Nàng- Chiều Vàng

Chiều xuống vàng cả một góc trời, những sợi nắng yếu ớt còn vương trên ngọn cây như nuối tiếc ngày  qua mau.
Nàng như sợi nắng cuối ngày buồn hiu hắt, mấy mươi năm qua rồi nàng đã sống nhưng không hiểu vì sao nàng sống? Những ngày còn thanh xuân nàng cũng đã thường có những tư tưởng mà người đời gọi là điên khùng ” tự tử” nhữnng tư tưởng đó cứ lớn dần như những tế bào bệnh hoạn, giờ lớn thêm một chút nữa, biết thêm một chút Phật Pháp nhưng nàng, đôi khi vẫn như người vất vưởng trên cành cây. Có những lúc nàng buồn đến vô cùng tận nhưng nàng không hiểu vì sao nàng buồn?  Giờ thì nàng đã có đủ những vật chất cần thiết cho cuộc sống, nàng tự động nghỉ hưu mặc dù nàng chưa đến tuổi về hưu, nàng dự định sẽ làm một chuyến đi đâu đó, vì biết đâu vô thường đến và ngày mai thức dậy mặt trời đã khuất bóng sau lưng. 

Nàng cũng có một tình yêu, hình như lâu lắm nhưng vẫn còn tồn tại có lẽ vì ngăn sông cách núi… Nàng thích như vậy, nàng chỉ sợ tình yêu kia rồi cũng sẽ như cánh bướm xa xa thấy muôn màu, muôn sắc…khi được rồi muôn màu, muôn sắc vỡ tan…

Và những gì đến rồi sẽ phải đến, rồi đi, đi rồi đến…Một chu kỳ hay một định mệnh, một duyên đến rồi một duyên đi nào ai biết được!

Nàng cứ tưởng thế giới đó sẽ cùng nàng đi hết đoạn đường còn lại trong tâm tưởng. Nàng đã cố tự nhủ mình ” sống buông” nhưng hằng ngày phải sống như vậy thì là “ép” chứ không phải ” buông”, lòng nàng đôi khi cũng chỉ là ” trần tục” dù nàng cố thoát nhưng đôi khi  bất lực… Từng ngày đối diện từng ngày, nàng mới thấy rằng thế giới của nàng và thế giới kia có quá nhiều khác biệt, mỗi ngày sự khác biệt càng tăng theo cấp số nhân…

Có phải thế giới nàng quá xa lạ, hay nàng đã nhìn thế giới xa xa kia bằng con mắt màu hồng, hay tất cả thế giới nầy đang mang mặt nạ và chờ một ngày rơi..? 

Một ngày sẽ rơi nhưng nàng không nghĩ lại rơi sớm thế…

Nàng đau, nỗi đau của thế giới loài người…

Hoàng Thi Khuê Vy

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *