắt hồn thơ
Anh biết tình mình còn nhiều mưa bay
Và em là nỗi nhớ đã đong đầy
Ôi những ngày dài âm thầm xa vắng
Mất gì, còn gì ở đó ở đây
                     Nguyên Nguyễn
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 78

Trời Cuối Đông Rồi Em Có Hay

 

Trời Cuối Đông Rồi Em Có Hay

Trời cuối Đông rồi em có hay?
Buồn nương theo những phiến mưa bay
Gió rung tàu chuối tung hơi lạnh
Trời cuối Đông rồi em có hay?
Áo trắng anh đất đỏ nhuộm hồng
Chiều tàn tạm nghỉ bước chân rong
Vời trông cuối nẻo sương mờ đục
Pha lẫn rừng xanh lá quyện dòng
Lá quyện dòng thương, thương nhớ ơi
Trăng non yên giấc tự lâu rồi
Nàng sao còn thức không thèm ngủ
Đêm trắng gọi thầm thương nhớ ơi
Em biết không em ở cao nguyên
Anh làm kẻ lạ mặt lạ miền
Khoát trọn cô đơn bên điếu thuốc
Nhìn màu khói xám loãng ưu phiền
Ưu phiền ôm nhẹ mấy chiều rơi
Anh gởi theo mây dạt phương trời
Bằng cả tim yêu lời thiết hỏi
Em có hay trời cuối Đông rồi?
                   Trần Nhật Lệ
 

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 57

Đến Với Đợi Chờ

Đến Với Đợi Chờ
Nỗi buồn căng mộng lạnh hồn
Niềm đau dàn trải nơi còn óc tim
Sáng ra vỗ cánh tung tìm
Về trong hư ảo con chim lạc đàn
Bay hoang bạc kéo lang thang
Trên vùng mây xám mang mang sầu sầu
Thất thanh hố thẩm đối đầu
Gào lên tiếng thét giọng cầu cứu đây
Em đâu? Vương đốt tay đầy
Cho ta níu thoát những ngày trống không
Thấy không ? em có thấy không?
Ta xoay như vụ giữa lòng bão tâm
Lắng nghe sóng chán vỗ ngầm
Mưa chường quất mặt nản lòng gió tru
Đưa ta từ chốn sa mù
Từ vùng hoang mạc ngục tù bơ vơ
Đến đây, đến với đợi chờ
Tình như trút đổvỡ bờ tim yêu
                   Trần Nhật Lệ
 
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 36

Bến Đò Xu

Bến Đò Xu

 

Bến đò xưa Mẹ dìu con
Về thăm quê ngoại sông còn bến nghiêng
Có thay đổi ở biển triền
Bình vôi ông Táo người khiêng lâu rồi
Cây đa cổ thụ đâm  chồi
Nay không còn gốc làm tôi ngỡ ngàng
À như giấc mộng mơ màng
Năm mươi năm cũ lại càng khác xưa
Bến đò nay khác người đưa
Cô chèo còn sống phải vừa bảy mươi
Ngày xưa tôi mến cô cười
Có lần cô bế một người là tôi
Giọng cô thánh thoát rất vui
“ Để em chuyển  cháu chị ngồi xích vô”
Phần hai thế kỷ nhớ nào
Xưa mơ ước được làm sao đi đò
Giấc mơ ấy Mẹ thường cho
Mỗi lần giỗ kỵ qua đò thăm ông
Hôm nào đò cũng người đông
Tôi ngồi lòng Mẹ xa trông nước trời
Bao người lưu lạc đâu rồi ?
Riêng tôi tóc đã bạc màu muối tiêu
Mẹ tôi tuổi đã về chiều
Tôi từ xa bến nhớ yêu con đò

Nam Sơn  (NHS)

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 54

Mười Bài Thơ Xuân

 
Phóng Dịch Mười Bài Thơ Xuân Của Vua Trần Nhân Tông
 
 hoa-mai-1
1 XUÂN HIỂU 
 

Thụy khởi khải song phi,
Bất tri xuân dĩ quy.
Nhất song bạch hồ điệp
Phách phách sấn hoa phi.

Sáng Sớm Mùa Xuân
Sáng ngày mở  cửa ra trông
Nắng Xuân tràn ngập mênh mông chiếu vào
Có đôi bướm trắng lượn chao
Bên hoa đuà giởn, vui sao Xuân vê
̀

2 XUÂN NHẬT YẾT CHIÊU LĂNG

Tì hổ thiên môn túc,
Y quan thất phẩm thông.
Bạch đầu quân sĩ tại,
Vãng vãng thuyết Nguyên Phong.

Nờm nợp binh Nam diễn quân hành
Bừng bừng khí thế chống xâm lăng
Lính già tóc trắng còn oai dũng
Giử nước quân dân chuyện ắt thành

 3 ĐỘNG THIÊN HỒ THƯỢNG

Động Thiên hồ thượng cảnh,
Hoa thảo giảm xuân dung.
Thượng đế liên sầm tịch,
Thái thanh thì nhất chung.

Cảnh Hồ Thiên Động

Ôi cảnh hồ Thiên Động
Hoa cỏ vương nét buồn
Trời dường như cảm động
Thỉnh thoảng vang tiếng chuông

4 XUÂN CẢNH

Dương liễu hoa thâm điểu ngữ trì,
Họa đường thiềm ảnh mộ vân phi.
Khách lai bất vấn nhân gian sự,
Cộng ỷ lan can khán thúy vi.

Cảnh Xuân

Chim hót xôn xao, hoa nở đầy
Nắng tràn mây trắng gió bay bay
Bạn đến vui chơi ngồi ngắm cảnh
Chuyện đời thôi kệ nhắc chi đây

5 XUÂN VÃN

Niên thiếu hà tằng liễu sắc không,
Nhất xuân tâm sự bách hoa trung.
Như kim khám phá đông hoàng diện,
Thiền bản bồ đoàn khán trụy hồng.

Chiều Xuân

Lúc bé nào hay lẽ Sắc Không
Trăm hoa chọn gởi chuyện trong lòng
Nay Hè Thu rõ vô thường cả
Ngồi chiếu thiền nghe Xuân ở trong

 
6 QUỸ TRƯƠNG HIỂN KHANH XUÂN BÍNH
Giá chi vũ bãi, thí xuân sam,
Huống trị kim triêu tam nguyệt tam.
Hồng ngọc đôi bàn xuân thái bính,
Tòng lai phong tục cựu An Nam.
Ngày Xuân Tặng Bánh
Múa điệu dân gian thử áo Xuân
Ngày Xuân tuyết trắng phủ chập chùng
Món ngon ngày Tết, kho tàng Việt
Trải mấy ngàn năm dầy bánh chưng
7 SƠN PHÒNG MẠN HỨNG KỲ NHỊ
Thị phi niệm trục triêu hoa lạc,
Danh lợi tâm tùy dạ vũ hàn.
Hoa tận vũ tình sơn tịch tịch,
Nhất thanh đề điểu hựu xuân tàn.
Tạp niệm theo hoa rụng
Danh lợi lạnh mưa đêm
Hoa tàn mưa đêm lạnh
Tâm ta rất bình yên
 

8  ĐĂNG BẢO ĐÀI SƠN

Địa tịch đài du cổ,
Thời lai xuân vị thâm.
Vân sơn tương viễn cận.
Hoa kính bán tình âm.
Vạn sự thủy lưu thủy,
Bách niên tâm dữ [ngữ] tâm.
Ỷ lan hoành ngọc địch,
Minh nguyệt mãn hung khâm.

LÊN NÚI BẢO ĐÀI

Đài cổ giửa vùng đất vắng xa
Xuân mới về đây mây núi qua
Đường hoa nửa nắng, râm lấp lánh
Nước chảy trôi rồi,  mọi chuyện xa

Lan can nâng sáo thổi tình ca
Bóng trăng trước ngực đẹp như ngà
Kiếp nào còn có trăng, hoa, nước
Kiếp đó còn người mộng dưới hoa

9 TẢO MAI KỲ NHẤT

Ngũ xuất viên ba kim niễn tu,
San hô trầm ảnh hải lân phù.
Cá tam đông bạch chi tiền diện,
Tá nhất biện hương xuân thượng đầu.
Cam lộ lưu phương si điệp tỉnh,
Dạ quang như thủy khát cầm sầu.
Hằng Nga nhược thức hoa giai xứ
Quế lãnh thiềm hàn chỉ ma hưu!

Ngắm Hoa Mai (Lần 1)

Năm cánh hoa  thơm, nhụy điểm vàng, 
Cành hoa tuyết trắng tháng đông sang,
Hằng Nga nếu biết mai xinh thế 
Cung quế nào thèm, Cuội dỡ dang

10 TẢO MAI KỲ NHỊ

Ngũ nhật kinh hàn lãn xuất môn,
Đông phong tiên dĩ đáo cô côn [căn].
Ảnh hoành thủy diện băng sơ bạn,
Hoa áp chi đầu noãn vị phân.
Thúy vũ ca trầm sơn điếm nguyệt,
Họa long xuy thấp Ngọc Quan vân.
Nhất chi mê nhập cố nhân mộng,
Giác hậu bất kham trì tặng quân.

Ngắm Hoa Mai (Lần 2)

Một tuần lạnh buốt chẳng bước ra
Gió Xuân chợt ghé gốc mai già
Nằm mơ người mộng hương vương vấn
Tỉnh giấc làm sao hái tặng hoa?

V3

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 43

Ngậm Ngùi

 

   Ngậm Ngùi

Nắng vàng nhẹ đổ bên trời
Tơ vương một thoáng chơi vơi ngậm ngùi
Nắng nhẹ đổ trên màu trang sách vở
Những năm dài Sư Phạm dốc mù sương
Thời gian nhé! Hãy cho tôi tìm lại
Thưở êm đềm hoa bướm ngập đường đi
Có dáng em ngơ ngác ở vườn thơ
Và mắt biết vương vương màu nắng nhạt
Áo lụa trắng tung bay chiều gió lộng
Với bạn bè dấu ái kiêu sa
Cho tôi nhớ thưở xưa còn đi học…

                               Bạch Tuyết

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 50

Tình Muộn

                              Tình Muộn

                          Rượu đã mềm môi, sầu chẳng cạn
                         Tay choàng chỉ thấy bóng cô liêu
                          Mờ trong khói thuốc toàn hư ảnh
                          Đêm trắng và ta, tóc đã chiều
                          Cố níu thời gian ngày chẳng đợi
                          Mộng đời, thôi sắc úa thu phai
                          Lòng ta như cánh rừng xơ xác
                          Rụng hết niềm yêu một kiếp dài
                          Những tưởng tàn hơi vào quạnh quẽ
                          Nào ngờ sấm sét gió mưa sang
                          Lòng ơi, nhắc mãi đừng mơ nữa
                          Trở bước là thôi đã muộn màng
                          Nhưng cố quên đi càng cố nhớ
                          Lạnh lùng càng lủa ngút trăng sao
                          Vì em như đóa hồng gai sắc
                          Cắm giữa tim ta tự thuở nào
                          Chớ giết đời ta bằng lạnh lẽo
                          Đời buồn thôi cố giấu chi nhau
                          Em ơi chỉ một lần ta sống
                          Chớ hẹn nhau còn một kiếp sau.

                                                         Nguyễn Vạn Toàn

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 39

Giòng Lạnh

Giòng Lạnh

Ta giầm thân cõi nắng mưa
Em màu môi vẫn cợt đùa nhân gian
Bể dâu một cuộc hoang tàn
Đau buồng tim đỏ, buốt làn tóc xanh
Bấy lâu mộng sớm tan tành
Tài hoa để lỡ cho đành đắng cay
Một trời tan tác hoa bay
Rượu tàn xuân, chén tỉnh say dập dềnh
Nghiêng giòng mắt ghé chênh vênh
Loạn ly, ai cũng nổi nên phận người
Phồn hoa em thả tiếng cười
Nhạc cuồng luân vũ càng khơi mạch sầu
Tô son mà giấu mộng nhầu
Thơ ngây ngày cũ về đâu bây giờ?
Yêu đương lòng trót ơ hờ
Chút vui kia cũng vui vờ chăng em?
Từ trăng lịm chết dưới đèn
Gặp nhau ai biết nỗi niền riêng ai?
Tình chưa đậm, đã mau phai
Theo đời nước chảy, còn dài cô đơn
Lênh đênh sóng dập mưa dồn
Bờ xa khói lạnh ngậm buồn lãng du

Nguyễn Vạn Toàn

 

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 40

Về Thăm Quảng Ngãi

Về Thăm Quảng Ngãi

Hôm nay bước lại đồi Thiên
Đồi từng như cũ, chùa nguyên năm nào
Gọi là Thiên Ấn vì sao?
Nó giống chiếc Ấn thuở nào của vua
Tôi từng lên núi năm xưa
Ba mươi năm chẵn tưởng vừa hôm qua
Xứ nầy có đá La Hà
Tựa như Thạch Trận quân ra giữ gìn
Thiên Bút tuyệt diệu như in
Bút trời vẽ chữ gọi trình phê vân
Trà Giang nước đổi bao lần
Người đi xa tít ngại ngần về quê

 

Nhớ non nước chẳng nhọc hề
Đường xa vạn dặm trở về cố hương
Núi sông còn mấy dặm trường
Dọc theo quốc lộ hành hương chùa chiền

Chiều nay tìm đến Đồi Thiên
Chợ Chùa kính viếng bình yên thế nào?
Nghĩa Hành, Thu Lộ ra sao?
Trở về xóm cũ chiêm bao gặp người!

Tôi không khóc, người không cười
Thiết tha hỏi mãi buồn vui thế nào?

Đi đâu ? Ở tận nơi nao ?
Thời gian thấm thoát, thoảng nào ba mươi!

Nam  Sơn  ( NHS )

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 63

Xuân Cảm Tác

Xuân Cảm Tác

Cũng một mùa xuân sao khác nhau.
Xuân xưa hoa lá trỗ muôn màu.
Xuân nay héo hắt cành trơ trụi.
Cảnh cũ người đâu, dạ luống sầu.

Xuân nhớ Mẹ

1.
Ngày xuân nhớ mẹ năm nào,
Bây giờ mẹ đã nằm vào áo quan.
Xuân nay nhớ mẹ khóc than,
Đời con thiếu mẹ như đàn thiếu dây.
Một mình lầm lũi từ đây,
Tha phương cầu thực, kiếp đầy nổi trôi.
2.
Một thoáng tam niên vĩnh biệt,
Mẹ đi rồi, xuân mất biệt từ lâu.
Đời con mãi mãi bể dâu,
Đường đi lối bước đêm sâu mịt mờ.
Nơi đây sống kiếp ơ thờ,
Mai sau thoát khỏi bờ mê lối về.

Carolyn Đỗ

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 62