Điểm Cái Tâm Nào

Thiền sư Tuyên Giám (780-865) họ Chu, quê ở Kiếm Nam, tỉnh Tứ xuyên. Sư xuất gia khi tuổi còn rất trẻ, nghiên cứu sâu rộng giáo điển. Sư học thuộc lòng kinh Kim Cang, vì vậy người ta gọi sư là Chu Kim Cang.
Sau đó, sư biết ở phương nam có địch thủ Thiền tông được rất đông người theo. Lửa giận bốc lên, sư nhằm phương nam thẳng tiến để đọ sức giáo lý với họ. Sau này sư dựng chùa ở Đức Sơn thuộc tỉnh Hồ nam, nên người ta gọi sư là Đức Sơn. Bọn ma phương nam! Sao chúng dám nói Thiền là chỉ thẳng tâm người, thấy tánh thành Phật. Ta sẽ nghiền nát ngòi bút của bọn phản đạo này. Vì vậy, sư gói bộ Thanh Long Sớ Sao, luận giải kinh Kim Cang, rời Tứ xuyên nhắm Hồ nam tiến bước. Trên đường đi, sư gặp một bà lão bán đồ giải khát, vì đói bụng, sư nói: – Xin lỗi, tôi muốn mua hai cái bánh bao để điểm tâm. Bà lão thấy sư mang sách, liền hỏi: – Thầy mang sách gì vậy? Sư đáp: – Đây là bộ Thanh Long Sớ Sao. – Sớ ấy giảng kinh gì? – Kinh Kim Cang. – Này, tôi hỏi thầy một câu, nếu thầy đáp được, tôi sẽ biếu bánh bao không lấy tiền, chịu không? – Được. Hỏi đi! – Trong kinh Kim Cang nói: “Tâm quá khứ không thể giữ được, tâm hiện tại không thể nắm được, tâm vị lai không thể bắt được. Vậy chớ thầy muốn điểm cái tâm nào?” – Ừm. . . tôi không thể nói được. – Xin lỗi nhé. Tôi ước chừng thầy phải đi chỗ khác điểm tâm vậy. (Chơn Không Gầm Thét)

Hits: 47

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin