Người Phụ Nữ Việt Nam Qua Thơ Hồ Dzếnh

Cô gái Việt Nam ơi!
Nếu chữ “hy sinh” có ở đời
Tôi muốn nạm vàng muôn cực khổ
Cho lòng cô gái Việt Nam tươi

Trong các tài danh của phong trào Thơ Mới như Thế Lữ, Lưu Trọng Lư; Hồ Dzếnh là một tên tuổi lớn. Độc giả nhớ đến ông ngoài việc ông có một bút danh đặc biệt, ngộ nghĩnh, không giống ai; ông còn là thi sĩ có nhiều bài thơ tuyệt đẹp viết về phụ nữ. Người phụ nữ của ông không phải lúc nào cũng là người tình, người con gái ông yêu như đa số các nhà thơ khác. Người phụ nữ đó có thể là người chị, người mẹ hay một hình tượng tiêu biểu chung – người con gái Việt Nam.

Ảnh hưởng của người mẹ trên thi ca của ông rất rõ nét. Có lẽ vì vậy mà ông đã xuất bản hai tập thơ về Quê Ngoại mà Quê Nội thì không có tập nào. Nếu Quê Ngoại I xuất bản tại Hà-nội năm 1943 thì Quê Ngoại II đến 1993 mới xuất bản tại Hoa Kỳ. 50 năm trời vẫn là Quê Ngoại. Rõ ràng Quê Ngoại mới thật là Quê Nhà. Còn Quê Nội không thấy ông nhắc đến. Như vậy ông khẳng định ông là người Việt Nam một trăm phần trăm, trong cũng như ngoài, dù cha ông là người Minh Hương, tức gốc gác Trung Hoa.

Ngay cái tên Hồ Dzếnh của ông cũng là đề tài để bạn bè trêu chọc. Bạn đổi tên ông là Hồ Dính rồi ngâm nga “Hồ Dính, dính Hồ, Hồ chẳng dính”
Ông là một tài hoa sớm nở… lâu tàn, nhưng cuộc đời lại dỡ dỡ, dang dang. Sống qua bao khổ lụy nên thơ ông mỗi dòng là một giọt máu. Ông đã dùng chữ “máu thơ” để nói về thơ của mình. Nhưng suốt 50 năm từ 1943 đến 1993 cái tài hoa đó bị “frozen” trong tủ lạnh, không chết cũng không sống. Năm mươi năm sau cái hồn thơ ấy được mang ra khỏi tủ lạnh thì nó thành thơ “Vũ Như Cẩn” nghĩa là vẫn như cũ! Nét thơ trong Quê Ngoại II và Quê Ngoại I không khác gì nhau dù 50 năm biết bao vật đổi sao dời.

So với những nhà thơ nổi danh mà sau này thành những tay “mõ làng” thì ông hơn họ nhiều, nhiều lắm. Ông để cho chúng ta những câu thơ để đời, một brand name rất đẹp mà người phụ nữ không cần đến nước hoa xịn, bóp đầm sang trọng, quần áo đắt tiền mà vẫn hãnh diện như mình là một hoa hậu mới đăng quang. Và cái brand name đó chính là “Phụ Nữ Việt Nam”
Thứ hàng hiệu của nhà “thiết kế” Hồ Dzếnh giờ đang là hàng hiếm. Đi tìm từ Nam ra Bắc người ta thấy đầy rẫy hiệu “Chân Dài” mà không dễ gì tìm thấy hiệu “Hy Sinh”.

Để minh chứng cho điều đó, KNVN xin gởi đến các bạn hình ảnh về người con gái, người chị, người mẹ và người phụ nữ Việt Nam qua những bài thơ của thi sĩ Hồ Dzếnh dưới đây.
Xin trân trọng kính mời các bạn thưởng thức.ngocsuong

Giản Dị

Em ăn, em nói, em cười,
Kiếp này không có hai người như em.
Kinh thành: quần nhiễu, hàng len,
Em tôi: aó trắng, quần đen sơ sàị

Ai mà để ý vào ai,
Quần đen lẫn bóng, áo gai lẫn mầu.

Trên đời hai đứa yêu nhau
Quần đen hóa đẹp, áo sầu hóa vui.

Tình là hạnh phúc chia đôi,
Hương lan kẽ đá, trăng soi dậm trường…

Đừng mong ước cả Thiên Đường,
Hãy xin lấy nửa tấc vườn vắng hoa.

Tình người bướm lại, ong qua,
Tình tôi con nước, canh gà hắt hiu.

Sầu tôi bờ bến bao nhiêu,
Nếu đời em để sắc điều gây nên…catlua5

Bài Thơ Tặng Vợ

Mình vừa là chị là em
Tấm lòng người mẹ, trái tim bạn đời
Mai này tới phút chia đôi
Hai ta ai sẽ là người tiễn nhau?
Xót mình đã lắm thương đau
Tôi xin làm kẻ đi sau đỡ mình
Cuộc đời đâu phải phù sinh
Nước non chan chứa nghĩa tình, mình ơi!

nguyencau
Rằm Tháng Giêng

Ngày xưa còn nhỏ ngày xưa
Tôi đeo khánh bạc lên chùa dâng nhang
Lòng vui quần áo xêng xang
Tay cầm hương nến đình vàng mới mua
Chị tôi vào lễ trong chùa
Hai chàng trai trẻ khấn đùa hai bên
“Lòng thành lễ vật đầu niên
Cầu cho tiểu được ngoài Giêng đắt chồng”
Chị tôi hai má đỏ hồng
Vùng vằng súyt nữa quên bồng cả tôi
Tam quan, ngoài mái chị ngồi
Chị nghe đoán quẻ Chị cười luôn luôn
Quẻ Thần thánh mách mà khôn
Số này chồng đắt mà con cũng nhiều
Chị tôi nay đã xế chiều
Chắc còn nhớ mãi những điều chị mơ
Hằng năm tôi đi lễ chùa
Chuông vàng khánh ngọc ngày xưa vẫn còn
Chị ơi thấy vắng trong hồn
Ít nhiều hưng phấn khi còn thơ ngây
Chân đi đếm tiếng chuông chùa
Tôi ngờ năm tháng ngày xưa trở về

Huyền Trân Công Chúa
Huyền Trân Công Chúa

Cảm Xúc

cô gái Việt Nam ơi!
Từ thuở sơ sinh lận đận rồi
Tôi biết tình cô u uất lắm
Xa nhau đành chỉ nhớ nhau thôi

Cô chẳng bao giờ biết bướm hoa
Má hồng mỗi tiết mỗi phôi pha
Khi cô vui thú là khi đã
Bồng bế con thơ đón tuổi già

Cô gái Việt Nam ơi!
Ngọn gió thời gian đổi hướng rồi
Thế hệ huy hoàng không đủ xóa
Nghìn năm vằng vặc ánh trắng soi

Tôi đến đây tìm lại bóng cô
Trở về đường cũ hái mơ xưa
Rau sam vẫn mọc chân rào trước
Son sắc lòng cô vẫn đợi chờ

Đèo con, cắt lúa
Đèo con, cắt lúa

Dãi lúa cô trồng nay đã tươi
Gió xuân ý nhị vít bông cười
Ai hay lòng kẻ từng chăm lúa
Trong một làng con đã héo rồi

Cô gái Việt Nam ơi!
Nếu chữ “hy sinh” có ở đời
Tôi muốn nạm vàng muôn cực khổ
Cho lòng cô gái Việt Nam tươi

HỒ DZẾNH

Vũ Tam Thừa

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

3 thoughts on “Người Phụ Nữ Việt Nam Qua Thơ Hồ Dzếnh”

  1. Trong bài thơ “Đi lễ chuà”, câu thứ 2, tôi nghĩ là “Tôi đi theo chị…”

    Câu thứ 7, tôi nghĩ không phải là Lòng thành lễ vật… mà là “Lònh thành lễ Phật…”

    Câu thứ 11, “Tam quan mái ngói chị ngồi”, nghe buồn cười quá. Chị nào lại leo lên mái ngói tam quan mà ngồi bao giờ. Tôi nhớ câu đó là “Tam quan ngoài mé chị ngồi”

    Câu thứ 13, tôi nhớ là “Quẻ thần thánh mách mà khôn”, chữ “mách” ở đây dùng rất đắc địa, là ngôn-ngữ các thầy bói, thầy cúng và khách hàng.

    1. Cám ơn anh Vina Lâm. Câu 2, câu 7 chúng tôi viết đúng. Câu 11 anh nói đúng. Câu 11 chính xác là “Tam quan ngoài mái chị ngồi”. “Mái” chứ không phải “mé”. Chúng tôi đã sửa nhưng sai sót dựa vào bản in Hồ Dzếnh, Quê ngoại, Nxb Hoa Tiên – Saigon, 1969. Rất thành thật cám ơn lời phê bình của anh.

  2. Ôi những bà mẹ Việt Nam
    muôn vàn kính mến
    Suốt một đời tận tụy cho con
    Trong gian lao cùng muôn vàn khỗ cực
    Dòng suối ngọt ngào
    tưới mát trái tim non

    Vân Dung Nguyễn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *