HÃY THONG THẢ SỐNG !

Tôi vẫn mãi tâm đắc với câu nói của một thiền sư “Mình sợ cái chết, mình quỳ lạy van xin  nó, thì nó cũng sẽ đến. Sớm hoặc muộn thôi. Không ai tránh khỏi cả ! Vậy thì tại sao phải sợ nó ? Hãy sống vui, sống từng ngày, sống-và-biết-mình-cũng-sẽ-phải-chết nên trân trọng từng giây phút sống hàng ngày…”.
Cá nhân tui : tối nay đi ngủ, rùi sáng mai hổng dậy nữa, thì tui cho đó là hạnh phúc, có một cái chết perfect, và sẽ rất mang ơn thượng-đế.
Sống lây lất, sống tũi nhục, sống phải dựa vào người khác, cho dù ngươi đó là ai, sẽ rất khổ sở 
RDN. 
 
 

HÃY THONG TH SNG !
Tr
n Mng Tú.


Nhi
u khi chúng ta sng mà quên bng đi là mình có th chết bt clúc nào. Ta hi h sng, vui, bun, khe, yếu, ta c lướt qua ri không ngoái đu li nhìn chui ngày tháng ta đã tiêu hao ca mt đi người.
 
Cho đ
ến khi có mt người bn va ngã bnh, bnh nng, không biết s mt đi lúc nào, lúc đó ta mi xa, gn, ht hong gi nhau.
T
ưởng như chưa tng có người bn nào “Chết” bao gi
Hay ta có m
t người thân trong gia đình, đang rt khe va báo tin b bnh him nghèo. Gia đình, h hàng cung lên, s hãi như chưa nghe đến ai nói v cái chết bao gi, chưa chng kiến cnh vào bnh vin, cnh tang ma bao gi.
 
C
 hai người trên có thđã ngoài 70 tui. L tht ! Cái tui nếu có chết thì cũng đã sng khá lâu trên đi ri, sao nhng người chung quanh còn hong ht đến thế.
Hóa ra ng
ười ta, không ai mun nghe đến ch“Chết”, dù ch đó đến vi mình hay vi người thân ca mình.
 
Hình nh
ư không ai đ ý đến mi sáng chúng ta thc dy, nhìn thy mt tri mc (nếu còn đ ý đến mt tri mc) là chúng ta đã tiêu dùng cái ngày hôm qua ca đi sng mình
 
Có ng
ười vì công vic làm ăn, c tun mi có thi gi ngng mt nhìn lên mt tri.
Bu
i sáng còn ti đt đã hp tp ra đi, bui chiu vi vã tr v lúc thành ph đã lên đèn, làm gì nhìn thy mt tri. Nhưng mt tri vn nhìn thy h, vn đếm mi ngày trong đi h. Htiêu mt cái vn thi gian ca mình lúc nào không biết.
Tiêu d
n dn vào cái vn Tri cho mà đâu có hay. Ri mt hôm nào đó bng nhìn k trong gương, thy mình trng tóc.
H
t hong, tiếc thi gian quá! Khi nghe tin nhng người bn bng tui mình, bnh tt đến, tt theo nhau rơi xung nhanh như mt tri rơi xung nước, h va thương tiếc bn va lo nghĩ đến phiên mình.
 
Th
t ra, nếu chúng ta bình tâm nghĩ li mt chút, s thy “Cái chết” nó cũng đến t nhiên như Cái sng” .
Đ
ơn gin, mình phi hiu gia sng và chết là mt s liên h mt thiết, vì lúc nào cái chết cũng đi song song tng ngày vi cái sng.
 
D
u biết rng, đôi khi cũng có nhng cái chết đến quá sm, nhưng ta cũng đâu có quyn tkhước chết.
 
Tôi bi
ết có người m tr, con ca bn thân tôi. Ch b ung thư, ch cu xin Thượng Đế cho sng đến khi đa con duy nht ca mình vào Đi Hc.
Ch
 không cưỡng li cái chết, ch ch mc c vi Thượng Đế v thi gian vì con ch lúc đó mi lên 3 tui.
Th
ượng Đế đã nhn li ch. Ngày con ch tt nghip Trung Hc, chngi xe lăn đi d l ra trường ca con và tun l sau ch qua đi, bình thản ra đi…
Trong su
t mười my năm tr bnh, ch vn làm đ mi vic: ch đi tóc gi đi làm, đến sđu đn, ly ngày nghhè và ngày ngh bnh đi tr liu.
 
Nh
ng bn làm chung không ai biết ch b ung thư, ngay c xếp ca ch. Khi h biết ra, thì là lúc ch không đng được trên đôi chân mình na.
Ch
 sa son tng ngày cho cái chết của mình vi n cười trên môi. Vn va đi làm, va cơm nước cho chng con, ân cn săn sóc cha m, hin hòa giúp đ anh em trong nhà, ch mang nim tin đến cho tt c nhng người thân yêu ca mình.
Sau ba năm ch
 mt, cu con trai mi năm vn nhn được mt tm thip sinh nht m viết cho mình (M đã nhqua người dì gi h).
Hôm sinh nh
t 21 tui ca cu cũng vào ngày gi năm th ba ca M, cu nhn được tm thip mng sinh nht mình, vi dòng chnguch ngoc, ch viết cho con: “Mng sinh nht th 21 ca con. Hãy bước vui trong đi sng và nh rng mluôn luôn bên cnh con. “
 
Tôi đ
c nhng dòng chmà a nước mt.
 Tôi nghĩ đ
ến ch vi tt c lòng cm phc. Ch là người biết sng trong ni chết.
Khi không th
ng được bnh tt, ch biết hòa gii vi nó đ sng chm li vi nó tng ngày cho con mình. Chc “Cái chết” cũng nhân nhượng vi ch, thông cm vi ch nhưmt người bn.
 
M
t ch bn k cho nghe v mt bà bn khác. Bà này mi ngoài sáu mươi, nhanh nhn, khe mnh và tính nết vui v, yêu đi.
Nh
ưng khi nàđi ra khi nhà bà cũng mang theo mt b qun áo đc bit, đ c giy v b vào mt cái túi nh riêng trong va-li.
H
i bà, sao li đ b này ra riêng mt gói vy, bà thn nhiên nói:“Nếu tôi chết bt thình lình đâu, tôi có sn qun áo lim, không phin đến ai phi lo cho mình.”
Bà mang theo nh
ư thếlâu lm ri, tôi không biết có khi nào bà ngm nghía mãi, thy chưa dùng ti, bà li đi mt b mi khác cho ưng ýkhông?
Gi
ng như người ph nsp đi d tic hay cm lên, đ xung, thay đi áo qun sao cho đp. Đi vào cái chết cũng có thcoi như đi d mt đám tic.
 
Tôi nghĩ đây là m
t người khôn ngoan, sn sàng cho cái chết mà bà biết nó s đến bt c lúc nào.
Bà đón nh
n cái chết t nhiên, gin d nhưđi d tic, hay mt chuyến đi xa, đi gn, nào đó c
a mình.
 
Nh
ưng không phi ai cũng nghĩ v cái chết gin d như vy. Phn đông mun được sng lâu, nên bao gi gp nhau cũng thích chúc cho nhau tui th.
Thích h
i nhau ăn gì, ung gì cho tr trung mãi. Loài người nói chung, càng ngày càng thích sng hơn chết.
H
 tìm kiếm đ mi phương thuc đ kéo dài tui th. Người ta c đoán, trong mt tương lai rt gn, loài người có th sng đến 120 tui ddàng vi nhng môn thuc ngăn nga bnh tt và bi dưỡng sc khe.
 
R
i người ta s còn to ra nhng b phn mi ca ni tng đ thay thếcho nhng b phn gc b nhim bnh.
Gan, ru
t, bao t v.v, sđược thay như ta thay nhng phn máy móc ca mt cái xe cũ. Chúng ta, ri s sng chen chúc nhau trên mt đt này.
 
Ch
 tiếc mt điu là song song vi vic khám phá ra thuc trường thngười ta cũng phi phát minh ra nhng người máy (robot) đ chăm sóc nhng người già này, vì con cháu quá bn (chc đang chúi đu tìm thuc trường sinh) không ai có thi gichăm sóc cha m già.
 
Theo tôi, ng
m nhìn hình nh mt c ông hay mt c bà lưng còng, tóc bc, đang cô đơn ngi trong mt căn bung trng vng, được mt người máy đút cơm vào ming, tht khó mà cm đng, đôi khi còn cho ta cái cm giác ti thân na.
 
Nh
ưng sng như vy mà có người vn thích sng.
M
t người đàn ông ngoài by mươi, b bnh tim nng, đang nm trong phòng đc bit (ICU) lúc mơ màng tnh dy, nhn vi các con cháu là khi nào vào thăm không ai được mc áo mu đen. Ông kiêng c mu ca thn chết. Ông quên rng thn chết, đôi khi, có th đến vi chiếc áo mu hng.
 
Th
t ra, chính nh “cái chết” cho ta nhn biết là “cái sng” đp hơn và có giá tr hơn, dù cóngười sng rt cơ cc vn thy cuc đi là đp.
 
Nh
ng bc thiên tài, nhng nhà văn ln đã ttìm v cái chết khi hbt đu nhìn thy cái vô v trong đi sng nhưnhà văn Ernest Hemingway, Yasunari Kawabata và ha sĩ Vincent van Gogh, v.v… Chc h không mun sng vì thy mình không còn kh năng hưởng hết v đp ca “cái sng” na.
H
 là mt vài người trong s nh trên mt đt này sau khi chết đli tên tui trên nhng trang s, lưu li hu thế, còn phn đông nhân loi, sau khi chết mt thi gian, không đ li mt di tích nào Con cháu có th cúng được mt hai thế h, sau đó tên tui m dn, mt hn theo ngày tháng, vì chính nhng k thphng đó li tiếp theo nm xung cùng cát bi.
 
Ð
i sng con người chóng qua như c, nhưbông hoa n trong cánh đng, mt cơn gióthong đ làm nó biến đi, nơi nó mc cũng không còn mang vết tích.(Thánh Vnh)
 
Th
ượng Đế khi đem mình vào đi, có hi ý kiến mình đâu. Nên chc chn là khi Ngài gi mình đi cũng chng cn thông báo trước.
 
Chúng ta c
 thong thsng tng ngày, khi nào chết thì chết, mt tri mc ri mt tri ln, bông hoa n ri bông hoa tàn, thế thôi.
 
T
i sao ta phi cay cú vi cái chết? Hãy dùng trí tưởng tượng ca mình, th hình dung ra mt thế gii không có cái chết(*)
 
Ch
c lúc đó chúng ta skhông còn không khí mà th ch đng nghĩ đến có mt phiến đt cho bàn chân đng.
 
Tr
n Mng Tú .
Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Hits: 44

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *