Về Đâu Ngày Tháng Cũ

Đã về đâu những ngày tháng cũ
Đã về đâu cái thưở yêu nhau
Đã về đâu tiếng cười, tiếng nói
Dĩ vãng nào người đành vùi sâu
Đã về đâu mắt hồng má biết
Đã về đâu tóc nhỏ môi hoa
Đã về đâu tay ngà quấn quít
Xa mất rồi,xa quá rồi, xa quá xa
Ta lang thang đi như người mộng du
Hỡi bóng tối, giấu đâu kỷ niệm ta
Tìm được gì,không thấy gì, chẳng còn gì
Không có gì ngoài lòng buồn đau não nề
Đã về đâu mắt nhìn đắm đuối
Đã về đâu cái thuở yêu nhau
Đã về đâu tiếng hờn tiếng dỗi
Xa mất rồi, ôi mỗi ngày xa vắng hơn
Xa vắng hơn, xa vắng hơn
                         Nguyên Nguyên

 

 

Hits: 46

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Cười Với Trạng Quỳnh

Thừa Giấy Vẽ Voi

Trong lần thi hội Cống, Quỳnh không có ý định để lấy Trạng Nguyên, nên Quỳnh nhận lời.

Lúc vào trường thi, Quỳnh làm bài rất nhanh, xong sớm trước nhiều thí sinh khác. Lẽ ra Quỳnh đem nộp quyển, nhưng vì chẳng thiết chuyện đỗ đạt, nên tái mái dở bài ra xem lại. Thấy còn một đoạn giấy trắng bên dưới, Quỳnh liền chấm bút vẽ một bầy voi, rồi tiện tay đề luôn bên cạnh mấy câu thơ ngẫu hứng:

Văn chương phú túc đã xong rồi
Thừa giấy làm chi chẳng vẽ voi?
Tớ có một điều xin bảo thật
Đứa nào cười tớ, nó ăn boi.

Quỳnh làm như vậy là cố ý chọc tức các quan chủ khảo, họ sẽ điên tiết lên khi đọc những dòng này và sẽ đánh hỏng Quỳnh với tội “Phạm trường quy”. Thực ra Quỳnh đâu cần sự thăng quan tiến chức.

Lúc ấy, có viên quan giám thị theo dõi, liếc thấy bài thơ tứ tuyệt ngạo mạn của Quỳnh, liền chạy đi báo với ban giám khảo. Quan sơ khảo và quan phúc khảo rón rén đến dòm thử thì quả đúng như vậy. Quỳnh biết các hành động của ban giám khảo, nhưng cứ tảng lờ coi như không. Đợi đến lúc các quan trường xúm lại đông đảo, Quỳnh mới đưa bút viết tiếp hai câu thơ nữa vịnh bức tranh voi vừa vẽ:

Voi mẹ, voi con, voi lúc nhúc
Chú sơ, chú phúc, rúc mà coi.

Đám quan viên lúc này cảm thấy sượng sùng nên bấm nhau rút lẹ, đứng lâu ở đó e không khéo lại bị Quỳnh chơi khăm, mất mặt nữa….

 

 

 

Hits: 82

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Cụ Vũ Khiêu “Khiêu Vũ” với “nàng thơ” và “em Ấn”

Cụ Vũ Khiêu “Khiêu Vũ” với “nàng thơ” và “em Ấn”

Gần đây thiên hạ đồn đãi nhiều về Vũ Khiêu, một cụ già đã 100 tuổi mà làm nhiều điều thiên hạ xầm xì, dân mạng ném đá

Thứ nhất là chuyện ông ôm hôn hoa hậu Kỳ Duyên
Thứ hai là chuyện ông đạo thơ để tặng người đẹp
Thứ ba là chuyện câu đối nhà thờ tổ họ Vũ
Thứ tư là chuyện chọn quốc hoa
Thứ năm là chuyện quốc ấn đền Trần

Bạn ngạc nhiên. Ủa, chuyện đâu có gì mà ầm ỉ? Già gần đất xa trời rồi, ổng muốn làm gì thì làm chứ. Mà nhiều khi muốn mà có làm được đâu!
Làm ơn kính lão đắc thọ nhe quý vị. Cho ổng enjoy life một chút đi!

Vũ Khiêu là ai? Sao thiên hạ thích xía vào chuyện của ông già. Ngày xưa Nguyễn Công Trứ còn lấy vợ bé trẻ măng mới 18 tuổi. Đến nỗi đêm tân hôn cô dâu hỏi -Anh bao nhiêu tuổi. Chú rể ỡm ờ ‘Ngũ thập niên tiền nhị thập tam. 50 mươi năm trước anh mới hăm ba hà”. Bất quá bây giờ nếu cụ có tán tỉnh người đẹp Kỳ Duyên 19 tuổi thì Vũ Khiêu vẫn có thể bắt chước các cụ xưa mà nói “Bát thập niên tiền ngã…hai mươi” hay “Năm anh tám mươi, em mới sinh ra đời!”. Nhưng câu chuyện không đơn giản như vậy.

Thưa các bạn, vấn đề ở đây là cụ Vũ Khiêu trước giờ được xem là một biểu tượng văn hóa cho cả nước Việt Nam. Cụ không phải là một ông già bình thường, cụ đại diện cho văn hóa Việt Nam, cụ được xem là quốc sư, một người của công chúng. Do đó cụ không thể muốn làm gì thì làm. Cụ cần có trách nhiệm về việc mình làm, xem việc đó có đúng không, có gây ảnh hưởng gì cho công chúng, cho quốc gia không.

Chúng ta thử xem qua lý lịch của ông một chút nhé:
-Nhà văn hóa lớn đã từng đi du học ở Hungary, Bắc Kinh.
-Nhà nghiên cứu về văn hóa Việt Nam, Viện trưởng đầu tiên của Viện Xã hội học Việt Nam.
-Từng giữ các chức vụ Phó Giám đốc Thông tấn xã Việt Nam và Phó Chủ nhiệm Ủy ban Khoa học Xã hội (nay là Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam).
-Từng được nhà nước Việt Nam phong danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới vào năm 2000.
-Tác giả của nhiều công trình nghiên cứu, “Cao Bá Quát” (1970), “Ngô Thì Nhậm” (1976), “Nguyễn Trãi” (1980),
“Nguyễn Đình Chiểu” (1980), “Bàn về văn hiến Việt Nam” (2000).
-Năm 1996, được nhà nước Việt Nam trao tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh đợt I ngày 10 tháng 9.

Té ngữa chưa! Xem qua mà dễ sợ. Cái resume này gởi đi xin việc về văn hóa là là chớp được cái job thơm của chính phủ liền à!
Nhưng bạn ơi, ở đời coi vậy mà không phải vậy. Thực sự thì…nói ra hơi bất kính, cụ …chẳng biết gì nhiều!

Chi tiết của chuyện thứ nhất là như vầy. Hôm tết vừa rồi, người đẹp hoa hậu Kỳ Duyên có đến chúc tết cụ
Cụ làm tặng cho người đẹp hai câu đối nghe rôm rã lắm.vukhieuvakyduyen

“Trí như bạch tuyết tâm như ngọc
Vân tưởng y thường hoa tưởng dung”

Với mấy người “Háng” hẹp, nghe không hiểu gì hết, thì rất thán phục cụ. Nhưng ai có chút kiến thức về thơ Đường thì biết ngay câu dưới là của nhà thơ Lý Thái Bạch trong bài Thanh Bình điệu nổi danh đời nhà Đường, viết khi tả Dương Quý Phi. Đại khái Lý Bạch khen Dương Quý Phi “Mây đẹp như áo nàng, Hoa đẹp như mặt nàng”
Rõ ràng cụ “chôm” thơ của Lý Thái Bạch, mà “chôm” không đúng câu, dùng không đúng chổ. Thanh Bình điệu là bài thơ thuộc loại “erotic – gợi tình” nhắc cảnh mây mưa của Đường Minh Hoàng và Dương Quý Phi, mà ông lại tặng cho một cô gái 19 tuổi còn trinh nguyên, độc thân chưa lập gia đình thì tội nghiệp cho cô hoa hậu Kỳ Duyên quá!

Nhất chi hồng diệm lộ ngưng hương
Vân vũ Vu Sơn uổng đoạn trường

Trần Trọng San dịch

Một nhánh hồng tươi, móc đọng sương,
Mây mưa Vu giúp uổng sầu thương.

Nếu các bạn muốn xem cả bài thơ và bản dịch sang tiếng Việt thì có ngay.
Còn các bạn muốn biết rõ hơn bài Thanh Bình điệu Lý Thái Bạch làm trong trường hợp nào thì bấm vào đây
Thanh Bình điệu

duongquyphi

Dưới đây là nguyên bản Thanh Bình điệu

Thanh bình điệu (khúc 1)

Vân tưởng y thường hoa tưởng dung,
Xuân phong phất hạm lộ hoa nùng.
Nhược phi Quần Ngọc sơn đầu kiến,
Hội hướng Dao Đài nguyệt hạ phùng.

Bản dịch của Trần Trọng San

Mặt tưởng là hoa, áo ngỡ mây,
Hiên sương phơ phất gió xuân bay.
Nếu không gặp gỡ trên Quần Ngọc,
Dưới nguyệt Dao Đài sẽ gặp ai.

Ngoài chuyện đạo thơ, câu trên, vế một viết “Trí như bạch tuyết tâm như ngọc” nghe là lạ. Đâu ai ví “Trí” như tuyết trắng. Nếu ngu thì người ta nói “Đầu mày toàn đậu hủ!” Tức là nhìn giống óc mà không phải là óc. Như vậy ở đây, cụ Vũ Khiêu khen hay chê hoa hậu Kỳ Duyên? Có lẽ là chê, vì tuyết màu trắng giống óc mà không phải là óc. Hay là cụ cũng chẳng “care” câu mình viết có ý nghĩa hay không, chỉ cần đọc lên nghe “nổ rôm rã” là đạt rồi
Chưa hết, khi tặng thơ cụ ôm và hôn hít lên má hoa hậu Kỳ Duyên. Cái hôn không có vẽ gì là “cụ ôm cháu” mà rõ ràng là cụ “gở gạc chút đỉnh”. “‘Anh’ hôn em vì em trẻ đẹp và thơm như múi mít”. Tấm ảnh này đã gây nên nhiều tranh cãi trong dư luận và cộng đồng mạng. Người miền Nam trước cảnh này họ sẽ gọi cụ là “Thằng cha già dzịch!’
Mà “dê” thì thằng đàn ông nào chả dê. Trẻ dê theo trẻ, già dê theo già mà. Cái này chuyện nhỏ! Bỏ qua được.

Sang chuyện thứ ba. Câu đối nhà thờ tổ họ Vũ
Ở đình làng An Trì, Hải Phòng, ngôi đình thờ Ngô Quyền được xây dựng từ đầu thế kỷ 19, có hai câu đối.

(Bản gốc)
“Vạn cổ càn khôn hưng tái tạo.
Cửu vân nhật nguyệt ánh trùng quang”

Nhà quốc sư “chôm” và sửa chút xíu thành

(Bản chôm và sửa lại)
“Vạn cổ càn khôn hưng tái tạo.
Cửu tiêu nhật nguyệt phúc trùng quang”

Đó là câu đối của ông Vũ Khiêu dâng vào Miếu Thần tổ Vũ Hồn ở Mộ Trạch, Hải Dương.
Ông sửa chữ “vân” thành chữ “tiêu” chũ “ánh” thành chữ “phúc” .

Nhật, Nguyệt tức mặt trời, mặt trăng. Hai vật chiếu sáng thì dùng chữ “ánh” trong câu hay quá, đẹp quá.
Nguyên câu ngon lành của người ta, cụ moi chữ “ánh” ra, bỏ vào chữ “phúc” vào, thấy khập khiểng quá.
Giống người đang mặc áo bộ đồ com-lê mà thay cái quần dài ra, mặc chỉ cái quần đùi thôi.
Hay như chú ba Tàu nói tiếng ta về cái quần rách. “Cái quần lị pể dzồi!”

motrach

Cụ tặng 2 câu đối như vậy mà bao nhiêu con cháu họ Vũ ở Mộ Trạch có hay biết gì đâu. Hay nhiều khi có người biết mà vẫn tủm tỉm mỉm cười. Dại gì chọc đến ông. Nói ông dốt, ông sai, trong khi ông là quốc sư của nhà nước khác gì bảo đảng dốt, đảng sai. Thôi cứ xem như mình không biết gì cho xong chuyện. Ách giửa đàng dại gì quàng vào cổ.

Hoa Mào Gà
Hoa Mào Gà

Đến chuyện thứ tư. Chọn quốc hoa.
Quốc hoa là loại hoa được chọn làm hoa tiêu biểu cho nước đó. Thí dụ hoa anh đào thì ai cũng biết là quốc hoa của Nhật. Singapore hoa Lan, Lào hoa Đại, Philippines với hoa nhài, Malaysia với hoa râm bụt. Các bạn ngạc nhiên chưa? Hoa sen đẹp vậy mà chẳng ai chọn. Trời Phật để dành cho nước mình mà. Các bạn muốn biêt thêm chi tiết quốc hoa của các nước Đông Nam Á thi click vào đây

Quốc hoa của 10 nước Đông Nam Á.

hoa-sen
Hình Hoa Sen

 

Hoa sen tượng trưng cho sự thanh cao, bất khuất của con người trước mọi nghịch cảnh. Hoa sen quen thuộc với người Việt như vậy thế mà khi hỏi cụ Vũ Khiêu rằng cụ chọn hoa gì làm quốc hoa thì cụ đáp: Hoa Mào Gà. Mào Gà là tên một bịnh hoa liễu do chơi bời, phóng đảng, quan hệ nam nữ bừa bãi, cụ Vũ Khiêu ơi!

Sau này bị phản đối quá cụ mới nói chữa đi “Đó là trước đây, giờ số đông nhân dân chọn hoa sen, tôi cũng đồng tình. Chọn Quốc hoa phải dựa trên ý kiến của đa số.”

Chuyện thứ năm. Chuyện Quốc Ấn Đền Trần.

andentran
Xếp Hàng Rồng Rắn Để Xin Ấn Đền Trần 

Hàng năm vào trung tuần tháng giêng dân ở các nơi đổ dồn về đền Trần ở Hưng Hà, Thái Bình xếp hàng rồng rắn để xin cho được “Ấn Đền Trần”. Người dân tin là sẽ mang về tài lộc, bình an cho bản thân và gia đình. Nếu quả thật như vậy thì mình mua mang về Mỹ bán $1000 đô một tờ chắc sẽ có người mua!
Người ta đồn đó là ấn của vua Nhà Trần. Trên đó có khắc bốn chữ Tàu viết theo lối Tiểu Triện, một cách viết khác của tiếng Tàu. Sở dĩ người dân tin là ấn vua Trần thật vì Ông Vũ Đức Thơm, Giám đốc Bảo tàng tỉnh Thái Bình, đã đến hỏi quốc sư Vũ Khiêu. Cụ nói bốn chữ đó là “Quốc vương thiên nhân”, ấn của vua Trần.
Thật sự bốn chữ đó là “Thượng nguyên Chu thị” , nghĩa là “Tiết Thượng nguyên nhà họ Chu”, nói gọn lại đó là Ấn của dòng họ Chu. Như vậy đâu phải ấn của vua Trần.  Họ Chu ghi rõ rành rành ra đó mà. Báo Tiền Phong Online nói “Ấn Đền Trần ở Hưng Hà, Thái Bình không phải là ấn của Vua Trần. Đó chỉ là một phiên bản ông chằng bà chuộc, có khả năng phát xuất tận xứ Tàu!”

andentran4
Ấn Đền Trần sao chữ là “Thượng Nguyên Chu Thị”? 

Trời ơi, đất hỡi! Cái ấn vớ vẫn của Tàu mà cụ nói là của vua Trần để dân chúng xếp hàng trong gió mưa vất vả để lấy tờ giấy thổ tã đó về cầu xin bình an, tài lộc.
Ông trời ơi, ngó xuống mà xem! Con cháu Lạc Hồng ngày nay sao đến nỗi thế này! Cụ Vũ Khiêu ơi, cụ làm như thế mà cụ không biết xấu hổ sao cụ? Cụ cần lên tiếng ngay. “Thưa đồng bào, tôi quen tật nỗ nên không biết mà vẫn nói bừa. Thật sự tôi cũng không rõ bốn chữ đó là chữ gì, xin đồng bào tha lỗi cho tôi!”
Vậy là xong rồi đó cụ!  Lương tâm cụ giờ thảnh thơi. Cụ có thể an hưởng tuổi già theo chân Phật Đà, tu tâm dưỡng tính thì cái phúc đức của đất trời lại quay về với cụ.

andentran3
Dân chúng tin tờ Ấn Đền Trần này sẽ mang đến tài lộc

Qua câu chuyện của cụ Vũ Khiêu, chúng ta phải cám ơn cụ. Họa trung hữu phúc mà. Nhờ cụ mà chúng ta học được bài học quý giá. Dân tộc Việt, cần phải học, học nhiều, học để biết nhiều, để thấy đâu là đúng, đâu là sai. Nếu không cả nước sẽ xuống hố, cả dân tộc sẽ thống khổ muôn năm. Khi viết đến đây SG chợt liên tưởng đến xã hội Việt Nam thời Tư Lực Văn Đoàn. Kẻ có lòng, có tri thức thí ít; kẻ mê muội, ít học thì nhiều. Hay có học mà là cái học “dõm”, học để có tấm bằng để thăng quan tiến chức, để “nổ” lấy le mà không có cái thực tài.

Để tóm tắt và để kết thúc bài viết này, SK xin tặng quý vị bài thơ sau đây. SK xin các bạn thứ lỗi nếu có lời lẽ đùa giỡn quá đáng, xúc phạm đến quý vi.

Cụ xa tăm tắp miếng trầu
Vũ lộ một chút dãi dầu có sao
Khiêu ngồi khua mõ trên cao
Khiêu vo ve bậc tiêu tao ốc nhồi
Vũ cành thông muộn mất rồi
Với hư không thế này thôi hãy còn
Nàng cười nước nước non non
Thơ lưng túi đá mấy hòn túi lưng
Và lần ấy khách cả mừng
Em nằm sóng lớp phế hưng áo chầu
Chữ vô tâm cái dao bầu
Ấn phường lòi tói nọ đau quỉ thần

Cụ đi đâu đó vuông tròn
Vũ xuân chăng tái cửa son đù đờ
Khiêu vũ lõm bõm phất phơ
Khiêu khom khom cật ngẩn ngơ vãi lần
Vũ cay đắng kiếp phong trần
Với hư không đã mặc quần con cua
Nàng e ấp chả ăn thua
Thơ ngây thiếp nhớ già nua lặng tờ
Và đôi khi biết bao giờ
Em còn nhớ cách ngâm thơ giữa dòng
Chữ duyên phì phạch trong lòng
Ấn năm canh dưới nương long thương chàng

 

Bạn đọc xong than phiền “hiểu được chết liền!” .
Không hiểu thì mang đến cụ Vũ Khiêu! Lần này cụ sẽ nói dễ thương lắm “Cụ cũng chẳng biết. Nó làm thơ máy, chữ nghĩa lung tung, ai mà hiểu được!”

giao-su-Vu-Khieu
Mừng Thọ cụ Vũ Khiêu

Wow! Lời nói chân thật dễ thương chưa! Cảm ơn cụ Vũ Khiêu. Nhờ cụ mà cháu có cảm hứng để viết bài này. Thú thật cháu cũng họ Vũ. Chắc cũng là bà con xa với cụ.
Thế đấy, cụ bây giờ đâu còn là “Ông già dịch nửa”. Cụ giờ là một “Tiên ông”. Các hoa hậu sẽ rần rần đến thăm cụ. Cụ chẳng cần ôm hôn đâu. Các cô ấy sẽ ôm hôn cụ.
Cụ dễ thương, đánh kính, đáng mến quá mà. Lúc đó cụ sẽ cảm được cái tình cảm tự nhiên thanh khiết và một ánh hào quang chợt lóe lên nơi tâm hồn cụ. Cụ chợt ngộ ra cái “Đạo Làm Người”. Cụ sẽ gọi phone nói với nói với dân chúng đến xin ấn đền Trần lời xin lỗi. “Tin gì ba cái nhảm nhí ấy! Phật ở Tâm. Nhọc Chi Kiếm Tầm. Cứ đưa tay sờ ngực. Ấn đền Trần nằm nơi đấy”

Cụ làm thơ tặng Kỳ Duyên, nay cháu cũng xin làm thơ tặng cụ

Đẹp người, đẹp lão, đẹp tâm
Sống chân, sống thật khó tầm Vũ Khiêu

Cụ giờ là hàng hiếm đấy, cháu muốn ôm hôn cụ nhưng sợ “nhà dzăng” Trần Mạnh Hảo ném đá cho cháu là bê-đê thì tiêu đời.
Thôi, xin bắt tay cụ nhé. Nếu có duyên, sẽ có ngày bác cháu mình gặp nhau!.

Sáu Không

Hits: 274

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Người Xa Khuất Nẻo

Tình đã đi rồi thôi ước mong

Đêm nay sương thấm lạnh vô cùng

Ta thấy người qua màn khói thuốc

Quyện dần tan loãng giữa mông lung

Ôi sóng hắt hiu dấy biển sầu

Thuyền mơ chìm đắm bão thương đau

Có người chết đuối trong quằn quại

Để rụng linh hồn xuống vực sâu

Của nhớ của thương thuở hẹn hò

Chừ đây ta đứng giữa bơ vơ

Người xa khuất nẻo tầm tay hụt

Mộng tưởng hong buồn ôm xác xơ

Kỷ niệm mơ hồ như bóng ma

Chợt tan chợt hiện chợt đậm đà

Người không rời khỏi ta quay quắt

Cho dài nuối tiếc đậm xót xa

Hits: 53

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Ma Ha Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh

Diễn qua thể thơ Lục Bát

Câu 2:

Bồ Tác siêu vượt Thánh, phàm

Sáu nơi chia cách bao hàm nhau thôi

Tâm không quán tự tại rồi

Đất Trời vô ngại, đại hồi thần thông

Pháp Thiền vào đúng Chánh Tông

Du hí Tam Mụi, Tây, Đông độ trần

Mười phương cảm ứng nhiệm trông

Mảy may nào thấy, hành tung Phật Đà

Hits: 44

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

New Album Thank You, Merci Canada

Nhạc sĩ Vũ Hàn Giang tác giả bản Thank You, Merci Canada, vừa mới cho phát hành album Thank You, Merci Canada trên iTunes.

Click vào link dưới đây để nghe thử
Vu Han Giang New Album

Ông là nhạc sĩ tỵ nạn đầu tiên được chính Thủ Tướng Canada  Steven Harper khen ngợi.  Xin xem bài viết của KMVN trước đây

Thank You, Merci Canada

Xin tất cả các bạn ủng hộ cho người nhạc sĩ đã gây được thiện cảm của người  bản xứ, chính quyền Canada và mang lại vinh dự cho cộng đồng Việt Nam.

Thành thật cám ơn các bạn.

Hits: 118

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Thơ Trong Ảnh

Thơ và Nhiếp ảnh tuy hai là một. Một cái có lời, một cái không lời. Người ta hay nói “Một tấm hình bằng một ngàn chữ” như vậy nhiếp ảnh hơn thơ trong phần giao cảm với người đọc, người xem?
Trong đời sống có những cái vô hình không thấy; có những cái trừu tượng bên trong mà nhiếp ảnh và hội họa không chụp, không vẽ lên được. Có phải vì vậy mà tranh lập thể ra đời để cố diễn tả cái “dimension” mới đó. Thơ không giới hạn không gian bao nhiêu chiều. Bao nhiêu “dimesion” cũng được. Nhà thơ có được cái tự do đó. Trong một câu thơ nhà thơ có thể nhảy từ thế giới này qua thế giới khác một cái “rột”. Muốn chiều nào thi có chiều đó, vì “lời” là thần diệu. Một chữ là có tất cả và cũng chỉ một chữ là tất cả biến mất. Nhưng mỗi cái, mỗi vẽ. Qua một tấm ảnh, nó tức thời khơi dậy cho ta bao cảm xúc. Đó đến nhanh và mạnh hơn. Ào một cái, chúng ta có đủ thứ hết. Tại sao chúng ta có những tấm ảnh để đời? Vì đó là những thần chú (mantra) bằng hình. Một tấm hình của người mẹ đã qua đời đã lâu, có thể giúp người con vượt qua được cơn bạo mình, những lúc tuyệt vọng, khổ đau vì cảm nhận một biển tình thương của me. Một điều nghe rất phản khoa học nhưng những ai đã trải qua mới hiểu được.

Hôm nay, KMVN xin giới thiệu đến các bạn một nhà nhiếp ảnh tài tử nhưng những tấm hình ông chụp chứng tỏ một đây là một tài năng hiếm có. Qua trực giác tôi cảm nhận được ông chụp không phải bằng cái Máy mà còn bằng cái Tâm. Nên từ những cái, những cảnh vật hết sức bình thường, ông đã biến nó thành một tác phẩm nghệ thuật phi thường. Nhiều tấm xem còn có hồn các tay nhiếp ảnh nhà nghề của National Geographic. Dù mới cầm máy có 6 tháng với một máy chụp hình Sony A77, ông đã ghi lại nhưng tấm hình tuyệt vời ở nước Tiệp Khắc bên trời Âu. Như vậy không phải bao lâu cầm máy ảnh, mà là chiều sâu của tâm hồn là yếu tố để cho ra những tác phẩm để đời

KMVN xin giới thiệu Mario Đàm Quang Tú.
Các bạn yêu thích những tấm ảnh náy có thể lien lạc với Mario Đàm qua facebook của anh

Mario 10

 

Mario 2

Mario 5

Mario 9

 

Mario 12

Mario 8
mario 14

mario 13

mar 15

Mario 15

Mario 16

Mario 17

Mario 18

Hits: 131

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Sáu Bài Thơ Khi Máy Ngồi Thiền

Bài 1
Phật thanh tân đóa mộng đầu
Ở trong sương nhuộm sắc mầu hư không
Nơi nơi lệ ứa pha hồng
Tâm can thánh nữ nội đồng hôm qua
Nhọc nhằn ly biệt ruột rà
Chi bằng mỉm miệng tiên nga cười xòa
Kiếm bàn chân chợt ngộ ra
Tầm xuân nghìn thuở nhìn ta trăng cười

Bài 2
Phật hai con mắt phồn hoa
Ở trong tim phổi rạng hòa bài ca
Nơi nào đó đất thiết tha
Tâm xiêu mặc sức em xa dặm dài
Nhọc tao ngộ, hạnh ngân đài
Chi tâm để sự hình hài lân la
Kiếm lời ước thệ bôn ba
Tầm xuân gió lộng bay tà áo xanh
giotsuong3
Bài 3
Nhà mình nhất thể hương màu
Tranh khung trời chuyện mai sau biên đình
Cửa thiền tâm sự phong tình
Gỗ sầu sa mạc điêu linh lá cồn
Đời trôi như vó ngựa dồn
Thanh minh vĩnh quyết sinh tồn hư không
Thoát y lệ ứa pha hồng

Bài 4
Không mang cái sắc khuynh thành
Đúng Tiền Đường một dòng xanh phai mờ
Không chơi thắm thiết một giờ
Sai làn mi ngõ ban sơ cho đời
Tự ngày xưa nghiệp bày phơi
Tại con mắt ấy khung trời tồn sinh
Tâm hồn vạn lý tiến trình
giotsuong6
Bài 5
Ngồi khua mõ tự hỏi mình
Thiền đầu núi bước em xinh gọi về
Trên bờ đê giữa bốn bề
Tảng quần hồng mở mắt quê quán nhà
Đá xây giấc mộng nguy nga
Xanh duyên, đỏ nghiệp duyên xa dặm dài

Bài 6
Gió sương cốt cách sơ khai
Ngàn xanh gõ nhịp dẻo dai ven đường
Di người con gái đoạn trường
Động xanh khuê các mười phương sương đào
Muôn người thuở động binh đao
Cành trâm bất diệt xôn xao sinh tồn
Nở xin cứ để vô ngôn
Hoa phai màu tím lặng hồn chiêm bao

Sáu Không

Hits: 84

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Đức Vĩnh – Niềm Tin Của Một Dân Tộc

Trước rất nhiều màn trình diễn của bao thí sinh từ khắp ba miền đất nước đổ về, dành được giải chung kết cho cuộc thi tài năng trè 2015 với bô môn hát chèo, em Nguyễn Đức Vĩnh, mới 8 tuổi đến từ quê hương quan họ Bắc Ninh, đã làm tất cả ban giám khảo và khán giả ngẫn ngơ vì vô cùng xúc động và ngưỡng mộ.

Trong đoạn diễn Xúy Vân Giả Dại, Đức Vĩnh đã cho thấy em là một thần đồng hát chèo. Vỡ diễn của em chưa nghệ sĩ chèo nào từ trước đến nay sánh kịp. Cậu bé mới 8 tuổi, chưa qua một trường lớp đào tạo nào, chỉ thích xem chèo với ông nội qua băng dĩa vậy mà có thể học hỏi một cách mau chóng cái tinh hoa của văn hóa nghệ thuật cổ truyền.

Xúy Vân Giả Dại
Xúy Vân Giả Dại

Bắc Ninh xưa nay là nơi thanh lịch, trai tài gái sắc, lịch lãm, duyên dáng với giong ca Quan Họ tình tứ, lãng mạn mà vô cùng tao nhã. Ngày nay cái nôi văn hóa đã sản sinh một “Thánh Gióng” của nghệ thuật hát chèo. Trước bao ảnh hưởng của văn hóa và âm nhạc Âu Mỹ, sự xuất hiện của Đức Vĩnh là món quà của Thượng Đế ban cho nước Việt. Em có thể vực dậy cả một nghệ thuật cổ xưa của cha ông. Một nghệ thuật đang đứng trước nguy cơ ngày càng mai một.

Hy vọng giới thẩm quyền ở Việt Nam nhận ra được giá trị này và nâng đở cho em Đức Vĩnh về vật chất cũng như về tinh thần. Tạo điều kiện cho em phát huy hết khả năng của mình. Không biết có ban ngành, bộ trưởng, giám đốc nào khen thưởng em chưa hay các quý vị đó đang bận rộn lo chuyên tào lao làm giàu cho gia tộc.

KMVN thành thật chúc mừng em nhé Đức Vĩnh – Đức là công đức, Vĩnh là mãi mãi muôn đời. Đức Vĩnh là cái “Công Đức Muôn Đời” đấy. Tên bố mẹ đặt cho em tưởng như là một trọng trách “Làm sống dậy và phát huy nghệ thuật cổ truyền của cha ông”. Các lớp trẻ sẽ theo gương em tìm về văn hóa nguồn cội, phát huy tinh hoa của dòng dõi Lạc Hồng. Sẽ không còn nữa lớp trẻ Việt Nam liều lĩnh đua xe, nghiện ngập xì ke, ma túy, sống thác loan, hoang phí trên đồng tiền bất chính của cha me. Em chính là niềm tin cho một nước Việt mới, tài giỏi nhưng nhân ái, biết sống có văn hóa và đóng góp tích cực vào nền văn minh, sự an lạc cho cả thế giới.

Mời các bạn thưởng thức các màn trình diễn của em Đức Vĩnh

Xúy Vân Giả Dại, Nguyễn Đức Vĩnh hát chèo
Tìm kiếm tài năng Việt Nam 2015


Trích đoạn tuồng “Ông già cõng vợ đi xem hội” – Nguyễn Đức Vĩnh (CK Vietnam’s Got Talent 2015)

Vũ Tam Thừa

Hits: 114

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Bài Thơ Máy Cho Em

Anh về đất đáy linh hồn
Làm vui sướng vó ngựa chồn em ơi
Em lăn lóc một đời người
Buồn nhiều hỗn độn trêu ngươi sá gì
Xin chào nhau rất nhu mì
Lỗi bàn chân bước làn mi sương đào
Em cày cấy dưới mưa rào
Nhé màu hoa tím vì sao đêm buồn

Sáu Không

Hits: 92

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Người Phụ Nữ Việt Nam Qua Thơ Hồ Dzếnh

Cô gái Việt Nam ơi!
Nếu chữ “hy sinh” có ở đời
Tôi muốn nạm vàng muôn cực khổ
Cho lòng cô gái Việt Nam tươi

Trong các tài danh của phong trào Thơ Mới như Thế Lữ, Lưu Trọng Lư; Hồ Dzếnh là một tên tuổi lớn. Độc giả nhớ đến ông ngoài việc ông có một bút danh đặc biệt, ngộ nghĩnh, không giống ai; ông còn là thi sĩ có nhiều bài thơ tuyệt đẹp viết về phụ nữ. Người phụ nữ của ông không phải lúc nào cũng là người tình, người con gái ông yêu như đa số các nhà thơ khác. Người phụ nữ đó có thể là người chị, người mẹ hay một hình tượng tiêu biểu chung – người con gái Việt Nam.

Ảnh hưởng của người mẹ trên thi ca của ông rất rõ nét. Có lẽ vì vậy mà ông đã xuất bản hai tập thơ về Quê Ngoại mà Quê Nội thì không có tập nào. Nếu Quê Ngoại I xuất bản tại Hà-nội năm 1943 thì Quê Ngoại II đến 1993 mới xuất bản tại Hoa Kỳ. 50 năm trời vẫn là Quê Ngoại. Rõ ràng Quê Ngoại mới thật là Quê Nhà. Còn Quê Nội không thấy ông nhắc đến. Như vậy ông khẳng định ông là người Việt Nam một trăm phần trăm, trong cũng như ngoài, dù cha ông là người Minh Hương, tức gốc gác Trung Hoa.

Ngay cái tên Hồ Dzếnh của ông cũng là đề tài để bạn bè trêu chọc. Bạn đổi tên ông là Hồ Dính rồi ngâm nga “Hồ Dính, dính Hồ, Hồ chẳng dính”
Ông là một tài hoa sớm nở… lâu tàn, nhưng cuộc đời lại dỡ dỡ, dang dang. Sống qua bao khổ lụy nên thơ ông mỗi dòng là một giọt máu. Ông đã dùng chữ “máu thơ” để nói về thơ của mình. Nhưng suốt 50 năm từ 1943 đến 1993 cái tài hoa đó bị “frozen” trong tủ lạnh, không chết cũng không sống. Năm mươi năm sau cái hồn thơ ấy được mang ra khỏi tủ lạnh thì nó thành thơ “Vũ Như Cẩn” nghĩa là vẫn như cũ! Nét thơ trong Quê Ngoại II và Quê Ngoại I không khác gì nhau dù 50 năm biết bao vật đổi sao dời.

So với những nhà thơ nổi danh mà sau này thành những tay “mõ làng” thì ông hơn họ nhiều, nhiều lắm. Ông để cho chúng ta những câu thơ để đời, một brand name rất đẹp mà người phụ nữ không cần đến nước hoa xịn, bóp đầm sang trọng, quần áo đắt tiền mà vẫn hãnh diện như mình là một hoa hậu mới đăng quang. Và cái brand name đó chính là “Phụ Nữ Việt Nam”
Thứ hàng hiệu của nhà “thiết kế” Hồ Dzếnh giờ đang là hàng hiếm. Đi tìm từ Nam ra Bắc người ta thấy đầy rẫy hiệu “Chân Dài” mà không dễ gì tìm thấy hiệu “Hy Sinh”.

Để minh chứng cho điều đó, KNVN xin gởi đến các bạn hình ảnh về người con gái, người chị, người mẹ và người phụ nữ Việt Nam qua những bài thơ của thi sĩ Hồ Dzếnh dưới đây.
Xin trân trọng kính mời các bạn thưởng thức.ngocsuong

Giản Dị

Em ăn, em nói, em cười,
Kiếp này không có hai người như em.
Kinh thành: quần nhiễu, hàng len,
Em tôi: aó trắng, quần đen sơ sàị

Ai mà để ý vào ai,
Quần đen lẫn bóng, áo gai lẫn mầu.

Trên đời hai đứa yêu nhau
Quần đen hóa đẹp, áo sầu hóa vui.

Tình là hạnh phúc chia đôi,
Hương lan kẽ đá, trăng soi dậm trường…

Đừng mong ước cả Thiên Đường,
Hãy xin lấy nửa tấc vườn vắng hoa.

Tình người bướm lại, ong qua,
Tình tôi con nước, canh gà hắt hiu.

Sầu tôi bờ bến bao nhiêu,
Nếu đời em để sắc điều gây nên…catlua5

Bài Thơ Tặng Vợ

Mình vừa là chị là em
Tấm lòng người mẹ, trái tim bạn đời
Mai này tới phút chia đôi
Hai ta ai sẽ là người tiễn nhau?
Xót mình đã lắm thương đau
Tôi xin làm kẻ đi sau đỡ mình
Cuộc đời đâu phải phù sinh
Nước non chan chứa nghĩa tình, mình ơi!

nguyencau
Rằm Tháng Giêng

Ngày xưa còn nhỏ ngày xưa
Tôi đeo khánh bạc lên chùa dâng nhang
Lòng vui quần áo xêng xang
Tay cầm hương nến đình vàng mới mua
Chị tôi vào lễ trong chùa
Hai chàng trai trẻ khấn đùa hai bên
“Lòng thành lễ vật đầu niên
Cầu cho tiểu được ngoài Giêng đắt chồng”
Chị tôi hai má đỏ hồng
Vùng vằng súyt nữa quên bồng cả tôi
Tam quan, ngoài mái chị ngồi
Chị nghe đoán quẻ Chị cười luôn luôn
Quẻ Thần thánh mách mà khôn
Số này chồng đắt mà con cũng nhiều
Chị tôi nay đã xế chiều
Chắc còn nhớ mãi những điều chị mơ
Hằng năm tôi đi lễ chùa
Chuông vàng khánh ngọc ngày xưa vẫn còn
Chị ơi thấy vắng trong hồn
Ít nhiều hưng phấn khi còn thơ ngây
Chân đi đếm tiếng chuông chùa
Tôi ngờ năm tháng ngày xưa trở về

Huyền Trân Công Chúa
Huyền Trân Công Chúa

Cảm Xúc

cô gái Việt Nam ơi!
Từ thuở sơ sinh lận đận rồi
Tôi biết tình cô u uất lắm
Xa nhau đành chỉ nhớ nhau thôi

Cô chẳng bao giờ biết bướm hoa
Má hồng mỗi tiết mỗi phôi pha
Khi cô vui thú là khi đã
Bồng bế con thơ đón tuổi già

Cô gái Việt Nam ơi!
Ngọn gió thời gian đổi hướng rồi
Thế hệ huy hoàng không đủ xóa
Nghìn năm vằng vặc ánh trắng soi

Tôi đến đây tìm lại bóng cô
Trở về đường cũ hái mơ xưa
Rau sam vẫn mọc chân rào trước
Son sắc lòng cô vẫn đợi chờ

Đèo con, cắt lúa
Đèo con, cắt lúa

Dãi lúa cô trồng nay đã tươi
Gió xuân ý nhị vít bông cười
Ai hay lòng kẻ từng chăm lúa
Trong một làng con đã héo rồi

Cô gái Việt Nam ơi!
Nếu chữ “hy sinh” có ở đời
Tôi muốn nạm vàng muôn cực khổ
Cho lòng cô gái Việt Nam tươi

HỒ DZẾNH

Vũ Tam Thừa

Hits: 1459

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Mèo Hoang

Tàn một mùa Đông. Những chú mèo hoang bắt đầu chui ra khỏi  tổ ấm  tạm, mẹ con mèo ngồi bên nhau sưởi ấm trên cái bờ thành cao sau những căn nhà. Trông chúng dường như rất hạnh phúc, thấy rất thương. Cái tổ mà tôi đã vô tình lót cho chúng. Gẫm cho cùng, nhìn lại cuộc đời của những con súc sanh thật là tội nghiệp. Vì duyên nào, nhân nào? Mà lại có kiếp người, rồi kiếp thú?

Những con mèo nhà thì được người ta nuôi trong nhà, ăn uống, chăm sóc, thương yêu, bồng ẵm, được chủ cưng,  ngủ chung với chủ nữa. Dù là kiếp mèo, nhưng làm mèo nhà vẫn còn may mắn hơn. Chỉ tội nghiệp cho những con mèo hoang ,cứ lang thang khắp đó đây suốt ngày để tìm miếng ăn, tối tìm một chỗ tạm nào đó khoanh tròn ngủ. Những mùa ấm thì kiếp mèo hoang cũng “ok”, ăn ngủ cũng dễ dàng. Nhưng đến mùa Đông thì thật tội nghiệp. Có lần tôi nhìn thấy chúng đứng trên những bờ thành xi măng sau nhà run cầm cập. Làm sao với bộ lông mỏng manh của nó có thể ấm thân  với nhiệt độ bên ngoài là âm 10 độ F. Thế mà đã mấy năm rồi chúng vẫn sống được. Cứ sau mỗi một mùa Đông tôi ra sau vườn xem chúng có còn sống không? Vẫn còn sống sau mùa Đông năm nay. Mặc dù nhìn chúng thấy rất thương, tội nghiệp, nhưng không thể mang vào nhà nuôi, điều đó rất nhiêu khê với tôi( một người lúc nào cũng bận rộn). Nhưng thật ra, khi tôi mang vào nhà chưa chắc gì chúng nó chịu ở trong nhà, vì nó vốn dĩ đã sống tự do, rất tự do quen rồi…Thường khi mình nhìn một chúng sinh mình thấy họ sống rất đau khổ, tội nghiệp. Nhưng chính bản thân họ, thì họ không thấy, hay họ lại cảm thấy hạnh phúc nữa là khác. Bỡi lẽ vì: họ không có Tâm phân biệt, thì làm sao so sánh khổ và vui? Khi không còn thấy “ Năng và Sở” nữa thì tâm  sẽ Tịnh.

Mèo hoang cũng có một cái tổ ở sau vườn nhà tôi, mà tôi đã vô tình làm cho chúng. Vải vụn nhiều quá, không biết để đâu nên đem ra để một góc ở sau vườn. Dưới một cái bàn lớn, tôi trải một miếng khăn bàn lớn chấm đất, thế là được một cái nhà nho nhỏ, ấm cúng cho các chú( đây là cái bàn để sau vườn mùa hè ra nướng thịt). Một ngày tôi vô tình dở cái khăn bàn lên để dọn dẹp, thì thấy vợ chồng con cái nhà mèo hoang đang ngủ. Thấy động đậy chúng sợ kêu la quá chừng, tôi nói tiếng người với chúng: đừng sợ, ta không đuổi các ngươi và cũng không hại các ngươi đâu! Nhưng chúng vẫn sợ và bỏ chạy. Có lẽ chúng sợ loài người chăng? Người thì cũng có thiện và ác chứ?

MEÙO

Từ đó đến sau tôi không bao giờ đến gần chúng, vì chúng không hiểu được  Tâm của mình. Tôi chỉ đứng xa xa nhìn chúng, thỉnh thoảng bỏ đồ ăn và thức uống cho chúng. Dù là tôi đứng xa xa và núp vào một chỗ để quan sát, nhưng mèo lại có một trực giác rất nhạy bén, ngoài ra nó còn có một kháng thể, một khả năng thích ứng với môi trường hơn con người. Đôi khi nhìn những chú mèo, đùa giỡn giống như những đứa con nít rất dễ thương, thỉnh thoảng  tôi cũng  thấy và đón là hai con mèo đực đang giành một con mèo cái, gầm gừ cắn nhau dữ dội. Nhất là những đêm mùa hè chúng đi hoang tìm nhau, gào lên những tiếng thê thảm, như tiếng khóc của con nít giữa đêm khuya, thật rợn người. Dù sao chúng cũng chỉ là một súc sanh, một chúng sanh trong cõi ta bà mà thôi, cũng đầy đủ những bình thường của một qui luật tự nhiên..

MEØO

Hầu như mỗi năm vào những ngày trời ấm, tôi lại nghe có tiếng mèo con kêu, thì ra năm nào chị ta cũng sanh đẻ một hai con mèo con, chúng rất dễ thương. Lông của mèo mẹ thì trắng pha vàng cam rất đẹp, chị luôn luôn có dáng đi uyên chuyển,  mèo cha thì lông toàn màu đen, mặt rất ngầu( tôi đón có thể đây là bạn trai của mèo mẹ, vì anh chàng không thường ở với hai mẹ con nàng , mà thỉnh thoảng mới đến…) Thấy dễ thương quá tôi  đến gần thì nàng mèo mẹ gào lên sợ tôi bắt con của nó. Có lần hình như nó cảm thấy bị động ổ nên tha mèo con bỏ chạy thật tôi nghiệp. Nó không thể nào hiểu tôi rất thương nó, thương một chúng sanh vì nhân gì mà phải gặt một cái quả làm kiếp mèo như hôm nay? Chợt nghĩ đến kiếp được làm người, thật là hạnh phúc và may mắn. Vì cơ hội được làm con người còn khó hơn là: con rùa mù sống dưới đáy biển 100 năm mới trồi lên mặt nước một lần, gặp bộng cây mục chui đầu vào. Thế mà vẫn còn dễ hơn là cơ hội được làm người.( Pháp) Thật vậy muốn làm người rất khó, mà làm một con người đạo đức thì lại càng khó hơn…

Mùa Đông vừa qua trời lạnh khủng khiếp, có những đêm xuống dưới âm 9- 10 độ F,  nhiều đêm tôi ngủ trong chăn êm nệm ấm, nghĩ đến những con mèo hoang  mà thương vô cùng, nhưng tôi phải biết làm sao? Cho ăn uống, và lót ổ cho nằm thì tôi đã làm rồi. Tôi chỉ biết cầu nguyện cho chúng sống qua từng mùa đông rồi từng mùa đông. Nếu một ngày nào đó thật sự ra đi, cũng  mong chúng về một cõi lành nào đó, thoát khỏi kiếp súc sanh. Thoát khỏi vòng vô mình luân hồi mãi mãi…

Hits: 75

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

Qua Sông

 

Tôi cầm tờ lịch trên tay
Nhẹ tênh cánh gió một ngày đã qua
Chao ơi, năm ngọc, tháng ngà
Thuyền xưa tách bến, lụa là qua sông
Quanh đi quẩn lại: Mất còn,
Hơn thua, được mất…héo mòn tim nhau
 
Cả đời bận bịu trước sau
Còn đâu lần ngắm bông cau trắng thềm
Đâu hiền hòa bóng trăng lên
Hoang sơ ngõ vắng, êm đềm phố hoa
 
Không đặt xuống ngày hôm qua
Tay đâu kịp nắm món quà hôm nay
 
Không buông mọi niệm lần này
Nợ từ quá hiện vị lai vẫn còn
 
Không ai nấu cát thành cơm
Không ai phổ độ mình hơn chính mình.
 
 
 
 
 
 

Hits: 99

Facebooktwittergoogle_pluspinterestlinkedin

KHUÔN MẶT VĂN NGHỆ MỚI